Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 500


Chương 500

Tô Lương Mặc trầm tư nhìn gương mặt tươi cười của cậu bé trên giường với một trái tim hỗn độn.

Suy nghĩ của cậu bé không cần nói cũng hiểu.

Tô Lương Mặc cảm thấy có chút đắng trong miệng. Ý của của bé muốn nói: “Chú tính sao?” Ha ha…… Ngay từ đầu, anh đã trở thành một “khối u” trong trái tim của Tiểu Ý rồi!

Lương Chi Hoành chăm chú nhìn thái độ của Tô Lương Mặc, khóe miệng khẽ nhếch, tiếp tục hỏi: “Chú Tô, chú nghĩ mẹ tôi có phải là một người phụ nữ tốt không?”

“Tiểu Ý là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên cuộc đời này”

“Chà, tôi và em trai cũng cảm thấy như vậy” Cậu bé nói một cách ngây thơ: “Một người phụ nữ tốt bụng, tuyệt vời như mẹ thì nên được nâng niu, được nuông chiều, được bảo vệ trong vòng tay của mình, phải không chú Tô?”

“Đúng vậy”

“Đúng rồi, em trai và tôi cũng cảm thấy như thế đó. Nhưng mà bây giờ mẹ cũng đã có đối tượng mới mất rồi. Và tôi cùng em trai cũng đã chấp nhận chú ấy là ba của chúng tôi r Lương Chỉ Hoành sắc sảo tiếp tục nói: “Nhưng mà mẹ vì “khối u ác tính” kia nên bây giờ vẫn có chút do dự” Đôi mắt đen của Lương Chi Hoành dừng lại trên người Tô Lương Mặc: “Chú Tô à, người khiến mẹ tôi thành ra như vậy, tất cả đều là do chú đó. Mẹ tôi còn trẻ như vậy, không nên chỉ vì sai lâm trước kia với chú mà phải độc thân suốt cuộc đời còn lại đúng không nào. Vậy nên là tôi hy vọng chú có thể tìm ra cách nào đó khiến mẹ đồng ý lời cầu hôn của chú ấy”

Lời cầu hôn của chú ấy? Của ai?

“… Là ai?”

Lương Chi Hoành ngẩng đầu lên, khuôn mặt tràn đầy phấn khích: “À hình như chú cũng biết chú ấy đấy, là chú Savvy” Cậu bé mỉm cười hóm hỉnh: “Vì đó là chú Savvy, nên tôi và em trai mới đồng ý nhận chú ấy là ba á”

Tô Lương Mặc tối sâm mặt mày!

“Con, con nói gì cơ?” Anh không thể tin nổi những lời nói mình vừa nghe!

“Ơ chú Tô, chính sai lâm của chú mới khiến mẹ tôi thành ra như vậy, chú phải chịu trách nhiệm với mẹ tôi chứ” Lương Chi Hoành nói: “Chú Tô à, tôi thực sự hy vọng chú có thể giúp mẹ tôi thoát khỏi bóng ma tâm lý này. Tôi cũng hy vọng chú có thể thành tâm chúc phúc cho mẹ tôi cùng chú Savvy. “

Tất nhiên mục đích chính của cậu không phải là muốn Tô Lương Mặc thuyết phục mẹ kết hôn với chú Savvy, cũng không cần ông ta gửi lời chúc đến mẹ của mình. Mà điều đơn giản cậu muốn là … Năm đó Tô Lương Mặc đã đối xử với mẹ cậu như thế nào, thì bây giờ cậu muốn ông ta phải nếm trải những gì mà mẹ cậu đã phải chịu đựng! Có không giữ, mất đừng tìm!

Nghĩ đến đây, Lương Chi Hoành không khỏi cao hứng. Đôi mắt lạnh lùng hả hê nhìn Tô Lương Mặc!

Nhìn thấy vẻ hoang mang tột độ của Tô Lương Mặc, đôi môi tái nhợt của Lương Chi Hoành không khỏi nhếch lên…

Đúng! Chính là như vậy! Ngồi đấy mà đau khổ, mà ân hận đi!

Giống như mẹ t Mẹ tốt bụng thiện lương như vậy. Chuyện trả thù cậu sẽ thay mẹ đòi bằng được!

“Con muốn ba thuyết phục vợ mình đồng ý kết hôn với một người đàn ông khác?” Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông tỏ ra đau đớn: “Lương Tiểu Ý là vợ ba. Ba sẽ không bao giờ để cho cô ấy đi theo người đàn ông khác! Việc ba nợ mẹ con, ba nợ hai đứa con, ba sẽ dành nốt phần đời còn lại của mình để trả: Lương Chi Hoành cảm giác mình như đang ngồi nghe một câu chuyện cười lố bịch khiến cậu không khỏi bật cười: “Hahaha … chú nói thật dễ nghe nha! Sao chú không nói những lời ngon ngọt ấy khi chú bỏ rơi mẹ tôi, bỏ rơi hai anh em tôi?

Chú thờ ơ khi mẹ tôi bị bắt cóc, chú nghi ngờ mẹ tôi không còn “sạch sẽ” gì nữa, chú lạnh nhạt chối bỏ chúng tôi kể từ khi hai anh em tôi còn chưa lọt lòng, tại sao lúc đó chú không nói ra những lời này? Khi chú sai cấp dưới của mình chọc thủng nước ối của mẹ, tại sao không nói ra ra những lời này đi? Xong bây giờ khi chúng tôi đều lớn cả rồi, chú ở một góc xó xỉnh nào đó chạy đến rồi nói chú mắc nợ ba mẹ con tôi? Thật nực cười!”

“Chúng tôi không phải là đồ thừa”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 501


Chương 501

Trái tim Tô Lương Mặc co thắt dữ dội, cơn đau quặn thắt lan khắp cơ thể. Đứa con của anh, kết tinh tình yêu giữa anh và Tiểu Ý, là máu mủ ruột thịt của anh, hóa ra lại hận anh nhiều đến vậy!

“Ba chưa từng bỏ rơi ba mẹ con, cũng chưa từng thờ ơ hay lạnh nhạt với mẹ con, với hai anh em con cả.” Tô Lương Mặc quả quyết: “Cho dù con có tin hay không, ba chưa từng một lần làm vậy!”

Những gì Tô Lương Mặc nói đều là thật lòng!

Nhưng tiếc thay … Tô Lương Mặc lại chẳng hề quan tâm đến điều đó!

Có lẽ là vì bệnh tật, cũng có thể là do tính cách mà cậu đã trưởng thành từ rất sớm so với người em trai cũng tuổi của mình. Thậm chí cậu có thể hiểu nhiều chuyện của người lớn…

Thực ra đây là do bẩm sinh, hoặc cũng có thể là do căn bệnh từ khi mới sinh ra gặp phải!

Cậu không hề quan tâm những lời phù phiếm mà Tô Lương Mặc nói lúc nãy, vì đơn giản những lời nói đó đều không phải là trọng tâm. Vấn đề chính là người đàn ông này đã gây ra cho mẹ quá nhiều tổn thương đến nỗi sinh ra tâm bệnh, và cho đến tận bây giờ mẹ vẫn chưa hoàn toàn bình phục!

Mẹ im lặng, mẹ làm ngơ như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng cậu biết trong tim mẹ vẫn luôn rất đau!

Mẹ không muốn gặp người đàn ông này, mẹ coi người đàn ông này như một cơn ác mộng! Một cơn ác mộng đã đeo đuổi mẹ năm năm trời!

Năm năm rồi! Năm năm rồi mà mẹ vẫn không thể nào buông bỏ.

Nếu đã vậy thì chi bằng … Dứt khoát cho mẹ gặp một lần để làm rõ mọi chuyện, để cho mẹ hiểu được rốt cuộc trái tim mẹ đang muốn điều gì.

Cậu biết rằng khi gặp người đàn ông này, mẹ nhất định sẽ đau khổ, nhưng người ta vẫn nói rằng đau ngắn còn hơn đau dài!

Một khi nỗi đau qua đi, mẹ mới có thể yên lòng, thoải mái sống tiếp cuộc sống của mình, không còn phải sống mãi trong cơn ác mộng mang tên “Tô Lương Mặc”.

Vì vậy năm đó người đàn ông này đã đối xử với mẹ cậu như thế nào, thì bây giờ cậu cũng sẽ đối xử với ông ta như thế, để ông ta phải trả giá cho những gì mình đã làm, phải chịu đau khổ đến tột cùng, để cho ông ta thấy được mẹ hạnh phúc như thế nào khi ở bên chú Savvy!

Đây là mục đích chính của cậu!

Tuy nhiên, Lương Chi Hoành đã tính sai một chuyện vô cùng quan trọng…

“Vậy nên chú Tô à, đã đến lúc để chú trả món nợ này rồi đấy”

“Không thể nào!” Khuôn mặt Tô Lương Mặc trở nên tái nhợt: “Lương Tiểu Ý vẫn là vợ của ba! Ba mẹ vẫn là vợ chồng về mặt pháp lý! Đừng nói đến việc thành tâm chúc phúc cho cô ấy, Tiểu Ý vốn dĩ cũng không đủ điều kiện để có thể kết hôn với người đàn ông khác. Cô ấy đã kết hôn rồi, nếu như tái hôn sẽ bị coi là trùng hôn! “

“…” Lương Chi Hoành sững sờ … “Chú nói dối! Chú với mẹ tôi đã ly hôn rồi! Chú còn cố ý nhờ Ôn Tình Noãn gửi đơn ly hôn đến cho mẹ tôi.”

Cuối cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ, cho dù có trưởng thành đến đâu thì vẫn sẽ có những thiếu sót. Lúc này, Lương Chi Hoành trở nên lo lắng … Nếu như sự thật đúng như những gì người đàn ông trước mặt kia đã nói, họ thật sự chưa có ly hôn… Vậy thì… Là cậu chuốc lấy tai họa cho mẹ rồi!

Tô Lương Mặc trầm tư nhìn chàng trai nhỏ trên giường bệnh như thể đã nhận được câu trả lời chính xác, anh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu như con đang muốn nhắc đến tờ giấy ly hôn màu xanh mà mẹ con để ở nhà, thì ba có thể khẳng định với con một điều rằng, đó là giả. Chắc chắn là do Ôn Tình Noãn đã làm giả nhằm gây tổn thương đến mẹ con. Chuyện này mãi về sau, sau khi mẹ con xảy ra chuyện ba mới biết được”

Toang!

Khuôn mặt Lương Chi Hoành cắt không còn một giọt máu, đôi mắt ngày càng hoảng loạn … Cậu biết rằng điều mà Tô Lương Mặc nói đều là thật. Nếu thật là như thế, vậy thì cậu đã gây rắc rối cho mẹ mất rồi!

Lương Chi Hoành, mau bình tĩnh lại! Mày còn phải bảo vệ mẹ khỏi kẻ xấu xa kia nữa đó! Chi Hoành ơi là Chi Hoành, mau bình tĩnh, bình tĩnh lại.

Tô Lương Mặc thấy cậu bé ngày càng trở nên bối rối, nhưng vài giây sau, cậu bé nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 502


Chương 502

Trong nháy mắt, anh có chút ngạc nhiên. Có thể điều chỉnh cảm xúc một cách nhanh chóng không phải là điều mà người bình thường có thể làm. Ngay cả những “con cáo già” lăn lộn trên thương trường không phải lúc nào cũng có thể làm được điều đó. Mà cậu bé trước mặt anh mới chỉ có năm tuổi.

Tô Lương Mặc bỗng cảm thấy thật tự hào vì có một người con trai thông minh như vậy. Sau này, thằng bé nhất định sẽ thành công hơn anh. Đây chính là suy nghĩ của anh về đứa con trai của mình. Cuối cùng, sự thật sau này chứng minh: Hậu sinh khả úy. Cậu bé đã vượt xa người cha của mình.

Đột nhiên, đôi mắt của Lương Chi Hoành sáng bừng lên, cậu nhớ ra rồi!

“Chú Tô, nếu tôi nhớ không nhầm thì có một điều khoản trong Luật Hôn nhân của nước Z: Nếu hai vợ chồng sống ly thân từ hai năm trở nên, bên không có lỗi có thể đơn phương nộp đơn ly hôn lên tòa án” Khuôn mặt nhỏ của Lương Chi Hoành có chút tự mãn … Bị cậu tìm ra lỗ hổng rồi này! “Mẹ tôi và chú đã ly thân được hơn năm năm rồi, vì vậy có thể nói rằng mẹ tôi có thể tự động ly hôn với chú”

Nghe xong giọng nói nghiêm túc mà non nớt của đứa trẻ, Tô Lương Mặc mỉm cười: “Trong hiến pháp hình như không có luật nào cho phép tự động ly hôn cả. Đúng là nếu như hai vợ chồng sống ly thân từ hai năm trở nên, bên không có lỗi có thể đơn phương nộp đơn ly hôn lên tòa án. Thế nhưng đây là nước Z ai có thể dám nhúng tay vào chuyện gia đình của Tô Lương Mặc cơ chứ” Hàm ý răng chỉ cần anh muốn, cuộc hôn nhân này kể cả không hợp lệ đi chăng nữa thì cũng sẽ biến thành hợp lệ. Đừng nói là ly thân đã hơn năm năm, thậm chí là năm mươi năm, nếu như muốn kiện cũng không bao giờ có thể thắng nổi.

“Khụ khụ khu…”

Rơi vào trạng thái bồn chồn lo lắng, bạn nhỏ Lương Chỉ Hoành không ngừng ho dữ dội, đến nỗi người bên ngoài phòng bệnh cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Lương Chi Hoành à, mày không được lo lắng như vậy chứ!

Tô Lương Mặc đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình.

Sau khi nhận ra Lương Chi Hoành đang không ngừng ho dữ dội liền hoảng loạn không biết phải làm gì.

Lương Tiểu Ý đang lo lắng ngồi ở ngoài phòng bệnh thì đột nhiên nghe thấy tiếng ho của Lương Chi Hoành bên trong, cô lập tức vội vã chạy vào.

