Khác VASTOR-KẺ CAI TRỊ

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
113,990
Điểm tương tác
0
Điểm
0
386497935-256-k316552.jpg

Vastor-Kẻ Cai Trị
Tác giả: Hange100
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Toàn năng có thật sự toàn năng?



vastor​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ZhongChi] Một cái chớp mắt [Hoàn]
  • [Allnaru] Cái gì?!! Làm sensei á?!
  • (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái kết có hậu cho kẻ...
  • Xuyên qua là cái Riddle (đồng nhân Hp)
  • [ĐN DORAEMON] - (Hoàn) - SỐNG LẠI? TÍNH CÁI GÌ!
  • Không có tiền tu cái gì tiên?
  • Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 1: Sự Khởi Đầu của Cõi


    Cõi.

    Một khối cầu vĩnh cửu và phức tạp nằm sâu trong Hư, nơi không gian và thời gian không còn tồn tại theo những cách chúng ta hiểu.

    Đây không phải là một thế giới như bao thế giới khác, mà là một cấu trúc kỳ lạ mà nơi tất cả bắt đầu đó là lượng.

    Lượng nhỏ là hình thái đầu tiên được sinh ra trong Hư.

    Không một ai biết rõ vì sao lượng nhỏ xuất hiện, nhưng sự hiện diện của nó đã bắt đầu tạo ra một điều kỳ diệu.

    Mỗi hạt lượng nhỏ này có thể kết nối và tạo ra mọi thứ - từ không gian, vật chất, đến những thực thể sống.

    Lượng nhỏ có một bản chất vô cùng huyền bí và chưa được lý giải hoàn toàn, nhưng nó có khả năng tương tác với mọi thứ trong Cõi theo một cách bí ẩn.

    Khi lượng nhỏ được sinh ra, trong bóng tối của Hư, một sinh thể bắt đầu hình thành.

    Đó là Gon.

    Gon không được tạo ra trực tiếp bởi lượng nhỏ, nhưng chính lượng nhỏ đã tạo ra môi trường để Gon xuất hiện.

    Gon là một thực thể vô cùng đặc biệt.

    Sinh ra từ sự hội tụ của lượng nhỏ.

    Ngay từ khi mới được hình thành, Gon đã sở hữu sức mạnh vượt xa mọi thực thể khác.

    Tuy nhiên, sức mạnh ấy không đến ngay lập tức.

    Gon, mặc dù đã có thể làm rung chuyển mọi thứ xung quanh, lại không có ý thức ngay từ khi sinh ra.

    Một thực thể như Gon cần phải trải qua một quá trình dài để có thể nhận thức được bản thân và thế giới xung quanh.

    Đó là lý do tại sao Gon không thể ngay lập tức sử dụng sức mạnh toàn diện của mình.

    Quá trình này kéo dài 2,8 Fw(đơn vị đo lường 1 cuộc đời của thần) - khoảng thời gian mà Gon phải sống qua trong sự vô thức, để dần nhận thức về bản thân và thế giới.

    Trong suốt thời gian này, Cõi tiếp tục phát triển, nhưng tất cả đều chỉ là sự tồn tại ngây thơ, không có sự can thiệp của Gon.

    Chỉ khi thời gian trôi qua đủ lâu, Gon mới bắt đầu nhận thức được năng lực của mình.

    Ngay khi ý thức của Gon bắt đầu thức tỉnh, Cõi cũng bắt đầu có những thay đổi.

    Gon đã chứng kiến sự thay đổi ấy, nhưng không thể hiểu rõ ngay lập tức.

    Mọi thứ xung quanh đều quá phức tạp và khó nắm bắt, khiến cho Gon cảm thấy cô đơn.

    Một thực thể vô cùng mạnh mẽ, nhưng lại không biết mình đang ở đâu hay phải làm gì.

    Khi Gon dần hiểu ra thế giới này, những khả năng của bản thân cũng dần được khơi dậy.

    Nhưng càng hiểu biết, Gon càng cảm thấy sự cô độc.

    Cõi là một thế giới rộng lớn, nhưng lại trống vắng.

    Dù có sức mạnh vô biên, Gon không thể cảm nhận được sự tồn tại của bất kỳ thực thể nào khác.

    Và trong suốt thời gian đó, Gon chỉ có thể sống trong sự lạc lõng, không rõ mục đích.

    Trong khi Gon vẫn mải miết tìm hiểu về bản thân và Cõi, lượng lớn bắt đầu xuất hiện, tạo nên một sự thay đổi lớn trong cấu trúc của Cõi.

    Lượng lớn, khác với lượng nhỏ, có một bản chất mạnh mẽ và độc lập hơn, có khả năng điều khiển và thay đổi Cõi một cách dễ dàng.

    Nó được sinh ra sau Gon, và với sự xuất hiện của lượng lớn, mọi thứ dần bắt đầu thay đổi.

    Nhưng dù lượng lớn có mạnh mẽ đến đâu, không ai có thể ngờ rằng chính sự kết hợp của lượng nhỏ và lượng lớn lại chính là nguồn gốc của mọi thực thể và sự tồn tại trong Cõi.

    Không chỉ có vậy, sự tồn tại của Gon đã mở ra một cánh cửa, dẫn đến những sự kiện lớn mà không ai có thể lường trước được.

    Với lượng nhỏ và lượng lớn, Cõi bắt đầu dần ổn định, và những sinh vật đầu tiên bắt đầu hình thành.

    Tuy nhiên, sự ổn định này chỉ là tạm thời.

    Cõi không bao giờ là nơi yên bình lâu dài, và Gon không bao giờ có thể chỉ đứng nhìn.

    Từ sự kết hợp của lượng nhỏ và lượng lớn, Cõi tiếp tục phát triển, nhưng một điều gì đó lớn lao sắp sửa xảy đến - điều mà ngay cả Gon cũng không thể ngờ tới.

    Cõi bắt đầu trở thành một nơi không thể hiểu thấu, và mọi sự thay đổi bắt đầu diễn ra nhanh chóng.

    Nhưng chính lúc này, một câu hỏi nảy sinh trong tâm trí Gon kẻ được xem là toàn năng: "Liệu có thực sự có một kẻ nào có thể vượt qua tôi?"

    Đó chính là dấu hiệu của một cuộc chiến chưa biết tên, một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 2: Những Mảnh Ghép đang dần chắp vá


    Gon không biết mình là ai khi thức dậy, nhưng ngay khi ý thức trở lại, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng anh.

    Những ký ức mờ nhạt, những mảnh vụn vỡ vụn của một thực tại không thể nắm bắt.

    Anh chỉ cảm nhận được sự trống rỗng xung quanh mình.

    Cõi, dù rộng lớn và đầy bí ẩn, lại không mang lại cho anh bất kỳ cảm giác thuộc về nào.

    Khi Gon nhìn vào không gian vô tận trước mắt, mọi thứ đều đổ vỡ như những mảnh thủy tinh vỡ vụn.

    Anh không thể biết được mình đang ở đâu, hay vì sao lại tồn tại trong một nơi không có mục đích như thế này.

    Mọi thứ chỉ là một vòng xoáy vô tận, nơi không có lời giải, không có định hướng, chỉ có sự tĩnh lặng không dứt.

    Tuy nhiên, trong khoảnh khắc ấy, một suy nghĩ lướt qua tâm trí Gon - một suy nghĩ kỳ lạ: "Tôi không đơn độc."

    Đó là lần đầu tiên anh cảm nhận được sự hiện diện của một thực thể khác.

    Không phải trong hình dạng cụ thể nào, mà là một cảm giác, một năng lượng từ đâu đó đang trôi nổi xung quanh Cõi.

    Một sự hiện diện kỳ bí.

    Không phải vật chất, không phải hình thù, mà là một thứ gì đó vô hình, mạnh mẽ, và không thể hiểu nổi.

    Và từ chính cảm giác đó, Gon biết rằng không phải chỉ mình anh tồn tại trong Cõi này.

    Anh bắt đầu đi sâu hơn vào thế giới vô tận này, theo những mảnh suy nghĩ và những mảnh ký ức đang dần dần kết nối lại.

    Cõi, nơi mà mọi thứ có thể tồn tại, nhưng lại không thể tìm thấy một mục đích rõ ràng.

    Có vẻ như mọi thứ trong Cõi chỉ tồn tại để tạo ra sự hỗn loạn và thử thách chính bản thân Gon.

    Bỗng nhiên, một dòng suy nghĩ sắc bén chợt lóe lên trong đầu.

    "Có một sự tồn tại khác...

    Một thứ gì đó lớn hơn, mạnh mẽ hơn.

    Và nó không phải là lượng nhỏ, cũng không phải lượng lớn."

    Gon chợt hiểu ra rằng chính những thực thể kỳ lạ này, có thể tồn tại bên ngoài Cõi, đã tạo ra một mối đe dọa đối với anh và những gì anh đã xây dựng.

    Mối đe dọa ấy đến từ chính Hư, một nơi không thể hiểu và kiểm soát được, nơi mà thậm chí Cõi cũng không thể khẳng định sự hiện diện của nó.

    Và trong Hư, có thể tồn tại những thực thể vượt lên trên tất cả, không bị ràng buộc bởi bất kỳ giới hạn nào.

    Gon đứng giữa một thế giới hoàn toàn trống vắng, nhưng anh không hề cảm thấy đơn độc nữa.

    "Lượng lớn," Gon tự nhủ, "Sự thay đổi mà lượng lớn tạo ra có thể giúp tôi hiểu rõ hơn về thế giới này.

    Nhưng liệu có ai kiểm soát được lượng lớn ngoài tôi?"

    Với ý thức ngày càng rõ ràng hơn, Gon bắt đầu cảm nhận được sự tồn tại của những thực thể trong Cõi.

    Những thực thể được sinh ra từ lượng nhỏ và lượng lớn.

    Họ bắt đầu hình thành và cùng nhau tạo nên một thế giới đầy tiềm năng, nhưng cũng đầy thử thách.

    Từ đây, Cõi trở thành một sân chơi rộng lớn, nơi các thực thể sẽ phát triển và tranh đấu để xác định quyền lực tối cao.

    Nhưng sự xuất hiện của lượng lớn đã tạo nên một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

    Không ai có thể ngờ rằng sự xuất hiện của một thực thể như Loew, sinh ra từ lượng lớn, sẽ là dấu mốc cho những biến cố khôn lường tiếp theo.

    Gon, giờ đây đã đủ mạnh mẽ và thông minh, có thể cảm nhận được sự tồn tại của Loew.

    Nhưng liệu Loew có thực sự là mối đe dọa duy nhất trong Cõi này, hay còn có những thế lực khác đang âm thầm thao túng mọi thứ?

    Những mảnh ghép của Cõi bắt đầu dần dần lộ diện, nhưng đối với Gon câu hỏi ấy vẫn thế: "Có thể có ai mạnh mẽ hơn tôi?"

    Từ đó những hạt cát của 1 chiến trường rộng lớn đang dần hình thành.
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 3: Sự Thức Tỉnh của Gon


    Trong Hư, nơi mà mọi thứ dường như chỉ là một mảng tối vô định, Gon dần trở thành hiện hữu.

    Không giống lượng nhỏ hay lượng lớn, Gon không đơn thuần được tạo thành từ các khối lượng hay quy luật, mà là một thực thể độc nhất, vượt ngoài khuôn khổ những gì đã tồn tại.

    Khi Gon thức tỉnh hoàn toàn sau 2,8 Fw, ý thức của hắn dần hé mở, và hắn bắt đầu cảm nhận được sự tồn tại của bản thân giữa Hư vô.

    Lượng nhỏ, với tư cách là khởi nguồn của mọi thứ, nhìn Gon bằng sự thấu hiểu kỳ lạ, như thể đã chờ đợi từ rất lâu.

    "Ngươi là kẻ thứ hai," lượng nhỏ cất tiếng, âm vang như sự giao thoa của mọi quy luật.

