Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 300


Chương 300:

Lúc này không dở trò ngang ngược, đứng kiêu ngạo, không trả đũa, thì còn đợi đên khi nào?

Nếu Lan Du Du đang bày ra vẻ mặt là một Nữ vương khí phách, vậy thì Phong Hàng Lãng chính là Đại thiếu gia khí phách!

Việc để Phong Hàng Lãng đi hâu hạ phục vụ trà và rót nước cho người khác là điều khó xảy ra. Từ vẻ mặt cao ngạo và lạnh lùng của anh, có thể nhìn ra hiện tại anh rẫt khó chịu.

Sự không vui của Phong Hàng Lãng năm trong dự đoán của Lam Du Du, cô ta nhất định muốn đối đầu với Phong Hàng Lãng, cô ta quay sang làm nững với Phong Lập Hân đang ngôi trên xe lăn: “Gorilla, em khát.”

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, chính là dùng như vậy!

Tất nhiên là Lam Du Du biết, cái tên “huynh nô” “ Phong Hàng Lãng này sao có thê sẵn sảng để anh trai Phong Lập Hân người bị hạn chế về khả năng vận động đi rót nước cho cô ta được? Mục đích của Lam Du Du chính là bắt Phong Hàng Lãng đi rót nước cho cô ta.

Phong Hàng Lãng không thích những người phụ nữ quá mưu môi! Có một khuôn mặt ngây thơ và trong sáng, nhưng lại có một trái tim của con rắn.

Lam Du Du làm nũng, thì Phong Lập Hân sao có thể cầm được lòng, được nịnh nọt như Vậy, Phong Lập Hân lập tức quay sang nói với Phong Hàng Lãng: ‘Hàng Lãng, mau đầy anh ra ngoài. đề anh đi rót nước cho Du Du uông.’ “Thôi để em đi rót cho, anh và chị dâu cứ nói chuyện vui vẻ đi.”

Đây lùi thành công. Phong Hàng Lãng uê oải hừ một tiêng, sau đó xoay người bước ra khỏi phòng khách đề rót nước cho Lam Du Du.

Lam Du Du cố đầy lùi được Phong Hàng Lãng anh, lễ nào Phong Hàng Lãng anh sẽ không tương kê tựu kê* chắc?

* Lợi dụng kế hoạch của đối thủ đề lên kế hoạch tác chiến.

Với một tiếng “chị dâu”, đã thực sự khiến Phong: Lập Hân như mở cờ trong bụng: Hàng Lãng, nói lung tung cái gì đó.” Mặc dù mắng như vậy nhưng trong lòng Phong Lập Hân đã trở nên vui vẻ hơn rât nhiêu.

Nhưng sắc mặt Lam Du Du thì lại nghiêm trọng hon, cô ta gào thét hướng về phía sau lưng thăng tắp của Phong Hàng Lãng, nói: “Chị dâu của anh chính là cái cô hoa sen trắng kia! Còn nói nhảm nữa, cần thận tôi sẽ để anh trai anh nhỗ cái răng của anh đót”

“Du Du, đừng chấp nhật với Phong Hàng Lãng, cái tính này của nó đêu do Ẩn chiêu chuộng xâu xa đi rồi!”

Phong Lập Hân an ủi Lam Du Du, đồng thời bao che khuyết điểm của anh trai Phong Hàng Lãng của mình.

Đối với câu “bông sen trăng” kia của Lam Du Du, thì anh ấy cũng không để ý lắm.

“À đúng rồi, kỳ sinh lý của em còn khó chịu nữa không?” Trong đầu và trong mắt của Phong Lập Hân chỉ có duy nhất một mình Lam Du Du.

Kỳ sinh lý? Lam Du Du khẽ giật mình.

Cái tên Phong Hàng Lãng này, đề lừa được anh trai của mình, còn có thể bịa ra mọi lời nói dồi. Nhưng cô ta không thèm vạch trần anh vì chuyện nhỏ nhặt này. Cô ta không muốn lại một lần nữa bị Phong Hàng Lãng giam lỏng.

Không phải cô ta sợ mà là Lam Du Du không thể chịu đựng được những ngày phải rời xa Phong Hàng Lãng.

Ngay cả khi có bị Phong Hàng Lãng đánh đập hay la măng mỗi ngày, cô ta vân sẵn lòng ở bên Phong Hàng Lãng. Nơi nào có anh, thì nơi đó có thiên đường. Cho dù lâu đài Petite tráng lệ đên đâu, thì Lam Du Du cũng sẽ cảm thấy đó chính là địa ngục.

“Tất nhiên là khó chịu rồi! Đó là lý do tại sao em muôn uông nước mật ong!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 301


Chương 301:

Lập Hân, có phải anh chiều chuộng em trai của mình quá hay không? Ảnh ây hung dữ với em, mà anh lại không quản anh ây.’ Lam Du Du quân cơ thể quyền rũ của cô ta vào trong chăn bông.

Khi Phong Hàng Lãng không có ở đó, cô ta không muôn lộ ra một chút nào cho người đàn ông khác nhìn.

“Anh sẽ bảo Phong Hàng Lãng tôn trọng em. Em cũng hãy bao dung cho cậu ây. Cậu ây vì chuyện anh bị thương, cho nên vân luôn tức giận căm phẫn rồi.’ ” Phong Lập Hân nói một cách mơ hô.

“Nếu anh sớm nói với em, anh Lãng là em trai anh, thì đã tốt…”

Đôi mắt kiêu ngạo của Lam Du Du vừa rồi đã mò đi. Cô ta bồng bột cảm xúc nhất thời nên nói ra. Nếu cô ta biết Phong Hàng Lãng là em trai của Phong Lập Hân, vậy thì cô ta sẽ nhất quyết không chịu nhận mệnh lệnh đó.

Mọi thứ đã quá muộn, nói gì cũng đã muộn rồi. Lam Du Du biết Phong Hàng Lãng sẽ không tha thứ cho cô ta! Dù có cô găng thê nào, thì cô ta cũng không thê thay đổi sự thật rằng chính cô ta đã làm tồn thương những người thân ruột thịt của anh. Hơn nữa, Phong Lập Hân lại bị thương rất nặng.

“Sao vậy, em quen biết Hàng Lãng?”

Phong Lập Hân hơi giật mình. Bởi vì nghe giọng điệu của Lam Du Du, có vẻ như cô ta và Phong Hàng Lãng đã biết nhau từ lâu, còn gọi anh là “anh Lãng”.

“Đương nhiên là không biết!” Lời nói của Phong Hàng Lãng mang theo sự tức giận vang đên từ phía cửa. Dùng ánh mắt đề cảnh cáo Lam Du Du.

Đôi mắt Lam Du Du hơi rủ xuống, làm ngơ trước ánh mắt cảnh cáo của Phong Hàng Lãng.

Trên tay Phong Hàng Lãng đang câm một cốc nước âm pha mật ong. Thỏa mãn thể diện cho Lam Du Du. Vốn dĩ dì An là mang nước mật ong vào, nhưng là do Phong Hàng Lẵng tự mình làm.

Sự ép buộc của người phụ nữ, và kế hoạch tương kế tựu kế của Phong Hàng Lãng, trên một khía cạnh nào đó đã tiền đến hiểu nhau. Có thể coi đây là sự khởi đầu của một giao dịch bí mật giữa họ.

Lam Du Du lấy nước mật ong uống một ngụm, thật ra cô ta cũng giông Phong Hàng Lãng về chế độ ăn uỗng, cô ta Không! thích. đồ ngọt. Cô ta muốn pha cốc nước mật ong này cố tình gây khó dễ cho Phong Hàng Lãng. Đề thể hiện sự “thành ý” cho sự hợp tác của họ.

“Vẫn chưa ngọt! Phải thêm một chút mật ong nữa.” Lam Du Du dùng ánh mắt hồ ly ngước nhìn Phong Hàng Lãng.

Phong Hàng Lãng lạnh lùng nhìn cô ta, bình tĩnh đáp: “Quá ngọt, không tốt cho răng.’ “Nhưng em muốn uống ngọt hơn.”

Lan Dù Du nhắn mạnh. Cô ta nâng chiếc cốc trên tay cho Phong Hàng Lãng.

“Cô Lam, để tôi đi rót thêm chút mật ) cho cô.”

Dì Án ở ngoài cửa. Nghe thấy dường nhự cô Lam này đang cô tình làm khó Nhị thiếu gia, bà ây liên xuất hiện cầm lấy cốc nước trong tay Lam Du Du.

Dường như không ngờ dì An đột nhiên xuất hiện, Lạm Du Du có chút khó chịu. Dì Án biết Lam Du Du là một người rất khó đề phục vụ, nhưng lại càng không muốn Nhị thiếu gia Phong Hàng Ì ãng bị làm khó. Phải biết là Nhị thiếu gia từ nhỏ đã rất kiêu ngạo, làm gì có chuyện hầu hạ người tai Khi dì An thêm mật ong rôi mang quay lại, thì Lam Du Du trừng mất nhìn dì An rồi lạnh lùng nói: “Ngọt quá rồi, tôi không muôn uông nữal”

Còn chưa uống, làm sao biết nó quá.

ngọt? Không còn nghỉ ngờ gì nữa, cô ta chính là đang muôn cho dì An một cái tát vào mặt. Tại sao bà lại muốn tọc mạch vào chuyện của người khác? Rảnh rỗi không có chuyện gì để làm thì đi hóng mát đi!

Đêm nay, Tuyết Lạc đã suy nghĩ rất nhiều. Không chỉ cho bản thân, mà còn cho sinh mệnh bé bỏng vừa mới xuất hiện trong bụng.

Có lẽ vì nhìn thấy quá nhiều đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi trong cô nhỉ viện, cho nên Tuyết Lạc càng trân trọng mảnh đời cơ cực trong bụng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 302


Chương 302:

Ba của đứa trẻ, là một người đàn ông mình không thê yêu được. Nhưng chính mình lại không phòng pc đề rôi có một đứa con cùng anhl “Cùng” sao? Liệu người đàn ông đó có thê chấp r nhận đứa con của một người yêu tiền là cô Lâm Tuyết Lạc hay không?

Tuyết Lạc cay đắng cắn môi. Con có mẹ là đủ rồi.

Nếu như mình không nỡ bỏ đứa trẻ này, vậy thì phải đôi mặt với một câu hỏi rất thực tế và tàn nhẫn, mình phải nuôi dưỡng đứa bé như thế nào, và lấy gì để nuôi đứa bé này!

Đây là ngọn núi vắt ngang Tuyết Lạc và sinh mệnh nhỏ, mà hai mẹ con họ không thể rung chuyển!

Đi tìm Phong gia để đòi hỗ trợ?

Không!

Từ lúc Tuyết Lạc › quyết định sinh đứa nhỏ này, thì cô cũng đã quyết định không muôn dính dáng gì đên Phong gia nữa rồi.

Sau cả một đêm cân nhắc, Tuyết Lạc đưa ra một quyết định cứng răn, dù thế nào thì cô cũng phải ly hôn với Phong Lập Hân! Cô không muốn mang danh nghĩa vợ của Phong Lập Hân, sau đó lại sinh con của Phong Hàng Lãng!

Như vậy là không trung thực, đi ngược lại với đạo đức phẩm hạnh!

Tuyết Lạc không muốn con của mình mang thân phận hèn mọn và không bao giờ được lộ diện.

Lâm Tuyết Lạc phải án nhờ ở đậu nên cô phải làm trái ý mình mà gả vào nhà họ Phong, kêt hôn với một người đàn ông lạ đã bị ngọn lửa thiêu rụi. Cô không muôn sô phận của con mình tiếp tục bị người khác điều khiển!

Vì vậy, Tuyệt Lạc hạ quyết tâm, cô nhất định phải ly hôn với Phong Lập Hân và sinh đứa con trong bụng với tư cách là một bà mẹ đơn thân trong sạchl Tuyết Lạc cũng biết rằng việc tự mình sinh con không hề đơn giản, không biết bao nhiêu chông gai đang chờ mẹ con họ! Nhưng cô thực lữ không thể nào b*p ch*t sinh mệnh nhỏ bé trong bụng mình! Bởi vì, sinh ra đứa trẻ này chính là lối thoát duy nhất của Lâm Tuyết Lạc!

Việc cô phải làm trước mắt là ly hôn với Phong Lập Hân, sau đó sinh đứa con trong bụng ra với thân phận một bà mẹ đơn thân trong sạch!

