Ngôn Tình Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 141


Chương 141:

Lúc này Mộ Bắc Ngật đã né tránh được nhân viên, đi đến hướng mà bọn họ rời đi, bước chân nhanh như gió, mặt không đổi sắc đi về phía trước, trong lòng vẫn chưa chắc chắn đó là Cố Tiểu Mạch.

Nhưng trong phòng bỗng vang lên giọng nói của Cố Chấn Hải, ông †a gọi tên của Cố Tiểu Mạch đã khẳng định suy đoán của anh.

Mộ Bắc Ngật nhíu mày, anh đi đến nơi phát ra âm thanh, nhìn thấy bóng dáng của ba người ở trong phòng.

Mặt của Mộ Bắc Ngật chợt đen như đít nồi, hóa ra đúng là Cố Tiểu Mạch!

Cố Tiểu Mạch đầu đau như búa bổ, nhìn Tổng giám đốc Lâm với ánh mắt lạnh lùng, đôi môi đỏ mấp máy, “Tổng giám đốc Lâm, ông không biết tin đồ của tôi ở nhà họ Cố là gì sao?”

“Cái gì?” Tổng giám đốc Lâm nhìn người phụ nữ không biết điều ở trước mặt, ông ta không còn chút kiên nhãn nào nữa, giọng nói trở nên cáu kỉnh.

“Mọi người đều nói tôi là con riêng của Cố Chấn Hải, nếu Tổng giám đốc Lâm cưới một đứa con riêng như tôi sẽ bị người khác chê cười đó.”

Sắc mặt của Cố Chấn Hải chợt thay đổi, nếu ông bán Cố Tiểu Mạch cho Tổng giám đốc Lâm, tuyệt đối sẽ không làm lộ thân phận của Cố Tiểu Mạch.

Nhưng ông ta không ngờ Cố Tiểu Mạch lại chủ động nói ra điều này.

Sắc mặt Tổng giám đốc Lâm khó coi vô cùng, ông bị thu hút bởi sắc mặt lạnh lùng của Cố Tiểu Mạch, cô có khả năng thu hút người khác, khiến người ta u mê.

Tổng giám đốc Lâm nghĩ rượu cũng đã thấm vào người rồi, người phụ nữ thiếu dạy dỗ này, Tổng giám đốc Lâm ông sẽ tự dùng cơ thể của mình để dạy cho người phụ nữ trước mặt một bài học.

Ông ta liếc nhìn Cố Chấn Hải, mong ông già này mau chóng rời đi, “Tổng giám đốc Cố, tôi thấy cô Cố say rồi, để tôi chăm sóc cho cô ấy, như nào? Hợp tác giữa Lâm Thị và Mộ Thị phải xem biểu hiện tối hôm nay như nào đã.

Cố Chấn Hải hiểu ngay ý tứ trong lời nói của Tổng giám đốc Lâm, ông ta không dám ở lại quá lâu, vội vàng cười nịnh nọt nói vài chữ “Được”, đúng lên chuẩn bị đi ra ngoài.

Đúng vào lúc này, cửa phòng được người ở bên ngoài mở ra, Cố Chấn Hải quay người lại, nhìn thấy Mộ Bắc Ngật đang đứng ở ngoài cửa.

Không biết tại sao, ánh mắt Cố Chấn Hải có chút chột dạ, sau đó trở nên lo lắng.

Cố Tiểu Mạch bước đến, nhìn thấy Mộ Bắc Ngật, chỉ trong nháy mắt, sợi dây đang treo lơ lửng như được hạ xuống, so với Cố Chấn Hải, cô càng tin tưởng Mộ Bắc Ngật hơn.

Chỉ mong Mộ Bắc Ngật bỏ qua những chuyện cũ, làm ơn làm ơn, hãy cứu cô.

Cố Tiểu Mạch lẩm bẩm trong lòng, Tổng giám đốc Lâm cũng bị kinh động bởi tiếng động bên ngoài cửa truyền đến, ông ta đứng lên, Mộ Bắc Ngật nhìn rõ chất lỏng trên quần ông ta.

Tổng giám đốc Lâm chớp mắt, giọng điệu trở nên lễ độ hơn, “Tổng giám đốc Mộ, sao anh lại có thời gian rảnh để đến đây?”

“Tôi đến tìm bạn nhảy của tôi”

Mộ Bắc Ngật nhìn chăm chằm Cố Tiểu Mạch, hôm nay cô rất chói lóa, đôi môi đỏ mở ra rồi khép lại, cực kỳ thu hút người khác, còn ăn mặc lộ liễu như vậy, cô không cảm thấy không thích hợp sao??

Mộ Bắc Ngật tức giận, đi đến trước mặt Tổng giám đốc Lâm, lạnh lùng nhìn hai người đó, “Tổng giám đốc Cố, tối nay Cố Tiểu Mạch là bạn nhảy của tôi, ông tự mình đưa cô ấy đi, có gì muốn giải thích không?”

Mặc dù Mộ Bắc Ngật sắp là con rể của nhà họ Cố nhưng ở trước mặt Mộ Bắc Ngật, Cố Chấn Hải vẫn không dám cáu giận, ông ta lắp bắp, “Tổng giám đốc… Tổng giám đốc Mộ, bạn nhảy của cậu không phải là Lan Tâm sao?”

“Cô ấy làm việc ở Mộ Thị, Tổng giám đốc Lâm có ý gì với bạn nhảy của tôi sao?”

“Hóa ra đây là bạn nhảy của Tổng giám đốc Mộ à, Tổng giám đốc.

Cố, ông có ý gì đây, ông muốn tôi khó xử sao, muốn chơi tôi sao?” Tổng giám đốc Lâm không ngu ngốc đến mức trở thành kẻ thù của Mộ Thị, nhất thời đẩy hết trách nhiệm lên đầu Cố Chấn Hải.

Cố Chấn Hải không nghĩ mọi chuyển lại thay đổi như thế này, sống lưng ông ta lạnh toát, chỉ có thể cúi đầu xin lỗi.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 142


Chương 142:

Tổng giám đốc Lâm nhìn Cố Chấn Hải không nén nổi cơn giận, cho dù ông ta thích Cố Tiểu Mạch nhưng Tổng giám đốc Mộ ở đây, ông ta phải đè nó xuống.

Cố Tiểu Mạch đứng bên cạnh, cô thở phào nhẹ nhõm, có điều, tại sao mặt cô lại nóng bừng lên chứ? Không, cả người cô đều nóng rực.

Cố Tiểu Mạch đang định giơ tay lên vỗ vào mặt, bên tai truyền đến giọng nói không cho phép cô từ chối, “Khoác tay”

Nghe xong câu nói này, Cố Tiểu Mạch nhìn qua, hóa ra là bảo cô khoác tay anh, động tác này hình như hơi thân mật quá rồi.

Nhưng so với anh thì ở đây nguy hiểm hơn nhiều, Cố Tiểu Mạch chẳng thèm quan tâm điều gì nữa, cô cắn răng khoác tay Mộ Bắc Ngật, còn nói một câu, “Tổng giám đốc Mộ, Tổng giám đốc Cố tự mình làm những điều này, không những làm mất mặt Tổng giám đốc Mộ còn khiến Tổng giám đốc Lâm hiểu lầm, làm ảnh hưởng đến sự hòa thuận giữa hai công ty, khiến Tổng giám đốc Mộ buồn phiền hơn rồi”

Mộ Bắc Ngật gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố Chấn Hải, có chút cảnh cáo, Cố Chấn Hải không dám nhìn thẳng vào mắt Mộ Bắc Ngật.

Anh đưa Gố Tiểu Mạch rời khỏi chỗ này, Tổng giám đốc Lâm đưa tay sờ khuôn mặt béo phì của mình, nhìn Cố Chấn Hải, ông ta thẹn quá hóa giận hừ lạnh một tiếng, sau đó đi ra ngoài.

Thật ra Cố Tiểu Mạch có thể cảm nhận được sự ấm áp trên người Mộ Bắc Ngật, hôm nay anh cứu cô, Cố Tiểu Mạch sẽ cảm ơn anh.

Cô đi giày cao gót nên không thể theo kịp bước chân của Mộ Bắc Ngật, giọng nói dịu dàng mềm mại vang lên, “Mộ Bắc Ngật, vừa nãy, cảm ơn anh nhé”

Mộ Bắc Ngật im lặng đến đáng sợ, nhưng chỉ vì một câu của Cố Tiểu Mạch khiên anh không kiềm chế được cảm xúc nữa, hành lang không có người qua lại, Mộ Bắc Ngật ép Cố Tiểu Mạch vào tường.

Sức lực của anh không nhỏ, không hề thương hoa tiếc ngọc, lưng của Cố Tiểu Mạch đập vào tường, hic, đau quá!

Cố Tiểu Mạch còn chưa kịp cảm nhận cái đau thì anh đã sờ căm cô, ép cô ngẩng đầu lên, Cố Tiểu Mạch mở to mắt nhìn Mộ Bắc Ngật với ánh mắt hoảng hốt.

Sau đó nghe thấy Mộ Bắc Ngật lạnh lùng chất vấn, “Cố Tiểu Mạch, Cố Chấn Hải cho cô lợi ích gì để cô đi gặp loại người này, hả?

Lợi ích?

142-1-vo-a.jpg


chút ý thức, “Hình như không liên quan đến anh mà phải không?”

Không liên quan? Thế sao?

Mộ Bắc Ngật nở nụ cười chế giểu, anh nhìn Cố Tiểu Mạch, anh hận không thể nhốt cô trong tim mình, anh thốt ra từng chữ từng chữ rất rõ ràng, “Không liên quan đến tôi? Bây giờ tôi đưa cô về chỗ của Tổng giám đốc Lâm, ok?”

Cố Tiểu Mạch hoảng hốt, hai tay ôm chặt eo Mộ Bắc Ngật, sợ hãi anh sẽ thật sự làm như vậy, Cố Tiểu Mạch lên tiếng cầu xin, “Đừng, Mộ Bắc Ngật, làm người tốt thì tốt đến cùng chứ, tôi thật sự rất cảm ơn anh đã giúp tôi, bây giờ tôi sẽ tự mình đi v’ Cố Tiểu Mạch cực kỳ sợ hãi, quan trọng nhất chính là cái cảm giác đó trong người cô ngày càng rõ ràng, hình như muốn chiếm đoạt hết lý trí của cô, muốn cô bùng cháy.

Cô không biết cảm giác kỳ quái này từ đâu đến, cô muốn nhanh chóng rời khỏi Mộ Bắc Ngật, nếu không cô không biết mình sẽ làm ra chuyện khốn nạn gì nữa.

Cố Tiểu Mạch dùng hai tay đẩy Mộ Bắc Ngật ra, Mộ Bắc Ngật không hài lòng với sự phản kháng của cô, cơ thể anh tiến lại gần hơn, không cho Gố Tiểu Mạch cơ hội chạy thoát.

“Anh… anh mau buông tôi ra, nếu không buông tôi sẽ hét lên đấy”

“Ừ, hét lên đi, đến lúc đó chắc cô sẽ ngại thối mũi đó, tôi sẽ bảo người ta làm mờ mặt của cô ở trên báo.”

Một câu nói khiến Cố Tiểu Mạch cạn lời, Mộ Bắc Ngật là người trong giới thương nghiệp, sẽ lên trang tin tức sao?

Hình như là có…

Cố Tiểu Mạch không dám động đậy, cô mở to mắt, nhìn Mộ Bắc Ngật đầy sợ hãi.

Đến lúc cô ngoan ngoãn không phản kháng nữa, sắc mặt Mộ Bắc Ngật mới dịu đi, trong đầu lại hiện lên hình ảnh bàn tay của Tổng giám đốc Lâm sờ vào eo Cố Tiểu Mạch, trong lòng cực kỳ phẫn nộ.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 143


Chương 143:

Môi anh nhếch lên, anh kéo cô định đi ra ngoài, đồng thời thở dài một tiếng, có chút bất lực nói, “Đi thôi, tôi đưa cô về.

Anh kéo cổ tay cô đi ra bên ngoài, hiếm có khi Cố Tiểu Mạch lại ngoan ngoãn đi theo anh, cô cúi đầu xuống, mắt nhòe đi, cô không nhìn rõ mọi thứ nhưng lại nhìn rõ bàn tay thon dài của anh đang nắm tay cô.

Cố Tiểu Mạch cảm thấy khó thở, có cảm giác như chỗ nào đó đã sập xuống, cảm giác này chiếm trọn trái tim Cố Tiểu Mạch, người cô run rẩy như bị sét đánh, giơ bàn tay còn lại lên vỗ khuôn mặt đang nóng rực của mình.

Cố Tiểu Mạch, mày nhất định là bị ma nhập rồi, tại sao lại động lòng với Mộ Bắc Ngật chứ??

Lúc đầu Mộ Bắc Ngật cầm cổ tay Cố Tiểu Mạch, sau đó nắm tay cô, mặt anh rất điềm tĩnh, không có chút ngại ngùng rung động nào cả, Cố Tiểu Mạch kinh ngạc nhìn hai tay đang nắm chặt, kinh ngạc đến mức không còn suy nghĩ được điều gì.

Anh có biết anh đang làm gì không?

Lúc Mộ Bắc Ngật và Cố Tiểu Mạch ra khỏi khách sạn, Dịch Bách đã đợi ở trước cửa, lúc nhìn Mộ Bắc Ngật nắm tay Cố Tiểu Mạch đi ra, cậu sừng sờ tại chỗ sau đó giả vờ nghiêm túc đi đến, “Sếp, trời đã tối rồi, chúng ta đưa cô Cố về nhà trước ạ?”

“Không cần, tôi…”

“Đưa cô ta về nhà”

Mộ Bắc Ngật biết Cố Tiểu Mạch đã dọn khỏi căn hộ, không cần điều tra, nhân cơ hội đưa cô về là có thể biết được địa chỉ nhà cô.

Mộ Bắc Ngật ngắt lời Cố Tiểu Mạch, Dịch Bách đáp lại một tiếng, sau đó mở cửa xe phía sau, Cố Tiểu Mạch bị Mộ Bắc Ngật nhét vào xe một cách thô lỗ.

Cố Tiểu Mạch bị đẩy, đầu óc quay cuồng, có cảm giác máu đang dồn lên não.

Cô vỗ ngực, cảm giác nóng rực ngày càng rõ ràng, hơn nữa từ từ không chịu sự khống chế của cô.

Trên đường, chiếc xe rất yên tĩnh, không có bất kỳ âm thanh nào cả.

Cố Tiểu Mạch toàn thân nóng rực, không thể nào làm dịu mát đi, cô “giải độc” bằng cách mò tìm nút bấm hạ kính xuống.

Nhưng bây giờ đã tối, gió bên ngoài rất lạnh, hơn nữa Cố Tiểu Mạch còn mặc ít như thế, Mộ Bắc Ngật giơ tay chặn cô lại, Cố Tiểu Mạch quay người lại, bốn mắt nhìn nhau.

Da thịt tiếp xúc khiến Cố Tiểu Mạch có cảm giác như có một dòng điện chạy qua người cô.

Cơ thể Cố Tiểu Mạch run rẩy, càng nhìn Mộ Bắc Ngật cô càng muốn lao đến ôm anh, hôn anh.

Cô làm sao thế này? Lẽ nào là khao khát của một người phụ nữ lớn tuổi rồi sao?

Cố Tiểu Mạch l**m môi trước mặt Mộ Bắc Ngật…

Mộ Bắc Ngật kinh ngạc, sau đó ánh mắt trở nên sâu thẳm, anh lên tiếng nhắc nhở, “Cố Tiểu Mạch”

ÐM, giọng nói thật quyến rũ!

Cố Tiểu Mạch bị anh nắm tay, cô muốn thoát khỏi bàn tay anh, sau đó sờ theo tay anh, ngón tay di chuyển đến trước ngực anh, anh mặc áo vest đen, cúc đóng rất chỉnh tề.

Nhìn có vẻ là cấm dục, Mộ Bắc Ngật vốn đã cho mọi người cảm giác anh là người lạnh lùng, không muốn gần người khác, cái nóng rực.

trong người khiến Cố Tiểu Mạch to gan hơn.

Cô lẩm bẩm, “Tôi nóng lắm ý”

Bốn chữ lọt vào tai Mộ Bắc Ngật, anh hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn Cố Tiểu Mạch.

Dịch Bách ngồi ở ghế trước chuyên tâm lái xe, nhất thời không phát hiện ra, nhưng chỉ một lúc nữa cậu ta sẽ nhận ra có điều không ổn.

