Khác [TR] Cậu thiếu niên năm ấy quên rồi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,229
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
303459730-256-k249659.jpg

[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Tác giả: Hannie4521
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Warning: Allchar nam xtake, Allchar nữ x hina (TR).

Chủ yếu là về Alltake.

Năm ấy cậu hi sinh tất cả để cứu bọn họ, cậu biến mất họ đã phát điên
Năm ấy, ai cũng hạnh phúc nhưng chẳng ai thấy vui cả, bởi thiếu cậu
Năm ấy cậu trở lại với kí ức mơ hồ, không quen biết họ- những kẻ kia.

Họ hối hận rồi, có thể quay lại không?
...

Tất cả là một âm mưu...
.
.
.

Cre: @Enkidu198



đn​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Lạc Thiên Vô Cầu
  • Tôi Sẽ Bảo Vệ Cậu, Natsu!!
  • Cầu Vồng Trong Mưa
  • [TR] Hoa của Phạm- Lệ của Người
  • [TR] trông trẻ
  • [TR][Sanzu]Sắc đẹp là trên hết!
  • [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Văn án


    Hanagaki Takemichi là một anh hùng.

    Cậu ấy là một anh hùng theo đúng nghĩa.

    Cậu ấy dũng cảm, cậu ấy bất chấp, cậu ấy không ngần ngại giúp đỡ bạn bè, cậu ấy quay đi quay lại quá khứ không biết bao nhiêu lần để cứu bọn họ-những người bạn thân thiêt nhất của cậu ấy.

    Nhưng có lẽ, đôi khi chúng ta phải chấp nhận rằng không phải mọi việc đều có thể đạt được nhờ sự cố gắng và chân thành.

    Có lẽ chúng ta cố gắng để thay đổi tương lai, để con đường phía trước có thể bớt đi những đau khổ, nhưng vốn rằng số phận đã vậy, mọi thứ đều có cái giá của nó...

    Phải, cậu cứu được tất cả rồi đó, ai cũng hạnh phúc rồi đó!

    Mikey cũng sẽ không hắc hóa nữa đâu!

    Vậy còn cậu?

    Cậu cũng có cảm xúc mà?

    Vậy thì tại sao chứ?

    -Xin lỗi những các người là ai?

    -Anh hừng?

    Cậu nói ai cơ?

    -Ể!

    Vậy hả, nhưng tôi còn chả biết cậu là ai cả phải làm sao đây...

    Năm ấy cậu biến mất, họ hụt hẫng.

    Có lẽ chỉ khi mất một thứ mà ta cho đó là thường tình thì mới biết quý trọng chăng?

    Nhưng lúc đó cậu đã đi rồi.

    -Nè Takemichi cậu nghĩ cậu ngăn được hết mọi chuyện rồi sao?

    Tỉnh dậy đi, quay lại đi, chúng tôi vẫn đang đánh nhau đẫm máu đó thôi?

    Vì cậu...

    Vậy nên tỉnh lại đi, nè tỉnh lại can ngăn chúng tôi đi chứ?

    Ngày đó cậu trở vể, nhưng họ lại trở thành người xa lạ với nhau...

    Có sao đâu?

    Chỉ cần cậu vẫn ở đây mọi thứ đều ổn...

    Chỉ cần cậu bình yên thì có sao?

    Kí ức ấy tôi giúp cậu lấy lại

    ___________________________________

    Thể loại: ĐN Tokyo Renvenger, alltake, hắc hóa, đam mỹ, nhất thụ đa công...

    Thụ: Hanagaki Takemichi

    Công: All (+Dan, Kim, An)

    GTNV: (thêm)

    Tên: Daichi Hatome

    Biệt danh: Dan

    Tính cách: cuồng vợ, tính cách khác nhau hoàn toàn khi ở cùng Takemichi và người khác, sói đội lót cừu, là đội trưởng bang L-Li

    Ghét: every things, every one, every people, ghét cả thế giới...

    Đặc biệt là đám công =)))

    Tên:Hiroshi Hiroto

    Biệt danh: Kim

    Tính cách: Thích nghiên cứu mấy thứ kì lạ, đội phó băng BW, cuồng vợ, đánh người tiếp xúc vs Takemichi trong âm thầm

    Ghét: Văn học, all công

    Tên: Moshiro Ankin

    biệt danh: An

    Tính cách: giả vờ ngây thơ, yếu đuối tuy năng lực đánh nhau ở tầm mạnh, thường bị đem ra làm đối tượng nghiên cứu cho Hiroshi Hiroto, có khẩu vị kì lạ, là người quản lí bang BW

    Ghét: all công, đặc biệt là Kim

    ______________________________

    CP phụ: allhinata

    Thụ: Hinata Tachibana

    Công: Sano Emma, Shiba Yuzuha, Akane Inui, Senju Kawaragi

    ______________________________

    Tác phẩm: Cậu thiếu niên ấy quên rồi!

    Tác giả: Min

    Sau khi đọc 7749 tác phẩm all take và take hắc hóa, au đã vô tình lọt hố.

    Và một phần vì chẳng có tác phẩm nào vừa ý mình nên tác phẩm này ra đời.

    Hay hay không thì không biết, lịch ra chap cũng không biết luôn, rảnh thì viết chỉ vậy thôi, và vì sắp tới cũng chuẩn bị thi giữa kì nữa nên nhiều khi không ra đc đúng lịch.

    Nên đọc giả:

    Thứ nhất xin đừng ném đá, và thứ 2 là kiên nhẫn

    Và đương nhiên nếu mình biết tác phẩm mình bị coppy thì thế nhé, hậu quả là ko biết gì đâu...

    Moe moe, love love mn nhìu

    Ngày: 03/03/2022 lúc 11:23 AM
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 1


    Hanagaki Takemichi là một anh hùng.

    Cậu ấy là một anh hùng theo đúng nghĩa.

    Cậu ấy dũng cảm, cậu ấy bất chấp, cậu ấy không ngần ngại giúp đỡ bạn bè, cậu ấy quay đi quay lại quá khứ không biết bao nhiêu lần để cứu bọn họ-những người bạn thân thiêt nhất của cậu ấy.

    Nhưng có lẽ, đôi khi chúng ta phải chấp nhận rằng không phải mọi việc đều có thể đạt được nhờ sự cố gắng và chân thành.

    Có lẽ chúng ta cố gắng để thay đổi tương lai, để con đường phía trước có thể bớt đi những đau khổ, nhưng vốn rằng số phận đã vậy, mọi thứ đều có cái giá của nó...

    Sau trận chiến tam thiên, cậu bé có đôi mắt màu xanh dương đầy xinh đẹp ấy đã hoàn toàn tuyệt vọng.

    Draken, Baji, Emma, Izana, Kisaki, South, từng người, từng người lần lượt ngã xuống trước mắt cậu.

    Và cậu cười, cậu bé ấy cười rất lớn, đẹp thật đấy, như thiên thần vậy nhưng...sao nước mắt cậu lại rơi thế kia...:

    -Haha, hahahaha, thật sự, hic, xin lỗi, xin lỗi...

    Mang chiếc mặt nạ ấy đau lắm phải không?

    Sao cậu không gỡ nó ra, chỉ 1 chút thôi, hãy sống thật với bản thân với cậu dù chỉ một chút thôi mà?

    Nếu không cậu sẽ...

    -Hahahahahaha, tại sao tôi vẫn còn sống nhỉ?

    Tại sao trong khi họ hứng lấy số phận của mình một cách đau khổ, tôi lại như thế này chứ?

    Hahaha, khốn nạn thật đấy...

    Không phải vốn rằng...

    -Vốn rằng từ đầu tôi đã không nên tồn tại mà!

    Chỉ một chút nữa thôi, 1 thời gian nữa thôi, mọi thứ sẽ quay về vị trí vốn có của nó.

    Chỉ một thời gian nữa...

    *Cạch*

    -A, Chifuyu, cậu...

    -Nè, ở tương lai Draken không có chết đúng không?

    -Ừm...

    -Vậy tại sao?

    Cậu bảo cậu ấy sống hạnh phúc cơ mà.

    Nếu ngay từ đầu cậu không quay lại thì cậu ấy có lẽ đã không chết

    -Tớ...

    -Tôi đi trước đã lúc nào cậu ra viện, để tôi đánh cậu...

    -Ừm!

    Chifuyu đi ra khỏi phòng bệnh, Takemichi cười:

    -Ừm, vì mọi chuyện là tại mình mà ha, nhưng chỉ cần mội chút nữa, chỉ một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ quay lại như ban đầu mà...nhỉ?

    Ngày hôm đó, những người đồng đội cũ đều đến an ủi cậu, có lẽ họ biết chính cậu mới là người buồn nhất.

    Cả Hinata nữa, cô ấy cũng biết mà, cô ấy cũng ôm cậu và nói rằng đó không phải lỗi của cậu...

    Takemichi cười nhưng...nó giả dối quá, đúng không?

    Trong đêm tối, ánh trăng chiếu vào phòng bệnh, một bóng người bước vào...

    -Dan?

    -Nè cậu biết cái giá mà phải không?

    -Mình không hiểu cậu đang nói g...

    -Câu định dùng cấm thuật đúng không?

    Cậu biết nếu vậy thì câu sẽ bị gì mà?

    Hoặc là chết, linh hồn sẽ mãi mãi không được chuyển kiếp, chưa kể cậu còn chịu bản án của thần vì vi phạm quy tắc du hành thời gian nữa...

    Như thế tốt sao, cậu sẽ tan biến đây!

    -Dan à, cậu quay về đi...

    -Takemichi!

    -TÔI BẢO CẬU QUAY VỀ ĐI, để tôi yên, xin cậu đấy!

    Cậu thiếu niên sững người rồi thơ dài:

    -Cậu phải luôn nhớ, còn có mình...Nghỉ ngơi cho tốt mình sẽ tìm cậu sau.

    ________________________________

    -Nè Chifuyu làm như vậy sẽ tốt sao?

    Vốn rằng cậu ấy đâu có lỗi?

    Một thiếu niên tóc xanh ngồi trên cầu thang chất vấn (Hakkai)

    -Đừng làm lớn chuyện, tao muốn lập băng đảng...

    -Băng đảng?

    Ai cơ?

    Mày á?

    -Nè, nhìn như vậy là sao chứ?

    Muốn ăn đấm phải không?

    -Lên đi, xem ai nhập viện trước...

    -Thằng khốn này..., mà không đùa nữa.

    Tao muốn lập một băng đảng, có cả Takemichi, mày và mấy đứa khác nữa.

    -Sao mày tự dưng lại muốn lập băng như thế?

    -Vì tao hiểu nó mà, nó muốn cứu thằng Mikey, chí ít cũng nên có hậu thuẫn mà phải không?

    -Thế mày muốn tên băng là gì?

    -Thousand Winter

    -...

    Tao xin rút khỏi băng trước nhé!

    -Nè mày nói thế là có ý gì hả thằng này.

    Chết đi.

    -Nè, dừng lại!

    ____________________________________

    - Naoto, em cũng đi thăm Takemichi à?

    - Ờ, dù sao em cũng là người thuyết phục anh ấy xuyên về quá khứ trong tương lai mà!

    Dù lần này không phải nữa, nhưng dù sao em cũng có một phần trách nhiệm chứ!

    -Ể em nghĩ vậy sao?

    -Mà sắp tới chưa?

    -Em háo hức vậy làm gì chứ?

    Đây, phòng 307.

    *Cạch*

    -Takemichii, mình đến r...

    Cậu ấy đâu rồi?

    -Anh ấy không có ở đây sao?

    _Không thể nào, chưa đến ngày xuất viện cơ mà!

    -Hay anh ấy đi đâu đó.

    -Việc đó càng không thể, cậu ấy bị thương nặng lắm!

    Trước đó còn đeo máy thở cơ mà, nhưng sao?

    -Nè Naoto em đi đâu vậy?

    -Hỏi y tá, họ chắc biết gì đó!!

    -Từ đã, chị đi với

    ______________________________

    -Takemichi mất tích?-(Hakkai)

    -Ừ nghe Hinata gọi bảo thế...Giờ làm sao đây?- (Mistsuya)

    -Em không thích điều đó chút nào cả -(Angry)

    -Mày tưởng ai cũng thích việc đó sao, Angry?-(Chifuyu)

    -Tìm cách giải quyết đi!

    Mày định làm sao?

    -(Smiley)

    -Hết cách rồi, làm theo kế hoạch ban đầu đi.-(Chifuyu)

    -Ý mày là...-(Hakkai)

    -Gửi thư quyến chiến đến Kantou Manji đi!

    -(Chifuyu)

    -Vậy trong lúc đó tao sẽ đi tìm Takemichi -(Inui)

    -Ờ nhờ mày né, Inui.

    Dù sao...cậu ấy cũng sẽ là bang trưởng mà... (-Chifuyu)

    -Chifuyu...(-Pachin)

    -Yên tâm tao sẽ không lạm quyền.(-Chifuyu)

    -Tao lo chính là nó đây...(-Peyan)

    -Mày nói gì cơ? (-Chifuyu)

    -không có gì!

    -Này đứng lại, đừng chạy.

    Nói lại tao nghe coi, nói lại xem nào

    -Nấu nầu bạn nhé, nấu nầu, mơ đi cưng, tao không ngu (-Peyan)

    -Này, nàyyyyyyyy...

    _______________________________

    Min: Cmt đi mấy bẹn, đừng lặng im đến thế!

    Cmt đi, để tôi làm động lực.

    Đi mừ, please đó!

    Điiiiiii.

    Cả bình chọn nữa, hể bình chon cho tui luôn đi.

    Thấy có người đọc mà không bình chọn, theo dõi ko cmt làm tui tổn thương quá...An ủi tôi đi
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 2


    -Có băng gửi thư quyết chiến.-(Mikey)

    -Vâng, là của thằng chuột cống Takemichi đó!

    -(Sanzu)

    -Đừng nói người khác như vậy chứ chó, dù sao hắn cũng là đồng đội cũ của mày đấy!-(Ran)

    -Tao không có thằng nào là đồng đội mà yếu như nó cả...Băng trưởng, hể, hắn xứng sao?

    Nếu nói đến bang trưởng thì bọn Hắc Long là Kokonui với tên mặt sẹo Inui kia mới đi chọn cái tên yếu đuối đó làm bang tưởng thôi, đúng không?

    -(Sanzu)

    -Đừng khịa tao, Sanzu.

    Mày biết tao đã không coi nó là gì từ sau vụ Hắc Long giải tán rồi mà.

    Nói đến tao còn thấy sợ mình ngày xưa đấy!

    Mà cũng công nhận thằng đó xuất viện nhanh vãi ra, mới có 2,3 tuần kể từ khi hắn bị đánh thôi mà? gãy xương cổ, cánh tay, cẳng chân, bầm bên mắt, nứt xương sườn.

    Đến mức phải đeo máy thở vậy mà giờ xuất viện, lại có gan gửi thư quyết chiến cho Kantou Manji chúng ta, thật không thiết sống nữa thật...-(Kokonui)

    -Vốn tính cậu ta như thế mà, thật là một hậu bối đáng yêu nga~-(Takeomi)

    -Tao còn nghe bảo cái băng đó là Tokyo Manji thứ 2 đấy, haha, cười chết tao mất!

    -(Rin)

    Trong căn phòng lớn mạ vàng trông có vẻ sang trong (tất nhiên là tiền do Kokonui trả).

    Những tiếng nói cười cứ thế vang lên.

    Nhìn cảnh này có lẽ không ai nghĩ đến đây là một băng đảng thiếu niên khét tiếng và tàn bạo đang bàn luận về trận chiến tiếp theo mà chỉ xem như bọn trẻ đang cười đùa.

    Nhưng nếu để ý, thì thủ lĩnh của băng nhóm thiếu niên này đang rất khó chịu...

    Khó chịu ư?

    Ai khó chịu?

    Mikey á?

    Đừng đùa thế chứ!

    Cậu ta thì khó chịu gì về vấn đề gì đc cơ chứ?

    Về việc Takemichi gửi thư quyết chiến sao?

    Vốn rằng cậu ta đã nhận được rất nhiều lá thư quyết đấu đến từ các băng đảng khác trước đó rồi mà!

    Bây giờ thì có làm sao đâu chứ...Chính Sano Manjiro lúc này cũng không hiểu mình đang nghĩ gì.

    Cậu ta đơn giản là thấy khó chịu và... tức giận chăng?

    -Đủ rồi đây, trong thư bảo ngày bao nhiêu thì quyết chiến?

    -(Mikey)

    -5 ngày nữa.-(Sanzu)

    -Chuẩn bị đi, tăng cường huấn luyện!-(Mikey)

    -Mikey, làm thế có hơi quá...-(Takeomi)

    -Họ là đồng đội cũ của chúng ta cơ mà?

    Nên nhớ Senju cũng ở trong cái đội hình trẻ con kia, nên dành cho chúng một chút tôn trọng chứ nhỉ?-(Mikey)

    -Hể sẽ vui lắm đây!

    Yên tâm Mikey, đến lúc đó, bọn chúng sẽ có 1 khóa bẻ xương khớp miễn phí.-(Rin)

    -Thật mong đợi nha...-(Ran)

    ____________________________________

    Trong văn phòng, một quản gia già lên tiếng hỏi cậu thiếu niên mái tóc vàng (Dan) kia:

    -Thiếu chủ, thật sự sẽ ổn sao?

    -Chắc chắn phải tìm cách ngăn cậu ấy lại.

    Ông biết mà Seven, rằng nếu Takemichi dùng cấm thuạt, linh hồn cậu ấy sẽ bị giam giữ suốt 8000 năm, dưới hỏa thiêu địa ngục.

    Chưa kể cậu ấy còn mang bản án du hành thời gian, chắc chắn dù sức mạnh linh hồn có mạnh mẽ thế nào, cũng sẽ không chịu nổi.

    -Cậu ấy thật sự phải làm đến mức này sao?

    Cho dù đám người đó vốn không quan tâm đến cậu ấy!

    -Nên tôi mới nói Takemichi là kẻ ngốc khi coi chúng là bạn.

    Cái tính cố chấp ấy, có chết cậu ấy cũng không từ bỏ được!

    -Thiếu chủ biết tin chưa?

    Rằng Takemichi đã biến mất?

    -Ta đã biết rồi, tuy nhiên, chắc chắn một điều rằng cậu ấy sẽ xuất hiện tại cái trận quyết đấu được hứa hẹn vào 5 ngày sau...

