Cập nhật mới

Khác Trở về ( countryhuman )

Trở Về ( Countryhuman )
17


Đôi trẻ trò chuyện rất vui như đã thân thiết từ bao giờ, khung cảnh ấy thật sự rất đỗi yên bình và tuyệt đẹp.

Nhưng mấy ai biết rằng chỉ vì một bầu không khí rất đỗi nên thơ ấy lại khiến một người tức giận đến mức nắm chặt lòng bàn tay đến nỗi rỉ máu.

Chẳng hiểu sao America lại chẳng có thể cảm thấy bình thường khi thấy hai người kia trò chuyện thân thiết đến vậy.

Trong cảm xúc hắn đột nhiên có một cảm xúc đầy khó chịu, đôi mắt híp lại, chân mày thì nhíu chặt lại, mặt thì tối sầm đi.

Cảm xúc ấy thể hiện thật rõ trên khuôn mặt America.

Hắn ghét cái cảm xúc này, hắn thừa nhận.

Đó là một cảm xúc vừa lạ vừa quen như thể hắn đang bị giật đi món đồ yêu thích của mình.

Đã rất lâu cái cảm xúc ấy mới trở lại trong hắn vì hắn đã định sẵn là có số vua chúa, muốn gì là được nấy.

Nhưng chỉ có một thứ à không một người có thể mang đến cho hắn cảm giác này.

Cái tên "South Vietnam" thoáng hiện lên trong tâm trí hắn.

Nó xuất hiện một cách đầy bất ngờ đến mức khiến hắn cũng phải ngạc nhiên.

"South Vietnam"

America lẩm bẩm cái tên ấy trong miệng, hắn cố nhớ rằng cái tên này có gì đặc biệt nhưng chẳng hiểu sao tâm trí hắn lại chẳng hiện lên điều gì cả.

"VNCH!

Mày ở đâu thế?"

Tiếng gọi của South Korea khiến cả ba người bừng tỉnh.

America vội giấu mình sau tấm thân sồi đã đứng tuổi, China thì vội vã trèo lại lên cây không quên tặng VNCH một cái nháy mắt như một lời tạm biệt.

Y thì cũng bỏ chú mèo nọ qua một bênh rồi đi về phía SK.

"Đây, gọi tao làm gì thế?"

"Tại kiếm không thấy mày nên tìm"

Thế là cả hai rảo bước trên con đường về phía sảnh chính, thấy hai bóng người đã xa dần thì America mới bước ra khỏi thân cây mà tiến về phía người bạn của mình.

China thì đang thản nhiên nằm trên một nhánh cây to đầy vững chắc mà chơi cùng với chú mèo nhỏ.

"Hồi nãy mày ở đâu thế?

Tao tìm chẳng thấy"

America đứng dưới góc cây mà nhìn lên, thấy rõ tâm trạng rất đỗi vui vẻ của cậu trai phía trên.

Đứng tựa lưng vào thân cây mà ngước lên.

China nghe thế thì mỉm cười chẳng đáp ngay, trong miệng còn ngân nga chút giai điệu.

"Chơi với mèo"

"Vào trong đi, Japan kiếm mày kìa"

China nghe thế thì cũng đảnh nhảy xuống mà bỏ lại chú mèo nhỏ ở trong.

Vừa xuống đã choàng qua eo người bạn thần mà thì thầm vào tai hắn.

"Japan kiếm hay mày kiếm?

Nhớ tao rồi chứ gì"

"Mày khùng vừa thôi"
 
Trở Về ( Countryhuman )
18


Trên đường trở về lớp, South Korea cứ nhìn chăm chăm VNCH nhưng chẳng hé môi điều gì.

Sự im lặng kỳ quái này thật sự khiến y khó chịu, chỉ đành chịu đựng mở miệng ra trước.

"Mày cứ nhìn tao mãi thế?"

"Khi nãy Việt Minh tìm mày, dáng vẻ uất ức lắm.

Mày ăn hiếp em ấy à?"

"Tìm tao?

Làm gì?"

South Vietnam nhìn cậu thắc mắc, hoài nghi về những gì tên bạn thân vừa nói.

South Korea chỉ nhún vai rồi đáp lời với dáng vẻ tự nhiên.

"Không biết, em ấy kêu cha cần tìm nên tao mới kiếm mày nè."

"Ồ"

Một lời cảm thán nhưng lại phát ra với thái độ đầy hiển nhiên đến mức khiến South Korea cũng chỉ biết lắc đầu.

Đi đến dãy hành lang thì hai người mới tách nhau ra vì Korea cần phải đến phòng vẽ còn South Vietnam thì đang tới lớp C1 tìm Việt Minh.

