Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 320


Chương 320

Tô Lương Mặc cầm tách cà phê ngồi đối diện dừng mắt trên khuôn mặt ngoan ngoãn phía đối diện. Đôi mày nhíu chặt, cặp mắt sâu thoáng xao động khó nhận ra…. Nghe lời quá mức, anh không thích một Lương Tiểu Ý như vậy.

Nói sao nhỉ?

Không vui chút nào! Thân thể cô ở cạnh anh, trước mắt anh, nhưng linh hồn, tư tưởng cô đã sớm bay lên tầng mây nào không biết.

Từ thời khắc biết được chuyện về Savvy Wayne Klutz, cô bắt đầu thay đổi.

Thật là, anh nói gì, cô cũng ngoan ngoãn thuận theo, rõ ràng nghe lời như vậy… song, anh vẫn không thích!

“Shit!” Khuôn mặt điển trai chợt lộ vẻ tức giận, anh không kìm được lửa giận trong lòng, thô bạo đặt mạnh cái tách lên bàn ăn, “Rầm” một phát, lực lớn tới nỗi khiến chất lỏng màu nâu bên trong văng ra khắp nơi.

Tô Lương Mặc bất chợt đứng dậy liếc qua cô gái ngoan ngoãn ngây ngốc trước mặt, lửa giận nơi đáy mắt càng ngày càng nồng đượm, “Ăn gì mà ăn! Đứng lên! Không chịu ngẩng mặt lên nhìn, tôi đi rồi thì cô tự mà chịu!”

Nói xong những lời này, Tô Lương Mặc thâm mong đợi…

Vậy mà…

Dưới ánh nhìn kỳ vọng của anh, cô gái đối diện chỉ ngoan ngoãn đặt đũa xuống đứng lên nói: “Được”

Lúc này, cuối cùng anh cũng hiểu cái cảm giác đấm vào bông là như thế nào. Đôi mắt hẹp dài lộ vẻ tức giận mà không thể làm gì nhìn chăm chăm Lương Tiểu Ý, nhưng người sau cứ như không cảm thấy gì. Làm Tô Lương Mặc lại cáu bản thêm lần nữa.

Hai người ngồi chung một cái xe, bầu không khí trên đường đi vô cùng kỳ quái. Xe cách công ty càng gần, sắc mặt anh ngày càng kém. Tô Lương Mặc khẽ liếc qua Lương Tiểu Ý, không nhìn thì thôi, càng nhìn lại càng bực mình.

Đồ chết tiệt này! Lại bắt đầu ngơ ngác cúi đầu ngẩn người nhìn ngón tay, ngón tay đẹp vậy à? Đẹp bằng anh không?

Chiếc xe thắng gấp lại dừng trong tòa nhà cao chọc trời.

Sắc mặt Tô Lương Mặc vô cùng tệ, anh nhìn chăm chặp người ngồi cạnh mắng to: “Còn không xuống xe! Cô muốn ngồi đến khi nào!”

Lương Tiểu Ý lẳng lặng xuống xe trong tâm mắt anh, anh không biết mình đang giận cái gì, nhưng nhìn bộ dáng hồn vía lên mây của cô là không kìm được lửa giận.

Được! Được! Được!

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Lương Tiểu Ý cô giỏi lắm! Không làm gì cũng có thể khơi mào được lửa giận nơi anh!

Tô Lương Mặc phát hiện, trong khoảng thời gian này, số lần mình nổi giận đã vượt qua năm năm vừa qua.

Anh cố ý đi trước thật nhanh để cho cô không theo kịp.

Chân anh dài còn chân Lương Tiểu Ý ngắn, hơn nữa Tô Lương Mặc lại cố ý, khiến cô nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.

“Tô Lương Mặc đã đứng trong thang máy dành riêng cho sếp tổng, mà Lương Tiểu Ý mới đi tới trước sảnh.”

Tô Lương Mặc nhíu mày lại, khuôn mặt điển trai ra vẻ không hài lòng, lạnh giọng mỉa mai: “Nhanh lên chút! Lề mà lề mề, ăn cái quái gì mà chậm như rùa vậy! Không mau tới đây thì thang máy cũng không chờ nổi đâu.”

Mau giận đi, mau giận đi!

Tô Lương Mặc tỏ vẻ ghét bỏ nhìn chằm chằm bóng dáng kia, đôi mắt hẹp dài lại lóe lên vẻ mong đợi, nhưng Lương Tiểu Ý vẫn im lặng đi theo anh, bị anh mắng mỏ trước mặt bao người cũng không xấu hổ tức giận chút nào.

Ngược lại cô chỉ ngoan ngoãn đáp “vâng” rồi chạy tới trước thang máy.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 321


Chương 321

Shit! Shit! Shit!

Nói tục liên hồi cũng không làm cho lửa giận trong lòng người đàn ông đang sa sầm mặt kia giảm bớt chút nào.

Anh không thích! Không thích!! Không thíchl!!

Lương Tiểu Ý chết tiệt!

Lương Tiểu Ý không biết Tô Lương Mặc đang nghĩ gì, mà cô cũng chẳng muốn biết.

Savvy chết là do cô hại. Giờ cô đang bị vây trong nỗi hổ thẹn áy náy tột cùng.

Còn Tô Lương Mặc muốn làm gì thì làm đi.

Cô, mệt lắm rồi.

Hôm nay sếp tổng hình như ăn phải thuốc nổ, làm một đám nhân viên muốn giấu mình hết khỏi mắt ngay và luôn.

Không riêng gì các công nhân viên, ngay cả các giám đốc bộ phận cũng giống như thế, người nào người nấy mướt mồ hôi lạnh ngoan ngoãn đứng xếp hàng ngoài phòng sếp tổng chờ được gọi vào.

Lương Tiểu Ý ngồi trên ghế salon trong phòng làm việc của tổng giám đốc, đờ đãn chăm chú ngắm nhìn ngón tay của mình. Tô Lương Mặc ngồi sau bàn làm việc càng thêm tức, lửa giận không ngừng bùng lên, rồi trút hết lên đám giám đốc đáng thương trong phòng.

Tuy đã trút hết ra ngoài, nhưng lửa giận trong lòng anh lại không hề suy giảm chút nào ngược lại còn dâng lên nhiều.

“Râm!”

Nhân viên và giám đốc các bộ phận đứng chờ ngoài phòng nghe được tiếng vang lớn vậy đồng loạt co rúm hết cả người, một người đàn ông trong niên hơn 40 tuổi vất vả làm việc đến hói đầu, run tay cầm khăn lau mồ hôi lạnh túa ra trên đầu.

Trong phòng làm việc.

Một giám đốc bị dọa đến suýt ngã ngồi xuống đất. Anh ta ngẩng đầu lên lén nhìn về phía sếp tổng.

Tô Lương Mặc ngồi sau bàn làm việc đột nhiên đứng dậy vỗ mạnh tay xuống bàn. Đôi mắt thâm trầm kia khiến vị giám đốc hơn 30 tuổi kia sợ hãi vội vã cúi đầu xuống ngoan ngoãn chờ dạy dỗ như một đứa trẻ.

“Lương Tiểu Ý! Rốt cuộc cô muốn thế nào hả!” Tô Lương Mặc chỉ cần thấy Lương Tiểu Ý lơ đãng là lại nổi cáu, chỉ vì tên Savvy kia, cô lại dám chiến tranh lạnh với anh ư?

Hả?

Lương Tiểu Ý ngồi trên ghế salon ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông đang ngùn ngụt lửa giận, khuôn mặt cô cực kì hoang mang, hoàn toàn không hiểu gì cả.

Tô Lương Mặc tức đến không thở ra hơi, “Cô làm loạn đủ chưa!”

Giọng nói lạnh lùng hiện rõ lửa giận rừng rực, giám đốc đứng bên cạnh bị dọa sợ cả người rúm ró… Sao anh ta lại xui xẻo thế chứ, tận mắt chứng kiến chuyện gia đình của Boss, có khi nào bị giết người diệt khẩu không??

Lương Tiểu Ý vẫn đang trong trạng thái mơ hồ mờ mịt.

“Rắc”

Một tiếng giòn tan vang lên, bút Parker trong tay phải Tô Lương Mặc bị bẻ gãy, đôi mắt đen hẹp u ám dày đặc… tâm mắt lạnh lùng nhìn quản lý ở bên cạnh đang hận không thể biến mình thành chím cút: “Cút ra ngoài!”

Vị giám đốc kia sợ muốn tè ra quần, vội vàng chạy mất dạng.

Trong căn phòng làm việc to như thế chỉ còn lại Lương Tiểu Ý với Tô Lương Mặc.

“Nói! Cô còn định làm loạn đến khi nào?” Khuôn mặt người đàn ông u ám, bước đến trước mặt Lương Tiểu Ý, nheo mắt hỏi: “Muốn làm loạn đến khi nào, hả?”

Người phụ nữ ngước đầu lên, ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông trước mặt, miệng mở ra, tâm mắt của Tô Lương Mặc rơi lên đôi môi hồng hào quyến rũ đang hé mở của cô… Xem cô giả vờ giỏi như thế nào, cuối cùng cũng không giả vờ được nữa đúng không?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 322


Chương 322

Một lúc sau, Lương Tiểu Ý mở miệng nói ra vài chữ: “Anh Tô, xin lỗi”

Âm!

Khó khăn lắm mới đè nén được lửa giận trong lòng, trong nháy mắt bị lời nói của người phụ nữ đốt cháy. Tô Lương Mặc nổi giận, anh bỗng nhiên kéo Lương Tiểu Ý đang ngồi trên ghế sofa lên, hai tay giữ chặt bả vài cô, hung dữ trừng mắt với cô: “Ai bảo cô xin lỗi? Tôi cần lời xin lỗi của cô làm gì? Lương Tiểu Ý! Đừng giả vờ nữa! Cứ giả vờ mãi chẳng có gì thú vị đâu!”

Ánh mắt lanh lợi nhìn chằm chằm khuôn mặt người phụ nữ trước mặt anh, mắt không hề chớp, muốn trong đôi mắt cô nhìn thấy một chút gian trá được cất giấu kĩ càng, muốn nhìn thấy cho dù chỉ là một chút thôi.

Nhưng người phụ nữ chết tiệt này lại bày ra bộ mặt ngỡ ngàng, vô cùng lúng túng, không biết làm thế nào!

“Tôi không cần cô xin lỗi!” Anh thật sự nổi giận rồi: “Cô rốt cuộc muốn làm loạn đến khi nào? Hả? Cô mau nói đi! Cô muốn gì mới bình thường như trước? Cô mau nói đi, cô cần gì, tôi sẽ đáp ứng cô!”

Anh sắp phát điên vì người phụ nữ này rồi!

Hứa Thần Nhất nói đây là biểu hiện của di chứng, nhưng đến mức độ này thì đến anh cũng không muốn thừa nhận, anh hoài nghi đây thật sự là di chứng sao?

Cố tình dùng những lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn làm tổn thương cô, tại sao chẳng những không cảm nhận được sự sáng khoái của việc trả thù mà lại khó chịu như thế này?

Những ngày vừa qua anh ngày càng không bình thường, chỉ cần là những chuyện liên quan đến cô, anh đều trở nên không bình thường… ánh mắt Tô Lương Mặc thay đổi, chẳng lẽ anh thật sự yêu cô rồi sao?

Không! Tuyệt đối không thể! Làm sao anh có thể yêu cô chứ? Nếu…anh thật sự yêu cô, vậy những chuyện trước đây anh từng làm tổn thương cô là như thế nào? Luẩn quẩn một vòng tròn cuối cùng anh lại là người làm tổn thương người phụ nữ anh yêu sao? Không, nực cười quá rồi.

Không! Tô Lương Mặc chắc chắn không như vậy!

Quan trọng nhất chính là anh tin Hứa Thần Nhất, mấy người bọn họ chơi với nhau từ bé, cùng nhau lớn lên, Hứa Thần Nhất sẽ không lừa anh.

Ánh mắt rối rắm phức tạp, người đàn ông chất vấn: “Cô nói đi chứ! Cô cần gì? Hả?”

Lương Tiểu Ý ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác có chút hào quang, có chút khao khát nhìn người đàn ông trước mặt đẹp trai tuấn tú như Thần Apollo.

Miệng mở ra, cô không suy nghĩ mà nói: “Savvy, tôi muốn Savvy”

Ánh mắt của người đàn ông bỗng nhiên trở nên đáng sợ vô cùng, ánh mắt rơi lên khuôn mặt người phụ nữ, hung dữ đến đáng sợ.

Căn chặt răng, hung dữ nói: “Cô, nói, cái, gì? Nói lại một lân nữa!”

Lương Tiểu Ý bị anh giữ chặt vai, sức của anh quá mạnh, đau đến mức hít một hơi thật sâu, mặt mày trắng bệch.

Cô tiếp tục nói: “Trả Savvy lại cho tôi”

Savvy Savvy Savvyl Người đàn ông đó có gì tốt?

Luôn miệng nhắc đến Savvy!

“Anh ta chết rồi!” Giọng nói lạnh như băng của Tô Lương Mặc bỗng vang lên, không chút nể nang đả kích Lương Tiểu Ý, khiến chút hi vọng cuối cùng của cô tan biến, “Muốn gặp anh †a? Cả đời này cô cũng đừng có nghĩ đến điều đó!”