    Bỏ qua chuyện đó, Seven, lấy cho ta những tài liệu liên quan đến ma thuật, cấm thuật, thời gian, hình phạt và linh hồn.

    Càng nhiều càng tốt.

    -Vâng!

    -Chậc!

    Thật muốn giết chết lũ khốn đó.

    Nếu không phải có Takemichi, các ngươi đã chết lâu rồi!

    Tuy nhiên, bây giờ...cảm xúc của cậu ấy là quan trọng nhất hiện tại.

    Vẫn là không nên quá kích động Takemichi, bởi ngoài về tiểu sử du hành thời gian, cậu ấy ...còn mắc bệnh tâm lý.

    Nếu cậu ấy bị gì, mình sẽ phát điên mất...

    Chết tiệt!

    ___________________________________

    Lời của

    Tác giả: (không nhất thiết phải đọc)

    -Nghiêm túc 1 chút thì cái giá mà tôi nói đến được tôi tham khảo từ một bài báo...Việc du hành thời gian phải có đi có lại, vì vậy những lần Takemichi xuyên về quá khứ đều có người chết.

    Và có suy đoán rằng để thay đôi tương lai hạnh phúc cho tất cả mọi người mà không ai phải chết, thì cậu ấy phải chết thay bọn họ...Đương nhiên đây cũng chỉ là suy đoán của bài báo đó và chưa có tính xác thực nhưng quả thật tôi cũng đã từng nghĩ đến trường hợp này và tôi nghĩ nếu trường hợp này xảy ra, mọi mảnh ghép sẽ đc ghép lại một cách hoàn hảo mà phải không?

    Ừm, vì đánh máy sẽ khiến tôi liệt tay cả bây giờ và sau này tôi sẽ cop một đoạn của bài báo đó ở đay, và mn có thể tham khảo.

    Thú thật tôi là người có xu hướng thích ngược đãi nên khi nv chính bị ngược tôi sẽ cảm thấy...ừm thích thú chăng?

    Và vui vẻ trước khuôn mặt đau khổ của các nv khác.

    Hướng nghĩ của tôi hơi tiêu cực tuy nhiên tôi mong ngóng nhiều hơn sự hối hận của các nv thường bắt nạt hay làm gì thiếu sót với nv chính để khi sau này nv bị cái gì cái gì đó, hay là bơ họ, hay là không quan tâm đến họ nữa, thì cái cách mà họ cưỡng ép, cái cách mà họ kiểu nhận ra sự nỗ lực trước đó của nv chính không phải điều hiển nhiên và cái cách mà họ cầu xin đc tha thứ, cái cách mà họ hối lỗi thực sự khiến tôi thích thú...Tuy nếu ngựa quen đường cũ tôi sẽ không ngần ngại cầm gạch ra ném với nụ cười trên môi.

    Có lẽ xu hướng máu S của tôi khá cao và nếu các bạn không thích điều đó thì cho tôi xin lỗi!

    Nhưng đây là fanfic và nếu các bạn không muốn đọc tôi cũng sẽ không mất mát gì nhiều.

    Cũng vì xu hướng này mà tôi thích những truyện đam mỹ ngược công.

    Nên yên tâm dù họ có nói rằng bé con tôi chết, thì tôi sẵn sàng nói rằng trong tác phẩm của tôi không có chuyện đó đâu đừng lo.

    Ngược ít và ngọt nhiều nên các bạn bình tĩnh và hạ dao xuống, và lúc nãy giờ tôi cũng đã lảm nhảm khá nhiều nên thôi, chốt lại, đây là bài báo đó và vì tôi nhác đánh nên tôi coppy:

    "Tokyo Revengers phần manga năm 2022 đang cho thấy những bước đi mạnh mẽ của nam chính trong bộ truyện đang rất ăn khách này.

    Để đối đầu với Mikey và để thay đổi tương lai mà cậu nhìn thấy, Takemichi rất có thể sẽ đối mặt với cái chết.

    Đây là dự đoán của nhiều độc giả vì theo quy luật thông thường khi bạn cố gắng thay đổi một điều gì đó ở quá khứ có nghĩa là bạn đang trái với quy luật tự nhiên của cuộc sống, điều này sẽ khiến bạn bị trả giá và cái giá phải trả rất có thể là cái chết.

    Nói chung cái kịch bản để thành công trong việc thay đổi cái chết của cô bạn gái Hinata trong tương lai, nam chính của chúng ta sẽ phải chết và Tokyo Revengers sẽ lại là một manga có một kết thúc buồn đang dần hiện rõ hơn trong những diễn biến mới nhất của bộ truyện này.

    Tóm lại thì kịch bản nam chính gặp nhiều bất hạnh thậm chí là mất mạng trong những bộ manga du hành thời gian không phải là không có.

    Biết đâu bản thân tác giả của Tokyo Revengers cũng muốn thông qua kết cục của Takemichi để gửi gắm những thông điệp về cuộc sống về nỗ lực của bản thân và những cái giá phải trả khi bạn muốn thay đổi một điều gì đó trong tự nhiên.

    Trận chiến giữa Takemichi và Mikey rất có thể sẽ là cuộc đụng độ để khép lại mọi chuyện."

    Hoặc nếu mọi người rảnh thì tìm hiểu thêm về chuyện này bằng cách xem vid cũng được, tuy không cần thiết lắm nhưng đây cũng là 1 cách để mn hiểu hơn về cách viết của tôi.

    Và băng một cách vi diệu nào đó nên tôi không thể dán link video vào đây được, chắc do máy tôi bị lỗi nên các bạn cứ vào youtube và đánh: Takemichi Hanagaki Chết Và Những Thảm Kịch Mà Cậu Đã Trải Qua Trong Tokyo Revengers

    Cái video đó nó nói rất chi tiết á, nên nếu xem được thì hãy xem mà không được thì thôi, không ảnh hưởng gì hết, bởi tác phẩm mình chỉ tham khảo chi tiết nhỏ chứ ko phải là toàn bộ

    Một lần nữa cảm ơn vì đã ủng hộ và cũng xin lỗi vì đã làm thời gian của mn.

    Love love =w=
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 3


    Thời gian trôi qua thật nhanh, mới chớp mắt đã đến ngày quyết chiến.

    Kantou Manji vùi đầu vào chương trình huấn luận địa ngục.

    Tokyo Manji cũng vậy, đã có nhiều người gia nhập vào băng đảng hơn, chủ yếu là thành viên của nhóm trước kia.

    Và có cả Hanemiya Kazutora.

    Chẳng ai biết hắn tại sao lại tham gia vào Tokyo Manji chứ không phải Kaitou Manji.

    Mà cũng nhờ hắn nên đám thành viên tăng đáng kể, tuy Chifuyu vẫn không tài nào tin tưởng hắn được.

    Biết sao giờ?

    Bởi hắn là kẻ đã đâm Baji một nhát dao cơ mà...

    Đương nhiên các thành viên khác cũng nhìn ra điều đấy, nhưng họ chọn cách im lặng.

    Có lẽ, cách tốt nhất là để bọn họ tự giải quyết với nhau.

    -Nè sao mày lại chọn gia nhập Thousand Winter...

    Cuối cùng Chifuyu hết kiên nhẫn lên tiếng hỏi người kia.

    Hakkai vỗ vai Chifuyu:

    -Khoan đã bạn ơi... là Tokyo Manji chứ không phải Thou Win cái gì đó của mày!

    Tỉnh lại đi anh bạn, hãy tỉnh ngộ đi, chấp nhận sự thật rằng khiếu thẩm mỹ và cách đặt tên của mày rất tệ.

    -Hả mày nói gì hở?

    -Tao nói như vậy đó!

    Nếu không phải nhờ Mitsuya chỉnh sửa lại cái bang phục và định hình lại nhóm, chắc chúng ta đi đánh nhau người ta lại tưởng là đi tấu hài đấy.

    -Hả, cách đặt tên của tao thì có vấn đề gì chứ?

    -Tệ hại!

    -Mày...

    -Mày hỏi tao vì sao lại gia nhập Tokyo Manji đúng chứ?

    Cuối cùng Kazutora cũng không nhịn được mà lên tiếng.

    -Ờ, mày nói xem nào?

    Chính xác thì đây là vấn đề mà ai cũng tò mò.

    Hay rằng Kazutora vẫn còn hận Mikey?

    Nhưng chuyện đó là không thể nào, bởi vụ đó đã được xử lý rồi, cái giá phải trả là tính mạng của Baji cơ mà?

    Nếu không phải vì chuyện đó...thì có lý do gì cơ chứ?

    -Vì Mikey thay đổi rồi!

    Kantou Manji đã đi quá mục đích ban đầu Mikey đặt ra rồi!

    -Đừng giết người...-(Mitsuya)

    -Ờ tôi biết!

    -Vì cậu biết nên tôi mới lo đấy.-(Senju) Ai chả biết cậu từng hận Mikey thấu xương chứ?

    -Lần này sẽ khác.

    -Mong là thế-(Chifuyu) Vì sẽ cần người cố vấn, cậu huấn luyện cho bọn họ đi, ít nhất tôi sẽ tin tưởng cậu lần này...

    -Ừm, tôi biết rồi *Bởi mục dích thật sự của tôi là cậu ấy, thiếu niên của tôi cơ mà, vốn rằng không thể bỏ cậu một mình được...Takemichii*

    Trong thời gian đó, dù Inui đã huy động lực lượng nhưng không ai nhìn thấy Takemichi, như là cậu ấy đã bốc hơi vậy.

    Tokyo Manji lòng như lửa đốt nhưng ai cũng biết...tin đồn đã lan rộng, 5 ngày sau...cậu ấy sẽ đến thôi...

    Thoáng chốc 5 ngày trôi qua.

    Ai cũng mặc bang phục đến chỗ hẹn.

    Các thành viên cốt cán của Tokyo Manji đứng trên bục:

    -Nghe rõ đây-(Chifuyu) tao biết đây sẽ là một trận đánh đẫm máu, và tao cũng biết sức mạnh của băng Kantou mạnh hơn chúng ta nhiều...Nhưng thế thì sao chứ?

    Chúng ta cũng có niềm kiêu ngạo của mình, mọi người đã vất vả rồi, cùng cố gắng hết sức nào!

    CHÚNG TA SẼ CHIẾN THẮNG

    -RÕ

    Trong lúc đó tại nơi họp mặt của Kantou Manji, không khí lại yên ắng đến đáng sợ.

    Mikey ngồi trầm mặt.

    Hắn không muốn đánh nhau với Takemichi chút nào cả.

    Thật sự phải đánh sao.

    -Vua, đến giờ đi rồi...-(Sanzu)

    -Ờ, xuất phát thôi, trước đó tao chỉ muốn nhắn rằng: NẾU ĐỨA NÀO GỤC NHANH NHẤT, thì hãy chuẩn bị tinh thần nhé!

    Tao không nhân từ với kẻ chết đâu!

    Thoáng chốc, căn phòng bị một áp lực lạnh lẽo tàng hình đè lên!

    Mikey thực sự đã thay đổi rồi!

    -Đi thôi!

    -VÂNG

    ___________________________________________

    Tại khu tập kết hàng hóa bên bờ vịnh cũ:

    -Ể đến đông đủ cả rồi sao!

    Thú vị thật đấy, mà ta cũng lo cho các người nữa, TOMAN FAKE-(Sanzu)

    --Ể mày nói gì vậy chó?

    Mà...chó thì cũng chỉ là súc vật thôi nhỉ?

    Nè, sủa tao nghe coi-(Kazutora)

    -Kazutora?-(Mikey)

    -Hai hai, tao đây, tao đây, tao đến để chỉnh đón lại cái suy nghĩ đốn mạt của mày đây-(Kazutora)

    -Chỉ với đội quân đó?

    50 vs 500?

    Ể đừng đùa chứ?

    Mà cái thằng yếu đuối đó không đến hả?

    Rùa rụt cổ ha?-(Sanzu)

    -Câm cái mõm thối của mày đi Sanzu, thuốc súc miệng, khử khuẩn đây này cần tao đưa không?

    Tổng trưởng bọn tao không đến không có nghĩa bọn tao không thắng được chúng mày, ok.

    Tuy không hiểu sao 2 tên Benkei và Waka lại ở đây cơ mà...

    Kazutora ngừng 1 lúc rồi nói tiếp xin lỗi, trận này bọn tao thắng chắc rồi...

    LÊN ĐI

    -VÂNG!

    -Ể ể, thú vị thật đậy, tiến lên đập bọn chúng ra bã nào!

    -RÕ

    *Takemichi vẫn không đến sao -Mikey- thật nhát gan, dù gì mình cũng không trông đợi nhiều vào cậu ta...*

    *Thật khó chịu, thật sự rất khó chịu, mình cứ có cảm giác không lành*
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 4


    -Bắt đầu nào.

    Tên Ran là của tao nhé!

    Vì nó dám đánh vào đầu của của Taka-chan mà -(Hakkai)

    -Nè nè đó là lí do của tao chứ?-(Mitsuya)

    -Hể, kiêu ngạo ghê ta, đến đây nào!

    -(Ran)

    -Mọi chuyện càng trở nên thú vị hơn rồi đấy!

    Khi các ngươi vẫn còn kiêu ngạo được như thế ngay cả khi không có thủ lĩnh của mình...-(Rin)

    -Nè nói nhiều quá, chỉ cần lao lên đánh là được mà đúng không?-(Waka)

    -Tao biết đây là trận đấu nhàm chán sẵn rồi!

    Kiểu gì chúng ta chẳng thắng, đúng không?-(Benkei)

    -Chậc, bọn họ ngạo mạn thật đấy!-(Senju)

    -Biết sao giờ bọn họ có sự kiêu ngạo của bọn họ mà, vì bọn họ có cớ để ngạo mạn, chỉ vậy mà thôi!

    Mà tao sẽ lo 10 tên yếu nhất và tên Mochi-(Chifuyu)

    -Vậy tao sẽ lo vụ Hanma, haizzz, phiền thật đấy!-(Smiley)

    -Lắm chuyện quá lên nào!

    Phải đánh cho đã chứ nhỉ.-(Sanzu)

    -Vậy tôi xin tuyên bố, trận đấu chính tức ban đầu!

    Tên trọng tài lên tiếng,và ngay lập tức hắn lùi ra.

    Đương nhiên rồi, bởi hắn cảm nhận được sát khí nồng nặc từ 2 bên...Đáng sợ quá, mình muốn về nhà!

    -Ara ara, xem nào tôi tặng cho cậu thêm 1 khóa bẻ xương khớp giống vụ Thiên Trúc nữa không nhier?-(Rin)

    -Cứ làm đi nếu cậu có thể.

    Tôi lại sợ quá cơ ha, BẠI TƯỚNG-(Angry)

    _______________________________

    -Đánh thôi, mấy nhóc-(Benkei)

    -Ha, khinh người quá đáng!-(Senju)

    -À, nhóc là em của Takeomi, vậy ta sẽ nhẹ tay ch...-(Waka)

    -Ể không cần đâu, đánh hết sức đi.

    Đánh nhau mà đâu phải nhận người quen đâu chứ!

    Lên đi-(Senju)

    -Vậy ta không nương tay đâu đấy...

    ________________________________

    -Tao ngứa mắt mày lâu lắm rồi đấy, lên đi Mocchi-(Chifuyu)

    -Mày nghĩ tao ưa mày chắc, đừng lảm nhảm nữa, chiến thôi!-(Mocchi)

    _____________________________

    -Vua, ngài sao vậy? trông ngài có vẻ không ổn lắm...-(Sanzu)

    -Tao có linh cảm không lành, rất xấu.-(Mikey)

    -Về vụ đánh nhau lần này thì ngài không cần phải lo đâu!

    Bọn chúng đã được huấn luyện rất nghiêm khắc!

    Và chúng tự biết rõ hậu quả nếu thất bại.

    Hơn nữa...quân số chúng ta gấp 10 bọn nó, vốn rằng chúng ta đã chiến thắng trước rồi.-(Sanzu)

    -Không phải chuyện này...

    Tao linh cảm về 1 chuyện không tốt...nhưng chắc chắn không phải việc này!

    Nó cực kì khó chịu.-(Mikey)

    -Nếu ngài không khỏe, chúng ta đánh nhanh rồ về nhé!

    -(Sanzu)

    -Ờ-(Mikey)

    Bỗng một chiếc gậy sắt đập mạnh vào đầu của Mikey.

    Tuy trước đó Sanzu đã cản lại, nhưng quả thật nếu quả vừa nãy thật sự trúng đầu Mikey, Sanzu cũng không thể đảm bảo được điều gì!

    Tay hắn tê rần:

    *Chậc gãy xương tay rồi*

    -Mày chơi bẩn quá đấy!

    Kazutora...

    Mikey quay lại nhìn kẻ kia.

    Kazutora chỉ cười:

    -Không phải thú vị lắm sao?

    Thật mất cảnh giác quá đấy!

    MIKEY BẤT BẠI.

    -Thằng khốn này!

    Sanzu định lao lên thì bị Mikey cản lại, hắn quay sang hỏi kẻ cầm gạy nhởn nhơ kia:

    -Takemichi đang ở đâu?

    -Tao không có nghĩa vụ phải báo với mày!

    *Linh cảm xấu mà mình cảm nhận được là do việc bị Kazutora đánh sao?

    Không, là cái khác, nó đang âm ỉ*-(Mikey)

    Mikey túm lấy cổ áo của Kazutora, hắn giận dữ tra hỏi:

    -Tao hỏi Takemichi đang ở đâu?

    -Và tao trả lời rằng tao không có nghĩa vụ phải bảo với mày!

    -Chó chết!

    Lúc đối thủ đang mất bình tĩnh, Kazutora nắm lấy tay của Mikey đang nắm lấy cổ áo của mình và nhanh chóng quật ngã.

    Đang đúng lúc hắn đang mất cảnh giác và không điều khiển được trọng lực, kẻ được cho là bất bại kia bị quật ngã một cách dễ dàng.

    -Thật easy nha.

    Sanzu khi thấy vị vua của hắn bị quật ngã, hắn nhanh chong chạy lại và hét lên:

    -Boss...

    -Nè khoan đã nào...chúng ta cũng cần phải nói chuyện chút chứ nhỉ?

    -Tránh ra Inui, tao không muốn nói chuyện với thuộc hạ của một kẻ yếu đuối.

    -Ể, nhưng tao lại rất muốn...phải làm sao đây?

    Hay chúng ta nói chuyến bằng vũ lực nhé!?

    -Chậc thật phiền phức.

    Lên đi, tránh tốn thời gian!

