Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 480: Ra ngoài nhìn ai khó chịu là xử


“Nghĩ thông rồi à? Không sợ sao?”, Lý Thần tò mò hỏi.

Hoắc Hoàn Vũ hậm hực nói: “Anh tưởng rằng tôi không nhìn ra được sao, thằng chó Lâm Lang Thiên đó hoàn toàn không có ý định trả hợp đồng lại, còn muốn tôi quỳ xuống trước mặt hắn? Mẹ kiếp sớm muộn gì tôi cũng ném hắn xuống sông cho cá ăn”.

Advertisement

“Chuyện này cũng chẳng giấu được, trước đây tôi không dám quay về thú nhận, nhưng anh làm nhiều như vậy không phải là muốn để cho tôi biết, cái họa do tôi gây ra phải trả một cái giá đắt sao”.

Những lời này của Hoắc Hoàn Vũ thực sự khiến Lý Thần có một cái nhìn khác về anh ta.

Advertisement

“Đúng vậy, tôi làm những chuyện này vì muốn cho anh trải nghiệm một chút, trên thương trường đầy phong ba bão táp này sẽ không ngừng xuất hiện vô số thủ đoạn xấu xa”.

“Ông của anh sẽ già đi, bố anh cũng không thể bảo vệ anh cả đời được, bọn họ không thể đứng chắn trước mặt anh được, anh phải học được cách tự gánh vác hậu quả”.

Hoắc Hoàn Vũ trầm mặc gật đầu, nhìn khung cảnh buổi tối tấp nập của Yến Kinh ngoài ô cửa sổ, có chút thất thần nói: “Đúng vậy, tôi đúng là nên hhocjhoir một vái thứ”.

Lý Thần muốn an ủi Hoắc Hoàn vài câu, nghĩ rằng anh ta đã nghĩ thông rồi, nhưng vừa nghe câu tiếp theo của anh ta liền muốn đập cho anh ta to đầu.

“Nhưng mà anh có thể bảo vệ tôi cả đời mà? Anh còn nhỏ tuổi hơn tôi, thế thì lúc nào cũng đi trước mặt tôi được nhỉ?”

“Lưu Quân”.

“Có!”

“Dừng xe, ném tên không biết xấu hổ này xuống biển cho cá ăn đi”.

“Ấy, đừng! Tôi chỉ nói đùa thôi! Hơn nữa, từ trước tới giờ chỉ có tôi vứt người ta cho cá ăn. Anh là em rể của tôi, không thể nào mà lại vứt tôi xuống biển cho cá ăn được mà?”

Hoắc Hoàn Vũ vội vàng lên tiếng. Trước đây anh ta trời không sợ đất không sợ. Bây giờ cũng vậy. Chỉ có duy nhất Lý Thần là trong anh ta tồn tại sự sùng bái và kiêng dè.

Thực ra nhân sinh quan của Hoắc Hoàn Vũ hết sức đơn giản.

Ra ngoài nhìn ai khó chịu là xử.

Xảy ra chuyện thì về kêu phụ huynh.

Cái logic đó đã theo anh ta hơn hai mươi năm cuộc đời, trước giờ vẫn luôn thế.

Chỉ có điều phụ huynh của Hoắc Hoàn Vũ nhiều khi là do Hoắc An Lan đóng vai.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 481: Quan trọng nhất bây giờ vẫn là giải quyết vấn đề


Thế nhưng những chuyện cỏn con đó của anh ta, Hoắc Chấn Châu đều biết hết.

Ông Hoắc cũng rất đau đầu. Thế nhưng trước đây ông ấy cũng từng như vậy. Về phương diện đó con trai mình giỏi giang cũng hết cách.

Nếu không đã không để trọng trách giáo dục Hoắc Hoàn Vũ cho Lý Thần.

Advertisement

Nhưng bất luận thế nào thì khi Hoắc Chấn Châu đêm hôm tìm tới, ngồi xuống ghế hút thuốc với vẻ ảo não và bộ dạng đông cứng như trái cà của Hoắc Hoàn Vũ kia thì đúng là cảm giác cũng căng thẳng thật.

Con mình thì mình rõ. Với biểu cảm như thế này của Hoắc Hoàn Vũ thì tức là đã xảy ra chuyện mà đến cả Hoắc An Lan cũng không thể giải quyết được nữa.

Advertisement

Thế nhưng Hoắc Chấn Châu lại tò mò nhìn Lý Thần. Ông ấy không hiểu tại sao Lý Thần lại có biểu cảm như vậy.

Lấy ra một điếu thuốc, Hoắc Chấn Chấu ngồi xuống trước mặt hai người và nói: “Nói đi, lại gây ra chuyện gì rồi?”

Hoắc Hoàn Vũ thở dài, nhìn Hoắc Chấn Châu với vẻ ngập ngừng. Bộ dạng gây sự nhưng lại không dám nói với phụ huynh mà đang tự trách móc chính mình.

Thái dương Hoắc Chấn Châu càng co giật mạnh hơn.

“Có gì mau nói”, Hoắc Chấn Châu nói với vẻ mất kiên nhẫn.

“Hầy…”, Hoắc Hoàn Vũ thở dài, sắc mặt chua chát: “Sự việc là thế này…”

Một tiếng sau, Hoắc Chấn Châu và Lý Thần, vả cả Hoắc Hoàn Vũ với khuôn mặt in đỏ một vết tát như trái cà bị đánh bẹp cùng thở dài trước mặt ông cụ.

Ba người cùng thở dài khiến ông cụ chau mày.

Hoắc Chấn Châu thuật lại từ đầu tới cuối câu chuyện cho ông cụ, rồi xoa mặt, cười khổ: “Bố, chuyện này tới phiền bố thật không phù hợp. Nhưng thế cục đã khác. Nếu phía nhà họ Lâm do đích thân ông cụ Lâm ra tay thì với thân phận của con không ổn, đành phải mời bố ra mặt thôi”.

“Lúc con còn trẻ, tôi đã chùi mông cho anh rồi, giờ tôi từng này tuổi mà còn phải chùi mông cho con của anh nữa à. Tôi nợ hai bố con nhà anh đấy à?”, ông cụ tức giận nói.

Hoắc Chấn Châu: “…”

Hoắc Hoàn Vũ: “…”

Lý Thần suýt nữa thì bật cười.

Sau đó, bầu không khí trong phòng trở nên đanh lại.

Quan trọng nhất bây giờ vẫn là giải quyết vấn đề.

“Chuyện này, Hoàn Vũ, cháu làm ông thất vọng quá”, ông cụ nhìn Hoắc Hoàn Vũ và nói.

Vẻ áy náy lúc này trên mặt Hoắc Hoàn Vũ không phải là giả bộ nữa. Anh ta đứng dậy nói: “Ông nội, cháu biết rồi, cháu chấp nhận bị phạt ạ”.

“Hừ”, Hoắc Chấn Châu hừ giọng lạnh lùng: “Thủ đoạn của thế hệ sau thuộc nhà họ Lâm quá ác

20221122131402-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 482: “Vì vậy ý của cháu là vẫn có thể bàn bạc”


Hoắc Hoàn Vũ tái mặt, đang định cầu xin thì bị Lý Thần nháy mắt nên nỗi ấm ức trong lòng lại phải ngậm trở lại.

Anh ta hậm hực một lúc rồi nặn ra một câu: “Con biết rồi ạ!”

Lúc này, nỗi uất hận của Hoắc Hoàn Vũ đối với Lâm Lang Thiên đã lên tới mức trước giờ chưa từng có.

Advertisement

Ông cụ gật đầu, cảm thấy hài lòng với kết cục như vậy.

“Hoàn Vũ, cháu nói xem, vừa rồi Lý Thần đã có biểu hiện như thể nào ở trong khách sạn”, ông cụ đột nhiên hỏi.

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ đè nén sự bực bội trong lòng, nhớ lại vẻ bá đạo của Lý Thần cùng với vẻ vô song không ai có thì bỗng cảm thấy kích động và lại trở nên đầy hào hứng.

Khi nghe Hoắc Hoàn Vũ thuật lại câu nói trận chiến này nhất định phải phân rõ sống chết thì ông cụ đập mạnh tay xuống ghế sô pha: “Được lắm!”

“Người trẻ nên có khí thế và sự bùng nổ như vậy! Lý Thần, cháu làm tốt lắm!”

Lý Thần cười nói: “Cháu sợ ông cho rằng cháu nói khoác đấy ạ”.

Ông cụ chỉ nói: “Cái gì mà nói khoác. Ông đã sớm nói rồi. Cháu sớm đã là liên minh của nhà họ Hoắc. Tương lai còn là cháu rể nữa, lúc cần mạnh mẽ mà lại yếu đuối thì có khi ông lại mắng đấy”.

Câu nói làm cháu rể khiến Lý Thần cảm thấy tim đập thình thịch.

Sự mập mờ giữa anh và Hoắc An Lan đã bị ông cụ phát hiện rồi sao?

Lý Thần cảm thấy hơi chột dạ.

Anh đang định lên tiếng thì ông cụ tiếp tục nói: “Nhưng chuyện này không dễ xử lý”.

Hoắc Chấn Chân cũng gật đầu: “Mấy người nhà họ Lâm đều không dễ đối phó. Những thứ khác không nói, chỉ riêng Lâm Chính Bân đã là một lão hồ ly rồi, cộng thêm ông cụ nhà họ vẫn còn. Nếu như làm lớn chuyện thật thì tổn thất của chúng ta không hề nhỏ đâu”.

“Chuyện này không dễ xử lý, nhưng cần nắm chắc thời cơ, nếu không để lỡ mất thì chúng ta sẽ bất lợi”.

Ông cụ nhìn Lý Thần, nhẹ nhàng hỏi: “Lý Thần, cháu thấy nên làm thế nào?”

Lý Thần suy nghĩ và nói: “Chưa chắc nhà họ Lâm muốn sống chết với chúng ta. Hiện tại thân phận của tập đoàn Cảng Thương quá nhạy cảm. Không biết có bao ông lớn phía trên đang quan sát, bọn họ không dám làm ra những chuyện tuyệt tình trong thời điểm mấu chốt này đâu”.

“Vì vậy ý của cháu là vẫn có thể bàn bạc”.

