Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 200


Chương 200:

Tuyết Lạc cứ hỏi bản thân một câu hỏi tàn khốc. Nếu như “Phong Lập Hân” mà cô đã tiếp xúc chính là Phong Hàng Lãng giả mạo, vây Lâm Tuyêt Lạc cô nên làm gì đây? Đi hay là ở lại đây?

Nếu như mà sự thật tàn nhẫn như Vậy, Tuyết Lạc nghĩ răng bản thân nên rời khỏi Phong gia.

Đáp ứng người cậu Hạ Chánh Dương gả vào nhà họ Phong, thứ nhất là đê báo đáp công ơn dưỡng dục của cậu, thứ hai là đối với người đàn ông Phong Lập Hân này cô có đồng cảm và thương xót dành cho anh. Vào lúc đó ba vị tiểu thư của nhà họ Hạ khinh bỉ Phong Lập Hân đến mức không chịu nổi, Tuyết Lạc không tránh khỏi nồi lên lòng trắc ấn với anh.

Vào lúc Tuyết Lạc đang nghĩ ngợi lung tung thì sau lưng truyền đến | tiêng bánh xe lăn. Là Phong Lập Hân đang tiến vào!

Về việc có phải là Phong Lập Hân thật hay chỉ là Phong Hàng Lãng giả.

mạo thì Tuyết Lạc đã nghĩ ra cách đê xác minh rôi.

Tuyết Í Lạc khẩn trương hít một hơi thật sâu rồi lại hít thêm một hơi nữa.

Cô không biết phải, đối mặt với Phong Hàng Lãng như thế nào, một người sắp bị cô bắt quả tang! Máng hả? Hay là cắt đứt? Bất luận là loại nào thì Tuyết Lạc cũng đều không muốn làm vậy với người đàn ông này?

Hít vào, thở ra. Tuyết Lạc nỗ lực đề bình ôn tâm trạng đang [ hỗn loạn của mình. Sau đó cô quay đầu lại, nhìn thấy “Phong Lập Hân” đang ngồi trên xe lăn.

Vẫn là bộ dạng trước đây cô đã thấy, tuy nói răng trên mặt và tay có vệt Sẹo do bị lửa thiêu, nhưng cơ thể của anh vẫn rất khỏe mạnh, động tác vẫn rất mạnh mẽ. Bởi vì anh đã tự mình đây xe lăn vào đây, nhất định là phải cần một lực rất lớn ở tay mới lim được.

Tuyết Lạc không muốn tìm hiểu nữa, nêu như người đàn ông trước mặt là Phong Lập Hân vậy anh ta làm sao có thế tự mình đây xe lăn ra khỏi phòng thuốc được? Lại còn phải vượt qua mây bậc thang ở ngay cầu thang?

Thật ra bây giò nhìn lại, Tuyết Lạc cảm thấy : trong chuyện này có nhiều lỗ hồng rõ ràng như vậy. Chỉ là một người trong cuộc như cô chưa bao giờ nghĩ đên hay đoán rằng có phải Phong Lập Hân này là do người khác giả mạo hay không?

Đổi ngược lại là người bình thường khác cũng sẽ không nghĩ đến tình huồng kỳ quái này. Hơn nữa Tuyết Lạc vẫn chỉ là một cô gái chưa trải nghiệm về thế giới bên ngoài. Cô chưa có hại ai, cũng thiếu sự phòng bị nhất định đối với lòng người. Cho nên mới có cơ hội đề, cho Phong, Hàng Lãng lừa gạt hết lần này đến lân khác.

Còn cả dì An ngày nào cũng như muốn khóc, quản gia Mạc thì cứ thở dài cảm thán, còn Phong Hàng Lãng thì trưng ra cái bộ mặt đó, chắc là Phong Lập Hân ở trong phòng thuốc bệnh rât nặng!

Mỗi ngày đều uống gần như là một loại thức ăn lỏng có thuốc, hơn nữa còn phải dựa vào máy trợ thở để duy trì sự sông, làm sao có thể giông như “Phong Lập Hân” mạnh khỏe này, không chỉ có thể tự mình di chuyển xe lăn mà còn có thể hành động khỏe mạnh như vậy!

Lại nhìn hàm răng khỏe mạnh của anh. Tuyết Lạc đã từng nghỉ ngờ qua, nhưng người đàn ông này lại dùng răng giả đề lừa cô, nhưng vận trăng đêu như vậy kia mà, ăn bít tết và mì là hoàn toàn không thành vấn đề. Lý nào lại phải mỗi ngày đều ăn thức ăn lỏng chứ?

“Tuyệt Lạc, em muôn gặp anh sao?”

“Phong Lập Hân” trên xe lăn nói.

Giọng nói nặng trĩu và thăng trầm của cuộc đời. Đúng là có chút khác so với giọng nói của Phong Hàng Lãng.

“À, em có chuyện này muốn nói với anh.” Tuyết Lạc đứng dậy khỏi chiếc ghế trước bàn đọc sách, Ti G rãi đi vê phía người đàn ông đang ngôi trên xe lăn.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 201


Chương 201:

Cô bước đi rất chậm. Vừa đi cô vừa nhìn chằm chằm vào anh. Từ khuôn mặt của người đàn ông, sau đó cô đi vào trọng điểm, nhìn trực tiếp vào đáy mắt của anh.

Đều nói, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn của con người. Tuyết Lạc muốn thông qua mắt của “Phong Lập Hân” để nhìn rõ khuôn mặt đẹp trai đây SẹO ” đang ần giấu bí mật đen tối gì?

“Nhìn chằm chằm anh làm gì? Anh làm em sợ rôi sao?”

Giọng nói của người đàn ông trầm thập, ôn hòa. Không hề có khí lực. Lế nào đây là một mặt khác của Phong Hàng Lãng?

Nhưng chỉ với những bằng chứng này, cũng không thể kháng định “Phong Lập Hân” trước mặt là do Phong Hàng Lãng giả mạo được.

“Em sớm đã không sợ nữa rồi.” Tuyết Lạc bình tĩnh trả lời, chậm rãi ngôi xuông bên cạnh xe lăn của “Phong Lập Hân”: “Chỉ là em có chút nhớ anh.”

“Nhớ anh?” “Phong Lập Hân” hơi dừng lại một chút: “Anh đã trở thành.

bộ dạng như vậy rôi, còn có cái gì để mà nhớ chứ?”

“Lập Hân… ” Tuyết Lạc lo lắng ngắng đầu lên khẽ gọi.

“Ng oan, gọi chồng. đi.” Người đàn ông Kim sửa cách gọi cho Tuyết Lạc, v**t v* và quân lây mái tóc dài mượt mà của Tuyết Lạc bằng đôi tay đầy sẹo của mình. Anh ây thích những hành động đơn giản và đơn điệu như vậy. Bởi vì loại hành động này sẽ tạm thời xoa dịu trái tim tàn khóc của anh ây.

Tuyết Lạc dường như đã đoán ra, tại sao mình lại gọi người đàn ông này là Lập Hân, thì anh ây lại lập tức sửa lại cách gọi thành chồng. Bởi vì dưới khuôn mặt này, còn có khuôn mặt khác ẩn sâu. Và khuôn mặt thật đó không phải là Phong Lập Hân.

Tuyết Lạc muốn xé bỏ bộ mặt bên ngoài để xem bộ mặt thật ân sau bộ mặt sân sùi kial “Chồng, Phong Hàng Lãng bắt nạt em. Anh giúp em dạy dỗ cậu ta, được không?”

Tuyết Lạc thản nhiên nói những lòi này. Điều cô thực sự muốn làm là đi hôn Phong Lập Hân.

Hôn thật mãnh liệt! Tải app truyện hola đọc tiếp nhé cả nhà!

Người đàn ông có vẻ đang cười, nhưng khuôn mặt đầy seo thực sự khó nhìn ra cách cười của anh ấy.

Cười điên cuông vì đạt được mục đích, hay là cười nhạo vì sự ngu ngốc của cô?

Đúng vậy! Trong hai tháng qua, mình thực sự quá ngu. ngốc! Người đàn ông xảo quyệt này, đã mạnh mẽ chế nhạo lQ thập của cô.

“Được, khi quay lại anh nhất định sẽ dạy dỗ nó.” Phong. Lập Hân cuộn tròn ngón tay và gãi mũi của Tuyết Lạc một cách nhẹ nhàng. “Tủi thân sao?”

“Ừ.” Tuyết Lạc uất ức gật đầu. Bày ra một bộ dạng vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn.

Cực kỳ uất ức nhal Nếu Tuyết Lạc xác minh được tất cả những gì Phương Diệc Ngôn nói là sự thật, thì đó không chỉ là vấn đề uất ức . nữa mà nghiêm trọng hơn đó còn là nỗi nhục nhã vô cùng lớn. Có lẽ Lâm Tuyết Lạc sẽ tức giận đến mức không thể bình tĩnh lại được!

“Nào lại đây, để chồng ôm, an ủi em thật tốt.”

Phong Lập Hân đỡ Tuyết Lạc đang ngồi xồm ở bên cạnh xe lăn, dùng cánh tay mạnh mẽ nhắc cô lên, thân thê mềm mại không xương ngôi trên đôi chân dài mạnh mẽ của anh ấy.

Mạnh khỏe như vậy, cường tráng hơn những người đàn ông trưởng thành bình thường khác!

Tuyết Lạc thực sự muốn tự tát mình cho ngất luôn, Lâm Tuyết Lạc, mày sao lại có thể ngốc nghéếch và ngây thơ đến vậy, hắn đã đề lộ ra nhiều khuyết điểm trước mặt mày, tại sao mày lại không thèm quan tâm đến điều đó? Còn ngu ngốc rất phối hợp với anh ấy đề đánh lừa chính mình?

Một từ “ngu ngốc” ‘ dường như không thể diễn tả được chỉ số lQ của chính mình. Chỉ số IQ này thậm chí còn khiến chính Lâm Tuyết Lạc cũng lo lắng! Và cũng xấu hồ vô cùng. Đây là ngu ngôc chết đi được!

Nếu lòng tốt là sai, và nếu khoan dung người khác là sai, thì Lâm Tuyết Lạc đã sai đến mức không còn phương hướng nữa rôi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 202


Chương 202:

Tự trách bản thân và suy tự quá nhiều cũng không thê bù đắp được nỗi nhục nhã mà mình đã phải chịu!

Hơn nữa, tất cả những chuyện này không phải lỗi của Lâm Tuyết Lạc.

Mặc dù rất xấu hỗ khi chủ động hôn người đàn ông này, nhưng đề kiểm chứng sự nghi ngờ của bản thân, Tuyết Lạc vẫn cứng răn làm, vòng tay qua cổ của Phong Lập Hân… hôn mãnh liệt.

Hôn như thê này, là có mục đích. Cho nên đặc biệt không nhẹ nhàng, chứ đừng nói đến chuyện dịu dàng như nước.

Giông như thê một con chó con đã nhìn thầy món xương yêu thích của mình, chỉ muôn vô lây nó và cô gắng lấy nó cho riêng mình.

Người phụ nữ đột nhiên chủ động hôn, điêu này khiến Phong Lập Hân có chút chột dạ. Hơn nữa cảm thấy người phụ nữ này sức lực gặm miệng anh thật mạnh, có cảm giác như muốn hút cả miệng của anh vào.

Tại sao người phụ nữ này lại trở nên thiếu kiên nhẫn như vậy? Có điều chuyện cô gặm mạnh mẽ như thật thực sự rất thú vị và thoải mái. Thoải mái từ môi đến từng tế bào của cơ thê.

Lễ nào đúng như mình đã nói, làm chuyện đó thực sự rất dễ bị nghiện?

Nhìn ánh. mắt của người phụ nữ không. thể chờ đợi được, hoàn toàn là một căn bệnh rôi. Mặc dù khi hôn không hề có một chút kĩ năng nào, mà chỉ dùng sức thật mạnh. Nhựng kiều không lưu loát như này khiên anh ấy thực sự rất thích.

Cảm thấy Tuyết Lạc có chút gấp gáp muôn eạy ¡ môi anh ra, cho nên người đàn ông cô ý ngược đãi không chịu hợp tác. Anh ây thích thú khi cô cô găng cạy môi anh. Nó vô cùng thú vị, k*ch th*ch.

Người đàn ông càng không chịu mở miệng, Tuyệt Lạc cảng lo lăng. Cô vừa hôn vừa hít, dường như giỏng như lúc bú sữa vậy. Ngay khi cô chuẩn bị bỏ cuộc, người đàn ông đã nới lỏng hàm răng cứng rắn mà anh ây vần đang căn chặt, cho phép cô thành công: nhắm nháp Vào trong khoang miệng của anh ấy.

