Ngôn Tình Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 100


Chương 100:

Lúc chiếc xe ra khỏi hầm để xe, Dịch Bách không quên nhìn Mộ Bắc Ngật đang ngồi ở ghế sau qua kính chiếu hậu, cậu ta hỏi, “Sếp, chúng ta đi đâu ạ?”

“Căn hộ của Cố Tiểu Mạch”

Nửa tiếng sau, chiếc xe Rolls-Royce dừng ở dưới tòa nhà của Cố Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật cầm điện thoại trong tay, chần chừ một lúc, tìm tên của Cố Tiểu Mạch trong danh bạ, bấm gọi đi.

Lúc bấm gọi điện thoại, ánh mắt nhìn Dịch Bách của Mộ Bắc Ngật có chút không vui, Dịch Bách nuốt nước bọt, không dám tùy tiện mạo phạm đến Mộ Bắc Ngật.

Cố Tiểu Mạch nghe máy, giọng điệu không thân thiện chút nào, “Anh tìm tôi có chuyện gì?”

“Xuống đây”

Sau khi thấy thái độ lạnh nhạt của Cố Tiểu Mạch, giọng Mộ Bắc Ngật trở nên lạnh lẽo, sắc mặt u ám, không để Cố Tiểu Mạch có cơ hội phản kháng lại.

Cố Tiểu Mạch lập tức nổi giận, nắm chặt điện thoại nói, “Tại sao tôi phải xuống?”

100-1-vo-a.jpg


Cậu ta sững sờ, ngẩn ngơ nhìn về phía trước.

Nghe xong câu này của Mộ Bắc Ngật, bàn tay đang đặt trên đùi của Cố Tiểu Mạch bỗng năm chặt, nhẫn nhịn một lúc trời yên biển lặng, Cố Tiểu Mạch không ngừng lẩm bẩm câu này.

Cô khó chịu lên tiếng, “Tôi š Sau khi Cố Tiểu Mạch đồng ý, tâm trạng của Mộ Bắc Ngật dịu đi không ít, anh tắt điện thoại, vứt sang bên cạnh, lúc anh định đẩy cửa bước ra, ngón tay bỗng khựng lại.

Chiếc xe vẫn đang mở đèn, Mộ Bắc Ngật nhìn rõ xa xa phía sau mình có một bóng đen lướt qua.

Anh quay đầu liếc nhìn phía đằng sau, lập tức đóng cửa lại.

Dịch Bách cũng nhìn thấy, cậu ta giả vờ ngồi một cách tự nhiên trên ghế lái, giọng nói nghiêm túc vô cùng, “Sếp, lúc nãy em cũng nhìn thấy rồi, hình như có người đang theo dõi chúng ta”

“Đi theo đến tận đây rồi” Mộ Bắc Ngật lẩm bẩm.

Sau đó ánh mắt hiện lên sự không vui, anh nhíu mày, nếu vì chuyện này mà liên lụy đến Cố Tiểu Mạch thì không tốt chút nào, Mộ Bắc Ngật dường như không nghĩ đã buột miệng nói, “Lái xe đi”

Dịch Bách lập tức khởi động xe rời đi, khoảnh khắc chiếc.

xe rời đi, bóng đen kia cũng di chuyển, nhanh chóng lên một chiếc xe khác.

“Dịch Bách, để hắn đuổi theo, thăm dò trước đã”

“Vâng thưa Sếp!”

Tinh thần Dịch Bách bỗng hăng hái lạ thường, nhìn đằng sau qua kính chiếu hậu, khóe miệng nở nụ cười lạnh, cậu ta đạp chân ga, lao về phía trước.

Chiếc xe của Mộ Bắc Ngật rời đi không lâu thì dưới tòa nhà của Cố Tiểu Mạch xuất hiện một chiếc xe.

Cố Tiểu Mạch mặc đồ ngủ trong nhà, suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn lấy một chiếc áo khoác dài quá đầu gối, che đi bộ đồ ngủ rồi mới đi xuống nhà.

Cô buông tóc, quần áo ngủ hình thỏ con màu trắng, bên ngoài là chiếc áo khoác, có chút đáng yêu, lúc cô ra khỏi tòa nhà, cô ngước nhìn xung quanh tìm bóng dáng của Mộ Bắc Ngật.

Lúc cô đang tìm kiếm, bên cạnh bỗng xuất hiện một bóng người, gõ nhẹ lên đầu Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch hoảng hốt, vội vàng quay đầu lại nhìn.

“Anh… anh Nam” Cố Tiểu Mạch sững sờ.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 101


Chương 101:

Nam Thần An đáp lại, “Tiểu Mạch, anh còn đang nghĩ, có phải em biết anh đến tìm em nên xuống đón anh không?”

“Vậy… lúc anh đến đây có nhìn thấy chiếc xe khác đỗ ở đây không, ví dụ..” Cố Tiểu Mạch nói lắp bắp, cuối cùng vẫn không tiết lộ Mộ Bắc Ngật đã đến đây.

Nam Thần An nghe xong, gõ vào đầu cô một cái nữa, “Tiểu Mạch, anh không nhìn thấy có chiếc xe nào đỗ ở đây nữa, chỉ có mỗi chiếc xe của anh thôi.”

Cố Tiểu Mạch nghe xong, sa sầm mặt mày, cô lén lút cắn chặt môi, cô tức giận, anh quả nhiên đang chơi cô, rõ ràng là không có người mà!

Nam Thần An phát hiện ra cô có gì đó không bình thường, “Tiểu Mạch, em xuống không phải là đợi anh sao?”

Cố Tiểu Mạch không giấu giếm, “Là Mộ Bắc Ngật, không biết anh ta tìm em nói gì”

Nhắc đến Mộ Bắc Ngật, trong lòng Nam Thần An có chút khó chịu, “Sau đó thì sao?”

“Làm trợ lý đời sống của anh ta, đi làm trả nợ” Cố Tiểu Mạch đau đầu nói.

Ánh mắt của Nam Thần An bỗng tối sầm lại, trong lòng vang lên tiếng còi báo động.

Mộ Bắc Ngật thật là chướng tai gai mắt!

“Anh biết em không băng lòng, đúng không?”

“Đúng thế ạ”

“Tiểu Mạch, bên cạnh Mộ Bắc Ngật đã có Cố Lan Tâm, có nhà họ Cố mà em không thích, em không chống đỡ nổi những người đó, em đừng làm trợ lý của anh ta, được không? Tiểu Mạch, để anh giúp em một lần được không? Nếu muốn đi làm, em có thể đến Nam Thị, anh sẽ trả em mức lương hợp lý, Tiểu Mạch, anh chỉ hi vọng em có thể vui vẻ”

Cố Tiểu Mạch vô cùng cảm động, đôi mắt hoen đỏ, có ai mà không muốn được người khác bảo vệ che chở chứ? Nhưng Cố Tiểu Mạch không muốn làm phiền Nam Thần An.

Cô lắc đầu, “Anh Nam, em không muốn làm phiền anh”

“Những việc liên quan đến em đều không phiền phức”

Lúc này Cố Tiểu Mạch hết sức kinh ngạc, cho dù cô có không hiểu gì về chuyện tình cảm, cũng không thể nào không hiểu tình cảm trong mắt Nam Thần An.

Cô bỗng nhiên không thốt lên lời, những lời sau đó cảm giác giọng nói có chút mơ hồ, “Anh Nam, có phải anh, thích, thích…”

Nam Thần An không hề trốn tránh, anh trực tiếp lên tiếng hỏi, “Tiểu Mạch, sao em không hỏi tiếp, hỏi có phải anh thích em không? Nếu anh nói đúng thế thì sao?”

Làm sao có thể???

Lúc này cả người cô run run, hoa mắt chóng mặt, giọng nói trong trẻo vang lên trong không trung, “Không, anh Nam, anh đừng đùa, em vẫn luôn coi anh là anh trai.”

Nam Thần An chán nản nhắm mắt lại, “Anh biết mà, anh như vậy có phải dọa em sợ chết khiếp rồi không?”

Lúc Cố Tiểu Mạch vẫn còn đang sững sờ, Nam Thần An cười nhẹ nói, “Gần đây gia đình cứ bắt anh đi xem mắt, nói anh ngờ nghệch, không biết tỏ tình, vừa nãy anh chỉ định thử nghiệm với em mà thôi, bây giờ nghĩ lại, đối với vấn đề này thật sự dốt đặc cán mai”

Cố Tiểu Mạch thở phào nhẹ nhõm, cử chỉ thân mật của hai người lọt vào mắt của Mộ Bắc Ngật.

Trên đường Dịch Bách âm thầm thả Mộ Bắc Ngật xuống, sau đó lái xe đi lòng vòng.

Cố Tiểu Mạch bất giác nghiêng đầu, sững sờ, Mộ Bắc.

Ngật mặc vest chỉnh chu, lạnh lùng đứng ở đó.

Sắc mặt cô tối sầm lại, Nam Thần An theo tầm nhìn của cô nhìn qua đó, đã tối rồi mà Mộ Bắc Ngật còn đến đây làm gì?
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 102


Chương 102:

Anh ta giơ tay ôm eo Cố Tiểu Mạch, kéo cô vào lòng, Cố Tiểu Mạch vô cùng kinh ngạc.

Nhìn thấy hành động này, ánh mắt của Mộ Bắc Ngật trở nên lạnh lẽo, không có một chút ấm áp nào.

“Tổng giám đốc Mộ, muộn như thế này, sao anh lại đến đây?”

Ánh mắt của Mộ Bắc Ngật rơi lên chiếc tay đang khoác lên vai Cố Tiểu Mạch của Nam Thần An, “Cố Tiểu Mạch, lại đây”

“E rằng không làm theo ý của Tổng giám đốc Mộ được rồi, Tiểu Mạch vừa mới đồng ý làm người yêu của tôi”

Chỉ trong nháy mắt, đến Cố Tiểu Mạch cũng có chút kinh ngạc, Nam Thần An nghiêng đầu nói nhỏ vào tai Cố Tiểu Mạch, “Anh giải vây cho em”

Mộ Bắc Ngật phẫn nộ, anh bước đến trước mặt Cố Tiểu Mạch, nheo mắt đầy nguy hiểm, “Cố Tiểu Mạch, cô là trợ lý đời sống của tôi, lẽ nào đến mệnh lệnh của tôi cũng không nghe sao? Lại đây”

Cố Tiểu Mạch đứng ở bên cạnh Mộ Bắc Ngật, có thể cảm nhận được hơi lạnh trên người anh.

Cô chỉ có thể thoát khỏi bàn tay của Nam Thần An, ngước.

đầu nhìn Mộ Bắc Ngật, “Anh có gì muốn nói?”

“Đưa tôi về nhà”

Mộ Bắc Ngật nói xong, Nam Thần An liền đáp lại, “Tôi có xe, tôi đưa anh về”

“Tôi cần cô ấy”

Mặt Mộ Bắc Ngật lạnh như băng, không hề có ý định giữ mặt mũi cho Nam Thần An, chỉ trong nháy mắt, giống bão kéo đến cuốn theo cả dao súng.

Cố Tiểu Mạch mím môi, lên tiếng làm dịu đi bầu không khí hiện tại, “Anh Nam, không còn sớm nữa, anh về nhà trước đi, em đưa anh ta về.”

“Tiểu MạchI”

Cố Tiểu Mạch cười nhẹ với Nam Thần An, hai bàn tay của Nam Thần An nắm chặt lại, anh quay người rời đi.

Nhưng anh không lái đi quá xa, mà đỗ ở chỗ hai người không nhìn thấy.

Cố Tiểu Mạch kéo áo anh, “Đi thôi”

“Cô là người yêu của anh ta?”

Mộ Bắc Ngật không nhúc nhích, lên tiếng hỏi.

Nếu Cố Tiểu Mạch muốn giữ khoảng cách với anh, có thể tạm thời thừa nhận, nhưng cô không dám nói dối trước mặt anh, chỉ có thể trả lời, “Đây là chuyện của tôi”

“Thế sao? Cô nghĩ anh ta đi rồi sao?”

Mộ Bắc Ngật hỏi.

“Cái gì?”

Cố Tiểu Mạch nhất thời không hiểu Mộ Bắc Ngật đang nói gì, cô ngước đầu hỏi lại, đúng lúc Mộ Bắc Ngật cúi đầu xuống, chạm nhẹ vào môi cô một cái rồi buông ra.

Cố Tiểu Mạch nhìn anh đầy kinh ngạc, “Mộ Bắc Ngật, anh!”

“Dịch Bách sẽ đến đón tôi, tôi đến để thông báo với cô, ngày mai đừng có đi làm muộn”

Nói xong, Mộ Bắc Ngật quay người rời đi, để lại cho Cố Tiểu Mạch một bóng lưng.

