Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 200


Chương 200

Thẩm Quân Hoa không nhịn được mà trợn mắt, trong lòng thầm oán: Nếu mấy vết này mà biến mất nhanh như thế, vậy không phải là phí công Tổng giám đốc Tô rồi sao?

“Tiểu Bàn, cậu đã nghe qua truyền thuyết này chưa?”

Thẩm Quân Hoa nhìn ra ngoài cửa sổ, hài hước nói: “Truyền thuyết kể rằng, lúc tiếng chuông đồng hồ điểm 12 đêm vang lên, ngồi lên vòng quay mặt trời, đi lên đến đỉnh, ước một điều ước, thì điều ước ấy sẽ thành sự thật”

“Thật không?” Hai mắt Lương Tiểu Ý sáng rực, cô nhìn chăm chăm Thẩm Quân Hoa khiến cô ấy có chút chột dạ…

Thẩm Quân Hoa đang không biết nên hoàn thành lời nói dối này như thế nào thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Này, điện thoại của cậu kêu kìa” Thẩm Quân Hoa tạm thời được giải thoát, cô ấy chỉ chỉ điện thoại của Lương Tiểu Ý.

“Ừm” Lương Tiểu Ý nghe điện thoại. Đầu dây bên kia, giọng nói trâm mặc của Tô Lương Mặc vang lên: “Tiểu Ý, là anh”

“Ừm, em biết” Ánh mắt Lương Tiểu Ý bỗng nhiên vô cùng ấm áp dịu dàng, cô nhớ đến lời Đại Bàn Thẩm Quân Hoa vừa nói, cô liền nói vào điện thoại: “Lương Mặc, tối này…” có thể cùng nhau đi đến vòng quay mặt trời không?

“Tối nay anh có việc, anh phải đi công tác” Giọng anh truyền đến, lọt vào tai cô.

Ồ… phải đi công tác…

“Thế à, ừm, Lương Mặc, anh…” bao giờ về?

“Như vậy nhé, anh còn có việc, anh ngắt máy đây” Một lúc sau Lương Tiểu Ý vẫn ngây ngốc nhìn điện thoại, nghe tiếng “tút… tút…”đầu dây bên kia đã ngắt điện thoại rồi.

“Sao thế?” Thẩm Quân Hoa nhận ra Lương Tiểu Ý có gì đó không đúng.

“Đại Bàn, tối nay đi vòng quay mặt trời đi!” Lương Tiểu Ý quay sang hỏi Thẩm Quân Hoa.

“Tiểu Bàn, thực ra tớ…” lừa cậu đấy…

“Được không? Tớ có một điều ước vô cùng quan trọng, tớ muốn ước”

Nhìn Lương Tiểu Ý kiên định và nghiêm túc như vậy, câu nói thật nghẹn lại trong họng Thẩm Quân Hoa, cô không nói ra được, hóa thành một tiếng chua xót: “Ừm, đi”

Mười giờ đêm.

Thẩm Quân Hoa lấy một ngón tay chọc nhẹ vào người Lương Tiểu Ý: “Tiểu Bàn, cậu định ra ngoài như thế này à?” Cô chỉ vào Lương Tiểu Ý đang “vô cùng khác người”.

“Vi thế nên mới cần ra ngoài vào ban đêm đấy”

“Vi thế nên cậu mặc như thế này ra ngoài?” Thẩm Quân Hoa nhìn bộ đồ quá khác người của Lương Tiểu Ý, cô ấy không dám gật đầu bừa bãi, không cả dám tin, một ngày cuối tháng 9, lại có người tự bọc bản thân mình thành hình dáng quỷ quái này: “Cậu mặc thế này ra ngoài sẽ bị người ta nghĩ là thần kinh đấy!” Cô ấy nhấn mạnh.

Cô gái kia càng hùng hồn hơn: “Vì thế nên tớ mới chọn ra ngoài vào lúc đêm đen gió mát đấy” Cô soi gương, chỉnh lại mũ áo khoác gió một lần nữa, cô hận không thể giấu cả khuôn mặt vào trong cái mũ áo khoác gió.

“Cáu nhỉ! Con bé này, cậu thực sự cho rằng đây là đóng phim cổ trang à?” Thẩm Quân Hoa xoa xoa mi tâm, cô ấy nhấn mạnh lại: “Người ta thực sự sẽ nghĩ cậu bị thần kinh rồi đưa cậu đến bệnh viện đấy”

“Không sao, không phải vẫn còn cậu à? Nếu có người nghĩ là tớ bị thần kinh, tớ sẽ quay sang gọi cậu là “nẹ”“

“Con mẹ nó!” Thẩm Quân Hoa phát điên: “Con mẹ nó?

Lương Tiểu Ý, cậu học thói hư tật xấu ở đâu đấy!”

Lúc ra ngoài cửa, Thẩm Quân Hoa lại phát điên một lần nữa: “Cậu đeo kính râm làm cái gì? Trời tối đen như mực không cần đeo kính!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 201


Chương 201

Lương Tiểu Ý đeo kính đen, một tay thản nhiên khoác tay vào cánh tay Thẩm Quân Hoa, sau đó nói: “Tớ sợ bị người đi đường nhìn thấy mặt”

“Trên mặt cậu làm gì có vết hôn đâu” Che cái rắm.

“Nhưng cậu nói tớ ăn mặc thế này giống đứa thần kinh, lỡ như người đi đường nghĩ tớ bị thần kinh, thì họ cũng không biết mặt mũi tớ thế nào”

Nói xong cô còn đắc ý gật gật đầu: “Đại Bàn, tớ phát hiện sau khi tớ ở bên cạnh Lương Mặc, tớ đã trở nên thông minh hơn đấy”

Thông minh con mẹ cậu?

“… Thế có phải tớ cũng nên đeo kính râm ra ngoài đường?”

Đi với đứa thần kinh, tỉ lệ người ta quay lại nhìn cô ấy sẽ rất cao nhỉ? Hay là cô ấy cũng đeo kính râm che mặt đi?

“Đại Bàn, nếu cậu dám đeo kính râm, thì trên đường gặp ai tớ cũng sẽ gọi cậu là “mẹ”“

Thẩm Quân Hoa không dám tin, bạn nhỏ Lương Tiểu Ý lương thiện đến mức yếu đuối, hôm nay, vừa nấy, lại vừa uy h**p mình?

“Tại sao tớ không được đeo kính râm?” Dù sao cũng phải cho cô ấy một lí do chứ.

“Trời tối như thế này, hai chúng ta đều đeo kính râm, tớ sợ sẽ lạc đường mất”

“Con mẹ nó!” Thẩm Quân Hoa lại lần nữa phát điên, cô ấy điên cuồng giơ ngón tay giữa về phía Lương Tiểu Ý, đến vẻ mặt cô ấy nhìn Lương Tiểu Ý cũng vô cùng dữ tợn. Thẩm Quân Hoa hét lớn: “Coi như cậu ác!”

“Giống nhau cả thôi” Lương Tiểu Ý cách một lớp kính râm, cũng vô cùng hung hăng trừng mắt nhìn Thẩm Quân Hoa: “Ai bảo cậu hôm nay khiến tớ mất mặt như thế chứ? Có oán báo oán, không phải không báo, quân tử trả thù mười năm chưa muộn” Nói xong, cô hất cánh tay Thẩm Quân Hoa ra, đi ra ngoài.

Thẩm Quân Hoa không dám tin nhìn cô gái lương thiện ngày xưa bây giờ lại dám giở trò hung ác với mình, cô đang bị cô gái lương thiện này báo thù à?

Thẩm Quân Hoa thu lại ánh mắt ngây ngốc, chạy đuổi theo Lương Tiểu Ý, giữ lấy Lương Tiểu Ý vừa vấp vào đá suýt nữa ngã sóng soài xuống đất: “Cậu cẩn thận, mắt cứ nhìn đi đâu thết”

Lương Tiểu Ý võ võ ngực, sau đó chỉ một ngón tay về phía kính râm: “Cậu mù à, tớ đeo kính râm làm sao nhìn thấy cục đá chứ?”

Con mẹ nó?

Thẩm Quân Hoa cảm giác cô sắp tức đến mức nôn ra máu rồi.

Rõ ràng là tự bạn nhỏ Lương Tiểu Ý nửa đêm khuya khoắt còn đeo kính râm đi đi lại lại, suýt nữa ngã vỡ đầu, mà bây giờ lại đi trách cô?

“Lương Tiểu Ý, cậu…” lương tâm của cậu ở đâu?

“Ha ha, không biết hôm nay là ai khiến tớ mất mặt như vậy nhỉ?”

“Được được được!” Tớ nhịn! Ngón tay trỏ lạnh lẽo của Thẩm Quân Hoa xoa xoa thái dương đang phình to của mình: “Ai bảo hôm nay tớ làm người nào đó mất mặt chứ, nhưng cũng không thể trách tớ được, muốn trách không phải nên trách Tổng giám đốc đại nhân nhà cậu à? Ai biết được vợ chồng nhà cậu còn có sở thích này chứ? Ai ngờ được Tổng giám đốc đại nhân ở ngoài mặt lạnh như núi băng lại…”

Thẩm Quân Dao còn chưa nói xong thì Lương Tiểu Ý đã xông đến chặn miệng cô ấy lại, vành tai Lương Tiểu Ý đỏ bừng, nếu không phải mặt cô được mũ và khẩu trang che kín, nếu không phải đêm tối không nhìn rõ, thì có lẽ chỉ cần nhìn thấy gương mặt đỏ bừng lúc này của cô, Thẩm Quân Hoa sẽ cười cô là mông khỉ đít đỏ mất.

Lương Tiểu Ý vội vàng bịt miệng Thẩm Quân Hoa lại, tức giận hét lớn: “Không được nói!”

Thẩm Quân Hoa “hự” một tiếng, trợn mắt bảo Lương Tiểu Ý bỏ tay ra, rồi nhét cô vào ghế phụ lái: “Được rồi được rồi, tha cho cậu, tớ không nói nữa được chưa. Bà cô của tớ ơi, câu đừng gây chuyện nữa, nhanh đi thôi, cậu không nhìn xem bây giờ mấy giờ rồi à?”

Nói xong, cô đóng cửa bên ghế phụ, vòng qua đầu xe, mở cánh cửa bên kia, ngồi vào ghế lái.

Thẩm Quân Hoa lái xe về phía quảng trường trung tâm thành phố. Giờ này chỉ còn mỗi vòng quay mặt trời ở quảng trường trung tâm thành phố còn hoạt động.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 202


Chương 202

Dọc đường, Thẩm Quân Hoa hỏi Lương Tiểu Ý: “Cậu muốn đi vòng quay mặt trời như thế, cậu chưa từng ngồi vòng quay mặt trời à?” Cô trêu đùa hỏi một câu, không ngờ lại nghe thấy Lương Tiểu Ý “Ừm” một tiếng.

Thấy người ngồi bên ghế phụ không nói gì, Thẩm Quân Hoa cũng không biết nói gì, một tay cô ấy ôm trán… Sao cô ấy lại có cảm giác, đầu mình hôm nay vô cùng đau chứ.

“Tiểu Bàn, cậu là người ngoài hành tinh à?” 27 tuổi đầu rồi, chưa từng ngồi vòng quay mặt trời… Cậu có còn là con gái không? Không… Là cậu vẫn đang sống trong tầng lớp cao nhất của loài linh trưởng trên trái đất sao?

“… Lạ lắm à?” Lương Tiểu Ý có chút chột dạ.

“Đương nhiên!” Thẩm Quân Hoa giống như đang nhìn động vật thời tiền sử: “Tiểu Bàn, tớ vô cùng nghi ngờ cậu, 27 năm qua cậu sống như thế nào vậy? Chưa từng đến công viên giải trí, chưa từng ngồi vòng quay mặt trời”

Lương Tiểu Ý mím chặt môi, cúi đầu không nói gì. Chẳng nhẽ cuộc sống lúc trước của cô vô cùng nhạt nhẽo sao?

Một lúc sau, bầu không khí trong xe trở nên vô cùng yên tĩnh, Thẩm Quân Hoa cũng không hỏi gì Lương Tiểu Ý nữa. Cô ấy thực sự không hiểu, một cô gái 27 tuổi, chưa từng đi bar, chưa từng đi đến công viên giải trí, thậm chí còn chưa từng ngồi vòng quay mặt trời… Cuộc sống như vậy vô vị và nhạt nhẽo đến mức nào chứ? Còn Tiểu Bàn, cô sống cuộc sống nhạt nhẽo như vậy, thực sự khiến người ta đau lòng.

Truyền thuyết về vòng quay mặt trời có rất nhiều, nhiều người nghe được rất nhiều phiên bản khác nhau, mặc dù mọi người đều có những ước mơ đẹp, họ chấp nhận những lời nói dối thiện ý, nhưng có rất ít người thực sự tin vào những truyền thuyết này.

Kì lạ là, sau khi Thẩm Quân Hoa nói ra truyền thuyết về vòng quay mặt trời, Tiểu Bàn lại vô cùng tin tưởng.

Rất nhanh hai người đã đến quảng trường trung tâm thành phố. Thẩm Quân Hoa đỗ xe. Lần này cô không hề cảm thấy mất mặt, cô vô cùng tự nhiên cầm tay Lương Tiểu Ý.

