Ngôn Tình Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,347,479
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
trong-sinh-chu-la-dieu-thoi-gian-no-em.jpg

Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Tác giả: TTH_
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em của tác giả TTH_. " Đúng là tôi ngu, tôi ngu khi đã dành hết ba năm thanh xuân của mình cho anh!

- " Rồi tôi nhận lại được gì chứ, chỉ là sự phản bội...còn là cùng với bạn thân của tôi nữa chớ. "

Hahaaaaaa

- &quo

Giọng nói chua choa cùng khinh bỉ của một người đàn ông vang lên.

- " Thì ra tất cả những gì từ trước đến giờ toàn là toan tín sắp đặt sao, làm tôi yêu anh sao! ".

Nước mặt của cô đã rơi từ bao giờ, trái tim của cô đã nhói đau từ bao giờ.

- " Tôi nguyền rủa các người sẽ bị phản bội như tôi và chết không toàn thay."​
 
Có thể bạn cũng thích !
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 1: Chương 1


" Đúng là tôi ngu, tôi ngu khi đã dành hết ba năm thanh xuân của mình cho anh !
- " Rồi tôi nhận lại được gì chứ , chỉ toàn là sự phản bội! còn là cùng với bạn thân của tôi nữa chớ.

"
Hahaaaaaa
- " Có trách thì cô nên trách cha mẹ của cô , nếu không phải họ gi ết chết cha mẹ tôi thì tôi cũng không dày công trả thù lên cô "
Giọng nói chua choa cùng khinh bỉ của một người đàn ông vang lên.

- " Thì ra tất cả những gì từ trước đến giờ toàn là toan tín sắp đặt sao , làm tôi yêu anh sao ! ".

Nước mặt của cô đã rơi từ bao giờ , trái tim của cô đã nhói đau từ bao giờ.

- " Tôi nguyền rủa các người sẽ bị phản bội như tôi và chết không toàn thay.

"
Hahahaaaaaaaa
RẦM
Tiếng nổ lớn xen lẫn với sự đau thương và tiếng cười như điên của một cô gái trong một trong gian đầy tĩnh lặng và âm u.

Đã kết thúc rồi !
____________________________
Không biết Nhiếp Vô Ngọc ở đây bao lâu , trong không gian chỉ một màu đen không có một tia ánh sáng nào.

Đây là đâu ! Đây là lâu mình đã chết ?
- " Huhuuuu , tôi không thể chết , tôi không can tâm.

.

không cam tâm "
Trong không gian tĩnh lặng , một tiếng gào trong nức nở vang vọng từ xa , khiến cho Nhiếp Vô Ngọc xoay đầu lại.

Ở đây còn có người khác sao ? Cậu là ai ? Tại sao lại không can tâm ?
Thân thể cô đi lại gần cậu con trai đang khóc.

Khi đến gần , Nhiếp Vô Ngọc liền lên tiếng :
- " Cậu là ai ? Sao lại ngồi đây khóc ?
Cô liền ngẩng mặt lên , cậu ta liền xóc ngay tại chổ , cậu ta có khuôn mặt giống đúc như cô như hai giọt nước vậy.

- " Chị giúp em , em sẽ cho chị thứ chị muốn ".

Cô nơ ngác thốt lên - " chị gì cơ ? "
- " Chị là chị sinh đôi của em , vì từ nhỏ em đã người ta bắt đi nên đi không biết đến sự tồn tại của em đấy thôi.

"
Cô vừa ngạc nhiên vừa ngơ ngác lại có vài phần bất ngờ , cô liền nghi hoặc :
- " Đúng , là tôi có một đứa em thất lạc ! "
Cô ngập ngừng nói tiếp :
- "Nhưng! ! em ấy là nữ nhưng cô lại!.

.

là nam mà.

"
Cậu ta liền nắm lấy tay cô bất ngờ làm Nhiếp Vô Ngọc không thể rút kịp , cô lấy tay cô đặt lên ngực cô ta và nói :
- " Nhưng em là nữ ! Bây giờ chị đã tin em chưa.

"
Nhiếp Vô Ngọc gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Cô dần hiểu ra vấn đề , từ nhỏ ba mẹ cô đã nói cô có một người em gái sinh đôi như tôi không tin , nhưng đó cũng lý giải tại sao hai bọn cô giống nhau như vậy.

- " Vậy chị có thể làm gì cho em đây "
- " Nhớ lại rồi phải không , chị gái ".

Dứt lời cô đột nhiên cười , nhìn về phía Nhạc Vô Thiên :
- " Vậy là chị đã đồng ý với em rồi , đừng nuốt lời , em sẽ cho thứ chị muốn ! Hãy đi đi , trở về đi ".

Nói rồi , thân thể của Mạc Thiên Mộc trong suốt dần , sau vài giây Nhiếp Vô Thiên vẫn không biết chuyện gì đã sảy ra , thì đã hoàn toàn biến mất.

Nhiếp Vô Thiên giật mình , cô quay sang tìm kiếm xung quanh , rồi hét lên :

- " Em gái , em đi đâu rồi ? Em vẫn chưa nói điều em muốn chị làm ? Đó là chuyện gì!.

.

aaaaaaaa!.

.

Chợt một luồn ánh sáng chói loá chiếu đến , bao phủ một không gian tối tăm và cơ thể của Nhiếp Vô Thiên , rồi kéo cô đi theo.

Trong một khắc nó như làm thay đổi hai số phận phía trước của hai người con gái bạc mệnh.

____________________________
Trong một phòng VIP của bệnh viện trung tâm Bắc Kinh.

" Tích!.

.

tích!.

.

tích!.

"
Tiếng đồ điện và máy thở vang lên đều dặn , từng giọt nước biển truyền xuống ống thở của một người con trai phía dưới.

Trên khung tường trắng xoá , mái tóc màu đen xoả ra hai bên gối , gió từ ngoài cửa sổ thổi vào làm lay nhẹ tóc thưa thớt hai bên má khiến cho nhan sắc của người con trai càng trở nên vô thực đó khuôn mặt của cô cũng làm một sản phẩm mỹ thuật nhất của thứ gọi là " sắc đẹp ".

Đôi môi trái tim màu hồng đào đang mỉm nhẹ , kết hợp với sống mũi cao ngất , chỉ riêng hai bộ phận đó thôi đã là niềm ao ước với mẩu mình người chồng lí tưởng của hàng ngàn cô gái.

Đúng lúc này , đôi mắt đang nhắm chặt đột nhiên động dậy , sau 1giây!.

2giây!.

.

3giây.

Đôi mắt dần dần mở ra! !
Nhiếp Vô Ngọc dần dần tỉnh lại trong sự mơ hồn , cô đảo mắt nhìn xung quanh , cô dần định hình lại mọi thứ.

Cô lại đang ở đâu đây ? Không phải cô đã chết rồi sao ? Máy điện , máy thở , túi truyền nước , chăn , mềm.

Đây không phải là bệnh viện sao !
Tại sao cô lại ở bệnh viện chứ ? Không phải cô đã chết rồi sao ?
Đang suy nghĩ , cơn đau đầu đột nhiên truyền đến đau nhức , Nhiếp Vô Ngọc đưa một tay lên ôm đầu , nhăn mày nói :
Cái quái gì đây ? Sao đau đầu quá vậy ?
Hàng loạt kí ức của cô đan xen lẫn nhau , những cái tên hiện lên trong đầu cô Âu Dương Doãn Thần , Mạc Gia Hưng , Liễu Như Thu.

Những cái tên xa lạ mà cô chưa từng nghe thấy ! Nhiếp Vô Ngọc chống tay ngồi dậy vừa ôm đầu , cơn đau ngày càng tăng , cô kêu lên :
- a! !.

a! !.

a! !.
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 2: Chương 2


Hàng loạt cái tên bỗng chốc ù về , cả những gương mặt thân quên , cả sự hảm hãi , gài bẫy và bị đánh đập và oan ức đến chết .........!Tư Thiên Mộc .
Tư Thiên Mộc
Tư Thiên Mộc
Cái tên này cứ lặp lại trong đầu cô , đây là kí ức của em gái của cô sao , mà cô đang ở đâu , cô đưa tay lên đầu nảy giờ có cảm giác là lạ .
Mặt cô ngơ ngác , thấy gì đó là lạ
" Hình như có gì đó sai sai ! "
Cô đứng dậy khỏi giường bệnh , vào nhà vệ sinh rồi lại gần chiếc gương ở bên cạnh .
Cô đột nhiên sửng sốt , hàng loạt câu hỏi đột nhiên ùa về , sao cô lại là nam thế này .
Cô là con gái chính thống mà ! Sao lại thế này !
Cô liền bỏ tay vào quần của chính mình để kiểm tra :
- " May cô là nữ "
Cô liền thở vào nhẹ nhỏm , nhưng suy nghĩ vừa nảy liền biến mất.

Nhưng một câu hỏi liền hiện lên trong đầu cô :

" Tại sao em gái của cô lại đóng giả làm nam thế này ! ".
Đúng lúc tiếng hét bên ngoài truyền vào tai cô , cô chạy ra.

Một nữ y tá thấy cô tỉnh lại , liền hỏi :
- " Mạc Đại thiếu gia , cậu tỉnh lại rồi sao ? Cậu có đau ở đâu không ? "
- " Mạc thiếu gia tỉnh lại rồi , mau gọi bác sĩ ! "
- " Báo cho Liễu phu nhân ngay "
.........
Hàng loạt tiếng nói vang lên làm Nhiếp Vô Ngọc đầu đau như búa bổ , cái tên Mạc đại thiếu gia vang lên lặp đi lặp lại bên đầu cô làm cô không thể tiếp nhận nổi .
Nhiếp Vô Ngọc cắn môi chịu đựng cơn đau đầu nhìn sang các cô y tá , hỏi :
- " Cô vừa gọi tôi là gì cơ ? "
Các nữ y tá liền nhìn qua nhíu mày , một cô y tá trung niên đáp :
- " Mạc đại thiếu gia , cậu nói gì vậy ? Cậu không nhớ gì sao ."
Nhiếp Vô Ngọc nghiến răng , trừng mắt nhìn các cô nữ y tá quát :
- " Nói lại một lần nữa tôi là ai ? Tôi tên là gì ? "
Các cô y tá bị tiếng quát làm giật mình , ngay lập tức đáp lại :
- " Cậu....cậu là Mạc Thiên Mộc - là Đại thiếu gia của Mạc gia ."
Cô liền ngạc nhiên em gái của mình sao lại đại thiếu gia của Mạc gia được chứ , tại sao phải đóng giả làm nam làm gì chứ .
Nhưng tại sao cô lại ở trong thân xác của em gái mình Mạc Thiên Mộc thế này .
Nhiếp Vô Ngọc lắc đầu khó hiểu , rồi cô chợt nhớ ra câu nói của em gái mình Mạc Thiên Mộc trước khi biến mất :
" Chị giúp em , em sẽ cho chị thứ chị muốn ".
" Vậy là chị đã đồng ý với em rồi , đừng nuốt lời , em sẽ cho thứ chị muốn! Hãy đi đi , trở về đi ".
.........
Ôi không , không lẽ vì lời hứa của cô với em gái của cô mà ......!cô đến đây sao ?
Nhiếp Vô Ngọc , cô....cô trọng sinh rồi ......

Hahaaaaaaa
Cô cười như điên như dại , khiến cho các cô y tá xung quanh cũng giật mình và sợ hãi cô .
Cũng vì hành động của cô mà các nữ y tá vừa hốt hoảng , hỏi :
- Mạc thiếu gia , cậu có làm sao không ."
Đúng lúc này Bác sĩ vừa chạy vào cùng với Liễu phu nhân vì đúng lúc Liễu phu nhân đến thăm con , nghe tin con trai mình tỉnh lại bà mừng rỡ .
Nhưng khi nghe tiếng cười điên dại của Mạc Thiên Mộc bà liền ngơ ngác kèm theo đó là sự đang nhiên , bà liền nói :
- " Mộc nhi con bị sao thế ? Nói cho mẹ biết đi ! "
Liễu Phu nhân nắm tay con trai mình vừa hoảng hốt vừa sợ hãi .
Cô đứng hình tập hai , mặt ngơ ngác không biết nói gì .
Người phụ nữ trung niên đó nhìn sang bác sĩ , ngay lập tức hỏi :
- " Bác sĩ con trai tôi bị sao thế này sao nó....cứ cười vậy ."
Bác sĩ nghe Liễu Phu nhân hỏi mình , liền nói :
- " Liễu phu nhân , tình hình của Mạc thiếu gia.....trước hết bà cứ bình tỉnh ra ngoài chờ để tôi đám cho Mạc thiếu gia đã ."
Liễu phu nhân khi nghe bác sĩ nói vừa nhìn sang Mạc Thiên Mộc rồi từ từ ra ngoài .
Ngay lúc này các nữ y tá đang lo lắng cho tình trạng của Mạc Thiên Mộc , thì bác sĩ hỏi :
- " Đã có chuyện gì xảy ra vậy ? "
Một nữ y tá hoảng sợ nhìn bác sĩ nói một cách thành thật :
- " Bác sĩ , sau khi phát hiện tiếng động liền chạy tới phòng thì thấy , Mạc đại thiếu gia đã tỉnh lại "

- " Còn hỏi chúng tôi cậu ấy tên gì ? Cậu ấy là ai nữa ? Hình như cậu ấy không nhớ mình là ai ."
- " Sau đó.....cậu ấy đã cười như vậy ."
Người bác sĩ thở d ốc , ông tiến lại giường cô , thử dò hỏi :
- " Mạc thiếu gia , cậu có ổn hay không ."
Lúc này , cô ngay lập tức không cười nữa ngước mặt nhìn lên bác sĩ .
Nhưng sâu trong ấn mắt nâu trong vắt đó phảng phất một sự bình tĩnh đến kì dị , cô đáp .
- " Ổn "
Nhiếp Vô Ngọc.....à không từ giờ....!cô là Mạc Thiên Mộc ! Đại thiếu gia của Mạc gia ! Cô phải trả thù những người đã từng hãm hại em gái mình đều phải chết !
Bác sĩ nghe cô đáp lại liền thở vào nhẹ nhọm.
Liễu phu nhân bước vào , ánh mắt của cô chuyển sang nhìn Liễu phu nhân đó , trong đầu cô hiện lên một cái tên .
Liễu Như Thu - mẹ ruột của Mạc Thiên Mộc !
Liễu Như Thu bước vào phòng thấy con trai mình đã ổn hơn rồi không còn cười nữa , bà liền hỏi cô :
- " Mộc nhi con ổn chứ ? Con thấy trong người như thế nào ? ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 3: Chương 3


Vừa nói , bà liền đặt tay lên sờ mặt cô , nhìn qua nhìn lại , tâm trạng như vô cùng lo lắng.

Mạc Thiên Mộc nhìn người phụ nữ trước mặt nhưng không trả lời vẫn im lặng không đáp.

Dù cô tỉnh dậy đã gần 3 tiếng , dù không nhiều nhưng đủ để cô thu thập kí ức của em gái mình Mạc Thiên Mộc về trong đầu.

Người phụ nữ trước mặt là mẹ của em gái thất lạc của mình Mạc Thiên Mộc.

Liễu Như Thu - chủ tịch tập đoàn HCG - tập đoàn kinh tế ở thành phố A.

Dù tập đoàn HCG không lớn lắm nhưng vẫn được mọi đối tác tìm đến để bàn về hợp đồng để hợp tác.

Nhiếp Vô Ngọc lại không thể ngờ em gái cô tìm mãi không ra , lại ở chính thành phố cô muốn đến nhất , trớ trêu thay.

Bác sĩ Ngô nhận thấy ánh mắt kì lạ của Mạc Thiên Mộc , lại cổng thêm việc Liễu phu nhân hỏi mà cậu không trả lời , liền nghi nhờ có điều kì lạ , liền bước đến nói :
- " Hình như !.

.

Mạc thiếu gia không nhớ phu nhân là ai !"
Lời nói của bác sĩ vừa dứt , Liễu Như Thu liền đứng hình , sững người nhìn qua con trai bảo bối của bà , liền lên tiếng :
- " Mộc nhi ! Con nhìn mẹ đi , con không nhớ mẹ là ai sao ? Mẹ là mẹ của con đây !"

Mạc Thiên Mộc liếc mắt lên nhìn bà , ánh mắt của cô vừa lạnh lùng đến kì lạ , làm cho Liễu Như Thu hoãng loãn đến tột độ , bà nói lớn rồi ôm lấy cô :
- " Đều tại mẹ!.

tại mẹ mà con trở thành thế này , đều tại mẹ cả.