Mặt Mộ Bắc Ngật đen như đít nồi, nhìn ngón tay Cố Tiểu Mạch đang cởi cúc áo của anh, cô đã cởi được ba chiếc cúc ở phía trên.

Sau đó cô luồn tay vào bên trong, sờ khuôn ngực vạm vỡ của anh.

Người phụ này, tại sao lại to gan như vậy?

Mộ Bắc Ngật không phải chưa bao giờ bị người ta hãm hại, thuốc.

mà phát tác thì không thể nào khống chế được, lúc này, trong xe tối tăm, nhưng Mộ Bắc Ngật có thể nhìn thấy rõ sự khác lạ của Cố Tiểu Mạch, mặt cô đỏ ửng, không giống với đỏ như ngày bình thường.

Cô đang thở dồn dập, chỉ trong nháy mắt, Mộ Bắc Ngật đã hiểu ra, người phụ nữ này đã bị bỏ thuốc.

Lúc anh nhận ra điều này, sắc mặt Mộ Bắc Ngật lạnh đi, lạnh đến thấu xương.

Là Cố Chấn Hải và Tổng giám đốc Lâm đã bỏ thuốc? Anh nhất thời không dám tưởng tượng, nếu anh đến chậm một bước, mọi chuyện sẽ như thế nào???
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 144


Chương 144:

Cố Tiểu Mạch đại khái là bị thuốc khống chế, cô coi anh là thuốc giải nên mới áp sát anh tìm cách giải thoát, hiếm có khi Cố Tiểu Mạch lại gần anh như thế, còn tùy tiện sờ mó anh.

Mộ Bắc Ngật sắp không chịu đựng được nữa, anh lạnh lùng lên “Dịch Bách, dừng xe!”

“Cái gì ạ? Sếp”

Mộ Bắc Ngật trầm giọng nói, “Tôi bảo cậu dừng xe, sau đó xuống xel”

tiến Dịch Bách không dám hỏi nhiều, vội vàng dừng xe bên rệ đường, cậu ta nhanh chóng tháo dây an toàn, xuống xe.

Lúc này trên xe chỉ còn anh và Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch thở hổn hển nói, “Thật đấy, nóng quá”

Mộ Bắc Ngật không kiềm chế được nữa, anh bế cô đặt lên chân, ghế sau rất rộng rãi, thích hợp để làm những chuyện không thể miêu tả này.

Cố Tiểu Mạch hoàn toàn mất hết lý trí, sờ mó lung tung trên người Mộ Bắc Ngật.

Mộ Bắc Ngật đỡ người cô, thấy cô lao về phía mình, đại khái là trên người anh có hơi lạnh, Cố Tiểu Mạch chỉ muốn ôm anh để cảm thấy thoải mái hơn.

Nhưng Mộ Bắc Ngật lại không theo ý của cô, rõ ràng biết cô rất khó chịu nhưng vẫn không để cô lại gần.

“Khó chịu?” Giọng nói trầm trầm lại vang lên, Cố Tiểu Mạch thật sự yêu cái giọng này đến chết mất.

Cố Tiểu Mạch ngoan ngoãn gật đầu, sau đó yếu ớt bất lực cầu cứu, “Giúp tôi, không thoải mái..”

“Biết tôi là ai không?”

Mộ Bắc Ngật kiên nhẫn hỏi cô, đôi mắt đen như mực nhìn Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch nhẹ nhàng lắc đầu, bây giờ cô cực kỳ khó chịu, người đàn ông trước mặt còn cứ nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, không để cô ôm thì thôi đi còn hỏi cô những câu hỏi vô vị này nữa.

Cho dù Cố Tiểu Mạch có biết anh là ai thì lúc này cũng sẽ không ngoan ngoan gật đầu, cô vỗ nhẹ lên mặt Mộ Bắc Ngật, “Giúp tôi… nếu không, tôi sẽ đi tìm người khác.”

Cô nhìn Mộ Bắc Ngật, cô bị anh hành hạ đến mức nôn nóng rồi, nhìn Cố Tiểu Mạch định đứng lên, ánh mắt Mộ Bắc Ngật tối sầm, lạnh lẽo.

Anh lập tức ôm eo Cố Tiểu Mạch, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố Tiểu Mạch, cấu vào eo cô.

“Nói tôi là ai thì tôi sẽ giúp cô, không để cô khó chịu nữa”

“Thật… thật sao?” Cố Tiểu Mạch mắt sáng long lanh nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt.

“ừ”

“Anh là… Mộ, Bắc, Ngật” Cố Tiểu Mạch thốt ra từng chữ rõ mồn một.

Nói xong, khóe miệng Mộ Bắc Ngật cong lên, rất tốt, anh ngẩng đầu hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô, đôi môi đã quyến rũ anh cả buổi tối rồi.

Ghế sau rộng rãi, Cố Tiểu Mạch mơ màng bị anh đè xuống ghế, sau đó cảm nhận được cơn đau ập đến, rõ ràng đây không phải lần đầu tiên, nhưng cô vẫn cảm thấy rất đau, Cố Tiểu Mạch vừa khó chịu vừa thoải mái, cô chỉ có thể kêu lên một tiếng, nhưng không dám kêu quá to mà như tiếng kêu của con mèo.

Mộ Bắc Ngật chiếm đoạt cô một lần xong, Cố Tiểu Mạch đã mệt lả, đêm buông xuống, bên ngoài bầu trời tối tăm, đèn trên đường đã bị rất nhiều, đôi mắt của Cố Tiểu Mạch ướt át, tuy trong người không nóng rực như lúc ban đầu nữa nhưng lại bị anh làm cho đau đớn.

Cố Tiểu Mạch không hài lòng giơ tay lên đập vào ngực anh, xả giận, sau đó, Mộ Bắc Ngật cầm áo vest rơi trên xe khoác lên người Cố Tiểu Mạch.

Nửa tiếng sau, Dịch Bách mặt có chút đỏ lái xe đưa Mộ Bắc Ngật về nhà họ Mộ.

Cậu ta ho khan một tiếng, không dám nhìn về phía sau mình, cậu ta nhỏ giọng nói, “Sếp, đến rồi ạ”

“ừ”

Mộ Bắc Ngật mở cửa xe, ôm Cố Tiểu Mạch lên, bước xuống, đi vào bên trong biệt thự.

Dịch Bách hóa đá ngay tại chỗ, mãi vẫn không hoàn hồn, lẽ nào suốt thời gian vừa qua, Sếp động lòng với cô Cố kia rồi sao?

Trong nhà của Mộ Bắc Ngật không có người nào, bên trong là một màu đen xì xì, Mộ Bắc Ngật quen thuộc với kiến trúc của căn biệt thự, không thèm mở điện mà đi thẳng lên tầng hai vào phòng ngủ.

Anh nhẹ nhàng đặt Cố Tiểu Mạch xuống giường, Cố Tiểu Mạch lăn một vòng, ôm chặt cái chăn bên cạnh, im lặng ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.

So với con mèo hoang vừa nấy thì bây giờ cô cực kỳ im lặng.

Ngọn lửa trong cô đã dịu đi, nhưng lại làm bùng cháy ngọn lửa trong Mộ Bắc Ngật, khó mà dịu đi được.

Mộ Bắc Ngật chửi thầm một tiếng, quay người đi vào nhà tắm, dội nước lạnh lên người, sau đó thay bộ đồ ngủ, cầm khăn mặt đi ra ngoài.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 145


Chương 145:

Vừa bước ra đã nhìn thấy tư thế ngủ “mê hoặc người” của Cố Tiểu Mạch, giang chân giang tay nằm trên giường của Mộ Bắc Ngật, bộ lễ phục trên người xô xệch, dây áo rơi xuống tận ngực, làn da mịn màng trắng trẻo vẫn còn lưu lại vết căn m*t của Mộ Bắc Ngật.

Mộ Bắc Ngật nuốt nước bọt, anh với tay tắt đèn, bước đến, ôm Cố Tiểu Mạch vào lòng, cái ôm này khiến Mộ Bắc Ngật muốn làm chuyện xấu.

Thật kỳ lạ, anh trước giờ đều cấm dục, nhưng mỗi lần gặp Cố Tiểu Mạch, cô đều khiến người anh nóng rực.

Cho dù Cố Tiểu Mạch đã chìm vào giấc ngủ, Mộ Bắc Ngật vẫn ôm cô tự mình làm hết lần này đến lần khác.

Cho đến tận lúc gần sáng, Mộ Bắc Ngật giống như con hồ ly thỏa mãn, ăn đã no bụng rồi mới dừng lại.

Anh thỏa mãn ôm Cố Tiểu Mạch chìm vào giấc ngủ.

Mặt trời lên đến đỉnh đầu, kim đồng hồ tí tắc tí tắc, lúc Cố Tiểu Mạch tỉnh giấc, cả người đau ê ẩm, nhất là phía dưới, đau đến mức chỉ cần động một chút thôi cũng không chịu được.

Cố Tiểu Mạch mở mắt, nhìn trần nhà trên đỉnh đầu, cô ngơ ngác, đây là đâu?

Cô lập tức ngồi thẳng dậy, nước mắt làm trôi đi son phấn trên mặt, đầu tóc rối bù trông thật là thê thảm.

Cố Tiểu Mạch cúi đầu nhìn cơ thể của mình, cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, nhìn cái giường lộn xộn bừa bãi, Cố Tiểu Mạch không cần nghĩ cũng biết tối qua đã xảy ra chuyện gì.

Trong phòng không có người khác, Cố Tiểu Mạch không kịp suy nghĩ điều gì khác, lập tức bước xuống giường, chạy vào nhà tắm.

Mộ Bắc Ngật đã tỉnh dậy từ sớm, hôm nay anh mặc bộ đồ thể thao màu đen, trông ấm áp hơn mọi khi.

Anh ở bếp làm đồ ăn sáng, nhìn đồng hồ đeo tay, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, người phụ nữ kia chắc cũng đã tỉnh dậy rồi.

Anh đi lên tầng hai, đến Mộ Bắc Ngật cũng không nhận ra hôm nay trên miệng anh luôn nở một nụ cười, đi đến phòng ngủ, anh đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt anh là Cố Tiểu Mạch không biết lấy đâu ra chiếc áo sơ mi trắng của anh mặc lên người, ngồi trên giường, cúi đầu nhìn điện thoại, hình như đang tính toán gì đó.

Mộ Bắc Ngật nhíu mày, lên tiếng hỏi, “Cố Tiểu Mạch, cô đang làm gì vậy?”

Cố Tiểu Mạch nghe thấy giọng nói của Mộ Bắc Ngật, cái gì nên đến rồi cũng sẽ đến, cô từ từ ngẩng đầu lên, có chút lo lắng không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Mộ Bắc Ngật dựa vào cửa phòng, “Nói”

“Mộ Bắc Ngật, tối qua chúng ta..” Cố Tiểu Mạch không biết phải nói như thế nào, mặt mày ủ rũ.

Mộ Bắc Ngật nhíu mày, đôi môi mỏng nhếch lên, anh lên tiếng, “Hôm qua, là cô cầu xin tôi giúp cô”

Giúp cô…

Câu này sao nghe quen thế, Cố Tiểu Mạch lúc này mới phản ứng lại, năm năm trước không phải cũng như vậy sao? Cô cứ thế mà bị người ta chiếm đoạt.

Bây giờ Mộ Bắc Ngật vì cứu cô mà…

Cô thậm chí không dám nhìn mặt anh, chắc chắn là u ám lắm đây.

Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, Cố Tiểu Mạch cắn răng, vừa nãy cô đang tính số tiền tiết kiệm bao nhiêu năm qua của mình, số tiền này chắc đủ để bù đắp cho anh.

Có điều, một người thông minh như Cố Tiểu Mạch tại sao gặp phải Mộ Bắc Ngật lại trở nên ngu ngơ chứ?

Cô ngồi dậy, lúc xuống giường chân tê rần, trong kí ức của cô lúc hai người ở trên xe, Mộ Bắc Ngật mạnh mẽ chiếm lấy cô, lúc đó cô cũng chịu đựng rồi, nhưng không ngờ, còn đau hơn cả lần đầu tiên.

Cố Tiểu Mạch không dám nhe nanh múa vuốt ở trước mặt Mộ Bắc Ngật, cô biết vừa sáng sớm người phụ nữ đã làm như vậy ở trước mặt đàn ông sẽ “tự mình hại mình”.

Cô miễn cưỡng duy trì sự điềm tĩnh đi đến cách Mộ Bắc Ngật hai ba bước chân rồi dừng lại, nắm chặt điện thoại, lấy hết dũng khí lên tiếng, “Mộ Bắc Ngật, tối hôm qua là tôi không đúng, tôi đền anh… 10 vạn, được không?”

Cô căn chặt răng, cùng lắm thì Mộ Bắc Ngật trả cô trước 10 vạn sau đó cô trả cho anh.

Thường thì sau khi xảy ra chuyện, đưa từng đấy tiền thế là hợp lý nhỉ?

Có điều, Cố Tiểu Mạch vẫn nhận ra sức ép phía trên đầu mình, sức.

ép đó khiến hô hấp của cô trở nên khó khăn.

Tại sao nhiệt độ trong phòng tự nhiên lại thấp thế nhỉ? Cố Tiểu Mạch cần môi, bộ dạng đang suy nghĩ gì đó, cuối cùng, quyết định ngước mắt nhìn anh, “Thêm năm vạn nữa, tôi thật sự không có nhiều tiền, Mộ Bắc Ngật”

Cố Tiểu Mạch mặc áo sơ mi trắng có mùi của Mộ Bắc Ngật, đôi chân nhỏ nhắn lộ ra bên ngoài, vẻ mặt ngây thơ kiên định, nhất là đôi mắt xinh đẹp đó, cô giống như bức tranh lọt vào mắt anh, làm rung động trái tim anh.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 146


Chương 146:

Mộ Bắc Ngật dựa vào cửa phòng, ánh mắt nhìn Cố Tiểu Mạch càng sâu thẩm hơn, một lúc sau, anh lạnh lùng nói, “Cố Tiểu Mạch, cô coi tôi là gì? Người đàn ông cho cô tận hưởng một đêm à?

Cố Tiểu Mạch nghe xong, lời đã đến miệng bỗng nhiên nuốt lại vào bên trong, vào lúc này, Cố Tiểu Mạch không thể ngốc nghếch đầm đầu vào súng.

Có điều, chuyện này phụ nữ sẽ khó chịu hơn một chút, tại sao anh lại tức giận như thế…

Cố Tiểu Mạch hít một hơi thật sâu, suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng, “Mộ Bắc Ngật, tôi biết anh có rất nhiều tiền, anh cũng sẽ không có hứng thú gì với số tiền ít ỏi này của tôi, nhưng đây là số tiền lớn nhất tôi có thể đưa cho anh, chuyện tối hôm qua, là lỗi của tôi, tôi thật sự xin lỗi”

“Thế nên, cô muốn lấy tiền để đuổi tôi đi?”

Chẳng trách, anh vừa bước vào đã nhìn thấy Cố Tiểu Mạch cúi đầu vắt nát óc suy nghĩ, chuyện tối hôm qua cô ngoài muốn bù đắp cho anh ra thì còn muốn làm gì nữa không?

Thật là ngốc nghếch!

Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên đứng thẳng, bước về phía trước, kéo cô vào trong lòng.

Cố Tiểu Mạch không hề có sự đề phòng với hành động bất ngờ của Mộ Bắc Ngật, cô hít một hơi thật sâu, trời đất quay cuồng, cô lại bị ép vào tường, cơ thể anh áp sát cô, anh cúi đầu nhìn cô chăm chú.

Cố Tiểu Mạch sợ đến mức mở to mắt, tiếp tục nói, “Mộ Bắc Ngật, chuyện này tôi cũng là người bị hại đó. Hơn nữa lần trước… lần trước, tôi còn giúp anh”

Càng về sau giọng nói càng nhỏ đi, nhỏ đến mức cô có chút chột đạ.

Mộ Bắc Ngật bật cười vì câu nói hài hước của cô, “Thế nên chúng ta chỉ là giúp đỡ lẫn nhau? Có điều, Cố Tiểu Mạch, cô có còn nhớ…”

Mộ Bắc Ngật cố tình nói một nửa, sau đó nhìn chằm chằm Cố Tiểu Mạch, cô mở to mắt nghiêm túc nhìn anh, ánh mắt Cố Tiểu Mạch di chuyển xuống dưới, anh cúi đầu nhìn ngực mình, anh ngang nhiên cởi ba chiếc cúc phía trên trước mặt Cố Tiểu Mạch.

