Ngôn Tình Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 40: Chương 40


Mạc Thiên Mộc tiến về phía trước cố ý tỏ ra lo lắng cho cô ta mà nói với mọi người ,
- " Mọi người ! Hãy...hãy tha cho...cho em gái tôi đi mà ! Lỗi...lỗi đó cũng đâu...đâu phải do...em đấy đâu gây ra đâu !"
Mọi người nghe vậy vẫn ngừng lại nhưng cơn tức giận vẫn không thể che lấp đi hay lắn xuống được ,
- " Cậu bé ! Cậu hiền quá rồi !"
- " Đúng vậy ! Anh nhỏ ! Loại người như cô ta đang ra phải chết đi thì hơn !"
Mạc Hi bị bọn họ tống đồ vào người làm cho bộ đồ cô ta đang mặc thật hôi hắm còn nằng nặc mùi tân của trứng sống
Nhưng những điều này không đáng là gì thứ mà khiến cô ta không khỏi ghê tởm chính mình đó chính là thân phận...thận phận của mẹ mình....tiểu tam giật chồng người khác .
Cô ta đường đường là tiểu thư cành vàng lá ngọc mà lại bị thân phận tiểu tam của mẹ mình mà lại bị chà đạp bị chửi rủa nhục nhã thế này ,
- " CÚT...Cút hết cho tôi ! "
Áaaaaaaaa
Mạc Thiên Mộc nghe liền tỏ ra lo lắng hơn cậu tiến lại gần cô ta nói ,
- " Em có sao không ! Đều tại anh cả ! Nhưng....."

Lời nói đó càng ngày càng nhỏ dần từ lo lắng lại trở thành cảnh báo đối phương vẫn là khuôn mặt lo lắng đó nhưng bây giờ lại xuất hiện một nụ cười tà độc trên môi ,
- " Những thứ cô bây giờ chịu vẫn chưa đủ đâu ! Cuộc chơi mới bắt đầu ! Các người hãy tận hưởng những gì cô đang có đi ! Vì tôi...sẽ lấy hết tất cả !"
Mọi người nghe vậy chỉ biết giải tán đi mà thôi cơn tức giận chỉ lặn xuống đi mà thôi .
Bây giờ Mạc Thiên Mộc mới hạ giả được đôi phần nhưng đêm này cô ta sẽ phải chịu nhục nhã hơn nữa ,
" Cô cứ chờ đó !"
Nhưng Mạc Hi làm sao có thể bỏ qua chuyện này được chứ cô ta nhân lúc Thiên Mộc quay lưng đi liền lấy một chiếc lọ hoa đằng sau định đánh lén cô nhưng chưa kịp đánh đã bị ôm trọn cú đạp mạnh liền ngã xuống sàn .
Áaaaaaaaa
Âu Dương Doãn Thần ôm trọn cơ thể cậu che chở như muốn che chở một người con một người tình vậy .
- " Cô nghĩ cô là ai mà DÁM !"
Mạc Hi bị đạp liền ngã xuống sàn không những thế còn bị các mảnh vỡ của bình hoa rơi làm cho sước mặt .
Nhưng cô ta vẫn không chịu thua cô gắng phân minh cho chính mình,
- " Không...!không phải em ! Anh...!!"
Chưa kịp nói một luồng khí lạnh phát ra làm cho ta rùng mình kèm théo đó là một đôi mặt của một con thú dữ hiện lên không còn dịu dàng không còn ấm áp nữa mà thay vào có là một con quỷ dữ đội lốt người khiến cô ta phải im bật .
Cô ta biết mình đã sai sai khi chọc giận Doãn Thần nhưng vẫn không chấp nhận nổi vì sao...vì sao cậu ta được anh ấy quan tâm lại ấm áp dịu dàng với một minhg cậu còn cô thì không chứ ,
- " Âu...Âu tổng không phải...như ngài nghĩ đâu !"
Nhưng anh lại không quan tâm những lời giải thích của cô ta mà chỉ quan tâm đến Thiên Mộc từ ánh mắt đến tâm trạng đều thay đổi khi nhìn về phía cậu Thiên Mộc .
Doãn Thần nhẹ nhàng lấy tay mình ôm lấy người cậu , Mạc Thiên Mộc cùng không ôm ra vì cậu muốn...!muốn cho cô ta phải biết rằng cô ta không phải cái thá gì cả...kể cả mẹ cô ta .
Nhưng đột nhiên cơ thể của Thiên Mộc bỗng nhiên bị nhấc bỗng lên khiến cậu không tự mà kêu
- " A !"
- " Bỏ...bỏ cháu xuống !"
Âu Dương Doãn Thần không nói gì nhẹ nhàng bế cậu ra khỏi cửa bên dưới là những mảnh vỡ của bình thủy tinh .
Mạc Thiên Mộc cũng nhận ra điều đó nên không còn dẫy dụa nữa cậu chỉ biết chui đầu vào ngực anh để không ai nhìn thấy .

Trong lúc bước ra Âu Dương Doãn Thần không quen quay lại nói với ánh mắt lạnh lùng
- " Lần sau cô còn giám đụng đến BẢO BỐI của tôi...thì cô chếttttt chắc !"
Âu Dương Doãn Thần cố gắng nhấn mạnh hai từ bảo bối để cho cô ta biết rằng cậu là người của anh cô ta mãi mãi sẽ không bao giờ có thể sánh ngang với với cậu được .
Hai người đã đi xa cô ta mới chập chững đứng lên khuôn mặt đầy tức giận mà không ngăn được hành động tiếp theo của mình nhưng cô vẫn cố gắng nhịn vì đây là trung tâm thương cũng là nơi đông người nên cô vẫn phải nhịn .
- " Không thể nào !"
_____________________________
Xe ôtô lăn bánh chợt ngừng lại ở trước cổng một biệt thự nguy nga một người thanh niên trên thân toàn bộ đồ đen như càng tô đen cho sự lạnh lùng trên khuôn mặt trên tay còn bế thêm một thanh niên nhỏ nhắn với khuôn mặt phi giới tính .
Trước cửa hai hàng người hầu đã đứng đó không biết chờ anh từ khi nào đứng trước chỉ đạo là bác quản gia , họ định cúi đầu vào thì đột nhiên người thanh niên đó lại lấy tay phất đi như ý chỉ dừng làm ồn .
Nhìn thấy vậy hai hàng người hầu im bật chỉ có quản gia đi đến nói nhỏ ,
- " Cậu chủ ! Bà chủ đến thăm !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy thì liền bế cậu đi vào trong không nói gì .
Đột nhiên một giọng nói vang lên làm cho sự im lặng trong nhà dần biến mất ,
- " Mày giờ mới biết vác mặt đến đây....!!"
Chưa kịp nói đến cậu bà đã phải sững người vì cảnh trước mặt ,
" Không phải con trai mình không thích ai dựng vào sao !"

" Sao giờ nó lại bế....!!"
Chưa nghĩ xong một giọng nói nhỏ vang lên ,
- " Ư !"
Âu Dương Doãn Thần nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn xuống cậu liền thấy khuôn mặt của cậu đã nhăn lại đầy khó chịu .
Thấy vậy Doãn Thần khoan dung nhẹ nhàng nói ,
- " Không sao...!ngủ đi ! Bảo bối !"
Nghe vậy Mạc Thiên Mộc cũng thản nhiên ngủ thiếp đi không còn nhơn mặt nữa .
Mẹ hắn Chu Mạc Hi đứng bên cũng phải bàng hoàng về con trai mình là anh .
" Người...!người này không phải Thiên nhi sao !"
" Sao ...sao nó thể đối với thằng bé ấm áp lạ thường thế !"
" Đừng...đừng nói là....!!".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 41: Chương 41


Nhưng những suy nghĩ đó đều bị Chu Mạc Hi nhanh chóng bỏ đi ý định đó ,
- " Chắc mình suy nghĩ nhầm !"
Âu Dương Doãn Thần liền không nói gì mà bế Thiên Mộc đi lền phía trên lầu rẽ vào phòng của anh chứ không phải phòng khách rồi mới bước xuống.

Âu Dương Doãn Thần nhăn mặt hỏi :
- " Sao hôm này , mẹ lại đến đây !"
Chu Mạc Hi nhăn mặt có chút tức giận nói ,
- " Ta tới đây cần hỏi ý kiến của con sao ! Cái thằng này !"
Âu Dương Doãn Thần vẫn bước xuống rồi lại đi đến ngồi bên chiếc ghế sô pha nói ,
- " Mẹ biết ý con không phải như thế mà !"
- " Nhưng mẹ đến này có việc gì sao ! Vào chủ đề chính đi !"
Chu Mạc Hi nghe vậy liền không vòng vo nữa mà nói thẳng vào vấn đề chính nói ,
- " Khi nào con mới kết hôn đây !

Linh nhi với con!.

!"
Chưa nói hết câu Doãn Thần liền bác bỏ nó ,
- " Chưa tới lúc !"
Chu Mạc Hi nghe vậy liền quát lớn nói ,
- " Tới lúc là khi nào ? Mẹ đã cho con rất nhiều thời gian rồi đó !"
Âu Dương Doãn Thần vẫn im lặng không nói gì cả nhưng bà vẫn chửi tiếp ,
- " Con đường đường là con trai duy nhất của Âu gia ! Con định làm cho gia đình tuyệt tự tuyệt tôn sao HẢ !"
Anh nghe vậy liền đáp trả nói ,
- " Mẹ không cần lo ! Con có người con thích rồi! nên con sẽ không cưới người khác đâu !"
Bà nghe vậy liền vui mừng hỏi tới tấp anh ,
- " Con bé là ai ? "
- "Gia đình thế nào ?"
- " Thích cách tốt không ?"
Âu Dương Doãn Thần liền nở một nụ cười nhẹ khiến cho mẹ anh cũng phải bất ngờ nhưng lòng lại vui ,
" Cuối cùng mình cũng có con dâu rồi !"
Nhưng lòng chưa vui được lâu thì bà liền sửng sờ ,
- " Người đó mẹ quen !"
Bà tò mò lập tức hỏi ,
- " Người mẹ quen ! Là ai thế sao mẹ không biết !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy ánh mắt anh liền nhìn lên phía lầu nơi mà anh vừa mới để Thiên Mộc nằm ngủ.

Chu Mạc Hi lúc đầu không biết ý mà con trai mình nhìn trên nên trong cậu đặt ra rất nhiều câu chuyện vu vơ ,

" Là ai nhỉ ! Con dâu mình chưa gặp sao quen được chứ !"
" Mà sao nó lại nhìn lên lầu ! Nhà này còn ai nữa đâu !"
" !.

"
HẢ
- " Con! con đừng nói ! là Thiên nhi chứ !"
Trong chóc lát bà vô cùng ngạc nhiên trên khuôn mặt không giấu nổi sự lo sợ , dù bà không phân biệt giới tính hay cổ hủ như những gia đình khác nhưng Doãn Thần lại con một nếu không lấy vợ thì! vì vậy mới lo sợ! lo sợ vì không có người nối dõi cho gia tộc lo sợ con mình sẽ bị người đời nói ra nói vào!.

Nhưng trong lòng bà vẫn muốn đó không phải thật nhưng mọi thứ đã không theo ý bà khi anh đã không từ chối mà lại gật đầu.

Nhìn thấy thế Chu Mạc Hi không khỏi tức giận nếu! nếu chồng bà biết con trai bà sẽ bị! bị ĐÁNH mất không những thế Thiên nhi sẽ không biết ra sao nữa mà chỉ biết ngăn cản lại để không ai biết sự việc này nhất là chồng bà mà thôi.

- " TA KHÔNG CHO PHÉP !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy nhíu mày nói ,
- " Mẹ không cho phép thì con vẫn sẽ cưới Mộc nhi mà thôi ! Mẹ không ngăn con được đâu !"
Chu Mạc Hi cứng họng bà nuôi anh từ nhỏ đến lớn sao lại không biết tính cách của anh được chứ khi muốn thứ gì anh sẽ phải có bằng được dù có hi sinh tính mạng cũng phải có bằng được thứ đó.

Chu Mạc Hi chỉ biết thở dài khuôn mặt vẫn hiển thị sự lo lắng ,
- " Con chắc chứ !"
Âu Dương Doãn Thần không chần chừ mà trả lời ,
- " Chắc chắn !"
Chu Mạc Hi nghe từ con trai mình dù trong lòng vẫn lo lắng và tức giận nhưng cũng phải lắng xuống nói ,
- " Con là con trai duy nhất của Âu gia ! Nếu con không sinh con nối dõi! con định! định cho gia tộc tuyệt tự tuyệt tôn hay sao !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền mỉm môi cười tâm trạng cũng không giấu nổi niềm vui vẻ mà nói ,
- " Ai nói con sẽ không có con đâu chứ !"
Bà nghe vậy liền ngạc nhiên hỏi lại ,
- " Không phải con muốn lấy Thiên nhi sao ! Nhưng nó là con trai sao sinh được !"
Anh ấy nghe vậy vẫn cười nói nhưng những cậu lại ẩn ý không rõ càng làm cho Âu phu nhân thêm ,
- " Ai nói em ấy không thể sinh !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 42: Chương 42


Không còn âm thanh nhộn nhịp cũng không còn âm thanh của tiếng chim nữa mà thay đó là âm thanh của tiếng ve kêu ban đêm.

Trong căn phòng tối tăm chỉ có một ánh sáng nhỏ nhoi của đèn ngủ phản phất xuống nền nhà rất mập mờ nhưng vẫn đủ để nhìn thấy một bóng dáng ai đó đang nằm trên chiếc giường ngủ ấm áp rất ngon lành.

Đột nhiên phất thình lình người đó lại bật dậy với đôi mắt lờ mờ như chưa tỉnh hẳn tay không ngừng xoa đôi mắt của mình nhưng lại rất đáng yêu.

Nhưng tay cậu lại không ngừng xoa bụng kèm theo với đôi mắt đáng thương vẫn không chịu mở ,
- " Đói quá !"
Vì cơn đói cồn cào trong bụng mà cậu Thiên Mộc mới chịu mở mặt nhìn xung quanh ,
- " Đây là đâu ? Sao mình lại ở đây nhỉ !"
Trong cơn suy nghĩ cùng sự tò mò nên Thiên Mộc phải cố gắng vươn người đứng dậy sỏ dép đi lại gần cửa sổ kéo rèm ra ,

- " Trời tối rồi sao !"
Cậu nhìn ra cửa sổ với bầu trời đầy sao thật đẹp biết bao nhưng thì sao chứ nó cũng đâu thể nào lắp đầy cái dạ dày đang kêu của cậu đâu.

Nhưng chỉ những ngôi sao đó nhìn như cũng có cái gì đó giống cậu của lúc trước vậy vẫn lẽ loi cô đơn một mình không có ai ở bên cạnh.

Nhưng cậu chỉ biết thở dài rồi mở cửa phòng đi ra bên ngoài tất nhiên bây giờ việc quan trọng cô đặt lên hàng đầu chỉ có một đó là kiếm đồ ăn để lắp đầy cái dạ dày đang kêu âm ỉ của cậu bây giờ ,
- " Nhưng đây là chổ nào ? Còn phòng bếp ở đâu ta ?"
- " Đói quá ! Tìm đồ ăn cái đã !"
Thiên Mộc bước xuống cầu thang liền ngửi thấy mùi thức ăn lan toả sắp không gian làm cậu không ngăn được mà đi theo mùi hương đó thì thấy trên bàn đã bày ra rất nhiều đồ ăn.

Mạc Thiên Mộc không gần ngại mà đi lại bàn ăn trên bàn bây giờ bày rất rất nhiều đồ ăn làm cho tâm trạng của cậu càng trở nên vui vẻ hơn ,
- " Đồ ăn kìa ! Mà đồ ai nấu thể nhỉ !"
- " Em dậy rồi à ! Bảo bối !"
Một giọng nói đầy ấm áp cũng đầy quen thuộc bên tay làm tim cậu cứ đập thình thịch thình thịnh quay lại nhìn chổ phát ra tiếng động nhưng người đó không ai khác lại là Âu Dương Doãn Thần.

Nhưng Thiên Mộc cũng không bất ngờ là bao thì chỉ có một người có gan mới gọi cậu bằng hai từ bảo bối mà thôi.

- " Ừ ! Mà mấy món này anh nấu sao !"
Âu Dương Doãn Thần nghe một tiếng anh phát ra từ miệng nhỏ của cậu làm cho trái tim anh cứ đập thình thịch thình thịnh ,
" Sao tim mình cứ lạ thế không biết ! "
" Sao cứ đập mãi thế không biết ! Chắc mai phải thăm bệnh viện một chuyến mới được !"

