Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 240


Chương 240

Nghĩ đến đây, trong mắt Lương Tiểu Ý hiện lên sự kiên quyết, cô bước lên bục, cầm chiếc micro ở trên bàn lên, ánh mắt cực kì nghiêm túc, hướng về khách khứa trong nhà thờ nói: “Như mọi người đã biết, bố tôi vừa mới thay thận, ông ấy không được kích động. Mọi người nói tôi như thế nào cũng không sao, nhưng chuyện ngày hôm nay, tôi hy vọng mọi người sẽ giữ bí mật giúp tôi. Nếu có người nào đó để lộ chuyện này khiến bố tôi biết, tôi sẽ, cầm dao đến giết người đó” Lời cô vừa nói ra khiến mọi người kinh ngạc, cô nhìn một lượt, lạnh lùng nói, “Nếu không tin thì cứ thử xem”

Mọi người bị sự hung dữ này của cô dọa sợ, không còn ai dám tám chuyện nữa, chỉ là ánh mắt nhìn Lương Tiểu Ý có chút thay đổi và sợ hãi.

Mọi người nhìn nhau, thấy được sự khiếp sợ trong mắt đối phương… Không phải phát điên rồi chứ? Nếu thật sự phát điên, giết người sẽ không được coi là phạm pháp, chuyện hôm nay tốt nhất không nên để lộ ra ngoài.

Mẹ Lương che miệng, đau lòng đến mức không muốn sống.

Con gái là bà sinh ra, bà đương nhiên biết tính cách của cô, một cô gái hiền lành, một đứa vẫn còn nhỏ mà chỉ vì một đứa trẻ con không quen biết, đến mạng của mình cũng không cần nữa, vậy mà lại ở trước mặt mọi người nói những lời hung dữ như vậy… Nước mắt mẹ Lương dần dần rơi xuống.

Là bà đã không kiểm tra kĩ, khiến con gái gả cho một người đàn ông không ra gì.

Trong lòng mẹ Lương cực kì hối hận… Thật ra chuyện này cũng không phải lỗi của mẹ Lương, người thật sự có lỗi, chính là Tô Lương Mặc.

Chỉ là, với tâm tình của một người làm mẹ, chỉ hi vọng con gái được hạnh phúc. Thấy con gái không hạnh phúc, người làm mẹ sẽ cảm thấy rất áy náy.

Lương Tiểu Ý tự cười chế giễu bản thân, ở bên cạnh Tô Lương Mặc người đàn ông đó bao lâu nay, cũng không uổng phí, chí ít có thể làm ra bộ dạng máu lạnh, khiến mọi người khiếp sợ.

Đôi môi nở ra nụ cười đau khổ.

Đại Bàn không biết phải an ủi cô như thế nào, chỉ có thể vỗ lên vai Lương Tiểu Ý: “Đi thôi, chúng ta đến thành phố S hỏi cho rõ ràng.”

Thành phố S.

Tòa nhà tập đoàn tài chính Tô Thị.

Phòng Tổng giám đốc tầng 65, Lục Trâm mặt đầy căng thẳng, cười lạnh nhìn người đàn ông đang ngồi ngay ngắn trên ghế: “Ha ha… cậu đã đạt được mục đích, vui rồi chứ?”

Tô Lương Mặc buồn bực hút một điếu thuốc. Ánh mắt hung dữ như con chim ưng, nhìn thấu ánh mắt của Lục Trầm, đáy mắt hẹp dài đầy lạnh lùng, lên tiếng: “Ra ngoài!”

Anh chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói với bạn bè, đây là lần đầu tiên.

“Hơ; Lục Trầm vẫn tiếp tục cười lạnh, “Làm sao? Không vui à? Đạt được mục đích rồi, sao cậu còn không vui? Cô gái đó, òa khóc như một đứa trẻ con, ngay cả qua điện thoại, tớ cũng nghe thấy tiếng khóc của cô gái ấy một cách rõ ràng, nghe thấy tiếng trái tim cô gái ấy từng chút từng chút vỡ vụn”

“Câm mồm!”

“Câm mồm? Tại sao tớ phải câm mồm? Cậu bảo tớ câm mồm thì tớ phải câm mồm à?” Đây cũng là lần đầu tiên Lục Trầm dùng giọng điệu này nói chuyện với Tô Lương Mặc, anh ta sải bước đến bàn làm việc, cách một cái bàn làm việc, Lục Trầm hai tay vo thành nắm đấm, hung dữ đập xuống bàn làm việc trước mặt Tô Lương Mặc, phát ra âm thanh cực lớn.

Đôi mắt chim ưng của người đàn ông sau chiếc bàn làm việc bỗng lạnh đến đóng băng, nheo mắt, sự nguy hiểm xuyên qua khẽ hở, “Cút ra ngoài!”

Lục Trầm không nhúc nhích, đôi mắt hoa đào chỉ còn lại nghiêm nghị lẫn lạnh lẽo, anh ta nhìn thẳng vào mắt Tô Lương Mặc, nói: “Lương Mặc, lần này, cậu thật sự quá đáng rồi đấy”

Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc im lặng, nhấc điện thoại lên, bấm gọi: “Bộ phận bảo vệ, cho hai người đến đây, “mời” giám đốc Lục vừa xông vào phòng làm việc của tôi ra ngoài”

Mí mắt Lục Trầm cụp xuống, “Không cần cậu mời, tớ tự đi!” Trước khi rời đi, Lục Trầm nhìn Tô Lương Mặc nói: “Bây giờ cậu thu tay lại chắc vẫn còn kịp, nếu không, một ngày nào đó, cậu sẽ phải hối hận!”

Nhìn bóng lưng rời đi của Lục Trầm, đôi mắt của người đàn ông sâu thẳm, buồn bực hít một hơi thuốc, sự buồn bực trong lòng không tài nào xóa bỏ, điếu thuốc nằm giữa ngón †ay trỏ và ngón tay cái bị vứt một cách hung dữ: “Chết tiệt!”

Dây thần kinh nào của Lục Trầm bị đứt vậy, cứ liên tục nói anh làm như thế này sẽ hối hận.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 241


Chương 241

Anh sẽ hối hận sao?

Tô Lương Mặc anh sẽ hối hận sao?

Vì đối xử tàn khốc với cô gái đó?

Ha ha! Nực cười!

Ai cũng biết, Lương Tiểu Ý yêu Tô Lương Mặc, yêu đến chết cũng không hối hận!

Thẩm Quân Hoa đi cùng với Lương Tiểu Ý, ngày hôm đó đã đến thành phố S, đến cửa nhà, cô không dám bước vào. Cô sợ sẽ nghe thấy những chuyện còn tàn khốc hơn thế.

“Lương Tiểu Ý! Nhất định phải hỏi cho rõ ràng! Không chỉ vì cậu mà còn vì bố mẹ cậu!” Thẩm Quân Hoa kéo Lương Tiểu Ý lại, “Cậu lẽ nào đã đến đây rồi còn không dám vào sao?”

Bộ dạng rụt rè sợ hãi của Lương Tiểu Ý khiến Thẩm Quân Hoa nghiến răng kèn kẹt, phẫn nộ với sự yếu đuối của cô.

“Lương Tiểu Ý! Cậu sợ gì chứ? Cùng lắm thì ly hôn mà thôi!

Tớ đi cùng cậu vào đó!”

Dưới sự uy h**p lẫn lôi kéo của Thẩm Quân Hoa, cuối cùng Lương Tiểu Ý cũng tràn đầy dũng khí, mở cửa căn biệt thự ra.

Thím Trương không ở đó…

Vừa mở cửa ra, Lương Tiểu Ý nhìn thấy căn nhà trống không, hình như đã rất lâu không có người ở đó. Cô đi đến bên cạnh bàn, ngón tay quệt lên mặt bàn, dính một chút bụi, không nhiều… nhưng đủ để Lương Tiểu Ý hiểu ra, người đàn ông kia, sợ rằng từ sau khi rời khỏi thành phố N buổi sáng hôm đó thì không hề quay lại biệt thự này.

“ĐMI Tô Lương Mặc tên khốn nạn! Làm việc gì cũng nhãn tâm như vậy mà bây giờ lại trốn cậu sao”

Thẩm Quân Hoa tức giận, giục Lương Tiểu Ý gọi điện thoại.

“Được, cậu không gọi? Để tớ gọi!”

Thẩm Quân Hoa là người có tính cách vội vàng, giật lấy điện thoại của Lương Tiểu Ý, ngay lập tức bấm gọi.

“Lương Tiểu Ý đã đến thành phố S rồi, Tô Lương Mặc, anh có phải là đàn ông không hả? Xảy ra chuyện như vậy, anh không có gì để giải thích sao?”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó lên tiếng: “Cô tìm Lương Mặc à? Cô là ai? Tiểu Ý đến thành phố sao rồi? … Cô đợi một lát, Lương Mặc đang trong nhà tắm”

Mẹ nó!

Cách âm của điện thoại không tốt lắm, Lương Tiểu Ý nghe thấy rất rõ ràng… Tô Lương Mặc đang trong nhà tắm!

“Tô Lương Mặc đang ở trong nhà tắm… điện thoại là Ôn Tình Noãn nghe!” Nhận thức được điều này, Lương Tiểu Ý mặt trắng bệch, lao đến tắt điện thoại.

“Tiểu ÝI Tiểu Ý! Cậu bình tĩnh một chút!” Thẩm Quân Hoa nhìn gương mặt trắng bệch như ma của Lương Tiểu Ý, hai tay giữ lấy vai Lương Tiểu Ý. Lương Tiểu Ý bỗng nhiên tràn đầy sức mạnh, kéo Thẩm Quân Hoa đi đến cửa lớn.

“Tiểu Ý, cậu muốn làm gì?”

“Đi ra ngoài đi! Tớ xin cậu, đi ra ngoài đi… Tớ muốn yên tính một mình”

“Tiểu Ý, cậu đừng như vậy, nghe tớ nói…”

“Tớ không muốn nghe! Thẩm Quân Hoa, xin cậu đấy… để tớ yên tĩnh một mình đi, tớ cầu xin cậu…” Trước khi Thẩm Quân Hoa kịp phản ứng lại thì Lương Tiểu Ý đã mặc kệ tất cả đóng sập cửa, để Thẩm Quân Hoa một mình bên ngoài.

Cô biết, không nên đối xử với Thẩm Quân Hoa người quan tâm cô hết mực… nhưng, cô không kìm chế được, cô không chịu đựng được nữa! Cô không khống chế được bản thân nữa!

Giữ cho cô chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 242


Chương 242

Cái khoảnh khắc cửa đóng sập lại, thế giới của cô rơi vào một vùng tối tăm mờ mịt.

“AaaaalIIIII” Tiếng khóc xé lòng, giọng dần khàn đi, xuyên qua cửa lớn của biệt thự, cách một cái cửa, nhưng Thẩm Quân Hoa ở bên ngoài cũng nghe rõ mồn một tiếng gào khóc, tiếng gào khóc này… khiến trái tim đau nhói.

Bàn tay vo chặt thành nắm đấm… Tiểu Ý cần có không gian riêng để trút hết đau khổ lẫn căm giận.

Cũng vào lúc này.

Trong phòng bệnh bệnh viện England.

Tô Lương Mặc từ nhà tắm bước ra, Ôn Tình Noãn mỉm cười đưa điện thoại cho anh: “Tiểu Ý vừa gọi điện thoại đến”

Tô Lương Mặc nghe xong bất giác nhíu mày, nhưng ngay sau đó liền khôi phục trạng thái bình thường.

Giọng nói lạnh lùng: “Không cần quan tâm đến cô ta”

Ôn Tình Noãn cúi đầu, khóe môi cong lên.

Ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt: “Hình như Tiểu Ý rất nôn nóng, anh không quay về xem sao à? Dù sao bây giờ cô ấy cũng là vợ trên danh nghĩa của anh!”

Ánh mắt lạnh băng nhìn về phía Ôn Tình Noãn… trái tim Ôn Tình Noãn đập “thình thịch” một tiếng, cô ta biết rất rõ, người đàn ông trước mặt cực kì máu lạnh, người đàn ông này không thích cô ta có bất kì nghi ngờ nào với những quyết định của anh.

“Lương Mặc…” Vành mắt ngấn lệ. Tội nghiệp đáng thương vô cùng.

Trong lòng Tô Lương Mặc thật ra cực kì buồn bực, nhưng không nói được lí do tại sao.

Anh nheo mắt, nhìn chằm chằm Ôn Tình Noãn đôi mắt ngấn lệ, trước mắt, lại hiện lên hình ảnh người phụ nữ kia đang khóc… khuôn mặt… khóc xấu chết đi được, nhưng tại sao lại in dấu trong trái tim anh chứ?

“Từ khi nào, em có thể tự tiện nghe điện thoại của anh?”

“Em…” Ôn Tình Noãn như bị sét đánh trúng, một gáo nước lạnh đổ lên đầu… Người đàn ông này, quả nhiên thật đáng sợ!

