Ngôn Tình Trùm Trường Thích Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 40: 40: Vương Gia Thiếp Sợ


"Mẫn Doãn Kì!"
Mẫn Doãn Kì híp mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc, dáng vẻ chán nản nhìn gương mặt của cô sau đó bước đến bàn tròn ngồi xuống, tay chống má.

"Là con ả phiền phức khi sáng đây mà.

"
Niên Nhĩ Lạc cầm khăn choàng chọi vào mặt Mẫn Doãn Kì, gào lên.

"Đi chết đi!"
Mẫn Doãn Kì không vui lắc lắc đầu, tay cầm bình rượu rót ra ly, vui vẻ thưởng thức.

"Sao nàng lại bảo phu quân của mình đi chết? Nàng muốn làm góa phụ à?"
"Thà làm góa phụ còn hơn cưới một người như ngươi.

" Niên Nhĩ Lạc liếc hắn.

Mẫn Doãn Kì lạnh lẽo liếc qua, hắn thấp giọng đe dọa.

"Niên Nhĩ Lạc, nàng còn ăn nói xằng bậy thì đừng có trách bổn Vương gia.

"

"Bà nội mày sợ mày chắc?" Niên Nhĩ Lạc nhàn nhạt nói.

Giết tôi lẹ đi cho tôi về với bé mèo quýt của tôi coi.

Mẫn Doãn Kì tức giận đá phăng cả bàn rượu, hắn đi qua giường túm lấy Niên Nhĩ Lạc, hung dữ đè cô xuống, ánh mắt chứa sự lạnh lẽo thấp xương.

"Sao mà ngươi hỗn xược thế hả?"
Niên Nhĩ Lạc còn muốn mắng tiếp, nhưng chưa kịp nói gì đã bị chặn lấy môi.

Mẫn Doãn Kì cắn m*t lấy môi của Niên Nhĩ Lạc, trong khoang miệng nồng lên vị tanh tưởi của máu.

Phải, hắn cắn rách khóe miệng của cô rồi.

Mẫn Doãn Kì cuối cùng cũng rời đi, hắn nhìn Niên Nhĩ Lạc yếu ớt nằm dưới thân, mỉm cười nhàn nhạt.

"Vương phi của ta, không cho phép nàng nói lời cay nghiệt.

"
Niên Nhĩ Lạc nước mắt lưng tròng nhìn Mẫn Doãn Kì, cuối cùng quay mặt đi không thèm đôi co với hắn nữa.

Mẫn Doãn Kì cởi bớt y phục bên ngoài ra, cũng không có ý định động phòng gì đó với Niên Nhĩ Lạc, leo lên giường cùng cô nằm ngủ.

Theo Niên Nhĩ Lạc tính toán giờ chắc cũng 6 7 giờ tối rồi, vì giờ lành là xế chiều.

Vậy mà sáng sớm lôi con người ta vào làm lum la rồi bắt chờ, coi tức không?
Niên Nhĩ Lạc nằm cạnh Mẫn Doãn Kì, nhưng lòng lại nhớ Mẫn Doãn Kì kia.

Cô muốn trở về thời hiện đại!
Có khi nào ngủ một giấc tỉnh dậy là về không nhỉ? Có khi nào thế không?
Mang theo suy nghĩ đó Niên Nhĩ Lạc mới ngăn được giọt nước mắt của bản thân không rơi xuống, cô nghiêng đầu qua rồi nhắm mắt lại, cố gắng ngủ.

Nhưng khi tỉnh lại, mọi chuyện vẫn như thế.

Niên Nhĩ Lạc được mang về phủ Vương gia, ngày ngày ở bên cạnh Mẫn Doãn Kì.

Hắn vẫn như thế trêu ghẹo cô, còn cô thì chỉ biết tủi thân mếu máo.

Cứ thế 2 tháng trôi đi.

Mẫn Doãn Kì thật sự hay chọc tức Niên Nhĩ Lạc, nhưng vẫn rất nuông chiều cô, cô muốn cái gì hắn cũng đều đáp ứng.

Trong khoảng thời gian ở cạnh hắn, cô dần phát hiện ra hắn giống hệt Doãn Kì ở hiện tại, thích quýt, thích mè nheo, lạnh lùng với mọi người ấm áp với mỗi cô.

Cô cũng đã ý thức được rằng có lẽ bản thân sẽ mắc kẹt ở đây mãi mãi, cho dù làm cách nào cũng không thể về hiện tại, mà người bên cạnh cô cũng không phải không tốt, vì thế liền chấp nhận mà an phận, cùng Mẫn Vương gia làm một đôi phu thê ân ân ái ái.

Cho đến một hôm, hắn được triệu tập vào triều đình.

Trước khi đi Mẫn Doãn Kì còn hôn hôn lên má cô, bảo cô ngoan ngoãn ở nhà chờ hắn.

Niên Nhĩ Lạc nghe lời vâng một tiếng, tiễn hắn ra ngoài.

Cả phủ lại chìm trong yên lặng, Niên Nhĩ Lạc thì tiếp tục học thêu, đang mày mò với cánh hoa thì đột nhiên có tiếng hét vang lên, Niên Nhĩ Lạc hoảng hốt buông kim chỉ xuống chạy ra ngoài, bắt gặp Lạc Kim Bối cùng Phác Trí Mẫn đang đứng ngoài sân.

Á đù, giang hồ tới.

Lạc Kim Bối vừa thấy Niên Nhĩ Lạc thì nâng kiếm, hướng cô mà đâm tới.

Niên Nhĩ Lạc hoàn toàn không hiểu gì cả lại quay đầu bỏ chạy.

Lạc Kim Bối đuổi, Niên Nhĩ Lạc chạy, còn Phác Trí Mẫn thì chém giết đám nô tài trong phủ.

Tầm gần mấy phút sau, Mẫn Doãn Kì thong thả đi vào, được biết thư triệu tập vào triều là giả cho nên hắn đã sớm quay về cùng với Niên Nhĩ Lạc, mà cô vừa thấy hắn liền lách người chạy qua, hắn cũng dang tay ra sẵn để ôm cô vào lòng.

Lạc Kim Bối mang theo thanh kiếm vẫn không buông tha đâm tới chỗ của Niên Nhĩ Lạc.

Điền Chính Quốc đi sau lưng Mẫn Doãn Kì chạy( ra phía trước dùng kiếm hất kiếm của Lạc Kim Bối đi, sau đó cùng cô nàng đánh nhau, Niên Nhĩ Lạc thì an toàn chạy vào trong lòng của Mẫn Doãn Kì.

"Vương gia thiếp sợ.

" Niên Nhĩ Lạc nước mắt lưng tròng nhìn Mẫn Doãn Kì, run rẩy không thôi.

Mẫn Doãn Kì nhìn Vương phi của mình vẫn đang an toàn liền thở phào, hôn nhẹ lên trán cô một cái rồi nhỏ giọng.

"Đừng lo,ta sẽ bảo vệ nàng.

" Sau đó dắt cô vào trong góc kia đứng, bản thân đi đấu với Phác Trí Mẫn.

Máu chảy, tiếng kim loại va chạm vào nhau vang lên trong sân, khung cảnh hỗn loạn.

Mục tiêu chính của bọn Lạc Kim Bối tất nhiên không phải Mẫn Doãn Kì rồi.

Niên Nhĩ Lạc đứng ở trong góc, sau đó đột nhiên phía sau lưng đau nhói, cảm giác vật nhọn xuyên qua bụng.

La Địch Noãn không biết từ khi nào đã tới, không cảm xúc cầm dao đâm vào lưng Niên Nhĩ Lạc, khiến cô ngã khuỵu xuống.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 41: 41: Đóng Kịch


La Địch Noãn không biết từ khi nào đã tới, không cảm xúc cầm dao đâm vào lưng Niên Nhĩ Lạc, khiến cô ngã khuỵu xuống.

Mẫn Doãn Kì bên này đã đánh ngã Phác Trí Mẫn xong thì liếc nhìn sang Niên Nhĩ Lạc, ánh mắt hắn liền mất đi tiêu cự.

Điền Chính Quốc vốn đã xử xong Lạc Kim Bối, nhưng cô nàng này đúng là nhây, bám cậu ta không buông cho nên không thể qua bên Niên Nhĩ Lạc kịp được.

Niên Nhĩ Lạc nằm trên mặt đất, bị La Địch Noãn cắt thêm một vòng trên cổ, máu tươi chảy ra đất, nằm thoi thóp nhìn Mẫn Doãn Kì.

Điền Chính Quốc hung hăng nhào tới túm lấy La Địch Noãn, còn Mẫn Doãn Kì thì chạy tới ôm lấy Niên Nhĩ Lạc vào lòng.

"Lạc Lạc! " Sắc mặt Mẫn Doãn Kì trắng bệch, hắn run rẩy ôm cô, xé miếng vải ở tay rồi che lại miệng vết thương cho cô, nước mắt cứ thế rơi xuống.

"Đừng bỏ ta mà.

"
Niên Nhĩ Lạc đến nói cũng nói không nổi, yếu ớt nằm trong lòng Mẫn Doãn Kì, nâng mắt nhìn hắn, mỉm cười nhợt nhạt, cố gắng cất tiếng.

"Thiếp đau quá! "
Mẫn Doãn Kì nghe tới đây lại càng khóc dữ dội, hắn hôn l3n chóp mũi cô, nhỏ giọng.

"Lạc Lạc nàng sẽ không sao đâu, không sao hết.

Ta dẫn nàng đi tìm đại phu.

" Sau đó muốn bế cô đi tìm đại phu.

Sinh mạng của Niên Nhĩ Lạc đang từng chút từng chút vơi đi, cô lắc lắc đầu bảo Mẫn Doãn Kì đừng đi sau đó nép vào lòng hắn.

"Những giây phút cuối đời của thiếp chỉ mong chàng ngoan ngoãn ngồi đây thôi.

"
Sống cùng nhau hai tháng, ít nhiều cũng có cảm tình, mà đây lại là Mẫn Doãn Kì, người mà Niên Nhĩ Lạc yêu say đắm, tất nhiên là không nỡ bỏ hắn.

Sao em có thể bỏ anh lại đây một mình được chứ?
"Lạc Lạc xin nàng! "
Niên Nhĩ Lạc chỉ mỉm cười, cô khép hờ mắt, máu tươi vẫn không ngừng chảy ra, cuối cùng cô bất động, kết thúc sinh mạng trong vòng tay Mẫn Doãn Kì.

"Nhĩ Lạc!" Mẫn Doãn Kì hét lên ôm thi thể đã lạnh của Niên Nhĩ Lạc vào lòng.

Tiếng hét vô cùng thảm thiết, người nghe vào đều tan nát tâm can, xót xa vô cùng.

Có lẽ đời này chúng ta không có duyên rồi.

The End.

"Tiết mục Xuyên không ta gặp chàng của khối 10 và 11 xin đã kết thúc, cảm ơn các bạn đã theo dõi.

"

Sau đó một tràng vỗ tay từ phía khán giả vang lên, Niên Nhĩ Lạc từ trong lòng Mẫn Doãn Kì ngồi dậy, cùng hắn đứng dậy chào khán giả rồi lui về sau hậu đài.

"Trời ạ, Mẫn Doãn Kì, anh đi làm diễn viên được rồi đấy.

" Phác Trí Mẫn đứng cạnh Lương Thy San cười híp mắt nhìn Mẫn Doãn Kì.

Niên Nhĩ Lạc dịu dàng dùng khăn giấy lau nước mắt cho Vương gia nhà mình, cẩn thận lau lau rồi mới lấy khăn giấy ướt đi lau thuốc đỏ trên trang phục.

"Anh biết anh có tố chất rồi, khỏi khen anh.

" Mẫn Doãn Kì nhàn nhạt trả lời Phác Trí Mẫn, cũng lấy một tờ khăn giấy ướt ra rồi lau thuốc đỏ trên cổ Niên Nhĩ Lạc.

Chuyện là vào hai tuần trước, sau khi có kết quả thi xong là tuần lễ chia tay khối 12, đồng thời cỗ vũ tinh thần cho bọn họ nên khối 10 và 11 phải làm tiết mục chia tay.

Niên Nhĩ Lạc không biết vì lý do gì mà bị bế đi làm nữ chính, mà nam chính đương nhiên là Mẫn Doãn Kì.

Tất nhiên, hắn sắp đặt cả rồi.

Mẫn Doãn Kì lau xong còn hôn hôn lên má của Niên Nhĩ Lạc, mỉm cười vô cùng dịu dàng.

"Vương phi của ta đúng là tốt nhất luôn.

"
Niên Nhĩ Lạc cũng nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì, nhướng người hôn lên môi hắn, mỉm cười ngọt ngào.

"Vương gia của thiếp cũng siêu siêu tốt luôn á.

"
Thật lòng mong rằng đôi ta sẽ mãi hạnh phúc, mãi ngọt ngào như trong thời khắc này.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 42: 42: Đứng Thứ 2 Của Khối 11


"Niên Nhĩ Lạc, vì môn toán mà em trở thành học sinh trung bình.

Chia buồn nhé."
Niên Nhĩ Lạc phiếu điểm vào lòng, ngoài cười trong thì khóc hết nước mắt, buồn bã quay về chỗ ngồi.
Huhu tôi hận toán
Lương Thy San và La Địch Noãn thì được học sinh giỏi, Lạc Kim Bối dù không học gì cả vẫn giữ được học sinh khá.
Riêng Niên Nhĩ Lạc học đến điên lên mà được trung bình, tại sao? Tại sao chứ hả?!
Phát phiếu điểm xong cũng tan học, Niên Nhĩ Lạc mang tâm trạng đau đớn khôn nguôi bước ra ngoài, bắt gặp Mẫn Doãn Kì đang đứng ở gần đó nhàn nhạt chơi di động.
Em đang buồn bã nên em muốn lan tỏa năng lượng tiêu cực này đến mọi người.
"Doãn Kì!" Niên Nhĩ Lạc hét lên sau đó chạy lại chỗ của Mẫn Doãn Kì rồi đột ngột ôm chầm lấy hắn, mỉm cười vô cùng cay đắng.
Mẫn Doãn Kì bình thản một tay ôm lấy Niên Nhĩ Lạc, cất di động vào trong túi rồi cùng cô bước đi.
Niên Nhĩ Lạc chớp chớp mắt nhìn hắn, cô bĩu môi, hồi lâu sau cất tiếng.
"Anh ơi, anh được học sinh gì thế?"
Mẫn Doãn Kì nghe Niên Nhĩ Lạc hỏi thì hơi nghiêng đầu nhìn cô, cũng không có trả lời mà hỏi ngược lại.
"Em được học sinh gì?"

"Em đang hỏi anh kia mà?" Niên Nhĩ Lạc cau mày chống nạnh nói.
Nhưng Mẫn Doãn Kì thế mà cũng bĩu môi, hắn nhỏ giọng, chớp chớp mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Em trả lời trước đi.