Ngay khi bước vào, Lương Tiểu Ý liền nhìn thấy răng người đàn ông đang giơ đôi tay tội lỗi của mình lên, anh ta muốn “làm hại” con trai cô!

“Tô Lương Mặc! Anh muốn làm gì!” Trong đầu cô lúc ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất là phải bảo vệ Đại Bảo của cô, Lương Tiểu Ý vừa hét lên, vừa vội vàng lao đến, đẩy mạnh Tô Lương Mặc. Cô cũng không hiểu lúc đó bản thân lấy ở đâu ra một sức mạnh “phi thường” đến thế, khiến cho Tô Lương Mặc không chút phòng bị loạng choạng, ngã nhoài về phía sau. Sau đó, cô nhanh chóng ôm lấy Đại Bảo, rồi nhìn chăm chăm vào.

Tô Lương Mặc với ánh mắt đầy hận thù: “Tô Lương Măc! Anh có còn là con người nữa không! Đại Bảo chỉ là một đứa trẻ!

Một người đàn ông trưởng thành lại đi bắt nạt một đứa trẻ, anh không biết xấu hổ à! “

“Tiểu Ý, em hiểu lầm rồi, anh không có …”

“Nực cười! Chính tôi tận mắt thấy được, anh nói xem tôi có hiểu lầm anh hay không!” Lương Tiểu Ý không cho Tô Lương Mặc bất kỳ cơ hội nào để giải thích, chỉ tay về phía cánh cửa rồi quát: “Anh cút đi! Biến ngay đi! Anh không được chào đón ở đây! Mau cút ra ngoài cho tôi!”

Đây là lần thứ n cô muốn anh cút đi rồi.

Hơn nữa … cô còn muốn kết hôn với tên ngốc Savvy đó?

Nghĩ đến đây thôi, trong lòng Tô Lương Mặc lại cảm thấy thật khó chịu!

“Tiểu Ý, em bình tĩnh một chút, anh thực sự không có ý muốn làm tổn thương Đại Bảo. Đại Bảo ho nhiều như vậy, anh…” Lo lắng cho thằng bé …

Lời còn chưa dứt…

“Anh thôi ngụy biện đi! Trong này còn có ai khác ngoài anh và Đại Bảo hay không? Còn không phải là do anh đã làm gì đó mới khiến Đại Bảo kích động như vậy ư? Tôi nói cho anh một lần nữa, cảm xúc của Đại Bảo phải được giữ ổn định, không thể lên xuống thất thường! Anh còn nói đó không phải là do anh ư? Không phải anh, vậy là do ai? Là do Đại Bảo từ làm mình kích động ư?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 503


Chương 503

Khi có người đụng đến con trai của mình, Lương Tiểu Ý như thể biến thành một binh sĩ luôn trong trạng thái phòng bị, có thể cầm súng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Lúc ấy, Lương Chi Hoành đã bình tĩnh trở lại, cậu lén nhìn vẻ mặt hoang mang của Tô Lương Mặc, cảm thấy có chút đồng cảm với anh, thực sự có chút giống như … giống như người câm ăn phải khổ qua vậy.

Lương Tiểu Ý thấy Đại Bảo không còn ho nữa, cô cũng có chút yên lòng, không còn lo lắng như lúc nấy, rồi nhìn quay sang nhìn Tô Lương Mặc, nhịn không nổi cơn giận đang giữ trong lòng mà bùng phát: “Mỗi khi anh xuất hiện là y như rằng gia đình chúng tôi lại gặp phải xui xẻo! Coi như tôi xin anh đấy, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt gia đình chúng tôi nữa được không! “

Tô Lương Mặc có thể nhìn thấy rõ sự căm thù sâu thẳm trong mắt Lương Tiểu Ý. Trong một khoảnh khắc, trái tim anh cảm thấy đau đớn. Anh nhìn cô, thật muốn nói rằng mọi chuyện hoàn toàn không phải thế … Nhưng, sau khi gây ra nhiều tổn thương cho ba mẹ con như vậy, anh thật khó mà có thể mở lời. Mặc dù những tổn thương ấy phần lớn đều là do người ngoài tác động đến.

Nhưng… cô nói “gia đình cô”?

Gia đình cô? …. Là cô cùng bọn trẻ, và cả tên Savvy kia nữa sao?

Không! Chỉ là suy nghĩ thôi cũng đừng hòng nghĩ đến!

Trong cơn hoảng loạn, anh không thể nào tìm ra cách để níu kéo cô, vì vậy anh đã chọn một bước đi đầy sai lầm.

“Lương Tiểu Ý, đứa trẻ không chỉ là con của em, mà Đại Bảo cũng là con của anh nữa!”

Lương Tiểu Ý vừa nghe … ngay lập tức biến thành một con nhím xù lông! Cô nhìn Tô Lương Mặc giống như một tên trộm!

“Tô Lương Mặc, tôi biết điều đó! Cảm ơn anh đã nhắc nhở tôi!” Anh thực sự cướp Đại Bảo cùng Tiểu Bảo khỏi tay cô!

Không! Anh đừng hòng!

“Nhưng xin lỗi, Đại Bảo, Tiểu Bảo là của tôi!”

“Nhưng hai đứa đều mang dòng máu của anh!” Người đàn ông lạnh lùng nói: “Bất luận có chuyện gì xảy ra, máu mủ của gia đình họ Tô tuyệt đối không bao giờ phải ở bên ngoài! Đến khi Đại Bảo khỏi bệnh, anh sẽ đưa hai đứa trẻ đi” Lúc ấy, bất kể là em có ghét tôi, có căm hận tôi đến nhường nào, nhưng vì đứa trẻ, em không muốn đi cũng phải đi theo tôi! … Mục đích của Tô Lương Mặc đó là có thể khiến Lương Tiểu Ý một lần nữa quay trở về bên anh, cùng anh bắt đầu lại một cuộc sống hạnh phúc mới.

Tuy nhiên, lời nói của anh như khơi dậy lòng hận thù đã chôn sâu trong lòng Lương Tiểu Ý. Anh có thể ức h**p cô, làm tổn thương cô thế nào cũng được, nhưng muốn cướp con trai khỏi tay cô ư? Đừng hòng!

Giống như lời của Lương Chi Hoành đã nói, trong tim của Lương Tiếu Ý luôn có một “khối u ác tính”, “khối u” đó theo thời gian đã trở thành một vấn đề khá nan giải.

Mà sau câu nói tỏ thái độ của Tô Lương Mặc lúc nấy, mọi tình yêu trước kia mà Lương Tiểu Ý dành cho anh đã không còn dù chỉ một chút, và bây giờ chỉ còn lại sự thù hận trong lòng cô.

Vốn dĩ ban đầu cô định để lại cho Tô Lương Mặc chút mặt mũi cuối cùng … Nhưng bây giờ thì khỏi cần … Cô không thể chịu đựng được nữa rồi!

Trong khoảnh khắc ấy, cô dường như biến thành một người hoàn toàn khác.

Cô bỗng trở nên bình tĩnh, hờ hững nhìn người đàn ông đối diện: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện” Cô nhìn Lương Chi Hoành với ánh mắt trìu mến, nhẹ nhàng xoa đầu cậu: “Mẹ cùng với chú đi bàn chút chuyện. Con nghỉ ngơi cho tốt nhé.”

Cô phớt lờ người đàn ông phía sau, lạnh lùng bước ra khỏi phòng bệnh.

Lục Trầm cùng Lương Chỉ Duy đang ngồi ở ngoài cửa phòng bệnh, nhìn thấy Lương Tiểu Ý đi ra liền ngay lập tức đứng lên.

Lương Tiểu Ý đi đến chỗ họ rồi nói với Lục Trầm: “Lục Trầm, phiền anh trông Tiểu Bảo giúp tôi một chút. Tôi và anh….và Tô Lương Mặc có chuyện muốn nói riêng với nhau”

Lục Trầm cảm thấy Lương Tiểu Ý thực sự đã thay đổi, cô không còn là Lương Tiểu Ý trước kia nữa.

“Được” Sau khi đồng ý, Lục Trầm liền ôm lấy quả bóng nhỏ Lương Chỉ Duy rời đi.

Hành lang thực sự là một nơi tốt để có thể nói chuyện.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 504


Chương 504

Lương Tiểu Ý nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau vang vọng đến. Cô cũng không có ý định quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Đã năm năm rồi nhỉ?” Cô nhẹ nhàng, chậm rãi nói: “Đã năm năm kể từ lần gặp cuối cùng”.

Lương Tiểu Ý có chút uể oải. Sau đó, Tô Lương Mặc nhìn thấy cô gái trước mặt quay lưng về phía với anh đang rút một điếu thuốc từ trong bao thuốc lá ra. Động tác vô cùng thuần thục như thể cô đã quá quen thuộc với điều này. Khẽ ngậm lấy điếu thuốc trên miệng, Lương Tiểu Ý rút trong túi ra chiếc bật lửa. “Click”… Làn khói mờ ảo nghi ngút lan tỏa khắp không gian.

“Anh có muốn hút không?” Lương Tiểu Ý duyên dáng xoay người lại, dùng hai đầu ngón tay cầm điếu thuốc đưa cho anh, động tác quyến rũ không thể kể xiết.

Từ đầu đến cuối, Tô Lương Mặc nhìn cô với đôi mắt mở to không thể tin nổi. Anh sốc đến nỗi cứng đờ người, một lúc lâu cũng không thể phản ứng. Cho đến khi tầm mắt rời đến điếu thuốc lá trên tay cô, anh ngay lập tức tỉnh táo trở lại! Rồi lại bàng hoàng!

“Tại sao em có thể hút thuốc?” Anh quá đỗi lo lắng đến mức không nhận ra sự quan tâm, săn sóc trong giọng nói của mình.

Nhưng mà…

Lương Tiểu Ý bật cười: “Tổng giám đốc Tô đạo mạo đây đang trách móc tôi sao?” Lương Tiểu Ý cố tình khiêu khích anh. Đôi tay cô cầm lấy điếu thuốc, rít một hơi thật sâu rồi chậm rãi nhả khói: “Cho tôi hỏi một chút là anh lấy tư cách gì để có thể trách móc tôi?” Nói xong, cô liền đưa điếu thuốc lên môi…

“Phắt!” Một giây sau, Tô Lương Mặc tức giận, giật lấy điếu thuốc mà cô chuẩn bị đặt lên miệng: “Đủ rồi!” Anh khế thở dài: “Đừng tự hành hạ bản thân như vậy!”

Hành hạ, hahaha … Anh lại có thể nói rằng cô hút thuốc là đang tự hành hạ bản thân!

Đôi mắt lạnh lếo nhìn xa xăm, Lương Tiểu Ý cũng chẳng buồn cãi nhau với anh, đôi môi khẽ mở, cô chậm rãi nói: “Tôi cảm thấy bản thân mình thật sai lầm. Tôi đã nghĩ rằng chỉ cần cắt đứt mọi liên lạc thì sẽ không sao nữa. Nhưng mà sự thật thì lại không hề giống như vậy”

Cô nói: “Tôi đã cố gắng để có thể làm cho cuộc gặp gỡ sau năm năm bất ngờ này của chúng ta trở nên thoải mái, hài hòa hơn một chút, tôi không muốn chúng ta phải đối diện với nhau trong trạng thái gượng gạo, ngượng ngùng. Vì vậy tôi đã cố gắng kìm nén mọi cảm xúc của mình. Thế nhưng tôi đã nhầm. Tôi đã muốn để lại chút thể diện cho người đó, nhưng anh ta vẫn như xưa không hề thay đổi, được đà lấn tới hết chuyện này đến chuyện nọ”

Nói đến đây, cô liền liếc nhìn anh. Cô nhắc đến ai, thì trong lòng người ấy ắt hẳn phải tự biết.

“Em thay đổi rồi” Tận sâu đôi mắt của Tô Lương Mặc chất chứa đầy nỗi bưồn, nỗi đau đớn không thể kể xiết. Đã từng là một Lương Tiểu Ý ghét bỏ điếu thuốc, đã từng là một Lương Tiếu Ý không bao giờ biết đe dọa người khác là gì, đã từng là một Lương Tiểu Ý dịu dàng và lương thiện. Vậy mà giờ đây …

Cô ấy đã thay đổi rồi, nhưng anh vẫn chỉ dành tình cảm sâu đậm của mình cho Tiểu Ý mà thôi. Trong tim anh không ngừng gào thét điều ấy.

“Ồi” Lương Tiểu Ý làm ra vẻ ngạc nhiên như phát hiện ra một điều gì đó mới. Đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lùng, nhẹ nhàng nói: “Ai rồi cũng sẽ phải thay đổi. Năm năm là đủ để tôi thay đổi tất cả, bao gồm cả sự ngây thơ ngu xuẩn trước kia của mình”

“Không” Anh nói: “Tiểu Ý, là em lương thiện, tuyệt đối không phải là ngu xuẩn như em nói.” Anh đau lòng trước những thay đổi của cô, càng căm hận bản thân mình, là do anh đã khiến biến cô từ một người phụ nữ đơn giản, thiện lương trở thành một người phụ nữ không còn tin vào “lòng tốt”, luôn đề phòng tất cả mọi thứ xung quanh.

“Tiểu Ý, anh biết trước kia, anh đã từng gây ra rất nhiều tổn thương cho em. Thực ra, anh đã đọc qua cuốn sổ nhật ký của em, anh đã tìm hiểu mọi chuyện năm \ Ôn Tình Noãn đã hãm hại em như thế nào, kể cả việc anh đã hiểu lầm em ra sao … Tiểu Ý … Anh đã biết hết tất cả mọi chuyện rồi.” Tô Lương Mặc nhìn cô với ánh mắt chân thành: “Chờ cho đến khi Đại Bảo có thể được xuất viện, chúng ta cũng nhau quay trở lại thành phố S được không, cùng nhau … ” tiếp tục một cuộc sống hạnh phúc mà chúng ta từng có.

