Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 560: Cú đá này rất mạnh


Tới giờ, hắn vẫn cho rằng Lý Thần đang sợ mình. Sau khi cố gắng bình tĩnh lại thì Nhan Hải phải mềm giọng.

“Lý Thần, đừng kích động. Nếu cậu làm vậy thì nhà họ Nhan sẽ không tha cho cậu đâu. Đây là đại thù sống chết. Cậu thật sự vì một người phụ nữ mà làm như vậy sao? Cậu phải nghĩ cho kỹ!”

Lý Thần nhìn Nhan Hải, lạnh lùng nói: “Con người tôi, trước giờ người không gây tôi thì tôi không gây người. Nhưng một khi ai đã gây sự với tôi thì tôi phải chơi cho tới cùng. Hành vi của hai người đã thực sự chọc giận tôi rồi”.

“Thấm chí tôi còn không biết là chuyện này khiến mình tức giận tới như vậy, suýt chút nữa thì mất đi lý trí…”

Advertisement

“Cái chó lợi ích, thoải hiệp gì. Mẹ kiếp đều là đồ khốn hết!”

“Không chỉ nói tới việc một mình nhà họ Nhan các người không xứng thỏa hiệp với tôi mà hôm nay dù ông trời có ở đây thì tôi cũng phải phế ông trước đã!”

Advertisement

Câu nói của Lý Thần như nói cho cả Nhan Hạ và Nhan Hải và càng nói cho chính mình nghe.

Một người đàn ông sống chết đời phải biết thỏa hiệp với thực tại.

Phải khom lưng khụm gối trước xã hội.

Là vì một đấu gạo.

Là vì sinh tồn.

Vì cuộc sống.

Vì còn có gia đình nên phải khúm núm. Chỉ có như vậy thì mới bảo vệ tốt được người thân.

Giống như ngay cả khi Lý Thần trò chuyện vui vẻ với nhà họ Lâm thì cũng vậy dù cho bọn họ ngay lúc đó chỉ muốn giẫm chết đối phương.

Bởi vì trong thế giới của người trưởng thành, lợi ích là trên hết. Đối thủ càng cao tay thì sẽ càng khó dễ vỡ mặt.

Thế nhưng khi gia đình không còn nữa thì người đàn ông còn cái đếch gì để thỏa hiệp?

Hôm nay Lý Thần muốn nói cho tất cả mọi người biết.

Nếu một khi ai đó đã động vào vảy của anh thì ông sẽ lật bàn, toàn bộ sẽ quay về tay trắng hết.

“Lưu Quân! Anh bị điếc à?”

Tiếng gầm của Lý Thần khiến Lưu Quân hoàn hồn lại.

Lưu Quân trầm giọng hừ một tiếng, trong chớp mắt chạy tới trước mặt Nhan Hải.

Vẻ mặt Nhan Hải tràn đầy sợ hãi, lúc này mới thật sự nhận ra Lý Thần không phải đang nói đùa, càng không phải đang dọa mình.

Anh thật sự muốn ra tay.

“Lý Thần, đừng! Đừng mà!”

Nhan Hải chỉ kịp nói những lời này, Lưu Quân đã đá vào bụng dưới của ông ta.

Cú đá này rất mạnh.

Lời cầu xin của Nhan Hải lập tức dừng lại, giống như bị người ta ấn vào nút tạm dừng vậy.

20221212082401-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 561: Giết người, thật sự phải đền mạng


Loại đau đớn này không thể dùng từ ngữ để diễn tả được, ông ta ôm chặt hai quả trứng đã vỡ của mình bằng hai tay, cả người vặn vẹo như một con tôm bị luộc chín.

Nhan Hải há to miệng muốn hét lên để trút cơn đau, nhưng dù cố gắng thế nào, ông ta cũng chỉ có thể phát ra tiếng ho khan như lốp xẹp trong cổ họng.

Ngã mạnh xuống, Nhan Hải nằm nghiêng trên mặt đất, thân thể co quắp giống như bị động kinh.

Advertisement

Mặt ông ta đỏ bừng lên, trên trán nổi gân xanh, mồ hôi lấm tấm khắp mặt.

So với nỗi đau phải gánh chịu, điều mà Nhan Hải không thể chấp nhận được đó là ông ta biết rằng cả cuộc đời này, ông ta không thể dùng hạ bộ của mình để làm việc ác được nữa.

Advertisement

Đòn kiểu này còn đau đớn hơn là chết đối với Nhan Hải – kẻ luôn có thú vui chơi đùa phụ nữ.

Lạnh lùng nhìn Nhan Hải ngất đi, Lý Thần quay sang Nhan Hạ.

“Bây giờ đến lượt anh”.

Lý Thần lẩm bẩm, ngồi xổm xuống trước mặt Nhan Hạ bê bết máu, trầm giọng nói: “Cho tới bây giờ, nỗi hận trong lòng tôi mới nguôi ngoai được chút, nhưng tôi không thể dễ dàng tha cho anh như vậy được, nếu không sẽ áy náy với màn kịch mà anh sắp xếp lắm”.

Nhan Hạ nhìn Lý Thần, đột nhiên nhếch miệng cười ha hả.

Tiếng cười này vang vọng trong căn phòng loạn cào cào như mớ bòng bong này khiến cho mọi thứ vô cùng đáng sợ.

Cười mãi đến khi không thở nổi, Nhan Hạ mới nói: “Tới đi, gi3t chết tao đi, nhanh lên, gi3t chết tao đi, ha ha ha...”

Lưu Quân đến bên cạnh Lý Thần, nhìn chằm chằm Nhan Hạ, trầm giọng nói: “Anh Thần, để tôi ra tay đi”.

“Anh định giết anh ta à?”, Lý Thần hỏi.

Lưu Quân nghiêm nghị nói: “Tôi không sợ ngồi tù, cũng không sợ bị xử tử. Tất cả mọi chuyện cứ để tôi gánh vác”.

“Còn chưa đến lượt anh gánh vác đâu”, Lý Thần dứt khoát nói.

“Anh nghĩ rằng làm những chuyện này là anh có thể bù đắp được rồi sao? Tôi nói cho anh biết, vĩnh viễn không đủ, anh cứ đứng yên đó cho tôi, không có lệnh của tôi, không cho phép anh làm bất cứ chuyện gì!”

Cơ thể Lưu Quân run lên, anh ta nhìn Lý Thần.

Người đàn ông cao lớn này, chỉ cảm thấy hai mắt mình đỏ hoe, khóe mũi cay cay, hai tay nắm chặt, không nói ra được câu nào.

Anh ta biết rằng Lý Thần đang bảo vệ anh ta, không muốn anh ta vì chuyện này mà ăn cơm tù.

Giết người, thật sự phải đền mạng.

Huống hồ gì là loại người như Nhan Hạ?

Nhà họ Nhan dù sao cũng là một gia tộc rất mạnh.

Nếu như thật sự gi3t chết Nhan Hạ ở đây, cho dù là ai thì cũng sẽ bị lột một lớp da.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 562: Vì sao lại bảo anh đến một nơi kỳ lạ như vậy?”


“Đối với nhiều người, trực tiếp gi3t chết là hành động nhân từ nhất, tôi làm sao có thể cho hắn vui vẻ như vậy được chứ?”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

“Về phần Nhan Hạ, cả đời này anh ta được hưởng lợi ích khi làm con cháu của gia đình giàu có. Một ngày nào đó, anh ta sẽ mất hết tất cả, lưu lạc đầu đường xó chợ, như vậy chẳng phải sẽ vui hơn gi3t chết anh ta nhiều lần sao?”

Advertisement

“Gọi điện cho Nhan Bân, bảo ông ta cút đến đây trong vòng nửa tiếng”.

“Nhà họ Nhan này, cho dù có ông trời chống lưng, tôi cũng sẽ phải lật đổ!”

Advertisement

Tại lối vào của tiểu khu nhà họ Vạn, hai chiếc ô tô từ từ dừng lại bên đường.

Trong chiếc xe thứ hai, Nhan Bân bình tĩnh liếc nhìn vài chiếc xe đang đỗ cách đó không xa.

Những chiếc xe này có thứ tự biển số đồng nhất, và có một số người đàn ông được đào tạo bài bản đang túc trực quanh mỗi chiếc xe.

Quan Chi Đống đang ngồi bên cạnh Nhan Bân, hơi cau mày, nghiêm nghị nói: “Đúng là đầm rồng hang hổ mà!”

“Lý Thần này rốt cuộc có ý gì? Vì sao lại bảo anh đến một nơi kỳ lạ như vậy?”

Nhan Bân sầm mặt nói: “Anh cũng không biết, nhưng cứ cảm thấy có chuyện gì rất lớn đã xảy ra”.

Quan Chi Đống cười khẩy một tiếng, nói: “Cậu ta có thể ra tay với chúng ta được sao? Cậu ta không thể làm vậy được đâu, trừ khi bản thân cậu ta cũng sẽ chết!”

Nhan Bân nhẹ giọng nói: “Cũng không hẳn là không thể, trong kinh doanh dù có cạnh tranh đến thế nào đi chăng nữa thì vẫn luôn có quy luật. Cho dù chúng ta muốn đối phó với cậu ta thì cũng phải giải quyết thông qua các phương thức kinh doanh, cậu ta muốn đối phó với chúng ta thì cũng phải như vậy!”

Quan Chi Đống cau mày nói: “Nhưng nơi này, còn có mấy chiếc xe kia nữa, nhìn có vẻ rất giống một vụ gì đó rất lớn. Hay là dắt theo mấy vệ sĩ của em cùng đi lên đó đi!”

Nhan Bân lắc đầu nói: “Không, như vậy thành ra lại là nhược điểm. Nếu như cậu ta muốn anh đến đây trong vòng nửa tiếng, vậy thì anh sẽ lên đó xem rốt cuộc cậu ta muốn chơi trò gì”.

“Vậy được, em ở đây đợi anh. Nếu có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho em, em sẽ lập tức dắt người lên, nhưng thiết nghĩ lá gan của Lý Thần này chưa to đến mức như vậy đâu”, Quan Chi Đống nói.

Vừa định mở cửa bước xuống xe, Nhan Bân đột nhiên nghĩ ra gì đó, lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số.

Nhưng tiếng nhắc nhở lạnh lùng vang lên trong điện thoại khiến ông ta khẽ cau mày.

“Không gọi được cho Tiểu Hạ à?”, Quan Chi Đống biết Nhan Bân đang gọi cho ai, vì vậy liền hỏi.

