Ngôn Tình Trùm Trường Thích Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,308,104
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
trum-truong-thich-toi.jpg

Trùm Trường Thích Tôi
Tác giả: X.K
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Trùm Trường Thích Tôi của tác giả X.K. Gần đây, nghe nói tôi bị một đàn anh khối trên nhắm tới, mọi người nói anh ta rất có thế lực trong trường, lại lạnh lùng hung hãn, không hiểu vì sao anh ta lại chọn trúng tôi nữa.

Mà thôi, có lẽ cũng chỉ là một trò đùa của mọi người...Cứ thế cũng 2 3 tuần rồi...Chuyện gì vậy? Không lẽ anh ta thực sự ngắm trúng tôi rồi? Hay đây chỉ là 1 trò đùa?​
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 1: 1: Thư Tình


Dạo gần đây, tôi vô tình lọt vào tầm ngắm của một đàn anh khối trên.

Nghe đồn bảo phe phái trong trường của anh ta siêu siêu lớn, anh ta lại siêu hung dữ, cũng siêu lạnh lùng.

Tôi cũng không hiểu vì sao bản thân lại được anh ta lựa trúng nữa.

Nhưng tôi không quan tâm, vì tôi nghĩ anh ta chỉ là nhất thời muốn đùa tôi mà thôi.

Cứ thế cũng 2 3 tuần rồi.

[! ]
"Niên Nhĩ Lạc, xin cậu đấy, xin cậu! "
"Không được đâu.

"
"Mình xin cậu mà!"
Chuyện là nhỏ bạn thân tôi lỡ thích một anh chàng học cùng trường, nhưng con bé này nó vốn nhát gan nên không dám tỏ tình, đang cầu xin tôi giúp nó gửi thư tình.

Nhưng mà tôi thật sự phiền lắm, với lại tôi cũng không muốn tạo thêm tin đồn nhiều.

Giờ mà vác mặt đi đưa thư giúp, lọt vào tai mắt của đàn anh khối trên kia, tôi coi như chết chắc.

"Nhĩ Lạc, đi mà.

Năn nỉ đấy.

"
Tôi lắc lắc đầu, vẫn liên tục cự tuyệt cô nàng.

"Mẫn Doãn Kì mà biết sẽ không tha cho mình đâu.

"
"Nhưng cậu và anh ta đâu có quan hệ gì đâu?"
Tôi bị câu nói này làm cho ngây người, sau đó bừng tỉnh.

Đúng rồi, tôi và cái tên kia thì có quan hệ gì chứ? Mắc cái gì phải sợ sệt anh ta?
Haha!
Sau đó tôi đưa tay giật lấy thư tình trên tay của cô bạn thân, quay lưng đi ra ngoài cửa lớp.

Phòng học của anh chàng kia trên lầu hai, cách phòng học của tôi một tầng, và kế bên lớp của Mẫn Doãn Kì.

Không biết vì sao tôi lại lựa đường vòng, tránh xa cái lớp kia ra.

"Anh Phác Trí Mẫn có trong lớp không ạ?" Tôi đứng ngoài cửa gõ gõ, sau đó nói vọng vào.

Vừa nói xong, một cậu trai mang theo dáng vẻ dịu dàng ngọt ngào như mùa xuân bước ra, suýt nữa là cướp luôn trái tim thiếu nữ của tôi luôn.

Anh liếc mắt nhìn tôi, sau đó mỉm cười.

"Sao thế?"
Không biết vì sao nhìn nụ cười đó, cổ họng tôi không phát ra âm thanh được.

Nhưng nhiệm vụ của tôi chính là bồ câu đưa thư, vì thế tôi giơ lá thư ra trước mặt anh, sắc mặt không hề biến đổi.

Phác Trí Mẫn nhìn lá thư màu hồng trong tay tôi, hai mở to mắt, dáng vẻ có chút kinh ngạc, sau đó anh lùi hai ba bước rồi đi về phía lớp bên cạnh.

Gì vậy?
"Đại ca, chị dâu đưa thư tình cho em này! Em không biết gì hết á, anh mau ra làm rõ đi.

"
Tôi lập tức cứng đờ người.

"Không phải! "
Nhưng cũng chỉ mới nói ra hai chữ này, Mẫn Doãn Kì từ trong lớp lạnh lẽo bước ra, anh ta nghiêng đầu nhìn tôi, từng bước từng bước đi đến chỗ tôi.

"Niên Nhĩ Lạc em hay lắm, dám đưa thư tình cho đàn em của tôi.

"
"Em tới số rồi!"
Nói xong Mẫn Doãn Kì còn bẻ bẻ khớp tay, sau đó hung dữ chạy về phía tôi.

Tôi lập tức quăng lá thư kia đi rồi quay đầu chạy bạt mạng.

"Áaaaaa, bớ người ta, cứu mạng!"
Tôi vừa la hét vừa chạy, nhảy xuống hai ba bậc thang cũng không thể cắt đuôi được Mẫn Doãn Kì, chân anh ta dài hơn chân tôi, rất nhanh chóng liền đuổi kịp.

Tôi chạy vòng ra sân trường, sau đó lại vòng ra căn tin, rồi lại vòng ra sân sau.

Cứ như thế chúng tôi chạy vòng vòng khắp ở cái trường.

"Mẹ nó Niên Nhĩ Lạc em mau đứng lại!"
Tôi cũng đã rất mệt rồi, tôi cũng biết anh ta chỉ là đang chờ tôi kiệt sức rồi túm lấy tôi thôi, chứ nếu thật sự muốn bắt tôi là bắt cả ba đời rồi.

Tôi thở hồng hộc sau đó quẹo vào trong góc của hành lang rồi lại chạy lên trên lớp.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 2: 2: Đó Không Phải Thư Tình Của Tôi


Tôi thở hồng hộc sau đó quẹo vào trong góc của hành lang rồi lại chạy lên trên lớp.
Chạy được nửa đường bỗng dưng tôi bị một cậu bạn học va vào, tôi chao đảo suýt ngã, mơ mơ hồ hồ một hồi mới nhận ra được cậu bạn này.
"Điền Chính Quốc cậu mau cứu mình với."
Đó là Điền Chính Quốc, cậu ta nhìn sắc mặt tôi tái nhợt của tôi cũng không hỏi nhiều cho lắm, cậu ta nắm lấy tay tôi kéo vào trong góc lớp.
"Cậu làm sao vậy?"
Tôi thở hồng hộc, mệt mỏi lau mồ hôi, rồi sau đó mới từ từ kể lại mọi chuyện cho Điền Chính Quốc nghe.

Từ việc đưa hộ thư tình cho đến việc bị Mẫn Doãn Kì đuổi theo
Điền Chính Quốc nghe xong liền chậm rãi gật đầu, cậu liếc mắt ra ngoài cửa sau đó làm dấu hiệu bảo tôi im lặng, rồi đứng dậy.
"Đừng lo, mình sẽ giúp cậu."
"Cảm ơn cậu." Tôi nhỏ giọng sau đó nép mình vào trong góc lớp.
Nhưng chỉ là vừa vài giây sau khi Điền Chính Quốc ra ngoài, lại có thêm một bóng người phủ lên người tôi, tôi hí mắt, sau đó khẽ rùng mình.
"Sao...!sao anh lại ở đây chứ hả?!"
Mẫn Doãn Kì nhếch môi, anh ta đi tới chỗ tôi sau đó đá văng cái bàn bên cạnh tôi ra, ánh mặt lạnh nhạt liếc nhìn tôi.
"Tôi thích ở đây thì ở, em cấm được à?"

Tôi bị dáng vẻ của Mẫn Doãn Kì hù sợ, sau đó tôi rụt cổ, nhỏ giọng hỏi anh ta.
"Sao anh biết tôi trốn ở đây?"
"Điền Chính Quốc nói cho tôi biết."
"..."
Tình nghĩa anh em, tuyệt lắm Điền Chính Quốc!
Mẫn Doãn Kì cũng không quan tâ m đến sắc mặt tôi, cũng không quan tâm tôi đang mệt mỏi như thế nào, cứ thế hiên ngang bước tới bế thốc tôi lên.
Tôi bị bế lên cũng không kịp chống cự, chỉ có thể ở trong lòng hắn liên tục giãy dụa.
"Mẫn Doãn Kì anh muốn cái gì? Anh thả tôi xuống mau lên."
Mẫn Doãn Kì giả vờ bị điếc, hoàn toàn không quan tâ m đến tôi đang ai oán như thế nào.

Hắn liếc mắt ra ngoài, nhướng mày với Phác Trí Mẫn.

Phác Trí Mẫn thấy như vậy lập tức hiểu vấn đề, anh cười cười quay đầu, hơi hắng giọng sau đó nói lớn.
"Vương gia mang theo Vương phi hồi phủ, mau mau tránh đường ra."
"..." Cái kiểu xưng hô quỷ quái gì vậy nè trời?
Tôi nằm trong lòng Mẫn Doãn Kì lắc lắc đầu, đưa tay níu lấy áo của hắn, bĩu môi uất ức nói.

"Anh mau thả tôi xuống, tôi còn có tiết học."
"Liên quan gì tới tôi? Việc của tôi là cướp gái nhà lành, cướp xong rồi thì mang về." Mẫn Doãn Kì trừng mắt nhìn tôi, song vẫn dịu dàng ôm tôi lấy tôi.
Tôi thật sự khóc không ra nước mắt, chỉ có thể ủy khuất dựa vào ngực Mẫn Doãn Kì, tiếp tục mở miệng nói với hắn.
"Mẫn Doãn Kì."
"Cái gì?" Hắn trả lời, mang theo chút tức giận.
Tôi bị giọng nói đó của hắn làm cho hơi rùng mình, sau đó mở nhỏ giọng.
"Đó không phải thư tình của tôi.

Tôi không viết thư tình cho Phác Trí Mẫn."
Mẫn Doãn Kì nghe xong, thái độ lạnh nhạt dường như có chút ấm áp trở lại, hắn bế tôi vào lớp, sau đó kéo một cái ghế ngồi xuống, còn tôi thì ngồi trong lòng hắn.
"Thế nó là của ai?"
"Của bạn thân tôi, cô ấy nhờ tôi đưa giúp."
Mẫn Doãn Kì gật gật đầu, sau đó gạt mấy sợi tóc lất phất trên trán của tôi rồi cúi đầu nhìn tôi.
"Tốt.

Không phải em viết là được rồi." Hắn cười, nụ cười làm cho trái tim của tôi mềm nhũn.
Ôm tôi hồi lâu, hắn mới nghiêng đầu, thấp giọng gọi tôi.
"Này, Niên Nhĩ Lạc."
"Hả?"
"Tôi thích em." Mẫn Doãn Kì dịu dàng nói.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 3: 3: Tôi Thích Em


"Tôi thích em.

"
Thật ra trước đây, khi Mẫn Doãn Kì mới vừa để ý đến tôi cho đến bây giờ, một câu tỏ tình cũng chưa từng nói với tôi, cho nên tôi mới nghĩ rằng hắn nhất định trêu đùa trái tim thiếu nữ của tôi.

Cho đến hôm nay nghe được câu này, trái tim 17 tuổi của tôi bỗng rung động kịch liệt.

Aaaaaaaa, làm người ta ngại muốn chết.

Mẫn Doãn Kì vẫn cứ chăm chú nhìn gương mặt đã nóng bừng của tôi, hắn chớp chớp mắt, hồi lâu sau lại nhoẻn miệng cười.

"Sao không nói gì hết vậy?" Tôi rũ mắt, tay kéo kéo áo hắn.

"Tôi ngại.

"
Mẫn Doãn Kì nghe xong lại gật gật đầu, hắn ngẩng đầu nhìn cái gì đó hồi lâu, lát sau kéo nó quá rồi phủ lên người chúng tôi.

"Bây giờ chỉ còn hai đứa mình thôi, hết ngại rồi nhé.

"
"! "
"Em ngây người cái gì, mau nói chuyện cho tôi.

"
Tôi cắn môi, trừng mắt về phía hắn, sau đó tôi lại tiếp tục giãy dụa cuối cùng thoát khỏi được hắn.

Thoát được rồi tôi liền lật đật bò dậy sau đó chạy về lớp học.

Hế hế, tẩu thoát thành công.

[! ]
Mẫn Doãn Kì ngồi trong lớp, tay gõ gõ lên bàn, sau khi Niên Nhĩ Lạc bỏ chạy cũng không có đuổi theo, chỉ duy trì sắc mặt lạnh nhạt nhìn bóng lưng của cô rời đi.

Phác Trí Mẫn bước tới, tay khoác lên Mẫn Doãn Kì, cười cười hỏi.

"Đại ca không đuổi theo chị dâu à? Lỡ cô ấy lại chạy theo người khác thì anh phải làm sao đây?"
Mẫn Doãn Kì cúi đầu, hắn hơi nhếch môi, sau đó nhàn nhạt nói.