"
Không biết Liễu Như Thu đã khóc từ bao giờ hàng giọt nước mắt vẫn cứ chảy không ngừng.

- " Mẹ "
Một giọng nói nhè nhẹ vang lên không to không nhỏ vang lên làm bà ní khóc ôm lấy con trai , nói :
- " Đúng ! Là mẹ đây ! "
Một lúc sau căn phòng đã trở nên trống vang chỉ còn cô và một nữ y tá , cô liền hỏi :
- " Điện thoại của tôi đâu ? "
Cô y tá khi nghe Mạc Thiên Mộc hỏi , liền đáp :
- " Mạc thiếu gia điện thoại của cậu đang ở trong tủ ở ngăn bên phải ạ ! "
Cô nghe cô y tá nói liền tới tủ ngăn bên phải mở ra liền thấy chiếc điện thoại thật.

Khi cô y tá đi ra ngoài , cậu liền gõ số điện thoại kì là rồi nói gì đó không biết nhưng tối hôm đó một người đàn ông kì là từ cửa sổ nhảy vào.

Người đàn ông đó tên là Richt - người thân cận và cực kì trung thành của cô Nhiếp Vô Ngọc.

Richt mặc một bộ đồ đen bước vào , nghi hoặc đáp :
- " Người!.

.

người thật sự là chủ tử sao ?"
Cô nghiêng đầu , lạnh lùng đáp :
- " Tất nhiên là ta rồi Richt "
Bây giờ Richt cậu đã không còn nghi ngờ gì nữa , vì chỉ có chủ tử mới gọi cậu là Richt thôi.

- " Tại sao chủ tử lại ở trong thân thể của Mạc Thiên Mộc.

"
Giọng nói có phần thắc mắc và nghi hoặc của Rocht cách lên.

Vì câu hỏi của Rocht khuôn mặt cô trở nên lạnh lùng không một góc chết , sự nhăm gió hiện lên sự tức giận cũng khiến cho không khí xung quanh trở nên lạnh giá.

Rocht cũng cảm nhận được sự đáng sợ chủ tử mình khi nhắc đến điều này.

Nhiếp Vô Ngọc lạnh lùng cùng sự tức giận , hỏi :
- " Tên Tiền Phong Vũ đã làm gì khi giế t chết ta ? "
Rocht liền ngập ngừng đáp :
- " Sau khi giế t chết người liền giả làm vụ tự tử , sau đó còn định lấy hết tài sản của người nhưng không may là lão gia đã biết ý đồ của hắn nên! "
- " Hắn đã chạy trốn cùng với con tiện tì Lộ Xương đó chưa rõ tung tích.

"
Cô lạnh lùng cùng với sự phẫn nổ , nói :
- " Treo giá 500 triệu ai tìm được tung tích của hai người đó , cho các người trong bang và ngoài bang ngay.

"
- " Ai dám bao che thì giết sạch , còn bang nào bao che bông hồng chết chốc không đội trời chung diệt luôn.

"
Rocht đã đi theo Nhiếp Vô Ngọc hơn 10 năm rồi , nên rất hiểu bản tính của chủ tử
" Nhưng người hại cô đều chỉ có con đường chết , không thể toàn vẹn.

"
Rocht nghiêng nghị , đạp :
- " Thần làm ngay thưa chủ tử.

"
Rồi Rocht lại nhảy ra của sổ ra khỏi phòng như chưa từng bước vào.

____________________________
Vài ngày sau , Mạc Thiên Mộc được xuất viện ,Liễu Như Thu nghe tin liền hoãn các cuộc họp , trực tiếp đón cậu về nhà.

Từ lúc tỉnh lại cho đến bây giờ , thậm chí đến khi về Liễu gia , cô chỉ nói một từ rồi im lặng đến về thì không nói với Liễu Như Thu dù chỉ một lời , khuôn mặt cô lúc nào cũng lạnh tanh không biểu cảm và im lặng đến kì lạ.

Về đến nhà , Mạc Thiên Mộc dựa theo trí nhớ đi lên thẳng phòng , sau khi sắp sếp lại đồ đạc , cô vào phòng tắm , gội rửa thân thể sạch sẽ rồi đi ra.

Đứng trước gương , nhìn thấy khuôn mặt hết sức quen thuộc nhưng lại có sức xa lạ , cô đặt tay lên má :
- " Em thật đẹp ! Dù trai em vẫn rất soái !"
Theo trí nhớ của cô , cha mẹ của Mạc Thiên Mộc đã li thân khi cô 10 tuổi , vì Liễu Như Thu phát hiện cha cậu Mạc Gia Hưng ngoại tình con có hai đứa con ngang tuổi với cậu nên rất tức giận.

Mạc Gia Hưng - Chủ tich tập đoàn Mạc thị.

Dù lớn hơn công ty Liễu Như Thu được mấy bực thì cũng do lấy tiền bà ngoại để kiến công ty phát triển như bây giờ rồi phản bội đi theo Đinh Liễu.

Mạc Gia Hưng còn bắt Liễu Như Thu li hôn vì nghe hai đứa con cùng tình nhân của mình bằy trò nói cậu là gay , nhưng bà ta không chấp nhận vì sợ người đời chê nhiễu con trai mình Thiên Mộc nên vẫn luôn nhận nhịn.

- " Sao em lại chịu đựng như vậy chứ.

"
- " Bà ta cũng rất kiên cường.

"
Không những thế Đinh Liễu bằy trò hảm hại công ty của Liễu Như Thu , còn hai đứa con của bà ta cũng không kém ở trường bằy trò rêu rao nói cậu là gay , bị cả Tr**ng X* lánh đánh đập.

- " Sao bọn họ dámmmmm ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 4: Chương 4


Vừa nói , bà liền đặt tay lên sờ mặt cô , nhìn qua nhìn lại , tâm trạng như vô cùng lo lắng.

Mạc Thiên Mộc nhìn người phụ nữ trước mặt nhưng không trả lời vẫn im lặng không đáp.

Dù cô tỉnh dậy đã gần 3 tiếng , dù không nhiều nhưng đủ để cô thu thập kí ức của em gái mình Mạc Thiên Mộc về trong đầu.

Người phụ nữ trước mặt là mẹ của em gái thất lạc của mình Mạc Thiên Mộc.

Liễu Như Thu - chủ tịch tập đoàn HCG - tập đoàn kinh tế ở thành phố A.

Dù tập đoàn HCG không lớn lắm nhưng vẫn được mọi đối tác tìm đến để bàn về hợp đồng để hợp tác.

Nhiếp Vô Ngọc lại không thể ngờ em gái cô tìm mãi không ra , lại ở chính thành phố cô muốn đến nhất , trớ trêu thay.

Bác sĩ Ngô nhận thấy ánh mắt kì lạ của Mạc Thiên Mộc , lại cổng thêm việc Liễu phu nhân hỏi mà cậu không trả lời , liền nghi nhờ có điều kì lạ , liền bước đến nói :
- " Hình như !.

.

Mạc thiếu gia không nhớ phu nhân là ai !"
Lời nói của bác sĩ vừa dứt , Liễu Như Thu liền đứng hình , sững người nhìn qua con trai bảo bối của bà , liền lên tiếng :
- " Mộc nhi ! Con nhìn mẹ đi , con không nhớ mẹ là ai sao ? Mẹ là mẹ của con đây !"

Mạc Thiên Mộc liếc mắt lên nhìn bà , ánh mắt của cô vừa lạnh lùng đến kì lạ , làm cho Liễu Như Thu hoãng loãn đến tột độ , bà nói lớn rồi ôm lấy cô :
- " Đều tại mẹ!.

tại mẹ mà con trở thành thế này , đều tại mẹ cả.

"
Không biết Liễu Như Thu đã khóc từ bao giờ hàng giọt nước mắt vẫn cứ chảy không ngừng.

- " Mẹ "
Một giọng nói nhè nhẹ vang lên không to không nhỏ vang lên làm bà ní khóc ôm lấy con trai , nói :
- " Đúng ! Là mẹ đây ! "
Một lúc sau căn phòng đã trở nên trống vang chỉ còn cô và một nữ y tá , cô liền hỏi :
- " Điện thoại của tôi đâu ? "
Cô y tá khi nghe Mạc Thiên Mộc hỏi , liền đáp :
- " Mạc thiếu gia điện thoại của cậu đang ở trong tủ ở ngăn bên phải ạ ! "
Cô nghe cô y tá nói liền tới tủ ngăn bên phải mở ra liền thấy chiếc điện thoại thật.

Khi cô y tá đi ra ngoài , cậu liền gõ số điện thoại kì là rồi nói gì đó không biết nhưng tối hôm đó một người đàn ông kì là từ cửa sổ nhảy vào.

Người đàn ông đó tên là Richt - người thân cận và cực kì trung thành của cô Nhiếp Vô Ngọc.

Richt mặc một bộ đồ đen bước vào , nghi hoặc đáp :
- " Người!.

.

người thật sự là chủ tử sao ?"
Cô nghiêng đầu , lạnh lùng đáp :
- " Tất nhiên là ta rồi Richt "
Bây giờ Richt cậu đã không còn nghi ngờ gì nữa , vì chỉ có chủ tử mới gọi cậu là Richt thôi.

- " Tại sao chủ tử lại ở trong thân thể của Mạc Thiên Mộc.

"
Giọng nói có phần thắc mắc và nghi hoặc của Rocht cách lên.

Vì câu hỏi của Rocht khuôn mặt cô trở nên lạnh lùng không một góc chết , sự nhăm gió hiện lên sự tức giận cũng khiến cho không khí xung quanh trở nên lạnh giá.

Rocht cũng cảm nhận được sự đáng sợ chủ tử mình khi nhắc đến điều này.

Nhiếp Vô Ngọc lạnh lùng cùng sự tức giận , hỏi :
- " Tên Tiền Phong Vũ đã làm gì khi gi ết chết ta ? "
Rocht liền ngập ngừng đáp :
- " Sau khi giế t chết người liền giả làm vụ tự tử , sau đó còn định lấy hết tài sản của người nhưng không may là lão gia đã biết ý đồ của hắn nên! "
- " Hắn đã chạy trốn cùng với con tiện tì Lộ Xương đó chưa rõ tung tích.

"
Cô lạnh lùng cùng với sự phẫn nổ , nói :
- " Treo giá 500 triệu ai tìm được tung tích của hai người đó , cho các người trong bang và ngoài bang ngay.

"
- " Ai dám bao che thì giết sạch , còn bang nào bao che bông hồng chết chốc không đội trời chung diệt luôn.

"
Rocht đã đi theo Nhiếp Vô Ngọc hơn 10 năm rồi , nên rất hiểu bản tính của chủ tử
" Nhưng người hại cô đều chỉ có con đường chết , không thể toàn vẹn.

"
Rocht nghiêng nghị , đạp :
- " Thần làm ngay thưa chủ tử.

"
Rồi Rocht lại nhảy ra của sổ ra khỏi phòng như chưa từng bước vào.

____________________________
Vài ngày sau , Mạc Thiên Mộc được xuất viện ,Liễu Như Thu nghe tin liền hoãn các cuộc họp , trực tiếp đón cậu về nhà.

Từ lúc tỉnh lại cho đến bây giờ , thậm chí đến khi về Liễu gia , cô chỉ nói một từ rồi im lặng đến về thì không nói với Liễu Như Thu dù chỉ một lời , khuôn mặt cô lúc nào cũng lạnh tanh không biểu cảm và im lặng đến kì lạ.

Về đến nhà , Mạc Thiên Mộc dựa theo trí nhớ đi lên thẳng phòng , sau khi sắp sếp lại đồ đạc , cô vào phòng tắm , gội rửa thân thể sạch sẽ rồi đi ra.

Đứng trước gương , nhìn thấy khuôn mặt hết sức quen thuộc nhưng lại có sức xa lạ , cô đặt tay lên má :
- " Em thật đẹp ! Dù trai em vẫn rất soái !"
Theo trí nhớ của cô , cha mẹ của Mạc Thiên Mộc đã li thân khi cô 10 tuổi , vì Liễu Như Thu phát hiện cha cậu Mạc Gia Hưng ngoại tình con có hai đứa con ngang tuổi với cậu nên rất tức giận.

Mạc Gia Hưng - Chủ tich tập đoàn Mạc thị.

Dù lớn hơn công ty Liễu Như Thu được mấy bực thì cũng do lấy tiền bà ngoại để kiến công ty phát triển như bây giờ rồi phản bội đi theo Đinh Liễu.

Mạc Gia Hưng còn bắt Liễu Như Thu li hôn vì nghe hai đứa con cùng tình nhân của mình bằy trò nói cậu là gay , nhưng bà ta không chấp nhận vì sợ người đời chê nhiễu con trai mình Thiên Mộc nên vẫn luôn nhận nhịn.

- " Sao em lại chịu đựng như vậy chứ.

"
- " Bà ta cũng rất kiên cường.

"
Không những thế Đinh Liễu bằy trò hảm hại công ty của Liễu Như Thu , còn hai đứa con của bà ta cũng không kém ở trường bằy trò rêu rao nói cậu là gay , bị cả Tr**ng X* lánh đánh đập.

- " Sao bọn họ dámmmmm ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 5: Chương 5


Chưa hết , hai đứa con của bà tình nhân kia còn muốn trân dần quyền lực và địa vị của cậu mà nói xấu Mạc Thiên Mộc trước mặt ba khiến cho Mạc Gia Hưng càng không cần đứa con này.

Quả nhiên là số trời sắp đặt tại , trong sinh vào cơ thể gái mình mà!.

em gái mình còn có số phận thê thảm hơn nữa.

Nhiếp Vô Ngọc với khuôn mặt lạnh lùng nhưng vẫn hiện lên vài phần tức giận , nói :
- " Chị sẽ không để em chết oan đâu , chị sẽ khiến cho những người từng hại em đều phải chếtttttt.

Vừa dứt lời , tay của Mạc Thiên Mộc vừa vươn ra , đã thu tay lại rồi tiến tới chiếc giường đối diện.

Mạc Thiên Mộc ngồi xuống giường , năm ngón tay lướt qua tấm chăn mềm mại , cô thì thầm nói tiếp :
- " Chị sẽ hoàn thành tâm nguyện của em , đem toàn bộ Mạc gia đều thuộc về một mình em ! Bất kì ai ngăn cản đều phải chết.

"
Tất cả mọi thứ bây giờ chỉ mới bắt đầu.

Nhưng lúc lướt qua bên dưới tấm gối , tay cô lại chạm phải một vật gì đó không rõ.

Mạc Thiên Mộc nhíu mày , lấy tay vất cái gối sang chổ khác , chỉ còn để lại một tấm ảnh cũ kỉ ở bên dưới , cô cản thẩn lấy chiếc ảnh đó lên.

Tấm in rõ hình ảnh của một người đàn ông cao lớn , khá đẹp trai , người đàn ông đó không hề cười và nhìn vào cho chút lạnh lùng kèm theo sự băng giá đến đáng sợ.

Điều đáng nói là người đàn ông này có cảm giác quen thuộc đến vậy ? Hình như cô đã từng gặp anh ta ở đâu đó rồi thì phải !
Mạc Thiên Mộc bắt đầu lục lại kí ức , tìm mọi cách cố gắng nhớ ra người đàn ông trong bức ảnh là ai.

Vài giây sau , cô mới ngỡ gằng !.

.

Chính là anh ta !
Người đàn ông đã xuất hiện trong kí ức của em gái mình Thiên Mộc vào vài ngày trước , người ấy ! ! đi cùng với tâm nguyện của em ấy.

"Giúp em theo đuổi chú ấy ! Giúp em bảo vệ chú ấy ! Giúp em yêu chú ấy !"
Những lời nói của em ấy khi đó!.

.

không lẽ!.

.

là dành cho người đàn ông này sao ?
Cô phải!.

.

theo đuổi người đàn ông này!.

này thay Thiên Mộc em gái mình sao ? Sẽ bảo vệ và yêu chú ta !.

.

thay em gái mình sao ?
"!.

.

"
" Đùa nhau à ?"
____________________________
Sáng hôm sau , Mạc Thiên Mộc thức khá sớm để đi học còn bắt đầu màn trả thù của cô nữa chứ.

Cốc! cốc! cốc
Tiếng ngõ vang lên làm phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng , một thanh niên trẻ bằng tuổi cô bước vào trên tay cầm hai chiếc thun khác nhau , nói :
- " Cậu chủ , hôm này cậu định mặc áo gì ?"
Mạc Thiên Mộc cười tươi trả lời :
- " Hôm nay tôi sẽ mặc đồng phục.