Tuyết Lạc thực Sự không muôn mang danh nghĩa vợ của Phong Lập Hân, nhưng lại sinh ra đứa con của Phong Hàng Lãng! Cô không muôn con mình bị thiên hạ chỉ trỏ, thậm chí là chửi bói hay giêu cọt.

Trong cuộc đời của cô, hiếm có một lần cô có thể tự quyết định chuyện của mình! Tuyết. Lạc thực sự rât vui mừng, vì con, cô chỉ có thể chọn cách mạnh mẽ đối mặt. Bản thân cô phải gửi nhờ gia đình chú nuôi từ nhỏ, nhưng ít nhất con cô vẫn còn có mẹ ruột nó là cô nuôi dưỡng.

Trong lòng đã quyết, Tuyệt Lạc dậy sớm, câm theo tờ giây thỏa thuận ly hôn đã ký từ lâu, tức tốc đến bệnh viện Quân khu.

Tắt nhiên Tuyết Lạc biết rằng nếu cô ly hôn với Phong Lập Hân, cô sẽ không thể nhận được sự chu cập của nhà họ Phong. Không được học hành, cô lại càng không thể nuôi nỗi sinh mệnh nhỏ bé trong bụng mình!

Nhưng cô vẫn còn là sinh viên và không thể tự chủ về tài chính, làm sao đây? Nuôi con một mình không dễ như nói bằng mồm, quan trọng là phải có tiền thật!

Chẳng lẽ cô đành mang đứa con trong bụng về sông ở nhà họ Hạ? Mợ cô chắc chắn sẽ vặn hỏi rõ ràng mọi chuyện! Nếu mợ cô biết đứa bé trong bụng là của Phong Hàng Lãng, e răng cuỏi cùng sự việc sẽ phát triển thành, mợ cô sẽ đến nhà họ Phong nói chuyện này đề đòi tiên bồi thường và phí tổn thất!

Cô không thể quay lại nhà họ HạiI Vậy cô có thể đưa con đi đâu nữa?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 303


Chương 303:

Cô nhỉ viện?

Đó thực sự là nơi duy nhất cô có thể đến. Viện trường Trì sẽ cung cập đồ ăn, quân áo, nơi ở và phương tiện đi lại cơ bản cho mẹ con cô. Nhưng Tuyết Lạc không muôn đưa đứa trẻ trong bụng vào trại trẻ mô côi, VÌ cô cảm thầy cô và đứa cọn của mình không thê thảm đến nỗi phải dựa vào trợ câp xã hội.

Nhưng cô có thể đưa con đi đâu nữa? Tuyết Lạc lại bồi rồi.

Tuyết Lạc lọt vào trong đám đông vào giò cao điểm buổi sáng, ở đâu cũng chật như nêm côi, người người chen nhau trên xe buýt, tàu điện ngâm chật kín người, thậm chí đi bộ qua trung tâm thành phố cũng bị người khác chen lắn. Nếu biết trước như vậy cô đã ra ngoài muộn hơn một chút.

Tuyết Lạc không khỏi nghĩ đến khả năng sinh tồn yêu ớt của mình, cô sẽ một mình nuôi đứa con trong bụng sao? Làm sao cô có thể tìm được một công việc khi trong bụng có đứa bé?

Không tìm được việc làm thì lấy gì mà sông? Còn đến tháng ở cữ thì cô phải làm sao, một mình cô thì làm sao lo liệu đây?

Những khó khăn chồng chất trong, lòng, Tuyết Lạc, đứng trước thực IẾ, Tuyết | Lạc phải thở dài. Nghĩ lại, cô và con sẽ gặp hi khăn nhiều hơn những gì cô tưởng tượng!

Nhưng giải pháp luôn nhiều hơn khó khăn! Tuyết Lạc v**t v* bụng và cắn môi. Cô đi bộ trong đám đồng 4 hơn nửa tiếng mới lên tàu điện ngâm trên đường Thành Bắc đề đến bệnh viện quân khu.

Khi Tuyết Lạc dằn vặt mãi cũng tới đến bệnh viện quân khu, lúc này cũng đã gân chín giờ nhưng bệnh viện vần rất văng người.

Y tá nói với cô rằng Phong Lập Hân đã được em trai Phong Hàng Lai”

đưa về nhà vào sáng sớm nay, tới khoảng buổi chiều mới quay lại bệnh viện để tiếp tục điều trị.

Phong Lập Hân được Phong Hàng Lãng đưa về nhà họ Phong rồi sao?

Điêu này năm ngoài dự liệu của Tuyết Lạc, cô nghĩ, Phong Lập Hân xuất viện trỏ về nhà họ Phong, 80% là để gặp mặt Lan Du Du, Nhì ng vấn đề mẫu chốt là Lam Du Du không ở nhà họ Phong? Phong Hàng Lãng sẽ làm thế nào đệ bao biện cho lời nói dối trắng trợn của chính mình? Hắn sẽ tìm người bắt chước giọng nói của Lam Du Du, có thể còn tìm một người có vẻ ngoài giỗng hệt cô ta sao?

Tuyết Lạc không muốn đợi trong bệnh viện đến chiều một cách vô vị, CÔ quyết định đến nhà họ Phong ‘để xem chuyện gì đã xảy ra.

Thứ nhất, yêu cầu ly hôn với Phong Lập Hân ở nhà họ Phong sẽ phù hợp hơn là ở bệnh viện. Thứ hai, Tuyết Lạc thực sự muốn xem người đàn ông miệng lưỡi dẻo quẹo kia làm sao đề biện ra một Lam Du Du cho anh trai hắn.

Phong Lập Hân đã đựa ra một quyết định điên rồ, anh muốn ở nhà họ Phong đề trị bệnh thay vì đến bệnh viện quân khu.

Động cơ đưa ra quyêt định này của anh rât rõ ràng, vì nhà họ Phong có Lam Du Du, hơn nữa anh lo Phong Hàng Lãng sẽ nhốt Lan Du Du lại, sau đó ức h**p người phụ nữ anh yêu, người mà anh muôn bảo vệ. Bảo vệ Lan Du Du quan trọng hơn nhiều so với việc phục hồi cơ thể của anh.

Vốn tưởng rằng nhìn ¡ thấy Lan Du Du Phong Lập Hân sẽ cảm thây thoải mái hơn và sẽ ngoan ngoãn trở lại bệnh viện điều trị, nhưng không ngờ anh lại kiên quyết ở lại nhà họ Phong.

“Anh hai, thân thể của anh chịu được người phụ nữ yêu tinh Lam Du Du kia giày vò sao? Người ta cũng nói rôi, ngày rộng tháng dài, đợi anh khỏe lại anh muôn giày vò cô ta như thế nào cũng được, nhưng bây giờ muốn cô ta năm xuống cô ta cũng không dám nằm!”

Phong Hàng Lãng, cất giọng hóm hỉnh, mỗi lân thuyết phục Phong Lập Hân, hắn đều vô cùng dịu dàng, cũng giông như Phong Lập Hân chăm sóc cho tuổi thơ đầy màu sắc của hắn khi còn nhỏ, dành tình cảm sâu đậm cho hắn và thương yêu hắn như một người bồ yêu thương con trai mình.

Lời nói th* t*c của Phong Hàng Lãng khiến Phong Lập Hân có chút xấu hồ, anh vội vàng quở trách: “Hàng Lãng nói nhỏ thôi, Du Du vẫn đông ngủ.

“Sao, anh muốn vào ngủ với cô ấy sao?” Phong Hành Lộ lại trêu chọc.

“Hàng Lãng, không được nói bậy.”

Phải nói răng những lời trêu chọc của Phong Hàng Lãng khiến cả người của Phong Lập Hân sáng bừng. Một người đã dấy lên niềm tin và đam mê cuộc sông, trái tim tràn ngập ánh mặt trời.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 304


Chương 304:

“Tôi cũng đồng tình với quyết định của Đại thiếu gia! Buổi tôi thiêu gia có thể ở nhà, ban ngày lại đến bệnh viện điều trị. Tủy rằng đi lại mệt mỏi nhưng cũng có thê tăng cường vận động cho thiếu gia. Ra ngoài đi dạo hít thở không khí trong lành cực kỳ tốt cho sức khỏel “

Bác sĩ Kim lại đồng ý với quyết định của Phong Lập Hân, ông ta không quan tâm Phong Hàng Lãng phải khó khăn thế nào để khiến người phụ nữ Lan Du Du ngoan ngoãn ở trong nhà họ Phong, không nói lung tung hay chạy lung tung, ông chỉ suy nghĩ vệ các vân đề từ góc độ có lợi cho bệnh nhân.

“Bác sĩ Kim, ông đang đùa sao?” Đôi mắt sắc bén của Phong Hàng Lãng chiếu lên người bác sĩ Kim.

“Được rồi, Hàng Lãng, đừng nhìn chằm chằm vào bác sĩ Kim! Nhìn chằm chằm vậy cũng vô ích! Khụ KH Có lẽ là do quá gấp gáp nên Phong Lập Hân bắt thình lình ho khan một tiếng. Phong Hàng Lãng vội vàng đi tới lây một cái chắn chắn gió quần quanh người Phong Lập Hân.

“Nhị thiếu gia, đừng lo lắng, tôi đã có tính toán.” Bác sĩ Kim an ủi Phong Hàng Lãng.

Phong Hàng Lãng vẫn bắt mãn nhìn bác sĩ Kim chằm chằm, ông có tính toán nhưng tôi không cói Ông có biết người phụ nữ yêu tinh Lam Du Du khó điều khiển đến mức nào không?

Nhưng bên này chưa dừng, bên kia đã lũ lượt kéo đên.

“Lập Hân…”

Lâm Tuyết Lạc gập gáp lên tiếng, cô mặc trang phục thoải mái, giản dị, ở độ tuôi của cô là độ tuổi của nhiệt huyết tuổi trẻ, tràn đầy sức sống, tỏa ra mùi vị của bầu không khí yên bình và tươi đẹp của cuộc sông.

Tuyết Lạc thở hồn hến, vội vàng chạy vào, chạy thẳng đến trước xe lăn của Phong Lập Hân.

Đối với Tuyết Lạc, đây là cơ hội ngàn năm có một. Phong Lập Hân không bị cách ly mà ngôi trên xe lên trong phòng khách của nhà họ Phong.

Hàng lông mày anh tuần của Phong Hàng Lãng nhíu chặt lại. Cô gái nhỏ này không phải sông chết không chịu rời khỏi trường học sao, hôm nay tại sao lại dám chủ động chạy tói đây?

Ngay khi Tuyết Lạc lao về phía Phong Lập Hân đang ngôi trên xe lăn thì một bóng đen lao về phía cô với tốc độ cực nhanh, bóng đen đó bổ nhào vào Tuyết Lạc rồi ôm cô vào lòng.

“Phong Hàng Lãng, anh làm gì vậy?

Buông tôi ral Tôi không tới tìm anh, tôi tới đây tìm anh hai của anhl”

Tuyết Lạc tức giận trừng mắt nhìn Phong Hàng Lãng và ra sức vùng vẫy một cách khó khăn. Cô cũng không dám dùng hết sức lực toàn thân, dù sao trong bụng cũng có một đứa bé vừa mới xuât hiện.

“Tìm tôi cũng vậy thôi!” Phong Hàng Lãng chắc chăn sẽ không cho Tuyệt Lạc cơ hội một mình đôi mặt với anh trai Phong Lập Hân của hắn.

Chưa kể đến việc cô không dùng hết sức lực, ngay cả mười Lâm Tuyết Lạc cũng không thê › chồng đỡ được cánh tay mạnh mẽ của Phong Hàng Lãng, nhắc bỗng cô khỏi mặt đát chỉ là một chuyện cực kỳ đơn giản.

“Tôi không tìm anh! Tôi đang tìm anh trai anh! Phong Hàng Lãng, anh buông tôi ral”

Tuyết Lạc lôi kéo cánh tay mạnh mẽ của Phong Hàng. Lãng ở trên eo cô, và ngay cả khi cô làm trầy xước lớp da trên cánh tay Phong Hàng Lãng thì hắn cũng Khiểi có ý định buông cô ra.

“Em chỉ có thể tìm tôi!”

Phong Hàng Lãng cất giọng nghiêm nghị, trong giọng nói mang theo sự ngông cuồng và kiêu ngạo cùng với sự tức giận gần như hủy diệt cả thế giới. Hãn trực tiệp ôm eo Tuyết Lạc và bế cô ra khỏi phòng khách của biệt thự nhà họ Phong còn dễ dàng hơn việc vác theo một con cừu.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 305


Chương 305:

Bác sĩ Kim và Phong Lập Hân ở phòng khách chỉ trơ mắt nhìn Phong Hàng Lãng đưa Lâm Tuyết Lạc rời khỏi no họ Phong, sức mạnh của hắn như gió lốc, không ai có thể can ngăn được.