Nhan Bân ủ rũ gật đầu, kìm nén nỗi bất an càng lúc càng dâng lên trong lòng, Nhan Bân nói: “Không chỉ nó, đến chú hai cũng không liên lạc được. Hai người này cứ như mất tích vậy”.

Quan Chi Đống cười nói: “Tính cách của chú hai nhà anh mà anh còn chưa rõ sao? Hai người đó có thể tối qua chạy đi chơi bời ở đâu rồi, bây giờ có khi đang nằm đè lên người phụ nữ ấy chứ”.

Nhan Bân hừ một tiếng, nói: “Hai người này, đúng là chú cháu ruột, càng lúc càng không ra thể thống gì!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 563: Nhưng đây vẫn chưa phải là đáng sợ nhất


Nói xong Nhan Bân trực tiếp đẩy cửa xe ra, đi về phía tiểu khu nhà họ Vạn.

Ngay khi Nhan Bân vừa xuất hiện đã lập tức thu hút sự chú ý của những vệ sĩ do Lý Thần mang đến đang đứng trong tiểu khu.

Bọn họ rõ ràng biết mọi chuyện đã xảy ra, một vệ sĩ trong số đó bước lên trước, cười nói với Nhan Bân: “Sếp Nhan, sếp Lý của chúng tôi có dặn dò rồi, khi sếp Nhan tới thì tôi sẽ dẫn đường cho ông”.

“Tôi muốn xem xem rốt cuộc các người định giở trò gì”, Nhan Bân chế nhạo, sau đó đi theo vệ sĩ vào bên trong.

Advertisement

Những tiểu khu bình thường được xây trước những năm 2000 đương nhiên không được trang bị những thiết bị hiện đại như thang máy, vì vậy Nhan Bân chỉ có thể đi theo vệ sĩ lên cầu thang bộ.

Nhưng khi vừa đến tầng hai, Nhan Bân đã nghe thấy một tiếng hét chói tai vang lên.

Advertisement

Rất rõ ràng, tiếng hét ấy được vang lên từ tầng ba trên đầu Nhan Bân.

Chính vì quá rõ ràng mà Nhan Bân có thể nghe ngay ra được đó là giọng của Nhan Hải – em trai mình!

Sau tiếng hét đó, là những tiếng chửi bới, mắng mỏ xen lẫn tiếng khóc lóc cũng như van xin.

Nhan Bân mơ hồ nghe thấy giọng của con trai mình – Nhan Hạ.

Lúc này Nhan Bân lập tức trở nên cuống quýt.

Ông ta nhấc chân, đẩy vệ sĩ trước mặt ra rồi lao lên lầu trên với gương mặt phờ phạc.

Cánh cửa phòng 303 chỉ khép hờ, Nhan Bân có thể dễ dàng nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

Mà chính khung cảnh bên trong này khiến cho Nhan Bân hít sâu một hơi khí lạnh.

Vết máu ở khắp mọi nơi như thể một cảnh thảm sát vừa diễn ra.

Mà hai vệ sĩ thân cận A Long và Tiểu Phi mà ông ta quen thuộc bị ném vào góc tường như hai cục thịt thối, máu không ngừng chảy ra từ cơ thể họ.

Nếu như không phải cơ thể của họ vẫn còn phập phồng lên xuống theo nhịp thở, Nhan Bân còn tưởng rằng hai người này đã chết rồi.

Nhưng đây vẫn chưa phải là đáng sợ nhất.

Điều kinh khủng nhất là ông ta nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt mà ông ta không hề quen biết đang vô tư đạp lên người em trai ruột của mình là Nhan Hải.

Lúc này Nhan Hải mặt mũi sưng vù, đang ôm chân người đàn ông kia, liều mạng cầu xin.

Mặc dù không thấy vết thương ngoài da nào trên người Nhan Hải, nhưng khuôn mặt ông ta đã mất đi chút máu, nhìn vẻ mặt của ông ta, Nhan Bân biết rằng em trai mình nhất định đã phải chịu dự tra tấn dã man.

Quan trọng nhất là Nhan Bân nhìn thấy đứa con trai của mình nằm trên mặt đất, tay chân bê bết máu, cơ thể run rẩy và co giật liên tục.

Nhưng kỳ lạ nhất là Nhan Hạ mặc dù đang bị thương rất nặng, nhưng hắn không những không gào khóc hay la hét mà ngược lại đang phá lên cười một cách cuồng loạn.

Trên khuôn mặt đầy máu kia lộ ra một nụ cười hung tợn, trong ánh mắt lộ ra sự điên cuồng.

“A Hải! Tiểu Hạ!”

Nhan Bân hét lên.

Xét cho cùng, Nhan Bân cũng chỉ là một doanh nhân giàu có, trong đời ông ta chưa từng thấy cảnh tượng kinh hoàng như thế này bao giờ.

Nếu như không phải đã lăn lộn cuộc đời nhiều năm, rèn luyện được bản lĩnh vững vàng, e rằng khoảnh khắc nhìn thấy khung cảnh đáng sợ này, hai chân ông ta đã mềm nhũn vì hốt hoảng rồi.

Nhan Hải người bị tra tấn đến mức gần như chết đi sống lại, khó khăn quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn thấy Nhan Bân, gã đàn ông ba mươi sáu bay mươi bảy tuổi này đã thực sự bật khóc thành tiếng.

20221212082452-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 564: “Lại dám làm ra chuyện lớn như vậy sau lưng tao!”


Đối mặt với Nhan Bân đang lửa giận ngùn ngụt, Lý Thần lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

Mặc dù anh đã trút giận lên người Nhan Hạ và Nhan Hải, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ cho qua chuyện này.

Hai người Nhan Hạ và Nhan Hải này dựa vào đâu mà dám tấn công Tô Vãn Thanh chứ?

Advertisement

Chính là vì bọn họ xuất thân từ nhà họ Nhan, tự cho rằng bản thân được nhà họ Nhan hậu thuẫn, làm việc gì cũng không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Như Lý Thần đã từng nói, lần này, anh sẽ hoàn toàn lật đổ nhà họ Nhan.

Advertisement

Chỉ có như vậy mới tránh để lại hậu họa sau này.

Cũng coi như là giết gà dọa khỉ, cảnh cáo những đối thủ trước đây, hiện giờ hay tương lai của anh.

Đối phó với Lý Thần anh, được thôi, cứ bày binh bố trận, dao súng đạn dược thoải mái.

Nhưng nếu như ai dám động đến người phụ nữ của anh thì tức là chạm vào giới hạn của anh, vậy thì bọn họ hãy chờ đợi sự trả thù điên cuồng của Lý Thần đi!

Vì vậy trong lòng Lý Thần vẫn để tâm chuyện này, không xử gọn nhà họ Nhan thì sẽ không dừng lại!

“Trả giá?”

“Em trai và con trai của ông bây giờ đang phải trả giả vì những chuyện mà họ đã làm, hơn nữa, đối với tôi, như vậy vĩnh viễn là không đủ”.

Giọng điệu của Lý Thần lãnh đạm và bình tĩnh, không hề có bất kỳ hỗn loạn nào do bị ảnh hưởng bởi tiếng gầm của Nhan Bân cả.

Đôi mắt đầy tức giận và căm hận của Nhan Bân nhìn chằm chằm vào Lý Thần, chỉ vào Nhan Hạ và Nhan Hải đang nằm trơ trọi trên mặt đất, tức giận nói: “Mày tìm cớ thì cũng phải tìm một cái cho tử tế chứ, hai người họ đã làm gì mà phải trả cái giá lớn như vậy?”

“Lý Thần, mày có hiểu quy tắc không đấy? Chuyện làm ăn kinh doanh thì phải giải quyết trên thương trường, hôm nay mày dám ra tay với bọn họ, ngày mai tao sẽ dùng cách tương tự để báo thù mày!”

“Là mày phá hoại quy tắc trước, đừng trách tao đổ tội lên đầu mày!”

Lý Thần không muốn tranh cãi vô nghĩa với Nhan Bân, anh chỉ nháy mắt một cái ra hiệu cho Lưu Quân.

Sau khi Lưu Quân nhận được ám hiệu của Lý Thần, anh ta nhấc cả người Nhan Hải lên, ném tới trước mặt Nhan Bân, trầm giọng nói: “Nói rõ những chuyện mà hai người đã làm!”

Lúc này lời nói của Lưu Quân chính là lời nguyền của quỷ đối với Nhan Hải, làm sao ông ta dám trái lời.

Vì vậy ngay khi Lưu Quân nói xong, Nhan Hải lập tức kể lại mọi chuyện mà ông ta và Nhan Hạ đã làm ra.

Mà sắc mặt của Nhan Bân, theo những lời nói của Nhan Hải càng lúc càng trở nên khó coi, càng lúc càng trở nên cứng đờ.

Nhan Bân nghiến chặt răng, trợn trừng mắt nhìn chằm chằm Nhan Hải và Nhan Hạ, không thể tin được nói: “Hai người chúng mày, hai người chúng mày!”

“Lại dám làm ra chuyện lớn như vậy sau lưng tao!”

Khi nghe thấy hai người Nhan Hải và Nhan Hạ lại dám liên thủ lại lên kế hoạch bắt cóc Tô Vãn Thanh, còn suýt chút nữa cướng h**p cô, ông ta chỉ cảm thấy một cơn đau tim ập tới.

Thực ra bản thân sự việc không có gì quá ghê gớm.

Nhưng đáng sợ là bọn họ đã làm chuyện xấu, còn bị Lý Thần bắt tại trận.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 565: “Đào mộ tổ tiên nhà họ Nhan tao sao


Chuyện này nếu như Nhan Hạ và Nhan Hải thành công, vậy thì Nhan Bân dù có tức giận cũng sẽ không làm gì bọn họ cả.

Bởi vì ở một khía cạnh nào đó, hai người họ đã thành công giáng một đòn cực đau vào mặt Lý Thần.

Chuyện tiếp theo mà Nhan Bân phải suy nghĩ đó là làm sao để đối phó với sự trả thù của Lý Thần.

Advertisement

Nhưng bây giờ thì khác.

Bọn họ đã làm chuyện xấu, nhưng lại không thành công.

Giống như đột nhập vào nhà người ta trộm, đồ thì chưa lấy được mà đã bị chủ nhà bắt tại trận, vụ trộm này lập tức biến thành vụ tử sát.

Advertisement

Khái niệm hoàn toàn khác.

Giờ phút này, cho dù là Nhan Bân đầy mưu mô và từng trải cũng phải cảm thấy hoang mang hoảng hốt.

