Ngôn Tình Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 20: Chương 20


Trở lại với Mạc Thiên Mộc , bọn chúng liền xong lên đánh nhưng không ngờ Thiên Mộc né được không thế còn đánh ngay vào cúi chân của hắn làm hắn ngã nhào xuống đất.

Một tên khác thì tấn công sau lưng cậu nhưng không may cậu nhảy lên tường rồi tiếp đất đúng sau lưng cậu , vì hắn tiến tới bên cậu với tốc độ nhanh nên khi cậu nhảy lên cậu không né được ngược lại còn bị đụng tượng rất đau nhưng không may đó chưa phải là kết thúc , Thiên Mộc liền khoá tay vào eo hắn bẻ ngược hắn về phía sau khiến hắn phải ngất ngay lập tức.

Còn đại ca bọn hắn khi chứng kiến điều này thì có chút rung rẩy nhưng hắn liền sực nhớ đến điều gì đó rồi cười tươi rút khẩu súng ra bắn.

Pằng! pằng! pằng
Ba viên đạn được bắ n ra nhưng đều được cậu né được , khi hắn nhìn theo hướng cậu vừa đứng thì cậu đã biến mất từ lúc nào không hay , hắn nhìn xung quanh không thấy cậu đâu hết , nhưng cợt có một bàn tay nắm lấy khẩu súng của hắn rồi thì thầm vào tai hắn.

- " Súng không tốt đâu ! "
Thiên Mộc cụp lấy khẩu súng về phía tay mình thấy vậy hắn liền quỳ xuống van xin :
- " Xin! xin cậu! hãy tha cho tôi đi ! "
-" Nhà tôi còn có mẹ già con trẻ ! Xin cậu tha cho tôi lần này thôi ! "
Hắn ta vừa xin tha vừa quỳ dập đầu xuống đất.

Nhưng khi Thiên Mộc định tha cho hắn thì hắn liền trở mặt đánh lén cậu nhưng khi cậu vừa cách hắn một cách tay thì.

PẰNG
Viên đặn được bắn trúng ngay giữa trán của hắn ta.

Mạc Thiên Mộc chỉ lạnh lùng như cảnh tượng trước mắt như thường không một chút sợ sệt nào hiện lên trên khuôn mặt của cậu.

Mạc Thiên Mộc thấy hắn đã chết thì liền lấy tay thổi một tiếng sáo như gọi ai đó.

Chưa đầy 5 phút đã có một người phụ nữ nhảy từ trên mái nhà xuống , quỳ trước mặt Thiên Mộc nói :
- Chủ tử ! Có gì sai bảo ! "
Thiên Mộc lạnh lùng như băng lạnh , nói :
- " Dọn xác !"
Right nghe xong liền hiểu ý tiến tới mấy cái xác chết dưới đất , nhưng vừa định đem đi thì Thiên Mộc nói thêm một cho hắn sửng sờ chết lặng tại chổ.

- " Tầng 10 !"
Hai người thanh niên nghe lén ngoài hẻm đã nhìn hết mọi hành động của cậu từ nảy giờ , nhưng khi thấy sự xuất hiện của người phụ nữ lạ còn nhảy từ trên trời xuống thì đã biết rằng thân phận của Thiên Mộc không bình thường.

- " Bảo bối ! Em thật ra là ai !"
Nhưng khi nghe Thiên Mộc nói tầng 10 hắn càng khó hiểu tầng 10 là gì chứ ? Hàng vạn câu vì sao bây giờ lại hiện lên trong đầu cậu chớ một tiếng nói thanh quên nhưng đầy lạnh lùng vang lên.

- " Chú định nghe lén đến lúc nào !"
Âu Dương Doãn Thần biết mình đã bị lộ nên đành đi thẳng vào hẻm , nắm lấy bàn tay của cậu nói :
- " Lần sau không cho em đánh nhau nữa !"
Bây giờ , hai người họ như không để ý đến sự tồn tại của một người thanh niên đứng sau lưng Âu Dương Doãn Thần nảy giờ , còn A Tam hắn biết không thể chen vào nếu không châu phi chờ đợi mất hắn liền lằng lặng ăn cơm cho ngập mặt hắn chỉ có thể khóc trong lòng.

Mạc Thiên Mộc nhíu mày lạnh lùng nói :
- " Chú nghĩ tôi nên cho họ đánh tôi sao !"
Hắn biết cậu đang hiểu lầm ý của hắn nên hắn liền phản bác lại :
- " Ai nói ! Ý tôi là khi nào gặp chuyện thì nói tôi ! Tôi sẽ khiến bọn chúng chết không toàn thay !"
Thiên Mộc nghe câu trả lời của Doãn Thần liền cảm thấy tim cậu cứ đập thình thịch thình thịch nhưng cậu liền chối bỏ cảm giác đó.

" Tại sao tim mình đập nhanh thế này !"
" Chắc không phải tại! "
" Mình nghĩ bậy bạ gì thế này ! "
" Mình! mình chỉ! cố bảo vệ hắn thôi ! mình! mình không có tí tình cảm gì với hắn cả! ! Chắc chắn không có !"
Nhưng chợt những suy nghĩ đó của cậu bị ngừng lại bởi câu nói của Doãn Thần vang lên bên cậu
- " Bảo bối ! Bảo bối em sao vậy !"
- " Tôi đã kêu chú đừng gọi tôi là bảo bối ra mà ! "
Mạc Thiên Mộc liền có chút tức giận nói nhưng liền bị Âu Dương Doãn Thần cho cứng họng :
- " Nhưng em là để yêu thương không giống bọn họ "
- " Với lại em là bảo bối nhỏ của lòng anh "
Âu Dương Doãn Thần vừa cười vừa có ý trêu chọc cô , cô nghe xong câu trả lời của Doãn Thần dù lúc nào cô cũng biểu hiện sự lạnh lùng với bất cứ ai nhưng cô cũng là một thiếu nữ cũng biết đỏ mặt trước câu nói của hắn chứ.

Thấy mặt cậu đỏ như trái ớt cậu liền không ngại mà chọc quẹo cậu.

- " Mặt em sao đỏ hết vậy ! Do trời nóng quá hay cho! "
Thiên Mộc biết hắn đang ám chỉ điều gì liền phản bác lại :
- " Không phải ! Chắc do!.

do!.

do trời nóng quá thôi !"
Nói xong Thiên Mộc liền bỏ chạy không để ý đến hắn nữa.

Còn hắn Âu Dương Doãn Thần chỉ đứng đó nhìn nhìn bóng cậu chạy đi mà mỉm cười , nhưng khi hình bóng đó chạy mất hút thì hắn liền trở nên lạnh lùng như trước , nói :
-" Hình như tôi lỡ hứng thú với em mất rồi ! Nên em chỉ có thể là của tôi mà thôi !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 21: Chương 21


A Tam đứng bên cạnh cũng cảm thấy sờ sợ vì chưa có một ai có thể làm lão đại của hắn cười tươi như vậy cả , lòng hắn như biết được rằng Lão đại của hắn thích Mạc Thiên Mộc rồi.

- " Chắc phải ôm chân phu nhân rồi !
___________________________
Trong căn phong yên tĩnh , một bóng người lấp ló lục lọi trong phòng.

Kệch
Nghe tiếng động người đó lấp ló liền trốn đi.

Bỗng cách cửa phòng mở ra , một thanh niên áo quần sộc sệt có vài chổ lại dính một ít máu người đó không ai khác lại là Mạc Thiên Mộc ,thì cơ thể vừa vận động mạnh nên cơ thể của cậu rất mệt mỏi cậu tiến đến giường nhưng không quên vất cặp lên bàn học rồi ngã người xuống giường.

" Có gì đó không đúng !"
Bất thình lình Thiên Mộc đột nhiên lại mở mắt , cậu nhìn ngó xung quanh một hồi lại mỉm cười lạnh lùng.

" Con chuột này đúng là không ngoan mà ! "
Cậu đứng dậy vào tủ lấy quần áo nhưng không quen quay lại nhìn vào chiếc giường của mình nói nhỏ.

- " Chuột thì mãi phải là chuột ! Không nên tự coi mình chủ!.

nếu! không có đến ngày! chết mà không biết !

Nói xong cậu đột nhiên đúng dậy đi vào phòng tắm khoá cửa lại.

Tiếng nước chạy trong phòng tắm vang lên nhưng muốn báo hiệu với người khác trong phòng rằng cơ hội trốn đã tới.

Bây giờ thân ảnh trốn ở dưới giường mới bò lên người đó không ai khác là người giúp việc trong nhà cậu Lăng Mạc.

Nhưng cơ thể không ngừng run rẩy vì câu nói của cậu dù Thiên Mộc nói nhỏ nhưng cô vẫn có thể nghe thấy nó rõ mồn một không lột một chữ nào.

Lăng Mạc liền liền nhìn vào phòng tắm đang đóng rồi thở vào nhẹ nhõm chạy nhanh ra khỏi phòng.

!
15 phút sau.

Cánh cửa phòng tắm vừa mở ra , một người phụ nữ xinh đẹp đang quấn khăn tắm đi ra nhưng tay vẫn còn lau tóc cười nói :
- " Ngu ngốc !"
! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Ngày hôm sau , tại trường.

Thiên Mộc vẫn như thường lệ đi trước và đuổi theo sau tất nhiên vẫn là người bạn thân của cậu An Hinh.

Vừa định bước vào lớp thì một cánh tay nắm lấy tay cậu kéo lại.

- " Mày định đi đâu ! "
Nghe câu nói hơi quên Thiên Mộc nhìn tới nơi phát ra nói thì liền thấy hai anh em cùng cha khác mẹ của cậu , cậu liền tỏ ra khó hiểu nói :
- " Sao trong trường lại có chó nhỉ ! Chắc là có con chó điên nào đó chạy vào trường rồi !"
Hai anh em họ nghe bị chửi liền tức giận , nói :
- " Cậu chửi ai thế hả !"
Thiên Mộc liền tỏ ra ngạc nhiên không biết gì nói , nói :
- " Tôi có nói hai cậu đâu ! Cậu tự nhột à ! "
Nghe ồn ào các học sinh xung quanh liền túm lại xôn xao bàn tán :
- " Đó không phải anh em nhà họ Mạc sao ! Lại muốn gây sự sao ! "
- " Tớ nghe nói Thiên Mạc là con của tiểu tam đó !"
- " Không thể nào ! Sao có thể chứ !"
Hai người bọn họ nghe các học sinh ồn ào cũng hơi nhức đầu nhưng khi nghe bọn họ nói xấu Thiên Mộc liền vui vẻ ra mặt.

Mạc Gia Long liền tiến tới nói vào tai cậu tỏ ý khiêu khích , nói :
- " Đúng là đồ con tiểu tam ! Nói mẹ mày kí giấy ly hôn đi ! Nếu không hai mẹ con bọn mày nhục lắm đó ! "

BỘP
Vừa nghe cậu ta chửi mẹ mình Thiên Mộc tức giận liền đánh vào bụng cậu ta , cậu ta ngã xuống đất liền lấy chân dẩm lên tay cậu ta khiến cậu ta đau muốn chết đi sống lại.

- " Mày nói ai là tiểu tam ! Mày nghĩ mẹ con bọn tao hiền thì liền lên mặt sao !"
- " Mày nên nhớ trên giấy tờ mẹ tao mới chính là vợ chính thức còn mẹ mày chỉ làm một con tiểu tam không hơn không kém thôi ! "
Mạc Hi từ sau thấy em trai mình bị đánh liền có ý tới đỡ nhưng chưa kịp liền bị cậu dẩm mạnh hơn , thấy vậy Mạc Hi liền tức giận mắng :
- " Mày nghĩ mẹ con mày là ai ! Trước sau gì cũng ly hôn mà thôi ! Đúng là thứ tạt chủng mà ! "
Hahahaaaa
Cô ta cười như điên nhưng không hề nghe thấy tiếng bàn tán xung quanh ngày càng lớn.

- " Sao cơ chứ ! Đúng là tin sốc nghe ! "
- " Thì ra anh em nhà họ Mạc là con của tiểu tam sao ! Rồi còn có ý định đánh con của vợ chính thức nữa chứ ! "
- " Đúng là không biết nhục mà ! Đồ như không biết trơ rẻn mà !"
- " Tội hottboy quá đi mất ! "
- " Đúng vậy ! Thiên Mộc đúng là đáng thương !"
Nói xong các học sinh lấy các thứ có thể được nén lên người của hai anh em họ nói :
- " Đồ không biết nhục nhã ! "
- " Con của thứ tiểu tam mà đòi chính thức à ! "
- " Đồ không biết nhục mà !"
Nghe tiếng ồn bây giờ cô ta mới để ý đến những người xung quanh nói , bị những người xung quanh nén vào người liền cảm thấy nhục nhã cố gắng phân minh , cô chỉ vào người cậu nói :
- " Không! không thể nào ! Bọn tôi không phải là nó! nó mới là con của tiểu tam !"
Thấy Mạc Hi bị người đời chế nhạo bị họ sỉ nhục Thiên Mộc liền thấy hả dạ trong lòng miệng cười chua chát.

" Em trên đó có thấy không ! Hai chị em họ cũng đã bị chế nhạo nhục mạ nhưng em đã chịu ! "
" Nhưng đó vẫn chưa đủ với những việc em phải chịu đâu ! Đó chỉ mới là khởi đầu ! "
Mạc Thiên Mộc liền tiến tới nói nhỏ vào tai Hai chị em nhà họ đủ để cho hai người nghe mà thôi.

- " Đồ ngu! ! Thứ súc sinh ! mãi là! súc sinh mà thôi ! "
- " Các người nghĩ có thể bay lên làm phưởng hoàng sao ! Đừng có mơ !"
- " Đây mới là khởi đầu cho những gì các người là với! "
Nghe câu sỉ nhục của Thiên Mộc bọn họ liền tức giận , Mạc Hi đường đường là hoa khôi mà lại vì chuyện này mà xấu mặt trước mọi người còn nghe thêm sự nhục mạ của Thiên Mộc dành cho mình thì xấu mặt , cô ta trong lúc không khống chế được mà khiêu khích cậu.

- " Thì sao chứ ! Dù sao thì trước sau gì ba mẹ mày cũng ly hôn mà thôi ! "
- " Đến lúc đó ai chính thất còn không biết !"
- " Cha sao có thể cần một đứa đội sổ như mày chứ !"
Thiên Mộc nhíu mày mỉm cười nhẹ , nói :
- " Được thôi ! Nếu tôi đứng hạng nhất của trường thì sao nhỉ ! "
Mạc Hi nghe câu nói của cậu liền chế nháo , nói :
- " Cậu nghĩ cậu là ai ! Một đứa đội lốt khối mà đòi vươn lên đứng hàng đầu à !"
- " Đúng là bốc phết ! Tao khinh !"
Mạc Thiên Mộc càng thêm sắc lạnh , nói to với cả trường như công bố trước mọi người sẽ đứng vị trí đó.

- " Nếu mọi người đã có mặt ở đây thì hãy là chắc có mình ! Kì thi này Mạc Thiên Mộc mình sẽ dành được hạng nhất !"
Nói xong cậu bỏ đi vào lớp , An Hinh đứng đằng sau chứng kiến toàn bộ mọi chuyện cũng khó tin với câu nói cuối cùng của cậu chủ mình.

- " Cậu chủ hình như thay đổi thật rồi !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 22: Chương 22


Trong giờ Hoá
Trái ngược với sự ồn ào thường ngày chỉ còn lại sự im lặng không một tiếng động thầy Minh đang dạy trên lớp thì Thiên Mộc lại ngủ gục trên bàn ở dưới dãy cuối.

Vì tối hôm qua cậu thì muốn được một lần mẹ của cậu có thể yên tâm về cậu nên cậu đã rất cố gắng ôn lại các kiến thức ở đây , dù sao cậu cũng đã học xong đại học rồi.

Nhưng Thiên Mạc lại cảm thấy khổ vì lại phải học lại Lý chứ , còn là môn mà cậu không biến một chữ gì trong đầu nữa chứ cậu cũng nễ cậu thật sao lúc đó có thể qua khỏi môn này.

Không biết tại sao nhưng đang lúc ngủ cậu cảm giác có ai đang kéo áo mình thì liền nghe câu nói nhỏ lại nhẹ nhàng của một ai đó.

- " Thiên Mạc dậy ! Thầy nhìn kìa !"
Nghe xong thì cậu liền nghe một câu nói khác không còn nhẹ nhàng nữa mà thay vào đó là một giọng nói lạnh lùng có phần chua nhoa nhưng đã để lộ một phần nào đó sự tức giận đã buộc cậu phải tĩnh giấc ngủ của mình.

