Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 966


Chương 966

Cô đi không xong.

Cho dù ngày hôm nay, cô chạy đi, cô sông sót, nhưng, cô căn bản không thê bước ra giới hạn này, cô sẽ nhớ kỹ cả đời, thiêu nợ anh cả đời.

Diệp Như Hệ nhìn về phía những người đang xúm lại đây, đột nhiên . chà đôi mắt, lau sạch nước mắt, nói: “Các người muôn đoán thạch sao?”

Những lời này vừa ra, toàn trường trở nên an tĩnh lại.

“Tôi am hiểu đoán thạch, vận may cũng không tệ lắm, lần trước mở ra một khối phỉ thúy kính hồ ,già, nêu các người tin tưởng tÔI, cÓ thể cho tôi thử một lân, tôi tuyệt đổi không có mây quỷ kế cắt thịt lây máu gì đó.”

Tất cả lời nói đều không có sức thuy yết phục bằng một tiếng ‘phỉ thúy kính hồ già’.

Lão đạo bang Hồng Lĩnh bán tín bán nghỉ nói: ‘Gồ thật sự giải ra phỉ thúy kỉnh hồ già?”

“Đúng vậy, ông có thể. điều tra một chút, camera theo dõi ở chợ đá thô có thê chứng minh.”

Tên độc nhãn trầm tư một chút, thật đúng đã gọi một cuộc điện thoại, sau khi dò hỏi một phen, thật đúng là đã xác định được đáp án, ánh mắt độc nhãn nhìn Diệp Như Hề đều đã thay đổi.

“Thật là cô giải ra?”

“Đúng vậy, thật sự là tôi.”

“Cô có thể bảo đảm làn sau còn mở ra phỉ thúy kính hỗ già?”

“Không, tôi không thể bảo đảm.”

“Vậy cô nói cái rắm.”

Diệp Như Hề cười cười, nói: “Nhưng tôi cảm thấy, hắn, cũng chưa chắc CÓ thể bảo đảm mở ra phỉ thúy kính hỗ già. Nếu ông không tin năng lực của tôi, ông có thể để chúng tôi so một hồi.”

“SG /äï¡ “Đúng vậy, so một hồi.”

Diệp Như Hề nhìn về phía vị đại sư nào đó còn lẳng lặng đứng ở một bên tỏ vẻ cao cao tại thượng, trong miệng nói ra lời nói đã thay đổi âm điệu, không phải là tiếng Tung “Chúng ta so một hồi, đoán thạch.”

Là loại ngôn ngữ vùng Trung Đông hẻo lánh bên kia, nhưng Diệp Như Hề nói câu chữ rõ ràng, không có chút gượng ép nào.

Đám người đều khiếp sợ nhìn cô.

Ngay cả Tạ Trì Thành cũng không nghĩ tới, cô am hiểu tiếng vùng Trung Đông.

Đại sư hé miệng, nói nói: “Cô là thầy đoán thạch ư? Cô muốn cùng ta so?”

“Đúng vậy, chúng ta so tài. Ông sợ sao?”

Đại sự tựa hồ có chút tức giận, nói: “Cô muốn so như thế nào?”

“Tỷ lệ thắng.”

Sắc mặt Đại sư nghiêm túc lên, “Được.”

Lão đại bang Hồng Lĩnh cũng có chút sốt ruột, quát phiên dịch một câu: “Nhanh nhạnh phiên dịch một chút cho tôi! Thất thần làm cái gì!”

Phiên dịch vội vàng phiên dịch lại màn đối thoại kia một lần.

Lão đại bang Hồng Lĩnh cảm thấy hứng thú, cười nói: “Tiêu thư, cô cũng rât tự tin nhỉ? Cô biết vị đại sư này tôi đã phải bỏ số tiền lớn thế nào mời về không? Ông ta ở vùng Trung Đông cũng khá có danh tiêng, lân này nêu bị thua, cô liền không còn cơ hội.”

Diệp Như Hề kìm nén sự sợ hãi, hít sâu một hơi, nói: “Nhưng nêu tôi thắng, ông phải thả chúng tôi đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 967


Chương 967

Độc nhãn cười nói: “Hành, chỉ cần cô có thể thắng, tôi cũng tình nguyện kết giao với một đại sư đoán thạch.”

“Được.”

Diệp Như Hề tiến lên, đè mu bàn Jay Tạ Trì Thành lại, nghiêm túc nói: “Tôi sẽ không bỏ lại anh.”

Tạ Trì Thành không nói gì, chỉ cảm thầy bàn tay được ôm lầy thật ấm áp, thật chặt.

“Còn nữa, Trì Thành, buông tay ra.”

Cô bắt lấy chuôi đao trong lòng bàn tay anh, moi ra từng chút mội.

Đỗ lão đại thừa dịp bọn họ đang lôi kéo đã sớm lắc mình chạy ra, còn sờ’ Sờ phần cỗ của mình, thầm than bản thân cuôồi cùng cũng không lật thuyền trong mương.

Diệp Như Hề nắm tay Tạ Trì Thành, cuôi cùng cũng lây được con dao ra, lúc này mới phát hiện, ngón tay anh đang run rầy, đầu ngón tay trắng bệch.

Cô thấp giọng nói: “Không có việc gì, tôi không cân anh bảo vệ, tôi có thê bảo vệ anh.”

Tạ Trì Thành không động đậy.

Nhưng Diệp Như Hề lại thây cặp mắt đen láy kia đã không có tiêu cự, anh đang thát thần, hoàn toàn dựa vào tiêm thức chống đỡ.

Giọng Diệp Như Hề mềm nhẹ hon, “Không có việc gì nữa, đừng sợ.”

Gân như sau khi hai tiêng cuôi cùng rơi xuống, đôi mắt Tạ Trì Thành khép lại, Diệp Như Hề tiếp được thận thể ngã xuống của anh, ,phải lùi về sau mây bước, nhưng vẫn chồng cự được.

Đám đàn em vừa định động, muốn tiến lên chế trụ người đàn ông tàn nhẫn như dã thú kia, nhưng bọn chúng vừa mới giật mình, Diệp Như Hề đã hét lớn một tiếng: “Đều đứng lại! Tôi đã nói đoán thạch, tôi nhất định sẽ thắng, nếu các người còn muốn có được phỉ thúy tốt, liền tìm bác sĩ cho tôi.”

_Cô thấy phần ngực Tạ Trì Thành lõm vào một phân, chỉ nhẹ nhàng chạm chạm, không dám dùng Sức, phỏng đoán là xương sườn bị gấy, đâm vào trong, bị thương tới nội tạng.

Anh thê nhưng lại chịu đựng cơn đau gãy xương sườn, chỗng cự tới hiện tại, thậm chí còn có thể phản công uy h**p người, tìm cho cô một con đường sông.

Diệp Như Hề dốc hết sức mới khiến bản thân không run lên, cô cưỡng ép chính m*nh tr*n định, hiện tại, cô không thể thua.

“Đi tìm bác sĩ cho tôi. Tôi chỉ có một yêu câu như vậy.”