Đêm nay, một đêm tháng 9 năm 2015, Lương Tiểu Ý và Thẩm Quân Hoa, hai cô gái vô cùng khác nhau, đứng phía dưới vòng quay mặt trời ở quảng trường trung tâm thành phố, cùng nhau ngước lên nhìn vòng quay mặt trời đang sáng lập lòe.

“Đi thôi” Thẩm Quân Hoa kéo Lương Tiểu Ý ngồi vào vòng quay mặt trời, đây là lần đầu tiên trong 27 năm cuộc đời của Lương Tiếu Ý, có thể cũng sẽ là lần cuối cùng, cô ngồi vòng quay mặt trời.

Sau khi ngồi lên vòng quay mặt trời, nhìn theo chuyển động của vòng quay mặt trời, Lương Tiểu Ý ngạc nhiên phát hiện ra, thế giới đang dần phóng to dưới chân cô.

“Đại Bàn, đã lên đến đỉnh chưa?” Lương Tiểu Ý nắm cánh tay Thẩm Quân Hoa, căng thẳng hỏi.

“Tiểu Bàn, thả lỏng đi, từ lúc bắt đầu cậu đã hỏi bao nhiêu lần rồi. Chỉ là vòng quay mặt…”

“Đại Bàn, đây là lần đầu tiên tớ ngồi vòng quay mặt trời, đương, đương nhiên sẽ căng thẳng. Hơn nữa, tớ còn phải ước”

Thẩm Quân Hoa nhin Lương Tiểu Ý đang căng thắng, câu “chỉ là vòng quay mặt trời” cô không thể nói ra được.

Cô ấy thực sự không thể tưởng tượng được trước mặt cô đang là bạn học cấp ba của mình, thời gian 27 năm này, cô ấy đã sống như thế nào vậy?

Một tay Thẩm Quân Hoa đặt lên tay Lương Tiểu Ý, lúc này cô ấy mới phát hiện ra, tay Lương Tiểu Ý lạnh ngắt, lòng bàn †ay toàn là mồ hôi. Không hiểu tại sao, trái tim Thẩm Quân Hoa lúc này vô cùng khó chịu.

Cô ấy có rất nhiều điều muốn hỏi Lương Tiểu Ý.

“Tiểu Bàn.

“AI Đại Bàn! Có phải sắp lên đến đỉnh rồi không? Có phải tớ ước được rồi không? Tớ có nên chuẩn bị trước không?

Những câu hỏi kia, Thẩm Quân Hoa lại không thể nói ra khỏi miệng được.

Ví dụ như nói, trước khi tốt nghiệp, việc học hành quan trọng, Tiểu Bàn không có thời gian vui chơi, thì cô ấy có thể hiểu. Nhưng sau khi tốt nghiệp thì sao?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 203


Chương 203

“Ừm, Tiểu Bàn, có thể ước rồi, không cần chuẩn bị gì hết, chỉ cần nhắm mắt lại, chân thành ước là được” Thẩm Quân Hoa nhìn Lương Tiểu Ý ngồi bên cạnh, chân thành nhắm mắt, hai tay chắp lại trước ngực, cô ấy cảm giác cổ họng mình khô khốc.

Thành phố S về đêm vô cùng rực rỡ, ánh đèn chiếu lên mặt Lương Tiểu Ý, Thẩm Quân Hoa nhìn thấy Lương Tiếu Ý đang nhắm mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, cô ấy có chút hoảng hốt.

Ở thành phố với nhịp sống bận rộn này, mọi người đều chỉ coi ước nguyện vòng quay mặt trời là lời nói dối thiện ý về điều ước tốt đẹp nhất mà thôi, nhưng cô gái ngồi bên cạnh cô đây lại đang vô cùng chân thành ước nguyện. Lương Tiểu Ý tin vào điều ước vòng quay mặt trời, điều ước của cô chắc chắn sẽ trở thành sự thực.

Lúc Lương Tiểu Ý mở mắt, Thẩm Quân Hoa hỏi cô: “Cậu vui như thế à, cậu ước cái gì rồi?”

Lương Tiểu Ý không trả lời mà hỏi ngược lại: “Đại Bàn, điều ước của tớ sẽ thành hiện thực đúng không?”

“.. Èm” Vẻ mặt cô khiến Thẩm Quân Hoa không thể nói ra câu nào tàn nhãn được. Đây chỉ là một điều ước, là điều ước đẹp nhất của con người ta, truyền thuyết vòng quay mặt trời không hề có tác dụng, chỉ là một điều ước mà thôi.

“Vậy thì tốt” Giờ phút này, trên mặt Lương Tiếu Ý mới lộ ra nụ cười, cô cười tít cả mắt lại.

“Cậu còn chưa trả lời tớ, cậu ước cái gì thế?”

“Có được nói ra không? Nói ra có mất linh không?” Lương Tiểu Ý hỏi.

Thẩm Quân Hoa vô cùng tò mò, cô ấy muốn biết cô gái đơn thuần đến mức tin vào truyền thuyết vòng quay mặt trời này, lúc ở trên vòng quay mặt trời sẽ ước cái gì, vì thế cô liền nói: “Đồ ngốc, điều ước vòng quay mặt trời không giống như điều ước sinh nhật, phải nói ra mới linh”

“Thật không?” Vẻ mặt Lương Tiểu Ý vô cùng nghỉ ngờ: “Cậu chắc chắn không phải vì cậu muốn nghe trộm điều ước của tớ chứ?”

Ặc… Tớ thực sự muốn nghe trộm điều ước của cậu.

Gương mặt Thẩm Quân Hoa thoáng qua vẻ chột dạ. Tiểu Bàn cũng không dễ lừa đến thế.

“Khụ khụ, tớ lừa cậu làm gì chứ? Hơn nữa, tớ biết điều ước của cậu làm gì? Có ăn được không? Có đổi thành tiền được không? Hay có thể giúp tớ nổi tiếng được không?”

“Ừm… hình như đều không được”

“Đúng không, nếu thế thì sao tớ phải nghe trộm điều ước của cậu chứ?”

“Được rồi” Lương Tiểu Ý nghĩ một lúc, “Thực ra tớ ước…sau khi tớ chết, Lương Mặc sẽ không chìm đắm trong nỗi đau.

Tớ ước, sau khi tớ chết, có một người giống như tớ… Không?

Một cô gái tốt hơn tớ sẽ xuất hiện, thay tớ, thêm cả phần của tớ, yêu Lương Mặc, Lương Mặc có thể cùng cô gái ấy sống đến đầu bạc răng long… Không giống như tớ”

Trong lòng Thẩm Quân Hoa “bộp” một tiếng: “Tiểu Bàn, cậu nói linh tinh cái gì thế? Cái gì mà chết với không chết chứ, cậu mới bao nhiêu tuổi? Phì phì phì, nói năng linh tinh”

“Tớ nói thật đấy”

“Nói linh tỉnh, nói…”Thẩm Quân Hoa đang nói bỗng nhiên im bặt, giống như là hiệu ứng quay chậm quay lại một lượt, hơi quay đầu sang nhin Lương Tiểu Ý: “Cậu vừa nấy, nói cái gì?”

Là cô nghe nhầm à? Hay là cô hiểu sai rồi? Chắc chắn là cô hiểu sai rồi. “Nói thật… là thế nào?”

Lương Tiểu Ý gượng cười, nhìn Thẩm Quân Hoa… Ở trong nước, cô ấy là người bạn duy nhất đối xử tốt với cô.

“Tớ nói thật đấy, tớ sắp chết rồi.”

Tai Thẩm Quân Hoa ù ù, một lúc lâu sau cô ấy vẫn chưa thể định thần lại.

“Tớ không thể giải thích với cậu chỉ tiết được, cậu cứ coi như là… tớ bị ung thư đi” Lương Tiểu Ý lấy hết dũng khí nói chuyện này với người thứ hai ngoài Savvy.

Đừng hỏi cô tại sao, một bí mật mà cô vẫn luôn giấu kín, hôm nay cô lại chủ động đi nói với người khác. Nếu nhất định phải tìm một lí do, thì có lế là do bầu không khí hoàn hảo tối nay, cũng có thể vì Lương Tiểu Ý không đủ dũng cảm để một mình gánh vác bí mật này.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 204


Chương 204

“Ha, ha ha… Tiểu Bàn, cậu vẫn giận tớ chuyện lúc chiều đúng không? Chắc chắn là cậu đang đùa tớ: Mặt Thẩm Quân Hoa có chút khó hiểu. Cô ấy cố chấp cho rằng Lương Tiểu Ý muốn báo thù chuyện buổi chiều nên mới đùa với cô ấy như Vậy.

Thời gian dường như đang ngừng lại, một lúc lâu sau, ở bên trong vòng quay mặt trời tính lặng…

“Hì hì!” Lương Tiểu Ý nhịn cười, gương mặt đang căng chặt bỗng nhiên giãn ra, căng thẳng dần biến mất, bầu không khí trở nên thoải mái hơn nhiều, Lương Tiểu Ý mỉm cười đánh nhẹ lên vai Thẩm Quân Hoa: “Đúng đấy đúng đấy, tớ đùa cậu thôi, tiếc là cậu không tin. Tớ nói này Đại Bàn, cậu không thể giả vờ bị tớ lừa được à? Thật vô vị” Lương Tiểu Ý bĩu môi, oán hận liếc nhìn Thẩm Quân Hoa vừa thở phào nhẹ nhõm.

“Con mẹ nó! Con nhỏ này, cậu có biết lúc nãy tớ suýt tin cậu rồi không?” Thẩm Quân Hoa bỗng nhiên thở phào. Cô ấy giả vờ lo lắng, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ đau thương vô cùng khoa trương: “A! Tiểu Bàn, cậu không được chết, tớ sẽ đau lòng lắm đấy, hu hu hu…”

Lương Tiểu Ý cười lớn: “Đủ rồi ha, uổng công cậu là diễn viên, biểu cảm cùng với diễn xuất này, tặng cậu hai chữ: khoa trương!”

Vòng quay mặt trời sắp xuống đến mặt đất, ánh đèn hắt lên mặt Lương Tiểu Ý, lúc sáng lúc tối, nhìn không rõ biểu cảm trên mặt cô, đáy mắt trong veo bỗng xẹt qua một tia đau buồn.

Một nắm đấm nhẹ rơi xuống vai Lương Tiểu Ý, cô nghe thấy tiếng Thẩm Quân Hoa hỏi: “Rốt cuộc là cậu đã ước cái gì? Lần này không được lừa tớ đâu đấy?”

“Tớ á… Tớ ước, Tô Lương Mặc sẽ yêu tớ không dứt được ra, mất đi tớ sẽ mất đi cả thế giới. Ha ha ha… Đại Bàn, cậu nói xem, điều ước này của tớ có thành sự thật không?” Lương Tiểu Ý cười tít mắt, cô dùng ngón tay chọc chọc Đại Bàn Thẩm Quân Hoa: “Truyền thuyết vòng quay mặt trời là cậu nói với tớ, sau này nếu Tô Lương Mặc ly hôn với tớ, tớ sẽ tìm cậu khóc đấy”

Hai người cùng nhau cười vui vẻ.

Sau khi xuống vòng quay mặt trời, Thẩm Quân Hoa đi lấy xe, bảo Lương Tiểu Ý đứng ở cột đèn bên đường chờ cô.

Ở bãi đỗ xe, Thẩm Quân Hoa nhận được cuộc điện thoại.

Thời gian gần đây sự nghiệp của cô ấy phát triển khá tốt, công ty đã sắp xếp cho cô ấy người đại diện mới, người đại diện gọi cho cô ấy là để nói với cô ấy nhận một kịch bản mới.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Quân Hoa nhận được kịch bản nữ chính, mà kịch bản này cũng không tồi, cô ấy nói chuyện điện thoại với người đại diện một lúc.

Bên dưới cột đèn bên đường, Lương Tiểu Ý ôm chặt áo khoác gió, bây giờ đã là nửa đêm rồi, mặc dù có đèn đường, cũng có người đi đường nhưng ánh đèn không sáng lắm, người cũng không nhiều, vì thế Lương Tiếu Ý không đeo kính râm và khẩu trang, không đội cả mũ áo nữa.

“Ai yo, không phải “cô” sao?” Một giọng nói dí dỏm vang lên sau lưng Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý nghe thấy giọng nói quen thuộc, vô thức quay người lại, bóng dáng Tiêu Bạch đập vào mắt cô. Lương Tiểu Ý vô thức lùi về phía sau một bước, cô không chú ý đến bậc thang phía sau lưng, nên khi cô vừa lùi về phía sau một bước liền mất thăng bằng, cả người ngã về phía sau, cô theo bản năng “A” hét lớn một tiếng.

Giây tiếp theo, một giọng cười châm biếm lại vang lên.

Một cánh tay kịp thời giữ chặt eo của Lương Tiểu Ý: “Cô, cẩn thận chứ” Giọng nói này rất gần, gần ngay trước mắt, Lương Tiểu Ý ngẩng đầu, đập vào mắt cô là gương mặt trẻ trung đẹp trai của Tiêu Bạch, khóe miệng hơi nhếch nụ cười xấu xa, lấy cô làm trò cười: “Đây là đường lớn, ngã xuống sẽ nguy hiểm lắm đấy, “cô” ơi”

Cảm giác hai người đang dính sát gần nhau, Lương Tiếu Ý dùng sức đẩy Tiêu Bạch ra: “Anh Tiêu, xin anh hãy buông tôi ra?

