Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,044,319
Điểm tương tác
0
Điểm
0
vo-nho-cuoi-cung-em-da-lon.jpg

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Tác giả: Nhị Tỷ
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nhị Tỷ

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Khác...

Giới thiệu:

Hứa Minh Tâm còn chưa đủ mười tám tuổi đã bị gả cho một ông già năm mươi. Nhưng cô không ngờ, ông già năm mươi ấy hóa ra còn rất trẻ, nhưng mặt lại có một vết sẹo lớn cực kì đáng sợ.

"Vợ nhỏ, em sợ tôi sao?"​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Bá Đạo Tổng Tài Yêu Lại Vợ Cũ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Kết Hôn Với Giang Tổng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tổng Tài Lạnh Lùng Theo Đuổi Vợ Yêu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 1


    Chương 1

    Bóng tối bao trùm khắp căn phòng.

    Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi.

    Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già!

    Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

    Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó.

    Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó.

    Thế nhưng, nhà họ Hứa dám.

    Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô.

    Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố.

    Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm nay phải kiểm hàng.

    Kiểm hàng… nói đúng hơn chính là kiểm tra cơ thể. Đối với con trai thứ 3 nhà họ Cố, cô chỉ là một món hàng không hơn không kém.

    Cô cảm thấy đối phương khoảng 40, 50 tuổi còn chưa kết hôn sinh con, nếu không phải chuyện giường chiếu có vấn đề thì chắc chắn là do có sở thích gì đó đặc biệt.

    Ví dụ như… ngược đãi!

    Vừa nghĩ đến đây, cô càng cảm thấy rùng mình hơn.

    Chiếc chăn bông được nhấc lên, một bàn tay to lớn chạm lên người cô, thô ráp, sần sùi còn có chút lạnh lẽo, giống như bàn tay của một con ác quỷ đến từ địa ngục vậy.

    “A…”

    Cô hét lên đầy sợ hãi.

    Đối phương bỗng chốc trầm mặc, sau đó nói: “Sợ à?”

    Giọng ông trầm, khàn khàn, với tinh thần lo lắng cực độ hiện giờ của Hứa Minh Tâm, cô căn bản không phân biệt được giọng nói của người đó có dễ nghe hay không.

    Cô chỉ cảm giác giọng nói đó có chút u ám, giống như đang tức giận vậy.

    Vừa nghĩ đến bố còn đang chờ tiền của mình để cứu mạng, cô nghiến chặt răng, kìm nén sự run rẩy nói: “Đúng… tôi có chút sợ hãi… thế nhưng tôi có thể khắc phục…”

    “Bật đèn lên đi, có thể bật đèn lên cô sẽ cảm thấy yên tâm hơn.”

    Đối phương là một người rất lịch thiệp, không đưa ra yêu cầu ép buộc nào.

    Ông giơ tay lên, định chạm vào công tắc đèn trên tường thế nhưng Hứa Minh Tâm đã giữ chặt tay ông ấy lại.

    “Không cần…”

    Giọng nói của cô run run, như đang cầu xin.

    Người ngoài đều nói cậu ba nhà họ Cố là một người rất hung dữ, thậm chí trên mặt còn có một vết sẹo dài bằng ngón tay nữa!
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 2


    Chương 2

    Nếu như bây giờ bật đèn lên, với tâm lý bất ổn như bây giờ nhỡ cô ngất đi thì sao đây?

    Bật đèn… hoàn toàn không thể!

    Cậu ba nhà họ Cố im lặng, dường như ông ấy hiểu ra điều gì đó nên từ từ rút tay về.

    Ông ấy đưa tay v**t v* má cô, cô muốn ngăn lại nhưng không dám.

    “Thưa ông… đây là lần đầu tiên của tôi, ông có thể… nhẹ nhàng một chút không?”

    Cô nói ngắc ngứ.

    Ngón tay ông ấy bắt đầu từ lông mày, lướt qua sống mũi, bờ môi rồi đến chiếc cổ mảnh mai cũng như bờ vai gầy và xương quai xanh của cô…

    Bàn tay ấy càng đưa xuống sâu hơn nữa…

    Cơ thể cô càng căng cứng, vô cùng căng thẳng, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy ga giường như thể cô sắp cào cấu.

    Người đàn ông ấy biết rõ cô đang sợ hãi, thế nhưng động tác vẫn rất thoải mái, dường như dần dần áp đảo ý chí của cô.

    “Cô có biết đêm nay cô nằm ở đây có nghĩa gì không?”

    “Có… có nghĩa là từ hôm nay trở đi, tôi sẽ là… người của ông.”

    “Ồ, cô cũng biết thân biết phận đấy nhỉ. Tôi cần một người vợ còn cô thì cần tiền. Hai người chúng ta đều có thứ đối phương cần.” Vừa nói, tay của ông ấy vừa lướt trên làn da trắng nõn nà của cô.

    Hứa Minh Tâm từ lớn đến giờ chưa bao giờ phải trải qua cảm giác đáng xấu hổ như vậy, cô cảm thấy làn da của mình đang đỏ ửng lên, hận không thể bị người ta đánh chết luôn đi.

    Cô rõ ràng rất bài xích người đàn ông lạ mặt này, thế nhưng đêm nay cô lại sắp trở thành người phụ nữ của ông ấy và trong tương lai cô cũng sẽ trở thành vợ của ông ấy.

    Ông ấy hơn bốn mươi, còn cô mới chỉ mười tám.

    Độ tuổi như vậy thật trớ trêu!

    Có lẽ đây là số phận của cô!

    “Cô nên hiểu rõ ý nghĩa của kiểm hàng.”

    Giọng nói của ông ấy rất điềm đạm nhưng mang sắc thái ra lệnh trong đó.

    Khi nghe thấy chất giọng ấy, cả người cô run lên, cô biết rằng đối phương vì sự phản kháng của mình nên đang dần mất kiên nhẫn.

    Ngày hôm qua, cô vừa mới làm lễ trưởng thành xong.

    Bây giờ cô như quả chín đặt ngay trước mặt người đàn ông kia…

    Cô không đủ tư cách để đòi hỏi bất cứ thứ gì, chỉ hy vọng ông ấy có thể nhẹ nhàng, đừng làm những trò bạo hành, ngược đãi với mình là được.

    Cô thả lỏng đôi bàn tay nhỏ bé của mình, từ bỏ sự phản kháng vô vọng của mình, cô cứ nghĩ tiếp theo đó cô sẽ trở thành vật sở hữu của ông ấy, thế nhưng cô không ngờ rằng chiếc chăn bông lại được đắp lại lên người mình ngay sau đó.

    Cô ngây người trong giây lát, bên tai cô vang lên giọng nói nhỏ dần của người đàn ông: “Đã kiểm tra xong, rất sạch sẽ. Bây giờ cô vẫn còn nhỏ, đợi đến khi cô thật sự sẵn sàng rồi thì tôi mới cần cô.”

    Cô sững sờ, mở to hai mắt thế nhưng người đàn ông đã rời đi.

    Cô vội vàng bật đèn lên, không biết là ông ấy đang ăn năn hay là đồng ý với cô rồi.

    Cô muốn đuổi theo ông ấy thế nhưng cô lại không dám.
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 3


    Chương 3

    Cô nhìn quanh khắp căn phòng, người đàn ông ấy không để lại thứ gì ngoại trừ mùi thuốc lá thoang thoảng trong không khí, không quá nồng đậm mà thậm chí còn có hương thơm.

    Cô đợi hơn mười phút, sau khi chắc chắn rằng người đàn ông sẽ không quay lại nữa, cô mới mặc quần áo vào và đi ra ngoài.

    Thế nhưng không ngờ, một đám phóng viên đang đợi cô ngoài cửa.

    Ánh đèn flash nhắm thẳng vào người cô, chiếc micro ở gần thậm chí còn như sắp chạm thẳng vào mặt cô.

    Phóng viên hùng hổ hỏi: “Chúng tôi nhận được điện thoại từ người dân, họ nói cô và ông bà nhà họ Cố đã đính hôn rồi, xin hỏi điều này có phải thật không ạ?”

    “Cậu ba đâu rồi? Cậu ba không ra ngoài cùng cô sao?”

    “Xin hỏi cậu ba có giống với lời đồn không ạ?”

    “Thời gian ngắn như vậy mà cô đã đi ra ngoài, xin hỏi quả thật năng lực về chuyện giường chiếu của cậu ba không đạt yêu cầu ạ?”

    Mọi người đều biết rõ cậu ba nhà họ Cố tướng mạo xấu xí, hơn nữa còn không thích nữ giới, còn đồn thổi rằng chuyện giường chiếu rất yếu kém.

    Hứa Minh Tâm từ trước đến nay chưa từng gặp phải tình huống như vậy, bị họ ép đến mức cứ phải lùi về phía sau.

    Cuối cùng cô động phải cột nhà, không còn đường lui nữa.

    Nhà họ Cố là gia tộc giàu có và quyền lực bậc nhất Kinh Đô, đám phóng viên căn bản không đủ khả năng xúc phạm họ.

    Thế nhưng bây giờ lại có người đang nhằm vào cậu ba nhà họ Cố một cách trắng trợn, điều nay được xem như họ đang chống lại nhà họ Cố. Xem ra, có vẻ như có người chống lưng cho họ.

    Cậu ba đã đồng ý sẽ giúp đỡ cô, vậy thì lúc này cô không thể không ra tay trượng nghĩa được.

    Nhưng… cô phải làm thế nào mới được đây?

    Ngay lúc cô cảm thấy vô cùng khó xử thì có người nhìn thấy chiếc xe thương vụ ở bên đường.

    Trong bóng tới, khuôn mặt của người đàn ông rất mơ hồ.

    Tài xế nói: “Thưa ông, xem ra phía gia tộc bên kia có động tĩnh rồi, muốn dựa vào tin đồn của người khác để đặt điều cho ông. Ông có cần tôi xử lý không ạ?”