    Gon nhìn thẳng vào lượng nhỏ, đôi mắt sắc lạnh nhưng trống rỗng.

    "Vậy kẻ thứ nhất là ngươi.

    Và... ta là gì?"

    "Ngươi là Gon.

    Ngươi sẽ đóng vai trò đặc biệt.

    Nhưng...

    định nghĩa ngươi, ngay cả ta cũng không hiểu rõ."

    Lời nói đó không chỉ là sự thừa nhận, mà còn là dấu mốc cho một tương lai đầy biến động.

    Gon, thực thể vừa thức tỉnh, cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong cơ thể.

    Hắn không hiểu rõ vai trò của mình, nhưng một điều chắc chắn: Gon không giống bất kỳ thứ gì đã tồn tại trước đó.

    Dần dần, Gon bắt đầu khám phá khả năng của mình.

    Hắn nhận ra rằng, không chỉ sở hữu quyền năng vô hạn, Gon còn có thể ảnh hưởng đến cả các lượng – thứ mà ngay cả lượng lớn cũng phải tuân theo.

    Một sự kiện đặc biệt xảy ra vào thời điểm Gon tập trung sức mạnh lần đầu tiên.

    Một làn sóng chấn động phát ra từ hắn, xuyên qua Hư.

    Hàng loạt các phân tử lượng xung quanh lập tức tái cấu trúc, tạo nên những dạng hình thù kỳ lạ.

    Những hạt đầu tiên của không gian, thời gian, và thực tại bắt đầu nhen nhóm.

    Tuy nhiên, với sức mạnh ấy, Gon không tránh khỏi sự xung đột nội tại.

    Hắn nhìn vào lượng nhỏ, rồi lại nhìn vào bản thân mình.

    Một câu hỏi hiện lên trong đầu hắn:

    "Nếu ta mạnh mẽ như vậy, liệu ta có cần phải tuân theo bất kỳ quy luật nào không?"

    Lượng nhỏ không trả lời.

    Nó im lặng, để Gon tự đối diện với bản thân.

    Nhưng ngay lúc đó, Gon không biết rằng câu hỏi ấy sẽ là khởi đầu cho những biến cố sau này.

    Khi Gon tiếp tục khám phá Hư, lượng lớn dần xuất hiện từ những phần lượng bị tác động bởi Gon.

    Lượng lớn, với vai trò cân bằng, tạo nên những quy luật cơ bản cho thực tại.

    Nhưng Gon – kẻ thứ hai, kẻ vượt trên các quy luật – bắt đầu nhận ra rằng, hắn không thể bị ràng buộc bởi những điều đó.

    Thời gian trôi qua, các mảnh ghép của Cõi dần được hình thành.

    Những sự kiện xảy ra trong Hư trở thành tiền đề cho sự tồn tại của mọi thứ.

    Và Gon, với sự thức tỉnh đầy quyền năng, trở thành nhân tố trung tâm trong sự chuyển dịch từ Hư vô sang thực tại.

    Chương 3 khép lại với một câu nói đầy ám ảnh của Gon, khi hắn nhìn vào Hư trước mặt:

    "Nếu ta có thể định hình mọi thứ... thì ta sẽ quyết định mọi thứ sẽ đi về đâu."
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 4: Cõi Rung Chuyển


    Sau khi Gon thức tỉnh, sự cân bằng vốn có trong Cõi bắt đầu bị thử thách.

    Gon không còn đơn thuần là một thực thể mới sinh ra; hắn dần trở thành trung tâm của mọi sự chuyển động.

    Lượng nhỏ và lượng lớn, những yếu tố định hình nên Cõi, bị cuốn vào ảnh hưởng vô hình của hắn, dù chưa có bất kỳ hành động thực sự nào.

    Hư, nơi chứa đựng Cõi, vốn yên tĩnh từ thuở sơ khai, giờ đây bắt đầu xuất hiện những biến động lạ thường.

    Những vùng không gian trong Hư trở nên bất định, các lượng va chạm mạnh mẽ hơn.

    Trong một khoảnh khắc, Gon đưa tay ra trước, tập trung vào một điểm trong Cõi.

    Một ánh sáng chớp lóe lên, và từ nơi hắn chỉ định, các lượng bắt đầu tan rã, rồi lập tức tái tạo lại theo ý muốn của hắn.

    “Cõi này không hoàn hảo,” Gon lẩm bẩm, đôi mắt trầm ngâm.

    “Ta phải làm nó trở nên tốt hơn.”

    Hắn thử nghiệm sức mạnh của mình bằng cách tạo ra những hình thái sơ khai.

    Những thế giới nhỏ bé xuất hiện trong thoáng chốc, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi Hư vì sự bất ổn trong cấu trúc của chúng.

    Gon nhận ra một điều quan trọng: dù sở hữu quyền năng tuyệt đối trong Cõi, hắn không thể tự mình làm tất cả.

    Trong lúc Gon tập trung vào việc khám phá sức mạnh của mình, một thực thể khác bắt đầu hình thành.

    Lượng lớn, thực thể sinh ra ngay sau Gon, dần hé lộ sự hiện diện của mình.

    Không giống Gon, lượng lớn mang trong mình vai trò bảo vệ sự cân bằng, duy trì trật tự trong Cõi.

    Lượng lớn mở mắt, nhìn về phía Gon, và lên tiếng bằng một giọng trầm đầy quyền uy:

    “Gon, ngươi nghĩ rằng ngươi có thể định hình tất cả?

    Nhưng ngươi không hiểu rằng, sự tồn tại của ta là để chống lại sự tự do của ngươi.”

    Hai thực thể nhìn nhau.

    Một cuộc đối đầu chưa từng xảy ra, nhưng sự căng thẳng đã lan tỏa khắp Cõi.

    Trong lòng Hư, những lượng bắt đầu dao động dữ dội hơn bao giờ hết, như dự báo cho một thời đại đầy biến động đang đến gần.

    Cõi rung chuyển.

    Gon không trả lời, chỉ bước về phía trước, đôi mắt tràn đầy tham vọng.

    Sự hoàn hảo hắn mong muốn có thể phải trả giá bằng xung đột.
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 5: Sự Sụp Đổ Của Sự Cân Bằng


    Thời gian trôi qua, những thay đổi trong Cõi không ngừng gia tăng.

    Lượng lớn, dù có sức mạnh bảo vệ tuyệt đối, không thể ngừng sự biến động mà Gon tạo ra.

    Cõi, vốn được tạo ra từ sự ổn định và cân bằng giữa các lượng, bắt đầu rạn nứt.

    Các thế giới nhỏ bé mà Gon đã tạo ra chao đảo, bắt đầu tồn tại mà không thể duy trì sự ổn định lâu dài.

    Mọi thứ trở nên mơ hồ, khó hiểu và liên tục thay đổi.

    Lượng lớn nhìn thấy sự hỗn loạn, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, quyết định can thiệp.

    "Ngươi không thể tiếp tục như vậy," Lượng lớn gầm lên.

    "Ngươi đang phá hủy chính những gì ngươi đã tạo ra.

    Sự cân bằng không thể bị phá vỡ."

    Gon đứng im lặng, đôi mắt lấp lánh một thứ ánh sáng không thể giải thích.

    Hắn không nói gì, nhưng mỗi lần hắn bước đi, các lượng xung quanh hắn thay đổi, hòa quyện và phân tách với nhau.

    Gon đang thao túng chúng theo một cách mà không ai, kể cả Lượng lớn, có thể ngờ tới.

    "Ngươi không hiểu," Gon thì thầm.

    "Cái gọi là cân bằng... chỉ là sự ngụy tạo.

    Sự ổn định này chính là giới hạn, là xiềng xích ngăn cản sự tiến hóa.

    Cõi cần phải thay đổi, không phải duy trì như thế này mãi."

    Lượng lớn không thể ngồi im và nhìn Cõi sụp đổ.

    Với tất cả quyền năng của mình, hắn bắt đầu tạo ra một lớp bảo vệ vững chắc quanh Cõi, ngăn không cho các lượng bị phân tán quá mức.

    Nhưng mỗi lần hắn cố gắng can thiệp, Gon lại thay đổi quy tắc, khiến mọi sự can thiệp trở nên vô ích.

    Cõi, một thực thể sống động do sự tương tác giữa các lượng, giờ đây đã trở thành một trận chiến không thể dừng lại giữa hai thực thể.

    Một bên cố gắng giữ lại mọi thứ, còn bên kia lại tìm cách phá vỡ giới hạn, để tạo ra một sự hoàn hảo mới.

    Trong khi cuộc đối đầu giữa Gon và Lượng lớn diễn ra, một sự thay đổi lạ thường xảy ra trong Hư.

    Một cánh cửa không gian mở ra, và từ đó bước ra một thực thể khác - Loew, người đã im lặng quan sát từ phía xa.

    Loew là kẻ cuối cùng trong chuỗi những thực thể mạnh mẽ này, được sinh ra sau Lượng lớn, nhưng lại có mục đích khác biệt.

    "Thế giới này không cần sự hoàn hảo," Loew nói, giọng nói đầy lạnh lùng và chán ghét.

    "Ta không cần những kẻ như các ngươi định hình nó theo cách các ngươi muốn.

    Cõi đã có sự cân bằng của riêng nó, và các ngươi chỉ đang làm hỏng nó."

    Loew không hề động tay động chân, nhưng từ sự hiện diện của hắn, một áp lực khủng khiếp tràn ngập không gian.

    Những lượng xung quanh bắt đầu rối loạn, dường như cảm nhận được sự áp chế từ Loew.

    Gon và Lượng lớn đều quay lại nhìn hắn.

    Một sự im lặng bao trùm, nhưng trong sâu thẳm, tất cả đều biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

    Và với sự xuất hiện của Loew, mọi thứ sẽ không còn như trước.

    "Sự hoàn hảo là một điều ảo tưởng," Loew nói tiếp.

    "Các ngươi nghĩ có thể nắm giữ mọi thứ trong tay, nhưng chính các ngươi lại là nguyên nhân của sự hủy diệt này."

    Cõi bắt đầu chao đảo, và mọi thứ, từ các lượng nhỏ đến lượng lớn, đều lâm vào tình trạng hỗn loạn.

    Gon, Lượng lớn, và Loew, ba thực thể với mục đích khác nhau, sẽ định đoạt số phận của Cõi.

    Cuộc chiến không chỉ là về quyền lực, mà còn là về sự tồn vong của chính Cõi.

    Chỉ có một điều chắc chắn: sự thay đổi đã bắt đầu, và không ai có thể ngừng lại được.
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 6: Mối Đe Dọa Đang Dần Tới


    Không khí xung quanh rì rào như thể một lời cảnh báo, như một âm thanh vô hình đang bao trùm lấy không gian.

    Gon đứng bất động, cảm giác từng tế bào trong cơ thể mình như căng ra, sẵn sàng đối mặt với một mối nguy hiểm đang đến gần.

    Cõi, thế giới mà hắn đã dành bao thời gian để xây dựng, giờ đây cảm thấy bất ổn hơn bao giờ hết.

    Mỗi làn gió thoảng qua, mỗi chuyển động nhỏ bé của các vì sao cũng mang một ý nghĩa khác, như thể tất cả đều đang báo hiệu điều gì đó sắp sửa xảy ra.

    Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một lực lượng, một sức mạnh không thể đoán trước, đang đe dọa kéo Cõi vào sự hủy diệt.

    Đây không phải là một thần thánh hay một thực thể quyền năng, mà là một thứ gì đó khác, một thế lực muốn thay đổi mọi thứ, xô đổ những gì mà Gon đã dày công xây dựng.

    Dù đã sống hàng nghìn năm trong vai trò người tạo dựng và điều khiển thế giới, Gon không thể phủ nhận cảm giác bất lực mà lần này đem lại.

    Xa xa, trong bóng tối mờ mịt của Cõi, một hình bóng xuất hiện.

