Không khí xung quanh rì rào như thể một lời cảnh báo, như một âm thanh vô hình đang bao trùm lấy không gian.
Gon đứng bất động, cảm giác từng tế bào trong cơ thể mình như căng ra, sẵn sàng đối mặt với một mối nguy hiểm đang đến gần.
Cõi, thế giới mà hắn đã dành bao thời gian để xây dựng, giờ đây cảm thấy bất ổn hơn bao giờ hết.
Mỗi làn gió thoảng qua, mỗi chuyển động nhỏ bé của các vì sao cũng mang một ý nghĩa khác, như thể tất cả đều đang báo hiệu điều gì đó sắp sửa xảy ra.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một lực lượng, một sức mạnh không thể đoán trước, đang đe dọa kéo Cõi vào sự hủy diệt.
Đây không phải là một thần thánh hay một thực thể quyền năng, mà là một thứ gì đó khác, một thế lực muốn thay đổi mọi thứ, xô đổ những gì mà Gon đã dày công xây dựng.
Dù đã sống hàng nghìn năm trong vai trò người tạo dựng và điều khiển thế giới, Gon không thể phủ nhận cảm giác bất lực mà lần này đem lại.
Xa xa, trong bóng tối mờ mịt của Cõi, một hình bóng xuất hiện.
Bước đi của nó nhẹ nhàng, nhưng mỗi động tác đều như tạo ra những sóng rung chuyển trong không gian.
Một khí chất lạnh lẽo, đáng sợ lan tỏa từ thân thể ấy, khiến cho mọi vật xung quanh như ngừng lại trong giây lát.
Loew.
Tên gọi này vang lên trong tâm trí Gon như một tiếng sấm, dội vào những góc sâu thẳm của ký ức.
Hình bóng trước mắt chính là Loew, kẻ đã xuất hiện trong những lời đồn đại, trong những câu chuyện truyền miệng, một kẻ có khả năng vượt qua mọi quy tắc và quyền lực.
Gon đứng lặng im, không thể không cảm nhận được sự khác biệt trong sự xuất hiện của Loew.
Một sự bất an xâm chiếm tâm trí hắn—một điều mà ít khi Gon trải qua.
"Ngươi đến rồi," Gon lên tiếng, giọng không cao nhưng mang đầy sự nghiêm túc và chút ít kiên quyết.
"Ta đã tự hỏi khi nào ngươi sẽ xuất hiện."
Loew dừng lại, chỉ còn vài bước ngắn.
Ánh mắt của hắn nhìn thẳng vào Gon, đôi mắt đen láy như chứa cả một vũ trụ u ám.
"Đây là điều không thể tránh khỏi, Gon," Loew đáp lại, giọng điềm tĩnh nhưng không thiếu sự sắc bén.
"Vương triều của ngươi đã kéo dài lâu, và Cõi, nơi ngươi tạo dựng, đã hoàn thành nhiệm vụ của nó.
Nhưng giờ là lúc cho một trật tự mới."
Gon chớp mắt, một sự tò mò pha lẫn với sự cảnh giác dâng lên trong hắn.
Loew không giống như những kẻ muốn phá hoại vì mục đích cá nhân.
Hắn không chỉ muốn quyền lực; Loew có một kế hoạch.
Và kế hoạch ấy, có thể, chính là điều mà Cõi sẽ phải đối mặt trong tương lai.
"Ngươi nói như thể ngươi có thể thách thức ta," Gon đáp, giọng đầy thử thách.
"Ngươi nghĩ rằng có thể chỉ đơn giản xóa bỏ những gì ta đã tạo ra sao?"
Loew mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, không hề có sự cảm thông.
"Ngươi luôn là kẻ tạo ra, Gon.
Nhưng sáng tạo không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu.
Có những người tin vào sự cần thiết của sự hủy diệt.
Và ta là một trong số đó."
Gon im lặng, mắt nheo lại khi lắng nghe từng lời Loew nói.
Hắn hiểu rằng Loew không nói về sự phá hủy theo nghĩa thông thường—nó không chỉ là sự hủy diệt vật chất.
Loew muốn xóa bỏ nền tảng của Cõi, phá vỡ trật tự mà Gon đã xây dựng qua bao nhiêu thế hệ.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể phá hủy những gì ta đã tạo ra?"
Gon hỏi lại, không giấu được sự nghi ngờ trong giọng nói.
"Ngươi tin rằng mình có thể thành công khi mà ngay cả những kẻ mạnh nhất cũng đã thất bại?"
Loew cười nhẹ, nụ cười của kẻ biết rõ khả năng của mình.
"Bởi vì ta không bị giới hạn như ngươi, Gon.
Ta không phải là người tạo ra.
Ta là lực lượng điều khiển những gì đến sau sự sáng tạo.
Và ngươi, bạn cũ, đã tạo ra một hệ thống quá cứng nhắc, quá khó thay đổi."
Ánh mắt Gon trở nên sắc lạnh, hiểu rằng Loew không chỉ muốn phá hủy Cõi, mà còn muốn thay đổi bản chất của nó.
Đây là một thử thách vượt xa những gì hắn từng đối mặt.
Và nếu Loew thực sự có khả năng làm được điều đó, Cõi sẽ không còn tồn tại như trước.
Nhưng một điều mà Gon biết chắc chắn: hắn sẽ không để thế giới này rơi vào tay Loew mà không chiến đấu đến cùng.
"Ngươi sẽ không có nó," Gon đáp lại, giọng chắc nịch, đầy quyền lực.
"Ngươi không thể phá hủy những gì ta đã tạo ra."