“Anh còn có việc, mai anh lại đến thăm em”

Tô Lương Mặc vào nhà tắm những cũng chỉ là đi vệ sinh mà thôi, điện thoại đặt ở trên bàn trong phòng bệnh của Ôn Tình Noãn, không ngờ người phụ nữ này lại to gan tự tiện nghe điện thoại của anh.

Lên xe “Quay về biệt thự Lý Ân”

“Vâng ạ”

“Không! … Đợi chút, quay về “Kim Cung’“

“Vâng ạ”

Biệt thự Lý Ân, trong biệt thự, Lương Tiểu Ý ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm đùi, vùi đầu xuống đầu gối, cô không hiểu tại sao… người đàn ông kia lại làm như vậy. Anh từng nói anh sẽ cưng chiều cô, anh đối xử tốt với cô như vậy, anh gọi bố mẹ cô là bố mẹ… tất cả mọi thứ, lẽ nào chỉ là một giấc mơ thôi sao?

Tiếng khóc nấc đứt quãng, xuyên qua cánh cửa, truyền vào trong tai của Thẩm Quân Hoa đang đứng bên ngoài, Thẩm Quân Hoa vo chặt bàn tay thành nắm đấm… Tô Lương Mặc!

Liên tục gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng tiếng khóc cũng dừng lại.

Thẩm Quân Hoa thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Ý đã ngừng khóc rồi.

Mười lăm phút sau, Thẩm Quân Hoa thử gọi điện cho.

Lương Tiểu Ý, nhưng không bắt máy, lúc này trong lòng bắt đầu hoài nghi, vội vàng hét vào bên trong: “Tiểu Ý? Tiểu Ý! Cậu có nghe thấy không? Nếu cậu nghe thấy thì hãy trả lời tới”

Thẩm Quân Hoa không nhận được hồi đáp, đành chạy đến chỗ cửa sổ, nghếch đầu nhìn vào bên trong, vừa nhìn vào bên trong, cả cơ thể run rẩy: “Tiểu ÝI”

Thẩm Quân Hoa không chần chừ nữa, vội vàng lôi điện thoại ra gọi cho Lục Trầm: “Lục Trầm! Mau! Mau gọi Tô Lương Mặc quay về! Tiểu Ý ngất xỉu rồi! Cô ấy đóng khóa trong, tôi không tài vào vào được! Anh mau bảo tên khốn kia quay về ngay!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 243


Chương 243

Lúc Lục Trầm nhận điện thoại, trái tim đập “thình thịch”, “Tôi biết rồi, bây giờ tôi sẽ gọi cho Lương Mặc”

Vội vàng tắt điện thoại, Lục Trâm bấm gọi cho Tô Lương Mặc.

Lúc này, Tô Lương Mặc đang ở “Kim Cung” uống rượu, chuông điện thoại reo lên, anh lôi điện thoại ra nhìn, là Lục Trầm, Tô Lương Mặc nhớ đến những lời nói của Lục Trầm lúc chiều ở phòng làm việc của anh, nghĩ cũng không thèm nghĩ liền tắt điện thoại.

“ĐMƑ Lục Trầm chửi một tiếng, không chút chần chừ, sải bước đến hầm để xe, vừa lên xe đã tăng tốc độ lên 80km/h, lúc lên đường cao tốc, đạp ga lên hẳn 120km/h.

Lao điên cuồng trên đường.

Đến biệt thự Lý Ân, Lục Trầm xuống xe, Thẩm Quân Hoa lao đến, “Tô Lương Mặc đâu?”

“Đừng nhắc cậu ta nữa, để tôi mở cửa” Lục Trầm vội vàng chạy đến mở cửa.

Quả nhiên, lúc cửa mở ra, Lương Tiểu Ý đang năm trên sàn nhà lạnh băng.

“Đây là đâu?” Lúc Lương Tiểu Ý tỉnh lại, chỉ nhìn thấy trần nhà trắng toát, chỗ này… “Bệnh viện?” nhất thời tỉnh táo lại một chút, Lương Tiểu Ý nhìn sang bên cạnh, “Đại Bàn, tớ làm sao thế?”

Đại Bàn giơ tay ra, mỉm cười kéo chăn lên cho Lương Tiểu Ý, “Tiểu Ý, cậu không sao cả, chỉ là cơ thể có chút yếu ớt thôi”

Là… như vậy sao?

Lương Tiểu Ý rất nhạy cảm, cô nhìn chăm chú Đại Bàn ngồi bên cạnh, Thẩm Quân Hoa bị cô nhìn sắc mặt bỗng trở nên không bình thường, “Đại Bàn… cậu có chuyện giấu tớ”

Cô nói một cách chắc nịch.

“Đâu… đâu có?”

Lương Tiểu Ý nhận ra sự chột dạ trong ánh mắt của Thẩm Quân Hoa, vì thế cô lại càng chắc chắn Đại Bàn có chuyện giấu cô, Lương Tiểu Ý lập tức nghiêm nghị: “Đại Bàn!” Giọng nói đây nghiêm túc: “Nếu chuyện có liên quan đến tớ thì cậu mau nói cho tớ nghe đi!”

“Tớ…”

“Đại Bàn, cậu đừng có nói không cớ nữa, có lẽ chính cậu cũng không nhận ra, mỗi lần cậu nói dối, trong mắt sẽ hiện lên vẻ chột dạ”

Đại Bàn Thẩm Quân Hoa nghe xong, khuôn mặt hiện rõ sự kinh ngạc… cô ấy quả thực không nhận ra điều này.

Nếu đã như vậy…

Thẩm Quân Hoa nhìn Lương Tiểu Ý, mím chặt môi, ánh mắt lờ mờ, trái lại với phản ứng ban nấy, Lương Tiểu Ý không giục Thẩm Quân Hoa nữa, bởi vì cô biết, Đại Bàn cần thời gian để suy nghĩ rồi mới đưa ra quyết định.

Một lúc sau, cuối cùng Thẩm Quân Hoa cũng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lương Tiếu Ý, hít một hơi thật sâu: “Tiểu Ý, cậu có thai rồi… cậu có biết không?”

“Á!”

Khoảnh khắc này, Lương Tiểu Ý mở to đôi mắt, ánh mắt ngẩn ngơ, chỉ nghe thấy tiếng ong ong trong tai.

“Tớ… có thai rồi?” Vốn cô không nhìn tập trung vào cái gì, cho đến khi mắt đập vào khuôn mặt Đại Bàn ngồi bên cạnh, “Tớ, thật sự có thai rồi sao?”

Cô ấy biết ngay, ánh mắt Thẩm Quân Hoa tràn ngập sự căm ghét, đây là sự căm ghét dành cho người đàn ông máu lạnh Tô Lương Mặc! Tiểu Bàn quả nhiên không biết chuyện mình đã có thai.

“Tiểu Ý, tớ hỏi cậu, đứa bé này… cậu có định giữ lại không?”

“Há?” Có ý gì vậy? Lương Tiểu Ý có chút mơ hồ, con của cô, tại sao lại không giữ lại chứ?

“Tiểu Ý, tớ đang rất nghiêm túc hỏi cậu, đứa bé này, cậu có muốn giữ lại không?”

Nhìn Đại Bàn ở trước mặt ngày càng nghiêm nghị, Lương Tiểu Ý lại càng không hiểu tại sao Thẩm Quân Hoa lại hỏi cái câu hoang đường như vậy.

“Tất nhiên..”

Lương Tiểu Ý còn chưa kịp nói hết đã bị Thẩm Quân Hoa ngắt lời, “Tiểu Ý! Trước khi cậu trả lời câu hỏi của tớ, tớ muốn nói cho cậu một chuyện.”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 244


Chương 244

“Cậu nói đi” Là chuyện gì mà khiến Đại Bàn thần hồn nát thần tính như vậy?

Thẩm Quân Hoa hít một hơi thật sâu, cô ấy nghĩ, chuyện này sớm muộn gì Lương Tiểu Ý cũng sẽ biết. Thà nói sự thật cho Lương Tiểu Ý còn hơn để cô đưa ra quyết định sai lầm.

“Ôn Tình Noãn, tỉnh lại rồi” Thẩm Quân Hoa còn chưa nói hết đã cảm thấy bản thân quá tàn khốc, những lời sau đó, đối với Lương Tiểu Ý mà nói, có lẽ còn đau khổ hơn cả cái chết.

Nhưng cô ấy thà làm chuyện tàn khốc này, muốn tự mình nói ra cho Lương Tiểu Ý, chứ không phải từ miệng người đàn ông máu lạnh Tô Lương Mặc kia nói ra. Nếu như vậy, Tiểu Ý chắc chắn sẽ không chịu đựng nổi.

“Ôn Tình Noãn tỉnh lại rồi. Nhà họ Ôn đã đăng thông tin chính thức, Ôn Tình Noãn tỉnh lại, hôn lễ giữa nhà họ Ôn và nhà họ Tô sẽ tổ chức như dự kiến: “Hù~hù~hù~hù..” Lương Tiểu Ý toàn thân cứng nhắc, tất cả căm phãn lẫn đau khổ, đau như kim châm muối xát, chỉ có thể bất lực chuyển hóa thành tiếng thở dồn dập. Cô không tài nào chống cự được… cô… “Đại Bàn, cậu lừa tớ”

Lương Tiểu Ý ngẩng đầu lên, ánh mắt cực kì sắc bén nhìn chăm chăm Thẩm Quân Hoa đang ngồi bên cạnh, 27 năm nay, Lương Tiểu Ý là một người biết phân biệt đúng sai nhưng không thù hận ai cả, một cô gái ngốc nghếch suốt ngày cười nói vui vẻ, cả cuộc đời cô, cái ánh mắt cay nghiệt nhất, chính là giờ phút này, ánh mắt nhìn cô bạn thân Thẩm Quân Hoa vừa mới nói sự thật cho cô.

Thẩm Quân Hoa chưa bao giờ thấy bộ dạng này của Lương Tiểu Ý, trong ấn tượng của cô ấy, Tiểu Ý chưa bao giờ lộ ra ánh mắt sắc nhọn khiến người khác cảm nhận được sự cay nghiệt. Vậy mà, giờ phút này, cô ấy nhìn thấy ánh mắt đó của Lương Tiểu Ý. Bộ dạng này của Lương Tiểu Ý khiến cô ấy có cảm nhận đầu tiên chính là… một người phụ nữ bị ép đến góc tường, không có đường chạy thoát.

Ánh mắt sắc nhọn của Lương Tiểu Ý dần dịu xuống, hai con ngươi dần dần mất đi hào quang vốn có, trở nên tối tăm…

Thẩm Quân Hoa không phản bác lại cô, cũng không nói bất kì một chữ nào nữa, sự bị thương lẫn đau lòng trên khuôn mặt Thẩm Quân Hoa đều lọt vào mắt Lương Tiểu Ý, điều này còn đáng tin cậy hơn bất kì lời nói nào, mỗi câu từ mà Thẩm Quân Hoa nói đều là thật.

“Đại Bàn…” Lương Tiểu Ý từ từ mở miệng, hét lên một tiếng, sau đó, sau đó rất lâu, lâu đến mức đôi chân Thẩm Quân Hoa tê rần, Lương Tiểu Ý mới từ tốn lên tiếng: “Cậu hỏi tớ, có muốn sinh đứa bé ra không, câu trả lời của tớ là… nó sẽ tiếp tục sinh mạng của tớ”

Nó sẽ tiếp tục sinh mạng của tớ… điều này có nghĩa là, Lương Tiểu Ý kiên quyết sinh đứa bé đang ở trong bụng.

Trên mặt Đại Bàn Thẩm Quân Hoa hiện lên bốn chữ “Quả nhiên như vậy”, cô ấy sớm đã biết, người phụ nữ ngốc nghếch Lương Tiểu Ý này, ngay cả khi biết một tin tức không hay ho gì vẫn tiếp tục ngốc nghếch.

Đại Bàn nghe được ý nghĩa lời nói của Lương Tiểu Ý: Lương Tiểu Ý sẽ sinh đứa con của Tô Lương Mặc.

Chỉ là Thẩm Quân Hoa nghe không hiểu ý nghĩa xâu xa của câu nói, “Nó sẽ tiếp tục sinh mạng của tớ”… Vì thế, ánh mắt tràn ngập đau thương, bàn tay dưới chăn vo chặt thành năm đấm, cô sẽ làm đủ mọi cách, sống tốt đến lúc đứa bé ra đời!

“Đại Bàn! Tớ phải kiên cường!”

Có điều Thẩm Quân Hoa đã hiểu nhầm ý của Lương Tiểu Ý, chỉ cho rằng sau khi nghe tin cuộc liên hôn giữa nhà họ Ôn và nhà họ Tô, là một người phụ nữ, theo bản năng động viên chính mình phải kiên cường.

Thẩm Quân Hoa giữ lấy bờ vai Lương Tiểu Ý, động viên cô: “Tiểu Ý, nếu cậu thật sự muốn sinh đứa bé ra, tớ sẽ không khuyên cậu bỏ đứa bé nữa, tớ sẽ ở bên cậu, ở bên cậu đến khi đứa bé ra đời! … Còn nếu tên khốn nạn Tô Lương Mặc kia muốn ly hôn với cậu, đừng sợ, tớ sẽ nuôi cậu!”