Cố Tiểu Mạch cắn răng giậm chân tại chỗ một lúc rồi mới đi vào tòa nhà, Mộ Bắc Ngật mới đi được mấy bước đã gặp.

Nam Thần An, anh không hề ngạc nhiên chút nào.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 103-104


Chương 103:

“Tổng giám đốc Mộ, Tiểu Mạch không phải là người phụ nữ anh muốn chơi là có thể chơi”

“Đúng là như thế, thế nên tôi động lòng rồi” Mộ Bắc Ngật nhìn Nam Thần An, khóe miệng nhếch lên, lãnh đạm vứt lại một câu, lúc sắc mặt Nam Thần An tối sầm đi, anh bước qua người anh ta đi về.

Có điều mới đi được vài bước, Mộ Bắc Ngật từ từ dừng lại, “Cô ấy cũng thích tôi”

Chỉ ngắn gọn năm chữ, nhưng lại là đả kích vô cùng lớn đối với Nam Thần An.

Buổi sáng ngày hôm sau, Cố Tiểu Mạch miễn cưỡng tìm bộ đồ công sở hồi ở Anh để đến Mộ Thị, cô không phải nhân viên của Mộ Thị, bỗng nhiên xuất hiện ở đây có chút kỳ lạ…

Nhân viên lễ tân đã từng gặp Cố Tiểu Mạch nên vẫn nhớ mặt, thấy cô bước đến, cô ta lập tức chào hỏi, “Hi, cô Cố, cô lại đến rồi”

Cố Tiểu Mạch bước đến quầy lễ tân, cười nhẹ một cái, cô chỉnh lại quần áo, nhân viên lễ tân nhìn thấy quần áo hôm nay Cố Tiểu Mạch mặc, cô ta nhìn một cái, “Cô Cố, sao hôm nay cô lại mặc đồ công sở đến Mộ Thị thế, lần này là..”

“Bây giờ tôi là trợ lý đời sống của Tổng giám đốc Mộ”

Cố Tiểu Mạch vừa nói xong, lễ tân vô cùng kinh ngạc, sững sờ đứng yên tại chỗ.

Người bên cạnh nghe xong những lời Cố Tiểu Mạch nói, bàn tay cầm cốc trà bỗng run run, nước bên trong đổ ra bàn.

Cố Tiểu Mạch xoa đầu, “Sao thế?”

“Cô Cố, cô đang đùa với chúng tôi sao? Tổng giám đốc Mộ của chúng tôi chưa bao giờ tuyển trợ lý là nữ”

“Á?

Cố Tiểu Mạch không dám tin, cô chớp chớp mắt, chưa bao giờ tuyển nữ trợ lý?

Lúc đi lên tầng cao nhất, cô không ngừng suy nghĩ, lúc bước ra khỏi thang máy, cô cứ cúi đầu mà đi.

Không ngờ đâm phải Dịch Bách, đầu Cố Tiểu Mạch đập vào ngực Dịch Bách, Dịch Bách không vạm vỡ như cô nghĩ, bị Cố Tiểu Mạch đập vào bỗng lùi lại phía sau.

Cố Tiểu Mạch đi giày cao gót, dáng dấp chỗ nào ra chỗ đấy, cô khó khăn lắm mới đứng vững được, Dịch Bách thấy vậy, vội vàng đưa tay đỡ cô, đợi sau khi Cố Tiểu Mạch đứng vững, cậu ta lập tức rút tay lại.

Nhưng cảnh tưởng này đã lọt vào mắt của Mộ Bắc Ngật, anh đút tay vào túi, ánh mắt lạnh lùng nhìn tất cả mọi thứ xảy ra trước mắt, phẫn nộ trào dâng.

Dịch Bách nhìn bộ trang phục Cố Tiểu Mạch đang mặc, sừng sờ, “Cô Cố, cô thật sự là trợ lý đời sống của Sếp sao?”

Cố Tiểu Mạch gật đầu, sau khi đứng vững, cô nhìn thấy Mộ Bắc Ngật đứng ở phía sau, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sâu thảm không nhìn thấy đáy không biết chất chứa điều gì, nhất thời khiến toàn thân Cố Tiểu Mạch run rẩy.

Dịch Bách quay người nhìn, chạm phải ánh mắt của Mộ Bắc Ngật, Dịch Bách ho một tiếng, gãi đầu gãi tai, “Em chợt nhớ ra, em vẫn còn có chuyện chưa làm xong, Sếp, em đi trước đây ạ”

Dịch Bách vội vàng rời đi, chỉ còn lại Mộ Bắc Ngật và Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch bước đến chỗ Mộ Bắc Ngật, hiển nhiên là cao hơn bình thường, đến cằm của Mộ Bắc Ngật.

Cố Tiểu Mạch ăn mặc chỉnh tề, Mộ Bắc Ngật lên tiếng đánh giá, “Thái độ rất tốt”

“Mộ Bắc Ngật, vừa nấy tôi nghe lễ tân nói, Tổng giám đốc Mộ chưa bao giờ tuyển nữ trợ lý đời sống, vậy anh tuyển tôi làm gì? Chẳng có lẽ là vì muốn hành hạ tôi, báo thù cho Cố Lan Tâm?”

Cố Tiểu Mạch mãi mãi không biết được tâm tư của Mộ Bắc Ngật, cô luôn có cái nhìn sai lệch về anh.

Mộ Bắc Ngật lạnh lùng hơn, khóe miệng nhếch lên, “Cô nghĩ thế nào cũng được”

“Nếu đã không thích có nữ trợ lý như vậy, tôi e rằng tôi sẽ khiến anh càng không thích, anh có thể đuổi tôi bất cứ lúc nào” Cố Tiểu Mạch trả lời.

Bàn tay đút trong túi bỗng nắm chặt lại, đến ánh mắt nhìn Cố Tiểu Mạch cũng có chút lạnh lùng và khiếp sợ, cô rất có tiềm năng khiến người khác tức muốn chết!

Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên giơ tay ra, nắm lấy cổ tay Cố Tiểu Mạch kéo cô đến phòng làm việc của Tổng giám đốc.

Cố Tiểu Mạch lảo đảo, miễn cưỡng đi theo Mộ Bắc Ngật, cô vừa bước vào bên trong phòng làm việc, Mộ Bắc Ngật liền đóng sập cửa lại.

Sau đó, cô thấy vai mình nặng trïu, Mộ Bắc Ngật ép cô đến sát cửa, Cố Tiểu Mạch trượt chân một cái, Mộ Bắc Ngật vội vàng ôm lấy eo cô.

Cố Tiểu Mạch kinh ngạc hét lên, dựa vào Mộ Bắc Ngật một lúc mới đứng vững.

Chương 104:

Từ đầu đến cuối, ánh mắt của Mộ Bắc Ngật vẫn lạnh lùng như thế, anh làm mọi chuyện như một người máy.

Cố Tiểu Mạch hoàn hồn lại, lập tức lên tiếng, “Mộ Bắc Ngật, anh buông tôi ra, đây là công ty, anh lại muốn làm gì?”

“Cố Tiểu Mạch, cô là trợ lý đời sống của tôi, tôi muốn làm gì, cô có thể từ chối sao?”

Mộ Bắc Ngật bình tĩnh trả lời, miệng mở ra rồi khép lại, vết thương trên khóe miệng cũng không ngừng di chuyển, nhất thời thu hút sự chú ý của Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch sừng sờ nhìn một cái, nếu không nằm ngoài dự đoán, vết thương vẫn chưa lành này hình như là vết thương lần trước cô cắn…

Còn Mộ Bắc Ngật cũng nhận ra cô đang nhìn chằm chằm vết thương trên khóe miệng anh, yết hầu chuyển động, toàn thân run lên, hôm nay cô trang điểm, xinh đẹp vô cùng.

Ma xui quỷ khiến, Mộ Bắc Ngật cúi đầu hôn lên môi Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch mở to hai mắt, bộ dạng kinh ngạc, mấy ngày nay, Nam Thần An và Mộ Bắc Ngật đều rất kỳ quặc, Cố Tiểu Mạch chưa bao giờ gần gũi với đàn ông, hành động hôm qua của Nam Thần An khiến Cố Tiểu Mạch có chút kháng cự.

Mộ Bắc Ngật còn quá đáng hơn, rõ ràng là đã có vợ sắp cưới mà hết lần này đến lần khác giở trò xấu với cô, đập tan sự kiêu ngạo và lòng tự trọng của cô.

104-1-vo-a.jpg


104-2-vo-a.jpg


như vậy, tình yêu anh dành cho Cố Lan Tâm được bao nhiêu, nhưng Cố Tiểu Mạch tôi sẽ không làm những điều hổ thẹn này, nếu tôi thích một người, người đó cũng thích tôi, hai người yêu thương nhau, tôi sẽ không miễn cưỡng, anh không yêu tôi, tôi cũng không yêu anh, những chuyện anh làm thật sự rất hoang đường, không đúng sao? Nếu anh chỉ là nhất thời hứng thú, tốt nhất hãy thu lại trò đùa vô vị này, Cố Tiểu Mạch tôi không muốn chơi đùa với anh.”

Nói xong, Cố Tiểu Mạch không khóc nữa, trên mặt cũng không có bất kỳ biểu cảm nào.

Mộ Bắc Ngật mặt mày u ám nhìn Cố Tiểu Mạch rất lâu, thích hay không thích?

Đáp án chính là thích.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 105


Chương 105:

Có điều Cố Tiểu Mạch luôn đề phòng anh, Mộ Bắc Ngật không thể dọa cô, hơn nữa thời cơ vẫn chưa chín muồi.

Anh mím môi, im lặng bước đến bàn làm việc, phòng làm việc khôi phục lại bầu không khí tĩnh lặng, Mộ Bắc Ngật liếc nhìn tập tài liệu để trên bàn.

Anh liếc nhìn một cái, cầm lên đi đến chỗ Cố Tiểu Mạch, đặt xuống trước mặt Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch nhìn tập tài liệu, cô hiểu nhầm đó là hợp đồng, cô mở tập tài liệu ra, lần này cô phải đọc cho kĩ một lượt rồi mới kí tên.

105-1-vo-a.jpg


“Cảm ơn, không cần đâu, tôi tự giải quyết được rồi “Cố Tiểu Mạch, có phải cô luôn không muốn nhận sự giúp đỡ của người khác?”

Cô quá mạnh mẽ và tự lập, cô luôn tỏ ra mạnh mẽ ở trước mặt mọi người, không muốn nhận sự giúp đỡ và bố thí của người khác, cô muốn tự thân vận động.

Nhưng Mộ Bắc Ngật cũng không hiểu quá rõ về Cố Tiểu Mạch, anh chỉ biết một chút mà thôi.

Cố Tiểu Mạch cười nhẹ, “Tôi quen một mình rồi”

“Tổng giám đốc Mộ, là trợ lý đời sống của anh, không biết có chuyện gì cần tôi làm không?”

Cố Tiểu Mạch ngước đầu nhìn Mộ Bắc Ngật, giọng nói nghiêm túc.

Cô ngước đầu, dưới ánh sáng mặt trời, Mộ Bắc Ngật có thể nhìn rõ đôi mắt thâm xì của cô.

Mộ Bắc Ngật nheo mắt, lạnh lùng lên tiếng, “Ừ, bên trong có phòng nghỉ, cô vào đấy nghỉ ngơi đi”

“Cái gì?”

Cố Tiểu Mạch không dám tin những gì mình nghe thấy, cô vội vàng hỏi lại.

“Không nghỉ ngơi làm sao có thể làm việc tốt được, đây là mệnh lệnh, đi vào nghỉ đi”

“Không cần đâu, tôi rất tốt” Khuôn mặt Cố Tiểu Mạch nóng bừng.

Thật không ngờ, Mộ Bắc Ngật không cho cô cơ hội từ chối, g điệu như thể ra lệnh, “Cố Tiểu Mạch, đây là mệnh lệnh, nếu cô còn từ chối, tôi sẽ ôm cô vào đó”

Cố Tiểu Mạch nghe xong, sợ đến mức ngã xuống, cô vội vàng đứng lên, hoảng hốt bỏ chạy, “Tôi biết rồi”

Cô bước về phòng nghỉ của Mộ Bắc Ngật, không chú ý đến Mộ Bắc Ngật ở đẳng sau đang nhếch miệng cười.

Sau khi đóng cửa lại, cô võ vỗ ngực, hít một hơi thật sâu, đây không phải lần đầu tiên cô đến đây…

Trước mặt là chiếc giường màu đen, chăn ga gối đệm được gập gọn gàng, không hề có chút nhăn nhúm, đối điện có một chiếc tủ quần áo, ngoài ra còn có nhà vệ sinh, bố cục trang trí rất đơn giản.