    ______________________________________

    Hỗn chiến với số lượng gấp 10 lần, thực chất để nói 1 cách nghiêm túc là không có cửa thắng.

    Hơn nữa không chỉ có Toman, Kantou Manji cũng đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc.

    Tuy vậy thành iên của Toman lại có những kinh nghiệm phong phú từ những trận đánh với các băng nhóm khác khi Mikey còn là tổng trưởng nên thực chất bọn họ cũng thật khó hạ: năng lực chịu đòn của Takemichi chẻ đôi ư?

    Mikey sau khi bị quật ngã, hắn bị Kazutora đấm một phát rõ đau.

    Nhưng hắn nhanh chóng đứng dậy và đánh trả.

    Kokonoi thì chỉ đứng bên hạ vài tên nhãi nhép và tính toán:

    -Lần này tiền viện phí chắc sẽ lên tới vài triệu yên...cơ mà mình xử lý được!

    Hăn từ cười kiêu ngạo như vậy.

    Nhìn đám người đã gục dưới chân, hắn cười:

    -Đừng tự tìm chỗ chết nữa!

    Tao đứng yên không có nghĩa là tao yếu đâu!

    Muốn tiền viện phí tăng lên thì cứ đến đây, nhưng tao không chắc tao sẽ trả cho chúng mày đâu

    -NÈ RỐT CUỘC LÀ TAKEMICHI Ở ĐÂU HẢ?

    CẬU ẤY Ở ĐÂU?

    _____________________________________

    Lời của tác giả

    cmt đi, cmt đi, cmt đi, cmt đi....

    Muốn có chap mới nhanh thì đừng đọc chùa, chất xám của tôi cả đó, hic TvT
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 5


    Một thiếu niên tóc vàng túm lấy cổ áo Mikey lên hét hỏi.

    Hắn đã chen vào trận đánh nhanh đến mức không ai nhận thấy hắn đang tiến đến vị trí đó.

    Khung cảnh bay giờ thực sự đẫm máu, dường như tất cả đều đã gục hết, còn chắc các thành viên cốt cán của cả 2 bên.

    Vấn đề là:

    -Mày là ai?

    Làm sao lại vào được đây?

    Mikey ngờ nghệch hỏi.

    Nơi này là nơi mà người bình thường không thể vào được!

    Hoặc là mặc bang phục của 1 bang nào đó, còn lại không ai có thể vào nữa.

    Để chắc chắn không ai có thể xen vào trận chiến, hắn cũng đã phân bố 10 tên lính canh cổng nhưng... tại sao tên đầu vàng này lại ở đây?

    Tầm mắt của hắn nhanh chóng di chuyển đến chỗ có một đám nằm la liệt ở phía kia!

    1 vs 10?

    Tên đó thật sự thắng sao?

    Mikey cảm nhận được mùi sát khí nồng nắc phát ra từ tên kia, hắn đọt nhiên thấy lạnh gáy.

    -Mày có quan hệ gì với Takemichi?

    Kazutora khôn nhịn nổi nữa hỏi cái tên tóc vàng kia...

    -Đó không phải chuyện của mày, tao chỉ muốn hỏi rằng Takemichi rốt cục đang ở đâu th...

    -NÀY MÀY LÀ AI HẢ?

    CÓ BIẾT ĐÂY LÀ CHỖ NÀO KHÔNG?

    CÚT RA NGAY!!!

    1 tiếng hét lớn vang lên khiến ọi việc thoáng chốc dừng một giây, tất cả đều quay đầu lại.

    -Takemichi?-(Chifuyu)

    -Nè Takemichi mày bị sao vậy?-(Hakkai)

    -Rốt cục...-(Mitsuya)

    Một hình bóng tóc đen xuất hiện, xung quanh người toàn là máu là áu.

    Cậu ấy cười, còn đôi mắt...đã trở nên vô hồn.

    -Takemichi?-(Mikey)

    Hắn quay người lại, đập vào mắt hắn là một thân ảnh đẫm máu.

    Các thành viên dường như dừng lại tất cả.

    -Đó là cậu nhóc kia?-(Benkei)

    -Thật thảm-(Waka)

    -Sao Takemichi lại...?-(Senju)

    -Thủ lĩnh? [lầm bầm}-(Kokonoi)

    -Chuột cống bị đánh rồi ha?

    Kkkk, thật thú vị quá đi...-(Sanzu)

    *Nhưng sao tim có chút, nhói?*

    -Boss-(Inui)

    Inui hét lên.

    Người hắn tìm suốt bấy lâu này, dường như đã bốc hơi.

    Bây giờ lại xuất hiện trước mắt hắn.

    Inui không tin, thật sự không tin, nếu đây là 1 giấc mơ, liệu có ai đó có thể đánh thức hắn dậy không?

    Hắn sợ hắn sẽ không chịu nổi mất!

    Mặc cho tất cả mọi người sững sờ, cậu thiếu niên tóc vàng kia nhanh chóng thả cổ áo của Mikey ra hét:

    -Takemichi, cậu rốt cuộc đã đi đâu vậy chứ?

    Tại sao lại...

    -Dan?

    -Không lẽ... không lẽ... cậu...

    Dan run lên từng hồi, cậu ta túm lấy cổ áo của người thiếu niên kia, hét lớn:

    -CẬU TẠI SAO LẠI LÀM NHƯ VẬY HẢ?

    CẬU CÓ BIẾT...

    CẬU CÓ BIẾT, HÍC...

    Trên khuôn mặt kia của tên tóc vàng đằng đằng sát khí lúc nãy, Mikey thấy rõ hắn đang khóc, khóc rất lớn.

    Và không hiểu sao, linh cảm của hắn ngày càng xấu...

    -*Đau quá!

    Tim rất đau, thật sự thì...chuyện gì đang diễn ra vậy?*

    Takemichi có chút bối rối, nhưng cậu nhanh chóng đẩy Dan ra và cúi xuống nói với kẻ đã cản mình lại:

    -Có thể cho tôi vào được không?

    Chỉ một chút nữa thôi, coi như tôi xin cậu đấy!

    Cậu cười, tên kia vô thức thả tay ra.

    Hắn chỉ thấy nụ cười kia rất đẹp!

    Thật sự...rất đẹp!

    Chỉ là...có chút buồn?

    -Này mày điên rồi à?

    LÀM NHƯ VẬY MÀY SẼ CHẾT THẬT ĐẤY!

    -*Chết?

    Là sao chứ?* -(All)

    -Tránh ra Dan, mày biết mà, hahaha, tao vốn ban đầu đã không nên tồn tại rồi!

    Takemichi bước dần đến trung tâm trận đánh.

    -Mày nói vậy là sao chứ?

    Tại sao mày phải hi sinh trong khi bọn nó không quan tâm mày dù chỉ một chút.

    Thằng Mikey cũng đã từng đánh mày, Hanma cũng đã từng đánh, Sanzu cũng có, South cũng có, Baji cũng có luôn, lúc mà bọn nó ra tay đều không thương tiếc.

    Ngay cả thằng Chifuyu sau cái chết của thằng Draken cũng muốn đánh mày, tại sao mày cứ nhất thiết phải cứu giúp bọn nó chứ!

    Bọn nó có cái gì để mày phải hi sinh như vậy hả?

    -Takemichi thả tao ra, thả tao ra!

    Không thể bước đi nữa, Dan chính thức biết hắn bị giam lại rồi.

    Ma pháp của Takemichi: Lồng giam- có khả năng giữ chân người khác trong 1 lồng kính trong suốt, không thể thoát ra...

    *Rốt cuộc chuyện này là sao?

    Hi sinh?

    Rốt cục là sao chứ?*-(All)

    ________________________________

    Ôi mấy bác ơi, đến hồi cao trào rồi, tui cũng tự hóng luôn =)) Đến cái đoạn này ất đến tận 5 chap, thạt mỏi tay wá ik.

    Đừng đọc chùa đấy nhá, cmt đi, bình chọn đi, theo dõi đi.

    Mồ, an ủi trái tim đnags thương dễ vỡ này đi nào.

    Mấy bác đọc chùa làm tim tôi tan nát quá TvT
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 6


    -Nè rốt cục các người đang nói cái quái gì vậy?

    Hi sinh là sao?

    Cuối cùng Smiley không nhịn được nữa liền hỏi

    -Tôi ghét việc cậu bỏ đi!-(Angry)

    -Cậu đã đi đâu vậy Takemichy?-(Chifuyu)

    -Boss...-(Inui)

    Takemichi dường như không nghe thấy gì cả!

    Cậu loạng choạng đi về vị trí trung tâm.

    Đến nơi cậu ngã khụy xuống.

    -Takemichi, dừng lại, mày thả tao ra, thả tao ra.

    Dừng lại đi, tao xin mày đấy, Takemichi!

    Dan gần đã khóc nấc lên:

    -TAKEMICHI!

    Cậu thiếu niên tóc đen khụy gối giữa trung tâm trận đánh, và...lấy 1 chiếc dao gấp ra.

    *Khó chịu quá, cảm giác này ngày càng mãnh liệt, thật sự là do cậu ấy sao?*

    -Nè, em có cảm giác phải ngăn cậu ta lại!

    Rin không kìm được lên tiếng.

    -Anh cũng vậy nhưng anh không cử động được...

    -Takemichi?-(Kakucho)

    Takemichi cầm lấy con dao nhỏ kia cắt mạnh vào tay, máu chảy ra rơi xuống đất!

    Cậu bắt đầu viết tên từng người đã chết:

    Kurokawa Izana

    Muto Yasuhiro

    Baji Keisuke

    Ryuguji Ken

    Sano Emma

    Sano Shinichiro

    Kisaki Tetta

    Inui Akane

    South Terano

    -Nè rốt cục mày đang làm gì vậy Takemichi?

    Nếu thằng chuột cống như mày tới là để tìm cách hoãn trận đấu thì...-(Sanzu)

    -Câm mồm đi Sanzu Haruchiyo, chỉ vì những đứa như mày...

    -Được rồi Dan, tớ không sao mà!

    -Nè cậu dừng lại đi, được không?

    Xin cậu đấy dừng lại đi, coi như là tớ xin cậu đấy!

    Không có cậu tớ sẽ phát điên mất!

    -Daichi à, hứa với tớ, cậu phải giải thích cho họ khi tớ biến mất nhé!

    Takemichi cười, cậu ấy cười...thật sự là rất đẹp...Kazutora và Mikey cùng bất động, có cảm giác cậu ấy sẽ ra đi mãi mãi vậy

    -*Chậc lại là thứ cảm xúc này*

    Lúc mọi người còn ngơ ngác từng hình bóng dần hiện lên.

    Mờ nhạt lại dần dần rõ ràng.

    -Shin-nii?-(Mikey)

    -Yup xừ, tại sao anh mày lại ở đây nhỉ, anh nhớ rằng...

    Kazutora im lặng nhìn hình bóng ngày xưa.

    Chậc cảm giác tội lỗi lại nổi lên rồi.

    -Vua?-(Kakucho)

    -Ỏ hello, nè đây là đâu vậy?

    Tao nhớ là tao đang ở trận chiến giữa Thiên Trúc và Toman mà nhỉ?

    Mà khoan, Shinichirou đó à ?

    Anh ta nghẻo rồi mà nhỉ?

    Còn...Ema?-(Izana)

    -Hello , MIKEY-(Emma)

    Emma lao vào người Mikey và ôm chầm lấy hắn.

    Hắn có cảm giác hạnh phúc tưởng chừng đã mất:

    -Mọ người, híc...

    -Ê, sao anh lại khóc, mà tại sao em ở đây?

    Đây là đâu vậy?

    -Shinichirou, mày chưa chết?-(Benkei)

    -Thằng ngu này vẫn vậy hả?-(Waka)

    -Mày không thể bớt khịa tao được sao, Waka?-(Shinichirou)

    -Éo đấy, làm gì được nhau nào?-(Waka)

    -Mày...-(Shinichirou)

    -Nhưng... vẫn may là mày vẫn ổn...-(Waka)

    -...Ừm-(Shinichirou)

    -Yeah, tao đã quay trở lại, lần này tao sẽ không thua mày đâu Mikey!-(South)

    -South?-(Mikey) Mày cũng trở lại rồi?

    -Thế mày nghĩ gì hả thằng chó này!-(South)

    -Nè, cái gì rối rắm vậy anh hai?-(Rin)

    -Anh cũng không biết, nhưng anh muốn về nhà, ở đây có ma...-(Ran)

    -Draken-(Mitsuya)

    -Ờm tau đây...Dù tao đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng Emma vẫn còn sống, đây là tường lai tốt nhất-(Draken)

    Mitsuya đơ người rồi cười:

    -Ừm, mày nói đúng, đừng chết nữa đấy.

    -Tao biết rồi, cơ mà kiểu tóc này hợp vớ mày thật đấy!

    -Dương nhiên rồi tao mà lại!

    -Hạnh phúc thật đấy nhỉ?-(Smiley)

    -Em thích cuộc tái ngộ này-(Angry)

    -Ừm anh cũng vậy-(Smiley)

    -Baji?-(Chifuyu)

    -Yup xừ, chia đôi nhé?-(Baji)

    -Mày còn sống, híc...tốt quá!-(Chifuyu)

    -Nè, đừng khóc chứ thằng này, tao vẫn ổn mà?

    Nè...-(Baji),

    --Chị! (Kokonoi, Inui)

    -Hello, mấy đứa khỏe cả chứ?-(Akane)

    -Chị, híc...

    Inui ôm chầm lấy chị của mình, Akene thở dài:

    -Em đấy, lớn rồi mà cứ như trẻ con vậy!

    -Híc...chị...

    -Mutou-(Sanzu)

    -Mày giết tao mà nhỉ, cuối cùng mày cũng không thể từ bỏ được chấp niệm đó.-(Mutou)

    -Xin lỗi

    -Không sao, tao biết mà!

    -Shinigami?-(Hanma)

    -Câm cái mõm của mày lại, thằng hề.

    Trước tiên đây là đâu vậy hửm?

    -Shinigami-(Hanma)

    -Nè, đừng có ôm tao, gớm quá!

    Trong cái không khí đoàn tụ ấy, ở 1 góc nhỏ:

    -Nè, tỉnh lại đi, Takemichi!

    Không phải thế đâu, mày đừng đùa tao nữa!

    Như thế không vui đâu!

    -Tỉnh lại đi, mày ngồi dậy tao đi mua snacks cho mày được chứ?

    -Hạnh phúc thật nhỉ?

    Dan đơ người 1 lúc rồi cười:

    -Ừm!

    Vì vậy mày cũng nên ngồi dậy chung vui với họ đi chứ đúng không?

    -Xin lỗi!

    -Ngốc quá, mày xin lỗi cái gì cơ chứ?

    M...

    -Tao biết mày thích tao...

    Tao cũng thích mày lắm, nhưng... không được rồi!

    Gửi lời hỏi thăm của tao đến Seven nhé!

    Tao cũng quý ông ấy lắm đấy!

    Dù suốt ngày chỉ bắt nạt ổng mà thôi!

    Dan ngơ một chút, nước mắt nhỏ xuống khuôn mặt của chàng thiếu niên kia:

    -Hic, mày nói gì vậy chứ?

    Nếu mày nói vậy thì ngồi dậy đi, này...

    Tự đi mà nói với lão kia đi, nè...

    -Thật sự... xin lỗi...Dan...

    Takemichi cười...cậu ấy....

    Không còn thở nữa...

    Dan ngơ người:

    -Nè...

    Takemichi mày đừng đùa nữa, như thế không vui đâu!

    Nè, tỉnh lại đi Takemichi.

    Tao bao mày ăn nhé!

    Takemichi mày ngồi dậy đi nào, còn chỉ bài cho tao nữa chứ!

    Takemichi....Takemichi xin mày đấy...tỉnh lại đi, híc...nếu không có mày... nếu không có mày tao sẽ phát điên mất!

    TAKEMICHIIII!

    ____________________________________

    -Chap này không buồn mà đúng không?

    Siêu siêu bình thường mà đúng không?

    Tôi đã nói rồi là nó không có ngược đâu hà =w=
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap7


    -Takemichi?-(Baji)

    -Thằng đó có kế hoạch gì vậy?-(Kisaki)

    -Tên đó bị làm sao thế?-(Sanzu)

    -Takemichi?-(Kakuchou)

    -Thằng chuột cống ấy bị làm sao vậy chứ?-(Sanzu)

    -Em không thích cậu ta như thế này chút nào?-(Angry)

    -Anh cũng vậy, bỏ đi không nói, giờ lại nằm ngấy đó ư, không đùa chứ?-(Smiley)

    -Nè em có cảm giác không lành chút nào cả!-(Rin)

    -...-(Ran)

    Kazutora dường như nhận ra điều gì đó... cậu ta thoáng chốc không thể tin nổi:

    -Takemichi?

    Shinchirou ngừng lại:

    -Đó là Takemichi?-(Shin)

    -Anh biết cậu ấy sao?-(Mikey)

    -À...ừm, có một chút, nhưng cậu ấy bị làm sao thế?

    -Anh không cần phải lo đâu, cậu ta là vua lì đòn mà!

    Chút này có là gì chứ?

    -Takemichi?-(Senju)

    Sen ju lo lắng tiến lại, có có cảm giác không ổn.

    Thật sự...rất xấu...

    - Có chút quen biết?

    Thật sao?

    Chứ không phải là rất quen thuộc hả?

    Dan lạnh giọng lên tiếng, đôi mắt cậu ta trống rỗng...

    -Cậu nói vậy là có ý gì?-(Mikey)

    -Ăn nói tử tế vào nhóc, tao ngứa mắt mày lâu lắm rồi đấy!-(Waka)

    Thiếu niên kia cười khẩy, cậu bồng cái xác không hồn kia lên, đôi mắt lạnh lẽo:

    -Tôi có ý gì sao?

    Thử hỏi người anh đáng quý kia của cậu kia xem?

    Không phải rằng anh đã từng nhận nuôi cậu ấy, rồi tự chính mình đẩy cậu ấy xuống vực sao?

    -Là sao?

    Shin-nii?-(Mikey)

    Izana im lặng, cậu ta trầm mặt.

    Dan nói tiếp không chút kiêng nể:

    -Anh ta chính tay nhận nuôi Takemichi lúc cậu ấy khó khăn nhất!

    Khiến cậu ấy yêu thích, cậu ấy biết ơn...

    Rồi anh lại làm gì?

    Shinichirou im lặng không nói, sự việc này cậu biết rõ, chính xác thì...

    -Rồi đến khi cậu ấy hoàn toàn phụ thuộc vào anh, anh làm gì?

