Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 540: “Đám Tiểu Phi chuẩn bị xong chưa?”


A Long nói xong, lập tức đứng dậy thanh toán, sau đó lặng lẽ đi đến con hẻm ở cửa sau của trung tâm SPA Tâm Duyệt.

Ở đây đã có hai người đàn ông với khí thế cường hãn đang đứng chờ sẵn.

“Anh Long”, một người đàn ông tiến lên chào hỏi.

Advertisement

A Long gật đầu, nhìn lên bức tường bên ngoài của trung tâm SPA Tâm Duyệt, phát hiện có một đường ống thoát nước chạy dọc theo bức tường xuống đất, gã nhẹ giọng nói: “Đột nhập không hề khó chút nào”.

“Đám Tiểu Phi chuẩn bị xong chưa?”

Advertisement

“Chị Phi đã cải trang đột nhập vào trung tâm SPA Tâm Duyệt rồi, bây giờ đang tìm kiếm vị trí của mục tiêu”.

A Long gật đầu nói: “Được rồi, làm theo kế hoạch ban đầu, các cậu đợi ở đây, tôi vào trong, lúc nào cũng phải giữ liên lạc”.

Vừa dứt lời, A Long đột nhiên bật lên, dùng hai tay nắm lấy ống nước cao hai mét rưỡi rồi trèo lên bệ cửa sổ tầng hai một cách nhẹ nhàng như một con khỉ linh hoạt.

Ngay sau đó, chỉ thấy một số động tác cực kỳ nhạy bén của gã, sau đó người đã nhảy vào từ một cửa sổ mờ hờ trên tầng ba của trung tâm SPA Tâm Duyệt.

Vừa bước vào cửa, A Long đã nhìn thấy một người phụ nữ đang quấn một chiếc khăn tắm nằm trên giường trong phòng.

Khi người phụ nữ đó nhìn thấy một gã đàn ông to lớn đột nhiên nhảy vào từ cửa sổ, cô ấy vô thức định hét lên.

Nhưng tốc độ của A Long còn nhanh hơn, gã bước đến gần người phụ nữ, dùng tay bịt miệng cô ấy lại, nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy rồi nói: “Không được phát ra tiếng động, nếu không cô sẽ chết, hiểu không?”

Người phụ nữ đó trợn trừng mắt vì kinh hãi, vội vàng gật đầu.

A Long mỉm cười hài lòng, nhưng đột nhiên một con dao cứa vào cổ người phụ nữ, ngay lập tức khiến cô ấy hôn mê bất tỉnh trên giường.

Điều chỉnh lại cơ thể của người phụ nữ ấy cho giống như đang ngủ, sau khi làm xong, A Long mới từ từ bước ra ngoài.

Mà lúc này, trong một căn phòng ở tầng hai, Tô Vãn Thanh đang nói chuyện với một người phụ nữ xinh đẹp.

“Thái Hà, công việc kinh doanh của cậu ở đây càng ngày càng tốt ấy nhỉ”, Tô Vãn Thanh nhìn căn phòng được trang hoàng lộng lẫy, nói.

Mạnh Thái Hà cười nói: “Chồng tớ ngày nào cũng mải mê làm ăn nên tớ cũng phải kiếm chút việc gì đó để làm. Thực ra cũng chỉ là tiện tay mở cho vui thôi, không ngờ rằng lại được đón nhận như vậy”.

“Bạn học Tô, trước giờ không có chuyện gì thì cậu sẽ không tới tìm tớ đâu, nói đi, lần này có phải có chuyện gì cần tớ giúp không?”

Thấy Mạnh Thái Hà hào sảng nói ra gần hết ý định của mình, Tô Vãn Thanh cảm thấy hơi ngại.

“Cậu nói vậy như thể tớ chỉ khi nào cần nhờ mới nhớ tới bạn bè vậy”.

Mạnh Thái Hà che miệng cười nói: “Nếu như tớ quay về trường cũ nói rằng hot girl Vãn Thanh của chúng ta là người như vậy, e là những người trước đây theo đuổi cậu sẽ nhấn chìm tớ bằng một bãi nước bọt mất”.

“Được rồi, quan hệ của chúng ta sao phải nói nhiều lời vòng vo như vậy, tớ biết thời gian gần đây cậu đang bận chuyện của công ty, thời gian là vàng là bạc, cứ nói thẳng đi”.

Tô Vãn Thanh thấy Mạnh Thái Hà đi thẳng vào vấn đề như vậy thì cũng không khách khí nữa, nói: “Là như này, tớ biết chuyện bác cậu là tổng giám đốc của công ty Bảo Cương, mà gần đây tớ mới bước chân vào lĩnh vực bất động sản, bây giờ cần một lượng thép lớn, chỉ có thể nhờ cậu giúp đỡ thôi”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 541: “Câm miệng, nếu không là chết đấy!’


Mạnh Thái Hà tò mò hỏi: “Về vấn đề thép, cậu cần chất lượng tốt vậy thì trong nước có hai công ty là Bảo Cương và An Cương. Hai công ty này đều mở ra để kinh doanh, vì sao cậu không trực tiếp liên hệ với họ qua các kênh thông thường? Họ không thể nào có mối làm ăn ngon mà lại không nhận được chứ?”

Tô Vãn Thanh thở dài nói: “Cậu không biết đâu, chuyện ở bên trong rất phức tạp. Liên quan đến một số cuộc cạnh tranh thương mại, bây giờ bên phía An Cương không thể nào hợp tác được, vì vậy chỉ đành tìm Bảo Cương thôi”.

“Hơn nữa bây giờ bọn tớ đang cần khá gấp, số lượng lại rất lớn, vì vậy lúc này hoàn toàn không thể thông qua cách bình thường để liên lạc với Bảo Cương được. Thế nên bây giờ tớ chỉ đành tới tìm cậu, không biết quan hệ của cậu có thể giúp ích được cho tớ không?”

Advertisement

Nghe Tô Vãn Thanh nói, Mạnh Thái Hạ để lộ biểu cảm suy tư.

Mặc dù rất tò mò cái gọi là cạnh tranh thương trường mà Tô Vãn Thanh nói tới là gì nhưng cô ấy cũng không hỏi nhiều, chỉ do dự nói: “Cậu cũng biết đấy, tuổi của bác tớ cũng cao rồi, giờ cũng định rút lui nên sức ảnh hưởng kém đi rất nhiều”.

Advertisement

Thấy Tô Vãn Thanh để lộ ra biểu cảm thất vọng thì Mạnh Thái Hạ còn nói thêm: “Thế này đi, cậu ở đây đợi tớ một chút, tới giúp cậu gọi điện hỏi xem sao”.

Tô Vãn Thanh cười nói: “Vậy thì cảm ơn cậu trước nhé”.

Mạnh Thái Hạ đứng dậy phất tay: “Không có gì, tớ chỉ gọi điện thôi mà, có thành công hay không còn phải xem bác tớ nói thế nào đã”.

Mạnh Thái Hạ cúi đầu tìm số điện thoại sau đó mở cửa phòng.

Cô ấy mới bước ra ngoài thì có bóng dáng của một người phụ nữ đi sượt qua vài.

Mạnh Thái Hạ đang đợi điện thoại kết nối nhìn thấy người phụ nữ đi về phía mình thì chau mày nói: ‘Đứng lại”.

Cô gái đứng ngay tại chỗ.

“Cô tên là gì? Tại sao trước giờ tôi chưa từng thấy cô?”

Người phụ nữ kia đứng quay lưng về phía Mạnh Thái Hạ, không nói cũng không cử động.

Mạnh Thái Hạ bỗng có dự cảm chẳng lành và cảm thấy nghi ngờ.

Cô ấy đang định đi tới hỏi thì có một bàn tay đặt lên vai mình.

A Long khẽ cười sà mặt tới khuôn mặt của Mạnh Thái Hạ, ấn ngón tay vào làm da của cô ấy và khẽ nói: “Câm mồm, tôi không định làm hại bất kỳ ai, ok?”

Mạnh Thái Hạ tim đập thình thịch, cả cơ thể như bị sự sợ hãi nuốt gọn nhưng cô ấy vẫn cố gắng gượng giữ lấy chút lý trí còn lại run rẩy nói: “Các người là ai? Muốn là gì? Cướp sao?”

A Long khẽ cười: “Cướp người, có điều cô yên tâm, không phải cướp cô đâu”.

Lúc này, A Long đặt tay lên vai Mạnh Thái Hạ ép cô quay trở lại phòng làm việc.

Động tác này giống như hai người anh em tốt đang khoác vai nhau vậy.

Thế nhưng cơ thể Mạnh Thái Hạ cứng ngắc như một khúc gỗ và dường như cô ấy đang bị lôi vào trong.

Tô Vãn Thanh đang đợi kết quả thấy Mạnh Thái Hạ bị kẹp vào phòng thì vô thức đứng dậy lạnh giọng: “Các người là…”

Cô gái trước đó bị Mạnh Thái Hạ gọi đứng dậy bèn ghì con dao găm vào cổ Tô Vãn Thanh, với khuôn mặt vô cảm, cô ta bèn lên tiếng: “Câm miệng, nếu không là chết đấy!’

Tô Vãn Thanh hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại, lạnh lùng nhìn cô gái và A Long đang kẹp chặt Mạnh Thái Hạ.

‘Quả nhiên là rất xinh đẹp”, A Long nhìn Tô Vãn Thanh với đôi mắt sáng rực: “Cô là người đẹp nhất mà tôi từng gặp”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 542: Hàm ý khiêu khích rõ ràng


Tô Vãn Thanh siết chặt nắm đấm, vẫn không nói gì, chỉ nhìn A Long bằng ánh mắt đanh thép.

Cô biết, một cô gái yếu đuối mà đối diện với hai tên sát thủ thì căn bản không tồn tại cái gọi là năng lực đề kháng. Giờ cách làm lý trí nhất chính là điềm tĩnh, không được làm loạn.

“Cô không hề gào thét, thật thông minh. Bởi vì tôi không được kiên nhẫn cho lắm”.

Advertisement

“Mặc dù cô rất xinh đẹp, nhưng thật đáng tiếc, có người đã nhìn trúng cô rồi”.

A Long vừa nói vừa lắc đầu tiếc nuối rồi sau đó đập một đập đánh ngất Tô Vãn Thanh.