"Người của mình thì trước sau gì cuối cùng vẫn là của mình, gấp gáp làm gì?"
"Với cả thằng nào mà quyến rũ em ấy, ông đây lập tức thiến hắn.

"
Niên Nhĩ Lạc thoát khỏi Mẫn Doãn Kì thì lật đật chạy về lớp học, cô cũng không kịp nói năng gì hết liền mệt mỏi ngã gục ra bàn sau đó giả chết.

Lương Thy San nhìn dáng vẻ tái nhợt ướt đẫm mô hôi của cô, cũng không biết vừa xảy ra chuyện gì, lúc Niên Nhĩ Lạc bị Mẫn Doãn Kì bắt đi thì cô nàng không có ở trong lớp.

Vì thế Lương Thy San hơi cúi đầu, nhỏ giọng hỏi bạn thân.

"Nhĩ Lạc, cậu bị làm sao vậy?"
Niên Nhĩ Lạc nhắm nghiền mắt, đến nói chuyện cũng không muôn nói, cô lăn qua lăn lại trên bàn, hồi lâu sau mới ngồi bật dậy, làm Lương Thy San giật cả mình.

Cô nghiêng đầu, hung dữ trừng mắt với cô nàng, nghiến răng nói.

"Chân thành cảm ơn Lương tiểu thư.

Nhờ ơn phước của cậu, mình đã giảm được mấy kí mỡ rồi đây nè.

"

Lương Thy San hơi nghiêng đầu chớp chớp, cô nàng đâu có biết chuyện gì xảy ra đâu chứ?
Nhưng mà cô nàng có một chuyện bắt buộc phải hỏi.

"Việc đưa thư tình thế nào? Anh Trí Mẫn nhận được thư rồi có nói gì không?"
"Anh ấy không nhận được thư, nhưng nói thì có đó.

" Niên Nhĩ Lạc đáp.

"Vì sao không nhận được?" Lương Thy San hơi cau mày.

"Ai biết.

"
"Vậy anh ấy nói cái gì?"
Niên Nhĩ Lạc nghĩ tới đây lại mặt mày tối đen, cô trừng mắt với Lương Thy San, hơi gằn giọng.

"Anh ấy nói: Đại ca, chị dâu đưa thư tình cho em này! Em không biết cái gì hết, anh mau ra làm rõ đi.

"
"! "
Nghe tới đây, có ngốc mới không hiểu việc kế tiếp xảy ra là gì.

Lương Thy San vô cùng áy náy, cô nàng muốn mở miệng xin lỗi, nhưng nhìn sắc hồng phơi phới trên mặt Niên Nhĩ Lạc, cô nàng lại ngơ ra.

"Nhìn cậu có vẻ vui.

"
"Ừ.

Vui thiệt mà.

"
Hế hế, Mẫn Doãn Kì tỏ tình với tui mà sao tui hong vui được chứ!
Lại nhớ tới chuyện tốt mà Điền Chính Quốc làm, Niên Nhĩ Lạc liền quay đầu, liếc nhìn về phía bàn của cậu ta.

" Này Điền Chính Quốc " Niên Nhĩ Lạc gọi qua.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 4: 4: Vương Phi Ta Đến Rước Nàng


"Này Điền Chính Quốc!"
Điền Chính Quốc đang cúi đầu đọc sách, nghe cô gọi thì hơi ngẩng, cậu nâng mắt nhìn cô sau đó nhàn nhạt mở miệng.
"Cậu không cần cảm ơn đâu, mình ngại lắm."
"...!Ai thèm cảm ơn cậu?! Nói đi, sao cậu dám bán bạn bè hả?"
Điền Chính Quốc hơi mỉm cười, cậu đóng sách lại, tay chống một bên má nghiêng đầu cười nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Chắc là cậu không biết rồi, thật ra mình theo phe anh Doãn Kì.

Dụ cậu như thế mà cậu cũng tin, cậu đúng là đồ ngốc."
"..."
Niên Nhĩ Lạc trong lòng tự thề rằng bản thân sẽ không bao giờ tin lời nói của trai đẹp nữa!
Không bao giờ!
Sau đó cô thở phì phò, tức giận nằm úp mặt xuống bàn.
[...]
Ra về, Niên Nhĩ Lạc mệt mỏi cất sách vở vào balo, cô vươn vai một cái sau đó thoải mái thở hắt ra.
Cuối cùng cũng được giải thoát khỏi ách thống trị tàn bạo của môn toán.

Thế giới lại bình yên tươi sáng rồi.
Sau đó, Niên Nhĩ Lạc tươi tắn đứng dậy, cô nghiêng người chuẩn bị ra ngoài, nhưng vừa thấy người ở ngoài, cơ thể bỗng dưng cứng đờ.
Phác Trí Mẫn đi trước, đi bên cạnh còn có thêm một cậu trai đẹp như tranh vẽ, còn người chính giữa là Mẫn Doãn Kì.
"Vương gia đến đón Vương phi, làm ơn dạt ra giùm." Phác Trí Mẫn cười cười nói
"..." Lương Thy San cậu mau ra đây mà coi crush của cậu nè.
Mẫn Doãn Kì vừa thấy Niên Nhĩ Lạc, sự lạnh lẽo xa cách liền biến thành ôn nhu ấm áp, hắn đi nhanh bước tới chỗ cô, sau đó choàng tay qua vai cô rồi ôm cô vào lòng.
"Vương phi của ta, ta đến rước nàng đây."
"..."
Mẫn Doãn Kì híp mắt mỉm cười, giọng nói mang theo dịu dàng khó thấy nói với Niên Nhĩ Lạc.

Niên Nhĩ Lạc vừa thấy hắn liền bất động, cô ngơ ngác nhìn Mẫn Doãn Kì, không biết suy nghĩ tới gì đó mà sắc mặt khẽ ửng hồng.
"Ai dạy anh mấy cái Vương phi Vương gia này thế hả?"
"Phác Trí Mẫn dạy tôi."
"Nói chuyện sao cho hợp thời hợp thế một chút đi." Niên Nhĩ Lạc chống nạnh, bắt bẻ nói.
Mẫn Doãn Kì lập tức gật đầu, sau đó cúi người xuống, cụng trán với Niên Nhĩ Lạc, nhếch môi.

"Vợ của anh ơi, anh đến rước em đây."
Niên Nhĩ Lạc không có cách nào nói chuyện quá lâu với Mẫn Doãn Kì, cô xấu hổ tránh xa vòng tay của hắn sau đó đứng lùi vào góc lớp.

.

ngôn tình ngược
Dáng vẻ dịu dàng ấm áp như ánh nắng của Mẫn Doãn Kì lập tức biến thành phong ba bão táp.
"Niên Nhĩ Lạc, nhanh bước ra đây cho tôi." Hắn lạnh giọng.
"Tôi còn phải đợi bạn nữa." Niên Nhĩ Lạc mím môi.
Mẫn Doãn Kì cực kì không vui, hắn nghiêng đầu nhìn vào trong lớp, sau đó nhíu mày.
"Tôi nói lại một lần nữa, em mau bước ra đây."
"Tôi cũng nói lại một lần nữa, tôi còn phải đợi bạn."
Niên Nhĩ Lạc vừa nói xong, phía sau lưng liền có một lực đẩy ấn cô về phía trước, cô không kịp giữ thăng bằng cứ thế lảo đảo, cuối cùng lại bay vào lòng của Mẫn Doãn Kì.
"Không cần cảm ơn mình đâu, mình ngại lắm."
Lại là Điền Chính Quốc!
Mẫn Doãn Kì cũng không đợi cho Niên Nhĩ Lạc kịp tức giận, hắn cúi người xuống sau một phát vác cô lên vai, thong thả bước đi.
"Mẫn Doãn Kì buông tôi xuống, anh buông tôi xuống." Niên Nhĩ Lạc la hét giãy dụa.
"Nói nhẹ nhàng thì em không nghe, cứ đợi tôi phải dùng bạo lực thì mới chịu." Mẫn Doãn Kì trả lời cô xong cũng không có thả cô ra, cứ như thế nhẹ nhàng đi xuống sân trường.
Ở phía sau, Điền Chính Quốc đi cùng với Phác Trí Mẫn và Kim Thái Hanh, nhàn nhạt nhìn cái cặp đôi đang náo loạn phía trước.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 5: 5: Tên Nào Nhìn Em Tối Móc Mắt Hắn


Kim Thái Hanh hơi nghiêng đầu nhìn Phác Trí Mẫn, sau đó nhỏ giọng hỏi.

"Cô bé kia là ai?"
"Là Niên Nhĩ Lạc, trân bảo của đại ca đó.

" Phác Trí Mẫn cười cười nói với Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh nghe xong liền gật gật, hồi lâu sau lại tiếp tục lên tiếng.

"Trân bảo nhưng sao đối xử với người ta hung dữ thế?"
"Cậu không biết sao? Đó gọi là chiếm đoạt gái nhà lành, trùm trường cua gái cũng phải có tư thái của trùm trường chứ có biết hong?"
"! "
[! ]
"Anh thả tôi xuống đi, hôm nay tôi mặc váy ngắn lắm.

" Niên Nhĩ Lạc mếu máo cào cào lưng của Mẫn Doãn Kì, nhỏ giọng cầu xin.

"Em mặc váy ngắn thì liên quan cái gì đến tôi?" Hắn lạnh nhạt trả lời.

"Người ta sẽ thấy quần! "
Nói được nửa câu, Mẫn Doãn Kì liền dừng bước lại, hắn đảo mắt một vòng sân trường, ánh mắt sắt lạnh liếc xung quanh hồi lâu sau mới tiếp tục vác Niên Nhĩ Lạc bước đi.

"Không cần lo đâu, thằng nào nhìn em tôi móc mắt nó liền.

"
"Anh có nói lý lẽ không vậy hả?"

Niên Nhĩ Lạc ấm ức không chịu, cô muốn cắn lên vai hắn trả thù, nhưng suy đi nghĩ lại vẫn nhát gan không dám làm.

Chờ sau khi gần ra tới cổng trường, Mẫn Doãn Kì mới chuyển từ vác thành ôm, dịu dàng ôm cô vào lòng.

Cô uất ức, đôi mắt ngập nước ai oán nhìn hắn.

Không biết vì sao, Mẫn Doãn Kì đột nhiên mỉm cười, nụ cười ngọt ngào chỉ cho một mình Niên Nhĩ Lạc chiêm ngưỡng.

"Bé ngoan, nghe lời thì anh mới thương, có biết không hả?"
Niên Nhĩ Lạc mở tròn mắt, trái tim hơi lệch nhịp, sắc mặt lại bắt đầu chuyển hồng, vậy mà còn chưa kịp cảm động xong, Mẫn Doãn Kì lại nói tiếp.

"Còn mà không nghe lời thì tôi quăng em xuống đất.

"
"! "
Trời ơi là trời, ai đó ngăn cô cắn chết Mẫn Doãn Kì đi!
Mẫn Doãn Kì cũng không tiếp tục trêu Niên Nhĩ Lạc nữa, hắn nghiêng người thả cô xuống.

Niên Nhĩ Lạc vừa chạm vào được đất mẹ liền hai ba bước lùi về phía sau, ánh mắt dè chừng nhìn Mẫn Doãn Kì.

"Nói cho anh nghe, anh mà còn dám vác tôi một lần nữa thì! "
Mẫn Doãn Kì hơi nghiêng đầu, nhướng một bên mày đợi Niên Nhĩ Lạc nói tiếp.

Nhưng cô không nói gì cả, cứ thế quay đầu bỏ chạy.

"! "
Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc và Phác Trí Mẫn cũng dừng lại đằng Mẫn Doãn Kì nhìn bóng lưng của Niên Nhĩ Lạc.

Phác Trí Mẫn cười rạng rỡ, vỗ vỗ vai của Mẫn Doãn Kì.

"Anh làm gì mà cô ấy cứ rời khỏi anh là chạy chết chạy sống vậy hả?"
Mẫn Doãn Kì nhún nhún vai, dáng vẻ nhàn nhạt liếc nhìn về phía Phác Trí Mẫn.

"Ai biết.

"
"Xem ra cô ấy rất sợ anh.

" Kim Thái Hanh nói vọng lên.

Mẫn Doãn Kì nghe thấy thế liền rũ mắt, hắn khẽ thở dài, bộ dáng vô cùng chán chường.

"Cũng có thể là vậy.

"
Kim Thái Hanh liếc mắt qua nhìn Phác Trí Mẫn, sau đó nảy ra một ý tưởng.

"Đại ca thử dịu dàng một chút, khắp người tỏa ra nắng xuân ấm áp như Trí Mẫn đi, đảm bảo Nhĩ Lạc bám anh không buông luôn.

"
Không biết vì sao, sắc mặt của Mẫn Doãn Kì bỗng dưng đen lại, hắn trừng mắt với Phác Trí Mẫn, hơi gằn giọng.