Đôi mắt đen láy của anh sáng ngời, nhìn cô với ánh mắt đầy mong chờ.

Thế nhưng!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 505


Chương 505

“Hai đứa nhỏ là của tôi! Chúng ta đã ly hôn rồi! Anh đừng hòng cướp đi Đại Bảo và Tiểu Bảo khỏi tay tôi!” Lương Tiểu Ý tức giận hét lên, đôi mắt mở to trừng trừng nhìn người đàn ông đối diện! Anh ta đúng là một tên khốn mà!

Lương Tiểu Ý nhớ đến việc Tô Lương Mặc đã bất ngờ xuất hiện như thế nào trước của nhà mình … tất cả mọi thứ nhất định đều là do anh lập sẵn kế hoạch rồi. Giả sử không phải như vậy, tại sao anh có thể đột nhiên xuất hiện ở Hạ Môn, có thể đột nhiên xuất hiện trong nhà cô! Nhất định là anh đã có âm mưu từ trước. Hơn nữa anh còn luôn miệng nói anh sẽ đưa Đại Bảo, Tiểu Bảo quay trở lại thành phố S…. Tham vọng của anh quá rõ ràng rồi!

“Anh Tô, nếu như anh muốn có một đứa con, anh có thể tự sinh cho mình một đứa mà. Ôn Tình Noãn hay Vương Tình Noãn hay Lý Tình Noãn gì đó … chỉ cần anh muốn, nhất định sẽ có rất nhiều người phụ nữ tình nguyện thay anh sinh con áI Tôi chỉ có mỗi Đại Bảo, Tiểu Bảo, tại sao anh còn muốn tranh giành với tôi?” Phẫn nộ, tức tối!

Lương Tiểu Ý trở nên thiếu kiên nhẫn, toàn thân không khỏi run rẩy. Cô hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền mắt lại, nhanh chóng lấy ra một điếu thuốc rồi châm thuốc.

Lương Tiểu Ý rít một hơi thật sâu. Sau đó…

“Xì xèo!” Một âm thanh kỳ quái vang lên, đi kèm với âm thanh đó, bỗng như có mùi thịt cháy bốc lên. Lương Tiếu Ý mở trừng mắt ngạc nhiên.

Trước mắt cô, Tô Lương Mặc điềm tĩnh vươn tay về phía cô. Đôi mắt Lương Tiểu Ý chậm rãi dừng lại trên điếu thuốc…

Cuối cùng thì cô cũng biết âm thanh “xì xèo” phát ra từ đâu, cũng như mùi cháy kì dị đó…

Tô Lương Mặc trực tiếp bóp chặt đầu điếu thuốc bằng hai ngón tay của mình. Nỗi đau về thể xác không thể so sánh với nỗi đau trong lòng anh ngay lúc này. Người đàn ông chậm rãi nói: “Đừng hút nữa”

Lương Chi Hoành lúc này cũng đang ngồi cắn rứt, tự trách bản thân. Thay vì trả thù giúp mẹ, cậu lại gây rắc rối cho mẹ.

Lương Chi Hoành nhìn qua chỗ ngồi của Tô Lương Mặc lúc nãy, ba ngày liền, người đàn ông phiền phức ấy thỉnh thoảng ở đâu đó lại xuất hiện trước mặt cậu, ngay cả khi mẹ có măng có chửi cũng vô dụng. Nói một cách mỹ miều hơn là: Con của anh đang bị bệnh, anh cần phải thực hiện nghĩa vụ của một người làm cha.

Có Trời mới biết Lương Chi Hoành cậu mới không cần cái gọi là nghĩa vụ ngu ngốc gì đó cả.

Cho dù mẹ có cấm ông ta xuất hiện trong phòng bệnh như thế nào thì người đàn ông ngu xuẩn đó cũng chỉ có một câu trả lời: “Ba mẹ vẫn là vợ chồng”.

Không sai. Lương Tiểu Ý cũng biết rằng giấy chứng nhận ly hôn ban đầu đó hoàn toàn là giả.

Khi cô biết giấy ly hôn đó là giả mạo, cô cũng chỉ cười lạnh một tiếng. Tờ giấy đó là giả thì sao chứ? Năm ấy, anh tỏ ra thờ ơ khi cô bị bắt cóc, anh còn nghi ngờ cô không còn “sạch sẽ”, anh lạnh nhạt chối bỏ hai đứa nhỏ, hoài nghi rằng hai đứa không phải là con anh, rồi còn sai cấp dưới của mình chọc thủng nước ối … Chẳng lẽ giấy ly hôn kia là giả thì tất cả những sai lầm trong quá khứ đều có thể bỏ qua?

Năm năm trôi qua, ai cũng sẽ phải thay đổi, huống chỉ là cô!

“Anh nói đi! Rốt cuộc là anh muốn gì?” Cô không thể chịu đựng được nữa. Khi nhìn thấy khuôn mặt giả tạo của người đàn ông trước mặt, cô gần như phát buồn nôn.

“Anh chỉ muốn thực hiện nghĩa vụ mà mọi người cha bình thường vẫn thường hay làm cho con mà thôi.” Tô Lương Mặc chân thành nhìn người phụ nữ trước mặt. Anh thực sự nhớ cô cho dù bây giờ cô một thân đầy gai góc có thể làm tổn thương anh bất cứ lúc nào.

“Nghĩa vụ? Haha…. Tôi đang nghe cái quái gì vậy?” Lương Tiểu Ý cảm tưởng như mình đang nghe kể một câu chuyện hài: “Bạn thực sự muốn nói chuyện “nghĩa vụ” với tôi? … Anh làm ơn bớt giả tạo đi được không? Chính anh là người đã bỏ rơi mẹ con tôi, cũng chính anh là người muốn kết hôn với người phụ nữ khác. Sao thế? Chẳng lẽ Ôn Tình Noãn không sinh con cho anh? Là cô ta không thể sinh hay là sinh không ra? ” Cô không nể nang, bất chấp nói: “À … Chắc là do làm chuyện xấu nhiều quá, nên mới không thể sinh con đó.”

Tô Lương Mặc buồn bã nhìn người phụ nữ trước mặt: “Em có nhất thiết phải trở nên vô tình và quá quắt như vậy không?

Trước kia em không như vậy” Đôi mắt đen của người đàn ông tràn ngập hối hận: “Em có biết rằng em của hiện tại khác với em của ngày xưa nhiều lắm không?”

“Em của ngày xưa? Vô tình? Quá quất?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 506


Chương 506

Hahahaha … Lương Tiểu Ý nhịn không nổi ôm bụng cười lớn đến nỗi ch** n**c … Hahaha … Cô của ngày xưa và bây giờ khác nhau nhiều lắm ư…?

“Đừng cười nữa” Tô Lương Mặc nhìn cô với ánh mắt phức tạp… Thế nhưng lời nói của anh cũng không hề khiến Lương Tiếu Ý dừng lại. Tiếng cười vẫn không ngừng phát ra, vang vọng khắp hành lang. Tiếng cười mang theo sự mỉa mai, sự nhạo báng mà ai cũng có thể nghe ra. Gương mặt của Tô Lương Mặc tối sầm lại, anh siết chặt năm tay, anh không thể chịu đựng được nữa!

Người đàn ông đột nhiên hét lớn: “Anh nói em không được cười nữal”

Rõ ràng là đang cười, nhưng không hiểu vì sao, cô dường như lại nghe thấy tâm hồn mình đang gào khóc. Cô càng cười lớn, tiếng khóc ấy ngày một thê lương, thảm thiết hơn … Cô chỉ muốn dùng nụ cười gượng gạo này, để che giấu đi tâm hồn yếu đuối của mình mà thôi … Rồi sau đó, nụ cười ấy dần nhỏ lại và dần trở nên cứng nhắc.

Lương Tiểu Ý một tay lau nước mắt, một tay chống hông nói: “Ai ya, cười chết tôi mà”

Cô nói: “Đã từ rất lâu rồi tôi không cười nhiều như vậy luôn á’ Toàn thân Tô Lương Mặc khẽ run lên … Cô đã từ rất lâu rồi cô không cười nhiều như vậy … Chẳng lẽ từ trước đến giờ…

Anh đã khiến cô phải rơi lệ nhiều đến vậy?

“Tiểu Ý, anh xin…” Anh xin lỗi….

“Đủ rồi!” Đột nhiên Lương Tiểu Ý nghiêm mặt trở lại: “Tổng giám đốc Tô cao cao tại thượng của tôi à, lúc nãy anh trách tôi tại sao lại trở nên chua ngoa, quá quắt như vậy, trách tôi không còn giống như trước kia nữa, để tôi nói cho anh biết một điều này”

Đôi mắt cô lạnh đi vài phần: “Nếu như anh hiểu tôi của trước kia, thì anh sẽ không bao giờ trách móc tôi của hiện Tô Lương Mặc đứng hình, Lương Tiểu Ý bỏ lại cho anh câu nói này trước khi quay đi không thương tiếc. Cô lạnh lùng tiến về phòng bệnh của Đại Bảo, “sâm” một tiếng, chốt khóa cửa lại, để lại anh đơn độc, đứng chôn chân tại chỗ.

Sau khi cánh cửa bị khóa, Lương Tiểu Ý bỏ xuống lớp mặt nạ lạnh lùng cao ngạo lúc này. Cô ngồi phịch xuống, dựa lưng vào cánh cửa, vẻ đau khổ lộ rõ trên gương mặt xinh đẹp ấy…

Hahaha … Cô vô tình, cô quá quắt, cô không còn giống như trước kia … Đúng vậy, cô đã từng ngây thơ và ngu ngốc, nên mới suýt nữa mất mạng như vậy. Năm năm qua, cuộc sống của cô vốn trôi qua thật bình lặng và thanh thản, tuy nhiên, anh lại đột nhiên xuất hiện.

Xuất hiện trước mặt cô … tranh giành hai đứa nhỏ với cô!

Lại còn mắng nhiếc cô là đồ chua ngoa, đồ vô tình!

Nếu như không có Savvy, thì cô cũng không còn sống trên cuộc đời này nữa rồi. Cuộc sống hiện tại của cô đều là nhờ Savvy đã đưa cô từ cõi chết trở về. Lương Tiểu Ý cũng không biết cô còn có thể sống được bao lâu nữa, vì vậy cô thật muốn làm những gì bản thân mình muốn, muốn khóc liền có thể khóc thật lớn, muốn cười liền có thể cười thật to, muốn được sống thoải mái là chính mình, như vậy có gì là sai ư?

Tại sao anh lại bỏ rơi ba mẹ con cô, hại mẹ con cô đến mức thảm hại, rồi bỗng nhiên quay lại đòi thực hiện cái gọi là nghĩa vụ với hai đứa con côi!

Từng giọt lệ, không ngừng lăn dài trên gò má.

Cô đưa tay lên chạm vào khóe mắt, chỉ thấy đầu ngón tay ướt đẫm … Lương Tiểu Ý không khỏi thở dài. Cô đã nghĩ rằng năm năm là một khoảng thời gian đủ để cô có thể trở nên mạnh mẽ hơn, đủ để cô có thể không còn quan tâm đến anh nữa … Ấy vậy mà bây giờ cô lại yếu đuối ngồi đây, khóc như một đứa trẻ con.

“Mẹ ơi?” Lương Chi Hoành nghe thấy tiếng khóc yếu ớt vang lên đâu đó, cậu bé tức giận nghiến răng, siết chặt nắm tay nhỏ của mình lại. Trên khuôn mặt nhỏ bé ấy tràn ngập vẻ buồn bã và hối … Tất cả đều do cậu!

Trời ạ! Đều tại cậu đã quá tự tin vào bản thân!

“Mẹ ơi!” Lương Chi Hoành kìm nén bản thân, cố gắng làm cho giọng của mình nghe bình thường nhất có thể. Cậu không đợi câu trả lời của mẹ, tiếp tục nói một cách ngây thơ: “Mẹ ơi, tối qua chú Savvy gọi điện thoại cho con”

“.. Ừ” Lương Tiểu Ý suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Tiểu quỷ con đã nói chuyện gì với chú Savvy vậy?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 507


Chương 507

“… Mẹ ơi…. Cậu bé ngập ngừng: “Nếu như con nói là con muốn chú Savvy trở thành bố của chúng con, thì mẹ có đồng ý không ạ?”

Lương Tiểu Ý ngạc nhiên: “Tại sao con lại nghĩ như vậy?”

“Tại vì chú Savvy rất tốt bụng, lại còn đối xử với mẹ vô cùng dịu dàng nữa chứ. Tiểu Bảo và con cũng rất thích chú ấy.

Con nghĩ chú Savvy nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho mẹ, cũng sẽ không lạnh lạnh, hờ hững với mẹ. Kể cả khi mẹ không còn xinh đẹp, không còn dịu dàng như trước kia…”

“Chết tiệt! Đứa nhỏ ngốc nghếch này, con đánh giá thấp mẹ con rồi đấy!” Lương Tiểu Ý vội vàng gạt đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt, rồi chậm rãi đi đến bên giường bệnh của Đại Bảo. Từ góc nhìn của Lương Chi Hoành, cậu không thể nhìn thấy cánh cửa phòng bệnh. Cho đến khi Lương Tiểu Ý đứng dậy đi vào, Lương Chỉ Hoành lén lút chơi trò trốn tìm với mẹ. Lương Tiểu Ý vờ như không biết, cô mỉm cười, nói vọng vào: “Hahaha … Tiểu quỷ này… Lại trốn đâu mất rồi. Xem con trốn ở đâu nào? “Lúc trốn Lương Tiểu Ý, đôi môi cậu bé khẽ cong lên để lộ ra ý cười … Chỉ cần mẹ vui là ổn rồi.

Một lúc sau.

“Mẹ ơi…”

Lương Chi Hoành có chút do dự, cuối cùng hét lên.

“Ơi?” Lương Tiểu Ý khẽ cau mày.

