Chương 17
Dọn nhà cho mèo?
Cô gái trong khu chung cư?
Tần Quan Nhã suy nghĩ.
Không có ấn tượng gì.
[ Ai vậy? ]
Giang Thính Vũ nhìn phản ứng này là biết ngay đáp án, bèn trả lời: [ Không có gì đâu. ]
Vậy là với Tần Quan Nhã lại thành... có chuyện rồi.
Cô ấy đang buồn vì không có việc gì làm đây.
[ Không được, có chuyện đấy.
Cậu phải nói rõ, cậu có nghĩa vụ giúp tớ nhớ ra cô ấy là ai. ] Đại tiểu thư bá đạo chất vấn gay gắt.
Giang Thính Vũ đọc xong tin nhắn, lấy cơm ra bày từng món, ngồi xuống.
Cô mở lịch sử trò chuyện của hai người, hồi tưởng một lúc rồi tìm bằng một từ khóa mơ hồ.
Tìm thấy rồi.
Định vị, chụp màn hình, gửi thẳng cho Tần Quan Nhã.
Không có ký ức nào rõ ràng hơn thế nữa.
Vừa nhìn thấy đoạn chat, trí nhớ của Tần Quan Nhã lập tức sáng tỏ.
[ À, cô ấy à.
Sao tự dưng cậu hỏi chuyện này? ]
Giang Thính Vũ suy nghĩ vài giây rồi vẫn trả lời: [ Không có gì đâu. ]
Một cuộc gọi WeChat lập tức quăng tới.
Giang Thính Vũ bình thản bắt máy, đặt điện thoại lên bàn, mở loa ngoài.
Giọng Tần Quan Nhã lao thẳng ra khỏi loa: "Câu cá tớ đúng không!
Quay đầu tớ trói cậu với cái con chó Phương Nhạn Như lại, mỗi đứa cho một cú đá!"
Giang Thính Vũ nghe mà bật cười.
Nghe là biết đại tiểu thư bị nhốt trong nhà, oán khí nặng đến mức ma đi ngang cũng phải ăn hai đấm.
"Thôi đi, lỡ lại gãy xương thì càng khỏi ra ngoài được."
"?, tớ hận cậu."
"Ha ha."
Giang Thính Vũ đứng dậy lấy muỗng, rửa sạch rồi mới nghiêm túc nói: "Thật sự không có chuyện gì.
Chỉ là nhớ cậu từng bảo tớ đi làm quen với cô ấy.
Giờ tớ quen rồi, nên muốn hỏi cậu có muốn làm quen luôn không."
Tần Quan Nhã: "Ồ?"
Giang Thính Vũ nói tiếp: "Nhưng lại chợt nhớ ra tự ý đẩy WeChat người ta cho cậu thì hơi bất lịch sự.
Với lại cô ấy nói mình hơi sợ giao tiếp, nên tớ nghĩ cậu tự đi làm quen thì tốt hơn.
Dùng sức hút giao tiếp của Tần đại tiểu thư, tự mình quen biết."
Dù Nhậm Vãn Tình nói mình sợ gia tiếp xã hội, nhưng khả năng giao tiếp trực tiếp vẫn khá ổn.
Giang Thính Vũ cảm thấy có lẽ cô ấy thích kết bạn ngoài đời hơn.
Vậy thì để hai người họ tự quen nhau vẫn tốt hơn.
Bên Tần Quan Nhã im lặng một chút.
Hai giây sau: "Tớ~ không~ có~ hứng~ thú~"
Giọng điệu siêu cà khịa.
Giang Thính Vũ cầm muỗng: "..."
Tần Quan Nhã: "Muốn~ kết~ bạn~ thì~ đợi~ chân~ cậu~ khỏi~ rồi~ tự~ đi~"
"..."
Giang Thính Vũ đặt muỗng xuống.
"Cúp máy đây."
"Ha ha ha ha ——"
Tần Quan Nhã có trò vui rồi.
Nhưng cuộc gọi không thực sự bị cúp, Tần Quan Nhã cũng không cười mãi.
"Cậu với cô ấy quen nhau thế nào?"
"Con mèo nhỏ Khốn Khốn nhận nuôi ấy, cô ấy là người cứu trợ."
"À~ ra là cô ấy."
"Hình như từng đăng tin cứu trợ trong group cư dân."
"Khi nào?"
"Khoảng mấy ngày trước lúc nhận nuôi."
Lúc đó cô cũng chỉ lướt group qua loa.
Không biết con mèo cam soi gương là con nào, chỉ biết dưới tòa 6 có một con mèo hoang tam thể.
Giờ thì tốt rồi, mèo tam thể có cơm ăn, cô cũng có.
Tần Quan Nhã bừng tỉnh: "Ồ, thời gian đó à.
Lúc ấy tớ đang bận, bảo sao không thấy."
Đừng nói group cư dân, mấy ngày đó cô ấy còn chẳng mở WeChat.
Giang Thính Vũ đùa: "Thế giờ cậu quay lại xem, bổ túc đi, rồi kết bạn với cô ấy."
Tần Quan Nhã xua tay: "Xin cự tuyệt nhé.
Tin nhắn group cư dân nhiều thế, tớ sợ lật đến gãy ngón tay, án phạt nhân đôi."
Cô ấy nghĩ một lúc rồi nói: "Đợi tớ về ở lại, nếu hai đứa cũng có duyên thì lúc đó quen cũng chưa muộn.
Dù sao Khốn Khốn đã nhận nuôi mèo rồi, mèo có nhà là được."
"Ừ," Giang Thính Vũ nói, "mèo có nhà là tốt rồi."
Tần Quan Nhã bỗng nói: "Chơi game với tớ đi."
Giang Thính Vũ: "Phải ăn cơm."
Giang Thính Vũ: "Cậu không ăn à?"
