Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 500: “Rượu này không tệ”


Hai ông cụ vẫn đang hồi tưởng lại thời xưa, Hoắc Chấn Chân nói với Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc An Lan điều gì đó. Còn Lâm Chính Bân thì thi thoảng cũng nói nhỏ vào tai Lâm Lang Thiên.

Nhìn có vẻ náo nhiệt nhưng thực ra là đều chỉ nói chuyện với người của mình.

Advertisement

Ngoài hai ông cụ ra thì Hoắc Chấn Châu và Lâm Chính Bân hầu như cảm thấy chẳng có gì đáng nói với nhau cả.

Còn Lý Thần thì mặc kệ cả hai bên chỉ chuyên tâm nói chuyện với hai ông cụ.

Advertisement

Hôm nay anh mang đến hai chai rượu Mao Đài ba mươi năm tuổi. Đây là đồ tốt, người bình thường căn bản không thể có được.

Nhưng dù là ông cụ Hoắc hay ông cụ Lâm thì đây cũng không phải thứ gì hiếm có khó tìm.

Lý Thần châm rượu cho hai ông cụ, mỗi người một ly nhỏ, đặt trước mặt. Mỗi một ly đó cũng phải có giá trị ít nhất 2000 tệ.

Hai ông cụ tuổi đã cao, uống rượu cũng là để thưởng thức mà thôi.

“Rượu này không tệ”, Hoắc Chấn Châu uống một ngụm rượu Mao Đài, khen ngợi.

“Rượu thơm, vị hậu, thanh mát, không hổ danh là ‘quốc tửu’.

Lý Thần cười nói: “Rượu Mao Đài này đúng là rượu ngon. Cháu đánh giá cao viễn cảnh về thị trường của loại rượu này, định mua ít cổ phần của Mao Đài ở thị trường cấp hai. Cháu cho rằng đây là dạng cổ phiếu đầu tư dài hạn đáng giá hiếm có, chú Hoắc có muốn cùng mua không?”

Ở kiếp trước, khi Lý Thần sống lại, thì Mao Đài đã tăng vọt lên 40% chỉ trong 3 tháng. Với mức giá đáng sợ là 1400 tệ/cổ phiếu. Không những là cổ phiếu đắt nhất thị trường mà còn chính thức vượt qua ICBC, là công ty cổ phiếu hạng A với giá trị mười tám nghìn tỉ tệ.

Bây giờ thì Mao Đài mới có giá bao nhiêu một cổ phiếu chứ?

Vừa mới IPO chưa tới 31 tệ.

Càng không nói tới việc sang năm, cổ phiếu của nó còn rớt xuống có 20 tệ.

Tức là lợi nhuận gấp 70 lần vào những năm 19, đủ để khiến Lý Thần rót tiền vào.

Đôi mắt Hoắc Chấn Châu sáng lên.

Tầm nhìn của Lý Thần về việc đầu tư đến cả ông cụ cũng phải khen ngợi. Hiện tại nhà họ Hoắc không thiếu tiền. Thiếu là thiếu cơ hội đầu tư.

Nên nếu Lý Thần nói ok thì chắc chắn đó sẽ là công việc kinh doanh kiếm bội tiền.

“Được, tới khi đó cháu báo chú, chú cũng đầu tư một ít”, Hoắc Chấn Châu cười nói.

Nếu là người bình thường, ở thời đại này nói đầu tư một ít thì cũng chỉ tầm mấy chục nghìn hoặc mấy trăm nghìn tệ.

Nhưng Hoắc Chấn Châu đã lên tiếng thì ít nhất cũng phải đầu tư hàng trăm triệu.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 501: Anh ấy hiểu cái đếch gì à?


Cân nhắc tới tính chất đặc thù của ngành kinh doanh rượu Mao Đài thì không thể nào để tiền vốn của người dân kiểm soát, thế nhưng cổ phiếu hàng triệu tệ thì vẫn có thể với được.

Lâm Lang Thiên cười lạnh lùng. Cảm giác như đang xem một vở kịch hay.

Đầu tư cái quái gì vậy.

Advertisement

Mao Đài sao?

Đùa nhau đấy à.

Advertisement

Một công ty bán rượu, dù có gắn cái mác rượu quốc gia thì cũng có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ.

Rảnh như vậy thì làm đại cái gì mà chẳng kiếm được nhiều hơn?

Lý Thần đúng là kẻ nâng lên một chút thì tưởng mình là bố thiên hạ.

Nghĩ vậy, Lâm Lang Thiên bèn mở miệng nói: “Tôi cũng hiểu đôi chút về đầu tư cổ phiếu. Mao Đài mới IPO không lâu trước đó. Mặc dù là cổ phiếu mới nhưng chẳng ra làm sao. Giá cả giai đoạn gần đây luôn sụt giảm”.

“Giờ đang là giai đoạn đi lên, cổ phiếu nào cũng kiếm được tiền. Duy chỉ có Mao Đài rớt giá, vậy mà anh nói đáng để đầu tư sao? Chuyện này buồn cười thật đấy”

Lâm Lang Thiên hài lòng nói ra ý của mình, hắn cảm thấy mình đã cướp đi được ít phong độ của Lý Thần.

Không thể nào mà cứ để Lý Thần khoe tài được, Lâm Lang Thiên hắn cũng tài giỏi học hành đàng hoàng chứ bộ!

Lý Thần thản nhiên nói: “Chiến lược đầu tư của mỗi người không giống nhau. Nếu anh cảm thấy không tốt thì đừng mua thôi, có ai bắt anh mua đâu”.

Lâm Lang Thiên phụt cười: “Tôi thấy anh sắp không giữ nổi thể diện rồi đúng không? Nói thật, tổ chức tiệc tùng gì đó thì anh có có chút kungfu, nhưng về việc đầu tư cổ phiếu thì anh nên thôi đi. Nước sâu lắm, đến tôi còn không dám đảm bảo sẽ thắng suốt, huống hồ là anh”.

“Nực cười”, Hoắc Hoàn Vũ gõ tay xuống, cười chế giễu: “Lâm Lang Thiên, anh có biết câu múa rìu qua mắt thợ không? Nói Lý Thần không hiểu về cổ phiếu á? Lời này của anh mà truyền ra ngoài thì chắc khiến toàn bộ người ngoài cười tới mức rớt hàm đấy”.

Lâm Lang Thiên trầm mặt, nói: “Tôi nói sai sao? Mao Đài đang rớt hạng, anh ta lại nói là đáng để đầu tư, đây chẳng phải là đang nói linh tinh sao? Dựa vào một câu đó là tôi dám chắc anh ta chẳng hiểu đếch gì về cổ phiếu rồi!”

Hoắc Hoàn Vũ càng vui sướng hơn, bèn nói: “Nhìn bộ dạng hèn kém của anh kìa, tôi thất sự không nỡ phá vỡ cái sự tự sướng của anh”.

“Anh có biết anh ấy chính là người tổ chức kế hoạch cứu thị trường cổ phiếu Hồng Kông hàng nghìn tỉ tệ trước đây không?”

“Anh có biết anh ấy phát tài nhờ dựa vào thị trường cổ phiếu không?”

“Anh có biết anh ấy lướt giá dầu trong một đêm kiếm được mấy trăm triệu tệ không?”

“Anh ấy hiểu cái đếch gì à? Nếu anh ấy chỉ hiểu cái đếch thì anh hiểu được cái gì? Mẹ kiếp, anh hiểu cái con dĩn ấy!”

Lời của Hoắc Hoàn Vũ khiến Lâm Lang Thiên tái mặt, sự âm trầm cùng xấu hổ của hắn bỗng biến thành sự giận dữ.

Hắn biết Lý Thần có bản lĩnh, nhưng không ngờ Lý Thần lại thành danh nhờ việc đầu tư cổ phiếu.

Với thân phận và tình huống hiện tại thì Hoắc Hoàn Vũ không thể nào nói khoác được.

Nên những gì Hoắc Hoàn Vũ nói chắc chắn là thật.

Vậy thì những lời lúc nãy của mình đúng là múa rìu qua mắt thợ. Đúng là ngượng chết đi được.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 502: “Ông dạy chí phải”


Lâm Lang Thiên tối mặt, cảm thấy không biết phải làm sao.

Đồng thời hắn cũng thầm cảm thấy kinh ngạc. Bản lĩnh của Lý Thần không ngờ lại lợi hại như vậy, lướt giá cổ phiếu dầu mỏ mà cũng có thể kiếm được mấy tỉ tệ sao?

Điều khủng khiếp hơn đó là kế hoạch cứu thị trường cổ phiếu, cho dù là người như hắn cũng từng nghe qua.

Advertisement

Đó chính là chuyện lớn gây chấn động giới tài chính quốc tế lúc trước.

Mà Lý Thần lại là người chủ trì kế hoạch đó sao?

Rốt cuộc đây là thần tiên gì vậy?

Advertisement

Có gì mà anh không biết không?

Lúc này, ông cụ Lâm mới lên tiếng giải vây:

“Người trẻ có bản lĩnh là chuyện tốt nhưng cũng nên có thêm trải nghiệm, dù sao thì các thủ đoạn về tài chính dù tiền kiếm được nhanh nhưng không có tác dụng nhiều cho nền kinh tế, cũng không thể tạo ra được giá trị gì nhiều cho xã hội”.

“Thanh niên mà, nên nghĩ lớn hơn xíu, báo đáp lại cho xã hội mà là điều tốt”

Câu nói bình thản của ông cụ Lâm khiến cho Lý Thần đang sáng ngời ngời bỗng rơi vào tình thế kỳ cục.

Tất cả mọi người đều nhìn Lý Thần như đang đợi phản ứng của anh.

Đến cả ông cụ Hoắc cũng không lên tiếng, chỉ nhìn anh một cách ý vị.

