Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 220


Chương 220

Anh gật gật đầu, cũng không để tâm.

Cô đã có ý muốn chuyển chỗ ở tốt hơn cho bố Lương mẹ Lương, nhưng hai người không nỡ chuyển đi thì thôi, không nên ép buộc hai ông bà làm gì.

Lương Tiểu Ý mỉm cười: “Anh đừng nhìn bên ngoài khu này cũ, khu vực này rất tốt. Gần đây có trường tiểu học cao cấp, còn có cả trường trung học trọng điểm nữa, lại còn rất gần chợ, ra khỏi nhà rẽ trái một cái là đến rồi. Hơn nữa, đi vào trung tâm thành phố chỉ vài phút là đến rồi”

Mắt Lương Tiểu Ý sáng bừng, cô phấn khích nói, Tô Lương Mặc nghiêng nghiêng đầu, cúi tâm mắt xuống, dọc đường nắm chặt tay cô, nghe cô kể chuyện ngày xưa, từ chuyện bố mẹ không chịu chuyển nhà, lúc đi đến cầu thang, cô đã kể đến những chuyện thú vị hồi cô còn học tiểu học rồi.

Cô nói vô cùng cao hứng, anh lắng nghe vô cùng tập trung. Hai người vệ sĩ đi phía sau giúp họ cầm ô.

Khu nhà Lương Tiểu Ý là khu nhà cũ, không đủ chỗ để xe nên xe của Tô Lương Mặc không dừng dưới tầng tòa nhà của Lương Tiểu Ý, mà dừng ở một nơi xa xa ngoài đường cái.

Dọc đường Lương Tiểu Ý nói chuyện vô cùng vui vẻ, Tô Lương Mặc đã quá quen với ánh mắt của người qua đường rồi. Cô không hề thấy rằng, tiểu khu cũ kĩ này bỗng nhiên xuất hiện một Tô Lương Mặc sẽ thu hút ánh nhìn của người ta như thế nào.

Đến khi đi đến cầu thang, cô ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông bên cạnh, ánh mắt cô liếc qua người qua đường, ánh mắt bọn họ đều đang lén lút nhìn về phía hai người họ.

Trái tim cô “thình thịch” một tiếng, cô vô cùng phiền muộn, sao cô lại quên mất người đàn ông đi bên cạnh cô nổi bật như thế nào chứ? Hơn nữa phía sau họ còn có hai người vệ sĩ cường tráng quần đen, áo đen, giày da đen, cầm hai cái ô đen nữa!

Lương Tiểu Ý hung hăng trừng mắt trách móc nhìn Tô Lương đang đi bên cạnh, Tô Lương Mặc vô tội vuốt vuốt mũi…

Chuyện này liên quan gì đến anh chứ?

Lương Tiểu Ý đỏ mặt năm tay anh chạy thẳng lên tầng.

Tâng ba, cuối cùng Lương Tiếu Ý cũng dừng lại, cô lấy chìa khóa nhà mẹ cô đưa ra, mở cửa.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, nước mắt cô lại không kìm được mà rơi xuống.

Nước mắt của cô dọa người đàn ông đứng bên cạnh sợ, chân tay anh luống cuống lau nước mắt cho cô: “Này, em đừng khóc mài”

Nhưng những lời này của anh không có tác dụng gì cả, cô gái trước mặt anh đã khóc nức nở rồi…

Tô Lương Mặc sốt ruột, anh không biết nên làm thế nào: “Vợ, đừng khóc mà. Ai bắt nạt em, chồng sẽ thay em ra mặt.

Có phải ánh mắt của đám người lúc nãy khiến em không thoải mái không? Bây giờ chồng sẽ đi xử lí bọn họ”

Lương Tiểu Ý vốn đang khóc nức nở, nghe thấy những lời ấu trĩ mà người đàn ông ngông cuồng tự cao tự đại này nói ra, cô bỗng nhiên phì cười, Lương Tiểu Ý vừa khóc vừa cười, cô giơ tay đánh đánh anh: “Đại ma đầu không phân rõ phải trái!”

Ăc… Sao anh lại biến thành đại ma đầu không phân rõ trái phải rồi?

“Em không khóc nữa?” Một cái khăn ướt đưa đến trước mặt cô: “Này, lau đi.”

Lau đi… Lương Tiểu Ý nhìn cái khăn ướt đang ch** n**c tí tách xuống sàn gạch, khóe miệng cô giật giật: “Không cần”

“Đừng ngại, chồng lau giúp em nhé” Ngón tay thon dài cầm lấy cái khăn ướt, lau loạn xì ngậu trên mặt Lương Tiểu Ý, mặt cô đen xì, vội vàng né tránh: “Ặc… thật sự không cần mà”

“Em đừng khách sáo.”

Con mẹ nó!

Ai khách sáo với anh chứ!

Đầu cô phát hỏa, cô trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt đang khăng khăng đòi lau nước mắt cho cô, cô chỉ chỉ cái khăn ướt trên tay anh, nói: “Nếu thực sự dùng cái khăn này lau mặt em, em thấy chỉ bằng em đi tắm mưa một lần nữa”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 221


Chương 221

Người đàn ông kia ngượng ngùng thu lại cái khăn ướt, anh giơ tay vuốt vuốt lại mái tóc loạn cào cào của cô, giọng nói đàn ông quyến rũ xuyên vào tai cô: “Bây giờ em hết buồn chưa?”

Đúng! Em không buồn nữa! Nhưng đang ôm một bụng tức!… Ý? Chờ một chút!

Lương Tiểu Ý bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đáy mắt người đàn ông trước mặt… Anh đang cố tình chọc cô, để cho cô vui, để cô không buồn nữa sao?

Bỗng chốc trái tim cô co rút mãnh liệt, vị ngọt ngào thấm vào trái tim. Cô cắn cắn môi, vẫy vẫy tay về phía anh: “Anh đến đây một chút đi”

Tô Lương Mặc khó hiểu cúi người xuống.

“Đến gần một chút nữa”

Anh lại cúi người xuống chút nữa.

“Chụt!” Một tiếng chụt vang lên trong căn phòng khách không lớn.

Lương Tiểu Ý kiếng chân, nhanh chóng hôn lên gương mặt anh tuấn đẹp trai của anh, sau đó, anh còn chưa kịp nói gì, thì gương mặt bánh bao của cô đã đỏ ửng.

“Em đi tắm trước đây” Mặt cô đỏ bừng, cô hôn anh xong liền chạy trốn trước.

Một cánh tay nhanh như chớp giữ cô lại, anh kéo cô vòng lòng mình. Cô vừa ngẩng đầu lên liền gặp phải đôi mắt đầy d*c v*ng.

Khóe miệng anh nở nụ cười tà mị, đôi môi mỏng mấp máy: “Vợ, em ác lắm. Em châm ngòi trước rồi lại chạy mất, đây không phải điều một người vợ có trách nhiệm nên làm”

Lương Tiểu Ý trợn tròn mắt.

“Em là phụ nữ, không cần thiết phải có trách nhiệm, mấy thứ như gánh vác trách nhiệm này, em thấy phù hợp với anh hơn”

Tô Lương Mặc nhìn cô gái đang giở trò trong lòng mình, ánh mắt anh ánh lên nụ cười… Chắc chắn cô gái này không biết, lúc cô giở trò, vô cùng đáng yêu.

“Đi thôi” Anh giang rộng cánh tay ôm ngang người cô lên, Lương Tiểu Ý sợ kêu thất thanh một tiếng, tay cô vô thức ôm chặt cổ anh: “Đi? Đi đâu?”

“Đi tắm thì đương nhiên phải vào nhà tắm rồi”

“Hả?”

Vẻ mặt anh vô cùng thản nhiên: “Là ai hét lớn tỏ tình với anh, nói yêu anh? Đến tắm cùng nhau em cũng không đồng ý à. Hứ!” Anh nhẹ giọng hứ một tiếng: “Sao em có thể không cho chồng thân yêu tắm mưa xong đi tắm cùng em chứ! Đồ độc ác!”

Câu nói này của anh khiến cô cảm thấy áy náy, cô liếc nhìn cái áo sơmi ướt nhẹp của anh, trong lòng vô cùng có lỗi.

Cô vùi đầu vào lòng anh, nhỏ giọng nói: “Tắm cùng nhau là được rồi… Cần gì phải nói em thành một người độc ác, tội ác tày trời như thế chứ”

Anh cúi xuống nhìn người phụ nữ trong lòng, nghe thấy giọng nói buồn bực của cô, ý cười trong mắt anh càng trở nên nồng đậm.

Nhà bố mẹ Lương Tiểu Ý không lớn, chỉ hơn 90m2, hai phòng ngủ một phòng khách một phòng bếp một nhà vệ sinh, còn có một căn phòng nhỏ làm phòng đọc sách nữa.

Không cần đi tìm, Tô Lương Mặc đã có thể ôm Lương Tiểu Ý chính xác đi vào phòng tắm, anh mở cửa đi vào.

Cửa nhà tắm đóng lại, vị tông giám đốc cao ngạo đen tối nào đó liền biến thành sói, thuần thục c** q**n áo Lương Tiểu Ýra.

Hai người vệ sĩ đứng ngoài cửa lớn, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng thở hổn hển của người phụ nữ trong phòng tắm truyền tới.

“Đừng xé… Anh làm gì thế… Chờ đã, bộ này không được, bộ này em thích nhất…”

Sau đó lại vang lên giọng nói dí dỏm của người đàn ông: “Vợ, anh mua cho em, muốn mua bao nhiêu bộ cũng được…”

Hai người vệ sĩ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không hổ danh là người được huấn luyện chuyên nghiệp. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 222


Chương 222

Một lúc sau trong phòng tắm lại truyền đến tiếng vòi hoa sen chảy ào ào.

Sau đó là đoạn đối thoại khiến người ta không khỏi nghĩ linh tỉnh.

“Anh đang sờ ở đâu đấy?”

“Không có, vợ, anh nhìn nhầm, anh đang giúp em chà lưng”

“.. Mắt em không mù” Chỗ anh đang chà là xương cụt!

Hơn nữa đôi tay ấy không hề thành thật, càng chà càng dần trôi xuống dưới.

“Anh lại đang làm cái gì thế!”

“Khơi thông khí huyết đó!”

“… Cần phải hút à?” Chuyên môn khơi thông vùng ngực?… Cô ni

Một lát sau…

“Bây giờ anh lại đang làm cái gì đây?”

“Tắm cho vợ thật sạch sẽ… từ trong ra ngoài” Bốn chữ cuối ý vị vô cùng thâm sâu.

Lương Tiểu Ý cảm giác mình không thế nhịn được nữa rồi, cô không cần nhịn nữa!

“Tô Lương Mặc! Anh đủ rồi đấy!” Vị trí đó đến cô cũng rất ít khi động vào!

“Vợ… Anh tắm cho em không tốt sao?” Ánh mắt Lương Tiểu Ý đột nhiên chạm vào ánh mắt đen nhánh thâm sâu của anh, nhìn anh vô cùng tủi thân, vẻ mặt đáng thương, ngón trỏ thon dài loanh quanh ở cửa mình của cô, bỗng nhiên đâm thẳng vào.

“Hự!” Lương Tiểu Ý trừng mắt không dám tin. Cô nhìn chằm chằm gương mặt tủi thân ấm ức của người đàn ông trước mặt. Cô thực sự không dám tin, người đàn ông này trên mặt bày ra bộ dạng ấm ức, nhưng tay lại làm ra hành động trái ngược hoàn toàn!

Đạo mạo nghiêm trang!

Bỗng nhiên cụm từ này xuất hiện trong đầu côi.

“Anh…” Lương Tiểu Ý mở miệng, bỗng nhiên cô mở to mắt, ngón tay kia bỗng nhiên động đậy… “Ừm…”

“Vợ, anh tắm cho em tốt không?”

Lương Tiểu Ý nghẹn lời. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, anh đang bày ra bộ dạng “nhanh khen anh đi”, từ tận đáy lòng cô trào lên cảm giác bất lực. Cô giơ một tay lên, bất lực che đi phần trán và mắt…

Có một câu nói thế này, cuộc sống giống như một vụ h**p dâm, nếu đã không thể kháng cự thì hãy học cách tận hưởng.

Có một sự thật là, mỗi lần người đàn ông tên Tô Lương Mặc muốn trừng trị cô, cô không thể chạy trốn, vậy thì tốt nhất là cô cứ vui vẻ chấp nhận và tận hưởng hình phạt của anh.

Sau đó đương nhiên là cảnh tưởng không phù hợp với trẻ em ‘ồi.

Cách một cánh cửa, hai người vệ sĩ áo đen vẫn đứng bất động như núi, nhưng nếu nhìn kĩ thì trên trán họ đang đổ mồ hôi hột, đáy mắt cũng vô cùng khác thường.

Những chuyện xảy ra bên trong cánh cửa kia, hai người đàn ông như họ nghe đến mức mặt đỏ tía tai, nói gì đến Lương Tiểu Ý đang tự mình trải qua.

Lương Tiểu Ý hét khản đặc cố họng, Tô Lương Mặc hôm nay giống như uống phải thuốc k*ch d*c vậy. Anh dốc hết sức lực, kết quả không tránh khỏi là khiến cô ngất đi.