Tần Quan Nhã: "Sắp rồi."
Giang Thính Vũ: "Vậy giờ cậu đang?"
Tần Quan Nhã: "Đặt lịch."
Giang Thính Vũ: "..."
Giang Thính Vũ: "Lịch trình Giang tổng kín rồi, không rảnh.
Cúp đây."
Tần Quan Nhã: "Vô lương tâm."
Giang tổng vô lương tâm thật sự cúp máy.
Cô thật sự phải ăn cơm.
Cơm hôm nay Nhậm Vãn Tình nấu cũng rất ngon.
...
Gần đây Nhậm Vãn Tình không thể đưa cơm cho Giang Thính Vũ nữa, vì Giang Thính Vũ phải đi công tác sang thành phố khác.
: Vậy khoảng bao lâu chị mới về?
[Giang Thính Vũ]: Một tuần.
Sao lại tận một tuần chứ...
Không thể hôm nay đi mai về sao, công ty đáng ghét thật...
Không được gặp người mình thích, bạn học Nhậm Vãn Tình buồn trong lòng.
Nhưng người mình thích đang cố gắng cho sự nghiệp, nàng vẫn mong đối phương ngày càng tốt hơn.
: Vậy một tuần nữa em lại mời chị ăn cơm!
[Giang Thính Vũ]: Cũng không cần lúc nào cũng nấu cho chị đâu.
Câu nói thẳng thừng đến mức Nhậm Vãn Tình sững người, tim đập loạn.
Tại sao?
Chị ấy không thích à?
Chê mình nấu không ngon sao?
Hay là ghét mình rồi?
Hả?
Chị ấy ghét mình rồi sao?
: Nấu ăn cũng vất vả lắm.
À ~ là đang quan tâm.
Nhậm Vãn Tình yên tâm ngay.
Chị ấy lo cho mình, trong lòng có mình!
Đùa thôi.
Nhậm Vãn Tình gõ chữ, cố giúp Giang Thính Vũ bớt áy náy: [Không đâu, em thích nấu ăn mà, với lại ưm cũng phải nấu cho mẹ ưm, tiện thể làm thêm cho chị một phần thôi.]
Giang Thính Vũ hỏi: [Thật sự chỉ là tiện thể?]
Nhậm Vãn Tình mạnh miệng qua màn hình: [Thật sự là tiện thể.]
Nếu đã vậy, Giang Thính Vũ không từ chối nữa.
Cô phối hợp nói: [Vậy cảm ơn bạn học Nhậm Vãn Tình nhé.]
Vừa thấy cô bắt chước mình, Nhậm Vãn Tình ở đầu kia màn hình liền cười khúc khích, cười trộm.
Đây là lúc nàng cảm thấy mình gần Giang Thính Vũ nhất.
...
Hôm nay là ngày thứ hai Giang Thính Vũ đi công tác.
Nắng rực rỡ, gió hè dịu dàng.
Nhậm Vãn Tình ngồi bên bàn học, trước mặt là máy tính, sổ tay mở ra.
Nàng chống cằm, ánh mắt cứ vô thức liếc sang chiếc điện thoại bên cạnh.
Muốn tìm Giang Thính Vũ nói chuyện, muốn kể cô nghe thời tiết hôm nay, nói về tài liệu đang đọc, bàn xem lát nữa ăn gì.
Còn muốn hỏi cô ở thành phố khác sống thế nào, ngủ ngon không, ăn uống ra sao, công việc thuận lợi chứ, có gặp ai yêu từ cái nhìn đầu tiên không?
Nhưng ba mươi phút trước hai người mới kết thúc cuộc trò chuyện.
Câu chuyện dừng lại khi Giang Thính Vũ nói phải đi làm.
Chị ấy phải làm việc.
Nàng không thể cứ ồn ào bên tai người ta mãi, nàng đâu phải bạn gái của chị ấy.
Giá mà là bạn gái thì tốt rồi, nói gì, hỏi gì, làm ồn cũng là chuyện đương nhiên.
Giá mà là bạn gái thì tốt rồi, ngày chị ấy về, nàng có thể vui vẻ ôm lấy chị ấy.
Giá mà là bạn gái thì tốt rồi...
Nhậm Vãn Tình khẽ thở dài, đặt bút xuống, cầm điện thoại lên.
Ngón tay không nghe lời mà mở WeChat của Giang Thính Vũ.
Lướt xuống.
Hai ngày nay Giang Thính Vũ trả lời lúc nhanh lúc chậm.
Lướt tiếp.
Ít nhất vẫn có trả lời nàng.
Nhậm Vãn Tình mím môi, đổi nơi để xả cảm xúc.
Nàng mở QQ.
Lại gửi một đống tin nhắn "liếm cẩu" đầy tính trừu tượng cho bà chủ Ba Chấm Thủy.
Trong đó xen lẫn nỗi nhớ Giang Thính Vũ.
[Nhậm Vãn Tình]: Bảo bối đang bận à?
Bận xong nhớ để ý cún nhỏ của chị nhé.
[Nhậm Vãn Tình]: Hôm nay trời đẹp lắm, nhưng có chị thì còn đẹp hơn.
[Nhậm Vãn Tình]: Bảo bối đừng nhìn cún nhỏ khác, đời này để mình em liếm chị được không, tụi nó không biết liếm như em, không biết nhặt ve chai như em, cũng không nỡ mua cho chị ly Mixue bản full topping
[Mixue bản full topping là gì?]
Bà chủ Ba Chấm Thủy đột nhiên xuất hiện, đột nhiên hỏi.
Dòng cảm xúc trừu tượng của Nhậm Vãn Tình khựng lại một nhịp, rồi bình tĩnh trả lời: [Trà bốn mùa kem cheese thêm cả đống topping.]
Giang Thính Vũ nhìn đáp án, nhướng mày. [Chưa uống bao giờ.]