Đỗ lão đại cầm băng gạc ấn vào phần cô mình, cho dù hãn đang hận không thể g**t ch*t Tạ Trì n. nhưng đứng trước lợi ích, vẫn đè xuÔng, nói: “Tìm cho cô ta.”

Bác sĩ đi theo bọn họ vội vàng bị lôi lại đây, đã tiền hành xử lý khẩn cấp, nhưng vết thương nghiêm trọng như vậy cân dụng cụ chuyên nghiệp kiểm tra mới có thê bảo đảm, Tạ Trì Thành cần được đưa tới bệnh viện, nhưng hiện tại những người này không có khả năng để bọn họ đi bệnh viện.

Diệp Như Hề cũng không ngây thơ tới mức yêu cầu như vậy, cồ biết chỉ cân cô kiên trì thêm một chút, chỉ cần một chút là tốt rồi, Tạ Trì Thành có những cấp dưới như Tần Phong và Lâm Tử Ngang, tuyệt đối có thể truy lùng tới đây.

Lại kiên trì thêm lát nữa, Diệp Như Hề, mày làm được!

Lão đại bang Hồng Lĩnh đè nén sự mắt kiên nhẫn, ti “Cô bé, bác sĩ cũng tìm giúp cô rội, đoán thạch có phải nên bắt đầu rồi hay. không?

Chúng tôi cũng không có nhiệu thời gian lắm đâu, giờ trời cũng sắp sáng rồi.

Diệp Như Hệ nhẹ nhàng chạm khuôn mặt Tạ Trì Thành, nhìn anh cho dù đã ngất xỉu cũng gắt gao nhăn mày, cô nhẹ ân một cái, sau đó đứng lên, nói: “Được, chúng ta bắt đầu, nhưng ‘anh ây không thể xảy ra bắt kỳ chuyện gì ngoài ý muốn, nêu không các người đều sẽ hồi hận.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 968


Chương 968

Không ai coi những lời này là thật, tuy nhiên cũng không ai đi phản bác, dù sao thứ bọn họ để ý nhật vẫn là Diệp Như Hề rốt cuộc có thẻ tìm ra phỉ thúy cực phẩm hay không, nếu không thể, đến lúc đó tự nhiên sẽ từ từ thu thập hai kẻ quây rồi này, bảo đảm có muốn điều tra cũng tìm không tháy.

Diệp Như Hề đi từng bước một qua, cô buộc toàn bộ tóc lên, trên mặt còn tèm nhem vài vết bẩn của lớp trang điểm, cô lau sạch chúng, khiên tâm mắt càng thêm sáng rõ.

Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua Tạ Trì Thành năm trên mặt đât, trong lòng âm thầm nói.

Lần này đây, em sẽ bảo vệ anh.

Đại sư không kiên nhẫn xua tay, “Chúng ta nên bắt đầu rồi, người trẻ tuôi, cô quá tự đại, tôi sẽ khiên cô hiểu rõ, đoán thạch không phải thứ mà những người trẻ tuổi như cô nên đụng tới.”

Diệp Như Hề không để ý đến sự kiêu ngạo của đối phương, chỉ là nhằm mất lại, trong đầu không ngừng nhớ lại những kiên thức cô được học trước đó.

Đây không phải là đoán thạch.

Đây là đánh cuộc mạng sống.

Đánh cuộc mạng của cô và Tạ Trì Thành.

“Được rồi, chúng ta bắt đầu đi.”

Người thạo nghề so đoán thạch, có hai loại.

Một loại là trực tiếp, một loại là tỷ lệ thăng, cách đầu tiên đối với thầy đoán thạch mà nói có nguy hiểm rất lớn, chỉ có một cơ hội, cách sau là dựa vào tỷ lệ kết quả chiến thắng để quyết định.

Diệp Như Hề không dám đánh cược quá lớn, lựa chọn cách sau, mà đại sư kia thành danh đã lâu, sợ bản thanh danh, cũng sợ: nhất thời vận may không tốt, liên đồng ý với phương pháp so tỷ lệ thắng.

Diệp Như Hề lại nói: “Tôi lựa chọn cách thứ so tài, ông lựa chọn số lượng.”

Đại sư cũng không hề khách khí, nhìn thoáng qua, ngón tay điểm điểm, suy tính một phen mới nói: “Mười.”

“Được. Một giờ.”

Phiên dịch tận tâm tận lực phiên dịch, nhưng đám người đều không hiểu ra sao, bởi vì những lời nói của người trong nghề. bọn họ đều không rõ nhưng trong lòng càng thêm có Tịnh nhìn khác về Diệp Như Hề.

Người Hội thật đúng là có chút tài năng nhỉ?

Có người bắt đầu tính giờ, thời gian trôi qua từng phút từng giây, động tác của Diệp Như Hề và đại sư hoàn toàn bắt đồng.

Đại sư gần như là tập trung nghiên cứu, còn phải bóp ngón tay tính toán, thường xuyên đi lên đi xuông, không biết đang lầm bẩm cái gì.

Trái lại Diệp Như Hề lại trầm mặc như một con robot, động tác của cô từ lúc bắt đầu là mới lạ sau đó lại nhàn nhã, dưới vẻ bề ngoài trần định bình tĩnh là trái tim bất an xao động.

Cô căn bản không có cách nào bình tĩnh để cần thận nghiên cứu đá thô, cuội củng cô bất đặc dĩ buông đá ra, nhắm mắt, quay đầu, nhìn về phía Tạ Trì Thành đang năm đó.

y là lân đầu tiên cô thây Tạ Trì Thành luôn mạnh mẽ không gì không làm được ngã xuống, cho nên, cô không thê ngã xuống.

Có lẽ là nhờ suy nghĩ này mà Diệp Như Hề cuối cùng cũng bình tĩnh lại, đôi tay trầm ôn không có một chút run rây đặt trên đá thô Không phải, không phải.

Không đúng, không phải cái này.

Bỗng nhiên, tay cô dừng lại, đầu ngón tay run rẫy một chút, lại lần nữa nghiêm túc tìm kiêm hoa văn mà mình muốn.

Thời gian từng chút trôi qua.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 969


Chương 969

Đám người thấy đại sư rất nhanh đã chọn xong đá thô mà mình muốn, duy chỉ phía Diệp Như Hề còn đang chậm rì rì.

*Vị tiểu thư kia không phải đang gạt người đây chứ? Sao cứ cảm giác không giống thầy đoán thạch vậy nhỉ?”

“Tôi cũng cảm. \ thầy vậy, thời gian cũng sắp tới rồi, cô ta hình như còn chưa lây được bao nhiêu khối?”

“Không có việc gì, nêu như dám lừa gạt chúng ta, tuyệt đối sẽ ném vào biên nuôi cá mập!”

“Ha, vật phẩm xinh đẹp như vậy cho cá mập ăn lãng phí lãm, Đỗ lão đại kháng định sẽ xuông tay! Nhưng. thật ra gã đàn ông kia, đó, chính là gã đang hôn mê kia, tôi kính hắn là gã hán tử, mẹ nó, thân thủ kia quá mạnh.”