Khi nghe tiếng cánh cửa mở ra, hai người vệ sĩ vô thức quay đầu lại nhìn. Nhưng họ còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra thì đã gặp phải ánh mắt sắc như dao cạo của Boss, ánh mắt sắc lẹm sức uy h**p vô cùng lớn, hai người vệ sĩ lập tức cúi đầu xuống, bộ dạng thầy tu không màng sự đời, chăm chú quan sát dưới chân, người nào không biết có khi còn nghĩ rằng có vàng rơi dưới đất nữa.

Tô Lương Mặc quấn khăn tắm quanh người Lương Tiểu Ý, anh ôm cô thật chặt trong lòng, đôi chân dài bước từng bước lớn, đi thẳng về phòng ngủ phía tây. Rất dễ nhận ra phòng ngủ của Lương Tiểu Ý là phòng nào.

Tô Lương Mặc đẩy cửa phòng ra, trước mắt anh là một màu sắc rất thanh mát.

Tâm mắt anh đầu tiên rơi vào cái giường được bày trí rất ngăn nắp và mềm mại, nhìn vào đây có thể tưởng tượng ra được, bố Lương và mẹ Lương đã nhớ con gái như thế nào.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 223


Chương 223

Mặc dù con gái không ở nhà nhưng phòng của cô vẫn được dọn dẹp thường xuyên, ga giường trải thẳng tắp, ngoại trừ thiếu hơi người ở ra thì căn phòng vẫn giống y như lúc Lương Tiểu Ý còn ở nhà.

Anh đặt Lương Tiểu Ý lên giường, sau đó anh đứng thẳng dậy, đứng giữa căn phòng ngủ đậm chất thiếu nữ của cô, ngẩng đầu nhìn trang trí xung quanh phòng.

Căn phòng thiếu nữ này vô cùng lịch sự tao nhã, thiếu đi sự xa xỉ phồn hoa, nhưng lại vô cùng đậm chất Nho học. Căn phòng không đủ hoa lệ, có chút mộc mạc, nhưng lúc này lại thực sự khiến anh rung động.

Ở giữa căn phòng là cái giường ngủ 1m5, bên cạnh cửa vào sát tường là một cái tủ quần áo. Vừa bước vào phòng liền nhìn thấy cửa sổ thủy tinh được lau chùi sạch sẽ, trên bệ cửa sổ còn có một cái giỏ, bên trong có hoa xương rồng và hoa xác pháo.

Giá sách bằng gỗ bên cạnh cửa sổ bày ngay ngắn rất nhiều sách.

Tô Lương Mặc kéo rèm cửa lại, anh cởi khăn tắm trên người ra, lau khô cơ thể. Anh không có cách nào khác, lúc hai người họ đi lên quên không cầm theo hành lí, quần áo của họ đều để trong xe hết rồi.

Tô Lương Mặc vắt khăn tắm lên vai, anh đi đến chỗ giá sách, tùy ý chọn một quyển sách, sau đó lại đi về bên cạnh giường, vén một góc chăn ra ngồi xuống, thuận tay bật luôn đèn đầu giường.

Ánh sáng màu vàng không hề chói mắt, đủ để Tô Lương Mặc ngồi dựa vào đầu giường, lật xem quyển sách trong tay.

Lúc nãy chọn sách anh không xem kĩ, bây giờ ngồi xuống anh mới cúi đầu đọc tựa đề sách… “Kí sự Lương Hạ vườn trường”, tác giả Tịch Quyên… Đây là cái gì vậy?

Anh tùy ý mở một trang ra xem, hóa ra là tiểu thuyết ngôn tình vườn trường… Lương Tiểu Ý cũng đọc tiểu thuyết ngôn tình à?

Khóe miệng anh hơi nhếch lên cười.

Anh buồn chán định đặt quyển sách về chỗ cũ thì bỗng nhiên một dòng chữ nhỏ ngay ngắn đập vào mắt anh: Năm ấy, trong lúc buồn chán, tôi gặp anh trong bộ dạng vô cùng nhếch nhác, tôi đi về phía anh. Năm ấy vừa vào hạ, tiếng ve kêu inh ỏi, tim đập bồi hồi, tôi gặp lại anh, bao nhiêu năm trôi qua, anh đi về phía tôi. Sau này của sau này, không còn sau này nữa.

Sau này của sau này, không còn sau này nữa… Dòng chữ này chất chứa sự tiếc nuối và đau đớn của chủ nhân nó.

Hô hấp của Tô Lương Mặc càng lúc càng nhanh… Anh không biết nhịp tim của mình lúc này là thật hay giả, anh chỉ biết, hai câu ngắn ngủi này cô viết về lần gặp đầu tiên khi hai người họ mới 7 tuổi, và lần gặp lại vào mùa hè năm lớp 11.

Nếu như lúc đầu không nhận nhầm người, nếu như ngay từ khi bắt đầu anh đã biết là cô, vậy thì có thể nào… Không! Trên thế giới này không có nếu như! Những sai lầm đã tạo thành rồi, cô không còn là cô của năm ấy, năm tháng đã khiến cô trở nên xấu xí, khiến cô trở thành người phụ nữ lòng dạ độc ác.

Thậm chí còn là hung thủ hại Ôn Tình Noãn trở thành người thực vật như bây giờ.

Còn về cảm xúc rung động thoáng qua lúc nãy… tất cả đều là công lao của lão Tam!

Tô Lương Mặc híp mắt lại, anh khoác lại khăn tắm đi ra phòng khách, anh lấy điện thoại đặt trên bàn ngoài phòng khách, gọi cho Hứa Thần Nhất.

“Lương Mặc?” Hứa Thần Nhất nghe điện thoại, anh ta vô cùng ngạc nhiên, tên nhóc này nếu không có chuyện gì sẽ không tìm đến người khác, vì thế anh ta hỏi thẳng: “Có chuyện gì thế”

“Nhất định phải có chuyện mới được tìm cậu à?” Tô Lương Mặc ở đầu dây bên này hơi chau mày, Hứa Thần Nhất không đồng ý: “Haha, không có gì, vị tổng giám đốc lạnh lùng trước giờ luôn theo đuổi hiệu quả công việc sao lại đột nhiên gọi điện thoại cho tớ thế này? Là anh em bao nhiêu năm, tớ còn không hiểu cậu à? Nói đi”

Tô Lương Mặc hừ giọng, anh không trả lời mà khen ngược lại Hứa Thần Nhất: “Thần Nhất, chúc mừng thuật thôi miên của cậu đã tiến bộ rồi”

“Hả?” Cậu có ý gì thế hả?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 224


Chương 224

“Ha” Tô Lương Mặc ngoắc ngoäc tay về phía một vệ sĩ áo đen, ngón trỏ và ngón giữa kẹp lại, vệ sĩ áo đen lập tức lấy một bao thuốc trong ra, cung kính đưa đến tay người đàn ông như bậc đế vương kia, một vệ sĩ khác lập tức cúi người 750, một tay bật lửa, một tay che lửa đưa đến bên cạnh Tô Lương Mặc, mái tóc đen của anh khẽ động đậy, thuốc đã được châm lửa.

Đôi môi mỏng ngậm điếu thuốc, hút một hơi thật sâu, bấy giờ mới nói với Hứa Thần Nhất ở đầu dây bên kia: “Thân Nhất, cậu đừng khiêm tốn. Thuật thôi miên của cậu lợi hại đến mức đến tớ cũng không phân biệt được thật giả nữa rồi. Nếu không phải vẫn còn một chút lí trí xót lại, đến tớ cũng nghĩ rằng mình thực sự đã yêu cô gái tên Lương Tiểu Ý này rồi”

Bàn tay trái cầm điện thoại của Thần Nhất cứng đờ, anh ta đã hiểu ý của Tô Lương Mặc rồi.

“Lương Mặc, thực ra…” Thực ra cậu không hề bị thôi miên.

“Được rồi, tớ còn có việc. Tớ gọi chỉ để chúc mừng thuật thôi miên của cậu tiến bộ rồi thôi” Tô Lương Mặc ngắt lời Thần Nhất, anh lại nói: “À đúng rồi, đợi một chút, đợi bố cô ấy làm phẫu thuật và hồi phục xong, chúng tớ sẽ tổ chức hôn lễ.

Sau đó cậu giải thuật thôi miên cho tớ nhé”

Điện thoại bị ngắt, Hứa Thần Nhất nhìn điện thoại đang phát ra tiếng “tút tút”. Anh ta nhớ lại những ngày còn bé, từ bé anh ta đã thích nghiên cứu những thứ kì lạ như thuật thôi miên.

Sau khi thành công thôi miên đối phương, anh ta thường vui vẻ hào hứng chạy đến khoe khoang trước mặt Tô Lương Mặc cao ngạo. Anh ta muốn người cao ngạo như Tô Lương Mặc thừa nhận không bằng bản thân mình.

“Thuật thôi miên? Trò lừa trẻ con, chỉ có những kẻ vô dụng, ý chí không kiên định thì mới dễ dàng bị người ta thôi miên”

Tô Lương Mặc từ khi còn bé đã vô cùng ngông cuồng, tự cao tự đại.

Hứa Thần Nhất thuở bé không phục: “Hứ! Có bản lĩnh thì không cần nói, tự cậu thử nghiệm thuật thôi miên của tớ đi”

“Được, thử thì thử. Nếu cậu thực sự có thể thôi miên được tớ, sau này tớ sẽ gọi cậu là đại ca”

Ánh mắt Hứa Thần Nhất sáng rực… Có thể khiến kẻ ngông cuồng tự cao tự đại như Tô Lương Mặc gọi là đại ca, dường như là chuyện vô cùng vinh dự.

Kết quả vô cùng rõ ràng, Hứa Thần Nhất dùng mọi cách nhưng tên nhóc Tô Lương Mặc kia không bị ảnh hưởng một chút nào.

Đến bây giờ Hứa Thần Nhất vẫn nhớ vẻ mặt xem thường của Tô Lương Mặc lúc đó: “Sao? Tớ đã nói trò này chỉ lừa được bọn trẻ con thôi mà”

Từ đó, Hứa Thần Nhất không chỉ gọi Tô Lương Mặc là “đại ca”, anh ta còn một lòng một dạ biến Tô Lương Mặc thành đối tượng để anh ta luyện thuật thôi miên. Chính vì anh ta luôn lấy người vô cùng kiêu căng như Tô Lương Mặc làm đối tượng luyện thôi miên, nên bây giờ trong giới xã hội đen, anh ta mới được gọi là “thần y giáo phụ”.

Thử hỏi Tô Lương Mặc như vậy, anh càng ngày càng trưởng thành, anh có thể nào bị thuật thôi miên kém cỏi của Hứa Thần Nhất thôi miên được sao?

Cho dù lần này Tô Lương Mặc tình nguyện để Hứa Thần Nhất thôi miên, lúc mới bắt đầu, anh ta rất vui, vì anh ta nghĩ rằng mình thành công rồi!

Nhưng sau vài lần gặp mặt, Hứa Thần Nhất cho rằng mình quá ngây thơ rồi, người đàn ông tự tin đến mức tự kiêu như Tô Lương Mặc, sao có thể lúc nào cũng trong trạng thái để anh ta điều khiến được chứ?

Hứa Thần Nhất nhìn điện thoại trong tay, ánh mắt vô cùng phức tạp, cuối cùng anh ta vẫn quyết định gọi điện thoại.

Trên bàn trong phòng khách ở nhà Lương Tiểu Ý, điện thoại của Tô Lương Mặc đang “tu tu tu” rung báo có cuộc gọi đến. Chủ nhân của nó, bây giờ đang ở trong phòng ngủ của Lương Tiểu Ý.

Hứa Thần Nhất chau mày, ngắt điện thoại.

Nói thật lòng, anh ta vô cùng muốn nhìn thấy người đàn ông từ bé đã tự tin đến mức tự kiêu, mỗi lần đều là người thẳng cuối cùng, bây giờ lại suy sụp tinh thần thành bộ dạng như thế nào… Với trạng thái hiện giờ của Tô Lương Mặc, với chút kinh nghiệm yêu đương ít ỏi cửa Hứa Nhất Thần, rõ ràng anh đang yêu mà.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 225


Chương 225

“Lương Mặc, tớ đã gọi điện thoại cho cậu rồi đấy nhé. Đây là do ý trời…” Hứa Thần Nhất tự nói một mình, anh ta không có ác ý, anh ta chỉ đơn thuần là không phục Tô Lương Mặc từ đầu đến cuối đều thắng, chưa từng vấp ngã, vì thế anh ta muốn nhân cơ hội này nhìn người kiêu căng như anh trượt ngã.

Hứa Thần Nhất có ấn tượng tốt với Lương Tiểu Ý, bởi vì Lương Tiểu Ýlà người thứ hai liên tục phá vỡ thuật thôi miên của anh ta. Người đầu tiên là Tô Lương Mặc.

Hứa Thần Nhất không hề cho rằng, quyết định nho nhỏ của anh ta ngày hôm nay, sẽ liên lụy đến quỹ đạo cuộc sống của rất nhiều người sau này. Vốn chỉ là một trò đùa dai, nhưng lại chôn xuống một viên đạn có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Lương Tiểu Ý tỉnh lại, cô quay người liền chạm phải một cơ thể vô cùng săn chắc.

