Khác [TR] Cậu thiếu niên năm ấy quên rồi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 38


Đừng tưởng cậu không biết, Ran và Rin đây là đang cố thử cậu?

Suy cho cùng từ chuyện ma pháp đã có rất ít người tin rồi.

Với những kẻ đa nghĩ như Thiên Trúc, giống như là được kể về một câu chuyện không có thật vậy.

Thay vào tin ngay, cái đám này là đang cố đọc phản ứng của cậu đối với những kẻ thân thiết?

Takemichi không phủ nhận là nó quả thật là rất có hiệu quả, nhưng nó chỉ hiệu quả với "cậu" của lúc trước.

Nếu là Takmichi của lúc trước, có phải sẽ run rẩy mà bại lộ chân tướng không?

Takemichi nghiền ngẫm, mặc cho đám kia kéo cậu đén quán mì Ramen của hai anh em kia.

Dù sao cũng là một công đôi việc, Takemichi cũng có thê nhân cơ hộ tiếp cận Souya và Nahoya.

Toman à...

Mặc cho họ rốt cuộc có liên quan hay không.

Đã khóc hay cười từ khi cậu chết... thì Takemichi đều sẽ kéo vào tất thảy.

Dù sao cái hốnày cũng là họ đẩy cậu xuống, là cậu đã từng cứu vớt họ lên, có muốn hay không thì chính họ- những kẻ đáng thương nhất cũng chính là những kẻ có tội lỗi nhiều nhất.

Hắc Long có lẽ sẽ chỉ có chắc mình Shinichirou thôi, dù sao ngoại trừ Benkei và Takeomi tỏ vẻ không hứng thú, thì Wakasa hắn có vẻ không có ý xấu là bao.

Nói Takemichi đã quá chủ quan cũng được, ánh mắt của Wakasa, giống hệt như cái lúc Dan đang cố bảo vệ cậu vậy...

Nghĩ vẩn vơ một hồi, thế mà họ cũng đã nhanh chóng đến quán mì kia.

Không thể nói quán ăn của hai anh em nhà Kawata rất có tiếng trong khu phố này.

Cũng một phần vì họ là thành viên cốt cán của Toman, một phần nữa là vì tay nghề hai người cũng rất tốt.

Takemichi không thể phủ nhận điều đó, bơi lúc ấy cậu cũng phải tấm tắc rằng họ có khả năng làm đầu bếp thương thừa.

Chuyện cũng lâu rồi nhỉ?

Hẳn là khi trước khi cậu chết...

...

Takemichi không sợ cái chết, đó là sự thật.

Cậu có thể bất chấp tất cả mọi thứ mà chết đi, hi sinh vì họ, không phải vì cậu là anh hùng gì cả, bởi vì chính bản thân Takemichi, tiếp xúc với họ lâu như vậy, đã tự nhận định rằng mạng của họ rõ ràng đắt giá hơn nhiều so với cậu...

Chẳng phải sao?

Cậu yếu đuối như vậy, một cái bao cát di động, bị đánh đến thừa sống thiếu chết, cũng có phải cậu không biết đau đâu?

Takmichi ngay từ đầu đã chai lì rồi, và giây phút tự quyết định sự sống chết của bản thân, chính cậu cũng đã tự an ủi rằng mạng cậu một mạng đổi lấy rất nhiều mạng sống của kẻ khác, có phải là rất tuyệt không?

Là rất đáng giá, mặc cho có chịu sự trừng phạt thì có sao?

Cũng có phải cậu chưa bao giờ chịu đau đớn, những nỗi đau đến chết đi sống lại?

Cậu là người duy nhất sở hữu cái ma thuật chết tiệt ấy, thì cũng phải cho ra dáng chứ?

Biết bao nhiêu người muốn được như cậu?

Nhưng Takemichi cũng nhận ra rằng việc du hành thời gian đang bào mòn linh hồn của cậu... từng chút một...

Và Takemichi nhận ra rằng dù cho có ở khoảng không gian nào, cậu cũng sẽ chết thôi.

Vì bị tàu cán, bị súng bắn, vì cứu lấy người khác...

Không phải lúc nào Takemichi cũng sẽ chết, nhưng cậu cảm nhận mạng sống dần bị rút đi đén cạn kiệt đã rất rất nhiều lần rồi.

Nhiều đến nỗi... chính cậu cũng chẳng thể đếm nổi sự bất lực và tuyệt vọng của cậu, không phải vì cậu... mà là vì kẻ khác...

Takemichi là một kẻ ngốc.

Cậu là một kẻ ngốc hàng thật giá thật.

Nên lúc ấy cậu mới chọn quay lại...

Cậu chọn quay lại, cậu muốn thấy khuôn mắt hạnh phúc cũng mọi người, cũng muồn xem khuôn mặt tiếc nuối của họ.

Takemichi đơn giản chỉ là muốn chứng minh rằng nỗ lực của mình không phải là vô ích thôi...

Cậu muốn nói rằng Dan đã sai rồi...

Chỉ là cậu mới là kẻ sai...

Quay lại dưới trạng thái linh hồn, không một ai thấy cậu, một kẻ đã chết.

Có lẽ cũng vì vậy mà họ có thể thoải mái nói ra những lời tàn nhẫn như vậy?

Takemichi không sợ chết.

Chết thì chết, chết chẳng là gì, nhưng cậu hối hận vì đã cứu họ...

Cứu một lũ khốn nạn...

...

Và bọn mày muốn tao tha thứ cho bọn mày?

Hối hận rồi?

Và bọn mày lợi dụng việc tao mất trí nhớ mà tiếp tục tiếp cận tao rồi coi đó là chuộc lỗi?

Chúng mày đã làm được gì cho tao?

Cho Hanagaki Takemichi suốt ngày xách cái mạng rách này đi cứu chúng mày?

Bọn mày sống lại có phải rất vui sướng không?

Có đã quên đi ai mới là đứa chết đi sống lại cả trăm lần để cứu chúng mày rồi không?

Tương lai hạnh phúc rồi đó, hạnh phúc thật.

Nhưng tao thì sao?

Ai nghĩ đến tao?

Tao hối hận rồi, nếu như quay ngược thời gian, đáng lẽ tao nên mặc xác chúng mày từng người từng người lần lượt đổ máu mới phải.

Hay rằng làm anh hùng lần cuối lợi dụng sự tin tưởng của Mikey mà giết quách hắn đi?

Hắn là tội phạm, là kẻ giết người, nếu tao giết hắn có phải cũng lập được công trạng hay không?

Sẽ chẳng còn thằng khờ nào thích làm anh hùng nữa đâu Toman, trò đó cũ rồi.

Tao chết đi, có là quỷ cũng sẽ kéo bọn mày xuống.

Từ từ tận hưởng đi, chuyện còn dài lắm.

Chúng ta còn thời gian hàn thuyên đấy, về cái nết chó má của chúng mày tao sẽ lấy lòng tốt ít ỏi của mình ra nắn lại.

Không chết cũng tàn phế.

Đồng đội gì chứ?

Là một sống một còn đấy.

Chết là hết, và lần này... tao không cứu ai nữa...
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 39


Takemichi cố nặn ra một nụ cười thương mại khi đến quán ăn Song Ác.

Không thể phủ nhận rằng mắt thẩm mĩ của anh em nhà Kawata rất tốt, bài trí có cảm giác ấm áp và sạch sẽ.

Ừ, sạch hơn nhiều so với nội tâm của bọn hắn...

Có lẽ nếu không xảy ra một chuỗi sự kiện, Takemichi có thể đi làm diễn viên hạng A.

Bởi ngay cả chính lúc này hận thù cũng được cậu che dấu một cách tỉ mỉ.

Mà nói mới để ý, Kazutora và Baji cũng ở đây nha, hơn nữa còn rất hòa bình...

Không, không hòa bình tí nào.

Giống như họ sắp nổ ngòi cuộc chém giết nhau ngay bây giờ vậy.

Giống nhau ở chỗ cả hai người đều cúi xuống lo ăn mì của mình.

Ngoài sát khí sắp bay ra tận Thái Bình Dương, cả hai đều rất yên lặng không nói một lời.

-Mày quen nó sao?

Ran cợt nhả hỏi.

Con mẹ mày Ran, mày bớt thăm dò tao một giây thì chết ai à?

Đa nghi như Tào Tháo.

Tao thề với mày là nếu mày không phải là kẻ liên quan tới ân oán riêng của tao tao chắc sẽ đè mày dưới thân mà đánh cho chết đi sống lại.

Nhưng nói gì thì nói Takemichi vẫn phải giả ngốc cười hì hì:

-Nếu tôi quen đã chào hỏi từ đầu đúng không?

Kakucho cảm giác không ổn, hắn cảm thấy ớn lạnh bất thường, liền nhanh chóng chia cắt cuộc nói chuyện của hai người họ:

-Dù sao cũng đến đây rồi bọn mày không định kiếm chỗ ăn chiều sao?

Bụng tao đã bắt đầu mốc meo rồi...

-Đương nhiên là có chứ, ngồi đi.

Rindou chán nản nói rồi chọn đại một chỗ ngồi thụp xuống rồi lướt mấy trang wed diễn đàn bất lương, hắn có lẽ đang hóng hớt chuyện hỗn chiến mấy băng đảng.

Dù sao cả hắn và Ran đều chưa bỏ lỡ bất kì trận đánh nào của giới bất lương đều có lý do cả.

Mà đa phần... cũng vì hắn chán...

Takemichi nhìn thực đơn một cách chăm chú, như rằng cậu đang phải lựa chọn bước ngoặt của cuộc đời vậy.

Kakucho che miệng lén cười một tiếng, quả thực cậu lúc nào cũng vậy...

Nhưng nhớ đến thân thể đẫm máu của Takemichi đêm đấy, Kakucho bỗng chốc không thể cười nổi.

-Mấy cậu ăn gì?

Souya đi ra với gương mặt nhăn nhó.

Nếu không phải là khách, hắn thật sự đã đá đám này ra ngoài từ lâu.

