Ngôn Tình Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 60


Chương 60

Cố Tiểu Mạch đứng ở cửa nhà tắm, áo sơ mi rất rộng, dài đến tận bắp đùi của cô, che lấp đi những dấu tích trên người cô, vốn lúc nhìn thấy Mộ Bắc Ngật, cô nên phẫn nộ mới đúng, nhưng lúc này, cô thấy anh đang ôm trán, cúi đầu không nói một lời, nhất thời khiến người ta mềm lòng.

Cố Tiểu Mạch cắn răng, từ khi nào cô lại có tầm lòng cảm thông lớn như vậy, rõ ràng cuộc sống ép cô không thể không giống “búp bê lực sĩ”, ngày ngày đều phải chiến đấu với cuộc.

sống nghèo khổ, chiến đấu với con ma ốm của Nám Nám, không mạnh mẽ không được.

*búp bê lực sĩ: Julia Vins, vận động viên thể hình người Nga 18 tuổi gây bất ngờ cho bất cứ ai khi tiếp xúc với gương mặt xinh đẹp như búp bê Barbie cùng một vóc dáng cơ bắp lực lưỡng mà bất cứ đàn ông nào cũng mơ ước.

Cô mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, bây giờ nhìn thấy bộ dạng này của Mộ Bắc Ngật, cô không tài nào mạnh mẽ được.

Cố Tiểu Mạch thử gọi anh, “Mộ Bắc Ngật?” Mộ Bắc Ngật vẫn đắm chìm trong ký ức, không nghe thấy tiếng gọi của Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch lúc này mới cảm nhận được chút nguy hiểm, cô bước về phía trước, đi đến trước mặt Mộ Bắc Ngật, muốn giơ tay sờ vào trán anh.

Ngón tay vừa chạm vào trán, Mộ Bắc Ngật lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt ứng đỏ, nhìn cô chăm chú, Cố Tiểu Mạch vừa mới tắm rửa xong, trên mặt vẫn đọng lại vài giọt nước, cái dáng vẻ thanh khiết này khiến Mộ Bắc Ngật nảy sinh ảo giác!

Anh túm lấy bàn tay đang sờ trán anh của Cố Tiểu Mạch, kéo về phía trước, Cố Tiểu Mạch kêu lên rồi ngã xuống giường, Mộ Bắc Ngật lật người lại, đè lên cơ thể cô, lúc này anh vẫn chưa mặc quần áo.

Cố Tiểu Mạch cảm nhận rõ bờ ngực vững chắc của anh, đến lúc này, Cố Tiểu Mạch thật sự nổi giận rồi, anh một lần nữa khiến cô mềm lòng vậy mà cuối cùng lại như thế này!

Trên mặt Cố Tiểu Mạch hiện rõ sự phẫn nộ, giơ tay đánh tới tấp Mộ Bắc Ngật, giọng nói lạnh đi rất nhiều, “Mộ Bắc Ngật, buông tôi ra!” “Cố Tiểu Mạch, bốn năm trước, ở đường..” Mộ Bắc Ngật chưa kịp nói hết, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Người ở ngoài dùng lực đập lên cửa, có vẻ như nếu người ở trong không mở cửa thì người đó sẽ không ngừng đập.

Cố Tiểu Mạch sững sờ, Mộ Bắc Ngật bị ngắt lời, ký ức bỗng ngừng lại, cảm giác đầu đau như búa bổ cũng dần tan biến, anh nhanh chóng mặc quần vào, còn tùy ý đóng cúc lại, từ từ đi đến cửa phòng.

Lúc Mộ Bắc Ngật mở cửa, đập vào mắt anh là khuôn mặt của Cố Lan Tâm, lông mày hơi nhếch lên, ánh mắt nhanh chóng nhìn vào trong phòng, lúc nhìn thấy Cố Tiểu Mạch đang.

ngồi sững sờ trên giường, cô ta bỗng nhiên kêu gào lên, âm thanh cực ký chói tai, như thể đang khiếp sợ lẫn kích động.

Con ngươi Cố Lan Tâm co lại, hai mắt mở to, hai tay ôm trán hét lên.

Tổng giám đốc Vương đã đợi suốt cả buổi sáng, cuối cùng cũng đợi được khoảnh khắc này.

Ông núp ở góc hành lang, giơ máy ảnh trong tay lên, không chút do dự “tách tách tách” chụp bọn họ, miệng cong lên đầy mãn nguyện, hóa ra, cũng có ngày Mộ Bắc Ngật bị người khác bắt thóp.

Mộ Bắc Ngật nhíu mày, muốn cản Cố Lan Tâm lại, nhưng Cố Lan Tâm lại nhanh hơn cả anh, điên cuồng xông vào bên trong phòng, toàn thân run cầm cập nhìn chằm chằm Cố Tiểu Mạch.

Cô ta đứng ở bên giường, hung dữ tát Cố Tiểu Mạch một cái, Cố Tiểu Mạch không né tránh, khuôn mặt trắng bệch bỗng xuất hiện vết hằn năm ngón tay đỏ ửng.

Cố Lan Tâm vẫn chưa hết giận, không can tâm đưa tay phải lên, định tát thêm một cái nữa.

Sau đó, bàn tay vẫn trên không trung, chưa chạm đến mặt Cố Tiểu Mạch, đã bị Mộ Bắc Ngật ở đằng sau tóm lấy cổ tay.

Mộ Bắc Ngật trầm giọng, “Lan Tâm!” Khuôn mặt đầy nước mắt của Cố Lan Tâm, khuôn mặt nhỏ nhắn không hề tin những gì đang xảy ra, cô ta ủy khuất hỏi, “Bắc Ngật, hai người…hai người đã xảy ra chuyện gì, hãy nói với em chuyện không như em nhìn thấy, Bắc Ngật, mau nói cho em nghe!” Cố Tiểu Mạch vẫn ngồi trên giường, đầu cúi xuống, đáy mắt buồn bã, mờ mờ ảo ảo mỉa mai giễu cợt, cô lúc này được coi là gì, bị vợ sắp cưới của người ta xông vào phòng, không thèm nói gì mà tát luôn một cái, sau đó đổ lên đầu cô tội danh người thứ ba, cám dỗ chồng sắp cưới của cô ta?

Trong lòng Cố Tiểu Mạch đắng chát, cô lúc này cũng cảm thấy ủy khuất, nhưng lại không thể nói ra, Mộ Bắc Ngật tên khốn nạn này, cuối cùng vẫn đẩy cô vào tình thế khó khăn, khiến cô không thể nào ngẩng đầu lên được.

Trong phòng cực kỳ im lặng, chỉ có tiếng khóc thút thít của Cố Lan Tâm, Cố Tiểu Mạch trầm giọng nói, “Mọi chuyện không như cô nghĩ.”

“Cố Tiểu Mạch, câm miệng, chị biết em không ưa gì chị, chị khổ sở van xin em bao nhiều lần, tha cho chị đi, cầu xin em đó được không, đừng làm phiền đến cuộc sống của chị nữa, nhưng tại sao, người em muốn quyến rũ lại là Bắc Ngật?”

Ở trước mặt Mộ Bắc Ngật, Cố Lan Tâm vẫn phải duy trì hình tượng ngoan ngoan, khóc lóc thảm thiết, như thể cả thế giới đều vứt bỏ cô.

60-vo-a.jpg

 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 61


Chương 61

Ban đầu Cố Lan Tâm cho rằng Mộ Bắc Ngật không có h*m m**n, cô ta vẫn luôn đợi chờ, đợi sau khi kết hôn cô ta sẽ có được anh.

Thật không ngờ, Cố Tiểu Mạch đồ đê tiện này vừa mới quay về không lâu, Mộ Bắc Ngật lại nhìn cô với ánh mắt khác, thậm chí lần này còn ngủ với nhau, Cố Lan Tâm sợ hãi, nếu cứ tiếp tục như vậy, ngộ nhỡ Bắc Ngật nghỉ ngờ thì phải làm sao?

Cô ta nhất định phải nhân cơ hội này đuổi Cố Tiểu Mạch đi, nhất định!

Mộ Bắc Ngật nghe thấy Cố Lan Tâm đổi hết mọi tội lỗi lên người Cố Tiểu Mạch, trong lòng có chút không vui, giọng khàn khàn thêm chút lạnh lùng, “Chuyện đã xảy ra rồi, em có thể hủy bỏ hôn ước, anh không có ý kiến” Không chút níu kéo?

Trong nháy mắt, Cố Lan Tâm như thể trên thiên đàng rơi xuống địa ngục, đến sắc mặt Cố Tiểu Mạch cũng sững sờ, anh lại nói ra lời lạnh lùng như vậy?

Nhìn Cố Lan Tâm khóc lóc thảm hại như vậy, anh không đau lòng sao?

Cố Tiểu Mạch thấy mệt mỏi, cô không muốn có dây dưa gì với Mộ Bắc Ngật nữa.

Lúc này, mặc kệ cơ thể đau ê ẩm, nhìn hai người đứng trước mặt, nở ra một nụ cười, “Mộ Bắc Ngật, chuyện tố qua đã qua rồi không cần nhắc đến nữa, tôi cũng muốn nhắc nhở anh, tốt nhất hãy nhớ rằng anh là người đã có vợ sắp cưới, tối qua anh bị bỏ thuốc, còn tôi vừa hay trở thành cái đứa không may mắn đó, anh nói muốn bù đắp cho tôi, tôi không muốn nghe nhất chính là lời này, anh đã động đến giới hạn của tôi, từ nay về sau, chúng ta đừng gặp mặt nữa, chuyện thiết kế váy cưới kết thúc ở đây, tôi có thể rời đi và sẽ không xuất hiện trước mặt hai người nữa, Cố Lan Tâm, cô nói chuyện này là lỗi của tôi, tôi không còn gì để nói, ăn bao nhiêu cái tát của cô rồi, tôi cũng không oán hận nữa, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta không gặp nhau nữa”

Giọng nói của Cố Tiểu Mạch ngày càng lạnh, đến ánh mắt nhìn hai người họ cũng lạnh lùng lẫn xa cách, Cố Tiểu Mạch căn chặt môi, cô gắng để bản thân không quá khó coi.

Năm đó mẹ gặp phải người đàn ông tồi tệ Cố Chấn Hải, bị ông ta lừa kết hôn, cuối cùng mang cái tội danh kẻ thứ ba.

Bây giờ, cô cũng gánh trên người tội danh này, trong lòng tủi thân vô cùng, vốn chuyện này là lỗi Mộ Bắc Ngật, nhưng người bị chỉ trích lại là cô, Cố Tiểu Mạch coi như mình không may bị chó cắn mà thôi.

Mặt lạnh như băng, cô cúi xuống nhặt áo, khoác lên người, tuy ăn mặc có chút kỳ lạ, nhưng giờ phút này cô không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa.

Cố Tiểu Mạch quay người rời đi, cực kỳ nhanh chóng, không chút lưu luyến.

Mộ Bắc Ngật lập tức nhíu mày, lúc Cố Tiểu Mạch bước ra ngoài, anh cũng định đuổi theo!

Trong lòng Cố Lan Tâm lạnh giá, từ đằng sau hét lên, “Bắc Ngật! Em không trách anh, năm đó anh bị bỏ thuốc, em…em cũng đã giúp anh, em có thể…hiểu được” Cơ thể Mộ Bắc Ngật bỗng cứng đờ, quay đầu liếc nhìn Cố Lan Tâm ở phía sau, ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu, “Người năm đó, thật sự là em?” Sắc mặt Cố Lan Tâm lập tức tái mét, đôi mắt sâu thẳm của Mộ Bắc Ngật không biết đang che giấu điều gì, suy nghĩ chuyện gì.

Lúc Mộ Bắc Ngật ra khỏi hội quán, Dịch Bách nhìn thấy phía sau Mộ Bắc Ngật là Cố Lan Tâm, lúc nãy tài xế riêng của gia đình đưa cô đến đây, Mộ Bắc Ngật lạnh nhạt nhìn một cái, đi thẳng về phía tài xế dặn dò, “Đưa Lan Tâm về nhà nghỉ ngơi”

“Vâng thưa Tổng giám đốc Mộ” Nói xong, anh cũng không thèm nhìn Cố Lan Tâm thêm một cái nữa, đi thẳng về phía xe của anh, suy nghĩ miên man, hình như trái tim anh ngày càng rõ rệt.

Bây giờ anh nhận ra anh ngày càng thích Cố Tiểu Mạch.

Anh biết rất rõ anh không hề có tình cảm với Cố Lan Tâm, vì thế sau này, chỉ còn lại bù đắp mà thôi!

Dịch Bách ngồi ở ghế lái, qua gương chiếu hậu liếc nhìn Mộ Bắc Ngật, mặt Mộ Bắc Ngật lạnh như băng, không đoán được anh có tâm trạng gì.

c** nh* giọng xin lỗi, “Sếp, em xin lỗi, tối qua không tìm thấy anh, em ngồi trong xe đợi cả đêm, sáng ra cô Cố gọi điệ cho em, em nhất thời mơ màng chưa tỉnh ngủ, mới lỡ miệng nói ra” Tâm tư của Mộ Bắc Ngật chỉ để trên người Cố Tiểu Mạch, anh vẫn nhớ bóng dáng rời đi đầy đoạn tuyệt của Cố Tiểu Mạch, khuôn mặt lạnh lùng nhìn anh và Cố Lan Tâm cứ như người xa lạ, thậm chí có chút chán ghét.

Nhận ra khoảng cách giữa anh với Cố Tiểu Mạch lại xa hơn rồi, trong lòng Mộ Bắc Ngật có chút đau lòng, cảm giác lạ thường ngày càng rõ ràng, nếu nói ban đầu là ảo giác, thì bây giờ không thể không khiến Mộ Bắc Ngật nghi ngờ!

Giọng nói lạnh lùng, “Ừ!” Còn Cố Lan Tâm đứng tại chỗ rất lâu, mọi thứ trước mặt dần dần mờ nhạt, ngất xỉu rồi.

Tài xế hoảng hốt, lập tức chạy đến bế Cố Lan Tâm lên xe, đồng thời thông báo cho Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật biết tin chỉ dặn dò người làm trong nhà chăm sóc cẩn thận cho Cố Lan Tâm, còn anh không hề đến.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 62


Chương 62

Cố Tiểu Mạch bắt taxi đi về căn hộ, lúc cô ra khỏi hội quán, không ngờ lại nhận được những cái nhìn lạ thường của mọi người, cái ánh mắt như kiểu họ hiểu đã xảy ra chuyện gì, Cố Tiểu Mạch nhíu mày.

Lúc cô về đến nhà, Lục Noãn đang ngủ cùng Nám Nám vẫn chưa tỉnh dậy, Cố Tiểu Mạch thở phào nhẹ nhõm, may quá Noãn Noãn với Nám Nám không nhìn thấy bộ dạng thê thảm của cô!

Cô chạy vào nhà tắm, tỈ mỉ gội sạch cơ thể, nhìn thấy những vết bầm tím trên người, trái tim Cố Tiểu Mạch lạnh giá, ánh mắt hiện lên sự chán ghét.

Tắm xong hai lần, Cố Tiểu Mạch mới tắt vòi hoa sen, thay bộ đồ mới, nhìn thấy áo sơ mi treo trên giá đồ, Cố Tiểu Mạch lạnh lùng lôi xuống, vứt vào túi rác đen, mắt không thấy tâm không phiền…

Lúc Cố Tiểu Mạch ra khỏi nhà tắm, Lục Noãn với Nám Nám đã tỉnh dậy, Lục Noãn vẫn còn nhớ giọng nói hôm qua lúc Cố Tiểu Mạch gọi điện, bắt đầu “bà tám”, nhướn mày, “Nấm ơi, mau nói cho tôi nghe, có phải tối qua gặp được trai đẹp phải không? Tắt điện thoại nhanh như vậy, chắc chắn có vấn đề!

Đương nhiên, Lục Noãn chỉ dám nói vài câu trêu Cố Tiểu Mạch thôi, Cố Tiểu Mạch là một người khá truyền thống, điều này Lục Noãn cực kỳ rõ ràng.

Cố Tiểu Mạch đẩy cô ra, sắc mặt lạnh lùng, “Nám Nám, bà đừng có trêu tôi nữa, tôi đi gặp khách hàng thôi.” Gặp người khác, ai??

Cố Tiểu Mạch với bộ dạng không hề muốn nói ra, nói qua loa vài câu rồi đẩy Lục Noãn ra ngoài cửa, Lục Noãn bị đẩy ra ngoài cửa, cái khoảnh khắc Cố Tiểu Mạch đóng cửa lại, Lục Noãn ở bên ngoài hét to lên.

“Cố Tiểu Mạch, sớm muộn bà cũng phải giải thích với tôi tại sao tối qua không về nhài” Đẩy được Lục Noãn ra ngoài, Cố Tiểu Mạch mới thở phào nhẹ nhõm, cô không muốn Lục Noãn nhìn thấy bộ dạng không vui lãn thê thảm này của cô, cô quay người lại, đối mặt với Nám Nám đang đứng ở cửa phòng ngủ, Nám Nám mở to mắt nhìn Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch bỗng thấy sợ hãi, ngay lập tức khôi phục lại ánh mắt như thường ngày, đi đến trước mặt Nám Nám, “Nám Nám, con dậy rồi à?” “Nấm ơi, trông mẹ không vui” “Mami có không vui đâu, hai ngày này mẹ sẽ ở nhà chơi với con, được không?” Cố Tiểu Mạch cúi xuống cười với Nám Nám đồng thời chờ đợi phản ứng của Nám Nám.