"
Nụ cười của cô đã làm An Hinh trở nên xấu hổ đến đỏ mặt , cô phát hiện ra điều kì lạ nhưng chỉ đần cười trong lòng , vì An Hinh là con trai của người làm trong nhà , cũng là bạn tốt của cô nên cũng biết bí mật của Mạc Thiên Mộc.

Cũng vì bắt đầu màn trả thù , cô phải bắt buộc chê dấu sự tàn nhẫn , lạnh lùng và độc ác của mình để trả thù.

! !.

.

Đến trường
Mạc Thiên Mộc bước trên hành lang cùng với An Hinh , xung quang đầy tiếng chế nhạo , đùa chợt nói cậu là gay rồi bôi nhọ dân dự của cậu.

Bước vào lớp cậu tìm đến bàn học của mình ở cuối lớp đã bị các học sinh trong lớp vẽ bậy lên.

Sự tức giận của Mạc Thiên Mộc hiện lên trên khuôn mặt đẹp trai khèm theo đó là sự lành lùng , nói :
- " Ai làm ! "
Chỉ bằng một câu nói đã khiếm cho bầu không khí trong lớp cảm thấy nỗi da gà lên hết , ai cũng sợ hãi.

Một người thanh niên nghiêm ngang đứng trước cậu , đùa nhở đá ghế nói :
- " Đồ biế n thái "
Mạc Thiên Mộc nhìn sang người vừa nói , phát hiện người vừa nói là Vĩnh Hạo - người mà em gái cô từng theo đuổi.

Cô lạnh lùng đáp :
- " Không muốn ngồi thì Cút !"
Mạc Thiên Mộc cố nhấn mạnh từ Cút để biết đường mà lui nhưng không hắn ta còn dơ tay định đánh cậu , nói :
- " Cậu dám bảo tao cút , mày là cái thá gì.

"
Xoạt! ! rầm
Chỉ bằng vài động tác cậu đã khiếm Vĩnh Hạo phải nằm dưới đất , chân đạp lên người cậu , nói :
- " Dạo này , tôi không thích ra tay với người khác , nên cậu tưởng!.

.

mà chúng ta nên sống hoà mình thì hơn.

"
Mạc Thiên Mộc từ vui vẻ trở nên lạnh lùng nói :
- " Nếu không thì đừng trách tôi.

"
Những người khung quanh cũng trở nên bàn tán xôn xao.

Lạ quá ! Trước đây chỉ cần Vĩnh Hạo nói vài câu Mạc Thiên Mộc đã đỏ mặt hết cả ngày rồi ! Hôm nay sao cậu ta khác thế !
Đúng là lạ thật ! Thường ngày cậu ta toàn chịu dựng có phản kháng tý nào đâu ! Sao bây giờ!.

____________________________
Tại cantin trường
Mạc Thiên Mộc đang lấy đồ ăn sau buổi học nhàm chán.

- " Sao nhà họ Mạc lại sinh ra một đứa gay như cậu vậy , thật ghê tởm.

"
Cô đưa mắt nhìn sang giọng nói đang phát ra , với nụ cười đã tắt.

Cô ta là Tiêu Thiết - Đại tiểu thư của Tiêu gia , cậy mình là con gái của chủ tịch tập đoàn Tiêu thị có cổ phần không nhỏ trong trường liền không coi ai ra gì.

Cô ta vẫn dùng ánh mắt khịnh bỉ , xem thường và có chút cười cợt , nói tiếp :
- " Lần trước tao đã cảnh báo cậu rồi , nên trách xa Vĩnh Hạo ra.

"
- " Vốn nghĩ cậu sẽ ngoan ngoãn nhưng không ngờ cậu đã quên bài học đó rồi nhỉ.

".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 6: Chương 6


Vốn cậu không định đánh bọn con gái lắm mồn nay nhưng khi nghe bọn họ dám xúc phạm em gái mình cổng thêm nhưng kí ức bị đánh , đổ hết sách vở , vẽ bậy lên bàn của em gái cậu , không những thế còn đổ nước lên đầu em đây , câu liền tức chết.

BỘP
Mạc Thiên Mộc đạp thẳng ngay mặt của cô ta.

Cô ta ôm một bên mặt nói lớn :
- " Cái thằng b**n th** , sao mày đá tao.

"
Không biết từ bao giờ khuôn mặt của cậu đã trở nên lạnh lùng đến mức đáng sợ từ bao giờ.

Mạc Thiên Mộc lấy chai nước mình đang cần trên tay đổ lên đầu của cô ta , rồi nói :
" Trước đây , cô đối xử với tao thế nào , tao sẽ trả lại gấp đôi.

"
Cô ta cả người ướt nhẹt không còn cười như trước , nói tiếp :
- " Mạc Thiên Mộc ! Cậu đợi đó cho tôi ! Tôi sẽ không tha cho cậu đâu !"
Bây giờ ngay cả ánh mắt của cậu cũng trở nên sắc bén đến đáng sợ , cậu đặt tay lên môi , nói :
- " Con người có tính tình không tốt , đừng để tôi đánh người.

"
- " Còn nữa , dù tôi có thích đàn ông đi chẳng nữa , cũng chưa tới lượt cái tên Vĩnh Hạo đó.

"
Sau khi nói xong cậu liền đi xa khỏi cantin , thì An Hinh chạy đến vẫn còn thở d ốc , nói :
- " Cậu chủ!.

cậu có sao không ?"
Mạc Thiên Mộc trở lại khuôn mặt tươi cười đáp :
- " Không sao "
An Hinh khuôn mặt đầy thắc mắc kèm theo vài phần lo sợ , nói :
- " Nhưng trước đầy , tôi không có , cậu chủ liền! "
Mạc Thiên Mộc cười một cách ấm áp , đặt tay lên đầu An Hinh , đáp :
- " Không sao ! Tôi đánh bọn họ rồi , cậu không cần lo !"
Cùng lúc đó , Vĩnh Hạo đang ở trên lầu 2 cantin cùng bạn thân của mình cũng nghe thấy , khuôn mặt của cậu không còn khuôn mặt ấm áp như ngày thường mà kèm theo đó làm sự tức giận và phẩn nổ.

Mạc Thiên Mộc và An Hinh bước ra khỏi cantin , An Hinh vẫn giữ khuôn mặt ngạc nhiên , không tin vào tai cậu.

- " Cậu chủ!.

thật sự không bị đánh ?"
- " Nhìn tôi giống mới bị đánh lắm sao ?"
An Hinh ngập ngừng , nói :
- " Cậu chủ!.

.

thật sự không!.

bị đánh.

Mạc Thiên Mộc chắc nịt , cố nhấn mạnh , nói :
- " Không "
An Hinh vẫn đang thắc mắc một chuyện liền hỏi ngay :
- " Cậu chủ không thích Vĩnh Hạo cậu ta nữa sao.

"
Trên khuôn mặt của Mạc Thiên Mộc xuất hiện sự căm ghét nhưng dần bị dấu đi bằng nụ cười ngượng , nói :
- " Tôi không thích một tên mềm yếu như cậu ta đâu.

"
Nhưng trong thâm tâm của Nhiếp Vô Ngọc vẫn luôn thắc mắc em gái Mạc Thiên Mộc của cô.

" Sao em lại có thể thích thằng ốm yếu , láo toét đó được chứ.

"
" Em yêu Chú ấy vậy sao lại theo đuổi Vĩnh Hạo !"
____________________________
Buổi tối , tại bến cảng T.

Mạc Thiên Mộc đang mặc một bộ đồ đen trên đầu còn đội một chiếc mũ đen và không quên đeo khâu trang để không ai nhận ra , nhưng không thể lu mờ dáng vẻ đẹp trai tựa như soái ca của cậu.

! ! ! !.

15 phút trước.

Mạc Thiên Mộc đang ở trong phòng xem phim , ăn kẹo thư giản.

Ring!.

.

ring!.

ring.

.

Rocht báo tin , Lộ gia đang buôn bán chất cấm ở bến cảng T để xem.

Nhiếp Vô Ngọc càng muốn xem họ dơ trò gì sau lưng cô , cô muốn dồn con tiện nhân Lộ Xương và cả Lộ gia đều phải chết.

Trở về hiện tại.

Mạc Thiên Mộc đang núp ở bền cạnh hàng hoá để xem họ , nhưng không may làm đổ hàng ở trên đó xuống
Rầm
Tiếng động không quá to nhưng đủ để bọn họ phát hiện , bọn họ quay đầu nhìn sang bên phát ra tiếng động , nói :
- " Có người "
Bọn họ nhìn sang thì nhìn thấy một vị thanh niên mặc bộ đồ đen còn đội mũ và đeo khâu trang đang muốn chạy thoát , một người đứng đầu của bọn họ nhăn mặt , nói :
- " Bắt lại gây ! Không cho hắn thoát !
Bọn họ nhanh như cắt đã đuổi theo bao vây Mạc Thiên Mộc , người đứng đầu của bọn họ cười cợt đi ra liền nói :
- " Mày hết số ! ! "
RẦM
Chưa nói xong , Mạc Thiên Mộc đã đá ngay bụng của hắn khiến hắn vang ra xa , ôm bụng đau nằm dưới đất.

Bọn đàn em của hắn thấy vậy liền xong lên trả thù , nhưng chỉ bằng mấy chiêu đã bị cậu đánh bại nằm lăn lốc ở dưới đất.

Đối với cậu , bọn họ chỉ là có rác không hơn không kém , chỉ bằng mấy chiêu mèo cào mà dòi đánh bại người đứng đầu của Bông Hồng Chết Chốc chỉ ngu mới đụng vào.

Giải quyết xong bọn họ cậu không ngại để một cậu thất thức cùng với ngón tay cái chỉ xuống :
- " Đúng là đồ yếu kém !"
Rồi mới chạy đi , nhưng không may mọi hành động của cậu đã thu bảo tầm mắt của một người đàn ông.

Người đàn ông kì lạ khi nhìn thấy những hành động của Mạc Thiên Mộc , liền mỉm cười , nói :
- " Người này thật thú vị "
____________________________
Sáng hôm sau
Trên đường đi vào lớp , An Hinh vẫn đi sau cậu , Mạc Thiên Mộc liền hỏi :
- " Tiền tiêu vặt của tôi ngày nào cũng ít nhưng vậy sao.

"
An Hinh nhơ ngác nhìn cậu chủ gật đầu , nói :
- " Phải "
Cậu ngật ngừng nói tiếp :
- " Nhưng cũng có cách để tăng lên.

"
Mạc Thiên Mộc khuôn mặt hiện lên sự vui vẻ đến kì lạ , nói :
- " Bằng cách nào ? ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 7: Chương 7


An Hinh hiện lên sự vui mừng , liền nói :
- " Cậu chủ ! Chỉ cần thi lần này hơn kì thi lần trước một bực là được !"
Khuôn mặt của Mạc Thiên Mộc đầy sự thắc mắc , hỏi :
- " Vậy kì thi lần trước tôi đứng hạng mấy ?"
An Hình từ khuôn mặt vui vẻ trở nên buồn và lo lắng , nói :
- " Dạ!.

.

Nhất từ dưới đếm lên.

"
Khi nghe câu trả lời , cậu như bị một hòn đá đè lên đầu , lấy tay chê mặt , nói :
- " Cậu xác định mẹ tôi nói chỉ cần tôi tăng một hạng.

"
An Hinh úp hai tay lại , khuôn mặt thẩn thờ , nói :
- " Đúng ! Bà chủ nói chỉ cần cậu thi được thứ hai từ nhất đếm lên bà sẽ thưởng ! "
Tay cậu nắm thành đấm nhưng trong lòng cậu như muốn khóc , nói :
" Đúng là mẹ ruột ! Không như cậu kiếp trước 10 tuổi đã bắt học hết chương trình đại học rồi !"
" Không những thế thành tích không tốt còn bị đánh nữa !"
! ! !.

.

Bước đến hành lang đến lớp , tay Mạc Thiên Mộc chìa lên vai để sau sách cặp trước đi đến lớp , không thể che đâu đi sự đẹp trai , soái ca của cậu.

Những tiếng ồn ào sau lưng cậu nhưng bây giờ đã có phần thay đổi.

" Các cậu có thấy Mạc Thiên Mộc đã thay đổi không giống trước đây !"
" Cứ thấy cậu ấy!.

.

"
" Rất đẹp trai "
Khi trước đến cửa lớp tay cậu còn đang mở cửa , nhưng cậu vẫn quay người ra cửa cười tươi , nói :
- " Cảm ơn ! Các cậu cũng rất xinh đẹp !"
Chính vì nụ cười và câu nói của cậu đã làm cho các bạn nữ đang ồn ào sau lưng đỏ mặt hết
Á! á! a!.

.

Có những bạn không che nỗi sự xấu hổ liền chê mặt lại
Oa! oa! !
! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !.

Vào lớp , chúng em chào thầy ạ !
Mạc Thiên Mộc đang ghi chép bài trên lớp thì Vĩnh Hạo ngồi trên cậu , cùng với cô gái ngồi bên cậu ta dật sách cậu , nói :
- " Trời mưa hay sao mà Mạc Thiên Mộc học thế mày !"
Cô gái bên cạnh là Lộ Minh Thi cũng cười cợt theo làm cho cậu càng không thể vui cười như trước mà kèm theo đó chỉ là sự lạnh lùng.

Mạc Thiên Mộc dơ tay lên nói , không ngại chỉ thẳng tay hai người :
- " Thầy ! Hai bạn này làm mất trật tự !
Mạc Thiên Mộc vừa nói thầy liền tức giận nhìn Vĩnh Hạo và Lộ Minh Thi , nói :
- " Hai đứa ra đứng 15 phút cho tôi ! "
Khi bước ra ngoài Vĩnh Hạo vẫn không ngại nói lời hâm doạ cậu :
- " Để đó , cậu chết chắc ! "
Nhưng Mạc Thiên Mộc vẫn nở lên một nụ cười ma mị , nói :
- " Cậu thử xem "
Vĩnh Hạo không còn gì để nói chỉ có thể ngẹn họng , nói :
- " Cậuuuuuuuu "
____________________________
Về đến nhà
Mạc Thiên Mộc vừa đi đến cầu thang liền thấy một người phụ nữ kì lạ nói chuyện với mẹ cô Liễu Như Thu.

Mạc Thiên Mộc đã nhìn rõ hơn người phụ nữ đó , bà ta có khuôn mặt hình như đã có tuổi nhưng vẫn không không thể phai nơ nét xinh đẹp trên khuôn mặt , bà ăn mặc một bộ váy rất quý phải thể hiện sự quý tộc của bà không khác gì mẹ cậu ở kiếp trước cả , nhưng hình như rất quên thì phải.

Cô liền thắc mắc , đi xuống lại phòng khách , cô hỏi mẹ :
- " Mẹ ! Quý bà xinh đẹp này là ai vậy ạ ?"
Người phụ nữ kì lạ đó liền nói :
- " Đứa bé này thật là dẻo miệng ! Ta chừng tuổi này rồi đẹp gì nữa !"
Mạc Thiên Mộc cười tươi , lắc đầu phản bác lại :
- " Quý bà đây thật sự rất xinh đẹp mà nhưng không đẹp bằng mẹ con đâu nha !"
Hahaaaaaaaa
Tiếng cười vang lên khắp phòng khách làm tăng thêm sự vui vẻ , bây giờ Liễu Như Thu mới chỉ tay về phía người phụ nữ kì lạ nói :
- " Người này là Chu Mạc Di - mẹ của Âu Dương Doãn Thần , chủ tịch tập đoàn Âu Dương thị nổi tiếng đó.

Cảm giác của cô đoán không sai , Chu phu nhân này luôn đến chơi với cậu và coi cậu như con ruột vậy.

Chu phu nhân cười ,kéo tay cô ngồi bền cạnh bà , nói :
- " Dạo này con có khoẻ hơn chưa ?"

Khuôn mặt của bà từ vui cười trở thành buồn và có chút lo lắng , nói tiếp :
- " Lúc con ở viện ta đang ở nước ngoài không thể thăm con được.

"
Mạc Thiên Mộc cười tươi , lấy tay cô sờ lên tay bà nói :
- " Cháu đã không sao rồi mà ! Bác không cần lo lắng ! Sẽ có nết nhăn không đẹp đâu bác "
Chu Mạc Di lấy tay đặt lên đầu cô vướt ve , nói :
- " Cái đứa này "
Bây giờ , Liễu Như Thu vui vẻ mới lên tiếng :
- " Con đừng chọc Chu phu nhân nữa "
Bất chợt Chu Mạc Di hình như nhớ ra điều gì có vui vẻ , nói :
- " Ngày chủ nhật tuần nay là sinh nhật của thằng Doãn Thần ! Hai người tới dự đó ! Thiệp mời sẽ được nhà tôi gửi đến sau.