Nhé?"
Niên Nhĩ Lạc nghe xong thì cụp mắt chịu thua, cô lôi phiếu điểm ở trong balo ra đưa cho hắn, giọng nói buồn buồn vang lên.
"Em được học sinh trung bình..."
Mẫn Doãn Kì nhận lấy tờ phiếu, hắn nhìn sơ qua một lát sau đó mỉm cười dịu dàng, rồi nghiêng đầu qua hôn lên mặt Niên Nhĩ Lạc.
"Cục cưng, anh cũng học sinh trung bình.

Chúng ta thật sự hợp đôi lắm đó."
Tâm tình đang vô cùng tồi tệ của Niên Nhĩ Lạc liền tốt lên không ít, được hắn an ủi như vậy cô cũng đỡ buồn, ôm lấy eo hắn nũng nịu.
"Đúng rồi, hai ta rất hợp đôi."
Mẫn Doãn Kì nhìn cô vui vẻ híp mắt thì cũng vui theo, sau đó dẫn cô đi ra ngoài trường.
Niên Nhĩ Lạc bảo cô muốn uống sữa nên Mẫn Doãn Kì dẫn cô vào quán nước gần đó để mua cho cô ly sữa dâu tây.

Hắn đi gọi đồ, Niên Nhĩ Lạc ngồi chờ hắn.
Trong lúc đó, cô vô tình gặp Kim Thái Hanh cùng Mẫn Doãn Kì đi tới, trên tay là hai người là hai cái phiếu điểm.
Phác Trí Mẫn thấy cô trước, anh giơ tay lên ra hiệu cho Niên Nhĩ Lạc sau đó chạy qua, Kim Thái Hanh thì nhàn nhạt đi theo.
"Xin chào Vương phi, Vương gia của em đâu?" Phác Trí Mẫn cười cười lên tiếng hỏi.
Niên Nhĩ Lạc cũng chai mòn với mấy cái danh xưng này rồi cho nên chỉ mỉm cười đáp lại.
"Anh ấy đi gọi đồ uống rồi."
Phác Trí Mẫn gật gật đầu, sau đó hình như nhớ ra cái gì đó liền tiếp tục hỏi Niên Nhĩ Lạc.
"Vương phi, hôm nay có xét loại học lực đúng chứ? Em được học sinh gì?"
Tâm can bể nát, trái tim tan vỡ, đáy lòng bị tổn thương.
Niên Nhĩ Lạc gượng cười nhìn Phác Trí Mẫn sau đó rầu rĩ nhỏ giọng.
"Trung bình á.

Còn anh, anh được học sinh gì?"
"Anh được học sinh giỏi." Phác Trí Mẫn cười rạng rỡ.
Aiss cái anh này.
"Nhưng mà vẫn thua Vương gia nhà em." Phác Trí Mẫn lại nói tiếp.
Niên Nhĩ Lạc ngáo ngơ nghiêng đầu, cô chớp chớp mắt không hiểu mà nhíu mày nhìn Phác Trí Mẫn.
"Sao thua? Anh loại giỏi còn anh ấy..."
"Doãn Kì không kể cho em nghe à? Cậu ta đứng thứ hai trong khối 11 ở đợt thi này đấy."
"..."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 43: 43: Anh Lừa Em


"Doãn Kì không kể cho em nghe à? Cậu ta đứng thứ hai trong khối 11 ở đợt thi này đấy."
Phác Trí Mẫn vừa mới dứt lời cũng là lúc Mẫn Doãn Kì mang đồ uống đi tới, trùng hợp lại nghe được câu nói kia của Trí Mẫn cho nên liếc lạnh anh một cái.
"Phác Trí Mẫn cậu nói hơi nhiều rồi đấy nhé."
"Đại ca, anh không phải nói là sẽ cầm phiếu điểm đi khoe với chị dâu rồi xin chị ấy khen thưởng sao?" Phác Trí Mẫn bĩu môi.
Niên Nhĩ Lạc ngơ ngơ ngác ngác nhìn Phác Trí Mẫn rồi lại nhìn Mẫn Doãn Kì, sau đó não cô bị lag.
Cô nghiêng đầu nhìn gương mặt của Mẫn Doãn Kì, ngây ngốc hỏi.
"Doãn Kì anh lừa em hả?"
Mẫn Doãn Kì quay đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc, mang ly sữa đặt lên trên bàn rồi mới ngồi xuống bên cạnh cô, bày ra dáng vẻ vô tội.
"Anh chỉ không muốn làm em buồn thêm thôi..."
Niên Nhĩ Lạc chắn ngang không cho Mẫn Doãn Kì nói nữa, mang theo dáng vẻ hân hoan vô cùng đáng yêu nhìn hắn.
"Trời ơi anh yêu của tôi giỏi dữ vậy nè.

Top 2 hả? Anh quá đỉnh rồi đó."
"...!Em không giận anh vì đã lừa em hả?" Mẫn Doãn Kì ngây ngốc nhìn cô.
Niên Nhĩ Lạc nhào qua ôm lấy hắn sau đó hôn hôn lên má hắn, nhỏ giọng.

"Anh nói dối cho em vui mà, tại sao em phải giận anh chứ?" Nói xong lại hôn chục cái lên má Mẫn Doãn Kì.
Phác Trí Mẫn cảm thấy bản thân không thể ở lại cái nơi này nữa nên định kéo theo Kim Thái Hanh rời đi, lại thấy cậu ta ngơ ngác nhìn qua bên kia đường.
Phác Trí Mẫn cũng nhìn theo, sau đó ngạc nhiên mở to mắt.
Lạc Kim Bối đang đứng cùng một chàng trai, anh ta cầm di động nói gì đó với cô nàng, cô nàng thì lạnh nhạt đáp lại.

Sau đó Lạc Kim Bối muốn quay lưng rời đi vậy mà lại bị chàng trai kia kéo lại.
Phác Trí Mẫn còn chưa rõ sự việc như thế nào đã thấy Kim Thái Hanh chạy qua đó, mạnh mẽ kéo chàng trai kia một phát đẩy ra đất rồi lôi Lạc Kim Bối đang thẫn thờ đi qua đây.
Lạc Kim Bối đi được nửa đường thì vung tay ra, ai oán nhìn Kim Thái Hanh, còn nói gì đó với cậu ta nữa.

Kim Thái Hanh nghe xong thì sắc mặt trắng bệch, cậu ta đưa tay nắm lấy tay cô nàng lôi ngược về bên kia đường, đi hướng ngược lại với quán nước.
Sau đó biến mất.

Niên Nhĩ Lạc vừa uống sữa dâu vừa xem drama, lại nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì.
"Anh không cứu em gái của anh à?"
"Không.

Kim Thái Hanh đâu làm gì nó đâu mà lo." Mẫn Doãn Kì trả lời, vẫn tiếp tục lướt di động.
"..."
[...]
Uống xong nước uống, Mẫn Doãn Kì dẫn Niên Nhĩ Lạc đi lấy xe rồi đưa cô về nhà.
"Anh này, anh học giỏi thế sao không chỉ bài cho em?" Niên Nhĩ Lạc ngồi trên xe liếc nhìn Mẫn Doãn Kì, ai oán nói.
Mẫn Doãn Kì đánh tay lái sau đó nhếch môi cười, hắn cũng liếc cô, giọng điệu nhàn nhạt.
"Còn không phải em không cho anh chỉ à?"
"..."
Phải rồi.
Lúc Mẫn Doãn Kì nhìn Niên Nhĩ Lạc suýt chút nữa nhai luôn mớ đề cương toán, hắn đã mở lời muốn giúp cô, lúc đó cô nói là:
"Doãn Kì, em muốn tự làm.

Em mà để người khác giúp là em ngu liền á."
Giúp hay không giúp gì cũng ngu hết á.
Niên Nhĩ Lạc mím môi cứng họng vì không trả lời được, mắt thấy đã sắp tới nhà rồi cô mới tháo dây an toàn chờ xe dừng lại.
Lúc xuống xe, Niên Nhĩ Lạc mỉm cười vẫy tay với Mẫn Doãn Kì, còn nhướng người hôn lên má hắn một cái rồi mới miễn cưỡng chạy vào nhà.

Mẫn Doãn Kì cũng đợi cô vào nhà xong rồi mới lái xe rời đi.
Toàn bộ khung cảnh đó đều đã lọt vào mắt một người, hắn ta ở đầu đường bên cạnh hơi híp mắt, sau đó nhếch môi cười lạnh.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 44: 44: Lạc Kim Bối


Sau khi kết thúc kì thi thì cũng là lúc bắt đầu kì nghỉ, mở ra khoảng thời gian thoải mái tươi đẹp nhất trong đời học sinh của Niên Nhĩ Lạc.
Ba mẹ Niên nhận giấy báo của Niên Nhĩ Lạc cũng không trách móc cô nhiều, bởi vì cô đã cố gắng hết sức rồi.
Còn Mẫn Doãn Kì thì vẫn bị trách móc như bình thường.
"Con xem, nếu con cố một tí nữa là được hạng nhất rồi." Ông Mẫn cầm phiếu điểm của Mẫn Doãn Kì nhíu mày, dáng vẻ có chút không hài lòng.
Bà Lạc bên cạnh mỉm cười dịu dàng với Mẫn Doãn Kì và Lạc Kim Bối, nghe ông Mẫn nói thế thì quay sang liếc ông.
"Được hạng 2 là quá tốt rồi."
"Hừ.

Còn không bằng Doãn Kiệt hồi đó." Ông Mẫn để phiếu điểm lên bàn nhàn nhạt nói.
Lạc Kim Bối hờ hững nhìn ông, sau đó xé luôn tờ phiếu điểm của bản thân rồi vứt lên bàn trà, đứng dậy đi lên lầu.
Bà Lạc muốn bảo cô nàng ở lại, nhưng ông Mẫn đã ngăn cản.
"Mặc kệ nó, thành tích như thế tôi chưa trách nó là may rồi, còn bày ra bộ mặt đó."
Mẫn Doãn Kì cũng không có phản ứng gì nhiều, hắn quay sang nói với bà Lạc vài câu rồi đi theo Lạc Kim Bối lên lầu.
Ở trên lầu, Lạc Kim Bối đã thay xong quần áo, đang cầm di động gọi cho La Địch Noãn.

"Noãn Noãn, chúng ta đi quậy đi."
"Gì mà Chính Quốc không cho? Bộ cậu ta là ông nội của cậu hay gì mà có quyền cấm?"
Mẫn Doãn Kì liếc mắt nhìn Lạc Kim Bối, lúc đi ngang đưa tay gõ lên đầu cô nàng một cái, thấp giọng nói.
"Em đó, con gái mà như đàn ông vậy."
Lạc Kim Bối liếc Mẫn Doãn Kì, cúp điện thoại rồi chống nạnh.
"Vậy hen? Hông phải anh lây cho em à?"
Mẫn Doãn Kì lại gõ lên đầu Lạc Kim Bối thêm một cái.
"Cãi anh hả?"
Lạc Kim Bối bĩu môi buồn bã vì bị anh trai mắng, sau đó cô nàng mở di động, trước mặt Mẫn Doãn Kì gọi cho Niên Nhĩ Lạc.
"Lạc Lạc, chồng cậu đánh mình.

Cậu mau thay đồ đi để mình rước cậu đi trừng trị anh ấy."
"...! Nè." Mẫn Doãn Kì vươn tay muốn chụp lấy Lạc Kim Bối nhưng cô nàng đã nhanh chóng thoát được, tiếp tục mè nheo với Niên Nhĩ Lạc, một hồi thì cúp máy.
Lạc Kim Bối nghiêng đầu nhìn gương mặt đã tối đen của Mẫn Doãn Kì, cô nàng hất cằm với hắn.
" Lo về phòng thay đồ đi, hôm nay đi chơi nhóm nha."
"..."
[...]
Lạc Kim Bối đi chung xe với Mẫn Doãn Kì đi tới nhà của Niên Nhĩ Lạc để rước cô, lúc gần tới đã thấy cô đứng trước cửa, bên cạnh còn có thêm một cậu trai.
Lạc Kim Bối vừa nhìn thấy cậu ta, sắc mặt liền trắng bệch.
"M* nó đâu có rủ thằng đó đâu!" Lạc Kim Bối chửi thề.
Mẫn Doãn Kì dừng xe, cười cười nhìn Lạc Kim Bối.
"Là anh rủ đấy."
"..."
Niên Nhĩ Lạc vừa thấy xe của Mẫn Doãn Kì thì vui vẻ đi tới, cô mở cửa xe ngồi với ghế phụ lái, còn Kim Thái Hanh thì ngồi chung với Lạc Kim Bối.

Lạc Kim Bối tất nhiên vẫn còn giận Kim Thái Hanh, cô nàng vươn người về phía Niên Nhĩ Lạc, nhỏ giọng cầu xin.
"Lạc Lạc, cậu xuống ngồi với cái thằng này đi, tôi không muốn ngồi với nó."

Niên Nhĩ Lạc quay đầu nhìn Lạc Kim Bối sau đó mỉm cười dịu dàng.
"Không, anh trai cậu sẽ la mình đó."
"..." M* nó.
Sau đó Mẫn Doãn Kì lần nữa khởi động xe, đánh tay lái chạy tới chỗ hẹn.
Đôi Phác Trí Mẫn với đôi Điền Chính Quốc đi cùng một xe, lúc nhóm Mẫn Doãn Kì tới bọn họ đang ngồi uống nước.
Lương Thy San thấy Niên Nhĩ Lạc liền mỉm cười vẫy tay với cô, gọi lớn.
"Lạc Lạc."
Sau đó thì đứng dậy bay tới chỗ của Niên Nhĩ Lạc rồi ôm cô vào lòng.
"Mẹ nhớ con quá."
"???"
Cả bọn tụ họp đầy đủ xong liền chọn chỗ đi chơi, và vâng, tiếp tục là cái khu vui chơi kia.
Niên Nhĩ Lạc đi ngang qua "vòng quay diệu kì" thì khẽ rùng mình, còn chưa kịp bỏ chạy đã bị Lạc Kim Bối túm lấy lôi qua đó.
"Bé bi Lạc Lạc, chúng ta sẽ chơi cái này."
Chắc chắn đây là trả thù, là trả thù đó!
Nhóm con trai đương nhiên cũng lên, phòng hờ bạn gái họ bị ngã thì còn ôm lại được.
Lúc bắt cặp ngồi chung, Kim Thái Hanh muốn qua ngồi cùng Lạc Kim Bối lại bị cô nàng lườm một cái khiến cậu ta có chút bối rối.
"Đừng có lại gần tôi." Lạc Kim Bối lạnh giọng sau đó quay mặt đi.
Kim Thái Hanh chỉ đành thở dài sau đó qua phía bên cạnh Mẫn Doãn Kì ngồi xuống.