Hai mắt Nám Nám đảo một vòng, làm ra dáng vẻ đầy thắc mắc, “Tại sao ạ? Nấm ơi, mẹ không đi thiết kế váy cưới cho cô xinh đẹp nữa sao?” Cố Tiểu Mạch chau mày, nếu bây giờ cô còn đi thiết kế váy cưới cho Cố Lan Tâm, sợ rằng sẽ bị Cố Lan Tâm tạt axit, cũng không có gì lạ…

Cố Tiểu Mạch rất yêu quý khuôn mặt của mình, dù sao mỗi lần chủ nhiệm muốn măng cô, bỗng nhìn thấy cô bày ra bộ mặt đáng thương tội nghiệp, sẽ mềm lòng mà không trách mắng cô.

Dịch Bách đưa Mộ Bắc Ngật về đến công ty, Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên hoàn hồn, liếc nhìn bên ngoài cửa, “Dịch Bách, quay xe” Giọng nói bỗng nhiên vang nên khiến cậu trở tay không kịp, lập tức mở xi nhan, “Sếp, anh…muốn đi đâu ạ…?” Nửa tiếng sau, Mộ Bắc Ngật có mặt ở dưới nhà Cố Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật kéo kính xuống, rút điện thoại ra, không chút do dự gọi cho Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch vừa dỗ dành Nám Nám xong liền nhận được điện thoại từ số lạ, Cố Tiểu Mạch liếc nhìn một cái, do dự một lúc, cuối cùng vẫn bấm nghe, “Alo, xin chào, tôi là Cố Tiểu Mạch” Mộ Bắc Ngật nghe thấy giọng nói lảnh lót, có chút phẫn nộ, anh mấp máy môi, “Là tôi” Không ngờ, Cố Tiểu Mạch vừa nghe thấy giọng nói của Mộ Bắc Ngật, không nói lời nào, “bụp” một tiếng, tắt điện thoại.

Nghe thấy tiếng tút tút trong thoại, mặt Mộ Bắc Ngật tối sầm, Dịch Bách ngồi ở ghế lái cũng cảm thấy có chút lúng túng, vội vàng quăng lại một câu, xuống xe đi ra xa.

Mộ Bắc Ngật nhìn chăm chằm vào màn hình điện thoại, không chần chừ bấm gọi lần nữa, lần này là Nám Nám.

Cố Tiểu Mạch đang nằm trong phòng như con sâu lười biếng, cơ thể đau ê ẩm, nghe thấy điện thoại bàn reo lên.

Đôi mắt Nám Nám sáng long lanh, không cần đoán cũng biết là ai gọi đến.

Nhưng lần này, Cố Tiểu Mạch phản ứng nhanh hơn Nám Nám, cô lao về phía điện thoại, nhấc điện thoại lên, “Mộ Bắc Ngật, anh có thôi đi không hả?” Giọng nói đầy bực tức, hơn nữa cô không muốn dây dưa gì với anh, lúc này anh không phải nên đi dỗ dành vợ sắp cưới sao?

Mộ Bắc Ngật vừa đẩy cửa xe bước xuống vừa nói, “Tôi đang ở dưới nhà, chuyện tối hôm qua, chúng ta nên nói chuyện trực tiếp với nhau” Bàn tay cầm điện thoại của Cố Tiểu Mạch khựng lại, cô cầm điện thoại đi ra ban công, quả thực nhìn thấy Mộ Bắc Ngật đang đứng ở dưới.

Cố Tiểu Mạch nheo mắt, “Nói qua điện thoại đi” Không biết có phải thần giao cách cảm không, Cố Tiểu Mạch vốn định đứng ở ban công ngó đầu ra nhìn Mộ Bắc Ngật có ở đó không…

Kết quả, Mộ Bắc Ngật cứ như có mắt trên đỉnh đầu, ma xui quỷ khiến thế nào lại ngẩng đầu lên, tức thời, hai người bốn mắt nhìn nhau, có chút kinh ngạc.

Cố Tiểu Mạch khựng lại, không nhìn ra trên mặt anh có cảm xúc gì.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 63


Chương 63

Cô bị phát hiện, trong lòng không vui vẻ lắm, đang định hét vào điện tho: šu không có gì để nói thì tôi tắt máy đ: Cùng với lúc cô nói lời này, Mộ Bắc Ngật nhìn chăm chằm vào mặt cô, rõ ràng từng chữ một, “Tôi xin lỗi.” Tròn vành rõ chữ, đủ để Cố Tiểu Mạch nghe một cách rõ ràng.

Mộ Bắc Ngật tiếp tục cầm điện thoại tiến về phía trước, nhìn Cố Tiểu Mạch nói, “Chuyện tối qua tôi sẽ bù đắp cho cô, nhưng Cố Tiểu Mạch, cô công bằng với tôi một chút, được không?

Câu cuối, Mộ Bắc Ngật có hàm ý gì đó không rõ, Cố Tiểu Mạch hơi kinh ngạc, lúc này mới phản ứng lại, cô nhận ra cảm xúc của bản thân dễ dàng bị anh tác động.

Cô nhìn Mộ Bắc Ngật cười xinh đẹp, “Mộ Bắc Ngật, anh quên mất anh có vợ sắp cưới à?” “Liên quan đến cô ấy?” Tại sao lại không liên quan đến cô ta? Có Cố Lan Tâm, Cố Tiểu Mạch với Mộ Bắc Ngật vĩnh viễn không thể thành đôi!

Ngay từ ban đầu, cô không nên động lòng.

“Tôi không cần anh phải bù đắp, anh tránh xa tôi ra là được rồi” Cố Tiểu Mạch lạnh lùng nói, trong đáy mắt không có chút ấm áp nào.

Ánh mắt Mộ Bắc Ngật lạnh đi, giọng trâm trầm, không thèm nghĩ mà bác bỏ, “Không được Ơ hay! Rõ ràng là anh đến xin lỗi cơ mà, sao thái độ còn cứng hơn cả cô vậy?

Cố Tiểu Mạch ngay lập tức nổi vứt điện thoại rồi quay người đi vào phòng, điện thoại đặt trên lan can, Mộ Bắc Ngật thấy cô tức giận rời đi, không nhịn được mà mỉm cười.

Nhưng…

Chỉ vài giây sau, nhìn thấy Cố Tiểu Mạch ôm một chậu nước, đi đến ban công, không chút do dự hất xuống dưới!

Mộ Bắc Ngật không né tránh, có lẽ vì muốn đến dỗ dành cô, toàn thân ướt như ch t, Cố Tiểu Mạch cầm chậu, nhấc điện thoại lên nói tiếp, “Đây là bù đắp mà tôi muốn, được rồi chứ? Mộ Bắc Ngật, anh có thể tránh xa cuộc sống của tôi không?

Cô thật sự không chống đỡ nổi nữa.

Từng giọt nước trên trán Mộ Bắc Ngật rơi xuống, chỉ có trời mới Dịch Bách đừng đẳng xa kia nhìn thấy cảnh tượng này đã kinh ngạc như thế nào…

Nhưng lại không dám bước tới, Mộ Bắc Ngật không để tâm đến toàn thân ướt nhẹp, ngược lại chỉ quan tâm đến cảm xúc của Cố Tiểu Mạch, “Bây giờ thoải mái hơn chưa?” Cố Tiểu Mạch nghẹn lời, anh ta sao lại…quan tâm cô?

“Anh đi đi “Chuyện tối qua, tôi sẽ cho cô một lời giải thích thích đáng” Mộ Bắc Ngật vừa dứt lời, anh tắt luôn điện thoại, sau đó cởi áo vest đầy nước đang nhỏ từng giọt xuống đất, đôi chân thon dài sải bước về phía xe ô tô.

Những lời Mộ Bắc Ngật vừa nói cứ xoay vòng trong đầu Cố Tiểu Mạch, đến lúc chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt của cô, Cố Tiểu Mạch rất lâu sau mới bình thường trở lại.

Quả nhiên, ngày hôm sau, Kinh Đô tung ra một tin tức nóng hổi, cái xí nghiệp năm năm trước bị Mộ Bắc Ngật cấm hoạt động ở Kinh Đô, đến bây giờ, xí nghiệp bách hóa này cũng sẽ không thể tồn tại ở Kinh Đô nữa.

Lúc Cố Lan Tâm tỉnh lại ở bệnh viện, bên cạnh chỉ có người làm trong nhà, mặt cô ta trắng bệch, giọng nói đầy tủi thân lẫn không can tâm, không hề hết hy vọng nói, “Bắc Ngật đâu, mau gọi Bắc Ngật đến đây”

Người làm kính cẩn lễ phép trả lời, “Cô Cố, Tổng giám đốc Mộ phái tôi đến đây chăm sóc cô, Tổng giám đốc Mộ nói có việc quan trọng cần giải quyết” Bàn tay trong chăn của Cố Lan Tâm từ từ năm chặt, cô ta bỗng lấy điện thoại ra, gọi cho ông Mộ.

Đầu bên kia vừa nghe máy, Cố Lan Tâm lập tức kể đầu đuôi Cốc ngọn chuyện đã xảy ra.

Tờ báo trong tay ông Mộ bỗng nhiên rơi xuống đất, mặt mũi tối sâm, “Không phải nó luôn cưng chiều cháu sao? Tại sao cháu lại sa sút tinh thần như vậy?” Nhưng ông Mộ không biết, vẫn là do Cố Tiểu Mạch đó!

Cố Lan Tâm khóc lóc thảm thiết, ông Mộ đành trầm giọng nói, “Cháu nghỉ ngơi đi, chuyện này giao cho ông.” Không giống với bầu không khí lạnh băng này, Cố Tiểu Mạch ở nhà suốt cả một ngày.

Trước đây hiếm có lúc nào cô rảnh rỗi như vậy, Cố Tiểu Mạch chưa bao giờ có thời gian rảnh rỗi, lúc cô thiết kế trang phục, cô tận hưởng quá trình sáng tạo, tận hưởng những thứ xinh đẹp bản thân từng chút từng chút một vẽ ra.

Nhưng hiện tại, cô lơ đãng, ôm đầu Cối ngồi trên thảm trải sàn, không biết đang suy nghĩ gì.

Nám Nám đặt quyển truyện trong tay xuống, nhìn sắc trời bên ngoài đang dần dần buông xuống, không nhịn được nữa, lên tiếng, “Nấm ơi, mẹ có chuyện gì vậy, Nám Nám lo cho mẹ lắm” Cố Tiểu Mạch dùng thời gian cả một ngày để nhớ lại quá trình cô với Mộ Bắc Ngật quen nhau cho đến bây giờ, cũng dùng cả một ngày để xóa bỏ anh ra khỏi thế giới của cô, từ nay về sau sẽ không có bất kỳ liên quan gì giữa hai người.

Giọng nói non nớt hơi tức giận của Nám Nám cắt đứt suy nghĩ của Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch cố gắng để bản thân tỉnh táo, quay đầu lại nhìn Nám Nám, ôm con bé vào lòng, “Nám Nám, làm con lo lắng rồi, mami không sao cả, từ bây giờ, mami sẽ bắt đầu cuộc sống mới! Đợi chú Nam quay vể, mami nhờ chú Nam giúp đỡ một chuyện, chúng ta quay về Anh, Nám Nám, con có đồng ý không?” Chuyện chuẩn bị quay về Anh là Cố Tiểu Mạch vừa mới quyết định, đã muốn cắt đứt hoàn toàn quan hệ với bọn họ, cô chỉ còn cách quay lại nơi cô đã sinh sống suốt năm năm qua, như vậy, tâm tình của cô mới trở nên thoải mái.

Hừ, hôm qua đứng ở dưới nhà, nói sẽ giải thích cơ mà!

Bây giờ đến bóng dáng cũng không thấy, đồ khốn, tất cả đều là đồ khốn!
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 64


Chương 64

Chuyện daddy của Nám Nám, Cố Tiểu Mạch sẽ nghĩ cách tìm kiếm.

Nám Nám vừa nghe thấy vậy, trong lòng có chút lo lắng, bọn họ đi rồi, ông chú lợi hại phải làm sao?

Nám Nám lập tức khuyên nhủ, “Nấm ơi, chúng ta quay về Anh sao? Nhưng phòng bên đó đã trả lại rồi mà, hơn nữa Nám Nám không nỡ rời xa nơi này” Cố Tiểu Mạch nhìn Nám Nám, ánh mắt đầy ẩn ý, “Con không nỡ xa ông chú lợi hại chứ gì?” Đôi mắt to tròn của Nám Nám đảo đi đảo lại, ơ một tiếng, bại lộ rồi!

Trong lòng Nám Nám bật lên báo động một, phải nhanh chóng gọi ông chú lợi hại đến dỗ dành Nấm mới được!

Cố Tiểu Mạch vui vẻ trở lại, không kìm được mà nắm tay.

“yeah” một cái, cổ vũ chính mình, “Nám Nám, hôm nay mami sẽ xuống bếp nấu đồ ăn cho con” Nám Nám vừa nghe thấy, cực kỳ hoảng sợ, cầu xin, “Nấm ơi, hôm nay Nám Nám không muốn ôm nhà vệ sinh đâu ạ: Mắt Cố Tiểu Mạch giật giật, quay người cưng chiều xoa đầu Nám Nám.

“Ngoan, hôm nay mami sẽ nấu cẩn thận, chắc chắn sẽ không cháy đâu” Cố Tiểu Mạch tràn đầy tự tin ra khỏi phòng ngủ đi thẳng vào phòng bếp, màn đêm buông xuống, để tránh làm không ra gì, Cố Tiểu Mạch chỉ dám làm một vài món đơn giản, dạo này anh Nam bận chuyện di dời tổng công ty, cô không dám gọi điện cho anh hỏi cà chua sào trứng làm như thế nào…

Nám Nám thấy Cố Tiểu Mạch chau mày phiền não, con bé nhanh trí nói, “Nấm ơi, hay mình ra ngoài ăn đi” Cố Tiểu Mạch biết tài nghệ nấu ăn của mình cực kỳ chán, đành nghe theo lời Nám Nám.

Nám Nám cười trộm, cô bé sẽ tự tay tặng mami cho ông chú lợi hại!

“Nấm ơi, mẹ đợi con một chút nhé, con đi thay quần áo!” Nói xong, Nám Nám chạy một mạch về phòng ngủ.

Nám Nám cầm điện thoại, nhỏ giọng nói với đầu bên kia, sau đó vui sướng tắt máy.

Người vừa nãy nói chuyện với Nám Nám chính là Mộ Bắc Ngật, anh đang ở công ty, nhìn xí nghiệp bách hóa bị ép cho không còn gì, ánh mắt Mộ Bắc Ngật đầy ngạc nhiên.

Bởi vì lúc nãy bánh bao sữa cố tình gọi điện nói cho anh biết bọn họ định đi đâu.

Nếu đã như vậy, Mộ Bắc Ngật có đủ lý do để đi gặp hai người họ, anh tiện tay cầm lấy chìa khóa, đi ra ngoài.

Nám Nám kéo Cố Tiểu Mạch đến KFC, Cố Tiểu Mạch nhắc nhở cô bé phải chú ý đến ăn uống, nhưng khi Nám Nám nhìn cô nũng nịu làm mặt đáng yêu, Cố Tiểu Mạch lập tức mềm lòng.

Hai người gọi đồ xong, tìm một chỗ trống trong góc ngồi xuống.

Nám Nám nhìn xung quanh, như thể đang đợi gì đó, Cố Tiểu Mạch nheo mắt nhìn con bé, “Nám Nám, con đang nhìn gì thế?” Đúng lúc này, Mộ Bắc Ngật từ bên ngoài bước vào, trên người mặc chiếc áo sơ mi đen, có cảm giác đậm đến mức không đo lường được, khuôn mặt lạnh lùng, hình như là lần đầu tiên đến nơi này, lông mày hơi nhíu khiến người khác không thể nhận ra.

Nám Nám vẫy tay, giọng nói non nớt gọi to, “Ông chú lợi hại!”

Vừa nghe thấy cái tên này, sống lưng Cố Tiểu Mạch cứng đờ.

Cô lập tức ngồi thẳng người, Mộ Bắc Ngật nghe thấy tiếng gọi liền nhìn qua, lúc thấy Cố Tiểu Mạch, anh nở một nụ cười nhẹ.

Anh bước đến, Cố Tiểu Mạch dùng ánh mắt cảnh cáo Nám Nám, Nám Nám chột dạ cười ái ngại.

“Trùng hợp thật đấy” Mộ Bắc Ngật theo thói quen ngồi xuống bên cạnh Cố Tiểu Mạch.

Cơ thể Cố Tiểu Mạch co lại, sờ đầu mũi, lạnh lùng nói, “Không trùng hợp chút nào, Tổng giám đốc Mộ cũng đến nơi này sao?” Giọng nói lạnh lùng thêm chút mỉa mai, nhìn thấu ý định của anh, Mộ Bắc Ngật ngược lại không chút chột dạ nào khi bị phát hiện, “Ừ, Nám Nám gọi điện cho tôi đấy” Sắc mặt Nám Nám bỗng nhiên tối sầm, hu hu hu hu, ông chú lợi hại bán đứng cô bé!

Nhưng Nám Nám chỉ cần nũng nịu trước mặt Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch chắc chăn sẽ không làm gì con bé.

Bữa tối rất nhanh đã được mang đến, Cố Tiểu Mạch cúi đầu im lặng ăn humburger, bộ dạng không muốn để ý đến anh.

Mộ Bắc Ngật đặt tay lên bàn, theo quy luật gõ lạch cạch lên mặt bàn, không kìm nổi mà liếc nhìn Cố Tiểu Mạch, tại sao cô vẫn lạnh lùng như vậy?

Chưa xem tin tức sao?