“Anh không mặc quần áo! Đồ lưu manh!” Ngón tay cô sờ vào cơ thể tr*n tr** của người đàn ông nào đó trong chăn, Lương Tiểu Ý tỉnh hắn ngủ.

Cho dù anh đang khỏa thân, trên người chỉ quấn một cái khăn tắm, nhưng nhìn anh vẫn vô cùng nhã nhặn.

Khóe miệng Tô Lương Mặc nhếch lên, anh chỉ chỉ ngực Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý theo hướng tay anh chỉ nhìn xuống, bấy giờ cô mới phát hiện cảnh xuân sớm đã hiện ra trước mặt anh. Cô vội vàng chui vào trong chăn trốn, ai ngờ cô nhanh nhưng có người còn nhanh hơn, tay anh nhanh chóng đặt lên b** ng*c căng tròn của cô.

“Không tồi, món tráng miệng sau bữa cơm”

“Vô liêm sỉ!” Ánh mắt cô phun ra lửa.

Khóe môi anh nhếch lên, bất động như núi: “Tiếp tục đi!”

Anh híp mắt lại, lửa giận của Lương Tiểu Ý xông lên não: “Lưu manh Vô liêm sỉ! Không biết xấu hổ! Tay chân xấu xa! Cả ngày chỉ biết giày vò em thôi! Sớm muộn sẽ có một ngày em bị anh giày vò đến mệt chết mất!”

“Ha ha ha..” Cô vừa nói xong, tiếng cười sang sảng của anh vang lên khắp phòng ngủ. Anh quay người giang tay ra, ôm cô thật chặt: “Vợ đáng yêu quá.” Khiến anh hết lần này đến lần khác muốn ức h**p em.

“Mấy giờ rồi?” Lương Tiểu Ý có chút không chấp nhận được sự thay đổi bất ngờ này của anh, cô đổi chủ đề.

“Ừm, chắc là 4 giờ rồi”

“Cái gì cơ? Bốn giờ rồi!” Lương Tiểu Ý đẩy Tô Lương Mặc ra: “Sao anh không gọi em dậy, bố mẹ đang ở bệnh viện chờ chúng ta mang cơm tối đến đấy” Cô vừa nói vừa nhảy ra khỏi chăn, cũng không để ý mình đang khỏa thân. Cô chạy chân trần đến chỗ tủ quần áo. Cô tùy ý chọn một cái áo sơ mi và quần dài qua gối, nhanh chóng mặc vào. Cô quay người lại, ánh mắt nhìn thấy người đàn ông kia vẫn ngồi im bất động trên giường, cô sốt ruột giục anh: “Anh cũng nhanh thay quần áo đi chứ!”

Anh vô tội giơ hai tay ra: “Quần áo đều ướt rồi, hành lí thì vẫn để trong xe. Hay là em ra nói Đại Hắc một câu, bảo bọn họ mang hành lí dưới xe lên đây?”

Lương Tiểu Ý võ võ trán: “Không cần đâu” Cô quay người đi ra khỏi cửa, một lát sau liền quay lại, ném cho Tô Lương Mặc một cái áo phông và quần soóc: “Đây là quần áo của bố em, anh mặc thử đi. Bốn giờ rồi, trong nhà cũng không có rau thịt gì cả, em còn phải đi chợ mua đồ về nhà làm, sau đó còn đến bệnh viện nữa” Cô nhìn anh đang ngồi trên giường, đôi mắt hẹp dài ngây ngốc nhìn bộ quần áo ném trên chăn.

“Ai ya! Anh mặc đi, ngây người ra đấy làm cái gì!” Lương Tiếu Ý giục.

Một vị tổng giám đốc nào đó cầm cái phông màu xám nhạt lên tay, đưa đến trước mặt, ngẩng đầu ngốc nghếch hỏi Lương Tiểu Ý: “Đây là cái gì? Em bảo anh mặc cái này à?”

Mắt cô gái nào đó híp lại, ánh mắt toát ra vẻ nguy hiểm: “Anh chê quần áo của bố em?… Ồ đúng rồi, người nào đó là tổng giám đốc công ty lớn mà, đương nhiên không quen mặc quần áo cũ người khác mặc qua rồi, nói gì đến quần áo mua ngoài chợ nữa chứ” Cô học theo anh nhếch nhếch lông mày, quay người lạnh lùng nói: “Là do em tiếp khách không chu đáo, tổng giám đốc Tô, bây giờ em sẽ đi bảo hai vệ sĩ oai phong của anh đi lấy hành lí cho anh”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 226


Chương 226

Vị tổng giám đốc nào đó bị lửa giận của cô làm cho sợ hãi, anh cắn răng, dẫn lòng nói ra hai chữ: “Anh, mặc!”

Khi Tô Lương Mặc và Lương Tiểu Ý bước ra khỏi phòng, đến lượt hai vệ sĩ ngây ngẩn.

Trời đất ơi!

Cái gì thế này?

Cằm hai vệ sĩ như sắp rớt xuống đất, mắt họ mù rồi! Hai vệ sĩ không nhịn được cười: “Boss, tạo hình này của anh…” Đại Hắc ngay lập tức ngây người, lời vừa nói ra, một ánh mắt sắc lẹm liền lia về phía anh ta, trán Đại Hắc bỗng nhiên đổ mồ hôi hột: “Hi hi hi…”

Vị tổng giám đốc nào đó bực mình, lạnh lùng híp mắt lại nói với Đại Hắc: “Nói tiếp đi”

“Ặc… Tạo, tạo hình này, độc đáo khác người” Đại Hắc thật sự muốn tát mình một cái, tự nhiên lại lắm mồm như thế làm gì chứ, giả vờ không nhìn thấy gì không phải là được rồi sao.

Nhưng ngược lại Lương Tiểu Ý lúc nấy còn vô cùng hùng hồn, bây giờ lại có chút ngượng ngùng. Bố cô cao 1m78, không hề thấp, nhưng bộ quần áo này mặc lên người Tô Lương Mặc cao 1m83, bỗng nhiên giống như anh mặc đồ bé hơn một cỡ, hơn nữa khí chất của Tô Lương Mặc vốn lạnh lùng cao ngạo, còn quần áo của bố cô lại là đồ ở nhà thoải mái, hơn nữa… còn hơi già.

Vì thế vị Tổng giám đốc nào đó đang mặc bộ quần áo cộc hớn, nhìn vô cùng buồn cười.

“Khụ khụ, em đi mua thức ăn một mình. Lúc nào về em sẽ mang hành lí lên cho anh” Lương Tiểu Ý nói xong, liền giơ tay về phía Đại Hắc: “Đưa chìa khóa cho tôi”

Vị tổng giám đốc nào đó đen mặt: “Không cần đi chợ đâu”

Anh giơ tay lên chỉ chỉ đồng hồ trên cổ tay: “Lúc nấy nhìn nhầm, 5h30 rồi”

“Hả?” 5h30 rồi? Làm thế nào bây giờ?

“Đừng lo. Lúc em ngủ, anh đã bảo người xuống nhà đặt đồ ăn rồi” Anh vừa nói xong, liền có tiếng chuông cửa vang lên.

Đại Hắc ra mở cửa, bên ngoài cũng là một vệ sĩ mặc đồ đen đang cầm hộp đồ ăn trong tay: “Boss, cơm đã mua xong”

Tô Lương Mặc gật gật đầu, anh kéo Lương Tiểu Ý đi ra ngoài cửa: “Đi thôi. Chúng ta đến bệnh ụ Sau khi đến bệnh viện, Lương Tiểu Ý ở bên canh bố mẹ, trong phòng bệnh vô cùng yên tính. Tô Lương Mặc nói: “Con đi gặp bác sĩ điều trị”

Lương Tiểu Ý không có ý kiến gì.

“Bố, bố đừng lo, thận đã có rồi, Lương Mặc sẽ giải quyết mọi chuyện ổn thỏa” Lương Tiếu Ý nắm tay bố Lương nói.

Bố Lương và mẹ Lương đương nhiên có rất nhiều điều muốn hỏi.

Mẹ Lương hơi chần chừ, cuối cùng bà vẫn mở miệng hỏi: “Tiểu Ý à, con rể… nó làm gì vậy?”

“Mẹ, Lương Mặc làm kinh doanh, ở thành phố S, công ty lớn lắm ạ”Lương Tiểu Ý nói vô cùng ngắn gọn, cô hiểu tâm trạng bố mẹ cô, hai người họ cả đời này chỉ là những người dân sống ở thành phố nhỏ, xem tivi đọc báo, không có hình thức giải trí gì khác. Lương Tiểu Ý không biết làm cách nào giải thích với họ xuất thân của Tô Lương Mặc như thế nào.

Trong suy nghĩ của bố mẹ Lương, gia đình giàu có như Tô Lương Mặc khác hoàn toàn gia đình ở thành phố nhỏ như gia đình cô. Khác biệt vô cùng lớn.

“Ồ… Ồ, kinh doanh cái gì thế?” Mẹ Lương có chút không yên tâm về gia thế của con rể, vừa nhìn là biết không phải người bình thường. Mẹ Lương liếc trộm con gái nhà mình, bà càng lo lắng con gái mình làm vợ hai nhà giàu có.

Lương Tiểu Ý chỉ cần nhìn ánh mắt của mẹ cô, cô liền hiểu mẹ cô đang lo lắng cái gì. Cô bất lực kéo kéo tay mẹ: “Mẹ, con đăng ký kết hôn rồi… Mẹ và bố đừng nghĩ linh tinh nữa. Thời gian trước Lương Mặc bận quá nên chúng con chưa có thời gian tổ chức hôn lễ, con cũng chưa có nói với mẹ và bố. Bây giờ đợi bố làm phẫu thuật xong, tĩnh dưỡng khỏe mạnh lại thì chúng con sẽ tổ chức hôn lễ. Đến lúc đó, nhất định sẽ để bố mẹ đích thân nhìn thấy con gái hạnh phúc”

Mẹ Lương vẫn chưa yên tâm, nhưng bố Lương đã giữ tay mẹ Lương lại: “Mẹ nó à, con gái đã nói thế rồi, người làm bố mẹ như chúng ta sao vẫn còn lo chứ?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 227


Chương 227

“Hứ, ông không lo.” Mẹ Lương tức giận: “Tôi mang thai nó 10 tháng, người làm mẹ như tôi đương nhiên lo lắng cho con gái rồi. Nhưng con rể nhìn có vẻ không phải người bình thường, xuất thân khác nhau, tôi sợ con gái gả qua đó sẽ phải chịu khổ”

“Bà già này toàn lo lắng linh tinh, con gái tôi xuất sắc như vậy, sao con rể lại ức h**p Tiểu Ý được? Hơn nữa, bà không thấy con rể thương Tiểu Ý lắm à?

Mẹ Lương nghĩ một lúc, cũng đúng. Ánh mắt con rể nhìn Tiểu Ý không giống người khác. Ánh mắt ấy mẹ Lương mới nhìn thấy ở bố Lương khi hai ông bà còn trẻ, tình cảm mặn nồng ngọt ngào mà thôi.

Lương Tiểu Ý cảm giác rất hạnh phúc, cô lại có thể ở bên cạnh bố mẹ, nghe hai người họ cãi nhau, một nhà ba người ở cùng nhau như thế này thực sự vô cùng hạnh phúc. Nếu có thể, cô cầu xin ông trời, hãy cho cô thêm thời gian ở bên cạnh những người cô yêu nhất.

“Tiểu Ý” Bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Lương Tiểu Ý ngẩng đầu lên nhìn, anh cười ấm áp, lúc anh đi về phía cô, tay anh thuận thế đặt lên đầu cô, hình như người đàn ông này rất thích xoa rối tóc cô. Trên đỉnh đầu cô truyền đến tiếng nói của anh: “Phẫu thuật ngày mai sẽ tiến hành. Đừng sợ, có anh ở đây rồi. Nếu như bọn họ dám không tận tâm chữa trị cho bố, anh sẽ khiến tất cả bọn họ ra hầu tòa”

Lương Tiểu Ý cảm giác trái tim vô cùng ấm áp, cô biết, anh không chỉ an ủi cô, lời anh nói, tuyệt đối không phải là nói năng lung tung, anh nói được làm được: “Lương Mặc…”

“Đừng khóc” Ánh mắt Tô Lương Mặc bỗng nhiên hoang mang, sao dạo này người phụ nữ trong lòng anh thích khóc quá vậy?

Khó khăn lắm anh mới dỗ được Lương Tiếu Ý, Tô Lương Mặc áy náy nhìn qua bố mẹ Lương: “Mẹ, mẹ về nhà với chúng con trước đi. Tối nay con sẽ sắp xếp người ở đây chăm sóc bố”

Mẹ Lương có chút ngạc nhiên, một mặt bà cảm khái con rể quan tâm người khác, một mặt bà ngạc nhiên về năng lực làm việc của con rể.

“Không cần đâu, hai đứa về nhà nghỉ đi. Mẹ không nỡ rời xa bố Tiểu Ý” Mẹ Lương huơ huơ tay. Hai ông bà làm vợ chồng bao nhiêu năm, có ngọt ngào, có cãi nhau, thậm chí lúc trẻ còn có thời gian làm loạn đòi ly hôn, bây giờ thì sao? Già rồi, ngược lại lại không nỡ rời xa người bạn đời đã cãi nhau với mình cả đời.