“Giờ nếu không phải chúng ta đông người, khẳng định áp chế không được, thân thủ đó tuyệt đối không phải người thường có được, quá độc ác, một mình hãn quật ngã hơn 20 anh eml”

Đối lập Diệp Như Hà, đám giang hồ kia càng thuyết phục với thân thủ của Tạ Trì Thành hơn, nêu không phải lập trường đối nghịch, bọn chúng đã sớm tưởng thỉnh giáo đối phương xem có bí quyết luyện tập gì rôi.

“So về thân thủ, không cảm thầy người có thể chịu đựng việc xương Sườn gãy càng khủng bồ hơn sao?

Thật mẹ nó có thê nhịn, là mày thì mày đã sớm tè ra quân.”

“Này, nói giống như mày có thể chịu đựng được vậy, loại này vượt quá cơn đau người thương ai mà chịu được?”

“Gã kia đúng là thần mà, chịu phục!”

Chỉ có một gã cầm đầu kia nhìn chằm chằm Tạ Trì Thành nhìn một hồi, nhíu nhíu mày, nói thầm một câu: “Sao tao cứ cảm thấy người này có chút quen mắt nhỉ.”

“Lão đại, xảy ra chuyện gì?”

“Tao giống như đã từng gặp qua người này.”

“Không có khả năng đâu, đây khẳng định không phải người: bên cạnh chúng ta. Cho dù có cũng không phải người lợi hại gì.

“Có thân thủ như vậy dù thế nào cũng không CÓ khả năng là người bình thường.”

Nhưng gã cầm đầu kia như thế nào cũng nhớ không nổi, luôn có một loại dự cảm không tốt.

Cuối cùng, đã đến giờ.

Diệp Như: Hề đã xác định ‘XOnG, phiến đá thứ 10 trong những giây cuội cùng, cô đứng lên, để người cầm theo những khối đá cô đã chọn đi giải thạch.

Đại sư sớm đã chọn xong đá thô, tốc độ so với Diệp Như Hề càng nhanh cũng càng bình tĩnh hơn.

Thời điểm bắt đầu giải thạch, đám người đều ngừng thở, đôi mắt nhát trí nhìn chằm chằm vào đó như sợ sẽ bỏ lỡ cái gì.

Diệp Như Hề và đại sư . đứng ở hai, bên. chờ đợi, nơi này có hai máy ‹ cắt đá, có thể đồng thời tiền hành giải thạch, như vậy cuộc so tài sẽ càng thêm k*ch th*ch.

“Khối thứ nhất.”

Diệp Như Hề là bên trái, đại sư là bên phải, hai bên đồng thòi được cắt, bên phải gân như chỉ một dao đi xuồng đã thây màu xanh rôi.

“Là phỉ thúy hoa thanh, giá trị cũng không tệ lắm, nhưng mà tạp chất nhiều một chút.”

“Ha ha ha, đó là cái gì? Sắc xanh gần nhự bị ăn hết rồi, chỉnh là một đống phề liệu!”

Khối thứ hai.

Đại sư cắt ra được là chủng loại phỉ thúy Tử Lan La.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 970


Chương 970

Mà Diệp Như Hề, vẫn là phé liệu.

Khối thứ ba.

Đại sư lại mở ra Tử Lan La.

Mà phía Diệp Như Hề cuối cùng cũng thấy được màu xanh, nhưng lại là Thủ? Đậu Chủng tương đối bình thường.

Khối thứ tư.

Đại sư mở ra một khối Thủy Chủng bị tạp chất sợi bông ăn mất một nửa, dẫn tới một phen tiếc hận không thôi.

Mà Diệp Như Hề, vận may có tốt một chút, mở ra một Khối Hồng Phi.

Khối thứ năm……

Mãi cho đến khi khói thứ 7 được cắt ra, sắc mặt độc nhãn và Đỗ lão đã bất thiện nhìn chằm chằm Diệp Như Hề, chỉ vì phỉ thúy mà cô mỏ ra tới bây giờ, toàn bộ đều không có cái gì giá trị quá lón.

Quả nhiên, đây chỉ là lừa gạt!

Đại sư hừ một tiếng, bô bô một câu: “Nếu không phải nghỉ thức của ta bị quây rây, ta cũng Số không mở ra phỉ thúy kém như vậy.”

Mặt Độc nhãn và Đỗ lão đại lại càng thêm âm trầm, bọn họ bởi vì số đá thô đêm nay mà đã bận rộn chuẩn bị không ít, giành trước một bước để có được tài nguyên bên trong, nếu thiệt hại, sẽ là tôn thât thật lớn.

Khi khối đá thứ 8 được cất ra, đại sư cuôi cùng cũng mở ra loại phỉ thúy không có giá trị, nhưng nhờ tích lấy trước đó, tỷ lệ thắng của hắn vẫn chiếm ưu thế, mà Diệp Như Hề cũng khó khăn mở được Tử Lan La, nhưng tổng giá trị thì vẫn thua.

Chỉ còn hai khối đá cuối cùng, cơ hội để Diệp Như Hề lật ngược thê cờ cũng không lớn.

Độc nhãn và Đỗ lão đại đã nghĩ kỹ sẽ xử lý hai kẻ gây rối như thế nào.

Cho đến khi khối phỉ thúy thứ chín cắt ra, một dao đi xuông, màu xanh lục xinh đẹp lộ ra, sắc mặt đám người biến đôi, ngay cả hô hấp cũng bắt đầu khẩn trư ong lên.

Khi một khối phỉ thúy Thủy Chủng thượng đẳng được mỏ ra, con mắt còn lại của độc nhãn đều trừng như sắp rót ra ngoài.

Đó là một khôi phỉ thúy có thê tích tương đôi khả quan, đặc biệt là với dạng đá thô có thể tích như này gân như không có loại phỉ thúy nào khả quan, nhưng lại là phỉ thúy Thủy Chủng!

Với thể tích như vậy……

Tuyệt đối sẽ kiếm lời gấp máy lần!

Ngay cả đại sư đều mở to .hai mắt nhìn, lâm bắm: “Sao có thể như Vậy, cái kỉa không có khả năng là phỉ thúy Thủy Chủng, không có khả năng……”

Giá trị của một khói phỉ thúy Thủy Chủng này trực tiếp tăng tỷ lệ thăng của Diệp Như Hề vọt lên ngang bằng với gã đại sư.

Mà hiện tại, chỉ còn lại một khối đá thô cuôi cùng.

Khối đá đánh cuộc mạng của cô và Tạ Trì Thành.

Diệp Như Hề hít sâu một hơi, trái tim đột nhiên rung động.

Bên tai lại nghe thấy một giọng nói trầm thấp.

“Đùng sợ.”

Diệp Như Hề hung hăng run lên, hoảng loạn quay đầu, liên thầy Tạ Trì Thành: vốn dĩ còn đang hôn mê không. biết đã tỉnh từ lúc nào, anh nửa dựa vào, sắc mặt tái nhọt, nhưng duy chỉ cặp mắt kia, là hoàn toàn tín nhiềnn!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 971


Chương 971

Diệp Như Hề cảm thầy hốc mắt nóng lên, cũng lộ ra một nụ cười, gật đâu thật mạnh, nói: “Tin tôi sao?”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, ừ một tiêng.