Mộ Bắc Ngật trầm giọng nói, “Chuyện của xí nghiệp bách hóa đã được giải quyết rồi” Đây chính là lời giải thích tối hôm qua anh nói, hơn nữa, anh đã tìm trường mầm non có tiếng cho Nám Nám, đã đóng học phí, chỉ có điều, chuyện này để sau này sẽ nói cho cô tính.

Cố Tiểu Mạch mặt lạnh như băng, lên tiếng mỉa mai, “Vì dân trừ hại” Dỗ dành thỏ con trước đã “Thế nên, tại sao cô vẫn giận tôi?” Mộ Bắc Ngật không vui nhíu mày, anh bỏ đi tự trọng để đến đây báo cáo tình hình với cô, vậy mà cô lại không thèm để ý đến anh.

Cố Tiểu Mạch cạn lời, không nhìn ra cô đang cố tình muốn thoát khỏi anh sao?
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 65


Chương 65

Cố Tiểu Mạch nhìn anh cười khả ái, giả vờ ngoài mặt tươi cười nói, “Giữa tôi với Tổng giám đốc Mộ có gì để giận dỗi chứ?” Tổng giám đốc Mộ? Thật là xa cách!

Mộ Bắc Ngật hít một hơi lạnh, không vì những lời Cố Tiểu Mạch nói mà giận dữ, ánh mắt rơi xuống humburger trên tay Cố Tiểu Mạch, mắt không chớp nhìn chằm chằm, Cố Tiểu Mạch theo tầm mắt của anh nhìn xuống, dán mắt vào humburger của cô làm gì??

Nám Nám thích nhất là nhìn cảnh tượng trai xinh gái đẹp trêu chọc nhau, cô bé chống tay lên căm, mắt sáng long lanh nói, “Ông chú lợi hại ăn cái này bao giờ chưa?” “Chưa” Mộ Bắc Ngật thành thật trả lời.

“Có muốn thử một chút không ạ?” Nám Nám tiếp tục hỏi.

Thử một chút? Có thể chứ.

Mộ Bắc Ngật cười dịu dàng, “Được” Sau đó, anh nghiêng người lại gần, Cố Tiểu Mạch còn chưa kịp phản ứng, Cố Tiểu Mạch tận mắt nhìn thấy anh cắn một miếng humburger của cô, thật trùng hợp, anh căn vào chỗ cô vừa cắn xong.

Cử chỉ không che giấu đi sự thân mật này khiến mặt Cố Tiểu Mạch nhất thời ửng đỏ, hơn nữa Nám Nám còn đang ngồi đối diện kìa.

Cô kinh ngạc nhìn Mộ Bắc Ngật, thẹn quá hóa giận nói, “Tại sao anh lại ăn của tôi?” Mộ Bắc Ngật đang từ từ nhai, lạnh nhạt đánh giá, “Cũng được, chỉ có điều đây là đồ ăn của trẻ con” Đây là đang mỉa mai Cố Tiểu Mạch 24 tuổi đầu còn giả vờ non nớt?

Cố Tiểu Mạch cạn lời, nhìn cái humburger của cô, chẳng còn muốn ăn nữa, tóm lại, Mộ Bắc Ngật đến đây làm đảo loạn tâm tình của Cố Tiểu Mạch.

Mộ Bắc Ngật nhìn sắc mặt khó coi của Cố Tiểu Mạch, bơ dính ở mép mà không biết, Mộ Bắc Ngật bỗng giơ tay ra, lúc này Cố Tiểu Mạch lập tức giơ hai vắt chéo trước ngực, đề phòng Mộ Bắc Ngật.

“Anh lại muốn làm gì?” Đôi mắt đầy giận dữ.

Mộ Bắc Ngật lạnh lùng, muốn dỗ dành cô, sao khó như lên trời vậy?

Anh bất lực nhìn cô cười, chẳng để ý đến sự phản kháng của cô, giơ tay ra lau đi bơ trên mép cô, “Lau bỏ cái này” Giông bão cuối cùng cũng đi qua, Cố Tiểu Mạch vừa ra khỏi KFC đã im lặng kéo Nám Nám đi về phía trước, cô bước đi rất nhanh, bộ dạng muốn thoát khỏi Mộ Bắc Ngật.

Nhất thời không để ý đến chiếc xe đang phi qua đường, ánh mắt Mộ Bắc Ngật tối lại, lập tức hét lên, “Cẩn thận!” Mộ Bắc Ngật tóm lấy cổ tay Cố Tiểu Mạch kéo cô lại, Cố Lan Tâm sợ hãi, lúc này mới nhìn rõ vừa rồi có một chiếc xe lướt như bay qua trước mặt họ, Cố Tiểu Mạch vì tâm trạng không vui nên đã không để ý.

Cô lập tức giữ chặt Nám Nám, Mộ Bắc Ngật kéo hai mẹ con lui lại, mới tránh được chuyện không tốt xảy ra.

Cơ thể to lớn của Mộ Bắc Ngật ôm Cố Tiểu Mạch vào lòng, mặt lạnh như băng, cực kỳ nghiêm túc, cúi đầu nhìn Cố Tiểu Mạch đang ở trong lòng anh, “Cố Tiểu Mạch!” Không phải trách móc, chỉ là vừa nãy kinh hồn bạt vía vẫn chưa hoàn hồn lại.

Cố Tiểu Mạch bình tĩnh lại, cô cúi đầu nhìn Nám Nám, lo lắng hỏi han, “Nám Nám, con có bị dọa sợ không?” Nám Nám nghe thấy vậy lắc đầu, Cố Tiểu Mạch lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tư thế của ba người lúc này chẳng khác gì một gia đình.

Mộ Bắc Ngật trầm giọng nói, “Lên xe trước đã” Cố Tiểu Mạch lúc này không hề phản kháng, ngoan ngoãn đi theo sau Mộ Bắc Ngật, bước lên xe, không có ai để ý, phía xa xa có một bóng đen không chút do dự chụp lại cảnh tượng này.

Suốt quãng đường, trên xe im lặng đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy, lý trì dần dần khôi phục lại, lúc xe chạy đến nhà và dừng lại, Cố Tiểu Mạch vội vàng nắm tay Nám Nám xuống xe, không quên quay đầu lại nhìn Mộ Bắc Ngật, giọng đầy khách sáo nói, “Cảm ơn Tổng giám đốc Mộ” Mộ Bắc Ngật không hề đáp lại, Cố Tiểu Mạch liếc nhìn anh, đến nhà rồi, cũng nên kết thúc chuyện ồn ào vừa nấy.

Cô liếc nhìn anh đầy ẩn ý, sau đó quay người kéo Nám Nám rời đi, để Mộ Bắc Ngật một mình ở trong xe, hai tay nắm chặt vô lăng, lông mày hơi chau lại, hình như đang suy nghĩ gì đó.

Tòa nhà chỗ Cố Tiểu Mạch không cao lắm, rất nhanh Cố Tiểu Mạch đã nắm tay Nám Nám lên đến cửa phòng, trong bóng tối cô lấy chìa khóa ra, mở cửa, Nám Nám bước vào nhà trước, sau đó đăng sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Cố Tiểu Mạch không có chút đề phòng nào, đang định bước chân vào nhà, cổ tay đã bị ai đó tóm lấy, chỉ giây sau, cả cơ thể cô bất ngờ ngã về đằng sau, Cố Tiểu Mạch kinh hãi hét lên, ôi mẹ ơi, thật ra cô nhát lắm đó!

65-vo-a.jpg

 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 66


Chương 66

Mộ Bắc Ngật cũng không ép cô, tự giác lui về sau một bước, không ngờ rằng, lúc anh lùi về sau Cố Tiểu Mạch đã ba chân bốn cảng bỏ chạy, Mộ Bắc Ngật chau mày, lập tức tóm lấy cổ tay cô, một tay khác ôm lấy eo cô, kéo cô về lại chỗ cũ.

Lúc này hoàn toàn ép cô vào sát tường, khiến cô không có đường chạy thoát, Cố Tiểu Mạch không kịp né, vang lên tiếng nấc nghẹn ngào, Mộ Bắc Ngật nghĩ rằng cô đang khóc, âm thanh này êm ái quá, giống hệt với cô gái bốn năm trước.

Mộ Bắc Ngật nhíu mày, giọng nói hơi khàn khàn, “Đừng khóc nữa, tôi sẽ không bắt nạt cô.” “Thế anh đang làm cái gì vậy?” Giọng nói hiện rõ tiếng nghẹn ngào.

“Tôi làm như vậy vì sợ cô chạy mất” Mộ Bắc Ngật kẹp chặt cô lại chỉ để đề phòng cô gái nhỏ bé lại sẽ chạy đi bất cứ lúc nào.

Cố Tiểu Mạch không khóc, cô dừng lại một lúc, có lẽ vì trong bóng tối, không nhìn thấy ánh mắt của anh, tâm trạng của Cố Tiểu Mạch dần dần bình tĩnh lại, thậm chí giọng nói còn lạnh lùng hơn trước, “Mộ Bắc Ngật, anh có biết anh đang làm gì không? Ngoại tình tư tưởng hay ngoại tình thể xác?

Những lời khó nghe như vậy, tôi không muốn úp lên đầu hai người chúng ta tội danh này, tôi không thích anh, thậm chí bây giờ còn chán ghét anh, muốn chạy thoát khỏi anh, anh hiểu không? Tôi cũng không nghĩ anh thích tôi, những lần trước đều là lực bất tòng tâm, chuyện anh bị bỏ thuốc tôi có thể bỏ qua, anh có thời gian thì hãy đi dỗ danh vợ sắp cưới của anh đi, cô ta đau lòng như vậy, anh vẫn nhẫn tâm đứng nhìn cô ta, nếu anh còn chút lý trí thì lúc này không nên ở đây.

Mộ Bắc Ngật im lặng nghe cô thao thao bất tuyệt, nhất là lúc nghe thấy cô nói không thích anh, bỗng nhiên có chút phãn nộ.

Mộ Bắc Ngật mấp máy, “Cô không để ý đến tôi, sao lại biết rõ tình cảm của tôi thế? Hử? Cố Tiểu Mạch, lời nói của cô có nhiều sơ hở quá đấy” “Ai ai cũng biết anh có một cô bạn gái tình cảm thắm thiết!” Cố Tiểu Mạch bị chọc tức nghiến răng nghiến lợi, cô hung dữ lên tiếng.

Ai dè Mộ Bắc Ngật lạnh lùng hỏi ngược lại, “Cô cũng nghĩ như vậy sao?” “Đương nhiên, tôi trước giờ không suy nghĩ quá nhiều, ngài Mộ à, nếu anh còn động chân động tay với tôi, sợ rằng tôi sẽ hiểu lầm anh đó! Anh nói sẽ bù đắp, là như này sao? Ngài Mộ à, tôi cầu xin anh tránh xa tôi ra, tôi thật sự rất ghét anh” Lúc Cố Tiểu Mạch thu lại nanh vuốt, không còn mồm miệng lanh lợi mà dùng giọng nói cực kỳ bình tĩnh, tôi thật sự rất ghét anh.

Mộ Bắc Ngật không ngờ rằng tim mình lại đau nhói, lúc anh còn đang thẫn thờ, Cố Tiểu Mạch đã nhanh tay đẩy anh ra, lấy lại được tự do, sau đó vắt chân lên cổ mà bỏ chạy, mấy giây sau, Mộ Bắc Ngật nghe thấy tiếng đóng cửa rất mạnh.

Cô thật sự tránh anh như tránh tà vậy sao?

Như thể coi anh là mãnh thú với nước lũ vậy, có thể trốn càng xa càng tốt!

Vài phút sau, Mộ Bắc Ngật vẫn chưa rời đi, điện thoại trong túi reo lên, Mộ Bắc Ngật mặt không biểu cảm lấy ra, là Cố Tiểu Mạch chủ động gửi tin nhắn cho anh!

Nhưng anh biết rõ, thật ra là Cố Tiểu Mạch gửi tin nhắn cho Dịch Bách.

Nội dung tin nhắn ngắn gọn rõ ràng, “Dịch Bách, anh có thể hỏi giúp tôi chuyện hủy hợp đồng không, tiền bồi thường tôi sẽ trả.”

Mộ Bắc Ngật nheo mắt đầy nguy hiềm, trên người mờ mờ ảo ảo tỏa ra khí lạnh, cô hiểu lầm số điện thoại này là của Dịch Bách, đến lúc nên làm sáng tỏ rồi.

Sáng hôm sau, Mộ Bắc Ngật tỉnh dậy, Cố Lan Tâm vừa sáng sớm đã đến, đang ở bếp tất bật chuẩn bị bữa sáng cho anh, Mộ Bắc Ngật ăn mặc chỉnh tề từ trên tầng đi xuống, vừa nhìn đã thấy Cố Lan Tâm.

Mộ Bắc Ngật liếc nhìn một cái, lướt qua cô ta, “Sao em lại ở đây?

Giọng nói lạnh lùng khiến khuôn mặt Cố Lan Tâm cứng đờ, nhưng cô vẫn cô gắng cười hì hì nói, “Tất nhiên là đến làm bữa sáng cho anh rồi” Mộ Bắc Ngật sa sầm mặt đi ra ngoài, “Vê nhà sớm đi nhé.” Nói xong, bỏ lại Cố Lan Tâm một mình đứng đó.

Dịch Bách đã đứng đợi từ sớm, đối mặt với đôi mắt tối tăm của anh, không nhìn ra được anh có tâm trạng gì, cơ thể có chút run sợ, Dịch Bách lập tức đứng ngay ngắn, kính cẩn chào, “Chào buổi sáng thưa Sếp” Ngồi trong xe, Mộ Bắc Ngật nhìn chằm chằm Dịch Bách, lạnh như băng lên tiếng, “Dịch Bách, cậu rất thân với Cố Tiểu Mạch sao?” Câu hỏi bất ngờ của Mộ Bắc Ngật khiến Dịch Bách có chút ngơ ngác, Dịch Bách bất ngờ “aa” lên một tiếng, vội vàng trả lời, “Cũng không thân lắm thưa Sếp” “Cậu thấy cô ta như thế nào?” Mộ Bắc Ngật tiếp tục hỏi “câu hỏi hóc búa”.

“Xinh đẹp, tính cách đáng yêu, không giống với những người khác” Dịch Bách không hề nhận ra nguy hiểm, mạnh dạn lên tiếng, nhắc đến Cố Tiểu Mạch liền nhớ đến những phản ứng thú vị của cô.

Dịch Bách ngồi ở ghế lái, hào hứng nói ấn tượng của cậu với Cố Tiểu Mạch, không nhận ra phía sau Mộ Bắc Ngật càng nghe, sắc mặt càng tối đi, đến cuối cùng, mây đen giăng kín trước mặt.

Dịch Bách đi theo Mộ Bắc Ngật lâu như vậy, lúc này có không nhạy bén như nào cũng kịp phản ứng lại, ngay sau đó Dịch Bách im thin thít, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Mộ Bắc Ngật mấp máy môi, lạnh lùng hỏi ngược lại, có chút mỉa mai, “Con mắt nào của cậu nhìn thấy cô ta dịu dàng đáng yêu?” Dịch Bách nghĩ thầm, Cố Tiểu Mạch đối xử với anh hay những người khác đều rất lễ phép, chỉ có lúc đối mặt với Mộ Bắc Ngật mới nhe nanh múa vuốt, lộ ra bộ dạng “sư tử Hà Đông”, không hề nể mặt Mộ Bắc Ngật.

Hai người là cứ như sinh ra đã là kẻ thù của nhau, mặc dù Mộ Bắc Ngật hay tức giận hơn trước kia, nhưng Dịch Bách biết, mẫu bạn gái lí tưởng của Mộ Bắc Ngật là một cô gái dịu dàng ấm áp, vừa khéo Cố Lan Tâm là kiểu này.

Nghe Dịch Bách kể lể xong, Mộ Bắc Ngật nhếch mép cười mỉa mai.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 67


Chương 67

Ở bên kia, Cố Tiểu Mạch từ sớm đã tỉnh dậy, tắm rửa sạch sẽ, nhưng vết bầm tím trên người cũng mờ đi rất nhiều, chỉ sót lại màu phớt hồng trên làn da trắng mịn màng của cô.

Trong nhà tắm toàn là hơi nước, Cố Tiểu Mạch nhìn mình trong gương, đôi mắt sáng long lanh, nhìn thấy bản thân trong gương, đôi mắt không hiểu sao lại ửng đỏ.

Có trời mới biết tối qua lúc ở trước mặt Mộ Bắc Ngật cô không vui như thế nào, trong lòng khó chịu như nào, nhất là cái cảm giác muốn hận nhưng không hận được, muốn ghét nhưng cái cảm giác lạ thường không muốn bài xích anh ở trong lòng khiến cô không thoải mái.

Cô nhắm mắt lại, không thể dễ dàng chịu ảnh hưởng của Mộ Bắc Ngật, anh đâu phải cái người bốn năm trước đâu, Nám Nám với anh không giống nhau chút nào!

Hơn nữa, kể cả anh thật sự là bố đẻ của Nám Nám, Cố Tiểu Mạch cũng sẽ không có chút lăn tăn nào, Cố Lan Tâm ở giữa sẽ không có cửa mà thương lượng.

Tắm rửa xong, Cố Tiểu Mạch toàn thân thơm ngào ngạt bước ra ngoài, Nám Nám vẫn đang ngủ nướng trong phòng.

Cố Tiểu Mạch mặc trên người váy ngủ, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, cô nhìn ra cửa,không biết là ai, thu lại ánh mắt, lấy chiếc áo khoác len trên giá xuống khoác lên người đi ra cửa.

“Ai đấy?” Cố Tiểu Mạch mở cửa ra, đập vào mắt cô là hai người mặc đồ đen, đằng sau là ông Mộ!

