Ngôn Tình Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 60: Chương 60


Mạc Thiên Mộc ngồi vào xe sung sướng vì cuối cùng cậu cũng đã thi xong không còn áp lực đè nặng nữa cậu ,
- " Cuối cùng kì thì này cũng kết thúc! thi lại lần nữa sao thấy mệt quá !"
Anh ngồi bên cạnh nghi hoặc ,
- " Thi lại lần nữa là sao ?"
Thấy mình đã quá sung sướng và thoải mái mà quên rằng có người bên cạnh.

Thiên Mộc cố gắng giải thích để anh không phản hiện ,
- " À! thì em vừa thi 12 giờ lại thì tốt nghiệp nên không phải lần nữa chứ gì !"
Âu Dương Doãn Thần nhìn cậu đầy nghi ngờ nhưng nghe cậu nói có lí liền bỏ qua suy nghĩ vu vơ của mình.

Vì muốn bù đắp lại thời gian hai người bận rộn anh đã cố lên một kế hoạch ăn tối với cậu ,
- " Tối mai em có rảnh không ?
Mạc Thiên Mộc băng khoang nhưng vẫn không thắc mắc nhiều ,
- " Tối mai em đi chơi lớp mất rồi! có việc gì sao anh !"
Dù hơi buồn nhưng anh vẫn cố gắng tỏ ra không có chuyện gì nhìn về phía trước,
- " Anh định hẹn em cùng đi ăn tối nhưng em bận thì chúng ta hẹn ngày khác cũng được !"
Nhìn ánh mắt lươn buồn đầy tiếc nuối của anh ,
- " Vậy ngày kia được không anh ?"
Anh gạt bỏ nổi buồn mà vui vẻ nhìn cậu ,
- " Được! nhưng em phải bù đắp cho anh đó !"

Ánh mắt dịu dàng nhìn anh đang nghiêm túc lái xe cậu thật sự cảm thán với sự soái ca của anh đúng là người đàn ông đẹp khi nghiêm túc có khác.

Trong vô thức trả lời anh ,
- " Anh muốn gì cũng được !"
___________________________________
Tại nhà cậu
Vì một tháng lo ôn thi mà ngày ngày cậu phải học tập đâm đầu vào sách vở không ăn không ngủ nên bây giờ cậu phải ngủ bù.

Tiếng chim chóc líu lo bay nhảy khắp nơi những tiếng xe cộ chạy ngoài đường cùng những chiếc trò chuyện của những hàng xóm xung quanh.

Nhưng trong một căn phòng tối chỉ len lói một ánh sáng nhỏ từ cây đèn ngủ.

Cốc! cốc! cốc
Tiếng ngõ cửa của một ai đó làm có không khí im lặng trong căn phòng tối ,
- " Cậu chủ! cậu dậy chưa! !"
Nhưng đáp lại bà chỉ là sự im lặng không một tiếng trả lời bà liền mở cánh cửa bước vào bên trong kéo rèm cửa.

Chiếc rèm cửa mở ra những tia ánh sáng ban mai chiếu thẳng vào trong phòng làm xua tan đi bóng đêm.

Ánh sáng chiếu sáng vào bên trong một bóng dáng thiếu nữ đang nằm trên chiếc giường êm ái vẫn chìm vào giấc ngủ nhưng vì bị ánh sáng chiếu thẳng vào mắt liền tỉnh giấc.

- " Cậu chủ dậy đi! bà chủ về rồi! bà chủ muốn gặp cậu ! cậu mau xuống đi !"
Trong cơn mê mang nửa tỉnh nửa mơ nghe thím An gọi dậy cậu liền đi vào vscn rồi đi xuống.

