Ngôn Tình Trùm Trường Thích Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 60: 60: Nghe Rồi


Ba Niên sau khi nhận được thông báo của bệnh viện thì hấp tấp chạy tới, xem xét tình trạng của Niên Nhĩ Lạc xong rồi mới quay qua cảm ơn Mẫn Doãn Kiệt vài câu, còn muốn hậu tạ anh ta nữa.
Nhưng Mẫn Doãn Kiệt lại trưng ra dáng vẻ vô cùng khách sáo, mỉm cười vô cùng lịch sự với ba Niên, bảo với ông rằng chỉ là chuyện nên làm thôi.
Ba Niên nghe thấy thế, ánh mắt của ông nhìn Mẫn Doãn Kiệt lại càng thêm sáng rực.
Đúng là một cậu trai tốt.
Niên Nhĩ Lạc được ba Niên chăm sóc, cơ thể cũng giảm bớt đau đớn được một chút, lát sau lại mơ màng ngủ thiếp đi.
Có lẽ là do dầm mưa ngoài trời quá lâu, đến nửa đêm, Niên Nhĩ Lạc bắt đầu phát sốt, ba Niên lại phải chạy qua chạy lại để chăm cô.
Niên Nhĩ Lạc hé mắt nhìn ba mình bận rộn, đáy lòng bỗng dưng nổi lên một trận xót xa.
Cũng tại mình mà ba mới khổ cực như thế này, mày đúng là cái thứ báo đời đấy Niên Nhĩ Lạc!
Phải chi mày không tồn tại...
Đầu óc vừa nảy ra ý nghĩ điên rồ đó cô lập tức giật mình, cô đưa tay vỗ vỗ mặt mình, cố gắng quên đi suy nghĩ đó, phải giữ cho bản thân tỉnh táo.
Không được nghĩ bậy bạ đâu Niên Nhĩ Lạc, không được...

[...]
Bởi vì đang phải nằm viện cho nên vào những ngày diễn ra kì thi tiếp theo, Niên Nhĩ Lạc đều vắng mặt.
Cơ thể cô trước đó đã khá yếu ớt, bây giờ lại bị đánh rồi lâm bệnh cho nên càng yếu hơn, đến đi đứng bình thường cũng khó khăn.

Cho nên Niên Nhĩ Lạc đã phải ngồi xe lăn, muốn đi đâu thì ba Niên sẽ đưa đi.
Lương Thy San ngày nào cũng đến thăm cô, cùng cô trò chuyện giải sầu.

Lạc Kim Bối thì dỗi Niên Nhĩ Lạc vì chia tay anh trai của cô nàng cho nên không tới, La Địch Noãn thì chỉ gửi lời hỏi thăm đến cô.
Không hiểu vì lý do gì, mỗi lần ngoài cửa có tiếng bước chân vọng vào, Niên Nhĩ Lạc sẽ lại bắt đầu trông mong, cuối cùng thấy được người rồi lại bắt đầu thất vọng.
Cô biết, cô đang chờ đợi Mẫn Doãn Kì tới đây.
Nhưng rồi Niên Nhĩ Lạc chợt nhận ra, mắc mớ gì Mẫn Doãn Kì phải đi thăm người đã vứt bỏ hắn cơ chứ.
Vì thế lại mỉm cười chua chát, ôm nỗi đau vào trong lòng.
Hôm đó vẫn như mọi hôm, Lương Thy San đến chơi với Niên Nhĩ Lạc, đẩy cô đi dạo trong công viên ở bệnh viện, giúp cô hưởng thụ không khí trong lành.
"Chân cậu ổn lại rồi chứ?" Lương Thy San nhìn đôi chân nhỏ nhắn của Niên Nhĩ Lạc lên tiếng hỏi.

Ngôn Tình Tổng Tài
Niên Nhĩ Lạc cũng không biết, bởi lúc bị đánh cũng có đánh vào chân, lúc gượng người chạy trốn không biết đã dồn bao nhiêu sức lực, chỉ biết khi tỉnh lại chân của cô đã yếu ớt như thế này, đi lại cũng khó khăn.
"Mình không rõ nữa."
"Vậy thì cứ từ từ, ổn rồi thì tập đi." Lương Thy San xoa xoa đầu Niên Nhĩ Lạc, cười nói với cô.

Bỗng dưng tiếng chuông di động của Lương Thy San reo lên, cô nàng lôi máy ra xem xét một chút, sau đó nghiêng đầu nói với Niên Nhĩ Lạc.
"Lạc Lạc, mình qua bên kia nghe điện thoại, cậu ở đây đợi mình nhé."
"Ừ.

Đi đi." Niên Nhĩ Lạc gật gật đầu, sau đó nâng mắt ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.
Trời xui đất khiến làm sao, không biết ở đâu ra tự dưng có một quả bóng bay tới đập vào đầu Niên Nhĩ Lạc, đầu óc cô quay mồng mồng, lát sau định hình lại mới hung dữ gào lên.
"Đứa nào chọi banh mất dạy thế hả?"
Một cậu nhóc mặt mày láo toét bước lại chỗ của Niên Nhĩ Lạc, cậu ta hất cằm nói với cô.
"Là tôi đấy! Thì sao? Cô què thì làm được cái gì?"
Tao đánh chết mẹ mày luôn chứ làm được cái gì hả?
Thế nhưng Niên Nhĩ Lạc chỉ mỉm cười thân thiện, cô khó khăn đứng dậy, dùng tay siết lại gõ lên đầu cậu bé sau đó nghiến răng.
"Đợi chị lụm trái banh về cái rồi hai đứa mình nói chuyện nha."
Tao lụm trái banh về rồi tao chọi chết con đ* mẹ mày luôn!

Niên Nhĩ Lạc khập khiễng bước qua bụi cây tìm banh, mắt thấy nó ở góc xa xa kia thì thở dài, mệt mỏi bước qua đó.
Bước lại gần nơi đó, Niên Nhĩ Lạc cơ hồ nghe được tiếng nói của Lương Thy San, cô nhặt trái banh lên sau đó đứng qua một góc chờ đợi bạn thân.
Lương Thy San có vẻ đang không vui, cô nàng chống nạnh giận dữ nói.
"Không được, Niên Nhĩ Lạc biết sẽ không chịu nổi mất."
Gì vậy? Có gì giấu tôi hả?
Chơi mà chơi giấu hả trời?
Lương Thy San im lặng nghe đầu dây bên kia nói, cô nàng nhíu mày càng thêm đậm, nghiến răng hét lên.
"Việc Mẫn Doãn Kì đính hôn với con kia không có liên quan đến Lạc Lạc nhà tôi, mắc mớ gì tôi phải kể cho cậu ấy?"
*Bụp*
"Niên Nhĩ Lạc!"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 61: 61: Lễ Đính Hôn


"Việc Mẫn Doãn Kì đính hôn với con kia tôi không có liên quan đến Lạc Lạc nhà tôi, mắc mớ gì tôi phải kể cho cậu ấy?"
*Bụp*
"Niên Nhĩ Lạc!" Lương Thy San nghe thấy tiếng động, quay đầu đã thấy Niên Nhĩ Lạc ngã xuống đất liền hoảng hốt cúp máy, sau đó thì chạy qua.

Niên Nhĩ Lạc cảm thấy bây giờ cả cơ thể của cô như không còn sức lực nữa.

Câu nói kia như một tia sét đánh mạnh lên cơ thể của cô, từng chút một khiến nó chết dần.

Sau đó Niên Nhĩ Lạc mơ mơ hồ hồ, thần trí không ổn định, cứ như thế mà ngất đi.

Lúc Niên Nhĩ Lạc lần nữa mở mắt đã là chuyện của hai tiếng sau, cô cố gắng cử động cơ thể, phát hiện cả chân tay đều vô cùng đau đớn.

Lương Thy San ngồi bên cạnh xanh mặt nhìn Niên Nhĩ Lạc, trông thấy cô đã tỉnh thì quay người qua, nhỏ giọng hỏi cô.

"Lạc Lạc, cậu thấy trong người bây giờ sao rồi?"
Trong người á? Chỉ có đau đớn, buồn bã mà thôi.

Bao nhiêu phiền muộn bây giờ đều đang đánh mạnh vào lòng cô.

Ba thì ngưng hoạt động công ty, mẹ thì từ khi về Trịnh gia một tin tức cũng không có, mà người cô yêu giờ đây đã sắp cùng người khác đính hôn.

Niên Nhĩ Lạc rất muốn khóc, nhưng cô không thể khóc được nữa.

Lương Thy San thấy Niên Nhĩ Lạc không trả lời thì càng lo lắng hơn, liên tục hỏi cô như thế nào, cảm thấy ra sao?
Nhưng Niên Nhĩ Lạc không trả lời, chỉ nâng đôi mắt đau buồn lên nhìn Lương Thy San, mấp máy môi.

"Khi nào Doãn Kì đính hôn vậy?"
Lương Thy San nghe Niên Nhĩ Lạc hỏi như thế thì không muốn trả lời, cô nàng quay mặt đi lảng tránh câu hỏi của cô.

Thế mà Niên Nhĩ Lạc lại run rẩy đưa bàn tay đang đau nhức của cô qua túm lấy áo của Lương Thy San, nhỏ giọng.

"San San, làm ơn trả lời mình đi.

"
"Xin cậu đấy.

"
"Là ngày mai.

" Lương Thy San thấp giọng, cô nàng nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Niên Nhĩ Lạc ra xoa xoa, đôi mắt lộ vẻ đau thương.

"Mình muốn đến đó.

" Niên Nhĩ Lạc bỗng dưng mở miệng.

"Để làm gì chứ?"
"Mình muốn thấy anh ấy lần cuối, trước khi anh ấy mãi mãi thuộc về người khác.

"
[! ]
Sau một đêm nài nỉ van xin, đến mức Niên Nhĩ Lạc gần như quỳ lạy Lương Thy San thì cô nàng mới đồng ý để cô đến tiệc đính hôn.

Niên Nhĩ Lạc không thể đi lại, bởi sau ngày hôm qua khi ngã xuống đất, chấn thương của cô đã nặng trở lại, cho nên cô chỉ có thể ngồi xe lăn.