"Ý của cậu là Niên Nhĩ Lạc thích mẫu người như Trí Mẫn và không thích anh á hả?"
"! "
Kim Thái Hanh cứ nghĩ rằng Mẫn Doãn Kì sẽ lập tức nổi điên lên, nhưng sau đó chỉ thấy hắn lần nữa thở dài, rồi kéo Phác Trí Mẫn qua, nói nói gì đó.

Phác Trí Mẫn nghe xong lập tức xanh mặt.

Nhưng cuộc nói chuyện đó là gì thì chỉ có hai người bọn họ biết mà thôi.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 6: 6: Anh Có Bao Nhiêu Nhân Cách


Cuộc nói chuyện đó là gì thì chỉ có hai người bọn họ biết mà thôi.

[! ]
Hôm sau, Niên Nhĩ Lạc tinh thần phơi phới sắc xuân, khắp người cô như đang tỏa ra ánh nắng sớm, có thể hiểu cô đang vui vẻ như thế nào.

Nhưng lúc vào trường, không khí dường như có chút kì lạ.

Niên Nhĩ Lạc cũng không để ý lắm, tung tăng chạy lên lớp học của mình, vừa đi vừa ca hát.

Cho đến khi cô thấy sắc mặt của Lương Thy San trắng bệch.

"Thy San, cậu làm sao thế? Ai đánh cậu hả?"
Lương Thy San ngước mặt lên nhìn Niên Nhĩ Lạc, cô nàng theo thói quen chớp chớp mắt, sau đó nâng tay nắm lấy tay cô.

"Nhĩ Lạc, mình vừa thấy một chuyện rất kì lạ.

"
"Làm sao?" Cô nhíu mày.

Lương Thy San thở dài một cái, sau đó kể lại toàn bộ câu chuyện.

Sáng sớm hôm nay, cô nàng muốn đánh liều một lần mang sữa cho Phác Trí Mẫn cho nên đã đi lên lầu hai tìm anh ta.

Nhưng mà lúc thấy Phác Trí Mẫn, Lương Thy San nhém nữa đánh rơi luôn chai sữa.

Phác Trí Mẫn theo thường lệ đi bên cạnh Mẫn Doãn Kì và Phác Trí Mẫn, nay lại có thêm Kim Thái Hanh vừa nhập học, tạo thành tổ hợp nhan sắc đánh bay trái tim thiếu nữ.

Nếu như Mẫn Doãn Kì mang theo nhan sắc lạnh nhạt như mùa đông thì Phác Trí Mẫn lại có vẻ ngoài tươi sáng ấm áp như mùa xuân.

Chỉ là hôm nay, hai loại nhan sắc đó hình như bị tráo đổi.

Lúc đi ngang qua Phác Trí Mẫn, thường thì anh sẽ nhẹ nhàng mỉm cười với mọi người, rất dễ dàng làm người ta rung động, nay lại lạnh nhạt giống y hệt Mẫn Doãn Kì.

Còn Mẫn Doãn Kì từ liếc mắt cũng không thèm liếc, nay thấy Lương Thy San lại còn dịu dàng gật đầu một cái.

Cô nàng cảm thấy hình như mình đi lộn trường rồi.

Niên Nhĩ Lạc nghe xong cũng rất kinh ngạc, cô trợn tròn hai mắt như không thể tin được.

Mẫn Doãn Kì vậy mà đi gật đầu với người khác hả?
Ai cho?!
Tuy việc hắn biến đổi tính cách khá bất ngờ, nhưng cô lại cực kì cực kì không vui.

Ôi trời ơi nó thích tôi mà đi gật đầu với người khác tôi không chịu đâu!
Cứ thế, tâm trạng tươi sáng đổ cái rầm rồi tan nát.

Lúc này, một bên má của Niên Nhĩ Lạc hơi lành lạnh, cô giật mình ngẩng đầu, bắt gặp được ánh mắt dịu dàng của Mẫn Doãn Kì, hắn đang mỉm cười nhìn cô.

"Cho em này.

" Mẫn Doãn Kì nói.

Lúc nhìn thấy nụ cười kia, tâm tình đang bực bội của Niên Nhĩ Lạc cứ thế tan chảy thành nước.

Cô vẫn chăm chú nhìn hắn, lúc sau mới nói.

"Này Mẫn đại ca.

"
"Hửm?"
"Phong thái ngọt ngào gió xuân này làm trùm trường ai mà nể hả?"
Dối lòng mà nói, Mẫn Doãn Kì không hợp với hình tượng này miếng nào hết.

Còn thật lòng thì con mẹ nó hắn suýt chút nữa làm cô xỉu lăn trên đất.

Muốn hớp hồn cô hay gì hả?
Mẫn Doãn Kì nghe Niên Nhĩ Lạc chê bai thì buồn bã, hắn kéo một cái ghế trống bên cạnh qua rồi ngồi xuống, tựa sát vào người cô.

"Em không thích kiểu dáng này ư?"
Có.

Thích chết đi được!
"Tôi thích hay không thì liên quan cái gì? Anh phải giữ phong thái của trùm trường đó có biết không?" Niên Nhĩ Lạc lờ đi câu hỏi của Mẫn Doãn Kì.

"Cái đó không quan trọng, tôi chỉ cần em thích thôi.

"
Vừa dứt lời, Mẫn Doãn Kì liền ngã ra sau ghế, hai mắt híp lại nhìn Niên Nhĩ Lạc, sự ấm áp cứ thế tan biến.

Niên Nhĩ Lạc thật muốn hỏi hắn rằng hắn rốt cuộc có bao nhiêu nhân cách chứ hả?
Ngón tay tinh tế trắng nõn của Mẫn Doãn Kì gõ gõ trên ghế, hắn hơi nhướng, nhàn nhạt nhìn Niên Nhĩ Lạc.

"Vậy em thích như nào đây?"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 7: 7: Em Sợ


"Vậy em thích như nào đây?"
"Ấm áp như Phác Trí Mẫn, hiểu biết như Điền Chính Quốc, dịu dàng như Kim Thái Hanh, em thích thế nào, tôi liền thế đó."
Niên Nhĩ Lạc bị giọng nói của Mẫn Doãn Kì làm cho cả tay chân đều mềm nhũn cả ra, cô nhìn di động xem còn mấy phút nữa vào học, ước chừng một chút thì đứng dậy, nắm lấy tay Mẫn Doãn Kì kéo ra ngoài.
Mẫn Doãn Kì cũng không có phản ứng gì, im lặng để cho cô lôi đi.

Đến một góc khuất của hành lang, Niên Nhĩ Lạc mới dừng lại, cô buông tay Mẫn Doãn Kì, quay đầu lại nhìn hắn.
"Trước tiên, cho qua vấn đề tôi thích mẫu người con trai thế nào đã, tôi muốn hỏi anh vài chuyện."
Mẫn Doãn Kì nhàn nhạt tựa vào góc tường, híp mắt nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Em hỏi đi."
Niên Nhĩ Lạc hơi mím môi, sắc mặt cô hơi ửng đỏ, ấp a ấp úng mà lên tiếng.
"...!Anh thích tôi là thật à? Không phải trêu đùa đúng không?"
"Niên Nhĩ Lạc, tôi nói em nghe, tôi không thích em thì mắc mớ gì 2 3 tuần nay ngày nào cũng phải bám theo em thế hả?" Mẫn Doãn Kì nhíu mày.
"...!Nhưng mà tại sao lại thích?"
"Thích là thích, hỏi sao ai mà biết tại sao?"

"..."
Sau đó, Niên Nhĩ Lạc cũng không có hỏi thêm gì nữa.
Mẫn Doãn Kì hơi nhíu mày, bước tới kéo Niên Nhĩ Lạc qua sau đó quay một vòng ấn cô vào tường, hai tay chống hai bên.
Niên Nhĩ Lạc lập tức nhắm nghiền mắt.
"Nhĩ Lạc, mở mắt ra." Mẫn Doãn Kì ra lệnh cho cô.
Niên Nhĩ Lạc vẫn không chịu mở mắt, hơi thở cũng gần như ngưng đọng lại.
Mẫn Doãn Kì nhìn cô, cuối cùng lại thở dài, cúi đầu tựa vào trán cô, dịu dàng hỏi.
"Em vì cái gì không tin tưởng tôi?"
"Tôi thật lòng thích em mà, sao em không tin tưởng tôi?"
"Tôi con mẹ nó có thể vì em thay đổi luôn cả tính cách, vì cái gì em không tin rằng tôi thích em hả?"
"Em sợ." Niên Nhĩ Lạc hơi run rẩy nhỏ giọng trả lời.
Cô sợ, cô có bóng ma tâm lý đối với việc này.
Khi trước, Niên Nhĩ Lạc cũng từng được theo đuổi thế này, nhưng sau đó chỉ được xem như là một trò chơi.
Nỗi đau xé nát tâm can của cô trong suốt ngần ấy năm.

Tuy rằng đã quên được tên khốn nạn kia, nhưng đối với việc này Niên Nhĩ Lạc lại sinh ra sợ hãi.
Cô dáng vẻ tương đối bình thường, vậy mà được trùm trường yêu mến, cô đương nhiên sẽ nghĩ rằng đây là trò đùa.
Không ngờ rằng Mẫn Doãn Kì là thật lòng.
Mẫn Doãn Kì nhìn vẻ rụt rè của Niên Nhĩ Lạc, đáy lòng hắn liền mềm nhũn, hắn nghiêng đầu hôn lên má trái của cô, xúc cảm mềm mại từ môi và má truyền tôi khiến cả hai đều giật cả mình.
Nhưng Niên Nhĩ Lạc cũng không cự tuyệt Mẫn Doãn Kì nữa.
"Nhĩ Lạc, tin tôi nhé có được không?"
Niên Nhĩ Lạc không trả lời Mẫn Doãn Kì, cô đưa tay chọt chọt vào cổ áo hắn, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Mẫn Doãn Kì nâng tay chụp bàn tay cô lại, hơi nhíu mày nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Sao em không trả lời tôi?"
Niên Nhĩ Lạc mím môi, cô nâng mắt nhìn Mẫn Doãn Kì, sau đó lại cúi đầu, nhỏ giọng nói.
"Em muốn suy nghĩ một chút, ra về em sẽ nói với anh có được không?"
Mẫn Doãn Kì nghe Niên Nhĩ Lạc nói như thế liền thở phào nhẹ nhõm, hắn cọ chóp mũi vào chóp mũi của cô, chất giọng trầm ấm vang lên.
"Được, muốn suy nghĩ bao lâu cũng được.

Nhưng lựa chọn của em chỉ có một thôi có biết chưa?"
Cô biết, lựa chọn đó là nhất định phải đồng ý.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 8: 8: Học Sinh Mới


Lựa chọn này cô không thể không đồng ý.

Niên Nhĩ Lạc cũng không có ý muốn cự tuyệt Mẫn Doãn Kì, vì thế mỉm cười gật đầu.

Mẫn Doãn Kì xoa xoa đầu cô, sau đó thả cô ra cho cô trở về lớp học, bản thân cũng đi lên lớp.

Mẫn Doãn Kì đối với mọi người mà nói, muốn thế nào thì thế đó, hắn không quan tâm.

Riêng Niên Nhĩ Lạc, hắn chỉ cho cô duy nhất một lựa chọn.

Bắt buộc phải ở bên cạnh hắn.

Lúc về lớp cũng cùng lúc bắt đầu tiết một, Niên Nhĩ Lạc khôi phục tâm trạng rất nhanh, sự vui vẻ ấm áp như nắng xuân cứ thế bay dào dạt.

Lương Thy San cũng nhận ra Niên Nhĩ Lạc đang rất vui vẻ, cũng không muốn quấy rầy bạn thân, im lặng nâng mắt nhìn lên bảng.

Bên này, Điền Chính Quốc cũng phát hiện từ lúc Niên Nhĩ Lạc lôi Mẫn Doãn Kì ra ngoài rồi đi vào liền tinh thần phơi phới, cậu để tay xuống dưới ngăn bàn, nhân lúc giáo viên chưa vào liền nhắn tin cho hắn.

"Anh dụ được Nhĩ Lạc rồi à?"
"Chưa.

Em ấy chưa chấp nhận anh.

"
"Em thấy cô ấy đang rất rất vui.

"

Mẫn Doãn Kì ở đầu dây bên kia khẽ nhếch môi, làm cho cậu bạn ngồi bên cạnh hắn có chút giật mình.

"Ra về giữ cô ấy lại giúp anh.

"
Nhắn xong dòng này thì Mẫn Doãn Kì cũng tắt di động, còn bên Điền Chính Quốc thì giáo viên đã vào lớp.

Theo sau giáo viên là hai bạn học nữ, một cô có dáng vẻ lạnh nhạt xa cách giống hệt Mẫn Doãn Kì, nước da trắng nõn cùng mái tóc dài đen óng, cô gái còn lại có dáng vẻ mỏng manh đáng yêu hơn, mái tóc ngắn ngang vai cùng vóc dáng nhỏ xinh, cả hai đứng trên bục giảng liếc mắt xuống lớp.