- " Bạn ở dãy cuối góc bên trái ngoài cửa sổ ! Em giám ngủ trong giờ của tôi sao !"
- " Có biết sắp đến thi rồi không hả ! Em ngủ như vậy có phải đã biết rồi không hả !"

Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền ngồi dạy nhìn thầy Mình có một nào đó bộc lộ sự vô tâm của mình.

- " Thì sao !"
Nghe câu nói ngược lại của cậu thì Thầy Minh cứng họng càng tức giận sùng sục hơn ,
- " Em nghĩ em là ai mà giám nói với tôi như vậy hả !"
- " Em giám ngủ gật trong tiết của tôi ! Em giám không coi môn tôi ra gì sao ! Nếu em đã tỏ ra mình biết hết mọi thứ thì em hãy trả lời câu hỏi trên bảng !"
- " Nếu không em biết rồi đó ! Thì sau này môn của tôi cậu khỏi thi nữa !"
Cả lớp liền ồn ào bàn tán
- " Sao có thể chứ ! Lớp chúng ta là lớp Yếu nhất mà lại cho câu hỏi này ai trả lời được chứ !"
- " Đúng vậy ! Không phải làm khó hotboy của chúng ta sao ! "
- " Kiểu này Thiên Mộc không ổn rồi !"
Thiên Mộc nghe câu nói của thầy liền nhìn lên bảng lớn trên đó đã viết sẵn một cậu hỏi.

Đốt cháy hoàn toàn 7.

2 gam kim loại M ( có giá trị 2 không đổi trong hợp chất ) trong hoá học khí Cl2 và O2.

Sau phản ứng thu được 23.

0 gam chất rắn và thể tích hoá học khi đó đã phản ứng là 5.

6 lít (đktc).

Vậy kim loại M là ?
Thiên Mộc nhíu mày ngạc nhiên , thầy thế thầy Minh liền đắc ý nói :
- " Vậy là em không biết phải không ? Thế thì em sẽ!.

"
Thầy Minh chưa nói xong thì Thiên Mộc nhìn thẳng vào thầy chen ngang nói :
- " Dễ vậy sao !"
Cả lớp liền ngồi im bất động khi nghe cậu nói dễ sau chuyển sang ngạc nhiên , còn thầy thì nhíu mày định nói gì đó thì cậu trả lời luôn.

Nhìn thấy thầy đang muốn kết quả cậu liền bước lên bảng lấy phấn giải , chưa đầy 5 phút thì cậu đã giải xong rồi nhìn lên thầy nói :
- " M \= 24 "
Cả lớp đều trầm trồ nhìn Thiên Mộc rồi lại nhìn lên bảng , cả lớp không ai tin vào mắt mình.

- " Bài này! thật sự là! cậu ấy! giải !"
- " Không! không thể nào !"
- " Ai cũng biết cậu ấy dốt nhất khối sao! có! thể !"
Thầy Minh nhìn lên bảng cũng rất ngạc nhiên vì giáo viên nào chẳng biết lớp này dốt nhất khối làm sao có thể giải được chứ.

- " Các em chép bài vào vở đi ! "
Dù thầy rất tức giận nhưng không thể nào phạt cậu được vì bài làm của cậu làm đúng được , còn các em học sinh chỉ có thể chép bài mà thôi vì đây cũng không phải lần đâu tiên mà Thiên Mộc là đúng những câu khó thế này.

Thiên Mộc sau khi làm xong thì đi xuống chỗ của mình liền nhìn Âu Dương Linh Thi mỉm cười , nói :
- " Cảm ơn !"
Âu Dương Linh Thi cũng mĩm cười lại nói :
- " Không có gì ! Nhưng cậu thật ngầu !"
! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Trên con đường nhộn nhịp , một thiếu niên sách cặp trên vai , đi trên con đường nhộn nhịp nhưng không hề vui vẻ rạng rỡ gì mà thay vào đó là nỗi buồn gia diết.

" Ước gì mình cũng được như họ !"
" Được gia đình và bạn bè yêu thương !"
Nhưng đột nhiên một chiếc xe giới hạn trên thế giới chỉ có ba chiếc lại xuất hiện ở đây chiếc xe dừng lại trước mặt cậu , bây giờ cậu mới để ý chiếc xe này hình như rất quên nhưng không nhớ nỗi mình nhìn thấy ở đâu rồi.

Thiên Mộc nhíu mày tỏ ra thắc mắc đầy khó hiểu nhưng không kém phần lạnh lùng như băng , nói :
- " Là ai !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 23: Chương 23


Cánh cửa chiếc xe liền mở ra một giọng nói đầy quên thuộc vang lên khiến cậu rùng mình lùi lại một bước ,
- " Em quên anh rồi sao ! Bảo bối !"
Dù Mạc Thiên Mộc đã nghe rất nhiều lần từ miệng của Doãn Thần nhưng không có khi nào cậu thích ứng được nỗi nên lúc nào cậu cũng cố gắng trốn trấn sợ một ngày vì câu nói ngọt ngào đó mà yêu hắn rồi một lần nữa bị rơi vào vết xe đỗ của mình.

Thiên Mộc lạnh lùng nói với hắn :
- " Chú nên biết chú là của tôi đó ! Không nên đổi cách xưng đó đi !"
Doãn Thần biết cậu muốn làm rõ danh giới của cậu và hắn nhưng hắn cảm thấy tim mình đau thắt lại chỉ vì cậu nói của cậu nhưng bên ngoài hắn lại không bộc lộ điều đó mà thay vào đó hắn chuyển đổi chủ đề.

- " Sao em lại cá cược như vậy ! Không sợ mẹ em buồn sao !"
Thiên Mộc nhíu mày ngạc nhiên , nói :
-" Tại sao chú biết !"
Doãn Thần nghe câu hỏi của cậu liền có ý trêu chọc , nói :
- " Hôn anh đi ! Anh nói cho !"
Thiên Mộc liền đỏ mặt đá vào chân hắn nhưng không giám nhìn thẳng vào mặt hắn nói :
- " Chú giám trêu chọc cháu !"
Hahahaaaa
- " Rồi không trêu chọc em nữa ! Em quên em gái anh học cùng lớp em à !"

Thiên Mộc liền hiểu ra trước đây cậu từng nghe nói người nói về người em gái đó của cậu người đó không ai khác lại là Âu Dương Linh Thi
- " À !"
Sau Âu Dương Doãn Thần nói tiếp lời nói có phần tức giận nhưng lại không kém phần lo lắng cho cậu :
- " Mà em không sợ bị thôi học hay sao mà cước như thế ! "
Thiên Mộc có chút xấu hổ nên rất lúng túng không biết nên nói hay không cậu không giám nhìn thẳng lên mặt hắn nói :
- " Nhất từ dưới đếm lên !"
HẢ
Âu Dương Doãn Thần ngạc nhiên há hóc mồm không biết nói gì.

Thiên Mộc có chút đỏ mặt nhìn xuống đất nhưng trong lòng của cậu thì gào thét ,
" Có phải tại mình đâu chứ !"
" Đó là bảng điểm của em gái sao em biết !"
" XẤU HỔ QUÁ ĐI MẤT !"
Áaaaaaa
Dù có chút xấu hổ không giám nhìn thẳng vào mắt anh nhưng cậu vẫn muốn giải thích với anh.

- " Thật ra! thật ra cháu! cháu ôn hết rồi chú không cần lo !"
Nhưng đột nhiên một giọng nói có chút lo lắng mà nhíu mày , nói

- " Thật không đó !"
Thiên Mộc cảm thấy chột dạ càng cúi đầu thấp hơn mà nói lắp :
- " Chỉ có! chỉ có môn! môn Lý em! học không vô thôi !"
Cảm thấy thời cơ để hắn tìm hiểu về cậu đã tới Doãn Thần liền hỏi cậu :
- " Em có cần anh làm gia sư cho em không ! Anh sẽ hạ mình dạy cho em ! Bảo bối ! "
Thiên Mộc dù không muốn đồng ý nhưng mà môn này cậu học mãi không vô , mà còn vụ cá cược đó nữa cậu không thể thua nên dù lòng không muốn cũng phải gật đầu đồng ý.

Doãn Thần nhìn thấy cái biểu cảm vừa muốn từ chối nhưng không thể từ chối của cậu liền cảm thấy mình lạ nhưng cũng rất vui , anh xoa đầu cậu nói :
- " Chúc ta bắt luôn nhỉ !"
Thiên Mộc ngạc nhiên hỏi :
- " Sao bắt đầu sớm thế !"
Âu Dương Doãn Thần nghe thấy nhíu mày nói :
- " Còn hai ngày thi rồi không ôn chừ thì khi nào ôn nữa bảo bối !"
Thiên Mộc nghe xong liền hiểu ý gật đầu , hỏi :
- " Vậy , chú định dạy ở đâu !"
Doãn Thần kéo tay cậu vào xe của mình rồi cười tươi trả lời cậu :
- " Tất nhiên là nhà tôi rồi !"
Trong lúc trả lời hắn liền nhanh cơ hội xoa đầu cậu ,
" Tóc em ấy mềm thật ! Giống như lông mèo vậy !"
Nhưng bây giờ có một người lại cậu mong rằng mình vô hình vậy nếu không ai đó lại đuổi mình sang châu phi hay năm cực thì khổ.

" TÔI KHỔ QUÁ MÀ !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 24: Chương 24


Chiếc ôtô vẫn chạy nhanh trên đường cao tốc , nhưng không khi trên xe lại vô cùng ngột ngạt không ai nói nhau câu gì , nhưng đột nhiên chiếc điện thoại lại reng lên.

Mạc Thiên Mộc nghe thấy tiếng chuông thân quên liền lấy điên thoại ra thì thấy An Hinh đang điện cho mình cậu bắt máy thì đột nhiên người đó hình như rất lo lắng hỏi cậu :
- " Cậu chủ cậu đang ở đâu đó ! Có biết tôi lo cho cậu lắng không !"
Thiên Mộc nghe những câu hỏi lo lắng cho mình liền mỉm cười nói :
- " Tôi có việc gấp ! Có khi khuya mới về ! "
Cậu chần chừ nhìn về phía Doãn Thần rồi lại lấy tay che miệng mình nói nhỏ vào điện thoại ,không những thế cậu có nắm tay thành quyền lên để biểu thị :
- " Cậu nhớ không được nói với MẸ tôi đâu đó ! Cậu mà giám nói cậu CHẾT với cậu !"
Nói xong cậu liền mỉm cười nhẹ nói :
- " Cậu hiểu chưa An Hinh !"
Bên đầu dây bên kia An Hinh nghe thấy liền rung rẩy sợ gai ốc , trả lời :
- " Vâng ! Cậu chủ !"
Đột nhiên An Hinh sực nhớ đến chuyện gì đó liền hỏi :
- " Cậu! chủ ! Mà ở với ai vậy ? Nam hay nữ ?"
Thiên Mộc nghe xong liền nhìn qua Âu Dương Doãn Thần nói :
- " Nam ! Sao vậy !

An Hinh nghe xong liền sửng sốt hét lớn vào đầu dây bên kia :
- " CẬU CHỦ ! ĐỪNG NÓI NGƯỜI ĐỊNH THỊT NGƯỜI TA ! Lần trước !.

"
ẦM
Chưa nói hết câu thì đâu dây bên kìa liền nghe âm thanh phân gấp.

Bên đầu dây bên kia , những lời mà An Hinh nói cậu vì nói quá to nên đều bị những người trong xe nghe hết.

Lúc này , Thiên Mộc quay sang chổ Doãn Thần thì thấy hắn đang nhìn mình chằm chằm không những thế A Tam lái xe từ nảy giờ những đã nghe thấy câu đó của An Hinh.

Cậu liền cúi mặt xuống nghĩ
" Tiêu rồi !"
Nhưng đột nhiên Âu Dương Doãn Thần khuôn mặt có chút tức giận liền lạnh lùng nói :
- " Bật loa lên !"
A Tam ngồi phía trên cũng thấy lạnh sống lưng ,
" Thiếu Phu nhân ơi ! Người nên phù hộ cho mình đi !"
Thiên Mộc biết ai kia đang tức giận nên chỉ có thể nghe theo vì dù sao cậu cũng là người được đào tạo từ nhỏ sao không thể không nhận ra luồng sát khí trong xe lúc này được chứ , cậu chỉ có bật loa ngoài nói :
- " Tôi không có ! Cậu đừng có nói tào lao !"
An Hinh nghe cậu chủ mình phản bác liền nói tiếp :
- " Cậu chủ quên rồi sao ! Là cái lúc mà người vào baz với thân phận! !"
An Hinh chưa nói hết câu liền nghe tiếp quát lớn liền im bật ,
- " IM MIỆNG !"
Tiếng quát khá lớn làm cho những người trong xe lúc đó hoảng hốt , bây giờ Thiên Mộc biết mình quá lời liền nói
- " Xin lỗi ! Tôi lỡ lời !"
Nói xong cậu liền cúp máy , Thiên Mộc liền hé mặt nhìn sang hắn nhưng bây giờ Doãn Thần vẫn im lặng không nói gì làm cậu thấy nổi da óc liền nuốt nước bọt.

Bây giờ không khí trong xe không biết sao lại rất lạnh đến nổi cả gai ốc , thì đột nhiên xe ngừng lại trước cổng của một biệt thự rộng xa hoa.

Âu Dương Doãn Thần bước nhanh vào trong không chờ cậu , cậu chỉ biết đi theo lời chỉ dẫn của bác quản gia bước vào thư phòng của hắn.

Lúc này chỉ còn Thiên Mộc ở trong phòng một mình , cậu liền nhớ lại biểu cảm của Doãn Thần liền giận dỗi , nói lí nhí trong miệng :
- " Sao hắn ta lại tức giận chứ ! Mình với hắn có là gì đâu !"
Bây giờ hắn liền bước nhìn thấy biểu cảm giận dỗi của cậu dù đang rất tức giận nhưng hắn cũng phải nè nén xuống lấy tay chạm vào tóc cậu nói :
- " Bảo bối ! Em hay lắm ! Giám đi! baz luôn sao !"
- " Em còn giám ngủ với người khác nữa sao ! "
- " Hay ! Em hay lắm ! Bây giờ tôi nên làm gì em đây !"
Nghe câu nói của Doãn Thần không biết tại sao tim của cậu đau lắm nó như bị ai đó bóp nghẹt lại , cậu chỉ biết cúi đầu xuống không thể giải thích.

Nhưng đột nhiên một bàn tay mạnh bạo liền nâng cằm cậu hôn thô bạo.

Khiến cho cậu chỉ biết ngơ ngác mở to mắt.

5 phút sau , Thiên Mộc nghẹt thở đẩy anh ra rồi th* d*c.

Khi Mạc Thiên Mộc đã lấy lại được hơi thở nhưng khuôn mặt lại dần đỏ ra có chút ngượng ngùng nhưng không thể nào có thể chê dấu sự tức giận được nữa mà hét lớn :
- " CHÚ ĐIÊN À !"
Âu Dương Doãn Thần chỉ chép môi cười nói như chưa có chuyện gì xảy ra :
- " Đó chính là hình phạt ! Nếu em còn lặp lại thêm một lần nữa thì không biết tôi sẽ là gì em đâu !"

Nghe vậy Thiên Mộc ấm ức mà đôi mắt đã đỏ ngầu như sắp khóc.

Chưa bao giờ mà Thiên Mộc ấm ức như hôm nay , từ nhỏ đến lớn chưa một ai giám làm trò đồi phải với cô rồi còn quát lớn với cô nữa , từ nhỏ cô đã được học cách kìm chế cảm xúc nhưng bây giờ thì cảm xúc đó lại không thể kìm chế được nữa , đôi mặt cô không biết từ bao giờ mà đã chạy ra những dòng nước ấm nóng.

Từ nảy giờ Âu Dương Doãn Thần quay mặt đi không giám nhìn thẳng vào mặt của Thiên Mộc nhưng khi thấy từng tiếng nấc thì thấy lạ liền quay mặt nhìn cậu thì thấy không biết cậu đã khóc từ bao giờ.