Sau đó, viễn cảnh quen thuộc lại một lần tái nữa hiện, Niên Nhĩ Lạc chết lâm sàng trong lòng Mẫn Doãn Kì.
Lương Thy San cùng La Địch Noãn ôm nhau hú hét, đạp Điền Chính Quốc và Phác Trí Mẫn qua một bên.
Riêng Lạc Kim Bối là ngồi như tượng đá, một chút cũng không có biến đổi.
Kim Thái Hanh cũng thế, chỉ lẳng lặng nhìn cô nàng.
Lúc này ở bên cạnh Lạc Kim Bối xuất hiện một tên bi3n thái, ông ta ba lần bảy lượt vô tình ngã vào người cô nàng sau đó nhân tiện sờ s0ạng cô luôn.

Ban đầu Lạc Kim Bối không nói gì vì ông ta khá lớn tuổi, nhưng cứ như thế khiến cô cũng phát bực.
"Ông cút ra cho tôi." Lạc Kim Bối lạnh lẽo trừng ông ta sau đó nâng tay đẩy ông ta ra.
Tên bi3n thái tất nhiên không vừa, vẫn tiếp tục nhào vào người Lạc Kim Bối, còn cầm di động quay quay cô nàng, dáng vẻ rất gớm ghiếc.
Sau đó chiếc di động bị một người đá bay xuống dưới vòng quay, Lạc Kim Bối ngước mắt lên nhìn người vừa đá sau đó chán ghét cau mày.
Kim Thái Hanh cũng không đợi cho tên bi3n thái kịp phản ứng hay chửi mắng gì cậu ta, chỉ nắm lấy tay Lạc Kim Bối kéo lên, trong khi vòng quay vẫn đang rung lắc dữ dội cậu ta và cô nàng vẫn bình thản đứng yên.
"Bối Bối, theo anh đi.

Anh sẽ bảo vệ em."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 45: 45: Đi Lạc


"Bối Bối, theo anh đi.

Anh sẽ bảo vệ em.

"
Lạc Kim Bối nhíu mày nhìn Kim Thái Hanh, sau đó giật tay ra, giọng nói vô cùng lạnh nhạt vang lên.

"Không cần phiền anh đâu, tránh xa tôi ra một chút là được rồi.

"
Như lần trước Kim Thái Hanh đã vứt bỏ và mắng chửi Lạc Kim Bối vậy.

Vòng quay dừng lại, Lạc Kim Bối cướp lấy Niên Nhĩ Lạc trong lòng Mẫn Doãn Kì sau đó cùng cô đi vòng vòng trong khu vui chơi.

Mẫn Doãn Kì cũng không có ý kiến gì nhiều, hắn nghiêng đầu nhìn Kim Thái Hanh buồn bã thì liền đi qua đó, vỗ vỗ vai cậu ta.

"Cố lên.

"
Kim Thái Hanh cũng chỉ biết gật đầu, cười gượng với Mẫn Doãn Kì một cái rồi cùng nhau đi theo hai cô bé kia.

Lương Thy San cùng La Địch Noãn thích cảm giác mạnh cho nên kéo nhau lên tàu lượn siêu tốc, Niên Nhĩ Lạc thì thích sự bình yên cho nên kéo Lạc Kim Bối tránh xa mấy chỗ đó.

Niên Nhĩ Lạc đi bên cạnh Lạc Kim Bối, nhìn gương mặt vẫn không một chút cảm xúc của cô nàng sau đó lên tiếng hỏi.

"Này Bối Bối, cậu vẫn giận anh Thái Hanh hả?"
"Ừ.

Mình ghét anh ta.

" Lạc Kim Bối trả lời rất tự nhiên.

"Anh ấy có vẻ thích cậu mà.

" Niên Nhĩ Lạc nhỏ giọng với cô nàng.

Nhưng ngay lập tức Lạc Kim Bối đã phủ nhận, cô nàng lắc lắc đầu, sau đó có chút thất vọng mà nói.

"Anh ấy không thích mình đâu Lạc Lạc, anh ấy chỉ đang thấy áy náy vì đã trách lầm mình thôi.

"
Nói xong lại khôi phục dáng vẻ bất cần đời kéo Niên Nhĩ Lạc đi dạo.

Không biết qua bao lâu, cả hai mới nhận ra bọn họ lạc nhóm người Mẫn Doãn Kì rồi.

"Để mình gọi cho anh ấy.

" Lạc Kim Bối nói với Niên Nhĩ Lạc sau đó tìm di động, cuối cùng lại không tìm thấy ở đâu cả.

Rồi xong, chắc là làm mất trên vòng quay rồi.

Lạc Kim Bối phát hiện ra bản thân mất điện thoại thì chỉ nhàn nhạt nhún vai, không quan tâ m đến nó nữa.

Di động của Niên Nhĩ Lạc thì Mẫn Doãn Kì giữ, vì sợ cô trong lúc chơi làm văng ra nên đã đưa cho hắn.

"Giờ phải làm sao?"
"Ai biết.

"
Lạc Kim Bối vừa trả lời xong thì bỗng dưng bị người phía sau hất trúng, cô nàng loạng choạng rồi ngã ra đất, Niên Nhĩ Lạc hốt hoảng đỡ cô nàng dậy.

Trên đầu gối trắng nõn không tì vết của Lạc Kim Bối bị trầy, rơm rớm máu, đau đớn làm cô nàng nhíu mày.

Kẻ đẩy trúng Lạc Kim Bối cũng chạy mất tiêu nên Niên Nhĩ Lạc chưa kịp nhai đầu nó.

Niên Nhĩ Lạc cao 1m50 đỡ Lạc Kim Bối cao 1m68 lại ghế đá ở gần đó rồi để cô nàng ngồi xuống, bản thân chạy đi mua nước cùng với băng keo cá nhân.

Lúc chuẩn bị ra thanh toán, phía trước đột nhiên có một chàng trai chặn Niên Nhĩ Lạc lại, anh ta nhìn cô cô sau đó mỉm cười.

"Bé cưng đi chơi có một mình hả?"

"! "
Không nói nhiều, lên gối!
Sau đó đập một cái, chàng trai kia đau đớn ôm lấy chỗ hiểm rồi né đường cho Niên Nhĩ Lạc.

Nhưng lúc thanh toán, cô nhận ra ví cùng di động đều ở chỗ Mẫn Doãn Kì, không có cách nào có thể trả tiền cả.

Nhân viên bán hàng nhìn cô lúng ta lúng túng cũng bắt đầu khó chịu, đang định lên tiếng hỏi thì đã có người vươn tay ra thanh toán giúp cô.

"Tính tiền cho cô bé này.

" Người đó nói với nhân viên, đưa tay chỉ vào Niên Nhĩ Lạc
Niên Nhĩ Lạc ngớ người nhìn anh ta, dáng vẻ thanh cao sang trọng, nhìn chung cũng được.

Nhưng không bằng Mẫn Doãn Kì.

Tính tiền xong Niên Nhĩ Lạc và chàng trai đi ra ngoài, cô nâng mắt nhìn anh ta sau đó mỉm cười.

"Cảm ơn anh ạ, anh chờ em một lát bạn trai em qua rồi em trả lại tiền cho anh nhé.

"
Nói khéo là bà nội mày có bồ rồi á.

Chàng trai híp mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc sau đó lịch sự cười một cái, dịu dàng nói.

"Không cần đâu, cũng không đáng bao nhiêu tiền.

Cho em đấy.

"
"Nhưng! "
"Không nhưng nhị gì cả.

"
Ờ, cho thì lấy cảm ơn nhiều nghen.

Niên Nhĩ Lạc lần nữa mỉm cười khách sáo, nói cảm ơn với chàng trai rồi muốn quay đầu rời đi nhưng lại bị anh ta kéo lại.

"Cho em đồ, nhưng ít ra vẫn cần điều kiện mà.

"
"Điều kiện gì cơ?" Niên Nhĩ Lạc nghiêng đầu nhìn anh ta.

"Cho anh biết tên của em đi.

"
Thôi được rồi, có cái tên thôi mà, nói thì nói.

"Là Niên Nhĩ Lạc.

" Cô trả lời xong thì giật tay ra rồi quay đầu chạy đi.

Chàng trai nhìn bóng lưng của Niên Nhĩ Lạc thì khẽ nhếch môi cười lạnh, khác rõ so với dáng vẻ dịu dàng ấm áp khi nãy.

"Niên Nhĩ Lạc? Cũng được.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 46: 46: Chướng Mắt


Niên Nhĩ Lạc mang nước, khăn giấy và băng keo cá nhân chạy qua chỗ Lạc Kim Bối, sau đó tỉ mỉ lau vết thương cho cô nàng.

Vết thương cũng không nặng lắm, nhưng trên làn da trắng nõn của Lạc Kim Bối thì vô cùng thảm hại.

"Đau không Bối Bối?"
Lạc Kim Bối gật đầu, sau đó im lặng nhìn về xa xa, ngó qua ngó lại một hồi thì cô nàng nhíu mày, sau đó bất đắc dĩ giơ tay lên.

"Thái Hanh, bọn tôi bên này.

"
Kim Thái Hanh vừa nghe thấy giọng của Lạc Kim Bối liền quay đầu, sau đó rất nhanh chạy qua, theo sau là Mẫn Doãn Kì.

"Bối Bối, em không sao chứ?" Kim Thái Hanh nhìn thấy vết thương của Lạc Kim Bối thì lo lắng hỏi.

Lạc Kim Bối chán ghét nhìn Kim Thái Hanh, sau đó dang tay về phía Mẫn Doãn Kì, bĩu môi.

"Anh mau cõng em.

"

Niên Nhĩ Lạc tất nhiên cũng đồng ý về việc này, thứ nhất vì Kim Bối còn đang giận Kim Thái Hanh, thứ hai thì Mẫn Doãn Kì và cô nàng là anh em cho nên rất là ổn luôn.

Nhưng Mẫn Doãn Kì hình như không muốn, hắn đi ngang ôm lấy eo Niên Nhĩ Lạc một phát bồng cô lên rồi bước đi, để Lạc Kim Bối ngồi ngây ngốc trên ghế đá.

Kim Thái Hanh muốn cõng Lạc Kim Bối, nhưng còn chưa kịp mở lời cô nàng đã đứng dậy đi một mạch về phía Mẫn Doãn Kì và Niên Nhĩ Lạc.

Kim Thái Hanh nhìn Lạc Kim Bối mà buồn rầu, âm thầm siết chặt tay sau đó đi theo bọn họ.

Cả bọn kéo nhau đi tìm nhóm Phác Trí Mẫn, dạo quanh một hồi nữa rồi kéo nhau đi về.

Sau đó lại kéo nhau đi ăn.

Địa điểm là một nhà hàng ở gần sát khu vui chơi cho nên bọn họ chỉ cần đi bộ qua là tới.

Niên Nhĩ Lạc vẫn như cũ nằm trong lòng Mẫn Doãn Kì, nhìn ngó xung quanh sau đó híp mắt dụi mặt vào ngực hắn.

Mẫn Doãn Kì thấy Niên Nhĩ Lạc ngọ nguậy thì cúi đầu nhìn cô, dịu dàng hỏi.

"Buồn ngủ hả?"
"Không có, tại em thích dụi vào như này.

" Trả lời xong lại lắc lư cái đầu nhỏ.

Mẫn Doãn Kì cười tít mắt, cúi người hôn lên trán Niên Nhĩ Lạc một cái sau đó tiếp tục bước đi.

Lúc vào nhà hàng, Niên Nhĩ Lạc nhảy xuống khỏi người Mẫn Doãn Kì, cùng hắn đi song song.

Cả nhóm đặt một phòng VIP cho thoải mái, quản lý của nhà hàng dẫn bọn họ vào phòng, theo sau là một nhân viên nam, Mẫn Doãn Kì liếc nhìn cậu ta, có hơi không thích một chút, nhưng vì lý do gì thì hắn không biết.

Đến khi cậu ta đưa menu, Mẫn Doãn Kì mới nhận ra được sự chướng mắt của mình vì sao mà có.

Nhân viên phục vụ đưa menu cho Niên Nhĩ Lạc, còn mỉm cười ngọt ngào với cô, cô cũng lễ phép nhận lấy sau đó lật ra, cùng Mẫn Doãn Kì chọn món.

Mỗi một đôi một cái menu.

"Mọi người chỉ cần đánh dấu vào menu là được ạ.

" Nhân viên phục vụ đáp, ánh mắt vẫn dán vào thân hình của Niên Nhĩ Lạc.

Nhỏ nhỏ xinh xinh, chính là gu của cậu ta.

Niên Nhĩ Lạc cùng Mẫn Doãn Kì đánh dấu xong thì đưa lại cho nhân viên, nói cảm ơn một tiếng rồi liền quay qua làm mèo nhỏ với người yêu.

"Em là con mèo mẹ, mèo ba thương em không?"
"Thương nha.

"
"Thương nhiều hong?"
"Nhiều nha.

"
Ba cặp còn lại một cặp độc thân bị nhét cơm chó cho khóc hết nước mắt, hai cặp yêu nhau cũng ăn cùng luôn.

Trời ơi là trời.

Hồi lâu sau, nhân viên phục vụ lại lần nữa đi vào trong phòng, mang theo thức ăn cả nhóm đã gọi.

Riêng cậu phục vụ kia lại cầm đ ĩa dâu tây cùng quýt, đặt đến trước mặt Niên Nhĩ Lạc.

Niên Nhĩ Lạc nhận lấy đ ĩa quýt lại lần nữa cảm ơn anh ta, vươn tay cầm lấy một trái quýt bắt đầu lột vỏ.

Cậu nhân viên muốn bắt chuyện với Niên Nhĩ Lạc, mặc kệ có thứ gì đó đang hướng chằm chằm về phía mình vẫn dịu dàng cười tươi mà hỏi cô.

"Bé đây chắc thích ăn quýt lắm hả? Hèn gì da của em đẹp thế.

"
Niên Nhĩ Lạc ngước mắt nhìn cậu ta chớp chớp mắt, sau đó lại mỉm cười, xé một múi quýt rồi đút vào miệng Mẫn Doãn Kì, đút xong thì quay đầu nhìn cậu ta.

"Không anh ơi, là người yêu của em thích.

"
Mẫn Doãn Kì nhìn sắc mặt cậu nhân viên trông có vẻ không được tốt lắm thì hừ lạnh.

"Nghe hiểu không? Người ta có người yêu nên dạt ra giúp, cảm ơn.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 47: 47: Cái Quái!


"Nghe hiểu không? Người ta có người yêu nên dạt ra giúp, cảm ơn.