"
Cô bất ngờ nhưng trên khuôn mặt hiện lên sự vui vẻ , nói :
- " Mẹ và cháu nhất định sẽ đến thăm dự !"
Nhưng mẹ cô Liễu Như Thu lại có biểu cảm khác ,nói :
- " Nhưng mà! !.

"
Chu Mạc Di liền cắt ngang lời , nói :
- " Không nhưng nhị gì hết , hai người đều phải đến chung vui đó nha.

"
Mạc Thiên Mộc cũng muốn gặp người chú mà em gái mình đã đem lòng yêu hơn 10 năm đó.

Cô liền vui vẻ nhưng kèm theo sư nguy hiểm nào đó , cô trả lời :
- " Dạ ! Hai mẹ con con sẽ đến thăm dự ạ !"
Ba người cười nói vui vẻ ăn cơm tối xong thì Chu phu nhân phải về nhà , nên Mẹ cô Liễu phu nhân đã ra tiễn bà về , cô cũng lên phòng mình.

! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
30 phút sau
Mạc Thiên Mộc cảm thấy thật buồn chán vì cô muốn mình học để nâng cao được vị thế của mình ở trường.

Càng học Mạc Thiên Mộc lại càng thấy buồn chán hơn , tay chân của cô lại muốn đánh nhau nữa , cô liền nói :
- " Thôi vậy ! Đi xong rồi về đánh tiếp !"
Cô liền thay một bộ đồ đen rồi , đội mũ và đeo khẩu trang cận thận rồi nhảy cửa sổ ra khỏi nhà trong đêm.

Mạc Thiên Mộc đang đi trên đường liền thấy một người đàn ông kì lạ liền đi theo , đi được một lúc gì đó liền thấy bọn họ giao dịch gì đó với Lộ gia thì phải.

Thấy vậy , cô liền lấy máy điện thoại ra chụp lại để làm chứng cứ.

Nhưng đang trong lúc chụp thì một đoàn người chạy tới bao vây hai người bọn họ , Mạc Thiên Mộc thấy vậy liền núp vào một bên.

Trong đoàn người vừa chạy đến có một người đàn ông kì là đang đứng sau bọn họ hình như là lão đại của bọn họ.

Lão đại đó liền từ sau đoàn đi đến trước khuôn mặt luôn để lộ sự lạnh lùng khó tả , nói :
- " Các người dám giao dịch ở địa bàn của tao ! "
Lão đại đó liền biến sắc khuôn mặt thể hiện sự tức giận nhưng vẫn lạnh lùng kèm , nói tiếp :
- " Các người dám buôn bán ở địa bàn của tao thì đều phải chết !"
Nói xong hàng loạt người đứng dưới tướng của Người Lão đại đó liền xong lên giết hết hai người đó.

Khuôn mặt của anh ta lạnh lùng nhưng mai giờ chưa có chuyện gì xảy ra nói tiếp :
- " Dọn sạch sẽ "
Bọn người đi dưới tướng anh đồng thân trả lời :
- " Rõ "
Mạc Thiên Mộc từ nảy đến giờ theo dõi nhưng gì xảy ra nhưng cô hơi bất giờ rằng người đứng đầu của bọn họ lạ Âu Dương Doãn Thần người chú mà em gái mình đã từng yêu.

Đang theo đuổi thì đột nhiên một giọng nói vang lên :
- " Ra đây ! Xem mãi vậy sao !
Mạc Thiên Mộc biết thân phận mình đã bị lộ liền chạy trốn , nhưng kì lạ là tốc độ của Âu Dương Doãn Thần lại còn nhanh hơn cậu tóm cổ áo cậu bắt lại.

Âu Dương Doãn Thần , chỉ lanh lùng nói :
- " Sao không chạy nữa đi !"
Mạc Thiên Mộc có chút tức giận nhưng lại trở nên một nụ cười trên môi , nói :
- " Anh bắt tôi làm gì ? Thích tôi à ! ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 8: Chương 8


Âu Dương Doãn Thần khuôn mặt đã hiện lên sự tức giận , nói :
- " Cậu! dám! nói!.

thử xem! "
Mạc Thiên Mộc định nói gì đó liền bị Âu Dương Doãn Thần ra tay đánh cậu , nhưng cậu đã nhanh chân né qua một bên , hai người cứ thế không phân thắng bại.

Nhưng lúc này , giọng nói của Lâm Nhất người đi theo Ậu Dương Doãn Thần đã lâu :
- " Lão đại ! Không hay rồi !"
Âu Dương Doãn Thần nghe người bên anh nói , anh liền ngừng đánh nhau , nói :
- " Người chúng ta giao hàng bên Thiên Ái bị đánh , theo điều tra là bang của Nhất Lâm đã cướp hàng của chúng ta còn đánh người chúng ta nữa !"
Khi Âu Dương Doãn Thần nhớ lại gì đó , nhìn sang chổ Mạc Thiên Mộc nhưng anh đã trốn chạy từ bao giờ.

Anh chỉ lạnh lùng nhưng trong lòng lại có chút thắc mắc hình như dáng người giọng nói của cậu ta hình như cậu đã gặp ở đâu đó rồi thì phải , nói :
- " Tìm ra lai lịch người vừa nảy chưa ? "
Lâm Nhất hơi ngập ngừng không giám nói sợ lại điều đi đến châu phi thì chết , nhưng cậu vẫn phải trả lời :
- " Dạ ! Chưa !"
Bây giờ , Âu Dương Doãn Thần thật sự đáng sợ , trong lòng lại cực kì tức giận cậu ta là người đầu tiên cậu thấy hứng thú như vậy nhưng lại không phải nữ.

- " Rốt cuộc người này có lai lịch gì ?"
____________________________

Sáng hôm sau
- " Cậu chủ ! Dậy đi học thôi sắp trễ rồi ạ!"
Tiếng gọi của An Hinh làm cho Mạc Thiên Mộc từ trên giường tĩnh dậy , nói :
- " Ta dậy rồi ! Không cần gọi nữa ồn quá !"
Cậu liền bước ra khỏi chiếc giường êm ái vào nhà vệ sinh , cậu vệ sinh cái nhanh xong liền mặc áo quần đồng phục xuống giường.

Hôm nay cậu dậy trễ hơn mọi ngày , nên cậu chỉ thể đem theo mấy méng bánh để ăn rồi đi học.

! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !.

.

Ở trường
Mạc Thiên Mộc vừa bước vào lớp đã có tiềng xôn xao , An Hinh từ sau chạy tới nói :
- " Không hay rồi cậu chủ ! Lần trước cậu đánh con Tiêu Thiết nên bị nó méc lên hiệu trưởng.

"
-"!.

bây!.

giờ hiệu trưởng cho gọi cậu đó.

"
Khi nghe An Hinh kể cậu cũng biết chuyện xôn xao mà mọi người bàn tán là ai.

Cậu bước đến phòng hiệu trưởng , bên trong đã có Mạc Gia Hưng cha cậu và em gái cậu Mạc Hi cậu , hai người họ đang nói chuyện với hiểu trưởng.

Khi Mạc Thiên Mộc bước vào Mạc Gia Hưng liền tức giận trừng mắt , nói :
- " Sao tao lại nuôi một đứa mất mặt như mày !"
Mạc Hi ngăn lại nhưng trong lòng lại thấy vui , nói :
- " Ba ! Ba đừng như vậy !"
- " Anh ấy cũng đâu cố ý !"
Khi nghe Mạc Hi nói ông càng tức chết , nói :
- " Không cố ý ? Vậy là không kiểm soát nổi bản thân à !"
Mạc Hi liền hừ một tiếng và nở một nụ cười đầy chế nhiểu , nhưng đổi lại là một ánh mắt lạnh lùng không còn gì khác.

Mạc Gia Hưng liền trừng mắt nhìn cậu quát :
- " Nếu không sửa được cái tật xấu chết tiệt trên người thì từ nay về sau , không phải con trai của Mạc Gia Hưng con trai tao nữa !"
Mạc Thiên Mộc chỉ lạnh lùng nói :
- " Tùy ông ! "
- " Được ! Thầy cũng nghe thấy rồi đó , tôi không quản nổi thằng bé này nữa !"
Trong thâm tâm cô , cũng đã hiểu tại sao em gái cô lại không thích ông cha này rồi , đúng là người cha vô tâm , từ nhỏ đến lúc li thân ông vẫn không nhận ra con của ông không phải con trai.

! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !.

.

Trước ra khỏi cửa cô liền nhìn thấy , Tiêu Thiết.

Cô ta kiêu ngạo , cười cợt với hai đứa đi theo sau cô ta nói :
- " Đúng là báo ứng ! Người nào đó sinh ra đã đâm đầu vào chổ chết !
- " Xem đi làm tới mức xuyết bị đuổi học luôn.

"
- " Sao cậu không chết luôn đi ! Nhục nhã quá mà !
Cô khi nghe Tiêu Thiết nói những lời này liền tức giận , khiến cho bầu trong khi ở đây dù trời nóng nhưng ở lại lạnh lẽo đến nỗi hết da gà.

Cô bước đến gần cô , lấy tay đặt lên môi cô nói :
- " Cô đợi đó !"
Chỉ một câu nói của cậu đã làm cho Tiêu Thiết cô ta không đứng vững ngã cụi xuống đất.

! !.

.

Ở ngoài sân trường
Mạc Thiên Mộc liền gọi cho Richt , khuôn mặt đầy sự tức giọng nói lạnh như băng , nói :
- " Tôi muốn Tiêu gia phá sản , không có chổ sống ở thành phố A này trước ngày mai.

"
Nói xong , cô liền cúp máy bỏ vào túi quần , cô nhớ lại những gì ông cha đó nói cô liền tức giận , nói :
- " Mạc Gia Hưng ! Ông để đó tôi sẽ khiến ông mất tất cả ! "
Ở nhà
Học xong cậu liền về nhà , Mạc Thiên Mộc định đi lên cầu thang thì bất chợt có giọng làm cậu níu lại :
- " Mộc nhi ! Con có sao không !"
Cậu chỉ mỉ cười ngượng ngạo để mẹ an lòng , nói :
- " Con vẫn khoẻ mà ! Có sao đâu ! Mẹ không cần lo !"
Liễu Như Thu liền tiến tới nắm tay cậu , nói tiếp :
- " Mẹ nghe An Hinh nói rồi ! Con đừng dấu mẹ !.
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 9: Chương 9


Liễu Như Thu không khiềm được nước mắt rơi xuống , nói tiếp :
- " Đều tại mẹ vô dụng ! Làm con bị người khác hãm hãi mà không thể trả thù ! "
Mạc Thiên Mộc nhìn thấy mẹ cô rơi lệ mà trong lòng cô cảm thấy đau nhói mà lấy tay lâu đi dòng nước mắt đó , cũng không biết từ lúc nào cô cũng rơi lệ.

" Có phải em đang khóc không ?"
Cô biết cái cảm giác này làm con người ta cảm thấy khó chịu thế nào ? Em gái cô hình như rất đau ?
Liễu Như Thu nước mắt vẫn chảy nhưng kèm theo đó là sự tức giận , nói lớn :
- " Đều tại Gia Hưng và con đàn bà Đinh Liễu đó ! "
- " Nếu không con đã không như thế này ?"
Mạc Thiên Mộc khuôn mặt không giấu nỗi sự tức giận , ánh mắt sắc bén đến lạnh lùng nói :
- " Mẹ đừng lo ! Con nhất định sẽ khiến bọn họ phải sống không bằng chết ! Những gì chúng ta phải nếm thì họ cũng phải trải qua !"
Mẹ cậu liền xoa đầu cậu , giọng nhẹn ngào , nói :
- " Không cần đâu con ! Chỉ cần con sống hận phúc là mẹ đã mãn nguyện rồi !"
____________________________

Sáng hôm sau
Mạc Thiên Mộc bước xuống cầu thang đã ngửi thấy mùi thơ từ đồ ăn thoang thoảng , cậu vui vẻ nói :
- " Dì An ! Hôm nay ăn gì mà thơ thế ạ !"
Dì An nghe tiếng của cậu liền vui vẻ trả lời :
- " Ạ ! Là bánh san guýt đó ạ !
Cậu hơi ngạc nhiên vì bánh san guýt cô ăn rất nhiều nhưng không thấy thơm như lúc này.

Mạc Thiên Mộc ăn xong liền xéc cặp ra ngoài , chạy theo sau là Bác An , cậu liền nói :
- " Bác không cần chở cháu đến trường ! Hôm này cháu sẽ lái moto đi !"
Nói xong cậu liền ngồi lên moto chuẩn bị chạy , cậu liền ngật ngừng không chờ thêm nói :
- " An Hinh , cậu ấy đâu rồi ?"
Bác Mạc nghe cậu chủ hỏi thì liền trả lời :
- " Nó đi sớm rồi ạ ! Nghe nói còn phải trực nhật ạ!
- " Dạ ! Vậy cháu đi học nhe bác !"
Nói xong Mạc Thiên Mộc ngồi lên xe lái xe đi , theo kí ức của em gái thì xe này do ba câu mua nhanh dịch sinh nhật của cậu nên xe có tốc độ rất nhanh.

Cậu chạy với tốc độ nhanh trên đường , làn gió nhẹ làm tóc cậu bay sang một phía làm khuôn mặt không góc chết xuất hiện trên đường ,dù cậu đang mặc đồng phục nhưng vẫn không che đi vẻ đẹp tựa như thiên thần.

Mạc Thiên Mộc dừng xe ở chổ đổ xe của trường , những người ở đó lại xôn xáo lên nữa.

" Ngầu quá "
" Hôm trước thấy cậu ấy đánh Tiêu Thiết , tớ thấy cậu ấy ngầu phết "
- " Làm sao đây ! Tớ nghĩ bản thân sắp đổi người yêu rồi !"
Trong lúc Mạc Thiên Mộc định đi vào lớp thì Tiêu Thiết chạy tới , nắm lấy cổ áo cậu , nói :
- " Là mày làm đúng không ? Là mày hại gia đình tao phải không ?"
" Đúng ! Là cô ta !"

- " Cô ta tưởng mình là nhị tiểu thư của Âu Dương gia thì làm gì thì làm à !"
- " Chắc cậu ấy không nhận món quà từ cô ta đâu nhỉ ?"
- " Cô ta đúng là nhân cơ hội mà ! "
Nhưng Mạc Thiên Mộc thì khác , cậu không quan tâm tới lời nói của mọi người xung quanh , cậu lấy một chiếc bánh bỏ vào miệng ăn , rồi nở một nụ cười ấm áp , nói :
- " Cảm ơn ! Bánh cậu rất ngon !"
Khi nghe câu nói của cậu , Âu Dương Linh Thi và các bạn của cậu đều ngạc nhiên nhưng khi nhìn lấy nụ cười trên môi Mạc Thiên Mộc ai cũng đỏ mặt tim đạp thình thịch.

- " Hình như tôi rung động thật rồi !"
- " Đúng vậy ! Tôi cũng rung động thật rồi !"
Á! ! á! ! a! !.

a
Không chỉ những người xung quanh ngay cả Âu Dương Linh Thi cũng đã rung động thật rồi.

! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Vào lớp
Tiết Anh , Mạc Thiên Mộc thấy buồn chán nằm xuống bàn thì cô giáo kêu lên hỏi :
- " What kind of girls do you like ?" ( Em thích một cô gái như thế nào ? )
Mạc Thiên Mộc liền ngồi dậy ngơ ngác , Vĩnh Hạo lấy vậy liền cười trong lòng

" Tên mù chữ nhất toàn khối , chắc còn nghe cô giáo nói không hiểu gì ! "
Âu Dương Linh Thi ngồi sau liền giật giật áo cậu nói :
- " Be! au! ti! ful !"( Xinh đẹp )
Nhưng Mạc Thiên Mộc chỉ cười rồi tự tin nói :
- " The one I respect very little "( Người em coi trọng rất ít )
- " And the people I like are less and less"(Mà người em thích lại càng ít hơn )
Cậu vừa nói ra , Vĩnh Hạo đã ngạc nhiên tới bàng hoàng.

Còn các bạn nữ trong lớp thì trần trồ không tin vào tai mình.

- " The more I become aware of this world, the more dissatisfied I become "(Càng nhận thức về thế giới này em lại càng bất mãn)
- " Advantages and disadvantages cannot judge a person "(Ưu điểm và nhược điểm không thể phán xét một người )
- " Day by day, this belief in me is getting stronger "( Ngày qua ngày , niềm tin này trong em càng vững chắc )".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 10: Chương 10


Cô giáo đúng trên bục khi nghe cậu trả lời thì thấy rất hài lòng , nói :
- " Các em phải học hỏi theo Mạc Thiên ! "
- "Mạc Thiên ! Câu trả lời của em rất tốt !"
Các bạn nữ thì vô cùng hâm mộ và càng thích cậu nhiều hơn , còn lập nhóm phan về cậu nữa.

