Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 770


Chương 770

Đến khi Bạch Thư Hân dọn nhà xong thì đã là gần tối.

Hai người đều mệt mỏi rã rời và cùng xuống nhà ăn cơm.

Ăn cơm xong, trên đường về không ngờ còn đi qua một quán bar. Bạch Thư Hân cảm thấy kinh ngạc, cô không ngờ cách chung cư một quãng không xa lại còn có một quán bar. Đúng lúc đó tâm trạng cô cũng không vui nên định uống một ít rượu giải sâu.

Cô dẫn Hứa Minh Tâm vào trong, ở đây cũng không phải là quán bar quá cao cấp, cũng chỉ đèn đỏ rượu xanh.

Âm nhạc được mở rất to, đến mức định tại nhức óc.

Ở chính giữa có một sàn nhảy hình tròn, có người công khai đứng trên đó c** đ*, cởi đến khi trên người chỉ còn nội y thì bắt đầu múa cột.

Hứa Minh Tâm chưa từng nhìn thấy những thứ này, cô cũng từng đi làm thêm ở quán bar trong trường học nhưng đến đó đều là học sinh nên chỉ có uống một chút rượu.

Cô chưa từng nhìn thấy những trò như thế này, trong giây lát cô kinh ngạc mắt chữ 0 mồm chữ A.

“Thư Hàn… ở đây có vẻ không tốt lắm đâu? Nếu muốn uống rượu thì chúng ta có thể mua bia về uống được không?”

“Không sao, chúng ta chỉ uống một ít rồi về.”

Nếu đã vào đây rồi thì làm gì có chuyện đi về chứ. Bọn họ chọn một góc có vẻ khá yên tĩnh rồi chọn loại cocktail nổi tiếng nhất của quán này.

Bạch Thư Hân uống hết ly này đến ly kia như đang uống nước.

Cô đang cảm thấy không vui.

Hứa Minh Tâm ngây người ra từ nãy tới giờ đến bây giờ mới phản ứng lại được.

Chuyển nhà trong một đêm rồi lại tự nhiên muốn uống rượu, làm sao có chuyện không có gì được.

Cô gõ và đầu mình, trí tuệ của cô đúng là chưa bao giờ đạt mốc trung bình.

“Thư Hàn, cậu… có phải có chuyện gì không? Nếu được thì nói tớ nghe thử.”

“Tối hôm qua.. tới gọi điện cho Lệ Nghiêm, anh ấy tìm được tin tức của Vy Oanh rồi.”

“Thật sao? Vy Oanh có được bình an không?”

“Có lẽ là cũng được bình an, nếu không thì giọng nói của anh ấy cũng không bình tĩnh được như vậy.”

“Vậy nên… cậu buồn đúng không?” Cô cẩn thận nói khẽ.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì động tác trong tay tự nhiên dừng lại, chất lỏng màu xanh nhạt trong chiếc ly lắc lư qua lại, dưới ánh sáng đèn phản chiếu ra một màu sắc rất kỳ lạ.

Buồn sao…

Cô tự hỏi chính lòng mình.

Cuối cùng, khóe miệng cô nhếch lên, như có như không nở một nụ cười đau khổ rồi nói: “Không buồn là nói dối, nhưng… tớ có thể chịu đựng được. Không biết từ bao giờ, chỗ này trở nên kiên cường không thể lay đổ được nữa.”

Cô chỉ vào trái tim của mình.

Rồi cô lại ngẩng đầu và một ly rượu nữa lại đi xuống bụng.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy cô uống rượu đầy đau khổ thì trong lòng cũng cảm thấy buồn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 771


Chương 771

Từ cổ chí kim, mượn rượu giải sầu chỉ càng làm sầu thêm sầu.

“Tớ gọi điện chp Cố Gia Huy trước, để anh ấy đến đón bọn mình. Tớ sợ bọn mình uống say, đến lúc đó không phân biệt được đông tây nam bắc. Tớ sẽ uống cùng cậu, hôm nay tớ uống cùng cậu một trận cho đã, tớ vừa gọi một ít đồ ăn, để bụng không uống rượu thì rất có hại cho dạ dày.”

Bụng đói uống rượu hại dạ dày… Câu nói này rất quen thuộc, hình như có người nào đó cũng từng nói với cô như vậy..

Rượu cồn làm đầu óc cô mơ hồ, cô không thể tập trung để suy nghĩ được nữa.

Hứa Minh Tâm nói vị trí của hai người cho Cố Gia Huy biết, cô không dám nói mình đang ở quán bar mà chỉ nói số nhà cho anh biết.

Từ trước đến giờ cô vẫn rất rành chuyện tiền trảm hậu tấu.

Cuối cùng cô uống cùng với Bạch Thư Hân.

Vị của cocktail không quá nặng, uống vào có vị ngọt ngọt và có cả vị thanh của hoa quả. Cũng khà là ngon.

Hứa Minh Tâm nếm thử một ngụm rồi lập tức trở nên có tinh thần, cô lại uống thêm một ly nữa.

“Ngon thật đấy! Chúng ta gọi thêm”

“Được, hôm nay tớ chủ chi.”

Hứa Minh Tâm hoàn toàn không biết là sau khi uống loại cocktail này xong thì sẽ không có cảm giác gì nhưng một lúc sau thì cơn say mới thật sự ập tới.

Hai người uống vô cùng vui vẻ, nhưng chưa đến 20 phút sau thì bắt đầu không còn nhìn rõ hình người nữa.

“Thư Hàn… cậu… cậu đừng di chuyển nữa, tớ hoa mắt rồi.”

“Tớ đâu có di chuyển… không được rồi… tớ… tớ không uống được nữa, tớ đi thanh toán, tớ phải về nhà rồi.”

“Đừng… đừng đi, để Cố Thành đi.”

Trung đưa cậu về…”

“Tớ không thèm làm cục pin Nam Phù, một cục còn dài hơn sáu cục. Chị đây.. muốn về nhà.”

Bạch Thư Hân đứng dậy, bước thấp bước cao rời đi.

Cô đến quầy bar, lôi vài tờ tiền trong ví ra rồi đập trước mặt người thu ngân.

Rồi cô cứ thế đi ra cửa.

Vừa bước ra ngoài, gió lạnh thổi đến khiến cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

Bạch Thư Hân đứng ở cửa, hai mắt mơ màng.

Cô nhìn thấy chiếc thùng rác màu xanh.

Tốt thật.

Dạ dày của cô vận động dữ dội, không nhịn được nữa, cô lắc lư qua lại đi về phía đó, rồi đứng cạnh thùng rác không ngừng nôn ra.

Cô uống nhiều rượu nên bây giờ dạ dày bị ảnh hưởng, cô nôn đến mức nôn cả ra mật xanh mật vàng.

Cô nôn một lúc rồi mới từ từ đỡ hơn, cô lại tiếp tục đi về phía trước.

Cô không phân biệt được đâu là xe riêng đâu là xe taxi, nên cứ thế chặn một chiếc xe lại.

“Bác tài… tôi muốn về nhà…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 772


Chương 772

Trong xe có ba người đàn ông, bọn họ định đến đây uống rượu. Nhìn thấy Bạch Thư Hân say khướt như vậy thì cùng quay sang nhìn nhau, thấy những nụ cười không mang ý đồ gì tốt đẹp.

Ba người hiểu rõ suy nghĩ của nhau nhưng không nói ra.

Lái xe xuống xe nói: “Được, được, mỹ nữ mau lên xe.”

Nói xong, anh ta tiến lên phía trước đỡ Bạch Thư Hân, còn tiện thể đục nước béo cò.

Cô gái nhỏ này có thân hình thật đẹp..

Hí hí hí..

Anh ta không kìm được mà kêu lên.

Đúng là điều may từ trên trời rơi xuống, không ngờ ở một quán bar nhỏ này lại có thể gặp được một mỹ nữ tuyệt sắc như vậy.

Bạch Thư Hân thần trí không tỉnh táo, cô không hề nhận ra đối phương đang giở trò lưu manh mà cứ thế ngồi vào ghế sau.

Không ngờ đúng lúc đó cón một người từ trên đường xông tới, kéo thẳng Bạch Thư Hân vào trong lòng.

“Anh là ai?”

Người tài xế không vui nói.

Ôn Mạc Ngôn không hề quan tâm, anh đang định về nhà nhưng không ngờ lại nhìn thấy Bạch Thư Hân ngất ngư qua lại đi từ trong quán bar ra. Trái tim anh khẽ run lên. Nhìn thấy cô bị người khác bám lấy, anh ta lại còn định đưa cô lên xe thì nhanh chóng dừng xe lại.

Ôn Mạc Ngôn lập tức ngăn lại rồi đỡ lấy Bạch Thư Hân đang lắc lư qua lại.

“Thư Hàn, em vẫn ổn chứ?”

Bạch Thư Hân tập trung nhìn Ôn Mạc Ngôn, nhìn thấy anh thì cô lập tức đẩy ra.

“Anh… anh tránh xa tôi ra…”

Sao cô lại gặp đúng con quỷ xui xẻo này vậy, gặp anh ta thì đúng không có chuyện gì tốt đẹp.

“Bác tài, mau chóng đưa tôi về nhà, càng nhanh càng tốt.”

“Bạch Thư Hân…”

Ôn Mạc Ngôn lên phía trước định ngăn Bạch Thư Hân lại nhưng đã bị người tài xế kia ngăn lại.

Cùng lúc đó, hai người ở ghế xong cũng bước xuống.

Hai người đó mặc áo ba lỗ để lộ cánh tay, trên cánh tay còn có hình xăm hình rồng hổ xanh đỏ.