Từ lúc đầu đầu lưỡi của Phong Hàng Lãng bị cắn rách đến tận bây giò, để vượt qua nửa tiếng đồng hồ. Trong nửa giờ này, vết thương của anh không nhanh chóng lành lại như vậy.

Ngay cả khi máu đã ngừng chảy, vêt thương vẫn sẽ ở đó.

Do đó, Tuyết Lạc bắt đầu tắn công vào đầu lưỡi của Phong Hàng Lãng, nhưng người đàn ông vân né tránh nó. Anh thích thú chơi đùa với phụ nữ trên môi nhiều hơn. Một trò chơi có thể làm tăng hoocmon của nam giới.

Trên thực tế, vào lúc Tuyết Lạc quần lầy cô người đàn ông, cô đã ngửi thây mùi quen thuộc. Vị bạc hà thoang thoảng thanh mát xen lẫn mùi thuốc lá.

Tuyết Lạc có thể chắc chắn rằng, những mùi này chắc chắn không có trên người của Phong Lập Hân thật.

Bởi vì tình trạng hiện tại của Phong Lập Hân đã nghiêm trọng đến mức phải dùng máy thở rồi, sao anh ây có thê hút thuôc? Cho dù không phải mùi thuốc lá anh ấy hút, thì việc những người khác trong phòng y tế hút thuộc càng không. Bác sĩ Kim và y tá Hình không thể, mà càng không thẻ là quản gia Mạc được.

Vì vậy, người đàn ông có mùi khói thuộc trên người này chắc chắn không phải là Phong Lập Hân thật sự.

Vì vậy, điều cần làm tiếp theo là bắt người đàn ông này phải bộc lộ nguyên hình vôn cói Dù Tuyết Lạc có cố gắng đến đâu cũng không. thể quần lây ö đầu lưỡi của người đàn ông này, có thế là do kỹ thuật của cô, hơn nữa vần còn hơi nhút nhát và rụt rè, thậm chí không thể quân lấy lưỡi anh. Không lây được cũng không m*t được. Thì không thê xác mình được vết thương trên đầu lưỡi của anh.

Đúng là một người phụ nữ ngôc nghêchI Cách hôn này của mày, thực sự là muôn chơi đùa với anh sao?

Ngứa da ngứa thịt rồi hả.

Cảm nhận được người phụ nữ đang nản lòng, cánh tay mạnh mẽ của người đàn ông lập tức ôm eo người phụ nữ, rồi hướng dẫn người phụ nữ dùng đâu lưỡi chơi đùa với anh.

Làm việc chăm chỉ sẽ được đền đáp!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 203


Chương 203:

Tuyết Lạc cuối cùng cũng nắm bắt được cơ hội và lướt trên đầu lưỡi của người đàn ông.

_ Dùng sức rất mạnh! Tuyết Lạc gần như đã dùng hết sức lực có thể dùng được! Vì thành công hay thất bại đều Phụ thuộc vào chuyện này. Cô không cắn anh, mà chỉ hút -anh một cái.

Bởi vì cắn anh thì sẽ tạo nên một vết thương mới, mà hút anh thì cũng chỉ khiến cho vết thương đó hiện nguyên hình mà thôi.

*Ư… ưml” Người đàn ông ngồi trên xe lăn kêu lên một tiếng đau đón.

Không đau lắm, nhưng vết thương mở ra lần thứ hai cho nên có đau hơn lần thứ nhất rất nhiều.

Trong phút chốc, có mùi máu tanh tràn ra từ đầu lưỡi người đàn ông và lan tràn trong miệng của cả hai. Trong miệng Tuyết Lạc cũng tràn ngập máu bởi vì lân hút mạnh mẽ đó.

Vừa rồi, nửa giờ trước, dấu ấn mình để lại trên đầu lưỡi của người đàn ông đã phát huy tác dụng.

Tuyết Lạc sử dụng nó để tìm ra kết quả người đàn ông ngôi trên xe lăn có phải là Phong Lập Hân hay không, quả nhiên đúng là Phong Hàng Lãng đóng giải Tuyết Lạc đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng lúc này, cô vẫn còn bàng hoàng trước sự thật tàn khốc này…

Một đòn nặng đánh vào tận xương tủy!

Cô đây Phong Hàng Lãng ra. Trên môi vân còn vương vêt máu, trong miệng nông nặc mùi máu ngọt của anh.

Tuyết Lạc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt được đắp da nhân tạo công nghệ cao, buồn bã cười lạnh lẽo, cô nói: “Phong Hàng Lãng, tại sao anh lại đóng giả Phong Lập Hân đề lừa tôi?

Tại sao chứ?”

Trước câu hỏi của người phụ nữ, Phong Hàng Lãng ngôi trên xe lăn lúc này dường như đã hiểu tại sao người phụ nữ này lại hôn anh mạnh mẽ như vậy! Tải app truyệnhola đọc nhiều nhiều hơn nhé cả nhà!

Không phải phụ nữ nóng lòng muốn thân mật với anh, mà là muốn bắt mình hiện nguyên hình!

Người phụ nữ này từ khi nào trở nên thông minh như vậy? Thế nhưng lại phát hiện ra mình đóng giả anh cả Phong Lập Hân!

Cảm giác đau trên đầu lưỡi báo cho Phong Hàng Lãng biết, đó là dầu vết do người phụ nữ này tạo ra trong miệng anh nửa giờ trước. Mà lúc này cô hút mạnh mẽ như NU là muốn xác nhận lại dấu vết đói.

Chỉ số thông minh của phụ nữ này thực sự đang tăng lên một cách nhanh chóng.

Lúc này phủ nhận thì hoàn toàn không cân thiết nữa rồi. Có vẻ như người phụ nữ đang nhìn mình với ánh mắt đau buôn đã xác định được anh chính là Phong Hàng Lãng! Và đồng thời việc mình giả dạng anh cả Phong Lập Hân.

Dần dần, Phong Hàng Lãng gỡ bỏ thiết bị thay đôi giọng nói ở trên cô ÔNG, giọng nói của anh liền hồi phục lại giọng nói ban đầu.

“Phát hiện khi nào? Lại còn thông minh đến mức căn một miệng trên đầu lưỡi của tôi? Ai dạy em chuyện này? Học không tốt!” Phong Hàng Lãng bình tĩnh và nhàn nhã hỏi.

Tuyết Lạc nghe ra đó chính là giọng nói của Phong Hàng Lãng.

Bộ đồ da bức bối này sớm đã khiến cho Phong Hàng Lãng cảm thấy không thoải mái rôi, hiện tại cũng không cân phải giậu giêm nữa, cho nên cũng không cân thiết phải mặc nó làm gì.

Vì vậy, Phong Hàng Lãng từ từ xé miệng da nhân tạo ở phía sau đầu.

Nó còn thật hơn cả lớp da được vẽ trong phim.

Sự tức giận lớn hơn nhiều so với nỗi sợ hãi trong lòng. Tuyết Lạc nhìn chằm chằm Phong Hàng Lãng, nhìn anh từng chút một lột da nhân tạo ra, khuôn mặt tuần tú của người đàn ông càng lúc càng rõ ràng hơn.

Giọng nói này chính là giọng của Phong Hàng Lãng, khuôn mặt này cũng là khuôn mặt của Phong Hàng Lãng, đây không phải là một bộ phim kinh dị, cũng không phải là một bộ phim khoa học viên tưởng, mà là sự thật Nó tàn nhẫn đến mức Tuyết Lạc đau đớn không thở được!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 204


Chương 204:

Từ ngày gả vào Phong gia, người đàn ông này đã giả danh anh trai Phong Lập Hân và lừa dối cô! Lâm Tuyết Lạc cô thật sự ngốc, đó là lý do tại sao cô lại bị người đàn ông này lừa dối hết lần này đện lần khác!

Nhưng bản thân cô lần nào cũng hợp tác với anh như một kẻ ngóc.

“Phong Hàng Lãng, tên khốn nạn nhà anhl”

Trầm mặc vài giây, Tuyết Lạc điên cuồng gầm lên: “Tại sao anh lại lừa dối tôi như vậy? Tại sao anh lại trêu chọc tôi như thế này? Lâm Tuyết Lạc tôi đã làm gì sai? Sao Phong Hàng „ Lãng anh lại coi tôi như một con ngốc mà trêu chọc hết lần này đến lần khác như vậy?”

Trước sự điên cuông rồi loạn của người phụ nữ, Phong Hàng Lãng dường như giật mình. Có lẽ anh không ngờ phản ứng của Tuyết Lạc lại dữ dội đên như vậy.

“Tuyết Lạc, em bĩnh tình lại đã. Đợi em bình tĩnh rồi, tôi sẽ giải thích cho em.”

Phong Hàng Lãng đưa tay ra, cô găng lau đi những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt trang ngân của người phụ nữ, nhưng mà Tuyệt Lạc lại cô găng tránh đi.

“Phong Hàng Lãng, tôi không thể bình tính được! Tôi không muôn nghe bắt kỳ lời giải thích nào từ anhI”

“Có lẽ trong mắt Phong Hàng Lãng anh ngay từ đầu tôi đã là một người phụ nữ xâu xa tự phản bội thể xác và tỉnh thần của mình! Tôi thèm tiền bạc!

Tôi đạo đức giả!”

“Cho nên Phong Hàng Lãng anh mới có thể coi thường tôi, thậm chí khinh thường tôi! Nhưng tại sao anh lại lừa dối tôi như thê này? Lừa tôi như một kẻ ngốc!”

“Phong Hàng Lãng, tôi cũng là một con người đang sông sờ sời Tôi cũng có cảm xúc của mình! Khi tôi buồn tồi cũng sẽ biết đau đớn!”

Tuyết Lạc lại rơi nước mắt, cô quá mức tức giận đến cho nên không nói nên lời.

“Lâm Tuyết Lạc, em có thể đừng kích động như vậy được không?”

Có lẽ giọt nước mắt của người phụ nữ đã làm đau mắt và trái tim anh, nhưng lời anh nói ra vẫn lạnh nhạt như cũ.

Cho đến bây giờ, Phong Hàng Lãng không nhận ra hành vi của mình đổi với Tuyết Lạc lại tồi tệ như thế! Hơn nữa, người phụ nữ này còn có nảy sinh tình cảm đối với anh. Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

Tuyết | Lạc dày vò trái tim mình hét lần này đến lần khác về đạo đức và tình cảm.

Nhưng cô không ngờ rằng người đàn ông từng làm xao xuyên trái tim cô lại gieo âm mưu lừa dối và trêu chọc côi Đề cô mắt cả sức mạnh tức giận!

“Anh còn có thể nói tôi đừng kích động nữa sao? Đúng thê… Lâm Tuyết Lạc tôi có cần thiết phải kích động sao?”

Tuyết Lạc cười khổ, toàn thân run lên bân bật: “Phong Hàng Lãng, trong suy nghĩ của anh, tình cảm của Lâm Tuyệt Lạc tôi không bằng cả chó mèo sao? Từ trước tới nay anh chưa từng coi trọng tôi… từ trước tới nay đêu không hề cói”

Tuyết Lạc điên cuồng hét lên: “Phong Hàng Lãng, tôi hận anhl”

Vắt lại một câu nói đau thương nặng trịch này, Lâm Tuyết Lạc loạng choạng bước ra khỏi phòng, nước mắt cô đã trào ra khiến cô không thể kiềm chế được nữa.

“Phu nhân, phu nhân, sao cô lại khóc? Đã Xây ra chuyện gì?” Dì _An đứng ở cửa thấy vậy vội vã muốn ngăn Tuyết Lạc lại.

Trong cơn tức giận, Tuyết Lạc dường như mắt hét lý trí, cô lây vai của mình để đụng ngã sự ngăn trở của dì An, rồi sau đó cô lao ra phía cửa phòng khách.

Điều duy nhất cô muốn làm bây giờ là rời khỏi Phong gia. Tránh xa, càng xa càng tôi!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 205


Chương 205:

Đời này kiếp này cô không muốn đặt chân lên nơi mà khiến cô bi thương đau lòng đến nhường này!

“Phu nhân, muộn rồi, cô định đi đâu vây? Phu nhân… bên ngoài đã quá muộn rồi, cô đừng đi mài”

Dì An vội vàng bò dậy từ trên mắt đất, vội vàng lao đến ngăn Tuyết Lạc đang loay hoay mở cửa phòng khách.

Tuyết Lạc hiển nhiên đã không còn nghe lời khuyên của dì An nữa rồi: “Dì tránh ra! Đừng ngăn cản tôi! Mau tránh rai”

Trong cơn tức giận và đau đớn Tuyết Lạc lại th*c m*nh dì An sang một bên.