Cố Tiểu Mạch ngồi dựa vào ghế, nghĩ đến lần trước ở đây, cô bị anh ép đến góc tường.

Lúc nhận ra điều này, Cố Tiểu Mạch như bị điện giật, nhảy cẵng lên, không dám nhìn cánh cửa phía sau lưng, cả cơ thể cứng đờ.

Cố Tiểu Mạch đưa tay vỗ mặt, cô bước đến chỗ chiếc giường, trong tay vẫn đang cầm tờ phiếu giao dịch, thật ra Cố Tiểu Mạch cảm thấy rất kỳ lạ, trên danh nghĩa, Hoàng Mai là mẹ vợ tương lai của anh, tại sao anh lại bán đứng mẹ vợ một cách điềm tĩnh như thế?

Thật là kỳ lạ!
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 106


Chương 106:

Một người ngốc nghếch như Cố Tiểu Mạch không hiểu tại sao Mộ Bắc Ngật lại làm nhứ thế.

Cố Tiểu Mạch ngồi trên giường, chiếc giường rất êm, mấy.

ngày nay cô không được nghỉ ngơi đầy đủ, ban ngày thì chạy hết nơi nọ đến nơi kia, buổi tối thức khuya tăng ca, thời gian ngủ càng ngày càng ít đi, hôm nay Cố Tiểu Mạch đã dùng kem che khuyết điểm để che đi vầng mắt thâm quầng của mình, nhưng vẫn bị Mộ Bắc Ngật phát hiện.

Cô có một cái tật là ngồi lên giường sẽ buồn ngủ, ngồi không được bao lâu, Cố Tiểu Mạch ngáp ngắn ngáp dài, vẫn có chút đề phòng với Mộ Bắc Ngật nên Cố Tiểu Mạch chỉ dám dựa vào đầu giường, nghỉ ngơi với tư thế cực kỳ không thoải mái.

Nhưng sau khi cô chìm vào giấc ngủ, hoàn toàn “bung lụa”, tóm lại, lúc Mộ Bắc Ngật bước vào, Cố Tiểu Mạch đang nằm trên giường, lúc cô ngủ, yên tĩnh vô cùng.

Mộ Bắc Ngật đứng ở bên giường, từ trên cao nhìn Cố Tiểu Mạch một cái, lông mi của cô vừa rậm vừa dài, hơi cong lên, đôi mắt tinh tường, khuôn mặt nhỏ nhắn, chẳng có chút thịt nào cả, bàn tay anh có thể che lấp cả khuôn mặt cô.

Ma xui quỷ khiến, anh đứng đó nhìn Cố Tiểu Mạch rất lâu, cô đã say giấc nồng rổi, tư thế ngủ cho thấy cô đã kiệt sức, chân vắt chéo, vì hôm nay Cố Tiểu Mạch mặc váy nên chiếc váy bị kéo lên, lộ ra chiếc đùi trắng nõn nà.

Làn ma trắng hồng mịn màng của cô khiến yết hầu Mộ Bắc Ngật chuyển động, hô hấp trở nên khó khăn, hình như Cố Tiểu Mạch không biết cô có khả năng thu hút người khác, khiến người ta muốn làm chuyện gì đó.

Mộ Bắc Ngật bước đến trước mặt Cố Tiểu Mạch, vừa mới động vào cô, Cố Tiểu Mạch theo bản năng cuộn người lại.

Mộ Bắc Ngật lấy chăn đắp lên người Cố Tiểu Mạch, nhưng tư thế ngủ của Cố Tiểu Mạch thật sự khó mà miêu tả, Mộ Bắc Ngật vừa đắp chăn cho cô, Cố Tiểu Mạch đã lấy tay hất bỏ, áo công sở bên ngoài bị vén lên, để lộ làn da mềm mại.

Mộ Bắc Ngật đắp lại chăn lên người Cố Tiểu Mạch, đồng thời cực kỳ kiên nhãn đứng ở đó nhìn cô, nhìn xem cô không ngoan ngoãn như thế nào.

Nhưng lần này Cố Tiểu Mạch ngoan hơn rất nhiều, Mộ Bắc Ngật giữ chặt cô lại không cho cô cử động, nhất thời Mộ Bắc Ngật không biết có phải là thất vọng hay không, anh thở dài, quay người đi ra ngoài.

Sau khi ra khỏi phòng nghỉ, anh thu lại tất cả cảm xúc hiện lên trên mặt, khôi phục lại biểu cảm lạnh lùng, đến bàn làm việc, ngồi xuống, lấy tài liệu ra đọc như mọi khi.

Thật kỳ lạ, trước đây anh rất tập trung với công việc, không ai có thể làm phiền đến anh, nhưng lúc này, rõ ràng trong phòng làm việc rất im lặng nhưng anh lại không có tâm tư làm việc.

Người phụ nữ đang ngủ say trong phòng nghỉ thu hút anh, Mộ Bắc Ngật cảm thấy buồn bực, anh đặt tài liệu trong tay xuống bàn, người ngả về phía sau, đưa tay lên xoa ấn đường.

Không lâu sau, nghe thấy tiếng bước chân đang bước đến.

Dịch Bách không ở đây, là nhân viên quầy lễ tân đưa “khách hàng quan trọng” đến phòng Tổng giám đốc.

“Tổng giám đốc Mộ Bên ngoài vang lên tiếng gọi của nhân viên lễ tân.

Trong chớp mắt, Mộ Bắc Ngật hoàn hồn lại, anh mở mắt ra, nhìn phía cửa phòng Tổng giám đốc, trầm giọng nói, “Có chuyện gì?”

“Tổng giám đốc Nam của Nam Thị muốn gặp Tổng giám đốc ạ, anh ấy đang ở ngoài cửa” Nhân viên lễ tân trả lời.

Lúc nghe đến Tổng giám đốc Nam, Mộ Bắc Ngật nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng, anh đứng lên, đi đến chỗ ghế sofa, đồng thời lên tiếng, “Vào đi”

Sau khi nhận được sự đồng ý, Nam Thần An ôm Nám Nám với khuôn mặt đáng yêu bước vào, chỉ có trời mới biết tại sao.

Tổng giám đốc Nam bất ngờ xuất hiện, trong lòng còn ôm một đứa bé, chuyện hết sức kinh ngạc này đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Tổng giám đốc Nam trở thành người có địa vị của Kinh Đô, xí nghiệp làm ăn rất lớn, nhất thời khá nổi tiếng ở Kinh Đô, bây giờ ôm một đứa bé xuất hiện, không tránh được những lời bàn tán dị nghị.

“Ông chú lợi hại Nám Nám nhìn thấy Mộ Bắc Ngật cứ như nhìn thấy thần tượng, không chịu ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Nam Thần An, hai chân không ngừng đạp, muốn đứng xuống.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 107


Chương 107:

Lúc Mộ Bắc Ngật nhìn thấy Nám Nám, sắc mặt bất giác trở nên dịu dàng.

Nam Thần An đặt Nám Nám xuống, anh ta nhìn thấy Nám Nám giang hai tay ra, chạy lon ton đến chỗ Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật rất phối hợp, anh ngồi xuống, ôm Nám Nám vào lòng, một tay bế con bé lên.

Nám Nám sung sướng ôm cổ Mộ Bắc Ngật, trông hai người rất tự nhiên, Nam Thần An đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh đi, có chút kỳ quái.

Mộ Bắc Ngật ôm Nám Nám ngồi xuống ghế sofa, chỉ một mình Nám Nám vô hình trung đã khiến Mộ Bắc Ngật và Nam Thần An nảy sinh khoảng cách, ánh mắt nhìn Nam Thần An của Mộ Bắc Ngật như thể đang tuyến bố chiến thắng.

“Tổng giá có chuyện gì?”

“Cũng không có gì, Nám Nám muốn gặp Mami nên tôi đưa con bé đến đây, không làm ảnh hưởng đến công việc của Tổng giám đốc Mộ chứ?”

Giám đốc Nam bỗng nhiên đến Mộ Thị, không biết là Mộ Bắc Ngật thu lại ánh mắt, với những lời mỉa mai chế giễu của Nam Thần An, anh chẳng thèm quan tâm.

107-1-vo-a.jpg


107-2-vo-a.jpg


Cố Tiểu Mạch ngủ không lâu, mới được một tiếng thì tỉnh dậy, lúc cô tỉnh dậy, hai mắt lim dim, không biết mình đang ở đâu.

Cố Tiểu Mạch định đắp chăn ngủ tiếp, bỗng nhiên ngửi thấy mùi của người nào đó trên chăn, đó chính là mùi trên người Mộ Bắc Ngật, rất thơm!

Cô lập tức tỉnh táo, ngồi thẳng dậy, chớp chớp đôi mắt to tròn của mình, nghiêng đầu nhìn xung quanh.

Á? Sao cô lại ngủ trong phòng của Mộ Bắc Ngật?

Cố Tiểu Mạch lập tức rời khỏi giường của Mộ Bắc Ngật, cô vội vàng chỉnh lại quần áo của mình, đi giày cao gót chạy ra bên ngoài.

Lúc cô mở cửa phòng nghỉ ra, hét lên một tiếng, “Mộ Bắc Ngật!”

Đúng vào lúc này, Nam Thần An đang kìm nén sự tức giận bỗng nghe thấy tiếng hét của Cố Tiểu Mạch, Nám Nám nghiêng đầu nhìn qua, so với bọn họ thì Mộ Bắc Ngật tự nhiên hơn, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười.

Cố Tiểu Mạch hết sức kinh ngạc, cô đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, đầu tóc bù xù, bộ dạng vừa mới ngủ dậy.

Cố Tiểu Mạch vừa mới ngủ dậy, cơ thể vẫn còn chưa tỉnh, còn đứng dậy một cách bất ngờ, máu chưa kịp lên não khiến Cố Tiểu Mạch lảo đảo bước đi không vững.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 108


Chương 108:

Nam Thần An nhíu mày, sắc mặt khó coi đi đến đỡ Cố Tiểu Mạch, anh ta cúi đầu nhìn cô, cố gắng đè nén cảm xúc của mình, nhỏ giọng hỏi, “Tiểu Mạch, em không sao chứ?”

“Không phải… anh Nam, sao anh lại ở đây?”

Mặt Cố Tiểu Mạch buồn rười rượi, cô có cảm giác như mình bị “bắt thông dâm vậy.

Vậy mà vào lúc này, Mộ Bắc Ngật lại rất “biết điều” bế Nám Nám đứng lên, đi đến trước mặt bọn họ, hỏi han, “Ngủ có ngon không, có còn mệt không?”

Đầu Cố Tiểu Mạch muốn nổ tung, chỉ cần nhìn sắc mặt của Nam Thần An là biết anh ta hiểu lầm rồi, sao Mộ Bắc Ngật có thể nói ra những lời ám muội như thế chứ?

Mặt Cố Tiểu Mạch đỏ bừng, cô liếc nhìn Mộ Bắc Ngật cứ như đang bế con gái mình vậy, Cố Tiểu Mạch giơ hai tay ra, “Mộ Bắc Ngật, sao lại bế con gái tôi, trả lại cho tôi.”

“Xem ra đã nghỉ ngơi đầy đủ rš Mộ Bắc Ngật gật đầu, đồng thời trả Nám Nám lại cho Cố Tiểu Mạch.

Vừa năm vào vòng tay của Cố Tiểu Mạch, hai mắt Nám Nám sáng lên, hỏi một cách ngây thơ, “Nấm ơi, mẹ vừa ngủ ở trong phòng nghỉ của ông chú lợi hại à?”

“Mộ Bắc Ngật, bây giờ có việc gì cần tôi làm không?”

Cố Tiểu Mạch lên tiếng hỏi, cô cảm thấy mình như con kiến đang nằm trên lửa, vô cùng nôn nóng.

Bị anh Nam và Nám Nám nhìn thấy cảnh tượng này, mặt Cố Tiểu Mạch nóng bừng.

Mộ Bắc Ngật hững hờ liếc nhìn một cái, không gi nữa, vứt lại một câu, “8h ngày mai, có mặt đúng gi “Ok, tôi biết rồi, anh Nam, chúng ta đi thôi”

Cố Tiểu Mạch gật đầu rối rít, sau đó ôm Nám Nám đồng thời kéo Nam Thần An đi ra bên ngoài.

Để tránh mọi người nhìn thấy, ba người đi cầu thang bộ ở bên cạnh, cho đến tận khi bước ra khỏi Mộ Thị, Cố Tiểu Mạch đứng im tại chỗ nghỉ ngơi, cô thở hổn hển.