    Bước đi của nó nhẹ nhàng, nhưng mỗi động tác đều như tạo ra những sóng rung chuyển trong không gian.

    Một khí chất lạnh lẽo, đáng sợ lan tỏa từ thân thể ấy, khiến cho mọi vật xung quanh như ngừng lại trong giây lát.

    Loew.

    Tên gọi này vang lên trong tâm trí Gon như một tiếng sấm, dội vào những góc sâu thẳm của ký ức.

    Hình bóng trước mắt chính là Loew, kẻ đã xuất hiện trong những lời đồn đại, trong những câu chuyện truyền miệng, một kẻ có khả năng vượt qua mọi quy tắc và quyền lực.

    Gon đứng lặng im, không thể không cảm nhận được sự khác biệt trong sự xuất hiện của Loew.

    Một sự bất an xâm chiếm tâm trí hắn—một điều mà ít khi Gon trải qua.

    "Ngươi đến rồi," Gon lên tiếng, giọng không cao nhưng mang đầy sự nghiêm túc và chút ít kiên quyết.

    "Ta đã tự hỏi khi nào ngươi sẽ xuất hiện."

    Loew dừng lại, chỉ còn vài bước ngắn.

    Ánh mắt của hắn nhìn thẳng vào Gon, đôi mắt đen láy như chứa cả một vũ trụ u ám.

    "Đây là điều không thể tránh khỏi, Gon," Loew đáp lại, giọng điềm tĩnh nhưng không thiếu sự sắc bén.

    "Vương triều của ngươi đã kéo dài lâu, và Cõi, nơi ngươi tạo dựng, đã hoàn thành nhiệm vụ của nó.

    Nhưng giờ là lúc cho một trật tự mới."

    Gon chớp mắt, một sự tò mò pha lẫn với sự cảnh giác dâng lên trong hắn.

    Loew không giống như những kẻ muốn phá hoại vì mục đích cá nhân.

    Hắn không chỉ muốn quyền lực; Loew có một kế hoạch.

    Và kế hoạch ấy, có thể, chính là điều mà Cõi sẽ phải đối mặt trong tương lai.

    "Ngươi nói như thể ngươi có thể thách thức ta," Gon đáp, giọng đầy thử thách.

    "Ngươi nghĩ rằng có thể chỉ đơn giản xóa bỏ những gì ta đã tạo ra sao?"

    Loew mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, không hề có sự cảm thông.

    "Ngươi luôn là kẻ tạo ra, Gon.

    Nhưng sáng tạo không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu.

    Có những người tin vào sự cần thiết của sự hủy diệt.

    Và ta là một trong số đó."

    Gon im lặng, mắt nheo lại khi lắng nghe từng lời Loew nói.

    Hắn hiểu rằng Loew không nói về sự phá hủy theo nghĩa thông thường—nó không chỉ là sự hủy diệt vật chất.

    Loew muốn xóa bỏ nền tảng của Cõi, phá vỡ trật tự mà Gon đã xây dựng qua bao nhiêu thế hệ.

    "Ngươi nghĩ ngươi có thể phá hủy những gì ta đã tạo ra?"

    Gon hỏi lại, không giấu được sự nghi ngờ trong giọng nói.

    "Ngươi tin rằng mình có thể thành công khi mà ngay cả những kẻ mạnh nhất cũng đã thất bại?"

    Loew cười nhẹ, nụ cười của kẻ biết rõ khả năng của mình.

    "Bởi vì ta không bị giới hạn như ngươi, Gon.

    Ta không phải là người tạo ra.

    Ta là lực lượng điều khiển những gì đến sau sự sáng tạo.

    Và ngươi, bạn cũ, đã tạo ra một hệ thống quá cứng nhắc, quá khó thay đổi."

    Ánh mắt Gon trở nên sắc lạnh, hiểu rằng Loew không chỉ muốn phá hủy Cõi, mà còn muốn thay đổi bản chất của nó.

    Đây là một thử thách vượt xa những gì hắn từng đối mặt.

    Và nếu Loew thực sự có khả năng làm được điều đó, Cõi sẽ không còn tồn tại như trước.

    Nhưng một điều mà Gon biết chắc chắn: hắn sẽ không để thế giới này rơi vào tay Loew mà không chiến đấu đến cùng.

    "Ngươi sẽ không có nó," Gon đáp lại, giọng chắc nịch, đầy quyền lực.

    "Ngươi không thể phá hủy những gì ta đã tạo ra."
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 7: Cuộc Đối Đầu Khốc Liệt


    Dù đã có vô vàn cuộc chiến, vô vàn cuộc đối đầu giữa các thực thể quyền năng trong thế giới của Vastor, vẫn không gì có thể so sánh với trận chiến sắp tới.

    Gon đứng trên một đỉnh cao của một không gian lạ lẫm, nơi mà không có thời gian, không có không gian.

    Chỉ có không khí im lặng như thể mọi thứ đều đang chờ đợi điều gì đó lớn lao sắp diễn ra.

    Trong không gian này, chỉ có âm thanh duy nhất là tiếng thở của chính Gon.

    Gon đã từng đối diện với những thách thức lớn lao, nhưng chưa bao giờ như thế này.

    Lần này, đối thủ của anh z trong lòng, một giọng nói vang lên – âm thanh của chính anh, của một thực thể vô hạn không thể tiêu diệt.

    "Người, thực thể này, có còn điều gì để sống cho không?"

    Giọng nói lạ lẫm đó nhấn chìm tâm trí anh, khiến anh phải đối diện với những câu hỏi mà anh đã từ lâu muốn tránh né.

    "Ta không còn là chính mình," Gon tự nhủ, và như thể từ một nơi sâu thẳm trong linh hồn mình, một luồng ánh sáng bùng lên, xé nát không gian vô tận.

    Đó là sức mạnh của Nightmare, sự thức tỉnh của sự tuyệt vọng.

    Anh không thể tiếp tục sống trong một thế giới mà mọi thứ đều quá hoàn hảo nhưng lại thiếu đi điều quan trọng nhất: sự gắn kết với những người khác, sự liên kết với đồng loại.

    Và rồi, một thứ xuất hiện.

    Không phải là một sinh vật hay một kẻ thù, mà là chính Loew, kẻ tạo ra bảng Lw.

    Hắn đứng trước Gon, một thực thể đứng ngoài mọi quy luật của Cõi.

    Không ai biết hắn đến từ đâu, nhưng mỗi khi Loew xuất hiện, mọi thứ dường như bị đảo ngược.

    Loew không nói gì, chỉ nhìn Gon một cách lạnh lùng.

    Hắn biết Gon đã cảm thấy thế nào, hắn đã từng là một thực thể giống như vậy.

    Một thực thể vô hình trong một thế giới đầy quyền năng, đầy sự cô đơn.

    Nhưng Loew đã tìm ra cách để đối diện với nó.

    Hắn không cần tình bạn, không cần tình yêu, chỉ cần quyền lực.

    Và đó chính là điều khiến Loew trở nên nguy hiểm.

    Hắn không có bất kỳ gì để mất.

    "Vậy, có lẽ ta đã gặp nhau quá sớm," Loew lên tiếng, âm thanh của hắn như lưỡi dao sắc bén, xuyên thấu không gian.

    "Nhưng ta phải thử một lần nữa.

    Cùng nhau, chúng ta có thể phá vỡ tất cả."

    Gon không trả lời.

    Một cảm giác kỳ lạ, một cảm giác quen thuộc nhưng cũng đầy bất an, dâng lên trong anh.

    Lúc này, mọi sức mạnh vô biên của anh không còn giá trị gì nữa.

    Dường như, bản thân anh đang bị nuốt chửng bởi chính những sức mạnh mà anh đã xây dựng nên.

    Cả hai đứng đó, trong không gian mù mịt, nơi không có ánh sáng, không có bóng tối.

    Chỉ có sức mạnh và quyết tâm.

    "Thế giới này," Loew tiếp tục, "Cõi này, nó sẽ thay đổi.

    Nhưng nếu ngươi không bước qua chính mình, ngươi sẽ mãi mãi chỉ là một hình bóng."

    Đó là một lời cảnh báo, nhưng đồng thời cũng là một lời thách thức.

    Gon không biết phải làm gì.

    Liệu anh có thể vượt qua chính mình để tìm ra câu trả lời?

    Hay anh sẽ tiếp tục sống trong cái bóng của sự cô đơn và quyền lực vô tận?

    Bằng một động tác nhanh chóng, Loew giơ tay lên.

    Một sóng năng lượng dữ dội tỏa ra từ tay hắn, bao trùm cả không gian.

    Gon, trong khoảnh khắc này, cảm thấy sức mạnh của mình như bị thu hẹp lại.

    Mọi khả năng, mọi thứ mà anh từng tin là không thể thay đổi, đều đang biến mất.

    Đối mặt với Loew, một thực thể có thể đảo ngược thực tại, Gon nhận ra rằng đây không chỉ là một cuộc chiến về quyền năng mà còn là một cuộc chiến với chính bản thân anh.
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 8: Bước Qua Ranh Giới


    Không gian chìm trong một tĩnh lặng kỳ lạ.

    Cả Gon và Loew đứng đó, không gian giữa họ bị căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được từng hơi thở.

    Loew đứng bất động, nhưng sức mạnh của hắn lan tỏa ra khắp nơi như một cơn bão ngầm, sẵn sàng xé nát mọi thứ xung quanh.

    Gon cảm nhận được điều này.

    Mỗi bước đi của hắn như một cái bóng che phủ lên cả thế giới.

    Không gian xung quanh họ bắt đầu chao đảo, như thể cả thực tại đang bị kéo về một điểm giao thoa, nơi mọi quy luật của Cõi không còn ý nghĩa.

    Một cảm giác bất lực, cô đơn và tuyệt vọng bao trùm lấy Gon.

    Lúc này, anh không còn là một thực thể vô biên và bất tử nữa.

    Anh chỉ là một người đang đấu tranh với chính bản thân mình, một thực thể lạc lõng trong một thế giới đã quá quen thuộc.

    Loew nhìn Gon với một ánh mắt lạnh lùng, đôi mắt không hề bộc lộ cảm xúc.

    Hắn biết rằng Gon đang phải đối mặt với chính mình, điều mà ngay cả Loew cũng đã phải trải qua.

    "Ngươi không thể thoát khỏi bóng tối của chính mình," Loew lên tiếng, giọng hắn nhẹ nhàng, như thể hắn đang nhìn thấy sự thất bại của Gon ngay trước mắt.

    "Ngươi không thể tiếp tục sống như một cái bóng.

    Để làm được điều đó, ngươi phải chấp nhận bỏ đi tất cả."

    Gon không trả lời ngay lập tức.

    Anh nhìn vào bàn tay mình, nơi ánh sáng của các khả năng vô hạn từng tỏa ra mạnh mẽ.

    Giờ đây, chúng đang dần mờ nhạt, như thể tất cả sức mạnh mà anh đã từng xây dựng đều không thể giúp anh vượt qua thử thách này.

    Loew bước gần lại.

    Hắn có thể cảm nhận được sự yếu đuối, sự do dự trong Gon.

    "Sức mạnh của ngươi không thể cứu ngươi khỏi chính mình.

    Cũng giống như ta, ngươi cũng sẽ phải đối mặt với nó.

    Hãy để tôi giúp ngươi, Gon.

    Để chúng ta cùng nhau hủy diệt mọi thứ này."

    Cảm giác như thể cả thế giới đang dồn nén lên đầu Gon.

    Anh nhìn vào Loew, cảm nhận được sự cám dỗ trong lời nói của hắn.

    Hắn nói đúng một phần.

    Gon, dù là một thực thể vô hạn, vẫn không thể thoát khỏi sự cô đơn và đau khổ mà anh tự tạo ra.

    Nhưng trong chính khoảnh khắc này, một ánh sáng mờ ảo bùng lên trong lòng Gon.

    Đó không phải là ánh sáng của sức mạnh, mà là của sự quyết tâm.