Anh tin.

Lời cô nói, anh đều tin.

Khi hai khối đá cuối cùng được cắt ra.

Toàn trường một mảnh yên tĩnh.

Tính chất cùng màu sắc thuần túy kia, độ trong suốt sáng bóng khiến người ta say mê và cả ánh sáng mặt ngoài giỗng như thủy tinh.

Đó là…… Phỉ thúy Kính Hồ Già.

Một khối phỉ thúy thuần khiết cực phẩm không hề nghi ngờ.

Hiện trường có không ít người nuốt nuốt nước miệng, đôi mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm.

Độc nhãn và Đỗ lão. đại cùng kinh ngạc cảm thán nói: “Phát tài rồi……

Mà vị đại sư kia, giờ phút này sắc mặt đã tái nhợt, vẻ mặt khó tin, khó chấp nhận.

Phỉ thúy Kính Hồ Già?!

Sao có thế dễ dàng tìm thấy phỉ thúy Kính Hỗ Già?I Không có khả năng, chuyện này không có khả năng làm được!

Cho dù không có người tin tưởng Diệp Như Hề có thê làm được, nhưng, cô thật sự đã làm được.

Mà thời điểm Diệp Như Hề thấy một khối phỉ thúy Kính Hỗ Già kia, nước mắt chọt rơi xuÔng, cô vừa khóc vừa cười nói: “Trì Thành, chúng ta được GÚUITOI Ta Cô cười, cười không phải. Vì giá trị của khối phỉ thúy, mà là cô đã làm được, cô không liên lụy Tạ Trì Thành, lúc này đây, cô cũng đủ mạnh mẽ, cô không bao giờ là người yếu đuối nữa.

Hai người của bang phái giống như phát điện vây quanh khỗi phỉ thúy Kính Hồ Già này, độc nhãn và Đô lão đại thì đỏ bừng hai mắt, thể tích và tính chất như Vậy, hoàn mỹ không chút khuyết điểm.

Một khi bán qua tay, giá trị liên thành.

Nhưng, phỉ thúy Kính Hỗ Già chỉ có một, mà bọn hãn lại có hai người.

Nháy mắt, độc nhãn và Đỗ lão đại đồng thời nhìn đối phương, ánh mắt đêu mang vẻ tính kê cùng cảnh giác.

“Đỗ lão đại, khối đá này, chúng ta một lần nữa trao đổi một chút nhé?”

“Ha hả, ông xác định là trao đổi sao?”

Những lời này vừa rơi xuống, người của hai bên nháy mắt bắt đầu giằng Co.

Ai cũng chỉ muốn nuốt trọn, muốn ăn sạch sẽ, sao có thể tình nguyện nhả miêng thịt mỡ ra được?

Trong lúc đám người giằng co, Diệp Như Hề bước nhanh trở lại bên người Tạ Trì Thành, nâng anh dậy rồi lo lăng nói: “Anh không sao chứ?

Đừng lộn xôn, xương sườn của anh bị gãy rôi, đúng là điên mà, còn dám làm như vậy.”

Vết thương của Tạ Trì Thành đã.

được xử lý khẩn cấp, tuy răng vẫn rất đạu, nhưng có thê găng được, anh năm lây tay Diệp Như Hề, thấp giọng nói: “Cảm ơn.

Hai chữ này, chân động hơn bát cứ lời nào từ trước tới nay.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 972


Chương 972

Diệp Như Hề cúi đầu, không cho anh thấy chính mình đang đỏ hôc mắt.

Giọng cô kèm theo tiếng nức nỏ, mêm mại nhúc nhích, không hề còn khí thế như lúc chọn đá thô vừa rôi, “Ừ, nhưng mà…… Tôi chỉ có thể làm được tới bước này, tôi sẽ bảo vệ anh, bọn họ hiện tại không dám ra tay với tôi, chỉ cân tôi còn có giá trị lợi dụng, tôi……”

Diệp Như Hề còn chưa nói xong đã bị Tạ Trì Thành đưa hai ngón tay đè môi, ngăn chặn những lời còn lại.

Tạ Trì Thành nói giọng khàn khàn: “Không cần. Làm được tới bước này, em đã làm rất tốt rồi.

Diệp Như Hề nghi hoặc.

“Ừm, em nghe xem.”

Diệp Như Hề nghe lời an tĩnh lại, âm thanh âm T1 xung quanh cũng dẫn i im ắng, tựa hồ nghe thầy một loạt tiếng ong ong.

Đó là…… tiếng cánh quạt xoay tròn.

Âm thanh càng lúc càng lớn, hai bang phái đang giăng co cũng nghe thấy, lân lượt an tĩnh lại.

Bên ngoài có gã đàn em mang vẻ mặt khẩn trương chạy vào, hô to: “Lão đại! Máy bay trực thăng! Có rất nhiều máy bay trực thăng!!!”

Độc nhãn mang sắc mặt khó coi nói: “Ông còn gọi người từ bên ngoài?!”

Đỗ lão đại không chút khách khí phản bác: “Là ông muốn nuốt trọn thì cóI”

Hai người nói xong đều ngắn người, rất hiển nhiên, vừa là đói thủ vừa là đối tác, bọn họ đều rất rõ ràng đối phương sẽ không làm lớn tới như vậy.

Vậy thì…… sẽ là ai?

Trong khoảnh khắc cả đám ngắn người, tiếng cửa kính vỡ nát vang lên, từ các góc vọt vào một nhóm người.

Tạ Trì Thành ôm chặt Diệp Như Hề, đè dưới thân, nói: “Ngừng thở.”

Diệp Như Hề làm theo.

Một trận sương khói bạo vây bốn phía, mang theo mùi nồng đậm.

“Thình thịch thình thịch.”

Đám đàn em lần lượt hít phải khí mê rôi ngã xuông, người có phản ứng.

nhanh thì ngửng hô hấp, nhưng cũng chậm một bước mà hít vào không ít, tay chân bắt đầu nhữn ra.

Độc nhãn và Đỗ lão đại đều là nhân vật lăn lộn chốn giang hồ đã lâu, đã sớm nhận ra trước một bước, móc ra khăn che miệng mũi, bắt đầu lui về phía sau.

Nhưng, tắt cả đường lui đều bị ngăn chặn.

Khi màn sương khói tan đi, một lượng lớn người được huấn luyện và trang bị đầy đủ xuất hiện, áp chế tất cả đảm đàn em.

Sắc mặt Đỗ lão đại và độc nhãn rất khó coi, chỉ biết đứng ở nơi đó, bên người chỉ còn lại mười mây đàn em còn chưa bị không chế, mà đường lui bọn họ chuẩn bị trước cũng đã bị chặn.

Những người này, đến tột cùng làm sao phát hiện ra con đường lui kia?

Không, bọn họ là loại người nào?I Độc nhãn cao giọng nói: “Các người là người của bên nào? Có phải có hiểu lầm gì rồi không?”

Không có người trả lời.