Advertisement

Tô Vãn Thanh mềm nhũn người ngã xuống, người phụ nữ kia vội vàng bước tới đỡ cô.

“Đi thôi!"

A Long trầm giọng, đang định đánh ngất luôn Mạnh Thái Hạ nhưng cô gái này đã phát ra tiếng kêu kinh thiên động địa.

A Long tái mắt,

Bên dưới lầu, tiếng thét đã truyền tới tai Lưu Quân khiến anh ta nhảy lên nhanh như điện xẹt.

Lưu Quân giống như một hình nhân biết thành rồng với đôi mắt sắc lẹm và lao về phía trung tâm SPA

Trong trung tâm SPA, không ai có thể ngăn được Lưu Quân.

Gần như chỉ trong vài nhịp thở, Lưu Quân đã lao lên tầng hai theo hướng phát ra tiếng hét.

Cũng không quan tâm đến sự ngạc nhiên và tức giận mà nhiều khách nữ và nhân viên nữ thể hiện ra khi nhìn thấy anh ta, Lưu Quân lao đến cửa văn phòng đã được khóa kín.

Ngay khi đẩy cửa ra, Lưu Quân vừa nhấc chân chạy đến chỗ cửa sổ rộng mở thì nhìn thấy một người phụ nữ lạ mặt mà anh ta không hề quen biết nằm trên mặt đất.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc Lưu Quân bắt gặp một người phụ nữ đang bế Tô Vãn Thanh lên xe.

Còn A Long ngồi ở ghế lái phụ nhoài đầu ra nhìn Lưu Quân trên cao.

Nở một nụ cười nhẹ, A Long đưa tay ra làm động tác cầm súng, nhắm chuẩn vào người Lưu Quân mà bắn.

Hàm ý khiêu khích rõ ràng.

Một giây ngay sau đó, chiếc xe rồ ga và phóng ra khỏi con hẻm.

Năng lượng trong người Lưu Quân giống như sóng xung kích ập vào bờ, cuộn lên ầm ầm.

Nắm lấy bệ cửa sổ, Lưu Quân bật người nhảy ra khỏi cửa sổ lầu hai. Mặc dù độ cao lên tới hơn bảy mét, nhưng Lưu Quân không quan tâm, đáp mạnh xuống đất, phát ra một âm thanh chấn động.

Nhưng lúc này xe đã lao

20221209060126-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 543: Rất ít chuyện vượt qua dự liệu của anh


Hai gã đàn ông này được sử dụng làm lá chắn đã trì hoãn Lưu Quân.

Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng đối mặt với đòn tấn công thần tốc và mãnh liệt của Lưu Quân, chúng cảm thấy mình như con thuyền nhỏ giữa biển bão, có thể tan tành bất cứ lúc nào.

Chỉ trong vòng hai chiêu, hai gã này đã nôn ra máu và ngã xuống đất, ánh mắt nhìn Lưu Quân không tránh được vẻ kinh hãi.

Advertisement

Chúng biết rằng Lưu Quân rất mạnh, nhưng không ngờ rằng lại mạnh đến mức này.

….

Biệt thự nhà họ Tô ở tỉnh.

Advertisement

Phịch, Lưu Quân quỳ hai chân xuống đất.

Hành động quỳ này dùng lực rất mạnh, mặt đất thật sự đã bị đập thành hai cái hố, vết nứt lan tràn như mạng nhện dày đặc.

Viên đá sắc nhọn đâm vào da đầu gối của Lưu Quân, máu thấm vào quần, đỏ cả một mảng.

Nhưng Lưu Quân dường như không có chút cảm giác nào.

Anh ta chỉ cúi đầu thật sâu với Lý Thần, nắm chặt tay, có chút run rẩy nói: “Anh Thần, tôi có lỗi với anh!”

Lý Thần vô cảm gì nhìn Lý Thần, không nói gì.

Lưu Quân không bao biện cho bản thân, chỉ nói: “Anh Thần, tôi biết tôi dùng mạng của mình cũng không thể đổi được sự an toàn cho chị Tô, bây giờ tôi lập tức đi tìm chị ấy, không tìm được chị ấy về, tôi tình nguyện chết ở bên ngoài! Đợi khi tôi tìm được chị Tô rồi sẽ tạ tội với anh sau!”

Nói xong, Lưu Quân định đứng dậy đi ra ngoài.

“Đứng lại”.

Giọng nói bình tĩnh của Lý Thần truyền đến.

“Một mình anh, trong tỉnh này có hàng triệu người, anh định đi đâu tìm? Anh đứng yên ở đây cho tôi!”

Lý Thần đột nhiên tăng âm lượng.

“Tôi không nói chuyện này có trách anh hay không, bây giờ cho dù anh chết thì cũng không thay đổi được bất kỳ chuyện gì, vì vậy bây giờ việc mà anh và tôi có thể làm được, đó chính là lập tức ứng cứu!”

Lý Thần đè nén sự cáu kỉnh và tức giận trong lòng, hít sâu một hơi, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng: “Điều tra! Điều tra cho tôi! Điều tra biển số xe trong toàn tỉnh, đặc biệt là khách sạn mà nhà họ Nhan và nhà họ Bân đang ở! Trong vòng nửa tiếng phải có kết quả cho tôi!”

Sau khi Lưu Quân đi ra ngoài, Lý Thần hít sâu một hơi, ngồi trầm mặc trên ghế.

Sau khi tái sinh gần một năm, Lý Thần đã quen với việc mọi thứ luôn nằm trong tầm kiểm soát của mình.

Rất ít chuyện vượt qua dự liệu của anh.

Nhưng hôm nay, Lý Thần đột nhiên phát hiện ra bản thân mình vẫn chưa phải là thần, còn rất nhiều chỗ anh chưa thể làm tới nơi được.

Ví dụ như sự an toàn của Tô Vãn Thanh.

Đã sớm phát hiện ra có người theo dõi cô, sao lại có thể cho phép cô chạy lung tung bên ngoài được chứ?

Ngay cả vệ sĩ cũng nên tìm cho cô một vệ sĩ nữ để theo sát bên cạnh mới đúng!

Lúc này Lý Thần vô cùng phiền não, chỉ cảm thấy cơn tức giận và sự hối hận trào dâng trong lòng ngực như sóng biển.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 544: “Lý Thần, ngạc nhiên không?”


Những chiến thắng liên tiếp khiến anh có chút trầm mê bản thân và tự tin thái quá.

Nhưng bây giờ rốt cuộc Tô Vãn Thanh đang ở đâu?

Nếu như thật sự là do nhà họ Nhan và nhà họ Bân làm, vậy thì họ sẽ làm gì với Tô Vãn Thanh?

Advertisement

Lý Thần không dám nghĩ nhiều, không dám nghĩ xa, anh có chút hoảng loạn.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng làm việc mở ra, Tô Đông Thăng bước vào.

Advertisement

“Chú Tô”, Lý Thần đứng lên, vẻ mặt có chút áy náy.

“Ngồi đi”, Tô Đông Thăng xua tay, còn mình ngồi đối diện với Lý Thần.

“Chú đã biết hết mọi chuyện rồi, cũng đã sắp xếp người điều tra rồi. Bây giờ cháu tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ. Cháu phải nhớ kỹ, cho dù đối phương là ai, làm như vậy nhất định là có mục đích. Trước khi bọn chúng tiết lộ mục đích của mình thì ít nhất sự an toàn của Vãn Thanh vẫn được đảm bảo”.

Lý Thần hít sâu một hơi, tự trách bản thân: “Thực ra trước đó cũng đã có dấu hiệu rồi, nhưng cháu đã quá bất cẩn”.

Nhưng Tô Đông Thăng lại tỏ ra hiểu cho Lý Thần: “Đứa con gái này của chú, chú hiểu quá rõ nó rồi. Con bé không thích bị gò bó và quản giáo, hơn nữa nó là một người sống sờ sờ, chân tay mọc trên cơ thể nó, cháu có thể trói nó lại được sao?”

Lý Thần trầm giọng nói: “Nhưng ít nhất không được bất cẩn như vậy, là lỗi của cháu!”

Tô Đông Thăng đứng lên, đi ra sau bàn làm việc, vỗ vai Lý Thần, ấm áp nói: “Cảm xúc này của cháu chú có thể hiểu được, năm đó khi mẹ của Vãn Thanh xảy ra chuyện, trong một khoảng thời gian dài chú cũng chìm đắm trong mặc cảm tội lỗi và đau đớn”.

“Đây là cái giá mà cháu phải bỏ ra khi là một người đàn ông, phải bảo vệ gia đình và người phụ nữ của mình, trừ khi cháu cam tâm tình nguyện trở thành một người bình thường, sống một cuộc sống bình thường”.

“Nhưng đời người, không chống chọi với sóng gió, làm sao có thể tồn tại mãi mãi được?”

“Chú không trách cháu, Vãn Thanh cũng không, nhưng bản thân cháu phải vực dậy, dùng nắm đấm của mình, nói với những người dám chạm vào vảy ngược của cháu rằng có một số chuyện, nếu chúng mày dám làm, sẽ chết!”

Lý Thần ngẩng đầu nhìn Tô Đông Thăng, lúc này trong mắt ông ấy tràn đầy tin tưởng cùng khích lệ, cũng không có một tia trách cứ hay chỉ trích.

Lý Thần đứng dậy, hít sâu một hơi, nắm chặt hai tay, nói: “Cháu biết nên làm thế nào”.

Tô Đông Thăng hài lòng gật đầu, nói: “Đây mới là Lý Thần mà chú biết, cho dù xảy ra chuyện gì cũng đừng hoảng loạn, một khi cháu hoảng, kè thù đã thành công một nửa rồi”.

Đúng lúc này có tiếng gõ cửa.

Một người giúp việc bước vào với một túi hồ sơ, nói: “Ông chủ, anh Lý, vừa rồi có người đặt thứ này ở cửa, nói rằng cần hai người xem, nói xong liền rời đi rồi”.

Lý Thần đón lấy túi hồ sơ, nhìn thấy một đ ĩa CD bên trong.

Cho đ ĩa CD vào trong máy tính và nhấp vào tệp video ở trong.

Video bắt đầu, đây là một căn phòng, trên người có một người phụ nữ đang hôn mê, đó chính là Tô Vãn Thanh.

Và gương mặt của Nhan Hạ xuất hiện trước ống kính với nụ cười đầy đắc ý.