Bọn chúng cố tình gồng cơ bắp lên, Ôn Mạc Ngôn nhìn xong thì không khỏi cau mày, lùi lại phía sau một bước.

Anh… đánh không lại ba người họ.

Chỉ một người cũng đủ để khiến anh nằm đất chứ không nói gì đến cả ba người to con như thế này.

“Người anh em, cô em gái này không cần cậu lo. Cậu không nghe thấy cô ấy nói muốn chúng tôi đưa về nhà sao? Mọi chuyện đều có trước sau, tránh qua một bên, đừng ngáng đường của anh em bọn này.”

Tài xế lên trước vỗ vào ngực của Ôn Mạc Ngôn để nhắc nhở sự khác biệt của hai người.

Ôn Mạc Ngôn chỉ có một nhúm, trong mắt của bọn chúng thì còn chẳng đủ nhìn.

Ôn Mạc Ngôn lo lắng nhìn Bạch Thư Hân đang tựa vào cửa xe, nếu như cứ để bọn chúng đưa cô đi thì không cần nghĩ cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 773


Chương 773

Anh biết Bạch Thư Hân ghét mình nhưng lúc này anh không thể đi đâu được.

“Cô ấy là bạn gái của tôi, các anh không thể đưa cô ấy đi.”

Ôn Mạc Ngôn nghĩ đến một lý do rất hợp lý: “Bạn gái? Mỹ nữ, cậu ta là bạn trai của cô sao?”

“Không… không phải, bạn trai của tôi không phải như vậy, bạn trai của cô…”

Là người kia mới đúng.

Lúc nào cũng giữ một khuôn mặt nghiêm túc, làm chuyện gì cũng nghiêm trọng hóa vấn đề, lúc nào cũng thích dạy dỗ cô.

Điều quan trọng nhất là người đó thương yêu cô và có thể bảo vệ được cho cô.

Chứ không phải là người đàn ông yếu ớt trói gà không chặt này. “Bạch Thư Hân! Em uống nhiều rồi đấy biết không?” Ôn Mạc Ngôn lo lắng nói.

“Tôi.. tôi không uống nhiều, tôi muốn về nhà…”

“Cậu nghe thấy chưa, cô gái xinh đẹp này không có quan hệ gì với cậu. Chúng tôi phải đi, cậu thức thời chút thì đừng ngáng đường nữa.”

“Tôi sẽ báo cảnh sát.”

Ön Mạc Ngôn nghĩ đến cảnh sát.

Nhưng điện thoại vừa rút ra thì đã bị người kia giật lấy và vứt mạnh xuống đất.

Cuối cùng lại còn hung hăng dùng chân giẫm lên.

Ôn Mạc Ngôn siết chặt nắm đấm, những khớp xương kêu lên răng rắc.

Khuôn mặt cũng trở nên hung dữ độc ác.

“Xem ra mày rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”

“Lão tam, kéo vào góc đi, đừng gây ra ồn ào quá lớn.”

Tên lái xe nói. “Ba người các anh cùng lên đi, tôi không sợ mấy con chuột các anh đâu.”

Ôn Mạc Ngôn thẳng lưng, nói cứng.

Chỉ sợ anh kiềm chế được một tên, còn hai tên còn lại sẽ đưa Bạch Thư Hân đi mất.

Anh không dám mạo hiểm, chỉ dám giả vờ rất anh hùng.

Ba tên kia quay sang nhìn nhau rồi cau mày, bọn chúng còn tưởng đã đụng phải một nhân vật vô cùng lợi hại.

Bọn chúng không dám bất cẩn, nếu như một người không đánh lại thì làm sao?

Vậy nên ba người bọn chúng xoa nắm đấm, dồn Ôn Mạc Ngôn vào một cái ngõ nhỏ.

Những người đến đây uống rượu hỗn tạp đủ mọi người nên ở đây cũng thường xuyên xảy ra những chuyện không an toàn. Những chuyện ẩu đả đánh nhau cũng là chuyện thường gặp, cảnh sát cũng khó quản lý hết được.

Vì thế khi gặp những chuyện này, những người bình thường cũng chỉ mắt nhắm mắt mở.

Thực ra trong lòng Ôn Mạc Ngôn rất sợ hãi, anh biết Bạch Thư Hân có thể một mình đánh ba dễ dàng, đối phương còn mang cả dao.

Nhưng Ôn Mạc Ngôn thì không được, người anh yếu ớt, tay chân đều không có mấy lực.

Lúc nhỏ khi ở trường học, cãi nhau với bạn khác cũng từng đánh nhau qua nhưng Ôn Mạc Ngôn chưa từng giành được chiến thắng, cuối cùng vẫn là chị gái giúp anh trút giận.

Không ngờ đến hôm nay, anh cũng có lúc được làm anh hùng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 774


Chương 774

Ôn Mạc Ngôn siết chặt nắm đấm, bây giờ chỉ còn có thế gan lì mà chống chọi thôi.

“Các anh định từng người lên một hay cả ba cùng lên một lúc?”

Là đánh tay đôi hay là ẩu đả tập thể?

Lúc Ôn Mạc Ngôn nói ra câu này thì trong lòng đang run rẩy. Cho dù là ai thì anh cũng không chịu được.

Ba người bọn chúng lại nhìn nhau, những lời vô ích chúng cũng lười không muốn nói, cứ thế bao vây Ôn Mạc Ngôn định đánh nhau tập thể.

Bọn chúng vẫn rất cẩn trọng, bọn chúng chỉ sợ mình nhìn nhầm, tên ranh con ốm yếu này lại có hai nắm đấm thép thì chết dở. Bọn chúng phải ứng phó cẩn thận.

Một người trong số đó thử thăm dò, Ôn Mạc Ngôn khó khăn tránh được.

Hai người kia cũng lên theo.

Ôn Mạc Ngôn không trụ được bao lâu.

Chỉ mới mấy chiêu mà bọn chúng đã nhìn ra Ôn Mạc Ngôn chỉ là cái thùng rỗng. Bụng của Ôn Mạc Ngôn chịu một đấm, anh đau đến mức há miệng ra hít thở, cả người còn không đứng thẳng được.

Tên cầm đầu lạnh giọng nói: “Tao còn tưởng mày anh hùng thế nào, còn dám một mình đấu lại với ba bọn tao. Ba anh em bọn tao dù gì cũng là huấn luyện viên Taekwondo mà bị mày dọa như vậy, hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ.”

Ôn Mạc Ngôn khổ sở không nói nên lời, tại sao người Bạch Thư Hân dây vào lại là huấn luyện Taekwondo chứ?

Như vậy thì còn đánh thế nào nữa?

Cả ba bọn chúng cùng tiến lên phía trước bắt đầu tay đấm chân đá.

Chỉ cần không chết người là không có việc gì.

Ôn Mạc Ngôn không chịu nổi nữa, trên người chịu rất nhiều đòn, mặt mũi xanh tím phù hết cả lên.

Lúc đó, Bạch Thư Hân lại bước thấp bước cao đi tới rồi ngồi thẳng xuống đất, nói: “Anh… anh là phế vật sao? Có ba người mà cũng không đánh được, ít nhiều gì anh cũng phải đánh cho mặt họ có chút thương tích chứ? Nắm đấm của anh là lông vũ sao? Sao không đánh lên người họ chút nào vậy, tay của anh bị ngắn sao?”

“Em. em đừng nói những lời mát mẻ như thế nữa, em tỉnh rượu chưa? Tỉnh, tỉnh rượu rồi thì mau chóng rời đi…”

“Anh… anh không chịu được bao lâu đâu.”

Dù gì cũng là con người làm từ da thịt, anh không chống đỡ được một khoảng thời gian quá lâu.

Bạch Thư Hân vẫn mơ màng ngồi đó nhìn, cô hoàn toàn nghe không hiểu Ôn Mạc Ngôn đang nói gì.

“Đánh trả đi? Tay của anh là để trang trí sao?” Bạch Thư Hân tức giận nói.

Cô tốn sức nhìn những người trước mắt, nhìn đến mức hoa mắt chóng mặt.

Cô nhìn rất lâu nhưng cũng không nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn đánh lại, anh chỉ ôm đầu tránh né.

“Anh… anh mau đánh trả đi.”

Trong lòng Ôn Mạc Ngôn nóng như lửa đốt.

Một tên giễu cợt Ôn Mạc Ngôn: “Mày như vậy mà cũng làm anh hùng cứu mỹ nhân, đúng là không biết tự lượng sức mình. Con gái nhà người ta đã không thèm quan tâm mà mình vẫn còn cố liều mạng. Hôm nay anh em bọn tao tha cho mày, cút sang bên kia đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 775


Chương 775

Bọn chúng thấy đánh như vậy cũng kha khá rồi thì phủi tay, quay người định rời đi.

Một tên nheo mắt nhìn Bạch Thư Hân, quả thật rất xinh đẹp, dáng người cũng đẹp, đúng là một vật quý.

Bọn chúng thật có phúc, thường nghe thấy trên báo nói có những người giở trò với những cô gái uống say, nhưng không ngờ hôm nay vận may lại rơi chúng vào người bọn chúng.

Bọn chúng cười bỉ ổi.

“Mỹ nữa, chúng ta đưa cô về nhà nhé.”

“Được, được.”

Bạch Thư Hân gật đầu.

Ôn Mạc Ngôn nghe vậy thì vô cùng tức giận, như thế thì trận đòn vừa nãy anh vừa nhận không phải là công cốc rồi sao.

Ôn Mạc Ngôn lao sang đó, ôm chặt lấy người của Bạch Thư Hân.