Bước xuống cầu thang trong cơn mơ màng hỏi ,
- " Mẹ gọi con có việc gì không mẹ ?"
Liễu Như Thu nhìn cậu còn mơ ngủ bà nhìn sang chiếc ghế bên cạnh ,
- " Con coi ai đến thăm con này !"
Lúc này cậu mới tỉnh táo hẳn nhìn sang chiếc ghế bên cạnh khuôn mặt cậu căng cứng hẳn ,
- " Sao ông ta lại ở đây !"
Mạc Gia Hưng nhìn đâu đầy lo lắng sợ cậu sẽ tức giận sẽ phẫn nỗ đuổi ông ra nhưng ông không bỏ cuộc,
- " Ba đến thăm con không được sao ?"
Mạc Thiên Mộc nghe cậu nhíu mày tỏ ra chán ghét ,
- " Ông nói thẳng vấn đề đi !"
Ông lo lắng nhìn cậu rồi mỉm cười nhìn cậu nói ,
- " Ba đến đưa hai mẹ con đi chơi không được sao ?"

Liễu Như Thu ở bên cũng giúp ông một tay ,
- " Gia đình mình lâu lắm chưa đi đâu chơi rồi! hôm này đi đi con !"
Mạc Thiên Mộc đứng đó chỉ biết thở dài nhìn ông bà ,
- " Vậy đi bây giờ luôn hả mẹ !"
Liễu Như Thu vui vẻ đầu còn ông vì cậu đồng ý đi chơi cùng ông nên ông rất vui vẻ ,
- " Vậy chúng ta ra nhà hàng ăn sáng rồi đi chơi được không ?"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy gật đầu đồng ý vừa định đi lên thay đồ đi chơi thì bị ông kéo lại đưa ra một chiếc hộp quà nhỏ ,
- " Con có thể mặc nó đi được không ?"
Cậu vẫn nhận món quà nhưng lại không trả lời ông mà bỏ lên phòng.

Khi cậu đã bước vào phòng mở hộp quà ra bên trong là một chiếc váy trắng được thiết kế tinh sảo nhưng cũng rất giản dị.

Cậu chỉ biết thở dài nhìn vào chiếc váy trước mặt ,
- " Tại sao đến bây giờ ông mới chịu quay đầu chứ! nếu quay đầu sớm hơn có lẻ !.

Em ấy đã hạnh phúc rồi!"
! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !.

.

15 phút sau
Hai ông bà bên dưới không biết nói gì không khí cũng dành căng thẳng hẳn thì tiếng bước chân vang lên làm cho hai ông bà ông tự chủ được mà nhìn lên phía trên.

Đập vào mắt ông bà là hình ảnh một thiếu nữ trong bộ váy trắng thướt tha khuôn mặt trong sáng thuần khiết của những thiếu nữ ban mai.

Mái tóc được thả ra bòng bền trong gió cùng với chiếc váy trắng được thiết kế tinh sảo đã nhằm tôn lên sự trong sáng thuần khiết và không kém phần xinh đẹp.

Mạc Gia Hưng đứng hình nhìn con gái xinh đẹp của mình.

Còn bà thì đã nhân chan chạy tới quay cô một vòng cảm thán ,
- " Đẹp quá! không hổ danh là con gái mẹ !"
Bây giờ Mạc Gia Hưng mới tỉnh táo lại nhìn cậu đầy khen ngợi ,
- " Đúng là con gái ba! rất xinh đẹp !"
Mạc Thiên Mộc vui vẻ quay một vòng nhìn hai ông bà mỉm cười ,
- " Tất nhiên rồi! vì bố mẹ vừa đẹp trai vừa xinh đẹp thế này mà !"
Hahahaaa
Hai ông bà cười lớn nghe cậu khen , bây giờ bọn họ thật sự giống một gia định như bao nhiêu gia đình khác vậy thật ấm áp biết bao nhưng càng mong ước lại càng sợ hãi sợ nó chỉ là một giấc mơ sẽ ngay lập tức biến mất ! nhưng sợ nhất chính là gia đình hạnh phúc lúc bây giờ lại là một vở kịch mà thôi.

Mạc Thiên Mộc dù vui vẻ đến mấy nhưng bên trong cậu luôn tồn tại sự sợ hãi ,
" Nếu đây chỉ là một vở kịch ! một trò đùa của ông! thì mong vở kịch này mãi mãi đừng bại lộ nếu không!.

