Ngôn Tình Trùm Trường Thích Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 20: 20: Đánh Nhau


"Nói mày một lần mà mày còn lì, hôm nay mày ch*t m* mày với tao!"
Mẫn Doãn Kì hung tợn cởi luôn cả áo đồng phục ở ngoài ném đi, bên trong chỉ còn lại áo thun đen hai ba bước chạy tới đá ngã Tần Hiên.

Tần Hiên đang ôm Niên Nhĩ Lạc nên tất nhiên cô cũng ngã theo, mà còn làm đệm cho cậu ta nữa chứ.

Quá là đau khổ.

Sắc mặt Mẫn Doãn Kì càng thêm đen, hắn kéo áo Tần Hiên lôi cậu ta dậy sau đó đẩy ngã ra bàn, giáng xuống một cú đấm.

Ban sáng Tần Hiên còn đang bỡ ngỡ nên không kịp phòng bị, bây giờ trong người cậu ta cũng đang không vui, liền cùng Mẫn Doãn Kì quậy banh luôn cái lớp.

Các bạn học chỉ dám đứng ở ngoài xem hai người đánh nhau, không một ai dám hó hé.

Nữ chính trong cuộc tình đầy bi ai đẫm máu vẫn đang ôm eo c hảy nước mắt, muốn can cũng không can được.

La Địch Noãn vừa vào lớp đã thấy một màn hỗn loạn như thế, không nói gì mà bay vào muốn tách hai người ra
Mẫn Doãn Kì thấy La Địch Noãn chạy vào cũng không có ý muốn đánh tiếp, sợ sẽ vung tay trúng cô, ít ra hắn còn lý trí.

Nhưng Tần Hiên đã bị đánh cho đến nổi máu khùng rồi, cứ tiếp tục vung tay về phía Mẫn Doãn Kì, cũng không quan tâm La Địch Noãn mà cứ xuống tay.

Sau đó, trước ánh mắt của Mẫn Doãn Kì, Niên Nhĩ Lạc, Điền Chính Quốc và các bạn trong lớp, Tần Hiên đã lỡ vung tay đánh vào một bên má của La Địch Noãn.

Lực của con trai, lại đang ra sức đánh, không hề nhẹ.

Đau đến mức La Địch Noãn có chút choáng váng, đến nổi rơi luôn cả nước mắt.

Sau đó, có tiếng đạp chân lên mấy cái bàn chạy qua, Tần Hiên ngẩng đầu lại bị một người khác đánh xuống.

Điền Chính Quốc nhìn ra còn hăng hơn cả Mẫn Doãn Kì, anh ngồi trên người Tần Hiên cứ một cú rồi một cú.

Và rồi, cả ba lên phòng giám thị uống trà.

"Tần Hiên, em là học sinh mới đến, vậy mà em đã đi đánh nhau là thế nào?"
"Chính Quốc, em là học sinh gương mẫu, sao lại đánh bạn mới chứ hả?"
"Còn Mẫn Doãn Kì, quanh năm em không đi đánh người em sống không nổi có đúng không?"
Thầy giám thị tức đến đỏ cả mặt, hết mắng người này rồi mắng người kia, ông thiếu nữa lên tăng xông luôn.

Điền Chính Quốc thương thế nhẹ nhất, vì gần cuối anh mới lao vào.

Thảm nhất là Tần Hiên, tội động cục vàng cục ngọc của nhà người ta.

"Viết bảng kiểm điểm cho tôi, cả ba em.

"
[! ]
Vết thương của Niên Nhĩ Lạc được Mẫn Doãn Kì chăm sóc từng li từng tí vì cú đè của Tần Hiên mà bây giờ lại nặng trở lại.

Tính ra vậy Mẫn Doãn Kì là gián tiếp làm cô bị thương rồi.

Anh ơi, lát nữa em sẽ bắt đền anh.

La Địch Noãn bị đánh đến sưng cả một bên má, mắt cũng sưng húp, dáng vẻ đáng yêu ngọt ngào bây giờ nhìn vô cùng đáng thương.

Cả hai bây giờ đều đang nằm ở phòng y tế.

"Này Noãn Noãn, Chính Quốc thích cậu lắm đó.

" Niên Nhĩ Lạc nằm trên giường bệnh nghiêng đầu nhìn La Địch Noãn, cười cười nói.

La Địch Noãn cúi đầu, không nhìn rõ được là loại tâm tư gì.

"Mình biết mà.

"
"Vậy tại sao cậu không đáp lại cậu ấy? Cậu không thích cậu ấy ư?"
La Địch Noãn lắc lắc đầu, giương mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc.

"Chính Quốc rất tốt, cậu ấy lại đẹp trai, hát hay, học giỏi, gì cũng tốt, sao mình lại không thích được.

"
"Vậy tại sao! ?" Niên Nhĩ Lạc khó hiểu.

La Địch Noãn lại ủ rũ cụp mắt, cô nàng thở dài, giọng nói buồn bã.

"Điền Chính Quốc thích dáng vẻ xinh đẹp của mình, cậu nói xem lúc mình xấu xí như bây giờ, cậu ấy có còn thích mình không?"
"Đáp án chính là không.

" Không đợi Niên Nhĩ Lạc mở miệng, La Địch Noãn đã tự trả lời.

Khi La Địch Noãn đã trở nên xấu xí thảm hại như bây giờ, sẽ không xứng với một Điền Chính Quốc hoàn hảo nữa.

Niên Nhĩ Lạc cũng bắt đầu ngẩn ngơ.

Bỗng cửa phòng y tế mở toang, hai bóng người bước vào.

La Địch Noãn vừa thấy Điền Chính Quốc lập tức quay mặt đi, không muốn để anh nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của cô nàng.

Nhưng Điền Chính Quốc không quan tâm, chỉ gấp gáp đi tới sau đó vươn tay đỡ lấy mắt La Địch Noãn kéo qua.

Ban đầu cô nàng còn chống cự nhưng bị anh dỗ cuối cùng cũng ngoan ngoãn.

Niên Nhĩ Lạc nhìn qua, lần đầu tiên thấy nét đau khổ trên gương mặt của Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc nhẹ nhàng vuốt v e gương mặt của La Địch Noãn, ánh mắt mang theo sự xót xa đau lòng, vậy mà Niên Nhĩ Lạc còn chưa coi xong đã bị Mẫn Doãn Kì tàn nhẫn kéo rèm che lại.

"Chú ý anh một chút.

"
Niên Nhĩ Lạc ngớ người nhìn Mẫn Doãn Kì, sau đó phụng phịu bĩu môi, ai oán nhìn hắn.

"Anh xem, anh đạp Tần Hiên rồi giờ em bị thương, em bắt đền đó.

"
Mẫn Doãn Kì dịu dàng vuốt tóc Niên Nhĩ Lạc, hắn cúi người hôn nhẹ lên má cô, nhỏ giọng.

"Được rồi, em muốn đền gì nào?"
Niên Nhĩ Lạc được hắn đáp ứng, hai mắt sáng rực, cô chớp chớp mắt nhìn hắn, cười tươi như hoa.

"Anh phồng má lên, làm aegyo rồi nói tôi là Mẫn meo meo đi.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 21: 21: Ông Mẫn


"Anh phồng má lên, làm aegyo rồi nói tôi là Mẫn meo meo đi.

"
"Anh! "
Niên Nhĩ Lạc nhìn dáng vẻ muốn từ chối của Mẫn Doãn Kì liền buồn bã chớp chớp mắt, nhém chừng suýt nữa thì rơi nước mắt.

"Anh không có thương em.

"
"! "
"Nhất định phải làm sao?"
Niên Nhĩ Lạc lập tức thu lại vẻ mặt tội nghiệp, dáng vẻ nóc nhà xuất hiện, cao giọng ra lệnh.

"Làm, nhất định phải làm.

"
Mẫu Doãn Kì thở dài, hắn cụp mắt ngồi vào ghế, hắng giọng sau đó đưa hai tay lên má, định mở miệng lên tiếng nhưng lại bị Niên Nhĩ Lạc ngăn lại.

"Từ từ, đeo cái này vào đã.

"
Không biết cô lôi ở đâu ra một cái băng đô tai mèo đưa cho Mẫn Doãn Kì.

"Niên Nhĩ Lạc em đừng có quá đáng.

" Mẫn Doãn Kì nhíu mày, trong tông giọng có chút tức giận.

Niên Nhĩ Lạc lập tức xụ mặt xuống, ánh mắt buồn bã nhìn Mẫn Doãn Kì.

"! Anh không thương em hả?"
"! "
Sau đó, mèo quýt xuất hiện!
Nhưng Mẫn Doãn Kì không cho tôi kể đoạn đó nên chúng ta skip thôi.

[! ]
Tan học, sau khi đưa Niên Nhĩ Lạc về nhà của cô xong thì Mẫn Doãn Kì cũng về nhà của bản thân.

Lúc về đã thấy cả căn nhà mang theo loại sát khí lành lạnh.

Mẫn Doãn Kì thở dài, nhàn nhạt bước vào nhà.

"Doãn Kì, con bước ra đây cho ba.

" Ông Mẫn ngồi trên ghế ở giữa sảnh chính lạnh nhạt gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh liếc Mẫn Doãn Kì, trên tay còn mang theo gậy sắt.

Mẫn Doãn Kì không có phản ứng nhiều lắm, hắn im lặng sau đó ngoan ngoãn bước qua.

Lạc Kim Bối cũng đang ở đây, bị phạt đứng ở trước mặt bà Lạc với ông Mẫn.

Ông Mẫn thấy hắn bước qua liền đập gậy xuống đất, lên tiếng chất vấn.

"Ba thật không hiểu, rốt cuộc vì cái gì mà hai đứa bây lại như thế này.

"
"Con gái thì chạy xe tông vào xe người khác, con trai thì đánh bạn học lên phòng giám thị ngồi, hai đứa bây muốn cái gì?"

Lạc Kim Bối đến nhìn cũng không thèm nhìn ông Mẫn, cô nàng quay mặt đi nhìn ra ngoài đường.

Mẫn Doãn Kì tất nhiên cũng không nói gì.

Ông Mẫn thấy như thế lại càng thêm tức giận, ông cầm gậy đứng lên hung dữ sau đó giơ gậy chỉ vào mặt của Mẫn Doãn Kì, gào lên.

"Sao mà hai đứa bây không thể bằng anh trai của mình thế hả? Tao rốt cuộc tại sao lại sinh ra loại hư hỏng như này?"
Sau đó ông vung tay đánh xuống lưng Mẫn Doãn Kì một gậy.

Cú đánh không hề nhẹ đập lên vai Mẫn Doãn Kì, Lạc Kim Bối cơ hồ còn nghe thấy tiếng rắc của xương.

Lạc Kim Bối là con gái, cho nên ông Mẫn không đánh, sẽ phạt cô nàng về việc khác.

Đánh thêm hai ba gậy nữa mới bị bà Lạc can lại, ông Mẫn tức giận quăng gậy đi sau đó cũng không thèm nhìn Mẫn Doãn Kì nữa mà đi lên lầu.

Lạc Kim Bối thấy vai của anh trai đã thấm máu rồi.

"Anh ơi! "
Mẫn Doãn Kì đau đến mức cả gương mặt đều trắng bệch, được Lạc Kim Bối cùng quản gia đỡ dậy sau đó ôm ra ngoài.

Nửa đường đi lại gặp Mẫn Doãn Kiệt.

Mẫn Doãn Kiệt vẫn mang theo dáng vẻ giả tạo như thường ngày, thấy Mẫn Doãn Kì bị thương thì cười cười, lúc đi ngang qua còn nhếch môi cười khẩy.

Lạc Kim Bối thấy nụ cười đó liền tức muốn điên lên, cô nàng nâng chân đạp lên lưng Mẫn Doãn Kiệt một cái khiến anh ta té ngã ra đất.

"Lạc Kim Bối em đừng có quá đáng.

" Mẫn Doãn Kiệt tức giận ngồi trên đất gào hét.

Lạc Kim Bối quay đầu, ánh mắt châm chọc nhìn anh ta.

"Đồ yếu đuối, chả biết ba mẹ kì vọng gì ở một thằng chúa hề như anh.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 22: 22: Nhập Viện


"Gãy xương vai, thịt bị dập một mảng, ngoài ra thì không sao hết.

"
Bác sĩ nhìn Mẫn Doãn Kì hôn mê trên giường bệnh sau đó nói với Lạc Kim Bối.

"Ai lại đánh cậu ấy ra nông nỗi này thế?"
Lạc Kim Bối sắc mặt vẫn nhàn nhạt như thường lệ, nhưng nếu quan sát kĩ đã thấy vai cô nàng run lên từng cơn, cô nàng nâng mắt nhìn bác sĩ, trả lời.

"Là ba của chúng tôi.

"
Bác sĩ nghe xong liền lắc đầu thở dài, cũng không ở quá lâu trong phòng bệnh mà quay người rời đi.

Thân làm cha sao có thể ra tay với con mình như thế?
Niên Nhĩ Lạc cùng nhóm người Phác Trí Mẫn chạy tới đã là chuyện của nửa tiếng sau.

Niên Nhĩ Lạc khóc sưng cả mắt, dựa vào người Lương Thy San thẩn thờ nhìn Mẫn Doãn Kì vẫn đang còn hôn mê.

Lạc Kim Bối ân cần ngồi bên cạnh lau nước mắt cho cô, cũng ra sức an ủi.

Cục cưng của anh ba, rơi nước mắt bi thảm như này anh ba mà thấy sẽ lại càng đau hơn.

"Cậu mau nín đi, anh ấy chỉ là bị đánh gãy xương thôi mà.

"
Sau đó Niên Nhĩ Lạc càng khóc dữ hơn.

"! "
"Lạc Lạc ngoan, đừng khóc mà nha, anh ấy chưa có chết, cậu khóc như thế là trù anh ấy đó biết không hả?".

La Địch Noãn sau khi mặt đỡ sưng cũng cùng tới với Điền Chính Quốc, lúc thấy Niên Nhĩ Lạc khóc cô nàng cũng rất đau lòng, lại nghe Lạc Kim Bối dỗ thì muốn tức chết.

Niên Nhĩ Lạc cắn cắn môi, nhìn gương mặt trắng bệch của Mẫn Doãn Kì, cô đau lòng thút thít, sau đó cố gắng điều chỉnh tâm trạng.

"Mẫn Doãn Kiệt về đây thì đại ca và Bối Bối lại bị đem ra so sánh, thật không nhịn được mà.

" Phác Trí Mẫn tức giận dậm chân.

So sánh thì thôi đi, còn đánh con mình thành ra thế này nữa.