Thấy Thiên Mộc khóc không biết sao tim hắn lại thấy đau mà có lỗi với cậu , nói :
- " Đừng khóc ! Anh sai rồi !"
Nhìn thấy Thiên Mộc khóc hắn liền chỉ nghĩ đến việc làm cậu nín khóc nhưng ai mà chẳng biết cậu lần đầu liền dỗ người khác liền cảm thấy bối rối mà lâu nước mắt cho cậu nói :
- " Anh xin lỗi ! Anh không nên quát em ! Anh không nên làm em khóc ! Em đừng khóc nữa mà !"
Thiên Mộc nghe từng tiếng an ủi của hắn thì lòng cảm thấy rất vui nhưng nước mắt hắn lại không ngừng mà khóc to lớn , nói :
- " Chú không sai ! Là cháu mới là người sai ! Cháu không đi đến nơi đó !"
- " Chú giận cháu là đúng !"
Nghe câu nói "xin lỗi" của cậu lòng hắn cảm thấy càng có lỗi hơn , hắn ôm cậu vào lòng nói :
- " Không ! Anh mới là người có lỗi ! Em đừng khóc nữa bảo bối ! Em mà khóc tim anh cảm thấy rất đau !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 25: Chương 25


Thiên Mộc nghe từng tiếng an ủi của hắn thì lòng cảm thấy rất vui nhưng nước mắt hắn lại không ngừng mà khóc to lớn , nói :
- " Chú không sai ! Là cháu mới là người sai ! Cháu không đi đến nói đó !"
- " Chú giận cháu là đúng !"
Nghe câu nói xin lỗi của cậu lòng hắn cảm thấy càng có lỗi hơn , hắn ôm cậu vào lòng nói :
- " Không ! Anh mới là người có lỗi ! Em đừng khóc nữa bảo bối ! Em mà khóc tim anh cảm thấy rất đau !"
Nghe vậy Thiên Mộc liền cố gắng nín khóc dựa vào vai hắn , cậu cảm thấy lòng mình rất ấm áp.

Vì khóc quá nhiều nên Thiên Mộc đã ngủ quên trên vai hắn từ lúc nào , hắn thấy cậu đã ngủ liền bế cậu về phía phòng ngủ của hắn đặt cậu lên giường trên đường đưa cậu đến hắn rất nhẹ nhàng như sợ cậu sẽ vỡ.

Doãn Thần ngồi một bên giường ánh mắt đầy dịu dàng ấm áp nhìn cậu nói :
- " Hình như anh thật sự yêu em thật rồi ! Vì vậy! em chỉ! có thể thuộc về một mình Doãn Thần này thôi !"
- " Nên nếu em giám yêu người khác! anh chỉ có thể chặt đi đôi cánh của em và giam cầm em! mãi mãi bên tôi! "
Nhưng hắn đột nhiên lại cười đêu ánh mắt dịu dàng đó lại thay bằng một ánh mắt lạnh lùng như băng trôi sắc bén như lưỡi dao hai lưỡi như muốn giết người , hắn nói tiếp :
- Còn nếu ai giám bắt em đi dù nam! hay! là nữ đều! phải! CHẾT !"

Buổi tối , tại nhà riêng của Âu Dương Doãn Thần
Trong căn phòng ngủ một thiếu niên trong trang phục học sinh nằm ngủ trên giường dù chỉ phản chiếu bằng một ánh sáng lấp ló mờ ảo nhưng vẻ đẹp của cậu lại không thể nào có thể dấu được.

Đột nhiên người trên giường lại thức dậy cậu lấy tay xoa lên mặt bước chầm chậm ra khỏi giường , nghĩ :
" Sao mình lại ngủ ở trên giường ! Không phải mình không kiểm soát được tâm trạng mà khóc sao ! "
Ộc! ộc! ộc
Nghe tiếng trống bụng kêu cậu chỉ biết xoa bụng kêu ,nói :
- " Thôi kệ ! Mình đói rồi ! Xuống bếp kiếm gì ăn đã tính sau !"
Sau đó cậu liền mở cánh cửa phòng cậu liền tìm đường bước xuống cầu thang một cách nhẹ nhàng như sợ ai đó nghe thấy.

Càng đến gần phòng bếp cậu liền ngửi lấy một mùi hương lan toả khắp không gian vô cùng thơm của mùi thức ăn , Thiên Mộc không tự chủ được mà bước vào bàn ăn.

- " Bé cưng ! Em dậy rồi sao ! Vậy ngồi xuống bàn ăn tối thôi ! Sau đó ôn sau đc không ?"
- " Chờ anh một chút nữa ! Rồi ăn luôn !"

Doãn Thần vừa bước ra bếp trên tay còn bưng hai đĩa đồ ăn vô cùng thơm Thiên Mộc nhìn thấy đồ ăn hai mắt liền sáng lên ngồi vào bàn nhìn đồ ăn tay cầm sẵn đũa biểu môi ngõ xuống bàn , nói :
- " Chú mau lên ! Tôi đói !"
- " Đói! đói! đói "
Âu Dương Doãn Thần nhìn vậy nhiều nhép môi cười , nghĩ :
- " Bảo bối đáng yêu thật !
Nhưng trái ngược với không khí ngập đầy trái tim đó thì xung quanh những có người lại đứng bất động không tin vào mắt mình nghĩ :
" Hôm nay có bão sao ta ! Sao mình không biết !"
" Hôm nay cậu chủ tự nhiên xuống bếp nấu đồ là lạ lắm rồi ! Rứa còn!.

"
" Rứa còn cười nữa chứ ! Từ ngày lão phu nhân mất tôi lại chưa từng thấy cậu chủ nữa cười bao giờ ! Vậy mà bây giờ cậu chủ lại cười với c ậu nhỏ đó !"
- " Cậu thay đổi rồi !"
Tại thư phòng
Thiên Mộc đang cắm củi giải đề mà Doãn Thần bắt cậu phải làm nhưng càng nhìn tờ đề cậu càng thấy hoang mang và cảm thấy chán nản hơn , nhưng vì vụ cá cược cậu phải cố gắng ngồi dậy mà học tiếp , cậu miếu máo nhìn đề lòng than khóc ,
- " Sao số tôi khổ thể này !"
Doãn Thần ngồi kế bên nghe thấy liền nhíu mày nói :
- " Em lo mà học ! Học không được mà cứ cá với cước !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 26: Chương 26


Thiên Mộc liền biết mình sai khi cá cược nó nên cậu chỉ có thể cúi cậu , nói :
- " Không cần chú nói !"
Doãn Thần nhìn thấy biểu cảm của cậu hơi dễ thương nhưng thấy mình của có lỗi nên dành đi tới hỏi :
- " Được rồi đừng buồn nữa ! Câu nào khó đến đây anh chỉ cho !"
Nghe câu nói của anh , cậu không còn buồn nữa trái ngược lại càng thấy phấn chấn chỉ những bài mà cậu không biết nói :
- " 1b 2 3 4 5 !.

!"
Nghe câu nói của cậu hắn liền phải thở dài ngõ nhẹ vào đầu cậu nói :
- " Ngốc thật !"
Nghe hắn nói vậy cô liền bĩu môi nói :
- " Cháu không có ngốc ! Chú mới ngốc á !"
Hahahaaaaa
Doãn Thần nghe vậy liền cười lớn nói :
- " Em không ngốc được chưa ! Em chỉ đáng yêu thôi !"
Thiên Mộc nghe hắn nói cậu đáng yêu liền nói tiếp ,

- " Chú mới ngốc á ! Ai lại khen con trai đáng yêu ! Phải khen cháu đẹp trai mới đúng ! "
Sau khi cậu nói câu đó với Doãn Thần thì cậu lại sực nhớ ra điều gì đó mà đỏ mặt nghĩ :
" Mình! mình là nữ mà ! !"
" Chú ấy nói mình dễ thương kìa ! XẤU HỒ QUÁ ĐI ! ÁAAAA "
Doãn Thần đứng bên cạnh đã thu hết tất cả các biểu cảm cậu liền mỉm cười nghĩ ,
" Chỉ có bảo bối của mình là đáng yêu nhất !"
_____________________________
8 giờ tối
Bây giờ , nhờ sự chỉ dạy của Doãn Thần tận tình nên cuối cùng cậu cũng đã hiểu ít ít.

Một nhiên một giọng nói ấm ấp nói bên tai cậu :
- " Thôi ! Học đến đây là được !"
Nghe cậu nói ấm ấp của Doãn Thần bên tai cậu lại vui vì đã không còn cúi đầu vào môn Lý này nữa nhưng chợt cậu nhớ đến điều gì đó cậu liền thấy ngại ngùng đến đỏ cả tai , cậu liền quát :
- " Chú nói sát như vậy làm gì ! Chú cách cháu ra không được à !"
Nhưng biểu cảm của cậu đều được Doãn Thần thu hết vào mặt mình nhưng cậu chỉ mỉm cười nhẹ định nói gì đó thì chuông điện thoại kêu
Ring! ring! ring
Thiên Mộc nghe nhạc chuông quen quen nên liền móc từ trong túi quần ra liền thấy cuộc gọi của Richt câu liền bắt máy
- " Alo !"
Không biết hai người đã nói gì chỉ biết rằng sau khi nói xong cậu liền tạm biệt chú mình rồi đi về.

- " Chú ! Cháu học xong rồi bây giờ cháu về đây !"
Nói xong cậu liền thu xếp lại sách vở vào cặp.

Hắn thắc mắc hỏi lại hỏi :
- " Có chuyện gì sao !"
Thiên Mộc chợt ngừng lại khi hắn hỏi cậu nhưng sau cậu lại trở nên bình thường cậu sách cặp đi nhưng không quên nói :
- " Không có !"
Nói xong cậu liền rời khỏi biệt thự của Doãn Thần rồi bắt xe taxi chạy đi.

Nhưng cậu lại không hề để ý rằng có một cặp mắt đứng từ trên cao nhìn cậu , nó lạnh lùng nhưng lại phản phất một điều gì đó sự u buồn trong đó.

- " Em vẫn không tin tôi !"
_____________________________
Trong tiếng náo nhiệt và tấp nập của thành phố , một chiếc taxi băng băng trên con đường lớn đầy nhộn nhịp.

Chợt xe ngừng lại tại một con hẻm nhỏ , cậu liền trả tiền rồi bước vào trong.

Trong con hẻm Richt đã chờ cậu từ lúc nào , chợt Thiên Mộc hỏi :
- " Cô ta còn trong đó sao !"
Richt nghe vậy liền trả lời :
- " Vẫn còn bên trong !"
Nghe vậy cậu liền bước nhanh vào trong , bước vào bên trong không khác gì với thành phố nhộn nhịp ở bên ngoài nhưng cậu lại không hề để ý một chút gì về sự nhột nhịp đó cậu liền bước nhanh vào phòng vip mà Richt đã đặt trước đó ,
Bước vào bàn ngồi xuống cậu liền hỏi Richt với ánh mắt lạnh lùng như muốn giết người của cậu :
- " Cô ta ở đâu !"
Richt nhìn thấy sự lạnh lùng đó thì cũng hiểu sắp có máu tân rồi , cô ta tiêu rồi đụng ai không đụng lại đụng vào chủ nhân của cô thì định sẵn chỉ có tiêu thôi.

- " Ở phòng 110 lầu 5 !"
Đôi mắt lạnh lùng của Thiên Mộc không hề thay đổi nếu có ai để ý kĩ thì bây giờ đôi mắt đó sục sôi đầy hận như muốn ăn tươi nuốt sống người đó vậy.

- " Bao vây hết tầng 5 và canh phòng 110 ! Không được để một người nào THOÁT !"
Giọng nói của cậu phát ra thì liền có chút gì đó ma mị , Richt đã cùng sinh ra với cậu rất nhiều lần cũng phải run sợ thì huống chi là người khác.

Thiên Mộc uống một rượu mà Richt đã gọi phục vụ đem lên từ lúc cậu bước vào phòng này , cậu ngẫm nghĩ điều gì đó liền nói :
- " Đem máy tính đến đây !"
Richt nghe vậy liền lấy máy tính ở trong túi của mình ra giơ cho cậu , khi cậu nhận được thì liền thực hiện hành loạt các thao tác khi Richt nhìn lại thì trong máy tính liền xuất hiện cảnh cô ta Lộ Xương cùng với một ông già đang làm vận động trên giường.

Thiên Mộc liền nhép môi cười ,nói :
- " Lộ Xương ơi là Lộ Xương ! Tao chưa tìm mày trả thù mà mày sống yên như thế à ! Mày đã giám vong cơ bội nghĩ thì t đây! sẽ khiến cho gia đình mày! TAN NÁT ! "
HAHAHAAAA
Richt đứng bên cạnh cũng cảm thấy rung mình sợ hãi , lùng khí lạnh đang toả ra , nghĩ :
" Cô ta tiêu rồi !"
Thiên Mộc lại uống thêm một ngụng rượu nữa rồi nói :
- " Gửi những bằng chứng hối lộ , mua bán trái phép vận chuyển chất cấm mà ta đã tìm được gửi cho công an và báo chí đi ! "
Cậu liền đưa máy tính về phía Richt nói :
- " Đăng nó lên mạng đi ! Và bắt cô ta về bang đi !"
Sau cậu liền nói tiếp với ánh mắt nhâm hiểm đầy lạnh lùng cười :
- " Tầng 25 ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 27: Chương 27


Nói xong cậu liền bước ra khỏi phòng và đi thẳng về nhà , còn lại mọi chuyện đều được Richt xử lý hết , Richt dù sao cũng đã cùng sinh ra với cậu từ nhỏ đến lớn sát cánh với cậu rất nhiều trận đấu nhưng chưa từng ai dám ngông cuồng với chủ nhân như vậy.

- " Đúng là ngu ngốc !"
------------------------------------------------
Mạc Thiên Mộc vừa bước ra khỏi phòng Vip trở về không biết tại sao nhưng cậu lại liền nhìn thấy hình bóng rất quên mắt nên liền đi theo sau nhưng vẫn đủ thời gian để cậu nhìn thấy nơi mà tên đó vừa bước ra ở đâu nơi đó lại là sòng bạc nhưng cậu vẫn đi theo sau hắn liền bước vào một con hẻm nhỏ gần đó liền nghe hắn ta chửi thề ,
- " Đ*ịt m*ẹ lại thua hết tiền nữa ! Chứ lấy tiền đâu mà chơi đây nữa !"
Cái bóng đó không ai khác chính là em họ của anh em nhà họ Mạc - Đinh Lâm ,
Thiên Mộc từ nảy đến giờ vẫn đi theo chợt nhận ra đc cái bóng đó là ai liền mĩm cười lạnh lùng , rồi lấy điện thoại cho ai đó.

Một lát sau , một người đàn ông lạ bước đến phía Đinh Lâm ,nói :
- " Cậu có muốn làm giao dịch không ?"
Nghe người đàn ông lạ hỏi mình Đinh Lâm liền ngước mặt lên nhìn với khuôn mặt đầy khó chịu nói ,
- " Mày đang định nói gì ?"
Người đàn ông lạ mặt đó liền nở ra một nụ cười chuyên nghiệp ,nói :
- " Tôi sẽ đưa tiền cho cậu đồng thời cậu phải bán cho tôi thứ cậu đang nắm !"
Nghe tới chữ tiền hắn liền trở nên vui vẻ , nhưng chợt ngừng lại ,hỏi :
- " Thứ tôi nắm trong tay mà mày muốn đổi là gì ?"
Người đàn ông lạ mặt liền đưa ra một valy đầy tiền nói :
- " Trong đây ra 300 triệu ! Còn thứ tôi muốn đổi tất nhiên là 20% cổ phiếu đang nằm trong tay cậu !"
Đinh Lâm khi nghe đến cổ phiếu liền trở nên im lặng hình như đang suy nghĩ điều gì đó , chợt người đàn ông đó lại nói tiếp :
- " Cậu nên nhớ ! Nếu bây giờ cậu lầy tiền này vào trong có khi lại thắng thêm một vố tiền nữa thì sao ! Còn đống cổ phiếu đó có cho cậu tiền đánh bạc đâu !"
Nghe vậy Đinh Lâm liền phân vân không muốn đổi hay không thì người đó lại nói tiếp ,
- " Nếu cậu kí vào , thì tôi sẽ cho cậu trong vòng ba ngày thấy tiền đổi lại !"
Nghe vậy Đinh Lâm không hiểu sao lại kí vào tờ giấy mà người đàn ông lạ đó dỡ cho rồi cần tiền đi vào trong không ngừng nói ,
- " Chắc không sao ! Chỉ cần tối nay mình thắng là có thể đem tiền chuộc lại cổ phiếu rồi ! Chắc chị không nhận ra đâu !"
Hắn vừa đi cậu liền nảy từ trên cậy xuống nói ,

- " Hug ! Làm tốt lắm !"
Hắn nhìn thấy cậu tiếp tới liền dỡ tờ giấy được tên Đinh Lâm ngu ngốc kí vào cho cậu , nói :
- " Tất cả đều đúng như dự đoán của chủ nhân !"
Thiên Mộc nghe vậy không những không kiêu ngạo mà còn lạnh lùng , nói :
- " Ngươi mau tìm cách mua hết cổ phiếu Mạc thị lại cho ta !"
Nghe vậy , hắn chợt nhận ra sự lạnh lùng đó là của chủ nhân , dù nghe Richt nói nhưng cậu không thể nào tin được là chủ nhân vẫn còn sống nhưng khi tận mặt nhìn thấy người thì mới tin và chỉ biết tuân lạnh của cậu liền gật đầu , nói :
- " Đã rõ !"
_____________________________
Buổi sáng , mắt trời đã lên từ lúc nào nhưng người thiếu niên đó lại vẫn còn ngủ say trong giấc mơ của mình dù âm thanh chin chít của những chú chim non ngoài cửa sổ bỗng một tiếng ngõ cửa vang lên ,
Cốc! cốc! cốc
- " Cậu chủ ! Âu thiếu đến gặp người ! "
- " Đang đợi dưới lâu ! Cậu mau dậy đi ạ !"
Nghe tiếng gọi lớn vang lên nhưng vì tối qua cậu ngủ trễ nên bây giờ không có tâm tình mà dậy sớm được nên cậu liền quát :

- " Đừng kêu la nữa ! Cho tôi ngủ không hả !"
BIẾN
An Hinh nghe cậu quát liền biết bây giờ cậu chủ đang rất tức giận cậu định xuống dưới thì có một bàn tay lạnh đặt lên vai cậu khiến cho cậu phải giật mình quay lại sau , lắp bắp nói :
- " Âu! âu thiếu ! Cậu chủ! không dậy! !"
Chưa kịp nói hết câu , Âu Dương Doãn Thần liền lạnh lùng đến đáng sợ nói :
- " Khiến chìa khóa phòng lại đây cho tôi !"
An Hinh nghe vậy liền giật mình muốn phản bác , nói :
- " Không ! không được đâu !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 28: Chương 28


Vừa nói ra bầu không khí liền trở nên càng lạnh hơn không rét mà vẫn thấy lạnh An Hinh liền cảm thấy áp lực khi ở bên cạnh người đàn ông này.