Nam Thần An nhìn thấy rõ cảnh tượng ban nấy, ánh mắt kỳ quặc, sắc mặt có chút phức tạp, anh ta bế Nám Nám, đồng thời đưa tay vỗ nhẹ vào lưng Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch hít một hơi thật sâu, từ từ bình tĩnh lại, cô vuốt lại mái tóc rối bù, lên tiếng giải thích, “Anh Nam, chuyện không như anh nghĩ đâu.”

“Anh tin em, chỉ có điều, Tiểu Mạch, em thật sự vẫn muốn làm việc bên cạnh anh ta sao? Anh sợ em ra gây ra hiểu lầm không đáng có.” Cả đêm hôm qua Nam Thần An không ngủ được, trong đầu văng vắng câu nói đó của Mộ Bắc Ngật.

cô ở lại Gố Tiểu Mạch im lặng một hồi, “Thật ra anh ta… cũng rất tốt, anh ta không làm khó dễ em, tạm thời em vẫn cứ làm việc ở đây, có điều, anh Nam, sao anh lại đưa Nám Nám đến đây?”

Nám Nám chớp chớp đôi mắt ngây thơ của mình, muốn né tránh câu hỏi của Mami.

Ánh mắt sắc nhọn của Cố Tiểu Mạch phát hiện ra điều đó, cô véo vào hai má mũm mĩm của Nám Nám, giả vờ không vui, “Nám Nám, có phải là con không?”

Nám Nám làm vẻ mặt đáng yêu, giọng nói non nớt, “Nấm ơi, Nám Nám chỉ muốn đến xem môi trường làm việc của Nấm, vừa hay có ông chú lợi hại ở đó, Nám Nám mới cầu xin chú Nam đưa Nám Nám đến xem”

Nam Thần An không vạch trần cô bé, sự thật là, anh ta có tâm tư riêng của mình, anh ta muốn đến xem Mộ Bắc Ngật và Cố Tiểu Mạch như thế nào, nhưng bây giờ Nam Thần An không thể không bắt đầu đề phòng, cảm giác bất an kéo đến, nếu có chút sai sót nào đó anh ta có thể mất đi tình yêu của mình.

Cố Tiểu Mạch thu lại ánh mắt, “Nám Nám, đây là nơi làm việc của Mami, Nám Nám đến đây không thích hợp cho lắm”

“Nhưng ông chú lợi hại nói chỉ cần Nám Nám nhớ thì có thể đến tìm chú ấy bất cứ lúc nào”

Cố Tiểu Mạch hoàn toàn câm nín, trong lòng có chút muộn phiền, Mộ Bắc Ngật còn muốn hành hạ cô bao lâu nữa?

Tin tức Nam Thần An mang theo một đứa bé đến Mộ Thị lập tức được truyền đến tai Cố Lan Tâm, cô ta ngồi trong phòng chải tóc, điện thoại để ở trên bàn cả ngày, nhưng Cố Lan Tâm vẫn không nhận được tin nhắn nào của Mộ Bắc Ngật.

Cô ta muốn gửi tin nhắn cho Mộ Bắc Ngật, nhưng trong lòng vẫn có chút giận dỗi, cô ta rất thích cái cảm giác Mộ Bắc Ngật đến dỗ dành cô ta lúc trước.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 109


Chương 109:

Lúc Cố Lan Tâm nhận được tin tức đó, bàn tay nắm chặt lại, cô ta cản môi, “Cố Tiểu Mạch, mày giỏi thật đấy, không ngờ mày lại khiến Nam Thần An hết lòng hết dạ với mày như vậy!”

Cô có khả năng thu hút người có tiền, Cố Lan Tâm không hề cam tâm, cô ta ghét cay ghét đắng Cố Tiểu Mạch, từ nhỏ đã ghét, hình như Cố Tiểu Mạch không cần làm gì cũng nhận được sự cưng chiều yêu thương của người khác, bây giờ cũng vậy, rõ ràng đã không còn gì, chỉ như một con kiến có thể dễ dàng bị b*p ch*t, thấp kém hèn mọn như hạt bụi, vậy mà vẫn sáng chói lóa, khiến người khác sững sờ!

Mộ Bắc Ngật, Nam Thần An, đều “lọt hố” cô.

Mắt Cố Lan Tâm đỏ ửng, không được!

Người làm của nhà họ Cố đang bận chuẩn bị bữa tối, Cố Lan Tâm ở trong phòng trang điểm xinh đẹp, trong đầu Hoàng Mai bỗng lóe lên một tia sáng.

Cố Tiểu Mạch đã thay số điện thoại từ lâu, cô không biết số điện thoại của nhà họ Cố, lúc nhận được điện thoại của số lạ, Cố Tiểu Mạch bất giác nhíu mày, nhưng vẫn bấm nghe, “Alo, xin chào, tôi là Cố Tiểu Mạch”

“Cố Tiểu Mạch, là tôi”

Nghe giọng nói chua ngoa cay nghiệt này, Cố Tiểu Mạch biết đó là ai.

Giọng điệu của cô bỗng có chút không vui, cô lạnh lùng nói, “Tìm tôi có chuyện gì “Cố Tiểu Mạch, hôm nay nhà làm tiệc, Chấn Hải bảo cô và con của cô về nhà ăn tối.”

“Bảo tôi về thì tôi phải về sao?”

Cố Tiểu Mạch lạnh lùng hỏi ngược lại.

Hoàng Mai tức giận, Cố Tiểu Mạch này, năm năm trước còn hiền lành dịu dàng đáng yêu, giống như quả hồng ai cũng có thể bóp véo, còn bây giờ như một chiếc máy chiến đấu, gặp ai cà khịa người đấy.

Sự khác biệt quá lớn khiến Hoàng Mai nhất thời không chấp nhận được, bà ta lấy mẹ ruột của Cố Tiểu Mạch ra để uy h**p, “Cố Tiểu Mạch, mày chắc chắn mày không về? Tao vẫn nhớ, ba ngày nữa là ngày giỗ của mẹ mày. Nếu mày không có lương tâm thì có thể không về: Nói xong Hoàng Mai hừ lạnh một tiếng, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười khiêu khích, bà ta không tin Cố Tiểu Mạch sẽ không đồng ý!

Quả nhiên, sau khi nghe xong những lời này, Cố Tiểu Mạch ngồi thẳng dây, cô trở nên nghiêm túc, nheo mắt, “Chiếc vòng ngọc của mẹ tôi ở chỗ bà đúng không? Bà chiếm đoạt nhiều năm như vậy, bây giờ nên trả lại rồi đấy Ngày trước năng lực của Cố Tiểu Mạch không đủ, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hoàng Mai và Cố Hồng Quyên hai mẹ con tham lam này phân chia đồ của mẹ cô, cướp đi tất cả đồ trang sức của mẹ cô.

Nhưng chiếc vòng ngọc kia là chiếc vòng bà ngoại đeo cho mẹ từ khi còn nhỏ, bà ngoại chỉ có một đứa con gái là mẹ, và mẹ cũng chỉ có một đứa con gái là Cố Tiểu Mạch, lúc Cố Tiểu Mạch còn nhỏ, mẹ nói với cô, “Sau này Tiểu Mạch của mẹ lớn lên, lúc đi lấy chồng mẹ sẽ đeo chiếc vòng này cho.

Tiểu Mạch, Tiểu Mạch sẽ vui vẻ đi lấy chồng”

Nhớ lại những chuyện trước kia xong, Cố Tiểu Mạch tắt điện thoại, cô chán nản nhắm mắt lại.

Cô nắm chặt điện thoại, rất lâu sau, cô nói với Nam Thần An đang lái xe, “Anh Nam, có thể đưa em về nhà họ Cố một chuyến được không?”

Cuộc đối thoại vừa rồi, Nam Thần An nghe thấy hết, lúc này anh ta nghiêng đầu nhìn cô, lên tiếng an ủi, “Tiểu Mạch, có cần anh đi với em không?”

“Không cần đâu ạ, em có thể xử lý được”

“Em chắc chứ?”

Cố Tiểu Mạch nhìn Nam Thần An cười, ánh mắt hiện lên sự kiên định, “Anh Nam, em bây giờ đã không còn giống năm năm trước nữa, em sẽ không để bọn họ đắc ý đâu”

Chiếc xe dừng trước cổng nhà họ Cố, Cố Tiểu Mạch bế Nám Nám xuống xe, Nám Nám nhìn căn biệt thự trước mặt, lên tiếng hỏi, “Nấm ơi, đây là đâu ạ?”

“Nám Nám, Mami đưa con vào lấy đồ, lấy đồ xong chúng ta sẽ đi ngay”

Cố Tiểu Mạch nắm chặt tay Nám Nám, đối mặt với ánh mắt ngạc nhiên của người làm, cô bước vào bên trong.

Hoàng Mai mặc trên người bộ đồ lòe loẹt, ngồi trên ghế sofa, không che giấu đi được khí chất cao quý, nhưng Cố Tiểu Mạch biết rõ, bà ta chỉ đang bắt chước theo mẹ cô mà thôi.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 110


Chương 110:

Lúc Hoàng Mai được Cố Chấn Hải đưa từ quê về đây, so với khí chất của mẹ Cố Tiểu Mạch thì như một trời một vực, từ nhỏ mẹ đã có môi trường giáo dục rất tốt, không ngờ Hoàng Mai lại độc ác cướp đi tất cả.

Nám Nám cắn ngón tay, nghiêng đầu nhìn Cố Tiểu Mạch nói rất nghiêm túc, “Nấm ơi, quần áo của bà ấy thật đẹp, nhưng mặc lên người bà ấy lại không đẹp chút nào.”

“Con bé láo toét này, đang nói linh tinh gì vậy, đúng là đồ không có giáo dục!”

Hoàng Mai nghe thấy những lời của Nám Nám, cực kỳ tức giận, ánh mắt sắc nhọn nhìn chăm chằm Nám Nám.

Nám Nám bị dọa sợ, cô bé trốn sau lưng Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch che chở cho Nám Nám, cô nhìn Hoàng Mai với ánh mắt khinh thường, “Hoàng Mai, hóa ra bà cũng biết đến cái từ giáo dục cơ à? Tôi cho rằng cả đời này bà cũng không hiểu giáo dục là gì chứ!”

Hoàng Mai tức đến mức mặt đỏ tía tai, “ Tiểu Mạch, đừng có làm bộ làm tịch ở đây, con gái của mày với mày có gì khác nhau chứ, hơ hơ, cũng chỉ là con ngoài dã thú mà thôi, nếu để bố của mày biết, mày chẳng phải đã làm mất hết mặt mũi của nhà họ Cố rồi sao, mày nghĩ bố mày sẽ giữ lại đứa bé này sao?”

Trong đầu Hoàng Mai hiện lên một ý nghĩ, nếu Cố Chấn Hải tự tay giải quyết đứa bé này thì sau này sẽ không còn tai hoạ nữa.

Cố Tiểu Mạch không nổi giận, cô lạnh lùng đáp lại, “Con của tôi có liên quan gì đến Cố Chấn Hải mà mất mắt nhà họ Cố các người? Ai nói tôi là người nhà họ Cố? Năm năm trước đã không phải rồi, Hoàng Mai, bà giả vờ ngốc nghếch gì chứ, rõ ràng phải vui mừng mới đúng”

Đúng là như thế, năm năm trước Cố Tiểu Mạch chủ động bỏ đi khiến Hoàng Mai rất vui sướng, như thế tài sản nhà họ Cố sẽ thuộc về Cố Lan Tâm, bà không cần lo sợ Cố Tiểu Mạch sẽ quay về cướp tài sản nữa.

Nhưng năm năm sau, vào thời điểm quan trọng nhất đối với nhà họ Cố, Cố Tiểu Mạch lại đưa đứa con của Mộ Bắc Ngật quay về.

Sắc mặt Hoàng Mai trở nên u ám, Cố Tiểu Mạch mất đi sự kiên nhẫn, cô nói, “Tôi không có thời gian để ở đây cãi nhau với bà, tôi đến để lấy lại chiếc vòng ngọc của mẹ tôi, bà đã chiếm đoạt nhiều năm như vậy, nên trả lại rồi, cho dù bà ở bên cạnh Cố Chấn Hải thì cũng sao chứ, bà cũng không có quyền cướp đi đồ của mẹ tôi”

Hoàng Mai nói, “Tao làm gì biết cái vòng ngọc mà mày nói, có lẽ năm đó lúc người phụ nữ kia chết đã mang đi theo rồi.”