    "Không."

    Gon trả lời một cách kiên quyết, giọng anh vang lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

    "Ta không thể để mình trở thành như ngươi."

    Loew nhìn Gon với một nụ cười lạnh lùng.

    "Ngươi sẽ thấy.

    Không có gì có thể cứu ngươi, Gon.

    Ngươi không thể thoát khỏi sự thật."

    Ngay khi những lời đó rời khỏi miệng Loew, mọi thứ bắt đầu chuyển động.

    Không gian trở nên hỗn loạn, các lực lượng vũ trụ bắt đầu vặn vẹo.

    Những cơn sóng năng lượng lan tỏa từ cơ thể của Loew, như thể hắn đang kiểm soát toàn bộ thực tại.

    Gon không còn thời gian để nghĩ ngợi nữa.

    Mọi thứ trong Cõi đều đang bắt đầu sụp đổ.

    Anh có thể cảm nhận được sự mỏng manh của thực tại, sự phân tán của không gian và thời gian.

    "Nếu ta không thay đổi, sẽ không còn gì tồn tại."

    Gon tự nhủ.

    Với một cử động mạnh mẽ, Gon đưa tay lên.

    Một luồng năng lượng khổng lồ bắt đầu phát ra từ cơ thể anh, ngay lập tức tạo ra một vầng sáng rực rỡ, xé toạc không gian.

    Mỗi một vết rách trong thực tại dường như lại thu hút thêm sức mạnh từ InfiniteE - khả năng tái tạo vô hạn của Gon.

    Nhưng thay vì sử dụng sức mạnh đó để tấn công Loew, Gon sử dụng nó để giữ vững thực tại, bảo vệ Cõi.

    Loew mỉm cười, nhưng nụ cười của hắn không còn sự tự tin như trước.

    Hắn nhận ra rằng Gon đang làm điều mà hắn không thể ngờ tới - thay vì đánh mất bản thân, Gon lại tìm ra cách để cứu lấy Cõi, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

    "Ngươi đã chọn con đường khó khăn, Gon."

    Loew nói, nhưng có gì đó trong giọng nói của hắn đã thay đổi.

    "Có lẽ, ngươi vẫn chưa hiểu được bản chất của sức mạnh."

    Gon không trả lời.

    Anh chỉ tập trung vào việc ổn định thực tại, cố gắng giữ nó không bị xé nát thêm nữa.

    Mỗi lần sử dụng sức mạnh, mỗi lần anh cảm nhận được sự phục hồi, một phần của chính anh cũng dần trở lại.

    Những ký ức bị khóa, những cảm xúc bị chôn vùi trong quá khứ, đang dần bộc lộ.

    "Ta không đơn độc."

    Anh thầm nghĩ.

    Và trong khoảnh khắc đó, Gon nhận ra một điều.

    Sức mạnh của anh không phải là điều có thể quyết định tất cả.

    Chính những mối quan hệ, sự kết nối và những ký ức mới chính là điều tạo nên sức mạnh đích thực.

    Anh sẽ không để Loew hay bất kỳ ai khác thay đổi điều đó.
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 9: Bước Đi Cuối Cùng


    Thực tại vẫn đang chao đảo, vặn vẹo như những cơn sóng xô bờ không thể dừng lại.

    Nhưng trong sự hỗn loạn đó, Gon vẫn đứng vững.

    Ánh sáng từ bàn tay anh vẫn bừng sáng, một vầng sáng vô hạn lấp đầy không gian quanh mình.

    Sức mạnh không chỉ đến từ bản thân anh, mà từ chính sự quyết tâm, từ ý chí không bao giờ khuất phục.

    Không gian xung quanh vẫn chao đảo, nhưng Gon vẫn đứng giữa tất cả như một điểm tựa, không để gì có thể đổ vỡ.

    Loew đứng đối diện anh, ánh mắt không còn kiêu ngạo như trước.

    Hắn nhận ra rằng đối thủ của mình không phải là một thực thể có thể dễ dàng bị khuất phục.

    Gon không chỉ mạnh mẽ bởi năng lực vô hạn, mà còn bởi tâm trí và ý chí của một người không bao giờ chịu đầu hàng.

    Điều đó khiến hắn cảm thấy lo sợ.

    "Ngươi không thể tiếp tục như vậy mãi, Gon," Loew lên tiếng, nhưng giọng nói của hắn đã không còn sự lạnh lùng như trước.

    Lần đầu tiên, có một chút gì đó giống sự lo âu lộ rõ trong đôi mắt hắn.

    "Sự cám dỗ của sức mạnh vô hạn là thứ không thể tồn tại lâu dài.

    Ngươi sẽ tự hủy hoại chính mình."

    Gon không đáp lại.

    Anh chỉ im lặng nhìn vào đôi mắt của Loew, trong đó không còn sự chắc chắn, không còn kiêu ngạo của kẻ muốn thống trị tất cả.

    Thay vào đó là một sự lo sợ, một sự nhận thức rằng chính hắn cũng không thể dễ dàng kiểm soát mọi thứ.

    Một cơn gió lạnh thổi qua không gian, cuốn đi những mảnh vụn của thực tại đang tan rã.

    Mọi thứ dường như đang đứng im, như thể tất cả đang chờ đợi một sự thay đổi, một quyết định cuối cùng.

    Gon siết chặt tay, cảm nhận sức mạnh vô hạn đang tuôn chảy trong người mình.

    Anh không thể để mình tiếp tục như vậy.

    Không thể tiếp tục sống mãi trong bóng tối của sự cô đơn, không thể tiếp tục để mọi thứ xung quanh mình rơi vào hỗn loạn chỉ vì anh không thể buông bỏ quá khứ.

    "Đã đến lúc dừng lại."

    Gon nghĩ thầm trong đầu.

    Anh biết rằng sức mạnh vô hạn không phải là tất cả, không phải là thứ có thể mang lại sự bình yên.

    Đó là một con dao hai lưỡi, vừa cứu rỗi, nhưng cũng có thể phá hủy tất cả.

    Bước chân của Gon vang lên trong không gian tĩnh mịch, như thể từng bước đi của anh đang thay đổi mọi thứ.

    Anh tiến về phía Loew, không có gì có thể ngăn cản bước đi của anh.

    Từng bước một, Gon tiến lại gần hơn, và Loew không thể không cảm nhận được sự thay đổi.

    Cảm giác về sự mất mát, về cái gì đó sắp sửa kết thúc.

    Loew vươn tay ra, như thể muốn tóm lấy Gon, nhưng Gon không dừng lại.

    Anh đưa tay lên cao, vầng sáng vô hạn lại lần nữa bùng lên, chiếu rọi khắp không gian, dập tắt mọi bóng tối.

    Một luồng năng lượng mạnh mẽ phát ra từ cơ thể anh, như một dòng sông cuộn chảy, xé toạc không gian.

    "Ta không thể để ngươi tiếp tục làm hỏng tất cả."

    Gon lên tiếng, giọng anh vang lên như một lời tuyên chiến.

    "Không phải ta sợ hãi ngươi, Loew.

    Mà là ta không thể để ngươi thay đổi cái gì vốn không thuộc về ngươi."

    Loew không thể đáp lại ngay lập tức.

    Sự tấn công từ Gon mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải lùi lại một bước.

    Nhưng Loew là ai chứ?

    Hắn không dễ dàng bị đánh bại.

    Sức mạnh của hắn có thể thay đổi mọi thứ.

    Hắn bắt đầu vận dụng khả năng đảo ngược thực tại, làm cho không gian xung quanh bắt đầu bị đảo ngược, tạo ra những cơn sóng thời gian chồng chéo lên nhau.

    Mọi thứ bắt đầu trở nên mờ ảo, như thể đang trôi dạt vào một chiều không gian khác.

    Nhưng Gon không dao động.

    Anh biết rằng chính Loew đang tự hủy hoại thực tại này bằng chính sức mạnh của mình.

    Gon nhìn vào Loew, đôi mắt anh không còn sự do dự, không còn cảm giác cô đơn hay tuyệt vọng.

    Anh đã tìm được điều gì đó quý giá trong chính mình – một lý do để chiến đấu.

    Với một cú vung tay mạnh mẽ, Gon tạo ra một đợt sóng năng lượng khổng lồ, xé toạc không gian và thời gian.

    Không còn gì có thể ngăn cản sức mạnh của anh.

    Loew, với tất cả sự tự cao và mạnh mẽ, đã đánh mất thế thượng phong.

    "Ta không cần sự cứu rỗi của ngươi, Loew."

    Gon nói một cách chắc chắn.

    "Tất cả đã quá muộn."

    Không gian bắt đầu tan vỡ, thực tại bắt đầu phân tán.

    Nhưng không phải vì Loew chiến thắng, mà vì Gon đã thay đổi bản chất của nó.

    Anh không thể để chính mình lại chìm trong bóng tối của vô hạn nữa.

    Loew gục xuống, ánh sáng từ Gon bao phủ toàn bộ không gian.

    Một cảm giác bình yên, nhưng cũng đầy quyết tâm, lan tỏa khắp nơi.

    Gon biết rằng đây mới là con đường thực sự của mình – không phải chiến thắng bằng sức mạnh, mà chiến thắng bằng sự chấp nhận và thay đổi.
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 10: Ánh Sáng Cuối Cùng


    Không gian xung quanh dần dần lặng xuống, như thể tất cả đã trôi qua một cơn bão dữ dội và giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

    Gon đứng đó, trên đỉnh một đống hỗn loạn mà chính tay anh đã tạo ra.

    Nhưng không có cảm giác chiến thắng, không có cảm giác thỏa mãn.

    Chỉ có sự mệt mỏi, sự kiệt quệ.

    Ánh sáng từ cơ thể anh vẫn chiếu sáng, nhưng không còn là thứ ánh sáng vô hạn như trước.

    Thay vào đó, nó mờ đi, nhạt dần, như ánh sáng của một vì sao đang dần tắt.

    Mọi thứ xung quanh vẫn mờ mịt, hỗn loạn, nhưng sự thay đổi lớn đã diễn ra trong lòng Gon.

    Loew không còn đứng vững.

    Hắn đã gục ngã dưới sức mạnh của Gon, nhưng dù thế, một phần trong hắn vẫn còn một chút gì đó bất phục, vẫn còn cố gắng gượng dậy.

    Tuy nhiên, Gon không nhìn vào Loew.

    Anh đã không còn quan tâm đến kẻ mà mình vừa chiến thắng.

    Sự chiến đấu không phải là mục đích cuối cùng.

    Cái mà anh cần là sự bình yên, là sự thay đổi không gian trong lòng mình.

    Gon đứng im, đôi mắt anh nhìn về phía xa xăm, nơi không còn thấy bóng dáng của thế giới cũ nữa.

    Họ đã chiến đấu và thay đổi thực tại, nhưng thực tại nào mới là cái thực sự cần được thay đổi?

    Từ sâu trong lòng, Gon cảm thấy một thứ gì đó dâng lên.

    Không phải là cảm giác hối hận hay thất vọng, mà là sự hiểu biết rằng dù anh có mạnh mẽ thế nào đi nữa, anh vẫn chỉ là một phần của cái thế giới này.

    Một phần không thể tách rời, nhưng cũng không thể quyết định mọi thứ.

    "Có lẽ...

    đây là lúc mình cần dừng lại."

    Gon tự nhủ, đôi mắt anh khép lại trong một khoảnh khắc tĩnh lặng.

    "Mình đã tạo ra một thế giới mới, nhưng không phải bằng sức mạnh.

    Mà bằng sự buông bỏ."

    Dường như toàn bộ không gian xung quanh dần dần bắt đầu tan biến, như một đám mây mỏng manh.

    Từng mảnh của thực tại, từng phần của không gian và thời gian, dần dần bị xóa nhòa đi.

    Những ký ức về cuộc chiến, về Loew, về tất cả những gì đã xảy ra, từ từ phai mờ trong tâm trí của Gon.