“Phu nhân, muộn vậy rồi mà cô còn muốn đi đâu?” Quản gia Mạc vội vàng chạy đến, nhìn thấy một màn như: phát điên của Tuyết Lạc.

“Các ngươi cùng Phong Hàng Lãng lừa gạt tôi phải không? Các ngươi đều là kẻ dối trá! Tôi hận các người!

Tôi hận tất cả các người!” Tải app truyện hola đọc tiếp nhé!

Khi một người đang đau buôn tuyệt vọng, tiếng gào thét lại càng buồn và bi thương hơn nhiều. Nước mắt của Tuyệt Lạc và câu hỏi của Tuyết Lạc khiên cho dì An và quản gia Mạc run lên. Không cân nói cũng biết, chắc là sự việc Nhị thiệu gia Phong Hàng Lãng đóng giả Đại thiêu gia đã bị bại lộ rồi, có lễ là bị phu nhân l*t tr*n.

Chẳng trách phu nhân lại đau lòng bi thương đến như vậy.

“Phụ nhân, muộn như vậy rồi, cô muôn đi đâu? Có chuyện gì từ từ nói được không?”

Có vẻ như quản gia Mạc cũng không ngờ phụ nhân lại kích động đện như: vậy. Nhị thiếu gia lừa gạt cô đương nhiên là không đúng, nhưng phu nhân Tuyết Lạc rõ ràng là đã yêu Nhị thiếu gia rồi? Tức giận rồi chiên tranh lạnh một thời gian là xong, sao hiện tại lại phải đến mức bỏ nhà ra đi như thế này.

Có lẽ quản gia Mạc không biết quá nhiều và chuyện tình cảm của giới trẻ bi giờ. Chính vì Tuyết Lạc đã có tình cảm với Phong Hàng Lãng, cho nên lúc này sau khi biết việc anh lừa dối mình, cô mới đau thương căm giận đến như vậy.

Tuyết Lạc không đáp lại lời của quản gia Mạc mà đâm đâu lao vào màn đêm.

“Phu nhân, phu nhân…” Quản gia Mạc vội vàng chạy ra ngoài, dựa vào ánh đèn đường chạy theo Tuyết Lạc.

Sự căm phẫn và uất ức tột đỉnh, Tuyết Lạc lảo đảo chạy như điên trên đường, ý nghĩ duy nhất trong đầu cô lúc này là ra khỏi nhà họ Phong, đi thật ra khỏi nhà họ Phong, Vĩnh viên không quay lại đây nữa, cô phải rời khỏi nơi khiến cô cực kỷ đau khổ.

Bước chân của Quản gia Mạc khá nhanh nên không khó đề bắt kịp Tuyết Lạc. Khi chạy ra khỏi cửa khu biệt thự, nhìn thấy Tuyết Lạc đang lảo đảo sắp bị ông đuôi kịp thì một chiếc xe rồ ga phóng tới.

“Tuyết Lạc, lên xe!” Người lái xe máy nặng nê gào lên, Tuyết Lạc vội vàng nhảy lên xe máy, sau đó hai người phóng đi mắt.

Quản gia Mạc không thể theo kịp một chiếc xe gắn máy dù ông có khỏe mạnh dẻo dai đến đâu. Trong khu biệt thự cao cấp này ‹ có rất ít taxi, quản gia Mạc chỉ có thê tro mắt nhìn chiếc xe máy biên mắt trước mắt mình.

Nhưng xét theo hướng mà chiếc xe máy vừa đi tới, có lẽ người lái xe đã chờ đợi ở đây, mà phu nhân Tuyết Lạc có lẽ cũng biết người điều khiển xe máy.

Quản gia Mạc nghĩ đên một người, Phương Diệc Ngôn, người học trưởng lân trước đã đên nhà họ Phong tìm phu nhân!

ltra Tuyết Lạc .cũng được một người quen đón đi, vậy nên có lẽ sự an toàn của phụ nhân không phải là vấn đề.

Quản gia Mạc nhanh chóng quay lại tiểu khu ¡ thông báo cho Nhị thiêu gia để câu ấy lái xe đuôi theo phu nhân Tuyết Lạc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 206


Chương 206:

Thấy phu nhân Tuyết Lạc vội vã bỏ si dì An sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Chưa nói đến việc Nhị thiếu gia lửa gạt phu nhân Tuyết | IS) lỡ như trong bụng phu nhân Tuyết Lạc đã có cốt nhục của nhà họ Phong, phu nhân vừa đau khổ vừa chạy như vậy thì cho dù là sắt đá s không thể chịu được sự giày vò ó Dì An biết rằng tốc độ của bản thân rất chậm và không thể đuổi kịp Tuyết Lạc, bà suy nghĩ đến điều gì đó rồi chạy nhanh về phía phòng khách ở tâng dưới.

Trong phòng, Phong Hàng Lãng đã cỏi bỏ lóp da nhân tạo, nhưng vân trâm ngâm ngôi trên xe lăn.

Có vẻ như hắn không hề vì Tuyết Lạc đã bỏ nhà đi mà cảm tháy lo lắng hay sốt ruột.

“Nhị thiếu gia, không xong rồi, phu nhân Tuyết Lạc bỏ nhà ra đi rồi! Lúc chạy ra ngoài phu nhân còn khóc, tôi sợ lân này phu nhân đau lòng lắm.”

Dì An vội vàng báo tung tích phụ nhân cho Phong Hàng Lãng.

Thật ra, không cân dì An báo cáo, mọi chuyện xảy ra trong phòng khách vừa rôi đêu đã truyện đến tai của Phong Hàng Lãng.

Đặc biệt là câu nói cuồng loạn mà người phụ nữ hét lên, tất cả các người đều là những kẻ dối trá! Tôi hận các người! Tôi hận tất cả các người!

Người phụ nữ này thực sự rất mạnh mẽ, nói giận là giận thật, hơn nữa còn tức giận đến mức như vậy!

“Nhị thiếu gia, ngài mau đuổồi theo phu nhân Tuyết. Lạc đi, là chúng ta sai trước, xin lỗi cũng là điêu nên làm.”

Dì:An thuyết phục Phong Hàng Lãng, Nhị thiêu gia từ nãy đên giờ vân không lên tiếng.

“Đuổi theo làm gì? Đề cô ta tiếp tục giương oai với tôi à?” Phong Hàng Lãng hừ lạnh.

Khuôn mặt tuân tú của hắn tràn ngập sự lạnh lùng, có lẽ trong lòng cũng không, vui, chỉ là thê hiện ra bên ngoài một vẻ ngoài bất cần, lạnh lùng và thờ ơ. Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

Lời nói của Phong Hàng Lãng thực sự làm cho dì An sửng. sốt, nghi ngờ hỏi: “Nhị thiếu gia, ngài định không đón phu nhân vệ sao?”

“Chân ở trên người cô ta! Cô ta muốn đi, tôi có giữ được . không? Hơn nữa bà muốn tôi đón cô ta về tiếp tục nhốt trong phòng kính trên lầu sao?” Giọng nói lạnh lùng của Phong Hàng Lãng khiến người nghe run sợ.

Dì An hoàn toàn choáng váng, đối với phụ nhân Tuyết Lạc, nếu khi về Sẽ bị nhốt trong phòng kính, vậy thì tốt hơn hết đừng quay lại!

Chiếc mô tô chở Tuyết Lạc rồ ga lao vun vút trên đường, phóng nhanh như sợ ai đó đuổi kịp.

Tuyết Lạc nằm rạp trên lưng người đàn ông, cúi đầu nghẹn ngào. Cô thực sự còn trẻ, không thê kìm chế được những uất ức và cay đắng như vậy. Cô không thể làm như không kinh ngạc, chứ đừng nói đến việc kiềm chế cảm xúc.

Cô đã bị tổn thương và thật sự rất muốn khóc. Tuyết Lạc đã âm thầm chịu đựng đau khổ một mình.

Nửa giờ sau, chiệc xe gắn máy phóng như điên chở theo Tuyết Lạc cũng dừng lại ở tầng dưới của một khu chung cư gân trường.

Khi chiếc mũ bảo hiểm được tháo ra, khuôn mặt điền trai và ân cân của Phương, Diệc Ngôn xuất hiện trước mặt Tuyết Lạc. Tất nhiên Tuyết Lạc biết đó là Phương Diệc Ngôn. Khi Phương Diệc Ngôn mở lời bảo cô lên xe, cô đã nhận ra giọng nói của anh ta.

Phương Diệc Ngôn không lên tiếng .

an ủi Tuyết Lạc mà để mặc cô cúi đầu khóc nức nở, thi thoảng anh ta lại đưa tới vài chiếc khán giây để Tuyết Lạc lau nước mắt và nước mũi. Anh ta còn cởi áo gió trên người và khoác lên vai Tuyết Lạc.

“Có cần mượn vai không?” Phương Diệc Ngôn hỏi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 207


Chương 207:

Tuyết Lạc lắc đầu liên tục. Hai người cứ như vậy ngôi ở bậc thang, kẻ đau lòng nghẹn ngào rơi nước mát, kẻ lăng lặng ngôi bên cạnh.

Sau một hồi nức nở, Tuyết Lạc mới ngừng khóc, nói: “Phương Diệc Ngôn, cảm ơn anh.”

“Cảm ơn tôi vì cái gì? Đã giúp em vạch trần âm mưu của Phong Hàng Lãng?” Phương Diệc Ngôn hỏi ngược lại, sau đó như lại thở dài: “Nếu biết trước em sẽ buồn như vậy thì tôi đã không vạch trần anh ta!”

Phương Diệc Ngôn hiểu, Tuyết Lạc càng buồn bao nhiêu thì cô càng cảm thấy không an tâm về người đàn ông tên Phong Hàng Lãng bây nhiêu.

Phương Diệc Ngôn có một linh cảm rât xâu và mạnh mẽ răng, Phong Hàng Lãng có thể sẽ sử ; dụng âm mưu và thủ đoạn như vậy đề cưỡng ép chiếm lầy Tuyết Lạc.

Nhưng Phương Diệc Ngôn thực sự không tiện mở miệng hỏi về chuyện của Tuyết Lạc, anh ta và cô chưa đủ thân quen đề việc gì cũng có thể hỏi han.

“Không vạch trần anh ta sao? Chẳng lẽ anh cũng là đồng bọn của Phong Hàng Lãng giông như bọn họ?”

Tuyết Lạc, người đã khóc nức nở một lúc lâu, dường như không thể thoát ra khỏi nỗi uất hận đối với Phong Hàng Lãng, cô cần phải giải tỏa cảm xúc của mình, vì vậy, Phương Diệc Ngôn trở thành nơi chút giận của cô.

“Họ? Còn ai nữa?” ng Diệc Ngôn cau mày hỏi.

Tuyết Lạc mím môi giống như không muôn nói thêm về vân đề này. Còn có thể là ai nữa, dì An và quản gia Mạc, thậm chí có khả năng chính Phong Lập Hân cũng tham gia. Thế thì gia đình này quá quái đản và hèn hạ rồi!

Tuyết Lạc thật sự không biết nhà bọn họ cấu kết lừa gạt cô có ý nghĩa gì!

Lâm Tuyết Lạc cô chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé bình thường, có cân đến cả một nhà điều động nhân lực bắt nạt cô không?

Thấy Tuyết Lạc không trả lời câu hỏi của ] Phương Diệc Ngôn không tiếp tục hỏi nữa mà nói một cách chắc chắn giống như một lời hứa hẹn: “Tuyết Lạc, bất kế khi nào, Phương Diệc Ngôn tôi Sẽ là chỗ dựa vững chắc của em.”

Trong mũi Tuyết Lạc Cay cay, sự đẳng chát lan dần trong tim, cô không biêt phải đáp lại những lời nói của Phương Diệc Ngôn như thế nào, vì Tuyết Lạc biết răng Phương Diệc Ngôn có ý với cô, mặc dù ý này được xây dựng trên cơ sở cô có thê ‘chấp nhận anh ta, anh ta sẽ không ép buộc cô.

“Được rồi Tuyết Lạc, bên ngoài rất lạnh, chúng ta lên làu đi.” Phương Diệc Ngôn đứng dậy, đưa tay kéo Tuyết Lạc đang ngôi trên bậc thang lên. Cả nhà tải app truyện hola đoc tiếp nhé!

Lên lầu? Là tới nơi anh ta sống? Nếu đổi thành thời điểm vài tháng trước, Tuyết Lạc vẫn có thê vui vẻ chấp nhận, khi đó anh ta và cô trên danh nghĩa chỉ là bạn trai bạn gái bình thường, anh ta cũng tương đối tôn trọng cô. Quan trọng là mỗi lần hai người gặp nhau đêu có Viên Đóa Đóa làm bóng đèn sáng chói đi cùng cô.