Hoắc Hoàn Vũ nói với vẻ khó chịu: “Có gì để bàn chứ. Không phải là chiến luôn sao. Nhà họ Hoắc sợ ai chứ? Ở Hồng Kông, dù có là ba gia tộc còn lại thì cũng đều không dám gây sự với chúng ta. Nếu là con thì ngày mai còn sẽ đi tìm hai người nữa ném thằng Lâm Lang Thiên ra sau núi chôn sống…”

“Con ngậm miệng lại, đến lượt con nói đấy à”, Hoắc Chấn Châu quát.

Hoắc Hoàn Vũ lập tức ngậm miệng, hừ một tiếng với vẻ không cam tâm.

“Lý Thần”, ông cụ đột nhiên lên tiếng.

Lý Thần đứng dậy nói: “Có cháu ạ”.

20221123032634-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 483: “Sao con lại cho rằng có thể dìm chúng chứ?”


Lý Thần nhìn Hoắc Hoàn Vũ cười nói: “Ông yên tâm, anh ấy không hề kém hơn những người khác”.

Ông cụ phất tay: “Được rồi, giải tán thôi, ngày mai sắp xếp cho ổn thỏa. Nhớ kỹ, thư dùng danh nghĩa của ông để mời nhưng cháu nhất định phải chủ trì. Chuyện này cháu là người ra mặt”.

Lý Thần khẽ gật đầu.

Advertisement

Ông cụ đang giúp mình thiết lập uy lực đây mà!”

Advertisement

Trong biệt thự nhà họ Lâm. Lâm Chính Bân đang ở trong nhà.

Mùi cigar lan khắp không gian. Lâm Chính Bân đang lặng lẽ ngồi nghe con trai Lâm Lang Thiên thuật truyện.

“Sự việc xảy ra như vậy…”

Lâm Lang Thiên siết chặt nắm đấm. Dù là lúc này thì hắn cũng cảm thấy khó mà bình tĩnh được.

“Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ thật sự quá ngông cuồng. Con đưa ra con át chủ bài như vậy mà chúng lật bàn luôn, thật không coi con ra gì?”

“Đây là đâu? Là Yến kinh! Không phải là Hồng Kông mà chúng ta thích ra oai gì thì ra!”

Lâm Lang Thiên nghiến răng, tức giận nói: “Bố, lần này, chúng ta nhất định phải cho bọn chúng một bài học”.

Khuôn mặt Lâm Chính Bân mập mờ trong làn khói, nhìn không rõ biểu cảm nhưng âm thanh thì vọng ra: “Chuyện lớn như vậy, sao không nói sớm?”

Lâm Lang Thiên nói với vẻ chột dạ: “Hôm qua muộn quá, bố lại mới từ ngoài về, nên con không…”

“Vậy trước đó thì sao? Lúc mới nhận được những thứ này con phải lập tức liên lạc chứ?”, Lâm Chính Bân trầm giọng: “Những thứ khác thì thôi nhưng con xem con đã làm gì thế này?”

“Cổ phần công ty con của nhà họ Hoắc ở Yến Kinh, hạng mục liên quan tới làng vận hội. Những thứ quan trọng như vậy, dựa vào hai người bọn nó sao có thể để một mình con xử lý chứ? Con thì ngây thơ, còn bị chúng tìm tới tận nơi nữa”.

Lâm Lang Thiên không phục: “Con cảm thấy con không sai. Con không hề trả lại chúng, chỉ muốn dìm chúng sau đó giao lên trên, nhưng không ngờ bọn chúng cứng đầu như vậy, muốn sống chết bằng được với con”.

Lâm Chính Bân lạnh lùng nói: “Sao con lại cho rằng có thể dìm chúng chứ?”

Lâm Lang Thiên vô thức trả lời: “Bởi vì hai thứ này thật sự rất quan trọng, sao bọn chúng dám đảm đương trọng trách quan trọng như vậy chứ…”

Nói tới đây, biểu cảm của Lâm Lang Thiên trở nên vô cùng khó coi.

Lâm Chính Bân thấy Lâm Lang Thiên cuối cùng cũng hiểu ra được mấu chốt thì mới thở dài: “Giờ còn mới phản ứng ra, đây chính là sự chênh lệch giữa con và Lý Thần đấy”.

“Số cổ phần đó không nói nữa. Cho dù con có dìm chúng tới mức nào hay là giao cổ phần lên trên thì chỉ cần không phải là người đầu tiên giao dịch thì bọn chúng có thể lập tức rút sạch tiền và biến công ty trở thành một cái vỏ rỗng”.

“Nếu không lầm thì ngày hôm qua Lý Thần đã dặn dò Hoắc Hoàn Vũ đi làm

20221123032655-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 484: “Tôi và bố đang nói chuyện, đừng làm phiền!”


Lâm Lang Thiên nhớ lại biểu cảm của Lý Thần trước đó khi nghe Lâm Chính Bân nói như vậy. Sắc mặt hắn trầm xuống.

Hắn cảm thấy từ đầu đến cuối đều bị Lý Thần chơi.

“Do tính chất ác liệt nên từ lúc mới bắt đầu thì chuyện này đã nằm ngoài phạm vi có thể giải quyết của bọn chúng nên cần trưởng bối của nhà họ Hoắc đứng ra giải quyết”.

Advertisement

“Con hồ ly Lý Thần vô cùng giảo hoạt. Nó sẽ tự rước họa vào cho mình hay sao?”

Advertisement

Lấy đi thể diện và tài sản rồi lại tăng thêm độ thiện cảm với nhà họ Hoắc sau đó ném sự việc ra, nó không những không hận con mà còn cảm ơn con vì đã cho nó cơ hội tốt như vậy”.

Lâm Chính Bân lại thở dài, thất vọng nhìn Lâm Lang Thiên: “Bố vốn tưởng sau những chuyện trước đó con ít nhất cũng trưởng thành lên chút. Không giỏi thì cũng không khinh thường Lý Thần như thế. Vì vậy bố mới yên tâm để con đối phó với Lý Thần”.

“Nhưng giờ xem ra, con còn non quá. Nếu như lúc con nhận được tài liệu, lập tức giao lên cho bố thì bố sẽ lập tức khóa chết tài khoản công ty của nhà họ Hoắc. Những thứ khác không nói, mấy tỉ tệ đủ để nhà họ Hoắc phải đau xót một thời gian”.

Lâm Lang Thiên càng tức thì càng hối hận. Hắn nói: “Vậy giờ con đi làm vậy?”

“Muộn rồi! Cái lúc con mời Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ đi ăn thì nguồn tiền trong công ty đã bị rút sạch rồi”, Lâm Chính Bân thản nhiên nói.

Lâm Lang Thiên nói với vẻ không cam tâm: “Giờ phải làm sao?

Lâm Chính Bân thản nhiên nói: “Không phải là không có được lợi lạc gì, đối với những gia tộc như nhà họ Hoắc và chúng ta thì quan trọng nhất là thể diện, thậm chí còn quan trọng hơn là mấy tỉ tệ tài sản”.

“Toàn bộ cổ phần của công ty con thuộc nhà họ Hoắc ở Yến Kinh bị con lấy đi mất. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì danh tiếng một thời của ông cụ Hoắc sẽ bị mất đi một nửa, đây mới chính là cái mà chúng ta được”.

Lâm Lang Thiên nghe thấy vậy thì đôi mắt sáng lên: “Bố, vậy giờ chúng ta phải làm thế nào? Lần này nhất định phải giáo huấn Lý Thần một trận thật ác, giẫm chết nó. Con cứ như bị mắc xương cá ở họng ấy, tối không ngủ được!”

Lâm Chính Bân đang định nói thì có tiếng gõ cửa.

Lâm Lang Thiên chau mày, bất mãn nói: “Tôi và bố đang nói chuyện, đừng làm phiền!”

Bên ngoài, người quản gia cung kính nói: “Thưa ông và cậu, có một người tên là Hoắc Hoàn Vũ tới, nói là tới gửi thiệp mời cho ông”.

Lời nói được truyền vào trong, Lâm Chính Bân và Lâm Lang Thiên lập tức tái mặt.

“Đưa cậu ta tới phòng khách, tôi lập tức tới”, Lâm Chính Bân trầm giọng.

Đợi sau khi người quản gia ngoài cửa rời đi, Lâm Lang Thiên sốt sắng nói: “Bố, tên đó ức h**p người quá đáng, giờ còn dám tới nhà ta nữa?”

Lâm Chính Bân nghiêm túc nói: “Có lẽ nhà họ Hoắc bắt đầu hành động rồi, đi xem thế nào rồi tính”.

Một lúc sau, Lâm Chính Bân và Lâm Lang Thiên xuất hiện trong phòng khách”.

Lâm Lang Thiên vừa bước vào phòng thì thấy Hoắc Hoàn Vũ đang vắt chân chéo ngũ và rung đùi nheo mắt nhìn mình chăm chăm.

Bộ dạng anh ta giống như con báo đang thưởng thức con mồi của mình vậy.

Một cơn lửa giận trỗi dậy bên trong Lâm Lang Thiên.

“Nhìn tôi như vậy làm gì?”, Lâm Lang Thiên tức giận quát.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 485: Câu này vô cùng quen thuộc


Hoắc Hoàn Vũ ngoác miệng cười, nằm ra ghế và nói: “Ấy, chẳng phải là có mặt là để cho người khác nhìn sao?”

Đôi mắt Lâm Lang Thiên sắc lẹm, đang định lên tiếng thì Lâm Chính Bân thản nhiên bước tới.

Lâm Lang Thiên nghiến răng, cố gắng nén cơn uất ức và nuốt lại vào trong họng.

Advertisement

“Hoàn Vũ hôm nay tìm tới đây có việc gì không?”, Lâm Chính Bân thản nhiên hỏi.

“Tối nay muốn mời chú Lâm tới dự cơm tối”.

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ cung kính gọi chú Lâm nhưng biểu cảm thì không hề khách khí. Anh ta móc tấm thiệp màu vàng trong túi ra và vứt lên bàn trà.

Bầu không khí trong phòng khách trở nên đặc quánh trước động tác vô cùng ngông cuồng của Hoắc Hoàn Vũ.

Lâm Lang Thiên nhìn vẻ mặt cười toe toét của Hoắc Hoàn Vũ, chỉ cảm thấy lồ ng ngực sắp nổ tung.

“Hoắc Hoàn Vũ! Đây là Yến Kinh! Là nhà họ Lâm! Không phải ở Hồng Kông, càng không phải là nhà họ Hoắc! Trước mặt bố tôi, thái độ của anh phải tôn trọng chút!”, Lâm Lang Thiên tức giận nói.