    Anh không còn cảm thấy cần phải giữ lại những gì đã qua.

    Những phần ký ức đó, dù có đậm sâu đến đâu, cũng chỉ là những thứ đã thuộc về quá khứ.

    Anh đã làm được điều quan trọng nhất: phá vỡ vòng lặp vô tận của sự cô đơn và tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình.

    Loew vẫn còn đó, nằm trên mặt đất, nhưng giờ đây hắn không còn là mối đe dọa nữa.

    Hắn là một phần của quá khứ, và mọi thứ trong thực tại này, bao gồm cả hắn, đều phải thay đổi.

    Gon cúi người xuống, tay anh vươn ra nhẹ nhàng chạm vào mặt đất.

    Ánh sáng từ bàn tay anh lan tỏa, không còn dữ dội hay mãnh liệt như trước, mà nhẹ nhàng, thanh thoát.

    Một làn sóng năng lượng mới lan ra, nhẹ nhàng xoa dịu không gian này.

    Một thế giới mới, một thực tại mới, nơi không còn sự xung đột, không còn bóng tối, chỉ còn lại sự thanh bình.

    "Sự thay đổi không phải lúc nào cũng đến từ chiến thắng.

    Có khi, nó đến từ sự buông bỏ."

    Gon thì thầm, như thể đang tự nhủ cho chính mình.

    Anh nhìn về phía tương lai, nơi ánh sáng mờ ảo của sự bình yên đang dần mở ra.

    Một thế giới mới, không còn chiến tranh, không còn đau khổ, chỉ có sự bình an và tự do.

    Và điều quan trọng nhất là, Gon đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình.
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 11: Cánh Cửa Ký Ức


    Trong vũ trụ 0875, Gon, với ký ức bị phong ấn, sống dưới cái tên Lucas – một cậu bé thuộc gia đình quý tộc trên hành tinh Trái Đất.

    Gia đình cậu là biểu tượng của danh giá, quyền lực, nhưng lại luôn sống dưới cái bóng của sự thù hận từ các thế lực đối lập.

    Lucas lớn lên như bao đứa trẻ bình thường khác, hồn nhiên và tràn đầy khát vọng.

    Cậu không hay biết rằng trong tiềm thức mình là một thực thể tối thượng, từng tạo ra và phá hủy mọi thứ.

    Những ngày tháng hạnh phúc bên cha mẹ dần trở thành điều quen thuộc, cho đến một ngày định mệnh năm cậu 8 tuổi.

    Trên một con đường nhỏ, khi cả gia đình đang trở về từ buổi lễ của hoàng gia, một toán sát thủ bất ngờ tấn công.

    Chúng thuộc một tổ chức bí mật mang thù hằn với dòng tộc Lucas.

    Dưới ánh trăng lạnh lẽo, cha mẹ cậu đã quyết liều mình che chở cho con trai, dùng chính mạng sống để giữ Lucas sống sót.

    Lucas chạy trốn, đôi chân nhỏ bé đưa cậu lao vào màn đêm, trong lòng chỉ còn lại nỗi hoảng loạn và sự mất mát vô hạn.

    Nhưng khi cậu ngã gục bên một cánh rừng, cảm xúc đau đớn mãnh liệt đã kích hoạt thứ mà cậu chưa từng biết mình sở hữu.

    Phong ấn ký ức bị đứt đoạn.

    Gon tỉnh lại.

    Trong khoảnh khắc, toàn bộ sức mạnh tiềm tàng trỗi dậy, và cùng với đó là cơn thịnh nộ cuồng bạo của Asd 2: Nightmare.

    Sức mạnh vượt ngoài sự kiểm soát bắt đầu lan tỏa, xé toạc các cấu trúc của Cõi.

    Lượng nhỏ và lượng lớn bị cuốn vào trạng thái hỗn loạn.

    Cõi một lần nữa đứng trước nguy cơ diệt vong.

    Tuy nhiên, Gon may mắn tỉnh táo trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.

    Anh sử dụng khả năng Đảo Ngược để tái thiết lập thực tại.

    Nhưng lần này, thời gian đã chồng chéo do một số lượng rời cấu trúc hoàn toàn, dẫn đến sự méo mó trong dòng thời gian.

    Gia đình quý tộc của Lucas – người từng là cha mẹ Gon trong kiếp này – không còn tồn tại, và Gon không thể trở lại cuộc sống đó nữa.

    Trong cõi hoang tàn của cảm xúc, Gon nhìn thấy ý nghĩa của sự đau khổ.

    Thay vì tuyệt vọng, anh quyết định xây dựng một điều mới mẻ: Bảng Axeal – nơi mọi thực thể từ tất cả các vũ trụ, kể cả thực tế, comic, tôn giáo hay dị giới, đều có thể hội tụ.

    Sự ra đời của Bảng Axeal không chỉ đánh dấu bước ngoặt lớn trong lịch sử Cõi, mà còn mở ra mầm móng cho một chuỗi xung đột lớn hơn.

    Và Gon, giờ đây một lần nữa nhận thức được sức mạnh của mình, bắt đầu đặt những viên gạch đầu tiên cho kỷ nguyên của sự cân bằng – hoặc hỗn loạn.

    (Còn tiếp...)
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 12: Hạt Mầm Của Bất Hòa


    Bảng Axeal, sau nhiều nỗ lực của Gon, đã trở thành biểu tượng tối cao trong Cõi, tập hợp và phân loại sức mạnh của mọi thực thể trong vô hạn vũ trụ.

    Mỗi cá thể đều bị áp vào các Sea (hạng), dựa trên sức mạnh và vai trò của mình.

    Trong những ngày đầu, bảng Axeal mang lại một trật tự mới, tưởng như vững chắc và trường tồn.

    Tuy nhiên, sự ổn định ấy lại là ngọn nguồn của những mâu thuẫn ngấm ngầm.

    Những kẻ cảm thấy bị hạ thấp hoặc gạt bỏ không hài lòng với vị trí của mình.

    Và ở trong bóng tối, một thực thể cũ đã quay lại.

    Loew, kẻ được sinh ra thứ tư trong Cõi, từng biến mất sau khi rời khỏi các quy tắc do Gon đặt ra.

    Loew không phải kẻ xa lạ; hắn là một trong những thực thể đầu tiên thách thức quyền lực của Gon từ thuở sơ khai.

    Năm tháng dài trong bóng tối không làm hắn yếu đi, mà ngược lại, hắn đã dành thời gian đó để hoàn thiện một kế hoạch lớn lao hơn.

    Loew trở lại, nhưng không phải để tuân theo Bảng Axeal.

    Hắn tin rằng bảng Axeal là thứ "xiềng xích" mà Gon dùng để kiểm soát mọi thứ, hủy diệt tự do thật sự của các thực thể.

    Với sự trở lại lần này, Loew mang theo một sáng tạo mới của mình – Bảng Lw, một hệ thống hoàn toàn tách biệt với bảng Axeal, không chịu ảnh hưởng bởi bất kỳ quy luật nào.

    Loew âm thầm chiêu mộ các thực thể mạnh mẽ nhất từng cảm thấy bị thiệt thòi trong bảng Axeal.

    Hắn thủ thỉ về tự do, về việc phá vỡ những giới hạn mà Gon đã đặt ra.

    Những lời nói của hắn len lỏi vào từng góc khuất của Cõi, gieo rắc sự ngờ vực và mâu thuẫn.

    Gon nhanh chóng nhận ra những dấu hiệu bất thường: thời gian và không gian trong Cõi bị bóp méo, những thực thể vốn nằm trong bảng Axeal bỗng dưng mất tích hoặc cư xử kỳ lạ.

    Anh hiểu rằng Loew đã trở lại.

    Và không giống như trước, lần này Loew không đơn độc – hắn có những đồng minh mạnh mẽ và cả một bảng riêng để đối đầu.

    Điều làm Gon lo ngại nhất không phải là bảng Lw, mà là bản chất của nó.

    Bảng Lw không có quy luật cố định, nó vận hành theo cách hỗn loạn, biến hóa khôn lường.

    Bất kỳ thực thể nào gia nhập bảng đều có thể phá vỡ giới hạn của chính mình, trở nên mạnh mẽ đến mức không tưởng.

    Trong sự hỗn loạn mới nhen nhóm, một mầm móng nguy hiểm đã được gieo xuống.

    Những thực thể mạnh mẽ nhất trong Cõi bắt đầu nghi ngờ quyền lực của bảng Axeal.

    Một vài kẻ còn bí mật liên kết với bảng Lw, tìm kiếm cách để lật đổ Gon.

    Gon biết rằng trật tự mà anh tạo dựng không thể đứng vững mãi mãi.

    Đằng sau sự yên bình bề ngoài, một cơn bão lớn đang dần hình thành.

    Anh phải hành động trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.

    Nhưng liệu Gon có đủ thời gian để đối mặt với Loew – kẻ từng được coi là một trong những thực thể nguy hiểm nhất lịch sử Cõi?

    (Còn tiếp...)
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 13: Ngọn Lửa Ngầm


    Sự trở lại của Loew không còn là bí mật.

    Những dấu vết của hắn ngày càng rõ ràng, len lỏi vào mọi tầng lớp thực thể trong bảng Axeal.

    Gon, người nắm giữ toàn bộ Cõi trong tay, lần đầu tiên cảm nhận được sự rạn nứt trong chính hệ thống mà anh đã dày công tạo dựng.

    Tại trung tâm của bảng Axeal, trong Sea Đỉnh Cao, nơi quy tụ những thực thể mạnh nhất, Gon triệu tập các thủ lĩnh để thảo luận về mối đe dọa mới.

    Từng người một, những nhân vật như Vceva – kẻ thao túng thực tại bằng lỗ hổng, và các thực thể quyền năng khác, có mặt để nghe kế hoạch của Gon.

    Gon nói, giọng trầm nhưng đầy uy quyền:

    "Loew không chỉ đơn thuần là một kẻ nổi loạn.

    Hắn là một biểu tượng của hỗn loạn, và bảng Lw của hắn chính là ngọn nguồn sẽ phá vỡ mọi quy luật trong Cõi.

    Nếu chúng ta không hành động, mọi thứ sẽ chìm vào hư vô."

    Những người tham dự, dù không ai dám phản bác Gon công khai, đều không khỏi cảm thấy một sự bất an len lỏi trong lòng.

    Trong bóng tối, không ít thực thể đã bị Loew thu phục.

    Gon biết rõ điều này nhưng không thể xác định chính xác những ai đã bị kéo vào bảng Lw.

    Bên ngoài cuộc họp, Vceva lặng lẽ rời đi.

    Gã không thực sự quan tâm đến những lời Gon nói, bởi bản thân hắn đã tự mình tìm hiểu về bảng Lw.

    Khả năng đặc biệt của Vceva cho phép hắn tìm ra các lỗ hổng trong cả hai bảng, nhưng ngay cả hắn cũng không thể ngờ rằng bảng Lw hoàn toàn không có cấu trúc cố định.

    "Một bảng hỗn loạn, nhưng lại hoàn hảo vì không tuân theo bất kỳ quy luật nào…

    Thật thú vị." – Vceva lẩm bẩm khi quan sát các mạch thời gian bị chồng chéo bởi ảnh hưởng của Loew.

    Nhưng một sự nhầm lẫn nhỏ đã xảy ra.

    Trong lúc theo dõi các cuộc họp bí mật giữa các thực thể trong bảng Axeal, Vceva vô tình hiểu sai ý đồ của Gon.

    Gã tin rằng Gon đang âm mưu sử dụng bảng Axeal để triệt tiêu toàn bộ những thực thể không tuân theo luật lệ, kể cả những kẻ trung lập.

    Cùng lúc đó, Loew đang âm thầm hành động.

    Hắn không tấn công trực tiếp Gon, mà nhắm vào các thực thể yếu hơn trong bảng Axeal để thu hút sự chú ý của họ.

