Ánh mặt trời ngày thứ hai chiếu qua cửa sổ sát đất của căn biệt thự, nhưng nó không mang lại cảm giác ấm áp thường lệ.
Thẩm Ngôn tỉnh dậy trước, hắn cảm thấy cơ thể mình nặng nề như vừa trải qua một trận chiến ác liệt.
Con cặc của hắn - vốn dĩ luôn được hắn kiềm chế bằng ý chí sắt đá - sáng nay lại dựng đứng, cứng ngắc và đau nhức dưới lớp quần lót.
Hắn nhìn sang Lạc Yên, nàng vẫn còn đang thiếp đi, nhưng đôi chân mày thanh mảnh khẽ cau lại, đôi môi mọng đỏ hơi hé ra, hơi thở có phần dồn dập hơn mọi khi.
Hắn nhớ lại giấc mơ đêm qua.
Hình ảnh Lạc Yên quỳ bò, cầu xin hắn dùng điện năng thiêu cháy tử cung nàng cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim đồi trụy không thể tắt.
Thẩm Ngôn nghiến răng, hắn bước vào phòng tắm, xả luồng nước lạnh buốt lên đầu.
"Mày điên rồi, Thẩm Ngôn!
Cô ấy là vợ mày, là người mày phải tôn trọng!"
- Hắn tự nhủ, nhưng bàn tay hắn lại không tự chủ được mà bắt đầu sờ soạng cơ bắp của chính mình, rồi trượt xuống hạ bộ.
Hắn tưởng tượng cảm giác được đâm lút cán vào người Lạc Yên, tưởng tượng tiếng nàng rên rỉ khi bị hắn thô bạo giày xéo.
Sự trong sạch suốt ba năm qua giống như một cái lồng chật hẹp, và sáng nay, con thú trong người hắn đang điên cuồng cắn xé song sắt.
Lúc này, Lạc Yên cũng đã tỉnh.
Nàng cảm thấy vùng kín của mình ngứa ngáy một cách lạ lùng.
Luồng dâm dịch từ đêm qua vẫn còn dính nhớp trên đùi trong, mùi hương của chính cơ thể mình lúc này lại khiến nàng thấy nứng lồn tột độ.
Nàng ngồi dậy, chiếc váy ngủ lụa xanh trượt xuống vai, lộ ra bầu ngực căng tròn với hai đầu nhũ hoa đang sưng đỏ vì những ảo giác bị dây leo quấn chặt trong mơ.
Nàng bước xuống giường, đôi chân hơi run rẩy.
Khi thấy Thẩm Ngôn bước ra từ phòng tắm, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ lồng ngực vạm vỡ dính những hạt nước long lanh, Lạc Yên bỗng thấy cổ họng mình khô khốc.
Nàng thèm khát được nhào vào lòng hắn, thèm khát được hắn dùng đôi bàn tay to lớn đó bóp nát bầu ngực mình.
"Ngôn... anh tỉnh rồi à?"
- Giọng nàng run run, mang theo một âm điệu dâm dật mà chính nàng cũng không nhận ra.
Thẩm Ngôn nhìn nàng.
Ánh mắt hắn dừng lại ở vùng nhũ hoa đang ẩn hiện sau lớp lụa.
Một luồng điện hắc ám xẹt qua não bộ.
Hắn không còn thấy đó là sự thanh khiết nữa.
Hắn thấy đó là một lời mời gọi đê tiện.
Ngày hôm đó, họ có buổi kiểm tra thực địa cuối cùng cho xe bọc thép tại bãi tập kết của căn cứ.
Lục Sát đứng ở đài quan sát tầm xa, hắn dùng dị năng "Điều khiển dục vọng" để tăng cường nồng độ bào tử trong không khí xung quanh hai người.
Hắn muốn họ phải phát điên vì nhau ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Giữa trưa nắng gắt, Thẩm Ngôn đang cúi xuống kiểm tra hệ thống xích xe.
Lạc Yên đứng bên cạnh để truyền năng lượng Mộc giúp làm mát động cơ.
Do không gian chật hẹp, Lạc Yên phải lách người qua.
Mông của nàng, tròn trịa và mềm mại dưới lớp quần chiến thuật bó sát, vô tình quẹt qua hạ bộ đang cương cứng của Thẩm Ngôn.
Xoẹt!
Thẩm Ngôn cứng đờ người.
Cảm giác mềm mại kia như một ngòi nổ.
Hắn xoay người lại, bàn tay to lớn tóm lấy eo Lạc Yên để "giữ thăng bằng" cho nàng, nhưng thực chất là hắn đang bóp mạnh vào phần thịt mềm trên hông nàng.
"Cẩn thận chút, Yên nhi."
- Hắn thì thầm sát tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm khiến Lạc Yên rùng mình, hạ bộ nàng lại một lần nữa phun ra dâm dịch.
Lạc Yên không đẩy hắn ra.
Nàng tựa hẳn lưng vào ngực hắn, cảm nhận rõ rệt sự to lớn của con cặc hắn đang áp sát vào mông mình.
Nàng khẽ rên lên một tiếng nhỏ: "Ngôn...
ở đây đông người lắm..."
Lời nói của nàng không phải là ngăn cản, mà giống như một sự khích lệ dâm tà.
Thẩm Ngôn hít một hơi thật sâu mùi hương cỏ dại trộn lẫn với mùi mồ hôi dâm đãng từ gáy nàng.
Hắn muốn đè nàng ra ngay tại đây, ngay trên nắp ca-pô xe bọc thép này, và cho toàn bộ binh lính trong căn cứ thấy cảnh Thánh nữ của họ bị chịch đến mức trợn mắt.