Mặt của Cố Tiểu Mạch bỗng nóng rực.

“Cố Tiểu Mạch, cô chủ động quyến rũ tôi, cầu xin tôi giúp cô, những thứ này tôi còn chưa tính sổ với cô, vậy mà cô đã muốn lấy 15 vạn ra để đuổi tôi đi?” Mộ Bắc Ngật từ từ lên tiếng, khóe miệng nhếch lên.

Cố Tiểu Mạch hoảng hổ, “Vậy anh muốn như thế nào?”

Mộ Bắc Ngật hiếm có khi hứng thú như vậy, có trời mới biết lúc sáng Dịch Bách đến đón anh đi làm, Mộ Bắc Ngật biết trong nhà có cô gái thích ngủ nướng nên chuyển hết công việc ngày hôm nay sang ngày mai.

Dịch Bách rất kinh ngạc, hai ngày nay Sếp không bình thường cho lắm, người khác không biết nhưng Dịch Bách biết rõ, nhất là sáng nay nhìn thấy tinh thần sảng khoái của Sếp… khiến người khác nghĩ sai lệch.

Thế nên, lúc này Mộ Bắc Ngật có đủ thời gian để khiến Cố Tiểu Mạch nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối hôm qua.

Ánh mắt nhìn Cố Tiểu Mạch của Mộ Bắc Ngật tràn đầy d*c v*ng và nguy hiểm, Cố Tiểu Mạch muốn bỏ chạy, cô lo lắng nuốt nước bọt, nhìn thấy Mộ Bắc Ngật cúi người định hôn lên môi cô, Cố Tiểu Mạch bỗng nhiên nhắm mắt lại, chân tay luống cuống đẩy Mộ Bắc Ngật ra.

Mộ Bắc Ngật vẫn chưa mất đi lý trí, bị cô đẩy mà người không nhúc nhích, thậm chí còn túm lấy tay cô, kéo ra phía sau.

Lúc này mặt Cố Tiểu Mạch đỏ ửng, lúc tỉnh táo mà làm chuyện này là một kiếp nạn đối với cô.

Cố Tiểu Mạch không nhịn được nữa, cô bỗng hét lên, “Mộ Bắc Ngật, anh quên mất anh có Cố Lan Tâm sao? Lẽ nào bình thường cô ta không làm anh thỏa mãn sao? Anh ở bên ngoài tìm người khác, anh không thấy có lỗi với cô ta à? Cô ta ở bên cạnh anh năm năm, tình cảm sâu đậm, anh làm như thế này có xứng với cô ta không?”

Nói đến cuối cùng, Cố Tiểu Mạch cắn chặt răng, cô biết những gia đình ở giới thượng lưu đều rất bạc bẽo vô tình.

Bi kịch hôn nhân giữa bố cô và mẹ cô đã khiến Cố Tiểu Mạch hiểu rõ rằng bọn họ bạc bếo như thế nào.

Kết hôn với bạn có lế không phải vì thực lòng yêu bạn, có lẽ vì lợi ích, có lẽ vì liên hôn giữa hai công ty, ngay cả khi kết hôn rồi, người mà anh ta yêu cũng chưa chắc đã là bạn, bên ngoài sẽ có người phụ nữ anh ta yêu.

Loại đàn ông bạc bẽo vô tình không có trách nhiệm này, Cố Tiểu Mạch không cần, thế nên năm đó lúc bỏ nhà ra đi, cô khinh thường những người đàn ông như Cố Chấn Hải, cùng một lúc làm tổn thương hai người phụ nữ.

Cơ thể Mộ Bắc Ngật cứng đờ, sắc mặt vô cùng khó coi, “Tôi không thích cô ấy”

Chỉ đơn giản năm chữ, Cố Tiểu Mạch kinh ngạc, nhưng ngay lúc cô mở miệng thì anh bỗng cúi người xuống, chặn miệng cô lại.

Lúc cô phản ứng lại, lập tức muốn đẩy Mộ Bắc Ngật ra, nhưng Mộ Bắc Ngật không nhúc nhích, đến lúc anh hôn một lúc lâu sau mới hài lòng buông cô ra.

Quả nhiên, anh không hề bài xích với chuyện tiếp xúc với cô, thậm chí mỗi lần tiếp xúc cô luôn khơi dậy d*c v*ng trong anh, giống như…giống như cô gái năm năm trước.

Nghĩ đến đây, mặt Mộ Bắc Ngật tối sầm, tâm trạng trở nên phức tạp.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 147


Chương 147:

Cố Tiểu Mạch tức giận lau đôi môi của mình, vốn định chất vấn Mộ Bắc Ngật nhưng Mộ Bắc Ngật đã lên tiếng trước, “Bây giờ hòa rồi nhé, chuyện tối hôm qua coi như không có gì”

Cố Tiểu Mạch bất ngờ, cô sững sờ một lúc, Mộ Bắc Ngật vứt lại một câu, “Tôi đã chuẩn bị quần áo cho cô ở dưới nhà, cô xuống nhà thay đồ đi, sau đó ăn sáng, ăn xong tôi sẽ đưa cô về”

Nói xong, Mộ Bắc Ngật đi ra khỏi phòng.

Mộ Bắc Ngật xuống cầu thang, đi thẳng đến bếp, tim anh vẫn đập thình thịch, anh đứng yên tại chỗ, từ từ quay người lại, mắt hướng về phía tầng hai, lúc nhìn thấy Cố Tiểu Mạch một mình ở trong phòng nhảy nhót đáng yêu kinh khủng, Mộ Bắc Ngật bất giác cười nhẹ.

Mộ Bắc Ngật không muốn nhắc đến nữa, còn Cố Tiểu Mạch hiển nhiên cũng không muốn nhắc đến, thay quần áo, ăn sáng xong, Cố Tiểu Mạch vội vàng chào Mộ Bắc Ngật rồi rời đi.

Nhưng Mộ Bắc Ngật chặn lại, “Ở đây không bắt được taxi”

Dù sao đây cũng là khu biệt thự cao cấp, đi bộ đến chỗ bắt được.

taxi thì cũng mệt lả, Mộ Bắc Ngật cầm chìa khóa, đi ra ngoài cùng với Cố Tiểu Mạch.

Nhưng họ không biết rằng, lúc họ rời khỏi biệt thự của nhà họ Mộ, phía xa xa có một bóng người lướt qua.

Mộ Bắc Ngật đưa Cố Tiểu Mạch đến cửa nhà Lục Noãn rồi rời đi.

Cố Tiểu Mạch đứng yên tại chỗ, nhìn bóng dáng rời đi của Mộ Bắc Ngật, cô có chút phiền muộn, lúc nãy ở nhà họ Mộ cô giả vờ không quan tâm mọi thứ chỉ để che giấu đi sự lo lắng của mình.

Lần đầu tiên cô mất kiểm soát nhưng lại không hề hối hận vì đối phương là Mộ Bắc Ngật, cảm giác kỳ lạ này khiến tâm trạng của cô rất phức tạp.

Cố Tiểu Mạch hít một hơi thật sâu rồi mới quay người đi vào nhà của Lục Noãn.

“Noãn Noãn, Nám Nám”

Lục Noãn và Nám Nám nghe thấy giọng của Cố Tiểu Mạch, lập tức đi ra cửa, Cố Tiểu Mạch mặc một chiếc váy kín đáo, nhưng càng kín đáo Lục Noãn lại càng dễ nhận ra.

Nám Nám chống cằm, đôi mắt sáng như sao trên trời hò reo, “Oaaa, Nấm ơi, mẹ mặc bồ đồ nay đẹp quá, nhưng mà Nấm ơi, sao hôm qua mẹ không đến đón Nám Nám?”

Nám Nám không vui nói.

“Mẹ..” Cố Tiểu Mạch không thốt lên lời, sau đó chuyển sang chủ đề khác, cô xoa đầu Nám Nám, “Sao thế? Nám Nám không muốn ở cùng với dì Noãn Noãn sao?”

“Ai nói thế ạ? Nám Nám rất thích dì Noãn Noãn đó”

“Bé ngoan, lại đây nào, moazz” Lục Noãn ôm Nám Nám, không ngừng hôn Nám Nám, miệng Cố Tiểu Mạch giật giật, cô có nên dựng một cái biển cho Nám Nám.

Ôm một cái 1.

00 Hôn một cái 2.

00 “Được rồi, Nám Nám, con đi ăn bữa sáng mà dì Noãn Noãn làm đi đã” Cố Tiểu Mạch cười vui vẻ đuổi Nám Nám đi.

Nám Nám đi xong, Lục Noãn nhìn Cố Tiểu Mạch với ánh mắt tra hỏi, Cố Tiểu Mạch giơ hay tay lên cao, dùng giọng nói đủ để hai người có thể nghe thấy, “Ok ok ok, tôi nói”

“Nói nhanh, tối qua bà đi đâu chơi bời? Bộ dạng chìm đắm trong tình yêu, nhìn thôi tôi cùng thấy động lòng rồi: “Tối qua tôi cùng Cố Chấn Hải đi một buổi tiệc rượu, ông ta định bán tôi cho Tổng giám đốc Lâm trùm bất động sản, bốn năm mươi tuổi rồi, đầu to tai to” Cố Tiểu Mạch ngắn gọn kể lại, giọng nói cũng bình tĩnh hơn.

Lục Noãn biết tình cảnh của Cố Tiểu Mạch, lập tức nổi giận, “Bố của bà lại… đối xử như vậy với bà, vậy sao đó thì sao, có chuyện gì “Có người cứu tôi, nhưng, tôi bị bỏ thuốc nên mới xảy ra chuyện đó.”

Nói xong, Cố Tiểu Mạch xoa cái đầu đau như búa bổ của mình.

“Người đó, là ai?” Lục Noãn lo lắng hỏi.

“Bà không quen, là người tôi không muốn làm phiền nhất, Mộ Bắc Ngật” Cố Tiểu Mạch uể oải chán chường nói.

Cố Tiểu Mạch không nhận ra, Lục Noãn thở phào nhẹ nhõm, may quá, không phải anh Nam.

Lục Noãn lập tức khôi phục lại trạng thái bình thường, ôm Cố Tiểu Mạch, đau lòng nói, “Tiểu Mạch, tuy ông ta là bố của bà nhưng ông ta không hề đối xử tốt với bà, sau này chúng ta không cần quan tâm ông ta nữa, được không?”

Một câu nói của Lục Noãn khiến Cố Tiểu Mạch nước mắt đẫm lệ, trải qua chuyện lần này, Cố Tiểu Mạch hoàn toàn mất hết hi vọng ở Cố Chấn Hải, cô chỉ cần lấy lại thứ thuộc về mẹ cô, thế là được rồi.

ở một nơi khác, Mộ Bắc Ngật gặp Dịch Bách xong, hai người cùng nhau đến bệnh viện.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 148


Chương 148:

Lúc này tâm trạng của Mộ Bắc Ngật vô cùng xấu, không hề vui vẻ thoải mái như lúc sáng mà Dịch Bách gặp anh.

Dịch Bách đưa anh đến bệnh viện, Mộ Bắc Ngật đóng cúc ở tay áo, anh bước xuống xe trước, Dịch Bách bám theo sau.

Hôm nay sai người theo dõi Mộ Bắc Ngật là thuộc hạ của Cố Lan Tâm, Cố Lan Tâm biết tin tối qua Mộ Bắc Ngật và Cố Tiểu Mạch ở cùng nhau, cô ta tức giận cắn chặt răng.

Cô ta ở trong phòng bệnh của Hoàng Mai, bộ dạng như muốn nổi trận lôi đình.

Hoàng Mai thấy vậy liền lo lắng, “Lan Tâm, sao thế, đã xảy ra chuyện gì”

“Cố Tiểu Mạch, càng ngày càng chướng tai gai mắt rồi” Cố Lan Tâm lên tiếng, giọng nói cực kỳ lạnh lẽo, ánh mắt chất chứa sự độc ác.

Vừa sáng sớm Cố Chấn Hải đã mặt nặng mày nhẹ đến bệnh viện, vốn định đến phòng bệnh của Cố Tiểu Mạch chất vấn một hồi nhưng không thấy bóng dáng của Cố Tiểu Mạch đâu cả, chỉ có thể đè nén tức giận đi đến phòng bệnh của Hoàng Mai.

Hoàng Mai không biết gì về chuyện tối qua, lúc này nhìn thấy Cố Chấn Hải giận đùng đùng đi vào phòng bệnh, bà ta thắc mắc hỏi, “Lan Tâm, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

“Tối qua bố đưa Cố Tiểu Mạch đến bữa tiệc của Tổng giám đốc.

Lâm…

Cố Lan Tâm còn chưa nói xong, Hoàng Mai đã tức giận giậm chân xuống đất, bà ta không vui vẻ, chua ngoa cay nghiệt n hấn Hải, con gái ông là Lan Tâm, đi dự tiệc ông không đưa Lan Tâm đi cùng, tại sao lại đưa người phụ nữ đê tiện kia đi, Chấn Hải, sao ông lại như thế?”

“Bà hiểu gì chứ?”

Cố Chấn Hải thấy Hoàng Mai không biết đúng sai trái phải đã chất vấn, ông ta lập tức nổi giận.

Có điều, Cố Chấn Hải vừa nói xong, cửa phòng bệnh xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, Cố Lan Tâm lập tức thu lại ánh mắt độc ác của mình, khôi phục bộ dạng yếu đuối.

Cô ta đứng lên, đi đến cửa chào Mộ Bắc Ngật.

“Bắc Ngật, sao anh lại đến đây?”

Hôm nay mắt của Cố Lan Tâm hoen đỏ, cô ta không dám chạm vào.

Mộ Bắc Ngật, cô ta cúi đâu, muốn Mộ Bắc Ngật chủ động phát hiện ra rồi giải thích với cô ta.

Nhưng Mộ Bắc Ngật không hề nhận ra sự thay đổi của Cố Lan Tâm, thậm chí anh hoàn toàn không quan tâm đến cô ta, anh lạnh lùng nhìn Cố Chấn Hải đứng ở bên trong phòng bệnh, “Cố Chấn Hải, chuyện ông định bán Cố Tiểu Mạch cho Tổng giám đốc Lâm, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện được rồi Một câu nói khiến tất cả mọi người đều sững sờ, Cố Chấn Hải nghe xong sắc mặt chợt thay đổi, trên mặt hiện lên sự lo lắng tột độ, ông ta vội vàng quay người lại, hai tay năm chặt, “Không phải thế đâu Tổng giám đốc Mộ, chuyện này cậu phải nghe tôi giải thích, tôi không hề muốn bán Tiểu Mạch cho Tổng giám đốc Lâm”

“Rượu bị bỏ thuốc, Tổng giám đốc Cố không biết gì sao?”

Giọng nói của Mộ Bắc Ngật lạnh đến cực điểm, chỉ trong nháy mắt, bầu không khí trong phòng lạnh đi, biến thành băng tuyết!

Cố Lan Tâm đứng bên cạnh Mộ Bắc Ngật nên cảm nhận rõ hơi lạnh trên người anh, đây là lần đầu tiên, ắc Ngật nói chuyện lạnh lùng như thế với Cố Chấn Hải, không chút nể tình!

Cơ thể cô ta cứng đờ, không dám tin vào tai mình, cô ta ngước đầu nhìn Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật vẫn đang nhìn Cố Chấn Hải.

Sắc mặt Hoàng Mai thay đổi, trong nháy mắt trở nên khó coi và lo lăng, Cố Lan Tâm thử lên tiếng khuyên ngăn, “Bắc Ngật, anh nói gì thế…

Chắc là hiểu lầm thôi, bố sẽ không làm những chuyện như vậy đâu: “Có cần tôi lấy chứng cứ ra để chứng minh không? Nhà họ Mộ và nhà họ Cố đã liên hôn với nhau, nhưng tuyệt đối sẽ không chấp nhận gia đình mà bán con gái đi để hưởng lợi, Tổng giám đốc Cố, tôi không thể nào không hoài nghi ông!”

Mộ Bắc Ngật nói xong, không chỉ Cố Chấn Hải sững sờ ngay tại chỗ mà đến Cố Lan Tâm cũng mặt tái mét.

“Bắc Ngật, anh nói gì thế?”

Cố Lan Tâm giơ tay kéo áo vest của Mộ Bắc Ngật, không dám tin răng Mộ Bắc Ngật lại thốt ra lời như vậy.