“Cũng được” Tô Lương Mặc kéo Lương Tiểu Ý, chuẩn bị rời khỏi phòng bệnh, hai người họ đến đưa cơm cho bố mẹ Lương, còn họ lại chưa ăn cơm.

“Đợi đã” Một tiếng gọi vang lên sau lưng. Bóng dáng Tô Lương Mặc dừng lại ở cửa phòng bệnh.

“Hả? Mẹ, còn chuyện gì ạ?”

Tô Lương Mặc quay người lại, nhìn thấy mẹ Lương đã đứng dậy khỏi cái ghế dựa cạnh giường bệnh, đối diện với anh và Lương Tiểu Ý. “Mẹ nghe Tiểu Ý nói, hai đứa đã đăng kí kết hôn rồi. Hôn lễ cũng sẽ đợi bố Tiểu Ý khỏe lại sẽ tiến hành.

Nếu con đã gọi mẹ một tiếng “mẹ”, thì mẹ có mấy câu muốn nói với con.”

“Vâng, mẹ. Mẹ nói đi.”

Mặt mẹ Lương vô cùng nghiêm túc: “Lương Mặc, con không để bụng mẹ gọi con là Lương Mặc chứ?” Tô Lương Mặc lắc lắc đầu, mẹ Lương gật gật đầu nói tiếp: “Lương Mặc, mẹ có một câu muốn tặng con. Vợ chồng là tri kỉ cả đời, là người ở bên ta đến tận khi ta chết đi. Nếu con đã đăng kí kết hôn với Tiểu Ý, hơn nữa cũng muốn tổ chức hôn lễ, thì cả đời này mẹ không mong nhìn thấy Tiểu Ý không hạnh phúc. Con, có thể làm được không?”

Đôi mắt đen nhánh của Tô Lương Mặc xẹt qua một tia sáng yếu ớt, anh không nói được gì, cổ họng chỉ phát ra một tiếng “Ừm” nhàn nhạt, đôi mắt hẹp dài nhìn thẳng vào mắt mẹ Lương, nói: “Con biết rồi”

Mẹ Lương gật đầu, tỏ ý bảo Tô Lương Mặc và Lương Tiểu Ý về trước đi.

Nhưng cả mẹ Lương và Lương Tiểu Ý đều không chú ý rằng, Tô Lương Mặc nói “Con biết rồi Con biết rồi… Ba chữ này, ý nghĩa vô cùng khác.

Biết, nhưng không có nghĩa là sẽ làm.

Lương Tiểu Ý hơi buồn ngủ, trong xe, Tô Lương Mặc nhìn thấy Lương Tiểu Ý ngáp.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 228


Chương 228

“Buồn ngủ à?”

“Ừm…” Lương Tiểu Ý hơi mơ hồ, cô mơ mơ màng màng dựa vào người đàn ông bên cạnh, thì thầm nói: “Tất cả là tại anh, lúc chỉ “Làm sao? Giày vò em mệt quá?” Tay Tô Lương Mặc v**t v* khuôn mặt của Lương Tiểu Ý, tâm mắt hướng ra ngoài cửa sổ, trong đầu anh vẫn đang nghĩ về câu nói của mẹ Lương.

Vợ chồng là tri kỉ cả đời, là người ở bên ta đến tận khi ta chết đi… Có một khoảnh khắc nào đó, Tô Lương Mặc đã rung động, dường như anh thực sự muốn cùng cô gái đang nằm trong lòng mình sống như thế này đến già, cùng nhau đến khi đầu bạc răng long, cuộc sống như vậy cũng tốt mà.

Tiếng ngáy nhè nhẹ truyền đến làm ngắt mạch suy nghĩ của Tô Lương Mặc, anh cúi xuống nhìn cô gái đang nằm trước ngực mình, cô ấy… đã ngủ từ lâu rồi.

Anh cười nhẹ một tiếng, vòng tay ôm cô càng thêm chặt, thì thầm nói: “Như thế mà đã ngủ say rồi… Đồ sâu ngủ” Nói xong anh ngẩng đầu lên nói với tài xế lão Lý: “Đi chậm một chút”

“Vâng, Boss”Lão Lý nhìn qua gương chiếu hậu, liếc qua hai người đăng sau.

Bầu không khí tĩnh lặng đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại.

Tô Lương Mặc chau mày, lấy điện thoại ra nhìn, có một tin nhắn mới. Anh đọc xong tin nhắn, mắt anh híp lại.

Gương mặt anh tuấn dường như bị phủ một lớp sương lạnh, lão Lý đang lái xe bị dọa run cầm cập, bầu không khí trong xe bỗng nhiên trở nên đông cứng.

Lão Lý là người biết chừng mực, cho dù trong lòng có điều không hiểu nhưng vẫn dẫn lòng hiếu kì xuống, không hỏi gì hết.

Ánh mắt Tô Lương Mặc nhìn cô gái trong lòng càng thêm phức tạp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào gương mặt bánh bao của cô gái đang năm trong lòng anh. Dường như thời gian trôi qua một lúc lâu rồi, ánh mắt anh dần trở nên lạnh băng. Lương Tiểu Ý trong giấc mơ dường như cảm nhận được sự bất an, cô chau mày, hơi dịch cơ thể ra.

Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý… Lương Tiểu Ý!

Em phụ lòng tin của anh dành cho eml Ánh mắt anh phun ra những tia lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi, ánh mắt lạnh lùng giống như đôi mắt của con rắn độc, anh nhìn khuôn mặt cô gái đang bất an ngủ trong lòng mình, đáy mắt lạnh lẽo toát ra những tình cảm khó nói thành lời.

Anh lạnh lùng nhìn lại tin nhắn, lạnh lùng cất điện thoại đi.

Tin nhắn viết: Lương Mặc, anh đừng trách Tiểu Ý, Tiểu Ý không hề hại em, sau khi cô ấy về nước đã chủ động liên hệ với em, cô ấy biết bệnh tình của em còn chủ động đề nghị giúp em làm phẫu thuật. Tiểu Ý là bác sĩ thần kinh trẻ, nổi tiếng và có uy tín nhất nước Mỹ, sự giúp đỡ của cô ấy chắc chắn tốt hơn rất nhiều các bác sĩ trong nước. Lần này nếu không phải bác sĩ phẫu thuật chính là Tiểu Ý, có lẽ em đã chết từ lâu rồi.

Lương Mặc, anh đừng làm khó Tiểu Ý nhé, anh phải thay em chăm sóc cho cô ấy thật tốt. Cô ấy là ân nhân cứu mạng của em.

Ở thành phố S xa xôi, trong phòng bệnh VIP của bệnh viện England, Ôn Tình Noãn soạn một đoạn tin nhắn gửi đi, người nhận là Tô Lương Mặc, ngón tay xinh đẹp ấn nút gửi, tin nhắn được gửi đi trong chớp mắt.

Gương mặt xinh đẹp xẹt qua một tia độc ác. Cánh cửa phòng bệnh truyền đến một tiếng “két”, mí mắt Ôn Tình Noãn nhếch lên, vẻ độc ác trên mặt nhanh chóng biến mất, cô ta bày ra vẻ mặt vô hại lương thiện, ngẩng đầu lên nhìn người bước vào, vẻ dịu dàng trên mặt nhanh chóng biến mất, ánh mắt cô ta lạnh lùng: “Anh còn đến đây làm gì?”

Thẩm Minh Viễn lúng túng: “Anh lo lắng cho em, Tình Noãn, em vừa…”

“Tình Noãn?” Ôn Tình Noãn lạnh lùng nhìn Thẩm Minh Viễn: “Tình Noãn là cái tên để cho anh gọi à? Anh có xứng không?”

“Tình Noãn, anh biết em giận…” Thẩm Minh Viễn vội vàng giải thích, ánh mắt Ôn Tình Noãn đang ngồi dựa trên giường bỗng trở nên lạnh lẽo, một tay cô ta vớ lấy cái cốc đặt bên tủ đầu giường, ném về phía Thẩm Minh Viễn: “Thẩm Minh Viễn!

Tôi nói với anh lần cuối cùng này! Tôi sẽ không bao giờ thích người đàn ông hèn mọn thấp kém như anh đâu! Cút đi!”

Mặt Thẩm Minh Viễn phút chốc tái nhợt, hắn ta cúi thấp đầu sa sút tinh thần. Ôn Tình Noãn khinh thường liếc nhìn Thẩm Minh Viễn, càng nhìn càng thấy hắn ta hèn mọn.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 229


Chương 229

“Còn không cút đi? Anh muốn tôi phải nhắc lại lần thứ hai à? Thẩm Minh Viễn, da mặt anh dày hơn người bình thường bao nhiêu lần vậy?”

“Anh biết…” Bỗng nhiên Thẩm Minh Viễn vẫn luôn trầm mặc, bỗng nhiên hắn ta mở miệng nói, giọng nói trầm thấp truyền đến: “Anh biết em sẽ không thích người như anh, em có người đàn ông độc nhất vô nhị Tô Lương Mặc rồi, Thẩm Minh Viễn anh sao dám so bì người như thế chứ?”

“Hừ, anh biết là tốt. Không có chuyện gì thì cút đi. Tôi không muốn nhìn thấy anh” Ôn Tình Noãn lãnh đạm nói.

Hai tay Thẩm Minh Viễn buông dọc chỉ quần nắm chặt lại thành nắm đấm, âm thanh phát ra từ cổ họng mang theo sự đè nén: “Tình Noãn, anh sẽ cút.”

“Bịch” Hắn ta còn chưa nói xong, một vật gì đó theo đường parabol bay về phía hắn ta, đập mạnh vào ngực hắn ta, bịch một tiếng. Thẩm Minh Viễn vẫn nén đau không kêu một tiếng nào, chỉ “hự” một tiếng biểu thị đau đớn.

Trên giường, giọng nói của Ôn Tình Noãn vang lên, lạnh lùng vô cảm: “Thẩm Minh Viễn, đáng đời anh, lần này không ném chết anh là đã tốt với anh lắm rồi. Tôi đã nói rồi, cái tên Tình Noãn, anh xứng đáng gọi à?”

“Tình… Cô Ôn, anh có vài lời muốn nói, nói xong sẽ đi. Em cố gắng nghe anh nói được không?”

Lần này Ôn Tình Noãn không nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng.

Thẩm Minh Viễn thấy Ôn Tình Noãn không phản đối, ánh mắt hắn ta ánh lên vẻ hạnh phúc.

“Cô Ôn, anh biết anh không thể so bì với Tô Lương Mặc, anh biết em sẽ không thích anh, anh biết những điều này từ lâu rồi. Nhưng anh thích em. Anh có thể làm mọi thứ vì em, anh chỉ cần nhìn thấy em hạnh phúc là anh mãn nguyện rồi” Thẩm Minh Viễn thổ lộ với Ôn Tình Noãn, ánh mắt hắn ta ánh lên tia sáng hạnh phúc vô bờ. “Còn về Lương Tiểu Ý kia, em yên tâm, anh tuyệt đối không để cô ta phá vỡ hạnh phúc của em đâu”

Ôn Tình Noãn nhìn biểu cảm dữ tợn điên cuồng trên mặt Thẩm Minh Viễn, trong thoáng chốc cô ta vô cùng sợ hãi, nhưng nghe thấy hắn ta nói sẽ đối phó với Lương Tiểu Ý, sẽ không để Lương Tiểu Ý sống tốt, sự sợ hãi đó liền biến mất.

Ôn Tình Noãn bỗng nhiên mỉm cười, khóe miệng nhếch lên: “Anh nói Lương Tiểu Ý? Anh nói anh sẽ không để Lương Tiểu Ý phá hoại hạnh phúc của tôi?”

“Đúng! Lương Tiểu Ý cô ta là cái thá gì chứ! Cô ta dựa vào cái gì mà cướp đi hạnh phúc vốn thuộc về em, vị trí bây giờ của Lương Tiểu Ý lẽ ra phải là của em”

“Đợi đã!” Ôn Tình Noãn cảm thấy có gì đó không đúng: “Anh nói vị trí bây giờ của Lương Tiểu Ý? Là ý gì?” Từ lúc cô ta tỉnh lại vẫn chưa có ai nói cho cô ta biết chuyện Tô Lương Mặc đã kết hôn với Lương Tiểu Ý.

“Vì để báo thù cho em, tổng giám đốc Tô đã kết hôn với Lương Tiểu Ý, chính là vì muốn giày vò cô ta” Thẩm Minh Viễn giải thích: “Nhưng theo như quan sát của anh, hình như thời gian gần đây Tổng giám đốc Tô đối xử với Lương Tiểu Ý khá tốt”

Vẻ mặt Ôn Tình Noãn bỗng nhiên trở nên dữ tợn, hai mắt trừng to… Hải Cô ta đột nhiên ngẩng đầu lên, oán hận nhìn chằm chằm Thẩm Minh Viễn: “Anh lừa tôi!”

Sao Lương Mặc lại kết hôn với Lương Tiểu Ý được chứ!