Lớp C1 là lớp dành cho những đứa con sau cũng như là không phải nhánh chính của các gia tộc ở đây, nên đây hiển nhiên là lớp của Việt Minh rồi.

Bước đến trước cửa lớp thì South Vietnam mới ngó vào lớp xem thử có người y đang tìm hay không.

Ngay khi vừa tìm thấy thì y mở cửa lớp học ra, đó không phải một khoảng quá lớn nhưng đủ để y có thể nghiêng đầu vào để gọi Việt Minh.

"Việt Minh, ra đây tôi nhờ chút."

Việc này vừa hay thu hút hết mọi ánh mắt của những đứa trẻ khác trong lớp học ấy.

Nhưng có lẽ Việt Minh cũng không để ý là bao, cậu vội vàng đứng dậy và đi về phía của y, chẳng hiểu vì sao mà lại vui vẻ đến vậy.

"Dạ?

Anh nhờ em gì thế?"

"Nãy cha tìm tôi à"

"À vâng, cha kêu em bảo anh là tối nay có gì anh ăn ngoài nhé.

Cha, anh cả, anh ba đều ra ngoài dự tiệc rồi."

Việt Minh nhún vai kể cho y nghe rằng tối nay hầu như cả gia đình đều không ở nhà nên y sẽ phải ra ngoài ăn.

Y nghe xong cũng chỉ gật gù, tính rằng tối nay sẽ rủ Philippines và South Korea ra ngoài ăn cũng như là đi chơi.

Nhưng chợt South Vietnam nhớ ra gì đó.

"Cậu với Đông Lào thì sao?"

"Đông Lào đi với bạn còn em thì không ăn, lần nào ăn ở ngoài xong em cũng bị ngộ độc hết"

Việt Minh vừa nói vừa cười hì hì hồn nhiên tới lạ, chỉ có South Vietnam là cau chặt mày lại.

Cậu đang tuổi phát triển, không ăn thì làm sao được.

"Tối tôi nấu cho cậu ăn"

"Không cần đâu, vậy phiền anh lắm!"

Cậu nghe thế thì vội xua tay, ý muốn từ chối ý tốt của y với khuôn mặt đầy lúng túng.

Điều này khiến South Vietnam không khỏi nhớ đến đứa trẻ kia, y nghĩ như vậy rồi lại dơ tay lên xoa đầu Việt Minh mà cười khẽ.

"Không phiền, cậu cứ lo ăn và học thật giỏi là được."
 
Trở Về ( Countryhuman )
19


South Vietnam men theo hành lang tầng trệt mà rời khỏi cổng trường như bao học sinh khác khi tiếng chuông reo.

Vừa bước ra đến cổng chính đã thấy Việt Minh đứng dựa vào thân một chiếc xe mà chờ đợi.

Vừa thấy y xuất hiện trong tầm mắt thì mắt sáng hơn hẳn nhưng cái vẻ ngượng ngùng thì vẫn như thế.

Cậu mở cửa xe rồi ngồi vào bên trong của dãy ghế sau, không giữ cửa nhưng không đóng nó lại.

South Vietnam nhìn thấy thế thì không nói gì, chỉ hiểu ý mà ngồi vào bên phía còn lại của khoang xe.

Không khí trong xe im lặng, chẳng ai nói gì ngoài tiếng hoạt động máy móc của phương tiện đi lại.

Y hoàn toàn không có ý định bắt chuyện trước, mà thật ra y còn khá tận hưởng sự tĩnh lặng này.

South Vietnam tựa cả người vào cửa xe, mái tóc vàng óng chạm vào lớp kính trong suốt kết nối người bên trong với thế giới bên ngoài.

Y không biết cảm xúc người còn lại thế nào và y cũng không muốn biết cho lắm.

Cả chuyến đi cứ thế tới tận khi xe dừng bánh trước biệt thự, cả hai người ăn ý mở cửa hai bên mà bước ra, không dính líu.

South Vietnam đi thẳng vào bên trong, vờ như không thấy ai đó đang đi phía sau với một khoảng cách nhất định.

Y để cặp một bên trên ghế mềm ở phòng khách mà đi đến phòng bếp ngay gần đó.

Mở tủ lạnh thì y đã gật đầu hài lòng khi nó được lấp đầy bởi đủ loại thức ăn phong phú.

Bất ngờ y lên tiếng khi bản thân chẳng hề dời mắt khỏi mấy món thực phẩm trước mặt.

"Cậu ăn gì?"

Không một ánh nhìn, không một lời đề cập, không một sự tiếp xúc, mơ hồ nhưng lại cực kỳ rõ nét khi không gian này vốn dĩ chỉ có hai người hiện hữu.