Còn Nhan Hải lúc này không quan tâm nhiều chuyện như vậy được nữa, ông ta bò một đoạn trên mặt đất, hai tay ôm chặt lấy bắp đùi của Nhan Bân, khóc lóc thảm thiết: “Anh à, em biết sai rồi, nhưng bọn chúng không phải người, bọn chúng ép Tiểu Hạ phát điên, còn thiến cả em rồi! Anh nhất định phải cứu chúng em”.

“Em là em trai ruột của anh, Tiểu Hạ là con trai ruột của anh, anh không thể thấy chết không cứu được!”

Nghe thấy lời của Nhan Hải, Nhan Bân đột nhiên cứu đầu nhìn xuống, phát hiện bụng dưới của Nhan Hải đầy máu.

Càng kinh ngạc hơn nữa là từ lúc bước vào đến giờ, Nhan Hạ không ngừng cười, không những cười mà ánh mắt hắn càng lúc càng trở nên đờ đẫn.

Tất cả những biểu hiện này của Nhan Hạ khiến cho trái tim Nhan Bân như bị một tảng đá đập vào.

Lúc này, cơn tức giận lập tức thiêu đốt lý trí của ông ta.

Nhan Bân ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Lý Thần với đôi mắt đỏ như máu, gầm rống lên: “Lý Thần, cho dù bọn họ có phạm sai lầm lớn, mày có thể tìm tao, mày làm sao có thể công kích riêng như vậy được?”

“Mày còn thiến em trai tao, ép điên con trai tao?”

“Mày muốn đào mộ tổ tiên nhà họ Nhan lên đấy à?”

“Tôi đúng là muốn đào mộ tổ tiên nhà họ Nhan lên đấy!”

Lý Thần đột nhiên đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Nhan Bân, cao giọng nói.

“Nhà họ Nhan thì sao nào? Thật sự coi gia đình mình là đệ nhất thiên hạ rồi à?”

“Em trai ông, con trai ông dám làm chuyện đó với người phụ nữ của tôi, tôi cũng không ngại đào mộ tổ tiên nhà ông lên đâu!”

“Ông nghĩ rằng tôi gọi ông tới đây là để nghe ông dạy dỗ sao? Hôm nay tôi muốn nói với Nhan Bân ông rằng, chuyện này còn chưa xong đâu!”

Trợn trừng mắt nhìn Lý Thần, lồng ngực Nhan Bân phập phồng dữ dội, cơn tức giận tích tụ không cách nào trút được, suýt chút nữa khiến ông ta phun ra một ngụm máu.

“Đào mộ tổ tiên nhà họ Nhan tao sao? Được! Được lắm!”

“Lý Thần, khẩu khí của mày không nhỏ đấy, nhưng không biết rằng năng lực của mày có thể phù hợp với khẩu khí này được hay không!”

“Vậy thì tao cũng nói cho mày biết, chuyện này nhà họ Nhan tao cũng không cho qua đâu! Em trai tao đã bị phế rồi, nếu như Tiểu Hạ xảy ra chuyện gì, tao nhất định sẽ khiến mày phải chôn cùng nó!”

Sắc mặt Lý Thần vô cảm, sau khi nghe những lời đe dọa của Nhan Bân, anh đột nhiên cười nhẹ một tiếng.

Sự tương phản quá lớn giữa biểu cảm trước sau của Lý Thần khiến Nhan Bân rợn tóc gáy.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 566: Nhà họ Bân vẫn tồn tại


Ông ta thà nhìn thấy cảnh Lý Thần như mất hết lý trí gào ầm lên còn hơn là nhìn thấy cảnh anh đột nhiên bình tĩnh như vậy.

Một đối thủ mất hết lí trí sẽ dễ dàng đối phó hơn một đối thủ dù đang tức giận nhưng vẫn duy trì được sự bình tĩnh.

Lúc này, Nhan Bân đột nhiên nhận ra rằng, thậm chí đến bản thân ông ta cũng chưa chắc đã có thể toàn vẹn bước ra khỏi căn phòng 303 này.

Advertisement

Ý nghĩ này khiến toàn thân Nhan Bân căng chặt lại.

Lý Thần có thể tra tấn Nhan Hạ và Nhan Hải đến mức độ này, anh đương nhiên sẽ không ngại cho ông ta một chút kỷ niệm đáng nhớ.

Nghĩ đến đây, Nhan Bân lặng lẽ đưa tay vào trong túi quần, sờ vào điện thoại, quyết định một khi xảy ra chuyện gì thì sẽ lập tức gọi điện cho Quan Chi Đống tới ứng cứu.

Advertisement

Nhưng ngay sau đó, lời nói của Lý Thần đã khiến Nhan Bân nhận ra rằng mình đã sai rồi.

Hơn nữa còn sai một cách trầm trọng.

Ông ta đã đánh giá thấp Lý Thần đáng sợ này.

“Đoán xem, nếu như bây giờ tôi báo cảnh sát, con trai và em trai của ông sẽ bị phán bao nhiêu năm tù vì những tội danh này?”

Đối diện với anh hùng thật sự thì việc giết người là cách hạ đẳng nhất để giải quyết vấn đề.

So với việc giết người thì cách có hiệu quả hơn chính là thu phục lòng người.

Ví dụ như đối xử với Nhan Hải và Nhan Hạ, Lý Thần biết rất rõ, giết người chẳng qua là để xả cơn giận.

Thế nhưng sau sự sung sướng tức thời thì sẽ phải đối diện với rất nhiều phiền phức.

Giờ không phải là thời cổ đại. Không có nhiều anh hùng hảo hán như vậy nên giết người thì phải đền mạng.

Hơn nữa điều cũng không đúng ý Lý Thần khi anh muốn chúng sống không bằng chết.

Đối với Nhan Bân cũng vậy.

Lý Thần có thể dễ dàng dặn Lưu Quân đánh phế Nhan Bân.

Nhưng như vậy thì sao chứ.

Nhà họ Bân vẫn tồn tại.

Nhan Bân trở lại vẫn sẽ thể hiện sự báo thù điên cuồng của mình.

Vì vậy ngay từ đầu Lý Thần đã không có ý định làm gì Nhan Bân.

Dù sao thì Nhan Bân cũng khác Nhan Hải và Nhan Hạ. Ông ta không phải là kẻ tham gia trực tiếp vào chuyện lần này, thậm chí trước đó ông ta còn không biết gì về điều này.

Đây không phải là vì Lý Thần dễ dãi với Nhan Bân là vì muốn thông qua Nhan Bân để đánh gục hoàn toàn nhà họ Nhan.

Chỉ có khiến Nhan họ Nhan không còn gì thì họ mới cảm nhận được sự đau khổ và hối hận đến tận xương tủy.

Sau khi nghe Lý THần nói vậy, Nhan Bân sững sờ nhìn chăm chăm Lý Thần và cười lạnh lùng: “Báo cảnh sát sao? Cậu đánh bọn họ ra thế này mà còn dám báo cảnh sát sao?”

20221213034131-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 567: Lý Thần đưa ra điều kiện của mình


Lời nói của Lý Thần khiến cho Nhan Bân cảm thấy ớn lạnh.

Ông ta phải thừa nhận rằng, Lý Thần thực sự có thể làm được như vậy.

Đừng quên ở tỉnh Đông Nam vốn là đại bản doanh của Lý Thần.

Advertisement

Càng quan trọng hơn chính là phía sau Lý THần còn có Tô Đông Thăng.

Lão hồ ly đó không xuất hiện thế nhưng rễ của ông ta cắm sâu ở cái tỉnh này đã mấy chục năm, sức mạnh lớn tới mức nào chứ?

Nhan Bân ở Hỗ Thị phát triển nhiều năm cũng hiểu rõ.

Advertisement

Đây chẳng phải điều thay đổi trắng đen gì. Dù sao, những chuyện mà Nhan Hải và Nhan Hạ làm rõ ràng là sự thật. Chỉ cần điều tra một chút là có thể xác định được tôi danh của bọn họ ngay.

Đây chính là điều thiệt cho nhà họ Nhan nhất vào lúc này.

Trong vài cả hai bên ngang bằng về lợi và hại thì lúc này Nhan Bân đã phải hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nhìn Lý Thần và nói: “Cậu định thế nào?”

Ông ta biết ngay từ đầu không phải Lý Thần có ý định làm như vậy, chứng tỏ là chuyện này vẫn còn có thể thương lượng.

Hơn nữa cái gọi là ‘thương lượng’ này nhất định sẽ khiến nhà họ Nhan tổn thất nặng nề.

Đối diện với tính toán quang minh chính đại của Lý Thần, dù Nhan Bân biết là có cạm bẫy thì cũng vẫn phải nhảy vào.

Trừ khi ông ta có đủng dũng cảm chứng kiến em trai và con trai mình cứ thế bị hành hạ và cứ thế bị bắt đi bóc lịch.

“Trong vòng ba ngày, nhà họ Nhan cút khỏi tỉnh Đông Nam”

Lý Thần đưa ra điều kiện của mình.

Nhan Bân nghe thấy vậy thì tức tới mức suýt nữa ngất lịm.

“Tôi đã đập vào dự án bờ Bắc Lâm Giang gần năm trăm triệu, công thêm việc bồi thường, nhượng bộ như vậy ít nhất cũng một tỷ tệ mà cậu nói tôi đi là tôi phải đi sao?”

Lý Thần thản nhiên nói: “Đây là chuyện của ông, ông có thể mặc kệ tôi nhưng tôi đảm bảo nhất định là tôi sẽ đưa em trai và con trai ông vào tù”.

“Cậu!”

Nhan Bân nổi giận. Ông ta chỉ vào Lý Thần, dường như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống người đàn ông trước mặt này.

Lý Thần thản nhiên nhìn Nhan Bân và nói: “Đây là chỉ bước đầu tiên mà thôi. Đến như vậy còn không chịu được thì tôi khuyên ông lập tức giải phóng toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Nhan đi, và mau trốn được đi đâu thì trốn”.

Nhan Bân tức tới mức bật cười: “Được lắm, cậu thật sự muốn cạn tàu ráo máng đúng không? Lý Thần, cậu đừng quên, gốc rễ của nhà họ Nhan là ở Hỗ Thị, dù cậu có chút thủ đoạn đó thì cũng không hủy được nhà họ Nhan đâu!”

Lý Thần nói với vẻ mất kiên nhẫn: “Tôi chỉ hỏi ông trong vòng ba ngày có cút khỏi tỉnh Đông Nam hay không!”