Nhưng bây giờ, cô đã mang lên mình danh xưng Phong phu nhân rồi.

Hay lắm!

Dù người nhà họ Phong có thừa nhận hay không, hay có xem thường Lâm Tuyệt Lạc cô hay không, về mặt pháp lý, cô vận là Phong phu nhân. Hơn nữa, tối nay không có Viên Đóa Đóa đi cùng, đến nửa đêm thật sự rất bắt tiện.

“Không! Em sẽ quay lại ký túc xá nữ.”

Tuyết Lạc từ chồi lòng tốt của Phương Diệc Ngôn.

“Trở về ký túc xá nữ muộn như vậy?

Có lẽ họ đã khóa cửa từ lậu rồi.”

Phương Diệc Ngôn nói thẳng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 208


Chương 208:

“Vậy thì phải sử dụng tư quyền của nhỏ” chủ tịch tổng hội sinh viên của anh rồi. Đầu tiên anh chào bác bảo vệ, rồi đến chào dì quản lý.” Tuyết Lạc một lòng muôn rời khỏi nhà họ Phong, nhưng cô không muôn tiếp nhận quá nhiêu sự giúp đỡ từ Phương Diệc Ngôn.

Thấy thái độ kiên quyết của Tuyết.

Lạc, Phương Diệc Ngôn chỉ có thể bỏ đi mong muôn được qua đêm với Lâm Tuyết Lạc trong căn phòng của anh ta và quyết định làm những gì Tuyết Lạc muốn, sử dụng tư quyên để đưa cô về ký túc xá nữ.

“Tuyết Lạc, sau này em có dự định gì Vi Phượng Diệc Ngôn hỏi trên đường đến ký túc xá nữ.

Thành thật mà nói, tắt cả những điều này xảy ra quá nhanh và đột ngột, – Tuyệt Lạc không có bất cứ sự chuẩn bị tình thần nào chứ đừng nói gì đến kế hoạch tương lai.

Cô không muốn quay lại nhà họ Phong! Còn vệ cuộc hôn nhân của cô và Phong Lập Hân, cô chỉ có thể uay lại nhà họ Hạ và nhờ chú của cô là Hạ Chính Dương lo liệu các thủ tục ly hôn. Về việc liệu chú Hạ Chính Dương có trói tay trói chân Lâm Tuyết Lạc và đưa cô trở lại nhà họ Phong như Phong Hàng Lãng nói hay không… Tuyết Lạc thực sự không dám khẳng định!

Nếu lợi ích là trên hết thì khả năng này rất dễ xảy ra, nhựng nếu Hạ Chính Dương nhớ đến tình cảm chị em ruột thịt giữa ông ta và mẹ của Lâm Tuyết Lạc thì có lẽ ô ông ta sẽ rủ lòng thương mà giúp cô.

“Em muốn học xong rồi tính.” Tuyết Lạc nhẹ nói. Lúc nảy, tìm cách nuôi sông bản thân cô là việc quan trọng nhất.

“Quyết định này thật không tôi, anh ủng hộ em.” Phương Diệc Ngôn đáp lại. Anh ta mím chặt môi dường nhử muốn hỏi điều gì đó, nhưng cuôi cùng lại không lên tiêng.

Thông qua môi quan hệ của Phương Diệc Ngôn với phó chủ tịch cũ của Hội sinh viên trường, Tuyết Lạc đã thành công vào khu ký túc xá nữ. Anh ta đưa Tuyết Lạc đến tận tầng dưới của ký túc xá nơi cô ở, sau khi thấy Tuyết Lạc đi vào trong, anh ta quay người.

Nhưng anh ta không rời đi, mà là nắp Sau gốc cây ngô đông và: nhìn chằm chằm vào cửa số ký túc xá của Tuyết Lạc. Mãi đến khi bảo vệ tới thúc giục anh ta mới miễn cưỡng rời đi. Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà!

Trong ký túc xá, vẫn chỉ có một mình Viên Đóa Đóa, cô đang chìm vào giấc ngủ yên bình và tĩnh lặng.

Viên Đóa Đóa bị cha mẹ bỏ rơi trong trại trẻ mồ côi từ khi còn nhỏ vì chân bị tật, tự mình cỗ găng vươn lên, cô kiên trì, ngoan cường như cỏ dại trong kẽ đá, cho dù không có môi trường sinh trưởng dôi dào, cô vẫn dựa vào tinh thần chiến đầu đầy nhiệt huyết của mình để khoan thủng kẽ đá và lớn lên trong mưa gióI Tuyết Lạc thực sự ngưỡng mộ sự dẻo dai của Viên Đóa Đóa. Viên Đóa Đóa nói rằng thật ra cô bị ép buộc mới như vậy. Nếu có thể, cô gái nào lại không muốn trỏ thành đứa con cưng và báu vật của bố mẹ, được nâng niu, yêu thương và chiều chuộng như một nàng công chúa nhỏi Bây giờ, có phải cũng đến lúc Lâm Tuyết Lạc không còn nơi nào đề đi?

Lùi lại phía sau, có vách đá đang đợi côi Tiến về phía trước, có chông gai đang đợi côi Trái tim của người con gái đang mang theo sự chờ đợi, tình cảm nam nữ ngây thơ vừa mới được nảy mầm đã bị thực tÊ nghiệt ngã này bóp nghẹt!

Không nên đâm đầu vào tình yêu đúng không? Nhưng Tuyết Lạc cũng đã yêu rôi! Một tình yêu coi trời bằng vung và những ký ức đau thấu tim ganl Thực sự rất đau! Đau đến mức hoi thở cũng nhuốm mùi đau khổ!

Tuyết Lạc ngã xuống giường, cả đời không muôn bò dậy nữa.

Hãy cứ để bản thân chết một cách thật nhẹ nhàng đi!

Làn gió biển mặn mòi thổi qua khuôn mặt tuân tú của Phong Hàng Lãng, thỏi mạnh đến mức khiến hẳn nhức cả mắt.

Biển về đêm dường như không yên phận, nó gầm thét, rồng giận, mãnh liệt đánh úp vào bở, phát ra những tiếng gào thét như trời long đất lở, xé toang mặt biển tĩnh lặng trong ánh trăng, bọt biển tung lên trăng xóa, hận không thể nuốt chửng tắt cả mọi thứ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 209


Chương 209:

Quản gia Mạc nói với n vợ hắn đã lên xe máy với một người đàn ông, tên là Phương Diệc Ngôn, ông muộn hắn lái xe ra ngoài đón phu nhân về.

Phong Hàng Lãng lái xe ra nhưng không hệ đi đón Lâm Tuyết Lạc về mà ởi thẳng đến đài quan sát này.

Chạy trốn cùng Phương Diệc Ngôn rôi sao? Bạn trai cũ 2 Hay lắmÌ Chỉ trong vài phút đồng hồ mà Lâm Tuyệt Lạc đã từ vòng tay của người đàn ông này lao vào vòng tay của một người đàn ông khác.

Cô còn bỏ đi một cách tuyệt tình như vậy! Thậm chí còn không thèm quay đầu nhìn lại!

Làm sao, lẽ nào Lâm Tuyết Lạc cô muôn học Lam Du Du, mê hoặc một người đàn ông đến nỗi người đó có thể chết vì cô, thậm chí đên cả tính mạng cũng có thê hy sinh?

Thật nực cười! Lâm Tuyết Lạc cô cũng quá coi trọng bản thân mình rồi!

Thật đáng tiếc là cô đã mê hoặc nhậm người. rồi! Hắn là Phong Hàng Lãng, sao có thể rung động trước một người phụ nữ!

Chỉ là cuối cùng Lâm Tuyết Lạc đã bỏ trồn cùng bạn trai cũ Phương Diệc Ngộn, điêu này quá tùy tiện và ít nhiều khiến Phong Hàng Lãng có chút khó chịu.

Điện thoại rung lên khiến đôi mày cau có của Phong Hàng Lãng càng thêm sâu.

Cuộc gọi đến từ quản gia Mạc, ông lại hỏi thăm tin tức vê người phụ nữ đó một lần nữa? Đúng là quá rảnh rỗi mà.

Phong Hàng Lãng không trả lời mà trực tiệp ngất điện thoại, nhưng chỉ sau vài giây điện thoại lại reo lên, lần này hắn vẫn không trả lời nhưng cũng không vội cắt đứt mà đề mặc nỏ rung lên Hung lòng bàn tay.

Quản gia Mạc ở đầu dây bên kia gần như phát điền, ông không ngừng lâm bẩm, Nhị thiếu gia, mau bất máy, nhanh lên.

Vài phút sau, điện thoại lại rung lên, và lần này là cuộc gọi từ số điện thoại cố định của nhà họ Phong. Còn thay phiên nhau gọi?

Đâu ngón tay với những khớp xương rõ ràng trượt khẽ trên màn hình điện thoại, Phong Hàng Lãng bắt máy với vẻ hơi tức giận.

“Nhị thiếu gia, sao bây giờ ngài mới nghe điện thoại? Đại thiêu gia… ngài ‘ Dì An nghẹn ngào không nói nếni lời.

“Anh tôi bị sao vậy?” Phong Hàng Lãng lập tức lấy lại sự tập trung, nghe thây dì An nghẹn ngào nức nỏ, lập tức mắng: “Bà đưa Quản gia Mạc nghe điện thoại! Mau lên!” Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà!

Khi Phong Hàng Lãng rống lên, quản gia Mạc đã giật điện thoại từ tay dì Ấn đang khóc lóc, nói: “Nhị thiểu gia, mau trở về đi. Tâm trạng của thiếu ï gia rất không ồn định, bây giờ ngài ây đã khóc nức nở đến không thở nồi, nói thế nào ngài ây cũng không chịu sử dụng máy thỏ”.

“Trần an anh trai tôi! Bát luận thế nào cũng phải giữ được mạng của anh ây.

Tôi sẽ về ngay!”

Khi Phong Hàng Lãng nói những lời này thì hãn đã lao như bay vê phía, chiếc Ferrari trên đài ngắm biển. Hắn vập phải một tảng đá, loạng choạng đập đầu gói chân trái xuông mặt đât đây đá. Hắn phót lờ cơn đau và thậm chí không buôn kiểm tra vết thương của mình. Hắn không hề dừng động tác và lao vào chiếc Ferrari như một cơn lốc, chiếc xe gào rú chạy ‘thẳng một mạch trên con đường xuống núi quanh co.

Phong Hàng Lãng nghĩ, anh hai Phong Lập Hân không ổn định về mặt cảm xúc là vì dì An đã nói với anh về chuyện của Lâm Tuyết Lạc.

Trọng khi hắn nghiêm khắc trách măng dì An thì quản gia Mạc đã tiết lộ một Ìý do khiến Phong Hàng Lãng cảm thấy khiếp sợ, Phong Lập Hân không kiềm chế được! Không những không tự chủ đi vệ sinh ướt hết người mà còn vẫy lên tay và mặt của bác sĩ Hình.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 210


Chương 210:

Phong Lập Hân là một người đàn ông rất thích sạch sẽ, hơn nữa lòng tự tôn cũng rất cao.

Người bình thường nghĩ chết rôi không bằng cố gắng sống dật dờ, nhưng Phong Lập Hân lại cảm thấy cứ sống dật dờ như thế không bằng chết đi.

Đa sô thời gian là bác sĩ Kim và quản gia Mạc sẽ giúp đỡ Phong Lập Hân Việc đi vệ sinh. Bởi vì Phong Lập Hiân chắc chắn không dùng đên Ông dẫn tiểu nên chỉ có lắc nào anh cần thì bác sĩ Kim hoặc quản gia Mạc mới giúp anh nâng lên.

Thứ nhất là có thể duy trì được tự tôn của đàn ông, không làm anh thấy khó chịu với ống tiều, thứ hai là đề có lợi cho việc k*ch th*ch sự mân cảm của các cơ quan của anh với các loại máy móc, Phong Lập Hân dù sao cũng là một người thích sạch sẽ.

Từ trước đến nay đều chưa bao giò xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Bác sĩ Kim và quản gia Mạc với Phong Lập Hân phối hợp rất ăn ý, gần như chưa xảy ra bất kỳ tình huống mắt kiểm soát nào.

Mà tối nay bác sĩ Kim lại vừa khéo có việc gập phải quay về nhà giải quyết, thấy tình hình bệnh tình của Phong Lập Hân khá ồn định, ,Ôông. liền giao lại cho trợ lý Tiểu Hình rôi ròi khỏi nhà họ Phong, nhanh nhất cũng phải sáng mai mới kịp quay lại.

Quản gia Mạc vôn đang ở trong phòng bệnh chăm sóc Phong Lập.