Tiêu Bạch không kịp phòng bị, hắn ta loạng choạng, sau đó hắn ta liền nhìn Lương Tiểu Ý đang cách hắn ta nửa bước và đôi tay trống rỗng của mình, hắn ta lắc lắc cổ tay, không chút để ý rút tay lại rồi đút vào trong túi quần.

““Cô” đối xử với người cứu mình như thế à?”

Lương Tiểu Ý lạnh mặt, nhìn thẳng vào gương mặt đẹp trai khí chất bức người kia, hét lớn: “Anh Tiêu, đầu tiên, anh hãy gọi tôi là cô Tô, tôi là người đã có chồng”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 205


Chương 205

“OK, cô Tô” Tiêu Bạch vô cùng nghe lời, hai tay hắn ta đút túi quần, mắt híp lại, từng bước từng bước đến gần Lương Tiểu Ý: “Vậy thì cô Tô, bây giờ cô có thể nói xem, cô trước giờ đều đối xử như vậy với người giúp cô sao?”

Lương Tiểu Ý cảnh giác nhìn chằm chằm Tiêu Bạch, cô vẫn chưa quên những chuyện tên đàn ông trước mặt đã làm với cô ở Blues và cả ở trong phòng chụp hình của công ty điện ảnh Lục Thị.

Cô lùi về phía sau một bước, cô bình thản nói: “Nếu không phải là anh Tiêu đột nhiên xuất hiện thì tôi cũng sẽ không bị dọa suýt ngã, tính đi tính lại thì, anh Tiêu, không phải là anh nên xin lỗi tôi sao?”

Tiêu Bạch giơ tay ra, Lương Tiểu Ý cảm thấy có gì không đúng, cô liền quay người chạy, nhưng đôi tay dài phía sau vừa giơ lên, giữ chặt cổ cô từ phía sau, kéo cô đến trước ngực hắn ta.

Lương Tiểu Ý tức giận: “Anh Tiêu! Anh không xin lỗi tôi thì thôi! Tôi rộng lượng tha lỗi cho anh. Phiền anh buông tay ra, nói gì thì nói, tôi cũng là vợ hợp pháp của Tô Lương Mặc. Lục Trầm gọi tôi một tiếng chị dâu, anh là em họ của Lục Trầm, theo lý mà nói, anh cũng phải gọi tôi là chị dâu mới đúng”

Tiêu Bạch chau mày… Lương Tiểu Ý đang ám chỉ với hắn †a thân phận của cô.

Nếu là người khác, chiêu này của cô còn có tác dụng, nhưng tiếc là cô lại gặp phải Tiêu Bạch. Người phụ nữ của Tô Lương Mặc, mùi vị sẽ như thế nào đây?

Tâm mắt của Tiêu Bạch chạm vào cái khăn quàng cổ của Lương Tiểu Ý.

“Mùa hè quàng khăn? Khẩu vị của cô Tô thật khá người”

Cánh tay dài của Tiêu Bạch nắm chặt cổ Lương Tiểu Ý, không để cô nhúc nhích, hắn ta vừa nói vừa dùng tay còn lại tháo khăn quàng cổ của cô: “Không lẽ vì khẩu vị đặc biệt của cô Tô nên anh Tô mới mê mệt cô đấy chứ?”

“Anh làm cái gì đấy?” Lương Tiểu Ý nhận ra ý đồ của Tiêu Bạch, cô giơ hai tay lên chống cự lại, giữ cái khăn quàng quanh cổ cô.

“Buông tay” Sắc mặt Tiêu Bạch không tốt, từ sau khi hắn †a trưởng thành, đây là lần đầu tiên có một cô gái dám làm trái ý hắn ta.

“Cô buông tay ra!” Tiêu Bạch híp mắt lại, lực trên tay càng mạnh hơn.

“Xoẹt” một tiếng, khăn quàng cổ rách làm đôi.

Khoảnh khắc khăn quàng cổ rách làm đôi, Tiêu Bạch nhin thấy cái cổ đầy hình “dâu tây” của Lương Tiểu Ý. Đôi mắt đào hoa của hắn ta mở to: “Tôi đã nói mà, giữa mùa hè mà quàng khăn, hành động này của cô Tô cũng quá khác thường rồi. Hóa ra là như thế này!”

Câu nói “Hóa ra là như thế này” của hắn ta ý vị thâm sâu khiến cô đỏ mặt.

Cô trở tay liền muốn tát Tiêu Bạch một cái, “bộp” một tiếng, khi tay cô chỉ còn cách gương mặt đẹp trai của Tiêu Bạch vài centimet nữa thì một cánh tay rắn chắc giữ chặt lấy cổ tay cô.

Tiêu Bạch khinh thường, khóe miệng nhếch lên, nói: “Sao?

Cô Tô nghĩ là chiêu này vẫn có tác dụng với tôi à?” Tiêu Bạch đang nhắc nhở Lương Tiểu Ý, cô đừng mơ nghĩ đến chuyện tát hắn ta lần nữa.

“Anh bỏ tôi ra! Nếu Lương Mặc biết anh ức h**p tôi, anh ấy sẽ không tha cho anh đâu” Lương Tiểu Ý cố gắng ra vẻ bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng cô sớm đã bỏ cuộc. Mấy lời mạnh miệng của cô làm sao mà dọa được tên Tiêu Bạch xấu xa này chứ.

Tiêu Bạch nghe thấy cái tên “Tô Lương Mặc”, trên gương mặt trẻ trung đẹp trai của hắn ta thoáng qua vẻ khinh thường, hắn ta híp mắt lại nhìn cô gái đang nằm trong lòng mình… Ha ha, đây là người phụ nữ của Tô Lương Mặc đấy.

Một cánh tay thô bạo nắm chặt cằm Lương Tiểu Ý, Tiêu Bạch vồ lấy cằm của Lương Tiểu Ý, hung hăng ép cô ngẩng cao đầu lên, rồi quay nó về phía sau… Đau?

Lương Tiểu Ý càng thêm giấy giụa, cho dù là bất cứ ai bị người ta giữ chặt gáy, sau đó bị bẻ căm từ phía sau, dùng một phương thức kì lạ để bắt cô ngẩng đầu lên rồi quay lại, đều sẽ cảm thấy vô cùng đau đớn.

Tiêu Bạch không hề để ý là tư thế này của hắn ta có thể khiến Lương Tiểu Ý cảm thấy không thoải mái, cảm thấy đau đớn.

Lương Tiểu Ý hiểu chuyện này vô cùng bất lợi với mình, ánh mắt cô vừa di chuyển, liền phải mở to miệng hô hấp, giây tiếp theo, cô hung hăng trừng to mắt, không dám tin nhìn chằm chằm gương mặt đẹp trai đang phóng to trước mặt cô.

Một bóng hình đè xuống, Lương Tiểu Ý nhanh chóng tránh đi, trong đầu cô bỗng nhiên “vù” một tiếng.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 206


Chương 206

Môi của Tiêu Bạch vốn định đặt lên môi của Lương Tiểu Ý, nhưng vì cô tránh nên chỉ chạm vào khóe miệng cô.

Khóe môi hơi nghiêng đi, nụ hôn chưa được mấy giây, Lương Tiểu Ý giơ chân hung hăng đạp vào chân của Tiêu Bạch, cô nhân lúc hắn ta đau đớn, liền quay người tát hắn ta một cái.

Cái tát này, động tác vô cùng nhanh nhẹn, nếu không phải Tiêu Bạch là người bị cô đánh, hắn ta nhất định sẽ khen cái tát vừa rồi của cô “đẹp”.

Khóe miệng vẫn lưu lại chút hương tàn, khiến Lương Tiểu Ý không dám tinI Tiêu Bạch muốn cưỡng hôn cô?

Lúc nãy suýt chút nữa Tiêu Bạch đã hôn cô rồi?

Hắn ta lại dám khiếm nhã với cô như vậy?

Một loạt thông tin giống như thủy triều dâng lên ào ạt, khiến cô ngây ngốc, nhất thời không thể suy nghĩ được gì.

Tiêu Bạch thực ra không hề muốn hôn một “bà cô” hơn tuổi mình, nhưng ai bảo “bà cô” này người phụ nữ của Tô Lương Mặc chứ? Chỉ cần là người phụ nữ mà tên kiêu căng ngạo mạn Tô Lương Mặc nhìn trúng, Tiêu Bạch hắn đều muốn nếm thử mùi vị của người đó.

Hắn ta muốn hôn cô, không liên quan gì đến d*c v*ng hết.

Nhưng khi môi của hắn ta đặt lên môi của cô, mặc dù bị cô linh hoạt trốn tránh, mặc dù hắn ta chỉ chạm vào môi cô một giây thôi, đôi mắt đào hoa của Tiêu Bạch hơi mở to, ánh mắt hắn ta thoáng qua vẻ kinh ngạc… Mùi vị này, con mẹ nó thật thích?

Tiện nhắc nhở một câu… hai khóe môi chạm nhau chỉ khoảng một giây mà thôi?

Không ngờ được là, mặc dù “bà cô” này tuổi đã lớn, nhưng đôi môi lại mềm mại giống như của cô gái 18 tuổi, mềm đến mức vừa chạm vào miệng liền tan ngay, giống như kẹo bông hắn ta ăn lúc bé.

Ánh mắt của hắn ta dừng lại trên môi cô… Khóe môi của cô đã mềm mại như vậy, vậy còn đôi môi mịn màng kia thì sao?

Bất giác, ban đầu Tiêu Bạch “vì cô là người phụ nữ của Tô Lương Mặc” nên mới hôn cô, bây giờ “vì mùi vị của cô rất thơm” nên lại muốn hôn cô…

Cơ thể cao lớn của Tiêu Bạch chuẩn bị hạ xuống lần nữa, còn Lương Tiểu Ý từ ban nãy vẫn đang ngây ngốc, sao cô lại có thể để một người đàn ông không phải Tô Lương Mặc chạm vào khóe môi cô chứ.

Chỉ như thế thôi, cô đã vô cùng áy này rồi.

Khi cô nhìn thấy gương mặt của Tiêu Bạch ngày càng gần, đáy mắt cô lướt qua sự tàn nhãn?

Tiêu Bạch cười lạnh: “Cô à, tôi đã nói rồi, cùng một chiêu thức không dùng được hai lần đâu!”

Ừm… phải không?

Đầu gối của Lương Tiểu Ý hung hăng đạp vào bụng Tiêu Bạch, Tiêu Bạch không phòng bị, trong lúc đau đớn, hắn ta liền thả cánh tay của Lương Tiểu Ý ra.

Vừa được tự do, Lương Tiểu Ý lập tức lùi về phía sau, nhưng Tiêu Bạch lập tức phản ứng lại ngay, hắn ta định bắt cô lại.

Nhìn thấy cánh tay rắn chắc đang giữ chặt cánh tay mình, Lương Tiểu Ý cúi đầu mở miệng cắn! Cô cắn rất mạnh, gần như là dùng toàn bộ sức lực của mình, không hề nương tay với tên lưu manh vô sỉ Tiêu Bạch này.

Tên b**n th** không tôn trọng phụ nữ này, đáng đời?

Tiêu Bạch mở trừng mắt: “Cô điên rồi!” Cô dám cắn hắn ta?

“Không phải tôi điên! Tôi thấy anh mới là bị điên thì có!”

Lương Tiểu Ý tức giận đến mức toàn thân run rẩy: “Tiêu Bạch, anh tưởng anh có thể coi thường người khác như thế à? Anh tưởng anh đẹp trai, gia thế lại tốt, thì tất cả con gái trên thế gian này đều để mặc anh xúc phạm à?” Lương Tiểu Ý giơ tay lên, nhanh như chớp giáng một phát tát lên mặt Tiêu Bạch, cười lạnh nói: “Anh Tiêu! Cùng một chiêu thức, tôi muốn đánh anh mấy lần cũng được! Bởi vì anh, đáng bị đánh!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 207


Chương 207

Cô phẫn nộ nhìn thẳng vào mặt Tiêu Bạch, sau khi tát hắn †a, cô liền nhanh chóng lùi về phạm vi an toàn, cô nhìn thấy phía xa có một chiếc xe quen thuộc đang bật đèn đi đến, một lát sau đã đi đến, dừng lại bên cạnh Lương Tiểu Ý, cô tức khắc thở phào nhẹ nhõm.

“Tiểu Bàn, lên xe”

“Ừm” Lương Tiểu Ý đồng ý một tiếng, mở cửa ngồi vào xe, sau đó cô mở cửa kính xe xuống, lạnh lùng trừng mắt nhìn Tiêu Bạch đang đứng dưới ánh đèn đường: “Anh Tiêu, chuyện hôm nay tôi sẽ coi như là bị chó điên cắn. Mong anh quay về tự suy nghĩ lại hành động xấu xa của mình ngày hôm nay đi”

Nói xong, hai người lái xe rời đi.

Tiêu Bạch nghẹn họng trân chối nhìn chiếc xe Jeep đã đi xa, chỉ để lại hai hàng khói.