Nhan Bân nghiến răng, bởi vì quá kích động và phẫn nộ nên toàn thân ông ta run lên.

Ông ta rất muốn chửi cho Lý Thần một trận rồi bỏ đi.

Thế nhưng Nhan Hải không ngừng cầu xin dưới đất và còn không ngừng cưới lớn giống như một thắng ngốc cùng với Nhan Hạ ngồi bất động thì khiến ông ta không thể làm như vậy.

Cũng không biết là im lặng bao lâu nhưng cuối cùng Nhan Bân cũng phải nghiến răng: “Được, tôi đồng ý với cậu!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 568: Tao phải giết chết mày!”


Khi nói ra câu nói này, Nhan Bân cảm thấy sự sỉ nhục và tức giận tới mức cực độ. Ông ta nhìn chăm chăm Lý Thần: “Nhưng chuyện này sẽ không xong như vậy đâu! Sẽ nhanh thôi, tôi sẽ khiến cậu phải hối hận vì những gì cậu đã làm!”

Lý Thần cười lạnh lùng: “Ông và con trai ông đã nói như vậy nhiều lần lắm rồi, không chán sao?”

“Hi vọng ông nói được làm được. Bởi vì tôi cũng không cho qua như vậy đâu. Nếu nói là đào cả mộ của tổ tiên nhà họ Nhan lên thì tôi cũng sẽ đào sạch sẽ. Ông phải phản kháng mới được, càng ác liệt thì tôi càng hài lòng, nếu không sao có thể khiến các người tuyệt vọng tuyệt đối được chứ?”

Advertisement

Lý Thần nói xong bèn đưa Lưu Quân rời đi.

Nhan Bân đứng một mình chết lặng, tức tới mức muốn ói ra máu.

Advertisement

Ông ta thật chỉ muốn chửi cho hai kẻ làm việc chẳng ra gì đang nằm dưới đất kia. Nhưng nhìn bộ dạng thê thảm của họ thì lời chửi tới bên miệng lại không phát ra thành tiếng được.

Ông ta biết, lúc này, oán hận chẳng có tác dụng gì. Thay vì như vậy, chi bằng nghĩ cách làm gì tiếp theo.

“Tiểu Hạ, con tỉnh lại đi, có nhận ra bố không?"

Nhan Bân đi tới trước mặt Nhan Hạ, quỳ xuống lắc nhẹ vai của Nhan Hạ và nói.

Đôi mắt đờ đẫn của Nhan Hạ cuối cùng cũng có chút phản ứng, chầm chậm tập trung vào khuôn mặt của Nhan Bân.

Nhan Bân đang định nói gì đó thì Nhan Hạ đã đẩy mạnh ông ta ra và gào lên: “Lý Thần! Mày là Lý Thần! Tao sẽ không tha cho mày! Tao phải g**t ch*t mày!”

Vừa nói, Nhan Hạ vừa lao về phía trước.

Lúc này, Nhan Hạ với khuôn mặt đầy máu trông vô cùng dữ tợn, dường như thật sự là anh ta đã coi Nhan Bân là Lý Thần và như muốn giết người.

Nhan Bân kinh hãi, lúc này có tiếng bước chân vọng tới. Đó là Quan Chi Đống dẫn theo người tiến vào.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Quan Chi Đống hết hồn.

Ông ta lập tức kêu vệ sĩ lôi Nhan Hạ như kẻ bị điên kia ra, rồi dìu Nhan Bân dạy, run rẩy nói: “Chuyện, chuyện gì vậy?”

Nhan Bân hai mắt rưng rưng nhìn Nhan Hạ đang không ngừng giãy giụa khi bị hai vệ sĩ không chết. Ông ta run rẩy nói: “Mau, mau đưa nó tới bệnh viện, Tiểu Hạ hình như thật sư bị điên rồi!”

Quan Chi Đống tim đập thình thịch, vội vàng kêu người gọi 120 sau đó quay qua nói với Nhan Bân: “Vừa nãy tôi thấy Lý Thần đưa người đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

Nhan Bân nghiến răng, đôi mắt ánh lên vẻ oán hận và gầm lên: “Thắng khốn đó, nói hủy hoại em trai và con trai tôi, hủy hoại hoàn toàn nên tôi muốn nó phải chết!”

Hai ngày tiếp theo, Lý Thần không đi đâu cả, cũng không làm gì, chỉ chuyên tâm ở bên cạnh Tô Vãn Thanh.

Sau khi anh quay lại thì đã nói lại toàn bộ sự việc cho Tô Đông Thăng.

Trong đó cũng không thể thiếu đi sách lược mà anh sẽ giải quyết toàn bộ vấn đề trong tương lai.

Đối với chuyện đó, Tô Đông Thăng nói với Lý Thần rằng anh không cần quản việc về nhà họ Nhan ở tỉnh Đông Nam nữa.

Sau đó Lý Thần đã được chứng kiến sức mạnh của bộ vợ mình ở tỉnh Đông Nam mạnh như thế nào.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 569: “Coi như là chạy nhanh đấy”


Giống như những gì Nhan Bân lo lắng, Tô Đông Thăng đã ở tỉnh Đông Nam mấy chục năm, bình thường không lộ diện nhưng vào những lúc quan trọng thì sức mạnh mà ông ấy tung ra luôn là điều mà người khác không thể tưởng tượng nổi.

“Anh Lý Thần, theo như tin tức mới nhất, toàn bộ thế lực và tài sản của nhà họ Nhan đã hoàn toàn được rút khỏi thị trường tỉnh Đông Nam rồi”.

Sau sân biệt thự, Lưu Quân báo cáo với Lý Thần.

Advertisement

Lý Thần đang chăm chú gọt táo, quả táo tròn không ngừng xoay trên tay anh, vỏ táo dài và mềm lắc qua lắc lại nhìn thì có vẻ sẽ đứt bất cứ lúc nào nhưng cho tới khi anh gọt xong thì nó không hề bị đứt ngang.

Cho tới khi gọt xong táo, Lý Thần mới cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng Tô Vãn Thanh và nói: “Bố vợ tương lai của anh lợi hại thật đấy”.

Advertisement

Qua hai ngày nghỉ ngơi, Tô Vãn Thanh cuối cùng cũng đã hồi phục.

Thực ra ngoài cú tát ra thì Tô Vãn Thanh không hề bị thương, chẳng qua là do bị kích động tâm lý quá nên cần thời gian để điều chỉnh.

Dù sao thì Tô Vãn Thanh cũng không phải là cô gái bình thường nên có thể hồi phục được tâm trạng trong thời gian ngắn nhất có thể.

Nghe Lý Thần nói vậy, cô vừa ăn táo vừa nói với vẻ bình thản: “Hôm qua bố em không làm gì cả, chỉ tới tỉnh ngồi cả ngày trong phòng làm việc, vậy mà hôm nay đã có hiệu quả rồi”.

“Nhà họ Nhan đầu tư không ít ở tỉnh Đông Nam, lần này rút như vậy không chỉ khiến nhà họ Nhan mất trắng mà ngay cả tỉnh cũng chịu không ít tổn thất”.

“Những thứ khác không nói, còn những hạng mục đã hợp tác thì đều đi tong. Công trường bờ Bắc vừa hoàn thành cơ bản thì cũng tiếp tục mọc đầy cỏ hoang, vì vậy tỉnh chắc chắc sẽ không để chuyện như vậy tiếp tục xảy ra nữa”.

“Vì vậy lúc này cần phải có người ra mặt thể hiện ý tứ với tỉnh. Quyền lựa chọn đã không còn thuộc về tỉnh nữa, xung đột giữa hai nhà đã không thể hòa giải thêm được nữa, chỉ có thể giữ lại một nhà mà thôi”.

“Vậy thì giữa chúng ta và nhà họ Nhan, ai nặng ai nhẹ, đương nhiên tỉnh phủ đều biết”.

Lý Thần phân tích kỹ lưỡng.

Anh vừa nói xong thì Tô Đông Thăng từ ngoài bước vào.

“Chú Tô”.

“Bố”.

Lý Thần và Tô Vãn Thanh đồng thời lên tiếng.

Tô Đông Thăng gật đầu, nở nụ cười với Tô Vãn Thanh và hỏi với vẻ hiền lành: “Sao rồi, đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Tô Vãn Thanh gật đầu nói: “Đỡ nhiều rồi ạ, thực ra con không hề bị thương, chỉ là hơi bị sốc”.

“Chỉ riêng điều đó thôi thì nhà họ Nhan đã đáng phải chết rồi”, Tô Đông Thăng biểu cảm vô tình.

Nói xong, Tô Đông Thăng quay qua nhìn Lý Thần: “Lần này nhà họ Nhan rút khỏi tỉnh Đông Nam, tiếp theo, cháu định thế nào?”

Lý Thần không trả lời ngay mà chỉ nói: “Lần này nhà họ Nhan rút đi một cách vội vàng, rõ ràng là áp lực cháu gây ra cho họ đã có tác dụng. Nghe nói không buồn cả thu dọn hành lý, cứ thế ngồi máy bay đi thôi!”

Tô Đông Thăng thản nhiên nói: “Đến cả một tỷ tệ còn phải vứt thì hành lý lấy làm gì”.

Lý Thần thản nhiên nói: “Coi như là chạy nhanh đấy”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 570: Đây không phải là chuyện tốt”


Bất luận là Lý Thần hay là Tô Đông Thăng thì đều đã bị nhà họ Nhan chọc tức tới mức bốc hỏa.

Đối với người nhu bọn họ, nếu như cùng chơi theo quy tắc thì đương nhiên không có vấn đề gì.

Nhưng nhà họ Nhan lại khinh thường quy tắc, chạm vào giới hạn.

Advertisement

Huống hồ, Nhan Hạ lại động vào cái vảy ngược của Lý Thần và Tô Đông Thăng.

“Đây cũng mới chỉ là bắt đầu. Tổn thất một tỷ tệ chỉ làm tróc lớp da của họ, chứ không hề khiến bị thương vào xương cốt. Tiếp theo, điều mà cháu muốn làm chứng là rút gân bẻ xương và đá họ xuống vực!”

Advertisement

Giọng điệu của Lý Thần tràn đầy sự kiên định.

Tô Đông Thăng cũng gật đầu: “Đánh rắn thì phải đánh chết, nếu không hậu họa khôn lường. Nếu đã không thể thỏa hiệp thì tuyệt đối không được mềm yếu vào lúc quan trọng. Hành động tiếp theo không những có mà còn phải nhanh nữa”.

Lý Thần cười nói: “Chú yên tâm, cháu có kế hoạch toàn bộ, sẽ lập tức bắt đầu”.