Trọng lòng Độc nhãn âm trầm, ánh mắt độc ác, liếc mắt một cái có thể nhìn ra những người này căn bản không phải nhân lực bình thường, trang bị, thân thủ cùng khí thê, những thứ này hoàn toàn chính là phong cách của lính đánh thuê!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 973


Chương 973

Mẹ kiếp, ở nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này, ai còn có khả năng nuôi một đội lính đánh thuê?!

Bọn họ đây là trêu chọc vào ai?!

Khi Diệp Như Hề thầy Tần Phong vội vàng tới đây, trái tim đang †reo cao cuỗi cùng cũng rơi xuống, chân cô mềm nhữn, ngã ngồi trên mặt đất, th* d*c từng ngụm.

Tần Phong nhìn thầy ông chủ bị thương, trong lòng lo lng lập tức bảo đoàn bác sĩ đi theo tiên lên Xử lý, nhưng khi anh ta vừa chuyền đầu, lúc thây được Diệp Như Hề, lập tức ngây ngân cả người.

Thậm chí còn cho rằng chính mình hoa mắt.

Là phu nhân?!

Khi Diệp Như Hề thấy Tần Phong ngắn ra mới phản ứng lại, giò phút này cô không có bắt cứ lớp ngụy trang nào, mà Tần Phong lại không mắt trí nhớ.

Sắc mặt cô biến đổi, muốn né tránh đã không còn kịp rồi.

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Cậu đã tới chậm.”

Tần Phong lấy lại tinh thần, khom lưng nói: “Vâng, trở về xin hãy trách phạt.”

“Ừm, không được buông tha bắt cứ ai ở đây.”

“Vâng, ông chủ.”

Lòng Tần Phong tràn đầy phức tạp, anh n không biệt có nên nói cho ông chủ hay không, người phụ nữ này quá giốc với phụ nhân đã qua đòi, giông tới mức như là cùng một người.

Ông chủ đã mắt đi ký ức về phu nhân, tự nhiên sẽ không có cảm giác quen thuộc, thậm chí sau khi tỉnh lại còn chưa từng nhìn thấy ảnh chụp của phu nhân.

Cho nên, anh có nên nói cho ông chủ không?

Còn có, người “, nữ này, thật là phu nhân sạo? Hay là…… Chỉ có ngoại hình giỗng TReU?

Bán tín bán nghỉ, nhưng Tần Phong trầm mặc không thốt ra một lời, anh ta dùng tốc độ nhanh nhất khống chế toàn hiện trường, nhưng người của độc nhãn và Đỗ lão đại trong tay còn có súng, chưa được dẹp yên.

Thời điểm Diệp Như Hề nhìn thấy Tân Phong đã chuẩn bị cho khả năng xấu nhất, nhưng. thấy. Tần Phong không nói câu nào, cũng không vạch trần thân phận của cô, Diệp Như Hề khế thở dài nhẹ nhõm: một hơi.

Khi độc nhãn thấy đám lính đánh thuê hướng về phía Tạ Trì Thành khom lưng, hắn liền biết lần này, bọn họ chơi xong rồi.

“Đây khẳng định chỉ là hiểu làm! Nơi này mới vừa mở ra đá thô, tôi sẽ từ bỏ hết, chúng ta kết giao bạn bè, như thế nào?”

Độc nhãn còn chưa từ bỏ ý định, hắn không thể chôn thân ở chỗ này, chỉ cân trả giá đủ nhiều, là có thể đủ đổi lấy tính mạng, cái này dù sao hắn , cũng thức thời.

Nhưng, điều độc nhãn không hiểu chính là, từ lúc bắt đầu, từ khi bọn họ đem Diệp Như Hà lôi tới nơi này, vận mệnh của hắn đã được xác định.

Tạ Trì Thành được bác sĩ chuyên nghiệp xử lý vết thương, miên cưỡng có thê đứng lên, anh ho khan vài tiếng, sau đó đi bước một vệ phía độc nhãn và Đỗ lão đại.

Độc nhãn và Đỗ lão đại cùng lùi về phía sau, nhưng mới vừa động một chút, tất cả họng súng đều nhằm về phía bọn họ, tức khắc không dám động.

Tạ Trì Thành thấp giọng cười một tiêng, nói: “Không có đạn đúng không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 974


Chương 974

Cả hai đồng thời cứng đờ thân thể, còn có chút chột dạ.

Đúng vậy, bọn họ có súng, nhưng, chỉ là súng giải Căn bản không có đạn!

Thật ra cũng có lầy được vài chiếc súng thô, nhưng đừng nói có thể nhăm ngay hay không, còn không thể bảo đảm không tồn thương đến chính mình.

Đây cũng là nguyên nhân đám người này không có cách phản kháng.

Tạ Trì Thành rõ ràng là đang cười, nhưng ánh mắt lại càng lúc càng lạnh, anh giật giật ngón tay, Tân Phong lập tức đưa súng của mình qua.

Tạ Trì Thành giơ tay, nhắm ngay về phía Đỗ lão đại.

Đỗ lão đại bị nhắm chuẩn, bắp chân bắt đầu run run, nơm nớp lo sợ nói: “Tôi cũng không, làm cái gì với cậu cả, cũng không phải do tôi bắt người, đừng giết tôi!”

Tạ Trì Thành nhếch khóe môi, chậm rãi lên đạn, một tiếng súng vang lên, Đỗ lão đại trực tiếp sợ tới mức quỳ trên mặt đất, đ*ng q**n ướt một mảnh, ngay trước đũng quân hắn một chút, là một vết đạn thật sâu.

Đỗ lão đại lập tức bị dọa đến đái trong quân.

Tạ Trì Thành rũ tay xuống, nói: “Để mất tới người của tao, mày đúng là muôn chêt.”

Diệp Như Hề đứng phía sau anh thì tâm tình phức tạp, đôi mắt nhìn bóng lưng người trước mặt, một loại suy nghĩ kỳ dị dần dần nảy lên.

Tạ Trì Thành xoay người, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Diệp Như Hề, sắc mặt của anh có chút đi nhọt, nhưng không hề chật vật chút nào, cho dù đứng ở nơi đó, vẫn có thê khiến người ta an tâm.

Ngay lúc Diệp Như Hề muốn mở miệng nói chuyện, cô thầy Tạ Trì Thành chậm rãi lảo đảo về phía trước, đồng tử trong mắt cô co rụt lại, theo bản năng tiên lên, nhưng cô chậm một bước, Tần Phong đã nhanh chóng nâng ông chủ của mình dậy.

“Ông chủ!!! Mau! Đưa tới bệnh viện!”

Khuôn mặt Tạ Trì Thành không có chút huyết sắc, ánh mắt khép hờ, mồ hội lạnh làm ướt phần tóc mái, anh bị Tần Phong đỡ lên xe, Diệp Như Hề vân luôn đi theo, vẻ mặt Hưng loạn.

“Tạ Trì Thành! Anh sẽ không có việc gì, anh bị ngốc đây à! Làm gì còn muốn đi đe dọa hắn! Anh nền lập tức đi bệnh viện mới đúng!”

Giọng Diệp Như Hề rất dồn dập, thậm chí nhịn không được mà trách tội.

“Vì sao còn muốn tỏ vẻ, anh cho rằng anh là siêu nhân sao, còn muốn nỗ súng dọa hắn!”