Mộ Bắc Ngật mặt lạnh, “Anh đã nói rất rõ rồi”

Cả người Cố Lan Tâm như thể bị gội một gáo nước lạnh, nhận ra sự nghiêm trọng của sự việc, cô ta vội vàng nghiêng đầu nhìn Cố Chấn Hải, giả vờ phẫn nộ quở trách, “Bố, bố mau giải thích chuyện không phải như vậy, mau giải thích với Bắc Ngật đi!”

“Tổng giám đốc Mộ à, chuyện không nghiêm trọng như cậu nói, tôi đưa Tiểu Mạch đến bữa tiệc sau khi Tiểu Mạch đồng ý, nó đồng ý với tôi chứ tôi không hề ép nó đi” Cố Chấn Hải vội vàng bước lên phía trước, nhìn Mộ Bắc Ngật với khuôn mặt như thể đang cầu xin.

Mộ Bắc Ngật không bị thuyết phục, “Tôi nhớ trước đây, Tổng giám đốc Cố từng nói, cô ấy chỉ là con riêng của nhà họ Cố mà thôi, tại sao cô ấy lại đồng ý với yêu cầu của ông?”

“Bắc Ngật, anh đừng như vậy, được không, bố em thật sự không cố tình, Bắc Ngật, anh nể mặt em mà tha cho bố em một lần, được không?”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 149


Chương 149:

Cố Lan Tâm nước mắt lưng tròng nhìn Mộ Bắc Ngật, tất cả mọi cảm xúc đều vứt bỏ hết, cô ta thật sự sợ Mộ Bắc Ngật tức giận quá mà hủy hôn, nếu như vậy, cô ta sẽ không còn cơ hội nữa.

Cố Lan Tâm ôm cánh tay Mộ Bắc Ngật, giọng nói run run, nhìn Mộ Bắc Ngật vẫn lạnh lùng như thế, cô tiếp tục nói, “Em thay bố đảm bảo rằng sau này sẽ không làm chuyện như thế này nữa, Bắc Ngật, anh tha cho ông ấy một lần đi, được không?”

“Trong giới kinh doanh việc này là việc vô liêm sỉ nhất, nếu Tổng giám đốc Cố để ông già của nhà họ Mộ biết chuyện này, sợ rằng sẽ hủy hôn ước này một cách quyết đoán hơn cả tôi đó, nghe nói gần đây Cố Thị đang tiến hành một hạng mục mới? Muốn hợp tác với Mộ Thị? Tôi có thể nói cho ông nghe, hạng mục này có thể kết thúc rì So với hủy hôn ước, kết thúc hạng mục được coi như là một sự trừng phạt nhẹ rồi, viên đá to treo lơ lửng trong lòng Cố Lan Tâm cuối cùng cũng được hạ xuống.

Cô ta vội vàng gật đầu, nước mắt rơi xuống, giọng nói run run, “Bắc Ngật, hãy cho bố em một cơ hội Nhưng cảm giác muốn báo thù không ngừng trào dâng trong lòng Cố Lan Tâm, sau đó lan tỏa đến khắp nơi trên cơ thể, Cố Tiểu Mạch!

Dịch Bách từ đầu đến cuối đều đứng bên cạnh quan sát, anh làm như vậy chỉ vì cô Cố khác suýt nữa thì bị Cố Chấn Hải bán cho Tổng giám đốc Lâm, Tổng giám đốc Cố đúng là nghe tin đã sợ mất mật rồi.

Cố Tiểu Mạch đưa Nám Nám rời khỏi nhà của Lục Noãn, hai người quay lại bệnh viện, Cố Tiểu Mạch đã đi cùng Cố Chấn Hải đến bữa tiệc đó, hôm nay cô đến bệnh viện chỉ để lấy đồ mà bọn họ đã nói sẽ trả cho cô mà thôi.

Hai người nắm tay nhau đi đến phòng bệnh của Hoàng Mai, vừa lại gần Cố Tiểu Mạch đã nhìn thấy trong phòng bệnh có người khác, nhưng hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là Cố Lan Tâm đang ôm cánh tay Mộ Bắc Ngật khóc lóc, Cố Tiểu Mạch sững sờ, lông mi dày rậm che đi cảm xúc trong đáy mắt.

Dịch Bách phát hiện ra cô, lúc cô đang thất thần, giọng nói của cậu ta đã kinh động đến những người trong phòng bệnh, “Cô Cố”

Cố Tiểu Mạch nắm chặt tay Nám Nám, nhưng không hề thấy chột dạ khi bị phát hiện, cô nắm tay Nám Nám đi vào bên trong.

Cố Lan Tâm nhìn Cố Tiểu Mạch với ánh mắt tràn ngập sự cảm hận, Hoàng Mai ngồi trên giường, nhìn thấy Cố Tiểu Mạch dắt đứa con ngoài dã thú đi vào, lập tức muốn lấy vụ ngộ độc thực phẩm ra để thay đổi diện cục.

Bà ta lập tức đưa tay lên chỉ vào Cố Tiểu Mạch, chất vấn, “Cố Tiểu Mạch, mày đến đây làm gì, hôm qua mày mang bữa sáng đến cho tao, hại tao bị ngộ độc thực phẩm, mày… tại sao mày lại hạ độc tao, Tổng giám đốc Mộ cũng đang ở đây, mày còn có thể nói dối được nữa không?”

149-1-vo-a.jpg


cùng tôi, với chuyện tôi có hạ độc hay không, Tổng giám đốc Mộ chắc là biết rõ nhất”

Cố Tiểu Mạch mặt không đổi sắc nói.

Mộ Bắc Ngật nghe xong, mí mắt cụp xuống, Hoàng Mai bỗng thay đổi sắc mặt, không dám tin vào những lời Cố Tiểu Mạch vừa nói.

Bà ta kinh ngạc sững sờ ngồi trên giường, máu trong tim Cố Chấn Hải không ngừng gào thét, ông ta phẫn nộ với vở kịch tự biên tự diễn này của Hoàng Mai, đồng thời cũng cảm thấy ông đã đánh giá thấp sự thay đổi của Cố Tiểu Mạch trong những năm qua, cô không dễ bị bắt nạt như trước đây nữa, hoặc là cô bỗng nhiên thay đổi khiến ông ta không nhận ra.

Cố Tiểu Mạch tiếp tục lên tiếng, “Nếu bà vẫn còn cho rằng tôi hạ độc, có nghĩa là bà cho rằng Tổng giám đốc Mộ đã bao che cho tôi?”

“Cố Tiểu Mạch, mày ăn nói lung tung, Tổng giám đốc Mộ… cậu ấy là con rể tương lai của nhà họ Cố chúng tôi, làm sao có thể hạ độc chứ, mày… mày vu oan giá họa cho người khác.”

“Không phải tôi vu oan giá họa người khác, mà là bà, đang ngậm máu phun người Cố Tiểu Mạch nhíu mày, lạnh lùng đáp lời.

Mộ Bắc Ngật liếc nhìn cô, sự kiên định và vô tình trong mắt cô đều dành cho người nhà họ Cố, anh không tránh được việc nghĩ đến trước đây cô làm thể nào để chống trọi một mình.

Mộ Bắc Ngật có chút đau lòng, môi mỏng mấp máy, “Bữa sáng hôm qua là Dịch Bách thanh toán, Cố phu nhân, bà nói bà ăn đồ ăn sáng đó mới bị ngộ độc thực phẩm, chỉ bằng chúng ta tìm bác sĩ kiểm tra lại một lần nữa, kiểm tra xem cái gì đã khiến bà bị ngộ độc thực phẩm. Ăn sáng xong rồi uống thuốc cũng sẽ kiểm tra ra được, tôi không ngại ngồi ở đây đợi kết quả đâu”

“Chỉ có điều, nếu kiểm tra được là do uống thuốc mà trúng độc thì Cố phu nhân khó tránh được tự làm bế mặt mình đó.”

Mộ Bắc Ngật lãnh đạm lên tiếng nhưng lại khiến mặt Hoàng Mai hiện lên sự lo lăng, chột dạ và sợ hãi.

Bà ta cúi thấp đầu xuống, lúc này đến thở mạnh thôi cũng không dám.

Cố Lan Tâm buông tay đang ôm cánh tay Mộ Bắc Ngật ra, giọng nói của Mộ Bắc Ngật quá lạnh lẽo, lạnh đến nỗi cô ta thấy run sợ.

Anh… tại sao lại ngang nhiên bảo vệ Cố Tiểu Mạch trước mặt cô ta?

Cố Tiểu Mạch thở phào nhẹ nhõm, may mà Mộ Bắc Ngật còn lý trí, không để cô khó xử, thật ra vừa nấy lúc nhắc đến Mộ Bắc Ngật, trong lòng cô cũng không dám đảm bảo anh sẽ giúp cô.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 150


Chương 150:

Cố Chấn Hải sợ Hoàng Mai nói lung tung sẽ khiến mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn, vội vàng xin lỗi, “Xin lỗi, Tổng giám đốc Mộ, xin lỗi, Hoàng Mai bà ấy cũng không rõ tình hình, ngộ độc thực phẩm nói không chừng là bà ấy đã ăn đồ hỏng mà không phát hiện ra, đây chỉ là hiểu lầm, mong Tổng giám đốc Mộ đừng tức giận, lần này là lỗi của tôi”

Cố Chấn Hải cúi đầu cầu xin Mộ Bắc Ngật, bộ dạng rất thành khẩn.

Cố Tiểu Mạch bất giác nhìn Cố Chấn Hải rất lâu, ông ta có thể vì lợi ích mà cúi đầu, vì bảo vệ lợi ích của Mộ Thị mà cầu xin người khác tha thứ.

Cô chợt mỉa mai một tiếng, nhưng Mộ Bắc Ngật lại nhìn Cố Tiểu Mạch, lạnh lùng nói, “Người ông nên xin lỗi là Cố Tiểu Mạch”

Câu nói này của Mộ Bắc Ngật khiến Cố Tiểu Mạch cảm thấy cô đang được cưng chiều, tim cô đập thình thịch, tại sao Mộ Bắc Ngật lại giúp cô…

Cố Chấn Hải sững sờ, sắc mặt khó coi vô cùng, muốn ông ta xin lỗi Cố Tiểu Mạch? Chuyện quái quỷ gì thế?

Nhưng vì Mộ Bắc Ngật đang ở đây, cho dù Cố Chấn Hải không cam tâm nhưng ông ta cũng chỉ có thể cúi đầu trước Mộ Bắc Ngật, ông ta ngẩng đầu nhìn Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch nghiêng đầu nhưng không nhìn ông ta, bên tai truyền đến giọng nói của Cố Chấn Hải, “Xin lỗi, Tiểu Mạch, là lỗi của bố”

Trước mặt Cố Tiểu Mạch bỗng xuất hiện một lớp khí, mắt cô nhòa đi, lời xin lỗi cô đã đợi suốt năm năm qua, mặt Cố Tiểu Mạch không có bất kỳ biểu cảm gì, giọng nói lạnh hơn trước đây, “Ông không cần xin lỗi tôi, hôm nay tôi đến đây, chỉ để lấy đồ của mẹ tôi, Cố Lan Tâm, cô muốn tôi chăm sóc mẹ cô, tôi đã chăm sóc rồi, Cố Chấn Hải, ông muốn tôi đi tham gia bữa tiệc đó với ông, tôi cũng đã tham gia rồi, bây giờ, hãy trả chiếc vòng ngọc và bức thứ cho tôi”

Cố Tiểu Mạch dùng giọng điệu đàm phán giao dịch như thể đang làm việc.

Mộ Bắc Ngật chợt hiểu ra tại sao tối qua Cố Tiểu Mạch lại đi cùng Cố Chấn Hải đến bữa tiệc của Tổng giám đốc Lâm, sắc mặt anh trở nên uám.

Bởi vì Mộ Bắc Ngật ở đây nên những người có mặt trong phòng bệnh đều không dám nổi giận, Cố Chấn Hải làm sao dám khước từ, ở ngay trước mặt Cố Tiểu Mạch ông ta gọi điện về nhà bảo người làm mang chiếc vòng ngọc và bức thư đến đây.

Cố Tiểu Mạch nghe xong, thu lại ánh mắt lạnh lùng của mình, cô nói, “Vậy tôi không làm phiền các người nữa”

Nói xong, cô nắm tay Nám Nám bước ra khỏi phòng bệnh, nhanh gọn dứt khoát.

Cố Chấn Hải nhìn sự phối hợp giữa Mộ Bắc Ngật và Cố Tiểu Mạch, nhất thời cảm thấy vô cùng phức tạp, ông ta liếc nhìn Cố Lan Tâm và Mộ Bắc Ngật đứng ở bên cạnh, mặc dù Cố Lan Tâm đang đứng bên cạnh Mộ Bắc Ngật nhưng Mộ Bắc Ngật lại không thèm nhìn cô ta lấy một cái.

Sau khi ra khỏi phòng bệnh, Nám Nám giơ ngón tay cái vừa nãy ông chú lợi hại đẹp trai nhở, chú ấy giúp đỡ Nấm đó”

Lần này Cố Tiểu Mạch không phản bác lại được, vừa nãy Mộ Bắc Ngật đúng là đã giúp cô trút giận, hiếm có khi nhìn thấy Hoàng Mai cạn lời, Cố Chấn Hải không dám nổi giận và Cố Lan Tâm chán nản như thế, cô lãnh đạm nói, “Đúng thế, ông chú lợi hại giúp chúng ta”

“Vậy Nấm có thích ông chú lợi hại không?”

Nám Nám tự nhiên lên tiếng hỏi khiến Cố Tiểu Mạch khựng lại, vội vào che giấu đi sự hoang mang trong đáy mắt, không thể không nói, lời của Nám Nám khiến cô không biết phải làm gì.

Cố Tiểu Mạch ấp u ấp úng trả lời, “Nám Nám, con đang… nói linh tinh gì thế?”

“Nấm ơi, “Nấm ơi, chúng ta đến đây không phải là để tìm Daddy sao? Con cảm thấy ông chú lợi hại rất hợp đề làm Daddy đó, Nám Nám rất thích chú ấy”

Nám Nám ngây thơ lên tiếng, đôi mắt sáng lấp lánh như sao trên trời đang nhìn Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch đau đầu, cô đến Kinh Đô là để tìm người đàn ông không có trách nhiệm kia, Mộ Bắc Ngật tất nhiên rất tốt, nhưng Cố Tiểu Mạch bỗng ngồi xuống, nhìn Nám Nám nói, “Nám Nám, ông chú lợi hại đã là của người khác rồi, không thể nào là của chúng ta nữa, con hiểu không?”

Nám Nám như hiểu mà như không hiểu gật đầu, trong mắt hiện lên sự thất vọng.

Cố Chấn Hải nói lời giữ lấy lời, buổi chiều, người làm mang vòng ngọc và bức thư đến.

Cố Tiểu Mạch ngồi trên giường, xoa xoa eo, bỗng nhiên cảm giác.

có dòng điện chạy qua, cô vạch áo lên, nhìn thấy vết hôn và vết cấu trên eo cô.

Cô nhớ mang máng, hôm qua lúc ở trên xe, Mộ Bắc Ngật hết hôn rồi cắn rồi lại cấu vào eo cô, lúc đó Cố Tiểu Mạch nghĩ, Mộ Bắc Ngật có thành kiến với eo của cô sao…

Lúc nhận ra cô có suy nghĩ này, cô lập tức đưa tay lên vỗ vào mặt, lắc đầu, hít một hơi thật sâu, “Hừ, Cố Tiểu Mạch, mày đang nghĩ lung tung gì thế?”

Cố Tiểu Mạch cố gắng xóa bỏ hình ảnh của Mộ Bắc Ngật trong đầu mình, đợi đến lúc bình tĩnh lại, Cố Tiểu Mạch mới dám mở chiếc hộp ra.

Bên trong có một bức thư, ngón tay run run, Cố Tiểu Mạch cầm bức thư lên, từ từ mở ra, bên trong có chữ viết của mẹ cô, nét chữ thanh mảnh tỉnh tế.