Đôi mắt Hoắc An Lan lấp láy, có mấy lần định lên tiếng giúp Lý Thần hòa hoãn áp lực mà ông cụ Lâm gây ra nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của Hoắc Chấn Chân kiềm lại.

Với trường hợp như thế này, cùng câu nói của ông cụ Lâm thì chỉ có Lý Thần là có thể đối đáp lại được.

Người bên cạnh lên tiếng tức là không tôn trọng ông cụ Lâm.

Lâm Lang Thiên để lộ nụ cười đắc ý.

Nhìn Lý Thần được người khác ca ngợi hắn đã sớm khó chịu lắm rồi.

Nhưng bây giờ thì hắn đã hiểu cái câu trèo cao thì ngã đau rồi.

Vẫn là ông cụ lợi hại.

“Ông dạy chí phải”.

Dưới ánh mắt nhìn chăm chăm của mọi người, câu nói của Lý Thần đã khiến mọi thứ trùng xuống.

Điều này khiến đám đông không khỏi thất vọng.

Sự thất vọng của Lâm Lang Thiên nằm ở chỗ không ngờ Lý Thần lại nhát như vậy, không dám bật lại ông cụ. Nếu dám thì hắn sẽ có lý do trách móc Lý Thần và giáng cho hắn một cú bạt tai, như vậy thì sung sướng biết bao?

Nhưng không đợi người bên cạnh lên tiếng, Lý Thần lại tiếp tục nói: “Thế nhưng vĩ nhân cũng đã từng nói rằng cho phép một bộ phận người giàu có lên trước, sau đó thì dẫn dắt những người khác cùng giàu theo, đây cũng chính là một trong những chính

20221126023350-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 503: “Lang Thiên!”


Lời nói của Lý Thần khiến toàn bộ phòng Đế Vương im lặng như tờ.

Thật không ngờ Lý Thần lại dám phản bác lại ông cụ Lâm như vậy.

Ông cụ với sắc mặt bình tĩnh, không nhận ra là đang buồn hay vui.

Advertisement

Lâm Lang Thiên thì không nhịn được nữa, đứng dậy quát: “Lý Thần, anh có biết thân phận của mình là gì không, dám phản bác lại ông tôi sao?”

“Anh nói xem thân phận tôi là gì nào?”

Advertisement

Lý Thần phản kích lại, rồi nói: “Tôi chỉ là một người dân thường, bố mẹ đều là nông dân, chẳng qua là một người làm kinh doanh nhưng tôi cảm thấy đạo lý đúng thì tôi cần nói ra thôi!”

Lâm Lang Thiên tức giận tới mức bật cười, chỉ vào Lý Thần và nói: “Ấy, còn lên giọng phải không. Khi ông nội tôi đang còn hừng hực trên chiến trường thì không biết là anh đang ở đâu đấy. Tới lượt anh đối đầu với ông nội tôi sao?”

“Chính vì tôi tôn trọng ông cụ nên mới nói chuyện rõ ràng, nói cách khác, nếu cùng là lời đó được nói ra từ miệng anh thì tôi làm biếng chẳng buồn phản bác làm gì”.

Lời nói của Lý Thần khiến Lâm Lang Thiên tức tới mức như muốn nổ phổi.

“Mẹ kiếp, ý của anh là gì? Anh khinh thường tôi sao?”, Lâm Lang Thiên nghiến răng nói.

“Đúng vậy”, Lý Thần thản nhiên gật đầu, thừa nhận.

Rõ ràng là điều đó có hiệu quả ngay lập tức.

Lâm Lang Thiên hoàn toàn tức giận, nhìn chăm chăm Lý Thần, lạnh lùng nói: “Đừng tưởng tạm thời có ưu thế thì không coi ai ra gì. So với những gia tộc đã thiết lập hàng mấy chục năm như chúng tôi thì anh còn kém lắm”.

“Vì vậy đó chính là khác biệt giữa anh và tôi”, Lý Thần thản nhiên nói. “Anh mở miệng ra thỉ biết nói về gia tộc mình, còn tôi, dù đứng ở đâu thì cũng đại diện cho chính mình”.

Lâm Lang Thiên giận sôi máu, dường như muốn nổ tung.

“Lang Thiên!”, Lâm Chính Bân gằn giọng, lần này Lâm Lang Thiên đã thua hoàn toàn rồi. Ông ta không thể để con trai mình làm nhục thêm những người khác nữa.

Nếu không, lớn chuyện lên thì sẽ không dễ gì giải quyết.

Lâm Lang Thiên hít một hơi thật sâu, cười lạnh lùng: “Để tôi xem anh có thể cuồng ngạo tới khi nào”.

Nói xong, Lâm Lang Thiên ngồi xuống.

Lúc này, ông cụ Hoắc cuối cùng cũng lên tiếng, vui vẻ nói với ông cụ Lâm: “Người anh em Kính Đình, thấy những thanh niên trẻ tuổi tràn đầy năng lượng như vậy, tôi thấy rất vui, đất nước của chúng ta không phải cần những người trẻ tuổi như này phát triển và kế thừa sao?”

Ông cụ Lâm nhẹ giọng nói: “Chỉ sợ rằng có một số người đi sai đường, tương lai không dễ quay đầu”.

Ông cụ Hoắc giảm dần nụ cười, nói: “Đường đi kiểu gì thì cũng sẽ ra thôi, một số người cảm thấy đó là vách núi, nhưng có người khác lại cho rằng đó là đường lên trời, chúng ta già rồi, so về sự quyết đoán, chúng ta không bì được với đám trẻ đâu”.

Ông cụ Lâm nhìn ông cụ Hoắc, nhẹ giọng nói: “Chính Đạo, nếu đã nói đến đây, tôi cũng sẽ cho ông biết điểm mấu chốt. Mấy ông già chúng tôi đều hi vọng mọi người có thể phát triển hòa thuận, đừng vì những chuyện nhỏ mà làm ầm lên thì không hay”.

Ông cụ Hoắc trả lời: “Điểm này tôi rất đồng ý, nhưng cho dù là kinh doanh hay là những chuyện khác, mỗi người luôn có quan điểm riêng của mình, nên giành giật cái gì, đương nhiên không thể dễ dàng từ bỏ được”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 504: Chuyện gì mà bắt buộc Lý Thần phải làm cơ?”


“Ông đang muốn tranh giành đến cùng đúng không?”, ông cụ Lâm nhìn ông cụ Hoắc, cau mày nói.

Mặc dù cơ thể gầy nhom, nhưng lúc này ông cụ Hoắc lại hiện liên vô số thăng trầm của cuộc đời, ngồi ở trên đỉnh, mặc dù cơ thể gầy gò nhưng uy nghiêm khí thế mang lại cho người ta cảm giác chấn động như núi.

“Không giành thì Hoắc Chính Đạo tôi sớm đã chết đói đầu đường xó chợ rồi!”

Advertisement

Lời này có trọng lượng vô cùng nặng.

Cho dù là ông cụ Lâm cũng không thể tùy tiện đáp lại.

Advertisement

Vì vậy lúc này ông cụ Lâm càng cau mày chặt hơn.

Không biết đang suy nghĩ gì.

Thật lâu sau, ông cụ Lâm mới lên tiếng nói: “Chúng ta đều già rồi, những chuyện này giao cho đám hậu bối xử lý đi?”

Câu này là muốn giới hạn cuộc đấu tranh không thể tránh khỏi này trong một phạm vi nhất định.

Ít nhất, nó không đáng để những ông cụ đầu hai thứ tóc như bọn họ đích thân ra trận.

Nếu không sự việc sẽ trở nên rất nghiêm trọng.

Mà điều này bản thân ông cụ Hoắc cũng không muốn thấy.

Ông cụ Hoắc gật đầu nói: “Được, tôi cũng có ý này, nếu đã già rồi thì chi bằng chúng ta nên an hưởng tuổi già thôi. Bộ xương già này cùng lắm thì sống thêm được vài năm nữa, quan sát thể hệ trẻ”.

Thấy cuối cùng đã đạt được thống nhất, ông cụ Lâm mỉm cười, đứng dậy nói: “Nếu đã như vậy thì tôi xin cáo từ trước, cám ơn đã chiêu đãi”.

Ông cụ Hoắc cũng đứng dậy, nói: “Chấn Châu, thay bố tiễn khách”.

Hoắc Chấn Châu đứng dậy, lễ phép nói với ông cụ Lâm: “Ông cụ Lâm, mời”.

Ông cụ Lâm gật đầu, nhìn Lý Thần một cái thật sâu rồi mới từ từ rời đi.

Lâm Chính Bân và Lâm Lang Thiên theo sát phía sau.

Lâm Lang Thiên không quên ném cho Lý Thần một ánh mắt cay nghiệt như một con rắn độc.

Hoắc Chấn Châu tiễn người nhà họ Lâm đi, ông cụ Hoắc gọi Lý Thần tới.

“Với tính cách của cháu, đáng lẽ vừa rồi không nên trực tiếp đối đầu với Lâm Kính Đình mới phải”, ông cụ Hoắc nhẹ giọng nói.

Lý Thần cười khổ nói: “Ông à, có một số chuyện, nếu cháu không làm thì người khác không làm nổi đâu”.

Ông cụ Hoắc tỏ ý hiểu, gật đầu rồi vỗ vai Lý Thần nói: “Không sao, Lâm Kính Đình cũng không phải là loại người sẽ để bụng chuyện nhỏ nhặt nhu vậy, cháu nên làm thế nào thì cứ làm như vậy đi”.

Hoắc Hoàn Vũ chớp chớp mắt, tò mò hỏi: “Hai người đang nói gì vậy, sao

20221126023424-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 505: “Hôm nay cám ơn em”


Lý Thần cảm thấy hơi ngại.

Câu hỏi này không dễ trả lời.

Dù sao Hoắc An Lan cũng đang ngồi đây.