Lương Thy San trang điểm nhẹ nhàng cho Niên Nhĩ Lạc khiến cô nhìn không quá xanh xao, cuối cùng thở dài mang cô ra xe rồi chạy đến lễ đường.

Đến nơi, Lương Thy San đỡ Niên Nhĩ Lạc ra xe lăn rồi đẩy vào trong, bởi có quyền hạn của Phác gia cho nên cô nàng có thể ra vào tùy thích, hơn hết là được mang theo cả người ngoài.

Niên Nhĩ Lạc ngước nhìn xung quanh nơi này, khắp được trang trí vô cùng sa hoa lộng lẫy, nhìn rất sang trọng.

Ngay trên cổng lớn của đại sảnh được treo thêm bức ảnh, mà người trong ảnh chính là Mẫu Doãn Kì, đứng bên cạnh là vị hôn thê của hắn.

Rất xinh đẹp, mang theo loại sức hút rất khó có thể diễn đạt thành lời.

Giờ phút này khi nhìn tấm ảnh đó, Niên Nhĩ Lạc lại cảm thấy trái tim mình đang dần vỡ nát.

Là cô đã phụ bạc hắn, rồi giờ đây cô đang đau khổ vì cái gì cơ chứ?
Đáy lòng có gì đó nặng trĩu, mà nó đang dần nhấn cô xuống tận cùng của sự đau thương.

Rất đau, rất khó thở.

Nhưng Niên Nhĩ Lạc vẫn cố tỏ ra bình thản, như không có chuyện gì xảy ra.

Lương Thy San đẩy Niên Nhĩ Lạc vào bên trong rồi đến phía của khách mời, sau đó để cô ngồi bên cạnh mình.

Giờ làm lễ đã đến, cánh cửa lớn kia từ từ mở ra, Mẫn Doãn Kì dáng vẻ lạnh nhạt bước vào, bên cạnh là vị tiểu thư xinh đẹp kia, tay cô ấy đang khoác lên tay hắn.

Cả hai đứng gần nhau, tạo ra một loại mị lực vô cùng cuốn hút.

Niên Nhĩ Lạc ngây ngốc nhìn gương mặt của Mẫn Doãn Kì, hắn đã ốm hơn trước rất nhiều, đôi má bánh bao cũng dần biến mất, điều này lại khiến cô càng xót xa.

Nhưng khi thấy hắn và vị tiểu thư kia trao nhau chiếc nhẫn đính ước, Niên Nhĩ Lạc bỗng dưng cảm thấy lòng cô thanh thản đến lạ, giống như mọi việc đều đã buông xuôi cả rồi.

Có lẽ, anh và cô ấy xứng đôi hơn!
Em bây giờ chỉ là một kẻ tàn phế xấu xí, một kẻ vô dụng đã phụ bạc anh.

Cho nên hãy quên em đi, sống một cuộc sống tốt hơn, anh nhé?
Lương Thy San cũng thức thời nhận ra tâm trạng của Niên Nhĩ Lạc, vì liền nói với Phác Trí Mẫn rằng cô nàng đang có việc rồi mang cô rời đi.

Trên đường trở về, tinh thần của Niên Nhĩ Lạc có vẻ tốt hơn, cô nói với Lương Thy San rằng bản thân có hơi nhớ nhà cho nên muốn cô nàng đưa mình về nhà, ngủ một giấc rồi sẽ trở lại bệnh viện.

Lương Thy San cũng không nghi ngờ gì nhiều, lập tức lái xe đưa Niên Nhĩ Lạc về nhà của cô, mang cô lên phòng rồi dỗ cô ngủ, đợi cô thiếp đi thì bản thân mới ra ngoài mua đồ ăn.

Quán ăn cũng sát bên, đi tầm 5 phút là tới.

Tầm 10 phút sau, Lương Thy San trở về mang theo một phần cháo cho Niên Nhĩ Lạc, đợi cô dậy rồi cho cô ăn.

Sau đó lại quay trở lại phòng ngủ.

Nhưng Lương Thy San không biết rằng, khi cô vừa ra khỏi nhà, Niên Nhĩ Lạc đã điên cuồng tìm kiếm lọ thuốc an thần, sau đó một hơi uống hết cả lọ cùng một lúc.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 62: 62: Trầm Cảm


"Niên Nhĩ Lạc, xin cậu đừng làm mình sợ mà." Lương Thy San ôm Niên Nhĩ Lạc vào lòng rồi chạy nhanh xuống nhà sau đó mang cô vào trong xe, bản thân dùng hết tốc độ chạy đến bệnh viện.
Niên Nhĩ Lạc mê man nằm trên băng ca được bác sĩ đẩy vào phòng cấp cứu.
Tình trạng sống dở chết dở.
Lương Thy San ngồi trên ghế ở ngoài chờ đợi, đến bây giờ cô nàng vẫn chưa hết sợ hãi.
Vì cái gì Niên Nhĩ Lạc lại suy nghĩ ngu ngốc như thế chứ?
Tin tức Niên Nhĩ Lạc uống thuốc tự tử rất nhanh đã đến tai của ba Niên, ông đang bận cùng cổ đông trong công ty xem xét về việc hoạt động trở lại, nghe được tin thì lật đật chạy qua, gấp đến mức suýt nữa tông vào người khác.
Niên Nhĩ Lạc ở trong phòng cấp cứu 4 tiếng sau đó mới được đẩy ra, sắc mặt cô trắng bệch nhìn rất đáng thương.
Y tá đẩy Niên Nhĩ Lạc đi vào phòng hồi sức, còn bác sĩ thì đi đến nói chuyện với ba Niên.
"Tháng này con gái của anh vào bệnh viện suốt nhỉ? Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Ba Niên cũng không biết nói sao, chỉ đành gượng cười rồi mới hỏi bác sĩ.
"Nó ổn rồi chứ?"

"Chúng tôi đã tiến hành rửa ruột cho cô bé, rất may mắn rằng cô bé đã đến đây kịp thời.

Rất rất may mắn đấy." Vị bác sĩ mỉm cười với ba Niên, sau đó đưa tay lên vỗ vỗ vai ông rồi mới rời đi.
Lương Thy San biết được Niên Nhĩ Lạc đã ổn thì rất vui, nhưng sau đó cô nàng lại vô cùng tức giận.
Dám làm bậy, cậu chết với mình!
Nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ của Lương Thy San mà thôi.
Ban đầu Lương Thy San còn định khi Niên Nhĩ Lạc tỉnh dậy sẽ mắng cô một trận tơi bời, vậy mà lúc cô thật sự tỉnh lại, Lương Thy San không còn dám mắng nữa.
Niên Nhĩ Lạc sau khi tỉnh lại thần trí rối bời, vô hồn đờ đẫn nhìn xung quanh, không nói không rằng, cũng không ăn uống gì hết.
Bác sĩ tâm lý đã đến gặp cô một chuyến, và chẩn đoán cuối cùng của ông chính là...
Niên Nhĩ Lạc đã bị trầm cảm.
Áp lực dồn nén quá lâu, bản thân phải chịu đựng rồi tự ôm hết vào lòng, bị stress quá nặng khiến Niên Nhĩ Lạc bị trầm cảm, mà thêm nữa còn bị rối loạn cảm xúc.
Niên Nhĩ Lạc có thể bất chợt cười, bất chợt khóc hoặc có khi vô cảm, nếu cứ tiếp tục tình trạng thế này cô sẽ trở thành bệnh nhân tâm thần.
Cũng vào ngày hôm đó, mẹ Niên đã quay trở lại, mang theo dáng vẻ hoảng hốt chạy đến bệnh viện.

Khi nhìn thấy Niên Nhĩ Lạc bà chỉ biết ôm cô khóc nức nở, liên tục mở miệng xin lỗi cô.
"Mẹ đã không bảo vệ được con, Lạc Lạc mẹ xin lỗi."
Niên Nhĩ Lạc ngẩn ngơ nghiêng đầu nhìn mẹ Niên, cô buồn bã bĩu môi, đưa tay vuốt vuốt mặt mẹ.
"Mẹ đừng khóc, con không sao mà."
Mẹ Niên ngẩng đầu nhìn con gái, bà lau đi nước mắt trên mặt sau đó nắm lấy tay cô, nghiêm túc nói.

"Mẹ sẽ tìm cho con một bác sĩ tâm lý tốt nhất, và một bác sĩ điều trị cơ thể tốt nhất cho con.

Con sẽ khỏe lại sớm thôi."
Niên Nhĩ Lạc nghe thấy như thế thì nhẹ Niên nhàng mỉm cười, cô ôm bà, tựa cằm lên vai bà rồi nhỏ giọng.
"Vâng."
Sau khi mẹ Niên quay về Trịnh gia nói chuyện, cuối cùng bọn họ vẫn không nỡ bỏ rơi con gái, vì thế chấp thuận cả gia đình bọn họ.
Với cương vị là nhà ngoại, họ đương nhiên phải lo cho cháu gái, cho nên rất nhanh đã tìm được hai bác sĩ tốt ở nước ngoài, thiết bị trị liệu cũng để bên đó, còn cử thêm người giám hộ.
"Hãy để cho Niên Nhĩ Lạc ra nước ngoài điều trị, cho đến khi con bé khỏe lại thì rước về." Ông ngoại Trịnh ngồi trên ghế lớn ở đại sảnh nói với mẹ Niên.
"Con cũng sẽ đi cùng con bé." Mẹ Niên nói với ông ngoại Trịnh.
Ông ngoại Trịnh lập tức lắc lắc đầu, nhíu mày với bà.
"Ba có sắp xếp xong rồi, Hạo Thạc sẽ đưa Nhĩ Lạc đi, Samie đã ở bên đó chờ sẵn rồi, con không cần đi theo đâu."
[...]
Theo lịch thì ngày mai Niên Nhĩ Lạc sẽ xuất phát, hiện tại cô đang được chăm sóc tại Trịnh gia.
Mẹ Niên 24/24 đều ở bên cạnh giám sát cô, không để cô rời xa bà dù chỉ một bước.
Niên Nhĩ Lạc biết mẹ cô đang lo lắng bỗng dưng cô lại phát bệnh đột ngột rồi làm ra chuyện điên rồ, cho nên cũng rất ngoan ngoãn.
Người sẽ cùng Niên Nhĩ Lạc xuất phát vào ngày mai là Trịnh Hạo Thạc, con trai của cậu cả.