“… Mẹ ơi”

“Gì”

“Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi…”

“Ơi ơi ơi….”

Thanh âm non nớt nũng nịu của đứa trẻ vang lên.

Người mẹ vẫn dịu dàng kiên nhãn đáp lại cậu bé.

“Mẹ à … lúc nãy có phải mẹ đã khóc phải không ạ?”

Cậu bé bỗng đưa tay ra chạm vào khóe mắt mẹ, cậu có thể cảm thấy được hơi ẩm vẫn còn đó: “Mẹ ơi đừng khóc được không?”

Trong khoảnh khắc ấy, Lương Tiểu Ý nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Đại Bảo, ánh mắt dừng trên đôi tay nhỏ bé đang ôm lấy gương mặt cô. Cuối cùng, cô không thể kiềm chế nổi cảm xúc của bản thân mình, bật khóc như mưa: “Mẹ không khóc”

“Mẹ ơi đừng mà … Mẹ đừng khóc nữa” Lương Chi Hoành trở nên hoảng hốt, vội vàng đưa tay lau nước mắt cho mẹ: “Mẹ ơi, có phải kẻ xấu lại bắt nạt mẹ đúng không? Mẹ đừng khóc được không? Rồi một ngày nào đó, Đại Bảo sẽ dạy cho đám người xấu xa đó một bài học”

Lắng nghe lời an ủi non nớt, ngây thơ của Đại Bảo, Lương Tiểu Ý xúc động không nói nên lời. Đến một đứa trẻ con cũng có thể nghĩ được như vậy. Một đứa trẻ ngoan ngoãn, tốt bụng đến vậy, tại sao ông Trời lại nỡ đối xử tàn nhãn với thằng bé như thế.

Đại Bảo không làm gì sai hết, người sai chính là cô! Nếu như cơ thể cô khỏe mạnh, Đại Bảo sẽ không suýt mất mạng ngay từ khi sinh ra, cô cũng sẽ không phải chịu đựng sự giày vò này lâu đến thế. Cô biết một điều rằng cái chết có thể đến với mình bất cứ lúc nào. Thế nhưng Đại Bảo còn nhỏ như vậy đã phải chịu đựng sự giày vò, những nỗi đau về cả thể xác lãn tâm hồn nhiều đến vậy, ấy vậy mà thằng bé vẫn kiên cường chịu đựng tất cả mọi thứ. Càng nghĩ, Lương Tiểu Ý càng cảm thấy đau lòng … “Huhuhuhu, mẹ không khóc mà”

Lương Chi Hoành vẫn chỉ là một đứa bé thôi mà! Cậu bé càng lau, nước mắt của Lương Tiểu Ý càng lăn xuống. Đến cuối cùng, chàng trai nhỏ đã bị mẹ dọa sợ đến phát khóc.

“Đừng khóc đừng khóc, mẹ không khóc nữa rồi” Lương Tiểu Ý cũng hoảng loạn, nhanh chóng ôm lấy cậu bé nhỏ. Cô khẽ đặt đầu cậu bé lên vai của mình, đôi tay nhẹ nhàng xoa lưng Đại Bảo, ân cần võ về: “Không phải là mẹ đang khóc, chỉ là cái vào hạt bụi đáng ghét nào đó bay vào mắt mẹ. Đại Bảo cũng không được khóc nghe chưa? Thấy Đại Bảo khóc, mẹ cũng sẽ buồn theo đó.”

“Thật sao?” Cậu bé yếu ớt hỏi. Cậu đương nhiên biết rằng mẹ đang nói dối, nhưng cậu thực không muốn nhìn thấy mẹ khóc thêm một lần nào nữa.

“Thật mà. Đại Bảo có thể giúp mẹ thổi bay hạt bụi đó đi được không?”

“Được ạ!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 508


Chương 508

Cậu bé tiến gần đến Lương Tiểu Ý. Mặc dù trong lòng biết đó không phải là sự thật, nhưng cậu vẫn làm ra vẻ vô cùng nghiêm túc giúp Lương Tiểu Ý thổi bay hạt bụi đó đi.

“Mẹ xem xem, hạt bụi đã bay mất rồi nè. Mẹ không được khóc nữa nhé.” Lương Tiểu Ý mỉm cười, xoa xoa chiếc đầu nhỏ thông minh của Đại Bảo.

Lương Chi Hoành nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, rồi ngay lập tức bật cười hì hì. Lương Tiểu Ý nhìn khuôn mặt tươi cười tinh nghịch của cậu bé nhỏ của mình, trái tim dịu xuống đôi phần không chút phẫn hận. Chỉ cần hai bảo bối nhỏ của cô sống tốt, đối với cô như vậy là đủ rồi.

“Mẹ ơi, hạt bụi này thật đáng ghét quá đi, làm mẹ phải rơi nước mắt nhiều như vậy. Mẹ à, Đại Bảo giúp mẹ thổi phù đi hạt bụi đáng ghét kia đi rồi á, mẹ sẽ không còn phải rơi nước mắt nữa. Sau này chỉ cần có một hạt bụi nào đó rơi vào mắt mẹ, Đại Bảo sẽ giúp mẹ thổi bay nó đi, mẹ sẽ không bao giờ phải rơi nước mắt nữa được không ạ?”

Cậu bé khẽ nghiêng đầu, khit khịt chiếc mũi nhỏ, trên gương mặt nhỏ nhắn ngây thơ ấy vẫn còn vương vài giọt lệ, đôi mắt long lanh như những viên ngọc sáng vô cùng dễ thương… Thiết nghĩ … Suy cho cùng thì Đại Bảo vẫn chỉ là một đứa bé mà thôi. Cậu bé đã thực sự tưởng rằng đó là do hạt bụi.

Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, làm sao có thể hiểu được những lo lắng, phiền muộn của người lớn cơ chứ.

Đôi môi hồng nhẹ hôn lên má cậu bé, Lương Tiểu Ý mỉm cười nói: “Được rồi. Sau này nếu như mẹ có nhờ Đại Bảo, thì Đại Bảo nhất định phải giúp mẹ thổi bụi nha”

“Vâng ạ” Cậu bé đắc ý tinh nghịch cười. Tuy nhiên, khi Lương Tiểu Ý ngoảnh mặt đi, khóe môi nhỏ nở một nụ cười kì dị, một tia ớn lạnh ánh lên nơi đáy mắt.

Mẹ yên tâm! Con nhất định sẽ xử lý hết mấy “hạt bụi” đáng ghét ấy giúp mẹ!

Tình trạng sức khỏe của Đại Bảo đã gần như ổn định và có thể xuất viện.

Tô Lương Mặc nói với Lục Trầm đầy kiên quyết: “Lần này tôi nhất định sẽ đưa ba mẹ con cô ấy cùng trở về.”

..” Nhìn thấy nụ cười tự tin trên gương mặt Tô Lương Mặc, Lục Trầm quyết định im lặng … Thực ra, anh cũng có thể nhìn ra sự thay đổi đến chóng mặt của Lương Tiểu Ý. Và theo quan sát của anh, Lương Tiểu Ý không muốn về bên cạnh Tô Lương Mặc dù chỉ một chút.

Lục Trầm cảm thấy người bạn của mình có hơi quá tự tin tôi.

“Khụ khụ khụ… “Lục Trầm thận trọng hỏi: “Lương Mặc …

Ừm … Cậu nghe tôi nói này, giả dụ nếu như Lương Tiểu Ý không muốn về cùng cậu thì sao?” Lời còn chưa dứt, Lục Trầm cảm giác như có một đôi mắt sắc như dao găm bắn thẳng về phía mình, Lục Trầm vội vàng né tránh: “Đừng nhìn tôi với ánh mắt như vậy, tôi cũng chỉ nói giả dụ mà thôi. Hơn nữa, chẳng lẽ cậu không nhìn ra điều đó ư?” Đến ngay cả Tô Lương Mặc cũng không muốn thừa nhận, nhưng anh vẫn phải hỏi: “Vậy thì … Cậu định như thế nào?”

Định như thế nào ư?

Đôi mắt của Tô Lương Mặc trở nên lạnh buốt. Chỉ cần nghĩ đến việc Tiểu Ý luôn trong trạng thái đề phòng anh, kháng cự anh, trong lòng Tô Lương Mặc ngày càng khó chịu. Sau khi suy nghĩ một lúc, anh nói: “Trói lại bế đi”

Lục Trầm nghe thấy quyết định của Lương Mặc, anh không nhịn được trao cho người bạn của mình cái nhìn bất lực … Anh biết ngay thể nào cậu ấy cũng quyết định như vậy mài Lục Trầm lén nhìn Tô Lương Mặc. Anh đã nghĩ rằng năm năm qua, cuối cùng thì tên tiểu tử này đã trở thành bậc thầy chuyên gia về việc hiểu tâm lý của phụ nữ. Kết quả thì sao? Là do anh đã đánh giá cao cậu bạn của mình rồi!

Tô Lương Mặc của hiện tại chẳng khác Tô Lương Mặc của năm năm trước là bao, vẫn không hề biết cách thể hiện tình yêu của mình!

“Khụ khụ … Lương Mặc này, chúng ta là anh em tốt của nhau từ rất lâu rồi đúng không nào. Cậu thật lòng trả lời cho tôi biết …” Lục Trầm quyết định sẽ giúp đỡ người anh em của mình một chút. Anh thật muốn hét vào mặt Lương Mặc rằng cậu làm vậy không những không thể hóa giải được những khúc mắc trước kia, nói không chừng hai người sẽ càng ngày càng hiểu lầm nhau hơn.

“Lương Mặc, cậu hãy thành thật nói cho tôi biết … cậu, khụ khụ khụ …. Cậu có yêu Tiểu Ý hay không?” Lục Trầm có chút ngại ngùng hỏi.

Thế nhưng còn có người nào đó còn xấu hổ hơn cả anh!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 509


Chương 509

Tô Lương Mặc không trả lời lại, nhưng gương mặt tuấn tú ấy thì ngày một đỏ như mông khỉ vậy!

Lục Trầm trợn to mắt ngạc nhiên… Thật luôn? Anh chỉ hỏi còn yêu hay không thôi mà?

“Lương Mặc? Cậu rốt cuộc có còn yêu cô ấy nữa hay không?”

Hahahal Khuôn mặt của Tô Lương Mặc càng ngày càng đỏ đến nỗi Lục Trầm không thể nhịn được cười lớn. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng như thiếu nữ của bạn mình nha!

Tô Lương Mặc bối rối khẽ ho: “Từ khi nào cậu lại lo chuyện bao đồng vậy? Cậu tin tôi sút cậu về Italy không?”

Ách! Đừng nói vậy chứ! Lục Trầm bỗng nghĩ đến ánh mắt thèm thuồng của lão già gay kia nhìn anh! Lục Trâm không khỏi rùng mình.

“Trước khi đi, cậu phải trả lời tôi! Yêu hay không yêu?

Nhanh lên! Này! Rốt cuộc cậu có phải là đàn ông không vậy!”

Cách khích tướng người khác luôn luôn có hiệu quả một cách kỳ lạt Gương mặt của người tổng giám đốc cao ngạo, lạnh lùng với khí chất phi thường nào đó liền thay đổi. Vẻ mặt anh trở nên lúng túng, đôi môi khẽ mấp máy: “…”

“Hả? Cậu nói gì cơ?” Giọng nói nhỏ quá, Lục Trâm nghe không rõ.

“Nói to lên!”

“Tôi nói trên đời này, tôi chỉ yêu mỗi Tiểu Ý mà thôi! Trong tim tôi chỉ có duy nhất một mình cô ấy! Tôi muốn đem lại hạnh phúc cho cô ấy! Trao cho Tiểu Ý mọi thứ cô ấy muốn! Cho dù sau này cô ấy không còn xinh đẹp, không còn trẻ hay trở nên già nua, xấu xí đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ chỉ yêu một mình cô ấy đến suốt đời suốt kiếp này!” Tô Lương Mặc bị Lục Trâm nói khích hết lần này đến lần khác, anh không thể chịu đựng được nữa liền bùng cháy hét lên: “Như vậy đã đủ chưa!” Thật tức quá đi mà!

“Đủ rồi! Đủ rồi!” Lục Trầm như bị dọa phát khiếp vội vã trả lời. Tô Lương Mặc à, cậu có nhất thiết phải gay gắt như vậy không? Lục Trầm liếc nhìn đi chỗ khác: “Ừm … Lương Mặc …

như vậy là đủ rồi” Lực Trầm có phần hả hê, cười vui sướng trên sự đau khổ của Tô Lương Mặc. Tô Lương Mặc như hoàn hồn trở lại, liếc nhìn xung quanh bỗng thấy tất cả mọi người xung quanh đều dừng lại, nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ. Đột nhiên anh nhận ra răng họ vẫn đang đứng trên đường lớn!

Bùm!

Khuôn mặt tuấn tú ấy ngay lập tức đỏ ửng trở lại … Thật ngại!

Tuy nhiên, vị tổng giám đốc kiêu ngạo nào đó mau chóng lấy lại được phong độ. Đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn xung quanh, thấp giọng nói: “Trông vẫn ổn chứ?” Giọng nói nam tính, trầm bổng vang lên. Nhưng không may thay, con đường mà họ đang đi chính là con đường mà sinh viên của đại học Hạ Môn thường xuyên qua lại. Vì vậy, câu chuyện mở ra như thế này!

“Trời ạ! Sao trên đời lại có một người đàn ông cool đến vậy!I”

“Aaaaa! Mình đau đầu quá đi mất! Không hiểu là do say nắng hay là “say” anh ấy nữa!”

Tô Lương Mặc và Lục Trầm vội vã rời khỏi nơi này!

Sau khi rời khỏi con đường kia, Tô Lương Mặc trao cho Lục Trầm một cái nhìn đầy chết chóc.

“Lục Trầm!”

Rõ ràng anh đang vô cùng tức giận.

Lục Trầm vội vàng giơ chiếc hộp trong tay lên: “Khụ khụ….