"
Cậu nhân viên nhíu mày, sắc mặt buồn bã nghiêng đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc thêm một cái nữa rồi mới quay ra ngoài rời đi.

Niên Nhĩ Lạc xé múi quýt ra cười tít mắt, cô đút vào miệng Mẫn Doãn Kì, cười nói.

"Bé meo meo ghen hả? Úi trời ơi cưng quá đi.

"
Mẫn Doãn Kì ngậm múi quýt vào miệng, hắn hừ lạnh liếc Niên Nhĩ Lạc một cái rồi đưa tay bóp má cô.

"Mốt ra ngoài đường lấy cái bao đen trùm lên đầu đi.

"
Niên Nhĩ Lạc bị bóp má đau đớn giãy dụa, khó khăn nói với Mẫn Doãn Kì.

"Em không có thích bao màu đen đâu.

"
"Vậy anh lấy bao màu hồng.

"
"! "
Bóp đã rồi Mẫn Doãn Kì mới từ từ buông Niên Nhĩ Lạc ra, hắn nhướng người hôn lên má cô, nhỏ giọng.

"Ăn nhiều vào, để thành con hà mã rồi sẽ không ai cướp em khỏi anh nữa.

"

Niên Nhĩ Lạc đang được Mẫn Doãn Kì hôn đến ngọt cả tâm can, nghe hắn nói như thế xong thì lập tức tắt ngúm.

"Nói thêm câu nào nữa là em nhấn đầu anh vào nồi lẩu đó.

"
"! "
[! ]
Ăn uống xong xuôi, cả bọn tách nhau ra về, Mẫn Doãn Kì đưa Niên Nhĩ Lạc về tới nhà cô thì cũng xuống xe cùng, bảo Kim Thái Hanh lái xe đưa Lạc Kim Bối về giúp, bản thân vào nhà của bạn gái chơi.

Lạc Kim Bối rất không đồng tình muốn mở miệng từ chối, vậy mà chưa kịp làm gì đã bị anh trai nhét lại vào trong xe.

"Đi cẩn thận, tối anh bắt xe về.

"
Lạc Kim Bối ai oán liếc nhìn Mẫn Doãn Kì, bị Kim Thái Hanh lái xe đưa đi.

Xử xong Lạc Kim Bối, Mẫn Doãn Kì quay đầu nắm tay Niên Nhĩ Lạc bước vào nhà.

Mẫn Doãn Kì nâng mắt lễ phép nhìn mẹ Niên, ngoan ngoãn đáp.

"Con được học sinh trung bình.

"
Niên Nhĩ Lạc đang uống sữa ngồi đối diện sặc muốn lên tới não.

Mẹ Niên ngồi xuống cạnh Mẫn Doãn Kì, thở dài nhìn hắn.

"Con với Lạc Lạc quả là một cặp, Lạc Lạc cũng trung bình.

Mà thôi không sao, vậy cho nó vui.

"
Ừ, học sinh trung bình mà đứng hạng 2 khối 11, cho trung bình ké với được không?
Sau đó mẹ Niên và Mẫn Doãn Kì nói tới 7749 câu chuyện, Niên Nhĩ Lạc ăn hết bánh ngọt và uống sữa tươi rồi họ vẫn chưa nói xong.

Cô híp mắt nhìn đôi mẹ vợ con rể này rồi khẽ thở dài, bản thân đứng dậy đi lên lầu.

Mẫn Doãn Kì mắt thấy cục cưng của hắn đi mất rồi cũng nói khéo với mẹ Niên sau đó đuổi theo cô.

Niên Nhĩ Lạc vừa mở cửa phòng liền bay lên giường sau đó mệt mỏi nhắm mắt, cũng không quan tâm ai đi theo mình, chỉ biết sau đó có một thứ gì đó đè lên người cô.

"Bé con muốn ngủ hả?"
"Vâng.

Ngủ trưa, em buồn ngủ.

" Niên Nhĩ Lạc híp mắt trả lời.

Mẫn Doãn Kì đưa tay ôm ngang eo Niên Nhĩ Lạc sau đó xoay một vòng rồi nhốt cô vào lòng, bản thân cũng nằm xuống giường.

Hắn cúi đầu hôn lên trán cô, nụ hôn vô cùng dịu dàng và ấm áp.

"Anh ngủ với em nhé?"
Niên Nhĩ Lạc gật gật đầu, sau đó rúc sâu vào lòng Mẫn Doãn Kì, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Không gian yên tĩnh, ấm áp đến lạ thường.

[! ]
Khi Mẫn Doãn Kì tỉnh lại, Niên Nhĩ Lạc vẫn chưa dậy, cô đang mơ gì đó mà nước mắt liên tục rơi ra, bàn tay níu lấy áo của hắn cứng ngắc.

Mẫn Doãn Kì lau đi nước mắt cho Niên Nhĩ Lạc sau đó ôm cô vào lòng vỗ về, vậy mà cô thật sự đã nín khóc, tiếp tục say ngủ.

Lúc về đến nhà, khi gần vào cửa chính, Mẫn Doãn Kì nghe thấy tiếng nói chuyện của ông Mẫn và Mẫn Doãn Kiệt.

"Con thích một người ba ạ, cô ấy tên Niên Nhĩ Lạc.

"
Cái quái!?
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 48: 48: Anh Trai Công Viên


"Con thích một người ba ạ, cô ấy tên Niên Nhĩ Lạc.

"
Cái quái?!
Mẫn Doãn Kì nghe tới đây liền ngây người, rất nhanh liền tiến vào trong đại sảnh.

Ông Mẫn ngồi trên ghế ở giữa đại sảnh, dịu dàng nhìn con trai lớn sau đó mỉm cười.

"Thích thì cứ tiến tới thôi.

"
Mẫn Doãn Kiệt lại làm ra dáng vẻ buồn rầu đáng thương, anh ta mở miệng đầy chua xót.

"Nhưng em ấy đã có chủ, con dù có thích em ấy như nào cũng không thể làm gì cả.

"
Ông Mẫn lại nhíu mày, ông tựa người vào ghế, bộ dáng rất kiêu ngạo.

"Con thích thì đều là của con, có chủ thì sao chứ?"
"Nhưng ba ơi, người yêu của em ấy là! " Mẫn Doãn Kiệt nói được một nửa, liếc mắt thấy Mẫn Doãn Kì đang tiến vào thì lại càng thêm đau buồn mà nói.

"Là em trai của con, sao con có thể cướp người yêu của em trai đây ạ?"
Mẫn Doãn Kì đi tới, máu điên trong người đang không ngừng tăng lên nhưng hắn vẫn duy trì dáng vẻ bình thường, nhàn nhạt nhìn Mẫn Doãn Kiệt.

Ông Mẫn nghe tới tên con trai thứ thì nhíu mày càng đậm, ông ta nghiêng đầu thấy Mẫn Doãn Kì lại càng không vui, mở miệng nói.

"Học không lo học, yêu với đương.

Thì ra đây là lý do con học tụt hạng đấy à?"
Mẫn Doãn Kì hời hợt nhìn ông Mẫn, hắn mở miệng trả lời, giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương.

"Không liên quan.

"
"Với cả mong hai người đừng động quyền riêng tư của con.

"
Mẫn Doãn Kiệt nghe em trai nói lại buồn bã rũ mắt, sau đó anh ta mỉm cười với ông Mẫn.

"Em trai đã nói thế rồi! "
"Nói cái gì? Mày có quyền hay sao Doãn Kì? Học không lo học.

" Ông Mẫn tức giận đập bàn đứng dậy, hung hăng trừng Mẫn Doãn Kì.

Mẫn Doãn Kì chỉ im lặng không trả lời, hắn liếc mắt sang Mẫn Doãn Kiệt rồi quay người đi lên lầu.

Ông Mẫn thấy Mẫn Doãn Kì như thế lại càng tức giận hơn, ông đạp đổ bàn trà gào lên với hắn.

"Mày mau chia tay cho tao! Thằng con hư hỏng!"
Nhưng Mẫn Doãn Kì không quan tâ m đến ông Mẫn, chỉ đi thẳng một đường lên phòng, khóa chốt cửa rồi leo thẳng lên giường ngủ.

"Em nghe nè.

"
"Dậy lâu chưa?" Nghe được tiếng nói của cô, tâm tình đang phiền muộn của hắn cũng được bình ổn trở lại.

"Dậy lâu rồi, giờ em đang chuẩn bị đi mua đồ ăn để lát làm cơm chiều.

"
Mẫn Doãn Kì mỉm cười, sau đó suy nghĩ tới chuyện gì đó rồi mới gọi cô.

"Này Nhĩ Lạc.

"
"Vâng.

"
"Em có quen người nào tên Mẫn Doãn Kiệt không?"
Niên Nhĩ Lạc ngồi ở đầu dây bên kia ngây ngốc hồi lâu, cô suy nghĩ một chút, cô nhớ bản thân đã nghe qua ở đâu rồi.

"Đó không phải là anh trai của anh sao?"
"Em có quen không?" Mẫn Doãn Kì đột nhiên có chút gấp gáp.

Nhưng Niên Nhĩ Lạc chỉ lắc lắc, híp mắt trả lời vô cùng bình tĩnh.

"Không, đến mặt của anh ta em còn không biết kia mà.

"
Mẫn Doãn Kì nghe Niên Nhĩ Lạc nói như thế thì nhíu mày, sự lo lắng nghi ngờ của hắn càng dày đặc, nếu cô không biết Mẫn Doãn Kiệt vậy tại sao anh ta lại bảo thích cô được?
Nhưng cứ mặc kệ, hắn phải tin người yêu bé bỏng của hắn.

"Vậy được rồi, em đi mua đồ đi.

"
Niên Nhĩ Lạc ngoan ngoãn vâng một tiếng sau đó cúp điện thoại, thay một bộ quần áo rồi ra ngoài mua thức ăn.

Cô đi một mình, mẹ Niên viết sẵn một tờ giấy để cho cô nhớ, Niên Nhĩ Lạc dựa theo đó đi vòng vòng khắp siêu thị.

Khi đang lấy đồ hộp trên kệ, do chiều cao có hạn nên Niên Nhĩ Lạc phải nhón chân, cuối cùng vẫn không lấy được đồ mà còn suýt ngã, may sao được người khác đỡ lấy.

Niên Nhĩ Lạc thầm thở phào, sau đó đứng dậy quay đầu muốn cảm ơn người vừa đỡ, nhưng vừa nhìn người này liền có chút bất ngờ.

"Ủa? anh trai công viên?"
"Bé Nhĩ Lạc?"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 49: 49: Bà Nội Có Ông Nội Rồi


"Ủa anh trai công viên?"
"Bé Niên Nhĩ Lạc?"
Niên Nhĩ Lạc ngơ ngác chớp chớp mắt nhìn gương mặt của anh ta, sau đó lùi lại một bước, giữ một khoảng cách an toàn.

Anh ta hình như cũng thấy hành động đó của cô, chỉ mỉm cười một cái rồi dịu dàng nói.

"Có duyên ghê, gặp hai lần một ngày luôn.

"
Niên Nhĩ Lạc cũng mỉm cười khách sáo lại, sau đó quay đầu muốn lấy đồ hộp trên kệ.

Nhưng rất nhanh đồ hộp đã bị chàng trai lấy xuống, để vào giỏ đồ cho Niên Nhĩ Lạc.

"Anh lấy giúp rồi.

"
"Không, đem nó về chỗ cũ giúp em.

" Niên Nhĩ Lạc cầm lấy đồ hộp đưa cho chàng trai, gương mặt bình thản nói.

Chàng trai có chút khó hiểu, nhưng với thái độ kiên quyết của Niên Nhĩ Lạc anh ta vẫn để lại chỗ cũ.

Lần này Niên Nhĩ Lạc bật nhảy một cái nhẹ nhàng túm lấy cái lon đồ hộp, rồi bỏ vào trong giỏ đồ, lạnh nhạt lách qua người chàng trai.

"! "
Chàng trai nhìn bóng lưng nhỏ bé của Niên Nhĩ Lạc, anh ta không tin bản thân không tiếp xúc được với cô, vì thế liền chạy theo.

"Em mua thức ăn về nấu bữa tối ư?"
"Ừ.

"
"Đảm đang ghê.

"
"Ừ.

"
"Em nấu ngon lắm hả?"
"Ừ.

"
Chàng trai cứ hỏi một câu thì Niên Nhĩ Lạc ừ một cái, cho dù có hỏi tới cái gì cô cũng chỉ ừ, ừ và ừ.

Nhưng chàng trai có vẻ không mất kiên nhẫn, vẫn vui vẻ cùng Niên Nhĩ Lạc bước đi, sau đó anh ta đột nhiên hỏi.

"Làm bạn gái anh nhé?"
Tiếp theo đó, có một cái hộp đập vào mặt anh ta.

"Cút hộ bà nội, bà nội có ông nội mày rồi, biến ra nha.

"
Niên Nhĩ Lạc hung hăng quát xong, cũng không thèm nhặt cái hộp bản thân vừa ném, liếc chàng trai một cái rồi quay người rời đi.

Khí chất hệt như Mẫn Doãn Kì, em trai của anh ta.

Mẫn Doãn Kiệt lau vết máu ngay khóe môi, ánh mắt thú vị dõi theo bóng lưng của Niên Nhĩ Lạc, tiếp tục mặt dày đi theo cô.

"Anh đùa thôi mà, kiểu anh thấy em ừ mãi nên hỏi thế.

"
Niên Nhĩ Lạc không quan tâm Mẫn Doãn Kiệt, cô đem ra tính tiền, lấy đồ xong thì đi ra khỏi siêu thị để về nhà, anh ta thì vẫn bám theo mãi.

"Em muốn biết anh tên gì không?"
"Không.

" Niên Nhĩ Lạc ôm theo túi đồ, nặng nề bước đi.

Mẫn Doãn Kiệt thấy Niên Nhĩ Lạc khổ sở mang đồ thì đưa tay giật lấy, bảo rằng để anh ta mang giúp.

Nhưng Niên Nhĩ Lạc không muốn, giật lại túi đồ rồi liếc Mẫn Doãn Kiệt.

"Không cần, tôi có đi xe.

"
Mẫn Doãn Kiệt hơi buồn một chút, anh ta bĩu môi cùng Niên Nhĩ Lạc tiếp tục bước đi, sau đó cùng cô đợi xe của Niên gia tới rước.

"Em muốn biết anh tên gì không?"
"Không.

"
Nhưng Mẫn Doãn Kiệt không quan tâm lắm, cười tít mắt với cô, âm thanh ôn nhu phát ra.

"Anh tên là Tần Tuấn Kiệt, anh 20 tuổi.

"
Vừa nói dứt câu cũng là lúc xe của Niên gia chạy tới, Niên Nhĩ Lạc đưa đồ cho tài xế, bản thân cô đi vào xe, cũng không tạm biệt Mẫn Doãn Kiệt mà đóng sầm cửa, sau đó rời đi.

