Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 480


Chương 480

Lục Trầm thu tay lại, lẩm bẩm một mình: “Tớ cũng không nghĩ sẽ đánh được cậu lần nữa… Có điều biết đâu gặp phải quỷ” Khó khăn lắm mới có cơ hội đánh Tô Lương Mặc, bỏ lỡ thì thật đáng tiếc.

Lục Trầm bày ra khuôn mặt đáng tiếc.

Lúc quay về, Lục Trầm ngồi trên xe của Tô Lương Mặc, anh ta không hỏi gì cũng không nói gì. Có phải muốn tìm đến cái chết, tại sao tự nhiên lại có ý định này, có phải cố tình đuổi vệ sĩ đi để những người kia lấy đi mạng sống của anh… những vấn đề này Lục Trầm không hề hỏi một câu.

Tô Lương Mặc hỏi Lục Trầm: “Cậu không hỏi tớ có suy nghĩ gì, tại sao lại làm như vậy sao?”

Lục Trầm cười: “Không quan trọng. Cậu vẫn bình an vô sự là được rồi” Lẽ nào chọc vào vết thương của Tô Lương Mặc thì rất giỏi sao? Anh em tốt không làm như vậy. Chọc vào vết thương của người khác không phải việc mà anh em tốt sẽ làm.

Tô Lương Mặc cười nhẹ, một lúc sau, anh trầm giọng nói: “Người làm tổn thương Tiểu Ý nhất là tớ…” Một câu nói đã bao hàm tất cả, Lục Trầm nghe xong, sững sờ, sau đó cười tươi: “Có vẻ cậu đã nghĩ thông suốt rồi”

“Không phải thế” Người đàn ông thở dài: “Tớ chỉ cảm thấy, để trừng phạt cho những gì tớ đã làm thì cái chết quá đơn giản”

Lục Trầm quay đầu, người đàn ông bên cạnh nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Mãi sau này Lục Trầm mới hiểu lời của Tô Lương Mặc có ý gì… Bởi vì anh đã dùng cả mạng sống của mình để bù đắp những ân hận với áy náy đối với Lương Tiếu Ý.

Năm năm Nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.

Đối với một số người mà nói, cũng chỉ là một trận Dota, nhưng đối với một vài người khác thời gian năm năm lại khiến họ thay đổi hoàn toàn.

Năm năm, quy mô của Tô Thị đã đứng trong top 3 thế giới!

Năm năm, người đàn ông tên là Tô Lương Mặc ngày càng trưởng thành, đầy quyến rũ… cũng ngày càng lạnh lùng vô tình.

Sự nghiệp của anh lên như diều gặp gió.

Trái tim của anh… đã chết từ năm năm trước.

Lục Trầm là người chứng kiến sự thay đổi của anh, một công tử bột đùa với đời như Lục Trầm cũng không chịu nổi nữa… nhưng lại không biết làm thế nào.

Đang có một buổi họp rất nghiêm túc tong phòng họp ở tầng 65 thành phố S.

Ngồi ở giữa vẫn là người đàn ông đó, trưởng thành vững vàng hơn năm năm trước, nhưng điều khiến người khác không thể xem nhẹ chính là khí lạnh tỏa ra trên người anh không có một chút hơi người nào cả. Mái tóc đen sãm, đôi mắt không có tình cảm.

Giọng nói đều đều, không cao không thấp, mỗi người trong phòng nghe xong, sống lưng lạnh toát: “Một công ty to như thế mà để hacker dễ dàng phá tan tưởng rào an toàn của máy tính…” Ngón tay của người đàn ông gõ lên mặt bàn phát ra tiếng “cộc cộc cộc”, chạm đến tận nơi sâu nhất trong tim của mỗi người!

“Bộ phận kĩ thuật nói đối phương quá mạnh” người đàn ông mặt không biểu cảm nói, “nửa ngày, nửa ngày vẫn không sửa được thì cút hết cho tôi” Người đàn ông không chút tức giận, thái độ bình tĩnh như thể hệ thống máy tính bị người ta xâm nhập, bị nhiễm virus không phải công ty của anh vậy.

Bỗng nhiên có tiếng bước đi của giày cao gót từ xa lại gần, Lâm Hiểu gõ cửa: “Boss, mau xem cái này!”

Lâm Hiểu đặt chiếc ipad xuống trước mặt Tô Lương Mặc.

Màn hình đen xì… “Á? Vừa nãy còn có chữ mà”

Lúc Lâm Hiểu đang cảm thấy thắc mắc thì màn hình đen xì bỗng sáng đến chói mắt, Lâm Hiểu bất giác nhắm mắt lại, đợi đến khi ánh sáng biến mất, màn hình vốn đen xì bất thình lình xuất hiện một dòng chữ màu đỏ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 481


Chương 481

Gameisbeginning!

Tô Lương Mặc nheo mắt!

Khiêu khích một cách trắng trợn, không chút kiêng nể…

Trò chơi bắt đầu rồi! Trò chơi gì! Còn phải nói sao? … Hóa ra dạo này công ty gặp rắc rối đều là có người đứng sau giở trò!

Tô Lương Mặc bỗng đứng lên, ánh mắt nhìn một lượt phòng họp: “Nhanh chóng sửa lỗ thủng! Tốn bao nhiêu tiền cũng được!”

Một biệt thự bên cạnh biển ở nước Z.

Trong căn phòng, có một thằng bé tầm bốn năm tuổi, tuy còn nhỏ, nhưng đẹp trai cực kỳ, đôi mắt màu đen nhìn chằm chăm vào màn hình máy tính… Lúc màn hình máy tính hiển thị chữ “OK”, thằng bé nhếch miệng cười lạnh, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy: “Gameisbeginning!”

Trên màn hình chiếc máy tính bên cạnh là một trang sơ yếu lí lịch, nhìn kí một chút thì phát hiện ra đó là “Tô Lương Mặc”!

Thằng bé vừa nói xong, không nhịn được mà ho khan, cậu bé lập tức nắm chặt bàn tay, đôi môi trắng bệch mím chặt lại, sau đó trong phòng vang lên tiếng ho nho nhỏ đã cố gắng đè nén. Ánh mắt của thẳng bé rơi lên bức ảnh người đàn ông bên cạnh, đôi mắt nhỏ bé tràn đầy phẫn nộ và căm hận.

“Mới, khụ khụ… chỉ là bắt đầu thôi!” Lẩm bẩm xong lại một trận ho vang lên. Trong phòng có một chiếc gương, thằng bé trong gương gầy nhom, sắc mặt trắng bệch không khỏe mạnh.

Những rắc rối của tập đoàn tài chính Tô Thị, liên tiếp không đứt, chưa yên trận sóng gió này đã nổi cơn phong ba khác. Là người cầm quyền của tập đoàn tài chính Tô Thị Tô Lương Mặc dường như không lo lắng lắm. Lục Trầm không giữ được bình tĩnh, bởi vì đối thủ ở trong bóng tối đã nhúng tay vào cổ phiếu của Tô Thị.

“Tô Lương Mặc! Cậu có thể để tâm một chút không?” Lục Trầm ở trong phòng làm việc tầng 65 của tập đoàn tài chính Tô Thị đi đi lại lại đầy lo lắng, nhìn bộ dạng không chút lo lắng của một người đàn ông lạnh lùng nào đó, anh ta tức giận bước đến bên cạnh Tô Lương Mặc, nói một hồi vậy mà người đàn ông kia cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên, tiếp tục nhìn chằm chăm ipad trên bàn làm việc, sau đó ngón tay thon dài bên phải xoay xoay chiếc nhãn bên tay trái, có chút ngẩn ngơ.

Lục Trầm nhìn rồi lại nhãn nhịn, tức quá hóa giận, không thể nào nhẫn nhịn được nữa, Lục Trầm không nhìn nổi nữa, giật lấy ipad trên bàn làm việc, người đàn ông đang ngẩn ngơ bỗng tức giận hét lên: “Trả cho tới”

Cơ thể cao lớn giơ tay về phía Lục Trầm, “Trả cho tới”

“Không!” Lục Trầm mặt đầy thương xót: “Tô Lương Mặc!

Năm năm rồi! Không phải năm ngày! Năm tháng! Là năm năm!

Năm năm rồi! Cậu tỉnh táo lại! Lương Tiểu Ý chết rồi! Cô ấy chết năm năm rồi! Năm năm qua, cậu ngoài mở rộng và phát triển công ty ra thì chỉ biết uống rượu, uống đến mơ mơ màng màng! Cậu phải biết rằng! Lương Tiểu Ý chết năm năm rồi!

Cậu có uống đến chết thì cô ấy cũng không sống lại!”

Cuối cùng Lục Trầm cũng không nhịn được mà nói ra những lời này, ở bên cạnh Tô Lương Mặc, nhìn người đàn ông trước mặt sống rong đau khố, nhìn anh tự hành hạ giày vò bản thân suốt năm năm qua!

“Cậu câm miệng!” Sắc mặt người đàn ông chợt khó coi vô cùng, chẳng chút nể nang hét vào mặt Lục Trầm: “Cậu thì biết cái khỉ gì chứ? Cậu chẳng biết gì cả! Cậu cút đi! Cút ra ngoài!”

Tô Lương Mặc đứng lên, đi đến tủ rượu bên cạnh, lấy một chai vodka… Mọi hành động cử chỉ đều lọt vào mắt Lục Trầm, nếu nói phòng làm việc này có gì khác so với năm năm trước thì đó chính là tủ rượu và rượu trên tủ!

Lục Trầm nhìn Tô Lương Mặc mở nắp chai rượu, Tô Lương Mặc thậm chí còn cảm thấy ly rượu thật thừa thãi, anh trực tiếp cầm chai rượu uống ừng ực, Lục Trầm mặt đen sì bước đếm, định giật lấy chai rượu trong tay Tô Lương Mặc nhưng Tô Lương Mặc né ra, nhìn Lục Trầm cười lạnh: “Cậu vẫn định dùng cái cách đó lần thứ hai sao?” Tiếng cười vang lên.

Sắc mặt Lục Trầm lại càng đen sì, nhìn chằm chăm Tô Lương Mặc cầm chai vodka tu ừng ực, không nhịn được cũng không cần nhịn nữa!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 482


Chương 482

Anh ta lao đến! Không giật chai rượu nữa vì bản lĩnh của anh ta không bằng Tô Lương Mặc, nhưng có thể dùng thủ đoạn với Tô Lương Mặc, một cú đã, Tô Lương Mặc dễ dàng né tránh, một pha bổ nhào cũng bị Tô Lương Mặc khéo léo né tránh.

Đôi mắt anh đào của Lục Trầm có chút tính toán, anh giơ tay phải ra, trong tay là quyển nhật ký của Lương Tiểu Ý.

Lục Trầm lấy quyển nhật ký của Lương Tiếu Ý để làm lá chắn, Tô Lương Mặc không dám làm hỏng quyển nhật ký này, đúng vào lúc này, tay trái của Lục Trâm nhanh như bay cướp lấy chai rượu trong tay Tô Lương Mặc… Tô Lương Mặc rất nhạy bén, anh bất giác tránh ra.

“Xoẹt” một tiếng…

Tiếng vang này phá vỡ ý nghĩ chiến đấu của hai người.

Tô Lương Mặc nhìn tay Lục Trâm, còn Lục Trầm cơ thể cứng đờ nhìn tay của mình…

“Sự tồn tại cuối cùng của Tiểu Ý… mất rồi…” Chai rượu trong tay Tô Lương Mặc “toang” một tiếng rơi xuống đất, khuôn mặt tuấn túc như Apollo bỗng tái mét, từ từ bước đến chỗ Lục Trầm, giơ tay ra, cẩn thận cầm lấy quyển nhật ký đã bị xé rách, cẩn thận đặt lên ngực, cẩn thận quay về bàn làm việc, cẩn thận đặt xuống bàn… Mọi hành động đều cẩn thận từng li từng tí cứ như thể đó là bé cưng của anh.

Đôi mắt hoa đào của Lục Trầm tràn đầy hối hận, có chút lúng túng: “Lương Mặc… xin lỗi…”

Người đàn ông đứng trước bàn làm việc dường như không nghe thấy, Lục Trầm nghĩ một lát rồi bước đến: “Xin lỗi, tớ không cố ý…

“Cút”

Lục Trầm đứng ở đẳng sau người đàn ông, anh ta không nghe thấy Tô Lương Mặc nói gì, bởi vì giọng nói của anh quá nhỏ nên không nghe rõ. Lục Trầm thắc mắc: “Hả, cậu nói gì?”

Lần này, phản ứng của người đàn ông cực kì mạnh mẽ, lúc anh quay người lại, mắt đỏ rực, hung dữ nhìn Lục Trầm, hận không thể nuốt chửng Lục Trầm, “Tớ nói cút! Cút đi!”

Mặt Lục Trầm bỗng đỏ ửng… “Đừng như thế, Tô Lương Mặc, cậu nghe tớ nói, Tiểu Ý đã đi rồi, cậu nghĩ mà xem, nếu cô ấy còn sống, cô ấy sẽ vui mừng khi nhìn bộ dạng này của cậu sao?”

Một câu nói đã khiến con sư tử trở nên điên cuồng!

Tô Lương Mặc bỗng nhiên điên cuồng, hung dữ hét thật lớn vào mặt Lục Trầm: “Nếu cô ấy không muốn nhìn! Nếu cô ấy ngứa mắt! Thì mau quay về ngăn cấm tớ đi! Quay về đi!