Trịnh Hạo Thạc lúc bình thường sẽ hay cười đùa, nhưng lúc làm việc lại vô cùng nghiêm túc, chỉ cần anh ấy liếc mắt một cái Niên Nhĩ Lạc cũng thấy sợ.
Và hiện tại, anh ta đang ở trong phòng của cô.
"Cuộc đời còn lắm màu sắc cớ sao Đậu phộng lại chọn cách rời xa thế gian này thế hả?" Trịnh Hạo Thạc ngồi trên ghế nghiêng đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc đang ở trên giường.
Niên Nhĩ Lạc nhíu mày, khó chịu mở miệng.
"Thứ nhất, ai cho anh kêu tôi là Đậu phộng? Thứ hai, màu sắc đâu không thấy, toàn niềm đau và sự thảm hại."
"Chậc chậc, thế là em không biết nhìn đời rồi." Trịnh Hạo Thạc tặc lưỡi, lắc đầu chán nản nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Nhìn thế nào?"
"Móc hai con mắt ra rồi ném ra ngoài cửa sổ, đời sẽ đưa em thành một kẻ mù lòa tuyệt vọng.

Khi đó, em sẽ nhìn bằng trái tim."
"..."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 63: 63: Trịnh Hạo Thạc


Sáng sớm hôm sau, Niên Nhĩ Lạc được mẹ Niên gọi dậy, giúp cô chuẩn bị một chút rồi đưa cô ra xe với Trịnh Hạo Thạc.

"Bé Lạc Lạc, qua đó phải cố gắng trị liệu thật tốt, sớm khỏe lại rồi về với mẹ nhé.

" Mẹ Niên vuốt tóc con gái, đôi mắt bà rưng rưng dường như sắp khóc.

Ba Niên chỉ đứng bên cạnh nhìn, cũng không có nói gì, lát sau đi đến xoa đầu Niên Nhĩ Lạc, híp mắt với cô.

"Sớm về với ba nhé.

"
Niên Nhĩ Lạc ngồi trên xe lăn, nước mắt lưng tròng nhìn ba mẹ, cô dang tay ra ôm hai người, mếu máo nói.

"Con sẽ cố gắng điều trị thật tốt, sẽ sớm về với hai người.

"
Thời gian cũng không còn sớm, Trịnh Hạo Thạc đành ho khan một cái, có chút xấu hổ cắt ngang không khí cảm động này, chào ba mẹ Niên rồi bế Niên Nhĩ Lạc lên thả vào xe hơi, cho cô ngồi cùng với quản gia, bản thân vòng qua ghế lái ngồi vào rồi mới khởi động xe.

Khi đến sân bay, Trịnh Hạo Thạc cũng không tiện để Niên Nhĩ Lạc tiếp tục ngồi xe lăn cho nên dứt khoát bế cô đi, quản gia thì đi theo kéo hành lý.

Thời gian cũng còn khá sớm, Niên Nhĩ Lạc ngồi ở hàng ghế chờ cùng Trịnh Hạo Thạc, cô ngây ngốc nhìn ra dòng người tấp nập, bắt đầu thẫn thờ.

Chỉ còn một chút nữa, Niên Nhĩ Lạc sẽ rời xa nơi này, rời xa gia đình, bạn bè và người thân để đến một nơi xa lạ.

Bởi vì đi khá gấp nên cũng chưa kịp báo cho Lương Thy San, mà giờ này gọi thì chắc chắn cô nàng còn đang yên giấc nên đành thôi.

Bất chợt ở trong đám đông, âm thanh trầm ấm quen thuộc vang lên, gọi to tên của cô.

"Niên Nhĩ Lạc!"
Ban đầu Niên Nhĩ Lạc còn tưởng bản thân đã nghe nhầm, nhưng tiếng gọi đó liên tục vang lên, càng ngày càng gần.

Niên Nhĩ Lạc nhíu mi nhìn về phía phát ra âm thanh đó, phát hiện từ trong đám đông, Tần Tuấn Kiệt dáng vẻ mệt mỏi, cả người ướt đẫm mồ hôi chạy đến.

Mẫn Doãn Kiệt đảo mắt nhìn xung quanh không ngừng tìm kiếm bóng hình của Niên Nhĩ Lạc, anh ta thở dốc chạy qua chạy lại, cuối cùng cũng thấy cô, vì thế rất nhanh liền bước qua.

"Anh tới đây làm gì?" Niên Nhĩ Lạc ngẩng đầu nhìn Mẫn Doãn Kiệt, hơi nhíu mày hỏi anh ta.

Mẫn Doãn Kiệt lau đi mồ hôi, lại nhìn Trịnh Hạo Thạc đang lạnh lùng liếc mình thì mới nghiêng đầu với Niên Nhĩ Lạc, nói.

"Nghe nói em ra nước ngoài điều trị bệnh?"
"Ai nói cho anh biết?"
"Em không cần quan tâm đâu.

" Mẫn Doãn Kiệt mỉm cười dịu dàng, anh ta quỳ một chân xuống, cong mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc.

"Em sẽ trở về chứ?"
"Sẽ.

" Niên Nhĩ Lạc trả lời.

"Khi nào thế?"
"Anh không cần quan tâm đâu.

"

Niên Nhĩ Lạc vừa nói xong, loa thông báo chuyến bay của cô bắt đầu khởi hành, vì thế cô lại lần nữa được Trịnh Hạo Thạc bế lên, đi về phía cổng soát vé.

Mẫn Doãn Kiệt luyến tiếc nhìn Niên Nhĩ Lạc, anh ta mím môi sau đó đuổi theo, đứng chắn trước mặt hai người, anh ta nâng đôi mắt tha thiết nhìn cô, thấp giọng nói.

"Nhĩ Lạc! sớm trở về nhé.

"
"Ừ.

" Niên Nhĩ Lạc lạnh lùng đáp, sau đó cũng không nhìn lấy Mẫn Doãn Kiệt lấy một cái mà cùng đi với Trịnh Hạo Thạc, dần biến mất sau cổng soát vé.

Mẫn Doãn Kiệt vẫn dõi theo bóng lưng của Niên Nhĩ Lạc, ánh mắt có chút mờ mịt.

[! ]
Khi máy bay hạ cánh, Niên Nhĩ Lạc cùng Trịnh Hạo Thạc đi xuống máy bay đã thấy có người chờ sẵn.

Theo như sự hiểu biết của Niên Nhĩ Lạc, cô gái tóc đen mắt xanh kia là Samie, là con gái út của dì thứ hai, đi bên cạnh là Mei, chị gái của Samie.

Hai cô bé được cử đến để đón Niên Nhĩ Lạc và Trịnh Hạo Thạc, đồng thời cũng chính là giám hộ của cho cô.

Samie nâng mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc một hồi rồi mới nghiêng đầu nhìn Trịnh Hạo Thạc, hỏi anh ta.

"Có người yêu mới rồi hả?"
"Không.

Đây là Nhĩ Lạc, người ông nội nói ấy.

" Trịnh Hạo Thạc nhíu mày, trả lời Samie.

Samie không biết Niên Nhĩ Lạc cũng phải, vì bây giờ cô mới được Trịnh gia nhận lại mà.

Samie lập tức bĩu môi, híp mắt nhìn Trịnh Hạo Thạc, giọng nói có chút trêu đùa.

"Thế mà em còn tưởng anh đã quên cô Triệu tiểu thư kia rồi.

"
Một lời nói đơn giản như thế thôi nhưng Niên Nhĩ Lạc có thể cảm giác được cả cơ thể của Trịnh Hạo Thạc căng cứng lại, anh ta lạnh lùng liếc Samie một cái rồi đi về phía xe hơi đậu sẵn đằng kia, mở cửa rồi đặt Niên Nhĩ Lạc.

Niên Nhĩ Lạc có chút mơ hồ, quan sát thái độ của Trịnh Hạo Thạc, chắc chắn cô Triệu tiểu thư kia là người rất đặc biệt với anh ta.

Lại trùng hợp thay, vị hôn thê của Mẫn Doãn Kì cũng mang họ Triệu.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 64: 64: 6 Năm


Niên Nhĩ Lạc bắt đầu khóa điều trị cơ thể cùng tâm lý, những ngày đầu có chút khó khăn nhưng dần về sau cô đã bắt đầu quen, cứ thế tiến triển vô cùng tốt.

Niên Nhĩ Lạc cũng dặn dò Lương Thy San là không được để lộ việc cô tự tử cho ai biết hết, còn ba mẹ Niên thì cũng không rảnh đi bàn tán việc con gái mình làm việc ngu xuẩn, cho nên việc đó cứ như vậy chìm vào quên lãng.

Thời gian trôi rất nhanh, mới chớp mắt một cái thanh xuân của Niên Nhĩ Lạc đã trôi qua một nửa.

Cơ thể của Niên Nhĩ Lạc sau bao nhiêu nỗ lực điều trị cuối cùng cũng trở lại như ban đầu, vô cùng khỏe mạnh, mà căn bệnh trầm cảm cũng được áp chế xuống, không còn dấu hiệu tái phát nữa.

Hiện tại Niên Nhĩ Lạc đã 22 tuổi, đang theo học ngành makeup.

Ban đầu khi chữa bệnh xong, Niên Nhĩ Lạc có ý định muốn về nước, tuy nhiên ba mẹ Niên lại khuyên cô nên ở lại thêm 2 năm nữa để học ngành nghề cô muốn ở đây.

Thứ nhất là điều kiện tốt hơn, thứ hai là chuyên nghiệp hơn.

Cho nên cô đã học trang điểm, đang làm thực tập tại một studio có tiếng ở Mỹ.