Chỉ có một mặt giấy nhưng viết hết tất cả bi kịch của mẹ từ đầu đến cuối, nhưng cho đến lúc chết, bà muốn hận nhưng cũng không hận nổi Cố Chấn Hải.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 151


Chương 151:

Có một câu trong đó khiến tim cô đau như bị kim châm, “Chấn Hải, mặc dù bệnh tình đã nguy kịch, tôi đã trở thành người sắp chết, nhưng tôi… vẫn không hề hối hận đã lấy ông, tôi biết tôi đã lấy nhầm người, yêu nhầm người, cả đời này ông chỉ yêu công việc của mình, dấn thân vào sự nghiệp, tôi nghĩ tôi có thể giúp ông, tôi mãn nguyện lắm rồi, chỉ là, Tiểu Mạch vẫn còn nhỏ, tôi… tôi thật sự không bỏ con bé được, tôi vẫn chưa nói cho con bé chuyện bệnh thiếu máu của tôi, tôi sợ con bé sẽ lo.

lắng, vẫn mong Chấn Hải ông giúp tôi chăm sóc con bé, có thể hai mẹ con kia sẽ không thích con bé, thế nên Chấn Hải, nếu ông đứng ở giữa không biết làm như thế nào thì đừng tốt với con bé nữa, như thế sẽ càng làm tổn thương con bé, ông chỉ cần bảo vệ con bé an toàn là được”

Bàn tay cầm chặt bức thư, bỗng nhiên, một giọt nước mắt rơi xuống, Cố Tiểu Mạch ngẩng đầu, cố gắng để nước mắt không rơi nữa.

Cho dù sống mũi cay cay, mắt ngấn lệ nhưng Cố Tiểu Mạch vẫn cố gắng không để nước mắt rơi xuống.

Nhiều năm như vậy, cô không biết lý do tại sao mẹ cô chết, sợ cô sẽ sợ hãi vì có thể di truyền sang cô, lúc đó bà từng đưa Cố Tiểu Mạch đi kiểm tra, lúc biết tin Cố Tiểu Mạch không bị di truyền căn bệnh đó, Hân Nhiên âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng bác sĩ nói Cố Tiểu Mạch không bị di truyền không có nghĩa đời con sau này sẽ không bị di truyền.

Lúc đó Hân Nhiên nghĩ gia đình có biến cố, cô nhất định sẽ rất thất vọng với gia đình, như thế cô sẽ bài xích chuyện lập gia đình.

Nhưng Hân Nhiên vẫn hi vọng Cố Tiểu Mạch sẽ yêu hết mình, tìm một người đối xử tốt với cô, cho dù con của Tiểu Mạch bị di truyền bà cũng hi vọng hai người sẽ cùng nhau đối mặt.

Cố Tiểu Mạch sụt sịt, nếu cô biết mọi chuyện sớm hơn, Cố Tiểu Mạch sẽ làm giống như Hân Nhiên đã nói, cô sẽ không kết hôn càng không sinh con.

Cô nắm chặt bức thư, ngọn sóng đã bắt đầu trào dâng trong cô, càng ngày càng không khống chế được, cho đến khi có đôi bàn tay ấm áp đặt lên mặt cô mới khiến Cố Tiểu Mạch ngừng suy nghĩ, đôi mắt lờ mờ nhìn qua.

Nám Nám ngoan ngoãn ngồi trên giường, cô im lặng nhìn Nám Nám, Cố Tiểu Mạch không hề hối hận, cũng sẽ không bao giờ hối hận đã sinh ra Nám Nám, cô ôm Nám Nám vào lòng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn l*n đ*nh đầu con bé.

“Nấm ơi, con nhớ là mẹ không thích khóc mà”

“Mami bị Nám Nám lây rồi đó, xin lỗi Nám Nám nha” Giọng nói của Nám Nám đủ để làm ấm trái tim Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch cười lên tiếng.

Lúc này, trong phòng bệnh của Hoàng Mai, bầu không khí lạnh đến cực độ.

Cố Chấn Hải đứng trước mặt Mộ Bắc Ngật, muốn cầu xin tha thứ, nhưng lúc ông ta nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Mộ Bắc Ngật, ông ta không dám nói gì nữa.

Nhiều năm qua, Cố Chấn Hải vẫn luôn tôn trọng và kính nể Mộ Bắc.

Ngật, ông bắt Cố Lan Tâm phải lấy lòng Mộ Bắc Ngật, đừng để Mộ Bắc.

Ngật cảm thấy chán ghét.

Trong đầu ông ta chỉ có lợi ích mà không quan tâm Cố Lan Tâm hạnh phúc hay không hạnh phúc.

Mộ Bắc Ngật liếc nhìn tất cả những người có mặt trong phòng bệnh, vứt lại một câu, “Đi trước đây”

Quay người rời đi, Dịch Bách cũng nhìn bọn họ đầy ý tứ rồi đi theo Mộ Bắc Ngật ra ngoài.

Cố Lan Tâm cúi Cố Chấn Hải Cố Lan Tâm ngẩng đầu, không nói lời nào đã chạy ra ngoài, cô ta nhìn thấy Mộ Bắc Ngật ở phía trước, liền đuổi theo, đôi mắt đẫm lệ, “Bắc Ngật, Bắc Ngật!”

u, khuôn mặt méo mó, cả người cô ta run rẩy.

g, “Lan Tâ n†ỉ Dịch Bách nghiêng đầu nhìn Mộ Bắc Ngật, dè dặt lên tiếng, “Sếp, cô . đang ở phía sau gọi anh”

“Ừ” Mộ Bắc Ngật mặt không biểu cảm đáp lại một tiếng.

Anh dừng bước, quay người nhìn Cố Lan Tâm, Cố Lan Tâm vốn đã gầy gò yếu ớt rất dễ khiến người khác yêu thương, nhưng Mộ Bắc Ngật đã từng chứng kiến rất nhiều lần Cố Tiểu Mạch cô độc một mình không có người giúp đỡ, anh bất giác cảm thấy thương xót cô.

Cố Lan Tâm bước đến trước mặt Mộ Bắc Ngật, kéo tay áo anh, “Bắc Ngật, chúng ta nói chuyện đi.”

“Ừ” Mộ Bắc Ngật cảm thấy anh cũng nên nói chuyện với Cố Lan Tâm.

Hai người ra khỏi bệnh viện, lúc cách xe một đoạn, Mộ Bắc Ngật bỗng dừng lại, anh cúi đầu nhìn cô ta, “Ở đây đi”

Cố Lan Tâm có chút kinh ngạc, anh không muốn cô ta lên xe sao?

Trên xe có gì mà cô ta không biết chứ??

Nhưng Cố Lan Tâm không thể chất vấn Mộ Bắc Ngật, cô ta chỉ có thể nuốt cục tức xuống, “Bắc Ngật, lần này bố đưa Cố Tiểu Mạch đi dự tiệc cũng đã thông qua sự đồng ý của Cố Tiểu Mạch, anh… trước đây không như thế này, bây giờ…”

“Lan Tâm, chuyện này là lỗi của Cố Chấn Hải, em không hiểu sao?”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 152


Chương 152:

Mộ Bắc Ngật ngắt lời Cố Lan Tâm, ánh mắt lạnh lùng.

Cố Lan Tâm vội vàng lắc đầu, “Bắc Ngật, em biết, em biết bố em đã sai, em hi vọng anh sẽ tha thứ cho ông ấy, sau này chúng ta đều là người một nhà, Bắc Ngật, em…”

“Lan Tâm, chuyện kết hôn tạm thời hoãn lại đã”

Một câu nói của Mộ Bắc Ngật khiến Cố Lan Tâm đơ ngay tại chỗ, hoãn lại, có ý gì?

Cô ta không dám tin nhìn Mộ Bắc Ngật, có chút mất kiểm soát ôm lấy cánh tay Mộ Bắc Ngật, không ngừng lắc tay anh, kinh ngạc nhìn anh, “Bắc Ngật, anh nói câu này có ý gì? Anh đã đồng ý kết hôn rồi, bây giờ lại.

“Xin lỗi, Lan Tâm, anh đã có ý định hủy hôn lễ, anh sẽ đền bù cho em”

“Không, không, Bắc Ngật, em sai rồi, là em không tốt, anh đừng như: vậy, được không, Bắc Ngật, em sai rồi, anh đừng hủy hôn lễ, em sẽ sửa, có khuyết điểm gì em đều sửa, được không? Chỗ nào em làm không tốt, anh hãy nói cho em biết!” Cố Lan Tâm bỗng trở nên điên cuồng, ôm cánh tay Mộ Bắc Ngật òa khóc cầu xin.

Mộ Bắc Ngật nhíu mày, dùng giọng nói dịu dàng hết sức, “Hủy hôn ước cũng là một chuyện tốt với em, Lan Tâm, thời gian này em hãy bình tĩnh suy nghĩ thật kĩ, anh còn có việc, đi trước đây”

Nói xong, Mộ Bắc Ngật hất tay Cố Lan Tâm ra, Cố Lan Tâm muốn †úm lấy tay anh nhưng đến tay áo anh cũng không túm được, cô ta trơ mắt nhìn Mộ Bắc Ngật quay người rời đi.

Cô ta lảo đảo vài bước, người như muốn ngã xuống, khóc lóc trông thật đáng thương.

Mộ Bắc Ngật mím môi, mặt lạnh lùng bước lên xe, Dịch Bách như bị sét đánh vào người, cậu ta không dám tin Mộ Bắc Ngật lại nói với Cố Lan Tâm rằng anh muốn hủy hôn lễ.

Dịch Bách nắm chặt vô lăng, ánh mắt bất giác hướng về phía Cố Lan Tâm, cậu ta nhỏ giọng nói, “Sếp.. cô Cố hình như rất đau lòng”

“Lát nữa sai người đến đưa cô ấy về” Mộ Bắc Ngật không nhìn Cố Lan Tâm ở ngoài cửa xe mà nhìn thẳng về phía trước, hững hờ lên tiếng.

Dịch Bách không dám hỏi nhiều, chỉ có thể lái xe đi.

Cố Lan Tâm đứng yên tại chỗ, nỗi căm hận trong lòng càng ngày càng lớn, cô ta không nhịn được nữa, Cố Tiểu Mạch ngày càng chướng tai gai mắt, quả nhiên, cô vừa về nước, Cố Lan Tâm làm gì cũng không xong, cái gì cũng không được như cô!

Cô ta dùng vài năm để trở thành cô công chúa nhỏ như Cố Tiểu Mạch, lần này cô ta sẽ không để Cố Tiểu Mạch bò dậy, tuyệt đối không!

Ánh mắt Cố Lan Tâm hiện lên sự độc ác và vô tình, khác hoàn toàn so với hình tượng dịu dàng thục nữ của cô ta.

Một đêm trôi qua, sáng ngày hôm sau, Cố Tiểu Mạch tỉnh giấc, người cô đã đỡ hơn rất nhiều, chỉ là vết thâm tím vẫn chưa tan hết.

Cố Tiểu Mạch dụi đôi mắt vẫn chưa tỉnh hẳn, Nám Nám vẫn đang nằm ngủ ở bên cạnh.

Cô đứng lên đi vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi, sau khi hoàn toàn tỉnh táo cô mới từ từ bước ra.

Nhưng vừa bước ra ngoài đã giật mình vì có hai ba người đàn ông mặc đồ đen đang đứng trước mặt.

Tim cô đập rất nhanh, tiếp tục lùi về sau một bước, nhìn mấy người trước mặt với ánh mắt đề phòng, cô nuốt nước bọt, “Các anh… là ai?”

Một trong mấy người đàn ông nhìn qua, cố gắng làm dịu đi sắc mặt của mình khiến mình không còn hung dữ nữa, “Cô Cố, cô đừng sợ, Tổng giám đốc Mộ phái chúng ta đến đón cô ra viện: Mộ Bắc Ngật?

Lúc nghe thấy tên của Mộ Bắc Ngật, trong lòng cứ thấy lo lắng sợ sãi, cô ho khan một tiếng, “Các anh mất công đến đây một chuyến rồi, tôi tự có thể ra viện được, không làm phiền các anh”

“Tổng giám đốc Mộ đã nói rồi, cô Cố vẫn chưa đi lại hoạt động bình thường, cơ thể còn chưa thoải mái, thế nên để chúng ta giúp cô thu dọn hành lý về nhà”

Mặt Cố Tiểu Mạch chợt đỏ bừng giống như đít khỉ, Mộ Bắc Ngật rõ ràng là cố ý, cô không đi lại hoạt động bình thường được là do ban tặng?

Có điều Cố Tiểu Mạch không biết Nam Thần An đã chuyển hết đồ trong căn hộ của cô đi, Nam Thần An đến bệnh viện chăm sóc cô một hôm nhưng sau đó bị gọi về Anh tham gia một cuộc họp khẩn cấp, bây giờ vẫn chưa quay lại.

Ngày giỗ của mẹ đã qua một ngày, Cố Tiểu Mạch nhìn bức thư và chiếc hộp trên bàn, năm năm rồi cô không đến thăm mẹ, hôm nay cô phải đến đó một chút.

Kinh Đô vào thu, trời se lạnh, không thích hợp để đưa Nám Nám ra ngoài.

Cô nhìn mấy người mặc áo đen trước mặt, thật ra cô cảm thấy yên tâm khi có người của Mộ Bắc Ngật, không biết tại sao, trước đây mỗi lần nhắc đến Mộ Bắc Ngật cô đều nghĩ tới Cố Lan Tâm, yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông chỉ họ hàng, vì thế cô luôn có thành kiến với Mộ Bắc Ngật.

Nhưng bây giờ, cô bất giác tách Mộ Bắc Ngật và Cố Lan Tâm ra, Cố Tiểu Mạch cúi đầu, cắn ngón tay của mình, “Hôm nay tôi có việc, nếu các anh đến để giúp đỡ thì tôi có thể nhờ các anh một chuyện được không?”

Cô gãi đầu gãi tai, cuối cùng vẫn phải gửi Nám Nám đến chỗ Lục Noãn rồi.

Mấy tên mặc đồ đen rất phối hợp, “Cô Cố, có chuyện gì, cô cứ nói đi”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 153


Chương 153:

“Có thể đưa Nám Nám đến nhà bạn tôi không, tôi sẽ trả thù lao cho.

các anh” Cố Tiểu Mạch mỉm cười.

Mấy tên mặc đồ đen khựng lại, có điều Tổng giám đốc Mộ đã dặn phải nghe theo mọi yêu cầu của cô Cố, không nghĩ ngợi nhiều, bọn họ gật đầu đồng ý, “Được, cô Cố, cô muốn đi đâu, chúng tôi đưa cô đi”

Cố Tiểu Mạch không muốn làm phiền họ, vội vàng lắc đầu từ chối.

“Ưm…aa..”” Nám Nám vươn vai, ngồi dậy, phát ra âm thanh ngái ngủ.

Nám Nám vừa mở mắt đã nhìn thấy ba ông chú mặt mày hung dữ đang đứng trước mặt, có điều Nám Nám không kinh ngạc sợ hãi như Cố Tiểu Mạch, hai mắt cô bé sáng lên, đưa tay chỉ vào ông chú áo đen đứng đầu, nói với giọng non nớt, “Ấy, chú ơi, chú là vệ sĩ của ông chú lợi hại”

Nám Nám có trí nhớ tốt nên lập tức nhớ ra ông chú này, cô bé đã lấy được số điện thoại từ tay của ông chú này mà.

Cho dù ai đó mặt mày có đang hung dữ lạnh lùng thì chỉ cần gặp một đứa bé mồm mép ngọt như mía đường đều không chống đỡ nổi, nhất là khi khóe miệng Nám Nám cong lên, lộ ra hai chiếc má lúm, càng khiến người ta cảm vô cùng đáng yêu.

Sắc mặt của ông chú áo đen bất giác dịu đi, “Nám Nám vẫn nhớ chú”

Cố Tiểu Mạch nhìn trái nhìn phải, như thế này cô có thể hoàn toàn không còn nghi ngờ gì nữa, cô dặn dò Nám Nám một hồi xong mới yên tâm rời khỏi bệnh viện.

Còn Nám Nám thì được ông chú áo đen bế đi ra khỏi bệnh viện, có điều vừa ngồi lên xe, Nám Nám đã chu môi lên nói, “Chú ơi, cháu có thể không đến nhà dì Noãn Noãn không ạ?”

“Gì cơ? Thế Nám Nám, cháu muốn đi đâu?”

Nói chuyện với trẻ con phải dịu dàng, hơn nữa Nám Nám lại đáng yêu xinh đẹp như vậy, ông chú áo đen ngồi bên cạnh mặt hơi ửng đỏ lên tiếng.

muốn đi tìm ông chú lợi hại, muốn đến xem nhà của ông Nám Nám chống cằm, đôi mắt sáng như sao nhìn ông chú Ông chú áo đen sững sờ, đi tìm Tổng giám đốc Mộ của bọn họ…

Điều này cũng không khó khăn gì cả, Nám Nám tiếp tục, “Ngày nào cháu cũng nói chuyện điện thoại với ông chú lợi hại, nếu chú không tin thì gọi điện thoại cho ông chú lợi hại, cháu nói với chú ấy thì các chú sẽ biết thôi ạ”

“Tổng giám đốc Mộ đang họp, buổi chiều mới gặp được đó.”