    Nào nói đi Sano Shinichirou, nói đi nào?

    -Lúc đó tôi...

    -Lúc đó anh nghĩ răng Mikey bị đánh, lúc đó anh nghĩ rằng tất cả là do Takemichi nên em trai anh mới bị thương.

    Nên anh tát cậu ấy và cắt đứt quan hệ.

    Dù cho cậu ấy nói không phải là mình hay qùy xuống xin lỗi, anh đều không nghe nữa, để cậu ấy ướt sũng dưới mưa và bị ốm bán sống bán chết.

    Đến lúc nhận ra mình đã nhầm anh cũng không nói dù chỉ 1 câu?

    Izana kia chắc cũng là do anh thấy có lỗi nên nhận về thôi, bởi từ sau sự kiện đó anh cũng chỉ là 1 kẻ vô nhân tính!

    Cả khu vực đánh nhau trở nên im lặng.

    Mãi 1 lúc sau Mikey mới lên tiếng:

    -Dù trước đó, anh ấy sai nhưng chẳng phải bây giờ Takemichi vẫn ổn đó sao?

    -CÂM MỒM ĐI MIKEY, ĐỦ RỒI...THẬT SỰ ĐỦ RỒI...

    Kazutora dường như phát hiện được điều gì rất sốc hét lên, cậu ta ôm mặt run rẩy

    -Mày có ý gì vậy Kazutora?

    -Take...Takemichi đã chết rồi!

    Mọi người ngỡ ngàng dường như không tin vào tai của mình...

    -Bakamichi...chết ư?

    Đừng đùa chứ?-(Kakucho)

    -Không vui đâu...-(Smiley)

    -Takemichi?-(Chifuyu) Chết ư?

    Không thể nào đâu...

    -Ể sao có thể chứ?

    Cậu ta là vua lì đòn cơ mà sao có thể chết được chứ?-(Mikey)

    Dan lạnh giọng, vô hồn nhìn xung quanh:

    -Thật sự đến cuối cùng tôi vẫn chẳng hiểu tại sao cậu ấy lại chọn cứu các người, một lũ khốn khiếp.

    Nói rồi Dan xoay người bỏ đi.

    Nhưng lúc đó anh lại bị Sanzu giữ lại:

    -Đợi đã chứ, giải thích đã nào...Tại sao cậu ta lại chết?

    -Chậc, thật sự chả muốn nói vào hố rác 1 lần nào nữa nhưng coi như vì tao thực hiện lời hứa với Takemichi nên thôi, coi như mở lòng nhân từ bình tĩnh nói chuyện với các người chút vậy.

    Có thể các người không tin, nhưng trước kia thế giới này... vốn từng xuất hiện ma pháp.

    Người ta gọi thời đại đó là thời hoàng kim của ma pháp.

    Nhưng dần dần ma pháp dần dần biến mất và thay thế bằng khoa học kĩ thuật mà không ai biết lí do vì sao...

    -Khó tin thật đấy, cậu bịa hả?-(Baji)

    -Nên tôi mới bảo có thể các cậu không tin.

    Nghe kĩ một chút đi anh bạn!

    Qua thời kì đó các sơ liệu, tài liệu, những cuốn sách về pháp thuật biến mất và hiện tại người ta chỉ có thể biết về ma pháp qua các câu chuyện...

    -Thế tại sao cậu...-(Draken)

    -Câm mồm tên đầu trọc xăm giun đất, đừng ngắt lời tôi!

    Tuy nhiên có 1 số tài liệu vẫn không biến mất và xuất hiện trong thư viện của nhà tôi.

    Chính xác thì chỉ có rất rất ít người biết đến sự tồn tại của ma pháp, và người sử dụng ma pháp còn ít hơn.

    Đến bây giờ Takemichi là người duy nhất ghi nhận có thể sử dụng ma pháp.

    Khi sử dụng nó, người ta phải dùng 1 số thứ để đánh đổi, người ta gọi là cái giá, cậu ấy chết vì sử dụng cấm thuật.

    Đổi lại sự sống của các người là cái chết của cậu ấy!

    Nhưng cái giá phải trả sẽ đắt hơn nhiều!

    -Vậy cậu ta bây giờ, tên đó...-(Ran)

    -Vĩnh viễn không được siêu sinh, linh hồn bị đày đọa 8000 năm...

    đó mới là cái chết thật sự...

    Dan lạnh giọng nhìn những kẻ ở đây trả lời...
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 8


    Cả khu vực đánh nhau dường như trở nên yên lặng tới cùng cực.

    Mikey là người lên tiếng đầu tiên:

    -Nhưng dù đó cậu ta hi sinh để cứu rất nhiều người cũng xứng đáng mà.

    Dù cho linh hồn bị dày xéo suốt 8000 năm đi nữa nhưng chỉ riêng mỗi mình cậu ta đã cứu được rất nhiều người...điều đó chẳng phải là đã rất tốt rồi ư?

    -Boss, sao ngài lại có thể nói như vậy?-(Sanzu) Đến tôi còn biết sự hi sinh của cậu ấy...

    -Vậy thì sao chứ?

    Bây giờ tao cũng đã được hạnh phúc rồi!

    Sự hi sinh đó của cậu ta cũng được coi là xứng đáng đi!

    Dù sao lúc đầu cũng chỉ có mình tao làm bạn với kẻ yếu đuối như nó...

    Chẳng phải nó nên biết ơn đi sao?

    -Tồi thật đấy...-(Rin)

    -Onii-san?-(Emma)

    Emma đơ người.

    Sao bây giờ Mikey lại...?

    -Duy nhất lần này em đồng ý với nó!

    Cậu ta hi sinh nhiều như vậy, chẳng qua cũng là vì cái danh hiệu anh hùng mà thôi!

    Nếu cậu ta chết, chi cần tung hô và nhớ đến cậu ta như là 1 vị anh hùng thật sự là được!

    Vốn rằng lúc nào chả thế!-(Angry)

    -Lúc này chẳng phải em nói hơi nhiều sao Angry?

    Bây giờ tốt nhất là em im lặng đừng nói nữa!-(Smiley)

    -Tao cũng đồng ý kiến với Angry, nó chẳng qua làm thế vì cái danh anh hùng kia thôi, dù cho chết nó cũng muốn có nó cho bằng được!

    Chỉ cần đưa nó là được, là nó đã có được thứ nó muốn rồi chẳng phải sao?-(Baji)

    *Chát*

    -Tao hối hận rồi tao không nên tiếc nuối những kẻ như mày, giờ tao chỉ mong mày chết đi thôi Baji à!

    Vốn rằng tao không nên khóc vì cái chết của mày trước mặt cậu ấy, rõ ràng là nên cười.

    Nếu như vậy chắc chắn Takemichi sẽ không ngu ngốc cứu sống những kẻ vô ơn như vậy-(Chifuyu)

    -Tao thì vốn biết Mikey tồi tệ thế này từ trước rồi nên bây giờ không cần ngạc nhiên quá đây ha?-(Kazutora)

    -Shichirou xem tôi là kẻ thay thế tôi cũng biết lâu rồi!

    Tôi không phải đứa ẫn cảm đến mức không phải anh em ruột thì sẽ khóc òa lên đâu!

    Là anh gọi tên 1 đứa trẻ khác lúc ngủ cạnh tôi ấy!

    Cái đêm mà anh liên tục gọi 1 đứa trẻ khác và liên tục nói xin lỗi, tôi biết rồi!-(Izana)

    Izana cười tự diễu:

    -Dù sao anh chỉ là anh của bọn Mikey và Emma, bọn tôi vốn chỉ là trò chơi mà thôi!

    -Anh...-(Emma) tồi tệ thật đấy!

    Emma tối sầm mặt.

    Kisaki chỉ im lặng ngồi xem.

    Hắn hiểu rõ nếu Takemichi chết, Hinata cô gái hắn yêu sẽ là của hắn.

    Chỉ là... hắn không thoải mái chút nào cả!

    Vì sao nhỉ?

    Dan trầm mặt:

    -Mà dù sao tôi cũng biết các người sẽ nói thế mà!

    Đó chính là lí do tôi ghét cay ghét đắng các người đấy Toman.

    Chỉ biết nghĩ đến bản thân, bẩn thật đấy!

    NHỚ LẤY TOMAN, tôi là Daichi Hatome, Biệt danh là Dan, là tổng trưởng của L-Li và cũng là địch thủ của các người trong tương lai.

    Tôi sẽ khiến các người sống không bằng chết...

    Trong mắt cậu thiếu niên bây giờ chỉ có đau khổ và tàn nhẫn

    -Cậu điên rồi!-(Mikey)

    -Phải, tôi điên rồi!

    Từ lúc không còn cậu ấy tôi đã phát điên rồi!

    Nhưng mà vậy thì sao chứ?

    Cậu ấy chết rồi, Daichi Hatome này cũng đã chết rồi.

    Vì vậy, tôi sẽ trở nên tàn nhẫn hơn ai hết!

    Dan im lặng lúc rồi nói tiếp:

    -Tôi phải đưa cậu ấy về rồi, tiểu công chúa của tôi lạnh rồi!

    Dan bước đi không 1 ai ngăn cản!

    Tiểu công chúa của cậu ta chết rồi, dù có giết cả thế giới này cũng không sao!

    Bởi cậu ấy là tiểu trân bảo, là giới hạn của cậu ấy!

    Đủ rồi, giết người thì có làm sao chứ?

    Đơn giản bởi vì Takemichi đã chết rồi, chỉ lý do đấy, cũng đủ khiến cậu phát điên rồi!

    Trong khu vực hỗn chiến, Emma nhìn qua 2 người anh của mình:

    -Em về trước đây, tiện thể giải thích giúp cho ông nội!

    Khung cảnh lại trở nên tĩnh lặng:

    -Boss, chúng ta cũng đi thôi!-(Ran)

    -Chào mừng ngài trở lại, nhớ đãi tôi pudding đấy nhé!-(Rin)

    -Mày tự mua đi Rindou, đồ cơ hội-(Mochi)

    -Gì chứ?-(Rin)

    Izana đơ người 1 lúc rồi cười:

    -Hahaha, ừm, đi thôi!-(Izana)

    -Đi thôi, Shichirou-(Waka)

    -Xin lỗi, tôi...-(Shin)

    -Đủ rồi đấy, dù sao cậu cũng trở lại rồi...

    Dù sao cậu cũng là bạn của chúng tôi-(Benkei)

    Shinichirou ngơ người:

    -Ừm!

    Cảm ơn...

    Giờ trong khu vực hỗn chiến chỉ còn chắc Tokyo Manji, ai cũng trầm mặt...không khí đáng sợ thật đấy và Mikey vẫn im lặng từ lúc nãy đến giờ.

    Thật áp lực.

    ________________________________________

    Ôi mẹ ơi 812 chữ, may là tôi còn kiên nhẫn chưa phá nát màn hình, các cô phải nhớ ơn tôi đấy nhé...Nát màn hình là khỏi viết luôn. mà tôi cũng đang nghĩ nên cho 1 số thành viên Toman sang L-Li luôn.

    Ví dụ như Kazutora hay Sanzu chẳng hạn.

    Vì cũng có nhiều người ko thỏa mãn vs câu trả lời của Mikey mà...

    Tôi chỉ sợ tôi bỏ sót cái thằng nào đó thôi.

    Vì đông nv quá nên thỉnh thoảng tôi cũng có lú chút ít, thông cảm nghe!

    iu các bác nhìu =3=, =w=
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 9


    -Giờ chúng mày tính sao?

    Mitsuya không nhịn được lên tiếng.

    -Akane chị về trước nhé!

    Em có chuyện cần nói!-(Inui)

    -Ừm-(Akane)

    Akane vốn nghe hết, cô hiểu hết.

    Cô biết rằng cậu bé kia chết rồi, người cứu cô đã chết rồi.

    Nhưng cô có thể làm gì sao?

    Nếu được cô muốn tự mình ôm lấy cậu ấy và nói cảm ơn.

    Cảm ơn vì cậu đã hi sinh nhiều đến thế, vì cậu đã kiên nhẫn và mạnh mẽ!

    Cảm ơn cậu đã cứu cô mặc dù không quen biết mà chỉ nghe đến qua những lời kể.

    Cảm ơn cậu đã cho cô 1 cơ hội được sống...cũng xin lỗi vì không thể là gì được cho cậu!

    Cô hiểu tình hình bây giờ, nhưng Akane thiết nghĩ, nếu là chuyện của bọn họ nên để bọn họ tự giải quyết!

    Mặc dù nghe con người được gọi là tổng trưởng kia nói trước đó, độ hảo cảm của cô cũng không còn nữa!

    Còn lại quyết định của em trai cô thế nào thì cô chỉ có thể ủng họ thôi, cô làm gì được sao?

    Đợi cho Akane rời đi rồi Inui mới nói:

    -Tao sẽ gia nhập L-Li.

    -Inui mày...-(Hakkai)

    -Chí ít, tao sẽ không ở cùng bọn đến day dứt còn chẳng có!

    -Tao cũng đi, dù sao tao vốn chỉ coi Takemichi là tổng trưởng!

    Nếu mày có chút nhân tính, tao sẽ ở bên mày Mikey, nhưng giờ thì mày mới đúng là kẻ đã chìm vào bóng tối khi có thể thốt nên những lời đó-(Kokonoi)

    Khung cảnh lại trở nên yên tĩnh:

    -Vô nhân tính, vậy tao còn có thể làm gì được sao?

    Cậu ta hi sinh, nhưng rất nhiều người sống sót trở lại đáng lẽ chúng ta nên vui mới đúng chứ?-(Mikey)

    -Nên tao mới bảo mày khốn nạn đáy Mikey, mà nói làm gì nhiều nhỉ?

    Dù sao ta chỉ có cách tự thay đổi mình để tồn tại, chứ không thể nào thay đổi người khác.

    Sano Manjirou, từ này chúng ta là kẻ thù, nhớ lấy!-(Kazutora)

    -Tao cũng sẽ gia nhập L-Li...Chỉ có thằng anh của tao mới có thể tha thứ và trung thành với mày sau khi bị mày cắt miệng như thế thôi Mikey!

    Tao thì không đâu, chí ít tao muốn bảo vệ những người bạn của mình...Mà nói gì bây giờ cũng vô nghĩa, vốn mày đã như thế từ hồi nhỏ rồi!

    Vốn rằng có thay đổi được gì đâu?-(Senju)

    -Tao là con một!-(Sanzu)

    -Ờ-(Senju)

    -Tao nghĩ thằng Mikey lại đúng đấy!-(South)

    -Mày chưa cút à?-(Mutou)

    -Chưa!

    Riếng lần này có lẽ tao sẽ gia nhập Toman, bởi vì có lẽ cách nghĩ của Mikey vốn cũng là cách nghĩ của tao...

    Tao muốn thử chiến đấu cùng tui nó xem sao?

    Dù sao cũng là 1 loại trải nhiệm!

    -Em ghét nó, nhưng như vậy cũng tốt!-(Angry)

    -Lần đầu tiên anh không đồng ý với ý kiến của em và anh nghĩ cách suy nghĩ của Mikey sai từ trước đó nhưng... có lẽ anh vẫn ở Toman dù sao Mikey cũng là đồng đội trước đó!

    Takemichi mất rồ không có nghĩa là chúng ta phải tự đánh mất những người hiện tại!

    -Mikey là vua của tao, tao sẽ không rời bỏ vua của mình-(Sanzu)

    Senju, Inui, Kokonoi nghe vậy chầm chậm bỏ đi, khi đi còn ngoái lại:

    -Bọn tao không còn gì để nói nữa, từ giờ chúng ta là kẻ thù Toman, không đội trời chung.

    Sau khi 3 người đó đi, những thành viên còn lại có lẽ cũng nghĩ như Angry, họ không muốn đánh mất thêm người đồng đội nào nữa!

    Ngạc nhiên thay rằng Kisaki và Hanma cũng gia nhập.

    Trước tình huống này, Baji nghi ngại hỏi:

    -Mày lại có ý định gì đây Kisaki?

    Chifuyu im lặng từ lúc nãy đến giờ, có lẽ người đồng đội anh tôn sùng nhất đã không còn đáng tin tưởng nhất nữa rồi!

    -Không có gì, tao chỉ muốn hóng trò vui của băng đảng mới thôi!

    Tao nghĩ chúng mày cũng nên về băng bó vết thương đi!

    Yên tâm, Takemichi chết rồi, Hinata sẽ là của tao, tao sẽ không làm trò gì nữa đâu...

    -Ể, là vậy đấy, shinigami chán làm phản diện rồi, cậu ta muốn làm người tốt

    -Chắc tao tin-(Draken)

    Mikey nhìn thấy khung cảnh trước mắt, cậu ta cười:

    -Cảm ơn...chúng mày!

    -Nè, khóc gì chứ mày là tổng trưởng của chúng tao mà!-(Draken)

    -Ờ, dù mày nói sao nữa mày cũng là tổng trưởng của Toman và là đồng đội của chúng tao!-(Mitsuya)

    -Coi như tha mày 1 lần!-(Chifuyu)

    -...Thật sự...cảm ơn *và xin lỗi...Takemichi*

    ___________________________________

    --Chậc, một đám thối nát chỉ biết nghĩ cho bản thân!

    -Cậu chủ?

    -Chuẩn bị đi Seven, ta muốn lập băng đảng...

    -Vâng

    -*Chết tiệt, muốn giết người thật đấy!*

    ______________________________________

    Hello các bác, tui đây, tiểu cô nương viết truyện ngược SIÊU nhẹ nhàng đây!

    Chuyện là xong chap này tôi sẽ nghỉ 1 thời gian, không phải drop đâu, nhưng tôi sẽ không ra thường xuyên được, như 2,3 ngày ra 1 chap chứ không ra mỗi ngày 1 chap đc nữa Because....tui sắp thi giữa kì rùi, Nói là nó nhanh kinh, cơ mà thứ 2 tuần này tui chính thức đi học trực tiếp vì vậy cũng phải làm bt các thứ nữa!

    Vì vậy...ờ chỉ vậy thôi, lịch thì tui hổng biết à, nhưng mà sẽ không ra thường xuyên đc nữa!

    Mong các cô thông cảm ha.

    Sau thi tui sẽ đền bù thật tốt nên chúc tui thi tốt đi nào!

    Iu iu các cô nhìu =3=.

    Bye bye=w=
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 10


    Đã 3 tháng kể từ khi sự kiện đẫm máy đó xảy ra.