110-1-vo-a.jpg


“Con đàn bà đê tiện, hai lân mày vào nhà họ Cố đều là do tao cho phép, nếu không mày nghĩ rằng Chấn Hải sẽ cho mày.

bước vào nhà họ Cố sao? Đúng là mơ mộng viển vông, mày là con riêng, đến con gái mày cũng thế”

Sau khi nghe thấy những lời nói chua ngoa khinh bỉ của Hoàng Mai, ánh mắt Cố Tiểu Mạch trở nên lạnh lẽo, cô từ từ ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh như băng, “Hoàng Mai, bà nghĩ tôi không biết chuyện bà thuê người bắt cóc Nám Nám sao, nếu tôi muốn truy cứu trách nhiệm, bây giờ bà đã ăn cơm tù rồi, hay là bây giờ tôi đưa bà vào đó, bà thấy sao?”

Mặt Cố Tiểu Mạch hiền lành, bình thường nói năng nhã nhặn khiến người khác cho răng cô là người dễ tiếp xúc.

Nhưng với điều kiện chính là không động đến ranh giới của cô, nếu không, đến lúc cô không còn nói năng nhã nhặn nữa, đến lúc cô bộ sự lạnh lùng và sắc sảo của mình thì cô sẽ nhìn người đó với ánh mắt sắc nhọn như lưỡi kiếm khiến người đó sợ hãi.

Lúc này Hoàng Mai chính là như thế, bà ta chớp chớp mắt, phủ nhận, “Cố Tiểu Mạch mày đừng có vu oan cho người khác, cái gì mà bắt cóc, tao không biết mày đang nói gì”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 111


Chương 111:

“Thật sao?”

Cố Tiểu Mạch hất tay Hoàng Mai, lấy tập tài liệu trong túi sách ra, giơ bản hợp đồng của Hoàng Mai và bọn bắt cóc đến trước mặt Hoàng Mai.

Con ngươi Hoàng Mai co lại, bà ta nhìn bản hợp đồng với bộ dạng vô cùng kinh ngạc.

Tại sao lại rơi vào tay của Cố Tiểu Mạch?

Khóe miệng Cố Tiểu Mạch nhếch lên, “Hoàng Mai, cái này chắc bà quen lắm phải không, may mắn là Nám Nám của tôi không sao, nếu có chuyện gì tôi tuyệt đối sẽ không tha cho bà, bây giờ bà trả lại chiếc vòng ngọc của mẹ tôi cho tôi, nếu không tôi sẽ mang tờ hợp đồng này đến đồn cảnh sát, bà nghĩ bà có thể chạy thoát sao?”

Hoàng Mai gọi Cố Tiểu Mạch đến là để làm khó dễ cô, ai dè gậy ông đập lưng ông, không những không làm gì được cô mà còn bị cô uy h**p lại.

Hoàng Mai phẫn nộ, hung dữ lao đến chỗ Cố Tiểu Mạch cướp đi bản hợp đồng, “Tao không biết mày đang nói nhảm gì cả, cái này là giả, là giả!”

Hoàng Mai bỗng nhiên lao đến, Cố Tiểu Mạch không dám lơ là, cô vội vàng cất bản hợp đồng.

“Xoạt!”

Mong tay của Hoàng Mai cào lên mặt Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch cảm thấy mặt mình đau rát, không biết có chảy máu không.

Cố Tiểu Mạch nhìn người phụ nữ trước mắt, “Chua ngoa độc ác!”

“Tao sẽ g**t ch*t mày, đưa hợp đồng cho tao!”

Hoàng Mai túm tóc Cố Tiểu Mạch, định đẩy cô xuống cầu thang.

Nám Nám đang ở dưới tầng nghe thấy động tĩnh, lập tức đi đến chỗ hành lang, nhìn thấy cảnh tưởng hai người đang vật lộn, cô bé hét lên, “Nấm, Nấm ơi!”

Cố Tiểu Mạch bị Hoàng Mai túm tóc lôi xuống dưới, ánh mắt cô lạnh đi, cô thấy mình sắp bị Hoàng Mai người đàn bà chua ngoa độc ác này đẩy xuống cầu thang…

Cố Tiểu Mạch dùng hết sức lực ngăn Hoàng Mai lại, thoát khỏi sự trói buộc, nhưng không ngờ, lúc xô đẩy, Hoàng Mai trượt chân, Cố Tiểu Mạch vừa mới tách bàn tay đang túm tóc mình của Hoàng Mai.

Bỗng nghe thấy một tiếng hét thảm thiết, Hoàng Mai ngã, bà ta lăn xuống tầng dưới.

Nám Nám đứng ở đầu cầu thang, rất biết điều tránh ra chỗ khác, Hoàng Mai lăn xuống tầng một.

Tiếng hét thất thanh này làm kinh động đến Cố Lan Tâm đang ở trong phòng, cô ta lập tức đẩy cửa đi ra, nhìn thấy Hoàng Mai đang nằm dưới sàn nhà, cô ta bỗng nhiên nổi giận đùng đùng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố Tiểu Mạch đang sững sờ ở bên cạnh, cô ta nói, “Cố Tiểu Mạch, là mày đẩy mẹ tao ngãt”

Cô ta tức giận đi đến trước mặt Cố Tiểu Mạch, giơ tay lên định tát Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch phản ứng rất nhanh, cô lần nào cũng để Cố Lan Tâm tát cô chắc?

Mặc dù người đang rất đau vì bị Hoàng Mai cấu véo nhưng cô vẫn dùng hết sức lực chặn tay Cố Lan Tâm.

“Tôi không đẩy bà ta”

“Đủ rồi!”

Giọng của Cố Lan Tâm còn chưa vang lên đã nghe thấy một tiếng hét phẫn nộ.

Cố Chấn Hải từ bên ngoài về, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng Hoàng Mai ngã cầu thang, ông ta tức giận bước đến.

Ngước đầu nhìn thấy hai người trên tầng vẫn đang cãi nhau, Cố Chấn Hải hét vào mặt Cố Tiểu Mạch, “Cố Tiểu Mạch, mày đã điên đủ chưa, còn không mau buông Lan Tâm rat”

Cố Lan Tâm bỗng bày ra bộ dạng tủi thân uất ức, giả vờ thoát khỏi bàn tay của Cố Tiểu Mạch, “Bố, Tiểu Mạch đẩy mẹ ngã cầu thang, vùa nấy còn định đẩy con ngã xuống cùng, bố”

Cố Tiểu Mạch trơ mắt nhìn Cố Lan Tâm trở mặt, giọng nói tủi thân, thật là biết giả vờ mà, tài năng diễn xuất rất tốt!
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 112


Chương 112:

Tim cô lạnh đi, cô hất tay Cố Lan Tâm ra, không ngờ Cố Lan Tâm cố tình lui về sau một bước, suýt nữa thì ngã xuống cầu thang, nhưng nhanh chóng vịn được vào bức tường đăng sau mới đứng vững được.

Sắc mặt Cố Chấn Hải ngày càng khó coi, muốn cúi người xuống ôm Hoàng Mai, Hoàng Mai bị ngã toàn thân đau nhức, vừa có người động vào liền hét lên, “Đau, đau quát”

Nám Nám đứng ở bên cạnh nước mắt lưng chòng, quả nhiên cô bé bị cảnh tượng này làm sợ chết khiếp, cô bé yếu ớt lên tiếng, “Không phải Nấm đẩy đâu, cháu nhìn thấy rất rõ, là bà này tự ngã xuống đó.”

Lúc Nám Nám lên tiếng Cố Chấn Hải mới nhận ra bên cạnh có một đứa bé mũm mĩm đáng yêu, nhìn thấy Nám Nám đứng ở đẳng sau, Cố Chấn Hải kinh ngạc, ông ta bỗng sực tỉnh, đây chính là đứa con ngoài dã thú của Cố Tiểu Mạch!

Chỉ trong nháy mắt, ánh mắt Cố Chấn Hải hiện lên sự chán ghét và coi thường, ông ta lạnh lùng ôm Hoàng Mai lên, đi ra bên ngoài.

112-1-vo-a.jpg


112-2-vo-a.jpg


Hoàng Mai bị ngã gãy chân, đau đến mức mặt mày méo mó, bị đưa đến phòng cấp cứu.

Cố Lan Tâm đứng bên cạnh Cố Chấn Hải, lo lắng nói, “Bố, lúc đấy Cố Tiểu Mạch dùng hết sức lực, hiển nhiên là muốn đẩy mẹ vào đường chết, nó còn đưa đứa con gái đó đến, nhìn thấy mẹ bị ngã mà không chút lo lắng, bọn họ đã lên kế hoạch từ trước rồi: “Đứa con gái của Cố Tiểu Mạch, đã điều tra chưa?”

Cố Tiểu Mạch đã sớm đoán được Cố Chấn Hải sẽ hỏi vấn đề này, cô ta chăm chú quan sát sắc mặt của Cố Chấn Hải, lông mày nhíu lại như thể đang suy nghĩ điều gì đó.

Cố Lan Tâm vội vàng giải thích, “Đã điều tra rồi ạ, tên là Cố An Ninh, được sinh ra ở Anh, có điều Cố Tiểu Mạch rất thân thiết với một người đàn ông, lúc ở Anh ba người họ ở cùng nhau, không biết đứa bé có phải con của người đàn ông đó không”

“Cái gì? Con nói lúc ở Anh Cố Tiểu Mạch rất thân thiết với một người đàn ông?”

Cố Chấn Hải nghiêng đầu hỏi ngược lại.

Cố Lan Tâm gật đầu, thu lại ánh mắt u ám của mình.

Sáu đó lo đau đáu đứng chờ ở trước cửa phòng cấp cứu.

Cố Tiểu Mạch rất nhanh đã đến bệnh viện, cô nắm tay.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 113


Chương 113:

Nám Nám từ từ bước đến, lúc này Cố Chấn Hải mới quan sát tỉ mỉ Nám Nám, trông rất xinh đẹp nhưng ông ta không thích nổi.

Cố Chấn Hải trầm giọng nói, “Tiểu Mạch, mày có biết không chồng mà có con không tốt không? Mày ở bên ngoài ăn chơi cũng được, sao còn sinh con chứ? Bố của đứa bé là ai?”

“Chuyện của tôi không liên quan đến ông”

“Cố Tiểu Mạch! Tao vẫn là bố của mày, mày rốt cuộc là đẻ con với thằng nào?”

“Đẻ con với thăng nào?”

Mắt Cố Tiểu Mạch hoen đỏ, cô lạnh lùng nhìn Cố Chấn Hải, cô cũng rất muốn biết bố của đứa bé là ai, lúc đó đã nói là bù đắp vậy mà biến mất suốt năm năm.

Cố Chấn Hải thấy Cố Lan Tâm cũng ở đó, ông ta gọi Cố Tiểu Mạch đến chỗ khác nói chuyện, “Sang bên kia nói chuyện”

Cố Lan Tâm tuy không thể hiện ra bên ngoài, nhưng khóe mắt vẫn liếc nhìn bóng lưng rời đi của bọn họ, bàn tay vô thức nắm chặt lại.

Cố Tiểu Mạch nắm tay Nám Nám đi đến cuối hành lang, lúc này Cố Chấn Hải mới lộ ra vẻ mặt mệt mỏi, “Tiểu Mạch, năm năm trước con cãi nhau với bố, những con đừng có quên, con vẫn là người nhà họ Cố, con không thông báo cho bố biết chuyện con có con, đưa bé không có tên có họ thì con sinh ra để làm gì?”

Cố Tiểu Mạch nắm chặt tay Nám Nám, nhìn Cố Chấn Hải ở trước mặt, cô bỗng cảm thấy buồn nôn, “Cố Chấn Hải, ông là gì của tôi? Ông có quyền gì mà quản tôi? Con bé theo họ của tôi thì cũng không liên quan gì đến ông, làm sao, cảm thấy mất mặt, vậy thì xóa tên tôi khỏi gia phả của nhà họ Cố đi, ông cho rằng tôi muốn cái họ Cố này sao? Tôi cảm thấy buồn nôn”

“Mày”

Cố Chấn Hải chợt nổi giận, ông ta không nghĩ Cố Tiểu Mạch sẽ nói chuyện với ông ta như vậy.

Nám Nám núp sau lưng Cố Tiểu Mạch, đôi mắt long lanh, xinh đẹp kinh khủng, lúc này cô bé có chút sợ hãi, bất giác mím chặt môi.

Lúc mím chặt môi, hai chiếc má lúm hiện lên, Cố Chấn Hải sững sờ ngay tại chỗ.

Cơ thể ông ta bỗng cứng đờ, bộ dạng ban nãy của Nám Nám giống hệt Tổng giám đốc Mộ, Cố Tiểu Mạch không nói bố đứa bé là ai, mâu thuẫn với những lời Cố Lan Tâm đã nói, lẽ nào đây là con của Tổng giám đốc Mộ?