Hân lại nghe thấy từ dưới lầu truyền tới tiếng cãi nhau của dì An và phu nhân, ông vội vàng ra khỏi phòng bệnh chạy lên lầu để ngăn cản phu nhân Tuyết Lạc đang lên cơn giận dữ.

Nào có ngờ tới, lúc quản gia Mạc vừa chạy ra đuôi theo phu nhân Tuyết Lạc, thì Phong Lập Hân lại muôn đi vệ sinh. Có lẽ do Y tá Hình không đủ quen thuộc với tình hình, lại không có Sự ăn ý phối hợp với Phong Lập Hân, cho nền khi nghe tiếng lầm bà lầm bằm rất nhỏ của Phong Lập Hân, anh ta lại tưởng anh không thoải mái, liền ghé lại gần đề hỏi lại và kiểm tra.

Đợi đến lúc anh ta nhận ra là Phong Lập Hân muốn giải quyết thì đã muộn rồi. Phong Lập Hân đã tiểu lên người mình rồi.

Đây chưa phải là điểm mắu chốt. Cả nhà tải app truyện hola về đọc nhé!

Điều quan trong nhất là khi y tá Hình cố-gắng nói ông thông, chất lỏng tràn ra mu bàn tay, theo bản năng, anh ta muôn tránh nó, anh ta ân vào nơi đó, và ngay cả khuôn mặt anh đang cúi xuông kiêm tra cũng không thoát được.

Anh ta bị nước tiêu văng vào mặt, theo bản năng của con người, bác sĩ Hình lập tức thả ông thông xuông .

theo phản xạ, anh ta đi lây khăn giấy lau mặt và kính của anh.

Phong Lập Hân là một người đàn ông thích sạch sẽ, lại là một người có tự tôn vô cùng cao.

Có thê hành động của y tá Hình chỉ là theo bản năng nhưng khi nó rơi vào mắt Phong Lập Hân lại trở thành biểu hiện của một sự chán ghét. Anh tự trách mình là một tên vô dụng, ngoài việc nằm trên giường bệnh chò chết ra thì anh đã không còn bắt kỳ ý _ nghĩa hay giá trị tồn tại nào nữa rồi.

Không còn niềm tin, không còn mong muôn, cũng không còn mong đọi vào tình yêu, còn lại chỉ là một thân thể tàn phế. Mỗi một ngày anh đều sống không bằng chết.

Lúc Phong Hàng Lãng vội vã trở lại nhà họ Phong, y tá Hình đã tiêm thuốc an thần cho Phong Lập Hân.

Việc này rõ ràng rất nguy hiêm bởi Phong Lập Hân đã yêu đến mức bắt kỳ lúc nào cũng có hệ không tỉnh lại được nữa. Nhưng lúc đó y tá Hình cũng là bắt đắc dĩ mới phải làm như thê.

“Anh, em về rồi đây, đang ở ngay bên cạnh anh. Anh mở mắt nhìn em đi.”

Phong Hàng Lãng muốn đỡ thân thể yêu ớt của Phong Lập Hân dậy, ôm thật chặt vào lòng.

“Nhị thiếu gia, xin lỗi. Đều là lỗi của tôi xử lý không tết.” Y tá Hình tự nhận trách nhiệm.

Phong Hàng Lãng không nói tiếng nào, chỉ ôm lây thân thể Phong Lập.

Hân thật chặt, rất lâu cũng không hê có động đậy.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 211


Chương 211:

Quản gia Mạc đã thay quần áo ngủ cho Phong Lập Hân theo như anh yêu câu, ông vân luôn giữ chúng gọn gàng khô ráo.

“Quản gia Mạc gọi điện thoại cho bác sĩ Kim, bảo ông ta ngay trong đêm nay lập tức qua đây. Đưa tiên lương một năm cho y tá Hình.”

m thanh của Phong Hàng Lãng lạnh ngắt, mỗi một câu đều mang theo hàn ý lạnh lẽo. Anh ta rất lạnh lùng, anh ta sẽ không cho phép bắt kỳ người nào có cơ hội thứ hai làm tổn thương anh trai của anh ta.

“Đã gọi rồi ạ, bác sĩ Kim nói nhanh n là sáng ngày mai mới có thể tới ” Quản gia Mạc biết tâm trạng của Nhị thiếu gia đang rất tồi tệ, lòng lo nơm nớp trả lời.

Y tá Hình không hề rời nhà họ Phong đêm đó, mà luôn chờ ngoài cửa phòng bệnh. Anh ta biết tính cách của Nhị thiệu gia nhà họ Phong, sợ anh ta thấy mình sẽ thêm khó chịu nên anh ta luôn chờ ngoài cửa phòng bệnh.

Thực ra y tá Hình cũng đã làm hết sức của mình, chỉ có điều anh ta còn quá trẻ, trong sự nghiệp Cứu vớt sinh mệnh anh ta vẫn chưa thể làm tốt như bác sĩ Kim, thầy của anh ta.

Nếu như tối nay là bác sĩ Kim xử lý, cho dù là cả mặt của ông là nước tiểu, ông vần sẽ không hốt hoảng.

Ông có thể không hề nói tiếng nào mà tiếp tục nâng ống thông tiểu lên, đợi đến lúc chăm sóc Phong Lập Hân xong ông sẽ tìm một nơi mà Phong Lập Hân không nhìn thấy. mà xử lý mặt mình, chứ không phải hốt hoảng xử: lý ngay trước mặt Phong Lập Hân như trợ lý Tiểu Hình của mình.

Khiến cho Phong Lập Hân cảm thầy y tá Hình rất chán ghét anh. Vốn việc bị lửa thiêu thành bộ dạng như thế này đã làm cho anh rất tự tỉ rồi, mà hành động của y tá Hình lại càng như thêm dâu vào lửa.

Có đôi lúc làm một bác sĩ từ bi thấu hiệu lòng người cũng là một môn tâm lý học.

May mắn thay, tờ mò sáng, Phong Lập Hân đã tỉnh lại. Anh nhìn thây một tia sáng ban mai chiếu qua tâm rèm cửa số. Anh lại vượt qua được một đêm, lại có thê được ngắm ánh sáng ban mai một lần nữa.

Anh cảm thầy: mình được ôm vào một lồng ngực chắc chắn, là Phong Hàng Hãng. Anh ta vẫn cứ ôm như thê mà ngủ thiếp. đi. Trên khuôn mặt anh tuần kia vẫn hẳn lên sự lo lắng và căng thẳng.

Phong Lập Hân trầm mặc ngắm Phong Hàng Lãng đang ở bên cạnh mình, trân trọng từng giây từng phút.

không dễ dàng có được này. Anh biệt răng qua ngày hôm nay anh sẽ không còn có thê thây được Phong Hàng Lãng như thế này nữa rồi.

Một cơ thể tàn phế làm liên lụy đến những người quan tâm mình, thật sự rât tàn nhân. Phong Lập Hân thật sự không nỡ nhìn thầy Phong Hàng Lãng vì mình mà suốt ngày âm u, bạo lực, tàn bạo khát máu.

Đau dài không bằng đau ngắn. Chỉ cân Phong Lập Hân anh còn sông một ngày, Phong Hàng Lãng sẽ cứ luôn trầm luân vào bộ dạng này.

Thực ra âm thanh tranh cãi của jâ Lạc với ,dì An và quản gia Mạc tôi qua trong bếp anh cũng có nghe thấy.

Cuối cùng cô gái tên Tuyết Lạc kia không chịu nồi được cuộc sống như thê này nên bỏ chạy rồi.

Phong Lập Hân không tránh khỏi tự trách bản thân, Nêu như không phải lúc đầu anh muốn tìm một cô gái đến chăm sóc cho em trai Phong Hàng Lãng cũng sẽ không đên mức làm khổ cả cô gái vô tội ây.

Đến cùng thì Tuyết Lạc và Phong Hàng Lãng vần là có duyên nhưng: không có phận. Mai môi như thê cũng không thể cưỡng cầu được. Chạy đi rồi cũng tốt, đỡ cho cộ cũng phải chìm vào trong bề khổ.

Anh vọng tưởng cái gì chứ, Phong Hàng Lãng làm sao trong, một đoạn thời gian ngắn, như thê, sông trong mồi hận sâu sắc lại có thể yêu được Tuyết Lạc chứ?

Tuyết Lạc, thật Sự xin lỗi. Phong Lập Hân tôi, không thê tận miệng nói xin lỗi cô rồi. Tôi li có thê nhờ quản gia Mạc đưa một ít tiền cho cô coi như là bù đắp vậy. Mặc dù biết cô không phải là một cô gái ham tiền, nhưng đây là cách duy nhất tôi có thể đền tội với cô. Mong hãy tha thứ cho tôi.

“Hàng Lãng… Hàng Lãng… Hàng Lãng. Tỉnh dậy đi.” Phong Lập Hân dùng đỉnh đâu đụng vào Phong Hàng Lãng bên cạnh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 212


Chương 212:

“Anh, anh tỉnh rồi à?” Mắt Phong Hàng Lãng toàn là tơ máu: “Anh _ muôn làm gì? Bắt đầu từ hôm nay tất cả sẽ do bỗn thiếu gia đây hầu hạ anh nhé. Thế nào? Đã đủ đẳng cấp chưa?”

Giọng điệu pha trò chỉ là đê tránh cảm giác thương tâm giữa hai anh em. Nhưng cho dù như thế vẫn có thể nghe ra sự buồn bã trong câu nói đùa.

“Thằng nhóc em cuối củng vẫn là để Tuyết Lạc người ta tức giận bỏ đi mắt nôi.” Phong lập Hân nhất quyết không nhắc đến chuyện mắt mặt tối qua của mình.

“Cô gái đó nhỏ mọn thế thôi, đảm bảo ít và nữa em cô ta chắc chắn sẽ y lại. Phong Hàng Lãng ra bộ khống đề ý đến mà thoải mái trả lời.

“Đi rồi thì thôi, đừng tìm cô ấy về nữa.

Nếu như Phong Hàng Lãng em không thích cô ây thì đề cho cô ấy tự do đi.”

Phong Lập Hân nhẹ nhàng thở dài.

Cứ nghĩ Phong Lập Hân sẽ cắn rứt tự trách bản thân mình, lại không ngờ anh lại đột nhiên nghĩ qhông rồi như thế này. Thế này lại càng làm tỉnh thần Phong Hàng Lãng nghỉ ngờ nhiều hơn.

“Cô ta đã bị em dùng qua rồi. Mà cho dù là đồ của Phong Hàng Lãng em vứt đi thì cũng không đến lượt người khác dùng.”

Sự tuyệt tình và lạnh lùng của Phong Hàng lồng càng | làm Phong Lập Hân lạnh lòng. Anh biết Phong Hàng Lãng tuyệt đôi sẽ không bao giờ yêu cô gái Tuyết Lạc đó, ở bên cạnh Phong Hàng Lãng sẽ tự chuốc họa vào thân thôi, sống không bằng chết.

Mà Phong Lập Hân anh đã không còn năng lực cũng như tỉnh thần đề đi cứu Tuyết Lạc nữa rôi.

Trầm mặc một lúc, Phong Lập Hân lại mở miệng nói: “Hàng Lãng, em còn nhớ món ngao xào lâu đời góc phô vịnh phía Bặc không, là món anh thích ăn nhất ấy. Đi mua cho anh một phần, anh thèm quá.”

Phong Hàng Lãng trầm mặc một chút, tuy anh ta biết Phong Lập Hân không thể ăn được đồ ăn có tính hàn nhưng vẫn gật đầu. Anh ta đứng lên nhưng sau đó lại ngôi xuông giường bệnh: “Em gọi điện cho Tiểu Tiền bảo anh ta ghé qua phố vịnh Bắc mua về cho anh.”

“Xe của Tiểu Tiền tốc độ sao nhanh được bằng xe của em. Biết ngay là em lại lười không chịu đi. Thôi, không ăn nữa. Dù sao dì An với quản gia Mạc cũng sẽ khóc long trời lở đât không cho anh ăn đâu.” Phong Lập Hân thở dài một hơi.

Xem ra tâm tình và trạng thái của anh không tệ. Có một loại hiện tượng rất tự nhiên, gọi là hồi quang thoái ảnh, mà Phong Lập Hân lúc này lại vì lưu luyễn tia năng ban mai cuỗi cùng của thê giới này mà trở nên cực kỳ thoải mái. Bởi vì qua một lúc nữa thôi là anh sẽ được giải thoát rôi.

Không còn bệnh tật, không còn đau khô vì tình yêu với người mình yêu, không còn kéo theo những người yêu thương mình và những người mình yêu thương phải đau khô.

Thật tốt.