Advertisement

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, Lý Thần chưa bao giờ nghĩ đến việc phủ nhận chuyện này.

Đây là vấn đề nguyên tắc.

Advertisement

Vì vậy Lý Thần gật đầu một cách dứt khoát, nói: “Đúng ạ, cô ấy và cháu là bạn cấp ba, sau này mỗi người học một trường đại học khác nhau, sau khi tốt nghiệp đại học lại có duyên gặp lại”.

Ông cụ Hoắc cười nói: “Được lắm, giữa nam và nữ, duyên số là quan trọng nhất, người không có duyên thì cho dù ngày ngày gặp mặt cũng không thể đi cùng nhau”.

Hoắc An Lan chen vào: “Tình cảm của hai người họ tốt lắm, chuyện này trước đây khi Lý Thần ở Hồng Kông cháu đã biết rồi”.

Lý Thần nhìn Hoắc An Lan bằng ánh mắt đầy biết ơn.

Tối nay đây không phải là lần đầu tiên Hoắc An Lan giúp Lý Thần giải vây.

Hoắc Hoàn Vũ ngậm tăm trong miệng, dựa vào ghế, nhếch miệng cười nói: “Có bạn gái thôi thì có sao đâu, ông nội tôi còn có tận ba bà kia kìa, đừng nói là bố tôi, ở bên ngoài có không biết bao nhiêu phụ nữ, mọi người đều hiểu hết ấy mà…”

Lời nói đầy kinh ngạc của Hoắc Hoàn Vũ lập tức khiến cho Hoắc An Lan nhìn về phía anh ta bằng ánh mắt đầy sát khí.

“Hình như anh rất mong Lý Thần có mấy cô vợ lẽ nhỉ?”, Hoắc An Lan cười lạnh nói.

Hoắc Hoàn Vũ ngẩn ra, cảm thấy cơn giận này của em gái đổ lên đầu mình đúng là không có lý mà.

Người có bạn gái là Lý Thần chứ có phải anh ta đâu, mình nói chuyện vợ lẽ này chẳng phải là cho người thứ ba Hoắc An Lan này một lý do hợp lý để chen vào sao?

Thế mà không cảm ơn, còn trừng mắt nhìn người ta?

“Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn tìm vợ lẽ, nói ra chuyện này không sợ thành trò cười cho người khác sao?”, Hoắc An Lan lạnh lùng nói.

Lúc này ông cụ Hoắc mới nói: “Lời của Hoắc Hoàn Vũ không có vấn đề gì, tình cảm nam nữ ấy mà, đã thích rồi thì phải biết nắm bắt, ngày tháng là sống cho mình chứ không phải sống cho người khác xem”.

Câu nói này có ẩn ý rất sâu, cũng không biết là nói cho Lý Thần hay là Hoắc An Lan nghe.

Tuy nhiên chủ đề ngay lập tức được chuyển đổi, không tiếp tục nói chuyện này nữa.

Dù sao thì ông cụ cũng đã lớn tuổi rồi vì vậy nên sau khi Hoắc Chấn Châu quay trở lại, bọn họ liền thu xếp quay về khách sạn.

Ở dưới tầng khách sạn, Hoắc An Lan mỉm cười nhìn Lý Thần, nói: “Em với bố và ông chuẩn bị lên xe quay về, hai người cũng về sớm đi”.

Lý Thần gật đầu, nhìn cô gái trước mặt, nghiêm túc nói: “Hôm nay cám ơn em”.

Khóe miệng Hoắc An Lan cong lên: “Cám ơn em chuyện gì?”

“…”, Lý Thần nhất thời không nói lên lời.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 506: “Anh không có ý đó, anh chỉ là đang bàn chuyện thôi”


Không thể nói rằng cảm ơn cô ấy vì hôm nay đã lươn lẹo để che giấu cho mình được.

Như thấy được vẻ bối rối của Lý Thần, Hoắc An Lan cười tủm tỉm nói: “Được rồi, trêu anh thôi, em biết rồi”.

Advertisement

“Hơn nữa, đây vốn dĩ là chuyện giữa em và Tô Vãn Thanh, còn có anh nữa, chuyện của ba người chúng ta, không liên quan đến người khác, cũng không đến lượt người khác đem chuyện này ra để khiêu khích hay thách thức, kể cả người nhà cũng vậy!”

Hoắc An Lan lúc này chỉ có thể dùng hai từ ‘bá đạo’ để miêu tả.

Advertisement

Nói xong, Hoắc An Lan nảy sinh hứng thú nhìn Lý Thần, nói: “Ở Hồng Kông quả thực có rất nhiều người có vợ lẽ, thật ra ở nội địa cũng vậy, nhưng ở nội thì tinh vi và kín tiếng hơn, không giống Hồng Kông dường như là công khai luôn rồi, thời của ông nội em, vợ lẽ là hợp pháp đấy”.

“Anh nghĩ thế nào?”, Hoắc An Lan hỏi một câu đầy ẩn ý.

“Anh thấy ông nói cũng có lý, chuyện nam nữ, quan trọng phải xem duyên phận. Cuộc sống là sống cho mình chứ không phải sống cho người khác xem, bản thân cảm thấy tốt là được rồi”.

Câu này của Lý Thần, mỗi một từ được thốt ra sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng hai ba lần trong bụng.

Hoắc An Lan trừng mắt nhìn, hậm hực nói: “Đàn ông đúng là chẳng tốt đẹp gì! Biết ngay anh đứng núi này trông núi nọ mà!”

Lý Thần vội vàng nói: “Anh không có ý đó, anh chỉ là đang bàn chuyện thôi”.

Thấy dáng vẻ giải thích của Lý Thần, Hoắc An Lan phụt cười, nói: “Được rồi, em cũng không có ý trách anh, từ nhỏ em đã sống trong môi trường như vậy, thấy rất nhiều rồi, riêng bà nội đã có tận ba người đấy”.

Nói xong, Hoắc An Lan nhìn Lý Thần đầy ẩn ý nói: “Nhưng mà thời đại bây giờ khác rồi, anh đừng nghĩ nhiều, em sẽ không bao giờ để bản thân chịu thiệt đâu”.

Khi cả hai đang nói chuyện, Hoắc Hoàn Vũ biết điều chạy ra xa hút thuốc.

Thực ra anh ta muốn nghe trộm, nhưng bị cái trừng mắt của Hoắc An Lan làm cho chạy té.

Hoắc Hoàn Vũ phiền muộn hút thuốc ở bên cạnh, cảm thấy uy nghiêm của người anh trai này ngày một giảm sút, chuyện này không phải là dấu hiệu tốt… mặc dù từ trước đến nay anh ta chưa từng có uy nghiêm của anh trai bao giờ.

Trong xe, Hoắc Chấn Châu không ngừng nhìn con gái đang nói chuyện với Lý Thần mà nhíu mày.

“Nhìn gì, An Lan lớn rồi, con có muốn quản cũng không quản được, định kè kè bên cạnh con bé đến bao giờ?”, ông cụ Hoắc nhẹ giọng nói.

Hoắc Chấn Châu cười khổ nói: “Lý Thần vốn dĩ là người thích hợp nhất, con cũng đồng ý cả hai tay, nhưng vấn đề ở đây là cậu ấy đã có bạn gái rồi”.

“Con còn so đo với Lý Thần à? Vậy thì giải thích rõ người phụ nữ tên Trần Băng Thiên ở bên ngoài của con xem nào”, ông cụ Hoắc bình tĩnh nói.

Sắc mặt của Hoắc Chấn Châu lập tức thay đổi, vội vàng nói: “Bố, sao bố biết vậy?”

Ông cụ Hoắc trừng mắt nhìn Hoắc Chấn Châu, nói: “Những chuyện đó của con, con thật sự nghĩ rằng có thể che giấu được sao? Mẹ của An Lan không buồn quan tâm con, cũng biết rằng không quản được, nhưng đến bản thân con cũng như vậy mà cũng có tư cách nói Lý Thần à?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 507: Chuyện này con không làm được đâu”


Hoắc Chấn Châu hậm hực nói: “Giống nhau được sao? An Lan là con gái của con, là cháu gái của bố, làm sao có thể làm vợ lẽ cho người ta được?”

“Có thể hay không không phải do con hay bố nói là được, phải xem bản thân con bé, An Lan lòng tự tôn rất cao, con bảo con bé làm, nó cũng không chịu đâu, nó tự có cách nghĩ của mình”.

Advertisement

Ông cụ Hoắc trầm giọng nói: “Chuyện tình cảm, con không được phép xen vào. Sau này hai đứa đến với nhau được thì tốt, không đến với nhau được thì cũng không sao, đều là vận mệnh của chính mình”.

Hoắc Chấn Châu có chút không cam tâm, nói: “Nhưng mà, bố…”

Advertisement

Mới nói được một nửa đã bị ông cụ Hoắc cắt ngang: “Con cho rằng trong lòng Lý Thần không có tính toán sao? Chuyện này cấm kỵ nhất là người bên cạnh xen vào, chỉ cần bản thân An Lan tình nguyện, chúng ta làm gì có lý do gì mà trách cứ Lý Thần được. Loại vướng mắc này một khi được sinh ra là có thể chôn vùi cả đời đấy”.

Hoắc Chấn Châu thở dài nói: “Con chỉ là trong lòng cảm thấy không thoải mái thôi, chứ làm gì dám nhúng tay vào? Chuyện này con không làm được đâu”.

“Em đi nhé, bai bai”.

Nhìn chiếc xe chở Hoắc An Lan đã đi xa, Lý Thần thở dài một hơi.

Người xưa đã có câu, không thể phụ lòng người đẹp được.

Nhưng từ đầu đến cuối, cô gái Hoắc An Lan như gần như xa luôn có thể xử lý mọi chuyện một cách khôn khéo này lại khiến cho Lý Thần cảm thấy có chút đau đầu.

