Cập nhật mới

Khác Trở về ( countryhuman )

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
339731632-256-k194930.jpg

Trở Về ( Countryhuman )
Tác giả: Thuychibuonchan
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Việt Nam Cộng Hoà là một cơ thể với hai linh hồn cùng tồn tại.

Lúc bé linh hồn điều khiển cơ thể là South Vietnam- một linh hồn trầm tính, ấm áp và thông minh.

Khi lớn lên người làm chủ cơ thể lại là Việt Hoà- linh hồn mang tính cách cọc cằn, dễ nổi nóng và ngu ngốc
Lúc còn bé America vô tình tiếp xúc với South Vietnam nên đã yêu y từ đó.

Nhưng từ lúc Việt Hoà làm chủ thì anh đã từ bỏ tình yêu đó mà thay vào là sự chán ghét
Không may trong một lần lái xe, Việt Nam Cộng Hoà bị một kẻ âm mưu ám sát.

Việt Hoà cũng vì vậy mà biến mất.

South Vietnam cũng chỉ có thể thuận thế mà làm chủ cơ thể
Liệu America có nhận ra sự thay đổi hay không và liệu câu chuyện của họ sẽ ra sao
Hãy đón chờ và theo dõi câu chuyện nhé



southvietnamxamerica​
 
Trở Về ( Countryhuman )
1


America, có muốn đi thăm VNCH không?- China chống cằm nhàm chán nói

Làm gì?

Nó có chết đâu- Ame cười khinh, đến khi nào hắn chết thì hãy đến việc anh đi thăm hắn

Người ta bị tai nạn giao thông mém chết rồi mày còn đòi gì nữa- JN nở nụ cười khó hiểu rồi dùng giọng điệu trêu chọc để nói từng chữ

Tch, là mém thôi- Ame tặc lưỡi nhăn mặt

Anh ơi, papa kêu là xíu học xong qua thăm tiền bối VNCH- New Zealand chợt bước vào chen ngang cuộc trò chuyện của ba người

Cái gì!?

Cha đùa đúng không !?- Anh tức giận mà quát lớn

No no, là thật đó.

Anh có phản đối cũng vô ích thôi, papa đã quyết rồi- New Zealand nhún vai bình thản nói

Shit!!!

Cái chuyện gì vậy chứ!!- Ame tức đến nỗi không kiểm soát nỗi ngôn từ mà nói ra từ văng tục

America, chú ý từ ngữ một chút - China nhíu mày dùng quạt che đi bớt sự khó chịu của mình

Tiền bối China, tiền bối Japan chào hai người- Trái ngược với sự tức giận của người anh của mình thì New Zealand lại vui vẻ chào hai người kia

Chào em, New Zealand- China thân thiện mỉm cười

Chào em, buổi sáng tốt lành chứ- Japan cũng thuận theo mà thanh thản hỏi thăm chẳng mảy may quan tâm đến tên nào đang tức điên lên

Có ạ, mà em đi đây, buổi học của em bắt đầu rồi- Cậu nói rồi liền rời đi mất

Chấp nhận đê, cha mày quyết rồi thì không thay đổi được đâu- JN vô vai Ame như đang an ủi anh

Đúng đó chỉ là đi thăm thôi mà, vô nhìn cái rồi đi cũng được mà- China nhún nhẹ vai nhàm chán nói

Nhìn thôi cũng thấy ghét rồi- Ame tức giận nói

Xí, khó khăn - China bĩu môi

" Cạch" cánh cửa phòng vốn được khoá kín nay lại được mở ra

" Ồ, America "- Một cô gái mang vẻ mặt thanh tú với đôi mắt vàng của những tia nắng đầu mùa.

Kèm theo đó là mái tóc xanh dương xen lẫn sắc đỏ rực cháy càng làm người khác mê mẫn

" Philippines, sao cô ở đây?"

- Ame bất ngờ nhìn cô

" Tôi đến thăm bạn tôi.

Còn cậu, cơn gió nào mang cậu tới đây?"

- Phil nghiêng đầu nhẹ, nở nụ cười đầy ý trâm chọc

" Cha tôi bắt "- Ame nhăn mặt mà khó chịu nói

" Như vậy là xong việc rồi đúng không, thiếu gia America?"

- Một thanh âm êm dịu vang lên.

Chủ nhân của nó sở hữu mái tóc vàng óng ánh tựa như một mặt trời nhỏ.

Đôi ngươi mang vẻ đẹp tựa như được làm nên bởi những viên Ruby quý giá

"VNCH, ý cậu là sao?"

- Ame nhíu mày nhìn người đang nằm trên giường bệnh kia

" Tôi đang hỏi và tôi muốn câu trả lời, đơn giản vậy thôi "- Y vẫn điềm nhiên trả lời, không quan tâm đến sự khó chịu của người nào đó

" Bị tông xe xong rồi bị đập vào đầu à?"

- Anh dường như tức điên lên vì câu nói của y

" Đúng là như vậy, nhưng có vẻ đập vào đâu cũng may.

Nó làm dây thân kinh lúc trước bị lệch nay đã bình thường rồi "
 
Trở Về ( Countryhuman )
2


Nhìn người trước mặt, America cảm thấy không tin vào mắt mình nữa rồi.

Đáng lẽ tên này phải van xin anh ở lại, rồi gào khóc thảm thiết để nói rằng mình yêu anh ra sao.

Nhưng tại sao tên này không làm như vậy

Ngài America, tôi đã trả lời câu hỏi của ngài rồi.

Ngài cũng đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Tôi thiết nghĩ, ngài cũng nên rời khỏi đây rồi- VNCH đưa mắt nhìn anh một chút rồi cũng hướng tầm mắt về phía cửa sổ

Được rồi, đừng có hòng mà xin tôi ở lại- Ame có lẽ vì thẹn quá hoá giận nên cáu gắt quay người đi mất

Cuối cùng tên đó cũng đi- Phil mệt mỏi day day thái dương mà nhăn mặt

Lúc trước tên đó ra sao?- Y nhìn về phía cô mà thắc mắc hỏi

Hóng hách, phách lối, cậy quyền, đáng ghét.

Hơn cả, em ấy yêu tên này sâu đậm mà hắn không đáp trả.

Ngược lại là căm ghét và chán ghét em ấy- Phil nói hết tất cả trong một hơi.

Vừa nói vừa tỏ vẻ chán ghét

Vậy sao?- Y dường như nhíu mày trong vô thức

Tao rất tiếc về chuyện đó.

Nhưng tao nghĩ là mày nên sống tốt lên, thay cho cả em ấy nữa, South Vietnam à - Ánh mắt cô thể hiện rõ sự lo lắng khi nhìn về phía y

Philippines, cảm ơn- VNCH cong nhẹ khoé môi khi nghe được lời nói của cô

South Korea sẽ đến ngay thôi, ở đây đi.

Tao đi mua ít trái cây- Phil nghe vậy thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cô đứng dậy đi về phía cảnh cửa mà nói

Biết rồi, táo xanh nhé- Y tựa người vào thành giường mà hướng mắt về phía cô nói

Ừm- Phil nói xong cũng quay đi mất.

Để lại y trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng

Cỡ khoảng năm phút sau thì cánh cửa phòng lại được mở ra lần nữa

Ra là South Korea, người giữ vị trí đầu trong danh sách thừa kế của gia tộc Korea

Anh ta sở hữu mái tóc bạch kim xen lẫn với chút điểm sắc màu xanh và đỏ.

Đôi mắt xanh ngát tựa như có cả đại dương ở đó

South Vietnam, mày ổn chứ?

- South Korea khó khăn mở cửa ra, trên tay còn cầm một đoá hướng dương to tướng

Tao thì ổn, nhưng em ấy thì- Nói đến đây thì sắc mặt y trầm lại

Tao biết rồi, tao rất tiếc.

Vừa thấy Phil nhắn là tao đến đây liền.

Đây, hoa hướng dương, nó dường như sinh ra là dành cho mày vậy - Anh thấy y như vậy thì cũng vội chuyển chủ đề mà đặt đoá hoa lên bàn

Cảm ơn, nhưng hình như mày mua hơi quá tay rồi- South Vietnam nhìn độ to lớn của nó mà không khỏi cảm thán

Lâu rồi mày mới trở về mà.

Xem như quà mừng trở lại và quà thăm bệnh luôn đi- South Korea cười xoà.

Tay thì không ngừng cắm từng bông hoa vào chậu hoa ngay cạnh giường

Đến rồi à?

Mua hoa sao?- Phil đột ngột bước vào, trên tay là giỏ trái cây thanh mát

Ừm, tao định mua trái cây nhưng đoán là mày sẽ mua nên tao mua hoa- South Korea nhìn giỏ trái cây của cô mà cười cười

Hên là mày có não, không một mình tao nốc hết đống trái cây mất- South Vietnam nhận lấy giỏ trái cây từ cô rồi lục trong đó, lấy ra một trái táo xanh mướt mà mình đã yêu cầu

Từ từ, để tao cắt ra- Phil nhanh tay giật lấy quả táo trong tay người kia

Tao muốn ăn đào- Anh lấy một quả đào ra rồi đưa cho cô

Biết rồi, để tao cắt cho người bệnh trước đã- Cô nhận lấy quả đào rồi để một bên.

Phil dùng dao gọt quả táo thành từng miếng nhỏ rồi đưa về phía y

—— Giải thích——

Nếu các bạn đã đọc phần giới thiệu thì đã rõ South Vietnam là ai

Phil và South Korea là hai người duy nhất biết được.

Bởi vì đã tiếp xúc với SV từ trước nên nhận ra rõ sự khác nhau giữa y và Việt Hoà

Cả hai đồng ý sẽ giữ bí mật về việc này

Cũng vì đó mà SV, Phil và SK trở thành bạn thân từ đó
 
Trở Về ( Countryhuman )
3


Mà khi nào tao được xuất viện- South Vietnam nghiêng đầu thắc mắc nói

Cỡ hai tuần, phải để người ta xét nghiệm hết cái đã rồi tính - Phil nhìn cuốn sổ bệnh án trên tay mà nói

Hai tuần cơ à - Y nghe vậy cũng chỉ đành thở dài một hơi

Thôi thôi, tươi tỉnh lên.

Xuất viện tao dẫn mày đi chơi.

Cái gì không biết chứ mấy nay tao rành lắm em ơi- South Korea vừa cầm miếng đào lên vừa nháy mắt nói

Mày chỉ được cái ăn chơi thôi.

Chứ học hành chẳng lo gì cả- Cô cốc đầu anh một cái, nếu người ngoài nhìn vào thì đây chắc chắn là cảnh mẹ đang dạy dỗ lại đứa con trai ngỗ nghịch

Đau!

Xí, học hành làm gì?

Sau này cũng là tao nhận quyền thừa kế của công ty từ cha tao thôi- Anh vừa nhận cú cốc đầu của Phil xong liền hậm hực nói

Không học rồi sau này sao biết điều hành công ty- Phil nhăn mặt đanh thép nói

Lúc đó rồi biết, giờ còn sớm mà!

- SK vẫn còn cố tranh cãi với cô dù biết bản thân có chút sai

Phil cầm cuốn sổ bệnh án trong tay như thể như đang muốn giết người mà hướng về phía SK

Bây không biết thương xót người bệnh à?

- Y thấy tình hình vậy cũng chỉ thở dài một hơi để ngăn cản cuộc chiến tranh chưa bắt đầu này

SK và Phil là hai người hoàn toàn trái ngược.

Nếu Phil nghiêm túc trong công việc thì SK sẽ luôn thể hiện một vẻ bình thường hoá mọi việc và có chút nhởn nhơ.

Phil luôn đề cao việc học vì cô vốn là con gái trong gia đình trọng nam khinh nữ.

Cô cũng chẳng phải con đầu lòng nên việc học là thứ duy nhất có thể khiến cô thực hiện ước mơ là trở thành một hoạ sĩ.

Còn SK thì ngược lại, là con trai cả trong một gia đình tài phiệt giàu có.

Em trai thì không quan tâm đến quyền lực .

Nên hiển nhiên, mọi thứ đều sẽ về tay anh.

Cũng vì đó mà SK không quá chú tâm tới việc học dù anh có thể học rất giỏi, anh chỉ quan tâm tới việc ăn chơi thôi

Cũng vì sự trái ngược này mà cả hai rất hay xảy ra mâu thuẫn.

Phil thích dùng vũ lực còn SK thì lại rất giỏi để chọc điên người khác

Tha cho mày !- Phil chỉ tay về phía anh rồi đảo mắt nói

Thèm quá cơ- SK cùng chẳng thua mà nhắm mắt lè lưỡi ra

Bây đủ chưa vậy?

Đang là bệnh viện đó- Y day day thái dương mà mệt mỏi nói

Lúc này cả hai mới chịu dừng lại, y thấy cảnh này chỉ biết buồn cười.

Nàng mọt sách của Phan tộc và tiểu gia chủ của Kan tộc lại có bộ mặt như thế này.

Điều này sẽ khiến nhiều người bất ngờ lắm

Được rồi, bây giờ kể rõ tình hình xem nào- Y dùng giọng nói trầm thấp của mình để bắt hai người trở nên nghiêm túc

Tao sẽ bắt đầu từ lúc Việt Hoà nhập học.

Như mày biết rõ, trường mà chúng mình học là trường dành cho quý tộc và trâm anh thế việt.

Nên không lạ khi có rất nhiều những thiếu gia, tiểu thư hay thậm chí là tiểu gia chủ ở trong ngôi trường này.

Ở đó có ba phe chủ yếu, Phe Cộng Sản, phe Phát Xít và phe Tư Bản.

Hồi trước còn một phe nữa là phe Trung Lập nhưng đã gộp vào phe Tư Bản rồi.

- Phil vừa nói vừa đưa điện thoại cho y xem, trên đó là danh sách thành viên của những phe

Phe Cộng Sản thì rất mạnh về sức khỏe và khả năng chiến đấu bằng tay.

Phe Tư Bản thì toàn là những kẻ não to, không thích dùng vụ lực.

Phe Phát Xít cũng giống như phe Tư Bản nhưng họ thích dùng vũ lực hơn lời nói, sức mạnh chiến đấu của họ cũng không đùa được.

Người đứng đầu phe Cộng Sản là Soviet Union, gia chủ của gia tộc bạch dương.

Phe Tư Bản là UK và France, gia chủ của Quyến tộc và Mỹ tộc.

Còn về phía Phát Xít thì người đứng đầu là Third Reich, gia chủ của Quân tộc.

Cả ba đứa tụi mình đều trong phe Tư Bản- South Korea nói xong thì đưa ra một bộ đồng phục màu trắng trông như được may xong.

Trên trước ngực có một cái ghim cài áo được làm bằng Saphire- biểu thị rằng đây là thành viên của phe Tư Bản

Hiện tại chỉ có sáu tiểu gia chủ đang chính thức nhập học.

America-Quyến tộc, South Korea- Kan tộc, Germany- Quân tộc, Russia- gia tộc Bạch Dương, India- Ấn tộc, Brunei- Huyên tộc.