Tô Đông Thăng vỗ vai Lý Thần, an ủi: “Cháu làm việc, trước giờ chú luôn yên tâm…Nhưng có một chuyện, chú cần thương lượng với cháu”.

“Phía bờ Bắc bắt đầu trở nên hoang tàn. Thái độ của chính phủ hết sức mập mờ, đất đã giao, cùng với sự rút lui của nhà họ Nhan nên nếu giờ họ mà thu lại thì những lời quảng cáo, tuyên truyền trước đây sẽ trở thành trò cười”.

“Người đưa ra quyết sách của tỉnh sẽ không chấp nhận sự tồn tại của nhược điểm, dù sao lúc này bờ Nam đã khai phá thành công, còn phía bờ Bắc thì ai cũng nhìn thấy rồi đấy”.

“Nếu như lúc đầu bờ Bắc không có ai đề nghị khai phá thì cũng thôi, nhưng giờ đã có các hạng mục rồi, nên những công trình trước đó cũng đã làm xong cả. Nếu mà bỏ hoang thì bất luận từ phương diện nào cũng không phù hợp”.

Lời nói của Tô Đông Thăng rất từ tốn nhưng Lý Thần có thể nghe ra được ý tứ trong đó.

“Vậy nên ý của chính phủ là để chúng ta tiếp nhận ạ?”

Tô Đông Thăng cười nói: “Không sai!”

Lý Thần chau mày: “Bờ Bắc nếu muốn khai phá thì ít nhất cũng phải đầu tư nhiều hơn bờ Nam thêm một nửa, đây không phải là chuyện tốt”

“Bất cứ chuyện gì cũng đều có hai mặt. Nhìn từ góc độ khác, thì bờ Bắc không có giá trị đến như thế”, Tô Đông Thăng nhắc nhở.

Lý Thần khẽ chau màu: “Hoặc là, chúng ta có thể đổi một cách hoàn toàn mới để khai phá bờ Bắc?”

“Ví dụ như, khu vực biệt thự? Ở đó rất nhiều núi và cây cối, hơn nữa còn dựa vào phía nam của Lâm Giang, cộng thêm với làng cổ. Mặc dù kinh thế chưa phát triển nhưng cũng vì thế mà giữ được nguyên vẻ đẹp sinh thái tự nhiên. Nếu như làm một khu vực biệt thự cho giới nhà giàu thì có khi lại tạo ra được hiệu quả hoàn toàn khác biệt”

Tô Đông Thăng đánh giá cao Lý Thần: “Khá lắm, tư duy của cháu rất rõ ràng, nhanh nhạy. Về điểm này chú phải suy nghĩ cả đêm mới nghĩ thông đấy”.

Lý Thần cười nói: “Cũng là nhờ chú nhắc cháu…Có điều, chuyển nhượng đất như thế nào ạ?”

Tô Đông Thăng cười nói: “Một phần mười so với giá bình thường, thu phí mang tính tượng trưng. Dù sao trước đó thì nhà họ Nhan cũng đã đóng cho chúng ta khoản này rồi”

Đôi mắt Lý Thần sáng lên: “Vậy thì lần này hoàn toàn có thể được. Nếu không phải là thương nghiệp khai phá, chỉ là thiết kế biệt thự thì vốn có thể giảm đi rất nhiều. Hơn nữa có thể hô hào bên bờ Nam, cùng tăng vốn góp thì kết quả sẽ không còn là một cộng một bằng hai nữa, mà hơn hai ạ".

“Không chỉ có vậy mà còn có thể mang lại thể diện cho tỉnh thành”, Tô Đông Thăng cười nói.

Lý Thần gật đầu: “Vụ kinh doanh này, Thần Thanh sẽ nhận ạ”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 571: Chủ yếu là mục đích của hai nhà khác nhau


Bờ Bắc của Nam Lâm Giang đối với Lý Thần thực ra là một tờ vé số bất ngờ.

Đạt được nó thì có thể gia tăng sức thu hút cho bờ Nam. Hơn nữa có sự nổi bật của bờ Nam thì khu biệt thự của bờ Bắc cũng sẽ được vô số người chú ý.

Advertisement

Có thể tưởng tượng, tới khi đó bờ Nam sẽ trở thành trung tâm kinh tế của tỉnh. Khu vực biệt thự cách một dòng sông sẽ biến thành một tỉnh, và khiến cho toàn bộ giới nhà giàu thuộc tỉnh Đông Nam sẽ tập trung về đây.

Cùng là một khu đất nằm trong tay Lý Thần và nhà họ Nhan thì hiệu quả của việc sử dụng và phát huy rất khác nhau.

Advertisement

Không phải là nhà họ Nhan không nghĩ tới việc phát triển bờ Bắc thành khu biệt thự vì dù sao thì một gia tộc có thể quật khởi như vậy trong thương hội, lại còn chiếm vị trí hàng đầu ở Hỗ Thị thì chắc chắn là đối thủ mà Lý Thần không thể xem nhẹ.

“Chủ yếu là mục đích của hai nhà khác nhau. Nhà họ Nhan khai phá bờ Bắc là vì muốn tấn công kế hoạch bờ Nam của chúng ta.Vì vậy họ cần tạo ra một trung tâm kinh tế giống như bờ Nam để đối đầu với chúng ta, cố gắng đánh bại hạng mục của bờ Nam.

“Khi bờ Bắc đã vào tay mình, phía nam là khu công nghiệp, phía bắc là khu ở của giới nhà giàu thì rất có thể sẽ giúp khu vực sông Nam Lâm trở thành trung tâm. Một trái một phải hoàn toàn có thể tạo ra được một khu cao cấp, nòng cốt của tỉnh Đông Nam.

Quan điểm của Lý Thần và Tô Đông Thăng rất ăn ý.

Hạng mục của bờ Bắc cũng thuận lời được bỏ vào túi của Thần Thanh.

“Nhưng điều quan trọng nhất trước mắt vẫn là có thể đánh bại hoàn toàn nhà họ Nhan. Lý Thần nhìn lớp cỏ xanh mướt trong vườn hoa sau biệt thự, thản nhiên nói.

“Về điểm này, chỉ dựa vào bản lĩnh của chúng ta thì e rằng khó mà có thể làm được”.

Lúc này Tô Vãn Thanh đã đi nghỉ ngơi, hơn nữa Lưu Quân cũng được Lý Thần sắp xếp đi làm việc khác, giờ chỉ còn lại Tô Đông Thăng ở bên cạnh anh.

Nghe Tô Đông Thăng nói vậy, Lý Thần thản nhiên nói: “Điều này là đương nhiên, dù sao thì phạm vi thực lực của chúng ta cũng chỉ ở tỉnh Đông Nam, ra khỏi đây, sức ảnh hưởng của chúng ta sẽ yếu đi nhiều”.

“Nếu muốn đánh sụp nhà họ Nhan thì phải xâm nhập vào Hỗ Thị. Đó là đại bản doanh của bọn họ. Việc thay đổi vị trí của chủ và khách sẽ khiến cho kế hoạch của chúng ta gia tăng độ khó”.

Tô Đông Thăng chau mày: “Theo như thông tin bọn chú có được thì hai năm nay nhà họ Nhan đã hoàn toàn rút khỏi việc kinh doanh trà truyền thống trong nước, dồn toàn bộ trọng tâm vào việc xuất nhập khẩu”.

“Những năm gần đây kinh tế trong nước phát triển cực nhanh. Rất nhiều sản phẩm đều cầu vượt cung. Tiền trong tay mọi người nhiều lên, nhưng việc có thể mua được đồ tốt thì lại không hề gia tăng. Vì vậy bọn họ làm xuất nhập khẩu đương nhiên kiếm tiền”, Lý Thần bình thản nói.

Đây cũng là sự thật, theo như hồi ức của kiếp trước, thì trong thời gian tám năm này được gọi là tám năm hoàng kim của việc xuất nhập khẩu.

Có thể nói chỉ cần bạn có mối quan hệ nhất định thì có thể nhập khẩu đồ từ nước ngoài về, vậy thì có nằm không cũng có tiền.

Ngành kiếm tiền này, trong thời gian ngắn trở nên hot cho tới khi trong nước phát triển bất động sản và đường sắt kéo theo các ngành khác phát triển thì ngành này mới dần hạ nhiệt.

20221214075922-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 572: Nụ cười của Lý Thần tràn đầy tự tin


Ngay cả cuộc đối đầu toàn diện với nhà họ Nhan lần này cũng là điều mà anh chắc chắn sẽ phải trải qua.

Không phải nhà họ Nhan thì sẽ có nhà họ Trương, nhà họ Lý, nhà họ Vương, không phải vì Tô Vãn Thanh thì sẽ vì đủ các thể loại chuyện khác.

Không có một anh hùng nào trỗi dậy mà lại bình yên cả, và sự trỗi dậy của một thế lực mới chắc chắn sẽ đi kèm với sự suy tàn của một hoặc thậm chí là nhiều thế lực cũ.

Advertisement

“Nếu cháu đã có cách, vậy thì chú không cần phải quan tâm nữa. Nói tóm lại, cháu cứ tự mình quyết định. Nếu như cần chú giúp thì cứ nói bất cứ lúc nào”, Tô Đông Thăng nói với Lý Thần.

Lý Thần nghiêm túc gật đầu nói: “Cháu biết rồi ạ”.

Advertisement

Tô Đông Thăng mỉm cười, sau đó vỗ vai Lý Thần rồi đứng dậy rời đi.

Sau sự việc này, tâm lý của Tô Đông Thăng cũng thay đổi rất nhiều, ông ấy nhận ra rằng mình có rất ít thời gian ở bên cạnh con gái.

Có thể là do muốn bù đắp, hoặc cũng có thể là muốn chăm sóc cho Tô Vãn Thanh phục hồi tâm lý, cho nên hai ngày này, chỉ cần có thời gian rảnh rỗi, ông ấy sẽ ở bên cạnh con gái.

Mà như vậy thì vừa hay cũng cho Lý Thần thêm nhiều thời gian.

Sau khi Tô Đông Thăng rời đi, Lý Thần suy nghĩ một chút rồi gọi điện cho Hoắc Chấn Châu, người đang ở Hồng Kông xa xôi.

Với Hoắc Chấn Châu, Lý Thần không cần nói mấy lời khách sáo hoặc viển vông, anh nói thẳng vào vấn đề luôn: “Chú Hoắc, chú có hứng thú đến đại lục làm ăn, thu nhập hàng năm không dưới 500 triệu không?”