    Hina và Naoto sau sự kiện đó cũng đã được nghe kể mọi chuyện.

    Hinata rất sốc và có lẽ cô sẽ không thể vượt qua nổi nếu không có sự an ủi của Emma.

    Naoto thì tệ hơn nhiều, cậu tự giam mình trong phòng và phải cố gắng lắm sau 1 tháng trời cậu mới có thể bình tĩnh lại, chỉ là sau vụ đó Naoto đã trầm lặng và ít nói hơn hẳn, dù có là Hinata cũng không biết phải xử lý và việc nói chuyện với cậu cũng khó khăn hơn trước kia rất nhiều!

    Toman dần khôi phục khi Mikey nắm quyền.

    Thiên Trúc cũng có tin đồn rằng tổng trưởng Izana vẫn chưa chết mà được điều trị, giờ cùng 1 lúc lên nắm quyền và điều chỉnh lại Thiên Trúc.

    Hắc Long đã tan rã không rõ lý do và trong thời gian này 1 băng đảng mới lại mọc lên!

    Thành viên của Toman cũng dính vào những ngày huấn luyện đầy nghiêm khắc với sự điều chỉnh từ Kisaki và Hanma...

    Băng đảng mới mọc lên đó tên là L-Li và nghe đâu ban đầu cũng chỉ có 4-5 thành viên nên cũng không ai để ý lắm!

    Cho đến khi bằng từng ấy người bọn họ đánh bại 1 băng 200 người có tiếng, nhờ đó mà L-Li gây chấn động mạnh cũng như ngày càng mở rộng, người ta không biết ai là thành viên cốt cán cũng như nội tình bên trong như thế nào!

    Những gián điệp được gửi vào thăm dò đều chết không toàn thây!

    Tổng trưởng của L-Li nghe đồn ghét nhất kẻ phản bội, vì vây cũng không kẻ nào có gan làm trái mệnh hắn.

    Hắn mỗi khi ra tay đều đánh rất độc ác và tàn nhẫn hơn tất cả!

    Vì vậy băng L-Li cũng có những luật lệ bắt buộc phải tuân theo:

    T1: Không được gây chuyện với băng khác khi không có chỉ thị.

    T2: Không được tổ chức hay mua bán gì dưới danh nghĩa L-Li nếu không được cho phép.

    T3: Không được dùng danh L-Li đi làm những chuyện không được chỉ thị hay diễu võ dương oai với kẻ khác

    và T4 là không được phản bội

    Nhìn chung L-Li tuy tàn ác nhưng cũng rất có kỉ luật, chỉ không cần đi quá giới hạn thì L-Li sẽ rất yên bình.

    Nhưng 1 ngày tổng trưởng của băng đảng này lại gửi lời quyết chiến cho Toman.

    Và cũng không hiểu lý do vì sao cả 2 băng đều trở thành kẻ thù không đội trời chung dù không có ân oán nào được ghi nhận trước đó.

    Vị tổng trưởng của L-Li là Dan, và các thành viên cốt cán của băng đảng lần lượt là Kazutora, Senju, Inui và Kokonoi.

    Đương nhiên chỉ Toman và 1 vài người biết được sự thật này và cũng thật oái ăm khi bọn họ cùng học chung 1 trường.

    Trường liên cấp Waseda là 1 trường liên cấp có tiếng và thật trùng hợp khi tất cả những người có liên quan đến vụ việc 3 tháng trước đều nhập học ở đây (gồm L-Li, Toman, Thiên Trúc, các thành viên Hắc Long đời đầu và Akane, Hina, Ema, Yuzura và có cả Naoto)

    -Ể, đúng thật là oan gia ngõ hẹp nga~-Dan

    -Đúng chuẩn phiền phức...-(Sanzu)

    -Học kỳ này sẽ dài lắm đấy!

    A~ lại thèm Dorayaki rồi!-(Mikey)

    -Mày vẫn vô tâm y như trước!-(Kazutora)

    Đương nhiên năm học còn dài và thời gian bọn họ đấu khẩu cũng còn dài lắm!

    Ngoại trừ các thành viên Hắc Long đời đầu , Akane và Yuzura học khối trên và Senju học khối dưới những người còn lại học chung 1 khối.

    Mỗi khối phân ra 4 lớp: A, B, C, D

    Lớp A: Dan, Izana, Mikey, Kisaki, Kazutora, Sanzu, Kakuchou,Naoto...

    Lớp B: Inui, Kokonoi, Mitsuya, Draken, Ran, Rin, Hanma, Smiley, Angry...

    Lớp C: Hakkai, South, Chifuyu, Baji, Pachi, Peyan,...

    Lớp D: Emma, Hinata,...

    Lý do mà Naoto học cùng khối với Hinata là do cậu đã thi vượt cấp và được chỉ định vào lớp A.

    Thật nực cười đúng không?

    Khi những kẻ liên quan tới người cậu yêu nhất lại yên bình trong cái lớp này!

    *Không được, mình phải là 1 cảnh sát chứ không phải 1 kẻ giết người, bình tĩnh nào Naoto!*

    Hộ học sinh quan lý trường học có rất ít thành viên, cũng được chọn lọc kĩ càng.

    Hơn nữa đay còn là trường liên cấp, có thể tưởng tưởng cuộc tuyển chọn khắt khe thế nào.

    Trong hộ học dinh có 6 thành viên: Naoto, Mitsuya và Waka còn 3 người nữa là hội trưởng, thư ký và hội trưởng ban kỷ luật, chắc cũng sắp gặp rồi!

    Naoto cũng chỉ muốn yên bình thôi, nhưng trong cái lớp A này, có 1 ngày nào là yên bình mới là lạ ấy:

    -Haizzz, thật xui xẻo!-(Izana)

    -Đừng nói vậy chứ Izana-(Kakuchou)

    -Không nó nói đúng rồi đấy!-(Dan)

    -Chính xác luôn-(Kazutora)

    -Ồn thật đấy-(Mikey)

    -Mày thì yên tĩnh lắm đấy Mikey?-(Kisaki)

    -Cuối cùng mày về phía ai thế con chó này?-(Sanzu)

    -Nhà trường cấm đánh nhau, thích đánh ra ngoài.-(Naoto)

    -Rồi rồi!

    -(Dan)

    Chỉ vì 1 vấn đề nhỏ mà những người này đã cãi nhau... trong lớp có ngày nào không xem được náo nhiệt đâu, còn cái vụ drama tỏ tình lùm xùm của tên Kisaki nữa.

    Hơ hơ, YÊN BÌNH thật đấy!

    ________________________________________

    -Nè Han cậu lại trốn học rồi...

    -Bó tay luôn đấy!

    Tớ biết ngay mà, khả năng cậu ấy trốn học là 120%, kiểu gì chuyện gì đến cũng sẽ đến thôi, cậu than thở gì chứ?

    -Thôi nào, dù sao tớ cũng là hội trưởng hội học sinh, là con cưng của thầy cô đấy!

    Lấy bừa 1 lý do đi!

    -Lạm dụng quyền lực!

    -Thôi nào, đừng nghiêm khắc thế chứ Kim.

    Tớ đói rồi, chúng ta đi mua snacks đi.

    -Ờ, cũng được, cậu muốn ăn vị gì?

    -Như mọi khi đi, sau chúng ta đi đến băng luôn đi!?

    -Ờ ờ đi thì đi!

    Đương nhiên tớ cũng đang muốn An làm 1 vài thử nghiệm với tớ!

    -Mơ đi nhé!

    Cậu định giết người đấy à?

    Cút đi cút đi...

    -Hehe, đi thôi!

    ________________________________________

    Thả nhẹ mấy chap mong đi thi được điểm cao cao xíu, hức TvT.

    Hôm nay mồng 8/3 các bác ạ!

    Quà đâu tui chưa thấy chỉ thấy mấy teacher tặng tui mấy bài kiểm tra to đùng.

    Sầu!

    8/3 tui chúc các cô luôn vui vẻ và bình an nhé!

    Đương nhiên nhớ cả phần cmt và bình chọn nữa!

    U i love you chụt chụt ^3^
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 11


    Những chuyện tiếp theo như đấu khẩu hay đánh nhau vẫn tiếp tục nhưng chưa có vụ nào bị kỉ luật cho ra trò.

    Bởi cứ khi các vụ ẩu đả nhau gần trở nên mức nghiêm trọng, Naoto sẽ tặng mỗi người một quyển sách vào đầu coi như quà sinh nhật vậy!

    Vậy lớp trưởng và ban cán sự lớp đâu rồi?

    Chính xác thì họ đang có 1 số lý do để vắng mặt tuy chả ai biết đó là gì và cũng chưa ai từng thấy khuôn mặt của họ như thế nào cả!

    Lớp A loạn thì vẫn cứ loạn, lớp trưởng không đến lớp đã mấy tuần kể từ ngày nhập học.

    Nếu không nhờ Naoto lớp đó đã trở thành lớp cá biệt rồi cũng nên.

    Vì vậy có 1 số người muốn đưa cậu lên làm lớp trưởng thay thế kẻ vô trách nhiệm đã nghỉ học gần 1 tháng kia.

    Nhưng bằng 1 cách nào đó GVCN đã từ chối rất dứt khoát.

    Vụ này càng được lan truyền rộng rãi, câu hỏi được đặt ra là: Lớp trưởng lớp A là ai?

    Con ông cháu cha hay đút lót?

    Rốt cục họ chưa bao giờ xuất hiện nhưng các giáo viên khác lại bao che cho họ 1 cách kì lạ, vì sao vậy?

    Ở trường lên cấp Waseda, tuy là 1 trường có tiếng nhưng không có nghĩa là những vụ bạo lực học đường không tồn tại.

    Ở lớp A, Naoto thường giữ cho tình hình lớp trở nên yên ổn nhất có thể và không bao giờ làm lớn chuyện.

    Nhưng như thế không có nghĩa là các giáo viên không biết, tuy nhiên họ vẫn bỏ qua bởi phần lớn học sinh đều học rất giỏi và luôn giữ vị trí đầu bảng của trường.

    Phải, tuy được coi là ngỗ nghịch nhất nhưng cũng được coi là có học lực giỏi nhất...

    Trong lớp có những đứa được coi là quái vật khi tự mình gánh cả team riêng phần học tập.

    Điển hình Kisaki Tetta, Daichi Hatome, Kakuchou Hitto, Naoto Tachibana và ban cán sự lớp.

    Lại là cái ban cán sự đầy bí ẩn đấy!

    Nghe bảo rằng kì thi nào họ cũng lên phòng giám hiệu để tận mắt giáo viên giám sát làm bài kiểm tra.

    Tuy chưa học được tiết học nào nhưng với lực học đó Kisaki cũng phải nể.

    Nhất là lớp trưởng khi môn nào hắn cũng được hơn điểm tuyệt đối.

    Cuối cùng Kisaki chốt hạ 1 câu:

    -Có cảm giác 1 kẻ tài giỏi như thế làm lớp trưởng cũng không tệ!

    -Nè, rốt cuộc mày có biết ai mới là chủ nhân thật sự của mình không hả?-(Sanzu)

    Thế là 1 cuộc khẩu chiến lại nổ ra

    -Chậc ồn ào quá!-(Mikey)

    -Mày câm mỏ lại thì sẽ yên ổn hơn đấy!-(Dan)

    -Trước đó thì chẳng phải mày nên ngừng sủa trước sao?-(Mikey)

    -Ể, mày là đang tự nói mày đó hả, chó hoang?-(Dan)

    -Lịm pẹ, lại nữa rồi đấy!-(Kakuchou)

    -Kể từ khi tao sống lại, không phút nào nó yên ổn cả!-(Izana)

    -Tao không phiền nếu mày ngỏm tiếp đâu, Izamilo!-(Kazutora)

    -Mày muốn gây chuyện đúng không? [gân xanh nổi lên]-(Izana)

    -Đâu có, tao đây là phát biểu cảm nghĩ 1 cách trung thực, chả có chuyện gì cả!-(Kazutora)

    *Rầm*

    Quyển sách tâm lý học trên tay Naoto đập mạnh xuống bàn, gân xanh nổi lên, cậu gằn giọng:

    -Tôi mới thấy họ bảo sách có lợi cho việc phát triển tri thức, nếu đập mạnh vào đầu chắc lũ ngu chúng mày sẽ khôn ra đấy!

    Nào...muốn thử không?

    Tất cả đồng loạt lắc đầu.

    -Tốt, vậy câm mỏ lại đi được chứ!

    Nếu không đàn em nhỏ bé tôi đây không biết sẽ làm ra loại chuyện gì đâu, haha...

    Và bằng 1 cách nào đó buổi học trôi qua trong yên bình...

    ____________________________________

    Mitsuya là 1 thành viên của hội học sinh.

    Trong mắt thầy cô cậu là 1 học sinh gương mẫu, ngoan ngoãn và chăm chỉ.

    Cậu điểm cao gần như bắt kịp tiến độ của lớp A nhưng lại từ chối chuyển lớp.

    Trong mắt các học sinh nữ cậu là hình mẫu lý tưởng là 1 chàng trai ấm áp, khác với Mikey dễ thương, Dan cool ngầu lạnh lùng, cậu ôn nhu và hòa đồng hơn nhiều.

    Và chàng trai ấy hiện tại đang đi kiểm tra tiến độ học tập của các lớp để báo cáo lên hội học sinh.

    Có lẽ sắp tới cậu sẽ được gặp hội trưởng bí ẩn đấy rồi chăng?

    Mọi chuyện sẽ không có chuyện gì đáng nói nếu như giữa đường cậu không gặp 1 vị bạo lực học đường.

    Phải, chính là BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG đấy!

    Như tôi đã nói tuy trường lên cấp Waseda là 1 trường có tiếng nhưng không có nghĩa là những vụ bạo lực học đường không tồn tại.

    Và trước mặt Mitsuya bây giờ là 1 cậu bé có mái tóc xù màu đen trông nhỏ nhắn đang bị những kẻ to lớn đổ nước lên đầu và nói bằng những câu tục tĩu:

    -Đit mẹ mày, mày không có mắt sao?

    Dám va vào tao, mù rồi chắc!

    Nè, nếu không cần đôi mắt đó nữa thì đưa tao.

    Tao sẽ móc mắt mày ra đấy con chó!

    *Chậc khó nghe thật đấy-Mitsuya- bọn đó là ai vậy chứ, công khai ở trường luôn sao?*

    Mitsuya định vào giải quyết thì 1 câu nói làm anh sững người:

    -Mày tưởng mày là ai chứ?

    Mày biết tao là ai không?

    Ha, tao là thành viên cốt cán của Toman đấy!

    Mày dám đụng vào tao sao?

    Trông cũng xinh xắn đấy chứ?

    Nếu mày muốn câu dẫn thì nói 1 tiếng tao sẽ thông nát *** mày, điếm ạ!

    Dấu thập đầy trên trán rồi kìa, bình tĩnh nào!

    Mặt tối đen như mực, cậu cười như không nghe thấy gì:

    -Hơ hơ, cậu là thành viên cốt cán của Toman sao, vậy sao tôi lại không biết cậu nhỉ?

    Tên kia quay lại, miệng chửi rủa:

    -Mày là thằng...

    Mitsuya?

    -Ha ha, tao đây, sao vậy bé?

    -À không có gì, mọi chuyên không phải như cậu nghĩ đâu...

    T...Tôi còn có việc, đi trước đã!

    Ha ha...

    Không có chuyện người khác không biết thành viên cốt cán của Toman là những ai.

    Trừ cái băng L-Li ngớ ngẩn đó, Thiên Trúc, Toman, Hắc Long các thành viên cốt cán, tổng trưởng và cố vấn để công khai.

    Tên đó chỉ lòe cho vui với những kẻ không biết gì về bất lương thôi!

    Nhưng hắn đâu biết sẽ thật sự gặp thành viên cốt cán của Toman ở đây đâu chứ?

    Mitsuya thở dài rồi quay lại hỏi thăm cậu bé tóc xù kia:

    -Nè cậu không sao chứ?

    Có bị thương đâu không?

    Xin lỗi, nhưng không phải như cậu nghĩ đâu...

    Toman không phải như thế!

    Đừng hiểu nhầm được chứ?

    Mitsuya cật lực giải thích đồng thời đỡ cậu bé kia dậy.

    Nhưng cậu bé kia nghe Mitsuya nói lại bật cười:

    -Khục, cậu dễ thương thật đấy!

    Mitsuya đơ người:

    -Ể, sao lại nói vậy chứ?

    Chẳng phải trong trường hợp này nên nói là tôi ngầu hay gì đó chứ?

    Mà... bỏ qua chuyện đó, cậu thật sự ổn chứ?

    -Ừm tôi không sao! [lầm bầm] Thực ra nếu không phải cậu giải thích cũng như giải vây cho tụi nó thì tôi đã xiên chết bọn chúng và tìm đến Toman gì gì đó tính sổ rồi!

    -Cậu nói gì cơ?

    Thu lại vẻ mặt đằng đằng sát khi lúc nãy, cậu bé tóc đen kia cười cười:

    -Không có gì!

    Cảm ơn cậu, vậy tôi đi trước nhé!

    Mitsuya sững người...

    Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, thật sự rất quen thuộc, đến nỗi khắc sâu trong tim cậu.

    Nhưng cậu nhất thời không nhớ ra!

    Rốt cục...người đó là ai vậy chứ?

    Quay lại cậu bé kia, cậu đi trên hành lang tới 1 căn phòng riêng biệt.

    Trong phòng có 2 con người đang thảo luận, khi thấy người cậu ướt sũng họ có hơi hốt hoảng 1 chút:

    -Han, cậu bị sao vậy?

    -Nè, có sao không?

    -Không sao đâu, chỉ là mấy thằng trẻ trâu giở chứng thôi!

    Không khí bỗng trở nên áp lực, khuôn mặt của 2 người kia như muốn giết người thật vậy!

    -Nè, của băng nào vậy?

    -Cậu đã giết chúng chưa?

    Chưa thì nhường tớ nhé?

    -Cậu biết tên bọn chúng không?

    Tớ đi thu thập dữ liệu 1 chút!

    -Haha, không sao, không sao tớ vẫn ổn mà!

    Đừng làm lớn chuyện!

    -Hả, gì chứ?

    -Là thế đấy, baka!

    Ngừng 1 lúc, cậu nhóc tóc đen kia cười lên tiếng:

    -Nè, tớ muốn đi học lại!

    Kim và An sốc tới mức đánh rơi cốc nước

    -Cậu rốt cuộc bị gì vậy chứ?

    -Không có gì...