Uống say bét nhè, chẳng giống người cũng chẳng giống ma…

Cô ấy không ưa gì thì sống lại mà ngăn cấm tới Cô ấy quay về đi!… Quay về đi..” Nói đến cuối cùng, Tô Lương Mặc ôm đầu, đau khổ ngồi xuống, giọng nói cũng nhỏ dần.

Lục Trầm bỗng nhiên hiểu ra, bi thương của Tô Lương Mặc là bởi vì… cậu ấy biết rõ, Lương Tiểu Ý không thể quay về được nữa, song cậu ấy lại bó tay với chuyện này.

“Nhiều năm như vậy, cậu cũng đã nói, năm năm rồi… Cô ấy chưa bao giờ xuất hiện trong giấc mơ của tớ, mặc cho tớ uống bao nhiêu rượu, có say bét nhè, Tiểu Ý cô ấy cũng chưa bao giờ xuất hiện trong giấc mơ của tớ… chỉ cần cô ấy xuất hiện trong giấc mơ của tớ, cho dù hận tớ cũng không sao hết”

Tô Lương Mặc từ từ ngẩng đầu lên.

Lục Trầm kinh ngạc!

Người đàn ông tự cao tự đại lúc này lại khóc như một đứa trẻ chưa lớn!

Thật đau lòng…

Lục Trầm xin thề trong lòng rằng, tuyệt đối sẽ không đi theo vết xe đổ của Tô Lương Mặc.

Lục Trầm thương người anh em của mình nhưng lại không biết phải làm thế nào. Người còn sống, cho dù bị bắt cóc, anh ta cũng sẽ giúp người anh em của mình cứu Lương Tiểu Ý.

Nhưng người đã chết… không có đường để quay lại nữa!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 483


Chương 483

“Người phụ nữ đau thấu tận tâm can, dùng cái chết – một cách không thể bù đắp được để dạy dỗ một người đàn ông từng tự cao tự đại không biết cách trân trọng” Tô Lương Mặc ôm đầu đau khổ. Suốt năm năm qua, nếu không có rượu, anh không thể nào ngủ được. Suốt năm năm qua, thức ăn đến miệng cũng không chẳng có mùi vị gì cả.

Suốt năm năm qua, cuộc sống của anh, vô vị tẻ nhạt, u ám không có ánh sáng. Cuộc sống không có cô… hóa ra là như thế này.

Người đàn ông cười, nhưng đó là nụ cười tuyệt vọng.

Đúng vào lúc này, điện thoại trên bàn làm việc đổ chuông.

Lục Trầm thấy Tô Lương Mặc đang đắm chìm trong đau khổ, chắc chắn anh sẽ không nghe điện thoại, thế nên anh ta bước đến trước bàn làm việc, bấm nghe điện thoại.

Chỉ là vừa nghe được một giây, bàn tay Lục Trầm run rẩy đến mức cầm điện thoại cũng không vững nữa.

“Tô, Tô, Tô, Tô Lương Mặc! Mau! Mau! Mau đến nghe điện thoại!” Hiếm khi Lục Trầm hoảng hốt như thế, Tô Lương Mặc vẫn ôm đầu đau khổ, Lục Trầm không kiềm chế được nữa, hét lên: “Mẹ nó, cậu mau đến nghe điện thoại!” Thấy Tô Lương Mặc không nhúc nhích, Lục Trầm đành đi đến bên cạnh Tô Lương Mặc, đưa điện thoại lên tai Tô Lương Mặc.

Trong điện thoại là tiếng của một đứa trẻ con đang cười lạnh: “Chú là Tô Lương Mặc? Đề nghị chú trả lại quyển nhật ký mà cô Lương Tiểu Ý đã để lại. Ngày tháng và cách trả lại, đến lúc đó tôi sẽ thông báo cho chú.”

Giọng nói non nớt, nghe là có thể đoán được đó là một đứa bé vậy mà giọng điệu cực kỳ lạnh lùng bá đạo.

Không có ai có thể dùng giọng nói này để ra lệnh cho người nắm quyền tập toàn tài chính Tô Thị, nhưng vào lúc này, điều Tô Lương Mặc quan tâm không phải thăng bé xúc phạm đến anh, mà là..Sao cháu biết chuyện nhật ký của Tiểu Ý?

Cháu là ai? Tại sao lại biết số điện thoại của chú?”

Số thoại này là số riêng, từ năm năm trước, nhưng không nhiều người biết, sự xuất hiện của thằng bé này thật kỳ lạ.

“Chú hỏi nhiều quá đấy, tôi không muốn trả lời” Thằng bé từ chối thẳng thừng, thái độ vô cùng cứng rắn, cười lạnh: “Tôi đâu phải mười vạn câu hỏi vì sao.”

“À đúng rồi” Thăng bé nhắc nhở: “Năm phút nữa có một gói đồ chuyển đến công ty chú, chú nhớ ký nhận nhé. Cứ thế đi đã” Tắt máy, không thèm nói thêm.

Tô Lương Mặc với Lục Trầm, hai người nhìn điện thoại đang kêu “tút tút tút”… Lục Trầm nói: “Có lẽ là trò đùa quái đản của một đứa trẻ nào đó” Nói ra những lời này đến anh ta cũng không tin.

Tô Lương Mặc quả nhiên là Tô Lương Mặc, lúc này anh đã bình tĩnh lại, sau đó nói: “Cho người đi xem có chuyển phát nhanh của tớ không”

Lục Trầm kinh ngạc: “Cậu cho là thật sao?”

Người đàn ông không trả lời, chẳng ừ hử gì cả.

Nhưng anh mím chặt môi, đủ để chứng minh anh cho đó là thật.

Rất đúng giờ, năm phút sau chuyển phát nhanh đến nơi!

“Có chuyển phát nhanh” Lục Trầm ôm hộp đồ đi lên.

“Cậu thật sự muốn mở ra sao?” Lục Trầm do dự: “Ngộ nhỡ là…

Trong lúc Lục Trầm còn đang do dự thì Tô Lương Mặc đã cầm dao rạch một đường trên hộp đồ, Lục Trầm mắt chữ A mồm chữ O… Sự xuất hiện của đứa bé kỳ lạ quá, Tô Lương Mặc không có chút phòng bị nào đã mở ra sao???

Chuyện này, chuyện này… tùy tiện, cẩu thả quá rồi.

Một giây sau Con dao trong tay Tô Lương Mặc rơi xuống đất, Lục Trầm nhìn qua đó, chỉ nhìn thấy lưng của Tô Lương Mặc, cả người anh run rẩy… Lục Trâm càng cảm thấy thứ ở bên trong chẳng tốt đẹp gì, “Lẽ nào là lựu đạn sao?” Lục Trầm đùa cợt, anh ta đi đến bên cạnh bạn thân, ngay sau đó, anh ta biết, anh ta sai tồi.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 484


Chương 484

Bên trong hộp có một chiếc hoa tai đá quý màu xanh lam… Đây là chiếc hoa tai mà Tô Lương Mặc đã để lại cho Lương Tiểu Ý!

Là chiếc hoa tai được đeo trên tai Lương Tiểu Ý lúc cô được chôn cất.

“Chuyện này..làm sao có thể?” Giọng nói của Lục Trầm có chút lệch tông, giọng nói cao vút không giống Lục Trâm, chuyện này không thể nào! “Bên San Francisco có người trông giữ. Không thể nào bị đào trộm mộ”

Lúc Lục Trầm còn đang hỗn loạn, đầu óc không tỉnh táo thì Tô Lương Mặc đã lôi điện thoại ra gọi cho người bên San Francisco Mỹ.

“Boss, mộ của phu nhân vẫn nguyên vẹn, không hề bị đào bới”

Người ở đầu dân bên kia kính cẩn nói, bây giờ nước Z là ban ngày còn Mỹ là ban đêm.

Người đàn ông nghe xong, mắt nheo lại, sau đó hạ một cái lệnh khiến người ta sởn cả tóc gáy.

“Đào mộ”

“… Á?” Thuộc hạ của Tô Lương Mặc ở San Francisco cho rằng mình nghe lộn, “Bo, boss, ngài nói gì ạ?”

Giọng nói lạnh lùng từ từ vang lên: “Đào, mộ!”

Lục Trầm mở to mắt, anh ta cảm thấy Tô Lương Mặc điên rồi.. Không ngờ Tô Lương Mặc lại muốn đào mộ của Lương Tiểu ÝI “Chuyện, chuyện này… đối với phu nhân, không, không kính trọng…” Người ở đầu dây bên kia run lẩy bẩy, tâm tư của Boss thật là kỳ quái, người bình thường không thể nào đoán được.

“Bảo đào thì đào!” Tô Lương Mặc lạnh lùng nói. Anh mím ¡. “Đào ngay lập tức.”

“Vâng… thưa Boss.”

Tô Lương Mặc không tắt điện thoại, hiệu suất làm việc của thuộc hạ anh rất cao, có người vội vàng chạy đến nói: “Không, không hay rồi! Bo, Boss… phu, phu nhân, thi thể của phu nhân bị trộm mất rồi!”

Người đàn ông nghe xong, nheo mắt lại!

Vậy có nghĩa là…“Không! Ngay từ đâu, quan tài đó là một quan tài rỗng!”

Một chiếc quan tài rỗng đã lừa anh suốt năm năm!

“Savvy. Wayne. Klutz!” Lúc tắt điện thoại, hai mắt Tô Lương Mặc rực lửa!

Người đàn ông bỉ ổi kia, chắc chắn là anh ta đã lén lút đưa thi thể của Tiểu Ý đi!

Không! Anh phải đòi lại thi thể của Tiểu ÝI Tô Lương Mặc nheo mắt, chuyển phát nhanh là tiểu quỷ gửi đến, bên trong là hoa tai đá quý màu xanh lam Tiểu Ý mang bên người lúc xuống hố, thi thể của Tiểu Ý mất rồi… Tất cả, tất cả đều chứng tỏ một điều: Tên tiểu quỷ có liên quan đến sự mất tích thi thể của Tiểu Ý, cũng có liên quan đến Savvy Wayne Klutz người đàn ông đó! Muốn tìm thấy Savvy ‘Wayne Klutz, nhất định…

Ánh mắt rơi lên chiếc điện thoại, anh bấm gọi số của thằng bé kia.

Trong biệt thự gần biển, thằng bé bốn năm tuổi liếc nhìn chiếc điện thoại nằm trên bàn máy tính đang rung, cậu bé nhếch miệng, nở nụ cười lạnh, điện thoại rung rất lâu nhưng không tắt máy.

Nụ cười của thăng bé lại càng sâu sắc hơn nhưng vẫn lạnh lẽo. Từ từ giơ bàn tay nhỏ nhăn ra, không nhanh không chậm bấm nút tắt.

Thành phố S, Tô Lương Mặc nhíu mày, nhìn điện thoại bị người ta tắt mất, anh gọi một lần nữa.

Trong biệt thự gần biển, thằng bé đợi điện thoại kêu 30 giây rồi ung dung từ từ bấm nút tắt.

Người đàn ông ở thành phố S lại chau mày, tiếp tục bấm gọi. Thằng bé ở biệt thự gần biển vẫn ung dung từ từ đợi sau 30 giây thì bấm nút tắt.

Tô Lương Mặc chau mày, “Cho tớ mượn điện thoại của cậu” Tô Lương Mặc giơ tay ra trước mặt Lục Trầm. Lục Trầm lập tức đưa điện thoại cho Tô Lương Mặc, Tô Lương Mặc dùng điện thoại của Lục Trâm bấm gọi số của thẳng bé kia, sau đó…

“Số máy quý khách vừa gọi không đúng…”

Lúc này, người đàn ông nheo mắt lại đầy nguy hiểm!

Lục Trầm chứng kiến toàn bộ quá trình, da đầu tê rần…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 485


Chương 485

Trước giờ chưa có ai coi Tô Lương Mặc là con mồi để bỡn cợt!

Không còn nghi ngờ gì nữa, hành động của thằng bé bỗng nhiên xuất hiện kia giống như mèo bắt chuột, không giết chuột ngay lập tức mà từ từ trêu đùa với con mồi.

Tất nhiên, Tô Lương Mặc cũng nhận ra điều này.

Lúc này, Lục Trầm bất ngờ nhận được tin nhắn: “Lục Trầm, nam, 33 tuổi, được biết đến là tay chơi có tiếng ở thành phố S, luôn thích trêu hoa ghẹo nguyệt các cô gái. Nhưng kể từ khi gặp Thẩm Quân Hoa, anh ấy như thay đổi 180 độ, ngoan ngoãn giống hệt một con mèo nhà hiền lành. Kết luận: Nhất định sau này sẽ trở thành một người sợ vợ” Đọc đến đây, Lục Trầm hận không thể b*p ch*t người gửi tin nhắn này ngay lập tức thì bỗng nhiên một tin nhắn khác hiện lên: “Nhưng trong tương lai, anh ấy chắc chắn sẽ là một người chồng, một người cha tốt”

Những dòng tin nhắn ấy như làm dịu đi sự tức giận trong lòng Lục Trầm đang dâng trào lúc nấy.

Sau đó, Lục Trầm chợt nhận ra … Người gửi những tin nhắn này không hề đơn giản chút nào. Làm cách nào mà hắn †a có thể có được số điện thoại của Lục Trầm? Chỉ cần một đoạn tin nhắn như vậy cũng có thể khiến Lục Trầm từ giận dữ mà bất giác cười lớn. Có thể dễ dàng nắm bắt trái tim của người khác dễ dàng như vậy, người này vô cùng thông minh và khéo léo.