“Nám Nám có thể đợi được” Nám Nám lập tức trở nên hưng phấn, hai tay giơ lên cao.

Nhìn thấy tất cả mọi thứ vừa xảy ra là Cố Lan Tâm, cô ta tận mắt nhìn thấy Nám Nám được người của Mộ Bắc Ngật đưa đi, hai mắt từ từ đỏ ửng.

Cô ta cắn môi nhìn chiếc xe đang xa dần, sau đó quay người rời đi, bước lên xe.

Sau khi chuyện Hoàng Mai vu khống Cố Tiểu Mạch bị vạch trần, Cố Chấn Hải cảm thấy rất phiền lòng bực dọc, sợ Hoàng Mai ở đây sẽ gây thêm chuyện nên cho Hoàng Mai ra viện.

Cố Lan Tâm mặt lạnh lùng quay về nhà họ Cố, Cố Chấn Hải vội vàng bước tới, nhìn thấy mắt Cố Lan Tâm đỏ ửng nhưng ông ta mặc kệ không quan tâm, “Lan Tâm, Tổng giám đốc Mộ nói như thế nào, chắc không hủy hôn ước với nhà họ Cố chúng ta đâu nhỉ?”

Cố Lan Tâm lạnh lùng ngước đầu lên nhìn Cố Chấn Hải, sau đó lên tiếng, “Bố, nếu không phải vì Cố Tiểu Mạch, tình cảm giữa con và Bắc Ngật vẫn sẽ rất tốt, nó giả vờ ngoan ngoấn nCốc nghếch để nhận được sự đồng cảm của Bắc Ngật, nếu không phải nó chúng con sẽ không thành ra thế này!”

Cố Lan Tâm nói đến cuối chợt mất kiểm soát, hai mắt đỏ ửng nhìn Cố Chấn Hải đứng trước mặt.

Cố Chấn Hải chau mày, mặt vô cùng mệt mỏi nhìn Cố Lan Tâm, giọng nói nhỏ nhẹ, “Lẽ nào, Tổng giám đốc Mộ thích Cố Tiểu Mạch rồi?”

Giọng nói của ông ta không to cũng không nhỏ nhưng đủ để Cố Lan Tâm nghe thấy, lập tức chọc vào tim cô ta.

Mặt Cố Lan Tâm lập tức méo mó, trong lòng có dự cảm không lành, Cố Chấn Hải có thể từ bỏ cô ta bất cứ lúc nào để bám lấy Cố Tiểu Mạch vốn là con gái của ông ta, cô ta lập tức phủ nhận, “Không thể nào đâu bố, làm sao Bắc Ngật có thể thích Cố Tiểu Mạch người phụ nữ đó chứ, Bắc Ngật ở bên con năm năm rồi, sẽ không dễ dàng thay lòng đổi dạ, bây giờ chúng ta chỉ cần nhanh chóng giải quyết Cố Tiểu Mạch người phụ nữ đó thôi!”

Cố Lan Tâm nói cũng không phải không có lý, cơ thể cô ta có chút run rẩy, Cố Chấn Hải nhìn Cố Lan Tâm, cuối cùng thở dài một tiếng, kết thúc cuộc đối thoại, quay người đi về phía phòng sách.

Cố Tiểu Mạch xuất hiện khiến nhà họ Cố cảm thấy bất an, phải nhanh chóng diệt cỏ tận Cốc mới là cách tốt nhất, nhưng sự nguy hiểm lớn nhất chính là Nám Nám!

Ở bên này, Cố Tiểu Mạch ngồi xe taxi hai tiếng đồng hồ đến nghĩa trang ở ngoại thành, nơi chôn cất mẹ cô.

Đã rất lâu rồi cô mới bước chân đến đây, lúc đi trên đường tim bỗng đau nhói, cô cố gắng hít một hơi thật sâu, duy trì sắc mặt điềm tĩnh.

Có điều thời tiết hôm nay không hợp lòng người, Cố Tiểu Mạch kéo cao cổ áo, cảm thấy lạnh thấu xương.

Tóc của Cố Tiểu Mạch bay phấp phới trong gió lạnh, cô khó khăn lắm mới leo đến giữa núi.

Lúc nói chuyện cùng nhân viên, Cố Tiểu Mạch nghe thấy nhân viên nhỏ giọng nói, “Ngô Hân Nhiên? Vài năm rồi không có người đến thăm”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 154


Chương 154:

“Không có người? Cô nói vài năm rồi không có người đến thăm mẹ cháu sao?” Toàn thân Cố Tiểu Mạch cứng đờ.

Nhân viên liếc nhìn Cố Tiểu Mạch một cái, “Cô là con gái của bà ấy?

Cô còn không đến thăm bà ấy, nhìn bia mộ biết bà ấy là người có thân phận có địa vị, chúng tôi còn nói thật đáng tiếc không có người đến thăm bà ấy”

“Cháu… cháu ra nước ngoài bốn năm”

Cố Tiểu Mạch có chút chế giễu lên tiếng, tại sao cô lại hi vọng vào việc Cố Chấn Hải sẽ đến thăm mẹ cô chứ, thật đáng thương cho người mẹ quá cố của cô đến chết vẫn còn yêu Cố Chấn Hải.

Sau khi vào nghĩa trang, Cố Tiểu Mạch từ từ bước đến trước mộ của mẹ cô, mộ của người khác đều có hoa quả chỉ có mộ của mẹ cô là trống trải không có bất kỳ thứ gì.

Bức ảnh bên trên vẫn là khuôn mặt hồi 30 tuổi, sống mũi của Cố Tiểu Mạch cay cay, cô bước đến trước mộ.

“Mẹ..” Cố Tiểu Mạch run rẩy lên tiếng.

Gió càng ngày càng mạnh, nhưng Cố Tiểu Mạch không hề quan tâm gió lạnh thổi vào người, không quan tâm đầu tóc bù xù của mình, cô quỳ xuống trước mộ của mẹ.

Cô lấy bức thư và chiếc vòng ngọc ở trong túi ra, từ từ đặt chiếc hộp đến trước mặt mẹ.

“Mẹ ơi, con xin lỗi, con đến muộn rồi, một mình mẹ ở đây rất sợ phải không?” Cố Tiểu Mạch mất kiểm soát lên tiếng, cũng chỉ có ở trước mặt mẹ mình cô mới có thể vứt đi tất cả sự kiên cường của mình mà dựa dẫm vào mẹ.

Cô đứng lên, bước về phía trước một bước, ôm chặt mộ, khóc nức nở.

Sắc trời cực kỳ xấu, mây đen mù mịt.

Mộ Bắc Ngật cuối cùng cũng xử lý xong việc của công ty, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã nhận được điện thoại của thuộc hạ.

Biết tin Nám Nám đang ở đứng ở cổng đợi anh, Mộ Bắc Ngật cảm thấy kinh ngạc, sau đó lập tức bước ra ngoài.

Dịch Bách chỉ kịp “A” một tiếng, Mộ Bắc Ngật đã đi được vài bước rồi, cậu ta chỉ có thể đuổi theo.

Chiếc xe nhanh chóng đi đến cổng nhà họ Mộ, bên ngoài gió rất lớn, mấy tên áo đen chỉ có thể dùng cơ thể của mình để chăn gió cho Nám Nám.

“Tổng giám đốc Mộ…” Tên áo đen nhìn thấy Mộ Bắc Ngật, lập tức lên tiếng gọi.

Nám Nám ở trong lòng của ông chú áo đen cười trộm, cô bé nghe thấy giọng nói lập tức rời khỏi vòng tay của ông chú áo đen chạy lon ton đến chỗ Mộ Bắc Ngật, “Ông chú lợi hại!”

Mộ Bắc Ngật cúi đầu nhìn Nám Nám, anh khom người ôm Nám Nám vào lòng, người Nám Nám hơi lạnh, hai tay cô bé ôm chặt cổ anh.

Aa, ông chú lợi hại thật là ấm áp! Cơ thể hoàn mĩ như thế này, ôm thật là thoải mái.

Mộ Bắc Ngật không hỏi tại sao Nám Nám lại xuất hiện ở đây mà sải bước đi vào nhà.

Vừa vào đến nhà, Nám Nám nhìn ngắm xung quanh, không nín được mà thốt lên lời kinh ngạc, “Oaa, ông chú lợi hại, nhà của chú đẹp quá, Nám Nám thích lắm ạ: “Thích?” Mộ Bắc Ngật hiếm có khi lên tiếng hỏi, ánh mắt nhìn Nám Nám cũng dịu đi rất nhiều.

Nám Nám ở trong vòng tay của Mộ Bắc Ngật không ngừng đạp chân đòi đứng xuống, Mộ Bắc Ngật nhẹ nhàng đặt Nám Nám xuống, để mặc Nám Nám đi lượn quanh nhà.

Có điều, Mộ Bắc Ngật bất giác liếc nhìn về phía chiếc xe, không có bóng dáng của người mà anh muốn gặp, Cố Tiểu Mạch.

Mộ Bắc Ngật nhíu mày, quay người lại nhìn Nám Nám, “Nám Nám, sao lại đến đây tìm chú thế?”

“Bởi vì Nám Nám thích ông chú lợi hại đó ạ”

Nám Nám cười tươi rói, giọng nói ngọt ngào, ngây thơ đáng yêu.

Mộ Bắc Ngật cảm thấy vô cùng ấm áp, ánh mắt nhìn theo bóng dáng của Nám Nám, không thể không phủ nhận anh cũng rất thích Nám Nám.

Mộ Bắc Ngật bước đến, Nám Nám cẩn thận tháo giày rồi ngồi lên ghế sofa Bắc Âu của Mộ Bắc Ngật, mềm mại và vô cùng thoải mái.

Anh ngồi xuống ghế sofa, Nám Nám nhìn anh cười ngọt ngào, hai chiếc má lúm lún sâu xuống, nhất thời khiến Mộ Bắc Ngật nhìn đến mức thất thần, anh có thể nhìn thấy bóng dáng của Cố Tiểu Mạch trên người Nám Nám.

Anh nhẹ nhàng ôm Nám Nám vào lòng, Nám Nám chăm chú quan sát làn da của Mộ Bắc Ngật, trắng trẻo, không có mụn, rất mịn màng.

Ngón tay cũng rất dài rất đẹp, dùng quan niệm thời trang của Nám Nám đánh giá, Mộ Bắc Ngật thật sự rất hợp với Nấm, Nám Nám nghiêm túc nhìn Mộ Bắc Ngật suy nghĩ.

Cảnh tượng hai người ôm nhau lọt vào mắt Dịch Bách khiến cậu ta có cảm giác Sếp và Nám Nám giống như hai bố con vậy.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 155


Chương 155:

“Nám Nám, sao cháu cứ nhìn chú thế?”

“Ông chú lợi hại, cháu rất thích chú, chú có thể làm Daddy của cháu không?”

Một câu nói bất ngờ của Nám Nám khiến Mộ Bắc Ngật kinh ngạc, Mộ Bắc Ngật hơi sững sờ nhưng lại không hề có cảm giác bài xích hay từ chối.

Đồng thời anh cũng biết Cố Tiểu Mạch đưa Nám Nám đến Kinh Đô để tìm bố đẻ của Nám Nám, anh mấp máy, “Nám Nám không muốn tìm bố đẻ của cháu sao?”

Nám Nám bu môi, “Nấm không thích bố đẻ đó, mà cháu lại thích ông chú lợi hại, muốn ông chú lợi hại làm Daddy của cháu, Nấm cũng rất thích ông chú lợi hại đó”

“Thật sao?”

Nghe thấy câu cuối cùng, ánh mắt Mộ Bắc Ngật sáng lên, mặt không đổi sắc lên tiếng hỏi Nám Nám.

Nám Nám không hề có cảm giác áy náy khi bán đứng Mami của mình, gật đầu liên tục.

Khóe môi Mộ Bắc Ngật cong lên, giả vờ vô tình hỏi, “Nám Nám, Mami cháu đâu, cô ấy đi đâu rồi?”

“Nấm đi thăm bà ngoại ruột rồi, mẹ nói thời tiết hôm nay không thích hợp để đưa cháu đi thăm bà ngoại nên cháu chỉ có thể đến tìm ông chú lợi hại”

Đi thăm bà ngoài, thư và vòng ngọc tối qua.

Cố Tiểu Mạch dây dưa với nhà họ Cố lâu như vậy là vì muốn lấy lại thứ thuộc về mẹ cô, nhớ đến ánh mắt lạnh lùng ướt át của cô, Mộ Bắc Ngật bất giác nhìn ra bên ngoài.

Mây đen mù mịt, nếu không có bất ngờ gì thì tối nay trời sẽ mưa rất †o.

Anh lập tức trở nên căng thẳng, nghiêng đầu nhìn Dịch Bách, nói rất nhanh, “Đi điều tra xem mộ của cố phu nhân nhà họ Cố ở đâu?”

“Vâng thưa Sếp” Dịch Bách không dám có chút chậm trễ, vội vàng đi điều tra.

Chỉ một lúc sau Dịch Bách vội vàng quay lại, nói cho Dịch Bách biết địa chỉ của nghĩa trang.

Lúc nghe thấy hai chữ “Đông Sơn”, Mộ Bắc Ngật nhíu mày, có chút không vui, chỗ đó ở ngoại thành, bình thường đi đến đấy đã mất hai tiếng, bây giờ trời đã tối sầm, đi rất nguy hiểm, Cố Tiểu Mạch đi một mình không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Mộ Bắc Ngật đặt Nám Nám xuống ghế sofa sau đó đứng lên, vứt lại một câu, “Dịch Bách, cậu ở đây chăm sóc Nám Nám, đưa chìa khóa cho tôi: Nói xong, anh bước ra bên ngoài, lúc Dịch Bách còn chưa kịp phản ứng lại thì Mộ Bắc Ngật đã lấy đi chìa khóa trong tay Dịch Bách, quay người rời đi.

Nám Nám chớp đôi mắt to ngây thơ, nhìn bóng dáng rời đi của ông chú lợi hại, âm thầm cộng điểm cho ông chú lợi hại, thật sự rất muốn ông chú lợi hại trở thành Daddy của mình.

Mộ Bắc Ngật ra khỏi cửa, ngồi lên ghế lái, đạp chân ga, xe chạy như bay.

Mặt anh lạnh như băng, mắt nhìn thẳng về phía trước, vội vàng đi đến Đông Sơn.

Thời tiết ở Đông Sơn hình như xấu hơn trong thành phố, mộ của Ngô Hân Nhiên lại ở chỗ khá kín đáo, lúc biết tin thời tiết thay đổi, nhân viên đã đi vào trong nghĩa trang và yêu cầu mọi người rời khỏi nghĩa trang, tránh đến lúc mưa to quá không xuống núi được.

Cố Tiểu Mạch quỳ trước mộ, chân tê nhức không có cảm giác, có lẽ vì chỗ của cô bị che khuất nên nhân nhiên đi một vòng mà không phát hiện ra Cố Tiểu Mạch.

Sau khi chắc chắn không có người, nhân viên nghĩa trang cũng đi về.

Đến lúc tiếng sấm đùng đùng vang lên mới kinh động đến Cố Tiểu Mạch, cô ngước đầu nhìn bầu trời tối mù mịt, Cố Tiểu Mạch mím môi, hỏng rồi, trời sắp mưa rồi.

Cô đứng lên, chân tê không có cảm giác, Cố Tiểu Mạch xoa bóp đôi chân của mình, trước khi đi vẫn không quên nhìn mẹ một cái rồi mới quay người rời đi.

Năm nay, cuối cùng cũng có người đến thăm Ngô Hân Nhiên nhưng cũng chỉ có con gái của bà.

Bởi vì kết hôn với Cố Chấn Hải mà cắt đứt quan hệ với nhà họ Ngô, cho đến tận lúc trước khi bà chết, nhà ngoại vẫn không ai đến thăm bà.

Còn Cố Chấn Hải, phụ lòng bà, làm tổn thương bà, chết đã nhiều năm như vậy, ngày trước lúc Cố Tiểu Mạch còn ở nhà họ Cố, Cố Chấn Hải mỗi năm đều miễn cưỡng đưa cô đến thăm mẹ.

Nhưng Cố Tiểu Mạch vừa rời khỏi nhà họ Cố, Cố Chấn Hải đã quên đi chuyện này.

Cố Tiểu Mạch càng kiên định hơn, cô tuyệt đối sẽ không bị tình cảm trêu đùa, tổn thương sâu đậm, nCốc nghếch giống như mẹ cô.