Hai người mặc áo đen mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng hung dữ, Cố Tiểu Mạch thu lại ánh mắt, ông Mộ đứng đẳng sau lên tiếng, “Cô Cố, không mời vào nhà ngồi sao?” Tuy nói như vậy nhưng ông Mộ đã bước lên phía trước, không chút khách sáo.

Cố Tiểu Mạch lùi về sau vài bước, nhìn những người này ngang nhiên tìm đến tận nhà, ông già này cũng thật không chút khách sáo nào.

Bọn họ đến khiến bầu không khí phút chốc trở nên nghiêm túc rất nhiều.

Ông Mộ chống gậy bước đến sofa, không chút giấu diếm quan sát kết cấu căn phòng, nhất là lúc hai người mặc áo đen bước vào, căn phòng trở nên chật chội vô cùng.

Đây không phải lần đầu tiên Cố Tiểu Mạch gặp ông Mộ, nhưng lần này ông ngang nhiên đến tận nhà, cô không tránh được có chút cảnh giác, “Ông Mộ, không biết ông đến đây có việc gì ạ?” Tâm mắt của ông Mộ đang trên người Cố Tiểu Mạch bỗng rời đi chỗ khác, trầm giọng nói, “Phòng hơi nhỏ, cũng không có tiền tiết kiệm, chỉ làm nhà thiết kế, không có chỗ dựa vững chắc, khó mà leo lên cao được” Cố Tiểu Mạch càng nghe càng thấy mơ hồ, trong lòng có dự cảm không lành, “Thế nên sao ạ, ông Mộ, ông muốn nói điều gì?

“Tôi có thể đổi một căn nhà lớn cho cô Cố, sắp xếp cho cô vào một công ty tốt, giúp sự nghiệp của cô lên cao một tầng mây, lần này không phải là thông báo mà là cảnh cáo, cảnh cáo những việc mà cô Cố đã làm” Ông Mộ không chút khách sáo lên tiếng, sắc mặt lạnh băng.

Cố Tiểu Mạch bỗng nhiên bật cười khanh khách, “Ông Mộ, tôi nghĩ trí nhớ của ông không kém như vậy, lần trước tôi đã từ chối thẳng thừng ông rồi mà” Không ngờ, lần này ông Mộ không hề có ý định nói chuyện với cô, nhận những bức ảnh trong tay thuộc hạ vứt xuống bàn, là những bức ảnh hôm đó cô với Mộ Bắc Ngật người trước người sau rời khỏi hội quán.

Cố Tiểu Mạch liếc xéo, ông Mộ tức giận nói, “Cố Tiểu Mạch, lúc này cô vẫn có thể bình an ngồi ở đây vì nhà họ Mộ rất nể mặt cô, cô đừng không biết điều!” “Ông Mộ, mong ông hãy làm rõ mọi chuyện…” Cố Tiểu Mạch còn chưa nói xong, đã thấy ông Mộ đập mạnh gậy xuống nền nhà.

Bầu không khí bỗng nhiên đóng băng lại, hết sức căng thẳng.

Nám Nám dụi đôi mắt lim dim từ trong phòng bước ra, nhìn thấy nhiều người mặc đồ đen, nhất thời sợ hãi.

Cô bé hét lên, “Mami…

Sắc mặt của ông Mộ lập tức thay đổi, nhìn về phía giọng nói vừa vang lên, một bé gái xinh xắn như búp bê babi, có cảm giác rất quen thuộc và giống giống ai đó, nhưng cái cảm giác này lại khó diễn tả bằng lời!

Sau đó, ông Mộ giận dữ trách mảng, “Cô đừng có mơ tưởng nhà họ Mộ chúng tôi sẽ chấp nhận một người phụ nữ chưa chồng đã có con, cái thể loại con riêng này..” Lần này, không đợi ông Mộ nói hết, Cố Tiểu Mạch lạnh lùng ngắt lời, “Con của tôi, ông dựa vào đâu mà đánh giá? Ông là ông của Mộ Bắc Ngật thì đã làm sao, là người nắm mọi quyển lực của nhà họ Mộ thì đã làm sao? Cũng không có tư cách đánh giá tôi, đánh giá con gái tôi!” Cố Tiểu Mạch sớm đã nhẫn nhịn đủ rồi, cái kiểu cao ngạo từ lúc sinh ra đã có này về nhà đóng cửa lại mà tận hưởng, cô sẽ không nhãn nhịn nữa!

Đồng thời trong lòng cũng măng chửi Mộ Bắc Ngật vài câu!

Ông Mộ nhếch mày, ông Mộ hoàn toàn không chịu ảnh hưởng bởi những gì cô nói, “Hiện tại con gái cô vẫn chưa tìm được trường đúng không? Tôi có thể đáp ứng mọi yêu cầu của cô, chỉ cần cô cắt đứt mọi liên lạc, tôi nói rồi, đây là cảnh cáo!” Hai người thẹn quá hóa giận, hết sức căng thẳng, không ai nhường ai.

Mộ Bắc Ngật vốn định đến công ty, lúc nghe nói ông Mộ đến căn hộ tìm Cố Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật không chút chậm trễ đi ra ngoài.

Thậm chí Dịch Bách còn không đuổi kịp anh, chỉ có thể đứng đơ như khúc gỗ nhìn Mộ Bắc Ngật sải bước rời đi.

Chiếc Rolls-Royce lao vùn vụt trên đường, sắc mặt của Mộ Bắc Ngật dần dần tối sầm, ông Mộ sẽ nói ra những lời khó nghe như nào, Mộ Bắc Ngật không thể nào không biết!

Anh sợ Cố Tiểu Mạch sẽ chịu thiệt thòi.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 68


Chương 68

Chiếc xe rất nhanh chạy đến dưới nhà của Cố Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật không chút do dự lao lên tầng.

Lời của ông Mộ vừa dứt, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Cố Tiểu Mạch quay đầu nhìn, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng, bước tới mở cửa ra.

Lúc mở cửa, cô không nghĩ sẽ nhìn thấy Mộ Bắc Ngật, anh thở hổn hển, như thể vừa chạy đến đây.

Mộ Bắc Ngật liếc nhìn những người trong phòng khách, sắc mặt khó coi vô cùng.

Ông Mộ nhìn Mộ Bắc Ngật từ bên ngoài bước vào, liền nổi cơn thịnh nộ, “Bắc Ngật, sao cháu lại ở đây?” Giọng khàn khàn khác với mọi khi, lạnh lùng đáng sợ, “Ông nội, sao ông cũng xuất hiện ở đây ạ?” Anh đứng bên cạnh Cố Tiểu Mạch, khuôn mặt lạnh như băng nhìn ông Mộ.

Sắc mặt ông Mộ trở nên khó coi, kinh ngạc nhìn anh, “Mộ Bắc Ngật! Cháu tỉnh táo lại cho ông, cháu đã ở đây rồi thì để ông nói rõ cho mà nghe, cắt đứt quan hệ với cô ta, con riêng, không chồng mà chửa, nhà họ Mộ tuyệt đối sẽ không chấp.

nhận loại người này, chuyện xảy ra tối hôm qua, ông không tính toán với cháu, nhưng ông quyết không để cháu hủy hoại danh tiếng của nhà họ Mộ!” Ông Mộ trừng mắt kèm theo thịnh nộ và uy h**p.

Đây có lẽ là đầu tiên trong nhiều năm qua ông Mộ tức giận với Mộ Bắc Ngật như vậy, bầu không khí bỗng rơi vào đóng băng.

Nhìn ông già tức đến mức mặt xanh mét, Cố Tiểu Mạch đứng yên tại chỗ, tuy trên mặt vẫn duy trì sự điềm tĩnh, nhưng trong lòng có chút sợ hãi, nếu ông già nãy tức quá mà ngất ra đấy, chắc không liên quan đến cô đâu nhỉ??

Có điều, không hiểu sao Mộ Bắc Ngật với ông nội anh lại bày ra bộ dạng quan hệ cũng không tốt cho lắm, Cố Tiểu Mạch nghỉ ngơi một chút rồi khôi phục lại sức chiến đấu, mặt lạnh lùng, lãnh đạm nói, “Ông Mộ, ông là sợ người khác cướp hết tài sản của nhà ông sao? Ai nói tôi thích Mộ Bắc Ngật vậy?

Nếu ông có thể khiến anh ta tránh xa tôi ra, tôi lại biết ơn ông đấy: Cố Tiểu Mạch nhếch mép cười lạnh, Mộ Bắc Ngật nhất thời nhíu mày, mặt đen như đít nồi.

Nhìn bộ dạng bực bội vì bị Cố Tiểu Mạch chọc tức của ông Mộ, nhân lúc Cố Tiểu Mạch đắc chí trưng ra nụ cười sảng khoái, Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên ôm eo Cố Tiểu Mạch!

Ngón tay ôm eo cô, hơi dùng lực như thế đang trừng phạt cô vậy.

Còn Cố Tiểu Mạch cảm thấy kinh ngạc vì hành động này của Mộ Bắc Ngật, sắc mặt méo mó khó coi vô cùng, cô cứng ngắc quay đầu sang nhìn Mộ Bắc Ngật, ánh mắt như đang chất vấn tên khốn nhà anh đang làm trò quỷ gì vậy?

Nhưng chỉ nghe thấy Mộ Bắc Ngật chậm rãi lên tiếng, “Cháu sẽ không cắt đứt quan hệ với cô ấy, ông sớm từ bỏ cái ý định này đi ạ” “Hỗn láo!” Ông Mộ lúc này cảm thấy huyết áp của mình đang tăng lên không ngừng, ông hít một hơi thật sâu, có chút khó thở, không nén được cơn giận, dần mất kiểm soát.

Nám Nám nhận được ánh mắt của Cố Tiểu Mạch, trốn sau cánh cửa phòng không dám ho he lên tiếng nhưng lại oán thầm trong lòng, ông già xấu xa này lớn tiếng thật đấy!

Mọi người đều không ngờ rằng, ông Mộ dùng hết sức lực ném chiếc gậy batoong trong tay về phía hai người.

Phút chốc, Cố Tiểu Mạch mở to mắt, con ngươi co lại, cô lập tức nhắm mắt, ôi mẹ ơi, một hành động quá bất ngờ khiến mọi người không kịp trở tay, trong tình thế cấp bách này Mộ Bắc Ngật ngay lập tức nghiêng người, không chút do dự chắn trước mặt Cố Tiểu Mạch.

Ngay giây sau, Mộ Bắc Ngật rên nhẹ một tiếng, chiếc gậy batoong bằng gỗ thật đập vào sống lưng anh, nhìn thôi cũng biết đau như thế nào.

Mộ Bắc Ngật chỉ rên nhẹ một tiếng, Cố Tiểu Mạch lập tức phản ứng lại, cô vội vàng ngước mắt nhìn Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật hít một hơi lạnh, Cố Tiểu Mạch liền hỏi han quan tâm, “Mộ Bắc Ngật, anh thấy như thế nào, không sao chứ?” Ông Mộ thấy bộ dạng quan tâm lo lắng của Cố Tiểu Mạch, so với những lời vừa mới nói chẳng khớp nhau chút nào, đáy mắt bất giác tràn đầy nguy hiểm.

Ông ném lại một câu nói, “Bắc Ngật, cháu tốt nhất hãy nghĩ cho kỹ nên giải thích chuyện này với ông như thế nào?” Người mặc đồ đen nhanh chóng nhặt gậy batoong ở dưới đất đưa cho ông Mộ, ông Mộ rời đi ngay trước mặt bọn họ, Cố Tiểu Mạch có chút tức giận, muốn đuổi theo đòi lại công bằng..

Nhưng bị Mộ Bắc Ngật túm cổ tay kéo lại, sắc mặt lạnh băng, gân xanh trên trán cũng nổi lên, hình như là đau muốn chết.

“Đi đâu?” “Trả thù cho anh!” Lửa giận bừng bừng trong đôi mắt, cô hung dữ đáp lại.

Cái dáng vẻ hung thần ác nghiệt này của Cố Tiểu Mạch khiến Mộ Bắc Ngật cười thầm trong lòng, nhưng đồng thời cũng có chút kiêng dè.

Anh giả vờ cười bất lực, “Đó là ông nội của tôi” Cố Tiểu Mạch chớp chớp mắt, ông nội anh đánh anh là chuyện hợp tình hợp lý, cô tức giận gì chứ?

Thấy Mộ Bắc Ngật khom người, Cố Tiểu Mạch không kìm được mà đau lòng, cô cứng nhắc lên tiếng hỏi, “Anh thấy thế nào? Không sao chứ?” “Có sao” Mộ Bắc Ngật lạnh lùng trả lời hai chữ.

Anh vì bảo vệ cô mới bị thương, Cố Tiểu Mạch có không tim không phổi như thế nào, lúc này cũng không thể nào không quan tâm anh.

Nám Nám chạy vội qua cùng Cố Tiểu Mạch dìu Mộ Bắc Ngật ngồi xuống sofa.

Sau khi ngồi xuống, Mộ Bắc Ngật ngả người về phía sau, cảm thấy đỡ hơn một chút, ít ra cũng không đau như lúc đứng.

Cố Tiểu Mạch vồi vàng chạy về phòng, lấy hộp dụng cụ y tế, kéo áo đẳng sau Mộ Bắc Ngật lên, muốn bôi thuốc cho anh.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 69


Chương 69

Bầu không khí trở nên ấm áp, bầu không khí lạnh như băng tối hôm qua giữa Cố Tiểu Mạch và Mộ Bắc Ngật hình như dịu đi không ít thì phải.

Cố Tiểu Mạch ngập ngừng lên tiếng, “Sao…anh lại đến đây?” “Muốn nghe lời thật lòng?” Giọng nói trầm trầm của Mộ Bắc Ngật vô hình trung làm dịu đi bực bội trong lòng Cố Tiểu Mạch.

Cô “ừ” một tiếng, Mộ Bắc Ngật nhớ lại lúc biết tin ông Mộ đến tìm Cố Tiểu Mạch, trong lòng anh bỗng xuất hiện chút lo lắng, bây giờ chỉ mỉm cười nói, “Đi qua thôi” Nám Nám ngoan ngoan lấy nước lạnh từ trong phòng bếp, hai mắt to tròn đảo qua đảo lại trên người Mộ Bắc Ngật và Cố Tiểu Mạch, “Nấm ơi, ông chú lợi hại vì mẹ mà bị thương đó, chúng ta phải chăm sóc cho ông chú lợi hại thật tốt mới được” Mộ Bắc Ngật không nói lời nào nhưng rất hài lòng với câu nói của Nám Nám, tuy vẫn chưa tìm thấy bố ruột của Nám Nám, nhưng tình cảm của Mộ Bắc Ngật dành cho Nám Nám ngày càng sâu đậm.

Cố Tiểu Mạch mím môi, “Đợi lưng bớt đau tôi sẽ đưa anh về”

Mộ Bắc Ngật lắc đầu phì cười, anh làm sao có thể không hiểu sự khó chịu trong lòng Cố Tiểu Mạch, chỉ có điều không may chút nào, lúc này bỗng nhiên điện thoại của Mộ Bắc Ngật reo lên.

Mộ Bắc Ngật lấy điện thoại ra, nhìn tên hiển thị trên màn hình, ánh mắt bất giác tối sâm, vứt điện thoại sang một bên, lựa chọn không nghe máy.

Cố Tiểu Mạch vốn đang bôi thuốc cho anh, nhìn thấy tên hiển thị trên điện thoại là Cố Lan Tâm, ngón tay bỗng khựng lại, giả vờ không để ý nói, “Sao không nghe máy?” “Không quan trọng” Mộ Bắc Ngật ngày càng thể hiện rõ sự không quan tâm dành cho Cố Lan Tâm, nhưng chuyện này cũng liên quan gì đến cô chứ?

Buổi tối, lưng của Mộ Bắc Ngật vừa mới đỡ được chút, nhưng vết sưng đỏ rất rõ ràng, đến Cố Tiểu Mạch cũng không kìm được mà chửi thầm, ông Mộ mạnh tay quá rồi!

Cô trải một cái đệm mới ở phòng sách cho Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật lúc này đang đứng ở ban công, cánh tay chống vào lan can, lưng hơi khom xuống, không nhìn ra anh có gì khác thường.

Anh nghe điện thoại, sa sầm mặt mày, nghe thấy những lời báo cáo của Dịch Bách xong, ánh mắt hình như có chút hung ác không rõ ràng.

Nguyên văn lời của Dịch Bách là, “Sếp, hôm nay ông Mộ đến tìm Cố Tiểu Mạch hình như là vì cô Cố đã nói gì đó” Lúc nhắc đến Cố Lan Tâm, ánh mắt Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên tối sâm, nếu là như vậy…

Anh nói qua loa vài câu rồi tắt điện thoại, đằng sau truyền đến tiếng bước chân, Cố Tiểu Mạch cầm khăn ấm đi đến.

Nhìn Mộ Bắc Ngật một mình đứng ở ban công, trông thật đau buồn thê lương, bóng lưng khiến người ta có cảm giác cô đơn lạnh lẽo.

Cố Tiểu Mạch vừa mới lại gần, Mộ Bắc Ngật quay đầu nhìn Cố Tiểu Mạch.

69-vo-a.jpg


Cố Tiểu Mạch hoảng sợ, bất giác lùi về phía sau, nhìn anh đầy cảnh giác, “Anh…anh muốn làm gì, tôi cảnh cáo anh đừng có làm điều xăng bật Mộ Bắc Ngật vẫn cứ tiến lại gần, sắp ép Cố Tiểu Mạch không còn đường lui nữa.