Đứa nhỏ này thực sự có chút đáng sợ, bây giờ mới bao nhiêu tuổi mà đã có tầm nhìn sâu sắc như vậy, sau này thì sao? … Lục Trầm bỗng rùng mình. Anh vô thức xoay người, quay sang nhìn người bạn bên cạnh. Mặc dù chưa từng gặp đứa nhỏ này, anh cũng không hề biết mặt mũi hay chuyện của tiểu quỷ này, nhưng bằng một cách nào đó, chỉ từ sự lày, chỉ từ đoạn tin nhắn ngắn ngủi này, Lục Trầm vô thức liền liên tưởng đến Tô Lương Mặc.

Đôi mắt Tô Lương Mặc nheo lại. Anh lập tức lấy máy Lục Trầm trả lời lại tin nhắn: “Ai?”

Chưa đầy một giây sau, điện thoại reo lên. Đầu dây bên kia trả lời lại tin nhắn.

Nhưng, đó không phải là điện thoại của Lục Trầm, mà là của Tô Lương Mặc!

Tô Lương Mặc mở điện thoại: “Đợi đến khi nào anh tìm thấy tôi, tôi sẽ nói cho anh biết tôi là ai. Như nào, thỏa thuận này không tồi chứ?”

Lần này, Lục Trầm thậm chí còn ngạc nhiên hơn, nhanh chóng dùng điện thoại của mình gửi tin nhắn: “Làm sao anh biết rằng tin nhắn vừa rồi không phải là tôi?” Đúng vậy, đứa trẻ này biết chính xác rằng là Tô Lương Mặc đã gửi tin nhắn.

Nhưng điều quan trọng là Tô Lương Mặc đã gửi tin nhắn đó bằng điện thoại của Lục Trầm. Ấy vậy mà đứa nhỏ đó lại hồi âm qua điện thoại của Tô Lương Mặc. Cậu bé cũng chẳng phải Tôn Ngộ Không sở hữu bay mươi hai phép thần thông quảng đại, làm sao có thể biết được điều đó cơ chứ!

Tin nhắn khác được gửi đến: “Nếu là anh, nhất định sẽ có một loạt các câu hỏi vì sao! Dựa vào tính cách của Tô Lương Mặc, lúc nãy khi nhận được cuộc gọi của tôi, vì quá đột ngột liền không ngừng hỏi rất nhiều. Và câu trả lời tôi là: Không có câu trả lời, đồng thời chế giễu anh ta. Vì vậy, một người không bao giờ mắc sai lầm liên tiếp cùng một lỗi như vậy được. Vô cùng rõ ràng, đưa ra một câu hỏi ngắn gọn đúng trọng tâm như vậy, chỉ có thể là anh ta”

Trái tim Lục Trầm chùng xuống, đứa trẻ này, đúng là quá ranh ma mài “Thật đáng sợ!” Lục Trầm lấy tay thấm mồ hôi trên trán, quay sang nói với Tô Lương Mặc: “Nếu như đứa trẻ này là kẻ thù của cậu, Tô Lương Mặc, tôi nghĩ hai người nhất định sẽ xảy ra một trận chiến oanh tạc. Có điều đứa bé hản là sẽ thua vì vẫn còn quá nhỏ cùng với kinh nghiệm còn non nớt của mình”

“Không” Tô Lương Mặc liếc nhìn Lục Trầm rồi nói: “Không phải là “nếu như”. Cậu bé nhất định là cố ý”

Nói xong, anh xoay người, cẩn thận tỉ mỉ dùng băng dính để dính lại cuốn nhật ký nát bươm. Sâu trong đôi mắt đào hoa của Lục Trầm dâng lên cảm giác tội lỗi … Đó là thứ duy nhất mà Lương Tiểu Ý để lại. Tô Lương Mặc coi nó như một một báu vật.

“Xin lỗi, tôi thực sự không cố ý” Lục Trầm xin lỗi một cách chân thành.

Nhưng nằm ngoài dự liệu của anh, lần này Tô Lương Mặc không phản ứng một cách kích động gì hết, chỉ lặng lẽ ngồi im tìm cách sửa lại cuốn nhật ký.

Lục Trầm bước tới, thấy anh cẩn thận sửa, nhưng động tác thì thật vụng về liền đề nghị: “Mấy chuyện này, chân tay cậu vụng về như vậy, hãy để Lâm Hiểu bọn họ làm đi. Để tôi gọi Lâm Hiểu vào.”

“Không cần. Tô Lương Mặc dứt khoát từ chối: “Tôi không muốn người khác chạm vào đồ của cô ấy
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 486


Chương 486

Sau khi sửa xong, Tô Lương Mặc đặt cuốn nhật ký vào túi đựng tài liệu, sau đó khoác chiếc áo vest, cầm lấy chìa khóa xe trên bàn rồi đi về phía cổng, vừa đi vừa nói với Lục Trầm: “Đi thôi”

Đi… đi? Đi đâu?

“Đi đâu cơ?”

“Tên quỷ đó chẳng phải muốn tôi tìm ra cậu ta hay sao?”

Tô Lương Mặc hờ hững nói: “Vậy thì đi” anh liếc nhìn Lục Trầm: “Tìm cậu ta”

Hả?

Quyết định có hơi vội vàng quá rồi không? Nói đi tìm là đi tìm?

“Sao, không ai biết tên quỷ đó ở đâu? Ở nước Z, hay ở nước ngoài? Thành phố nào? … Cậu cứ thế mà đi tìm ư?” Lục Trầm vội vã đuổi theo: “Hơn nữa, nếu như cậu đi, thì ai sẽ xử lý chuyện trong công ty?”

Tô Lương Mặc đi đăng trước cuối cùng cũng dừng lại, quay sang nhìn Lục Trầm: “Vì vậy cậu định ở lại giúp tôi xử lý chuyện công ty?”

“Hả?…” Có chết anh cũng không làm: “Đi! Đi ngay lập tức!”

Cả hai trực tiếp vào thang máy xuống hầm gửi xe rồi nhanh chóng lên xe. Tô Lương Mặc đăm chiêu suy nghĩ, đôi môi mỏng chậm rãi phân tích: “Không thể ở nước ngoài được.

Bưu kiện đó được gửi bởi một công ty chuyển phát nhanh có quy mô nhỏ ít người biết đến, vì vậy không thể nào có khả năng mở rộng quy mô ra ngước ngoài được. Ngoài ra, tôi nghe thấy tiếng sóng biển cùng với tiếng hải âu qua điện thoại, đó chắn chắn phải là một thành phố dọc bờ biển.” Nói đến đây, Tô Lương Mặc dừng lại, quay sang liếc nhìn Lục Trầm: “Còn nữa, cảm ơn cậu vì đã kéo dài thời gian giúp tôi.”

“Hửm?… Có ý gì?”

Người đàn ông khẽ cong môi: “Khi cậu cùng tên đó nhắn tin qua lại cho nhau, tôi đã lặng lẽ tìm ra được địa chỉ ID của hắn. Nhưng tên kia cũng coi như lợi hại.”

… Lục Trầm không biết phải nói gì, anh chọn cách im lặng … Cậu ta đã làm từ lúc nào cơ chứ? Thật điên rồ! Ấy vậy mà anh không phát hiện ra bất kỳ điều gì cả!

Quả nhiên, có thể là kẻ thù với Tô Lương Mặc, đều là một lũ không bình thường! … À không, chỉ có tên quỷ đó và Tô Lương Mặc mới bất thường!

Chiếc xe dừng lại trong nơi đậu xe của sân bay. Đồng thời lúc đó tin nhắn từ Vân Đồ gửi đến: Hạ Môn Hạ Môn…?

Một nơi vô cùng đẹp đẽ nha!

Tô Lương Mặc nhướng mày: “Lục Trầm, đi”

Máy bay ngay lập tức cất cánh rồi đáp xuống thành phố Hạ Môn không lâu sau đó.

Bật nguồn điện thoại, chắc hẳn Vân Đồ đã gửi tin nhắn đến rồi.

Nhìn vào địa chỉ trên màn hình điện thoại, Tô Lương Mặc mỉm cười.

Bên ngoài sân bay của thành phố Hạ Môn, một chiếc Bentley đen sang trọng đã đợi ở đó từ lâu. Người lái xe với mái tóc hoa râm nhanh chóng bước xuống xe, cúi đầu một cách trịnh trọng: “Ông chủ”“

Sau khi lên xe, Tô Lương Mặc đưa cho người lái xe địa chỉ.

Tài xế vốn là người vốn là người bản địa nên đã quá đỗi quen thuộc với địa hình nơi này. Một tiếng sau, chiếc xe dừng lại ở bãi biển.

Đây là nơi dành cho những gia đình thượng lưu, vô cùng giàu có của thành phố, nhìn qua chỉ có vài căn biệt thự ở đây mà thôi. Khoảng cách giữa mỗi căn khá xa, tâm nhìn vô cùng đẹp.

Từng cơn gió mang hơi thở mặn chát của biển cả.

Đôi chân dài rắn chắc của người đàn ông chậm rãi bước xuống, rồi tiến về phía căn biệt thự trước mặt.

Đây là một căn biệt thự theo phong cách châu Âu sang trọng với màu xanh của biển làm chủ đạo, đem lại một cảm giác vô cùng thư giãn và tự do.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 487


Chương 487

Ngôi biệt thự xây dựng theo không gian mở, vì vậy chỉ có hàng rào bao vây xung quanh. Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sắt đen chưa đến thắt lưng trước mặt, Tô Lương Mặc và Lục Trầm bước vào.

Chiếc sân trước nhà tràn ngập các loài hoa với đủ màu sắc khác nhau đang khẽ đung đưa theo gió tạo nên một bức tranh vô cùng hoàn mỹ.

Cánh cửa lớn bị đóng, nhưng Tô Lương Mặc đứng trước bậc thềm vẫn có thể nhìn thấy bóng người bên trong bởi tầng dưới căn biệt thự được thiết kế toàn bộ bằng kính.

Bóng lưng nhỏ bé và tao nhã ấy, với mái tóc màu nâu lạnh được tết gọn gàng cùng với chiếc váy trắng trang nhã đang bận tới bận lui trong bếp…

Người đàn ông vô thức đi đến gần … Anh dường như bị thu hút một cách khó hiểu bởi bóng hình ấy.

Leng ceng…

Cánh cửa vô tình bị đẩy ra, và chuông gió vang lên nhịp nhàng âm thanh từ chiếc Từ trong bếp, tấm lưng ấy nhẹ nhàng xoay người lại: “Con về rồi đấy ..” Sau đó, nụ cười lớn dần trở nên đông cứng.

Tô Lương Mặc như bị thôi mien bởi người con gái trước mặt.

Anh vô thức đưa tay ra: “Tiểu Ý…” Anh thấy được nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của người con gái ấy, nhưng sau khi nhìn thấy anh, nụ cười ấy liền vụt tắt. Lục Trầm không hiểu chuyện gì đang xảy ra liền đi đến bên cạnh Tô Lương Mặc…

Trời đất!

“Em … không chết?” Một người đàn ông điềm tĩnh như Lục Trầm cũng không khỏi ngạc nhiên đến mức không nói nên lời trước cảnh tượng trước mắt này. Nhưng người phụ nữ ấy dường như có chút khác so với những gì anh nhớ.

“Ơ…” Lương Tiểu Ý có chết cũng không thể tưởng tượng được ra. Cô vốn dĩ đang chờ tiểu tinh nghịch của cô về nhà, ấy vậy mà một cảnh tượng không thể tin nổi đang xuất hiện trước mặt côi Lương Tiểu Ý à Lương Tiểu Ý, mày tỉnh táo lên chút coil Người đàn ông trước mặt này … Hận! Đôi mắt trong veo của Lương Tiểu Ý ánh lên vẻ thù hận!

Bực tức nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngày càng trưởng thành, ngày càng nam tính ấy, cô đột nhiên cảm thấy, ông Trời thực sự tử tế với người đàn ông này. Nhiều năm trôi qua như vậy, nhưng gương mặt ấy vẫn đẹp đế như ngày nào!

Giống như khi nhìn thấy anh lúc cô trở về nước năm đó, mười năm không hề thay đổi.

Chỉ là … Đây là người mà cô hận thấu xương!

“Tiểu Ý …” Tô Lương Mặc thốt lên. Anh quá đỗi kích động đến mức dường như mọi tế bào trong cơ thể đều run rẩy. Tiểu Ý của anh đang đứng ngay trước mặt anh!

Khoảnh khắc ấy, anh chỉ muốn hét lên thật to rồi chạy đến ôm cô vào trong lòng. Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh thầm cảm tạ ông Trời nhiều đến vậy!

Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý! Trong đầu anh bây giờ chỉ tồn tại duy nhất ba từ này!

Người phụ nữ của anh! Người mà anh yêu! Anh thề nhất định sẽ bảo vệ cô ấy cả cuộc đời này!

“Tiểu Ý…” Tô Lương Mặc vô cùng phấn khích đến nỗi không thể kiềm chế nổi bản thân, không tự chủ bước vào bên trong nhà. Anh muốn đến gần cô hơn!

Người con gái trước mặt ấy mặc một chiếc váy trắng dài mang phong cách vintage vô cùng thoải mái, mái tóc dài được tết đuôi ngựa gọn gàng, có gì đó giản dị, những cũng rất quyến rũ không thể diễn tả thành lời. Cô có lẽ xinh đẹp hơn trước rất nhiều. Khuôn mặt bầu bĩnh ngày nào đã nhỏ hơn đôi chút, mang lại một cảm giác trưởng thành. Trông cô không giống như một phụ nữ ở tuổi 33 một chút nào, mà giống như một cô bé ở tuổi đôi mươi vậy.