Niên Nhĩ Lạc cũng ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp ánh mắt của hai người.

Giáo viên nhìn bạn học kia, lại nhìn về phía lớp sau đó nói lớn.

"Đây là Lạc Kim Bối và La Địch Noãn, học sinh mới của lớp chúng ta.

"
Lạc Kim Bối không một chút cảm xúc mà gật đầu, ngược lại La Địch Noãn lại mỉm cười ngọt ngào với các bạn trong lớp, có không ít bạn nam hò hét làm náo loạn cả lớp học.

Sau đó giáo viên phải lớn giọng rất lâu cả lớp mới chịu im lặng.

Chỗ của hai cô gái kia trùng hợp lại là ở phía sau lưng Lương Thy San và Niên Nhĩ Lạc.

Lương Thy San và La Địch Noãn gặp nhau cứ như chị em mấy kiếp chưa gặp nhau, nói từ chuyện này sang chuyện kia.

Chỉ có Lạc Kim Bối luôn nhìn Niên Nhĩ Lạc chằm chằm, ánh mắt như đang xem xét gì đó.

Niên Nhĩ Lạc cũng không quan tâm lắm, việc quan trọng bây giờ là suy nghĩ lúc ra về.

Chỉ nghĩ thôi cô cũng cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Việc tưởng chừng như gần trước mắt lại bỗng dưng xa vời không thể chạm tới được.

Lúc gần ra về, Niên Nhĩ Lạc bị người ta tới kiếm chuyện:
Tiết cuối cùng của buổi học hôm đó bị vắng cho nên không có giáo viên gác lớp.

La Địch Noãn lại tiếp tục cùng Lương Thy San nói chuyện, Lạc Kim Bối thì nhàm chán nghịch di động còn Niên Nhĩ Lạc thì ngồi ngẩn ngơ.

Ra về nên nói gì với anh ấy đây?
Em đồng ý.

Này Mẫn Doãn Kì, em chấp nhận.

Vương gia a, thiếp đồng ý làm Vương phi của chàng nha.

"! " Mình đang nghĩ cái quần què gì vậy nè?
Cô một tay chống má, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, thơ thẩn ngắm trời ngắm đất.

Sau đó di động của Niên Nhĩ Lạc reo lên.

Là Mẫn Doãn Kì nhắn tới.

"Lớp em đang vắng tiết à?"
"Đúng rồi.

" Cô trả lời tin nhắn.

Hồi lâu sau, tin nhắn lại chuyển đến.

"Muốn gặp anh sớm một chút không?"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 9: 9: Đánh Nhau


"Muốn gặp anh sớm một chút không?"
Phực một cái, gương mặt của Niên Nhĩ Lạc lại tiếp tục ửng hồng.

Cô rất muốn nhắn lại là có, nhưng lại nhớ ra bản thân vừa mới vật vã sau các tiết học, vẻ ngoài có chút rối tung cho nên nhắn lại một câu bảo Mẫn Doãn Kì đợi một chút rồi đi ra ngoài nhà vệ sinh.
Lạc Kim Bối nhướng mày nhìn bóng lưng của Niên Nhĩ Lạc sau đó đứng lên đi theo.

Niên Nhĩ Lạc vừa đi vừa hát, cô tung tăng đi vào nhà vệ sinh chải chuốt lại một chút, sau đó nở nụ cười, sắc mặt hồng hào mang theo ấm áp rạng rỡ.
Tiếp theo đó cũng có một nhóm bạn đi vào, Niên Nhĩ Lạc không để ý lắm, chỉ lo sửa soạn lại một chút rồi ra ngoài.
Nhưng cửa nhà vệ sinh bị chặn lại, đứng trước cánh cửa đó là một nữ sinh.
Niên Nhĩ Lạc hơi nhíu mày, cô bước tới chỗ bọn họ, lịch sự lên tiếng.
"Phiền hai bạn tránh sang một bên cho tôi qua với."
Nữ sinh đứng chính giữa không nhúc nhích, cô ta vuốt vuốt mái tóc dài của bản thân, ánh mắt khinh mạt liếc xuống phù hiệu của Niên Nhĩ Lạc, sau đó lại nhếch môi cười khinh.
"Tôi còn tưởng đứa con gái Mẫn Doãn Kì thích phải đặc biệt lắm, xem ra lại rất rất bình thường."

"Gì chứ?" Niên Nhĩ Lạc khó hiểu.
Nữ sinh kia hất tóc, ánh mắt cợt nhả nhìn Niên Nhĩ Lạc.
"Tôi là Mộc Huyền Trang, chắc cô cũng biết danh tiếng của tôi trong trường rồi đi."
"Không.

Cô là ai?"
Mộc Huyền Trang nhìn dáng vẻ đó của Niên Nhĩ Lạc lập tức không vui, không biết bỗng dưng bị gì lại giậm chân, sau đó đưa tay đẩy mạnh cô xuống.
Niên Nhĩ Lạc bị đẩy có hơi lảo đảo, song vẫn bám được vào tường giữ thăng bằng.
"Tôi nói cho cô nghe, nói chuyện đàng hoàng không có động tay động chân nha."
"Tao thích thì động, mày dám quyến rũ Mẫn ca ca.

Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga? Loại người như mày mãi mãi chỉ nên ở cái tầng lớp thấp kém, dơ hèn đó thôi, mày nghĩ quyến rũ được Mẫn ca thì mày ngang bằng với bọn tao sao? Thứ con gái rẻ tiền."
Niên Nhĩ Lạc cười khẩy, cô khoanh tay tựa đầu vào tường, ánh mắt cũng bắt đầu lạnh dần.

"Rẻ tiền như tao nhưng còn có người mê, mày chắc là rác phẩm."
Mộc Huyền Trang giận điếng người, cô quay lại nhìn hai người bạn đi, sau đó giận dữ nói.
"Tao với con đ* này solo, bọn bây canh cửa, 5 phút thôi."
Mộc Huyền Trang nói xong liền bay vào nắm lấy tóc của Niên Nhĩ Lạc giật xuống, Niên Nhĩ Lạc cũng rất nhanh nắm lấy tóc của cô ta rồi quật mạnh xuống đất.
Sau 5 phút, Mộc Huyền Trang nằm vật vã dưới đất, khắp nơi đều là vết thương, mà Niên Nhĩ Lạc cũng tơi tả không ít.
Hai nữ sinh kia đứng ở ngoài nhìn bạn mình bị đánh đến không nỡ nhìn, thảo luận gì đó liền bay vào, một người kéo Niên Nhĩ Lạc ra, người còn lại đỡ Mộc Huyền Trang dậy.
Mộc Huyền Trang tất nhiên không vừa lòng, cô ta giãy dụa, sau đó nhân lúc Niên Nhĩ Lạc đang bị nắm lại liền đạp vào người cô một cú.
"Con đ*, mày nghĩ mày là ai?"
Sao đó lại giơ tay tát vào mặt Niên Nhĩ Lạc.
Niên Nhĩ Lạc đánh nhau với Mộc Huyền Trang xong cũng đuối sức, giờ bị người cả ba người cùng nhau bắt nạt tất nhiên sức chống trả không còn.
"Thứ hèn hạ, mày không xứng với Mẫn Doãn Kì!"
Mộc Huyền Trang hét lên lại định vụt tay xuống, nhưng cuối cùng lại bị đạp ra.
Lạc Kim Bối không biết từ khi nào đã xuất hiện, lạnh lẽo liếc nhìn Mộc Huyền Trang, lại nâng mắt về phía hai nữ sinh, hai cước liền đạp cho hai cô ta ngã ra sàn.
Tiếp theo đó là bóng dáng cao lớn, cũng cùng một phong thái giống hệt Lạc Kim Bối nhưng lại lạnh lẽo hơn rất rất nhiều.
"Đánh vương phi của tao, tụi bây chuẩn bị đi gặp tổ tiên được rồi đấy."
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 10: 10: Anh Không Đùa


"Đánh vương phi của tao, tụi bây chuẩn bị đi gặp tổ tiên được rồi đấy.

"
Mẫn Doãn Kì mang dáng vẻ như Tu La, lạnh lẽo liếc về phía Mộc Huyền Trang, hắn không một chút cảm xúc nhìn cô ta, sau đó mới gấp gáp chạy qua chỗ Niên Nhĩ Lạc.

Khi ôm Niên Nhĩ Lạc vào lòng, Mẫn Doãn Kì phát hiện ra cô đã ngất xỉu rồi, khóe miệng còn có ít máu chảy ra, bộ dạng bầm dập làm cho ánh mắt của hắn liền mất đi tiêu cự.

Lạc Kim Bối nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì, sau đó bước tới chỗ của ba người kia, hết đạp rồi lại đánh, từ một người tơi tả bây giờ lại ra ba người.

"Nói cho tụi bây nghe, Niên Nhĩ Lạc mà có mệnh hệ gì thì tụi bây đừng mong sống yên ổn trong cái trường này nữa.

"
Lạc Kim Bối nắm tóc của nữ sinh khi nãy giữ Niên Nhĩ Lạc lúc nãy lắc lắc, giọng nói nhàn nhạt vang lên.

Sau đó cô nàng quay đầu nhìn Mẫn Doãn Kì vẫn còn đang bất động, liền đưa tay khều khều hắn, ý bảo phải mang Niên Nhĩ Lạc đi thôi.

Mẫn Doãn Kì cũng hoàn hồn, hắn ôm Niên Nhĩ Lạc đứng dậy, ánh mắt cũng không thèm liếc sang ba người kia rất nhanh chạy ra ngoài.

Lúc này La Địch Noãn mới bước vào, cô nàng tựa cửa nhìn Lạc Kim Bối, dáng vẻ đáng yêu không một chút có hại.

"Là ba con này hả?" La Địch Noãn hỏi Lạc Kim Bối.

"Ừ.

"
"Đợi một chút, để mình đóng cửa lại đã.

"
La Địch Noãn nói xong thì đóng cửa nhà vệ sinh, sau đó thì không có sau đó nữa.

[! ]
Niên Nhĩ Lạc mơ mơ màng màng tỉnh dậy, cả cơ thể đều vô cùng đau nhức, nhất là phần bụng bị đạp qua.

Cô thử cử động một chút, cuối cùng là đau đến ứa nước mắt.

"Ưm! "
Sau đó có một cái đầu nhỏ ngẩng lên, hù cho Niên Nhĩ Lạc giật cả mình.

"Em tỉnh rồi.

"
Là Mẫn Doãn Kì.

"Em đã ngủ bao lâu vậy?" Niên Nhĩ Lạc khẽ cử động phần cổ, nghiêng đầu nhìn gương mặt của Mẫn Doãn Kì, khàn khàn giọng hỏi.

"Mới có vài tiếng thôi, em ngủ thêm đi.

"
Niên Nhĩ Lạc rũ mắt, cả người lại bắt đầu nhói đau.

Mẫn Doãn Kì vuốt vuốt tóc của Niên Nhĩ Lạc, ánh mắt có chút đau lòng cùng tự trách.

"Em bị chấn thương phần mềm, cũng không nặng lắm.

"
Nói xong hắn lại nắm lấy tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ.

"Xin lỗi em, anh đến trễ quá.

"

Niên Nhĩ Lạc khó khăn lắc lắc đầu, cô chọt chọt má hắn, mỉm cười ngọt ngào.

"Xin lỗi cái gì chứ hả? Đâu phải lỗi của anh.

" Nhưng Mẫn Doãn Kì vẫn không nhịn được tự trách bản thân, hắn vuốt v e tay cô, ánh mắt có chút đượm buồn.

Đợi một hồi lâu sau, Niên Nhĩ Lạc mới tiếp tục mở miệng.

"Này Mẫn Doãn Kì.

"
"Hửm?"
"Em thật ra rất bám người đấy.

"
Ý trong câu này, có ngốc mới không hiểu.

Mẫn Doãn Kì vẫn tiếp tục im lặng, chờ Niên Nhĩ Lạc nói tiếp.

"Em ấy à, là một người rất dễ bị lụy, đặc biệt bám dai, đã thích cái gì thì rất khó dứt ra được.

"
"Nếu như bị phản bội hoặc bỏ rơi, em rất có thể làm chuyện dại dột.

"
Niên Nhĩ Lạc nói xong, bàn tay còn lại đưa qua nắm lấy bàn tay của Mẫn Doãn Kì, nhẹ giọng.

"Em rất sợ cảm giác bị trêu đùa, nên đối với anh, em vừa muốn đâm đầu vào lại vừa sợ hãi anh chỉ đùa giỡn em.

"
"Anh không đùa.

" Mẫn Doãn Kì vỗ vỗ má của Niên Nhĩ Lạc, giọng nói có chút nghiêm túc.

Niên Nhĩ Lạc nhìn dáng vẻ vừa dịu dàng vừa nghiêm túc của Mẫn Doãn Kì thì cười khúc khích, cô chớp chớp mắt, nhỏ giọng ngọt ngào.