Hắn đưa ngón tay trắng ngần sờ sờ môi, đầu luỡi tà mị l**m l**m vết thương bị Lương Tiếu Ý cắn, đáy mắt tràn ngập niềm hứng thú, đôi môi đỏ mọng nhếch lên thành một đường cong hoàn mỹ: “Phụ nữ của Tô Lương Mặc, tôi đều thích. Hơn nữa… mùi vị không tồi”

Lương Tiểu Ý ngồi trên xe của Thẩm Quân Hoa, trong lòng cô vẫn còn đang khiếp sợ, cô không dám tưởng tượng nếu Đại Bàn đến muộn một chút nữa, với tính cách công tử ph*ng đ*ng của Tiêu Bạch, thì sẽ còn có những chuyện quá đáng gì xảy ra nữa.

“Đại Bàn, cậu có giấy ăn không?”

“Ở bên tay trái cậu, cậu tìm xem”

Lương Tiểu Ý tìm giấy ăn, cô lấy một nắm lớn, hung hăng chà xát môi mình… Dù cô có lau thế nào cũng không hết được cảm giác ghê tởm khi bị Tiêu Bạch hôn.

“Có nước không?”

“Nước khoáng, được không?” Đại Bàn chỉ chỉ chai nước lọc, Lương Tiểu Ý giơ tay ra lấy, cô mở nắp chai, uống ừng ực mấy hụm lớn, hung hăng súc súc miệng, sau đó mới nuốt xuống.

“Tiểu Bàn, người lúc nấy là Tiêu Bạch à?” Thẩm Quân Hoa hỏi.

Lương Tiểu Ý vừa nghe đến cái tên Tiêu Bạch, cô lại bắt đầu cảm thấy ghê tởm: “Cậu đừng nhắc tên anh ta với tớ!”

“Ặc… Chuyện gì thế?” Phản ứng của Tiểu Bàn cực kỳ không bình thường.

Lương Tiếu Ý mím môi, nói: “Không sao. Chỉ là anh ta bị điên thôi”

“Hả?”

“Tớ nói là, đầu óc Tiêu Bạch không bình thường! Đừng hỏi nữa Đại Bàn, đêm nay cậu có ngủ ở nhà tớ không? Lương Mặc không ở nhà, thím Trương lại nghỉ phép rồi. Đêm khuya rồi cậu về nhà cũng muộn, bọn mình ngủ chung đi?”

“Có gì ăn không? Có đồ ăn tớ sẽ đến”

“Có! Chắc chăn có!”

Hai người vừa đi vừa cười nói, cuối cùng đã đến căn biệt thự ở khu Tứ Hoàn của Tô Lương Mặc.

Lương Tiểu Ý đưa Thẩm Quân Hoa vào biệt thự.

“Cậu ăn gì?”

Thẩm Quân Hoa không hề khách sáo: “Bào ngư, hải sâm, tay gấu, có không?”

Một cánh tay gõ nhẹ vào đầu Thẩm Quân Hoa: “Có, tớ có mỳ gói, cậu ăn không?”

“Con mẹ nó! Lương Tiểu Ý! Đồ vô lương tâm, lừa dối tớ về nhà cậu ngủ, rồi lại chỉ dùng một gói mỳ tôm mà thu phục được tớ!” Đại Bàn Thẩm Quân Hoa nói liến thoáng, giả bộ vô cùng uất hận.

Lương Tiểu Ý hừ hừ nói: “Nói linh tinh, rõ ràng còn có thêm một quả trứng chần”

… Coi như cậu ác?

Hai người ăn uống no say, sau đó đi tắm. Tối nay Lương Tiểu Ý không ngủ ở tầng ba, mà nằm cùng với Đại Bàn Thẩm Quân Hoa, hai người ngủ trong phòng ngủ lúc trước của cô ở tầng hai.

“Ôi! Thoải mái quá, người có tiền thật biết cách hưởng thụ” Đại Bàn Thẩm Quân Hoa híp mắt, bộ dạng vô cùng hưởng thụ. Lương Tiểu Ý dùng mông đủn cô: “Ngủ đi! Gặp cậu trong mơ nhé!”

“Xí! Cậu mơ gặp Tô Lương Mặc nhà cậu chứ? Làm gì có tới”

“…” Lương Tiểu Ý bĩu môi, không nói gì.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 208


Chương 208

Đêm đã khuya, hai người chìm vào giấc ngủ không biết từ lúc nào.

Bệnh viện England khu vực phòng bệnh VỊP.

Bên trong một căn biệt thự kiểu Anh, đèn vẫn còn đang sáng.

Một cô gái xinh đẹp đang yên lặng năm trên giường. Còn ngồi trên chiếc ghế dựa sát vào giường bệnh là một người đàn ông anh tuấn.

Đôi mắt đen láy của Tô Lương Mặc giống như vực sâu thăm thẳm dính chặt lấy Ôn Tình Noãn đang nằm trên giường bệnh.

Sắc mặt anh vô cùng xấu.

Mắt anh nhìn chằm chằm Ôn Tình Noãn hai mắt nhắm nghiền, yên lặng năm trên giường bệnh, trong đầu anh đang nghĩ về những điều Lục Trầm nói lúc chiều trong phòng làm việc của anh.

Cũng chính vì những lời nói của Lục Trầm khiến tâm tình Tô Lương Mặc không tốt, nên anh mới xuất hiện trong phòng bệnh của Ôn Tình Noãn. Anh gấp gáp muốn dùng cách này để chứng minh những lời Lục Trầm nói chỉ là nói năng linh tinh.

Anh nhìn Ôn Tình Noãn im lìm nằm trên giường bệnh, cô ấy vô cùng yên tĩnh, cô ta đã ở bên anh 10 năm rồi. Ôn Tình Noãn đã làm sai điều gì?

Lục Trầm nói, anh yêu Lương Tiểu Ý.

Sao có thể như thế được chứ?

Những hành động có vẻ như anh yêu cô, chỉ là do tác dụng của thuật thôi miên của Thần Nhất mà thôi.

Còn chuyện cô gái năm xưa cứu anh, chỉ là để khiến anh càng dễ bị Thần Nhất thôi miên, càng dễ chấp nhận lời nói dối “anh yêu cô” mà thôi. Chuyện này cũng càng khiến cô ấy tin rằng, anh thực lòng yêu chiều cô.

Tô Lương Mặc cố chấp cho rằng, anh không hề thật lòng yêu Lương Tiểu Ý. Nhưng anh chưa từng nghĩ là, nếu như anh thực sự không yêu Lương Tiểu Ý, vậy thì tại sao anh lại cố chấp muốn bắt cô ở bên mình, mặc dù có một ngày Ôn Tình Noãn sẽ tỉnh lại, nhưng anh cũng không hề có ý định thả cô đi?

Nếu thật sự không yêu, tại sao lại không chịu thả cô đi?

Đêm nay, người đàn ông cao ngạo này đờ đẫn ở trong phòng bệnh của Ôn Tình Noãn, đôi mắt nhìn chắm chằm vào Ôn Tình Noãn đang nằm trên giường bệnh. Giống như nếu anh làm vậy, thì có thể chứng minh được điều Lục Trầm nói là vô căn cứ, cũng có thể chứng minh, người đàn ông cao ngạo như anh, một người ở bậc đế vương như anh, tuyệt đối không thể phạm sai lầm.

Người đàn ông kiên cường, có lúc cũng sẽ khăng khăng làm theo ý mình.

Thẩm Minh Viễn đứng góc khuất bên ngoài cửa, ánh đèn trong phòng hắt ra khiến bóng hắn ta đổ dài trên mặt đất.

Thẩm Minh Viễn vẫn luôn phụ trách theo dõi nhất cử nhất động trong phòng bệnh của Ôn Tình Noãn, cho dù Tô Lương Mặc có ra tay dạy dỗ hắn ta thì cũng không thể hủy bỏ nhiệm vụ của Thẩm Minh Viễn ở phòng bệnh VIP này được.

Thẩm Minh Viễn đứng ở một góc khuất sau cánh cửa, đôi mắt hắn ta xẹt qua một tia kiên định, hắn ta nhìn chằm chằm người đàn ông như bậc đế vương đang ngồi bên giường bệnh của Ôn Tình Noãn, hắn ta càng thêm chắc chắn người Tô Lương Mặc yêu là Ôn Tình Noãn, càng thêm chắc chắn…không thể để Lương Tiểu Ý đến phá hoại hạnh phúc của Tình Noãn?

Kết cục của Lương Tiểu Ý phải vô cùng thảm hại… Nếu cô ấy không thảm, thì Tình Noãn sẽ thảm?

Hai người họ so sánh với nhau, Thẩm Minh Viễn cho rằng, hi sinh người không quan trọng là Lương Tiểu Ý thì có là gì?

Hạnh phúc của Tình Noãn mới là điều quan trọng nhất?

Còn về cảm giác áy náy… chẳng qua chỉ là khiến cô ấy lưu lại một vết nhơ không thể nào rửa sạch được mà thôi, cũng đâu có phải đòi mạng của cô ấy đâu.

Lương Tiểu Ý không thể ngờ được rằng, lẽ ra Tô Lương Mặc đang đi công tác, nhưng anh lại đang ở trong phòng bệnh của Ôn Tình Noãn cả đêm nay.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 209


Chương 209

Đêm thứ hai, Tô Lương Mặc xuất hiện ở nhà, Lương Tiểu Ý đang ngủ, dạo gần đây cô rất hay buồn ngủ.

Bóng dáng cao gầy của hắn nhẹ nhàng tiến đến bên giường.

Mệt mỏi cả đêm không ngủ, lúc anh nhìn thấy dáng ngủ không hề nhã nhặn của cô gái đang nằm trên giường, những mệt mỏi của anh dường như bỗng chốc tan đi hơn nửa. Đôi môi anh vô thức nhếch lên ý cười nhàn nhạt.

Nếu như anh có thể nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm trên khóe miệng anh bây giờ, liệu anh có còn phủ nhận những lời Lục Trầm nói hay không? Anh còn có thể hùng hồn nói những lời nói dối như “tôi không yêu cô ấy, tất cả chỉ tại thuật thôi miên của lão Tam” được không?

Tiếc là thế gian này không có hai chữ nếu như. Vì thế kết quả đã định trước tương lai anh sẽ hối hận.

“Dậy đi, đồ ngốc nà…” Anh đẩy nhẹ cô gái đang ôm chăn ngủ vô cùng ngon. Sau khi về nhà, anh đã nhìn qua nhà bếp, anh chắc chắn, một cô gái ngốc nghếch nào đó không ăn cơm tối, nhìn như thế này, có lẽ cơm trưa cũng không ăn.

Cô gái nằm trên giường cong cong khóe môi, chui vào trong chăn, huơ huơ tay, làu bàu một tiếng: “Đi ra đi… Ceasar.”

Tô Lương Mặc đen mặt… Đương nhiên anh biết Ceasar là một con chó, điều quna trọng là, người nào đó nằm trên giường lại coi anh là một con chó.

Tô Lương Mặc tức giận, không khách khí gì võ đét cái vào mông cô: “Nhanh dậy đi”

Lương Tiểu Ý chỉ thấy buồn ngủ, cô mơ màng mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy bóng người đang đứng bên giường.

“Ơ, Lương Mặc” Gô ríu rít một tiếng, có lẽ đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, Lương Tiểu Ý giống như một như một con sâu, cả người uốn éo dịch về phía người đàn ông bên giường, cánh tay mập mạp giơ về phía anh: “Ôm”

Cô đang làm nũng với anh à?

Người đàn ông cao ngạo kia nhếch nhếch lông mày, anh không nói gì, cúi người kéo Lương Tiểu Ý đang nửa mê nửa tỉnh vào vòng tay rộng rãi của mình.

Lương Tiểu Ý cũng không phụ sự chờ đợi của Tô Lương Mặc, vừa được anh ôm vào lòng, cô liên giống như con bạch tuộc quấn chặt lấy Tô Lương Mặc.

Mái tóc đen nhánh của cô bây giờ đang gối lên cánh tay Tô Lương Mặc.

“Tỉnh dậy đi. Thay quần áo, hôm nay anh đưa em ra ngoài ăn cơm” Tô Lương Mặc lắc lắc người phụ nữ trong lòng, nhưng lại nghe thấy tiếng hô hấp đều đều truyền đến.

Anh quay đầu lại xem, thì cô ngốc này lại ngủ say rồi.

Tô Lương Mặc bất lực thử lại vài lần, gọi cô, cô không đáp, lay cô dậy, cô chỉ “ừm” một tiếng, sau đó lại gà gật ngủ trên tay anh.

Anh chau chau mày. Hôm qua cô đã làm cái gì mà bây giờ lại buồn ngủ như thế chứ? Tô Lương Mặc thở dài, chỉ đành đặt cô nằm lại xuống giường, anh đang định đứng thẳng dậy thì tự nhiên cánh tay cô quấn lấy anh, không cho anh đi.

Anh thử mấy lần, đều không thể thoát ra được. Những lời Tô Lương Mặc muốn nói đều hóa thành tiếng thở dài: “Haizz…”

Anh thở dài một tiếng, đôi chân thon dài của anh bước thẳng lên giường, dựa lưng vào giường, ôm Lương Tiểu Ý vào lòng, một tay nhẹ nhàng rút điện thoại ra, gọi cho Lục Trâm: “A Trầm, bây giờ cậu rảnh không?”

Lục Trầm ở đầu dây bên kia trợn mắt, có thể không rảnh sao? Đại ma vương đang tìm đấy?