“Tôi không tôn trọng chỗ nào?”, Hoắc Hoàn Vũ cong môi, lười biếng nói: “Con người tôi tính cách tùy hứng như vậy đấy, sao thế, anh thấy không quen à?”

Thịch thịch thịch thịch… Lâm Lang Thiên lúc này chỉ muốn đấm vào khuôn mặt đáng ghét của Hoắc Hoàn Vũ vài cái.

Bởi vì tức giận và ấm ức, khuôn mặt của Lâm Lang Thiên đỏ bừng lên, hắn đang cố gắng kìm nén rất khó khăn.

Mà nhìn thấy bộ dạng này của hắn, Hoắc Hoàn Vũ càng vui hơn: “Chà, sắc mặt của anh Lâm hồng hào quá, xem ra gần đây tâm trạng rất tốt phải không?”

Câu này vô cùng quen thuộc.

Mười mấy tiếng trước, mới tối qua, Lâm Lang Thiên nói với anh ta một câu tương tự như vậy.

Điều này càng khiến cho Lâm Lang Thiên cảm thấy cơn giận trong lòng dường như sắp thiêu đốt hết toàn bộ lý trí còn sót lại của hắn.

“Nhà họ Lâm chúng tôi không phải loại người mà anh có thể ngông cuồng như vậy, anh cho rằng anh gửi một lời mời thì chúng tôi phải đi sao? Có tin tôi đuổi anh ra ngoài không!”

Nghe thấy lời này của Lâm Lang Thiên, Hoắc Hoàn Vũ cười khẩy một tiếng, nói: “Không có não đúng là không có não, trước khi nói sao không mở thiệp mời ra xem người gửi là ai”.

Lúc này, Lâm Chính Bân đã mở thiệp mời ra.

Người anh em Lâm Kính Đình, đã hơn mười năm không gặp, vì nỗi nhớ mong da diết, hôm nay đặc biệt mời người anh em Lâm Kính Đình cùng con trai Lâm Chính Bân và cháu trai Lâm Lang Thiên tối nay 6 rưỡi đến tham dự bữa tiệc được tổ chức trong đại sảnh Hoàng gia của khách sạn InterContinental!

Hoắc Chính Đạo, Lý Thần chân thành mời.

Nhìn thấy nội dung trong tấm

20221123032727-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 486: “Bố, cục tức này con không nuốt trôi được!


Điều khiến Lâm Chính Bân khó chịu nhất là ngay phía sau tên của ông cụ Hoắc là tên của Lý Thần.

Điều này có nghĩa là gì?

Có nghĩa là ông cụ Hoắc đã nâng vị trí của Lý Thần lên cao hơn cả Lâm Lang Thiên ông ta.

Advertisement

Lâm Lang Thiên cũng liếc qua nội dung thiệp mời, nhưng chỉ một cái liếc mắt này khiến cho sắc mặt của hắn còn khó coi hơn cả nuốt phải cục sắt.

Hắn ngạc nhiên, thậm chí là bàng hoàng khi thấy tên của Lý Thần được đặt ngay sau tên của ông cụ Hoắc, ở vị trí này, nếu như là tên của Hoắc Hoàn Vũ thì đã không khiến tâm trạng hắn phức tạp như vậy.

Advertisement

Đối với hắn còn có một chuyện không thể chấp nhận được nữa, đó chính là bữa tiệc này được tổ chức trong Đại sảnh Hoàng gia của khách sạn InterContinental!

Đây chính là nơi mà tối qua hắn bị Lý Thần ‘đánh’ cho rơi từ thiên đàng xuống địa ngục.

Địa điểm này có lẽ cũng là do Lý Thần chọn?

Cố ý làm nhục hắn?

Đầu óc của Lâm Lang Thiên ong ong, chỉ cảm thấy trong lồ ng ngực mình có một cỗ khí huyết không ngừng trào dâng, cả người rất khó chịu.

Nhưng cho dù như nào, Lâm Lang Thiên cũng biết rằng, thiệp mời này, hắn hay là bố hắn đều không có tư cách từ chối, mà sự ngông cuồng của Lâm Lang Thiên, hắn chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.

Nắm chặt nắm đấm, Lâm Lang Thiên cay nghiệt nhìn Hoắc Hoàn Vũ, không biết đang nghĩ gì.

“Thiệp mời này tôi nhận rồi, sẽ lập tức chuyển cho bố tôi, nhờ cậu Hoắc giúp tôi chuyển lời hỏi thăm tới ông cụ Hoắc”, Lâm Chính Bân gấp thiệp mời lại, vẻ mặt đã khôi phục lại bình thường, bình tĩnh nói.

Hoắc Hoàn Vũ cười tủm tỉm nói: “Được thôi, được thôi, tôi nhất định sẽ chuyển lời của chú Lâm tới, nếu đã đưa thiệp mời xong rồi thì tôi đi trước đây”.

Nói xong, Hoắc Hoàn Vũ đứng dậy, vênh váo đi về phía cửa, khi đi ngang qua Lâm Lang Thiên, đột nhiên dừng bước lại.

Hoắc Hoàn Vũ ghé vào tai Lâm Lang Thiên, cười nói: “Đồ ngu, chờ ông đây gi3t chết mày đi! Không phải mày giỏi lắm à? Tới đây, gọi phụ huynh ra, xem nhà ai lợi hại hơn!”

“Ông cụ Lâm nhà mày đúng là giỏi, nhưng ông cụ Lâm không phải chỉ có một thằng cháu là mày, còn ông cụ Hoắc nhà tao thì chỉ có một mình tao là cháu thôi, mày định so với tao thế nào? Ngu ngốc”.

Sau khi nói xong, Hoắc Hoàn Vũ bật cười ha hả, quay đầu bỏ đi.

Sắc mặt Lâm Lang Thiên tái nhợt, cuối cùng không nhịn được cơn giận, đập mạnh xuống bàn trà một cái.

Bụp một tiếng, nắm đấm của Lâm Lang Thiên ứa máu, cơn đau k1ch thích khiến tinh thần của hắn có chút tê dại, nhưng ánh mắt của Lâm Lang Thiên càng thêm phẫn uất.

“Bố, cục tức này con không nuốt trôi được!”, Lâm Lang Thiên rống lên.

Sắc mặt Lâm Chính Bân cũng rất khó coi, trách cứ: “Con không biết kiềm chế như vậy thì sau này làm nên chuyện lớn gì? Tất cả mọi chuyện đợi qua đêm nay rồi tính tiếp, nói ít, làm ít, quan sát nhiều vào!”



Buổi tối, khách sạn InterContinental Yến Kinh.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 487: Nhưng bây giờ là lúc nào?


Một chiếc Mercedes Benz chậm rãi đậu trước sảnh khách sạn, lập tức có nhân viên phục vụ chạy tới kính cẩn mở cửa.

Hai nhà Quan Chi Đống và Nhan Bân xuống xe, còn Nhan Hạ đang trong bệnh viện điều trị, hôm nay không thể đến được.

“Thưa các vị, rất xin lỗi, hôm nay khách sạn Intercontinental đã được bao hết rồi, các vị có hẹn trước không ạ? Các vị không nhận được điện thoại của chúng tôi ạ?”, nhân viên phục vụ lịch sự nói.

Advertisement

Quan Chi Đống nhíu mày, từ lúc nhận được thiệp mời ông ta đã sợ hãi suốt cả ngày, lúc này có chút khó hiểu nói: “Có phải có nhầm lẫn gì không, trên thiệp mời nói rằng bữa tiệc tổ chức ở đây, sảnh Hoàng gia”.

Nhân viên phục vụ chưa kịp lên tiếng thì đã bị quản lý đẩy ra.

Advertisement

“Thì ra mấy vị là khách quý tham gia bữa tiệc ngày hôm nay, xin mời vào, khách sạn hôm nay đã được anh Lý bao rồi, chỉ để phục vụ cho các vị thôi ạ”.

Trước thái độ gần như nịnh nọt của quản lý, nhóm người Quan Chi Đống ngơ ngác bước vào trong khách sạn.

Tuy rằng đám người Quan Chi Đống cũng là xuất thân danh giá, nhưng dù sao họ cũng chỉ là một phân hội của phái Huy Thương ở Hỗ Thị, thực lực thì cũng có, nhưng ở những nơi như Yến Kinh thì chơi không nổi.

Hơn nữa khách sạn InterContinental là một khách sạn lớn, có bề dày lịch sự, hoàn toàn có thể phớt lờ bọn họ.

Chưa bao giờ họ được quản lý của khách sạn InterContinental đón tiếp một cách trang trọng như vậy.

“Cậu vừa nói ai cơ? Anh Lý?”, trái tim Quan Lâm Lâm thắt lại, kéo tay quản lý hỏi.

Quản lý khom người nói: “Đúng vậy, cô không biết à? Anh Lý Thần đã bao toàn bộ khách sạn của chúng tôi rồi”.

Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã đến sảnh chính, Quan Lâm Lâm còn chưa kịp sửng sốt khi biết tin Lý Thần đã bao toàn bộ khách sạn thì đã giật mình trước màn chào hỏi của hơn chục nhân viên phục vụ nữ xinh đẹp, thướt tha, đứng cung kính ở hai bên.

Quan Lâm Lâm ngây người nhìn cảnh tượng hoành tráng trước mặt, tuy rằng cũng là con nhà giàu, nhưng cô ta đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy ở khách sạn InterContinental bao giờ đâu?

Khách sạn InterContinental khai trương đã gần mười năm, đón tiếp rất nhiều nhân vật lớn, nhưng bao cả khách sạn trong một ngày là chuyện chưa từng xảy ra trước đây.

Đây không chỉ là vấn đề về tiền bạc mà còn là vấn đề về thân phận và địa vị.

Mà lúc này, tâm trạng của hai nhà Quan Chi Đống và Nhan Bân đều rất phức tạp.

Quan Chi Đống và Nhan Bân nhìn nhau, đồng thời nhìn thấy sự thấp thỏm và hối hận trên gương mặt đối phương.

Hôm nay khi họ nhận được lời mời này, sợ đến mức chỉ muốn chạy trốn khỏi Yến Kinh.

Thiệp mời này là do ông cụ Hoắc gửi tới đấy.

Chuyện này nếu như vào lúc khác, đây quả thực là một chuyện vô cùng vinh quang, đến mức thiệp mời này đáng được đóng khung để treo lên.

Nhưng bây giờ là lúc nào?