"Vương gia a, thiếp đến với chàng đây.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 11: 11: Lên Đầu Anh Ngồi Cũng Được


"Vương gia a, thiếp đến với chàng đây.

"
Niên Nhĩ Lạc nói xong lại còn cả gan đưa tay véo lên má của Mẫn Doãn Kì, sau đó tiếp tục cười vui vẻ.

Mẫn Doãn Kì bị câu nói của Niên Nhĩ Lạc làm cho ngây người vài giây, lát sau bị cô nhéo mới hoàn hồn, hắn hơi nhếch môi, đưa tay nắm lấy bàn tay đang làm loạn trên mặt hắn xuống rồi cúi đầu hung hăng hôn lên má cô.

"Nàng để ta chờ ba tuần lận đấy, nàng mau đến bồi thường cho ta đi.

" Mẫn Doãn Kì khàn khàn giọng nói.

Niên Nhĩ Lạc bị hôn có chút nhột nhột nhưng vẫn mặc kệ Mẫn Doãn Kì làm loạn, cô liếc mắt nhìn gương mặt hắn, sau đó nhỏ giọng.

"Này Mẫn Doãn Kì.

"
"Cái danh Vương gia Vương phi này nghe ngại ngùng quá đi.

"
"Em không biết sao? Xưng như vậy người ta mới nể mình.

" Mẫn Doãn Kì nhàn nhạt trả lời.

"! "
Lại nhìn nhau hồi lâu Niên Nhĩ Lạc mới tiếp tục gọi tên hắn.

"Này Mẫn Doãn Kì.

"
"Anh nghe nè.

"
"Anh đó, chỉ được dịu dàng với một mình em thôi có biết chưa hả?"
Niên Nhĩ Lạc hơi bĩu môi, cô hất cằm bộ dáng nữ vương ra lệnh cho Mẫn Doãn Kì.

Mẫn Doãn Kì hơi nhíu mày, hắn nghiêng người tránh khỏi Niên Nhĩ Lạc, sau đó một tay chống má, hơi nhướng mày nhìn cô.

"Em đang ra lệnh cho anh đấy hả?"
"! Bộ không được hả?"
Niên Nhĩ Lạc chớp chớp mắt, dáng vẻ nữ vương oai vệ lập tức bị đánh bay mất.

Mẫn Doãn Kì vẫn như cũ nhàn nhạt nhìn Niên Nhĩ Lạc, nhưng trong ánh mắt kia lại mang theo sủng ái vô vàn, chất giọng vẫn bình thản.

"Em là người đầu tiên trong cái trường ngoại trừ giáo viên dám ra lệnh cho anh đấy có biết hay không?"
"Em! "
"Anh thích lắm.

"
Mẫn Doãn Kì đột nhiên mỉm cười, hắn cúi đầu cụng trán với Niên Nhĩ Lạc, ánh mắt sáng rỡ nhìn cô.

"Sau này lên đầu anh ngồi luôn thì càng tốt.

"
"! "
Chưa bao giờ gặp người nào mà ngộ đời như anh luôn á.

[! ]
Lạc Kim Bối cùng La Địch Noãn sau khi làm xong việc thì thong thả ra khỏi nhà vệ sinh, cả hai vẫn giữ phong thái giống hệt bình thường.

Người lạnh nhạt vô cảm, người đáng yêu vô hại.

Trên đường đi, cả hai có chạm mặt với nhóm người Phác Trí Mẫn, Lạc Kim Bối vẫn như cũ xem mọi người như không khí, chỉ có La Địch Noãn mỉm cười ngọt ngào, lễ phép gật gật đầu với bọn họ rồi mới rời đi.

Nhưng La Địch Noãn không biết rằng nụ cười xã giao bình thường của mình vậy mà vô tình cướp đi mất trái tim của một người trong số họ.

[! ]
Lúc Niên Nhĩ Lạc đi học lại đã là chuyện của một ngày sau.

Do Mẫn Doãn Kì quá lo lắng về việc cô sẽ bị đau, hoặc là kiệt sức cho nên hắn đã giam cô lại trong bệnh viện, đến khi cả người cô tươi sáng trở lại mới chịu thả người.

Và hình như cũng vì chuyện này, Niên Nhĩ Lạc đã bỏ lỡ khá nhiều chuyện hay ho.

Điền Chính Quốc ngàn năm lạnh giá không gần gũi nữ sinh, một lòng với sách vở và thể thao cuối cùng vì nụ cười như kẹo đường của La Địch Noãn làm cho tan chảy.

Còn Phác Trí Mẫn cùng Lương Thy San không biết vì sao quen nhau, bây giờ đang trải qua giai đoạn tìm hiểu chuẩn bị tiến xa hơn mặc dù mới chỉ trải qua một ngày.

Sốc nhất là Mẫn Doãn Kì, chỉ vừa xác nhận mối quan hệ với Niên Nhĩ Lạc hôm trước thì hôm sau đã đi công khai với toàn trường rằng hắn và cô chính thức mối quan hệ yêu đương.

Đến cả giáo viên cũng biết Niên Nhĩ Lạc là của riêng Mẫn Doãn Kì.

Đã vậy còn mạnh miệng đâm một câu.

"Thằng nào con nào lia Niên Nhĩ Lạc, bị tao lia dao lại đừng có trách.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 12: 12: Chị Dâu


"Em mới chỉ nghỉ học có một ngày thôi mà biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra, em thành người tối cổ mất rồi.

"
Niên Nhĩ Lạc bĩu môi tựa cằm lên vai Mẫn Doãn Kì mà ủy khuất.

"Tại anh hết á.

"
"Ừ ừ, tại anh, cái gì cũng tại anh.

Ngoan ngoãn ngồi im một chút.

"
Mẫn Doãn Kì đặt Niên Nhĩ Lạc ngồi trong lòng, bản thân lấy ra tuýp thuốc thoa lên vết thương chưa lành cho cô.

Niên Nhĩ Lạc bây giờ chỉ cần lú đầu ra khỏi lớp cũng bị cả tá đàn anh đàn chị dòm ngó, xem thử xem bạn gái của trùm trường có dáng vẻ như thế nào.

Cô có cảm giác bản thân như sinh vật lạ, chỉ biết nép vào lòng Mẫn Doãn Kì, để hắn ôm đi.

Cả hai người ngọt ngào, đương nhiên là không đi cùng nhóm người Phác Trí Mẫn, dù sao Điền Chính Quốc và Phác Trí Mẫn cũng đang có việc cần làm.

Lương Thy San có thể cùng crush tìm hiểu đương nhiên rất vui vẻ, còn La Địch Noãn thì tránh Điền Chính Quốc như tránh tà.

Còn Lạc Kim Bối, Niên Nhĩ Lạc tuy rằng biết cô gái này đã cứu mình, nhưng vì cái gì thì cô không có biết.

Đã thế cô ấy còn rất hay đi cùng Mẫn Doãn Kì, cái dáng vẻ cuộc sống xung quanh thế nào cũng đách liên quan tới mình hoàn toàn giống hệt nhau.

"Này Mẫn meo meo.

"
Mẫn Doãn Kì đang thoa thuốc nhất thời dừng động tác, hắn nâng mắt nhìn cô, hơi nhíu mày.

"Cái danh xưng quỷ quái gì thế?"
"Em thấy đáng yêu mà, anh y hệt một bé mèo vậy á.

"
Niên Nhĩ Lạc cười tít mắt, ngọt ngào nói với Mẫn Doãn Kì.

"Không thì là Mẫn bánh bao.

"
"Còn em là Niên 1m50.

"
"! "
Cho dù đã yêu nhau rồi, Mẫn Doãn Kì vẫn không ngừng xát muối vào chỗ đau của Niên Nhĩ Lạc.

Cô muốn cắn muốn cắn bản nát cái bánh bao trên mặt Mẫn Doãn Kì.

Mẫn Doãn Kì thoa thuốc xong, hôn hôn lên mặt Niên Nhĩ Lạc vài cái rồi ôm cô lên, đưa cô về lớp học.

"Em có cảm giác như bản thân bị què ấy.

"
"Đừng có lo, què thì chân em vẫn nhiêu đó thôi, không ngắn hơn được nữa đâu.

"
Mẫn Doãn Kì nhàn nhạt nói.

Niên Nhĩ Lạc tức muốn điên lên, cô giãy dụa la hét, sau đó đưa tay véo lên mặt hắn.

"Véo cho anh đau chết, cái người gì mà thấy ghét thấy ghét!"
Mẫn Doãn Kì vẫn không có chút phản ứng, im lặng bế cô về lớp học trước ánh mắt của mấy chục học sinh, rồi lại mang cô về chỗ ngồi, nhẹ nhàng đặt xuống.

Lạc Kim Bối đang xem di động, thấy Mẫn Doãn Kì bế Niên Nhĩ Lạc vào thì khẽ hừ lạnh.

Niên Nhĩ Lạc bị tiếng hừ này làm lạnh sống lưng.

Xem ra cô bạn này không ưa mình cho lắm!
Mẫn Doãn Kì đương nhiên cũng nghe thấy tiếng hừ của Lạc Kim Bối, hắn thong thả đi tới, trước ánh mắt ngạc nhiên của Niên Nhĩ Lạc mạnh mẽ ấn vào đầu cô nàng một cái khiến cho cô nàng hơi nghiêng ngã.

.

"Nè.

.

"
Niên Nhĩ Lạc không muốn Mẫn Doãn Kì ra tay với con gái.

Nhưng Mẫn Doãn Kì vẫn không nghe, hắn lạnh lẽo liếc Lạc Kim Bối, lạnh giọng.

"Ai cho hừ mà hừ?"
Lạc Kim Bối bị ấn đầu lập tức không vui, cô nàng ai oán ngẩng đầu nhìn hắn, lần đầu tiên xuất hiện dáng vẻ mếu máo.

"Anh dám đánh em hả? Em méc mẹ đó nha.

"
Niên Nhĩ Lạc ngây ngốc không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô chớp chớp mắt nhìn sang Mẫn Doãn Kì, lại chớp chớp mắt nhìn sang Lạc Kim Bối.

Hai người này vẻ ngoài có chút giống nhau, nhưng mà khác họ mà?
Mẫn Doãn Kì đưa tay bóp lấy má của Lạc Kim Bối, hơi gằn giọng với cô nàng.

"Anh nói cho em nghe, em mà khi dễ chị dâu của em là không có anh em cái gì hết biết chưa hả?"
"! "
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 13: 13: Em Gái Của Lão Mẫn


"Anh nói cho em nghe, em mà dám khi dễ chị dâu của em là không có anh em cái gì nữa hết biết chưa hả?"
Mẫn Doãn Kì lắc lắc cái mặt của Lạc Kim Bối, hung dữ ra lệnh.

Lạc Kim Bối rất rất không vui, cô nàng bĩu môi sau đó hơi rũ mắt, trả lời Mẫn Doãn Kì.

"Biết rồi.

"
Mẫn Doãn Kì nghe được lời mình muốn nghe liền thả Lạc Kim Bối ra, sau đó lại dịu dàng cười với Niên Nhĩ Lạc, nói với cô.

"Nhỏ này là em gái anh, nó theo họ mẹ nên đổi thành họ Lạc ấy.

"
Lúc này Niên Nhĩ Lạc mới hiểu, cô gật gật đầu, sau đó liếc nhìn về phía Lạc Kim Bối.

Bị Lạc Kim Bối lạnh lẽo liếc lại Niên Nhĩ Lạc chỉ biết quay mặt đi.

Người nhà này sao toàn tà khí vậy chứ?
Mẫn Doãn Kì cười híp mắt, hắn tiến tới hôn lên trán Niên Nhĩ Lạc một cái, sau đó nghiêng đầu nói nhỏ với cô.

"Ra về chờ anh nhé, anh đưa em về.

"
"Vâng.

"
Nói xong thì xoa xoa đầu Niên Nhĩ Lạc một cái rồi mới rời đi.

Mẫn Doãn Kì vừa ra tới cửa thì Điền Chính Quốc đi vào, trên vai là La Địch Noãn đang giãy dụa gào hét.

Điền Chính Quốc gật gật đầu với Mẫn Doãn Kì coi như chào hỏi sau đó ôm La Địch Noãn về chỗ ngồi.

"Cái tên đáng ghét này cậu rảnh quá thì đi làm chuyện gì đó có ý nghĩa đi, suốt ngày theo tôi làm quỷ gì?"
"Tôi bắt bạn gái cũng là chuyện có ý nghĩa mà.

"
"Ai là bạn gái của cậu?!"
Lạc Kim Bối một tay chống má nhướng mày nhìn về phía cái đôi kia, lại nghiêng đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc cũng đang ngơ ngác nhìn, lên tiếng.

"Này chị dâu.

"
Niên Nhĩ Lạc hoàn hồn, cô quay đầu nhìn Lạc Kim Bối, sau đó chớp chớp mắt.