    “Đi đi, đừng làm cô ấy sợ.”

    Giọng nói không một chút cảm xúc nào vang lên một cách lãnh đạm.

    Khi tài xế vừa mới xuống xe gọi người xử lý chuyện thì bên phía Hứa Minh Tâm đã có hành động khác.

    Chỉ nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn, tái nhợt của cô bỗng nhiên nở nụ cười tươi rói, má cô hơi ửng hồng, như có chút rụt rè, e thẹn.

    “Cậu ba còn có việc phải làm nên đi trước, để tôi ở lại đây nghỉ ngơi rồi rời đi sau. Mà mãi tôi không xuống được giường thì làm sao đi được đây?”

    Cô không trả lời thẳng câu hỏi của phóng viên, chỉ nói đơn giản mình không xuống giường được, điều này đã chứng tỏ được năng lực của ông ấy rồi.

    Đám phóng viên không ngờ rằng cô lại trả lời như vậy, hết người này đến người khác đưa mắt nhìn nhau!
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 4


    Chương 4

    “Vậy thì, cô Hứa xin hỏi… người ta đều nói ngoại hình của cậu ba nhà họ Cố…”

    “Người đàn ông của tôi đương nhiên phải đẹp trai nhất trên đời này rồi, các người có ai từng được nhìn thấy gương mặt thật của anh ấy chưa? Người đàn ông của tôi không ưa ồn ào, chỉ thích ở phía sau thôi. Không ngờ rằng lại bị người ta dựng chuyện có tướng mạo xấu xí! Còn có người nói người đàn ông của tôi là người phóng khoáng, không quan tâm đến những kẻ tiểu nhân tính toán. Vì thế, là phụ nữ ấy mà, trước tiên phải chọn được người đàn ông giống như cậu ba, cho người ta một cảm giác an toàn, quan trọng là… còn có một cuộc sống về đêm hài hòa!”

    Lời nói của cô vô cùng bay bổng, câu nào câu nấy đều có “người đàn ông của tôi”, nghe giống như thật vậy.

    Dù sao thì cũng chưa từng có ai được nhìn thấy dáng vẻ thật sự của cậu ba nhà họ Cố, cho dù cô có nói dối thì cũng không ai biết được!

    Trong lòng cô vô cùng đắc ý, tự cảm thấy mình là một người thông minh, tự khen ngợi sự khéo léo của mình.

    Cánh phóng viên thậm chí cũng không biết nên tiếp lời cô thế nào.

    Bọn họ được người khác chỉ định đến đây phỏng vấn cô, với mục đích là moi được thông tin người kia muốn, thế nhưng bây giờ… không moi được bất kì thông tin nào, cũng không biết phải làm sao?

    “Được rồi, tôi không nói nữa, một lát nữa người đàn ông của tôi còn tới đón tôi đi ăn tối! Tôi đi trước đây!”

    Cô mỉm cười một cách hào phóng rồi vẫy tay rời đi.

    “Nếu cậu ba nhà họ Cố đã tốt như vậy, yêu thương cô như vậy, sao khi ông ấy đi trước không để lại một chiếc xe đưa cô về vậy?”

    Ngay khi phóng viên dứt lời, cả người cô lập tức căng cứng.

    Cô trợn tròn mắt nói: “Ai nói không có? Năm phút nữa tài xế sẽ đến đây, tôi đứng đợi tài xế ngoài cửa, không được sao? Haiz, tôi đã nói không cần cử người đến đón, như thế khoa trương quá, nhưng cậu ba đâu có nghe!”

    “Vậy sao? Vậy thì chúng tôi cũng sẽ đợi thêm 5 phút nữa, xem xem có giống như lời cô Hứa đây nói hay không!” Phóng viên vẫn không chịu buông tha, cố chấp chờ đợi.

    Trong lòng cô vô cùng lo lắng, tự trách mình đã đưa ra một khoảng thời gian quá ngắn.

    Trong khoảng thời gian 5 phút thì kiếm đâu ra xe đây?

    Cô vội vàng lấy cớ đi vệ sinh rồi bắt đầu gọi điện thoại cầu cứu.

    Cô đã nhờ bạn thân nhanh chóng lái chiếc xe Audi A6 đến đây giúp đỡ cô.

    Ngay sau khi cô vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, không ngờ rằng có một chiếc xe Rolls Royce màu đen đang dừng ở trước cửa, còn có một người đàn ông lớn tuổi mặc đồ tây đứng đợi sẵn.

    Người đó hơi nghiêng người về phía Hứa Minh Tâm, sau đó mở cửa ghế sau và nói: “Cô Hứa, xin mời cô lên xe, ông chủ đang đợi cô về cùng ăn tối ở biệt thự.”

    Sau khi nghe người đàn ông nói vậy, Hứa Minh Tâm nhìn xung quanh, cô cảm thấy cậu ba nhà họ Cố chắc hẳn đã cài máy nghe lén vào người mình, nếu không, sao ông ấy có thể biết được ở đây đã xảy ra chuyện gì chứ?

    Thế nhưng cô cũng không có thời gian chần chừ, chỉ có thể nhanh chóng lên xe.

    Bây giờ cô rất nóng lòng muốn thoát khỏi tình cảnh này.

    Chiếc xe vừa khởi động, cô liền vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm.

    Đúng lúc này, trong chiếc xe, người tài xế thốt lên: “Thưa ông, không ngờ cô Hứa lại thông minh như vậy, cô ấy đã giúp anh giảm thiểu nhiều rắc rối không đáng có. Tôi sẽ xử lý đám phóng viên đó ngay lập tức, tuyệt đối không để tin tức đó rơi vào tay ông nội.”
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 5


    Chương 5

    “Không cần.”

    Người đàn ông dừng lại và nở nụ cười.

    Trong bóng tối, đôi mắt phượng ấy chỉ thuộc về loài chim ưng mang một sự hung hãn đến đáng sợ.

    Khi cô gái này nói ra 5 chữ “người đàn ông của tôi”, sao ông ấy đột nhiên lại cảm thấy kiêu hãnh như vậy chứ?

    Ông ấy đưa tay sờ mũi, tài xế hiểu rằng đây là động tác theo thói quen khi nhìn trúng con mồi của ông ấy.

    Có vẻ như ông ấy không chỉ coi bên kia là đối tượng kết hôn trên hợp đồng mà còn có những âm mưu khác.

    “Tôi cần toàn bộ thông tin về cô ấy, nhân tiện, tìm hiểu xem cô ấy thích mẫu người đàn ông thế nào.”

    “Vâng thưa ông.”

    Chim ưng sắp hành động rồi!

    Không bao lâu sau, tin tức rơi vào tay người nắm quyền nhà họ Cố – ông nội Cố năm nay đã hơn 60 tuổi, cơ thể vẫn vô cùng khỏe mạnh, minh mẫn.

    Ông ấy vừa xem video vừa mỉm cười, chỉ vào Hứa Minh Tâm trên màn hình và nói: “Cô gái này nhất định phải làm con dâu của tôi! Tôi muốn cô gái này! Mau ra lệnh cho cậu ba, mau chóng đưa cô gái này về nhà. Ta rất thích cô gái này!”



    Cuối cùng Hứa Minh Tâm đứng trước cửa biệt thự, cô ngẩn cả người.

    Một ông lão mở cửa ra, kính cẩn nói: “Cô Hứa, tôi là quản gia của cậu ba, cô có thể gọi tôi là chú An. Cậu ba còn có chút việc cần phải giải quyết, sẽ nhanh chóng trở về ăn tối cùng cô.”

    Hứa Minh Tâm trong lòng không ngừng kêu khổ, cô không thèm ăn tối với cậu ba nhà họ Cố!

    Cô thật sự chỉ là thuận miệng nói thế thôi mà!

    Hứa Minh Tâm sợ đến mức đứng im bất động, cuối cùng chú An phải kéo cô vào trong.

    Cô ngồi xuống trước bàn ăn, trên bàn ăn đã bày biện xong xuôi các món ăn thịnh soạn, những ngọn nến thắp sáng lung linh, một bữa tối lãng mạn đầy ánh nến.

    Nhưng cô không thấy có chút hứng thú nào cả.

    Trong sâu thẳm tâm trí Hứa Minh Tâm, những tin đồn về cậu ba nhà họ Cố lần lượt xuất hiện.

    Ông ấy là một người đàn ông rất già, có những sở thích đặc biệt, tính cách quái đản hơn nữa còn có khuôn mặt vô cùng xấu xí.

    Con trai của anh cả cậu ba còn lớn hơn ông ấy nữa, thế nhưng bây giờ ông ấy vẫn ở một mình, nghe nói chuyện giường chiếu của ông ấy không ổn!

    Đêm nay, cô đã bị l*t s*ch quần áo mà ông ấy còn không cần cô, có thể thấy lời đồn đó không phải là giả.

    Cuối cùng cô cũng thoát được khỏi cậu ba nhà họ Cố, nhưng cô không ngờ còn phải đối phó với phóng viên, cô lại tự đào hố chôn mình lần nữa.

    Cô khóc không ra nước mắt, đến cả suy nghĩ muốn chết cũng đã xuất hiện trong đầu cô rồi.

    Đúng lúc cô đang vô cùng căng thẳng thì giọng nói của chú An vang lên.

    “Thưa ông, mời ông vào trong.”

    Cậu ba nhà họ Cố đã trở lại!
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 6


    Chương 6

    Hứa Minh Tâm sợ hãi đứng dậy, không ngờ cô lại đập đầu gối vào gầm bàn, đau đớn kêu lên.

    Cố Gia Huy vừa mới bước vào đã thấy cô cúi người với dáng vẻ đau đớn.

    Cố Gia Huy nhướn mày tỏ ra quan tâm, giọng nói trầm thấp, điềm đạm: “Cô làm sao vậy?”

    Cô vội vàng ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô đó là một khuôn mặt đáng sợ.