Bỗng nhiên, chân Cố Tiểu Mạch lui đến trước giường, chạm vào chân giường, mất trọng tâm cả cơ thể ngã về phía sau.

Cố Tiểu Mạch kêu lên một tiếng, đây chính là hậu quả phải chịu đựng khi miệng nhanh hơn não.

Cố Tiểu Mạch ngã về phía sau, Mộ Bắc Ngật lập tức hoàn hồn, vội vàng tóm lấy cổ tay Cố Tiểu Mạch, nhưng…ngã xuống cùng cô.

Ahhh, nặng thết Cả cơ thể anh đè lên cơ thể Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch vội vàng đẩy Mộ Bắc Ngật ra.

“Mộ Bắc Ngật, mau đứng lên!” Không ngờ Mộ Bắc Ngật vẫn cứ đè lên cô, không chút động đậy, nhân cơ hội Cố Tiểu Mạch đang bị đè dưới người anh, anh nhìn cô chăm chú, “Cố Tiểu Mạch, không giận nữa hả?” Âm cuối cao vút, kèm chút dỗ dành.

Đủ để thu hút lòng người, cơ thể Cố Tiểu Mạch cứng nhắc, sững sờ nhìn anh, chớp chớp mắt, “Tôi…tại sao phải tức giận, anh mau đứng lên” Cố Tiểu Mạch đẩy Mộ Bắc Ngật ra, lưng Mộ Bắc Ngật bị ép phải thẳng lên, tuy anh không kêu đau nhưng cái khoảnh khắc đó khuôn mặt tái mét đủ để Cố Tiểu Mạch nhìn thấy.

Aiyaa, một người đàn ông, da trắng như thế để làm gì chứ???
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 70


Chương 70

Cuối cùng Cố Tiểu Mạch vẫn dừng tay lại, mở to mắt nhìn chằm chằm anh, lúc này Mộ Bắc Ngật mới nhìn vào mắt cô, “Xử lý xí nghiệp bách hóa có một nửa lý do là vì cô, đã nói bù đắp cho cô, tuyệt đối sẽ không nuốt lời, vì thế không được tức giận nữa!” Ngày hôm sau, Mộ Bắc Ngật tỉnh dậy rồi nhưng Cố Tiểu Mạch vẫn còn đang say giấc.

Dịch Bách đã tới đón Mộ Bắc Ngật từ sớm, anh liếc nhìn phòng ngủ, cuối cùng vẫn không nỡ đánh thức hai mẹ con cô, lặng lế rời đi.

Ông Mộ gọi đến rất đúng lúc, lúc Mộ Bắc Ngật nghe điện thoại, tâm trạng của ông Mộ không tốt chút nào, vẫn còn dư âm của ngày hôm qua, lời nói trực tiếp đơn giản, gân đây Mộ.

Thiếu Lãnh đang đầu tư cho một hạng mục trang sức, bảo anh nhanh chóng chuyển khoản cho Mộ Thiếu Lãnh.

Cuối cùng vẫn không quên cảnh cáo một câu, “Đừng có quên, Mộ thị vẫn chưa phải là của cháu” Mộ Bắc Ngật đến công ty, hơi lạnh trên người Mộ Bắc Ngật dần dần lan tỏa khắp phòng làm việc, Dịch Bách đứng ở bên cạnh, đeo chiếc kính gọng to, trong lòng có chút phẫn nộ, cậu nghĩ.

Trước giờ Mộ Thiếu Lãnh đều thích chơi phụ nữ, chẳng quan tâm là phụ nữ hiền thục nết na con nhà gia giáo hay phụ nữ đã có chồng, chỉ cần cậu ta thích sẽ cho lên giường bằng được, sau đó có bất cứ vấn đề gì đều là ông Mộ lấy tiền ra giải quyết.

Còn lần này Mộ Bắc Ngật hai lần bị người khác dùng mưa kế hãm hại mà không nhận được sự công bằng.

“Dịch Bách, đi điều tra xem Lan Tâm gặp ông nội khi nào” Sau khi Mộ Bắc Ngật tắt điện thoại, sắc mặt dịu đi không ít.

Tim Dịch Bách đập thình thịch, cậu đưa tay đẩy gọng kính lên, nghĩ đến những lời anh nói hôm qua, cậu hỏi: “Sếp… anh cũng nghỉ ngờ rồi à?” Nếu Cố Lan Tâm thật sự tìm ông nội, không còn nghỉ ngờ gì nữa, Cố Tiểu Mạch sẽ gặp nguy hiểm, với thủ đoạn của ông Mộ không biết sẽ làm gì với Cố Tiểu Mạch.

Hôm qua chỉ là một trận mưa vào bình minh mà thôi.

Nghĩ đến đây, Mộ Bắc Ngật bất giác đưa tay lên xoa ấn đường, trong lòng có chút áy náy day dứt.

Anh từ từ lên tiếng, “Đã tìm được trường mẫu giáo quốc tế cho Nám Nám chưa? Đóng toàn bộ học phí thay Cố Tiểu Mạch” Đó là sự bù đắp của anh.

Dịch Bách dụi mắt, giọng nói trầm thấp của Mộ Bắc Ngật truyền đến tai cậu, cậu sững sờ một lát, “Bọn em đã liên lạc với trường mẫu giáo rồi ạ, chỉ là chưa thông báo cho cô Cố, có điều Sếp à, nếu cô Cố khác mà biết, sợ rằng sẽ hiểu nhầm Sếp đó ạ” “Cứ như thế đi” Giọng nói lãnh đạm của Mộ Bắc Ngật khiến người khác không nhìn ra bất cứ tâm trạng cảm xúc gì của anh.

Một lúc sau, Mộ Bắc Ngật bỗng quay người, đôi mắt lạnh lùng không nhìn thấy đáy, anh nhấc chân bước về phía trước, “Chuẩn bị xe, đến nhà họ Cố” Mộ Bắc Ngật bông nhiên xuất hiện khiến nhà họ Cố hết sức kinh ngạc, Hoàng Mai không kịp thông báo cho Cố Lan Tâm, Mộ Bắc Ngật đã bước vào phòng khách của nhà họ Cố.

Hành động của Cố Chấn Hải nhanh hơn Hoàng Mai rất nhiều, kính cẩn lẫn thân thiết mời Mộ Bắc Ngật ngồi xuồng ghế sofa, Mộ Bắc Ngật không từ chối mà ngồi xuống, vắt chéo chân, nắm chặt hai tay đặt lên chân.

Cố Chấn Hải vô cùng vui mừng nhưng cũng có chút thấp thỏm không yên, ông ta lên tiếng hỏi, “Tổng giám đốc Mộ, hôm nay cậu bỗng nhiên đến nhà họ Cố, không biết là có chuyện gì? Lan Tâm vẫn chưa về, tôi bảo Hoàng Mai thông báo cho nó ngay đây” Hoàng Mai nghe xong, vội vàng gật đầu, bàn tay đưa về phía chiếc điện thoại.

Còn chưa chạm đến điện thoại, Mộ Bắc Ngật đã lên tiếng, “Không cần đâu, hôm nay tôi đến là có chuyện khác” Cố Chấn Hải đẩy gọng kính lên, thân thiết nói, “Tổng giám đốc Mộ có gì cứ hỏi, tôi nhất định sẽ trả lời một cách tỉ mỉ.

Mộ Bắc Ngật lạnh lùng liếc nhìn Cố Chấn Hải một cái, bờ môi mấp máy, “Được, hôm nay tôi đến để hỏi chuyện liên quan đến Cố Tiểu Mạch!” Mộ Bắc Ngật vừa dứt lời, không chỉ Cố Chấn Hải sắc mặt tối sầm mà Hoàng Mai cũng vậy, khó coi vô cùng, ánh mắt nhìn Cố Chấn Hải có chút oán trách và cảnh cáo.

“Tổng giám đốc… Mộ, tại sao bỗng nhiên cậu là hỏi chuyện liên quan đến người đó?” Cố Chấn Hải có chút không tự nhiên.

Người đó?

Nói thật là xa lạ!
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 71


Chương 71

Sắc mặt của Mộ Bắc Ngật chợt lạnh đi, anh lên tiếng hỏi, “Người đó? Bác Cố, Cố Tiểu Mạch không phải là người của nhà họ Cố sao?”

Cố Chấn Hải nhìn trái nhìn phải, thu lại sự kiêng dè khi nhắc đến Cố Tiểu Mạch, ông ta nói đầy nuối tiếc, “Tiểu Mạch là đứa con mà tôi đã giữ lại sau sai lầm trước đây, tôi vốn muốn để nó và Lan Tâm chung sống với nhau, không ngờ năm đó nó lại ngỗ ngược như thế, mỗi lần nó bắt nạt Lan Tâm, tôi chẳng biết làm gì chỉ có thể cãi nhau với nó, sau đó nó tức giận quá mà rời khỏi nhà họ Cố, có điều cô chủ nhà họ Cố vẫn luôn là Lan Tâm.”

Câu cuối cùng cực kỳ rõ ràng, Mộ Bắc Ngật chau mày, có chút u ám, “Cố Tiểu Mạch rời khỏi nhà họ Cố lúc nào?” Năm năm trước… Rốt cuộc cô đã rời đi lúc nào?

Cố Chấn Hải thu ánh mắt lại, che giấu đi tâm trạng của mình, ông ta không thể để Mộ Bắc Ngật sinh nghi, năm đó cái ngày mà Cố Tiểu Mạch rời khỏi nhà là một ngày hè, là khoảng thời gian mà Mộ Bắc Ngật đến nhà họ Cố.

Cố Chấn Hải không hề khiến Mộ Bắc Ngật cảm thấy ông có gì đó lạ lạ, ông cười tươi rói, “Từ rất lâu rồi, hình như là lúc đầu xuân, Tiểu Mạch nó đã rời khỏi nhà rồi” Đầu xuân, sớm hơn ngày hè hơn hai tháng.

Ánh mắt Mộ Bắc Ngật hiện ra sự lạnh lẽo, anh không có lý do để ở lại thêm, hơi gật đầu rồi đứng lên.

“Bác Cố, tôi còn có việc, tôi đi đây” Cố Chấn Hải cũng đứng lên, đi phía sau Mộ Bắc Ngật tiễn anh đến cửa nhà họ Cố, đến khi Mộ Bắc Ngật lên xe, ông ta mới thu lại ánh mắt của mình, đưa tay lên lau đi mồ hôi trên trán vì lo lắng mà toát ra.

Hoàng Mai từ phía sau bước đến, ánh mắt sắc nhọn, nói đầy ẩn ý, “Có phải Cố Tiểu Mạch lại làm gì đó rồi không? Nếu nó thật sự làm ảnh hưởng đến hôn lễ của Tổng giám đốc Mộ với Lan Tâm, Chấn Hải, chuyện này không có gì tốt với nhà họ Cố đâu”

“Tôi tất nhiên sẽ không để Cố Tiểu Mạch làm hỏng chuyện!” Cố Chấn Hải có chút tức giận, mỗi lần nhắc đến Cố Tiểu Mạch ông ta không hề có chút áy náy và day dứt.

Lúc Cố Tiểu Mạch tỉnh giấc, cô bất giác đứng dậy đi đến phòng sách, “Mộ Bắc Ngật” Lúc mở cửa phòng sách, bên trong trống không, không có bóng dáng của Mộ Bắc Ngật, chăn Cối đã được gập gọn gàng.

Chỉ trong chốc lát, đến Cố Tiểu Mạch cũng không hề nhận ra, cô có chút thất vọng.

“Rõ ràng anh ta đi rồi mình nên cảm thấy rất vui mới đúng, sao lại có chút chua xót thế này??” Cố Tiểu Mạch đứng ở cửa phòng sách, lẩm bẩm một mình, ánh mắt rơi lên hộp thuốc trên bàn, hôm nay phải bôi thuốc một lần nữa mới dịu đi được vết đau trên lưng.

Chỉ trong chốc lát, Cố Tiểu Mạch cất giấu đi cảm xúc của mình, Cố Lan Tâm biết tin hôm qua ông Mộ đến căn hộ của Cố Tiểu Mạch, vốn cô ta rất vui mừng, nhưng sau khi biết Mộ Bắc Ngật ở lại đó một đêm, cô ta tức giận vứt mĩ phẩm xuống dưới đất.

Cô ta nghĩ, tuyệt đối không để Cố Tiểu Mạch đạt được mục đích.

Cố Lan Tâm vẫn luôn cẩn thận quan sát mọi hành động của Mộ Bắc Ngật, sau khi biết anh tìm trường cho đứa bé kia, ánh mắt cô ta sắc nhọn hơn rất nhiều.

Cô ta từ từ lôi điện thoại ra, bấm gọi đi, Cố Tiểu Mạch nhìn thấy trên điện thoại hiển thị tên của Cố Lan Tâm, cô bấm nghe, “Có chuyện gì?” “Cố Tiểu Mạch, tôi biết đêm hôm đó Bắc Ngật bị bỏ thuốc, cô không hề cố Cố Tiểu Mạch nhíu mày, Cố Lan Tâm có lương tâm từ khi nào thế, tại sao lại có thể nói những lời như thế này??

Cô cảm thấy mình không nên hùng hổ dọa người nữa, hững hờ trả lời, “Cô biết như vậy là được rồi.”

Cố Lan Tâm cười lạnh trong lòng, “Để bù đắp cho cô, tôi và Bắc Ngật định tìm một trường mẫu giáo tốt cho Nám Nám, Cố Tiểu Mạch, tôi biết với khả năng kinh tế của cô chắc chắc không thể cho Nám Nám một môi trường giáo dục tốt được, thế nên cô hãy nắm chắc cơ hội này, mất đi sẽ không có nữa đâu, đồng thời cũng ngậm cái miệng của cô lại!” Giọng điệu không hề che giấu đi sự khinh thường và mỉa mai.

Ánh mắt Cố Tiểu Mạch chợt lạnh đi, muốn thu lại câu vừa nói cô ta có lương tâm của mình, quả nhiên, cô ta vẫn là như thết “Dựa vào đâu mà cô cho thì tôi phải nhận chứ? Cố Hồng Quyên” Cố Tiểu Mạch lạnh lùng phản bác.

71-vo-a.jpg


Đối phương lên tiếng, “Xin chào, tôi là giáo viên của trường mẫu giáo quốc tế, đây là bạn Cố An Ninh sao? Chúng tôi đến để đưa cho bạn Cố An Ninh sổ tay nhập học và đồng phục, bạn Cố An Ninh học ở lớp đặc biệt, chúng tôi sẽ chăm sóc chu đáo cho sức khỏe của bé, điều này cô Cố có thể yên tâm” Cố Tiểu Mạch sững sờ, “Anh à, anh nhầm rồi thì phải, tôi không báo danh cho con vào trường của các anh” Nhưng ngay lập tức, cô nhớ đến những lời khiêu khích của Cố Lan Tâm, phãn nộ tăng lên.

Đối phương chẳng hề buông tha, anh ta cười rồi nói: “Cô Cố, cô hiểu nhầm rồi” “Chúng tôi đã tìm hiểu về hoàn cảnh gia đình của bạn Cố An Ninh, điều này cô có thể yên tâm, phí nhập học, cậu Mộ đã nộp hết rồi, cho đến tận khi tốt nghiệp, cô Cố không cần lo tiền học phí của bạn Cố An Ninh” Cậu Mộ?

Nám Nám đặt tay lên miệng, đôi mắt ngây thơ suy nghĩ rất nghiêm túc, hình như ông chú lợi hại họ Mộ, vậy là ông chú lợi hại tìm trường cho Nám Nám sao?
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 72


Chương 72

Nghĩ đến đây, Nám Nám bất giác vui sướng, nếu là ông chú lợi hại, chẳng phải Nấm lại có thể đi tìm ông chú lợi hại sao?

Ông cha đã có câu, lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, Nấm sớm muộn gì cũng rơi vào tay của ông chú lợi hại!

Thế nên, lúc này Nám Nám vô cùng vui mừng chạy đến bên cạnh Cố Tiểu Mạch, nhận lấy túi đựng quần áo từ ông chú xa lạ, mở túi ra, nhìn thấy bộ đồng phục cao quý bên trong, Nám Nám không kìm nén được mà hét lên.

“Oaaal Nấm ơi, mẹ mau nhìn này, đồng phụ đẹp quá, con thích lắm ạ” Sắc mặt Cố Tiểu Mạch không tốt lắm, giọng nói lạnh lùng hơn ban nãy, “Ngại quá, đây không phải là ý định của tôi, anh nhận lại đi” Cố Lan Tâm với Mộ Bắc Ngật hành động nhanh thật đấy, ểu bù đắp này, cô không cần.

Trên khuôn mặt anh ta hiện lên chút lúng túng không biết phải làm như thế nào, “Cậu Mộ đã nộp tiền học phí ba năm, tổng là 30 vạn, phía bên chúng tôi đã kí hợp đồng sẽ không trả lại học phí, tôi nghĩ, cô hãy thương lượng với cậu Mộ, trường học của chúng tôi chú trọng bồi dưỡng học sinh, nếu cô có bất kỳ thắc mắc hay vấn đề gì có thể đến học thử” Bàn tay Cố Tiểu Mạch từ từ nắm chặt lại, tiền trảm hậu tấu?

“Anh à, chúng tôi thật sự sẽ không đến trường này, mong anh hãy bảo cậu Mộ rút lại đi”

*.. được thôi, nhưng tôi vẫn hi vọng cô cân nhắc lại, trường học của chúng tôi nhất định có thể cho các bạn nhỏ một môi trường học tập tốt nhất, nếu quyết định lại thì thứ hai tuần sau bạn Cố An Ninh có thể đến lớp” Cuối cùng anh ta cũng thỏa hiệp.