Nhưng cậu không thể lấy chìa khoá cho hắn được vì cậu biết vào mỗi buổi tối cậu chủ không bao giờ cải trang nữa nên! nên nếu bí mật này bị lộ thì không nhưng cậu chủ mà có khi bà chủ sẽ đuổi việc cậu mất.

Nhưng chợt dòng suy nghĩ đó lại đừng lại khi một bóng người xa lạ từ dưới lên trên tay còn có! , nói :
- " Lão Đại ! Chìa khoá đây !"
An Hinh giật mình chắn giữa cửa phòng của cậu không cho Doãn Thần vào trong nhưng điều đó đâu như cậu nghĩ người đàn ông lạ mặt đó chỉ dùng một sức nhẹ nhàng liền có thể đẩy cậu ra một cách nhẹ nhàng.

Cánh cửa vừa mở ra , Doãn Thần liền bước vào trong một cách nhẹ nhàng tới gần giường của cậu không ngừng quan sát phòng cậu nhưng hắn lại thấy điều gì đó không không đúng nhíu mày nghĩ ,
" Không đúng ! Sao phòng của bảo bối lại toàn màu hồng thế này !"

" Bảo bối của mình là nam sao có thể thích màu hồng được chứ !"
Hắn nhìn từ ngoài vào trong chỉ riêng màu sơn tường là màu trắng thì đâu đâu cũng có đồ vật màu hồng.

Đột nhiên , Thiên Mộc quay lưng lại để lộ tiếng áo hai dây bị tuốt một bên vai xuống tận b ầu ngực trắng nõn của mình.

Còn Doãn Thần khi nghe tiếng động liền nhìn lại cậu thanh niên trên giường.

Lúc này ,vì cảnh tượng trước mặt nên Doãn Thần liền đánh rơi cuốn sách mà mình cố ý mang đến để nâng cao kiến thức cho cậu còn chưa kịp bỏ xuống.

Nghe tiếng động lạ Thiên Mộc liền tĩnh giấc ngước mặt lên nhìn nơi phát ra tiếng động liền nhìn thấy Âu Dương Doãn Thần đang đứng nhìn về hướng mình chằm chằm đầy kinh ngạc.

Mạc Thiên Mộc thấy vậy liền nhìn theo hướng mà hắn đang nhìn thì theo quán tính cậu ngước mặt xuống dưới người mình.

Cậu nhìn xuống người mình rồi lại nhìn lên khuôn mặt hắn đang dần đỏ lên thì cậu lại nhìn xuống thì chợt nhận ra tối qua vì về quá trễ nên cậu chỉ kịp tắm rồi đi ngủ luôn không kịp bó lại ngực bằng vải nên bây giờ trên người cậu chỉ mặc một chiếc áo hai dây nhưng một bên vai đã tuộc xuống từ bao giờ để lộ một bên ngực trắng nõn của cậu.

Á! Á! á
Khi cậu nhận ra lúc này mình đang trong hình đang thế này cậu chỉ có thể hét lên , Doãn Thần từ nảy giờ còn đứng hình thì vì tiếng hét của cậu mà tỉnh lại khỏi mộng tưởng.

Doãn Thần chỉ biết không ngừng giải tính nhưng không biết nói sao ,

- " Chuyện! chuyện này không như em nghĩ đâu !"
-" Anh! anh chỉ vô tình vào! vào đây thôi ! Anh! anh chưa thấy gì đâu !"
Nghe từng lời giải thích của anh cậu càng tức giận sôi máu liền lấy chiếc gối bên cạnh nén vào người anh nói lớn ,
- "CHÚ CÚT RA NGOÀI CHO TÔI !"
Nghe vậy theo bản năng Doãn Thần liền chụt lấy chiếc gối rồi bỏ xuống chảy ra ngoài.

Đứng ngoài cửa anh lẫn ba lẫn bẫn nghĩ ,
" Bảo bối thì ra là! là nữ !"
" Vậy! vậy mà trước đây mình còn nghĩ mình bị gay rồi chứ !"
" Nhưng nếu em ấy là nữ vậy! vậy có thể chân chính ngôn thuận cưới em ấy về làm vợ rồi !"
Trong lúc anh đang suy nghĩ không biết từ sao giờ , anh đã xuống dưới phòng khách từ lúc nào không hay.

Đột nhiên một giọng nói vang lên trong sự ấp úng cùng với sự ngơ ngác , hỏi :

- " Âu! âu thiếu ! Ngài phát hiện rồi sao !"
Lúc này người đàn ông xa lạ đó không biết mình đã bỏ quên điều gì , đầy thắc mắc nói lại :
- " Phát hiện cái gì !"
Doãn Thần nghe vậy liền nở ra nụ cười nhẹ ,nói :
- " Ừ !"
Người đàn ông lạ mặt đó khi nhìn thấy Doãn Thần cười thì không tin vào mặt mình vì hắn từ lâu đã đi theo anh từ nhỏ từ khi người đó mất hắn chưa từng nhìn thấy anh cười nữa vậy mà bây giờ lại thấy anh nở nụ cười lần nữa.

Nghe cậu trả lời của Doãn Thần tâm tình của An Hinh lúc này càng trở nên lo lắng hơn nghĩ ,
" Chết! chết rồi ! Bà chủ mà biết là xử mình mất !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 29: Chương 29


Về phía Mạc Thiên Mộc ,
Khi Âu Dương Doãn Thần bước ra ngoài cậu liền lật đật chạy vào nhà vệ sinh , đứng trước gương cậu liền tát vào má mình nói :
- " Mày đường đường là sát thủ sao có thể không biết có người gần mình đc thế không biết !"
- " Đúng là xấu hổ quá mà ! "
- " Bây giờ phải đối mặt thế nào không biết ! "
- " Nhưng không thể không đối mặt được hắn ta! hắn ta biết được bí mặt của mình rồi! !"
Trong lúc không biết đối mặt như thế nào cậu chỉ có thể vệ sinh cái nhân trước rồi thay áo quần nam bước ra ngoài tất nhiên cậu không quên bó ngực của mình lại.

Thiên Mộc bước chầm chậm xuống lầu không ngừng quan sát hay bên như đang trốn một ai đó.

Cậu bước xuống không thấy ai liền thở vào nhẹ nhõm nhưng một nhiên có một tiếng động vang lên ở phòng khác khiến cậu phải giật mình định trốn ra ngoài.

Vừa thấy cửa chính cánh mình không xa cậu liền vui vẻ chạy ra thật nhanh không ngừng phù hộ mình nhưng chợt một cánh tay rắn chắc chụt lấy áo cậu dấc bỗng lên ,
- " Em định chạy đi đâu hả ! Bảo bối !"
Nghe vậy dù thời tiết không lạnh nhưng cậu lại thấy rét , cậu lắp bắp nói :
- " Cháu! cháu đi!.

mua đồ ăn !"
Nghe câu nói dối của cậu , hắn liền nhíu mày nói nhỏ vào tay nhỏ :
- " Bảo bối ! Em còn giám học nói dối với anh sao !"
Thiên Mộc lắp bắp không biết nói gì , bây giờ cậu chỉ muốn đuổi hắn ta đi càng nhanh càng tốt mà thôi.

Doãn Thần cũng biết được điều đó nhưng lại tỏ ra mình không biết gì rồi thì thầm vào tai cậu :
- " Nếu em giám có ý đồ trốn ! Thì! bí mật đó của em sẽ bị phơi bày với tất cả mọi người trong nước ! À phải nói trên thế giới luôn chứ nhỉ !"
Nghe vậy Mạc Thiên Mộc dù trong lòng đầy tức giận nhưng không thể đuổi tên ác ôn này về được ,
" Nếu không phải hắn xong vào phòng của mình thì không có việc này xảy ra !"
Nghĩ vậy , Mạc Thiên Mộc liền liếc An Hinh đang đứng ở sau Doãn Thần một cái không những thế còn tặng cho cậu ta một cặp mặt đầy căm hận.

Doãn Thần nhìn thấy vậy liền nhíu mày không biết cô vợ nhỏ của mình đang liếc ai thì liền quay lưng lại mới phát hiện thì ra đang liếc An Hinh chắc là vì anh xong vào phòng cậu nên đang ghi thù cậu ta.

Thấy vậy , Doãn Thần chỉ biết cười trừ còn An Hinh lúc này chỉ biết lạnh sống lưng sợ hãi với ánh mặt của Thiên Mộc , cậu chỉ biết khóc trong lòng thầm than ,

" Tại họ xong vào chứ đâu phải tôi muốn đâu !"
" Tôi khổ quá mà "
_____________________________
Một nhà hàng xa qua với những người phục vụ thân thiện nhưng lại có một cảm xúc ngột ngạo tràn đầy khắp không khí trong biết từ đâu phát ra.

Tại một phòng vip , đầy xa hoa vĩ lệ một người đàn ông tây trang với bộ đồ vét đầy lịch lãm nhưng không kém phần lạnh lùng của Âu Dương Doãn Thần đã làm anh nổi bật lên sự vương gia của một bậc đế vương của trời xưa.

Nhưng điều trái ngược với sự lạnh lùng lại đi bốc vỏ tôm , một giọng nói đầy lạnh lùng cũng có phần cáu ngắt vang lên bên cạnh ,
- " Chú bóc tôm mau ! Tôi đói !"
Thiên Mộc liền nói vừa xoa bụng mình tỏ ra uấn ức ,
30 phút trước
Đột nhiên , Doãn Thần kêu tay của cậu ngồi vào xe trong tâm trạng ngạc nhiên của cậu ,
- " Chú! chú định đưa cháu đi đâu vậy !"
Doãn Thần nhíu mày trước câu hỏi của cậu , nhưng hắn vẫn không quen đi lại về phía cậu để gài dây an toàn cho cậu , nói với khuôn mặt đầy sủng nịnh :
- " Không phải em nói , em muốn đi ra ngoài ăn sáng sao !"

- " Tôi chở em đi !"
Nói xong Doãn Thần ngồi về vị trí tay lái của mình rồi lái xe đến nhà hàng này ,
Vừa đặt chân vào nhà hàng ,hai bên đều có hai hàng người giống như đúng sẵn ở đó để đón chào hai người từ lúc vào.

Hai người bước vô với sự chào đón vô cùng nồng nhiệt của các nhân viên ở đây ,
- " Âu tổng , phòng vip người đặt đã có rồi ạ !"
Âu Dương Doãn Thần chỉ lạnh lùng gật nhẹ sau được các phục vụ chỉ đường với phòng vip 243 , còn Thiên Mộc từ lúc bước vào nhà hàng thì đã bị choáng ngợp bởi cách trang trí xa hoa này nhưng vẫn tôn lên được vẻ đẹp riêng của nhà hàng.

Trong cơn suy nghĩ không biết cậu đã bước vào phòng vip từ bao giờ , chợt một giọng nói ấm áp vang lên bên tai cậu khiến cậu giật mình mà định quay lại thì người đó ép hai vai của cậu xuống ghế ,
- " Bảo bối ! Ngồi xuống đi ! Sẽ mỏi chân đó !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 30: Chương 30


Thiên Mộc bây giờ mới để ý không biết từ bao giờ mà cậu ra vào trong phòng vip này , cậu chỉ gật đầu nhẹ rồi chuyển tư thế ngồi thoải mái nhất.

Một nhân viên phục vụ bước vào trên tay còn cần một cái menu dơ cho Âu Dương Doãn Thần , nói :
- " Mời ngài gọi món !"
Âu Dương Doãn Thần liền chuyển menu qua cho cậu nói ,
- " Em ăn gì cứ gọi ! Anh dãi em được không ! Bảo bối !"
Người phục vụ bên cạnh nghe tiếng bảo bối phát ra đầy dịu dàng từ miệng Âu tổng liền làm cho các nhân viên phục vụ đó cảm thấy hoang mang không tin vào tai mình.

- " Tôi muốn ăn tôm hùm cơ !"
Doãn Thần nghe vậy nhíu mày nhìn cậu nói ,
- " Nhưng phải bóc vỏ ! Dơ tay lắm ! Không được ăn !"
Thiên Mộc nghe hắn nói món tôm hùm mà cậu thích nhất lại không được ăn liền tỏ ra không vui nhưng sau lại lay nhẹ tay của Doãn Thần nhìn hắn với đôi mắt cún con , nói :
- " Doãn Thần ca ca ! Mua cho em đi mà ! mua cho em đi !"
Âu Dương Doãn Thần nghe Thiên Mộc gọi mình là Doãn Thần ca ca chứ không phải gọi chú như thường ngày liền vui vẻ hơn hẳn cổng thêm đôi mắt cún con của cậu cũng đã làm con tim hắn tan chảy ra.

Hắn đưa menu lại cho nhân viên rồi lạnh lùng nói không còn giọng nói dịu dàng khi nói với cậu nữa ,
- " 1 phần tôm hùm ! Với một ly nước ép dâu !"
- " Và một phần bít tết 7 chín 3 sống ! Thêm một chai rượu thượng hạn !"
Nhân viên phục vụ nghe xong liền cần menu bước ra ngoài.

Bây giờ trong căn phòng chỉ còn lại hai người đột nhiên một giọng nói đầy chờ mong vang lên ,
- " Bảo bối ! Em gọi tôi thêm một lần nữa được không ?"
- " Chú ! "
Âu Dương Doãn Thần nghe câu trả lời của cậu liền nhíu mày nói lại ,
- " Không phải ! Cậu mà em kêu anh lúc mới đó kia kìa !"
Thiên Mộc liền lắc đầu tỏ ra không hiểu cố gắng phản bác lại ,
- " Cháu đâu có nói gì đâu ! Chắc chú nghe lầm thôi !"
Doãn Thần nghe vậy trong lòng rất giận nhưng vẫn cố gắng kìm xuống , nói :
- " Anh cho em lần cuối ! Nếu em không nói anh sẽ hủy phần tôm hùm đó của em !"
Thiên Mộc nghe vậy liền giật mình trong hoảng loạn cậu liền nói to :
- " Doãn Thần ca ca được chưa !"
Bây giờ khi nghe câu nói của cậu lòng cậu mới có thể vui vẻ trở lại giống như sự giận dỗi lúc đó của anh như chưa từng tồn tại.

Quay lại , lúc này Âu Dương Doãn Thần đang bóc vỏ tôm cho cậu xong liền đưa cho cậu nói :
- " Được rồi đó ! Ăn đi bảo bối ! Nó sạch sẽ rồi !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền đem đĩa tôm hùm về phía mình rồi lấy đĩa gắp lên bỏ vào miệng ăn.