"Cậu kêu mình hả?"
"Chứ không lẽ tôi kêu đầu gối mình?" Lạc Kim Bối nhíu mày.

"! "
Lạc Kim Bối gõ gõ tay lên bàn, chán chường nhìn vẻ mặt rụt rè của Niên Nhĩ Lạc, hơi liếc mắt quá nhìn La Địch Noãn nhỏ bé đang ngồi trong lòng Điền Chính Quốc, sau đó mở miệng.

"Cái tổ hợp trai đẹp trong trường mình hình như có sở thích yêu con gái nhỏ con thì phải.

"
"Ý cậu là sao?" Niên Nhĩ Lạc nghiêng đầu.

"Đồ ngốc, nói cậu lùn đó.

"
Đừng có xát muối vào tim tôi nữa mà có được hay không vậy hả?
"Niên Nhĩ Lạc cậu nói thử xem, Kim Thái Hanh thích con gái như nào?"
Thật ra Niên Nhĩ Lạc cũng rất muốn biết, nhưng nếu vác mặt đi hỏi là lại bị cái tên kia cho tới số nữa, cô không muốn đâu.

[! ]
Lúc ra về, Phác Trí Mẫn, Mẫn Doãn Kì và Kim Thái Hanh theo thường lệ kéo xuống nhau xuống lớp của Niên Nhĩ Lạc, người tới đón bạn gái, người thì đón bạn gái tương lai.

Mẫn Doãn Kì vừa nhìn thấy Niên Nhĩ Lạc liền chạy lại một phát bế cô vào lòng, sau đó rời đi trước.

"Nhớ em quá đi mất.

"
Mẫn Doãn Kì vừa đi vừa hôn hôn lên má Niên Nhĩ Lạc, gương mặt đẹp trai toát lên sự ôn nhu ấm áp.

"Mới có 3 tiết học thôi mà?"
Niên Nhĩ Lạc ôm cổ Mẫn Doãn Kì, để yên cho hắn hôn hôn, sau đó cùng hắn đi lấy xe trong trường.

Ra tới chỗ đỗ xe dành cho xe ôtô, Mẫn Doãn Kì liền thả cô xuống, bảo cô đứng đợi hắn sau đó chạy đi lấy xe.

Niên Nhĩ Lạc ngoan ngoãn đứng vào trong góc chờ đợi.

Bỗng dưng phía sau lưng có lực đẩy, Niên Nhĩ Lạc tất nhiên không lường trước được suýt nữa thì bị ngã, may mắn được kéo lại, an toàn bảo vệ cơ thể mới vừa hồi phục.

"Xin lỗi cậu, tôi vô ý quá.

"
Cậu bạn kia đứng sau lưng Niên Nhĩ Lạc lên tiếng xin lỗi, sau đó mới bước về phía trước.

Niên Nhĩ Lạc cũng quay đầu nhìn cậu bạn kia, sau đó cơ thể của cô khẽ cứng đờ.

Cậu bạn kia cũng nhìn cô, sau đó thần sắc cậu ta ngưng đọng, không chớp mắt nhìn cô.

"Niên Nhĩ Lạc! "
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 14: 14: Bà Niên


"Niên Nhĩ Lạc! "
Niên Nhĩ Lạc nghe cậu ta gọi liền thu lại sắc mặt, cô quay phắt mặt đi không muốn chú ý tới cậu ta nữa.

Nhưng có vẻ cậu ta không muốn bỏ qua việc này liền đưa tay qua nắm lấy tay của Niên Nhĩ Lạc kéo qua, mặt đối mặt với cậu.

Quan sát một hồi, cậu ta liền nở nụ cười vui vẻ.

"Em đúng là Niên Nhĩ Lạc rồi.

"
"Ừ.

Thì sao?"
Niên Nhĩ Lạc không phủ nhận, ngẩng đầu nhìn cậu ta.

Sau đó, cô nhìn thấy sự ngây người của cậu bạn này.

Niên Nhĩ Lạc chán ghét liếc lạnh một cái, sau đó hất tay ra, lạnh nhạt đi ra khỏi chỗ đang đứng.

Mẫn Doãn Kì lúc này đã lấy xe xong, hắn nghiêng đầu nhìn ra ngoài, vừa nhìn thấy Niên Nhĩ Lạc liền nở nụ cười ngọt ngào, bước xuống mở cửa xe cho cô.

Niên Nhĩ Lạc nhìn thấy Mẫn Doãn Kì, tâm tình đang khó chịu lập tức bình ổn trở lại, cô mỉm cười chạy lại phía hắn.

"Vương phi, mời nàng lên kiệu.

"
Mẫn Doãn Kì cúi người, làm dáng vẻ hoàng tử lịch thiệp mời Niên Nhĩ Lạc.

"Anh đừng có dùng cái danh xưng này nữa mà.

Bộ anh thích phim cổ trang lắm hả?"
Niên Nhĩ Lạc vừa vào xe vừa trách móc.

Mẫn Doãn Kì đợi Niên Nhĩ Lạc vào xong cũng đi qua bên ghế lái bước vào, sau đó cười cười nhìn cô.

"Em không thấy như vậy rất tình thú hay sao?"
"! Anh nói kiệu mà ngươi bưng kiệu đâu?"
Niên Nhĩ Lạc không biết trả lời như thế nào cứ thế đánh trống lãng.

"Đợi chút anh kêu bốn người ra bê bốn cái bánh xe cho em.

"
"! "
Niên Nhĩ Lạc không còn gì muốn nói nữa.

Mẫn Doãn Kì mỉm cười, sau đó khởi động xe rồi chạy đi.

"Đi đâu đó ăn chút rồi về chịu không?"
Mẫn Doãn Kì vừa lái xe vừa hỏi Niên Nhĩ Lạc.

Niên Nhĩ Lạc bĩu môi, cô nghiêng đầu nhìn hắn, vỗ vỗ hai má mình buồn bã nói.

"Em béo lắm rồi, không ăn không ăn.

"
"Không sao đâu.

"
Mẫn Doãn Kì liếc mắt nhìn cô, sau đó dịu dàng đưa tay qua nắm lấy bàn tay, tay còn lại thì lái xe.

Niên Nhĩ Lạc cảm nhận một trận rung động nơi trái tim, cô còn chưa kịp nói lời cảm động đã bị Mẫn Doãn Kì tạt cho gáo nước lạnh.

"Cho dù em có mập như con hà mã hay con voi thì em vẫn là của anh thôi.

"
"Hay không mấy em mập lên như hà mã đi, sẽ không thằng nào cướp em khỏi anh nữa.

"
"Mẫn Doãn Kì anh đi chết đi!"
Niên Nhĩ Lạc nghiến răng hét lên, sau đó giãy tay ra khỏi tay hắn, phụng phịu quay đầu đi chỗ khác.

[! ]
Lúc hai người trở về nhà của Niên Nhĩ Lạc đã là chuyện của hai tiếng sau, cô nhìn đồng hồ, trong lòng không khỏi run sợ.

"Ba mẹ sẽ không đứng trước cửa chờ mình đó chứ?"
Niên Nhĩ Lạc xuống xe, trước ánh mắt của Mẫn Doãn Kì chầm chậm bước vào nhà.

Sau đó, một chiếc dép bay ra.

Đời mà.

"Cái con nhỏ này sao bây giờ mới chịu về?"
Bà Niên hai tay chống hông, bộ dáng hung dữ bước ra.

Niên Nhĩ Lạc lập tức muốn té xỉu, cô chạy lại chỗ Mẫn Doãn Kì, ánh mắt đáng thương cầu cứu.

Mẫn Doãn Kì nhanh chóng xuống xe sau đó kéo Niên Nhĩ Lạc ra phía sau lưng.

Bà Niên lập tức nhíu mày, hồi lâu sau bà ngạc nhiên mở to mắt, lại liếc về phía Niên Nhĩ Lạc.

"Yêu sớm hả con? Tối nay mày chết với mẹ!"
Sau đó bà nhào tới muốn bắt Niên Nhĩ Lạc nhưng lại bị Mẫn Doãn Kì ngăn lại.

"Dì ơi, dì bình tĩnh một chút, em ấy mới khỏi! "
"Nói nghe, cậu mà nói một tiếng nữa tôi không chỉ đánh một mình nó mà đánh luôn cả cậu đấy.

"
"! "
Trùm trường đứng trước mặt mẹ của bạn gái cũng phải yếu thế mà thôi.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 15: 15: Qua Ải Phụ Huynh


Trùm trường đứng trước mặt mẹ của bạn gái cũng phải yếu thế.

Tại sảnh chính của nhà họ Niên, nam thì đứng khoanh tay, nữ thì quỳ trên đất.

Trên ghế ngồi ở giữa sảnh, người phụ nữ quyền lực cầm theo cây chổi lông gà lạnh nhạt liếc nhìn hai người kia.

"Nhĩ Lạc, con có điều gì trăn trối không!?"
Niên Nhĩ Lạc ngẩng đầu, trong đôi mắt chứa đầy sự đau khổ, khóe mắt cô ngập nước, tiếng nói yếu ớt vang lên.

"Mẫu hậu, người muốn giết con ư?"
Bà Niên gõ gõ cây chổi lông gà trên đất, ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn Niên Nhĩ Lạc.

"Con đã phạm vào luật cấm của ta, con phải chết.

"
Sau đó bà Niên giơ cao cây chổi lông gà lên, muốn đánh lên người Niên Nhĩ Lạc.

Mẫn Doãn Kì không nhìn được cảnh này, hắn cuối cùng vẫn ngoan cố kéo cô lại bên cạnh mình.

Bà Niên lập tức cau mày, ném luôn cây chổi lông gà đi, không vui lên tiếng.

"Này cậu bạn trai của con gái tôi, cậu đã hứa là chơi trò chốn hậu cung thâm độc với tôi mà sao cứ năm lần bảy lượt giật ngược phạm nhân vậy hả?"
Mẫn Doãn Kì không nỡ nhìn Niên Nhĩ Lạc bị đánh, chỉ biết im lặng không trả lời.

"Bác gái muốn đánh Nhĩ Lạc thì đánh cháu cũng được ạ.

"
"Lại giở trò tình chàng ý thiếp, bà đây không ăn cơm chó!"
Bà Niên gằn giọng nói với Mẫn Doãn Kì.

Nhưng Mẫn Doãn Kì tất nhiên sẽ không ngừng lại, hắn bước tới chỗ của bà Niên, ánh mắt lạnh nhạt hằng ngày chứa đựng sự thành khẩn, mở miệng nói.

"Bác gái, cháu biết là bác không thích việc yêu đương sớm, nhưng mà cháu hứa sẽ không làm ảnh hưởng tới em ấy quá nhiều đâu, nhất là trong việc học của em ấy.

Mong bác chấp thuận bọn cháu ạ.

"
Niên Nhĩ Lạc ngơ ngác đứng một bên, trố mắt nhìn về phía Mẫn Doãn Kì và mẹ của mình.

Mới hẹn hò hai ngày dẫn người yêu về ra mắt ba mẹ, chuyện gì đây hả trời?
Nhưng từ phía này, cô không nhìn thấy được rõ bối cảnh, cũng không dám nhúc nhích, chỉ có thể ngoan ngoãn đợi Mẫn Doãn Kì.

Sau đó, cô thấy mẹ cô đứng lên.

Rồi sau đó, mẹ cô giơ tay lên.

Và cô nghĩ, tiêu rồi, người yêu mình sắp bị ăn đánh.

Vậy mà cuối cùng họ ôm nhau.

"! "
"Ta chấp nhận con là con rể tương lai của ta, mãi yêu con, bé Kì Kì.

"
Cái quần què gì zậy?
Niên Nhĩ Lạc mắt chữ A mồm chữ O không thể che giấu sự ngạc nhiên trên gương mặt nhìn Mẫn Doãn Kì.

Cô chỉ thấy mẹ cô rất vui, vỗ vỗ vai Mẫn Doãn Kì rồi sau đó vui vẻ đi lên lầu, như chưa có chuyện gì xảy ra.

Mẫn Doãn Kì nhàn nhạt mỉm cười, quay đầu nhìn Niên Nhĩ Lạc đang bất động, hắn bước tới chỗ cô, nhẹ nhàng nói.

"Vậy là qua ải phụ huynh rồi, em thấy lẹ không?"
Sắp cưới nhau hay gì mà lẹ dữ vậy cha nội?
Tất nhiên lời đó chỉ ở trong miệng Niên Nhĩ Lạc chứ chưa có nói ra, cô vẫn ngây ngốc nhìn Mẫn Doãn Kì.

Mẫn Doãn Kì nhếch môi cúi người hôn lên má Niên Nhĩ Lạc một cái, lại còn cọ cọ mũi cô rồi mới chịu rời đi.

"Anh đi nha, tắm rửa rồi đi nghỉ đi.

"
"Vâng.

"
Niên Nhĩ Lạc vẫn chưa hoàn hồn gật gật đầu, sau đó tiễn Mẫn Doãn Kì ra cửa rồi mới đi lại vào trong nhà.