Sao Lương Mặc lại đối xử tốt với Lương Tiểu Ý được chứt “Anh không lừa em. Cho dù tổng giám đốc Tô kết hôn với Lương Tiểu Ý cũng chỉ là để giày vò cô ta thôi” Thẩm Minh Viễn nói: “Mặc dù tổng giám đốc Tô tỏ vẻ đối xử tốt với Lương Tiểu Ý, nhưng đấy là vì cô Tô chưa tỉnh lại thôi. Bây giờ cô Tô tỉnh lại rồi, chắc chắn tổng giám đốc Tô sẽ hiểu được, giữa em và Lương Tiểu Ý, ai mới là lựa chọn tốt nhất!”

Sắc mặt Ôn Tình Noãn vô cùng phức tạp, một lúc lâu sau mới nói: “Những điều anh nói tôi biết rồi, anh đi đi!”

“Anh…” Thẩm Minh Viễn còn muốn nói gì đó nữa, nhưng Ôn Tình Noãn lại hung hăng quát: “Tôi bảo anh cút đi! Cút đi!

Anh không hiểu tiếng người à?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 230


Chương 230

“… Ừm” Thẩm Minh Viễn rời đi, còn vô cùng quan tâm đóng cửa phòng bệnh lại cho cô ta. Hắn ta đứng ngoài cửa phòng bệnh một lúc, ánh mắt vô cùng xót thương Ôn Tình Noãn. Bỗng nhiên ánh mắt hắn ta phát ra một tia độc ác… Tình Noãn đau buồn như thế, tất cả đều là do người đàn bà đê tiện Lương Tiểu Ý kia hại!

Là người đàn bà đê tiện Lương Tiểu Ý hại Tình Noãn buồn khổ như vậy! Hắn ta nhất định sẽ không tha cho Lương Tiểu Ý!

Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân rời đi ngoài cửa, Ôn Tình Noãn mới nâng cơ thế yếu ớt dậy, đi đến bên cửa sổ. Căn biệt thự này buổi sáng phong cảnh vô cùng đẹp, nhưng đến tối lại có chút cô độc. Bóng cây lắc lư, lắc lư ngoài cửa sổ.

Ôn Tình Noãn đứng bên cửa sổ, cô ta mở cửa sổ ra, gió ùa vào, thổi loạn mái tóc của cô ta. Ánh mắt Ôn Tình Noãn nhìn ra xa xăm, không biết cô ta nhìn thấy cái gì mà cứ nhìn chằm chằm một điểm, ánh mắt lúc tối sầm, lúc sáng rực.

“Lương Tiểu Ý! Lương Tiểu Ý! Lại là mày! Đều là mày! Cuộc đời của tao bị mày hủy hoại rồi! Nếu như mày chết đi thì tốt biết bao!” Chỉ cần Lương Tiểu Ý chết đi, cô ta sẽ không cần lo lắng sẽ có một ngày Tô Lương Mặc biết được sự thật năm xưa. “Lương Tiểu Ý, là sự tồn tại của mày khiến tao trở nên xấu xí như thế này! Là mày! Tất cả đều là do mày! Là mày ép tao trở thành bộ dạng xấu xí ngày hôm nay! Mày đáng chết!”

Vì thế, để chuộc tội, để bù đắp cho tội ác mày hại tao thành bộ dạng này, mày hãy… xuống địa ngục đi!

Ôn Tình Noãn lấy điện thoại ra, lại gửi một tin nhắn khác đi. Đúng lúc Tô Lương Mặc nhận được tin nhắn thứ hai của cô †a, khiến ánh mắt anh tối sầm đi vô cùng dọa người.

“Em tỉnh rồi à Lương Tiểu Ý “Ừm” một tiếng, quay người, lại chui vào lòng anh. Tô Lương Mặc giơ một tay ra ôm chặt cô gái trước ngực vào lòng, ánh mắt tối sầm giống như hố đen không đáy.

Ôn Tình Noãn tỉnh lại rồi, tất cả những lời nói dối đều bị tin nhắn kia vạch trần.

Tô Lương Mặc vẫn còn nhớ, Lương Tiểu Ý từng nói, sau khi cô về nước, là Ôn Tình Noãn chủ động tìm cô trước, còn Ôn Tình Noãn sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên cô ta làm là gửi tin nhắn cho anh cầu xin cho Lương Tiểu Ý. Ôn Tình Noãn bây giờ đang không biết chuyện gì cả, cô ta đã nói sau khi Lương Tiểu Ý về nước đã chủ động tìm cô ta, còn chủ động đề nghị làm phẫu thuật cho cô ta nữa.

Tô Lương Mặc có lí do để tin, trong lúc Ôn Tình Noãn không biết chuyện gì đang xảy ra, tin nhắn cô ta gửi cho anh có độ tin cậy cao hơn.

Lương Tiểu Ý lại chui vào lòng Tô Lương Mặc, thời gian gần đây cô không chỉ hay buồn ngủ, còn rất thích làm nũng, còn động một cái là khóc, đến cô cũng cảm thấy bản thân có chút lạ thường, cô gần đây khác hoàn toàn với cô từ trước đến nay. Cô hoàn toàn không hề hay biết, đôi mắt người đàn ông đang ôm cô vào lòng, bây giờ đang vô cùng lạnh lùng, bạc bão.

“Dậy đi, hôm nay bố làm phẫu thuật đấy”

“Ừm”

Cuộc phẫu thuật của bố cô được sắp xếp vào 9h sáng, Lương Tiểu Ý, Tô Lương Mặc và mẹ Lương đều đang đợi ở hành lang bên ngoài phòng phẫu thuật.

Mẹ Lương vô cùng lo lắng nhìn chằm chằm cánh cửa phòng phẫu thuật. Lương Tiểu Ý cũng lo lắng, nhưng cô càng lo là mẹ cô sẽ lo đến mức đổ bệnh.

“Mẹ, mẹ bình tính một chút, không có chuyện gì đâu.” Cô biết những lời này không thể thuyết phục được mẹ, mẹ cô lo lắng cho bố cô là do phản ứng bản năng.

“Ừm” Mẹ Lương không yên lòng đáp lại Lương Tiểu Ý, nhưng ánh mắt bà vẫn không rời khỏi ánh đèn phòng phẫu thuật.

Lương Tiểu Ý không hề biết rằng, phía sau lưng cô có một ánh mắt lạnh lùng đang nhìn chăm chằm bóng lưng hai mẹ con cô.

Đợi một lúc lâu, Lương Tiểu Ý dựa vào hàng ghế bên hành lang, nghiêng đầu ngủ say.

Mẹ Lương đang lo cho bố Lương nên không chú ý đến trạng thái khác lạ của con gái mình.

Ánh mắt phức tạp của Tô Lương Mặc dính chặt vào khuôn mặt bánh bao đã ngủ say của Lương Tiểu Ý.

Phía sau ánh mắt ấy, không ai biết anh đang nghĩ gì.

Phẫu thuật kết thúc, cửa phòng phẫu thuật mở ra, Lương Tiểu Ý bị tiếng nói chuyện của mẹ Lương đánh thức, cô vừa mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt thả lỏng của mẹ Lương.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 231


Chương 231

“Mẹ, bố không sao rồi ạ?”

“Ùm, bác sĩ nói phẫu thuật rất thành công, bây giờ phải chờ qua thời gian thải độc đã. Nhưng bác sĩ đã nói có lẽ sẽ không có chuyện gì đâu” Trên gương mặt mẹ Lương bao nhiêu lâu nay cuối cùng cũng xuất hiện một nụ cười thoải mái. Bà cảm kích nhìn Tô Lương Mặc: “Lương Mặc, cảm ơn con. Nếu không có con, không biết bố Tiểu Ý có thể qua khỏi không nữa”

“Mẹ đừng khách sáo, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

Một tuần sau, bệnh tình của bố Lương đã ổn định, tạm thời không có hiện tượng gì bất thường.

Ngày hôm nay, Lương Tiểu Ý đích thân đi chợ mua đồ về nấu một bàn toàn những món Tô Lương Mặc thích ăn.

“Anh nếm thử đi, đây là món sườn xào chua ngọt và cà om mà anh thích ăn” Lương Tiểu Ý nhiệt tình gắp đồ ăn cho Tô Lương Mặc, anh cúi đầu, hàng lông mi dài che đi ánh mắt đang tối sầm.

Cả bữa cơm chỉ nghe thấy mỗi tiếng Lương Tiểu Ý ríu rít vui vẻ, Tô Lương Mặc gần như hoàn toàn im lặng.

Ăn cơm xong, đột nhiên Lương Tiểu Ýh Lương Mặc, hôn lễ của chúng mình có thể không tổ chức ở trên đảo Yale gì đó không? Mặc dù bệnh tình của bố em ổn định rồi nhưng ông cũng không thể di chuyển hành trình quá dài được, cuộc đời em sợ nhất chính là không thể lưu lại cho bố mẹ cái gì đó, em muốn lưu lại cho họ một kí ức đẹp, để họ nhìn thấy con gái hạnh phúc đi lấy chồng. Được không anh, tổ chức ở thành phố N được không?”

Hôn lễ… hả?

Đôi môi mỏng của anh khẽ mím lại, ánh mắt lạnh lùng phút chốc biến mất.

Anh mở miệng nói, không nóng không lạnh, nghe không ra anh đang nghĩ cái gì: “Cũng được, tổ chức ở thành phố N đi”

Đảo Yale vốn là nơi anh định tổ chức hôn lễ với Ôn Tình Noấn, nói đến đảo Yale, công tác chuẩn bị hôn lễ trên đảo có lẽ đã gần xong rồi.

“Vậy còn… chuyện mời khách?”

“Bạn bè người thân của anh, anh sẽ phụ trách thông báo, bạn bè người thân của em, thì em thông báo” Nói đến khách mời, đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo của anh xẹt qua một tia lạnh lẽo… sẽ không có khách mời nào hết.

Một cuộc hôn nhân mà xuất phát điểm là lừa gạt thì làm sao có khách mời được?

Anh chỉ muốn dạy cho cô gái này một bài học, chỉ muốn làm cô đau khổ đến mức… cả đời này đều không thể quên được ba chữ “Tô Lương Mặc”!

Chỉ như thế mà thôi!

Nếu Lục Trầm biết suy nghĩ lúc này của Tô Lương Mặc, anh ta nhất định sẽ cảm thấy EQ của Tô Lương Mặc không còn thuốc chữa rồi, chỉ vì muốn một cô gái cả đời không quên được anh mà lại làm chuyện tàn nhẫn như thế này.

Lương Tiểu Ý cười híp cả mắt lại… Đây là hạnh phúc cuối cùng của cô. Hạnh phúc cuối cùng trước khi cô chết.

Cô nghĩ, cô phải thông báo tin tốt này cho Savvy.

“Ngày mai anh phải về thành phố S trước”

“Hử?” Lương Tiểu Ý khó hiểu nhìn anh.

“Công ty có nhiều việc quá, một mình Lục Trâm làm không xuể, cậu ấy nhắn anh về giải quyết chuyện quan trọng”

“Cũng đúng” Lương Tiểu Ý cười ngốc nghếch, khuôn mặt bánh bao cười vô cùng đáng yêu: “Anh còn một công ty lớn chờ anh về xử lý nữa”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 232


Chương 232

“Ừm, thời gian này em cứ ở lại thành phố N đi, chuyện hôn lễ anh sẽ cho người đến tiến hành. Trong thời gian anh không có ở đây, em chỉ cần gửi thiệp mời người thân bạn bè của em thôi. Mặc dù thời gian tới anh ở thành phố S nhưng anh sẽ gọi điện thoại cho em mỗi ngày”

“Thế lúc nào anh về thành phố N?”

Tô Lương Mặc giơ tay xoa xoa tóc Lương Tiểu Ý: “Anh à, ngày tổ chức hôn lễ anh sẽ ngồi máy bay từ thành phố S về thành phố N. Được chưa vợ của anh!”

“Ừm được” Lương Tiểu Ý mỉm cười nói.

Sáng sớm ngày hôm sau, lúc Lương Tiểu Ý tỉnh dậy, cô vô thức định chui vào lòng người bên cạnh, nhưng bên cạnh cô không có ai, cô giơ tay ra sờ sờ, khoảng giường bên cạnh cô đã lạnh ngắt.

Bàn tay sờ vào một khoảng lạnh lẽo khiến cô bỗng nhiên tỉnh táo, cô vô thức mở to mắt tìm kiếm bóng lưng quen thuộc cho cô cảm giác an toàn. Cô nhìn quanh một vòng, sau đó mới bỗng nhiên tỉnh táo lại… Hôm qua Lương Mặc đã nói, hôm nay anh về thành phố S.

Chỉ là… cô không ngờ anh lại về sớm như thế… Ừm, xem ra công việc ở công ty vô cùng bận.

Thành phố S.

Sân bay, người đàn ông mặc quần tây đen, áo sơ mi trắng, đi trước một đoàn vệ sĩ áo đen, vừa nhìn đã thấy vô cùng nổi bật giữa đám đông, ngoại hình nổi bật của anh đã thu hút ánh nhìn của không biết bao nhiêu người qua đường.

Tô Lương Mặc đi đầu tiên, ánh mắt anh lạnh lùng không cảm xúc, đôi môi mỏng cong xuống, tất cả đều thể hiện rằng, người đàn ông nổi bật này, tâm trạng anh bây giờ vô cùng khó chịu.