Tô Đông Thăng nói không sai, muốn tiêu diệt hoàn toàn nhà họ Nhan, chỉ dựa vào sức của bọn họ thôi là chưa đủ.

Đây không phải là coi thường bản thân, mà là nhìn nhận thực tế.

Hơn nữa việc nhanh chóng tiêu diệt nhà họ Nhan trong một khoảng thời gian ngắn mà không cho đối thủ một chút cơ hội phản công chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng.

Và để làm được điều này, Lý Thần chưa bao giờ nghĩ đến việc một thân một mình.

Có tài nguyên của nhà họ Hoắc ở đây, tội gì mà không sử dụng.

“Thế nào cơ?”, Hoắc Chấn Châu quả nhiên hứng thú với lời nói của Lý Thần.

“Bây giờ các tập đoàn kinh doanh ở Hồng Kông đang chiến đấu với các phe phái địa phương ở Yến Kinh. Đây là một cuộc chiến lâu dài và sẽ không thể nào có kết quả trong một khoảng thời gian ngắn được”.

“Mà thiệt thòi lớn nhất của các tập đoàn kinh doanh ở Hồng Kông là không có cơ sở ở đại lục. Lần này, cháu đã phái người gửi cho chú Hoắc một địa chỉ cụ thể rồi. Hướng thương mại xuất nhập khẩu, nhà họ Nhan, chú Hoắc còn nhớ không?”

Nụ cười của Lý Thần tràn đầy tự tin.

Muốn lôi kéo nhà họ Hoắc, chỉ cần thể diện của Lý Thần là đã đủ.

Nhưng từ trong ra ngoài, Lý Thần phân biệt rất rõ ràng, nhà họ Hoắc không phải của anh, muốn duy trì sự phát triển bền vững của mối quan hệ hợp tác giữa hai bên, mọi sự giúp đỡ đều không thể coi thường.

Một sự việc, nếu như đôi bên đều có thể lấy được lợi ích thì mọi người mới đều vui vẻ và hoan hỉ được.

Hoắc Chấn Châu cười nói: “Đương nhiên là chú biết rồi, nhưng cháu định làm như thế nào?”

“Tiêu diệt nhà họ Nhan, nhà họ Hoắc sẽ lấy hết khu xuất nhập khẩu để buôn bán. Cháu không có hứng thú, nhưng tài sản của nhà họ Nhan, cháu phải lấy hết!”

Tại sao kinh doanh xuất nhập khẩu trong nước hiện giờ lại có lãi như vậy?
 
Vận May Đổi Đời
Chương 573: Mối thù không đội trời chung!”


Trước hết, do nhu cầu từ đất liền rất lớn nên không lo ế hàng khi nhập vào.

Thứ hai là do chính sách đặc biệt trong điều kiện đặc biệt của quốc gia.

Vì lý do lịch sử, thành phố Hồng Kông gần như miễn thuế đối với nhiều mặt hàng, và sau khi Hồng Kông quay về, đại lục đã cho Hồng Kông một ưu đãi miễn giảm thuế rất hời.

Advertisement

Vì vậy bây giờ hầu hết các thương nhân nhập hàng vào nội địa đều vận chuyển hàng hóa từ nước ngoài vào Hồng Kông trước, sau đó mới lấy danh nghĩa hàng từ Hồng Kông nhập vào đất liền.

Bằng cách này, vậy thì có thể quang minh chính đại tạo ra một lỗ hổng trong chính sách và có thể tiết kiệm từ 15-25% thuế quan.

Advertisement

“Toàn bộ trọng tâm của nhà họ Nhan là thương mại xuất nhập khẩu, và cách thức họ dùng là cùng một loại. Đầu tiên là vào Hồng Kông trước, sau đó mới từ Hồng Kông vào nội địa, từ đó chiếm lĩnh thị trường trong nước với mức chi phí thuế quan cực kỳ thấp”.

Lý Thần lạ gì mấy chiêu trò của nhà họ Nhan.

“Vì vậy muốn tiêu diệt nhà họ Nhan, ra tay từ trong nước thì không đẹp. Cách đơn giản nhất là xuất phát từ Hồng Kông. Cháu nghĩ với năng lực của nhà họ Hoắc, giữ mấy chiếc thuyền hàng lại không phải là vấn đề, đúng không?”, Lý Thần cười nói.

Hoắc Chấn Châu đi đi lại lại trong phòng làm việc, càng nghĩ càng cảm thấy cách của Lý Thần rất khả thi.

“Chuyện này nhất định không thành vấn đề, nhưng cụ thể làm như thế nào, chú cần phải biết tình hình ra vào hàng hóa của nhà họ Nhan ở cảng Hồng Kông đã”.

Lý Thần cười nói: “Vậy thì tốt nhất càng nhanh càng tốt, phía bên này cháu cũng sẽ bắt đầu ra tay, tốt nhất là cả hai bên cùng nhau phối hợp, khiến cho nhà họ Nhan chỗ này lo không được mà chỗ kia lo cũng không xong”.

Hoắc Chấn Châu suy nghĩ một chút rồi nói: “Lý Thần, nhà họ Nhan đắc tội với cháu à?”

Lý Thần bình tĩnh nói: “Mối thù không đội trời chung!”

Hoắc Chấn Châu dừng bước chân, hiếm khi nghe thấy những lời nói thù địch như vậy phát ra từ miệng Lý Thần, một người luôn bình tĩnh và khiêm tốn.

Nhưng cũng chính vì điều này mà Hoắc Chấn Châu đã hiểu được quyết tâm của Lý Thần, trong lòng cũng nâng tầm quan trọng của vấn đề này lên mấy bậc.

“Được rồi, chuyện này chú sẽ hợp tác với cháu, đợi phía bên cháu điều tra rõ ràng rồi thì hãy lập tức liên hệ với chú. Ngoài ra, chú sẽ bảo Hoàn Vũ qua chỗ cháu một chuyến. Chuyện của chú ở Yến Kinh cũng hòm hòm rồi, cũng không cần quan tâm nhiều nữa”.

Lý Thần suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy cũng được, lát nữa cháu sẽ gọi điện cho anh ấy”.

Hoắc Chấn Châu cười nói: “Lý Thần, bây giờ cháu không chỉ đại diện cho bản thân nữa, phía sau cháu còn nhà họ Hoắc luôn ủng hộ cháu hết mình, vì vậy rất nhiều lúc, cháu có thể mạnh dạn hơn nữa, nếu nhà họ Hoắc đã đầu tư vào người cháu, vậy thì sẽ không thay đổi đâu”.

Lý Thần cười nói: “Có chú Hoắc tận tâm giúp đỡ như vậy thì cháu yên tâm làm rồi”.



Nhà họ Nhan, Hỗ Thị.

Phòng làm việc lớn hơn phòng ngủ của một người bình thường lúc này đang u ám khói, mùi khói hăng hắc không thể tiêu tan được.

Nhan Bân mặt tái xanh ngồi trong phòng làm việc với điếu thuốc đang hút dở trên tay.

Gạt tàn thuốc trên bàn đã được nhét đầy tàn thuốc.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 574: “Anh định làm thế nào?”


Đối diện với ông ta là Quan Chi Đống đang vô cùng tức giận.

“Thằng nhãi đó đúng là ức h**p người quá đáng mà!”

Quan Chi Đống đập mạnh xuống bàn, vẻ mặt vô cùng u ám.

“Khoản lỗ tận 1 tỷ, cho dù là hai nhà chúng ta chia nhau gánh vác thì cũng là công cốc làm việc mấy năm rồi”.

Advertisement

“Hơn nữa bên phía tỉnh Đông Nam truyền tin tới, chiều nay, công ty bất động sản Thần Thanh đã chính thức tiếp quản quyền phát triển bờ phía Bắc từ chính quyền tỉnh!”

“Mẹ nó chứ! Chuyện quái gì thế này!”

“Chúng ta tốn bao nhiêu tiền mới lấy được đất, lấy được dự án, còn làm móng rồi, vậy mà vì sao thằng chó đó lại ăn không được như vậy?”

Advertisement

Nghe những lời càm ràm không ngừng của Quan Chi Đống, Nhan Bân nghiến răng và hét lên: “Đủ rồi!”

“Lẽ nào chú muốn tôi trơ mắt đứng nhìn Tiểu Hạ và A Hải, một người bị tra tấn đến phát điên, một người bị giày vò đến tàn tật còn phải vào tù sao?”, Nhan Bân nhìn Quan Chi Đống bằng ánh mắt vô cảm, lạnh lùng nói.

“Nếu như chú xót 500 triệu đã mất thì sau này cùng lắm tôi trả lại chú là được chứ gì!”

Quan Chi Đống ngây người ra, nhìn thấy ánh mắt và biểu cảm như muốn ăn thịt người của Nhan Bân, ông ta lập tức kìm nén cơn giận trong lòng, bất mãn nói: “Anh biết em không phải có ý đó mà”.

Nhan Bân hừ một tiếng, khó chịu nói: “Tôi biết chú cũng bị tổn thất nặng nề, nhưng chuyện này không còn cách nào cả. Đầu tiên là Tiểu Hạ và A Hải bị hắn nắm thóp, cộng thêm tỉnh Đông Nam là địa bàn của bọn chúng, chúng ta không thể không rút lui được”.

“Vậy cứ thế cho qua sao?”, Quan Chi Đống không cam tâm hỏi.

“Làm sao có thể cho qua như vậy được, tiền mất tật mang thì thôi không nói, nhưng mối thù nợ máu của Tiểu Hạ và A Hải thì nhất định phải trả bằng máu”, Nhan Bân nghiến răng đứng dậy, nhét tàn thuốc vào gạt tàn.

“Anh định làm thế nào?”, Quan Chi Đống hỏi.

Nhan Bân bước đến bên cửa sổ phòng làm việc với vẻ mặt u ám, giơ tay mở cửa sổ ra.

Cơn gió Bắc lành lạnh tràn vào phòng làm việc khiến cả phòng làm việc vốn buồn tẻ, ngột ngạt trở nên sảng khoái hơn.

“Tôi sẽ điều động tất cả nguồn tài nguyên trong tay mình, chỉ có một mục tiêu duy nhất, đó chính là công ty của Lý Thần, ngoài ra, tôi định đến Tô Thành một chuyến”.

Lời của Nhan Bân đã vực dậy tinh thần của Quan Chi Đống.

Tô Thành này tiếp giáp với Hỗ Thị. Quan trọng hơn, ở đó có người lãnh đạo tinh thần của Huy Thương, ông cụ Hồ Thái Đấu.