Tôi đã nói rồi, cậu chỉ cần sai thuộc hạ đi mua là được mà. Lại còn cất công kéo cả tôi đi một đoạn đường dài như vậy, chỉ để muốn ghi điểm trong mắt Đại Bảo cùng Tiểu Bảo! Cậu cũng có thể nhìn ra được, vốn dĩ Đại Bảo, Tiểu Bảo nhà cậu đâu có thèm để ý đến cậu đâu. Đại Bảo coi cậu như là kẻ thù của thằng bé vậy, cậu nghĩ nó sẽ ăn đồ ăn mà cậu mua sao? Cũng có thể Tiểu Bảo sẽ đồng ý ăn. Nhưng nhất định Tiểu Ý sẽ coi đồ ăn của cậu như thuốc độc vậy, cậu nghĩ Tiểu Ý sẽ đồng ý để cho hai đứa nhỏ ăn sao?”

“Lục Trầm, cậu im miệng cho tôi.” Tô Lương Mặc giận tím mặt. Nhưng những lời mà Lục Trầm nói đều là sự thật. Vì vậy anh mới không muốn nghe.

“À, đúng rồi” Dù sao chuyện này nghĩ đi nghĩ lại cũng không khả quan cho lắm, Lục Trâm chuyển sang chủ đề khác: “Lương Mặc à, không phải là tôi đã nói với cậu rồi hay sao, bây giờ Lương mập mỗi khi gặp cậu đều hận không thể tránh xa cậu tám ngàn mét. Giữa hai người có quá nhiều hiểu lâm chưa giải quyết. Chưa kể trước kia cậu đã làm rất nhiều điều khiến cô ấy tổn thương. Ngoài ra, đứa con trai bé bỏng Đại Bảo từ khi mới sinh ra đời cơ thể yếu đuối như vậy đều là vì cô ấy đột nhiên phát bệnh”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 510


Chương 510

“Đừng nói với tôi rằng cậu không biết bệnh tim bẩm sinh nó đau đớn như thế nào nhé. Thành thật mà nói, đứa trẻ này có thể sống đến tận bây giờ, phần lớn đều là nhờ công của Savvy … Khụ khụ khụ … Đừng nhìn tôi với ánh mắt như thế. Tôi chỉ đang nói đúng sự thật mà thôi. “Lục Trầm lẩm bẩm, sự thật thì mất lòng!

“Nhưng vì sao Tiểu Ý đột nhiên lại phát bệnh, cậu nên suy nghĩ cặn kẽ một chút. Vì vậy mà Đại Bảo đã phải mắc bệnh ngay từ khi mới sinh, do đó Tiểu Ý lại càng thêm căm hận cậu hơn. Bây giờ cậu lại còn muốn trói người mang đi… Ai ya, cậu bây giờ c cậu cần làm bây giờ là lập công chuộc tội! Nếu như cậu lại tiếp tục mắc sai lầm, trói buộc Tiểu Ý theo cách mà cô ấy không muốn nhất … Làm ơn, năm năm trôi qua rồi đó! Cậu vẫn chẳng trưởng thành được lên tạo nào!”

Lục Trầm liền không ngừng chế giễu Tô Lương Mặc ngay khi anh có cơ hội. Tô Lương Mặc khẽ cau mày, nói: “Nói trọng tâm”

Ø… Lục Trầm đắc ý, ra vẻ như người từng trải chỉ giáo: “Trọng tâm chính là theo đuổi con gái không phải là kiểu theo đuổi như cậu nới! Bây giờ nếu cậu muốn theo đuối Tiểu Ý một lần nữa, thì trái tim! Cậu phải trói chặt trái tim cô ấy, chứ không phải thể xác của cô ấy! Hiểu chưa?” Lục Trầm nhìn khuôn mặt của người bạn tốt phía đối diện vẫn đang ngơ ngác, anh bất lực võ trán: “Tôi dám cá với cậu một điều rằng, nếu như cậu thực sự làm theo những gì cậu nói, trói ba mẹ con Tiểu Ý mang đi, thì tôi thề với cậu, cậu không muốn nhìn thấy hậu quả đâu. Những chuyện hiểu lầm, hay thù oán trước kia giữa hai người đừng mong có thể giải quyết một cách suôn sẻ được”

Tô Lương Mặc im lặng lắng nghe. Lục Trầm chân thành khuyên bảo hết mức có thể. Nhưng nếu như Tô Lương Mặc vẫn ngang ngạch không muốn hiểu, vậy thì anh không bao giờ thèm quan tâm đến người bạn ngu ngốc này nữa, muốn làm gì thì làm, “sống chết mặc bay”! Để cậu ta tự giải quyết chuyện của mình!

Một lúc sau…

“Vậy thì, cậy nói xem … Tôi nên làm gì?”

Thanh âm không quá cao, Tô Lương Mặc với vẻ mặt bất lực, khúm núm xin lời khuyên từ Lục Trầm.

“Khụ khụ khụ…. Lục Trầm đang bị khô miệng. Anh vừa mới tu một chai nước soda, nghe xong lời nói của Tô Lương Mặc, anh liền sặc nước soda đến mức ho dữ dội … “Hả…anh đang nói gì vậy?”

“Lúc nãy cậu muốn xin tôi là khuyên?” Lục Trầm không thể tin nổi chuyện gì đang xảy ra … Mẹ khiếp, thật đáng sợ quá đi!

Vị tổng giám đốc cao cao tại thượng Tô Lương Mặc không sợ trời không sợ đất rồi cũng có một ngày phải khép nép cúi đầu xin người khác chỉ giáo! Oaaa…! Sức mạnh của tình yêu thật sự quá vĩ đại đi! Nó còn mạnh hơn cả việc sao Hỏa đâm vào.

Trái Đất áI Ít nhất thì khi sao Hỏa va chạm với Trái Đất, Tô Lương Mặc cũng không trở nên lo lắng như thế này.

“Lục Trầm, cậu nói xem, tôi nên làm gì bây giờ?” Người đàn ông khôi ngô ấy có vẻ lúng túng. Ngay cả khi Tiểu Ý bây giờ đã trở nên thay đổi thì anh vẫn yêu cô. Chỉ cần nghĩ đến việc cô hận anh đến nhường nào, cô muốn thoát khỏi anh đến mức nào, Tô Lương Mặc không thể chịu đựng được trong lòng không ngừng đau đớn.

Tại thời điểm này, chủ tịch và giám đốc điều hành giống như hoàng đế của chúng ta don don có bất kỳ khuôn mặt nào, điều quan trọng là phải đối mặt?

“Muốn biết không?” Lục Trâm có chút hả hê nhìn Tô Lương Mặc với vẻ mặt “cậu cầu xin tôi đi”. Dưới con mắt của Tô Lương Mặc, anh cảm thấy có hơi ngứa mắt. Nhưng Lục Trầm nói đúng. Trước kia, anh đã không nghĩ nhiều về điều đó. Bây giờ, sau khi Lúc Trầm nhắc nhở anh, nghĩ đi nghĩ lại một chút, nếu bây giờ, anh lại làm theo ý của mình là trói cô đem về, nói không chừng, Tiểu Ý sẽ hận anh cả đời này mất …

Đến lúc này thì vị tổng giám đốc này cũng chẳng cần quan tâm mặt mũi hay thể diện cái gì nữa rồi. Giữ mặt mũi liệu có thể đem Tiểu Ý về bên anh hay không?

Tô Lương Mặc hằm hằm nhìn Lục Trầm đang đóng vai phản diện trước mặt, anh nghiến răng nghiến lợi, hít một hơi thật sâu rồi cúi đầu cung kính nói: “Lục Trâm, tôi xin cậu.”

Ôi trời đất quỷ thần thiên địa ơiii! Thật luôn á! Cậu ấy đang thực sự năn nỉ anh? Lục Trầm há hốc miệng. Anh kích động đến mức không nói nên lời … Hahaha … Sau này quay lại có chuyện để khoe với anh em rồi. Tô Lương Mặc à! Hahaha! Cậu xong với tôi rồi!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 511


Chương 511

Tô Lương Mặc nhìn cậu bạn trước mắt, đôi mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo không khỏi rùng mình … Tranh thủ thời gian mà cười hả hê đi. Đợi tôi theo đuổi Tiểu Ý thành công, tôi sẽ đem mối thù này thanh toán với cậu!

“Cậu đó, bây giờ cậu phải dùng thành ý của mình để có thể cảm hóa Tiểu Ý. Phải ăn năn hối lỗi thật nhiều vào. Hơn nữa còn phải không ngừng cố gắng để có thể theo đuổi Tiểu Ý một lân nữa”

“Theo đuổi con gái? … Làm thế nào để theo đuổi?” Tô Lương Mặc ngu ngốc hỏi.

Lục Trầm bất lực võ trán: “Thật luôn ư! Theo đuổi con gái cũng không biết luôn á?” Sau đó nói tiếp: “Nào, đợi tôi nghĩ lại bí kíp theo đuổi con gái trước kia mà tôi vẫn thường dùng xem nào. Nói tóm lại là, cậu đừng có làm ra những chuyện quá ngu ngốc là được!”

Lương Chi Hoành đã được xuất viện và trở về nhà.

Một vài chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

Khi hỏi đến chuyện gì đã xảy ra, thì thật ra chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Như vậy mới thật kỳ lạ!

Đừng nhắc đến Lương Tiểu Ý, ngay cả Lương Chi Hoành, người chỉ tiếp xúc với Tô Lương Mặc trong một thời gian ngắn cũng sẽ hiểu rõ được con người của anh như thế nào. Theo tính cách ngang ngược, hống hách, luôn tự cho mình là đúng của Tô Lương Mặc, anh chắc chắn sẽ làm ra chuyện gì đó.

Nhưng không! Mọi thứ thật yên bình đến kỳ quái!

Cho đến khi Lương Chi Hoành được xuất viện, Tô Lương Mặc đến đón cậu bé xuất viện. Còn việc quay trở về thành phố S hay một vài vấn đề khác, anh không hề đề cập đến.

Nhưng cuối cùng sau đó, những chuyện kỳ lạ đã xảy đến.

Sáng hôm sau sau ngày xuất viện.

“Kính coong… “

Chuông cửa reo lên.

“Ai vậy?”

Lương Tiểu Ý vừa hỏi lớn vừa đi về phía cửa chính. Qua tấm kính cửa, cô thấy một chàng trai trẻ đội mũ đang đứng bên ngoài cánh cổng sắt.

“Cô có phải là Lương Tiểu Ý không? Có người gửi bưu kiện đến cho cô, phiền cô ra ký tên”

Bưu kiện? Đâu cơ?

Lương Tiểu Ý nhìn xung quanh, chỉ thấy chàng trai với đôi tay trống rỗng đứng đó. Cô thực sự không nhìn thấy bất cứ thứ gì được gọi là bưu kiện cả.

“Bưu kiện của tôi? Ở đâu vậy?” Vì vậy, Lương Tiểu Ý hoài nghỉ hỏi.

“Cô chờ tôi một chút” Sau khi chàng trai đó nói xong, Lương Tiểu Ý thấy cậu ấy chạy nhanh đến chiếc xe tải của mình … Hửm?…Bưu kiện ở trong xe ư? Lương Tiểu Ý chợt nhận ra. Sau đó, thay vì cầm bưu kiện chạy lại, cậu ấy lái cả chiếc xe tải đi đến, rồi dừng lại trước cổng biệt thự.

Sau đó, cậu ấy nhảy ra khỏi xe rồi vòng ra thùng xe phía sau. Uỳnh! Thùng xe được mở ra.

“Cô Lương, đây là bưu kiện của cô. Phiền cô ra ký tên”

“…” Lương Tiểu Ý nhìn thấy một thùng xe ngập tràn hoa hồng, đầu óc cô bỗng trở nên choáng váng. Mặc dù chiếc xe tải tương đối nhỏ, nhưng chắc ít nhất cũng phải đến hơn chục ngàn bông luôn đó …

Lương Tiểu Ý vô thức bước tới chiếc thùng xe, có cần phải quá khoa trương như vậy không! Cả một thùng xe chứa đầy hoa hồng đỏ.

Từng đóa hồng kiều diễm đỏ thắm còn vương những giọt sương sớm ban mai vô cùng tuyệt đẹp.

“Là ai đã gửi đến cho tôi vậy …?” Lương Tiểu Ý hỏi.

Chàng trai shipper mỉm cười nói: “Vị khách đó không đề cập đến, chỉ nhờ chúng tôi gửi hoa đến mà thôi” Sau khi nói xong, cậu cùng với hai nhân viên nữa xuống xe rồi mang hoa vào trong sân nhà.

Một làn gió mang hương thơm của hoa khẽ thổi qua ~ “Từ từ đã!” Lương Tiểu Ý đột nhiên dừng lại.

“Cô Lương?” Người giao hàng bối rối.

“Mang chúng đi đi!” Lương Tiểu Ý ngăn cản người giao hàng chuyển những bông hoa: “Tôi không muốn món quà này.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 512


Chương 512

Bất cứ ai gửi món quà này đến đều gửi lại hết cho tôi!”

“Điều này…..”

“Mẹ kiếp khốn nạn! Mau mang đống hoa này biến đi!”

Khuôn mặt của Lương Tiểu Ý bỗng tối sầm lại, nhìn chằm chăm vào những đóa hồng với ánh mắt ghét bỏ!

“Cô Lương…”

Người giao hàng vẫn muốn thuyết phục cô một lần nữa rằng nếu như món quà này bị chuyển về, liệu người đàn ông có khí chất phi thường ấy có trả lại hàng hay không? Anh chàng giao hàng có chút khó xử. Đây là một món hàng lớn đó nha.

“Các anh mau đi đi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đó! Anh nói với người gửi rằng tôi không nhận!”

Lương Tiểu Ý giận dữ chạy lại vào nhà. Cô không nói một lời liền nhấc điện thoại lên rồi gọi điện đến ai đó mà không hề suy nghĩ.

