Ê, nhìn mặt cọc vậy- Japan nhìn hắc tuyến trên đầu người kế bên mà thắc mắc nói
Không có gì- Tuy nói không có gì nhưng nhìn giọng điệu là thấy rõ, tên America này đang muốn phát khùng rồi
Mới thăm có tí xíu mà căng dữ trời- China vừa nhìn anh vừa chăm lửa cho điếu thuốc trên tay
Tên đó hình như bị điên rồi- Ame lẩm bẩm, tuy không lớn nhưng đủ để 2 người kia nghe thấy
Hả?
Là sao?
Kể nghe coi- Japan bất giác để lộ tai và đuôi hồ ly ra.
Giọng nói có vẻ đang rất mong chờ
Mày lộ cả tai và đuôi rồi kìa- China nhìn 6 chiếc đuôi trắng muốt đang ngoe nguẩy trước mặt mà bất lực hít một hơi thuốc
Kệ đi!
Nào, America, mau kể xem có việc gì- Cậu ta còn chẳng mảy may quan tâm đến lời y nói.
Chỉ mong chờ câu chuyện thú vị từ người bạn của mình
Sao nhỉ, ừm, tên đó không níu kéo tao ở lại.
Thay vào đó lại đuổi tao đi rồi cái gì mà dây thần kinh về đúng chỗ- Anh chống cằm mà kể ra những gì đã xảy ra lúc nãy.
Cái gì cơ, thật à!?
- Sự bất ngờ hiện rõ trên khuôn mặt của tên hồ ly 6 đuôi nào đó
Là thật, tao cũng bất ngờ về việc đó nữa- Ame chán chường mà nhớ lại hình ảnh của người kia trong quá khứ.
Nghĩ đi nghĩ lại, càng thấy thái độ đó lại có chút quen thuộc
Lạc mềm buộc chặt chăng?
- China nghiêng nhẹ đầu, trên tay y vẫn là điếu thuốc còn đang bóc khói nghi ngút
Tao không nghĩ vậy đâu.
Tên VNCH đó nói ghét là ghét, mày không nhớ à.
Hắn ta ghét Jolia đến mức không thèm ở nơi có cô ta cơ mà- Japan lúc này đã thu tai và đuôi lại.
Giọng nói cũng không còn sự phấn khích như lúc nãy
Vậy ý mày là tên đó đã hết thích America rồi à?- Cả hai không hẹn mà cùng hướng mắt về phía America
Gì!?
Không thể nào!- Anh nghe như vậy thì gằn giọng nói lớn
Sao vậy?
Tiếc à- Japan thấy thái độ của anh như vậy thì thích thú nói
Điên à!
Tất nhiên là không!- America như có tật giật mình mà quát lên
China đang hút thuốc cũng phải để ý tới thái độ của anh.
Y nheo mày nhìn con người tóc vàng kia.
Ánh mắt có vài phần khó thể nói rõ.
Cảm xúc của y đây là gì?
Ghen tị, bất ngờ hay chán ghét, y cũng chẳng rõ
Đủ rồi đó Japan, mắc công nó lại điên lên đấy- China nhìn con hồ ly đã được giấu tai và đuôi thích chọc người kia mà nói.
Tay thì cũng dập tắt điếu thuốc đang cháy của bản thân đi
Mồ, chọc có xíu- Cậu ta bĩu môi khi nghe người kia nói
" Cạch " cánh cửa của phòng được mở ra.
Một nữ sinh tóc nâu bước vào, mái tóc dài thướt tha thật quá đỗi thơ mộng.
Đôi ngươi mang màu sắc của những bông lúa vàng ươm.
Nụ cười dịu hiền tựa ánh ban mai hiện rõ trên mặt người đó
America, thầy EU gọi em kìa- Cô ấy hiền dịu nói.
Chất giọng ngọt ngào tựa như rót mật vào tai
Cảm ơn chị, French Indochina.
Em sẽ đến ngay thôi- America nghe giọng nói đó cũng diệu đi vài phần
Tiền bối, bữa nay chị có rảnh không?- China mỉm cười nói
Hôm nay chị không có tiết trái buổi nên chắc rảnh đó.
Có gì à?- Indochina nghiêng nhẹ đầu hỏi
Em định mời chị đi chơi, có được không tiền bối- China chớp chớp mắt, dáng vẻ dễ thương vô cùng
Chị ấy bận rồi!- Taiwan bước vào, ánh mắt nhìn y tỏ rõ sự không có thiện ý.
Cậu chạy vội đến chỗ Indochina mà ôm chầm lấy cô
Ồ ồ, nhìn kìa, đôi tình nhân trẻ kìa.
China mày cũng thật là- Japan thích thú nói rồi nhìn sang phía y
Ấy, tao quên mà.