Thiên Trúc sau chuyện đó không có lấy một nguyên do để giao chiến với Toman, nhưng quan hệ của bọn họ không tốt là sự thật.

Hắn còn chưa quên vụ anh trai hắn bị xe tông đến nhập viện và hắn bị Rindou đánh đến gãy tay đâu.

Tóm lại, không phải thù nhưng tất yếu cũng không phải là bạn.

Nếu đám này quả thực đến phá quán ăn của bọn hắn, mặc cho anh hai ngăn thế nào hắn vẫn sẽ ra đánh đuổi bọn họ đi.

Nhưng bình tĩnh một chút Souya bỗng chú ý đến cái đầu bông xù màu vàng quen thuộc, và gương mặt của cậu ta... cũng rất quen thuộc...

-Takemichi?

Tiếng nói đánh thức hai người con người nhìn nhau đắm đuối đằng kia (thực chất là đang trừng mắt sát khí) cũng tò mò quay lại.

Mà Takemichi cũng sực tỉnh khỏi đống lựa chọn kia, tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn thiếu niên mái tóc xanh trước mặt:

-Cậu biết tôi sao?

...

-À không, cậu chẳng phải là hội trưởng hội học sinh sao?

Tôi cũng bị cậu bắt vì trốn học mà, tất nhiên là nhớ...

-Ồ, chức vụ hội trưởng này đúng thật là rất phiền toái...

Takemichi trầm ngâm rồi cười:

-Cho tôi một suất mì Miso Ramen nhé?

Mấy cậu ăn gì?

Ran chúm chụm lại với Rindou lướt diễn đàn bất lương, nghe vậy cũng chỉ lơ đãng nói:

- Mì Tonkotsu Ramen

Izana ngồi phá cái thực đơn, tỉ như cậu ta nghĩ rằng chỉ cần lắc mấy cái là mì Ramen từ trong bảng thực đơn sẽ rơi ra vậy.

Nghiêm túc một hồi, cậu ta hỏi Kakucho:

-Tao hay ăn cái gì ấy nhỉ?

Thế cuối cùng là mày ăn hay tao ăn???

Kakucho thở dài một tiếng rồi gọi một suất mì Shoyo Ramen và Shion Ramen...

-Cậu gì đó ơi?

Takemichi khua khua tay, Souya đã đứng thất thần ở đây một lúc rồi.

Không phải ngẫu nhiên, chỉ bởi hắn nhận ra cậu sẽ chẳng gọi hắn là Angry hay Souya nữa, cậu đối với hắn... chỉ là một người lạ vô cảm...
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 40


Kazutora khó có thể nói, khi quay lại thấy Takemichi hắn đã như kẻ ngốc.

Mặt hắn đần thối đến không chịu được Vừa có vẻ như ngạc nhiên, lại có cam giác gì đó đượm buồn.

Baji thì trái ngược với cậu ta, hắn ngước lên nhìn Takemichi một lúc, không nói lời nào quay sang thằng bạn đang ngây ngốc trước mặt, Baji tự cảm thấy hắn vẫn là nên tập trung ăn mì của hắn nhiều một chút, nếu không hắn sẽ không kìm được hét toáng lên nói thằng bạn chơi mấy năm liền của mình rằng nó bị điên đến nơi, cần trị bệnh gấp.

Tình yêu đối với Baji là một cái gì đó... sến sẩm.

Mà hắn thì chẳng thể chịu nổi bầu không khí giữa những người yêu với nhau.

Đơn phương thì đau buồn mà bên nhau thì ngọt ngào.

Baji không thấy có gì ngọt ngào, hắn chỉ thấy đang yên đang lành, hắn tùy tiện đi trên đường cũng sẽ có một nồi cơm chó ụp xuống người hắn.

Baji Keisuke là đứa ế bằng thực lực chân chính.

Hắn không thể nuốt nổi cái dư vị "màu hồng đầy ngọt ngào và tỏa nắng" của tình yêu, đến nỗi trước khi hắn tự đâm dao rọc giấy vào bản thân, học đệ hắn Chifuyu đã tưởng rằng hắn bị gay.

Cảm ơn, mày mới gay.

Trong trí nhớ còn sót lại của Baji, Takemichi là đứa đã bị hắn tẩn cho một trận và đến xách Chifuyu về khi nó bị hắn đập tơi tả.

Nó khóc nhiều bỏ mẹ ra và éo hiểu vì sao trước lúc chết Baji đã nhờ vả tên đó thế này:

-Hãy chăm sóc Mikey giúp tao, Toman... và cả Mikey đều là kho báu của tao...

Nhớ lại, Baji chỉ cảm thấy mình lúc ấy đã ngây thơ một cách không có lý trí.

Thằng đó chưa bị tẩn chết là may, hắn nhờ mấy đứa bạn chơi với hắn lâu năm nó còn hợp lý hơn.

Éo hiểu vì sao hồi ấy não hắn cứ như bị thiểu năng, lệch mẹ tần số éo tư duy được gì.

Nhưng mà hắn rõ ràng đã thấy cậu khóc... vì hắn- một kẻ chính cậu cũng chỉ mới gặp mấy lần.

Takemichi- một đứa giống như nắm thóp tất cả mọi thứ nhưng vô hại, thậm chí vô năng, phế hết sức phế, lúc ấy cũng không biết nó lấy đâu ra dũng cảm đến tìm hắn rồi nói như đúng rồi.

Baji chẳng thể ngờ cái lúc hắn sống lại ngoại trừ thàng Mikey thì tất cả đều tự động cách xa hắn.

Má mày Kazutora nó bất bình thường từ mấy năm trước tao không có chấp.

Nhưng ngay cả Chifuyu đứa suốt ngày lẽo đẽo theo sau hắn cũng vậy thì nó éo ổn.

Hắn sai sao?

Baji không thấy vậy.

Ừ, thì hắn có vẻ coi thường công sức người khác.

Nhưng nếu nghĩ kĩ lại một chút đi, người chết cũng không làm được gì, mà ngay cả khi hắn chết đi, điều ước duy nhất của Baji là con mẹ mày Chifuyu câm mẹ mồm đi để bố mày yên giấc ngàn thu cái nào.

Baji không vô tâm, hắn bị thiểu năng.

Và khi đọc truyện ngôn tình tình yêu lãng mạng, hắn nhận ra tâm lý con người nó phức tạp vler.

Và cảm giác kiểu lời nói của hắn có thể đại khai sát giới, chém chết sự ngưỡng mộ của Chifuyu đối với hắn suốt mấy chục năm qua vì cái lý do "vô ơn và vô tâm" hắn đã thực sự muốn thổ huyết.

Tuyến não của tao và chúng mày không cùng tần số, nó lệch mẹ cả dải ngân hà rồi, suy nghĩ đơn giản hóa lên đm.

Và sáng nay Kazutora rảnh mợ gọi hắn đi ăn mì Ramen ở quán ăn của anh em nhà Kawata mà mục đích chính éo phải để ăn mà là để so đo sát khí, để thi trừng mắt???

Kazutora, tao biết mày là bạn tao, nhưng đm mày có hiểu cải cảm giác hai anh em nhà kia nhìn tao như gián và muốn xé xác tao ra khi thấy tao đi với mày không?

Rồi mày đến đây để ăn hay để 'đắm đuối'?

Cần thì tao nhấn mẹ mày vào biển cho mày đắm bỏ mẹ luôn khỏi cần lên.

Và giây phút ấy, Baji bỗng hiện ra 7749 cốt truyện manga ngôn tình ngọt ngào mà Chifuyu đã đưa hắn đọc mấy năm trước.

Cái 'vô tình gặp nhau' cũng có thể diễn ra?

Rồi có phải chúng mày sẽ hiểu lầm nhau các thứ rồi chia tay lại làm lành không?

Hờ hờ, Baji vẫn là nên yên tĩnh làm nhân vật phụ bị ngược cho tới chết còn hơn việc ngắm cuộc tình màu hường phấn này.

Takemichi, một lời khuyên tốt cho mày, đừng bao giờ ảo tưởng rằng thằng cờ hó Kazutora này tốt, nó éo tốt đâu và từ một người ẩn danh tiếp tục gửi đến cho mày: Nếu có thể hãy quay lại đâm nó mấy phát, nó có tiền án mà sẽ không bị sao đâu.

Yên tâm lần này tao sẽ không dại dột nữa đâu, anh em mẹ beep*, muốn trừng mắt thì ra chỗ khác mà chơi, đừng kéo tao đi xem chúng mày âu yếm nhìn nhau, ta nhìn quen rồi cảm ơn.

-Thân gửi từ chàng trai uyên bác và đẹp trai nhất hệ mặt trời-
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 41


Takemichi nhàm chán nhìn Kazutora.

Không có ấn tượng.

...

Kazutora, cái thằng hận Mikey đến thấu xương đó?

Rồi lại ngộ ra như một thằng ngốc?

Nếu Kazutora vẫn hận Mikey, có lẽ đến lúc Takemichi trở lại, bọn hắn đã có thể trở thành bạn.

Takemichi đến tận cùng vẫn không phát giác ra, Kazutora vì cậu đã làm rất nhiều, thậm chí đã quay lưng lại với người bạn thuở nhỏ của hắn, gia nhập băng đảng của Dan.

Có lẽ, Takemichi đã quá ngốc để nhận ra, hoặc cậu đã cố tình không biết rằng vẫn có nhiều người yêu quý cậu đến vậy.

Qua thời gian, cậu đã tự tạo một lớp vỏ bảo vệ chính mình, một lớp vỏ... không ai có thể phá vỡ...

____________________

Đối với Kazutora, hắn suốt cả buối không nói một lời, không ai biết hắn nghĩ gì, nhưng rồi hắn không ăn uống cũng không nhìn cậu nữa.

Kazutora lặng lẽ đi ra cửa, hắn có nơi cần tới.

Baji chậc chậc nhìn hắn, tự hỏi mối quan hệ của họ từ đâu đã tệ đến mức chẳng thể cứu vãn được như vậy.