Cô gái này giống như một liều thuốc độc, luôn có thể đánh gục trái tim bạn một cách dễ dàng khi bạn không ngờ tới.

Điều quan trọng nhất là cô ấy biết khi nào nên làm gì, khi nào nên nói gì, mức độ nắm giữ rất có chừng mực.

Cô ấy sẽ khiến bạn nảy sinh cảm giác cảm động rằng vì bạn, cô ấy có thể bỏ ra tất cả mọi thứ.

Cũng khiến bạn duy trì một loại cảm giác nguy hiểm rằng cô ấy có thể sẽ rời đi ngay giây tiếp theo.

“Mẹ chứ, có phải anh bỏ thuốc em gái tôi rồi không?”, Hoắc Hoàn Vũ ghé mặt tới, nói với Lý Thần.

Lý Thần liếc nhìn Hoắc Hoàn Vũ một cái, hậm hực nói: “Câu nói này của anh đáng lẽ nên hỏi ngược lại mới đúng ấy!”

Hoắc Hoàn Vũ cong môi nói: “Đó là vì anh không biết trước đây con bé như thế nào, không phải tôi chém gió đâu, người đàn ông nào đúng tầm tuổi này ở Hồng Kông mà không muốn cưa nó? Nhưng nó chưa từng nể mặt ai bao giờ đâu”.

“Mấy anh hay nói tôi xấu xa, nhưng để mà ác thật ấy, so với em gái tôi tôi chỉ là một cọng rơm mà thôi”.

Vừa nói Hoắc Hoàn Vũ vừa xoa cằm, nói: “Có lúc tôi còn nghĩ nó là người máy không có tình cảm với đàn ông hoặc là một bà cô siêu cấp khó tính, kiểu đàn ông nào cũng không thể lọt vào mắt của nó được”.

“Nhưng từ khi quen biết anh đến giờ, nó làm cho anh không biết bao nhiêu chuyện? Nếu như

20221128033815-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 508: Điểm này không thể phủ nhận được


Ngày hôm sau, khi bữa tối hôm trước kết thúc, tình hình ở Yến Kinh bắt đầu trở nên rối ren.

Có vẻ như cả hai phe, phe địa phương và các tập đoàn kinh doanh Hồng Kông đều nhận ra rằng một trận chiến là không thể tránh khỏi.

Advertisement

Vì vậy chỉ trong vòng một ngày, liên tiếp bốn công ty chi nhánh của tứ đại gia tộc ở Hồng Kông đã nộp thủ tục đăng ký tại Yến Kinh.

Vốn đăng ký của mỗi công ty là một tỷ đồng.

Advertisement

Đây dường như là một động thái, cũng là một lời tuyên chiến.

Trước sự đe dọa của tập đoàn kinh doanh Hồng Kông, phe địa phương cũng không thể ngồi yên được nữa.

Bắt đầu nghiên cứu và thiết lập các dự án, những bộ não đứng đầu của mỗi ngành nghề đều bắt đầu tập hợp lại, dường như nhất định phải quyết chiến một trận sống còn với các tập đoàn kinh doanh Hồng Kông.

Mặc dù tình hình căng thẳng nhưng cả phe địa phương và tập đoàn kinh doanh Hồng Kông đều duy trì được sự kiềm chế và bình tĩnh cơ bản nhất, ít nhất thì bề ngoài họ vẫn chưa bắt đầu đấu tranh, họ chỉ đang khoe cơ bắp, thể hiện sức mạnh và quyết tâm của mình mà thôi.

Và trước sự hiểu biết ngầm về nhau, cho dù đấu tranh cũng sẽ bị khống chế trong một phạm vi nhất định, ít nhất thì những người ở cấp bậc như ông cụ Lâm sẽ không đích thân ra mặt.

Như vậy cũng hợp với ý của các lãnh đạo.

Đây là tình huống có thể chấp nhận được với cả ba bên.

Còn nhà họ Hoắc lần này quả thực đã bị Lâm Lang Thiên đánh đúng rồi.

Điểm này không thể phủ nhận được.

Tuy nhiên, nhờ có sự can thiệp của Lý Thần, thiệt hại của nhà họ Hoắc đã được giảm thiểu.

Toàn bộ tài sản của công ty chi nhánh đã được chuyển giao, bản dự án cũng đã bị vô hiệu hóa.

Có nghĩa là những gì Lâm Lang Thiên nhận được chỉ là cổ phần của một công ty vỏ bọc, và nó chẳng có ý nghĩa gì cả.

Nhà họ Lâm dường như cũng nhận thức được điều này, vì vậy họ không buồn làm thủ tục chuyển nhượng.

Công ty mới vừa mới bắt

20221128033838-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 509: “Anh sẽ tới thăm em”


Hoắc Chấn Châu gật đầu, nói: “Ừ, bọn chú cũng nghĩ như vậy, cho nên bây giờ bọn chú chỉ đăng ký thành lập công ty trước, tạm thời không kinh doanh, đợi đến khi dự án chính thức được khởi động và đấu thầu rộng rãi thì mới là lúc xung đột bắt đầu bạo phát”.

Lý Thần thở dài: “Nhiều chắc phải mất một năm, ít thì nửa năm. Đó mới chính là lúc lưỡi dao thấy máu thật sự, Bây giờ sắp đến năm mới rồi, chắc là sẽ không có động tĩnh gì nữa đâu”.

Hoắc Chấn Châu cười nói: “Chúng ta định ngày mai quay về Hồng Kông trước”.

Advertisement

Lý Thần ngạc nhiên nói: “Vậy bên này thì sao?”

Hoắc Chấn Châu nói: “Bên này tạm thời chưa có việc gì, ở Hồng Kông còn nhiều việc, chú không ở đó, rất nhiều việc không thể xử lý được. Hơn nữa ông cụ tuổi tác cũng đã cao rồi, không thích hợp ở bên ngoài lâu”.

Advertisement

Lý Thần cười nói: “Cũng đúng, không khí ở Yến Kinh ô nhiễm quá, không thích hợp cho ông cụ ở lâu”.

“Mấy dự án đầu tư ở nội địa, chú định giao cho Hoàn Vũ tiếp quản. Chú và ông cụ, còn cả An Lan nữa, ngày mai sẽ bay về. Ba đại gia tộc kia cũng vậy”, Hoắc Chấn Châu nói.

Lý Thần mỉm cười: “Trải qua nhiều chuyện như vậy chắc anh ấy cũng trưởng thành lên nhiều rồi”.

Hoắc Chấn Châu trầm giọng nói: “Thằng nhóc Hoàn Vũ này, chú hiểu nó quá rồi, không phải đứa ngu ngốc, chỉ là tâm tư vẫn chưa chịu đặt đúng chỗ. Lần này chú cố ý không gây áp lực cho nhà họ Lâm là vì muốn cho Hoàn Vũ nhớ kỹ bài học này!”

“Chuyện của nhà họ Lâm, một năm hoặc là nửa năm sau, khi dự án chính thức công bố, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ có một trận quyết chiến. Nhưng Lâm Lang Thiên thì chú không thể đích thân ra mặt đối phó với cậu ta được, đây là chuyện riêng của Hoàn Vũ”.

“Mối thù này có thể trả được không phải xem bản lĩnh của nó, không trả được thì tự biết điều quay về Hồng Kông ngoan ngoãn làm cậu chủ nhà giàu, đừng có xuất hiện ở bên ngoài làm gia đình mất mặt nữa”.

Lý Thần nghiêm túc nói: “Nhà họ Lâm cũng không nhận được chút lợi ích nào. Thứ Lâm Lang Thiên nhận được chỉ là cổ phiếu rác của một công ty vỏ bọc, hoàn toàn không có giá trị gì. Về bản kế hoạch dự án, một khi bị lộ ra thì cũng chỉ là một mảnh giấy vụn không hơn không kém. Cho dù là chúng ta hay là nhà họ Lâm thì cũng không thể dùng được”.

“Chẳng qua chỉ là một cách để an ủi tâm lý mà thôi”.

Hoắc Chấn Châu gật đầu, vỗ vai Lý Thần, nói: “Lần này may mà có cháu, nếu không thể diện của nhà họ Hoắc mất sạch rồi”.

Lý Thần chân thành nói: “Chuyện này không thể thoái thác được, về tình về lý, cháu đều sẽ không trơ mắt đứng nhìn đâu”.



Chuyến bay của nhà họ Hoắc vào chiều hôm sau, buổi sáng Lý Thần tới nói chuyện với ông cụ Hoắc, sau khi ông cụ mệt rồi thì mới rời đi.

Vừa ra ngoài Lý Thần đã gặp Hoắc An Lan.

“Tuần sau em ra nước ngoài học tiếp, có khi Tết cũng không về được”, Hoắc An Lan đứng trước mặt Lý Thần, đưa tay vén lọn tóc vương trên mặt, nhẹ giọng nói.

“Anh sẽ tới thăm em”, Lý Thần nói.

Hoắc An Lan cười khẽ một tiếng: “Không sợ bạn gái ghen à?”

“Đưa cô ấy đi cùng luôn”, Lý Thần nghĩ một chút rồi nói.

Hoắc An Lan kinh ngạc nhìn Lý Thần một cái: “Lá gan không nhỏ nhỉ, có phải cảm giác ăn vụng trước mắt bạn gái rất k1ch thích đúng không?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 510: Người đẹp yêu kiều, càng thêm hấp dẫn


Ngay khi Hoắc An Lan vừa nói đùa câu này, người đàn ông trước mặt đột nhiên tiến lên trước một bữa, tiến lại gần hơn với cô ấy.

Sự khác biệt về vóc dáng giữa nam và nữ ngay lập tức hiện ra rõ ràng, Hoắc An Lan áp chặt vào tường, không thể lui lại, nhưng ở phía trước, Lý Thần chỉ cách cô ấy có vài cm.