“Còn nữa, anh nên nằm yên mới đúng, tỉnh lại thì không cân lộn xộn, xương sườn anh bị gãy đấy, anh biết nghiêm trọng đến mức nào không?”

“Tạ Trì Thành, anh…… Ỷ Cô càng thấy sót ruột thì lại nói càng nhiều, nhưng những lời này còn chưa kịp nói xong, đã nghe thây Tạ Trì Thành nghẹn cười nói: “Em rất lo lắng cho tôi.”

Lồng ngực Diệp Như Hề phập phòng, mang theo tiêng nức nở nói: “Hiện tại là lúc để nói cái này sao?”

“Tôi không có việc gì.”

“Gặp quỷ mới không có việc gì! Anh đừng nói nữal”

Diệp Như Hề nhìn dáng vẻ suy yếu của anh, lời còn dư lại cũng nuốt xuông.

Xe một đường chạy tới bệnh viện, Tạ Trì Thành bị đưa vào phòng cập cứu, Diệp Như Hề ở ngoài cửa chờ.

Người cùng chờ còn có Tần Phong.

Tần hong gọi xong điện thoại, xác nhận người bên kia đều bị không chế mới một lân nữa đi trở vê, nhìn nhHn Diệp Như Hề đang ngồi chờ trên ghế.

Diệp Như Hề nhận thấy được tầm mắt đồi phương, cô quay đầu lại, bọn họ bốn mắt nhìn nhau, cô cố găng để bản thân không tỏ ra chột dạ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 975


Chương 975

“Tiểu thư, cô tên là gì thế?”

Tới tới rồi, lại là vần để này.

Diệp Nhự Hề biết Tần Phong không dễ lừa dối như vậy.

Cô trấn định nói: “Tô Tây trung hay đổi tên người nước ngoài sang pinyin , đây là tên của tôi, tiếng Trung thì họ Hứa, tôi và ông chủ của anh…… Là bạn bè.”

Tần Phong đánh giá cô kỹ càng, nói: “Hứa tiểu thư có ngoại hình rât giỗng với một người quen cũ.”

Diệp Như Hề buông tóc, sửa sang lại, giọng điệu tự nhiên nói: “Vậy ư? Là ai thê? Sau khi tôi về nước cũng có người nói bản thân rất giống một người khác.”

“Không chỉ là giống, mà còn là giống nhau như đúc.”

Diệp Như Hề ra vẻ kinh ngạc, nói: “Thân kỳ như thế sao? Vị đó là ai2 Có cơ hội sẽ gặp một lần.”

“Cô ây…… Đã qua đời.”

Tần Phong không mở miệng nữa, mắt nhìn phía trước, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Diệp Như Hề thấp thỏm bắt an, cô cố găng thuyết phục. chính mình, nêu chỉ dựa vào ngoại hình thì không đủ để khẳng định thân phận của cô, không có việc gì.

Thời gian từng chút một trôi qua, cuối cùng cửa phòng cấp. Cứu cũng mở ra, bác sĩ vừa ra ngoài thì Diệp Như Hẻ và Tần Phong đã đi lên.

“Bệnh nhân bị gãy ba đốt Xương sườn, nội tạng bị tốn thương với mức độ khác nhau, suýt nữa đã chọc nát phôi dẫn tới xuất huyết nhiều, chậm thêm chút nữa đưa lại đây thì đúng là hậu quả không dám tưởng tượng.”

Diệp Như Hề run rẫy bước chân, trong lòng vừa nghĩ lại mà sợ.

Cô đi vào phòng bệnh, lúc này Tạ Trì Thành đã rơi vào hôn mê, hai mắt nhắm nghiền, thu liễm vẻ lạnh lùng và thù địch lúc còn tỉnh táo.

Giờ phút này trong anh lại có vài phân yêu ớt.

Diệp Như Hề theo bản năng duỗi tay muôn chạm vào mặt anh, nhưng thây tay mình đầy vét bản, lại lập tức thu vê.

“Hứa tiêu thư, trên người cô bị không ít vết trầy xước, cô đi xử lý trước một chút, yên tâm, bệnh viện này đều là người của chúng tôi, không cần sợ hãi.”

Tần Phong có ý tứ muốn đuồi khách, khi thân phận của cô còn chưa được điều tra rõ ràng, Tần Phong sẽ không . để một người Ìai lịch bắt mïnh ở cạnh ông chủ.

Diệp Như Hề không phản kháng, gật gật đầu, nói: “Cảm ơn anh, vậy liền giao anh ây cho anh.”

Diệp Như Hề cuối cùng nhìn thoáng qua Tạ Trì Thành một cái rồi mới rời phòng bệnh.

Tay cô đầy vết trầy xước nhỏ, cánh tay và phân trên đùi cũng đầy dấu vết tím tím xanh xanh do va chạm, sau khi tâm trạng khẩn trương dịu đi, cô mới cảm thây toàn thân mình giỗng như tan ra từng mảnh, đau nhức lợi hại.

Diệp Như Hề đột nhiên nghĩ tới phải liên hệ với Hứa Sơn Hứa Xuyên, nhưng di động của cô sớm đã bị ném đi lúc bị bắt, đành mượn điện thoại của người khác gọi cho Hứa Sơn và Hứa Xuyên .

Khi hai người kia chạy tới bệnh viện, cảm giác áy náy và tụ: trách viết rõ trên mặt, Diệp Như Hề còn phải an ủi bọn họ một chút, chuyện này xảy ra quá đột ngột, hơn nữa ở một nơi có hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, cả hai bọn họ quả thật không thể làm được cái gì.

Hứa Sơn áy náy khó nhịn nói: “Để tiểu thư phải chị kinh hách như vậy, là chúng tôi không đúng, chúng tôi không xứng là vệ sĩ của cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 976


Chương 976

“Không có việc gì, chuyện này không trách hai người, được rồi được rồi, tôi hiện tại khồng phải đã không có việc gì sao!”

Diệp Như Hệ cười trần an bọn họ vài câu, sau đó Hứa Xuyên nhận một cuộc điện thoại, sau khi trở vê sắc, mặt đều thay đổi, vội vàng nói: “Tiểu thự! Lão phu nhân bệnh nặng! Trước mắt cần cứu giúp! Chúng ta lập tức trở về!”

Đồng từ trong mắt Diệp Như Hề co chặt, đột ngột đứng lên, “Anh nói cái gì?! Bà ngoại đã xảy ra chuyện?!”

“Vâng! Trước mắt đang cấp cứu ở bệnh viện! Quản gia tiên sinh bảo chúng tôi lập tức hộ tống cô trỏ về!

Tiểu thư, chúng ta đi thôi!”

Hứa Sơn và Hứa Xuyên khẩn cấp hộ tống Diệp Nhự Hề rời khỏi bệnh viện, lên xe, trực tiếp chạy như bay mà đi.

Diệp Như Hề quá khẩn trương nên lập tức rời đi, thậm chí cũng quên nói một tiếng với Tần Phong, cô hận không thể mọc cánh bay đến bên cạnh bà ngoại.