Nhà họ Lâm và nhà họ Hoắc lần lượt đại diện cho phái địa phương và tập đoàn kinh doanh Hồng Kông, đang chiến đấu chống lại nhau!
 
Vận May Đổi Đời
Chương 488: “Lang Thiên!


Các ‘thần núi’ đều trốn đi vì sợ rằng sẽ gây nguy hiểm cho cá trong ao, huống hồ gì bọn họ chỉ là những nhân vật được coi là to hơn con tôm một chút?

“Haiz, đáng lẽ không nên tham gia vào”.

Advertisement

Trong thang máy, Quan Chi Đống thở dài, sắc mặt có chút ảm đạm.

Đối mặt với hai đại gia tộc là nhà họ Lâm và nhà họ Hoắc, Quan Chi Đống cảm thấy bất lực vô cùng, thậm chí đến dũng khí để đối đầu cũng không có.

Advertisement

Nhưng bây giờ bản thân đã đứng về phía nhà họ Lâm rồi, bữa cơm với nhà họ Hoắc này, Quan Chi Đống thật sự không biết nên ứng phó như thế nào.

“Bây giờ nói mấy lời này cũng muộn rồi”, Nhan Bân bình tĩnh hơn Quan Chi Đống một chút.

“Tóm lại bữa cơm này chúng ta sẽ là người minh bạch, cho dù bên nào nói thế nào, chúng ta cũng không được dễ dàng thể hiện thái độ của mình!”

Nghe thấy lời của Nhan Bân, Quan Lâm Lâm hờ hững nói: “Bác à, bác chuyện bé xé ra to quá rồi đấy, nếu như nhà họ Hoắc đã mời chúng ta chứng tỏ họ coi trọng chúng ta, chúng ta không cần phải thận trọng dè dặt như vậy”.

“Hơn nữa quan hệ của cháu với Lâm Lang Thiên mọi người không phải là không biết, nhà họ Lâm sẽ không trơ mắt đứng nhìn chúng ta bị nhà họ Hoắc ức h**p đâu”.

Lời của Quan Lâm Lâm khiến cho Nhan Bân nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Nếu như đối phương thật sự quan tâm đến nhà họ Lâm thì bây giờ Tiểu Hạ đã không nằm trong bệnh viện rồi”.

Nhắc đến Nhan Hạ đang nằm trong bệnh viện, sắc mặt Quan Lâm Lâm sầm xuống, lửa giận thoáng qua, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chuyện anh họ bị đánh, cháu sẽ không bỏ qua như vậy đâu!”

Trong lúc nói chuyện, cửa thang máy mở ra.

Bầu không khí căng thẳng ập tới.

Quan Chi Đống, Nhan Bân và Quan Lâm Lâm ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lâm Lang Thiên và Lâm Chính Bân đang ngồi đối diện với Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc Chấn Châu.

Mặc dù không biết chuyện gì vừa xảy ra, nhưng tất cả những người có mặt ở đây đều là nhân vật lớn, bầu không khí vô cùng căng thẳng.

“Lang Thiên!”, Quan Lâm Lâm cố ý muốn thể hiện vị trí đặc biệt của mình với Lâm Lang Thiên, hét lên một tiếng rồi bước nhanh tới bên cạnh hắn, giơ tay nắm lấy cánh tay của Lâm Lang Thiên, nhẹ nhàng nói: “Anh không sao chứ?”

Lâm Lang Thiên thấy phiền muốn chết, nhưng ở trước mặt Quan Chi Đống và Nhan Bân, hắn không thể hất tay Quan Lâm Lâm ra được, vì vậy lạnh lùng nói: “Không sao, chỉ là gặp phải một kẻ ghê tởm thôi”.

Quan Lâm Lâm quay đầu nhìn về phía Hoắc Hoàn Vũ, cười khẩy nói: “Anh mời chúng tôi tới đây, chúng tôi tới rồi, nhưng lại chặn chúng tôi ở cửa, đây là thái độ tiếp đãi với khách của nhà họ Hoắc anh sao?”

Hoắc Hoàn Vũ liếc nhìn Quan Lâm Lâm một cái: “Con chó cái, im miệng lại, cũng không nhìn xem đây là đâu, có chỗ cho cô mở mồm à?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 489: “Tôi ngông cuồng thế nào?”


Quan Lâm Lâm tức đến mức sắc mặt trắng bệch, lúc này người nhà họ Lâm đang ở đây, trưởng bối của mình cũng ở đây, Quan Lâm Lâm tràn đầy tự tin chưa từng có: “Là nhà họ Hoắc các anh mời tôi tới, sao lại không có chỗ cho tôi nói chuyện?”

“Thiệp mời là do ông nội anh gửi tới, anh có tư cách gì mà nói này nói nọ tôi? Tôi khuyên anh bớt bớt cái tính công tử ấy đi, khách sáo với tôi một chút, nếu không lát nữa ở trước mặt ông nội anh tôi sẽ hỏi ông ấy, nhà họ Hoắc không có gia giáo sao?”

Advertisement

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt của tất cả mọi người có mặt ở đây đều thay đổi rõ rệt.

Đặc biệt là Quan Chi Đống và Nhan Bân, trong lòng thầm hét toang rồi, hận không thể lập tức bịt miệng Quan Lâm Lâm lại.

Advertisement

Những lời như này có thể nói năng tùy tiện vậy sao?

Ngay cả Lâm Lang Thiên và Lâm Chính Bân cũng ngây ra nhìn Quan Lâm Lâm.

Đặc biệt là Lâm Chính Bân, trước đây vì muốn có được sự ủng hộ của đám người Quan Chi Đống đại diện cho phái Huy Thương, ông ta còn định để Quan Lâm Lâm làm con dâu của mình, bây giờ xem ra loại phụ nữ như này tuyệt đối không thể rước về được.

Hoắc Chấn Châu nhìn Quan Lâm Lâm, dựa theo thân phận và địa vị của ông ấy, cho dù Quan Lâm Lâm nói gì hoặc làm gì đều không thể tức giận, nói gì đến việc đích thân dạy dỗ cô ta.

Nhưng điều này không có nghĩa là Hoắc Chấn Châu sẽ dung túng cho Quan Lâm Lâm xúc phạm gia phong nhà họ Hoắc.

“Nhà họ Hoắc tôi không có gia giáo, chắc gia giáo của nhà họ Quan các người tốt lắm nhỉ?”, Hoắc Chấn Châu nhìn Quan Chi Đống, thản nhiên nói.

Lúc này sắc mặt Quan Chi Đống trắng bệch, cũng coi là từng gặp nhiều sóng to gió lớn nhưng lúc này hai chân của ông ta đều đang run bần bật.

“Ông Hoắc, ông nghe tôi giải thích, con nhỏ này nói năng l* m*ng, tôi sẽ lập tức dạy dỗ nó, xin ông Hoắc rộng lượng đừng chấp nhặt với trẻ con làm gì…”

Nhưng Quan Chi Đống còn chưa nói xong, Quan Lâm Lâm đã lớn tiếng nói: “Bố, bố không cần xin lỗi, trước đây Hoắc Hoàn Vũ đối xử với nhà chúng ta như thế nào? Suýt chút nữa khiến bố tức đến mức phải nhập viện, thế mà anh ta còn ở bên ngoài ngông cuồng!”

“Nhân lúc hôm nay có trưởng bối của nhà họ Hoắc cũng ở đây, con nhất định phải nói!”

Hoắc Hoàn Vũ nheo mắt nhìn chằm chằm Quan Lâm Lâm, hỏi: “Tôi ngông cuồng thế nào?”

Nói xong Hoắc Hoàn Vũ giơ tay lên, tát bốp một cái vào mặt Quan Lâm Lâm mà không hề báo trước.

Cái tát này mạnh đến nỗi gần như một nửa khuôn mặt của Quan Lâm Lâm đều biến dạng.

Quan Lâm Lâm hét lên đầy thảm thiết.

Hoắc Hoàn Vũ nhìn chằm chằm Quan Lâm Lâm, lạnh lùng nói: “Con chó cái, mày thật sự không tin ông mày có thể kéo mày ra sau núi rồi chôn sống à? Mày nghĩ rằng bố mày ở đây, Lâm Lang Thiên ở đây thì tao không dám động vào mày sao?”

Quan Lâm Lâm bị tát đến hai mắt đỏ ngầu, khóe miệng vương tơ máu, khuôn mặt sưng vù, lúc này đầu óc cô ta quay cuồng, dưới k1ch thích

20221123032816-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 490: Hay là chúng ta vào phòng bao trước đã?”


Cái tát và cú đá vừa rồi của Hoắc Hoàn Vũ, không ai trong phòng dám ngăn cản cả.

Ngay cả Quan Chi Đống cũng chỉ có thể nén nỗi thương xót và sự tức giận ở trong bụng.

Dù sao cũng là do Quan Lâm Lâm nói sai trước, đối mặt với gia tộc giàu có nhất Hồng Kông này, Quan Chi Đống ông ta vẫn chưa có đủ tư cách để thi gan với Hoắc Chấn Châu.

Advertisement

Nhưng khi nhìn thấy Hoắc Hoàn Vũ chuẩn bị đi lên đá thêm một cái nữa, Quan Chi Đống cho dù có sợ hãi trước thế lực nhà họ Hoắc thì lúc này cũng phải đứng ra.

Advertisement

Một thân hình đứng chặn trước mặt Hoắc Hoàn Vũ, khuôn mặt nở nụ cười cầu xin nói: “Cậu Hoắc à, bớt nóng nảy chút, con nhỏ nhà tôi nói năng không suy nghĩ, cậu đừng so đo với nó làm gì”.

“Hôm nay là một ngày vui, chúng ta đừng vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà phá vỡ tâm trạng được không? Tôi đứng đây thay con nhỏ nhà tôi đền tội với cậu”.

Nhìn Quan Chi Đống đang không ngừng xin lỗi, Hoắc Hoàn Vũ cười khẩy một tiếng, nói: “Con gái ông nếu như thông minh bằng một nửa ông thì đã không phải ầm ĩ đến mức này”.

Quan Chi Đống âm thầm nghiến răng nghiến lợi, nội tâm gần như sôi trào nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười, nói: “Xin cậu Hoắc đừng so đo với con bé làm gì, hay là chúng ta vào phòng bao trước đã?”

Hoắc Hoàn Vũ nheo mắt lại, có chút không cam tâm, anh ta định nhân cơ hội này cho Quan Lâm Lâm một bài học sâu sắc.