Vóc dáng cường tráng và hơi thở đều đặn của người đàn ông khiến Hoắc An Lan bối rối, tim đập loạn nhịp.

Advertisement

Ở khoảng cách gần như vậy, cô ấy thậm chí có thể cảm nhận được nhịp tim của đối phương.

Advertisement

Trái tim, đang ở rất gần, rất gần.

Cảm thấy cằm của mình bị nâng lên một cách khiêu khích, Hoắc An Lan bị ép phải ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Lý Thần.

Ánh mắt của Lý Thần trầm ngâm, nhìn chằm chằm Hoắc An Lan, chậm rãi nói: “Có phải em nghĩ rằng anh không trị được em không?”

Hành động không hề báo trước này của Lý Thần khiến Hoắc An Lan co rúm cơ thể lại theo bản năng.

Cô ấy vô thức muốn đẩy Lý Thần ra, nhưng khi cô ấy đưa tay lên chạm vào ngực Lý Thần, cô ấy cảm thấy thân thể của người đàn ông này không phải thứ mà cô ấy có thể dùng sức để lay chuyển được.

Hơi thở thiêu đốt lẫn nhau khiến cho Hoắc An Lan cảm thấy bối rối. Cô ấy vô thức đảo mắt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào Lý Thần.

“Anh, anh làm gì thế, mau bỏ em ra!”

Bản thân Hoắc An Lan cũng cảm thấy ngượng ngùng vì giọng nói nhẹ nhàng mềm mại của mình.

Rõ ràng cô ấy phải rất cứng rắn nghiêm khắc, nhưng lời nói ra lại nhẹ nhàng bay bổng không có chút lực nào, ngược lại như thể dù cự tuyệt nhưng lại rất mong ngóng.

“Em sợ rồi à?”

Cảm nhận được cảm xúc đang bùng lên dữ dội của Hoắc An Lan lúc này, Lý Thần hơi nghiêng người, cười thầm bên tai Hoắc An Lan nói.

Khi câu này được nói ra, vành tai của Hoắc An Lan đã bị hơi thở ấm áp của Lý Thần vây quanh.

Chỉ cảm nhận được luồng hơi thở nóng bỏng của người đàn ông, phả vào trong tai mình.

Luồng hơi thở này khiến cho Hoắc An Lan cảm thấy toàn bộ cơ thể và tay chân của mình đều mềm nhũn ra, cả người không còn chút sức lực nào.

Hoắc An Lan cảm thấy tim đập rất nhanh, toàn thân nóng rực, đặc biệt là hai má, không cần nhìn cũng biết rằng nhất định đã đỏ bừng rồi.

Lúc này, Hoắc An Lan không biết lấy sức mạnh ở đâu đẩy Lý Thần ra.

Lý Thần lùi lại phía sau hai bước, cười tủm tỉm nhìn Hoắc An Lan.

20221202124330-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 511: Chỉ là từ từ bày binh bố trận mà thôi


“Đáng ghét!”, Hoắc An Lan trừng mắt nhìn Lý Thần một cái, cũng không biết bộ dạng bây giờ của mình hoàn toàn không thể hung dữ được.

Chỉ cảm thấy bình thường mình thiên hạ vô dịch, bây giờ lại hoàn toàn thất thế, bị Lý Thần ‘lợi dụng’ thì không nói, quan trọng nhất là bản thân cô ấy lại không đấu tranh ác liệt như vậy.

Không chỉ tuyến phòng thủ sụp đổ hoàn toàn mà một chút dũng khí kháng cự cũng không có.

Advertisement

Việc này khiến cho Hoắc An Lan thẹn quá hóa giận.

Sau khu hung hăng trừng mắt nhìn Lý Thần một cái, cô ấy xoay người bỏ chạy.

Advertisement

Bóng dáng đó, nhìn thế nào cũng thấy có ý hoang mang chạy trốn.

Lý Thần nhìn Hoắc An Lan rời đi, đưa tay lên ngửi, ừm, vẫn còn lưu lại mùi hương ngọt ngào của người đẹp.

Chả lỗ tí nào!

Cô gái nhỏ tinh nghịch này, nhất định phải dạy cho một bài học mới được.

Nếu không nóc nhà sẽ sớm được hình thành.

Có thể toàn tâm toàn ý với người phụ nữ của mình là một chuyện tốt, nhưng tuyệt đối không được làm kiểu ‘chó li3m mặt’.

Đây chính là mục đích của Lý Thần, kiếp trước anh đã làm không ít chuyện để níu giữ phụ nữ, đến tận cuối cùng chả được cái đếch gì. Được sống lại một lần, Lý Thần tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ cũ.



Không biết là vì xấu hổ hay tức giận, Hoắc An Lan thậm chí không thèm nhìn Lý Thần một cái cho đến khi cả nhà lên máy bay.

Khi nhìn chiếc máy bay của nhà họ Hoắc bay vút lên bầu trời, hòa vào trong làn mây, Lý Thần mới thở phào một hơi.

Cho dù thế nào, chuyện ở Yến Kinh cũng được coi là xong được một phần rồi.

Nhà họ Lâm vẫn chưa giải quyết, Lâm Lang Thiên vẫn đang nhăm nhe thời cơ.

Nhưng chuyện này không còn cách nào khác, nhà họ Lâm ở Yến Kinh không phải gia đình nhỏ ở bên ngoài có thể so bì được, lai lịch và gốc rễ sâu xa hơn Lý Thần nghĩ rất nhiều.

Vì vậy muốn giải quyết Lâm Lang Thiên chắc chắn không phải chuyện một sớm một chiều có thể hoàn thành được.

Chỉ là từ từ bày binh bố trận mà thôi.

Với lợi thế tái sinh, tốc độ gia tăng tài sản của Lý Thần được cho rằng vượt quá sức tưởng tượng của tất cả mọi người, không cần quá nhiều thời gian, Lý Thần sẽ không cần phải nhìn sắc mặt của những người này nữa.

“Tiếp theo anh vẫn ở lại Yến Kinh chứ?”, Lý Thần hỏi Hoắc Hoàn Vũ.

Hoắc Hoàn Vũ lộ ra vẻ vui mừng, nói: “Các công ty chi nhánh mới vẫn đang xử lý, cho nên tôi còn phải ở đây một thời gian, đợi xử lý xong rồi thì mới đi được".

“Tôi sẽ quay lại tỉnh Đông Nam, anh xử lý xong mọi chuyện rồi thì tới tìm tôi. Dự án sông Nam Lâm mà tôi và anh đang hợp tác sắp hoàn thành rồi, một số vấn đề phát triển cụ thể cần phải tới đó xem xét rồi mới đưa ra quyết định được”, Lý Thần dặn dò.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 512: “Hiểu được đạo lý tạm thời rút binh là tốt”


Hoắc Hoàn Vũ tỏ vẻ buồn bực, nói: “Những chuyện này anh cứ quyết định là xong mà, dù sao mấy thứ đó tôi xem cũng chả hiểu, tôi còn muốn ở lại Yến Kinh thêm vài ngày…”

“Yến Kinh không phải đất nhà mình, anh phải rời khỏi sớm, cho dù có ở lại cũng tuyệt đối không được gây chuyện. Ông nội và bố anh đều đã đi rồi, bây giờ không ai bảo vệ cho anh được nữa đâu”, Lý Thần cau mày nói.

Hoắc Hoàn Vũ nhíu mày không phục nói: “Vậy thì sao chứ? Hoắc Hoàn Vũ tôi lăn lộn giang hồ, có bao giờ cần người bảo vệ chứ?”

Advertisement

“Vậy thì anh giỏi rồi, hay là đến nhà họ Lâm một chuyến nữa, nghe nói lần trước anh đi đưa thiệp mời oai phong lắm hả?”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

“…”, khóe miệng Hoắc Hoàn Vũ giật giật, lầm bầm chửi rủa: “Mẹ nó, ở địa bàn Yến Kinh của nó, tôi muốn đối phó với thằng nhãi ngu ngốc Lâm Lang Thiên quả thực có chút khó khăn. Chuyện này không phải do tôi chùn đâu ấy nhé, chỉ là chiến lược tạm thời rút binh thôi”.

Advertisement

“Hiểu được đạo lý tạm thời rút binh là tốt”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

“Đợi khi nào anh tới tỉnh Đông Nam, tiến độ cuối cùng của dự án phát triển sông Nam Lâm sẽ được thực hiện, cũng gần đến Tết rồi, đợi Tết xong, đầu năm khai xuân, dự án này sẽ có biến chuyển, thời gian hiện đang rất eo hẹp, một giây cũng không được phép lãng phí”.

“Bao giờ anh đi thế?”, Hoắc Hoàn Vũ hỏi.

Lý Thần suy nghĩ một chút rồi nói: “Tối nay, ở đây đã không còn chuyện gì nữa rồi. Công ty của tôi ở tỉnh đã mấy tháng rồi chưa về xem, một đống văn kiện đang chờ tôi về xử lý đây”.

Hoắc Hoàn Vũ thở dài: “Không hiểu nổi anh nghĩ thế nào, nhiều tiền như vậy mà không hưởng thụ cuộc sống, ngày nào cũng bận túi bụi từ sáng đến tối, anh kiếm nhiều tiền như vậy làm gì? Cuộc đời là phải biết hưởng thụ đúng lúc!”

Lý Thần không thèm quan tâ m đến tên ngốc tam quan đã bị bóp méo hết này.



Sau khi chào tạm biệt những người có quan hệ tốt với mình ở Yến Kinh, giải quyết xong xuôi mọi việc, Lý Thần lập tức lên máy bay rời khỏi Yến Kinh.

Ngay khi Lý Thần vừa đi, Lâm Lang Thiên đã nhận được tin tức.

“Hoắc Hoàn Vũ thì sao? Cũng đi rồi à?”, Lâm Lang Thiên hỏi.