Cố Chấn Hải bất giác dấy lên nghỉ ngờ, năm đó người biết chuyện chỉ có ba người nhà họ Cố, những người khác không biết gì cả, thế nên họ có thể nhận ra sự khác biệt của Nám Nám.

Tâm trạng của Cố Chấn Hải bỗng trở nên phức tạp, ông ta đang nghĩ gì đó, đè phẫn nộ xuống, bình tính lên tiếng, “Tiểu Mạch, con giận bố cũng không sao, nhưng con cũng không được làm ra chuyện này chứ, sao con lại đẩy dì, trước đây con không hề kích động như vậy”

Cố Tiểu Mạch cười lạnh một tiếng, nhìn bộ dạng của bố mình cô cực kỳ thất vọng.

“Cố Chấn Hải, tôi không đẩy Hoàng Mai, cũng không cần chứng minh mình trong sạch, hôm nay tôi đến bệnh viện là để nói cho ông biết, tôi không có bất kỳ quan hệ gì với nhà họ Cố, ông tốt nhất đừng có nhúng tay vào chuyện của tôi”

Nói xong, Cố Tiểu Mạch nắm tay Nám Nám quay đầu rời đi.

Nhưng cô còn chưa bước nửa bước, Cố Chấn Hải ở đằng sau gọi lại, “Tiểu Mạch, lẽ nào con không quan tâm đến mẹ con nữa sao? Mộ của bà ấy là nhà họ Mộ xây cho bà ấy”

Một câu nói khiến sống lưng Cố Tiểu Mạch lạnh toát, cô không phản bác lại được.

Ràng buộc giữa cô và nhà họ Cố chính là mẹ cô, năm đó mẹ cô tuy đã nản lòng, buồn thương đứt ruột, nhưng trước khi chết, bà vẫn còn yêu Cố Chấn Hải, không quên nổi ông ta.

Một người phụ nữ ngốc nghếch, Cố Tiểu Mạch rơm rớm nước mắt, cô cố gắng ngước đầu lên để nước mắt không rơi xuống.

Lúc ba người quay về phòng cấp cứu, Mộ Bắc Ngật đã ở đó.

Mộ Bắc Ngật nghe nói Cố Tiểu Mạch và Hoàng Mai cùng đến bệnh viện mới chạy đến, lúc anh đến lại không nhìn thấy Cố Tiểu Mạch.

Còn Cố Lan Tâm nhìn thấy Mộ Bắc Ngật thì cực kỳ vui mừng, nước mắt bỗng tuôn rơi, chạy về phía Mộ Bắc Ngật, ôm lấy anh, buồn bã nói, “Bắc Ngật..”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 114


Chương 114:

“Bắc Ngật, Tiểu Mạch và mẹ phát sinh tranh cãi, nóng giận quá, Tiểu Mạch đẩy mẹ ngã xuống cầu thang, mẹ vẫn đang nằm trong phòng cấp cứu, em lo lắm”

Mộ Bắc Ngật hít một hơi thật sau, anh cúi đầu nhìn Cố Lan Tâm đang run rẩy trong lòng anh, cô ta vùi đầu vào ngực anh, không ngừng gọi tên anh, “Bắc Ngật”, muốn có được sự an ủi và võ về.

Mộ Bắc Ngật ngước mắt nhìn thấy ánh đèn trong phòng cấp cứu, hững hờ nói một câu, “Không sao, chuyện này sẽ được giải quyết”

Cố Tiểu Mạch nắm tay Nám Nám đi đến, vừa đúng lúc nghe thấy hai câu này, cô nhìn thấy Mộ Bắc Ngật quay lưng với cô, anh ta ôm Cố Lan Tâm ở trong lòng, cảnh tượng thật là ấm áp.

Cơ thể của Cố Tiểu Mạch cứng đờ, đồng thời cũng không biết tại sao mình lại cảm thấy khó chịu.

Cố Chấn Hải nhìn thấy Mộ Bắc Ngật đến đây, hai mắt bỗng sáng lên, ông ta vội vàng phủi tay, bước đến phía trước, bình tĩnh lên tiếng, “Tổng giám đốc Mộ, cậu đến rồi à, mẹ Lan Tâm bỗng nhiên xảy ra chuyện, khiến cậu lo lắng rồi: Mộ Bắc Ngật nghe xong, anh buông Cố Lan Tâm ra, Cố Lan Tâm rời khỏi vòng tay Mộ Bắc Ngật, cô ta nhìn thấy Cố Tiểu Mạch đang đứng sững sờ ở phía sau, ánh mắt hiện lên sự đắc ý, cả người cô ta dính lấy Mộ Bắc Ngật, ôm lấy cánh tay anh.

“Có chuyện gì?”

Mộ Bắc Ngật hỏi.

Cố Lan Tâm lên tiếng trả lời, “chưa?”

Tiểu Mạch thừa nhận “Chuyện này… chắc là có hiểu nhầm rồi” Ở trước mặt Mộ Bắc Ngật, Cố Chấn Hải không dám nổi giận.

Cố Lan Tâm hiển nhiên không nghĩ rằng Cố Chấn Hải sẽ buột miệng nói ra những lời này, cô ta khóc lóc, “Lẽ nào mẹ tự ngã xuống cầu thang sao, con tận mắt nhìn thấy Tiểu Mạch nó… nó đẩy mẹ ngã, còn định đẩy con”

113-1-vo-a.jpg


113-2-vo-a.jpg


Phòng cấp cứu tắt đèn.

Hoàng Mai yếu ớt được đẩy ra bên ngoài, Cố Lan Tâm lập tức chạy đến, nhìn khuôn mặt tái mét của Hoàng Mai, “Bác sĩ, sao rồi ạ?”

“Nhiều chỗ trên người bị gãy xương, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng 100 ngày”

Cố Chấn Hải chỉ liếc nhìn Hoàng Mai một cái, toàn bộ sự chú ý của ông ta đều đặt lên người ắc Ngật, giọng điệu nịnh nọt, “Tổng giám đốc Mộ, tôi sẽ điều tra rõ chuyện này”

“Tổng giám đốc Cố có biết lý do tại sao Cố Tiểu Mạch và Cố phu nhân lại cãi nhau không?”

“Á? Tổng giám đốc Mộ, tôi sẽ điều tra” Cố Chấn Hải kinh ngạc, nhưng lập tức hứa hẹn.

Mộ Bắc Ngật không hề có ý định ở lại, anh quay người rời đi.

Lúc anh quay người, Cố Lan Tâm gọi anh lại.

Cố Chấn Hải biết điều rời khỏi chỗ đó, cho bọn họ không gian riêng, Cố Lan Tâm bước đến bên cạnh Mộ Bắc Ngật, giật giật mép áo của anh, “Bắc Ngật, chúng ta không cãi nhau nữa được không? Chuyện này em sẽ không truy cứu Tiểu Mạch nữa, nó muốn lấy lại chiếc vòng ngọc, em về nhà tìm rồi trả lại cho nó”

Cố Lan Tâm dịu dàng lên tiếng, giọng điệu kèm theo sự thỏa hiệp và nhượng bộ.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 115


Chương 115:

Sự thỏa hiệp của cô ta càng làm nổi bật sự ép bức người, tính cách ngang ngược không phân biệt đúng sai của Cố Tiểu Mạch, còn sự dịu dàng của Cố Lan Tâm, vẫn luôn như vậy, ộng lượng, không truy cứu.

Mộ Bắc Ngật mím môi, nghiêng đầu nhìn cô ta, hỏi lại, “Cố Tiểu Mạch vì một chiếc vòng ngọc mà cãi nhau?”

Cố Lan Tâm gật đầu, Mộ Bắc Ngật không nói gì nữa.

Còn Cố Lan Tâm thì cố gắng tìm cơ hội làm lành, “Bắc Ngật, chúng ta làm lành được không? Em sẽ không quan tâm những chuyện đã xảy ra trước đây nữa, được không?”

Mắt cô ta hoen đỏ nhìn Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật nhìn bộ dạng khóc lóc của cô ta, trong lòng chỉ muốn bù đắp chứ không có bất kỳ cảm xúc gì.

Đôi mắt người đàn ông không có rung động và cảm thương, anh hững hờ nói, “Lan Tâm, em chăm sóc mẹ đi nhé, anh có chuyện, anh đi trước đây”

Nói xong, Mộ Bắc Ngật buông tay Cố Lan Tâm ra, bước đi đầu không thèm ngoái lại.

Cố Lan Tâm sững sờ đứng yên tại chỗ, toàn thân như bị gội một gáo nước lạnh, cô ta có thể cảm nhận rõ tâm tư của Mộ Bắc Ngật không ở chỗ của cô, trái tim cô ta co thắt khiến cô ta không thở nổi.

Ở một nơi khác, điện thoại của Cố Tiểu Mạch bị hết pin, bọn họ không có tiền bắt xe về nhà, Cố Tiểu Mạch cởi áo khoác của mình ra khoác lên người Nám Nám, ôm Nám Nám vào lòng.

“Nấm ơi, chỗ này rất đau phải không ạ?”

“Mami không đau”

Cô cố gắng che giấu đi cảm xúc của mình, ôm Nám Nám đi về phía trước.

Con đường rộng thênh thang ngày càng ít người, Cố Tiểu Mạch ôm Nám Nám đi bên rệ đường, Cố Tiểu Mạch cố gắng tránh những chiếc xe qua lại trên đường.

Bỗng nhiên một chiếc xe dừng trước mặt cô.

Cố Tiểu Mạch theo bản năng lùi lại, chuẩn bị đi tiếp về phía trước, còi xe vang liên hồi, Cố Tiểu Mạch chỉ có thể quay đầu lại nhìn.

Cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Mộ Bắc Ngật.

Hiếm khi Mộ Bắc Ngật tự mình lái xe, bên cạnh không có Dịch Bách, anh nhìn cô, trầm giọng nói, “Lên xe”

Lúc nhìn thấy Mộ Bắc Ngật, Cố Tiểu Mạch cảm thấy rất khó chịu, cô muốn tránh xa anh, nếu không cô sợ cô thật sự sẽ lún sâu hơn.

“Không cần “Bên ngoài gió rất lớn, cô không nghĩ cho Nám Nám à?”

Cố Tiểu Mạch ôm Nám Nám chặt hơn, cô mím môi, quay người đi về phía ghế sau của chiếc xe, đúng lúc này, Mộ Bắc Ngật cũng xuống xe, mở cửa cho cô, Cố Tiểu Mạch đặt Nám Nám xuống ghế.

Lúc cô định bước vào xe, Mộ Bắc Ngật bỗng đưa tay kéo cô lại.

Cô lập tức hất tay Mộ Bắc Ngật ra, Mộ Bắc Ngật cũng không nắm quá chặt nên cô thoát khỏi bàn tay anh.

Sắc mặt Mộ Bắc Ngật tối đi, anh cúi đầu nhìn chằm chằm Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch ngước đầu nhìn thấy ánh mắt kỳ quái của Mộ Bắc Ngật, cô mím môi, lạnh lùng lên tiếng, “Cảm ơn Tổng.

giám đốc Mộ đưa chúng tôi về nhà, có điều Tổng giám đốc Mộ không cảm thấy hành động vừa rồi của Tổng giám đốc Mộ không thích hợp lắm sao?”

Thấy thái độ cứng rắn của Cố Tiểu Mạch, sắc mặt của Mộ Bắc Ngật đen như đít nồi, rõ ràng lúc chiều vẫn còn bình thường, sao bây giờ lại xa cách như vậy?

Mộ Bắc Ngật đóng cửa xe lại, để Nám Nám một mình ở trong xe.

Nám Nám ngồi trên ghế, mở to mắt nhìn hai người ở bên ngoài, thật sự cảm thấy ông chú lợi hại và Nấm rất hợp nhau.

Cố Tiểu Mạch thấy vậy, phẫn nộ trào dâng, cô nhìn Mộ Bắc Ngật nói, “Mộ Bắc Ngật, anh muốn làm gì?”

“Tại sao không nói cho bọn họ, Hoàng Mai thuê người bắt cóc?”

Không biết tại sao, lúc Mộ Bắc Ngật nhìn thấy Cố Tiểu Mạch cô đơn lẻ loi không người giúp đỡ, một mình chống chọi với nhà họ Cố, trong lòng anh có chút thương xót, cảm giác này càng lúc càng mạnh mẽ khiến Mộ Bắc Ngật sửng sốt, anh không giống anh của ngày xưa nữa.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 116


Chương 116:

“Tôi nói, bọn họ sẽ tin sao?”

“Cô có chứng cứ.”