Đừng nói đến chuyện Hoắc Hoàn Vũ không biết thương hoa tiếc ngọc, từ nhỏ đến lớn, anh ta đã làm không ít chuyện xấu.

Khi thực sự nổi giận, ông trời có tới anh ta cũng không quan tâm, cứ đánh đã rồi tính.

Hơn nữa Quan Lâm Lâm này đã không ít lần khiêu khích và thách thức giới hạn của anh ta?

Hoắc Hoàn Vũ nhịn cô ta lâu lắm rồi.

Ngay khi mọi người đều nghĩ rằng chuyện này sẽ kết thúc ở đây thì cánh cửa của phòng bao sảnh Hoàng gia được mở ra.

Lý Thần và Hoắc An Lan vừa nói vừa cười bước ra từ bên trong.

“Sao thế, đến hết rồi sao không vào đi?”, Lý Thần nhìn một lượt tình hình hiện tại, thật ra anh cũng đoán được mấy phần rồi nhưng vẫn cố ý hỏi.

Khi Quan Lâm Lâm nhìn thấy Lý Thần, hai mắt cô ta đỏ ngầu lên.

Theo cô ta nghĩ, tất cả những chuyện này đều do Lý Thần mà ra.

Nếu không phải vì Lý Thần, cô ta và anh họ cũng đã không chọc vào Hoắc Hoàn Vũ, càng không bị kéo vào hàng loạt những chuyện trời ơi đất hỡi này.

Bây giờ anh họ đang nằm trong bệnh viện, vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, bây giờ cô ta lại bị làm nhục trước mặt tất cả mọi người, đến bố của cô ta cũng bị Hoắc Hoàn Vũ sỉ vả theo.

Thủ phạm của tất cả những chuyện này đều là do Lý Thần!

Khi nhìn thấy thái độ thân thiết của Lý Thần và Hoắc An Lan, Quan Lâm Lâm lập tức đứng dậy chỉ vào Lý Thần gào lên: “Lý Thần! Không phải anh đã có Tô Vãn Thanh rồi sao? Còn tán tỉnh đưa đẩy với Hoắc An Lan, anh là loại đàn ông kiểu gì đấy?”

Lý Thần hơi nhíu mày, nhìn dáng vẻ khó coi, bù xù như mụ điên của Quan Lâm Lâm, thản nhiên nói: “Cô Quan à, với trạng thái hiện giờ của cô e là không thích hợp để tham gia bữa tiệc tối nay, nhỡ đâu làm kinh hãi đến hai ông cụ, đến lúc đó thì tội to lắm đấy”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 491: Hoắc Hoàn Vũ, anh chết rồi à?


Quan Lâm Lâm cười khẩy một tiếng, đẩy Quan Chi Đống, người vừa nãy đứng chặn trước mặt mình ra, hét lớn: “Anh bớt làm trò làm tịch lại đi, đừng nghĩ rằng tôi không nhìn ra được, anh dựa vào thủ đoạn câu dẫn phụ nữ để đạt được mục đích của mình!”

“Ở nội địa thì tìm Tô Vãn Thanh, ở Hồng Kông thì tìm Hoắc An Lan, đều là con gái nhà tài phiệt, anh đúng là thông minh đấy!”

“Tôi nhìn thấy loại đàn ông không biết xấu hổ như anh là thấy buồn nôn, ấy thế mà ngày nào cũng làm bộ giả tạo, cho ai xem đấy?”

Advertisement

“Phụ nữ tệ thì gọi là giày nát, còn loại đàn ông thối nát như anh thì gọi là gì? Tất rách à?”

Giọng nói sắc bén và điên cuồng của Quan Lâm Lâm vang vọng khắp hành lang đại sảnh.

Advertisement

Tất cả mọi người đều im lặng như tờ.

Ngay cả Hoắc Hoàn Vũ cùng nhìn Quan Lâm Lâm bằng ánh mắt như nhìn kẻ điên.

Nếu như không nói đến chuyện ân oán cá nhân, anh ta cũng khá khâm phục Quan Lâm Lâm đấy.

Dám nói Lý Thần như thế thì đúng là chán sống rồi.

Người trước đó nói với Lý Thần như vậy có lẽ bây giờ mồ đã xanh cỏ rồi!

Còn Quan Lâm Lâm này dường như đã hoàn toàn buông xõa bản thân.

Cô ta không còn quan tâm tới bất cứ thứ gì nữa, chỉ vào Hoắc An Lan nói: “Cô cho rằng thằng cha ở bên cạnh mình ưu tú lắm sao? Anh ta đang giả vờ đấy!”

“Cô không biết sao? Anh ta ngoài cô ra còn có một người phụ nữ khác, tên là Tô Vãn Thanh! Còn cô chẳng qua chỉ là một cái lốp dự phòng mà thôi!”

Khuôn mặt của Quan Lâm Lâm đầy phẫn nộ và kh0ái cảm điên cuồng, dường như chỉ cần cô ta có thể bôi đen danh dự của Lý Thần, cô ta sẽ vui đến mức không kiểm soát được.

“Đúng là nực cười chết mất, đường đường là thiên kim tiểu thư nhà họ Hoắc lại bị một gã đàn ông nội địa lòe, làm ‘tiểu tam’ mà không hay biết, tự thấy xấu hổ không?”

Sắc mặt Quan Chi Đống xám xịt như tro tàn, đến cả khuôn mặt của Nhan Bân cũng tái mét.

Bọn họ biết rằng xong đời rồi.

Vẻ mặt của Hoắc An Lan rất bình tĩnh, trong sâu thẳm đôi mắt của cô ấy hiện lên một tia lạnh lùng đến tận xương tủy.

“Hoắc Hoàn Vũ, anh chết rồi à?”, Hoắc An Lan lạnh nhạt nói.

Hoắc Hoàn Vũ lập tức linh động, không nói lời nào, bóp chặt cổ họng của Quan Lâm Lâm, cười khẩy nói: “Mày đúng là rất thích chết đấy!”

Lúc này, Quan Chi Đống biết mọi chuyện không ổn rồi vội vàng lao tới hét lớn: “Cậu Hoắc, đừng, tuyệt đối đừng mà, nể mặt nhau chút đi”.

Hoắc Hoàn Vũ đẩy Quan Chi Đống ra, cười lạnh nói: “Nể mặt ông ấy hả? Ông là cái thá gì? Có sức cầu xin tôi không bằng dạy dỗ tốt đứa con gái này của ông cho sớm sủa vào”.

Lúc này, Lâm Lang Thiên đột

20221124025157-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 492: Lâm Chấn Bân ông ta thì có cái rắm gì?


“Bữa cơm này dù sao cũng do nhà họ Hoắc các người làm chủ, chúng tôi đều là khách. Chủ lại ra tay đánh khách ở đây như này thì thật là quá quắt. Có chuyện gì chi chằng đợi ăn xong bữa cơm rồi nói, ông cụ vẫn còn đang đợi ở bên trong”, Lâm Lang Thiên nói.

Hoắc Hoàn Vũ cười gằn một tiếng, nói: “Bớt nhiều lời trước mặt tôi đi, anh nói đợi là đợi à? Anh là cái củ hành khô gì?”

Sắc mặt Lâm Lang Thiên trùng xuống, lộ ra vẻ kích động, lạnh lùng nhìn Hoắc Hoàn Vũ nói: “Trưởng bối vẫn còn ở đây, không đến lượt anh lên tiếng dạy dỗ người khác!”

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ đang định nói thì Lý Thần đã bước tới vỗ vào vai anh ta, ý bảo anh ta bỏ tay ra.

Hoắc Hoàn Vũ mặc dù không muốn nhưng lời của Lý Thần anh ta nhất định phải nghe theo, hừ lạnh một tiếng rồi buông tay khỏi cổ Quan Lâm Lâm.

Advertisement

Nhưng Hoắc Hoàn Vũ vừa mới buông tay được một giây, giây sau một cái tát đã đập vào mặt của Quan Lâm Lâm.

Là Lý Thần tát.

Quan Lâm Lâm kêu lên một tiếng, lúc trước Hoắc Hoàn Vũ đánh vào má trái, lần này Lý Thần lại đánh vào má phải, lập tức khiến khuôn mặt của cô ta sưng vù như đầu heo, ánh mắt ai oán nhìn chằm chằm Lý Thần.

Nhưng nhìn thấy ánh mắt lãnh đạm của Lý Thần, sự nhục nhã và sợ hãi của Quan Lâm Lâm lập tức bị thu lại.

“Cái tát này là dạy dỗ cô vì nói năng linh tinh”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

Nói xong anh không buồn nhìn Quan Lâm Lâm, xoay người nói với Hoắc Chấn Châu và Lâm Chính Bân: “Hai vị, đến giờ rồi, hay là chúng ta vào trong sảnh Hoàng gia đã rồi nói tiếp?”

Lời nói của Lý Thần làm cho bầu không khí dịu đi một chút.

Hoắc Chấn Châu mỉm cười, dắt Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc An Lan vào trước.

Lâm Chính Bân dắt Lâm Lang Thiên theo sát phía sau.

Khi đi qua Lý Thần, Lâm Chính Bân dừng lại, nghiêm túc nhìn Lý Thần, đột nhiên cười nói: “Khi nào có thời gian rảnh có hứng thú tới nhà tôi chơi không?”

Những lời này khiến cho biểu cảm của những người xung quanh đều trở nên kỳ lạ.

Đây là ý gì?

Lôi kéo Lý Thần?

Hay chỉ đơn thuần muốn đối đầu với nhà họ Hoắc?

Hoắc Chấn Châu vẫn chưa đi xa nghe xong chỉ mỉm cười, hoàn toàn không quan tâm, đi thẳng về phía đại sảnh.

Nếu như thủ đoạn này của Lâm Chính Bân có ích, vậy thì Hoắc Chấn Châu ông ấy đừng có lăn lộn ở đời làm gì nữa.

Hơn nửa nhà họ Hoắc và Lý Thần không chỉ đơn giản là quan hệ đồng minh như thế giới bên ngoài nghĩ, sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, bây giờ nhà họ Hoắc và Lý Thần đã trở thành một rồi.

Người khác không nói, như ba đại gia tộc ở Hồng Kông đều cho rằng động vào Lý Thần là động vào nhà họ Hoắc.

Hay nói cách khác, Hoắc Chấn Châu ông ấy có một cô con gái xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, Lâm Chấn Bân ông ta thì có cái rắm gì?