Thấy sắc mặt và trạng thái của anh trai Phong Lập Hân đều rất khá, Phong Hàng Lãng thật sự không muôn làm Phong Lập Hân khó khăn lắm mới có suy nghĩ muốn đồi khầu vị phải thất vọng, đành gật đầu đồng ý: “Được rồi, Phong Đại thiếu gia yêu quý của tôi, hôm nay bổn thiêu gia đi mua đồ ăn cho ngài.”

“Nhớ nhé, đừng để dì An với quản gia Mạc biết đây, không thì anh không được ăn đâu.” Đăng sau giọng điệu trêu đùa của Phong Lập Hân là một trái tim đầy đau đớn đang rỉ máu.

Phong Hàng Lãng hiểu ý ra một dầu tay ra hiệu OK.

Lúc em trai Phong Hàng Lãng xoay người ra khỏi phòng, Phong Lập Hân thiệt chút nữa đã gọi lại. Anh có rất nhiều lời muốn nói với em trai của mình, nhưng lời đến miệng lại không thể mở miệng nói được.

Phong Lập Hân biết rằng, với trí thông minh của Phong Hàng Lãng, chỉ cân anh nói thêm vài chữ, ,chặc chắn Phong Hàng Lãng có thể nắm được manh môi.

Cho nên, Phong Lập Hân chỉ có thể nuốt lại những lời quan tâm và lưu luyến vào trong bụng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 213


Chương 213:

Hàng Lãng, anh không còn nữa, em nhất định phải tự chăm sóc mình cho tốt. Nhất định phải sống tiếp thật tốt, sống thật hạnh phúc.

Phong Hàng Lãng rời khỏi phòng “

bệnh, liên gọi quản gia Mạc vào, tất cả chỉ tốn không tới nửa phút.

Mà trong thời gian nửa phút này, Phong Lập Hân dùng hệt sức lực lầy dao nhỏ cứa vào tĩnh mạch trên cô tay trái của mình.

Đối với người bình thường thì động tác này có thể thực hiện nhẹ như không, nhưng với người hành động bât tiện như Phong Lập Hân mà nói coi như đã dùng hệt toàn bộ sức lực của anh.

Tay của anh đã bị lửa thiêu đến biến hình dạng, lực tay câm cũng bị yêu đi rất nhiều.

Trong thời gian một tuần này, anh luôn âm thầm luyện tập thế nào đề cầm chắc lưỡi dao nhỏ đấy trong chăn. Lưỡi dao là từ mây ngày trước Phong Lập Hân lén giấu lại lúc Tiểu Hình đang thu dọn đô. Lưỡi dao này vồn là dùng để tách các mô tế bào da bị dính vào nhau của Phong Lập Hân, để ngăn chặn việc các tầng da và bè mặt da bị biến dạng.

Vào lúc máu tươi chảy: ra, Phong lập Hân có một loại cảm giác giỗng như giải thoát. Cả người anh bỗng nhẹ bằng, cực kỳ thoải mái. Thì ra người vào lúc sắp chết sẽ cảm thấy thoải mái như thê.

Lúc quản gia Mạc bước vào, Phong Lập Hân đã giâu cô tay bị cắt của mình vào dưới lớp chăn màu nhạt mỏng. Phòng bệnh vốn âm u, gần như không nhìn ra dấu vết máu nhỏ.

Mà tay phải của Phong Lập Hân lại nắm chặt bức ảnh của Lam Du Du.

Anh thật sự rất nhớ rất nhớ cô gái này rôi.

cả tay bị cắt không ngừng nhỏ máu tươi dưới lớp chăn móng, Phong lập Hân lại không hề cảm giác thây đau đớn, mà ngược lại có thoải mái ảo giác lên trời xuống đất. Máy ‘ tháng nay rất ít khi anh có được cảm giác thoải mái như vậy.

Quản gia Mạc đi vào, ni thăm Phong Lập Hân sắc mặt khá tốt nằm trên giường bệnh. Anh gân như không vì chuyện ống tiểu tối qua mà tâm tình xuống dôc. Tải app truyện hola đọc tiếp nhé cả nhà!

“Đại thiếu gia, cậu đói rồi nhĩ? Dì An sắp đưa đồ cho cậu lên rồi.’ Quản gia Mạc thò tay vào, theo thói quen ẩn từ thắt lưng xuông mu bàn chân của Phong Lập Hân, thứ nhát là để kiểm tra nhiệt độ cơ thể của Phong Lập Hân, và thứ hai là kiểm tra – xem quân của Phong Lệ Tân đã khô ráo không. Quản gia Mạc biết răng Phong Lập Hân là một người yêu sạch sẽ và không thể chịu được sự ẩm ướt.

“Tôi không đói, tôi đang đợi Hàng Lãng.” Phong Lập Hân cười với quản gia Mạc, chỉ là nụ cười vào lúc này rất khó có thế cảm nhận được: “Quản gia Mạc, vất và cho chú rồi, làm khổ chú nhiều rồi ° “Đại thiếu gia, cậu lại nói những lời không đâu rồi. Có thê được phục vụ cho hai vị thiếu gia là phúc phận cả đời của lão già tôi.” Quản gia Mạc cười nói.

“Đúng rồi lão Mạc, Tuyết Lạc nều thật sự không thể sông chung với Hàng Lãng, thì chú giúp bọn họ ly hôn đi.

Tất cả những cái này đều là… Khụ khụ…” Nhất thời hô hấp không kịp, Phong Lập Hân ho nhẹ hai tiêng.

“Đại thiếu gia, cậu đừng lo chuyện của Nhị thiêu gia và phu nhân Tuyết Lạc nữa. Thân thể của cậu đáng lo hơn.” Quản gia Mạc vội vàng chạy qua võ nhẹ lên ngực Phong Lập Hân đề anh điều chỉnh lại hô hâp.

“Tôi không sao. Lão Mạc, là do tôi tạo nên nghiệt duyên giữa Tuyết Lạc với Hàng Lãng, tất cả đều là lỗi của tôi.

Chuyên 50% cô phần của tập đoàn đứng tên tôi qua Tuyết Lạc đi. Coi như là bù đắp cho cô ấy. Biệt thự ở khu Khải Thái cũng đề lại cho cô ấy.

Nếu như cô ấy mang thai con trai nhà họ Phong, cô ấy đông ý sinh thì sinh, cô ây nêu TP muôn tinh, thì để cô ấy tự quyết định..

“Đại thiếu gia, cậu đừng nói nữa.

Đang yên lành cậu nói những cái này làm gì?”

“Nêu như… nêu như cô ây tình nguyện sinh con cho nhà họ Phong chúng ta, thì… thì hãy chuyền toàn bộ bât động sản đứng tên tôi cho cô ây với đứa bé đáng TH Tất cả đều là lỗi của tôi. Khụ khụ..
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 214


Chương 214:

Tâm tình quá kích động, lời của Phong Lập Hân đã bắt đâu ríu vào nhau, anh lại ho nhẹ hai tiêng.

“Đại thiếu gia, xin cậu đừng nói nữa.

Phu nhân Tuyết Lạc không phải còn Nhị thiếu gia âm Quản gia Mạc an ủi nói.

“Lão Mạc, hãy nhớ lấy, đừng đề Hàng Lãng tìm thây Tuyết Lạc và giam câm cô ây ở Phong gia một lần nữa. Tuyết Lạc là một con người, không phải một con vật… Phong gia chúng ta đã giam giữ cô ây quá lâu rôi.”

Phong Lập Hân vội vàng nói xong.

Anh ây sợ nêu như không nói ra, sợ rằng sẽ không còn cơ hội dặn dò với quản gia Mạc nữa.

“Được được được, Đại thiếu gia, tôi đều nghe cậu, đều nghe theo cậu hết.

Cậu đừng nói nữa có được không, một chút nữa sẽ có máy thở rồi.”

Quản gia Mạc an ủi Phong Lập Hân.

“Được, tôi không nói nữa.”

Phong Lập Hân thực ra còn muốn nói, tôi sợ răng sau này tôi không còn cơ hội để nói nữa rồi: “Tôi chợp mắt một lúc, đợi Hàng Lãng trở lại. Nó đi mua ngao hoa Cát Ký Shỏ tôi. Tôi biết ông và dì An sẽ không cho ăn… nên nó đã lén đi mua. Thằng nhóc đó, vẫn luôn đối với người làm anh cả này như vậy!”

Cố gắng nói xong, Phong Lập Hân từ từ nhằm mắt lại. Anh ấy biết rõ, một khi mình nhắm mắt nhứ vậy, thì có nghĩa là cả đời này không còn được mở một lân nào nữa.

Quản gia Mạc luôn cảm thấy lời nói của Đại thiếu gia Phong Lập Hân buổi sáng nay có chút ảm đạm. Có lẽ ngày thường Phong Lập Hân cũng thường bi quan như vậy, cho nên không khơi dậy đủ sự quan tâm của quản gia Mạc.

Hơn nữa, trạng thái tinh thần của Phong Lập Hân sáng nay khá tốt, Quản gia Mạc cũng kiếng nghĩ đến những khía cạnh chăng lành kia.

Nhìn thấy Phong Lập An đang nhắm mắt nghỉ ngơi, ông ây cũng không đề phát ra một chút tiêng động nào khác, mà lui tới ghế bên cạnh, không rời nữa bước canh giữ bên cạnh Đại thiếu gia Phong Lập Hân. Không cần biết Phong Lập Hân có ngủ hay không, thì trong phòng y tế lúc nào cũng phải có ít nhât một người canh gác.

Phải nói bà bác sĩ Kim vẫn hiều rõ nhất tâm lý của bệnh nhân. Tối hôm qua, ông ấy đã cần thận hỏi lại trợ lý Hình về tình hình của Phong Lập Hân, nghe nói Phong Lập Hân đau đớn khóc lóc khi đi tiêu không tự chủ, hơn nữa tâm trạng dao động nhiều phải dùng ‹ đến thuốc an thân, bác sĩ Kim mơ hồ cảm tháy rằng lần này, Phong Lập Hân chắc chăn xảy ra chuyện rồi.

Trong những tháng vừa qua, ông ây gân như không rời Phong Lập Hân.

Khi anh ây ăn uông ngủ nghỉ, đi ngoài dường như ông đêu tham gia vào.

Bác sĩ Kim biệt gân đây tâm trạng của Phong Lập Hân vẫn luôn sa sút.

Phong Lập Hân có một chút bệnh sạch sẽ, mà anh ấy lại là người có lòng tự trọng mạnh mẽ cho nên việc đi ngoài không tự chủ này vô ý sẽ trở thành một ngòi nô trong tâm lý của anh ây.

Vì vậy, ông ấy vội vàng giải thích ngăn gọn với mẹ già của mình, vội vàng trở về Phong gia trong đềm.

Cũng may trong cái rủi có cái may, vốn là phải đợi đến rạng sáng mới có xe ra vào núi, hơn nữa tài xê của Phong gia đến đón nhanh nhất thì cũng phải chờ đến lúc sáng sớm mới có thê đến nơi. Nhưng ông ây lại gặp một nhóm người đam mê mô tô vào lúc ba giờ sảng. Lắc lư nghiêng ngả hơn hai tiếng đồng hồ mới đến được thị trấn, ông, ấy nôn nhiều đến nỗi gân như muôn ói ra mật gan.

Bác sĩ Kim không dám nán lại lâu, vội vàng bắt một taxi không ngừng nghỉ đi về phía Phong gia. Vì còn sớm nên giao thông không bị tắc nghẽn. tiết kiệm được không ít thời gian.

Khi ông ấy đến Phong gia, bước chân của bác sĩ Kim đã có chút loạng choạng xiêu vẹo.

“Bác sĩ Kim, phải đến sớm như vậy thật vất vả cho ông quá.” Dì An vội vàng đón tiếp.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 215


Chương 215:

Bác sĩ Kim không thèm nói chuyện phiếm với dì An, đi thẳng: lên lâu hai.

Trợ lý Hình đang canh gác bên ngoài phòng y tế, nhìn thầy bác sĩ Kim mệt mỏi dã dời đang đi đên đây, cậu ấy lập tức chạy đến đỡ.

“Mau… mau đỡ tôi vào trong xem Đại thiếu gia chút. Nhanh lên!” Bác sĩ Kim thở hỗn hến.

“Sáng nay tâm trạng của Đại thiếu gia rất tốt.” Biết thầy đang lo lắng cho Đại thiếu gia, cho nên tTêu Hình nhanh chóng báo cáo.

Bác sĩ Kim xua tay, mệt mỏi đến mức không còn sức nói thêm với cậu ấy nữa. Không tận mắt nhìn thấy Phong Lập Hân bình an vô sự, thì bác sĩ Kim không thể yên tâm được.