“Đúng là không biết lượng sức mình, còn muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?” Tên kia tức giận, nện cho Ôn Mạc Ngôn một cùi trỏ thật đau, anh chịu đau ngã ngay ra đất mãi một lúc sau mới bò dậy được.

Ba người kia đi gần đến phía Bạch Thư Hân và bắt đầu ra tay.

Đúng vào lúc đó có một người ra tay, một nắm đấm đánh thẳng vào mặt một tên.

Tên kia định thần lại nhìn, không ngờ lại có một người khác xuất hiện.

Ôn Mạc Ngôn mồ hôi đầm đìa, mồ hôi che hết cả mắt, anh phải cố gắng lắm mới nhìn được ai là người vừa đến.

“AnhGia Huy, anh… anh đến rồi sao, mau giúp em.”

HứaGia Huy đỡ Hứa Minh Tâm lên xe. Không ngờ đến khi liếc nhìn vào ngõ lại nhìn thấy Bạch Thư Hân.

Anh không ngờ Ôn Mạc Ngôn cũng đây, hơn nữa lại còn bị đánh không nhẹ.

“Sao cậu lại biến thành như vậy?”

Cố Gia Huy cau chặt mày, giọng nói có hơi lạnh lùng.

“Bị… bị ba người bọn họ đánh, em đau quá.”

Ôn Mạc Ngôn không ngừng kêu đau.

“Không biết đánh lại còn thể hiện, cũng may tôi đến kịp, cậu không sao chứ? “

“Em… em không sao, ba tên lưu manh kia định bắt nạt Bạch Thư Hân.”

“Hả?”

Cố Gia Huy nhướn mày, không nhanh không chậm nâng cao giọng nói trầm ấm của mình lên, như muốn bóp chặt hô hấp của người khác.

Cố Gia Huy cởi áo khoác ngoài, cởi nút tay áo rồi xắn tay áo lên.

Anh bình tĩnh chỉnh sửa lại chúng rồi nói: “Các anh định từng người lên một hay cả ba người cùng lên một lúc.”

Câu nói này… có vẻ rất quen.

Ba người bọn chúng nhìn nhau rồi cùng đánh giá thân hình của Cố Gia Huy.

Cho dù trông có vẻ mạnh mẽ hơn tên nhóc vừa rồi nhưng cũng chỉ được tính là cơ bắp phát triển.

Ba người bọn chúng đều là huấn luyện viên Taekwondo, chẳng lẽ lại bị một người đánh bại sao?

Bọn chúng không hề lôi thôi dài dòng, định đánh nhanh thắng nhanh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 776


Chương 776

Ba người bọn chúng cùng vây lại phía trước, Ôn Mạc Ngôn thấy thế thì hét lên cẩn thận, định để nhắc nhở Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy chỉ nhướn mày lên, vết sẹo kia trông càng trở nên dữ tợn hơn.

Sắc mặt anh vẫn bình tĩnh, ba người bọn chúng hợp sức lại anh cũng vẫn coi đó như không.

Cố Gia Huy đã từng đến biên giới, ở đó thường xuyên có những cuộc lưu dân bạo động, anh và Lệ Nghiêm vì thế cũng từng đánh nhau không ít trận.

Những chuyện đó không phải là thứ có thể đùa được, có những khi còn có những người cầm súng giết người.

Sức mạnh của tay chân anh không phải được nuôi dưỡng trong nhà kính không phải là do tập võ mà có được là từ những trận đánh thật với súng đạn thật.

Cố Gia Huy ra tay vừa nhanh vừa chuẩn, một mình địch lại ba người hoàn toàn không có vấn đề gì cả.

Đến cuối cùng, mặt của ba tên kia đều bầm tím, còn Cố Gia Huy giống như người không có chuyện gì vậy. Ba tên đó thở hồng hộc, rõ ràng bọn chúng đã gặp phải khúc xương cứng, bọn chúng không dám ở lại đây lâu thêm, ba tên nhìn nhau rồi nhanh chóng chuồn đi.

Cố Gia Huy vội vàng đỡ Ôn Mạc Ngôn dậy, nhìn thấy người Ôn Mạc Ngôn chỗ nào cũng bị thương, khóe miệng còn ứa ra máu tươi thì nói: “Để tôi đưa cậu đi bệnh viện.”

“Không… không cần đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, không có gì đáng ngại đâu. Em về nhà lăn một quả trứng nóng là được, tiện đường em đưa cô ấy về luôn. Cô ấy uống nhiều rồi mà cũng khiến người khác phải phiền lòng.”

Ôn Mạc Ngôn nhìn Bạch Thư Hân đang ngủ rất ngon, cảm thấy hơi bất lực.

Cố Gia Huy gật đầu, trên xe của anh vẫn còn có một rắc rối nhỏ nữa.

Về nhà anh còn phải chăm sóc Cố Cố nên không thể lo thêm được nữa.

“Nếu như cậu có chuyện thì có gọi điện cho Khương Tuấn, để cậu đến giúp đỡ. Tôi phải về trước đây, Cố Cố vẫn còn đang ở nhà đợi tôi, tôi cũng thấy không yên tâm.”

“Đúng rồi, sao anh đến đây vậy?”

“Uống say đầu có phải chỉ có mình Bạch Thư Hân, còn có cả Hứa Minh Tâm nữa. Tôi vội vàng đến đây, đúng lúc đó thì nhìn thấy Bạch Thư Hân đang ngồi ở đây, không ngờ là cậu cũng ở đây, mà lại còn bị đánh ra thành như thế này nữa.”

“Em như vậy… có phải rất mất mặt không?” Ôn Mạc Ngôn bình tĩnh lại, nói chuyện như đang trút giận.

Đến chính bản thân anh cũng cảm thấy mất mặt, vốn dĩ Ôn Mạc Ngôn cũng cảm thấy bản thân không đến nỗi nào nhưng nhìn thấy Cố Gia Huy có thể một mình địch lại ba người thì mới hiểu rõ khoảng cách giữa hai người ở đâu.

Cố Gia Huy nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn cúi đầu chán nản buồn bã thì nói: “Nếu như cậu biết là mình không đánh lại được thì sao còn phải cố như vậy?”

“Em không thể cứ mở mắt trừng trừng nhìn Bạch Thư Hân bị mấy người đó mang đi được? Cô ấy là con gái, nếu như bị những người đàn ông kia đem đi thì hậu quả thế nào không cần tưởng tượng cũng biết.

“Cậu đã làm việc tôi thì sao còn cảm thấy mất mặt. Đừng nghĩ nhiều như vậy, tôi về trước đây, cậu về đến nơi thì cũng nhắn tin cho tôi.”

Cố Gia Huy vỗ vai Ôn Mạc Ngôn để khích lệ rồi quay người rời đi.

Ôn Mạc Ngôn thở dàu một hơi, trong lòng dâng lên cảm giác thất bại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 777


Chương 777

Ôn Mạc Ngôn cố gắng đỡ Bạch Thư Hân dậy, làm cô tỉnh nên cô bắt đầu giãy dụa.

Cô hơi cử động một chút làm động vào vết thương của Ôn Mạc Ngôn khiến anh há miệng suýt xoa.

“Đừng động, đau lắm..”

Ôn Mạc Ngôn cắn răng nói.

Bạch Thư Hân nghe thấy tiếng nói bên tai thì nghi hoặc mở mắt lên.

Cô uống rượu nên thần trí không tỉnh táo, hai mắt mơ màng giống như có một lớp sương trắng phủ lên trên.

Đồng tử không tập trung, hốc mắt long lanh nước mắt. Bạch Thư Hân tựa rất gần vào Ôn Mạc Ngôn, hơi thở nóng bỏng mang theo hương rượu chui vào mũi anh, khiến hai má anh trong chốc lát trở nên nóng rực.

Ôn Mạc Ngôn vội vàng quay đầu đi chỗ khác, anh không dám nhìn vào mặt cô nữa.

“Anh… anh là ai?”

Bạch Thư Hân buồn bực nói, nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn đỡ mình vào trong xe thì hiểu ra và nói: “Anh là tài xế vừa nãy đúng không, anh đưa tôi về nhà… rồi tôi trả anh tiền…”

“Em đừng cử động linh tinh, anh lập tức đưa em về nhà đây.”

Khó khăn lắm Ôn Mạc Ngôn mới dìu Bạch Thư Hân được lên xe rồi lái xe về khu nhà nhà cô.

Cửa nhà khóa kín, anh nhìn qua nhìn lại người cô để tìm chìa khóa.

“Chìa khóa… tôi… tôi không có chìa khóa, đây không phải là nhà của tôi, anh đi nhầm rồi.”

“Không phải em ở khu nhà này sao?”

“Tôi chuyển nhà rồi, hôm nay vừa mới chuyển. Chúc mừng tôi chuyển sang nhà mới, chúng ta uống tiếp đi.”

“Em không thể uống thêm được nữa, thế em có nhớ mình sống ở đâu không?”

“Em.. em không biết…”

Đầu cô là một khoảng không trống rỗng, cô căn bản không nhớ lại được. Đầu cô lắc qua lắc lại như cái trống lắc vậy.

Ôn Mạc Ngôn chịu thua, anh định đưa cô ra khách sạn nhưng cô uống say thành như vậy rồi lại còn ở một mình ở khách sạn thì anh không yên tâm được.

Do dự một lúc, Ôn Mạc Ngôn đành đưa cô về căn chung cư của anh.

Bên trong nhà rất gọn gàng, sạch sẽ, khi bước vào lại còn ngửi được hương bạc hà dịu dàng thanh khiết.