Nheo mắt lại, trong đôi mắt đó tỏa ra sự lạnh lùng u ám: “Tôi thấy cô ăn không ngồi rồi, rảnh rỗi quá nên trong đầu toàn nghĩ đến những người và những chuyện không nên nghĩ. Bắt đầu từ bây giờ, cô đến làm việc ở phòng làm việc của Tổng giám đốc” Lời vừa dứt, anh vòng đến trước bàn làm việc, nhấn nút gọi số điện thoại nội bộ, “Thư kí Lâm, vào đây”

Lâm Hiểu đang uống nước, điện thoại nội bộ trên bàn bỗng reo lên, liếc nhìn một cái, là số điện thoại của phòng Tổng giám đốc.

Da đầu tê rần, nhấc điện thoại lên nghe, đồng nghiệp bên cạnh đều nhìn cô ta với ánh mắt đồng cảm “bình an nhé”. Lâm Hiểu chỉ có thể miễn cưỡng đến gõ cửa phòng Tổng giám đốc.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 323


Chương 323

Bên trong phòng truyền đến một tiếng “Vào đi”. Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm dũng khí, đẩy cửa bước vào: “Tổng giám đốc, anh tìm em ạ?”

Sau lưng Lâm Hiểu toát mồ hôi lạnh, Tổng giám đốc — nam thần của bọn họ tâm trạng đang không tốt cho lắm. Đây…cô ta lén lút liếc nhìn Lương Tiểu Ý đang ngồi trên sofa, mái tóc xõa xuống không nhìn rõ khuôn mặt của cô.

“Bắt đầu từ bây giờ, cô ta” Ngón tay thon dài của Tô Lương Mặc chỉ vào người phụ nữ đang ngồi ở ghế sofa, “Đến làm việc ở phòng Tổng giám đốc”

Ớ…

“Vâng thưa Tổng giám đốc” Đầu óc Lâm Hiểu rối rắm khó hiểu, một người là Boss một người là vợ của Boss, chẳng lẽ Boss chê hiệu suất làm việc của bọn họ quá kém nên mời vợ đến đây làm nội ứng sao? Nói là làm việc nhưng thật ra là giám sát?

“Này, đánh máy tài liệu này” Người đàn ông thuận tay cầm tài liệu trên bàn lên, “Trước buổi trưa, tôi muốn nhìn thấy kết quả gửi đến mail của tôi. Nếu làm không xong thì đừng có ăn trưa nữa”

Giọng nói đầy lạnh lùng của người đàn ông vang lên.

Lâm Hiểu đứng một bên mắt chữ A mồm chữ O… ơ, chuyện này không giống với dự đoán của cô ta.

Lần trước lúc gặp vợ của Boss, Boss với vợ tình cảm thân mật lắm cơ mà. Chuyện này là sao?

Lương Tiểu Ý bỗng nhiên đứng lên, không nói tiếng nào cầm tài liệu lên, đi cùng Lâm Hiểu ra khỏi phòng làm việc.

Lâm Hiểu lén lút nhìn tài liệu trong tay Lương Tiểu Ý, cũng phải 20 trang đó, trước buổi trưa phải đánh máy hết đống này, thời gian hình như quá ít thì phải?

Lại còn không xong thì không được ăn cơm… Boss nam thần có phải quá hà khắc rồi không?

“Bà chủ, hai người cãi nhau à?” Ra khỏi phòng làm việc, Lâm Hiểu hỏi nhỏ, Lương Tiểu Ý im lặng bước về phía trước, một chữ cũng không nói.

Tìm một vị trí không có người ngồi xuống, mở tài liệu ra, Lương Tiểu Ý im lặng ngồi ở bàn làm việc, cả buổi sáng trong phòng làm việc vang lên tiếng “cạch cạch” không ngừng nghỉ.

Đối với sự xuất hiện bất ngờ của Lương Tiểu Ý, ánh mắt tò mò lẫn ngờ vực cứ chốc chốc lại rơi lên người Lương Tiểu Ý.

Lâm Hiểu nhìn đồng hồ, “Aa, đã 10 rưỡi rồi” Cô ta ngồi bên cạnh Lương Tiểu Ý, nghiêng người liếc nhìn tiến độ hoàn thành công việc của Lương Tiểu Ý.

“Bà chủ, tôi giúp cô làm nhé. Nếu không buổi trưa không đi ăn cơm được đâu ạ, bụng đang kêu ầm lên rồi ạ”

Lương Tiểu Ý còn chưa lên tiếng thì một giọng nam vang lên: “Không được giúp cô ta! Để cô ta tự mình làm. Có chút chuyện này cũng không làm được à?”

Mọi người quay ra nhìn, cửa phòng làm việc của Boss mở ra, đứng giữa cửa là một người đàn ông mặt lạnh như băng, Lâm Hiểu thu lại ánh mắt đang nhìn Tô Lương Mặc, không nhịn được oán thầm: Không biết Boss nam thần của mình lên cơn gì nữa, không nỡ thì đừng có phạt người ta nữa, phạt rồi lại không cho người khác giúp đỡ. Không biết ai đứng sau cửa nhìn trộm mấy lần. Hứ!

Làm gì có chuyện vừa đúng lúc cô ta nói muốn giúp đỡ thì Boss lại đi ra như thế này chứ? Rõ ràng là đứng đó nhìn lén lâu rồi.

Lương Tiểu Ý im lặng không lên tiếng, cô còn chưa làm xong, đã trưa rồi, đồng nghiệp trong phòng đều đi ăn trưa, Lâm Hiểu nhìn Lương Tiểu Ý nói: “Hay tôi mua cơm về cho cô nhé, cô muốn ăn gì?”

Lương Tiểu Ý lắc đầu, bờ môi träng bệch, “Không cần đâu, cảm ơn cô”

Người đàn ông kia cố tình làm nhục cô, có điều như thế thì sao chứ?

Ha ha…

“Sắc mặt của cô kém läm, có phải ốm rồi không?” Lâm Hiểu giơ tay định sờ lên trán Lương Tiểu Ý nhưng Lương Tiểu Ý lại né ra, bờ môi trắng bệch mấp máy: “Tôi không sao”

Thấy như vậy, Lâm Hiểu cũng không biết nói gì nữa: “Vậy, tôi đi đây” Có chút không yên tâm: “Thật sự không sao chứ?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 324


Chương 324

Lương Tiểu Ý yếu ớt lắc đầu: “Đi đi: Phòng làm việc chỉ còn lại một mình Lương Tiểu Ý, cực kỳ yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên tiếng đánh máy cạch cạch.

Chỗ của Lương Tiểu Ý chỉ cần ngẩng đầu lên sẽ nhìn thấy cửa phòng làm việc của Boss, cô liếc nhìn một cái rồi tiếp tục vùi đầu đánh máy.

Phòng làm việc của Tô Lương Mặc, anh cầm một tập tài liệu trong tay.

Anh nhìn giấy thỏa thuận ly hôn trong tay, ánh mắt khó có thể đoán được, theo lí mà nói, giấy thỏa thuận ly hôn này đã sớm được giao cho luật sự riêng của anh xử lí. Nhưng anh không muốn, cực kì không muốn giao giấy thỏa thuận ly hôn trong tay cho luật sự Vương.

Giơ cánh tay lên nhìn đồng hồ, ánh mắt bất giác nhìn về phía cửa phòng, không biết người phụ nữ kia như thế nào rồi.

Bỗng nhiên đứng lên, Tô Lương Mặc đi về phía cửa phòng, lén lút kéo chiếc rèm nhìn ra ngoài, người phụ nữ kia quả nhiên vẫn ngồi ở đó.

Cô muốn cứng đầu với anh đúng không? Không cho cô đi ăn, cô thật sự ngoan ngoãn nghe lời sao?

Trước đây cô đâu có nghe lời như vậy đâu.

Tô Lương Mặc mím chặt môi, sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Trưa nay Lương Tiếu Ý không đi ăn, Tô Lương Mặc cũng không đi ăn.

Buổi chiều, Ôn Tình Noãn bỗng nhiên đến.

Ôn Tình Noãn đi lên tầng 65, lúc đi qua phòng làm việc nhìn thấy Lương Tiểu Ý, đôi mắt to tròn bỗng hiện lên sự căm hận.

Lương Tiểu Ý người phụ nữ đê tiện này, nếu không có cô, Tô Lương Mặc làm sao có thể lạnh nhạt bỏ mặc cô ta lâu như vậy chứ?

Còn có hôn lễ giữa hai gia đình, đến giờ vẫn không có chút tin tức. Mỗi lần cô đi shopping gặp cô chủ của một nhà giàu có nào đó, mở miệng liền hỏi: “Ai chà, cô Ôn à, khi nào kết hôn với Tổng giám đốc Tô thế? Hôn lễ được định vào lúc nào? Đến lúc đó nhất định phải mời nhà tôi đó.”

Mới đầu Ôn Tình Noấn còn có thể nói “nhanh thôi”, nhưng đã lâu như vậy vẫn không có tin tức gì về hôn lễ của cô ta với Tô Lương Mặc người đàn ông kia, bên ngoài mọi người đều bắt đầu nói này nói nọ rồi.

Nếu không phải vì như thế này, cô ta cũng sẽ không tìm cách giải quyết khác, hôm đó sẽ không mua chuộc một vài người bên truyền thông, sẽ không đến chặn trước cửa biệt thự Lương Tiểu Ý ở. Cô ta cũng đâu to gan đến mức đó đâu.

Cô ta đến chỗ Lương Tiểu Ý cũng chỉ vì muốn ụp cái tội danh mưu hại lên đầu Lương Tiểu Ý. Nhưng không ngờ, một người phụ nữ yếu đuối trong mắt cô ta bỗng nhiên uống nhầm thuốc hay sao, phản kích lại, cô ta hoàn toàn không kịp phản ứng.

Điều khiến cô ta bất ngờ nhất chính là hôm đó Tô Lương Mặc ở biệt thự.

Lúc đó không nổi giận được, nhưng khó chịu được tích lũy trong lòng, hôm nay lại nhìn thấy người phụ nữ đê tiện Lương Tiểu Ý ở đây, nếu không phải vì giữ hình tượng trước mặt mọi người, Ôn Tình Noãn đã có thể nhảy đến đạp vài chục phát lên người Lương Tiểu Ý hay giáng cho cô vài chục cái bạt tai rồi.

Đầu óc Lương Tiểu Ý choáng váng, Ôn Tình Noãn đến rồi cô cũng không biết. Một bàn tay gõ bàn phím, bàn tay còn lại giữ trán đang ngày càng nặng.

Chẳng được bao lâu, Lâm Hiểu đến gọi cô: “Tỉnh lại, tỉnh lại “Ớ?” Lương Tiểu Ý miễn cưỡng mở mắt, Lâm Hiểu giật mình khi nhìn vào mặt cô: “Bà chủ, sắc mặt của cô?” Đang định giơ tay lên sờ vào trán thì bị Lương Tiểu Ý hất ra, “Chuyện gì?”

“Boss bảo cô vào phòng làm việc”

Lâm Hiểu không yên tâm, đứng ở phía sau nhìn dáng đi loạng choạng của Lương Tiểu Ý: “Bà chủ, có phải cô đói đến hoa mắt chóng mặt không? Tôi xuống tầng mua ít đồ, cô ăn lót dạ chút nhé.”

“Cảm ơn, tôi không sao” Lương Tiểu Ý nở một nụ cười không được coi là xinh đẹp, “Còn nữa, đừng gọi tôi là bà chủ nữa, tôi với Tổng giám đốc Tô ly hôn rồi”

“Á~” Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, cô ta vừa nghe thấy cái gì? Trong lòng đang bồn chồn thì Lương Tiểu Ý nói “Chuyện này cô không cần làm ầm lên đâu, cô đã biết thì sau ày gọi tôi Tiểu Ý là được rồi, đừng gọi bà chủ nữa, tôi thấy kỳ Nói xong Lương Tiểu Ý cùng Lâm Hiểu đi vào phòng làm việc của Tổng giám đốc.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 325


Chương 325

Trong phòng làm việc, Ôn Tình Noãn ngồi ở ghế đối diện với Tô Lương Mặc, Tô Lương Mặc thấy Lương Tiểu Ý bước vào, ánh mắt sắc bén rất nhanh nhận ra khuôn mặt trắng bệch lẫn bước đi loạng choạng của Lương Tiểu Ý. Lông mày chau lại, chỉ là nhịn một bữa trưa thôi đã thành như thế này rồi?

Có điều, vừa nghĩ đến người phụ nữ đang ở bên anh, chỉ như một búp bê người máy không có linh hồn, anh bỗng cảm thấy hoang mang. Có chút tức giận, ngón tay gõ lên bàn, “Em muốn uống gì?” ánh mắt dịu dàng nhìn Ôn Tình Noãn.

Ôn Tình Noãn có chút kinh ngạc, sau đó có chút lo sợ vì được cưng chiều… Đã rất lâu Tô Lương Mặc không dịu dàng với cô ta như vậy rồi.

“Cái gì cũng được ạ…” Lời vừa dứt, chỉ nghe thấy người đàn ông ngồi đối diện cứ như không có ai trong phòng nói: “Cà phê nhé, anh nhớ em thích uống cà phê. Vừa hay hôm qua Lục Trầm mang một loại cà phê mới đến, em thử xem sao”

Ôn Tình Noãn ngạc nhiên một lần nữa, ngoài cái thời học cấp ba ra, đây là lần đầu tiên Tô Lương Mặc nói nhiều lời với cô ta như vậy.