Cố Tiểu Mạch hững hờ đáp lại rồi lập tức đóng sập cửa, sắc mặt khó coi vô cùng, rốt cuộc Mộ Bắc Ngật muốn lắm gì?

Nghĩ đến đây, thật sự rất đáng buồn, giữa bọn họ ngọt ngào cũng được, ấm áp cũng được, nhưng đừng dính líu đến cuộc sống của Cố Tiểu Mạch, có được không? Đúng là chồng làm gì thì vợ làm theo.

Sự ấm áp với Mộ Bắc Ngật hôm qua chợt biến mất, tim Cố Tiểu Mạch lạnh đi một nửa, Nám Nám không hiểu tâm trạng của Mami, cô bé đi ra khỏi phòng.

Bộ đồng phục vừa vặn, cũng với khuôn mặt công chúa búp bê khiến người khác không tài nào rời mắt khỏi Nám Nám.

“Nấm ơi, mẹ nhìn Nám Nám mặc có xinh không ạ?” Nám Nám mắt sáng long lanh, bộ dạng vô cùng mong đợi nhìn Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch nhìn Nám Nám, cô đứng yên tại chỗ, không chút nhúc nhích, Nám Nám làm sao có thể không xinh đẹp được chứ, Nám Nám là công chúa nhỏ xinh đẹp nhất thế giới này.

“Nám Nám mặc bộ đồng phục này tất nhiên là rất xinh đẹp rồi” “Vậy Nấm ơi, Nám Nám có phải sẽ đến trường mà ông chú lợi hại đã tìm cho Nám Nám không? Chúng ta mau đi cảm ơn ông chú lợi hại, được không ạ?”

Cố Tiểu Mạch hít một hơi lạnh, cô ngồi xuống, nhìn Nám Nám, bộ dạng muốn nói gì đó nhưng lại không nói ra được, nhưng cuối cùng cô vẫn kìm nén đau khổ lên tiếng, “Nám Nám, học phí của trường này, Mami… không trả nổi, Mami đã tìm cho con một trường học hai ngôn ngữ khá tốt, nếu Nám Nám..”

“Nấm ơi, Nám Nám… thật ra cũng không thích bộ đồng phục này đâu, dù sao Nám Nám xinh như này thì mặc gì cũng xinh, đúng không ạ? Nấm ơi, vậy chúng ta đi tìm ông chú lợi hại cảm ơn một tiếng, được không ạ?” Nám Nám cực kì chu đáo hiểu chuyện lên tiếng.

Cố Tiểu Mạch chớp mắt, trong lòng có chút áy náy, con bé hiểu chuyện quá, con bé chưa bao giờ đòi Cố Tiểu Mạch bất cứ thứ gì, còn giống như một người lớn quan tâm chăm sóc Cố Tiểu Mạch, hai người đùm bọc bảo vệ nhau.

Cố Tiểu Mạch bỗng phản ứng lại, trong ba câu nói của Nám Nám thì có hai câu nhắc đến Mộ Bắc Ngật, cảm thấy như con bé rất muốn gặp Mộ Bắc Ngật!
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 73


Chương 73

Cố Tiểu Mạch giơ tay ra giả vờ dẫn dụ Nám Nám, “Nám Nám, Mami đương nhiên sẽ cảm ơn Mộ Bắc Ngật, nhưng Mami không có số điện thoại của ông chú lợi hại, Nám Nám, con đưa tờ giấy đó cho Mami, Mami gọi cho ông chú lợi hại”

Nám Nám bỗng nhiên phản ứng lại, vội vàng lùi về phía sau một bước, ánh mắt “biết tỏng” nhìn Cố Tiểu Mạch, chu môi lên, “Nấm à, có phải mẹ muốn thu tờ giấy của Nám Nám không? Nám Nám không đưa cho Nấm đâu, nếu Nấm muốn thì tự đi mà lấy”

Tờ giấy đó nhưng cục cưng của Nám Nám, cô bé muốn từng giờ từng phút nấu cháo điện thoại với ông chú lợi hại, may quá, ông chú lợi hại không thấy cô bé phiền toái, vui quá đi mất thôi!

Cố Tiểu Mạch không đạt được mục đích, nhưng lại không nhẫn tâm gò ép Nám Nám, chỉ có thể mặc kệ.

Buổi tối, sau khi tắm rửa xong, Cố Tiểu Mạch nằm trên giường thở dài, lôi điện thoại ra, từ danh bạ tìm số điện thoại của Dịch Bách, ngón tay lướt đi lướt lại trên màn hình một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định gửi một tin nhắn cho Dịch Bách.

“Dịch Bách, tôi là Cố Tiểu Mạch, tôi muốn nhờ anh chuyển lời đến Mộ Bắc Ngật, từ chối trường học đó, Nám Nám sẽ không đến đó học đâu, được không?”

Lúc này Mộ Bắc Ngật vẫn đang ngồi ở phòng làm việc xử lí tài liệu, dạo này Dịch Bách đang bận thu mua xí nghiệp bách hóa, từ sáng đến tối, giờ này vẫn không thấy bóng dáng đâu cả.

Tiếng tin nhắn “ding ding” vang lên cắt đứt suy nghĩ của Mộ Bắc Ngật, anh vốn chỉ định liếc nhìn một cái, nhưng không ngờ đó là tin nhắn của Cố Tiểu Mạch.

Từ buổi tối hôm đó, đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện với nhau.

Nhưng Cố Tiểu Mạch luôn cho rằng đây là số điện thoại của Dịch Bách khiến Mộ Bắc Ngật không vui chút nào, ánh mắt trở nên lạnh lùng, ngón tay thon dài cầm điện thoại lên, nhìn nội dung tin nhắn.

Sau khi Mộ Bắc Ngật đọc xong tin nhắn, ánh mắt u ám, anh nhíu mày, hơi lạnh trên người lan tỏa ra xung quanh.

Từ chối trường học?

Với sự quan tâm của Cố Tiểu Mạch dành cho Nám Nám, cô hận không thể tìm trường tốt nhất cho Nám Nám, Mộ Bắc Ngật không ngờ cô lại từ chối.

Mộ Bắc Ngật hít sâu một hơi, không chút do dự trả lời tin nhắn. “Chuyện này cần đến công ty thương lượng với Sếp.” Mộ Bắc Ngật bắt chước giọng điệu của Dịch Bách, rõ ràng mới rời đi lúc sáng, nhưng đến tối, sống lưng vẫn còn đau, bất giác nhớ đến người phụ nữ mạnh mẽ như rồng như hổ, đến bản thân mình cũng không nhận ra, anh rất muốn gặp cô.

Sau khi trả lời tin nhắn, Mộ Bắc Ngật không có tâm trạng xem tài liệu trong tay nữa, đôi mắt lãnh đạm trông có vẻ đang chăm chú nhìn tài liệu nhưng thật ra tâm tư của anh không hề ở đây.

Phòng làm việc yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy chiếc kim rơi xuống đất, Mộ Bắc Ngật chốc chốc lại nhìn về phía chiếc điện thoại, nhưng nó vẫn không có chút động tĩnh gì cả.

Càng đợi thì tâm trạng của Mộ Bắc Ngật lại càng buồn bực khó chịu, cô không muốn gặp anh như vậy sao?

Sự thật là, sau khi nhận được tin nhắn trả lời của Dịch Bách, cho dù cô đã đoán trước được điều đó, nhưng khi nghĩ đến phải đi gặp Mộ Bắc Ngật, cả người Cố Tiểu Mạch đều kháng cự.

Chân Cố Tiểu Mạch kẹp chăn, đung đưa trên giường, muốn mặc kệ không trả lời tin nhắn, giống như một con đà điểu co người lại trong trứng, lúc cô đang chần chừ do dự không biết làm gì, bỗng ngón tay chạm vào điện thoại bấm nút gọi đi.

Đợi đến lúc cô phản ứng lại, đầu dây bên kia đã nhấc máy rồi.

Hai mắt Cố Tiểu Mạch mở to, may mà đối phương là Dịch Bách, Cố Tiểu Mạch như một con cá chép ngồi thẳng dậy, nhỏ giọng nói một tiếng, “Dịch Bách?” Mộ Bắc Ngật xoa ấn đường, nghe giọng nói nhỏ nhẹ của Cố Tiểu Mạch truyền đến, anh có chút nhớ nhung.

Cố Tiểu Mạch đợi mãi không thấy Dịch Bách trả lời, lại thăm dò hỏi một câu, “Dịch Bách? Tôi có thể không đi gặp anh ta không?

Anh nói giúp tôi một tiếng đi, bảo anh ta rút lại đi, hai chúng tôi không ai nợ nần ai cả, kiểu bố thí này tôi không cần, Dịch Bách, xong chuyện tôi mời anh một bữa, được không?

Nghe giọng cầu xin của Cố Tiểu Mạch, sắc mặt Mộ Bắc Ngật lạnh đi rất nhiều, cô đúng là… ở trước mặt người đàn ông khác có thể tự nhiên như thế, chỉ có ở trước mặt anh là hung dữ lời lẽ ghê gớm.

Mộ Bắc Ngật cắn chặt răng, giọng trầm xuống: “Bố thí?” Chỉ một tiếng thôi đã khiến Cố Tiểu Mạch tim đập thình thịch, đợi chút, mẹ nó! Đây chẳng phải là giọng của Mộ Bắc Ngật sao?

Cố Tiểu Mạch vội vàng nhìn điện thoại, sắc mặt tối sầm, “Mộ Bắc Ngật? Đây không phải điện thoại của Dịch Bách sao?” “Cậu ta đang ở nhà vệ sinh” Mộ Bắc Ngật ngồi ở trong căn phòng yên tĩnh, tối tăm, nói những điều nhảm nhí.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 74


Chương 74

Lúc này đối phương đã trở thành Mộ Bắc Ngật, Cố Tiểu Mạch ít nhiều cũng có chút khó chịu, đánh nói một cách dứt khoát, “Mộ Bắc Ngật, nếu là anh vậy tôi nói thẳng luôn, tôi muốn h “Bây giờ đã muộn lắm rồi” Không đợi cô nói hết, Mộ Bắc Ngật đã lên tiếng ngắt lời cô.

Ngón tay anh gõ lên bàn làm việc, nói qua điện thoại, chẳng thích đáng chút nào.

Nhưng Cố Tiểu Mạch lại cảm thấy Mộ Bắc Ngật đang đào hố cho cô nhảy vào…

Cố Tiểu Mạch sững sờ, sau đó nghe thấy giọng nói dịu dàng của Mộ Bắc Ngật, “Hoặc là, nếu bây giờ cô muốn gặp tôi, tôi cũng..” không ngại đâu, còn chưa nói xong Cố Tiểu Mạch đã tắt điện thoại.

Mộ Bắc Ngật nghe tiếng tút tút, tâm trạng bỗng vui lên.

Mộ Bắc Ngật ở phòng làm việc suốt đêm, sau một đêm, lúc Mộ Bắc Ngật đứng dậy vẫn còn cảm nhận rõ sự đau rát ở sống lưng, anh mím chặt môi.

74-vo-a.jpg


Anh liếc nhìn Cố Lan Tâm một cái, có suy nghĩ gì đó, anh không từ chối.

Vừa sáng ra, trong lòng Cố Tiểu Mạch đấu tranh rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định cắn răng đi tìm Mộ Bắc Ngật nói chuyện.

Những lời cô nói, chẳng lọt vào tai anh nấy một chữ.

Trước khi đi, Cố Tiểu Mạch vẫn không quên nhắc nhở Nám Nám ở nhà một mình phải cẩn thận, thật không ngờ, Nám Nám lại vô cùng vui mừng tiễn Cố Tiểu Mạch, cứ như cô đi tìm ông chú lợi hại là một việc cực kì vui mừng vậy.

Cố Tiểu Mạch thở dài, Nám Nám à, rốt cuộc con thích ông chú lợi hại nhiều như thế nào chứ? Thích đến mức Mami có chút ghen tị rồi đó.

Cố Tiểu Mạch không phải là chưa từng hỏi Nám Nám, chỉ là lần nào Nám Nám cũng trả lời: “Ông chú lợi hại là một người tốt” Trước khi đi Cố Tiểu Mạch cầm theo một lọ thuốc.

Cô bắt xe đến Mộ Thị, cô đến lúc Mộ Bắc Ngật và Cố Lan Tâm vừa mới rời khỏi công ty.

Mộ Bắc Ngật không ở công ty??

Cố Tiểu Mạch lôi điện thoại ra gọi cho Dịch Bách, lúc này Mộ Bắc Ngật và Cố Lan Tâm đang ngồi trên xe, cô ra nỗ lực tìm chuyện để nói, một cuộc điện thoại gọi đến phá vỡ “tình nồng ý ngọt” giữa hai người họ.

Điện thoại vang lên, Mộ Bắc Ngật cúi đầu nhìn, Cố Lan Tâm quan sát thái độ của Mộ Bắc Ngật, lúc này nhìn thấy nụ cười trên môi anh, sắc mặt cô ta bỗng cứng đờ, đang định tiến lại gần Mộ Bắc Ngật, nhìn điện thoại trong tay anh.

“Bắc Ngật, sao thế?” Mộ Bắc Ngật phản ứng rất nhanh, anh lặng lẽ cất thoại vào túi áo, “Không có gì, số điện thoại rác gọi đến: Cố Lan Tâm nheo mắt, Bắc Ngật, anh chắc chứ? Anh sẽ cảm thấy vui mừng vì một số rác gọi đến sao?

Hai người đều mang tâm trạng trong lòng đi đến nhà hàng mà Cố Lan Tâm thích ăn nhất, Cố Lan Tâm gọi những món mà mình thích ăn nhất, Mộ Bắc Ngật ngồi đối diện với cô ta, ngón tay bất giác sờ vào túi áo.

Hình như chỉ cần Cố Tiểu Mạch có chút gần gũi với anh thì tâm trạng của anh sẽ tốt lên.

Cố Tiểu Mạch gọi điện nhưng không ai nghe máy, đành tạm thời rời khỏi tòa nhà Mộ Thị.

Lọ thuốc trong túi xách vẫn chưa được tặng đi.

Cô không về nhà luôn, bởi vì lần trước nấu ăn thất bại, Cố Tiểu Mạch lựa chọn đi mua chút đồ ăn về cho Nám Nám.

Cô bắt taxi đến trung tâm thành phố, mua bánh gato mà Nám Nám thích ăn, sau đó men theo con đường kinh doanh sầm uất để tìm đồ ăn tối.

Sắc trời dần tối xuống, Cố Tiểu Mạch vừa tính toán thời gian vừa nhìn ngắm các nhà hàng xung quanh.

Vị trí của Cố Lan Tâm và Mộ Bắc Ngật gần với cửa sổ, ngón tay Mộ Bắc Ngật không ngừng gõ lên bàn ăn.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 75


Chương 75

Lúc Cố Lan Tâm đang tìm chủ đề để nói chuyện, Mộ Bắc Ngật bỗng lên tiếng, “Lan Tâm, dạo này em hay liên lạc với ông nội”

Chỉ một câu nói thôi nhưng khiến bàn tay đang cầm dao cắt thịt của Cố Lan Tâm bỗng khựng lại, sắc mặt cô ta hiện lên chút lo lắng, cô ta nói: “Chỉ có lần trước gọi điện hỏi thăm sức khỏe của ông thôi ạ, sao thế Bắc Ngật?”

“Gần đây ông nội rất cảnh giác, chỉ cần có người nói gì đó sẽ nổi cơn lôi đình, sợ em bị liên lụy nên khuyên em ít đến gần ông” Câu nói của Mộ Bắc Ngật tưởng một câu khuyên nhủ bình thường nhưng lại có chút cảnh cáo, lạnh lẽo vô cùng!

Sắc mặt Cố Lan Tâm lập tức khó coi vô cùng, Mộ Bắc Ngật vừa cảnh cáo xong, không nhìn Cố Lan Tâm nữa, anh quay đầu nhìn ra bên ngoài, không ngờ…

Chỉ là vô tình liếc nhìn một cái lại có thể ở giữa đám đông đang đi chuyển phát hiện bóng dáng của Cố Tiểu Mạch!

Đây là điều mà Mộ Bắc Ngật không hề ngờ đến, sau khi phát hiện ra Cố Tiểu Mạch, ánh mắt anh di chuyển theo sự di chuyển của Cố Tiểu Mạch, ánh mắt dính lên người cô không thể nào hướng đi nơi khác.

Thời điểm này, trên đường có rất nhiều người, Cố Tiểu Mạch đứng ở trong đám đông, ăn mặc không bắt mắt, chỉ buộc tóc cao giống như một cô sinh viên chưa biết sự đời, ngây thơ hồn nhiên.

Nhưng cô đứng ở đó, tay xách một chiếc túi màu đỏ hồng lại khiến Mộ Bắc Ngật vừa nhìn đã nhận ra.

Sau khi tâm trạng tốt hơn, Cố Lan Tâm ngẩng đầu nhìn thấy Mộ Bắc Ngật đang nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ, cô †a nhìn theo hướng của anh, phát hiện cô trong đám đông bên ngoài.

Trong phút chốc, sự căm hận trong lòng Cố Lan Tâm trào dâng, cô ta phẫn nộ nắm chặt khăn trải bàn.

Cố Lan Tâm cố gắng che giấu đi cảm xúc trong lòng, mặt cười nhưng tim không vui, cô ta nói, “Bắc Ngật, kia chẳng phải là Tiểu Mạch sao? Chỉ bằng chúng ta gọi em ấy đến ăn cùng đi”

Mộ Bắc Ngật nghe thấy giọng nói của Cố Lan Tâm, anh che giấu đi cảm xúc bỗng xuất hiện trong đáy mắt, “Được” Tay Cố Lan Tâm run run lấy điện thoại ra, tìm số điện thoại của Cố Tiểu Mạch, bấm gọi.