Bạch Thư Hân mở to mắt, nhìn trang trí trong căn nhà rồi nói: “Đây.. đây không phải là nhà của tôi? Giường… giường đâu, tôi muốn đi ngủ…”

Ôn Mạc Ngôn đanh dìu cô đi vào trong phòng ngủ, cô nằm xuống giường rồi thì cũng yên tĩnh hơn rất nhiều, bây giờ Ôn Mạc Ngôn mới thở phào yên tâm.

Ôn Mạc Ngôn thấy cả người mình chỗ nào cũng đau.

Ôn Mạc Ngôn đi vào trong nhà vệ sinh, nhìn dáng vẻ mình trong gương, thật sự vô cùng thảm hại.

Chiếc áo sơ mi trắng dính đầy vết bẩn, khuôn mặt sưng phù, bầm xanh bầm đỏ, trên miệng vẫn còn lại dấu máu.

Cởi áo sơ mi ra, trên người anh cũng chỗ xanh chỗ tím.

Ôn Mạc Ngôn bất lực thở dài một hơi rồi bắt đầu đi tắm.

Tất cả đều là vết thương ngoài da nên không cần đi bệnh viện, nhưng vết thương cũng đau đến mức khó chịu đựng được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 778


Chương 778

Lúc Ôn Mạc Ngôn đang tắm, không ngờ cánh cửa kính phía sau phát ra tiếng động khiến anh giật mình.

Anh quay người lại thì nhìn thấy Bạch Thư Hân đang nằm bò ra đất.

Anh lo lắng vội vàng quay người lại rồi lấy khăn tắm quấn quanh người mình.

“Em.. sao em lại vào đây? Nam nữ thụ thụ bất thân… phi lễ vật thị (những gì không hợp lễ thì không nhìn)…

Hai mắt anh đỏ rực, máu trên khắp cơ thể hình như trong phút chốc đều dồn lên đầu, hai mắt nóng đến mức dọa người.

“Tôi… tôi muốn uống nước, dạ dày khó chịu quá, tôi muốn…”

Cô còn chưa nói xong thì đã bắt đầu nôn, trên người cô, trên mặt đất, chỗ nào cũng có vết nôn.

Sau khi nôn xong, cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy vậy thì nhanh chóng kéo cô vào phòng tắm, bắt đầu lau nền nhà.

Sau khi lau xong bãi nôn trên nền nhà anh nhìn sang Bạch Thư Hân đang nằm bò ra đó cảm thấy đây mới là thách thức thực sự.

Vết bẩn trên nền nhà còn dễ xử lý nhưng còn chỗ bẩn trên người Đỗ Thư Hàn thì biết làm thế nào đây? Tầm nhìn của Ôn Mạc Ngôn rơi xuống ngực của Bạch Hoan Hoan, hai má anh càng trở nên nóng hơn. Nghĩ đến chuyện lần trước ở nhà ăn, anh của anh hình như…

Vẫn chưa kịp suy nghĩ sâu xa, Ôn Mạc Ngôn bị tiếng quát của chính mình làm đứt đoạn suy nghĩ.

“Ôn Mạc Ngôn, mày đang suy nghĩ lung tung gì vậy?”

Anh dùng nước lạnh rửa mặt rồi hít sâu vài cái.

Bây giờ xuống nhà mua đồ nữ cho cô có vẻ không thích hợp lắm, anh lấy một chiếc sơ mi trắng từ trong tủ quần áo ra.

Anh nhìn khuôn mặt đỏ rực của Bạch Thư Hân, cảm thấy hơi quẫn bách. Anh nắm lấy mái tóc ngắn của mình, nói: “Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính, anh… anh cũng không phải cố ý đâu. Anh chỉ sợ em phải ngửi mùi này suốt cả đêm thì không tốt…. Anh tuyệt đối không hề có bất cứ suy nghĩ nào không đúng đắn, nếu như có thì sẽ bị sét đánh… Hay thôi đừng thề độc như vậy, hình như vừa rồi anh cũng có suy nghĩ lung tung. Anh… anh hứa anh sẽ không bắt nạt em, anh chỉ giúp em thay áo thôi.”

Bạch Thư Hân mặc một chiếc áo T- shirt, nếu như cứ cởi ra như vậy thì nhất định sẽ làm mặt và tóc của cô bị bẩn.

Ôn Mạc Ngôn đành dùng kéo, từ từ cắt áo ra.

Chiếc kéo đưa lên trên một phân thì làn da trắng bóc của cô cũng lộ ra thêm một phân.

Cắt được áo ra, anh nhìn thấy chiếc áo lót màu trắng có viền ren của cô.

Yết hầu anh không kìm được mà chuyển động lên xuống.

“Ôn Mạc Ngôn… mày… mày là chính nhân quân tử, không… không thể suy nghĩ linh tỉnh được.”

Ôn Mạc Ngôn thấy đầu lưỡi mình khô khốc nhưng vẫn không quên tự nhắc nhở bản thân mình.

Anh hơi quay đầu đi, rồi kéo chiếc áo bẩn đi và mặc chiếc áo sơ mi trắng lên người cho cô.

Lúc anh đóng khuy áo cho cô, ngón tay cũng có chút ma sát.

Anh chạm vào da thịt của cô, cơ †hể cô nóng rực, mùi rượu tỏa ra, cả người cô đều là mồ hôi.

Nhưng Ôn Mạc Ngôn vẫn ngửi thấy được mùi nước hoa như có như không, mùi nước hoa chỉ hơi nhàn nhạt.

Hình như không phải là mùi nước hoa mà là mùi thơm của dầu gội đầu và sữa tắm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 779


Chương 779

Tóm lại là rất thơm.

Giây phút ngón tay anh chạm vào người cô, cả người anh như có một dòng điện chảy qua, cả người hơi run lên.

Ôn Mạc Ngôn vội vàng rụt tay lại.

Cả người Bạch Thư Hân đều là mồ hôi, nóng đến mức không thể chịu được. Tự nhiên có một thứ mát như băng chạm vào người cô nên không nhịn được vươn tay ra bắt lấy.

Tay của cô rất mềm, lòng bàn tay cũng có một lớp mồ hôi.

Cô vội vàng nắm chặt lấy tay của Ôn Mạc Ngôn rồi áp má của mình vào.

“Thoải mái quá… viên đá… đừng đi mà…”

Cô tự nói với mình, cả người Ôn Mạc Ngôn cứng đờ, không dám động đậy, chỉ ngồi yên như khúc gỗ.

Ôn Mạc Ngôn ngây người ra nhìn Bạch Thư Hân, cô giống như một đứa con nít, đang ôm chặt món đồ chơi mình yêu thích nhất, không chịu buông tay.

Anh khẽ giãy ra một chút, cô cảm nhận được nên chu môi thể hiện sự bất mãn.

“Em… quần áo của em… vẫn… vẫn chưa…”

Tật nói lắp của anh hình như càng nghiêm trọng hơn, đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói ra được, đầu lưỡi giống như bị đông lại vậy.

Bên trong cổ họng giống như bị nhét bông, âm thanh không thể nào phát ra được.

“Uống… tôi muốn uống nước…”

“Em… em không buông ra, anh làm sao… đi rót nước cho em được…”

“Anh… anh đi một lát… được không?”

“Vậy anh đi nhanh lên.”

Bạch Thư Hân cuối cùng cũng buông tay ra.

Ôn Mạc Ngôn ôm ngang người cô, định bế cô lên giường cho cô nghỉ ngơi.

Nhưng áo của cô vẫn còn chưa được cài nút xong, ba nút áo ở cổ áo vẫn chưa cài xong. Anh cúi đầu nhìn xuống thì có thể nhìn thấy làn da hơi phiếm hồng của cô.

Ôn Mạc Ngôn vội vàng quay đầu đi, hít sâu vào mấy hơi.

Nhưng không khí hít vào phổi giống như bị thiêu cháy vậy. Anh khó khăn lắm mới đưa cô được lên giường. Anh đi rót cho cô một cốc nước, cô vội vàng uống ừng ực xuống.

Cuối cùng cô cũng quên mất chuyện giữ tay anh, Ôn Mạc Ngôn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh đắp chăn lại giúp cô, đến khi anh định quay người rời đi thì không ngờ Bạch Thư Hân ở đằng sau bỗng bật khóc như một đứa trẻ.

Cô co người lại thành một cục, ôm chặt lấy chăn, vừa bất lực lại vừa thê thảm.

“Tại sao…”

“Tại sao lại không cần em? Có phải em có chỗ nào làm không tốt không mà anh mới không thích em?”

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy giọng nói yếu đuối đó thì hô hấp nhu căng ra.

Anh nhìn khuôn mặt nhỏ của Bạch Thư Hân, nước mắt rơi xuống lã chã làm ướt cả vỏ gối.

Anh lấy khăn giấy, cẩn thận lau nước mắt cho cô.

Cô rất xinh, khuôn mặt trái xoan tinh tế, da cũng rất đẹp, trắng bóc, hồng nhuận mềm mượt giống như một quả trứng gà luộc vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 780


Chương 780

Cô khóc thút thít, nước mắt còn đọng lại trên lông my, giống như một viên pha lê trong suốt, long lanh.

Cô… đang chịu nỗi đau tình cảm gì sao?

Người đàn ông cô thích, lại không thích cô? Ôn Mạc Ngôn không biết đầu đuôi câu chuyện nên cũng không giúp được gì.

Ngón tay của anh cứng đờ, động tác giống như của người máy. Do dự một lúc lâu anh mới có dũng khí vỗ nhẹ vai của cô.