“Vâng ạ” Ngạc nhiên vì được cưng chiều, Ôn Tình Noãn nhìn Tô Lương Mặc cười dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng vừa ngẩng đâu lên thì nhìn thấy sự chú ý của người đàn ông ngồi đối diện không hề đặt trên người cô ta, theo tâm mắt của anh quay người lại, đôi mắt Ôn Tình Noãn cháy bừng lửa giận… lại là cô ta!

Cũng đúng lúc này, giọng nói trầm khàn lạnh lùng vang lên: “Còn đứng đấy làm gì? Không nghe thấy Tình Noãn nói muốn uống cà phê à?”

“Tổng giám đốc, để tôi đi ạ” Lâm Hiểu bước lên trước kéo Lương Tiểu Ý ra phía sau… Chuyện này là như nào đây? Kể cả ly hôn rồi thì vẫn là vợ cũ mà, ở trước mặt cô Ôn kêu vợ cũ đi pha cà phê là sao?

Tô Lương Mặc với sắc mặt lạnh đạm: “Để cô ta đi”

Lâm Hiểu còn đang muốn nói gì đó thì bị một bàn tay phía sau kéo lại, quay đầu nhìn thấy người phụ nữ phía sau mặt cắt không còn giọt máu, môi trắng bệch nhìn cô ta lắc đầu.

“Được” Lương Tiểu Ý nói xong, im lặng quay người rời khỏi phòng làm việc.

Bóng lưng rời đi của Lương Tiểu Ý, đôi mắt u ám của Tô Lương Mặc nhìn chăm chằm cánh cửa đã đóng lại.

Người phụ nữ chết tiệt này! Không có chút phản ứng nào sao?

Anh từng nghĩ, dù là yêu hay là hận, chí ít cô sẽ có chút phản ứng chứ, sao cô có thể bình tĩnh vô cảm nào như vậy.

Cô cho rằng như thế này thì anh sẽ để cô đi sao?

Không! Bất luận là yêu hay là hận, anh cũng sẽ không buông tay!

Lương Tiểu Ý, không phải cho dù anh nói gì, cô cũng ngoan ngoãn nghe lời sao? Không phải không chút để tâm sao? Anh muốn xem cô có thật sự không để tâm không, xem cô còn giả vờ được đến lúc nào.

Đôi mắt bỗng hiện lên sự lạnh lẽo.

Lương Tiểu Ý không thích uống cà phế, cà phê có sẵn trong gói cô còn biết pha.

Đối mặt với hạt cà phê phải xay thành bột, cô không biết bắt đầu từ đâu.

Lâm Hiểu không ở đây, cô đành tự mình mày mò cách dùng máy xay cà phê.

Khó khăn lắm mới pha xong, bưng vào phòng làm việc, vừa bước vào cửa: “Pha cà phê cần nhiều thời gian như vậy?”

Giọng nói mỉa mai truyền đến màng nhĩ.

Lương Tiểu Ý không quan tâm, làm ra bộ dạng mặc kệ anh mắng chửi. Bưng cốc cà phê đến trước mặt Ôn Tình Noãn, “Cô Ôn, cà phê xong rồi”

Ôn Tình Noãn trước giờ làm việc đều rất cẩn thận kể cả là xử lí Lương Tiểu Ý, cũng phải xem tình hình trước mặt như thế nào mới hành động. Cô im lặng nhận lấy cà phê, nhấp nháp một ngụm, đôi lông mày tinh tế bỗng chau lại: “Á, đây là gì?”

Ôn Tình Noãn đặt cốc cà phê xuống, lấy một tờ giấy ăn, nhổ ngụm cà phê vừa uống trong miệng ra.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 326


Chương 326

“Khó uống quá” Bàn tay bưng cốc cà phê lên, đưa đến trước mặt Tô Lương Mặc, lắc cốc cà phê: “Lương Mặc à, anh nhìn này, trong này vẫn còn bã cà phê, em đã nói đừng để Lương Tiểu Ý đi pha cà phê rồi, cậu ấy không biết pha” Nghe thì có vẻ là đang nói giúp Lương Tiểu Ý, cô ta đưa mắt nhìn Lâm Hiểu: “Làm phiền thư kí Lâm đi pha lại cà phê giúp tôi.

Tiểu Ý cô ấy đâu có biết pha đâu”

Lâm Hiểu nghe xong, trong lòng cảm thấy có chút kì lạ. Ôn Tình Noãn cô ta trước đây quả thực là bạn gái của Tổng giám đốc Tô, chuẩn bị đính hôn nhưng cuối cũng vẫn chưa đính hôn mà. Lương Tiếu Ý có như thế nào cũng từng là vợ của Tổng giám đốc Tô, kể cả đã ly hôn rồi thì cũng là vợ cũ, Ôn Tình Noãn cô ta chỉ “từng” là người phụ nữ của tổng giám đốc Tô, sao lại dám sai vợ, à không, vợ cũ của tổng giám đốc đi pha cà phê cho cô ta chứ… Não bị kẹp vào cửa rồi à?

Đừng nói Lương Tiểu Ý không biết pha cà phê, ngay cả biết cũng không có trách nhiệm đi pha cà phê cho cô ta.

Não của tổng giám đốc Tô cũng úng nước rồi sao, rốt cuộc là có hận thù gì mà giày vò làm nhục Lương Tiểu Ý như vậy?

Theo cách nói của Lương Tiểu Ý, đã ly hôn rồi, nhanh chóng để người ta đi đi, còn giữ lại làm gì?

“Vâng thưa cô Ôn” Chỉ trong nháy mắt, trong đầu Lâm Hiểu nảy ra hàng trăm hàng nghìn suy nghĩ, có điều vẫn cực kỳ lễ phép đáp lại một tiếng.

Lâm Hiểu đang định rời đi, Tô Lương Mặc cười lạnh một tiếng: “Lương Tiểu Ý, đi pha cà phê” Sau đó liếc nhìn Lâm Hiểu đứng bên cạnh: “Nếu không biết thì để thư kí Lâm ở một bên dạy cô” Nói xong lạnh lùng cảnh cáo Lâm Hiểu: “Chỉ cho phép cô đứng một bên dạy cô ta, không được động tay vào”

Lúc nói những lời này, ánh mắt Tô Lương Mặc vẫn không rời khỏi khuôn mặt Lương Tiểu Ý, muốn tìm thấy chút khó chịu, tức giận, phãn nộ, đau lòng, tổn thương trên mặt cô… cho dù chỉ một chút xíu thôi, anh sẽ không tức giận như lúc này.

Một Lương Tiểu Ý không biết tức giận phẫn nộ, một Lương Tiểu Ý không biết khó chịu đau lòng, cứ như một con bù nhìn không có cảm xúc.

Anh không vui, cực kỳ không vui.

Ôn Tình Noãn thu lại ánh mắt đang nhìn cửa phòng làm việc, lông mi cong vút cụp xuống, trong mắt hiện lên sự độc ác, Tô Lương Mặc người đàn ông này quả nhiên vô tình máu lạnh, chứng kiến cách anh đối xử với Lương Tiểu Ý, Ôn Tình Noãn nheo mắt, nhìn có vẻ Tô Lương Mặc không như cô ta nghĩ… Cô ta đã nói mà, Tô Lương Mặc người đàn ông vô tình này ở cùng người phụ nữ hoàn hảo như cô lâu như vậy mà còn chưa bao giờ động lòng, ở bên nhau lâu như vậy, Tô Lương Mặc cũng chỉ đối xử dịu dàng với Ôn Tình Noãn mà thôi, huống hồ Lương Tiểu Ý là một người phụ nữ muốn gì đều không có?

Lâm Hiểu bước ra khỏi phòng làm việc, cảm thấy Lương Tiểu Ý không đáng bị như vậy: “Bà chủ.

“Tôi đã không còn là vợ của tổng giám đốc Tô nữa” Lương Tiểu Ý lãnh đạm ngắt lời Lâm Hiểu, đầu càng ngày càng cảm thấy nặng, bước chân loạng choạng, Lâm Hiểu khăng khăng muốn dìu cô nhưng cô lại bày ra thái độ kiên quyết mặc dù trông chẳng có chút sức lực nào cả.

Lâm Hiểu nhìn người phụ nữ nhỏ con trước mặt, trong lòng đầy phức tạp.

Lương Tiểu Ý, thân hình nhỏ nhắn, khuôn mặt bánh bao như trẻ con, nhìn có vẻ yếu đuối dễ bị ức h**p, nhưng lại kiên cường cố chấp hơn bất kỳ ai khác. Lâm Hiểu không biết giữa tổng giám đốc Tô và Lương Tiểu Ý rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng Lâm Hiểu đã làm việc ở tập đoàn tài chính Tô Thị nhiều năm rồi. Trước giờ đều làm việc ở trong tâm mắt của tổng giám đốc. Lâm Hiểu chưa bao giờ chứng kiến tổng giám đốc vô tình lạnh lùng của bọn họ lại để tâm đến một người phụ nữ như vậy… Ví dụ như hôm nay tổng giám đốc làm khó một người phụ nữ, chí ít, nhiều năm làm việc cho Tô Lương Mặc cô ta chưa từng chứng kiến chuyện này, cũng chưa từng nghe người trong công ty nhắc đến.

“Cái này dùng như thế này” Lâm Hiểu ở phía sau Lương Tiểu Ý dạy cô pha cà phê. Pha xong cà phê, Lâm Hiểu định bưng đi nhưng bị Lương Tiểu Ý khéo léo từ chối.

“Không cần đâu, việc tổng giám đốc giao cho tôi làm, nếu cô giúp đỡ sẽ bị trách mắng đó” Lâm Hiểu quên mất nhưng Lương Tiểu Ý vẫn nhớ rất rõ, nói xong, đôi mắt long lanh của Lương Tiểu Ý hiện lên sự đau lòng, lúc ngẩng đầu lên, sự đau lòng đó đã biến mất không còn dấu tích: “Đi thôi”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 327


Chương 327

Lương Tiểu Ý một lần nữa bưng cốc cà phê đến trước mặt Ôn Tình Noãn, Ôn Tình Noãn đưa tay ra nhận cốc cà phê, ngón tay vừa chạm vào viền cốc bỗng hết lên: “Aa, nóng quá”

Cùng với tiếng hét đó, Ôn Tình Noãn chợt đứng lên, lúc đứng lên, không cẩn thận đụng vào cốc cà phê.

“Xoảng”một tiếng, cốc cà phê rơi xuống đất, vỡ vụn, chất lỏng màu nâu lênh láng dưới sàn nhà, một nửa bị đổ lên người lên tay Lương Tiểu Ý.

“Phù~~!” Khoảnh khắc bị cà phê nóng đổ lên người, Lương Tiểu Ý hít một hơi thật sâu, lúc tiếng hét vì đau rát chuẩn bị ra khỏi miệng thì cô bỗng cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng hét trong miệng.

Cô không thoải mái chút nào, không biết có phải Ôn Tình Noãn cố tình hay không, cô ta chọn vị trí làm đổ cốc cà phê thật tốt mà, một vũng chất lỏng nóng bỏng, không những làm bỏng hai bàn tay cô mà đến cánh tay cũng không tha, một khoảng áo trước ngực cũng bị cà phê nóng bắn vào.

Tất cả xảy ra quá bất ngờ, không ai kịp chặn lại. Lâm Hiểu đứng gần Lương Tiểu Ý nhất, sau khi chuyện xảy ra, cô ta lập tức lao đến, túm lấy tay Lương Tiểu Ý nhìn, lo lắng hỏi han: “Cô không sao chứ? Để tôi đưa cô đi đến phòng vệ sinh xả nước lạnh trước đã”

Ôn Tình Noãn bịt miệng, mở to đôi mắt, đầy vô tội nhìn cánh tay của Lương Tiểu Ý rồi nhìn lên mặt Lương Tiểu Ý, xi lỗi một cách đầy tủi thân lẫn vô tội: “Tiểu Ý, tớ, tớ không cố tớ không ngờ cà phê lại nóng như vậy, sao cậu không nhắc tớ một câu chứ?” Nói mãi đến cuối cùng lại cắn ngược Lương Tiểu Ý một phát, nói Lương Tiểu Ý rõ ràng biết cốc cà phê nóng như vậy mà không nhắc nhở cô ta một cậu.

Lâm Hiểu đứng ở một bên nghe thấy vậy, cô ta sắp tức muốn chết. Trước đây cô ta chưa từng cảm thấy Ôn Tình Noãn người phụ nữ này lại thảo mai như vậy, có điều bây giờ Lâm Hiểu cũng chẳng muốn để ý đến Ôn Tình Noãn người phụ nữ này nữa, cà phê vừa mới pha xong, không nóng mới lạ đó.

Hơn nữa, đây là cốc thứ hai rồi, cốc cà phê đầu tiên Lương Tiếu Ý đưa cho Ôn Tình Noãn, cô ta không phải trước khi uống còn thổi vài hơi sao?

Còn dày mặt nói Lương Tiểu Ý không nhắc cô ta cà phê rất nóng.

Khoảnh khắc cà phê trong cốc bị đổ ra, người đàn ông ngồi sau bàn làm việc rõ ràng đứng lên muốn lao đến chỗ Lương Tiếu Ý, nhưng ánh mắt nhìn thấy khuôn mặt không có bất kỳ biểu cảm nào của Lương Tiểu Ý, phẫn nộ bỗng từ từ trào dâng… Đã đến nước này rồi, đau cũng không kêu lên sao?