- " Ngon quá !"
Âu Dương Doãn Thần nhìn thấy dáng vẻ đang ăn của cậu không ngừng nghĩ ,
" Em ấy đáng yêu quá !"
" Đúng là vợ của mình có khác !"
" Bảo bối của mình là đáng yêu nhất !"
Trong lúc đang ăn cậu liền nhìn lên thì bắt gặp ánh mắt dịu dàng của hắn đang nhìn mình liền nói ,

- " Sao anh! anh không ăn đi !"
Doãn Thần nghe câu hỏi của cậu liền nói ,
- " Nhìn em ăn anh cũng no rồi ! Em thật sự quá dễ thương !"
Nghe Doãn Thần nói mình dễ thương cậu liền tự đắc nói ,
- " Tất nhiên là tôi rất dễ thương rồi ! "
Doãn Thần nghe vậy liền cười thành tiếng không ngừng xoa đầu cậu đầy sủng nịnh , nói :
- " Đúng ! Đúng! không có ai có thể dễ thương hơn bảo bối của anh rồi !"
Mạc Thiên Mộc nghe câu nói của hắn tim không ngừng đập thình thịnh thình thịnh đầy loạn xạ! cậu đặt tay lên tim mình ,
" Tim mình sao thế này !"
" Sao tim mình lại đập nhanh thế này ! Không phải! không phải mình! mình yêu hắn! hắn ta chứ !"
" Không thể nào! không thể nào !"
Trong lúc suy nghĩ không biết từ lúc nào cậu đã nhìn thẳng vào mắt của hắn với những cảm xúc đầy phức tạp không ngừng hỗn loạn , Âu Dương Doãn Thần cũng đã nhìn thấy ánh mắt kìa lạ đó của cậu.

_____________________________
Trong biến qua bao lâu nhưng trời cũng đã chiều chiều tối đi trong thấy nhưng trong căn lại lạ một bầu không khí mệt nhọc trong thấy
- " Em sao vậy ! Không biết giải sao !"
Một giọng nói nhẹ nhàng pha một chút gì đó sự quan tâm , Thiên Mộc nghe vậy thì không ngần ngại bĩu môi nói :
- " Khó quá không biết giải !"
Nghe vậy Doãn Thần chỉ biết thở dài lo lắng xoa đầu cậu nói :
- " Em còn giám nói ! Học không giỏi mà đòi thất !"

Mạc Thiên nghe vậy liền giật dỗi không nhìn hắn nữa mà tỏ ra uẩn ức nhìn vào sấp bài tập lý trên bàn , nói thầm :
- " Tôi cũng đâu cần anh giúp !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy chỉ có thể thở dài , rồi lấy một quyển sách mà hắn đã đem đến lúc mới vào phòng cậu ra ,
- " Em mau giải mấy bài này đi ! Theo như tôi biết thì mấy dạng bài này có thể ra trong kì thi nhất !"
Nghe vậy Mạc Thiên Mộc liền vui vẻ nói ,
- " Thật sao !"
Doãn Thần chỉ gật đầu nhẹ rồi lấy ghế ngồi xích lại gần cậu nói :
- " Bài khó nói anh chỉ cho !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền nhanh tay chỉ vào những bài mà mình không biết trên tờ đề trong quyển sách mà hắn mang đến ,
- " Đây! đây! đây nữa!.

!"
Doãn Thần ngồi bên cạnh không hề tức giận hắn ngỏ nhẹ lên trán cậu nói ,
- " Ngốc !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 31: Chương 31


Mạc Thiên Mộc ôm đầu miếu máo nói ,
- " Cháu không có ngốc !"
Nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cậu Doãn Thần không kìm lòng được mà bật cười , nói :
- " Em không ngốc được chưa !"
_____________________________
Sáng hôm sau , mặt trời đã lên cao chim hót líu lo ngoài cửa sổ một thanh hình thiếu nữ ngủ trên chiếc giường trong thật quyến rũ biết bao.

Đột nhiên tiếng ngỏ cửa vang lên gọi trong gấp gáp ,
- " Cậu chủ ! Dậy đi! sắp trễ giờ thi rồi !"
Nghe vậy Mạc Thiên Mộc choàng tỉnh dậy nhảy xuống giường rồi phóng nhanh vào nhà vệ sinh , nói thoáng ra :
- " Sao cậu không gọi tôi sớm hơn chứ ! Trễ rồi !"
! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !.

Tại sân trường
Một xe môtô phóng nhanh 200 km đợt ngừng lại ở giữa sân trường trước sự ngỡ ngàng của các học sinh trong trường , nhưng làm sao họ không nhận ra cậu là ai được chứ một người đẹp trai ngầu lòi như cậu sao không một ai trong trường đắc biết là nữ.

Dù là sắp thi nhưng các bạn nữ vẫn không quên bao quanh ngắm nhìn Mạc Thiên Mộc mà hò hét ,

Á! Á! á
- " Là Thiên Mộc kìa !"
- " Nam thần ngầu quá !"
- " Hotboy chạy môtô ngầu quá đi mất !"
Nhiều tiếng xôn xao vang lên lúc này Thiên Mộc đã cởi bỏ tiếng nón xuống liền nghe thấy tiếng xôn xao cùng ánh mắt của họ đang nhìn mình.

Cậu tiến về phía một bạn nữ đang chuận bị nói gì đó liền nhìn thấy Thiên Mộc dùng tay đặt lên ý chỉ bạn hãy im lặng rồi mỉm cười nói :
- " Cảm ơn các bạn đã khen ngợi ! Chúc các bạn thi tốt !"
Nghe sự cổ vũ của nam thần cùng nụ cười thu hút ong bướm đó của cậu thôi cũng đã làm cho các nữ sinh hay nam sinh ở gần đó cũng phải tan chảy.

Thiên Mộc nói xong liền đi thẳng vào lớp thì chợt ngừng lại quay về phía sau nhìn họ mỉm cười tươi nói :
- " Mà các em cũng đẹp lắm !"
Nghe lời khen ngợi của cậu các nữ sinh liền hò hét lên như được gặp thần tượng trong phim vậy ,
Á
_____________________________
Tại phòng thi
Khi phát đề xong , Thiên Mộc liền nhìn vào đề rồi lấy bút giải chưa đầy 15 phút thì xong cậu không biết làm gì liền lật bài xuống ngủ.

Các môn sau cũng như thế Thiên Mộc giải rất nhanh trước sự ngạc nhiên của mọi người ở đó , ai cũng tưởng cậu không biết làm nhưng khi dám thị đi xuống gọi cậu dậy thì liền thấy cậu đã làm xong bài thi từ bao giờ.

! !
Vào giờ thi Lý
Mạc Thiên Mộc không còn tâm trạng thờ ơ như lúc trước nữa mà thay vào đó là tâm trạng lo lắng.

Giám thị phát đề cậu liền ngạc nhiên nhìn tờ đề vì những câu hỏi trong đề đều xong những gì mà Âu Dương Doãn Thần dạy cho cậu tôi qua chỉ việc thay số vào là được.

Nhìn tờ đề mà lòng cậu cực kì vui sướng nghĩ ,
- " Giống như bài mà tên đó dạy cho mình quá ! "
Nghĩ thì nghĩ nhưng thi thì vẫn thi cậu tiếp tục giải bài thi của mình rất nhanh rồi ngục xuống bàn ngủ.

-------------------------------------------------
Tùng ! tùng! tùng
Cuối cùng thi giữa kì cũng đã kết thúc chỉ còn chờ xem kết quả nữa là xong.

Âu Dương Linh Thi liền chảy ra chắn trước mặt cậu nói :
- " Thiên Mộc ! Cậu thi được không !"
Thiên Mộc liền nhìn thấy Linh Thi thì liền lấy tay xoa đầu cô , không biết từ bao giờ cậu đã xem cô như là một người em gái một người thay thế cho em gái mình từ bao giờ.

Thiên Mộc định nói gì đó thì liền bị Mạc Gia Long cướp lời nói :
- " Hắn tất nhiên là không tốt rồi !"
Hahahaaaaa
Mạc Hi nghe em trai mình chê nhạo mà không ngừng thêm vào chút muối ,
- " Mày chuẩn bị mà thôi học đi là vừa !"
- " Mày cũng giống như mẹ mày đồ ngu ! "
Hahahaaa
Mạc Hi cũng không tầm thường cô ta đến gần cậu nói nhỏ ,
- " À mà mày cũng chưa biết phải không ! Chính! bọn tao là người
đã! khiến! cho! mày! bị! TAI NẠN lần trước đó !"
Hahaaa
Mạc Thiên Mộc nghe lời chế nhạo của hai anh em nhà họ Mạc cùng với sự thật người đã chính tay giế t chết em gái mình mà không còn kiềm chế được mà đạp thẳng chân vào bụng của Mạc Gia Long khiến hắn lăn ôm mình xuống đất mà la đau oai oái.

Mạc Thiên Mộc không kiêng nể mà nhẫn nhịn nữa cậu lạnh lùng đầy tức giận như một con ác quỷ nói với giọng điệu đầy kinh thường ,

- " Mày nghĩ mày là ai mà GIÁM !"
Thiên Mạc không chút nhanh nhượng đập tay của Mạc Gia Long dưới đất cực kì tàn nhẫn dù Mạc Hi cầu xin cậu tha cho em trai cậu.

Âu Dương Linh Thi đứng bên cạnh cũng phải hoang mang chưa bao giờ cô thấy cậu ở một trạng thái đáng sợ như vậy làm cho cô đứng gần đó cũng phải run sợ mà đứng im bất động.

Trên khuôn mặt của Mạc Thiên Mộc bây giờ toàn những đường ngân đỏ nổi lên trên khuôn mặt của cậu càng tô thêm sự giận dữ và sự kinh thường đối với tâm trạng của cậu lúc này.

- " Mày nên nhớ ! Con của tiểu tam! THÌ SUỐT ĐỜI LÀM TIẾT TAM MÀ THÔI !"
Nói xong cậu không kiêng nể mà bỏ đi lúc này Linh Thi mới thoát ra khỏi sự sợ hãi đó mà chạy theo sau Mạc Thiên Mộc.

Vụt
Âu Dương Linh Thi vừa chạy ra tới sân trường thì thấy Thiên Mộc đã chạy xe vụt nhanh ra khỏi trường chưa kịp cô thốt ra lời nói của mình.

- " Thiên!.

".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 32: Chương 32


Trên đường cao tốc , một chiếc xe môtô chạy với vận tốc trên 400 km/giờ làm cho bao nhiêu chiếc xe trên đường cao tốc lúc này muốn chửi nhưng không thể kịp với tốc độ mà cậu chạy lúc này.

Mạc Thiên Mộc trong cơn tức giận không biết xả stress ở đâu chỉ có thể dùng tốc độ để làm cho tâm trạng của mình đỡ hơn mà thôi.

Không biết cậu chạy bao lâu chỉ biết khi Thiên Mộc dừng lại xe thì phía trước đã làm một cảnh hoàng hôn trên biển mà thôi.

Mạc Thiên Mộc cởi mũ xuống đi lại gần ngắm cảnh hoàng hôn lúc này nhưng cậu lại không hề để ý rằng điện thoại cậu đã rung từ lúc nào.

Cậu giang tay lên cao như tận hưởng khi gió mát mẻ cùng với cảnh hoàng hồn lặn.

- " Vẫn đẹp như mọi khi !"
Mạc Thiên Mộc bây giờ không còn những muộn phiền tức giận căm hận nữa mà thay vào đó là niềm hận phúc trong trái tim của cậu lúc này.

Đây không phải lần đầu tiên cậu tức giận như vậy , từ nhỏ đến lớn khi cậu còn là cô gái của trước đây dù từ nhỏ cô đã sinh ra ngậm thìa vàng được nhiều người kính nể khen gợi nhưng nó chỉ là lớn vỏ bọc ngoài mặt mà thôi chưa có ai chưa có một người nào đối sự với cô thật lòng.

Giống như hắn người mà cô đã đem cả thanh xuân để yêu để đánh cược cả trái tim , tưởng rằng người đó sẽ khác nhưng không phải như thế hắn vẫn thế vẫn vì quyền lực vì hận thù mà giết cô coi tình cảm của cô là thứ rẻ tiền không đáng một xu.

Nhưng từ lúc được ông trời được em gái phù hộ cô cuối cùng cũng được sống lại một lần nữa , cô thề rằng sẽ trả thù những người đã khiến cô phải chết và giết những người đã hại em gái của mình.

Trong từ điển của cô không còn tồn tại thứ gọi là tình yêu vĩnh cửu nữa đó là thứ khiến cô quá đau khổ rồi cô không giám đánh cược trái tim mình một lần nữa nếu đánh cược sai thì cô phải trải qua cảm giác như tim mình rỉ máu đó một lần nữa.

Không biết Thiên Mộc suy nghĩ bao lâu nhưng khi bầu trời tối hẳn cậu đột nhiên đúng dậy định trở về thì chợt một chiếc xe ôtô phiên bản mới nhất trên thế giới chỉ có một chiếc duy nhất xuất hiện.

Cậu muốn nhìn thấy người bên trong là ai thì một người đàn ông bẩn bao trong bộ áo vét xuất hiện trước mắt cậu đầy tức giận như mắng vào mặt cậu ,
- " EM SAO GIÁM NGHĨ QUẨN VỚI NHỮNG LỜI CỦA BỌN HỌ THẾ HẢ !"
Chất giọng của người đàn ông đó từ lớn chuyển đến nhỏ dần như sự tức giận mới đó thoáng qua mà thay vào đó là sự lo lắng ,
- " Em có biết tôi lo cho em lắm không ! Khi nghe Linh Thi nói kể chuyện sảy ra! tôi thật sự! thật sự rất muốn tìm em không hả !"
- " Tôi điện cho em nhiều như vậy sao em không bắt máy! có biết! có biết tôi tưởng rằng em sẽ nghĩ quẩn KHÔNG HẢ !"
Thiên Mộc nghe những lời chửi mắng của Doãn Thần liền không có một tức giận nào mà thay vào đó là sự ấm áp trong tim liền cho cô cảm giác yên bình đến lạ thường.

Mạc Thiên Mộc mĩm cười tươi nói với giọng điệu đầy làm nhũng với anh ,
- " Em biết lỗi rồi mà ! Doãn Thần ca ca !"
- " Tha cho em nha !"
Mạc Thiên Mộc vừa làm nhũng vừa đưa ánh mắt lấp lấn nhìn anh làm cho Doãn Thần như muốn chạy máu mũi kèm theo đó sự tức giận của anh cũng đã lắm xuống từ sao giờ anh nhẹ nhàng sờ vào tóc cậu nói ,
- " Về thôi !"
Thiên Mộc vui vẻ gật đầu ,
- " Ừ !"
Âu Dương Doãn Thần liền tiến đến chiếc xe ôtô của mình còn cậu cũng lên xe môtô của mình mà mỉm cười nhẹ ,
- " Làm này em sẽ đánh cược thêm một lần nữa ! Về phía anh!.

Âu Dương Doãn Thần !"
_____________________________
Trong một tầm hầm tăm tối thăm thẳm chỉ có một khe nhỏ để cho ánh sáng đủ lọt qua khe ở chiếu vào trong , một thân hình thiếu nữ xinh đẹp bị treo hai tay lên cao toàn thân cô ta đều có những vết thương loan lộ có chổ còn rỉ máu.

Chắc cũng vì vậy mà cô ta đã bị ngất đi từ bao giờ ,

Ào
Một người to cao với thân hình chuẩn soái ca nhưng trên khuôn mặt lại xuất hiện một vết sẹo lớn càng tăng thêm sự rùn rợn tàn ác.

Kẻ được coi là tay trái đắc lực của Nhiếp Vô Ngọc , Lest.

Lest được mệnh danh là kẻ khát máu tàn độc nhất chỉ sau Nhiếp Vô Ngọc mà thôi.

Lest tán những thau nước lạnh vào người cô ta Lộ Xương nhưng nếu thau nước đó bình thường thì không nói gì mà đó còn một thau nước lạnh hoà trộn với muối đã khiến cô ta không thể không kêu A một tiếng vì vết thương đã thấy rát và đau.

Cũng vì đau Lộ Xương tỉnh lại không ngừng nhảy nhụa không thể nào thoát ra cô đã thử rất nhiều lần nhưng toàn là cong cóc.