Mẫn Doãn Kiệt nhìn chiếc xe đi khuất, ánh mắt có chút chờ mong.

[! ]
Kì nghỉ qua đi, cũng là lúc bước vào học kì cuối cùng của năm học, Niên Nhĩ Lạc cùng Mẫn Doãn Kì cũng có khoảng thời gian yêu đương khá lâu, tình cảm cũng càng ngày càng ngọt.

Người ta nói yêu nhau quá lâu sẽ gây nhàm, thế mà hai người bọn họ càng yêu càng lún sâu vào hơn.

"Người ta nói tình yêu 17 tuổi dễ tan đàn xẻ nghé lắm á.

" Niên Nhĩ Lạc cắn miếng bánh ngọt, Mẫn Doãn Kì thì cắn lên má cô.

Nghe cô nói như thế hắn cắn càng mạnh hơn.

"Nói bậy bạ có ngày quỷ cắt lưỡi em.

"
Niên Nhĩ Lạc chỉ mỉm cười, nghiêng đầu hôn lên môi Mẫn Doãn Kì, ngọt ngào nói.

"Còn hai mình thì ai mà dám xẻ?"
Lúc đó cười đùa nói giỡn với nhau như thế, không ngờ sau này, bọn họ thế mà thật sự phải xa nhau!
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 50: 50: Hôn Thê


Từ lúc ông Mẫn biết Mẫn Doãn Kì đang yêu đương, ngày nào cũng chèn ép hắn, bảo hắn nhất định phải chia tay.

Lấy lý do hắn tụt hạng làm cái cớ, thật ra là đang muốn dọn đường cho Mẫn Doãn Kiệt.

Mẫn Doãn Kiệt thì vẫn cứ như thế, anh ta dùng một thân phận giả để tiếp xúc với Niên Nhĩ Lạc, nhưng không cách nào lại gần cô được.

Niên Nhĩ Lạc và Mẫn Doãn Kì thì vẫn như cũ, yêu nhau càng ngày càng ngọt ngào.

Chớp mắt đó đã đến kì thi cuối kì hai, Mẫn Doãn Kì tiếp tục canh thi cho bé con nhà mình.

"Em thật không hiểu nổi tại sao anh không học gì cả vẫn có được thành tích tốt như thế.

" Niên Nhĩ Lạc tiếp tục giải toán, vừa viết vừa hỏi hắn qua di động.

Mẫn Doãn Kì ôm mèo con trong lòng nâng mắt nhìn gương mặt bầu bỉnh của Niên Nhĩ Lạc sau đó mới nhàn nhạt trả lời.

"Thật ra anh học trước rồi, tối mới có thời gian để canh em nè.

"
"Ra là thế.

" Niên Nhĩ Lạc nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì, lại nhìn bé mèo con ngày càng lớn đang trong tay hắn, mỉm cười.

"Miên Miên, ba của con học giỏi quá, chả bù cho mẹ học siêu tệ.

"
"Nhà thì làm gì cần hai người học giỏi, em chỉ cần làm cục bông mềm mềm cho anh ôm ngủ trưa thôi.

"
"Thì ra em đối với anh chỉ là đồ vật.

" Niên Nhĩ Lạc liếc xéo Mẫn Doãn Kì sau đó đi quay đầu, tiếp tục làm bài.

Độ khoảng hơn hai tiếng sau, sau khi Niên Nhĩ Lạc đã học thuộc các dạng toán Mẫn Doãn Kì đưa cho cô thì cô mới an tâm chuyển sang giải đề Hóa.

Hóa là tình yêu của Niên Nhĩ Lạc, mỹ nữ thích Hóa ghét Toán.

Mẫn Doãn Kì vẫn như cũ ngồi nghịch len với Miên Miên, thỉnh thoảng lại nhếch môi cười với nó, trông rất đáng yêu.

Niên Nhĩ Lạc chốc lát lại nhìn nghiêng đầu nhìn bọn họ, có cảm giác yên bình đến lạ thường.

Nếu chúng ta duy trì như vậy cho đến khi trưởng thành, hai ta cũng sẽ có một mái ấm hạnh phúc như vậy phải không?
Sau đó Niên Nhĩ Lạc ngây người nhìn bọn họ, đến cả chớp mắt cũng không chớp.

Mẫn Doãn Kì hình như đã phát hiện ra được Niên Nhĩ Lạc đang nhìn hắn, vì thế ngẩng đầu nhìn cô, cười cười.

"Sao em không làm bài tập đi?"
"À! Lát nữa em làm tiếp.

"

Mẫn Doãn Kì híp mắt nhìn cô, mở miệng tính nói gì đó thì ở ngoài cửa phòng của hắn mở ra, sau đó có người nói gì đó với hắn rồi đóng cửa lại.

ngôn tình hay
Mẫn Doãn Kì vâng dạ vài tiếng rồi quay đầu với Niên Nhĩ Lạc, sau đó nói.

"Anh phải xuống nhà một lát, tạm thời tắt máy nhé.

"
Niên Nhĩ Lạc cũng rất ngoan ngoãn đáp ứng, vâng một tiếng sau đó kết thúc cuộc gọi, quay đầu giải bài tập.

Nhưng chỉ là sau khi Mẫn Doãn Kì đi, Niên Nhĩ Lạc không còn hứng ôn tập nữa, vì thế vứt hết sách vở qua một bên rồi ngồi lướt web.

Đang nhàm chán lướt xem các video nấu ăn, khung chat trên màn hình máy tính hiện ra, là Lương Thy San nhắn tới.

"Má nó! Nhĩ Lạc ơi tao vừa biết được một tin động trời! Nói mày đừng có sốc.

"
"Gì thế?" Niên Nhĩ Lạc hỏi cô nàng.

Chỉ là sau khi tin nhắn được gửi đi vài giây, điện thoại của Niên Nhĩ Lạc reo lên, là Lạc Kim Bối gọi tới, cho nên cô liền bắt máy.

"Nhĩ Lạc! " Tiếng nói vừa vang lên cũng khiến cho Niên Nhĩ Lạc phải ngây người, Lạc Kim Bối vậy mà đang khóc.

"Sao thế Bối Bối?"
Lạc Kim Bối nấc lên bên kia, giọng nói khàn khàn phát ra.

"Ba mình và anh ba cãi nhau, sau đó anh hai bị anh ba đánh, ba mình đang đòi bóp ch3t anh ba! "
"Vì cái gì chứ?!"
Không biết do trùng hợp hay sao, tin nhắn của Lương Thy San và tiếng nói của Lạc Kim Bối đồng loạt đập vào Niên Nhĩ Lạc.

"Anh Doãn Kì có hôn thê rồi.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 51: 51: Liên Hôn


"Anh Doãn Kì có hôn thê rồi."
Chỉ một câu nói đơn giản như thế, cũng khiến Niên Nhĩ Lạc lạnh cả sống lưng, cả người cô cứng đờ như không tin được và thứ mình vừa nghe, vừa thấy.
Lạc Kim Bối bên này khóc hết cả nước mắt, nhìn ông Mẫn đang phạt Mẫn Doãn Kì thì càng khóc thảm hơn, cô nàng không thể làm gì cả, cô không thể cứu anh trai của cô.
"Ba mình muốn ép hai người chia tay vì anh ấy học tụt hạng, nhưng anh ấy không nghe lời ba.

Cho nên ba đã tìm ra một cách, đó chính là liên hôn với Triệu gia.

Chỉ có như thế hai người mới có thể chia tay nhau.

Anh ba mình không đồng ý nên đã cãi nhau với ba, anh hai lại cứ thích xen vào vì thế đã bị anh ba mình đánh."
"Nhĩ Lạc phải làm sao đây?"
Làm sao đây...?
Cô bây giờ có thể làm cái gì đây?
Niên Nhĩ Lạc không biết nữa, cô căn bản không thể làm gì cả.

"Anh ấy thế nào rồi?" Niên Nhĩ Lạc thì thào hỏi, giọng nói không còn chút sức sống, đôi mắt cô đỏ hoe, khóe mắt ngập tràn hơi nước.
Lạc Kim Bối nghiêng đầu nhìn ông Mẫn, ông vẫn không ngừng mắng mỏ Mẫn Doãn Kì, gậy sắt bị bà Lạc giấu đi cho nên ông ta chỉ có thể dùng tay đánh hắn.

Mà Mẫn Doãn Kì quỳ trên đất vẫn không nhúc nhích.
"Vẫn đang bị đánh." Lạc Kim Bối trả lời.
Trái tim Niên Nhĩ Lạc lại tiếp tục vỡ nát, cô nhắm mắt, mệt mỏi tựa vào bàn.
Cô muốn đến bên hắn, cùng hắn chịu những uất ức của gia đình hắn gây nên, nhưng cô không thể.
Bởi cô biết, nếu bản thân xuất hiện trước mặt gia đình hắn bây giờ, Mẫn Doãn Kì sẽ có thể bị đánh đến chết.
Tại sao lại đánh Doãn Kì của cô...
Mẹ nó Niên Nhĩ Lạc mày quá vô dụng!
[...]
"Tao hỏi mày, chia tay hay không?" Ông Mẫn tát lên mặt Mẫn Doãn Kì không biết bao nhiêu lần, gằn giọng hỏi hắn.
Mẫn Doãn Kì vẫn cương ngạnh cúi đầu, giọng nói nhàn nhạt của hắn vang lên mang theo sự giận dữ khôn cùng.

"Không! Tại sao con phải chia tay? Tại sao chứ?"

"Mày phải học, con mẹ nó mày học tụt hạng vì yêu đương đấy!" Ông Mẫn gào lên với Mẫn Doãn Kì, gương mặt ông ta phút chốc đã đỏ bừng.
"Ba đang lấy cớ để bắt Nhĩ Lạc về với Doãn Kiệt thôi!"
"Mày câm miệng cho tao!" Ông Mẫn lại lần nữa vung cái tát lên mặt Mẫn Doãn Kì khiến hắn có chút lảo đảo, gương mặt trắng mềm giờ đây cũng đã rươm rướm máu.
Ông ta th ở dốc tựa vào ghế, đôi mắt đỏ bừng nhìn Mẫn Doãn Kì.
"Cùng tiểu thư Triệu gia đính hôn, không được cãi lời tao!"
"Không! Con sẽ và chỉ ở cùng với Nhĩ Lạc thôi, con sẽ không ở cạnh ai khác!" Mẫn Doãn Kì trừng mắt với ông Mẫn, khóe môi hắn đã bị rách đến rỉ máu, bộ dáng vô cùng thê thảm.
Nhưng hắn, vẫn cứ mạnh mẽ như thế.
Ông Mẫn tức đến muốn ngất xỉu, ông ta nâng chân đạp lên người Mẫn Doãn Kì, giận dữ mà la hét.
"Niên Nhĩ Lạc không phải của mày, buông tay đi!"
"Không!"
Cứ như thế, Mẫn Doãn Kì bị đánh đến cả người đều là vết thương, còn ông Mẫn vẫn cứ ép buộc hắn phải chia tay.

Cho đến khi hắn sắp không chịu được nữa bà Lạc mới chạy tới quỳ xuống cầu xin ông Mẫn, ông ta mới hừ lạnh một cái rồi rời đi.
Bà Lạc ôm con trai, nước mắt vẫn không ngừng rơi, bà vuốt bên má bị đánh cho sưng tấy của Mẫn Doãn Kì đau lòng nói.
"Sao con không nghe lời ba con? Mọi khi con rất ngoan mà Doãn Kì, tại sao? Con chỉ cần chia tay, mọi chuyện sẽ ổn mà."
Mẫn Doãn Kì vẫn như cũ nhàn nhạt nhìn mẹ mình, hắn nhếch môi mỉm cười, chua xót nói.
"Sao con nỡ chia tay đây hả mẹ ơi? Mẹ không biết được Niên Nhĩ Lạc quan trọng với con như thế nào đâu."
Niên Nhĩ Lạc chính là ánh sáng chiếu rọi cả cuộc đời tối tăm của Mẫn Doãn Kì.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 52: 52: Không Ép Nữa


Ngày hôm sau đi học, Mẫn Doãn Kì mang theo tình trạng bất ổn đến trường, cả người hắn đầy vết thương, nhưng hắn vẫn cứ nhàn nhạt như thường.
Cảm xúc khi Niên Nhĩ Lạc trông thấy bộ dáng này của hắn, chính là ngay lập tức muốn sụp đổ.
Niên Nhĩ Lạc đã từng trông thấy bộ dáng bị đánh đến nhập viện của Mẫn Doãn Kì, lần này tuy không đến nỗi phải nhập viện nhưng có vẻ tồi tệ hơn rất nhiều.
"...!Doãn Kì." Niên Nhĩ Lạc mấp máy môi, cô ngây ngốc nhìn hắn, đáy lòng đau đến không thở nổi.

Cô ép cho bản thân phải thật bình tĩnh, nhưng cuối cùng lại không được.
Vì cái gì chứ? Vì sao lại như vậy?
Là tại vì hắn không nghe lời ông Mẫn, không đồng ý chia tay với cô sao?
Phải rồi.
Niên Nhĩ Lạc muốn đưa tay lên xoa gương mặt đã bầm tím của Mẫn Doãn Kì, cuối cùng vì sợ hắn sẽ đau nên cũng không có chạm.
"Kì...! Nếu anh bị ngược đãi như vậy vì em, em cũng không thoải mái gì hết." Niên Nhĩ Lạc khàn giọng nói, nước mắt đã rơi xuống lăn dài ở hai bên má.

Mẫn Doãn Kì nâng tay lau đi nước mắt của Niên Nhĩ Lạc, hắn cố gắng mỉm cười, dịu dàng nói với cô.
"Đợi qua khoảng thời gian này, đến khi ông ấy bất lực rồi thì sẽ buông tay thôi.

Em đừng lo lắng."
"Nhưng anh sẽ bị đánh chết mất..."
"Bậy bạ, sao anh có thể chết được? Mấy cái kia không nhằm nhò gì cả, em cứ bình tĩnh đi, anh lo được mà." Mẫn Doãn Kì nói, hắn cầm lấy tay Niên Nhĩ Lạc vuốt v e, sau đó hôn lên tay cô, muốn cô bình tĩnh.
Lo cái gì mà lo? Anh còn không nhận thức được bản thân tôi tả như thế nào hay sao?
"Em chỉ cần ở bên cạnh anh, không rời xa anh là được rồi." Mẫn Doãn Kì, giọng nói nhỏ nhẹ lướt qua trái tim nhói đau của Niên Nhĩ Lạc, khiến nó trở nên bình ổn trở lại.
Niên Nhĩ Lạc lúc này đã khóc đến nức nở, cô nhào tới ôm lấy eo hắn, nước mắt thấm ướt cả áo đồng phục của hắn.
"Em sao có thể rời xa anh được chứ?"
"Hứa với anh em sẽ không đi đâu cả." Mẫn Doãn Kì cúi đầu hôn lên trán Niên Nhĩ Lạc, còn Niên Nhĩ Lạc thì mạnh mẽ gật đầu, cô ngẩng mặt, cố gắng mỉm cười với hắn.