“Rảnh, chắc chắn rảnh”

“Vậy thì tốt, cậu mua một ít đồ ăn mang đến nhà cho tớ”

Nói xong, anh lại thêm một câu: “Hai người ăn, dinh dưỡng đầy đủ một chút”

Lục Trâm đang định nói gì đó, thì Tô Lương Mặc ở đầu dây bên kia đã ngắt máy. Nghe tiếng điện thoại tút tút, Lục Trầm không biết nói gì.

Anh ta lấy chìa khóa ô tô ra rồi nhanh chóng phi ra khỏi nhà.

Lục Trầm xuất hiện trong biệt thự của Tô Lương Mặc, đừng hỏi tại sao anh ta có thể vào được, anh ta có “thẻ thông hành” Ủ “Alo, tớ đến rồi, Lương Mặc cậu đang ở đâu?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 210


Chương 210

“Phòng ngủ trên tầng 3” “Tạch” rồi lại ngắt máy rồi.

Khóe miệng Lục Trầm giật giật.

Phòng ngủ trên tầng 3… Chẳng nhế hai người họ “làm việc” mệt quá nên không còn sức ra khỏi phòng rồi à?

Đi lên cầu thang đá cẩm thạch, trong đầu Lục Trầm tưởng tượng ra rất nhiều thứ.

Nhưng chắc chắn Lục Trầm không thể ngờ được là, sau khi anh ta đẩy cửa ra lại nhìn thấy cảnh tượng như thế này.

“Cộp” một tiếng, tiếng Lục Trầm bước đi mạnh hơn, lập tức bắt gặp ngay ánh mắt có lực sát thương vô cùng lớn của vị Tổng giám đốc cao ngạo nào đó, anh bất mãn quát nhẹ: “Khẽ một chút”

Lục Trầm há hốc mồm, cuối cùng không nói gì cả, anh ta đặt hộp đồ ăn trên tay xuống, sau đó liền chuẩn bị rời đi.

“Chờ một chút” Người đàn ông ngồi trên giường gọi anh ta lại: “Mang đến đây” Tô Lương Mặc chỉ chỉ vào tủ đầu giường, nói.

“Ặc… Lương Mặc, không phải cậu nói là anh em sao, chỉ có một đoạn ngắn thế này, cậu tự lấy đi, cậu lười vừa thôi chứ” Lục Trầm ghét bỏ lườm Tô Lương Mặc, nhưng anh ta vẫn mang hộp đồ ăn để lên tủ đầu giường.

“Bảo cậu mang đến thì cậu mang đi! Nói nhiều thế nhỉ!”

Lục Trầm chưa rời đi ngay lập tức, mà anh ta đứng lại, mắt mở càng lúc càng to?

Hãy xem anh ta nhìn thấy cái gì đây?

Người đàn ông lạnh lùng bạc bếo như Tô Lương Mặc, lại có một ngày anh cẩn thận từng li từng tí bón cơm cho một cô gái?

Nhìn anh cẩn thận rút một cánh tay ra, mở nắp hộp cơm, cầm thìa tự nếm một thìa canh, sau khi chắc chắn canh không quá nóng cũng không quá lạnh, anh mới lắc lắc Lương Tiểu Ý đang giống như con bạch tuộc ngủ trên cánh tay anh.

“Ừm” Lương Tiểu Ý mơ màng mở mắt, một thìa canh đặt bên miệng cô: “Vợ, ăn xong rồi ngủ. Nào, uống canh”

Sự dịu dàng ấy, sự ngọt ngào ấy, sự bình dị ấy… Lục Trầm trợn mắt nhìn, căm anh ta sắp rớt xuống đất rồi.

Lương Tiểu Ý mơ mơ hồ hồ, nghe thấy giọng nói của Tô Lương Mặc, cô mở miệng uống một thìa canh… Hai ngày nay.

cô vô cùng buồn ngủ, ngủ bao nhiêu cũng không đủ, nhưng hai ngày nay cô ngủ toàn gặp ác mộng, có ngủ cũng ngủ không ngon.

“Nào, ăn miếng thịt gà” Lại một thìa nữa.

“Ừm, ăn một miếng nữa” Vẫn một thìa nữa.

“Cuối cùng uống một thìa canh”

Lương Tiểu Ý có chút buồn bực, không để người ta ngủ yên được à?

“Ừm, buồn ngủ” Cánh tay mập mạp hơi huơ huợ, cô lăn từ trên người anh xuống, nằm thu vào trong chăn, cô ôm chăn ngủ vô cùng thoải mái.

Một thìa nữa lại được đưa đến: “Ngoan, miếng cuối cùng”

Người đàn ông đổi giọng trầm ấm, hiếm có lần anh lại dịu dàng dõ dành như thế.

Dáng vẻ hầu hạ vợ của anh khiến Lục Trầm đứng bên cạnh cật lực dụi dụi mắt… Đây có phải là Tô Lương Mặc không? Có phải bậc đế vương vô cùng cao ngạo Tô Lương Mặc chỉ cần giậm chân là cả nước Z sẽ chấn động không? Có phải con cá sấu lớn Tô Lương Mặc hô mưa gọi gió của thành phố S không?

Thuật thôi miên có thể làm được điều này sao?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 211


Chương 211

Lục Trầm nhìn người bạn thân thiết từ bé lớn lên bên nhau Lần này có vẻ như Tô Lương Mặc thực sự yêu rồi. Chỉ tiếc là tự bản thân Tô Lương Mặc lại không biết.

Với tính cách của Tô Lương Mặc, chỉ cần là chuyện anh đã quyết định thì người khác có nói gì cũng vô ích. Chuyện này cũng chỉ có thể để Tô Lương Mặc tự mình tỉnh ngộ mới được.

Nhưng mong là… đừng quá muộn là được.

“Sao cậu vẫn còn ở đây?” Tô Lương Mặc vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Lục Trầm vẫn đang đứng ở đấy, anh chau chau mày bất mãn nói: “Vẫn chưa chịu đi?”

Lục Trầm không nói gì.

‘Tô Lương Mặc vừa nói xong, anh lại định đưa một thìa canh đến bên miệng Lương Tiểu Ý, trên mặt không còn vẻ nghiêm nghị bất mãn nói chuyện với Lục Trầm khi nấy. Giọng anh đã trở nên rất đỗi dịu dàng rồi: “Ngoan, miếng cuối cùng”

Cơm trưa cơm tối cô ấy đều không ăn, bây giờ ăn nhiều thêm được chút nào hay chút ấy.

“Không ăn. Em buồn ngủ. Không ăn”

Sự kiên nhẫn của anh trôi hết sạch, nhìn cô không hề phối hợp, anh liền cầm thẳng hộp canh lên, múc hết thìa canh này đến thìa khác, nhấc đầu cô dậy, nhanh nhẹn chuẩn xác dùng miệng anh bịt miệng cô lại, canh từ miệng anh bón sang miệng Lương Tiểu Ý.

Bón cho cô ăn xong, Tô Lương Mặc nhếch mày nhìn Lục Trầm đã hóa đá: “Sao? Đẹp lắm à?”

Lục Trầm nhìn gương mặt bình thản, không lộ ra bất kì cảm xúc gì của Tô Lương Mặc, anh ta hơi run rẩy, vội vàng huơ huơ tay: “Không, à, tớ có việc đi trước đây” Nói xong anh ta nhanh chóng chạy đi.

Là bạn của Tô Lương Mặc bao nhiêu năm thì phải biết, Tô Lương Mặc càng bình tĩnh, thực ra anh đang chuẩn bị gài kế người khác. Nếu đến điều này còn không hiểu thế thì Lục Trầm phí công lăn lộn bao lâu nay rồi.

Lục Trầm đi ra khỏi biệt thự rồi vẫn chưa thể tiêu hóa hết những gì anh ta vừa nhìn thấy, anh ta cảm thấy, mình cần thiết phải gọi điện thoại cho lão Tam.

Lương Tiểu Ý gần đây cực kì dễ buồn ngủ. Tô Lương Mặc thường xuyên chọc cười cô.

Sang tháng Mười, thời tiết chuyển lạnh dần. Theo như lời Tô Lương Mặc nói thì cô bắt đầu vào thời kì ngủ đông rồi.

Nhưng điều ấm lòng là, trời chuyển lạnh, người đàn ông lạnh lùng này vẫn nhớ phải mua quần áo chuyển mùa cho cô.

Có rất nhiều chuyện Lương Tiểu Ý không nghĩ đến, Tô Lương Mặc đã giúp cô làm xong rồi.

Bất giác Lương Tiểu Ý càng lúc càng đắm chìm vào tình yêu này rồi. Hai người họ định thời gian này sẽ chuẩn bị hôn lễ, nhưng lại có một tin dữ đột ngột xảy đến.

Tin dữ này là từ do Đại Bàn Thẩm Quân Hoa truyền đến.

Thẩm Quân Hoa nhận được điện thoại, cô ấy lấy chìa khóa xe, vội vàng phi đến nhà Lương Tiểu Ý: “Tiểu Bàn, chú xảy ra chuyện rồi!”

“Ai?” Lương Tiểu Ý nhất thời chưa kịp phản ứng lại.

“Bố cậu!” Thẩm Quân Hoa sốt ruột đến mức dậm dậm chân: “Cậu nhanh đi xử lý đi! Bố cậu bị chẩn đoán suy thận?

Còn không thay thận thì sẽ vô cùng nguy hiểm!”

Giống như có tiếng sấm đánh ầm ầm bên tai Lương Tiểu Ý, tin dữ đột ngột truyền đến khiến hai mắt cô mờ đi, hai tai ù ù.

Cơ thể cô lảo đảo nghiêng ngả, cũng may có Đại Bàn giữ cô lại: “Cậu cẩn thận”

Lương Tiểu Ý nắm chặt tay Thấm Quân Hoa: “Cậu nói ai cơ? Bố tớ? Suy thận? Thay thận?”

Thẩm Quân Hoa nhìn bộ dạng của Lương Tiểu Ý lúc này, chỉ có thể khuyên cô: “Tiểu Bàn, cậu bình tĩnh một chút. Việc cấp bách có lẽ cậu nên nhanh chóng quay về thành phố N đi, tớ… tớ đi với cậu” Thẩm Quân Hoa căn răng, cô vừa nhận thông qua buổi phỏng vấn nữ chính, bây giờ rời đi, hậu quả đương nhiên cô biết rõ. Nhưng so với sự nghiệp, bạn bè vẫn quan trọng hơn.

Đúng! Chuyện cấp bách, phải nhanh chóng về thành phố N, trở về với bố mẹ, bây giờ người nhà rất cần cô.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 212


Chương 212

Cô vốn không muốn làm phiền cuộc sống của người nhà, cô không muốn để bố mẹ biết cô sẽ chết sớm, nhưng bây giờ những chuyện này đều không còn quan trọng nữa! Chuyện cấp bách, bố cô bị bệnh rồi?

Sau khi nghĩ thông, Lương Tiểu Ý quay người đi ra khỏi phòng khách, cô cầm điện thoại gọi cho Tô Lương Mặc.

Anh vừa nghe điện thoại, Lương Tiểu Ý vội vàng nói: “Lương Mặc, bố em có chuyện, bây giờ em sẽ về thành phố N với Đại Bàn. Những ngày tới em không ở nhà, lát nữa em sẽ gọi cho thím Trương, bảo thím về đây trước nhé.”

“Đợi đã” Người đàn ông đầu dây bên kia vô cùng chân thật nói: “Tiểu Ý, anh về thành phố N cùng em”

“Nhưng, anh còn bận chuyện công ty, anh có thể đi được không?”

“Công ty không có anh thì vẫn còn rất nhiều nhân viên khác. Vợ không có anh thì làm gì còn chỗ dựa vững chắc nào nữa?”

Mắt Lương Tiểu Ý bỗng nhiên đỏ lựng, trái tim cô đập dữ dội: “Được, bây giờ em đi sắp xếp quần áo”

“Ừm, bây giờ anh sẽ về nhà, chờ anh”

Thẩm Quân Hoa đứng bên cạnh nghe thấy thế, hỏi Lương Tiểu Ý: “Tổng giám đốc Tô sắp về à?”

“Ừm, Lương Mặc nói bây giờ anh ấy sẽ nhanh chóng trở về, cùng tớ về thành phố N” Lương Tiểu Ý nghĩ một lúc, rồi nói với Thẩm Quân Hoa: “Tớ nghe Lục Trầm nói cậu phỏng vấn thành công nữ chính một bộ phim nào rồi à? Đại Bàn, không cần biết Lương Mặc có về thành phố N với tớ không, nhưng tớ cũng không đồng ý để cậu đi cùng tớ mà bỏ lỡ công việc.”

“Không có…

Lương Tiểu Ý đặt ngón tay trỏ lên môi, ý bảo Thẩm Quân Hóa đừng nói gì nữa, nghe cô nói hết đã: “Đại Bàn, tớ biết những năm nay cậu áy náy vì khi xưa cậu biết Ôn Tình Noãn hại tớ nhưng lại không đứng ra giúp tớ. Nhưng Đại Bàn, cậu không nợ tớ cái gì hết, mà ngược lại là tớ nợ cậu, năm ấy nếu không phải nhờ có cậu âm thầm giúp đỡ tớ thì làm gì có được Lương Tiểu Ý như hôm nay? Vì thế, cậu đừng cảm thấy áy náy nữa. Cậu không làm sai chuyện gì hết”

Cổ họng Thẩm Quân Hoa khô khốc, cô ấy mấp máy miệng, không biết nên nói gì.