    Một nửa khuôn mặt của Cố Gia Huy dường như đã bị lửa thiêu rụi, trông thật xấu xí.

    Đôi mắt ấy giống như con báo đang nhìn chằm chằm vào kẻ địch, giống như là đang thưởng thức con mồi vậy.

    Ông ấy… à không anh trẻ hơn và cũng đáng sợ hơn tưởng tượng của cô!

    Cô thốt lên một tiếng, cứ thế lùi lại phía sau trong sợ hãi, cuối cùng cô ngã dập mông xuống đất.

    Cố Gia Huy cau mày, anh bước tới định đỡ cô dậy nhưng cô giống như một chú thỏ đang sợ hãi, vội vàng đẩy tay anh ra.

    “Anh… anh đừng động vào người tôi.”

    “Cô sợ tôi à?” Anh đứng thẳng dậy, nhìn cô một cách trịch thượng.

    Khí thế của anh vô cùng mạnh mẽ, đến mức khiến cho cô cảm thấy không thể thở nổi.

    Cô nhắm tịt mắt lại, không dám mở mắt ra nhìn anh, vì cô sợ chạm phải ánh mắt của anh.

    Cô muốn lắc đầu, muốn phủ nhận rằng cô không sợ, thế nhưng cô không thể làm được.

    Cả người cô run rẩy, không nói được lời nào.

    Rõ ràng bây giờ đang giữa mùa hè nóng như thiêu như đốt và đang giữa đêm khô ráo, thế nhưng cô lại cảm thấy rất lạnh, rất rất lạnh, giống như rơi vào một hầm băng vậy.

    Sắc mặt của Cố Gia Huy vẫn vô cùng ảm đạm, anh khó chịu kéo rộng cổ áo ra.

    Việc cô sợ anh là chuyện rất bình thường, hoàn toàn nằm trong dự đoán của anh, thế nhưng… lúc này nhìn thấy cô đang run rẩy, chống cự lại sự tiếp cận của mình khiến cho anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

    Nếu như… cô ấy không thể chấp nhận được anh, vậy thì người vợ này cũng không cần cưới nữa.

    “Đưa cô ấy về đi.”

    Cố Gia Huy vứt cà vạt đi, lạnh lùng nói.

    Chú An đứng bên cạnh thầm thở dài, xem ra cô gái này cũng giống với những cô gái trước đây, chỉ nhìn nhận người khác qua vẻ bề ngoài.

    Chú An tiến lên phía trước, nói: “Cô Hứa, để tôi đưa cô trở về. Việc cô và ông chủ chúng tôi sẽ phá bỏ, thế nhưng chúng tôi vẫn sẽ giúp đỡ nhà họ Hứa. Ông chủ là người nói được là được, mong cô cứ yên tâm.”

    Hứa Minh Tâm mở to nghe mắt khi nghe lời chú An, cô không ngờ rằng hạnh phúc lại đến đột ngột như vậy.

    Cô có thể giữ được sự trong trắng của bản thân mình, hơn nữa còn lấy được tiền đầu tư sao?

    Cô nhanh chóng bò dậy, từ chối ý tốt của chú An, vội vàng rời đi.

    Nơi này quá u ám, cô cảm thấy sợ…

    Chú An lắc đầu, nhìn theo bóng lưng của cô.

    Sau đó, ông ấy đi đến phòng làm việc của Cố Gia Huy và gõ cửa.

    “Cô ấy đi rồi?”

    Giọng của Cố Gia Huy từ bên trong vọng ra.
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 7


    Chương 7

    “Vâng, thưa ông chủ.” Chú An bất lực nói.

    Khó khăn lắm cậu ba mới cảm thấy có hứng thú với một người, thế nhưng đối phương lại không có may mắn đó, cứ như vậy bỏ lỡ anh.

    Tuy nhiên ông ấy vẫn hy vọng cậu ba có thể tìm được người tốt hơn!

    Trong phòng làm việc không có tiếng trả lời, không gian vô cùng yên tĩnh.

    Ngày hôm sau, chú An đi ra ngoài mở cửa, không ngờ rằng ngoài cửa có một người đang ngủ, và người đó lại là cô gái hôm qua đã rời đi – Hứa Minh Tâm!

    Hôm qua Hứa Minh Tâm đi được tới nửa đường, càng nghĩ trong lòng lại càng cảm thấy bất an.

    Muốn giúp đỡ nhà họ Hứa thì ít nhất cũng phải có hơn hai, ba tỉ. Mà cô chưa hề bỏ ra cái gì, đã có thể lấy được nhiều tiền như vậy, lương tâm của cô rất bất an Trong đầu cô vẫn luôn quanh quẩn câu nói kia của chú An “Ngài Cố là một người nói một không nói hai”

    Cố Gia Huy là một kẻ giữ chữ tín, vậy thì cô tính là cái gì?

    Điều kiện giao dịch này chính là do cô chủ động đề ra, cô không có tư cách đổi ý.

    Hơn nữa, Cố Gia Huy là người như thế nào? Nếu như anh ta ghi hận chuyện nàytrong lòng, về sau muốn đánh ngã nhà họ Hứa là chuyện dễ như trở bàn tay. Cô không thể mạo hiểm bởi vì hậu quả này cô gánh không không nổi.

    Hứa Minh Tâm hít sâu một hơn, siết chặt nắm tay, cuối cùng vẫn quay trở lại, nhưng lại không có can đảm để gõ cửa.

    Cô chỉ cần nghĩ tới việc phải nhìn gương mặt dọa người kia cả đêm, thì không khác gì đi xem phim kinh dị cả!

    Nghĩ tới như vậy, cả người cô run rẩy, cuối cùng đành ngồi xổm ở góc tường, ngủ quên tới tận sáng.

    Đợi tới khi chú An phát hiện ra, cô đã sốt cao, cả người mơ mơ màng màng Cố Gia Huy cũng không nghĩ tới cô nhóc này đã rời đi còn quay lại, lại còn ngủ một đêm ở ngoài cửa, khiến bản thân mắc bệnh.

    Cô nhóc này là kẻ ngốc sao?

    Hứa Minh Tâm hôn mê hơn một ngày, màn đêm buông xuống cô mới từ từ tỉnh lại.

    Lúc tỉnh lại đầu có hơi choáng váng, chuyện đầu tiên cô làm sau khi tỉnh lại chính là kiểm tra quần áo của bản thân, phát hiện vân là bộ quần áo hôm qua, lúc này cô mới yên tâm đôi chút.

    Xong, chưa để Hứa Minh Tâm vui mừng lâu hơn, bên tại đột nhiên truyền tới giọng nói trầm thấp, giống như âm thanh tiếng đàn cello réo rắt, gợi cảm vô cùng.

    “Nếu như đã sợ hãi như vậy, vì sao còn phải quay trở lại?”

    Cô quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, trên ghế sô pha cách đó không xa, người đàn ông đang lật xem một cuốn tạp chí, ngón tay thon dài tinh xảo như ngọc đang giữ một góc sách.

    Lúc cô nhìn lại, anh ta cũng vừa lúc ngẩng đầu nhìn qua.

    Hứa Minh Tâm nhìn thấy gương mặt khiến cho người ta sợ hãi kia, trái tìm lại căng lên.

    Cô nén sự sợ hãi, lấy hết can đảm nói: “Trước kia là em đưa ra điều kiện để ngài giúp em, ngài giúp em giải quyết vấn đề của nhà họ Hứa, còn em sẽ đồng ý gả cho ngài. Tuy rằng tuổi của em còn nhỏ, còn chưa tới tuổi để kết hôn, nhưng không có nghĩa là em không giữ chữ tín. Quả thật em rất sợ ngài, nhưng… Em sẽ cố găng khắc phục, sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày, em sẽ không sợ ngài nữa!”

    Cô siết chặt nắm tay, gần từng chữ một, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

    Chỉ là giọng nói run rẩy đã bán đứng cô.

    Cố Gia Huy nghe cô nói như vậy, không khỏi hơi nhướng mày.
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 8


    Chương 8

    Anh đi lên phía trước vài bước, tới gần mép giường.

    Cô nhanh chóng lùi về phía sau, thấy bước chân của anh dừng lại, cô bỗng nhiên ý thức được việc mình làm không đúng.

    Cô cần chặt răng, bạo gan dịch lên phía trước hai bước, ngồi ở mép giường nhìn thẳng vào người đàn ông kia.

    Trong lòng Cố Gia Huy lập tức đầy sự hứng thú đối với Hứa Minh Tâm Bàn tay to lớn của anh ch*m r** v**t v* gò má cô, hỏi: “Như vậy cũng không sợ?”

    Cô run lên bần bật, làn da nóng hổi chạm tới đầu ngón tay lạnh như băng của anh, càng thể hiện rõ sự đối lập.

    Sao cô có thể không sợ chứ?

    Nhưng người đàn ông này là chồng của cô, sẽ sống với cô từ bây giờ cho tới lúc chết, cô không thể sợ!

    Hứa Minh Tâm hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên quả quyết nói: “Không sợi”

    “Tuổi không lớn, nhưng miệng lưỡi lại rất cứng” Cố Gia Huy cười khế một tiếng, môi mỏng gợi cảm hơi cong lên.

    Trong đôi mắt phượng hẹp dài có một chút ý trêu đùa, hòa tan cảm giác kinh dị mà vết sẹo mang lại, khiến cho cả người anh trở nên thân thiện hơn không ít.

    Cô nhìn chằm chảm vào gương mặt tươi cười kia, không nhịn được nghĩ thầm, nếu như ngài ấy không bị bỏng, chắc chắn sẽ rất đẹp trai.

    Chỉ tiếc…

    Bàn tay Cố Gia Huy tiếp tục đi xuống, nhanh chóng luồn vào trong cổ áo của cô.

    Thân thể cô lập tức căng lên như dây đàn, đồng tử co lại nhìn anh đầy hoảng sợ.

    “Như thế này, cũng không sợ sao?”