Cho dù hắn đã từng chết đi, Baji vẫn nhớ rằng trước đó Kazutora đã nhận được sự tha thứ của Mikey, cũng đã chấp nhận về dưới trướng Toman.

Đáng lẽ ra sau khi ra trại cải tạo, tình hình phải tốt hơn mới đúng.

Baji tự hỏi Takemichi thì có gì tốt, cậu ta có gì đó khiến Kazutora phải đứng ngược chiến tuyến đối đầu với họ sao?

Chết cũng đã chết rồi, sao phải sống lại?

Ân oán bọn họ càng lên cao thì có làm sao, Takemichi cũng chỉ khiến nó rối hơn!

Baji có ngu ngốc hay không, hắn không biết.

Chỉ là cho dù tình thế có loạn lạc thế nào, hắn tuyệt nhiên cũng không muốn Takemichi sống lại...

____________________

Ran và Rindou có lẽ cũng đã hết nghi ngờ cậu rồi đi?

Bọn hắn không còn hỏi những câu mang ý soi mói nữa, ngược lại có đôi chút thoải mái.

Takemichi cũng không kìm được mà thả lỏng.

Cho đến lúc về, bộ mặt của Thiên Trúc vui vẻ không ít, Kakucho cũng cười, dường như hắn nhớ lại cái quá khứ kia.

Kakucho có vua của hắn, Takemichi ngay từ đầu đã không có ý định coi hắn là kẻ thù bởi ít nhiều hắn cũng là bạn thuở nhỏ của cậu, coi như cậu xuôi theo tình cảm đi.

Đáng lẽ mọi chuyện đã có thể kết thúc như vậy...

-Thế mà mày lại một mình đối diện trực thuộc với tao?

Takemichi ánh mắt lạnh băng, Izana vẫn bình tĩnh, dù sao mấy năm làm tổng trưởng Thiên Trúc đối với mấy cái sát ý kia hắn vốn không có gì làm lạ:

-Mày vẫn nhớ rõ đúng không?

À không... ngay từ đầu mày làm gì mất trí nhớ?

-Ồ?

Tổng trưởng đây có vẻ vẫn còn lanh lợi chán, tao cứ nghĩ mày cũng giống như đám kia?

Đã tin rồi?

-Mày tính làm gì?

Izana khẽ cau mặt.

-Đoán xem nào?

Tao nghĩ trực giác mày tốt lắm chứ?

Đã đến được đây thì mày cũng phải biết luôn mục đích của tao rồi chứ?

-Tao không đoán ra cái tên yếu nhớt như mày làm được cái gì cả.

Bởi cái ma pháp gì dồ đấy trong truyện cổ tích mà thằng đầu vàng kia kể, dù có phi lý thế nào tao cũng phải tin.

Nhưng nghĩ lại những trận chiến trước kia chẳng phải mày thảm hại lắm sao?

Sao không lôi cái hiệu ứng lấp lánh kia ra mà dùng?

...

-Không có cái gì là mãi mãi cả, mày biết mà.

Takemichi cái thằng phế vật như tao cũng có giới hạn.

Chúng mày lấy quyền gì để ép tao đến đường cùng như vậy?

-Mày...

-Baji?

Takemichi lơ đãng hỏi rồi lại tủm tỉm cười.

-Baji?

Mày đúng không?

Con chó như mày giống hệt Mitsuya cứ thích núp bụi cây mà nghe lén.

Baji dấu thập đầy trán, hắn tức giận lao ra định đấm cho Takemichi một phát.

Nếu cậu ta đã không quên, cậu ta lấy quyền gì để ép những người khác cảm thấy tội lỗi?

Chỉ là hắn chưa đánh đến thì đã bị Izana cản lại.

-Baji nhỉ?

Tao không quan tâm mày mang chức vụ gì dưới trướng thằng Mikey nhưng mày làm như vậy chỉ khiến tao càng ghê tởm đám Toman hơn đó!

-Emma?

Baji thoáng chốc sững người, nhìn cô gái mái tóc vàng che đi khuôn mặt đang cầm dao kia.

Đầu hắn thoáng chốc trống rỗng, mà Izana thấy cảnh đó cũng vô cảm.

Con dao cắm chặt vào người Takemichi, máu chảy tí tách...
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 42


Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức không có ai kịp phản ứng.

Emma dường như thỏa mãn, lại có phần sợ hãi run run thả con dao ra, bỏ mặc nó cắm sâu vào người thiếu niên.

'Không phải tại mình... là tại cậu ta... tại cậu ta đã đe dọa đến Hinata nên em ấy mới ngất xỉu...

Là tại cậu ta...'

-Đúng là anh em...

Các người đều khốn nạn như nhau.

Takemichi máu thấm đầy áo, thầm chí có triệu chứng trào huyết ở khoang họng, trong miệng toàn một mùi máu tanh nồng, chỉ là cậu ta vẫn không gục...

Takemichi đương nhiên biết giới hạn của bản thân, cậu biết mình có thể chết bất cứ lúc nào, mà nếu chết kế hoạch sẽ chẳng thể triển khai dù chỉ một chút.

Thực tế thì cậu vẫn có thể cảm nhận được nỗi đau, duy đến ngày phán xét, Takemichi sẽ không chết.

Lại dáng vẻ thảm hại mà cậu ghét nhất...

Takemichi nhổ ngụm máu trong miệng, tiện tay bấm số điện thoại.

-Đón tao được không?

Tao sẽ gửi định vị.

-Mày trông có vẻ ổn chán, không thể trách nhỉ?

Mày cũng chưa từng gục trước mặt tao dù có bị đánh bao nhiêu cú.

Izana cười, trông hắn giống như tìm được món đồ chơi thú vị.

Có phải hay không, Izana ban đầu tiếp cận với Takemichi cũng chỉ bởi cậu bị lợi dụng như hắn.

Shin có lẽ không phải là người anh tồi.

Ừ, ngoại trừ việc hắn ta luôn tìm người thay thế để lấp cái tình cảm trống trải của hắn thì hắn không tồi.

Takemichi đối với hắn giống như người bước ra từ mấy bộ manga phép thuật gì đấy đấy.

Nhưng nghĩ lại hắn nghe mấy truyền thuyết phù thủ Á Âu cũng không phải chỉ một hai lần, Izana hắn ngoài việc tiếp thu cũng không làm được gì.

Hắn cũng coi đó như chuyện lạ đời thật đi, coi đó là chuyện bình thường.

Và hắn nghĩ cái bao cát kia đánh đấm không được gì nhiều, chịu đòn lại rất giỏi, Izana đã nghĩ mấy cái này đối với Takemichi không thể giết chết cậu...

-Là phép thuật sao?

-Không.

Takemichi nhạt nhẽo nói.

Không phải phép thuật, chỉ là chưa đến giờ trừng phạt thôi.

Izana thả Baji xuống ngáp ngắn ngáp dài.

Takemichi nhìn Emma, điều đó khiến cô sợ hãi.

-Quái vật...

-Ừm...

Emma.

Tôi không biết nói sao nhưng mà...

Chuyện hôm nay nếu cô nói ra, Hinata của cô không đơn giản chỉ là ngất đến nhập viện đâu.

Cô nghe hết rồi nhỉ?

Điểm yếu của tôi có bị nói ra cũng không ai có thể làm gì được, nhưng mà...

Hinata của cô, cũng chỉ có một mạng thôi.

Trông chừng cho tốt.

Baji cắn môi, hắn hầm hừ:

-Takemichi, mày...

-À, còn mày Baji, làm ơn cũng kín miệng lại nhé.

Nếu không tao cũng không biết sẽ làm gì chúng mày đâu ha?

...

-Takemichi?

-Mày đến rồi Dan.

Ở đây thật áp lực, chở tao về đi.

Dan có chút ngơ ngẩn.

Hắn nhìn vết thương trên bụng Takemichi, rồi nhìn lại đám người, mặt tối sầm:

-Cần giết không?

-Thôi nào bình tĩnh đi, bọn hắn cũng không làm gì.

Dan mìm môi, rồi ra hiệu Takemichi lên xe, bỏ mặc đám người ở đó, trước khi đi Izana hắn còn cười thích thú:

-Tao cũng phải im nhỉ?

Sợ chết cái phép thuật quyền năng magic của mày đấy!

...

-Vậy sao?

Takemichi mỉm cười, chỉ là lời tiếp theo nhỏ đến nỗi không ai có thể nghe thấy.

-Có phải hay không?

Tao cũng mong là vậy...

________________

Takemichi cắn môi đến bật máu, ngược lại Dan tàn nhẫn đến độ lấy cồn dí mạnh vào vết thương của cậu không thương tiếc.

-Dan mày tức tối cái gì chứ?

Tao cũng có sao đâu, nhẹ tay cái coi nào!

-Mày không thể cẩn thận hơn chút sao?

Bị nặng như vậy?

-Ai biết chứ?

Khả năng đánh đấm của tao cũng có hơn ai đâu, tình thế cấp bách ai biết cô ta sẽ lao ra chứ?

-Ờ!

Lực đạo của Dan cũng nhẹ lại.

Takemichi nhăn nhó mặt mày.

-Này, mày có biết băng bó vết thương không?

...

-Đủ để không chết người...

-Hả?

Takemichi chưa kịp hỏi, Dan tưởng như đã xong, đổ nguyên lọ cồn vào băng rồi dí vào vết thương dán lại.

..

Hôm đó, ở biệt thự kiểu Âu người ta nghe có tiếng la thất thanh...
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 43


Lễ hội mùa thu sắp đến, hội học sinh cũng do đó mà bận rộn hẳn.

Takemichi bận tới mức không thể để tâm đến rốt cuộc bí mật của cậu đã bại lộ hay chưa.

Nếu cần, không cần quá phức tạp, cậu trực tiếp dùng băng đảng của mình đè chết tất cả là được.

Nói mới nhớ ra, An và Kim hôm nay cũng rất tuyệt...

-Nè, tớ cần cậu!

-Làm gì?

-An cậu biết mà, người đẹp trai như cậu rất hữu ích...

...

Quan hệ bọn họ lại tiến triển nữa rồi!

Takemichi cười tủm tỉm.