Còn về Mẫn Doãn Kì, Niên Nhĩ Lạc đã đem những kí ức về hắn giấu vào sâu trong đáy lòng.

Quên hắn ư? Khó lắm.

Đến nỗi đã 6 năm trôi qua mà cô vẫn không thể nào quên đi hắn.

Thầm thương trộm nhớ một người đã có vợ sắp cưới tất nhiên không phải chuyện tốt đẹp gì rồi, nhưng mà cô thật sự không thể quên đi!
Cũng có lẽ Mẫn Doãn Kì đã thương người khác rồi đi!
Niên Nhĩ Lạc, cái đồ lụy tình ngu ngốc.

[! ]
"Về nước hả? Nhưng em còn phải thực tập! "
"Anh đã xin chuyển đơn vị thực tập cho em rồi, bây giờ về nước, không có cãi.

"
Chuyện là sáng sớm hôm nay, tự dưng Trịnh Hạo Thạc không nói không rằng gọi Samie và Mei phụ dọn dẹp đồ đạc, còn anh ta thì lôi Niên Nhĩ Lạc dậy rồi cứ nằng nặc đòi về nước.

"Sao lại gấp như vậy?" Niên Nhĩ Lạc ngơ ngác nhìn hành lý của cô ở trong tay Trịnh Hạo Thạc rồi hỏi.

Trịnh Hạo Thạc để đồ đạc vào cốp xe xong mới quay đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc, thở dài.

"Đậu phộng, tụi mình ở đây cũng 6 năm rồi, đến lúc về thôi.

"
"Liên quan cái gì? Em hỏi anh tại sao lại gấp như thế?"

"Không cần biết đâu.

" Trịnh Hạo Thạc vừa mới dứt lời liền túm lấy Niên Nhĩ Lạc kéo qua, mở cửa xe rồi ném cô vào trong, bản thân chào tạm biệt gia đình của cô hai rồi cũng lên xe, phóng đi bạt mạng.

Thề luôn, như kiểu ai giật bồ của anh ta vậy.

Vé máy bay cũng không biết đặt từ khi nào mà giờ có sẵn, tới sân bay cũng vừa kịp vào lúc tới chuyến bay, vì thế quá trình về nước diễn ra rất nhanh.

Vừa về tới sân bay bên này, Trịnh Hạo Thạc lập tức ném Niên Nhĩ Lạc cho ba mẹ Niên, còn anh ta thì gấp gáp rời đi.

Mẹ Niên cũng không quan tâm tới Trịnh Hạo Thạc nhiều lắm, chỉ chăm chú nhìn Niên Nhĩ Lạc từ đầu tới cuối, nhìn cô tươi tắn, khỏe mạnh đứng trước mặt mình thì không cầm được nước mắt, cứ thế khóc huhu rồi ôm cô vào lòng.

Niên Nhĩ Lạc cũng ôm mẹ, rồi lại ôm ba, nhà ba người lại lần nữa đoàn tụ hạnh phúc.

Ở một nơi nào đó.

"Triệu Phương Nga cô quậy có đủ chưa?" Mẫn Doãn Kì đứng nhìn cô hôn thê của mình thắt dây sắp treo cổ tự tử thì nhíu mày gằn giọng.

Triệu Phương Nga đang nước mắt lưng tròng bị Mẫn Doãn Kì làm cho đứt hết mạch cảm xúc, cô nàng quay đầu nhìn Mẫn Doãn Kì liếc xéo hắn.

"Anh thì biết cái gì? Người tôi yêu sắp về đây rồi, tôi phải giả chết để cho anh ấy đau khổ hối hận vì khi xưa dám bỏ tôi.

"
"Thế à?" Mẫn Doãn Kì hừ lạnh, nhàm chán muốn quay lưng rời đi.

Vậy mà sau đó di động của hắn bỗng nhiên run lên, hắn mở máy lên lướt nhìn qua tin nhắn, căng mắt ngạc nhiên một chút rồi lại quay đầu nhìn Triệu Phương Nga, hỏi.

"Cô còn sợi dây nào không?"
"Chi vậy?"
"Người tôi yêu cô ấy về nước rồi, tôi phải giả chết để cô ấy đau khổ hối hận vì khi xưa dám bỏ tôi.

"
"! "
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 65: Người Yêu Cũ


Quay lại 6 năm về trước, ngày mà Mẫn Doãn Kì chấp nhận mối liên hôn với Triệu gia, ngay hôm đó hắn đã đến gặp vị Triệu tiểu thư kia, coi như là xem mắt.
Triệu tiểu thư của Triệu gia tên là Triệu Phương Nga, bằng tuổi với Mẫn Doãn Kì, là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp.
Nhưng cô nàng này không được bình thường.
Vừa mới gặp Mẫn Doãn Kì, còn chưa kịp để hắn mở lời giới thiệu thì Triệu Phương Nga đã cắt ngang.
"Tôi thích người khác rồi, cưới nhau về nhớ ghẻ lạnh nhau giùm nha."
"...! Thế cô chấp nhận liên hôn làm gì chứ?" Mẫn Doãn Kì nhíu mày nhìn bộ dáng hống hách của Triệu Phương Nga, có chút khó chịu hỏi.
"Tôi bị bồ bỏ, rầu quá nên đồng ý."
"..."
Phải nói sao nhỉ? Hoàn cảnh y hệt hắn!
"Tôi cũng bị người yêu bỏ cho nên mới chấp nhận liên hôn.

Cô không cần lo lắng việc tôi sẽ yêu cô đâu, tôi chỉ yêu mỗi em ấy thôi." Mẫn Doãn Kì thấp giọng giải thích.
Triệu Phương Nga nghe thấy thế thì bĩu môi, cô nàng kiêu ngạo hất tóc qua một bên, híp mắt nhìn Mẫn Doãn Kì.
"Ai biết được? Lỡ như tôi quá xinh đẹp rồi làm anh chết mê chết mệt thì phải làm sao?"
"Đừng có ảo tưởng nữa giúp tôi."
Cho nên mối liên hôn của hai người này được tạo ra bởi sự đau khổ, bi thương khi người yêu bỏ.
Mục đích: làm người yêu cũ hối hận.
Cứ như thế, Triệu Phương Nga và Mẫn Doãn Kì mang danh hôn phu hôn thê của nhau đã được 6 năm.
Chuyện sẽ rất rất bình thường cho đến khi vào 2 ngày trước, Triệu gia đột nhiên hối thúc hai người sớm kết hôn, dù sao cũng 23 tuổi rồi.
Đương nhiên Triệu Phương Nga không chấp nhận, cô nàng tìm 7749 kế trốn tránh nhưng cuối cùng vẫn không được.

Mẫn Doãn Kì cũng ra sức giúp Triệu Phương Nga, nhưng lại bị ông Mẫn quở trách.
Cũng không biết là ai làm lộ thông tin Triệu Phương Nga và Mẫn Doãn Kì sắp kết hôn ra ngoài mà người yêu cũ đang sinh sống ở nước ngoài đột ngột về nước, nghe nói là anh ta còn vô cùng gấp gáp.
"Tôi biết là anh ấy còn yêu tôi mà." Triệu Phương Nga ngồi trước mặt Mẫn Doãn Kì ôm má giả bộ thẹn thùng.
"Lỡ như anh ta về đây có việc gì thì sao?" Mẫn Doãn Kì ngồi bên cạnh Triệu Phương Nga đập vỡ niềm hy vọng của cô nàng.
Nghe xong cô nàng liền muốn tự tử, vì thế quậy tưng bừng đòi giả chết.
Đã vậy Mẫn Doãn Kì còn liên tục trêu ngươi cô nàng nữa chứ!
Thế mà bây giờ bày đặt hùa theo.
"Mắc cười ghê, không biết nãy cha nội nào cười nhạo mình nữa." Triệu Phương Nga liếc Mẫn Doãn Kì khinh bỉ hắn.
Mẫn Doãn Kì có chút mất kiên nhẫn, gằn giọng với Triệu Phương Nga.

"Có dậy không thì nói."

"Bộ định chết thiệt hay gì?"
"..."
[...]
Niên Nhĩ Lạc vừa về nước liền gọi cho Lương Thy San thông báo với cô nàng, vì thế buổi tối cả hai người liền tụ tập đi chơi.
"Mừng bé Lạc Lạc trở về với chúng ta." Lương Thy San cười tít mắt sau đó nâng ly rượu lên một hơi uống cạn.
Niên Nhĩ Lạc cũng cười rạng rỡ, cùng Lương Thy San uống rượu.
"Cậu không định tha thứ cho Phác Trí Mẫn sao?" Niên Nhĩ Lạc lắc lắc ly rượu, âm trầm nhìn Lương Thy San.
Lương Thy San đang mỉm cười vui vẻ, nghe Niên Nhĩ Lạc hỏi như thế thì lập tức ngừng cười, cô nàng mím môi, lạnh nhạt.
"Không.

Anh ta đã trêu đùa mình, mình sẽ không bao giờ tha thứ cho anh."
Việc xảy ra vào nửa năm về trước, lần đó là vào sinh nhật của Lương Thy San, Phác Trí Mẫn chơi lớn bao nguyên một nhà hàng để tổ chức sinh nhật cho cô nàng.
Hôm đó ai cũng uống say, mà Phác Trí Mẫn lại uống hăng nhất cho nên say bí tỉ không biết trời đất gì.
Lúc chơi thử thách hay câu hỏi, Phác Trí Mẫn đã chọn câu hỏi.
"Cậu vì sao lại yêu Lương Thy San?"