Đó là người thân duy nhất của cô, cô không thể tưởng tượng được cảm giác thống khổ khi mát đi bà.

Khi Tân Phong dành ra chút thời gian chuẩn bị nói chuyện với vị Hứa tiêu thư kia một chút, liền phát hiện tìm không thấy người, lục soát khắp bệnh viện cũng tìm không thấy một bóng người.

Trong lòng anh ta lộp bộp một chút, bồng nhiên không biệt nên đối mặt với sự chất vấn của ông chủ sau khi tỉnh lại như thê nào.

Diệp Như Hề dùng tốc độ nhanh nhất tiền ‘đến bệnh viện, điều cô nhìn thấy đầu tiên là bà ngoại được đeo bình dưỡng khí, năm trên giường bệnh, hơi thở thoi thóp .

“Bà ngoại!!”

Diệp Như Hệ hoảng loạn đi đến bên cạnh giường, Hứa lão phu nhân bởi vì nghe được tiếng cháu gái mà chậm rãi mở to mắt, ánh mắt vẫn đục.

Diệp Như Hề nỗ lực bình tĩnh lại, nhẹ nhàng nói: “Bà ngoại, cháu đã trở về.”

Hứa lão phu nhân tựa hô muôn nói chuyện, nhưng phải đeo bình dưỡng khí khiên bà không có cách nào mở miệng, chờ lão quản gia ở bên cạnh tiên lên câm lấy bình dưỡng khí, ánh mắt lão quản gia tràn đây lo lắng, tựa hồ muốn nói gì đó, lại cố nuốt xuống.

Diệp Như Hề tiến lên cầm tay bà ngoại, nói: “Bà ngoại, không có việc gì rồi, cháu ở chỗ này, cháu sẽ ở cạnh bà”

“Tiểu Hề à, bà ngoại không có việc gì, cháu bị dọa Sợ rồi chứ gì, thật ra nào có chuyện gì đâu, bà ngoại rất nhanh là có thê bình phục. “

Diệp Như Hề chua xót, cố nén nước mất gật đâu, nói: “Đúng vậy, không sai, bà ngoại rất nhanh sẽ có thể bình phục.”

Những lời này, ngay cả bản thân cô cũng không tin.

Giờ phút này bà ngoại rơi vào trạng thái suy yêu mà cô chưa ¡ từng gặp qua, ngay cả bản thân cô cũng có thể đoán được…… Bà ngoại thật sự bệnh rất nặng.

Suy nghĩ này khiến cô suýt nữa đã hít thở không thông, nhưng cô cố gắng kìm nén bi thương, lộ ra gương mặt tươi cười, nói: “Bà ngoại trước tiên bà -hãy cô găng nghỉ ngơi một lát, đừng lo lăng, cháu sẽ chỗ này chăm sóc bà.”

Quản gia lập tức cho bình dưỡng khí vào, Hứa lão phu nhân tựa hồ thật sự rất mệt, một lần nữa nhắm mắt lại, nặng nề đi vào giâc ngủ.

Chờ bà ngủ rồi, Diệp Như Hề và lão quản gia rời khỏi Di bệnh, Diệp Như Hề gấp không chờ nồi mà dò hỏi: “Ông quản gia ơi, thân thể của bà ngoại…… là như thê nào? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“U não phát triển, chèn tới dây thần kinh, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm tới tính mạng, bác sĩ kiên nghị lập tức phẫu thuật, nhưng phu nhân không đồng ý, cứ cô chấp kiên trì tiếp, ta đều biết…… Phu nhân là sợ hãi bản thân sẽ. chết trên bàn phẫu thuật, không thể chờ được tiêu thư trở vê.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 977


Chương 977

Lồ ng ngực Diệp Như Hề như bị bóp nghẹn, hòa hoãn hồi lâu mới nói: “Chỉ có các lập tức tiền hành phẫu thuật sao?”

“đúng, bác sĩ đã nói, tốt nhát là hãy đựa ra quyết định trong tháng này, nếu lại kéo dài về sau…… lúc nào cũng có thể tái phát, mà thêm một lần nữa, rất có khả năng sẽ trụ không nổi.”

Đầu óc Diệp Như Hề trống, rỗng, tốt khoảng thời gian rất dài mới chậm rãi phục hôi tỉnh thân lại.

“Ông quản gia, trong khoảng thời gian này vất vả cho ông rồi, cảm ơn.”

Diệp Như: Hề cúi đầu một cái thật sâu, cô rất cảm tạ ông quản gia VÌ sự phục vụ bao năm qua, phân ân tình này không có cách nào hoàn trả.

Ông quản gia vội vàng nâng Diệp Như Hề đứng dậy, “Tiêu thư, cô không cân nói lời cảm tạ với tôi, đây là việc làm thuộc bồn phận của tôi, sao có thể để cô phải nói lời cảm tạ được!”

Diệp Như Hề lắc đâu, nói: “Cháu biết ông chăng khác gì người thân của bà ngoại, thời gian ông ở cạnh bà còn nhiêu hơn cháu, ông nhận được lời cảm ơn này. Ông quản gia, bà ngoại không muốn làm phẫu thuật, cháu phải khuyên nhủ thế nào mới tốt đây?”

Đây mới là vãn đề mà Diệp Như Hề lo lăng nhất , chỉ dựa vào một mình cô thì không. có cách nào thuyết phục bà ngoại, nhựng mắấu chốt là bà ngoại Vì cô mới nhất định không chịu tiến hành phẫu thuật.

Lão quản gia nghĩ nghĩ, nói: “Tiểu thư, cô có thể đi mời một người tới đây, tôi nghĩ có lẽ phu. nhân sẽ tình nguyện nghe người này khuyên nhủ.”

Hai mắt Diệp Như Hề lập tức sáng lên, nói: “Là đí? Còn có người có thê khuyên được bà ngoại sao?”

“Có một người.”

Lão quản gia tựa hồ như đang nhớ lại chuyện gì, giọng điệu chậm rãi, thở dài nói: “Người này…… cô có quen biết, đúng là người phu nhân muôn cô thay thế bà ấy đi chúc thọ.”

Diệp Như Hề ngắn ra.

“Người đó là Nhiếp Thư Hào, Nhiếp lão tiên sinh, là Hàn bè chí cốt giao hữu nhiều năm qua của phu nhận, trong nhưng năm phu nhân định cư ở nước ngoài cũng chưa bao giò: cắt đứt thư từ liên hệ. Nếu nói trên thế giới này phu nhân còn có thể tin tưởng ai, như vậy Nhiếp tiên sinh chính là một vị trong đó.”

Sắc mặt Diệp Như Hề trở nên nghiêm túc hơn, vốn dĩ cô chỉ cho răng đó là một vị trưởng bói bình thường, nhưng nếu đã có một tầng quan hệ với bà ngoại sâu như vậy, cô cũng không thể đôi đãi với người ta xã giao được nữa.

“Ông quản gia, cháu sẽ tự tìm đến thỉnh cầu vị Nhiếp lão tiên sinh này, khoảng cách tới buổi lễ mừng nữ còn 3 ngày, cháu cân chuẩn bị trừớc một số đô, bên phía bà ngoại còn cần phiền toái ông quản gia chăm sóc nhiêu hơn một chút, cháu sẽ mau chóng trở vê.”