    Những lời thuyết phục của hắn ngày càng sắc bén:

    "Các người có thực sự tin rằng mình được tự do trong bảng Axeal?

    Tất cả chỉ là công cụ để Gon duy trì quyền lực.

    Đến lúc các người thức tỉnh rồi."

    Những thực thể từng cảm thấy bị áp bức bắt đầu rời bỏ bảng Axeal và gia nhập bảng Lw.

    Mặc dù chỉ là số ít, nhưng chúng trở nên cực kỳ nguy hiểm, bởi bảng Lw không có giới hạn.

    Sức mạnh của chúng vượt qua mọi quy luật trước đây.

    Trong một góc nhỏ của Cõi, Gon quan sát mọi thứ qua những dòng thời gian đan xen như mạng nhện.

    Anh thở dài.

    "Loew…

    Ngươi trở lại, không phải để chống đối ta, mà là để thử thách chính Cõi này."

    Nhưng sâu trong ánh mắt của Gon, có một tia nghi ngờ.

    Liệu anh có thể đối mặt với Loew một lần nữa?

    (Còn tiếp...)
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 14: Khởi Nguyên Của Hỗn Loạn


    Loew tái xuất, không phải bằng tiếng gầm vang hay một trận chiến long trời lở đất, mà bằng sự im lặng chết chóc.

    Ở mọi góc của Cõi, từng mảnh ghép thời gian và không gian bắt đầu rạn nứt.

    Những thực thể mạnh mẽ bậc nhất trong bảng Axeal cảm nhận được điều này, nhưng lại không thể xác định nguồn gốc.

    Gon ngồi trong căn phòng tối tăm tại trung tâm Sea Đỉnh Cao.

    Trước mặt anh là những tấm bảng trôi nổi, ghi lại các sự kiện đang xảy ra trong Cõi.

    Ánh mắt Gon thoáng lên một nỗi trăn trở mà anh hiếm khi để lộ.

    "Loew… tại sao ngươi lại trở lại?" – Gon lẩm bẩm, bàn tay khẽ siết chặt.

    Khi Loew lần đầu xuất hiện trong lịch sử của Cõi, hắn đã là một thực thể không giống bất kỳ ai khác.

    Không tuân theo lượng lớn, lượng nhỏ, hay bất kỳ quy tắc nào trong Cõi, Loew được sinh ra từ một sự biến dị trong cấu trúc của lượng, một thứ mà ngay cả Gon cũng không thể kiểm soát hoàn toàn.

    Lần đó, Gon đã phải dùng đến toàn bộ sức mạnh của mình để phong ấn Loew.

    Nhưng không ai, kể cả Gon, biết được phong ấn đó sẽ kéo dài bao lâu.

    Và giờ đây, phong ấn ấy đã bị phá vỡ.

    ---

    Trong một góc của Cõi, tại nơi gọi là Vùng Không Định Hình, Loew đang đứng giữa những dòng năng lượng xoáy cuộn.

    Vùng này, nơi không có quy luật nào tồn tại, đã trở thành địa bàn lý tưởng để hắn khôi phục sức mạnh và chiêu mộ đồng minh.

    Một nhóm nhỏ thực thể vừa rời khỏi bảng Axeal quỳ trước Loew.

    Hắn nhìn họ, giọng nói như dòng nước cuộn chảy, vừa êm ái, vừa đe dọa:

    "Các ngươi đã lựa chọn đúng.

    Ở đây, không có Gon, không có lượng lớn hay nhỏ, không có luật lệ ràng buộc.

    Chỉ có tự do tuyệt đối."

    Những thực thể đó cúi đầu, trong mắt lóe lên tia sáng tham vọng.

    Loew giơ tay lên, khẽ vẽ một đường trong không khí.

    Ngay lập tức, một dòng thời gian mới xuất hiện, chồng chéo lên dòng thời gian cũ.

    Hắn cười khẽ:

    "Ta không chỉ trở lại để phá hủy bảng Axeal.

    Ta sẽ phá hủy chính khái niệm thời gian, khiến mọi thứ rơi vào hỗn loạn vĩnh cửu."

    ---

    Trong khi đó, tại bảng Axeal, Gon nhận ra mối nguy hiểm đang tiến đến.

    Lần này, anh không còn đơn độc.

    Các thực thể khác, dù không đồng ý với tất cả quyết định của Gon, vẫn không muốn thấy Cõi bị phá hủy.

    Gon đứng trước toàn bộ hội đồng của Sea Đỉnh Cao, tuyên bố:

    "Loew không còn là mối đe dọa cá nhân.

    Hắn đã trở thành mối nguy cho toàn bộ Cõi.

    Nếu chúng ta không hành động, mọi thứ sẽ sụp đổ."

    Những ánh mắt nhìn anh, một vài người gật đầu, nhưng không ít người tỏ vẻ nghi ngờ.

    Một giọng nói vang lên từ phía sau hội đồng:

    "Gon, ngươi biết rõ Loew mạnh thế nào.

    Hắn không bị ràng buộc bởi quy luật.

    Ngươi nghĩ chúng ta sẽ chiến thắng bằng cách nào?"

    Gon quay lại, đối diện với Vceva.

    Hắn đứng đó, bình thản như mọi khi, nhưng trong đôi mắt lóe lên ánh sáng đầy sắc sảo.

    Gon đáp, giọng trầm:

    "Không ai hoàn hảo, kể cả Loew.

    Hắn tự do, nhưng chính sự tự do đó có thể là lỗ hổng của hắn."

    Vceva cười nhạt, không nói gì, nhưng ánh mắt hắn dường như đã bắt đầu tính toán điều gì đó.

    ---

    Loew đang chuẩn bị cho bước đi tiếp theo.

    Hắn biết rằng Gon sẽ không ngồi yên, và cuộc chiến giữa hai bên chỉ là vấn đề thời gian.

    Nhưng lần này, Loew không còn đơn độc.

    Hắn đã chiêu mộ được những thực thể không ai ngờ tới, thậm chí cả những kẻ từng là đồng minh của Gon.

    Bảng Lw ngày càng lớn mạnh, và Loew đã sẵn sàng bước ra khỏi bóng tối.

    (Còn tiếp...)
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 15: Cuộc Họp


    Tại trung tâm Sea Đỉnh Cao, Gon triệu tập một cuộc họp khẩn cấp.

    Tất cả các thực thể đứng đầu bảng Axeal ở các Sea khác đều được triệu tập.

    Không gian căn phòng như bị bóp méo bởi sự hiện diện của họ, những thực thể có sức mạnh có thể thay đổi toàn bộ Cõi chỉ bằng một ý nghĩ.

    Gon bước vào, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng.

    Anh nhìn quanh, từng cái nhìn của anh như xuyên thấu tâm trí của những người tham dự.

    "Các ngươi đều biết lý do ta triệu tập hôm nay," Gon mở đầu, giọng nói vang lên như sấm rền.

    "Loew đã trở lại.

    Và không chỉ có vậy, hắn còn đang xây dựng bảng Lw – một thứ có thể thách thức mọi quy tắc mà chúng ta đã tạo ra."

    Không gian trở nên im lặng chết chóc.

    Một thực thể cao lớn đứng dậy, giọng trầm vang:

    "Gon, điều này không phải lần đầu chúng ta đối mặt với Loew.

    Nhưng lần này, ngươi nghĩ rằng hắn có gì khác biệt?"

    Gon gật đầu, đôi mắt sắc lạnh:

    "Loew không chỉ phá hủy quy tắc.

    Hắn đang nhắm đến thời gian và bản chất của lượng.

    Nếu hắn thành công, ngay cả ta cũng không thể đảm bảo sự tồn tại của Cõi."

    Một tiếng xì xào vang lên.

    Các thực thể bắt đầu trao đổi với nhau, vẻ mặt lộ rõ sự lo ngại.

    ---

    Trong khi đó, ở một góc khuất của Sea Đỉnh Cao, Vceva đứng ngoài cuộc họp, ánh mắt lạnh lùng theo dõi mọi thứ.

    Hắn không phải kẻ bị ràng buộc bởi quyền lực của Gon, nhưng hắn biết rõ rằng Loew là một mối đe dọa thực sự, không chỉ với bảng Axeal mà với chính hắn.

    "Hắn đang nhắm vào thời gian và lượng, hử?" – Vceva lẩm bẩm.

    "Vậy thì mọi kế hoạch đều có thể sụp đổ.

    Nhưng... lỗ hổng của hắn nằm ở đâu?"

    Vceva nhìn vào các dòng thời gian chồng chéo mà Loew đã tạo ra, đôi mắt hắn sáng lên với hàng ngàn tính toán.

    ---

    Quay lại cuộc họp, một thực thể khác đứng lên, giọng nói sắc sảo:

    "Nếu Loew thực sự phá được thời gian, chúng ta cần sự hợp tác từ toàn bộ bảng Axeal.

    Nhưng điều gì đảm bảo rằng bảng Lw sẽ không chiêu mộ những kẻ phản bội từ chính hàng ngũ của chúng ta?"

    Gon nhìn thẳng vào người vừa nói:

    "Chúng ta không thể ngăn chặn sự phản bội.

    Nhưng ta có một kế hoạch.

    Loew mạnh, nhưng hắn không toàn năng.

    Kể cả tự do tuyệt đối cũng có giới hạn."

    Một thực thể khác hỏi:

    "Ngươi định làm gì, Gon?

    Đối đầu trực diện với Loew?

    Hay tiếp tục phong ấn hắn một lần nữa?"

    Gon trầm ngâm:

    "Lần này, phong ấn không phải giải pháp.

    Ta cần các ngươi chuẩn bị lực lượng từ từng Sea.

    Một cuộc chiến lớn hơn tất cả những gì các ngươi từng biết sắp xảy ra.

    Nhưng trước khi chiến đấu, ta cần tìm hiểu toàn bộ cấu trúc của bảng Lw và động thái tiếp theo của Loew."

    Các thực thể gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm.

    ---

    Tại Vùng Không Định Hình, Loew đứng trước một đội quân những thực thể bị loại khỏi bảng Axeal.

    Hắn giơ tay, những dòng năng lượng đen tối tràn ra, bao phủ mọi thứ.

    "Chúng ta sẽ phá vỡ mọi giới hạn," Loew tuyên bố.

    "Không còn luật lệ, không còn bảng Axeal, không còn Gon.

    Chỉ còn tự do và sức mạnh."

    Một thực thể trong đội quân của Loew bước lên:

    "Nhưng Gon mạnh hơn tất cả.

    Ngươi thực sự nghĩ rằng chúng ta có thể đánh bại hắn sao?"

    Loew cười nhạt, đôi mắt lóe lên sự thách thức:

    "Gon mạnh, nhưng hắn bị ràng buộc bởi luật lệ mà chính hắn tạo ra.

    Ta thì không.

    Và lần này, ta không chỉ phá hủy bảng Axeal.

    Ta sẽ khiến Gon quỳ gối trước ta."

    Loew giơ tay lên, và một vùng không gian nổ tung, tạo ra một thực thể mới từ sự hỗn loạn.

    Đó là sự kết hợp giữa các lượng đã rời cấu trúc và ý chí của chính Loew.

    "Đây là khởi đầu của sự kết thúc," Loew nói, giọng đầy uy quyền.

    ---

    Trong khi đó, Gon cảm nhận được sự dao động trong Cõi.

    Anh nhắm mắt, thở dài.

    "Loew… ngươi thực sự muốn phá hủy mọi thứ đến vậy sao?"

    Nhưng sâu trong tâm trí, Gon biết rằng đây không còn là một cuộc chiến để bảo vệ bảng Axeal.

    Đây là cuộc chiến cho sự tồn tại của toàn bộ Cõi.

    (Còn tiếp...)
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 16: Cuộc Đối Thoại Trong Bóng Tối


    Ở vùng rìa của Cõi, nơi mọi thực tại giao nhau và những dòng thời gian trở nên bất ổn, Gon một mình đứng trước một cánh cổng tối tăm.