Tâm phúc tới báo tin kính cẩn nói: “Không ạ”.

Nở nụ cười lạnh lùng, Lâm Lang Thiên nói: “Nếu Lý Thần đã đi rồi thì tạm thời không quan tâ m đến hắn nữa, sẽ tự khắc có người tới gây rắc rối cho hắn thôi. Còn về phía Hoắc Hoàn Vũ, cử người giám sát 24/24 cho tôi, nếu có chuyện gì thì lập tức báo cáo ngay”.

“Vâng, thưa cậu Lâm”, tâm phúc của hắn đáp một tiếng rồi đi ra ngoài.

Sau khi căn phòng yên tĩnh trở lại, Lâm Lang Thiên lấy điện thoại ra.

“Chú Nhan, là cháu, Lang Thiên đây”.

“Cháu vừa nhận được tin Lý Thần đã rời khỏi Yến Kinh rồi. Nếu như bên chú có kế hoạch gì thì mau chóng ra tay đi”.

“Chú yên tâm, cần giúp đỡ gì thì cháu nhất định sẽ dồn toàn lực. Nhưng chuyện này dù sao cũng là ân oán giữa bên chú và Lý Thần, nhà họ Lâm cháu không tiện ra mặt trực tiếp, nguyên nhân trong đó thì chú cũng hiểu rồi đấy”.

“Vâng, cháu đợi tin tốt của chú”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 513: “Mẹ ở đây đã quen chưa?”


Sau khi đặt điện thoại xuống, Lâm Lang Thiên bật cười lớn.

Hôm qua hắn nhận được điện thoại của Nhan Bân và Quan Chi Đống, hai người này nói rằng muốn tấn công Lý Thần.

Mà việc này thì đúng ý Lâm Lang Thiên, đương nhiên hắn sẽ ủng hộ hết mình.

Advertisement

Bị hai con rối có bản lĩnh không hề nhỏ này gây rối, Lý Thần nhất định sẽ phải chịu tổn thất lớn.

Khẽ nheo mắt lại, Lâm Lang Thiên lẩm bẩm: “Lý Thần, mày đợi đấy, rất nhanh thôi, mày sẽ phải quỳ trước mặt tao, hối hận vì những chuyện mà trước đây mày đã làm!”

Advertisement

Máy bay hạ cánh ổn định xuống sân bay tỉnh.

Lần này quay lại Lý Thần không thông báo cho bất kỳ ai, một mặt vì không muốn Tô Vãn Thanh lặn lội đường xá xa xôi tới đón, mặt khác anh cũng muốn cho Tô Vãn Thanh một bất ngờ.

Gọi một chiếc taxi, Lý Thần quay về nhà một chuyến trước.

“Mẹ, con về rồi”, Lý Thần mở cửa đi vào.

“Về mà không báo trước một tiếng gì cả, mau vào nghỉ ngơi đi”, Lưu Tú Phương đi từ trong nhà ra đón Lý Thần, đón lấy hành lý của Lý Thần xong liền nhẹ giọng hỏi: “Thế đã ăn cơm chưa?”

“Con vừa từ Yến Kinh về, ăn trên máy bay rồi”, Lý Thần cười nói.

Khi Lưu Tú Phương nghe thấy vậy liền đứng dậy đi về phía nhà bếp, nói: “Vậy thì nhất định chưa ăn no rồi, để mẹ nấu cho con bát mì”.

Lý Thần biết rõ tính mẹ mình, bát mì này nếu như không ăn thì mẹ anh sẽ cằn nhằn suốt cả ngày, vì vậy anh không ngăn cản.

Theo Lưu Tú Phương vào trong phòng bếp, Lý Thần đứng ở cửa, hỏi: “Bố đâu rồi?”

“Một người chú họ xa của em mới mất, ông ấy tới đó một chuyến, chắc phải hai ngày nữa mới về”, Lưu Tú Phương vừa làm vừa nói.

Lý Thần cười nói: “Mẹ ở đây đã quen chưa?”

“Tốt thì tốt thật đấy, nhưng mà chẳng quen mấy ai, vắng vẻ lắm”, Lưu Tú Phương thở dài nói.

“Mặc dù mấy ngày nay có quen biết với mấy bà cùng tuổi, nhưng người ta ngày nào cũng phải chăm cháu, không có thời gian trò chuyện tâm sự với mẹ, nhìn những đứa trẻ ấy, bé tí xíu, dễ thương lắm, mẹ thấy ghen tị ghê”.

Lời của Lưu Tú Phương hàm ý rất sâu sa.

Trong lúc nói chuyện cố tình liếc nhìn Lý Thần, ẩn ý hiện rõ trong ánh mắt.

Lý Thần đau đầu nói: “Vậy mẹ cứ ghen tị đi, trong thời gian ngắn con chưa có ý định có con đâu”.

Bây giờ sự nghiệp của Lý Thần đang ngày càng bùng nổ, hơn nữa ngày nào anh cũng bận tối mắt tối múi, anh cần phải dành toàn bộ thời gian và tâm sức vào đó.

Hơn nữa bây giờ anh vẫn còn trẻ, đến việc kết hôn còn chưa nghĩ tới chứ đừng nói là sinh con…

20221202124416-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 514: “Ngày mai anh sẽ đi xem”


Lý Thần trả lời: “Không sao, tìm một bảo mẫu là được rồi”.

Lưu Tú Phương nghe xong suýt chút nữa thì cầm cái muôi đánh: “Nói vớ vẩn, bảo mẫu chăm cháu có thể bằng mẹ chăm cháu được không? Mẹ là bà nội ruột, làm sao có thể yên tâm để người khác chăm được”.

Advertisement

Lý Thần cười khổ: “Được rồi được rồi, con sẽ cố gắng sớm, được chưa…”

Sau khi nhanh chóng ăn mì xong, Lý Thần lập tức đứng dậy chuồn khỏi nhà, đi tới biệt thự nơi Tô Vãn Thanh đang ở.

Advertisement

Vốn dĩ Lý Thần định tạo cho Tô Vãn Thanh một bất ngờ, nhưng không ngờ rằng hôm nay cô lại không ở nhà.

Mà tới chỗ Tô Đông Thăng rồi.

“Mấy ngày nay huyết áp của bố hơi cao, cơ thể không được khỏe lắm nên em tới chăm”, Tô Vãn Thanh cười khúc khích nói qua điện thoại.

“Anh cũng thật là, quay về mà không nói cho em một tiếng”.

Lý Thần ngồi trong biệt thự trống trải, thở dài nói: “Định cho em một bất ngờ mà… Bố em không sao chứ?”

“Không sao, bác sĩ nói gần đây do áp lực quá lớn, làm việc không nghỉ ngơi đều đặn nên mới vậy. Nghỉ ngơi một khoảng thời gian là được rồi”, Tô Vãn Thanh nhẹ nhàng nói.

Lý Thần xoa trán nói: “Gần đây ông ấy quả thực là rất bận. Hệ thống siêu thị mở rộng ra rất nhiều, ông ấy vẫn còn kinh doanh bất động sản nữa. Đợi khi nào anh tìm mấy người tới giúp đỡ, để ông ấy nghỉ ngơi một chút”.

“Em nói nhiều rồi mà bố không chịu ấy chứ. Cứ nằng nặc nói rằng sự nghiệp bây giờ mới bắt đầu, không yên tâm để người khác xử lý, rất nhiều chuyện đều do bố đích thân làm. Hơn nữa gần đây dự án sông Nam Lâm gặp chút phiền phức”, Tô Vãn Thanh thở dài nói.

“Có vấn đề gì vậy?”, Lý Thần cau mày hỏi.

Dự án sông Nam Lâm không chỉ nhận được sự quan tâm của chính quyền và các cấp trên của tỉnh mà còn là dự án địa phương quan trọng nhất của công ty bất động sản Thần Thanh, theo lý mà nói thì không thể để xảy ra bất kỳ vấn đề gì được.

“Hình như có một công ty bất động sản ở Hỗ Thị muốn phát triển bờ Bắc của sống Nam Lâm. Gần đây có liên hệ với chính quyền thành phố Thiển Hải, điều kiện đối phương đưa ra rất tốt, bên chính quyền thành phố đã bắt đồng động lòng rồi”.

“Ngày mai anh sẽ đi xem”, Lý Thần trầm giọng nói.

Con sông Nam Lâm vắt ngang qua tỉnh, khu vực mở ở bờ Nam cũng là khu vực cốt lõi trong khu quy hoạch của thành phố trong tương lai, đương nhiên phải ưu tiên hàng đầu.

Nhưng phía Bắc do núi nhiều nên phát triển rất khó, vì vậy giá trị của nó không cao.

Bây giờ một công ty bất động sản ở Hỗ Thị lại đột ngột xuất hiện muốn phát triển bờ phía Bắc, chắc chắn là nhằm vào mình.

Lý Thần nhớ lại kiếp trước, hoàn toàn không có chuyện này xảy ra, lập tức trong lòng càng thêm khẳng định, công ty bất động sản đến từ Hỗ Thị này nhất định là không có ý tốt gì.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 515: “Quả nhiên là họ”


Bây giờ, công ty bất động sản Thần Thanh đã đầu tư gần 800 triệu vào dự án sông Nam Lâm, dự án này tuyệt đối không được xảy ra vấn đề gì, nếu không sẽ trực tiếp kéo bất động sản của Lý Thần đi xuống.

Ngày hôm sau, Lý Thần đến công ty Thần Thanh đã giải quyết một số văn kiện tồn động trước.

Advertisement

Lý Thần nhận ra rằng mặc dù mình không ở đây, nhưng toàn bộ công ty đều đang hoạt động rất tốt dưới sự chỉ đạo của Tô Vãn Thanh và Đường Tuấn đang ở rất xa.