-"Sao mình không biết cậu ấy giỏi tiếng anh thế này nhỉ "
- " Đúng vậy ! Cậu ấy giỏi thật !"
! !
Hết tiết , cô bước ra lớp
Tiếng ồn ào vẫn luôn nói về cậu Mạc Thiên Mộc.

Lúc này , Vĩnh Hạo không nhịn nỗi sự tức giận đứng dậy phản bác , nói :
-" Giỏi tiếng Anh thì sao vẫn là nhất từ dưới đếm lên mà thôi "
Lúc này , khi Vĩnh Hạo vừa nói ra thì bao nhiêu ánh mắt sắc lạnh nhìn qua cậu , nói :
- " Cậu!.

đánggggg !"
- " Vậy thì sao ! Cậu ấy cũng giỏi tiếng anh hơn cậu đấy !"

- " Đúng ! Mạc Thiên cũng đẹp trai hơn cậu ! Còn cậu có cái gì ? "
Mạc Thiên Mộc nghe vậy thì liền tỏ ra muộn phiền , nói :
- " Cảm ơn ! Các bạn đã nói đỡ cho tôi !"
Nghe thấy vậy các bạn nữ trong lớp liền phản bác lại :
- " Cậu đừng buồn ! Không giỏi thì sao bọn tớ đều ủng hộ cậu cả ! "
- " Đúng vậy ! "
- " Đúng vậy ! "
Âu Dương Linh Hi ngồi cạnh cậu nghe vậy liền trừng mắt Vĩnh Hạo , nói :
- " Thiên Mộc ! Cậu đừng buồn ! "
- " Cậu mà buồn ! Bọn mình cũng rất buồn đó !"
Nghe vậy các bạn nữ trong lớp cũng đồng thanh gật đầu , đáp :
- " Đúng vậy ! Đúng vậy ! Cậu đừng buồn nữa !"
Mạc Thiên Mộc khi nghe câu nói của mọi người thì khuôn mặt trở nên vui vẻ nhưng vẫn có nét buồn , nói :
- " Mình sẽ cố gắng học để xứng đáng làm phan của các cậu !"
Tiếng ồn ào của các bạn nữ bao quanh cậu liền nói :
- " Được ! Nhưng cậu không cần cố gắng quá sức !"
- " Đúng vậy ! "
Trong một góc khất không ai nhìn thấy , Vĩnh Hạo liền thấy nhăn mặt vì tức giận không nói nên lời nhìn Mạc Thiên Mộc.

Mạc Thiên Mộc liền cong môi đầy chế nhiểu , làm cho Vĩnh Hạo càng tức giận hơn.

____________________________
Tại bến cảng T
Mạc Thiên Mộc vì bận giải quyết vụ con nhỏ Tiêu Thiết mà không theo dõi việc buôn bán bất hợp pháp của Lộ gia được.

Cậu đang chăm chú theo dõi , Lộ Minh Dương thì trực giác của một người học võ cho ta thấy có người đang quan sát cô.

Mạc Thiên Mộc liền chầm chậm nhìn ra sau thì đúng là thật , Âu Dương Doãn Thần đừng đằng sau cùng một nhóm người đang quan sát nhất cử nhất động của cô.

Cô liền nhín mặt thấy Lộ Minh Dương bỏ đi nên Mạc Thiên Mộc cũng định chạy trốn.

Cô liền cong môi mỉn cười nhìn Âu Dương Doãn Thần , nói :
- " Lâu rồi không gặp ! Nhớ tôi à !"
- " Thích tôi hay sao mà tìm tôi vậy !"

- " Tìm tôi lâu như vậy mà !"
Lúc này , Âu Dương Doãn Thần đã không còn dấu nỗi tức giận được nữa , khuôn mặt giăn gió kèm đó là đôi mắt có những đường tia máu.

Không biết từ lúc nào mà Âu Dương Doãn Thần đã ở phía sau công kích Mạc Thiên Mộc , nhưng cậu không bất ngờ xoay lại sau lưng và chống hai tay ra trước phòng thủ.

Hai người đánh qua đánh về không thua thắng bại , họ đánh từ trên các thùng hàng cao , đất dưới đất.

Trong lúc không phân thắng bại ai cũng kiệt sực , thì một tiếng chuông điện thoại của cậu vang vang lên , làm Mạc Thiên Mộc mất tập trung.

Mạc Thiên Mộc đang lấy điện thoại thì một cú đấm công kích cậu , cậu liền né ra nhưng không phản ứng kịch liền bị Âu Dương Doãn Thần đánh bây mũ xé rất khâu trang của cậu.

Nhưng đúng lúc tiếng còi cảnh sát vang lên làm Âu Dương Doãn Thần và Mạc Thiên Mộc đều bất ngờ.

Nhanh thời cơ đó , Mạc Thiên Mộc liền chảy trốn không quen bỏ lại cậu nói :
- " Hẹn gặp lại ! "
Khi Âu Dương Doãn Thần hoàng hồn thì cậu đã chạy xa , nhưng khuôn mặt của cậu lúc bị anh xé khâu trang anh vẫn nhìn rõ.

Anh nở một nụ cười lạnh lẽ trên môi khiến những người xung quanh phải sỡ hãi , anh nói :
- " Được lắm ! Mạc Thiên Mộc !"
____________________________
Ngày hôm sau , 12 giờ trưa.

Trong căn phòng lặng im trong một tiếng động , một người đàn ông với khuôn mặt kiều kiễm , đôi môi đỏ hồng hiện lên thật xinh đẹp làm cho người ta mê mẫn.

Tiếng cửa đã làm phá vỡ sự im lặng đó.

Cốc!.

cốc!.

.

cốc
Giọng nói nhẹ nhàng được cách lên :
- " Mộc nhi ! Dậy đi con !"
Lúc này , trong phòng khi nghe tiếng gọi liền lấy gối đè lên đầu , cậu chỉ theo bản năng , nói :
- " Dạ "
Tối qua , Mạc Thiên Mộc nhận cuộc gọi từ mẹ mình Liễu Như Thu liền chạy về trễ nên sáng mới ngủ.

Liễu Như Thu định đi thì liền nhớ ra gì đó , vui vẻ quay đầu lại , nói tiếp :
- " Tối mai , chúng ta sẽ dự tiệc ở Âu Dương gia nên chiều mẹ con ta đi siêu thị mua quà nha ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 11: Chương 11


Mạc liền nghe đến tiệc sinh nhật của Âu Dương Doãn Thần thì liền nhớ đến chuyện tối qua liền tức chết , cô mở cửa , nói :
- " Dạ ! Mà chiều mấy giờ đi , mẹ !"
Liễu Như Thu ngẫm nghĩ nói :
- " Chắc 2 giờ chiều đó con !"
- " Dạ "
Không biết từ khi nào đôi môi cô đã cong lên từ lúc nào , nụ cười tà mị nhưng đầy quyến rũ hiện lên.

! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Trên lớp
Mạc Thiên Mộc đang ngồi giải các bài tập trong sách nâng cao để có thể bắt kịp thời gian thi Học kì II sắp tới.

Âu Dương Linh Thi lấy Mạc Thiên Mộc học bài từ sáng đến giờ nên chưa ăn gì nên rất lo lắng định nói chuyện với cậu.

Nhưng lại trễ một bước , các bạn nữ trong lớp đã tới hỏi thăm.

- " Thiên Mộc ! Cậu có mệt không !"
- " Đúng đó ! Cậu đừng học quá sức không thì hại sức khoẻ ! "

- " Đúng vậy ! Tớ thấy trưa này cậu chưa ăn gì ?
- " Cậu có đói không ? Bọn mình có mua đồ ăn cho cậu nè !"
Mạc Thiên Mộc liền dừng giải bài tập của mình rồi nở ra một nụ cười ấm áp như một nam thần không ai soái hơn.

- " Cảm ơn các cậu đã lo lắng cho mình !"
Cậu liền lấy một bịch bánh và một chai nước lọc , nói tiếp :
- " Mình chỉ nhận chừng này thôi nha !"
Cậu liền cười tươi kèm theo đôi mặt dịu dàng , nói :
- " Còn lại các cậu chia nhau ăn đi ! Mình chỉ cần vậy là đủ !"
- " Mình còn phải cố gắng học tập để bảo vệ các fan của mình được chứ ! "
Chỉ bằng một đôi mắt của cậu cũng đủ để cho các bạn nữ ở đó đều đỏ mặt , không những thế những bạn nữ lớp kế bên cũng hóng chuyện thì không ngoại lệ đều hò hét và đỏ mặt.

! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !.

.

3 giờ chiều
Mạc Thiên Mộc cùng mẹ cô Liễu Như Thu đang đi dạo trong siêu thị để mua quà tặng cho Âu Dương Doãn Thần.

Bây giờ , hai người đang ở trong nhà hàng bán đồ ăn rất ngon ở thành phố A , sau quá trình tìm quà thích hợp cho Âu Dương Doãn Thần.

Ở cạnh bộ bàn ăn gần đó , Mạc Thiên Mộc cùng mẹ cô đã ngồi nói chuyện , vì phục vụ tới chổ cậu :
- " Quý khách muốn ăn gì ?"
Cậu nhìn qua mẹ cậu nở một nụ cười :
- " Mẹ muốn ăn gì ? "
Liễu Như Thu nở một nụ cười hiền lành , trả lời :
- " Cháo thực cẩm đi con ! "
- " Dạ "
Mạc Thiên Mộc liền quay sang người phục vụ đối diện , mặt không cảm xúc , nói :
- " Cho hai phần cháo thực cẩm ! "

Phục vụ nghe xong liền rời đi.

!.

.

15 phút sau
Món đã được đưa lên bàn của hai người , Mạc Thiên Mộc cùng mẹ cô đang nói chuyển vui vẻ và ăn thì một giọng nói vang lên.

- " Đúng là mẹ nào con náy !"
Mạc Thiên Mộc liền nhìn qua chổ phát ra giọng nói.

Đó là một người phụ nữ nhìn qua đã gần 30 , trên người toàn là những bộ hàng hiệu sang chảnh bên cạnh còn có thêm một cô gái nhìn quá chắc bằng tuổi cậu.

Cậu thấy bọn họ rất quên hình như cậu đã gặp ở đâu rồi cậu lục lại trí nhớ.

Bà ta là Liễu Đinh - tình nhân của cha sao ! Cô gái đằng sau chắc là Mạc Hi con gái ngoài dã thú đó.

Cậu cười chua chao nhìn sang mẹ cậu , khuôn mặt của bà ấy đã tức giận từ giờ.

Nụ cười đùa giỡn cùng chế nhiễu hiện lên trên khuôn mặt của Liễu Đinh , bà ta vẫn :

- " Đúng là một thằng gay mà ! Mày cùng với mẹ mày đều như nhau !"
Cô con gái của bà ta Mạc Hi không khác bà ta là mày cười chua choa , nói :
- " Đúng đó mẹ ! Đồ đứa còn ngoài dã thú mà ! "
Hahahaaaaaaa
Những tiếng cười chế nhiễu làm cho mọi người ai ai cũng chú ý.

- " Cái gì đứa trẻ đó là gay sao ! Không thể nào ! "
- " Vợ đánh nhân tình kia ! Hóng quá ! "
- " Thì ra đứa con trai đó là con trai của tình nhân sao ! Ta khinh ! "
Mẹ cậu không còn kiên nhẫn khuôn mặt đầy những đường gân máu nỗi lên , bà nói :
- " Liễu Đinh ! Mà dám mắng con tôi !
- " Mày đừng nghĩ mày là tình nhân của chồng tao tình muốn làm gì thì làm ! Nếu tao không li hôn thì mày đừng hòng bước chân vào Mạc gia ! "
Những tiếng ồn ào ngày càng náo nhiệt :
- " Thì là bà ta và con gái bà ta là tình nhân sao ! "
- " Tình nhân mà muốn bắt nạt vợ chính thức sao !"
- " Hai mẹ con bà ta đúng là ngông cuồng ! Đúng là vô sĩ !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 12: Chương 12


Tiếng chế nhiễu những người xung quanh làm Liễu Đinh thêm tức giận , dơ tay định đánh Liễu Như Thu thì Mạc Thiên Mộc đã dơ tay ngăn lại.

Mai giờ cậu vẫn không muốn để tâm đến hai bọn họ , cậu vẫn tiếp tục ăn phần của mình nhưng bà ta vẫn dám ra tay định đánh mẹ cậu.

Mạc Thiên Mộc lạnh lùng với đôi mắt sắc bén như một con mãnh thú , nói :
- " Một con tình nhân mà bà dámmmm !"
CHÁT! ! CHÁT! !.

CHÁT! !
Ba cái tát khiến bà ta choáng váng ngã xuống đất khuôn mặt Đinh Liễu đã rỉ máu từ bao giờ , nhìn thật thảm hại.

Con gái bà ta Mạc Hi chảy tới đở bà tao lên , nói :
- " Sao mày đám đánh mẹ tao !"
Những người đang nghe ngóng chuyện thì tiếng cảnh này thì đều sợ đến khiến , nhìn khuôn mặt của nà ta cũng biết ba cái tát đó mạnh chừng nào.

Đinh Liễu tức giận , một tay ôm lấy một bên má đang rỉ máu của mình.

- " Mày đám đánh tao !"
Cậu liền tiến tới gần bà ta , nụ cười quỷ dị nở trên môi cùng với sự lạnh lùng.

- " Đây là cái giá bà phải trả khi đám định đánh mẹ tôi !"
- " Nếu bà dám hãm hại mẹ tôi , bà cũng biết rồi đó bà! phải! chếtttt ! "
Nói xong cậu không ngại kèm theo đó một nụ cười kinh dị.

Cậu liền kéo Liễu Như Thu trả tiền rồi rời khỏi đó.

Bây giờ hai mẹ con Đinh Liễu đã ngồi trệt xuống đất từ bao giờ , lời cảnh báo của cậu làm hai mẹ con bà thấy lạnh sống lưng đến không thể đứng vững , Liễu Đinh tức giận
- " Mày đám !.

.

tao!.

sẽ!.

khiến cho hai mẹ con mày đều phải! trả! giá !"
--------------------------------------------
Về nhà
Cơ thể đầy sự mệt mỏi , đau nhức khắp toàn thân vì chiều này.

- " Mẹ ! Con lên phòng trước !"
- " Con nghĩ ngơi đi !"
- " Dạ ! "
Bước vào phòng , cậu ngã thẳng lên giường , vì quá mệt nên cậu cũng đã ngủ thiết đi không còn sức để đi theo dõi Lộ gia nữa.

____________________________
Sáng hôm sau
Mạc Thiên Mộc nằm dài trên sofa xem tivi vì hôm này là này chủ nhật nên cậu không cầm phải đi học.

Mẹ cậu thì đã đi chuận bị thêm trang phục để dự tiệc , vì đây là tiệc Âu Dương gia nên không thể có sơ sót gì được.

! !
Buổi Tối , tại khách sạn V

Mạc Thiên Mộc cùng Liễu Như Thu đang từ cổng khách sạn đi vào , hai bên cổng đều có hai hàng người bảo vệ , họ chào hỏi và nhận lại thiệp mời.

Bước vào trong còn xa hoa hơn nữa , Mạc Thiên Mộc đi theo mẹ cậu vào trong thì một giọng nói vang lên :
- " Bà đến rồi à ! Tôi chờ bà mãi ! "
Cậu quay đầu lại nhìn về hướng phát ra tiếng nói , thì thấy một quý bà mặc nho nhã mà vẫn thể hiện được sự quý phải , bà còn mang theo một chiếc vòng cổ chân châu vô cùng quý giá người đó mẹ của Âu Dương Doãn Thần.

Liễu Như Thu gương mặt vui vẻ đi đến bên Chu Mạc Di.

- " Chúc mừng nha !"
- " Tôi chờ bà nảy giờ ! , nụ cười trên môi làm tô thêm sự quý phái sang trọng của bà.

! !.

Chu Mạc Hi và mẹ cậu nói chuyện một hồi thì , Chu Mạc Hi phải đi tiếp khách nên phải dừng cuộc nói chuyện lại.

Mạc Thiên Mộc cùng mẹ cậu đến làm quên các nhà đầu tư mới bên nước ngoài để hợp tác với công ty ta , để phát hiện công ty nhiều hơn.