Nhẫn Một Chút – chan ra sức "liếm": [Không sao đâu bảo bối, em đang đi nhặt ve chai rồi, sắp uống được rồi, đợi em!]
Khóe môi Giang Thính Vũ cong lên.
Cô gửi một bao lì xì.
Nhậm Vãn Tình cầm điện thoại, đứng hình. [?]
: Nhận đi, tiền một cái ống hút thôi.
Nhậm Vãn Tình tin thật.
Bấm mở: 20 tệ.
Đủ gọi hẳn một ly Mixue full topping.
Nhậm Vãn Tình: "??"
[Cái ống hút dát vàng nào mà giá này vậy?]
[Ống hút có tặng kèm trà sữa thì giá này.]
[??]
: Cún nhỏ nhặt ve chai cũng vất vả, uống ly full topping tự thưởng đi.
: Chị mời em.
"Trời ơi!"
Nhậm Vãn Tình không nhịn được kêu lên.
"Khéo quá vậy!"
Bảo sao bà chủ có bạn gái, khéo quá trời!
Nhưng không được.
[Vô công không nhận lộc, cái này tính vào phí liếm lần sau nhé.]
Nhẫn Một Chút-chan có nguyên tắc riêng!
Giang Thính Vũ bật cười: [Có nguyên tắc vậy à?]
[Nhẫn Một Chút-chan]: Vâng vâng.
[Nhẫn Một Chút-chan]: Không thể tùy tiện nhận tiền thêm của bà chủ.
: Không phải bà chủ.
: Đây là mời với tư cách bạn bè.
Nhậm Vãn Tình ôm điện thoại, sững người.
: Chúng ta quen thân rồi mà?
Nhậm Vãn Tình: "!"
Đã nói tới mức này rồi!
[Đặt đơn xong, cún nhỏ cảm ơn ngài!]
Phía sau là hai sticker cún bán manh.
Mắt Giang Thính Vũ cong cong.
Dễ thương.
Ý nói sticker.
Nhậm Vãn Tình cảm ơn xong, nhìn giờ rồi gõ: [Xin lỗi chị nha, tạm dừng làm liếm cẩu, em phải đi làm rồi.]
Ồ?
Đi làm?
Giang Thính Vũ tò mò ngay: [Em còn công việc khác à?
Là gì vậy?]
[Nhậm Vãn Tình]: Nhặt ve chai.
[Nhậm Vãn Tình]: Bán phế liệu.
: Nói thật à?
Nhậm Vãn Tình lại cười, [Hihi, đùa thôi, em là blogger, bình thường quay video nấu ăn.]
Giang Thính Vũ hiểu rồi.
Cô chống cằm, ánh mắt đầy vẻ thưởng thức.
Hóa ra cún nhỏ còn biết làm mấy thứ này, sao mà đa tài thế?
Lại còn có nguyên tắc, lại tốt bụng.
Giỏi thật đấy, cún Nhẫn Một Chút-chan.
Trong khoảnh khắc cô thậm chí muốn hỏi tên tài khoản video của đối phương.
Cô cũng muốn xem món ăn và video của cún Nhẫn Một Chút- chan.
Nhưng nghĩ lại, đó là riêng tư của người ta, nên cô không hỏi.
Nhiều người không muốn người quen đến quá gần tài khoản mạng của mình.
Biết đâu Nhẫn Một Chút- chan cũng vậy.
: Đi đi.
Cô cũng phải đi làm rồi.
...
Thời gian xoay một cái, một tuần trôi qua.
Giang Thính Vũ cũng trở về thành phố A, chuyến bay lúc hai giờ chiều.
Nhậm Vãn Tình muốn ra sân bay đón, nhưng không thành.
: Có bạn tới đón chị rồi.
Nhậm Vãn Tình lẩm bẩm trong lòng: mình cũng là bạn mà.
Nàng không nhịn được hỏi: [Là nam hay nữ vậy?]
: Nữ.
Gửi xong mới phản ứng lại: [Sao hỏi cái này?]
Không ổn!
[Không có gì, hỏi bừa thôi mà.]
Gõ xong, nàng vô cùng may mắn vì còn cách một lớp màn hình, Giang Thính Vũ không thấy được vẻ chột dạ của mình.
Nàng vội vàng chuyển đề tài: [Tối em mời chị ăn cơm nhé!]
Giang Thính Vũ lại nói: [Không cần.]
Tim Nhậm Vãn Tình lập tức lạnh đi một khúc.
Chị ơi, mới một tuần thôi mà chị đã không muốn ăn cơm em nấu nữa sao, hu hu...
Giang Thính Vũ nói tiếp: [Bạn muốn mời chị ăn, chắc về muộn.]
Ting.
Tim Nhậm Vãn Tình lại sáng lên, hy vọng trở về.
[Được thôi, để lần sau nhé, chơi vui nha.]
Giang Thính Vũ trả lời một chữ "Ừ", rồi không nói gì thêm nữa.
Nhậm Vãn Tình gục xuống bàn, ngón tay chọc chọc vào màn hình.
Tiếc thật, bị người khác nhanh chân hơn rồi.
Cũng không biết là ai vượt mặt mình nữa.
...
Là Tần Quan Nhã.
Mượn cớ "bạn về thành phố A, tôi nhất định phải đi đón", cuối cùng cũng tóm được cơ hội ra ngoài.
Cô ấy rất có lương tâm, đón Giang Thính Vũ đi ăn cơm.
Thấy Giang Thính Vũ còn khá sung sức, lại kéo cô đi uống cà phê.
Dĩ nhiên Giang Thính Vũ sung sức.
Cô ngủ đủ rồi mới lên máy bay về, mà hôm nay cũng không cần tới công ty.
Lúc này không chỉ đủ sức ngồi uống cà phê với Tần Quan Nhã, thậm chí còn đủ sức đi dạo phố, mua trang sức.