Lương Thy San có chút chờ mong ở câu trả lời của Phác Trí Mẫn, vậy mà anh ta lại nhếch môi rồi cười cười nói.
"Chán nên chơi thử ấy mà, không ngờ hợp nên đi tới giờ."
Sau đó, những gì Lương Thy San nhớ rất mơ hồ, cô nàng đã quậy phá, đã chửi mắng, đã khóc,...!làm rất nhiều thứ.
Và cuối cùng là chia tay.
"Anh ta không xứng đáng với tình cảm của mình."
Lương Thy San vừa khóc vừa nói, liên tục uống hết ly này tới ly kia, mà Niên Nhĩ Lạc đương nhiên cũng cùng cô nàng uống.
Uống đến đầu óc mơ màng, cái gì cũng không nhớ rõ nữa.
Kí ức cuối cùng của Niên Nhĩ Lạc chính là cô đang trong nhà vệ sinh, bị một tên b.iến thái đuổi theo, cô thì liên tục giãy dụa đánh đấm ông ta.
Sau đó có một người đến cứu cô, ôm cô vào lòng, hương thơm cùng tông giọng quen thuộc xoa dịu nỗi sợ trong lòng cô.
"Vương phi của ta, bắt được nàng rồi nhé."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 66: Gặp Lại


Niên Nhĩ Lạc mơ mơ màng màng tỉnh dậy, đầu cô đau như búa bổ, khắp cơ thể cũng đau nữa.

Cô ngẩng đầu ngước nhìn xung quanh, hồi lâu sau mới giật mình.
Ủa sao mình ở đây? Là ai đã đem mình tới nơi này?
Nam mô a di đà phật, làm ơn không phải thằng cô hồn đêm qua sàm sỡ mình.
Lại cúi đầu nhìn quần áo của bản thân, phát hiện không có gì bất ổn thì mới an tâm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sau khi cửa phòng mở, người ở bên ngoài bước vào thì cơ thể Niên Nhĩ Lạc lại tiếp tục căng cứng.
Người Niên Nhĩ Lạc ngày nhớ đêm mong 6 năm trời giờ đây đang đứng trước mắt cô, còn là bằng xương bằng thịt, hàng thật 100%.

Hắn đang nhìn cô, dáng vẻ này chắc chắn là đang xem xét.
"Em dậy rồi thì đi đánh răng rửa mặt đi, anh nấu bữa sáng rồi."
Mẫn Doãn Kì nhàn nhạt nói, sau đó lại xoay người đi ra khỏi phòng.
"..."
Vật dụng vệ sinh cá nhân đều được Mẫn Doãn Kì mua sẵn rồi chú thích lại để cho Niên Nhĩ Lạc, cho nên chỉ cần lấy rồi dùng thôi.

Nhưng Niên Nhĩ Lạc vẫn chưa hoàn hồn được, cô ngồi thẫn thờ trên giường, đầu óc nhảy số liên tục chưa kịp thích nghi với hoàn cảnh.

Ngồi ngây ngốc thêm một hồi cô mới rời giường.
Rửa mặt đánh răng xong thì Niên Nhĩ Lạc đi ra ngoài, mang ý định muốn chạy trốn cho nên cô đi rất nhẹ nhàng.

Nhưng khi ra gần tới cửa, Niên Nhĩ Lạc chợt nhớ ra rằng cô đã quên cảm ơn Mẫn Doãn Kì...
Chết tiệt! Không cảm ơn là mất dạy lắm đấy huhu.
Vì thế liền thở dài, quay đầu vòng lại vào bếp.
Niên Nhĩ Lạc đứng trước cửa phòng bếp, cô tựa đầu vào cửa mở miệng muốn gọi Mẫn Doãn Kì, nhưng còn chưa kịp thốt ra tiếng đã bị nhan sắc của hắn làm cho mất hồn, câu từ cảm ơn khách sáo gì gì đó kéo nhau chạy tám hướng.
M* nó! Người gì đâu mà càng lớn càng đẹp trai thế hả?! Thôi xong rồi chết rồi không ổn rồi huhu cứu với.
Mẫn Doãn Kì đang bày đĩa và thìa lên bàn, dường như cũng phát hiện ra được rằng Niên Nhĩ Lạc đang nhìn hắn, vì thế liền ngẩng đầu nhìn cô, sau đó mỉm cười.
"Nhìn cái gì đó? Em mau qua đây ăn sáng đi này."
Niên Nhĩ Lạc được Mẫn Doãn Kì gọi mới lập tức hoàn hồn, cô lắc lắc đầu sau đó mở miệng nói.
"Không cần đâu, em chỉ muốn cảm ơn thôi.

Cảm ơn anh vì đã giúp em, còn bây giờ em đi trước đây.

Tạm biệt."
Nói xong liền quay đầu đi, trong lòng ngập tràn hối hận cùng luyến tiếc.
Bớt xạo lại coi Niên Nhĩ Lạc, mày không phải muốn nhào qua hôn lấy hôn để cái gương mặt đó hay sao hả?
Nhưng anh ấy sắp lấy vợ rồi...
Ai rảnh quan tâm, nhào vào đi chứ.
Không muốn làm trà xanh đâu huhu.
Nội tâm của Niên Nhĩ Lạc rối tung rối bời cả lên, nhưng cuối cùng cô vẫn chọn rời đi.
Vậy mà còn chưa kịp ra tới cửa, Niên Nhĩ Lạc đã bị nắm lấy tay kéo lại, cuối cùng ngã vào lòng người ta.
"Ai cho mà đi?" Mẫn Doãn Kì nhíu mày, hắn nắm lấy cằm của Niên Nhĩ Lạc siết chặt, ánh mắt có chút lạnh lẽo.
"Mẫn Doãn Kì chúng ta chia tay lâu rồi mà..." Niên Nhĩ Lạc đau đớn giãy dụa muốn thoát khỏi Mẫn Doãn Kì.
"Anh từng cảnh cáo em chạy xa một chút rồi, giờ anh bắt được rồi thì đừng có hòng mà chạy."
Niên Nhĩ Lạc tức giận đẩy Mẫn Doãn Kì ra, cô nghiến răng tức giận nói.
"Anh có hôn thê rồi còn muốn em là sao?"
"Hôn thê gì chứ? Cô ta bây giờ đang ở cùng anh họ của em đấy!"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 67: Nối Lại


"Hôn thê gì chứ? Cô ta bây giờ đang ở cùng anh họ của em đấy!" Mẫn Doãn Kì nhíu mày nghiến răng nói với Niên Nhĩ Lạc.

Niên Nhĩ Lạc vừa nghe xong liền lập tức cứng đờ cả người, cô ngây ngốc nhìn Mẫn Doãn Kì, não nhảy số liên tục.

Cái bùng binh gì đây?!
Bạn trai cũ của em gái chính là chồng sắp cưới của bạn gái cũ của anh trai.

Nam mô.

"Nhưng cô ấy vẫn là vợ sắp cưới của anh mà.

" Niên Nhĩ Lạc rũ mắt không nhìn Mẫn Doãn Kì nữa, giọng nói có chút buồn bã.

Ủy khuất cái gì? Trưng bộ mặt này cho ai coi? Mày bỏ người ta mà Niên Nhĩ Lạc!
Mẫn Doãn Kì nghe tới đó thì thở dài, hắn cúi đầu cụng trán với Niên Nhĩ Lạc, nhỏ giọng.

"Thì hủy hôn thôi có sao đâu mà?"

"Không! " Niên Nhĩ Lạc bỗng dưng quay mặt đi, cô lắc lắc đầu sau đó đẩy hắn ra.

Vì cô biết, việc hủy hôn nào có dễ như thế?
Triệu gia thì Niên Nhĩ Lạc không biết như thế nào chứ Mẫn gia chắc chắn sẽ phản đối cho mà coi.

Bởi vì cô biết ba của hắn là một người rất cố chấp, đã vậy còn vô cùng ác độc, thủ đoạn tàn nhẫn mà ngay cả con trai của mình ông ta cũng có thể xuống tay.

Năm xưa mối liên hôn đó được tạo ra nhằm mục đích chia cắt hai người, nay hủy hôn vì cô trở về thì nghe có ngang không cơ chứ?
"Em còn muốn làm sao?" Mẫu Doãn Kì cau mày tức giận nhìn Niên Nhĩ Lạc, dáng vẻ rất đáng sợ.

Niên Nhĩ Lạc có chút sợ hãi lùi về phía sau hai bước, cô nâng mắt nhìn Mẫn Doãn Kì một hồi rồi lại cúi đầu.

"Năm xưa lập hôn là vì bắt hai đứa mình chia tay mà.

Giờ hủy hôn vì hai đứa mình nối lại tình xưa chắc chắn không được đâu.

"
"Lý do của ông ta là do anh tụt hạng nên bắt chia tay mà? Giờ hết đi học rồi không lẽ còn chèn cái lý do đó vào?" Mẫn Doãn Kì thấp giọng trả lời, hắn tiến lên một bước muốn kéo Niên Nhĩ Lạc qua.

"Còn Triệu gia! ?" Niên Nhĩ Lạc mím môi.

"Khỏi lo, Triệu gia lập hôn do kinh tế thôi, Trịnh gia cũng đâu có thua Mẫn gia, họ sẽ chấp nhận thôi.

"
Tất cả khúc mắc trong lòng của Niên Nhĩ Lạc đều được gỡ sạch toàn bộ, bây giờ thì không gì có thể ngăn bọn họ đến với nhau được nữa.

Bỗng dưng Niên Nhĩ Lạc có một loại xúc động muốn bật khóc, cứ thế nước mắt cô rơi xuống, thấm ướt cả hai bên gò má.

Mẫn Doãn Kì thấy cô khóc liền bước qua kéo cô vào lòng, nhỏ nhẹ dỗ dành.

6 năm trôi đi, bao nhiêu niềm thương nỗi nhớ đều tuôn trào ra trong thời khắc này.

"Em đã đánh đuổi anh như thế! vì cái gì anh vẫn chờ đợi em chứ?" Niên Nhĩ Lạc nức nở hỏi, cô tựa đầu lên vai Mẫn Doãn Kì thút thít.

Mẫn Doãn Kì vuốt vuốt tóc của Niên Nhĩ Lạc, hắn nghiêng đầu hôn lên tóc cô, nhỏ giọng nói.

"Thật ra ban đầu anh rất hận em Niên Nhĩ Lạc.

"
Hận em vì dám bỏ anh, hận em vì dám ôm anh trai của anh một cách đầy ngọt ngào như thế, cho nên anh mới muốn trả thù cùng người con gái khác kết hôn.