Savvy chết rồi, cô chỉ muốn chết đi, không biết đến bản thân mình nữa sao? Savvy còn quan trọng hơn cả anh sao?

Một loạt câu hỏi trong nháy mắt quay tròn trong đầu Tô Lương Mặc.

Im lặng nhìn Ôn Tình Noãn giải thích, thấy cô ta lại đổ tội lên người phụ nữ kia. Nhìn người phụ nữ kia bị người ta căn lại một phát mà không tức giận, không phẫn nộ, không tranh cãi, tất cả đều lọt vào mắt người đàn ông ngồi sau bàn làm việc.

Đôi môi mỏng quyến rũ mím chặt, đè nén sự phẫn nộ trong lòng nhưng sự đau lòng dần bao phủ cả trái tim rồi dần dần lan tỏa đến khắp cơ thể.

Cô bị thương, anh tức giận, tại sao anh lại đau lòng?

Từ đầu đến cuối, Lương Tiểu Ý chẳng thèm liếc nhìn Tô Lương Mặc lấy một cái. Cô quay người, định đi theo Lâm Hiểu ra ngoài, tay đau rát, còn đau hơn cả lúc bị cà phê đổ vào, hơn nữa càng ngày càng đau hơn.

Sắc mặt Tô Lương Mặc âm u, môi mỏng mấp máy: “Đứng lại” Ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm khuôn mặt người phụ nữ, sau đó nhìn lên người cô, không hề rời mắt: “Cô làm bẩn sàn nhà rồi, lau dọn sạch sẽ đã rồi đi”

Anh không tin người phụ nữ này có thể tiếp tục nhãn nhịn!

Nếu như vậy vẫn không tức giận…

Lâm Hiểu mở to mắt, không dám tin Boss nam thần trong mắt bọn họ lại có thể nói ra những lời lạnh lùng như vậy: “Tổng giám đốc Tô, Tiểu Ý cô ấy bị thương rồi, để tôi lau dọn chỗ này ạ Lương Tiểu Ý nhắm mắt, che giấu đi sự tổn thương trong đáy mắt, cố chấp đẩy Lâm Hiểu ra, từ từ cúi xuống, nhặt từng mảnh vỡ dưới sàn nhà.

Ôn Tình Noãn từ trên cao nhìn Lương Tiểu Ý, trong mắt ngoài nụ cười vui sướng trên nỗi đau của người khác còn có sự đắc ý khi đã báo được thù.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 328


Chương 328

Quay người, cô ta đã thay đổi một bộ mặt khác hoàn toàn, cầu xin người đàn ông ngồi phía sau bàn làm việc: “Anh bỏ qua đi, Tiểu Ý bị thương rồi, nên nhanh chóng đến bệnh viện”

“Tự mình làm sai thì tự mình giải quyết” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên.

Lương Tiểu Ý nghe xong, môi nhếch lên nụ cười đắng chát, tiếp tục nhặt mảnh vỡ, Lâm Hiểu không nỡ nhìn cô như vậy nhưng không dám làm trái ý của Tô Lương Mặc, cảnh tương này khiến cô ta cảm nhận được sự bi thương, cô ta không dám nhìn nữa, quay đầu đi chỗ khác.

Có những người chỉ cẩn một ánh mắt, không cần tiếp xúc quá lâu cũng rõ ràng đối phương là người như thế nào. Có những người, kể cả có ở bên cạnh nhau mười năm cũng không rõ ràng đối phương rốt cuộc là người như thế nào.

Lâm Hiểu với Lương Tiểu Ý không thân nhau, số lần Lâm Hiểu gặp Lương Tiểu Ý chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng trong thời gian gặp nhau có hạn này, Lâm Hiểu lại nhận ra một điều, Lương Tiểu Ý không những lương thiện mềm lòng, còn ngang bướng cố chấp hơn người khác rất nhiều.

Nếu không có sự ngang bướng cố chấp này làm sao có thể trở thành một người phụ nữ kiên trì cả nửa đời vì một mối tình không có hy vọng chứ?

Ôn Tình Noãn không hiểu, ngay cả khi cô ta lớn lên cùng Lương Tiểu Ý, ngay từ nhỏ đã là hàng xóm, trong mắt Ôn Tình Noãn, Lương Tiểu Ý là một cô gái ngốc nghếch lương thiện đến mức không có nguyên tắc, luôn đáp ứng mọi yêu cầu của cô ta, cho dù yêu cầu có khó dễ như thế nào cũng không từ chối. Ôn Tình Noãn không hiểu, nếu cô ta không phải bạn từ nhỏ của Lương Tiểu Ý, liệu cô có đáp ứng mọi yêu cầu của cô †a không?

Ngay từ nhỏ Ôn Tình Noãn đã có tâm tư riêng, tìm mọi cách tính toán Lương Tiểu Ý, đỉnh cao nhất chính là mạo danh cô, thứ cô ta vứt bỏ không chỉ là phẩm hạnh của chính mình mà còn vứt bỏ một tình bạn chân thành tha thiết.

Lương Tiểu Ý bỗng khựng lại, cô bắt đầu cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

Tay rất đau, ngực rất đau, tim…đau đến tê dại.

Tô Lương Mặc giày vò cô vẫn chưa đủ sao?

Cô vẫn còn để tâm sao?

Cô để tâm, nhưng để tâm thì sao chứ? Không để tâm thì sao chứ?

Ha ha…

Cô cảm thấy vành mắt nóng rực, nước mắt từ từ tuôn rơi, vội vàng cúi đầu xuống, có chết cũng không rơi nước mắt trước mặt Tô Lương Mặc với Ôn Tình Noãn. Bàn tay đau rát, vùng da trước ngực cũng đau kinh khủng, trên trán lấm tấm giọt mồ hôi như hạt đậu, Lương Tiểu Ý cảm thấy đầu càng ngày càng nặng trĩu.

Lúc đứng lên, đầu óc choáng váng, cả thế giới như đang quay cuồng, mọi thứ trong phòng làm việc như thể nhảy múa loạn xạ trước mắt cô… ờ, lẽ nào cô đang quay vòng? Đến nước này mà Lương Tiểu Ý vẫn muốn giải trí một chút, cô vẫn có †âm tư để suy nghĩ linh tỉnh.

Trong lúc mọi thứ quay cuồng, hình như cô nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của người đàn ông kia, giang cánh tay ra, ôm lấy cô. Bên tai cô hình như vang lên tiếng hét xé lòng đầy lo lắng của người đàn ông kia… ơ, anh ta hét gì chứ??

Cô từ từ nhắm mắt lại, cô không muốn nhìn thấy anh hét vào mặt cô, không muốn nhìn thấy khuôn mặt trách mắng cô của anh. Không muốn quay lưng lại với tình yêu dành cho người đàn ông này, nhưng lại không muốn sống trong áy náy trước cái chết của Savvy. Nếu… nếu có thể khiến cô ngủ mãi ngủ mãi thì thật là tốt biết bao.

Lúc cô nhắm mắt lại, bờ môi vẫn còn mấp máy, cô không biết bản thân mình đã nói những gì khiến người đàn ông đang ôm cô trong nháy mắt con ngươi co lại, hơi thở cũng ngưng lại.

Ánh mắt của Tô Lương Mặc chưa hề rời khỏi người Lương Tiểu Ý, cô cúi xuống cơ thể loạng choạng, lúc cô nhặt mảnh vỡ bị quệt vào tay chảy máu nhưng hình như không có bất kỳ cảm giác gì, tiếp tục nhặt mảnh vỡ trên sàn nhà, anh cảm thấy có chút bất thường, anh đứng lên, đi về phía cô đem theo phãn nộ, muốn hỏi cô rốt cuộc muốn làm loạn đến lúc nào, chỉ vì Savvy mà tức giận với anh đến long trời lở đất sao?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 329


Chương 329

Ngay cả khi anh chà đạp lên cô, cô cũng không phản kháng không tức giận, thậm chí còn ngoan ngoan nghe lời sao? Anh muốn Lương Tiểu Ý biết làm loạn, biết tranh cãi và biết làm nũng với anh! Chứ không phải một cái xác không có linh hồn, không có chủ kiến, chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời!

Anh rõ ràng rất giận dữ chuẩn bị đi chất vấn cô, nhưng khi cô đứng lên, mọi phẫn nộ trong anh đều tan biến, thay vào đó chỉ con lo lắng lẫn hoảng hốt.

Cô chắc chắn không biết rằng lúc cô đứng lên, con ngươi mất đi tiêu cự, mơ màng nhìn về phía trước, phía trước chỉ là một khoảng trống không, cái khoảnh khắc đó, trong lòng anh cực kỳ sợ hãi. Cô chắc chắn không biết, cơ thể cô đung đưa loạng choạng như thể bị gió thổi, cái khoảnh khắc đó, anh muốn cho mình hai cái bạt tai.

Lúc cô ngã xuống nền nhà, cảm xúc được giấu giếm trong lòng Tô Lương Mặc nhất thời bùng nổ. Anh lao về phía trước như chạy nước rút đường chạy 100m, tiếng hét kinh động trời đất khiến nhân viên trên tầng 65 sợ đến mức tay run cầm cập, cốc nước rơi xuống đất.

“Tiểu Ý! Cẩn thận!” Tô Lương Mặc không có thời gian suy nghĩ, tại sao anh lại khó chịu như vậy, tại sao anh lại hối hận như vậy, tại sao anh lại hoảng hốt lo lắng. Anh chỉ sợ rằng nếu cô ngã xuống nhất định sẽ bị mảnh vỡ trên sàn nhà làm bị thương.

Sự ấm áp của bàn tay bên dưới khiến Tô Lương Mặc thở phào nhẹ nhõm… không sao rồi, không sao rồi, cuối cùng cũng kịp, cuối cùng cũng đỡ được rồi.

Nhưng chỉ giây sau, con ngươi của anh co lại dữ dội.

Cô đang cười, môi cô mấy máy: “Tôi rất muốn trở thành người thực vật giống như Ôn Tình Noãn”

Không cần mang theo sự áy náy đối với Savvy, mỗi ngày đối mặt với người hại chết Savvy, nhưng đó là người đàn ông mà cô yêu nhất cuộc đời này.

Không cần lang thang, giằng xé, giày vò mỗi ngày trong mối tình cảm này nữa.

Người tôi yêu hại chết người đối xứ tốt nhất với tôi.

Làm sao để tiếp nhận…

Không thể hận người tôi yêu nhưng lại không thể quên việc anh ta hại chết Savvy, thế nên chỉ có thể hận chính mình.

Hận chính mình tại sao lại yêu anh, hận chính mình tại sao lại quay trở lại nơi có anh sau khi đã rời đi, hận chính mình tại sao lại vì cái ước mơ hồi nhỏ mà không nghe lời Savvy quay lại nơi này để rồi gặp lại anh một lần nữa, hận chính mình vẫn yêu anh như vậy!

Lương Tiểu Ý im lặng, im lặng nằm trong vòng tay của Tô Lương Mặc.

Có một khoảnh khắc, Tô Lương Mặc cho rằng cô không còn sống nữa. Trước mắt lại hiện lên hình ảnh cô lần đầu tiên về nước, lần đâu tiên cô nằm viện sau khi họ kết hôn, khuôn mặt cô cũng xanh xao như thế.

Đôi môi vốn hồng hào căng mọng của cô lại chuyển thành màu trắng bệch khi rơi vào mắt anh, giống như sẽ rời khỏi anh bất cứ lúc nào.

“Bộp”, một chiếc búa nặng trïu đập vào tim… Không! Tuyệt đối không thể để cô đi!

Trong nháy mắt, Tô Lương ôm cô chạy ra ngoài, vừa đến cửa thì chạm mặt Lục Trầm: “Ớ, Lương Mặc, cậu chạy nhanh thế…”

“Nhanh! Gọi điện cho Hứa Thần Nhất!” Tô Lương Mặc không hề để Lục Trầm nói xong, anh cũng không nghe thấy Lục Trầm nói những gì, vừa nhìn thấy Lục Trầm, vội vàng kêu Lục Trầm gọi điện cho Hứa Thần Nhất, “Tớ ở bệnh viện đợi cậu ta, bảo cậu ta đến ngay lập tức!”

Lời vừa dứt, người đã như lốc xoáy, gió cuốn mây tan, chạy qua phòng Tổng giám đốc đến cửa thang máy.

Mũi của Lương Tiểu Ý bắt đầu chảy máu, Tô Lương Mặc lao vào trong thang máy, cúi đầu nhìn, con ngươi co lại, anh vội vàng dùng tay chặn lại, dùng tay áo lau đi vết máu, chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền, rất nhanh thấm đẫm máu tươi.

Giờ phút này, người đàn ông đã cực kỳ hoảng loạn, mất đi một chút tuấn tú, lo lắng hoảng hốt sợ hãi… “Không! Tôi chưa nói không! Cô đừng nghĩ đến việc lấy cái chết để trốn tránh!

Lương Tiểu Ý, cả đời này, tôi sẽ khóa chặt cô lại ở bên tôi, cô dám chết, tôi sẽ khiến phòng ngủ trở thành kho đông lạnh, thay giường của chúng ta thành giường băng, cô dám chết, tôi sẽ đóng băng thi thể của cô trong phòng ngủ của chúng ta.