“Lý Thần, ngạc nhiên không?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 545: Rất nhanh yêu cầu đã được thông qua


“Không biết bây giờ mày đang cảm thấy thế nào, nhưng tao có thể nói cho mày, bây giờ tao sướng vãi nồi luôn đấy! Ha ha ha ha ha!”

Sau khi phá lên cười như điên như dại xong, biểu cảm của Nhan Hạ lập tức trở nên u ám.

Anh ta nhìn chằm chằm vào ống kính một cách mãnh liệt, như thể anh ta có thể nhìn thấy Lý Thần qua màn hình.

“Lý Thần, đừng trách tao hèn mọn, có trách thì hãy trách bản thân quá kiêu ngạo và ngông cuồng, mày nghĩ mày là ai? Tao muốn xử mày thì thiếu gì cách!”

Advertisement

“Nhưng tao không có thời gian mà chơi từ từ với mày, vì vậy tao đã dùng cách đơn giản mà hiệu quả nhất, tao phải khiến mày biết rằng, chọc vào tao là chuyện sai lầm nhất mà mày từng làm!”

Vẻ mặt của Nhan Hạ càng lúc càng trở nên nham hiểm sau lời nói của mình.

Sau đó Nhan Hạ lấy ra một tờ giấy, bên trên có viết một dãy mã số ngắn, vẻ mặt dần trở nên ngông cuồng.

Advertisement

“Thêm ID QQ này vào, nhanh lên, tao không đợi được nữa rồi, nóng lòng muốn video call với mày, nhìn cảnh mày quỳ xuống trước mặt tao bật khóc nước nở!”

“Nhớ kỹ, thời gian của mày không nhiều, cũng đừng nghĩ đến việc tra ra địa chỉ của tao. Tao đang trốn ở một nơi mà mày tuyệt đối không thể tìm thấy được đâu, tao cũng không ngu đến mức gặp mày ở bên ngoài, dù sao đây cũng là địa bàn của mày mà, há há há!”

“Nhưng tao lại rất muốn nhìn thấy mày quỳ xuống trước mặt tao, còn muốn ghi lại để từ từ thưởng thức, vì vậy mày thêm ID này vào, chỉ cho mày thời gian mười phút thôi!”

Sau khi câu này kết thúc, đoạn video cũng hết.

Nhìn vào ID trên tờ giấy, hai mắt Lý Thần từ từ phát sáng.

Đây là ông trời đang muốn giúp anh sao.

Chức năng video call đã được QQ phát hành cách đây không lâu.

Mặc dù thông số mạng hiện giờ rất kém, nhưng miễn cưỡng thì vẫn có thể dùng được.

Nhan Hạ đang đắc ý vênh váo e rằng nằm mơ cũng không thể ngờ được, hành động tiết lộ ID QQ của anh ta để làm nhục Lý Thần đã tự tay chôn anh ta xuống mồ.

Tiếp theo Lý Thần lập tức làm hai việc.

Việc đầu tiên là gọi Lưu Quân về đợi ở trong phòng.

Việc thứ hai là gọi ngay cho Mã Hoa Đằng.

Mã Hoa Đằng nhận điện của Lý Thần ngay lập tức.

“Anh Mã, có một chuyện rất quan trọng, lát nữa tôi sẽ video call với một người, anh có thể khóa địa chỉ IP của bên kia trong thời gian ngắn nhất thông qua các biện pháp kỹ thuật không?”

Thời gian gấp gáp, Lý Thần không có thời gian nói rõ với Mã Hoa Đằng, chỉ có thể đi thẳng vào vấn đề.

Mã Hoa Đằng luôn rất nhạy bén, không hỏi nhiều mà lập tức trả lời: “Về mặt kỹ thuật chuyện này rất đơn giản, hoàn toàn có thể làm được, nhưng mà anh cần địa chỉ IP hay là địa chỉ thực?”

Lý Thần vui mừng nói: “Địa chỉ thực cũng có thể tra ra sao?”

Mã Hoa Đằng cười nói: “Anh quên rằng bây giờ đội ngũ kỹ thuật của chúng ta mạnh đến mức nào à? Có địa chỉ IP rồi thì chỉ mất vài phút là có thể tìm ra địa chỉ thực. Nhưng tiền đề là bên kia không phải là cao thủ hacker, nếu không việc điều tra dấu vết sẽ khá rắc rối”.

Lý Thần nói: “Đối phương không biết kỹ năng máy tính đâu, vì vậy bây giờ anh có thể khóa chặt QQ của tôi luôn, đợi tôi bắt đầu gọi kết nối video, anh ấy lập tức truy vết địa chỉ thực của đối phương!”

Sau khi liên lạc với Mã Hoa Đằng, Lý Thần đã đăng nhập vào QQ của mình, sau đó add theo ID trước đó mà Nhan Hạ đưa.

Rất nhanh yêu cầu đã được thông qua.

Yêu cầu gọi video được bắt đầu.

Tô Đông Thăng đứng dậy đi ra khỏi tầm máy quay, nhìn Lý Thần một cái, hai người đều gật đầu, sau đó Lý Thần chấp nhận yêu cầu gọi video này.

Trên màn hình chỉ

20221209060210-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 546: “Để Vãn Thanh nói chuyện với tôi”


Vài phút sau, Vạn Đào và nhân viên kỹ thuật giỏi nhất hiện giờ của Tencent đã tập trung tại văn phòng của Mã Hoa Đằng.

Sau khi Mã Hoa Đằng nói qua về vấn đề, mọi người mở laptop của mình ra và bắt đầu công việc ngay lập tức!

Vạn Đào cười nói với Mã Hoa Đằng: “Sếp Mã, anh yên tâm, chỉ cần là tân binh học công nghệ máy tính hai năm là có thể làm được việc này, huống hồ gì là chúng tôi”.

Advertisement

Mã Hoa Đằng cũng mỉm cười gật đầu, sau đó nghiêm túc nói: “Đây là chuyện riêng đầu tiên mà sếp Lý yêu cầu chúng ta làm, vì tình vì lý, chúng ta đều phải cố gắng hết sức để hoàn thành”.

Vạn Đào làm động tác tay tỏ ý đã hiểu, sau đó cắm đầu vào công việc của mình.

Advertisement

Không khí trong văn phòng trở nên căng thẳng.

“Bắt đầu tạo kết nối!”

“Quét mã mục tiêu và IP liên kết của máy chủ”.

“Nhận địa chỉ IP thành công, bắt đầu đánh hơi và theo dõi!”

Mà lúc này, ở tỉnh, Nhan Hạ và Lý Thần bắt đầu cuộc trò chuyện.

Nhan Hạ nhìn đồng hồ trên tay mình, cười nhẹ nói: “Khá lắm, hiệu quả công việc của mày cao hơn tao tưởng nhiều đấy. Còn hai phút nữa mới tới giờ hẹn, xem ra mày đang rất vội đúng không?”

Lý Thần cười lạnh nói: “Đừng nhiều lời nữa, trước khi tôi xác nhận rằng Vãn Thanh đang bình yên vô sự, tôi sẽ không bàn bạc bất cứ điều kiện gì với anh đâu”.

Vẻ mặt của Nhan Hạ dần trở nên u ám, nhìn Lý Thần ngông cuồng nói: “Mày cho rằng bây giờ mày có cư cách nói chuyện điều kiện với tao sao?”

Lý Thần thản nhiên nói: “Vừa nãy trong video tôi chỉ nhìn thấy một góc nghiêng, làm sao tôi có thể chắc chắn đó là Vãn Thanh chứ? Vì vậy tôi đảm bảo rằng Vãn Thanh quả thực đang ở trong tay anh, và hiện giờ cô ấy đang bình an vô sự, vậy thì hãy nói chuyện với tôi, nếu không thì tôi sẽ tắt ngay lập tức!”

Vẻ mặt của Nhan Hạ trở nên lạnh lùng, cười gằn một tiếng, nói: “Được, tao sẽ đáp ứng yêu cầu này của mày, cho mày chết cũng gọi là cam tâm tình nguyện”.

Nói xong, Nhan Hạ hất tay.

Chỉ thấy khung cảnh thay đổi, ngay sau đó Lý Thần nhìn thấy Tô Vãn Thanh đã tỉnh dậy bị trói chặt hai tay hai chân, bị một người phụ nữ canh chừng trên giường.

Tô Vãn Thanh dường như biết rằng Lý Thần đang nhìn cô, nóng lòng muốn nói chuyện, nhưng miệng đã bị bịt kín nên cô không thể nào biểu đạt được ý của mình.

“Để Vãn Thanh nói chuyện với tôi”.

Lý Thần lạnh lùng nói.

Nhan Hạ xuất hiện lại trước ống kính, cười lạnh nói: “Lý Thần, đừng có được voi đòi tiên, bây giờ quyền chủ động đang nằm trong tay tao!”

“Tôi nói để Vãn Thanh nói chuyện với tôi!”, Lý Thần cao giọng.

“Nếu không tôi sẽ không đồng ý với bất kỳ điều kiện nào của anh, tôi phải đảm bảo rằng anh không làm việc gì tổn thương đến Vãn Thanh”.

Nói xong, Lý Thần lạnh lùng nhìn Nhan Hạ, nói: “Anh cẩn thận đến mức nghĩ đến việc thông qua gọi video để nói chuyện với tôi vậy thì đương nhiên anh có thể đảm bảo rằng mình sẽ không bị tìm thấy, nếu đã như vậy, vì sao anh không dám để Vãn Thanh nói chuyện với tôi? Lẽ nào anh chột dạ rồi sao?”

Nhan Hạ cười ngông cuồng, nói: “Tao chột dạ á? Bây giờ tao mới là người chiến thắng, còn mày chẳng qua chỉ là một con bọ rác hèn mọn mà thôi, được rồi, tao sẽ thỏa mãn yêu cầu cuối cùng của mày”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 547: “Đó là việc của mày!”


Nói xong, Nhan Hạ hất tay, người phụ nữ đang canh chừng Tô Vãn Thanh lập tức vươn tay kéo miếng băng dính trên miệng Tô Vãn Thanh ra.

Tô Vãn Thanh vừa được nói chuyện lại không hét ầm lên, cũng không tuyệt vọng trong lúc cảm xúc suy sụp nhất mà chỉ vô cùng bình tĩnh nói với Lý Thần: “Anh à, anh yên tâm, bọn chúng chỉ đánh ngất em rồi đưa tới đây thôi, cũng chưa làm gì em, nhưng anh tuyệt đối không được phép đồng ý bất kỳ yêu cầu quá quắt nào của bọn chúng đâu đấy!”