Mày hiểu tiểu gia chủ ở đây là gì đúng không?

- Phil nhìn y với ánh mắt đầy nghi hoặc

Là người sẽ lập tức trở thành gia chủ khi người gia chủ hiện tại không may mất đúng không?

- Y ngắm nhìn viện Saphire mà không khỏi cảm thấy hài lòng

Chính xác, nên tuyệt đối không được đụng vào những người đó quyền lực của họ sẽ theo thứ tự này

-Quyến tộc

- Quân tộc

-Gia tộc bạch dương

-Ấn tộc

-Huyên tộc

-Kan tộc

Quyến tộc, Quân tộc và gia tộc bạch dương là ba gia tộc quyền lực nhất, tuyệt đối không dễ đụng đến- Phil nhìn SK rồi lại thở dài

Vậy còn gia tộc của của tao?

- South Vietnam thắc mắc nói

Nói sao nhỉ, hiện tại vẫn chưa có tiểu gia chủ chính thức.

Nhưng Việt Nam và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam là hai người sáng giá nhất, hiện tại Việt tộc đang được chia thành hai phe.

Cậu thì thuộc phe trung lập- South Korea nhàm chán nói

Ồ, vậy à- South Vietnam thấy vậy thì cũng chỉ nhàm chán tựa người vào thành giường
 
Trở Về ( Countryhuman )
4


Ê, nhìn mặt cọc vậy- Japan nhìn hắc tuyến trên đầu người kế bên mà thắc mắc nói

Không có gì- Tuy nói không có gì nhưng nhìn giọng điệu là thấy rõ, tên America này đang muốn phát khùng rồi

Mới thăm có tí xíu mà căng dữ trời- China vừa nhìn anh vừa chăm lửa cho điếu thuốc trên tay

Tên đó hình như bị điên rồi- Ame lẩm bẩm, tuy không lớn nhưng đủ để 2 người kia nghe thấy

Hả?

Là sao?

Kể nghe coi- Japan bất giác để lộ tai và đuôi hồ ly ra.

Giọng nói có vẻ đang rất mong chờ

Mày lộ cả tai và đuôi rồi kìa- China nhìn 6 chiếc đuôi trắng muốt đang ngoe nguẩy trước mặt mà bất lực hít một hơi thuốc

Kệ đi!

Nào, America, mau kể xem có việc gì- Cậu ta còn chẳng mảy may quan tâm đến lời y nói.

Chỉ mong chờ câu chuyện thú vị từ người bạn của mình

Sao nhỉ, ừm, tên đó không níu kéo tao ở lại.

Thay vào đó lại đuổi tao đi rồi cái gì mà dây thần kinh về đúng chỗ- Anh chống cằm mà kể ra những gì đã xảy ra lúc nãy.

Cái gì cơ, thật à!?

- Sự bất ngờ hiện rõ trên khuôn mặt của tên hồ ly 6 đuôi nào đó

Là thật, tao cũng bất ngờ về việc đó nữa- Ame chán chường mà nhớ lại hình ảnh của người kia trong quá khứ.

Nghĩ đi nghĩ lại, càng thấy thái độ đó lại có chút quen thuộc

Lạc mềm buộc chặt chăng?

- China nghiêng nhẹ đầu, trên tay y vẫn là điếu thuốc còn đang bóc khói nghi ngút

Tao không nghĩ vậy đâu.

Tên VNCH đó nói ghét là ghét, mày không nhớ à.

Hắn ta ghét Jolia đến mức không thèm ở nơi có cô ta cơ mà- Japan lúc này đã thu tai và đuôi lại.

Giọng nói cũng không còn sự phấn khích như lúc nãy

Vậy ý mày là tên đó đã hết thích America rồi à?- Cả hai không hẹn mà cùng hướng mắt về phía America

Gì!?

Không thể nào!- Anh nghe như vậy thì gằn giọng nói lớn

Sao vậy?

Tiếc à- Japan thấy thái độ của anh như vậy thì thích thú nói

Điên à!

Tất nhiên là không!- America như có tật giật mình mà quát lên

China đang hút thuốc cũng phải để ý tới thái độ của anh.

Y nheo mày nhìn con người tóc vàng kia.

Ánh mắt có vài phần khó thể nói rõ.

Cảm xúc của y đây là gì?

Ghen tị, bất ngờ hay chán ghét, y cũng chẳng rõ

Đủ rồi đó Japan, mắc công nó lại điên lên đấy- China nhìn con hồ ly đã được giấu tai và đuôi thích chọc người kia mà nói.

Tay thì cũng dập tắt điếu thuốc đang cháy của bản thân đi

Mồ, chọc có xíu- Cậu ta bĩu môi khi nghe người kia nói

" Cạch " cánh cửa của phòng được mở ra.

Một nữ sinh tóc nâu bước vào, mái tóc dài thướt tha thật quá đỗi thơ mộng.

Đôi ngươi mang màu sắc của những bông lúa vàng ươm.

Nụ cười dịu hiền tựa ánh ban mai hiện rõ trên mặt người đó

America, thầy EU gọi em kìa- Cô ấy hiền dịu nói.

Chất giọng ngọt ngào tựa như rót mật vào tai

Cảm ơn chị, French Indochina.

Em sẽ đến ngay thôi- America nghe giọng nói đó cũng diệu đi vài phần

Tiền bối, bữa nay chị có rảnh không?- China mỉm cười nói

Hôm nay chị không có tiết trái buổi nên chắc rảnh đó.

Có gì à?- Indochina nghiêng nhẹ đầu hỏi

Em định mời chị đi chơi, có được không tiền bối- China chớp chớp mắt, dáng vẻ dễ thương vô cùng

Chị ấy bận rồi!- Taiwan bước vào, ánh mắt nhìn y tỏ rõ sự không có thiện ý.

Cậu chạy vội đến chỗ Indochina mà ôm chầm lấy cô

Ồ ồ, nhìn kìa, đôi tình nhân trẻ kìa.

China mày cũng thật là- Japan thích thú nói rồi nhìn sang phía y

Ấy, tao quên mà.

Thật là, đầu óc dạo này nay nhớ mai quên, đúng không, nhị đệ- China dùng quạt che đi nụ cười đang nở trên môi nhưng lại lộ ra ánh mắt chăm chọc

Thôi nào, tụi chị đi đây.

Các em cũng nên rời đi đi, America rời đi từ hồi nãy rồi kìa- Indochina cũng chẳng muốn ở đây để kéo dài cuộc chiến huynh đệ này.

Cô liền cùng người kia quay người rời đi

Lúc này Japan và China mới nhận ra là đứa bạn của tụi nó đã rời đi từ lúc nãy rồi.

Cả hai đứa tụi nó quay sang nhìn nhau rồi lắc đầu, nhưng cũng rời đi ngay sau đó

Trái lại với sự vui tươi ở bên ngoài, nơi đây lại tựa như một nhà tù không có lồng sắt.

Ngột ngạt, lạnh lẽo và cô đơn, nhưng trách sao bây giờ, với tình cảnh này, cậu chỉ có thể cam chịu thôi

Việt Nam Cộng Hoà nhàm chán nhìn về phía cửa sổ- nơi toả ra ánh sáng tự nhiên duy nhất.

Rồi lại nhìn những đám dây truyền được đính trên bản thân tựa như những dây xích giam lõng cậu ở nơi này

"Cạch" tiếng mở cửa quen thuộc vang lên, cậu mong chờ nhìn về phía cánh cửa.

Nhưng người xuất hiện liền làm cậu trở trạng thái nhàm chán lúc đầu

Việt Nam Cộng Hoà, bác sĩ bảo hai tuần nữa em mới xuất viện.

Tụi anh có mang trái cây này- Việt Nam bước vào theo sau còn có MTGPMNVN, Đông Lào và Việt Minh

Cảm ơn, cứ để đó đi- South chẳng mảy may quan tâm lắm mà lấy cuốn sách trên bàn

Em có cảm thấy không ổn hay gì không?- Anh chẳng mảy may đến sự thờ ơ của người mà tiếp tục hỏi

Người tuy có chút khó chịu nhưng cũng định mở miệng thì chợt có giọng nói khác chen vào

Anh hỏi làm gì, nó có chết đâu.

Vẫn còn sống sờ sờ ra kìa- À, ra là giọng nói của Đông Lào.

Cậu ta cáu kỉnh nói song song với việc nhìn qua phía South Vietnam

Đúng đấy, anh cứ bày vẻ làm gì- Mặt Trận nhíu chặt mày nhìn thái độ của người đang nằm trên giường bệnh kia

Hai đứa có thôi đi không!

Muốn em ấy chết đi thì mới chịu sao!?- Nghe hai người kia nói thì anh không kìm được mà lớn tiếng quát.

Dù đứa trẻ này có ra sao đi chăng nữa thì đó cũng là máu mủ của tụi nó cơ mà.

Sao tụi nó lại có thể làm như vậy được cơ chứ!?

South Vietnam đang đọc sách cũng bị tiếng ồn làm khó chịu.

Người ngước lên thì thấy Việt Nam đang lớn tiếng trách mắng Mặt Trận và Đông Lào.

Nhưng đó không phải là thứ người quan tâm, người đưa mắt nhìn người đang đứng tận phía sau cùng đang lén lút nhìn người.

Khi nhận ra đã bị phát hiện thì lại nhanh chóng đảo mắt sang hướng khác

Muốn nhìn vào đây, tôi cho cậu nhìn- South Vietnam nghiêng nhẹ đầu rồi mỉm cười nói

Mặt Trận, Việt Nam và Đông Lào cũng bị lời nói của anh làm cho thu hút.

Người được nhắc đến thì tròn xoe mắt nhìn người.

Nhưng chẳng dám mở miệng nói lời nào

Mày nói chuyện với ai vậy!?- Mặt Trận nhăn mặt nhìn thái độ của người mà nói

Việc này có phải là thứ cậu cần quan tâm không?- Người không trả lời câu hỏi mà ngược lại còn hỏi ngược lại gã

Tên khốn!

Mày ăn nói cẩn thận chút đi- Đông Lào tức giận nói, như thể hắn sẽ sẵn sàng nhào vô để cắn người vậy

South Vietnam không đáp, chỉ dành cho Đông Lào một ánh nhìn không thân thiện xíu nào.

Hắn cũng không vừa gì mà đáp lại bằng ánh mắt như thể đang bắn ra tia lửa vậy

Việt Nam đang định mở miệng nói thì bị một hành động của một người làm cho đứng hình.

Việt Minh không nói gì mà bước vào bên trong, đứng trước mặt người

South Vietnam không chút hoảng hốt, ngược lại còn cong môi nhẹ

Ngồi ghế đi, ngồi ở đây thì dễ nhìn hơn lúc nãy đúng chứ?
 
Trở Về ( Countryhuman )
5


Cảm...ơn- Việt Minh nhỏ giọng nói rồi ngồi xuống ghế trước sự ngỡ ngàng của ba người kia

Thấy hai đứa thân thiết với nhau như vậy là tốt rồi.

Để anh gọt hoa quả cho- Việt Nam một mặt thì tươi cười khi nhìn về phía Việt Minh và South Vietnam.

Một mặt thì quay sang trừng mắt ra hiệu với hai người còn lại

Mặt Trận và Đông Lào thấy thái độ của anh mình như vậy thì dù không cam lòng cũng phải đành lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế sofa ở cuối phòng

Anh có cảm thấy ổn hơn chưa?- Việt Minh dùng hết sự tự tin của mình mà nhìn người kìa mà hỏi

Người nhìn bộ dạng của cậu mà cảm thấy có chút khó hiểu.

Bộ người em trai nào cũng sẽ có bộ dạng thế này với anh trai sao?

Anh anh!!

Anh khỏe chưa?

Mau khoẻ đi mà!!

Còn chơi với em nữa

Giọng nói quen thuộc ấy lại xuất hiện trong tâm trí người.

Giọng nói mang đầy sự tích cực và vui vẻ khác hẳn với giọng nói nhỏ và rụt rè của cậu

Nhờ câu hỏi của cậu thì chắc tôi khoẻ hơn rồi- South Vietnam im lặng một chút rồi mỉm cười.

Nụ cười vừa dịu dàng vừa ôn nhu của người không khỏi làm mang đứa trẻ ấy đỏ lên

Vậy vậy thì tốt rồi - Việt Minh đảo mắt liên tục để tránh đi nụ cười của người.

Giọng nói có chút ngượng ngùng và xấu hổ

Lúc này thì South Vietnam lại không khỏi cảm thấy bộ dạng này thật giống một chú chuột lang nhỏ.

Dễ thương, dễ ngượng ngùng và dễ xấu hổ

Việt Nam thấy cảnh này thì không khỏi hoài nghi.

Từ khi nào mà hai người em này lại thân thiết với nhau tới vậy.

Và tại sao Việt Nam Cộng Hoà lại nói ra những lời dễ gây hiểu lầm tới thế.

Đứa trẻ này chẳng phải không thích giao tiếp mà nếu có thì cũng chỉ đôi ba từ mà thôi

Anh nghe nói có người đến thăm em nhỉ?- Việt Nam cũng bỏ qua mấy nghi ngờ đó.

Nhưng sự chú ý của anh lại chuyển qua dỏ trái cây và lọ hoa hướng dương ở trên bàn kia

Đúng vậy, ba người, trong đó có America- Nói đến đây thì trên mặt người cũng chẳng còn sự ôn nhu lúc nãy mà lại là sự chán ghét thể hiện rõ.

Cùng chất giọng đanh lại, chán ghét đến mức thu hút sự chú ý của hai người đang khó chịu ở cuối phòng

Ồ ồ, đừng có nói là anh sẽ quỳ xuống khóc lóc xin anh ta ở lại nhé- Câu nói của Đông Lào thể hiện rõ sự châm chọc dành cho người

Việt Nam định mở miệng dạy dỗ người em ngỗ nghịch này thì liền có người chen vào

Làm cậu thất vọng rồi, đầu gối tôi chưa có đủ sức để chịu sức nặng của cơ thể khi đè xuống.

Nhưng chắc là cậu Đông Lào khỏe lắm, thì mới quỳ xuống cầu xin cô Lenoa đi chơi với cậu nhỉ- Người chen vào không ai khác là South Vietnam.

Giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa đanh thép, như con rắn độc xinh đẹp đang quấn quanh cổ họng người kia mà không ngừng phun nọc.

Người biết chuyện này sở dĩ là vì được em kể lại.

Em kể lại rất nhiều thứ nhưng thứ này là thứ người ấn tượng mạnh nhất.

Vì Đông Lào theo trí nhớ của South Vietnam là một người rất kiêu ngạo và có cái tôi rất lớn.

Nhưng lại vì một người phụ nữ mà gạt bỏ cái thói kiêu ngạo của mình mà quỳ xuống cầu xin

Đông Lào như chột dạ mà mặt đỏ tía tai.

Miệng cũng chẳng còn có thể thốt ra lời nào nữa.

Việt Nam thì đang gọt hoa quả thì cũng phải ngẩng lên nhìn người một cách đầy bất ngờ.