Ở phía bên kia, Tô Lương Mặc cầm điện thoại di động lên, đôi mắt đen láy ngay lập tức bừng sáng xen lẫn chút bồn chồn căng thẳng kéo kéo tay Lục Trầm: “Số điện thoại của cô ấy”

Tiểu Ý nhớ số điện thoại của anh … “Cách này cậu cậu quả nhiên vô cùng hiệu quả” Người đàn ông kích động nhìn số điện thoại hiện trên màn hình.

“Nhanh trả lời điện thoại đi ..” Lục Trầm thúc giục. Vài giây sau, anh nghỉ ngờ liếc nhìn người đàn ông đối với tôi là cậu đang hồi hộp đấy nhé?”

‘Đừng nói Khuôn mặt lo lắng của Tô Lương Mặc ngay lập tức Lục Trầm nhìn ra. Lục Trầm cảm thấy hình như đầu anh lại bắt đầu đau rồi … Tình yêu thật lợi hại! Nó dễ dàng có thể biến một người đàn ông có IQ cao như Lương Mặc trở thành một kẻ ngốc.

“Chào em …” Tô Lương Mặc cuối cùng cũng trả lời điện thoại. Lời còn chưa kịp dứt…

“Là anh gửi hoa hồng đến đúng không?” Lương Tiểu Ý trầm giọng hỏi. Tô Lương Mặc không nhận thấy sự bất thường của cô, vẫn hỏi một cách vô tư: “Đúng vậy, em thích…” Em có thích không?

“Tô Lương Mặc! Anh làm vậy là có ý gì? Mới sáng sớm ra anh đã gửi đến nhà tôi một thùng xe toàn hoa là hoa! Là anh cố tình đúng không? Anh có biết là Đại Bảo bị dị ứng với phấn hoa hay không? Mặc dù con không bị nặng lắm, nhưng anh lại có thể gửi đến một thùng xe đầy hoa như vậy, liệu Đại Bảo có thể không mắc bệnh ư?”

Trên điện thoại, người phụ nữ nói không ngừng như một khẩu súng liên thanh: “Tô Lương Măc!

Tôi thực sự không thể ngờ rằng anh sẽ sử dụng cái cách hèn hạ này để buộc tôi phải buông tay, để có thể giành được quyền nuôi hai đứa nhỏ. Tôi nói cho anh biết! Tôi coi thường bạn!”

“Xập”

Cuộc gọi kết thúc.

Tô Lương Mặc thẫn thờ nhìn màn hình điện thoại trong tay, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Lục Trầm phía đối diện. Lục Trầm há hốc miệng. Anh bất ngờ đến nỗi không biết phải nói gì.

“Không phải cậu nói phụ nữ đều thích được tặng hoa hồng ư?” Tô Lương Mặc nhìn Lục Trầm với ánh nhìn đầy nguy hiểm.

Lục Trầm bị đôi mắt bừng bừng lửa giận của người đối diện nhìn đến nóng ran người, cuối cùng không thể chịu đựng được liền than thở: “Tôi bảo cậu gửi hoa hồng cho Tiểu Ý, nhưng có chết tôi cũng không nghĩ là cậu lại gửi một thùng xe đầy hoa đến cho cô ấy! Tôi cũng đâu có ngờ … Khụ khụ khụ… “

Cậu lại thích chơi trội như vậy!

“… Hơn nữa tôi cũng đâu có biết Đại Bảo bị dị ứng với phấn hoa? Đến cậu là cha thằng bé cậu còn không biết, huống chỉ là người ngoài như tôi?” Cuối cùng, Lục Trầm nhịn không được lẩm bẩm.

Câu nói ấy của Lục Trầm khiến anh cảm thấy … Bản thân mình thật vô trách nhiệm. Đột nhiên, Tô Lương Mặc đứng dậy.

“Này … Cậu muốn làm gì thế!” Lục Trầm thấy Tô Lương Mặc bất ngờ đứng dậy, liền nghĩ đến việc liệu Tô Lương Mặc phải chăng muốn đánh anh? Anh liên cẩn thận nhìn Tô Lương Mặc với ánh mắt phòng bị: “Này, Tô Lương Mặc, Tô đại nhân, tôi đâu có dạy sai cậu chiêu nào đâu! Nếu không tin cậu có thể mấy cô gái khác mà xem, có người phụ nữ nào lại không thích được tặng hoa hồng đâu cơ chứ? Không phải đều là do cậu thích chơi trội, tự ý đặt hẳn một thùng xe đầy hoa hồng … “
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 513


Chương 513

“Bây giờ, ngay lập tức, điều tra cho tôi mọi chuyện liên quan đến ba mẹ con Tiểu Ý” Tô Lương Mặc lạnh lùng nhìn Lục Trầm: “Trước ngày mai, tôi muốn tất cả mọi thông tin đều phải ở trước mặt tôi!” Tô Lương Mặc siết chặt tay … Lời nói của Lục Trầm vẫn luôn văng vắng bên tai anh … “Đến cậu là cha của thằng bé cậu còn không biết về nó, huống chỉ là người ngoài như tôi”!

Lúc này, Tô Lương Mặc mới phát hiện ra rằng anh vô cùng kích động khi biết tin Lương Tiểu Ý vẫn còn sống. Anh cũng vô cùng hạnh phúc vì có thể được gặp cô. Và còn ngạc nhiên hơn nữa khi anh biết mình có tận hai đứa con … Anh hạnh phúc, kích động, vui mừng đến nỗi mà không biết năm năm qua, ba mẹ con đã phải trải qua những gì…

Lục Trầm nhìn thấy khuôn mặt của Tô Lương Mặc dần chìm xuống, anh cũng không biết phải khuyên nhủ với người bạn tốt của mình như thể nào cả. Bây giờ đối với Tô Lương Mặc mà nói, điều quan trọng nhất đối với cậu ấy bây giờ chính là Tiểu Ý cùng hai đứa nhỏ.

Trong căn biệt thự số 11 thuộc khu biệt thự Đồng Hải, Lương Tiểu Ý tức giận đến nỗi muốn ném chiếc điện thoại trong tay đi. Mấy năm không gặp, vậy mà anh càng ngày càng thô bỉ hơn trước.

Chỉ để giành được quyền nuôi con, chỉ để cướp con từ tay cô, anh thực sự không từ một thủ đoạn nào.

Giả sử nếu như Đại Bảo bị phát bệnh một lần nữa chỉ vì người mẹ vô trách nhiệm không nghĩ đến con mà thản nhiên nhận hoa như cô, điều này rất có thể trở thành bằng chứng chống lại cô, có đủ cơ sở để tước đi quyền nuôi con của cô!

Tô Lương Mặc thật bỉ ổi!

Lương Tiểu Ý đương nhiên sẽ không tin Tô Lương Mặc đột nhiên cảm thấy yêu cô, rồi muốn tặng hoa cho cô nữa. Do đó ngay từ đầu cô đã không tin anh ta đơn thuần đến đây để thăm mẹ con cô.

Con đường theo đuổi lại vợ của Tô đại nhân quá đỗi gian nan mà!.

Ngày hôm sau.

Tại một khu chợ của thành phố Hạ Môn, Lương Tiểu Ý thường có thói quen tự tay nấu ăn cho hai anh em Lương Chi Hoành và Lương Chi Duy. Để nói về tay nghề nấu nướng của Lương Tiểu Ý, mặc dù không còn được như năm năm trước nữa, nhưng bọn trẻ vẫn vô cùng thích đồ ăn mà cô làm.

Lương Tiểu Ý còn có thói quen khác đó là cô thích được tự mình dạo quanh khu chợ, lựa chọn những nguyên liệu nấu ăn tươi ngon dành cho hai đứa nhỏ.

Hạ Môn thực sự là một thành phố đáng để sống.

Vẫn như mọi khi, Lương Tiểu Ý đến chợ từ sáng sớm mua nguyên liệu để chuẩn bị bữa sáng cho Đại Bảo và Tiểu Bảo.

Thế nhưng sau lưng cô, một người đàn ông sở hữu thân hình cao ráo đang lặng lẽ đi phía sau. Và Lương Tiểu Ý dĩ nhiên biết điều đó.

“Anh Tô, anh thích đi chợ từ bao giờ vậy?” Lương Tiểu Ý bỗng dừng lại, rồi xoay người về phía sau, cười mà như không cười hỏi Tô Lương Mặc.

“Cũng mới đây thôi” Đôi môi của Tô Lương Mặc khế cong lên. Là Lục Trầm đã dạy anh vài chiêu.

Chiêu đầu tiên…

“Anh thích đến những nơi mà em muốn đến” Tô Lương Mặc nhìn cô với ánh mắt dịu dàng … Lục Trầm đã dạy: Hãy trao cho cô ấy những lời yêu thương ngọt ngào. Khi nói, cậu cần phải đặt tất cả trái tim cũng như là sự chân thành vào câu nói đó. Con gái thì yêu bằng tai. Có người phụ nữ nào trên thế giới này lại không thích nghe những lời đường mật đâu cơ chứ?

Lương Tiểu Ý nghe thấy những lời đó liền bật cười khúc khích, nhìn anh với đôi mắt ngạc nhiên, anh ta đang uống nhầm thuốc à?

Lương Tiểu Ý phớt lờ không thèm để ý đến anh, liền đổi bên chiếc túi xách đựng nguyên liệu đang cầm trên tay trái sang bên tay phải rồi xoay người tiếp tục bước đi… thì bỗng một cánh tay mạnh mẽ của ai đó vươn ra, niềm nở thay Lương Tiểu Ý cầm chiếc túi xách: “Tiểu Ý, em mệt rồi đúng không?

“Người đàn ông mỉm cười một cách dịu dàng. Ngay cả giọng nói lạnh lùng vốn dĩ của anh dường như cũng biến thành gió xuân nhẹ nhàng thổi qua:” Nào, để anh mang giúp em. Công việc nặng nhọc này không thích hợp để phụ nữ làm”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 514


Chương 514

Chiêu thứ hai của Lục Trầm: Nắm bắt mọi cơ hội để có thể cho người con gái thấy được sự niềm nở, ân cần, ga lăng của một người đàn ông.

“…” Miệng của Lương Tiểu Ý há hốc thành hình chữ “O”. Gì vậy? … Ai có thể giải thích cho cô tại sao Tô Lương Mặc lại trở nên kỳ lạ như vậy không?

“Khụ khụ khụ … Không cần đâu. Tôi có thể tự cầm được”

Lương Tiểu Ý ngay lập tức tỉnh táo trở lại. Cô nhanh chóng lấy lại chiếc túi trong tay Tô Lương Mặc. Cô không muốn có bất kỳ mối quan hệ không rõ ràng nào với anh ta.

Tuy nhiên, ngược lại so với những gì Lương Tiểu Ý đã nghĩ, Tô Lương Mặc nào có thể dễ dàng để cô đạt được mục đích, anh dĩ nhiên sẽ không để cho Lương Tiểu Ý phải cầm chiếc túi đó rồi: “Không sao, không phiền chút nào, cứ để anh giúp em”

Cảnh tượng hai người họ đứng giằng co nhau chiếc túi có hơi bắt mắt một chút. Nói đúng ra thì Tô Lương Mặc quá thu hút đi mà.

Biết bao người phụ nữ từ trẻ đến già đi qua đây đều nhìn Lương Tiểu Ý với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn chút ghen ty. Biết tìm được ở đâu một người đàn ông khôi ngô tuấn tú mà vô cùng dịu dàng, đối tối với vợ như vậy. Cô vợ kia cũng quá là nhõng nhẽo rồi.

“… Tôi đã nói là tôi có thể tự cầm được” Hơn nữa, cô cũng không muốn phải làm phiền Tô Lương Mặc, cảm giác như cô đang mắc nợ anh một điều gì đó vậy.

Lương Tiểu Ý trợn tròn mắt. Cô vừa giận dữ, vừa cố gắng lấy lại chiếc túi. Thế nhưng người đàn ông đáng ghét kia quyết không chịu buông tay. Tay của Lương Tiểu Ý ngày càng dùng nhiều lực hơn: “Buông tay!”

Cô tức giận lườm anh.

“Không sao thật mà, em không cần phải khách sáo” Tô Lương Mặc vẫn không có ý định buông tay, mặc dù Lương Tiểu Ý đã cố hết sức để có thể lấy lại chiếc túi.

Lương Tiểu Ý gần như hét lên: “Tôi nói anh buông tay ra”

Trong khi đó tay cô cũng dùng một lực mạnh hơn…

“Không sao thật mà…” Anh cũng bí mật tăng lực tay của mình.

“Xoẹt’… Chiếc túi không đủ bền. Hơn nữa dưới tác dụng lực lớn như vậy từ cả hai người ở hai phía khác nhau khiến cho chiếc túi bị xé toạc ra. Từng quả cà chua chín mọng, từng quả su su mới mua trong túi đều rơi xuống, lăn tròn trên mặt đất.

Khuôn mặt tươi cười của người đàn ông đóng băng, như thể bị tách thành từng mảnh: “Anh …

Cơ thể của Lương Tiểu Ý bắt đầu nóng lên!

Tô Lương Mặc trân trân nhìn xuống những quả cà chua nát tươm dưới sàn cùng với những quả su su vẫn đang lăn lông lốc đi tứ phía, gương mặt anh trở nên trắng bệch, trong lòng tức giận không khỏi than thờ: Mình xong thật rồi!

“Tiểu Ý … Anh … Anh không cố ý” Có thể dễ dàng nghe ra được, lời xin lỗi của Tô Lương Mặc có chút gượng gạo. Cũng đúng thôi, một người cao cao tại thượng như anh, ngoại trừ Lương Tiểu Ý ra thì anh chưa bao giờ phải xin lỗi bất cứ một ai cả.