Các phòng ban chức năng khác nhau cũng bắt đầu được bổ sung thêm, không còn những kẽ hở như trước đây mà đã bắt đầu thực sự hoạt động theo các chức năng tương ứng.

Advertisement

Đầu tư Thần Thanh hiện giờ đang kiểm soát rất nhiều công ty, bao gồm cả Tencent và Sina ở Yến Kinh, còn có công ty bất động sản và bộ phận đầu tư chứng khoán đại lục.

Vì vậy đòi hỏi rất nhiều nhân lực và vật lực để vận hành.

Vì vậy trước đây được coi là biệt thự rộng rãi thì bây giờ có chút chật chội.

Đã đến lúc xem xét việc xây dựng một tòa nhà văn phòng dành riêng cho công ty Thần Thanh.

Lý Thần ghim ý nghĩ này vào trong lòng, sau đó lái xe đến nhà Tô Đông Thăng.

Đến cửa nhà, thấy xe của Lý Thần dừng lại, nụ cười tươi rói hiện rõ trên khuôn mặt Tô Vãn Thanh.

Toàn bộ trái tim của cô đều đổ dồn vào Lý Thần – người vừa bước xuống xe.

“Mệt không? Mau vào đi, bố em đang ở bên trong đợi anh đấy, vào rồi ăn cơm luôn”, Tô Vãn Thanh đón lấy áo khoác của Lý Thần, nhẹ giọng nói.

Lý Thần nắm lấy tay Tô Vãn Thanh, mỉm cười nói: “Đi thôi, chúng ta cùng vào”.

Khi nhìn thấy Tô Đông Thăng, thấy sắc mặt của ông ấy cũng không tệ, Lý Thần mới yên tâm.

“Sức khỏe của chú không sao chứ?”, Lý Thần hỏi.

Tô Đông Thăng cười nói: “Bệnh người già ấy mà, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi thôi”.

Sau khi hỏi thăm vài câu, Lý Thần đi thẳng vào vấn đề: “Công ty bất động sản ở Hỗ Thị đó có nguồn gốc thế nào?”

Sắc mặt Tô Đông Thăng hơi sầm xuống, nói: “Huy Thương”.

Chỉ hai từ ngắn gọn, làn sương mù trước mặt Lý Thần lập tức tan biến.

Nhan Bân và Quan Chi Đống là hội trưởng và hội phó của chi nhánh Huy Thương ở Hỗ Thị, công ty bất động sản này đến từ Hỗ Thị, lại còn thuộc phái Huy Thương, vậy thì người đứng sau chuyện này là ai, đã rất rõ ràng.

20221202124451-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 516: “Đám người ở bên Hỗ Thị đó, khí thế rất hăng”


Thấy Lý Thần tự tin như vậy, Tô Đông Thăng hài lòng gật đầu.

“Chỉ cần làm kinh doanh, từ thương nhân đến quý tộc, từ buôn bán đến cầm đồ đều không tránh khỏi có sự cạnh tranh ngang hàng”.

Advertisement

“Kinh doanh bình thường cạnh tranh lành mạnh hoặc là ác ý đàn áp, một công việc kinh doanh không thể do một mình cháu làm được, chỉ cần có đồng nghiệp thì sẽ chiến đấu”.

Advertisement

“Chiến đấu không đáng sợ, nhưng điều cấm kỵ nhất của quân gia là khinh thường kẻ địch, khiến bản thân hỗn loạn. Bất luận kẻ nào đến, nếu đã phải đánh vì phải biết rõ ràng ngọn ngành của đối phương, tâm lý của mình mới trên cơ được”.

Tô Đông Thăng ân cần giảng dạy, nhẹ giọng nói: “Chuyện này cháu xử lý đi. Chú có thể giúp cháu đưa ra chủ ý, nhưng phần nhiều vẫn là do cháu tự mình nắm giữ”.

Lý Thần biết Tô Đông Thăng muốn nhân cơ hội này để tăng thêm kinh nghiệm chinh chiến kinh doanh cho anh nên không hề khiêm tốn, cười nói: “Được rồi, thời gian này chú cứ nghỉ ngơi cho tốt, có vấn đề gì thì cháu sẽ tới tìm chú”.

Tô Đông Thăng cười nói: “Khả năng kiếm tiền và mắt nhìn của cháu đã được chứng minh là không có bất kỳ vấn đề gì. Cháu mạnh hơn tất cả những người chú đã từng gặp, nhưng trong giới kinh doanh, cháu vẫn cần thêm kinh nghiệm, nhân lúc chú vẫn có thể làm được thì sẽ cố hết sức giúp cháu xem xét nhiều hơn, cháu cứ yên tâm mà đi làm”.

Trong lúc nói chuyện, điện thoại di động của Tô Đông Thăng vang lên.

Đó là cuộc gọi từ một giám đốc điều hành của bất động sản Thần Thanh.

Một lúc sau, Tô Đông Thăng đặt điện thoại xuống, sắc mặt có chút nặng nề.

“Đám người ở bên Hỗ Thị đó, khí thế rất hăng”.

Tô Vãn Thanh vội vàng hỏi: “Sao vậy bố? Vừa nãy bên kia nói gì à?”

Tô Đông Thăng nói: “Người phụ trách văn phòng ở thành phố Thiển Hải gọi tới, nói rằng công ty phát triển bờ phía Bắc định liên hệ với chúng ta, vì họ đề xuất kế hoạch xây dựng một cây cầu ở bờ Nam con sông để kết nối bờ Nam và bờ Bắc…”

“Xây dựng một cây cầu? Đây không phải là việc của thành phố sao? Từ khi nào mà cần công ty chúng ta đầu tư vào đó? Công ty bất động sản của chúng ta mở cửa kinh doanh để kiếm tiền, một cây cầu cần kinh phí hàng trăm triệu, dựa vào đâu mà bắt chúng ta bỏ ra số tiền này?”, Tô Vãn Thanh bất mãn nói.

Tô Đông Thăng mỉm cười, nói: “Đối với chính quyền thành phố Thiển Hải, việc phát triển bờ phía Bắc chắc chắn là một việc tốt. Không chỉ cải thiện được hình ảnh của thành phố mà còn thúc đẩy nền kinh tế của toàn bộ khu vực bờ sông phía Bắc vốn dĩ còn tương đối lạc hậu, nên việc muốn thúc đẩy hợp tác hai bên là chuyện dễ hiểu”.

“Cây cầu này có lẽ là một trong những con bài được công ty bất động sản Hỗ Thị sử dụng để gây ấn tượng với chính quyền thành phố”.

Lý Thần cười khẽ nói: “Bọn họ đúng là có tính toán tốt đấy, lợi ích mình lấy hết nhưng lại muốn chúng ta đóng góp để xây cầu. Kết quả chúng ta bỏ tiền ra nhưng công lao lại thuộc hết về bọn họ, tự coi mình là người thông minh, còn chúng ta là lũ ngốc hết hay sao ấy?”

Tô Đông Thăng gật đầu đồng ý.

Ông ấy cân nhắc nói: “Nhưng cho dù thế nào, có thể phát triển được bờ phía Bắc, cho dù là chính quyền thành phố Thiển Hải hay là các lãnh đạo tỉnh, đều là một kế hoạch không thể bác bỏ được. Đây là chuyện có thể thúc đẩy kinh tế của người dân, vì vậy trước mắt chúng ta đang ở thế yếu”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 517: “Tôi nhất định sẽ xử lý tốt”


“Không sao, bọn họ định tiếp xúc với chúng ta, vậy thì cứ để họ tới đi, bao giờ vậy chú?”, Lý Thần hỏi.

Nhan Bân và Quan Chi Đống đánh tới tận nơi rồi, không có lý do gì mà Lý Thần phải cúi đầu ngay trước cửa nhà mình cả.

Advertisement

Vì vậy lần tiếp xúc này, Lý Thần chưa từng nghĩ đến việc từ chối.

Advertisement

“Buổi chiều, tại phòng họp của chính quyền thành phố Thiển Hải”, Tô Đông Thăng nói.

Lý Thần nghe thấy vậy suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nói: “Thời gian thì được, nhưng địa điểm thì do chúng ta chỉ định”.

Tô Đông Thăng hơi nhướng mày.

Lý Thần tiếp tục nói: “Địa điểm nằm ở khu vực phát triển ở bờ Nam sông Nam Lâm, nếu đã thảo luận về sự kết nối của bờ Nam và bờ Bắc, vậy thì đương nhiên đến tận nơi bàn thì mới có giá trị cao nhất, nói chuyện ở trong văn phòng thì có thể bàn ra được thứ gì”.

Nghe vậy Tô Đông Thăng bật cười lớn, nói: “Nói hay lắm, cứ làm như vậy đi!”

“Chú lập tức bảo người gọi lại để thông báo cho chính quyền thành phố Thiển Hải về quyết định của chúng ta, bây giờ cháu ăn cơm trước đi”.



Tô Đông Thăng vẫn còn danh tiếng ở tỉnh Đông Nam chứ đừng nói là thành phố Thiển Hải, sau khi gọi điện xong, văn phòng chính quyền thành phố đã cân nhắc một chút, sau đó liền đồng ý.

Sau khi Lý Thần ăn xong ngồi nói chuyện với Tô Vãn Thanh một lúc, sau đó mới tới thời gian lên xe và đi về phía công trường.

Tô Vãn Thanh không đi theo anh, Tô Đông Thăng đã giao phó cho một phó giám đốc công ty bất động sản phụ trách dự án sông Nam Lâm làm việc với Lý Thần. Chủ yếu là vì nếu như gặp phải một số vấn đề chuyên ngành, một lãnh đạp cấp cao đã quen thuộc với tiến độ của dự án có thể nhanh chóng giải đáp được.