Việt Minh không có phản ứng gì mạnh lắm chỉ mở to mắt ra hơn bình thường một chút

Phụt, haha- Mặt Trận không kiềm bật cười thành tiếng

Anh anh!!

Chúng ta cùng phe mà!- Đông Lào mất hai giây nhận ra lý do tại sao anh ta lại bật cười thì tức giận quát lớn.

Khuôn mặt đã đỏ như quà cà chua lúc nãy bây giờ thì nhờ tiếng cười của Mặt Trận mà càng làm nó chín hơn

Anh xin lỗi, nhưng anh không nhịn cười được- Mặt Trận khó khăn nói, cả vai vẫn còn run lên vì nhịn cười

Việt Minh và Việt Nam thì cũng không khỏi cảm thấy buồn cười về hai người này.

South Vietnam thì chỉ quay sang một góc mà cười nhẹ.

Nhưng cũng đủ để Đông Lào nhìn thấy

Này!!

Tại anh hết đó!- Đông Lào như giọt nước tràn ly, không khách khí có Việt Nam trong đây mà chỉ tay vào mặt người mà quát lớn

Ôi thôi nào, tôi đây là đang nói sự thật thôi mà.

Còn không phải sao- Bỏ qua sự buồn cười lúc nãy.

Người dần ổn định tâm trí khi thấy bộ dạng của cậu ta

Cô Lenoa cũng tài cao thật, có thể khiến cậu Đông Lào đây phải quỳ xuống cầu xin- South Vietnam chống cằm mà cảm thán nói.

Nhưng người vẫn dùng ánh mắt chăm chọc nhìn cậu ta

Đông Lào bị chọc tới phát tức nhưng chẳng nói được gì vì những thứ đó hoàn toàn chính xác.

Cậu ta chỉ đành hậm hực mà bỏ chạy ra khỏi phòng.

Việt Nam định đuổi theo nhưng suy nghĩ sao mà lại thôi.

Mặt Trận thấy vậy thì vội chạy đuổi theo cậu ta

Hai kẻ phiền phức rời đi, căn phòng trở lại sự yên tĩnh vốn có của nó.

Ba người chẳng ai nói gì càng làm không khí vốn tĩnh lặng nay còn pha thêm chút ngượng ngùng

Em nói ba người, vậy hai người còn lại là ai vậy?- Thấy không khí như vậy thì Việt Nam đành mở miệng nói

Philippines và South Korea- Nói đến đây thì người chợt nhớ đến cuộc chiến của hai người được nhắc đến thì chỉ đành bất lực lắc đầu

Đúng nhỉ, anh thấy hai người đó đã rất lo lắng cho em đó- Việt Nam nghe vậy thì cũng lộ ra một nụ cười nhẹ.

Rồi đưa hai miếng lê đã được cắt vỏ cho người và Việt Minh

Cảm ơn anh- Việt Minh nhận lấy rồi nhỏ giọng cảm ơn.

Tuy tay đang nhận lấy miếng lê nhưng mắt chẳng thể dời khỏi người đang nằm trên giường bệnh kia

Mau ăn đi.

Tôi chạy đi đâu mà sợ- South Vietnam thấy người kia như thế thì bất lực nở nụ cười

Ha hả!?

Tôi tôi biết rồi- Việt Minh nhận ra rồi mình đã bị phát hiện nên vội lấp liếm
 
Trở Về ( Countryhuman )
6


Liệu ta có vinh dự để mời ngài nhảy không- Một thiếu niên chìa tay về phía hắn.

Giọng nói nhẹ tựa lông hồng và nụ ngọt ngào ấy làm hắn không tài nào từ chối được

Tất nhiên rồi- Hắn mỉm cười mà đưa tay đáp lễ

Tiếng vĩ cầm du dương và những thanh âm tao nhã của đàn hạt càng làm khung cảnh này tựa trong cổ tích.

Những bước chân không ngừng di chuyển theo điệu nhạc.

Tay đan tay, mắt chạm mắt, khung cảnh ấy tựa như chỉ có hắn và người đó

Ánh mắt dịu hiền của người đó làm hắn không khỏi xao xuyến.

Nụ cười xinh đẹp tựa như những tia nắng ấm áp của mặt trời chói sáng.

Hắn không tài nào có thể quan tâm đến người khác khi người đó đang ở đây.

Trước mặt hắn, người mà hắn mong nhớ đang ở trước mặt hắn.

Thì làm sao hắn có thể quan tâm tới thứ khác cơ chứ

"Tôi rất vui khi được nhảy với ngài.

Hãy nhảy cùng nhau vào lần tới nhé, America"

America, mau dậy đi!- Giọng nói của một người vô cùng quen thuộc với hắn vang lên

Ưm, cha, đã mấy giờ rồi?- America đưa ánh mắt còn mơ màng của mình hướng về phía người cha đáng kính của hắn-UK

Chín giờ rồi, mau dậy rồi ăn sáng đi.

Có vẻ con có một giấc mơ đẹp nhỉ- Từ giọng nói khắt khe vừa nãy đã thay đổi ngay khi thấy bộ dạng của đứa con mình như vậy

Biểu hiện rõ đến vậy sao?- America hoang mang nhìn người

Thấy bộ dạng hoang mang của anh như vậy thì người không khỏi cảm thấy buồn cười.

Trong lòng cũng có chút thắc mắc liệu đứa con mình đã mơ thứ gì mà có phản ứng như vậy

Ừm, nhìn khuôn mặt ẩn hồng của con cũng rõ rồi.

Đã mơ thấy thứ gì vậy?- UK thích thú hỏi, người thật sự muốn xem liệu thứ gì đã diện ra trong giấc mơ của anh

Ừm, một buổi khiêu vũ - America nhún vai đáp.

Tay vẫn đang gắp gọn lại chăn gối

Con đã nhảy sao?

- Người nghiêng nhẹ đầu hỏi.

Nếu đã mơ về buổi khiêu vũ thì chắc hẳn phải khiêu vũ mà nhỉ

America không đáp chỉ gật nhẹ đầu.

Anh đăm chiêu suy nghĩ mà nhớ lại giấc mơ đêm qua.

Anh vẫn nhớ rất rõ giọng nói đó, nhưng khuôn mặt thì anh không tài nào nhớ được.

Dù không thấy được nhưng nó lại vô cùng quen thuộc là bao

Cha có nhớ là con từng nhảy với ai không?- America hướng mắt về phía người.

Ánh mắt vô cùng nghi hoặc

Con nhảy với rất nhiều người mà ,không phải sao.

Con không nhớ thì làm sao ta nhớ được cơ chứ- Dù người có trí nhớ tốt đến mấy thì cũng chịu thua với câu hỏi này của người con trai đào hoa này

Aizz, vâng, cha xuống trước đi, con còn phải vệ sinh cá nhân- Nghe thấy câu trả lời như vậy thì sự thất vọng thể hiện rõ trên khuôn mặt.

Sau đó thì lại xua xua tay có ý muốn đuổi người đi

Người thấy vậy thì chẳng buồn lên tiếng trách mắng mà cứ quay người rời đi

Phòng họp- nơi mà bất cứ người nào đi ngang qua cũng có thể dễ dàng cảm nhận được sát khí mỗi khi nó hoạt động.

Nơi đây mà hàng loạt quyết định quan trọng, các cuộc cãi vã hay những ánh mắt như muốn giết người được sinh ra.

Và hiện tại ở nơi đó, đang có sự hiện diện của tất cả những giáo viên mang sức ảnh hưởng cực lớn.

Và những học sinh của hai lớp A1 và A2- nơi những con quái vật mà người khác hay gọi bằng cái tên mỹ miều hơn là thiên tài được tao ra

Tập trung nào, hôm nay sẽ có một thông báo vô cùng quan trọng- EU đập mạnh cây thước lên bàn để thu hút sự chú ý của mọi người

Đúng như hắn mong muốn, mọi người dù đang dở dang làm việc gì thì cũng quay lên nhìn hắn

Được rồi.

Thông báo đó chính là kể từ bây giờ lớp A1 và A2 sẽ gộp vào thành lớp A- Hắn khoanh tay nhìn chằm chằm vào đám học sinh đang trợn mắt nhìn hắn

Em không đồng ý!

Rõ ràng A2 có trình độ không bằng tụi em.

Làm sao hai lớp có thể gộp lại thành một lớp!?- Germany- lớp trưởng của lớp A1 đứng phắt dậy mà phản bác lại khi nghe được câu tuyên bố của hắn

Cậu nói cho rõ.

Cái gì mà không có trình độ.

Cậu có được như China không mà nói- India đập mạnh bàn mà đứng dậy lên tiếng.

Đôi ngọc lục bảo chứa đầy sự tức giận.

Với thân phận là lớp trưởng lớp A2, sao cô có thể đứng nhìn người khác nói lớp mình như vậy

Được có mỗi tên China đó mà cứ tưởng mình hay.

Nhớ cho rõ xem tại sao lớp tôi là A1 còn cậu là A2- Poland nghe cô nói như vậy thì không kiềm được mà mở miệng chế nhạo

Ôi xem kẻ không đạt nổi bằng bắn súng loại giỏi mà lại đang chế nhạo người có thành tích cao nhất từ trước tới của nữ kìa.

Bộ cậu không thấy ngượng miệng à?- Mongolia chống cằm mà nheo mắt mỉm cười nhìn cậu.

Giọng nói thể hiện rõ sự châm chọc

Trật tự!- UN nhăn mặt lên tiếng khi chứng kiến sự cãi vã này

Đây là quyết định đã được thông qua tất cả giáo viên.

Các em không thể thay đổi được đâu nên đừng tạo ra những cuộc cãi vã vô ích- ASEAN nghiêm nghị nói, ánh mắt anh ta chứa đầy sự khó chịu với những hành động này

Nếu muốn phản bác lại quyết định này thì hãy thuyết phục chúng tôi đi vào thứ bảy tuần này.

Nếu có thể thuyết phục chúng tôi thì các em sẽ được toại nguyện- NATO vốn là người công tư phân minh nên mọi cuộc phản bác lại vấn đề của bọn họ đưa ra.

Đều được giải quyết bằng cách " hãy thuyết phục chúng tôi đi "

Các em hãy cử ra hai người ưu tú nhất của mỗi lớp.

Hãy để bốn người đó tranh luận với nhau để thuyết phục chúng tôi rằng không nên gộp lại.

Cũng vừa hay bữa đó là bữa phân lớp thường niên nhỉ?

Để ta xem thử liệu A1 và A2 có sự thay đổi gì không?- EU thấy NATO phản ứng như vậy thì chỉ lắc nhẹ đầu rồi nói rõ ra ý định của gã.

——————

- Bữa phân lớp thường niên sẽ được diễn ra vào thứ bảy cuối cùng của một tháng.

Sự kiện này sẽ cho thấy những thành tích vượt trội của những lớp học.

Việc này nhằm xếp hạng lại cấp bậc của mỗi lớp

Thứ tự xếp hạng

A1

A2

B1

B2

C1

C2

D1

D2

E1

E2

F1

F2

A1 là cấp bậc dành cho lớp có thành tích nổi trội và cao nhất.

Đồng thời bất kỳ học sinh nào trong lớp A1 đều sẽ có những đãi ngộ vô cùng tốt.

Nên tất cả các lớp đều mong đạt được cấp bậc A1

- Trong mỗi lớp sẽ được chia thành ba phe khác nhau: Tư Bản, Cộng Sản và Phát Xít

Chỉ khi cần thì họ mới lộ rõ mình thuộc phe nào.

Bình thường thì học sinh cả ba phe đều sẽ là những học sinh bình thường

- Về việc bộ đồng phục có ghim cài áo Saphire - biểu tượng của tư bản mà South Korea đưa cho South Vietnam vào chương 3; là bộ đồng phục chỉ được dùng cho những trường hợp nhất định.

Như là có cuộc chiến giữa các phe hoặc là chào đón tân học sinh mới vào mỗi đầu năm
 
Trở Về ( Countryhuman )
7


South Korea đẩy cửa bước vào, bộ dạng trong tiều tụy vô cùng.

Bằng chứ là quầng thâm đen ở mắt của anh chàng và mí mắt mệt mỏi mà miễn cưỡng mở ra.

Bộ dạng này quả thật chẳng còn là dáng vẻ công tử phong lưu của ngày trước

South Vietnam đứng hình khi thấy bộ dạng này của anh.

Đôi Ruby mở to đầy kinh ngạc với sự thay đổi này.

Sau đó người mới để ý phía sau anh còn một người nữa

Ồ, ra là Philippines- cô bạn thân của người, nhưng lại có chút không đúng.

Tuy cô nàng không chăm chút về ngoại hình lắm nhưng chưa từng để mình mất điểm vì vẻ bề ngoài.

Nhưng hôm nay lại rất lạ làm sao.

Mái tóc mang sắc biển xuông dài đến eo nay lại bị buộc lại một cách vô cùng ẩu tả.

Mắt của cô cũng chẳng khá hơn South Korea là bao với hai cái quầng thâm như gấu trúc đó

Có chuyện gì xảy ra với hai người vậy?- South Vietnam không nhịn được lên tiếng.

Người đây thật sự muốn biết chuyện gì đã khiến hai con người này lại tiều tụy đến thế

Ây!

Đều tại đám giáo viên đó hết!

Tự nhiên nổ ra việc gộp lớp làm gì!?

Để rồi khiến tôi phải thức khuya làm báo cáo đây này!- South Korea bực dọc lấy một chiếc ghế gần đó mà ngồi xuống than vãn

Phil đóng cửa xong cũng ngồi cạnh người.

Khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi và chán ghét

Gộp lớp?

Là sao?

- Người nghiêng nhẹ đầu khi thấy phản ứng hiếm có của cô

Giáo viên muốn gộp A1 với A2 lại thành một lớp.

Nhưng thành viên trong hai lớp không chịu nên thầy NATO kêu phải thuyết phục được giáo viên thì mới không gộp lớp lại- Phil chán chường nói.

Cô mệt mỏi gục mặt xuống giường bệnh mà người đang nằm

Việc đó liên quan gì mà trông hai người tệ thế?- Người vẫn chưa hiểu liệu việc thuyết phục giáo viên không gộp lớp thì liên quan gì đến hai người bạn của mình

Tụi này phải làm bảng báo cáo tại sao không nên gộp lớp!

Với bữa đó cũng là bữa phân lớp nữa nên tụi này phải thức đêm để làm một cách chỉnh chu hết sức có thể đó!

Tao đã không ngủ ba ngày rồi!- South Korea bức xúc lên tiếng.

Giọng nói vô cùng bực tức

Xui thế, ngay trúng bữa phân lớp thì chịu rồi- South Vietnam lúc này mới hiểu lý do tại sao trông South Korea và Philippines lại tệ đến thế

Xui gì chứ!?

Cái này phải gọi là nghiệp chướng mà đám cáo già đó tạo rồi!

Tự nhiên đòi gộp lớp làm gì!?

Giờ lại đi báo bọn này đây!- Phil đột nhiên bật dậy mà bức xúc quát lớn.