Chỉ là anh không làm được, không một khắc nào anh có thể quên đi em!
"Nhưng sau đó anh đã tìm ra được toàn bộ ngọn ngành, là ba của anh bức em khiến em phải chia tay anh.

"
Hắn vừa dứt lời liền cảm nhận một trận run rẩy từ phía Niên Nhĩ Lạc.

"Anh xin lỗi em, vì đã khiến em phải chịu khổ.

" Mẫn Doãn Kì nói xong lại ôm Niên Nhĩ Lạc thêm chặt một chút.

Niên Nhĩ Lạc đột nhiên ngẩng đầu, Mẫn Doãn Kì thì cúi đầu, cả hai người nhìn nhau, sau đó cô mở miệng hỏi hắn.

"Đã 6 năm trôi qua, anh vẫn yêu em như vậy sao?"

"Ừ.

Vẫn yêu em như thế.

" Mẫn Doãn Kì cọ chóp mũi mình lên chóp mũi Niên Nhĩ Lạc, thâm tình nói với.

"Thế nếu em nói em không còn yêu anh nữa thì sao?" Niên Nhĩ Lạc mở to mắt nhìn hắn, đôi mắt phủ một tầng sương mỏng, mà trong đó chỉ chứa mỗi hình ảnh của hắn.

Mẫn Doãn Kì đột nhiên mỉm cười, hắn nghiêng đầu hôn lên má Niên Nhĩ Lạc, nụ hôn nhẹ nhàng như lần đầu hắn hôn lên má cô ở góc hành lang năm đó, chất giọng trầm âm xuyên vào tâm can cô.

"Thì anh vẫn sẽ như năm đó, ngày ngày theo đuổi em, chờ em quay trở về bên cạnh anh.

"
Lúc nghe câu trả lời này, Niên Nhĩ Lạc biết rằng cô đã yêu đúng người rồi.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 68: Sự Thật


[...]
"Niên Nhĩ Lạc cô ấy dám ôm Mẫn Doãn Kiệt đấy, bọn họ ôm nhau rất ngọt ngào tình cảm!" Mẫn Doãn Kì gào hét, hắn đập phá căn phòng, mọi thứ đều rơi vỡ trên đất, tất cả đều lộn xộn cả lên.
Lạc Kim Bối đứng trong góc phòng nhàn nhạt nhìn anh trai, đợi hắn quậy đủ rồi mới mở miệng hỏi.
"Vì thế nên anh đồng ý đính hôn với Triệu gia ư?"
"Phải! Anh sẽ làm cho cô ấy hối hận đến chết!" Mẫn Doãn Kì điên tiết đập bể đồ đạc, một hồi lại ngồi sụp xuống đất, giọng nói đau khổ vang lên.
"Kim Bối, cô ấy đã phản bội anh...!cô ấy đã rời bỏ anh và rồi cô ấy lại đi ôm thằng Doãn Kiệt.

Em không biết anh đã đau lòng tới mức nào đâu."
"Cô ấy còn nói chưa từng quen biết Mẫn Doãn Kiệt, mẹ nó cô ấy là đồ giả dối."
Lạc Kim Bối thở dài bước đi trên đống đổ nát, cô nàng đi tới chỗ Mẫn Doãn Kì sau đó ngồi xuống cạnh hắn.

Cô nàng đưa tay nắm lấy bàn tay đã rỉ máu của hắn kéo qua, tìm hộp sơ cứu trong phòng rồi bắt đầu băng bó cho hắn.

"Cô ấy phản bội anh, nhưng anh vẫn yêu cô ấy đúng chứ?"
Đáp lại Lạc Kim Bối là sự yên tĩnh, Mẫn Doãn Kì không trả lời, chỉ cúi đầu ũ rũ.
Rất lâu sau đó, khi Lạc Kim Bối đã sơ cứu vết thương xong cho Mẫn Doãn Kì, hắn mới thấp giọng trả lời.
"Phải.

Anh vẫn yêu cô ấy."
Cho dù Niên Nhĩ Lạc có làm gì đi chăng nữa, cô mãi mãi là người con gái mang ánh sáng đến với cuộc đời của Mẫn Doãn Kì, người mà hắn yêu bằng tất cả mọi thứ.
Chỉ tiếc là cô không cần hắn, dễ dàng vứt bỏ hắn như thế.
"Triệu tiểu thư kia cũng có người thương rồi, cô ấy chỉ đến với anh vì bị người yêu bỏ." Mẫn Doãn Kì thẫn thờ ngẩng đầu, giọng nói không một chút cảm xúc.
Sau đó Mẫn Doãn Kì đã tìm cách khiến cho Niên Nhĩ Lạc đến được buổi đính hôn, khiến cho cô đau khổ khi phải nhìn hắn đi cùng cô gái khác.
Như cái cách mà cô đã đâm hắn khi cô ôm Mẫn Doãn Kiệt.
Nhưng có trời mới biết, nhìn bộ dáng hốc hác xanh xao của Niên Nhĩ Lạc, nhìn cô ngây ngốc ngồi trên xe lăn đi vào sảnh chính, trái tim của Mẫn Doãn Kì đau như bị xé rách.
Người con gái tươi tắn năng động, hay nhảy nhót tung tăng trước mặt hắn giờ đây trông vô cùng yếu ớt, như chỉ cần có một ngọn gió lướt qua cũng đủ đánh ngã cô.
Mẫn Doãn Kì muốn mặc kệ tất cả, hắn muốn bước đến ôm Niên Nhĩ Lạc vào lòng.

Nhưng lại nhớ tới sự phản bội mà cô dành cho hắn thì lại thôi.
Khi hắn cùng Triệu Phương Nga bước vào đại sảnh, hắn có liếc mắt sang nhìn Niên Nhĩ Lạc, liền thấy được vẻ mặt đau xót mang theo phần không cam tâm.
Haha, cuối cùng cũng khiến cô trở nên đau khổ rồi, nhưng tại sao trong lòng hắn lại không được thoải mái.
Khi buổi lễ đính hôn kết thúc, Mẫn Doãn Kì đảo mắt xung quanh tìm kiếm bóng hình của Niên Nhĩ Lạc, phát hiện rằng cô đã không còn ở đây, sớm đã rời đi rồi.
Cũng tốt, nếu bây giờ thấy cô thêm lần nữa, hắn sẽ không thể kiểm soát được mà túm lấy cô ngay lập tức.
Lại một khoảng thời gian trôi đi, Mẫn Doãn Kì càng ngày càng nhớ Niên Nhĩ Lạc.

Lúc đầu chỉ là thỉnh thoảng nhớ đến, nhưng dần dà khiến hắn nhớ cô phát điên.

Hắn cũng từng thử đến nhà cô, dự định chỉ nhìn một chút rồi đi, nhưng đập vào mắt hắn là cả căn nhà tối đen không một bóng người, cho nên hắn liền rời đi.
Cho đến một ngày bỗng dưng Triệu Phương Nga quấy khóc tưng bừng, cô nàng bảo người cô nàng yêu ra nước ngoài rồi, lại còn mang theo một cô gái nữa.
Mẫn Doãn Kì cũng không quan tâm Triệu Phương Nga lắm, chỉ là trùng hợp hắn cũng nhận được một tin, báo rằng Niên Nhĩ Lạc đã ra nước ngoài rồi.
"Để làm gì thế?"
"Để điều trị cơ thể cùng tâm lý, Niên tiểu thư bị trầm cảm."
Bắt được thông tin này, Mẫn Doãn Kì liền quay về bệnh viện Niên Nhĩ Lạc từng điều trị, hỏi thăm chút tình hình.
"Chúng tôi không thể tiết lộ thông tin của bệnh nhân được." Vị bác sĩ đứng trước mặt Mẫn Doãn Kì nhàn nhạt trả lời hắn.
"Con xin chú, chú làm ơn giúp con với." Mẫn Doãn Kì thành khẩn nói.
Giằng co một hồi vẫn không được, đến khi Mẫn Doãn Kì sắp bỏ cuộc rồi thì bỗng dưng ở có một vị bác sĩ khác đi tới, ông ấy hình như quen biết với hắn cho nên liền nói mấy câu với bác sĩ kia rồi kéo hắn đi theo mình.
Được biết vị bác sĩ này có ấn tượng với Mẫn Doãn Kì qua đợt Niên Nhĩ Lạc ngã cầu thang, ánh mắt lo lắng sợ hãi của hắn in sâu vào trong trí nhớ của ông.
"Cô bé Lạc Lạc kia bị stress rất nặng." Vị bác sĩ tìm kiếm bệnh án của Niên Nhĩ Lạc sau đó nói với Mẫn Doãn Kì.
"Cái hôm cô bé được đưa đến đây bởi một cậu thanh niên lạ mặt, trên người cô bé toàn là vết thương, còn bị nhiễm trùng nữa."
Mẫn Doãn Kì vẫn duy trì trạng thái im lặng, nhưng lòng bàn tay đã siết đến trắng bệch.

"Cậu thanh niên đó hình như tên Tần Tuấn Kiệt thì phải."
"Bác có nhầm không? Sao lại là Tần Tuấn Kiệt?" Mẫn Doãn Kì khó hiểu ngẩng đầu nhìn bác sĩ.
"Không sai đâu, là Tần Tuấn Kiệt.

Bé Lạc có gọi tên cậu ta, ta có nghe mà."
Mẫn Doãn Kì nghe xong lại ngơ ngác một hồi.
Hồi lâu sau vị bác sĩ cuối cùng cũng lôi ra được một cuốn bệnh án, ông xoay người đưa nó cho Mẫn Doãn Kì, hắn lập tức nhận lấy rồi mở ra.
"Stress nặng, trầm cảm, cơ thể suy yếu do lạm dụng thuốc an thần."
"Tự tử."
Mẫn Doãn Kì ngây ngốc nhìn dòng chữ đó, hồi lâu sau vẫn không có cử động.
"Cái hôm con bé này tự tử nghe bảo đâu là ngày bạn trai cũ của nó đính hôn."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 69: Quỳ


Mẫn Doãn Kì không nhớ rằng hôm đó bản thân đã rời bệnh viện như thế nào, chỉ nhớ khi về đến nhà hắn đã suy sụp tới mức đổ bệnh.