!"
Khuôn mặt vô cảm nhìn ông đầy lạnh lùng nhưng khi ông quay lại nhìn cậu Thiên Mộc lật như bánh tráng mỉm cười nhìn ông nhưng trong lòng lại lạnh băng ,
- " Nếu không tôi không tha cho ông đâu !"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 61: Chương 61


Chiếc xe băng băng trên con đường lớn thân quên nhưng hôm này lại trở nên xa lạ.

Chiếc xe ô tô chạy nhanh trên con đường lớn nhộn nhịp đầy xa hoa bậc nhất.

Lúc này con đường tất nghẽn lại một lần nữa chạy một cách dễ dàng! ba con người tưởng chừng như không thể đoàn tụ trở lại thành một gia đình vui vẻ lại cười nói như chưa từng có gì.

Tiếng nói chuyện vui vẻ không biết từ bao giờ thời gian lại ngắn như thế vậy mà đã đến nhà hàng rồi.

Hai mẹ con cậu đưa vào nhà hàng trước còn ông đi đậu xe.

Mạc Thiên Mộc đeo khâu trang cùng đôi kính râm vuông nhưng không thể nào phong ánh được nhan sắc của cậu.

Hai mẹ con cậu bước vào phòng vip được đặt trước , một lúc sau Mạc Gia Hưng cũng đi vào.

Liễu Như Thu cũng đã gọi món cho ông rồi vì dù gì cũng ở bên nhau hơn 20 năm nên bà biết ông thích gì và không thích gì.

Mạc Thiên Mộc nhìn ông lo lắng ,
- " Ba có sao không? Sao người ba chảy nhiều mô hôi thế !"
Ông nhìn cậu lo lắng cho ông lòng mát dạ biết bao nếu không phải lúc đi đổ xe ông ta nhìn thấy cảnh con đàn bà lăng loằng đó đi cùng người đàn ông khác không tức muốn nổ máu chứ kể đến cái sừng mà bà ta cho ông nhưng ông phải cố nhịn để giáng một đòn nặng hơn lên người bọn họ khiến bọn họ phải mất hết tất cả và phải trả giá cho những gì bọn họ đã làm với con gái ông ta.

Mạc Thiên Mộc nhìn ông đầy khó hiểu nhưng vẫn thuận tay lấy khăn lau đi những giọt mồ hôi trên trán ông.

Nhìn đứa con gái mà mình từng ghét bỏ từng kì thị mà đau lòng ,
- "Ba không sao con mau vào ăn thôi !"
Ánh mắt ngây thơ nhìn ông gật đầu lia lịa ,
- " Dạ ! Ba cũng ăn đi ạ !"
Nhìn đứa con gái ngoan hiền mà lòng ông thật nhói biết bao.

Ông vừa ăn vừa nhìn đứa con gái bên cạnh mà bật cười nếu lúc trước ông không trọng nam khinh nữ có lẽ con gái ông đã sống một tuổi thơ hạnh phúc rồi.

Nhìn cậu ăn ông lại thấy con miệng biết bao.

- " Ba nhất định sẽ bù đắp mọi tội lỗi của mình ! đối với con và bà ấy! chỉ xin con đừng hận ba !"
Sau nghĩ dùng bữa sáng xong Mạc Gia Hưng đưa hai mẹ con cậu đến khu vui chơi mời mà cậu hằng mong ước.

Thiên Mộc chạy lại nhìn xung quanh hỏi

- " Mẹ ơi! đây là trò gì thế mẹ! còn đây nữa! !"
Nhìn cậu vui vẻ chạy nhảy nô đùa như những đứa trẻ lòng ông đau nhói vô cùng ,
- " Là cậu trượt nước đó con! còn cái kia là tàu lượn siêu tốc! !"
Liễu Như Thu nhìn con gái bà vui vẻ lòng bà cũng thắn lại có lẽ vì quá để ý đến ông và công việc mà bà đã quên đi đứa con gái bé bỏng của mình chắc.

Bà chưa từng đưa cậu đi đâu chơi hay kể cả du lịch ngày ngày bù đầu vào công việc.

Hai ông bà nhìn cậu chảy nhảy hỏi từng những trò chơi mà kể cả những đứa trẻ nhỏ tuổi đã biết còn cậu thì chưa bao giờ được biết đến.