OTP này của cậu là tuyệt nhất!

Tuy Takemichi luôn làm kẻ lười biếng nhưng trước những lễ hội lớn của trường cậu luôn là người bận rộn nhất.

Nếu không, cậu thật muốn viết lên câu chuyện tình yêu của họ...

ÔI mẹ ơi real vãi!!!

-Mitsuya mày rảnh không?

Cần thêm vài bản báo cáo về số liệu vải vóc...

-Takemichi...?

Takemichi thực sự không muốn chạm mắt mấy người trong Toman chút nào.

Cứ gặp họ là y như rằng cậu phải vắt óc ra mà nghĩ cách đối phó ấy!

Mấy người đã rơi vào lưới thì không sao, nhưng nếu gặp kẻ khác lại vô cùng vô cùng phiền phức...

...

Hakkai à... một kẻ nhát gái như cậu ta đôi khi lại rất dễ đối phó.

Takemichi lại quên mất Hakkai dù có xảy ra biến cố như thế nào cậu ta vẫn luôn ở gần giúp đỡ cái người kia.

Là do ngưỡng mộ nhỉ?

Dù sao Takemichi cũng không có thời gian nghĩ nhiều đến thế, cậu đang rất bận nên làm đơn giản hóa một chút, cũng không cần quá cầu kì:

-À, cậu biết tôi à?

Quan trọng hơn, cậu có thấy Mitsuya-san ở đâu không?

Tôi cần cậu ta.

-À, anh ấy vừa mới đi hướng dẫn mấy tiền bối năm 3 treo cờ, chắc cũng sắp về rồi đấy.

-Osu, lúc nào cậu ta về bảo cậu ta lên phòng hội học sinh, Hanagaki có việc cần giao!

...

-À được...

Takemichi cười mỉm rồi quay lại văn phòng, nụ cười tắt ngúm.

Thật không thể vui nổi...

Mà Hakkai trong phòng chính của câu lạc bộ phụ trách trang trí khẽ cắn môi.

Họ đã thân thiết đến vậy?

_________________

-Và... làm thêm mấy cái lá giả ấy!

Không thì để đỡ tốn chi phí lấy lá khô cũng được, chỉ là cần ép thẳng nó lại để trang trí cho thuận tiện.

-Ể, cách này cũng hay phết.

Mitsuya cảm thán nhìn sơ đồ chi tiết mà Takemichi vẽ còn cậu thì vừa giải thích vừa cố mô phỏng một chút về tưởng tượng của bản thân.

-Không biết có được như vậy không, trông chờ vào mày đấy.

-OK.

Mitsuya kẹp bảng phác thảo vào cuốn sách hỗ trợ trang trí phức tạp, thắc mắc hỏi cái đám nháo nhác bên cạnh Takemichi đâu rồi.

-An và Kim ấy hả?

Nhắc đến họ, Takemichi lại lộ rõ vẻ gian xảo:

-Tất nhiên là đi hâm nóng tình cảm!

_________________

-Hắt xì.

-Mày bị cúm hả?

Ghê quá!

-Im đi!

Kim có cảm giác ớn ớn, giống như có ai đang nói xấu hắn vậy.

Nhưng mà...

-Đây đây, thức uống tuyệt hảo đã ra đời.

...

-Kim, mày có chắc là khi tao uống cái đấy xong sẽ không chết không?

-Đảm bảo an toàn, không có chất độc hại.

Mày lo sợ gì chứ, tao cũng có bỏ axit vào đâu?

An nuốt nước miếng cái ực, rồi lấy hết can đảm nuốt xuống.

Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt...

Hiroshi Hiroto cái tên chết tiệt.

Nếu không phải cậu nghe cái lời dụ dỗ đường mật của cậu ta thì bay giờ sẽ không đứng ở của tử không?

Bất cẩn, quá bất cẩn!

An đẹp trai là thật nhưng cái tên chết tiệt đó lại lợi dụng sự đẹp trai của cậu để đẩy cậu ta vào đường chết.

Thật không thể tha thử.

Nhưng rồi...

-Ê, nhưng cái gì vậy?

Khá ngon đó.

-Há há, tao biết ngay mà, nước ép ớt chuông và cà rốt đấy, siêu bổ ích luôn.

An thích ăn ớt chuông và cà rốt... cũng là thật...

-Ê cái này...

Có thể thêm vào thực đơn ăn uống của lễ hội mùa thu đó.

Kim nhìn đôi mắt sáng như sao của An mà khịt mũi coi thường:

-Tất nhiên, rồi mọi người sẽ nhớ đến thức uống vĩ đãi của Hiroto ta đây há há há...
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 44


-Ồ, vậy ra cậu là người làm thực đơn hả?

Bày trí khá thú vị đó.

Takemichi cười một cách thoải mái.

Rất thú vị nhỉ?

Ryuguji Ken?

_________________

Draken hắn không phải là một kẻ năng nổ.

Hắn sẽ làm mọi việc cho Toman, nhưng về việc hoạt động lễ hội hay gì đó liên quan tới trường lớp hắn không phải là kiểu người xí vào...

Draken chỉ là tò mò mà thôi, hắn tò mò cái sinh vật kì lạ yếu đuối như Takemichi sẽ làm được gì, hay ít nhất... hắn đã tự thuyết phục mình là như vậy...

...

-Takemichiiiii, a, còn có Draken nữa.

Hai người làm gì ở đây vậy?

-Bàn giao công việc đó.

Chifuyu nhân cơ hội mà lao vào ôm cậu, còn tiện thể lườm Draken hắn một cái, cái mặt rõ trêu ngươi.

Draken trên trán nổi vài dấu thập, hắn tự hỏi mình dễ bắt nạt đến vậy?

Cái tên lùn tóc vàng không yên phận chết tiệt.

Takemichi mặc kệ giữa hai người có cuộc lườm nhau đến cháy mặt, lướt thực đơn một lúc rồi hỏi hắn:

-Thực đơn... có món này từ bao giờ vậy?

"Nước ép siêu đẳng"?

Tên gì lạ vậy, chưa nghe bao giờ, loại mới hả?

Màu hơi lạ, nâu nâu, socola sao, trông không giống lắm...

Draken gãi đầu, phân vân:

-Là đội trưởng đội kỉ luật và thư kí hội học sinh tiến cử.

Họ cung cấp hình ảnh, cũng bảo mùi vị nó siêu ngon, tôi nghĩ không sao.

Takemichi nhẹ nhàng gấp thực đơn lại, không hiểu sao cậu có linh cảm không tốt về chuyện này...

Cậu thở dài một hơi rồi trả lại nó cho Draken, gượng cười:

-Chắc sẽ ổn thôi nhỉ?

Thi thoảng trực giác của cậu cũng sẽ sai mà.

Không sao đâu, là nước uống tình yêu đó, bình tĩnh lại.

Không sao đâu, nó không thể gây chết người...

_________________

Takemichi rà soát lại lần cuối.

Lão hiệu trưởng già đáng chết.

Con trai tài giỏi của lão đâu chẳng thấy, toàn thấy ném hết việc cho cậu.

Nhưng mà dù sao cũng là làm việc thiện lần cuối, Takemichi biết thời gian còn lại của mình ít ỏi đến nỗi chẳng đủ để đòi cái công bằng kia.

Nghĩ lại An và Kim, thi thoảng Takemichi cảm thấy cậu giống như đang lợi dụng họ vậy, có chút tội lỗi...

Nhưng mà...

Chưa nghĩ xong, Takemichi va vào một bóng lưng cao lớn.

Aizzz, bất cẩn rồi:

-Xin lỗi!

Tôi...

-Takemichi?

_________________

-Hội trưởng hội học sinh thật nhiều người biết, bây giờ ai cũng biết tôi cả, có chuyện gì sao?

Takemichi bật nắp lon nước, lạnh toát...

-Không có gì, chỉ là có chút tâm sự thôi...

Takemichi thầm cười khẩy, cậu khôn ngờ lại gặp người phiền phức như hắn...

Sano Shinichirou...

-Dù sao hội học sinh cũng sẽ cố hết sức để giúp đỡ nhưng học sinh gặp vấn đề mà đúng không?

Có việc gì sao?

Anh trai?

-Là chuyện gia đình, cậu thực sự không phiền chứ?

-Không sao dù gì tôi cũng đang rảnh.

Dù có hơi kì lạ khi anh nói chuyện đó với tôi!

Nếu anh cần anh lúc nào cũng có thể nói với em mà?

-Thực ra thì cũng không có gì quá to tát chỉ là... tôi gặp chút vấn đề...

Ta...

À ừm...

Hanagaki, nếu như cậu có từng làm tổn thương một đứa trẻ, không nhất thiết là em trai ruột cậu sẽ làm gì?

Takemichi vò đầu, uống một ngụm lớn:

-Xin lỗi?

Đó là cách nhanh nhất mà tôi biết, chắc vậy đấy.

-Nếu như... người đó không tha lỗi thì sao?

Takemichi lắc qua lắc lại lon nước, nhìn xuống dưới, mọi người đang cố hoàn thiện lễ hội:

-Nếu không tha lỗi, hoặc là anh chưa đủ chân thành, hoặc là người đó không thể chấp nhận lỗi lầm của anh.

Cái đó còn tùy, nhưng mà anh biết đấy, đôi khi, anh phải kiên trì.

Biết đâu sẽ có cơ hội thì sao?

...

Nhưng Takemichi này sẽ không bao giờ tha thứ cho Shinichirou

Tội lỗi thì sao chứ?

Chỉ cần kế hoạch thành công, có là An, Kim, hay là Dan.

Dù cho đổ cả vốn lẫn lãi, tự mình giết chết những con tốt của mình, chẳng phải trên bàn cờ vẫn còn hậu, vẫn còn ngựa, còn xe, còn tượng sao?

Chỉ cần vua chưa bị ăn mất, thì người điều khiển cờ vẫn chưa thua.

Nên mà... tự bảo vệ mình cho tốt nhé?