[! ]
Mẫn Doãn Kì lái xe về nhà của bản thân đã thấy Lạc Kim Bối đứng trước cửa, bộ dáng lạnh nhạt như thường ngày.

Hắn bước xuống xe, để cho quản gia đem xe vào gara, bản thân bước vào nhà, cùng với Lạc Kim Bối đi vào sảnh chính.

"Mẫn Doãn Kiệt trở về rồi.

"
Lạc Kim Bối mở miệng, tông giọng không một chút cảm xúc.

Người anh trai hoàn hảo kia, cuối cùng cũng trở về.
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 16: 16: Mẫn Doãn Kiệt


Người anh trai hoàn hảo kia cuối cùng cũng trở về.

Mẫn Doãn Kiệt lớn hơn Mẫn Doãn Kì 3 tuổi, là đứa con được cả hai gia tộc Mẫn Lạc kì vọng nhất.

Anh ta từ nhỏ đã thanh cao trong sáng, ấm áp ngọt ngào, đa tài đa nghệ, lại còn học siêu giỏi, thành tích trong các kì thi luôn đứng nhất trường.

Có thể nói, vì đặt quá nhiều kì vọng vào Mẫn Doãn Kiệt, Mẫn Doãn Kì và Lạc Kim Bối dần bị lãng quên, dần dần tính cách của hai người cũng trở nên vô cùng lạnh nhạt.

Mẫn Doãn Kiệt tài năng xuất chúng, Mẫn Doãn Kì và Lạc Kim Bối cho dù có cố gắng cỡ nào cũng không bao giờ được hưởng vầng hào quang của anh ta.

Sau đó, người thì trở thành đại ca trong trường, người thì trở thành chị đại gây gổ khắp nơi.

Lại nói, Mẫn Doãn Kiệt tuy là anh cả trong nhà, nhưng thứ gì tốt của em trai, anh ta cũng đều tìm cách đoạt cho bằng được.

Ban đầu, Mẫn Doãn Kì còn uất ức đi méc ba mẹ, sau bị bỏ ngoài tai quá nhiều lần, hắn cũng không còn quan tâm nữa.

Anh ta muốn lấy thứ gì hắn cũng không muốn quản nữa.

Lạc Kim Bối đứng trước cửa phòng của Mẫn Doãn Kì tùy hứng nghịch nghịch tóc, cô nàng nâng mắt nhìn vẻ mặt vô cảm của hắn, nhàn nhạt nói.

"Lần này anh ta về sẽ không cướp đồ của anh nữa đâu đúng không?"
Mẫn Doãn Kì có vẻ không để ý cho lắm, hắn cởi áo đồng phục ở ngoài ra, sau đó nằm lên giường.

"Anh ta muốn lấy gì thì kệ anh ta, liên quan gì tới anh?"
"Niên Nhĩ Lạc thì sao?"
Thần sắc của Mẫn Doãn Kì lúc này hơi cứng đờ, hồi lâu sau hắn liền bật cười, lắc lắc đầu.

"Không đâu.

"
Lạc Kim Bối nghiêng đầu, dáng vẻ chán chường nhìn Mẫn Doãn Kì đang ngả ngớn trên giường.

"Ai biết được? Anh ta nhiều thủ đoạn như vậy.

"
"Thằng đó mà dám động đến Niên Nhĩ Lạc, nó sẽ chết với anh.

"
Mẫn Doãn Kì lạnh lẽo nói.

Có thể lấy bất cứ thứ gì của hắn, nhưng nếu động vào người yêu bé bỏng của hắn, thì đừng trách hắn ra tay tàn nhẫn.

Bữa cơm hôm đó, Lạc Kim Bối và Mẫn Doãn Kì không có xuống ăn, hai người bọn họ cùng nhau ra ngoài quán.

Cái không khí cưng con cả đó, bọn họ chịu không nổi.

Nói là ra ngoài ăn cơm, nhưng chỉ có mình Lạc Kim Bối ăn, Mẫn Doãn Kì gọi một chai rượu, cứ thế hết ly này tới ly khác.

Lạc Kim Bối nhìn dáng vẻ của anh trai, cô nàng cau mày giật lấy ly rượu của hắn, nhíu mày.

"Đừng uống nữa, còn uống là em méc Vương phi nhà anh đó.

"

Mẫn Doãn Kì nghe đến từ "Vương phi nhà anh" liền mỉm cười, hắn lấy di động ra, sau đó gọi cho Niên Nhĩ Lạc.

"Vương phi của ta, ta nhớ nàng quá.

"
Không biết đầu dây bên kia nói cái gì, Mẫn Doãn Kì liền cười híp mắt, bộ dáng vô cùng vui vẻ.

Lạc Kim Bối yên lặng ăn cơm, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì, tâm tình có chút tốt lên.

Anh trai của cô trước đây chưa từng cười rạng rỡ như vậy, cũng chưa từng thể hiện cảm xúc, trừ cô nàng và nhóm anh em của hắn, Mẫn Doãn Kì sẽ không thân thiết với bất cứ ai.

Nhưng từ khi xuất hiện Niên Nhĩ Lạc, cuộc đời lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông của Mẫn Doãn Kì bỗng tươi sáng, ấm áp sôi nổi như mùa hè vậy.

Cuối cùng Lạc Kim Bối cũng an tâm về tương lai của Mẫn Doãn Kì rồi.

Ăn cơm xong, Mẫn Doãn Kì cũng tắt máy, sau đó cùng với Lạc Kim Bối ra về.

Lần này, Lạc Kim Bối lái xe.

Mẫn Doãn Kì nhàn nhạt nhìn đường phố, ánh mắt có chút sáng rỡ, tâm tình của hắn đang rất tốt, hoàn toàn đã quên sạch chuyện buồn khi nãy.

Niên Nhĩ Lạc quả nhiên là liều thuốc rất rất tốt cho tâm trạng bất ổn của Mẫn Doãn Kì.

Lúc về đến nhà, cả hai cũng không chạm mặt Mẫn Doãn Kiệt, cứ thế đi lên lầu, sống một cuộc sống cách biệt với gia đình.

[! ]
Sáng hôm sau, Mẫn Doãn Kì sửa soạn đến trường, lúc xuống nhà rất không may mắn bắt gặp Mẫn Doãn Kiệt.

Hắn lễ phép gật đầu một cái sau đó lách qua người anh ta muốn rời đi, nhưng lại bị chặn lại.

"Gì?"
Mẫn Doãn Kì khó chịu lên tiếng.

Mẫn Doãn Kiệt khẽ lắc lắc đầu, bộ dáng không vừa lòng nhìn Mẫn Doãn Kì, nói:
"Anh đi nước ngoài mấy năm mới trở về, em cũng không có đón tiếp anh chu đáo.

"
"Mắc mớ gì tôi phải đón tiếp anh? Tránh ra!"
Mẫn Doãn Kì mất kiên nhẫn.

Lạc Kim Bối từ trên lầu đi xuống thấy anh hai và anh ba đang muốn đánh nhau thì thở dài, cô nàng bước tới nắm lấy tay Mẫn Doãn Kì kéo ra ngoài, sau đó liếc lạnh Mẫn Doãn Kiệt một cái.

"Thứ giả trân, sáng sớm làm người ta buồn nôn, cút sang một bên không là giày cao gót vào mặt liền!"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 17: Chương 17


"Thứ giả trân, sáng sớm làm người ta buồn nôn, cút sang một bên không là giày cao gót vào mặt liền đấy!"
Sau đó không đợi Mẫn Doãn Kiệt có phản ứng, Lạc Kim Bối đã nắm tay Mẫn Doãn Kì mà kéo đi.

Mẫn Doãn Kì thần sắc vô cảm, cũng không để ý sắc mặt Mẫn Doãn Kiệt đang khó coi thế nào ngoan ngoãn bước theo sau Lạc Kim Bối.

"Thằng cha đó sao mà thấy ghét quá, phải em là cho mấy đôi giày rồi.

"
Lạc Kim Bối cùng Mẫn Doãn Kì đi vào gara, tức giận nói:
"Mặc kệ đi, anh đi trước đây.

"
Mẫn Doãn Kì nhàn nhạt nói sau đó ngồi vào xe, khởi động máy rồi phóng tới trường.

Lạc Kim Bối bĩu môi, cũng ngồi vào xe của bản thân rồi chạy theo sau Mẫn Doãn Kì.

Niên Nhĩ Lạc đã vào trường từ sớm, đang cùng Lương Thy San đi ngao du trong trường.

Phác Trí Mẫn chưa tới, Mẫn Doãn Kì cũng chưa thấy mặt, hai bóng hồng đành tự chơi một mình.

"Nhĩ Lạc mình chán quá.

"
Lương Thy San buồn rũ rượi tựa lên vai Niên Nhĩ Lạc, cùng cô đi lòng vòng sân trường.

Niên Nhĩ Lạc cũng chán, cô cũng tựa lên đầu Lương Thy San, sau đó hai cô gái dính lấy nhau tiếp tục bước đi.

Đang yên tĩnh bước đi, Lương Thy San bỗng dưng ngẩng đầu dậy, đầu cô nàng đập vào mặt Niên Nhĩ Lạc khiến cho cô có chút lảo đảo.

"Nhĩ Lạc, chúng mình chơi trò chơi đi.

"
"Chơi cái gì?"
Niên Nhĩ Lạc tay ôm má oán hận nhìn gương mặt tươi tắn của Lương Thy San.

Lương Thy San cưới híp mắt, sau đó nói.

"Trò đố anh bắt được em.

"
"! "
Bộ bị khùng hả?
Lương Thy San nhìn bộ dáng không muốn tham gia của Niên Nhĩ Lạc liền nhíu mày, cô nàng thở dài hỏi.

"Chơi hay không?"
"Không chơi đâu.

"
Niên Nhĩ Lạc trả lời, cô lôi di động ra xem giờ, ước tính xem tầm mấy phút nữa thì Mẫn Doãn Kì sẽ tới.

Lương Thy San đứng bên cạnh chống hai tay ngày hông, rất không vừa lòng nhìn Niên Nhĩ Lạc, sau đó cô nàng nảy ra một ý tưởng liền vươn tay ra giật lấy di động trong tay cô, sau đó quay đầu bỏ chạy.

"Nhĩ Lạc, đố cậu bắt được mình đó.

"
"! Lương Thy San cậu đứng lại cho mình!"

Sau đó dù không muốn chơi, Niên Nhĩ Lạc vẫn phải đuổi theo Lương Thy San, chạy vòng vòng sân trường.

Theo kịch bản của tác giả thì Niên Nhĩ Lạc đang chạy bạt mạng sẽ bắt gặp Mẫn Doãn Kì vừa tới trường và cả hai sẽ ôm nhau, tình chàng ý thiếp cơm chó ngập mặt, nhưng không, bà tác giả lại thích bẻ cua.

Niên Nhĩ Lạc chạy tới góc khuất, vì không để ý tới phía trước cho nên đã vô tình tông trúng người khác, làm người ta rơi cả điện thoại.

Lại còn là loại đắt tiền nữa chứ!
"! "
Hay rồi, giờ thì bán thân đền tiền thôi.

"Mình xin lỗi, mình không cố ý đâu.

"
Niên Nhĩ Lạc ngoài cười trong thì khóc muốn lòi con mắt ra cúi người xuống nhặt điện thoại lên, cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng mặt người ta.

"Không sao đâu.

"
Bạn nam kia trả lời, lại còn dịu dàng đưa tay đỡ Niên Nhĩ Lạc đứng dậy.

Niên Nhĩ Lạc tay run run trả lại di động cho cậu bạn đó rồi quay đầu muốn bỏ chạy, kết quả lại bị người ta nắm tay kéo lại.

Rồi xong.

Bán thân đền tiền thôi.

"Mình sẽ đi làm thuê làm mướn trả tiền cho cậu, xin cậu đừng bán mình đi mà.

"
Niên Nhĩ Lạc cúi gằm mặt, nhỏ giọng nói.

Cậu bạn kia không nói gì, chỉ nắm lấy cằm Niên Nhĩ Lạc nâng lên, mặt đối mặt với cậu ta.

Niên Nhĩ Lạc nhìn thấy gương mặt này, cả cơ thể tiếp tục cứng đờ.

"Nhĩ Lạc, lần này anh xem em làm sao bỏ trốn"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 18: 18: Người Yêu Cũ


"Nhĩ Lạc, lần này anh xem em làm sao bỏ trốn.

"
Niên Nhĩ Lạc ngớ người, trong lòng lại rơi nước mắt càng dữ dội.

Má nó đụng ai không đụng mà cứ đụng mặt l*n này hoài thế hả?
Cô nhíu mày, sau đó muốn giật tay ra khỏi cậu bạn kia, giận dữ hét lên.

"Buông tôi ra!"
"Không buông.

"
Cậu bạn kia cũng không vừa, tay vẫn nắm khư khư tay của Niên Nhĩ Lạc.