Lộ Xương cũng không biết điều mà hăm doạ hắn ta ,
- " Mày nên nhanh thả tao đi ! Nếu không Phong Vũ ca ca sẽ giết người đó !"
Hahahaaa
Lest nghe vậy nhíu mày đầy tức giận bóp lấy cổ cô ta thật chặt không ngừng nói :
- " Mày có biết thứ tao ghét nhất là uy h**p không hả !"
- " Mày nghĩ hắn là ai mà có thể GIẾT TAO ! Đúng là con đàn bà ngu xuẩn !"
Đột nhiên , tiếng bước chân ngoài phòng giam chợt vang lên trong không gian yên tĩnh đến lạ một giọng nói lạnh lùng đầy khí tức ,
- " Thả ra !"
Lest nghe tiếng phát ra ở sau lưng mình liền giật mình thả tay đang bóp cổ cô ta ra.

Lộ Xương theo đà đó liền bị ngã xuống đất nhưng cô ta vẫn cố đứng dậy sờ vào cổ mình cười ,
Hahahaaaa
- " Phong Vũ ca ca đến cứu tao rồi ! Mày chết chắc !"
Nhưng đột nhiên một câu nói đã khiến cho cô ta phải im bậc , lúc này Lest đã đứng bên cạnh một tay áp vào ngực phải nói ,
- " Chủ nhân ! Cuối cùng người đã tới !"
Thiên Mộc lạnh lùng nhìn về phía Lộ Xương nhíu mày ,
- " Người vẫn tàn nhẫn như xưa nhỉ !
- " Nhưng làm gì thì làm đừng để cô ta chết là được !"
Lest nghe vậy chỉ mỉm cười nhẹ như không cười rồi đi ra ngoài để lại không gian riêng cho hai người còn lại.

Lô Xương cô ta bây giờ còn rất ngạc nhiên nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của cô , cô ta liền nhìn thấy quen quen nhưng không thể nào nhớ được.

Trong cơn suy nghĩ cô ta không để ý rằng Mạc Thiên Mộc đã tiến sát gần cô từ sao giờ , cô nâng khuôn mặt của ta lên một cách mạnh bạo ,nói :
- " Lâu rồi không gặp ! Lộ Lộ !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 33: Chương 33


Nghe đến hai tiếng Lộ Lộ phát ra miệng của một thanh niên lạ mặt nhưng đầy quen thuộc khiến cho tim của Lộ Xương như đóng băng lại chổ cả cơ thể cũng im bậc không giám thở mạnh , vì cô ta biết chỉ có một người luôn luôn cô bằng cái tên thân mật như vậy chỉ có thể là cô ta ,
Nhiếp! Vô! Ngọc.

Lộ Xương hoảng hốt đẩy Thiên Mộc ra rồi lui lại phía sau ôm đầu mình nhớ lại giọng nói cả cử chỉ lẫn khuôn mặt đó chỉ có thể giống một người mà cô ta quen mà thôi chỉ! chỉ có thể là người đó mà thôi.

Cô ta cố gắng lui lại nhưng càng lui cô ta càng sợ hãi cứ lẫm ba lẫm bẩm :
- " Không thể nào! mày không thể là nó được !
Không! không thể nào! !"
Mạc Thiên Mộc bị đẩy ra nhưng cô vẫn có thể giữ được thăng bằng lùi về sau khuôn mặt đầy lạnh lùng nhưng không nói.

Còn Lộ Xương cô ta không biết lấy dũng khí từ đâu ra mà lại có thể thay đổi tâm trạng một cách nhanh chóng từ sợ hãi cô ta lại càng nhìn cậu với đôi mặt căm hận hơn , Lộ Xương nhìn về phía cậu mà cười lớn :
- " Mày chưa chết thì sao chứ ! Người mà mày yêu nhất vẫn thuộc về tao đó thôi !"

HAHAHAAAA
Mạc Thiên Mộc nghe vậy không kiềm chế được sự độc ác ẩn trong máu của cô được cô trực tiếp đá vào bụng cô ta khiến cô ta phải lăn dài ra xa.

Lộ Xương cô ta đường đường là đại tiểu thư cầm vàng lá ngọc làm sao có thể chịu nổi cú đập mạnh như thể được , trên đầu cô ta lúc này liền chảy ra một dòng nước âm ẩm của máu đỏ chói.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ với những điều bọn họ đã làm với cô , cô tin tưởng bọn họ như vậy sao họ có thể có thể phản bội cô chứ một bên là người bạn thân tốt nhất một bên là người đàn ông cô yêu nhất nhưng bây giờ không còn nữa.

Mạc Thiên Mộc làm vậy vẫn chưa đủ đối với những gì cô ta đã gây ra cho cô , cô liền tiến lại gần bóp lấy cổ cô ta rồi giấc lên như giấc một con gà ,
- " Mày nghĩ tao còn yêu nó nữa sao ! Từ lúc mày và nó phản bội tao thì tao đã không còn coi chúng mày là bạn hay là người tao yêu nữa rồi !"
- " Với lại ! mày nghĩ gì mà nói hai chúng mày có thể hạnh phúc khi sau khi giết tao sao ! Thật nực cười !"
Hahaahaaa
Bây giờ Lộ Xương bị bóp cổ nảy giờ không ngừng giãy ủa lòng tham sống trong cô ta như không cho phép cô ta chết trong tay Thiên Mộc cô , cô ta vẫn không chịu chưa vẫn dùng những lời lẽ uy h**p ra với cô :
- " Nếu! ba tao! mà biết mày chết! chắc ! Nếu không muốn! thì mau thả! tao ra !"
Cô ta vừa nói xong liền cắn lên tay cô cũng vì Lộ Xương cắn quá bất ngờ nên cậu không kịp trở tay về bị cắn đến chảy máu nên buộc phải thả ra.

Mạc Thiên Mộc bị cắn không ngừng tức giận đánh vào người cô ta nói ,
- " Con khốn chết tiệt ! Sao mày giám !"
- " Mày vẫn còn nghĩ ba mày sẽ cứu được mày sao !"
- " Tao nói cho mày biết! gia đình mày phá sản rồi! còn không biết bây giờ họ có khi! lại ở một bãi rác nào đó chứ !"
Hahaahaaa
Lộ Xương bị thả ra liền lằn xuống đất mà đầy đau đớn chưa kịp thích ứng lại nghe gia đình mình phá sản là cô không thích ứng được mà ngu ngơ không tin vào sự thật ,
- " Không! không!.

không thể nào ! Chuyện đó không phải là sự thật !"
Lộ Xương đau đớn như xé toạc ra từng mạnh nhỏ cũng vì sự đã kích quá lớn làm cho cô ta như hoá thành người điên.

- " Đồ giả mạo ! Mày sao có thể là cô ta được chứ ! Tao! tao đã tính kế rất kĩ mà! vở kích đó! quá hoàn hảo !"
- " Không thể nào có sơ hở được !
Thiên Mộc nghe vậy nhíu mày hỏi lại ,
- " Tại sao không thể là tao được chứ ! Mày cũng đã gan dạ qua lại trên giường với bạn trai tao lắm cơ mà !"
Lộ Xương sợ sệt chỉ biết không ngừng lắm lắp bắp ,
- " Mày không phải là nó ! không phải! !"
Cô ta từ sợ hãi đến cười như một mụ điên ,
- " Nó chết rồi! chết rồi !"
Hahahaaaa
- "Nó chết rồi anh ấy sẽ là của tao! của tao ! "
- "Không một ai dần anh ấy với tao nữa ! Cũng không ai tự cao tự đại kiêu ngạo đó nữa !"
Hahahaaa
Mạc Thiên Mộc nghe vậy chỉ biết cười lạnh thả cô ta ra rồi quay lại lấy chiếc khăn từ tay lest lâu sạch tay rồi vức ,

- " Bẩn !"
Lau xong Thiên nói với Lest đầy tàn nhẫn nhưng kém phần lạnh lùng ,
- " Tạt axit vào mặt cô ta rồi bán cô ta vào chợ đêm đi !"
Lest đứng bên nghe vậy không khỏi rùng mình chỉ biết gật đầu.

Mạc Thiên Mộc liền bước ra khỏi tầng hầm mà đi lên.

Bây giờ chỉ còn lại hắn và một mình cô ta điên điên dại dại cười một mình.

Hắn nhìn bóng lưng của Thiên Mộc đang khuất dần mà tự nhiên bật ra một ý nghĩ ,
- " Chủ nhân cuối cùng đã trở lại !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 34: Chương 34


Mạc Thiên Mộc bước nhanh ra khỏi căn hầm như bước ra quá khử đầy tăm tối của cô trước đây , cô thở vào nhẹ nhỏm bước ra ở trước cửa Richt đã đợi cậu trước cửa căn hầm từ lúc nào.

Thiên Mộc chỉ lạnh lùng nói với Richt ,
- " Tìm được hắn ta chưa !"
Richt nghe vậy như thường lệ trả lời những gì mình điều tra được ,
- " Bây giờ hắn đang sử dụng một cái tên khác là Lưu Phong Vũ và hắn là cổ đông lớn nhất ở Mạc thị !"
- " Hắn còn có tham vọng làm chủ tịch tập đoàn Mạc gia nên đã cố gắng tiếp cận Mạc Hi !"
Mạc Thiên Mộc cười nhạt khuôn mặt đầy chua chát ,
- " Bản tính của hắn vẫn không đổi !"
Trong cơn suy nghĩ cô không biết mình đã bước ra khỏi con hẻm đi vào tầng hầm đó từ lúc nào chỉ biết rằng có một luồng ánh sáng lấp ló của buổi chiều đã đập vào mắt cậu làm cậu không từ chủ được mà lấy tay che đi luồng sáng đó.

Một chiếc xe ôtô bỗng ngừng lại ở vệ đường bên cạnh làn đường mà cậu đi giọng nói ấm áp vang lên đi chiếc cửa kính xe hạ xuống ,
- " Bảo bối ! Có cần anh chở em về không nè !"
Mạc Thiên Mộc nghe giọng nói quen thuộc liền quay đầu lại nhìn về chiếc xe thì nhìn thấy bóng dáng của anh ấy Doãn Thần người mà cô đã dần cơ hội cuối cùng cho lần rung động cuối cùng này.

- "Nếu chú muốn làm tài xế cho cháu !"
Âu Dương Doãn Thần nghe lời đồng ý ngầm của cậu thì liền mở của ở tay lái phủ nói ,
- " Tất nhiên rồi !"
Thiên Mộc bước vào xe rồi thắt dây an toàn cứ như vậy xe đột nhiên lăn bánh đi trên quãng đường hai vẫn cứ im lặng không biết nói gì.

Từ khi bước lên xe Doãn Thần liền quan sát mọi hành động của cậu như một điều hiện nhiên khi mỗi lần anh gặp cậu.

Đột nhiên ánh mắt của Doãn Thần lại dừng lại ở một bên của bàn tay cậu.

Anh nhíu mày đột nhiên dừng xe lại ở bên lề đường làm Thiên Mộc cũng phải bất ngờ , hỏi :
- " Sao lại dừng xe lại vậy ! Xe bị sao à chú !"
Âu Dương Doãn Thần im lặng không trả lời chỉ muốn tìm kiến thứ gì đó khiến cho cậu của phải tò mò mà nhìn theo hướng anh đang tìm.

Đồ anh đang tìm dần hiện ra trước mắt cậu , đó là một hộp y tế.

Nhưng lúc này cậu vẫn không hiểu gì , đột nhiên trong cơn suy nghĩ một âm thanh nhẹ nhàng nhưng lại lẽ lõi sự đau lòng ,
- " Đưa tay kia cho anh ! "
Theo phản xạ cậu liền đưa bàn tay kia lên thì cậu mới để ý vết thương lúc cô ta cắn cậu
bây giờ đang chạy máu không ngừng dù cậu đã lau đi trước đó.

Á
- " Chú nhẹ! nhẹ tay thôi! đau !"
Nghe vậy Âu Dương Doãn Thần nhíu mày nói nhưng vẫn nhẹ tay lại ,
- " Em còn biết đau sao! nếu biết đau sao lại để mình bị thương thế này !"
Nghe từng câu chửi mắng vang lên từ miệng anh nhưng cậu lại không cảm thấy khó chịu mà ngược lại càng cảm thấy ấm áp từ tận đáy lòng.

Cậu vẫn im lặng chờ anh băng vết thương cho cậu , băng xong anh liền cách hộp y tế ra đằng sau xe vừa hỏi ,
- " Uẩn ức lắm hay sao mà im lặng !"

Nghe anh truy hỏi cậu chỉ biết cúi đầu nói ,
- " Tại chú chửi cháu chứ bộ! cháu chỉ bất cảnh bị con chó hoang cắn chứ cháu đâu có muốn thế !"
Doãn Thần nghe vậy nhíu mày nghĩ ,
" Chó hoang! rõ ràng đây là vết cắn do người làm sao em ấy lại nói là chó ! tại sao em ấy lại nói dối !"
Dù anh biết cậu đang nói dối nhưng vẫn không truy hỏi nhiều chỉ đành chuyển chủ đề ,
- " Em làm bài kiểm tra được không !"
Nghe vậy Thiên Mộc vui vẻ đáp nhanh ,
- " Tất nhiên là được rồi ! Nhưng không ngờ nghe ! những bài anh chỉ em tất cả đều đúng hết !"
- " Chú đoán đề cứ như thần vậy ! Làm cháu chứ lo không làm được !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền cười lớn xoa đầu cậu còn một tay cần tay lái ,
- " Ngốc quá ! "
Thiên Mộc nghe vậy bỉu môi nói ,
- " Cháu không có ngốc !"
Doãn Thần nhìn thấy biểu cảm đó của cậu thì liền quay đầu lại tai không ngừng đỏ lên ,
" Cô ấy dễ thương quá rồi !"
Hành động ấy sao có thể qua mắt được Thiên Mộc được chứ , cô liền cố ý trêu chọc anh ,
- " Chú ! Trời nóng lắm à chú !"
Nghe Thiên Mộc hỏi hơi kì lạ anh liền nhíu mày hỏi lại ,
- " Sao em lại hỏi như thế !"
Thiên Mộc lắp bắp vui vẻ nói ,

- " Vậy sao tai chú đỏ thế !
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền bối rối bật điều hòa trong xe , nói :
- " Trời đúng là nóng thật !"
Nghe vậy Thiên Mộc chỉ biết quay lưng bịt miệng cười nhưng không phát ra tiếng , nhìn thấy điệu bộ này Âu Dương Doãn Thần càng đỏ mặt hơn nhưng vẫn cảm thấy Thiên Mộc đáng yêu.

Đột nhiên chiếc xe ngừng lại tại một biệt thự bình thường cánh cửa chiếc xe còn chưa hạ xuống thì An Hinh đã chạy ra ngoài ,
- " Cậu chủ ! Người là An Hinh lo quá !"
Thiên Mộc nghe vậy liền lấy tay sờ vào tóc của An Hinh rồi dịu dàng nói :
- " Tôi không sao !"
Chỉ bằng một câu trả lời của cậu Ăn Hinh liền thấy trong lòng thật ấm áp làm sao nhưng đột nhiên một luồng khí lạnh thổi qua làm cho An Hinh phải lạnh sống lưng sau liền nhìn về phía trước nơi phát ra luồng khí lạnh đó thì một cặp mắt giận dữ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy liền làm cho cậu nớ lạnh mà nuốt nước bọt.

" Cậu chủ ! Em sẽ cầu phúc cho người !"
Không khí trong xe cũng không khác gì với bên ngoài là bao , cũng ngột ngạt chỉ có không khí lạnh hơn bên ngoài mà thôi ,
" Em hay lắm bảo bối ! Giám thu hút ong bướm nữa sao !"
" Còn ngay trước mắt anh !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 35: Chương 35


Sáng hôm sau
Ánh nắng ban mai chiếu vào xong cửa cùng với tiếng hót của chim chóc ngoài cửa càng tăng thêm vẻ đẹp của buổi sáng mới.

Tiếng bước chân trên cầu thang bước xuống một cậu thiếu niên với trang phục học sinh nhưng vẫn có gì nổi bật hay gọi là thứ gì đó nổi bật lên phong cách riêng.

An Hinh nhìn thấy cậu chủ chủ mình dậy sớm hơn thường ngày thì vô cùng thấy kì lạ sau lại vui vẻ ,
- " Cậu chủ ! Sao hôm này người dậy sớm hơn thường ngày thế !"
Mạc Thiên Mộc như muốn phớt lờ cậu hỏi của An Hinh nên liền đổi chủ đề ,
- " Mẹ tôi khi nào về !"
Nghe vậy An Hinh liền thuận miệng mà trả lời ,
- " Ngày mai bà chủ mới về ạ !"
Thiên Mộc nghe vậy liền mỉm cười gật đầu rồi lấy chiếc bánh mì rồi sáp cặp đi ,
! ! ! ! !.

.