"Em hứa."
[...]
Những ngày sau đó, vết thương của Mẫn Doãn Kì càng ngày càng dày đặc, mà hắn thì lúc nào cũng bình thản như không có việc gì.
Tần suất hắn đến trường cũng bắt đầu giảm, kì thi sắp đến nhưng hắn lại liên tục nghỉ học, điều này khiến Niên Nhĩ Lạc cũng bị kéo theo.
Lạc Kim Bối cũng nghỉ học theo Mẫn Doãn Kì, nghe bảo cô nàng ở nhà chăm sóc cho anh trai, cũng như tấn công Mẫn Doãn Kiệt khi anh ta ở nhà.
Lạc Kim Bối là con gái, ông Mẫn đương nhiên không thể đánh cô nàng, tuy nhiên lúc đến giới hạn của ông ta thì không gì là không thể.
Cho đến một ngày, khi Mẫn Doãn Kì đã phải nhập viện, lúc hắn mê man tỉnh dậy, ông Mẫn đứng bên cạnh âm trầm nhìn hắn.
"Con vẫn ngoan cố muốn chống đối ba hay sao Mẫn Doãn Kì?"
Mẫn Doãn Kì không đáp, cả cơ thể hắn bây giờ đều là vết thương, đến cử động cũng khó khăn, chỉ quay mặt đi không nhìn ông Mẫn.
Ông Mẫn cũng chỉ đành thở dài, sau đó ngồi xuống cạnh Mẫn Doãn Kì, khàn giọng.
"Ba sẽ không ép con nữa, con muốn cái gì thì tùy con."
Lần đầu tiên, Mẫn Doãn Kì nhìn ba mình bằng ánh mắt sáng trong, hắn ngơ ngác sau đó nước mắt trực rơi xuống.
"Ba..."
"Con muốn làm gì cũng được, ba sẽ không ép con nữa."
Lúc đó, Mẫn Doãn Kì cứ nghĩ ông Mẫn đã thật sự chấp thuận cho hắn và Niên Nhĩ Lạc, nhưng mãi sau này hắn biết, trong đó có ẩn ý cả.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 53: 53: Uy Hiếp


Kì thi gần tới, áp lực của Niên Nhĩ Lạc ngày càng dày đặc, lại thêm lo lắng cho Mẫn Doãn Kì cho nên cô không tài nào yên ổn được.

Đã một tuần nay Niên Nhĩ Lạc không thể nào ngủ ngon, thậm chí là không thể ngủ được, vì thế cô bắt đầu lạm dụng thuốc an thần.

Tần suất sử dụng ngày một cao, mà Niên Nhĩ Lạc đang dần suy nhược.

Theo lời kể của Phác Trí Mẫn, cuộc liên hôn của hai nhà Mẫn gia và Trịnh gia được tạo ra bởi hai mục đích.

Một là mục đích thương mại, còn mục đích còn lại thì anh ta không rõ, nhưng Niên Nhĩ Lạc thì biết.

Chính là nhằm để chia cắt bọn họ.

Thời gian cứ thế trôi đi, cho đến một ngày, nhà cô bỗng có một vị khách không mời mà tới.

Người đàn ông kia từ trên siêu xe bước xuống, đi theo ông ta còn có thêm một vệ sĩ đưa ông ta đến trước nhà họ Niên.

Mẹ Niên ở trong nhà nâng mắt nhìn ra, thấy người đàn ông này liền nhíu mày.

Người đàn ông đi đến trước mặt của mẹ Niên, sau đó khách sáo mỉm cười một cái.

"Trịnh tiểu thư, đã lâu không gặp, có thể mời tôi vào nhà hay không?"
Mẹ Niên liếc người đàn ông một cái, sau đó tránh sang một bên cho ông ta đi vào, bản thân thì đi vào bếp pha trà.

Niên Nhĩ Lạc đang ngồi ở sảnh chính, mắt thấy người đàn ông này cũng khá ngạc nhiên, sau đó liền thu lại dáng vẻ tò mò của mình mà tiếp tục đọc sách.

Người đàn ông nghiêng đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc, âm thầm quan sát cô, đợi đến khi mẹ Niên đi lên mới quay đầu cười với bà.

"Trịnh tiểu thư sinh con thật khéo, rất xinh đẹp.

"
"Cảm ơn Mẫn lão gia đã khen.

" Mẹ Niên rót nước trà ra ly đưa cho ông ta.

Niên Nhĩ Lạc nghe đến chữ "Mẫn" mới ngơ ngác ngẩng đầu.

Mẫn!
Là ba của Mẫn Doãn Kì hay sao?
Ông Mẫn mỉm cười lịch sự đưa tay nhận lấy ly trà uống một ngụm, sau đó ngẩng đầu nhìn mẹ Niên.

"Trà ngon lắm.

"
"Ông hôm nay đến đây để làm gì?" Mẹ Niên không muốn cùng ông ta vòng vo tam quốc nhiều, lập tức đâm vào vấn đề chính.

Ông Mẫn nghe thấy thế lập tức cười lớn, sau đó ông ta ngã người tựa vào ghế, híp mắt nhìn mẹ Niên.

"Cô vẫn như thế, rất thẳng thắn.

"
Mẹ Niên nhíu mày, tay bà đưa về phía ly trà nguy hiểm nhìn ông Mẫn.

Ông Mẫn thấy hành động đó của bà liền thở dài, vì thế mở miệng nói thẳng.

"Con gái của cô làm ảnh hưởng quá trình học tập của con trai tôi, vì thế tôi muốn hai đứa nó chia tay, nếu không thì! "
Mẹ Niên nghe giọng nói này của ông Mẫn liền nổi máu điên lên, cầm ly trà lên muốn đập lên đầu ông ta, nhưng rất may mắn đã được Niên Nhĩ Lạc kịp túm lại.

"Mẹ! "
"Mẫn Doãn Khiêm, tôi cảnh cáo ông không được làm phiền vào cuộc sống của con gái tôi!"
Ông Mẫn một chút cũng không nhúc nhích, nhàn nhạt nhìn mẹ Niên đang giận dữ đứng trước mặt ông ta.

"Trịnh tiểu thư, cô nên nhớ bản thân bây giờ không còn quyền lực gì đâu.

Cư xử cho cẩn thận vào.

"
"Vả lại chính con gái của cô làm ảnh hưởng con trai của tôi, sao cô ngang ngược thế hả?"
"Thật nực cười, vì cái gì ông cho rằng là do con tôi nên con ông mới thế? Ông tốt nhất nên xem lại bản thân đã là một người cha đàng hoàng hay chưa đã.

" Mẹ Niên lạnh lẽo lên tiếng.

"Vả lại, đây là nhà tôi.

"
"Tôi không cần biết cái gì hết, Niên Nhĩ Lạc một là mở lời chia tay Doãn Kì nhà tôi, hai là tôi sẽ xuống tay với nhà các người.

Đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi.

" Ông Mẫn nói xong trầm ngâm liếc Niên Nhĩ Lạc một cái, sau đó ông ta mỉm cười với cô rồi đứng dậy rời đi.

Mẹ Niên hung hăng ném chiếc ly ra ngoài, sau đó bà quay đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc, phát hiện gương mặt của cô đã tái xanh.

"Cục cưng, con đừng lo.

Mẹ sẽ không để ông ta đụng đến con đâu.

"
Niên Nhĩ Lạc bây giờ trong người là cả một mớ hỗn độn, cô ngây ngốc dựa vào người mẹ Niên, âm thầm run rẩy.

Ban đầu, khi ba Niên biết tin cũng bảo Niên Nhĩ Lạc mặc kệ, nói với cô rằng không sao đâu, ông Mẫn chắc chắn không vì việc nhỏ này mà làm lớn chuyện.

Vậy mà chỉ hai ngày sau đó, ba Niên bị tai nạn, công ty của ông cũng đang có dấu hiệu suy sụp.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 54: 54: Chia Tay Đi


Vậy mà chỉ hai ngày sau đó, ba Niên bị tai nạn, công ty của ông cũng đang có dấu hiệu suy sụp.
Mẹ Niên ngồi bên giường bệnh của ba Niên chăm sóc cho ông, ông đã tỉnh lại khá lâu rồi, cũng chỉ bị thương nhẹ mà thôi.

Nhưng nếu cứ buông lỏng cảnh giác, cấp độ tai nạn sẽ tăng cao.
Cổ phần của công ty sau một đêm cũng có dấu hiện suy giảm, mà người nhúng tay vào chính là Mẫn Doãn Khiêm.
Niên Nhĩ Lạc đứng ngoài cửa nghe lén, ngây người nhìn ba mẹ, cả hai đều lo lắng và sầu não.
"Chỉ là chuyện yêu đương của con nít, vì cái gì lại làm lớn thế này chứ?" Ba Niên ngồi trên giường, giọng nói có chút tức giận.
Mẹ Niên thì khá bình thản, bà nắm lấy tay của ba Niên nhẹ nhàng vỗ vỗ, sau đó mím môi.
"Ông ta chắc chắn là thù chuyện xưa rồi."
"Bao nhiêu năm rồi vẫn thù? Cái tên chết tiệt." Ba Niên tức giận vỗ lên giường.
Lại nói, khi xưa Trịnh gia và Mẫn gia liên hôn thương mại, Mẫn Doãn Khiêm cũng khá thích mẹ Niên cho nên rất nhanh liền chấp nhận hôn ước này.

Còn mẹ Niên lúc này đang yêu đương với ba Niên, liền dùng mọi cách từ chối.
Sau khi thất bại có nhiều lần, bà cũng đành chấp nhận, cứ thế cùng ông Mẫn đính hôn.

Vậy mà ngay ngày tổ chức lễ đính ước, mẹ Niên không nói không rằng mang theo toàn bộ đồ đạc rời khỏi Trịnh gia, cùng ba Niên chạy trốn.
Mẫn Doãn Khiêm biết được tin này thì vô cùng suy sụp, ông ta cảm thấy nhục nhã và thất bại, vì thế liên tục dùng gia thế chèn ép Niên gia, mãi đến khi cùng bà Lạc kết hôn ông ta mới chịu thôi.
"Tình thế bây giờ như này, chắc em phải gọi cho ba mẹ rồi." Mẹ Niên rũ mắt, nhỏ giọng nói.
"Bọn họ sẽ không làm khó em đâu đúng chứ?"
"Em không chắc, cùng lắm bị đánh thôi.

Bảo vệ anh và bé Lạc đã."
Đoạn sau Niên Nhĩ Lạc không muốn nghe thêm nữa, cô thẫn thờ bước ra khỏi bệnh viện, không quan tâm mọi thứ xung quanh như thế nào mà ngây ngốc bước đi.
Tình yêu của cô và Mẫn Doãn Kì, có lớn đến mức để phải đánh đổi nhiều thứ như vậy hay sao?
Không...!Đáp án chính là không.
Trời bắt đầu đổ mưa tầm tã, Niên Nhĩ Lạc vẫn vô hồn bước đi ở trên đường, mặc kệ cho tóc tai và quần áo đều đã ướt nhem, cô vẫn cứ bước đi.
Mọi thứ đến quá nhanh, và cũng rời đi quá nhanh...
Mẫn Doãn Kì bảo cô phải tin tưởng hắn, phải cùng hắn chờ đợi.

Nhưng nghị lực của cô không đủ, cô quá yếu đuối.

Nước mưa rơi xuống hòa cùng nước mắt thấm ướt cả gương mặt của Niên Nhĩ Lạc, trời đã sụp tối, không khí rét lạnh khiến cô run rẩy không ngừng.
Sau đó cô ngồi xuống vệ đường, đưa tay bó gối ngây ngốc nhìn mặt đường.
Mày thật thảm hại Niên Nhĩ Lạc ạ...
Em phải làm sao đây Mẫn Doãn Kì? Em nên làm gì mới được đây?
Em không nỡ chia tay anh, em không muốn buông tay anh, nhưng em cũng không muốn ba mẹ em phải vì em mà chịu khổ cực.
Thứ lỗi cho em ích kỉ có được hay không?
Không biết từ khi nào, trên đỉnh đầu Niên Nhĩ Lạc có một mái che, trước mặt cô một chàng trai cao ráo, anh ta dùng ô che cho cô, ánh mắt vẫn dịu dàng như thường.
Tần Tuấn Kiệt.
Niên Nhĩ Lạc nhìn anh ta, anh ta nhìn Niên Nhĩ Lạc, hai người nhìn nhau không ai lên tiếng, chỉ còn âm thanh mưa ào ạt không ngừng rơi xuống mặt đất.
[...]
Niên Nhĩ Lạc sắc mặt hồng hào ngồi trước gương, cố gắng mỉm cười thêm vài lần rồi mới lấy di động, lướt tìm cuộc gọi rồi ấn vào.
Đầu dây bên kia lập tức bắt máy.
"Lạc Lạc, anh nghe đây.

Gọi anh có gì không nè?"
"Anh khỏe hơn chưa đó?" Niên Nhĩ Lạc mỉm cười ngọt ngào, vui vẻ hỏi hắn.
Mẫn Doãn Kì bật cười, chất giọng dịu dàng ngọt lịm của hắn vang lên.
"Khỏe rồi."
"Vậy à? Khỏe rồi thì chúng mình chia tay đi."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 55: 55: Tan Vỡ


"Lạc Lạc, anh nghe đây.

Gọi anh có gì không nè?"
"Anh khỏe hơn chưa đó?"
"Khỏe rồi.

"
"Vậy à? Khỏe rồi thì chúng mình chia tay đi.

"
Câu nói vừa vang lên, nụ cười trên môi của Mẫn Doãn Kì lập tức tắt ngúm, hắn hơi nhíu mày sau đó thì nhếch môi, thấp giọng hỏi qua điện thoại.

"Đùa cái gì đấy? Không giỡn đâu nhé Lạc Lạc.

"
"Tôi không giỡn, tôi chính là muốn chia tay.

" Giọng nói lạnh lẽo không một chút cảm xúc của Niên Nhĩ Lạc phát ra cũng khiến cho Mẫn Doãn Kì phải rét run.

Mẫn Doãn Kì bên này đã lạnh toát cả người, môi hắn khẽ run rẩy, hắn cố gắng điều chỉnh lại hô hấp của bản thân, rồi mới lắp bắp hỏi Niên Nhĩ Lạc.

"Vì cái gì?"
"Hết yêu rồi.