Lục Trầm đón anh từ xa.

“Hi!” Đôi mắt đào hoa nhìn trái nhìn phải, “Ấy? Sao không nhìn thấy Lương mậ Nghe thấy hai chữ “Lương mập”, một ánh mắt lạnh lẽo chiếu lên người anh ta.

… Tớ nói sai cái gì à? Lương mập đâu?”

“Đừng nhắc đến người đàn bà độc ác ấy với tớ, tớ bây giờ không muốn nghe thấy bất cứ tin tức gì của cô ta hết” Gương mặt lạnh lùng của anh xẹt qua một nụ cười lạnh phức tạp. Trái tim Lục Trầm “thình thịch” một tiếng, anh ta kéo Tô Lương Mặc lại: “Đợi đã, Lương Mặc, cậu làm sao thế?”

“Bỏ tay ra”

Lục Trầm há hốc miệng: “Lương Mặc… có phải cậu và Lương mập có hiểu nhầm gì không?” Anh ta chỉ có thể nghĩ được lí do này mà thôi, có thể khiến người đàn ông Tô Lương Mặc đột ngột thay đổi thái độ, thì anh ta nghĩ chỉ có thể là do có chuyện gì đó ngoài ý muốn mà thôi.

Ánh mắt Tô Lương Mặc lãnh đạm nhìn Lục Trầm, đôi môi mỏng mấp máy nói ra bốn từ: “Tình Noãn tỉnh rồi”

Đôi mắt đào hoa của Lục Trầm mở to: “Ôn Tình Noãn tỉnh rồi?”

Sao nhanh thế?

“Vì Ôn Tình Noãn tỉnh lại nên cậu không yêu Lương mập nữa?”

Lục Trầm bước nhanh đến bên cạnh Tô Lương Mặc: “Này!

Cậu chờ chút, nói rõ mọi chuyện đã”

Bước chân của Tô Lương Mặc dừng lại bên cạnh chiếc xe Mercedes-Benz đỗ bên đường, đúng như mong muốn của Lục Trầm, anh quay người lại, đôi mắt tối sâm xẹt qua một tia hung ác khiến người ta sợ hãi, đôi môi mỏng lạnh lùng nói: “Từ trước đến giờ, chưa bao giờ tớ yêu người đàn bà kia”

“Không thể nào! Nếu tình cảm của cậu với Lương mập không gọi là yêu, thì trên thế giới này không còn ai là người mà Tô Lương Mặc cậu yêu nữa rồi!” Lục Trầm nói chắc như đỉnh đóng cột, anh ta quyết định phải nói cho người bạn EQ thấp này hiểu chuyện!

“Lục Trầm, tớ nói lại lần nữa, từ trước đến giờ, chưa bao giờ tớ yêu người đàn bà kia! Tất cả những hành động giống như tớ yêu cô ta, chỉ là do tác dụng thuật thôi miên của Hứa Thần Nhất thôi. Nói cách khác thì, nếu không phải vì bị thôi miên, thì tớ sẽ giày vò cô ta đến chết mới thôi!”

Lục Trầm nhìn biểu tình của anh, ánh mắt anh lạnh băng, không có một chút cảm xúc nào, khoảnh khắc này Lục Trâm hiểu rõ, hôm nay anh ta không thể nào thuyết phục được người đàn ông bướng bỉnh, tự kiêu, cố chấp này!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 233


Chương 233

Nhưng, đây là người bạn tốt nhất của anh ta!

Lục Trầm tuyệt đối không thể nhìn bạn mình sau này hối hận được!

“Lương Mặc, từ bé đến lớn cậu là người thông minh, IQ cao nhất trong số mấy đứa bọn mình, nhưng tình yêu không cần IQ, cậu chỉ cần làm theo trái tim thôi. Chẳng lẽ đến bây giờ cậu vẫn cho rằng, những điều tốt đẹp cậu dành cho Lương Tiểu Ý đều là do thuật thôi miên của lão Tam à?”

“Chẳng lẽ không phải à? Nếu không tớ thật sự không tìm được bất cứ lí do nào để đối xử tốt với người đàn bà lòng dạ độc ác đấy hết”

“Không, Lương Mặc, tớ với cậu lớn lên bên nhau từ bé, tớ đứng bên cạnh nhìn cậu và Lương mập, tớ không cho rằng tất cả hành động của cậu đều do thuật thôi miên của lão Tam đâu. Cậu thực lòng đối xử tốt với Lương mập”

Ánh mắt Tô Lương Mặc tràn đầy chế giễu, khóe môi mỏng gợi cảm nhếch lên: “Hoang đường”

Sau khi anh nói ra câu này, Lục Trầm trơ mắt nhìn đôi chân thon dài của Tô Lương Mặc bước lên chiếc Mercedes đen.

“Cậu muốn đi đâu?”

“Bệnh viện” Khóe môi mỏng nói ra hai từ, sau đó đột nhiên lại nói: “À đúng rồi, bố của người đàn bà kia chắc khoảng một tháng nữa là tình hình sức khỏe sẽ ổn định lại.

Hôn lễ lần này là món quà cuối cùng tớ dành cho cô ta”

“Lương Mặc! Cậu không được làm như thế! Cậu quá tàn nhẫn rồi!”

“Tàn nhãn à?” Khóe môi mỏng lại nhếch lên, ánh mắt lạnh lùng, giờ phút này trong lòng anh chỉ toàn oán hận, oán hận Lương Tiểu Ý đã nói dối anh! Khóe môi mỏng nhếch lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lục Trầm đang đứng ngoài cửa xe: “Không ai có thể làm sai mà không cần trả giá hết. Đặc biệt là những kẻ động vào vợ chưa cưới của Tô Lương Mặc tới”

“Cạch” một tiếng, cửa xe đóng lại, Lục Trầm trơ mắt nhìn xe oto chở Tô Lương Mặc phi đi trong gió.

Không ai có thể làm sai mà không cần phải trả giá… sao?

Lục Trầm nhìn về hướng xe ô tô biến mất trên đường phố, lắc lắc đầu: “Hi vọng sau này cậu không hối hận… Đối với ai câu nói này cũng đúng.”

Bệnh viện England Một bóng dáng cao gầy đi vào một phòng bệnh trong khu biệt thự.

Tô Lương Mặc đi vào, anh nhìn thấy cô gái đang ngồi trên giường, ngây ngốc nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đờ đãn. Anh đi vào phòng, bước đến ngồi xuống cái ghế bên cạnh giường: “Sao thế?”

Nghe thấy giọng nói của Tô Lương Mặc, bấy giờ Ôn Tình Noãn mới chậm chạp quay đầu lại nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh giường, nước mắt cô ta trào ra, từng giọt nước mắt long lanh khiến người ta vô cùng thương xót.

Tô Lương Mặc vô thức chau mày, trong đầu anh bỗng nhiên hiện lên khuôn mặt bánh bao của Lương Tiểu Ý, anh vẫn nhớ lần đầu tiên cô khóc trước mặt anh, những lời cô từng nói.

Không hiểu tại sao, nhìn thấy nước mắt của Ôn Tình Noãn, anh không có một chút kiên nhẫn nào.

“Anh không thích nước mắt”

Ôn Tình Noãn không chú ý đến sự bất thường của Tô Lương Mặc, cô ta khóc càng đau lòng hơn: “Em nghe người ta nói rồi… Lương Mặc, em không trách anh. Anh kết hôn với cô ấy, vậy thì phải đối xử tốt với cô ấy nhé”

Một tia sáng vụt qua đáy mắt Tô Lương Mặc, Ôn Tình Noãn biết chuyện anh kết hôn với người đàn bà Lương Tiểu Ý kia rồi? Anh có thể nói động cơ việc anh lấy Lương Tiểu Ý cho Ôn Tình Noãn rồi, nhưng… anh có cần thiết phải giải thích với Ôn Tình Noãn không?

Tô Lương Mặc không hề chú ý đến sự khác biệt trong cách đối xử của anh với Ôn Tình Noãn và Lương Tiểu Ý. Đối với Ôn Tình Noãn, mặc dù anh không lạnh lùng với cô ta, nhưng cũng chưa từng thật lòng chấp nhận Ôn Tình Noãn. Anh dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống Ôn Tình Noãn… Như thế sao có tình yêu được.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 234


Chương 234

Ôn Tình Noãn ở bên Tô Lương Mặc đã mười năm rồi, sao cô ta lại không hiểu tính cách của anh chứ?

Kiêu căng, lạnh lùng, tàn nhãn…

Cô ta không hề cảm thấy Tô Lương Mặc hôm nay có gì khác lạ, cô ta lén lút liếc nhìn anh, sau đó tiếp tục khóc lóc nói: “Tiểu Ý đã cứu mạng em, lúc đầu nếu không phải là cô ấy chủ động đề nghị làm phẫu thuật cho em, em đã không còn trên cõi đời này nữa rồi. Lương , nếu anh đã kết hôn với Tiểu Ý rồi thì nhất định phải đối xử tốt với cô ấy. Em… em, không sao đâu. Em, mặc dù em rất yêu anh, em yêu anh không hề ít hơn Tiểu Ý yêu anh, nhưng anh đã kết hôn rồi, em chỉ có thể âm thầm chúc phúc anh thôi”

‘Tô Lương Mặc vô thức chau mày.

Lúc anh đọc được tin nhắn Ôn Tình Noãn gửi, anh chỉ cảm thấy oán hận, Lương Tiểu Ý dám nói dối trước mặt anh, cô đã phụ lại sự tin tưởng của anh, ngoài ra anh không có bất kì cảm xúc nào khác. Nhưng bây giờ, những lời này từ miệng Ôn Tình Noãn nói ra, Tô Lương Mặc lại cảm thấy những lời này rất khó nghe.

Đúng lúc này tiếng chuông điện thoại của anh kêu lên, Tô Lương Mặc quay sang Ôn Tình Noãn ra hiệu bảo cô ta đừng nói gì. Anh liếc nhìn điện thoại, ánh mắt hơi xao động, anh đứng lên đi ra bên ngoài phòng bệnh.

“Alo?”

Bên ngoài phòng bệnh, Tô Lương Mặc chau mày nghe lời cảnh cáo cuối cùng của Lục Trầm.

“Lục Trầm! Cậu đừng nói linh tinh nữa! Tình cảm của tớ, chẳng nhẽ cậu lại hiểu hơn tớ sao?” Tô Lương Mặc tức giận: “Lục Trầm! Tớ cảnh cáo cậu, cậu không được nói một chữ nào cho cô ta biết! Nếu như cậu tiết lộ chỉ cần một chữ thôi, tớ sẽ đối xử với cô ta càng tàn nhãn hơn! Cậu biết tính tớ rồi đấy, nói được làm được!”

Lục Trầm ở đầu dây bên kia giận đến mức muốn đập nát điện thoại: “Tô Lương Mặc! Cậu điên rồi! Đủ rồi! Cậu muốn điên thì cứ điên tiếp đi! Tớ không điên cùng cậu!”

Lục Trầm ngắt điện thoại, anh ta tức giận nhưng không có chỗ phát tiết, đúng là anh ta uống nhầm thuốc rồi nên mới đi khuyên can tên tự kiêu kia, nếu người trong cuộc đã không để †âm, vậy thì Lục Trầm anh là cái thá gì chứ?

“Bịch!” Lục Trầm đột nhiên đá đổ cái thùng rác bên cạnh, phát ra một âm thanh rất lớn, lửa giận bốc lên tận đầu. “Bịch” một tiếng nữa, điện thoại trong tay Lục Trầm bay thẳng vào tường, cái điện thoại bản giới hạn trên toàn thế giới, phút chốc vỡ tan tành!

“Con mẹ nó! Đồ điên!”

Thành phố N Lương Tiểu Ý ngoài việc chăm sóc bố mẹ, cô còn bận bịu chuẩn bị hôn lễ.

Hôm Tô Lương Mặc trở về thành phố S, quả nhiên anh liền sai người đến giúp cô chuẩn bị hôn lễ.

Những chuyện cụ thể cô còn không có cơ hội động tay vào, nghe nói anh đã đặt khách sạn năm sao nổi tiếng nhất thành phố N, “Trang trại tường vi”, vừa là nơi tổ chức hôn lễ vừa có giáo đường, thường thì chỉ có những gia đình giàu có bậc nhất thành phố N mới có thể đến.

Lúc Mẹ Lương và bố Lương nghe thấy địa điểm tổ chức hôn lễ, cằm hai người suýt nữa rớt xuống đất. Với những người giản dị chất phác như bố mẹ Lương, “Trang viện tường Vi” là cung điện cao cấp nhất trong mắt họ.

“Tiểu Ý à, rốt cuộc Lương Mặc kinh doanh cái gì thế?” Tại sao đến nơi cao cấp như “Trang trại tường vi” cũng có thể dễ dàng đặt được. Bình thường thì, những nơi cao cấp như “Trang trại tường vi”, người có tiền cũng chưa chắc đã có thể đến, chắc chắn phải có thân phận gì đó mới được. Tuy mẹ Lương thành thật chất phác, nhưng mẹ Lương là người ở thành phố N, những kiến thức cơ bản này mẹ Lương vẫn biết.