    Anh dù bận vẫn ung dung như cũ, mở miệng trêu chọc cô, rõ ràng là muốn nhìn xem cái mỏ vịt chết của cô còn cứng tới khi nào.

    Đáy mắt anh.. Có chút ý khinh thường.

    Anh không tin cô, không tin Hứa Minh Tâm có thể nhịn được.

    Cô đột nhiên cảm thấy rất nhục nhã, không phải bởi vì động tác ngả ngớn của anh, mà là vì anh không hề tin cô, anh nghỉ ngờ sự thật lòng của cô.

    “Ngài cũng có thể kiểm tra thân thể của em, xem xem rốt cuộc lời em nói có phải là thật hay không. Trên thế giới này cũng không phải chỉ có một mình cậu ba như anh nói một không hai!”
    “Cô gọi tôi là gì?

    Động tác của người đàn ông hơi ngừng lại, mắt phượng khẽ nheo lại mang cho người ta cảm giác tràn đầy nguy hiểm, rõ ràng anh không vui đối với cách xưng hô này của cô!

    “Cậu ba!” Rất không may, Hứa Minh Tâm lại là một người gan lớn, cô không sợ chết mở miệng đáp: “Ngài là người chồng tương lai của em, em gọi ngài một cách thân mật như thế thì làm sao?”

    Cố Gia Huy nghe lời giải thích hợp tình hợp lý như thế không nhịn được phì cười.

    Anh luôn ghét cách xưng hô khó nghe này, trong nhà cũng chỉ có ông già kia dám gọi anh như thế. Nhưng con nhóc này, lại giống như là nghé con mới sinh không sợ cọp, cũng dám mở miệng khiêu khích anh như thế.

    Thế nhưng anh lại không hề cảm thấy tức giận.

    Xưng hô một cách thân mật?
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 9


    Chương 9

    “Tôi cũng không ngại em gọi tôi một tiếng chồng yêu”
    Anh nhanh chóng ôm cô vào trong ngực, bàn tay to lớn giữ chặt lấy b* m*ng đang vênh lên của cô.

    Cô không phải là gầy, nơi cần lớn nhất định sẽ lớn, nơi cần nhỏ thì một cánh tay cũng có thể ôm trọn, nhưng lại rất nhẹ, ôm vào trong ngực giống như là một món đồ tinh xảo bằng sứ, tới mức Cố Gia Huy lo lắng liệu chỉ cần anh mạnh tay hơn một chút là sẽ làm hỏng cô

    Khoảng cách giữa anh và cô lập tức kéo gần, anh cao hơn cô nửa cái đầu. Lần đầu tiên Hứa Minh Tâm được nhìn gương mặt của anh ở khoảng cách gần như vậy.

    Dấu vết của của vết bỏng, nhìn thô ráp dọa người, hơn nữa giữa hai đầu lông mày có một vết sẹo, nhưng lại không dài như trong lời đồn, có vẻ càng hung ác hơn.

    Suốt nửa khuôn mặt, chỉ còn lại đôi mắt sắc bén như chim ưng kia, hẹp dài mê người.

    Khóe mắt còn vương chút lệ khí, vô hình chung tạo thành một cảm giác áp bách người đối diện

    Mắt đen không có chút độ ấm giống như màn đêm buốt giá, lại như là sao trời mênh mông, cuồn cuộn rộng lớn. Sâu trong đôi mắt đen kịt kia như ẩn dấu một hang động tối đen, có thể hút người vào trong đó.

    Đối diện với ánh mắt của anh, đột nhiên cô không còn cảm thấy sợ hãi như vậy nữa, có lẽ do bản thân Hứa Minh Tâm tự ép mình không được sợ anh, ý chí thôi thúc phản ứng thân thể, đã có hiệu quả!

    Cô hít sâu một hơi, thật thà nói: “Chờ tới khi em hai mốt tuổi, chờ tới khi em đủ tuổi đi đăng ký kết hôn, em đương nhiên sẽ gọi ngài một tiếng chồng yêu. Hiện tại, chúng ta chỉ là quan hệ đính ước, còn… Còn chưa thân mật tới mức như vậy”

    Nói xong lời cuối cùng, Hứa Minh Tâm có chút thẹn thùng.

    Cô mới 18 tuổi, thế mà đã là vợ chưa cưới của người khác, sau này còn phải chung chăn gối với người đó, còn phải cùng nhau xây dựng gia đình với người đó. Nghĩ tới thôi là đã thấy khó tin rồi.

    Cố Gia Huy nghe cô nói như vậy, đột nhiên lại có cảm giác chờ mong, hy vọng cô nhóc này mau chóng lớn lên.

    Nhìn bộ dạng thẹn thùng của Hứa Minh Tâm, anh đột nhiên rất muốn trêu chọc cô.

    “Nếu đã là chồng chưa cưới, vậy em hôn tôi một cái”

    “Hả?” Hứa Minh Tâm ngơ ngác, máu toàn thân như đổ đồn hết lên tai, tai cô đỏ ửng, bộ dạng xinh đẹp mê người.

    Nhưng Cố – da mặt dày =Gia Huy lại không hề ý thức được da mặt là cái gì, nghiêng đầu qua: “Không phải là nói không sợ sao? Không phải nói tôi là chồng tương lai của em sao? Như thế nào, hôn chồng tương lai cũng không được sao?”
    Hứa Minh Tâm nghe vậy khẽ cần môi. Đây rõ ràng là phép khích tướng, nhưng là cô lại không thể phản bác, nếu không cô sẽ thua.

    Đáy lòng Hứa Minh Tâm bực bội, gan cũng đột nhiên lớn lên, cô dùng hai tay nâng mặt anh lên.

    Cố Gia Huy cố ý đem nửa khuôn mặt hoàn hảo lại gần, nhưng cô lại hôn ở phía bên vết sẹo xấu xí của anh.

    Nếu như cô đã chặt đứt đường lui của bản thân, vậy thì phải dũng cảm đối mặt với hiện thực!

    Cố Gia Huy rất hài lòng với nụ hôn này của cô, nếu như cô hôn ở trên môi, anh lại càng cảm thấy hài lòng.
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 10


    Chương 10

    Đúng lúc này, thư ký đột nhiên gõ cửa, nói với anh răng còn chút chuyện cần anh phải xử lý. Tuy rằng có hơi bực bội vì hứng thú bị cắt ngang, nhưng anh vẫn đứng dậy đi ra ngoài.

    Sau khi Cố Gia Huy rời đi, Hứa Minh Tâm vẫn còn ngơ ngác mơ màng.

    Cô hôn anh, đây có tính là nụ hôn đầu tiên không?

    Cô chôn mặt vào trong chăn, cũng không rõ cảm giác hiện tại của bản thân là gì.

    Hối hận sao? Hay là ngại ngùng?

    Cố Gia Huy vào phòng đọc sách, thư ký đã đưa cho hẳn một tệp tài liệu.

    Chú An lại đứng một bên gỡ lớp mặt nạ da người trên mặt anh xuống, lộ ra gương mặt vốn có của anh

    Một gương mặt hoàn mỹ lập tức hiện ra, ngũ quan tỉnh tế, đường nét góc cạnh rõ ràng, chẳng khác gì bức tượng hoàn mỹ được ông trời tạo ra, hoàn hảo không một góc chết.

    Quản gia An thử dò hỏi: “Ngài Cố, ngài có muốn gỡ mặt nạ này ra không? Cô Hứa đã vượt qua đề toán khó mà ngài đưa ra, nếu như cô ấy nhìn thấy gương mặt này của ngài, nhất định sẽ yêu ngài!”

    Ngài Cố nhà ông ta đến bây giờ vẫn độc thân bởi vì những người phụ nữ kia chỉ cần nhìn thấy cái mặt nạ xấu xí của ngài ấy đều sợ hãi chạy trối chết.

    Hứa Minh Tâm là người đầu tiên không những không chạy mà còn quay trở lại, thậm chí còn dống dạc tuyên bố sẽ khắc phục sự sợ hãi.

    Sự chân thành của cô giống như một đứa trẻ cả người đầy nhiệt huyết, khiến người ta nhìn thấy mà vui mừng.

    Cố Gia Huy nhìn mặt nạ như có điều suy tư, cuối cùng vẫn lắc đầt cô ấy biết vội, cứ như vậy trước cái đã, tư liệu tôi muốn đã tra được chưa?”

    Thư ký nghe vậy lập tức tiến lên, đưa toàn bộ tư liệu về Hứa Minh Tâm cho anh.

    Thư ký nghiêm túc phân tích: “Ngài Cố, cô Hứa là một người lương thiện, là một cô gái đầy nhiệt huyết, hình mẫu đàn ông lý tưởng có lẽ là một người tốt, ngài Cố… Chuyện này có hơi khó đối với ngài…

    Quan gia An cũng tiếp lời: “Đúng vậy, cô gái tốt ai cũng thích người đàn ông chính trực thiện lương. Ngài Cố, chuyện này đúng là làm khó ngài Cố Gia Huy nghe được những lời này hơi cau mày, nhịn không được nghĩ tới chính bản thân mình.

    Chẳng lẽ anh lại xấu xa tới như vậy?

    “Vậy thì tôi phải làm như thế nào?”

    “Ngài Cố, ngài nên suy nghĩ tới việc làm người tốt!”

    Từ trước tới nay Cố Gia Huy không phải là loại người tốt lành gì, cũng không ai dám mở miệng bảo anh là người tốt, thế nhưng vì cô gái nhỏ này, hôm nay anh lại thật sự suy nghĩ về việc anh có nên trở thành một người tốt hay không!

    Hứa Minh Tâm cả đêm ngủ ngon, ngày hôm sau giống như uống thuốc tăng lực vào, cô cảm thấy cả người tràn trề sức lực, có kéo thêm vài con trâu cũng không có vấn đề gì.

    Cô không nhịn được cảm thán, làm người vẫn không nên mắc bệnh mới là tốt nhất, bị bệnh thật sự rất mệt.