Liễu Như Thu bước đến một người đàn ông người Pháp , chào hỏi :
- " Chào mọi người ! Tôi tên là Liễu Như Thu - Chủ tịch tập đoàn HCG.

"
- " Hân Hạnh được gặp mặt !"
Những người khi nghe câu hỏi đều quay mặt lại hình , nhưng khi nhìn thấy Bà và Mạc Thiên Mộc thì chỉ thờ ơ , " hừ" một tiếng để
Những người xung quanh chỉ chỏ nói này nói nọ :

- " Bà ta không phải Liễu tổng sao ?"
- " Thằng sau bà ta , chắc là thằng gay vô dụng đó nhỉ !"
- " Hahaaaaaa "
Những lời cười cợt , chế nhiễu.

Những biểu hiện đó đều thu vào tầm mắt Mạc Thiên Mộc , làm cho không khi trong phòng lúc đó càng lạnh lẽo như ở địa ngục.

Những người vừa nói cười cợt , đùa dỡn lại trở nên lạnh sống lưng , không ngừng rung rẫy.

- " Sao lạnh thế này ! "
- " Lạnh thật đó !"
- " Không phải 30 độ thôi sao ! Sao lạnh thế !"
Mạc Thiên Mộc đi tới chỗ của người đàn ông người Pháp mà mẹ cậu đã chào hỏi , cậu đưa tay về phía trước như có ý chào hỏi :
- " Chào ông ! Tôi tên là Mạc Thiên Mộc ! " tiếng pháp , giọng nói của cậu vừa kiêu ngạo , vừa lạnh lùng vừa tôn lên vẻ phong độ của một người đàn ông.

Mẹ cậu Liễu Như Thu cũng phải ngạc nhiên , nghĩ thầm :
" Mộc nhi học tiếng Pháp từ khi nào vậy ?" Không những bà mà ai cũng đều ngạc nhiên , không nhưng thể một ánh mắt sắc bén cùng nụ cười tà mi :
- " Cuối cùng cũng tìm được em !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 13: Chương 13


Ông ta liền nở một nụ cười thân thiện , bắt tay của cậu như có ý chào hỏi :
- " Tôi tên là Jackhack - Chủ tịch tập đoàn J " tiếng pháp
- " Cậu biết tiếng Pháp sao ! "
Mạc Thiên Mộc chỉ cười nhẹ như trả lời cho qua loa mà thôi :
- " Tôi biết một chút ít về tiếng Pháp !"
Câu nói của Mạc Thiên Mộc , làm cho Jackhack phải chú ý , dù cậu tiết kiếm lời nhưng vẫn thể hiện được sự khiếm tốn trong câu nói của cậu càng làm tôn lên vẻ thanh lịch của cậu.

Hai người nói chuyện rất lâu cậu càng lấy được cảm tình của Jackhack , ông nở một nụ cười vừa cười lớn :
- " Mong hai công ty của chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ !"
Hahahaaaa
Mạc Thiên Mộc nở một nụ cười như cho qua mà thôi :
- " Mai tôi sẽ đưa hợp đồng qua công ty của ông đây !"
- " Hợp tác vui vẻ !"
Hai người bắt tay nhau rồi chia ra.

Mẹ cậu cô cùng ngạc nhiên có những câu hỏi muốn hỏi cậu nhưng sợ cậu mệt nên thôi :
- " Mộc nhi ! Con !.

.

"
Bà định nói tiếp thì tiếng thông báo vang lên :
- " Hôm nay nhân sinh nhật của Doãn Thần !"
- " Không thể nào không thể thiếu được chủ nhân chủ bữa tiệc được !"
Một người đàn ông lạnh lùng thờ ơ với đôi mặt sắc bén chỉ bằng khuôn mặt của người đàn ông đó thôi cũng đã là một cực phẩm rồi , gọi là vô cùng đẹp trai , người đó mặc một bộ đồ vét màu đen cùng đồng đồ bạch kim càng làm tăng thêm nét phong độ , lịch lãm , người đó không ai khác là Âu Dương Doãn Thần.

Mạc Thiên Mộc cũng đã hiểu sao em gái mình lại yêu hắn ta rồi , trước đây gặp anh ta ở bến cảng trời tối nên cậu không để ý nhưng bây giờ nhìn thấy lại thấy anh ta vô cùng đẹp trai rồi , chỉ bằng khuôn mặt của anh ta thôi cũng đã khiến mọi cô gái phải si mê.

Mạc Thiên Mộc đang chìm trong suy nghĩ thì cậu cảm giác có người nhìn mình , cậu liền quay đầu nhìn tới liền chạm vào ánh mắt của Âu Dương Doãn Thần cũng nụ cười tà mị , làm cậu lạnh sống lưng.

Mạc Thiên Mộc liền bỏ đi , cậu đi theo con đường đá tới một khu vườn hoa xanh dương vô cùng rực rỡ , cậu ngơ ra trước vẻ đẹp của chúng , không theo bản năng cậu tiến tới ngửi một bông hoa.

Mùi hương thoang thoảng càng làm cậu thêm thoải mái và bình yên , không biết từ bao giờ môi cậu đã cong lên để lại một nụ cười đẹp làm sao.

Nhưng từ xa nụ cười đó đã thu vào tầm mắt của Âu Dương Doãn Thần càng làm cho anh ta đỏ cả mặt , vô thức nói :
- " Cậu ta cười thật đẹp ! "
Nhưng sau đó Âu Dương Doãn Thần liền lấy tay vỗ lên mặt , nói :
- " Không.

.

cậu ta là nam mà !"
Mạc Thiên Mộc thấy cảm thấy có người đang nhìn cậu thì quay đầu lại nhìn :
- " Thì ra là anh sao ! Âu Dương Doãn Thần ! "
Cậu nở một nụ cười tươi không quên trêu chọc anh :
- " Anh đến tìm tôi sao ! Yêu tôi rồi sao ! "
Nghe câu nói của cậu Âu Dương Doãn Thần càng tức giận hơn :
- " Cậu muốn!.

chết! !"
Cậu nghe câu nói của Âu Dương Doãn Thần không hề làm cậu tức giận mà cậu càng tiến gần đến chổ anh , bỉu môi nói :
- " Anh định giết em thật sao ! "
Âu Dương Doãn Thần nhìn thấy nét mặt này của cậu không ngừng đỏ mặt , nghĩ :

" Cậu ấy dễ thương quá ! "
" Mày bị điên sao Doãn Thần ! "
" Cậu ta là nam đó là nam đó ! "
Mạc Thiên Mộc lại càng tiến gần đến mặt anh hơn thì anh lấy tay xoa đầu cậu , nói :
- " Tiến gì mà tiến ! "
" Tóc cậu ấy thật mềm !"
" Giống như lông mèo vậy !"
Mạc Thiên Mộc liền lấy tay ngăn cản Âu Dương Doãn Thần sờ tóc của mình ,nói :
- " Sờ gì mà sờ !!.

Mái tóc xinh đẹp của tôi !"
Nghe câu nói của cậu , Âu Dương Doãn Thần không khỏi bật cười
Hahaaaa
Khuôn mặt nhăn nhó , khó chịu của Mạc Thiên Mộc càng làm cho anh ta thêm cảm thấy thú vị.

- " Anh! anh còn dám cười ! "
" Mèo con xù lông rồi ! "
Âu Dương Doãn Thần cố gắng nhịn cười , tới dỗ dần cô :
- " Em thật sự rất dễ thương đó nha !"
Không biết tại vì sao mà chỉ bằng một câu nói của anh đã làm cậu đỏ mặt , Mạc Thiên Mộc xoay sang hướng khác , nói :
- " Anh! anh! ! anh là đồ điên ! "
Anh nghe cậu mắng mình nhưng không hề tức giận mà còn nở một nụ cười dịu dàng , nói :
- " Mèo con ! Đừng giận tôi nữa mà ! "
Nghe câu nói của Âu Dương Doãn Thần cậu càng đỏ mặt , định tiến lên đánh anh thì , nói :

- " Ai là mèo con hả !"
Nhưng Âu Dương Doãn Thần đã kịp né ra , dù cậu cố ý đánh anh nhưng anh vẫn không tức giận mà còn , khoá hai bàn tay cô lên , rồi hôn lên môi cô một nụ hôn nồng cháy.

Mạc Thiên Mộc liền cắn môi đẩy anh ra khỏi cậu rồi lấy tay lau môi cậu , nói :
- " Anh! anh là đồ bi ến thái !"
Âu Dương Doãn Thần lấy tay lau đi vết máu trên môi anh , nói :
- " Đây là hình phạt nhỏ dành cho em đó ! Nếu em còn giám mệnh động , anh không chắc sẽ không làm gì khác đâu đó !"
Mạc Thiên Mộc định bỏ chạy thì bị Âu Dương Doãn Thần cần tay lại :
- " Em định bỏ chạy sao ! "
Mạc Thiên Mộc khuôn mặt đầy tức giận , lấy tay khác khở tay anh ra nhưng không được , nói :
- " Hai chúng ta đều là nam đó ! Anh bị điên à !"
Bây giờ Âu Dương Doãn Thần mới chơ ngác , nghĩ trong lòng :
" Đúng mình là nam mà ! Sao lại thích nam được !"
" Mình là trai thẳng! là trai thẳng 100% !"
" Không thể nào mình thích nam được chứ !"
Trong lúc Âu Dương Doãn Thần đang trong những suy tư của mình thì Mạc Thiên Mộc đã bỏ trốn từ bao giờ.

.
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 14: Chương 14


Sáng hôm sau
Cốc! cốc! cốc
- " Cậu chủ ! Đây đi học thôi cậu chủ ơi ! "
- " Dạ !"
Bên trong phòng , Mạc Thiên Mộc đã ngồi dậy , lấy tay che đi cơn buồn ngủ của mình , lấy tay chạm vào môi mình liền nở lên một nụ cười nhẹ , nói :
- " Đúng là một tên điên !"
Rồi cậu qua đi vào nhà vệ sinh cái nhân rồi ăn sáng.

Hôm nay , cậu lựa chọn đi bộ vì còn nhiều thời gian mới vô học , nhưng phần lớn là cậu muốn ngắm cảnh mà thôi.

Mạc Thiên Mộc đang đi thì có một con mèo lông trắng chạm phải con mèo rất bận.

- " Mèo con , em bị lạc à !"
Mèo! mèo! mèo
Tiếng mèo thảm thiết , cậu không những không chê nó bẩn mà tránh xa mà còn bế nó lên , xoa đầu nó cười nhẹ :
- " Mày đói bụng sao ! "
Mèo! mèo! mèo

Thấy tiếng kêu của nó nhưng vậy cậu đoán chắc là nó chưa ăn nên đã lấy phần cơm trưa cậu đã bới để trưa ăn đưa cho nó.

Cậu nhẹ nhàng đưa phần cơm trước mặt nó , nói :
- " Mày ăn đi ! "
Nó ăn rất nhanh làm lòng cậu cảm thấy bớ đi phần nào lo lắng , cậu không muốn nó như cậu bây giờ phải bơ vơ một mình.

- " Về nhà ! Chị ở được không mèo con !"
Mạc Thiên Mộc môi không biết đã cong lên từ lúc nào , nụ cười nhẹ nhàng càng tô lên nét đẹp của cậu vừa cổ điển vừa hiện đại.

Cậu bế chú mèo đặt chú mèo xuống , gãi dưới cằm chú mèo làm nó chứ kêu vừa quấn quýt cậu.

Mèo! mèo! mèo!
- " Em ngồi dậy tí học xong chị đón em hi ! "
- " Bây giờ chị không thể dẫn em đi được ! "
Mạc Thiên Mộc khuôn mặt đầy buồn bã , đứng dậy định rời đi nhưng cậu không nở để nó một mình , cậu nói với nó :
- " Chờ chị nha ! Chờ chị đón mày nha !"
Nói xong Mạc Thiên Mộc dù không nở để nó một mình nhưng không thể nào làm khác được.

Nhưng cậu lại không thể nào ngờ được rằng mọi hành động của cậu đều bị một đôi mặt nhìn thấy không chỉ một mà là hai , người đó nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng không thể nào che đi được sự dịu dàng trong lời nói :
- " Mèo hoang nhỏ ! Sao em không đối với tôi như con mèo đó , dù một phần thôi cũng được mà !"
___________________________
Buổi trưa , ở Cantin
Mạc Thiên Mộc đang ngồi ăn thì Âu Dương Linh Thi liền bước tới ngồi bên chổ cậu , nói :
- " Lâu rồi không gặp !"
Khuôn mặt mặt lúc này thật khó chịu bực tức không nói nên lời vì có người cố tiếp cận mình , nhưng khi cậu ngước mặt lên nhìn người đang ngồi cận cậu thì khuôn mặt bỗng thay đổi trở nên vui vẻ , nói :
" Là cậu sao ? Tớ còn tưởng là ai ?"
Âu Dương Linh Thi không biết tâm trạng lúc vừa nảy của cậu , nên rất vui vẻ ngồi ăn và nói chuyện cùng cậu rất vui vẻ.

Nhưng một âm thanh đã làm phá vỡ đi sự vui vẻ đó.

- " Mình! mình!.

"
Cô gái mặc bộ đồng phục của trường cùng với những bạn nữ khác nhưng vẫn không làm chìm chính mình trong đó , mà còn làm mình trở nên toả sáng như viên ngọc trong đó.

Những tiếng cổ vũ ở phía sau và người đẩy cô ấy bước tới.

- " Cẩm Ly ! Cậu làm được mà !"
- " Hoa khôi cố lên ! "
Cẩm Ly lấy hết can đảm của mình , lấy hộp quà đang dấu ở phía sau đưa về phía cậu , nói :
- " Thiên Mộc ! Tớ thích cậu !"
Những đám người tụ tập ngày càng nhiều tiếng ồn ào cũng càng to :
- " Đó không phải Hoa Khôi của trường chúng ta sao !"
- " Hoa Khôi tỏ tình kìa !"
- " Hâm mộ cậu ta quá ! "
- " Mình cũng muốn hoa khôi tỏ tình !"
Thiên Mộc vẫn ngồi cúi đầu xuống như đang ăn nhưng không ai biết đôi mặt của cậu đã trở nên sắc bén và nguy hiểm từ bao giờ.

" Phiền phức !"
" Đúng là loại người không biết liêm sỉ ! "
" Cả cái trường này cũng vậy !"
" Nếu không phải vì trả thù cho chị gái tôi thì tôi cũng không muốn giả cái mặt hiền lành vui vẻ thế này đâu !"

Nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng cậu nở một nụ cười cố ý ngượng ngạo bối rối không biết trả lời thế nào , đi về phía Cẩm Ly nói :
- " Xin lỗi ! Mình xin từ chối tình cảm của cậu ! "
Cẩm Ly nghe cậu trả lời của cậu thì khuôn mặt như muốn khóc nhưng vẫn cố ngựng cho không khóc , nói :
- " Cậu có thể cho mình lý do được không ?"
Thiên Mộc liền ngậm ngừng rồi nói :
- "Xin lỗi ! Mình! mình! mình có người mình thích rồi !"
Cẩm Ly nghe đến đây thì nước mắt không ngừng rơi xuống , rồi chảy đi.

Nhưng người quanh đó bây giờ cũng đã giản ra , cũng không còn tiếng ồn ào nữa.

Mạc Thiên Mộc liền đi về lớp luôn nhưng Linh Thi liền chạy tới hỏi :
- " Thiên Mộc ! Cậu! cậu thích ai rồi à !"
Thiên Mộc nghe cậu hỏi của cô liền không ngại mà đặt tay lên đầu cô xoa và cười , nói :
- " Ngốc quá !"
Linh Thi liền đỏ mặt ngay lập tức vì câu nói của cậu liền tức giận , nói :
- " Tớ không có ngốc ! Cậu mới ngốc á ! ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 15: Chương 15


Nói xong cô liền xoay mặt sang hướng sang bắt đầu giận dỗi , không quan tâm cậu nữa.
Thiên Mộc nhận thấy Linh Thi đang tránh mặt mình và không quan tâm cậu như trước đây nữa , cậu cảm thấy vô cùng trống trải .Cậu tiến lại gần Linh Thi , khuôn mặt cô ngây thơ không biết gì , nói :
- " Cậu giận à !"
- " Mình sai rồi tha cho tớ đi màaaaa..