Trong tủ kính bày đầy trang sức tinh xảo.
Trên tường trưng bày rộng rãi tên thương hiệu và poster quảng bá.
Tần Quan Nhã và Giang Thính Vũ ngồi trước tủ, chậm rãi lựa chọn.
"Mẫu ngọc trai mùa này của Minh Hải Jewelry đẹp ghê."
Tần Quan Nhã nói.
Giang Thính Vũ nhìn những viên ngọc tròn bóng, đầy đặn trong tủ, gật đầu: "Đúng là đẹp."
Cô chọn cho mình một đôi khuyên tai ngọc trai.
Khi thử đeo, cô nghe Tần Quan Nhã hỏi: "À mà, dạo này cậu vẫn thuê Tiểu Nhẫn làm liếm cẩu à?"
Cái tiểu nhân vui vẻ đầy tự tin lại xuất hiện trong đầu cô.
Khóe môi khẽ cong lên.
"Ừ."
"Tại sao?"
Tần Quan Nhã tò mò.
"Cậu chẳng phải đã buông chuyện đó rồi sao?"
"Không liên quan đến chuyện đó," Giang Thính Vũ nói, "Tiểu Nhẫn rất thú vị, cô ấy liếm rất giỏi."
Giọng điệu đầy thưởng thức.
"Cái gì cơ?"
"Cái ống hút lần trước, quên rồi à?"
"À~ đúng ha."
Cái ống hút 0,5 tệ khiến người ta khó quên.
Tần Quan Nhã nhướn mày, còn đắc ý: "Người tớ tìm đấy, lợi hại không?"
Giang Thính Vũ cười, cầm chiếc khuyên còn lại: "Lợi hại."
Tần Quan Nhã lại nói: "Thành phố A của chúng ta đúng là sản sinh nhân tài."
"Ý gì?"
Giang Thính Vũ bắt được trọng điểm, quay sang nhìn cô ấy.
"Cô ấy cũng ở thành phố A?"
Tần Quan Nhã gật đầu.
Giang Thính Vũ đặt khuyên tai xuống.
"Ở đâu?"
Tần Quan Nhã nhớ lại một chút: "Hình như ở khu cũ Đông Thành."
"Vậy à."
Giang Thính Vũ đáp hờ hững.
Khu cũ Đông Thành... khá xa chỗ họ ở.
Cô cầm lại khuyên tai, thuận miệng hỏi: "Cậu gặp cô ấy chưa?
Trông thế nào?"
Tần Quan Nhã nhún vai.
"Tớ gặp sao được.
Con bé đâu có tùy tiện gặp bạn qua mạng, tớ cũng không."
"Ồ."
"Thế thì tiếc thật."
"Tiếc cái gì?"
"Tiếc là không biết cô ấy trông thế nào."
Tiểu Nhẫn ngày nào cũng làm cún nhỏ liếm tỷ tỷ, rốt cuộc trông ra sao nhỉ?
Cao hay thấp?
Mập hay gầy?
Có phải thật sự giống hình dung trong đầu cô, nhẹ nhàng, vui vẻ, như một mặt trời nhỏ rực rỡ?
Nhưng mà... liên quan gì đến cô?
Tiểu Nhẫn trông thế nào thì liên quan gì đến người khác?
Giang Thính Vũ nhìn mình trong gương.
Viên ngọc trai tròn đầy treo trên dái tai mềm mại, tôn lên làn da trắng sáng.
Dòng suy nghĩ của cô trở về thực tại, vẫn nên lo chuyện của mình thì hơn.
"Đôi khuyên này tôi lấy."
"Ghi hết vào tài khoản tôi."
Đại tiểu thư lên tiếng.
Nhân viên bán hàng thành thạo đáp: "Vâng, cô Tần."
Giang Thính Vũ và Tần Quan Nhã nhìn nhau.
Tần Quan Nhã nháy mắt quyến rũ: "Quà đó, coi như cảm ơn cậu giúp tớ trốn ra ngoài."
Giang Thính Vũ không từ chối: "Vậy tớ xin nhận, cảm ơn Tần đại tiểu thư."
Tần đại tiểu thư xua tay: "Chuyện nhỏ."
Giang Thính Vũ lại nói: "Lát nữa đi với tớ tới một chỗ."
Tần Quan Nhã: "?"
Giang Thính Vũ quay đầu, bình tĩnh tháo khuyên tai xuống.
Cô vừa nhớ ra một chuyện quan trọng.
...
Hơn tám giờ tối, Nhậm Vãn Tình xuống lầu dắt mèo đi dạo.
Hôm nay dắt mèo mướp Bánh Bao, đuôi Bánh Bao dựng cao, mắt mở to, nhìn khắp nơi, ngửi khắp nơi.
Bước những bước mèo vừa tao nhã vừa oai phong, Nhậm Vãn Tình cầm dây dắt, bước theo sát.
Bánh Bao đi thì nàng đi, Bánh Bao dừng thì nàng dừng.
Cũng không biết là người dắt mèo hay mèo dắt người.
Cô đang thất thầ thất thần vì lòng đang ở tòa nhà số 6, căn hộ mà chủ nhân vẫn chưa về.
Giang Thính Vũ đi chơi với bạn cả ngày mà còn chưa về, chị ấy không nhớ nhà chút nào sao?
Nhậm Vãn Tình nghĩ lại: cũng đúng.
Nhà Giang Thính Vũ chỉ có một mình chị ấy, bố mẹ lại không ở thành phố A, cũng chẳng có gì để nhớ.
Cũng sẽ không nhớ mình.
Chị ấy sẽ không nhớ mình...
Bánh Bao nhảy lên ghế dài, nằm xuống, bất động.
Nhậm Vãn Tình cũng ngồi theo, bất động, mặt không cảm xúc.