Mang danh học sinh chăm ngoan là vậy nhưng cô cũng là con người mà!

Cô cũng cảm thấy mệt mỏi và bức xúc mà!

Mắc gì đám cáo già cứ đưa ra toàn những thứ quái quỷ gì không đâu.

Rồi lại bắt cô thức trắng đêm để hoàn thành nó

Cả hai South đều ngỡ ngàng khi thấy phản ứng này của Philippines.

South Korea thể hiện sự bất ngờ hơn hẳn South Vietnam.

Nhưng hình như trong sự ngỡ ngàng đó còn có chút tự hào chăng?

Được rồi, tao hiểu rồi.

Nghỉ xíu đi, tao thấy bây mệt lắm rồi đó- Người định hình lại một chút thì chỉ bất lực mỉm cười

Nếu mày nói vậy thì tao mượn sofa xíu nhé.

Tao ngủ một lát- South Korea nghe vậy thì mắt sáng cả lên.

Cậu ta chạy vội đến chiếc sofa cuối phòng mà mong chờ nhìn người

Ừm, ngủ một chút đi.

Quầng thâm mày đen lắm rồi- Người thấy sự mong đợi của người kia thì cũng gật đầu đồng ý

Sau khi thấy South Korea đã an phận trên chiếc sofa thì người bắt đầu hướng mắt về người con gái duy nhất ở đây.

Mày cũng nên ngủ một ít đi- Người nhìn mái tóc xanh ngát bị buộc lại một cách vô cùng cẩu thả mà mỉm cười nói

Không cần đâu, tao chỉ hơi mệt xíu thôi- Phil vẫn một mực không chịu ngủ.

Trông cô nàng bây giờ như một cô mèo nhỏ cứng đầu vậy

Người bất lực lắc nhẹ đầu mà vuốt nhẹ lưng cô.

Phil cảm nhận được sự an toàn và ấm áp như vậy cũng từ từ rơi vào giấc ngủ

* Đúng thật là, sao cứ cảm thấy cảnh này lại có chút quen thuộc vậy *

" Tao ngủ xíu nhé, khi nào ai đến thì báo "- Cậu nhóc trẻ với mái tóc màu bạch kim đang mệt mỏi tựa lưng vào thân cây.

Cậu ta hướng mắt về phía mái đầu vàng kim

" Ừm, ngủ đi "- Cậu ta rất vui vẻ mà gật đầu đồng ý

"Mày cũng ngủ đi!

Trông mày mệt lắm rồi "- Người mang mái tóc vàng kim bất lực để đầu của cô bé kia tựa vào vai mình

"Tao đã kêu là tao!

Thôi được rồi, một chút thôi "- Cô bé kia tuy ngữ khí lúc đầu mạnh mẽ vô cùng nhưng những cơn gió thổi thoang thoảng với mùi lá thơm ngát, làm sự cứng đầu hay mạnh mẽ ấy cũng tan biến mất.

Mái tóc mang sắc biển tựa vào vai của cậu nhóc tóc vàng kim kia
 
Trở Về ( Countryhuman )
8


Việt Nam Cộng Hoà, anh mang ít nước ép tới cho em đây- Việt Nam vui vẻ đây cửa vào liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho không khỏi hoang mang

Người đưa một ngón tay trên miệng ám chỉ kêu anh im lặng.

Sau đó lại chỉ về phía cái bàn trống gần giường

Việt Nam tuy không hiểu việc gì đang xảy ra những cũng rất hợp tác mà nhẹ nhàng đặt ly nước ép ở cái bàn trống đó.

Sau đó anh nhìn một lượt căn phòng mới phát hiện thêm là South Korea đang nằm ngủ ở phía cuối phòng.

Rồi lại hướng mắt về phía cô gái mang màu tóc xanh đặc biệt này.

Anh nhấc một bên lông mày lên mà hướng về phía người như muốn một lời giải thích

Họ đến thăm.

Thấy họ mệt quá nên kêu họ ngủ một ít- South nhẹ nhàng giải thích bằng âm lượng vừa đủ để không làm người kế bên tỉnh giấc

Chắc lại là vì vụ gộp lớp rồi- Nghe người nói như thế thì Việt Nam cũng chỉ gật nhẹ đầu.

Không cần nghĩ cũng biết tại sao hai người này lại thiếu ngủ tới mức có thể yên giấc ở nơi thế này

Đúng rồi, anh có mang mấy cuốn sách với điện thoại của em tới đây- Việt Nam lấy trong túi ra vài cuốn sách và một chiếc điện thoại rồi để kế bên ly nước ép

South không nói gì chỉ lấy một quyển sách lên mà xem xét.

Thấy tên tác giả thì người tròn mặt bất ngờ

Có gì sao?- Việt Nam thấy phản ứng của người như vậy liền vội vàng hỏi

Tên tác giả của cuốn sách này- South lầm bầm nhưng âm lượng đủ để anh nghe thấy

Ai, cho anh xem nào- Việt Nam nghe vậy thì bước lại gần để xem rõ

Người không đáp, chỉ đưa cuốn sách về phía Việt Nam để anh coi cho rõ

À, ngài UK, có vấn đề gì sao?- Anh khó hiểu dùng đôi ngươi mang sắc đỏ rực để thắc mắc nhìn người

Không không, không có gì, chỉ là hơi bất ngờ thôi- South vội lấy lại sự bình tĩnh của bản thân.

Nhưng nếu để ý có thể thấy rõ sự hoảng loạn trong đó

Hàng loạt những ký ức hiện về; vui, buồn, tức giận, hạnh phúc tất cả đều rất mơ hồ.

Chẳng thể rõ nó là cảm giác gì

"Cậu rất đặc biệt, Việt Nam Cộng Hoà "

"Có thể để ta gọi cậu bằng một cái tên khác không?

South Vietnam, nghe có được không "

"Ta có thể thấy được, cậu không phải là Việt Nam Cộng Hoà "

"South Vietnam, rốt cuộc cậu là ai?

Có thể nói cho ta không?

"

Người cầm chặt lấy cuốn sách trong tay, thao tác này có thể thấy sự hoảng loạn trong đó.

Nhưng Việt Nam lại không để ý cho lắm.

Anh bước tới góc phòng lấy ra hai cái chăn rồi đắp cho Philippines và South Korea

Đúng nhỉ.

Anh cũng khá bất ngờ khi ngài ấy viết sách.

Nhưng sao em lại quan tâm đến ngài UK như vậy?- Việt Nam hướng mắt về phía người

Không, chỉ là đột nhiên nhớ lụa chuyện cũ- Người nhẹ giọng đáp, tay cũng tuỳ tiện đặt cuốn sách trở lại chỗ cũ

Ừm, mà anh về đây.

Không làm phiền bạn em với em nữa.

À, Việt Minh cũng muốn đến thăm em lắm nhưng không được.

Chắc tuần sau em ấy sẽ qua thôi- Việt Nam vừa nói vừa thu gọn lại đồ đạc.

Nói xong thì anh ngẩng đầu lên mỉm cười với người một cái

South Vietnam chỉ gật đầu đồng ý nhưng cũng chẳng nói lời nào.

Việc này như đang nói rằng người đã lấy lại được sự bình tĩnh vốn có của bản thân

Việt Nam quay người rời đi, đến cửa thì không quên quay mặt lại mà vẫy tay với người một cái

South Vietnam không đáp lại, khi thấy người kia đã đi mất thì người vội vã cầm lại cuốn sách lúc nãy kia

Tâm trí người trống rỗng khi nhìn thấy cái tên "United Kingdom".

Mắt người chứ chăm chăm vào cuốn sách ấy, miệng thì mấp máy chẳng nói được điều gì.

Người cứ như vậy trong khoảng hai giây thì South mới thả cuốn sách xuống và nhắm mắt lại.

Người thở dài một hơi rồi từ từ mở mắt ra, đôi Ruby trống rỗng làm người ta chẳng biết nó đang nghĩ gì

Ưm, South Vietnam, mấy giờ rồi?- Phil lờ mờ tỉnh dậy, giọng nói vẫn còn có chút mơ màng

Mới hai giờ thôi, ngủ thêm đi- Người có chút giật mình khi nghe giọng nói của cô nhưng vẫn ôn tồn đáp

Hai giờ rồi á!?

Sao mày không gọi tao dậy!?- Phil hoảng hốt nói lớn.

Giọng nói của cô lớn đến nỗi khiến South Korea ở phía cuối phòng cũng phải tỉnh giấc

Mới hai giờ thôi, mày làm gì mà căng vậy- South Korea dùng giọng nói ngáy ngủ của mình mà căn nhằn cô

Không được không được!

Tao phải về nhà, hôm nay mẹ tao về!

Bà ấy sẽ về lúc hai giờ rưỡi- Phil vừa nói vừa nhanh chóng sửa lại vẻ ngoài của bản thân

Mẹ của Philippines?

Là bà Malolos à?- South Korea tuy vẫn còn mơ màng nhưng vẫn thắc mắc hỏi

Không, đó là mẹ kế của nó, mẹ ruột của nó là cô Perla cơ mà- South Vietnam chống cằm nhàm chán nhìn cô đang vội vã chỉnh lại tóc

Được rồi!

Tao đi đây, gặp lại bây sau- Phil chẳng quan tâm hai người kia nói gì.

Cô vội vã cầm lấy chiếc túi xách và áo khoác của mình mà chạy mất

Mày đắp chăn cho tụi tao à?- Lúc này South Korea mới nhận ra chiếc chăn đã yên giấc trên người mình lúc nào rồi

Không, là Việt Nam.

Hôm nay mày không có gì à?- Người nhún nhẹ vai rồi nghiêng đầu hướng về phía cuối phòng

Ây chết!

Tao phải đi luôn rồi!

Nay ba tao cũng về!

Thôi tạm biệt mày nha- South Korea vừa chạy vừa chỉnh lại quần áo và mái tóc của mình.

Anh ta gấp gáp lấy đồ của mình rồi chạy đi mất

South Vietnam bất lực thở dài, hôm nay là ngày họp phụ huynh hay sao mà ai cũng về thế!?

Người trầm ngâm một hồi thì quyết định đụng đến chiếc điện thoại mà Việt Nam đem đến.

Người không quá khó khăn trong việc mò được mật khẩu chiếc điện thoại này.

Nhưng khi vừa mở lên, chiếc hình nền làm người không khỏi bàng hoàng

Đó chính là ảnh mà người chụp cùng với America lúc năm tuổi.

Không biết bằng cách nào mà em ấy có thể tìm được bức ảnh này và để nó làm hình nền.

Đến cả South Vietnam cũng không còn mặn mà gì với ký ức về bức ảnh này.

Người thở dài một hơi rồi tiếp tục xem thử chiếc điện thoại này có những gì.

Nhưng chưa kịp làm gì thì đột nhiên cánh cửa phòng bệnh lại mở ra lần nữa

Dung mạo người này làm đôi Ruby rực đỏ kia không khỏi ngỡ ngàng.

Mái tóc vàng óng và đôi ngươi mang màu sắc biển dập dờn.

Y nở một nụ cười nhẹ, rồi dùng chất giọng trầm của mình mà nói lời chào hỏi

Việt Nam Cộng Hoà, ta rất mừng khi thấy cậu vẫn ổn- Y bước lại gần, trên tay là đoá hoa hồng đỏ rực

United Kingdom!?

- Người mở to mắt khi thấy y bước vào.

Mọi sự bình tĩnh dường như vỡ tan khi thấy được dung mạo của người này

United Kingdom?

Thật lâu rồi ta mới nghe có người gọi ta như vậy- UK mỉm cười thản nhiên ngồi xuống trước mặt cậu.

Đoá hoa được đặt chồng lên những cuốn sách mà Việt Nam vừa đem đến

Đến đây có việc gì sao!?- South Vietnam cố giữ bình tĩnh để nói từng lời.

Nhưng chỉ cần nhìn sơ qua cũng rõ là người đang vô cùng hoảng loạn

Không phải rõ rồi sao, ta đến thăm cậu.

Nhưng tại sao cậu lại gọi ta bằng cái tên "United Kingdom" đó.

Không có ai hay gọi ta như vậy đâu Việt Nam Cộng Hoà.

Trừ một người vô cùng đặc biệt- UK vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng nó không thân thiện hay ngọt ngào nữa.

Nó giống như đang thể hiện sự đáng sợ của chủ nhân nó vậy.

Y nheo mắt lại, tựa như vô cùng thích thú mà nhìn bộ dạng hoảng loạn của người kia
 
Trở Về ( Countryhuman )
9


Sau cuộc gặp đó thì cuộc sống của South Vietnam cũng chẳng có gì thay đổi.

Mọi việc cứ lặp đi lặp lại như việc Philippines và South Korea sẽ đến gặp người và than vãn.

Cuối tuần thì Việt Nam và Việt Minh cũng sẽ tới thăm người.

Nó chẳng có gì đặc biệt cho đến hai tuần sau.

Ngày mà South Vietnam xuất viện

Anh xong chưa?- Việt Minh ngồi đợi ở chiếc ghế cuối phòng mà nhìn người đang thản nhiên đọc sách

Ừm, xong rồi.

Đi thôi- Nghe cậu nói như vậy thì người mới mỉm cười rồi đóng sách lại

Đáng lẽ hôm nay cả Việt Nam và Việt Minh sẽ cùng đến để giúp người làm thủ tục và dọn dẹp đồ.

Nhưng hôm nay Việt Nam có cuộc họp đột suất nên chỉ có một mình Việt Minh tới mà thôi.

May thay, người cũng không mang quá nhiều thứ nên mọi việc cũng hoàn thành rất nhanh chóng

Lúc vừa bước ra khỏi bệnh viện đã thấy một chiếc xe hơi đứng đợi ngay trước cửa.

Việt Minh đưa đống đồ cho tên nhân viên rồi nắm tay South Vietnam bước vào trong xe

Anh sẽ đi học lại vào ngày mai nhé- Việt Minh chống cằm nhìn người đang hứng thú nhìn cảnh vật ngoài xe

Được thôi, dù gì ở không cũng không có việc gì làm

"Reng Reng"tiếng chuông báo thức vang lên.

Người mệt mỏi vươn tay ta tắt chiếc đồng hồ đang reo inh ỏi kia

Ưm- Người bất mãn nhấc mí mắt đang nặng trĩu của mình lên.

Miệng nhỏ uể oải rên một tiếng.

Đủ hiểu rằng nếu không có tiếng chuông này thì người sẽ còn say giấc nồng đây mà

Lê chiếc thân mệt mỏi vào phòng tắm, tiếng nước chảy dường như là âm thanh duy nhất xuất hiện trong căn phòng.

Mái tóc ướt sủng và cơ thể vẫn còn ẩm ướt làm người khác không khỏi đỏ mặt khi thấy cảnh này.

Nhìn bản thân mà không khỏi cảm thấy buồn cười.

Vừa ghét bỏ hình hài này vừa không khỏi cảm thấy xúc động.

Vừa là của mình vừa là của người khác.