“Đối phó với một Lý Thần có nhất thiết phải mời ông cụ Hồ ra mặt không?”, Quan Chi Đống hỏi.

Ông ta cảm thấy Nhan Bân này mất trí rồi, ông cụ Hồ Thái Đấu là ai chứ, là nguyên lão duy nhất còn sống của Huy Thương và là một nhà lãnh đạo tinh thần thực thụ.

Hơn nữa ông cụ Hồ Thái Đấu đã lớn tuổi, lui về sau cũng nhiều năm rồi, gần như không có chuyện ông cụ Hồ sẽ ra mặt để đối phó với Lý Thần giúp nhà họ Nhan.

Nhan Bân cười lạnh một tiếng, nói: “Chú có biết tại sao kế hoạch đối phó với Lý Thần lần này của chúng ta lại thất bại không?”

Nghe vậy Quan Chi Đống cau mày, ngập ngừng nói: “Là do hai người Nhan Hải và Tiểu Hạ… quá bốc đồng sao?”

Xem xét đến cảm xúc của Nhan Bân, Quan Chi Đống không nói ra những lời ông ta thực sự muốn nói.

Hai tên ngu thiểu năng này chính là nguồn cơn của mọi chuyện!

“Không, không nói đến chuyện của hai người họ. Trước đây hành động ngăn chặn cung cấp vật liệu của chúng ta đối với Lý Thần, hắn dùng bao nhiêu thời gian và thủ đoạn để giải phá thành công? Thực ra bắt đầu từ lúc đó, kế hoạch của chúng ta đã đồng nghĩa với việc thất bại rồi”.

Quan Chi Đống chậm rãi rút một điếu thuốc ra, sau khi châm thuốc xong, ông ta trầm ngâm không nói gì.

“Tôi đã cân nhắc nhiều lần, cho rằng kế hoạch đối phó với Lý Thần của chúng ta thất bại là

20221214080018-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 575: Ân tình này thật sự quá lớn”


Nghe những lời của Nhan Bân, Quan Chi Đống chỉ cảm thấy sốc nặng mà không thể giải thích được.

“Em thừa nhận những lời anh nói rất có lý, nhưng vì vậy mà anh tới Tô Thành mới ông cụ Hồ Thái Đấu sao?”

“Chuyện này quá không thực tế rồi, ông cụ đã về hưu lâu như vậy rồi, ông ấy không thể vì chút chuyện cỏn con này mà đích thân ra tay được”.

Advertisement

Nghe thấy lời của Quan Chi Đống, Nhan Bân cười lạnh một tiếng, nói: “Ông cụ Hồ Thái Đấu đương nhiên sẽ không đích thân ra tay, nhưng tôi cần mượn sức ảnh hưởng của ông ấy, tôi muốn tập hợp toàn bộ sức mạnh của Huy Thương!”

Nhan Bân nhìn Quan Chi Đống bằng đôi mắt sáng ngời, nói: “Đến lúc đó, chúng ta muốn b*p ch*t Lý Thần thì có gì khó chứ?”

Advertisement

Vẻ mặt của Quan Chi Đống thay đổi, ông ta nói: “Nếu như ông cụ Hồ Thái Đấu gật đầu, chúng ta quả thực có thể mượn phần lớn sức mạnh của phái Huy Thương, chỉ là… ân tình này thật sự quá lớn”.

Vẻ mặt Nhan Bân dần trở nên hung tợn, cay nghiệt nói: “Vậy thì sao chứ, tôi chẳng quan tâm gì nữa cả, nợ ân tình thì có thể trả, những lợi ích đó tôi có thể nhường, nhưng mối thù này, không thể không báo được!”

Nhìn người bạn đồng hành dần dần trở nên xa lạ, Quan Chi Đống hít sâu một hơi.

Thành thật mà nói, ông ta đột nhiên có chút sợ hãi.

Bởi vì những gì Nhan Bân đang làm bây giờ là tổn thương kẻ thù 1000 nhưng làm mình thiệt hại 800.

Mặc dù cùng là người trong hội Huy Thương, nhưng Quan Chi Đống hiểu quá rõ bộ mặt của những người cùng phái.

Ngay cả khi ông cụ Hồ Thái Đấu lên tiếng, đám người đó có ai không phải là không thấy thỏ thì sẽ không thả ưng chứ?

Chuyện không mang lại lợi ích, họ tuyệt đối sẽ không làm.

Vì vậy lần này, nhà họ Nhan đã chủ động xuất ra rất nhiều máu.

Nhưng hiện tại, Nhan Bân rõ ràng đã bị hận thù che mờ mắt, ông ta không quan tâm chuyện gì nữa, chỉ muốn g**t ch*t Lý Thần, ông ta sẵn sàng trả bất cứ giá nào.

Vì vậy Quan Chi Đống rất lý trí, không tiếp tục nói nữa.

Đồng thời, trong lòng ông ta cũng phải ngầm thừa nhận, ông ta cũng rất mong nhìn thấy cảnh tượng ấy… Dù sao, người bị tổn thất là Nhan Bân.

Dù mối quan hệ của họ tốt đẹp đến đâu thì nhà họ Nhan vẫn là nhà họ Nhan, nhà họ Quan là nhà họ Quan!



Ngày hôm sau, Lý Thần xuất hiện tại sân bay.

Ở cửa lối ra, Lý Thần từ xa đã nhìn thấy một người đàn ông cao ráo đẹp trai đang lững thững bước ra, đi cùng một cô gái xinh đẹp đang trò chuyện rất sôi nổi.

Mãi cho đến khi đi tới trước mặt Lý Thần, cô gái đó mới liếc nhìn Lý Thần một cái, sau đó chào tạm biệt Hoắc Hoàn Vũ rồi rời đi.

“Mạn Mạn, tạm biệt, anh sẽ gọi điện cho em sau nhé”.

Hoắc Hoàn Vũ vẫy tay chào cô gái đó, vẻ mặt tươi rói.

Sau khi làm xong, Hoắc Hoàn Vũ khoe với Lý Thần: “Thế nào, cô gái này tôi vừa mới quen trên máy bay đấy, sinh viên năm cuối của học viện sư phạm tỉnh Đông Nam của các anh, cuối cùng tôi cũng tìm thấy niềm vui trong khoảng thời gian buồn chán này rồi”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 576: “Nhan Bân”


Đập tay vào móng chó của Hoắc Hoàn Vũ, Lý Thần nói: “Vậy thì anh phải thất vọng rồi, bởi vì tới đây anh sắp bận tối mặt rồi, e là không có thời gian đi tìm cô gái tên Mạn Mạn đó nói chuyện yêu đương đâu”.

Hoắc Hoàn Vũ đi theo Lý Thần ra khỏi sân bay, khi lên xe, anh ta ném ba lô vào ghế sau, sau đó nằm dài trên chiếc xe Bentley, cười vui vẻ hỏi: “Ông già nhà tôi nói rằng anh có hận thù với người ta ở đây, rốt cuộc là sao thế?”

“Mối thù sống chết, không đội trời chung, k*ch th*ch không?”, Lý Thần vừa nói vừa lái xe trên đường một cách lãnh đạm.

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ bỗng nảy ra ý tưởng: “Tôi còn tưởng ông cụ đùa với mình. Với người như anh mà cũng kết thù với người khác à? Tôi tưởng anh với ai cũng cười ha ha, sau đó thì âm thầm rạch mặt người ta sau lưng chứ”.

Advertisement

“Được rồi, đừng nói gì nữa. Nói tôi biết, tên ngốc đó là ai, ở đâu, tôi sẽ đi giết luôn, để xem tôi xử lý hắn như thế nào!”

Lý Thần nhìn Hoắc Hoàn Vũ và cười: “Ở Hỗ Thị, thực lực cũng không hề nhỏ, có lẽ rất nhiều tai mắt, anh chắc chắn muốn cùng tôi đơn thương độc mã đi giết bọn họ chứ?”

Hoắc Hoàn Vũ phất tay: “Vậy đã là gì, anh còn nhớ tên ngốc Lý Minh Đường không? Bảy tám năm trước tôi đã đánh nhau với hắn một lần. Tên ngốc đó hẹn tôi lên núi thương lượng. Một mình tôi xử sáu, bảy tên bọn chúng. Đến cuối cùng chẳng phải vẫn tốt đẹp sờ sờ hay sao?

“Với mối quan hệ chúng ta thì sợ gì. Tên ngốc đó lởn vờn trước mặt chúng ta, đập chết là xong. Còn tay chân ấy mà, tôi gọi về Hồng Kông lôi mấy tên to con tới đây”.

“Anh có tấm lòng là ok rồi, nhưng lần này, đúng là tôi cũng cần anh làm giúp tôi vài việc thật”.

Hoắc Hoàn Vũ cười he he: “Cuối cùng có cũng lúc cậu cần đến tôi. Được. Muốn tôi làm gì, ai?”

“Nhan Bân”, Lý Thần nói.

Hoắc Hoàn Vũ sững sờ, sau khi suy nghĩ một lúc bèn lên tiếng: “Nhan Bân thì có liên quan gì tới tên ngốc Nhan Hạ chứ?”

“Anh cũng thấy rồi đấy, đó là bố của Nhan Hạ”, Lý Thần cười đáp lại.

“Được lắm, giờ bắt đầu khiêu chiến với tiền bối rồi cơ đấy? k*ch th*ch! Quả nhiên là anh em, có chuyện tốt như vậy mà cũng không quên tôi, giờ tôi cũng không còn hứng thú với đám cùng tuổi nữa. Nói thật đấy”, Hoắc Hoàn Vũ nói.

Lý Thần nói giọng thản nhiên: “Nhan Hạ đã bị tôi làm cho phát điên rồi”.

Hoắc Hoàn Vũ kinh ngạc quay lại nhìn Lý Thần: “Anh đã làm gì vậy? Một người sờ sờ như thế, sao lại có thể khiến bị điên chứ?”

Lý Thần chẳng có gì phải giấu diếm Hoắc Hoàn Vũ nên đã nói lại toàn bộ sự việc một lần.

Hoàn Vũ nghe được một nửa thì tức tới mức khủng khiếp.

“Trời, hai tên này to gan thật đấy, không có chút quy tắc gì cả, ra tay với phụ nữ cơ à? Còn đê hèn hơi tôi nữa, đáng đời!”

“Thế thì anh ra tay vẫn còn nhẹ đó, nếu là tôi thì tôi đã chôn sống sau núi rồi”.