[! ]
Mẫn Doãn Kì mơ mơ màng màng tỉnh dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi, vai trái lại đau giống như bị xé toạc, hắn cắn môi thở d ốc, đảo mắt nhìn xung quanh.

Lại nghiêng đầu nhìn về phía bên cạnh, phát hiện người yêu bé bỏng của hắn đang ngủ gục.

Cô đến đây từ lúc nào?
"Lạc Lạc! " Mẫn Doãn Kì khàn giọng.

Niên Nhĩ Lạc ngủ không sâu, nghe Mẫn Doãn Kì gọi lập tức tỉnh giấc, cô ngẩng đầu nhìn hắn, lại thấy sắc mặt đau đớn đang cố mỉm cười kia.

Muốn khóc nữa quá!
"Anh sao lại ra nông nỗi này vậy?"
Niên Nhĩ Lạc mếu máo, cũng không dám chạm vào người Mẫn Doãn Kì, sợ hắn bị đau.

Mẫn Doãn Kì vươn tay phải nắm lấy tay Niên Nhĩ Lạc sau đó kéo qua áp vào má, cười ngọt ngào.

"Đâu sao đâu, anh cũng quen rồi.

"
Quen rồi.

Đã không muốn khóc rồi mà cứ làm người ta phải khóc là sao thế hả cái tên này?!
"Doãn Kì, có phải là anh đánh nhau xong bị ba mẹ anh phạt hay không?".

"Ừ.

Anh bị phạt.

" Mẫn Doãn Kì đáp.

Niên Nhĩ Lạc xoa xoa bàn tay của Mẫn Doãn Kì, nước mắt trực trào rơi xuống, cô hôn lên mu bàn tay hắn, nhỏ giọng.

"Là chổi lông gà sao? Sao có thể đánh người ta ra nông nỗi này chứ? Ba anh chắc phải dùng lực rất mạnh.

"
Đúng rồi, dùng lực rất mạnh.

Nhưng Niên Nhĩ Lạc có lẽ sẽ không bao giờ biết đó không phải chổi lông gà, mà là gậy sắt.

Mẫn Doãn Kì vuốt vuốt tóc của Niên Nhĩ Lạc, hắn chăm chú nhìn cô, hồi lâu mới mở miệng.

"Anh phải nghỉ học vài ngày.

"
"Vâng.

"
"Trong thời gian anh nghỉ học, nhớ ngoan ngoãn nhé.

" Hắn đưa tay véo má cô.

"Vâng.

"
Lại im lặng một hồi, Mẫn Doãn Kì nhìn đôi mắt hơi đỏ hoe của Niên Nhĩ Lạc mà đau lòng, hắn chọt chọt má cô, dịu dàng hỏi:
"Em không muốn nói gì với anh à?"
Niên Nhĩ Lạc ngây ngốc nhìn qua, sau đó cúi đầu có chóp mũi mình lên chóp mũi hắn, thấp giọng.

"Vương gia, thiếp rất thích chàng.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 23: 23: Xếp Lại Chỗ Ngồi


Mẫn Doãn Kì nằm viện một tuần mới được xuất viện, trong thời gian đó bà Lạc đến chăm sóc hắn, ông Mẫn có đến xem một lần sau đó cũng không tới nữa.

Niên Nhĩ Lạc mang theo tư cách bạn học chiều nào cũng đi thăm Mẫn Doãn Kì.

Cô biết, gia đình Mẫn Doãn Kì nghiêm khắc như vậy, biết hắn yêu sớm sẽ lại đánh hắn tiếp.

Ở trường có bị Tần Hiên bắt chuyện vài lần, song sau đó bị Lạc Kim Bối, La Địch Noãn, Lương Thy San ngăn lại cậu ta mới chịu buông tha.

Niên Nhĩ Lạc mỗi ngày đi học đều vô cùng vô cùng nhớ Mẫn Doãn Kì, bây giờ hắn đang được chăm sóc tại nhà nên vẫn chưa tới trường.

Đã hai tuần hắn không đi học rồi.

Nhìn La Địch Noãn cùng Điền Chính Quốc ngày ngày nắm tay nhau đi mua sữa chuối, nhìn Lương Thy San cùng Phác Trí Mẫn công khai hẹn hò, nhìn Lạc Kim Bối ngày ngày ra sức theo đuổi Kim Thái Hanh, trái tim của Niên Nhĩ Lạc vô cùng buồn bã.

Cơm chó cả mấy thau luôn đây nè.

Trong lúc Niên Nhĩ Lạc đang buồn chán ngồi nhìn trời nhìn đất nhìn mây, di động của cô bỗng reo lên.

Là tin nhắn của Mẫn Doãn Kì.

"Cục cưng, anh nhớ em quá.

"
"Em cũng nhớ anh nữa, nhớ quá trời luôn huhu.

" Niên Nhĩ Lạc trả lời.

Sau đó, phía sau lưng cô có một mảng ấm áp đè lên, hơi thở quen thuộc phả lên sau gáy cô.

"Anh tới rồi nè, cho phép em hôn anh.

"
Niên Nhĩ Lạc ngạc nhiên quay đầu nhìn gương mặt tươi tắn của Mẫn Doãn Kì, một bên tay của hắn vẫn đang bó bột.

Niên Nhĩ Lạc lập tức không nhịn được mà nhón chân hôn lên má của Mẫn Doãn Kì.

"Em nhớ anh muốn chết.

"
Cô vẫn không dám động vào hắn quá mạnh, sợ ảnh hưởng tới vết thương của hắn.

Mẫn Doãn Kì cũng cúi người hôn lên má Niên Nhĩ Lạc, sau đó lại hôn lên trán cô, lại còn day nhẹ.

Hồi lâu sau hắn buông cô ra, nghiêm giọng lên tiếng.

"Mấy ngày nay anh nghỉ học em vẫn ngoan ngoãn đó chứ?"
Niên Nhĩ Lạc đương nhiên vô cùng ngoan, cô đắc ý mỉm cười, gật gật đầu với Mẫn Doãn Kì.

"Em không tiếp xúc với con trai, trừ nhóm bạn của anh ra thì đến nhìn em cũng không có nhìn luôn á.

"
Mẫn Doãn Kì cười híp mắt, cúi người hôn lên má cô tán thưởng.

"Quả nhiên là Niên 1m50, rất nghe lời.

"

Mẫn Doãn Kì nếu không bị thương là Niên Nhĩ Lạc đã đánh hắn tơi bời hoa lá rồi!
[! ]
Hôm nay giáo viên chủ nhiệm đột nhiên nổi hứng muốn đổi chỗ ngồi cho học sinh, vì thế liền đuổi hết cả lớp ra ngoài, bắt cả lớp xếp thành hai hàng, một hàng nam một hàng nữ.

Ban đầu cả lớp không biết có cô có dụng ý gì, chỉ biết làm theo, đứng loạn xạ cả lên.

Niên Nhĩ Lạc đương nhiên cũng không biết trời đất gì, Lương Thy San ở đâu cô ở đó.

Và mục đích của việc xếp hàng này cũng chính là việc bắt cặp người ngồi cùng bàn, hai bạn một nam một nữ đứng đối diện nhau sẽ là một cặp.

La Địch Noãn may mắn được ngồi chung với Điền Chính Quốc, Lạc Kim Bối do không muốn ngồi cùng bạn nam khác cho nên đề nghị với giáo viên muốn ngồi cùng bạn nữ, mà Lương Thy San có bạn trai rồi cũng không muốn dính dáng đến nam sinh cho nên bắt cặp với Lạc Kim Bối.

Khi Niên Nhĩ Lạc mơ mơ hồ hồ nhìn qua bạn đối diện của cô thì suýt nữa cô muốn té xỉu.

Rõ ràng khi nãy người đứng cạnh cô không phải là Tần Hiên mà?!
Tất nhiên rồi, Tần Hiên cố ý đổi chỗ mà.

Tần Hiên mỉm cười với Niên Nhĩ Lạc sau đó đi vào chỗ ngồi, bỏ lại cô đứng chết trân ở đó.

Giáo viên nhìn Niên Nhĩ Lạc như thế rất không hài lòng, cô ta đập bàn gằn giọng nói.

"Niên Nhĩ Lạc em mau về chỗ ngồi đi.

"
Lạc Kim Bối liếc mắt nhìn qua, sắc mặt của cô nàng cũng tái nhợt.

Sao mà lại để xảy ra lỗi lầm lớn như này chứ?
Vậy mà tổ của Lạc Kim Bối, La Địch Noãn và Lương Thy San lại còn cách tổ của Niên Nhĩ Lạc tận hai tổ.

Em ở đầu sông anh ở cuối sông.

Tần Hiên một tay nâng má, ánh mắt mời gọi Niên Nhĩ Lạc khiến cho cô sởn gai ốc.

Gớm quá má ơi.

Giáo viên nhìn Niên Nhĩ Lạc như vậy thì mất hết kiên nhẫn, cô ta đập tay xuống bàn một lần nữa rồi hét lên.

"Niên Nhĩ Lạc em lên bàn giáo viên mà ngồi luôn đi!"
Đây là câu hù dọa, chắc chắn là như thế.

Nhưng Niên Nhĩ Lạc thật sự đeo theo balo đi lên bục giảng, dưới ánh mắt của các bạn học cô lách sang người của giáo viên rồi ngồi xuống ghế của cô ta.

"Cảm ơn cô nha, em thích lắm.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 24: 24: Bị Phạt


"Cảm ơn cô nha, em thích lắm.

"
"! Niên Nhĩ Lạc!"
Sau đó Niên Nhĩ Lạc bị giáo viên chủ nhiệm mắng rất lâu, tất nhiên cô vẫn bị ép phải ngồi cùng Tần Hiên.

Lạc Kim Bối muốn đổi chỗ cho Niên Nhĩ Lạc, nhưng cô giáo lại không đồng ý mà nói:
"Đây là chỗ cố định rồi, em có phải là ý với bạn học Tần không?"
"?"
Kế hoạch đổi chỗ thất bại.

Niên Nhĩ Lạc ngồi cùng Tần Hiên, cô cố gắng lờ cậu ta bằng mọi cách, nhưng cậu ta thì lại không muốn như vậy.

"Lạc Lạc, anh nói em nghe cái này.

"
"Lạc Lạc, để anh kể cho em nghe.

"
"Lạc Lạc, anh nói cho em biết! "
Niên Nhĩ Lạc thật sự hết chịu nổi rồi, cô đập bàn sau đó đứng dậy hét vào mặt Tần Hiên.

"Anh mau câm miệng cho tôi, nói cái quần què gì? Tôi không muốn nghe!"
Tần Hiên bị quát đến độ ngây ra, hồi lâu sau cậu ta mỉm cười vỗ vỗ má Niên Nhĩ Lạc.

"Vậy hát nhé?"
Má nó thằng này bộ bị khùng hả?
Sau đó có một viên phấn bay tới đập vào mặt Niên Nhĩ Lạc, theo đó là giọng nói lành lạnh của cô giáo.

"Tần Hiên, Niên Nhĩ Lạc hai em bước lên đây cho tôi!"
Giáo viên này là giáo viên dạy văn, công phu nguyền rủa mắng chửi dạy dỗ vô cùng cao siêu.

Các bạn học thấy giáo viên văn chuẩn bị tế sống bạn mình thì thở hắt ra, vui vẻ hóng chuyện.

Cả hai bị chửi đến gần nửa tiếng, đến khi chân của Niên Nhĩ Lạc gần như mất cảm giác rồi cô giáo mới ngưng lại, cô ta chỉ tay ra ngoài cửa, gằn giọng.

"Hai anh chị ra ngoài cho tôi, tôi sẽ kêu giám thị đến rước hai anh chị, ngoan ngoãn đi nhặt rác đi.

"
Niên Nhĩ Lạc muốn khóc nhưng mà khóc không được, chỉ có thể vâng dạ rồi lễ phép gật đầu một cái, quay người bước ra ngoài, Tần Hiên sau đó cũng đi theo sau.

"Lạc Lạc, em có cảm thấy chúng ta đang hẹn hò không?"
"Tần Hiên tôi nói cho anh nghe, anh mà có mở miệng là cán chổi vào miệng anh ngay đấy!"
Cả hai cùng nhau đi xuống giám thị, giám thị hình như cũng có nghe giáo viên trình xuống rồi nên giải quyết rất nhanh gọn, đưa cho cả hai mỗi người một cái bọc và một cây kẹp.

Tần Hiên vừa nhận được dùng cụ liền giở ý đồ xấu xa, cậu ta cầm cây kẹp kéo áo Niên Nhĩ Lạc sau đó lôi cô đi theo mình.

"Anh buông ra coi.

" Niên Nhĩ Lạc không vui nói, cũng không dám giãy ra vì sợ bị rách áo.

Tần Hiên không nói gì, chỉ lôi cô đi.

Đến một góc sân trường Tần Hiên mới buông Niên Nhĩ Lạc ra, cậu ta ngả ngớn ngồi lên bệ cây, cười cười nhìn cô.

"Thật hạnh phúc, chúng ta câu giờ đi.

"
Niên Nhĩ Lạc muốn dùng cây kẹp này móc mắt Tần Hiên, nhưng cô sợ bản thân sẽ ngồi tù nên không làm, cũng không quan tâm cậu ta nữa mà bắt đầu làm việc.

Chỉ là vừa mới đi được hai bước, một trái banh không biết ở đâu ra đã bay tới đập vào đầu Niên Nhĩ Lạc.

"Ui da.

"
Mẹ ơi con muốn về nhà!
Từ xa, cô nghe thấy tiếng chân chạy tới, một bóng người phủ lên người cô, giọng nói dịu dàng vang lên.

"Em không sao chứ?"
Có sao, sắp chết rồi nè.

Niên Nhĩ Lạc oán hận ngẩng đầu, phát hiện là Phác Trí Mẫn đang đứng cùng Kim Thái Hanh.

"Ủa chị dâu, sao chị lại ở đây?"
Cô cảm thấy có cái gì đó đang sập xuống.

Trời sập.

Niên Nhĩ Lạc nhớ có một lần Mẫn Doãn Kì nói tiết thể dục của lớp hắn và lớp Phác Trí Mẫn là cùng một tiết, nhưng nhớ lại hắn đang bị thương mà, chắc chắn không học thể dục được.

Niên Nhĩ Lạc thở hắt ra, cô mỉm cười trả lời.

"Em bị phạt, bị bắt xuống đây dọn vệ sinh nè.

"
Phác Trí Mẫn gật gật đầu, anh ôm lấy trái banh, sau đó cười rạng rỡ với cô.