Lương Tiểu Ý không phải chờ lâu, người đàn ông kia đúng như những gì anh nói, chỉ một lát anh đã về đến nhà. Cuối cùng Thẩm Quân Hoa vẫn nghe theo lời Lương Tiểu Ý ở lại thành phố S.

Anh không nói một câu gì, nắm tay cô, đưa cô ngồi vào vị trí ghế phụ lái, tự anh cũng lên xe, phi xe lên đường cao tốc.

Lương Tiểu Ý có chút mù đường, nhưng cô cũng không đến nỗi hoàn toàn không nhận ra đường.

“Đường này không phải đường về thành phố N”

“Đi sân bay. Chúng ta đi máy bay trực thăng, nửa tiếng là về đến thành phố N”

Đi máy bay trực thăng… Ừm, từ ngữ cấp cao này lại khiến trí tưởng tượng của cô bay bổng.

Một nơi nào đó ở sân bay, có một chiếc trực thăng riêng đang dừng.

Lương Tiểu Ý há hốc miệng, nhìn người đàn ông trước mặt, lại một lần nữa cô cảm thán, chồng cô quá xa xỉ phóng khoáng rồi.

Nhưng giờ phút này cô không có tâm trí đâu để quan tâm những chuyện khác nữa, hai người ngồi lên trực thăng, nửa tiếng sau, hai người đã đáp xuống sân bay thành phố N.

Tô Lương Mặc giải quyết chuyện luôn vô cùng đáng tin cậy, anh suy nghĩ mọi thứ vô cùng chu đáo.

Sau khi hai người xuống sân bay, Tô Lương Mặc đã sắp xếp người đến đón.

Bên trong chiếc xe Mercedes-Benz đa dụng vô cùng khiêm tốn, mặt Lương Tiếu Ý lo lắng, càng về gần đến nhà, trái †im cô càng thấp thỏm.

“Đừng lo, mọi chuyện đã có anh” Một bàn tay nắm chặt tay cô. Lương Tiểu Ý quay sang anh mỉm cười, nụ cười vô cùng kiên cưỡng… Bao nhiêu năm cô chưa gặp bố mẹ rồi. Bố mẹ có trách cô sau khi về nước không về nhà thăm họ không?

Một cánh tay dài ngang ngược ôm trọn Lương Tiểu Ý vào lòng. Đột nhiên mũi Lương Tiểu Ý ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt từ cơ thể anh, tâm trạng lo âu dần dần dịu xuống.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 213


Chương 213

Xe đa dụng đi thẳng về hướng bệnh viện nhân dân số 1 thành phố N. Không lâu sau liền dừng lại ở khu vực phòng bệnh của bệnh viện. Tô Lương Mặc cùng Lương Tiểu Ý xuống xe, sau khi đóng cửa xe lại, xe đa dụng tự động đi về phía bãi đỗ xe.

Đại Bàn nói bố Lương nhập viện, tình hình vô cùng nguy cấp, bắt buộc phải tranh thủ thời gian tìm được thận thích hợp, làm phẫu thuật.

“Đại Bàn nói bố em ở tâng 7, phòng 7309”

Hai người bước vào thang máy, người đàn ông như Tô Lương Mặc vô cùng thu hút ánh nhìn, đi đến đâu cũng gây ồn ào đến đó. Kể cả khi họ không biết thân phận của anh, anh vẫn vô cùng hấp dẫn ánh nhìn của quần chúng.

Thang máy chật hẹp, Lương Tiểu Ý có thể cảm nhận được rất nhiều người xung quanh đang nhìn trộm hắn. Có một cô gái vô cùng nóng bỏng, Lương Tiểu Ý nhìn về phía cô gái ấy, cô gái trang điểm xinh đẹp kiều diễm kia không hề có ý định thu ánh mắt lại, thậm chí cô ta còn dùng ánh mắt soi xét, đánh giá Lương Tiểu Ý từ trên xuống dưới, sau đó liền bày ra vẻ mặt khinh thường.

Thang máy vốn đã chật, cô gái kia cố tình đứng sát bên cạnh Tô Lương Mặc và Lương Tiểu Ý.

Chiều cao của Lương Tiểu Ý không đến 1m60, còn cô gái thân hình kia cao gầy, khoảng hơn 20 tuổi, lại biết trang điểm, chưa kể đến đôi giày cao gót 10cm dưới chân. Cô ta đứng bên cạnh Lương Tiểu Ý, nhất thời biến Lương Tiếu Ý trở thành một thứ không có giá trị?

Thang máy dừng ở tầng 5, cô gái kia càng khoa trương hơn “Ai yo” một tiếng, cơ thể cao gầy xinh đẹp định dựa hẳn vào người Tô Lương Mặc.

Lương Tiểu Ý nhanh mắt nhanh tay, một tay giữ cô gái kia lại: “Cô gái, cô không sao chứ?”

“Ai ya! Chị làm cái gì thế? Đừng có động vào tôi, chưa được người ta cho phép, sao chị lại tùy tiện đụng vào người ta thế chứ, chị có được giáo dục không vậy?” Cô gái kia bày ra vẻ mặt ghét bỏ, trợn trừng mắt.

Lương Tiểu Ý lạnh mặt, cô giữ chặt Tô Lương Mặc, vẻ mặt anh đang vô cùng lạnh lùng, cô lắc lắc đầu với anh. Bệnh tình của bố quan trọng hơn, không cần phải tính toán với một cô gái nhỏ làm gì. Ở độ tuổi này, có lẽ vừa mới học đại học, còn chưa hiểu chuyện.

Cô có lòng tốt, nhưng không ngờ lúc thang máy dừng ở †ầng 6, cô gái kia lại giở trò cũ, “Ai yo” một tiếng sau đó lại định dựa vào người Tô Lương Mặc.

Lần này Lương Tiểu Ý kéo Tô Lương Mặc, kéo anh đứng sát về phía cô, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, cô gái kia không kịp phản ứng, cơ thể dựa vào khoảng không phía sau, không phải ai cũng có thể điều khiển đôi giày cao gót 10cm theo ý của mình được, “bịch” một tiếng, cô gái kia ngã đập mông xuống đất.

Thang máy chật chội, mọi người trong thang máy đều đồng lòng tránh về một bên, thà răng chen chúc nhau ở một góc chật hẹp chứ không ai chịu ra đỡ cô gái kia dậy.

Mắt cô ta trợn tròn, nhìn một vòng những người trong thang máy, không một ai đáp lại ánh nhìn của cô, ánh mắt của cô ta dừng lại trên mặt Lương Tiểu Ý, đáy mắt xẹt qua một tia xấu hổ và oán hận. Cuối cùng ánh mắt của cô ta dừng lại trên mặt Tô Lương Mặc, ánh mắt vô cùng đáng thương.

Tô Lương Mặc hơi cúi xuống liếc nhìn qua cô ta, mắt cô ta bỗng nhiên đỏ bừng, vô cùng tủi thân. Trước mặt Tô Lương Mặc, ánh mắt tủi thân tố cáo của cô ta hướng về phía Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý cảm thấy vô cùng bực bội?

Sao cô lại gặp phải nhiều chuyện máu chó thế chứ? Ở trước mặt vợ đi quyến rũ chồng? Cô gái nhỏ này quả thực không đơn giản?

“Anh trai ơi, anh có thể đỡ em dậy khô không đứng vững, hình như bị treo chân cùng đáng thương nhìn Tô Lương Mặc.

Khuôn mặt bánh bao sa sầm lại, trước mắt mọi người, Lương Tiểu Ý chủ động đan tay vào tay Tô Lương Mặc, nhìn xuống cô gái đang ngồi bệt trên nền đất: “Này cô; Xưng hô đã thay đổi rồi: “Cô đang đứng trong thang máy, chứ không phải ngồi trong xe ô tô. Thang máy đi hay dừng đều không khiến? Lúc nãy em “Cô gái kia vô người ta ngã được đâu. Nhìn tần suất cô nghiêng ngả lúc nãy giống như là đi xe bus ý”

“Hì hì” Không biết là ai cười trước, trong thang máy đột nhiên ồ lên tiếng cười. Có người giơ ngón tay cái về phía Lương Tiểu Ý: Làm đúng lắm, gặp phải loại con gái trơ trến thế này thì không cần nể mặt?

“Ngoài ra thì, chồng tôi không có em gái! Vì thế đừng nhận bừa người thân gọi “anh trai”!”

Khóe môi lạnh lùng của Tô Lương Mặc nhếch lên thành nụ cười, ý cười chạy thẳng vào đáy mắt thâm sâu. Mười ngón tay đan chặt vào nhau, anh càng nắm chặt tay cô hơn… Cô vợ “Xin cô nhường đường một chút, chúng tôi phải ra ngoài rồi” Lương Tiểu Ý nói thẳng.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 214


Chương 214

Cô gái kia vội vàng đứng lên, mặt đỏ bừng, cô ta còn mong muốn chạy ra khỏi thang máy hơn Lương Tiểu Ý và Tô Lương Mặc.

Trước khi đi, cô ta còn không quên hung hăng trừng mắt nhìn Lương Tiểu Ý.

Phòng bệnh 7309 ở ngay trước mắt, nhưng Lương Tiếu Ý lại có chút sợ sệt.

Anh nắm chặt tay cô, như một sự động viên không lời.

Lương Tiểu Ý ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh mỉm cười gật gật đầu, không nói gì cả, ánh mắt khích lệ nhìn cô.

Cô hít một hơi thật sâu, đẩy cửa phòng bệnh 730.

9 Bên trong phòng có hai cái giường, đập vào mắt cô là hình ảnh bố cô mặt trắng bệch nằm trên giường, mẹ cô đang im lặng ngồi bên cạnh.

Lương Tiểu Ý đi về phía trước một bước mới nhận ra chân mình đã mềm nhũn. Cô nhìn bố mẹ, hai người đã gầy đi rất nhiều, trái tim cô vô cùng hổ thẹn.

Cho dù vì lí do gì mà sau khi về nước cô không dám quang minh chính đại đến gặp bố mẹ, bây giờ cô đều muốn cho bản thân mình một cái bạt tai.

“Bố, mẹ” Lương Tiểu Ý lau nước mắt, mỉm cười, dùng giọng nói đầy sức sống nhất có thể gọi bố mẹ mình.

“Bố nó này… sao tôi lại nghe thấy tiếng con gái nhà mình thế nhỉ?” Lương Tiểu Ý đứng sau lưng mẹ Lương, chính tai cô nghe thấy mẹ cô dùng giọng nói không chắc chắn hỏi lại bố cô đang nằm trên giường bệnh. Bỗng nhiên trái tim cô vô cùng chua xót xấu hổ.

“Mẹ, là con. Tiểu Ý về rồi” Giọng cô khàn khàn, mắt cô ầng ậc nước.

Cô đã làm cái gì thế này? Vì sợ bố mẹ lo lắng nên cho dù đã về nước nhưng cô vẫn không chịu quang minh chính đại xuất hiện trước mặt bố mẹ?

Sau khi về nước, cô chỉ lén lút quay về thành phố N, trốn ở cột điện cao thế gần nhà nhìn bố mẹ?

Nói đúng ra thì cô sợ phải đứng trước mặt bố mẹ, thành thật kể hết mọi chuyện cho hai người họ nghe, khiến họ lo lắng. Thực ra là cô đã quá ích kỉ, cô sợ phải chia ly với người nhà, cô sợ nhìn thấy ánh mắt lo lắng của bố mẹ, cô sợ nhìn thấy hàng lông mày chau chặt của bố mẹ.

Nhưng hôm nay khi cô nhìn thấy người bố năm xưa là một người đàn ông cao lớn khỏe mạnh, bây giờ lại gây đến mức chỉ còn da bọc xương nằm trên giường, chưa bao giờ cô có cảm giác cái chết đang ở gần cô như lúc này?

Nếu như có một ngày bố cô đi lên thiên đường, còn cô không kịp đến gặp ông một lần, đó là nỗi hối tiếc như thế nào, có lẽ cô sẽ mang nỗi niềm nuối tiếc ấy cho đến khi cô chết.

Nếu cô là bố mẹ, nếu một ngày bố mẹ biết con gái yêu của họ đã đi đến một thế giới khác, họ không kịp nói lời tạm biệt với con gái lần cuối, bố mẹ cô sẽ ôm nỗi đau ấy đến hết cuộc đời, họ sẽ sống trong niềm hối tiếc cả cuộc đời.

Đúng, cô có nguyên nhân của mình, cô không muốn để bố mẹ lo lắng cho mình, vì thế nên cho dù về nước nhưng cô chỉ lén lút về thăm bố mẹ, không dám quang minh chính đại cùng cả gia đình đoàn tụ. Nhưng cô làm như vậy chính là đang cướp đi quyền được gặp cô lần cuối của bố mẹ.

“Bố, mẹ, con xin lỗi” Lương Tiểu Ý đã hiểu rồi, cô đã nghĩ thông mọi chuyện rồi, nước mắt bỗng nhiên trào ra, muốn dừng cũng không thể dừng lại được.