Cửa phòng y tế mở ra, quản gia Mạc bước nhanh ra ngoài chào đón bác sĩ Kim: “Bác sĩ Kim, vật vả cho ông phải đến đây giữa đêm hôm như vậy.”

Bác sĩ Kim không đáp lại quản gia Mạc, mà ông ây trực tiếp đi thẳng đến trước giường bệnh của Phong Lập Hân.

Phong Lập Hân ngủ trên giường bệnh rất yên tĩnh. Trên khuôn mặt không thể nhận ra của anh ây, không có một chút đau. đớn dày vò nào của việc cơ thể bị biến dạng.

Bác sĩ Kim nhanh chóng đưa tay ra thăm dò hơi thở trước mũi Phong Lập Hân: “Không được rồi!” Ông ây hạ thấp giọng nói, nhanh chóng lẫy chăn phủ lên trên người Phong Lập Hân…

MA, không.. . Đại thiếu gia.. . Đại thiếu gial” Quảng gia Mạc khàn giọng kêu lên.

Kỹ năng lái xe hơi của Phong Hàng Lãng thực sự tuyệt vời. Anh chỉ mật chưa đầy hai mươi phút để đi từ Phong gia đến cửa hàng ngao hoa Cát Ký trên đường Bắc Hải Loan.

Tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhé! Gần như cả một đoạn đường như thể là lái xe đua.

Sau khi thanh toán cho cả nhóm đang xếp hàng mua ngao hoa, thì Phong Hàng Lãng cũng đã thuận lợi nhận được một hộp ngao hoa Cát Ký với _ cái giá cao ngât trời vì không phải xêp hàng.

Khi cầm hộp ngao hoa đi về phía chiếc xe Ferrari, Phong Hàng Lãng nhận được cuộc gọi từ bác sĩ Kim.

“Hàng Lãng, tôi và anh cả của cậu hiện đang ở trên xe cập cứu, cậu lập tức đến trung tâm cập cứu của bệnh viện đa khoa Quân khu, trên đường đi nhớ chú ý an toàn!”

Sau khi bác sĩ Kim nói xong, ông ấy vội vàng cúp điện thoại, sau đó đi theo bác sĩ vào trung tâm cập cứu, bắt đầu tiền hành cập cứu cho Phong Lập Hân.

Một tiếng “ lách cách” vang lên, hộp thức ăn đựng ngao hoa trong tay Phong Hàng Lãng rơi xuống đất, anh rơi vào tình trạng hoảng loạn mãnh liệt! Anh chợt nhận ra, anh cả Phong Lập Hân bảo mình đi mua ngao hoa là có mục đích trước!

Tuyết Lạc đã ở trường được ba ngày.

Dường như đột nhiên mất liên lạc với bên Phong gia. Người của Phong gia cũng không đền trường để tìm cô, và cô cũng không hỏi bất cứ tin tức gì về Phong gia. Mọi thứ dường như là một giâc mơ! Khi tỉnh dậy từ giâc mơ, từng chút từng chút chuyện gả cho Phong gia dường như đêu biết thành hư ảo.

Nhưng Tuyết Lạc biết rõ ràng, đó không phải là một giác mo! Những thứ đó đã thực sự tôn tại! Bởi vì một thứ gì đó đã in sâu vào tận đáy lòng cô, không còn xóa bỏ được nữa.

“Haiz…” Viên Đóa Đóa đặt chén đũa xuống, thở dài một hơi. Đây là lần thứ n cô ây thở dài trong bữa trưa này.

“Đóa Đóa, sao. thế? Bữa ăn hôm nay không hợp khẩu vị của cậu sao?”

Tuyết Lạc nhẹ nhàng hỏi.

Sau khi rời khỏi Phong gia, Tuyết Lạc không hề thoải mái dễ chịu như những gì mình đã tưởng tượng, thỉnh thoảng cô nhớ lại một số chỉ tiệt và mảnh vỡ lúc trước, Tuyết Lạc › cũng rất đau lòng và buôn bã, cô sẽ khóc thầm dưới lớp chăn bông.

Nhưng ít nhất xiềng xích tinh thần của cô đã bị gỡ bỏ, và cô không còn bị giày vò dẫn vặt về mặt đạo đức và tình cảm.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 216


Chương 216:

Có một vài chuyện, chỉ là hạt bụi trong sâu thắm ký ức. Mặc dù nó sẽ rât khó khăn!

“Tuyết Lạc, cậu nói xem cái tên Phong Hàng Lãng kia cũng thật quá đáng, cãi nhau thì cãi nhau thôi, chuyện lớn như vậy xảy ra, thê nhưng lại không thèm quan tâm hỏi một câu?” Viên Đóa Đóa không hiểu tại sao ba ngày qua Phong Hàng Lãng lại dửng dựng không quan tâm đến Lâm Tuyết Lạc. Trong ân tượng của cô ây, Phong Hàng Lãng hoàn toàn không phải là một người đàn ông lạnh lùng và tàn nhẫn. Chẳng lẽ lần trước tôi ở Dạ Trang, còn có cả hôm đó khiêng Tuyết Lạc về, đều là giả sao?

“Như vậy không phải rất tốt sao! Vừa hay tớ li được thoải mái không bị ai quây rày!” Tuyết Lạc nói rồi bỏ một miêng nâm vào miệng, nhưng lại giồng như đang nhai sáp.

“Thôi đi Tuyết Lạc, cậu đừng giả vò nữa. Tối qua tớ đã nhìn thấy cậu lén khóc lóc rôi.” Viên Đóa Đóa vôn là không muốn vạch trần Tuyết Lạc, nhưng vẫn không nhịn được mà thốt ra.

Động tác của Tuyết Lạc đông cứng lại, Viên Đóa Đóa này quá thông minh. Nhưng mà may mãn thay, Phương Diệc Ngôn đã không lật tẩy việc Phong Hàng Lãng giả danh Phong Lập Hân!

Hiện tại sự việc đã kêt thúc, không ngờ còn vì Phong gia mà suy nghĩ nhiêu đến vậy. Tuyết Lạc cảm thây bản thân mình thực sự không phải là thảm hại bình thường nữa rồi.

“Khi tớ nhớ đến ba mẹ tớ, thì tớ cũng sẽ khóc.” Tuyết Lạc mơ hồ đáp.

“Tuyết Lạc, quan hệ tình cảm của cậu và Phong Hàng Lãng đã phát triển đến mức nào rôi? Hai người… hai người đã ở cùng nhau chưa?”

Viên Đóa Đóa hỏi lòng vòng, rốt cuộc hai người đã ngủ. cùng chưa? Nhưng nhìn thây dáng vẻ chán nản của Tuyết Lạc, cô ây lại xua tay nói: “Quên đi, tớ không hỏi nữa! Có hỏi thì cậu cũng không nói! Cho dù thật sự đã ngủ rôi, thì câu chắc chắn sông chết không chịu thừa nhận!”

Biết thế rồi còn hỏi làm gì?

Tuyết Lạc không vui vẻ thưởng cho Viên Đóa Đóa một cái trợn mát. Rồi sau đó nhanh trí đổi sang một chủ đề khác: “Mà này, Mạch Duy Dân của nhà cậu đâu? Sao học kỷ này chưa thấy anh ấy đến trường tìm cậu.”

“Anh ấy kết hôn rồi! Kết hôn với một nữ sinh viên trường nghệ thuật chuyên nghiệp, mới 20 tuổi. Song hỷ lâm môn, được làm ba rồi.” Viên Đóa Đóa vừa cười vừa nói ra những lời này.

Một người, giả tạo hơn ba năm, nhã nhặn lịch sự, hơn nữa cũng tràn đầy yêu thương. ‘Viên Đóa Đóa rất biết ơn vì Mạch Duy Dân đã khiêm nhường, như một người chú bao dung cô suốt bao năm qua. lt ra thì anh ây thực sự quan tâm đến cô ấy về vật chất lẫn tỉnh thần và cũng hồ trợ cô ây – về mặt tài chính. Cô ấy thực sự rất biết ơn!

Tuy nhiên, chỉ một lần nghe: lén vô tình đã làm hỏng dáng vẻ của một quý ông đã giả dôi hơn ba năm! Vì vậy, cô ây thẹn quá hóa giận.

Tuyết Lạc im lặng, không biết bình luận thế nào về hành vi có quá nhiều thay đổi này của Mạch Duy Dân.

“Tớ đã hỏi anh ấy, tại sao lúc đầu lại lựa chọn theo đuồi tớ? He he he he, đoán xem anh ây nói gì?” Viên Đóa Đóa cười rạng rỡ, như thể không nhìn thấy một biểu cảm buồn nào cả.

“Anh ấy nói gì? Nói cậu đủ mạnh mẽ?

Đủ cứng cáp rồi?” Tuyết Lạc hỏi.

“Không, Không, Không! Không liên quan gì đến những thứ này! Anh ây thệ nhưng lại nói.. . Lần đâu tiên nhìn thấy tớ đã chắc chắn rang tớ là một xử nữi Thật mắt dạy, xử nữ chúng ta đã đào mộ của gia đình anh ây trong kiếp trước hả? Chỉ đáng bị chơi như thê này thôi sao?” Viên Đóa Đóa phẫn nộ.

Tuyết Lạc lại im lặng. Dường như ti sự không ngờ rảng một người đàn ông trông như một ông chủ lịch thiệp như Mạch Duy Dân lại có sở thích thấp kém và th* t*c đến như vậy?

Điện thoại di động của Tuyết Lạc đột ngột vang lên, cät ngang sự im lặng của họ.

“Nhất định là Phong Hàng Lãng! Tớ có linh cảm rât mãnh liệt!” Viên Đóa Đóa thề thốt nói.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 217


Chương 217:

Tất nhiên, không phải giác quan thứ sáu của phụ nữ nào cũng chính xác.

Là dì An gọi, hơn nữa là sô điện thoại riêng.

Tuyết Lạc có vẻ do dự, dì An này tìm cô. TháP là chỉ để nói điều tốt đẹp cho Phong Hàng Lãng, cho nên cuộc gọi này không nhận thì cũng không sao.

“Tuyết Lạc, sao cậu không nghe máy? Cậu không nghe thê đề tớ nghe cho.”

Viên Đóa Đóa cho rằng là cuộc gọi „ của Phong Hàng Lãng, cho nên cô ấy vội vàng giành lây điện thoại trong tay Tuyết Lạc, cô ây cũng không thèm nhìn tên hiển thị là ai liên tập tức nhắc máy.

“Đóa Đóal” Tuyết Lạc hoảng hốt, cố găng ngăn Viên Đóa Đóa nhưng đã không còn kịp nữa rôi.

“Alo, xin hỏi có phải là anh Phong Hàng Lãng không? Tôi là Viên Đóa Đóa bạn học của Tuyết Lạc.” Viên Đóa Đóa báo cáo tên tuôi.

Không biết vì lý do nào đó, cô ấy hi vọng Tuyết Lạc và Phong Hàng Lãng có một chút gì đó, nhưng cô ấy lại cũng không hy vọng họ có chút gì đó.

Nó chỉ đơn giản là một sự mâu thuẫn giữa tình cảm và lý trí.

“Là bạn học Viên sao, xin chào. Tôi là người giúp việc của Phong gia, họ là An. Tôi đang ở công trường. Phiền cô nói với phu nhân nhà tôi ra ngoài một chút được không? Tôi có một số thứ muốn đưa cho cô ấy.” Dì An vội vàng nói.

“Ừm, được được, tôi sẽ nói với Tuyết Lạc.” Viên Đóa Đóa liên tục gật đâu.

Sau khi cúp điện thoại, Viên Đóa Đóa lập tức truyền đạt lại lời nói của dì An cho Tuyệt Lạc: “Tuyết Lạc, dì An của Phong gia đang đứng ở công trường đợi cậu. Dì ây nói là có thứ gì đó muốn đưa cho cậu. Nói là bảo cậu ra cổng trưởng để lây.”

“Tớ mới không thèm đi lấy!” Tuyết Lạc trực tiếp từ chối.

Trong lòng nghĩ, đó hẳn là một âm mưu và thủ đoạn khác do người đàn ông xâu xa Phong Hàng Lãng dựng nên đề lừa. Lặp lại thủ đoạn cũ một lần nữa, muốn dì An lừa cô ra khỏi, trường bằng một cuộc điện thoại, rồi muôn làm gì thì làm sao. Nghĩ đến việc bị mang ra khỏi tờ lì học vào đêm hôm đỏ, và bị lừa đi xem bình mỉnh, nhưng cuối cùng thì sao, đều không phải là bị người đàn ông quỷ dữ này được lời sao?

Tuyết Lạc không muốn rơi vào thủ đoạn của người đàn ông kia một lần nữa. Cô đã bị anh ta trêu chọc đủ rồi.