Ngẩng đầu lên — tòa nhà số 6.
"?"
Nàng kinh ngạc ôm lấy khuôn mặt tròn vo của Bánh Bao.
"Chuyện gì vậy, em cũng biết chị đang nhớ người ta à?"
Nàng nhìn trái nhìn phải, xoa xoa mặt mèo, hơi lo lắng.
"Nhưng chị ấy có khi sắp về rồi, lỡ thấy chị ngồi đây thì có tưởng chị là biến thái rình dưới nhà không?"
Có bạn bè nào rình người ta thế không?
Bạn bè phải đường đường chính chính nói: ra ngoài chơi đi!
Nàng có tư tâm, nàng đang nhớ chị ấy.
Một nỗi nhớ không liên quan đến tình bạn.
Nàng nhìn Bánh Bao, Bánh Bao nhìn lại nàng.
Không ai động đậy.
À, vẫn có động.
Bánh Bao đang thong thả ve vẩy đuôi, nhàn nhã vô cùng.
Một lúc sau.
"Meo."
Như đang gọi nàng.
Nhậm Vãn Tình bật cười, cúi xuống hôn nhẹ lên đầu Bánh Bao, xoa xoa, rồi thuận theo.
Thôi vậy, ngồi đây thêm một lát cũng được.
Đây là ý của mèo nhỏ nhé, không phải nàng xúi đâu.
Ai ngờ nàng vừa tự thuyết phục mình ngồi làm biến thái rình bạn thêm một chút thì Bánh Bao đã đứng dậy, nhảy khỏi ghế, chuẩn bị đi.
Nàng kéo dây dắt, vội bế mèo vào lòng.
"Đi đâu đi đâu?
Không được chạy lung tung."
"Meo meo."
"Em phản đối à?
Phản đối vô hiệu, chính em đòi nghỉ ở đây mà."
Biến thái rình bạn bắt đầu đổ oan cho mèo nhỏ.
"Vãn Tình."
Người bạn bị rình đã về.
Nhậm Vãn Tình khựng lại, nàng ôm Bánh Bao chậm rãi quay người.
Ánh đèn cam ấm áp phủ lên dáng hình Giang Thính Vũ.
Cô đứng cách đó không xa, áo sơ mi trắng giản dị, váy dài đen.
Bên chân là vali trắng, áo vest đen và túi xách treo trên tay kéo.
Mái tóc đen dài được cơn gió buổi tối vuốt ve dịu dàng.
Chị ấy đã về, mang theo nhịp tim đập rộn ràng của Nhậm Vãn Tình.
"Sao em ở đây?"
Giang Thính Vũ hỏi.
Nhậm Vãn Tình không cần nghĩ nới: "Em dắt mèo đi dạo mà!"
Rồi chỉ vào con mèo trong lòng, bán đứng nó triệt để: "Chính nó đòi đến đây đó, nãy còn nằm lì trên ghế không chịu đi."
Còn đi mách lẻo.
Bánh Bao bình thản nhìn đông nhìn tây trong vòng tay nàng, rồi "meo" một tiếng.
Nhậm Vãn Tình: "Thấy chưa, nó cũng nói đúng mà."
Loài người tà ác bắt nạt mèo nhỏ không hiểu chuyện.
Giang Thính Vũ bật cười, đẩy vali lại gần.
Tiếng bánh xe lăn trên đất càng lúc càng rõ, như thể cô lại một lần nữa bước vào trái tim nàng, lần này còn mang theo hành lý.
Cô sẽ ở lại đó thật lâu.
Giang Thính Vũ dừng trước mặt Nhậm Vãn Tình, nhìn mèo trong lòng nàng, đưa tay xoa nhẹ.
"Đây là mèo nhà em à?"
"Ừ, mèo mướp nhà em, tên Bánh Bao.
Ở nhà rm còn một con mèo trắng tên Màn Thầu nữa."
Nhậm Vãn Tình xoay mèo về phía Giang Thính Vũ.
"Chào chị đi, chào đàng hoàng vào."
Giang Thính Vũ cười: "Ồ?
Còn biết chào cơ à?
Để xem."
Bánh Bao nhìn Giang Thính Vũ, bị Nhậm Vãn Tình vỗ nhẹ mông.
Nó quay mặt đi ngắm cây cỏ bên cạnh.
Rồi: "Meo~"
Đã chào.
Nhậm Vãn Tình cười.
Giang Thính Vũ cũng cười.
Nhậm Vãn Tình tự hào hỏi: "Thế nào, mèo nhà em có lễ phép không?"
"Có."
"Hi hi."
Không khí rất dễ chịu, câu chuyện tự nhiên chuyển về hai người.
"Chị về rồi à, đi chơi với bạn thế nào?"
"Ổn," Giang Thính Vũ nói, "còn có quà nữa."
Nhậm Vãn Tình ngẩn ra.
"Hóa ra còn phải chuẩn bị quà à?
Xin lỗi nhé, em không chuẩn bị quà cho chị..."
Giang Thính Vũ ngước nhìn nàng, cô thật sự thấy một chút áy náy trong mắt cô gái.
Đứa trẻ này hình như hiểu lầm gì đó rồi.
"Nghĩ gì thế?
Quà là bạn chị tự muốn tặng, cảm ơn vì chị giúp cô ấy."
"Ồ!
Em tưởng là nghi thức chào mừng chị về thành phố A, bạn nào cũng tặng quà, chỉ mình em tay không..."
"Không đến mức đó.
Với lại em chẳng nói sẽ mời chị ăn cơm sao?
Cái đó cũng là quà."
"Nhưng giờ chưa có cơm mà..."
"Không sao."
Nhậm Vãn Tình lấy hết can đảm hỏi: "Lần này chị đi xa... có nhớ... cơm em nấu không?"
"Có."