    Đột nhiên muốn đi học lại thôi, thỉnh thoảng làm 1 học sinh ngoan cũng tốt mà!

    -Hể vậy ai trước đó còn muốn trốn học vậy ta?

    Trốn được mấy tuần đã không chịu nổi nữa rồi à?

    -Cậu kì lạ thật đấy!

    Được rồi, để tớ báo với GVCN!

    -Hehe...

    An uể oải:

    -Thật sự càng ngày càng không hiểu nổi cậu nữa rồi, Han!

    -Chả có gì cả, chỉ là tớ có cảm giác học kỳ này sẽ rất thú vị lắm đấy!

    -Não từ chối hiểu!

    -Ể thật mà...

    *Thật sự rằng học kỳ này sẽ thú vị lắm đấy!*

    An nghĩ ngợi rồi quay sang hỏi:

    -Vậy có thể hỏi cậu bị gì được chứ?

    Cậu không phải kiểu người sẽ tha cho bọn khốn kia...

    -Đúng là không giống phong cách của cậu chút nào, có chuyện gì sao?

    Han ngập ngừng rồi cười:

    -Ừm...nói sao nhỉ?

    Tớ được 1 thiếu niên đầy cool ngầu nào đó cứu đó nha!

    Ha ha...

    Trong khi cậu bé kia cười, 2 người kia mặt lạnh lẽo

    *Là thằng chó nào vậy chứ?

    Vui đến vậy sao?

    Đáng lẽ mình nên đi cùng cậu ấy!

    Chậc, mới rời mắt có 1 chút thôi mà?

    Cậu hút ong bướm kinh thật đấy...Takemichi*

    __________________________________

    1660 từ, thương các cô lắm đấy nhé!

    Gấp đôi 1 chap bình thường luôn ý!

    Coi như là tôi đền bù việc không thể ra chap thường xuyên được.

    Đọc truyện vui vẻ nga~

    iu các cô nhìu! (Đương nhiên sẽ yêu hơn nếu các cô cmt và bình chọn cho tôi ấy, hehe)
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 12


    Ân oán của L-Li và Toman càng ngày càng lớn.

    Mà... dù sao từ cái đêm ấy nó đã lớn sẵn rồi!

    Tuy đã nổ ra mấy cuộc hỗn chiến trong mấy tháng gần đây nhưng có vẻ chẳng giải quyết được gì cả!

    Đến một lúc nào đó, khắp giới bất lương đã biết rằng Toman và L-Li là kẻ thù không đội trời chung và vốn rằng họ sẽ không bao giờ hòa hợp được... (trừ khi cậu ấy còn đó)

    Hôm nay Dan đến thăm mộ Takemichi.

    Đương nhiên, chỉ có 1 mình cậu mà thôi.

    Dựa người vào bia mộ, cậu bật nắp lon nước trên tay và để trên thảm cỏ, Dan tự diễu:

    -Nè, Takemichi, cậu thích nước cam mà đúng không?

    Cậu bảo cậu thích vị của nó!

    Cậu bảo câu thích nó lắm ấy, cậu bảo cậu cũng thích tôi lắm!

    Ngừng 1 lúc, Dan cười:

    -Nhưng tôi ấy à?

    Tôi ghét cậu lắm đấy Takemichi!

    Cậu đáng ghét lắm, còn ương bướng nữa!

    Cậu chưa bao giờ nghe tôi cả, Takemichi ngu ngốc thật đấy.

    Cậu bảo cậu muốn cứu bọn họ, vậy đã lúc nào cậu muốn cứu tôi chưa?

    Hức, chắc chưa bao giờ nhỉ?

    Nhưng tôi... muốn cậu cứu rỗi tôi, tôi muốn cậu chỉ là của mình tôi mà thôi!

    Tôi ích kỉ thật nhỉ?

    Từng giọt nước mắt của cậu thiếu niên lần lượt rơi xuống:

    -Nè, cậu từng bảo muốn làm 1 anh hùng phải không?

    Để cứu tất cả mọi người, cậu muốn trở thành 1 anh hùng.

    Cậu làm được rồi đấy, nhưng cậu bỏ quên mất tôi rồi!

    -Tôi sẽ phá hủy cái bất lương mà cậu vẫn hằng bảo vệ, sẽ sa đọa vào bóng tối, rồi sẽ tìm cậu được chứ?

    Hay cậu tỉnh dậy cứu lấy tôi đi Takemichi?

    Dan bĩu môi:

    -Quá đáng thật đấy, không thèm nói gì luôn?

    Seven nghe tin cậu mất đã buồn lắm đấy, cậu phải dậy để khịa ông ấy sao lại mít ướt như thế đi chứ?

    Ngừng 1 lúc, cậu thiếu niên ôm lấy bia mộ rồi đứng dậy:

    -Hôm nay đến thế thôi!

    Cậu là đồ phiền phức Takemichi!

    Cả ngốc nghếch luôn...

    Dan quay người, nói nhỏ:

    -Nhớ phải an nghỉ đấy!

    Nếu không tôi sẽ đào mộ cậu rồi dựng cậu dậy đấy!

    Takemichi ngu ngốc.

    Daichi cười nhưng... tại sao nước mắt cậu lại rơi thế này?

    __________________________________

    Ánh chiều tà kéo xuống ngôi mộ lạnh lẽo, 1 người con trai cầm bó hoa bước đến đặt xuống nền cỏ đã phủ sương:

    -Nè Takemichy, mày còn nhớ không?

    Cái lần chúng ta gặp nhau ấy!

    Mày đã chở tao trên chiếc xe đạp của mày, lúc đó mày bầm dập ghê lắm!

    Cơ mà tao vẫn thấy có mày ở đây rất an toàn, ngộ thật nhỉ?

    -Mày nhớ không, chúng ta đã từng ngắm hoàng hôn như thế ày với nhau đấy!

    Tao còn kể rằng tao muốn thời đại bất lương cho riêng mình.

    Không biết lúc ấy... mày có tin tao có thể làm được không, Takemichi?

    Ngừng 1 lúc, thiếu niên tóc vàng kia nói tiếp:

    -Mày đã cứu Kenchin, Izana, Ema và Shinichirou nữa!

    Đến mãi sau khi mày biến mất, tao mới biết Izana đơn giản chỉ là bị thay thế, và lý do anh ấy bỏ nhà và đoạn tuyệt quan hệ với Shinchirou cũng từ ấy mà ra.

    Thế mà tao cứ tưởng là do anh ấy không có huyết thống với bọn tao nên mới như vậy cơ, ngốc thật đấy!

    Mikey lúc này đã khóc:

    -Xin lỗi mày...Takemichi!

    Xin lỗi vì đêm đó đã nói mày như vậy, cũng xin lỗi vì đã không biết mày đã chịu đựng những gì, đã đau khổ ra sao.

    Xin lỗi vì tao không thể hiểu mày hơn chút nữa, cũng xin lỗi vì đã đặt áp lực lên người mày...Thật sự xin lỗi mày...Takemichy...

    Kể từ khi cậu mất, Mikey cảm thấy khó chịu lắm, trống rỗng lắm!

    Cũng đau đớn lắm, còn hơn cả lúc mà cậu mất đi những người khác nữa!

    Phải, cậu là kẻ ham muốn tình yêu thương, cậu muốn được yêu, cậu muốn gia đình mình ấm áp như bao những người khác.

    Vì vậy khi cậu không đạt được điều đó, cậu vẫn sẽ lại chìm vào bóng tối!

    Nhưng cũng vì nó, Mikey lại không thể trân trọng những người bên cạnh mình hiện tại, có lẽ, đó là lý do Takemichy mới trở nên như vậy.

    Cậu bé ấy mới chấp nhận hy sinh chính bản thân để đem lại hạnh phúc cho cậu, cho cậu những thứ cậu mong muốn, nhưng sao... cậu lại buồn thế chứ?

    Nếu cậu biết trân quý hơn...nếu cậu biết để tâm đến cậu ấy.

    Nếu cậu hiểu cậu ấy đang đau khổ như thế nào, có lẽ mọi chuyện sẽ không như vậy!

    Vào đêm ấy, dù cậu biết rằng bản thân cậu không muốn như thế, rõ ràng đau đớn tận tâm can, nhưng không hiểu tại sao cậu lại nói nhưng lời tàn nhẫn như vậy!

    Có lẽ mọi người biết điều đó, không ai trách cứ cậu cả!

    Cậu ấy mất rồi.

    Takemichy chết rồi, cậu cũng đã chết rồi!

    Mikey còn gia đình, cậu biết, là gia đình mà cậu luôn mong muốn, là gia đình mà Takemichi đã dùng cả tính mạng của mình để đổi lại cho cậu.

    -Nhưng Takemichy à...cậu biết không?

    Tôi chả thấy hạnh phúc gì cả.

    Chẳng ai thay thế được cậu cả...nên Takemichy à, cậu tỉnh lại được chứ?

    Rồi chúng ta lại đi xe máy nhé!

    Nếu cậu tỉnh lại... vậy chúng ta có được như lúc đầu không nhỉ?

    Nếu...

    Mikey cười, cậu đứng lên.

    -Nè, Takemichi, nếu tao lại sa vào bóng tối, mày sẽ lại cứu tao chứ?

    Nếu tao phá nát cái bất lương mày bảo vệ, mày sẽ lại đứng lên chứ, Takemichy?

    Cậu thiếu niên quay người đi, nhỏ giọng:

    -Có lẽ tốt nhất là vậy nhỉ?

    __________________________________

    Sáng hôm sau, giới bất lương lại nhận được tin tức nóng hổi.

    L-Li và Toman lại nổ ra hỗn chiến rồi, và lý do thì lại chẳng ai rõ là gì

    ______________________________________________________

    Hello các cô!

    Dù tôi sắp lên thớt đến nơi rồi đây!

    Ai nói gì nó khổ dễ sợ.

    Mà kệ đã.

    Èo, các cô xem chap mới chưa?

    Chap mới ấy.

    He he, con tui trong cái chap đó ngầu thật sự luôn ấy!

    Lộ ảnh hồi nhỏ của Takemichi, cưng dễ sợ, cái vẻ đẹp thần thánh nào đây.

    Tui chết không hối tiếc, hic...

    Úi úi, máu mũi, các cô đợi chút, tui đi lấy giấy đã!

    Một buổi chiều an lành, các tiểu thư, nhớ bình chọn cho tui đấy, không thật sự là tui đập đầu vào tường thật luôn đấy.

    Moe moe, iu các cô nhiều >v
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 13


    Hỗn chiến giữa Toman và L-Li nổ ra khiến toàn thể giới bất lương chấn động.

    Đm, nếu có lý do nào đó đến mức nghiêm trọng không giải quyết được, người ta mới châm ngòi cuộc chiến thôi!

    Thế vì cái lý do lãng xẹt gì khiến 2 băng đảng lớn mạnh nhất trước đó chưa chạm mặt nhau 1 lần, trong 3 tháng trở lại luôn đối đầu với nhau thế?

    Thà rằng là có xích míc hay lý do gì đó!

    Trong khi L-Li không thành viên nào dám dùng danh tiếng băng ra oai phủ đầu hay tự mình gây sự với kẻ khác, bởi nếu không không những không được giải quyết, còn bị dí đầu xuống trừng phạt rất tàn nhẫn, thì tổng trưởng Toman là người biết phân biệt đúng sai, thành viên lâu năm của họ cũng không rảnh gây sự với kẻ khác!

    Vậy vì lí do gì mà 2 băng này cứ như thiên địch, hở tí là hỗn chiến, hở tí là đánh nhau, vậy rốt cuộc cái quái gì đang diễn ra ở đây vậy?

    -Trận chiến sẽ diễn ra vào 3 ngày sau ở bãi phế liệu cũ, được chứ?-(Mikey)

    -Ờ, Toman chúng mày chuẩn bị cho tốt, thua đỡ mất mặt!-(Dan)

    Trong lớp, mùi thuốc súng nồng nặc, ai cũng im thin thít.

    "Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết", các người làm ơn đồng cảm với đám yếu ớt chúng tôi chút đi, lạnh quá!

    -Đến lúc đó, Thiên Trúc sẽ đến xem!-(Izana)

    -À há, không cần đâu, có mặt mấy kẻ được hồi sinh làm chúng tôi càng điên tiết lên đấy!

    Kazutora ngả ngớn nói.

    -Từ khi nào kẻ thất bại được quyền lên tiếng vậy?-(Sanzu)

    -Ể tôi chưa từng nhớ tôi có thua 1 con chó bao giờ a~-(Kazutora)

    -Lần này thì sẽ thua đấy, con mèo giả hổ-(Sanzu)

    -Đã là chó thì câm mồm lại-(Kazutora)

    -Trước đó, chẳng phải mày nên câm mồm lại trước sao?-(Sanzu)

    -Đừng cãi nhau nữa, như thế cũng không phân được thắng bại đâu!-(Kisaki) Chẳng phải nên tập trung tập luyện cho 3 ngày tới chẳng phải tốt hơn sao?

    Phải, L-Li và Toman trước giờ luôn bất phân thắng bại, phải hiểu rằng chưa đội nào thắng đội nào và các trận đánh đẫm máu luôn kết thúc ở thế hòa!

    Vấn đề này nếu kéo dài thì có lẽ họ phải đánh nhau dài dài.

    Mà vốn rằng, lý do nổ của cuộc chiến vốn đã chẳng đơn giản rồi.

    Đây vốn là cuộc đối đầu không có điểm dừng bởi tính phức tạp trong đó ít ai biết được.

    Trong lớp, những người không liên quan đều lặng lẽ.

    Không ai lên tiếng cả, họ chưa muốn chết!

    Mà dù nghe cũng chẳng hiểu gì cả, cái gì mà hồi sinh rồi thậm chí bãi phế liệu cũ họ cũng không biết ở đâu, nghe thì được gì cơ chứ?

    Nên im lặng cho đời nó yên.

    Chỉ là ngay sau đó, Naoto cũng lên tiếng khiến toàn thể học sinh trong lớp sững người 1 phen:

    -Tôi sẽ lo phần thủ tục nghỉ học vào hôm đó với Kisaki.

    -Ờ, nhờ cậu!-(Dan)

    T...từ khi nào...học sinh gương mẫu của lớp lại tha hóa đến thế vậy?

    Naoto nổi tiếng với hình tượng 1 hình tượng học sinh gương mẫu, và bây giờ lại có cái gì đó không đúng ở đây!

    Phát hiện có người nhìn mình, Naoto quay lại cười:

    -Đương nhiên, nếu có ai tiết lộ bí mật nhỏ bé này... tôi nghĩ mình sẽ không cần nương tay đấu nhỉ?

    Đám học sinh trong lớp không rét mà run.

    Thôi, vẫn là nên yên vị học tập 1 chút, cho đời nó yên!

    ______________________________

    Rất nhanh, đã đến ngày diễn ra trận hỗn chiến giữa 2 băng đảng.

    Tuy có chút ngạc nhiên khi học sinh đồng loạt nghỉ học từ lớp A đến lớp C nhưng cũng không ai nói gì, vì dù gì cũng là xin nghỉ 1 ngày, có lẽ không đáng lo ngại.

    Naoto cũng đưa ra lý do khá thuyết phục rằng cả đám phải đi thăm mộ 1 người bạn đã mất rất thân từ thời thơ ấu.

    Ờ, thì cũng không hẳn là nói dối mà đúng không?...

    ĐÓ LÀ NÓI DỐI TRẮNG TRỢN ĐẤY!

    Chẳng phải các người đã thăm mộ Takemichi cách đó 3 ngày rồi sao?

    Biện minh có lý tí đê!

    Nhưng chẳng ai biết đó là lý do giả nên Naoto dễ dàng thông qua!

    Biết ngay mà, chỉ cần gợi chút lòng thương cảm là qua thôi, easy.

    Chỉ là họ cũng không ngờ, ngày hôm ấy, chính là cái ngày mà ban cán sự lớp A đăng ký trở lại lớp.

    Đương nhiên, GVCN đã thông báo lại tình hình lớp bây giờ toàn bộ cho họ.

    Từ trong phòng giám hiệu ra, Han chỉ cười

    -Thú vị!

    -Có chuyện gì sao?-(An)

    -Có nói đồ ngốc như cậu cũng không hiểu đâu!

    Từ bỏ đi!-(Han)

    -Cậu...ức hiếp người quá đáng...-(An)

    -Sao vậy, Han?-(Kim)

    -Nè, tớ hỏi cậu, gần đây có trận đánh nào lớn xuất hiện trong giới bất lương không?-(Han)

    -Có, hỗn chiến giữa Toman và L-Li-(Kim)

    Cậu bé kia nghe xong, duỗi vai:

    -Vậy, xin phép cô nghỉ tầm đến tiết 2, chúng ta đi coi đi!

    -Lại tùy hứng-(An)

    -Nhưng như vậy mới là Han không phải sao?

    Được rồi, tớ đi báo cáo lại đã, nhưng rốt cuộc cậu muốn làm gì?-(Kim)

    -He he đi bắt kẻ phạm luật-(Han)

    -Hả?

    Cậu nói gì cơ?-(Kim, An)

    ______________________________________

    Tui đã trở lại rùi đây, hehe.

    Thi xong rồi, giây phút tiếp theo là đợi kết quả, chắc tui đột quỵ quá!

    Trong lúc đợi thêm 2, 3 ngày nữa, tui đi chill, kiểu bình yên trước cơn bão ấy!

    Dù sao thì, lớp ve (love) các bác, moah~ Trở lại tui sẽ viết nhiều hơn chút, coi như đền bù ha!

    Khuya rồi, chúc các bác ngủ ngon nhoa...
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 14


    Đúng như thời gian đã hẹn, L-Li và Toman lần lượt tập hợp đủ.

    Mà Thiên Trúc và các tiền bối Hắc Long đời đầu cũng đến xem.

    Ai có mặt ở đó bây giờ chỉ sợ không trực tiếp quỳ xuống cam bái hạ phong.

    Cái quái gì mà những băng có danh tiếng cũng tập hợp đủ thế này.

    Không nói cũng có thể tưởng nhầm rằng địch tử đánh chém nhau đấy!

    Naoto không trực tiếp đánh nhau.

    Vốn rằng anh không về phe ai cả, chỉ là quan sát thôi!

    Naoto cũng không rảnh đến nỗi xen vào trận đánh của người khác, dù sao lý do dẫn đến sự việc ngày hôm nay cũng trực tiếp liên quan đến thiếu niên anh yêu nhất!

    Không phải sao?