Như vậy cô sẽ mãi mãi ở bên cạnh tôi!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 330


Chương 330

Anh rõ ràng biết cô không nghe thấy nhưng hét thật to trong thang máy như muốn giải tỏa!

“Lương Tiếu Ý, cô nghe thấy chưa? Cô cho rằng cô chết thì tôi sẽ bỏ qua cho cô sao? Đừng có nằm mơ nữa! Kể cả có chết tôi cũng sẽ đóng băng thi thể của cô trong phòng ngủ.”

Anh bắt đầu lên cơn điên, một bên hét vào mặt người phụ nữ đã không còn cảm giác gì, một bên hoảng loạn bịt mũi cô lại, muốn ngăn máu chảy ra nhưng không cách nào ngăn nổi, ánh mắt lại càng hoảng hốt sợ hãi, sự sợ hãi mà trước đây chưa từng có, “Cô không phải không mi cùng tôi làm việc” trong căn phòng ngủ đó sao? Cô chết rồi, tối nào tôi cũng sẽ ‘làm thịt cô trong căn phòng đó, không tin thì cô thử xem!”

Lục Trầm đi vào thang máy của nhân viên, chậm hơn Tô Lương Mặc một chút, chân trước chân sau, Lục Trầm lao vào trong, lao mạnh quá suýt thì ngã xuống, anh ngẩng đầu, cửa thang máy đang mở, hai người bên trong quần áo thấm đẫm máu, như thể vừa mới đi giết lợn vậy.

Nhìn kĩ một chút mới nhận ra là Lương Tiểu Ý đang chảy máu.

Lục Trầm đang định nói gì đó nhưng thấy ánh mắt không bình thường của người bạn thân.

Nghe thấy Tô Lương Mặc điên loạn hét vào mặt Lương Tiểu Ý im lặng: “Lương Tiểu Ý! Cô dám chết, tôi sẽ đóng băng thi thể cô trong phòng ngủ của chúng ta, mỗi tối đều không bỏ qua cho cô!”

Điên rồi!

Đây là suy nghĩ đầu tiên của Lục Trầm.

Tô Lương Mặc điên rồi!

Lục Trầm lôi người đàn ông lại, hét lớn: “Cậu điên rồi!

Đừng có làm liên lụy đến Lương mập, Lương mập vẫn chưa chết! Cô ấy chỉ bị ngất mà thôi!”

Một câu nói trong nháy mắt khiến người đàn ông đang điện loạn sực tỉnh, đôi mắt đen như mực vô cùng đáng sợ, ngẩng đầu lên nhưng không nhìn thấy Lục Trầm: “Mau, lái xe đi!”

Tự mình ôm Lương Tiểu Ý lao ra ngoài, chạy về phía chiếc Xe của anh.

Lục Trầm cũng không chậm trễ, chạy theo.

Lên xe, Lục Trầm bắt đầu tăng tốc. Mục đích rõ ràng, lao thẳng đến bệnh viện Nhân dân thứ nhất. Đây là bệnh viện gần tập đoàn tài chính Lục Thị nhất.

“Gọi điện cho Hứa Thần Nhất chưa?” Sau khi lên xe, Tô Lương Mặc khôi phục lại một chút lý trí. Lục Trầm lén lút nhìn Lương Tiểu Ý qua kính chiếu hậu, anh ta có thể hiểu tại sao vừa nãy Tô Lương Mặc lại điên loạn như vậy.

Mặt Lương Tiểu Ý trắng bệch, cắt không còn một giọt máu, một màu xám dự cảm không lành, màu môi lại càng giống người sắp chết, máu tươi trong mũi đến lúc này mới ngừng chảy. Anh ta lén lút liếc nhìn người bạn thân một cái.

Người đàn ông ngồi ở ghế sau, ôm chặt người phụ nữ, sắc mặt nghiêm trọng, môi mím chặt, ánh mắt đầy lo lắng, bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng nhìn ra.

Lục Trầm hình như có thể nhìn ra sự sợ hãi trong ánh mắt của Tô Lương Mặc… Sợ hãi? Người đàn ông cả đời cũng không biết viết ch y mà cũng có lúc sợ hãi sao?

Lục Trầm lắc đầu, anh ta quyết định vào lúc này không nên nói những lời giậu đổ bìm leo. Anh ta đã sớm nói với Tô Lương Mặc rồi, đừng để mất đi rồi mới hối hận.

Mong rằng bây giờ vẫn chưa muộn.

“Nhanh lên!” Tô Lương Mặc thúc giục, Lục Trâm mở miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chẳng nói gì cả, Tô Lương Mặc điên rồi, Lục Trầm đã lái xe với tốc độ nhanh như bay vậy mà Tô Lương Mặc còn muốn anh ta nhanh hơn nữa.

Lục Trầm không nói gì. Đạp chân ga, xe chạy với tốc độ hơn 100k/h, vượt mặt một chiếc Lamborghini, có lẽ là chiếc Lamborghini này không phục nên rất nhanh đã đuổi kịp Lục Trầm bọn họ, hơn nữa còn có ý định đâm vào xe của anh †a, xe bị đồn ép, Lục Trầm không nhịn được chửi một tiếng: “ĐM! Thằng khốn nào vậy?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 331


Chương 331

“Nhanh lên!”

Tô Lương Mặc ngồi đằng sau thúc giục, bàn tay ôm chặt hơn.

Lục Trầm cạn lời, chỉ đành đạp chân ga, trong nháy mắt, xe lao về phía trước, nới rộng khoảng cách với chiếc Lamborghini đằng sau. Có điều đối phương nghiện rồi hay sao, không hề từ bỏ, tiếp tục đuổi theo.

“Tớ nói rồi, Lương Mặc, cậu nên đổi một chiếc xe khác”

Lục Trầm vừa mở miệng nói đã bị người đàn ông mặt tái mét phía sau liếc nhìn với ánh mắt lạnh lùng: “Câm mồm!”

Chiếc Lamborghini lại đồn ép một lần nữa, Lục Trâm tức giận muốn phản kích lại.

“Đừng có làm loạn” Tô Lương Mặc lạnh lùng trừng mắt với Lục Trầm: “Cậu chỉ cần dùng tốc độ nhanh nhất đến bệnh viện là được rồi”

Nói xong, Tô Lương Mặc từ từ nhấn một nút trên xe, cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của anh, đối phương vốn đã mở cửa sổ, mấy bọn nhà giàu lúc đua xe đều mở cửa sổ, như thế mới phiêu.

Lúc này, cửa xe của Tô Lương Mặc từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú mà trong giới nhà giàu không ai không nhận ra.

Khuôn mặt lạnh băng, đôi mắt lạnh lùng: “Cậu có thành kiến với nhà họ Tô hay có thành kiến với Tô Lương Mặc tôi?”

Một câu nói vẫn lọt vào tai đối phương trong lúc lao như điên, người lái xe Lamborghini mở to mắt, bị dọa đến mức mặt tái mét… Mẹ nó! Tạo nghiệp chướng à? Chọc tức Diêm vương rồi.

Vội vàng xin lỗi, giảm tốc độ, ngoan ngoãn như một chú chó Pug.

Lúc cửa kính được kéo lên, Lục Trầm trêu đùa: “Vẫn là cái mặt cậu hữu dụng, đi đến đâu người ta cũng sợ. Chẳng phải dọa Lương mập sợ đến ngất xỉu sao…”

Một ánh mắt sắc nhọn nhìn thẳng vào gáy Lục Trầm. Lục Trầm mặc kệ nhún vai, anh không nhịn được mỉa mai sự kiêu căng ngạo mạn của người bạn thân, biết trước có ngày này thì trước đây đừng có làm thế.

Sớm đã khuyên nhủ vô số lần, nói hết nước hết cái, cứ phải đợi đến lúc này mới biết hối hận sao?

Trong lòng Lục Trầm không thoải mái chút nào, lén nhìn người phụ nữ đang hôn mê ở phía sau… Hi vọng sau khi Lương mập tỉnh lại sẽ không còn phải chịu đựng đau khổ nữa.

Người phụ nữ ngốc nghếch, vì Tô Lương Mặc mà nếm không ít cực khổ.

Lao như điên cả đoạn đường, lúc đến bệnh viện Nhân dân thứ nhất, chiếc xe đi vào lối vip. Ngay từ sớm, các bác sĩ giỏi nhất của mỗi khoa trong bệnh viện đều đứng đợi ở phòng cấp cứu.

Đương nhiên, phòng cấp cứu này không dành cho người ngoài, chỉ có những người có tiền có quyền lực trong thành phố mới có thể trực tiếp chuyển đến phòng cấp cứu này.

Tất cả bác sĩ tốt nhất trong bệnh viện, thấp nhất cũng là phó giáo sư, tất cả đều tập trung ở đây, người người nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên sự thắc mắc khó hiểu: Hôm nay có nhân vật máu mặt nào vậy? Đến phòng cấp cức này hiển nhiên không phải người bình thường, trước đây cũng rất hay bị gọi đến phòng cấp cứu, nhưng chưa bao giờ như hôm nay, không những phải đứng chờ từ sớm ở phòng cấp cứu mà đến rồi còn phát hiện, tất cả các bác sĩ tay nghề tốt nhất của bệnh viện đều ở đây.

Tô Lương Mặc xuống xe, ôm Lương Tiểu Ý chạy vào bên trong, bên ngoài cửa đã có sẵn y tá đứng chờ, y tá đi phía trước dẫn đường nhưng đã tụt lại phía sau, sắp không đuổi kịp Tô Lương Mặc.

“Nhanh! Cứu vợ tôi!”

Tô Lương Mặc lao như bay vào phòng cấp cứu, tất cả mọi người đều kinh ngạc… Đây không phải nhân vật máu mặt nhất của thành phố sao?

Không phải mọi người đều nói người đàn ông giỏi giang này điềm tĩnh thu liễm, lạnh lùng máu lạnh sao?

Đây… không giống đồn chút nào.

“Nhanh lên!” Người đàn ông mất kiểm soát hét lên: “Cầm máu! Mau cầm máu lại!”

Tô Lương Mặc hoảng loạn, đặt Lương Tiểu Ý lên giường trong phòng cấp cứu, lúc trên xe đã tạm thời cảm được máu mũi rồi, không ngờ lại tuôn chảy như tiêu tiền, cho dù anh bịt lại như thế nào cũng không khiến máu ngưng chảy.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 332


Chương 332

Trong ấn tượng của Tô Lương Mặc, chảy máu mũi không phải bệnh nặng. Chỉ cần biết cách xử lý, một phút là có thể cầm máu. Nhưng máu vẫn không ngừng chảy ra!

Anh có làm như thế nào cũng không khiến máu ngưng chảy!

Trong lòng Tô Lương Mặc hoàn toàn hoảng loạn rồi. Hối hận dần dần lan tỏa khắp trái tim. Sự lạnh lẽo dần dần lan tỏa khắp cơ thể.

Tiếng hét của Tô Lương Mặc khiến mọi người giật mình, cuối cùng các bác sĩ cũng phản ứng lại, vội vàng chạy đến cứu người.

Bác sĩ ngoại khoa cầm máu, nội khoa bắt đầu làm các kiểm tra cơ bản, y tá ở một bên cắm kim tiêm chuẩn bị lấy máu làm xét nghiệm.

Những khoa khác tạm thời đứng ở một bên quan sát.

Trong chớp mắt, phòng cấp cứu trở nên bận rộn, chạy đi chạy lại không ngừng nghỉ.

“Không được rồi, bệnh nhân mất máu quá nhiều, cần truyền máu” Bác sĩ nội khoa nói: “Tổng giám đốc Tô, xin hỏi nhóm máu của bà Tô là gì?”

“Là…” Lương Tiểu Ý nhóm máu gì???

Bác sĩ nhìn biểu cảm ngơ ngác của Tô Lương Mặc liền hiểu ngay, Tô Lương Mặc không biết nhóm máu của Lương Tiểu Ý. Cho dù Tô Lương Mặc là nhân vật máu mặt của thành phố S thậm chí là của nước Z, nhưng ánh mắt bác sĩ vẫn lộ ra sự trách móc, anh nói xem anh là một người chồng vậy mà đến nhóm máu của vợ mình cũng không biết, thật chẳng quan tâm vợ chút nào.

“Nhanh! Xét nghiệm máu” Mặc dù không hài lòng, nhưng bác sĩ cũng chỉ có thể sai người đi làm xét nghiệm máu.

Lương Tiểu Ý im lặng nằm ở trên giường bệch trắng toát, khuôn mặt cắt không còn giọt máu, bờ môi vốn hồng hào bây giờ tái mét, Tô Lương Mặc cúi đầu nhìn người phụ nữ im lặng nằm trên gường bệnh, ngẩn ngơ… Người phụ nữ này, yêu anh mười năm, kết quả đến nhóm máu của cô anh cũng không biết.

“Bác sĩ Lục, không được rồi, không cầm được máu” Một y tá hốt hoảng nói: “Hơn nữa, tình hình bệnh nhân không khả quan, bác sĩ Lục! Mau lại đây xem, không chỉ mũi bệnh nhân không ngừng chảy máu, miệng cũng bắt đầu chảy máu rồi!”