“Là em có chỗ nào không tốt sao?”

Bạch Thư Hân cố chấp hỏi lại câu hỏi này, giống như không có được đáp án thì cô sẽ không cam lòng vậy.

Ôn Mạc Ngôn suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh… anh không cảm thấy em có gì… có gì không tốt cả.”

“Em… em xinh đẹp, lại giỏi giang, ai. ai cũng sẽ thích em thôi phải không?”

“Dối trả, anh chưa từng thích em, anh chỉ coi em như em gái… Dối trá…”

Ôn Mạc Ngôn biết rõ câu nói này không phải là nói với anh nhưng anh vẫn không kìm được giải thích.

“Anh… anh không có lừa em, anh khẳng định là có rất nhiều người thích em.”

Có lẽ câu nói này có tác dụng an ủi, Bạch Thư Hân dần dần yên tĩnh trở lại.

Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy cô đã chìm vào giấc ngủ thì mới thở phào một hơi.

Anh ngồi đó một lúc lâu, thấy cô không có dấu hiệu nào sẽ tỉnh lại thì mới yên tâm đóng cửa phòng ra ngoài sô pha ngoài phòng khách.

Ôn Mạc Ngôn đi xuống lầu mua một ít cồn và băng dán vết thương để xử lý qua loa một chút. Cả buổi tối Ôn Mạc Ngôn không được ngủ ngon, cứ chập chờn mộng mị.

Mãi đến khi trời gần sáng, Bạch Thư Hân không thể náo loạn được gì nữa thì Ôn Mạc Ngôn mới yên tâm đi ngủ.

Ánh sáng ban ngày chiếu vào trong phòng vô cùng ấm áp.

Bạch Thư Hân cảm nhận được luồng sáng chói mắt, khó chịu nheo mày lại.

Đau…

Đau quá!

Đầu cô vô cùng đau, giống như có một trăm người tí hon đang đánh nhau trong đấy vậy.

Đôi mắt mơ màng ngủ của cô mở ra, nhìn quang cảnh xung quanh phòng.

“Hả?”

Cô khẽ thốt lên một tiếng kêu kinh ngặc, đây là nhà của cô sao? Sao bố cục của nhà này giống hệt với nhà cô vậy?

Không đúng… không giống.

Cái chăn không giống, trang trí không giống đến cả mùi hương bạc hà này cũng rất lạ lùng.

Đẩy rõ ràng không phải là phòng của cô.

Cô đột nhiên trở nên kích động rồi nhanh chóng trèo ra khỏi giường.

Quần vẫn còn trên người cô, còn áo phía trên?

Áo sơ mi trắng? Đây rõ ràng là áo của đàn ông, chiếc áo rất rộng, mặc trên người cô không khác gì một chiếc váy vậy.

Cô chỉ có nhớ được một ít chuyện của tối hôm qua nhưng không rõ ràng lắm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 781


Chương 781

Cô đi từ quán bar ra ngoài, lêm xe về nhà, gặp được mất người định đỡ cô vào trong xe. Không lẽ..

Không lẽ cô bị mấy người đó làm nhục sao?

Đồng từ của cô co lại, trái tim đập thình thịch.

Cô đẩy cửa ra, trên tay còn cầm chiếc đèn ở đầu giường.

Cô nhất định phải khiến cho tên khốn nạn phân thành trăm mảnh.

“Cạch”

Có một tiếng động vang lên ngoài phòng khách, ngay sau đó là tiếng kêu đau đớn của một người đàn ông.

Bạch Thư Hân cảnh giác nhìn về phía chiếc số pha.

Một người đàn ông ngồi dậy, không ngờ đó là Ôn Mạc Ngôn.

Sao có thể là anh ta được?

Trông Ôn Mạc Ngôn rất thảm hại, mắt bị người ta đánh cho biến thành mắt gấu trúc, một bên má sưng phù lên giống như đang có một chiếc bánh bao được nhét vào miệng.

Nhìn thấy Bạch Thư Hân tỉnh dậy, đi chân trần trên mặt đất, anh lập ttức đi lên phía trước: “Em dậy rồi sao? Sao… sao em.. em không đi dép vậy, không phải anh đã chuẩn bị cho em, cho em một đôi dép đi trong nhà sao?”

“Mau chóng trở lại giường đi, anh đi… đi mua cho em đồ dùng để tắm rửa.”

Ôn Mạc Ngôn nhanh chóng kéo Bạch Thư Hân trở lại, cô vẫn còn mơ màng không hiểu.

Ký ức về những chuyện tối qua ùn ùn ùa về.

Tối qua đúng là cô đã gặp mấy tên người xấu, nhưng cũng gặp cả Ôn Mạc Ngôn.

Ôn Mạc Ngôn đánh nhau với ba tên bọn chúng, và bị đánh… đến mức không ra hồn người.

Ôn Mạc Ngôn cầm lấy chiếc đèn bàn trong tay cô rồi để vào vị trí cũ.

“Anh đi mua.. đi mua cho em ít đồ để tắm rửa, em muốn ăn gì không? Để anh, anh mua ít đồ ăn sáng về.”

“Mặt của anh…”

Bạch Thư Hân cảm thấy hơi xấu hổ.

“Không… không sao, anh chịu đựng khá được đấy. Với lại… lần này anh không bị chóng mặt vì thấy máu, nhưng có lẽ đau quá tinh thần căng thẳng, nên chắc nguyên do là không để ý..”

Ôn Mạc Ngôn chỉ cảm thấy tinh thần minh căng thẳng cao độ, thêm vào chảy máu cũng không nhiều nên anh vẫn có thể khắc phục được.

Anh nói như vậy là để muốn nói với Bạch Thư Hân rằng anh cũng không phải là một người đàn ông vô dụng.

Ôn Mạc Ngôn quay người rời đi, Bạch Thư Hân xoa huyệt thái dương rôi nhìn xung quanh.

Không gian rất giống căn chung cư của cô, nhưng sạch sẽ, gọn gàng hơn rất nhiều.

Đen trắng kết hợp, gọn gàng sạch Đồ đạc đều được sắp xếp gọn gàng, không hề hỗn loạn.

Cô ra khỏi phòng ngủ nhìn về phía phòng khách.

Có một giá sách để dựa vào ban công, bên trên để đầy sách.

Phạm vi Ôn Mạc Ngôn đọc rất rộng, có những tác phẩm kinh điển trong và ngoài nước, có những sách tài chính kinh doanh, cũng có những tạp chí linh tinh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 782


Chương 782

Cô ngồi trên sô pha, ánh sáng ở đây rất tốt, ngồi đây vừa đọc sách, vừa tắm nắng cũng không phải là một lựa chọn tôi.

Ngoài ban công thoang thoảng hương bạc hà, cô không nhịn được qua đó nhìn thử, phát hiện có một chậu bạc hà lớn. Tháng ba tháng tư đúng là thời điểm cây ra lá mới.

Ôn Mạc Ngôn không chỉ trồng bạc hà mà còn trồng nhiều cây khác, cây nào cũng tươi tốt, béo mập, nhìn vào trông rất đáng yêu.

Một người đàn ông tỉ mỉ, sạch sẽ như vậy so với một người cẩu thả như cô thì đúng là không hợp.

Lúc cô còn đang xung quanh thì Ôn Mạc Ngôn mua đồ về. Anh mua những đồ dùn một lần, lại mau cả một số đồ nữ, trong đó có cả… nội y?

“Anh… anh mua những thứ này làm gì?

Tối hôm qua em… chưa tắm mà đã đi ngủ, bây giờ nhất định cả người đều có mùi rượu. Nếu cứ như thế mà ra ngoài thì không hay, em… em là một cô gái mà.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”

Cô biết Ôn Mạc Ngôn định nói gì nhưng không đợi được cắt ngang lời anh luôn.

Bạch Thư Hân nhìn qua một chút, không ngờ kích thước nào cũng có, có lẽ Ôn Mạc Ngôn không biết vòng ngực của cô bao nhiêu.

Bây giờ vẫn có người đàn ông không biết số đo vòng ngực của phụ nữ sao?

Đàn ông bây giờ không phải đều dùng mắt để ước lượng sao?

“À, thế quần áo của tôi..”

Cô thấy hơi xấu hổ khi mở miệng hỏi vậy.

Không cần nghĩ thì cũng biết là do Ôn Mạc Ngôn thay, nhưng cô vẫn không chịu, nhỡ đâu có chuyện gì bất ngờ thì sao?

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy vậy thì đầu đột nhiên nóng rực, sắc mặt cũng vì thế mà đỏ theo.

Ôn Mạc Ngôn đứng nguyên ở vị trí cũ, hai tay để ngang eo, giữ chặt lấy nhau không phát ra âm thanh gì.

Bạch Thư Hân thấy Ôn Mạc Ngôn như vậy thì cũng hiểu ra quần áo của mình chính là do anh thay hộ.

Ôn Mạc Ngôn cũng là có lòng tốt.

“À.. không xảy ra chuyện gì chứ? Tối hôm qua tôi uống nhiều, không làm chuyện gì quá đáng chứ?”

“Yên tâm… em ở chỗ anh… thì tuyệt đối… tuyệt đối an toàn. Cho dù.. cho dù em cởi… cởi hết quần áo, thì anh cũng… cũng không làm bừa. Em yên tâm… yên tâm 120% đi.”

Nghe thấy câu hỏi đó của Bạch Thư Hân, Ôn Mạc Ngôn vội vàng giải thích, anh chỉ còn thiếu nước vỗ ngực cam đoan, chứng minh mình tuyệt đối là một chính nhân quân tử.