Dù không lòng thì nghĩ như vậy nhưng anh vẫn vui vẻ cười nhẹ xoa đầu cậu nói ,
- " Anh nấu đó ! Em ăn xem hơn khẩu vị không !"
Mạc Thiên Mộc bị xoa đầu thì không muốn mà lấy tay ngăn tay anh lại bỉu môi nói ,
- " Anh! anh không xoa tóc em ! Tóc em thành ổ rơm chừ ! "
Nhìn thấy biểu cảm đáng yêu đó của cậu Doãn Thần liền bật cười thần tiếng nhưng vẫn không quen kéo ghế ra cho cậu ,
- " Được! được anh không xoa nữa ! Em ngồi vào ăn thử đi !"
Thiên Mộc cũng không chần chừ chạy lại ghế ngồi vào rồi lấy đũa gắp miếng thịt bò bỏ vào miệng rồi từ lại gắp miếng khác cậu cũng không quen dơ ngón tay cái lên nói ,
- " Anh nấu ăn ngon quá ! Hơn cả đầu bếp 5 sao luôn !"
Doãn Thần nghe vậy liền nhẹ nhàng nói ,
- " Em thích ! Tôi liền nấu cho em cả đời !"
Thiên Mộc nghe vậy ngạc nhiên sau lại chuyển thành buồn ,
- " Sao lại cả đời ! Nhưng sau này anh lấy vợ cũng đâu thể nấu được nữa đâu !
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền phản bác ngay nói ,
- " Nếu anh có lấy vợ cũng sẽ lấy em thôi ! Bảo bối !"
Cậu nghe vậy cũng phản bác lại không hè thua thế gì ,

- " Con trai ai mà chẳng vậy ! Hứa hẹn thì nhiều thất hứa cũng ! !"
Cậu chưa kịp nói kết đã bị anh ôm vào lòng nói ,
- " Anh không có như vậy ! Chỉ có em mới có thể là vợ anh thôiiiiiiii !"
Nghe vậy Thiên Mộc không ngừng cười lớn miếng thịt đang chuận bị gắp cũng bị rơi xuống ,
- " Nếu! nếu ai mà thấy anh! thế này thì còn hình tượng bá đạo tổng tài đâu nữa !"
Nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ của cậu càng làm cho lòng anh thêm ấm áp mà trả lời ,
- " Em không cần lo trời tối không ai làm phiền chúng ta đâu ! Còn hình tượng gì đó mất rồi! từ khi em xuất hiện !"
Cậu nghe vậy liền mở một nụ cười nhẹ không còn giả tạo như trước khi ở bên anh nữa lớp lá lắn phòng bị cũng không biết từ lúc nào mà biến mất ,
- " Anh bị rớt liêm sỉ rồi kìa ! Nhặt lại đi chứ !"
Doãn Thần nghe vậy liền không quen mà trêu chọc cậu ,
- " Liêm sỉ gì tầm này ! Nếu có liêm sỉ thì làm sao có được vợ chứ ! Đúng không bảo bối !"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 43: Chương 43


Ngoài trời bây giờ cũng đã tối mịt bầu trời đầy sao cũng càng hiện ra rõ ràng hơn cùng tiếng du dương của những động vật về đen .
Đèn điện sáng rực trong dòng người tấp nập đi lại trong đêm cùng với những quán ăn vỉa hè về đêm đầy náo nhiệt .
Nhưng điều đó lại trái ngược với cậu lúc này trong căn phòng yên tĩnh đến lạ thường chỉ có tiếng nước chảy trong phòng tắm vẫn mãi cứ chảy thôi .
Đột nhiên tiếng nước chảy tắt hẳn cánh cửa phòng tắm cũng mở ra trước mắt một cô gái với thanh hình mẫn mai đầy đặn nhưng lại chỉ mặc một chiếc áo sơ mi tới đầu gối bước ra từ phòng tắm .
Trên đầu cô vẫn còn chảy những giọt nước nó vẫn còn đọng lại trên vai cô rồi giọt từng giọt xuống nền nhà .
Cô bước lại gương rồi không ngừng lau khô mái tóc mềm mại của chính mình nhưng đột nhiên cánh cửa phòng mở ra theo phản xạ cô nhìn về phía trước cánh cửa .
Bốn mắt chạm nhau họ nhìn nhau rất lâu nhưng không bao lâu khi cô nhìn thấy đôi mắt đầy mờ ám cứ giám vào người cô như...cô cũng theo phản xạ mà nhìn xuống rồi lại nhìn lên anh rất lâu nhưng đột nhiên cô nhớ ra gì đó ,
Áaaaaaaa
- " Anh cút ra ngoài ngay cho tôi ! Đồ bi ến thái !"
Trong cơn tức giận cô đã lấy những đồ vật xung quanh nén về phía anh nhưng đều bị anh né được .
Lúc này anh mới nhận ra sự lộ mãn của mình liền quay lưng lại nhưng trong lúc hoang mang anh vẫn cố gắng giải thích cho cô nhưng càng giải thích thì càng như thêm dầu vào lửa càng khiến cho cô tức giận hơn ,

- " Mộc nhi ! Anh...anh chưa nhìn thấy gì hết ! Anh chỉ thấy chân với....!!"
Chưa nói hết cậu mặt cô lúc này đã đỏ từ lúc nào khuôn mặt càng tức giận hơn ,
- " Anh...anh GIÁM !"
Trong lúc không kiềm chế được sự tức giận cô đã lấy chiếc bình gốm sứ trên bàn bên cạnh lên định nén nhưng anh đã nhanh hơn cô chạy tới chụp lấy cánh tay cô rồi đặt chiếc bình gốm sứ về vị trí ban đầu .
Nhưng anh vẫn không quên ôm chặt cô vào lòng không cho cô gây hại cho bản thân mình nên liền bế cô lên vai mặc cho cô dẫy dũa la hét ,
- " ANH MAU THẢ TÔI XUỐNG ! Đồ Doãn Thần thối tha !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền không nhân nhượng mà lấy tay đánh mạnh vào mờ mông căng tròn của cô khiến cho cô phải bật khóc ,
- " Doãn Thần...thối tha...Sao anh giám...đánh mông tôi !"
Huhuhuhuuuuu
Tiếng khóc càng ngày càng to khiến cho anh cũng phải sợ hãi .
Vì sao anh lại sợ à ? Vì người đang khóc chính là người phụ nữ mà anh yêu và sủng ái nhất !
Điều anh muốn nhất cũng chính là được lấy cô làm vợ làm người phụ nữ danh chính ngôn thuận đi theo bên cạnh sát cánh với anh không những với thân phận người phụ nữ của anh mà còn với thân phận Âu thiếu phu nhân rồi , không những thế anh còn muốn dành cho cô những thứ tốt đẹp nhất nữa kìa .
Cô chính là ánh sáng ! Ánh sáng của cuộc đời đầy tăm tối lạnh lẽo của anh ! Chính ánh sáng đó đã sưởi ấm trái tim lạnh giá và cô độc này của hắn !
Âu Dương Doãn Thần anh không sợ trời không sợ đất chỉ sợ duy nhất chính là làm tổn thương cô mà thôi .
Anh bế cô trên vai bước vào một căn phòng khác khắp phòng đều sơn một màu đen huyền ảo anh không quên đặt cô xuống giường rồi lấy tay lâu đi những giọt nước mắt đang chảy của cô khuôn mặt đầy lo lắng , nói :
- " Bảo bối ! Em đừng khóc nữa ! Em khóc thế này tim anh đau lắm !"
- " Đừng khóc nữa mà bảo bối !"
Mạc Mộc thấy khuôn mặt lo lắng cùng giọng nói dịu dàng dỗ dành đó của anh càng làm cho trái tim nguội lạnh băng giá của cô càng trở nên ấm áp lạ thường .
Cô dành dành nín khóc nhưng vẫn không ngăn được tiếng nấc cụt , nói :
- " Nhưng anh ...anh đã thấy ! "
Doãn Thần nhìn thấy cô đang dần dần nín khóc nhưng khuôn mặt càng đỏ hơn khi cô nói ra những cậu nói đó anh chỉ xoa đầu cô mỉm cười ấm áp ,

- " Cũng đâu phải lần đầu...anh nhìn thấy ...!!"
Chưa nói hết câu anh đã bị cậu bịt miệng lại không cho nói nhưng không may bàn tay xinh đẹp đó của cô đã bị anh nhẹ nhàng gỡ ra ,
- " Em không cần lo ! Anh nhất định sẽ chịu tránh nhiệm với em !"
Nhưng Mạc Thiên Mộc khi câu nói đó của anh khuôn mặt càng trở nên lạnh lùng đầy chế nhạo ,
- " Anh cũng giống lũ đàn ông đó thôi ! Tất cả đều là nói dối...Anh chưa chắc gì đã...!"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy khuôn mặt đầy khí tức mà nhăn lại hai tay áp vào hai bên má cậu ,
" Anh không giống như họ !"
- " Anh sẽ không bao giờ làm em đau khổ đâu !"
Mạc Thiên Mộc lo lắng cùng sợ sệt như không muốn chuyện trước đây sảy ra một lần nữa ,
- " Nhưng nếu anh tái phạm thì sao !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền lấy hai ngón tay thề ,
- " Nếu anh tái phạm thì trời đất chứng dáng ! Nếu Âu Dương Doãn Thần anh làm trái sẽ...!!"
Chưa nói hết câu Thiên Mộc đã lấy tay ngăn anh lại không cho anh nói tiếp ,
- " Được rồi...anh không cần hứa nữa ! Em tin anh được chưa !"
- " Nhưng mà nếu anh làm trái lời thề đó thì em sẽ biến mất mãi mãi...!anh sẽ không bao giờ tìm được em nữa đâu !"

Âu Dương Doãn Thần nghe vậy rất vui vẻ ôm lấy cô nói ,
- " Anh nhất định nhất định không làm trái !"
Bây giờ anh cũng cảm nhận được mái tóc của cô vẫn chưa khô hẳn liền đi vào phòng tắm trong phòng của anh rồi đi ra tiến về phía cô ,
- " Lại đây ! Anh lau tóc cho ! Nếu không sáng dậy đau đầu lắm !"
Mạc Thiên Mộc gật đầu rồi cho anh lau , anh nhẹ nhàng lau mái tóc mềm mại của cô như đang nâng niu một đứa trẻ vậy cô chứ lắm cái đầu xinh xinh lắc qua lắng lại , Doãn Thần lau tóc cho cô cũng phải cười to .
Mạc Thiên Mộc nghe vậy xấu hổ mà quay lưng lại chu môi nói ,
- " Anh giám cười !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền cố gắng nhịn lại cố gắng không phát ra tiếng động ,
- " Anh ...anh không cười...!không cười nữa !"
-" Nhưng em dễ thương quá rồi...bảo bối !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 44: Chương 44


Chim hót líu lo trên cành cây ngoài cửa sổ để chào đón một ngày mới.

Nhưng người phụ nữ ăn mặc sang trọng đi từ ngoài vào làm cho các người hầu phải lo lắng cho thiếu gia trên lầu cùng với! ,
- " Phu nhân ! Sao! sao người lại ! lại đến đây !"
Nghe vậy người phụ nữ càng tức giận mà chạy vào trong không ngừng nói ,
- " Doãn nhi đâu ? !"
Nghe vậy các người hầu im lặng nhìn về phía trên hầu trong căn phòng của anh thấy vậy bà liền đi lên phía trên mặc cho những người khác ngăn cản ,
" Trời ơi ! Sao đến lúc quản gia về thăm nhà thì mẹ thiếu gia tới chứ !"
" Không xong rồi! hiểu này thì mình bị đuổi việc mất! !"
Chu Mạc Hi không quan tâm đến sự ngăn cản của những người hầu ở bên dưới mà tiến về phía phòng Âu Dương Doãn Thần một cách hùng hổ còn những người hầu thì chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó là ,
- " Tiêu rồi !"
Bà bước đến cánh cửa không cần ngõ cửa hay một ai cho phép bà liền mở khoá cửa đi vào bên trong.

Bên trong căn phòng đầy ấm áp và yên tĩnh một đôi nam nữ ôm nhau nằm trên chiếc giường êm ái nhưng họ lại không hề biết rằng một cặp mắt ngạc nhiên không hề tin nổi đang theo dõi hai người.

Bà sốc nặng với cảnh tượng trước mắt mà vô tình pha phải kệ bàn bên cạnh gây ra tiếng động.

Làm cho hai người đang ngủ trên giường phải tỉnh giấc nhưng người thanh niên đã phản ứng nhanh hơn tỉnh dậy rồi đổ dành cô gái đang ngủ khiến cho cô đi vào giấc ngủ sâu một lần nữa.

Sau mới nhìn về phía người phụ nữ trước mặt , Chu Mạc Hi bàng hoàng cố gắng bịt miệng lại ,
" Thiên nhi sao có thể!.

là nữ chứ !"
Âu Dương Doãn Thần nhìn thấy bà liền lấy tay đang ôm eo của mình ra rồi bỏ chiếc gối vào trong để không làm Thiên Mộc tỉnh giấc ngủ rồi từ từ bước ra khỏi giường.

Anh đi về phía mẹ mình đang đứng như tượng vì không tin vào mắt mình , anh kéo bà ra khỏi phòng xuống dưới nói chuyện.

Xuống đến phòng khách bà liền hất tay của anh ra khỏi tay bà nói ,
- " Chuyện này là sao ? Sao! sao Thiên nhi lại là! là nữ !"
Âu Dương Doãn Thần nghe bà nói vẫn không hề luống cuống hay nói dối gì bà mà tiến tới chiếc ghế sô pha ,
- " Theo như con tìm hiểu được thì từ khi Mộc nhi sinh ra đã là nữ rồi ! Chỉ là! "
Chu Mạc Hi nghe con trai mình nói ấp úng liền thúc dục anh nói tiếp ,
- " Chỉ là! chỉ là cái gì ? "
Bây giờ khuôn mặt anh không còn điền tỉnh nữa mà thay vào đó là một khuôn mặt u sầu nói,
- " Chỉ là Liễu phu nhân cố gắng che dấu đi sự thật này ! Kể cả Mạc tổng cũng không biết !"
Bà lúc này cũng không thể đứng vững được nữa mà ngã quỵ ra ghế mặt biết sắc.

Bà và Liễu Như Thu là bạn thân từ nhỏ luôn luôn chia sẽ những bí mật cho nhau nhưng sao chuyện này! Như Thu lại dấu bà chứ.

- " Đừng nói là !.

!"
Chu Mạc Hi lẩm bẩm không tự chủ được mà đứng dậy đi ra khỏi cửa chính căn biệt thự của nhà anh.

Trên đường đi , bà ngồi trên xe khuôn mặt biến sắc đó vẫn không thay đổi mà thay vào đó là tâm trạng lo lắng với hàng ngàn câu hỏi mà không có lời giải đáp ,
- " Sao bà ấy lại có thể làm như vậy chứ ! Có công bằng với Thiên nhi không ?"
_____________________________
Trước cổng trường hàng ngàn học sinh tấp nập đi vào trường cũng có vài người lại chờ hotboy hay hotgirl để chụp trộm ảnh.

Một chiếc xe ôtô bốn bánh chạy vào trước cổng làm cho các học sinh phải nôn nao bàn tán không biết là ai.

Nhưng khi bước ra khỏi xe thì ai ai cũng tụ tập lại một chổ chụp ảnh hai người vì trước học sinh không phải ngăn cấm cậu thích con trai hay cổ hủ ghét người đồng tính mà là do chị em cùng cha khác mẹ của cậu suý dục ra mà thôi.

Còn lại cũng có những người vẫn còn cổ hủ nhưng vẻ đẹp trai của người đi bên chê chở cậu hai cũng cực kì xứng đôi nên họ cũng từ từ chấp nhận.

- " Nam thần kìaaaa !"
- " Nam thần cho tụi em hỏi một câu hơi thắc mắc được không ?"
Mạc Thiên Mộc mới bước ra từ xe của anh liền bị quanh tâm như một ngôi sao từ các học sinh trong trường làm cậu hơi sững lại nhưng khi nghe một bạn nữ muốn hỏi gì đó liền nói ,
- " Cậu chứ hỏi đi !"
Bạn nữ nghe vậy liền lấy hết dũng khí nói ,
- " Cậu ! cậu có bạn trai chưa !"
Nghe vậy các bạn khác liền tức giận chửi còn tức mà muốn chọi ra luôn á,
- " Mày bị điên à ! Không thấy hai người họ là một cặp à !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy không hiểu liền quay lại ngạc nhiên nói ,
- " Một cặp gì ? Mình với ai cơ !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 45: Chương 45


Âu Dương Doãn Thần đứng bên cạnh cười nhẹ thì thầm vào tai ,
- " Em không biết sao ! Họ đang nói về chúng ta đó !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền đỏ mặt không thừa nhận ,
- " Ai đồn thế không biết ! Hai chúng ta đâu phải...!!"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền nhíu mày mặt hơi tối sầm lại nói ,
- " Em chắc chứ !"
Cậu nghe vậy thì liền cảm giác có một luồng khí lạnh dọc trên sóng lưng khiến cậu phải rùng mình ,
- " Em...em....!!"
Chưa kịp nói tất cả đám đông học sinh lại lên tiếng nói ,
- " Sao lại không phải chứ ! Tiếc quá ! Hai người xứng đôi thế mà...!!"
Họ chưa kịp nói xong một người thanh niên liền chạy vào với ánh mắt thù hận đầy nhăm hiểm chảy tới định đánh cậu nhưng lại bị cậu né được người đó không ai khác là Mạc Gia Long .
- " Là mày...mày đã hại chị ta đúng không ?"
- " Chính mày đã gửi thứ đó lên mạng đúng không ?"

Mạc Thiên Mộc nghe vậy mặt không biến sắc nói ,
- " Hại gì chơ ! Chị mày hở !"
Các đám đông nghe vậy liền sôi máu lấy những thứ gì có thể nén được nén thằng vào người Mạc Gia Long không ngừng mắng chửi ,
- " Đúng là đồ con hoang !
- " Mẹ thì giật chồng người ta ! Chị thì dùng trò dơ bẩn để kéo điểm !"
- " Còn luôn giả bộ trong sạch nữa chứ ...eo ôi !"
- " Đúng là lẳng lơ mà !"
- " Mẹ nào con nấy !"
Hahahaaaa
Mạc Gia Long nghe vậy chỉ biết xấu hổ nhìn cậu bằng cặp mặt ai oán , cậu ta bị những học sinh khác sỉ nhục nén thứ dơ bẩn vào người .
Nhưng cậu ta không can tâm liền nhìn thấy sơ hở liền xong lên định đánh cậu thì liền bị một cánh tay rắn chắc của Doãn Thần bắt lại rồi hất ra các học sinh thấy vậy cũng tiến lại đánh cậu ta thừa sống thiếu chết ,
- " Cho mày chết ! Cho mày chết !"
- " Dám đánh nam thần của bọn tao nè !"
- " Bọn bây chưa ăn sáng sao đánh nhẹ thế ! Dùng đánh đi !"
Mạc Thiên Mộc chào tạm biệt anh rồi đi vào trường miệng không biết từ khi nào đã nhép môi nhẹ đầy lạnh lẽo ,
- " Đúng là ngu ngốc !"
------------------------------------------------
Bước vào lớp cậu liền bị một cách tay của ai đó bắt lại nhất thời theo phản xạ mà lấy tay định đánh nhưng lại nhìn thấy người đó là người quen liền bỏ tay xuống ,
- " An Hinh ! Cậu làm tôi giật mình !"
An Hinh nghe vậy liền không chần chừ mà nói tiếp ,
- " Cậu chủ ! Cậu biết gì chưa ! Điểm...thi của cậu đã được công bố rồi !"
- " Nghe nói đã làm rõ chuyện gian lận đó là giả rồi !"
Thiên Mộc nghe vậy chỉ thờ ơ trên khuôn mặt không hề xuất hiện một vẻ ngạc nhiên nào ,

- " Ừ ! Tôi biết rồi !"
" Đúng là khí thế của Âu Dương Doãn Thần có khác !"
An Hinh nghe vậy liền vui vẻ nói tiếp ,
- " Người thi được 89 điểm đó ! Đứng đầu toàn trường luôn !"
- " Em không ngờ luôn !"
Mạc Thiên Mộc cũng không quá mất ngờ vì cậu sẽ đạt được điểm gần tuyệt đối như vậy .
Những học sinh cũng càng ngày càng ngưỡng mộ cậu đặc biệt đặc biệt là các bạn nữ trong lớp .
Bỗng một cánh tay mềm mịn nhẹ nhàng đặt che đi đôi mắt cậu nói ,
- " Đố cậu ! Tớ là ai !"
Thiên Mộc nghe vậy liền biết ngay cô là ai liền gở bỏ đôi tay ra nhưng muốn trêu chọc cô ,
- " Tất nhiên là người tớ quý nhất rồi ! Đúng không Linh Thi !"
Chỉ bằng hai từ quý nhất cậu liền làm cho Linh Thi cô cực kì vui vẻ mà không quan tâm hình tượng mà nhảy lên người cậu nói ,
- " Quý thế nào ! Có phải là đã...!!"
Linh Thi chưa nói hết câu thì Thiên Mộc liền mỉm cười véo má cô nói ,
- " Tất nhiên là như em gái ruột của mình rồi ! Tớ thật sự...!thật sự muốn sủng cậu...!"
Mạc Thiên Mộc chưa kịp nói xong thì một giọng nói có chụt nhỏ nhưng đủ để cho cậu nghe vậy
- " Thiên Mộc ! Tớ...!tớ có chuyện muốn nói !"