“Lý Thần nói: “Tôi muốn đánh đổ toàn bộ nhà họ Nhan, hai người bọn họ đương nhiên sẽ chết cùng nhà họ Nhan, trước đó chỉ là thu chút lợi ích mà thôi”.

Hoắc Hoàn Vũ hào hứng nói: “Được lắm, tiếp theo tôi phải làm gì bọn họ? Tôi từ xa xôi tới đây không phải chỉ xem kịch đâu, nhất định phải đưa tôi đi theo đấy”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 577: Có cần tôi đi cùng không?”


“Tối nay tôi sẽ gặp một người, sau đó chúng ta đi Hỗ Thị”, Lý Thần nheo mắt nói.

“Tới Hỗ Thị, tùy anh làm loạn, làm càng lớn càng tốt, đập trời, phá đất đều được”.

Hoắc Hoàn Vũ nghe thấy vậy thì đôi mắt sáng lên. Tới cuối cùng thì hào hứng tới mức mặt đỏ bừng bừng.

Advertisement

“Đúng là gu của tôi, tối nay anh đi gặp ai? Có cần tôi đi cùng không?”

“Không cần, gặp một người bạn cũ, anh không quen”, Lý Thần cười nói.

Advertisement

Người mà tối nay anh không phải ai khác mà chính là Trương Giang.

Nếu lịch sự không xảy ra điều ngoại lệ thì mối quan hệ với Trương Giang sẽ cho Lý Thần một con át chủ bài để diệt tậngốc nhà họ Nhan.

Tối đó, bên trong một tiệm trà của tỉnh thành, Lý Thần gặp lại Trương Giang sau một thời gian dài.

“Trước đó gọi cho chú mấy lần thì chú đều không có ở đây, cuối cùng cũng quay về rồi”.

Hai người gặp mặt, Trương Giang bước tới ôm Lý Thần, cười ha ha.

Lý Thần khẽ cười: “Trước đó em ở Yến Kinh làm việc, kéo lê một thời gian khá dài…Nhưng nói đi thì phải nói lại, em vẫn tưởng anh đang ở phía huyện, sao khéo thế. Em gọi điện cho anh thì anh lại đang ở đây”.

Trương Giang cười: “Nhờ phúc của em, tháng trước anh đã làm phó quản lý chi nhánh ở thành phố, vừa hay tham gia hội thạo toàn tỉnh ở đây”.

“Lên chức rồi à. Điều này có liên quan gì tới em đâu, là do năng lực của anh mà có chứ”, Lý Thần cười nói.

Trương Giang lắc đầu: “Em cũng biết, đối với ngành ngân hàng, quan trọng nhất chính là gửi tiết kiệm, chỉ riêng tài khoản của em đã đủ để anh hoàn thành được mục tiêu được giao rồi”.

“Nếu không phải một khách hàng lớn như em thì ở cái tuổi này của anh muốn làm một quản lý ít nhất cũng cần năm, sáu năm nữa mới được”.

Lý Thần khẽ cười: “Sau này cần gom tài khoản tiết kiệm hay gì đó thì báo trước với em, thường là sẽ không thành vấn đề”.

Lời nói của Lý Thần chứa đựng ý tứ nhưng giờ số tiền mặt mà anh có thể điều động không hề ít hơn mười tỉ tệ, dù đã đầu từ không ít hạng mục nhưng vẫn còn một khách hàng lớn có thể cung cấp đó chính là tập đoàn Tô Thị.

Mà tài khoản mười tỉ tệ thì hoàn toàn có thể giúp Trương Giang hoàn thành mục tiêu công việc rồi.

Trương Giang vui mừng nói: “Chú đã giúp anh rất nhiều rồi. Không cần phải làm phiền thêm chú nữa, hơn nữa chú biết đấy, hoàn thành chỉ tiêu, mỗi năm đều có quy định mới, năm này hoàn thành rồi, sang năm sẽ cho chú yêu cầu cao hơn, tốt nhất là cứ về lâu về dài thì vẫn hơn”.

Lý Thần cười nói: “Chuyện ngoài lề không đề cập nữa, hôm nay em tìm anh là vì có một chuyện muốn hỏi thăm”.

Trương Giang nghe thấy vậy thì lập tức trở nên nghiêm túc: “Có gì có thể giúp chú được, chú nói một câu nhất định anh sẽ dốc hết sức”.

Với một người đã bị vùi dập trong ngành như Trương Giang thì được nhiên là ông ấy đã rèn tới kỹ năng đi với bụt mặc áo cà sa đi với ma mặc áo giấy.

Nhưng đối với Lý Thần thì Trương Giang không dám làm càn.

Nếu lúc đầu hai người lợi dụng lẫn nhau thì bây giờ cùng với sự giàu có của Lý Thần, địa vị thân phận của hai người đã được kéo dãn ra một khoảng cách rồi.

Thế nhưng Lý Thần không hề vì việc Trương Giang không có giá trị lợi dụng mà khinh thường ông ấy, thậm chí thi thoảng còn chủ động liên hệ với cả Trương Giang.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 578: Kêt - Kế hoạch tiếp theo


Hơn nữa, giống như trước đó Trương Giang nói, sự thăng tiến của ông ấy có sự giúp đỡ rất lớn của Lý Thần.

Trong ngân hàng nếu có thể lôi được tiền gửi tiết kiệm thì đúng là vua.

Tài khoản cá nhân của Lý Thần lúc nào cũng có vài tỷ nằm đó. Là người làm ngân hàng nên đương nhiên Trương Giang biết. Một tài khoản lớn như vậy thì bất cứ lúc nào cũng có người của ngân hàng khác muốn giành giật.

Những lợi lạc mà ngân hàng khác có thể cung cấp thì chưa chắc Trương Giang có thể cung cấp.

Thế nhưng Lý Thần không bao giờ làm gì quá đáng, luôn cho Trương Giang cơ hội.

Advertisement

Đây chính là cái gọi là tình người.

Lừa gạt trong xã hội thì cũng nhiều nên Trương Giang rất trân trọng tấm lòng của Lý Thần.

Lý Thần không hề biết lúc này Trương Giang nghĩ nhiều như vậy, anh chỉ cười nói: “Em nhớ rất lâu trước đây trong một bữa cơm anh có nói, một người bạn đồng nghiệp của anh đang làm chủ nhiệm chi nhánh ngân hàng ở Hỗ Thị phải không?”

Advertisement

Trương Giang ngạc nhiên: “Đúng là có chuyện đó thật, nhưng tại sao em lại đột ngột hỏi như thế?”

Lý Thần cười nói: “Em cần dùng, anh nói thật giúp em, mối quan hệ giữa hai người là thế nào?”

Trương Giang vỗ ngực nói: “Lúc trước chính anh đã làm thủ tục đi học cho con gái anh ấy, cũng đã là bạn bè hơn hai mươi năm, giúp nhau chuyện thường ngày chắc chắn không thành vấn đề”.

“Vậy thì tốt, anh giúp em tạo quan hệ với anh ấy, hỏi anh ấy xem có phải một miếng đất ở phía bên tháp Minh Châu đang định bán không”, Lý Thần khẽ cười.

Ở kiếp trước, chi nhánh ngân hàng ICBC ở Hỗ Thị đã có một vụ mua bán lỗ nặng.

Phía bên tháp Minh Châu có một miếng đất dùng cho thương nghiệp.

Do không ai có thể dự đoán được sự phát triển của Hỗ Thị nên rơi vào tình trạng không có ai mua.

Sau đó ngân hàng ICBC chuyển đổi, vào năm 2002 đã bán miếng đất này cho công ty bất động sản quốc gia.

Với gia bao nhiêu.

2.3 tỷ tệ.

Vây đây chính là miếng đất Z3.2 nổi tiếng lẫy lừng.

Năm 2008 miếng đất được khởi công xây dựng, trở thành tòa nhà cao cấp số một trong nước khi đó, cho tới kiếp sau tất cả người dân Hỗ Thị đều có thể nhìn thấy sự siêu cấp của tòa nhà.

Cao 632 mét, tổng cộng có 119 tầng lầu.

Chỉ cần lấy được miếng đất này thì hoàn toàn có thể đánh sụp nhà họ Nhan ở Hỗ Thị.

Lúc này, Trương Giang đã gọi điện thoại

Vài phút sau, ông ấy nói với Lý Thần: “Anh đã liên hệ rồi, nhưng đồng nghiệp của anh rất tò mò vì chuyện này mới bắt đầu thôi mà sao chú có được tin tức nhanh thế?”

"Em có mối quan hệ của mình, em mong trong ngày mai có thể ký hợp đồng chuyển nhượng miếng đất".

"Không thành vấn đề vì ngân hàng cũng đã muốn bán miếng đất đó từ lâu lắm rồi. Nhưng em biết rồi đấy, bán không hề dễ dàng. Giờ em đã muốn mua thì không biết chừng về vấn đề giá cả còn có thể thương lượng thêm”.

Lý Thần mỉm cười: “Vậy thì tốt rồi, hẹn mai gặp lại anh”.

Sau khi rời khỏi tiệm trà, Lý Thần lái xe quay trở về.

Gió đêm lồng lộng, mọi việc về cơ bản đã sắp xếp ổn thỏa. Anh cảm thấy rất tự tin về kế hoạch lần này. Việc đánh sụp nhà họ Nhan chỉ còn là vấn đề thời gian.

Gieo nhân nào thì gặp quả nấy. Người tốt với anh anh tốt lại, anh không có nghĩa vụ phải đối tốt với những kẻ đè đầu cưỡi cổ mình.

Cuộc đời là như vậy, nhân quả luôn tồn tại. Vì vậy trước khi hành xử hãy suy nghĩ đến hậu quả có thể xảy ra. Nếu không thể giúp đỡ người khác thì cũng đừng làm hại họ.

Kiếm tiền không phải là mục đích sống.

Với anh còn nhiều thứ quan trọng hơn như thế. Ví như tình yêu, gia đình…

Sau chuyện này, anh muốn có một khoảng thời gian nghỉ ngơi bên những người anh yêu thương, đặc biệt là bên Tô Vãn Thanh.

Nghĩ tới đây anh mỉm cười, gọi tới một số điện thoại lạ.

“Chào cô, nhẫn tôi đặt thiết kế sắp xong chưa?”

Đầu dây bên kia nói gì đó khiến Lý Thần mỉm cười hài lòng. Sau đó anh nói: “Vậy thì tốt, vài ngày nữa tôi sẽ tới lấy”.

Rồi Lý Thần đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao vun vút như điện xẹt và mất hút trong đêm...
 
Back
Top Bottom