    Hôm nay là ngày trường học khai giang, cô cũng không thể ở chỗ này mãi, cô phải quay lại trường học.

    Cô vừa xuống lầu đã lập tức nhìn thấy Cố Gia Huy ngồi ở trước bàn ăn ăn cơm sáng.

    Trong tay anh là dao và nĩa, cổ tay áo hơi săn lên, để lộ ra một chiếc đồng hồ đắt tiền Cao quý.

    Từng cử chỉ giơ tay nhấc chân của anh đều toát ra sự quý phái không gì sánh kịp, giống như hoàng tử trời sinh đã mang theo sự kiêu ngạo hơn người.

    Anh không mặc áo khoác, áo sơ mi trắng phác họa thân thể hoàn mỹ của anh Tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, vai rộng mông hẹp, quả thật là một cái móc treo quần áo.
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 11


    Chương 11

    Nửa gương mặt không bị sẹo chính là tình nhân trong mộng của mọi cô gái, hoàng tử cưỡi bạch mã, chính là bình xuân dược di động.

    Cô cho là tuổi tác của Cố Gia Huy hắn đã rất lớn rồi, có thể xem như cha của cô luôn rồi, nhưng thật ra năm nay anh mới chỉ hai mươi tám tuổi.

    Qua miệng của chú An, cô biết được anh là con của ông cụ Cố lúc về già, cho nên tuổi cũng không lớn.

    Nhưng cho dù là như vậy, Cố Gia Huy cũng đã lớn hơn cô mười tuổi.

    Mười tuổi… Chính là sự chênh lệch tuổi của chú với cháu!

    Chỉ mong là không có sự chênh lệch quá lớn, dù sao đề tài giữa những người trẻ tuổi cô còn có thể thêm được một hai câu, nếu không sau này sống cùng nhau nhất định sẽ rất nhàm chán!

    Hứa Minh Tâm ngồi xuống bên cạnh anh, mở miệng nói: “Chuyện này… Hôm nay trường em khai giảng, em cần phải trở về trường. Nội quy của trường có quy định học sinh bắt buộc.

    phải ở trọ, cho nên em không thể tiếp tục ở lại chỗ này!”

    Giờ phút này, cô đúng là ngàn vạn lần cảm tạ nội quy trường học, chỉ hận không thể ôm hôn vị hiệu trưởng đã phát minh ra cái nội quy này một trăm lẻ tám cái!

    “Cuối tuần trở về là được, chúng ta cũng nên bồi dưỡng cảm tình. Không phải em muốn nỗ lực khắc phục sự sợ hãi sao? Vậy thì nên luyện tập nhiều một chút”

    Cố Gia Huy đương nhiên biết ý định của cô nhóc, nhưng anh cũng không định sẽ buông tha cho cô gái nhỏ này.

    Có cô ở đây, cuộc sống hằng ngày nhất định sẽ rất thú vị.

    Hứa Minh Tâm một câu cũng không nói nên lời.

    Là cô nói dối, nói muốn khắc phục sợ hãi, thế mà anh ta lại xem lời đó là thật, muốn luyện tập từng tuần một!

    Cô khóc không ra nước mắt, gục đầu xuống, chỉnh đốn lại tinh thần bắt đầu ăn cơm.

    Buổi sáng Hứa Minh Tâm đi tới trường học đưa tin, buổi chiều lại trở về nhà một chuyến.

    Cô đã rời nhà đi một ngày hai đêm, cũng không biết người trong nhà có lo lãng hay.

    không.

    Hứa Minh Tâm đứng ở cạnh cửa, vừa mới định đẩy cửa đi vào lại không nghĩ tới sẽ nghe.

    được đoạn đối thoại giữa Trần Hiểu Vân và HứaAn Kỳ “Đan Kỳ của nhà chúng ta thật là đẹp, một người đẹp như vậy sao có thể gả cho một kẻ người không ra người quỷ không ra quỷ?

    Ngần ấy tuổi rồi còn đòi trâu già gặm cỏ non, mặc dù gia sản của nhà họ Cố hơn, nhưng cũng không có nghĩa là Cố Gia Huy sẽ được kế thừa. Cậu cả nhà họ Cố đã sớm nắm giữ quyền thừa kế, con chỉ cần giữ chặt lấy con của ông ta, nỗ lực gả qua đó, như vậy còn lo mẹ con nhà họ Hứa chúng ta không có ngày xuất hiện trước mặt mọi người sao?”

    “Mẹ, nói như vậy chẳng phải là bối phận của con sẽ nhỏ hơn con nhỏ Hứa Minh Tâm đó hay sao?”

    HứaAn Kỳ không cam lòng nghiến răng nói.

    “Hừ, con cho rằng Hứa Minh Tâm thật sự có thể gả được vào nhà họ Cố sao? Chờ cho tới khi nó đủ tuổi kết hôn, ít nhất còn phải hai năm nữa, trong khoảng hai năm này chưa biết chừng sẽ bị tên b**n th** Cố Gia Huy chơi đùa tới chết. Hơn nữa con để ý bối phận làm gì, chỉ cần con gả vào nhà họ Gố, thì chính là bà chủ của nhà họ Cố, là người trên vạn người.
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 12


    Chương 12

    Cho dù bối phận của nó lớn hơn con thì thế nào, còn không phải là con có thể chèn ép nó khắp nơi hay sao?”

    “Cái này cũng đúng, mẹ, con nhất định sẽ xả giận thay cho mẹ! Một đứa con hoang cũng dám xưng là cô chủ của nhà họ Hứa, nó cũng xứng sao? Mẹ, mẹ yên tâm đi, con nhất định sẽ đạp nó dưới lòng bàn chân, sẽ khiến cho nó cả đời này không thể xoay người..”

    Hứa Minh Tâm ở ngoài cửa nghe được những lời này, trái tim thít lại.

    Cô và HứaAn Kỳ bên ngoài thì chính là quan hệ chị em ruột thịt từ một mẹ mà sinh, nhưng trong lòng cô rõ ràng hơn ai hết, cô không phải.

    Cô là đứa con hoang danh không chính ngôn không thuận, cô chưa từng nhìn thấy mẹ của mình.

    Nghe Trần Hiểu Vân nói, cô vừa mới sinh ra mẹ của cô đã ôm cô tới đây để đòi tiền, nếu không sẽ nói với truyền thông rằng cha của cô nuôi vợ bé ở bên ngoài.

    Trần Hiểu Vân vì mặt mũi của nhà họ Hứa, nén giận, cho mẹ của cô một số tiền lớn để tống cổ mẹ của cô.

    Từ đó về sau, lửa giận của Trần Hiểu Vân rơi hết trên đầu cô.

    Từ nhỏ tới lớn, trong nhà này cô chính là một kẻ dư thừa.

    Quần áo, đồ chơi, sách vở… Đều là của HứaAn Kỳ không dùng tới bố thí cho cô.

    Cha của cô cũng hận mẹ của cô, cho rằng cô chính là một hòn đá ngáng đường ông ta, cho nên cũng không hề quan tâm cô.

    Vậy nên… Lúc nhà họ Hứa rơi vào nguy hiểm, người bị đẩy ra cũng không phải là HứaAn Kỳ mà chính là cô vừa mới thành niên.

    Cô mất tích lâu như vậy còn muốn quay trở lại báo với bọn họ một tiếng, chỉ sợ bọn họ sốt ruột, nhưng hiện tại thì xem ra… Những chuyện đó đều là dư thừa.

    Cô buông lỏng bàn tay, ánh mắt nhìn qua cánh cửa tràn đầy sự cô đơn, sau đó thấp đầu rời đi, thế nên không nhìn thấy được chiếc xe phía đối diện đường.

    “Ngài Cố, là cô Hứa” Thư ký mở miệng: “Hình như cô Hứa rất đau khổ, thân phận của cô Hứa ở nhà họ Hứa không được rõ ràng cho lắm, chỉ sợ là nghe được điều gì đó không hay!”

    Cố Gia Huy ru mắt, hôm nay anh tới đây là để thăm hỏi bọn họ một chút, thuận tiện bàn về việc đính hôn, nhưng lại không nghĩ tới gặp phải Hứa Minh Tâm gục đầu ở ngoài cửa nhà.

    Tinh thần cô uể oải không hề phấn chấn, giống như viên trân châu bị phủ bụi, bóng dáng gầy ốm kia, khiến anh đau lòng không thôi.

    Cô bị uất ức… Lẻ loi cô đơn giống như con thú nhỏ thu về một góc một mình l**m láp miệng vết thương vậy.

    “Cảnh cáo nhà họ Hứa một chút, người phụ nữ của nhà họ Cố, không phải ai cũng có thể đắc tội, tôi có thể giúp ông ta giải quyết vấn đề ngày hôm nay, thì ngày mai cũng có thể đạp ông ta xuống vực thẳm”

    Cố Gia Huy liếc mắt, lạnh giọng nói.

    Thư ký lập tức hiểu ra, ngài Cố đây là muốn ra mặt bênh vực người của mình.

    Hứa Minh Tâm đi tới một cửa hàng bán kem.

    Những lúc đau đớn đương nhiên là cần phải ăn đồ ngọt.

    Cô ăn một lúc vài miếng Tiramisu, ăn tới Vui vẻ vô cùng.
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 13


    Chương 13

    Cố Gia Huy nhìn dáng vẻ của cô qua cửa sổ kính pha lê, nhịn không được muốn cười.

    Vốn còn tưởng rãng cô nhất định sẽ đau.

    khổ khóc nhè, lại không nghĩ tới tâm trạng của cô sẽ lập tức tốt lên, cảm xúc tới nhanh mà đi cũng nhanh, giống như không hề có tim, không thể có phổi.

    Cố Gia Huy xoay người chuẩn bị rời đi, thế nhưng lúc này lại đụng phải một đứa nhóc con.