Ngược lại hai người Quan Chi Đống và Nhan Bân lại nhìn Lý Thần bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.

Bọn họ không thể ngờ rằng Lý Thần lại ưu tú đến mức khiến cho Lâm Chính Bân phải đích thân nói lời mời.

Đừng nói là những người đồng trang lứa, tư cách như vậy, cho dù là hai người họ cùng thế hệ với Lâm Chính Bân cũng chưa từng được hưởng qua.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 493: Lời này không có bất kỳ vấn đề gì


Sau khi Lâm Chính Bân nói xong thì nhìn chằm chằm Lý Thần, như thể đang rất mong đợi câu trả lời của anh.

Lý Thần không tỏ ra quá ngạc nhiên, mỉm cười nói: “Cảm ơn lời mới của chú Lâm, nhưng gần đây công việc bận bịu quá, đợi khi nào có thời gian, tôi nhất định sẽ tới nghe nhà nghe chú Lâm chỉ bảo”.

Lời này không có bất kỳ vấn đề gì.

Advertisement

Mặc dù đã cho trưởng bối Lâm Chính Bân đủ thể diện, nhưng không đồng ý lời mời của ông ta.

Nói chuyện là một nghệ thuật, và Lý Thần rõ ràng đã đạt được thành tựu hoàn hảo trong nghệ thuật này.

Advertisement

Việc Lâm Chính Bân bị Lý Thần từ chối dường như không nằm ngoài dự đoán, ngược lại ông ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho sự từ chối quyết đoán này của Lý Thần.

Nhưng những lời nói giữ thể diện cho trưởng bối như thế này khiến Lâm Chính Bân đánh giá cao hơn về Lý Thần.

Sau đó Lâm Chính Bân mỉm cười, nhiệt tình vỗ vai Lý Thần, nói: “Giỏi lắm, thế hệ trẻ coi như cậu là người dẫn đầu rồi, vậy thì tôi sẽ chờ tin tốt của cậu”.

Nói xong Lâm Chính Bân đi tiếp.

Dù sao thì địa vị của ông ta cũng ngang hàng với Hoắc Chấn Châu, không thể quá để ý với hậu bối như Lý Thần được.

Trong mắt Lâm Chính Bân, những chuyện trước đây mà Lý Thần và Lâm Lang Thiên gây gổ với nhau chẳng qua chỉ là chuyện cãi vã của trẻ con, không đáng nhắc tới.

Lính với lính, tướng với tướng, không có lý do gì mà ông ta lại tự mình xuống tay xử lý Lý Thần cả.

Đi ngay sau Lâm Chính Bân, Lâm Lang Thiên trước khi đi cong môi, trầm giọng nói một câu: “Không biết tốt xấu”.

Trên mặt Lý Thần vẫn nở nụ cười bình tĩnh, coi như không nghe thấy.

Sau khi nhà họ Hoắc và nhà họ Lâm rời đi, ở đây chỉ còn lại ba người: Quan Chi Đống, Nhan Bân, Quan Lâm Lâm.

“Ba vị, mời vào”, Lý Thần bình tĩnh nói với Quan Chi Đống và Nhan Bân.

Sắc mặt Quan Chi Đống thay đổi, ánh mắt xót xa nhìn đứa con gái đang trong bộ dạng khó coi vô cùng, hít sâu một hơi, nói: “Bữa cơm tiếp theo chúng tôi định không tham gia nữa”.

Lý Thần nhẹ giọng hỏi: “Nếu đã đến rồi, vào ngồi đi thì có sao đâu?”

Trên mặt Quan Chi Đống lộ ra vẻ phức tạp, nói: “Tiểu Hạ vẫn còn đang trong bệnh viện, bây giờ phải tiến hành phẫu thuật, con gái của tôi hôm nay lại rơi vào tình trạng này, thật sự không phù hợp xuất hiện trước mặt hai ông cụ”.

Lý Thần dửng dưng nhìn Quan Chi Đống, nói: “Nếu như đã chọn đội thì không có cách nào để hối hận, bây giờ rút lui, ông cho rằng mình có thể trở thành người ngoài cuộc được sao?”

Quan Chi Đống tức giận nói: “Vậy cậu muốn thế nào? Lẽ nào nhất quyết sống chết bằng được sao?”

Lý Thần cười nói: “Câu nói này có phải là hơi nặng quá không? Con người tôi thích

20221124025242-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 494: Đã hàng chục năm không gặp, gần đây thế nào?”


Lý Thần tự vấn rằng anh chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ ức h**p người khác. Luôn giữ thái độ người không phạm ta thì ta không phạm người.

Thế nhưng điều đó không có nghĩa là anh là người tốt thừa.

Đối với những kẻ luôn hận mình từ tận xơơng tủy thì nếu không dìm chết, chắc chắn sẽ để lại hậu họa khôn lường.

Advertisement

Huống hồ là gia tộc như nhà họ Quan và nhà họ Nhan, thuộc những kẻ có tiền, có thế, lúc nào cũng có thể tạo ra rắc rối và những điều đáng ghê tởm cho mình.

Giờ anh phát lòng tốt tha cho Quan Lâm Lâm và Nhan Bân thì hai người này chắc chắn cũng sẽ không cảm ơn anh mà ngược lại còn tìm cơ hội báo thù hơn nữa.

Advertisement

Đánh rắn không chết thì ngược lại sẽ bị rắn hại. Vì vậy nếu đã đánh thì đánh cho tới khi đối phương không còn năng lực phản kháng và báo thù nữa mới thôi.

Nghe Lý Thần nói vậy, biểu cảm của Nhan Bân và Quan Chi Đống trở nên vô cùng đặc sắc.

Có sự hối hận cũng có sự không cam tâm, nhưng nhiều hơn cả vẫn là sự phẫn nộ.

Theo như họ thấy thì câu nói của Lý Thần đã thực sự thể hiện rằng anh không coi họ ra gì.

“Nếu cậu đã cảm thấy cậu sẽ bóp ch3t được hai nhà chúng tôi thì đi làm đi”, Nhan Bân biểu cảm trở nên bình tĩnh, lạnh lùng nói với Lý Thần.

Lý Thần cười, quay người đi về sảnh Đế Vương.

Mở cánh cửa phòng, cảnh tượng nguy nga lộng lẫy của phòng Đế Vương với đám đông ngồi rải rác trên ghế và chiếc bàn đã được sửa sang lại sau khi xảy ra xung đột vào tối qua, hoàn toàn không nhận ra bất kỳ dấu vết gì.

Phía bên này khi tới nơi thì Lý Thần cũng phát tin đi.

Đương nhiên ông cụ không thể ở trong khách sạn đợi người khác, vì vậy cần mọi người có mặt đông đủ thì ông cụ của hai nhà mới tới.

Hơn mười phút, Lý Thần nhận được tin tức, sau đó thông báo cho Hoắc Chấn Châu và Lâm Chính Bân, ba người cùng xuống lầu.

Trên đường đi, Lý Thần và Hoắc Chấn Châu nói chuyện hết sức vui vẻ, chỉ có Lâm Chính Bân là không nói lời nào, sắc mặt lạnh băng nhìn hai người.

Đi xuống lầu, ba người đợi một lúc, hai chiếc xe một trước một sau đồng thời có mặt.

Ông cụ Hoắc và ông cụ Lâm đồng thời bước xuống xe, Hoắc Chấn Châu và Lâm Chính Bân cũng bước tới bên cạnh ông cụ nhà mình.

Đây là lần đầu tiên Lý Thần nhìn thấy ông cụ nhà họ Lâm. Theo tuổi tác thì ông cụ lớn hơn ông Hoắc tầm sáu, bảy tuổi, hơn nữa cũng rất thọ. Ở kiếp trước, ông cụ này đã sống tới một trăm linh năm tuổi mới qua đời.

Hiện tại ông cụ hơn tám mươi tuổi này vẫn vô cùng quắc thước, dù tóc bạc đầy đầu nhưng trông không hề già nua.

Câu nói cao tuổi nhưng rắn rỏi đúng là dành để nói cho ông cụ nhà họ Lâm này.

Ông cụ nở nụ cười, đi tới trước mặt ông cụ Hoắc, chủ động đưa tay ra: “Đã hàng chục năm không gặp, gần đây thế nào?”

Ông cụ Hoắc cũng nở nụ cười rạng rỡ, vừa cảm thán vừa xuýt xoa, bắt tay ông cụ Lâm và nói: “Đúng vậy, chớp mắt đã mấy chục năm rồi”.

“Chúng ta đều già cả rồi, đi lại cũng không tiện, ông ở Yến Kinh tôi ở Hồng Kông, nếu như không phải có cơ hội này thì không biết tới khi nào mới có thể gặp mặt”

Ông cụ Lâm cũng cười nói: “Tuổi của chúng ta, có thể sống được ngày nào thì coi là hời ngày đấy. Gặp mặt càng lúc càng ít, không ai biết được lần gặp nào là lần từ biệt. Mấy chục năm rồi, những người cùng trang lứa với chúng ta từng người ra đi, còn lại cũng không nhiều”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 495: Nh mắt không giấu nổi vẻ đố kỵ


Ông cụ Hoắc kéo Lý Thần, cười nói: “Nói ra nếu không có thế hệ này và lần tổ chức tiệc tối đẹp như thế này thì tôi cũng không có cơ hội tới Yến Kinh nữa. Hơn nữa, bữa cơm này còn do cậu ấy tổ chức”.

Ông cụ Lâm nhìn Lý Thần, không đợi ông cụ lên tiếng thì Lý Thần đã cung kính nói: “Chào ông, cháu tên Lý Thần”.

Ông cụ cười và gật đầu hài lòng, thân mật nói: ‘Được lắm, đã nghe qua tên của cậu, lần này buổi tiệc tổ chức đẹp lắm. Đáng tiếc tôi đang dưỡng bệnh, không tiện tới, nhưng một vài người bạn của tôi đều nhắc tới tên cậu đấy, khá lắm.”.

Advertisement

Lý Thần cười nói: “Buổi tiệc đúng là rất thành công nhưng công lao không phải của một mình cháu. Dù sao thì cũng có rất nhiều đồng sự cùng nỗ lực. Phía trên quan tâm cùng sự lãnh đạo tận tình mới có thể tổ chức thành công. Cháu tài mọn, cũng không dám nhận lấy công lao”.

Advertisement

Ông cụ cười ha ha đầy vui vẻ: “Người như cậu phù hợp đi làm chính phủ chứ không nên đi làm kinh doanh”.