Cậu cũng theo phản xạ mà quay đầu lại nhìn về phía phát ra giọng nói người đó không ai khác lại là tên đã từng sỉ nhục em gái mình Vĩnh Hạo dù không quá đáng hơn ai chị em nhà họ Mạc đó gây ra .
- " Cậu muốn gì !"
Vĩnh Hạo nghe vậy cũng dùng hết can đảm vô có của mình để nói cho rần mật một cậu ,
- " Tôi...!tôi XIN LỖI !"
Cậu ta cũng lấy hết can đảm vốn có trong người mà nói kết những khúc mắt trong lòng ra ,
- " Tôi thật sự xin lỗi vì những gì đã nói và làm ra đối với cậu...!tôi biết đó là việc sai...sẽ làm tổn thương cậu nhưng vì...vì cậu được người đó thích nên ..."
Chưa kịp nói hết Mạc Thiên Mộc liền cướp lời nói ,
- " Tôi chưa từng nghĩ sẽ cướp đi Linh Thi từ cậu cả !"
- " Tôi chỉ xem cô ấy là em gái của tôi thôi ! Cậu nên nhanh chóng tỏ tình đi càng sớm càng tốt...nếu không có người đến trước tôi không biết đâu đó !"
Nghe vậy Vĩnh Hạo lại cảm thấy vui nhưng lại cũng càng áy náy với cậu hơn vì đã hiểu nhầm cậu càng làm ra những chuyện có lỗi với cậu .
Nhưng đối với cô thì khác điều đó lại như tiếng sét đánh vào tai cô vậy thật khó chịu nhưng vì sao chứ tại cô lại khó chịu thế này không phải nên vui sao nhưng không hình như trái tim cô lại cực kì đau ,
" Vì sao cậu vẫn không nhận ra chứ ! Mình không muốn cậu xem tớ là em gái mình chỉ muốn...!!".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 46: Chương 46


RING...RING...RING
Cuối cùng tiếng chuông hết tiết cũng tới không những thế nó còn là tiếng chuông báo hiệu một ngày học tập gian khổ .
Thiên Mộc cùng với An Hinh đang trên đường bước ra khỏi sân trường thì liền nhìn thấy một chiếc xe bốn bánh đậu ở trước cổng trường nhưng xe này rất quen hình như cậu đã thấy ở đâu rồi nhưng lại không biết mình đã nhìn thấy ở đâu .
Chợt An Hinh nhìn cậu rồi vui vẻ nói ,
- " Cậu chủ ! Bà chủ tới đón cậu kìa !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền tiến tới xe chiếc kính của xe cũng đã từ từ hạ xuống ,
- " Mộc nhi ! Lên xe đi con !"
Khuôn mặt của Liễu Như Thu cũng dần dần hiện ra cùng với giọng nói dịu dàng ,
- " Dạ !"
Chiếc ôtô vẫn lăn bánh trên đường nhộn nhịp nhưng trong xe cũng không khác gì mấy cậu vui vẻ hỏi ,
- " Mẹ ! Chúng ta đang đi đâu thế !"

Liễu Thu Như đang lái xe liền nghe cậu hỏi liền quay đầu sang ghế phụ nói ,
- " Vậy con muốn đi đâu ! Đây cũng là phần thưởng cho con vì đã đạt điểm cao !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền vui vẻ nói ngay ,
- " Vậy con muốn đến công viên được không mẹ !"
Thu Thu thấy được sự vui vẻ cùng với niềm hớn hở trong đôi mắt nhỏ bé của cậu liền vui vẻ nói ,
- " Được !"
15 phút sau
Cách cửa công viên đã hiện ra trước cậu cũng không che dấu được niềm vui lúc này .
Đây cũng là lần đầu tiên lần đầu tiên được đến công viên chơi vì từ nhỏ cô đã là tiểu thư duy nhất cũng là người thừa kế duy nhất của Nhiếp gia nên được dạy dỗ rất nghiêm khắc .
Từ nhỏ những đứa trẻ khác được đi chơi vui đùa thì cô lại phải ở nhà học hết những kiến thức và tìm hiểu những quyển sách dày cọc về kinh tế chính trị .
Không phải cô không muốn đi chơi nhưng không thể cô , nhiều lần cô đã cố gắng trốn đi chơi nhưng khi trở về thì đều bị đánh giả man còn có lúc bị bỏ đói không thương tiếc .
Cô đã nghĩ rằng mình không phải con ruột của gia đình nhưng khi lớn lên cô xét nghiệm thì hoàn toàn không như cô nghĩ , cô vậy mà lại là con ruột của họ thật trớ trêu thay .
Liễu Thu Như nhìn cậu vui vẻ lòng cũng càng vui hơn , hai người chơi rất nhiều trò chơi cũng rất vui vẻ và sự hồn nhiên mà cậu luôn giấu kính bây giờ liền nổi dậy càng làm cho Thiên Mộc thêm trong sáng hơn ,
- " Mộc nhi ! Tối rồi đi ăn tối thôi con !"
Nghe vậy Thiên Mộc có chút hụt hẫn cậu cũng vất hết thể diện để dùng đôi mắt long lanh nhìn về mẹ mình cầu xin ,
- " Chơi một chút nữa đi mà mẹ !"
Liễu Thu Như cũng là mẹ làm sao không hiểu được nỗi buồn của cậu được chứ nhưng bà không thể làm theo ý của cậu được vì trời đã tối mà cậu chưa ăn nên sẽ không tốt cho sức khỏe .
Nhưng nghĩ ý đó liền đập tắt đi nhìn thấy vẻ dễ thương cùng với đôi mắt to tròn nhìn mình thì liền đồng ý ,
- " Được rồi ! Một chút thôi đó ! "
- " Con ngồi đây mẹ đi mua nước rồi chơi tiếp được không ?"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy hớn hở gật đầu đồng ý .

Liễu Thu Như cũng chạy đi sau khi dặn dò cậu đủ điều .
Nhưng ngồi một lúc thì cậu liền nhìn thấy bóng dáng của một người phụ nữ quen thuộc làm cho sự tò mò của cậu tăng lên trong vô thức cậu bật dậy đi theo bóng hình đó .
Nhưng khi đến một con đường vắng lặng bóng hình đó lại biến mất không một dấu mệt ,
- " Sao lại biến mất rồi !"
Thiên Mộc nhìn ngó xung quanh lại không thấy ai nhưng cậu lại không hề để ý rằng có một cặp mắt đầy thù hận đang nhìn chằm chằm .
Người đó không ai khác là Mạc Hi.

Cô ta không chầm chừ mà đạp ga xe chạy thẳng về phía Thiên Mộc.
Thiên Mộc trong lúc không để ý nên cậu đã không phản ứng kịp với tốc độ của xe lúc này cậu tưởng chừng như đã bị xe tông phải thì một cánh tay lại kéo cậu né sang một bên ngã xuống lề đường ,
ẦMmmmmm
Dù đang hoang mang nhưng cậu vẫn quay đầu nhìn về phía người vừa kéo mình vào trong thì một cảnh tượng hải hùng đã hiện lên trước mặt cậu khiến cho Thiên Mộc không kìm được mà rơi nước mắt hét lên ,
- " MẸeeeeeeee !"
Lúc này dưới làn đường lạnh lẽo một người phụ nữ trung niên nằm dưới vũng máu đỏ ngầu hơi thở yếu ớt .
Thiên Mộc chạy nhanh đến bên bà nước mắt chạy như mưa , cậu kéo tay bà vừa khóc vừa nói :
- " Mẹ hức...mẹ không được sảy ra hức...!chuyện gì đâu hức...mẹ không được bỏ con...!"

Chiếc xe lúc đó cũng nhanh cơ hội mà chạy xe bỏ trốn .
Trên con đường vắng vẻ không một bóng người một cậu bé đang khóc một người phụ nữ bị thương nặng máu không ngừng chạy ra .
Thiên Mộc gào hết trong vô vọng vì con đường này rất vắng không một bóng người qua lại ,
- "CÓ AI KHÔNG...Hức...CỨU MẸ TÔI VỚI ...hức...CÓ AI KHÔNG !"
Cậu không ngừng kêu cứu cũng không ngừng nói với mẹ mình ,
- " Mẹ...mẹ không được ngủ đâu...hức ...mẹ đừng bỏ con...!hức...!"
Ông trời cũng không phụ lòng người một chiếc xe chạy ngang qua nhìn thấy vậy liền báo xe cứu thương .
Người đàn ông đó cũng không ngừng hỏi tình hình về bà và lo lắng nhìn cậu , sợ cậu sẽ làm chuyện dại dột :
- " Cậu...cậu có sao không...!!"
Thiên Mộc nhìn lên người đàn ông với đôi mắt vô hồn vô cảm ôm lấy người mẹ mình Liễu Như Thu , cậu nhìn người đàn ông vừa nhìn thấy có người cậu liền bật khóc cầu cứu ,
- " Cứu...hức...mẹ tôi với...làm...!hức...ơn !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 47: Chương 47


Lần đầu tiên...lần đầu tiên cô chịu quỳ xuống cầu xin ai đó ngoài ba mình vì từ nhỏ cô sinh ra trong một gia đình giàu có nên rất kiêu ngạo .
Từ nhỏ cô đã được dạy dỗ để trở thành một người thừa nên không được yếu đuối cầu sinh bất kì ai , cô bắt buộc phải che đi sự yếu đuối vô có để trở thành một kẻ tàn độc và đầy máu lạnh không rung sợ trước bất kì ai .
Vậy mà bây giờ cô lại chịu vất đi sự tôn nghiệm , kiêu ngạo của mình vì một người phụ nữ mới gặp được vài tháng nhưng chính bà...chính bà đã cho cô biết thế nào là tình thương thế mà là sự bao bọc , chẻ chở của một người mẹ .
Chiếc xe cấp cứu nhanh chóng đưa mẹ cậu đến bệnh viện Trung Tâm cậu dù có mạnh mẽ đến đâu thì trong lúc này cậu cũng không thể mạnh mẽ nỗi được nữa nước mắt đã chảy từ bao giờ ,
- " Mẹ ơi...!hức...mẹ đừng bỏ con...!hức ...!"
Chiếc giường đẩy nhanh chóng vào phòng cấp cứu chỉ còn lại mình cậu mình cậu ở ngoài chờ trong lo lắng sợ sệt cái chết ù về nhưng lòng lại rất tham lam một người mẹ dù bà không phải...mẹ ruột .
Thiên Mộc gục xuống nước mắt không biết từ khi nào không còn chạy nữa thay vào đó là khuôn mặt vô hồn vô cảm không hề xuất hiện một cảm xúc dư thừa nào xuất hiện .
Một bóng người chạy nhanh đến bên cô .

Người đó nói rất nhiều nhưng cô không thể nghe thấy được mắt cô cũng dần dần mờ đi rồi ngất lịm nhưng trong vô thức vẫn nghe văng vẳng một người nào đó đang gọi cô ,
- " Mộc nhi...mộc nhi em sao thế...!MỘC nhi...!!"
................................................
Không biết cậu ngất bao lâu chỉ biết khi cô tỉnh lại trời đã tối đen như mực , tiếng nhỏ giọt của một thứ gì đó văng vẳng bên tai .
Khi cậu mở choàng mắt để ngồi dậy thì một người đàn ông bước vào đở người cô ngồi dậy , nói :
- " Em có sao không...!lúc nảy em làm anh lo lắm đó !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền nhớ ra được gì đó đứng dậy bước ra khỏi giường bệnh định rút luôn bình truyền dịch nhưng bị Doãn Thần ngăn lại ,
- " Em định đi đâu !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy không che dấu được sự lo lắng của mình hỏi ,
- " Mẹ...mẹ em...!"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền nhẹ nhàng rồi như muốn an ủi cậu ,
- " Mẹ em còn đang cấp cứu...!nhưng mẹ anh đang ở đó rồi...!với lại sức khoẻ của em bây giờ đang yếu ...!!"
- " Nhưng...mẹ em...bà ấy...!!"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền có chút tức giận nhưng cũng rất lo lắng nói ,

- " Em có thể đừng coi anh là người ngoài được không..anh ...anh chỉ muốn làm điểm dựa cho em !"
Thiên Mộc nghe những lời dịu dàng trong cơn tức giận kìm nén của anh như cậu không còn quan tâm chuyện đó cậu bây giờ chỉ muốn một điểm tựa một điểm có thể dựa vào .
HỨC...!Hức...!hức
Cậu ngã vào người anh , hai tay ôm eo anh đầu dụi dụi vào ngực anh mà bật khóc nức nở không biết qua bao lâu nhưng cậu không ngừng tự trách bản thân mình tự trách là mình là một đứa xui xẻo đã làm bà ra nông nổi này ,
- " Là em...!hức...là em hại mẹ...!hức...tất cả là tại...!hức !"
Dần dần cậu càng ngày càng như điên như dại cậu không khóc nữa mà thay vào đó cậu lại bỏ tay ra khỏi anh lùi nhanh về một góc từng ôm đầu cậu cứ điên điên như dại ,
- " Là mình...là mình hại mẹ...mình là...là đồ xui xẻo...tại mình lại được sinh ra trên đời này...!!"
Chưa kịp nói hết cậu Âu Dương Doãn Thần đã tiến đến ôm cậu vào lòng mà an ủi ,
- " Không phải...em không hề xui xẻo...sự xuất hiện của em là một sự may mắn giống như anh vậy...đó không xui xẻo ...!!"
Anh nói rất rất nhiều cũng không biết cậu có nghe rõ không chỉ thấy tiếng động dần dần im bậc anh liền nhìn lên thấy cậu đã ngủ thiếp từ bao giờ liền bế cậu từ dưới đặt lên giường không ngừng vuốt v e mái tóc mềm mại của cậu .

Khuôn mặt của anh bây giờ cũng không còn dịu dàng như lúc anh ở bên cạnh Thiên Mộc được nữa anh trở lại với con người tàn nhẫn máu độc lúc trước ánh mắt sắc lạnh khuôn mặt âm u như muốn ăn tươi nuốt sống những kẻ đã gây ra điều này ,
- " Những người đã làm em ra nông nỗi này...tất cả...!đều phải TRẢ MỘT CÁI GIÁ ĐẮT !"
_____________________________
Không biết Thiên Mộc đã ngủ đi từ lúc nhưng cậu liền triền miên mơ một ác mộng dài bao quanh là bóng tối mà mình đã phải trải qua từ khi cậu còn một cô bé nhỏ nhắn dễ thương được cả ba lẫn mẹ yêu chiều như một gia đình thật sự nhưng giấc mơ dần dần mờ dần bóng tối càng ngày càng bao phủ người ba bỏ lại cậu và mẹ cậu một mình bây giờ...
Bây giờ người mẹ cũng bỏ cậu mà đi cậu lẽ loi một mình trong bóng tối không thể di chuyện cũng không thể cầu cứu người cậu càng ngày càng lún sâu xuống đất không thể nhẩy nhụa thoát ra ngoài .
Thiên Mộc chỉ biết cầu cứu trong cô vọng ,
- " Có ai...!có ai cứu tôi với...ba ơi...mẹ ơi...!cứu con...!!".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 48: Chương 48


Khi cơ thể tưởng chừng như sắp bị lún xuống mặt đất cái chết dần dần đến gần cô thì bóng đêm đã kéo cậu thoát ra khỏi vực sâu .
Một bàn tay mềm mại một khuôn mặt quen thuộc như bản sao của chính mình một người duy nhất hội tụ được tất cả người đó chỉ có thể là...
- " Thiên Mộc ...là em sao...có phải là em đó không !"
Người đó không nói gì chỉ càng ngày càng lùi về phía sau cô ta càng lùi cậu càng hoảng sợ mà đuổi theo nhưng không thể nào có thể bắt kịp cậu ,
- " Em đừng đi mà...!đừng bỏ chị mà...!!"
Bây giờ cậu không còn có thể chịu nói được nữa cậu lập tức quỵ xuống đất nước mắt cũng không tự chủ được mà rơi xuống ,
Hức...hức...!hức
Thiên Mộc vừa khóc vừa trách mắng ông trời hay có lẽ là chính bản thân mình ,
- " Ông trời ơi là ông trời...Sao ông lại có thể ác với con như thể...con chỉ mới...!hức...con chỉ mới cảm nhận được...!hức...hạnh phúc khi có...!hức...gia đình thôi mà...!hức...sao người lại nhẫn tâm ...lấy đi tất cả của con...như thế...!!"
Cậu khóc không ngừng vừa khóc vừa chua sót cho chính bản thân mình một bóng dáng quen thuộc lại một lần nữa xuất hiện trước mặt cô .