“Tuyết Lạc tìm tôi chắc là có chuyện gấp phải không?” Phong Lập Hân nhàn nhạt nói.

“Đại thiêu gia, cậu đừng quan tâm mây chuyện này. Mây người trẻ này, thừa _hoóc-môn nên rất thích chơi đùa. Tôi và bác sĩ Kim sẽ đầy cậu lên lầu nghỉ ngơi.” Quản gia Mạc bước tới cät ngang câu hỏi của Phong Lập Hân.

Quản gia Mạc có vẻ mơ hồ ý thức được ý định của phu nhân Tuyết Lạc là quay lại nhà họ Phong đề tìm Phong Lập Hân. Đồng thời, ông cũng nhìn thây Lam Du Du đang đứng khuất sau tắm bình phong.

Quản gia Mạc là một người lão luyện cỡ nào chứ, đư ơng nhiên ông có thề phát hiện ra cô gái tên Lam Du Du này không hề yêu mén Đại thiếu gia Phong Lập Hân mà đã phải lòng Nhị thiêu gia Phong Hàng Lãng. Kỳ thật ai cũng có thể nhận thây sự mập mờ tình cảm trong lời nói và hành động của Lam Du Du đối với Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng.

Điểm mấu chốt là dì An còn nói với quản gia Mộ một câu mà Lam Du Du đã từng nói với phu nhân Tuyết Lạc “Tất cả những người phụ nữ nhớ thương Phong Hàng Lãng đều phải chêH”.

Dựa vào linh cảm nhiều năm của Quản gia Mạc có thể phán đoán Lam Du Du này nhất định không phải người tốt! Vì vậy, ông không thê không cân nhắc đến sự an toàn của phu niên Tuyết Lạc. Một người đơn thuần như phu nhân . Tuyết Lạc căn bản không phải là đối thủ của Lam Du Du.

Đúng như những gì quản gia Mạc nhìn thấy, vừa rồi Lam Du Du đúng là đã đứng khuất sau tắm bình phong.

Chỉ là trong nháy mắt, hiện tại cô ta đã lách vào trong phòng khách, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm một nam một nữ tán tỉnh nhau ngoài sân.

Tình địch gặp nhau, ghen tuông vô cùng.

Ngay khi nghe thầy giọng nói của Lâm Tuyệt Lạc, Lam Du Du vân còn đang say giãc nông lập tức cảnh giác mở mắt ra.

Là người phụ nữ bạch liên hoa đó!

Tại sao cô lại tới nhà họ Phong?

Câu hỏi này thật sự rất kỳ lạ, Tuyết Lạc vồn là phu nhân của nhà họ Phong, cô ra vào nhà họ Phong là chuyện bình thường!

Trong tiêm thức, Lam Du Du đã coi mình là chủ nhân. của ngôi nhà, cô ta có ý loại trừ và đối đầu với bất kỳ phụ nữ nào khác.

Suýt nữa quên mắt, cô ấy vẫn là vợ của Phong Lập Hân!

Trong sân nhà họ Phong, cỏ cây hoa lá tươi mát tỏa hương, từng cái cây ngọn cỏ đều được tắm trong nắng ấm.

Phong Hàng Lãng + vẫn vòng qua eo nhỏ Rhẩn của Tuyết | Lạc, siệt chặt khoảng cách giữa: hắn và cô bằng cánh tay mạnh mẽ của mình. Muôn cô ngoan ngoãn nghe lời anh, dường như có điệu gì đó đã đi ngược lại mong muốn ban đầu.

Tuyết Lạc cố gắng vùng vẫy, có gắng thoát khỏi xiềng xích là cánh tay cứng răn của Phong Hàng Lãng.

“Lâm Tuyết Lạc, em không thể ngoan ngoãn chút được sao? Sao cứ ôn ào như vậy?” Người đàn ông có chút bắt mãn đối với cứng đầu của người phụ nữ trong vòng tay mình.

Tại sao cứ bắt cô phải ngoan?, Hắn nghĩ cô là con cún cưng của hắn phải không?

“Buông tôi ra! Tôi đến đây để tìm anh trai anh! Không liên quan gì đến anh!”

Tuyết Lạc chống hai tay lên ngực của Phong Hàng Lãng, cô găng giữ khoảng cách với hắn.

“Em tìm anh trai tôi làm gì?” Phong Hàng Lãng sắc bén hỏi.

“Anh không cần bận tâm! Đây là chuyện giữa tôi và anh ấy!” Tuyết Lạc nói.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 306


Chương 306:

Tát nhiên cô sẽ không bao giờ nói với hắn rằng cô đến gặp Phong Lập Hân để nói chuyện ly hôn. Nêu không, người đàn ông này chắc chăn sẽ cản trở cô bằng mọi cách có thẻ.

Phong Hàng Lãng hừ lạnh: “Lâm Tuyệt Lạc, giữa em và anh trai tôi chăng có bắt cứ chuyện gì cả, và cũng không thể có chuyện gì. được!

hoc ngày nay ngoan ngoãn ở trường học, đừng tiệp tục tới nhà họ Phong gây rồi, nghe chưa?”

AI đã cho người đàn ông này sự kiêu ngạo đến mức ngang ngược như vậy? Thật không thể chịu nỗi!

“Vậy thì anh để tôi ly hôn với anh trai anh đi! Sau khi ly hôn, tôi sẽ không bao giờ quay lại nhà họ Phong các người gây rỗi nữa!” Tuyết Lạc vặn lại.

Ly hôn? Lại ly hôn! Đầu óc người phụ nữ này có vận đề à? Hở ra là đề cập đến việc ly hôn?

“Cuộc hôn nhân này là do Lâm Tuyết Lạc em muôn thực hiện, nói muốn ly hôn là ly hôn được sao?”

Khuôn mặt điển trai của Phong Hàng Lãng tràn ngập vẻ u ám và lạnh lẽo, lạnh buốt đền tê tái.

“Hai trăm triệu tiền lễ thì sao! Nếu đem thân thể Lâm Tuyết Lạc cô đồi thành tiền e rằng cũng không đáng giá ngần ấy đâu? Muôn ly hồn sao?

Đề Hạ Chính Dương nôn ra hai trăm triệu tiền lễ trước đất Còn về tiền lãi tích lũy được trong khoảng thời gian này sẽ coi là tiền boa cho cô khi ngủ cùng tôi.”

Khuôn mặt người đàn ông vẫn đẹp trai ngời ngời, nhưng trong mắt Tuyết Lạc lại trở nên lạ lâm đến đáng sợ.

Cô từng ôm hắn, hôn hắn, ngủ củng hắn, nhưng trong mắt người đàn ông này cô rốt cuộc chỉ là một người phụ nữ ngủ với hắn chỉ vì tiền!

Tắt cả những điều này còn có thể trách ai? Trách chú Hạ Chính Dương đã đầy cô vào nhà họ Phong sao?

Nhưng ông ấy đã nuôi dưỡng cô hơn 20 năm!

Trách Phong Hàng Lãng 2? Một người phụ nữ tôn thờ tiên bạc, một người phụ nữ đạo đức giả, một người phụ nữ có thê dùng lợi Ích để đổi lấy thì anh ta có cần tôn trọng không?

Người ta đã chi 200 triệu tiền mặt đó!

Còn không phải là Lâm Tuyết Lạc cô thực sự rât đáng tiền! Hai trăm triệu, một con số trên trời cô thậm chí không dám nghĩ đến!

Trách Lâm Tuyết Lạc cô sao? Cô chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé bị người khác điêu khiên vận mệnh!

Đồ lỗi cho Lâm Tuyết Lạc cô không tự tôn, không tự ái!

Vậy mà cô lại hoang tưởng rằng có thê tìm thấy tình yêu đích thực trong vòng xoáy đạo đức này sao? Cô bị người ta lừa, bị người ta đùa bỡn, và thậm chí còn bị tiện đàn ông này đưa lên giường rồi..

Bản thân cô còn không biết xấu hồ mà đến chất vần anh ta “Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?”.

Giáo dục lại Lâm Tuyết Lạc đề cô “tuân thủ phụ đạo”

Thật là nực cười mài Lâm Tuyết Lạc cô ngay cả khi bán thân không thành mà vẫn muốn lập cho mình một đài tưởng niệm chắc?

Không chỉ đáng cười mà cũng rất đáng buôn nữal Vào lúc bắt gặp được ánh mắt lạnh lùng đáng sợ của người đàn ông, sự ghen tuông cũng như tính ương ngạnh của Tuyết Lạc đều đồng loạt tích tụ lại hết.

Vì vậy, cô dùng hết sức lực đề hét lên với người đàn ông: “Bởi vì anh đã không để tôi ly hôn với anh trai của anh, vậy cứ để anh trai của anh trở thành con rùa đội mũ xanh[1] luôn đi!”

[1] Đội mũ xanh: bị cắm sừng Tuyết Lạc thật sự rất tức giận nên không. thể không nói mây lời này. Cô còn có ý nghĩ muốn bảo vệ thể diện của Phong gia bọn họ, còn có tình cảm anh em của hai người họ nên mới không muôn sinh đứa con của Phong Hàng Lãng với danh phận là vợ của Phong Lập Hân.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 307


Chương 307:

Nhưng bây giò thì sao đây? Người đàn ông này lại dùng trăm phương, nghìn kê đề ngăn cản cô ly hôn với anh trai của anh tal Nếu anh ta đã có chấp ngang ngạnh đến vậy, vậy thì cứ đê người anh trai mà anh ta tôn trọng nhất là Phong Lập Hân đội mũ xanh luôn đi!

Sau khi hét lên câu này xong, Tuyết Lạc cảm thấy tâm tình tốt hơn, thưởng cho Phong Hàng Lãng một cái trợn mắt xong Tuyệt Lạc liên quay đầu rời khỏi sân nhà Phong gia mà không quay đầu lại nhìn.

Con rùa xanh? Lông mày Phong Hàng Lãng hơi nhíu lại, cô rốt cuộc là học được từ này. ở đâu vậy chứ?

Người phụ nữ này học phải mấy thói xâu rôi!

Tài xế của Phong gia là Tiểu Tiền vừa nhận được mệnh lệnh liền tức tốc chạy đến trước mặt Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng: “Nhị thiếu gia, cậu tìm tôi à?”

“Đứng ngây ngốc ở đây làm cái gì, còn không mau đuổi theo phu nhân!

Đưa cô ấy trỏ về trường học an toàn!

Mạu đi đi!” Phong Hàng Lãng khẽ măng.

MÀ vâng, tôi sẽ đuổi theo phu nhân đây!” Tài xế tiêu Tiền vội vàng chạy theo hướng Tuyết Lạc vừa rời đi.

“Cậu thật là ngốc. mà, cậu dùng xe để mà đuổi theo đó!” Phong Hàng Lãng cau mày nhìn một thân béo tròn đang chạy đi của tài xế Tiểu Tiền.

*À à, tôi sẽ đi lầy xe để đuổi theol” Tài Xe Tiểu Tiên ngay lập tức quay đầu đi về phía nhà đề xe.

“Sau khi đưa phu nhân về trường, mỗi ngày hãy dẫn Đại Cáp chạy quanh tiêu khu mười vòng, chạy thiếu một vòng thì lập tức trừ một tháng lương!”

Cái thân mập mạp này, càng nhìn thì Phong Hàng Lãng càng. chướng mắt.

Không đáng yêu chút nào cả ngược lại còn trông ngu ngốc chết đi được.

Tài xé Tiểu Tiền nghe thấy máy lời này liền sợ hãi bỏ trồn. Có thê là do ban đầu quản gia Mạc đã nhìn trúng tính thật thà, chịu thương chịu khó của anh ta, hơn cả là tay nghề lái xe vững vàng nữa. Còn có thỏi quen đặt an toàn của chủ lên hàng đầu nữa.

Phong Hàng Lãng quay người định đi vào phòng khách đã bị tâm rèm trên cửa sô ở phòng khách chắn hết tầm nhìn. Không cần nghỉ ngờ gì nữa người phụ nữ sau tắm rèm này nhất định là Lam Du Du.

Lam Du Du có bao nhiêu độc ác chứ, cô ta dùng sắc đẹp của mình để câu dẫn Phong Lập Hân, sau đó lại dùng kế sách đề đây Phong Lập Hân vào chỗ chết không chỉ một hai lần.