Lương Tiểu Ý khẽ mím môi: “Ở đây tôi không chào đón người lạ. Nếu như hai vị không chủ động rời đi, tôi sẽ báo cảnh sát rằng hai anh đang đột nhập trái phép vào nhà tôi đó.”

Chỉ một câu nói ngắn ngủi ấy thôi cũng đủ để đưa Tô Lương Mặc từ ngạc nhiên vui sướng đến sững sờ thất vọng.

Anh bỗng đứng hình. Anh nhìn người con gái đối diện mình…

Đây là Lương Tiểu Ý của anh? Không nhầm chứ?

Lương Tiểu Ý của anh không bao giờ nói những điều như vậy với anh cả.

“Tiếu Ý, những năm qua anh…” Anh nhớ em rất nhiều…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 488


Chương 488

“Cút ra ngoài.” Câu không muốn nghe bất cứ một lời nào của Tô Lương Mặc nữa, nghe nhiều chỉ càng thêm khó chịu mà thôi … Chính là vì anh! Nếu không thì cơ thể của Đại Bảo sẽ không tệ đến mức vậy. Thật Lương Tiểu Ý cũng cảm thấy bản thân cũng có chút tội lỗi. Cũng tại cô.

Nếu như Đại Bảo không đen đủi đầu thai vào bụng cô, thì nó đã không phải chịu nhiều đau khổ khi vừa mới sinh ra như vậy. Nếu như không vì yêu người đàn ông này, Đại Bảo cũng sẽ không phải chịu đựng sự đau đớn ấy.

Vì vậy cô và Tô Lương Mặc đều có lỗi trong chuyện này!

Mà cô cũng không bao giờ muốn gặp lại người đàn ông này thêm một lần nào trong cuộc đời này cả!

Khuôn mặt tuấn tú ấy có chút bối rối. Anh không hiểu vì sao Tiểu Ý lại nhìn anh với đôi mắt đầy căm phẫn xen lẫn chút hối hận đến vậy? Cô đang hối hận điều gì? Hối hận vì phải gặp anh? Hay hối hận vì đã yêu anh?

Lục Trầm có chút không thuận mắt, nói: “Lương Tiếu Ý, cô bình tĩnh chút. Tất cả chúng ta đều biết Lương Mặc đã làm nhiều điều có lỗi với cô. Nhưng sau khi cô chết … À không, sau khi cô rời đi, Lương Mặc đã biết bản thân cậu ấy sai rồi. Những năm qua, cậu ấy sống như vô hồn, người không ra người, ma không ra ma. Vậy nên…”

“Lục Trầm, nếu bạn hôm nay anh đến đây chỉ để nói những lời này thì mời anh đi cho” Lương Tiểu Ý không khách sáo đuổi khách, đôi mắt ngước nhìn lên bầu trời bên ngoài, giờ này Tiểu Bảo sẽ sớm quay trở về.

Lương Tiểu Ý nghĩ đến việc nếu như người đàn ông trước mặt biết được sự tồn tại của Tiểu Bảo thì chắc chắn sẽ gặp rất nhiều phiền toái.

Với tính cách ngang ngược và độc đoán của Tô Lương Mặc, có lẽ anh nhất định sẽ tìm mọi cách để có thể đưa đứa bé đi. Đại Bảo và Tiểu Bảo là tất cả đối với cô. Cô nhất định sẽ không để anh cướp đứa bé ra khỏi tay cô!

Nghĩ đến đây, Lương Tiểu Ý liền trở nên lo lắng. Cô ngay lập tức cầm lấy cây chổi bên cạnh, hung hổ tiến về phía Tô Lương Mặc đang sững sờ đối diện: “Rốt cuộc là có đi ra hay không? Cút! Cút hết đi! Mấy người cút đi hết cho tôi!” Lương Tiểu Ý thở hổn hển: “Ở đây không ai chào đón các anh!”

Tô Lương Mặc chấn động, nhưng anh cũng không hề trốn tránh. Lục Trầm muốn ngăn Lương Tiểu Ý đang không ngừng dùng cây chổi đập vào người Tô Lương Mặc lại, nhưng người phụ nữ nhỏ bé trước mặt anh như thể một con hổ khát máu vậy, kéo thế nào cũng không buông!

Lương Tiểu Ý cũng có chút lo sợ: “Đi ngay đi! Làm sao vẫn có thể mặt dày đứng yên như vậy!” Cô dùng hết sức lực để đánh anh, nhưng người đàn ông trước mặt này có phải là Tô Lương Mặc không vậy? Thậm chí cô đã dùng cả chổi để đuổi anh về, nhưng vì sao anh vẫn không có ý định phản kháng?

Hừ! Không hiểu cũng không nhất thiết phải hiểu.

“Hừi Anh không đi đúng không?” Lương Tiểu Ý cười khẩy, vứt cây chổi xuống đất, cô ngay lập tức lấy điện thoại rồi ấn số 110: “Xin chào? 110 đúng không ạ? Địa chỉ ở khu biệt thự Đồng Hải, đúng vậy, tòa nhà số 11, có hai người đàn ông xâm nhập vào nhà riêng …Vâng, vâng, phiền các anh đến nhanh!”

Lục Trầm trân trân đứng nhìn không nói nên lời.

Lương mập ấy vậy mà nói là làm! Nói gọi cảnh sát đến liền gọi ngay lập tức!

Đôi mắt của Tô Lương Mặc tràn ngập vẻ đau đớn… Tiểu Ý hận anh!

Đây là điều duy nhất anh quan tâm!

Tiểu Ý của anh đang hận anh!

“Này, Tô Lương Mặc!” Lục Trầm thúc nhẹ vào khuỷu tay Tô Lương Mặc: “Lương mập làm thật rồi kìa! Cô ấy đã gọi cảnh sát rồi đó, còn không mau rời đi? Nếu cậu còn cứ đứng đây thì chúng ta thực sự sẽ bị cảnh sát bắt đi đó “

Tô Lương Mặc bỏ ngoài tai những lời của Lục Trâm, đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt tràn ngập vẻ đau khổ, khiến cho trái tim Lương Tiếu Ý đang ở đố bỗng loạn nhịp. Nhưng rồi cảm giác kỳ lạ ấy nhanh chóng biến mất khi nghĩ đến Tiểu Bảo sắp quay trở về, nghĩ đến Đại Bảo đã phải chịu đau khổ như thế nào bở người đàn ông này.

Lương Tiểu Ý cười chế giễu: “Tổng giám đốc Tô à, anh còn không mau rời đi ư? Cảnh sát sắp đến nơi rồi đó.” Lương Tiểu Ý vừa nói, vừa hướng mắt lên đồng hồ treo tường: “Đừng trách tôi vì đã không nhắc nhở anh rằng đồn cảnh sát cách đây khá gần, chỉ mất mười phút lái xe mà thôi” Đây là khu giàu có nổi tiếng nhất ở Hạ Môn, vì vậy chắc chắn sẽ có đồn cảnh sát ở gần đây.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 489


Chương 489

Thấy Tô Lương Mặc vẫn không có ý định di chuyển, Lục Trầm rút điện thoại ra rồi bấm số: “Xin chào, đây có phải là đồn cảnh…” Chưa kịp nói xong, anh liền bị Tô Lương Mặc giựt lấy điện thoại: “Không phải việc của cậu.” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông cất lên.

Sau đó, anh cúp điện thoại mà không do dự.

Tô Lương Mặc ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm tăm tối dán chặt lên Lương Tiểu Ý, hận không thể chạm vào gương mặt ấy.

Đôi mắt tham lam dừng lại trên người cô, một khắc cũng không rời, cũng không dám chớp mắt. Anh sợ rằng chỉ cần mình chớp mắt thôi, cô ngay lập tức sẽ tan biến trước mắt anh.

Lục Trầm lắc đầu bất lực … Anh ra khỏi căn nhà, đi đến chiếc ghế được sơn trắng bên ngoài căn biệt thự rồi ngồi xuống. Anh bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Tô Lương Mặc kiêu ngạo sẽ như thế nào khi bị lôi về đồn cảnh sát.

Trong căn biệt thự Lương Tiểu Ý cảm tưởng như cô bị ánh mắt nóng bỏng của Tô Lương Mặc nhìn đến cháy da cháy thịt. Mặc dù cô đã trở nên gầy hơn trước, nhưng gương mặt tròn vẫn còn hơi mũm mĩm. Chiếc mũi thanh tú nằm trên khuôn mặt bầu bĩnh ấy, rõ ràng có chút không cân đối cho lắm.

Nhưng từ ánh mắt của Tô Lương Mặc, cô có thể nhìn ra được vẻ say đắm cũng như đau khổ của anh.

“Này! Nhìn cái gì mà nhìn! Tôi cho phép anh nhìn tôi à!”

Lương Tiểu Ý cười lạnh một tiếng. Cô không còn là Lương Tiểu Ý của trước kia nữa rồi: “Còn không mau cút đi? Đừng trách tôi không nhắc nhở anh. Nếu anh còn không mau đi, cảnh sát thực sự sẽ bắt anh đi đó! Thử nghĩ mà xem, nếu như cả đất nước này đều biết rằng Tô Lương Mặc, một tổng giám đốc ngang tàn không sợ trời không sợ đất ở thành phố S, đã tự ý xông vào nhà người khác, không những vậy còn sàm sỡ phụ nữ đã có chồng để rồi bị đưa về đồn cảnh sát … Đến lúc đó, tổng giám đốc Tô thực sự sẽ nổi tiếng đó.”

Lương Tiểu Ý đã học được cách bảo vệ bản thân bằng lời nói. Năm năm này, làm một bà mẹ đơn thân thật sự không dễ dàng chút nào.

Cô đã nghĩ rằng với những lời đe dọa của mình, người đàn ông có lòng tự trọng cao như anh nhất định sẽ tức giận mà rời đi. Nhưng anh … tại sao anh vẫn không chịu rời đi?

Thật phiền phức! Thật khó chịu quá đi mà!

Từ đầu đến cuối, ánh mắt Tô Lương Mặc vẫn không rời Lương Tiểu Ý dù chỉ một giây. Anh thực sự chẳng quan tâm cảnh sát có bắt mình đi hay không. Anh chỉ biết rằng, mình không thể chớp mắt, đây không phải là một giấc mơ, nhất định không thể để cô ấy biến mất khỏi thế giới của anh một lần nào nữa!

Khi Lục Trầm đang châm một điếu thuốc, tiếng xe cảnh sát bỗng vang lên từ xa vọng lại. Anh trợn tròn mắt. Cảnh sát ở khu vực này làm việc năng suất quá nha! Lục Trầm uể oải xoay người, hét vọng vào bên trong: “Này, cảnh sát sắp đến nơi rồi. Bây giờ gọi điện thoại vẫn còn kịp đó” Gọi điện thoại? Tất nhiên là gọi điện cho đồn cảnh sát lúc nấy rồi, nói với họ rằng chỉ là chuyện vặt vãnh của các cặp vợ chồng trẻ mới cưới mà thôi.

Tuy nhiên, Lục Trầm nhanh chóng loại bỏ ý tưởng này.

Cảnh sát đã đến nơi, hỏi anh một vài câu đơn giản.

Sau đó, một sĩ quan cảnh sát trẻ tuổi nhìn Tô Lương Mặc đang đứng ở bên cạnh … Bộ vest của người đàn ông này khá phẳng phiu, tươm tất, thoạt nhìn có vẻ như là một người vô cùng thành công, không tâm thường một chút nào… Ai ya, nhìn chỗ nào cũng không thấy giống một kẻ đột nhập vào nhà người khác, rồi lại còn sàm sỡ phụ nữ cả?

Thật là! Ngay cả những kẻ lừa đảo cũng càng ngày càng phô trương.

“Cảnh sát Lý, anh mau đưa người này đến đồn cảnh sát.”

Nhìn màu trời bên ngoài, Lương Tiểu Ý vội vã thúc giục. Tim cô đập nhanh từng hồi. Mau đi nhanh đi mà! Tiểu Bảo bé nhỏ của cô sắp về đến nhà rồi.

“Ông Tô, mời ông đi theo chúng t iên sĩ quan Lý trẻ tuổi nói: “Căn cứ theo lời nói của người báo án, chúng tôi cần anh hợp tác với chúng tôi về đồn cảnh sát để giải quyết vụ việc”

Lục Trầm cười khúc khích … Người cảnh sát trẻ tuổi này thực sự rất can đảm nhat Ở đồn cảnh sát thành phố S, cũng không ai có lá gan to như vậy. Nhưng mà, có thể thấy Tô Lương Mặc bị đưa về đồn cảnh sát, haha … Đây là một cảnh tượng vô cùng hiếm có nha.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 490


Chương 490

Khi Lục Trầm đang phấn khích xem trò vui, vị sỹ quan cảnh sát trẻ tuổi họ Lý đó quay sang nhìn anh rồi nói: “Cả anh nữa.

Mời anh theo chúng tôi về đồn cảnh sát để làm việc.”

Hả?

“Tôi cũng phải đi?” Lục Trầm trố mắt nhìn viên sỹ quan cảnh sát, anh cao giọng hỏi lại một cách hoài nghỉ: “Này, đồng chí cảnh sát, chuyện này rõ ràng không liên quan gì đến tôi mà. Anh xem xem, như cậu kia đang đứng ở bên trong căn nhà, như vậy mới gọi là đột nhập trái phép chứ. Anh xem, từ đầu đến cuối, tôi rõ ràng chỉ dám ngồi ở trên chiếc ghế trắng ngoài sân thôi mà”

Câu nói của anh khiến Tô Lương Mặc phải quay lại nhìn…

Lục Trầm thấy thế, liên giả vờ ho … Khụ khụ khụ … Không phải là anh gặp nạn mà bỏ bạn … Chỉ là nếu phải vào tù với tội danh xâm phạm trái phép nhà riêng của người khác, lại còn sàm sỡ phụ nữ nữa … Nếu điều này bị truyền ra bên ngoài, anh còn đâu mặt mũi để đi gặp người khác?