Mà lúc này, ánh mắt Lý Thần xoẹt qua.

Advertisement

Bởi vì trong hộp tin nhắn QQ của anh đã nhận được một tin nhắn do Mã Hoa Đằng gửi từ hệ thống.

“Đã tra ra được địa chỉ, số nhà 303 nhà họ Vạn, tiểu khu A, đường Thành Đông, tỉnh Thành Hoàn, Đông Nam”.

Advertisement

Nhan Hạ đúng là rất cẩn thận.

Dường như anh ta đoán được rằng Lý Thần vì muốn tìm được anh ta sẽ tra lịch sử nhận phòng ở tất cả các khách sạn.

Vì vậy anh ta chỉ cần trả phòng ở khách sạn, sau đó chuyển đến một tòa nhà dân cư.

Ở một mức độ nào đó, điều này khiến cho việc Lý Thần tìm kiếm anh ta trở nên khó khăn hơn.

Nhưng Nhan Hạ nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, Lý Thần là đại cổ đông của Tencent, có thể tra ra vị trí hiện giờ của anh ta từ địa chỉ IP thông qua các thủ thuật công nghệ.

Sau khi âm thầm ghi địa chỉ và đưa cho Lưu Quân, Lý Thần trìu mến nói với Tô Vãn Thanh: “Em đừng lo, anh tự biết tính toán. Đừng sợ, anh sẽ đón em về nhà trong thời gian ngắn nhất”.

Sau khi Lý Thần nói xong câu này, Nhan Hạ lập tức chặn camera lại.

“Được rồi Lý Thần, đừng có diễn phim tình cảm trước mặt ông nữa, ông đây không có tâm trạng xem đâu. Bây giờ người mày cũng đã thấy rồi, muốn nói chuyện cũng nói rồi, bây giờ chúng ta có thể bàn được chưa nhỉ?”, Nhan Hạ tràn đầy mong đợi nói với Lý Thần.

Lý Thần bình tĩnh nhìn Nhan Hạ, nói: “Anh nói điều kiện của mình đi”.

Nhan Hạ bật cười ha hả, nói: “Đơn giản lắm. Mày quỳ xuống trước mặt tao, xin lỗi và cầu xin tao tha thứ. Đây là điều kiện đầu tiên”.

“Điều kiện thứ hai là mày lập tức ký hợp đồng chuyển nhượng dự án cho tao, chuyển dự án phát triển bờ Nam sông Nam Lâm cho tao!”

“Điều kiện thứ ba, bồi thường cho tao một tỷ!”

Nói xong, Nhan Hạ nhìn Lý Thần qua màn hình video bằng vẻ mặt dữ tợn, ngông cuồng nói: “Ba điều kiện này, thiếu cái nào cũng không được. Bây giờ tao không phải đang thương lượng với mày, mà là thông báo cho mày biết mày phải làm gì”.

Nghe thấy những lời này của Nhan Hạ, Lý Thần còn chưa kịp lên tiếng, Tô Vãn Thanh ở phía sau anh ta đã lên tiếng, cô đang cự tuyệt.

Nhưng cô không thể nói ra lời bởi vì miệng của cô đã bị người phụ nữ kia dùng băng keo dán lại.

Lý Thần vẫn tỏ ra bình tĩnh, nói: “Điều kiện thứ hai và điều kiện thứ ba cần thời gian để chuẩn bị”.

“Đó là việc của mày!”

Nhan Hạ đột nhiên cao giọng: “Tao không quan tâm mày dùng cách gì, tóm lại, trong vòng hai tiếng tao cần nhìn thấy kết quả, nếu không thì…”

Nói đến đây, Nhan Hạ vỗ tay.

Nhan Hải đã ở trong phòng nóng lòng chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 548: Nhan Hạ, quyết định tất cả mọi chuyện!


“Long trọng giới thiệu, đây là chú hai của tao”, Nhan Hạ nhìn Lý Thần, cười điên cuồng nói: “Số phụ nữ mà chú hai tao đã chơi nhiều không đếm xuể, mày có muốn nhìn tao và chú hai của tao chơi Tô Vãn Thanh cho mày xem không?”

Nhan Hạ tự đắc nhìn Lý Thần trên màn hình, bĩu môi nói: “Mày là Lý Thần?”

“Cái loại mày mà cũng dám xúc phạm cháu tao, đắc tội với nhà tao à?”

Advertisement

Giọng của Nhan Hải đột nhiên tăng cao, đầy thù địch và hung ác.

“Mày có mấy lá gan thế, có tin tao đào mộ cả tổ tông dòng họ mày không?”

Advertisement

Nơi camera không quay tới, hai tay Lý Thần nắm chặt, móng tay ghim vào da, máu bắt đầu chảy ra.

Nhưng Lý Thần vẫn chưa nhận thức được, khiến cho vết thương càng lúc càng sâu, máu chảy ra khắp tay, nhưng anh vẫn chưa buông tha cho bản thân.

Có vẻ như chỉ những cơn đau dữ dội như vậy mới có thể khiến anh kìm nén cảm xúc và ngăn chúng bùng phát.

“Nhan Hạ, tin tôi đi, nếu như hôm nay một trong số các người dám động vào Vãn Thanh, tôi sẽ khiến các người hối hận khi đến thế giới này!”

Từng lời nói của Lý Thần phát ra từ kẽ răng.

Cách đó không xa, Tô Đông Thăng cảm xúc phức tạp nhìn Lý Thần.

Ông ấy cũng rất tức giận, rất lo lắng.

Nhưng đây là lần đầu tiên ông ấy nhìn thấy dáng vẻ này của Lý Thần.

Lý Thần, người trước nay luôn điềm đạm và nhẹ nhàng, so với một doanh nhân thì càng giống một người tri thức hơn.

Đây cũng chính là điểm mà Tô Đông Thăng coi trọng Lý Thần nhất.

Bởi vì Lý Thần khác với mọi người.

Khí chất nho nhã tri thức này không ai có thể rèn luyện được mà là do bẩm sinh.

Nhưng bây giờ, Lý Thần giống như một con sư tử phẫn nộ tột cùng, không còn suy xét đến vấn đề nho nhã tri thức, chỉ muốn dùng máu của kẻ thù để xoa dịu cơn giận của mình.

“Ha ha ha!”, Nhan Hạ nhìn Lý Thần, vẻ mặt sung sướng.

“Lý Thần, mày có biết không? Tao nằm mơ cũng muốn nhìn thấy biểu cảm này của mày, bởi vì biểu cảm này của mày, thật sự khiến tao sướng điên!”

“Nhìn bộ dạng mày tức muốn chết, muốn ăn tươi nuốt sống tao, trong lòng tao thấy sướng vãi đạn!”

“Không uổng công tao làm nhiều chuyện như vậy, ha ha ha!”

Nói xong, Nhan Hạ cười như điên như dại: “Nhưng mà hình như bây giờ mày vẫn chưa nắm rõ tình hình nhỉ, bây giờ, là tao, Nhan Hạ, quyết định tất cả mọi chuyện!”

Nói xong, Nhan Hạ quay đầu nói với Nhan Hải: “Chú hai, không phải chú thích cô ấy lắm à, cho Lý Thần xem đi, chúng ta là người nói được làm được”.

Nhan Hải phá lên cười, trong mắt

20221210025848-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 549: “Nhớ kỹ rồi”


Còn Tô Vãn Thanh thì toàn thân run lên, cô co rút người về phía góc tường, ánh mắt tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Nhan Hải cười một cách ngông cuồng, đi về phía Tô Vãn Thanh, nói: “Người phụ nữ mà anh luôn mơ ước, khi nhìn thấy em anh mới phát hiện ra, những người phụ nữ khác chỉ là loại ong bướm phù du, chỉ có người phụ nữ xinh đẹp tuyệt vời như em mới xứng với anh”.

“Người đẹp, theo anh, anh nhất định sẽ khiến em sướng, sướng phát điên luôn!”

Advertisement

Lúc này, Lý Thần đột nhiên hét lên: “Nhan Hạ, Nhan Hải, tôi đồng ý với toàn bộ yêu cầu của các người!”

Vẻ mặt thất vọng hiện lên trên mặt Nhan Hải, tuy nhiên ông ta vẫn nhìn về phía Nhan Hạ.

Advertisement

Còn Nhan Hạ nhìn Lý Thần bằng ánh mắt tham lam cực độ, nói: “Trong vòng hai tiếng, sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện cho tao! Nhớ kỹ, mày chỉ có hai tiếng thôi!”

Lý Thần hít sâu một hơi: “Giấy chuyển nhượng dự án tôi đã ký rồi, đưa cho anh kiểu gì? Nếu như tôi là anh tôi sẽ phải nhìn trực tiếp ký tên, nếu không tôi đưa cho anh văn bản giả chữ ký thì sao? Đến lúc đó cái nịt anh cũng chẳng lấy được đâu!”

Nhan Hạ nhìn chằm chằm Lý Thần, cười khẩy nói: “Mày muốn giở trò à?”

Lý Thần lạnh lùng nói: “Anh có thể phái người tới gặp trực tiếp, nhìn tôi ký tên, bản thân anh không cần xuất hiện”.

Hai mắt Lý Thần sáng lên, như thể anh ta đang cân nhắc xem liệu có cạm bẫy nào trong ý kiến này không.

Lý Thần lãnh đạm nói: “Muốn ăn một bữa no nê thì phải chịu chút nguy hiểm, chút nguy hiểm này mà anh cũng không dám gánh vác thì đừng nghĩ đến dự án của tôi nữa”.

Nhan Hạ cười khẩy một tiếng, nói: “Bây giờ máy ra ngoài, đến cầu Kiều phố Nam sẽ có người liên lạc với mày”.

“Nhớ kỹ, đừng có giở trò quỷ, nếu không tao nhất định sẽ khiến mày tận mắt nhìn chú cháu tao chơi người phụ nữ của mày như thế nào”.

Lý Thần lạnh lùng nhìn Nhan Hạ, nói: “Tôi nói được là làm được, nhưng trước đó…”

“Chỉ cần các người chạm vào cô ấy, Lý Thần tôi sẽ khiến các người sống không bằng chết!”