Cho dù có là mười tiểu bạch thỏ như Lâm Tuyết Lạc cũng đều không phải là đối thủ của cô taÌ Đây cũng là nguyên nhân Phong Hàng Lãng làm cho Lâm Tuyết Lạc bẽ mặt đề cô rời khỏi đây. Nếu như đề cho Tuyết Lạc ở lại Phong gia, như vậy không phải là trở thành mục tiêu cho người phụ nữ Lam Du Du kia sao? Có hay không có chuyện lại lôi Lâm Tuyết Lạc ra kiếm chuyện!

Phong Hàng Lãng cũng không rõ lúc anh và Tuyết Lạc nói chuyện với nhau, người phụ nữ Lam Du Du đó đã nghe được bao nhiêu rồi, nhưng trực giác nói cho Phong Hàng Lãng biết răng Lam Du Du đồi với Tuyết Lạc có địch ý rất sâu sắc.

Nếu để cho Lam Du Du biết được tiểu bạch thỏ Lâm Tuyết Lạc gả cho Phong Hàng Lãng là người của anh..

thì Lâm Tuyệt Lạc sẽ không xa cái chết nữa! Phong Hàng Lãng tin răng người phụ nữ độc ác Lam Du Du cái gì cũng có thể làm ra được cải Quản gia Mạc và dì An có thể thống nhất với bọn họ giữ kín, nhưng TP về phía anh trai Phong Lập Hân..

nói hệt mọi chuyện với người phụ: h Lam Du Du.

g**t ch*t Lam Du Du thì dễ nhưng để cô ta sông thì có giá trị hơn là giệt.

Không chỉ vì cô ta khôi phục lại niềm tin vào sự sống cho Phong Lập Hân thì cô ta còn là sợi dây duy nhất đề báo thù của Phong Hàng Lãng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 308


Chương 308:

Phong Hàng Lãng nhíu mày, bước chân mạnh mẽ đi vào phòng khách của Phong gia, muốn khuyên nhủ Phong Lập Hân quay trở lại bệnh viện đề tiếp tục điều trị hồi phục sức khỏe.

Phong Lập Hân chỉ muốn ở lại Phong gia, Phong Hàng Lãng có chút đau đâu, người phụ nữ Lam Du Du đó tự tung tự tác muôn làm gì thì làm, ngoại trừ Phong Hàng Lãng anh ra chắc là không có ai có thể giữ chân được mụ yêu tỉnh đói Nhưng Phong Hàng Lãng không thể nào lúc nào cũng ở Phong gia túc trực được. Con cá lớn đó đã bắt đầu xuất hiện rồi, còn ác ý quấy nhiễu thị trường chứng khoán của tập đoàn Phong thị nữa. Muốn giết mười nghìn địch thì tốn thất hét tám nghìn quân rồi. Tình hình trước mắt này xem ra thực lực của người đó còn vượt xa so với tưởng tượng của Phong Hàng Lãng nhiêu!

Dường như cọn cá lớn này muốn vung tiên ra đề mua lại tiêng! Bởi vì tập đoàn Phong thị không phải là một công ty sinh lợi, hai năm trở lại đây nó dường nhự là rồng tuếch, anh không thê chấp nhận rủi ro lớn như vậy mà bán khống nó. Ngay cả khi toàn bộ tập đoàn Phong thị bị thôn tính, cỗ phân trong tay các cô đông bị mua lại hết thì đây cũng chỉ là miệt! vụ mua bán lặt vặt.

Nói cách khác, mục tiêu của người này rất rõ ràng là muôn hạ bệ tập đoàn Phong thị! Hơn nữa người này cũng không ngại đầu tư rất nhiều tiên, thà chịu rất nhiều tồn thất cũng không quan tâm.

Máy ngày nay Phong Hàng Lãng đang phân vân một chuyện, đó là có nên đâu tư một số tiền lớn để Vực dậy tập đoàn Phong thị sau đó đề nó tự sinh tự diệt? Hay là đợi con cá lớn này thâu tóm được tập, đoàn rồi anh chỉ cần làm ngư: ông đắc lợi là được?

Phong Hàng Lãng gian trá suy nghĩ.

Anh sẽ không bởi vì tập đoàn là tâm huyết của anh trai Phong Lập Hân mà đồ một số tiền lớn như vậy vào cái hồ không đáy này. Lúc này mạng sông của Phong Lập Hân là quan trọng nhất còn máy cái kia chỉ là vật ngoài thân mà thôi.

Nhưng mà điều này cũng không thể ngăn cản Phong Hàng Lãng đạt được lợi ích của mình.

Có lẽ người đó cũng không thể ngờ răng Phong Hàng Lãng anh không giúp đỡ anh trai của mình mà còn thu lại lợi ích từ việc này nữa đúng không?

Phong Hàng Lãng và Lâm Tuyết Lạc ở trong sân Phong gia đã nói lời đường mật gì, Lam Du Du cũng không thể nghe rõ nội dung cụ thể, nhưng mà Phong Hàng Lãng ôm bạch liên hoa[2] Lâm Tuyết Ìạc cũng đủ đề làm cô ta bốc hỏa lên rồi! Cô ta gân như là phát điên lên muốn lao vào xé nát hai người bọn họ ral [2] Bạch liên hoa: là người tử tê, vô hại, trong sạch và không tâm cơ, đúng như biểu tượng của bông sen trăng thanh khiết.

Nhưng mà Lam Du Du đã nghe được một câu mà Lâm Tuyết Lạc đã hét lên: “Bởi vì anh đã không để tôi ly hôn với anh trai của anh, vậy cứ đề anh trai của anh trở thành con rùa đội mũ xanh luôn đi!”

Hóa ra bạch liên hoa đến Phong gia là muốn nói chuyện ly hôn với Phong Lập Hân sao?

Nghĩ cũng hay thật Lâm Tuyết Lạc cô ly hôn với Phong Lập Hân là muốn gả cho Phong Hàng Făng sao? Nghĩ cũng đừng có nghĩ đên!

Đặc biệt là cụm từ “rùa đội mũ xanh”

kia càng khiến cho Lam Du Du tức giận hơn! Vừa nghe đã hiểu, rõ ràng là bạch liên hoa kia đã có quan hệ tình cảm với Phong Hàng Lãng rồi, cho nên mới nói rằng Phong Lập Hân đã bị đội mũ xanhI Phong Lập Hân này cũng thật đáng thương mà bị vợ và em trai ruột của mình lừa gạt, anh ta đều không biết?

hoặc cũng có thể là anh ta đã Biết việc này nhưng mà giả vờ như không biết gì!

Haizz! Bạch liên hoa đó cũng thật là tí tiện mài Đã có Lam Du Du cô ta ở đây, sao có thể nhìn thấy hành vị bại hoại đạo đức ở ngay trước mắt mà lại không quản được chứ?

Không thể quản được Phong Hàng Lãng HH) chẳng lẽ bạch liên hoa đó cũng không được sao?

Lam Du Du tức giận kéo rèm cửa lại, bắt đầu lên kế hoạch làm sao đề giáo dục Lâm Tuyết Lạc “tuân thủ phụ đạo”!

Người đàn ông của Lam Du Du cô ta, mà đên lượt bạch liên hoa như Lâm Tuyết Lạc cô thèm muốn sao?

Dám nói chuyện với người đàn ông mà Lam Du Du đây nhìn trúng, chẳng phải là tự mình tìm cái chết rồi sao?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 309


Chương309:

Hai trăm triệu tiền sính lễ! Bản thân cô cũng đáng giá quá rồi!

Tuyết Lạc không ngờ răng người cậu Hạ Chánh Dương của cô lại đòi Phong gia hai trăm triệu tiền sính lễ.

Đúng như người đàn ông xâu xa kia.

đã nói cô quả thật là đáng giá đến nỗi bán được nhiều tiền đến vậy!

Đáng nói là người cậu Hạ Chánh Dương đó không chỉ không chia cho Lâm Tuyết Lạc phần nào mà cứ độc chiếm hết số tiền sính lễ đó luôn!

Tuyết Lạc không muốn ngồi trên xe của Phong gia, đi một lúc lại nghĩ đến chẳng phải là bản thân cô đang thiệu tiền sao? Ngồi xe bus về trường học cũng cân tiền mài! Tiền ít thì cũng là tiềnÌ Có thể tiết kiệm được chút nào thì hay chút đó đi! Bản thân cô còn phải nuôi đứa bé nữal Cuối cùng Tuyết Lạc cũng bước lên chiếc xe đất tiền Mercedes-Benz. Cho đến giờ phút này Lâm Tuyết Lạc cô vần còn mang danh hiệu Phong phu nhân kia mài Tuyết Lạc đi từ trường học đến bệnh viện đa khoa quân khu, rồi lại từ bệnh viện về lại Phong gia thật sự mệt hết cả người rồi!

Khoang xe của chiếc Mercedes-Benz này thật sự rất rộng rãi lại còn xa xỉ nữa. Còn có một chiếc Rolls- Royce Phantom phiên bản giới hạn chỉ có một chiêc, ngoài ra còn có chiễc xe chuyên dụng riêng của Phong Hàng Lãng là Ferrari bắt mắt. Một chiếc Lamborghini không thường sử dụng ở Phong gia, tính cả chiếc Land Rover của quản gia Mạc, xe bán tải nhỏ Grand Cherokee đề dì An đi mua đồ gia dụng và thực phẩm nữa thì tông cộng Phong gia có bảy tám chiệc xe.

Mãi đên sau này Tuyết Lạc mới biết được, biệt thự bên Sản Phong gia từ sớm đã bị Phong Hàng. Lãng mua rồi, trong đó không Có người sống chỉ dùng đề đỗ xe và một ít vật phẩm.

“Phu nhân, cô đừng giận Nhị thiếu gia! Cô tiểu thư Lam Du Du kia dạo gân đây cứ thích bám lấy Nhị thiếu gia, cho nên tính khí của Nhị thiếu gia mới không tốt như vậy! Mây ngày này cô cứ ở lại trường cho thanh tịnh đi!”

Tài xế tiểu Tiền thấy phu nhân Tuyết.

Lạc chìm trong trầm mặc nên mới mở miệng để an ủi.

Haizz, Phong Hàng Lãng anh bị Lam Du Du làm cho mật bình tính vậy còn Lâm Tuyết Lạc cô qhì sao đây? Cô cũng là một con hồ giấy cũng biết làm cho người ta sợ mài “Tiểu Tiền, cậu có cảm thấy tôi gả cho Đại thiếu gia nhà cậu chỉ vì tiền của anh ấy?” Tuyết Lạc thở dài hỏi.

Tài xế Tiểu Tiền mím chặt môi, nửa ngày sau mới nói một câu: “Tôi chỉ biết là phu nhân cô chính là một người lương thiện tốt bụng!”

Mặc dù tài xế Tiểu Tiền biết rằng Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng đã đóng giả Đại thiêu gia đề lừa gạt phu nhân Tuyết Lạc, „ nhưng anh ta cũng không biết rốt cuộc là Tuyết Lạc gả cho Đại thiệu gia Phong Lập Hân hay là Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng.

Nhưng anh ta vẫn có thẻ biết được môi quan hệ mập mờ giữa Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng và phu nhân Tuyết Lạc.

Dưới góc nhìn của tài xế Tiểu Tiền thì gia đình hào môn nào cũng có mây vụ bê bối mờ ám như vậy cả, quan hệ của lão gia với người giúp việc, cái gì mà con hoạng, cái gì mà dấu diềm tình cảm đều không có gì lạ nữa rồi! | Người lương thiện và tốt bụng? Tuyết Lạc cười khô một tiếng không tiệp tục nói về chủ đề này nữa.

Trở về kí túc xá thì Viên Đóa Đóa không có ở đây, chắc là đên nhà ăn ăn cơm trưa rồi. Nhìn vào điện thoại cô mới thấy cô ấy đã gửi tin nhắn Wechat cho cô vào nửa tiếng trước nhưng cô không để ý. Xem ra lúc ở trên xe cô đã thất thân đến mức nào chứ.

Trên đường đi, những lời nói của người đàn ông đó cứ lởn vởn trong tâm trí của Tuyết Lạc như một lời nguyễn vậy.

“Hai trăm triệu tiền lễ thì sao! Néu đem thân thê Lâm Tuyết Lạc cô đổi thành tiền e rằng cũng không đáng giá ngân ây đâu? Muôn ly hôn sao?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 310


Chương 310:

Đê Hạ Chính Dương nôn ra hai trăm triệu tiền lễ trước đãi! Còn về tiền lãi tích lũy được trong khoảng thời gian này sẽ coi là tiền boa cho cô khi ngủ cùng tôi.”