Người đó tiến lại gần cô bất tiếng nói ,
- " Chị à...chỉ không thể khóc như thế được...!những người đã hãm hãi mẹ chúng ta còn đang sống sờ sờ ngoài kìa...chị phải mạnh mẽ lên để trả thù tất cả bọn họ chứ...!!"
Cậu nghe vậy liền càng quyết tâm hơn không yếu đuối nữa bây giờ thứ cô có thể nghĩ duy nhất trong đầu chỉ có thể là TRẢ THÙ .
Cậu liền đứng dậy lấy tay lau đi những giọt nước mắt dư thùa và vô dụng thay vào đó là khuôn mặt tàn độc và lạnh lẽo của trước đây .
Bóng người đó bây giờ lại nở ra một nụ cười nhẹ đầy an tâm nói với cậu ,
- " Bây giờ chị mới giống chị của em chứ...hãy trở về đi !"
- " Bây giờ anh ấy đang rất lo lắng cho chị đó !"
Kết thúc câu nói một lỗ đen kì lạ liền cuốn theo cậu kéo đi nhưng hình như cậu nghe văng vẳng điều gì đó ,
- " Chị hãy cẩn thận ...chị là mục tiêu tiếp theo mà bọn họ muốn giết !"
Tiếng nước chảy lách tách bên trong căn phòng bệnh một thiếu niên vẫn còn say giấc .
Đột nhiên đôi mắt của người thiếu niên mở choàng mắt cậu cố gắng ngồi dậy thì một cách tay rắn chắn liền đỡ cậu ngồi dậy ,
- " Mộc nhi...em thấy trong người sao rồi !"
Thiên Mộc nghe vậy chỉ biết mỉm cười cho có lệ nói ,
- " Em không sao !"
Anh nhìn cậu lòng không ngừng chua sót anh xoa đầu cô dịu dàng,
- " Em nằm thêm chút nữa đi ! Bây giờ mẹ em đã ổn rồi nên em không cần lo !"
Cậu nghe vậy liền hớn hở hỏi,
- " Thật sao ! Tốt quá rồi !"
Nhìn thấy khuôn mặt tươi trối đầy hớn hở của cậu lòng anh cũng vui vẻ hơn một chút .
Reng...reng...reng

Điện thoại của cậu đột nhiên vang lên cắt ngang câu chuyện của hai người.
Không biết người bên kia nói chỉ nhưng khuôn mặt của cậu liền biến đổi hẳn .
Âu Dương Doãn Thần nghe cậu nói cũng cảm nhận được hình như giọng nói của cậu mang chút gì đó lạnh lùng nhưng sâu thẳm bên trong lại là cảm giác cực kì đau lòng .
Anh định nói gì đó thì Thiên Mộc cũng cùng lúc cúp máy , cậu hình như đã chửi tục nhưng dù là nhỏ nhất thì làm sao qua được ánh mắt của anh được chứ .
Anh nhíu mày định nói gì đó thì cậu đã chen ngang nói trước ,
- " Doãn Thần...em muốn về nhà được không ?"
Doãn Thần nghe vậy liền không kìm được mà đè vai cậu xuống nói ,
- " Em không được đi ! Bây giờ em vẫn chưa khoẻ hẳn sao có thể...!"
Anh hình như đang định nói gì đó thì liền bị ánh mắt cún con của cậu thu phục nhưng anh vẫn cố không mềm lòng cậu cũng nhận ra được điều đó liền bĩu môi khóc ,
- " Anh...anh không thương em...!hức...anh nói em muốn...!hức...!gì anh cũng cho mà...anh...!hức...!"
Lúc này anh cũng không biết làm gì chỉ theo bản năng và lý trí của anh đã mất bảo anh rằng phải dỗ cậu nếu không sẽ có chuyện sảy ra không những thế hình như tim anh có chút đau ,
- " Em...em đừng...!khóc anh đưa em về ...!"
Âu Dương Doãn Thần cũng lần đầu tiên dỗ người khác nên không biết làm gì chỉ có thể làm theo những gì cậu muốn .

Thiên Mộc đạt được ý muốn cũng ngừng khóc nhưng đây cũng là lần đầu tiên cậu thấy dáng vẻ bối rối này của anh trước giờ cậu chỉ nhìn thấy người ta năn nỉ anh chứ không có ngược lại nhưng bây giờ trước mặt cậu lại là một vị tổng tài lạnh lùng và tàn độc nhất lại có biểu cảm này ,
Cậu cũng vì vậy mà không kìm được mà bật cười lớn .
Hahahaaa
- " Anh...anh dễ thương quá đi !"
Hahahaaa
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy đôi tai cũng không biết đã đỏ lên từ lúc nào , anh không ngừng nói lắp :
- " Em...em lừa anh !"
Thiên Mộc nhìn thấy biểu cảm này của anh liền không kiềm được mà bẹo má anh ,
- " Em đâu có lừa anh...tại anh dễ thương quá nên em mới cưới thôi !"
Cậu vừa nói vừa bĩu môi uất ức nói anh nhìn thấy biểu cảm này của cậu anh chỉ có thể thở dài cho qua mà thôi ..
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 49: Chương 49


Sáng hôm sau
Không khí vẫn nhộn nhịp như vậy những chiếc xe vẫn không ngừng chạy băng băng trên đường .
Nhưng bầu không khí lại trái ngược với không khí ngột ngạt trong phòng họp của công ty Mạc thị lại khác .
- " Bây giờ , các vị cũng biết ! Tôi mở cuộc họp này để bầu cử phó giám đốc mới !"
- " Mọi người thấy thế nào !"
Nghe vậy các vị cổ đông cũng không nói gì nhưng Mạc Gia Hưng ba cậu liền nhìn qua cánh cửa mở ra một người đàn ông lịch lãnh bước ra .
- " Chào mọi người tôi tên là Lưu Phong Vũ ! Mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn !"
Không nói gì các cổ đông đều đồng thanh vổ tay đồng ý , mọi người nghĩ tại sao họ không phản đối ! Tất nhiên là vì tất cả bọn họ cũng chỉ là bù nhìn mà thôi ! Đều bị chính đồng tiền là tha hoá đi tính cách của mỗi người .
Lưu Phong Vũ tưởng chừng như đã được ngồi vào cái vị trí Phó giám đốc thì một giọng nói có chút quen thuộc vang lên ,
- " Tôi phản đối !"
Một thanh niên mở cửa bước vào liền cướp luôn cái ghế phó giám đốc mà ngồi xuống .

Mạc Gia Hưng nhìn thấy cậu khó hiểu nói ,
- " Mày đến đây làm gì !"
Đinh Liễu nhìn thấy vậy liền cố gắng can ngăn nhưng trong lòng bà ta như muốn thêm dầu vào lửa ,
- " Anh...anh bớt giật...!thằng bé chỉ không biết lớn nhỏ...chắc bị người ta xúi giục muốn lấy công ty...!!"
Chưa nói hết ông ta liền đùng đùng nổi giận ,
- " Mày cút về nhà cho tao !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền nhíu mày ,
- " Tại sao tôi lại nghe ông ! Bây giờ không phải buổi họp của cổ đông sao ...!tôi cũng là một cổ đông của tập đoàn sao lại không thể có mặt !"
Mạc Gia Hưng nghe cậu nói vậy liền khó hiểu hỏi lại ,
- " Cổ đông gì chứ ! Mày nghĩ mày là..."
Chưa kịp nói xong một người đàn ông bước vào trên tay còn cần thêm một sấp giấy tờ gì đó .
Ông ta bước vào liền vất sấp giấy tờ xuống bàn nói ,
- " Xin chào ông tôi là luật sư của Mộc thiếu gia đây ! Đây giờ cậu ấy và mẹ cậu ấy có 54% cũng chính là cổ đông lớn nhất của công ty !"
Mạc Gia Hưng nghe vậy liền không tin vào tai mình liền cần sấp giấy lên coi nhưng mọi bằng chứng đó đều có thể chứng mình điều mà cậu nói đều là thật .
Đinh Liễu nghe vậy cũng không tin vào tai mình nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của ông ta cũng biết đó là sự thật bà liền ngã ngụy xuống đất , mà vẫn không tin vào tai mình :
- " Không...!không thể nào ?"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền nhíu mày môi cũng không biết đã mở ra một nụ cười thần bí từ lúc nào.
Từ lúc cậu bước vào , Thiên Mộc đã cảm nhận được rằng có một cặp mắt đang nhìn mình chằm nhằm cậu nhưng cậu vẫn không quan tâm .
Bây giờ khi giải quyết xong cậu liền bước lại gần anh rồi nói nhỏ vào tai anh ,nói :
- " Anh nghĩ chức Phó giám đốc này anh có thể lấy được sao đừng có mơ !"

- " TIỀN PHONG VŨ !"
Tiền Phong Vũ ngơ ngác không biết chuyện gì đang sảy ra dù bên ngoài hắn ta vẫn vô cùng bình tỉnh nhưng bên trong nội tâm lại vô cùng hoảng sợ ,
" Làm...làm sao cậu...cậu ta biết...!!"
Nhìn thấy biểu cảm đó của hắn ta cậu liền tỏ ra đó chỉ là một sự nhầm lẫn nhỏ nhằm án chỉ điều gì đó ,
- " À...!tôi quên mất...anh họ Lưu chứ không phải họ Tiền nhỉ...!tôi thành thật xin lỗi...!!"
Dù bề ngoài cậu tỏ ra rằng đó là một sự nhầm lẫn không đáng có nhưng bên trong lại là nở một nụ cười mỉa mai đầy kinh tởm ,
" Anh vẫn THỦ ĐOẠN như xưa !"
Tiền Phong Vũ không nghĩ nhiều cho rằng đó chỉ là sự nhầm lẫn mà thở vào nhẹ nhõm không một chút phòng bị gì .
Đợt một lúc cậu hỏi làm hắn ta phải dứt đi mạch suy nghĩ ,
- " Mà anh là bạn trai CHỊ gái tôi sao !"
- "Tôi không phải bạn trai của cô ta !"
Phong Vũ hắn ta nghe vậy phản bác ngay vì hắn biết người trước mặt này mới chính là đại thiếu gia danh chính ngôn thuận của Mạc Gia nhưng bây giờ còn nắm trong tay 54% cổ phần Mạc thị thì không thể nghi thù chúc oán được .
Tại sao hắn ta tại lại nghĩ như vậy sao ? Vì Phong Vũ hắn ta vì muốn thoa túng toàn bộ Mạc thị mà đã dần công tìm kiếm tư liệu về gia định Mạc gia một cách đầy đủ không để sót một chi tiết nào nếu không sẽ thất bại hoàn toàn thì mọi công sức hắn bỏ ra coi như đổ sông đổ biển .
" Đúng là con đàn bà thối tha ! Cứ tưởng có thể lợi dụng cô ta...*** mẹ nó !"
Trong cơn tức giận hắn ta liền nhớ ra điều gì đó liền nhìn qua cậu nói ,

- " Cậu có thể cho tôi...số liên lạc được không...!tôi muốn kết bạn với cậu !"
Thiên Mộc không chần chừ đã gật đầu đồng ý rồi lấy điện thoại ra dơ số cho anh .
Hắn ta liền vui vẻ lưu số của cậu tưởng chừng như có thể lợi dụng cậu lấy toàn bộ tài sản lẫn 54% cổ phần đó nhưng hắn làm sao biết được vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn không biết ai đang lợi dụng ai đâu .
Hắn cũng đâu có thể ngờ được rằng tất cả những gì hắn nói đều được cậu ghi âm lại để gửi cho Mạc Hi nghe khiến cô ta phải xục đổ hoàn toàn người cô ta đạt niềm tin để yêu và tin tưởng lại rơi bỏ cô ta .
Không biết hai người nói những gì chỉ biết rằng trong lúc nói chuyện hai người đã bước ra cổng công ty .
Hai người cười nói rất vui vẻ nhưng lại không hề để ý rằng một cặp mắt sắc lạnh đang nhìn họ chằm chằm .
Thiên Mộc cũng đã cảm nhận được nó liền nhìn ngó xung quanh thì liền nhìn thấy một đôi mắt lạnh lẽo áp cả không khí xung quanh cũng phải rét lạnh .
Bây giờ Thiên Mộc chỉ biết cười trừ mà phù hộ cho bản thân ,
" Thôi xong...tại sao quên tên ác ma này nữa chứ...!" Đột nhiên chiếc xe giới hạn chạy đến nhưng cậu chỉ biết thở một hơi rồi lấy hết can đảm mà chào tạm biệt hắn ta rồi bước vào trong .
" Kiểu này thì toang rồi...có ai cứu tôi không ?".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 50: Chương 50


Biệt thự riêng của Âu Dương Doãn Thần .
Doãn Thần vác cậu trên vai mặc kệ cho cậu đang cố gắng vùng vẫy thoát ra nhưng không được ,
- " Anh mau thả em ra mauuuu ...!"
Mặc cho cậu la hét Âu Dương Doãn Thần vẫn không không chịu thả cậu ra mà vác cậu trên vai rồi tiến vào phòng của mình .
Anh thả cậu xuống giường rồi tiến lại khoá trái cửa .
Bây giờ Thiên Mộc vẫn không hiểu chuyện gì nhưng trái tim cậu lại mất bảo rằng trốn...phải trốn !"
Nhanh lúc anh đang lơ là cậu liền bật ra khỏi giường tiến về phía cửa , nhưng chỉ một chút một chút nữa thôi thì Thiên Mộc có thể mở cửa thoát ra ngoài được rồi nhưng điều đó đã không thể vì cậu chưa kịp chạm vào cửa thì đã bị một lực kéo từ sau ôm vào eo cậu kéo cậu về phía sau , không ngừng thì thầm vào tai cậu ,
- " Em định chạy đi đâu...bảo bối !"
Âu Dương Doãn Thần kéo người của cậu về phía mình rồi vất cậu lên giường một lần nữa mặc cho cậu phản kháng ,
- " Không...!không muốn...!không muốn đâu...tha...tha cho em đi mà...!!"
Anh nghe vậy nhiếp miệng cười khẩy ,
- " Em giám quyến rũ người đàn ông khác trước mặt tôi mà bắt tôi tha cho em sao...!!"

- " Em muốn anh làm gì anh đều có thể ra tay giúp đỡ em nhưng...!CHÍNH EM chính em là người không coi tôi là người thân của em...Vậy em coi tôi là cái gì chứ !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền không biết nói gì vì cậu thật sự...!thật sự không thể nói thân phận của mình ra lúc này được nếu cậu nói cậu không phải là Thiên Mộc mà là người chị song sinh của em ấy hay nói cách khác cậu là người chết được.
Nếu nói ra chưa chắc anh ấy đã tin cậu có khi lại vì thân phận này của cậu mà lợi dụng không yêu cậu thật lòng thì cậu phải làm sao .
Bây giờ cậu chỉ biết khóc và khóc mà thôi , cậu biết tại sao mình lại khóc cũng không biết vì điều gì mà cậu phải rơi nước mắt hay cậu đã bị chính lời nói này tổn thương .
Đúng ! Trước đây cậu chỉ coi anh chỉ là một người chú bình thường một người đàn ông lạnh lùng đầy tàn độc và máu lạnh vô tình nhưng hình như không biết từ bao giờ cậu dần dần tiếp xúc và không biết cậu đã...đã yêu người này mất rồi .
Âu Dương Doãn Thần nhìn thấy cậu khóc cũng không biết phải làm sao vì từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng dỗ ai cả làm sao anh biết được .
Nhưng khi thấy cậu rơi nước mắt vì lời nói của mình mà tim anh đau lắm ! Rõ ràng anh vì cậu mà làm tất cả nhưng cậu lại chưa từng cảm nhận được điều đó .
Âu Dương Doãn Thần tiến lại gần cậu lau từng giọt nước mắt của cậu đi ,
- " Đừng khóc...!tất cả là lỗi của anh cả...em đừng...đừng khóc ...em !"
Thiên Mộc được anh dỗ dành liền cố gắng ngừng khóc nhưng vẫn nức lên từng cơn rồi dần dần ngủ thiếp đi .
.................................................
Tối
Một thiếu niên nằm nên giường do tiếng rống của bụng mà bị gọi dậy bất thình thình .
Thiên Mộc ngồi dậy tay không ngừng lau mắt cho tỉnh thì đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng động theo phản xạ cậu nhìn về phía cánh cửa phòng .
- " Em dậy rồi sao ! Bảo bối !"
Nghe tiếng gọi Thiên Mộc liền không tự chủ được mà gật đầu lia lịa , nhìn thấy dáng vẻ của cậu Doãn Thần liền nở nụ cười sảng khoái không ngừng xoa đầu cậu ,
Hahaaaa
Nhìn thấy Doãn Thần cười như vậy cậu không tự chủ được mà khuôn mặt đã đỏ chót từ khi nào miệng không ngừng lắp bắp ,
- " Anh...anh không được cười...!!"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền không quen trêu chọc ,
- " Em với anh có quan hệ gì mà cấm anh không được cười ...!"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền càng tức giận nhưng lại không biết nói gì ,
" Bây giờ cậu biết nói gì đây...hai người ngoài quan hệ chú cháu ra thì không có quan hệ gì khác...cậu dựa vào gì để ép buộc anh đây...cô yêu anh nhưng chưa chắc anh đã yêu cô !"