"Đại ca cũng đang ở đây nè, muốn qua gặp không?"
"Cái gì?!".

Niên Nhĩ Lạc đảo mắt một vòng sân trường cũng không tìm thấy Mẫn Doãn Kì, cô lần nữa ngẩng đầu nhìn Phác Trí Mẫn, mở miệng từ chối.

"Không cần đâu ạ, anh để anh ấy nghỉ ngơi đi, em đi làm lẹ để còn lên lớp nữa.

"
Sau đó quay đầu chạy về phía cái góc khi nãy.

Tần Hiên vẫn chưa gắp được miếng rác nào, cậu ta cầm cây kẹp đập đập, mắt thấy Niên Nhĩ Lạc chạy về thì mỉm cười.

"Anh biết mà, em đang nhớ anh.

"

"Câm miệng giùm, đứng lên làm lẹ đi để còn lên lớp nè.

" Niên Nhĩ Lạc hối thúc.

Cô không muốn bị Mẫn Doãn Kì nhìn thấy cô ở cùng cái tên này.

Tần Hiên đương nhiên không nghe lời, cậu ta cầm cây kẹp kéo váy của Niên Nhĩ Lạc sau đó kéo qua phía mình, khiến cô loạng choạng suýt ngã.

Niên Nhĩ Lạc tức muốn điên lên, cô cầm cây kẹp của mình đập vào đầu cậu ta.

Tần Hiên lập tức không vui, cậu ta ôm cô vào lòng sau đó vác cô lên vai, bản thân cầm lấy dụng cụ dọn vệ sinh vứt qua một bên, thong thả bước đi.

"Ch* đẻ, mày thả tao xuống.

"
Niên Nhĩ Lạc dù sao cũng chỉ có 1m50, nằm trên vai Tần Hiên 1m80, đấu làm sao lại.

Đang cùng Tần Hiên đánh qua đánh lại, Niên Nhĩ Lạc bỗng dưng cảm thấy lạnh sống lưng, cô ngẩng đầu liếc nhìn về phía xa xa kia, sau đó cứng đờ người.

Trong những phút giây này, nước mắt của Niên Nhĩ Lạc rơi rất dễ dàng.

"Vương gia cứu thiếp, tên cẩu nô tài này nó bắt nạt thiếp nè.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 25: 25: Giận Rồi Sao


Mẫn Doãn Kì thật ra đã thấy Niên Nhĩ Lạc từ lâu rồi, hắn cũng khá bất ngờ.

Sao cô lại xuống đây giờ này chứ? Hôm nay cô cũng không có tiết thể dục hay quốc phòng mà?
Lát sau lại thấy thêm một người con trai đi theo Niên Nhĩ Lạc, Mẫn Doãn Kì vừa liếc mắt liền nhận ra ngay.

Cái tên người yêu cũ chết tiệt!
Nhưng hắn căn bản đang bị thương, vả lại vừa mới vi phạm nội quy xong cũng không dám làm bậy, dù sao vẫn đang trong tiết học nên hắn chỉ đành ngồi yên.

Lúc Niên Nhĩ Lạc bị Tần Hiên kéo áo Mẫn Doãn Kì đã không vui rồi, thấy cô nói cậu ta cái gì đó liền rời đi hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó là Niên Nhĩ Lạc ăn banh vào đầu.

Mẫn Doãn Kì liền muốn đứng dậy chạy qua, nhưng sau đó thấy Phác Trí Mẫn cùng Kim Thái Hanh đi qua hắn mới lần nữa thở phào.

Lát nữa tính sổ hai đứa nó.

Hồi lâu sau cô lại chạy về chỗ Tần Hiên, Mẫn Doãn Kì thấy rõ mồn một cảnh Niên Nhĩ Lạc bị cậu ta kéo váy, rồi cậu ta bị cô đánh vào đầu.

Và rồi cậu ta lại còn ôm cô vào lòng.

"! "
Lại còn ôm lên vai nữa.

Con mẹ nó!

Sắc mặt của Mẫn Doãn Kì phải gọi là cực kì cực kì tệ, đến nỗi giáo viên thể dục nhìn vào còn phải rùng mình.

Tất nhiên, Niên Nhĩ Lạc cũng rất nhanh bắt được tín hiệu ở 18 tầng địa ngục, ở xa xa cô quay đầu nhìn về phía hắn, sau đó không biết vì sao rơi nước mắt, mếu máo gọi lớn mấy lần.

Các bạn cùng lớp của Mẫn Doãn Kì đương nhiên biết cô bé này rồi, lại nhìn nam sinh lạ mặt kia, cả bọn lại bắt đầu suy nghĩ bậy bạ.

"Rồi xong, có khi nào đại ca bị đội nón xanh rồi không?"
Haha, nón xanh nón đỏ gì tao đập bể hết!
Mẫn Doãn Kì siết chặt tay, hắn vẫn đang cố kiềm nén, hắn không muốn lại phải đối mặt với cái mùi thuốc sát trùng của bệnh viện nữa.

Sau đó, hắn quay mặt đi, lơ đẹp Niên Nhĩ Lạc.

Niên Nhĩ Lạc cũng ngừng khóc, nhìn bạn trai lạnh nhạt với cô, cô nghĩ chắc chắn hắn giận rồi.

Bà nội cha mày Tần Hiên!
Niên Nhĩ Lạc thậm chí không sợ bẩn mà há miệng cắn lên vai Tần Hiên, cắn mạnh đến nỗi bật cả máu, vai áo xuất hiện vết li ti màu đỏ.

Tần Hiên bị cắn đau liền buông Niên Nhĩ Lạc xuống, cô loạng choạng ngã trên đất, vẫn chưa hả giận mà nắm lấy tóc của cậu ta kéo ngược ra đất.

Tần Hiên bị nắm tóc té ra đất, Niên Nhĩ Lạc tiếp tục đè cậu ta xuống, cô tháo luôn giày của mình ra đánh vào đầu cậu ta.

"Mày đi chết giùm tao cái!"
"Nhĩ Lạc đừng đánh vào mặt anh! "
Tần Hiên rất không vừa lòng nắm lấy cổ tay Niên Nhĩ Lạc rồi quay một vòng đè cô ra sân trường, nhưng còn chưa kịp động thủ đã ăn ngay một cước vào chỗ hiểm, bị đau đến suýt nữa rơi nước mắt.

Niên Nhĩ Lạc được đà lấn tới cầm giày đánh lên đầu Tần Hiên, ra sức đánh cho mặt cậu ta đỏ lên.

Phải nói từ khi Tần Hiên vào trường này, đã bị đánh không ít.

Hai lớp 11 đang học thể dục vì đôi nam nữ này mà bâu lại một đống, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của giám thị.

Tần Hiên và Niên Nhĩ Lạc lên phòng giám thị uống trà.

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy việc một nam một nữ đánh nhau nằm dài ra sân trường, rất tuyệt vời, hai em đi làm côn đồ được rồi đấy!"
Trong lúc thầy giám thị ra sức mắng, Tần Hiên lại còn cợt nhả nhìn Niên Nhĩ Lạc, mỉm cười dịu dàng.

"Bị em đánh anh rất vui.

"
"???"
Cả hai bị mắng xong, viết bảng kiểm điểm rồi về lớp học, lúc đó cũng ra chơi rồi.

Khi về lớp đã thấy Mẫn Doãn Kì ngồi sẵn trong lớp, hắn nhàn nhạt nhìn cô, lại nhìn Tần Hiên, dáng vẻ rất không vui.

Tần Hiên không quan tâm Mẫn Doãn Kì đi về chỗ ngồi, Niên Nhĩ Lạc lại không dám về chỗ của cô, cô sợ hắn nhìn cô và Tần Hiên ngồi chung tâm trạng lại càng tệ hơn.

Mẫn Doãn Kì hừ lạnh một cái, sau đó bỗng dưng đứng dậy rời đi, không quan tâm Niên Nhĩ Lạc nữa.

"! "
Giận rồi sao?
Niên Nhĩ Lạc gấp gáp đuổi theo, đến đoạn cầu thang vắng người mới đuổi kịp, cô nắm lấy tay Mẫn Doãn Kì nhưng sau đó bị gạt ra.

"Doãn Kì! " Niên Nhĩ Lạc nhỏ giọng gọi.

Mẫn Doãn Kì đi đến bậc cầu thang thứ hai rồi ngồi xuống, lẳng lặng nhìn cô.

"Anh cho em ba câu tóm gọn lại sự việc.

"
"Ba câu không có đủ.

"
"Còn hai.

"
"Thật sự không đủ đâu.

" Niên Nhĩ Lạc buồn bã nói.

"Còn một.

" Mẫn Doãn Kì lạnh nhạt.

"Đỗi chỗ nên ngồi cùng Tần Hiên nhưng cậu ta nói nhiều quá nên em đã chửi cậu ta và bọn em bị phạt đi quét rác và cậu đùa giỡn em nên em và cậu ta đánh nhau nhưng cậu ta cao quá em đánh không lại sau đó gặp anh rồi em và cậu ta lại đánh nhau.

" Niên Nhĩ Lạc nói xong thì cô đã muốn tắt thở ngủ giấc ngủ ngàn thu.

Mẫn Doãn Kì gật gật đầu, sau đó giương đôi mắt sắc lạnh nhìn Niên Nhĩ Lạc, nhàn nhạt hỏi.

"Vậy chung quy đều là em và cậu ta.

"
Niên Nhĩ Lạc không có gì để nói hết.

"Lạc Lạc, anh rất không vui.

" Mẫn Doãn Kì nhíu mày, giọng nói có chút bực bội.

Sau đó hắn đưa tay ra nắm lấy tay cô kéo qua rồi ôm cô vào lòng, ánh mắt hắn chứa sự buồn bực rõ rệt.

Mẫn Doãn Kì áp má hắn vào má Niên Nhĩ Lạc, giọng nói buồn buồn, mang theo sự nhõng nhẽo khó thấy, nhỏ giọng nói.

"Em đến đền bù cho anh đi, không là anh sẽ dỗi em đó.

"
Mẹ nó, đáng yêu chết đi được
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 26: 26: Đáng Yêu


"Em đến đền bù cho anh đi, không là anh sẽ dỗi em đó.

"
Mẹ nó, đáng yêu chết đi được!
Niên Nhĩ Lạc thầm mắng một câu, sau đó cô đưa tay ôm lấy mặt Mẫn Doãn Kì, hôn lên má trái một cái rồi má phải lại một cái, hôn qua hôn lại không dưới mười lần.

"Bé meo meo hong giận em nữa nha.

"
"Giận, nhất định phải giận em.

" Mẫn Doãn Kì cúi người vùi đầu vào hõm vai của Niên Nhĩ Lạc, nhỏ giọng oán trách cô.

Cũng may là góc cầu thang này vắng người, nếu không uy danh của hắn trong cái trường này có lẽ đã tan biến.

Mẫn Doãn Kì thật ra cũng biết nhõng nhẽo, hắn giận lên thì mắt sẽ phủ một tầng sương mỏng, môi hơi mím lại, má bánh bao phồng lên, nhìn cưng rất cưng.

Nhưng chỉ có Niên Nhĩ Lạc thấy được dáng vẻ này của hắn mà thôi, chứ bình thường đối với người khác là lạnh không khác gì băng tảng.

"Em đánh ch*t cha nó luôn rồi, anh đừng giận em nữa mà nha.

"
"Nó ôm em! " Mẫn Doãn Kì nhỏ giọng.

"Vậy anh ôm em đi, thanh tẩy cho em.

"
Niên Nhĩ Lạc đương nhiên chỉ nói giỡn thôi cho Mẫn Doãn Kì vui thôi, vậy mà hắn lại tăng lực đạo ở tay, ôm chặt cô vào lòng.

Ôm một hồi, Niên Nhĩ Lạc mới nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì, sau đó cô thấp giọng hỏi hắn.

"Anh bớt giận chưa?"
Mẫn Doãn Kì lập tức lắc lắc đầu, giọng nói vẫn mang theo giận hờn.

"Chưa đâu.

"
Ai da, người làm hắn bực là tên rác rưởi Tần Hiên kia mà.

À không, cũng tại cô nữa!
Mẫn Doãn Kì đang bị thương, cho nên hắn là nhất, phải chiều chuộng hắn, phải làm cho hắn vui.

"Vậy bé Doãn Kì muốn cái gì nè?"
Mẫn Doãn Kì nghe đến từ "bé" liền quay sang liếc lạnh Niên Nhĩ Lạc một cái, nhưng hắn không muốn nói nhiều về vấn đề này nên chỉ bĩu môi.

"Dẫn anh đi mua trái cây đi.

"
"! "
Được rồi, anh yêu là nhất, là nhất.

Sau đó, cả hai nắm tay nhau đi xuống căn tin trường để mua trái cây cho Mẫn Doãn Kì.

Trường học này căn bản cái gì cũng có, trái cây thì loại như nho, kiwi, dâu tây,! các thứ được bầy bán ở các gian hàng nhỏ.

Niên Nhĩ Lạc để Mẫn Doãn Kì ngồi ở ghế, bản thân thì đi mua đồ ăn cho hắn.

Cô lựa một ít dâu, cùng một ít nho, sau đó lại lấy một trái táo, lúc thanh toán còn bắt gặp Điền Chính Quốc cùng La Địch Noãn.

La Địch Noãn thích sữa dâu, Điền Chính Quốc thì thích sữa chuối, cả hai không biết nói gì đó rồi cười khúc khích, sau đó Niên Nhĩ Lạc thấy La Địch Noãn lấy một cái ly, mở hộp sữa chuối cùng hộp sữa dâu ra rồi đổ cả hai vào trong cái ly đó.

"! "
La Địch Noãn đổ xong còn mỉm cười ngọt ngào với Điền Chính Quốc, cô nàng nhanh nhảu, còn đẩy ly sữa về phía anh nữa.

"Đây là sữa tình yêu, được tạo ra từ tình yêu của anh và tình yêu của em, vô cùng ngon luôn á.

"
Điền Chính Quốc cũng cười rất vui vẻ, anh đưa tay vuốt tóc của La Địch Noãn, sau đó nói.

"Em ngon hơn.

"
"! " Niên Nhĩ Lạc nghĩ đã đến lúc quay lại chỗ của Mẫn Doãn Kì được rồi.

Niên Nhĩ Lạc mang đ ĩa trái cây quay lại đặt lên bàn, Mẫn Doãn Kì đảo mắt nhìn qua, nhìn một hồi sau đó lại buồn bã, hắn ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt lại long lanh sóng nước rồi.

"Lạc Lạc! " Lại là âm thanh nhõng nhẽo này tiếp.