Khoảng thời gian đó Mẫn Doãn Kì chỉ sống trong sự đau khổ và hối hận, ngày nào cũng mong nhớ Niên Nhĩ Lạc, chỉ tiếc là cô không quay trở về.

Lại thêm một đoạn thời gian nữa, Mẫn Doãn Kì lại phát hiện ra việc ông Mẫn đến Niên gia quấy phá, chèn ép gia đình họ, bắt Niên Nhĩ Lạc chia tay với hắn.

Thì ra hôm đó, khi Niên Nhĩ Lạc mở miệng nói lời chia tay đó không phải chỉ mỗi một mình hắn đau, mà cô chắc chắn cũng không hề thoải mái.

Rốt cuộc Niên Nhĩ Lạc đã phải chịu bao nhiêu uất ức, Mẫn Doãn Kì cũng không rõ nữa.

Anh xin lỗi em!
Niên Nhĩ Lạc anh xin lỗi em, anh sai rồi.

[! ]
"Thế nếu em nói em không còn yêu anh nữa thì sao?"
"Thì anh vẫn sẽ như năm đó, ngày ngày theo đuổi em, chờ em quay trở về bên cạnh anh.

"
Mẫn Doãn Kì vừa dứt lời liền bị Niên Nhĩ Lạc chặn lấy môi, cô nghiêng đầu hôn hắn, hai tay vòng qua cổ hắn.

"Phải làm sao đây? Em yêu anh chết đi được.

"
Mẫn Doãn Kì nghe thấy thế liền mỉm cười dịu dàng, hắn đưa tay giữ lấy gáy của Niên Nhĩ Lạc rồi hôn xuống, khiến cô mơ mơ màng màng rồi mềm nhũn trong lòng hắn.

Đột nhiên Mẫn Doãn Kì ôm Niên Nhĩ Lạc đứng dậy sau đó đi về phía phòng ngủ, không đợi cho cô kịp hoàn hồn đã ném cô lên giường, bản thân thì đè lên người cô.

Niên Nhĩ Lạc cuối cùng cũng bừng tỉnh, nhận ra được rằng mình đang ở trong loại tình huống gì, vì thế cô liền nghiêng đầu né tránh nụ hôn của Mẫn Doãn Kì, nhỏ giọng hoảng hốt.

"Anh tính làm cái gì?!"
"Làm cái mà em đang nghĩ.

" Mẫn Doãn Kì lưu manh đáp lời Niên Nhĩ Lạc sau đó đưa tay nắm lấy cằm của cô kéo qua rồi lại tiếp tục hôn xuống.

Nụ hôn này kéo dài lâu đến nỗi Niên Nhĩ Lạc nghĩ rằng cô đã già thêm được 10 tuổi, cho đến khi cô sắp không thở nổi nữa thì Mẫn Doãn Kì mới buông cô ra rồi nghiêng đầu cắn cắn lên má cô mấy cái.

"Dậy, tụi mình đi ăn sáng.

Đồ ăn chắc nguội hết rồi.

"
Đầu Niên Nhĩ Lạc lại lần nữa nhảy số liên tục.

"Không! không phải, cái kia! không làm?"
"Làm cái gì?" Mẫn Doãn Kì nghiêng đầu khó hiểu nhướng mày nhìn Niên Nhĩ Lạc.

Niên Nhĩ Lạc đương nhiên không trả lời được, cô mím môi cúi đầu, cả gương mặt đỏ ửng cả lên.

Mẫn Doãn Kì biết suy nghĩ của Niên Nhĩ Lạc, hắn cười cười rồi nghiêng người hôn lên má cô, dịu dàng nói.

"Cục cưng đừng lo, cho tới khi cưới được em về anh sẽ không làm gì em đâu.

"
[! ]
"Triệu Phương Nga, em đừng có thách thức lòng kiên nhẫn của anh!" Trịnh Hạo Thạc vẻ mặt tức giận trừng mắt với Triệu Phương Nga, như sắp có thể bay tới xử đẹp cô nàng.

Triệu Phương Nga ngồi trên ghế thản nhiên ăn táo, cô nàng liếc mắt về phía Trịnh Hạo Thạc, hất cằm kiêu ngạo nói.

"Ủa ngon lắm mà? Bỏ người ta xong ra nước ngoài với gái đồ hen, giờ vác mặt về đây làm giọng ông nội hả?!"
"Anh đã giải thích với em rồi mà, cô ấy là em họ của anh.

" Trịnh Hạo Thạc thở dài.

"Tôi biết, nhưng vì không cần gì để soi mói anh nên tôi thích nói như thế đấy!"
Trịnh Hạo Thạc híp mắt, gương mặt dần đen lại, anh ta nghiến răng, bộ dáng âm trầm đến đáng sợ.

"Triệu Phương Nga anh nhịn em lâu rồi đấy nhé!"
"Giờ sao? Muốn gì? Thích bố đời với tôi không?" Triệu Phương Nga bỗng dưng đứng phắt dậy hung dữ hét vào mặt Trịnh Hạo Thạc.

Trịnh Hạo Thạc bị người thương la vào mặt ủy khuất cúi đầu, không dám hó hé nửa lời.

Triệu Phương Nga hất tóc qua một bên, nhìn dáng vẻ tội nghiệp của Trịnh Hạo Thạc cũng không rũ lòng thương mà tiếp tục đanh đá nói.

"Tôi mới bắt anh quỳ có một ngày mà anh đã đòi nhai đầu tôi rồi, nói thương người ta mà vậy đó hả?!"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 70: Đấm


"Tôi mới bắt anh quỳ có một ngày mà anh đã đòi nhai đầu tôi rồi, nói thương người ta mà vậy đó hả?!"
Trịnh Hạo Thạc nghe thấy như thế rất không cam lòng ngẩng đầu, ai oán nói với Triệu Phương Nga.
"Phương Nga, anh đã biết lỗi của anh rồi, anh cũng quỳ xin lỗi em một ngày trời rồi.

Có gì cho anh đứng lên rồi chúng ta tiếp tục nói nhé có được không?"
Triệu Phương Nga đang muốn trả lời là không, nhưng khi nhìn gương mặt đầy ôn nhu dịu dàng kia, đã thế còn mang theo sự đáng thương làm người khác mềm nhũn, cuối cùng không nhịn được mà mím môi, sau đó gật gật đầu.
Trịnh Hạo Thạc chỉ chờ có thế, anh ta chống tay khó khăn đứng dậy sau đó loạng choạng ngã ra ghế, do quỳ quá lâu nên chân đã mất cảm giác.
Mà Triệu Phương Nga thấy anh ta bị ngã lập tức hốt hoảng nhào qua.
Và cũng vào lúc đó Triệu Phương Nga đã rơi vào bẫy của Trịnh Hạo Thạc.
Triệu Phương Nga vừa đi qua liền bị Trịnh Hạo Thạc nắm lấy sau đó kéo vào lòng, bản thân anh ta cũng không để cho cô nàng kịp giãy dụa mà rất nhanh đứng dậy rồi đi mang cô lên lầu.
"Tụi mình lên giường từ từ nói."
"Chết tiệt! Trịnh Hạo Thạc, anh là cái đồ khốn kiếp!"

[...]
Ăn uống xong xuôi, Niên Nhĩ Lạc phụ Mẫn Doãn Kì dọn dẹp bát đĩa, sau đó giúp hắn rửa luôn.
"Giờ mới để ý, anh ở đây một mình à?" Niên Nhĩ Lạc tạo bọt xà phòng sau đó từ từ rửa từng cái bát, lên tiếng hỏi Mẫn Doãn Kì.
"Ừ.

Đây là nhà riêng của anh." Mẫn Doãn Kì đứng bên cạnh nghiêng đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Anh tự mua ư?" Niên Nhĩ Lạc quay đầu hiếu kì nhìn Mẫn Doãn Kì.
Mẫn Doãn Kì nhìn gương mặt đó của Niên Nhĩ Lạc thì không nhịn được mà mỉm cười, hắn đưa tay ra véo lấy má cô dịu dàng đáp.
"Phải, là tự anh mua."
"Anh đi làm rồi à? Làm gì thế?"
"Người mẫu ảnh."
Niên Nhĩ Lạc nghe tới đó suýt nữa buông luôn cái chén trong tay, cô ngơ ngác nhìn hắn, bĩu môi.
"Có mặc đồ đàng hoàng không thế?"
Mẫn Doãn Kì nghe thế cười lại càng thêm rạng rỡ, hắn cúi đầu hôn lên má Niên Nhĩ Lạc rồi mới trả lời.
"Không phải người mẫu nội y đâu, đừng lo mà."
Niên Nhĩ Lạc lúc đầu này hài lòng gật gật đầu, tiếp tục rửa bát.
Làm xong việc, Niên Nhĩ Lạc bảo rằng cô muốn về nhà vì thế Mẫn Doãn Kì liền đi lấy xe rồi đưa cô đi.
"Em về Trịnh gia hay Niên gia?" Mẫn Doãn Kì khởi động xe rồi quay đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Niên gia nha." Cô trả lời.

Xe bắt đầu di chuyển, Niên Nhĩ Lạc ngồi trên xe vui vẻ ca hát, hồi lâu sau như nhớ ra gì đó mới nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì.
"Này Doãn Kì, sao đêm qua anh lại trùng hợp có mặt ở quán bar để cứu em thế?"
Không biết bị cái gì mà bỗng dưng Mẫn Doãn Kì đánh hụt tay lái, suýt nữa là gây tai nạn.