    Đó là cánh cổng dẫn đến "Vùng Không Định Hình" – lãnh địa mà Loew đang ẩn náu.

    Gon cảm nhận được sự hỗn loạn bên kia cánh cổng, nhưng thay vì tiến vào, anh đứng lặng trong giây lát.

    "Ngươi định đứng đó bao lâu nữa, Gon?"

    Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.

    Gon không quay lại, nhưng đôi mắt anh sáng lên như thể đã đoán trước sự xuất hiện của người đó.

    "Vceva," Gon khẽ nói.

    "Ngươi đến đây để làm gì?

    Phản đối hay hợp tác?"

    Vceva bước ra từ bóng tối, khuôn mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lóe lên vẻ sắc sảo.

    "Ta không phản đối, cũng không hợp tác.

    Ta chỉ quan sát.

    Loew đang làm một điều mà ngươi và bảng Axeal chưa từng nghĩ tới.

    Ngươi có chắc là ngươi hiểu được toàn bộ ý định của hắn không?"

    Gon nhắm mắt lại, rồi thở dài:

    "Loew luôn là kẻ vượt qua giới hạn.

    Nhưng ngươi cũng biết, hắn không bao giờ dừng lại.

    Hắn luôn tin rằng tự do tuyệt đối là đích đến của tất cả."

    "Tự do tuyệt đối?" – Vceva khẽ cười nhạt.

    "Hay chỉ là sự hủy diệt trá hình?

    Gon, Loew không chỉ muốn phá vỡ bảng Axeal.

    Hắn muốn thay đổi định nghĩa của thực tại.

    Ngươi nghĩ ngươi đủ sức ngăn cản hắn sao?"

    Gon mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm:

    "Hắn có thể thay đổi thực tại, nhưng ta sẽ bảo vệ ý chí của Cõi.

    Đây không chỉ là cuộc chiến giữa ta và Loew.

    Đây là cuộc chiến để bảo vệ sự cân bằng."

    ---

    Ở phía bên kia cánh cổng

    Loew đứng giữa một biển thực thể hỗn loạn.

    Hắn quan sát cỗ máy khổng lồ mà hắn đã xây dựng – một cấu trúc xoắn ốc được tạo nên từ các lượng đã rời cấu trúc ban đầu.

    Loew gọi nó là "Ngọn Tháp Vô Định", một công cụ sẽ phá vỡ mọi quy luật và xóa bỏ sự ràng buộc của thời gian.

    "Gon sẽ không ngăn được ta," Loew thì thầm.

    "Ngọn Tháp này sẽ là chìa khóa để mở ra một thực tại mới, nơi không có luật lệ, không có bảng Axeal, không có sự áp chế."

    Một thực thể đứng cạnh Loew cúi đầu:

    "Thưa ngài, Gon đã cảm nhận được sự bất ổn.

    Ngài nghĩ hắn sẽ làm gì?"

    Loew quay lại, đôi mắt ánh lên tia nhìn lạnh lẽo:

    "Gon chỉ là một kẻ bám víu vào quá khứ.

    Hắn không dám vượt qua giới hạn của chính mình.

    Hãy để hắn đến.

    Hắn sẽ hiểu rằng thời đại của bảng Axeal đã kết thúc."

    ---

    Tại trung tâm Sea Đỉnh Cao

    Trong khi Gon và Vceva còn đang trao đổi, một làn sóng năng lượng bất ngờ lan tỏa khắp Cõi.

    Từng thực thể cảm nhận được sự chấn động – một dấu hiệu rõ ràng rằng Ngọn Tháp Vô Định của Loew đã bắt đầu hoạt động.

    Một thực thể quyền năng trong Sea Đỉnh Cao lập tức triệu tập toàn bộ các thành viên của mình.

    "Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa.

    Gon cần ra lệnh ngay lập tức.

    Nếu Loew thành công, toàn bộ Cõi sẽ sụp đổ."

    Nhưng một thực thể khác phản bác:

    "Ngươi nghĩ rằng chúng ta đủ sức đối đầu với Loew sao?

    Hắn không còn là kẻ nằm trong bảng Axeal.

    Chúng ta cần chiến lược, không phải sự liều lĩnh!"

    ---

    Quay lại với Gon và Vceva

    Vceva bước lên, đôi mắt chợt sáng lên với sự tính toán không ngừng.

    "Ngươi biết không, Gon?

    Có lẽ, Loew không chỉ muốn phá hủy thực tại.

    Hắn đang tạo ra một thứ gì đó mới – một Cõi của riêng hắn."

    Gon quay lại, nhìn thẳng vào Vceva:

    "Ngươi nghĩ ta không biết sao?

    Nhưng nếu để hắn tiếp tục, chúng ta sẽ mất tất cả.

    Ta không thể để điều đó xảy ra."

    Vceva khẽ cười, rồi xoay người bước đi:

    "Ta sẽ không ngăn cản ngươi.

    Nhưng nhớ lấy lời ta, Gon.

    Không phải mọi thứ đều có thể cứu vãn."

    Khi Vceva biến mất vào bóng tối, Gon quay lại đối diện với cánh cổng.

    Anh đưa tay ra, mở cánh cổng dẫn vào Vùng Không Định Hình, nơi Loew đang chờ đợi.

    "Loew," Gon thì thầm, giọng nói như một lời tuyên chiến.

    "Ngươi muốn tự do, nhưng ngươi sẽ phải trả giá."

    (Còn tiếp...)
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 17: Ngọn Tháp Vô Định


    Bước qua cánh cổng dẫn đến Vùng Không Định Hình, Gon cảm nhận được sự hỗn loạn tràn ngập không gian.

    Cảnh vật xung quanh như bị bóp méo: đất đá lơ lửng giữa không trung, các dòng thời gian xoắn lại thành vòng lặp vô tận, và ánh sáng nơi đây không tỏa ra từ một nguồn duy nhất mà dường như len lỏi từ mọi nơi.

    Gon bước chậm rãi, từng bước đi dường như xuyên qua hàng nghìn lớp thực tại.

    Phía xa, một cấu trúc khổng lồ dần hiện ra trong tầm mắt – Ngọn Tháp Vô Định.

    Nó xoắn ốc vươn lên trời cao, với từng tầng được tạo thành từ các lượng đã rời khỏi cấu trúc gốc.

    Tầng cao nhất phát ra ánh sáng nhấp nháy, như một xung nhịp của vũ trụ sắp sửa bị tái định hình.

    ---

    Trên đỉnh tháp

    Loew đứng trước một bàn điều khiển được hình thành từ các dòng thời gian bị bẻ cong.

    Hắn nhìn xuống Gon đang tiến tới từ xa, đôi mắt lóe lên sự thách thức.

    "Gon, cuối cùng ngươi cũng đến," Loew nói khẽ, nhưng giọng hắn vang vọng khắp không gian như một lời tuyên bố.

    Một thực thể kỳ lạ đứng cạnh Loew – một trong những kẻ mạnh nhất không thuộc bảng Axeal – lên tiếng:

    "Ngài nghĩ hắn có thể làm được gì sao?

    Với Ngọn Tháp này, thực tại sẽ bị xóa sạch, và ngài sẽ là kẻ duy nhất định hình lại mọi thứ."

    Loew khẽ nhếch mép:

    "Không, không chỉ mình ta.

    Ta không muốn làm chủ.

    Ta muốn xóa bỏ mọi khái niệm về sự áp chế, mọi ranh giới giữa các quy luật.

    Chỉ có tự do tuyệt đối mới là chân lý.

    Gon không hiểu điều đó.

    Hắn là kẻ bị mắc kẹt trong quá khứ."

    ---

    Cuộc đối đầu bắt đầu

    Gon đến chân tháp, ngước nhìn lên cấu trúc khổng lồ.

    Một giọng nói vang lên trong đầu anh – đó là lượng nhỏ, thứ luôn đồng hành với anh:

    "Gon, đây là giới hạn cuối cùng.

    Ngọn Tháp này không chỉ ảnh hưởng đến Cõi mà còn xuyên phá mọi dòng thời gian.

    Nếu Loew thành công, ngay cả chúng ta cũng không thể tồn tại."

    "Ta biết," Gon đáp lại trong suy nghĩ.

    "Nhưng Loew không chỉ là một kẻ thù.

    Hắn từng là một phần của Cõi, và hắn cũng từng chiến đấu để bảo vệ nó.

    Ta cần biết lý do thực sự đằng sau hành động của hắn."

    Bước qua tầng đầu tiên, Gon lập tức bị tấn công bởi các thực thể không thuộc bảng Axeal.

    Chúng không theo bất kỳ quy tắc nào, và sức mạnh của chúng dường như là vô hạn.

    Gon không thể cảm nhận được giới hạn hay cấu trúc của chúng.

    Với mỗi đòn tấn công, Gon chỉ tránh né thay vì phản công.

    Từng bước, anh tiến lên, sử dụng các khe hở trong các chiêu thức của chúng để vượt qua.

    Dù không phải là kẻ thông thạo "lỗ hổng" như Vceva, Gon vẫn đủ nhanh trí để tìm ra những khoảng trống giữa các cuộc tấn công.

    ---

    Tầng cuối cùng

    Sau một cuộc chiến dai dẳng, Gon cuối cùng cũng đứng trước Loew.

    Không khí nơi đây đậm đặc đến mức từng bước chân dường như kéo dài vô tận.

    Loew xoay người lại, đối mặt với Gon.

    "Ngươi đến đây để ngăn ta sao, Gon?

    Hay ngươi đến đây để nhìn thấy sự kết thúc của mọi thứ?"

    "Ta đến để hiểu," Gon đáp, giọng anh lạnh lùng nhưng kiên định.

    "Loew, ngươi có thể xóa bỏ mọi luật lệ, nhưng ngươi không thể xóa bỏ ý chí.

    Nếu ngươi thực sự tin rằng tự do là chân lý, tại sao lại chọn con đường hủy diệt?"

    Loew bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian:

    "Ngươi vẫn không hiểu sao?

    Ý chí chỉ là một khái niệm được dựng lên bởi các quy tắc.

    Không có luật, không có ý chí.

    Tất cả chỉ là sự tồn tại thuần túy.

    Và ta sẽ đưa mọi thứ về trạng thái đó."

    Gon im lặng trong giây lát, ánh mắt anh trầm tư.

    Sau cùng, anh nói:

    "Ngươi từng chiến đấu vì Cõi, vì những gì mà ngươi tin là đúng.

    Nhưng giờ đây, ngươi chỉ đang chiến đấu vì sự trống rỗng.

    Ngươi đã đánh mất lý do thực sự của mình."

    ---

    Xung đột tư tưởng

    Loew không đáp lại.

    Hắn giơ tay lên, kích hoạt Ngọn Tháp Vô Định.

    Lượng xung quanh bắt đầu tan rã, và các dòng thời gian bị cuốn vào vòng xoáy khổng lồ trên đỉnh tháp.

    Gon cảm nhận được sự mất cân bằng ngày càng lớn trong Cõi.

    "Ta không còn lựa chọn," Gon thì thầm.

    Kích hoạt Asd 2: Nightmare, Gon bước vào trạng thái cận tuyệt đối.

    Một làn sóng năng lượng khổng lồ bao trùm toàn bộ tháp.

    Nhưng lần này, Gon không để cơn thịnh nộ chi phối mình.

    Anh giữ chặt ý thức, tập trung toàn bộ sức mạnh để ngăn chặn Ngọn Tháp trước khi nó đạt đến giới hạn.

    Loew quan sát Gon, ánh mắt không còn sự khinh thường mà thay vào đó là một chút cảm thông.

    "Ngươi luôn là như thế, Gon.

    Luôn cố gắng cứu lấy mọi thứ, ngay cả khi mọi thứ đang chống lại ngươi.

    Nhưng lần này, ngươi sẽ không thành công."