Lương Tiểu Ý xoa xoa đầu, cô không biết nên giải thích thế nào. Vì thế cô lấy điện thoại ra, nhập “Tô Lương Mặc” vào ô tìm kiếm, cô đưa kết quả tìm kiếm cho mẹ Lương xem. Mẹ Lương càng nhìn, ánh mắt càng kinh ngạc, cuối cùng miệng bà mở tròn xoe, kéo kéo Lương Tiểu Ý: “Ừm, Tiểu Ý à, người đàn ông như vậy, con chắc chắn người ta sẽ kết hôn với con không?”

Sự nghi ngờ của mẹ Lương không phải không có lý… Bà trước giờ chưa từng gặp Tô Lương Mặc, chỉ thỉnh thoảng nghe nói đến cái tên này, nhưng nhất thời bà không nhớ ra… Thực ra thì bà không hề suy nghĩ đến Tập đoàn Tài chính Tô Thị – tập đoàn tài chính lớn nhất nước Z, nhưng bây giờ con gái bà lại nói với bà, con rể của bà chính là Tổng giám đốc Tập đoàn tài chính Tô Thị Tô Lương Mặc!

Làm sao bà không ngạc nhiên được chứ?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 235


Chương 235

Lương Tiểu Ý đỏ mặt, cô có cảm giác như quay lại hồi còn bé, giấu người lớn chuyện gì đó, đến khi bị phát hiện thì vô cùng ngượng ngùng.

“Mẹ, mẹ đừng lo này lo kia nữa, con lớn rồi mà”

“Cũng đúng, có chồng là không cần bố mẹ nữa rồi” Mẹ Lương nghĩ thông rồi, bà liền nói đùa với Lương Tiểu Ý. Mặt Lương Tiểu Ý bỗng nhiên đỏ bừng, cô đẩy đẩy mẹ: “Mẹ, mẹ nói cái gì thế?”

“Thiếp mời đã viết xong chưa?”

“Ừm, con đã gửi hết đi rồi” Nói đến chuyện này, Lương Tiểu Ý lại nhớ đến Tô Lương Mặc, cô nhìn mẹ nói: “Con ra ngoài một chút.”

“Đi đi đi, biết con nhớ Lương Mặc rồi, đi gọi điện thoại thì nói là đi gọi điện thoại, còn nói dối làm gì. Mẹ đi đây”

“Hi hi hi”

Mẹ Lương rời đi, cho Lương Tiểu Ý không gian gọi điện thoại cho Tô Lương Mặc.

Điện thoại vừa đổ chuông được hai tiếng liền ngắt máy.

Lương Tiểu Ý nhìn điện thoại, không biết tại sao thời gian gần đây mí mắt cô cứ hay giật giật.

Người ta thường nói, giật mí mắt trái thì có tài lộc, giật mí mắt phải thì có hoạn nạn… Cô cứ luôn bị giật khóe mắt phải, trong lòng cô có chút lo lắng.

Cô đang định cất điện thoại đi thì có cuộc gọi đến.

Vừa nhìn tên hiển thị, mắt cô liền sáng rực, nhanh chóng ấn nút nghe.

Giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia vẫn êm dịu như trước, xuyên qua điện thoại truyền vào tai cô.

“Tiểu Ý, là anh”

“Ừm, em biết”

“Ba ngày nữa anh sẽ về thành phố N, lúc đó chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ ở “Trang trại tường vi”, còn nữa, anh đã chuẩn bị cho em một món quà. Một lát nữa sẽ có người mang đến cho em”

“Lương Mặc…

“Ừm”” Giọng cô ở đầu dây bên kia chỉ nói gọi hai tiếng “Lương Mặc” sau đó liền im lặng, anh đáp lại một tiếng vô cùng gợi cảm, cảm giác vô cùng nhàn nhã.

Lương Tiểu Ý nghĩ một lúc, sau đó mới e thẹn nói: “Em, em nhớ anh… Thật đấy!”

Để nói ra được những lời này, cô đã phải dùng không biết bao nhiêu dũng khí. Kiểu tỏ tình tr*n tr** này, không chỉ vì cô muốn cùng anh dây dưa quấn quýt.

Lương Tiểu Ý yên lặng chờ đợi phản ứng của người đàn ông ở đầu dây bên kia.

Một lúc lâu sau anh mới nói xa xôi một câ ngày kia là em được gặp anh rồi” Anh nói tiếp: có việc phải xử lí, anh ngắt máy trước đây”

“Anh biết rồi, “Ừm, anh còn “A… ừm, vâng” Cô có rất nhiều điều muốn nói với anh. Cô muốn nói với anh, cô đang rất căng thẳng, cô muốn hỏi anh có căng thẳng không. Cô muốn nói với anh, cô vô cùng mong chờ, cô muốn hỏi anh có phải anh cũng đang mong chờ không.

Nhưng đầu dây bên kia đã ngắt máy rồi.

Lương Tiểu Ý ngây ngốc nhìn điện thoại đang phát ra âm thanh “tút tút tút” báo máy bận.

Thành phố S Trong căn phòng sách mờ tối, người đàn ông một tay cầm điếu thuốc, một tay nghịch điện thoại, trong đôi mắt tràn ngập tia sáng phức tạp.

Người đàn ông đứng lên, đi xuống tầng dưới, tài xế Lão Lý đợi ở đó từ rất lâu, người đàn ông lên xe, lạnh lùng lên tiếng: “Đến “Hứa Viên”

“Vâng thưa Boss.”

Lão Lý từ trước đến giờ luôn là một người kiệm lời, chỉ là bỗng cảm thấy gần đây Boss thay đổi rất nhiều.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 236


Chương 236

Suốt cả đoạn đường trên xe cực kỳ im lặng, tài xế đạp phanh, chiếc xe dừng lại trước cửa “Hứa Viên”.

Cửa chính đã sớm được mở ra, chỉ đợi Tô Lương Mặc đến mà thôi.

Bước vào “Hứa Viên”, Hứa Thần Nhất ung dung hỏi thời gian rảnh đến chỗ tớ sao? Tiểu Ý của cậu đâu rồi?

Vừa mở miệng đã hỏi đến Lương Tiểu Ý cái người phụ nữ kia…khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của Tô Lương Mặc bỗng sa sầm lại.

Hứa Thần Nhất rất giỏi đoán ý tứ qua lời nói và sắc mặt, chỉ cần nhìn biểu cảm của Tô Lương Mặc là có thể đoán được bảy tám phần, nhếch mày hỏi: “Cậu với cô ấy cãi nhau à?”

Cũng không được coi là cãi nhau… nhưng còn nghiêm trọng hơn cả cãi nhau.

Tô Lương Mặc không đợi chủ nhà mời đã tự nhiên như ở nhà ngồi xuống chiếc ghế sofa da thật, cái chân thon dài gác lên cái chân còn lại, mười ngón tay đan vào nhau, đặt ở trên đầu gối, đi thẳng vào vấn đề: “Tớ đến tìm cậu vì muốn giải thuật thôi miên”

Bàn tay đang rót rượu vang của Hứa Thần Nhất bỗng run run, chất lỏng màu đỏ tươi cứ thế mà rơi trên tay, dưới sàn nhà, bên hông. Anh ta nhếch mày không lên tiếng, nhìn cậu bạn thân đang ngồi trên ghế sofa.

Tô Lương Mặc nheo nheo mắt, hiện ra chút nguy hiểm: “Thế nào? Không bằng lòng à?”

“Sao có thể chứ?” Hứa Thần Nhất khựng lại, ngay lập tức khôi phục trạng thái bình thường, nói: “Cực kì bằng lòng ấy”

“Thế còn đợi gì nữa?”

Anh đứng lên trước, thành thạo đi đến phòng làm việc của Hứa Thần Nhất.

Hứa Thần Nhất đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, Tô Lương Mặc quay người, ánh mắt đầy lạnh lùng: “Có chuyện gì thì hãy nói đi”

“Cũng không có chuyện gì cả. Chỉ là có một vấn đề muốn hỏi cậu” Hứa Thần Nhất nói, “Tớ biết cậu đến tìm tớ hóa giải thuật thôi miên là vì điều gì, Lục Trâm không biết chuyện Ôn Tình Noãn đã tỉnh lại, nhưng tớ biết. … Thế nên, bây giờ cậu đến tìm tớ hóa giải thuật thôi miên là bước chuẩn bị cuối cùng để báo thù sao?”

“Điều cậu muốn hỏi là cái này sao?” Ánh mắt lạnh lùng của Tô Lương Mặc nhìn một lượt Hứa Thần Nhất, “Nếu điều cậu muốn hỏi là cái này, chẳng phải cậu đã biết câu trả lời rồi sao?”

“Không, tớ muốn hỏi là… nếu cậu thật sự làm theo suy nghĩ của mình, sau này bất luận xảy ra chuyện gì, cậu có hối hận không?”

“Không” Tô Lương Mặc trả lời chắc chắn như đinh đóng cột.

Hứa Thần Nhất gật đầu…anh ta đã từng do dự, “Xem ra Lục Trầm cũng đã khuyên cậu rồi” Tô Lương Mặc cười nhẹ…

Hứa Thần Nhất nhìn thấy vậy liền hiểu.

Anh ta đã từng do dự…chỉ đáng tiếc, người đàn ông máu lạnh trước mặt tự kiêu cao ngạo vô cùng, nếu Lục Trầm đã khuyên nhủ mà anh vẫn không tỉnh ngộ, vậy thì người khác không có cách nào giúp anh được, Tô Lương Mặc à, chỉ đến khi cậu chịu thiệt thòi mới hiểu được, người cậu yêu là ai. Thật đáng tiếc cho Lương Tiểu Ý, một cô gái tốt như vậy, đã định trước là người sẽ phải chịu khổ khi yêu cái tên Tô Lương Mặc có chỉ số EG âm trong tình yêu, có lẽ nếu muốn nhận được tình yêu của tên Tô Lương Mặc với chỉ số EQ cực kì thấp này thì đối phương nhất định sẽ phải nếm chút cực khổ.

Chỉ là lúc này Hứa Thần Nhất không biết cực khổ mà Lương Tiểu Ý sẽ phải chịu không phải chỉ là “một chút”.

“Được, tớ hiểu rồi” Hứa Thần Nhất tao nhã nhấc chân lên bước về phía phòng làm việc.

Trên chiếc hành lang dài dẫn đến phòng làm việc, Hứa Thần Nhất nghĩ, cái gọi là hóa giải thôi miên, chỉ là một chuyện cười mà thôi. Anh ta không hề thành công trong việc thôi miên Tô Lương Mặc!

Nửa tiếng sau, Tô Lương Mặc rời khỏi “Hứa Viên” với sắc mặt lạnh lùng.

Ba ngày sau Vườn hoa tường vi của thành phố N Ngày hôm nay, khách khứa đông nghịt, hoa tươi kết hợp với bóng bay khiến vườn hoa đẹp không sao tả xiết, nhà thờ màu trắng ở ngay trước mặt, Lương Tiểu Ý đang ở trong phòng trang điểm của cô dâu, trang điểm xong, một cô gái bưng một hộp bên ngoài trang trí cực kì tinh xảo bước vào, “Cô Lương, đây là quà tổng giám đốc Tô đặc biệt chuẩn bị cho cô ạ”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 237


Chương 237

Lương Tiểu Ý nhớ đến cuộc điện thoại hôm đó, Tô Lương Mặc nói sẽ tặng cô một món quà bí mật. … Hóa ra là cái này.

Khoảnh khắc mở hộp quà ra, nước mắt của Lương Tiểu Ý liền rơi lã chất Đây là một bộ váy cưới đính toàn kim cương. Cô mở ra nhìn thật kĩ, kiểu dáng của bộ váy cưới này không giống với kiểu dáng của váy cưới bây giờ, bình thường váy cưới đều là cổ thấp không có tay áo, nhưng bộ váy cưới này lại là cổ cao, tay lỡ.

Người đàn ông đó, trước giờ luôn tinh tế tỉ mỉ, chỉ cần là anh muốn liền có thể dễ dàng làm rung động bất kì cô gái nào.

Quả nhiên, món quà này khiến Lương Tiểu Ý hai mắt đẫm lệ, nhưng đó là nước mắt của hạnh phúc.

“Bộ váy cưới này đẹp quá, cô Lương, tổng giám đốc Tô tốt với cô thật đấy”

Lương Tiểu Ý mỉm cười gật đầu, trong mắt đều là hạnh phúc. Thay bộ váy cưới này xong, Lương Tiểu Ý bước đến trước gương, nước mắt vẫn còn đọng trên bờ mi, cười đây hạnh phúc, đây là thời khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời của cô.

Đúng vào lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, cửa phòng nghỉ của cô dâu bỗng nhiên bị người nào đó mở ra, “Tiểu Ý à, lễ kết hôn sắp bắt đầu rồi đấy, sao Lương Mặc vẫn còn chưa đến?”

Là mẹ Lương.

Lương Tiểu Ý khựng lại, giải thích: “Đợi một lát nữa ạ, Lương Mặc nói hôm nay anh ấy ngồi máy bay riêng từ thành phố S đến thành phố N, chắc sẽ đến muộn chút”

“Nhưng mà, Lương Mặc đến muộn, người thân bạn bè của nó cũng đến muộn sao?”