Vừa nói xong lời này, Lục Trầm từ bên ngoài bước vào.

Thẩm Quân Hoa yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông chỉ họ hàng, vì Lục Trầm là bạn thân của Tô Lương Mặc, vừa nhìn thấy Lục Trầm bước vào, theo bản năng nổi giận với Lục Trầm.

“Ái chà, đây không phải Sếp Lục của chúng ta sao? Sao thế? Có thời gian rảnh đến thăm bệnh à?”

Lục Trầm từ bên ngoài bước vào, vừa mới đến cửa đã nghe thấy những lời chế giễu của Thẩm Quân Hoa, bất giác nhíu mày, “Quân Hoa, em nói gì thế? Tôi với Lương mập cũng là bạn tốt của nhau, tôi không được đến thăm bệnh sao?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 245


Chương 245

Lời vừa dứt, triệt để chọc tức Thẩm Quân Hoa, cô ấy lập tức hung dữ hét vào mặt Lục Trầm: “Con chó của Tô Lương Mặc! Anh không biết ngại mà nói anh với Tiểu Ý là bạn tốt của nhau à? Nếu anh thật sự coi Tiểu Ý là bạn tốt của anh, thì không nên trơ mắt đứng nhìn tên khốn Tô Lương Mặc ức h**p Tiểu Ý!”

“Hơ Lục Trầm hai tay đúc túi quần, bước đến trước cửa sổ phòng bệnh, ngước đầu nhìn bầu trời bên ngoài cửa kính, mỉa mai: “Thẩm Quân Hoa… em lại biết gì chứ? Em biết tôi chưa từng khuyên nhủ Lương Mặc sao?”

“Tô Lương Mặc, mấy người là gì của người đàn ông đó chứ?” Là chó là mèo sao?

Ha ha…

Lục Trầm nhắm mắt, che giấu đi cảm xúc trong đôi mắt hoa đào của anh ta.

Bộ dạng tự mỉa mai mình của Lục Trầm này, Thẩm Quân Hoa không quen, ngược lại cô ấy có chút không nói ra lời, mặt đỏ ửng, “Anh, nếu anh thật sự muốn tốt cho Tiểu Ý, thì nên nói cho Tiểu Ý, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Thẩm Quân Hoa càng nói càng thấy mình có lí, chất vấn Lục Trầm: “Anh coi Tiếu Ý là bạn tốt của anh, anh rõ ràng biết hết mọi chuyện, nhưng lại không nói sự thật đằng sau chuyện này cho Tiểu Ý.

Lục Trầm, … một giây trước Tiểu Ý vẫn là một cô dâu hạnh phúc, một giây sau đã bị vứt bỏ ở một nhà thờ với khách khứa đông nghịt ở một thành phố khác, lẻ loi một mình đối mặt với sự chỉ trích và chế nhạo của mọi người. Tiểu Ý cô ấy đã làm sai chuyện gì chứ? Tiểu Ý cô ấy tại sao lại phải chịu sự đối xử này của Tô Lương Mặc? Hả? Anh nói đi!”

Thẩm Quân Hoa có hàng trăm hàng nghìn lời muốn nói, ngày hôm đó, cô ấy tận mắt nhìn Tiểu Bàn bất lực đứng ở trước lễ đường, bị người thân bạn bè chế nhạo, nói này nói nọ… giây trước còn là cô dâu hạnh phúc, giây sau đã trở thành một người phụ nữ bị bỏ rơi!

Lương Tiểu Ý bị những lời nói của Thẩm Quân Hoa làm xúc động. Cô nghĩ đến, cô giây trước còn là một cô dâu đây hạnh phúc, giây sau, bị rơi xuống mười tám tầng địa ngục…

Người đàn ông đó thật sự máu lạnh! Đã sớm quyết định bỏ rơi cô ở trên lễ đường. Vậy mà còn tặng cô món quà đắt tiền trước khi tiến vào lễ đường – một bộ váy cưới được thiết kế tinh xảo.

Tàn nhẫn thật sự…

Lục Trầm ngước đôi mắt hoa đào lên, lướt qua khuôn mặt đang nổi giận đùng đùng của Thẩm Quân Hoa, rơi trên người phụ nữ ngốc nghếch đang nằm trên giường bệnh.

Nheo nheo mắt, Lục Trâm mấp máy môi, ánh mắt nhìn Lương Tiểu Ý hỏi: “Sau này, cô có dự định gì?”

Grừt Thẩm Quân Hoa tức giận!

“Đến lúc này rồi, anh biết rõ ràng chân tướng sự việc, vẫn không chịu nói cho Tiểu Ý. Anh còn có mặt mũi hỏi Tiểu Ý, có dự định gì sao?” Thẩm Quân Hoa lạnh lùng: “Một người phụ nữ bị tên khốn nạn Tô Lương Mặc ức h**p, anh nói xem Tiểu Ý cô ấy còn có thể có dự định gì?”

“Tôi…” Đầu Lương Tiểu Ý đau như búa bổ, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, tất cả dồn hết vào đầu cô, trong nháy mắt bùng nổ, khiến cô không nói lên lời.

“Lương mập, đứa bé” Lục Trầm chẳng hề để tâm đến Thẩm Quân Hoa đang phẫn nộ, ánh mắt rơi xuống cái bụng vẫn chưa to lên của Lương Tiểu Ý: “Đứa bé, em định xử lí như thế nào?”

Xử lí… Lương Tiểu Ý suy ngẫm cái từ đầy cay đắng này, đứa bé trong bụng cô, chỉ có thể dùng từ “xử lí” lạnh lẽo này sao? Như thể xử lí rắc rối, xử lí rác sao?

Thẩm Quân Hoa hít một hơi thật sâu, lao đến trước mặt Lục Trầm, cô ấy không thể nhãn nhịn được nữa, giơ tay lên định đánh Lục Trầm nhưng không thành công, cổ tay bị Lục Trầm giữ chặt, Lục Trầm cúi xuống nhìn, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt thấp hơn anh nửa cái đầu của Thẩm Quân Hoa: “Tôi biết em đang tức giận. Nhưng, giữa Lương Mặc và Lương mập, tôi từ đầu tới cuối đều đứng về phía Lương mập”

“Ha ha Thẩm Quân Hoa bày ra biểu cảm “ai tin được.”

“Sếp Lục, anh đang kể chuyện cười à? Xử lí đứa bé trong bụng Tiểu Ý là rắc rối hay là rác thải? Cần anh dùng một từ ‘cao quý’ như vậy sao?”

Lục Trầm thả tay Thẩm Quân Hoa ra, trực tiếp hỏi Lương Tiểu Ý: “Lương mập, cô cần sớm đưa ra quyết định. Giữ lại đứa bé hoặc là phá bỏ nó, đều do cô quyết định”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 246


Chương 246

“Tôi, muốn giữ lại. Nó, tiếp tục sinh mạng của tôi”

Khoảnh khắc này, ánh mắt nhìn Lục Trầm của Lương Tiểu Ý tràn đầy cứng rắn lẫn kiên nghị, hào quang của một người mẹ lan tỏa ra bên ngoài.

Lục Trầm nhất thời ngây người, cảm thấy mình có chút thất lễ, anh ta vội vàng đưa tay lên môi, ho nhẹ hai tiếng, cố gắng che giấu đi sự thất lễ ban nấy, một lần nữa nhìn Lương Tiểu Ý hỏi: “Nếu cô đã quyết định giữ lại đứa bé, tôi sẽ giúp cô” Lục Trầm nói, “Cần nói cho Lương Mặc biết không?”

Hình như là phản ứng theo bản năng, Lương Tiểu Ý lập tức phản đối: “Không! … Trước khi Tô Lương Mặc tự mình nói cho tôi biết rốt cuộc tại sao lại đối xử với tôi như vậy, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không nói cho anh ấ Lục Trầm gật đầu, anh ta hiểu… Lương Tiểu Ý không muốn lợi dụng đứa bé để làm khó người đàn ông cô yêu. Thế nên, mới quyết định giữ lại đứa bé đồng thời giấu nhẹm chuyện này không nói cho Tô Lương Mặc.

“Cậu ngốc thật đấy” Thẩm Quân Hoa hiểu dụng ý của Lương Tiểu Ý.

Lục Trầm im lặng, anh ta bày tỏ tán thành.

“Lương mập, cô yên tâm, bác sĩ ban nay kiểm tra cho cô, là một người bạn của tôi. Cô ấy rất kín miệng, sẽ không nói ra chuyện này đâu”

“Cảm ơn anh” Sắc mặt Lương Tiểu Ý có chút xanh xao, nằm ở trên giường, nói với Lục Trầm: “Chuyện tôi bị ngất, Lương Mặc anh ấy… có biết không?”

“Tôi không…” gọi được cho cậu ấy, lời đã đến tận miệng, Lục Trầm liền đổi cách nói: “Tôi không gọi cho cậu ấy”

“Ừ, vậy thì đừng nói cho anh ấy nữa, tôi bây giờ không sao rồi. Mau đưa tôi về nhà đi”

“Tiểu Ý, nên ở lại bệnh viện theo dõi đã” Thẩm Quân Hoa đứng ở bên cạnh nói.

“Không sao” Giọng nói của cô rất nhỏ, cơ thể nhỏ bé trông thật yếu ớt, nhưng thái độ lại khiến người khác không từ chối được.

Không nói lại được Lương Tiểu Ý, Thẩm Quân Hoa với Lục Trầm đưa Lương Tiểu Ý về biệt thự Lý Ân.

Biệt thự vẫn trống văng như thế.

Trời đã tối, Lương Tiểu Ý nhìn phòng khách trống rỗng tối đen như mực, tự cười chính mình.

Cô nghĩ, có chết cũng phải làm một con ma biết rõ mọi chuyện.

Tô Lương Mặc người đàn ông kia, nợ cô một lời giải thích.

Tiện tay lấy hai gói mì tôm từ trong phòng bếp, cô đã không còn đủ sức lực để đi nấu đồ ăn nữa, ăn chút gì đó để bụng không đói là đủ rồi. Cô cần thời gian để sắp xếp lại, cần thời gian để suy ngẫm, có hàng nghìn hàng vạn lời muốn hỏi anh.

Anh… thật sự nợ cô một lời giải thích!

Ăn hết một bát mì tôm, Lương Tiểu Ý đưa tay sờ đuôi mắt khô khan… Trước đây, người đàn ông đó nói, sau này, chỉ được khóc trước mặt anh.

Tay còn lại đưa lên sờ cái bụng vẫn chưa to lên của mình, Lương Tiểu Ý lôi điện thoại ra…

“Alo?” Đầu bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc, trong nháy mắt ánh nắng mặt trời soi rọi đây ấm áp, Lương Tiểu Ý sững sờ.

“Alo? Alo? Là Tiểu Ý đúng không?” Đầu bên kia, người đàn ông ngoại quốc tóc nâu mắt nâu trông cực kì tuấn tú, nở một nụ cười, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng, “Tiểu Ý, sao thế?”

Cuối cùng, thấy cô gái ở đầu dây bên kia im lặng hơi lâu, Savvy vừa giơ điện thoại lên vừa nói: “Tiểu Ý, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“… Không có” Giọng nói yếu ớt từ miệng cô gái phát ra.

Savvy ở đầu bên kia khựng lại… nói “Anh đã từng nói chưa? Anh từng nói với bạn đại học của anh Tiểu Ý là cô gái xinh đẹp nhất trần gian?” Savvy nói.

“Nói dối không tốt.”

“Ừ, em nói không sai, nói dối không tốt” Đầu dây bên kia khóe miệng Savvy hơi cong lên, “Thế nên, Tiểu Ý, em đang nói dối đúng không?”

Lương Tiểu Ý nhất thời câm như hến, đừng thấy tên nhóc.

Savvy này bình thường lạnh lùng, thật ra ăn nói rất lợi hại, lúc nào cũng khiến cô không thể nói lại được.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 247


Chương 247

“Savvy, em còn sống được bao lâu?”

“.” Lần này, Savvy mới là người kinh ngạc, nhưng chỉ trong nháy mắt, anh lập tức nói với Tiểu Ý: “Rất lâu rất lâu nữa”

“Nói dối không tốt.”

Đầu bên kia, người đàn ông cười tủm tỉm, Lương Tiểu Ý nghiêm túc: “Savvy, em có thai rồi”

Đầu bên kia, tiếng cười bỗng ngừng lại.

“Tiểu Ý, em không thể có thai” Đầu bên kia, Savvy lãnh đạm nói.

“Ừ, em biết” Lương Tiểu Ý im lặng.

“Phá đi” Đầu bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng của người đàn ông.

Trái tim Lương Tiểu Ý “thình thịch” một tiếng, không biết có phải ảo giác hay không, ngay khoảnh khắc này, Lương Tiểu Ý nghe thấy sự tàn nhãn trong lời nói dịu dàng của Savvy.

Lương Tiểu Ý đầy hoài nghi, sau đó lắc đầu, tự mình phủ nhận cái suy nghĩ hoang đường này.