Tô Lương Mặc vội vàng, luống cuống rút ví ra: “Tiểu Ý, để anh đi mua lại cho em. Em đừng tức giận được không…”

Thực ra, đây là lần đầu tiên mà Tô Lương Mặc ở một nơi đông người như vậy nói lời cầu xin, dỗ dành với một người con gái. Anh thực sự có chút không quen, nhưng việc này đâu có quan trọng bằng việc Lương Tiểu Ý đang vô cùng tức giận với anh.

Nhưng dường như Lương Tiểu Ý như thể đã bị hận thù trước che mờ mắt cô nên không hề thấy được anh đang nõ lực đến mức nào.

“Anh Tô.” Đột nhiên, một giọng nói nhẹ nhàng, yếu ớt vang lên. Mặc dù ở trong khu chợ đông người qua lại tấp nập, nhưng lời nói của Lương Tiểu Ý vẫn vô cùng rõ ràng: “Anh Tô, không sao đâu. Dù sao cũng chỉ là một vài trái cà chua cùng một ít su su thôi mà. Anh không cần phải lo lắng quá như vậy”

Nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, đôi mắt không khỏi lộ ra ý cười.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 515


Chương 515

“Chỉ cần sau này anh Tô không xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa là được rồi” Giọng nói của Tiểu Ý một lần nữa truyền đến tai Tô Lương Mặc vô cùng rõ ràng.

Và dĩ nhiên, giọng nói của cô cũng không nhỏ đủ để thu hút ánh nhìn hiếu kỳ của mọi người xung quanh đó.

Trong số những người đứng hóng chuyện, có một vài người không ngừng chỉ trỏ thì thầm nói xấu Lương Tiểu Ý.

“Ôi trời ạ, nha đầu này tính nết cũng thật là xấu xa quá đi mất, người đâu mà độc mồm độc miệng đến vậy. Chưa kể đến việc chân tay vụng về làm rách cả túi, rơi hết đồ ăn xuống, vừa mở miệng ra liền nói những lời cay độc làm tổn thương người khác” Một bà cô tầm bốn mươi tuổi nói.

Người đứng bên cạnh bà cô kia cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, có một người bạn trai tốt như vậy còn không biết trân trọng. Cô ta cũng thật là quá đáng quá mà”

“Đúng đó, đúng đó. Không phải con hát mẹ khen hay chứ tôi nhìn đi nhìn lại cô gái này cũng chẳng bằng một góc của con gái nhà tôi. Riêng chỉ nói về chiều cao, con gái tôi cũng ăn đứt cô ta rồi, chưa kể đến ngoại hình lẫn tính cách … Tôi thực sự cũng không hiểu được loại con gái như vậy sao lại có thể may mắn được một người đàn ông tốt như vậy theo đuổi. Ông Trời thật là bất công”

“Đúng vậy. Cô gái này còn trẻ như vậy mà miệng lưỡi sao có thể chua ngoa đến thế?”

Những lời trách móc, mỉa mai đều lần lượt đều rơi xuống tai Lương Tiểu Ý.

Mi mắt cô không khỏi run rẩy, lòng bàn tay lặng lẽ nắm chặt thành nắm đấm ở sau lưng, chặt đến nỗi từng đầu móng †ay cắm sâu vào da thịt mềm mại … Vài giây sau, cô nới lỏng bàn tay như thể chưa có chuyện gì đã từng xảy ra.

Thực ra thì … haizzzz…

Lương Tiểu Ý lặng lẽ cụp mắt xuống để che đi sự khó chịu trong đôi mắt của mình … Hóa ra con người ai cũng đều như vậy ư? Không hiểu bất cứ một gì liền có thể bừa bãi chỉ trích cách sống của người khác?

Lương Tiểu Ý từ từ ngước mắt lên, đôi môi không khỏi nở một nụ cười nham hiểm… Kiêu ngạo, vô tình, chua ngoa, miệng lưỡi ác độc … Hahaha … Tô Lương Mặc cũng nói rằng cô bây giờ ngày càng quá quất và vô tình.

Hahaha…

Cô còn có thể độc ác, chua ngoa, vô tình hơn như thế này nữa cơ!

Lương Tiểu Ý nở một nụ cười gian tà, hệt như những người phụ nữ đóng vai phản diện trên phim truyền hình: “Anh Tô, hôm nay anh đã uống thuốc chưa?”

“… Hả?” Anh nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, nhưng anh không thích nụ cười ấy trên đôi môi cô một chút nào, nó đem lại cho anh một cảm giác vô cùng khó chịu. Tô Lương Mặc vô thức cay mày.

Mọi động tác trên gương mặt Tô Lương Mặc đều không thoát khỏi ánh mắt của cô, bao gồm cả sự khó chịu trong đôi mắt anh … Một góc bị lãng quên trong trái tim cô bỗng nhiên trở nên đau đớn. Nhưng nụ cười của cô lại càng thêm dữ dội và độc ác hơn.

“Uống thuốc gì cơ? Anh đâu có mắc bệnh, sao e lại hỏi vậy?” Tô Lương Mặc bối rối hỏi.

Lương Tiểu Ý lại mỉm cười chế giễu: “Chẳng trách … Tôi đang tự hỏi tại sao đầu óc của anh Tô ngày hôm nay lại trở nên bất bình thường như vậy, hóa ra là anh quên chưa uống thuốc. Anh Tô à, nếu như anh có bệnh thì anh nên đến bệnh viện để điều trị đi chứ? Tại sao lại chạy lung tung bên ngoài như vậy. Bình thường thì không sao, nhưng nhỡ đâu tự nhiên phát bệnh, anh lại đi làm hại người khác thì sao? Lúc đó sẽ thật là khó ăn khó nói lắm. Nể tình nghĩa trước kia tôi sẽ không gọi điện cho bệnh viện tâm thần đến bắt anh đi đâu.

Anh tốt nhất là tự mình đến đó đi thì hơn ấy”

Ôi! Đôi mắt lạnh lùng pha lẫn chút đau thương của Tô Lương Mặc dừng lại trên người cô … Nếu như lúc này anh còn chưa nghe ra sự chế giễu trong lời nói của cô, thì anh đúng thực sự là một thằng ngốc! Nhưng người đứng trước mặt anh là cô ấy, là Lương Tiểu Ý, là người phụ nữ mà anh nợ gần như là cả cuộc đời, là người phụ nữ duy nhất anh yêu. Vì vậy, anh bằng lòng chấp nhận mọi thứ của cô.

Thật đau đớn! Làm thế nào mà cô ấy lại có thể trở nên xấu xa như thế này!

Lương Tiểu Ý của ngày xưa chưa bao giờ nói ra những lời nói chua ngoa, gớm ghê như vậy. Ấy vậy mà ngày hôm nay, cô có thể nói ra những lời tổn thương người khác mà không cần suy nghĩ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 516


Chương 516

Lương Tiểu Ý nhìn thấy sự đau thương ánh lên trong mắt người đàn ông phía đối diện, cô mỉm cười. Cô đã thành công trong việc diễn vai một người đàn bà chua ngoa độc ác trước mặt anh.

Cô lặng lẽ cụp mi mắt xuống … Liệu cô có thực sự thành công hay không?

Đôi bàn tay giấu sau lưng năm chặt. Lương Tiểu Ý nhìn những trái cà chua và su su trên mặt đất, ánh mắt lộ ra vẻ tiếc nuối. Mấy trái su su đó chỉ cần gọt vỏ đi thì vẫn có thể ăn được bình thường mà, thật lãng phí quá đi! …… Lương Tiểu Ý thu hồi lại ánh mắt, cô xoay người, lạnh lùng sải bước rời khỏi nơi này.

Dưới cái nhìn đây chế giễu, mỉa mai, duỗi những cánh tay không ngừng chỉ trỏ, nói xấu cô của những người xung quanh đó, Lương Tiểu Ý vẫn đứng thẳng người, khoan khoái ra khỏi khu chợ.

Ai nợ ai, ai say đắm ai, sự thật có còn quan trọng nữa không? Lời bình phẩm của người khác cũng có phải là vấn đề chính không? Đằng sau những sự thật bị bóp méo, là những người chịu đựng nỗi đau mang theo những uất hận không thể nào kể xiết, vẫn phải nỗ lực cổ vũ bản thân rằng: mình không phải là người xấu.

Nhưng … nếu như những người đáng ghét, xấu tính nào đó đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, làm xáo trộn sự bình yên của cô, muốn đoạt lấy những điều quý giá nhất của cô … thì cô sẽ không ngần ngại chiến đấu vì điều đó bằng mọi giá!

Lương Tiểu Ý quay đi, dưới những lời nhạo báng của mọi người, cô tiêu sái bước đi giống như một nữ hoàng mặc kệ gièm pha.

Khoảnh khắc khi cô bước ra khỏi khu chợ, tấm lưng cô như có một khối đá vô hình đè nặng xuống, nét mặt kiêu ngạo lúc nãy cũng không còn nữa. Sau khi gỡ bỏ bộ giáp, cô chỉ là một con ốc sên không vỏ, từng bước đi đều mang đậm nỗi đau thương … làm thế nào để có thể chiến đấu với anh ta cơ chứ?

Có lẽ … Đại Bảo nói đúng, hai đứa nhỏ cũng cần phải có một người cha, và cô cũng cần một người để có thể che chở cho ba mẹ con cô.

Người sẵn sàng giúp đỡ cô mọi lúc lần đầu tiên, cô nghĩ đến người đàn ông ngoại quốc với mái tóc nâu đó. Sự dịu dàng và tốt bụng của anh ấy khiến cho Lương Tiểu Ý cảm thấy anh ấy có thể làm một người cha tốt. Hơn nữa, dựa vào những thành tựu về y học mà anh ấy đã đạt được, cũng có thể giúp bệnh tình của Đại Bảo thuyên giảm.

Đúng vậy, và điều quan trọng nhất là … Đại Bảo và Tiểu Bảo đều rất thích anh ấy.

Tuy nhiên, những điều ở trong suy nghĩ thì đều vô cùng đẹp đẽ. Thực tế vẫn còn một vấn đề chưa được giải quyết – giấy chứng nhận ly hôn ban đầu là giả.

“Đây là cái gì!”

Đôi mắt của Tô Lương Mặc đóng băng ngay lập tức khi anh nhận được lá thư trong tay. Một câu cũng không nói, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Lục Trầm, Tô Lương Mặc đùng đùng đi đến chiếc xe, lôi người tài xế lái xe đang không hiểu chuyện gì xảy ra ra ngoài, rồi ngồi vào ghế lái.

Sự tức giận đang không ngừng sục sôi trong người Tô Lương Mặc. Lục Trầm không hiểu chuyện gì nhưng cũng vẫn đuổi theo sau. Anh thầm tự hỏi không biết bức thư đó đã viết những gì mà có thể khiến Tô Lương Mặc trở nên giận dữ đến như vậy.

Bất kể trong bức thư được viết những gì thì phải vào xe trước rồi hãng nói. Ngay khi cánh cửa mở ra, mông của Lục Trầm vừa chạm chiếc ghế phụ, Tô Lương Mặc liền đạp chân ga phóng xe đi khiến cho Lục Trầm chưa kịp thắt dây an toàn liền bị hất người về phía trước, đập trán vào cửa kính. Lục Trầm nhịn không được chửi thề: “Mẹ kiếp! Cậu đi chậm một chút thì chết người à? Rốt cuộc là cậu đang muốn đi đâu?” Anh muốn nói … nhưng cuối cùng lại không dám nói ra.

“Câm miệng!” Gương mặt của người đàn ông ngày càng trở nên u ám, đôi mắt tối sầm lại, gương mặt như bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc. Tô Lương Mặc liều mạng đạp chân ga.

“Mẹ kiếp!” Đôi mắt đào hoa của Lục Trầm như muốn khóc đến nơi, tức giận la lớn: “Con mẹ nhà cậu! Cậu bị điên hay là muốn cố tình tìm đến cái chết? Huhuhu … Tôi không muốn chết … ” Lục Trầm không ngừng la hét ầm ï, hận không thể cướp lấy tay lái đang nằm trong tay của Tô Lương Mặc. Lời còn chưa dứt, chiếc xe đột nhiên phanh gấp đến nỗi bánh xe ma sát xuống đường, tạo ra một âm thanh “két ..” vô cùng chói tai. Cuối cùng thì chiếc xe cũng dừng lại.

Lục Trầm quay sang nhìn chằm chằm người bạn của mình, hận không thể b*p ch*t cậu ta: “Nàyyy! Cậu…”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 517


Chương 517

Tô Lương Mặc lạnh lùng thốt ra hai từ: “Xuống xe”

“Hả?” Lục Trầm nhìn xung quanh.

“Cậu không muốn chết. Tôi cũng đâu ép cậu lên xe” Giọng nói lạnh như băng của người đàn ông vang lên: “Xuống xe”

Lục Trầm im lặng. Anh quen biết Tô Lương Mặc từ lâu, càng hiểu con người của Tô Lương Mặc như thế nào. Một khi sự giận dữ của Tô Lương Mặc đạt đến đỉnh điểm, cậu ấy sẽ trở nên bình tính đến mức đáng sợ.

“Khụ khụ khụ … Cái này … Tổng giám đốc Tô à, chúng ta đang ở trên cầu vượt đó, nhanh rời khỏi đây đi trước đã”

Tô Lương Mặc khẽ cụp mắt xuống, rồi ngay lập tức khởi động xe. Rõ ràng, anh không thực sự muốn để Lục Trầm xuống xe, điều anh cần bây giờ là sự im lặng.

Chiếc xe lao nhanh trên đường, sau một hồi dừng lại trước cửa căn biệt thự của Lương Tiểu Ý.

Người đàn ông siết chặt lá thư trong tay, lao vào nhà Lương Tiểu Ý một cách giận dữ.

“Mở cửa!” Sắc mặt anh trở nên tối sầm lại, không ngừng hét lên trước cánh cửa được đóng kín.

Qua tấm kính cửa, người phụ nữ vừa muốn yêu vừa đáng hận của anh đang ăn kem một cách hả hê!

“Lương Tiểu Ý! Em mở cửa ra cho anh!”