Sau khi hàn huyên vài câu, Lý Thần bèn tìm cơ hội chủ động nói chuyện: “Bên ngoài gió lớn, chi bằng mời hai ông đi lên từ từ nói chuyện?”

Cả ông cụ Hoắc và ông cụ Lâm đều vui vẻ đồng ý.

Đoàn người đi vào bên trong khách sạn, bao gồm cả giám đốc khách sạn InterContinental bình thường đến tư cách gặp mặt cũng không có thì lúc này cũng đã bị khí thế của đoàn người này chèn ép tới mức lạ lùng.

Biết được thân phận của hai ông cụ thì bọn họ thầm cảm thấy kinh ngạc. Họ biết rằng những vệ sĩ trông bình thường kia ai cũng là lính ngự lâm, tuyệt đối không thể xốc nổi nếu không người ta đủ tư cách để giết bất cứ ai một cách hợp pháp.

Họ nhìn qua vai của đoàn lính ngự lâm, thấy hai ông cụ đang cười nói vu vẻ, đến ngay cả những nhân vật tầm cỡ như Lâm Chính Bân và Hoắc Chấn Châu thì lúc này cũng chỉ là vãn bối đi phía sau mà thôi.

Vậy mà người nói chuyện với hai ông cụ lại là một người trẻ tuổi như Lý Thần.

Cảnh tượng này khiến cho quản lý của khách sạn Intercontinental phải nhớ kỹ cái tên Lý Thần đồng thời thầm cảnh giác đây không phải là người mà ai cũng có thể đắc tội được.

Trên đường đi, hai ông cụ cười nói hào hứng, thậm chí còn không hề để lộ ra cảm giác cả hai nhà đang có xung đột kịch liệt.

Trong lời nói cũng không hề có sự chọc ngoáy như người khác tưởng tượng, cái gì mà trong lời nói chứa sự đâm chọc đều không có.

Họ đơn thuần chỉ là những người già lâu ngày không gặp nhau.

Lý Thần đứng bên cạnh lẳng lặng lắng nghe, thi thoảng thêm vào một vài câu, bầu không khí khá là hòa hợp.

Đứng phía sau, Hoắc Chấn Châu và Lâm Chính Bân đến cơ hội nói chen vào cũng không có chỉ cười lạnh lùng và liếc nhìn nhau…

Chỉ có điều Lâm Chính Bân nhìn bóng dáng nói chuyện hòa hợp giữa Lý Thần và hai ông cụ thì ánh mắt không giấu nổi vẻ đố kỵ.

Một bảo bối như thế này, Hoắc Chấn Châu có thể tìm thấy ở đâu chứ?

Cùng tuổi đó, nghĩ tới vẻ hèn kém của con trai mình, Lâm Chính Bân bỗng cảm thấy khó chịu.

Nhưng điều may mắn là Lý Thần mang họ Lý chứ không phải họ Hoắc, nếu không thì ông ta thật sự sẽ rất đau đầu.

Sau khi vào phòng Đế Vương, tất cả mọi người có mặt đều dứng dậy đi tới đón hai ông cụ.

Nhất là Quan Chi Đống và Nhan Bân, khi bọn họ nhìn thấy Hoắc Chấn Châu và Lâm Chính Bân đều chỉ có thể đứng phía sau mà người đứng bên cạnh hai ông cụ lại là Lý Thần thì bỗng cảm thấy tim đập thình thịch.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 496: H�? Thái Đấu là ai chứ?


Hai ông cụ này là ai chứ.

Nói là bảo vật quốc gia cũng không hề ngoa.

Lý Thần có lộc lá gì mà lại có thể được hai ông cụ cưng như vậy?

“Đều tới cả rồi à”.

Advertisement

Ông cụ Lâm cười vui vẻ nói, nhìn Nhan Bân và hỏi: “Nhan Bân phải không?”

Nhan Bân không ngờ ông cụ lại gọi tên mình bèn vui vẻ bước tới hai bước, cung kính nói: “Chào ông, là Nhan Bân đây ạ”.

“Ông cụ gật đầu nói: “Việc kinh doanh của anh mấy năm qua phát triển khá lắm, có cống hiến rất quan trọng cho nền kinh tế địa phương. Nhất là phân hội tại Hỗ Thị của anh, nghe nói tiền nộp thuế đã lên tới hàng tỉ tệ rồi nhỉ?”

Advertisement

Nhan Bân vội vàng nói: “Đều là do môi trường và cấp trên có chính sách tốt mới cho chúng tôi có cơ hội để phát triển, cảm ơn ông đã quan tâm”.

Ông cụ Lâm chỉ vào Nhan Bân và cười nói với ông cụ Hoắc: “Ông xem, đây chính là lực lượng chính trong giới kinh doanh nội địa của chúng tôi, cũng khá lắm”.

Ông cụ Hoắc nói với vẻ ý vị: “Hồ Thái Đấu là gì của anh?”

Nhan Bân trở nên nghiêm túc, cung kính trả lời: “ông Hồ là lãnh đạo tinh thần của hộ chúng tôi. Mặc dù ông ấy tuổi đã cao, không quản lý công việc nữa nhưng vẫn là hội trưởng danh dự của hội. Tôi là đệ tử của ông ấy”.

Ông cụ Hoắc gật đầu, không buồn quan tâm tới thái độ cung kính của Nhan Bân mà chỉ quay qua nói với ông cụ Lâm: “Ông Hồ giảo hoạt lắm, lúc xưa nói là tặng tôi một hộp trà từ cây trà gốc Đại Hồng Bào mà giờ vẫn chưa tặng. Tôi vẫn nhớ đấy. Lần sau mà gặp, nhất định ông phải đòi cho tôi nhé”.

Ông cụ Lâm cười nói: “Hóa ra hai người còn có chuyện đó nữa à?”

Ông cụ Hoắc dẫn ông cụ Lâm vào chỗ ngồi: “Chuyện của nhiều năm trước rồi, ông ta làm kinh doanh bị lừa, bị người ta bắt cóc, là tôi chuộc về đấy”.

Ông cụ Lâm cũng nói với vẻ sâu xa: “Đó là ơn cứu mạng đấy, cái ông Hồ này, xem ra đúng là không biết trước biết sau rồi”.

Nhan Bân đứng bên cạnh cùng với Quan Chi Đống đều mềm nhũn chân.

Hồ Thái Đấu là ai chứ?

Thương gia hàng đầu trong hội. Khi ông ta còn tung hoành thế giới thì Nhan Bân và Quan Chi Đống vẫn còn là những thằng nhóc đấy.

Giờ đây mặc dù Hồ Thái Đấu đã nghỉ hưu nhưng môn sinh vẫn trải rộng khắp nơi, bọn họ chẳng qua chỉ là hai môn sinh cỏn con của ông ta mà thôi.

Sau khi hai ông cụ ngồi vào chỗ ngồi thì những người khác cũng ngồi xuống theo địa vị và thân phận.

Với tình huống như thế này, vị trí ngồi không thể tùy tiện được.

Hai ông cụ ngồi ở vị trí chính giữa. Bên trái của ông cụ Hoắc lần lượt là Hoắc Chấn Châu, Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc An Lan.

Và bên trái của ông cụ Lâm cũng là Lâm Chính Bân và Lâm Lang Thiên.

Nhan Bân và Quan Chí Đông cùng Quan Lâm Lâm không ngờ lại ngồi cùng bên với nhà họ Lâm.

Và dù Lý Thần là người chủ trì nhưng lại ngồi ở vị trí cuối cùng.

Nên bên trái của anh là Hoắc An Lan còn bên phải là Quan Lâm Lâm.

Nhìn thấy sắp xếp vị trí như vậy, Quan Lâm Lâm đột nhiên đứng dậy lạnh mặt nói: “Con không muốn ngồi cùng tên rách rưới này”

Vừa nói Quan Lâm Lâm dường như cố tình không nhìn thấy ánh mắt như muốn nuốt sống cô ta từ Quan Chi Đống và Nhan Bân.

Quả nhiên sự đố kỵ khiến con người ta phát điên, thù hận đã che đi tâm trí của người khác.

Cô ta nhìn ông cụ Hoắc và lên tiếng: “Thưa ông, ông là người

20221124025345-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 497: “Tình cảm gì của tôi?”


Bầu không khí của bữa ăn trở nên vô cùng quỷ dị.

Nhất là hai bố con Lâm Chính Bân và Lâm Lang Thiên, họ đều nhìn Quan Lâm Lâm với anh mắt vô cùng phức tạp.

Lâm Chính Bân nhìn Quan Lâm Lâm rồi lại nhìn Lý Thần, đột nhiên thầm cảm ơn Lý Thần.

Advertisement

Nếu như không phải Lý Thần thì hôn sự giữa Lâm Lang Thiên và Quan Lâm Lâm không biết chừng đã thành rồi. Nhưng nếu lấy một cô gái óc bằng quả nho này về thì đúng là sẽ náo loạn mất.

May quá! Quá may!

Lâm Chính Bân thở phào vì thấy may mắn.

Advertisement

Còn Lâm Lang Thiên thì nhìn Quan Lâm Lâm bằng ánh mắt như nhìn thần tiên vậy.

Lúc trước nói ở bên ngoài thì cũng thôi.Vậy mà giờ trước mặt hai ông cụ, còn dám nói ông cụ Hoắc là cả đời anh minh mà lại bị Lý Thần lừa gạt.

Nói trắng ra, Lâm Lang Thiên không hề có gan làm như vậy.

Quan Lâm Lâm không chỉ nói, mà còn nói một cách tuyệt đối. Cô ta dường như phát ti3t ra toàn bộ, dù có chết cũng phải đấu nhau với Lý Thần.

Quan Chi Đống thật chỉ muốn tát chết con gái ngay lập tức, nhưng ông ta không thể, cũng không dám.

Vào lúc then chốt như thế này, ông cụ Hoắc chưa lên tiếng thì không ai dám nói cả.

Ngoài trừ một người ngoại lệ.

Đó là Hoắc An Lan.

Hoắc An Lan chậm rãi nhìn Quan Lâm Lâm, sau đó nói với vẻ khinh thường: “Cô là ai?”

Quan Lâm Lâm nhìn chăm chăm Hoắc An Lan, tưởng rằng cô ấy đã dao động nên lập tức trở nên hào hứng: “Tôi tên Quan Lâm Lâm, là bạn học khoa MBA cùng trường đại học Yến Kinh với Tô Vãn Thanh, nên tôi biết những chuyện xấu xa của cái tên tên là Lý Thần này!”