“Tránh ra để tôi xem” Người đàn ông trung niên được gọi là bác sĩ Lục, mặt vuông cực kỳ nghiêm nghị, mấy lần cầm máu vẫn không được, trên trán bác sĩ Lục đã lấm tấm những hạt mồ hôi to như hạt đậu, “Kì lạ, không cầm được máu của bệnh nhân, miệng cũng bắt đầu chảy máu, lần đầu tiên gặp phải tình trạng này!”

Bất đắc dĩ, bác sĩ Lục chỉ có thể hỏi Tô Lương Mặc ở bên cạnh: “Tổng giám đốc Tô… quý phu nhân rốt cuộc là phát bệnh gì? Trước đây có tình sử bệnh gì không? Lúc phát bệnh có những biểu hiện gì?”

Bác sĩ hỏi một loạt, Tô Lương Mặc trả lời từng câu một.

Nghe xong câu trả lời của Tô Lương Mặc, lông mày của bác sĩ Lục chau lại: “Ø không nên, bệnh nhân đã mất máu quá nhiều lúc đến bệnh viện, nếu chỉ có mũi chảy máu, sẽ không khiến mất máu quá nhiều. Chúng tôi đã kiểm tra trong mũi, không có dấu hiệu mạch máu bị vỡ, điều đó cho thấy máu là từ cơ thể trào lên”

Vẫn không ngừng chảy máu, trái tim Tô Lương Mặc dường như bị đóng băng.

Ánh mắt hiện lên sự điên dại.

Anh bỗng nhiên chống tay xuống mép giường bệnh của Lương Tiểu Ý, ánh mắt hung dữ hét lên với Lương Tiểu Ý đang không có cảm giác gì: “Lương Tiểu Ý! Cô muốn thoát khỏi tôi như vậy sao? Cô không muốn ở bên cạnh tôi như vậy sao?

Lương Tiểu Ý, tôi đã nói rồi! Cả đời này cô cũng đừng có nghĩ đến việc thoát khỏi tôi! Cô cho rằng cô dùng cách này thoát khỏi tôi thì tôi sẽ bỏ qua cho cô sao? Không! Đừng có nằm mơ nữa!” Sự điên cưồng trong ánh mắt đã nuốt hết lý trí của anh.

Anh điên cuồng hét lên trông thật sự đáng sợ: “Cô muốn chết? Chết rồi tôi cũng không bỏ qua cho cô!”

Bộ dạng của Tô Lương Mặc vô cùng điên dại, vô cùng đáng sợ, thêm cái thân phận của anh, nhất thời không ai dám đi đến khuyên ngăn, đúng vào lúc này…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 333


Chương 333

“Nhường đường” Bỗng nhiên một giọng nói dịu dàng du dương như tiếng đàn Cello từ bên ngoài phòng cấp cứu truyền đến, Tô Lương Mặc ngẩng đầu lên nhìn thấy Hứa Thần Nhất đang vội vàng bước vào, đôi mắt u ám của anh bỗng sáng lên, có Hứa Thần Nhất ở đây, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Cầm máu, truyền máu, tuy tốn rất nhiều thời gian, nhưng chí ít đã cầm được máu.

Mọi người rối rít cả nửa ngày, cuối cùng Lương Tiểu Ý cũng khôi phục lại trạng thái bình thường.

Cô bị đưa đến phòng ICU vip.

Trong phòng ICU, người phụ nữ yên tĩnh nằm trên giường, trong phòng bệnh, ngoài người phụ nữ ra còn có ba người đàn ông.

Tô Lương Mặc ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, Hứa Thần Nhất đút tay vào túi đứng ở bên giường, Lục Trầm đứng dựa vào cửa.

Ba người không ai lên tiếng.

Hứa Thần Nhất đang mặc trên người áo blouse lên tiếng trước.

Anh ta liếc nhìn Tô Lương Mặc đang ngồi bên cạnh giường, ánh mắt chăm chú nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh, Hứa Thần Nhất dễ dàng nhận ra sự mẫu thuẫn phức tạp, anh ta nói: “Này, chẳng giống cậu chút nào”

Tô Lương Mặc không trả lời, lặng lẽ nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường. Giữa lông mày viết đầy sự mẫu thuãn lẫn khó hiểu, ánh mắt đậm tình cảm, phức tạp đến mức không có từ ngữ nào có thể diễn tả cảm xúc của anh lúc này.

Hứa Thần Nhất nhận ra mình đùa chẳng thú vị gì cả, hai tai đút túi nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Lục Trầm vẫn đứng ở đó, bấm bấm lướt lướt trên điện thoại. Chỉ là có thể từ ngón tay chốc chốc ngưng lại của anh ta có thể nhì ra anh ta đang chăm chú lắng nghe lời của hai người trong phòng bệnh.

Phòng bệnh cực kỳ yên tĩnh, yên tĩnh đến mức kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

Một lúc sau, người đàn ông ngồi bên cạnh giường bệnh từ từ ngắng đầu, ánh mắt u ám nhìn Hứa Thần Nhất, giọng nói có chút khàn: “Tớ là người như thế nào?”

Tớ là người như thế nào?

Không chỉ người bị hỏi là Hứa Thần Nhất mà đến Lục Trầm đang đứng dựa ở cửa nghịch điện thoại bày ra dáng vẻ không quan tâm sự đời, mọi chuyện không liên quan đến mình cũng kinh ngạc nhìn về phía Tô Lương Mặc.

Mới có mấy tiếng đồng hồ thôi không ngờ Tô Lương Mặc lại biết hỏi người khác, anh là người như thế nào?

Hoặc là nói đúng hơn mới có mấy tiếng đồng hồ thôi không ngờ Tô Lương Mặc biết xem xét lại chính mình, anh là người như thế nào?

Đây là Tô Lương Mặc! Một Tô Lương Mặc tự cao tự đại không ai sánh bằng!

Người phụ nữ có thể khiến người đàn ông chưa bao giờ cúi đầu trước người khác này cúi đầu chính là người đang nằm trên giường bệnh không mở nổi mắt.

Không ngờ một người phụ nữ tầm thường không có sức hút, thậm chí đi trên đường còn không được chú ý đến lại ảnh hưởng sâu sắc đến anh như vậy.

Thật là kinh ngạc.

Hứa Thần Nhất hơi khựng lại, nhếch miệng cười, cực kỳ hưng phấn, đôi mắt vừa tinh tế vừa lanh lợi: “Cậu muốn nghe lời nói thật hay lời nói dối?” Sau khi nhìn thấy ánh mắt cảnh cảo của người đàn ông tuấn tú ngồi bên giường, Hứa Thần Nhất giơ hai tay làm ra dáng vẻ đầu hàng: “OK, tớ sợ cậu rồi.

Tớ nói, được chưa?”

“Trên đời này có ai mà không biết, Tô Lương Mặc của thành phố S lạnh lùng cao ngạo, thậm chí vô tình máu lạnh, không ai sánh bằng, tự tin thậm chí là tự cao tự đại. .. Cậu đừng có nhìn tớ với ánh mắt đó, là cậu bảo tớ nói mà” Hứa Thần Nhất miệng thì nói như vậy nhưng trong mắt lại ngập tràn sự khiêu khích.

Lục Trầm nhếch mày, khóe miệng cong lên, ung dung nhàn nhã khoanh tay trước ngực xem kịch. Dáng vẻ lười biếng như thể người không xương.

Không ai hiểu được ánh mắt của Tô Lương Mặc, đến hai người bạn cùng lớn lên với Tô Lương Mặc là Lục Trầm với Hứa Thần Nhất cũng không hiểu. Không ngờ đối phương lại không có bất kỳ phản ứng gì.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 334


Chương 334

Tô Lương Mặc từ từ giơ cánh tay lên, bàn tay to rộng đặt lên trán của Lương Tiểu Ý, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc của cô, trông họ như chưa hề có xích mích, cũng chẳng có hôn lễ ở nhà thờ, anh thích đặt tay lên trán cô, xoa mái tóc mềm mượt đen nhánh của cô trở nên rối bù như tổ chim.

Sau đó, cô từ thành phố N quay về thành phố S, anh nói với cô tất cả đều là giả, tất cả đều là một vở kịch, từ đó không còn làm động tác thân mật này nữa.

Lòng bàn tay Tô Lương Mặc áp sát trán của cô, ngón tay vuốt mái tóc của cô, anh cho rẳng rất lâu không làm động tác này sẽ cảm thấy lạ lãm, nhưng lúc này lại mượt mà quen thuộc đến lạ lùng.

Cảm giác khi ngón tay chạm vào, sự ấm áp, tất cả đều là giống như trong ký ức.

Ánh mắt anh thay đổi, sâu thẳm vô cùng, hiện ra cảm xúc mà người khác không thể nào hiểu được.

Bờ môi mỏng mấp máy, giọng nói khàn khàn, giọng nói tuy không lớn nhưng trong phòng bệnh yên tĩnh này lại khiến hai người đàn ông kia sững sờ.

Đáy mắt dài hẹp đầy quyến luyến, mái tóc rối bù như ổ chim, bàn tay rời khỏi mái tóc một chút, ngón tay giơ ra, bắt đầu từng chút từng chút chỉnh lại mái tóc bị anh làm rối bù, đồng thời nhỏ giọng nói với Hứa Thần Nhất và Lục Trầm: “Các cậu biết đó, tớ nói được là làm được”

“Hả?”

Hứa Thần Nhất và Lục Trâm đều không hiểu.

Bốn mắt nhìn người đàn ông đang dịu dàng chỉnh lại mái tóc cho người phụ nữ nằm trên giường bệnh.

Ngón tay thon dài của Tô Lương Mặc rất nghiêm túc, tinh tế tỉ mỉ chỉnh lại tóc cho cô. Lương Tiểu Ý không có cảm giác, để mặc ngón tay anh muốn làm gì thì làm.

Mặc dù Hứa Thần Nhất và Lục Trầm đứng ở vị trí và góc độ khác nhau nhưng lại có cùng một cảm giác, không thể tin nổi cũng không hiểu được cảnh tượng trước mắt – Tô Lương Mặc khó khăn lắm mới khiến mái tóc của Lương Tiểu Ý trở nên mềm mượt thì lại làm nó rối bù thành tổ chim. Sau đó anh lại lặp lại hành động ban nãy, tỉ mỉ chăm chú chỉnh lại mái tóc cho cô.

Ánh mắt của Tô Lương Mặc rất chăm chú, mái tóc trong tay anh như thể bé cưng mà anh yêu đến mức không muốn rời tay, cho dù lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, anh cũng không thấy chán.

Hứa Thần Nhất với Lục Trầm hoàn toàn không hiểu nổi Tô Lương Mặc người đàn ông này nữa, bốn mắt nhìn nhau, lộ ra sự khó hiểu lẫn chút kỳ quái.

Đúng vào lúc này, người đàn ông đang nghịch rất vui bỗng lên tiếng: “Tớ nói nếu cô ta chết tớ cũng sẽ không bỏ qua cho cô ta”

Anh ngẩng đầu nhìn Hứa Thần Nhất với Lục Trầm đầy lạnh lùng: “Cô ta ngã vào lòng tớ, toàn thân đều là máu, mặt trắng bệch không khác gì người chết. Tớ sợ cô ta sẽ chết, tớ Sợ cô ta… sẽ rời xa tớ.”

Sợ?

Lục Trầm với Hứa Thần Nhất lại kinh ngạc một lần nữa.

Đây là Tô Lương Mặc đó… Tô Lương Mặc biết sợ khi nào vậy???

Nhất thời hai người không biết nên đáp lại như thế nào.

May mà hôm nay Tô Lương Mặc có rất nhiều điều muốn nói vì thế Lục Trầm với Hứa Thần Nhất tránh được sự lúng túng.

Anh nói: “Tớ là Tô Lương Mặc, trước giờ chưa từng sợ… có điều bắt đầu từ hôm nay, tớ nghĩ tớ sẽ không nói được câu này nữa.

Anh nói: “Cho dù tớ có thừa nhận hay không, sau khi chuyện xảy ra, tớ nghĩ lại lúc đó tớ thật sự rất sợ”

Trong chốc lát, ánh mắt Tô Lương Mặc trở nên sâu thẳm lạnh lẽo: “Thế nên nếu cô ta dám chết, tớ sẽ dám đóng băng thi thể cô ta trong phòng ngủ của tớ. Cô ta càng muốn thoát khỏi tớ thì tớ càng muốn khóa chặt cô ta bên cạnh. Cô ta càng không muốn bị tớ thịt ở trong căn phòng đó, tớ lại càng muốn ngày ngày thịt cô ta trong căn phòng đó, Ánh mắt lạnh lẽo của anh nhìn về Hứa Thần Nhất đang đứng phía đuôi giường và Lục Trầm đang dựa ở cửa, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười lạnh như băng, “cho dù cô ta chỉ còn là cái xác chết”

“Hù”

“Ơ”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 335


Chương 335

Trong phòng bệnh yên tĩnh, có thể nghe rõ hai tiếng cảm thán khác nhau của hai người đàn ông.

Hứa Thần Nhất trước giờ luôn ung dung bình tĩnh cũng không nhịn được mà hít một hơi thật sâu, mở to đôi mắt, trên khuôn mặt thanh tú chỉ có hai chữ kinh hãi, một người điềm †ĩnh như Hứa Thần Nhất mà bị những lời nói điên cuồng của Tô Lương Mặc làm hoảng sợ. Thật là nghe rợn cả người!