Tuyết Lạc cười khổ với hai trăm triệu tiên sính lễ, sao mà cô lại không biê được bản thân mình có giá như vậy.

chứ? Người cậu Hạ Chánh Dương.

kia nuôi cô cũng xem như là không; CÓ lỗ, thậm chí còn bán cô với giá cao ngất trời như vậy!

Đi bảo người cậu Hạ Chánh Dương trả lại hai trăm triệu đó? Đương nhiên là sẽ không được rồi! Hơn nữa nếu như thật sự quay lại rồi, không phải là cô bị tên ác ma Phong Hàng Lãng đó bắt ngủ đề trừ lãi nữa hay sao?

Bản thân đã nhẫn nhịn nuốt xuống mây tháng nay rồi, cũng không được có đúng không?

Chỉ là gia đình của cậu còn thậm chí không chia sẻ một tí cho “cô dâu giá cao” như côi Phong Hàng Lãng không cho phép cô và anh trai của anh ta ly hôn không phải sao? Vậy thì cứ đề người anh trai Phong Lập Hân của anh đội mũ xanh luôn điI Sau khi sự tức giận qua đi rồi, trong lòng ngực của Tuyết Lạc lại truyền đên một cơn đau không nói nên lời.

Ngủ cùng? Ha ha, sao Lâm Tuyết Lạc cô lại đi đên bước đường này rồi!

Bảo bối trong bụng dường như cảm nhận được sự khó chịu của mẹ liền muôn chồng đối lại sự bắt công này, một cảm giác buồn nôn bắt ngờ ập đến. Tuyết Lạc lập tức che miệng lao | ngay vào nhà vệ sinh rồi kịch liệt nôn ra.

Đứa bé dường như muốn. dùng cách này đề giao tiệp với mẹ của nó nhưng mà cách này chỉ làm cho mẹ nó thêm khổ sở mà thôi! Bởi vì bây giờ mẹ và con đều là một mà, mẫu tử liền tâm!

Sau một loạt đọt nôn mửa như vậy, Tuyết Lạc gần như muốn gục xuông nền gạch lạnh lẽo trong nhà vệ sinh.

Buổi sáng không có ăn cái gì cộng với đi một đoạn đường dài nhự vậy, Tuyết Lạc thật sự muôn kiệt sức.

Cô thậm chí không còn sức lực đề tắm rửa nữa, Tuyệt Lạc chỉ miễn cưỡng súc miệng qua rồi leo lên giường ngủ. Cô hiện tại thực sự quá mệt rôi, không chỉ có cơ thể mệt mà trái tim cũng mệt nữa! Giống như vừa mới chết đi một lần vậy!

Viên Đóa Đóa vừa mới đi ăn ở căn tin trở về liền nhìn thây Tuyết Lạc đang năm cuộn tròn trên giường như một con tôm lón.

“Tuyết Lạc, Tuyết Lạc, cậu đã ăn cơm 5 vậy?” Viên Đóa Đóa đầy đầy bộ dáng năm ngủ có chút đáng ti G của Tuyết Lạc.

Tuyết Lạc đang ngủ nửa tỉnh nửa mê, chỉ lắm bảm trong miệng, có vẻ hơi khó chịu.

“Tuyết Lạc, cậu làm sao vậy? Nhìn cậu Thân tàn ma dại như vậy, có phải là “làm việc” cực lực quá không?”

Viên Đóa Đóa trêu đùa.

Tuyết Lạc mở đôi mắt mệt mỏi ra nhìn vẻ mặt quan tâm của Viên Đóa Đóa nhẹ nhàng nói: “Đóa Đóa, tớ nhớ viện trưởng Trì rồi, còn có đám nhóc củ cải nhỏ nữal Thật sự rất nhớ!”

Nghe thấy Tuyết Lạc nói câu này, nụ cười đùa giỡn trên mặt Viên Đóa Đóa tắt ngúm thay vào đó là vẻ mặt trang nghiêm: “Thật ra tớ cũng rất nhớ viện trưởng Trì, bà ấy đối với tớ cũng như mẹ vậy! Nhưng mà vào lúc này tớ không thể gặp bọn họ được, nêu Viên Đóa Đóa tớ không thê thành công thì sẽ làm uỗng công dưỡng dục của viện trưởng Trì! Tơ nhất định sẽ thành công rồi đi gặp bọn họ!”

“Đóa Đóa, cậu sai rồi! Viện trưởng Trì nuôi dưỡng cậu, nuôi dưỡng chúng ta, còn có đám nhóc củ cải nhỏ căn bản là không muôn chúng ta báo đáp cái gì cả. Bà ây chỉ cân mỗi đứa trẻ chúng ta đều sẽ sông thật vui vẻ, thật khỏe mạnh là được rôi!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 311


Chương 311:

Có thể là do bản thân cũng sắp làm.

mẹ rồi nên Tuyết Lạc đặc biệt có thể hiểu được tắm lòng È bao dung và tình yêu thương vô bờ bên của viện trưởng Trì.

Saử khi nghe Tuyết Lạc nói xong, – Viên Đóa Đóa không kìm chế nỗi liền ôm lấy cánh tay của Tuyết Lạc không ngừng thút thít.

b*** chiều hai người họ ngủ rất ngon.

Thức dậy liền đi ăn một bát mì Lan Châu lớn ở khu ăn vặt gân trường đại học, sau đó mang tâm trạng vui vẻ đến cô nhi viện thăm viện trưởng Trì cũng sẵn tiện ngắm nhìn đám nhóc đáng yêu như thiên thần ở đây.

Mỗi lần tâm trạng chán nản muốn buông bỏ thì Tuyết Lạc lại đến cô nhi viện đề đứng nhìn đám nhóc này vui đùa.

Đây chính là cách hữu hiệu nhát đề Tuyết Lạc điều chỉnh lại tâm trạng.

Hầu hết đám nhóc ở đây đều bị khuyết tật bầm sinh dù nhỏ hay lón, nặng hay nhẹ nhưng trong mắt của Tuyết Lạc bọn nhóc đều hoàn mỹ hết.

Nhìn đám nhóc này nhảy nhót cười đùa ở xung quanh mình, tâm trạng của Tuyết Lạc dần dần trở nên tốt hơn.

Bát luận là đi đâu, thời tiết như thế nào, chỉ cần mang theo ánh mặt trời của bản thân theo.

Là sẽ tốt đẹp thôi!

Đêm nay, Tuyết Lạc ngủ rất ngon.

Trong giác mơ toàn là tiếng cười đùa vui vẻ của trẻ con, khiên cô càng thêm kiên định, quyết tâm phải sinh hạ được bé con trong bụng!

Trước kia cô là ai, một năm trước cô là ai, thậm chí tối qua cô là ai đều không quan trọng, quan trọng ở chỗ hôm nay cô là ai và ngày mai, cô sẽ trở thành ail Tuyết Lạc biết rất rõ mình phải làm gì và đang làm gì. Nếu ông trời đã an bài tình mẫu tử với bé con trong bụng cô, vậy bản thân cô càng không. thể huỷ hoại duyên phận mẫu tử mãi mới có này!

Con đường phía trước chắc chắn sẽ gập ghênh vô cùng, sẽ gặp nhiều khó khán trở ngại, nhưng ít nhất Tuyết Lạc vẫn có được ánh mặt trời thuộc về riêng mình.

Những ước mơ đẹp đẽ sẽ luôn phải, đôi diện với hiện thực tàn khốc. Tuyết Lạc bắt đầu tính toán con đường sinh đẻ và nuôi dưỡng của mình.

Bé con trong bụng hiện tại mới được 7 tuần, còn chưa đủ hai tháng. Từ giờ tới khi kết thúc học kỳ này, có lẽ còn khoảng hai tháng rưỡi… cũng chính là 4 tháng… bụng bầu 4 tháng có lẽ vân giâu được, hơn nữa lại còn là.

mùa đông, càng dễ giúp cô che giấu.

Hết một tháng nghỉ đông là phải tìm công ty thực tập. Xem ra bé con trong bụng được 5 tháng, cũng không có nhà tuyên dụng thực tập nào tuyển dụng cả. Hơn nữa, kỳ hạn thực tập ít nhật „nã 3 tháng, lúc đó cũng phải 8 tháng rồi… sắp sinh luôn rồi!

Rõ ràng, kế hoạch thực tập kì sau của cô không được thuận lợi. Nhưng nêu không thực tập, cô lấy gì mà nuôi sống bản thân với bé con đây!

Tuyết Lạc lúc này tràn đầy khí thê.

Môi khi nghĩ tới câu nói có cũng như không của Phong Hàng Lãng, Tuyết Lạc lại trở nên ảm đạm. Cô kiên quyết sẽ không đụng đến tiền của Phong gia nữa, nhất là tiền của Phong Hàng Lắng! Nhưng nêu cứ tiệp tục thê này, suốt ngày giận dỗi thì không được.

Trên tay Tuyết Lạc đang cầm thẻ ngân hàng quản gia Mạc đưa cho cô, mật mã là sinh nhật của mình. Bây giờ tắm thẻ này có thể tiêu rất nhiều tiên nhưng không có nghĩa là sau này tắm thẻ ấy cũng sẽ có nhiêu tiền như vậy, cũng có thê tiêu thoải mái như vậy! Đây là thẻ con, muôn đóng băng thẻ là chuyện dễ như trở bàn tay! tụ vậy bản thân không nên đặt hết hy vọng, nhung nhớ tâm thẻ này!

Quan trọng là bản thân Tuyết Lạc cũng không quá muôn sử dụng nói Cô tuôi trẻ sức lực dỗi dào, ít nhất ở thời điểm này, cả tâm trí cô đều muốn bản thân tự lực cánh sinh.

Mặc dù nói cô được gửi nuôi ở nhà cậu Hạ Chính Dương, nhưng những vất vả, cực khổ của cuộc sông, Lâm Tuyết Lạc cô thực sự chưa từng được trải nghiệm.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 312


Chương 312:

Tính theo thời gian dự sản, Tuyết Lạc nghĩ ở cuôi tháng thứ 7 mình vẫn có thê vệ trường tham gia bảo vệ luận.

văn tốt nghiệp, sau đó nhận bằng tốt nghiệp.

Muốn sinh bé con trong bụng ra cũng không phải quá khó, nhưng làm sao đề nuôi dạy bé con chứ? Có ai chăm Sóc được mẹ con họ chứ? Còn phải thuê nhà ở, tìm bảo mẫu nữa?

Hà thì dễ nhưng đến lúc làm ròi liệu có thuận lợi như đã tính? Hơn nữa, trong thời gian hơn một năm ấy lấy gì mà sông?

Cứ nghĩ đến tiền, Tuyết Lạc thực sự cho răng cậu Hạ Chính ¡ Dương đáng ra phải lẫy 2 triệu tiền lễ cưới, chia tnc cô 180 vạn. Phải trái gì thì cô cũng là nữ chính trong cuộc giao dịch đất giá này đúng không?

Cũng chỉ là thứ đồ để người khác trao đôi mà thôi lại còn cho mình làm nữ chính? Tuyết Lạc chua chát thở dài.

Trong lòng cô vô cùng loạn. Tuyết Lạc lại năm xuông giường. Nhưng ở khoảnh khắc ấy, cô đã có mục đích vô cùng rõ ràng, nhất định phải sinh được bé conl Giấy xét nghiệm đã bị cô vứt đi rồi, chỉ còn lại tâm ảnh chụp bé con trong bụng đã được cắt ra. Thai nhi 7 tuần tuổi, chỉ bé như một cọng giá, lại còn mọc thêm cái đuôi bé xíu.

Mỗi khi xem bức hình nhỏ ấy, Tuyết Lạc đều không kìm được mà cảm động. Cô đem tắm ảnh giấu bên trong ngăn ngoài của chiếc ví da, đợi lúc Viên Đoá Đoá không có ở đây, hoặc là lúc đêm muộn tĩnh lặng cô mới lầy ra xem một chút.

= HP | Người đàn ông kia ngoại trừ tính cách thô bạo, tông thê mà nói gen cũng không tôi. Nhưng cô hy vọng bé con trong bụng không bị di truyên tính xâu ây, nêu là bé trai thì phải là một mỹ nam bình tĩnh, yên bình, nêu là bé gái thì sẽ là một cô công chúa nhỏ âm áp.

Cứ nghĩ, cứ nghĩ, hai mắt Tuyết Lạc dần bị phủ bởi một tầng hơi nước.

Một sinh mệnh bé bỏng không được mọi người chúc phúc, chỉ có người mẹ là cô thương yêu bé con, quan tâm bé con.