Thật là, đầu óc dạo này nay nhớ mai quên, đúng không, nhị đệ- China dùng quạt che đi nụ cười đang nở trên môi nhưng lại lộ ra ánh mắt chăm chọc
Thôi nào, tụi chị đi đây.
Các em cũng nên rời đi đi, America rời đi từ hồi nãy rồi kìa- Indochina cũng chẳng muốn ở đây để kéo dài cuộc chiến huynh đệ này.
Cô liền cùng người kia quay người rời đi
Lúc này Japan và China mới nhận ra là đứa bạn của tụi nó đã rời đi từ lúc nãy rồi.
Cả hai đứa tụi nó quay sang nhìn nhau rồi lắc đầu, nhưng cũng rời đi ngay sau đó
Trái lại với sự vui tươi ở bên ngoài, nơi đây lại tựa như một nhà tù không có lồng sắt.
Ngột ngạt, lạnh lẽo và cô đơn, nhưng trách sao bây giờ, với tình cảnh này, cậu chỉ có thể cam chịu thôi
Việt Nam Cộng Hoà nhàm chán nhìn về phía cửa sổ- nơi toả ra ánh sáng tự nhiên duy nhất.
Rồi lại nhìn những đám dây truyền được đính trên bản thân tựa như những dây xích giam lõng cậu ở nơi này
"Cạch" tiếng mở cửa quen thuộc vang lên, cậu mong chờ nhìn về phía cánh cửa.
Nhưng người xuất hiện liền làm cậu trở trạng thái nhàm chán lúc đầu
Việt Nam Cộng Hoà, bác sĩ bảo hai tuần nữa em mới xuất viện.
Tụi anh có mang trái cây này- Việt Nam bước vào theo sau còn có MTGPMNVN, Đông Lào và Việt Minh
Cảm ơn, cứ để đó đi- South chẳng mảy may quan tâm lắm mà lấy cuốn sách trên bàn
Em có cảm thấy không ổn hay gì không?- Anh chẳng mảy may đến sự thờ ơ của người mà tiếp tục hỏi
Người tuy có chút khó chịu nhưng cũng định mở miệng thì chợt có giọng nói khác chen vào
Anh hỏi làm gì, nó có chết đâu.
Vẫn còn sống sờ sờ ra kìa- À, ra là giọng nói của Đông Lào.
Cậu ta cáu kỉnh nói song song với việc nhìn qua phía South Vietnam
Đúng đấy, anh cứ bày vẻ làm gì- Mặt Trận nhíu chặt mày nhìn thái độ của người đang nằm trên giường bệnh kia
Hai đứa có thôi đi không!
Muốn em ấy chết đi thì mới chịu sao!?- Nghe hai người kia nói thì anh không kìm được mà lớn tiếng quát.
Dù đứa trẻ này có ra sao đi chăng nữa thì đó cũng là máu mủ của tụi nó cơ mà.
Sao tụi nó lại có thể làm như vậy được cơ chứ!?
South Vietnam đang đọc sách cũng bị tiếng ồn làm khó chịu.
Người ngước lên thì thấy Việt Nam đang lớn tiếng trách mắng Mặt Trận và Đông Lào.
Nhưng đó không phải là thứ người quan tâm, người đưa mắt nhìn người đang đứng tận phía sau cùng đang lén lút nhìn người.
Khi nhận ra đã bị phát hiện thì lại nhanh chóng đảo mắt sang hướng khác
Muốn nhìn vào đây, tôi cho cậu nhìn- South Vietnam nghiêng nhẹ đầu rồi mỉm cười nói
Mặt Trận, Việt Nam và Đông Lào cũng bị lời nói của anh làm cho thu hút.
Người được nhắc đến thì tròn xoe mắt nhìn người.
Nhưng chẳng dám mở miệng nói lời nào
Mày nói chuyện với ai vậy!?- Mặt Trận nhăn mặt nhìn thái độ của người mà nói
Việc này có phải là thứ cậu cần quan tâm không?- Người không trả lời câu hỏi mà ngược lại còn hỏi ngược lại gã
Tên khốn!
Mày ăn nói cẩn thận chút đi- Đông Lào tức giận nói, như thể hắn sẽ sẵn sàng nhào vô để cắn người vậy
South Vietnam không đáp, chỉ dành cho Đông Lào một ánh nhìn không thân thiện xíu nào.
Hắn cũng không vừa gì mà đáp lại bằng ánh mắt như thể đang bắn ra tia lửa vậy
Việt Nam đang định mở miệng nói thì bị một hành động của một người làm cho đứng hình.
Việt Minh không nói gì mà bước vào bên trong, đứng trước mặt người
South Vietnam không chút hoảng hốt, ngược lại còn cong môi nhẹ
Ngồi ghế đi, ngồi ở đây thì dễ nhìn hơn lúc nãy đúng chứ?