Một lúc sau Cố Tiểu Mạch mới thu lại suy nghĩ của mình, quay người rời khỏi nghĩa trang.

Lúc cô bước đến cổng mới phát hiện ra nhân viên đã tan làm, cô sững sờ, bây giờ nhân viên đều không… nghiêm túc chăm chỉ như vậy sao, cô vẫn còn đang ở trong nghĩa trang mà!

Cửa đã bị khóa, cô chỉ có thể trèo qua lan can bên cạnh.

Nhìn gai góc phía trên Cố Tiểu Mạch liền cảm thấy sợ hãi, nhưng nếu cô còn không xuống núi bây giờ thì đến lúc trời tối sẽ không xuống được nữa.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 156


Chương 156:

Cố Tiểu Mạch đọc không ít tiểu thuyết kinh dị, vừa đến tối, trên núi sẽ có rất nhiều ma đi lại, sẽ có ma thổi vào gáy, còn có ma bị gãy chân gãy tay không ngừng đu đưa trước mặt, trong đầu hiện lên những cảnh tượng này khiến Cố Tiểu Mạch không kìm được mà run rẩy.

Cô làm sao để ý đến những thứ khác được nữa, cho dù lan can khá cao so với cô, Cố Tiểu Mạch cũng chỉ có thể hít một hơi thật sâu, hai tay bám vào lan can, trèo lên.

Cố Tiểu Mạch cẩn thận nhấc chân của mình, may mà cơ thể cô khá nhanh nhạy mềm dẻo, từ từ trèo qua, sau đó để mặc người trượt xuống.

“Phù”, cuối cùng cũng xuống đất rồi.

Trán của Cố Tiểu Mạch lấm tấm mồ hôi, cô vỗ ngực, sau đó một tiếng sấm vang lên.

Cố Tiểu Mạch ngồi yên tại chỗ, hai tay ôm lấy người, nhìn trái nhìn phải xung quanh, sau khi thấy xung quanh không có thứ gì đáng sợ, cô mới dám bước về phía trước.

Với tính cách của Cố Tiểu Mạch, sau khi lấy được thư và chiếc vòng ngọc sẽ đi thăm người phụ nữ đáng chết kia, Cố Lan Tâm ngồi ở trong phòng, tay nắm chặt điện thoại, nhớ đến vụ giao dịch vừa xong, khóe miệng cô ta nhếch lên để lộ nụ cười lạnh.

“Tặng cho các người một người phụ nữ, đang ở Đông Sơn, tất nhiên có thể khiến các người hài lòng, chỉ cần các người làm xong chuyện, khoản tiền này tôi sẽ gửi cho các người, làm không?”

“Một người phụ nữ xinh đẹp như thế này lại dành cho chúng tôi, làm sao chúng tôi không làm chứ, cô Cố, đợi chúng tôi gửi ảnh cho cô nhé.”

“Các người đi mấy người đến đó?”

“Hai người”

“Đem thêm vài người đi, cùng nhau tận hưởng không phải tốt hơn sao, để cô ta nếm thử mùi vị đau khổ” Giọng Cố Lan Tâm lạnh đến thấu Xương.

Người bên đó không nhịn được mà thốt lên, “Hơ hơ, thủ đoạn của cô Cố thật độc ác, chẳng hề thương hoa tiếc ngọc gì cả.”

“Cô ta, không cần thương hại, tóm lại, các anh cứ chơi đến chết cho tôi, tiền sẽ không ít đâu, nhớ cho kỹ, xóa bỏ nhật ký cuộc gọi, không được để người khác phát hiện ra, nếu không đến một xu thôi các anh cũng không nhận được đâu!” Khóe miệng Cố Lan Tâm nhếch lên.

Những việc trước kia cô ta làm, Mộ Bắc Ngật đều đang điều tra nhưng lại không điều tra cô ta, bây giờ cô ta phải lặng lẽ giải quyết Cố Tiểu Mạch.

Người bên đó sau khi giao dịch xong đã phái vài tên lưu manh đang ở gần Đông Sơn nhất lên núi, đại khái vì thời tiết không tốt nên trên núi không có bóng người, Cố Tiểu Mạch đi một đoạn đường mà không gặp người nào cả.

Trong lòng rất sợ hãi, mặc dù Cố Tiểu Mạch không ngừng động viên chính mình nhưng vẫn rất sợ hãi.

Cô lôi điện thoại ra, đang định tìm xem gần đây có xe không thì điện thoại hiện thông báo hết pin.

Thế nên, người không được gặp xui xẻo vì đã gặp phải một việc xui xẻo thì sẽ liên tiếp gặp xui xẻo.

Cố Tiểu Mạch đang định tìm kiếm xe thì điện thoại hết sạch pin, sập nguồn.

Mộ Bắc Ngật đi trên đường cao tốc với tốc độ nhanh nhất, anh bấm gọi số điện thoại của Cố Tiểu Mạch.

Trong điện thoại vang lên giọng nói lạnh lùng của cô gái, “Số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy”

Mộ Bắc Ngật vứt điện thoại sang một bên, chửi một tiếng, anh lái xe như bay đến Đông Sơn.

Điện thoại của Cố Tiểu Mạch bị sập nguồn, lúc này cô có chút cô đơn không nơi nương tựa giúp đỡ, gió trên núi thổi vào cơ thể gầy gò ốm yếu của Cố Tiểu Mạch, cô mở to mắt, bước thật nhanh xuống núi.

Nhưng cô mới đi được vài bước bỗng nghe thấy có tiếng bước chân, cô nhìn về phía phát ra tiếng động, mấy tên lưu manh đã nhìn thấy ảnh của Cố Tiểu Mạch, bọn họ vừa mới lên núi không được bao lâu thì gặp Cố Tiểu Mạch.

Ông trời đang giúp bọn họ mà!

Tên cầm đầu nhếch miệng lên để lộ nụ cười độc ác, ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía Cố Tiểu Mạch, “Yo, em gái à, sao lại ở đây một mình thế?”

Những người đứng sau cũng cười ồ lên, trông bọn chúng như những con sói đói ăn đi về phía Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch I phía sau, ánh mắt lạnh lùng, nói thầm trong lòng, hỏng rồi, hỏng rồi, gặp phải bọn lưu manh rồi.

Cô cắn môi, “Các ngươi muốn làm gì?”

“Yo, em gái xinh đẹp thật đấy, đến giọng nói cũng hay như vậy, nào, gọi một tiếng anh đây nghe nào”

Nói xong, tên cầm đầu bóp cằm Cố Tiểu Mạch bắt cô phải ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Cố Tiểu Mạch vùng vẫy, hung dữ hất tay tên cầm đầu ra, “Đừng có chạm vào tôi, tôi nói cho các người biết… chồng của tôi cũng ở đây, nếu các người dám động chân động tay thì các người chết chắc rồi”

Cố Tiểu Mạch tiếp tục lùi về sau, sắc mặt lạnh lùng nhìn bọn họ.

Bọn lưu manh không hề cảm thấy sợ hãi, cười khinh bỉ, “Có chồng?
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 157


Chương 157:

Anh ta đang ở đâu, lôi ra đây để chúng tao xem nào”

“Anh ấy đang ở phía sau, bây giờ tôi sẽ đi tìm anh ấy”

Cố Tiểu Mạch vội vàng trả lời, sau đó quay người, muốn chạy về hướng ngược lại nhưng tên cầm đầu đã sớm nhận ra ý định của cô, hắn ta chửi bậy vài câu, xắn tay áo lên rồi đi về phía trước túm lấy tóc của Cố Tiểu Mạch.

Hắn không chút nể nang, thương hoa tiếc ngọc, túm chặt tóc của Cố Tiểu Mạch lôi về phía sau, Cố Tiểu Mạch cảm thấy da đầu sắp bay mất luôn rồi, cô rên lên một tiếng, dùng hết sức lực vùng vẫy giãy giụa, nhưng rất bất lực bị hắn lôi lại.

Những tên khác đi đến giữ cánh tay của Cố Tiểu Mạch, một tên hung dữ túm lấy cánh tay phải của Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch lập tức cảm nhận được cơn đau truyền đến, đau đến mức người cô toát mồ hôi lạnh.

Cô bị ngã vào vòng tay của tên cầm đầu, Cố Tiểu Mạch vội vàng nhấc chân đạp về phía sau, tên cầm đầu không lường trước được.

chuyện này, thế nên bất ngờ ăn một cú đá.

“ĐM!”

Tên cầm đầu đau đớn cắn chặt răng, khuôn mặt hung dữ quay mặt Cố Tiểu Mạch bắt cô phải nhìn hắn.

“Con đàn bà đáng chết này, dám đá ông mày à, hôm nay ông mày sẽ dạy cho mày một bài học!”

Hắn nổi giận đùng đùng, ra hiệu cho những tên còn lại, những tên đó tiến lên, lôi Cố Tiểu Mạch vào bụi cỏ bên cạnh.

Cố Tiểu Mạch sợ hãi, mặt trắng bệch, cô dùng hết sức lực của mình vùng vẫy nhưng không thể làm gì được, sức của cô so với những người đàn ông này chỉ như trứng chọi đá, không thể nào phản kháng lại được.

Cố Tiểu Mạch bị đẩy ngã xuống đất, một tên rút thắt lưng ra, khuôn mặt nở nụ cười nguy hiểm, hai mắt mở to nhìn Cố Tiểu Mạch.

Cả người cô đều đang đổ mồ hôi, lưng ướt đẫm, đôi môi run rẩy, “Các ngươi… muốn làm gì?”

“Em nói xem nào, em gái” Tên đại ca cười.

Hắn liếc nhìn những người anh em bên cạnh, “Em gái xinh đẹp này, tuy gầy gò nhưng cơ thể chỗ nào ra chỗ đấy, đợi anh đây hưởng thụ xong, các chú đều có phần nhé”

Xe của Mộ Bắc Ngật đi thẳng đến eo núi, mặc dù lúc đi lên núi đã có biển hiệu thông báo rằng thời tiết không tốt, không được lái xe vào.

Đông Sơn!

Nhưng anh bỏ qua mà đi thẳng lên núi, người Mộ Bắc Ngật lan tỏa hơi lạnh ra xung quanh, anh chăm chú nhìn quang cảnh xung quanh.

Bỗng nhiên anh nghe thấy một người phụ nữ không ngừng gào thét, vì bên ngoài gió to nên anh không nghe thấy rõ.

Nhưng sắc mặt Mộ Bắc Ngật tối sầm, anh lập tức dừng xe lại, vội vàng xuống xe, đi về phía phát ra âm thanh đó!

Cảnh tượng trước mặt khiến Mộ Bắc Ngật phẫn nộ, trên người tỏa ra khí lạnh đến thấu xương.

Tên lưu manh đang kéo áo của Cố Tiểu Mạch, áo bị kéo đến vai, lộ ra làn da trắng mịn hồng hào, Cố Tiểu Mạch dùng hết sức lực phản kháng lại nhưng tên đó đã không nhịn được nữa mà cúi đầu hôn m*t lên vai cô.

Sắc mặt của Mộ Bắc Ngật bỗng lạnh như băng, những tên lưu manh khác nhìn thấy có người đàn ông xuất hiện, đang định lao đến dạy dỗ một chút.

Nhưng bọn họ đã chậm một bước, còn chưa kịp lao đến dạy dỗ một chút thì đã nhìn thấy Mộ Bắc Ngật mặt tối sầm lao đến chỗ tên cầm đầu, Mộ Bắc Ngật giơ chân lên đạp mạnh lên lưng tên cầm đầu.

Cú đạp vừa đủ mạnh vừa rất chuẩn khiến tên cầm đầu ngã xuống bên cạnh chữ không ngã lên người Cố Tiểu Mạch.

Mộ Bắc Ngật lạnh lùng nhìn cảnh tượng này, Cố Tiểu Mạch sợ đến mức mặt tái mét, cơ thể run lẩy bẩy, cô co rúm người trong bụi cỏ, không dám mở mắt.

Đến lúc giọng nói quen thuộc truyền đến, Bắc Ngật đi đến bên cạnh Cố Tiểu Mạch, không chút chần chừ cởi áo vest ra khoác lên người Cố Tiểu Mạch, che đi cơ thể cô.

“Cố Tiểu Mạch?”

Mộ Bắc Ngật nhìn thấy Cố Tiểu Mạch cắn môi, mắt nhắm chặt khiến Mộ Bắc Ngật không dám vội vàng, chỉ nhẹ nhàng chạm vào người cô.

Giọng nói quen thuộc, mùi hương quen thuộc khiến Cố Tiểu Mạch từ từ vứt đi nỗi sợ hãi trong lòng, vừa nãy Cố Tiểu Mạch đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị bọn lưu manh chà đạp, cô chỉ không yên tâm để lại Nám Nám một mình.

Nên chịu đựng như thế nào đây?

Lúc Cố Tiểu Mạch từ từ mở mắt, miệng mở ra, Mộ Bắc Ngật mới nhìn thấy rõ cô cắn môi đến mức chảy máu.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 158


Chương 158:

Mộ Bắc Ngật đau lòng, sắc mặt lại càng lạnh hơn.

Tên đại ca vừa ăn một cú đạp của Mộ Bắc Ngật đã được đàn em đỡ dậy, mặt vô cùng phãn nộ, hung dữ đi về phía Mộ Bắc Ngật, “Tao nói, mày muốn chết à? Dám đạp vào lưng ông đây?”

Mộ Bắc Ngật ngước mắt nhìn, ánh mắt lạnh lùng khiến bọn lưu manh phải khiếp sợ, bọn chúng cảm nhận được sát khí trên người Mộ Bắc Ngật.

Bọn chúng nuốt nước bọt, bọn chúng nhìn Mộ Bắc Ngật rồi nhìn Cố Tiểu Mạch, nheo mắt lại, “Mày là chồng của cô ta?”

Bộ dạng bọn chúng như thế thiếu đòn nhưng lại nói ra một câu cũng ra gì.

Mộ Bắc Ngật không trả lời, coi như là ngầm thừa nhận, Cố Tiểu Mạch từ từ khôi phục lý trí, cô giơ tay túm lấy áo của Mộ Bắc Ngật, trong lòng vô cùng cảm kích khi Mộ Bắc Ngật xuất hiện vào lúc cô gặp nguy hiểm.

Lúc này, Cố Tiểu Mạch chỉ dùng giọng nói đủ để hai người nghe thấy, “Mộ Bắc Ngật, anh… có thể đánh lại bọn chúng không?”

Thật ra Cố Tiểu Mạch không dám yên tâm cho lắm, dù sao Mộ Bắc Ngật cũng chỉ có một mình.

Mộ Bắc Ngật nghiêng đầu nhìn Cố Tiểu Mạch, ánh mắt lạnh lùng khiến Cố Tiểu Mạch có chút sợ hãi, Mộ Bắc Ngật muốn cô yên tâm, anh nói, “Có thể đối phó”

Vậy là nói có thể đánh lại sao?

Cố Tiểu Mạch nắm chặt cánh tay của Mộ Bắc Ngật, bộ dạng vô cùng đáng thương, khóc lóc nói, “Chồng ơi, vừa nãy anh đi đâu thế, em suýt thì bị người ta chà đạp rồi, chính là hắn, hắn kéo áo của em, còn túm tóc em nữa”

Cố Tiểu Mạch vừa giả vờ khóc vừa chỉ vào mái tóc bù xù của mình, bây giờ cô cảm thấy tóc của mình sắp rụng hết rồi.

Mặt Mộ Bắc Ngật lạnh lùng, anh biết Cố Tiểu Mạch sợ hãi, sợ anh vứt cô lại đây không lo cho cô nữa, anh giơ tay lên xoa đầu cô, “Hói rồi anh vẫn cần em”

Bắt đầu đóng kịch vợ chồng sao?

Cố Tiểu Mạch có chút sững sờ nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, cô nhìn thấy Mộ Bắc Ngật đã đứng lên, nới lỏng cà vạt, anh cao hơn bọn lưu manh rất nhiều, lúc này từ trên cao nhìn bọn chúng, lạnh lùng nói một câu, “Các người muốn chết?”

Vì là bọn lưu manh nên bọn họ không cam tâm thể hiện ra mình là người yếu đuối, bọn họ sẽ nhận được tiền đó, bọn họ lập tức lộ ra khuôn mặt hung dữ nhìn Mộ Bắc Ngật, “Hôm nay, bọn tao sẽ không tha cho.

chúng mày đâu, bọn tao muốn vợ của mày”

Nói xong, tên cầm đầu lao về phía trước, khí thế hừng hực, giơ tắm đấm về phía Mộ Bắc Ngật.