Đối mặt với ánh mắt sâu thẳm của Mộ Bắc Ngật, Cố Tiểu Mạch hoàn toàn thất bại, cô không đè nén được nữa, bộc lộ hết tâm tư cảm xúc trong lòng, “Sau đó thì sao? Bọn họ hỏi tôi, chứng cứ ở đâu ra? Tôi nói là anh đưa cho tôi, vậy Cố Lan Tâm, người nhà họ Cố lại cảm thấy đây là một chuyện cực kỳ hoang đường, sau đó bọn họ không chỉ ụp lên đầu tôi tội danh không chồng mà có con mà còn ụp lên đầu tôi tội danh quyến rũ chồng sắp cưới của người khác, ắc Ngật, rốt cuộc là anh muốn giúp tôi hay hành hạ tôi? Tôi hi vọng anh có thể giữ khoảng cách với tôi, nếu không, tôi cũng có quyền từ chối tiếp xúc với anh”

Cố Tiểu Mạch đẩy Mộ Bắc Ngật ra một lần nữa, lạnh lùng và ý muốn trốn tránh hiện rõ trong đôi mắt đó, Mộ Bắc Ngật nhìn thấy rõ cảm xúc trong mắt cô.

Anh đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, Cố Tiểu Mạch liếc nhìn xung quanh, xe trên đường ngày càng ít đi, cô bây giờ không có tiền, cãi nhau mới Mộ Bắc Ngật xong, không biết Mộ Bắc Ngật có đưa họ về nhà nữa không.

Cố Tiểu Mạch nhắm mắt, lúc phẫn nộ trong Mộ Bắc Ngật đang trào dâng, bên tai truyền đến giọng nói thăm dò của Cố Tiểu Mạch, “Anh… vẫn đưa chúng tôi về nhà chứ, nếu không đưa về thì tôi cho Nám Nám xuống xe..”

Tất cả cảm xúc của Mộ Bắc Ngật chợt biến mất, anh cúi đầu nhìn bộ dạng tủi thân của Cố Tiểu Mạch, anh mở cửa ra, Cố Tiểu Mạch ngồi vào xe.

Trên đường đưa bọn họ về nhà Mộ Bắc Ngật không nói lời nào, đến tận khi cô và Nám Nám xuống xe, ngoài lúc Nám Nám chào tạm biệt, Mộ Bắc Ngật đáp lại một tiếng thì anh không nói lời nào với cô.

Cố Tiểu Mạch nắm tay Nám Nám đi vào tòa nhà, chiếc xe Rolls-Royce khởi động động cơ, chỉ trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của Cố Tiểu Mạch.

Cô mím chặt môi, lông mi rậm che đi cảm xúc trong mắt, cô nghĩ, tốt nhất vẫn nên duy trì khoảng cách với Mộ Bắc Ngật.

Buổi sáng ngày hôm sau, Hoàng Mai yếu ớt tỉnh dậy, bà ta di chuyển chân, cơn đau bỗng ập đến, đau đến mức Hoàng Mai không ngừng kêu lên.

Vì thế mà đánh thức Cố Chấn Hải và Cố Lan Tâm đang ngồi ở bên cạnh, Cố Chấn Hải mở mắt, nhìn Hoàng Mai đau đến mức cần răng cắn lợi, bất giác lên tiếng quở trách, “Bà nhìn bộ dạng của bà đi, có còn chút nhã nhặn nào không?”

“Không phải vì đứa con gái ngoan ngoãn đó của ông đẩy tôi, lẽ nào tôi tự ngã xuống cầu thang, bây giờ Cố Tiểu Mạch không còn có tình người nữa, tôi bị thương như thế này, Chấn Hải, ông không thương tôi sao?”

Hoàng Mai chống tay xuống giường ngồi dậy, nhìn Cố Chấn Hải oán trách.

Cố Chấn Hải nhíu mày, ông ta hỏi, “Tại sao hôm qua bà với Cố Tiểu Mạch lại cãi nhau?”

“Nó muốn lấy chiếc vòng ngọc, còn định xông vào phòng sách tìm, hơ hơ, cái thứ đồ tốt như vậy, chúng ta không thể đưa cho nó được”

Cố Chấn Hải nghe xong, ông ta lưỡng lự một lúc, mắt đảo lại qua phải, sau đó chuyển sang chủ đề khác, “Gãy thì nằm viện nghỉ ngơi, những chuyện khác, sau này “Hôm qua Tổng giám đốc Mộ biết tin liền đến, chuyện của nhà họ Cố tốt nhất đừng để Tổng giám đốc Mộ biết, đỡ mất mặt nhà họ Cố”

Cố Chấn Hải dứt lời, Hoàng Mai nhếch mày nhưng không nói gì nữa, trơ mắt nhìn Cố Chấn Hải bước ra ngoài.

Đến khi Cố Chấn Hải bước ra ngoài, Cố Lan Tâm mới mở mắt, bóp hai vai đau nhức, nhìn Hoàng Mai đã tỉnh dậy, cô ta bỗng nhớ đến chuyện chiều hôm qua, “Mẹ, hợp đồng đó là sao, hợp đồng mẹ đã ký sao lại rơi vào tay của Cố Tiểu Mạch?”

“Mẹ cũng không biết, thật là khó hiểu, nếu để bố con biết chuyện này, nói không chừng sẽ đón Cố Tiểu Mạch về nhà đó, lúc nãy mẹ nhìn thấy trong mắt bố con có chút lay động, nhất định phải giấu ông ấy” Hoàng Mai tức giận nói.

Cố Lan Tâm nghe xong, mặt mày tối sâm, ánh mắt hiện lên sự hung dữ độc ác.

Cô ta cắn răng, “Nếu cô ta biết…

“Lan Tâm, bây giờ mẹ nằm viện không đi đâu được, con nhất định phải giữ bí mật, không để chuyện này bị bại lộ”

“Con biết rồi.”

Ở bên kia, Cố Tiểu Mạch bắt đầu thu dọn quần áo, Nám Nám rất vui vì sắp được đi học.

Thời gian rảnh rỗi, Cố Tiểu Mạch không quên đến các bệnh viện hỏi chuyện cấy ghép tủy sống, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn không có kết quả.

Cố Tiểu Mạch tạm thời vứt qua một bên, cô thu dọn được hai cái vali xong cũng đến giờ đi làm.

Cố Tiểu Mạch cầm túi sách nhìn Nám Nám đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, cô hôn lên trán cô bé, “Nám Nám, bây giờ Mami phải đi làm, con ở nhà một mình ngoan nhé”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 117


Chương 117:

“Nấm ơi, con biết rồi ạ, mẹ mau đi làm đi”

Cố Tiểu Mạch lúc này mới yên tâm đi ra ngoài, sau khi ra khỏi tòa nhà, Cố Tiểu Mạch lôi điện thoại, tìm tên của Nam Thần An trong danh bạ điện thoại, nhưng cô khựng lại, nếu bây giờ cô còn làm phiền anh ta nữa thì sợ rằng cả đời này cô cũng không trả hết ân tình.

Cố Tiểu Mạch cất điện thoại, hít một hơi thật sâu, đi đến tòa nhà Mộ Thị nhưng không nhìn thấy Mộ Bắc Ngật.

Một cuộc điện thoại của ông Mộ đã gọi Mộ Bắc Ngật đi, có điều Mộ Bắc Ngật không đến nhà họ Mộ mà đến bệnh viện.

Ông Mộ có ý muốn nâng đỡ Cố Lan Tâm, lúc biết tin nhà họ Cố xảy ra chuyện liền gọi điện thoại cho Mộ Bắc Ngật, bảo anh đến thăm Hoàng Mai, Mộ Bắc Ngật mím môi, sau khi rời khỏi nhà cũ tối hôm đó, ông Mộ bỗng nhiên đối xử lạnh nhạt với anh.

Cố Tiểu Mạch bước đến sảnh lớn, nhân viên lễ tân đã quen với cô, chào hỏi rất nhiệt tình, “Hey, cô Cố”

“Lina, chào buổi sáng” Cố Tiểu Mạch vẫy tay chào, miệng cười chúm chím.

Cô có nụ cười ấm áp khiến người khác muốn lại gần, Lina cũng có ấn tượng rất tốt với cô, lúc ở công ty đưa cô đi rất nhiều nơi mà cô không biết.

“Tiểu Mạch, tôi thật sự rất tò mò, trợ lý đời sống của Tổng giám đốc Mộ, rốt cuộc là làm gì?”

Câu hỏi nãy khiến Cố Tiểu Mạch sững sờ, cô nhất thời không thốt lên lời, cô có thể nói hôm qua là ngày đầu tiên cô đi làm, nhưng cô không làm gì mà ngủ nửa ngày được không…

Cố Tiểu Mạch quả nhiên không thể nói những lời này, cô nở một nụ cười, “Làm những công việc đơn giản, yêu cầu làm gì thì làm cái đó.”

“Yêu cầu làm gì thì làm cái đó? Nghe thú vị thật đấy!

Nhưng hôm nay Tổng giám đốc Mộ không ở đây”

“What?”

117-1-vo-a.jpg


117-2-vo-a.jpg


Thật không ngờ Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên đến, Cố Tiểu Mạch lập tức hạ chân xuống, ngồi thẳng người, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc, vội vàng đứng lên đi ra đón Mộ Bắc Ngật, khuôn mặt tràn đầy sự vui mừng, “Bắc Ngật, sao anh lại đến đây?”

Mộ Bắc Ngật liếc nhìn Hoàng Mai vội vàng cất quả táo, lãnh đạm nói, “Sức khỏe của Cố phu nhân sao rồi?”

“Hóa ra Tổng giám đốc Mộ đến thăm tôi à, quý hóa quá, có Lan Tâm ở đây chăm sóc, tôi đã đỡ hơn nhiều rồi”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 118


Chương 118:

Nghe xong, Mộ Bắc Ngật chỉ gật đầu, còn Cố Lan Tâm ôm lấy cánh tay Mộ Bắc Ngật, dịu dàng nói, “Bắc Ngật, vừa nãy em đã nói chuyện với ông Mộ rồi, anh không cần lo lắng cho mẹ em đâu”

“Anh đến thăm một chút thôi, anh vẫn còn đang bận việc, đi trước đây”

“Á!” Cố Lan Tâm không ngờ, Mộ Bắc Ngật mang đồ đến thăm bệnh nhưng không nói thêm một câu, thậm chí còn không ở lại thêm một chút nữa đã chuẩn bị rời đi.

Cố Lan Tâm không cam tâm, cô ta đuổi theo, gọi Mộ Bắc Ngật đứng lại, “Bắc Ngật”

Mộ Bắc Ngật dừng bước, lạnh lùng quay người lại, giọng nói hời hợt, “Lan Tâm, còn có chuyện gì nữa?”

“Bắc Ngật, rất lâu rồi anh… không ở bên em, em nhớ anh, hôm nay chúng ta về nhà nấu cơm được không?”

Cố Tiểu Mạch lên tiếng cầu xin.

Cô ta nhìn Mộ Bắc Ngật với vẻ mặt dịu dàng và yếu ớt, giọng nói mềm mại, trước đây cô ta vẫn luôn nũng nịu với Mộ Bắc Ngật như vậy, lúc đó Mộ Bắc Ngật sẽ phối hợp với cô ta.

Dẫu sau trước đây lúc Cố Lan Tâm bị thương phải nhập viện, Mộ Bắc Ngật đã từ bỏ một cuộc họp vô cùng quan trọng, vội vàng chạy đến bệnh viện, cũng vì chuyện này Kinh Đô mới truyền tai nhau chuyện Tổng giám đốc Mộ yêu cô Cố.

Bây giờ, Cố Lan Tâm dùng giọng điệu đó níu Mộ Bắc Ngật ở lại.

Nhưng câu nói sau đó của Mộ Bắc Ngật khiến Cố Lan Tâm như bị sét đánh, lạnh thấu xương, “Lan Tâm, hôm khác nhé”

Anh không nói lý do, cũng không quan tâm đến cảm xúc của cô ta, thậm chí từng câu từng chữ của Mộ Bắc Ngật, từ trước đến giờ Cố Lan Tâm đều không dám chống lại mệnh lệnh của anh.

Cố Lan Tâm sững sờ đứng yên tại chỗ, đôi mắt nhòa đi, nhìn bóng lưng Mộ Bắc Ngật từ từ biến mất khỏi tầm mắt của cô ta.

Rất lâu sau Cố Lan Tâm mới hoàn hồn, cô ta cắn môi, tức giận rời đi.

Nhà cũ nhà họ Mộ, ông Mộ ngồi trên ghế sofa, nhìn tờ báo đang cầm trên tay, ánh mắt sâu xa.

Cố Lan Tâm đến thăm, phá tan sự yên tĩnh của phòng khách.

“Ông Mộ” Cố Lan Tâm gọi.

Ông Mộ nhìn thấy Cố Lan Tâm, “Lan Tâm, cháu đến rồi.”