Nhưng vì cậu hai ông bà vui vẻ mỉm cười không khóc cậu cũng biết điều đó không hỏi mà chảy nhảy quanh họ rồi thử chơi những trò chơi ,
- " Ba ơi! con muốn chơi trò đó !"
Ba gật đầu đi mua vé cho cả gia đình còn bà chảy lại lâu mồ hôi cho cậu ,
- " Không cảnh thận kẻo té !"
Cậu gật gật đầu rồi mỉm cười tươi,
- " Dạ !"
Cậu được ba mẹ cậu đưa đi chơi tất nhiều trò chơi trong khu vui chơi nhưng lại không thấy mệt nhưng vì thời gian không cho phép cậu chỉ có dừng lại mà thôi.

Mạc Gia Hưng nhìn thấy cậu buồn vì phải về ông không ngừng an ủi ,
- " Lần sau ba lại đưa hai mẹ con đi chơi nữa mà! con đừng buồn!"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy nhìn ông hớn hở ,
- " Vậy ba nhớ giữ lời đó !"
Ông nhìn cậu vui vẻ trở lại liền đưa tay ra ,
- " Vậy chúng ta móc méo !"
Mạc Thiên Mộc móc méo tay với ba cậu xong vui vẻ nhìn hai ông bà cười ,
- " Hôm này là con vui rất trong cuộc đời! chỉ mong ngày nào cũng như vậy ba mẹ nhỉ !"
Bà nhìn cậu không ngăn được nước mắt lăn dài xuống đôi gò má ông nhìn cậu lòng đầy chua sót tim như muốn nức ra ,
- " Xin lỗi! là tại ta quá ít kỉ mà quên đi con !"
Cậu cố gắng không khóc mà đi về phía trước ánh mắt nhìn về xa xăm ,
- " Có phải chị quá ít kỉ không ?"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 62: Chương 62


Không biết vì sao nhưng hôm nay lại là ngày cô vui nhất từ khi sinh ra có lẽ vì cô chưa bao giờ có được sự quan tâm của ba mẹ chăng .
Dù không phải lần đầu tiên nhưng đây lại là lần đầu tiên Vô Ngọc thấy ấm cúm như vậy .
Lúc trước cô chưa từng được trải qua cảm giác đi chơi cùng gia đình là như thế nào...thật trớ trêu .
Dù cô được nhiều người ngưỡng mộ và ao ước được trở nhanh nhưng họ làm sao biết được mặt trái của sự giàu có chứ .
Từ nhỏ vì là con một mà bị ép phải trở nên hoàn hảo không có một nhược điểm mà điên cuồng học tập ngày đêm nhưng những người khác lại coi đó là tất nhiên vì Vô Ngọc có gia đình giàu có như vậy mà không lại đàm tiếu tôi mua điểm...thật nực cười.
Cô ngày ngày cố gắng phấn đấu mà không một ai công nhận nó ...ngày ngày Vô Ngọc còn phải nhìn bộ mặt giả tạo của những người xung quanh.
Lớn lên Vô Ngọc nắm trong tay quyền lực tối cao...!và tiền tài nhưng cô chưa bao giờ biết thế nào là tình thương thế nào là mẫu tử.