Lúc này tuy rằng trong tay Nhan Hạ đang cầm tấm vé trúng thưởng, trong lòng vô cùng ngông cuồng, nhưng khi nghe thấy lời này của Lý Thần, nhìn thấy ánh mắt của anh vẫn cảm thấy một cỗ khí lạnh từ sống lưng bốc lên.

Như thể bị khóa chặt bởi đôi mắt của thần chết.

Ngay sau đó, Nhan Hạ cười khẩy nói: “Mày tự lo cho cái thân mày trước đi!”

Nói xong, Nhan Hạ tắt video.

Cuộc gọi video kết thúc.

Lý Thần lập tức đứng lên, sắc mặt vô cảm nhìn Lưu Quân, nói: “Nhớ kỹ địa chỉ chưa?”

Lưu Quân gật đầu nói: “Nhớ kỹ rồi”.

“Mang thêm người đến đó”.

Tô Đông Thăng đột nhiên lên tiếng.

Tuy nhiên Lưu Quân lại lắc đầu nói: “Không cần đâu, nhiều người ngược lại sẽ đánh rắn động cỏ, tôi có đủ tự tin rằng mình có thể áp chế được bọn chúng!”

Nhìn Lưu Quân hai mắt sáng ngời, ánh mắt mang theo hàm ý cầu xin, Lý Thần suy nghĩ trong mấy giây.

Anh tin tưởng, cũng có thể hiểu được tâm trạng muốn bù đắp lỗi lầm với Tô Vãn Thanh của Lưu Quân, nhưng chuyện này có liên quan trực tiếp đến vấn đề an toàn của Tô Vãn Thanh.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 550: “Như vậy là ổn nhất”


Lý Thần đã sơ suất một lần, vì vậy anh tuyệt đối sẽ không lấy sự an toàn của Tô Vãn Thanh ra để thử lần hai.

“Chú Tô, cháu sẽ dắt theo mấy người của chú. Bọn họ sẽ yểm trợ ở bên ngoài, còn cháu và Lưu Quân lên trên là được rồi”, Lý Thần nói.

Tô Đông Thăng gật đầu, nói: “Như vậy là ổn nhất”.

Advertisement

“Cháu cứ ra ngoài đi, chú sẽ dặn dò xuống dưới. Người sẽ theo sát phía sau cháu, họ tự biết phải làm như thế nào”.

Tô Đông Thăng nói xong vỗ vai Lý Thần, trầm giọng nói: “Chú ý an toàn, chờ cháu chiến thắng quay về”.

Advertisement

Lý Thần gật đầu, mím môi, dắt Lưu Quân ra khỏi phòng làm việc.

Không nói gì bởi vì anh đang cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

Anh sợ rằng nếu nói nhiều thì cảm xúc trong lòng sẽ không kìm được mà bộc phát hết.

Và tất cả những thứ này anh muốn để lại cho hai người Nhan Hạ và Nhan Hải từ từ tận hưởng…



“Cầu Kiếu phố Nam? Tiểu Hạ, chẳng lẽ mày định thật sự giao trả người phụ nữ cực phẩm như này cho Lý Thần sao?”

Nhìn thấy Nhan Hạ tắt video, Nhan Hải không kìm được lòng hỏi.

Vốn dĩ kế hoạch của Nhan Hạ, ông ta định không quan tâm, thứ ông ta quan tâm chỉ có Tô Vãn Thanh – người phụ nữ cực phẩm này thôi.

Bây giờ nếu như Nhan Hạ thật sự có ý định giao dịch với Lý Thần, vậy thì mấy ngày qua ông ta ngày nhớ đêm mong chẳng phải đều tốn công vô ích rồi sao?

Nhan Hạ cười gằn hai tiếng, đứng dậy đi tới bên cạnh Nhan Hải, nói: “Chú hai, nếu cháu đã nhờ chú một việc lớn như vậy, đương nhiên sẽ không để chú đến đây vô ích được?”

“Ba điều kiện đó cháu muốn, nhưng Tô Vãn Thanh ấy mà, đương nhiên cũng phải nếm thử mới được”.

Nhan Hạ nhìn chằm chằm Tô Vãn Thanh đang co rúm trong góc đang nhìn anh ta một cách đầy kinh ngạc và tức giận rồi cười ngông cuồng.

Lúc này Nhan Hạ không thể nhìn thấy biểu cảm của mình, hung tợn đến mức méo mó, giống như một kẻ tâm thần phân liệt, làm gì còn chút phong độ nho nhã nào của trước đây.

Nhan Hải nghe xong liền phá lên cười, vỗ vai Nhan Hạ nói: “Đúng vậy, đúng vậy, không có lý do gì mà lại trả một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần như vậy về cho hắn, như thế thì đáng tiếc lắm”.

Nói rồi, Nhan Hải dùng ánh mắt cực kỳ dâm tục nhìn Tô Vãn Thanh, nói: “Người phụ nữ như này mà chỉ được chơi vài lần thì tiếc lắm, chú còn muốn giam cô ấy lại, chơi một khoảng thời gian, đợi chơi chán rồi tính tiếp”.

“Nhưng mà người phụ nữ như thế này, chơi thế nào chắc cũng không chán được đâu”.

Nghe thấy những lời nói ô uế thô t ục bên tai, lại nhìn thấy ánh mắt dâm dê đê tiện của hai người này nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng Tô Vãn Thanh không khỏi kinh hoảng, sợ hãi.

Suy cho cùng Tô Vãn Thanh cũng chỉ là một người phụ nữ, bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ hoảng sợ và lo lắng khi gặp phải tình huống như vậy.

Nhưng Tô Vãn Thanh sẽ không để cảm xúc sợ hãi lấn át lý trí, cô cố gắng hết sức để bình tĩnh lại.

Lúc này gào thét hay van xin đều vô dụng, mà Tô Vãn Thanh cũng không thèm cầu xin loại người như Nhan Hải và Nhan Hại, đối với cô mà nói chuyện đó còn đau khổ hơn cái chết!

Thấy Nhan Hải và Nhan Hạ đang cười đắc ý, còn người phụ nữ đang canh chừng mình lúc này có chút lơ đễnh, Tô Vãn Thanh đột nhiên đứng dậy lao về phía cửa sổ.

Trước khi Nhan Hạ và Nhan Hải kịp phản ứng lại, người phụ nữ canh chừng Tô Vãn Thanh tên là Tiểu Phi đã nhận ra có điều gì đó không ổn.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 551: Đây tuyệt đối không phải là nói đùa


Đang định đuổi theo, nhưng lúc này Tô Vãn Thanh đã dùng hết sức lực cùng tốc độ bộc phát, trong nháy mắt, cô đã chạy tới cạnh cửa sổ.

“Đừng qua! Chỉ cần các người qua đây tôi sẽ lập tức nhảy xuống!”

Tô Vãn Thanh hét lên với Tiểu Phi.

Advertisement

Nói xong, Tô Vãn Thanh làm động tác chuẩn bị nhảy lầu, Tiểu Phi vội vàng dừng bước chân lại, nói với Tô Vãn Thanh: “Đừng nhảy! Tôi sẽ không qua!”

Mà lúc này, Nhan Hạ và Nhan Hải cũng phản ứng lại.

Tất cả những chuyện này chỉ xảy ra trong tích tắc, không ai có thể ngờ rằng Tô Vãn Thanh đã mất đi năng lực phản kháng này lại đột nhiên bộc phát.

Advertisement

Thấy Tô Vãn Thanh chỉ cần lật người một cái là có thể ngã xuống lầu, ánh mắt Nhan Hạ co rút lại, lạnh lùng nói: “Tô Vãn Thanh, cô nhất định phải làm vậy sao?”

Tô Vãn Thanh cười khẩy một tiếng: “Tôi dù có chết cũng sẽ không để mấy người làm nhục đâu!”

Nhan Hải nghe xong phá lên cười, nói: “Làm sao mà gọi là làm nhục được? Rõ ràng là cả hai người chúng ta đều cảm thấy sướng, đây là chuyện tốt, lẽ nào em không thích sao?”

Tô Vãn Thanh cảm thấy kinh tởm vô cùng: “Đồ bi3n thái chết tiệt! Ông không xứng làm người! Nhìn thấy ông là tôi thấy buồn nôn!”

Nhan Hải nhìn chằm chằm Tô Vãn Thanh cười xấu xa: “Được, được lắm, con nhỏ này, mạnh miệng lắm nhỉ, nhưng mà không biết lát nữa ở trên giường của anh, cưng có còn máu lửa như vậy được không!”

“Em càng máu, anh càng thích!”

Tô Vãn Thanh lạnh lùng nhìn Nhan Hải, nói: “Tôi đã nói rồi, tôi dù có nhảy xuống đây chết cũng sẽ không để ông làm nhục đâu!”

Khi nói câu này, ánh mắt của cô tràn đầy vẻ quyết tâm.

Cô biết rằng tình hình hiện tại cô hoàn toàn không thể chống cực được, nếu như hai người đàn ông trước mặt thật sự xông lên, cô nhất định sẽ nhảy xuống.

Đối với cô, nếu như không phải Lý Thần, bất kỳ người đàn ông nào chạm vào cô, vậy thì chi bằng chết còn hơn.

Đây tuyệt đối không phải là nói đùa.

Nhân lúc Nhan Hải và Tô Vãn Thanh đang nói chuyện, Nhan Hạ âm thầm nháy mắt với Tiểu Phi.

Tiểu Phi nhận được ám hiệu của Nhan Hạ, âm thầm tiến về phía Tô Vãn Thanh.

Mà lúc này toàn bộ tâm trí của Tô Vãn Thanh đều đổ dồn vào người Nhan Hạ và Nhan Hải, sợ rằng hai người đàn ông này đột nhiên xông lên, vì vậy không chú ý đến hành động của Tiểu Phi.

Đây chính là một điểm sáng, vì vậy Tiểu Phi nhanh chóng nắm bắt cơ hội.

Dù sao Tiểu Phi cũng sinh ra trong một gia đình luyện võ, tốc độc nhanh hơn Tô Vãn Thanh rất nhiều, chỉ trong chớp mắt, cô ta đã nắm lấy cánh tay của Tô Vãn Thanh, kéo cô từ chỗ cửa sổ lại.

Tô Vãn Thanh hết lên một cái, định giãy ra nhưng một cái tát đã ập tới khuôn mặt của cô.