“Em không muốn phá nó” Cô nói.

Trước giờ Savvy chưa bao giờ nói từ “không” với Lương Tiểu Ý, đây là lần đầu tiên anh lại nói từ “không” với cô, đầu bên kia, Savvy hít một hơi thật sâu, giọng điệu dịu hơn rất nhiều: “Tiểu Ý, em nên hiểu rằng, cơ thể của em, không thể nào chịu được áp lực sinh con. Em phải hiểu rõ điều này, có thai lúc này rất có hại với cơ thể em”

Nghe Savvy khuyên bảo hết nước hết cái, Lương Tiểu Ý lại một lần nữa chắc chắn, cái suy nghĩ vừa nãy thật sự quá hoang đường, Savvy dịu dàng như vậy, làm sao có thể tàn nhãn được chứ, quả nhiên, Savvy chỉ quan tâm tới cơ thể của cô. Nhưng chuyện này đối với Lương Tiểu Ý mà nói… cô đưa †ay sờ lên bụng mình, ánh mắt hiện lên sự kiên quyết: “Savvy, em muốn đứa bé này! Em muốn sinh nó ra!”

“… Em biết mà, chuyện này không thể”

“Không!” Lương Tiểu Ý bỗng nhiên ngồi thẳng lên, ánh mắt hiện lên ánh hào quang rực rõ, cô đang cười, cô chưa từng cười tươi rói như vậy: “Savvy, em biết, nếu là anh, chắc chắn sế có cách, đúng không?”

Trong lòng Savvy rất rõ, câu nói này của Lương Tiểu Ý có nghĩa là, nếu anh là Savvy Wayne Klutz, chắc chắn sẽ có cách tạm thời kéo dài mạng sống của cô, khiến cô có thể bình an sinh đứa bé.

Không sai, anh có cách, nhưng… dựa vào cái gì chứ?

Đó là con của Tô Lương Mặc!

Đứa bé đó rất có khả năng sẽ lấy đi tính mạng của Lương Tiểu ÝI Thuốc điều trị bệnh NE trong tay anh sắp hoàn thành rồi, chỉ còn thiếu một chút nữa, nếu không sẽ có tác dụng phụ.

Vậy mà Lương Tiểu Ý lại có thai vào thời điểm quan trọng này! Cô có thai rồi!

Đôi mắt nâu của Savvy bỗng hiện lên hào quang sắc nhọn… Tô Lương Mặc người đàn ông đáng chết, rốt cuộc còn muốn hại Tiểu Ý bao nhiêu lần nữa? Hai mươi năm trước một lần, hai mươi năm sau lại một lần nữa, Tô Lương Mặc. Anh trả được hết nợ cho Tiểu Ý sao?”

“Savvy, cầu xin anh, hãy giúp em. Em, thật sự rất muốn sinh đứa bé ra” Lí do không chỉ vì cô sắp chết, bất luận cô có thừa nhận hay không, chuyện đã bày trước mặt rồi—cô yêu Tô Lương Mặc! Đứa bé này là kết tinh tình yêu giữa cô với Tô Lương Mặc.

Có lẽ, người đàn ông đó không hề nghĩ như vậy.

Nhưng, đối với Lương Tiểu Ý mà nói, đây là kí hiệu chứng †ỏ cô từng tồn tại trên thế giới này, từng yêu thậm chí từng tổn thương!

Người đi trà lạnh… Chung quy phải lưu lại dấu tích thì nên lưu lại những dấu tích đẹp đẽ nhất.

Hơn thế… cô không có quyền tước đoạt mạng sống của một đứa bé.

“Savvy, cầu xin anh đấy, em biết… em nợ anh rất nhiều, lúc ở Mỹ, nhờ có sự chăm sóc của anh, em mới có thể sống vui vẻ như vậy. Từ trước đến nay, em biết, anh luôn chăm sóc em, món nợ này, có lẽ cả đời em cũng không trả hết”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 248


Chương 248

Giọng nói người phụ nữ trong điện thoại cực kì bi thương, Lương Tiểu Ý chỉ khi ở trước mặt Tô Lương Mặc mới tự ti như vậy, bình thường Lương Tiểu Ý đã từng đi cầu cứu người nào như vậy chưa?

Cảnh tượng này khiến Savvy Wayne Klutz ở bên Mỹ cũng phải kinh ngạc.

“… Anh sẽ giúp eml” Tiểu Ý, em sai rồi, là anh nợ em rất nhiều, rất rất nhiều, nếu lúc đó anh không ham chơi, coi mạng sống con người chỉ là cỏ dại, thì em sẽ không sống trong đâu khổ của bệnh tật nhiều năm như vậy.

Chuyện này, bắt đầu từ một trò đùa quái đản của Savvy năm bảy tuổi. Chỉ có điều anh ta không ngờ trò đùa quái đản của anh ta lại làm tổn thương một người con gái vô tội, cô phải chịu đựng đau khổ suốt 20 năm.

Chỉ có duy nhất chuyện này, Savvy bất kì giá nào cũng không dám nói cho Lương Tiểu Ý sự thật. Anh ta cũng rất sợ!

Anh ta sợ Lương Tiểu Ý biết sự thật, biết được nhiều năm cô chịu khổ như vậy đều là do trò đùa quái đản của anh ta.

Anh ta sợ sau khi Lương Tiểu Ý biết sự thật, người yêu không có khả năng, đến bạn bè cũng không thành, trở thành người lạ quen thuộc nhất.

Đúng vậy, người lạt Chứ không phải kẻ thù!

Savvy biết rõ nhất, Lương Tiểu Ý người phụ nữ này mềm lòng như thế nào, thà nói cô không nhẫn tâm làm tổn thương người khác, còn hơn nói cô hiền lành… Thế nên, nếu Lương Tiểu Ý biết được sự thật mà cô phải chịu đựng suốt bao nhiêu năm qua, Savvy dám chắc chắn, người phụ nữ này sẽ không hận anh ta. Nhưng anh ta không dám đảm bảo, người phụ nữ này sẽ ngày càng cách xa anh ta, trở thành người lạ quen thuộc nhất.

Nếu có một ngày, Lương Tiếu Ý và anh ta trở thành người lạ quen thuộc nhất… vậy nhất định là cô hận anh ta đến mức khiến anh ta thấy hoảng sợ. Chí ít, nếu Lương Tiểu Ý hận anh †a thì cả đời này sẽ không quên mất anh ta.

Lương Tiểu Ý không ngờ Savvy đầu bên kia trong nháy mắt lại có nhiều suy nghĩ phức tạp như vậy.

Chỉ nghe thấy Savvy nói “Anh sẽ giúp em”, cô mỉm cười.

“Cảm ơn”

Trong lòng Savvy cực kì phức tạp, Lương Tiểu Ý không cần nói cảm ơn với anh ta, nếu không phải vì anh ta thì bây giờ cô cũng không có phiền muộn này.

Tắt điện thoại, đôi mắt nâu của Savvy bỗng nhiên trở nên sâu thẩm, nhìn chằm chằm hai viên thuốc màu trắng trước mặt, đây là thuốc điều trị bệnh NE.

Chỉ tiếc rằng, vẫn chưa hoàn hảo, sẽ có tác dụng phụ.

Hơn nữa, bây giờ cần cân nhắc nhiều hơn, Tiểu Ý có thai rồi, bệnh NE sẽ phát tác ngày càng nghiêm trọng, bây giờ phải cần ba lọ thuốc giảm đâu mới có thể làm dịu đi cơn đau của Tiểu Ý, bệnh NE không ảnh hưởng gì đến thai nhi, chỉ có điều NE sẽ khiến người mẹ đau đến không chịu nổi, rất có khả năng đau đến xé lòng sẽ khiến người mẹ bị sảy thai. Thế nên, bây giờ cần cân nhắc chính là tăng hiệu quả giảm đau, anh cần thuốc giảm đau đặc hiệu!

“Fũrth, thuốc điều trị gửi cho anh rồi, bây giờ tôi cần nghiên cứu thuốc đặc trị cho bệnh NE” Savvy ra lệnh cho thuộc h* th*n cận nhất của anh ta, “Ngoài ra, nửa tháng sau, tôi cần đến nước Z, phòng nghiên cứu đều do anh phụ trách”

Sau khi nhanh chóng ra lệnh cho thuộc hạ, Savvy Wayne Klutz tỏ ra cực kì lạnh lùng – biểu cảm mà trước giờ anh chưa từng thể hiện trước mặt Lương Tiểu Ý: “Bây giờ anh có thể ra ngoài rồi” Trước khi Firth bước chân ra khỏi cánh cửa có mật mã, người đàn ông phía sau Fũrth nheo mắt, đôi mắt màu nâu u ám sắp chuyển thành màu đen: “Đợi chút” giọng nói lạnh như băng: “Thuốc điều trị, nếu anh làm hỏng, tôi sẽ cấy bệnh NE lên người anh.”

Fũrth với mái tóc xoăn ngắn màu vàng kim, mặc trên người áo blue màu trắng của phòng thí nghiệm, khuôn mặt vốn không cảm xúc bỗng nhiên run sợ, quay người nhìn người đàn ông đứng ở phía sau, một áp lực vô tận bỗng ập lên đầu.

Trong đầu Firth hiện lên một từ: ác quỷ!

“Vâng thưa Bá tước đại nhân” Firth kính cẩn trả lời.

Lương Tiểu Ý thấy yên lòng, có sự giúp đỡ của Savvy, cô nghĩ, cô có thể chống đỡ đến lúc đứa bé bình an ra đời.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 249


Chương 249

Men theo cầu thang đi lên tầng, chỗ đoạn ngoặt ở tâng hai, cô đang bước chân lên bậc cầu thang lên tầng ba, bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, “Hơ…” Đôi môi đỏ hồng phát ra tiếng cười mỉa mai, cô ngước đầu nhìn cầu thang đi lên tầng ba, sau đó quay người lạnh lùng nhìn căn phòng dành cho khách ở phía đông của tầng hai.

Cô bỗng nhiên quay người bước về phía căn phòng dành cho khách đó.

Lúc cô mới đến, đây là phòng của cô. Bây giờ, vẫn là phòng của cô.

Căn phòng ngủ trên tầng, cô đã từng ở, thì cũng làm sao chứ?

Khách… mãi mãi chỉ là khách. Phòng của chủ nhà, trước giờ đều không phải là của cô.

Quay về căn phòng nơi cất giấu bí mật của cô, Lương Tiểu Ý thành thạo lấy một chiếc hộp gỗ từ trong vali ra, mở ra, một quyển sổ nhật kí, một hộp trang sức.

Ngón tay theo thói quen sờ lên hộp trang sức, thói quen này duy trì được hai mươi năm rồi, mỗi lân mở hộp gỗ ra, ngón tay như thể tự có ý thức, sợ lên hộp trang sức. Bên trong có gì, không cần mở ra cô cũng có thể biết.

Lần này cô bỏ qua chiếc hộp trang sức, ánh mắt rơi xuống quyến sổ nhật kí bên cạnh.

Cô muốn, cô cần giải tỏa tâm trạng.

Sổ nhật kí, không những để cô ghi chép mọi chuyện, mà cũng là nơi để cô giải tỏa tâm trạng.

Nhấc bút lên, viết một đoạn.

Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, lúc ở bệnh viện, lúc ở trước mặt Thẩm Quân Hoa, lúc ở trước mặt Lục Trầm, cô kìm nén để nước mắt không rơi, nhưng lúc này cô không thể nào kìm nén được nữa.

Không biết qua bao lâu, cô cho tất cả vào hộp gỗ rồi lại cất vào trong vali.

Có em bé rồi, cô không nên thức khuya nữa.

Đêm muộn Một bóng đen xuất hiện trước cửa sổ phòng cô, trong màn đêm tối tăm, một ánh mắt sâu thẳm rơi lên khuôn mặt bánh bao của người phụ nữ đang nằm trên giường.

Người đàn ông hơi nhếch mày, người phụ nữ này không biết tin tức mà nhà họ Ôn tung ra sao? Sao cô có thể ngủ ngon như vậy?

Đáy mắt dài hẹp của người đàn ông hơi giật giật, tâm nhìn rơi lên khuôn mặt người phụ nữ đang nằm ngủ. Hình như cô ngủ không ngon chút nào, đi ngủ mà vẫn còn nhíu mày… là bởi vì anh đã làm tổn thương cô sao?

Từ đáy lòng anh bỗng trào dâng sự đau lòng đến kì lạ.

Bàn tay người đàn ông bất giác sờ lên tim, ngay giây sau!

“Hứa Thần Nhất chết tiệt! Cậu ta không nói cho mình biết hóa giải thôi miên xong sẽ có di chứng trong một thời gian!”

Khuôn mặt tuấn tú của Tô Lương Mặc bỗng nhăn nhó… Thuật thôi miên này đến bao giờ mới hoàn toàn được hóa giải?

Không! Anh là Tô Lương Mặc!