Toman?
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 45


Lễ hội mùa thu của trường liên cấp nổi tiếng thực sự rất tuyệt, không kém cạnh gì những lễ hội Oshougatsu hay Koinobori Matsuri truyền thống cả.

Hội học sinh đã chuẩn bị mọi thứ rất chi tiết, bóng đèn nhỏ cũng không quá chói mắt, giống như rằng một mô hình lễ hội lớn thu nhỏ vậy.

Takemichi ghi ghi chép chép một lúc, kiểm tra một lượt.

Các học sinh có vẻ rất hứng thú.

Mà...

Takemichi khịt mũi, tỏ vẻ tự hào.

Hứng thú là tất nhiên, cậu đã đổ nhiều công sức như vậy, không hoàn thiện mới là lạ ấy.

"Cờ trang trí: check

Đèn cỡ nhỏ: check

Khu vực phục vụ thức ăn và vui chơi ở mỗi lớp: check

Thức ăn: check

Nước uống: ..."

Takemichi đánh dấu liên tục, lại dừng bút ở khoản thức uống.

Cậu thực sự có linh cảm không lành.

'Hình như Kim và An có đề xuất một loại nước uống gì đấy, có lẽ mình nên thử một chút!"

...

Takemichi đã nghĩ rằng linh cảm mình sai rồi, chỉ là...

Cái loại nước uống kia có thể uống được sao?

-Ọe, mùi vị ghê quá!

Trước khi ngất xỉu, có người đã nói như vậy...

"Check..."

Takemichi tái mặt quay đi, bỏ mặc xác người lăn lộn phía sau.

Cậu vẫn là muốn FA, cái nước uống tình yêu kia, Takemichi thực sự không muốn hiểu.

Takemichi nghĩ, linh cảm của mình thật đúng rồi, cư nhiên tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Shinichirou vừa thoải mái rời đi, cậu lại gặp thằng em quý hóa của hắn.

-Ồ, cậu cần giúp đỡ gì sao?

May rằng hắn không đi cùng với người khác, nếu không bản mặt của Takemichi thật sự sẽ rất khó coi.

Sanzu- con chó kia đúng là rất đề phòng.

Trực giác tốt thật!

Takemichi thầm cảm thán.

-Takemitchy...

-À, làm ơn hãy gọi tôi bằng họ, tôi nghĩ chúng ta không thân quen đến nỗi cậu có thể chế luôn cả biệt danh.

Mikey cắn môi:

-Hanagaki.

-Vâng, có chuyện gì sao?

Mikey hắn không biết tại sao mọi chuyện lại tới nước này, bọn hắn vốn đã từng rất thân thiết...

-Không có gì, cậu đã làm xong công việc chưa?

-Ừm...

Takemichi đỡ đầu, nhìn đống danh sách:

-Hội trưởng hội học sinh rất bận rộn, nhưng tôi đã khảo sát kết quả từ chiều, bây giờ có thể nghì ngơi rồi.

-Vậy, cậu đi với tôi được chứ?

-Đi chơi?

-Ừm

-Cũng được.

Dù sao cậu cũng rất mệt mỏi.

...

-Cậu muốn nói gì?

-Hanagaki, cậu có tin không?

Chúng ta từng là bạn?

Bạn?

Takemichi thầm cười khẩy.

Nếu họ vẫn là bạn, cậu có lẽ sẽ không có hận thù sâu đến nỗi muốn giết chết tất cả.

-Tin?

Cậu muốn tôi tin kiểu gì?

Tôi cũng đã từng bị lừa bởi câu hỏi đó.

Dù cho lúc ấy, tôi đã giả vờ bị lừa

Mikey thở dài một tiếng, hắn thừa biết mọi chuyện đều rất không dễ dàng.

-Tôi vốn không bắt cậu tin tưởng tôi, nhưng liệu rằng chúng ta có thể làm bạn không?

...

Không!!

-Được thôi, làm bạn nhé?

Sau đó sẽ trở thành thù.

Mikey hắn thỏa mãn.

Hắn biết hắn là kẻ sai nhưng rằng...

Có thể cho hắn bù đắp không?

...

Ngay sau đó những người cần đến cũng đã đến.

Thiên Trúc, Hắc Long và cả Toman.

Tất cả đều vui vẻ nhỉ?

Mikey nhắm mắt, hắn muốn khoảng thời gian này dừng lại mãi...

Chỉ là hắn không để ý, Emma mang một bộ dáng sợ hãi và né tránh Takemichi, dù cho Hinata vẫn đang ở cạnh cô.

Thử hỏi... có cái gì là mãi mãi sao?

_________________

Dan bấm nút gửi, gửi đến tất cả thành viên của L-Li:

"Giải tán"

Hiểu hay không hiểu là ý của bọn chúng, Dan ngay từ đầu đã không quan tâm, nhưng rằng:

-Hanma, tao phải nói rằng mày không giống Takemichi.

Mày xuyên thời gian, đó là một khả năng của mày.

Là thiên bẩm, không giống nó, phải nhận sự trừng phạt.

Hanma ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía hắn, không còn giáng điệu cợt nhả, hắn lạnh giong:

-Chúng mày định làm gì?
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 46


-Tổng trưởng, ý người là gì?

-Ý trên mặt chữ.

-Nhưng tại sao?

Trước mặt Dan, Inui và Kokonoi tỏ vẻ không hiểu.

-Đáng lẽ chúng ta nên giải tán sớm hơn, nghĩ lại thử, băng chúng ta lập ra vì cậu ấy, giờ Takemichi trở lại, chẳng phải nên giải tán sao?

...

_____________

Lần này đi, Inui và Kokonoi quả thực không thu được gì.

Dan nói không phải là sai, nhưng trực giác của họ nói cho họ biết, vẫn còn ẩn ý sau chuyện này.

-Takemichi?

Takemichi ngồi thệt xuống thảm cỏ, trầm ngâm nhìn về phía trước, tay vẫn còn cầm một cây kem bạc hà mát lạnh.

-Ồ, xin chào?

...

Không khí thoáng chốc rơi vào gượng gạo, Inui và Koko dường như cũng không biết nói gì cho phải, định bước đi.

-Chúng mày vừa đi gặp Dan à?

Đúng lúc tao cũng đang định gặp nó.

...

-Khoan đã, Takemichi, mày...

-Dù gì kế hoạch của tao cũng sắp hoàn thiện, mà chúng mày vừa lúc cũng là kẻ kín miệng, tao nghĩ không có việc gì phải dấu nhỉ?

Inui nuốt nước bọt:

-Mày nhớ sao?

Takemichi ăn hết cây kem, trong miệng phả ra một mùi bạc hà dễ chịu:

-Tao vốn chưa từng quên!

...

-Rốt cuộc mày xem bọn tao ra cái gì chứ?

Trò đùa sao?

Kokonoi không hiểu sao lại tức giận, hắn lao đến nắm lấy cổ áo của cậu, xách lên cao.

-Từ từ đã, ý mày là tất cả từ trước đến giờ đều là một vở kịch sao?

Ánh mắt Takemichi trước hay sau đều không hề xao động, cậu bình tĩnh đối mặt với bọn hắn, một dáng vẻ điềm nhiên như không:

-Sao chúng mày lại tức giận như thế?

Chẳng phải chúng mày cũng xem tao là gã hề sao?

...

Takemichi nghiêng đầu.

Nếu... nếu cậu không giống Shinichirou, Inui có phải cũng sẽ đối địch với cậu không?

Kokonoi hắn vẫn luôn theo kẻ mạnh, Takemichi vẫn luôn nhớ rõ hắn đã từng nói:

"-Theo Mikey giống như cưỡi một con chiến mã không bao giờ bại trận"

Tại sao lại cư xử như vậy?

Không khí rơi vào tĩnh lặng.

Kokonoi hắn thả cậu xuống, nhăn mặt:

-Mày thay đổi rồi.

Takemichi trầm lặng nhìn hắn, vứt que kem đã hết quay đầu:

-Phải, là chúng mày bắt tao phải thay đổi!

_____________

-Takemichi...

-Ồ, mày biết tao sẽ đến sao?

Daichi Hatome lần đầu tiên hắn không hiểu nổi con người trước mặt.

Rõ ràng đã đau đớn nhiều như vậy...

-Mày nghe Izana hắn nói không?

Ha ha ha, ma pháp của tao có thể làm được mọi thứ đấy.

Takemichi không hiểu sao lại nhớ về hắn, rồi lại cười ngặt nghẽo.

Dan ngược lại lại rất nghiêm túc:

-Nhưng mày biết đó là không thể nào đúng không?

...

Takemichi vỗ bụng, vết thương do dao đâm mấy ngay trước vẫn còn rất đau, chính cậu còn không thể hiểu nổi tại sao có thể làm việc trong tình trạng này...

-Nếu được như hắn nói, có phải tao sẽ không bị đau không?

Dan lại gần ôm kẻ kia, Takemichi mặc cho nước mắt mình rơi ướt áo của người kia.

Thì thầm hỏi nhỏ:

-Tao không muốn bị đau Hatome, nhưng tao lại luôn chảy máu.

Ngay cả khi trái tim tao cũng đã rỉ máu, cũng chẳng ai biết nữa.

Có phải là làm người bình thường sẽ rất tốt không?

Tao cũng muốn làm người bình thường, tao không muốn khóc vì người khác nữa, tao muốn khóc vì chính tao...

...

"Muốn khóc vì chính tao..."
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 47


Dạo này thành viên của Toman luôn bị dính vào những vụ ẩu đả không rõ nguyên do.

Mà kẻ đứng sau là ai chính họ cũng không biết.

Mikey tâm trạng bực bội đứng trên bậc thềm đền Musashi mà hét:

-Rốt cuộc là chuyện gì thế hả?

Không ai đánh thắng được bọn chúng sao?

-Mikey, bình tĩnh!

Draken chau mày nhắc nhở.

-Bọn mày thậm chí còn không nhớ được đặc điểm của chúng sao?

Mitsuya lạnh mặt hỏi, không thể không nói anh hiện tại cũng chẳng khác Mikey là bao.

Những thành viên dưới trướng anh không băng bó đầu thì cũng bó bột.