Cái tát này khiến cho Tô Vãn Thanh ngã xuống đất, trên khóe miệng có một vệt máu đỏ tươi.

Quay đầu lại, Tô Vãn Thanh nhìn chằm chằm Tiểu Phi bằng ánh mắt lạnh lùng như băng.

“Ui chao, khuôn mặt trắng

20221210025939-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 552: “Có đ�? Tốt như vậy sao mày không lấy ra sớm?”


Bàn tay của Nhan Hải cứng đờ giữa không trung.

Ông ta có thể cảm nhận được, lời nói của Tô Vãn Thanh không phải là đang đùa.

Nếu như ông ta thực sự chạm vào cô, cô sẽ lập tức cắn lưỡi tự tử.

Advertisement

Lần này, ngay cả Nhan Hải cũng có chút do dự.

Ông ta thèm khát vẻ đẹp của Tô Vãn Thanh, nhưng ông ta không muốn chơi một xác chết.

Advertisement

Hơn nữa nếu như Tô Vãn Thanh thực sự chết ở đây thì sẽ lớn chuyện mất.

“Chú hai”.

Nhan Hạ cũng không muốn Tô Vãn Thanh chết ở đây, vì vậy anh ta vỗ vai Nhan Hải, bảo ông ta dừng lại.

“Đừng khiến cô ấy kích động quá, dù sao chúng ta cũng có nhiều thời gian mà, chú cứ chờ xem cháu có cách”.

Nhan Hải lúc này tiến không được mà lùi cũng không xong, được cho một bậc để bước xuống liền thu tay lại rồi cười khẩy nói: “Đúng là k1ch thích mà! Chú chưa từng chơi con ả nào mạnh mẽ thế này!”

Nhan Hạ mỉm cười, lấy một viên thuốc trong túi nhựa nhỏ ra, nói: “Cháu đã chuẩn bị từ sớm rồi, thứ này cháu tốn nhiều tiền lắm mới mua được đấy”.

“Phụ nữ chỉ cần uống viên thuốc này, ý thức của cô ta vẫn rất tỉnh táo, như tay chân không có lực, cả cơ thể mềm nhũn như không xương vậy”.

“Đến lúc đó cô chỉ cần xem chúng tôi chơi cô thế nào thôi, hơn nữa nó sẽ làm tăng độ nhảy cảm của của các dây thần kinh phản ứng của cô lên gấp nhiều lần, cảm xúc khi đó thật mãnh liệt”.

Nhan Hạ phá lên cười.

Hai mắt Nhan Hải sáng lên, kinh ngạc thốt lên: “Có đồ tốt như vậy sao mày không lấy ra sớm?”

Nhan Hạ cười lạnh nói: “Chú hai, thứ tốt đương nhiên phải để cuối cùng mới lấy ra rồi. Chú không cảm thấy cho cô ta một chút hi vọng, sau đó đập tan toàn bộ chút hi vọng nhỏ nhoi đó, khiến cô ta tuyệt vọng đến cùng cực, cảm giác đó không phải rất sướng sao?”

Nhan Hải vỗ vai Nhan Hạ, cười lớn nói: “Tốt lắm, tốt lắm, chú đã nói rồi nhà họ Nhan chúng ta, chỉ có cháu là hợp với chú nhất”.

Nhan Hạ cười gằn: “Đó là đương nhiên rồi, không có thủ đoạn thì làm sao lăn lộn được?”

Nói xong, Nhan Hạ lại nở nụ cười kỳ quái nói: “Chú hai, đợi lát nữa chú vào trước, sau khi người phụ nữ này uống thuốc, cơ thể còn mềm mại hơn rắn, chú muốn tư thế nào cũng được, hơn nữa còn đặc biệt mẫn cảm, đến lúc đó có thể nói chuyện, có thể gào thét, nhưng không thể phản kháng được”.

“Thử nghĩ xem, ngoại trừ đôi mắt đằng đằng sát khí của cô ta, gương mặt ửng hồng, biểu cảm đê mê quyến rũ, trong lòng hận chú chết đi được, nhưng cơ thể buộc phải làm theo mọi chuyển động của chú. Đây không phải là một loại hưởng thụ đến tột cùng sao?”

Nhan Hải nghe thấy lời của Nhan Hạ, hô hấp dần trở nên gấp gáp, cả người đều cảm thấy nóng rực, nói: “Tốt quá! Vậy thì còn do dự gì nữa, mau cho cô ta uống thuốc đi!”

Khóe mắt Tô Vãn Thanh lộ ra chút sợ hãi, cô biết rằng, chuyện như này Nhan Hạ tuyệt đối sẽ không lừa mình đâu.

Anh ta đã lấy viên thuốc này ra, vậy thì hiệu quả của nó chỉ có mạnh chứ tuyệt đối không thể yếu hơn.

Nghĩ đến đây, Tô Vãn Thanh không do dự nữa, trong lòng thoáng hiện lên một tia tuyệt vọng cùng cực.

Khoảnh khắc tiếp theo, cô kiên quyết tự cắn lưỡi mình.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 553: Anh là đ�? Bi3n thái!”


Nhưng Tiểu Phi đã chuẩn bị sẵn sàng, lập tức giơ tay lên bóp chặt cằm của Tô Vãn Thanh, khiến cô không thể khép miệng được.

“Muốn chết sao? Đừng hòng!”

Nhan Hạ bật cười điên cuồng, cầm viên thuốc đi tới, khom người nhìn chăm chăm Tô Vãn Thanh, biểu cảm dữ tợn như ác quỷ.

Advertisement

“Dù có chết thì cũng phải để chú cháu chúng ta hưởng thụ cho đã rồi tính tiếp!’

“Có trách, thì chắc cô đi theo nhầm người. Mọi chuyện đều là do thằng Lý Thần cả thôi!”

Advertisement

Tô Vãn Thanh nhìn Nhan Hạ bằng ánh mắt lạnh lùng. Bởi vì cằm bị bóp chặt nên cô ấy nói rất khó khăn, thế nhưng vẫn gằn ra được: “Lý Thần sẽ không tha cho anh đâu”.

Nhan Hạ nghe thấy vậy bèn bật cười: “Lý Thần của cô lát nữa sẽ phải cúi đầu, quỳ gối xuống trước mặt tôi đấy! Cô yên tâm, cảnh tượng đó lát nữa tôi sẽ để cho cô thưởng thức!”

“Tôi sẽ để cho cô được thưởng thức cảnh tượng Lý Thần quỳ gối trước mặt tôi, sau đó sẽ chiếm hữu cô hoàn toàn!”

Nhìn khuôn mặt đẹp tuyệt mỹ của Tô Vãn Thanh, Nhan Hạ thấy xao xuyến tâm hồn và dường như thái độ đối với cô cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều: “Cô nói xem, cô xinh đẹp như vậy, tại sao lại cứ tỏ ra trịch thượng trước mặt tôi và lựa chọn Lý Thần chứ?”

Giọng nói của Nhan Hạ nâng cao, gần như muốn quát lên.

“Nó là cái gì chứ? Chỉ là đồ rác rưởi! Một con côn trùng! Tôi tùy tay là có thể đè chết con côn trùng đó!”

“Nếu cô lựa chọn tôi, chẳng phải là sẽ không có chuyện gì rồi sao? Toàn bộ mọi chuyện không thể trách tôi được mà chỉ có thể trách chính bản thân cô thôi!”

Nhan Hạ nói xong thì nhìn chăm chăm Tô Vãn Thanh, đôi mắt ánh lên vẻ si mê sau đó anh ta cười như một kẻ bị thần kinh.

“Mọi chuyện tới bước này thì dù tôi không có được cô cũng phải hủy hoại cô. Có biết tại sao tôi gọi cả chú mình không?

“Bởi vì tôi muốn từ đầu đến chân, từ trên xuống dưới, hủy hoại cô hoàn toàn, để tôi biến thành ác mộng trong cuộc đời cô. Cô đã không yêu tôi thì sẽ để cô hận tôi, ít nhất, thì cả đời này cũng sẽ không quên được tôi. Ha ha ha!”

Tô Vãn Thanh nhìn Nhan Hạ trước mặt và nói: “Anh điên rồi, anh hoàn toàn điên rồi! Anh là đồ bi3n thái!”

Nhan Hạ cười điên cuồng: “Đúng, tôi điên rồi. Tôi là kẻ bi3n thái! Vậy thì làm sao? Giờ tôi khống chế cô, một kẻ điên, một kẻ bi3n thái như tôi muốn làm cô thành ra thế nào thì sẽ làm thế đó!”

“Tận hưởng cho tốt vài giờ đồng hồ tiếp theo nhé. Tin tôi đi, nó sẽ trở thành cơn ác mộng mà cả đời này cô không thể quên được. Lý Thần cũng sẽ rơi vào đau khổ bất tận vì mấy tiếng đồng hồ này!”

“Tôi muốn xem xem, khi Lý Thần biết được cô bị tôi và chú hai chơi cho tan tác chim muông thì nó còn muốn cô nữa hay không?”

“Còn cô, khi nhìn thấy nó thì có lập tức nghĩ tới cảnh tượng xấu hổ của chính mình khi ở dưới cơ thể tôi không? Ha ha ha!”

Nhan Hạ vừa nói vừa cuống cuồng lấy từ trong túi ra một viên thuốc nhỏ, đưa lên định nhét vào miệng của Tô Vãn Thanh.

Tô Vãn Thanh ra sức giãy giụa, chống cự. Cô biết, nếu như bị ép nuốt viên thuốc này thì cô coi như xong, cơn ác mộng còn đau khổ hơn cả cái chết nhất định sẽ lại tới!

Nhan Hải đứng sau lưng Nhan Hạ cười lạnh lùng nhìn cảnh tượng đó. Cơn d*c vọng trong cơ thể trỗi dậy, hắn không thể kìm nén được nữa, thạt chỉ muốn lập tức vồ lên cơ thể của Tô Vãn Thanh, và hưởng thụ cho đã đời.

Rầm!
 
Vận May Đổi Đời
Chương 554: Những chuyện đó vẫn chưa hết


Đúng lúc này, cánh cửa bị một bóng hình đạp tung, vỡ làm bốn, năm mảnh,

Tiếng ầm ầm vang lên.

Cánh cửa vỡ làm bốn, năm mảnh. Bóng hình bay bật vào trong.