Hôm nay cũng là ngày công bố điểm thi nên rất nhiều người đã đi đến sớm để coi và còn có hai con người đang muốn chờ chực số điểm của ai kia để có thể hạ để cậu ,
Cậu bước vào lớp với không khí đầy ồn ào và bàn tán xôn xao về cậu nhưng cậu không hề qua tâm đến nó mà cứ đi thẳng về lớp càng đến lớp tiếng xôn xao càng nhiều hơn bao giờ hết ,
Thiên Mộc vừa bước vào lớp đột nhiên một giọng nói có chút ngạc nhiên nói ,
- " Thiên Mộc mày thua rồi kìa ! Hai anh em của mày thi chín môn được 70 , 80 điểm kìa !"
Nghe vậy Thiên Mộc liền hỏi hắn ,
- " Vậy tôi mấy điểm ! "
Nghe vậy Âu Dương Linh Thi liền kéo áo cậu nói nhỏ ,
- " Điểm của cậu vẫn chưa được công bố ! Nhưng có người nói cậu đã giam lận nên đã 0 điểm tất cả các môn !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền nhíu mày đầy ngạc nhiên , đột nhiên hai anh em nhà họ Mạc liền đến đầy vui mừng nhưng vẫn không che dấu đi sự mĩa mai, nói :
- " Bây giờ bọn tao hơn mày rồi , nên mày nên thôi học đi !"
Hahaahaaa
Thiên Mộc nghe vậy định nói gì đó thì loa phát thanh của nhà trường liền phát ra thông báo ,
- " Mạc Thiên Mộc ! Học sinh lớp 12b5 đến phòng hiệu trưởng ngay !"
Nghe vậy hai anh em nhà họ Mạc liền khiêu khích nói ,
- " Mày chết chắc ! Mày nên thôi học đi thôi !"
Âu Dương Linh Thi nghe vậy không chịu nổi nữa định nói gì đó thì liền bị cậu kéo lại đi đến trước nói nhỏ vào tay bọn họ ,
- " Chưa biết ai hơn ai đâu !"
Nói xong cậu bước thẳng ra ngoài đi đến phòng hiệu trưởng đến trong phòng là tất cả các học sinh của chín môn đã thi xong ,
Nhìn thấy cậu bước vào hiệu trưởng liền đập bàn nói :
- " Em giám gian lận trong phòng thi sao ! Em hay lắm !"
Nghe vậy cậu liền mỉa mai hỏi lại thầy ,
- " Thầy nhìn thấy em gian lận sao !"
Nghe vậy tất cả các cô trong lớp đều đồng thanh im lặng không biết trả lời thế nào nhưng một thầy giáo dạy Lý liền nói ,
- " Nếu em không gian lận thì môn của tôi em làm sao làm được chứ ! Ai cũng biết Lý là môn em học dốt nhất !"

Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền nhíu mày nói ,
- " Có người kèm em học không được sao !"
Nghe vậy những cô thầy trong phòng liền đồng thanh nói ,
- " Không thể nào ! "
- " Đúng vậy ! Không thể ôn nhanh như vậy được !"
- " Ai có thể dạy cho một đứa như em được chứ !"
Đột nhiên cánh cửa phòng liền mở ra câu nói của các thầy cô chưa dứt li thì một giọng nói lạnh lùng đầy sắc lạnh nói ,
- " Là tôi dạy ! Đủ chưa !"
Nghe vậy các giáo viên nhìn theo hướng phát ra liền nhìn thấy một người đàn ông phong độ trên bộ áo vest và phong thái đầy quyền lực.

Ai ai nhìn thấy anh đều phải tái xanh mặt mày đặc biệt là ông hiệu trưởng trường mặt ông càng tái xanh hơn không những thế còn không ngừng chạy mồ hôi , ông ta liền chạy lại bên cạnh anh không quen lau đi mồ hôi nên trán của mình ,
- " Âu tổng ! Sao người lại tới đây !"
Âu Dương Doãn Thần vẫn phong thái lạnh lùng nhưng vậy anh không trả lời câu hỏi của ông ta mà đi đến bên cạnh cậu nói :
- "Bảo bối ! Em có bị bọn họ ăn h**p không nói anh !"
Nghe vậy Mạc Thiên Mộc liền giật mình chạy tới bịt miệng anh lại ,
- " Các thầy cô dừng hiểu lầm ! Chú ấy là chú của em !"
Nghe vậy các giáo viên vừa thở vào nhẹ nhõm vì Doãn Thần gọi vậy vì hai người là chú sau lại chuyển sang ngạc nhiên ,
Hiệu trưởng nghe vậy liền không tin vào tai mình mà hỏi lại anh ,

- " Thiên Mộc ! Thật sự là cháu của ngài à !"
Âu Dương Doãn Thần nhíu mày nói :
- " Đúng !"
Một câu nói của anh cũng đã khiến cho ông hiệu trưởng bây giờ toát mồ hôi đột nhiên Thiên Mộc lại đột nhiên lên tiếng hỏi ,
- " Nhưng sao chú lại ở đây !"
Nghe vậy Doãn Thần liền cười nhẹ đầy dịu dàng nói ,
- " Mẹ em nhờ anh đến ! Vì mẹ em bận đi công tác mai mới về được !"
Nghe vậy Mạc Thiên Mộc chỉ biết Ờ một tiếng.

Âu Dương Doãn Thần kéo tay Thiên Mộc ngồi xuống xe dần cho ông hiệu trưởng trong sự ngơ ngàng của cậu rồi nói ,
- " Em ngồi yên để tôi giải quyết !"
Thiên Mộc nghe vậy nhíu môi nói ,
- " Nhưng chán lắm !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 36: Chương 36


Trong cơn suy nghĩ không biết nên làm thế nào cho vẹ cả đôi đường thì một giọng nói cách lên ,
- " Là do em học sinh này gian lận không kì thi !"
Âu Dương Doãn Thần nhíu mày nói như muốn chắc chắn ,
- " Ông chắc không !"
Nghe vậy lão ta liền không cần suy nghĩ mà nói ngay chắc ,
- " Chắc !"
Nghe vậy Âu Dương Doãn Thần liền phất tay về phía sau , một người đàn ông lạ mặt liền đem ra một chiếc máy tính rồi mở ra gì đó sau lại bày ra cho mọi người em .
Lúc này mọi người có mặt đều chăm chú vào cái màn hình máy tính không biết sau bao lâu nhưng khuôn mặt của anh trong đó ngoài trừ ba người anh , cậu và người đàn ông lạ đó ra ai cũng khuôn mặt xanh sao đặc biệt là ông hiệu trưởng mồ hôi không ngừng chạy ra như suối .
Nhưng ông giáo kìa vẫn không chấp nhận kết quả liền nói ,
- " Không thể nào ! Sao cậu học sinh đó có thể vượt qua môn Lý của tôi khi em ấy còn không biết làm bài đơn giản nhất được chứ cậu còn vào tiết của tôi lại toàn ngủ !"
Âu Dương Doãn Thần không vì những lời nói của ông ta mà lo lắng lắm liền phất tay ra sau người đàn ông lạ đó lại ngơ ra một sấp giấy gì đó , nói :
- " Vậy ông nghĩ đây là gì !"
Ông ta cầm lên xem đây là những bài làm tương tự như bài thi nhưng cũng có bài khó hơn nhưng vẫn giải được nhưng ông ta vẫn không tin nói ,
- " Không thể nào chắc chắn là giả ! Ai đó đã giải không phải em Thiên Mộc !"

Nhưng các giáo viên khác lại phản bác đặc biệt là cô giáo dạy văn ,
- " Không thể giả được ! Đây là nét chữ của em ấy !"
Âu Dương Doãn Thần vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhìn về phía hiệu trưởng nói ,
- " Bây giờ , ông nên giải quyết thể nào đây !"
Ông hiệu trưởng sợ sệt lấy tay lâu đi mồ hôi đang chảy trên trán rồi nhìn anh nói ,
- " Dạ...dạ ! Nhất nhiên là kết quả sẽ được nhận và ...và công bố cho các học sinh trong trường !"
Âu Dương Doãn Thần vẫn lạnh lùng nhíu mày hỏi ông ta như đang muốn cảnh báo ,
- " Vậy ông ta thì sao !"
Ông hiểu trưởng không biết nên nói gì nhưng vì địa vị và quyền lực của ông ta hiện tại không thể nào mất đi được dù thầy giáo đó có là em họ của ông ta đi nữa cũng thế ,
- " Thầy giáo đó tất nhiên sẽ bị sa thải !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy vẫn chưa đủ để anh hạ giận về những gì họ đã làm với bảo bối của anh liền nói thêm ,
- " Cấm làm thầy giáo ở tất cả các trường ! "
Thầy giáo đó liền sửng sốt cả người cũng không kìm được mà run sợ , nói :
- " Không ! Tôi...tôi không muốn !"
Ông ta trong cơn tức giận mà không tự chủ được mà chạy tới chổ của cậu định đánh cậu thì một ánh mắt băng lạnh đầy sắc bén của Thiên Mộc như muốn cảnh báo rằng nếu ông giám tiến đến thì kết cục không tốt đẹp đâu .
Âu Dương Doãn Thần cùng với những người có mặt ở đó cũng phải rung rẩy về hành động đó của ông thầy dạy Lý nhưng chưa kịp ngăn cản thì ông ta đã không tự chủ được mà lùi về phía sau .
Ông ta không ngừng lắp bắp nói ,
- " Không thể nào ! Sao mày có thể ...!!"
Âu Dương Doãn Thần định nói gì đó thì cậu liền cắt ngang nói trước ,
- " Tại sao lại không thể ! Không nghĩ những chuyện ông làm không ai biết sao !"
Ông ta vì câu nói của cậu liền cứng dơ lắp bắp nhưng phủ định đi lời nói của mình ,
- " Chuyện...!chuyện gì cơ !"
Mạc Thiên Mộc liền cười rồi ngác chân lên bàn nói ,
- " Thì là chuyện....!ông lợi dụng mình là em họ của hiệu trưởng mà lợi dụng điểm số mà quan hệ với các học sinh ! "
Ông thầy giáo đó nghe vậy liền cố ý phản bác lại nhưng lại chợt ngừng lại khi thấy đoạn video mà mình đã uy h**p các học sinh .......!và trong đó còn có một vụ càng làm nỗi bật lên tất cả là video cuối cùng Mạc Hi đã mua điểm của ông thầy giáo để nâng điểm .

- " Thế này ! Ông còn giám chối !"
Âu Dương Doãn Thần chứng kiến toàn bộ không nghĩ rằng cậu lại có thể tìm được bằng chứng nhanh như vậy , anh chỉ cười nhẹ nghĩ :
- " Em ấy còn có tài này nữa sao !"
Nhưng ai có mặt ở đó cũng hoang mang nhìn về phía Âu Dương Doãn Thần nhìn như anh là một kẻ lập nhị ,
" Đó là ai thế ! Chắc chắn ông phải Âu tổng cao cao tại thượng đâu !"
" Ngài ấy trên thương trường là một kẻ máu lạnh chưa bao giờ cười vậy mà...!!"
" Quan hệ của hai người này chắc chắn không bình thường !"
Dù bọn họ nghĩ như vậy nhưng vẫn không giám nói ra vì người trước mặt bọn họ là ai chứ là Âu Dương Doãn Thần đó người quyền lực nhất không chỉ thành phố này mà cả thế giới luôn đó chứ , ai mà chẳng sợ .
Đột nhiên Âu Dương Doãn Thần liền lên tiếng lạnh lùng nói :
- " Bằng chứng đầy đủ ! Cứ như cũ mà làm ! Còn những người đã mua điểm không biết hình thức là gì đều bị bỏ !"
Thầy giáo bây giờ không còn trụ nổi nữa chỉ biết theo phản xạ mà quỳ xuống đất hai tay ôm đầu ,
- " Hết...!hết thật rồi !"
Âu Dương Doãn Thần nói xong liền trở lại với khuôn mặt dịu dàng nhìn về phía của cậu nói ,
- " Đừng nghịch nữa ! Đi thôi !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền đứng lên lẽo đẽo theo anh như một cái đuôi .
Âu Dương Doãn Thần vẫn bước đi không nói gì lạnh lùng bỏ tay vào túi bước ra , bên ngoài bây giờ hàng trăm học sinh nữ đang bao quanh anh như những người mê trai .
Mạc Thiên Mộc thì không bất ngờ gì cậu liền nhìn người đàn ông lạ mặt hỏi ,
- " Anh là ai thế ! Tôi chưa thấy anh sao giờ !"

Người đàn ông lạ mặt đó liền mỉm cười nhìn về phía Doãn Thần nhưng không thấy động tĩnh nên quay lại cậu trả lời ,
- " Tôi tên A Tam ! Thưa phu nhân !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy chỉ ờ một tiếng sau nghe gì đó không hợp lý liền đỏ mặt quay lại nhìn A Tam nói ,
- " Ai là phu nhân cơ ! Chắc tai tôi bị lãng rồi không !"
Âu Dương Doãn Thần nghe vậy liền quay mặt đi về phía cậu hỏi nhỏ vào tay cậu nói ,
- " Không nghe nhầm đâu ! Trước sau gì em cũng là vợ tôi ! Cũng là thiếu phu nhân của bọn họ thôi !"
- " Gọi trước cho quen !"
Mạc Thiên Mộc nghe vậy đỏ mặt như cái ớt thoát khỏi người anh rồi chạy ra xe trước còn Doãn Thần đằng sau chỉ biết cười nhẹ khiến cho những cô gái bao quanh đó cũng phải rốn tim vì nụ cười của anh nhưng ai ai cũng để ý biết rằng nụ cười đó không dần cho cậu mà dần cho Thiên Mộc .
Âu Dương Doãn Thần từ dịu dàng lại chuyển sang lạnh lùng như lúc ban đầu hình như anh đã nhớ chuyện gì đó liền dùng ánh mặt như muốn giết người nhìn A Tam .
" Tại sao em ấy lại gọi hắn là anh mà lại gọi mình là chú chứ !"
" Quá bất công rồi !"
A Tam cũng để ý thấy ánh mắt khác lạ đó của cậu mà lạnh sống lưng , nghĩ :
- " Mình có làm sai gì à !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 37: Chương 37


Trên đường đi ra xe ,
Mạc Thiên Mộc nghe những lời của anh liền xấu hổ mà đi ra trước nhưng lại không nhìn đường liền bị ai đó đụng phải cậu chỉ đứng dậy phủ đi bụi trên người thì một gọi nói làm vang lên ,
- " Mày bị mù hay sao mà không thấy ta hả !"
Mạc Thiên Mộc nhíu mày tỏ ý như không hiểu chuyện gì xảy ra liền hỏi lại ,
- " Tôi va phải cô !"
Người đó liền cọc cằng nói ,
- " Không phải mày thì là ai ! Mày có biết tao là ai không hả !"
Nghe vậy Thiên Mộc chỉ phủi bụi bẩn trên người nói như không quan tâm ,
- " Cô là ai thì liền quan gì đến tôi !"
Người đó liền tức giận nói với giọng điệu đầy kiểu ngạo ,
- " Tao là Hạ Gia Linh là nhị tiểu thư của Hạ gia ! Còn là thiếu phu nhân tương lai của Âu gia !"
Mạc Thiên Mộc nghe đến tiếng phu nhân tương lai của Âu gia liền nhíu mày thắc mắc hỏi ,
- " Là vợ Âu Dương Doãn Thần !"
Hạ Gia Linh nghe vậy biết cậu đã nhận ra người chồng tương lai của mình là người quyền lực thế nào liền kiêu ngạo nói ,
- " Đúng vậy ! Mày biết sợ rồi sao !"
Nghe vậy Mạc Thiên Mộc liền khẳng định lại lời nói của cô ta bằng một câu phủ phàng ,
- " Không ! Tại tôi chưa nghe chú tôi nói có vợ sắp cưới thôi !"

Hạ Gia Linh nghe vậy liền thắc mắc nhưng sau lại chê nhạo cậu ,
- " Mày nghĩ mày là ai mà lại nhận anh ấy làm chú chứ ! Đúng là đồ đê tiện !"
- " Cô nói ai là đồ đê tiện !"
Một giọng nói đầy lạnh lùng từ sau bước lại gần bọn họ , Gia Linh nhìn về phía sau thì thấy chủ nhân của giọng nói lại là Âu Dương Doãn Thần người mà mình ngày đêm mong nhớ.