Bạch Thư Hân không nhịn được cảm thấy buồn cười, cô thấy khuôn mặt đỏ lựng đó của Ôn Mạc Ngôn cũng khá đẹp trai. Mặc dù bị đánh cho rất thảm hại nhưng vẫn có thể nhìn ra được những đường nét anh tuấn. Bạch Thư Hân nghĩ lại chuyện hôm qua mình thật sự quá vô tâm vô tính, nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn đánh nhau với người khác lại còn nói những câu chế bại anh.

Bạch Thư Hân tỏ thái độ xin lỗi: “Vết thương của anh đỡ chưa, nhất định vẫn còn rất đau đúng không?”

“Có.. có thể chịu được.”

“Đợi một lát nữa tôi sẽ mua rượu thuốc giúp anh, chú tôi thường đến một hiệu thuốc này, thuốc này có hiệu quả rất tốt với những vết thương bị ngã hay đánh nhau thế này.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 783


Chương 783

“Được… em, em quyết định đi.”

“Tật nói ắp của anh có phải do nhìn thấy tôi nên mới như thế không? Anh thử không nhìn tôi rồi nói thử xem có đỡ hơn không?” Bạch Thư Hân nghi ngờ nói.

Ôn Mạc Ngôn nghe vậy thì thử quay người lại rồi nói: “Như thế này sao?”

“Anh nói dài thêm một chút.”

“Anh hơi đói, em có muốn ăn sáng không?”

“Hình như có đỡ hơn một chút, anh thấy sao?”

“Hình như có một chút.”

Bạch Thư Hân nghe vậy thì không khỏi thầm cảm ơn trời đất, cuối cùng cô không còn phải quá khó chịu khi nghe Ôn Mạc Ngôn nói chuyện nữa.

“Vậy lần sau anh nói chuyện với tôi thì đừng nhìn tôi, anh muốn nói thế nào thì cứ nói như thế được không? Con người tôi… không quen lắm với cách anh nói chuyện, tôi chỉ sợ hôm nào tôi điện quá, đánh cho anh một trận thì không hay, tôi ra tay cũng khá nặng đấy.”

Bạch Thư Hân thật sự sợ đến một ngày nào đó mình không nhịn được nữa, như thế thì thật sự rất ngại Ôn Mạc Ngôn cười xấu hổ rồi nói: “Ăn sáng thôi, anh vừa mới mua về vẫn còn nóng đấy.”

Hai người ngồi xuống, lúc Ôn Mạc Ngôn muốn nói chuyện với cô thì tự giác quay đầu sang chỗ khác, không nhìn cô nữa thì nói chuyện cũng được lưu loát hơn.

“Môi trường nhà này của anh cũng khá được, thiết kế cũng gần giống với khu nhà của tôi.”

“Vậy sao? Em ở khu nào?”

“Tôi ở khu Cẩm Giang, ở đó cũng gần công ty, tôi cũng vì muốn tiện. Vì dù sao sau khi tốt nghiệp xong cũng phải đi làm luôn và có lẽ công việc cũng khó đổi nên tôi muốn chọn một nơi gần một chút.”

“Anh… chỗ này của anh cũng là khu Cẩm Giang.”

Ôn Mạc Ngôn hơi kích động, anh quay đầu lại nhìn Bạch Thư Hân.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì hơi kinh ngạc.

Chẳng lẽ lại trùng hợp như vậy sao? “Anh ở nhà bao nhiêu?”

“603, còn… em?”

“Tôi… 604? Không phải chứ?”

Bạch Thư Hân lập tức đứng dậy, rút thẻ ra vào từ trong túi quần ra rồi đẩy cửa ra ngoài.

Cô thử lại, đúng là mình ở nhà 604, hôm qua cô vừa mới chuyển đến đây, ấn tượng của cô vẫn chưa được rõ ràng lắm.

Trời ạ!

Cô và Ôn Mạc Ngôn lại là hàng xóm sao?

Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy nhà cô bừa bãi, lộn xộn thì cười và nói: “Em vừa chuyển vào à? Chẳng trách hôm qua anh hỏi em nhà mới ở đâu, em nghĩ một lúc lâu cũng không nghĩ ra. Hôm qua lúc ban ngày anh ở biệt thự với Cố Cố, nếu như anh về sớm một chút thì nói không chừng còn có thể giúp em chuyển nhà.”

Bạch Thư Hân đứng ở sau lưng của Ôn Mạc Ngôn, hiếm khi cô nghe thấy Ôn Mạc Ngôn có thể nói được lưu loát một câu hoàn chỉnh như vậy.

Bây giờ cô mới phát hiện ra giọng nói của Ôn Mạc Ngôn rất dễ nghe, rất thanh nhã và trong sáng, giống như âm thanh của đàn cello vậy, hơi trầm thấp một chút nhưng cảm giác vô cùng tuần tự có lớp lang.

Một giọng nam trung vô cùng dễ nghe, không cao cũng không thấp, ở một mức vừa đủ. Đến khi âm thanh rơi vào tai, màng nhĩ khẽ rung động, thực sự âm thanh vô cùng hay.

“Em có cần giúp không? Anh là một trợ thủ đắc lực.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 784


Chương 784

Ôn Mạc Ngôn quay người lại nhìn Bạch Thư Hân.

“Anh…anh có thể thu xếp một số đồ đạc lặt vặt, những đồ quý giá và quần áo cá nhân của em… thì anh, anh không động đến.

Bạch Thư Hân bất lực nhìn Ôn Mạc Ngôn, đúng là trở lại nguyên hình trong chốc lát.

“Ăn xong rồi chúng ta thu dọn tiếp, tôi cũng vừa mới chuyển vào, cũng có nhiều thứ cần thu dọn.”

“Được.. được.”

Hai người bọn họ ăn xong thì Ôn Mạc Ngôn đi sang giúp cô dọn dẹp.

Cô gọi điện thoại cho Hứa Minh Tâm, là Cố Gia Huy nghe máy.

Cô gọi tới là để hỏi tình hình của Hứa Minh Tâm, xem cô ấy đã dậy hay chưa. Nghe thấy giọng nói của Cố Gia Huy, cô cũng có thể đoán ra được vài phần.

“Minh Tâm vẫn chưa tỉnh lại sao?”

“Ừm, cô ấy vẫn còn đang ngủ, cô ấy náo loạn cả buổi tối hôm qua.”

Giọng nói của Cố Gia Huy trầm thấp và hơi khàn, lộ ra rõ cảm giác mệt mỏi, xem ra tối qua Cố Gia Huy bị Hứa Minh Tâm giày vò không ít.

Bạch Thư Hân không nhịn được mỉm cười, cô biết Hứa Minh Tâm sau khi uống rượu sẽ là con người thế nào, uống một chút rượu mà đã đứng không nổi, cứ uống rượu xong thì giống như bị điên, giở đủ các trò “lưu manh”.

Lúc trước còn ở trong ký túc xá, cô chỉ uống có một lon bia mà đầu óc quay cuồng, nhất quyết đòi tắm cùng Bạch Thư Hân. Thật sự không khác gì một nữ lưu manh.

Lại còn nói mình không có nên mới làm vậy với người khác.

Tối hôm qua cô ấy uống không ít nên bây giờ vẫn còn ngủ thì cũng không có gì kỳ lạ.

“Xin lỗi anh, là lỗi của tôi, tôi không nên cố ép cô ấy uống rượu.”

“Không sao, bạn bè với nhau có thể hiểu được. Ôn Mạc Ngôn vẫn ổn chứ?”

“Ừm, một lát nữa sẽ đi mua thuốc.”

“Vậy là được rồi, tối hôm qua nếu như không phải tôi đến kịp thì thằng nhóc đó không chừng bị người ta đánh chết nhưng cũng không cho bọn chúng đem cô đi. Mặc dù cậu ấy tay chân không được nhanh nhẹn lắm nhưng phẩm chất con người cũng rất tốt.”

“Tôi biết rồi, thực ra tôi có truyện muốn nhờ anh, anh có thể điều tra giúp tôi thông tin về ba kẻ đó được không?

Có nợ thì nhất định phải trả.

“Được, tôi sẽ gửi tin nhắn cho cô sau.

“Vậy được, không làm phiền anh nữa.” Hai người cúp điện thoại.

Không tới 10 phút sau cô đã nhận được tin nhắn về thông tin cơ bản của ba tên kia.

Cô nhìn thấy từng hàng chữ đen đang nhảy nhót trên màn hình, không kìm được nheo mắt lại.

Trong ánh mắt còn lẫn cả vẻ lạnh lùng.

Cô thu dọn phòng ngủ gân xong xuôi, nghĩ lại thấy chắc một mình Ôn Mạc Ngôn cũng khó thu dọn hết cả không gian rộng bên ngoài.

Cô định ra ngoài giúp đỡ nhưng không ngờ vừa mở cửa ra đã thấy bên ngoài được sắp xếp xong xuôi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 785


Chương 785

Ôn Mạc Ngôn đang mặc tạp dề, tay đeo găng tay, giúp cô lau bếp.

Ôn Mạc Ngôn quay đầu lại nói: “Máy hút mùi này có chút vấn đề, rất nhiều người ở đây đều có chảy rất nhiều dầu, anh đã sửa giúp em rồi. Về sau sẽ không bị hỏng như thế nữa.”

“Hình như anh… rất thạo những công việc này?”

Cô liếc mắt nhìn sang, nói bằng giọng hơi kinh ngạc.

Cô chưa từng thấy một người đàn ông nào lại giỏi những việc nhà trong gia đình như vậy.