Mà những kẻ bị đánh nhìn nhau, khẽ nuốt nước bọt.

Thực ra thì...

-Trên tay bọn hắn có hình xăm bướm đen...

...

Tao muốn được tự do... như cánh bướm vậy...

Sẽ chẳng phải cứu rỗi bất cứ ai, sống cho riêng mình.

Tao chán ghét xiềng xích tới cực điểm, nhưng tao có thể làm gì đây?

Bởi sợi xích han gỉ đã trói buộc cả linh hồn...

______________

Takemichi cầm dao rọc giấy khắc lên một khúc gỗ nhỏ, không để ý tới bất cứ thứ gì xung quanh.

-Tai sao mày lại muốn gây sự với Toman?

Tao tin chắc rằng thành viên của BW sẽ không dễ khống chế đâu.

Nhưng bọn hắn đã làm gì mày sao?

An thắc mắc hỏi, anh thậm chí còn chẳng rõ kế hoạch của Takemichi...

-Tao thấy ngứa mắt, đơn giản vậy!

Kim đẩy kính, thở dài:

-Mày lại tùy tiện nữa rồi.

BW cũng đã ngừng hoạt động một thời gian , mày đây là có ý gì?

Takemichi sơ sẩy cắt trúng tay.

Máu nhỏ xuống khúc gỗ nhỏ.

Takemichi ngược lại không thấy đau, chỉ điềm tĩnh đáp lại:

-Kim, mày biết đấy...

Đôi khi, cái đội phó như mày tốt nhất đừng nên biết quá nhiều, mày chỉ cần yên lặng là được, hiểu chứ?

...

Kím cắn môi.

Hắn biết, Takemichi là kẻ tàn nhẫn đến mức nào.

Lần lừa dối đó, kẻ lừa dối cậu ta do bọn hắn xử lý, Takemichi không phải là không biết.

Trước mặt nhiều người tỏ ra thương tổn, nhưng xác kẻ kia, đến đất cũng không có mà chôn, mùi hôi thối hòa với mùi rác thải, một hương vị kinh tởm đến không chịu được.

Nhưng lúc đó Takemichi đã cười...

Cậu ấy cười... một cách đáng sợ...

Takemichi không phải hoa thơm, dễ dàng bóp nát.

Cậu ta là cỏ dại...

______________

-Vậy Toman dạo này có xảy ra xích mích không?

Takemichi tỏ ra lo lắng hỏi người trước mặt.

Mitsuya khẽ lắc đầu:

-L-Li đã giải tán rồi, đáng lẽ Toman không có đối thủ mới đũng, cũng không biết tiểu băng nào không biết sống chết, cư nhiên đối đầu với bọn tôi.

"Toman có đối thủ sao?

L-Li?

Chưa nghe bao giờ..."

-Không ý tớ là xích mích nội bộ ấy.

Lỡ như trong băng có kẻ phản bội thì sao?

Có thể lắm chứ?

...

Mitsuya ngẫm nghĩ, rồi gật đầu:

-Có lẽ vẫn là nên rà soát một chút, lời cậu nói cũng không phải không có khả năng.

-Nhỉ?

Takemichi cười tươi, vui vẻ đáp.

Kế hoạch có thể chuyển sang bước tiếp theo rồi...

...
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 48


Toman lục đục nội bộ, chuyện đã lan cả giới bất lương.

Tất cả những băng đảng đã từng hỗn chiến với Toman ai cũng thắc mắc:

"Cái băng đảng mạnh đó chẳng phải luôn có tình đồng đội rất cao sao?

Ngoại trừ vụ thành viên cốt cán Pa lúc đó bị tống vào ngục, Toman đáng lẽ luôn giữ hòa khí mới đúng.

Nhất là khi Kisaki và Hanma không lập kế hoạch gì đó dở hơi chia cắt bọn hắn."

Nhưng lục đục nội bộ vốn là chuyện bình thường và cũng chẳng ai ngu đến nỗi xí vào chuyện của Toman để bị ăn đánh cả.

Nhưng cái lúc hỗn loạn như vậy, giới bất lương lại tiếp tục chấn động.

Có thư khiên chiến gửi đến cho Toman???

-Bọn hắn bị ngu sao?

Dù băng đảng kia có lục đục nội bộ thì vẫn còn Mikey bất bại ở đó đấy!

-Muốn chết đến vậy?

Mikey không bỏ qua ai dám khiêu chiến hắn đâu.

-Lại một trận chiến đẫm mãu nữa sao, lúc nào nó diễn ra?

-Tao nghe đâu đó là 25/6.

...

25/6, một ngày đặc biệt...

-Nhỉ?

Takemichi tươi cười, dường như không mấy để tâm tới tình cảnh hỗn loạn của giới bất lương hiện giờ.

-Takemichi, đó là giới hạn đúng không?

-Chà, ai biết.

-Xin mày đó, dừng lại đi...

Takemichi không ý vị nhìn Dan, rồi cậu lại cười:

-Toman đối với mày quan trọng đến vậy?

Đến nỗi mày hạ mình xin cho tụi nó?

-Không phải...

Là bởi vì cậu...

-Đừng để tao phải coi mày là kẻ thù Daichi, tao không đùa đâu.

...

Dan trầm lặng, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

-Sanzu có vẻ nghi ngờ mày đấy!

Nó đã đến tìm to.

-Đúng là mũi của chó thính thật, đánh hơi cũng thật tốt.

Takemichi cợt nhả, Dan ngược lại lại rất nghiêm túc...

-Mày tính xử lý nó thế nào?

...

-Nó từng nói tao hôi như cống đấy.

Takemichi bỗng nhiên lái sang chuyện khác, cười ngặt nghẽo:

-Nhưng mày biết không, tao sẽ cho hắn biết thằng cống rãnh này đè đầu hắn xuống như thế nào...

...

Một trận đại bại nhục nhã...

_________________

Kisaki hắn nghĩ lại về những chuyện vừa qua, chẳng phải rất đáng ngờ sao?

Nội chiến, thư khiêu chiến.

Không phải là nó không có khả năng trùng hợp nhưng mà...

Giống như chúng đã được sắp xếp sẵn vậy...

Hanma dạo này cũng không biết hắn lủi đi đâu, Toman thì cứ loạn hết cả lên khiến hắn điên hết cả đầu.

Và lúc đó Kisaki bỗng nhớ lại...

Takemichi đã không hề phản ứng khi hắn, Draken và Naoto nhắc đến từ "sống lại"...

Kisaki lắc đầu, bác bỏ ý nghĩ trong đầu.

Cái tên kia không thể nào thông minh như vậy được.

Nhưng mà nếu thật như vậy...

Chẳng phải rất đáng sợ sao?

Hắn chính là không dám nghĩ tới, thiếu niên kia vẫn luôn nhớ...

Vẫn luôn đối xử với họ như một lẽ đương nhiên, với dáng vẻ không quen biết ai.

Suy nghĩ đó khiến hắn rùng mình.

Vì trong tâm trí của Kisaki, Takemichi chính là một kẻ ngốc...

...
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 49


BW- một băng đảng ẩn danh.

Ngay cả những người biết về giới bất lương rõ ràng nhất cũng không nhớ được băng đảng đó có phải tồn tại hay chỉ mới thành lập.

Mọi thứ dường như luôn rất mù mờ.

Nhưng dường như Mikey hắn không lo xa được đến vậy.

Đối với hắn có lẽ lại chỉ nghĩ rằng đó là băng đảng nhãi nhép nào đó thôi.

Ngoại trừ nội bộ đang rối loạn, hắn thực không nghĩ ra chướng ngại đáng lo lắng hơn.

Mà Kisaki, hắn ngược lại lại cảm thấy nghi ngờ.

Có phải hay không mọi thứ đang dần mất không ché?

Hắn không muốn nghi ngờ cái tên ngốc nghếch kia, chỉ là ngoài cậu ta ra hắn thực sự không thể nghĩ được cái gì khác.

Takemichi, rốt cuộc trên khuôn mặt tươi cười ấy của cậu là thật lòng hay chỉ là mặt nạ giả dối?

...

Takemichi không đi học đã mấy ngày rồi.

Hội học sinh lại bắt đầu vắng những thành viên chủ chốt.

Ngoại trừ Mitsuya, Naoto và Wakasa, tất cả mọi người đều không mấy lo lắng.

Dù sao hội trưởng hội học sinh vốn sủi ngay từ đầu năm.

Lịch sử lặp lại, không ai lấy đó làm lo lắng.

Xung quanh toàn tiếng xì xào bàn tán:

-Rồi xong, Hanagaki-san lại sủi bọt nước rồi...

-Mtsuya chuyến này ổng gánh còng lưng!

-Năng lực của hội trưởng không đùa được đâu!

Tuy nhiên ổng cũng lười ghê gớm.

-Tóm lại đừng nên quá quan tâm, đôi khi Hanagaki-san cũng rất đáng sợ...

...

Thoáng chốc cũng đã đến ngày 25/6.

Toman là băng đảng đến trước, bọn hắn tức tối vì dường như Toman bị coi thường.

Không lẽ là troll bọn hắn sao?

Hắc Long cùng Thiên Trúc cũng đến, chọn một chỗ trên thùng contaner ngồi trầm lặng quan sát.

Chờ một lúc nữa, BW mới vác bản mặt của bọn hắn đến.

Đó không phải là một băng đảng mạnh, ít nhất đó là những gì mà bọn hắn nghĩ.

Thử xem cũng không phải băng đảng toàn những kẻ cao to, ít nhất cũng chỉ tầm trung trung.

Tổng trưởng và mấy kẻ lãnh đạo kia không đánh mà chỉ ngồi trên cao nhìn xuống.

Và những kẻ kia bắt đầu đánh giá.

BW chẳng lẽ lại tự đề cao mình đến vậy?

Khi giọng trọng tài hỏi đến hình thức đánh nhau, giọng thủ lĩnh kia bỗng nhẹ tênh.

-Vậy thì... hỗn chiến đi...

...

Thực tế chứng mình Toman bọn hắn đã quá chủ quan.