Giang Thính Vũ nói thêm: "Cơm em nấu ngon hơn bên ngoài."
"Thật lòng?"
"Thật lòng."
Tâm trạng Nhậm Vãn Tình lập tức bừng sáng, mắt đầy vẻ đắc ý không giấu nổi: "Được thôi!
Lần sau em lại tặng chị quà, đặt trong hộp giữ nhiệt."
Bắt lấy dạ dày của chị.
Bắt lấy chị.
Bắt bắt bắt!
Giang Thính Vũ khẽ cười: "Cảm ơn đầu bếp Nhậm."
Nhậm Vãn Tình càng đắc ý: "Không có chi không có chi!"
Nhìn dáng vẻ đó, ý cười trong mắt Giang Thính Vũ càng sâu.
Cô em nhỏ đáng yêu.
"Chị cũng chuẩn bị quà cho em."
Giang Thính Vũ bỗng nói.
Nhậm Vãn Tình sững người, nàng chỉ vào mình, không tin nổi tai mình.
"Em?"
"Ừ, em."
Nhận được câu trả lời khẳng định, mắt Nhậm Vãn Tình sáng đến mức át cả ánh sao trên trời.
Chị ấy chuẩn bị quà cho mình, lúc đi xa chị ấy thật sự có nhớ tới mình, chị ấy không quên mình.
Tuyệt quá!!!
Nàng muốn lao tới ôm Giang Thính Vũ.
Nhịn lại.
Phải kín đáo, nhất định phải kín đáo, đừng ầm ĩ, không chín chắn!
Nhưng lời nói thì không kín đáo chút nào: "Em định từ chối cho lịch sự, nhưng thật ra vui lắm nên thôi không từ chối nữa."
Khóe môi Giang Thính Vũ cong lên.
"Tốt, nhất định đừng từ chối."
Nhậm Vãn Tình đặt Bánh Bao xuống, quấn dây dắt quanh cổ tay hai vòng, rồi hào hứng chìa hai tay: "Xin trao quà cho em, cảm ơn chị~"
Giọng ngọt lịm, còn ngọt hơn lúc nói chuyện với mèo.
Cô quay sang lấy một túi quà nhỏ màu trắng trong túi, đặt vào lòng bàn tay nàng, cỗ nhẹ cánh tay nàng.
"Ngồi xuống rồi xem."
"Dạ!"
Nhậm Vãn Tình ngồi xuống đầy mong chờ, mở quà.
Giang Thính Vũ đẩy vali sát ghế rồi ngồi theo.
Để khỏi chắn đường, Nhậm Vãn Tình cẩn thận lấy hộp quà nhỏ ra.
Màu hồng, trên nắp in một dòng tiếng Anh.
Mở ra, bên trong là một chiếc kẹp tóc trắng.
Nhậm Vãn Tình che miệng kinh ngạc, nhìn Giang Thính Vũ, rồi nhìn kẹp tóc.
Không tin nổi.
"Quý quá rồi!"
"Không quý," Giang Thính Vũ nói, "Rất hợp với em."
Mắt Nhậm Vãn Tình mở to, tay chân luống cuống: "Nhưng mà... cái này... chị... em...
đắt quá rồi!"
Xin lỗi, nàng muốn từ chối rồi.
Giang Thính Vũ bắt chéo chân, chống cằm, mỉm cười nhìn nàng: "So với cơm em nấu thì chẳng là gì.
Được ăn ngon, ăn tử tế còn quý hơn nhiều."
Nhậm Vãn Tình vẫn muốn từ chối: "Chị kiếm tiền cũng đâu dễ..."
"Đừng lo," Giang Thính Vũ xoa đầu nàng, "Chị có tiền."
Nhậm Vãn Tình chớp mắt, "Thật hả?"
Giang Thính Vũ gật đầu chắc chắn.
"Thật mà.
Kiểu kẹp tóc này, chị có thể mua rất rất nhiều cái."
Nhậm Vãn Tình ôm hộp quà, ngơ ngác nhìn cô.
"Chị không phải làm công việc rất bình thường sao?"
"Đúng vậy."
"Vậy sao chị lại giàu thế?"
Giang Thính Vũ cười: "Công việc bình thường cũng có thể kiếm được tiền mà."
Nhậm Vãn Tình: "......"
Cảm giác không đúng lắm, chị ấy chắc không nói thật.
Nhưng... lấp lánh quá, ánh hào quang của người có tiền.
Hay là công việc bình thường, nhưng gia thế không bình thường?
Cũng phải, người ở được khu này thì chắc chẳng nghèo nổi...
"Em thật sự có thể nhận không?"
"Tất nhiên."
"Vậy em nhận nhé."
Nhậm Vãn Tình cẩn thận đóng hộp lại, ôm vào lòng như báu vật.
"Lần sau em lại mời chị ăn ngon nhé~"
"Được."
"Hì hì."
Nhậm Vãn Tình vui lắm, vui cực kỳ.
"Sao chị lại nghĩ đến việc tặng quà cho em?"
"Vì em mời chị ăn cơm mà không chịu nhận tiền, nên tôi chị còn cách trả lại bằng cách khác thôi."
"Sao lại chọn kẹp tóc?"
"Thấy em hay đeo kẹp tóc, nên chiều theo sở thích của em."
Nhậm Vãn Tình càng vui hơn, chị ấy đang chiều theo sở thích của mình đó.
"Hì hì, cảm ơn chị, em thích lắm~"
"Thích là được."
Giang Thính Vũ yên tâm, rồi đứng dậy.
"Nếu không có gì nữa thì chị về nghỉ trước nhé."
"Ừm ừm, chị đi đi."
Giang Thính Vũ quay người rời đi.
Nhậm Vãn Tình ngồi nguyên tại chỗ tiễn theo bóng cô, rồi lại cầm quà lên ngắm nghía.