    Đứa trẻ đó ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt anh, lập tức sợ tới mức té ngã trên mặt đất, oa một tiếng khóc lớn Tiếng khóc rất lớn, kinh động tới toàn bộ khách hàng trong tiệm, trong đó cũng bao gồm cả Hứa Minh Tâm.

    Cô không nghĩ tới sẽ nhìn thấy Cố Gia Huy ở chỗ này, cũng không ý thức được việc anh theo dõi cô, Hứa Minh Tâm còn tưởng anh cũng tới đây ăn chút gì đó.

    Mà giờ phút này, mẹ của đứa trẻ đó chạy ra, ôm đứa bé vào lồng ngực.

    Bà ta nhìn đến gương mặt làm cho người †a sợ hãi kia của Cố Gia Huy, lập tức chửi ầm lên: “Sao lại thế này, có gương mặt như thế này thì đừng có đi ra ngoài dọa người khác có được không? Nếu như dọa con của tôi phát điên, cậu có chịu trách nhiệm được không?”

    Người xung quanh cũng chỉ chỉ trỏ trỏ, bọn họ đều đang bàn tán vết sẹo khiến cho người ta sợ hãi ở trên mặt Cố Gia Huy.

    Đối với những lời đó Cố Gia Huy đã sớm bỏ ngoài tai, không hề đặt ở trong lòng Thế như bộ dạng im lặng không nói chuyện của anh ở trong mắt Hứa Minh Tâm lại biến thành tự ti cùng ấm ức!

    Vũ trụ nhỏ Hứa Minh Tâm chớp mắt bùng Cô nhanh chóng vọt vào trong đám người, đứng trước mặt Cố Gia Huy lấy tay che cho anh, giống như gà mái mẹ bảo vệ gà con Cô không hề nể mặt nói: “Chị gái này, phiền chị nói chuyện lễ phép một chút được.

    không? Là nhóc con nhà chị đụng phải chồng của tôi, thậm chí còn khiến bánh kem dính hết lên quần tây trang của anh ấy, chúng tôi không tìm chị đòi bồi thường thì thôi, sao chị lại còn lớn miệng trả đũa?”

    “Ẩy cái con nhóc này nói chuyện kiểu gì đó? Cũng nhìn lại xem người đàn ông của mình lớn lên xấu xí dọa người như thế nào đi!

    Nhất định là người đàn ông của cô dọa cho con của tôi sợ hãi mới khiến nó đụng vào người anh ta. Tôi còn chưa tìm cô đòi tiền bồi thường tổn thất tinh thần đâu, cô còn dám lớn giọng càn quấy? Mọi người đều thấy rồi đó, người này lớn lên xấu xí đáng sợ như thế nào, con của tôi nếu như lưu lại bóng ma tâm lí thì làm thế nào?”

    Người phụ nữ kia không chỉ không xin lỗi mà ngược lại lại còn hung hăng hơn.

    Người xung quanh cũng nghiêng đầu ghé tai, ánh mắt nhìn về phía bọn họ tràn đầy sự trách móc.

    “Đúng thế, lớn lên xấu như vậy, lỡ như dọa trẻ con sợ hãi thì làm thế nào?”

    “Chị nói nhỏ một chút, lỡ như gã là tên b**n th** thì làm sao? Không phải trong TV thường hay nói có nhiều người bởi vì thân thể khuyết tật nên hình thành tâm lí tự ti, cuối cùng biến thành tên sát nhân máu lạnh giết người không ghê tay hay sao?”

    “Đúng đúng đúng, cẩn thật một chút, cẩn thật một chút!”

    Hứa Minh Tâm nghe thấy mấy lời bàn tán chói tai này, mặc dù không phải nói về cô, nhưng vẫn khiến cô khó chịu vô cùng.

    Cô và Cố Gia Huy đã đính ước, về sau cô chính là người của anh.

    Tuy rằng sợ gương mặt của anh, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không dùng lời nói độc ác làm tổn thương anh. Hơn nữa thân thể khuyết tật cũng không phải là anh muốn như vậy, chẳng lẽ chỉ vì thân thể có khuyết tật mà cả đời này anh chỉ có thể sống trong bóng tối, không thể xuất hiện trước ánh sáng sao?
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 14


    Chương 14

    Cô siết chặt nắm tay, giống như một con thú nhỏ đang tích tụ lực lượng, chỉ còn chờ bùng nổ.

    Chính là vào thời điểm mọi người mồm năm miệng mười, Hứa Minh Tâm đột nhiên gào to một tiếng.

    “Tất cả câm miệng cho tôi!”

    Chỉ một tiếng này cũng đủ khiến tất cả mọi người trở nên im lặng.

    Hứa Minh Tâm siết nảm tay, nghiến răng ken két.

    Đôi mắt to tròn cũng trở nên lạnh lùng, dừng ở trên thân của người phụ nữ kia.

    “Nói miệng không có bằng chứng thì có ích gì, chúng ta đi xem camera. Nếu như là con của chị nghịch ngợm đụng vào người đàn ông của tôi, vậy thì chị phải bồi thường tiên tây trang cho chồng tôi! Còn nữa, các người còn ai dám nói một câu không đúng về anh ấy, vậy thì đừng trách tôi không khách khí!”

    Có lẽ mọi người bị khí thế của cô dọa sợ, thế mà một đám người không ai dám mở miệng nói chuyện, đều ngây người nhìn cô.

    Hứa Minh Tâm cũng là một người đã nói là làm, trực tiếp giữ chặt lấy tay của Cố Gia Huy vọt tới trong tiệm, yêu cầu người quản lí cho xem camera.

    Cố Gia Huy không nói lời nào, khóe.

    miệng khẽ nhếch lên, nụ cười như có như: không ẩn hiện nơi khóe môi.

    Anh lớn như vậy nhưng vẫn chưa từng núp dưới cánh của ai, cũng chưa từng được người khác bảo vệ.

    Không nghĩ tới cảm giác đứng phía sau có người bảo vệ ở phía trước lại ấm áp thế này.

    Ánh mắt của anh trở nên dịu dàng, nhìn về phía vị trí cổ tay mà cô đang nảm chặt không chớp mắt.

    Tay cô rất nhỏ nhưng cũng rất mềm, lòng bàn tay rất ấm áp, thậm chí bởi vì sợ hãi mà toát mồ hôi.

    Lưng của cô thắng tắp, giống như cây tùng vĩnh viễn không bao giờ cong xuống.

    Cố Gia Huy nhìn ra được, cô cũng rất sợ hãi, nhưng lại ép bản thân mạnh mẽ, cố chấp đòi công bằng cho anh.

    Mà tất cả hình ảnh đều dừng ở trong mắt của thư ký Khương Tuấn.

    Anh ta vốn định lại đây hỗ trợ nhưng lại bị GốGia Huy ngầm xua tay, bảo anh ta không cần nhúng tay vào chuyện này.

    Khương Tuấn bất đc dĩ lắc đầu, xem.

    ra ngài Cố rất hưởng thụ cảm giác được người bảo vệ.

    Những người khác đều là anh hùng cứu mỹ nhân, tới lượt ngài Cố nhà anh ta lại ngược lại, biến thành mỹ nhân cứu anh hùng.

    Qua camera, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, chính là do đứa nhóc kia nghịch ngợm chạy nhảy lung tung, không cẩn thận va phải người Cố Gia Huy, bơ trên miếng bánh cũng cọ vào quần áo của anh.

    Chứng cứ vừa được lấy ra, mọi người lặng ngắt như tờ, hóa ra là hai mẹ con kia không chiếm được lý, lại còn hung hăng càn quấy.

    Người phụ nữ kia chớp mắt, lại có lý do khác.

    “Ai da, đứa trẻ nhà chúng tôi còn nhỏ như vậy, bây giờ mới có bao nhiêu tuổi chứ! Huống hồ gì… Cậu cũng dọa tới nhóc con nhà chúng tôi đúng không? Cậu lớn như vậy rồi, cũng đừng tính toán với đứa nhóc làm gì”

    “Đương nhiên là tôi sẽ không so đo tính toán với trẻ con, nhưng tôi muốn so đo tính toán với chị, bồi thường tiền quần áo cho chồng của tôi!” Hứa Minh Tâm không vui nói.

    Cô ghét nhất là mấy đứa trẻ hư hỏng không nghe lời!

    “Không phải chỉ là một bộ quần áo thôi sao? Có thể đáng giá bao nhiêu? Tôi đoán cô thèm tiền tới điên rồi đúng không?” Người phụ nữ kia trợn trắng mắt, nói: “Có giỏi thì tìm nhãn hiệu tới đây cho tôi, tôi bồi thường cho cô một nửa là được! Tiền lương mỗi tháng của chồng tôi là bốn mươi triệu, tôi không tin không bồi thường được
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 15


    Chương 15

    Hứa Minh Tâm nghe vậy, khóe miệng khẽ cong lên, cô nở nụ cười ranh mãnh Bà ta đúng là không bồi thường nổi.

    Cô đánh mắt về phía Cố Gia Huy, tay nhỏ vươn ra trước mặt anh: “Mau gọi thư ký của anh đem nhãn hiệu tới đây, cục tức này chúng ta không thể cứ nuốt như vậy!”

    Cố Gia Huy nhìn gương mặt giảo hoạt của cô, gương mặt đỏ bừng vì kích động.

    Giờ phút này cô giống như là đang đánh một trận ác liệt, có thể giúp Cố Gia Huy lấy lại một thành trì đã mất, cô vui vẻ miễn bàn.

    Ai cũng không thể bắt nạt cậu ba nhà cô!

    Cố Gia Huy cũng vươn tay, nắm lấy bàn tay nhỏ nhẳn đang vươn ra của Hứa Minh Tâm.

    Cô ngây ra một lúc, muốn rút về, nhưng anh quá khỏe, cô không thể rút tay về được.

    Hứa Minh Tâm xoa xoa gò má một chút, mặt lại càng đỏ hơn.