Bố Lương mẹ Lương không kịp trở tay, hai người đau lòng an ủi con gái, khi còn trẻ hai người họ đã từng làm loạn đòi ly hôn, đến khi già rồi mới hiểu, gia đình, luôn là nơi để con người ta quay trở về.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 215


Chương 215

Khi còn trẻ làm loạn đòi ly hôn, để con gái họ phải chịu nhiều khổ cực… Nước mắt của mẹ Lương cũng không thể ngừng lại, bà ôm Lương Tiếu Ý khóc: “Là bố mẹ có lỗi với con, chúng ta là bố mẹ mà khi con còn bé lại để con ở nhà cho ông bà nuôi, còn chúng ta lại bận rộn công việc.”

Khuôn mặt mệt mỏi vì bệnh tật của bố Lương khi nhìn thấy con gái yêu liền xao động, lộ ra một tia vui vẻ: “Con gái, mẹ nó này, hai người đừng khóc nữa, khó khăn lắm con gái mới về, cả nhà đoàn tụ, chúng ta phải vui vẻ chứ. Hai chỉ là tôi bệnh tật làm liên lụy…”

Mẹ Lương lau nước mắt, khuôn mặt già nua mỉm cười, bà vừa khóc vừa cười nói: “Đúng, khó khăn lắm con gái mới về, là chuyện vui, ông xem tôi khóc cái gì chứ” Bà lại giơ tay lau nước mắt. Bấy giờ mẹ Lương mới chú ý đến người đàn ông anh tuần nổi bật đứng bên cạnh con gái mình.

“Đây là?” Mẹ Lương nhìn Tô Lương Mặc đang đứng đăng sau Lương Tiểu Ý.

“Anh ấy là Tô…

Lương Tiểu Ý còn chưa nói xong, người đàn ông phía sau lập tức nói: “Mẹ, con chào mẹ. Con là Tô Lương Mặc, là chồng của Tiểu Ý”

“Mẹ?” Đương nhiên mẹ Lương không ngờ được con gái mình đã kết hôn, tiếng “mẹ” khiến bà giật mình, bà sợ đến mức giọng nói vô thức cao thêm vài phần: “Tiểu Ý, con kết hôn rồi?”

“Con gái, con kết hôn lúc nào thế? Kết hôn sao không nói với bố mẹ một tiếng?” Mẹ Lương vừa nghe thấy con gái đã kết hôn, bà nhìn Tô Lương Mặc đầy phòng bị. Bà kéo Tiểu Ý ra một góc phòng, thấp giọng nói với con gái: “Con gái à, mẹ nói với con này, đàn ông ở độ tuổi này có nhiều người lừa đảo lắm.

Con nói thật cho mẹ biết, hai đứa kết hôn có phải là do cậu ta cưỡng ép con không?”

Đúng… đúng là Tô Lương Mặc cưỡng ép cô.

Lương Tiểu Ý nuốt nước bọt nhìn gương mặt cảnh giác của mẹ, lại nhìn người nào đó ấm áp như gió xuân, cô ngượng ngùng nuốt nước bọt.

Cô rất muốn nói với mẹ cô: nói thầm không phải nói như thế này đâu. Mẹ nói to như thế, không cần thiết phải kéo con ra một góc “nói thâm” đâu.

Mẹ Lương nhìn con gái đang sợ hãi nhìn về phía sau lưng à, bà càng thêm chắc chắn con gái mình đã gặp phải tên lừa đảo. Cuộc hôn nhân này có khi không được con gái bà chấp nhận.

Bà nhìn Tô Lương Mặc, ánh mắt vô cùng ghét bỏ. Bà kéo tay Lương Tiểu Ý, khích lệ cô: “Con gái, đừng sợ, thời đại này là xã hội công bằng, kết hôn phải do hai bên cùng tự nguyện, nếu như là cậu ta ép con kết hôn, thì chúng ta ly hôn. Không cần cậu ta đồng ý, chúng ta tự kiện lên tòa!”

Lương Tiểu Ý rất muốn bịt miệng mẹ cô lại, cô đen mặt xoa xoa cái trán đau nhức… Đi kiện người đàn ông tên Tô Lương Mặc này sao?

Mẹ, mẹ đừng nói đùa nữa. Cả nước Z này làm gì có tòa án nào dám làm trái ý nguyện của người đàn ông này, dám tuyên bố con với anh ấy ly hôn chứ?

“Không phải. Mẹ, con và anh ấy kết hôn đều là tự nguyện.

Hơn nữa, mẹ xem, anh ấy đối xử với con rất tốt, nếu không, làm sao anh ấy có thể bỏ hết công việc ở công ty để về thành phố N với con chứ?” Lương Tiểu Ý vội vàng cắt ngang lời mẹ, đổi chủ đề: “Bệnh tình của bố con thế nào rồi ạ?”

Nói đến bệnh tình của bố, vẻ mặt mẹ Lương vừa nãy còn đang hung hãn bảo vệ con gái, bây giờ bỗng nhiên sa sút đi: “Bệnh của bố con phát hiện một tháng trước. Nhưng không có thận thích hợp. Tuần trước bệnh của bố con nặng thêm, mẹ liền làm thủ tục nhập viện. Bác sĩ chữa trị cho bố con nói, hai ngày này bắt buộc phải làm phẫu thuật, nếu không tình hình sẽ vô cùng nguy hiểm”

Tìm thận…

“Mẹ, mẹ đừng sốt ruột, con đi gọi điện thoại” Lương Tiểu Ý lấy điện thoại ra, cô nghĩ, với mối quan hệ của cô với các bác sĩ nước ngoài, việc tìm thận có lẽ không quá khó, nhưng thời gian gấp quá. Nhưng từ nước ngoài…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 216


Chương 216

Đúng như dự đoán, Lương Tiểu Ý cất điện thoại đi, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

“Mẹ…”

“Có phải bố con…” Không thể cứu được nữa rồi? Chưa nói xong, nước mắt mẹ Lương đã trào ra.

Nhân lúc mọi người đều không chú ý, Tô Lương Mặc âm thầm đi ra khỏi phòng bệnh.

Hành lang bên ngoài phòng bệnh, Tô Lương Mặc rút điện thoại ra, dặn dò gì đó với người đầu dây bên kia.

Bóng dáng cao gầy lại lần nữa xuất hiện trong phòng bệnh, bầu không khí trong phòng vô cùng áp lực.

Lương Tiểu Ý chau mày, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, ở nước ngoài không có thận có sẵn, mà cho dù có thì trong hai ngày này đã phải làm phẫu thuật rồi, không thể kịp được.

Nhưng bố cô không thể đợi được nữa rồi. Chẳng nhế cô chỉ có thể trơ mắt nhìn bố cô ra đi sao?

“.. Lương Mặc” Lương Tiểu Ý không còn nghĩ được cách gì nữa, cô có thể giải quyết được vấn đề nguồn thận, nhưng cô không thể giải quyết được vấn đề thời gian. Trong thời gian ngắn vận chuyển thận từ nước ngoài về nước Z, cô không thể làm được.

Vì bố cô, ánh mắt cầu xin của Lương Tiểu Ý hướng về phía Tô Lương Mặc. Năng lực của người đàn ông này vô cùng mạnh mẽ.

Nhưng cô chỉ thấy anh lấy điện thoại ra khỏi túi quần, một tay giơ ngón trỏ để trước môi, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên mặt Lương Tiểu Ý, tỏ ý bảo cô yên lặng, tạm thời đừng nói gì.

Lương Tiểu Ý cắn cắn môi, vẻ mặt chán nản cúi đầu xuống.

Bố Lương mẹ Lương không hiểu giữa Lương Tiểu Ý và Tô Lương Mặc đang xảy ra chuyện gì, hai người vô cùng mơ hồ.

Lương Tiểu Ý không thể đoán được tâm tư của người đàn ông tên Tô Lương Mặc này, suy nghĩ của anh trước giờ đều vô cùng khác người, người bên cạnh khó có thể đoán được.

Lương Tiểu Ý cúi đầu, nhưng hai tai lại đang vểnh lên lắng nghe.

Tô Lương Mặc im lặng lắng nghe đầu dây bên kia báo cáo, từ đầu đến cuối đều không nói gì, trước khi điện thoại kết thúc, anh chỉ thấp giọng dặn dò một câu: “Trong vòng một tiếng đưa đến, nếu xảy ra sai sót thì tự cậu thay thế vào” Nói xong một câu mệnh lệnh lạnh lùng, ngón tay thon dài của anh ngắt điện thoại.

Tô Lương Mặc lại ngẩng đầu nhìn Lương Tiểu Ý, anh mỉm cười, huơ huơ tay vẫy Lương Tiểu Ý: “Tiểu Ý, lại đây”

Lương Tiểu Ý không hiểu gì, nghe thấy anh nói liền đi về phía anh, khi cô vừa đi đến trước mặt anh, một bàn tay đặt l*n đ*nh đầu cô, trái tim Lương Tiểu Ý “thình thịch” một tiếng, cô biết người đàn ông này lại giở thói xấu, cô vội vàng giơ tay ra ngăn lại: “Đừng làm loạn mà…”

Cô còn chưa nói xong, cánh tay dài của Tô Lương Mặc vươn ra, bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng đặt l*n đ*nh đầu trước ngực, xoa xoa một hồi, động tác vô cùng thân thiết.

Nhưng lại khiến cô gái trước ngực anh tức giận quay mặt lại.

“Chuyện thận…” của bố em vẫn chưa giải quyết xong?

Lương Tiểu Ý muốn nói.

“Chuyện thận đã giải quyết xong” Giọng nói trầm ấm của anh rơi vào tai Lương Tiểu Ý, cô ngây ngốc ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông cao gầy trước mặt. Cô có chút không dám tin: “Bố em… được cứu rồi?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 217


Chương 217

“Ừm” Giọng nói trâm ấm giống như một loại rượu nông ngon, đôi mắt hẹp dài xao động một tia sáng: “Bố sẽ không có chuyện gì đâu.”

Lương Tiểu Ý không dám tin vào tai mình, bỗng chốc mắt cô ánh lên tia sáng vui vẻ, cô vui đến mức quên mất mình đang ở trong phòng bệnh, bên cạnh cô còn có bố mẹ nữa, cô vui mừng hét lớn: “A!” Khoảnh khắc này, người đàn ông trước mặt này chính là vị thần của cô!

Cô vui mừng trào nước mắt, cô hét lớn, sau đó chạy thẳng vào lòng người đàn ông trước mặt, cánh tay mập mạp choàng qua cái cổ gợi cảm của anh, vươn người nhảy lên người anh, hai chân giống như con bạch tuộc quấn quanh người anh, đầu cô thuận thế dựa vào bả vai vững chắc rộng lớn của anh. “Lộp độp lộp độp”, nước mắt không chịu nghe lời cô mà cứ trào ra khỏi khóe mắt, rơi xuống vai anh, làm ướt cái áo sơ mi mỏng của anh.

Gương mặt luôn vô cảm của Tô Lương Mặc xẹt qua một tia kinh ngạc. Khoảnh khắc cô chạy vào lòng anh, khoảnh khắc cô vui mừng đến phát khóc, phần dịu dàng sâu thẩm trong cơ thể anh giống như bị một cái gì đó va chạm vào.

Nước mắt của cô làm ướt nửa vai áo anh, nhưng vì sao anh càng không muốn buông tay?

Con người đen nhánh của anh đầy vẻ phức tạp khó nói thành lời.

“Mẹ” Tô Lương Mặc ngẩng đầu lên nhìn mẹ Lương và bố Lương: “Bệnh tình của bố hai người đừng lo lắng nữa, chuyện nguồn thận đã giải quyết xong rồi”

Mẹ Lương kinh ngạc che miệng: “Sao có thể?” Nhanh như Vậy sao?

Chuyện hai ông bà mong mỏi bấy lâu nay, thậm chí hai người họ còn đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất xảy ra. Nhưng bây giờ đột nhiên lại mọc ở đâu ra một cậu “con rể” chỉ dùng thời gian một cuộc điện thoại đã giải quyết xong rồi.

Rốt cuộc anh là ai?

Chuyện của bố đã có cách giải quyết, bấy giờ Lương Tiểu Ý mới thở phào một hơi. Một khi con người ta bình tĩnh lại, nhiêu chuyện mà họ bỏ qua sẽ đột nhiên trở nên rõ ràng.

“Cạch” một tiếng, Lương Tiểu Ý đột nhiên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt. Cô lắp ba lắp bắp hỏi Tô Lương Mặc: “Lương, Lương Mặc, anh, anh, anh vừa gọi bố mẹ em là gì?”

Người đàn ông kia vừa gọi bố mẹ cô là gì?

“Đồ ngốc” Đồ ngốc chậm hiểu, ánh mắt Tô Lương Mặc ánh lên một tia chiều chuộng: “Chúng mình là vợ chồng”

Chúng mình là vợ chồng… Anh nói chúng mình là vợ chồng, vì thế cô không hề nghe nhầm. Người đàn ông cao ngạo không ai sánh nổi lại gọi bố mẹ cô là bố mẹ… Cảnh giới cuối cùng trong lòng cô đã hoàn toàn biến mất.

Người đàn ông cao ngạo như bậc đế vương này nếu như không phải thật lòng thì làm sao có thể hạ mình đi gọi hai người không có quan hệ máu mủ là bố mẹ chứ?

Một người phụ nữ, cho dù bao nhiêu tuổi, tính cách như thế nào đi nữa, đều sẽ không hề kiêng kị mà làm nũng đàn ông, là vì cô ấy tin tưởng, chỉ khi nào hoàn toàn tin tưởng thì mới có thể khiến một cô gái, đặc biệt là những cô gái gần 30 tuổi, mở rộng lòng mình, làm nũng với một người đàn ông khác.