Cảm giác này trừ người và em ấy ra, chắc hẳn sẽ chẳng ai cảm nhận được

Bỏ qua những thứ phức tạp ở trên, người nhanh chóng vệ sinh cá nhân và chỉnh chang lại vẻ ngoài.

Lấy bộ đồng phục đã được để sẵn trên giá treo mặc vào, không quá cầu kỳ là mấy.

Áo sơ mi trắng, cà vạt đen và quần tây đen.

Người bỏ chiếc điện thoại vào túi rồi mở cửa ra, xuống lầu

Em dậy rồi, mau ăn sáng đi.

Hôm nay để anh chở em đi- Việt đặt đĩa thức ăn xuống bàn rồi mỉm cười khi thấy South Vietnam đang từ trên tầng xuống

Việt Minh đâu?- Người đẩy ghế ra rồi thắc mắc hỏi khi thấy cả bàn ăn chỉ có người và Việt Nam

À, em ấy đi trước rồi.

Mặt trận với Đông Lào cũng đi rồi- Việt Nam thản nhiên nói, tay thì đặt ly nước ép trước mặt người

Sao anh không đi cùng họ?- South thắc mắc hỏi

Anh muốn đợi em.

Nào, mau ăn đi- Việt Nam tinh nghịch nháy mắt một cái

Sau đó hai người chẳng nói với nhau câu gì nhưng không khí lại không hề ngượng ngùng.

Ngược lại còn khá là ấm cúng

Em xong rồi- Người đặt nĩa rồi dùng khăn lau miệng.

Sau đó ngẩng lên nhìn đôi mắt hổ phách đang nhìn chằm chằm mình kia

Ừm, vậy ta đi thôi nhỉ- Việt Nam mỉm cười khi nghe người nói.

Sau đó liền đi ra sau vườn lấy xe

Chiếc xe dừng lại cũng là lúc người rời mắt khỏi cuốn sách mà hướng về phía cửa sổ

Xuống đi, rồi anh đi cất xe- Việt Nam không nói gì khi thấy phản ứng của người chỉ nhẹ nhàng mỉm cười nói

Người không đáp chỉ gật đầu một cái rồi mở cửa bước ra

Có lẽ vì giờ khá trễ nên sân trường chỉ còn lưa thưa vài người.

South Vietnam nhàm chán đảo mắt, tìm kiếm hai bóng hình quen thuộc.

Bất chợt một cánh tay choàng qua vai người, mái tóc bạch kim vô tình xuất hiện trong tầm mắt của người

Ây gu, đi học lại rồi à?- South Korea tinh nghịch nháy mắt một cái.

Giọng nói nhí nhảnh chẳng lẫn vào đâu được

Ừm, Philippines đâu?- Người không phàn nàn về hành động này.

Chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu hỏi

Nó trên lớp ấy.

Đi!

Tao với mày lên- Chẳng đợi người đáp lại, South Korea đã dắt tay người đến lớp dù South Vietnam có đồng tình hay không

Người bất lực với hành động này của anh nên cũng đành để anh muốn làm gì thì làm

Cả hai người dừng chân ngay cánh cửa có dãy chữ số "A2"-một trong những mơ ước của bất kỳ một học sinh.

South Korea vui vẻ mở cửa ra rồi kéo người vào trong

Vừa vào South Vietnam liền thấy rất nhiều ánh mắt từ những người xung quanh.

Bất ngờ, tò mò, tức giận hay thậm chí là ghê tởm đều có đủ.

Nhưng người chẳng quan tâm là bao chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống chỗ kế bên con người đang đọc sách kia

Mừng mày xuất viện, sáng tao đã đợi mày đấy.

Nhưng mày đến trễ quá- Phil dời sự chú ý của đôi ngươi đỏ rực về phía người.

Sau đó cô chống cằm nói vờ như đang oán trách vậy

Xin lỗi nhưng dù gì South Korea cũng đến đón tao rồi- Người chỉ cười xoà khi nghe cô nói như vậy

Bất chợt cánh cửa mở ra lần nữa nhưng lần này không phải là học sinh lớp A2 mà là America- học sinh ưu tú của lớp A1.

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cậu ta kể cả South Vietnam và Philippines cũng vậy

Cậu ta đi thẳng một mạch về phía người và cô, cả hai khó hiểu nhìn nhau thì America cầm tay người mà kéo đi trước sự bàng hoàng của mọi người

Ấy ấy!

Cậu đi đâu mà dẫn người lớp tôi đi như vậy!

- India vội đứng chặn trước cửa mà nói.

Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào hai lòng bàn tay đang được đan vào nhau kia

Tch!- America khó chịu nhăn mặt, cậu ta vẫn không nói lời gì chỉ kéo South qua hướng khác

Này America!

Dù cậu có là học sinh ưu tú của A1 đi chăng nữa cũng không được thiếu tôn trọng học sinh A2!

Không thể cứ tự nhiên kéo người của bọn tôi đi mà không nói lời nào được!- Singapore cũng vội chạy ra chắn cửa lại, không để America và người có cách nào để ra

Từ giờ cậu ta sẽ học A1- America nhăn mặt, dùng tông giọng trầm của mình mà nói

Tôi không nghe được thông báo gì hết.

Có bằng chứng gì mà cậu nói Việt Nam Cộng Hoà sẽ học A1?- India vẫn không hề tránh ra, ngược lại còn nhăn mặt chất vấn

America thấy nàng nói vậy dường như còn khó chịu hơn, lông mày cậu ta nhíu chặt lại

Thầy EU- Cậu ta vẫn chẳng hề buông tay người ta, ngược lại còn nắm chặt hơn làm người đau đớn mà nhăn mặt

Philippines với South Korea thấy phản ứng của người như vậy thì cũng chỉ đành bất lực quan sát.

Người giương ánh mắt cầu cứu nhìn về phía hai người, đổi lại chỉ là cái lắc đầu bất lực

Bọn tôi không được nghe bất kỳ thông báo nào từ thầy ấy cả- Có vẻ như vô tình mà cái nhíu mày đó được thu vào tầm mắt của Singapore.

Anh càng nghiêm giọng mà đáp lại

Chợt cánh cửa lại mở ra lần nữa, anh ta bất ngờ trước cảnh tượng đang xảy ra trước mắt

Lớp trưởng A1 tới rồi nhỉ?

Nào giải quyết đi, người của lớp các cậu tự nhiên kéo người của lớp tôi đi.

Giải thích đi- India nghiêm mặt nhìn về phía Germany- lớp trưởng A1

Tôi....
 
Trở Về ( Countryhuman )
10


Tôi...Là thầy EU nói với bọn tôi như vậy, có giấy đây- Nói rồi Germany đưa ra một tờ giấy, trên đầu có chữ " Đơn chuyển lớp.

Học sinh: Việt Nam Cộng Hoà.

Lớp chuyển: A1"

Vậy tại sao tôi không nhận được thông báo gì?- India khoanh tay trước ngực nghiêm mặt nhìn anh

Thầy EU quên đưa cho cô, thầy ấy đúng là biết gây rối thật- Anh không kiềm được mà nhỏ giọng oán trách

Xong rồi chứ?- Lúc này bất chợt America lên tiếng cậu ta dường như tức điên lên mà nắm chặt lấy tay người

Xong rồi nhưng bỏ tay cậu ấy ra đi- Singapore đứng sang một bên nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm vào cổ tay đang tím lên vì đau của người

Lúc này America, India và Germany mới chú ý đến người cũng xuất hiện ở đây.

America vội buông tay người ra khi thấy cổ tay người đang sưng tím cả lên

Đau chết mất- South Vietnam nhỏ giọng chửi rủa, tay còn lại không ngừng xoa xoa cổ tay bị sưng kia

Được rồi, tụi tôi dẫn người của mình được rồi chứ?

- Germany nghiêm giọng hỏi

India tuy không muốn cũng phải gật đầu đồng ý để ba người rời đi

Trên đường về lớp A1 không khí ngột ngạt vô cùng, không ai nói với ai câu gì.

Đến lúc người mới nhận ra, bản thân là người bị chuyển đi nhưng sao lại không biết chuyện gì

Khoan khoan!

Tại sao tôi là người trực tiếp chuyển đi mà tôi lại không biết chuyện gì!?

- South nhăn mặt nói, người nghiêng đầu khó hiểu

À, quyết định đó....vừa được đưa ra mới sáng nay thôi- Germany ngừng một chút rồi nói tiếp.

Anh đảo mắt liên tục tựa như đang có chút bối rối

America không nói gì nhưng nếu quan sát kỹ có thể thấy trong mắt anh cũng có vài phần khó nói

Người tuy muốn nói thêm điều gì khác nhưng cũng đành giữ lại trong lòng

Đứng trước cửa lớp A1 thì America mở cửa vào trước, sau đó là người và Germany bước vào chung

Khi ba người bước vào liền trở thành tâm điểm của tất cả mọi người trong lớp.

America không nói gì, chỉ về chỗ của mình gục mặt xuống

Cậu mới vào lớp nên sẽ còn lạ.

Cứ ngồi kế bên tôi đi, có gì không hiểu cứ hỏi tôi là được- Germany nói xong liền di chuyển về dãy bàn kế bên cửa sổ cho hai người

Nghe anh nói vậy thì người cũng chỉ nhún vai theo sau.

Dù sao ngồi kế lớp trưởng cũng đỡ phiền phức.

Khi vừa ngồi xuống ghế thì người chợt thấy lạnh người, quay ra sau thì thấy đôi ba cặp mắt đang nhìn mình với thái độ chẳng thân thiện xíu nào.

Người không giải thích hay nói gì chỉ im lặng ngồi xuống kế bên anh.

Vốn dĩ vẫn chưa vô tiết nên học sinh đang vô tư làm việc riêng như nói chuyện, ôn bài hay ăn sáng.

Học sinh A1 cũng vậy nên bây giờ cả lớp đang vô cùng náo nhiệt bởi những tiếng bàn tán và tất nhiên, nhân vật chính trong những câu chuyện đó là South Vietnam

Giờ người mới chợt nhận ra lúc nãy America kéo người đi thì người chưa kịp lấy cặp sách gì cả, tất cả đều ở bên A1.

South khều nhẹ vai của Germany, anh thắc mắc quay qua nhìn người mà nghiêng đầu

Cặp sách tôi còn để bên A2, tôi qua đó lấy được chứ?- South Vietnam nhẹ giọng hỏi

Hửm?

À đúng rồi, tôi quên mất, tôi đi lấy cùng cậu- Germany lúc này mới để ý lúc đó America chỉ dắt mỗi người theo thôi

Không cần phiền, tôi tự lấy được- Người vội xua tay từ chối lời đề nghị của anh

Không sao, chứ tôi sợ nếu cậu về thì...- Anh gãi nhẹ cổ tay, tựa như những điều anh muốn nói đều vô cùng khó để nói ra

Thấy phản ứng của người kia như thế thì người cũng gật đầu đồng ý.

Germany vừa đứng lên thì chợt nghe một giọng nói gọi lại

Germany, cậu đi đâu nữa vậy?- Poland vừa thấy anh đứng lên liền chạy ra hỏi thăm

Tớ đưa Việt Nam Cộng Hoà về A2 lấy đồ- Germany không giấu giếm gì liền nói thẳng ra

Không rõ vì sao nhưng câu trả lời của Germany dường như đều được mọi người trong A1 nghe thấy

Cậu ta cần về A2 thì tự mình đi chứ cần cậu theo làm gì?- Italy nhíu mày lại khi nghe câu trả lời của anh

Tớ giúp bạn học, đi thôi- Germany chỉ nhún nhẹ vai rồi nói.

Anh nắm tay South Vietnam cùng nhau ra khỏi lớp

Người không phản ứng gì, nhưng trong lòng không khỏi dấy lên hoài nghi rằng liệu A1 có truyền thống kéo tay người khác lắm hay sao?

Đáng lẽ cậu không nên đi cùng tôi làm gì- Người nhỏ giọng nói khi cả hai vừa ra khỏi lớp

Đừng nói vậy, chỉ là tại chưa quen thôi.

A1 thân thiện lắm, tôi tin cậu sớm làm quen được- Germany nghe vậy thì cũng chỉ biết cười xoà chứ không phản bác được gì

Nghe cậu nói tôi còn thấy sợ hơn- Người tinh nghịch nhếch mép, nụ cười mang đầy tính giễu cợt

Ít nhất A1 cũng có động lực cho cậu mà- Anh thấy nụ cười ấy cũng chỉ nhún vai đáp lại

Ai?

Động lực nào?- Người dừng chân khi nghe Germany nói thế.

South nghiêng đầu nhìn anh

America, không phải cậu rất yêu tên đó còn gì?- Germany có chút bất ngờ khi thấy phản ứng của người

À, đó vốn dĩ là một vụ cá cược thôi.

Những hành động trước kia tất cả cũng đều là cá cược thôi- South Vietnam nghe vậy thì đảo mắt nhàm chán nói

Cá cược?

Thật á!?

Tôi cứ tưởng cậu yêu cậu ta đến chết đi sống lại cơ mà- Mắt Germany tròn xoe khi nghe những lời người nói

Ừm, là một vụ cá cược từ rất lâu rồi.

Nhưng bây giờ nó kết thúc rồi nên đừng nói tôi có động lực gì nhá- Người không khỏi cảm thấy buồn cười với bộ dạng bất ngờ của người kia

Tôi biết rồi, cậu không cần lo- Germany gật nhẹ đầu trả lời South

Đến rồi, cậu ở ngoài đi.

Tôi lấy đồ xong rồi ra
 
Trở Về ( Countryhuman )
11


Người vừa định mở cửa ra thì cánh cửa đã được mở ra trước.

Người đẩy cửa lại là Singapore, vô tình làm sao mà lại bốn mắt chạm nhau

Việt Nam Cộng Hoà?- Singapore có chút bất ngờ khi nhìn thấy người ở đây

À ừ, tôi về lấy đồ- Người đảo mắt, tránh né ánh mắt của y

Khụ, nếu là cặp sách thì ở đây, cậu không cần lấy đâu- Y vờ ho vài tiếng rồi đưa cặp sách cho người

Người bất ngờ khi nhận được đồ của mình từ Singapore.

Sự chú ý hết bị y thu hút rồi đến chiếc cặp sách được trao lại bằng cách đặc biệt này

Lúc cậu đi thì India nhận ra cậu để quên nên kêu tôi qua A1 đưa cho cậu- Thấy sự thắc mắc hiện rõ nên Singapore cũng nhẹ nhàng giải thích

Nghe thế thì người cũng gật đầu tỏ vẻ như đã hiểu.

Cảm ơn cậu nhiều, làm phiền rồi- South Vietnam cười nhẹ mà nhận lại đồ của mình

Khoảng cách của Singapore và người khá gần nhau cũng chỉ cách nhau có vài mét mà thôi.

Nên rất dễ thấy được hành động của đối phương dù có là cố tình hay là vô ý.

Nên nụ cười của người cũng vô thức rơi vào tầm mắt của Singapore dù y muốn hay không

Vậy là xong rồi, chúng ta nên về lớp thôi nhỉ- Germany thấy cảnh như vậy thì liền kéo tay người về phía mình

À ừ, về thôi, tạm biệt- Người tuy có chút không hiểu hành động của anh ý là gì nhưng cũng gật đầu đồng ý.