Cố Tiểu Mạch đang đi giữa đám đông, lúc nghe thấy chuông điện thoại, cô khó khăn muốn rời khỏi đám đông, lúc quay người lại, bị một người lạ đập vào cánh tay.

“Aaa!”

Cố Tiểu Mạch hét to một tiếng, hai tay giơ lên, cô bị đập vào có chút lảo đảo, chiếc túi màu hồng đỏ trong tay bỗng rơi xuống đất.

Cố Tiểu Mạch bị đẩy ra bên ngoài, đứng ở ven đường, đôi mắt đỏ ửng nhìn dòng người tấp nập trước cửa hàng, còn có chiếc túi màu hồng đỏ bị rơi dưới đất, cuộc điện thoại chết tiệt!

Cô tức giận lấy điện thoại ra, nhìn tên trên màn hình, cô tức đến nấc lên, lần nào gọi điện thoại cho cô cũng chẳng có chuyện tốt đẹp gì cả, thậm chí còn khiến cô cực kì xúi quẩy.

Chẳng ai biết, lúc cô sắp bị ngã, Mộ Bắc Ngật muốn đứng lên, sau đó nhận ra mình có chút mất kiểm soát mới ngồi yên không nhúc nhích.

Cố Tiểu Mạch chán nản nhặt chiếc bánh gato nhỏ xinh đã “hi sinh” vào thùng rác, đồng thời bấm nút nghe điện thoại, cô đi thẳng vào vấn đề, “Cô tìm tôi có chuyện gì?”

Giọng điệu của Cố Tiểu Mạch không dịu dàng, thậm chí có chút dọa nạt người khác, cơ thể của Cố Lan Tâm run lên, trước mặt Mộ Bắc Ngật lại càng phải thể hiện sự dịu dàng yếu đuối của mình.

“Tiểu Mạch, bọn chị đang ở nhà hàng Pháp, em có muốn qua đây ăn cùng bọn chị không?” Bọn chị?

Cố Tiểu Mạch không khó để đoán người đó là ai, hoa ra Mộ Bắc Ngật đi ăn với vợ tương lai!

Cô chẳng thất vọng chút nào! Thật đấy! Sắc mặt Cố Tiểu Mạch lạnh đi, không chút khách sáo mà nói, “Không có việc gì thì đừng lên điện Tam Bảo! Rốt cuộc có chuyện gì?”

Cố Lan Tâm giả vờ bỏ qua giọng điệu tức giận của Cố Tiểu Mạch, tiếp tục nói, “Quay người lại” Cố Tiểu Mạch không hiểu, nhưng cũng nghe theo lời của Cố Lan Tâm quay người lại, lúc này cô đang đứng trong đám người đông đúc, thậm chí có chút hỗn loạn, tay cầm điện thoại, mắt nhìn vào bên trong nhà hàng, Cố Lan Tâm mặc bộ đồ hàng hiệu, trang điểm xinh đẹp, khiến người khác xao xuyến, Mộ Bắc Ngật mặc vest đi giày da, hình ảnh hai người ngồi đối diện nhau lọt vào mắt Cố Tiểu Mạch.

Cô có chút sững sờ, lần đầu tiên cảm thấy giữa họ có khoảng cách lớn như thế, cứ như không cùng một thế giới.

Cố Lan Tâm dịu dàng nói, “Nếu đã gặp, Tiểu Mạch, vào đây ăn với bọn chị một bữa, bọn chị đã chọn xong món rồi, chị với Bắc Ngật cũng ăn không hết” Đằng sau giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng của Cố Lan Tâm là sự đố ky và không cam tâm.

Cố Tiểu Mạch không nhìn Cố Lan Tâm mà nhìn Mộ Bắc.

Ngật, ánh mắt nóng rực của anh nhìn chằm chằm vào cô, nhưng mà, sao lại nhìn cô với ánh mắt đó chứ?

“Thôi, tôi không muốn làm phiền hai người” Cố Tiểu Mạch lạnh lùng trả lời.

“Vào đây” Từ trong điện thoại, Cố Tiểu Mạch nghe thấy giọng nói trầm thấp đầy khí thế của Mộ Bắc Ngật, cô bất giác chau mày, chỉ nhìn thấy Cố Lan Tâm đang cố gắng che giấu đi sự không cam tâm của mình.

“Muốn tôi đi ra gặp cô sao?” Giọng nói của Mộ Bắc Ngật lại vang lên một lần nữa, Cố Tiểu Mạch cứ như gặp phải kẻ địch, anh ta rốt cuộc muốn làm gì vậy?

Cô bất lực đành bước vào nhà hàng Pháp.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 76


Chương 76

Lúc bước vào cô mới phát hiện ra người trong nhà hàng đều mặc vest đi giày da, cả nhà hàng không thấy ai mặc quần soóc như cô.

Cố Tiểu Mạch l**m môi, cô cũng không thấy ngại cho lắm, nhưng khi bước vào bên trong, có những cái nhìn bằng nửa con mắt.

Nhân viên phục vụ đi đến, ánh mắt kì lạ nhìn Cố Tiểu Mạch, như thể hiếm khi mới gặp được người như thế này, “Xin chào, cô có đặt bàn trước chưa ạ?” Cố Tiểu Mạch mím môi không trả lời, nhân viên phục vụ cũng hiểu ra, chỉ cần nhìn cách ăn mặc có thể đoán ra cô không phải là người có thể đến được nơi này, nhân viên phục vụ đang muốn đuổi cô đi một cách khéo léo.

Một giọng nói bỗng vang lên trong không trung, “Phục vụ, cô ấy là tôi gọi đến” Cố Lan Tâm không biết xuất hiện từ lúc nào, dịu dàng lên tiếng.

Nhân viên phục vụ hiển nhiên là nhận ra Cố Lan Tâm, thái độ lập tức trở nên kính cẩn, “Cô Cố, hóa ra là bạn của cô ạ, tôi đi lấy thêm bát đũa đây ạ” “Được” Nhìn bộ dạng lúng túng của Cố Tiểu Mạch, sự không vui vốn có bỗng tan biến, Cố Lan Tâm cười lạnh trong lòng.

Lúc đi đến bàn ăn, Cố Lan Tâm định ngồi xuống bên cạnh Mộ Bắc Ngật, nhưng Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên ngồi vào chỗ đó, chẳng hề có ý định nhường chỗ cho cô ta.

Cố Lan Tâm có chút lúng túng, đánh ngồi lại chỗ cũ.

Đúng vào lúc này, Mộ Bắc Ngật vỗ vào chỗ bên cạnh, “Vào đây ngồi” Ngang nhiên bảo cô ngồi xuống bên cạnh khiến cô có chút kinh ngạc, nhìn sắc mặt vô cùng khó coi của Cố Lan Tâm, Cố Tiểu Mạch không hiểu Mộ Bắc Ngật đang làm trò gì, não…thiếu máu à?

Thấy Cố Tiểu Mạch không trả lời, Mộ Bắc Ngật lên tiếng, “Lưng vẫn còn đau, muốn tôi đứng dậy nhường chỗ cho cô sao?” Câu nói đầy uy h**p, Cố Tiểu Mạch chỉ có thể cắn răng bước vào bên trong, sắc mặt Cố Lan Tâm cực kỳ khó coi.

Cô ta đè nén sự phẫn nộ, giọng nói có chút mỉa mai: “Tiểu Mạch, nhà hàng này cần đặt chỗ trước, lần đầu tiên em đến, không thích ứng, chị thấy em chỉ mặc đồ trong nhà, em ra ngoài mua đồ sao?”

“Nếu đã gọi tôi vào đây?” Cô không bối rối như cô ta nghĩ, Cố Tiểu Mạch thành thạo cầm dao lên cắt thịt bò bít tết, động tác thành thạo đến mức nhắm mắt cũng có thể làm được, cô lãnh đạm nói, “Sống ở Anh năm năm, tôi nghĩ tôi còn cắt thịt bò bít tết thành thạo hơn cả cô đó, còn việc không thích ứng, đúng là như vậy, tiền tiêu ở đây có cầm đi vẽ bản thiết kế chắc vẫn còn dư dả, có nhiều tiền như thế, có thể làm nhiều việc có ý nghĩa hơn, Cố Lan Tâm, thế giới nội tâm không giống nhau, không hiểu nhau cũng không vấn đề gì cả”

Cô cụp mắt xuống, lông mày giãn ra, tiếp tục ăn đồ ăn trước mặt, từ đầu đến cuối, Cố Tiểu Mạch không thèm nhìn tôi không thích ứng với nơi này tại sao còn Mộ Bắc Ngật lấy một cái, Mộ Bắc Ngật nhàn nhã ngồi ở đó, im lặng lắng nghe giọng nói của Cố Tiểu Mạch, xinh đẹp đầy khí chất.

Lúc này Cố Lan Tâm đến giả vờ cười cũng không muốn nữa, nhìn Mộ Bắc Ngật với ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ, đưa †ay nũng nịu kéo áo vest của anh, chiếc áo vest bị kéo có chút nhăn nhúm nhưng Mộ Bắc Ngật cũng không thèm chớp mắt một cái, hất tay cô ta một cách thẳng thừng.

Cái hất này chạm vào ly rượu bên cạnh, chiếc ly đổ xuống bàn ăn, rượu bên trong đổ vào bộ đồ trên người Cố Lan Tâm.

Cố Lan Tâm lập tức đứng dậy, sắc mặt tái mét, Mộ Bắc Ngật hơi chau mày, “Lan Tâm, vào nhà vệ sinh đi” Cố Lan Tâm cản chặt môi đang trắng bệch, lẽ nào cô ta không nghe ra ý định muốn đuổi cô ta đi của anh sao?

Chỉ có thể chán nản rời đi, bàn tay cầm dao cắt thịt của Cố Tiểu Mạch khựng lại, chuyện quái gì vậy?

Mộ Bắc Ngật lại lạnh lùng với cục cưng của anh ta như vậy sao? Cố Lan Tâm bị đối xử lạnh nhạt rồi sao?

Cố Tiểu Mạch chẳng hề cho đó là do cô, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có gì đó với Mộ Bắc Ngật.

Nhìn thấy Cố Lan Tâm rời đi, Cố Tiểu Mạch lên tiếng, “Không đi cùng xem sao à?” “Đau lưng.” Lý do này rất ok, Cố Tiểu Mạch không nhịn được mà cười nhẹ.

Cố Lan Tâm bước đến nhà vệ sinh nhưng vẫn không cam tâm quay người lại nhìn, bàn tay từ từ vo thành nắm đấm.

Bên bàn ăn, Cố Tiểu Mạch giống như một chú đà điểu, cúi đầu ăn đồ ăn, không hề có ý định nói chuyện với Mộ Bắc Ngật.

Là Mộ Bắc Ngật bắt chuyện trước, giọng nói trầm thấp đầy khí thế, chữ cuối cùng lên cao giọng, “Hôm nay đến công ty tìm tôi sao?” Một câu nhắc nhở của anh khiến Cố Tiểu Mạch oán thầm trong lòng, Mộ Bắc Ngật tên khốn này, không ngờ lại cùng hợp tác cùng Cố Lan Tâm lấy tiền xỉ nhục cô giống như lần trước!
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 77


Chương 77

Cố Tiểu Mạch bông nhiên không lên tiếng trả lời, chỉ có điều cô đã đánh giá cao sự kiên nhãn và tự kiêu của Mộ Bắc Ngật rồi, không ngờ anh lại ở trước mặt mọi người như một đứa trẻ con cướp đi đĩa thịt bò bít tết cô đang cắt nhỏ.

Tuy Cố Tiểu Mạch không biết nấu ăn nhưng cắt thịt bò rất chuẩn và đẹp, cô thích cắt thịt bò thành những miếng lớn nhở như nhau, sau đó sắp xếp ngay ngắn thật hài lòng rồi mới ăn.

Lúc này đĩa thịt bỗng nhiên bị người khác cướp đi, Cố Tiểu Mạch cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cô phẫn nộ ngẩng đầu lên, mắt mở to nhìn chằm chằm anh, “Mộ Bắc Ngật, anh đang làm gì vậy?”Đọc tại truyenone.vn để ủng hộ chúng mình nhé!

“Trả lời câu hỏi của tôi” Cố Tiểu Mạch tức giận, xả một tràng, “Tôi đúng là đến Mộ Thị nhưng Tổng giám đốc Mộ lại trốn việc để đi hẹn hò với vợ sắp cưới, thế nên tôi không gặp được Tổng giám đốc Mộ, được chưa? Trả thịt bò cho tôi” Mộ Bắc Ngật rất giỏi khống chế biểu cảm trên mặt nhưng vân có chút không nhịn được mà cười, khuôn mặt lạnh như băng cả buổi chiều cuối cùng cũng dịu đi.

Cố Lan Tâm đứng ở trong góc xa xa, nhìn cảnh tượng vui vẻ nơi đó, bàn tay vo chặt thành nắm đấm.

Khuôn mặt cô ta trở nên khó coi vô cùng nhưng vẫn tiếp tục quan sát nơi đó!

77-vo-a.jpg


Lúc anh nhận ra điều này, sắc mặt sầm xuống, anh lạnh lùng lên tiếng, “Không trả, muốn ăn, tự đến mà lấy” Cố Tiểu Mạch cắn chặt răng, cô đứng lên, đưa tay về phía Mộ Bắc Ngật, nhưng tay không đủ dài, cô chỉ có thể bước lên phía trước một bước.

Cô không quen với thiết kế, kết cấu của chiếc bàn ăn này, không ngờ bên dưới còn có một cái góc…

Chân của Cố Tiểu Mạch bị vướng vào chỗ đó, bất ngờ ngã về phía trước, lẽ ra cô sẽ được đất mẹ dành cho một cái ôm nồng nhiệt, một bàn tay chắc chắn, không phải lần đầu tiên ôm lấy cô, thế nên Cố Tiểu Mạch cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Mộ Bắc Ngật nhanh tay nhanh mắt tóm lấy cổ tay cô, thay đổi hướng ngã của cô kéo cô về phía người anh.

Cơ thể của Cố Tiểu Mạch ngã vào người lao vào người Mộ Bắc Ngật, nằm trước ngực anh.

Cố Lan Tâm không ngờ mình sẽ nhìn thấy cảnh tượng này, hai mắt nheo lại đầy nguy hiểm, cảm giác muốn báo thù trào dâng, thậm chí cảm giác đó không ngừng tăng lên.

Trước đây Cố Lan Tâm sẽ không bao giờ tin cái câu yêu là bản năng, nhưng bây giờ, cô ta hoàn toàn tin tưởng điều đó, Mộ Bắc Ngật vì chuyện năm năm trước, anh muốn chịu trách nhiệm với cô gái đã cứu anh.

Thế nên sự dịu dàng của Mộ Bắc Ngật dành cho Cố Lan Tâm suốt năm năm, năm năm qua, anh không hề có gái gú ở bên ngoài, đến người yêu tin đồn hay vết nhơ gì đó cũng không có, một lòng một dạ đối xử tốt với cô ta, ngay cả khi cô ta chỉ là thế thân của Cố Tiểu Mạch.

Chỉ cần là cô gái đó thôi, nhưng bây giờ, Cố Tiểu Mạch quay về rồi, cô gái năm đó quay về ộ Bắc Ngật bất giác muốn lại gần, quan sát cô, ở bên cô giống như ban nãy không chút do dự là kéo cô vào lòng anh.

Chỗ Cố Lan Tâm đứng có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ, nếu lúc này người đó là Cố Lan Tâm, có lẽ Mộ Bắc Ngật sẽ kéo cô ta dậy nhưng chắc chắn sẽ không kéo cô ta vào lòng, để cô ta nằm trong vòng tay anh.

Có điều người đó là Cố Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật có thể kéo cổ tay cô để cô đứng vững chứ không cần kéo cô về phía mình, “cố tình” kéo cô vào trong vòng tay.

Sắc mặt cô ta bỗng trắng bệch, cơ thể bất giác run cầm cập.

Cô ta thật sự rất sợ, mỗi ngày trôi qua, Mộ Bắc Ngật sẽ thích Cố Tiểu Mạch, hóa ra tình yêu thật sự là bản năng!

Cô ta nắm chặt tay, vì không để chuyện này xảy ra, cô ta sẽ không từ mọi thủ đoạn…

Lúc này, Cố Tiểu Mạch cũng có chút sững sờ, phản ứng của Mộ Bắc Ngật còn nhanh hơn cô, anh cụp mắt xuống, che đi sự vui mừng trong đáy mắt, “Vừa nãy còn không muốn để ý đến tôi, bây giờ lại chủ động lao vào vòng tay tôi?” Hai tay cô chống xuống ghế sofa, nghe câu này của anh xong, lập tức giận đùng đùng đứng lên, thật không ngờ lúc cô đứng lên, lưng đập vào bàn, cô rên lên một tiếng, một tay muốn vịn vào chiếc bàn để đứng lên.

“Bịch” một tiếng, tự mình làm đổ một ly rượu, rượu bản lên chiếc áo T shirt trắng của Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch thật sự muốn khóc, hôm nay Mộ Bắc Ngật có bệnh rồi…

Quần áo của anh và Cố Tiểu Mạch đều dính rượu, Cố Tiểu Mạch lập tức nhảy lên rời khỏi vòng tay của Mộ Bắc Ngật, tránh anh thật xa.

Cô vội vàng vứt lại một câu, “Tôi đi nhà vệ sinh.” Nhìn bộ dạng hốt hoảng bỏ chạy của Cố Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật từ từ ngồi thẳng dậy, không quan tâm đến cái lưng đang đau rát, không biết biểu cảm trên khuôn mặt anh là gì, có vẻ rất vui cũng có vẻ u sầu ảm đạm.