"
Mẫn Doãn Kì nghe câu nói đó của Niên Nhĩ Lạc thì gần như muốn phát điên, hắn siết chặt tay, mặc kệ cho vết thương của bản thân vừa mới lành lặn liền phóng nhanh xuống nhà, cùng lúc nói qua di động.

"Có gì gặp mặt rồi chúng ta từ từ nói.

" Sau đó thì tắt máy.

Niên Nhĩ Lạc cũng lường trước được Mẫn Doãn Kì sẽ không dễ dàng chấp nhận như thế, cho nên đã có chuẩn bị trước.

Đường từ Mẫn gia qua Niên gia đi ít nhất cũng 20 phút, mà hôm nay Mẫn Doãn Kì chạy qua cũng chỉ tốn có 10 phút thôi.

Hắn đang rất gấp, hắn đang hoảng hốt, hắn sợ hãi.

Lần này ba mẹ Niên không có ở nhà, cho nên Mẫn Doãn Kì chạy thẳng vào trong rồi phi lên phòng của Niên Nhĩ Lạc.

Cô đang ngồi trên bàn trang điểm, vẫn là gương mặt xinh đẹp đó nhưng mang theo sự lạnh lùng xa cách, cô nghiêng đầu nhàn nhạt nhìn Mẫn Doãn Kì.

Mẫn Doãn Kì đi tới đứng trước mặt Niên Nhĩ Lạc, ánh mắt có chút hốt hoảng.

"Lạc Lạc, không đùa bậy bạ nữa! "
"Tôi chưa từng đùa với anh đâu Mẫn thiếu gia.

"
"Em vì cái gì lại muốn chia tay anh? Anh đã làm gì có lỗi với em hay sao? Nếu có thì em nói ra đi anh sẽ sửa mà.

" Mẫn Doãn Kì nói, đôi mắt có chút đỏ hoe, hắn nắm lấy tay Niên Nhĩ Lạc nhỏ giọng rầu rĩ.

Niên Nhĩ Lạc trong lòng đau đến muốn ngất đi, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì dáng vẻ lạnh lùng đó, cô rút tay khỏi Mẫn Doãn Kì, chán ghét nói với hắn.

"Không cần phiền anh như vậy đâu, anh chỉ cần chấp nhận chia tay thôi là tôi vui rồi.

"
"Mẹ nó Niên Nhĩ Lạc em đừng có chọc tức anh!" Mẫn Doãn Kì đột nhiên giận dữ hét lên.

Sau đó không đợi Niên Nhĩ Lạc kịp có phản ứng, hắn đã nắm lấy cô quăng ra giường, bản thân nhào tới đè lên người cô.

Niên Nhĩ Lạc muốn hét lên cầu cứu, lại bị hắn ngậm lấy môi.

Đây căn bản không phải hôn môi, mà là cắn xé!
Đôi môi mềm mại của Niên Nhĩ Lạc bị cắn đến bật máu, mùi tanh nồng lan ra cả khoang miệng, mà Mẫn Doãn Kì vẫn không tha cho cô.

Hắn cho rằng cô nói bậy, nhất định phải phạt cô.

Rời khỏi đôi môi đã bị cắn rách của Niên Nhĩ Lạc, Mẫn Doãn Kì tiếp tục vùi đầu vào hõm vai cô mà cắn tới, không để cho cô giãy dụa cứ thế trừng mặt cô.

Cắn, cắn vai cô đến bật cả máu, Niên Nhĩ Lạc đau đớn gào lên.

"Phạt em tội không nghe lời! " Mẫn Doãn Kì nói xong thì ngẩng đầu, đã thấy gương mặt của Niên Nhĩ Lạc thấm đẫm nước mắt.

Niên Nhĩ Lạc oán hận nhìn Mẫn Doãn Kì, cô siết chặt tay, nức nở bật khóc.

"Tôi ghét anh, con mẹ nó tôi ghét nhất tính tình áp bức này của anh! Tôi muốn chia tay, tôi không muốn anh nữa.

"
Mẫn Doãn Kì nhướng người hôn lên nước mắt của Niên Nhĩ Lạc, ôm cô vào lòng dỗ dành.

"Chỉ cần em rút lại câu chia tay, anh sẽ không như thế nữa.

"
"Không, tôi nhất định phải chia tay, anh mau tránh xa tôi ra đi.

" Niên Nhĩ Lạc vung tay chân loạn xạ đạp vào người Mẫn Doãn Kì, muốn hắn thả cô ra.

Mẫn Doãn Kì bỗng dưng ngây ngốc nhìn Niên Nhĩ Lạc, sau đó hắn lùi ra xa rồi ngồi, cúi thấp đầu xuống, giọng nói buồn bã vang lên đánh vào lòng của cô.

"Niên Nhĩ Lạc, anh vì tình yêu của chúng ta không màng sống chết, em lại nhẫn tâm vứt bỏ nó hay sao?"
Niên Nhĩ Lạc không trả lời, chỉ lui vào một góc giường yên lặng thút thít.

"Anh cái gì có cũng được, không có cũng không sao, anh chỉ cần có em thôi, nhưng sao em cũng rời xa anh thế?"

"Bây giờ anh hỏi em một lần cuối cùng, em thật sự muốn chia tay ư?"
Rất lâu sau đó, Niên Nhĩ Lạc mới mở miệng, lạnh lẽo ừ một tiếng.

Mẫn Doãn Kì bỗng dưng bật cười, cười đến nổi rơi cả nước mắt, hắn đau khổ, rất đau.

Tại sao chứ? Tại sao ai cũng rời bỏ hắn như thế chứ?
Sau đó hắn gật gật đầu, nâng đôi mắt đỏ au nhìn Niên Nhĩ Lạc, cười khan một tiếng.

"Vậy thì cứ như thế, chia tay thôi.

Anh không thể ép buộc em được.

"
"Nhưng Niên Nhĩ Lạc em nhớ rõ cho anh, cố gắng chạy xa một chút.

"
Bởi vì nếu anh bắt được em lại một lần nữa, anh không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì có lỗi với em!
Nói xong Mẫn Doãn Kì lau đi nước mắt trên mặt, quay dáng vẻ lạnh lẽo thấu xương ngày đó rời khỏi phòng của Niên Nhĩ Lạc.

Tình yêu ngây ngô nhỏ bé ấy cứ thế tan vỡ.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 56: 56: Nộp Giấy Trắng


Chuỗi ngày sau khi chia tay có lẽ là ác mộng của đời Niên Nhĩ Lạc, chứng mất ngủ của cô càng thêm nặng, cô bắt đầu hay mơ màng bật khóc giữa đêm, lạm dụng quá nhiều thuốc ngủ khiến cô trở nên suy nhược, thần trí không ổn định.
Cô nhớ Mẫn Doãn Kì, nhớ đến sinh ra cả ảo giác, nhưng bản thân đã buông tay hắn trước cho nên cô không có tư cách tìm hắn.
Mẫn Doãn Khiêm cũng dần buông tha cho Niên gia, nhưng Mẫn Doãn Kì vẫn cứ ngoan cố không chịu đính hôn cho nên ông ta tiếp tục áp bức Niên gia, cho rằng vì Niên Nhĩ Lạc nên Mẫn Doãn Kì mới ương bướng như vậy.
Vì thế, mẹ Niên đã quay về Trịnh gia cầu cứu.
Ba Niên thì tạm thời ngưng hoạt động ở công ty, ở nhà chăm sóc cho Niên Nhĩ Lạc, giúp cô ổn định lại tinh thần.
"Tại con nên ba mẹ mới phải chịu khổ phải không ba?" Niên Nhĩ Lạc ngồi trên giường, gương mặt không chút huyết sắc nâng mắt nhìn ông Niên.
"Con gái ngốc, đây là chuyện của người lớn thôi, liên quan gì đến con đâu chứ." Ba Niên cố gắng trấn an Niên Nhĩ Lạc, dịu dàng nói với cô.
Niên Nhĩ Lạc cụp mắt, cô hơi mím môi sau đó từ từ nắm xuống, nhỏ giọng nói với ba Niên.
"Con biết rồi, ba ơi, giờ con muốn ngủ một chút."
Ba Niên cũng gật gật đầu, lấy chăn đắp kín lại cho Niên Nhĩ Lạc rồi mới ra ngoài.
Niên Nhĩ Lạc nằm trên giường, trong lòng cô giờ đây là một mớ hỗn loạn.

Áp lực thi cử, áp lực tình cảm và cả áp lực về gia đình khiến Niên Nhĩ Lạc gần như sụp đổ, lý do khiến cô cầm cự tới bây giờ chính là ba mẹ của cô, cùng với sự nhung nhớ Mẫn Doãn Kì.
Mọi chuyện đi tới bước đường này cũng bởi bản thân mà ra, suy nghĩ này càng làm cho Niên Nhĩ Lạc cảm thấy tồi tệ.
Nếu như không có cô...!Nếu không có cô...
Không được! Không được vì những chuyện này mà nghĩ quẩn, cô phải giữ tỉnh táo cho bản thân.
Phải cố tỉnh táo...!Tỉnh táo...
Mày không được nghĩ quẩn Niên Nhĩ Lạc...
[...]
Niên Nhĩ Lạc bước ra khỏi phòng thi, sắc mặt cô trắng bệch, đôi mắt vô hồn liếc nhìn xung quanh.
"Làm bài được không Lạc Lạc?"
Niên Nhĩ Lạc vẫn giữ nguyên gương mặt không một chút cảm xúc kia, cô cắn môi run rẩy nói với Lương Thy San.
"Mình nộp giấy trắng."
"..."

Lương Thy San kinh ngạc không nói nên lời nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Tại sao?"
"Mình không nghĩ được gì hết Thy San..." Niên Nhĩ Lạc nói, nước mắt cô cứ thế rơi xuống.
Lương Thy San xót xa ôm Niên Nhĩ Lạc vào lòng, sau đó dẫn cô đi ra khỏi trường, bản thân đi lấy xe.

Trước khi đi cô nàng còn quay lại nhắc Niên Nhĩ Lạc thêm một lần.
"Ngoan ngoãn đứng đây, mình đi lấy xe rồi sẽ đến đón cậu ngay thôi."
Niên Nhĩ Lạc gật gật đầu, trông thấy Lương Thy San đã chạy đi rồi thì mới ngồi thụp xuống đất, ngây ngốc nhìn đường phố.
Mọi chuyện sẽ qua thôi, sẽ qua thôi.

Mày không được tiêu cực Niên Nhĩ Lạc, thả lỏng đi mà...!Làm ơn.
"Ủa? Không phải Niên Nhĩ Lạc đây hay sao? Trông mày thê thảm chưa kìa?" Giọng nói kiêu ngạo ở trên đỉnh đầu Niên Nhĩ Lạc vang lên, mang theo đó là sự khinh bỉ ngập tràn.
Niên Nhĩ Lạc mơ hồ ngẩng đầu nhìn nữ sinh vừa nói câu nói kia, sau đó cô có chút kinh ngạc.
Mộc Huyền Trang mỉm cười thân thiện, cùng chị em của cô ta nhướng mày sau đó vươn tay qua nắm lấy Niên Nhĩ Lạc kéo dậy, nghiêng đầu nói với cô.
"Giờ mày không còn ai chống lưng cả, nên mày chết chắc rồi!"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 57: 57: Bị Thương


Thời điểm Lương Thy San lái xe quay trở lại tìm Niên Nhĩ Lạc thì đã không thấy cô đâu.

Ban đầu cô nàng còn cho rằng Niên Nhĩ Lạc chắc lại trốn vào một chỗ nào đó khóc lóc rồi, vì thế xuống xe đi tìm cô.
Nhưng là đã tìm khắp mọi nơi vẫn không tìm thấy.

Lương Thy San liếc nhìn xung quanh, phát hiện balo của Niên Nhĩ Lạc rơi trên mặt đất.
Sau đó cả người cô nàng lạnh toát.
"Nhĩ Lạc! Cậu ở đâu rồi?" Lương Thy San chạy khắp nơi, gào khản cả cổ vẫn không tìm được Niên Nhĩ Lạc.
Bị bắt cóc rồi hả?
Vì thế cô nàng lôi di động ra gọi cho Phác Trí Mẫn, mà Phác Trí Mẫn nhận tin xong liền đi nói cho Mẫn Doãn Kì.

Mẫn Doãn Kì cũng đang ở gần đó, bởi vì vừa thi xong nên vẫn còn gần trường, rất nhanh liền lái xe đi qua.
Lạc Kim Bối và La Địch Noãn đi cùng xe, cùng nhóm Lương Thy San và Mẫn Doãn Kì chia nhau đi tìm kiếm.
Đã một giờ đồng hồ trôi qua, trời lại bắt đầu đổ mưa, mà bọn họ vẫn chưa tìm được Niên Nhĩ Lạc.
Mẫn Doãn Kì gấp đến muốn phát điên, hắn đã tìm được mấy con đường rồi nhưng vẫn không thấy Niên Nhĩ Lạc, cô mà có mệnh hệ gì hắn làm sao mà sống nổi đây?
Ở một nơi nào đó, Niên Nhĩ Lạc máu thấm ướt cả sơ mi đang vật vã bỏ chạy, dưới cái lạnh thấu xương của không khí trời mưa khiến cô run rẩy không ngừng.
"Mày còn thích Doãn Kì sao?"
"Không."
"Thế vì sao gây chuyện với tao?"
"Vì tao ghét mày, con khốn!"
Đánh lên cơ thể yếu ớt của Niên Nhĩ Lạc không còn những cái tát, cú đạp bình thường nữa.

Lần này, bọn họ dùng gậy, đánh cho da thịt của cô đều rách cả ra.
Cũng may còn một chút sức lực Niên Nhĩ Lạc đã bỏ trốn được, khổ nổi trời lại mưa, thấm lên vết thương khiến cô đau rát không chịu nổi.
Chạy đến con đường gần trường, Niên Nhĩ Lạc cũng không còn hơi sức nữa, cứ thế mơ màng ngã ra đất ngất đi.
Doãn Kì...
"Bé con, em tỉnh lại đi."
Giọng nói dịu êm ngọt ngào quen thuộc vang lên, Niên Nhĩ Lạc hé mắt, trông thấy góc nghiêng của Mẫn Doãn Kì.
Ở nơi này rất trong lành, không phải bão táp mưa giông, cô nằm trên đùi hắn, hắn dịu dàng vuốt tóc cô, tình yêu vẫn ngọt ngào như thế.
Đây là mơ, là một giấc mơ tuyệt nhất...!