Á… Lương Tiểu Ý nhất thời như bị sét đánh trúng, mặt mày trắng bệch: “Mẹ, mẹ, mẹ nói gì cơ?”

“Khách khứa ở bên ngoài, chỉ có khách của nhà chúng ta, không có người thân bạn bè của Lương Mặc. Tiểu Ýà, Lương Mặc rốt cuộc đang giở trò gì vậy?”

“Để con gọi, gọi điện cho Lương Mặc. Mẹ đừng sốt ruột quá. Có, có lẽ là mọi người chưa đến, hoặc là nhớ nhầm ngày kết hôn thôi.”

“Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

..” Sắc mặt của Lương Tiểu Ý nhất thời trắng bệch, ngón tay run rẩy: “Mẹ à, chắc là điện thoại hết pin, con, con gọi lại lân nữa xem sao…”

“Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

“Tiểu, Tiểu Ý…” Mẹ Lương lao đến ôm lấy cơ thể đang run rẩy của Lương Tiểu Ý, “Lương Mặc nó…”

Con không biết! Con không biết! Đừng hỏi con…

Khoảnh khắc này, trái tim của cô, như thể bị nước đá đổ vào, lạnh cóng…

“Không! Con không tin!” Hình như Lương Tiểu Ý bị gì đó đả kích, ngay lập tức đẩy mẹ Lương ra, chạy về phía lễ đường.

Cửa đã ở ngay trước mắt, đây là một nơi thần thánh, là nơi bắt đầu hạnh phúc của cô…

Có lẽ, người đó đang ở bên trong đợi cô… Có lẽ, anh chỉ đùa với cô mà thôi… Có lẽ, anh muốn tạo cho cô một bất ngời!

Đúng! Lương Mặc chắc chắn đang ở trong nhà thờ! Anh muốn tạo bất ngờ cho cô!

Tay, giơ ra.

Cửa, mở ra.

Vô số con mắt, “cạch” một tiếng tất cả đều quay đầu lại nhìn cô.

Nhưng, không có anh!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 238


Chương 238

“Lương Mặc, anh mau đi ra đi, em biết anh đang ở đây…”

Lương Tiểu Ý từng bước từng bước tiến về phía trước, trong mắt cô không có người khác, cô chỉ nôn nóng nhìn bốn phía, tìm kiếm bóng dáng thân thuộc: “Em biết anh muốn tạo bất ngờ cho em… đúng không? Anh mau đi ra đi, Lương Mặc, em biết anh đang ở đây…”

Xung quanh truyền đến tiếng cười mỉa mai, tiếng bàn luận sôi nổi, vo ve vo ve, Lương Tiểu Ý không nghe thấy, cũng không nhìn thấy, những thứ xung quanh cô, tò mò, khinh thường, mỉa mai, giễu cợt… Mọi thứ đều không nằm trong tâm mắt cô, cô chỉ chuyên tâm tìm kiếm bóng dáng của người đó.

“Anh mau ra đây…” Cô vừa bước về phía trước, vừa lên tiếng gọi “Anh mau ra đây”.

Cuối cùng cũng bước đến phía trước nhất của nhà thờ, cô hoàn toàn mất không chế: “Anh mau ra đây! Anh mau ra đây!

Tô Lương Mặc! Anh ra đây! Anh ra đây nói cho rõ ràng! Nói cho rõ ràng tại sao lại như thế này! Tại sao tại sao tại sao????

Aaaaaaa!!!! .. Anh mau ra đây, Tô Lương Mặc anh mau ra đây cho em!!!

Tiếng gọi xé lòng, cô cứ như một ả điên, tất cả mọi người trong nhà thờ đều là người thân bạn bè của cô, từng đôi mắt nhìn vào cô, từng đôi mắt nhìn chằm chằm cô, như thể đang xem chuyện cười.

“Tôi đã nói rồi mà. Với cái điều kiện của Lương Tiểu Ý, làm sao có thể lấy được một người đàn ông tốt chứ? Còn cái gì mà “vườn hoa tường vỉ, tôi thấy… người ta chỉ đùa giỡn với nó mà thôi” Một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi bắt đầu nói chuyện với người phụ nữ bên cạnh, đôi mắt toàn là đố kị giờ phút này lại cười trên nỗi đau của người khác: “Chị không biết đấy thôi, đứa cháu gái này của tôi, từ nhỏ mọi mặt đều rất tầm thường, cái nhan sắc kia làm sao có thể có một cuộc hôn nhân tốt chứ, nếu nó có một cuộc hôn nhân tốt thì với sự xinh đẹp tuyệt trần của con gái tôi thì cũng phải gả cho Tổng thống”

“Đúng đấy đúng đấy, con gái của chị, không hiểu được tại sao, giỏi giang hơn đứa con gái mũm mĩm nhà họ Lương bao nhiêu, đứa con gái mũm mĩm nhà họ Lương này à, nếu mà gả được cho người tốt, thì con gái tôi chắc chắn được Tô Lương Mặc của thành phố S nhắm trúng rồi, con gái nhà tôi hơn gấp trăm lần đứa con gái mũm mĩm này”

“Mấy người tích chút đức đi! Tiểu Ý cướp tiền nhà mấy người à, hay là làm gì mấy người rồi? Mấy người hủy hoại tiếng †ăm của con gái nhà người ta như vậy, cẩn thận bị sét đánh trúng đấy!” Đại Bàn vội vàng chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lúc đi qua hai người phụ nữ, nghe thấy lời bàn luận của hai người họ, nhất thời không giữ được bình tình, phẫn nộ mắng chửi: “Mấy người này, lo việc của mình đi! Nói những lời độc mồm độc miệng, không tích đức, cẩn thận sau này con gái nhà mấy người cũng gặp phải chuyện này đó!”

“ỚI Cô bé này nói chuyện kiểu gì thế? Trù ẻo con gái chúng tôi, cô đúng là tâm địa độc ác!”

Đại Bàn Thẩm Quân Hoa lười không muốn cãi nhau với hai người phụ nữ này, “Vừa đánh trống vừa la làng à, không biết ai mới tâm địa độc ác!” Nói xong liền chạy đến chỗ Lương Tiểu Ý, “Tiểu ÝP”

Đại Bàn ôm chặt lấy Lương Tiểu Ý đang bị kích động, để đầu cô áp sát vào ngực mình, thử xoa dịu tâm trạng của cô: “Tiểu Ý, cậu bình tĩnh lại!”

“Huhuhu…” Tiếng khóc kìm nén từ trước ngực Đại Bàn phát ra, Đại Bàn nghe thấy vậy, sống mũi cũng cay cay, trong mắt hiện lên sự căm hận đối với Tô Lương Mặc, hai tay giữ bả vai Lương Tiểu Ý: “Tiểu Ý! Cậu bình tĩnh lại! Đến lúc này chẳng lẽ cậu vẫn không đi tìm tên khốn đó hỏi cho ra nhẽ sao?”

“Huhuhu… Điện thoại anh ấy không liên lạc được, tắt máy rồi..

“ĐMF Đại Bàn không kìm chế được chửi một tiếng. Lấy điện thoại ra bấm gọi.

“Lục Trầm! Anh giải thích rõ ràng cho tôi! Dựa vào đâu mà tên khốn nạn Tô Lương Mặc đối xử như vậy với Tiểu Ý?” Lục Trầm vừa nghe máy, Đại Bàn đã hét vào điện thoại, “Anh đừng có nói anh không biết! Anh là bạn thân cũng là cấp dưới của anh ta, tuyệt đối không thể nào không biết rõ!”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Lục Trầm! Anh biết điều thì mau nói ra! Nếu không đoạn tuyệt quan hệ!”

Đến đoạn tuyệt quan hệ cũng nói ra thì có thể thấy Đại Bàn tức giận thật rồi.

Lục Trầm mím môi… Lương Mặc cậu ấy… không cố ý đâu”

“Ha ha, anh im lặng cả nửa ngày chỉ để nói với tôi tên khốn Tô Lương Mặc không cố ý thôi sao? Nếu đây còn không tính là cố ý thì như thế nào mới được coi là cố ý? Anh có biết Tiểu Ý ở trong nhà thờ đã chịu phải những gì không hả?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 239


Chương 239

Không những bị hủy hôn, còn phải đối mặt với sự xỉ vả của người thân bạn bè! Nghe những lời cực kì tổn thương của mấy bà tám! Lục Trầm, anh thay tôi hỏi Tô Lương Mặc, rốt cuộc là Lương Tiểu Ý đã làm sai điều gì? Bắt buộc phải đối xử nhãn †âm với cậu ấy như vậy sao?”

“Tiểu Ý cô ấy… vẫn ổn chứ?”

“Hahahaha…Lục Trầm, đây là chuyện cười hay nhất mà tôi từng nghe đó! Anh nói xem?” Đã như thế này rồi, Tiểu Ý còn ổn được sao?

Tô Lương Mặc. Tên khốn nạn!

“Lục Trầm, nếu anh thật sự quan tâm đến Tiểu Ý, cầu xin anh, mau nói cho chúng tôi, tại sao Tô Lương Mặc lại làm như vậy?

Đại Bàn Thẩm Quân Hoa dùng chiến thuật lạt mềm buộc chặt, hy vọng có thể moi được vài lời từ miệng của Lục Trầm, chỉ đáng tiếc, Lục Trầm ở đầu bên kia không hề có ý định nói ra.

“Đây là chuyện giữa Lương Mặc với Lương mập, tôi không thể nhiều lời” Nếu không, Lương Tiểu Ý sẽ càng thảm hại hơn.

Câu nói này, Lục Trầm không nói ra.

Tô Lương Mặc đã sớm cảnh cáo anh ta rồi, Lương Mặc đã không nói thẳng ra với Tiểu Ý thì anh ta chỉ đành câm miệng lại, chuyện gì cũng không được nói. Nếu không, Tô Lương Mặc người đàn ông máu lạnh đó thật sự sẽ còn đối xử tàn khốc hơn với Tiểu Ý!

“Lục Trầm… không ngờ anh lại là loại người này! Coi như Thẩm Quân Hoa tôi nhìn nhầm anh rồi!” Đại Bàn thất vọng, chẳng lẽ đến một chút tin tức cũng không tiết lộ được sao?

Tại sao bên cạnh tên máu lạnh Tô Lương Mặc kia lại có những người anh em tốt với anh ta đến chết cũng không thay đổi?

“Không phải thế đâu! Quân Hoa… Chuyện không phải như em nghĩ đâu! Tôi không thể nói! Đều là vì tốt cho Tiểu ÝI”

“Ha ha, Lục Trầm, nếu muốn tìm một cái cớ nào đấy thì tìm cái tốt tốt chứ. Thật là nực cười”

“Tôi không nói đùa… Nếu Lương mập thật sự muốn biết lí do, tốt nhất hãy tự mình đến thành phố S hỏi Lương Mặc. Tôi nghĩ, đến lúc đó Lương Mặc sẽ không giấu giếm nữa”

Lương Tiểu Ý hoàn toàn sụp đổ, chỉ biết khóc… Thẩm Quân Hoa lay người Lương Tiểu Ý: “Tiểu Ý, bình tĩnh lại! Điện thoại không gọi được, Lục Trầm cũng không nói cho chúng ta biết, chúng ta chỉ có thể tự mình đến thành phố S hỏi cho ra nhế!”

Lương Tiểu Ý chỉ cảm thấy trước mắt quay thành vòng tròn, hoa mắt chóng mặt, trong tai chỉ có tiếng ong ong, tuyệt nhiên không nghe thấy bất kì âm thanh nào bên ngoài. Thẩm Quân Hoa bất lực, đành giơ tay lên giáng một cái bạt tai xuống mặt Tiểu Ý, phẫn nộ vì sự yếu đuối của cô.

“Lương Tiểu Ý! Cậu đủ rồi! Lúc này là lúc cậu khóc lóc à?

Cậu mở mắt to ra, quay đầu mà nhìn, mẹ cậu đang lo lắng cho cậu kia kìa!”

Một câu nói, trong nháy mắt khiến Lương Tiểu Ý tỉnh táo, cô quay đầu nhìn về phía cửa lớn, mẹ cô đang đứng ở đó, khuôn mặt lo lắng đang nhìn cô nhưng lại không dám lại gần, cô nhìn thấy sự đau lòng trong ánh mắt của mẹ, mẹ luôn nâng niu cô như búp bê thủy tinh dễ vỡ… Không! Lương Tiểu Ý từ trước giờ đều không phải búp bê thủy tinh dễ vỡ!

Trong nháy mắt!

Hình như có ý nghĩ gì đó bỗng hiện lên, Lương Tiểu Ý hít một hơi thật sâu, đẩy Thẩm Quân Hoa ra, đứng lên, nở một nụ cười làm yên lòng mẹ cô: “Mẹ, con không sao!” Mặc dù toàn thân không chút sức lực, mặc dù mặt cô trắng bệch như ma, từ ánh mắt cũng có thể nhìn thấy sự bi thương, nhưng cô đã đứng lên rồi!

Cô chỉ cảm thán, may mà hôm nay cô kiên quyết bảo bố đến “vườn hoa tường vi” muộn một chút, nếu không, cô thực sự không dám tưởng tượng, bố cô vừa mới làm phẫu thuật thay thận, nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cô, liệu bệnh tình có nặng hơn không?
 
Back
Top Bottom