Niên Nhĩ Lạc rất muốn túm con mèo này mang về.

"Sao thế anh?" Cô dịu dàng hỏi hắn.

"Hong có quýt của anh hả?" Hỏi xong lại bĩu môi, dáng vẻ như bé con đòi quà.

Rồi xong, Niên Nhĩ Lạc sắp chết trong sự đáng yêu này rồi.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 27: 27: Anh Là Phế Vật


"Hong có quýt của anh hả?" Hỏi xong lại bĩu môi, dáng vẻ như bé con đòi quà.

Rồi xong, Niên Nhĩ Lạc sắp chết trong sự đáng yêu này rồi.

Cô không nhịn được mà cúi đầu hôn hôn lên đôi má mềm mại của Mẫn Doãn Kì, hôn đã rồi mới rời đi sau đó mỉm cười thỏa mãn, lát sau mới quay lại quầy bán hoa quả, mua mấy trái quýt mang về.

Vai Mẫn Doãn Kì bị thương nên hắn không thể tự lột quýt, cho nên quýt được Niên Nhĩ Lạc lột vỏ rồi đút cho hắn.

Hắn ăn được trái cây hắn thích, cười híp mắt trong rất đáng yêu.

Niên Nhĩ Lạc lại vì cái nét đáng yêu đó lần nữa muôn ngất xỉu.

"Phải công nhận anh dễ thương thật á Doãn Kì.

"
"Gì? Trùm trường mà dễ thương hả?" Mẫn Doãn Kì ngậm múi quýt trong tay Niên Nhĩ Lạc, nghe cô nói như vậy thì liếc xéo cô.

"Ủa chứ sao nữa? Bây giờ anh chu môi phồng má một cái thôi là anh y chang con mèo rồi.

"
"Nói một tiếng nữa anh giận em nữa đó.

"

Được rồi, Doãn Kì đang bị thương, anh ấy là nhất, chắc chắn rồi, là nhất, phải nhường anh ấy, phải đội anh ấy lên đầu.

Đút Mẫn Doãn Kì hết mấy trái quýt, Niên Nhĩ Lạc dùng khăn giấy ướt bản thân vừa mua lau lau miệng cho hắn, sau đó rút thêm một tờ để lau tay, rồi dùng hai miếng khăn giấy bọc đống vỏ quýt lại đem vứt.

Mẫn Doãn Kì được Niên Nhĩ Lạc phục vụ như vậy nên rất vui, bao nhiêu buồn bã uất ức đã sớm biến mất.

Niên Nhĩ Lạc vứt rác xong thì quay lại chỗ Mẫn Doãn Kì, nắm lấy tay hắn dẫn hắn lên lớp.

Y như mẹ chăm con vậy.

Lên tới của Niên Nhĩ Lạc, Mẫn Doãn Kì lại khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày, hắn cúi người hôn lên má Niên Nhĩ Lạc, muốn chọc tức Tần Hiên.

Đương nhiên có hiệu quả.

"Chỗ ngồi bị đổi à? Sao anh thấy không thấy balo của em?" Lúc đi qua chỗ ngồi cũ của Niên Nhĩ Lạc, Mẫn Doãn Kì lên tiếng hỏi cô.

Rồi xong rồi xong rồi xong, điều quan trọng phải nói ba lần.

"Vâng, đổi chỗ rồi ạ.

" Niên Nhĩ Lạc đáp hắn.

Mẫn Doãn Kì nghe xong thì gật gật đầu, hắn quay người nhìn cô, híp mắt, bộ dáng rà soát lướt quanh cả lớp, cuối cùng mới hỏi.

"Thế chỗ mới của em ở đâu?"
Niên Nhĩ Lạc mở miệng muốn nói dối, nhưng còn chưa kịp lên tiếng đã bị Mẫn Doãn Kì cắt ngang.

"Nói thật, hoặc là anh sẽ giận em.

"
"! Bên cạnh Tần Hiên.

" Niên Nhĩ Lạc nhỏ giọng.

Sau đó, cô thấy nụ cười lạnh trên môi Mẫn Doãn Kì, nụ cười đó khiến cô phát run.

Bộ dáng vui vẻ của Mẫn Doãn Kì đã hoàn toàn biến mất, hắn rất không vui bước qua chỗ ngồi của Niên Nhĩ Lạc.

Tần Hiên nhướng mày nhìn Mẫn Doãn Kì, dáng vẻ cợt nhả làm người ta muốn đấm vào mặt.

"Anh Doãn Kì, anh không phải muốn gây sự với tôi nữa đấy chứ?"
Mẫn Doãn Kì lạnh lẽo liếc nhìn Tần Hiên, sau đó hắn nhếch môi, nói.

"Sao tôi lại phải gây sự với rác rưởi nhỉ? Biến thân phận của bản thân và đừng bao giờ động vào bạn gái của tôi nữa.

"
"Anh Doãn Kì, anh nên nhớ bây giờ anh đang là phế vật, đừng cứ mở miệng ra là giọng nói kiêu ngạo như thế chứ?" Tần Hiên cười cười, trong giọng nói chứa đầy sự khinh bỉ.

Mẫn Doãn Kì trong lòng đang tức giận, nhưng hắn không muốn đôi co nhiều, vì thể trạng của bản thân không cho phép.

Nhưng có người đã nhanh hơn hắn, cầm cả cây chổi leo lên bàn, sau đó đập lên đầu Tần Hiên.

"Cái thằng l*n này mày dám khinh người yêu tao hả? Tao thọc cây chổi vô bản họng mày liền.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 28: 28: Hôn Môi


"Cái thằng l*n này mày dám khinh người yêu tao hả? Tao thọc cây chổi vô bản họng mày liền.

"
Niên Nhĩ Lạc rốt cuộc ghét Tần Hiên bao nhiêu thì Mẫn Doãn Kì không biết, nhưng mà nhìn cái cách cô đạp hắn từ trên ghế xuống sau đó đánh lên người hắn cũng khiến cho Mẫn Doãn Kì cũng phát sợ.

Nóc nhà này hung dữ chết đi được.

Tần Hiên tất nhiên không đánh lại Niên Nhĩ Lạc, cậu ta sao có thể làm tổn thương cô.

Cho nên là cậu ta mặc kệ cho cô đánh, đánh đến nỗi 3 tiết học cuối hắn nằm ở phòng y tế, một mình cô chiếm nguyên cái bàn.

Thích chết đi được.

[! ]
Lúc Mẫn Doãn Kì tháo bột cũng đã là 2 tháng sau, tuy nhiên mới vừa tháo bột, vết thương vẫn chưa gọi là lành hẳn cho nên hắn làm việc gì cũng phải nhẹ nhàng.

Thật ra hắn căn bản không muốn, nhưng Lạc Kim Bối và Niên Nhĩ Lạc người canh hắn ở trường người canh hắn ở nhà nên hắn đành chịu.

Tối hôm đó, Mẫn Doãn Kì đang ngồi trên giường của Niên Nhĩ Lạc, hắn nhíu mày, động tác trên tay rất nhanh, cũng rất tỉ mỉ.

Niên Nhĩ Lạc nằm trong lòng hắn, cằm tựa lên vai, ánh mắt hơi híp lại tận hưởng sự ấm áp này.

Vì yêu nhau cũng hơn hai tháng, bà Niên cũng nhận con rể được khá lâu rồi cho nên việc Mẫn Doãn Kì qua chơi cũng rất bình thường.

Vả lại theo như bà biết, hai đứa này ngoại trừ hôn má nhau ra thì đến chạm môi cũng chưa dám chạm.

Con gái mình yêu một goodboy, còn là một goodboy mềm mềm đáng yêu lễ phép.

Quay lại trong phòng Niên Nhĩ Lạc, Mẫn Doãn Kì tay cầm bảng điều khiển, mắt dán lên TV, cẩn thận quan sát trận game.

Mỗi lần Mẫn Doãn Kì chơi game, Niên Nhĩ Lạc sẽ ngồi vào lòng hắn, cô thích nhất cái cảm giác được hắn bao bọc, rất dễ chịu.

Mẫn Doãn Kì hạ được một tên sẽ hôn lên má Niên Nhĩ Lạc một cái, cô cũng rất thích việc này.

"Doãn Kì anh thơm quá đi.

"
Mẫn Doãn Kì nghiêng đầu cắn một ngụm lên má của Niên Nhĩ Lạc, sau đó bật cười.

"Thơm thì ôm chặt vào một chút.

"
Niên Nhĩ Lạc đột nhiên nghĩ ra gì đó, sau đó cô thả lỏng tay ra không ôm Mẫn Doãn Kì nữa, cuối cùng lách người tránh khỏi cái ôm của hắn.

Mẫn Doãn Kì lập tức nhíu mày, hắn không vui nghiêng đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc.

"Em! "
"Doãn Kì, hôn không?" Niên Nhĩ Lạc cắt ngang hắn, lên tiếng hỏi.

Hôn?

Không phải ngày nào cũng hôn hay sao?
"Chúng ta ngày nào cũng hôn mà, em hỏi gì thế?"
Niên Nhĩ Lạc lắc lắc đầu, cô nhích lại gần Mẫn Doãn Kì, đưa tay chỉ lên đôi môi màu hồng nhạt của hắn.

"Hôn má tính gì? Hôn môi cơ.

"
Không biết vì sao, đột nhiên má của Mẫn Doãn Kì đỏ lên, hắn buông cả bảng điều khiển xuống, ngại ngùng nhìn Niên Nhĩ Lạc.

"! Hôn môi hả?"
"! "
Niên Nhĩ Lạc hiện giờ nhìn giống hệt như thiếu nữ mới biết yêu.

Niên Nhĩ Lạc híp mắt nhìn Mẫn Doãn Kì, hắn đang xấu hổ, trời ạ.

Thôi thì để nữ nhân mạnh mẽ đàn ông này thể hiện đi.

Niên Nhĩ Lạc đưa tay ôm mặt lấy mặt của Mẫn Doãn Kì kéo qua, sau đó cô nhướng người qua môi chạm với hắn.

Theo như những gì cô đọc trong tiểu thuyết trên mạng khi hôn môi là phải cạy hàm răng của đối phương ra.

Nhưng căn bản từ lúc hôn lên môi Mẫn Doãn Kì, đầu óc Niên Nhĩ Lạc đã trống rỗng.

Sau đó, cô cảm giác bản thân hơi nghiêng ngã, cuối cùng bị đẩy ngã xuống giường, Mẫn Doãn Kì nằm trên người cô, ánh mắt hắn đỏ ngầu.

Rồi xong, cô đã làm gì đó sai trái mà bản thân cô vẫn chưa nhận thức được.

Mẫn Doãn Kì cúi người ngậm lấy cánh môi mềm mại ướt át của Niên Nhĩ Lạc, hắn cứ theo bản năng mà làm, hết m*t rồi cắn, âm thanh chùn chụt vang lên giữa căn phòng.

Niên Nhĩ Lạc bị hắn hôn cho quên trời quên đất, cô ngoan ngoãn nằm yên, ngoài ra cũng không biết làm gì.

Nụ hôn đầu của hai đứa kéo dài không lâu, tầm hơn 1 phút Mẫn Doãn Kì đã thả Niên Nhĩ Lạc ra.

Nhân vật trong game của hắn cũng chết được mấy đời rồi, Phác Trí Mẫn, Kim Thái Hanh cùng Điền Chính Quốc cứ nghĩ hắn treo máy cho nên cũng không tính toán với hắn nhiều.

Mẫn Doãn Kì nhìn đôi môi sưng đỏ của Niên Nhĩ Lạc, có cảm giác thành tựu rất lớn, hắn cười dịu dàng, đưa tay lên vuốt vuốt cánh môi của cô.

"Mèo quýt đánh dấu chủ quyền rồi đó.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 29: 29: Nhà Là Phải Có Nóc


Chớp mắt đã đến kì thi cuối kì 1, cho nên các đôi tình nhân yêu nhau đậm sâu phải tách nhau ra để chuyên tâm vào việc học.

La Địch Noãn và Điền Chính Quốc nói học là học, cứ thế mỗi người một góc tập trung giải đề.

Lạc Kim Bối bị Kim Thái Hanh vứt bỏ trái tim đau đớn khôn nguôi, nên cô nàng cũng vứt hết sách vở y hệt như thế.

Lương Thy San cùng Phác Trí Mẫn vẫn tần suất hẹn hò đó, Phác Trí Mẫn lại học cực tốt cho nên cô nàng cũng có cớ để tiếp tục quấn lấy anh.

Chỉ có đôi Vương gia Vương phi hơi phức tạp một chút.

"Mẫn Doãn Kì, anh né sang một bên giúp em, em phải giải toán.

" Niên Nhĩ Lạc một bên cầm bút một bên đẩy cái mặt của Mẫn Doãn Kì đang áp sát vào cô ra.

Mẫn Doãn Kì cũng rất kiên nhẫn, hắn không quan tâm Niên Nhĩ Lạc chống cự như nào, giật lấy tay của cô ra sau đó túm lại, bản thân nhướng người qua hôn xuống.

Hồi trước chỉ là hôn má, nay thì hôn môi luôn.

Niên Nhĩ Lạc tất nhiên không muốn bị làm cho đầu óc quay cuồng, cho nên cô nghiêng đầu tránh hắn, tiếp tục giãy dụa.

"Anh để em học toán đi, em sắp rớt vì nó rồi đây nè.

"
"Ba cái đồ quỷ này học làm gì? Sau này anh rước em về nhà cũng không có bắt em giải đồ thị hàm số.

" Mẫn Doãn Kì ngang ngược trả lời.

Niên Nhĩ Lạc nghe xong lập tức đỏ mặt, cô không nhìn hắn nữa, quay mặt đi nhìn vào đề toán.

"Em gả cho anh hay sao mà anh nói thế hả?"
Mẫn Doãn Kì chớp chớp mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc, mở miệng nói.

"Anh nói rước em chứ anh có bảo cưới em đâu, anh sẽ rước em về làm osin.

"
Sau đó, có một cây bút bị bẻ gãy.

Niên Nhĩ Lạc liếc Mẫn Doãn Kì, mỉm cười vô cùng dịu dàng, cô đưa tay véo lên đôi má bánh bao của hắn, nghiến răng nói.

"Cho nói lại, không là bay khỏi ghế.

"
Mẫn Doãn Kì cảm thấy dạo gần đây gan của Niên Nhĩ Lạc lớn lắm rồi, hắn đã lâu không khẳng định chủ quyền của bản thân, cứ thế để cô lên đầu ngồi.

Không được rồi, nhà là phải có nóc!
"Em hù dọa ai thế hả?" Mẫn Doãn Kì hất cằm về phía Niên Nhĩ Lạc.