Có điều, ánh mắt Hứa Thần Nhất bắt gặp ánh mắt tràn đầy sự điên cuồng kia, Hứa Thần Nhất tin rằng: Tô Lương Mặc, nói được làm được.

Lục Trầm đã nghe thấy những lời này của Tô Lương Mặc lúc trên xe đến bệnh viện, lúc đó anh ta nghĩ Tô Lương Mặc chỉ là bị đả kích mới nói như vậy… Nhưng lúc này, anh ta không thể không tin, Tô Lương Mặc không phải người chỉ biết nói xong rồi để đó.

“Tô Lương Mặc, không ngờ cậu lại muốn chơi với xác chết!” Tính cách của Lục Trầm là nghĩ gì nói đấy, không giống với Hứa Thần Nhất.

Tô Lương Mặc lạnh lùng liếc nhìn Lục Trầm một cái, cười lạnh rồi thu lại ánh mắt.

Anh lại tiếp tục lặp lại hành động trước đó, làm rối bù mái tóc của Lương Tiểu Ý, tỉ mỉ chỉnh lại cho mượt mà, bờ môi mỏng mấp máy: “Cậu xem, cho dù cô ta tỉnh táo hay hôn mê, tớ muốn chơi cô ta như thế nào thì chơi như thế, tớ muốn xoa tóc cô ta rối bù là có thể xoa, muốn tóc cô ta mượt mà có thể mượt mà. Tất cả đều tùy theo ý tớ. Cô ta rất ngoan, không phải sao? Vậy thì” Đôi mắt u ám nhìn Lục Trầm: “cho dù cô ta sống hay chết, cô ta vẫn là Lương Tiểu Ý. Lương Tiểu Ý chỉ có thể yêu Tô Lương Mặc, Lương Tiểu Ý chỉ có thể ở bên Tô Lương Mặc, Lương Tiểu Ý chỉ có thể là của Tô Lương Mặc”

Lục Trầm nghe xong cực kỳ tức giận, lập tức hỏi lại: “Ai quy định như vậy?”

“Tớ, Tô Lương Mặc” Người đàn ông hờ hững đáp, chỉ bốn chữ khiến Lục Trầm cạn lời. Nghiêng đầu nhìn người phụ nữ đang nhắm chặt mắt nằm trên giường bệnh… Lương mập gặp phải tên khốn Tô Lương Mặc đúng là xui xẻo tám đời!

Hứa Thần Nhất chau mày… Tô Lương Mặc điên rồi!

Bỗng nhiên người đàn ông lên tiếng: “Suy nghĩ này của tớ không sai, ngay cả bây giờ tớ vẫn có suy nghĩ đó. Nhưng… tớ sợ rồi. Suốt hai mươi bảy năm qua, lần đầu tiên tớ cảm thấy sợ hãi. Sợ cô ta rời xa tớ”

“Hứa Thần Nhất, cậu nói thật với tớ, phản ứng này của tớ, chỉ là do di chứng của thôi miên sao?” Ánh mắt của Tô Lương Mặc bỗng trở nên sắc nhọn.

Hứa Thần Nhất nhất thời sững sờ.

Trong nháy mắt không biết phải trả lời như thế nào.

“A Thần, thật sự là di chứng của thôi miên?” Tô Lương Mặc hỏi.

Có một khoảnh khắc nào đó, Hứa Thần Nhất muốn nói ra sự thật, nhưng không biết Hứa Thần Nhất nghĩ gì, lời đã đến miệng, nói ra lại có ý khác.

“Thôi miên có di chứng, sau khi hóa giải, cũng có rất nhiều người chịu sự quấy rối của di chứng” Hứa Thần Nhất chau mày, cố gắng che đi sự chột dạ trong ánh mắt, cũng che đi sự hưng phấn đắc ý sau trò đùa của anh.

Trong chốc lát, ánh mắt của Lục Trầm có chút thay đổi, anh ta nhìn chằm chằm Hứa Thần Nhất đang mặc áo blouse, bộ dạng cấm dục, ánh mắt anh ta thay đổi, ánh mắt hoa đào đùa bốn với đời bỗng hiện lên sự tức giận.

Không biết Tô Lương Mặc nghĩ gì, sau khi nghe xong lời của Hứa Thần Nhất, anh đứng lên, ánh mắt nhìn người phụ nữ nằm trên giường bệnh. Phẩy tay: “Các cậu ra ngoài trước đi”

Vừa ra khỏi phòng bệnh, sắc mặt Lục Trầm liền u ám, giơ tay ra, kéo Hứa Thần Nhất đến chỗ không có người.

“Bỏ tay ra” Hứa Thần Nhất hất bỏ tay Lục Trầm nhưng Lục Trầm vẫn không hề buông ra, mặt đầy nghiêm túc kéo Hứa Thần Nhất đến chỗ cầu thang bộ không có người qua lại.

Cầu thang bộ rộng rãi trống rỗng, chỉ cần ho nhẹ một tiếng cũng nghe thấy tiếng vang vọng lại.

“Lục Trầm, buông tay ra, có nghe thấy không hả?” Hứa Thần Nhất nheo mắt lạnh lùng nhìn Lục Trầm, đang định tách bàn tay Lục Trâm ra thì đối phương đã buông tay ra.

“Cậu làm gì…”

“BịchI”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 336


Chương 336

Hứa Thần Nhất còn chưa nói xong, Lục Trầm buông tay Hứa Thần Nhất ra, quay người đấm một phát vào mặt Hứa Thần Nhất.

Hứa Thần Nhất không kịp trở tay, ăn cú đấm bất ngờ của Lục Trầm, khóe miệng bầm tím, ứ máu.

Ánh mắt từ từ lạnh đi, Hứa Thần Nhất nheo mắt, nổi giận: “Cậu lên cơn thần kinh à2”

“Tớ lên cơn thần kinh?” Lục Trầm cực kỳ tức giận, tim đập thình thịch: “Là tớ lên cơn thần kinh hay là cậu muốn ăn đòn?”

“Cậu nói ai muốn ăn đòn?”

Lục Trầm dùng một cú đấm nữa để đáp lại lời của Hứa Thần Nhất, có điều sau khi bị ăn một cú đấm thì Hứa Thần Nhất đã kịp né ra, Hứa Thần Nhất cười lạnh: “Ha ha, ăn một cú đấm của cậu là do lúc đó tớ không cẩn thận, không nghĩ đến việc cậu lên cơn điên. Nếu tớ còn để ăn thêm một cú đấm nữa thì có thể lấy dao phẫu thuật ra cắt cổ rồi”

“Ha ha, lấy dao phẫu thuật ra cắt cổ? Cậu là bác sĩ thì giỏi lắm sao?” Lục Trầm cười lạnh.

Hứa Thần Nhất chau mày: “Chuyện này thì liên quan gì đến chuyện tớ có phải bác sĩ hay không?”

“Không liên quan sao? Cậu có dám nói vừa nãy cậu nói những lời đó với Tô Lương Mặc cậu không hổ thẹn với lương tâm không?” Lục Trầm căn răng: “Từ nhỏ đến lớn, cậu đã bao giờ thôi miên thành công Lương Mặc chưa? Chưa! Một lần cũng chưa! Tớ chưa bao giờ tin Lương Mặc đối xử tốt với Lương Tiểu Ý là vì thuật thôi miên của cậu!”

Sắc mặt Hứa Thần Nhất thay đổi… Lục Trầm nói đúng.

“Hứa Thần Nhất! Tại sao cậu lại phải nói như thế? Hả?”

Lục Trầm cực kỳ phẫn nộ, hoàn toàn không hiểu tại sao Hứa Thần Nhất phải khiến Tô Lương Mặc hiểu lầm, “Cậu có thù oán với Lương Mặc à? Thế nên mới cố tình lừa cậu ấy? Lừa cậu ấy thì có gì tốt chứ?”

Hứa Thần Nhất cũng không hể thoải mái, nhếch mày hỏi: “Làm sao, một cậu chủ nhà giàu của thành phố S, bây giờ không làm về trò chơi nữa mà chuyển qua làm sứ giả của chính nghĩa à?”

“Tớ làm việc gì cũng không liên quan đến cậu, cậu đừng có đổi chủ đề. Giải thích” Lục Trầm vo bàn tay thành nắm đấm: “Đừng có ép tớ đấm cậ “Giải thích cái shit ấy” Không thể tưởng tượng nổi, một cậu chủ sang trọng tao nhã lại có thể nói bậy: “Như cậu nói đó, từ nhỏ đến lớn, tớ chưa từng thôi miên thành công Tô Lương Mặc, từ nhỏ đến lớn, mấy thằng đánh nhau, cậu luôn là người bị thua, là người đến cuối cùng mặt mày bầm dập”

“ĐMI” Đàn ông có vài vết thương không được động đến, nói anh ta đánh nhau không được: là một trong số đó, hận cũ lẫn hận mới, ngay lập tức khiến Lục Trầm nổi giận đùng đùng, đấm thẳng vào mặt Hứa Thần Nhất: “Hứa Thần Nhất, tớ đánh nhau thua suốt đúng không? Hôm nay tớ phải đấm chết thằng nhóc khốn nạn cậu!”

“ĐM cậu chửi ai là thăng nhóc khốn nạn?” Hứa Thần Nhất cũng giơ tay đấm Lục Trầm, trong nháy mắt, hai người đàn ông lao vào đấm nhau.

Tình bạn giữa đàn ông thật kỳ lạ, đánh nhau xong lại càng thân thiết.

Hận thù giữa đàn ông cũng thật kỳ lạ, đánh nhau xong liền tiêu tan hết.

Hai người lao vào đánh nhau, cậu một đấm tôi một đấm, một đá, không ai nhường ai, tình hình trở nên căng thẳng. Cuối cùng hai người thở hổn hển, nằm cạnh nhau dưới đất, mệt đến mức thở cực kỳ mạnh.

Hứa Thần Nhất th* d*c hỏi: “Lục Trâm, hôm nay cậu uống nhầm thuốc tăng sinh lí à?”

“Cậu mới uống thuốc tăng sinh lí đó! ĐMI Tớ cần thuốc đó sao? Một đêm có thể lên trận bảy lần!” Ban nãy đánh nhau hăng quá, bây giờ tim vẫn đập thình thịch, thở hổn hển.

“Tớ thật sự không hiểu, Hứa Thần Nhất, cậu nói xem, cậu cố tình lừa Lương Mặc, lừa cậu ấy thì có gì tốt?”

“Tớ lừa Tô Lương Mặc, tên nhóc đó không tim không phổi, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Tớ mới không hiểu, khó khăn lắm mới có cơ hội chơi tên nhóc đó một vố, cậu tức giận gì chứ? Từ nhỏ đến lớn, tên nhóc đó cái gì cũng xếp thứ nhất.

Hơn nữa, tên nhóc đó tuy tự cao tự đại nhưng người khác cũng không tìm ra chỗ sai của cậu ấy, cậu từng thấy cậu ấy làm gì sai chưa?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 337


Chương 337

“Chưa”

“Thế đúng rồi… lẽ nào cậu không muốn xem, Tô Lương Mặc tên tự cao tự đại kia thê thảm, vấp phải trắc trở sao? Cậu ấy lạnh lùng quá, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội chơi cậu ấy một vố, tớ làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội này chứ?”

Lục Trầm không ngờ rẳng bạn thân anh ta lại có ý định này, anh ta nhất thời cạn lời lúc sau…

“Lời nói dối của cậu không có ảnh hưởng quá lớn đến Lương Mặc. Nhưng Lương mập thì sao đây?” Lục Trầm chống tay xuống đất đứng lên, phủi bụi trên người, nhìn Hứa Thần Nhất cũng đang ngồi dậy: “Hi vọng cậu cân nhắc cho kỹ, Lương mập không nên chịu nhiều đau khổ như thế”

Hứa Thần Nhất cũng đứng lên, tao nhã phủi bụi trên người, rất nhanh khôi phục lại bộ dạng ung dung nhàn nhã, ngước Hứa Thần Nhất cười một cách dịu dàng, tao nhã: “Tớ càng muốn nhìn một người tự cao tự đại không ai bì nổi thê thảm như thế nào”

Lục Trầm không dám tin vào tai mình.

“Đây là kết quả sau khi cậu cân nhắc kỹ càng sao? Hi sinh một người phụ nữ vô tội? Chỉ để làm thỏa mãn chút h*m m**n cá nhân đó của cậu sao?”

“Lương Tiểu Ý có quan hệ gì với tớ không?” Hứa Thần Nhất nở nụ cười lộ hai hàm răng trắng tinh khôi.

Trắng đến lóa mắt, Lục Trầm bỗng nhiên nảy ra ý định muốn đấm vỡ hai hàm răng đó của Hứa Thần Nhất, Lục Trầm tức giận quay người: “Cậu không nói đúng không? Cậu không nói thì để tớ nói!”

Hứa Thần Nhất ở đằng sau vội vàng đuổi theo, lười biếng hỏi: “Cậu định nói gì? Nói Lương Mặc cậu không hề bị Hứa Thần Nhất thôi miên? Hay là Hứa Thần Nhất ngay từ đầu đã lừa cậu? … Lục Trầm, đừng ngốc nghếch nữa, cậu ấy sẽ tin cậu sao?”

“Lương Mặc cậu ấy tại sao lại không tin tớ?” Lục Trâm không phục.