Là Giang Thính Vũ mua cho nàng, là Giang Thính Vũ tặng nàng.
Giang Thính Vũ nói đây là "chiều theo sở thích".
Khóe miệng Nhậm Vãn Tình cong lên mãi không hạ xuống.
Nàng cất quà cẩn thận, đặt lại vào túi nhỏ như trân bảo.
Rồi ôm mặt mèo hỏi: "Sao em biết chị ấy tặng quà cho chị?"
Bánh Bao ngơ ngác nhìn nàng, giây sau đã bị bế lên, một cái chân bị giữ lại, bị ép quay vòng cùng nàng, nhảy điệu valse.
Hoang mang, nhưng không thể phản kháng.
Nhậm Vãn Tình còn khẽ ngân nga hát.
Hôm nay là ngày nàng hưng phấn nhất!
Quay say sưa hai vòng, giây kế tiếp bỗng chạm phải một đôi mắt đang cười.
Bước chân nàng khựng lại, đông cứng tại chỗ.
"Sao chị..."
Câu còn chưa nói xong.
Giang Thính Vũ bình thản cười, chỉ về phía chiếc ghế dài bên cạnh.
Nhậm Vãn Tình nhìn theo.
Vali.
"......"
Giang Thính Vũ để quên vali.
Cô cũng không ngờ mình sẽ bắt gặp cảnh này, Giang Thính Vũ đứng dưới ánh đèn, khoanh tay trước ngực, điềm nhiên tự tại.
Ánh sáng rơi trên gương mặt cô, khiến khóe môi như cười như không.
Cô còn khẽ nhấc tay, ra hiệu Nhậm Vãn Tình cứ tiếp tục.
"......"
Mặt Nhậm Vãn Tình đỏ lên với tốc độ nhìn thấy bằng mắt thường, nóng đến mức muốn bốc khói.
Giây sau, nàng ôm mèo quay đầu bỏ chạy, lao đi như chạy nước rút trăm mét khỏi cõi nhân gian này!
Giang Thính Vũ: "?"
Lại chạy nữa à?
Cô bật cười.
Nhậm Vãn Tình đột nhiên chạy quay lại.
Giang Thính Vũ: "?"
Nhậm Vãn Tình chộp lấy hộp quà trên ghế.
Nàng cũng quên đồ.
Rồi lại chạy mất, từ đầu đến cuối không dám nhìn Giang Thính Vũ lấy một lần.
Giang Thính Vũ đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng nàng chạy như có gió dưới chân.
Một lúc sau—
"Ha ha."
Thì ra khi người ta thả bay bản thân là như vậy.
...
Nhậm Vãn Tình về đến nhà, nhốt mình trong phòng, nằm úp trên giường tản nhiệt.
Tản nhiệt cho cái mặt nóng bừng.
Hạ nhiệt xong, bình tĩnh lại rồi, nàng mới đủ can đảm nhắn cho Giang Thính Vũ một câu: [Hồi nãy chị không thấy gì hết.]
Giang Thính Vũ rất nể mặt đáp: [Ừ, hồi nãy chị không thấy gì hết.]
Nhậm Vãn Tình lại hỏi: [Chị có cười em không?]
Ký ức bị gọi dậy, khóe môi Giang Thính Vũ không khống chế được cong lên.
Cô gõ chữ: [Không, chị không biết gì hết.]
Nhậm Vãn Tình gửi sticker mèo ngoan ngoãn.
Giang Thính Vũ cũng gửi lại y chang sticker đó.
Forward nguyên cái nàng gửi.
Nhậm Vãn Tình yên tâm rồi.
Dù có hơi "giấu đầu lòi đuôi", nhưng không quan trọng, quan trọng là Giang Thính Vũ chịu phối hợp với nàng.
Nhìn xem, chị ấy còn chịu phối hợp với mình mà!
Nàng không quấy rầy Giang Thính Vũ nghỉ ngơi nữa, đặt điện thoại xuống, lại lấy quà ra.
Ngắm mãi không chán.
Xong nàng ngồi dậy, chải lại tóc, gom phần mái đang dài dần, xoắn một vòng, ép lên đỉnh đầu rồi kẹp lại.
Dùng chiếc kẹp tóc người mình thích tặng.
Nàng đứng trước gương soi thật lâu, chiếc kẹp trắng to nằm yên trong mái tóc mềm bồng bềnh.
Đáng yêu quá, hợp quá.
Tặng khéo thật.
Người trong gương cười đến híp cả mắt.
Nàng kéo ghế ngồi xuống, mở máy tính và sách, xoay gương về phía mình.
OK, góc này vừa ngẩng đầu là thấy mình và thấy kẹp tóc.
Tối nay nàng sẽ đeo chiếc kẹp này mà viết kịch bản cho thật hăng!
Ngắm thêm một lúc, rồi lại bắt đầu soi gương.
...
Giang Thính Vũ sấy tóc xong, ngồi xuống sofa.
Đặt laptop lên đùi, kiểm tra email công việc, xử lý công việc.
Xong xuôi thì gập laptop lại, chơi điện thoại.
Bạn bè đang tám chuyện trong nhóm, chuyện gì cũng nói.
Cô nhìn họ trò chuyện, bỗng nhớ đến Nhẫn Một Chút-chan.
Không rõ vì sao, tự nhiên nhớ tới.
Giờ cô ấy đang làm gì?
Đang học, hay đang chơi?
Rảnh vậy sao không tới làm liếm cẩu nữa?
Đã tò mò thì đi hỏi luôn.
Giang Thính Vũ mở QQ, tìm Nhẫn Một Chút-chan: [Đang làm gì vậy?]
Nhẫn Một Chút-chan trả lời: [Đang ngắm video em vừa cắt.]
Nhất thời không biết nên xem là bận hay rảnh, thôi cứ coi như bận đi.