Tại sao lại để một cái di chứng của thôi miên đánh bại chứ, sao lại chịu sự chi phối của nó chứ??… Đôi mắt người đàn ông dần lạnh băng, cuối cùng ánh mắt máu lạnh đó rơi lên khuôn mặt người phụ nữ.

“Savvy…” cứu em…

Trong giấc mơ, Lương Tiểu Ý bị rơi vào vũng bùn, giang hay tay ra, hét lên một tiếng.

Tiếng hét này đích thực là một đòn trí mạng, dây thần kinh của Tô Lương Mặc “rắc rắc” một tiếng vỡ vụn, đủ để thể hiện sự phẫn nộ trong lòng người đàn ông!

Savvy sao?

Lương Tiểu Ý! Đến nằm mơ cũng gọi tên người đàn ông này! Rốt cuộc em và tên Savvy Wayne Klutz có quan hệ gì?

Trong lòng Tô Lương Mặc tràn đầy sự phẫn nộ!

Không thèm suy nghĩ, anh giơ tay ra, bỗng nhiên “Xoạt” một tiếng giật cái chăn đang đắp trên người Lương Tiểu Ý.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 250


Chương 250

Một luồng gió lạnh phả vào, Lương Tiểu Ý nhíu mày, hai mắt nheo lại, ngay giây sau…

Cô hoàn toàn tỉnh táo!

Trong căn phòng lờ mờ ánh sáng, người phụ nữ nằm trên giường, người đàn ông đứng ở bên cạnh, bốn mắt chạm nhau, giữa hai người lại có cảm giác khác nhau.

Trong lòng Tô Lương Mặc có cảm giác gì đó không diễn tả được bằng lời… có cảm giác xúc động nhất thời, muốn giang †ay ôm người phụ nữ đã rất lâu rồi mới gặp này. Tận đáy lòng anh lại măng chửi Hứa Thần Nhất một lần nữa!

Còn Lương Tiểu Ý cảm thấy thời gian trôi qua rất lâu như thể không có kết thúc.

Hàng trăm hàng vạn lời, cuối cùng chỉ đổi lấy một tiếng: “Lương Mặc…”

Một tiếng “Lương Mặc” này khiến người đàn ông cô độc suýt chút nữa thì không khống chế được, nhưng chỉ ngay giây sau, trên khuôn mặt tuấn tú của Tô Lương Mặc hiện lên sự chán ghét… hôm nay đã mấy lần chịu ảnh hưởng của di chứng thôi miên rồi!

Một lỗi lầm thấp kém như vậy, không ngờ ngày hôm nay đã xảy ra vài lần!

Shit!

Tròng lòng người đàn ông hung dữ chửi một tiếng, đôi mắt đen như mực, từ từ rơi trên khuôn mặt của người phụ nữ, lạnh giá.

Ánh mắt này… cô đã từng thấy! Trong lòng Lương Tiểu Ý bỗng đau nhói!

“Lương Mặc…” Cô giơ tay ra, muốn nhận được một chút dịu dàng của người đàn ông đứng bên cạnh, chỉ cần một chút thôi… cô sẽ nói chuyện cô có em bé cho anh nghe!

Vậy mà…

“Ha ha… Lương Tiểu Ý; Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông rơi lên khuôn mặt cô, ánh mát lạnh lẽo, đôi môi mỏng mấp máy, nói ra một câu vừa đơn giản vừa tàn khốc: “Trò chơi, kết thúc Lương Tiểu Ý há miệng, khuôn mặt đực ra, cô không chắc chắn lời cô vừa nghe thấy có phải là thật không, bàn tay lặng lẽ sờ lên bụng…

Người phụ nữ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, ánh mắt đờ đẫn không cảm xúc, không ngờ lại chạm đến trái tim người đàn ông máu lạnh bên cạnh giường, Tô Lương Mặc chán ghét nhíu mày, di chứng thôi miên của Hứa Thần Nhất quá nghiêm trọng rồi!

Hôm nay đã là lần thứ tư anh chịu sự ảnh hưởng của nó.

Không! Anh là Tô Lương Mặc!

Sẽ không để bất kì người nào hay việc nào ảnh hưởng đến quyết định của anh!

Đáy mắt của Tô Lương Mặc lập lòe ánh sáng, sự lạnh lùng bao phủ cả đôi mắt!

Cánh môi nhỏ cứ như tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất, từ từ mở ra, kết án tử hình người phụ nữ yêu anh sâu đậm.

Bàn tay anh từ từ đút vào túi quần, đứng ở bên giường, từ trên cao nheo mắt nhìn người phụ nữ đáng thương đang nằm trên giường, miệng nở ra nụ cười: “Lương Tiểu Ý… tôi nói, trò chơi, kết thúc rồi. Cô cứ tiếp tục giả vờ, chẳng có ý nghĩa gì nữa”

“Hù~hù~hù~” Cô đang thở, không biết là hơi thở hay là vết thương đang đau lên, cô giữ lấy ngực, chỗ đó, khó chịu đến mức không hít đủ không khí.

Trò chơi? Kết thúc rồi?

Giả vờ?

Trong đầu một đống lộn xộn, Lương Tiểu Ý không không hiểu gì cả, tất cả mọi cảm giác đều dồn vào hơi thở không thông suốt.

Người đàn ông đứng ở mép giường, đứng ngay ngắn, thân hình cao gầy… cứ như một vị thần, nhưng lại trở thành cơn ác mộng của cô!

Một lúc sau…

Lương Tiểu Ý từ từ ngẩng đầu lên, ngước nhìn người đàn ông đang từ trên cao nhìn cô, từng lỗ chân lông trên khuôn mặt tuấn tú của anh đều là thứ cô rất quen thuộc.

Nhưng trước giờ cô chưa từng nhìn thấu người đàn ông này!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 251


Chương 251

“Anh nói, tất cả, đều là trò chơi?” Cô mấp máy môi, cánh môi hồng hào mềm mại mất đi sắc hồng cùng với khuôn mặt xanh xao càng hiện rõ sự xa xút tinh thần. Bàn tay ôm ngực lén lút vo thành nắm đấm… là giả là giả là giả! Mau nói với em, anh đang lừa em! Cầu xin anh!

Ông trời hình như không nghe thấy lời thỉnh cầu của cô, người đàn ông tuấn tú đứng bên mép giường ánh mắt lấp lánh: “Làm sao? Cô vẫn còn chưa hiểu sao? Tôi nghĩ, trải qua cuộc hôn lễ không có chú rể… chí ít cô cũng đã đoán được một chút, mọi thứ trước đây, chỉ là một sự trả thù mà tôi đã tỉ mỉ lên kế hoạch thôi”

Sự trả thù mà tôi đã tỉ mỉ lên kế hoạch…thôi sao?

Ha ha…

Cô bật cười, đôi môi mất đi tái nhợt hơi run rẩy, cánh môi xinh đẹp nhếch lên, cô bật cười, có chất lỏng gì đó từ đáy mắt tuôn rơi, lướt qua khuôn mặt, rơi xuống ga trải giường.

Người đàn ông đứng bên mép giường, đôi mắt sâu thẳm chuyển động, tay nhanh hơn não, giơ tay ra, ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt, ngay giây sau, anh đưa đầu ngón tay dính nước mắt vào miệng, muốn thử vị đắng chát của nước mắt.

“Lương Mặc…”

Ngón tay trỏ thon dài đặt ở kẽ môi, nhấm nháp vị đáng chắt của nước mắt, một tiếng “Lương Mặc” bất ngờ vang lên khiến người đàn ông đanh mặt lại, trong mắt hiện lên sự cảnh cáo nghiêm khắc, giọng nói của anh như thể lạnh như băng tuyết: “Tôi nhớ, trước kia đã từng cảnh cáo cô, Lương Mặc” tên gọi thân mật này chỉ có Tình Noãn mới có thể gọi tôi như vậy. Cô, xứng chắc?”

“Nhưng anh cũng từng nói sau này em có thể gọi anh là Lương Mặc…”

Lời còn chưa nói hết, người đàn ông cười một tiếng: “Hơ, còn chưa hiểu à? Tất cả mọi thứ, chỉ là một vở kịch, chỉ là một cái bẫy, tất cả đều là giả.”

Sắc mặt Lương Tiểu Ý đã trắng bệch không còn chút sức sống, cô hiểu rồi… Tất cả những gì anh đối xử với cô, chỉ là một vở kịch, trong vở kịch đó, chỉ có cô ngốc nghếch tin là thật, còn anh, chưa từng cho là thật.

Hít một hơi thật sâu, Lương Tiểu Ý kìm nén suy nghĩ sắp sụp đổ, ngước đầu nhìn anh, dùng giọng nói run rẩy cố gắng kiên cường hỏi: “Anh Tô, tôi ngốc nghếch, làm phiền anh giải thích cho tôi hiểu”

Nghe xong, đôi mắt anh bỗng nheo lại, lộ ra sự nguy hiểm.

Giọng nói khàn khàn từ từ vang lên: “Cũng tốt, nếu cô không hiểu, tôi sẽ nói rõ ràng hơn. Tôi nói; Ánh mắt anh liếc người phụ nữ đang nằm trên giường, nhìn thấy cô yếu đuối những giả vờ kiên cường, không biết vì sao, tận đáy lòng có chút đau nhói, bàn tay đút trong túi lén lút vo thành nắm đấm, anh nói với chính mình: chỉ là do di chứng mà thôi!

Lạnh lùng bao phủ đáy mắt Tô Lương Mặc, bởi vì chịu ảnh hưởng của “di chứng”, anh bỗng nhiên nhìn người phụ nữ trên giường, trút mọi phẫn nộ lên người Lương Tiểu Ý vô tội.

Quyết định của anh! Không ai có thể thay đổi! Ngay cả di chứng sau thôi miên, cũng không thể!

“Tôi nói, tôi tốt với cô, cưng chiều cô, tất cả, chỉ là giả. Đây là kế hoạch mà tôi bày ra, không phải là cô yêu tôi sao? Không phải cô yêu tôi đến mức lên kế hoạch hãm hại Tình Noãn khiến cô ấy trở thành người thực vật à? … Tình yêu của một người phụ nữ tâm địa độc ác, Tô Lương Mặc tôi thấy ghê tởm!

Cô muốn có được tôi như vậy, tôi liền làm theo nguyện ước của cô. Chỉ có điều, đây chỉ là một vở kịch mà thôi. Cô vì muốn đạt được mục đích của mình mà hại người, Tình Noãn vô tội biết bao, vậy mà suýt nữa thì gặp phải cơn ác mộng không thể tỉnh lại nữa, Lương Tiểu Ý, gieo gió gặt bão, cái mùi vị này, cô từ từ nếm thử đi!”

Cơ thể Lương Tiểu Ý run rẩy! Cơ thể cô như con diều bị đứt dây, đong đưa trong gió, bất cứ lúc nào cũng có thể rớt xuống.

Tất cả mọi thứ, đều là một trò chơi!

Toàn thân Lương Tiểu Ý rét run, rốt cuộc anh hận cô tới mức nào mới có thể làm ra chuyện nhẫn tâm như thế này?

“Lương Tiểu Ý, có ai nói với cô, cô rất ích kỉ chưa?” Tô Lương Mặc lạnh lùng hỏi.

Lương Tiểu Ý nở một nụ cười thảm hại.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 252


Chương 252

Không cần giải thích gì nữa, cũng không cần nói gì nữa.

Chuyện liên quan đến Ôn Tình Noãn, cô đã từng giải thích, cô cho rằng anh tin tưởng cô, mới thay đổi thái độ với cô. Hóa ra, tất cả chỉ là cô tự cho là vậy mà thôi. Người ta từ đầu đến cuối từng bước từng bước lên kế hoạch hại cô.

“Sao nào? Không có gì nói nữa à?” Đôi mắt tối tăm của người đàn ông nhìn chằm chằm khuôn mặt người phụ nữ, đến anh cũng không biết, đáy mắt có chút phức tạp, trong lòng anh dấy lên chút hi vọng, anh đang chờ đợi lời giải thích của người phụ nữ này.

Nhưng không, người phụ nữ ngồi yên không nhúc nhích, như thể hòa thượng ngồi thiền, chuẩn bị cứ ngồi như thế này mãi, chẳng có ý định giải thích.

Đến anh cũng không biết, anh…đang đợi lời giải thích của cô.

“Ha ha…” Nghe xong câu hỏi của anh, tiếng cười mỉa mai khó khăn lắm mới thoát ra khỏi cổ họng của Lương Tiểu Ý, giải thích? Giải thích gì chứ? Giải thích Lương Tiểu Ý cô không hề làm hại Ôn Tình Noãn sao?

Cần giải thích sao?

Cô giải thích chưa đủ sao?

Đến cuối cùng, anh đã từng nghe chưa?

Chưa! Đến một câu cũng không thèm nghe!

Nếu anh tin cô, đến một câu giải thích cũng không cần.

Anh không tin cô, bất kì lời giải thích nào của cô cũng sẽ trở thành cái cớ để cô chối bỏ trách nhiệm.