Thật nực cười đúng không ?
Ba mẹ cô ngày ngày đều phù đầu vào công việc không quan tâm đến cô .
Một năm ba mẹ cô chỉ về nhà ba lần mỗi lần chỉ ở lại 2 ngày .
Cũng vì vậy mà cô dần dần quen với sự cô đơn lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình .
Ngày qua ngày cô dần mất đi mục đích sống...cô đã từng muốn hỏi chính mình sống vì điều gì ...cô cũng không biết !
Dần dần cô lại sợ bóng tối sợ sự cô đơn lạnh lẽo trong chính ngôi nhà của chính mình ...!không ai quan tâm cô không ai cầm cô nữa...nhiều đêm vì quá uấn ức cô bật khóc nức nở nhưng cố gắng không phát ra tiếng động.
Nhìn ba mẹ của những bạn bè khác được ba mẹ đưa đón được đi họp cô thật ghen tị với họ còn ba mẹ cô thì lại chưa bao giờ đưa đón hay họp cho cô dù một lần .
Mỗi lần đi họp đều là quản gia đi thay cô ...cô buồn chứ !
Nhưng cô không bỏ cuộc vẫn ngày ngày cấm đầu vào sách vở chỉ mong một ngày ba mẹ cô chịu quay lại nhìn cô chỉ là một lần .
Nhưng điều đó chỉ có thể là ảo tưởng là giấc mơ của cô mà thôi !
Cô ngày ngày cố gắng cắm mình vào sách vở chỉ mong ba mẹ để ý cô dù chỉ là một chút thôi cô cũng vui rồi...vì vậy cô dặn mình phải cố gắng hơn nữa đến cả khi bị bệnh cũng phải đi học .
Nhưng họ không biết họ không công nhận sự cố gắng của cô !
Có lúc cô giáo gọi điện cho ba cô vì cô không đi học ba cô liền bay từ nước ngoài về đánh tôi nhừ tử còn phải nhập viện trong đêm...nhưng sao ông ấy chưa từng hỏi tại sao tôi lại không đi học chứ ...!
Ông ấy chưa từng hỏi tại sao...dù sao cô cũng là con ông mà...tại sao chứ...cô thật sự đã sai sao ...

Cô cố gắng không ngừng là vì ai chứ...tại sao ông ta lại đối sử với cô như vậy ...!ông ta có biết cô vì kiệt sức mà mà ngất đi không ? Ông có biết cô phải một mình lẽ lõi nằm ở bệnh viện truyền nước mấy tiếng không ? Ông có biết cô vì ông mà đã mấy ngày không ngủ không ? Hay là ông chưa từng quan tâm cô !
Cô chỉ muốn nghe ông hỏi "- Con có sao không ? Tại sao con không đi học ?" thật khó như thế sao .
Có lẽ cũng nhờ trận đánh đó mà cô dần bỏ cuộc cô không còn muốn sự chú ý từ họ nữa không cần sự quan tâm nhỏ nhoi mà họ dành cho vô của .
Cô dành sống khép kính hơn không còn dáng vẻ vui đùa của những bạn bè cùng trang lứa nữa cô trầm tính và hứng nội hơn không còn muốn tiếp xúc ai nữa.
Đến khi cô trùng sinh vào cơ thể của em gái cô , Vô Ngọc cứ nghĩ nó giống cô sống trong một gia đình tan vỡ bị bỏ rơi không ai quan tâm nhưng cô đã sai ...dù ba mẹ em ấy li thân nhưng em ấy vẫn có tình thương của mẹ còn cô thì không.
Cô thật sự ngưỡng mộ nó ...sao nó lại có được thứ tình cảm mà cô mãi mãi không có được còn nó lại có chứ ...tại sao thứ cô dùng cả tuổi thơ để ao ước nó chỉ cần quay đầu lại mà thôi .
Tại sao chứ...tại sao...
Hay cô đã bỏ quen gì chăng .
Cô thật sự ngưỡng mộ nó có tình thương của mẹ sau lại có thêm thương của ba còn cô ...lại không có gì ...thật là nực cười đúng không.
Bây giờ co mới hiểu tại sao lần đầu tiền hai người gặp nhau nó lại nói ,

" Em sẽ cho chị thứ chị muốn !"
Thì ra là thứ này nhưng cô vẫn sợ ...sợ rằng họ sẽ phát hiện ra cô không phải Thiên Mộc có phải họ sẽ hận cô ...sẽ đuổi cô đi rồi mắng chửi cô...
Nhưng cô không muốn nói dối cô thật sự không muốn...!nhưng lòng tham của người thiếu tình thương như cô không cho phép mình nói ra ...có phải cô tệ lắm không ?
Cô có tất cả nhưng thứ gọi là tình thương cô lại chưa bao giờ được cảm nhận .
Cô không hận họ tại sao lại không công nhận sự cố gắng của cô...cô cũng không hận họ sao lại không quan tâm cô ...!nhưng cô chỉ hận bản thân mình ...
Sao không giữ được họ .
 
Back
Top Bottom