“Hai vị, mời.” Cảnh sát Lý lạnh lùng nói.

Lương Tiểu Ý mỉm cười thỏa mãn.

Nhưng vào chính lúc này!

Tô Lương Mặc, người từ đầu đến cuối vốn im lặng không nói gì, chỉ tay về phía Lương Tiểu Ý rồi nói: “Cảnh sát, không chỉ có lời khai của chúng tôi cần được ghi lại, mà còn của nạn nhân nữa, đúng chứ?”

Ách…. Có ý gì? Lương Tiểu Ý bỗng có một linh cảm xấu.

Quả nhiên!

“Theo lý mà nói, thì đúng là như vậy.” Sĩ quan Lý quay sang Lương Tiểu Ý nói: “Vậy thì phiền cô Lương đi theo chúng tôi để lấy lời khai”

“…” Miệng của Lương Tiểu Ý bây giờ đã biến thành hình chữ “O’!

Lại còn thế nữa ư?

Không phải thế chứ!

Trong nháy mắt, Lương Tiểu Ý á khẩu, như thể ăn phải hoàng liên vậy: “Không phải, đồng chí cảnh sát … Không phải như vậy chứ. Bọn họ xâm phạm nhà riêng của tôi, tại sao tôi cũng phải đi? Người phạm lỗi là họ cơ mà, đâu phải tôi!”

“Không phải là cô Lương đã phạm lỗi, chỉ là phiền cô đến đồn cảnh sát với tư cách là người bị hại để chúng tôi có thể lấy lời khai. Đây là quy trình bắt buộc”

Lúc này, trên ban công tòa nhà số 11 thuộc khu biệt thự Đồng Hải, một cậu bé bốn năm tuổi đang dõi theo chiếc xe cảnh sát rời đi. Gương mặt nhỏ của cậu bé giống hệt Tô Lương Mặc! Đôi môi cậu mím chặt, đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lùng.

Đây là lỗi của cậu. Không ngờ rằng người đàn ông này có thể tìm ra sớm như vậy!

Cậu cố tình dụ dỗ người đàn ông này mắc câu, để ông ấy chủ động đi tìm hai mẹ con cậu. Nhưng không nghĩ rằng người đàn ông này lại có thể tìm ra nhanh đến thế! Cậu càng không thể ngờ rằng, người mẹ ngốc nghếch của cậu thực sự đã gọi cảnh sát!

Những năm qua, cậu biết rằng vì sức khỏe của mình không tốt, ngay từ khi sinh ra, cậu đã mang rất nhiều bệnh tật.

Bất cứ khi nào cậu bị cơn đau đớn dày vò, mẹ lại càng tự trách mình nhiều hơn. Mẹ hận người đàn ông đó, nhưng mẹ lại càng hận bản thân mình hơn. Bởi vì mẹ nghĩ răng chính cơ thể yếu đuối của mình mà là nguyên nhân chính khiến cho thể trạng của cậu trở nên yếu như vậy.

Mấy năm nay, mẹ cùng chú Savvy đang tìm cách sáng chế ra các loại thuốc để có thể giúp cậu thoát khỏi những cơn đau này.

Cậu biết rằng việc tự trách bản thân dường như đã trở thành bóng ma tâm lý trong lòng mẹ. Để có thể chữa khỏi tâm bệnh ấy, chi bằng … cần phải diệt trừ tận gốc!

Cậu muốn giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng, đã làm là làm đến cùng. Nếu không thể, thì tốt nhất là đừng có làm!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 491


Chương 491

Và cách để mẹ giải quyết tâm bệnh của mẹ một cách nhanh gọn đó là …

Đôi mắt của cậu bé lạnh lẽo nhìn … Chỉ có thể để người đàn ông kia chịu oan ức mà thôi! Tuy nhiên, tất cả những điều này là đều là quả báo mà ông ta phải gánh lấy mà thôi!

Tại đồn cảnh sát Lương Tiểu Ý bất mãn. Ngồi đối diện cô chính là người đàn ông chết kia! Điều đáng đáng ghét hơn là đôi mắt của anh từ đầu đến cuối không rời cô dù chỉ một giây! Thật khó chịu!

“Đồng chí cảnh sát! Bọn họ mới là kẻ phạm tội, tôi chỉ là người bị hại mà thôi, tại sao tôi lại phải ngồi cùng phòng với họ?” Lương Tiểu Ý có chút không hài lòng, đứng dậy hỏi người cảnh sát trẻ tuổi đang đứng ở bên cạnh. Chuyện này sao có thể như vậy được!

“Cô Lương, hiện tại tất cả các phòng công vụ đều vô cùng bận rộn. Dạo gần đây các vụ trộm cắp, móc túi…ngày càng gia tăng. Vì vậy nên đây là căn phòng duy nhất còn trống”

Cảnh sát mỉm cười nói.

Lục Trầm ngồi bên cạnh trao cho viên cảnh sát một cái nhìn vô cùng trìu mến. Hahaha … Thật không tồi!

Khóe môi Lương Tô Mặc khẽ cong lên, đôi mắt đầy ngang ngược nhìn Lương Tiểu Ý … Cô ngốc này vẫn ngốc nghếch như ngày nào.

Trên đường đến đồn cảnh sát, anh đã nhờ Lục Trầm liên lạc, đánh tiếng với đồn cảnh sát bên này.

Lương Tiểu Ý hoàn toàn không hề hay biết, cô đã bị mắc bấy từ lúc nào không hay.

Tô Lương Mặc im lặng nhìn người phụ nữ đối diện.

“Em gầy đi”

Anh nói.

Lương Tiểu Ý khịt khịt mũi, phớt lờ câu nói của anh.

Tô Lương Mặc không quan tâm, chỉ là trên gương mặt ấy, một tia buồn bã xẹt qua trong mắt anh.

Mọi thứ đều không thể thoát khỏi đôi mắt của Lục Trầm.

Anh liền đứng dậy, liếc nhìn viên cảnh sát như ra hiệu, rồi hai người cùng bước ra ngoài.

Thấy vậy, Lương Tiểu Ý ngay lập tức hiểu ra.

Cô giận dữ nhìn chằm chăm vào Tô Lương Mặc ngang ngược đang ngồi phía đối diện: “Là anh! Là do anh đúng không!” Lương Tiểu Ý giận điên lên: “Tôi đang tự hoài nghi rằng có mỗi vấn đề này tại sao có thể giải quyết lâu đến thế, lấy lời khai cũng phải mất nhiều thời gian như vậy, lại còn để tôi cùng các anh ở chung một phòng nữa chứ! Hóa ra! Hóa ra tất cả đều là do anh động tay động chân vào.”

Đôi mắt cô ngập tràn sự căm phẫn, anh vẫn chẳng hề thay đổi! Bất kể người khác có muốn hay không, bất kể điều đó có ảnh hưởng đến người khác hay không, nhưng chỉ cần Tô Lương Mặc muốn, anh sẽ không từ bất kì một thủ đoạn nào để có được nó. Cũng giống như năm ấy, anh khiến cô cảm thấy thật ân hận, tự ngược đãi bản thân mình.

Lương Tiểu Ý đứng phắt dậy, cầm lấy túi xách, lạnh lùng đi về phía cánh cửa đang đóng!

Phải ở thêm với anh ta thêm một giây thôi cũng khiến cô cảm thấy phát tởm!

Lương Tiểu Ý vặn lấy nắm cửa, nhưng không hiểu sao dù làm cách nào cô cũng không thể mở ra.

Lửa giận xông lên tận não!

Cô nghiến răng nghiến lợi, năm chặt tay lại, rồi quay phắt lại!

Cô hằm hằm nhìn anh: “Anh Tô, anh thực sự nghĩ rằng tôi vẫn còn là Lương Tiểu Ý năm ấy ư?” Cô cười khẩy: “Anh nhầm rồi!”

Lời vừa dứt, Lương Tiểu Ý không thèm nhìn Tô Lương Mặc, tức tối lôi từ trong túi xách chiếc điện thoại di động rồi ấn một dãy số dài. Lông mày nhíu chặt lại. Anh nghĩ cô vẫn là một Lương Tiểu Ý yếu đuối, dễ bị người khác bắt nạt trước kia sao?

Thật sai lầm!

“Luật sư Mục, anh có thể đến đón tôi được không? Tôi …

Chưa kịp dứt lời, thì đôi cánh tay thon dài đã nhanh chóng giật lấy điện thoại cô.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 492


Chương 492

Lương Tiểu Ý bực tức, nhưng cô nhanh chóng kiềm chế cơn giận của mình lại, vứt chiếc túi xách lên bàn, chậm rãi dựa vào tường khoanh tay lại cười nhạo: “Anh Tô, anh lại định kiếm chuyện với tôi đấy à?” Cô nói: “Cũng được, để tôi xem xem ai kiên nhẫn hơn ai”

Một nỗi sầu không thể nào vơi trong lòng Tô Lương Mặc.

Cô đã thay đổi.

Ánh mắt anh dừng lại trên trang phục của cô. Trời đã vào hè, nhưng Tiểu Ý vẫn mặc một chiếc váy dài đến tận mắt cá chân, tay áo dài che đi đôi cánh tay cô.

Tô Lương Mặc năm lấy cánh tay của Lương Tiểu Ý kéo về phía mình một cách dễ dàng. Lương Tiếu Ý không chút phòng bị, mất cảnh giác liền bị anh kéo bởi hành động của anh, chỉ kịp “á” lên một tiếng, toàn bộ cơ thể đều nằm trong vòng tay của Tô Lương Mặc.

Vẫn mùi hương ấy, vẫn là hương thơm quen thuộc ngày nào, nhưng … đó không còn là thứ mà cô muốn nữa rồi!

“Bỏ tôi ra!” Cô bất ngờ ngước lên, trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt: “Anh Tô! Anh đừng quên anh đang ở đồn cảnh sát đó! Tôi có thể kiện anh đến thân bại danh liệt đấy anh có biết không!”

“Không sao, nếu điều đó có thể khiến em nguôi giận, vậy thì kiện đi” Đôi mắt của Tô Lương Mặc đắm đuối nhìn người phụ nữ trước mặt. Ngay cả khi giận dữ cũng không thể nào che lấp đi được vẻ xinh đẹp trên gương mặt ấy. Cô ấy nhất định không biết được rằng … bản thân mình xinh đẹp đến nhường nào!

Lương Tiểu Ý sững sờ trước thái độ bình tĩnh của Tô Lương Mặc …Thật lạ! Từ khi nào mà người đàn ông này lại có thể dẻo miệng đến vậy?

Một giây sau, Tô Lương Mặc nhân lúc Lương Tiểu Ý còn đang thẫn thờ liền giữ chặt toàn bộ cơ thể cô rồi ôm chặt cô vào lòng!

Lương Tiểu Ý có thể cảm nhận rõ ràng rằng đôi bàn tay to lớn của anh đang siết chặt lấy eo cô, khiến cô bỗng sinh ra một cảm giác ảo tưởng ảo tưởng rằng, cô là tất cả đối với anh, là bảo bối quan trọng nhất của anh!

Không! Lương Tiểu Ý ngay lập tức lắc lắc đầu! … Làm gì có chuyện người đàn ông máu lạnh, tàn nhẫn này vẫn còn quan tâm đến cô cơ chứt “Anh Tô, anh ôm đủ chưa?”

Giọng điệu nhạo báng của người phụ nữ tràn đầy sự khinh bỉ khiến cơ thể của Tô Lương Mặc không khỏi run rẩy không nói nên lời.

Lương Tiểu Ý tiếp tục mỉa mai: “Anh Tô, phiền anh buông tay ra được chứ? Làm ơn cho tôi một con đường sống đi. Tôi đã từng chết một lần rồi, may mắn lắm mới thoát khỏi cái chết, điều này cũng thật không dễ dàng gì. Vì vậy nên tôi cũng không muốn trải nghiệm chuyện này lần hai lần ba nữa đâu. Anh chắc là cũng chưa từng trải qua cảm giác đấy đâu nhỉ, nên chắc hẳn sẽ không hiểu được cảm giác sợ hãi, bất lực khi cái chết cận kề nó như thế nào đâu. Vậy nên coi như tôi xin anh, làm ơn hãy buông tôi ra.

Trong giây phút ấy, mọi cảm giác đau khổ, sống không bằng chết trước kia ùa về khiến cô cảm thấy trái tim như vỡ hàng trăm mảnh. Cô hận anh. Đúng vậy, nhưng cô còn hận bản thân mình hơn vì những hành động ngu ngốc trước kia mình từng làm.

Thế nhưng, Tô Lương Mặc bỏ qua lời nói của Lương Tiểu Ý, ôm cô ngày càng chặt hơn!

Đôi mắt của Lương Tiếu Ý dần trở nên nguội lạnh!

Đủ rồi!

Cô không muốn quay lại những ngày tháng trước đó, cô cũng không muốn gặp lại con người này! Anh lại muốn lừa dối, trêu đùa cô? Một lần là quá đủ rồi, cô sẽ không bao giờ lặp lại lân thứ hail Trong lòng Lương Tiểu Ý đang khẳng định một điều rằng Tô Lương Mặc một lần nữa lại muốn bắt đầu cái gọi là trò chơi mới của mình!