Các thành viên trong băng bị mất sức và mất tinh thần nặng sau khi đã trải qua từng đó chuyện, nhiều người bắt đầu gục ngã...

-Mày nói xem, bọn hắn có phải là kẻ ngốc bẩm sinh không?

Tình trạng tâm lý thành viên cũng không chăm sóc...

-Han...

-Toman đúng thật mất giá rồi!

Để mặc mũ áo hoodie che khuất tầm mắt, Takemichi bất giác muốn cười.

Tầm nhìn ở đây thật đẹp, cảnh nhìn cũng thật rõ nét...

Và trong tiềm thức, Takemichi thực sự đã thắng rồi.

Chỉ là cậu vẫn không thể vui nổi.

Một lũ hề...

BW bọn hắn có sức bền bỉ, cũng là những kẻ kiên nhẫn.

Đánh lần một không được liền có thê đánh lần 2.

Chỉ cần cấp trên ra lệnh, dù bọn hắn có tạm dừng hoạt động cũng sẽ tập hợp về cho đủ.

Không phải sức mạnh thiên tài như Mikey.

Cũng không có kinh nghiệm trăm trận trăm thắng như Toman, nhưng ít nhất, nữ thần may mắn vẫn sẽ luôn mỉm cười với những ke chăm chỉ.

BW vẫn luôn là những kẻ như vậy...

Nếu là băng đảng khác, tổng trưởng tuyến chiến với cái băng đảng lớn mạnh nhất hiện giờ Toman kia, quả thật kẻ đó đã bị cho là kẻ điên.

Nhưng nếu đó là BW, cho dù đó là kẻ địch không cân sức bọn hắn vẫn sẽ đánh.

BW, Black White, trắng và đen.

Trắng đen trái ngược, trộn lẫn với nhau sẽ thành màu xám.

BW là xám, không đẹp đẽ, cũng không xấu xí.

Không tốt đẹp, cũng chẳng ác ôn.

Xám chỉ đơn giản là xám, sẽ không trộn lẫn với bất cứ thứ gì.

Đơn giản cũng chỉ có vậy...
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 50


Toman dường như đã gục hết, chỉ còn lác đác vài kẻ vẫn kiên cường dù bầm dập và thành viên cốt cán.

BW cũng không phải là không xây xước.

Trừ cấp trên bọn hắn vẫn chưa lâm trận, BW củng đổ máu ít nhiều.

Izana xuýt xoa:

-Ôi mẹ ơi, nhìn thích mắt vãi!

Shinichirou bên kia nghe vậy nhăn nhó:

-Izana, đừng nói vậy.

Izana nghe Shin lên tiếng trách móc cũng chỉ chậc lưỡi.

Cho hỏi anh và tôi có quan hệ gì với nhau sao?

Kakucho cũng thấy tâm trạng boss hắn xuống dốc, không kiêng nể huých vai hắn một cái.

Bọn hắn đến đây để coi đánh nhau, không phải là cãi nhau với băng khác.

Ngược lại, Inui và Kokonoi ngồi bên phe Hắc Long, không kiềm được mà nhăn mặt.

Bọn hắn không biết đây là vô tình, hay là một sự sắp xếp.

Nếu là sắp xếp, có phải hay không là cậu ấy làm?

Inui hắn quyết định không nghĩ nữa, thật đau đầu.

Kokonoi vẫn tiếp tục trầm ngâm.

Inui hắn quả thật đã nghĩ, cái đầu của Kokonoi sẽ vỡ ra vào một ngày nào đó.

Vì suy nghĩ quá nhiều...

Trên thùng container Takemichi cười ngặt nghẽo.

Dường như cậu ta quả thật nghĩ rằng BW đã thắng rồi.

Chỉ là đến khi bình tĩnh lại, Takemichi mới ngẩn ngơ.

Hình như mấy tên cốt cán này thiếu mất một người.

Takemichi nhẩm đếm lại.

Hình như rằng cậu đã bỏ sót một vài chi tiết rất quan trọng.

Sano Manjirou

Mitsuya Takashi

Chifuyu Matsuno

...

Khoan đã, Sanzu đâu?

Đúng này từ sau lưng một bóng người cầm kìm sắt đập mạnh vào đầu cậu đến bật máu.

Takemichi đầu ong ong không nghe rõ, ngã từ trên thùng container xuống.

Trước khi ngã cậu còn nghe rõ ràng rằng cái tên khốn kiếp kia ngồi cười nhạo cậu:

-Thì ra boss của BW cũng chỉ có thế, vậy còn giám đối đầu với vua?

Đúng là không biết nhục mặt.

"Thật khốn kiếp"

Kim và An coi như cũng giật mình, thẳng chân đá Sanzu xuống.

Cậu ta ngã xuống không lấy một chút thương tổn.

Ngược lại Takemichi coi như mất đi nửa cái mạng.

Nếu không phải giờ phán quyết chưa tới, cậu ta cũng không biết mình đã chết đi mấy lần.

Nhưng trọng điểm cũng không tậ trung ở đó, cái thời khác mà Takemichi chật vật đứng lên, mũ áo hoodie rơi ra, để lộ khuôn mặt thập phần quen thuộc.

-T...Takemichi?

Sao cậu...

Takemichi cảm giác như đầu mình nứt ra đến nơi, nhất thời không nghe thấy bất cứ tạp âm gì.

-Thực ra các người không thấy phát hiện ra điều này có chút muộn sao?

Takemichi tựa như chế diễu cười cười hỏi.

Không chỉ riêng Toman, mà cả Thiên Trúc và Hắc Long đều không thể tin nổi.

Thủ lĩnh của băng BW chính là Takemichi?

Tin tức này có thể làm chấn động khắp cả giới bất lương luôn đấy.

Mà lúc đó, 2 người kia cũng lần lượt nhảy xuống.

-Hội học sinh?

Nhiều thành viên của Toman cũng là học sinh trường liên cấp kia, không rét mà run bất giác rùng mình.

Này này này, đừng nói lúc này giờ họ vẫn đang đối đầu với hội học sinh đấy.

Thật ớn lạnh!

-Nhưng tại sao?

Mikey hắn có chút không hiểu, rốt cuộc là tại sao thiếu niên lại hành xử như vậy?

Takemichi có chút mắc cười:

-Mikey, mày đừng có tự mình nghĩ rằng chỉ mình mày mới có thể giận cá chém thớt giết tất cả thành viên Toman ở tương lai nhé?

Lúc đó mày có lý do sao?

Vốn là không.

Tao không giống mày Mikey, đều có cái lý do để biến bạn thành thù.

Đừng nói chúng mày không biết, hơn nữa còn biết rất rõ.

Takemichi khoát tay từ chối sự giúp đỡ của hai người kia, cứ vậy mà ngồi dưới đất.

-Mỗi ngày mỗi ngày đều có người hỏi ẩn dụ rằng tôi có thể tha thứ không?

Lúc đó mấy người nghĩ gì?

Nếu tôi mất trí nhớ thật, cũng chỉ là nhận xét của người ngoài cuộc, lời nói của tôi có ý nghĩa gì sao?

Giúp các người vơi đi cảm giác tội lỗi nào à?

-Không phả...

-Chúng mày đã từng nghĩ rằng hội trưởng hội học sinh, tại sao có thể dễ dàng thân cận với một đám người, chưa từng gặp cũng chưa từng quen biết?

Đừng ngu ngốc như vậy, trên đời không có nhiều sự trùng hợp đến vậy đâu.

-Vậy là mày vẫn luôn nhớ sao?
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 51


Takemichi sững người một chút lại cười to.

-Ừ đúng rồi, giờ chúng mày mới biết sao?

Thử nghĩ xem một đám người mặt dày đến xin tha thứ là cảm giác gì chứ?

Còn ẩn dụ?

Chúng mày làm tao cười đấy.

-Dù sao coi như tao hận Toman bọn mày nhất, sau đó là Shinichiro của Hắc Long.

Shinichirou coi như chuyện cũng qua lâu, mày nghĩ tao mang hận thù sau từng ấy năm kể cả khi anh ta chết có vô lý quá không?

Manjirou?

Mikey trầm mặc không nói, đúng hơn hắn không biết nói thế nào cho phải.

- Mày nghĩ lại một chút, tao và mày có lẽ cũng suýt làm anh em đấy!

Và tao cũng đã từng háo hức để gặp mặt mày.

Cuối cùng đùng, anh ta chết, cái lúc xuyên về tương lai cứu mày, chính mày lại bảo tao tao giống như anh mày?

Rốt cuộc mày coi tao thành cái gì vậy?

Tất cả rơi vào trầm mặc.

Là họ sai, vốn từ đầu là họ sai, còn có thể trách ai?

-Trận này coi như BW thắng rồi đúng không?

Vậy...

Takemichi mỉm cười tuyên bố, lại tiếp tục khụy xuống phụt ra máu.

-Han, mày bị gì vậy?

-Này Takemichi...

-Hội trưởng...

Kim nhăn mặt, nhìn biểu tình thống khổ của Takemichi, lại quay sang hỏi An đang sững người:

-Ankin, mày chuyên về y học, xem nó rốt cuộc bị gì?

-Tao không biết, nếu là ủ bệnh lúc này chắc chắn nó đã không thể ung dung mà ngồi như thế.

Còn bây giờ phát tác nôn đến ra máu...

Tao thật sự không bị bệnh gì cả.

-Gọi cấp cứu đi.

Thành viên của BW coi như cũng lo lắng, nhưng cũng chỉ nhìn về phía tổng trưởng không dám tới gần.

Chỉ là sau đó mộ giọng nói trầm thuộc lại vang lên:

-Tao đã nói, là mày đừng có như vậy mà?

Kazutora ngồi trên thùng container, khi chuẩn bị nhảy xuống lại sững lại:

-Tổng trưởng?

Hắn coi như cũng tiếp xúc với Dan ít nhiều, coi như cũng hiểu tên này chút ít.

Nhưng Dan quá ít khi tiết lộ về tung tích của Takemichi khiến Kazutora bực mình.