Lương Tiểu Ý là người lí trí, cô có thể trở thành một bác sĩ xuất sắc, có thể khi tuổi còn trẻ mà đã có thành tích trong lĩnh vực thần kinh, ngoại trừ cô có tài năng thiên phú thì cũng không thể phủ nhận cô đã rất chăm chỉ học tập. Hơn nữa, cuộc sống của cô khó khăn trắc trở hơn người bình thường nhiều. Thử hỏi, cô gái như thế sao có thể không lí trí được chứ?

Cô không muốn làm tổn thương người khác, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, giống như chuyện Thẩm Minh Viễn, cô không đi kiện hắn ta vì cô không muốn làm tổn thương hẳn ta. Cô do dự, băn khoăn cô bé còn nhỏ tuổi mà hai mắt đã không nhìn thấy.

Giống như người đàn ông Tô Lương Mặc này, lúc trước anh hận cô đến tận xương tủy. Nhưng chỉ sau thời gian ngắn ngủi, anh dường như thay đổi hoàn toàn thái độ với cô, anh nói phải đối xử tốt với cô, nói phải chiều chuộng cô. Sau này khi người đàn ông bạc tình Tô Lương Mặc nhìn thấy vết sẹo trên xương bả vai của cô, ánh mắt anh lại vô cùng kinh ngạc và đau khổ, anh chất vấn sao cô lại có những vết thương này. Cô loáng thoáng đoán được, anh đã biết người năm xưa cứu anh chính là cô.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 218


Chương 218

Vì thế chuyện anh đột nhiên đối xử tốt với cô cũng không cón nhiều nghỉ vấn.

Nhưng một góc sâu thẳm trong trái tim cô lại vẫn loáng thoáng nghi ngờ anh. Đặc biệt là buổi chiều hôm ấy, cô bị Thẩm Minh Viễn lôi đến bệnh viện England, khi cô bước ra từ phòng bệnh của Ôn Tình Noãn, ánh mắt cuối cùng cô nhìn cô †a, bóng dáng mạnh mẽ kiên cường ấy đã in hẳn vào trái tim cô, xóa cũng không thể xóa được.

Nhưng hôm nay, những hoài nghi của cô với anh, sau tiếng gọi “bố mẹ” ấy, đã hoàn toàn biến mất.

Savvy từng nói cô là một cô gái tốt, lương thiện và biết quan tâm chăm sóc người khác, Lương Tiểu Ý cười tự giễu, thực ra cô rất ích kỉ.

Cô không muốn gặp bố mẹ, cô nói vì không muốn bố mẹ đau lòng, thực ra là vì cô không muốn nhìn thấy người thân vì cô mà ủ ê chau mày, mẹ cô ngày ngày dùng nước mắt rửa mặt.

Cô đi cứu chữa những bệnh nhân u não, cô nói là vì muốn cống hiến, thực ra trong lòng cô hiểu rõ, cô chỉ muốn thực hiện ước mơ ngày nhỏ, bù đắp lại nỗi tiếc nuối khi bà nội mất đi.

Cô không đi tố cáo Thẩm Minh Viễn tội sỉ nhục vu cáo, cô nói là vì muốn cô bé mù kia có một ngày tìm lại được ánh sáng, đồng thời có một gia đình đây đủ, thực sự thì sao? Cô chỉ không muốn làm người xấu, làm kẻ ác, cô sợ vì cô mà cướp đoạt đi hy vọng tìm lại ánh sáng của một cô bé 5 tuổi, cướp đi cơ hội có một gia đình ấm áp của đứa bé ấy.

Thực ra cô vô cùng ích kỉ.

Trên đường ra bãi đỗ xe, trời bất ngờ đổ mưa.

Một tay Tô Lương Mặc cởi áo khoác ngoài, một tay kéo cô gái bên cạnh vào lòng, ôm cô thật chặt.

Áo khoác vest chùm bên ngoài đầu cô, thay cô hứng chịu cơn mưa kéo đến đột ngột.

Thế giới của cô dường như bỗng nhiên cách biệt với thế giới bên ngoài. Mặc kệ bên ngoài mưa to gió lớn, thế giới của cô không hề có một giọt nước nào. Cô ôm chặt Tô Lương Mặc, cảm nhận hơi ấm cơ thể từ lồng ngực của anh truyền ra, vô cùng ấm áp, làm tan đi cái lạnh lẽo của cơn mưa rào đến bất chợt.

“Chúng ta đi thôi” Giọng nói từ trên đỉnh đầu cô truyền tới.

Trái tim Lương Tiểu Ý đánh thịch một cái, giờ phút này cô có một điều thôi thúc muốn làm, cô cũng không rõ tại sao. Cô đột nhiên đẩy người đàn ông đang thay cô chắn mưa chắn gió ra. Trong ánh mắt khó hiểu của anh, cô chạy trong màn mưa rời xa cơ thể anh, cô chạy ra cách anh tâm 5-6 mét, sau đó đột nhiên dừng lại, cô quay người lại, đứng đối diện anh.

Tô Lương Mặc nhấc đôi chân dài lên định chạy đuổi theo cô.

Cô gái hơn 1m5 đứng đối diện anh, toàn thân cô ướt nhẹp, cơn mưa lớn vẫn không ngừng rơi xuống, cả hai người ướt như chuột lột. Hai tay Lương Tiểu Ý đặt thành vòng tròn trên miệng, cô hít một hơi thật sâu, sau đó đột nhiên hướng về phía người đàn ông đang định chạy về phía cô, hét lớn: “TÔ LƯƠNG MẶC!

Hả?… Tiếng hét đột nhiên vang lên, đôi chân vừa di chuyển được tầm 5-6cm đột nhiên dừng lại, khuôn mặt trong cơn mưa lớn vẫn vô cùng đẹp trai anh tuấn, lông mày anh hơi nhếch lên, ánh mắt xẹt qua một tia hoài nghi… Cô muốn làm gì?

“TÔ LƯƠNG MẶC!” Lương Tiểu Ý dường như dùng hết mọi sức lực, hai tay tạo thành vòng tròn quanh miệng, hét lớn với người đàn ông cũng đang đứng trong mưa giống cô: “EM, YÊU, ANHI”

Cơn mưa vẫn trút xuống ào ào như nước, thậm chí mưa còn to hơn vừa nấy.

Gió thổi vù vù khiến hàng cây ngô đồng hai bên con đường nhỏ bé trơn trượt xào xạc ríu rít, cành cây nghiêng ngả, lá ngô đồng bay phần phật khắp trời, hoặc bay ra xa, hoặc rơi xuống đất.

Bên ngoài mưa to gió lớn, ánh mắt anh chỉ còn lại hình ảnh cô gái đứng đối diện vừa dùng hết sức để hét lên “em yêu anh” với anh. Trái tim anh đập “thình thịch, thình thịch”, “thình thịch thình thịch”… càng lúc càng nhanh, trái tim anh dần mất đi nhịp đập bình thường.

Cảm giác này anh chưa từng có trước đây… Cảm giác vui vẻ đến ngạt thở, đầu óc trống rỗng, chỉ có trái tim trong lồng ngực, đập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng lớn, cảm giác như trái tim anh không chịu được cô đơn trong lồng ngực, nó muốn thoát ra.

Gương mặt đẹp trai của anh ngẩn ngơ, kinh ngạc, vui vẻ, đau lòng, tất cả cảm xúc pha trộn vào nhau, tạo thành một cảm xúc vô cùng phức tạp, không thể diễn tả rõ ràng thành lời.

Khoảnh khắc này, anh vô cùng cảm động, anh thậm chí còn có suy nghĩ: có một người vợ như vậy, người làm chồng như anh còn muốn gì hơn nữa…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 219


Chương 219

Mưa to gió lớn, sức lực của Lương Tiểu Ý dồn hết vào tiếng hét tỏ tình vừa nấy rồi, cô cong người, hai tay nắm chặt xương đầu gối, th* d*c từng hơi, mưa rơi vô tình làm ướt mờ hai mắt cô… Có chút ấm áp, có chút tanh mặn.

Từ sau khi đăng kí kết hôn với anh, cô chưa bao giờ giấu đi tình cảm của mình với anh, nhưng cô chưa từng hét lớn cho anh biết giống như hôm nay.

Cô muốn tình yêu của cô, phải minh bạch rõ ràng!

Là hứng thú nhất thời cho cô dũng khí, là cơn mưa chợt đến cho cô động lực. Cô giữ chặt đầu gối, ngẩng đầu lên nhìn trời, cơn mưa càng mạnh mế tát vào mặt cô, rơi vào mắt cô.

Nhưng cô không hề trốn tránh, mặc dù mưa rơi vào mắt khiến hai mắt cô híp lại không thể mở ra, cô vẫn cảm động nhìn trời cao, cơn mưa này, cơn gió này, hàng cây này…

Con người ta nhát gan quen rồi, có lúc sẽ cần một cơn mưa rào mang đến cho dũng khí.

Giống như cơn mưa như trút này, rõ ràng không được người ta yêu thích, nhưng nó không thuận theo ý thích của con người, cứ thế mà đến. Dũng khí đến từ thiên nhiên vĩ đại.

Đáy mắt cô xẹt qua một tia dũng khí, cô hét lớn hỏi người đàn ông đang đứng bất động kia: “LƯƠNG TIỂU Ý YÊU TÔ LƯƠNG MẶC! TÔ LƯƠNG MẶC YÊU LƯƠNG TIỂU Ý KHÔNG?”

Yêu!

Khi mắt cô mờ đi đứng trong màn mưa, khi cô từ tận đáy lòng hét lớn “Lương Tiểu Ý yêu Tô Lương Mặc”, hỏi “Tô Lương Mặc có yêu Lương Tiểu Ý không”, người đàn ông kia không kịp suy nghĩ, trong đầu xuất hiện một chữ!

Yêu!

Yêu?… Sao có thể! Tô Lương Mặc mở trừng mắt, từ từ nhắm lại, sau đó lại mở trừng, sự rung động ở đáy mắt tan đi.

Là lão Tam! Là tác dụng thuật thôi miên của Thần Nhất!

Ngoài lý do này ra, anh không thể có cách lí giải nào khác.

Đôi mắt anh xao động, có vẻ như thuật thôi miên của lão Tam đã tiến bộ rất nhiều.

Tô Lương Mặc cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất đi sự tịch mịch trong đáy mắt. Lần nữa anh mở mắt ra, đôi môi mỏng khẽ động đậy: “Lương Tiểu Ý yêu Tô Lương Mặc, Tô Lương Mặc bây giờ cũng yêu Lương Tiểu Ý” Ừm… Bây giờ anh đang bị thuật thôi miên của lão Tam ảnh hưởng, nên đương nhiên anh của bây giờ cũng yêu Lương Tiểu Ý… Còn sau này…ai biết được chứ?

Trong màn mưa, đôi mắt của Lương Tiểu Ý bỗng trở nên vô cùng trong sáng, mặc dù xuyên qua màn mưa nhưng vẫn khiến người ta không thể lướt qua ánh mắt nóng rực ấy được.

Tô Lương Mặc cụp mắt xuống, anh không dám nhìn thẳng vào một Lương Tiểu Ý như thế này.

Trong lòng anh có chút bất an, nhưng tại sao lại bất an thì thực sự đến bản thân anh cũng không biết.

Mặc Xe đa dụng phi ra khỏi bệnh viện, những người trong xe ai cũng đều nơm nớp lo sợ. Tình chiếm hữu của Boss quá lớn, chỉ cần bọn họ liếc mắt nhìn phu nhân thôi đều sẽ nhận được ánh mắt sắc nhọn của Boss. Dọc đường ai cũng đều nơm nớp lo sợ, khó khăn lắm mới đến được tiểu khu Quang Hoa của thành phố N.

“Nhà em ở đây sao?” Một người vệ sĩ xuống xe trước, lấy ra một cái ô màu đen, đi đến phía sau giúp Tô Lương Mặc mở cửa xe, Tô Lương Mặc xuống xe trước, đôi giày da bóng lộn giãm lên nền đất toàn bùn, anh cúi đầu nhìn tình hình mặt đất phía dưới chân.

Con đường này có vẻ đã khá lâu năm, bùn đất gập ghềnh khắp mặt đường, còn có những vết nứt, thỉnh thoảng lại gặp những vết tích sau để lại sau khi tu sửa.

Anh lại ngẩng đầu nhìn tiểu khu trước mặt, tiểu khu này cũng khá lâu năm rồi, có vẻ như cũng đã có 40, 50 năm tuổi rồi.

Anh vừa hỏi Lương Tiểu Ý, hai tay vừa giơ lên ôm cô xuống xe.

“Ừm, tiểu khu này là do công xưởng của bố em phân cho đấy, cũng lâu năm lắm rồi” Mặt Lương Tiểu Ý đỏ bừng, nhưng cô không hề từ chối hành động thân mật của người đàn ông này trước mặt những người khác. “Lúc trước em cũng từng bảo bố mẹ rồi, chi bằng bán chỗ này đi mua một ngôi nhà mới. Nhưng bố mẹ em không chịu, nói họ đã sống ở đây hơn nửa đời người rồi, hàng xóm láng giềng ở với nhau quen rồi, không thể ở mấy tòa chung cư cao tầng được”
 
Back
Top Bottom