Nghĩ đến đây tim cô càng ngày càng đau lắm !
- " Chú cháu được không !"
Mạc Thiên Mộc cố gắng mỉm cười cho có để cố gắng che dấu đi cảm xúc khó chịu lúc bây giờ .
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy cũng không biết tại sao tim anh rất nhói...
" Anh chưa từng muốn làm chú của em...chưa...!từng !"
Âu Dương Doãn Thần dù tim có chút nhói nhưng không thể thay đổi anh cũng không biết ngoài quan hệ đó họ...làm gì còn quan hệ gì nữa chứ...thật nực cười...,
- "Chúng ta xuống dưới ăn tối thôi !"
Mạc Thiên Mộc nghe tới hai chứ ăn hai mắt liền sáng lên lấp lánh rồi nhảy bật ra khỏi giường rồi chạy vào phòng vệ sinh .
Nhìn thấy thế anh chỉ biết cười nhẹ nhưng vẫn lo lắng cho cậu ,
- " Chạy chậm thôi ! Coi ngã đó !"
5 phút sau
Hai người đã có mặt lại phòng ăn trên bàn đầy những món ăn hấp dẫn không cưỡng lại và cậu cũng vậy .
Cậu gắp lia lại ăn không ngừng Doãn Thần ngồi bên cậu cũng không ngừng gắp thức ăn cho cậu ,
- " Em ăn nhiều vào...em gầy lắm rồi !"
Cậu vừa ăn vừa gật đầu tỏ vẻ đồng ý .
Thiên Mộc vừa nuốt hết thức ăn trong miệng vừa nói ,

- " Đồ ăn ngon quá...!!"
Doãn Thần nghe vậy liền mỉm cười nhẹ nói ,
- " Vậy anh sẽ nấu cho em ăn mỗi ngày !"
Nghe vậy Thiên Mộc liền ngạc nhiên há hóc mồm hỏi lại ,
- " Anh nói...là anh nấu á !"
Nhưng trả lời cậu lại là Đúng khiến cho cậu không tự chủ được mà nhíu mày không tin mà hỏi lại một lần nữa ,
- " Anh có phải là Âu tổng lạnh lùng khét tiếng đó không vậy ?"
Âu Dương Doãn Thần âm trầm nhìn cậu nói ,
- " Người đó chết rồi !"
Nhưng sau anh lại xoa đầu cậu nói tiếp ,
- " Khi em xuất hiện !"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 51: Chương 51


Ăn xong Thiên Mộc liền bị anh đuổi ra phòng khách nằm còn anh thì ở lại rửa bát .
Bị bắt ra phòng khách Thiên Mộc không biết làm gì đần bật tivi lên xem tin tức cho dỡ chán thì một tin tức hot dù vậy cậu vẫn không ngạc nhiên cho lắm ,
- " Ngu ngốc !"
Trên tivi chính là tin tức về Mạc gia cậu , tin đồn hai chị em của vợ bé con ngoài dã thú của họ bị lộ không những thế tin đồn về hai đứa con đó càng làm ô nhục thêm Mạc gia làm cho cổ phiếu của Mạc thị trong vòng một đêm giảm xuống rõ rệt và có nguy cơ phá sản .
Cũng không biết từ khi nào trên môi cậu đã mở ra một nụ cười đầy lạnh lẽo nhưng lại cực kì sảng khoái ,
" Các người nên tận hưởng sống trong sung sướng cuối cùng mà tôi ban cho các người đi...vì không lâu thôi tôi sẽ lấy hết...tất cả !"
Trong cơn suy nghĩ cậu cảm nhận được có một bàn tay to lớn dịu dàng xoa đầu cậu làm cho cậu phải trở về hiện tại .
Thiên Mộc lấy tay ngăn bàn tay đó đang xoa đầu cậu chu môi nói ,
- " Không được xoa đầu em...!tóc em như ổ chim bây giờ...!"
Âu Dương Doãn Thần nhìn thấy vậy chỉ biết cười nhẹ đầy dịu dàng không nói gì khiến cho cậu cũng phải đỏ mặt .

Dù đã nhìn và ngắm anh ấy rất nhiều lần nhưng bây giờ nhìn lại cậu cảm giác như Doãn Thần cười lên trong rất đẹp trai lại vô cùng ôn nhu đúng chuẩn gu của cậu luôn .
Mạc Thiên Mộc quay mặt không giám nhìn thẳng vào mắt anh , cậu quay mặt sang hướng khác cố ý tránh cặp mắt của anh .
Anh vẫn như thế vẫn dùng đôi mắt dịu dàng cùng nụ cười nhẹ nhưng không thể che dấu sự sủng nịn nhìn cậu ,
" Anh sẽ luôn ở đằng sau...che chở cho em...!người con gái anh yêu !"
_____________________________
Sáng hôm sau , tại bệnh viện
Trong căn phòng vip ở bệnh viện Trung Tâm thành phố nhộn nhịp nhưng khi bước vào đây không khí nhộn nhịp đó lại biến mất chỉ còn lại tiếng thiết bị máy móc hay cả những tiếng hỏi thăm ,
- " Mẹ thấy sao rồi mẹ !"
- " Sao mẹ không nằm xuống mà đi lại thế...mẹ chưa khỏi bệnh mà !"
Liễu Như Thu mẹ cậu chỉ mỉm cười nhìn cậu nói ,
- " Mẹ thấy khoẻ hơn nhiều rồi mà !"
Thiên Mộc nghe mẹ mình nói thế liền phản bác lại ngay ,
- " Nhưng mẹ chỉ mới tỉnh dậy tối qua chứ mấy...mẹ phải nghĩ dưỡng thêm đi mẹ...!mọi thứ cứ để con lo là được !"
Bà nghe vậy liền nhíu mày hỏi lại hình như để chắc chắn hơn những gì mình đã nghe ,
- " Con chắc không đó ? Có gì cứ nói mẹ nghe chưa...!không được làm quá sức !"
Nghe vậy cậu chỉ có thể mỉm cười sau đó khuôn mặt càng trở nên lạnh lùng hơn ,
- " Mẹ không cần lo...bọn họ giám đụng đến chúng ta thì...!KHÔNG...!MỘT...AI...!ĐƯỢC...!SỐNG !"
- " Ba mẹ con bà ta cũng sắp không trụ nổi nữa rồi...!"

Bà ta nghe vậy liền có chút gì đó không muốn nhìn thấy vậy cậu liền cố gắng thuyết phục mẹ mình Liễu Như Thu ,
- " Mẹ lại không nở nữa sao...mẹ không thấy họ đã chèn ép hãm hại mẹ con chúng ta thế nào sao...nếu không phải chúng ta mạng lớn thì hai mẹ con chúng ta đã chết rồi đó MẸ !"
Nghe vậy bà ấy hình như có chút giao động thì cậu liền nói tiếp ,
- " Mẹ cũng nên li hôn ông ta luôn đi !"
Nghe vậy Liễu Như Thu liền bất ngờ mà ngước mắt lên nhìn thẳng vào cậu nói ,
- " Không được đâu con ơi...!Không được đâu...!!"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền tức giận mà nói hết những gì trong lòng mình ra ,
- " Mẹ lại không nở nữa sao...mẹ biết ông ta không tốt mà...mấy năm nay ông ta có bao giờ quan tâm đến chúng ta không...!một cái liếc mắt thôi mà ông ta còn không dần cho chúng ta mẹ hiểu không ...!"
- " Không ta có bao giờ coi chúng ta là gia đình chưa...!!"
Áaaaaaaa
Nghe vậy bà ta liền cố gắng hét lớn rồi bịt tai lại cố gắng không nghe nhưng cậu vẫn cố gắng gỡ từng ngón tay của bà ấy ra ,
- " Mẹ chấp nhận đi...chấp nhận rằng ông ta không yêu mẹ con mình ông ta...!ông ta chỉ yêu bọn họ mà thôi...mẹ đừng lừa dối bản thân mình đến bao giờ nữa...!!"
CHÁT

Mạc Thiên Mộc bị tát liền không tự chủ được mà lấy tay rờ lên má lúc này nước mắt cậu cũng không biết thể nào có thể tự chủ được nữa mà chạy xuống .
Bà nhìn thấy vậy liền bối rối chạy lại chổ cậu bà lấy tay mình rờ vào mặt cậu nước mắt bà cũng không ngừng chảy ,
- " Mẹ xin lỗi ...mẹ không cố ý ...!mẹ...!!"
Mạc Thiên Mộc không tự chủ được mà ôm lấy eo bà mà nước mắt càng không ngừng chảy như mưa ,
- " Mẹ à ...con phải trong bộ dạng này đến khi nào nữa mẹ...con...con mệt quá rồi mẹ ơi...con...con không muốn mang hình hài thế này nữa đâu...con ...!mệt qua rồi...!!"
- " Con bị người khác sỉ nhục bị lăng mạ là một thằng kinh tởm bị người khác đánh đập chỉ vì con thích con trai còn ...còn có sở thích như con gái ...con...con không muốn sống như thể này nữa đâu mẹ ơi...con...con chỉ muốn sống đúng với chính mình khó như thế sao !"
Không biết bà nghĩ gì chỉ biết khi cậu nói ra nỗi lòng của mình bà càng khóc nhiều hơn .
Lúc này đằng sau cánh cửa có một bóng người không biết đã dựa vào cánh cửa nghe lén từ lúc nào .
Khuôn mặt lạnh lùng cùng với sự lạnh lẽo trong đôi mắt đó càng làm cho bầu không khí âm um thêm lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 52: Chương 52


Tại nhà hàng 5 sao
Trong căn phòng vip sang trọng hai người nói chuyện rất vui vẻ nhưng đằng sau sự vui vẻ đó lại là sự giả dối và lợi dụng .
Người thì lợi dụng tài sản cổ phần trong tay người kia người thì lợi dụng anh ta để trả thù gia đình hay kể cả anh ta ,
- " Lưu thiếu gia ! Anh gọi tôi ra đây có việc gì vậy...!!"
Lưu Phong Vũ đứng kế bên cũng mở ra một nụ cười , nói :
- " À...!tôi chỉ muốn mời cậu ăn một bữa...!cũng cần phải lí do sao !"
Thiên Mộc nghe vậy liền không cố gắng phản bác nói ,
- " Tất nhiên là không rồi ! Đằng khác tôi càng vinh hạnh nữa kìa !"
Hahahaaaaa
Tiếng cười nói nhộn nhịp phía trong càng làm cho không khí bên ngoài càng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết .
- " Em hay lắm...không để ý đến lời cảnh báo của tôi ra gì sao !"
Biệt thự Âu gia
Mạc Thiên Mộc vui vẻ tiến vào bên trong nhưng cậu trong hề để ý rằng khuôn vẻ lạnh lẽo đầy chết chóc ở biệt thự lúc này .
Càng tiến vào bên trong không khí càng trở nên lạnh và tối tắm hơn càng khiến cho Thiên Mộc bất giác cảm thấy ớn lạnh và cảm thấy điều gì đó không lành sắp xảy ra ,
" Sao...sao lạnh thế này "
Cậu càng tiến vào bên trong cậu càng sợ hãi nhưng đột nhiên một giọng nói lạnh lẽo phát ra làm tăng thêm vẻ rùng mình cho căn phòng lúc này ,

- " Bây giờ mới biết đường về sao !"
Doãn Thần hai chân vát chéo nhau ngồi bên chiếc ghế sopha bây giờ mới bất đầu lên tiếng cùng lúc với những bóng đèn trong nhà lúc bắt đầu được bật sáng lên .
Thiên Mộc cũng bất giác nhận ra được sự nguy hiểm liền tiến lại chổ anh đang ngồi,
- " Sao anh lại ngồi ở...!!"
Chưa nói hết câu cậu đã bị anh kéo ngồi lên chân anh cũng vì vậy mà cậu mất đà ngã vào lòng anh ,
Á
- " Em giám không nghe lời cảnh báo của tôi !"
Nghe đến đây cậu đã biết rằng chuyện chiều nay cậu gặp hắn ta đã bị lộ nhưng cậu không biết phản biện thế nào chỉ biết im lặng không đáp .
Cũng vì sự im lặng đó của cậu càng làm cho anh càng thêm tức giận .
Anh liền không tự chủ được mà nén hết mọi thứ quanh anh xuống đất khiến cho Thiên Mộc cũng phải rùng mình sợ hãi .
Doãn Thần cũng vì không muốn tức giận lên người cậu mà lấy tay đánh liên tục vào tường , cũng vì vậy mà tay anh chạy máu không ngừng.
Nhìn thấy hành động đó của anh , cậu liền đột nhiên tỉnh táo hẳn .
Thiên Mộc sợ hãi chạy đến chổ anh ,
" Anh à...dừng...dừng lại đi anh...em...em sai rồi !"
Cậu vừa lo lắng cho anh mà không để ý rằng khuôn mặt cậu đã ấm ướt từ bao giờ , nước mắt của cậu chạy xuống không ngừng .
- " Em xin anh...anh dừng lại đi mà...!"
Doãn Thần dù đang tức giận nhưng khi nhìn thấy nước mắt cậu chạy không ngừng thì lại không nở mà ngừng lại đi lên phòng .
Cậu cũng chạy theo anh đi lên phòng .
Mạc Thiên Mộc bước vào trong phòng liền nhìn thấy anh ngồi trên giường quay lưng lại với cậu .
Cậu đóng cửa bước vào bên trong .
Cậu lũi thủi trèo lên giường vòng tay qua eo ôm anh từ phía sau ,
- " Em xin lỗi mà ! Đừng giận em nữa mà !"
Doãn Thần từ khi nhìn thấy cô khóc khi hắn làm đau chính mình thì lòng cũng đã bớt đi đôi phần .
Anh liền quay đầu hôn môi cô , cô cũng không vì thế mà đẩy anh mà ngược lại còn phối hợp theo anh .
5 phút
Mạc Thiên Mộc không thở được nữa mà đánh vào ngực anh .
Khi nhìn thấy người bên cạnh mình không thở nổi được nữa anh liền thả ra khỏi cánh môi cô .
- " Môi em ngọt thật đó...!bảo bối à !"

Cậu nghe vậy liền ngưỡng chín mặt ,
- " Anh...anh là đồ vô liêm sỉ !"
Nhưng đột nhiên cô sực nhớ ra điều gì đó liền chạy đến gần tủ lấy ra thứ gì nó rồi quay lại nói ,
- " Tay !"
Nghe vậy , anh liền đưa tay mình ra .
Cậu nhìn thấy vết thương thì liền thấy đau lòng mà sót ra lòng liền tự trách ,
" Đều tại mình...nếu mình để ý cảm xúc của anh ấy thì không có chuyện này chảy ra ...anh...anh ấy sẽ không bị thương ra nông nỗi này ...đều tại mình cả !"
Thiên Mộc cảnh thận bôi thuốc rồi băng bó lại cho anh , Doãn Thần cũng để ý điều đó ,
- " Không phải em là người khiến tôi ra nông nỗi thế này sao ! Sao bây giờ lại buồn thế này không phải...!"
Anh chưa kịp nói hết câu thì liền cảm nhận có thứ gì đó giọt xuống cánh tay mình .
Doãn Thần liền nhìn lên thì nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu khóc từng giọt nước mắt không ngừng,
- " Không phải thế...!hức....em chưa từng...hức...!muốn anh bị thương ! "
Nhìn thấy cậu khóc anh cũng không tự chủ được mà lấy tay lâu đi những giọt nước mắt của cậu miệng không ngừng an ủi ,
- " Không phải lỗi ở em...em đừng khóc nữa...anh sót ! "
- " Em thích ai yêu ai cũng được nhưng em đừng khóc...anh luôn ở phía sau ủng hộ em !"
Mạc Thiên Mộc lau nước mắt mỉm cười nhẹ nói ,
- " Ai cần anh ở phía sau chứ...em muốn anh đi cùng em đến cuối cuộc đời cơ !"
Doãn Thần nghe vậy liền không tin vào tay mình hỏi lại ,
- " Em...em vừa nói gì cơ !"
Nghe vậy Thiên Mộc liền nhìn vào mắt anh nói dõng dạc ,

- " Đồ ngốc...em thích anh...Âu Dương Doãn Thần !"
Anh nghe vậy lòng liền sung sướng ôm chầm lấy cậu ,
- " Em không được rút lại lời nói đâu đó...!!"
" Nếu em giám rút lại lời nói anh không biết sẽ làm ra chuyện gì đâu...."
Cậu nghe vậy liền gật đầu nhưng vẫn nói tiếp ,
- " Em xin lỗi vì không nghe lời anh nhưng em thật sự phải gặp hắn ta , anh ....anh chỉ cần nhịn một thời gian nữa thôi em...em sẽ không bao giờ gặp lại hắn nữa !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền cóc nhẹ vào trán cậu ,
- " Lại định làm gì xấu nữa phải không ?
Thiên Mộc nghe vậy chỉ biết lo lắng cúi đầu không nói anh liền nói tiếp ,
- " Nhưng anh sẽ chờ em ! Nếu em cần anh giúp gì hãy nói cho anh biết...!bằng giá nào anh đều sẽ làm cho em !"
Cậu vui vẻ gật đầu cười ,
- " Dạ !"
Một tiếng Dạ ngọt sớt làm lòng hắn ngật tràn sự ngọt ngào như một viên kẹo ngọt , nhưng từ sự vui vẻ anh liền trở nên lạnh lùng đầy tà ác như đang dự định điều gì đó ,
" Mộc nhi của anh thật ngọt....làm sao đây anh lại không nở để em đi ra ngoài kia lỡ có ai đó câu dẫn em thì sao đây ....
Nhưng anh lại không nở giam cầm em lại nên ....AI GIÁM CƯỚP EM KHỎI TAY TÔI ĐỀU PHẢI CHẾT !"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 53: Chương 53


Ngày hôm sau
Mạc Thiên Mộc thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ không để ý đến những sự việc sung quanh .
Đột nhiên có ai đó ngõ xuống bàn làm cậu phải ngước mặt lên nhìn ,
Hứ
Nhưng khi nhìn thấy người ngõ thì cậu liền mỉm cười hỏi ,
- " Có chuyện gì sao ? Linh Thi !"
Nghe vậy Âu Dương Linh Thi quay đầu xuống hỏi ,
- " Thiên Mộc...cậu...cậu định thi vào trường đại học nào !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy ngẫm nghĩ một hồi lâu nói ,
- " Có khi tớ sẽ không học Đại học đâu ...!"
" Mình tốt nghiệp đại học lâu rồi học gì nữa...bao nhiêu cái bằng tốt nghiệp mình để trưng chắc !"
Linh Thi nghe vậy lo lắng hỏi,
- " Sao cậu lại không học...cậu bị sao à !"
Nghe vậy cậu liền xoa đầu cô ấy nói ,
- " Tại mình không thích học nữa thôi ! Nhưng nếu cậu muốn mình sẽ học !"
- " Vậy chắc mình sẽ thi Đại học đế đô đi được không ?"
Âu Dương Linh Thi nghe vậy mỉm cười gật đầu .