    “Ngài… Ngài làm gì vậy? Em muốn nhãn hiệu quần áo ngài đang mặc, ngài đưa tay cho em làm gì?”

    lăm chữ “người đàn ông của t‹ lày, tôi rất thích, từ sau em cứ gọi như vậy đi”

    Cố Gia Huy cười nhạt, đôi mắt đen tuyền thâm thúy nhìn cô chăm chú không hề chớp mắt.

    Từ khoảnh khắc cô nhóc này quay trở lại, anh đã quyết định nếu như không phải cô thì anh sẽ không cưới. Vừa rồi, cô không màng chuyện gì xông tới che chở cho anh, anh liền quyết quyết định của mình không hề sai Tay nhỏ này, một khi đã nắm rồi, sẽ không bao giờ buông ra nữa.

    Hứa Minh Tâm đối diện với ánh mắt sâu thẩm kia, đôi mắt đó như là hồ sâu không đáy, lại như sao trời rộng lớn, đôi mắt đen kia như một cái động đen ngòm, có thể hút người vào trong đó.

    Cô không hiểu ánh mắt đó có nghĩa là gì, cũng không dám hiểu.

    Ánh mắt của anh tràn ngập cảm giác chiếm hữu, rõ ràng bản thân cô mặc rất kín đáo, nhưng đứng trước ánh mắt đó lại giống như toàn thân trần chuồng đứng trước mặt anh.

    Cô nghiêng đầu tránh đi ánh mắt anh, nhưng cũng mặc anh nắm tay.

    Khương Tuấn đã sớm xuất hiện để giải quyết chuyện này, quần áo này chính là do.

    nhà thiết kế nổi tiếng ở Italy thiết kế riêng, không có nhãn mác, ông ấy ghét việc định giá cho tác phẩm của mình.

    Nhưng khi Khương Tuấn tìm tới, đối phương cũng rất phối hợp tính ra một cái giá.

    Chỉ tính riêng về công làm thủ công, cũng đã vài trăm triệu.

    Lúc Hứa Minh Tâm nhìn thấy giá cả này, cũng là trợn mắt há hốc mồm, cô nhẩm tính vài lần, mới dám xác định giá trị thấp nhất của bộ quần áo này cũng đã là hơn bốn trăm triệu…

    Nếu như muốn bồi thường, thì ít nhất cũng phải đưa ra mấy chục triệu.

    Lúc người phụ nữ kia nhìn thấy bảng giá này, cả người bà ta ngây ra như phỗng.

    Sau đó mới phản ứng lại, hét chói tai rằng bảo bọn họ là kẻ lừa đảo.

    Hứa Minh Tâm còn muốn nói cái gì, lại bị Cố Gia Huy ngăn lại: “Còn lại giao cho.

    Khương Tuấn đi, cậu ta sẽ xử lý chuyện này”

    Anh cởi áo khoác ra ném cho Khương Tuấn, sau đó lôi cô lên xe.

    Hứa Minh Tâm vừa lên xe, cửa xe vừa đóng lại, thần kinh của cô đã căng lên: “Ngài…Ngài muốn đem em đi chỗ nào?”
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 16


    Chương 16

    “Bị làm phiền lúc đang ăn ngon, đương nhiên là phải đổi chỗ khác”

    Anh lạnh nhạt nói, sau đó tự mình lái xe đưa cô đi tới một cửa hàng bánh ngọt bày biện theo phong cách Tây Âu.

    Hứa Minh Tâm vẫn còn bóng ma tâm lý đối với việc lúc trước, nhìn thấy anh thật sự có ý muốn vào, cô không kịp suy nghĩ đã đưa tay nắm chặt lấy bàn tay của anh.

    Cố Gia Huy biết cô sợ anh sẽ bị rơi vào hoàn cảnh giống lúc trước, trong lòng anh cảm thấy ấm áp ngọt ngào vô cùng.

    “Em đau lòng vì tôi à?”

    Khóe miệng anh khẽ cong lên, đáy mắt đuôi lông mày đều là ý cười nhẹ nhàng.

    Nụ cười này hòa tan đi cảm giác sợ hãi do vết sẹo trên mặt anh mang lại, cả người anh lập tức trở nên ấm áp tới lạ thường Nếu như GốGia Huy không bị bỏng nặng, gương mặt này nhất định sẽ là cực phẩm, làm vô số người ghen ghét ngưỡng mộ.

    Hai má cô bỗng nhiên ửng hồng, Hứa Minh Tâm tự dưng lại cảm thấy ngại ngùng.

    €ô còn lâu mới đau lòng vì anh, bởi vì cô đã xem anh như chồng tương lai của mình, anh nở mày nở mặt thì cô cũng xem như có chút thể diện, anh bị người ta sỉ nhục thì cô cũng chẳng được tôn trọng gì cho cam. Hơn nữa anh là người của cô, sao cô có thể trơ mắt nhìn anh bị người ta bắt nạt!

    Hứa Minh Tâm bĩu môi, cứng miệng đáp : “Còn lâu mới phải! Em chỉ tức giận vì đứa nhóc nghịch ngợm đó mà thôi. Cũng không phải là em giúp ngài, mà là em đang giúp bản thân mình. Bọn họ nói xấu ngài, có khác gì đang bôi nhọ em đâu, bởi vì chúng ta… là vợ chồng chưa cưới của nhau mài!”

    Cố Gia Huy biết da mặt cô mỏng, ngại ngùng không dám thừa nhận chuyện cô đứng ra bảo vệ anh, cho nên anh cũng không cố ý làm khó.

    Bàn tay của anh khẽ siết chặt lấy tay nhỏ của cô, anh chậm rãi nói: “Vào đi, đây là nơi mà nhà họ Gố đầu tư”

    Hứa Minh Tâm nghe được mấy lời này mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

    Nhưng bỗng nhiên cô lại cảm thấy đau lòng.

    Cố Gia Huy giống như một con ma cà rồng, không dám đứng dưới ánh năng mặt trời, nếu không sẽ bị những lời bàn tán kia ép mới mức phát điên.

    Mặc dù sau lưng anh chính là tiền tài danh vọng của nhà họ Cố, nhưng chuyện này cũng không thể thay đổi được thái độ của mọi người đối với gương mặt xấu xí của anh.

    Có lẽ… Anh cũng rất cô độc phải không?

    Cô đi theo sau lưng anh, nhìn bóng dáng cao lớn ấy, loại tình cảm trời sinh- sự thương hại, lập tức tràn lan.

    Cô nhất định phải bảo vệ người này cho thật tốt, nếu như ai dám bắt nạt anh ấy, cô nhất định sẽ không để yên!

    “Đúng rồi, nếu như hôm nay những người đó vẫn mạnh miệng dọa người như trước, em sẽ làm thế nào?”

    Cố Gia Huy đi ở phía trước như chợt nhớ ra cái gì, chậm rãi hỏi.

    Hứa Minh Tâm nhướn mày, mở miệng đáp không chút do dự: “Vậy thì em nhất định sẽ liều mạng với bọn họ!”

    “Em đánh thắng được bọn họ sao?”

    “Đánh không thắng cũng phải đánh! Em cũng không thể trơ mắt nhìn ngài bị bắt nạt được. Ngài yên tâm đi, Hứa Minh Tâm em là một người rất có nghĩa khí, sẽ tuyệt đối không bỏ mặc ngài đâu!”

    Hứa Minh Tâm hùng hồn nói, cô muốn đi lên trước vài bước để võ vai anh, ra vẻ mình chính là anh hùng hảo hán.
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 17


    Chương 17

    Nhưng lại không nghĩ tới Cố Gia Huy đang đi ở phía trước lại đột nhiên dừng lại, Hứa Minh Tâm không kịp né tránh, “cốp” một cái, đầu va phải vào người anh.

    Mũi bị va chạm tới phát đau, gương mặt nhỏ nhăn của cô nhăn lại.

    “Ngài… Ngài dừng lại làm gì vậy?”

    “Được, nếu như có một ngày em dám bỏ mặc tôi, tôi nhất định sẽ đánh gãy hai cái chân thỏ này của em”

    Cố Gia Huy lạnh nhạt nói, nếu như Hứa Minh Tâm để ý kỹ, có thể nhìn ra được trong đôi mắt phượng kia có ẩn chứa một chút ý cười cưng chiều.

    Tuy rằng rất ít, nhưng lại rất ấm lòng.

    Hứa Minh Tâm nghe vậy, thầm mắng Cố Gia Huy vài câu “vô sỉ” trong lòng Cô hào hiệp trượng nghĩa như vậy, thế mà anh còn uy h**p muốn đánh gấy chân cô.

    Cô là thỏ à?

    Người ta đồn đại cậu ba nhà họ Cố độc ác xảo quyệt, quả nhiên là không sai.

    Ngày hôm nay Cố Gia Huy mời khách, cô cũng không nể mặt, dù sao tên này chính là loại mặc quần áo hơn mấy trăm triệu trên người! Cô mở cờ trong bụng, ăn tới mức bụng căng đầy không đi nổi mới cảm thấy vừa lòng.

    Cố Gia Huy đưa cô quay trở lại trường, Hứa Minh Tâm sợ chiếc siêu xe của anh quá mức bắt mắt, cho nên đã xuống xe lúc anh dừng chờ đèn đỏ.

    Nhưng cô lại không nghĩ tới Cố Gia Huy còn dở trò lưu manh như vậy!

    “Hôn tôi một cái rồi hẳng xuống xe”

    “Cái gì cơ?” Mặt của Hứa Minh Tâm lập tức đỏ lên Cô ngồi ở ghế phụ, chỉ cần quay đầu sang là có thể nhìn thấy góc nghiêng điển trai anh tuấn kia.

    Nếu như không nghĩ tới nửa bên kia, chỉ vào nửa góc nghiêng này cũng có thể làm xiêu lòng không ít cô gái.

    Hứa Minh Tâm cũng không ngoại lệ.