“Nếu như không có tôi thì tất cả mọi người đều bị che mắt rồi. Tôi đang giúp mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của anh ta!”

“Anh ta chính là đồ tồi bắt cả hai tay, dựa vào cái gì mà có được sự xem trọng của cô Hoắc chứ?”

“Anh ta cũng xứng sao?”

Quan Lâm Lâm nói như bắn súng, thậm chí không cả ngắt hơi. Sau khi nói xong, cô ta nhìn Lý Thần, hi vọng sẽ nhìn thấy vẻ xấu hổ và tức giận của anh.

Thế nhưng Lý Thần chỉ gửi cho Quan Lâm Lâm vẻ mặt điềm tĩnh, thậm chí còn có chút vui vẻ giống như đang thưởng thức trò hề vậy.

Hoắc An Lan lên tiếng: “Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu, cô chỉ cần trả lời tôi cô là ai là được, nói nhiều như vậy có nghĩa lý gì không?”

Vẻ điên cuồng trên khuôn mặt Quan Lâm Lâm bỗng nhiên cứng lại, cô ta nói với Hoắc An Lan với vẻ không dám tin: “Lẽ nào cô không giận sao, anh ta đã lừa gạt tình cảm của cô!”

“Tình cảm gì của tôi?”, Hoắc An Lan hỏi ngược lại.

Quan Lâm Lâm tái mặt.

Từ đầu đến cuối, Hoắc An Lan chưa từng nói cô và Lý Thần có sự mập mờ gì.

Tất cả đều là do Quan Lâm Lâm tự suy đoán vả cảm nhận dựa vào trực giác của một cô gái.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 498: “Tôi và Lý Thần chỉ là bạn tốt


Nhưng cô ta tin trực giác của mình. Cô ta có thể nhận ra chắc chắn là Hoắc An Lan có tình ý với Lý Thần.

Ánh mắt mà người con gái nhìn người mình thích ấy cô ta hiểu rất rõ vì cô ta cũng là con gái.

Đó chính là ánh mắt khi Hoắc An Lan nhìn Lý Thần.

Advertisement

Chăm chú và say mê. Đó chính là biểu hiện của một người đã rơi vào lưới tình.

Nhưng cô ta thật không ngờ, Hoắc An Lan lại chất vấn mình trước đám đông như vậy?

“Tôi và Lý Thần chỉ là bạn tốt. Tô Vãn Thanh là bạn gái của anh ấy. Chuyện này tôi đã sớm biết rồi, hơn nữa tôi và Tô Vãn Thanh cũng có mối kết giao không tệ. Cô ấy là một người tốt”.

Advertisement

Giọng nói của Hoắc An Lan chậm rãi vang lên.

“Tôi rất cảm ơn sự nhiệt tình của cô, nhưng với hành động vừa rồi của mình thì tôi thật sự không nhận ra bất cứ ý tốt nào từ cô cả, ngược lại tôi chỉ thấy cô đang mượn chuyện này để công kích Lý Thần. Một kẻ tiểu nhân như cô, có tư cách ngồi ở đây sao?”

Lời nói của Hoắc An Lan khiến Quan Lâm Lâm khó chịu vô cùng.

Rõ ràng là một câu nói của cô ấy khiến cô ta không nói được gì.

Câu nói đã khiến Quan Lâm Lâm rơi vào tuyệt cảnh.

Cô ta tuyệt vọng nhìn Lâm Lang Thiên, hi vọng có thể nhận được chút giúp đỡ từ người bạn trai của mình.

Nhưng Lâm Lang Thiên chỉ nhìn chăm chăm vào bàn ăn phía trước với bộ dạng như không liên quan tới mình.

Lúc này, dù là Lâm Chính Bân thì cũng không còn ra ám hiệu gì cho Lâm Lang Thiên nữa.

Trước mặt hai ông cụ mà làm loạn như thế này, dù ông ta muốn lôi gQuan Chi Đống và Nhan Bân cùng lên thuyền chiến thì giờ cũng không còn phù hợp nữa.

Thậm chí, ông cụ Lâm có khi sẽ vì chuyện này mà nghi ngờ con mắt và năng lực của ông ta.

Sự im lặng của Lâm Lang Thiên khiến tia hi vọng cuối cùng của Quan Lâm Lâm đã bị cắt đứt.

Khoảnh khắc này, cô ta như bị rơi xuống đáy vực, nhìn ánh mắt thản nhiên của Hoắc An Lan cùng biểu cảm chế giễu của Hoắc Hoàn Vũ thì Quan Lâm Lâm biết rằng cô ta đã từ đẩy mình xuống vực rồi.

Sợ hãi, hối hận, không cam tâm cùng sự phẫn nộ tất cả đều trỗi dậy trong cô. Cả người Quan Lâm Lâm run rẩy.

Quan Chi Đống và Nhan Bân ngồi tại chỗ với khuôn mặt tái mét, không nói được một câu nào.

Lúc này, ông cụ Hoắc mới lên tiếng. Giọng ông ấy điềm đạm nhưng không còn vẻ nhân từ và hiền hòa nữa mà vô cùng lạnh lùng.

“Cô bé này, trên mặt bị thương rồi, nên đi tới bệnh viện xem sớm thì hơn”.

Một câu nói phát ra như lời ra lệnh.

Quan Chi Đống và Nhan Bân như nhận được đặc ân, vội vàng đứng dậy: “Đúng vậy ông Hoắc, con bé nhà chúng tôi đúng là nên đi bệnh viên, chúng tôi xin phép đi trước, đi ngay ạ”.

Vừa nói, Quan Chi Đống vừa kéo Quan Lâm Lâm đi ra ngoài cửa.

Quan Lâm Lâm đột nhiên điên cuồng giãy giụa: “Con không đi, dựa vào cái gì chứ? Lý Thần chỉ là đồ cặn bã, anh ta dựa vào cái gì mà ngồi lên đầu của con? Bởi vì bọn họ có tiền có quyền sao? Con không đi.

Bốp!
 
Vận May Đổi Đời
Chương 499: Ông nuốt trôi cục tức này sao?”


Quan Chi Đống đưa tay lên tát Quan Lâm Lâm, đôi mắt lạnh như băng và nói: “Con ngậm miệng lại!”

Quan Lâm Lâm khóc nức nở, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng và bị Quan Chi Đống cùng Nhan Bân kéo đi.

Advertisement

Cho tới khi đi ra ngoài khách sạn, ngồi vào trong xe thì Quan Chi Đống và Nhan Bân mới nới lỏng tay ra.

Quan Chi Đống nhìn con gái khóc nức nở rồi nhìn Nhan Hạ vẫn đang đợi làm phẫu thuật trong bệnh viện thì đột nhiên thở dài: “Đúng là chúng ta không nên tới Yến Kinh!”

Advertisement

“Giờ con trai tôi nằm trong bệnh viện như một kẻ tàn phế, con gái ông thì giống như một kẻ điên, chúng ta đúng là đã gây rắc rối lớn rồi!”

Nhan Bân nghiến răng, đôi mắt ánh lên vẻ độc hận và tức giận nói: “Tất cả đều do thằng Lý Thần, nếu không phải nó thì sự việc đã không tới bước này!”

Quan Chi Đống lấy lại bình tĩnh: “Ông Nhan, dù như vậy thì chúng ta cũng có thể làm được gì chứ. Phía sau Lý Thần có nhà họ Hoắc. Ông không thấy cái thái độ mà ông cụ Hoắc đối xử với nó sao? Đến cháu rể Hoắc Hoàn Vũ còn không nhận được sự đãi ngộ như thế. Chúng ta có thể làm gì chứ?”

Nhan Bân nghiến răng nói: “Nhà họ Hoắc cũng không thể nào trông chừng nó cả đời. Dù sao nó cũng ở đây, nhà họ Hoắc thì ở Hồng Kông, rất nhiều sự việc không thể nào can thiệp được”.

“Hơn nữa, nhà họ Hoắc thì đã làm sao? Các môn phái địa phương đủ để khiến họ đau đầu rồi, nhà họ Lâm cũng không dễ gây sự mà”.

Quan Chi Đống nhanh nhạy bèn thấp giọng hỏi: “Ý của ông là?”

Nhan Bân nhìn Quan Chi Đống bằng ánh mắt sâu xa và trầm giọng: “Ông nuốt trôi cục tức này sao?”

Quan Chi Đống nhìn con gái đã hoàn toàn phát điên của mình, vừa thương xót vừa tức giận bèn nghiến răng nói: “Ông nói đi! Chúng ta phải làm sao?”

Hiện tại nhà họ Hoắc vẫn còn ở Yến Kinh, hơn nữa đang là lúc các tập đoàn Hồng Kông và các môn phái địa phương đấu đá ác liệt nhất, chúng ta tuyệt đối không thể chen vào”.

“Không những không thể chen vào mà còn phải lập tức rời khỏi Yến Kinh. Bởi vì Hoắc Chấn Châu có thể sẽ gây rắc rối cho chúng ta. Cái tên đó, hai mươi năm trước là cậu ấm có tiếng, tới giờ con trai ông ta còn chưa được bằng một nửa ông ta đấy”.

Đôi mắt Nhan Bân ánh lên vẻ thâm độc. Ông ta tiếp tục nói: “Quay về Hỗ Thị trước. Chúng ta không có cách nào với nhà họ Hoắc cả vì dù sao nơi đây cũng là vùng đất của họ chứ không phải là Hồng Kông - nơi họ không thể một tay che trời”.

“Muốn đối phó với Lý Thần thì có rất nhiều cách. Tạm thời không ra tay với nó, nhưng cái đứa con gái tên là Tô Vãn Thanh kia, trước đây Tiểu Hạ theo đuổi cô ta, tôi cũng đã từng tìm hiểu nên biết rõ”.

“Tô Vãn Thanh đã rời khỏi Yến Kinh, Lý Thần lại đang ở Yến Kinh. Nhân cơ hội này, chúng ta hoàn toàn có thể ra tay với Tô Vãn Thanh.

Nghe Nhan Bân nói vậy, đôi mắt Quan Chi Đống càng lúc càng sáng lên, cảm giác như đây là một ý hay”.

“Còn một điểm nữa, lai lịch của Tô Vãn Thanh là thế nào?”, Quan Chi Đống cẩn thận hỏi.

20221125140051-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Bottom