*Rầm*
Niên Nhĩ Lạc đập bàn một cái, cả lớp đang huyên náo trong giờ giải lao liền im phăng phắt.

"Em cho anh một cơ hội nữa.

"
"Niên Nhĩ Lạc, em nghĩ anh sợ em chắc?"
"Thế ư? Thế là anh không sợ em à?" Niên Nhĩ Lạc híp mặt, tay xoay xoay cây bút bị gãy.

Mẫn Doãn Kì lập tức bật cười, hắn cũng đập bàn, còn đứng dậy đạp ngã luôn cái ghế phía sau.

Nội chiến gia đình tới rồi.

Mẫn Doãn Kì đưa tay bắt lấy cằm của Niên Nhĩ Lạc, hắn nhíu mày, gằn giọng.

"Em hỏi buồn cười quá, anh đương nhiên là sợ.

"
Nhà là phải có nóc, nóc là Niên Nhĩ Lạc.

Sau đó hắn ôm cô vào lòng, bĩu môi nhõng nhẽo.

"Đừng có nổi nóng, em làm con tim mong manh dễ vỡ của anh tan nát đó.

"
Không biết đâu đó trong lớp có tiếng cười phát ra, kèm theo câu nói đùa.

"Mẫn đại ca nay sợ vợ à? Lại còn mong manh thế kia, đánh nhau chắc không lại ai đâu haha.

"
Trong tông giọng lại còn mang theo tiếng chế giễu, kiểu đá xéo nhưng mượn nói đùa để che giấu.

Niên Nhĩ Lạc liếc mắt nhìn về phía cậu bạn đang cười kia, liền nhận ra được đây là bạn của Tần Hiên.

Bạn bè ch* đẻ như nhau.

Tiếng nói vừa dứt, tiếng ghế bay rồi đập xuống đất cũng vang lên, Mẫn Doãn Kì nghiêng đầu nhìn về phía cậu bạn vừa cười kia, lạnh lẽo nói.

"Tao sợ vợ tao, chứ tao đ*o ngán mày, nên ăn nói cho đàng hoàng vào.

"
Niên Nhĩ Lạc cũng nhướng mày, tay chống má đanh đá nhếch môi.

"Cái miệng thối tha nói câu nào vô duyên câu đó, mốt câm giùm mình luôn nha.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 30: 30: Sân Thượng


"Cái miệng thối tha nói câu nào vô duyên câu đấy, mốt câm luôn giùm mình nha.

"
Sắc mặt của cậu bạn kia lập tức trắng bệch, cậu ta không muốn nói nữa, nói nhiều lại càng thêm xấu hổ mà thôi.

Mẫn Doãn Kì trước đây hay bây giờ vẫn cái kiểu hung dữ lạnh lùng đó, hắn chỉ đối xử dịu dàng với một mình Niên Nhĩ Lạc mà thôi.

Cho nên đừng có ngu ngốc mà động vào.

Xử cậu bạn kia xong, Mẫn Doãn Kì quay lại nhìn Niên Nhĩ Lạc sau đó xoa xoa đầu cô, lại xem đồng hồ, cũng sắp tới giờ vào học rồi.

"Anh về lớp nhé, ra về dẫn em đi mua trà sữa.

"
"Được nha, vậy ra về gặp.

" Niên Nhĩ Lạc cười cười vô cùng rạng rỡ, tạm biệt Mẫn Doãn Kì rồi mới cúi đầu làm đề toán.

Nhìn mấy cái số này mà muốn trầm cảm luôn á trời ơi.

Tần Hiên lát sau cũng vào lớp, phát hiện ghế ngồi của bản thân đang nằm ở trên đất, lại nhìn về phía Niên Nhĩ Lạc đang cau có giải toán, cậu ta cũng không thắc mắc gì nhiều.

Chắc cô lại bực bội mà trút giận lên người cậu rồi.

Vì thế tay nhấc lấy cái ghế kéo về chỗ ngồi.

Niên Nhĩ Lạc vừa nhìn thấy Tần Hiên là đã phát bực.

Vừa bực toán vừa bực Tần Hiên, cái gì cũng bực.

Tần Hiên mang ghế để quá, cậu ta nhìn gương mặt lạnh nhạt của Niên Nhĩ Lạc, sau đó nhỏ giọng hỏi.

"Em bực cái gì sao? Sao lại ném ghế của anh thế?"
Niên Nhĩ Lạc cũng không nhìn cậu ta lấy một cái, tay bấm số lên máy tính, nhàn nhạt trả lời.

"Ghế là người yêu tôi ném, nếu tôi ném thì tôi sẽ ném cậu chứ mắc mớ gì ném cái ghế?"
Không đợi Tần Hiên kịp lên tiếng, Niên Nhĩ Lạc đã nói tiếp.

"À, kêu thằng bạn của cậu nên tốt nhất nên câm miệng, không thì tôi ném luôn cả cậu ta.

"
Tần Hiên trong lòng tức không chịu được, nhưng cậu ta không muốn xúc phạm tới người cậu ta yêu nên chỉ nhếch môi.

"Em ném nổi không?"
Vừa mới dứt lời tóc của Tần Hiên bị Niên Nhĩ Lạc nắm lấy, cô một phát mở cửa sổ sau đó lôi cậu ta đè ra bên ngoài, đã vậy còn ác độc nhấn xuống.

"Nổi hay không do cậu định đoạt nhé.

"
"Nói cho mà nghe, tôi thật ra từ rất lâu đã muốn cậu chết đi rồi.

"
Sau đó cô một cước dùng hết sức lực giật tóc cậu ta, giật lên giật xuống giật trái giật phải, lại còn đánh mấy cái vào lưng cậu ta rồi mới buông tay.

Tần Hiên thẫn thờ lùi vào trong lớp, sau đó lại nhìn gương mặt lạnh lẽo của Niên Nhĩ Lạc, không chỉ đầu đau, lưng đau mà trái tim cậu ta khẽ nhói đau.

Ngày xưa, có một Niên Nhĩ Lạc luôn vây quanh cậu ta ngọt ngào vui vẻ.

Ngày xưa, có một Niên Nhĩ Lạc yêu thương cậu ta hết lòng.

Nhưng Tần Hiên đã phụ bạc Niên Nhĩ Lạc đó, khiến cô giờ đây hận không thể gi3t chết cậu ta.

Nhưng cậu ta đã xin lỗi cô rồi, vì cái gì cô cứ mãi như vậy chứ?
Trong suốt cả 3 tiết học, tâm trạng của Tần Hiên cứ thế vô cùng tồi tệ.

Tiết cuối lại là tiết vắng, Niên Nhĩ Lạc ôm đề toán ra xem, Tần Hiên ngồi bên cạnh ngây người.

Cậu ta liếc mắt nhìn gương mặt trắng nõn của Niên Nhĩ Lạc, không biết vì cái gì mà đột nhiên đứng dậy, nắm lấy tay của cô giật dậy sau đó kéo đi.

Niên Nhĩ Lạc vô cùng hốt hoảng, cô muốn giật tay lại nhưng đã bị Tần Hiên một phát ôm lên vai sau đó bắt đi.

Điền Chính Quốc, La Địch Noãn, Lương Thy San cùng Lạc Kim Bối cũng rất nhanh đuổi theo.

Tần Hiên dùng toàn bộ sức lực chạy lên sân thượng sau đó ném Niên Nhĩ Lạc sang một bên, bản thân cậu ta tìm một thanh gỗ trên sân rồi chắn ngang cửa lại, cẩn thận khoá chốt.

Tốt rồi, giờ chỉ còn Niên Nhĩ Lạc và cậu ta.

Tần Hiên quay đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc té ra đất, cậu ta híp mắt, bước lại nắm lấy cằm của cô siết chặt.

"Lạc Lạc, anh đã xin lỗi em gần hết cả học kì, vậy mà vẫn hư như thế, không ngoan một chút nào hết.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 31: 31: Anh Điên Rồi!


"Lạc Lạc, anh đã xin lỗi em gần hết cả học kì, vậy mà vẫn hư như thế, không ngoan một chút nào hết.

"
Niên Nhĩ Lạc chán ghét nhìn Tần Hiên, cô dùng tay đẩy cậu ta ra, muốn quay đầu bỏ trốn nhưng sau đó lại bị kéo lại.

"Niên Nhĩ Lạc anh mất hết kiên nhẫn rồi đấy!"
"Anh đã xin lỗi em, vì em mà chịu bao nhục nhã, sao em cứ không biết điều thế hả?"
Tra nam cho dù có hoàn lương vẫn là tra nam, mà Tần Hiên lại còn siêu cấp tra nam, lúc nào cũng coi bản thân là cái rốn của vũ trụ.

Niên Nhĩ Lạc đạp vào mắt cậu ta, giận dữ quát.

"Tao ghét mày, tao hận mày, mày làm ơn đừng bao giờ xen vào cuộc sống của tao nữa.

"
"Nhưng Lạc Lạc, anh yêu em, thiếu em anh không có sống tốt.

" Tần Hiên buồn bã nói, cậu ta nắm lấy chân của Niên Nhĩ Lạc giữ lại, không cho cô đạp hắn nữa.

"Ngoan ngoãn chia tay Mẫn Doãn Kì đi, chúng ta sẽ lại hạnh phúc, em không thấy như vậy rất tốt hay sao?"
Niên Nhĩ Lạc giãy dụa, dùng toàn bộ sức lực giãy chân ra khỏi sự kiềm hãm của Tần Hiên, cô đưa tay cào vào mặt cậu ta, đánh bốp bốp.

"Chia cái con mẹ mày, mắc đ*o gì tao phải chia? Sống với mày thì tao thà chết đi.

"
Tần Hiên mất hết cả lí trí, cậu ta nắm lấy tay cô sau đó đè ra đất.

"Niên Nhĩ Lạc con mẹ nó em làm tôi phát bực, tôi biết trong tim em còn có tôi, em không thể nào chối bỏ được.

"
Niên Nhĩ Lạc rất muốn phun nước bọt vào mặt Tần Hiên, sau đó đánh cho cậu ta chết luôn càng tốt.

Như cái cách cậu ta đã bóp ch3t tình yêu của cô dành cho cậu ta vậy.

"Tôi từ lâu đã chết tâm với cậu rồi, đừng ngoan cố nữa, tôi sẽ không bao giờ quay lại với cậu.

"
Không biết động trúng chỗ đau nào của Tần Hiên, cậu ta đột nhiên bật cười điên loạn, ánh mắt cậu ta đỏ au ngập tràn hơi nước.

Sau đó cậu ta ôm Niên Nhĩ Lạc dậy rồi kéo cổ đến chỗ ban công sân thượng.

Một đường như thế, Niên Nhĩ Lạc cảm thấy không ổn chút nào.

"Cậu muốn làm gì?!"
Tần Hiên đôi mắt vô hồn trống rỗng nhìn về xa xăm, tay nắm lấy tay Niên Nhĩ Lạc, thẫn thờ nói.

"Chúng ta bây giờ cùng đầu thai đi, kiếp sau anh sẽ theo đuổi em, chúng ta sẽ lại yêu nhau, sẽ không còn chia cắt nữa.

"
Cậu ta thật sự điên rồi!
"Hiên, tại sao anh lại làm vậy với em?"
Nữ sinh vóc dáng nhỏ nhắn, toàn thân ướt nhẹp ngồi ngây ngốc trên đất, dưới trời mưa tầm tã cô bé đưa đôi mắt vô hồn nhìn nam sinh cao lớn đứng trước mặt.

Nam sinh kia tay cầm ô, nhưng không che cho nữ sinh, cậu ta lẳng lặng nhìn cô bé, nụ cười lạnh nhạt hiện lên trên môi.

"Cậu chẳng qua chỉ là một màn cá cược, cậu đã hết giá trị lợi dụng rồi Niên Nhĩ Lạc.

"
Mắt Niên Nhĩ Lạc đỏ au, cô bé đau đớn cắn môi đến bật máu, cô bé không muốn tin chuyện cô bé vừa biết.

Tần Hiên cùng nhóm bạn học của cậu ta mang cô bé ra cá cược, nếu cưa đổ được cô, cậu ta sẽ có thứ cậu ta muốn.

Tình yêu đầu đời của Niên Nhĩ Lạc phút chốc tan thành mây khói, cô khóc đến thảm thương, không mặc kệ xung quanh ra sao vẫn cố níu kéo Tần Hiên.

"Hiên, cá cược gì đó cũng không sao, nhưng anh chưa từng rung động với em sao? Một chút cũng không ư?"
Tần Hiên nhìn dáng vẻ thê thảm của Niên Nhĩ Lạc, cậu ta nhếch môi cười khinh rồi mới nói.

"Cậu nghĩ cậu là ai? Tôi không thích loại người như cậu.

"
"Cậu không xứng.

"
Những hồi ức đó khiến Niên Nhĩ Lạc bị ám ảnh, nặng đến mức khi thấy nam sinh lại gần cũng muốn phát hoảng, trải qua năm lớp 9, bệnh tình của cô mới dần tốt hơn.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 32: 32: Ngã Cầu Thang


Những hồi ức đó khiến Niên Nhĩ Lạc bị ám ảnh, nặng đến mức khi thấy nam sinh lại gần cũng muốn phát hoảng, trải qua năm lớp 9, bệnh tình của cô mới dần tốt hơn
Đến năm lớp 10 gặp được Mẫn Doãn Kì, Niên Nhĩ Lạc mới thật sự bình tĩnh với sự gần gũi của nam sinh.

Nhưng cô gặp lại Tần Hiên, người mang đến ác mộng về tình yêu cho cô.

Cậu ta muốn cô quay về bên cậu ta, lần nữa cùng cậu ta yêu đương.

Để cô lần nữa đau khổ ám ảnh ư?
[! ]
"Chúng ta bây giờ cùng đầu thai đi, kiếp sau anh sẽ theo đuổi em, chúng ta sẽ lại yêu nhau, sẽ không còn chia cắt nữa.

"
"Cậu thả tôi ra, chết tiệt.

Cậu điên rồi!" Niên Nhĩ Lạc bị Tần Hiên ấn vào ban công, không thể giãy dụa.

Tần Hiên đột nhiên cười lớn, cậu ta nắm lấy cằm Niên Nhĩ Lạc, ép cô nhìn cậu ta.

"Đúng, Niên Nhĩ Lạc, anh điên rồi, anh thật sự điên rồi.

Nhớ em, nhớ em tới phát điên rồi.