South Vietnam cũng quên vẫy tay tạm biệt y

Khoan đã...- Giọng nói của y tựa như có chút không nỡ khi thấy bóng hai người xa dần

Hửm?

Có vấn đề gì sao?- Người nghe vậy thì liền quay đầu thắc mắc hỏi

Cổ tay cậu, đỡ hơn chưa?- Singapore nhỏ giọng hỏi

Nghe y nói như vậy South mới để ý tới cổ tay đã bị nắm chặt đến mức xưng tím của mình.

Người nhìn cổ tay mình rồi định mở miệng nói gì đó nhưng liền bị một lực kéo đi

Cảm ơn lớp phó A2, người lớp tôi, tôi tự lo được.

Nào đi thôi- Germany không đợi người nói thêm gì liền kéo South đi một mạch về A1 trước sự ngỡ ngàng của cả hai người

Khi hai người về tới lớp thì vừa hay giáo viên cũng vừa mới vào.

France nhìn thấy hai người cùng lúc bước vào thì có chút bất ngờ nhưng cũng rất nhanh chóng kêu cả hai về chỗ

Nào, hôm nay chúng ta sẽ học chương mới.

Đó là trường phái ấn tượng, có ai có thể nói cho thầy biết trường phái này bắt đầu từ đâu không?

- France đưa mắt nhìn cả lớp thì đã thấy có đôi ba cánh tay dơ lên

Hừm, được rồi, Netherland, mời em- France đưa tay về phía cô gái ngồi ngay phía sau người

Thưa thầy, trường phái này vốn là được sinh ra từ bức tranh người phụ nữ và cái dù của Claude Monet ạ- Netherland liền đứng dậy trả lời một cách vô cùng thuần thuật

Sai!

- America nhăn mặt, thẳng thắn phản bác lại những lời mà cô vừa nói

Sai?

America, em có thể giải thích tại sao bạn lại sai không?- France thích thú mỉm cười khi nghe lời phản bác của anh

Trường phái ấn tượng được sinh ra từ những người hoạ sĩ bị từ chối trong những buổi triển lãm.

Và cái tên trường phái ấn tượng được lấy từ bức tranh Ấn tượng, mặt trời mọc của hoạ sĩ Claude Monte- America chống cằm, nhàm chán giải thích

Đúng là học sinh ưu tú, rất tốt- France không kiềm được mà nở nụ cười tán thưởng

Netherland năm chặt tay lại, ánh mắt chứa đầy sự tức giận khi nhìn về phía anh đang được France khen thưởng

South Vietnam ngồi phía trước cũng không khỏi rùng mình.

Người ngước mắt nhìn về phía America, đôi Ruby đỏ rực vô thức nheo lại

Được rồi, tiếp theo nào...

Cứ như vậy mà kết thúc một tiết học, người mệt mỏi gục mặt xuống.

Bỗng nhiên có một giọng nói gọi tên người

Việt Nam Cộng Hoà nhỉ?- Ra là cậu bạn bàn bên- Sweden, cậu ta mỉm cười nhìn người

Ừm, có vấn đề gì sao?- Người mệt mỏi nói, đầu vẫn chẳng ngẩng lên được

Làm bạn với tôi đi!

Tôi là Sweden, hân hạnh làm quen- Sweden không quan tâm lắm đến sự mệt mỏi của người.

Vẫn vui vẻ nói

Hân hạnh- Đến lúc này người vẫn chẳng ngẩng đầu lên, chỉ nói vài từ cho có

Tươi tỉnh lên, còn một tiết nữa mới ra chơi- Nhìn bộ dạng chán chường kia làm Germany không khỏi buồn cười

Tiết sau là tiết gì?- South Vietnam mệt mỏi nói

Là tiết kiếm thuật của thầy JE và thầy ME (Mongolia Empire ), chúng ta sẽ học chung với A2 - Sweden thích thú nói, giọng nói vô cùng phấn khích

Kiếm thuật?

Hôm nay tôi hơi mệt, có thể không đi không?- South Vietnam ngẩng mặt lên, khuôn mặt xanh xao thấy rõ

Nè, học sinh mới, mới ngày đầu đã muốn trốn tiết à?

Đừng có vô lớp này rồi phá hoại thành tích của A1 bọn tôi- Poland nghe người nói như vậy thì không kiềm được mà lên tiếng

Poland, lại đây- Germany vẫy vẫy tay ý kêu cậu lại gần

Cậu vừa đi qua liền bị bất ngờ bởi khuôn mặt xanh xao của người.

Tựa như chỉ còn một chút nữa thôi là người sẽ xỉu mất

Cậu?!- Poland bất ngờ tới mức chẳng nói được lời nào

Cậu nghĩ với bộ dạng này mà đưa cậu ấy đi xuống tập kiếm được à?- Sweden chống cằm, ngán ngẩm nhìn cậu

Cậu hay lắm!- Poland như thẹn quá hoá giận nên tức giận về chỗ

Mau dỗ tia nắng của cậu đi kìa, Germany- Russia bàn trên thích thú nhìn bộ dạng tức giận của Poland rồi quay xuống mỉm cười nhìn Germany

Tia nắng gì chứ?

Chỉ là bạn thôi- Germany cũng chỉ nhún vai đáp

Ừm, bạn, bạn mà.

Bạn mà ngày nào cũng mua đồ ăn cho nhau rồi còn đi chơi riêng nữa chứ- Sweden vừa cười khúc khích vừa nhại lại lời anh

Thôi thôi!

Xuống sân đi kìa, không lại bị phạt đấy!
 
Trở Về ( Countryhuman )
12


Như lời đã nói lúc trước, người hiển nhiên sẽ ở trên lớp chứ không phải đi xuống học kiếm thuật

Từng cơn gió mát thôi qua đi kèm theo đó là sự yên tĩnh không một tiếng động càng tựa như liều thuốc rủ mà tự nhiên dành cho người vậy

Nhưng South Vietnam đâu biết, có một cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào con người đã say giấc kia.

Đôi mắt ấy chỉ lặng lẽ nhìn người từ từ thiếp đi chứ không có hành động gì tạo ra tiếng động

Người đó từ từ lại gần về phía bàn của người, ánh mắt chưa từng rời khỏi bóng người ấy.

Cậu ta ngồi thụp xuống, tỉ mỉ quan sát dung mạo người từng chút một

Rốt cuộc, tại sao...lại quen thuộc đến như vậy?- Cậu ta nhỏ giọng nói, đôi ngươi hai màu vô cùng đặc biệt nhìn chằm chằm người

Ưm...- South Vietnam khẽ rên một tiếng làm cậu ta không khỏi giật mình

Cũng là một người, nhưng tại sao tôi lại thấy cậu như một người khác vậy, Việt Nam Cộng Hoà- America khẽ nhíu mày, giọng nói vừa là sự hoài nghi, tức giận và có chút...buồn?

Ui da!

Đau quá- Thằng nhóc chỉ tầm bảy tuổi lấy tay xoa xoa chỗ vừa bị trầy trên cánh tay nó

Vốn dĩ thằng nhóc này là một đứa trẻ vô cùng nghịch ngợm, chơi đùa trên cây làm sao mà lại để cành cây cào một đường thế này!

Vết thương của nó dường như sắp chảy máu rồi.

Nó cố gắng trấn an bản thân rằng không sao hết, chợt lúc đó nó chợt thấy một người đang bước tới gần nó

Có cần giúp không?- Y bước đến chỗ nó rồi cúi người xuống hỏi

Không cần!- Nó dùng tay che vết thương lại, dùng giọng điệu kiêu ngạo mà nói

Y không quan tâm tới lời nó nói, chỉ nhẹ nhàng đẩy tay nó ra mà xem sơ qua vết thương.

Nó muốn dùng tay che lại lần nữa nhưng liền bị y chặn lại

Dùng tay che vết thương có thể bị nhiễm trùng.

Đừng cố che làm gì, để tôi xem nào- Lúc này y nhấc tay nó lên, cố gắng xem xét kĩ vết thương

Không bị sâu quá đâu, nhưng sẽ chảy một ít máu đó, hên là không quá dài- Y vừa nói vừa lấy một miếng băng cá nhân từ trong túi ra mà dán lại miệng vết thương

Nhưng vẫn cần sát trùng, tôi chỉ dán sơ lại thôi.

Đứng dậy đi- Y dán xong thì liền đứng dậy, phủi bụi dính trên quần áo.

Sau đó lại đưa tay về phía nó

Nó cũng gật đầu đồng ý rồi nắm lấy tay y mà đứng lên

Mà, cậu là ai vậy?- Lúc này nó mới chợt nhận ra bản thân chưa biết tên người vừa giúp nó

Hỏi tên người khác trong khi không giới thiệu bản thân trước, là cách cư xử mới của quý tộc à?- Y cười cười khi nghe câu hỏi của nó

À hả?!

Tôi là United States of America, con trai trưởng của ngài United Kingdom.

Còn cậu?- Lúc đó America mới nhận ra sự thất lễ của bản thân rồi bắt đầu giới thiệu trước

Việt Nam Cộng Hoà, con trai thứ ba của ngài Đại Nam, rất hân hạnh được gặp cậu, thiếu gia America

America nhắm mắt nhớ lại một chút thì lại từ từ mở mắt ra.

Thấy người kia vẫn say giấc thì anh cũng mỉm cười trong vô thức

Rõ ràng, tôi đã giấu nó đi rồi mà...tại sao...cậu lại tìm thấy nó một lần nữa mà- America khẽ thở dài rồi sau đó đặt một viên kẹo vị táo xanh lên bàn rồi liền rời đi mất

Quả thật, có những thứ

Mãi mãi chẳng quên

Nhưng tâm trí lại bảo

Nhớ cũng chẳng nên

Nhưng ta phải làm sao?

Khi tim lại muốn giữ
 
Trở Về ( Countryhuman )
13


Sau tiết kiếm thuật là tiết công nghệ thông tin, tất cả học sinh đều phải di chuyển tới phòng công nghệ để thực hành.

Và tất nhiên dù South Vietnam có mệt đến mức nào cũng phải đi với một lý do vô cùng thuyết phục của Germany "Cậu mới nghỉ một tiết rồi, tiết này nghỉ nữa là sẽ gọi phụ huynh đó"

Học ở phòng vi tính sẽ không được ngồi theo sơ đồ như ở lớp thường.

Thay vào đó sẽ ngồi theo sự chỉ định của giáo viên công nghệ thông tin nhưng thường sẽ là theo số thứ tự

Người đã nghĩ rằng mình sẽ ngồi với Swedeen nhưng!

Không hiểu tại sao South Vietnam lại ngồi với America?!!

Sao lại là cậu chứ?!- Người nhỏ giọng rên rỉ

Tưởng tôi muốn lắm chắc- America ngồi kế bên vô tình nghe được liền đanh giọng lại

Tại sao chữ A và V lại ngồi cùng nhau cơ chứ?!- South Vietnam khó chịu nhăn mặt

Tôi chữ U mà United States of America, tôi ngồi cạnh cậu là đúng rồi- America đảo mắt giải thích

Nói đến vậy thì South Vietnam quả thật không thể phản bác lại gì, chỉ có thể nhẫn nhịn trong lòng.

Tiết học bắt đầu, người trên bục giảng là Israel, một trong những người vô cùng có thiên phú trong lĩnh vực này

Nhưng ở nơi dưới bục giảng kia, lại có người hoàn toàn không biết một chút gì về công nghệ cả.

Người đó đương nhiên là South Vietnam, người đã không đụng vào bất kì thiết bị công nghệ nào trừ máy lạnh, máy sưởi và mấy đồ dùng trong bếp cỡ hơn bảy năm

May thay làm sao, người bạn cùng bàn của người lại vô cùng am hiểu về công nghệ.

America nhìn bộ dạng hoang mang của người khi nghe về những thao tác nhanh mà không khỏi buồn cười.

*Trên đời vẫn có người ngây thơ vậy sao?*- America nghĩ thầm

Nghe Israel giảng bài xong thì quả thật, hai mười chữ thì người chỉ nghe hiểu đôi ba chữ mà thôi.

Trách làm sao được cơ chứ, vốn dĩ South Vietnam là một kẻ mù công nghệ mà

America thấy người như vậy thì môi không kiềm được mà cong lên.

Này, biết làm không?- Cậu khều nhẹ vai người mà hỏi

Biết!- South Vietnam vẫn cố lên giọng mà đáp lại.

Tỏ vẻ như bản thân hiểu tất cả mọi thứ

Vậy làm sao để tạo một trang web?- America nhếch mép mà thích thú hỏi

Nghe anh nói như thế thì South Vietnam chợt im bặt, người biết rằng dù người có giải thích thì đều vô nghĩa cả thôi.

Người quay mặt đi nhưng vẫn để lộ vành tai đỏ ửng vì xấu hổ của mình

Nếu muốn thì tôi sẽ giúp cậu-America chống cằm, nhìn chằm chằm vào vành tai đỏ ửng kia

Cậu còn phải làm bài, không phải sao?- Người nghiêng nhẹ đầu hỏi

Tôi làm xong rồi- America rất hồn nhiên đáp với một nụ cười

Người tròn xoe mắt, tựa như không tin vào chính mình.

Cái tên đáng ghét này sao lại học giỏi như vậy?!

Đúng là càng nhìn càng ghét hơn!

Có muốn tôi giúp không?- Thấy bộ dạng vừa bất ngờ vừa xù lông của người kia thì không khỏi buồn cười

Ừ thì...là cậu đề nghị trước đó- South Vietnam miễn cưỡng đồng ý.

Dù ghét thì ghét thật, nhưng người ta đã ngỏ lời thì mình cũng phải đồng ý thôi

America nghe vậy thì gật đầu rồi liền bắt tay vào làm việc với sự trầm trồ của người kia.

South Vietnam nhìn tay cậu cứ thoăn thoắt như vậy thì không kiềm được mà ngưỡng mộ

Một người làm bài cho người kia, một người thì nhìn chằm chằm người kia không rời.

Cảnh này vốn tưởng sẽ không có ai để ý là mấy nhưng, biết làm sao được, cảnh trước mắt không nhìn thì như mù

Sweden và Switzerland ngồi ở phía sau không khỏi cảm thán.

Cảnh tượng này quả thật là muốn đá hết những tin đồn của hai người bọn họ rồi

Này, sao tui tưởng America không thích Việt Nam Cộng Hoà?- Switzerland thắc mắc mà nhỏ giọng hỏi Sweden

Cái này tui chịu!

Nhưng mà người ta kêu là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén đó- Sweden nhún vai đáp nhưng môi lại cười khi thấy cặp đôi bàn trên

Mà tự nhiên thấy hai người đó cũng, đẹp đôi- Switzerland che miệng cười khẩy

Không phải ai cũng được thiên tài toàn diện làm bài cho đâu nha~
 
Trở Về ( Countryhuman )
14


South Vietnam vừa rời khỏi phòng tin học liền thấy bóng dáng của vài người quen thuộc.