Advertisement

Vừa hay đụng trúng vào lưng của Nhan Hải.

Nhan Hải hoàn toàn không kịp phòng bị bỗng cảm thấy sau lưng như bị một chiếc xe tông phải, cả người ngã lăn ra đất.

Advertisement

Cho tới khi hắn lăn mấy vòng thì mới kịp phát ra tiếng kêu r3n thảm thiết.

Sự cố xảy ra đột ngột giống như một gầu nước lạnh được đổ vào nồi dầu đang sôi vậy.

Bầu không khí sục sôi.

Nhan Hạ vô thức quay đầu lại nhìn thì thấy Nhan Hải đang nằm sõng soài ra đất và kêu gào, còn A Long thì tứ chi co giật, nôn ra toàn máu tươi.

Kẻ vừa bay vào kia chính là A Long.

Nhan Hạ bỗng cảm thấy bất an bèn quay lại nhìn thì thấy ngoài cửa Lưu Quân đang lao vào như một ma thần.

Phía sau Lưu Quân còn có một bóng hình trông càng âm sầm hơn.

Thấy Lý Thần xuất hiện phía sau Lưu Quân. Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Nhan Hạ là không thể nào!

Sao Lý Thần có thể tìm thấy nơi này trong thời gian ngắn như vậy chứ?

Thế nhưng suy nghĩ này vừa dấy lên, anh ta chưa kịp dặn Tiểu Phi bắt Tô Vãn Thanh làm con tin thì Lưu Quân đã gào thét vào lao lên rồi.

Lúc này Lưu Quân mang theo sự phẫn nộ vô cùng tận như một con thú chiến hình người thì sao Nhan Hạ có thể là đối thủ của anh ta được chứ?

Đến cả hình ảnh của Lưu Quân còn trở nên không rõ ràng, Nhan Hạ chỉ cảm thấy một cơn đau thấu xương, cả người xoay vòng, bật ra sau hàng mét, đầu đập mạnh vào trần nhà sau đó giáng mạnh xuống đất.

Nhan Hạ tối sầm mặt, cả cơ thể nằm sõng soài, không đứng dậy nổi.

Ngay sau đó, tiếng kêu thảm thiết của A Phi vọng tới. Nhan Hạ khó khăn quay đầu lại thì thấy cánh tay mà A Phi chộp cằm Tô Vãn Thanh đã bị Lưu Quân chộp mạnh và vặn ba trăm sáu mươi độ.

Cánh tay nhìn có vẻ mỏng manh và bình thường có thể đối phó được với ba đến năm tên đàn ông kiện tráng kia giờ bỗng bị vặn một góc trông vô cùng đáng sợ và kỳ dị.

Vị trí cổ tay, xương lòi ra khỏi thịt, gãy rời, máu me be bét, đầu xương trắng lõa.

Tay còn lại của Lưu Quân thì siết hầu A Phi, và nhấc bổng A Phi lên.

Họng bị siết chặt, A Phi muốn kêu mà không kêu được. Cơn đau kịch liệt từ trong lồ ng ngực dường như khiến A Phi muốn ngất lịm.

Những chuyện đó vẫn chưa hết.

Lý Thần vội vàng lao vào, chẳng buồn quan tâm tới những cảnh tượng vừa xảy ra, chỉ lao tới trước mặt Tô Vãn Thanh.

Anh đưa tay ra ôm cô vào lòng.

Giống như lấy lại được món bảo bối quý giá vừa đánh mất.

20221211110705-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 555: Nhưng giờ thì anh thật sự sợ rồi


“Em biết, em biết anh sẽ dốc toàn lực đi tìm em, sau đó bảo vệ em”, Tô Vãn Thanh yếu ớt và nghẹn ngào lên tiếng.

Sau khi trải qua những giây phút căng thẳng về thần kinh, Tô Vãn Thanh bỗng cảm thấy toàn thân như bị rút sạch.

Nếu không phải vì cố gắng thì có lẽ cô đã ngất đi rồi.

Advertisement

Lý Thần nhìn Tô Vãn Thanh với vẻ yếu ớt mà đau lòng. Ai biết được mấy tiếng đồng hồ qua cô đã phải chịu sự hành hạ và căng thẳng tới mức nào.

Advertisement

Anh run rẩy đưa tay lên, chậm rãi áp vào mặt của Tô Vãn Thanh. Đôi mắt anh tối sầm, giống như ác ma dưới hầm băng muốn hủy diệt tất cả.

Nhưng giọng nói của anh thì vô cùng dịu dàng: “Ai đánh em vậy?”

Tô Vãn Thanh không nói gì, chỉ đưa tay lên ôm chặt cổ Lý Thần.

Từ nhỏ tới lớn luôn được sống trong sự cưng chiều, chưa từng phải chịu khổ thì lúc này Tô Vãn Thanh bỗng bật khóc khi không thể giữ được dáng vẻ kiên cường nữa.

Cô gái này, nhìn có vẻ yếu ớt nhưng có sự mạnh mẽ của riêng mình. Cô ấy còn mạnh mẽ hơn nhiều so với những cô gái cùng tuổi khác.

Bất luận gặp phải chuyện gì thì cô ấy đều muốn thử tự mình giải quyết chứ không phải việc đầu tiên là đi tìm Tô Đông Thăng hay Lý Thần.

Dù là lần này bị bắt cóc, dù có suýt nữa bị làm nhục, đối diện với hai kẻ bi3n thái, hung ác như Nhan Hạ và Nhan Hải thì cô cũng vô cùng biết điều và có chừng mực.

Nhưng lúc này, khi gặp được Lý Thần thì cô đã không nhịn thêm được nữa.

Nói cho cùng, cô chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi. Cô ấy cũng sẽ sợ hãi và lo lắng.

Tô Vãn thanh run rẩy như một con động vật nhỏ trong lòng Lý Thần cùng tiếng khóc uất ức đến tận cùng khiến Lý Thần cũng run rẩy theo.

Sự hối hận và áy náy giống như sóng biển xô bờ.

Từ khi sống lại đến nay, đây là lần đầu tiên, dù là dùng hết tiền và các khoản vay để đầu tư vào thị trường và có nguy cơ thất bại bất cứ lúc nào anh cũng đều không sợ.

Ngay cả khi ở Hồng Kông, thực hiện kế hoạch giải cứu thị trường tiền tỷ, bất cẩn là thua ngay, toàn bộ sự phấn đấu của anh có thể mất trắng thì anh cũng không sợ.

Khi ở Yến Kinh, đối diện với nhà họ Lâm, đối diện với sự áp bức của đám hào môn anh cũng không sợ.

Nhưng giờ thì anh thật sự sợ rồi.

Sợ Tô Vãn Thanh xảy ra chuyện.

Sợ xảy ra những điều không thể cứu vãn.

Tô Vãn Thanh khóc nức nở, sau khi trải qua sự căng thẳng về mặt cảm xúc thì cuối cùng tất cả cũng được xả ra hết và cô cũng ngất đi.

“Người đâu!", Lý Thần ôm Tô Vãn Thanh, hét về phía bên ngoài.

Lập tức có hai cô gái là vệ sĩ lao vào.

“Anh Lý”, hai cô gái hô lên.

“Dìu cô Tô lên xe nghỉ ngơi, bác sĩ đã tới chưa?”, Lý Thần trầm giọng.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 556: Vậy thì là tay còn lại đúng không?"


“Bác sĩ đã tới rồi. Đang đợi dưới tầng”, hai cô gái cẩn thận dìu Tô Vãn Thanh và nói.

Rồi hai cô ôm Tô Vãn Thanh xuống lầu. Lúc này, Lý Thần cũng đã đứng lên.

Anh đang nhìn Nhan Hải và rồi nhìn Nhan Hạ.

Advertisement

Sau đó anh hít một hơi thật sâu và khẽ nói: “Các người muốn chết như thế nào?”

Nhan Hải đau tới mức đầu chảy mồ hôi hạt, nghe thấy vậy thì miễn cưỡng cười lạnh lùng khinh thường.

Advertisement

Vì Nhan Hải cho rằng Lý Thần căn bản không dám làm gì cả.

Nhưng Nhan Hạ thì nhìn chăm chăm vào Lý Thần và thất thanh kêu lên: “Sao có thể, sao mày có thể tìm được tới đây chứ!”

Lý Thần giống như không nghe thấy Nhan Hạ nói, chỉ đi tới trước, giơ chân lên và đạp vào lòng bàn tay Nhan Hạ, lên tiếng: “Vết tát trên mặt Tô Vãn Thanh là do bàn tay này của mày đúng không?”

Vừa dứt lời, Lý Thần giẫm mạnh hơn, đè bẹp bàn tay của Nhan Hạ và day mạnh.

“Á!”

Cơn đau kịch liệt xuyên thấu tâm can. Nhan Hạ há miệng, phát ra tiếng thét kinh người.

Tiếng kêu đau đó, chỉ cần nghe thôi cũng cảm thấy ớn lạnh rồi.

Da thịt cánh tay bị đôi giày dùng lực day mạnh.

Cơn đau đó, người thường dường như không thể chịu nổi.

Bàn tay Nhan Hạ lập tức bị rách ra, máu me be bét.

Máu tươi lan ra đất, ngay sau đó là tiếng xương gãy giòn tan.

Nhan Hạ vô thức phản kháng. Tay còn lại của anh ta vô thức túm lấy ống quần của Lý Thần muốn anh buông chân ra.

Nhưng ánh mắt của Lý Thần càng lúc càng trở nên lạnh lùng hơn. Anh nhìn Nhan Hạ giống như nhìn một kẻ đã chết: “Không phải là tay này à? Vậy thì là tay còn lại đúng không?"

Lúc này, Lưu Quân ném A Long đã mất đi sức phản kháng qua một bên. Anh ta bước tới giơ chân đạp vào xương vai của Nhan Hạ.

Nhan Hạ kêu thét lên, cánh tay còn lại mềm nhũn, Lý Thần giơ chân đạp vào bàn tay đó.

Lúc này, khuôn mặt Nhan Hạ ngập tràn sự sợ hãi.

“Không, không phải tôi đánh!”

Giọng điệu của Nhan Hạ nhanh như đạn bắn, anh ta điên cuồng nói: “Là A Phi, cô gái đó, cô gái đó đánh!”