Thi nhi ! "
Linh Thi nghe cậu nói Thi nhi làm tim cô cứ đập thình thịnh và khuôn mặt đã đỏ như trái cà chua luôn , cô chạy đi mất .
Thiên Mộc thì không nhịn được mà cười , nói :
- " Đúng là thú vị mà ! "
- " Nhưng đáng tiếc là....!"
" Tôi là nữ ! Và tôi không tin vào tình yêu ! "
___________________________
Sau khi tan học
Mạc Thiên Mộc đi đến chổ sáng nay thấy con mèo , cậu tìm từng góc gõ những vẫn không tìm ra , cậu kêu :
- " Mèo...mèo...mèo "
- " Em đâu rồi ? Mèo nhỏ !"
Một chiếc xe ôtô chạy đến ven đường sát gần Thiên Mộc mở cửa ra , thấy điều lạ Thiên Mộc quay đầu với khuôn mặt lạnh lùng nhưng lại vô sắc bén nhìn về phía chiếc xe , định xong lên đánh nhưng khi chú mèo nhảy ra nhào vào lòng cậu , thì khuôn mặt của cậu trở vui vẻ hơn, Thiên Mộc đón lấy chú mèo vào lòng .
- " Mèo nhỏ ! Em đi đâu vậy ! Chị lo lắm đó !"
- " Buồn thế ! Vậy mà em không để ý tôi !"
Giọng nói của người đàn ông trong xe từ nảy đến giờ mới lên tiếng , nhưng lại làm phá vỡ đi không gian vui vẻ của cậu .

Thiên Mộc nhìn người đàn ông tiến từ trong xe bước xuống , cậu nhíu mày khuôn mặt đầy khó chịu , nói :
- " Lại là chú sao Âu Dương Doãn Thần "
- " Sao chú chứ linh hồn bất tan thế ! "
Doãn Thần nhíu mày nhưng không tỏ vẻ khó chịu ngược lại còn giả ngốc , nói :
- " Sao em lại gọi cả họ lẫn tên chồng em thế ! Không hay đâu ! "
Trong đầu Thiên Mộc bây giờ đầy dấu chấm hỏi đến ngây ngốc , nghĩ :
" Ai là chồng mình cơ ?"
" Hắn vừa nói hắn là chồng mình sao ?"
" Âu Dương Doãn Thần nói hắn là chồng mình sao ?"
" Nhưng mình đang là nam mà ! Vậy hắn thích nam sao ! Vậy hắn là gay !"
Thiên Mộc từ ngốc nghết chuyển sang kinh tởm qua đôi mặt không thể dấu nổi , nói :
- " Tôi là nam ! Nên anh không phải chồng tôi !"
Những biểu hiện mới đó của cậu làm sao có thể qua mắt của Doãn Thần được chứ hắn như biết được ý của cậu liền ngây thơ , nói :
- " Nam lấy nam có sao đâu ! Tại cậu bẻ cong tôi rồi ! Cậu phải chịu trách nhiệm !
Thiên Mộc liền cứng họng không biết nói gì :
- " Chú...chú...chú thật vô liêm sỉ !"
Doãn Thần nguồn mặt đầy vui vẻ , một đường cong tỉ mỉ hiện lên trên khuôn mặt hắn làm cho cậu lên phần dịu dàng , nói :
- " Anh chỉ vô liêm sỉ với một mình em thôi ! Mèo con đáng yêu của anh !"
Thiên Mộc nghe câu nói của cậu liền rùng mình đến lạnh sống lưng , nói :
- " Chú chờ đó !"
Nói xong cậu liền bế chú mèo rồi nhạy đi .
Còn Doãn Thần thì đứng lại như cột điện và nở ra một nụ cười đến quỷ dị , nói :
- " Chúng ta sẽ còn gặp nhau ! "
.................................................
Biệt thư của Liễu gia
Mạc Thiên Mộc đừng lại ở trước sân thở hổn hẻn , trên tay còn bế con mèo không buông.

Cậu nhìn xung quanh phía sau mình , nói :
Phù....phù....
- " May anh ta không đuổi theo ! "
Mạc Thiên Mộc đi vào trong biện thự , một cô người làm bước tới người đó không ai khác Lăng Mạc , cô ta nói :
- " Cậu chủ đã về ! "
Mạc Thiên Mộc không quan tâm đến cô ta mà đi vào trong luôn , cậu biết cô là nội gián của bà già bên đó gửi tới để gián sát mẹ con cậu .
- " Chuận bị một chiếc nện nhỏ cho tôi ! "
Lăng Mạc bối rối , nói :
- " Cậu chủ cái này để làm gì ạ ! "

Mạc Thiên Mộc không còn nhẫn nhịn nữa , cậu nỗi cắu , nói :
- " Tôi muốn làm gì kể tôi không liên quan đến cậu ! "
- " Cô nên nhớ tôi là chủ còn cô chỉ tuân lệnh !"
Nghe câu nói của cậu Lăng Mạc rùng mình nhưng khuôn mặt đầy khó hiểu , nghĩ :
" Sao cậu ta lại khác trước như thế !"
" Hay là cậu ta phát hiện mình là gián....!"
" Không thể nào ! Chắc là mình nghĩ nhiều !"
Dù Lăng Mạc có nhiều thắc mắc không tin vào chuyện trước mắt mình nhưng vẫn trả lời :
- Dạ cậu chủ ! Tôi đi chuẩn bị ngay !"
Lăng Mạc vừa bước đi ánh mắt của cậu đầy sắc bén đến lạnh lùng như muốn đánh chết cô ta , nói :
- " Con chuột này cũng sắp phải chết rồi !"
................................................
Ở phòng cô
Sau khi cô tắm xong cho chú mèo thì cô liền đặt bé mèo ở trên giường rồi đi tắm .
Cốc...cốc...cốc
- " Cậu chủ ! Cậu có trong không ạ !"
Khi không nghe tiếng ai trả lời Lăng Mạc tự ý mở cửa đi vào bên trong , cô đặt cái nệm xuống đi lại tủ định kiến gì đó thì .
Mèo...mèo...mèo
Con mèo liền nhảy lên cào vào tay của cô ta Lăng Mạc làm cho cô ta đánh bay chú mèo ra xa .
Lăng Mạc trong lúc tức giận nên đã không còn thời gian ngần gại che đậy bản tính thâm độc của cô ta nữa ,
- " Đồ xúc sinh ! Mày đám làm tao bị thương sao !"
- " Mày cuối cùng cũng sẽ chết như chủ nhân của mày thôi! "
Cô ta tiếp tới định bộp cổ gi ết chết con mèo thì cánh cửa phòng tắm mở ra .
Một thân nam nhân bước ra , một tay dùng khăn xoa đầu tóc ướt một tay mở cửa bước ra làm cho Lăng Mạc đứng hình không muốn rời mặt khỏi thân ảnh đó , chỉ bằng khuôn mặt thôi đã là một cực phẩm rồi .
Mạc Thiên Mộc bước ra thấy chú mèo của cậu đang nằm ở trong góc tường với sự xuất hiện của Lăng Mạc cậu đã thầm biết là cô ta làm , trong lòng thầm mắng chửi con ả bàn bà này .

" Mày giám đánh mèo của bà ! "
" Chờ mày hết tác dụng mày chết chắc !"
Dù bên trong thì chưởi những ngoài mặt cậu lại ngạc nhiên , nói :
- "Cô vào đây khi nào vậy ?"
Mạc Thiên Mộc cố ý nhìn về phía con mèo , tỏ ra lạnh lùng , nói :
- " Sao mày lại bị thương thế này ! LÀ...AI...LÀM !"
Cậu như cố ý nhắc đến kẻ đã gây ra nhưng muốn xem cô ta sẽ có động thái như thế nào .
Cô ta lúng túng cũng đầy sợ hãi , hai chân cũng đã không còn đứng vững được nữa , cô ta nói :
- " Chắc là...chắc là nó...!nhảy lên tủ nên...!mới bị ngã thôi !"
Mạc Thiên Mộc che đi nụ cười mỉa mai trên môi thay vào đó là tâm trạng nghi hoặc , nói :
- " Không thể nào ! Tủ đâu có hiện trạng bị rớt hay DO AI NÓ LÀM NHỈ !"
Mạc Thiên Mộc như cố ý nhấn mạnh thêm người làm là cô ta làm cho cô đang ngày càng sợ hãi sợ thân phận của mình sẽ bị bại lộ thì Liễu phu nhân sẽ đuổi việc hay giết mình mất .
- " Chắc....chắc....không phải đâu ! "
Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi này của Lăng Mạc thì môi cậu đã cong từ bao giờ nhưng cô ta đang sợ hãi nên không nhận ra nụ cười đầy quỷ dị đó của cậu .
- " Chắc là ta đoán sai ! Em ra ngoài đi ! "
- " Dạ "
Lăng Mạc liền trả lời thật nhanh rồi nhạy ra ngoài thở vào nhẹ nhỏm vì cậu không biết chuyện cô đã làm .
Khi Lăng Mạc đang vui vẻ khi Thiên Mộc không nhận ra những gì cô đã làm thì một ánh mắt sắc bén đầy lạnh lùng nhìn về phía đó cũng với nụ cười trên môi đầy quỷ dị .
" Cô chứ chờ đó ! Ngày cô vui vẻ sắp hết rồi !".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 16: Chương 16


Giữa khuya
Trong không gian yên tĩnh nhưng lại xuất hiện một tiếng động
CẬttttt
Cánh cửa sổ được mở ra từ từ , một thân ảnh mặc đồ đen nhảy từ tầng hai xuống tiếp đất nhẹ nhàng.

Người đó không ai khác chính là Mạc Thiên Mộc .
Thiên Mộc vừa tiếp đất thành công thì cậu liền chạy ra khỏi biệt thự , ra ngoài cậu liền bắt một chiếc xe taxi .
Không biết chiếc xe chạy bao lâu nhưng lại đừng ngay trước một con hẻm nhỏ và tối .
Chú tài xế nhìn thấy liền rung mình vì sợ hãi và rùng rợn với cảnh tối trong hẻm nên khi nhận tiền xong thì chú liền chạy đi liền không ở lại nữa.
Mạc Thiên Mộc liền tiến vào trong hẻm , ở cuối hẻm có một cô gái không biết đã đứng đó từ bao giờ .
Một thoáng sau , hình như cô ta đã cảm nhận được có người đang nhìn mình mà cái khi thế này chỉ có một người có được mà thôi.

Cô nhìn sang , nói :
- " Chủ...chủ nhân người đến rồi sao ! "
Từ nảy đến giờ Mạc Thiên Mộc đã biết cô ta là ai nhưng lại muốn biết coi cô ta có cảnh giác cao độ ở mọi nơi không nên cậu không nói .
- " Richt ! Vào thôi !"
Dù là người quen cậu vẫn như thế luôn luôn lạnh lùng đề phòng tất cả không , vì cậu đã từng bị người mình yêu thương nhất còn dần cả thanh xuân cho người đó mà vẫn bị phản bội thì huống chi người khác .
Cũng từ đó , cậu dần dần kép mình lại
Bước vào trong , hai thanh niên cao to ngăn chúng tôi lại thì một lễ tân đứng trước cửa chào đón chúng tôi , nói :
- " Xin hỏi ! Các vị là..."
Lễ tân chưa nói xong , thì Mạc Thiên Mộc chỉ lạnh lùng lấy một chiếc mặt mạ ở trên bàn của lễ tân nói :
- " Shery ! "
Chỉ bằng một câu nói của cậu những người ở lễ tân bây giờ đều sợ sệt , chân không đứng vững .
Ở trong thế giới ngầm này ai ai mà không biết được cái tên này chứ .
SHERY người đứng đầu của hoa hồng chết chóc , bang đảng đã từng một thời diệp hết tất cả các bang đảng lớn nhỏ trong thế giới ngầm chỉ trong vòng 1 tháng.

Nhưng nửa năm sau họ lại biến mất nên ai ai cũng nghĩ rằng họ đã giải tán nhưng bây giờ thấy người đứng đầu cũng hoa hồng chết chóc đang ở đây thì không ai tin vào mắt mình .
Nhưng mà có một số người lại thấy kì lạ , nhưng không ai giám nói .
Right đi tới trước đưa tấm thiệp mời lên bàn , nói :
- " Bây giờ chúng tôi vào được chưa ?"
Nhìn thấy tấm thiệp ở trên , bọn họ chỉ có thể nói Rồi
Có vài người thì liền rung rẩy không thể đứng vững liền ngã quỵ xuống đất .
Mạc Thiên Mộc đeo mặt nạ bước vào , bên trong đầy những từng lớp trên thế giới từ những người vô dân đến những người có tiếng tăn trên thế giới .
Bước vào trong , cậu liền bị một ông già bụng phẹ dụng trúng nhưng không tại không hề xin lỗi mà còn mắng cậu .
- " Mày là ai mà dám đựng ?Mày có biết tao là ai không ?"

Mạc Thiên Mộc bỏ tay vào túi quần lạnh lùng nhìn về phía ông ta , nói :
- " Ông nghĩ ông là ai !"
Khi nghe câu nói của cậu ông ta liền tức giận , không chỉ tức giận vì mình bị coi thường mà còn vì thể diện của ông sẽ mất hết khi một người như ông thua cậu .
Mọi người càng ngày càng chú ý đến họ , nên nếu ông bị thua thì sẽ mất hết danh dự và uy tín hết .
- " Tao chính là Lộ Minh Không là gia chủ của Lộ gia biết sợ thì quỳ xuống xin lỗi tao , biết đâu tao sẽ tha cho mày ! "
Hahahaaa
Tiếng cười của lão càng làm nên sự rùng rợp cho không khi trong phòng .
Nhưng ông ta đã không hề để ý rằng sắc mặt của Mạc Thiên Mộc đã biến đổi cùng với nụ cười ma mị của cậu dần dần hiện lên trên khuôn mặt lạnh lùng như một tử thần moi lên từ địa ngục chuẩn bị tìm đến con mồi dưới ngọn giáo của mình .
- " Trời lạnh quá rồi ! Cho Lộ gia phá sản đi ! "
Câu nói nhẹ nhàng nhưng đầy băng lạnh của Mạc Thiên Mộc như giết người của cậu càng làm không khí trong phòng như đang dưới âm tào địa phủ .
Richt đứng gần đó cũng phải rùng mình sợ xệ trước luồng khi lạnh mà chủ tử mình giải phóng ra , dù đã bên cạnh cậu từ nhỏ .
Nghe câu nói của cậu , ông ta cười to như ý chế nhiễu cậu , nói :
- " Cậu nghĩ một câu nói của cậu có thể là gia tộc Lộ thị phá sản được sao ! "
Hahahaaa
- " Cậu nghĩ cậu là ai ! "
Vừa nói xong một người đàn thanh niên chạy tới nhanh còn không kịp thở , vội vàng nói :

- " Ông chủ...!không hay rồi....!Công ty phá...phá sản rồi ! "
Bùm...bùm
Câu nói vừa nói ra liền làm cho đầu óc của Lộ Minh Không như nổ tung , ông liền biến đổi sắc mặt nhìn sang cậu , ông quỳ xuống một tay giữ lấy tay cậu , nói :
- " Tôi xin lỗi...!xin cậu tha cho tôi ! "
- " Tôi...!sai rồi...xin cậu tha cho gia đình tôi ! "
Mạc Thiên Mộc tiến tới nói vào tai lão đầy lạnh lùng :
- " Có trách lão nên tránh con gái của lão thì hơn ! "
Nói xong Mạc Thiên Mộc giữ lấy cánh tay của lão rồi hất thật mạnh , lão ta vì vậy mà ngã nhào xuống .
Mạc Thiên Mộc cảm giác được có một đôi mắt đang nhìn mình mà ánh mắt này vô cùng quên thuộc nhưng cậu không nhớ ra đó là ai .
Mạc Thiên Mộc phất tay ra hiệu cho Richt đi theo , bước vào buổi đấu giá .
Lúc này một bóng đen trên lầu hai đã dần nở lên một nụ cười dịu dàng .
- " Cậu ta đúng là thú vị ! ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 17: Chương 17


Trong phòng đấu giá
Mạc Thiên Mộc bước vào một chổ khuất để ngồi.

Tất nhiên , Richt sẽ ngồi bên cạnh cậu .
Những chiếc đèn lần lượt tắt lúm chỉ để lại một chiếc đèn duy nhất ở trên khán đài .
- " Hi everyone came to the auction today.

" ( Chào mọi người đã đến với buổi đấu giá ngày hôm nay )
Bộp...bộp...bộp
Hàng tiếng vỗ tay vang lên náo nhiệt .
Họ lần lượt bán đấu giá nhưng món đồ quý hiếm có một không ai trên thế giới .
Món đồ cuối cùng của những món đồ đấu giá là một chiếc nhẫn bằng Ruby xanh
- "It symbolizes power as well as nobility, luck, success and is very skillfully made by the craftsman ."

( Nó biểu tượng cho quyền lực cũng như sự cao quý, sự may mắn , thành công và được người thợ làm rất tinh sảo .)
- " We start with a price of 50 million.