Đó là hai người lớn nhất và nhỏ nhất trong các anh chị em ruột của người.

Không ai khác chính là Việt Nam và Việt Minh.

Người thoáng giật mình khi nhìn thấy nụ cười của Việt Nam và khuôn mặt của Việt Minh

Hai người đến đây có việc gì sao?- South Vietnam nghiêng đầu khó hiểu

Việt Nam nghe thấy giọng người thì cười tít cả mắt, gò má của Việt Minh chợt xuất hiện màu đỏ ửng khi nhìn thấy ánh mắt của người

Tụi anh tới đưa đồ ăn trưa cho em, Việt Minh làm cho em đó- Việt Nam nói rồi đưa một chiếc hộp gỗ được quấn ở ngoài bằng một tấm vải mang màu đỏ rượu, vô cùng thích mắt

Việt Minh?- Người hoài nghi nhìn chằm chằm vào con người nhỏ bé đang nấp sau lưng Việt Nam

Khi được nhắc đến tên thì gò má cậu không kiềm được mà bắt đầu đỏ ửng cả lên.

Việt Minh lắp bắp chẳng nói được từ gì, chỉ ngại ngùng xem biểu cảm của người

Em làm nó sao?

Anh cảm ơn nhé- South Vietnam không để lộ sự hạnh phúc của mình quá nhiều.

Thay vào đó anh thể hiện nó qua một nụ cười mỉm trên môi và hành động nâng niu chiếc hộp gỗ mà Việt Nam đưa cho

E-Em mừng vì anh thích nó- Việt Minh quay mặt qua chỗ khác để che cái khuôn mặt đỏ bừng của mình đi.

Nhưng cậu vẫn không giấu đôi tai đã nhuốm đỏ từ lúc nào khỏi tầm mắt của anh được

Em đi đây, tạm biệt hai người- South Vietnam vẫy tay với hai người trước khi quay người

Lúc đang rời đi thì người nhận được tin nhắn từ South Korea rằng hãy lên sân thượng đi.

Cậu và Philippines đang đợi người ở trên đó

Sân thượng vốn vắng người nếu không nói là không có người.

Nơi này rất ít người biết được để lên đến nên vô cùng yên tĩnh.

Nhưng đó là nhận định của người khác chứ không phải là của South Vietnam.

Người đang định mở cửa ra thì đã nghe thấy than vãn của South Korea và tiếng càm ràm của Philippines

"Tao không học nữa đâu, mệt lắm!!"

"Mày là người thừa kế!

Tất nhiên là phải học"

Người thở dài thườn thượt rồi vươn tay ra để xoay tay nắm cửa.

Cả hai con người kia liền dừng cuộc thảo luận lại khi nghe được tiếng mở cửa

Đến rồi đó hả?

Mau vào đây- South Korea ngồi xuống một dãy ghế ghế gần đó rồi vỗ vỗ vào chỗ trống kế bên cậu

South Vietnam gật nhẹ đầu rồi bước đến ngồi kế cậu.

South Korea nhàm chán tựa đầu lên vai người, mắt cậu khẽ nhắm.

Philippines nhìn thấy hai người như thế kia thì cũng ngồi vào dãy ghế đối diện hai người

South à, tao mệt quá- South Korea nói bằng giọng đều đều tựa như không phải là kẻ hư hỏng nào đó

Người vừa định nói ra mấy lời an ủi thì liền bị lời nói tiếp theo của cậu làm cho sững người

"Tụi mình cúp học đi ch-"

"Bốp" Cuốn sách trong tay của cô giáng thẳng lên đầu SK một cú đánh không hề có chút thương hoa tiếc ngọc gì hết.

Ê!

Tự nhiên đánh tao, đau chết mất- Cậu ấm ức nói, tay thì không ngừng xoa xoa, an ủi cho chỗ vừa bị đánh

Mày cúp học thì tao không nói làm gì.

Bây giờ còn rủ thằng South cúp nữa, mày có phải là thiếu người để chơi cùng hay không?- Philippines giữ chặt cuốn sách trong tay như thể cô sẵn sàng tặng cho cậu chàng một cú đánh nữa

Ấy ấy, có gì thì từ từ nói.

Mày đánh nó như thế thì...có chút hơi quá tay rồi- South Vietnam giữ tay cô lại và lấy cuốn sách từ tay cô rồi đặt xuống bàn.

Sau đó người liền quay qua phía South Korea đang xoa xoa vùng bị đánh mà bất lực thở dài

Được rồi, mau kể tụi tao nghe đi.

Tại sao lại chuyển qua A1?
 
Trở Về ( Countryhuman )
Ngoại truyện


Đây là một chương chủ yếu là để hỏi ý kiến của những Countryhumans về chuyện tình yêu như thế nào

1.

Bản thân có đang trong một mối quan hệ hay không?

America- "Vẫn chưa"

South Vietnam- "Không"

France- "có lẽ là có"

UK- "Không"

South Korea- "Chắc là có"

Philippines- "Không"

Germany- "Không"

2.

Bạn sẽ tỏ tình với người mình thích như thế nào?

America- nói trực tiếp với người ta

South Vietnam- Hẹn người đó đi chơi rồi sẽ đợi đến lúc gần về sẽ tỏ tình

France- hẹn đi ăn tối tại một nhà hàng sang trọng rồi sẽ tỏ tình

UK- viết thư tay

South Korea- tỏ tình ở nơi đông người

Philippines- tỏ tình trực tiếp ở nơi vắng người

Germany- tỏ tình kèm theo một bó hoa

3.

Sẽ thích được tỏ tình như thế nào?

America- tỏ tình vào giây phút cuối của buổi đi chơi

South Vietnam- tỏ tình trực tiếp

France- tỏ tình qua thư tay

UK- tỏ tình ở một nơi lãng mạn

South Korea- tỏ tình trực tiếp ở nơi vắng người

Philippines- hẹn hò rồi tỏ tình

Germany- tỏ tình qua một món quà

4.

Sẽ tỏ tình bằng những câu nói nào?

America- "Có thể làm người yêu tôi được không?"

South Vietnam- "Cậu có phiền không nếu để tôi trở thành người yêu của cậu?"

France- "Cho tôi cơ hội bước vào cuộc đời em với một vài trò đặc biệt nhé?"

UK- "Hãy để tôi biến em thành sự ưu tiên của tôi nhé?"

South Korea- "Đừng lãng phí thời gian của cậu với người khác, tôi vẫn ở đây mà"

Philippines- "Để tớ gọi cậu là 'tình yêu' được không?"

Germany- "Tớ thích cậu, vô cùng thích"

5.

Thích là chủ động hay bị động hơn?

Vì sao?

America- "chủ động vì có thể làm chủ tình hình"

South Vietnam- "chủ động vì không thích bị kiểm soát"

France- "Bị động vì thích được quan tâm"

UK- "Chủ động vì muốn chăm sóc hơn là được chăm sóc"

South Korea- "Chủ động vì có thể dễ dàng kiểm soát được mối quan hệ"

Philippines- "Bị động vì muốn được nuông chiều và quan tâm"

Germany- "Chủ động vì có thể dễ quan tâm đến người mình thích hơn"

6.

Một vài redflag của bản thân?

America- "Nhiều vệ tinh xung quanh, hơi chiếm hữu"

South Vietnam- "Nhiều vệ tinh vây quanh, ít khi để ý nên cũng không nhận ra"

France- "Đào hoa, thích một mối quan hệ mập mờ hơn chính thức"

UK- "Hơi nghiêm túc thái quá, nhiều vệ tinh vây quanh"

South Korea- "Hay trêu hoa ghẹo bướm, không muốn công khai mối quan hệ"

Philippines- "Bạn thân khác giới, thích trên tình bạn dưới tình yêu"

Germany- không có!

Nói thẳng luôn anh ta là 10 điểm không có nhưng!!

7.

Một số greenflag của bản thân?

America- Dù có nhiều vệ tinh vây quanh nhưng cũng sẽ đều phòng bị và rất chung thủy

South Vietnam- nấu ăn rất ngon nên khi bạn muốn có thể nấu cho bạn những món bạn thích

France- Dù đào hoa nhưng đều biết điểm dừng và trong điện thoại và trang cá nhân của anh ta sẽ đầy ắp hình của bạn

UK- Cực kỳ giỏi ở các môn địa lý và ngôn ngữ nên sẽ luôn tận tình chỉ dạy bạn

South Korea- luôn biết chỗ ăn chỗ chơi để có thể cho bạn buổi hẹn hò hoàn hảo và vô cùng am hiểu tâm lý phụ nữ

Philippines- Sẽ quan tâm bạn từng việc nhỏ nhặt nhất

Germany- học vô cùng giỏi nên sẽ là người yêu kiêm gia sư của bạn

8.

Tình cũ có ấn tượng sâu đậm nhất?

Vì sao?

America- "South Vietnam lúc còn nhỏ cậu ấy trông dễ thương lắm"

South Vietnam- "VNCH, em ấy rất dễ thương.

Tôi cũng từng đơn phương em ấy một khoảng thời gian"

France- "Spain, cô ta rất khéo ăn nói với cả cô ta mang nét đẹp Latin trông rất hút mắt"

UK- "Portugal, cô ấy là bạn thân từ nhỏ của tôi nên cả hai cũng vẫn còn là bạn bè sau khi chia tay"

South Korea- "China, anh ta đẹp trai, nhà giàu, học giỏi còn vô cùng cuốn nữa chứ"

Philippines- "Spain, đó là lần đầu tiên tôi học cách lái máy bay"

Germany- "Russia, thay vì đi hẹn hò thì cậu ấy thường dẫn tôi đi bắn súng với ném rìu"

9.

Một ưu điểm mà bản thân đánh giá cao?

America- "Biết nấu ăn"

South Vietnam- "Học giỏi"

France- "Biết nói tiếng Pháp"

UK- "Biết nấu ăn"

South Korea- "Học giỏi"

Philippines- "Hiểu tâm lý"

Germany- "Biết chơi nhạc cụ"

10.

Một nhược điểm mà bản thân sẵn sàng từ bỏ một mối quan hệ?

Vì sao?

America- "Vô tâm, một mối quan hệ mà như bản thân đang độc thân thì không thể gọi là một mối quan hệ"

South Vietnam- "Thiếu kiến thức, những người như vậy sẽ khiến những cuộc trò chuyện rơi vào ngõ cụt và sẽ vô cùng nhàm chán"

France- "Nhạt nhẽo, quá sức nhàm chán sẽ khiến mọi thứ rơi vào ngõ cụt và sẽ khiến mối quan hệ sẽ nhanh cán hơn"

UK- "Tự luyến, quá tự đề cao bản thân dù bản thân cũng chẳng giỏi giang gì thì tôi không cần loại người đó xuất hiện trong cuộc đời tôi"

South Korea- "Kiểm soát, quá kiểm soát sẽ khiến tôi cảm thấy bản thân là phạm nhân hơn là người yêu"

Philippines- "Luỵ tình, nếu là luỵ người cũ thì sẽ biến bản thân trở thành người thay thế.

Nếu là luỵ bản thân thì sẽ ảnh hưởng tới mối quan hệ mới"

Germany- "Mập mờ, không rõ ràng rằng là yêu hay là bạn."

—————

Spoil nhẹ về độ suy của anh A dấu tên:

Lại một lần nữa, tôi rơi vào trong nơi đại dương sâu thăm thẳm.

Đáng lẽ tôi phải cứu em ra khỏi nơi đó chứ không phải là lại để bản thân rơi vào đó.

Đôi ngươi xanh biếc tựa như đại dương không đáy ấy làm mỗi lần tôi nhìn thấy nó lại càng lún sâu vào nó hơn.

Tôi đã nghĩ rằng cảm giác ấy chỉ đến với bản thân một lần mà thôi.

Rõ ràng tôi đã buông bỏ được rồi cơ mà.

Tại sao lại khiến tôi rơi vào nó một lần nữa cơ chứ?

Muốn tôi chìm trong nơi đại dương ấy đến mức không tìm được lối ra hay sao?

Người làm được rồi, tôi không thoát ra được, tôi không thể.

Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi càng muốn kéo người cùng tôi chìm vào khoảng lặng chỉ có hai chúng ta mà thôi.

Chỉ tôi, người và đại dương thăm thẳm.

Ý nghĩ ích kỷ ấy lại lớn dần mỗi khi tôi nghe giọng người, chạm vào người, thấy nụ cười của người.

Tôi không kiềm lòng được mà muốn trở nên ích kỷ, tôi muốn trở nên ích kỷ.

Giữ người là của riêng tôi, giữ người ở nơi đại dương xanh biếc nơi chỉ có tôi và người mà thôi...
 
Trở Về ( Countryhuman )
15


Bạn mình ới ời ơi!!- Japan hớn hở ôm chầm lấy America từ đằng sau làm anh giật mình một chút

Mày điên à?

Thả tao ra- America cố gắng tháo con mèo này ra khỏi bản thân nhưng lại bất thành.

May thay ngay lúc đó lại xuất hiện một con gấu trúc tiến vào nhưng thay vì giúp anh, y lại che miệng cười khẩy

Chà chà, đừng từ chối bạn mình thế.

Bạn buồn đấy, nhỉ, Japan?- China nhìn cảnh tượng tình chàng ý thiếp như thế mà cố nhịn cười trong lòng

Đúng đúng, mày phải hên lắm mới được tao ôm đó nha.

Biết ơn đi- Japan vẫn mặc kệ người nào đó đang cố gắng tách ra mà vẫn cố chấp ôm chầm lấy America

Đến đây làm gì, lẹ- America cuối cùng từ bỏ việc quăng con mèo này sang góc khác bằng biển pháp vật lý nên đành đổi sang biển pháp tâm lý

Mày có biết West Germany, con gái út của Third Reich không?- Japan nhìn anh với ánh mắt lấp lánh chứa đầy sự mong đợi về câu trả lời từ America

China đang ngồi cười cũng đột nhiên ăn người về câu hỏi của Japan.

Không cần hỏi cũng biết ý định của chàng trai thuộc sứ hoa anh đào rồi.

Nhưng tại sao người mà cậu ta lại chọn là West Germany cơ chứ?

Chỉ có kẻ ngốc mới dám động vào nhân tính của người đứng đầu phe Phát Xít thôi.

Cút, tao không có gan đụng vô đâu, mày muốn chuốc hoạ vào thân à.

Động vào con bé ấy thử coi, để tao xem mày có còn là chàng trai lãng tử lớp A2 nữa không?- America nói bằng giọng điệu đầy trêu chọc, đụng vào cô bé đó thì việc đồng nghĩa là động vào Third Reich, nghĩa là động vào phe Phát Xít.

Dù bản thân là con trai của người đứng đầu phe Tư Bản thì anh cũng chẳng dám ngạo mạn như vậy đâu.

Không phải ngài JE là thân cận của ngài Third Reich à?

Mày thiếu gì cơ hội tiếp xúc- China ngồi gần đó nhàn nhạt nói.