Lau dọn vệ sinh, sửa chữa máy móc, trồng hoa trồng cỏ, lại còn biết chăm sóc người khác… Kiểu người đàn ông như vậy không phải đã tuyệt chủng trên thế giới này rồi sao?

“Lúc trước ở nhà anh cũng thường xuyên làm những việc này. Chị anh chị ở một mình, mặc dù trong nhà lúc nào cũng có người giúp việc nhưng anh luôn cảm thấy không yên tâm nên cứ cách một hai hôm lại qua xem, xem có thể giúp đỡ được việc gì không.”

“Anh… không phải là cậu chủ của nhà họ Ôn sao?”

Cô nghi ngờ không biết mình có gặp phải một cậu chủ hàng giả không.

Theo như những gì cô biết, nhà họ Ôn chỉ có một đứa con trai này, phía trên Ôn Mạc Ngôn chỉ có một người chị gái là Ôn Thanh Vân.

Một cậu chủ như vậy là chuyện gì cũng biết, không phải chứ?

Không phải Ôn Mạc Ngôn cũng nên giống như Cố Gia Huy, cả ngày chỉ ngồi trong văn phòng, nắng không đến mặt, mưa không đến đầu sao?

“Một cậu chủ không được làm những chuyện này sao?”

Ôn Mạc Ngôn nhìn cô nghi hoặc.

“Rất khác biệt..”

Cô chỉ tìm được ra từ này để hình dung Ôn Mạc Ngôn.

Thực sự rất khác biệt.

“Có phải… em nói là anh… rất không bình thường không? Dù sao…” “Đừng nhìn tôi, cảm ơn.” Bạch Thư Hân đỡ trán.

“À… à.”

Ôn Mạc Ngôn phản ứng lại đầy cứng ngắc, anh quay đầu qua rồi nói: “Anh biết em nhất định thấy anh như vậy rất không bình thường dù sao những người quen biết anh đều nói anh như vậy. Anh cũng quen vậy rồi.” “Tôi thấy không phải anh uống rượu rất giỏi sao? Trên bàn rượu có thể đứng một mình một phe, thật sự rất có phong tháu đấy. Tôi còn tưởng cậu chủ những gia đình có tiền, có cả một gia nghiệp phải thừa kế như thế thì sẽ đều giống như Cố Gia Huy. Không ngờ ra khỏi bàn rượu anh là người như vậy. Đúng là vô cùng khác biệt. Người đàn ông như anh các cô gái nhất định cầm đèn đi tìm cũng tìm không ra. Tôi chỉ cảm thấy khó hiểu là tại sao anh lại thích làm những công việc này như vậy?”

“Anh không thích.”

“Thế sao anh còn làm?”

“Cơ thể của anh luôn không được khỏe lắm, đều là chị anh chăm sóc cho anh. Đợi đến khi anh khỏe lại thì anh đương nhiên cũng muốn chăm sóc lại cho chị của mình chu toàn.”

“Vậy nên những chuyện này… anh đều học làm là vì chị của mình sao?”

“Ừ”

“Không phải là có người giúp việc sao?”

“Chăm sóc người khác phải có tấm lòng, không thể ỷ lại vào người khác được.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 786


Chương 786

Ôn Mạc Ngôn nói từng chữ một, cảm giác vô cùng chân thành.

Ôn Thư Hàn nghe xong thì rơi vào im lặng, thật sự là cô còn đang định chế nhạo Ôn Mạc Ngôn.

Xã hội bây giờ vẫn còn nhưng người chân thật như vậy sao? Nói trắng ra là những người ngốc, bản thân đối xử chân thành với người khác nhưng chưa chắc đã nhận lại được sự chân thành của đối phương.

Vậy mà không ngờ Ôn Mạc Ngôn lại có những suy nghĩ như vậy.

Những lời cười nhạo lên đến miệng rồi nhưng cô vẫn không nói ra. Từ trước đến giờ cô nói chuyện không biết khách sáo nhưng lần này cô thật sự không nhẫn tâm đả kích Ôn Mạc Ngôn.

“Có lẽ chị anh bây giờ không cần sự chăm sóc của anh nữa đúng không? Bây giờ anh hoàn toàn có thể sống cuộc sống của một cậu chủ mà?”

“Nhưng đã quen vậy rồi.”

Đã nhiều năm như vậy, Ôn Mạc Ngôn từ lâu đã quen vậy.

Anh không thích về nhà, mà lại thích chạy đến chỗ của Ôn Thanh Vân.

Ôn Mạc Ngôn cũng quen với việc sống một mình ở bên ngoài, có chuyện gì cũng tự mình xử lý. Làm như vậy có cảm giác thật hơn, cảm giác như mình có thể tự nắm giữ vận mệnh của mình, không cần làm một con rối đi trên dây.

“Máy hút mùi cứ để đó đi, tôi không biết nấu ăn lắm. Lúc cuối năm xe của tôi bị hỏng, đi sửa mấy lần mà cũng không được, có lẽ sắp đình công thật rồi. Anh đưa tôi đến một nơi này được không, tiện đường mua ít rượu thuốc luôn.

“Được… được.. em chờ một chút..”

Ôn Mạc Ngôn chỉ quay lại nhìn Bạch Thư Hân một cái mà đã bắt đầu nói lắp.

Ôn Mạc Ngôn cũng cảm thấy ngượng, anh thật sự không biết chuyện nói lắp của mình vậy là thế nào.

Rõ ràng lúc không nhìn thì nói năng lưu loát, còn vừa nhìn một cái thì cái lưỡi lại không phát âm ra được bình thường.

Ôn Mạc Ngôn cầm chìa khóa xe, rồi hai người cùng xuất phát. Đi qua tiệm thuốc, cô mua một ít rượu thuốc.

Cuối cùng chiếc xe dừng ở nơi cô định để.

Là trung tâm luyện võ Taekwondo Thái Hoành cao 15 tầng.

Cô vào thang máy, đi thẳng lên tầng 15.

Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy mấy chữ Taekwondo thì hiểu ngay ra mục đích của Bạch Thư Hân đến đây để làm gì.

Không lẽ cô định báo thù cho anh sao, dù sao ba tên kia cũng có ý định làm nhục cô.

Cô đẩy cửa bước vào, cô lễ tân trước cửa nhìn thấy bọn họ thì mỉm cười: “Xin chào hai người, hai người đến học Taekwondo sao?”

“Không, tôi đến tìm người. Lưu Nam, Đổng Thần, Cát Dương ba người này có ở đây không?”

“Có ạ, bọn họ là huấn luyện viên ở chỗ chúng tôi, có lẽ bây giờ bọn họ đang dạy ở bên trong, cô có thể vào trong tìm, ở phòng số 2.”

“Được, cảm ơn cô.”

Bạch Thư Hân cười rồi nói, cô dẫn Ôn Mạc Ngôn cùng đi vào căn phòng số 2.

Ba người bọn chúng là huấn luyện viên trong cùng một tổ, thường xuyên dạy chung một lớp nên thường xuyên đi cùng nhau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 787


Chương 787

Bây giờ đang là giờ nghỉ ngơi, ba người bọn chúng đang ngồi tán dóc, chủ đề nói chuyện đương nhiên là về chuyện hôm qua.

Ba người bọn chúng đều đang cảm thấy hối hận, biết thế không giằng co với tên nhãi con kia nữa, miếng thịt đến mồm rồi mà còn để rơi.

Dù sao thì cô gái đó cũng uống say rồi, là cưỡng ép hay tự nguyện thì cũng không ai biết được, bọn chúng cũng không cần phải chịu trách nhiệm pháp lý gì, đúng là quá tốt.”

“Hay là tối nay chúng ta vẫn đến đón thử vận may đi? Nói không chừng sẽ nhặt được một em ngon đấy.”

“Ấy… đại ca, cô gái kia không phải là cô tối hôm qua sao?”

“Ai cơ?”

Ba người bọn chúng đồng loạt nhìn ra cửa, nhìn thấy Bạch Thư Hân thì tất cả cùng sáng mắt lên.

“Cô gái, sao cô lại đến đây vậy?” Một người trong số bọn chúng vui mừng nói, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam, đánh giá thân hình của Bạch Thư Hân.

Trước nhô sau cong, chỗ cần gầy thì không có một chút mỡ thừa, đúng là một thân hình vô cùng bốc lửa.

Bạch Thư Hân không nói không rằng, đi thẳng đến trước mắt anh ta cho anh ta một cái tát.

Cái tát thật sự đánh mạnh tay và cũng rất kêu. Chỉ một phát đã khiến người vừa nói chuyện ngã nằm ra đất, đầu kêu ong ong, mãi một lúc sau mới phản ứng lại được.

Đám học sinh đang ngồi dưới đất nghỉ ngơi, nghe thấy âm thanh thì cũng đứng dậy nhìn, mắt chữ O mồm chữ A.

Một cô gái yếu đuối như vậy lại dám tát huấn luyện viên của bọn họ một cái như vậy sao?

Hai người kia phản ứng lại được, lập tức trở nên hung hăng dữ tợn.

“Cô định làm gì? Cô có biết đây là đâu không mà dám ra vẻ giang hồ như thế?”

Cát Dương tiến lên phía trước với khuôn mặt dữ tợn.

Cả người Ôn Mạc Ngôn mặc dù đang run lên nhưng anh vẫn đứng ra trước mặt Bạch Thư Hân bảo vệ cô.

“Anh định làm gì? Đàn ông đàn ang mà không lẽ định bắt nạt một người phụ nữ sao? Có gì thì cứ nhắm vào tôi đây này?”