    Có đi có lại, Takemichi chết không có nghĩa là sẽ kết thúc đơn giản như vậy, đây chỉ là nhân quả và cái chết của cậu thiếu niên đó là khởi nguồn thôi.

    Chỉ là Naoto nhất thời không để ý, có 1 vài kẻ lạ mặt vốn xuất hiện ở đây ngay từ đầu, mà không thuộc băng đảng nào có liên quan đến vụ này cả.

    -Nè Han, cậu dám chắc những học sinh này là học sinh trường chúng ta chứ?-(An)

    -Tỉ lệ chính xác là 80% đấy, cứ theo dõi đi!-(Kim)

    -Ngay cả Kim cũng nói vậy thì được thôi-(An)

    -Hội học sinh...

    Câu thiếu niên tóc đen lạnh lùng lên tiếng.

    -Cậu nói gì cơ?-(An)

    -Ở đây có đến 3 thành viên hội học sinh-(Han)

    -Không thể nào!?-(An)

    An sớm không thể tin nổi, sao lại có chuyện đó chứ?

    -Thông tin, Kim-(Han)

    Han lạnh giọng, bỏ học đánh nhau?

    Ngoại trừ 3 người bọn họ, cậu không cho thành viên nào được phép lơ đãng trong học tập.

    Tại sao ư?

    Nếu muốn thế, đạt được thành tích như cậu rồi hãy tính.

    Hội học sinh coi trọng việc học tập, gương mẫu.

    Tuy Han, An và Kim thường xuyên bỏ học nhưng thành tích là thứ khiến người ta bắt buộc phải nể phục không thể chối cãi.

    Đám này mới vào hội học sinh, chưa đạt được thành tích thì chớ, còn bỏ học đánh nhau, ha...cũng hài hước quá đi!

    Kim đẩy đẩy gọng kính, đọc thông tin cậu có sẵn trong sổ, biết là sao giờ, Han tức giận rồi, đám người này khó thoát:

    - Wakasa

    Tên đầy đủ: Wakasa Imaushi

    Biệt danh: Waka/Bạch báo

    Sinh nhật: không rõ

    Chiều cao: 1m73

    Cân nặng: 60 kg

    Màu tóc: vàng/tím

    Màu mắt: tím nhạt

    Tổ chức: Kodo Rengo (Quá khứ), Hắc Long (quá khứ)

    Wakasa Imaushi là một trong những người sáng lập ra băng đảng Hắc Long nổi tiếng và cũng từng là một thành viên cấp cao của băng Phạm sau trận chiến tam thiên và ở đó 1 thời gian nhưng sau đó đã rời băng không rõ lý do.

    Hắn ta đã tự tay mình cùng với những thành viên đời đầu giải tán Hắc Long, lúc đó chẳng ai phản đối cả, kể cả Hắc Long đời thứ 11 tức thời cuối cùng lúc đó.

    Là 1 tay có tiếng trong giới dù không còn đánh nhau nữa nhưng được xem là huyền thoại.

    Wakasa nổi tiếng với thân pháp nhanh nhẹn và những cú đánh đầy uy lực.

    Trong trường, Wakasa là 1 học sinh năm 3, lớp A.

    Vào hội học sinh vì năng lực học tập tốt, tuy chưa có thành tích gì đáng nói nhưng từ việc hắn kiểm soát được lớp cá biệt của trường và viết bản báo cáo, tường trình đầy đủ... coi như có năng lực.

    -Mitsuya

    Tên đầy đủ: Mitsuya Takashi

    Biệt danh: Joker

    Sinh nhật: 12/06

    Chiều cao: 1m70

    Nặng: 55 kg

    Màu tóc: tím nhạt

    Tổ chức: Băng Tokyo Manji (Toman)

    Takashi Mitsuya là thành viên sáng lập và là cựu Đội trưởng Đội thứ hai của Băng đảng Tokyo Manji.

    Nhóm máu A, chiếc xe yêu thích là Impulse

    Với tư cách là Đội trưởng Đội 2, Mitsuya có kỹ năng chiến đấu mạnh mẽ.

    Anh ta cũng nổi tiếng với kỹ năng chiến đấu của mình trong số các băng nhóm khác.

    Anh ấy đã có thể ăn miếng trả miếng các cú đánh với Taiju Shiba- tức tổng trưởng Hắc Long tàn bạo đời thứ 10 trong một thời gian.

    Học sinh năm 2, lớp B, có khả năng khâu vá vô cùng giỏi.

    Từng làm hội trưởng hội học sinh thời còn học sơ trung.

    Vào hội học sinh vì có năng lực.

    Chăm chỉ và đáng tin cậy, báo cáo đầy đủ, quản giáo những học sinh cá biệt dựa vào gia thế để vào đây tốt, thành tích tốt.

    Là học sinh gương mẫu.

    -Naoto

    Tên đầy đủ: Naoto Tachibana

    Sinh nhật: 12/4

    Chiều cao: 1m68

    Nặng: 53 kg

    Không ở trong giới bất lương.

    Là học sinh có học lực giỏi, học vượt cấp năm 2, lớp A.

    Trong thời gian chúng ta vắng mặt, là người quản lý chính của lớp, có người còn muốn đua cậu ta làm ban cán sự.

    Báo cáo đầy đủ, là học sinh gương mẫu.

    Ở đây làm gì không rõ lý do...

    Kim gấp cuốn sổ lại, đẩy gọng kính:

    -Báo cáo hết.

    An nhìn cậu ta ớn lạnh, dù biết cậu ta bị nghiện thông tin nhưng thế này cũng hơi quá đi.

    Kim à, cậu không phải biến thái đấy chứ?

    Han cười:

    -Haha, toàn những học sinh gương mẫu nha!

    Nhưng, thế này thì càng không tha được rồi!

    -Han à, ta nên...-(Kim)

    -Tớ hỏi cậu, họ đã đạt được thành tích nào đáng ngưỡng mộ chưa?

    -C...chưa

    -Phải, họ khác với chúng ta, chúng ta không phải tự nhiên được phép nghỉ học, bởi vì trình độ của trường học không dạy nổi chúng ta nữa.

    Nhưng...cậu thử nghĩ xem, trường hợp của chúng ta, cả tôi, cả cậu, cả An chính là muốn vượt cấp cũng không được, thật sự lãng phí thời gian.

    Thỉnh thoảng, học với nhau, không hiểu cũng không ai giảng phải tự tìm hiểu.

    Chính là chúng ta vốn khổ sở như vậy, họ lại không biết quý trọng cơ hội học tập ư?

    Cả 3 người rơi vào im lặng

    3 thiếu niên đứng đầu hội học sinh, chính xác là rất khổ sở.

    Không phải tự nhiên mới ít tuổi như họ có thể vượt mặt các tiền bối dành ngôi vị cao nhất trong cái trường liên cấp này.

    Họ là những người có nhiều thành tựu, quán quân cả nước, là thiên tài trong thiên tài, có những sở thích nghiên cứu và học tập.

    Nhưng niềm yêu thích ấy đã bị Waseda tự tay đập vỡ...

    3 người thi vào Waseda để học lên đại học, bởi Waseda là trường liên cấp được xác nhận có khu vực đại học tốt nhất, từ môi trường đến kiến thức, tất cả đều tốt.

    Cả 3 người tự tin có thể vượt qua cái gọi là cao khảo ác mộng đó, tuy nhiên... họ trượt.

    Phải, họ trượt, cư nhiên biết không phải không làm được bài mà do có sự động tay trong khâu chấm điểm.

    Có 2 lý do khiến họ trượt:

    -Thứ nhất: Hiệu trưởng có 1 đứa con đang học ở khu đại học, được mệnh danh là học bá.

    Điểm thi vào của Han do đã cao hơn so với đứa con của ông ta.

    Vốn lý do rằng không ai được con trai mình.

    Han bị đánh trượt cùng với 2 người kia.

    -Thứ 2: Chính là trục lợi.

    Tuy không đậu khu vực đại học nhưng cả 3 người lại bị giữ lại trường.

    Tên hiệu trưởng nghĩ, nếu có thể lợi dụng 3 thiếu niên kia, kiếm về lợi ích cho nhà trường, đó cũng là 1 ý kiến không tồi chút nào.

    Đợi cho khi bọn chúng lên đại học, con trai ông cũng đã ra trường, với danh học bá kia, hắn sẽ được khen thưởng, không gặp trở ngại trên con đường sau này.

    Là 1 mũi tên trúng 2 con nhạn.

    Cả 3 người lúc gặp nhau là thời điểm 3 tháng trước, là loại mới gặp đã thân.

    Cùng học tập, cùng lập băng, lúc ấy kí ức của Han rất mơ hồ, không nhớ được gì, họ là 2 người bạn thân nhất!

    Vì như vậy, khi băng của họ lớn mạnh có người biết được sự thật này giả thành người thân của cậu.

    Lúc phát hiện ra, tuy An và Kim đã hành hạ hắn đến sống không bằng chết thì tâm lý của Han đã không ổn định.

    Và cùng lúc đó, lại biết được sự thật tàn nhẫn rằng mình bị chính người mình mến mộ lợi dụng để trục lợi.

    Tựa như tất cả niềm tin đều phản bội cậu, Han gần như bị trầm cảm nặng, tuy cậu ấy luôn che dấu nhưng ai cũng phát giác ra.

    Tuy vậy cũng không ai nói gì.

    Họ không thể nghỉ học bởi vì hiệu trưởng là kẻ có quan hệ, chỉ cần các cậu rời trường, không nói đến nghiên cứu, đến học cũng không được.

    Sau vụ đó, Han luôn cười.

    Nhưng cả 2 người đều biết cậu ấy gần như là tuyệt vọng.

    Không thể học cũng không thể vượt cấp, thật sự... rất lãng phí thời gian.

    Đó là lý do khi thành viên hội học sinh trở nên như thế, Han lại tức giận.

    Cả 3 người im lặng, không ai phát hiện ra rằng, trận đấu đã đến thời điểm cao trào, bởi nhớ lại ký ức cũ khiến họ không muốn quan tâm bất kỳ thứ gì nữa!

    Không khí trở nên nặng nề
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 15


    Có lẽ nếu bạn không ở tình huống tệ nhất, bạn sẽ không hiểu giá trị những thứ mà bạn đang có.

    Không khí xung quay 3 thiếu niên bị ngưng đọng và đầy lạnh lẽo.

    Han biết thế giới của bọn họ khác hoàn toàn với cậu, là 1 cuộc sống thích học thì học, thích chơi thì chơi, vốn không trải qua áp lực hay cảm giác thất vọng đến cực điểm.

    Chỉ là cậu ghen tị mà thôi, ghen tị bởi cậu cũng muốn được như họ, nhưng giờ chỉ như 1 con rối kiếm lời cho người khác, ghen tị bởi họ như vậy, còn cậu và 2 người kia có khao khát cùng nhau thảo luận 1 vấn đề cao hơn so với hiện giờ, muốn tạo nên 1 kì tích bây giờ đến cả cơ hội cũng không có.

    3 người, mỗi người 1 suy nghĩ riêng, 1 cảm nhận riêng.

    Họ là phụ thuộc vào nhau, là giả vờ vui vẻ với nhau, giả vờ đeo chiếc mặt nạ đó lên, tuy vẫn cảm nhận được người kia vốn không phải như vậy nhưng không ai nói gì cả, bởi... họ đã quá mệt mỏi rồi!

    Trải qua nhiều chuyện như vậy khiến họ đã mất niềm tin vào cuộc sống, đối với họ, chỉ cần vẫn thân thiết với nhau đó đã là quá đủ rồi!

    Giờ nghe lại, cũng đau quá đi?

    3 thiếu niên đã quá hiểu nhau rồi, chẳng ai thay đổi cả, họ đều tổn thương nhưng... họ có thể làm gì để thoát ra sao?

    Không thể làm theo đúng nguyện vọng, là đả kích lớn thế nào chứ?

    Thực ra, họ vẫn sống như vậy mà thôi, chỉ là chưa bao giờ biểu lộ rằng mình đang đau khổ.

    Han quá giới hạn 1 lần, nhưng sau đó cậu ấy chẳng phải vẫn cố che dấu bằng cách cười đó ư?

    Tất cả đều khổ tâm, nhưng chẳng phải Han là kẻ đau khổ nhất ư?

    2 người kia đều biết, Han chỉ là cố tỏ ra mạnh mẽ, thực chất cậu ấy là người dễ tổn thương hơn ai hết.

    Không có kí ức, đến người thân cũng không nhớ, bị lừa dối, bị phản bội, cậu ấy vốn đã sụp đổ rồi!

    Vì vậy Kim và An mới cố gắng như vậy: Chỉ là để bảo vệ cậu ấy...

    -Nè, tớ muốn buông xuôi 1 lần!-(Han)

    2 thiếu niên kia đơ người 1 lúc, rồi cũng cười:

    -Đúng kiểu của cậu luôn nhỉ?-(Kim)

    -Ai biết được, dù thế nào cậu ấy vẫn luôn như vậy thôi, KẺ NGHIỆN SNACKS.-(An)

    An cười cười.

    -Vậy tớ xuống đó phá đã...

    Tâm tình của Han có vẻ đã tốt hơn 1 chút.

    Cậu đội mũ của chiếc áo hoodie màu đen che đi khuôn mặt của mình và nhảy xuống, nhanh như cắt đã không thấy bóng dáng của cậu ấy đâu nữa.

    -Cậu định để cậu ấy phá thật hửm, sẽ loạn lắm đấy!-(An)

    -Nhưng chí ít cậu ấy có thể xả hơn sau từng ấy chuyện-(Kim)

    -Ưm, cậu nói đúng!-(An)

    Họ còn nhớ như in cái ngày mà cậu ấy bị tất cả niềm tin phản bội, cậu đã khóc như thế nào!

    Cậu ấy ôm lấy họ, người run rẩy, cậu ấy khóc rất to, miệng thì luôn miệng hỏi rằng chẳng lẽ cậu không xứng đáng được yêu thương sao, chẳng lẽ cậu đã là gì sai sao, sao cậu lại phải đau khổ như thế chứ?

    Cho mãi đến khi thiếp đi, Han sau đó đã không bao giờ khóc nữa, mà chỉ cười...

    Đau thật đấy!

    Han ẩn mình trong đám đông, lúc nãy giờ, trần chiến đã đến hồi căng thẳng rồi, chỉ là cậu không để ý mà thôi!

    Cậu ngồi xổm xuống 1 người bất động trên mặt đất, ngây ngô hỏi:

    -Chị này có sao không?

    *Chị..?*

    Sanzu trên đầu nổi dấu thập.

    Hắn chỉ bất cẩn chút thôi, vẫn có thể đứng dậy được.

    Nhưng vấn đề là...có người gọi hắn là chị?

    Sanzu kiên nhẫn, cố rặn ra từng chữ:

    -Này nhóc, ta là con trai đấy, nhóc...

    *Hả?*

    Hắn gần như không tin vào mắt mình, cậu nhóc này...

    -Ể, là con trai à?

    Mà dù sao cũng không liên quan lắm!

    Hồi nữa tôi cũng sẽ tìm đến c...

    à không tôi cũng sẽ tìm đến anh thôi, để do thám xem có gì thú vị đã!

    -À, khoan...

    -Thế nhá!

    Chưa kịp để anh nói xong, cậu bật dậy, lẩn trong đám người

    *Cậu nhóc đó...rõ rằng là Hanagaki Takemichi mà?

    Ta..Tại sao cậu ta lại ở đây, rõ ràng là...

    Chẳng lẽ mình nhìn nhầm sao?

    Không rõ ràng... chính là cậu ta*

    Sanzu không hiểu vì sao có ý nghĩ này, hắn thoáng chốc cảm thấy vui mừng.

    Chỉ là...tại sao chứ?
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 16


    Han đi trong lúc hỗn loạn như vậy.

    Cậu né hết những cú đánh hướng về phía mình và nhanh chân đi đến phía trung tâm.

    Đương nhiên thỉnh thoảng cậu cũng dừng lại và phá phách đôi chút (Nếu các bạn không muốn coi đó là khẩu nghiệp)

    -Đánh đẹp ghê, cậu có tập võ ở đâu không?

    -Ể sao lại thua rồi?

    Nếu cậu đánh vào sườn phải và phần bụng giữa của đối thủ có lẽ cậu sẽ thắng đấy!

    -Cẩn thận phần chân kia, lách bên trái, đó đúng rồi, ê cẩn thận...

    -Gục rồi hửm?

    Cẩn thận nhé, cậu cứ nằm lì mãi đây thì kiểu gì cũng có người dẫm phải đấy, sẽ thốn lắm!

    Thiếu niên ngồi chỉ dẫn, ngồi hóng chuyện.

    Mà khi đối thủ của người khác bị đánh lại, cậu chỉ nhìn hắn và cười, như không liên quan tới mình.

    Tức thật đấy, nhưng có làm gì được không?

    Không, hắn xinh quá!

    Các đội viên ngã xuống tự nghĩ trong lòng, cái vẻ đẹp thần thánh gì đấy trời!

    Sau mỗi lần như vậy, Han đứng dậy và lại đi hóng hớt chỗ khác...

    -Đầu quả chuối?

    -Hả, cái gì cơ?

    Kazutora nằm bệt trên mặt đất, không đứng dậy nổi.

    Hắn với South có vẻ không cân sức lắm!

    Và hình như hắn bị trật tay rồi!

    Đương nhiên, hắn đợi lúc hắn đỡ đau hơn 1 chút, nhưng lúc nãy giờ không khá hơn được tí nào.

    Cái lúc hắn đang bất lực nhìn Senju thay hắn đấu với tên vô song hay là song song gì đó, lại 1 bóng người cúi xuống gọi hắn với biệt danh không ấy thân thiện.

    Xem có tức không chứ?

    Cái lúc mà hắn định dạy cho cái tên không biết điều kia 1 bài học, hắn bỗng ngơ người:

    -T...Takemichi?

    Sắc mặt của vị thiếu niên kia không tốt lắm, chẳng lẽ hắn nói gì sai sao?

    Nhưng rõ ràng đây là...

    -Cậu biết tôi?

    Thiếu niên lạnh lùng lên tiếng

    -Ta..Takemichi thực sự là cậu hả?

    Cậu...

    Kazutora thực sự sốc, hắn muốn khóc, hắn muốn ôm lấy thiếu niên hắn yêu nhất!

    Nhưng hắn không thể.

    Cánh tay đau nhức, hắn không cách nào nhào tới người kia, nói với cậu rằng hắn đã nhớ cậu thế nào, đã đau khổ ra sao, nhưng hắn không thể.