"
"Năm đó anh sai, anh hối hận lắm rồi, vì sao em không tha lỗi cho anh chứ?"
Niên Nhĩ Lạc không muốn nói nhiều với cậu Tần Hiên, nâng chân một cước đạp lên bụng cậu ta, cậu ta nhíu mày đau đớn hơi thả lỏng lực đạo trên tay, cô nhân lúc đó chạy trốn.

Chạy đến cửa của sân thượng, Niên Nhĩ Lạc nhanh chóng cạy khúc gỗ ra, nhưng chỉ cạy được một nửa lại bị Tần Hiên ôm về quật ra đất.

Xong rồi, cột sống bất ổn rồi.

"Niên Nhĩ Lạc, hôm nay em đừng có hòng mà chạy trốn!"
"Tần Hiên cậu đi chết đi, tôi không muốn cậu, tôi ghét cậu, tránh ra!"
Tần Hiên nắm lấy mặt Niên Nhĩ Lạc, cậu ta cúi người muốn hôn lên mặt cô, nhưng bị cô nghiêng đầu né tránh.

1
Niên Nhĩ Lạc giãy dụa điên cuồng, cắn xé cánh tay của Tần Hiên khiến nó bê bết máu, nhưng cậu ta một chút cũng không phản ứng, vẫn giữ nguyên cô trong lòng.

"Niên Nhĩ Lạc cả đời này em chỉ có thể yêu tôi thôi! Em là của tôi, chỉ của tôi thôi!"
"Mày là má tao hả?" Niên Nhĩ Lạc nói liền dùng lực đập đầu bản thân vào mặt cậu ta, tiếng va chạm vang lên ai nghe cũng đau giùm.

Tần Hiên bị đập ngay mắt đau đớn buông Niên Nhĩ Lạc, cô lại lần nữa chạy về phía cạy khúc gỗ ra, lần này thành công.

Sau đó cô đưa tay mở chốt cửa, muốn bỏ chạy.

Nhóm người Mẫn Doãn Kì đang kéo người lên, cho nên bây giờ bọn họ vẫn chưa lên tới, Niên Nhĩ Lạc mở xong chốt cửa thì khoảng cầu thang vẫn chưa có ai, cô muốn thật nhanh bỏ chạy.

Nhưng Tần Hiên nào có cho phép, cậu ta dùng toàn bộ sức lực chạy tới túm lấy Niên Nhĩ Lạc.

Chỉ là, cậu ta hụt tay, không bắt được mà đẩy ngã cô.

Niên Nhĩ Lạc bị đẩy mất trớn, cô đạp hụt một bậc thang cứ thế ngã lăn xuống, đầu đập chân cầu thang sau đó bất tỉnh
Tần Hiên thẫn thờ nhìn Niên Nhĩ Lạc nằm bất động ở chân cầu thang, máu từ từ lan ra cả mặt đất, cậu ta hoảng hốt chạy xuống ôm cô lên, máu của cô thấm ướt cả áo đồng phục của cậu ta.

Ngay lúc này, người của Mẫn Doãn Kì cũng lên tới, chỉ là hắn đã chậm một bước.

Hắn đi tới góc cầu thang, bao nhiêu giận dữ đều biến thành sự sợ hãi tột cùng, hắn nhìn cô nằm bất động trong lòng Tần Hiên, cả người hắn cũng lạnh toát.

Tần Hiên lau đi nước mắt muốn ôm Niên Nhĩ Lạc chạy xuống nhưng đã bị nhóm của Mẫn Doãn Kì chặn lại, Mẫn Doãn Kì cướp Niên Nhĩ Lạc về tay mình sau đó quay đầu chạy nhanh xuống, còn Tần Hiên để đàn em của hắn lo.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 33: 33: Làm Ơn


Hắn phải chạy, dùng hết sức lực mà chạy, vì sinh mạng của Niên Nhĩ Lạc bây giờ đang ở trong tay hắn.

Cả trường rất nhanh bắt được thông tin nữ sinh ngã cầu thang, cứ thế nhốn nháo lên làm loạn cả trường học.

Hiệu trưởng đã điều xe cứu thương tới, Mẫn Doãn Kì ôm Niên Nhĩ Lạc rời trường đến bệnh viện.

Nhân viên y tế đã sơ cứu cầm máu cho Niên Nhĩ Lạc ở trên xe, Mẫn Doãn Kì ngây người ngồi ở ngoài nhìn.

Bảo bối hắn luôn bảo vệ ấp ủ trong lòng giờ đây hôn mê bất tỉnh, cả người đều là vết thương, chứng kiến cảnh tượng này trái tim của hắn đau như vạn tiễn xuyên tim.

Niên Nhĩ Lạc mà có mệnh hệ gì, hắn sợ bản thân sẽ không sống nổi mất.

"Anh, đi thay áo đã, áo của anh bây giờ toàn là máu.

" Lạc Kim Bối tay ôm một cái balo nhỏ khều khều Mẫn Doãn Kì.

Nhưng Mẫn Doãn Kì vẫn không có chút động tĩnh nào, chỉ thẫn thờ nhìn cửa phòng cấp cứu.

Niên Nhĩ Lạc đã ở trong đó hai giờ đồng hồ, không biết sống chết ra sao.

Ba mẹ Niên cũng đã được nhà trường thông báo, cũng đến rất lâu rồi.

Mẹ Niên khóc đến vô cùng thương tâm, ông Niên chỉ sầu não hút thuốc.

Thủ phạm gây tai nạn cũng tới, cậu ta đứng ở rất xa phòng cấp cứu, cả người đều là vết thương, rất rất thê thảm, đều là do nhóm người Mẫn Doãn Kì phái tới làm.

Nếu như Niên Nhĩ Lạc không tỉnh dậy, không cần đợi Mẫn Doãn Kì cầm dao đến giết, cậu ta sẽ tự kết liễu cuộc đời mình.

Đèn phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt, bác sĩ đi ra nhìn xung quanh sau đó lên tiếng.

"Ai là người nhà của bệnh nhân?"
Ba mẹ Niên rất nhanh đã chạy qua, Mẫn Doãn Kì cũng đứng lên đi qua đó, trong lòng vô cùng hỗn loạn.

"Con gái của tôi, nó sao rồi?" Mẹ Niên gấp gáp hỏi.

"Cô bé không sao, chỉ bị mất máu hơi nhiều, đầu bị va chạm mạnh nên chúng tôi cũng không chắc có ảnh hưởng gì đến thần kinh của cháu không nhưng tạm thời tất cả đều ổn rồi.

Đợi chuyển cháu qua phòng hồi sức người thân có thể vào thăm.

" Bác sĩ không nhanh không chậm nói sau đó thì quay người rời đi.

Vừa chuyển qua phòng hồi sức, mẹ Niên lập tức xông vào trong phòng bệnh, ba Niên thì nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì, ông mỉm cười với hắn sau đó cũng đi vào.

Lạc Kim Bối đứng ở ngoài chờ nãy giờ nghe tin Niên Nhĩ Lạc ổn thì thở phào nhẹ nhõm, sau đó cô nàng lại gần Mẫn Doãn Kì nắm lấy tay hắn kéo đi.

"Thay áo, vào gặp chị dâu cho đẹp trai xíu coi.

"
Mẫn Doãn Kì cũng ngoan ngoãn đi theo, lau sạch vết máu trên người rồi thay áo ra, dáng vẻ sạch sẽ lại quay về.

Chờ tầm nửa tiếng sau Mẫn Doãn Kì mới quay lại phòng bệnh của Niên Nhĩ Lạc, trong lòng có muôn vàn lo lắng.

Cô sẽ không mất trí nhớ đâu nhỉ?
Làm ơn!
Hít thở sâu một cái, hắn mới đẩy cửa vào.

Niên Nhĩ Lạc đã tỉnh, yếu ớt nằm trên giường nói chuyện cùng với mẹ Niên và ba Niên.

Khi thấy Mẫn Doãn Kì bước vào, cô quay đầu, chớp chớp mắt nhìn hắn.

Mẫn Doãn Kì sợ đến mức cả người run rẩy, hắn sợ cô chỉ nhớ ba mẹ cô mà quên đi hắn.

Nhưng chỉ giây sau đó Niên Nhĩ Lạc đã mỉm cười ngọt ngào, ánh mắt của cô sáng rực, cô đưa tay về phía hắn, nhỏ giọng.

"Doãn Kì, cuối cùng anh cũng tới rồi.

"
Cuối cùng anh cũng đã tới.

Em chờ anh rất lâu đấy Doãn Kì, nhìn thấy anh em thấy rất vui cũng rất an tâm.

Niên Nhĩ Lạc nhìn Mẫn Doãn Kì, rồi lại nhớ lại lúc cô bị ngã
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 34: 34: Cuối Cùng Anh Cũng Tới


Lúc Niên Nhĩ Lạc bị đẩy và hụt chân, tim cô như ngừng đập trong giây lát.

Cô sợ, sợ sau khi bản thân ngã xuống đó sẽ hôn mê, có thể sẽ không tỉnh lại nữa.

Dù khoảnh khắc đó chỉ xảy ra trong vài giây, nhưng cũng đủ để Niên Nhĩ Lạc kịp suy nghĩ tới vài người.

Ba mẹ, bạn bè, mọi người, nếu như mãi mãi không tỉnh lại! sẽ không bao giờ có thể gặp họ nữa.

Doãn Kì, khi nào anh mới tới!
Em vẫn đang chờ anh tới!
Em không muốn lúc nhắm mắt đến nhìn anh cũng không được nhìn.

Sau đó cô vẫn không đợi được hắn tới, ý thức tan rã, nằm bất động ở góc cầu thang.

Cô nghĩ bản thân tiêu rồi, cô sẽ chết mất.

Nhưng khi nhìn thấy ánh sáng của phòng bệnh, Niên Nhĩ Lạc mừng đến muốn khóc, cô nghiêng đầu nhìn ba mẹ, cảm thấy bản thân thật may mắn.

Lại nghe kể đến vụ thần kinh bất ổn, Niên Nhĩ Lạc càng cảm thấy may mắn hơn vì cô không bị mất trí.

Nếu không, quên đi Mẫn Doãn Kì chắc hắn sẽ buồn bã lắm.

Niên Nhĩ Lạc nhìn khắp nơi trong phòng, tìm tìm kiếm kiếm cũng không thấy Mẫn Doãn Kì, trong lòng cô có chút thất vọng.

Từ lúc ngất đi đến tỉnh dậy anh cũng không có đến, anh muốn làm em buồn chết hay sao?
Sau đó cánh cửa kia mở ra, một Mẫn Doãn Kì nhợt nhạt bước vào, lúc hắn nhìn cô cơ hồ còn lộ ra nét sợ sệt.

Làm sao vậy?
Nhưng Niên Nhĩ Lạc không quan tâ m đến vấn đề đó cho lắm, cô mỉm cười đưa tay về phía hắn.

"Cuối cùng anh cũng tới rồi.

"
Em chờ anh lâu chết đi được.

Thấy được hắn, mọi phẫn uất tủi thân do Tần Hiên gây ra trong lòng cô đều biến sạch.

Ba mẹ Niên thấy Mẫn Doãn Kì, to nhỏ gì đó một hồi cười với Niên Nhĩ Lạc, lấy lý do đi mua thức ăn nên để cô ở lại với hắn.

Trong phòng chỉ còn lại Mẫn Doãn Kì và Niên Nhĩ Lạc.

Ông bà Niên rời đi, Mẫn Doãn Kì lập tức tháo xuống bộ mặt bình thản, trên mặt đều là sự lo lắng đau lòng, hắn bước lại chỗ cô, dáng vẻ xót xa.

"Anh xin lỗi, anh đến quá trễ, vì còn trong tiết học nên rất khó để có thể ra ngoài.

"
Lúc hắn biết tin cô bị mang đi đã đứng dậy đi một mạch ra khỏi lớp, nhưng sau đó bị giám thị cùng giáo viên đứng lớp chặn lại cả buổi, đó là lý do vì sao hắn kéo người tới trễ.

Niên Nhĩ Lạc không trách hắn, thú thật được nhìn hắn ngồi đây là cô mừng đến muốn nhảy tưng tưng lên rồi.

"Không sao không sao mà.

"
Mẫn Doãn Kì mím môi, hắn nhướng người tới ôm Niên Nhĩ Lạc vào lòng, giọng nói mang theo sự tự trách.

"Là anh không tốt, đã để em phải cùng tên kia giằng co lâu như vậy.

"
"Đừng tự trách mà.

" Niên Nhĩ Lạc vỗ vỗ vai Mẫn Doãn Kì dịu dàng an ủi hắn.

Trời ạ, cô mới là người cần được an ủi đây, sao giờ lại phải dỗ mèo con thế này?
Có trời mới biết, Mẫn Doãn Kì nhìn Niên Nhĩ Lạc cả người đầy máu hắn đã sợ đến mức nào, đến nỗi suýt nữa là khóc luôn rồi.

Bây giờ được ôm một Niên Nhĩ Lạc tỉnh táo tươi tắn như này hắn mừng cũng suýt khóc luôn.

Ôm nhau một hồi Mẫn Doãn Kì mới buông Niên Nhĩ Lạc, hắn hôn hôn lên má của cô sau đó nhẹ nhàng để cô nằm xuống, bản thân ngồi bên cạnh cùng cô nói chuyện.

Niên Nhĩ Lạc còn đang cười vui vẻ, bỗng dưng sắc mặt cô cứng đờ, nhìn có vẻ khá tồi tệ, cô cắn môi, âm trầm nhìn hắn.

"Doãn Kì ơi không xong rồi, không xong rồi!"
Mẫn Doãn Kì thấy cô như thế cũng lo lắng theo, hắn mở to mắt nhìn cô.

"Em làm sao vậy? Em bị gì? Đau ở đâu sao?"
"Không.

" Niên Nhĩ Lạc lắc đầu, vẻ mặt vô cùng sầu não.

"Thế em bị bệnh gì?"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 35: 35: Drama


Niên Nhĩ Lạc thở dài, nằm dẹp ra trên giường, bĩu môi nói.
"Em chưa giải xong đề toán, u nu."
"..."
Ngộ ha?
Mẫn Doãn Kì liếc xéo Niên Nhĩ Lạc, hắn cúi người hôn nhẹ lên môi cô, chóp mũi cọ chóp mũi, cười cười.
"Em dám hù anh hả?"
"Ai hù anh? Đó là chuyện khẩn cấp đó nha."
Hắn với cô cười cười nói, vẫn giữ khoảng cách đó cho tới khi ngoài cửa có tiếng động vang lên.
"Lạc Lạc, mẫu hậu về rồi."
"?"
Bà Niên cười tươi như hoa trên tay cầm theo một phần cháo, còn lại là cơm hộp.