Hai người nhìn nhau, Cố Lan Tâm mím môi, có gì muốn nói nhưng lại thôi.

Ông Mộ nhìn thấy Mộ phu nhân từ trên tầng bước xuống, ông nói, “Lan Tâm, đi đến phòng sách với ông”

Mộ phu nhân vừa mới đi xuống, ông Mộ liền đưa Cố Lan Tâm đi đến chỗ khác, trong lòng Mộ phu nhân biết, ông già này làm gì cũng đề phòng bà ta, ông coi bà ta như người ngoài.

Bà ta cố gắng bình tĩnh lại, đứng yên tại chỗ, nghe tiếng bước chân rời khỏi phòng khách.

Cố Lan Tâm đến phòng sách, đi thẳng vào vấn đề, “Ông Mộ, Cố Tiểu Mạch với Bắc Ngật ngày càng thân thiết, mấy ngày hôm nay cô ta đều đến Mộ Thị, cháu… cháu sợ Bắc Ngật đã bị cô ta quyến rũ rồi”

Ông Mộ nhìn Cố Lan Tâm với ánh mắt đáng sợ, “Cháu ở bên cạnh Bắc Ngật năm năm, không phải không hiểu nó. Cố Tiểu Mạch, ông cảm thấy cháu không cần nể mặt cô ta nữa”

Cố Lan Tâm ngước đầu nhìn ông Mộ, nghiêm túc gật đầu, “Ông Mộ, cháu biết rồi ạ, cháu sẽ làm tốt, phía bên công ty, ông định cho cháu vào công ty ạ?”

“Cứ ở bên cạnh Bắc Ngật, nếu làm tốt, ông sẽ không đối xử tệ với cháu”

Cố Lan Tâm nói chuyện với ông Mộ xong, ánh mắt hiện lên sự quyết tâm, lúc cô ta rời khỏi nhà họ Mộ không để ý có một đôi mắt nhìn chằm chằm cô ta.

Cố Lan Tâm rời khỏi nhà họ Mộ không lâu, cô ta lôi điện thoại ra, nói với thuộc hạ điều gì đó, cuối cùng vẫn không quên nhếch miệng cười, nụ cười nham hiểm.

Cô ta không ngồi lên xe, xách theo túi đi trên đường, trong lòng cảm thấy sung sướng vui mừng.

Nhưng tiệc vui chóng tàn, Cố Lan Tâm một mình bước đi trên đường, bị một đám lưu manh để ý.

Bồng nhiên trước mặt xuất hiện một nhóm người, chặn đường cô ta.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 119


Chương 119:

Cô ta liếc nhìn bọn chúng, xấu xí, còn mặc quần rách, đeo vòng vàng, tận đáy lòng Cố Lan Tâm cảm thấy chán ghét và khinh bỉ, cô vòng qua bọn chúng đi về phía trước.

Thật không ngờ, lúc đi qua bọn chúng, một đôi tay bẩn thỉu chạm vào vai cô ta, ngón tay mạnh dạn di chuyển xuống phía dưới, ôm lấy eo cô ta.

Cả cơ thể Cố Lan Tâm run rẩy, cảm thấy buồn nôn kinh khủng, cô ta vội vàng vùng vẫy thoát khỏi bàn tay đó, đồng thời hét lên, “Aaaaa, các người là ai, buông tôi ral”

Tiếng hét thất thanh của Cố Lan Tâm suýt nữa làm thủng màng nhĩ của bọn chúng, tên đại ca buồn bực ngoáy lỗ tai, sau đó dùng tay bịt miệng Cố Lan Tâm lại.

Cô ta mở to mắt, cơ thể bị tên đại ca ép sát vào tường, sống lưng đập vào tường, đau kinh khủng.

Bàn tay của tên đại ca di chuyển trên người Cố Lan Tâm, còn không chút do dự sờ ngực Cố Lan Tâm.

Cố Lan Tâm hoảng hốt, cô ta cảm thấy buồn nôn, sắc mặt khó coi vô cùng, cô ta dùng hết sức lực để đẩy tên đại ca ra, giơ chân lên, dùng mũi nhọn của giày cao gót đá vào chỗ duy trì nòi giống của hắn.

119-1-vo-a.jpg


119-2-vo-a.jpg


“Tổng giám đốc Mộ”

Dịch Bách đứng lên, Mộ Bắc Ngật vẫn còn nhớ đến nụ cười ban nãy của Cố Tiểu Mạch, mặt mày u ám đi vào phòng, hơi lạnh trên người toát ra xung quanh.

“Dịch Bách, đi xử lý những vấn đề sau cuộc họp”

“Vâng thưa Sếp”

Dịch Bách vội vàng rời đi, trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người họ.

Cố Tiểu Mạch ngơ ngác đứng lên, cô nói, “Tổng giám đốc.

Mộ, tôi đã hoàn thành xong nhiệm vụ, có còn chuyện gì không, nếu không có thì tôi đi đây”

Cô không muốn ở bên cạnh anh dù chỉ là một giây.

Mộ Bắc Ngật không đáp lại, Cố Tiểu Mạch đợi một lúc lâu, không thấy anh nói gì, Cố Tiểu Mạch cho rằng anh đồng ý, cô mím môi, chuẩn bị rời đi.

Lúc đi qua người Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên lên tiếng, “Cố Tiểu Mạch, còn có việc phải làm”

“Anh nói đi”

“Cà vạt của tôi bị rối rồi, cô thắt lại cho tôi”

Yêu cầu thật là vô lý! Cố Tiểu Mạch quay đầu, nhìn anh với khuôn mặt khó hiểu, ánh mắt di chuyển xuống dưới, nhìn chiếc.

cà vạt không hề bị rối của anh, “Chiếc cà vạt của anh rõ ràng không sao mà”

“Tôi cảm thấy không thoải mái, thắt lại cho tôi”

Cố Tiểu Mạch suýt nữa thì hai tay chống nạnh cãi lại anh, nhưng cô cố gắng bình tĩnh lại, mặt cười nhưng tim không vui lên tiếng, “Tổng giám đốc Mộ, tôi cảm thấy cà vạt của anh rất ok, không cần thắt lại”

“Cố Tiểu Mạch, đây là mệnh lệnh, cô muốn chống lại mệnh lệnh à?”

Mộ Bắc Ngật cúi đầu nhìn cô, ánh mắt tối sầm sâu thẩm nhìn cô như thể đang cảnh cáo.

Cố Tiểu Mạch bất lực, nhưng cô không nói lời nào.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 120


Chương 120:

Cuối cùng, Cố Tiểu Mạch như một chiếc bánh bao nổi giận, đi đến trước mặt Mộ Bắc Ngật, hơi kiêng chân lên, thành thạo tháo cà vạt của anh.

Mộ Bắc Ngật rất phối hợp, cúi người xuống, nhưng lúc thấy cô làm rất thành thạo, anh có chút khó chịu, lạnh lùng lên tiếng, “Sao cô lại thành thạo như thế?”

Cố Tiểu Mạch không nghĩ nhiều, nhún vai, “Ngày trước thắt giúp anh Nam nhiều lần rồi”

Cô tháo ra rồi thắt lại cà vạt cho anh, nhưng không phát hiện ra, sắc mặt của Mộ Bắc Ngật khó coi vô cùng, giống như có thể nuốt chửng Cố Tiểu Mạch bất cứ lúc nào.

Sau khi thắt xong, Cố Tiểu Mạch không thèm nhìn lấy một cái, vội vàng nói, “Tổng giám đốc Mộ, công việc của tôi đã xong rồi, tôi đi trước đây”

Nói xong, cô quay người rời đi, Mộ Bắc Ngật đứng yên tại chỗ, sa sầm mặt mày, cúi đầu nhìn chiếc cà vạt xinh đẹp cô vừa thắt xong.

Trong đầu vẫn văng vắng câu nói vừa rồi của Cố Tiểu Mạch…

Lúc Cố Tiểu Mạch ra khỏi công ty đã là buổi chiều, dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa.

Nám Nám sợ nhất chính là mưa gió sấm sét, Cố Tiểu Mạch không dám ở lại thêm nữa, cô đứng ở bên đường bắt taxi chuẩn bị về nhà.

Lúc ngồi lên xe mắt phải của cô không ngừng giật giật, trong lòng cô có cảm giác bất an.

Cảm giác lo lắng này kéo dài đến tận lúc cô về căn hộ của mình, nhưng cô càng đi lên tầng càng cảm thấy có gì đó rất lạ, hình như nghe thấy tiếng khóc của trẻ con, tiếng khóc đó rất quen thuộc.

Chỉ trong nháy mắt, tim Cố Tiểu Mạch đập rất nhanh, đó chính là tiếng khóc của Nám Nám!

Cô lập tức chạy như điên lên tầng, cửa phòng bị người ở bên ngoài cạy ra, Cố Tiểu Mạch lo lắng không kịp suy nghĩ, cô vội vàng mở cửa, đập vào mắt cô là một bãi hỗn độn.

Nám Nám bị nhấc lên, hai chiếc chân ngắn ngủi giãy giụa, con bé khóc lóc.

Cố Tiểu Mạch hét lên, “Thả con gái tôi ra”

Người đàn ông quay đầu nhìn Cố Tiểu Mạch đang đứng ở cửa, nheo mắt đầy nguy hiểm, sau đó hắn vứt Nám Nám sang một bên.

Con ngươi Cố Tiểu Mạch co lại, tất cả sự chú ý đều đặt lên người Nám Nám, không ngờ người đàn ông này lại vứt Nám Nám đi.

Cô lập tức lao về phía Nám Nám, lúc Nám Nám rơi xuống đất, Cố Tiểu Mạch giơ tay đỡ lấy Nám Nám.

Cánh tay cô chịu một sức nặng quá sức chịu đựng của nó, Cố Tiểu Mạch rên lên một tiếng, ngã xuống nền nhà, cô ôm chặt Nám Nám ở trong lòng.

Nước mắt của Nám Nám rơi xuống mặt Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch vội vàng xem phản ứng của Nám Nám, cô không quan tâm cơ thể đang đau nhức, “Nám Nám, con không sao chứ?”

“Nấm ơi..” Nám Nám sợ hãi òa khóc.

Trước mặt từ từ xuất hiện một bóng đen, Cố Tiểu Mạch không dám nghĩ quá nhiều, vội vàng che chở cho Nám Nám, cô mở to mắt nhìn người đàn ông đang tiến lại gần, ánh mắt hiện lên sự hoảng hốt nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh, lên tiếng, “Anh là ai? Anh muốn làm gì?”

Người đàn ông cười lạnh, từ từ cúi xuống, “Tôi đến cướp một đứa nhà nghèo? Chỉ có mấy bản thiết kế này sao? Trong nhà còn thứ gì đáng tiền nữa, nói!”

Cả người Cố Tiểu Mạch tê cứng, trán lấm tấm mồ hôi, đây là cướp đột nhập vào nhà!

Cô lo lắng nhìn người đàn ông, “Ở đây không có… thứ anh muốn!”

“Thật sao, bộ đồng phục đó thì sao?”

Người đàn ông lấy bộ đồng phục của Nám Nám đưa ra trước mặt Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch mở to mắt, vội vàng lắc đầu, muốn đứng lên, “Không, không được, những thứ khác anh có thể lấy đi, cái này thì không được”

“Quý báu thế à? Vậy tôi sẽ lấy cái này”

Người đàn ông cười lạnh, cười như thể Sura trong địa ngục, khiến người khác run sợ.

Cố Tiểu Mạch bỗng lao vào người đàn ông, dùng hết toàn bộ sức lực, hét lên, “Không được, cái này không được!”

Cô giơ tay giữ lấy bộ đồng phục, người đàn ông thấy vậy, cười hung dữ, sau đó, hắn vứt bộ đồng phục xuống dưới sàn nhà, nhìn người phụ nữ lao tới, hắn lắc cổ, sau đó bóp cổ Cố Tiểu Mạch, đẩy cô về phía sau, Cố Tiểu Mạch không ngừng bị đẩy về phía sau, cơ thể đập vào chiếc tủ lạnh.

Gáy bất ngờ bị đập vào, cô đau đến mức cảm thấy trời đất quay cuồng.

Cố Tiểu Mạch cắn răng, ngón tay của người đàn ông di chuyển xuống dưới, túm lấy cổ áo của Cố Tiểu Mạch, kéo về phía trước khiến Cố Tiểu Mạch không thở nổi.

“Không được!” Cố Tiểu Mạch khó khăn lắm mới thốt lên lời.

Người đàn ông lôi Cố Tiểu Mạch trên sàn nhà, dùng hết sức đập đầu cô xuống, trán chảy máu tươi.
 
Back
Top Bottom