Lúc Cố Tiểu Mạch đi đến nhà vệ sinh, không nhìn thấy bóng dáng của Cố Lan Tâm đâu, Cố Tiểu Mạch cũng không quan tâm cho lắm, lập tức mở vòi nước lau đi vết rượu trên quần áo, cô vội vàng vò sạch chỗ bẩn.

Kết quả đằng sau truyền đến giọng nói lạnh như băng của Cố Lan Tâm, “Cố Tiểu Mạch, mày quả nhiên là muốn quyến rũ Mộ Bắc Ngật!” Cô ta ụp lên đầu cô cái tội danh đó, Cố Tiểu Mạch mở nhỏ vòi nước, qua gương thấy khuôn mặt vô cùng khó coi của Cố Lan Tâm đang nhìn mình.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 78


Chương 78

Cố Tiểu Mạch mím môi, “Cố Lan Tâm, là cô mời tôi vào ăn cùng đó.”

“Ai cho mày xuất hiện ở bên ngoài nhà hàng chứ? Nếu không phải vì Bắc Ngật ở đây thì tại sao mày lại đến đây, mày có dám nói mày không cố tình không?”

Cố Tiểu Mạch trợn mắt lên, đây chỉ là trùng hợp, vô tình gặp cô ta, Cố Tiểu Mạch cũng cảm thấy rất khó chịu đó. Hơn nữa hôm nay cô thật sự rất xui xẻo!

Cố Tiểu Mạch cúi đầu nhìn chiếc áo ướt nhẹp, rượu vang đỏ trên đó, có giặt như thế nào cũng không sạch được, cô bực bội quá liền tắt vòi nước, cũng giống như thế, vết rượu trên đồ của Cố Lan Tâm còn rõ hơn cô, vậy mà cô ta không hề có ý định giặt sạch.

Cố Tiểu Mạch quay người nhìn thẳng mặt Cố Lan Tâm, ánh mắt vô cùng lạnh lùng, “Tôi không cố tình”

“Mày đừng cho rằng vừa nãy tao không nhìn thấy gì, lúc mày ngã còn cố tình ngã vào người Bắc Ngật, Cố Tiểu Mạch, tại sao mày có thể đê tiện như thế chứ?” Cố Lan Tâm không thèm làm rõ trắng đen đã quở trách cô, cô ta nhìn trái nhìn phải, người cô ta có thể lớn tiếng đe dọa chỉ có Cố Tiểu Mạch mà thôi.

Sắc mặt Cố Tiểu Mạch chợt thay đổi, có chút không vui, “Là anh ta cướp đĩa thịt bò của tôi, hơn nữa, tôi không hề cố tình ngã vào người anh ta, Cố Lan Tâm, nếu cô không yên tâm thì buộc anh ta vào người cô, 24 giờ không thoát khỏi tầm mắt của cô”

“Mày cho rằng tao không muốn như thế sao? Cố Tiểu Mạch, tao đã tha thứ cho mày chuyện tối hôm đó mày quyến rũ Bắc Ngật rồi, bây giờ mày vẫn chết không chịu thay đổi, hôm nay, bất luận là thay nhà họ Cố hay là vì chính tao, tao cũng sẽ dạy cho mày một bài họ: Sắc mặt của Cố Lan Tâm có chút hung dữ, cô ta tức đến mức mặt tái mét, tiếng giày cao gót đang lại gần Cố Tiểu Mạch, muốn giơ tay lên giáng cho Cố Tiểu Mạch một cái bạt tai.

Cố Tiểu Mạch bất lực nhắm mặt lại, lúc Cố Lan Tâm định đánh xuống thì cô nhanh chóng giơ tay lên, túm lấy cổ tay của Cố Lan Tâm, chặn lại cái bạt tai của Cố Lan Tâm.

Cố Lan Tâm cản chặt răng, đang định dùng hết sức lực đánh cô, Cố Tiểu Mạch chỉ có thể dùng hai tay chắn tay Cố Lan Tâm lại.

“CốTiểu Mạch!” Cố Lan Tâm bỗng nhiên hung dữ hơn, định giơ cánh tay còn lại lên đánh cô.

Cố Tiểu Mạch mở to mắt, nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng hất cổ tay cô ta ra, lúc này đôi mắt Cố Lan Tâm cố tình liếc nhìn một cái, bước chân lập tức lùi về sau, đăng sau là bức tường, cô ta liên tục lùi về phía sau, đâu đập vào tường.

Cố Lan Tâm đau quá rên lên một tiếng, mọi thứ trước mặt trở nên quay cuồng, cô ta bỗng ngất Sự thay đổi đến quá bất ngờ, Cố Tiểu Mạch vô cùng kinh ngạc, nhất thời chỉ biết đứng yên tại chỗ, lúc nãy cô đâu có đẩy cô ta đau, tại sao cô ta lại đập vào tường rồi ngất đi vậy?

Chấn động não à…

Trước đây Cố Tiểu Mạch là một người nhỏ nhắn, lúc ở nhà cố tình vô tình đối đầu với Cố Lan Tâm, cô đều là người nhẫn nhịn, không phải vì không đánh lại được Cố Lan Tâm mà là đẳng sau Cố Lan Tâm còn có Hoàng Mai, một chọi hai không thỏa đáng chút nào!

Nhưng lúc đó Cố Lan Tâm thường xuyên vu cáo hãm hại cô, Hoàng Mai liên nhân cơ hội đó trừng phạt cô, cô ở hầm rượu ngủ một đêm, dọn dẹp nhà kho, tưới nước cho cây cối hoa cỏ trong vườn thậm chí còn phải rửa chân cho Cố Lan Tâm.

Những kí ức về gia đình vô cùng đau buồn, cô sớm đã không còn tấm lòng cảm thông nữa rồi, nhưng lúc này nhìn thấy Cố Lan Tâm, sau khi kinh ngạc sững sờ, cô bỗng phản ứng lại.

Cô vội vàng chạy ra khỏi nhà vệ sinh, chạy đến trước mặt Mộ Bắc Ngật, thở hổn hển, không quan tâm đến những thứ khác, “Mộ Bắc Ngật, anh mau đến… nhà vệ sinh xem xem, Cố Lan Tâm ngất rồi: Nghe giọng nói hoảng hốt luống cuống của Cố Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật hơi chau mày, anh đứng lên đi về phía nhà vệ sinh.

Dịch Bách không ở đây, Cố Lan Tâm ngất xỉu, anh cũng không nên vô tình bỏ mặc, chỉ có thể bước vội đến đó, ôm Cố Lan Tâm dậy, Cố Tiểu Mạch cảm thấy có chút nôn nóng sốt ruột, đứng yên tại chỗ, không lên tiếng nói bất cứ điều gì.

Mộ Bắc Ngật bước qua người cô đi ra ngoài, nhân viên phục vụ của nhà hàng thấy tình huống bất ngờ xảy ra, lập tức xin lỗi rối rít, thái độ kính cẩn lẫn tỉ tiện.

Không biết tại sao, lúc Mộ Bắc Ngật bước qua người cô, một luồng gió lướt qua, trong lòng Cố Tiểu Mạch cảm thấy chua xót, cảm giác đó ngày càng hiện rõ hơn, tâm trạng bỗng chốc trở nên hiu quạnh.

Đứng yên tại chỗ rất lâu cô mới nhúc nhích cơ thể cứng đờ của mình, quay người đi ra bên ngoài.

Từ trước đến giờ, mỗi lân ba người gặp mặt sẽ rất ồn ào và khó coi.

Mộ Bắc Ngật mím môi, lúc bế Cố Lan Tâm ra khỏi nhà hàng, vừa hay tài xế của nhà họ Cố cũng đi đến, gọi một tiếng, “Tổng giám đốc Mi Tài xế nhìn tỉ mỉ một lúc phát hiện ra Tổng giám đốc Mộ.

đang bế Cố Lan Tâm, ông ta bước xuống xe, nhanh chóng mở cửa xe ra.

Thật không ngờ, Mộ Bắc Ngật chỉ đặt Cố Lan Tâm vào trong xe nhưng không ngồi lên xe, điềm tĩnh căn dặn tài xế, “Lan Tâm bị tụt huyết áp, quay về bảo cô ấy nghỉ ngơi, chăm sóc sức khỏe” Tài xế chỉ có thể gật đầu nghe theo, “Tôi biết rồi thưa Tổng giám đốc Mộ” Tài xế cũng không dám chậm trễ, nếu Cố Lan Tâm có đập vào gì đó, Tổng giám đốc Mộ sẽ càng đáng sợ hơn, ông ta không dám nói gì, nhanh chóng lên xe đưa Cố Lan Tâm về nhà.

Bên ngoài, gió đêm thổi đến, ánh mắt lạnh lùng của Mộ Bắc Ngật khiến người khác không nhận ra anh có tâm trạng gì, anh đứng yên ở đó, gọi điện cho Dịch Bách xong mới cất điện thoại vào túi.

Còn Cố Tiểu Mạch không ngờ rằng, cô vừa bước ra khỏi nhà hàng đã nhìn thấy Mộ Bắc Ngật ở đó, anh có dáng người to lớn, vừa nhìn đã có thể nhận ra.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 79


Chương 79

Cố Tiểu Mạch định mím môi lặng lẽ rời đi nhưng Mộ Bắc Ngật lại gọi cô lại, “Cố Tiểu Mạch”

“Á?

Cố Tiểu Mạch nghiêng đầu nhìn qua đó.

Mộ Bắc Ngật thấy bộ dạng muốn rời đi, thái độ lạnh nhạt hờ hững của cô, trong lòng muốn tìm chuyện gì đó để bắt chuyện với cô, nhưng đến lúc mở miệng anh lại muốn cắn đứt lưỡi của mình, “Tại sao Lan Tâm lại ngất trong nhà vệ sinh?”

“Tôi không biết tại sao cô ta lại…” Mộ Bắc Ngật ngắt lời cô, “Lúc đó, cô ở trong nhà vệ sinh” Ánh mắt anh lạnh vô cùng, lúc anh nhìn cô, bốn mắt chạm nhau khiến sống lưng Cố Tiểu Mạch lạnh toát, anh cho rằng người làm Cố Lan Tâm ngất xỉu là cô sao??

Trái tim Cố Tiểu Mạch chợt lạnh đi, giọng nói bình tĩnh hơn cả trước đây, “Mộ Bắc Ngật, tôi biết anh hiểu nhầm rằng tôi là người hại cô ta, đúng không?”

“Hôm nay tôi nói thật cho anh biết, tuy tôi không thích Cố Lan Tâm, nhưng cũng không đến mức dùng thủ đoạn này để hãm hại cô ta, ở trong nhà vệ sinh, cô ta chất vấn tôi, tôi phản bác lại, cô ta đánh tôi, tôi chặn lại, không biết tại sao, cô ta lảo đảo lùi về phía sau, đập vào tường rồi ngất đi Cố Tiểu Mạch tức giận quá mới giải thích cho Mộ Bắc Ngật nghe, nhưng sau khi giải thích xong, Cố Tiểu Mạch bất giác cười lạnh, tại sao cô lại ngu ngốc đến mức đi giải thích với Mộ Bắc Ngật chứ?

Anh là chồng sắp cưới của Cố Lan Tâm, chắc chắn sẽ đứng về phía Cố Lan Tâm rồi.

Cho dù Cố Tiểu Mạch là một người quen sống một mình rồi, cô cũng không nhịn được mà có chút thất vọng, Cố Tiểu Mạch đưa tay lên phe phẩy đi sự giận giữ trên khuôn mặt, đôi mắt to tròn trần đầy lửa giận, bởi vì tranh cãi khiến mặt đỏ ửng.

Mộ Bắc Ngật cúi đầu nhìn khuôn mặt của Cố Tiểu Mạch, có chút đáng yêu, nhất thời chỉ muốn nhìn thêm Cố Tiểu Mạch một lúc.

Từ đầu đến cuối, Mộ Bắc Ngật không nói lời nào, chỉ đứng ở đó, Cố Tiểu Mạch không biết phải làm gì, thu lại ánh mắt, cô lên tiếng, “Vợ sắp cưới của anh bị thương rồi, bây giờ anh chẳng phải nên đi xem cô ta sao, ở lại đây chất vấn tôi vì sợ tôi chạy mất sao/” Mộ Bắc Ngật có chút tức giận, lớn như thế này rồi, chưa có ai dám nói chuyện với anh như vậy, sớm muộn gì cũng phải thay đổi cái kiểu không biết trời cao đất rộng này của Cố Tiểu Mạch!

Trước đây, mỗi lần Mộ Thiếu Lãnh chọc tức anh, Mộ Bắc Ngật đã xử lý cậu ta, cho dù là cô độc không có người giúp đỡ, anh vẫn biết rõ, tính cách như thế nào mới có thể tồn tại được.

Mười năm sau, có một người phụ nữ miệng mồm lanh lợi liên tục chạm đến giới hạn của anh, trong giới thương nghiệp ở Kinh Đô, tuy anh không hay nổi cáu, nhưng anh lạnh lùng đến mức người khác không dám lại gần, anh không bao giờ để lộ cảm xúc ra bên ngoài, anh càng như vậy thì càng khiến người ta cảm thấy anh là một người khó thăm dò.

Ánh mắt lạnh như băng của Mộ Bắc Ngật dần dần rực lửa, anh nhìn chằm chằm CốTiểu Mạch, người phụ nữ này, tối hôm qua với bây giờ hoàn toàn khác nhau.

Cố Tiểu Mạch đợi mãi vẫn không thấy Mộ Bắc Ngật có chút phản ứng gì, cô tức giận, vứt lại một câu, “Nếu đã không có chuyện gì thì tôi đi trước đây” Nói xong, Cố Tiểu Mạch định hất tay rời đi.

Cô vừa nhấc một chân lên, cổ tay nhỏ bé đã bị người ở phía sau túm lấy, Cố Tiểu Mạch mặc áo phông, lòng bàn tay lạnh lẽo của Mộ Bắc Ngật túm lấy cổ tay cô, lúc da thịt chạm vào nhau, hai tai C Cô sững sờ vài giây, nghiêng đầu nhìn, Mộ Bắc Ngật hình như không để ý đến chuyện tiếp xúc da thịt, anh tiến lên một bước, đến bên cạnh cô.

Cơ thể cao lớn đứng bên cạnh khiến Cố Tiểu Mạch nhỏ bé rất áp lực, Cố Tiểu Mạch bất giác nhớ ra, Cố Lan Tâm thấp hơn cô một cái đầu, mỗi ngày cô ta đều đi giày cao gót 7 8 phân, đứng ở bên cạnh Mộ Bắc Ngật trông vẫn rất nhỏ bé.

Cố Tiểu Mạch liếc đôi môi khô nứt nẻ của mình, Mộ Bắc Ngật chẳng thèm nói lời nào là tại sao vậy? Tức đến phát điên rồi sao?

“Rốt cuộc anh muốn thế nào?”

“Cố Tiểu Mạch, đến bây giờ vẫn chưa nhận ra lỗi lầm của cô sao?” Mộ Bắc Ngật nheo mắt, giọng nói vô cùng lạnh lùng.

Cố Tiểu Mạch nhìn trái nhìn phải, sống mũi cay cay, cô chu môi nói, “Tôi giải thích rồi, anh chẳng phải là không tin sai, chỉ là tiền viện phí thôi, tôi trả là được chứ gì? Bây giờ thì buông tôi ral” Vừa nói Cố Tiểu Mạch vừa vùng vẫy khỏi cánh tay của Mộ Bắc Ngật, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi cánh tay của anh.

Cố Tiểu Mạch bất giác nổi giận, giọng nói lạnh lẽo, “Buông ra!”

Thật không ngờ, Mộ Bắc Ngật không làm theo ý của cô, còn cầm cổ tay cô đi về phía trước, Mộ Bắc Ngật đi đến chỗ đỗ xe, tài xế nhìn thấy Mộ Bắc Ngật đi đến, đang định xuống xe mở của cho Mộ Bắc Ngật.

Mọi chuyện nằm ngoài dự đoán, tài xế mới mở được một nửa đã thấy Mộ Bắc Ngật lạnh lùng kéo cửa ra, cổ tay Cố Tiểu Mạch bị anh nắm có chút đau, trên miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm, “Mộ Bắc Ngật, anh làm gì thế? Làm gì thế hả?”

“Mau buông tôi ra.” Giọng nói trong trẻo của người phụ nữ văng vẳng bên tai vậy mà Mộ Bắc Ngật lại không cảm thấy khó chịu, giọng cô rõ ràng, dễ chịu chứ không phải giọng nói ẻo lả thảo mai.

Cô muốn thoát khỏi cánh tay anh, không ngừng đấm đá.

Tài xế lần đầu tiên nhìn thấy có một người phụ nữ dám đấm đá Tổng giám đốc Mộ.

Nhưng rất rõ ràng sức lực của Mộ Bắc Ngật với Cố Tiểu Mạch không cùng một cấp độ, hơn nữa anh biết tỏng tính cách của cô, ở bên ngoài, cô luôn giả vờ là một người mạnh mẽ nhưng thật ra bên trong lại vô cùng yếu đuối.

Mộ Bắc Ngật chẳng hể tốn sức để nhấc cô lên xe, Cố Tiểu Mạch bị đặt vào ghê bên cạnh, ngay sau đó, cô nhìn thấy Mộ Bắc Ngật cúi người bước vào, ngồi xuống bên cạnh cô, nhanh chóng đóng cửa xe lại rồi khóa luôn.
 
Back
Top Bottom