Ring...ring...ring
Tiếng chuông tan học đột nhiên cách lên làm cho không gian thêm náo nhiệt hơn .
Cậu cũng vác cặp lên vai rời khỏi lớp .
Vừa đi ra khỏi sân trường liền có ai đó gọi cậu liền quay đầu lại ,
- " Cậu chủ...chờ tôi !"
Thiên Mộc nhíu mày khó chịu nhưng vẫn dừng lại ,
- " Có chuyện gì sao ?"
Nghe vậy An Hinh vừa thở vừa nói ,
- " Cậu chủ ! Hôm nay bà chủ xuất hiện...nên bà chủ nói cậu về nhà !"
Cậu chỉ Ừ một tiếng như tỏ vẻ đã hiểu rồi quay đầu đi còn An Hinh vẫn như vậy đi phía sau cậu .
................................................
Ở nhà cậu ,
Tiếng xe hơi đột nhiên dừng lại một thân hình nhỏ nhắn bước ra từ trong xe .
Cậu bước từ từ vào nhà , càng vào nhà thì cậu liền nghe thấy tiếng đổ vỡ từ bên trong .
Đập vào mắt cậu , ông ta Mạc Gia Hưng đang cầu xin mẹ mình ,
- " Như Thu...xin em tha cho thằng Gia Long với con bé Hy đi mà...!chúng nó không có tội ! "
Nghe vậy cậu cười khẩy đi vào nói ,
- " Hai đứa nó không có tội...vậy những người ra lệnh đánh tôi sỉ nhục tôi lăng mạ tôi thì sao HẢ !"
Liễu Như Thu giật mình nhìn về phía cậu bối rối không ngừng nói lắp bắp ,
- " Sao...sao con về sớm thế ...!"
Nhưng chợt một giọng nói lạnh lùng đầy chế nhạo ,
- " Mày...mày hại hai đứa con tao còn chưa đủ nữa hả...!đúng là ĐỒ VÔ ƠN !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy lòng cậu liền nhói đau ,
" Là cảm xúc của em sao Thiên Mộc !"
Cậu cười khẩy lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt ông nói ,
- " Tôi là đồ vô ơn đó ! Tôi là đồ súc sinh đó thì sao...còn đỡ hơn hai đứa con ngu ngốc của ông...!Chúng đúng là đồ ngu...!!"
Nghe vậy ông ta liền nghẹn họng mà tức giận .
Chát
Mạc Thiên Mộc bị đánh liền cúi mặt không nói còn mẹ cậu thì liền ngạc nhiên nhưng rất nhanh lại chuyển sang lo lắng ,
- " Thiên nhi có sao không con ! Đều tại mẹ...!!"
Bà ta vừa xoa vết thương cho cậu vừa căm hạnh nhìn ông ta quát ,

- " Ông điên à ...nó...nó cũng là con ông mà !"
Rầm...
Mạc Gia Hưng nghe vậy liền tức giận mà đập vỡ những gì ở xung quanh quát vào thẳng mặt cậu và mẹ cậu ,
- " Con gì chứ ! Tao chưa từng có đứa con trai đáng kinh tởm như nó !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền cười lớn ngẩng mặt lên ,
- " Con trai...hahaa....con trai gì chứ...hahahaaa !"
Cậu nhìn thẳng vào mắt ông ta lạnh lùng nói ,
- " Bao nhiêu năm rồi mà ông vẫn chưa nhận ra sao !"
Mạc Gia Hưng nghi hoặc nhìn cậu , hỏi :
- " Nhận ra...nhận ra cái gì cơ ...!!"
Liễu Như Thu nghe vậy mặt biến sắc quát cậu ,
- " CON IM NGAY !"
Hahahaaaa
Cậu nhìn bà rồi lại nhìn ông ta khuôn mặt vô cảm nhưng ẩn chứa chút gì đó đau thương ,
- " Mẹ định giấu ông ta đến khi nào ? Dù gì bí mật này cũng giấu 18 năm rồi còn gì !"
Ông ta khó hiểu nhìn về phía bà hỏi ,
- " Thật ra cô giấu tôi điều gì mà không giám cho nó nói HẢ !"
Nhưng nhận lại ông ta chỉ là sự im lặng từ bà nên ông chỉ biết nhìn về phía cậu ,
- " Thật ra ...thật ra các người giấu tao điều gì HẢ !"
Mạc Thiên Mộc đẩy bà ra rồi lại nhìn ông rồi lại nhìn bà không nói gì chỉ biết cúi đầu đứng đó .
Còn Mạc Gia Hưng ông lại bối rối đi lại phía mẹ cậu Liễu Như Thu mất kiên nhẫn mà ngằn giọng nói ,
- " Thật ra là bà giấu tôi chuyện gì ? "
Nghe vậy Liễu Như Thu lo sợ không biết nói gì , bà không thể không thể để bí mật này lộ được .

Chồng bà Mạc Gia Hưng đã ở với tình nhân còn có một đứa con trai rồi nếu...nếu biết Thiên nhi không phải con trai thì...thì bà sẽ mất tất cả .
Bà lúng túng nói ,
- " Làm gì có bí mật gì đâu...chắc...chắc thằng Thiên nói nhầm thôi !"
Ông ta nhìn cử chỉ lúng túng của bà thì biết ngay bà đang nói dối nhưng lại không biết đó là chỉ .
Nhưng khi không bà ông trả lời được đáp án củ thể ông liền tức giận mà tát bà .
Chát
Vì cú tát quá bất ngờ bà liền mất thăng bằng mà ngã xuống nền đất lạnh lẽo cũng vì thế mà Thiên Mộc cũng dần ý thức lại .
Cậu chạy tới chổ mẹ cậu , vừa nhìn vết thương trên khuôn mặt bà cậu lại vừa hỏi,
- " Mẹ...mẹ có sao không ? Môi...môi mẹ chảy máu rồi !"
Nhưng ông ta vẫn cứ vậy khuôn mặt lạnh lùng nhìn người vợ của mình ngã xuống không một chút biến sắc chửi ,
- " đ*t c*n m* mày ! Chúng mày hại con gái đáng thương của tao còn chưa đủ hay sao mà giám nói dối tao nữa HẢ !"
Mạc Thiên Mộc bây giờ không còn chịu được nữa , những dòng nước mắt thống khổ chảy xuống vô tri vô giác có lẽ đây cũng chính là cảm xúc của em cô chăng .
Cậu cố gắng ngăn nước mắt cậu chảy xuống nhưng nó vẫn không được càng ngày nó càng chảy xuống nhiều hơn giống như những uẩn ức của em gái cậu vậy .
Hahahaaaa
Cậu nhìn ông cười lớn nhưng nước mắt cứ chảy ,
- " Con gái đáng thương....hahaaaa...cái gì cũng là con gái ông...vậy tôi thì sao...có bao giờ ông để ý đến ĐỨA CON GÁI NÀY CHƯA HẢ !"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 54: Chương 54


Mạc Gia Hưng ngạc nhiên cơ thể không tự chủ được mà ngã người về phía sau mấy bước , ông mở to mắt nhìn chằm chằm vào người cậu như không giám tin vào tai mình hỏi lại ,
- " Không...!không thể nào...!"
Liễu Như Thu hoảng hốt muốn ngăn cậu nhưng lại quá muộn để ngăn cản sự việc bà chỉ có thể ngăn cậu nói tiếp mà thôi ,
- " Đừng...đừng mà Thiên nhi !"
Mạc Thiên Mộc sợ ông ta không tin liền xé đi lớp áo ngoài để lộ phần ngực bị bó chặt ra như muốn chứng minh điều mình nói là thật .
Khi chứng kiến hết toàn bộ sự việc mặt ông ta trắng bệt không còn một giọt máu , ông nhìn cậu một hồi lâu rồi lại nhìn bà chật vật nằm đó .
Mạc Thiên Mộc nhìn bà rồi lại nhìn ông khuôn mặt uẩn ức đầy đau khổ ,
- " Con mệt quá...con không muốn ở trong bộ dạng này chút nào !"
Càng nói nước mắt cậu không ngừng chảy xuống những mảnh vỡ kí ức liền ùa về trong đầu cậu vang vọng những tiếng chửi mắng những tiếng đánh đập hay kể cả vu khống , đổ oan nhưng không ai chịu tin cậu .

Cậu cố thu mình vào bóng tối để trốn tránh tất cả nhưng những âm thanh đó càng vang lên to hơn rõ nét hơn .
Cậu ngồi bệt xuống nền đất lạnh lẽo cố gắng bíp tai mình lại cố gắng không nghe thấy nhưng không thể ,
Áaaaaaaaa
- " Đau quá...đừng...đừng đánh nữa mà...tôi thật sự không có làm mà...!đau quá đừng đánh...xin các người đừng lại đi mà...Á...!"
Mẹ cậu sợ hãi đi lại chỗ cậu nhưng lại bị cậu né mình ra sợ hãi ,
- " Tha cho tôi...đừng đánh...đừng đánh tôi mà...!!"
Ba cậu sợ hãi nhìn cậu đầy đau lòng mà tiến lại gần hai mẹ con cậu ,
- " Thiên nhi...con bị sao thế...đừng để ba mẹ sợ...!!"
Liễu Như Thu cũng không chần chừ ôm cậu vào lòng an ủi dần dần cậu không còn sợ hai người họ nữa nhưng lại trở thành một người vô hồn nhìn hai ông bà khóc ,
- " Bọn họ...bọn họ chửi con là một đứa kinh tởm là một đứa quái thái...họ còn vì thế mà đánh con...con đau lắm...!nhưng con cũng không muốn vậy mà !"
Mẹ cậu Liễu Như Thu nhìn cậu như vậy cũng không kìm được mà rơi nước mắt đau lòng bà ôm chặt cậu vào lòng miệng không ngừng an ủi ,
- " Mẹ xin lỗi...tất cả...tất cả là lỗi tại mẹ...nếu không tại mẹ con đã không như bộ dạng bây giờ !"
Mạc Gia Hưng nhìn tình trạng của cậu bây giờ lòng không tự chủ được mà thấy sót xa ông xoa tóc cậu ,
- " Con đừng sợ ba...ba sẽ đánh bọn họ cho con...họ không hại được con nữa đâu...con gái ngoan của ba...!"
Cũng không biết từ bao giờ ông đã khóc có lẽ vì sự vô tâm của bản thân đã kiến cho con ông phải trở thành cái bộ dạng như thể này .
Ông làm cha nhưng chưa từng để ý đến cậu sinh ra là trai hay gái , còn những uẩn ức những chịu đựng của cậu phải chịu bao nhiêu năm qua .

Con ông thì sao...
Những uấn ức sự chịu đựng mà con gái của ông phải ông không hề biết...mà chỉ quan tâm đến bọn họ còn đứa con gái của mình thì phải chịu đựng sự sỉ nhục chửi rủa của người đời .
- " Có phải ba sai rồi không ? Nếu...nếu ba để ý con sớm hơn con đã không như thế này !"
Thiên Mộc nghiêng đầu khuôn mặt vô cảm vô hồn nhưng vẫn không ngăn được dòng nước đau thương của cậu ,
- " Bọn họ mặc váy xinh lắm...!còn được chơi búp bê nữa ! Con cũng thích lắm...con ước gì như những đứa con gái khác...!được ba mẹ nâng niu đưa đi chơi này...!được mặc trên mình những bộ váy sinh đẹp này ...!được chơi búp bê với gấu bông nữa...!!"
Cậu ngừng lại nhìn ra cửa sổ đau lòng nói tiếp ,
- " Ước gì ...con được như bọn họ ba mẹ nhỉ ! "
Nghe vậy hai ông bà chỉ biết xụt xùi khóc trong đau đớn .
Ông nhìn đứa con của mình lòng đau như cắt nếu ông nhận ra sớm hơn có lẽ đứa con gái của ông đã không chịu đựng những tổn thương uẩn ức như thế .
- " Ba xin lỗi....ba thật lòng xin lỗi...nếu ba nhận ra sớm hơn có lẽ con đã không như thế !"
Bà cũng không khác ông là bao chỉ vì muốn có được tình yêu của ông , bà đã không ngần ngại mà dùng đứa con gái bé bỏng của mình để có thể ở bên cạnh ông.

Nhưng bà hối hận rồi...đáng lẽ bà không nên kéo cậu vào cuộc .
- " Tất cả là lỗi tại mẹ ...nếu mẹ không biến con thành như thế ...có lẽ con đã hạnh phúc hơn như bây giờ !"
Khuôn mặt vô hồn cậu nhìn ba mẹ mình vừa kể vừa cười tủm tỉm nhưng dần dần khuôn mặt đó lại không còn cười nữa mà thay vào đó là sự đau đớn đến tột cùng ,
- " Ba mẹ biết không ? Con thích anh ấy rất rất nhiều...còn rất rất lâu nữa kìa...!con thích anh ấy cũng đã 15 năm rồi còn gì ! Nhưng con không giám tỏ tình...tại sao ba mẹ biết không ? Con sợ anh ấy sẽ khinh thường con xa lánh con coi con là quái thái mà xa lánh kinh tởm con nên...nên con đã che dấu nó 15 năm rồi...nếu con không phải trong bộ dạng thể này có lẽ anh ấy sẽ yêu con phải...!!"
Chưa kịp nói hết câu cậu liền ngất ngay tại chổ trước sự ngỡ ngàng của hai ông bà .
- " Con sao vậy Thiên nhi...!!"
- " Mau...mau gọi cấp cứu !"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 55: Chương 55


Bệnh viện
Đã hơn 3 tiếng trôi qua nhưng Mạc Thiên Mộc vẫn đang nằm trong phòng cấp cứu mãi vẫn chưa có động tĩnh gì .
Chiếc đèn cấp cứu mãi cũng chưa chuyển sang xanh làm cho hai ông bà lo lắng sốt ruột .
Ông không tự chủ được mà rơi nước mắt lòng đau như cắt vừa đấm mạnh vào tường vừa nói ,
- " Nếu...nếu ta nhận ra sớm hơn có lẽ Thiên nhi đã không thành ra thế này ! Đứa con gái tội nghiệp của ba !"
Nhìn ông như thế nhưng bà không hề ngăn cản , bà ngồi đó nhìn về phía cánh cửa phòng cấp cứu .
Bà đau lòng nhìn cánh cửa chờ mong con gái bà được bình an nhưng nhận lại bà chỉ là chiếc đèn đỏ mà thôi .
Càng nhìn bà càng đau nhưng bà biết nó chưa bằng một chút gì mà con gái bà đã chịu bao nhiêu năm qua .
Bà biết con gái bà thích gì muốn gì nhưng chưa từng bà làm cho nó , con gái bà thích mặc váy thích chơi búp bê bà biết chứ !
Nhưng bà lại ngăn cản không chấp nhận cậu chơi và mặc đồ nữ trên người bà còn chửi cậu bắt cậu phải như những đứa con trai khác phải chơi siêu nhân phải mặc những bộ đồ dành cho nam còn buộc cậu ...!phải mạnh mẽ nhưng bà đã quên mất răng cậu chỉ là một đứa con gái yếu đuối mà thôi .
Hai người trong cơn hối hạnh muộn màng thì đột nhiên đèn liền chuyển xanh cánh cửa cũng mở ra một người bác sĩ bước ra làm cho hai ông bà chạy tới .
Mạc Gia Hưng đau lòng nhìn bác sĩ hỏi ,
- " Con gái tôi sao rồi hả bác sĩ !"
- " Thiên nhi...!sao rồi bác sĩ !"
Người bác sĩ nhìn hai người thở dài rồi nhìn về phía Liễu Như Thu ,

- " Không phải tôi nói với bà đừng để cậu ấy kích động mạnh rồi sao ! "
Mạc Gia Hưng không hiểu chuyện gì nhìn Liễu Như Thu như muốn biết được đáp án ,
- " Xin lỗi bác sĩ...tất cả là tại tôi...tại tôi nên nó mới ra nông nỗi này !"
Bác sĩ chỉ biết thở dài nói biết ,
- " Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch nhưng vì cơ thể bị chấn thương do tai nạn trước chưa khỏi bây giờ lại bị kích động tâm lý nên tôi không thể xác định được khi nào bệnh nhân tỉnh lại chỉ có thể nhờ vào ý chí của bệnh nhân mà thôi !"
Nói xong bác sĩ liền bỏ đi để lại ngơ ngác và đầy thắc mắc cho ông ,
" Cái gì mà chấn thương từ tai nạn !"
Ông ngơ ngác không hiểu chuyện gì nhìn sang Liễu Như Thu tức giận lay lay người bà hỏi ,
- " Tại sao bác sĩ lại nói Thiên nhi từng bị tai nạn ! Bà nói cho tôi biết đi...là sao !"
Liễu Như Thu nhìn ông đầy đau khổ khi kể lại mọi chuyện ,
- " Thật ra...Thiên nhi từng bị tai nạn xe lúc đó...lúc đó bác sĩ đã nói tim...tim của nó đã ngừng đập lúc đó...tôi thật sự suy sụp nhưng...! nhưng không biết tại sao tự nhiên một lúc sau bác sĩ lại nói tim...tim nó đã đập bình thường trở lại
Lúc...lúc đó bác sĩ nói Thiên nhi đã ổn và chuyển qua phòng hồi sức nhưng...! nhưng khi tỉnh lại nó...nó không nhớ gì cả...!nhưng 3 ngày sau thì nó nhớ lại nên chuyện này liền ghép lại !"
Mạc Gia Hưng nghe vậy tim không ngừng đau nhói ,
" Tại sao...!ông không hề biết chuyện này !"
" Thật ra đứa con gái của mình đã từng trãi qua những gì ?"
Mạc Gia Hưng chạy tới lay lay người bà cố gắng tìm ra người đứng sau vụ án quát ,
- " AI...AI LÀ NGƯỜI GÂY TAI NẠN HẢ ! BÀ NÓI ĐI CHỨ !"
Nhưng đáp lại ông chỉ là một cái lắc đầu ,
- " Người gây tai nạn đã chạy trốn sau khi gây ra tai nạn ! Mọi thông tin đều bị người nào đó giấu đi nên...nên không thể biết người gây tai nạn !"
Nghe vậy ông hoàn toàn suy sụp thân thể của ông cũng không còn đứng vững được nữa mà ngã quỵ xuống nên đất lạnh lẽo .
- " Là ai...ai đã làm ra chuyện này chứ ! Là ai đã làm con gái tôi ra nông nỗi này chứ !"
Tại một phòng bệnh Vip
Một thân hình gầy gò với khuôn mặt xanh sao nằm trên chiếc giường bệnh.
Liễu Như Thu ngồi đó nắm lấy tay cậu đau khổ lòng đầy tự trách ,
- " Mẹ sai rồi Thiên nhi con...con mau tỉnh lại đi...con ơi !"
Mạc gia Hưng đứng bên cạnh lòng đau như cắt nhưng vẫn cố gắng không khóc .
Ông bước ra bên ngoài cố gắng không khóc trước mặt bà nhưng làm sao đây vừa bước ra dòng nước mắt bất lực đầy đau khổ lại một lần nữa chảy xuống .