“Ha ha”, Hứa Thần Nhất cười một tiếng, “Cậu cho rằng Tô Lương Mặc cậu ấy thật sự yêu Ôn Tình Noãn mới chết cũng không thừa nhận mình yêu Lương Tiểu Ý sao? Cậu sai rồi, cậu ấy cao ngạo không muốn thừa nhận mình yêu một người phụ nữ đã yêu mình mười năm, nhưng lại tồn tại một cách hèn mọn, bị cậu ấy không để ý đến suốt mười năm. Đây mới là sự thật” Ánh mắt long lanh của Hứa Thần Nhất liếc nhìn Lục Trầm, từ từ nói: “Còn tớ, tớ chỉ theo ý cậu ấy thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Chúng ta chơi với Tô Lương Mặc từ nhỏ đến lớn, lẽ nào cậu không hiểu, nếu Tô Lương Mặc tự mình không muốn bị lừa, ai có thể lừa cậu ấy chứ?”

Lời của Hứa Thần Nhất như như một đòn cảnh tỉnh đập vào đầu Lục Trầm khiến anh ta không nói được lời nào.

Lục Trầm im lặng, anh ta biết những lời Hứa Thần Nhất nói là đúng.

“Vậy… cũng không thể trơ mắt nhìn cậu ấy hối hận chứ?”

Lục Trầm nói: “Có lẽ cậu nói đúng. Nhưng không ai có thể đảm bảo rằng sau khi cậu nói ra sự thật, Lương Mặc sẽ không hoàn toàn tỉnh ngộ. Nhưng nếu cậu không nói, Lương Mặc sẽ không có cách vượt qua cửa ải này. Nói không chừng lúc này Lương Mặc đang cần một người giáng một đòn cảnh tỉnh lên đầu cậu ấy để cậu ấy có cơ hội tỉnh ngộ”

Lục Trầm nói: “Hơn nữa, Lương Tiểu Ý vô tội. Nếu cứ tiếp tục như thế này, không ai dám đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện nguy hiểm như lần này một lần nữa”

Hứa Thần Nhất nhíu mày: “Cũng không có gì mà, chỉ là hôn mê thôi, bị bỏng nhẹ ngoài da và hoảng sợ quá mức.”

“Đó chỉ đơn giản là hôn mê, hoảng sợ thôi sao? Cậu không nhìn thấy cả người đều là máu à? Có ai hoảng sợ quá mà phải truyền máu vậy?”

“Ờ…” Nhất thời Hứa Thần Nhất không tìm được câu trả lời, buông tay ra, khuôn mặt vô tội hỏi Lục Trầm: “Nhưng Lương Tiểu Ý tốt xấu thì liên quan gì đến tớ? Tớ cũng chỉ gặp cô ta một hai lần mà thôi”

Lục Trầm tức giận giơ ngón tay lên chỉ vào mũi Hứa Thần Nhất. Hứa Thần Nhất sờ mũi, cảm thấy vẫn nên làm dịu đi bầu không khí lúc này, nể mặt Lục Trầm một chút, nếu không sẽ không biết tên này sẽ làm những chuyện gì.

“Khụ khụ… Như thế này đi, hai tuần nữa, tớ sẽ nói với Tô Lương Mặc đã hóa giải hoàn toàn thôi miên, trước đây là tớ không quan sát kỹ, còn di chứng, đã sớm qua cái lúc có di chứng rồi, là tớ nhớ nhầm. Như thế này được rồi chứ? … Dù sao tớ vừa mới nói những lời kia với Tô Lương Mặc, nếu bây giờ tớ nói khác, Tô Lương Mặc sẽ nghỉ ngờ đó “

Lục Trầm không còn cách nào khác, chỉ có thể đồng ý.

Hai người quay về phòng bệnh, bầu trời bên ngoài đã tối, phòng bệnh tối om chỉ có chút ánh sáng của máy theo dõi sức khỏe bệnh nhân.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 338


Chương 338

“Sao không mở điện lên?” Ngón tay Lục Trầm vừa mới chạm đến công tắc, bỗng nhiên trong bóng tối vang lên giọng nói của người đàn ông: “Đừng mở điện”

“Lương Mặc?”

Trong căn phòng tối đen như mực, giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên, truyền đến tai của Hứa Thần Nhất và Lục Trầm.

“Chuyện cô ta có thai, không được nói cho cô ta cũng không được tiết lộ ra bên ngoài”

Hứa Thần Nhất với Lục Trâm đều kinh ngạc, Lục Trầm lại càng hoảng hốt hơn… Trước khi đến bệnh viện, anh ta đã biết sẽ không giấu được chuyện Lương Tiểu Ý có thai nữa. Nhưng Lục Trầm không ngờ Tô Lương Mặc lại ra mệnh lệnh này.

Nghĩ không thông… Tô Lương Mặc không cho tiết lộ ra bên ngoài, điều này có thể hiểu được. Nhưng tại sao lại phải giấu Lương mập chứ?

“Đừng nói cho cô ta… cô ta chỉ cần ngoan ngoãn sinh con của tớ ra là được rồi”

Lục Trầm mấy lần định lên tiếng, nói ra chuyện Lương Tiểu Ý đã sớm biết mình có thai cho Tô Lương Mặc, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

“Các cậu về đi. Đêm nay tớ ở đây với cô ta”

Hứa Thần Nhất cùng Lục Trầm đi về, phòng bệnh chỉ còn Tô Lương Mặc với Lương Tiểu Ý.

Tô Lương Mặc cứ thỉnh thoảng lại nghịch mái tóc của Lương Tiểu Ý. Lương Tiểu Ý nằm trên giường rất im lặng, Tô Lương Mặc ngồi bên cạnh giường cũng im lặng theo.

Không biết bao lâu, Tô Lương Mặc đứng lên, đi nhà vệ sinh.

Lúc Lương Tiểu Ý nhập viện nằm ở phòng bệnh VIP, bên trong trang trí cực kỳ xa hoa, đầy đủ thiết bị. Tô Lương Mặc đi vào phòng vệ sinh, bên trong còn có nhà tắm, không chỉ có mỗi vòi hoa sen đơn giản mà còn có bồn tắm.

c** đ* ra, Tô Lương Mặc đứng dưới vòi hoa sen, mở vòi hoa sen lên, nước lạnh chảy trực tiếp xuống đầu xuống người Tô Lương Mặc.

Một đêm cuối tháng 9, có chút se se lạnh, đứng dưới vòi nước lạnh như thế này, bất kỳ ai cũng sẽ run cầm cập.

‘Tô Lương Mặc đứng dưới vòi hoa sen, im lặng, mặc kệ nước từ trên chảy xuống, từ trên đầu, lướt qua yếu hầu xuống bờ ngực vạm vỡ quyến rũ, xuống chân rồi chảy xuống nền nhà.

Người đàn ông nhắm mắt, im lặng.

Mọi suy nghĩ phức tạp quay vòng trong đầu Tô Lương Mặc.

Tại sao? Tại sao lúc làm nhục cô anh lại không vui chút nào?

Lúc làm tổn thương cô, anh lại đau hơn cả cô?

Nghĩ lại lúc anh sợ hãi, anh nghĩ, cảm giác đó rất thật, thật đến mức anh không thể nào phủ nhận.

Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý… trong đầu toàn là hình ảnh của người phụ nữ kia, lúc thì tức giận rơi nước mắt, lúc thì bật cười nũng nịu… trong đầu toàn là giọng nói của người phụ nữ kia… Đây thật sự là di chứng mà Hứa Thần Nhất nói sao?

Trước mắt, cả cơ thể Lương Tiểu Ý đều là máu, không có chút hy vọng sống nằm trong lòng anh.

Bỗng nhiên anh mở mắt, đôi mắt đen ngòm ẩn chứa cảm xúc phức tạp… Làm tổn thương cô làm nhục cô, những từ ngữ độc ác hay những lời máu lạnh, cô tổn thương, anh không vui.

Tất cả mọi chuyện rối như mớ bòng bong, nhưng cuối cùng chỉ có thể kết luận rằng, anh đau lòng khi cô tổn thương.

Tô Lương Mặc tắt vòi hoa sen, lau qua loa những giọt nước đọng trên người, không mặc gì ra khỏi phòng vệ sinh.

Anh bước đến trước giường bệnh, cúi người, trán anh chạm vào trán của Lương Tiểu Ý, thân mật nhưng đau lòng.

Giọng nói khàn khàn có chút nhượng bộ mà khó có thể nhận ra: “Tôi thừa nhận”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 339


Chương 339

Đúng, anh thừa nhận, ngay cả khi đó là di chứng anh cũng thừa nhận. Chuyện ngày hôm nay, anh sợ sẽ xảy ra một lần nữa. Nhớ lại bộ dạng toàn thân đều là máu của Lương Tiểu Ý, đến giờ anh vẫn cảm thấy sợ hãi.

Không muốn cô hôn mê bất tình toàn thân đều là máu xảy ra một lần nữa, thế nên, lần này, anh thừa nhận.

“Cô thắng rồi” Anh nói: “Đừng tức giận với tôi nữa. Hai chúng ta sống vui vẻ mỗi ngày nhé”

Ngón tay thon dài xoa ấn đường đây mệt mỏi, Lương Tiểu Ý không nghe thấy những lời này của anh, vẫn im lặng nằm trên giường.

Anh bước đến trước bàn bên cạnh giường, ở đó, có quần áo sạch mà anh sai người mang đến. Mặc lên người bộ đồ thể thao rộng rãi thoải mái, Tô Lương Mặc ngồi xuống bên cạnh Lương Tiểu Ý.

Chế độ trong phòng VỊP tốt thật đấy, đến giường bệnh cũng là giường đôi.

Anh chỉ ngồi trên giường bên cạnh Lương Tiểu Ý. Bỗng nhiên anh nhận ra một vấn đề… Bất luận lý do gì, kể cả là di chứng, anh cũng chưa bao giờ quan tâm chu đáo một người phụ nữ nào cả.

Tô Lương Mặc luôn không hiểu mình là người như thế nào.

Người như anh, cần cúi đầu quan tâm đến cảm xúc của người khác sao?

Nhưng bây giờ anh đang làm gì vậy? Lo lắng hơi lạnh trên người anh khiến người phụ nữ năm trên giường không ngủ ngon được.

Lúc nhận ra điều này, đến Tô Lương Mặc cũng cảm thấy kinh ngạc.

Bỗng nhiên, một giọng nói yếu ớt vang lên.

“Savvy…”

Người đàn ông trong nháy mắt từ kinh ngạc trở nên im lặng, sự thay đổi chỉ trong nháy mắt.

“Savvy, huhuhuhu…” Tiếng khóc nấc của người phụ nữ có chút đáng thương, khiến người khác đau lòng.

Người đàn ông mím môi, ánh mắt u ám, nhìn chằm chằm người phụ nữ nằm trên giường bệnh đang nói mơ… Đây là lần thứ bao nhiêu rồi? Người phụ này thường xuyên gọi tên của tên khốn kia lúc nằm mơ. Rốt cuộc hai người có quan hệ gì?

Ánh mắt Tô Lương Mặc u ám, khí lạnh bỗng nhiên tỏa ra bên ngoài.

Tâm mắt rơi lên khuôn mặt Lương Tiểu Ý, nhìn chăm chäm giọt nước mắt ở đuôi mắt cô… Cô vì người đàn ông khác mà rơi nước mắt?

Sự đố ky trong nháy mắt đốt cháy lý trí. Ánh mắt người đàn ông trở nên điên cuồng, như thế giông bão kéo đến, khiến người khác sợ đến run cầm cập.

“Tỉnh dậy!”

Cùng với tiếng hét chói tai, người đàn ông bóp cổ người phụ nữ: “Lương Tiểu Ý, cô tỉnh lại cho tôi!”

Lương Tiểu Ý nhìn thấy Savvy đang vẫy tay với cô, nụ cười của anh ấy vẫn ấm áp, cảnh tượng đó thật quá, cô không nghe thấy Savvy đang nói gì với cô, chỉ cảm thấy cảnh tượng đó rất đau lòng, ngay sau đó, cô cảm thấy trong cơn mơ cô không thở được.

Cổ họng đau rát, đau lẫn thiếu không khí khiến Lương Tiểu Ý mơ mơ màng màng mở mắt.

Đập vào mắt cô là khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo đến đáng sợ của người đàn ông máu lạnh kia.

Ác mộng!

Lương Tiểu Ý mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng không thể nào phát ra âm thanh, cổ họng thở “hồng hộc”. Không biết có phải ảo giác hay không, Lương Tiểu Ý mơ màng nhìn thấy người đàn ông đang bóp cổ cô, ánh mắt kinh ngạc hoảng hốt, sau đó cô vội vàng tách bàn tay anh ra khỏi cổ cô.

Tô Lương Mặc buông lỏng bàn tay đang bóp cổ Lương Tiểu Ý, hoảng hốt giơ tay lên, ánh mắt nhìn chằm chằm bàn tay vừa mới bóp cổ người phụ nữ kia… Anh đang làm gì vậy?

Anh suýt nữa đã b*p ch*t Lương Tiểu Ý người phụ nữ kia.

Chết tiệt chết tiệt chết tiệt!

Anh chửi thầm trong lòng, nhìn khuôn mặt trăng bệch của người phụ nữ, anh lại chửi mình một trận nữa.

Anh vừa làm trò gì vậy?
 
Back
Top Bottom