“Anh Tô! Rốt cuộc anh muốn gì!”

Ánh mắt của người đàn ông tràn ngập sự hối hận: “Anh chỉ muốn ôm em lâu hơn một chút.” Anh nói. Chỉ bằng cách này, anh mới có thể cảm nhận được rằng tất cả những điều này không phải là một giấc mơ, cô thực sự đang ở đây, đang ngay trong lòng anh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 493


Chương 493

Lương Tiểu Ý cười khẩy. Đôi môi hồng lạnh lẽo chậm Nhưng chỉ cần nhìn thấy anh là tôi liền cảm thấy buồn Buông lời chế giễu đầy tàn nhãn không thương tiếc, khiến người đàn ông sau khi nghe thấy liền cứng đơ người lại.

Lương Tiếu Ý nhân cơ hội đẩy anh ra, sau đó phủi quần áo một cách ghê tởm: “Sau khi về nhà nhất định phải xông lá ngải cứu để trừ độc khí mới được. Thật tiếc thay, mình mới mặc bộ này có hai lần, bây giờ mà vứt đi thì thật là phí. Nhưng mà…” Đôi mắt trong veo của cô rơi trên người Tô Lương Mặc một cách chế giêu: “Ai bảo chiếc váy này bị một người ghê tởm nào đó chạm vào cơ chứ? Vậy nên đành phải ném đi mà thôi.”

Tô Lương Mặc trân trân đứng nhìn, đôi mắt sâu thẳm như bóng đêm khẽ nhắm lại một cách đau đớn.

Thì ra cô hận anh đến vậy! Hận đến nỗi chỉ cần anh chạm vào thôi cũng cảm thấy gớm ghiếc buồn nôn!

Nhưng cô chẳng làm gì sai cả. Người sai là anh.

Cũng tốt … bất kể là yêu hay hận, ít nhất thì anh sẽ mãi luôn tồn tại trong trái tim cô. Hận anh, đó cũng có nghĩa là cô sẽ ghi tạc anh trong tim mãi mãi. Vậy thì … hãy cứ hận anh đi!

Thế nhưng, anh vẫn không tin được rằng cô không còn yêu anh nữa!

Đột nhiên, người đàn ông xoay người, nắm lấy cánh tay Lương Tiểu Ý rồi kéo cô xuống đối diện với anh. Động tác có vẻ hơi thô lỗ, nhưng thực tế không làm cô bị thương.

“Anh làm cái quái gì vậy!”

Cùng với tiếng kêu thất thanh của Lương Tiểu Ý, Tô Lương Mặc không ngần ngại kéo mạnh cổ áo của chiếc váy xuống.

Chiếc cổ áo khá mỏng, hầu như không cần phải tốn nhiều sức.

Vì vậy chiếc cúc áo dễ dàng bị văng ra, để lộ bờ vai trắng nõn cùng đôi g* b*ng đ** tròn trịa của Lương Tiểu Ý.

“Tiểu Ý, tại sao em lại muốn giữ lại những vết sẹo này?

Nếu như em thực sự không có tình cảm với anh nữa, vậy thì tại sao em vẫn lưu lại những vết sẹo này?” Đôi mắt của người đàn ông rơi xuống xương quai xanh, nơi có những vết sẹo chẳng chịt đáng sợ của Lương Tiểu Ý. Không chỉ những vết sẹo trên xương quai xanh của cô, mà còn những vết thương lớn nhỏ trên khắp cơ thể cô nữa … giống hệt như năm năm trước, chỉ là có đôi phần nhạt hơn chút, nhưng nhìn chúng vẫn vô cùng ghê rợn.

Khuôn mặt của Lương Tiểu Ý tái nhợt, nhưng cô hít một hơi thật sâu, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô mang gương mặt khinh thường nhìn người đàn ông trước mặt, chậm rãi nói từng câu một: “Năm năm trước, những vết thương trên cơ thể này chính là niềm kiêu hãnh của tôi.

Nó như một minh chứng, chứng tỏ rằng tôi đã từng dũng cảm như thế nào! Ngày này năm năm nữa, nó cũng chỉ là một thứ như lời nhắc nhở tôi rằng bản thân mình ngu ngốc vì yêu một người khốn nạn nên mới phải khổ sở, sống không bằng chết và phải nhận cho mình một cái giá quá đắt! Còn ngoài ra thì chẳng có ý nghĩa gì hết.”

Cô nói: “Anh cũng không cần phải bận tâm. Mấy vết sẹo này, tôi coi nó như là một bài học đắt giá, học cách giữ chặt lấy trái tim mình”

Khi cả hai còn đang căng thẳng, thì có hai bóng người nhỏ nhỏ bước xuống từ xe của người hàng xóm. Đây là một cặp song sinh. Cậu bé có dáng vẻ nhanh nhẹn hoạt bát bước xuống xe, vẫy tay về phía người hàng xóm: “Cháu cảm ơn chú Vương ạ. Chú mau mau về đi ạ”

“Hay để chú đưa cháu vào nhé?” Người được gọi là chú Vương hỏi lại một cách lo lắng.

Cậu bé còn lại có vẻ thận trọng bình tĩnh và biết kiềm chế hơn nở nụ cười nhẹ, giọng nói trẻ con ngọt ngào nhưng cũng xen chút khách sáo vang lên: “Chú Vương, chú cứ về trước đi ạ. Lát nữa sẽ có người đến đón chúng cháu.” Cậu bé vừa nói, đôi mắt đen vừa ánh lên vẻ tin cậy. Ngay cả khi cậu có lén nói dối đi chăng nữa, cũng không có ai có thể dễ dàng phát hiện ra.

“Vậy thì được rồi.” Chú Vương cũng hiểu khá rõ về cặp anh em sinh đôi này. Một lớn một bé dù còn nhỏ tuổi nhưng vô cùng sâu sắc. Nghe nói rằng hai đứa nhỏ không đi học trên trường mà thay vào đó tự học ở nhà, nhưng trình độ còn vượt qua các bạn đồng trang lứa.

Chú Vương không khỏi thở dài, nếu như hai đứa con của mình cũng được như hai đứa bé này thì tốt biết bao.

Chú Vương lo lắng lên xe, chờ cho đến khi hai cậu bé bước vào đồn cảnh sát mới an tâm rời đi.

Dưới cái năng cháy da cháy thịt của mùa hè, hai bóng hình một nhỏ một lớn bước vào đồn cảnh sát.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 494


Chương 494

“Lương Chi Hoành!” Cậu bé có gương mặt bánh bao hét lớn với cậu bé có vóc dáng gầy yếu bên cạnh: “Mẹ có em đến cứu là được rồi! Anh gầy yếu như vậy, mà sao cứ thích chạy loạn thế nhỉ! Gió ngày một lớn, nhỡ anh lại đổ bệnh thì phải làm sao?”

Khuôn mặt của hai cậu bé giống y như đúc. Hay nói cách khác, cậu bé sở hữu gương mặt non nớt tên Lương Chỉ Hoành ấy, bên cạnh việc có dáng vẻ thâm trầm, sâu sắc hơn thì cậu cũng sở hữu một thân hình tương đối yếu ớt hơn so với cậu bé ở bên cạnh.

“Tiểu Duy càng ngày càng biết chăm sóc anh hơn rồi đó”

Không sai, cậu bé gầy gò Lương Chỉ Hòanh ấy chính là anh trai, còn cậu bé còn lại tên Lương Chi Duy là em trai.

Nghe thấy giọng nói dịu dàng của anh trai mình, cậu em Lương Chi Duy có chút không hài lòng, cậu hờn dỗi khit khit mũi, nhưng cũng không nói gì thêm.

Khi hai cậu bé bước vào đồn cảnh sát, các nhân viên trong đồn cảnh sát há hốc miệng, bởi vì hai gương mặt nhỏ này thật giống … ữmm, giống y hệt như người đàn ông thần bí trong phòng chờ.

Lương Chỉ Duy nhăn chiếc mũi nhỏ, nhõng nhẽo nói: “Cháu biết bản thân mình đẹp trai, anh trai cháu còn đẹp hơn nữa kìa.

Nhưng biết sao giờ, đâu ai được tự quyết định được vẻ đẹp của mình đúng không nào. Mọi người có thể tùy tiện ngắm cháu lúc nào cũng được, nhưng anh cháu thì nhất định không.

Anh cháu mặc dù đẹp hơn cháu, nhưng sức khỏe của anh có chút không tốt. Đến lúc bị mọi người ngắm nhìn đến mức đau đầu chóng mặt thì anh cháu biết phải làm sao bây giờ?”

Ngoại hình của hai đứa nhỏ thực sự quá bắt mắt. Cộng thêm dáng vẻ giận dõi đáng yêu, hai tay chống hông nói của Lương Chi Duy lúc nấy, ngay lập tức thu hút sự chú ý của vô số người mang giới tính “nữ”. Từ những cô gái trẻ đang thực tập, từ những người phụ nữ trẻ mới kết hôn, cho đến những “bà ngoài năm 50 tuổi, có thể diễn tả bằng cụm từ “song Lương xuất mã, diệm sát tứ phương!”

Các cô gái đều cảm thấy vô cùng thích thú thú vị, họ liền đến trêu chọc cậu bé: “Con người làm sao có thể nói ngất là ngất luôn được. Trẻ con thì phải thành thật, không được nói dối nha”

Lầu nhỏ của Lương Chỉ Duy như giận sôi lên, chua giọng nói: “Ai nói là không thể? Mọi người có biết tứ đại mỹ nam của Trung Quốc thời xưa không? “Khán sát Vệ Gi Vệ Giới là một đại mỹ nam cuối thời Tây Tấn, là người có dung mạo khôi ngô tuấn tú, đẹp như một bức tượng được tạc hoàn mỹ bởi các nghệ nhân điêu khắc giỏi nhất Trung Hoa thời bấy giờ. Nhưng mọi người có biết lí do vì sao ông ấy chết không?

Ông ấy đã chết chỉ vì quá đẹp… Ai ya ya ya! Thật là bi kịch!

Lần này lại đến lượt các đồng chí cảnh sát đang làm nhiệm vụ trong đồn cảnh sát phải há miệng ngạc nhiên. Một đứa trẻ bốn năm tuổi lại có thể biết đến điển cố này ư? … Đứa trẻ này sao có thể thông minh sớm như vậy? Đáng yêu quá đi mất thôi!

Thật là muốn ôm hôn mấy đứa nhỏ quá đi! Ánh mắt của các cô gái như phát sáng.

Lúc này, Lương Chi Hoành im lặng từ đầu đến cuối bước đến bên em trai, rồi lịch sự chào hỏi đồng chí cảnh sát: “Con chào mọi người ạ, con cùng em trai đến đây để tìm mẹ. Tụi con sống ở tòa nhà số 11 thuộc khu biệt thự Đồng Hải. Hôm nay mẹ con được một chú cảnh sát trẻ đưa đến đây mà muộn rồi vẫn chưa thấy mẹ con trở về. Con và em trai đều đã đói lắm rồi ạ, vì vậy tụi con đến đây để tìm mẹ về nấu cơm cho tụi con ăn”

Câu cú rành mạch, có chủ ngữ vị ngữ vô cùng logic và rõ ràng. Giọng nói non nớt, vừa phải của đứa trẻ đưa ra lý do cũng vô cùng đơn giản mà lại hợp lý, không khiến cho người lớn cảm thấy có chút kỳ lạ, hơn nữa còn nó còn dành được hảo cảm từ mọi người. Nhìn hai đứa trẻ đáng thương chỉ vì mẹ bị đưa đến đây nên bị bỏ đói ở nhà. Suy nghĩ của trẻ con thường đơn giản, nếu không tìm thấy mẹ, chắc chắn hai đứa nhỏ sẽ đến đồn cảnh sát để nhờ các cô chú cảnh sát giúp đỡ rồi.

Lúc này, vài cô cảnh sát nữ đến bên hai đứa trẻ, thân thiện ên của mẹ con là gì? Để cô giúp con tìm mẹ”

“Mẹ con họ Lương, Lương Tiểu Ý ạ”

“Lương Tiểu Ý…. Aaa ..” Vốn dĩ đang định giúp hai đứa bé tra thử tên mẹ của hai đứa, nhưng sau khi nghe thấy tên Lương Tiểu Ý, vị cảnh sát liền lập tức đóng băng. Cái tên này không phải chính là … đó không phải là người phụ nữ đang ở trong phòng chờ kia sao?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 495


Chương 495

“Ừmm… Hai con đến đây tìm mẹ đúng không?” Vị cảnh sát đăm chiêu nhìn hai đứa trẻ… Gương mặt của hai cậu bé này, thật quá giống với người đàn ông thần bí đang ngồi trong kia mà.

Chẳng lẽ … chẳng lẽ đây là con riêng của anh ta? Còn mẹ của hai cậu bé chính là nhân tình của người đàn ông đó. Anh ta vì hai đứa nhỏ nên đã vô tâm ruồng rẫy ba mẹ con.

Nhưng sau này, khi người đàn ông đó biết mình không thể sinh con được nữa, anh ta quyết định quay lại tìm hai đứa nhưng người mẹ nhất quyết không đồng ý.

Vì vậy cô ấy mới báo cảnh sát, và cuối cùng hai người đang phải ghi lời khai ở trong kia … Cô gái này thoạt nhìn còn rất trẻ nha, chắc cũng chỉ hơn hai mươi là cùng nhưng đã phải trải qua nhiều sóng gió đến vậy. Hai”



Thật đáng thương!