"Doãn Kì, em không muốn tỉnh lại."
Bởi tỉnh lại, sự đau thương sẽ lần nữa đổ xuống người của em, em chịu không nổi.
Mẫn Doãn Kì cúi người hôn lên trán Niên Nhĩ Lạc, hắn nhẹ nhàng day day, sau đó mỉm cười.
"Đừng khóc, anh sẽ vẫn ở đây..."
Anh sẽ vẫn ở đây với em, Niên Nhĩ Lạc.
[...]
Mẫn Doãn Kiệt tình cờ đi ngang qua trường học của Mẫn Doãn Kì, cũng chỉ định lướt qua một chút rồi rời đi, vậy mà vô tình lại thấy bóng hình nhỏ bé quen thuộc đang nằm co quắp trên đất.
Mẫn Doãn Kiệt thoáng hốt hoảng, vì thế anh ta lập tức dừng xe lại sau đó chạy đến bên chỗ Niên Nhĩ Lạc, phát hiện ra cả cơ thể cô đã lạnh toát, máu hòa cùng nước mưa nhỏ giọt xuống đất.
Anh ta dùng áo khoác bao lấy cơ thể của Niên Nhĩ Lạc sau đó ôm cô lên xe, chạy một đường tới bệnh viện.
"Trên cơ thể toàn là vết thương, nặng nhẹ kiểu nào cũng có, ở ngoài trời quá lâu nên có nguy cơ nhiễm trùng rồi." Nữ bác sĩ xem xét cơ thể của Niên Nhĩ Lạc một chút sau đó nói với Mẫn Doãn Kiệt.
Mẫn Doãn Kiệt gật gật đầu, nhìn gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc kia của Niên Nhĩ Lạc, anh ta có chút xót xa.
Sau đó anh ta rời khỏi phòng để bác sĩ sơ cứu cho Niên Nhĩ Lạc, bản thân ra ngoài chờ.
Khi Niên Nhĩ Lạc đã được băng bó vết thương, đang truyền dịch nằm mê man trên giường bệnh, Mẫn Doãn Kiệt ngồi bên cạnh trông coi cô.

Mẫn Doãn Kiệt tiếp xúc Niên Nhĩ Lạc vì mục đích làm cho Mẫn Doãn Kì sụp đổ, chỉ như thế thôi.
Nhưng nay, anh ta nhận ra tận trong đáy lòng của mình đang dần nảy sinh một loại cảm giác kì lạ, mà anh ta biết đó là gọi là thích.
Anh ta đã thích Niên Nhĩ Lạc.
Nhưng mà cô chỉ yêu một mình Mẫn Doãn Kì, em trai của anh ta.
Niên Nhĩ Lạc mơ mơ màng màng bật khóc, cô mếu máo quơ tay loạn xạ, nức nở gọi Doãn Kì.

Một tiếng Doãn Kì, hai tiếng cũng là Doãn Kì.
Mẫn Doãn Kiệt nắm lấy bàn tay của Niên Nhĩ Lạc, anh ta hơi nhíu mày, sau đó nhướng người hôn lên trán cô.
"Em sẽ phải quên đi Doãn Kì thôi."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 58: 58: Mẫn Doãn Kì


Khi Niên Nhĩ Lạc mệt mỏi tỉnh dậy, cô mơ mơ hồ hồ nhìn xung quanh, nhận ra bản thân thế mà đã ở trong bệnh viện rồi.
Mẫn Doãn Kiệt ngồi bên cạnh trông nom cô đang gật gà ngủ, cô nghiêng đầu nhìn anh ta sau đó có chút ngạc nhiên.
"Này Tần Tuấn Kiệt..."
Mẫn Doãn Kiệt nghe Niên Nhĩ Lạc gọi thì giật mình tỉnh giấc, anh ta nâng mắt nhìn cô sau đó mỉm cười dịu dàng.
"Em đã tỉnh rồi."
"Ừ.

Là anh đưa tôi đến bệnh viện ư?" Niên Nhĩ Lạc híp mắt, nhàn nhạt hỏi Mẫn Doãn Kiệt.
Mẫn Doãn Kiệt gật gật đầu sau đó nghiêng người chồm tay qua bàn bên cạnh, pha ra một chậu nước ấm, dùng khăn tay nhúng vào rồi vắt nước, xong rồi thì đem khăn lau mặt cho Niên Nhĩ Lạc.
"Em ở ngoài trời quá lâu nên bị nhiễm lạnh, vết thương bị nhiễm trùng nhưng được xử lí ổn rồi."
Niên Nhĩ Lạc nâng mắt nhìn từng cử chỉ của Mẫn Doãn Kiệt, hình dung ra là Mẫn Doãn Kì đang chăm sóc cô, hồi lâu sau lại cụp mắt quay đầu đi.

"Cảm ơn anh nhé."
"Không gì đâu, cứu được em mừng còn hơn trúng số."
Niên Nhĩ Lạc nghe câu nói này của anh ta thì hơi có chút buồn cười, cô liếc xéo anh ta mở miệng nói.
"Bớt dẻo miệng đi."
Mẫn Doãn Kiệt cười cười, lại chồm tới cái bàn khi nãy lấy ra hộp giữ ấm, bên trong là cháo đã nấu sẵn.

Anh ta lấy múc một thìa đưa tới bên miệng Niên Nhĩ Lạc.
"Từ khi tỉnh lại tới bây giờ cũng chưa ăn uống gì, ăn chút cháo làm ấm bụng nhé?"
"Vương phi, ta bồi nàng ăn nhé?"
Không biết vì sao lại nhớ tới câu này, tâm tình của Niên Nhĩ Lạc lại lần nữa rơi xuống vực mắt cô rưng rưng, buồn bã nhìn thìa cháo.
Em nhớ anh quá Mẫn Doãn Kì...
Mẫn Doãn Kiệt trông thấy nước mắt của Niên Nhĩ Lạc rơi xuống thì hơi hốt hoảng, anh ta lúng túng đưa tay lau đi nước mắt cho cô, nhỏ giọng hỏi.
"Em làm sao thế?"
"Không, không gì đâu." Niên Nhĩ Lạc dùng tay dụi mắt làm nó đỏ ửng cả lên, cô nghiêng đầu nhìn hộp cháo sau đó gượng cười.
"Chỉ là tôi rất nhớ bạn trai cũ."
"Sao lại cũ? Các em chia rồi ư?" Mẫn Doãn Kì để lộ vẻ ngạc nhiên, mở miệng hỏi cô.
Niên Nhĩ Lạc gật gật đầu, cô mỉm cười chua chát, nước mắt lại tiếp tục rơi xuống.
"Tôi đã thất hứa với anh ấy, tôi đã bỏ anh ấy trước.

Nhưng mà tôi còn rất yêu anh ấy, tôi..."
Mẫn Doãn Kiệt đặt tô cháo qua bên cạnh sau đó vươn tay ôm Niên Nhĩ Lạc vào lòng, ban đầu cô còn giãy dụa rất dữ dội, lát sau bị kiềm kẹp lại thì đành bất lực buông lỏng cơ thể.

"Em uất ức gì thì khóc ra hết đi, anh sẽ nghe."
"Không cần đâu, anh buông tôi ra đi." Niên Nhĩ Lạc chớp mắt một cái liền quay lại dáng vẻ lạnh lùng, nâng tay đẩy Mẫn Doãn Kiệt ra.
Nhưng anh ta vẫn không nghe lời, cố ôm thêm một lát rồi mới buông ra, rồi mỉm cười với Niên Nhĩ Lạc.
"Không khóc nữa vậy ăn cháo nhé?"
Niên Nhĩ Lạc quả thật có hơi đói bụng, sau đó ngoan ngoãn ăn cháo Mẫn Doãn Kiệt đút.
[...]
Quay lại nửa tiếng trước khi Mẫn Doãn Kì vẫn đang tìm kiếm bóng hình của Niên Nhĩ Lạc, đầu óc hắn vô cùng hỗn loạn, cứ chạy qua chỗ này rồi lái qua chỗ kia.
Bỗng nhiên di động của hắn reo lên, hắn hơi nhíu mày liếc qua màn hình, biết được người gọi tới liền không muốn bắt máy.
Nhưng bên kia vẫn liên tục gọi tới, Mẫn Doãn Kì trong lòng vô cùng bực bội mở máy.
"Chuyện gì?"
"Nhĩ Lạc đang ở bệnh viện XXX, cô ấy hôn mê rồi.

Mau tới đây đi."
"Sao anh biết?" Mẫn Doãn Kì khó hiểu hỏi.
"Cứ tới đi đã." Mẫn Doãn Kiệt nói xong liền tắt máy.

Mẫn Doãn Kì cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, liền đánh tay lái phóng tới bệnh viện Mẫn Doãn Kì nói.
Mẫn Doãn Kì hấp tấp chạy, vượt không biết bao nhiêu cái đèn đỏ, dùng hết tốc lực mà chạy.

Đến bệnh viện cũng không kịp gửi xe mà xuống xe ngay rồi chạy vào bên trong.
Hỏi tiếp tân về Niên Nhĩ Lạc, biết được số phòng liền vội vã chạy lên.
Mẫn Doãn Kì cũng không kịp đợi thang máy, trực tiếp leo thang bộ, cứ thế leo mười mấy tầng lầu, hắn mệt đến cả cơ thể đều rã rời.
Nhưng hắn muốn trông thấy cô, cho nên mọi thứ hắn đều không quan tâm.
Khi đi đến được phòng bệnh của Niên Nhĩ Lạc, trái tim của hắn mới được dịu lại đôi chút, cửa phòng không khóa, hắn có thể trực tiếp đi vào.
Nhưng khi đó, hắn không muốn vào nữa.
Đập vào mắt Mẫn Doãn Kì chính là Niên Nhĩ Lạc đang cùng Mẫn Doãn Kiệt ôm nhau, cảnh tượng đó khiến hắn chết đứng tại chỗ.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 59: 59: Hiểu Lầm


"Em có quen Mẫn Doãn Kiệt không?"
"Không.

Đến cả mặt mũi của anh ấy em còn không biết nữa kia mà."
Niên Nhĩ Lạc, em từng bảo em không quen anh ấy, vì cái gì bây giờ em lại cùng anh ấy ôm nhau?
Mẫn Doãn Kì trơ mắt đứng nhìn bọn họ, hắn rất muốn xông vào tách bọn họ ra sau đó chất vấn Niên Nhĩ Lạc, và rồi hắn nhận ra rằng hắn căn bản không có tư cách đó.
Hắn và cô đã chia tay rồi, mà người tàn nhẫn mở lời lại chính là Niên Nhĩ Lạc.
Liệu Mẫn Doãn Kiệt có phải là lý do Niên Nhĩ Lạc mở lời chia tay hắn hay không?
Có lẽ...!là đúng rồi.
Mẫn Doãn Kì mỉm cười đau khổ, nâng mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc thêm một cái rồi mới luyến tiếc rời đi.

Hắn cũng đã quên mục đích ban đầu bản thân tới đây.
Từ cái ngày cô rời bỏ hắn, hắn đâu có lúc nào sống tốt.

Ăn không ngon, ngủ cũng không yên, tâm trạng của hắn cứ thế tụt dốc không phanh.
Nhưng Mẫn Doãn Kì vẫn luôn lạc quan, bởi hắn cho rằng một ngày nào đó Niên Nhĩ Lạc sẽ lại về bên hắn mà thôi, hoặc nếu không thì hắn sẽ bắt cô quay trở về.
Vậy mà bây giờ, cô đang cùng anh trai của hắn ôm ấp như thế, chỉ trong giây phút đó, toàn bộ hy vọng của hắn cứ như thế liền sụp đổ.
Mẫn Doãn Kì gọi điện thoại thông báo cho nhóm bên kia, báo rằng Niên Nhĩ Lạc đã an toàn rồi mới thất thần lái xe về nhà.

Lê từng bước vào ngôi nhà không có tình thương dành cho hắn sau đó mệt mỏi bước lên phòng.
Nó đòi cướp em, anh có thể đấm nó để giành em lại, nhưng em thích nó rồi thì anh cũng đành chịu thôi.
Từ khi còn bé, ngoại trừ ông nội luôn yêu thương Mẫn Doãn Kì thì ba mẹ hắn đều vô cùng lạnh nhạt với hắn.
Lúc đó Mẫn Doãn Kiệt đã có dấu hiệu tranh giành đồ đạc với em trai, chỉ là nó có giới hạn mà thôi.
Sau khi ông nội mất, Mẫn Doãn Kiệt mới được dịp bùng phát thói xấu, Mẫn Doãn Kì có thứ gì tốt anh ta đều phải lấy hết cho bằng được.
Đồ vật vô tri vô giác lấy thì thôi đi, vì cái gì lại cướp đi cả Niên Nhĩ Lạc của hắn?
Mẫn Doãn Kì ôm bé quýt ú vào lòng, nhớ lại kỉ niệm của hắn và Niên Nhĩ Lạc rồi âm thầm rơi nước mắt.
Còn nhớ hôm đó hai đứa nắm tay nhau đi xung quanh, em ôm bé dâu con, anh thì ôm quýt ú, ngọt ngào mà nhìn nhau.

Khi đó anh còn nói với em.

"Trời sinh một cặp, suốt đời bên nhau."
Suốt đời cái gì chứ? Em đã rời bỏ anh rồi...
Em cũng từng hứa với anh sẽ không rời xa anh kia mà? Vì cái gì bây giờ em lại như thế?
Bỗng nhiên ở bên cạnh có thứ gì đó mềm mại bông bông cạ lên tay Mẫn Doãn Kì, hắn nghiêng đầu qua, phát hiện Miên Miên đang ngơ ngác nhìn hắn.
"Meo..." Như đang biết được ba ba đang buồn, Miên Miên đưa chân lên khều khều, nhỏ giọng kêu meo meo.
Mẫn Doãn Kì đưa tay qua ôm lấy Miên Miên vào lòng khẽ vuốt v e nó, hắn khàn giọng chua chát nói.
"Miên Miên, mẹ con bỏ hai cha con chúng ta rồi."
Miên Miên chỉ biết dụi vào lòng Mẫn Doãn Kì an ủi hắn, nó không biết nói chuyện cho nên không thể dỗ hắn nín được.
Nhưng chỉ cần có như thế, Mẫn Doãn Kì cũng cảm thấy ấm áp lắm rồi.
[...]
Sáng sớm hôm sau, Mẫn Doãn Kì ăn mặc sạch sẽ thần sắc nhàn nhạt khác biệt một trời một vực so với cái dáng vẻ thê thảm hôm qua.

Hắn đi xuống phòng khách bắt gặp ông Mẫn đang đọc báo.
"Ba." Mẫn Doãn Kì lên tiếng gọi.
Ông Mẫn nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì, ông ta đặt tờ báo sang một bên rồi mới quay đầu với con trai.
"Có chuyện gì sao?"
Mẫn Doãn Kì gật gật đầu, hắn đi tới ngồi xuống đối diện với ông Mẫn, bình thản mở miệng.
"Chuyện đính hôn với Triệu gia, con đồng ý."
 
Back
Top Bottom