Sự chính trực của vị Lôi Thần đang chết dần chết mòn dưới sự gặm nhấm của bào tử dâm độc.
Hắn buông nàng ra, nhưng đôi mắt đỏ rực tơ máu đã bán đứng hắn.
Lục Sát từ xa nhìn thấy cảnh này, hắn cười đến mức rung cả lồng ngực: "Đúng rồi... cứ khát khao nhau đi.
Để ta xem khi đến Vùng Cấm, hai người sẽ chọn cứu mạng nhau hay chọn chịch nhau đến chết."
Trở về nhà sau buổi tập, sự căng thẳng dục vọng giữa hai người đã đạt đến mức báo động.
Trong bữa tối, không ai nói với ai lời nào, nhưng ánh mắt họ cứ quấn quýt lấy nhau.
Thẩm Ngôn nhìn cách Lạc Yên ngậm chiếc thìa bạc, hắn tưởng tượng đó là đầu khấc của mình đang bị nàng bú mút.
Lạc Yên nhìn đôi tay gân guốc của Thẩm Ngôn đang cầm dao cắt thịt, nàng tưởng tượng đôi tay đó đang thô bạo banh rộng hai chân nàng ra.
Lạc Yên đứng dậy đi lấy thêm nước, nàng cố tình làm rơi chiếc khăn trải bàn để phải cúi xuống.
Trước mặt Thẩm Ngôn, vạt áo sơ mi trễ xuống lộ ra toàn bộ rãnh ngực sâu hoắm và nhũ hoa đang cương cứng.
Thẩm Ngôn không chịu nổi nữa.
Hắn đứng phắt dậy, bước đến sau lưng nàng, một tay tóm lấy tóc nàng kéo ngược ra sau, tay kia luồn xuống dưới váy, thô bạo chạm vào vùng kín đã ướt đẫm của vợ mình.
"Em nứng lắm rồi đúng không?
Cả ngày hôm nay em cứ lượn lờ trước mặt anh với cái lồn ướt nhầy nhụa này!"
- Thẩm Ngôn gầm gừ, giọng hắn không còn chút dịu dàng nào, chỉ còn lại sự thú tính.
Lạc Yên không hề sợ hãi, nàng ngả đầu ra sau, đón nhận nụ hôn thô bạo của hắn.
Lưỡi của họ quấn lấy nhau, trao đổi những dòng nước bọt dâm dật.
Nàng rên rỉ: "Ngôn... chịch em đi...
đừng giữ gì nữa... em muốn anh... muốn con cặc của anh phá nát em..."
Nhưng ngay giây phút Thẩm Ngôn định kéo quần xuống để đâm vào, một hồi chuông báo động vang lên từ căn cứ.
Có một đợt tấn công nhỏ của thây ma ở cổng thành.
Âm thanh đó giống như một gáo nước lạnh dội vào đầu Thẩm Ngôn.
Bản năng của một chiến binh giúp hắn lấy lại một chút tỉnh táo cuối cùng.
Hắn buông Lạc Yên ra, thở dốc, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng vì những gì mình vừa định làm.
"Không... chưa được...
Yên nhi, chúng ta đã thề rồi...
Anh xin lỗi..."
Hắn vội vàng vơ lấy áo khoác rồi lao ra khỏi cửa, để lại Lạc Yên quỳ dưới sàn nhà, hơi thở hỗn hển, đôi mắt tràn đầy oán hận và thèm khát.
Nàng nhìn theo bóng lưng hắn, bàn tay không tự chủ được mà đưa xuống dưới thủ dâm điên cuồng, miệng không ngừng lẩm bẩm tên hắn trong sự tuyệt vọng.
Đêm đó, Thẩm Ngôn trở về rất muộn sau khi dọn sạch lũ thây ma.
Hắn không dám vào phòng ngủ cùng Lạc Yên mà ngủ lại trên ghế sofa ở phòng khách.
Hắn sợ nếu hắn chạm vào nàng lần nữa, hắn sẽ thực sự biến thành một con thú.
Nhưng Lục Sát không để hắn yên.
Trong giấc ngủ chập chờn trên sofa, Thẩm Ngôn thấy mình đang ở trong một căn phòng đầy gương.
Ở mỗi tấm gương, hắn đều thấy Lạc Yên đang bị một người đàn ông khác chịch.
Kẻ đó chính là Lục Sát.
Hắn thấy Lục Sát đang thúc hông điên cuồng vào người vợ mình, còn Lạc Yên thì hét lên sung sướng: "Đúng rồi... anh Lục Sát mạnh hơn Thẩm Ngôn nhiều...
Thẩm Ngôn chỉ là một tên liệt dương hèn nhát!"
Thẩm Ngôn gào thét trong mơ, lôi điện xung quanh cơ thể hắn bộc phát dữ dội, làm nổ tung những vật dụng trong phòng khách.
Trong khi đó, ở tầng trên, Lạc Yên lại mơ thấy Thẩm Ngôn đang cùng lúc chịch hàng chục nữ nhân khác, để nàng phải đứng nhìn và liếm sạch những giọt tinh dịch của hắn vương vãi trên sàn.
Sự ghen tuông và dục vọng hòa quyện vào nhau, bào mòn sợi dây liên kết thanh khiết cuối cùng của họ.
Ngày thứ hai kết thúc trong sự tra tấn tột cùng về tinh thần.
Họ vẫn yêu nhau, nhưng tình yêu đó giờ đây đã nhuốm màu hắc ám, sẵn sàng bùng nổ thành một cơn cuồng phong dục vọng ngay khi bước chân vào Vùng Cấm SSS