“Phong phu nhân như cậu không đi thì thôi, một tên lính quèn như tớ sẽ đi! Tớ tin dì An, dì ấy đã lớn tuổi như vật rồi, làm sao có thể lừa cậu được.”

Viên Đóa Đóa đứng lên.

Thực ra, Tuyết Lạc muốn nói rằng, chuyện. này sao có thê không có khả năng xảy ra được? Dì An và quản gia Mạc đều biết việc Phong Hàng Lãng đóng giả Phong, Lập Hân đề trêu chọc mình, nhưng mà họ đều cùng phe với Phong Hàng Lãng đề lừa gạt cô đó thôi.

Nhưng. một câu “Phong phu nhân” vô thức của Viên Đóa Đóa đã mạnh mẽ nhắc nhở Lâm Tuyết Lạc, cô vẫn còn một thân phận, đó chinh là vợ của Phong Lập Hân. Không cân biết chuyện như thế nào, thì trước khi hủy bỏ cuộc hôn nhân với Phong Lập Hân, thì cô vẫn còn là vợ hợp pháp của anh ây.

“Được rồi, Đóa Đóa, tớ đi được chưa.” Tuyết Lạc buộc phải đứng dậy đi ra ngoài cổng trường.

Một buổi sáng bị rắn cắn, đương nhiên là Tuyết Lạc sẽ không dại dột mà xông ra ngoài trường. Cô đi vòng từ khu cửa hàng tiện lợi trong trường đề ra ngoài, để xem cái tên khốn nạn Phong Hàng Lãng có ở công trường hay không.

Đến cổng trường, Tuyết Lạc không nhìn thấy Phong Hàng Lãng, cũng không thây chiệc Ferrari bắt mắt của Phong Hàng Lãng, cô chỉ thấy dì An mong ngóng đang cầm phích nước và xách túi tiện lợi đang đợi bên ngoài trường chờ đợi. Xem ra là tên đàn ông đó không có đến.

“Dì An, sao dì lại đến đây?” Sau khi nhìn xung quanh một lượt, Tuyết Lạc mới xuất hiện. Bộ dạng của dì An đang trông ngóng chờ đợi, khiến cô nhớ đên những từ như ‘ “tình mẫu tử”.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 218


Chương 218:

Nếu như mình không xuất hiện, thì Tuyết Lạc quả thực Ìà rất áy náy.

siEHIU nhân, cô cuối cùng cũng ra gặp tôi rồi.”

Khi dì An quay lại, Tuyết Lạc thực sự sửng sốt. Vì mắt dì An đỏ ửng và Sưng như quả óc chó, giọng nói khàn khàn đến mức gần như không nói nên lời.

“Dì An, dì sao vậy? Có phải dì mắc bệnh rồi?” Tuyệt Lạc lập tức đi qua hỏi thăm, cần thận quan sát dì An.

Chỉ mới ba ngày, dì An trông xanh xao và hốc hác hơn rất nhiều. Không phải là dường như, mà chính xác là thật sự là như vậy. Mái tóc của dì An đã bạc đi rất nhiều, dường như bạc trắng tóc chỉ qua một đêm.

Tuyết Lạc hỏi như vậy, dì An không kìm được mà lau nước mắt. Bà ây.

nhét túi tiện lợi và bình giữ nhiệt vào tay Tuyết Lạc.

“Phu nhân, tôi đã hằm một ít canh sườn heo nắm với vỏ quýt qua đêm để cho cô ăn cho âm bụng. Lát nữa cô trở về kí túc xá nhớ ăn luôn lúc còn nóng. Trong cái túi tiện lợi này có bánh khoai tây nhỏ mới làm, là món mà cô yêu thích nhất. Quản gia Mạc còn đưa tôi 10.000 tệ tiền mặt nhờ tôi đưa cho cô. Còn có, bên trong còn có một thẻ ngân hàng, mật khầu là ngày sinh của cô.”

“Phu nhân, đồ ăn ở trường không ngon, cô tuyệt đối không được tiết kiệm, muôn ăn cái gì thì ăn cái đó, cô nhớ giữ gìn sức khỏe. Cô có biết không?”

Sự quan tâm chăm sóc tận tình của dì An khiến Tuyết Lạc cảm động phát khóc. Lần đầu tiêu cô cảm nhận được m chăm sóc yêu thương của người “DÌì An, dì đừng nói nữa, con sẽ tị làm sóc bản thân thật tốt!”

“Phải rồi phu nhân, lúc thân thể không thoải mái, nhát định đừng uông thuôc lung tung, biết chưa? Nếu như cô bị bệnh, thì hãy gọi điện cho tôi, tôi sẽ bảo bác sĩ Kim cập † thuốc cho cô, cô đừng tự ý uống thuốc linh tinh.”

Dì An lại lo lắng dặn dò thêm. Bà có dự cảm, cũng có điều chắc chắn nhất định, sau khi phu nhân ở cùng một chỗ với Nhị thiếu gia, vẫn luôn uông vitamin bị bà đánh tráo, sức khỏe của phu nhân và Nhị thiệu gia đều rất khỏe mạnh, cho nên tỉ lệ mang thai con của Nhị thiếu gia là rật lớn.

Nhưng dì An lại không thê nói rõ, cho nên chỉ có thể dặn dò Tuyết Lạc nhất định đừng uống thuốc lung tung.

“Dì An, cháu nhớ rồi, cháu sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, không đề mình bị bệnh đâu. Nếu như Không cần thận mà bị bệnh, cháu sẽ gọi cho dì ngay, bảo bác sĩ Kim kê thuộc cho cháu, không được uống thuốc theo đơn kê bên ngoài.” Tuyết Lạc thuận theo ý của dì An, mục đích là đề dì An yên lòng.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Phu nhân à, tôi-đi đây, cô nhát định phải tự chăm sóc mình đấy. Sắp tới cô đừng vê Phong gia, hãy cùng Viên tiêu thư ở lại trường học. Có chuyên gì, nhớ phải gọi ‹ điện cho tôi và quản gia Mạc.

Đọc thêm nhiều chương trên app truyệnhola nhé! Tôi sẽ đến thăm cô.”

Dì An lại lau nước mắt. Vốn dĩ mắt vừa đỏ vừa sưng, bây giờ gân như híp lại thành một đường. Cả người rơi vào một nỗi buôn man mác, không thể tự thoát ra được.

“Dì An, có phải là Phong gia xảy ra chuyện gì rôi không?” Tuyết Lạc nghi ngờ hỏi.

Bởi vì nêu như chỉ dựa vào việc cô và Phong Hàng Lãng cãi nhau, cô tức giận chạy ra khỏi Phong gia vệ trường, thì cũng không đên nỗi làm dì An buôn đến vậy. Từ độ sưng đỏ của hốc mặt, có lẽ là phải khóc hai đến ba ngày rôi.

“Không có gì, mọi chuyện đều ổn.

Phu nhân, tôi đi đây. Nhớ chăm sóc bản thân. Bị bệnh đừng uống thuốc lung tung. Ngày khác tồi lại đến thăm cô.” Dì An nói xong, lau nước mắt, rồi đi vệ phía chiêc xe thương vụ.

Nhìn chiếc xe thương vụ dần xa khỏi tầm mắt, Tuyết Lạc luôn cảm thấy dì An đang giấu cô điều gì đó.

Về kí túc xá, Tuyết Lạc đặt đồ dì An đưa cho cô xuông, sau đó ngôi trên giường ngân người.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 219


Chương 219:

Viên Đóa Đóa xông lên kiêm tra: “Woa, canh sườn tình yêu thơm quá, còn có bánh khoai mà cậu thích… Ha ha, còn cả một vạn tệ, thẻ tín dụng đen? Một bên là canh sườn tình yêu, cách đút lót tỉnh thần, một bên là nhân dân tệ, cách đút lót tiền bạc!

Lâm Tuyết Lạc, lần này cậu coi như không thể trồn thoát rồi!”

“Món canh sườn này thơm quá, nhân lúc còn nóng tớ múc ra cho cậu ăn nhé?” Viên Đóa Đóa vừa múc canh, vừa bĩu môi nói: “Thật ngưỡng mộ cậu có người giúp việc quan tâm đến vậy.”

Tuyết Lạc vẫn luôn thắc mắc, mình đã rời khỏi Phong gia 2-3 ngày rồi, sao người của Phong gia lại không có chút động tĩnh gì?

Ban đầu, Tuyết Lạc cho rằng tính người rất lạnh nhạt. Bọn họ cảm thầy Phong phu nhân như cô có cũng được không có cũng chẳng sao.

Nhưng lúc nãy thầy dì An quan tâm ân cân như vậy, lại hoàn toàn không phải là lạnh nhạt muốn cắt đứt quan hệ với cô.

Vậy rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Tuyết. Lạc đột nhiên nghĩ đến một người, người chồng hợp pháp của cô, Phong Lập Hân.

“Đóa Đóa, tớ có một sự cảm mơ hò, nhất định là Phong Lập Hân xảy ra chuyện rồi.” Tuyết Lạc đứng dậy khỏi giường.

Tay đang múc canh sườn của Viên Đóa Đóa cũng dừng lại: “Tuyết Lạc, lời này thật xui xẻo, cậu đừng nói linh tinh!”

Viên Đóa Đóa nghĩ lại một lát: “Tó cũng cảm thấy có khả năng này! Lần trước lúc chúng ta đến Dạ Trang nhảy kiếm tiền học phí, tên Phong Hàng Lãng kia tức giận đến mức muốn ăn tươi nuốt sông cậu. Sao anh ta có thể bỏ mặc cậu ở trường ba ngày ba đêm đều không hỏi thăm chứ? Nguyên nhân có lễ chỉ có một, anh trai đáng kính Phong Lập Hân của anh ta xảy ra chuyện rồi!”

Viên Đóa Đóa chưa kịp nói xong thì Tuyết Lạc đã chạy thắng ra ngoài: “Đóa Đóa, tiết học buổi chiều tớ không học nữa, nhớ điểm danh hộ tớ!

Nếu không được, thì cậu hãy tìm bạn bên hội sinh viên xin phép nghỉ hộ tớ nhé!”

“Này… Này… Vậy canh sườn tình yêu cậu có uống hay không đây?”

Viên Đóa Đóa gọi với theo.

“Cậu uống giúp tớ đi! Bên trong có trần bì và linh chỉ làm ấm bụng. Vừa hay bụng cậu lạnh.” Lúc Tuyết Lạc nói xong câu này, người đã chạy xuông dưới câu thang.

Dự liệu của Tuyết Lạc đã được xác thực, Phong gia quả nhiên xảy ra chuyện rồi. Cả tòa biệt thự đều khóa chặt, không một bóng người. Dù Tuy ết Lạc có gõ cửa thê nào thì cũng khô? có ai đáp lại.

Hỏi bảo vệ trong tiểu khu mới biết, sáng sớm hai ngày trước, cũng chính là buổi sáng sau khi Tuyết Lạc rời khỏi Phong gia, Phong Lập Hân xảy ra chuyện rôi, được xe cứu thương đón đi. Nhưng bảo vệ cũng không biết cụ thể Phong Lập Hân được đưa đến bệnh viện nào. Chỉ biết là xe cứu thương đó khác với xe cứu thương bình thường, nó có vẻ to và rộng hơn.

Bảo vệ không biết bệnh tình của Phong Lập Hân thế nào, càng không biết Phong Lập Hân được đưa đên trung tâm cập cứu nào. Anh ta chỉ biệt Phong Lập Hân được đưa đi bằng một chiếc xe cấp cứu đặc biệt.

Thực ra đó là một chiêc xe cứu thương của quân đội. Các thiết bị y tế hỗ trợ bên trong đầy đủ và cao cấp hơn.

Làm sao đây? Tuyết Lạc định gọi điện thoại hỏi. Lúc lướt đến số điện thoại của Phong Hàng Lãng, cô chợt dừng lại theo bản năng. Người anh trai đáng kính của anh ta đang nguy kịch, anh ta nhất định là sắp phát điên rồi, nghĩ đến bộ dạng hung bạo của người đàn ông đó, Tuyết Lạc lại lạnh sông lưng. Thôi bỏ đi, không nên gọi cho anh ta thì hơn.

Nghĩ đến bác sĩ Kim nhất định cũng rât bận, vì vậy Tuyết Lạc đang phân , vân giữa dì An và quản gia Mạc. Cuối cùng cô chọn quản gia Mạc, người hành động tương đôi bình tỉnh.

Nhưng nghĩ lại, bệnh tình Phong Lập Hân đang nguy kịch, quản gia Mạc nhất định là một tắc cũng không rời Đại thiêu gia Phong Lập Hân, vì vậy cô cũng không nên quây rây ông ây.
 
Back
Top Bottom