Vì mỗi khi ăn cơm, cô không kìm được mà nôn khan, . Tuyệt Lạc không định đi tới nhà ăn với Viên Đoá Đoá.

Nếu cô nôn khan ở nhà ăn trước mặt nhiều người như vậy, hơn nữa Viên Đoá Đoá, lại có tính “tò mò hại chết con mèo”, đến lúc ấy có khi cả nhà ăn ai cũng biết chuyện cô mang thai luôn rồi Vấn đề quan trọng là cô mang thai nhưng đây không phải là bé con của chông cô Phong Lập Hân.

Tuyết Lạc không muốn vì sự không chung thủy của mình với chồng mà gây rắc rồi cho hai anh em Phong gia.

Càng không muốn vì mình mà bôi đen, huỷ hoại tình cảm hai anh em họ, ảnh Thưởng đến địa vị xã hội và danh tiếng của họ.

Tất cả chỉ có thể giải quyết khi mình đã ly hôn với Phong Lập Hân. Nhưng người đàn ông ác ma Phong Hàng Lẵng lại nhất quyết không cho cô và Phong Lập Hân ly hôn!

Anh hai của anh không phải đã có Lam Du Du rôi sao? Tại sao còn muốn cô chống đố hư danh bà chủ Phong gia này chứ? Thật là nghĩ không ral Nghĩ đi nghĩ lại, Tuyết Lạc nghĩ chắc chắn là Phong Hàng Lãng người đàn ông xâu xa đây muôn trêu đùa côiI Muôn đem cả đời này của cô trói lại ở Phong gia, cho đến khi chết mới thôi!

Kiếp trước mình nợ “Phong Hàng Lãng gì à mà anh cứ nhật thiết phải trêu đùa cô?

Tiền cưới hai triệu, Lâm Tuyết Lạc cô chắc chắn không lẫy được. Nhưng mạng nhỏ kiểu gì cũng có đường sông!

Tuyết Lạc đi nghe điện thoại của dì An.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 313


Chương 313:

Ở cổng. trường học, dì An cầm theo bình giữ nhiệt đi về phía công lớn, n. trông. Nói thực khi cô nhìn thây dì An quan tâm mình thế này, Tuyệt Lạc vô cùng cảm động. Dì An không hề giả vờ, muốn giúp Phong Hàng Lãng lừa mình, mà bản thân bà VÔ cùng quan tâm, chăm sóc cô khiến cô cảm động vô cùng.

Lúc trước bà đưa nước đưa canh tới, dì An trông rất phiền não, căng thẳng, nhưng hôm nay trông dì An có vẻ tốt hơn rắt nhiều.

“Dì An, sao dì lại tới đưa đồ ăn cho cháu rồi ạ? Cháu đã nói với dì nhiều rồi mà, nhà ăn của trường cháu..

Còn chựa nói xong, Tuyết Lạc đã cảm thấy buồn nôn.

Tuyết Lạc nhanh chóng căn chặt môi mình, không phát ra tiêng. Lặng lẽ ép xuộng cảm giác khó chịu, buôn nôn xuông.

Dường như mây ngày nay cô đã rút ra được một quy luật, án đồ xong, chỉ cần cô không mở miệng nói chuyện thì sẽ không có cảm giác muôn nôn, nhưng chỉ cân cô mở miệng, gió l lạnh lùa vào là cô rất muốn nôn! Đa số thời gian cô chỉ nôn khan, không nôn ra thứ gì cả.

“Phu nhân, cô có sao không? Người cô không khỏe sao?”

Dì An phát hiện ra manh mối từ phụ nhân Tuyết PC, _đang nói lại bịt miệng không tiệp tục nữa. Bộ dáng hình nhừ rất khó chịu.

Tuyệt Lạc liên tục lắc đầu. Cô nghĩ lúc này bản thân rất không thích hợp nói chuyện nhiều với dì An đề đảm bảo cô không xuất hiện tình trạng nôn khan, dì An chắc chắn sẽ nghĩ xem cô có mang thai hay không.

Quả nhiên, ánh mắt của dì An bắt đầu chuyển động lên xuống, rồi một mực nhìn bụng của Tuyết Lạc.

Bà hạ giọng mang theo sự kỳ vọng, hỏi: “Phu nhân, dạo gân đây CÔ CÓ thấy rất hay buồn ngủ, mệt mỏi không? Hơn nữa còn có cảm giác rất muôn nôn?”

Bị dì An hỏi như vậy, cả người Tuyết Lạc đều cảm thấy không ồn. Con mắt của dì An cũng “độc” quá đi?

Nếu Tuyết Lạc không biết trước rằng.

mình đăng mang thai, cô nhất định sẽ đồng ý với câu hỏi thăm dò của dì An.

Quả thật, cô thường. buồn nôn, nôn khan, hơn nữa cô cũng hay cảm thấy rất mệt mỏi, như thê một ngày 24 tiếng không đủ đề ngủ vậy.

Bây giờ khi biết sự thật mình có thai, Tuyết Lạc đương I nhiên không thể nghe theo dì An rồi. Nếu dì An biết được cô mang thai bé con thì cả nhà họ Phong không loạn cả lên mới lạ?

Tất nhiên người đàn ông Phong Hàng Lãng kia cũng sẽ biết!

Hai ngày trước, cô đã bị người đàn ông đó nhục mạ nặng, nê, thậm chí những từ ngữ nặng nê như “đồ đê tiện” anh cũng nói, cô còn có thể mong anh yêu thương bé con trong bụng cô sao?

_: Biết đâu anh lại dùng những lời lẽ xấu xa như vậy đề chửi rủa bé con mà cô vô liêm sỉ, mặt dày giữ lại!

Nói đến “mặt dày”, Phong Hàng Lãng anh cũng có phân đây! Thân là em trai nhưng lại không tôn trọng mà khinh thường người chị dâu như côi Lâm Tuyệt Lạc cô có sai nhưng cũng chỉ là vật hi sinh đáng thương bị anh tàn bạo, cưỡng ép.

Hay nói cách khác, đúng là đáng đời Lâm Tuyết Lạc côi Vì vậy, Tuyết Lạc quyết định dùng lời nói dỗi “thiện ý” để che lấp đi sự quan tậm của dì Ai “Cháu gân đây. thật sự rất buồn ngủ, bụng còn đau nên hơi khó chịu.”

“Phu nhân, không phải cô có thai rồi đấy chứ? Nhanh lên, tôi cùng cô đến bệnh viện kiểm tra.”

Nghe thây Tuyệt Lạc nói ra những triệu chứng này, khuôn mặt nhăn nheo của dì An lập tức trở nên tươi tăn như một đoá hoa.

“Mang thai cái gì chứ ạ, hôm qua “dì cả” của cháu mới tới!” Tuyết Lạc lập tức đánh gây những hi vọng của dì An: “Suýt nữa thì quên mắt, băng vệ sinh của cháu hết mắt rồi, hôm nay nhất định phải mua! Cứ mượn của bạn thì không được hay lắm ạI”

Sau đó, Tuyết Lạc cắn chặt môi, ngay lập tức xoay người, nuốt Xuông cơn buồn nôn đang trào dâng xuống rôi chạy về phía siêu thị bên cạnh trường học.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 314


Chương 314:

“Phu nhân, cô chạy từ từ thôi! Canh của cô…” Dì An câm bình giữ nhiệt nhanh chóng đuổi theo.

Năm phút sau, cái gì mà băng đêm, băng ngày, lưới khô, mêm mại và thoáng mát cho làn da bạn, Tuyết Lạc sách một túi lớn đồ dùng cho con gái, bước ra khỏi siêu thị.

Sở dĩ Tuyết Lạc tìm hiểu nhiều đồ dùng cho con gái như vậy là vì một người phụ nữ có “dì cả” tới thăm thì không thê nào đang mang thai được.

Cô làm những điều này chỉ để dì An xua tan ý nghĩ ấy trong đầu. Bà đoán sai rôi, phu nhân Tuyết Lạc không hề mang thai.

“Haizz” Dì An thực sự thất vọng thở dài một hơi, lầm bảm nói: “Thật đáng tiếc, lại không có thai.”

Tuyết Lạc lúc này mới chắc chắn, hoá ra dì An đã tráo thuốc tránh thai của cô, bà vẫn luôn có ý định để cô mang thai bé con của Phong Hàng Lãng?

Tại sao bà ấy lại làm thê? Bà ây không biết cô là vợ của Đại thiêu gia Phong Lập Hân sao!

Chẳng lẽ… Chẳng. lẽ là vì Phong Lập Hân bị lửa thiêu nặng quá, đên mức mắt đi năng lực ở phương diện kia, ngay cả khả năng sinh sản cũng không còn? Chính vì vậy mà dì An mới tìm mọi cách khiên cô mang thai con của Phong Hàng Lãng, sau đấy lại để cô sống với Đại thiểu gia Phong Lập Hân?

Vừa liên kết lại với nhau, mọi bí ần, khó hiều liền được giải quyết. Không có gì kỳ lạ khi Phong Hàng Lãng giả dạng anh trai của mình đề lừa gạt tình cảm của cô!

Tuyết Lạc cảm thây cô bị chìm đầm trong sự lừa dõi tàn ác không cách nào tự mình thoát ra. Thì ra cả Phong gia từ trên xuông dưới đều sử dụng thủ đoạn, âm mưu với Lâm Tuyết Lạc côi Lâm Tuyết Lạc nghĩ như thế cũng không có gì lạ. Bởi vì lúc đầu Phong gia kêt hôn với danh nghĩa của Phong Lập Hân. Làm sao cô có thể biết được người mà cô sắp cưới lại là người đàn ông độc ác Phong Hàng Lãng kial “Không sao cả, hai người vẫn còn trẻ, rôi sẽ có bé con thôi.” Dì An lại thở dài tự nói với mình.

Tuyêt Lạc không tiệp lời dì An vì cô đã đạt được mục tiêu của mình. Dì An sẽ không còn nghi ngờ cô liệu có đang mang thai hay không. Ít nhát không phải trong lúc này.

“Dì An, cảm ơn bát canh dì đã nấu.

Cháu lên lầu đây ạ, công việc hai ngày nay nhiều quá ạ.

Tuyết Lạc thực sự cảm thấy kể từ khi mang thai bé con, đầu óc cô trở nên thông minh hơn rất nhiều. Thế mà dễ dàng đánh lừa được sự nghi ngờ của dì An.

Cô không dám nói nhiều, một là cô sợ mình lại buồn nôn, thứ hai, CÔ cũng lo dì An sẽ lại nói không ngừng Với cô.

Cô đặt bình giữ nhiệt vào tay dì An rồi Xoay người đi về phía khu ký túc xá nữ.

“Phu nhân, cô phải tự chăm sóc mình nhé. Nhớ đừng ăn đồ lạnh, cũng đừng có tiệt kiệm quá. Ngày mai tôi lại tởi đưa đồ ăn cho cô.

Dì An vừa chạy chậm đuổi theo, vừa khuyên nhủ. Môi lời khuyên nhủ ây đều tràn đầy sự quan tâm, ân cần.

Tuyết Lạc cảm động đến mức giơ một bên Jay, quay người lại vây tay với dì An: “DÌ An, dì vê đi cháu tự lo được!

Ngày mai đừng đưa đồ ăn cho cháu nữa, cháu ăn ở nhà ăn cũng rất ồn ạ.”

Khi về đến kí túc xá, đôi mắt Tuyết Lạc đã trở nên âm ướt, Thây Tuyết Lạc mang về một túi lớn toàn băng vệ sinh, Viên Đoá Đoá nói.

đùa: “Tuyết Lạc, “dì cả” của câu tới rồi à? Haizz, hôm qua cậu nôn đến mức chết đi sống lại, tớ còn tưởng cậu bầu với Phong Hàng Lãng cơ! Thế thì Lâm Tuyệt. Lạc cậu đúng là “lên như diều gặp gió”, mẹ quý nhờ con đấy!”

Viên Đoá Đoá chỉ nói bâng quo: nhưng Tuyết Lạc lại rất đề ý.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 315


Chương 315:

Có vẻ như ai cũng sẽ nghĩ tới Lâm Tuyết Lạc cô mang thai 80% là của Phong Hàng Lãng! Nếu không thì cũng là của người qua đường! Chắc chăn không thê nào là của Phong Lập Hân được! Anh ấy bệnh nặng nhữ thế làm sao còn có năng lực sinh sản gì đấy chứ!