“Sếp Lý, chào anh”, vị phó tổng giám đốc này tên là Đường Thuận Lợi, là một giám đốc điều hành được Tô Đông Thăng thuê lại từ một công ty bất động sản với giá cao ngất ngưởng.

Lý Thần mỉm cười nắm tay đối phương, nói: “Phó tổng giám đốc Đường, chào ông. Chuyện chiều nay cần ông giải thích thêm, tôi không quá rành về nghiệp vụ”.

Mặc dù Lý Thần hầu như không xuất hiện trong bất động sản Thần Thanh, nhưng Đường Thuận Lợi đương nhiên biết sự tồn tại của sếp lớn này.

Tô Đông Thăng chỉ là giữ chức chủ tịch công ty bất động sản, nhưng cổ phần lại nằm trong công ty đầu tư Thần Thanh của Lý Thần và Tô Vãn Thanh, vì vậy trên thực tế, Lý Thần mới là sếp của ông ấy.

Vì vậy thái độ của Đường Thuận Lợi rất tôn trọng và cung kính với anh, vội vàng nói: “Tôi nhất định sẽ xử lý tốt”.

Tài xế là tài xế riêng của Tô Đông Thăng, vốn dĩ khi Lý Thần ra ngoài, đều là Lưu Quân làm vệ sĩ kiêm tài xế cho anh, nhưng lần này quay lại, Lý Thần bảo anh ta đến chăm sóc cho chị gái của mình.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 518: Lý Thần chưa bao giờ keo kiệt


Việc ghép tủy cho chị gái Lưu Quân đã được hoàn tất và ca phẫu thuật sẽ được thực hiện trong hai ngày tới. Lý Thần không chỉ chịu mọi chi phí mà còn mời một nhóm chuyên gia có thẩm quyền trong lĩnh vực này ở trong nước thông qua mối quan hệ của Tô Đông Thăng.

Ngoài ra Lý Thần còn đưa thêm cho Lưu Quân một khoản tiền để anh ta yên tâm chăm sóc chị gái Lưu Thái Ny.

Advertisement

Đối với cấp dưới, Lý Thần chưa bao giờ keo kiệt.

Chỉ khi ông chủ giải quyết được nỗi lo cho nhân viên thì nhân viên mới toàn tâm toàn ý làm việc cho bạn. Điểm này, ở kiếp trước làm công cả đời cho người ta nên Lý Thần hiểu rất rõ.

Advertisement

Dự án khu phát triển sông Nam Lâm là dự án đầu tư lớn nhất của chính quyền tỉnh Đông Nam từ khi đất nước được thành lập. Ngân sách cuối cùng để phát triển toàn bộ dự án ước tỉnh khoảng 1,5 – 2 tỷ. Hiện tại Lý Thần đã đầu tư 800 triệu, đây thậm chí còn không được tính là sân chơi nhà họ Hoắc với vốn đầu tư lên tới 400 triệu.

Vì vậy cho dù chưa tới đó, nghe Đường Thuận Lợi báo cáo về dự án ở trong xe, Lý Thần đã có thể nhìn thấy một công trường nóng bỏng tay từ xa, có diện tích gần 900.000 mét vuông trên toàn bộ bờ Nam sông Nam Lâm.

“Toàn bộ khu vực phát triển ở bờ Nam sông Nam Lâm có diện tích 900.000 mét vuông. Ở khu vực chính giữa, sau khi liên lạc và phối hợp với Sở quy hoạch, chúng tôi đang lên kế hoạch xây dựng một trung tâm thành phố hiện đại tích hợp”.

“Trong đó bao gồm khu trung tâm thương mại CBD. Khu trung tâm thương mại bao gồm hai tòa nhà thương mại cao 20 tầng và một tòa nhà văn phòng cao 40 tầng. Ba tòa nhà này là khu vực cốt lõi tỏa ra các khu vực xung quanh”.

“Về phương diện đời sống, chúng tôi đang có kế hoạch xây dựng bốn tiểu khu, bao gồm một tiểu khu cao cấp, hai tiểu khu bình dân, hai trung tâm mua sắm lớn, hai nhà trẻ, hai trường tiểu học, một trường trung học cơ sở và một trường trung học phổ thông”.

“Các cơ sở hỗ trợ khác như tuyến xe buýt và các văn phòng cơ quan thành phố hay bệnh viện đều đã được cấp ngân sách”.

Khi Đường Thuận Lợi đang báo cáo, ông ấy không kìm được sự phấn khích, nói: “Sếp Lý, thành thật mà nói, mặc dù tôi đã làm việc trong một công ty bất động sản của nhà nước nhiều năm, tự cho rằng kinh nghiệm của bản thân rất phong phú”.

“Nhưng những gì chúng tôi biết về bất động sản trước đây chỉ là việc xây dựng một số tòa nhà dân cư hoặc thương mại. Cùng lắm thì xây dựng một số dự án tổng hợp là đã kinh lắm rồi”.

“Nhưng khi tôi xem kế hoạch phát triển dự án bờ sông phía Nam của công ty bất động sản Thần Thanh, tôi mới phát hiện thì ra bất động sản có thể làm như vậy, đây rõ ràng là xây một thành phố mô hình nhỏ rồi còn gì!”

“Người nghĩ ra ý tưởng và kế hoạch này quả là thiên tài! Đã làm nên một kỳ tích cho ngành bất động sản. Bây giờ mấy công ty bất động sản trong nước chỉ như trẻ con chơi đùa thôi, hoàn toàn không đáng nhắc tới!”

Nghe xong những lời đó Lý Thần cười nhẹ, kế hoạch dự án này đương nhiên là do anh đích thân lên kế hoạch rồi.

Mỗi một thành phố ở trong nước sau này đều có một ví dụ như vậy, đã không có gì là lạ nữa rồi. Nhưng 20 năm trước thì chắc chắn đây là mô hình đầu tiên của ngành bất động sản trong nước, Đường Thuận Lợi kinh ngạc cũng là chuyện đương nhiên.

Lý Thần cười nói: “Thực ra nhân tài trong nước có rất nhiều, tôi chỉ rút kinh nghiệm từ nước ngoài và thiết kế kế hoạch này dựa trên tình hình thực tế ở nước ta”.

“Nhưng tôi cũng chỉ là người

20221204114628-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 519: “Giỏi đấy”


Đường Thuận Lợi tâm phục khẩu phục nói: “Bây giờ tôi đã hiểu thế nào là nhân tài ở khắp nơi rồi. Từ khi những người bạn cũ cùng ngành của tôi biết về dự án sông Nam Lâm đều hỏi tôi là vị cao nhân nào thiết kế, thì ra chính là sếp Lý anh đây”.

“Sếp Lý, đợi khi dự án phát triển này hoàn thành, công ty bất động sản Thần Thanh chúng ta chắc chắn sẽ một đêm bạo hồng, trở nên nổi tiếng trên toàn quốc”.

Trong lúc nói chuyện thì xe đã dừng trước cổng khu dự án.

Advertisement

Đường Thuận Lợi đã liên hệ với người phụ trách công trường từ sớm.

Khi xe dừng lại, một nhóm kỹ sư và giám sát đã đứng ngay ngắn ở cửa, vội vàng mở cửa xe cho Lý Thần.

Advertisement

“Chào sếp Lý ạ”.

“Chào mừng sếp Lý tới kiểm tra”.

“Sếp Lý, xin mời vào”.

Trong những tiếng chào cung kính, Lý Thần xua tay nói: “Tôi chỉ là tiện đường ghé tới xem thôi, người của chính quyền Thiển Hải đã tới chưa?”

“Đã đến rồi, bọn họ đang kiểm tra bên trong”, một người phụ trách đứng ra nói.

“Đưa tôi tới đó”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

Đứng bên bờ sông Nam Lâm, Nhan Bân biểu cảm ngưng trọng quay lưng về phía sông, vô cùng kinh ngạc khi nhìn vào công trường khổng lồ ngay trước mắt này.

Không chỉ ông ta, mà cả biểu cảm trên gương mặt của Quan Chi Đống – người đi cùng ông ta cũng như vậy.

Bên cạnh họ, người phụ trách Văn phòng thành phố Thiển Hải đang hùng hồn giới thiệu về công trình này, giọng điệu có chút tự hào và hãnh diện.

“Dự án sông Nam Lâm là dự án xây dựng đô thị hiện đại tiên tiến nhất trong cả nước bên cạnh Hỗ Thị Yến Kinh và Thâm Thành”.

“Đồng thời cũng là dự án quan trọng nhất của tỉnh, khi dự án này hoàn thành thì tầm ảnh hưởng và năng lực cạnh tranh của tỉnh sẽ được nâng cao lên rất nhiều!”

“Hiện tại tổng thể dự án đã hoàn thành được 40%, tin rằng nửa đầu năm sau sẽ hoàn thành toàn bộ”.

Nghe những lời này, Quan Chi Đống cảm thấy hơi buồn bực.

Lần này ông ta và Nhan Bân từ Hỗ Thị tới đây không phải là để xem năng lực của Lý Thần giỏi đến mức nào!

“Nếu như không tận mắt nhìn thấy, tôi thật sự không dám tin rằng một dự án lớn và hoàn hảo như vậy lại do một thanh niên mới chỉ hơn 20 tuổi chỉ đạo”.

Giọng điệu của Quan Chi Đống rất nặng nề.

“Lúc trước tôi còn tưởng rằng do Tô Đông Thăng làm, không ngờ Tô Đông Thăng chỉ là người thực hành, ông chủ đứng sau thực sự chính là Lý Thần! Thì ra chúng ta luôn hiểu nhầm quan hệ chính phụ giữa Lý Thần và Tô Đông Thăng”.

Phải một lúc lâu sau, Nhan Bân mới nói: “Giỏi đấy”.

“Nếu như cho Lý Thần thêm thời gian mười năm nữa, chúng ta làm gì có dũng khí để đối đầu với cậu ta”.
 
Back
Top Bottom