“Tôi mệt rồi…” Một tiếng thở dài, bờ môi trắng bệch, đôi mắt u ám, trông cực kì mệt mỏi, giơ cánh tay không chút sức lực, chỉ vào cửa phòng ngủ: “Anh Tô, mời anh ra khỏi phòng của tôi”

Ánh mắt lạnh lùng nhìn cô chằm chäm!

Tô Lương Mặc nheo mắt, “Cô đuổi tôi ra ngoài sao? Cô có tư cách gì để đuổi tôi đi? Đừng có quên, mọi thứ ở đây đều là của tôi”

Lương Tiểu Ý im lặng không nói gì, cơ thể mệt lử bước xuống giường, ngay trước mặt Tô Lương Mặc, lặng lẽ mặc đồ.

Đôi mắt người đàn ông đầy thắc mắc, nhìn cô ngồi dậy mặc quần áo… rốt cuộc cô muốn làm gì?

Ngay giây saul “Lương Tiếu Ý! Cô muốn làm gì?”

Tô Lương Mặc bước một bước rộng, cơ thể to lớn ngay tập lức chặn trước mặt Lương Tiểu Ý.

Nhìn người phụ nữ lặng lẽ kéo vali ra ngoài, lạnh lùng đi qua anh chuẩn bị rời đi, khuôn mặt tuấn tú của anh trong nháy mắt tối sầm, tái mét.

“Anh Tô, anh nói đúng, mỗi căn phòng ở đây, mỗi ngóc ngách ở đây đều là của anh. Nếu đã như vậy, tôi đúng là không nên ở đây làm phiền anh nữa” Mi mắt Lương Tiểu Ý cụp xuống, che giấu đi tất cả sự yếu đuối dưới đáy mắt.

Không muốn… ở trước mặt anh, để anh nhìn thấy sự yếu đuối và bất lực của cô! Không muốn anh cười nhạo cô nữa!

Lương Tiểu Ý kéo vali, núi không dựa vào tôi thì tôi đi dựa vào núi, anh chặn đường tôi, tôi đổi đường khác là được đúng không? Lương Tiểu Ý định vòng qua người đàn ông, bỗng nhiên, bị anh dùng sức giữ chặt lấy vai, còn chưa kịp phản ứng lại đã cảm thấy cơ thể nhẹ tựa lông hồng, một lực mạnh ném cô lên giường.

Bịch!

Một tiếng vang cực lớn, khuôn mặt Lương Tiểu Ý tái mét, ngón tay bất giác sờ lên bụng…

“Cô… cô coi chỗ của tôi là gì hả? Phòng trọ à? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?” Người đàn ông với giọng nói kèm chút phẫn nộ, chút phẫn nộ này ngay cả anh cũng không biết tại sao lại có y anh muốn như thế nào?” Lương Tiểu Ý cũng nối giận, nghĩ đến chuyện anh vừa dùng sức ném cô lên giường, nếu làm bị thương đến đứa bé trong bụng thì phải làm sao?

Cô còn dám hét vào mặt anh?

Tô Lương Mặc nổi giận đùng đùng!

Khuôn mặt tuấn tú bỗng trở nên hung dữ!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 253


Chương 253

“Anh Tô! Anh nói cho tôi nghe xem nào, rốt cuộc anh muốn như thế nào đây?” Chẳng có chút lí trí nào cả, cô chỉ muốn trút hết giận dữ trong lòng, người đàn ông này, dựa vào đâu mà đối xử tàn nhẫn với cô? Dựa vào đâu mà nói cô ích kỉ?

Kể cả cô có ích kì, cô cũng chưa bao giờ ích kỉ với anh!

Tất cả mọi người trên thế giới đều có thể trách móc cô, chỉ mình anh không được!

Trong lòng tràn đầy phẫn nộ, toàn thân không không chế được mà run cầm cập!

Đôi mắt không có sức sống bỗng nhiên bùng cháy ngọn lửa giận dữ, cô mới là người bị hại!

“Hơ…” Người đàn ông cười lạnh một tiếng, đôi môi mỏng từ từ phát ra âm thanh: “Tôi muốn thế nào?” Anh nheo mắt từ trên cao nhìn xuống: “Trên danh nghĩa, cô vẫn là vợ của tôi, nếu đã như vậy thì phải thực hiện nghĩa vụ làm vợ đi chứ”

Sắc mặt Lương Tiểu Ý trong nháy mắt lại càng khó coi hơn!

Anh ta có ý gì chứ?

“Anh không được!” Lời còn chưa nói hết đã bị người đàn ông thô lỗ xé toạc quần áo, trong tiếng quần áo bị xe rách “roạt”, Lương Tiểu Ý nghe thấy tiếng trái tim cô đang vỡ vụn.

Tại sao anh có thể làm như vậy? Tại sao có thể?

“Anh mau buông tôi ra! Buông ral” Rõ ràng sắp kết tình thông gia với nhà họ Ôn, bọn họ ly hôn là điều sớm muộn, anh dựa vào đâu mà đối xử với cô như vậy? “Tôi thật sự hối hận ngày đó… ngày đó, tôi nên nghe lời Savvy, không về nước nữa!”

Savvy!

Ngón tay thon dài của người đàn ông bỗng nhiên khựng lại, đáy mắt hiện lên sự hung dữ, nhếch mép, anh cười: “Hở ra là Savvy? Thế nào? Savvy có thể cho cô cảm giác hưởng thụ này sao?” Nói xong, cơ thể to lớn của người đàn ông hung dữ đi vào bên trong cơ thể cô!

“Aaaal”

Trong nháy mắt cơn đau ập đến, không hề có sự ẩm ướt của màn dạo đầu, bỗng nhiên đón nhận một sự tấn công cực mạnh.

Hai mắt Lương Tiểu Ý mở to.

g*** h** ch*n đã tê liệt, cô đau đến mức muốn khóc, nhưng cố gắng nén nước mắt.

Đây chỉ là vở kịch mà thôi… làm sao cô có thể cho rằng những lời nói dịu dàng trước đây là thật chứ?

“Sau này, em chỉ được khóc trước mặt anh!”

“Khóc xấu như vậy, sau nay chỉ được khóc trước mặt anh, không cho phép em khóc trước mặt người khác!”

…Những lời nói ngọt ngào trước đây, sự dịu dàng của anh, cảnh tượng ấm áp khiến cô cảm động, tất cả chỉ là trò cười!

Một sự châm biếm cực đột!

Ha ha…

Cuối cùng cô vẫn không nhịn được, không phải vì cơ thể thô lỗ kia khiến cô đau, mà là trái tim đang vỡ vụn!

Người đàn ông đang đè trên người Lương Tiểu Ý nhìn thấy đáy mắt cô một hàng nước mắt đang rơi xuống khuôn mặt ngay thơ của cô, trong thâm tâm anh, không kìm nén được mà lộ ra… Tô Lương Mặc bỗng nhiên bừng tỉnh! Sau khi Hứa Thần Nhất hóa giải thôi miên cho anh, tại sao anh vẫn đau lòng khi cô khóc?

Không! Cái thuật thôi miên chết tiệt! Cái tác dụng phụ chết tiệt! Đừng có điều khiển anh nữa!

Trên thế giới này người có thể ảnh hưởng đến quyết định của Tô Lương Mặc vẫn còn chưa ra đời!

Ánh mắt lóe lên tia độc ác, người đàn ông nhếch miệng lên để nộ nụ cười tàn độc: “Làm sao? Anh ta có thể cho cô cảm giác hưởng thụ này sao?” Nói xong anh lại để nộ nụ cười tàn độc, ngay sau đó, thô lỗ tiến vào trong!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 254


Chương 254

“Aaaal”

Từng cơn đau ùa đến, trên trán Lương Tiểu Ý lấm tấm mồ hôi, cô từ từ quay đầu, nhìn khuôn mặt người đàn ông đang nằm trên người cô, bờ môi mấp máy: “Tôi thật sự hối hận, ngày đó khăng khăng làm theo ý mình quay về nơi này! Nếu tôi nghe lời của Savvy thì bây giờ đã không phải chịu nhiều đau khổ như vậy”

Đau khổ?… Người phụ nữ chết tiệt này! Hở ra là luôn miệng “Savvy Savvy”, còn nói thứ anh dành cho cô là đau khổ?

“Đau khổ sao?” Bờ môi người đàn ông cong lên, hai mắt nheo lại, đôi mắt u tối lạnh lẽo: “Ha ha… Nếu là đau khổ, vậy thì cô hãy tận hưởng đi”

Không chút kiêng nể, anh không muốn nhìn vào mắt cô nữa. Giơ tay ra, che đi đôi mắt tràn đây đau khổ của cô, cơ thể anh cùng với cơ thể cô, động tác cực kì thô lỗ của anh, như thể muốn trút hết tức giận lãn không hài lòng, không có một chút dịu dàng nào!

Đau… đau muốn chết đi… cảm giác giống như năm cấp ba suýt thì bị cưỡng h**p… không có sự cứu giúp, sợ hãi, cầu cứu, không có bất kì ai đến cứu cô.

Tô Lương Mặc, nếu anh hận tôi như vậy, nếu mục đích của anh là hủy hoại tôi… vậy thì anh đã làm được rồi.

Những lần trước đây cô đều không chịu được sinh lực dồi dào của anh, không biết được bao lâu, đến cuối cùng, cô luôn bất tỉnh trên giường của anh, nhưng hôm nay, Lương Tiểu Ý bình tĩnh đến kì lạ, cô chịu đựng từng cơn đau ùa đến. Thậm chí có lúc cô nghĩ, nếu trong lúc bị giày vò như thế này, đứa bé không còn nữa, vậy thì đó là ý trời!

Đau đến mức không thể nào phản kháng được nữa.

Nhưng cô vẫn không muốn nói cho anh về sự tồn tại của đứa bé!

Ngay cả khi đứa bé chết trong bụng mẹ, cũng sẽ không nói sự thật cho anh biết! Trong lòng cô trào dâng hận thù!

Khoảnh khắc cuối cùng, anh bò dậy, dịch bàn tay ra mới phát hiện, bàn tay anh đã sớm đẫm nước mắt. Lúc đi chuyển bàn tay ra, anh nhìn thấy đôi mắt của cô, vẫn long lanh như trước đây, nước mắt bao phủ, như thể búp bê.

Trái tim vào khoảnh khắc ấy đập nhanh dữ dội!

Lại như thế rồi! Ánh mắt Tô Lương Mặc cực kì khó hiểu, cái tác dụng phụ đáng chết này có thôi đi không hả?

“Shit!” Tô Lương Mặc xuống giường, trong lúc phẫn nộ, cái chân thon dài hung dữ đạp vào thùng rác bên cạnh, thùng rác bị một lực cực mạnh đạp vào, rác rưởi bên trong rơi vung vãi, “bịch” một tiếng cực lớn, Lương Tiểu Ý đang nằm trên giường đôi mắt giật giật, cô sợ…

Cô sợ sự thô bạo lẫn cục súc này của Tô Lương Mặc!

Tô Lương Mặc bực tức rứt tóc, tác dụng phụ của thôi miên khiến anh rất buồn bực, lông mày đẹp đẽ bỗng nhăn lại, mặc quần vào, trước khi rời đi, anh dừng ở cửa một lát, lạnh lùng nói: “Ngày mai, tôi sẽ cho luật sự chuẩn bị thủ tục ly hôn, cô chỉ cần kí tên vào đơn ly hôn là được”

Trái tim Lương Tiểu Ý đập “thình thịch”, tuy rằng ngay từ đầu trong lòng cô đã rất rõ ràng sớm muộn cũng có một ngày hai người họ chắc chắn sẽ ly hôn, chỉ không ngờ, ngày đó lại đến nhanh như vậy.

… Cũng đúng thôi, Ôn Tình Noãn đã tỉnh lại rồi.

Cô lại nhớ đến lúc từ bệnh viện trở về, Đại Bàn Thẩm Quân Hoa đã nói với cô: “Tiểu Bàn, nếu cậu với tên khốn Tô Lương Mặc ly hôn, đứa bé này sẽ trở thành con riêng của cậu, nhưng nếu không ly hôn, sớm muộn cũng có ngày tên khốn đó biết chuyện cậu có thai, tốt nhất… tìm cơ hội ra nước ngoài, đợi đứa bé ra đời làm hộ khẩu rồi quay lại ly hôn với tên khốn đó.”

Không thể không nói, Thẩm Quân Hoa lí trí hơn Lương Tiểu Ý rất nhiều.

Đôi mắt vốn trống rỗng bỗng có chút kiên định, cắn chặt răng, nheo mắt, giọng nói khàn khàn: “Không! Tôi sẽ không kí tên”

Người đàn ông đứng ở cửa đang định bước đi chợt nhíu mày, bỏ qua một giây vui mừng trong lòng khi cô nói không đồng ý ly hôn, Tô Lương Mặc cười lạnh: “Trí nhớ không kém thì chắc cô vẫn còn nhớ, trước đây chúng ta đăng kí kết hôn như thế nào?”