Niên Nhĩ Lạc dù sao cũng là con gái chân yếu tay mềm, vóc dáng nhỏ bé, lại vừa mới hết bệnh sao có thể đấu lại cậu bạn cường tráng này được.

"Mả cha nó mày buông tao ra nha!"
"Anh không buông!"
"Không buông?"
Câu này không phải của Niên Nhĩ Lạc.

Niên Nhĩ Lạc và cậu bạn quay đầu về phía hành lang bên cạnh, phát hiện Mẫn Doãn Kì đang lạnh lẽo bước qua.

Niên Nhĩ Lạc hơi rùng mình, song vẫn cố kéo tay ra khỏi cậu bạn, nhưng vẫn bị cậu ta nắm lại.

"Anh là ai?"
Cậu bạn nhíu mày, lên tiếng hỏi Mẫn Doãn Kì.

Haha, đúng là ma mới!
Sắc mặt của Mẫn Doãn Kì càng lạnh, hắn chầm chậm bước qua, giọng nói lạnh nhạt vang lên.

"Là ông nội mày, mau buông bà nội mày ra.

"
"Cái! "
Cậu bạn còn chưa kịp nói xong đã bị Mẫn Doãn Kì giáng xuống một cú đấm, cậu ta ăn đau liền buông Niên Nhĩ Lạc ra, sau đó lảo đảo ngã xuống.

Trong những trường hợp thấy bạn trai mình cùng người khác đánh nhau, nữ nhân sang trọng quý phái sẽ la lên là "Đừng đánh nhau vì em mà.

"
Nhưng Niên Nhĩ Lạc tất nhiên không phải.

"Đánh nó đi anh ơi, đánh ch*t m* nó đi anh ơi hú hú!"
Và thế cậu bạn đó bị đánh đến cả chảy máu mũi, cho đến khi Phác Trí Mẫn cùng Lương Thy San chạy tới mới có thể can ra được.

"Mày mà còn động vào bạn gái tao một lần nữa thì răng cũng đ*o còn nghe chưa?"
Tần Hiên lau máu mũi, ánh mắt không phục liếc nhìn Mẫn Doãn Kì, lại nhìn sang Niên Nhĩ Lạc đang đứng cạnh hắn, khàn giọng hỏi.

"Em yêu cái thằng bạo lực này à?"
Mẫn Doãn Kì lại một lần nữa muốn nhào qua đánh cho Tần Hiên tơi bời hoa lá, nhưng lần này Niên Nhĩ Lạc lại ôm hắn lại.

"Được rồi mà Vương gia, chàng đừng động tay với người thiểu năng nữa mà.

"
"! "
Mẫn Doãn Kì nghe Niên Nhĩ Lạc nói sau đó mới chịu hòa hoãn một chút, hắn ôm cô vào lòng sau đó mặc kệ Tần Hiên nằm vật vạ ở đó rời đi.

Lương Thy San chống nạnh liếc nhìn Tần Hiên, lắc lắc đầu thở dài.

"Đúng là ngu ngốc, lại dám động vào bạn gái của Mẫn Doãn Kì.

Cậu bạn à, cậu sống không yên ổn được đâu.

"
Tần Hiên lồm chồm bò dậy, cũng không đáp lại Lương Thy San mà quay người rời đi, bộ dáng trông vô cùng thê thảm.

[! ]
Niên Nhĩ Lạc cùng Mẫn Doãn Kì đi lên trên lầu, đi tới lớp của cô thì hắn mới lên tiếng chất vấn.

"Thằng hồi nãy quen em à?"
Niên Nhĩ Lạc có hơi cứng đờ nhưng vẫn tiếp tục bước đi, nhẹ nhàng nói.

"Ừ.

Là người yêu cũ.

"
Lần này tới phiên Mẫn Doãn Kì cứng người, hắn hơi cau mày nhìn cô, có chút khẩn trương.

"Nó muốn làm gì em?"
Niên Nhĩ Lạc cười cười, nâng mắt nhìn Mẫn Doãn Kì, nói.

"Làm gì là làm gì chứ? Năm xưa tên khốn đó trêu đùa tình cảm của em đấy.

"
"Nhưng lúc đó trẻ trâu lắm, lớp 8 lớp 9 khùng điên chết đi được.

"
Mẫn Doãn Kì bĩu môi, hắn cúi đầu cụng trán vào má cô, thấp giọng.

"Bây giờ em lớp 10 rồi đó, hết trẻ trâu chưa?"
"! Hết rồi.

"
Niên Nhĩ Lạc trả lời.

Mẫn Doãn Kì mỉm cười hôn lên má Niên Nhĩ Lạc, vòng tay ôm cô vào lớp, vui vẻ nói.

"Tốt.

Chúng ta không phải là tình yêu khùng điên, nên em quên thằng thiểu năng đó đi cho anh biết chưa hả?"
"! Dạ ông nội.

"
Lạng quạng cả buổi vậy mà khi vào lớp vẫn chưa thấy Lạc Kim Bối tới, Mẫn Doãn Kì bắt đầu cảm thấy kì lạ rồi.

Xem xét một chút, hắn định lấy di động ra gọi cho em gái, chưa gì Lạc Kim Bối đã gọi tới trước.

"Sao chưa! "
Mẫn Doãn Kì chỉ vừa mới nói được hai từ thì bên kia đã nhanh nhảu chặn họng hắn.

"Anh ơi, em bị đụng xe.

"
Sắc mặt Mẫn Doãn Kì lập tức chuyển hóa, hắn hơi nhíu mày, còn chưa kịp lo lắng bên kia đã nói tiếp.

"Em đụng trúng chân mệnh thiên tử của đời em rồi, quá tuyệt.

"
 
Trùm Trường Thích Tôi
Chương 19: 19: Anh Sai Rồi


"Em đụng trúng chân mệnh thiên tử của đời em rồi, quá tuyệt.

"
Chuyện là sáng hôm đó sau khi Mẫn Doãn Kì phóng xe đi trước, Lạc Kim Bối cũng chạy theo sau.

Giữa đường cô nàng muốn ghé mua trà sữa nên đã bẻ lái sang đường khác.

Và sau đó, là bị một chiếc xe khác tông trúng.

Lạc Kim Bối đập đầu vào vô lăng, trán đỏ lên một mảng, cô nàng nhíu mày, thầm nguyền rủa chiếc xe khốn kiếp kia.

Chủ nhân của chiếc xe kia bước xuống sau đó hấp tấp chạy qua, mà bản thân Lạc Kim Bối đã cầm sẵn giày cao gót trong tay.

Nói chuyện láo là vào đầu liền.

Cậu trai gõ gõ cửa kính, Lạc Kim Bối lạnh nhạt liếc qua sau đó từ từ hạ cửa xe rồi cô nàng bỗng chốc ngây người.

Là Kim Thái Hanh!
Kim Thái Hanh thấy gương mặt của Lạc Kim Bối cũng có chút ngạc nhiên, bởi bản thân đã lỡ tông trúng xe của em gái đại ca rồi.

"Anh xin lỗi nhé, em không sao chứ?"
Lạc Kim Bối đương nhiên không sao, chỉ va chạm nhẹ thôi nên cô nàng vẫn ổn, tuy nhiên bây giờ cô nàng không muốn ổn.

"Khi nãy em bị đập đầu, bây giờ đầu có chút đau.

"

Kim Thái Hanh nghe xong lập tức nhíu mày, anh mở cửa xe của Lạc Kim Bối ra sau đó ôm lấy cô nàng rồi bế cô qua xe mình, bản thân gọi xe cứu hộ đến đem xe của Lạc Kim Bối đi.

[! ]
"Vậy là giờ em đang trong bệnh viện à? Đập đầu có đau không?"
Mẫn Doãn Kì thở hắt ra, thấp giọng hỏi Lạc Kim Bối.

"Không sao, em ổn mà.

Đầu hơi đau chút nhưng hết rồi.

À mà anh xin phép cho em với Thái Hanh đi, bọn em nghỉ học hôm nay.

"
Lạc Kim Bối nói qua di động, sau đó không đợi Mẫn Doãn Kì nói thêm gì liền tắt máy.

Niên Nhĩ Lạc ngẩng đầu nhìn Mẫn Doãn Kì, cô lo lắng hỏi.

"Kim Bối cậu ấy sao thế?"
"Không gì đâu, nó lỡ va vào tình yêu thôi.

" Hắn trả lời.

"! "
Mẫn Doãn Kì véo véo má của Niên Nhĩ Lạc, hài lòng x0a nắn một hồi rồi mới ngưng lại, sau đó tạm biệt cô rồi đi về lớp.

Chuông reo, giờ vào học bắt đầu.

Giáo viên vào lớp, theo sau lại có thêm một bạn học sinh mới.

Niên Nhĩ Lạc một tay chống mà không để tâm lắm, chỉ có Lương Thy San trố mắt nhìn lên.

"Cậu ta! "
Nói được đoạn, cô nàng lại ngây người.

Niên Nhĩ Lạc vẫn không quan tâm tiếp tục nghịch nghịch móng tay.

Giáo viên trên bục giảng nhìn về phía lớp, sau đó nâng tay chỉ về cậu bạn học kia, mở miệng nói.

"Đây là học sinh mới của lớp mình, tên Tần Hiên, các em nhớ giúp đỡ bạn nhé.

"
Niên Nhĩ Lạc cảm thấy cô bị điếc rồi mới nghe nhầm tên bạn mới thành Tần Hiên, sau đó cô ngẩng đầu, cũng cảm thấy mắt mình bị mù rồi mới nhìn thấy bạn mới này giống Tần Hiên.

Tần Hiên ngay khóe môi có vết rách, trên sống mũi cao thẳng cũng có thêm vết trầy xước, bộ dáng cà lơ phất phơ nhìn kiểu nào cũng cuốn hút khiến cho các bạn nữ trong lớp không khỏi trầm trồ.

"Đẹp trai quá đi mất.

"
Đẹp cái con khỉ! Tra nam chết tiệt.

Hình như Tần Hiên cũng đã phát hiện ra Niên Nhĩ Lạc, cậu liếc mắt nhìn cô, sau đó lại ngây người.

"Tần Hiên, em ngồi ở cuối lớp nhé.

"
Giáo viên chỉ tay về phía cuối lớp, là chỗ sau lưng La Địch Noãn và Lạc Kim Bối.

Tần Hiên ngoan ngoãn vâng một tiếng sau đó đi xuống lớp, lúc đi ngang qua bàn Niên Nhĩ Lạc còn nhìn cô một cái mới chịu đi.

Niên Nhĩ Lạc đau khổ gục xuống bàn, khóc trong lòng nhiều chút.

Bà nội cha nó mắc cái gì phải học chung lớp với người yêu cũ thế hả?
[! ]
Ra chơi, La Địch Noãn bị Điền Chính Quốc kéo đi mua sữa chuối, Lương Thy San thì cùng Phác Trí Mẫn đi dạo sân trường, còn Niên Nhĩ Lạc cũng sửa soạn lên lớp của Mẫn Doãn Kì.

Nhưng bị tên quỷ kia chặn lại.

"Bị đánh chưa đã à?"
Niên Nhĩ Lạc ngẩng đầu nhìn Tân Hiên, lạnh nhạt nói.

Tần Hiên thở dài, muốn vươn tay ra nắm lấy tay cô nhưng không dám, cậu mím môi, buồn bã nói.

"Ít nhất cũng để anh nói với em một câu đi.

"
"Hết một câu rồi, tôi đi trước.

"
Niên Nhĩ Lạc nói xong thì muốn bỏ đi lại bị Tần Hiên kéo lại đè x uống ghế.

"Nhĩ Lạc, anh sai rồi.

"
"Sai cũng kệ mẹ mày.

"
"! Nhĩ Lạc, em nghe anh nói đi mà.

" Tần Hiên rầu rĩ.

Niên Nhĩ Lạc tất nhiên không muốn cùng tên này nói chuyện, cô giãy dụa muốn thoát khỏi cậu ta nhưng cuối cùng vẫn bị nắm lại.

"Năm đó trẻ người non dạ, anh đã trêu đùa em, anh sai rồi.

" Tần Hiên phát hoảng nói.

"Liên quan cái gì đến tôi chứ hả?" Niên Nhĩ Lạc oán hận nhìn cậu ta, lại không ngừng giãy dụa muốn thoát.

Tần Hiên không nhịn được nữa, cậu ta vươn tay ôm Niên Nhĩ Lạc đang vung chân tay loạn xạ vào lòng, tha thiết nói.

"Anh thích em, Niên Nhĩ Lạc anh thích em.

"
Niên Nhĩ Lạc thật muốn buồn nôn, nhưng cũng chưa kịp chửi bới Tần Hiên, ngoài cửa lớp đã vang lên tiếng bàn ghế bị đá ngã.

"Nói mày một lần mà mày còn lì, hôm nay mày ch*t m* mày với tao!"
 
Back
Top Bottom