Cháo cho Niên Nhĩ Lạc còn cơm cho ba mẹ Niên và Mẫn Doãn Kì.
"Bé Doãn Kì, con cũng chưa ăn gì đúng không? Nhạc mẫu mua cho con nè."

"Đa tạ nhạc mẫu."
Niên Nhĩ Lạc hai mắt mở to nhìn mẹ và bạn trai của mình, không biết nên nói gì cho được.
Mẫn Doãn Kì nhận lấy hộp cơm nhưng để lên trên bàn, lại lấy hộp cháo mở ra rồi quay sang Niên Nhĩ Lạc.
"Vương phi ta bồi nàng ăn nhé?"
"Nam mô a di đà phật, đừng có dùng mấy cái này nữa!"
Ngày Niên Nhĩ Lạc quay trở lại trường đã là chuyện của một tuần sau, lần nữa biến thành người tối cổ.
Tần Hiên sau hôm cô ngã cầu thang cũng đã rút học bạ chuyển trường không học ở đây nữa.
Cặp Địch Noãn Chính Quốc thì vẫn như cũ lao đầu vào sách vở, thỉnh thoảng cần ngọt ngào thì sẽ ngọt ngào.

Lương Thy San và Phác Trí Mẫn cũng không có khác biệt gì mấy, riêng cặp Lạc Kim Bối và Kim Thái Hanh có sự chuyển biến khá phức tạp.
Lạc Kim Bối tình cờ thấy Kim Thái Hanh đi cùng một nữ sinh khác, cô nàng không vui nên đã đi gây gổ với cô ta, cuối cùng là đánh nhau.

Kim Thái Hanh biết được tin đã mắng Lạc Kim Bối tơi tả, không cho cô nàng giải thích đã ôm nữ sinh kia rời đi.
Nghe đâu hôm đó Lạc Kim Bối còn khóc nữa, cũng nghỉ học mấy hôm nay rồi.
Lương Thy San do ngồi một mình cô đơn nên đã chuyển qua ngồi cùng Niên Nhĩ Lạc, tỷ muội chia cắt bấy lâu nay cuối cùng cũng tụ họp.

"Kim Bối nói cậu ấy không kiếm chuyện với con nhỏ kia, là con kia nói khích trước nên mới bị cậu ấy đạp cho hai đạp lăn mấy bậc lầu." Lương Thy San vừa cắn hột dưa vừa nói.
Niên Nhĩ Lạc trố mắt, nghiêng đầu nhìn Lương Thy San, dáng vẻ vô cùng ngạc nhiên.
"Vậy Kim Thái Hanh vẫn không tin sao?"
"Ừ.

Anh ta nói cái con nhỏ đó mắc gì phải đi kiếm chuyện với Kim Bối, con nhỏ kia lại châm dầu vào lửa cuối cùng làm Thái Hanh giận đến mức mắng Kim Bối tan nát luôn."
"Thề.

Trí Mẫn mà mắng mình như thế mình khóc chết cho mà xem."
Niên Nhĩ Lạc mím môi lấy di động ra, mở facebook của Lạc Kim Bối ra, phát hiện cô nàng đã khóa luôn tài khoản.
Gì đây trời ơi?
Cuối cùng, do sự tò mò của Niên Nhĩ Lạc, nói đúng hơn là nhiều chuyện, cô đã đi tìm Mẫn Doãn Kì.
Cùng Lương Thy San chạy lên tầng trên, phát hiện Mẫn Doãn Kì đang nói chuyện với Kim Thái Hanh ở góc hành lang.
"Anh sẽ không vì lý do Kim Bối là em gái của anh mà mắng cậu, nên đừng bàn về việc này nữa."
"Em chỉ muốn xin lỗi em ấy."
"Thế thì đi tìm con bé đó mà xin lỗi, nãy giờ người cậu xin lỗi toàn là anh đấy."
Kim Thái Hanh sắc mặt bình thản không một chút cảm xúc, nhưng từ góc nhìn của Niên Nhĩ Lạc có thể bả vai của cậu ta đang run rẩy.
Niên Nhĩ Lạc còn đang muốn nghe thêm, phía sau lưng đã có một bàn tay chạm lên vai cô.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 36: 36: Ngược Tâm


Từ phía sau có một bàn tay chạm lên vai cô.

"Ôi mẹ ơi!" Cô giật mình.

Lạc Kim Bối đứng bên cạnh Lương Thy San nhàn nhạt nhìn Niên Nhĩ Lạc, cô nàng mở miệng nói.

"Nghe lén gì đấy? Sắp vào học rồi mà còn nhiều chuyện hả?"
Niên Nhĩ Lạc chớp chớp mắt nhìn gương mặt đã tiều tụy không ít của Lạc Kim Bối, nhíu mày.

Mới vài ngày đã nhợt nhạt như này, xem ra Lạc Kim Bối rất đau buồn.

Tất nhiên lúc Niên Nhĩ Lạc giật mình la lên đã thu hút sự chú ý của ba người kia, Mẫn Doãn Kì nghiêng đầu nhìn cô, Kim Thái Hanh thì hơi kinh ngạc nhìn Lạc Kim Bối, còn Lương Thy San là bay vào lòng Phác Trí Mẫn luôn rồi.

Kim Thái Hanh cắn môi, cậu ta bước lại chỗ Lạc Kim Bối, nhưng còn chưa kịp nói gì cô nàng đã quay lưng đi xuống tầng dưới.

Trước mắt cặp đôi này có lẽ tan nát rồi.

Niên Nhĩ Lạc thầm thở dài, chạy lại hôn Mẫn Doãn Kì hai ba cái rồi chạy xuống, trước khi đi còn không quên lôi Lương Thy San theo.

[! ]
"Kim Bối, anh xin lỗi.

"
"Anh đừng đi theo tôi nữa, tôi không muốn nghe anh xin lỗi.

"

Đây là hai câu mà Niên Nhĩ Lạc mấy hôm nay nghe riết nhàm tai luôn, giải toán mà coi kịch trời ơi nó đã.

Cô yêu anh, nhưng anh không yêu cô, vì hiểu lầm nên cô buông tay, anh hối hận đuổi theo.

Hế hế không ngờ tình tiết trong tiểu thuyết mà Niên Nhĩ Lạc hay đọc giờ được coi bằng mắt thật luôn.

Mẫn Doãn Kì ngồi bên cạnh Niên Nhĩ Lạc ăn quýt, thỉnh thoảng nhét vào miệng cô vài múi, cùng cô xem phim tình cảm ngược tâm.

"Em không thể nói không thích liền không thích được.

" Kim Thái Hanh đứng chắn trước mặt Lạc Kim Bối, gằn giọng với cô nàng.

Lạc Kim Bối vốn đã cao như vậy mà đứng cạnh Kim Thái Hanh cô nàng còn có một chút xíu, trời ơi nó đã quá!
"Tôi nói không thích chính là không thích, anh mau tránh ra cho tôi!" Lạc Kim Bối đưa tay đẩy cậu ta ra, sau đó bước đi.

"Nếu em không thích nữa vậy thì thích lại từ đầu cũng được mà?"
"Nói thật buồn cười? Anh nghĩ anh là ai? Anh nghĩ anh là ai mà nói với tôi cái giọng ông nội đó?"
"Em! "
Sau đó cả hai người bọn họ đi ra khỏi lớp, cãi nhau chí chóe.

Mẫn Doãn Kì đút cho Niên Nhĩ Lạc múi quýt cuối cùng thì dọn lại bàn, đem đi vứt rác rồi mới quay lại.

Niên Nhĩ Lạc còn xem cãi nhau chưa có đã, buồn bã quay lại nhìn đề toán.

Sau đó cô nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì đang nhàn nhã nghịch di động bên cạnh, thắc mắc hỏi.

"Anh không ôn tập hả? Rồi sao thi?"
Mẫn Doãn Kì liếc Niên Nhĩ Lạc một cái, tiếp tục nghịch di động.

"Ôn làm gì? Trước sau gì nó cũng thế mà.

"
"Ý anh là dưới trung bình ư?"
Mẫn Doãn Kì nhíu mày không vui nhìn Niên Nhĩ Lạc, hắn nghiến răng.

"Mắc cười quá gì mà dưới trung bình?!"
"Bộ anh không biết hả? Mấy bộ truyện em đọc nam mà trùm trường quậy phá cà lơ phất phơ như anh toàn đứng chót lớp.

"
"! "
Cuối cùng kì thi cũng đã tới, Niên Nhĩ Lạc thức trắng suốt mấy đêm để ôn bài, còn Mẫn Doãn Kì thì call video ngồi canh cô học.

"Học cho tốt vào.

" Hắn nói qua di động.

Niên Nhĩ Lạc thiếu điều muốn nhai luôn cuốn đề cương, cô đau khổ viết viết, hai tròng mắt muốn rớt ra ngoài.

Lại quay sang oán hận nhìn Mẫn Doãn Kì, thấy hắn đang đánh game trên máy tính, bộ dáng giống như cả thế giới này bây giờ có sập xuống cũng không ảnh hưởng đến hắn và game của hắn.

Cuối cùng kì thi cũng đã tới, Niên Nhĩ Lạc thức trắng suốt mấy đêm để ôn bài, còn Mẫn Doãn Kì thì call video ngồi canh cô học.

"Học cho tốt vào.

" Hắn nói qua di động.

Niên Nhĩ Lạc thiếu điều muốn nhai luôn cuốn đề cương, cô đau khổ viết viết, hai tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 37: 37: Con Gái


"Học cho tốt vào." Hắn nói qua di động.
Niên Nhĩ Lạc thiếu điều muốn nhai luôn cuốn đề cương, cô đau khổ viết viết, hai tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
Lại quay sang oán hận nhìn Mẫn Doãn Kì, thấy hắn đang đánh game trên máy tính, bộ dáng giống như cả thế giới này bây giờ có sập xuống cũng không ảnh hưởng đến hắn và game của hắn.
"Này Mẫn Doãn Kì, anh thật sự không học hay sao?"
"Theo lời em nói là mấy thằng cà lơ phất phơ như anh toàn học dốt mà? Vậy thì dốt tới luôn đi." Mẫn Doãn Kì không nhanh không chậm mà nói, mắt vẫn dán vào màn hình vi tính.
Niên Nhĩ Lạc trợn tròn mắt nhìn vào màn hình di động.
"Còn giận luôn đó hả?"
"Ừ." Mẫn Doãn Kì không phủ nhận.
Trời ơi cái bé mèo này sao mà giận dai thế không biết nữa, dụ biết bao nhiêu quýt rồi mà vẫn giận.
Niên Nhĩ Lạc bĩu môi, sau đó quay về tiếp tục giải đề.
Bên kia thỉnh thoảng phát ra tiếng của Kim Thái Hanh, Phác Trí Mẫn cùng Điền Chính Quốc, Mẫn Doãn Kì thì duy trì sự im lặng, bấm vào bàn phím liên tục.
Cứ thế người bên này giải đề ôn, một người bên kia chơi game, không gian bỗng chốc chìm vào yên lặng.
Niên Nhĩ Lạc viết một chút lại lướt web, cứ thế cái đề 7 câu giải 4 tiếng đồng hồ chưa xong, Mẫn Doãn Kì cũng canh cô được 4 tiếng rồi.
Bây giờ là 12 giờ đêm, Niên Nhĩ Lạc đã giải xong 6 câu.

Mình đã viết được một câu và bây giờ đã đến lúc giải lao rồi.
Thế là lướt web tiếp.
Tình cờ cô xem được một video, trong đó là một đôi nam nữ cũng đang call video giống cô và Mẫn Doãn Kì.

Bạn nữ ngủ quên, bạn nam ngồi ngắm bạn gái ngủ.
Ê này ngon.
Sau đó Niên Nhĩ Lạc tắt máy, tiếp tục viết viết.

Được tầm hai ba dòng là cô lăn ra giả vờ ngủ.

Mẫn Doãn Kì cũng vừa đánh xong một ván game, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Niên Nhĩ Lạc, phát hiện cô đã ngủ say.
Xem ánh mắt thâm tình của anh ấy kìa, oh my god my heart đập bịch bịch.
Trời ơi sao mà ảnh đáng yêu dữ vậy hả?
Đang hồn siêu phách lạc với gương mặt nam thần của Mẫn Doãn Kì, ngoài cửa bên hắn đột nhiên làm cái rầm, Lạc Kim Bối ở ngoài hét lên.

"Mẫn Doãn Kì con gái của anh phá hoại giấc ngủ của em!"
"Gì mà con gái?!" Không đợi cho Mẫn Doãn Kì kịp lên tiếng Niên Nhĩ Lạc đã ngồi bật dậy hét lên.
Mẫn Doãn Kì quay đầu chớp chớp mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc, hắn nhíu mày hỏi cô.
"Em không phải đang ngủ hay sao?"
"Ngủ cái gì mà ngủ? Anh từ khi nào có con rồi? Anh cắm sừng em hả?!"
Bên kia truyền tới tiếng cười vui vẻ của Lạc Kim Bối, cô nàng bước tới camera, trên tay là một cái khăn quấn trẻ sơ sinh, nâng mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Anh ấy cắm sừng cậu đấy, bé con này được 2 tháng rồi.

Chậc chậc, Niên Nhĩ Lạc cậu thật là đáng thương."
Niên Nhĩ Lạc tức đến muốn giãy đành đạch, cô liếc nhìn gương mặt vô tội của Mẫn Doãn Kì, muốn hắn lên tiếng giải thích cho cô.
Nhưng Mẫn Doãn Kì chỉ cười cười, tay ôm lấy cái cục bông mềm mềm trong lòng Lạc Kim Bối, liếc mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Con gái của anh đáng yêu lắm, em muốn làm mẹ nuôi không?"
"Mẹ nuôi cái con khỉ! Mẫn Doãn Kì anh..."
Sau đó ở ngay camera, một chú mèo con mềm mềm bông bông màu trắng lú đầu ra, chú nghiêng đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc, ngáp ngáp ngáy ngủ.
"Anh là mèo ba, em là mèo mẹ, đây là mèo con.

Chúng ta là gia đình mèo hạnh phúc."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 38: 38: Trời Sinh Một Cặp


Niên Nhĩ Lạc trải qua cả tuần thi vất vả, vừa bước ra khỏi phòng toán đã ôm Lương Thy San khóc như chưa từng được khóc.
"Mình không làm được gì hết, câu nào cũng một nửa thôi."
Phòng của Lạc Kim Bối và La Địch Noãn là ở lầu trên, Lương Thy San cùng Niên Nhĩ Lạc chung phòng, nhưng hai người cách rất xa nhau.
Lương Thy San ôm Niên Nhĩ Lạc vào lòng dỗ dành cô, nhưng cô khóc quá thê thảm, dỗ thế nào cũng không nín.
"Mình hận môn toán, mình sẽ hận nó tới chết."
"Rồi rồi, không sao.