Việt Minh im lặng, không phải vì ngại như ban thường mà là vì cậu đang suy nghĩ.

Cả hai im lặng được hai phút thì cậu cất giọng có phần dè dặt.

"Anh nấu mì gà được không?"

"Bò được không?

Gà thì ninh lâu, phải đến mai mới ngọt."

Không ép buộc nhưng chỉ đơn giản là lời thông báo khi Việt Minh thấy y đóng cửa tủ lạnh với vỉ thịt bò và vài món rau củ trong tay.

Cậu thở dài nhưng rồi gật đầu, cái nào chẳng được đừng làm cậu ngộ độc là được.

South Vietnam đương nhiên không bỏ lỡ cái gật đầu đó, vươn tay lấy tạp dề được treo trên móc treo như một thói quen.

Tay y thuần thục với những dụng cụ làm bếp đến mức khiến Việt Minh phải thắc mắc.

Trong trí nhớ của cậu, trừ Việt Nam ra thì không ai trong họ có sở thích chứ nói chi là đến việc thuần thục thế này.

Cậu nhướn người, thấy rõ từng ngón tay di chuyển trên thớt với chiếc dao bếp vô cùng thuần thục và quen thuộc như một thói quen rồi.

Việt Minh không muốn là kẻ kì cục mà tò mò về người đã chịu xuống bếp nấu cho cậu ăn; nhưng việc này khiến sự hiếu kì thắng cả sự nhút nhát và lễ độ trong cậu.

"Anh biết nấu ăn từ lúc nào vậy?"

"Từng thấy vài video hướng dẫn.

Cậu ra ngoài đợi đi, xong tôi kêu."

Nghe thế thì dù muốn hỏi nhưng Việt Minh cũng ngoan ngoãn rời khỏi tầm mắt của y.

South Vietnam hoàn toàn hiểu vì sao cậu lại hỏi như vậy, vì đứa trẻ kia thậm chí còn ghét chuyện bếp núc chứ nói gì tới nấu ăn.

Trái lại, y thấy việc này là một điều cần thiết và có phần thú vị nên y cũng biết kha khá về chuyện bếp núc.

Một lúc sau, South Vietnam bưng ra một tô mì bò vẫn còn nóng tới khói bay lên không trung.

Sợi mì vàng óng được phủ lên một lớp nâu nhạt từ nước dùng, mặt trên được trang trí với những miếng bò được cắt đẹp mắt khiến người khác cảm thấy thèm ăn.

Hiển nhiên thứ đó đã thu hút được sự chú ý của Việt Minh từ lúc y bưng nó từ phòng bếp đến lúc đặt nó trên bàn ăn.

Cậu bước lại bên bàn ăn, chọn một chỗ ngồi ngay gần tô mì, y đẩy tô mì về phía cậu.

"Anh không ăn à?"

"Tôi sẽ ăn sau, cậu ăn đi."

Nói xong là South Vietnam đi tới phòng khách để lấy cặp rồi liền một mạch lên phòng của mình chứ chẳng buồn quan tâm khuôn mặt của cậu thế nào.

Vừa ngả người trên chiếc giường êm ái thì tâm trạng tốt đẹp của y đã bị phá tan bởi tiếng chuông điện thoại từ trong chiếc cặp chưa mở kia.

Y tặc lưỡi nhưng cũng mò mẫm lấy ra chiếc điện thoại không ngừng đổ chuông kia.

Hiện trên màn hình là người mà South Vietnam không muốn tiếp xúc nhất lúc này- "Giáo sư UK".

Nhưng dù góc nhìn nào, y cũng chẳng thể nào phất lờ cuộc gọi này.

Y chạm vào nút xanh trên màn hình rồi áp tai vào mà nghe.

"Ồ, ta tưởng cậu sẽ không bắt máy chứ?"

Bên đầu dây bên kia là chất giọng Anh đặc sệt chẳng lẫn vào đâu được.

Người đó vẫn như vậy, vẫn là người khiến y khó chịu nhất vì chẳng phân biệt được đâu vào đâu.

Chẳng rõ đây là lời châm chọc hay là lời vui mừng thật sự.

"Ngài có chuyện gì cần bàn?"

South Vietnam giữ giọng bình tĩnh, che đi hoàn hảo sự khó chịu sâu thẳm trong giọng nói.

Y sẽ không gây rối, ít nhất là không phải với người này.

"Ta có thông tin hữu ích cho cậu."

"Là gì?"

"8 giờ tối nay, nhà hàng Đồng Hồ, ta đã đặt phòng."
 
Back
Top Bottom