Đột nhiên tiếng bước chân gấp ngáp vang lên càng ngày càng gần Mạc Gia Hưng , cũng vì vậy mà ông cố gắng lau đi nước mắt mà nhìn về phía phát ra tiếng động.
Bóng người dần dần tiến gần lại chổ ông đang đứng , ông liền có thể nhận ra được người đó là anh - Âu Dương Doãn Thần .
Vì anh là chủ tịch tập đoàn Âu thị là người mà cả giới kinh doanh phải khiếp sợ bởi sự tàn độc máu lạnh của anh .
Nên không ai giám đắc tội hay có ý định làm ăn bất chính với công ty anh .
- " Em ấy sao rồi...sao em ấy lại vào bệnh viện...!ông mau nói đi chứ !"
Khi vừa mới nhận được tin báo cậu được đưa tới bệnh viện và đang ở phòng cấp cứu anh liền bỏ luôn cuộc họp quan trọng ở bên nước P bay về để đến tìm cậu .
Mạc Gia Hưng nhìn áo quần sốc sệt khuôn mặt lo lắng của anh ông biết anh quan tâm cậu đến chừng nào .
Mạc Gia Hưng đau lòng nhìn anh không nói gì .
Thấy ông im lặng nhìn vào cánh cửa phòng bệnh anh liền gấp ngáp mở cửa bước vào trong .
Đập vào mắt anh là hình ảnh người thiếu niên dùng máy thở nằm đó không cử động .
Khuôn mặt gầy gò đầy xanh xao không còn vẻ náo động như thường ngày mà thay vào đó là sự im lặng đến đáng sợ .
Anh đau lòng tim như đừng đập ,
- " Sao lại thành ra thể này...anh chỉ mới rời em có vài giờ sao em lại thành ra thế này...!!"
Trong phòng toàn gập mùi thuốc nhưng anh bây giờ hoàn toàn không hề để ý đến điều đó .
Anh bước từng bước nặng trịt lại gần giường bệnh đau lòng nhìn cậu nằm đó ,anh như ước gì anh có thể thay cậu chịu nổi đau này .
Nhìn Thiên Mộc nằm đó anh đau lắm .
Lúc này Liễu Như Thu như cảm nhận được điều gì đó nhìn anh đau đớn rơi nước mắt cùng lúc đó Mạc Gia Hưng cũng bước vào bên trong .
Âu Dương Doãn Thần nhìn ông đầy căm hạnh ánh mắt lạnh lẽo như muốn ăn tươi nuốt sống ông bất cứ lúc nào ,
- " Có phải ông đã làm ra chuyện này đúng không HẢ !"
Anh tức giận nắm lấy cổ áo giật mạnh hỏi nhưng đáp lại anh là sự im lặng của ông và sự can ngăn từ bà ,

- " Đừng lại đi Doãn Thần...!không phải ông ấy làm đâu...đừng lại đi ...!"
Nhưng anh vẫn không thả tay ra mà còn đánh vào người không quát ,
- " Không phải ông ta chứ là ai...nếu không phải tại ông ta thì Mộc nhi đã không ra nông nỗi thế này rồi !"
- " Ba vợ con bên ngoài của ông đã gây ra cho Mộc nhi còn chưa đủ nữa sao mà bây giờ ông còn giám...!"
Nghe tới đây ông liền ngạc nhiên lòm chòm đứng dậy nhìn anh hỏi ,
- " Bọn họ ....đã làm gì nó...cậu mau nói đi chứ !"
Doãn Thần lạnh lùng nhìn ông đầy căm phẫn ,
- " Ông cút ngay cho tôi...khi ông quan tâm hai đứa con ngoài kia...ông có em ấy bị bạo lực học đường không hả...em ấy bị đánh đập bị kinh bỉ có lần phải nằm viện thế mà ông không hỏi nguyên nhân mà đánh em ấy...!ông bị điên à...chưa dừng lại ở đó vì muốn kế thừa tài sản mà ...bọn họ còn thẳng tay gây ra tai nạn cho em ấy...VẬY LÚC ĐÓ ÔNG Ở ĐÂU HẢ !"
Ông tức giận không giám tin vào tai mình ,
- " Sao bọn họ GIÁM làm vậy với con bé !"
Doãn Thần nhìn khuôn mặt tức giận của ông liền nghé sát vào tai ông ,
- " Thật ra hai đứa con của ông bên ngoài cũng đâu phải con ruột của ông !"
Ông mở to hai mắt không giám tin vào tai mình ngơ ngác ,
" Sao có thể !"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 56: Chương 56


Trong không gian tĩnh mịt tràn ngập bóng đêm tối tăm vừa u ám vừa đáng sợ như không hề tồn tại sự sống .
Một tảng băng đứng trong bóng đêm tăm tối ánh lên một chút ánh sáng mập mờ trôi nổi trong bóng đêm .
Càng nhìn sâu vào bên trong tảng băng trôi đập vào mặt là một thân thể bị đóng băng đầy lạnh lẽo .
Vù...vù...vù
Một tiếng gió nhẹ không biết thổi từ đâu tới một thiếu nữ mặc đồ trắng hiện ra trước mắt.
Ánh mắt dịu dàng nhìn vào khuôn mặt người trong tảng băng lo lắng .
Thiếu nữ áo trắng lại một lần nữa đặt tay mình lên khối băng ,
- " Tỉnh dậy đi chị ơi...anh ấy và ba mẹ đang lo lắng đợi chị trở về kìa ...chị mau tỉnh lại đi...!!"
Không biết người bên trong có nghe thấy mình nói hay không nhưng đột nhiên tảng băng ních ra một đường sau lại nhiều hơn đến khi tảng băng vỡ ra từng mảnh.
Cô dần cử động được tay rồi lại cử động chân rồi dần dần mở mắt nhìn xung quanh thì một luồng sáng thu lấy người cô kéo cô ra khỏi bóng đêm bịt mù đầy tăm tối .
Bên ngoài lúc này đã trôi qua một tháng cơ thể cậu vẫn chưa tỉnh lại .
Nhưng Âu Dương Doãn Thần vẫn không bỏ cuộc vẫn ngồi bên cách chờ cậu tỉnh lại .

Anh nắm tay cậu ngồi bên cạnh đôi mắt lo lắng đầy đau lòng ,
- " Khi nào em mới tỉnh lại đây...anh muốn nghe em nói nghe em mắng anh...anh thật sự rất rất nhớ em ...em biết không...!"
Nhìn cậu nằm đó anh đau đớn mỉm cười ,
- " Anh cũng không biết từ bao giờ anh không muốn làm chú cháu đơn thuần với em nữa...chú hình như càng ngày càng yêu em nhiều hơn rồi...bảo bối nhỏ...!"
Đột nhiên ngón tay cậu dần dần động đẩy , Doãn Thần thấy vậy liền nhấn nút gọi ,
- " Bác sĩ...bác sĩ...em ấy tỉnh rồi !"
Sau vài phút cậu đột nhiên mở mắt nhưng vì chưa kịp thích ứng với ánh sáng nên cậu phải lấy tay che đi đôi mắt .
Trong cơn thích ứng cậu vẫn nghe vang vẳng tiếng gọi của ai đó bên tai ,
- " Em thấy sao rồi...Thiên nhi !"
Khi đã tiếp thu được ánh sáng từ bên ngoài cậu nhìn ngó xung quanh ,
" Sao mình lại ở đây !"
" Không phải mình đang ở nhà sao !"
Đôi mặt cậu dừng lại ở bên cạnh giường nơi mà người đàn ông cậu yêu đang lo lắng hỏi thăm mình .
Đôi mắt cậu dịu dàng nhìn anh mỉm cười ,
- " Em không sao...anh đừng quá lo...!!"
Nhìn thấy cậu đã tỉnh anh lo lắng hỏi ,
- " Em có đau chổ nào không ? "
Cậu nhìn anh lắc đầu nói ,
- " Em không sao ! Nhưng mà sao em lại ở đây ?"
Anh nghe vậy nhíu mày đáp ,
- " Em bị ngất nên ba mẹ em đưa em vào đây ! Bây giờ mẹ em về nhà lấy ít đồ tí sẽ đến thăm em !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy gật đầu tỏ vẻ đã hiểu khuôn mặt của cậu dần u buồn trở lại ,

- " Anh cho em mượn bờ vai được không ?"
Nghe vậy anh không nói gì chỉ sát lại gần cậu thấy thế Thiên Mộc dựa vào người anh khóc .
- " Em thật sự mệt quá rồi ! Không muốn bước tiếp nữa đâu...hức !"
Doãn Thần dịu dàng cho cậu dựa vào vai mình ,
- " Vậy em không cần bước...anh sẽ bước tiếp cho em !"
Nhưng cậu lắc đầu lau đi nước mắt khuôn dành nghiêm túc và lạnh lùng hẳn ,
- " Anh không hiểu ! Em không phải con người như anh biết đâu !"
Doãn Thần liền nhìn cậu đầy chắc chắn,
- " Anh không cần biết em là ai...anh chỉ cần biết em chính là em được rồi !"
___________________________
Trong nhiều ngày nằm trên giường bệnh cuối cùng Thiên Mộc cũng đã được xuất viện trở về nhà .
Cũng vì thế mà cậu vui vẻ hẳn lên không còn phải ngày ngày ngửi mùi thuốc mem nữa .
Vì chiều nay mẹ cậu cho cuộc họp khẩn bên nước ngoài nên cậu chỉ đành ở lại nhà anh dưỡng bệnh .
Ban ngày thì Doãn Thần đi làm nhưng trưa và tối đều về ăn với cậu làm cho trái tim lạnh lẽo của cậu một lần nữa đạp loạn nhịp .
Nhưng niềm vui không được bao lâu thì biến cố lại một lần nữa ập tới với cậu .
Một ngày đẹp trời như mọi hôm Doãn Thần ăn sáng với cậu rồi liền chào tạm biệt cậu liền đi làm .

Trong lúc đang chán chường xem tivi thì đột nhiên tiếng chuông cổng làm cậu chú ý .
Tiếng chuông vang lên càng ngày nhiều hình như có ai đó đang hối người bên trong mở cổng nhưng rất lâu chuông vẫn tiếp tục kêu.

Cũng vì thói tò mò mà cậu liền đi ra cổng nơi một cô gái ăn mặc quyến rũ đang đứng.
Nhìn từ trên xuống cậu để đánh giá cô ta một lượt , cô ta mặc một chiếc váy bó sát thiếu vải khuôn mặt khó chịu .
Khi như cậu nghe thoáng mặt liền không vui ,
- " Mày mau mở cửa cho tao mau...!trời đã nắng rồi mà mày ko biết mở cho tao à...!"
Chú bảo vệ nhà nghe những lời nói chế nhào có phần chua nhoa của cô ta liền nhắn mày ko mở ,
- " Xin lỗi cô...!không có sự cho phép của thiếu gia cô không được vào !"
Nghe vậy cô ta liền tức xôi máu ,
- " Mày có biết tao là ai không mà mày giám lên mặt...đồ thứ nghèo hèn !"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 57: Chương 57


Nghe những lời cay độc đầy chế nhạo của cô ta chú báo vệ càng kiên quyết không mở ,
- " Dù cô là ai đi nữa...!không có thông báo từ thiếu gia miễn vào !"
Cô ta tức giận nhìn chú bảo vệ đầy căm ghét khuôn mặt ả cũng dần dần xuất hiện những tơ đỏ ,
- " Tao là Cố Song Song - Đại tiểu thư Cố gia...tao còn là vợ sắp cưới của Doãn Thần ca ca...mày nghĩ mày là ai mà giám ngăn tao HẢ ?"
Cậu nảy giờ nghe cuộc trò chuyện liền nhíu mày khó chịu ,
" Anh ấy có vợ sắp cưới khi nào mà mình không biết ! "
Trong cơn suy nghĩ Mạc Thiên Mộc liền cảm giác có một cặp mắt đang dán vào người cậu .
Cậu liền quay đầu lên thì nhìn thấy cô ta đang nhìn chằm chằm như ngầm đánh giá cậu .
Sau khi kiêu ngạo nhận mình là vị hôn thê của Doãn Thần chú bảo vệ cũng không biết làm thế nào nhưng vì sợ bị đuổi việc nên ông đành mở cổng cho cô ta vào .
Cố Song Song bước vào bên trong ả nhìn ngó xung quanh rồi ngồi xuống ghế sô pha ở phòng khách .
Cậu cũng đi theo sau cô bước vào trong nhưng đột nhiên cô ta nhìn cậu khuôn mặt khó chịu ,
- " Này...sao không biết mà pha tao ly nước cam đi mà đứng đó !"
Nghe vậy cậu liền nhìn ra phía sau không thấy ai rồi chỉ vào người mình hỏi,
- " Cô nói tôi !"
Cô ta nghe vậy bức mình quát ,

- " Tao không nói mày chứ nói ai ...ở đây chỉ có tao với mày không mày chứ ...vẹ tao nói với tao ...!"
Nghe vậy cậu liền thấy khó chịu nhưng vẫn đi vào lấy cho cô ta .
Sau vài phút cậu liền đem ra một ly nước cam tươi đưa cho cô ta .
Cố Song Song liền cầm lấy uống sau lại lập tức phun lên mặt cậu ,
- " Mẹ nó...mày pha nước kiểu gì thể hả ...đồ thằng ngu này ...!mày có tin chỉ bằng một câu nói của tao mày sẽ bị đuổi việc không hả...!đồ tên người làm thấp kém kia !"
Thiên Mộc lấy tay lau đi nước bị ả ta phun lên mặt cậu không những chiếc áo cậu yêu thích nhất bị vấy bận liền khó chịu nhưng lại nghe cô ta giám sỉ nhục mình liền nhằn giọng đầy lạnh lẽo hỏi ,
- " Cô có biết tôi là ai không mà giám nói tôi thấp kém hả !"
- " Còn giám uy h**p tôi ...tôi thất cô đuổi được tôi đó !"
Chát
Nhìn thấy khuôn mặt phản kháng của cậu cô ta liền khó chịu đánh cậu quát ,
- " Mày nghĩ mày là ai mà lên mặt với tao...đồ mất dạy !"
- " Chờ Doãn Thần ca ca về tao sẽ kêu anh ấy đuổi mày...đồ thằng uấn ơ !"
Cậu uấn ức liền cúi mặt nhìn thấy cậu như vậy cô ta liền hả hề nhưng đột nhiên một bóng người mà cô ngày nhớ đêm mong xuất hiện trước mắt cô ta .
Cố Song Song nhìn thấy anh chạy đến chổ cô ta liền vui vẻ ,
- " Em...!!"
Chưa kịp nói xong thân ảnh đó liền lướt qua cô ta biến mất cô ta thấy vậy liền khó chịu nhìn ra hướng anh đến thì ngạc nhiên không thôi.
- " Sao má em đỏ thế này...là ai giám đánh em HẢ ...!"
Nhìn thấy anh về cậu liền bật khóc dựa vào ngực anh ,
Huhuhuuuu
- " Em sao thế...sao lại không !"
Thiên Mộc uẩn ức kể lệ ,
- " Cô ta sai em lấy nước cho cô ta...hức...sau lại đánh em...!hức...còn mắng em là hức...là đồ mất dạy...!hức...còn muốn đuổi em...!"
Khuôn mặt biến sắc anh nhìn về phía cô ta tức giận quát ,
- " Cô hay lắm...em ấy tôi nâng như trứng n*ng như hoa còn chứ từng để em ấy làm điều gì thế mà cô giám coi em ấy là giúp việc mà sai bảo ...còn giám đánh em ấy có GIÁM...!"
Cô ta bối rối nhìn anh hoang mang như bên ngoài vẫn tỏ vẻ tự tin ,
- " Doãn Thần ca ca...em nè...Song Song đây mà !"
Đều là một cách gọi Doãn Thần ca ca nhưng khi cô ta gọi anh liền cảm thấy chán ghét và ghê tởm .

Anh nhíu mày nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lùng,
- " Cô mau xin lỗi bảo bối của tôi ngay ...rồi cút xéo ra khỏi tầm mắt của tôi ngay !"
Cố Song Song cố gắng nhắm chắc tay tỏ vẻ bình tỉnh nhìn anh đầy chờ mông .
- " Sao em phải xin lỗi cậu ta...!với lại sao anh lại quan tâm cậu ta chứ...dù gì em mới là vợ sắp cưới của anh mà...!!"
Doãn Thần lạnh lùng nhìn cô bằng ánh mắt kinh thường cùng với sự chế nhạo ,
- " Vợ sắp cưới sao...cô bớt ảo tưởng đi !"
Nhưng sau lại nhìn cậu với đôi mắt dịu dàng nói ,
- " Có cô ở đây tôi cũng xin thông báo người mà cô kêu là người làm mà cô sỉ nhục đó là VỢ tôi...!Mạc Thiên Mộc .
Cố Song Song khuôn mặt đỏ chót tức giận định chảy tới đánh cậu thì...
Chát
Cô ta dơ ra một tay ôm má uấn ức khóc ,
- " Tại sao lại là cậu ta...!hức...tại sao không phải là em chứ...!hức...anh đã hứa chờ em về sẽ cưới em mà...sao bây giờ...!"
Doãn Thần lạnh lùng nhìn cô ta đầy căm ghét ,
- "Tôi có hứa với cô khi nào...hay là cô VÕNG TƯỞNG !"
Cô ta khóc nức nở nhìn cậu đầy căm phẫn quát ,
- " Đều tại mày hết đồ thằng đ**m...chính mày...chính mày đã cướp anh ấy...đồ thằng mất dạy không có ba mẹ...!!"
Chát
Khuôn mặt lạnh tân đầy tức giận ,
- " Mày thử nói lại lần nữa !"