“Tổng thống Viên ơi, ngài đừng có ngôc nghêch như thế chứ! Phong Hàng Lãng xấu xa như thé, cho tôi tôi còn không thèm! Đừng. nhìn vẻ ngoài lắp lánh của anh ta, nỏi không chừng là một thân bệnh tật đầy nhé!”

Tuyết Lạc cũng không muốn hạ thấp Phối Hàng Lãng, nhưng tình hình lúc ây rât cập thiệt mà.

Cả một túi băng vệ sinh đương nhiên là thành công rồi, hơn nữa còn đánh lạc hướng hai người dễ như trở bàn tay.

Nói thật thì Tuyết Lạc thực sự cảm thấy có chút áy náy.

Bởi vì cô không phải là một cô gái thích nói dối và lừa gạt tình cảm của người khác! Mà Viên Đóa Đóa và dì An đã quan tâm cô rất nhiều.

Nhưng quan tâm thì quan tâm, Tuyệt Lạc cũng không muốn hai người họ phải bận tâm vì hoàn cảnh và lựa Hiên của mình. Cuối cùng cũng tự mình quyết định cho cuộc đời mình, tự mình đưa ra lựa chọn một lần, ít nhất trong lòng Tuyết Lạc cũng thoải mái hơn nhiêu!

Không còn chần chừ, không còn chìm đăm trong mặc cảm phẩm hạnh đạo đức! Tuyệt Lạc muôn sống cho bản thân và cho đứa con trong bụng.

“Cái gì? Phong Hàng Lãng đầy rẫy vết thương thôi rữa rồi? Lại là bệnh thối gì? Bệnh Linosis hay là độc tố?

Chẳng lẽ lại là bệnh AIDS chứ?”

Đối với bất kì chủ đề nào liên quan đến Phong Hàng Lãng, thì Viên Đóa Đóa đêu rât quan tâm, Khi nhắc đến Phong Hàng Lãng, mắt cô ấy như sáng lên.

Hầu hết mọi cô gái sẽ có một câu chuyện cô tích trong mơ, trong đó có một hoàng tử đẹp trai và giàu có.

Viên Đóa Đóa cũng không ngoại lệ.

Mà Phong Hàng Lãng phù hợp với tất cả các đặc điểm của bạch mã hoàng tử, mạnh mẽ, cao quý và giàu có. Tài phiệt mới nồi của công ty tài chính đầu tư mạo hiểm lớn nhất ở Thân Thành, là một viên kim cương đắt giá nhất trong những người đàn ông chưa kết hôn.

vn Tuyết Lạc sững SỜ, mắy bệnh này quá… ghê tởm rồi chứ? Chỉ có điêu người đàn ông đó rất sạch sẽ và có thói quen sạch sẽ nên chắc Sẽ không mắc những bệnh bản thỉu đó.

“Tớ cảm thấy có lẽ anh ta phải bị chứng rối loạn thần kinh, bệnh thích nổi cảu và bệnh dại!” Tuyết Lạc tức giận không nhịn được mà mãng người đàn ông đó.

Không phải là cố ý chửi bới mà là khái quát chính xác đó chính là nếu không phải rồi loạn thần kinh, làm sao có thê trêu chọc chị dâu mình hét lần này đến lần khác? Nếu không phải.

bệnh thích nồi cáu, thì tại sao hét lần này đến lần khác bắt nạt giày vò cơ thê của cô, mang cô đi khắp khuôn viên trường? Nếu không phải vì bệnh dại, tại sao anh lại cô găng căn cô?

Chỗ nào cũng căn hêtI “Ha ha ha ha.” Viên Đóa Đóa bật cười như: tiếng chuông bạc: “Nhưng tớ lại cảm thây, đây đều là những nét quyền rũ trong tính cách của Phong Hàng Lãng! Là điền hình của Chủ tịch độc đoán khí phách!”

“…” Tuyết Lạc không nói nên lời. Rõ ràng Phong Hàng Lẵng là người thối rữa toàn thân, nhưng trong mắt Viên Đóa Đóa, anh lại là người quyền rũ?

Người có tính cách kì kị như vậy, sao có thể có nét quyền rũ được?

“Được rồi, món SÚp gà hầm nắm này lúc nào cũng có thể căm thẳng vào miệng cậu.

Tuyết Lạc đặt bình giữ nhiệt do dì An gửi tới giơ ra trước mặt Viên Đóa Đóa. Món súp nắm có mùi rất thơm ngon, những Tuyết Lạc lại bịt mũi, trong bụng có một cảm giác gì đó muôn dâng trào.

“Chẳng trách cậu không cùng tớ đi ăn ở nhà ăn của trường, hóa ra là do có người phục vụ bữa ăn cho rồi!”

Viên Đóa Đóa vừa trêu chọc Lâm Tuy. ết Lạc vừa nếm thử một miếng, quả thật rất ngon.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 316


Chương 316:

“Tớ nói này Tuyết Lạc, cậu dù gì cũng là phu nhân của Phong gia, sao lại không trở về Phong gia hưởng phúc, mà ngày ngày cứ chen chúc ở kí túc xá này với tó?”

Viên Đóa Đóa tùy tiện hỏi một câu, nhưng lại khiến Tuyết Lạc cảm thấy buồn. Cô có thể nói răng hôm kia Phong Hàng Lãng đã đuôi cô đi ra khỏi Phong, gia hay không? Ngay cả việc muôn gặp mặt anh trai Phong Lập Hân một lần cũng có như lên trời.

“Quằng sáng của danh phận phu nhân Phong gia tớ đây, cũng sắp đến lúc thoái vị rồi! Người yêu của Phong Lập Hân đã trở về và hiện đang sống trong Phong gia! Hơn nữa, Phong Lập Hân, người gân như là một người thực vật, đã bị hôn mê và rồi được cô ta đánh thức tỉnh dậy… Kêu la Phong Lập Hân đủ mười tiếng đồng hồi Cô ta bây giờ dường như đã trở thành một vị thần được tôn thờ trong Phong giai Còn tớ Lâm Tuyết Lạc thì sao, cũng chỉ là một người dự thừa ăn hết ăn rồi lại ngủ ở đó!” Tuyết Lạc thờ dài cảm thán.

“A, Tuyết Lạc, cậu bị một người phụ nữ khác chiếm giữ trong tổ sao?”

Viên Đóa Đóa lập tức sửng sốt: “Thảo nào mây ngày nay cậu sông trong kí túc xá rách nát của trường! Cũng không thấy Phong Hàng Lãng đền đây quân cậu, chắc tao bận vỗ mông cho người đàn bà đó. “

Chủ đề này dường như càng ngày càng đi xa.

Nghĩ đến điều gì đó, Tuyết Lạc ngập ngừng hỏi: “Đóa Đóa, không phải cậu là giáo viên \ dạy nhảy trong lớp đào tạo khiêu vũ vào thứ bảy và chủ nhật sao? Ở đó có môn khiêu vũ nhẹ nhàng nào phù hợp với tớ đề dạy không, tớ có thê dạy khiêu vũ trong phòng khiêu vũ như loại nhạc jazz.”

Tuyết Lạc hỏi điều này là có mục đích, nêu ly hôn với Phong Lập Hân, cô phải đôi mặt với việc nuôi sông bản thân và đứa con trong bụng. Vậy thì nguôn thu nhập sẽ là vân đề lớn vắt ngang trên đâu cô.

Ít nhất Lâm Tuyết Lạc cô phải cố gắng hết sức, cô có thể tự nuôi sống bản thân và đứa con trong bụng mà không cân dựa vào Phong gial Viên Đóa Đóa dừng lại động tác uống canh, ánh mắt thâm sâu nhìn Tuyết Lạc: “Lâm Tuyết Lạc, có phải cậu muôn đi ra ngoài kiêm tiên cùng tớ?

Không phải cậu đang đùa với tớ sao?

Hay là cậu thực sự bị Phong gia quét dọn ra ngoài rồi?”

Khồng đợi Tuyết Lạc trả lời, Viên Đóa Đóa liên tục hỏi: “Người phụ nữ chiếm tổ của cậu là yêu quái phương nào? Cậu thực sự là bị cô ta ép đuôi đi sao? Cậu dù sao cũng là phu nhân chính thắt, sao lại để tiêu tam ép đến mức có nhà mà không thẻ về? Lam Tuyết Lạc, cậu thực sự dọa khiếp đến nhà bà ngoại rồi đó!”

“Đóa Đóa, cậu có thể ngừng đủa giỡn nữa không? Tớ .đang hỏi cậu, trung tâm dạy nhảy của cậu có thiếu người hay không? Loại Pole dance thì bỏ qua đi, tớ không nhảy được.” Tuyết Lạc nghiêm túc hỏi.

Pole dance ngày nay rất phô biến.

Chưa nói đên những người trẻ tuổi sung túc, thậm chí có những bà cô ở độ tuổi bón mươi năm mươi cũng có thể rục rịch nhảy. Vì vậy Viên Đóa Đóa rất bận rộn vào thứ bảy và chủ nhật. Thỉnh thoảng cũng sẽ làm thêm từ thứ Hai đến thứ Sáu. Thu nhập đáng kẻ.

Nhưng đối với Tuyết Lạc, cô không thể dạy điệu nhảy có động tác mạnh mẽ đó, cơ thể của cô hiện tại không được phép thực hiện những động tác khó đó.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc và thật lòng của Lam Du Du, Viên Đóa Đóa đã nhận ra dường như Tuyết Lạc không phải là đang nói đùa với mình.

“Con lạc đà gầy quộc này còn to hơn cả con ngựa. Cho dù cậu không làm phu nhân Phong gia nữa, thì cũng không cân phải dôc lòng lao vào kiếm tiên như tớ chứ?”

“Nhưng cậu có từng nghe qua câu này chưa “Lông phượng không bằng con gà”? Hơn nữa, tớ hoàn toàn không phải là phượng hoàng gì cả!”

Tuyết Lạc khẽ thở dài.

“Lâm Tuyết Lạc, ý cậu là sao? Cậu đang nói chính mình là phượng hoàng, vậy còn tớ chẳng phải là gà sao? f*ck, cậu đang măng người đó!” Viên Đóa Đóa hiểu sai ý của Lâm Tuyết Lạc, cố tình bắt bẻ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 317


Chương 317:

“Đóa Đóa, giúp tớ đi! Tớ không nói đùa đâu, tớ thực sự đang thiếu tiền!”

Tuyết Lạc tỏ vẻ buồn bã.

“Cậu thực sự thiếu tiền sao? Sao có khả năng đó được! Lân trước tớ thây người giúp việc đó đưa cậu 10 ngàn tệ tiên mặt, cộng thêm thẻ tín dụng đen! Loại thẻ ngân hàng đó có thê vượt quá mây chục triệu!”

Viên Đóa Đóa có chút không hiểu câu thiếu tiền trong miệng của Tuyết Lạc là có ý gì. Sô tiên hơn hàng chục triệu này không đủ sao?

“Đóa Đóa, tớ muôn ly hôn với Phong Lập Hân một cách sạch sẽ! Không đem theo gì khác!” Tuyết Lạc mím môi buồn bã nói.

Viên Đóa Đóa trằm mặc một hồi, sau đó gật ‹ đầu: “Tớ có thể hiểu được mục đích của cậu! Thôi được rồi, thứ bảy tuần này tớ sẽ giúp cậu đi trung tâm hỏi han, xem có thiếu nhân lực hay không!”

Vì sức khỏe thể chất và tịnh thần của Phong Lập Hân, mâu chốt là có được trạng thái vui vẻ để thực hiện được ca ghép da tiếp theo, Phong Hàng Lãng đã phải đông ý với yêu câu của Phong Lập Hân, ban ngày đến bệnh viện đa khoa quân đội đề điều trị, ban đêm trở về Phong gia nghỉ ngơi.

Mục đích của Phong Lập Hân không chỉ là để nhìn thấy người phụ nữ yêu quái Lam Du Du mỗi ngày, mà anh ây còn lo cho sự an toàn và tự do của cô ta. Vì sợ răng Phong Hàng thô bạo chọc giận cô ta, nhôt hoặc trói cô ta lại.

Bác sĩ Kim nói rằng trạng thái của Phong Lập Hân phủ hợp hơn đề phục hồi chức năng. Đặc biệt, anh ấy có thể có được sự thoải mái về thê chất và tinh thần, với sự nỗ lực gập đôi cho nên đã đạt được hiệu quả f rất tốt.

Nó tốt hơn nhiều So với việc điều trị bảo thủ đối suốt ngày giấu mình trong phòng y tế tự bó bản thân.