Trong nháy mắt Lương Tiếu Ý bỗng sực tỉnh, cô làm sao có thể quên được chứ! Anh bắt thuộc hạ của anh túm lấy tay cô, ép cô kí tên của mình lên giấy thỏa thuận kết hôn, đóng dấu tay của cô lên đó!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 255


Chương 255

“Trò chơi này, trước giờ đều không phải cô nói là được. Tôi mới là người chiến thắng. Hãy nhớ cho kĩ” Người đàn ông với sắc mặt lạnh lùng, quay người rời khỏi căn phòng này.

Ngày hôm sau Vừa sáng ra, một người đàn ông trung niên lạ mặt đến gõ cửa biệt thự.

Lương Tiểu Ý mở cửa, người đó tự xưng là “Luật sư Vương”.

Người đó mặc vest nghiêm chỉnh, đeo chiếc kính gọng vàng, trông cực kì tinh anh… Cấp dưới bên cạnh người đàn ông Tô Lương Mặc kia, không có một ai là kẻ bất tài.

“Vào đi”

Cô đến một câu hỏi han cũng không muốn nói.

Đi đến phòng khách, theo lễ phép, Lương Tiểu Ý hỏi: “Cà phê hay trà?”

Luật sư Vương đứng ở bên cạnh ghế sofa, nghe thấy vậy nói: “Không cần đâu. Tôi đến để hoàn thành giao phó của Boss”

“Luật sư Vương, mời ngồi” Lương Tiểu Ý vẫn rót hai cốc nước lọc, đi đến ghế sofa, đặt xuống bàn uống nước trong phòng khách, cô ngồi xuống. Đợi luật sư Vương ngồi xuống theo, Lương Tiểu Ý mới hỏi: “Luật sư Vương, tôi biết hôm nay ông đến đây để làm gì. Tôi nói thẳng luôn, tôi, không đồng ý ly hôn”

Cô rất thẳng thắn bày tỏ thái độ. Nếu lúc này ly hôn, đứa bé trong bụng cô ra đời xong phải làm sao?

Không hộ khẩu sao?

Cho dù con của cô không được coi là con riêng, thì cũng có gì khác nhau chứ?

Đứa bé vừa ra đời đã không có mẹ, sau đó… đến bố cũng không có sao?

Không!

Cô tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện này xảy ra!

Lương Tiểu Ý chưa từng kiên định như lúc này!

Luật sư Vương cũng rất thông minh lanh lợi, ông nghe xong nhưng không có bất kì sự ngạc nhiên nào.

Dễ dàng nhận thấy Boss của ông đã sớm nói với ông thái độ không muốn ly hôn của Lương Tiểu Ý.

Luật sư Vương mở cặp tài liệu ra, từ bên trong lấy một tập văn kiện, đặt xuống bàn, đẩy đến trước mặt Lương Tiểu Ý, dùng giọng điệu làm việc nói: “Cô Lương, mời cô xem tập văn kiện này trước rồi đưa ra quyết định. Tôi tin sau khi cô đọc xong văn kiện này có thể đưa ra quyết định đúng đắn”

Lương Tiểu Ý đầy nghi hoặc mở văn kiện ra.

Lật từng trang từng trang trong tập văn kiện, đến trang cuối cùng, ánh mắt cô trở nên lạnh lẽo, đóng tập văn kiện lại, Lương Tiểu Ý đẩy lại tập văn kiện cho luật sư Vương.

“Ông Vương, tôi không biết ông nói như vậy có ý Lương Tiểu Ý không chớp mắt, ngón tay gõ lên tập tài liệu: “Thứ này, để làm gì?”

Thái độ của Lương Tiểu Ý khiến luật sư Vương có chút ngạc nhiên, ánh mắt ông rơi xuống tập văn kiện, ông rất rõ, thứ trong tập văn kiện là gì, bởi vì đã biết nên ông càng không thể nào hiểu nổi tâm tư của người phụ nữ đang ngồi đối diện.

“Cô Lương, thông cảm tôi nói thẳng… Bên trong Boss cho cô tiền bù đắp ly hôn tuyệt đối không ít chút nào, nhà cửa phân bố ở khắp các thành phố lớn, ba chiếc xe nhãn hiệu để cô không còn lo lắng khi ra ngoài. Còn có tiền đền bù lên đến năm nghìn vạn tiền mặt… Tôi không hiểu tại sao cô vẫn không hài lòng” Luật sư Vương giỏi giang giàu kinh nghiệm mặt đầy nghiêm túc, đẩy gọng kính, đôi mắt nằm sau chiếc kính hiện lên sự coi thường, nự cười lạnh khó nhận ra: “Ha ha… cô Lương, lòng người vô đáy, rắn mà lại muốn nuốt voi. Khẩu vị lớn quá, chưa chắc cô đã tiêu hóa được. Tôi muốn nhắc nhở cô, nên biết chừng mực”

Lương Tiểu Ý mặt không chút biểu cảm. Tâm mắt rơi lên người luật sư Vương ngồi đối diện.

Không biết tại sao, lúc chạm vào đôi mắt long lanh không chút tạp chất của cô gái ngồi đối diện, lại có một chút chột dạ lẫn hổ thẹn.

Lắc đầu, vứt đi cái suy nghĩ hoang đường này, luật sư Vương với bộ vest nghiêm chỉnh, rút ra một chiếc bút máy, nhẹ nhàng đặt xuống bàn, nằm bên cạnh tập văn kiện, một lân nữa đẩy đến trước mặt Lương Tiểu Ý: “Cô Lương, nếu để Boss nổi giận, đến một đồng cô cũng không nhận được. Cô cũng không cần làm khó tôi, kí vào bản thỏa thuận ly hôn này, cô tốt tôi tốt tất cả đều tốt.”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 256


Chương 256

Lương Tiểu Ý cúi đầu, mái tóc ngang vai xõa xuống mặt, chắn đi ánh mắt dòm ngó của luật sư Vương, cũng che đi sự đau khổ trên khuôn mặt cô.

Cô từ từ ngắng đầu lên, lúc này khuôn mặt rất bình yên, hít một hơi thật sâu, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn luật sư Vương, mặc kệ tất cả lôi điện thoại ra, bấm một dãy số.

Trên màn hình hiển thì hai chữ “Lương Mặc”.

Điện thoại kêu hai tiếng rồi bị người bên kia dập tắt.

Đôi môi Lương Tiểu Ý bất giác nhếch lên nở nụ cười đau khổ.

Lại hít một hơi thật sâu, người ngoài nhìn cô thì thấy cô rất bình tĩnh, thật ra chỉ có mình cô biết, cảm giác lúc này chẳng tuyệt vời chút nào.

Luật sư Vương ngồi đối diện nhìn Lương Tiểu Ý từ từ cất điện thoại, nhìn ông nói: “Luật sư Vương, ông cũng thấy rồi đó, cấp trên của ông, anh Tô không muốn nhận điện thoại của tôi.

Chắc ông biết rõ, cho dù muốn ly hôn, người trong cuộc là anh ấy cũng nên nói chuyện điện thoại với tôi, ông thấy đúng chứ?”

Đúng! Không sail Cho dù vợ chồng hai bên ly hôn, gặp mặt, nói chuyện điện thoại, cũng là lẽ dĩ nhiên.

“Thế nên, phiền ông gọi điện cho anh Tô. Nói tôi có chuyện muốn hỏi anh ta, có được không?”

Luật sư Vương suy nghĩ một lúc, ông hiểu Lương Tiểu Ý có ý gì, chủ động lôi điện thoại ra, gọi cho Tô Lương Mặc.

Điện thoại rất nhanh được bắt máy, sau khi luật sư Vương đơn giản chuyển những lời của Lương Tiểu Ý cho người đàn ông ở đầu dây bên kia biết tin.

“Ừ, được”

Sau khi nhận được sự đồng ý của Boss, luật sư Vương đưa điện thoại cho Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý bàn tay run run nhận điện thoại từ tay của luật sư Vương, cô căn chặt răng, sau khi nhận điện thoại từ tay luật sư Vương, Lương Tiểu Ý nhìn luật sư Vương nói: “Luật sư Vương, tôi có chút chuyện muốn nói riêng với anh Tô.”

Luật sư Vương rất hiểu ý, đứng lên rời khỏi phòng khách.

Căn phòng khách đầy yên tĩnh, Lương Tiểu Ý đưa điện thoại lên tai.

Người đàn ông đầu dây bên kia cũng im lặng không nói lời nào.

“Tại sao?” Một lúc lâu sau, Lương Tiểu Ý chậm rãi hỏi.

Cô biết, người đàn ông đó nhất định hiểu cô đang hỏi điều gì.

“Ngay từ đầu đã là một vở kịch tôi viết rồi tự diễn. Không phải cô biết rồi sao?”

Giọng nói trầm khàn của người đàn ông vang lên bên tai.

Lương Tiểu Ý chớp chớp mắt, “Tôi muốn biết… anh có biết không, năm bảy tuổi, người cứu anh, là tôi?”

Cuối cùng cô vã Cô có quá nhiều thắc mắc, cần từng chút từng chút hỏi rõ ràng.

Tâng 65 tòa nhà tập đoàn tài chính Tô Thị thành phố S, một người đàn ông cầm điện thoại, đứng trước chiếc cửa kính †o đùng, ánh hào quang xuyên qua cửa kính chiếu lên khuôn hỏi vấn đề này

mặt tuấn tú của người đàn ông. Đôi mắt dài hẹp, tối tăm không nhìn thấy đáy, lặng lẽ nhìn nhìn dòng xe tấp nập dưới tòa nhà.

Lương Tiểu Ý vo bàn tay thành năm đấm… Rốt cuộc cô muốn nhận được đáp án gì từ anh? Cô cũng không biết.

Thời gian như ngừng trôi, trong lúc Lương Tiểu Ý cho rằng vấn đề này sẽ đi vào ngõ cụt, giọng người đàn ông thông qua điện thoại truyền đến bên tai cô, không chút ấm áp.

“Sau khi chúng ta kết hôn không lâu, tôi đã biết rồi. Cô, chắc cũng sớm đoán được. Lúc đó tôi hỏi cô, tại sao lại có vết thương ở xương quai xanh. Cô chắc vẫn còn nhớ”

Đúng! Cô vẫn nhớt Cô làm sao có thể không nhớ, nếu không phải cô đã lờ mờ đoán được anh đã biết sự thật năm đó, cô cũng không dễ dàng tin anh nói sẽ tốt với cô, sẽ cưng chiều cô. Cô cũng sẽ không dễ dàng vứt bỏ đề phòng với anh như vậy.

“Nếu anh đã biết sự thật năm đó, vậy tại sao…” Nói đến đây, cổ họng cô càng khô khan khó chịu, sống mũi cay cay: “Tại sao anh vẫn đối xử như vậy với tôi?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 257


Chương 257

“Ha ha; Người đàn ông cười nhẹ một tiếng: “Lương Tiểu Ý, đây là hai chuyện khác nhau. Tôi ra tay dạy dỗ cô, đơn giản là cô vì sự ích kỉ của mình mà làm hại Tình Noãn, vì muốn có được tôi mà ra tay hại Tình Noãn trở thành người thực vật, nếu không phải ông trời động lòng, cả đời này chắc Tình Noãn chỉ có thể năm trên giường ngủ đến chết”

Người đàn ông tiếp tục nói: “Còn chuyện năm đó cô cứu tôi, tôi sẽ dùng một cách khác để báo đáp ơn cứu mạng của co.

Ha ha ha… Lương Tiểu Ý muốn cười, cô cũng cười rồi, ngẩng đầu bật cười không thành tiếng, nước mắt lăn qua mặt rơi xuống, đây là chuyện cười buồn cười nhất mà cô từng nghe, báo đáp ơn cứu mạng?

“Anh thật sự tin rằng tôi cố ý khiến Tình Noãn trở thành người thực vật sao?” Giọng nói khàn khàn, cô vẫn muốn hỏi cho rõ, “Anh có thể tin một người phụ nữ năm đó không màng đến tính mạng mà cứu một người cô ta không quen biết, rồi chỉ vì cái gọi là ích kỉ mà tàn nhẫn hại một người phụ nữ khác sao?”

“Lương Tiểu Ý, con người đều sẽ thay đổi” Lời anh có nghĩa là, năm đó cô thật sự là một người lương thiện, nhưng ai dám đảm bảo sau này cô vẫn lương thiện như vậy chứ?

Lương Tiểu Ý nghe hiểu được ý trong lời nói của anh.

Cảm thấy tim gan co thắt lại, đau đến không thở nổi.

“… Tôi về nước, vì mong ước của bản thân. Tôi đã từng nói với anh” Lương Tiểu Ý vẫn cứ cố chấp, cô không muốn trả giá cho cái lỗi lâm không phải cô gây ra, người nên trả giá không phải là cô!

“Ngay sau khi về nước Ôn Tình Noãn đã tìm đến tôi, cô ta cầu xin tôi làm phẫu thuật cho cô ta” Lương Tiểu Ý nói ra sự thật khi đó, “Là cô ta đến cầu xin tôi!”

Cô phải làm rõ mọi chuyện!