Cô ta bị đánh ôm mặt nhìn cô ta đầy căm hận cố gắng thất thức cậu ,
- " Tại sao tao không giám nói...đồ không có ba...!!"
Chát
Chưa kịp nói hết câu ả liền bị cậu tát vào mặt nhưng không giống lần trước là cú tát sau mạnh hơn khiến cho cô ả phải ngã nhào xuống đất miệng bật máu .
Khuôn mặt vô cảm nhìn cô ta chật vật nằm đó nhưng một cánh tay rắn chắc nắm lấy tay cậu thổi ,
- " Sao em lại đánh cô ta ...!bữa sau em cứ kêu anh đánh cho không thì kêu mấy tên vệ sĩ đánh cho ...chứ em coi tay em đỏ hết rồi này ...anh sót !"
Sự dịu dàng của anh khiến cậu một lần nữa rung động tim không ngừng đập nhanh cậu gật đầu lia lịa chu môi ,
- " Em biết rồi mà~~ !"
Anh nhẹ dàng xoa đầu cậu dịu dàng dìu cậu đi lên phòng ,
- " Thôi chúng ta lên phòng anh có món này tặng em !"
Nghe tới có quà cậu náo nức thoát ra cánh tay anh chạy nhanh lên phòng ,
-" Anh đi nhanh lên coi ...!"
Anh mỉm cười nhìn cậu như náo nức tung tăng đòi quá như một đứa trẻ con nhưng khi nụ cười đó dần biến mất thay vào đó là ánh mắt đây chết chót nhìn ả ở đó không xa ,
- " Hai người kéo ả ra ngoài...!không có lệnh của tôi tuyệt đối không để ả bước vào nhà !"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 58: Chương 58


Cố Song Song mặt biến sắc nhìn người đàn ông cô ta yêu cả trong giấc mơ và ngoài đời nhưng bây giờ lại vì Thiên Mộc mà mắng cô ta còn đuổi cô ta ra khỏi nhà .
Cô ta bị hai tên bảo vệ kéo ra ngoài không thương tiếc còn cậu lại được người cô ta yêu nuông chiều hết mức .
Cô ta căm hận nhìn cậu dần dần biến mất khỏi tầm mắt cô ta , Song Song nhìn cậu với đôi mắt phẫn nổ đầy căm hận ,
" Đều tại mày mà anh ấy không yêu tao...đồ đ* tao nhất định sẽ GIẾT MÀY...!"
_______________________________________
Trên phòng
Mạc Thiên Mộc háo hức nhảy lên nhảy xuống đòi quà ,
- " Quà...quà của em đâu...quà quà !"
Anh chỉ biết thở dài nuông chiều ,
- " Từ từ...đừng chạy nhảy lung tung kẻo té ...!"
Cậu chỉ biết chu nỏ ,
- " Dạ...em biết...!!"
Chưa nói hết câu chân cậu liền bị đập vào cạnh tủ ngã nhào theo đà cậu kéo tay anh níu lại nhưng không ngờ anh cũng mất đà ngã theo cậu .
Tưởng chừng như cậu sắp phải do nền đất , cậu nhắm mắt lại nhưng không ngờ sau một lúc cậu không có cảm giác đau chỉ thấy...môi mình có gì đó chạm vào .
Cậu liền mở mắt thì đập vào mắt cậu là khuôn mặt của anh và...và hai người đang hôn nhau .
Cậu chớp chớp mắt nhìn anh đắm đuối thì một cánh tay nhẹ nhàng luồng vào eo cậu ôm chặt lại ,

- " Anh đẹp không ?"
Thiên Mộc không lúc mơ màng liền gật đầu ,
- " Đẹp !"
Nhưng khi thấy gì đó là lạ cậu liền thoát khỏi cánh tay anh đứng dậy mặt liền đỏ lên đã ,
- " Anh anh ...!!"
Anh cũng vì thế mà đứng dậy cúi mặt uấn ức nhìn cậu ,
- " Em định chối sao...chiếm tiện nghi anh xong liền bỏ sao !"
Nhìn thấy vẻ uẩn ức của anh cậu chỉ biết bật người chạy lại hôn vào má anh ôm anh vào lòng ,
- " Anh thật dễ thương !"
Không còn dáng vẻ lạnh lùng tàn nhẫn thường ngày thay vào đó là sự nuông chiều cậu vô độ ...chắc cũng chính dáng vẻ này đã làm cậu yêu anh càng ngày càng sâu đậm chăng .
Anh được cậu chủ động hôn thì không chủ động được mà tay sờ lên môi mình cười túm tím .
Nhìn thấy hành động kì lạ của anh cậu càng đỏ mặt liền hoá tức giận ,
- " Anh...anh giám cười....!!"
Anh nhìn cậu nuông chiều ,
- " Anh không cười được chưa ! "
Nghe thế Thiên Mộc với hết xấu hổ nhìn anh ấp úng ,
- " Vậy....!!"
Doãn Thần tiến lại gần tủ lấy ra một chiếc hộp màu đỏ đứa cho cậu ,
- " Đây...đây quà của cô nương đây !"
Mạc Thiên Mộc nhận lấy món quà trên tay hớn hở mở quà mở chiếc hộp ra đập vào mắt cậu là một chiếc vòng hình trái tim .
Chiếc vòng cổ được đính đá tinh xảo đầy lấp lánh và viên kim cương đỏ hình trái tim đã làm nên sự sang trọng và quyền lực cho người đeo chiếc vòng .
Cậu chăm chú nhìn vào chiếc dây chuyền mỉm cười nhìn anh đắm đuối ,
- " Đẹp quá !"
Âu Dương Doãn Thần xoa đầu cậu dịu dàng nói ,
- " Tất nhiên phải đẹp rồi...vì nó được thiết kế riêng dành cho người duy nhất là em...!!"
Mạc Thiên Mộc nghẹn ngào nhưng vẫn tò mò hỏi anh ,
- " Dây chuyền này gọi là gì vậy anh !"
Anh mỉm cười nhìn cô dịu dàng nói ,
- " Nó được gọi là trái tim tình yêu ...!tưởng tượng cho tình yêu anh dành cho em !"

Dù Thiên Mộc đã quá quen với lời trêu chọc của anh nhưng cậu đỏ mặt đầy xấu hổ ,
- " Anh trêu em ...!"
Âu Dương Doãn Thần lấy chiếc vòng cổ ra khỏi hộp ,
- " Em mặc lên thử xem !"
Sợi dây chuyền được đeo lên cổ sáng lấp lánh nhưng vẫn không thể nào đẹp bằng cậu .
- " Sợi dây chuyền này đẹp thật !"
Thiên Mộc nhìn vào giường miệng không ngừng cảm thán người đã làm ra nó .
- " Nó vẫn không đẹp bằng em !"
Một cánh tay rắn chắc ôm eo cậu từ phía sau kéo cậu sít lại gần miệng thì thào vào tai cậu khiến cậu xấu hổ muốn đội quần .
Thẹn quá hoá giận cậu liền bật lại anh ,
- " Chứ không phải Cố Song Song của anh đẹp nhất sao ...!"
Anh nhíu mày quay người cậu lại mặt đối mặt lạnh lùng nói ,
- " Em thử nói lại lần nữa !"
Cậu không một chút phòng bị mà bật lại anh nhưng chưa kịp nói thành lời thì môi cậu đã bị một cánh môi của anh chạm vào .
Thiên Mộc mở to mắt nhìn chằm chằm anh ngạc nhiên .
Nhưng rất nhanh Thiên Mộc đã lấy lại lí trí đẩy anh ra miệng không ngừng lắp bắp ,
- " Anh...sao anh giám ...!"
Doãn Thần trêu chọc ghé sát vào tai cô thổi nói ,
- " Em nói anh giám gì thế...hay là giám thịt...!!"
Chưa kịp nói một bàn tay trắng hồng mềm mại đặt lên miệng anh khiến anh không thể nói tiếp kèm theo đó là ánh mắt cảnh báo .
Anh dành gậm gùi không giám trêu cậu nữa giận hờn ,

- " Anh không chọc em nữa là được chứ gì ?"
Hahaaahaa
Thấy thái độ giận hờn đầy đáng yêu của anh cậu không kìm được mà phì cười .
Cậu lấy hai tay áp vào má anh ,
- " Anh dễ thương quá đi...thật giống chú mèo khi giận dỗi !"
Âu Dương Doãn Thần theo đà của tay tiến lại hôn cậu dịu dàng nói,
- " Chỉ với một mình em thôi !"
Mạc Thiên Mộc nghi hoặc nhìn anh ,
- " Thật không...lỡ sau này anh yêu người khác thì sao !"
Anh nhìn thẳng vào mắt cậu chắc chắn trả lời ngay,
- " Anh sẽ không sao giờ yêu người khác hay phản bội em ...!nếu không anh sẽ bị...!!"
Đang nói anh bị cậu bịt miệng tỏ ý không cần nói mà vui vẻ nhìn anh mỉm cười ,
- " Anh phải giữ lời đấy..."
Đang vui vẻ cười sau cậu lại trở nên nghiêm túc nhìn anh nói ,
- " Nếu anh trái lời hứa em sẽ biến mất khỏi anh ...sẽ khiến anh mãi mãi không tìm được em ...!!"
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 59: Chương 59


Âu Dương Doãn Thần nhận được cuộc gọi từ nhà chính liền bỏ cả công việc đến .
Vừa bước vào đập vào mắt anh là hình ảnh Cố Song Song đang khóc lóc bên cạnh mẹ hắn nhưng anh vẫn thờ ngơ tỏ ra không hiểu chuyện gì ,
- " Gọi con về có chuyện gì ?"
Chu Mạc Hi nhìn thấy anh đầy khó hiểu ,
- " Con còn hỏi sao ! Sao con lại đuổi con bé ra khỏi nhà thế hả !"
Mặt anh vẫn giữ tâm thái lạnh nhạt đi lại gần chiếc ghế gần đó rồi ngồi xuống rót một ly trà đưa lên uống khiến cho bà phải tức giận quát ,
- " Con còn không nói nguyên nhân hả !"
Anh bỏ ly trà xuống nhìn cô ta đầy lạnh lùng nói ,
- " Cô ta giám đánh bảo bối của con...!Đuổi ra khỏi nhà là nhẹ cho cô ta quá rồi..

nếu không thì cô ta đã ...!CHẾT rồi !"
Cố Song Song bật khóc nức nở nhìn anh đầy oán trách ,
- " Cậu ta chỉ là một người giúp việc thôi mà ...sao anh lại làm thế với em chứ...dù gì em cũng là vị hôn phu của anh mà !"

Âu Dương Doãn Thần nhíu mày khó chịu nhìn cô ta đầy cảnh báo ,
- " Cô nói ai là người giúp việc HẢ !"
Chu Mạc Hi đập bàn nhìn anh đầy cảnh báo ,
- " Con im ngay !"
Cô ta có mẹ anh chống lưng liền kiêu ngạo sỉ nhục cậu trước mặt anh ,
- " Bác xem đi ...anh ấy vậy mà lại bảo vệ cậu ấy như vậy còn cháu thì sao...dù gì cháu cũng là vợ tương lai của anh ấy cơ mà sao...sao anh ấy lại bảo vệ người ngoài như cậu ta chứ ...!"
Anh tức giận gương mặt dần dần đen lại nhưng vì đây là nhà chính nên anh không thể đuổi cô ta ra khỏi ngay lúc này được chỉ đành kiềm chế nó xuống nhưng cô ta lại không ngừng lại càng ngày càng sỉ nhục bôi nhọ cậu nhiều hơn ,
- " Cậu ta chỉ là người giúp việc thấp kém thôi mà ...em đánh cậu ta có gì sai ...đồ thứ không có ba mẹ dạy dỗ ...!!"
Chát
Ả chưa kịp nói xong thì liền bị một cú tát dán trời vào mắt , khuôn mặt của anh cũng không biết đã đen từ lúc nào anh tức giận nhìn ả đầy căm ghét ,
- " Cô thử nói thêm một lần nữa tôi xem ...cô nghĩ tôi cần cái hôn ước đó sao...!HỦY HÔN đi !"
Nghe vậy Cố Song Song ôm một bên mặt vừa tức giận vừa lo lắng nhìn mẹ anh mếu máo ,
- " Bác thấy chưa...anh ấy vì cậu ta mà hủy hôn với cháu kìa !"
Mẹ anh định nói gì đó liền bị anh cướp lời ,
- " Tại sao tôi lại không thể hủy hôn...Mộc nhi của tôi vừa xinh đẹp vừa tài giỏi luận về gì cũng hơn cô ...!"
Chu Mạc Hi nghe người mà cô ta chửi mắng nảy giờ là Thiên Mộc liền đen mặt nhìn ả nhưng khi này ả vẫn chưa nhận ra mà tức giận nhìn anh ,
- " Nó chỉ là một thằng đ**m ...một thằng không có ba mẹ ...nó !"
CHÁT
Chưa kịp nói hết câu cô ta một lần bị tát thẳng vào mặt nhưng bây giờ người tát không phải là anh mà ngược lại còn bị người cô ta xem là lá chắn duy nhất sẽ bảo vệ cô ta này lại quay lại đánh ả .
Ả nhìn bà đầy ngạc nhiên ôm một bên má bị sưng đỏ còn lại ,
- " Sao bác lại đánh cháu !"
Chu Mạc Hi tức giận nhìn ả đầy căm ghét ,
- " Cô nghĩ là ai mà tôi không giám đánh ...sao cô giám mắng Thiên nhi trước mặt tôi HẢ !"
Lúc này ả mới có cảm giác gì đó không đúng liền quay mặt uấn ức nhưng trong lòng không ngừng nghi hận cậu .

- " Tại sao chứ ...nó dù gì cũng chỉ là một thằng điế...!"
Chát
Cố Song Song bị tát vào mặt thêm một lần nữa là ả không còn kiểm soát được tâm trạng mà tức giận quát bà ,
- " Bà nghĩ bà là ai mà giám đánh tôi ...!!"
Ánh mắt căm ghét nhìn ả như biến thành một con người khác không còn giác vẻ dịu dàng như lúc mới đến thay vào đó là một con người xất xược .
Bà cũng không vì thế mà hạ giọng ngược lại tức giận nhìn ả đày chán ghét mắng ả ,
- " Cô nghĩ cô là ai mà tôi không giám ...chỉ là một Cố gia nhỏ bé mà cô định lên giọng với ai...nếu không nhờ chúng tôi cô nghĩ ba cô làm ăn lên được như thế này sao ....đồ không biết trên dưới...
Thế mà cô giám sỉ nhục lăng mạ Thiên nhi cháu tôi ...cô dựa vào đâu HẢ !"
Ả ngạc nhiên khi nghe từ chính miệng mà thừa nhận người mà cậu sỉ nhục lăng mạ bấy lâu này vậy mà lại mà cháu của mẹ anh , cô ta bốp chặt tay lắp bắp cố gắng xin lỗi nhưng mọi chuyện đã quá xa ,
- " Cô nghĩ những chuyện cô làm với công ty chúng tôi...tôi không biết sao ...tôi đã cố gắng nhẫn nhịn nhưng chính cô...chính cô đã phá vỡ nó ...ngày mai tôi sẽ đến nhà cô HỦY HÔN !"
Cô ta chấn động không còn đứng vững được nữa lòng đầy căm thù cậu , cô ta không còn kiểm soát được cảm xúc được nữa,
- " Được...bà được lắm...bà hủy hôn đi thử xem ba tôi sẽ làm gì gia đình bà ...!"
Vừa nói dứt câu cô ta xách túi đi ra khỏi nhà bà trong câu thách thức để lại sự tức giận sôi máu của bà ,
- " Sao cô ta giám ...!"
-----------------------------------------------------------------
1 tháng sau
Thời gian thấm thoát thoi đưa vậy mà kì thi tốt nghiệp cuối cùng mới đó mà đã kết thúc.
Nguẩn lại như mới ngày qua vậy mà bây giờ các học sinh , sinh viên cuối cấp đã ra trường rồi .

Nhớ lại một tuần trước khi kì thi tốt nghiệp sắp đến gần các học sinh cuối cấp ngày ngày phải đâm đầu vào sách vở .
Không khí cũng vì vậy căng thẳng hẳn vì kì thi này cực kỳ quan trọng quyết định 12 năm học của chính mỗi người.
Nó chính là mục tiêu của chính mỗi học sinh để có thể vững bước thực hiện được ước mơ được khát vọng và hoài bão của mỗi người.
Mạc Thiên Mộc cũng không ngoại lệ vì cậu cũng là học sinh cuối cấp dù cậu đã từng thi tốt nghiệp trước tuổi nhưng cậu không thể nào vì thể mà bỏ qua kì thì quan trọng này .
Vậy mà bây giờ kì thi đã đến ngày kết thúc từng người từng người đi ra khỏi cổng trường với sự hồi hộp và vui mừng từ các bậc phụ huynh và đất nước.
Mạc Thiên Mộc cũng vậy , cậu bước ra khỏi như giải thoát khỏi những kiến thức đầy phức tạp thì một bóng dáng khiến cậu phải chú ý .
Cậu chạy lại ôm chồm lấy anh vui vẻ nói ,
- " Không phải mấy ngày nay anh rất bận sao ! Sao lại có thời gian đón em thế !"
Nhưng anh chỉ mở cửa ghế lái phụ rồi nhìn xoa đầu cậu ánh mắt dịu dàng nói ,
- " Đối với em giờ nào anh cũng rảnh !"
Trong một tháng này vì việc hủy hôn mà gia đình anh bị sự chèn ép từ Cố gia nhưng không thì thế mà anh không quan tâm đến cậu .
Vì để chống lại sự chèn ép từ Cố gia anh không ngầm ngại mà xây dựng thế lực bên ngoài để khiến nó càng ngày càng vững chắc không những thế anh còn mở thêm nhiều chi nhánh ở nước ngoài và thế giới ngầm để có thể đối đầu với Cố gia và có thể đương đầu với những kẻ thù nguy hiểm ngoài kia .
 
Back
Top Bottom