[Vậy em bận đi nhé.]
Vừa đến đã đi, Nhậm Vãn Tình không khỏi tò mò: [Có chuyện gì à?
Tìm em có việc?]
Giang Thính Vũ thuận miệng nói: [Không có gì, nghĩ nếu em rảnh thì chơi một ván game.]
Bình thường Nhậm Vãn Tình chắc chắn sẽ làm xong việc mới chơi, nhưng hôm nay khác.
Hôm nay nàng vui, siêu vui.
[Được!
Đánh mấy ván cũng ok!]
Giang Thính Vũ ném lì xì cực kỳ dứt khoát.
[Ba ván.]
[Okkk!]
Game khởi động.
Không biết có phải vì tâm trạng tốt không, hôm nay tay nghề Nhậm Vãn Tình xuất thần, đánh cực mượt, gặp thần giết thần, gặp ma giết ma, gánh boss nhẹ nhàng.
Nhưng vừa hết ván hai, một cuộc gọi cắt ngang tiến trình vui vẻ.
Giang Thính Vũ đứng dậy cầm điện thoại: "Xin lỗi, điện thoại công việc, chờ chút."
Cao thủ trong tai nghe rất chu đáo: "Không sao, chị đi đi."
Giang Thính Vũ thoát khỏi game.
Nhậm Vãn Tình ngoan ngoãn chờ.
Một phút, hai phút... mười phút trôi qua.
Bà chủ Ba Chấm Thủy vẫn chưa quay lại.
Ánh mắt Nhậm Vãn Tình rời khỏi đồng hồ, nàng dứt khoát cầm bút lên tiếp tục viết kịch bản.
Không sao, nàng cũng có thể làm việc của mình.
Vừa ngẩng đầu, nàng lại nhìn thấy mình trong gương và chiếc kẹp tóc Giang Thính Vũ tặng.
Trong gương xuất hiện hai vầng trăng khuyết nơi khóe mắt.
Dưới bàn, hai chân nàng đung đưa qua lại.
Cả căn phòng tràn ngập bong bóng hạnh phúc của riêng nàng.
Mười lăm phút sau, Giang Thính Vũ cuối cùng cũng trở lại.
Cô áy náy đăng nhập lại game.
Quả nhiên, Nhẫn Một Chút-chan vẫn đang đợi cô.
Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác áy náy trong lòng Giang Thính Vũ càng sâu hơn.
Cô gọi người ta tới chơi game, kết quả lại để đối phương đợi lâu như vậy.
Lát nữa nhất định phải gửi lì xì bù đắp cho Nhẫn Một Chút-chan.
Nhưng Nhẫn Một Chút-chan không hề giận.
Cô nghe thấy Nhẫn Một Chút-chan đang khe khẽ hát.
Rất nhẹ, rất vui.
Ở giữa còn xen vài câu tự thưởng thức bản thân bất chợt bật ra:
"Ôi trời, hợp với mình quá đi."
"Đẹp ghê ~"
"Chậc, sao mà biết tặng quà thế không biết, ghê thật ~"
Cùng với sự ngưỡng mộ dành cho người khác, Nhậm Vãn Tình lại vui vẻ ngân nga.
"Tâm trạng tốt nhỉ."
Trong tai nghe bỗng vang lên một câu như vậy, rất dịu dàng.
"Chị quay lại rồi à," Nhậm Vãn Tình đặt bút xuống đáp lời, "Đúng vậy, hôm nay em vui cực kỳ ~"
Giang Thính Vũ cũng cười: "Cực kỳ là cực kỳ đến mức nào?"
Nhậm Vãn Tình nghĩ nghĩ rồi nói: "Đến mức có thể tha thứ cho việc bà chủ biến mất thật lâu."
Giang Thính Vũ: "Vậy thay chị cảm ơn tâm trạng tốt của em nhé."
Nhậm Vãn Tình: "Nó bảo không cần cảm ơn ~"
Âm cuối còn vút lên.
Giang Thính Vũ ngồi xuống, không vội vào game, thong thả tám chuyện với nàng: "Vui dữ vậy à?
Có chuyện gì thế?"
"Em nhận được quà."
"Nhận quà mà vui đến vậy sao?"
"Tất nhiên rồi," Nhậm Vãn Tình nói, "Ai nhận quà mà không vui chứ?"
Huống chi là người mình thích tặng, tại còn tặng hợp ý đến thế.
Nàng không nhịn được lại ghé sát gương, chiếc kẹp tóc trắng to bản ép nhẹ mái tóc mềm trước trán, nằm yên trên đầu nàng, hợp vô cùng.
Hợp như nàng và Giang Thính Vũ vậy.
Hehe, lỡ nghĩ đẹp quá rồi.
Nàng ôm mặt, hạnh phúc tràn đầy: "Hợp với em quá, ôi trời, em đẹp thật."
Đẹp theo kiểu đứng cạnh Giang Thính Vũ xinh đẹp cũng rất xứng đôi!
Nhân vật chính còn lại hoàn toàn không hay biết.
Cô chỉ nghe thấy niềm vui của người kia trong tai nghe.
Nhẹ bẫng, hơi tự luyến, một kiểu tự luyến đáng yêu.
Giang Thính Vũ cúi mắt khẽ cười, không nhịn được nói: "Dễ thương vậy sao?"
Nhậm Vãn Tình ôm mặt, giọng cũng lâng lâng: "Đúng vậy, em dễ thương lắm mà!"
Giang Thính Vũ chớp mắt khẽ, ý cười lan trong đáy mắt, mang theo vài phần kinh ngạc.
Kinh ngạc trước sự tự luyến thẳng thắn của Nhẫn Một Chút-chan.
Cũng kinh ngạc trước phản ứng của chính mình.
Lạ thật, sao cô lại thấy nàng càng đáng yêu hơn?
*****