Cố Tiểu Mạch tim đập thình thịch, Mộ Bắc Ngật có khi nào… còn yếu hơn cả cô không.

Lúc tên cầm đầu càng ngày càng lại gần thì Mộ Bắc Ngật nghiêng người, tên cầm đầu không đấm trúng anh, vẫn còn chưa kịp phản ứng lại thì Mộ Bắc Ngật đã túm lấy cổ áo hắn.

Đầu tiên là đấm một cú lên mặt hắn, mũi và miệng đều chảy máu, sau đó anh di chuyển xuống dưới, đấm một cú vào bụng hắn, hết cú này này cú khác.

Tên cầm đầu không tránh được, cũng không phản kháng lại được, đám thuộc hạ phía sau đang định xông lên giúp đỡ thì Mộ Bắc Ngật nhấc bổng hắn lên, chân hắn lơ lửng trong không trung.

Cố Tiểu Mạch lo sợ, miệng cô đầy mùi máu tanh, cô nheo mắt nhìn Mộ Bắc Ngật, chỉ nhìn thấy anh ném tên đó về phía bọn thuộc hạ.

Thật không ngờ Mộ Bắc Ngật bình thường nhìn gầy gò mà lại khỏe như thế.

Sắc mặt Mộ Bắc Ngật tối sầm, ánh mặt lạnh lùng, anh từ từ bước đến chỗ bọn lưu manh, giọng nói không chỉ trâm trầm như mọi khi mà còn lạnh lẽo vô cùng, “Các người còn muốn tiếp tục không?”

Anh nói xong, tiếng sấm vang lên, bầu trời bỗng tối mịt mù, đen như mực, đây là trên núi, lát nữa nếu có mưa sẽ khó mà xuống núi được.

Cố Tiểu Mạch lo lắng, nhìn xung quanh xem có gì dùng được không, bỗng nhiên, cô lấy từ trong bụi cỏ một hòn đá to như quả trứng ngỗng, nhìn thấy một tên lưu manh đang đi về phía Mộ Bắc Ngật.

Cố Tiểu Mạch dùng hết sức lực ném hòn đá về phía đó, trúng vào chân của tên thuộc hạ, hắn kêu lên đau đớn.

Đại khái là sợ hãi khí lạnh trên người Mộ Bắc Ngật, tên lưu manh đầu đau như búa bổ ôm bụng mình, làm gì dám đánh nhau nữa, hắn hét lên, “Đi, chúng ta đi th Đám người lập tức thu dọn chiến trường rồi bỏ đi.

Mộ Bắc Ngật nheo mắt, âm thầm nhớ mặt những tên này, đợi đến lúc không còn nguy hiểm nữa, anh mới gật đầu, mặt đen như đít nồi đi đến trước mặt Cố Tiểu Mạch, khom người bế cô lên.

Cố Tiểu Mạch lúc này rất muốn nói cô không cần bế.

Nhưng đôi mắt đen xì đó của Mộ Bắc Ngật khiến cô thấy sợ hãi.

Càng quan trọng hơn là, chân của cô đã tê liệt rồi, sợ rằng nếu lúc này Mộ Bắc Ngật đặt cô xuống đất thì cô sẽ không đứng lên được.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 159


Chương 159:

Cố Tiểu Mạch để mặc Mộ Bắc Ngật ôm cô lên xe, đặt cô xuống ghế phụ xong, Mộ Bắc Ngật không rời đi luôn mà nghiêng người vào xe.

Dạo gần đây sau khi trải qua nhiều chuyện không vui, cô lại càng bài xích với việc tiếp xúc da thịt với đàn ông, tuy là Mộ Bắc Ngật nhưng anh bỗng nhiên lại gần khiến Cố Tiểu Mạch bất giác co rúm người lại, cả cơ thể run cầm cập, có chút lo lắng nói, “Anh… muốn làm gì?”

Mộ Bắc Ngật có thể nghe thấy rõ sự hoảng hốt trong lời nói của Cố Tiểu Mạch, anh liếc nhìn cô một cái, từ từ lên tiếng, “Thắt dây an toàn cho cô”

Nói xong, anh thắt dây an toàn cho cô, thắt xong liền rời đi, không chút do dự.

Cố Tiểu Mạch âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cô cúi đầu, nhìn bàn tay của mình, đều là mồ hôi, còn hơi bẩn bẩn.

Mộ Bắc Ngật đi sang phía bên kia rồi ngồi vào ghế lái, anh quay đầu xe rồi đi xuống núi.

Hai người không nói chuyện, trong xe bỗng chìm vào bầu không khí yên lắng.

“Bọn họ là như thế nào?”

“Tôi một mình xuống núi thì gặp phải bọn họ, không chạy được, chỉ có thể đợi chết” Cố Tiểu Mạch đã vùng vẫy giấy giụa nhưng không có kết quả, đã kêu cứu nhưng không có người, cô cười một cách đau khổ.

Nhìn thấy bộ dạng tuyệt vọng của Cố Tiểu Mạch, mặt Mộ Bắc Ngật tối sầm, rất lâu sau mới lên tiếng trả lời, “Sẽ không chết”

Đám lưu manh nhìn chiếc xe Rolls-Royce đang đi xuống núi, một trong số những tên thuộc hạ lên tiếng, “Anh ơi, để bọn họ đi như vậy sao? Vậy chúng ta không nhận được tiền thì phải làm sao?”

Tên cầm đầu nhìn trời, “Đường đi Đông Sơn rất nguy hiểm, đường xuống núi tối đen như mực, không có lan can, lát nữa mưa to, bọn họ có xuống được hay không còn chưa biết được, hơn nữa, chỉ cần người phụ nữ đó không xuất hiện trước mặt cô Cố, ai nói chúng ta không nhận được tiền?”

Nói xong, tên cầm đầu cười nguy hiểm.

Trời âm u, Mộ Bắc Ngật mở đèn pha, đi rất chậm, đường đi quả thật có chút nguy hiểm, con đường này hình như cả trăm mét cũng không có lấy một chiếc xe.

Bỗng nhiên một tiếng sấm vang lên như thể đang tuyên bố rằng mưa to sắp đến.

Chỉ một giây sau, mưa từ từ rơi xuống, mưa rất nặng hạt, không ngừng đập vào cửa kính, gạt mưa không ngừng chuyển động nhưng tầm nhìn vẫn có chút không rõ.

Hai tay Mộ Bắc Ngật ôm chặt vô lăng, lái xe rất chậm, Cố Tiểu Mạch sợ chết, lập tức ôm lấy cánh tay của Mộ Bắc Ngật, “Đừng đi nữa, tôi vừa mới thoát khỏi cái chết, tôi không muốn… chết nữa”

Cố Tiểu Mạch lo lắng, hai mắt mở to, nghiêm túc nhìn Mộ Bắc Ngật.

Mộ Bắc Ngật liếc nhìn Cố Tiểu Mạch, theo lời của cô, anh lái xe đến chỗ an toàn, mở đèn xi nhan, sau đó dừng xe lại.

Nhiệt độ trên núi khá thấp, Cố Tiểu Mạch xoa hai tay, Mộ Bắc Ngật quan sát thấy những hành động này của cô, anh lặng lẽ mở hệ thống sưởi ấm, trong xe bỗng ấm lên.

Cố Tiểu Mạch cảm nhận được sự ấm áp, cô cúi đầu, vài lần Mộ Bắc Ngật xuất hiện, nếu cô nói không cảm động thì đó là giả.

Nhưng lần nào Cố Tiểu Mạch cũng phải véo vào đùi để bản thân mình tỉnh táo, để mình không lún quá sâu.

Mộ Bắc Ngật là người đã có chủ, người đó là Cố Lan Tâm, cho dù cô có rung động, ai cũng được, tại sao lại là Mộ Bắc Ngật chứ? Một sự rung động không có kết quả.

Vậy ngay từ đầu, Cố Tiểu Mạch phải kìm nén.

Trong xe quá yên tĩnh, sắc mặt của Mộ Bắc Ngật từ nãy đến giờ vẫn cực kỳ khó coi.

Một luống khí kỳ lạ từ từ lan tỏa khắp xe, Cố Tiểu Mạch vì muốn phá vỡ sự lúng túng này, cô chủ động lên tiếng, “Mộ Bắc Ngật, vừa nấy…cảm ơn anh”

“Ừ” Mộ Bắc Ngật hững hờ đáp lại, mặt lạnh không có chút ấm áp.

Cố Tiểu Mạch cắn môi, mùi máu tanh vẫn còn đọng lại trong miệng, cô tiếp tục cười nói, “Hóa ra anh cũng ở Đông Sơn à, có điều anh đến làm gì thế, trùng hợp thật đó.”

Mộ Bắc Ngật nắm chặt vô lăng, có cảm giác bất lực với tư duy khác người của cô, anh nghiêng đầu nhìn Cố Tiểu Mạch, thái độ không tốt cho lắm, “Cố Tiểu Mạch, nói nhiều như thế, không cảm thấy sợ nữa sao?”

“Tôi… tôi chỉ muốn cảm ơn anh thôi mà, vừa nấy gọi chồng cũng chỉ để bọn lưu manh biết khó mà từ bỏ, anh đừng có để trong lòng, lần sau tôi nhất định sẽ không làm phiền đến anh”

Hiên nhiên, với sắc mặt khó coi của Mộ Bắc Ngật, Cố Tiểu Mạch cho rằng đó là vì cô đã làm phiền đến anh nên mới khiến anh không vui.

Cô càng nói, giọng càng nhỏ và yếu ớt.

Mộ Bắc Ngật nhìn bộ dạng vừa mới được cứu đã “lật mặt không nhận người” và cắt đứt quan hệ của cô mà cảm thấy không vui chút nào, anh lập tức tiến lại gần.

Đối mặt với khuôn mặt đẹp trai bỗng nhiên tiến gần, Cố Tiểu Mạch hít một hơi thật sâu để anh không nhận ra sự lo lắng của mình.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 160


Chương 160:

“Không muốn làm phiền tôi mà còn gửi Nám Nám đến nhà tôi, Cố Tiểu Mạch, đây không phải lần đầu tiên cô nói một đăng làm một nẻo đâu” Mộ Bắc Ngật nhếch mép, có chút mỉa mai.

Cố Tiểu Mạch sững sờ, sau đó lên tiếng hỏi, “Cái gì? Anh nói Nám Nám đang ở nhà anh? Tôi không… tôi muốn đưa nó đến nhà của Lục Noãn mà”

Mộ Bắc Ngật nhìn Cố Tiểu Mạch không chớp mắt, anh thu lại cảm xúc của mình, bỏ qua mưa gió bên ngoài đang đập vào cửa kính, dường như chỉ còn lại hai người mà thôi.

Mộ Bắc Ngật lên tiếng với giọng nói trầm trầm đầy sức quyến rũ, “Nám Nám ôm tôi nói muốn tôi làm Daddy của con bé, còn cô, vừa nãy cũng ôm cánh tay tôi gọi tôi là chồng, Cố Tiểu Mạch, cô đã lên kế hoạch cho chuyện này bao lâu rồi? Hả?”

Mặt anh rất nghiêm túc không hề có vẻ đang trêu đùa.

Cố Tiểu Mạch nhìn vào mắt anh, có chút sợ hãi, cô nhỏ giọng trả lời, “Nám Nám là trẻ con, nó rất thích những chú đẹp trai, trước kia nó cũng ôm anh Nam rồi nói như thị “Thế sao?” Còn chưa đợi Cố Tiểu Mạch nói hết, sắc mặt Mộ Bắc.

Ngật đã tối sầm lại, anh cắn răng hỏi.

Hiển nhiên cực kỳ không vui, Cố Tiểu Mạch vội vàng ngậm miệng lại, tại sao cô lại cảm thấy càng nói càng nguy hiểm nhỉ?

Có điều, tại sao Mộ Bắc Ngật lại phẫn nộ, hình như cô càng ngày càng không hiểu cách làm của Mộ Bắc Ngật.

Lúc Nám Nám bảo Nam Thần An làm Daddy của con bé là lúc Nám Nám vẫn còn nhỏ, chỉ có hai tuổi, nhỏ tuổi không hiểu chuyện, thấy Cố Tiểu Mạch mỗi ngày phải làm vài công việc, cô bé cảm thấy đau lòng và thương Cố Tiểu Mạch.

Có một lần cô bé ôm chặt cổ Nam Thần An không chịu buông, nũng nịu nói, “Chú Nam, chú có thể làm Daddy của cháu không?”

Sau khi Cố Tiểu Mạch biết lý do tại sao, Cố Tiểu Mạch không nhịn được cười, sau khi Cố Tiểu Mạch cười nói với Nám Nám xong, Nám Nám không bao giờ ôm Nam Thần An nói những lời như vậy nữa.

Thế nên Cố Tiểu Mạch biết, Nám Nám chỉ là nhất thời hưng phấn mà thôi, vài ngày nữa là lại quên ngay.

Cố Tiểu Mạch mím môi, nhỏ giọng nói, “Mộ Bắc Ngật, anh phải tránh xa tôi ra, giữ khoảng cách với tôi, vừa nãy vì tình trạng cấp bách nên tôi mới nói như vậy, nếu anh để tâm thì tôi xin lỗi anh”

“Cứng miệng”

Sắc mặt u ám, nói xong câu này, còn không đợi Cố Tiểu Mạch phản ứng lại, Mộ Bắc Ngật cúi đầu, hôn lên môi Cố Tiểu Mạch.

Chỉ trong nháy mắt, anh nếm mùi máu tanh trong miệng cô, Mộ Bắc Ngật m*t rồi lại m*t, Cố Tiểu Mạch cứ như người tí hon bị hóa đá, không nói ra bất kỳ lời nào, người cứng đờ ngồi im để mặc anh làm gì thì làm.

Tim Cố Tiểu Mạch đập rất nhanh nhưng lại không hề bài xích nụ hôn của Mộ Bắc Ngật, cô nghĩ, lúc này không chỉ Mộ Bắc Ngật điên rồi mà đến đầu óc cô cũng có chút không tỉnh táo.

Không biết hôn bao lâu, cho đến tận khi Cố Tiểu Mạch cảm thấy hô hấp có chút khó khăn Mộ Bắc Ngật mới buông cô ra.

Nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Cố Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật giơ tay xoa đầu cô, “Không phải lần đầu tiên, ngại ngùng gì chứ?”

Anh không muốn nói là đã làm mẹ rồi tại sao còn ngại ngùng bến lẽn như thế, cắn một miếng đã thấy chua rồi.

Cố Tiểu Mạch phẫn nộ, trừng mắt nhìn Mộ Bắc Ngật, “Anh với bọn lưu manh kia có gì khác nhau?”

Hừ! Cô quay đầu lại, mím chặt môi nhìn cửa sổ, không quan tâm đến anh nữa.

Sau khi sấm lại vang lên, mưa bắt đầu nhỏ dần, Mộ Bắc Ngật khởi động xe, từ từ đi xuống núi.

Lúc đến đường trong thành phố, Mộ Bắc Ngật bắt đầu tăng tốc, nhân lúc Cố Tiểu Mạch vẫn còn ngẩn ngơ, anh lái xe đi về phía biệt thự nhà họ Mộ.

Cố Tiểu Mạch cuối cùng cũng nhận ra hướng đi không đúng cho lắm, cô nghiêng đầu nhìn Mộ Bắc Ngật, “Mộ Bắc Ngật, đi đâu vậy?”

“Nhà tôi.”

What???

Cố Tiểu Mạch hoảng hốt, “Tại sao… lại đến nhà anh?”

Mộ Bắc Ngật dường như nghe thấy một câu hỏi ngớ ngẩn, nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, ánh mắt có chút khinh thường và bất lực, “Nám Nám đang ở nhà tôi”

Cố Tiểu Mạch không phản bác lại được, chỉ có thể ngậm miệng, thật ra lúc này cô rất muốn trốn thoát khỏi Mộ Bắc Ngật, thôi kệ đi vậy, đến nhà Mộ Bắc Ngật đón Nám Nám rồi tính tiếp.

Lần này sau khi đến biệt thự nhà họ Mộ, Cố Tiểu Mạch ho khan vài tiếng, cô nhớ hôm qua cô vừa rời khỏi nhà họ Mộ, hôm nay lại đến đây.

Có chút xấu hổ thẹn thùng, cô sợ Mộ Bắc Ngật sẽ đi đến ghế phụ lái nên lúc Mộ Bắc Ngật dừng xe Cố Tiểu Mạch chủ động đẩy cửa xe bước xuống, cô giữ chặt chiếc áo vest và bước bên trong.
 
Back
Top Bottom