Doãn Thần bước lại gần bọn họ cô ta cứ tưởng anh đang bước lại gần cô liền vui vẻ định bắt chuyện nhưng nào ngờ anh lại phũ phàng tiến ra sau về phía Thiên Mộc nói ,
- " Sao em không chờ anh ! Anh buồn ! "
Mạc Thiên Mộc nghe vậy liền tức giận nói ,
- " Ai vẹ chú chọc cháu làm gì !"
Âu Dương Doãn Thần liền bỏ ra đáng thương không biết gì nói ,
- " Đó là chuyện trước sau gì mà thôi ! Em là người vợ duy nhất mà anh sẽ cưới !"
Hạ Gia Linh đứng đằng sau đã thu hết cảnh tượng trước mắt vào mặt mình nhưng cô không tin nỗi ,
" Sao anh ấy lại có thể dịu dàng với cậu ta được chứ !"
" Còn nói sẽ lấy cậu ta làm vợ được chứ !"
" Hai người bọn họ đều là con trai mà !"
" Đúng là kinh tởm !"
Những biểu hiện trên khuôn mặt của cô ta lúc đó đều bị thu vào tầm mặt của anh khiến anh càng kinh thường và ghê tởm cô ta hơn.

Mạc Thiên Mộc nhìn thấy khuôn mặt đó của cô liền không biết sao lại vui trong lòng nữa , chợt cô lại muốn đùa dỡn anh nói :
- " Chú ! Sao chú lại không nói chú lấy vợ rồi thế !"
- " Bỏ mặc vợ chú ở bên kìa không tốt đâu !"
Âu Dương Doãn Thần nhíu mày nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt nghịch ngợm đó của cậu liền không ngăn được mà đùa ngỡ cậu.

- " Đúng là anh có vợ sắp cưới rồi !"
Hạ Gia Linh nghe vậy liền vui trong lòng vì Doãn Thần đã thừa nhận rằng mình là người anh ấy sẽ cưới làm vợ nhưng Mạc Thiên Mộc thì khác cậu nghe câu nói đó thì cảm giác như một nhát dao đâm vào tim vậy đau lắm.

Nhưng những mộng tưởng và đau đợt đó chợt ngừng lại Âu Dương Doãn Thần nói tiếp như nhằm khẳng định ,
- " Em chính là vợ sắp cưới của anh đó ! Mộc nhi !"
Nghe vậy Hạ Gia Linh liền buồn trong lòng từ đó mà không can tâm rõ ràng nó là nam sao lại có thể làm vợ Doãn Thần được chứ kinh tởm còn Thiên Mộc trong lòng lại ngược lại vô cùng vui vẻ là đằng khác nhưng đột nhiên.

Cô ta liền tức giận không biết nói gì chỉ biết khóc lóc rồi bỏ chạy đi mà thôi , còn hai đường thì lên xe chạy đi.

Nhưng Hạ Gia Linh làm sao có thể bỏ qua được chứ cô liền lấy điện thoại ra điện cho ai đó ,
- " Cô về chưa !"
- " Cô mau về đi ! Doãn Thần ca ca sắp yêu người khác rồi kìa ! Không những thế còn đòi cưới nữa kìa !"
Nói xong cô ta liền cúp máy rồi kèm theo một nụ cười tà ác.

.
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 38: Chương 38


Tại một tiệm bánh
Mạc Thiên Mộc rất ngạc nhiên vì quanh cảnh trước mắt đó là sôcôla thứ mà cậu rất thích luôn , nó vừa ngọt vừa có vị đắng như tình yêu vậy.

Âu Dương Doãn Thần nhìn thấy ánh mắt vui vẻ rạng rỡ của cậu lòng anh chỉ biết sủng nịnh bảo vệ cậu mà thôi , anh quay sang quầy bàn , nói :
- " Một hộp sôcôla thượng hạng ! "
Nhân viên mỉm cười chuyên nghiệp nói :
- " Dạ !"
Mạc Thiên Mộc nghe đến sôcôla liền hai mắt sáng rực nhìn Doãn Thần đầy mong chờ điều gì đó thấy vậy Doãn Thần chỉ biết ấm áp trong lòng tim không ngừng đập nhanh nhưng không biết tại sao ,
" Sao tim mình đập nhanh thế !"
" Chắc không phải bị bệnh rồi chứ !"
Nhân viên đem một hộp sôcôla đưa cho Doãn Thần rồi lại đưa cho cậu ,
- " Tặng em !"
Nghe vậy Mạc Thiên Mộc liền mở ra một nụ cười ấm áp không còn là nụ cười giả tạo như lúc trước nữa cậu bóc ra một thanh sôcôla bỏ vào miệng ăn trong rất ngon càng kiến cho Doãn Thần không chịu được mà hôn lên môi cậu đầy ngấu nghiến.

Nụ hôn đó của Doãn Thần rất nhanh làm cho Thiên Mộc không phòng bị gì mà bị chiến tiện nghi liền không vui lấy tay chùi môi mình ,
- " Chú điên à ! Cháu không chơi với chú nữa !"
Nói xong Mạc Thiên Mộc liền cầm theo hộp sôcôla mà bỏ chạy dù đằng sau Âu Dương Doãn Thần đang gọi cậu , kêu cậu đừng lại.

! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Không biết cậu chạy bao lâu chỉ biết khi cậu đừng lại trước mắt đã là một tiệm trang sức đầy lấp lánh nhưng thứ cậu để ý nhất chính là Chiếc kẹp kim cương đầy sang trọng được trưng bày ở phía trước.

Mạc Thiên Mộc không tự chủ được mà đi vào trong tiện để mua chiếc kẹp đó cậu đi vào nhân viên liền tiến tới tiếp đoán Thiên Mộc liền chỉ vào chiếc kẹp đó hỏi :
- " Tôi mua chiếc kẹp đó !"
Nhân viên ở đây cũng rất thanh thiện không hề kinh rẻ cậu mà vui vẻ đem hàng gói lại nhưng đột nhiên một giọng nói từ đằng sau đầy kinh thương của ai đó liền phát ra nói :
- " Mày mua được không đó ! Đồ đứa con hoang !"
- " Không phải mày nên bị đuổi học rồi sao ! Bây giờ còn giác mặt đến đây mua đồ được sao ! Đủ tiền không đó !"
Hahahaaa
Mạc Thiên Mộc nghe vậy nhíu mày nhìn về phía phát ra tiếng lạnh lùng đầy chế nhạo nói ,
- " Ai là đứa con hoang thì người đó biết ! Không cần phải đổi trắng thay đen đâu !"
- " À mà quên nói với mày ! Tao chưa bị đuổi học đâu !"
- " Mày!.

.

!"
Người đó không ai khác là Mạc Hi em gái cùng cha khác mẹ của cậu.

Mạc Hi nghe vậy liền cứng họng lắp bắp sau lại nghĩ ra một ý tưởng gì đó dù trong lòng vẫn đầy tức giận nhưng vẫn cô gắng dịu dàng nhìn về phía nhân viên nói ,
- " Tôi muốn mua chiếc kẹp đó !"
Từ lúc Mạc Hi bước vào thì mọi hạnh động của cô ta đều được nhân viên thu lại trước mặt nhưng khi nghe thấy khuôn mặt giả tạo đó các nhân viên cũng cảm thấy rất buồn nôn nhưng phận làm công thì biết làm sao chỉ biết mỉm cười nghề nghiệp rồi nói lời xin lỗi ,
- " Xin lỗi quý khách ! Chiếc kẹp này là bản giới hạn trên thế giới chỉ có một cặp này mà thôi !"
Nghe vậy Mạc Hi càng muốn mua không thể thua cậu được nên đã hùng hổ nói :
- " Rứa thôi mua gấp đôi giá !"
Nghe vậy nhân viên chỉ biết từ chối ,
- " Xin lỗi quý khách ! Cậu này mua trước không !"
Mạc Hi nghe vậy đầy tức giận mà có ý trêu chọc cậu , nói :
- " Cậu ta thì làm gì cho tiền mà trả !"
Nghe vậy Mạc Thiên Mộc liền với tay lấy ra một chiếc thẻ nói ,
- " Thanh toán đi !"
Mạc Hi nghe vậy vẫn không hề nhục nhã mà còn có ý chê cười nói ,
- " Đừng tự cao quá nếu trong thẻ không có tiền mà làm cho sang nhục lắm !"
Nhân viên lúc đó lại quay lại dơ thẻ lại cho cậu nói ,

- " Thưa quý khách ! Thẻ này không đủ tiền !"
Thiên Mộc nhíu mày nhưng đột nhiên nhớ ra được điều gì đó ,
" Quên mất ! Đây là thẻ của em gái mình không phải thẻ của mình ! "
Mạc Hi nghe vậy liền mỉm cười chế nhạo ,
- " Thấy chưa ! Tôi nói có sai đâu !"
- " Cậu ta thì làm gì có tiền !"
Mạc Thiên Mộc cũng không quan tâm đến lời mà cô ta nói chỉ lấy điện thoại ra điện cho ai đó rồi quay lại nói với nhân viên ,
- " Chớ tôi một chút !"
Nhân viên nghe vậy liền hiểu ý chờ còn Mạc Hi thì không chịu nổi nói ,
- " Cậu ta không mua nổi đâu ! Bán cho tôi luôn đi ! "
Mạc Thiên Mộc nghe vậy nhíu mày nói ,
- " Mày chắc chứ !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 39: Chương 39


Mạc Hi định nói gì đó thì một người đàn ông kì lạ chạy đến rồi đưa cho Thiên Mộc một chiếc thẻ màu đen có đính kim cương trang trí ,
- " Chủ nhân ! Thẻ của người !"
Mạc Thiên Mộc không nói gì cả lấy thẻ dơ cho nhân viên nói ,
- " Thanh toán !"
Nhân viên ngạc nhiên vì sự xuất hiện của một người đàn ông lạ cứ tưởng là anh em ai ngờ người đó lại gọi cậu là chủ nhân nhưng vẫn nhanh chân đi thanh toán.

Còn Mạc Hi thì càng ngạc nhiên hơn định có ý trêu chọc cậu nhưng khi nghe người đàn ông lạ mặt gọi cậu là chủ nhân thì biết thân phận của cậu có gì đó khác xưa nhưng cô ta vẫn không để ý điều đó.

Nhân viên thì rất nhanh tay gói lái chiếc kẹp đính đá kim cương đó cho cậu rồi dơ lại cậu chiếc thẻ ,
- " Cảm ơn quý khách !"
Mạc Thiên Mộc lúc này mới đi về phía Mạc Hi mỉm cười ,nói :
- " Tôi mua được rồi đó !"

Mạc Hi nghe vậy tức trong lòng liền không kiềm được mà tiến lại lấy tay tán cậu nhưng chưa tát được thì liền bị một cánh tay bắt lại cánh tay cô ,
- " Cô nghĩ cô là ai HẢ !"
Một giọng nói đầy tức giận vang lên làm cho những người xung quanh đều tò mò mà hóng hớt chuyện nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của người đó thì ai cũng cầu mong cho Mạc Hi cầu ít dữ nhiều vì ai ai cũng biết Âu Dương Doãn Thần tàn ác đến cỡ nào.

Mạc Hi bây giờ vẫn không nhận ra người đang giữ tay ả là ai nên vẫn rất hung hang ,
- " Anh bỏ tay tôi ra ngay ! Đồ rác rưởi !"
Âu Dương Doãn Thần liền không kiềm chế được tức giận mà kéo tay ả làm ả ngã nhào ra đằng sau đầy đau đớn lúc này cô ta mới nhận ra điều gì đó không đúng liền nhìn về phía người vừa ra tay.

Âu Dương Doãn Thần lúc đầu tâm trạng đang vui lại nhìn thấy bảo bối của mình đang mua một chiếc kẹp liền định chạy đến thì cô ta liền hóng hất chế nhạo bảo bối của hắn nhưng hắn lại muốn chờ! chờ cuộc gọi của cậu nhưng nào ngờ cậu lại điện cho người khác chứ không phải anh chứ cơn tức giận không thể nào hạ giận liền tức.

Mạc Hi nhìn thấy người đàn ông lạ lại cố gắng ngăn mình trên khuôn mặt của anh như mình đã làm ra lỗi gì đó không biết thì lại hoàn toàn đứng hình vì độ nhan sắc đầy yêu nghiệt nhưng cũng đầy lạnh lùng ,
- " Đẹp trái quá !"
" Không! nhưng anh ta hình như mình đã thấy ở đâu rồi !"
Dù cô ta thấy anh rất quen nhưng vẫn không nhận ra anh ta là ai nhưng lời nói xôn xao của những người hóng chuyện càng ngày càng đông ,
- " Anh ta đúng là đẹp trai thật !"
- " Nhìn hình như rất quen ! Nhưng không nhớ !"
- " Là giám đốc tập đoàn Âu thị thì phải !"
- " Cái gì ! Là người máu lạnh vô tình đó sao ! Không thể nào !"
Mạc Hi nghe vậy thì cũng đã nhận ra liền tỏ ra dịu dàng xin lỗi trước ,
- " Cho em xin lỗi ! Tại anh trai em với gia đình có mâu thuẫn !"
- " Em định khuyên ngăn nhưng không ngờ anh em không chịu ! Nên em mới tức giận như thế ! Nên cho em xin lỗi !"
Âu Dương Doãn Thần dù sao cũng là người trên thương trường nhiều năm làm sao không nhận ra bộ mặt giả dối đó được chứ.

- " Ồ ! Thì ra cô là em gái của Thiên Mộc à ! Cô không nói tôi cũng không biết luôn đó chứ !"
Mạc Hi nghe vậy liền cảm thấy nhục với lời nói của anh vì cô đường đường là một cô gái xinh đẹp lại là tiểu thư cành vàng lá ngọc không ai qua được ải của cô thế mà người đàn ông trước mặt lại tỏ ra không biết cô và luôn thờ ơ trước mặt nói người.

Trong cơn suy nghĩ Mạc Hi lại nhìn Doãn Thần mỉm cười nghĩ ,
" Anh ấy ! Chắc chắn phải của mình !"
Mạc Thiên Mộc đứng bên cũng phải cố gắng ôm bụng nhịn cười không phát ra tiếng động Âu Dương Doãn Thần đứng bên cũng không biết làm gì với con mèo nhỏ này luôn nhưng trong lòng anh chỉ muốn sủng cậu muốn đem hết mọi thứ tốt đẹp nhất cho cậu.

Mạc Hi nhìn thấy sự cười nhạo của cậu liền xấu mà muốn chửi và đánh cậu nhưng vì có sự có mặt của Âu Dương Doãn Thần nên cô ta phải cố gắng kìm nén nó xuống.

Cô ta vẫn không chịu liền nói xấu cậu trước mặt anh cùng những người có mặt để hóng chuyện cô ta liền tỏ ra khuyên ngăn nhưng lại như nói ra các chuyện xấu của cậu vậy ,
- " Anh quên anh trai em sao ! Nếu anh quen anh em thì anh giúp em khuyên ngăn anh ấy cho em với !"
- " Anh em là con trưởng mà lại đi chơi với mấy người gian đồ còn! còn thích con trai nữa chứ !"
Hai người đồng loạt đều nhíu mày tỏ ra khó chịu , Mạc Thiên Mộc cũng không còn ngồi hóng chuyện được nữa vì chính cô ta đang muốn nói xấu cậu không những thế còn ở trước mặt nữa chứ.

- " Ồ ! Từ khi nào mà con của tiểu tam lại muốn làm con chính thất thế nhỉ ! Thật là ngược đời !"
Những người hóng chuyện cũng một pha ngạc nhiên không kém vì trong những số người hóng chuyện đó vẫn có những người cổ hủ và ghê tởm nó nhưng cũng có người lại là hủ nữ hủ nam.

Nhưng chuyện đó cũng không kinh tởm bằng tiểu tam chen chân vào nhà người khác còn bị kinh rẻ và ghê tởm hơn nữa.

Trong những người hóng chuyện đó có một người không kiềm chế được mà nén trứng sống mới mua vào người Mạc Hi , nói :
- " Mẹ đã tiểu tam chen chân vào nhà người khác tao đã khinh lắm rồi! thế mà! con của tiểu tam đòi làm con chính thất sao !
- " Bây giờ còn dùng bộ mặt giả dối đó cho ai xem ! Tao khinh !"
Nhưng người hóng chuyện đó cũng không chịu đựng được nữa mà lấy những thứ có thể nén được nén vào người cô ta.

- " Đánh cô ta đi ! Đánh cô ta đi !"
Mạc Thiên Mộc nhìn thấy vậy càng thấy hả hê nhưng những thứ đó chưa đủ vẫn chưa đủ những gì mà em gái cô phải chịu ,
" Cô ta đáng ra nên phải chết !"
" Phải chết! phải chết! !".
 
Back
Top Bottom