Toán hư toán hư, dám làm bé Lạc khóc hả? Đánh mông toán thôi."
Lương Thy San - bà hoàng trong làng dỗ trẻ.

Cùng lúc này Kim Thái Hanh và Phác Trí Mẫn đi xuống tầng.

Phác Trí Mẫn thấy Lương Thy San thì cười tươi bước tới chỗ cô nàng, nhìn qua Niên Nhĩ Lạc lại vui vẻ hỏi.
"Làm bài được không em?"

"..."
Sau đó Niên Nhĩ Lạc tiếp tục khóc tiếp, lần này có dỗ sao cũng không nín.
Lương Thy San trừng mắt với Phác Trí Mẫn, nghiến răng.
"Em khó khăn lắm mới dỗ được Lạc Lạc, tại anh hết á."
"Anh đâu có biết." Phác Trí Mẫn bĩu môi, bộ dáng vô tội nhìn Lương Thy San.
Phòng thi của Mẫn Doãn Kì khá xa chỗ này cho đến trễ hơn một chút, khi Niên Nhĩ Lạc thấy bóng dáng hắn ở chân cầu thang cô đã phi như bay chạy qua đó.
"Anh ơi..."
Mẫn Doãn Kì thấy Niên Nhĩ Lạc chạy về phía mình thì dang tay ra chờ cô rồi ôm cô vào lòng.
Hắn cúi xuống nhìn gương mặt sưng húp của cô, trong lòng có chút nhói đau.
"Mẹ mèo à, toán nó làm em khóc hả?"
"...!Dạ." Niên Nhĩ Lạc rúc sâu vào lòng Mẫn Doãn Kì, thút thít nói.
Mẫn Doãn Kì thở dài, cúi người ôm Niên Nhĩ Lạc lên sau đó đi ngược về phía cầu thang, mang cô đi về.
Môn thi cuối cùng, ngày thi cuối cùng nên Niên Nhĩ Lạc có thể phiền muộn bao nhiêu cũng được, không cần quan tâm vào ngày mai.
Ngồi trong xe của Mẫn Doãn Kì, Niên Nhĩ Lạc mới dần hồi phục lại tâm trí, nâng đôi mắt sưng húp nhìn nhìn xung quanh.
"Đi về nhà hay đi đâu đây?" Mẫn Doãn Kì lên tiếng hỏi Niên Nhĩ Lạc.
Niên Nhĩ Lạc híp mắt suy nghĩ hồi lâu rồi mới trả lời.
"Đi khu vui chơi đi, em muốn đi qua đó giải khuây."
Mẫn Doãn Kì gật gật đầu sau đó đánh tay lái, điều khiển xe chạy đến khu vui chơi.
Cả hai tới nơi thì đi gửi xe, mua vé rồi nắm tay nhau tung tăng đi vào công viên.

Đi cùng Mẫn Doãn Kì thế này bao nhiêu âu lo phiền muộn của Niên Nhĩ Lạc đều bay biến sạch.
Lúc Niên Nhĩ Lạc đi ngang "vòng quay diệu kì", cô đòi Mẫn Doãn Kì phải cho cô chơi cho bằng được.

Đương nhiên, Mẫn Doãn Kì cũng chấp nhận, dẫn cô đi qua đó.

Ban đầu ngồi lên Niên Nhĩ Lạc còn háo hức, ngồi ngóng qua ngóng lại, loi nhoi nhìn đáng yêu cực.

Vậy mà khi máy trò chơi khởi động, rầm một cái Niên Nhĩ Lạc suýt nữa bay ra khỏi chỗ ngồi, cũng may có Mẫn Doãn Kì ôm lại.
"Doãn Kì, cứu em, em sắp chết rồi!" Niên Nhĩ Lạc ở trong lòng Mẫn Doãn Kì gào rú, sắc mặt cô trắng bệch, sợ đến nỗi tí nữa lại khóc.
Cái con người đòi chơi bằng mọi giá giờ sắp té xỉu tới nơi.
Mẫn Doãn Kì một tay ôm phần lan can trên vòng, tay còn lại ôm Niên Nhĩ Lạc, hắn cười cười nhìn cô, bộ dáng vô cùng thiếu đánh.
"Ủa em, nãy em hăng lắm mà?"
"Mẫn Doãn Kì huhu sao anh nói thế hả?" Niên Nhĩ Lạc mếu máo, nước mắt sắp chảy ra tới nơi rồi mà còn bị ghẹo.
Mẫn Doãn Kì khẽ thở dài, cúi đầu hôn lên vành tai non mềm của Niên Nhĩ Lạc, nói nhỏ vào tai cô.
"Bé cưng đừng lo, anh sẽ không bao giờ buông em ra đâu."
Câu này có hai nghĩa, kẻ ngốc nghe cũng hiểu.
Niên Nhĩ Lạc đang hoảng loạn hồn bay tứ phía cuối cùng cũng vì câu nói này của Mẫn Doãn Kì mà ngoan ngoãn không nháo nữa.
Tầm hơn nửa tiếng sau, vòng quay ngừng lại, Niên Nhĩ Lạc nghiêng qua nghiêng lại được Mẫn Doãn Kì đỡ xuống, cô say xẩm mặt mày nhìn không rõ đâu là người đâu là vật nữa.
Mẫn Doãn Kì nhìn dáng vẻ trắng bệch của Niên Nhĩ Lạc liền hiểu cô bây giờ tự đi có nước té qua lại, cho nên hắn nhanh chóng đi tới trước mặt cô sau đó quay lưng lại rồi ngồi xuống.
"Leo lên đi, anh cõng em."
Niên Nhĩ Lạc thật ra sắp đứng không vững tới nơi rồi liền nhanh chóng leo lên, như xác chết nằm trên lưng Mẫn Doãn Kì không động đậy.
Lượn lờ hai ba vòng trong khu vui chơi, Niên Nhĩ Lạc cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo trở lại, tiếp tục làm chim sẻ ríu ra ríu rít trên vai Mẫn Doãn Kì.
Khi đi ngang quầy máy gắp thú, cô vô tình thấy được các bé robot trái cây nhồi bông.

"Doãn Kì, quýt ú kìa."
Mẫn Doãn Kì quay đầu nhìn quầy gắp thú, mắt hắn cũng sáng lên khi bé quýt ú, nằm cạnh còn có bé dâu con.
Hắn thích quýt, cô thích dâu, đúng là một cặp.
"Để anh gắp cho em."
Sau đó, là chuyện của 2 tiếng sau.
Khi Mẫn Doãn Kì suýt nữa đập luôn máy gắp thú của người ta, ông chủ canh quầy mới vội vàng chạy ra, trên tay là hai bé thú nhồi bông.
"Tặng hai đứa nè.

Trời ạ, số tiền mà hai đứa dùng để gắp nãy giờ đủ mua cả ba xe thú luôn đấy biết không?"
Mẫn Doãn Kì ôm lấy bé quýt ú, Niên Nhĩ Lạc ôm lấy bé dâu con, cả hai cảm ơn ông chủ sau đó nắm tay rời đi.
"Em với anh như dâu con và quýt ú."
"Sao á?"
"Trời sinh một cặp, suốt đời bên nhau."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 39: 39: Xuyên Không


"Ưm! "
Niên Nhĩ Lạc đau đớn nhíu mày, cô nheo mắt từ từ ngồi dậy, cả cơ thể đều đau không chịu được.

Cô chậm rãi mở mắt, đợi đến khi đã nhìn rõ ràng mới hốt hoảng.

Đây là đâu chứ?
Mọi người xung quanh đi qua đi lại ai cũng nhìn Niên Nhĩ Lạc sau đó trộm cười, mà những người này hơn hết đều mặc y phục của người cổ đại.

Niên Nhĩ Lạc nhớ rõ bản thân đêm qua còn cùng Mẫn Doãn Kì ngồi trên giường chơi game, vậy mà nay lại ở chỗ này.

Cô đưa tay lên nhéo má, cảm giác đau nhức lan ra cả mặt khiến cô choàng tỉnh.

Không phải mơ!
Đ* má xuyên không hả trời?
Lại còn lạc vào chợ nữa, tuyệt!
Niên Nhĩ Lạc ngơ ngác nhìn xung quanh, cho nên cũng không kịp để ý nên bị người khác đi ngang qua vấp trúng, sau đó đè bẹp lên cô.

"Ui da.

"
Nam nhân đội nón lá kia quay đầu nhìn cô, trên mắt phải còn có một vết thẹo siêu lớn khiến cô nhìn vào mà giật mình.

Nhưng mà!
"Mẫn Doãn Kì, anh cũng xuyên không sao? Nhưng mà từ khi nào anh lại bị người ta rạch mặt như thế?"
Nam nhân đội nón nhíu mày, hắn liếc nhìn Niên Nhĩ Lạc, thấp giọng.

"Ngươi là ai? Sao biết tên của bổn Vương gia?"
Niên Nhĩ Lạc muốn đấm cho Mẫn Doãn Kì vài cái, cô liếc xéo hắn, gằn giọng.

"Lại Vương gia, chơi chưa chán hả? Đánh anh bây giờ!"
Mẫn Doãn Kì không muốn nhiều lời với nữ nhân xa lạ này, hắn đứng dậy muốn rời đi nhưng lại bị Niên Nhĩ Lạc kéo lại.

"Chết tiệt! Ngươi buông ta ra!" Mẫn Doãn Kì không vui giãy tay ra.

Niên Nhĩ Lạc bị Mẫn Doãn Kì vung tay cho loạng choạng suýt ngã, cuối cùng lại đụng trúng người khác, bay luôn vào lòng người ta.

Mẫn Doãn Kì liếc nhìn người đang ôm Niên Nhĩ Lạc, lạnh nhạt nói.

"Điền Chính Quốc, ném con ả đi xa một chút.

"
Hả? Gì? Con ả? Ném?
Điền Chính Quốc đang ôm Niên Nhĩ Lạc gật đầu với Mẫn Doãn Kì một cái, cậu ta ôm cô lên sau đó quay đầu bước đi.

Niên Nhĩ Lạc nằm trên vai Điền Chính Quốc giãy dụa điên cuồng, cuối cùng đi đến đoạn đường xa thật xa cậu ta mới thả cô xuống.

"Đi đi, đừng làm phiền Vương gia.

"
Wtf?
Sau đó Điền Chính Quốc cũng không liếc mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc lấy một cái, quay người rời đi.

Niên Nhĩ Lạc vốn dĩ muốn đuổi theo cậu ta, nhưng trong đám đông nghẹt như vậy, cô nhỏ bé như thế sao có chen chúc.

Cuối cùng đành bỏ cuộc.

Niên Nhĩ Lạc vừa đi vừa nhìn xung quanh, trên người cô còn mặc bộ đồ ngủ mèo bông, ai nhìn vào cũng tưởng cô bị khùng, làm cô tủi thân muốn khóc.

Mẹ ơi, ba ơi, Doãn Kì ơi! sợ quá.

Đang đi thẫn thờ bước đi thì cô bị người ta chặn lại.

Người chặn cô là một nữ nhân, cô ta trên người khoác hồng y, dáng vẻ xinh dịu dàng, Niên Nhĩ Lạc vừa nhìn nhận ra đây là Lương Thy San.

Nhưng mà Lương Thy San này không có quen cô, cũng không phải bạn cô.

Lương Thy San nâng mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc trong bộ đồ mèo bông thì thở dài, cô nàng đưa tay nắm lấy cô kéo đi.

"Tiểu thư à, có muốn trốn cũng trốn xa một chút, trốn như này dễ tìm chết đi được.

"
Trốn gì má?
Niên Nhĩ Lạc không nói gì, Lương Thy San lại tiếp tục nói.

"Lão gia và phu nhân tìm người từ sáng giờ đấy.

Trời ơi, sao người lại đào hôn cơ chứ?"
"Tôi đào hôn?" Cô nghiêng đầu nhìn Lương Thy San.

Lương Thy San gật gật đầu, cuối cùng dẫn Niên Nhĩ Lạc vào một ngôi nhà kiến trúc cổ ở gần đó, trước cửa đã thấy một đôi vợ chồng đang đứng.

Người vợ vừa thấy Niên Nhĩ Lạc liền bay qua túm lấy cô lôi xềnh xệch vào trong nhà rồi kéo vào buồng, mặc kệ xung quanh thế nào liền xé rách bộ quần áo mèo bông đi.

"Bà làm gì vậy hả?" Niên Nhĩ Lạc ôm lấy thân thể liếc nhìn bà ta.

Bà ta nghe Niên Nhĩ Lạc hỏi lại càng tức giận, đánh lên đầu cô một cái rồi hung hăng quát.

"Bà bà cái gì? Ta là mẫu thân của con, ăn nói cho đàng hoàng.

"
Nói xong thì lấy y phục màu đỏ bên cạnh rồi trùm vào đầu Niên Nhĩ Lạc.

"Lẹ một chút, hôn phu của con sắp tới rồi.

"
Cái gì?!
Niên Nhĩ Lạc vừa mới xuyên không thì phải đi lấy chồng? Cái wtf?
Nhưng một chữ bà ta cũng không cho cô nói, mặc quần áo trang điểm chải tóc rồi kéo cô ra ngoài.

Bên ngoài, hôn phu của Niên Nhĩ Lạc cũng tới rồi, đang đứng trước cửa chờ đợi.

Hắn cả người cao ráo, cũng mặc y phục màu đỏ, dáng vẻ bất cần đời quay lưng lại.

Niên Nhĩ Lạc thật sự sợ hãi muốn cắn lưỡi chết luôn cho rồi, lúc này cô vẫn chưa choàng khăn lên đầu nên vẫn nhìn được bóng dáng của hắn ta.

Giờ lành đã điểm, cô cùng hắn làm mấy cái phong tục gì đó mà cô hay thấy trên phim cổ trang, sau đó thì vào động phòng.

Động con khỉ, động tao tao thiến mày á!
Vị phu quân này đúng là ác độc, tàn nhẫn quăng cô một cái bụp lên giường, cả khăn cũng không mở cho đàng hoàng mà đưa tay giật phắt ra.

Gương mặt đẹp trai của hắn đập vào mặt cô, Niên Nhĩ Lạc kinh ngạc mở to mắt, há hốc mồm.

"Mẫn Doãn Kì!"
 
Back
Top Bottom