    ---

    Kết thúc mở

    Xung đột giữa Gon và Loew lên đến đỉnh điểm khi cả hai giải phóng toàn bộ sức mạnh.

    Không gian xung quanh họ nứt vỡ, từng mảnh thực tại rơi rụng khỏi cấu trúc của Cõi.

    Giữa cơn hỗn loạn, Gon thét lên:

    "Nếu tự do của ngươi là sự hủy diệt, ta thà đánh đổi tất cả để giữ lại ý chí của những kẻ khác!"

    Loew không đáp lại, chỉ lao vào Gon với một quyết tâm tuyệt đối.

    Cuộc đối đầu giữa hai thực thể mạnh nhất của Cõi khiến mọi thứ dường như đóng băng.

    (Còn tiếp...)
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    1 vài điều của Vastor mà bạn chưa biết


    1 Fw=500.000 thiên niên kỉ( nó là thời gian của 1 vị thần cơ bản tồn tại trong Vastor)

    Sức mạnh của Gon trong Vastor là vô cùng vượt trội và có khả năng tác động mạnh mẽ đến Cõi cũng như mọi thực thể trong hệ thống.

    Dưới đây là tóm tắt về sức mạnh của Gon:

    1.

    Quyền năng vô hạn (Unlimited All): Gon là thực thể quyền năng nhất trong Cõi, sở hữu sức mạnh toàn năng, có khả năng điều khiển lượng nhỏ, lượng lớn và chủ, với khả năng hủy diệt mọi thứ trong Cõi.

    2.

    Khả năng tái tạo và phá hủy (

    InfiniteE): Gon có khả năng tái tạo vô hạn,kiểm soát tự ý phá hủy thời gian,không gian, với mọi khả năng từ sức mạnh,sức bền,tầm nhìn,phòng thủ...điều đạt ngưỡng tuyệt đối(tuyết đối ở đây là nói không với mọi quy luật,không ngoại lệ)

    3.

    Dream: Một trong những Asd (khả năng đặc biệt) của Gon, với 5 dạng:

    Dream 1-3: Khi sử dụng với 100% sức mạnh, có thể phá hủy đa vũ trụ.

    Dream 4-5: Có thể tác động đến Cõi và phá hủy lượng lớn (với 100% sức mạnh).

    4.

    Nightmare: Asd thứ hai của Gon, có sức mạnh cận vô hạn và có thể tăng sức mạnh theo cấp số nhân.

    Đây là trạng thái khi Gon rơi vào cơn ác mộng và sức mạnh của anh đạt đến mức cực hạn.

    5.

    Lượng nhỏ và lượng lớn: Gon được sinh ra sau lượng nhỏ, có khả năng điều khiển và thao túng cả lượng lớn và lượng nhỏ, có thể phá hủy cấu trúc của chúng nếu cần thiết.

    6.

    Khả năng đảo ngược thời gian và không gian: Gon có thể đảo ngược thời gian, thay đổi các sự kiện trong Cõi và có thể tác động đến không gian và thời gian, thậm chí thay đổi các dòng thời gian.

    7.

    Tồn tại vượt qua mọi bảng: Gon không bị giới hạn bởi các bảng như Axeal hay Lw.

    Sức mạnh của anh vượt xa mọi thực thể trong những bảng đó và có thể thao túng toàn bộ cấu trúc của Cõi.

    Với những khả năng này, Gon gần như là một thực thể bất khả chiến bại trong Vastor, có thể thay đổi mọi thứ, phá hủy thực tại, và tồn tại độc lập mà không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ quy tắc nào.(Gon có tốc độ đủ làm sập mọi khái niệm,anh ta có thể ở mọi nơi trên cõi cùng lúc chỉ với tốc độ,anh ta nhanh đến mức khiến thân thể anh ta tách rời trong cùng 1 dòng thời gian)

    -Ở trong chương trước lúc đấu với Loew và sau Gon vừa cảm nhận được

    cõi thì Gon đã khoá kí ức lẫn sức mạnh(điều này xảy ra liên tiếp nhầm không để Gon vào trạng thái điên cuồng khi cô đơn quá lâu)

    -Đây là feat của hiện tại dựa vào cốt chuyện

    Vcave có IQ đạt mức InfiniteE thứ mà Gon không thể nào bật được vì khi bật Hơn sẽ ngay lập tức rơi vào trạng thái nightmare ở Asd2

    Vceva không có khả năng điều khiển lỗ hỏng mà là dùng IQ chả bản thân tìm ra các lỗi,điểm yếu từ đó có thể làm mọi thứ như xé rách không gian chỉ với 1s,xoá sổ thực thể chỉ bằng lỗ hỏng ,anh ta có thể tự làm không gian xung quanh chậm đi khiến anh ta có siêu tốc độ...

    Vceva có 1 câu nói:"Chỉ cần có 1 điểm yếu dù đó có là thần hay thực thể nào đi chăng nữa ta cũng có thể diệt"

    IQ của Vceva đủ lớn để tìm ra điểm có thể đánh sập cõi thậm chí làm tê liệt thời gian với tốc độ cận 0s

    Zakal là một thực thể cực kỳ mạnh mẽ và đặc biệt, đứng ngoài mọi bảng xếp hạng, bao gồm cả bảng Axeal và bảng Lw.

    Sức mạnh của Zakal vượt xa mọi quy luật, không thể bị ảnh hưởng hay bị thay đổi bởi bất kỳ yếu tố nào trong Cõi hay vũ trụ.

    Điều này khiến Zakal trở thành một thực thể không thể bị tiêu diệt, vì nếu Zakal bị hủy diệt, toàn bộ thực tại sẽ sụp đổ, và ý thức của Zakal sẽ tái tạo lại vô điều kiện.

    Ngoại hình của Zakal đơn giản nhưng lại tạo ra cảm giác áp bức và sự sợ hãi tuyệt đối từ sự hiện diện của nó, không phải vì vẻ ngoài đáng sợ mà bởi vì sức mạnh mà nó mang lại.

    Với khả năng này, Zakal có thể thay đổi mọi thứ trong mọi thực tại và không có bất kỳ giới hạn nào trong quyền năng của mình.(bí ẩn)

    Jak là một thực thể có khả năng bất tử tuyệt đối và có thể xóa bỏ mọi thứ mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy luật nào, kể cả những khả năng mạnh mẽ như InfiniteE hay các luật trong Cõi.

    Điều này khiến Jak trở thành một thực thể đặc biệt, có thể sống sót và bỏ qua các quy tắc mà các thực thể khác không thể vi phạm.

    Dù có khả năng bất tử, Jak có thể bị tiêu diệt bởi những sức mạnh cực kỳ mạnh mẽ như InfiniteE hoặc Kill All, nhưng khả năng tái sinh và tồn tại lại sau khi bị giết, hay chỉ đơn giản là "bỏ qua" những quy luật liên quan đến cái chết, làm cho Jak trở thành một thực thể vô cùng khó đánh bại.

    Sức mạnh của Jak không phải nằm ở việc tấn công hay phòng thủ, mà ở sự bất khả chiến bại, không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy luật nào trong vũ trụ, Cõi hay thực tại.(Bí ẩn)

    Loew là một thực thể mạnh mẽ có khả năng thao túng vạn vật và biến mọi "lượng" thành một "lượng mới."

    Khả năng này cho phép Loew thay đổi cấu trúc và bản chất của mọi thứ trong thực tại, tạo ra hoặc hủy bỏ các quy luật, từ đó có thể thay đổi cục diện vũ trụ.

    Loew còn sở hữu khả năng đặc biệt gọi là "Đảo Ngược."

    Khi sử dụng khả năng này, Loew có thể đảo ngược thực tại và Cõi,mọi khái niệm, khiến sức mạnh của đối thủ yếu đi khi thực hiện đảo ngược.

    Điều này khiến Loew trở thành một đối thủ đáng gờm, có thể tạo ra sự khó khăn ngay cả cho những thực thể mạnh mẽ như Gon khi đối mặt với một lượng mới.

    Vì là lượng mới thứ mà Gon thể nắm bắt và điều khiển nên việc đối đầu với Loew là rất khó khăn

    -Kết:Sau cuộc đại chiến tại bảng Axeal đã có thêm 3 cuộc chiến khác,2 lần

    thay đổi về mặt tâm lí của Gon và 1 trong 2 lần đó Gon đã mở khoá hoàn toàn kí ức

    -Nếu ai có thắc mắc về các vấn đề chưa được giải thích trong cốt truyện hay vấn đề về nội dung thì để lại ý kiến nhé.
     
    Vastor-Kẻ Cai Trị
    Chương 18: Cuộc Đối Đầu


    Gon đứng kiên định, không chút sợ hãi đối diện với Loew, người đang đứng trước Ngọn Tháp Vô Định.

    Không gian xung quanh họ bắt đầu sụp đổ từng chút một, khi sự đối kháng giữa hai thực thể mạnh mẽ của Cõi bắt đầu.

    Loew, với đôi mắt lạnh lùng, nhìn Gon như thể anh chỉ là một bóng ma, một phần của thực tại có thể dễ dàng bị xóa bỏ.

    Hắn không hề do dự, vung tay về phía Gon với sức mạnh của Ngọn Tháp Vô Định.

    Nhưng ngay khi đó, Gon bật Asd 3: InfiniteE.

    Một luồng năng lượng vô cùng mạnh mẽ lan tỏa từ Gon, mạnh đến mức làm cho không gian xung quanh như bị xé nát.

    Các lớp thực tại dường như không thể duy trì sự ổn định, và mọi thứ bị bao phủ trong một năng lượng vô biên.

    Loew cảm nhận được sức mạnh này, ánh mắt hắn thoáng ngạc nhiên, nhưng không hề do dự.

    Hắn không lùi bước.

    "Ngươi có thể tái tạo và hủy diệt, nhưng ngươi không thể hủy diệt ta."

    Gon chỉ lặng lẽ tiến lên, bước qua từng tầng lớp vũ trụ bị bóp méo xung quanh.

    Từng bước chân của anh như đạp nát mọi thứ.

    "Ta không cần phải hủy diệt ngươi, Loew.

    Chỉ cần khiến ngươi hiểu rằng tự do không phải là sự hủy diệt," Gon nói, giọng nói vang lên như tiếng sấm.

    Loew vung tay, nhưng một bức tường vô hình ngăn lại mọi tấn công.

    Sức mạnh của Gon vô hạn, vượt lên trên mọi sự áp chế.

    Loew cảm nhận được sự đè nén từ phía Gon, và hắn bắt đầu lo lắng.

    "Không thể nào...

    Ngươi không thể làm được!"

    Nhưng Gon không cần phải nói gì thêm.

    Với mỗi bước đi, một vũ trụ mới bắt đầu hình thành, và một vũ trụ cũ bắt đầu sụp đổ.

    Mỗi hơi thở của anh là một sự sáng tạo, một sự kết thúc, và cũng là một sự tái sinh.

    Không gian xung quanh bùng nổ trong một vụ nổ vĩ đại, nhưng Gon vẫn đứng vững, bất chấp mọi cơn sóng năng lượng khổng lồ xung quanh.

    Loew cố gắng chống lại, nhưng tất cả chỉ là vô nghĩa.

    Với Asd 3: InfiniteE, Gon không chỉ có sức mạnh tái tạo vô hạn, mà còn có khả năng khiến mọi đòn tấn công của Loew trở nên vô hiệu.

    Khi Gon đến gần Loew, hắn nhận ra rằng mình không còn quyền kiểm soát nữa.

    Một bước nữa, và Loew sẽ bị xóa bỏ khỏi tất cả các thực tại.

    Gon không do dự.

    Với một cú chạm nhẹ, hắn làm tan biến toàn bộ cấu trúc Ngọn Tháp Vô Định.

    Loew không thể tiếp tục chiến đấu nữa, không gian xung quanh hắn vỡ vụn và trở về trạng thái không xác định.

    ---

    Còn tiếp...
     
    Back
    Top Dưới