Lương Chi Duy lén kéo kéo tay anh trai, thì thầm nói: “Lương Chi Hoành, anh nói xem rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì vậy? Nhìn biểu cảm của cô ấy mà xem, thật kỳ dị” Khuôn mặt non nớt của cậu bé mang đầy vẻ ghét bỏ không thể diễn tả nổi.

Lương Chỉ Hoành chỉ nhẹ giọng đáp: “Anh không biết” Tuy nhiên, đôi mắt non nớt thơ ngây kia dường như hiểu hết mọi chuyện. Chẳng có gì có thể thoát khỏi đôi mắt của cậu cả, làm sao không thể không thấy cô gái nông cạn kia đang nghĩ gì.

Lúc này, bỗng có một tiếng hét vang lên, phát ra từ một căn phòng trong góc: ‘Aaaaal”

Sắc mặt Lương Chi Hoành biến đổi. Đây chính là giọng nói của Lương Tiếu Ý mẹ cậu. Không nói một lời, cậu liền chạy đến nơi phát ra tiếng hét ấy. Lương Chi Duy thấy vậy, cũng ngay lập tức chạy theo anh trai.

Lương Chi Hoành vội vã đến mức liền va phải một đôi chân dài mảnh khảnh: “Thật xin lỗi, con đang rất vội, phiền chú tránh đường giúp con ạ-”

Chính là căn phòng này! Cậu đã nghe thấy tiếng hét của mẹ phát ra từ chính căn phòng này!

“Tô Lương Mặc! Anh thật bỉ ổi!”

Khuôn mặt của Lương Chi Hoành trở nên tái nhợt, cậu vội vã kéo chặt lấy người cảnh sát đang canh gác ở bên ngoài cửa: “Mau mở cửa! Nếu mẹ tôi gặp phải chuyện gì, chú cũng đừng hòng thoát tội!” Gương mặt bé nhỏ không khỏi lạnh đi vài phần!

Viên cảnh sát không hiểu vì sao bị khuôn mặt non nớt nhưng đầy lạnh lẽo của đứa bé dọa sợ, cứng đờ người lại không biết phải làm gì. Lương Chi Duy phăm phăm chạy vào cũng đâm sầm vào đôi chân dài ấy. Nhưng lần này Lục Trâm, người sở hữu đôi chân mảnh khảnh ấy đỡ được lấy Lương Chỉ Duy, anh cúi xuống, nhẹ nhàng hỏi: “Này cậu bé, cháu tên là gì vậy?”

“Bỏ tôi ra kẻ xấu xa này!”

Cùng lúc đó, đôi mắt của Lương Chi Hoành lóe lên, cậu nhanh chóng giật lấy chùm chìa khóa trong tay người cảnh sát. Trong khi viên cảnh sát viên vẫn choáng váng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu ngay lập tức mở cửa!

Khoảnh khắc khi cánh cửa được mở ra…

“Bạn gầy! Ông đã làm gì mẹ tôi rồi!” Cậu bé Lương Chỉ Hoành với cơ thể nhỏ bé đứng ở cửa với đôi mắt hằm hăm sát khí, toàn thân toát lên vẻ đầy giận dữ, xanh mặt trừng mắt nhìn người đàn ông đối diện!

Đây là lần đầu tiên mà Tô Lương Mặc và Lương Chi Hoành gặp mặt, tuy nhiên, tình huống … khụ khụ khụ, có vẻ không được suôn sẻ cho lắm.

Khoảnh khắc khi Lương Chỉ Hoành mở cửa, cậu đã nhìn thấy một cảnh tượng hết sức kì cục.

Tô Lương Mặc sau khi nghe thấy những lời tuyệt tình của Lương Tiểu Ý, anh không thể tin nổi. Chẳng lẽ Tiểu Ý của anh thực sự không còn một chút tình cảm nào với anh nữa rồi?

Anh không tin!

Tô Lương Mặc không khống chế nổi bản thân, ngay lập tức kéo lấy Lương Tiểu Ý về phía mình, giam cầm cô trong vòng tay của anh. Anh kích động chiếm lấy đôi môi cô, mong muốn nụ hôn này có thể chứng minh cho tất cả.

Thế nhưng, cảnh tượng ngượng ngùng này đã bị Lương Chi Hoành nhìn thấy chú đã làm gì với mẹ tôi!” Cậu bé toàn thân bốc lên lửa giận, bộ dạng cũng không khác Tô Lương Mặc khi bực tức là bao.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 496


Chương 496

Đôi mắt của Tô Lương Mặc đăm chiêu nhìn cậu bé đột nhiên xuất hiện ở cửa này. Khi Tô Lương Mặc nghe thấy chữ “mẹ” phát ra từ miệng của cậu bé, khoảnh khắc đó, anh tưởng chừng như thời gian như ngừng lại! Nhìn kỹ khuôn mặt sở hữu sở hữu dung mạo tuấn tú không thể diễn tả đó, rồi anh từ từ … chậm rãi nhìn xuống người phụ nữ trong lòng mình.

“Em, em… em đã vì tôi mà sinh con!” Gương mặt của Tô Lương Mặc như đứa trẻ được cho kẹo, vui sướng đến nỗi không một từ nào có thể lột tả được cảm xúc của anh lúc này.

Sự thất vọng lúc trước dường như chưa từng tồn tại vậy!

Đây là con trai của anh, là con trai của anh cùng Tiểu Ý, chính là sự kết tinh của tình yêu giữa hai người họ. Khuôn mặt của cậu bé cùng anh giống y như hai giọt nước, thoạt nhìn cũng có thể chắc chắn được rằng đây chính là con trai của anh và Tiểu Ý!

Người đàn ông kích động nói: “Cảm ơn em, cảm ơn em đã vì anh sinh con ra. Sau này anh sẽ nhất định dành trọn thời gian của mình cho con. Anh sẽ đưa con đi trượt tuyết ở Thụy Sĩ, đi nhảy bungee ở New Zealand, đi lướt sóng ở Dubai….”

Trong niềm sung sướng, anh vẽ ra một viễn cảnh tương lai tràn ngập màu hường.

Nghe thấy những lời nói ấy, cơ thể Lương Tiểu Ý ngay lập tức chuyển sang trạng thái căng thẳng … Đột nhiên, cô giận dữ nhìn anh: “Anh đừng có mơ!” Anh muốn cướp con của cô, anh quả nhiên là muốn cướp con của côi!

Không!

“Tôi sẽ không bao giờ để con tôi ở bên cạnh loại người như anh!” Lương Tiểu Ý nghiến răng, đôi mắt cô nhìn anh như thiêu đốt.

Trước đó, việc muốn cướp con từ tay cô của Tô Lương Mặc vốn chỉ nằm trong suy nghĩ của cô mà thôi. Nhưng câu nói lúc nãy, điều này như được khẳng định một cách chắc chắn mục đích của anh là gì!

Tô Lương Mặc sững sờ…

Lương Chi Hoành hung hăng chạy lại Ngay bây giờ, anh chỉ muốn ôm cậu bé vào lòng thật chặt.

Nhưng anh vạn lần cũng không thể nghĩ đến…

Lương Chỉ Hoành giơ chân lên, dùng hết sức đá vào chân của Tô Lương Mặc. Nhưng có vẻ như cậu bé dùng lực có hơi mạnh, lại còn là đôi chân cứng nhắc của Tô Lương Mặc nữa, liền bị ngã ngoài về phía sau.

“Aaaa! Đại Bảo!” Lương Tiếu Ý mặt cắt không còn một giọt máu vì sợ hãi. Cơ thể của Đại Bảo không tốt một tẹo nào. Bình thường cô không dám để Đại Bảo đi ra ngoài, bây giờ thì….

Đứa nhỏ sắp nói: “Mẹ à, con không sao … khụ khụ khụ!”

Những cơn ho từng đợt kéo đến: “Khụ khụ khụ…!”

Lương Tiểu Ý hốt hoảng, lo lắng gọi: “Đại Bảo! Đại Bảo!

Nhanh lên! Mau gọi bác sĩ!” Thế nhưng đáp lại lời của cô là tiếng ho không ngừng cùng tiếng th* d*c của Lương Chỉ Hoành: “Khụ khụ khụ … Mẹ ơi, khụ khụ … Không … không sao …con không sao thật mà.”

Khuôn mặt của cậu bé tái nhợt, đôi môi cắt không còn một giọt máu, nhưng cậu bé vẫn rất kiên cường, năm chặt lấy tay an ủi Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý sợ hãi tột độ: “Đại Bảo Đại Bảo, con chịu khó một chút. Chúng ta cùng đi bệnh nhé. Cố lên con”“

Lúc này, Lục Trầm đã bế Lương Chỉ Duy đi đến cửa. Thấy anh trai đột nhiên phát bệnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Chi Duy lo lắng không thôi, khua tay đạp chân không ngừng vùng vẫy khiến cho Lục Trầm bị bất ngờ liền thả tay ra. Lương Chi Duy ngay lập tức nhảy xuống rồi lao về phía Lương Chỉ Hoành. Thấy vậy, Lục Trầm cũng vội vã vào theo sau.

Tô Lương Mặc như bị chấn động, một người luôn bình tĩnh xử lý mọi chuyện như anh khi rơi vào tình huống này cũng không khỏi bối rối. Anh bước tới, định đưa tay ôm lấy Lương Chi Hoành để đưa cậu bé đến bệnh viện.

Thế nhưng, khi tay anh vừa chạm vào gương mặt cậu bé …

“Tát!” Âm thanh vô cùng chói tai vang lên. Đôi mắt của Lương Tiểu Ý đỏ ngầu nhìn Tô Lương Mặc với sự căm ghét hận thù đến tận xương tủy. Cô nghiến răng, thốt từng từ đe dọa: “Đừng, dùng, đôi, tay, bẩn, thỉu, của, anh, chạm, vào, con, trai, tôi”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 497


Chương 497

Tô Lương Mặc như đứng hình, nhìn xuống mu bàn tay đang sưng tấy lên của mình, nhưng anh nào có thời gian để lo lắng về điều này. Tô Lương Mặc nén lại nỗi đau trong lòng, một lần nữa đưa tay ra nhưng lại bị Lương Tiểu Ý giận dữ gạt phắt đi: “Anh còn không nghe thấy sao! Tôi không cho phép anh chạm vào con trai tôi!”

“Chuyện của chúng ta về sau hãy nối. Điều quan trọng nhất bây giờ là đưa Đại Bảo đến bệnh viện” Tô Lương Mặc ngoài mặt làm ra vẻ khá bình tĩnh, nhưng tận sâu bên trong anh là những nỗi đau không thể kể hết. Anh lặp lại một lần nữa: “Điều quan trọng nhất bây giờ là Đại Bảo.” Giọng nói điểm tĩnh, ánh mắt sâu trầm lắng như làm thức tỉnh Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý không nói gì, lặng lẽ lấy tay lau đi nước mắt đang lăn dài trên má, nhưng cô không thể nào xóa bỏ lòng thù hận đối với anh.

Cậu em trai Lương Chi Duy nhẹ nhàng đi đến bên Lương Tiểu Ý ôm lấy cô. Nhìn thấy cậu bé, trong lòng Tô Lương Mặc không khỏi có chút buồn … Mấy năm quá, Tiểu Ý chưa từng có ý định liên lạc với anh. Cô đã thực sự đã buông xuôi mọi thứ.

Thay vì quay về tìm anh, cô lại chọn cách một mình nuôi nấng hai đứa nhỏ.

Nhận ra điều này, Tô Lương Mặc mỉm cười cay đẳng. Nhìn xuống cậu bé yếu đuối đang nằm trong lòng Lương Tiểu Ý, anh ngay lập tức vực dậy tinh thần, đôi mắt đen lóe lên, nhanh chóng trở lại một Tô Lương Mặc lạnh lùng, bình tĩnh trước kia … Bởi vì điều quan trọng nhất lúc này là cứu lấy Đại Bảo.

Chiếc xe lao nhanh vun vút trên đường!

Rất nhanh sau đó liền đến bệnh viện.

Tô Lương Mặc bước xuống xe, vội vã đi vòng xuống ghế sau đón lấy Lương Chi Hoành từ tay Lương Tiểu Ý rồi nhanh chóng chạy vào bệnh viện.

Chiếc xe của Lục Trầm bám sát ngay phía sau xe Tô Lương Mặc cũng ngay lập tức đến nơi.

Trong phòng cấp cứu, Tô Lương Mặc đứng ở hành lang nhìn qua ô cửa sổ kính. Cơ thể nhỏ bé ấy có sức chịu đến đáng kinh ngạc … Cậu bé là một đứa trẻ vô cùng hiểu chuyện, còn nhỏ tuổi như vậy nhưng suy nghĩ cậu bé không tâm thường một chút nào. Đôi mắt của người đàn ông dừng lại trên khuôn mặt nhỏ bé của Lương Chỉ Hoành, rõ ràng là đau đớn như vậy, nhưng một tiếng cũng không than thở, cậu chỉ nhíu mày thật chặt, để lộ ra sự đau đớn mà cậu đang phải chịu đựng.

Hụt hãng, áy náy, đau khổ, dẫn vặt … đủ mọi loại cảm xúc như đang dày xéo trái tim anh.

Nước mắt của Lương Tiểu Ý vẫn không ngừng rơi.