    Thế mà cô lại không có tiền đồ nuốt một ngụm nước bọt, h*m m**n sắc đẹp của nửa gương mặt kia!

    Cố Gia Huy nhìn cô mặt đỏ tai hồng, tâm trạng rất tốt, nhịn không được mở miệng khiêu khích.

    “Không phải em nói muốn luyện tập sao?

    Cái này xem như là bài kiểm tra đột xuất đi, hay là những lời em nói trước kia đều là lời trái với lương tâm?”

    Giọng nói của anh trầm thấp, giống như tiếng đàn cello ngâm vang, cực kỳ dễ nghe.

    Hứa Minh Tâm biết anh đang dùng phép khích tướng, nhưng cô lại không có cách nào phải bác lại lời này!

    Cô giận dõi hừ nhẹ một tiếng: “Có gì mà không dám?”

    Bàn tay nhỏ nhắn của cô v**t v* gương mặt đó, đây là lần đầu tiên cô chạm vào nửa sườn mặt có vết sẹo kia, làn da lạnh lo, khiến cô sợ hãi trong lòng.

    Nhưng chỉ cần nghĩ tới việc người đàn ông này sẽ sống cùng cô cả đời, cô lại cảm thấy không còn sợ hãi như vậy nữa.

    Thật ra cậu ba nhà họ Cố không hề độc ác xấu xa giống như trong lời đồn, có phải không?
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 18


    Chương 18

    Cô áp sát môi lại gần, muốn hôn ở trên mặt của anh, nhưng lại không nghĩ tới anh đột nhiên nghiêng đầu Lần này.. Môi áp môi!

    Hứa Minh Tâm ngây người vài giây, đồng tử co lại, không biết nên làm gì tiếp theo.

    Chính vào lúc cô đang mơ hồ này, người đàn ông không hề nể mặt, tiến quân thần tốc, dùng đầu lưỡi cạy khớp hàm của cô ra, không cho lưỡi cô có đường né tránh, trực tiếp hôn sâu.

    Chờ tới khi Hứa Minh Tâm phản ứng lại, Cố Gia Huy đã khống chế nụ hôn này hoàn toàn.

    Cánh tay của anh siết chặt lấy eo cô, khiến cô không có cơ hội trốn thoát. Lại nói, nơi này chật hẹp như vậy, cô đối mặt với tên cáo già họ Cố này, chính là không có nửa phần thẳng.

    Hứa Minh Tâm giấy giụa nhưng không có kết quả gì, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm ức.

    Đây là nụ hôn đầu tiên của côI Nụ hôn đầu tiên của cô mong mỏi chính là nhẹ nhàng triền miên chứ không phải là điên cuồng chiếm hữu như vậy.

    Người này… Đúng là lưu manh…

    Mắt cô đỏ lên, đôi mắt mơ mơ màng màng như bị sương mù bao phủ, nước mắt đã bao phủ đầy hốc mắt.

    Cố Gia Huy phát hiện chuyện này, mày kiếm khế nhíu lại, trong lòng bực bội không thôi.

    Anh rời khỏi môi cô, gương mặt âm trầm.

    Lúc nhìn thấy cô sắp khóc, trong lòng anh đột nhiên cảm thấy phiền chán, ngay cả hô hấp cũng không thoải mái Thế mà d*c v*ng vẫn còn đang thiêu đốt trong cơ thể.

    Chỉ là một nụ hôn sâu mà thôi, thế nhưng lại có thể dễ dàng gợi lên d*c v*ng của anh như vậy!

    Cố Gia Huy kéo kéo cà vạt, ấn nút mở cửa số để gió thổi vào trong, xua đi sự nóng nực ở trong xe.

    “Còn không xuống?”

    Giọng nói lạnh lẽo của anh vang lên.

    Vốn dĩ Hứa Minh Tâm đang cảm thấy ấm ức, bây giờ nghe thấy lời này của anh lại càng thêm đau lòng, Cô cũng không làm sai, là anh quá mạnh mẽ, không hề hỏi chút ý kiến nào của cô!

    Đã làm sai lại còn trưng ra bộ dạng hợp tình hợp lý như vậy!

    Thật là quá đáng!

    Cô thở phì phò mở cửa xe đi xuống, lúc đóng cửa còn cố ý mạnh tay một chút, cửa xe vang lên một tiếng “Rầm” cực lớn, thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

    Hứa Minh Tâm không hề để tâm tới ánh mắt của những người xung quanh, cô vừa đi vừa mắng: “Tên xấu xa, đồ vô sỉ, không hề dịu dàng chút nào! Không tìm thấy vợ cũng đáng lắm, tôi nhìn anh thì chẳng phải do dung mạo xấu xí không tìm được vợ mà chính là tính tình xấu như thế không ai chịu được thì đúng hơn Xứng đáng làm chó độc thân!”

    Cô đang mảng hăng say, phía sau đột nhiên truyền tới một giọng nói không nhanh không chậm “Không phải bây giờ tôi tìm được vợ rồi hay sao?”

    Hứa Minh Tâm bị giọng này dọa cho sợ hãi, vội vàng xoay người nhìn lại, không nghĩ tới vừa quay đầu đã rơi ngay vào một vòng tay ấm áp. Vì hành động này của anh quá bất ngờ, Hứa Minh Tâm không kịp chuẩn bị, gương mặt đâm sầm vào lồng ngực anh, va chạm mạnh tới mức mũi cô cũng phát đau.

    Cô còn chưa kịp nổi giận, vừa mới ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Cố Gia Huy, sợ tới mức như nhìn thấy vong hồn đeo bám, vội vã lùi về phía sau vài bước.

    Thế nhưng lại không cẩn thận dẫm lên vạch kẻ đường gồ ghề, cả người mất đà ngã về phía sau.

    Cũng may Cố Gia Huy nhanh tay lẹ mắt, ôm thấy eo thon của cô, đỡ cô dậy.

    Thần kinh của Hứa Minh Tâm còn chưa ổn định, nhìn Cố Gia Huy mà lòng phát run.
     
    Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
    Chương 19


    Chương 19

    Xong rồi, xong rồi…

    Vừa rồi còn mắng anh nhiều như thế, nếu như anh đi theo cô, chẳng phải là đã nghe thấy hết những lời đó rồi sao?

    “Vừa rồi em nói tôi lớn lên xấu xí, tính tình lại còn không tốt? Cho nên mới không tìm được vợ, phải chịu cảnh độc thân nhiều năm như vậy phải không?” Giọng nói Cố Gia Huy du dương, lúc nói ra câu này ánh mắt anh hiện lên chút suy tư, khiến người ta không biết được rốt cuộc anh có ý gì.

    Cô khẽ run, âm thầm nuốt một ngụm nước bọt.

    Đôi mắt cô khế đảo, nhanh chóng nghĩ cách…

    “Đúng… Đúng thế… Cho nên ngài mới gặp được em mà có đúng không? Không phải em là người đã kết thúc cuộc sống độc thân nhàm chán từ trước tới nay của ngài hay sao?

    Em còn chưa nói xong mấy câu sau thì ngài đã xuất hiện rồi..”

    “Cho nên đây là lỗi của tôi? Là tôi xuất hiện không đúng lúc?”

    “không ph: Cô dám nói sự thật sao? Đương nhiên là không dám! Đừng đùa, cô còn muốn sống thêm vài năm nữa.

    Cố Gia Huy nhìn thấy bộ dạng nước mắt lưng tròng, đáng thương đang vội vàng giải thích của cô, đôi mắt phượng hơi ánh lên chút ý cười.

    Có là cuộc sống sinh hoạt của anh quá cô đơn, bây giờ lại xuất hiện thêm một cô nhóc suốt ngày ríu ra ríu rít, khiến cho tâm trạng anh tốt lên trông thấy.

    “Vậy em nói hết đoạn sau đi, tôi muốn nghe thử một chút xem em định nói gì”

    Anh cố ý làm khó Hứa Minh Tâm, đương nhiên rõ ràng không có ý muốn buông tha cho cô nhóc thú vị này.

    Đầu của Hứa Minh Tâm lập tức phình to.

    Phải ca tụng công đức của cậu ba nhà họ Cố?

    Cho dù cô học ngữ văn có tốt thế nào thì lúc này cũng khó tìm được từ ngữ thích hợp để tả về anh!

    Cô nghẹn hồi lâu mới mở miệng nói “Ngài cao lớn mạnh mẽ, cơ bắp rẳn chắc, rất có cảm giác an toàn”

    “Tỉ lệ cơ thể của ngài rất hoàn hảo, chính là một cái móc treo quần áo điển hình “Ngài còn rất giỏi nữa..”

    Cô nói xong lời cuối cùng, nghĩ mãi cũng không tìm được điểm tốt nào nữa, trong lòng.

    thấp thỏm không yên, nói năng cũng bắt đầu lộn xộn.

    Cố Gia Huy dù bận như vẫn giữ thái độ ung dung, bình thản, cúi người ghé sát vào mặt cô.

    Hứa Minh Tâm hoảng sợ vội vàng lui về phía sau nhưng lại bị anh ôm eo, cánh tay anh khỏe kinh khủng, cô không thể tránh thoát được.

    Môi mỏng của anh ghé sát vào bên tai cô, hơi thở nóng bỏng chui vào màng nghĩ khiến người cô khẽ run lên.

    Giọng nói dễ nghe của Cố Gia Huy truyền tới, giọng nói mang theo sự trêu đùa: “Tôi có giỏi hay không không phải em cũng biết rồi sao?”

    Hứa Minh Tâm nghe thấy câu nói mờ ám thế này, máu toàn thân dồn hết lên mặt, gương mặt cô đỏ bừng, vành tai cũng đỏ rực như có thể tích ra máu.

    Cố Gia Huy há miệng cắn nhẹ một cái lên vành tai cô.

    Hành động này của anh như là đang trừng phạt, anh cần không đau nhưng cũng đủ để khiến cô căng thẳng.
     
    Back
    Top Dưới