“Vừa nãy Tô Vãn Thanh định nhảy lầu, A Phi đã tát cô ta một cái. Cú tát đó thật sự không phải của tôi!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 557: Cú đấm với lực cực mạnh


Lý Thần nhìn Nhan Hạ với vẻ vô cảm cho tới khi anh ta nói hết thì anh mới nói: “Lưu Quân”.

Lưu Quân lập tức hiểu ý.

A Phi và A Long giống nhau, chỉ là tay chân. Người như vậy, căn bản không xứng để Lý Thần phải ra tay.

Advertisement

“Đánh phế hai cánh tay của cô ta đi”.

Advertisement

Câu nói của Lý Thần vọng tới thì Lưu Quân đã đi tới trước A Phi đang hoảng sợ. Không đợi người phụ nữ đó lên tiếng thì Lưu Quân đã chộp lấy hai cánh tay của cô ta.

Rắc!

Xương hai vai gãy đôi.

Lưu Quân vẫn chưa hả dạ, bèn chộp lấy cánh tay phải vẫn còn khá lành lặn của A Phi và thản nhiên nói: “Là cánh tay này phải không?”

Nói xong, Lưu Quân bẻ gãy năm ngón tay trong sự kêu gào thảm thiết của A Phi.

Mặc dù xương vai gãy nhưng lúc này do sự liên kết của các dây thần kinh cảm giác nên A Phi có thể cảm nhận rất rõ ràng cơn đau kịch liệt khi từng ngón tay bị bóp nát.

Cơn đau đó khiến A Phi dường như muốn chết lặng. Cô ta muốn phản kháng nhưng giờ bàn tay trái tê dại chứ đứng nói tới việc hai xương bả vai cũng đã bị gãy khiến cô ta mất đi hoàn toàn khả năng phản kháng.

Nên đành phải trơ mắt ra nhìn Lưu Quân đánh phế chính mình.

Khoảnh khắc này, A Phi dường như đã rơi vào tuyệt vọng. Cô ta biết rằng, lần này mình đã xong đời thật rồi.

Thần kinh và cơ thể chịu cú sốc quá lớn, A Phi nôn ra một ngụm máu tươi và ngất ngay tại chỗ.

Nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của A Phi thì Nhan Hạ bỗng như bị nỗi sợ hãi bao trùm.

“Lý Thần, mày định làm gì?”, Nhan Hạ hét lên.

Lý Thần không nói gì, chỉ khom người túm lấy cổ áo của Nhan Hạ, nhấc anh ta lên khỏi mắt đất sau đó dùng nắm đấm tay phải, dồn hết sức mạnh và đấm vào mặt Nhan Hạ.

Cú đấm với lực cực mạnh.

Lý Thần chưa từng luyện võ nhưng anh đang đúng độ sung sức, hơn nữa còn là sống lại tới thế giới này nên luôn chú ý tới việc rèn luyện thân thể. Vì vậy cú đấm của anh về căn bản thì người bình thường không thể nào chịu nổi.

Nhan Hạ bị Lý Thần đạp mạnh thì không cả kịp kêu, chỉ đập mạnh xuống đất.

Một ngụm máu tươi phun ra khi cả cơ thể còn chưa tiếp đất.

Máu bắn tung tóe cùng mấy chiếc răng bay ra trông vô cùng kinh người.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 558: “Đây là cái giá mày phải trả vì đã đắc tội với tao!”


Nhan Hạ nằm sạp ra đất, thở một cách khó khăn.

Anh ta với cái mồm đầy máu bỗng cảm thấy nửa khuôn mặt tê dại

Nhan Hạ ngước mắt nhìn về phía Lý Thần đang đi tới, anh ta bỗng bật cười.

Advertisement

Khoảnh khắc này dường như anh ta không còn sợ hãi và hoang mang nữa.

Miệng toàn máu, nụ cười của Nhan Hạ giống như một vết rách từ cái túi máu nhìn trông vô cùng khủng khiếp và rợn người.

Advertisement

“Lý Thần, mày có biết tao đã hối hận điều gì không? Tao hối hận là sao không ra tay sớm, không chơi người phụ nữ của mày, đúng là tiếc, mẹ kiếp!”

Câu nói khiến khuôn mặt Lý Thần không có biểu cảm bỗng trở nên tối sầm.

“Nhanh thôi, mày sẽ nhanh chóng hối hận nhiều hơn nữa, ví dụ như tại sao mày lại xuất hiện ở thế giới này”, giọng nói của Lý Thần lạnh thấu tâm can.

Nhan Hạ lật người, nằm ngửa ra đất, để mặc cho máu chảy ra, anh ta cười lớn, biểu cảm vô cùng bất cần và cuồng ngạo.

“Mày tới đi, có giỏi thì tới đi! Mày tưởng tao sợ mày chắc? Tao nói mày nghe, tao không sợ! Có giỏi, thì giết tao đi! Mày dám không?”

“Mày giết tao thì mày cũng sẽ phải đền mạng thôi!”

Dường như Nhan Hạ chắc rằng Lý Thần không dám giết mình nên cười lớn tiếng: “Mẹ kiếp mày cùng lắm chỉ dám đánh tao một trận, sau đó thì sao? Tao sẽ tìm được cơ hội thôi!”

“Đây là cái giá mày phải trả vì đã đắc tội với tao!”

“Tao sẽ khiến mày cả đời này sống trong cái bóng của tao!”

“Mày…á!”

Nhan Hạ nói được một nửa thì Lý Thần đã quỳ xuống và đá vào miệng anh ta nên không thể nói ra thêm được tiếng nào nữa.

Cú đã khiến Nhan Hạ từ dưới đất nảy lên. Đầu anh ta vẹo qua một bên, một ngụm máu phun ra, lần này, số răng bị đá văng càng nhiều hơn nữa.

Cơn đau kịch liệt khiến khuôn mặt Nhan Hạ méo mó. Máu me đầm đìa. Tay anh ta bấu chặt vào mặt đất, nhìn Lý Thần với vẻ thù hằn, đôi mắt ánh lên vẻ điên cuồng khủng khiếp.

“Lý Thần”.

Lúc này Nhan Hải không thể không lên tiếng. Hắn gắng gượng bò dậy, đứng trước mặt Lý Thần.

Nhan Hải hít một hơi thật sâu, cố gắng nén cơn đau trên cơ thể, thở hổn hiển nói với Lý Thần: “Giờ cậu cũng đã xả giận rồi. Tôi khuyên cậu khi nào dừng thì nên dừng. Nếu như thật sự có chuyện gì xảy ra với cháu tôi ở đây thì ông trời cũng không cứu nổi cậu đâu!”

Vừa nói, Nhan Hải vừa khẽ nheo mắt, nhìn Lý Thần cười lạnh lùng: “Nhà họ Nhan không phải điều mà cậu có thể đối phó được đâu”.

Lý Thần lạnh lùng nhìn Nhan Hải: “Ông nói với tôi cuộc đời này đã từng chơi không ít phụ nữ đúng không”.

Nhan Hải cười đắc ý: “Điều đó chẳng là gì, hàng thật thì chưa chơi bao giờ. Cũng không sao, đời còn dài, ha ha”.

Giọng điệu của Nhan Hải chứa đầy sự uy h**p.

Hắn nhìn chăm chăm Lý Thần: “Tới đây thôi. Coi như lần này chúng tôi hơi quá đà. Còn cậu thì sao? Cùng lắm thì tôi bồi thường cho chút ít, đàm phán thỏa hiệp một chút là ok. Nếu cậu không bỏ qua thì người chịu thiệt là cậu đấy!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 559: “Thiến ông ta đi”


Sau khi chứng kiến một vài cảnh tượng đáng sợ thì Nhan Hải cũng không hề hoảng.

Nhưng chuyện như vậy không phải là hắn chưa từng trải qua.

Trước đây vụng trộm vợ hay bạn gái của người khác, bị bắt tại trận thì Nhan Hải cũng đã từng trải qua không ít lần như thế.

Nhưng vậy thì đã sao?

Advertisement

Hắn là người của nhà họ Nhan.

Là em trai ruột của Nhan Bân.

Nhà họ Nhan là một thành viên có sức mạnh quan trọng trong thương hội.

Advertisement

Trải qua nhiều chuyện như vậy có chuyện gì mà không dùng tiền và quyền thế giải quyết được chứ?

Dần dần, Nhan Hải cũng nhận ra.

Chơi gái cũng chẳng phải chuyện gì lớn lao.

Khi có được địa vị như nhà họ Nhan

Thì cùng lắm bồi thường chút ít là xong.

Đối phương có được lợi ích thì cũng sẽ không còn sống chết với nhà họ Nhan nữa.

Vì vậy Nhan Hải thấy lần này cũng vậy.

Lý Thần là gì chứ?

Chỉ cần là làm kinh doanh, nếu muốn làm tiếp thì không thể nào đối đầu với nhà họ Nhan được.

Nhan Hải cảm thấy phần thắng nằm trong tay.

Dù là chuyện hôm nay thì cũng là chỉ cần đàm phán thêm. Nhà họ Nhan cho thêm một ít lợi lạc là được.

Hắn không hề phát hiện ra, ánh mắt của Lý Thần càng ngày càng lạnh lẽo hơn.

“Lưu Quân!”

Lý Thần gầm lên.

“Có mặt!”

Cơ thể Lưu Quân siết chặt, chuẩn bị ra tay.

Chỉ cần Lý Thần ra lệnh thì anh ta không cần quan tâm người trước mặt là ai.

Dù ông trời có tới thì cũng xử trước rồi tính.

Lúc này thì cảm giác muốn bùng nổ của Lưu Quân không khác gì của Lý Thần.

Bởi vì đối với Lưu Quân mà nói mọi việc đều do anh ta tắc trách nên mới xảy ra chuyện như vậy.

Thậm chí anh ta đã có dự định gi3t chết toàn bộ những người ở đây rồi đi tự thú.

Không phải vì điều gì khác, chỉ vì muốn báo đáp ân đức của Lý Thần và Tô Vãn Thanh, và để bù đắp cho sự tội lỗi của mình.

“Thiến ông ta đi”.

Lời nói của Lý Thần sắc bén như dao đâm thẳng vào đầu của Nhan Hải.

Lần đầu tiên mà Nhan Hải phải tái mặt, lùi lại với vẻ sợ hãi và cung sự tức giận: “Lý Thần, cậu dám!”
 
Back
Top Bottom