Phong Hàng Lãng thực sự không ngờ răng hiệu ứng yêu ma Lam Du Du thậm chí còn tốt hơn cả kỹ năng y thuật tuyệt vời của bác sĩ Kim.

Nhưng có một điều mà Lam Du Du nói đúng, Phong Hàng Lãng này chính là một nô lệ của anh trai. Trên thực tế, chính thân thế của Phong.

Hàng Lãng đã tạo nên tình cảm của anh dã cho người anh trai duy nhất trong đời này.

Phong Hàng Lãng là con ngoài giá thú của Phong Nhất Son, vì để đưa anh về Phong gia sông, Phong Nhất Sơn buộc phải chập nhận một loạt các điều ước bát bình đẳng do ông cụ Phong đưa ra. Một trong số đó chính là Phong Hàng Lãng sẽ không bao giờ được thừa kê bật kì một tài sản nào của tập đoàn Phong thị. Để ngăn chặn vô vàn rắc rồi, gia tộc Phong gia đã tước quyên thừa kế của con trai cả Phong Nhất Sơn, và đổi cháu cả Phong Lập Hân trở thành người thừa kê thứ nhật.

Nói cách khác, Phong Hàng Lãng, không những không được thừa kế một chút cô phân trong tập đoàn Phong thị của Phong gia, mà còn không thê nhận được bắt kỳ khoản hỗ trợ tài chính nào từ người cha đã bị tước quyền thừa két!

Ban đầu, cha Phong Nhát Sơn vẫn rất yêu thương đứa con riêng Phong Hàng Lãng này, nhưng sau đó, không rõ vì lý do gì, tính tình của Phong Nhất Sơn thay đổi nghiêm trọng, vì vậy từ khi Phong Hàng Lãng còn nhỏ ông ây đã bắt đầu đánh măng anh.

Việc nhịn đói trong hai hoặc ba ngày trong phòng tắm nắng trên tầng ba đã trở thành chuyện bình thường. Đặc biệt là Phong Nhất Sơn sau khi say rượu, thì sẽ trút giận lên người Phong Hàng Lãng và đánh anh tới tập.

Mỗi lần như vậy, thì chỉ có Phong Lập Hân anh dũng đầu tranh lại. Bí mật đem thức ăn sc Phong Hàng Lãng, nói dối để che đậy cho anh, và thậm chí sau này còn thay anh gánh tai họa, thay anh chịu đòn.

Suốt chặng đường trưởng thành, Phong lập Hân đã dùng cơ thể có niềm tin vững chắc của mình dù chỉ lớn hơn Phong Hàng Lãng có hai tuôi để bảo vệ tuổi thơ đây màu sắc của Phong Hàng Lãng. Đề anh ít bị đánh đập hơn, ít bị măng chửi hơn.

Tình anh em, bên nhau suốt chặng đường dài!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 318


Chương 318:

Chỉ cần anh trai Phong Lập Hân có, chỉ cân Phong Hàng lần) anh thích, thì Phong Lập Hân sẽ đều đưa cho Phong Hàng làng sử dụng.

Mãi về sau, Phong Lập Hân đã dùng mạng sống trẻ trung của mình đề đôi cho Phong Hàng Lằng có thê khỏe mạnh.

Vậy thì Phong Hàng Lãng sao có thê từ bỏ mạng sông của anh trai Phong Lập Hân của mình được! Cho dù có một tia hi vọng, thì anh cũng nhất định sẽ nỗ lực 100%I Bởi vì Phong Lập Hân hoàn toàn xứng đáng được Phong Hàng Lãng làm cho như vậy!

Sáng sớm, Phong Lập Hân sẽ đến Bệnh viện Đa khoa Quân khu đề điều trị biến chứng và làm sạch da, mở rộng da. Lân nào cũng không thể tách rời khỏi Lam Du Du. Mặc dù trong hầu hết mọi thời gian, thì Lam Du Du vẫn đều ngủ ở buổi sáng, Phong Lập Hân chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt đang say ngủ của cô ta.

Trước bữa tối, Phong Lập Hân sẽ trở vê Phong gia để tiệp tục nghỉ ngơi điều dưỡng. Mặc dù khó khăn mệt mỏi, nhưng. bác sĩ Kim nói việc này sẽ giúp cho việc khôi phục lại chức năng và sự phối hợp của cơ thê của Phong Lập Hân.

Trên thực tế, ngủ say b*** sáng là do Lam Du Du giả vờ. Cô ta thật sự không muôn nhìn thấy khuôn mặt gớm ghiếc. của Phong Lập Hân. Chỉ cần nhìn vào nó thì liên khó chịu. Nếu như không phải bởi vì Phong Lập Hân là anh trai của Phong Hàng Lãng, thì Lam Du Du thật sự rất không muôn để bản thân mình oan ức liêc nhìn Phong Lập Hân một chút nào.

Nhưng mỗi buổi tối, Lam Du Du sẽ ngoan ngoãn ngôi ở phòng khách chờ bọn họ trở vê. Tât nhiên cô ta không phải là chờ Phong Lập Hân, mà là muôn chờ Phong Pin Lãng người đi cùng Phong Lập Hân.

“Lập Hân, anh về rồi đó hả? Có mệt không?”

Diễn một bộ mặt giả dối hời họt thì vẫn phải được hoàn thành tốt, nhát là khi Phong Hàng Lãng đang bày ra một khuôn mặt jh lùng, cho nên Lam Du Du chỉ có thê dịu dàng hỏi một câu.

“không mệt. Du Du, để em phải đợi lâu rôi.

Phong Lập Hân vẫn chưa thẻ tháo ra, anh ây vân đội một chiếc mũ lưỡi trai và đeo mặt nạ, cả hai tay đều đeo găng tay vải trắng.

Có lẽ Phong Lập Hân người đang say trong tình yêu hư ảo, sẽ không bao giờ nghĩ răng người mà Lam Du Du chò đợi không phải Phong Lập Hân ânh, mà là người đang đây xe liền ở phía sau đó chính là Phong Hàng Lãng.

“Quả thật là rất lâu đó… Lâu đến mức em đau cả tim rôi.”

Khi Lam Du Du nói điều này, thì mắt cô ta vẫn nhìn thẳng vào Phong Hàng Lãng đang ở phía sau xe lăn. Nét mặt lạnh lùng và gương mặt sạch sẽ, cho dù Phong Hàng Lãng lạnh lùng không nói không cười, thê nhưng khi lọt vào mắt Lam Du Dù thì đó vẫn là một điểm sự hắp dẫn không hề nhỏ.

Ngay cả một ánh mắt lạnh lùng thì Phong Hàng Lãng cũng không muốn thưởng cho người phụ nữ yêu nghiệt Lam Du Du một chút nào, mà anh cúi người xuÔng, khẽ nói với Phong. Lập Hân: “Anh, chắc anh cũng mệt rôi, đúng không, để em đưa anh lên tầng nghỉ ngơi.

“Không, anh không mệt, anh muốn ở đây ngôi một lát.” Phong Lập Hân vội vàng ngăn cản. Bởi vì anh ây biết rõ, chỉ cần anh ấy lên lầu và vào phòng y tế, thì anh ấy sẽ không nhìn thây công chúa Du Du của anh ây.

Lúc trước, Phong Lập Hân bi quan không muôn rời khỏi phòng y tê, chỉ muôn ở trong không gian hạn chế không có ánh sáng.

Mà bây giờ, vì người phụ nữ Lam Du Du, tinh thần chiên đấu và niềm tin vào cuộc sông của anh ây ngay lập tức bùng cháy. Anh ây tích cực hợp tác với bác sĩ Kim trong việc điều trị.

Di chứng của phản ứng thuốc sẽ khiến cơ thê anh ây khó chịu, nhưng vì Lam Du Du, đề khôi phục lại hình dáng ban đầu: và đối mặt với người phụ nữ anh ây yêu hơn, thì Phong Lập Hân vần luôn cô găng chịu đựng để cho thể khôi phục Ìại sớm hơn.

Tình yêu, thật là một ma lực không gì thay thế được. Phụ nữ trang. điểm đẹp là vì người mình yêu, mà đàn ông cũng thê.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 319


Chương 319:

Lại bị con yêu tinh này mê hoặc.

Phong Hàng Lãng khẽ cau mày.

Phong Lập. Hân càng như vậy, trong lòng anh càng nặng nè.

Trước tiên anh không nói đến việc Lam Du Du nợ máu của Phong Lập Hân, anh chỉ cần nói đến hành vi tình yêu giả tạo của cô ta, nêu như bị bại lộ, thì cũng đã đủ để lấy mạng của anh cả Phong Lập Hân rồi!

“Đại thiếu gia, tôi có nấu chút canh ấm cho cậu, cậu uông xong thì hãng lên lầu nghỉ ngơi.” Dì An bừng một bát canh thuốc vừa làm ấm lại mang lên cho Phong Lập Hân.

“Đề tôi đút cho Lập Hân.” Lam Du Du tình nguyện làm.

Một điều mà người phụ nữ rất rõ ràng đó chính là chỉ cân phục vụ tốt anh trai bảo bối của Phong Hàng Lãng, như vậy thì Phong Hàng Lãng mới có thể phục vụ cô ta tốt hơn! Dịch vụ VỊP cập kim cương nha, chỉ nghĩ thôi cũng đã khiên người ta thích thú rồi.

Lam Du Du rất mong đợi có thê phát sinh một chút gì đó với Phong Dng Lãng.

Lam Du Du cầm lấy canh thuốc trong tay dì An, rất chuyên nghiệp ngôi xôm xuông trước mặt Phong Lập Hân: “Lập Hân, khi anh ở nhà thì có thể tháo khầu trang xuông. Em sẽ không chê bai anh đâu. Bởi vì trong suy nghĩ của em, đều là hình ảnh đẹp trai của anh hồi ban đậu! Cho nên, anh phải nhanh chóng khỏe lại nhé.”

Lời nói này. của người phụ nữ có thê so sánh với một liêu thuộc chữa bách bệnh. Phong: Lập Hân cảm động đến mức cả người khẽ run.

Phong Hàng Lãng cảm nhận được sự sợ hãi của Phong Lập Hân liền dùng hai tay đè lại bả vai Kiếng ngừng run rầy của anh ấy.

“Anh, mang mặt nạ tháo xuống đi.

Lam tiêu thư nói đúng, mọi người ở đây đều nhớ khuôn mặt anh tuân và bộ dáng hăng hái ban đầu của anh.”

Phong t¡i Lãng ôm lấy bả vai Phút Lập Hân, từ từ đem mặt nạ của Phard Lập Hân tháo XuÔng.

“Đừng.

Phong Lập Hân theo bản năng muôn giơ tay lên ngăn cản nhưng Phong Hàng Lãng lại hôn lên khuôn mặt dữ tợn sau khi lộ diện kia một cái, sau đó hắn dùng gò má mình dán chặt vào gò má của Phong Lập Hân.

Hai anh em bọn họ cứ im lặng mà ôm nhau như vậy, bình yên giồng như mỗi lần Phong Lập Hân an ủi Phong Hàng Lãng sau khi hắn bị đánh.

Thấy tình cảm sâu đậm của hai anh em Phong gia, quản gia Mạc và dì An không cầm được nước mắt. Nếu mọi chuyện đều chưa từng phát sinh, Đại thiếu gia vẫn là một công tử hào hoa phong độ, dịu dàng như ngọc thì thật tốt biết bao.

Lam Du Du cũng dâng lên cảm giác thương xót. Bởi vì Phong Hàng Lãng mà thương xót! Cô ta thực sự hồi hận đã làm tổn thương đến người anh trai mà Phong Hàng Lãng yêu mên nhất thành ra thê này.

Cô ta biết, Phong Hàng Lãng nhát định rất hận mình. Hăn hận cô nhưng cô cũng không trách hắn. Chẳng qua cô đau lòng người đàn ông này vì anh trai Phong Lập Hân của mình mà bị tôn thương, mà sống trong thống khổ.

Đây là điều Lam Du Du không muốn nhìn thấy.

“Anh, thuốc nguội rôi, em bón cho anh uông.” Giọng nói của Phong Hàng Lãng khàn khàn rồi nhanh chóng ôn hòa hiền dịu.

Phong Hàng Lãng bưng bát thuốc từ trong tay Lam Du Du, Lam Du Du im lặng không có ngăn cản. Sự thương xót trong lòng Phong Hàng Lãng khiên cho Lam Du Du đau lòng. Thà là cô bị Phong Hàng Lãng giận dữ giày vò mình cũng không nguyện ý nhìn thấy tinh thần Phong Hàng Lãng buồn bã chán nản như vậy.
 
Back
Top Bottom