Chỉ cho đến đây khi L-Li giải tán...

Dan đến Toman không hẹn mà rét run, không thể không nói cảnh này thực sự quá quen thuộc.

Giống với... mấy tháng trước...

-Này này này, không phải là nó sẽ tiếp tục biến mất chứ?

-Nhưng đáng lẽ điều này không thể xảy ra mà?

Chẳng phải cậu ta đã chịu đủ sự giày vò rồi ư?

Dan đến cuối vẫn không nói, tiêm một chất lỏng màu trắng vào cánh tay của Takemichi.

Ngay lập tức cậu ta bắt đầu nôn ọe.

-Này này này, mày...

-Dan, mày đừng nói là...

Takemichi có vẻ sững sờ một lát, rồi mặc cơ thể đau nhói túm lấy cổ áo hắn:

-Mày bị điên hả Dan?

Ai cho mày cái gan làm vậy?

Khốn nạn!

Mày...

-Không phải là mày cũng vậy sao Takemichi?

Mày chẳng phải luôn tự làm mình đau khổ vì những thứ không đâu sao?

Cứ biết đau vẫn đâm đầu.

Chính mày mới là tên điên đấy!

Trái ngược với thần sắc hỗn loạn của Takemichi, Dan ngược lại lại thập phần bình tĩnh:

-Mày không thích nó sao?

Tao đã dành rất lâu để nghiên cứu nó đấy.

Bởi tao không phải là đứa có thiên phú...

...

Pháp thuật, cái thứ mà con người ta vẫn luôn tưởng rằng ảo mộng vốn đã từng tồn tại.

Daichi Hatome sống trong một gia tộc lâu đời đã từng nổi tiếng bởi nằm trong thập đại gia tộc về dòng máu thuần chủng.

Do đó việc gia tộc Hatome sử dụng mọi cách để bảo vệ dòng máu của mình vốn rất bình thường, chỉ là nó lại rất vô nhân tính.

Loạn luân, thử nghiệm, tất cả tất cả đều được viết trong rất nhiều cuốn sách cũ kĩ dưới tầng hầm với mong muốn người đời tiếp tục nghiên cứu.

Đã có hàng trăm hàng ngàn thính nghiệm được tổ chức, người chết vô số kể.

Lúc gia chủ quyết định từ bỏ việc nghiên cứu thì Daichi Hatome ra đời...

Một đứa trẻ không có ma lực...
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Chap 52


-Bố, con xin lỗi mà.

Con xin lỗi...

Daichi hắn không biết đã nói câu đó bao nhiêu lần.

Hắn là nguồn cơn của tất cả.

Từ nhỏ Daichi hắn vẫn luôn bị nói rằng hắn là rác rưởi, là phế thải.

Ma Thuật lúc đó đã dần biến mất, chỉ còn lại những dấu tích bị đất cát chôn vùi.

Vì vậy Daichi Hatome, kẻ cuối cùng có khả năng trở thành vị cứu tinh, lại không có ma lực.

Mẹ hắn thể chất rất yếu, bà là những pháp sư còn sống lại.

Gạt bỏ những nỗi ô nhục, bà đã cố gắng sinh đứa con thứ hai.

Kết quả là sinh non, bà chết đi, mà đứa em kia cũng chẳng thể sống nôi.

Sụp đổ, tất cả vết tích về cái thứ năng lực quái dị kia được nhà Hatome mua lại.

Daichi bị cấm túc, nên hắn thường xuyên thơ thẩn trong thư viện.

Cho đến khi hắn gặp được Takemichi...

-Cậu là ai?

Daichi hắn nhớ hắn đã hỏi như vậy.

Hắn bị cấm túc, vốn chưa bao giờ tiếp xúc với những người trong biệt thự, đây là lần đầu tiên hắn gặp người lạ.

Và hắn nhớ rõ, người đó đã cười với hắn, rất tươi, như ánh nắng mà hắn chỉ có thể nhìn qua cửa sổ, chưa bao giờ trực tiếp cảm nhận:

-Tớ là Hanagaki Takemichi, thính nghiệm thứ 111 còn sống sót.

Rất vui được gặp cậu.

Takemichi là thính nghiệm thành công nhất của gia tộc Hatome, nhưng lượng ma pháp cậu ta luôn bất ổn, có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào.

Và cái thể chất quái dị đó, nhà Hatome cư nhiên có thêm một tài liệu để nghiên cứu.

Daichi nhìn những vết thâm đen trên cánh tay, đau lòng hỏi:

-Sao cậu lại bị thương như vậy?

-Bị thương sao, mấy chú ấy nói với tớ là thuốc bổ đấy, tiêm vào có thể sẽ trở thành con người.

Nếu Daichi sinh ra được định nghĩa là phế vật, thì Takemichi chính là quái vật...

_________________

-Sau đó thì sao ạ?

Đứa trẻ tóc vàng long lanh nhìn hắn, còn đứa kia chán nản quay mặt đi chỗ khác:

-Nè, nội dung này thực sự thích hợp cho trẻ em sao?

-Thế nhóc rốt cuộc muốn nghe chuyện gì?

-Nối tiếp trận đánh của Toman và BW đi ạ?

-Đấy, nhóc tỏ vẻ gì chứ?

Nghe xong nó phụng phịu:

-Nói chung là cuối cùng ai thắng vậy ạ?

-BW đó?

-Ơ, em tưởng Toman thắng chắc rồi chứ?

Dù gì thủ lĩnh họ đã chết, chịu đả kích không hề nhỏ đâu.

-BW thắng, Toman sau đó giải tán, còn chi tiết thì...

-Thì sao ạ?

-Mai anh sẽ đề cập!

-Ơ kìa...

Thiếu niên thở dài:

-Mai anh sẽ lại đến nhé?

Ở nhà nhớ nghe lời Seven đấy, Takemichi, Daichi!

-Em biết rồi mà...

....

-Đi về rồi?

Bọn nó thế nào?

-Vẫn như thế, y hệt trẻ con vậy?

Baji trầm ngâm:

-Nhưng vậy cũng tốt, còn hơn việc bọn nó cùng kéo nhau chết, thật kinh khủng.

-Đừng nói về nó, Ema, Yuzuha và Hina sau vụ đó như thế nào?

-Vẫn sống tốt, và không có chút hối hận.

-Nản thật đấy, dù sao thì mày tính làm gì?

Mày vẫn thích nó đúng không Mikey?

À không, nói rằng chúng ta vẫn thích nó.

Manjirou thở dài:

-Hôm nay tao đến kể chuyện, Daichi nó bắt đầu cảnh giác rồi đấy, nhưng Seven chẳng bảo cái này cần chút thời gian sao?

Rồi bọn nó sẽ nhớ lại, sẽ biến trở lại, khi hình phạt kết thúc.

Ngày đó, dung dịch màu trắng kia chính là hỗn hợp hòa với máu của Daichi, giúp chia sẻ hình phạt sang cho mình.

Cuối cùng sau 2 năm bọn nó bốc hơi khỏi trái đất, thì lại xuất hiện trong lãnh địa nhà Hatome, như những đứa trẻ bình thường, không sở hữu ma pháp.

-Bao lâu nữa bọn chúng biến lại bình thường?

Lên lớp cao, thằng An nó suốt ngày chui vào phòng thính nghiệm nghiên cứu, thì ngoài Kim, bọn tao gánh còng lưng.

Wakasa cằn nhằn.

-2 năm?

Chắc vậy, Seven có bảo rằng nếu gợi kí ức càng nhanh thì bọn chúng càng mau biến lại.

-Ê nhưng mà chẳng lẽ tao lại tiếp nối phần kể chuyện à?

Cổ tao rát lắm luôn rồi ấy.

Sao thằng Mitsuya có thể ngồi chơi với tụi nó mà tao phải kể chuyện.

-Mày có lỗi nhiều nhất đấy, tạo thiện cảm tha sớm thì sao?

Shinichirou nó đang còn phải chở bọn nó đi khắp Tokyo để dạo chơi nữa kìa.

Shinichirou khóc không ra nước mắt.

-Đừng nói nữa, đi trên đường người yêu cũ tao chỉ trỏ bảo tao thành ông bố bỉm sữa khiến tao nhục gần chết.

-Nhưng mà mày làm gì có người yêu cũ...?

...

-Cút.

2 năm nữa, 2 năm nữa mọi chuyện không biết sẽ về đâu.

Nhưng bọn hắn chỉ biết bọn hắn vẫn sẽ đợi.

Đợi thay cậu ấy, cứu lấy cậu ấy, như cách mà cậu ấy cứu họ...

-
 
[Tr] Cậu Thiếu Niên Năm Ấy Quên Rồi!
Lời kết


Xin lỗi mọi người vì cái kết có vẻ không quá thỏa mãn.

Bộ truyện đầu tay của mình cuối cùng đã đi đến hồi kết.

Với rất nhiều cảm xúc, hoặc rất nhiều lần tụt mood "))).

Nhưng đầu tay, là những lần đầu đầy kỉ niệm, là thứ viết nên rất nhiều thứ sau này.

Bây giờ đọc lại tôi vẫn thấy văn phong mình lúc đó... nó éo ổn chút nào "))) Thời gian để viết xong cái này tuyệt đối không dài, nhưng cũng không ngắn.

Cảm ơn những người đã theo tôi đến chặng đường cuối.

Đến cuối cùng dù cách tôi hành văn rất không ổn nhưng vẫn có người theo dõi, là một sự thành công.

Cách hành văn tất nhiên sẽ được cải thiện, và dù tôi có viết bao nhiêu câu chuyện nữa, đây vẫn là bộ tôi tâm đắc nhất.

Dù nó khá dở tệ và không quá nổi bật.

Bộ truyện đầu tiên, những ngày chân ướt chân ráo vào shipdom, những kinh nghiệm và những cảm xúc.

Cảm ơn những người vẫn luôn theo dõi nó.

Chúc mọi người có thật nhiều sức khỏe!

Tháng 7 tháng cô hồn, đừng ra khỏi nhà vào lúc nửa đêm nhé >,
 
Back
Top Bottom