"Gì vậy nè?" Niên Nhĩ Lạc tựa người vào cửa xe nhíu mày nhìn Mẫn Doãn Kì.
Mẫn Doãn Kì có chút không tự nhiên, hắn ho khan một cái rồi mới liếc mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Chuyện đó dài lắm, sau này sẽ kể cho em nghe."
"Cái gì? Mắc gì giờ không kể được?" Niên Nhĩ Lạc càng hỏi càng cảm thấy kì lạ.
"Tại vì giờ là lúc anh hỏi chuyện em, nói đi em có quen thằng nào tên Tần Tuấn Kiệt không?" Mẫn Doãn Kì - ông cố nội tổ đánh trống lảng, lập tức làm cho Niên Nhĩ Lạc cũng lơ đi chuyện mà bản thân đang hỏi.
Đã 6 năm trôi qua rồi, Niên Nhĩ Lạc làm sao nhớ nổi cơ chứ? Cố gắng suy xét hồi lâu, đến khi Mẫn Doãn Kì cứ nghĩ rằng cô đang giả bộ câm điếc với hắn thì cô mới lên tiếng.
"Có đó, hình như quen lúc ở công viên cơ.

À đúng rồi, anh ta còn cứu em nữa."
Á à, thằng Mẫn Doãn Kiệt nhé!
"Cậu ta đưa em vào bệnh viện rồi còn ôm em có phải không?!"
"Hình như là thế." Niên Nhĩ Lạc chớp chớp mắt suy nghĩ.
Á à, thằng Mẫn Doãn Kiệt khốn nạn nhé!
"Ủa mà sao anh biết thế?" Niên Nhĩ Lạc tiếp tục khó hiểu nhìn Mẫn Doãn Kì.

Hôm đó hắn cũng đâu có tới bệnh viện đâu cơ chứ?

"Anh đang hỏi chuyện em mà, ai cho hỏi ngược lại?" Mẫn Doãn Kì liếc xéo cô, lạnh lẽo nói.
Dạ rồi, em sai, em xin lỗi, em không hỏi nữa.
Lại một hồi lâu sau, Mẫn Doãn Kì Lạc tiếp tục gọi Niên Nhĩ Lạc.
"Này mẹ Miên Miên."
Niên Nhĩ Lạc nghe cái danh xưng này có chút ba chấm, nhưng mà cũng không muốn bắt bẻ hắn nhiều.
"Sao thế?"
"Em có nghe lời anh không?"
"Đương nhiên là có." Cô gật đầu chắc nịch.
Mẫn Doãn Kì đột nhiên mỉm cười đắc ý, hắn liếc mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc một cái, nhàn nhạt nói.
"Vậy sau này em gặp thằng Tần Tuấn Kiệt đó ở đâu, không cần biết nó làm gì với em cả, cứ đấm vào mặt nó cho anh.

Đấm càng mạnh thì anh thương em càng nhiều, có biết chưa hả?"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 71: Xin Lỗi


Khi về đến Niên gia, Mẫn Doãn Kì chỉ dám đậu xe ở xa bởi hắn biết ba mẹ Niên chắc chắn vẫn còn giận việc năm xưa ông Mẫn làm với họ.
Niên Nhĩ Lạc tháo dây an toàn sau đó mở cửa xe chuẩn bị bước xuống, nhưng còn chưa kịp đặt chân ra ngoài đã bị Mẫn Doãn Kì nắm lại kéo qua.
"Thơm má một cái rồi đi."
Niên Nhĩ Lạc híp mắt nhìn Mẫn Doãn Kì sau đó nhướng người hôn lên má hắn một cái.
Không biết trời xui đất khiến làm sao mà bỗng dưng ngoài cửa xe có tiếng động, Niên Nhĩ Lạc giật bắn người qua ra, sau đó cả người cô lạnh toát.
"Mẹ...!mẹ."
"Mẹ thì đi kiếm con gần chết, con thì đi đêm xong ở đây hôn má trai, mày ra đây cho tao!" Mẹ Niên hung dữ quát, lại liếc mắt về cậu trai ngồi bên cạnh con gái mình, bà lại càng thêm tức giận.
"Ủa con trai của Mẫn Doãn Khiêm? Lâu quá không gặp nhỉ? Dạo này ba cậu còn ép con gái nhà người khác đến stress rồi trầm cảm nữa không ta?"
Niên Nhĩ Lạc thấy mẹ Niên như kiểu sắp ăn tươi nuốt sống Mẫn Doãn Kì rồi thì mới lật đật bước xuống đứng chắn trước mặt mẹ, sau đó cô quay đầu với hắn có ý bảo hắn rời đi.
Nhưng mà quạo một cái là cha nội này không có sợ chết!
Mẫn Doãn Kì mở cửa xe sau đó bước xuống, hắn bước vòng qua sau đó đi đến trước mặt mẹ Niên.
"Cháu chào dì, trước hết dì nghe cháu nói đã."

Mẹ Niên híp mắt nhìn Mẫn Doãn Kì, bộ dáng tức giận cũng dần dần tan biến, thay vào đó là sự lạnh nhạt chán ghét.
Nhưng bà vẫn im lặng, cũng không có bật ngược lại Mẫn Doãn Kì.
Mẫn Doãn Kì hít một hơi thật sâu sau đó mở to mắt nhìn mẹ Niên, hắn mím môi rồi mới từ từ mở miệng.
"Việc năm đó ba cháu làm với mọi người, cháu không cách nào bù đắp lại được.

Nhưng mà những tổn thương mà Lạc Lạc phải gánh chịu, cháu xin dùng phần đời còn của mình để chữa lành cho em ấy."
"Tôi lấy cái gì để tin cậu đây?" Mẹ Niên lạnh lẽo nói, ánh mắt nhìn Mẫn Doãn Kì cũng không có một chút cảm xúc.
Niên Nhĩ Lạc thấy Mẫn Doãn Kì siết chặt tay, hắn hơi mím môi, cả gương mặt có chút trắng bệch.

Cô biết hắn đang không biết làm sao.
Ngay khi mẹ Niên nhàm chán bĩu môi, nắm lấy tay của Niên Nhĩ Lạc muốn kéo cô đi vào nhà thì bỗng dưng Mẫn Doãn Kì động thân, hắn khuỵu chân xuống, dưới sự ngạc nhiên của mẹ Niên, hắn quỳ gối sau đó ngẩng đầu nhìn bà, ánh mắt có chút đỏ hoe.
"Cháu cũng không biết làm thế nào để dì tin nữa, nhưng xin dì hãy cho cháu một cơ hội.

Cháu không thể không có Lạc Lạc."
Niên Nhĩ Lạc có chút xót xa muốn kéo Mẫn Doãn Kì đứng dậy, vậy mà mẹ Niên lại không cho, bà kéo cô lại, ánh mắt nhàn nhạt quét qua người Mẫn Doãn Kì.
Sau đó bà lôi Niên Nhĩ Lạc lách qua người Mẫn Doãn Kì rồi bước đi.

Lúc đi ngang qua hắn, cô cơ hồ thấy bả vai hắn hơi run rẩy, hắn thở dài một tiếng rồi ủ rũ cúi đầu.
Niên Nhĩ Lạc muốn mở miệng khuyên mẹ Niên, nhưng còn chưa kịp lên tiếng bà đã nói trước.
"Vậy thì thử xem."
Không biết có phải cố tình hay không nhưng câu nói này âm lượng không nhỏ, đủ để cho Mẫn Doãn Kì có thể nghe thấy.
Quả nhiên giây sau Niên Nhĩ Lạc liền thấy Mẫn Doãn Kì quay đầu, hai mắt sáng long lanh nhìn về phía hai mẹ con bọn họ.

Không cần nói cũng biết hắn vui như thế nào.

"Vâng ạ!"
[...]
Tối hôm đó khi Niên Nhĩ Lạc cùng gia đình Niên Nhĩ Lạc qua Trịnh gia dùng cơm tối thì mới thấy Trịnh Hạo Thạc trở về.
Sắc mặt của anh ta không biết vì sao lại tốt đẹp lạ thường.
"Thạc, anh có chuyện gì vui à?" Niên Nhĩ Lạc đang dọn thức ăn ra bàn nhìn Trịnh Hạo Thạc phơi phới sắc xuân đi tới thì nghiêng đầu hỏi.
Trịnh Hạo Thạc nghe Niên Nhĩ Lạc hỏi thì cười càng rạng rỡ, anh ta liếc nhìn cô sau đó vui vẻ nói.
"Con nít đừng có hỏi nhiều."
"???"
Ở một khung cảnh khác.
Mẫn Doãn Kì vừa nhún nhảy vừa nấu thức ăn thì chuông di động reo lên, hắn phải ngừng tay rồi mới lôi máy ra sau đó nhận cuộc gọi.
Chưa gì hết bên kia đã tra tấn lỗ tai hắn rồi.
"Mẫn Doãn Kì anh nói cho tôi biết anh có phải cùng cái cô Niên tiểu thư kia lên giường rồi hay không?!" Triệu Phương Nga ở đầu dây bên kia nói một tăng qua điện thoại, âm lượng đủ để Mẫn Doãn Kì thủng màng nhĩ.

Mẫn Doãn Kì nhíu mày, đảo đảo thịt trong chảo rồi mới khó chịu nói.
"Ai nói tầm bậy với cô có đúng không? Tôi và em ấy chưa có làm gì cả."
Mẫn Doãn Kì nghĩ chắc chắn Triệu Phương Nga nghĩ hắn còn đang đính ước với cô nàng mà đã lên giường với người khác là đang cho cô nàng ăn sừng, sợ cô nàng khó chịu rồi càu nhàu hắn nên mới giải thích.
Vậy mà không biết vì sao đột nhiên Triệu Phương Nga lại còn tiếp tục gào hét ầm ĩ.
"Tại sao không lên đi? Hả? Tại sao? Nhất định phải lên đi chứ tại sao không lên hả?!"
"Triệu Phương Nga cô rốt cuộc bị cái gì?" Mẫn Doãn Kì bắt đầu có chút mất kiên nhẫn.
Triệu Phương Nga ở đầu dây bên đây hít một hơi thật sâu, sau đó mới nhẹ nhàng lên tiếng.
"Mẫn Doãn Kì anh nghe tôi nói, trước hết tôi trịnh trọng xin lỗi anh, thành thật xin lỗi anh, chân thành xin lỗi anh."
"Vì cái gì?"
"Tôi đã lỡ leo lên giường của Trịnh Hạo Thạc rồi huhu, là anh ta ép tôi, tôi không biết gì hết."
"..."
 
Back
Top Bottom