“Lại là thằng ranh con nhà mày đấy à, tối hôm qua giáo huấn mày vẫn chưa đủ sao? Lại còn chủ động tìm đến cửa để ăn đánh, đúng là mày không muốn sống nữa rồi.”

Nói rồi, anh ta siết chặt nắm đấm, giơ lên cao rồi dùng hết lực đấm xuống.

Nắm đấm đó ra tay rất mạnh, đấm trúng không đổ máu thì cũng ngã thẳng ra đất.

Ôn Mạc Ngôn biết mình phản kháng không nổi nhưng anh có thể chịu đựng được.

Anh cố gắng dùng hai tay bảo vệ lấy đầu, anh cũng sợ anh ta sẽ đánh anh một trận nên thân.

Nhưng…

Cơn đau trong dự định không ập tới anh không ngờ là Cát Dương lại kêu lên thảm thiết.

Ôn Mạc Ngôn nhanh chóng bỏ tay ra xem, không ngờ là Cát Dương đã ngã xuống đất, đang ngồi ôm đầu gối và phát ra những tiếng kêu thảm thiết.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Ôn Mạc Ngôn không biết rằng chính trong lúc anh lấy tay che mắt thì Bạch Thư Hân dã nhanh chóng đá thẳng một cú vào đầu gối của anh ta.

Cát Dương mất thăng bằng ngã ngồi ra đất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 788


Chương 788

Đổng Thần nhìn thấy hai người an hem liên tiếp nằm đất thì cau chặt mày, bây giờ anh ta mới thèm đánh giá kỹ Bạch Thư Hân.

Cô gái nhất định không đơn giản, ra tay nhanh chóng, ánh mắt sắc lẹm và mang theo cả vẻ lạnh lùng, vừa nhìn đã biết là một huấn luyện viên.

Nhưng anh ta dù sao cũng là đàn ông, có ưu thế vê sức mạnh hơn. Anh ta lại có phòng bị nên nhất định sẽ không trúng đòn.

Anh ta siết chặt hai nắm đấm, lắc qua lắc lại đầu tạo ra tiếng kêu răng rắc.

Đó là tiếng khớp xương răng rắc, nghe thôi cũng cảm thấy vô cùng đáng sợ.

Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy anh ta khí thế bừng bừng, anh còn định bảo vệ Bạch Thư Hân nhưng không ngờ lại bị Bạch Thư Hân đẩy thẳng ra.

“Đừng ngăn cản bà đây làm việc, bọn chúng đánh anh thành như vậy, hôm nay tôi nhất định sẽ đánh bọn chúng thành đầu heo. Tưởng to con cơ bắp mà người khác sợ sao?”

Bạch Thư Hân đã từng học võ, sở trường nhất là các đòn khóa khớp.

Lúc đầu là Lệ Nghiêm phải xin xỏ một vị quân nhân già rất lâu, ông này thấy Lệ Nghiêm quá phiền phức thì mới đồng ý dạy cho cô một ít để phòng thân.

Bạch Thư Hân là con gái, vóc dáng và thể lực đều có sự chênh lệch rất nhiều so với đàn ông nên cô phải học tận dụng được thời cơ để ra tay.

Bạch Thư Hân né nắm đấm của đối phương, những chiêu tiếp theo đều nhắm vào những điểm yếu của đối phương như tim, khuỷu tay, đầu gối hoặc cổ..

Cuối cùng cô quét chân, khiến cho tên kia ngã rầm xuống đất, phát ra một âm thanh rất lớn.

Bạch Thư Hân thở hơi dốc, mồ hôi cũng chảy ra đầm đìa.

Cô lau mồ hôi trên đầu, nắm đấm rơi lên khuôn mặt người đàn ông kia như mưa.

“Mày dám bắt nạt người khác sao? Bà đây mà mày cũng dám làm nhục sao? Con mẹ nó mày có xứng không? Hôm nay bà mày nhất định phải cho mày hối hận, nếu như mày về đến nhà, mẹ mày còn nhận ra mày thì tao đổi họ tao sang họ mày luôn.” “Mày xem tao có tát mày một phát cho mày dính tường luôn không. Đồ rác rưởi, người của tao mà mày cũng dám động vào sao?”

“Khốn nạn!”

“Phế vật!”

“Đi chết đi!”

Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy Bạch Thư Hân hiện tại, hết tay trái rồi đến tay phải ra đòn, cảm thấy không có gì vui hơn.

Vừa nãy cô còn thở không ra hơi mà bây giờ giống như rồng hổ còn sống vậy.

Hổ…

Đúng thật sự là giống mẹ hổ.

Bạch Thư Hân dạy dỗ ba người bọn chúng xong thì tay cũng phù đỏ lên, cô đau đến mức hít thở gấp gáp.

Cô nhìn đám học sinh đang ngây người ra bất ngờ nói: “Ba tên phế vật này đến một người phụ nữ còn không đánh lại được thì mọi người còn học làm gì nữa? Còn không mau đi lấy lại tiền học đi, đừng làm lãng phí thời gian” Cuối cùng, cô kéo Ôn Mạc Ngôn rời đi.

Lúc ra cửa, cô bị lễ tân ngăn lại, lễ tân còn gọi người tới.

“Chính là cô ta đã đánh giáo viên của chúng ta, mau bắt cô ta đưa lên đồn cảnh sát.”

Ôn Mạc Ngôn lập tức trở nên căng thẳng: “Người là do tôi đánh…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 789


Chương 789

Ôn Mạc Ngôn vẫn còn chưa nói xong thì đã bị Bạch Thư Hân đẩy sang một bên.

“Ở đây có camera, anh nói là do anh đánh thì người khác có tin không?”

“Vậy… phải làm thế nào?”

Ôn Mạc Ngôn nhìn khuôn mặt vô cùng bình tĩnh của Bạch Thư Hân, hai mắt cô còn lấp lánh ánh sáng, thật sự là vô cùng mê người.

Dáng vẻ tự tin của cô… thật sự rất đẹp.

Ôn Mạc Ngôn nhất thời nhìn cô đến ngây ra: “Các người có camera thì tôi cũng có camera. Tối hôm qua ba người này định làm nhục tôi trước quán bar, thậm chí còn đánh bạn tôi thành ra thế này. Vết thương trên mặt bạn tôi chính là chứng cứ. Cô thích thì cứ làm ầm chuyện lên đồn cảnh sát đi, tôi cùng lắm cũng chỉ đánh nhau, bồi thường tiền rồi bị bắt mấy ngày. Nhưng nếu tin xấu của bọn chúng lan ra thì còn có ai đến đây học Taekwondo nữa không?”

“Các cô cứ thử đi, xem ai tổn thấy nhiều hơn.”

“Chuyện này..”

Lễ tân do dự, không biết những gì Ôn Thư Hàn nói có thật hay không.

“Cô có thể đi hỏi bọn họ.”

Lễ tân cho người đi hỏi, không ngờ mọi chuyện đúng là như vậy.

Nếu như tin tức huấn luyện viên ỷ mạnh h**p yếu, định giở trò xấu với một cô gái uống rượu say mà bị lan truyền ra ngoài thì nhất định trung tâm Taekwondo của bọn họ cũng không cần mở cửa nữa.

Cuối cùng, bọn họ chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, nhìn hai người Bạch Thư Hân cứ thế rời đi.

Bạch Thư Hân đi vào trong thang máy, hai vai căng cứng bây giờ mới được thả lỏng. Cô thở ra một hơi, bàn tay không ngừng vỗ ngực.

“Nguy hiểm quá, nếu như bọn họ làm thật thì tôi tiêu rồi.”

“Không phải em có bằng chứng sao?”

“Đúng là có nhưng cũng không ngăn nổi những kẻ điên.” “Nhưng em cũng rất lợi hại, mối đấu ba mà có thể dễ dàng như vậy.”

“Không đâu, tôi chỉ có thể hành động khi mấy tên đó không để phòng. Hơn nữa mấy tên đó cũng không lên cùng một lúc, nếu như lên cùng một lúc thì tôi nhất định sẽ cuống chân cuống tay không làm được gì cả. Lần này thành công cũng là do may mắn thôi.”

“Vậy nên lần này em thắng được, còn lần trước không đối phó được ba người kia đúng không?”

“Đúng vậy, hơn nữa đối phương còn có hung khí, tôi cũng muốn bảo vệ bản thân, chỉ có thể cứu người trong tầm sức của mình. Tôi cũng không phải là đại bồ tát gì đâu, nếu như không phải liên quan đến danh tính của tôi thì cho dù có một nghìn, một vạn người chết trước mặt tôi thì tôi cũng không đi cứu đâu.”

“Mạng của bọn họ là mạng, mạng của tôi cũng là mạng. Tôi cũng không thích những rằng buộc đạo đức bắt tôi phải đi cứu người. Tôi chỉ muốn sống yên ổn phần mình, làm những gì trong khả năng của mình.” “Vậy nên chuyện của chúng ta trước đây cũng coi như rõ ràng rồi. Anh cứu tôi, tôi cũng cứu lại anh, hai bên coi như hòa. Hơn nữa, lần sau gặp những chuyện như thế này, anh cũng đừng thể hiện tính mạng của ai cũng là có một không hai. Mặc dù bọn chúng không có ý định giết người nhưng chó đến đường cùng thì cũng biết cắn lại. Tâm lý con người đều có những mặt sáng tối, anh không biết một giây tiếp theo ai sẽ trở thành kẻ điên.”

“Em.. em nói không sai.

“Ừm, anh hiểu là được.”

“Nhưng… nếu… nếu như anh gặp phải một lần nữa thì anh… anh vẫn sẽ cứu.”
 
Back
Top Dưới