    -Hồi nữa tôi sẽ nói chuyện với cậu.

    Han đứng dậy.

    Từ lúc cậu bị phản bội kia, cậu đã tự dặn rằng cậu chỉ cần An và Kim là đủ.

    Cậu không muốn nhận tổn thương nữa, cũng sẽ không mở lòng với ai nữa, chỉ cần họ là đủ rồi.

    Nếu người này thực sự quen cậu, trước kia có lẽ cậu sẽ rất vui, nhưng bây giờ... nếu không có sẽ tốt hơn...

    Kazutora sững người.

    Takemichi sao lại như vậy chứ?

    Cậu ấy không nhận ra hắn sao?

    Nhưng rằng điều ấy không quan trọng...

    -Takemichi... cậu vẫn ở đây...híc...thật sự, thật sự là tốt quá rồi!

    Phải, chỉ cần người hắn yêu còn sống những chuyện khác thì có thế nào chứ?

    Chỉ cần cậu ấy còn sống là quá đủ...Thật sự quá đủ...!

    ________________________________

    Lúc này Dan và Mikey cũng đang giao tranh rất ác liệt!

    Cả 2 gần như muốn lấy mạng đối thủ vậy, toàn nhắm những điểm yếu và dễ tổn thương nhất để ra tay.

    Thật sự quá tàn nhẫn!

    Ai xem trận đấu này cũng thấy vậy!

    Kisaki và Hanma cạnh đó đang đánh nhau với mấy tên nhãi nhép.

    Inui giao chiến với Draken và có vẻ cậu đang chiếm lợi thế.

    Kokonoi thì đang đánh với Hakkai và Mitsuya, không thể nói kĩ năng đánh nhau của anh đã cải thiện đáng kể:

    -Thiếu gia nha~ Kể từ trận chiến đêm giáng sinh, nói sao nhỉ?

    Ừm, là từ khi Taiju Shiba rời giới bất lương, tôi đã không gọi cậu như thế nữa!

    Vậy, bây giờ để tôi cơ hội hiếu kính nha~

    -Câm mồm của mày lại Kokonoi Hajime!

    Nói nhả nhiều quá, đừng nhắc đến anh tau, hắn đã thay đổi rồi!-(Hakkai)

    -Trận đó cũng qua lâu rồi, khỏi nhân nhượng, lên đi!-(Mitsuya)

    Kokonoi khựng lại 1 chút, hắn cười lớn:

    -Hahaha, thì ra là vì nó đã qua lâu rồi, nên giờ nó chẳng phải là sự kiện lớn lao gì cả!

    Nhưng chúng mày biết không?

    Taiju có thể thay đổi hay việc chúng mày có thể an toàn khi đấu với hắn là do cậu ấy đấy!

    Mitsuya và Hakkai sững người.

    -Vậy các ngươi quên rồi ư?

    Dễ dàng như thế?

    Rằng đêm đó chẳng ai chết cả, còn cậu ấy thì bị thương nặng, thảm đến mức không thể thảm hơn!

    Còn lúc ấy các người lại lành lặn, nhưng bây giờ lại quên hết sao?

    Khốn nạn thật đấy!

    Kokonoi trầm mặt:

    -Lên đi, đánh nào!

    Trong lúc đó Smiley và Angry cũng đang đánh nhau với 1 số thành viên có chức vụ khá cao trong L-Li.

    Baji và Chifuyu hỗ trợ những người khác.

    Nhìn chung tình hình rất loạn.

    Các thành viên theo dõi trên các thùng Container cỡ lớn hầu hết để mắt vào trận đánh của 2 tổng trưởng của 2 băng:

    -Thật đẹp mắt nha!-(Rin)

    -Không tệ!-(Izana)

    -Dan ngang sức với Mikey, cũng có phần nhỉnh hơn nữa!

    Không lạ khi L-Li đi được như bây giờ trong vòng 3 tháng!

    -Cậu thấy sao?-(Waka)

    -Ừm, khó chắc lắm!-(Shinichirou)

    -Mày hỏi nó làm gì!

    Cái thằng yếu nhớt này đánh cái là bay ấy mà-(Benkei)

    -Câm mồm đi, đừng khịa tao-(Shinichirou)

    -Rồi rồi, đừng khịa tao [nhái]-(Takeomi)

    -Takeomi, câ...

    Chưa kịp nói xong, 1 giọng nói cắt ngang, đầy quen thuộc:

    -Ừm, nói sao nhỉ?

    Tôi định đợi các cậu đánh xong cơ mà có vẻ sẽ lâu lắm nên mà...

    Vậy, các cậu dừng lại được chứ?

    ________________________________

    Cuối cùng các bác có cmt cho tôi không?

    Không tui sẽ dời lịch ra chap đó nhớ!

    Cho mấy bác đợi mòn dép luôn!

    CMT ĐI và bớt đọc chùa lại TvT
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 17


    Mọi hành động dường như dừng lại, tất cả ánh mắt hướng về cậu thiếu niên nhỏ bé đang từng bước đi về phía trung tâm cuộc chiến.

    Naoto giật mình, cậu cố phân tích.

    Vốn rằng trí nhớ cậu khá tốt, nhưng thành viên này của bang nào cậu còn chưa thấy bao giờ!

    Nếu quên có lẽ bang phục của họ sẽ gợi ý cho cậu về thân phận người đó 1 chút, nhưng cậu bé này... thực sự không giống bất lương đi?

    Các thành viên khác cũng ngỡ ngàng.

    Cậu bé đó... không phải muốn chết đó chứ?

    Những thành viên cốt cán của những băng khác cũng thấy hứng thú với cậu, chỉ là khuôn mặt cậu bị che dưới mũ của chiếc áo hoodie, vốn không nhận ra được rốt cuộc là ai

    -Ể, cậu ta thật thú vị nha~-(Ran)

    -Đúng là dại dột, cậu ta không biết nguy hiểm thế nào sao?-(Shion)

    -1 cậu nhóc thú vị nga~-(Waka)

    -Giống mèo-(Shinichirou)

    -Á à, FBI ơi đây có biến thái-(Takeomi)

    -Câm mồm, đừng biến tấu lời tao, thằng cờ hó kia!-(Shinichirou)

    -Coi như tao xin bọn mày, yên yên hộ tao với!-(Benkei)

    -Vâng vâng, xem cậu bé kia định làm gì kìa!-(Waka)

    Han bước càng ngày càng gần đến trận đấu giữa 2 thủ lĩnh kia.

    2 thiếu niên chưa chịu dừng lại.

    Giữa cái lúc mọi người dường như trông thấy cơ thể thiếu niên đẫm máu, Han cầm lấy chân của Mikey giơ giữa không trung và ném đi nới khác:

    -Nên tôi mới bảo không muốn tốn thời gian chút nào!

    Nghe lời chút không tốt sao?

    Mikey trực tiếp đập người vào những thanh sắt lớn gần đó, trực tiếp hộc ra máu.

    Tất cả thành viên ở đó đều ngớ người, Dan trực tiếp đứng người.

    Người này có thể đánh ngang với hắn, nhưng cậu bé mới đến này 1 ném đã trực tiếp làm hắn bị thương.

    Cái sức mạnh quái quỷ gì vậy?

    -Nếu như không nhầm, với sức mạnh của cậu thì cú vừa nãy chỉ làm nứt 1 cái xương sườn thôi, sẽ không đáng lo lắm!

    Không lo?

    Cậu ta là thứ gì vậy chứ?

    Nứt xương sườn thật sự rất đau đấy, thế mà cậu ta vẫn có thê nói là không đáng lo?

    Han không để tâm đến những ánh nhìn đó trực tiếp hô lớn:

    -XUỐNG ĐÂY.

    Cậu ta... là đang nói gì vậy chứ?

    -Học sinh trường liên cấp Waseda xuống đây, không kể cấp bậc quỳ xuống!

    Các thành viên cốt cán ngồi tên kia không rét mà run.

    Cậu ta rốt cuộc là ai vậy chứ?

    Đợi 1 lúc, chưa có học sinh nào quỳ xuống trung thực nhận lỗi, Han cười mỉm:

    -À, vậy cũng không sao, Kim xem kịch đủ chưa?

    Danh sách.

    -Đây đây thái tử.

    Kim chán nản nhảy xuống, đọc tên lần lượt từng người:

    -Tachibana Naoto

    Sano Manjiro

    Ryuguji Ken

    Baji Keisuke

    ....

    Nhiều thật đấy, mà thế cũng không sao, thông tin của họ tớ có hết Nếu cậu cần có thể hỏi nha~

    -Được rồi, thu cái vẻ mặt biết thái của cậu lại đi!

    Kinh quá!-(An)

    -XUỐNG!

    NGAY LẬP TỨC QUỲ XUỐNG!

    NGAY

    Đương nhiên, ngay sau đó tất cả đều quỳ xuống, ai ai cũng hằm hằm khó chịu.

    Sanzu vì đang nghi ngờ cũng không phản kháng.

    Mikey được đỡ dậy, trực tiếp quỳ nếu không không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu tiểu quỷ này tức giận đâu.

    Kazutora đã ngất và được người khác đỡ dậy.

    Han chỉ lạnh lùng nhìn hắn rồi quay sang nói với An:

    -Băng bó cho tên kia, cho cậu ta vài viên thuốc giảm đau.

    Bắt mạch nếu thấy bất thường thì đưa vào bệnh viện.

    -Tớ hiểu rồi!

    -Còn các cậu, chúng ta cần nói chuyện nga~

    Han cười, không cười không được sao?

    Mọi chuyện ngày càng thú vị mà!

    Nhưng ngay lúc ấy lại có người không sợ chết lao đến:

    -Ngươi là cái thá gì cũng bắt bọn họ quỳ xuống chứ?

    Chết đi!

    1 thân ảnh lao đến, nhanh như cắt Han né ra khiến hắn dập mặt xuống đất!

    1 lính mới?

    A, nhớ ra rồi, hắn chẳng phải là kẻ giả dạng làm thành viên cốt cán của Toman bắt nạt cậu sao.

    Hehe, chũng ta cùng tính sổ nào, chàng trai a~

    -Nè, cậu thấy Han có vẻ tàn nhẫn hơn mọi khi không?

    An thì thầm.

    Trước mắt anh Han vui vẻ ngồi lên lưng của tên kia, bẻ từng ngón tay của hắn mặc cho hắn ta gào thét.

    Ai chứng kiến cũng rùng mình.

    Thật đáng sợ mà...

    Mãi đến khi cậu dừng lại, Dan mới lên tiếng:

    -Cậu rốt cuộc là ai vậy?

    Tai sao lại có thông tin của bọn tôi?

    Mục đích của cậu là gì?

    Han ngớ người rồi cười xòa:

    -À, tôi quên mất phần giới hiệu rồi!

    Xin chào, tôi là Hanagaki Takemichi.

    Là lớp trưởng lớp A1 cũng như hội trưởng hội học sinh.

    Các cậu sẽ bị phạt hạnh kiểm vì khai báo không trung thực và trón học với mục đích không chân chính!

    Giờ theo tôi được chứ?

    Tất cả học sinh trường Waseda ở đó trực tiếp đơ người.

    Cậu ta là hội trưởng hội học sinh thần bí đó?

    Và... tại sao Hanagaki Takemichi lại ở đây?

    Chẳng phải cậu ta...

    Han cởi chiếc mũ hoodie ra, trước mắt họ, cậu thiếu niên có mái tóc đen xù và đôi mắt màu xanh Sapphire hiện ra trước mắt họ.

    Cảm giác đầy quen thuộc và 1 cỗ cảm xúc bao lấy họ.

    Takemichi, đã bao lâu rồi họ không nghe cái tên này nữa nhỉ?

    Họ nhớ, thật sự... là rất nhớ...

    Dan lúc ấy đã trực tiếp khóc, từng giọt nước mắt nhỏ xuống, như mang tâm tình của thiếu niên, đầy ấm áp.

    Cậu ấy trở lại rồi!

    __________________________________

    Thấy tui thương các bác chưa?

    Thương chưa, thương chưa :3?
     
    [Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
    Chap 18


    Dan run rẩy, mãi sau cậu ấy mới mở miệng:

    -Thật sự... cậu là Takemichi sao?

    -Ờ, sao vậy?

    Cậu quen tôi sao?

    Dan khựng người.

    Takemichi... cậu ấy không nhận ra cậu.

    Mọi người nghe xong cũng dường như không tin nổi.

    Dan là người thân cận nhất của cậu ấy mà?

    Sao có thể...

    -Cậu thật sự không nhận ra tôi sao?

    -Vốn rằng chúng ta có quen biết sao?

    Dan buông tay xuống, câu khôi phục lại tâm trạng rồi cười:

    -À, không có gì!

    Mikey có vẻ tiếp thu thông tin chậm hơn 1 chút, đến khi hắn nghe láng máng từ Takemichi thì hắn đã ngất rồi.

    Han thở dài:

    -An, xem cho tên này nữa, người đâu mà yếu thế không biết!

    -Là nứt xương sườn đấy, hắn gượng tới bây giờ đã giỏi lắm rồi đấy!

    Mày tàn nhẫn quá Han...

    -Không chết là được mà!

    Han quay sang nhìn đám học sinh đang quỳ xuống đó.

    Ai cũng mang 1 biểu cảm riêng, có kẻ đã rơm rớm nước mắt.

    Thực ra nếu được họ sẵn sàng lao đến ôm người thiếu niên kia, nhưng Dan đã ra hiệu rằng họ không nên nói gì nên tất cả mới đồng thời yên lặng như thế!

    -Đầu tiên những người trong hội học sinh tiến lên 1 bước.

    Naoto, Mitsuya và Waka bỗng thấy lạnh sống lưng.

    Nè nè, họ có linh cảm không lành chút nào!

    Thật sự rằng họ sẽ sống sót đấy chứ?

    Cái tên đeo kính kia (Kim) còn nhìn họ với ánh mắt thương cảm kìa, thật sự không sao đấy chứ?

    Naoto nhìn kĩ hơn khuôn mặt của Takemichi, cậu bật khóc:

    -Takemichi, anh thật sự không nhận ra em sao?

    Là em mà, em là cộng sự của anh mà?

    Thật sự hông nhớ ra em sao?

    Mitsuya cũng nhận ra rồi, là người thiếu niên bị bắt nạt hôm đó, nhưng anh vẫn kiềm chế được cảm xúc của mình.

    Anh cúi gằm mặt, không khóc cũng không nói.

    Cậu... quên anh rồi!

    Han nhìn khuôn mặt của Naoto, đầu nhói lên 1 cái, anh thì thầm:

    -Xin lỗi!

    Lúc ấy, dường như mọi người lại thấy anh hùng của họ như trước, thật gần nhưng cũng đầy xa cách.

    Kokonoi chỉ im lặng, hắn lẩm bẩm:

    -Boss...

    Không ai nói gì cả?

    Dù họ khong hiểu tai sao cậu lại ở đây trong khi cậu đã chết tước đó để cứu họ, đến nỗi linh hòn tan biến.

    Đáng lẽ cậu sẽ không ở đây.

    Nhớ lại, ai cũng thấy đau, thật sự... là đau thật đấy.

    Năm ấy, cậu đã cứu họ.

    Cũng là năm ấy họ rời bỏ cậu.

    Họ đã cố quên rồi, nhưng nó vẫn đau lắm!

    Thật sự rất đau.

    Bây giờ cậu trở lại rồi, cậu cũng quên họ mất rồi!

    Nhưng... nếu như thế, cậu vẫn sông tốt, vẫn còn sống, cậu chưa tan biến linh hồn, cậu chưa biến mất mọi thứ đều ổn cả.

    Chỉ riêng lần này thôi, họ sẽ không để mất họ 1 lần nào nữa!

    Han là người có chỉ số EQ rất thấp, cậu không đọc được cảm xúc cũng như biểu cảm của họ nên lần ấy cậu mới bị lừa thảm như vậy!

    Rõ ràng cậu đã hứa với bản thân là sẽ không tin tưởng ai nữa nhưng những người này... thật sự rất quen thuộc.

    -Tại sao lại trốn học.

    Những điều các cậu hứa khi vào hội học sinh đâu?

    Cả 3 người im thin thít, sát khí...a đáng sợ quá!

    Han thở dài:

    -Mà... cũng không cần phải giải thích nữa!

    Haizzz, các cậu sao vậy chứ?

    Học không lo học, lại trốn đi đánh nhau!

    Kim chọc chọc:

    -Chẳng phải cậu cũng vậy sao?

    Từ đầu năm giờ cậu đã học được tiết nào đâu?

    Han đỏ mặt, không kể đúng sai nói:

    -Nhưng rất chán a~

    -Nên có thể nghỉ sao?

    -Cậu cũng nghỉ học đấy thôi?

    Kim thở dài:

    -Tôi là bị cưỡng ép.

    Chứ không phải cậu nói nếu không đi tôi sẽ bị ném ra khỏi hội học sinh sao?

    -Không hề nhé!

    Đừng đổi trắng thay đen, tôi chưa từng nói như vậy!

    -Cậu lật mặt nhanh thật đấy!

    -Tôi không hề!

    An bất lực lên tiếng:

    -Rồi các tổ tông của tôi ơi!

    Giờ đâu phải lúc để cãi nhau đâu?

    Nghiêm túc xem nào...

    Han quay lại hỏi lại thiếu niên đang bực tức kia:

    -Cả 2 đứa nó có bị sao không?

    -Không, chưa nặng đến mức phải nhập viện, tớ đã từng học y qua mà nên khá rõ loại trường hợp này!

    Vâng, chỉ MỚI thôi.

    An giỏi nhất về khoản y học.

    Cậu ta muốn nghiên cứu đề tài này nhất nên học chết học sống.

    Thế là cuối cùng cậu ta hẳn là giáo sư trẻ tuổi nhất đi!

    Tuy chức giáo sư này cậu ta đã phủi bỏ không chút thương tiếc...

    Han cười:

    -Vậy giờ xử lý đám người này như thế nào đây ta!

    Trong 1 khoảng khắc, tất cả học sinh ở đó nhận ra rằng sai lầm lớn nhất là trốn học.

    À không, là nhập học vào Waseda mới đúng, nên mới gặp phải hội trưởng hội học sinh đáng sợ thế này.

    Thời gian có thể tua ngược không a, họ muốn về nhà!

    _______________________________________

    aaaaaa, mấy bác có cmt không?

    Nếu không tui dro...

    À không tui còn muốn sống.

    Nói chung cmt đi a, cmt điiiiii
     
    Back
    Top Bottom