“Lương Tiểu Ý, chuyện đã đến nước này, cô vẫn còn nói dối sao? Tình Noãn đã tỉnh lại rồi!” Tô Lương Mặc phẫn nộ, anh hận người phụ nữ đang nói dối trước mặt anh, hận những lời nói dối của cô với anh! Tô Lương Mặc không hề chú ý đến, thà nói anh hận Lương Tiểu Ý ở trước mặt anh ức h**p anh còn hơn nói anh hận Lương Tiểu Ý vì Lương Tiểu Ý làm hại Ôn Tình Noãn!

Có ý gì đây?

257-nguoc-tan.jpg


“Lương Tiểu Ý, năm bảy tuổi, cô cứu tôi một mạng. Bây giờ, tôi trả bố cô một mạng. Một mạng đổi lấy một mạng, nếu như vậy cô vẫn thấy không đủ, ha ha… không phải tôi đã cho cô năm căn nhà, ba chiếc xe hàng hiệu, còn thêm tiền bù đắp năm nghìn vạn sao?” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông, từng câu từng chữ từ miệng anh nhả ra, cứ như dùng kiếm hết sức đâm vào trái tim Lương Tiểu Ý!

“Hóa ra… đây là cách anh Tô báo đáp, đúng là… mở mang Tầm mắt Miệng nhếch lên nụ cười đắng chát, sự kiên định lẫn dũng cảm còn sót lại cuối cùng cũng hết sạch, cô ngay lập tức nói với người đàn ông đang ở đầu dây bên kia: “Được, tôi đồng ý ly hôn” đầu óc cô lại tỉnh táo như lúc này.

Người đàn ông ở tầng 65 tập đoàn hành chính Tô Thị, nghe thấy cô nói đồng ý ly hôn, cơ thể cao to bỗng cứng đờ, biểu cảm trên khuôn mặt cũng cứng đờ. Một sự phẫn nộ ở đáy lòng bùng cháy!

Lương Tiểu Ý… người phụ nữ đáng chết này lại dễ dàng đồng ý ly hôn!

Nhưng rất nhanh, Tô Lương Mặc nhận ra suy nghĩ này của anh cực kì quái lạ!… Anh nên vui mừng mới đúng, nhưng nơi đáy lòng lại chất chứa vô vàn phẫn nộ!

Hứa Thần Nhất chết tiệt!

Di chứng chết tiệt!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 258


Chương 258

Shit!

Anh hung dữ chửi thầm, đôi mắt tối tắm của người đàn ông lạnh lùng đến đáng sợi Bàn tay buông thõng bên người bỗng vo thành nắm đấm…anh cần đến Hứa Viên một chuyến, cần tìm Hứa Thần Nhất “nói chuyện”.

Trong lúc anh định gầm hét lên, điện thoại truyền đến giọng nói lãnh đạm của người phụ nữ: “Tôi đồng ý ly hôn, nhưng không phải bây giờ.”

Giọng nói lãnh đạm của người phụ nữ trong điện thoại khiến anh không nghe ra được bất kì cảm xúc gì.

Tô Lương Mặc khựng lại, nơi đáy lòng có cảm giác nhẹ nhõm hẳn đi, nhưng ngay sau đó, sự tối tăm trong đôi mắt lại càng rõ rệt, anh nguy hiểm nheo mắt: “Lương Tiểu Ý, cô lại muốn giở trò gì?”

Đôi mắt Lương Tiểu Ý trống rỗng, sắc mặt điềm tĩnh lạ thường, chẳng hề giống cô trước đây chút nào: “Tôi không giở trò gì cả. Bố tôi vừa mới phẫu thuật thay thận xong, vẫn đang trong quá trình hồi phục, nếu ly hôn vào lúc này, tôi e rằng bố tôi sẽ không chịu được” Trong lòng Lương Tiểu Ý xin lỗi bố cô: Bố ơi, con xin lỗi, lấy danh nghĩa của bố để kéo dài thời gian ly hôn. Nhưng con cũng vì cháu của bố thôi, con thật sự xin lỗi.

“Tô Lương Mặc, hai tháng nữa, chỉ cần hai tháng nữa, tôi sẽ kí vào đơn ly hôn” Cô nói: “Đến lúc đó, tôi đảm bảo sẽ không xuất hiện trước mặt anh”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia nghe xong lời nói của cô, nắm đấm không khống chế được, hung dữ đập vào cửa kính, phát ra tiếng nứt rạn, Lương Tiểu Ý ở đầu dây bên này bị dọa đến nín thở.

Cửa kính kiên cố bị nứt rạn, đôi mắt tối tăm của người đàn ông nhìn chằm chằm về phía trước… cô không muốn xuất hiện trước mặt anh nữa? Cô không muốn gặp anh nữa?

Lời của Lương Tiểu Ý tự động chuyển thành ý này văng vẳng bên tai Tô Lương Mặc.

Đôi mắt tối tăm bùng cháy sự giận dữ!

Cô không muốn gặp anh nữa?

Không có cửa đâu! Kể cả là ly hôn, cô cũng đừng nghĩ đến việc rời xa anh!

Người đàn ông hoàn toàn không nhận ra, đằng sau cái suy nghĩ kì quái này đại diện cho điều gì… Điều này khiến anh ân hận suốt nửa đời còn lại!

“Lương Tiểu Ý. Năm bảy tuổi cô từng cứu mạng tôi, tôi vẫn luôn mang lòng cảm kích cô bé năm đó cứu tôi” Giọng nói người đàn ông có chút kì lạ, Lương Tiểu Ý im lặng không lên tiếng, lúc này còn nói những lời không đâu có ý nghĩa gì không? Cô duy trì sự im lặng.

Người đàn ông đầu dây bên kia thở dài: “Tô Lương Mặc tôi sống đã hai bảy năm rồi, chưa từng nợ ai điều gì, Lương Tiểu Ý, cô cũng không ngoại lệ. Thế nên sau này, cô không cần lo lắng cho cuộc sống. Cả đời này, sẽ không có nghèo khổ lẫn buồn phiền trong cuộc sống của cô nữa”

“Có ý gì?” Lương Tiểu Ý nhất thời không hiếu cho lắm, nghe xong lời nói kì quái của anh, có có cảm giác nguy hiểm đang tiến lại gần.

“Tôi đã từng nói, ơn cứu mạng của cô năm đó, tôi sẽ dùng cách khác để báo đáp” Thế nên cả đời này cô không cần lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền. Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông hiện lên chút d*c v*ng chiếm giữ, khăng khăng cố chấp đến đáng sợ, “Còn chuyện cô nói đợi hai tháng nữa… tôi đồng ý”

“Cạch” một tiếng dập tắt điện thoại.

Lương Tiểu Ý chỉ còn nghe thấy tiếng “tút tút tút” dài dằng dặc trong điện thoại, lúc này trong lòng có cảm giác bất an.

Câu cuối cùng của người đàn ông Tô Lương Mặc kia rốt cuộc có ý gì?

Suy nghĩ nát óc vẫn không hiểu nổi.

Phòng làm việc của Tổng giám đốc ở tầng 65 tòa nhà Tập đoàn tài chính Tô Thị, ngoài Tô Lương Mặc ra vẫn còn một người nữa im lặng ngồi ở sofa.

“Cậu thật sự sẽ ly hôn với Lương mập à?” Lục Trầm ngồi trên sofa vẫn luôn duy trì sự im lặng, bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

Tô Lương Mặc quay người: “Đương nhiên… hai tháng sau.”

“Sau khi ly hôn thì sao?” Lục Trầm lại h sao?”

“Để cô ấy đi Người đàn ông với ánh mắt sắc nhọn như chim ưng: “Không” liếc nhìn Lục Trầm, bờ môi mỏng nhếch lên, “Tớ phải báo đáp ơn cứu mạng của cô ấy năm xưa, cả đời này, tớ sẽ có trách nhiệm với cuộc sống của cô ấy cả đời này, cô ấy không cần bôn ba vì cuộc sống nữa, tớ sẽ dành cho cô ấy điều kiện sống tốt nhất”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 259


Chương 259

Đôi mắt hoa đào của Lục Trầm bỗng trở nên sâu thẳm, rơi trên cơ thể người đàn ông tự kiêu ngạo mạn trước mặt, phẫn nộ đứng dậy, “Tô Lương Mặc, đây là chuyện vô liêm sỉ nhất mà cậu từng làm! Nhất chứ không phải một trong số đó!” Nói xong quay người ra khỏi phòng làm việc.

Đây là báo ơn sao? Đây là lấy oán báo ơn thì có!

Ly hôn xong vẫn muốn trói buộc sự tự do của Lương Tiểu Ý người phụ nữ đáng thương kia, không để cô rời xa!

Ly hôn xong vẫn trói buộc vợ cũ ở bên cạnh mình… Anh coi Lương Tiểu Ý người phụ nữ đáng thương đó là gì chứ? Tình nhân sao?

Lục Trầm vô cùng phẫn nộ, anh ta chưa từng chán ghét cái suy nghĩ của Tô Lương Mặc như vậy!

Lần này Tô Lương Mặc thật sự quá đáng rồi!

Cho dù Lục Trầm có lí do để nghỉ ngờ tại sao Tô Lương Mặc lại có quyết định như vậy, hoàn toàn là “tâm tà bất chính”, sau khi ly hôn còn muốn chiếm đoạt Lương Tiểu Ý, với cách làm người của Tô Lương Mặc, không hủy hoại thì là đuổi đi, tại sao có thể trói buộc sự tự do của một người phụ nữ, trừ phi…

Mặc dù cực kì hoang đường, nhưng Lục Trầm chỉ có thể nghĩ ra đáp án này, thật ra Tô Lương Mặc yêu Lương Tiểu Ý, nếu không tại sao lại không đồng ý cho Lương Tiểu Ý rời xa anh chứ?

“Đúng là một thằng ngốc!” Lục Trầm lẩm bẩm một mình, ngay sau đó đôi mắt trở nên sâu thẳm: “Có điều, người anh em, lần này cậu thật sự quá đáng rồi. Cho dù có khả năng cậu ngốc nghếch không biết mình đã yêu Lương mập, nhưng lần này, tớ sẽ không ngồi yên mà nhìn đâu”

Hình như là kiên quyết hơn với quyết định của mình, Lục Trầm xuống dưới hầm để xe của tòa nhà, vừa đi đến phía xe của mình, vừa lôi điện thoại ra, lúc mở cửa xe, đầu dây bên kia đã nhấc máy.

“Lương mập, cô đang ở đâu?” Lục Trầm hỏi Lương Tiểu Ý có chút ngạc nhiên, tại sao Lục Trầm lại gọi điện cho cô?

Sững sờ một lúc, cô nói: “Tôi ở biệt thự.”

“Được, cô đừng ra ngoài, đợi tôi đến, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cô” Lục Trầm nói xong, tắt điện thoại, đôi mắt hoa đào có chút nghiêm nghị lạ thường… Người anh em, xin lỗi nhé.

Đạp chân ga, điểm đến chính là biệt thự Lý Ân ở khu Tứ Hoàn.

Nhanh như chớp, nhịp tim đập của Lục Trâm cũng nhanh như tốc độ của xe, chạy như bay trên đường.

Anh ta tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn Tô Lương Mặc ép một cô gái vào ngõ cụt, sau đó ân hận cả đời.

Chiếc xe dừng lại một cách bất ngờ, dừng trước cổng biệt thự mà trước đây Tô Lương Mặc và Lương Tiểu Ý ở.

Lương Tiểu Ý ngồi ở bên cửa sổ, từ xa đã nhìn thấy chiếc xe của Lục Trâm đang tiến đến, cô từ từ đứng dậy đi mở cửa cho Lục Trầm.

“Mau vào nhà đi.”

Lục Trầm có vẻ rất nôn nóng, anh ta vừa vào cửa đã kéo Lương Tiểu Ý lại: “Cô đợi đã. Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cô.”

“Ừ”

“Lương mập, cô nói thật cho tôi nghe, cô còn yêu Lương Mặc không?”

Sắc mặt Lương Tiểu Ý không chút thay đổi, chỉ là mí mắt hơi run run, khóe miệng giật giật, những hành động nhỏ như vậy cũng không thể nào qua được mắt của Lục Trầm.

“Ha ha, yêu thì sao chứ, mà không yêu thì sao chứ?” Từ đầu đến cuối, anh chưa bao giờ tin tưởng cô. Trong mắt Lương Tiểu Ý bỗng hiện lên chút bi thương, không có sự tin tưởng mới là chuyện đáng buồn nhất.

“Lương mập, đứa bé này nếu cô muốn giữ lại, chỉ có thể ra nước ngoài, lặng lẽ rời khỏi nơi này, khiến Lương Mặc không kịp phản ứng, ra nước ngoài đừng đến những thành phố lớn, †ìm một thị trấn nhỏ, không được liên lạc với bất kì người nào, cũng không được dùng chứng mình thư thẻ tín dụng thẻ ngân hàng, bất cứ thứ gì có thể khiến Lương Mặc tìm được tin tức của cô,… đừng trách tôi không nhắc nhở, tay chân của nhà họ Tô rải khắp thể giới, nếu cô để lộ chút sơ hở, Lương Mặc sẽ bắt được cô đó”
 
Back
Top Bottom