Người đàn ông xoay người lại, bản thân có chút lúng túng … Đột nhiên nhớ lại thời gian trước kia, kể cả có đau đớn đến mấy, cô cũng sẽ không bao giờ rơi một giọt lệ. Vậy mà chỉ cần nhìn thấy đứa trẻ phải chịu khổ, cô đã không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Anh đưa tay ra, muốn ôm cô vào lòng an ủi cô: ‘Không sao đâu…”

“Âm”

Lương Tiểu Ý tức tối đẩy mạnh Tô Lương Mặc ra đẳng sau. Cô nhìn anh bằng con mắt hình viên đạn: “Là anh! Tất cả là tại anh! Tại sao? Năm năm trôi qua rồi, tại sao lại còn đến làm phiền cuộc sống vốn đang yên bình của tôi! Năm năm trước tôi mắc nợ anh, mắc nợ Ôn Tình Noãn, tôi đã dùng cả tính mạng của mình để trả cho mấy người rồi, như vậy vẫn chưa đủ, chưa đủ hay sao?”

Cô hét lên âm ï, giọng nói mang một nỗi tuyệt vọng không thể kế hết. Trong mắt Lương Tiểu Ý bây giờ chỉ còn lại sự căm ghét và hận thù: “Tại sao! Cứ cho là tôi hãm hại Ôn Tình Noãn trở thành người thực vậy thật đi, vậy thì anh cứ việc tìm đến tôi để trả thù! Tại sao lại muốn làm tổn thương đến Đại Bảo của tôi! Nó đã làm gì sai cơ chứ? Hả? Anh nói đi! Anh nói xem nó đã làm điều gì sai với anh!”

“Tiểu Ý, em bình tĩnh một chút đi…

“Bình tĩnh?” Lương Tiểu Ý mỉm cười cay đắng: ” Năm tôi bảy tuổi, bởi vì gặp anh mà tôi thương tích đầy mình. Kể từ đó tôi lúc nào cũng bị hành hạ, giày vò bởi vết thương, sống không bằng chết. Mười lăm năm trước, tôi gặp lại anh, lúc đó tôi hiểu ra rằng mình khờ khạo, ngây ngô đến mức nào khi tin rằng anh thực sự yêu tôi. Năm năm trước, anh thực sự đã dạy tôi một bài học rằng những nỗi đau trước kia mà tôi từng trải qua vẫn không là cái gì cả, cho tôi biết được sống không bằng chết thực sự nó như thế nào! Bây giờ anh đột nhiên xuất hiện, ngay lập tức liền khiến Đại Bảo của tôi phải vào viện cấp cứu!”

Cô nói: “Anh làm ơn có thể cút đi được không? Làm ơn hãy để ba mẹ con tôi được yên!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 498


Chương 498

Anh làm ơn có thể cút đi được không … Lương Tiểu Ý nói gì cơ? Lương Tiểu Ý muốn anh biến mất khỏi cuộc sống của côI “Bất cứ khi nào anh xuất hiện đều sẽ đem lại cho tôi những điều tồi tệ” Lương Tiểu Ý nói: “Anh cút đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa”

Người đàn ông cứng người lại, đồng tử co rút dữ dội … Cô ấy đã nói gì? Có phải cô ấy … hận anh nhiều lắm đúng không?

“Nếu có chuyện gì xảy ra với Đại Bảo, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh” Cô nói một cách dứt khoát.

Lương Chi Hoành đã thoát khỏi cơn nguy kịch.

Rồi cậu bé nhìn thấy Tô Lương Mặc.

Trong căn phòng bệnh, hai dáng người một lớn một nhỏ giống hệt nhau.

Hai cặp mắt nhìn nhau, đôi mắt nhỏ tràn ngập vẻ thù địch không hề che dấu.

“Chú có muốn biết vì sao cơ thể tôi lại yếu như vậy không?” Sau một hồi im lặng, cậu bé đang nằm trên giường quyết định phá vỡ sự bầu không khí gượng gạo khó xử này. Đôi mắt đen đăm chiêu dò xét người đàn ông đối diện, khóe miệng khế nhếch lên vẻ khinh bỉ … Biểu cảm của cậu bé lúc này giống hệt như Tô Lương Mặc trước kia: “Haha ..” Cậu bé cười nhẹ, giọng nói non nớt của đứa trẻ mang chút bí ẩn: “Không hiểu sao?”

Sau đó, Lương Chi Hoành lãnh đạm, chậm rãi tuyên bố bí mật được cất giấu bấy lâu này: “Cuốn sổ nhật ký của mẹ đang nằm trong tay chú đúng chứ? Vậy chắc hẳn chú đã đọc qua nó rồi, cũng đã biết được chuyện để cứu được chú, mẹ đã bị đám người xấu tiêm vào trong cơ thể loại virus NE”

Nhắc đến chuyện này, trái tim Tô Lương Mặc như bị bóp nhẹt. Đáng lẽ là người phải chịu những điều t đó là anh mới phải, ấy vậy mà anh lại để một cô gái vô tội phải chịu đựng nỗi đau đó gần nửa cuộc đời, khiến cô sống không bằng chết.

Nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của người đàn ông cùng chung huyết thống trước mặt, Lương Chỉ Hoành cười khẩy: “Khi chú Savvy đang điều chế ra thuốc chống virus NE. Mẹ bởi vì một tin tức trên truyền hình mà kích động, virus NE lại có thể bùng phát trước thời hạn. Đáng tiếc thay, chỉ còn hai tháng nữa thôi là có thể điều chế thành công vắc xin chống lại virus NE đó.

Chú Savvy không thể chứng kiến cảnh mẹ cứ thế mà chết, không có cách nào khác, chú ấy chỉ có thể lấy số vắc xin chưa điều chế xong đó để cho mẹ sử dụng … Đúng vậy, sau đó, chú cũng thấy hết rồi đấy, khi tôi mới sinh ra liền bị mắc bệnh tim bẩm sinh”

Lương Chi Hoành lãnh đạm, vô cảm nhìn người đàn ông đang tái nhợt ở phía đối diện, đôi môi nhỏ khẽ cong lên, hỏi người đàn ông ở phía đối diện với cái đầu khó hiểu: “Chú Tô, chú có biết lúc đó mẹ tôi đã nhận được tin gì không?”

Bùm!

Bùm!

Trái đất như nổ tung, còn có chuyện như vậy sao?

Khuôn mặt tuấn tú của Tô Lương Mặc trở nên tái nhợt.

Đôi mắt đen co rút dữ dội, đồng tử mở to.

Đó là tin tức gì?

Là việc anh tìm đủ mọi cách để ép cô quay lại? Hay là việc anh tuyên bố kết hôn với Ôn Tình Noãn?

Hay là do anh tự cao tự đại?

Vì sự kiêu ngạo của mình, anh không chấp chận cúi đầu, đem tính mạng của cô như một cái giá, dùng cái chết của cô để trả giá cho lỗi lầm mà mình gây ra! Cuối cùng, cậu bé vừa được sinh ra liền bị mắc bệnh.

Trời ạ! Anh đã làm ra cái gì thế này! Tô Lương Mặc cảm thấy ngày càng hối hận. Nỗi ân hận ấy như đang bóp nát trái tim anh.

“Ôi! Thật xin lỗi chú, là do tôi thất lễ. Đáng lẽ ra ngày từ đầu tôi nên mời chú ngồi xuống mới đúng. Thật xin lỗi, chú mau ngồi xuống đi” Lương Chỉ Hoành mỉm cười nói, đồng thời đôi tay chỉ sang chiếc ghê ngay đối diện. Tuy nhiên, Tô Lương Mặc như chôn chân tại chỗ, không có ý định di chuyển.

Không chỉ là đôi chân không thể chuyển động! Mà ngay cả hơi thở cũng dần trở nên dồn dập.

“Con…” Giọng nói khản đặc của người đàn ông thốt lên: “Khụ khụ khụ … Những năm qua… đã ba mẹ con đã phải trải qua những gì.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 499


Chương 499

Tuy nhiên, khi vừa mới mở lời, anh cảm tưởng rằng như có thứ gì đó như chặn đứng họng mình lại!

Mọi thứ đều không thể thoát khỏi đôi mắt của Lương Chỉ Hoành, cậu không khỏi cười lạnh … “Chú Tô, chú sao vậy? Chú không muốn ngồi à?”

Tô Lương Mặc giật mình ngẩng đầu lên, nhìn đứa trẻ đang nằm trên giường bệnh đang mỉm cười thân thiện với anh.

Nhưng trên gương mặt nhỏ bé dịu dàng ấy, anh tất nhiên có thể nhìn ra được sự căm hận đến tột cùng của cậu bé dành cho mình.

Đúng, là căm hận!

Cũng khó trách … khó trách được … Cậu bé tuổi còn nhỏ như vậy nhưng đã phải trải qua nhiều chuyện khó khăn đến thế, đau đớn là vậy như một câu cũng không than thở.

Tô Lương Mặc siết chặt năm tay. Chàng trai nhỏ bé phía đối diện vẫn nở một nụ cười không thể dịu dàng hơn. Nụ cười ấy khiến anh cảm thấy thật chói mắt, lương tâm ngày càng cắn rứt hơn.

Thế nhưng … không được!

Tiểu Ý không có chết, hơn nữa còn có thể được gặp lại cô ấy cũng thật không dễ dàng gì! Cuộc đời này, anh không muốn cô phải sống trong đau khổ thêm một lần nào nữa. Cuộc đời này, anh sẽ không bao giờ buông tay cô ấy ra nữa, và sẽ không để cô rời xa anh thêm một lần nào nữa!

Anh thực sự không thể chịu đựng được việc cô phải xa anh lần thứ hai!

Hít một hơi thật sâu, Tô Lương Mặc hỏi: “Tối nay con muốn ăn gì? Có cần phải kiêng đồ gì không? Có gì cần phải đặc biệt chú ý không?” Anh cẩn thận hỏi.

Vốn dĩ Lương Chi Hoành ngồi trên giường đang hả hê “thưởng thức” một màn day dứt hối hận của Tô Lương Mặc, bỗng câu hỏi trên khiến cậu sững người trong giây lát … Ủa, sao lại có phản ứng kì lạ như thế? Đó có phải là Tô Lương Mặc cậu biết không vậy? Đáng lẽ ra phải không nói không rằng liền biến khỏi căn phòng này mới đúng là Tô Lương Mặc chứ nhỉ?

Tô Lương Mặc cao ngạo lạnh lùng đây sao?

“Đại Bảo, nói cho ba nghe, con muốn ăn gì?” Người đàn ông nhẹ nhàng hỏi.

Giây tiếp theo!

Lương Chi Hoành trố mắt nhìn, cậu không khỏi bật cười chế giễu: “Ba? Ai cơ?” Lương Chi Hoành lạnh lùng liếc nhìn Tô Lương Mặc: “Chú ư? Chú đã hại tôi ra nông nỗi này, năm năm không thèm quan tâm hỏi thăm đến ba mẹ con tôi, rồi đột nhiên đến đây và tự nhận mình là bố?” Lương Chi Hoành cười khẩy: “Chú à, chú có biết tên tôi không? Chú có biết tên em trai tôi là gì không?”

Tô Lương Mặc sững người lúng túng. Anh thực sự không biết tên đầy đủ của Đại Bảo và Tiểu Bảo.

Tô Lương Mặc liếc nhìn Lương Chi Hoành, cảm giác đứa trẻ này lạnh lùng và điềm tĩnh đến mức đáng sợ. Anh đột nhiên nghĩ ra một chuyện.

Anh chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Lương Chi Hoành, nhẹ nhàng hỏi: “Có phải con chính là người đã gọi điện rồi gửi bưu kiện đến cho ba đúng chứ?” Tỉ mỉ suy nghĩ, móc nối lại những manh mối ít ỏi, Tô Lương Mặc gần như có thể khẳng định một điều rằng, đó chắc chắn là Đại Bảo: “Hơn nữa lúc nãy, chính con là người muốn gặp ba.” Nếu như không có sự đồng ý của cậu bé, không đời nào Tiểu Ý để cho anh đến gần Đại Bảo.

“Chú Tô à, chú thực sự rất dí dỏm”” Không hiểu vì sao, những lời nói thốt ra từ miệng cậu bé lúc nào cũng mang theo một chút vẻ nhạo báng.

Tô Lương Mặc cũng không cảm thấy khó chịu. Anh vẫn bình tĩnh nói chuyện với cậu bé: “Tại sao?” Anh muốn hỏi tại sao Đại Bảo lại muốn làm việc này: “Mẹ con cũng không muốn gặp ba” Nói ra những lời này, trái tim anh cũng không kém phần đau khổ.

Hai người nói chuyện như những người trưởng thành.

Lương Chi Hoành đem lại cho anh cảm giác anh không thể đối xử với đứa trẻ này như những đứa trẻ bình thường. Cậu bé điềm tĩnh, trưởng thành hơn rất nhiều so với các bạn đồng trang lứa với mình.

“Liệu chú Tô có biết rằng “khối u ác tính” nếu như càng giấu kín, thì cơ thể của vật chủ sẽ càng đau đớn. Căn bệnh này phải chữa trị tận gốc thì mới có thể thuyên giảm được” Lương Chi Hoành nằm trên giường bệnh mỉm cười. Tài trò chuyện của cậu có thể so sánh ngang với các nhà đàm phán xuất sắc: “Có thể chú không nhận ra rằng mình đã trở thành “khối u ác tính” trong lòng mẹ tôi rồi. Nếu như không được chữa trị kịp thời, nếu như còn để lâu, thì mẹ tôi sẽ chỉ ngày một đau khổ hơn, càng ngày càng đi vào bế tắc”

“Chú Tô, liệu chú có muốn giúp mẹ tôi điều trị khỏi tâm bệnh này không?”
 
Back
Top Bottom