Trong phòng, Lương Tiếu Ý hờ hững ngước mắt lên, liếc nhìn người đàn ông ngoài cửa rồi quay đi một cách vô tình.

“Lương Tiểu Ý! Nếu em vẫn không mở cửa, anh sẽ đạp nó ra đấy!” Anh đã nói là làm! Tô Lương Mặc nghiến răng nghiến lợi tức giận nhìn Lương Tiểu Ý đang khoan khoái ăn kem bên trong. Một lúc lâu sau, Lương Tiểu Ý mới chậm rãi đứng dậy, †ao nhã đi về phía cánh cửa.

“Oa, tôi còn nghĩ là ai cơ? Hóa ra là vị tổng giám đốc thanh danh lẫy lừng này ..” Lương Tiểu Ý cố tình chế giễu Tô Lương Mặc. Nhưng anh hoàn toàn không quan tâm đến điều đó. Tô Lương Mặc mạnh mẽ đẩy mạnh cửa bước vào bên trong.

“Này! Anh làm gì vậy? Lại thích chơi trội như lần trước à?”

“AI” Cô chưa kịp dứt lời, Tô Lương Mặc đã ném một phong thư xuống trước mặt cô, anh lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “Nói! Đây là cái gì?”

Chỉ cần nhìn thoáng qua thôi Lương Tiểu Ý cũng biết đó là cái gì.

Khóe môi cô khẽ cong lên: “Cái gì là cái gì cơ? Anh vẫn chưa xem à?”

Trước đây cô đã từng không dám nói chuyện với anh như vậy. Đáng tiếc thay, tất cả mọi thứ đã thay đổi.

Đôi mắt của Tô Lương Mặc ánh lên vẻ đau thương.

Bình tĩnh mở chiếc phong bì, Tô Lương Mặc rút một tờ giấy từ bên trong rồi giơ lên trước mặt Lương Tiểu Ý: “Đơn ly hôn?

Em gửi đơn ly hôn cho anh? Em thực sự muốn ly hôn với anh?”

Nhìn vẻ mặt buồn bã, đau thương của người đàn ông, Lương Tiểu Ý phát buồn nôn!

Đau lòng ư?

Anh sẽ vì cô mà đau lòng ư?

Anh thực sự quan tâm đến cô?

Thôi bỏ đi…

Chắc chắn là anh đang chơi trò “cưng chiều em”.

Nhớ lại cuộc hôn nhân ấy, từ đầu đến cuối cô đều bị anh “dắt mũi” trong trò chơi báo thù của mình. Cô đã ngỡ anh thật lòng yêu cô, nhưng thực ra anh chỉ xem cô như trò đùa mà thôi! Người khởi xướng trò chơi – chính là anh ta!

Tô, Lương, Mặc! Cái tên này, cô sẽ ghi nhớ sâu trong lòng!

Lương Tiểu Ý đưa tay ra, lấy tờ giấy từ trong tay Tô Lương Mặc: “Đúng vậy” rồi chậm rãi xoay người quay trở lại ghế sofa và ngồi xuống. Cô ngước lên, trao cho anh ánh mắt không thể lả lướt hơn: “Đã ký tên” Ngừng một lúc, cô tiếp tục nói: “Mọi thứ trước kia coi như xí xóa, bao gồm cả những thứ anh nợ tôi.”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 518


Chương 518

Cô biết anh nhất định hiểu cô đang nói gì.

Trái tim Tô Lương Mặc như thắt lại, bắt gặp ánh mắt trong trẻo nhưng đầy quả quyết của Lương Tiểu Ý, trái tim anh lại đập một cách dữ dội…

Nhìn cô đến ngây ngốc…

Lục Trầm thầm đánh giá cảnh tượng trong căn phòng trước mặt, anh cảm thấy mình thật sáng suốt khi không vào đó.

Một mình Lục Trầm ngồi trên xích đu trong sân vô cùng thư thái.

“Này! Chú có phải là người lần trước đã dẫn cháu đi chơi đúng không?” Đột nhiên, một giọng nói non nớt của trẻ con vang lên sau lưng, đôi chân đang đung đưa khẽ dừng lại, Lục Trầm quay đầu: “Cháu là tiểu quỷ hôm đó đúng chứ?”

“Ai là tiểu quỷ? Chú mới là tiểu quỷ ấy!” Lương Chi Duy tức tối cãi lại. Lục Trầm biết tiểu quỷ nhỏ này.

“Này, tại sao chú lại ở đây?” Tiểu Bảo cao hứng hỏi. Khi cậu bé hỏi, đôi mắt to ánh lên vẻ tò mò, thoạt nhìn như thể cậu đã nghĩ ra một trò đùa xấu xa nào đó. Ra vẻ suy tư một lúc, Tiểu Bảo như phát hiện ra một điều gì đó mới: “Ồ … Cháu biết rồi! Có phải chú đi cùng với tên rắm thối xấu xa kia đến đây đúng không? Nhất định là như vậy rồi!”

Khế thở dài một tiếng, ánh mắt cậu bé rời đến cánh cửa trước nhà, đôi chân ngắn ngủn lon ton chạy đi. Lục Trầm phản xạ cũng rất nhanh, anh vội vàng ôm chầm lấy cậu bé: “Tiểu quỷ thối! Chú đã cho phép cháu chạy đi chưa?”

“Wow! Chú là kẻ xấu! Cháu sớm đã phải nhận ra chứ! Chú với ông chú xấu xa ở bên trong nhà kia đi cùng nhau, nhất định là cùng một loại người mà! Mất công lần trước cháu đối xử tốt với chú! Hừ!”

Trong phòng “Ký tên đi”

Lương Tiểu Ý lặp lại lời nói của mình một lần nữa. Nhưng Tô Lương Mặc đâu có dễ dàng để cho cô được toại nguyện: “Đừng hòng!”

“Ồ!” Người phụ nữ cười khinh bỉ: “Thật ra, cuộc hôn nhân của chúng ta đã không còn giá trị hay hiệu lực nào nữa rồi. Và tôi cũng không bắt anh phải ký vào tờ đơn này. Anh ký vào đây, cũng chỉ là để phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà thôi. Thực ra kể cả có không ký thì cuộc hôn nhân của chúng †a cũng không có giá trị”

“Ý em là gì?” Người đàn ông trở nên thận trọng. Lương Tiểu Ý hoàn toàn không phải là một người không có mục đích không rõ ràng như vậy.

Đôi môi hồng khẽ nhếch lên: “Ôi tống giám đốc Tô cao ngạo của tôi ơi, anh đừng quên năm năm trước, thời điểm khi quan tài của tôi bị chôn vùi, thì sổ hộ khẩu của tôi trên đất nước Z cũng đã bị hủy bỏ. Nếu anh không tin thì có thể đến đồn cảnh sát địa phương để kiểm tra xem có đúng là thông tin cá nhân của tôi đều đã bị đóng dấu “Đã chết” trên đó hay không?”

Cô mỉm cười một cách tự tin: “Điều đó có nghĩa là, ở đất nước Z, người vợ của ông Tô Lương Mặc tên Lương Tiểu Ý đó đã không còn sống nữa. Và tôi cũng chỉ là một người có cùng tên và họ với cô ấy mà thôi!”

“Em nói lại một lần nữa xem”

Lương Tiểu Ý chống tay lên cằm: “Tôi nói, người vợ của anh tên Lương Tiểu Ý đã chết rồi. Cuộc hôn nhân của chúng ta không còn giá trị nữa” Cô từ trong chiếc ba lô được đặt ở trên ghế sofa lấy ra một chiếc ví.

“Anh nhìn cho rõ, tôi không còn là Lương Tiểu Ý nữa rồi”

Đôi mắt lạnh lùng của Tô Lương Mặc rơi xuống chiếc chứng minh thư mà Lương Tiểu Ý giơ lên, rồi cầm lấy nó. Tô Lương Mặc ngỡ ngàng nhìn chăm chú thông tin được ghi trên đó.

“Canal Lương? đây là tên hiện tại của em?” Tô Lương Mặc bình tĩnh hỏi Lương Tiểu Ý: “Quốc tịch Mỹ?”

Đúng vậy, Lương Tiểu Ý đã đổi tên, chỉ là sau khi quay trở về nước và sống tại thành phố này, cô vẫn sử dụng tên “Lương Tiểu Ý” để thuận tiện cho việc làm quen với mọi người ở đây, chỉ cần không đến những nơi phải sử dụng đến chứng minh thư là được.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 519


Chương 519

Nghĩ mà xem, cô rõ ràng là người dân của nước Z, nói tiếng phổ thông nhanh như gió, mỗi khi cần phải gặp giáo viên của Tiểu Bảo, cô đều phải giới thiệu: “Xin chào, tên tôi là Canal” … Điều này thật sự rất kỳ quái luôn á! Rõ ràng là công dân nước Z, sống trên lãnh thổ của nước Z, ấy vậy mà lại phải dùng một cái tên nước ngoài…

Ngoài ra, ngay cả những người bạn cũ của cô gặp lại cũng vẫn quen miệng gọi tên “Tiểu Ý” thay vì Canal.

Vì vậy, mặc dù tên đã được thay đổi, quốc tịch cũng đã được thay đổi, nhưng cô vẫn luôn sử dụng cái tên Lương Tiểu Ý.

Gương mặt bầu bĩnh của Lương Tiểu Ý hiện lên vẻ hả hê, đôi môi hồng khế cong lên thành một vòng cung tuyệt đẹp, giọng nói có phần đắc ý nói: “Sao nào? Tôi không có nói dối anh nhé” Sau đó cô lấy một cây bút từ ngăn kéo của bàn uống nước, rồi giơ nó lên trước mặt Tô Lương Mặc: “Ký tên đi”

Tô Lương Mặc đứng chôn chân tại chỗ không biết phải nói gì. Nghe những lời nói đó, hàng mi rậm rạp, cong vút của anh không khỏi rung lên. Tất cả mọi thứ đều rơi vào tầm mắt của Lương Tiểu Ý. Nụ cười trên đôi môi hồng ấy ngày càng tươi hơn, tiếp tục trêu đùa Tô Lương Mặc: “Anh Tô, người vợ Lương Tiểu Ý trước kia của anh đã chết rồi. Anh còn muốn níu giữ cuộc hôn nhân không còn giá trị này nữa để làm gì?”

Cô nói: “Tình yêu của tôi dành cho anh đã không còn từ rất lâu rồi, những ân oán trước kia của chúng ta cũng coi như xí xóa nếu như anh đặt bút ký tên vào tờ đơn đó. Vậy thì chỉ bằng buông tha cho nhau đi, để đôi bên đều có thể bắt đầu một cuộc sống mới? Chúng ta vẫn còn trẻ, vẫn còn nhiều điều đang chờ đón chúng ta ở phía trước. Chẳng lẽ anh không muốn có một cuộc sống hạnh phúc ư? Anh … một người đàn ông có tiền đồ sáng lạn như vậy, tại sao vẫn muốn níu giữ một người đã chết để làm gì cơ chứ? Điều này thật không đáng”

Tô Lương Mặc đứng lặng im lắng nghe từng lời mà Lương Tiểu Ý nói.

Có một điều không thể ngờ tới, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lương Tiểu Ý, Tô Lương Mặc chậm rãi đặt thẻ căn cước của Lương Tiểu Ý xuống bàn trà. Động tác ấy khiến đôi mắt của Lương Tiểu Ý sáng ngời: “Anh Tô đồng ý rồi ư?”

“Này, bút đây” Lương Tiểu Ý cầm lấy cây bút rồi đưa đến trước mặt anh.

Đột nhiên: “Lương Tiểu Ý” giọng nói thâm trầm của Tô Lương Mặc vang lên: “Sẽ không có chuyện ly hôn.”

Nụ cười trên khuôn mặt của Lương Tiểu Ý như cứng lại, cô đứng hình trong giây lát, rồi lắp bắp nói: “Tô Lương Mặc!… Anh… Anh nói như vậy là có ý gì?”

Đôi môi của Tô Lương Mặc khẽ nhếch lên, từ chối trả lời những câu hỏi không quan trọng: “Bây giờ không gọi anh là anh Tô mà thay vào đó lại gọi cả họ tên của anh ra à?” Con nít cũng có thể nghe ra được sự chế giêu trong câu nói của anh.

Nhưng Lương Tiểu Ý đâu có thời gian để quan tâm đến sự chế giễu của anh vào lúc này. “Rốt cuộc là anh có ý gì?” Đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang hả hê trước mặt với ánh mắt căm hận.

“Chúng ta sẽ không ly hôn” Tô Lương Mặc chỉ tay vào điều khoản thứ hai của thỏa thuận ly hôn: “Không thể ly hôn, càng không thể tự động tước quyền giám hộ cũng như thăm nom con của đối phương”

Có ông Trời mới biết anh buồn đến cỡ nào. Lương Tiểu Ý không chỉ muốn ly hôn với anh, mà còn muốn tước quyền giám hộ con của anh, thậm chí cô ấy còn muốn tước đi quyền thăm nom con của anh. Trái tim anh … đập mạnh từng hồi.

Trong miệng anh trở nên đắng ngắt. Phải chăng, đây là quả báo mà anh xứng đáng phải nhận?

Tiểu Ý là một người phụ nữ hiền lành, dịu dàng nhất mà anh từng biết. Vậy mà giờ đây, cô có thể làm ra những điều tàn nhẫn như vậy đối với anh … Anh biết bây giờ Tiểu Ý đã hoàn toàn không quan tâm đến anh nữa … Nhưng! Anh không thể cam chịu như vậy! Anh cũng vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận điều đó!

Anh thật sự không cam tâm!

“Anh nhắc lại một lần nữa, chúng ta sẽ không ly hôn”

Người đàn ông ngước lên, nhìn lương Tiểu Ý với đôi mắt sáng ngời, “Lương Tiểu Ý, em chỉ có thể là của anh mà thôi. Em, anh, các con, chúng ta nhất định sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn! “
 
Back
Top Bottom