Japan không thiếu cơ hội tiếp cận West Germany nhưng mà nếu cha cậu biết thì ông ấy sẽ giết cậu mất.

Mày biết là ba tao sẽ giết tao nếu biết tao có ý định tán West Germany mà- Japan chọt hai ngón cái vào với nhau ra vẻ vô tội

Chưa kịp đến tay ba mày đâu- America đảo mắt cười khẩy, giọng điệu của anh đầy sự châm biếm và dường như có chút nghiêm túc.

Không đùa, chưa kịp để JE ra tay thì Third Reich sẽ băm tên này ra mất.

À đúng rồi, America.

Mày với VNCH sao rồi?- China chống cằm nhìn anh thích thú, hai người này không biết y đã phấn khích thế nào khi biết America đến tận A2 để đón VNCH về A1 đâu

Bình thường- America nhíu mày rồi đảo mắt sang hướng khác như muốn lờ đi sự tò mò của y

Ê, tao thấy dạo này VNCH thay đổi lắm.

Không còn áo sơ mi trắng quần tây bỏ quần rồi đầu tóc loà xoà nữa.

Thay vào đó là lại khá biết cách ăn mặc.

Nói thật, cậu ta vuốt tóc lên cũng không đến nỗi tệ đâu à nha~- Japan xoa xoa cằm tỏ rõ thái độ thích thú của bản thân khi nói về VNCH

Ngậm miệng- Dường như trong ánh mắt của America có một tia sát khí thoáng qua khi nghe lời nhận xét này

Việc này rất nhanh chóng lọt vào mắt của tên gấu trúc ngồi đối diện.

Y càng thích thú hơn lúc trước khi nhìn thấy phản ứng như thế

Sao?

Thấy người ta đẹp lên rồi liền muốn nối lại tình xưa à?- China vẫy vẫy chiếc quạt ngang môi mà nhếch môi

Chủ đề nói chuyện của cả ba cứ như vậy mà vây quanh người con trai tên VNCH kia.

Không biết vì sao mà mỗi lần Japan xuất hiện ý định muốn tán tỉnh VNCH thì America lại bất giác cau mày và thấy khó chịu.

China đều thu lại những phản ứng đấy vào trong lòng nhưng cũng chẳng nói gì là bao.

Chỉ là đột nhiên y lại xuất hiện một sự thích thú dành cho VNCH
 
Trở Về ( Countryhuman )
Sometime, soulmates aren't lover


America ngồi bệt xuống chiếc ghế đá đã cũ mèm ở bên vệ đường, tay vẫn cầm chai bia đã uống cạn từ bao giờ.

Anh chẳng còn là thiên tài hoàn hảo trong mắt mọi người nữa.

Thay vào đó lại giống như là một kẻ nát rượu không nơi tá túc.

Đột nhiên có một bàn tay vươn ra mà lấy chai bia trong tay anh đi.

Nhìn mày thảm hại quá- China đặt chai bia vừa lấy từ anh ra một bên rồi ngồi cạnh anh

Mày thì biết gì chứ?!

Rõ ràng là tao đã cố gắng rồi kia mà...tại sao VNCH lại đi hẹn hò với Germany cơ chứ?!

Tao không đủ tốt sao?!- America tức giận nói trong khi cố dành lại chai bia vừa bị đoạt lấy

Ừ, cực kỳ không đủ.

Nhìn mày xem, chẳng khác gì một thằng nát rượu ở bờ ở bụi- China chẳng kiêng dè gì mà quăng chai bia đó ra xa

America dường như cũng chẳng còn sức để phản kháng lại nữa.

Anh thấy bản thân thật thất bại, đến cả người mình thích cũng bị cướp đi nữa, thì anh còn đáng sống làm gì.

China lấy ra một chai nước suối và một phần ăn nhanh vẫn còn ấm rồi đưa nó vào tay America.

Anh nhận được nó mà cảm nhận được rằng bản thân đã sắp khóc mất rồi.

America nhận lấy nó rồi ăn trong im lặng trong khi nước mắt vẫn không ngừng chảy.

Sau khi ăn xong thì anh mới tựa đầu vào con người vẫn đang im lặng nhìn anh từ nãy tới giờ.

Tao không biết phải làm gì khi không có mày nữa- Giọng America nhỏ hơn bình thường rất nhiều tựa như một lời thì thầm vậy nhưng nó vẫn đủ để China nghe được

Biết ơn tao đi, không phải ai cũng có bạn tốt như tao đâu- China nở nụ cười thỏa mãn khi nghe những lời nói ấy

Đột nhiên điện thoại America run lên, anh lấy nó ra và xem thử thì thấy đó là tin nhắn của Japan- "Đừng buồn bạn tôi, nếu gu mày giống VNCH thì tao tìm giúp mày vài người" đằng sau còn thêm một biểu tượng nháy mắt trông rất khôi hài.

America cũng không kiềm được mà bật cười thành tiếng với dòng tin an ủi đậm chất đào hoa này của bạn mình.

America cứ như vậy mà tựa đầu vào vai China, ngoài VNCH và người nhà ra thì y là người duy nhất khiến anh cảm thấy có thể an tâm tựa vào.

America có vấn đề lòng tin rất lớn vì từ nhỏ đã được dạy rằng sự tin tưởng rất quý giá, không được mang đi cho người khác.

Nên anh luôn chẳng bao giờ tin tưởng ai ngoài gia đình ra nhưng VNCH là ngoại lệ đầu tiên.

Lúc đó là lần đầu tiên anh trốn đi chơi còn bị thương nhưng may sao lại gặp cậu.

Lần đầu tiên America có thể la lên khi cảm thấy đau hay có thể tựa đầu vào vai cậu khi cảm thấy không thoải mái.

Việc đó đã bẵng đi một thời gian, cho tới khi China xuất hiện.

Vốn dĩ cả hai là ở hai phe đối địch nhưng mà China dường như không muốn phân thắng bại với anh là bao.

Ngược lại y lại thích ngồi một bên mà quan sát vở kịch mà người khác diễn trong khi bản thân là diễn viên bất đắc dĩ.

Nhân duyên của cả hai là khi mà America đi săn và bị người khác truy sát.

Không may China lại bị anh kéo vào cuộc truy sát này.

Hại cho cả hai phải trốn vào một hang động gần đó tận hai ngày trời.

Lúc đó America bị đâm trúng một nhát ở bên eo phải.

Anh đã cố gắng gượng để thuyết phục rằng bản thân không sao nhưng tất cả đều bị China phá vỡ.

Y ép anh phải ngồi xuống để y sơ cứu vết thương, không biết từ lúc nào mà anh đã vô thức thiếp đi trong lúc đang được y sơ cứu vết thương.

Đang ngồi nhớ lại chuyện cũ thì đầu America đột nhiên bị một lực đẩy ra.

Anh vẫn còn đang ong ong cái đầu thì China đã đưa cho anh đọc một dòng tin.

VNCH và Germany không hẹn hò, tất cả chỉ là tình cảm một chiều từ Germany?- Mắt America mở to khi đọc thành tiếng dòng tin ấy.

Anh dường như không tin vào mắt mình, anh có phải là đang nằm mơ không?!

Nếu là mơ thì anh không cần tỉnh dậy đâu!

"Vừa lòng chưa?

Mau đi về tắm rửa đi, người này hôi mùi bia quá"

"China ơi, tao yêu mày chết mất!!"

"Cút, đi mà yêu VNCH của mày"

————

Soulmate được hiểu là một người có những kết nối sâu sắc về tâm hồn với chúng ta, là tri kỷ.
 
Trở Về ( Countryhuman )
Sleepless


Ưm~ đây là đâu vậy chứ..?- VNCH mơ màng tỉnh dậy thì bản thân đang ở trong một căn phòng xa lạ.

Hơn hết là y còn không có nỗi một mảnh vải che thân, kế bên còn có một thanh niên trần trụi đang ngủ say!!

Y cảm thấy đầu mình đau như búa bổ khi cố gắng nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra.

Từng mảnh ký ức rời rạc thi nhau ùa về làm não y như bị ai đổ keo vào vậy.

VNCH nhớ rằng bản thân đã uống hơi nhiều trong lễ tốt nghiệp, y còn kéo một thanh niên vào phòng nghỉ của khách sạn rồi..xảy ra những thứ xấu hổ kia.

Cái này chắc chắn là tình một đêm rồi.

Y ngó sang kế bên để xem đối tượng cùng bản thân trải qua một đêm mặn nồng là ai.

Và chúa ơi!

Là America!

Y và America đã...

VNCH cảm thấy bản thân sắp điên rồi, làm sao bản thân lại không đứng đắn mà ngăn tên này lại đi chứ!

Y bực bội đánh mạnh vào bắp tay rắn chắc của thanh niên đang yên giấc kế bên

Chậc..chuyện gì thế?- America khẽ mở mắt, giọng nói vẫn còn mang sự phản khác với việc thức dậy

Khi thấy khuôn mặt nhăn nhó của thiếu niên kế bên thì anh chẳng buồn càu nhàu mà choàng tay ôm lấy chiếc eo mãnh mai kia

Sao thế?

Mới sáng sớm đã muốn tập thể dục à?- America chẳng biết xấu hổ mà kéo y lại gần mình hơn mà nói ra những lời thô tục

Tên khốn khiếp!!- VNCH muốn vươn tay lên đánh cho anh một cú thật đau nhưng liền bị cơn đau ở eo ngăn lại

A-ah!- Y không kiềm được mà kêu lên, nước mắt cũng không kiềm được mà ngập cả khoé mắt

Có sao không?

Để tôi xem- America vội vàng ngồi dậy để xem tình trạng của y.

Anh ân cần xoa nhẹ vùng eo sau lưng để làm dịu bớt cơn đau

Tên khốn America chết tiệt!

Tất cả là tại cậu!- Cơn đau từ eo làm y mất kiểm soát mà nói ra những lời khó nghe dành cho người thanh niên đang cố gắng làm dịu cơn đau của y

Tại tôi?

Cậu nhớ lại xem hôm qua ai là người ôm eo, sờ mông tôi, sau đó còn kéo tôi vào phòng nghỉ rồi kêu tôi thoả mãn cậu ta?

Là tại ai đây, VNCH?- Dù đang tranh luận với người kia nhưng động tác của anh vẫn vô cùng dịu dàng và ân cần

T-tại anh không biết xấu hổ mà còn đồng ý với tôi!

Sao anh không từ chối đi?!

Anh biết người say thường nói năng lung tung mà!- VNCH vẫn cố gắng cãi lại cho bằng được với những lập luận có phần...vô lý của bản thân.

Tôi cũng đã từ chối rồi đấy, nhưng cậu đây là cái miệng hại cái thân.

Ai bảo cậu nói tôi yếu sinh lý- Giọng nói tuy có phần gay gắt nhưng ngược lại hành động xoa dịu cơn đau cho người cùng trải qua một đêm mặn nồng lại vô cùng nhẹ nhàng.

Tôi bị mất kiểm soát ngôn từ khi say!

Làm như cậu chưa thấy ngôn từ say bao giờ vậy!- VNCH tức giận đẩy tay người kia ra một cách không hề có chút lưu tình nào

————

Xin lỗi vì sự vô tri này nhưng tự nhiên hứng lên nên...👉👈
 
Trở Về ( Countryhuman )
16


Sau khi hoàn thành tiết học cuối cùng trong buổi sáng, VNCH khó khăn lắm mới tìm được một chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi sau một buổi sáng mệt mỏi.

Trong lúc người vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi khi tựa lưng vào một cây sồi lớn với những tán cây xanh mát mẻ.

Thì đột nhiên một âm thanh phát ra từ phía trên khiến người giật mình.

"Meo~"

VNCH theo bản năng liền bật dậy rồi nhìn lên phía trên, đột nhiên một con mèo nhảy xuống ngay vào lòng người mà không ngừng kêu lên.

Người còn chưa hiểu chuyện gì thì đã nghe được tiếng cười khúc khích từ phía trên.

Người nhìn lên trên thì đột nhiên thấy một người vô cùng quen thuộc đang ngồi đung đưa trên cành cây, là China?!

Rồi chẳng hiểu sao mà cậu ta lại nhảy xuống rồi ngồi trước mặt người.

Cậu ta nhìn chằm chằm con mèo đang quấn quýt tay người không ngừng mà nói

"Nó thích cậu thật đấy"

"Con mèo của cậu à?"

Người khẽ hỏi khi không biết làm sao với cục bông trong lòng.

"Không, tôi đi trộm đấy"

Cậu ta thản nhiên đáp với nụ cười đầy hồn nhiên như thể những gì cậu ta nói là hoàn toàn bình thường.

VNCH thì hoàn toàn ngược lại, người lại chẳng hiểu vì sao cậu ta có thể làm như vậy được.

"Mà VNCH này, sao cậu thay đổi nhiều thế?"

"Chỉ là thay đổi đôi chút"

Người đáp, ánh mắt vẫn dính chặt vào sinh vật bốn chân nhỏ nhắn trong lòng mình.

Chẳng hiểu thế nào mà tay lại bất giác chạm vào bộ lông mềm mượt của nó.

China thấy thế thì khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn ngập sự thích thú và tò mò dành cho người đối diện.

Cậu ta kéo gận khoảng cách của hai người lại rồi nhè nhẹ nói.

"Cậu thay đổi mọi thứ, mái tóc, cách ăn mặc, tính cách và cả khẩu vị nữa"

Nói đến đây thì đột nhiên cậu ta tiến lại gần hơn nữa, khiến khoảng cách giữa cả hai chỉ còn vài cm.

"Nếu không còn hứng thú với America nữa thì sao không xem thử tôi nhỉ?

Có hợp với khẩu vị bây giờ của cậu không, mặt trời nhỏ?"

VNCH tròn xoe mắt khi nghe những lời này nhưng người không đẩy China ra.

Người khẽ nheo mắt rồi nhếch mép mà đáp.

"Từ lúc đầu, cậu đã ưng mắt hơn tên kia nhiều"

Điều này là thật, từ lúc khi còn bé, VNCH đã hoàn toàn bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp của cậu ta.

Một vẻ đẹp phi giới tính mà khiến ai cũng phải yêu thích.

Thành thật mà nói, nếu nói về cái đẹp, China hoàn toàn đánh bại cái tên nào đó mà chẳng cần tốn sức.

VNCH thật sự thích cái đẹp của y, nó khiến người ta phải cảm thán rằng "Có người đẹp đến thế sao?"

China tròn mắt nhìn con người trước mặt, như thể việc này không nằm trong dự tính của cậu ta.

Được vài giây thì đột nhiên cậu ta liền cười phá lên.

"Bất ngờ thật đấy, VNCH.

Thú vị thật, tôi cứ tưởng là cậu sẽ đẩy tôi ra chứ"

"Người khác chắc chắn sẽ làm vậy"

Câu trả lời đó còn khiến y cảm thấy thú vị hơn, lâu lắm rồi y mới có cảm giác thích thú này.

Sao bây giờ y mới để ý tới VNCH cơ chứ, tiếc thật.
 
Back
Top Bottom