"( Chúng ta bắt đầu với giá 50 triệu ).
Kết thúc câu nói của người đấu giá , hàng loạt tiếng nói của người ở người khán đài ở dưới liền trả giá cho chiếc nhẫn Ruby đó .
- " 100 triệu !"
- " 150 triệu !"
.........
- " 300 triệu ! "
Hàng ngàn tiếng nói xôn xao lại cách lên .
- " Ai lại ra cái giá đó vậy...cao quá ! "
- " Chắc không ai mua nữa đâu ! "
Hahaaa
Bây giờ vì tự hào về lời tán ngưỡng , cùng khen gợi của mọi người mà cười lớn .
Cùng lúc đó tiếng của người đấu giá vang lên để kết thúc buổi đấu giá .
- " 1...2...!"
- " 500 triệu !"
Nhưng chỉ một tiếng nói nhẹ nhàng vừa cách lên đã làm cho không gian náo nhiệt đó trở nên im bật .
Mọi đều ngơ ngác nhìn về phía người vừa ra cái giá trên trời đó thì thấy một người thanh niên trẻ tuổi với mái tóc ánh kim rực rỡ như những bụi vàng ánh kim lấp lánh , nhưng điểm làm nổi bật nhất trên khuôn mặt dù đã bị che đi bởi lớp mặt nạ thì đôi mặt sắt bén như chim ưng đó như thế không có gì qua mắt được cậu như vẻ đẹp diễm lệ của một thiên thần nhưng bên trong là một ác quỷ máu lạnh .
Còn ông ta liền đứng dậy nắm tay thành cú đấm , nhưng lại bị người khác kéo tay xuống , nói :
- " Không được manh động ! "
Nghe xong câu nói ông liền cố gắng dữ bình tĩnh ngồi xuống .
Nhà đấu giá lại một lần nữa lên tiếng :

- " 1...2...3 "
- " Vậy chiếc nhẫn này thuộc về ngài Shery ! "
Mọi người đều đưa con mắt sợ hãi nhìn cậu , chân thì không ngừng run rẩy .
- " Cậu ta.....là S...H...E...R...Y sao !"
- " Cậu ta mà...mà là....Shery khét tiếng đó sao...!không thể nào ! "
- " Shery là nữ mà !"
Nghe những lời bàn tán về chủ nhân một ánh mắt lạnh lùng như muốn giết người của Richt liền làm họ im phặc .
- " Dừng lại ! Đi thôi ! "
Richt nghe câu nói của chủ nhân liền thu lại ánh mắt đó lại , rồi đi theo cậu .
Khi Mạc Thiên Mộc đi ra khỏi phòng đấu giá , thì hàng tiếng xôn sao càng thêm ầm ĩ và một người bí ẩm đeo chiếc mặt nạ ở trong bóng tối không biết từ bao giờ đã quan sát kết những hành động của cậu từ lúc trước vào đến cuối , nhưng đôi mắt đó ấn lên một sự lạnh lùng rồi nở lên một nụ cười chưa từng có .
- " Cậu cũng khá thú vị nhưng không thú vị bằng mèo hoang nhỏ ! "
Sáng hôm sau , tại lớp học
Trong tiết toán của thầy Lâm ai ai cùng đều cố gắng chú ý nghe dạng dù không hiểu gì cả vì trong trường thầy Lâm là thầy giáo nghiêm khắc nhất nếu không nghe lời thì đều cho trượt như chơi .
Đối lập với sự căng thẳng của lớp Mạc Thiên Mộc lại vô tư ngủ ở trên bàn bỏ mặc sự nghiêm khắc của thầy .
VỤT
Viên phấn được ném thẳng xuống bàn cậu nhưng cũng may cậu đã nhân tay hơn chụp lấy viên phấn .

- " Em kia sao giám ngủ trong giờ của tôi hả ! "
Cả lớp thấy vậy liền xôn xáo hết cả lên , nói :
- " Cậu ta chết chắc rồi ! "
- " Sao lại ngủ vào tiết toán chứ ! Cậu ta thảm rồi ! "
- " Nam thần ơi ! Cậu ngủ ở tiết nào cũng được sao lại ngủ ở tiết toán chứ ! "
- " Nam thần không xong rồi !"
Tiếng nói ồn ào cả cái lớp , thầy Lâm liền dùng ánh mắt giận dữ nhìn cậu , nhưng Mạc Thiên Mộc chỉ thờ ơ với bỏ viên phấn xuống rồi nhìn ra cửa sổ .
Biểu cảm thờ ơ của cậu đã làm cho tâm trạng của thầy Lâm càng ngày càng xấu đi .
- " Em kia ! Em giám không để ý trong giờ toán của tôi !"
- " Em được lắm ! Nếu em đã cho mình là giỏi thì hãy trả lời bài toán sau đây cho tôi !"
Nghe câu nói của thầy Lâm , cậu nhíu mày quay mặt nhìn thẳng vào mặt ông .
- " Vậy em được gì ? ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 18: Chương 18


Một câu nói ngắn gọn duy nhất của cậu , đã làm cho bầu không khi của lớp trở nên xôn xao hơn.

Nghe câu hỏi của cậu , Vĩnh Hạo liền nhăn mặt không tin được lời mình nghe thấy kèm theo đó là sự chế nhạo.

- " Mạc Thiên Mộc ! Sao cậu lại khoác lạc rồi ! "
- " Đứng đứng nhất từ dưới đếm lên như mày mà đòi giải được sao ! Khoác lác vừa vừa thôi ! "
Âu Dương Linh Thi và An Hinh thì lại trái ngược với Vĩnh Hạo , cô kéo nhẹ áo cậu , nhỏ giọng hỏi :
-" Có sao không ! "
- " Cậu chủ ! Cậu có chắc làm được không ! "
Mạc Thiên Mộc cảm bị kéo áo liền quay lại liền nghe giọng nói an ủi , cậu liền nói :
- " Không sao đâu ! "
Nghe câu nói của cậu , Âu Dương Linh Thi và An Hinh cũng bớt lo nhưng vẫn sợ.

Thầy Lâm nghe câu thất đấu của cậu liền tức giận , nói lớn nhằm tuyên bố chắc mịt.

- " Được ! Nếu em làm được thì tôi sẽ cho em hai con 10 khỏi thi giữa kì luôn ! "
- " Còn nếu không thì trượt môn tôi ! "
Mạc Thiên Mộc liền mỉm cười , nói :
- " Được ! "
Nghe câu trả lời của cậu , thầy Lâm liền lên bục giảng vẽ hình parabol , viết xong Thầy Lâm quay lại liền mỉm cười , đọc đề :
- " Cho hàm số bậc năm y \= f (x) liên tục trên R và có đô thị là đường cong trơn ( không bị gãy khúc ) như hình vẽ trên.

Đặt g(x)\=f[f(x)].

Hỏi phương trình g(x)\= 0 có bao nhiêu nghiêm phân biệt ?"
Cả lớp nghe xong đều rung sợ , nói than :
- " Nam thần chắc tiêu rồi !"
- " Ông ta muốn Nam thần của mình chết thì có ! "
- " Đề khó quá ! Cả đứa giỏi nhất khối chắc cũng bó tay sao cậu ta làm được !"
Mạc Thiên Mộc nghe xong đề liền nhìn lên bảng xem hình nói :
- " 12 "
Nghe câu trả lời của cậu đã lớp đều bàng hoàng không nói không rằng đồng loạt nhìn lên thầy.

Khuôn mặt của thầy càng bàng hoàng hơn , không tin tai mình hỏi lại :
- " Em nói mấy ! "
- " 12 "
Vừa dứt lời cậu liền lên bảng cần viên phấn viết lời giải của mình.

Vĩnh Hạo nhìn thấy lời giải liền ngơ ngác nói :
- " Chắc không đúng đâu nhỉ ! "
Còn cả lớp còn đứng như tượng không có phải mình đang mơ vậy sao có thể
Thầy Lâm thì khác khuôn mặt từ tức giận đến vui vẻ , lắc đầu phản bác lại lợi của Vĩnh Hạo
- " Không ! Mạc Thiên Mộc đã trả lời đúng ! "

Nghe câu trả lời chắc nịt của thầy toàn bộ học sinh trong cả lớp đều vỗ tay tán thưởng.

- " Thầy vậy bạn Thiên Mộc có phải sẽ !.

! "
- " Ừ ! Hai con 10 thầy nói cho là cho mà !"
Thầy Lâm nói xong liền lên bàn giáo viên lấy trong cặp con sổ điểm rồi ghi gì đó rồi cần sổ điểm của mình về phía học sinh , nói :
- " Thầy ghi điểm rồi đó !"
- " Dạ "
! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !.

Tan học
- " Cậu chủ ! Cậu chủ chờ tôi với !"
- " Nhanh cái chân lên !"
Cậu đã sắc sách cặp đi bộ ra khỏi trường để về nhà nghĩ và những như thường lệ An Hinh vẫn luôn chạy theo cậu để bảo vệ.

Nhưng đột nhiên Mạc Thiên Mộc dừng lại cũng không biết cậu nhớ ra điều gì liền quay lại sau hỏi An Hinh :
- " Khi nào thi ?"
An Hinh chạy theo cậu nảy giờ khi thấy cậu ngừng lại hỏi cậu liền dừng lại thở d ốc , nói :
- " Là! là ba ngày nữa !"

Mạc Thiên Mộc liền sửng sở , nói :
- " Sao cậu không nói tôi sớm ! "
Khuôn mặt An Hinh liền hiện lên sự vô tội đến đáng thương , nói :
- " Tại! tại trước đây khi tôi nói cậu sắp thi thì! thì cậu liền mắng tôi ! "
- " Với lại tôi! tôi tưởng cậu! cậu chủ biết rồi nên không nhắc ! "
Mạc Thiên Mộc nghe câu trả lời của cậu thì liền ngán ngẩm , liền thở dài.

" Không biết sao cậu ta có thể bảo vệ em gái được vậy nhỉ ! "
- " Thôi không sao ! Tôi không trách cậu ! "
An Hinh nghe cậu nói liền mỉm cười , nói :
- " Dạ ! "
Hai người liền tiến ra khỏi cổng trường thì liền thấy cổng trường bị đông đúc khác thường , cậu liền tiến tới hóng drama.

Nhưng không biết sao cậu lại nhìn thấy cảnh tượng khá là thú vị , một học sinh nữ vô cùng sinh đẹp tiến về phía người đàn ông mặc vét , đỏ mặt hỏi :
- " Anh có người yêu chưa ! Nếu chưa thì làm người yêu em được không ! ".
 
Trọng Sinh! Chú Là Điều Thời Gian Nợ Em
Chương 19: Chương 19


Người lạnh lùng đôi mắt đầy sắc bén hỏi đứt khoát nói :
- " Cô nghĩ cô là ai !"
Cô ta liền khóc nức nở , nói tiếp :
- " Em sẽ không bỏ cuộc đâu !"
Mạc Thiên Mộc nghe giọng nói quên quên nhưng lại không nhớ nổi đó là giọng nói của ai nhưng khi nhìn thấy mặt người đó thì cậu liền sửng sờ nhìn.

" Âu Dương Doãn Thần "
- " Sao anh ta lại ở đây ! "
Bây giờ thứ duy nhất cậu có thể nghĩ đó là
TRỐN
Không thể để hắn ta phát hiện được
Cậu liền trốn vô đám đông để cho anh ta không phát hiện ra mình , nhưng vừa mới chạy gần ra ngoài cổng liền bị một cánh tay rắn chắc chụp lấy cổ áo của mình kéo thẳng lên , nói :
- " Bảo bối ! Em lại định trốn anh sao ! "
! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Bây giờ bao quanh họ là những tiếng rì rào của những học sinh vừa với tan học về như bao quanh cậu vậy.

- " Sao anh đẹp trai đó lại có quan hệ với Mạc Thiên Mộc !"
- " Đúng! đúng vậy ! "
- " Đừng nói hotboy của chúng ta lại trở lại thích nam nha ! "
- " Đúng đúng vậy ! "
- " Không! không thể nào !"
- " Nhưng nhìn cũng thấy hai người họ đẹp đôi mà ! "
- " Ừ ! Họ nhìn rất đẹp luôn á ! "
Á! á! á!
- " Mình sắp ngục ngã được vẻ đẹp của hai người này rồi ! "
- " Ừ ! Hay mình lập nhóm Boylove đi ! "
-" Ừ ! Được đó !"
- " Nhất trí như vậy đi ! "
Mạc Thiên Mộc đứng đó không xa khi nghe họ nói mình với tên chú già này đẹp đôi cậu liền đỏ mặt ngại ngùng , nói ngập ngừng :
- " Không! không! không phải như các bạn nghĩ đâu ! "
Nghe câu nói có chút ngập ngừng của Thiên Mộc , các bạn nữ xung quanh đó liền cười tươi đồng thân trả lời :
- " Không sao đâu ! Nam thần đừng có ngại mà !"
Âu Dương Doãn Thần nghe câu nói của mọi người nói về anh và cậu đẹp đôi không biết tại sao anh liền phản bác của cậu liền
- " Bảo bối ! Em nghe chưa họ nói chúng ta đẹp đôi đó ! "
Mạc Thiên Mộc nghe câu nói đùa của Âu Dương Doãn Thần liền đỏ mặt hét lớn vào mặt hắn :
- " CHÚ IM ĐI ! Chú còn dỡ nữa à !"
Nghe câu nói của Mạc Thiên Mộc các học sinh sởng sót , mặt ngu ra luôn chứ lẩm bẩm nói :
- " Cậu ấy dỡ đúng không !"
- " Hotboy lừa chúng ta phải không ! "
- " Thiên Mộc đang nói dỡ đúng không!"
Âu Dương Doãn Thần biểu hiện không tin của mọi người liền nhép môi cười , nói với Thiên Mộc :
- " Sao em lại nói vậy ! Anh tổn thương đó !"
Mạc Thiên Mộc nghe câu trả lời của anh khuôn mặt càng thêm tức giận đầu muốn nổ tung , nói lặp :
- " Chú! chú!.

chú điên à !"
Mạc Thiên Mộc nói xong liền chạy nhanh ra cổng.

___________________________
Ở một nơi vắng lặng ít người qua lại , một người thân niên trẻ tuổi mặc đồ đồng phục trường khuôn mặt đầy tức giận , chân đá vào những viên đá ở trên đường.

Á! Á! Á! !.

.

- " ĐIÊN QUÁ ! KHÙNG MẤT THÔI ! "
Người đó không ai khác chính là Mạc Thiên Mộc , bây giờ cậu cực kì bất mãn về những điều mà Âu Dương Doãn Thần nói ra lúc tan học , không lúc suy nghĩ cậu đã rẽ vào một con ngõ vắng không có người.

Lúc đi trên đường Mạc Thiên Mộc không để ý đến có một chiếc xe ôtô!.

đang đi theo cậu.

Bỗng có một tiếng động trọng một con ngõ nhỏ vang lên.

- " Mày sao giám bước vào địa bàn của bọn tao ! "

Bón chúng tiến tới trước mặt cậu nói , nhưng đại ca của bọn chúng lại hóng hất kiêu ngạo tới hất tóc nâng cằm của Thiên Mộc lên , nói :
- " Coi như hôm này cậu sui , dám đến địa bạn của chúng tôi !"
-" Nhưng nhìn mày cũng đẹp đó chứ ! Nhưng tiếc là người lại là con trai ! Nếu là con gái thì tốt biết mấy !"
- " Bọn tao sẽ là mày x**ng ! Khiến mày r*n r* dưới người bọn bao !"
Hahaaaaa
Mạc Thiên Mộc nghe câu nói của bọn chúng liền trở nên vui vẻ nhép môi cười , cậu hất tay bọn chúng ra , xong Thiên Mộc bỏ những ngón tay của mình như đang chuẩn bị làm gì đó.

- " Các người các ngươi làm được sao !"
- " Nhưng các người xuất hiện rất đúng lúc đó !"
Bọn chúng thắc mắc nhưng vẫn cười đùa dỡ với cậu :
- " Xuất hiện đúng lúc sao ! Không biết ai xuất hiện đúng lúc đây !"
Hahaaaaaaaa
Người đàn ông lạ không biết đã ra xe hóng chuyện từ bao giờ và đi cùng một người thuộc hạ trẻ , nhép môi cười khiến cho người thuộc hạ đi cùng mình cũng lạnh sống lưng , nói :
- " A Tam ! Sau khi bảo bối xã giận xong thì bắt hết tới ngục của bang cho ta !"
- " Vâng ! Lão đại !".
 
Back
Top Bottom