“Tiểu thư cứ yên tâm, bên phía phu nhân tôi nhất định sẽ tận tâm tận lực, nhưng Nhiếp tiên sinh luôn tôn trọng lựa chọn của bà ngoại cô, chỉ sợ cũng không dễ để thuyết phục, điểm này tiểu thư cần phải tốn nhiều tâm HếU “ĐC ð Kết thúc cuộc nói chuyện, Diệp Như Hề điều chỉnh tốt tâm tình của bản thân, cô dành tắt cả thời gian ở cạnh bên trông. nom bà ngoại, tật cả mọi chuyện đều dích thần làm, qua thời gian hai ngày, bà ngoại khi ngủ khi tỉnh, lúc tỉnh táo thì thường xuyên thát thần, trạng thái tỉnh thân rât kém.

Diệp Như Hề xem trong mắt , để trong lòng, nhưng cũng chỉ có thể lộ ra vẻ mặt tươi cười cùng bà ngoại nói chuyện phiếm, không hệ thể hiện sự lo lãng hiện tại của bản thân, cho đến ngày thứ ba, cô muốn nhích người xuất phát.

“Bà ngoại, cháu có việc phải đi trước, bà ở lại bệnh viện nhất định phải bảo trọng, lúc nào cũng có thê gọi điện thoại cho cháu, có được không? Cháu rất nhanh sẽ trở lại.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 978


Chương 978

Hứa lão phu nhân hình như cũng nghĩ đến chuyện nào đó, khó có được cười nói: “Là này sinh nhật của Thư Hào nhỉ, đáng tiệc, năm nay không thê tới tham gia, Tiểu Hề nhớ rõ phải gửi lời chúc của bà ngoại tới nhé.”

Mũi Diệp Như Hề chua xót, gật đầu nói: “Vâng, cháu đã biết, chảu nhất định sẽ theo lời bà đi thăm hỏi, bà ngoại hãy yên tâm đỉ.”

*“Ừ, còn nữa, Tiểu Hề à, những gì bà ngoại cho cháu thì ,CỨ thỏa sức dùng, thứ bà ngoại có thể cho cháu không nhiều lắm, tiền bạc châu báu đều là vật ngoài thân, không cần tiết kiệm thay cho bà ngoại đâu.”

“Vâng, cháu đã biết.”

“Đi đi thôi, trên đường cần thận.”

Tạm biệt bà ngoại, Diệp Như Hề rời khỏi phòng bệnh, thời điểm cửa phòng bệnh vừa đóng lại, nước mắt cô rồt cuộc không nhịn được, lần lượt rơi xuông.

Hứa Sơn và Hứa Xuyên canh giữ ở cửa thì hai mặt nhìn nhau, lại đồng thời rời tầm mắt, làm bộ không thấy.

Diệp Như Hề lau sạch nước mắt, nói: “Chúng ta đi thôi.”

Lên máy bay về tới Đế Đô, trước tiên Diệp Như Hề đi tới một cửa hàng kinh doanh trang sức đá quý, ! khối phí thúy kính hỗ già trước đó cô lầy được đã ủy thác cửa hàng này tiên hành gia công.

Tính toán thời gian, hẳn là chuẩn bị tốt.

Người quản lý cửa hàng sớm đã ngồi chờ sẵn, vừa thấy Diệp Như Hề tiền đến lập tức đi lên chào đó, cũng tỏ vẻ ông chủ của bọn họ muốn gặp gỡ cô một chút.

“Ông chủ của các người? Nhưng thời gian của tôi rất gấp gáp, thật xin lỗi.”

“Hứa tiểu thư, cũng chỉ chậm trễ một chút thời gian của cô, ông. chủ chúng tôi hiện tại đang ở trong văn phòng, cũng chỉ một lát.”

“Xin lỗi, tôi chỉ muốn lấy phỉ thúy của mình.”

Lúc này, một giọng nam trầm tháp vang lên phía sau: “Là Húa tiêu thư sao? Mạo muội quấy rây, nhưng tôi thật sự rất thích khối phí thúy trên tay cô, không ngại thì chúng ta bàn bạc một chút?”

Diệp Như Hề Xoay người, liền thấy một người đàn ông mặc áo gió màu xanh đứng phía sau, tuần mỹ phi phàm, quân áo khoác lên người được cát may khéo léo, mang theo khí chất gánh nồi bốn chữ ‘phong lưu phóng khoáng, đặc biệt là khóe môi có độ cong cười như không. cười kia, sẽ khiến vô số phụ nữ đều đỗ qục.

Chỉ tiếc, ở trong mắt Diệp Như Hề, cô chỉ cảm nhận được dáng vẻ tuỳ tiện.

Cô nhàn nhạt nói: “Khối phỉ thúy này đối với tôi mà nói rất quan trọng, tôi cũng sẽ không từ bỏ những thứ mình yêu thích.”

“Hứa tiểu thư, chúng ta có thể nói chuyện thử một lân, giá cả tôi đưa ra nhất định sẽ khiến cô vừa lòng.”

Diệp Như Hề còn chưa từng gặp qua người nào khó chơi như vậy, trực tiệp nói thẳng: “Anh dự định ép mua ép bán hay sao?”

Người đàn ông vội vàng phủ nhận: “Không không không, sao có thể như vậy được, tôi chưa bao giờ đi miễn cưỡng người khác.”

“Tôi sẽ không giao dịch, cho dù anh có đưa ra mức giá nào, tôi cũng sẽ không bán đi.”

Người đàn ông thở dài một hơi, nói: “Thật sự là đáng tiếc, vậy tôi đành trông chờ vào sau này sẽ có cơ hội hợp tác. Tôi tên Nhiếp Tịch.”

Diệp Như Hề tiếp nhận danh thiếp, nhìn thoáng qua, danh thiếp rất ngắn gọn, chỉ có tên và số điện thoại, hẳn là danh thiếp cá nhân.

“Hứa Như Hề, cảm ơn Nhiếp. tiên sinh đã tiếp đãi, tôi còn có chút việc gấp, cân mau chóng lấy được phỉ thủy.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 979


Chương 979

“Không thành vấn đề, thọ điêu khắc của chúng tôi đã chuẩn bị tốt, tôi nghĩ cô nhất định sẽ vừa lòng. Hãy để tôi tự mình dẫn Hứa tiểu thư đi xem đi.”

Người ta đều đã lùi một bước, Diệp Như Hề cũng không có cự tuyệt, đi theo phía sau.

Hai nhân viên công tác thật cần thận nhắc một hộp gỗ lền, Nhiếp Tịch tiễn lên một bước, đưa tay mở nắp hộp gồ ra, bên trong là một pho tượng phật bằng phỉ thúy, sinh động như thật.

Chỉ cần liếc mắt một cái, đã đủ để chân động lòng người.

Tính chất của khối đá phỉ thúy tương đối hoàn mỹ, cho dù là độ trong suốt hay là màu sắc, đều là cực phẩm, thêm tay nghề đỉnh cao của thợ điêu khắc, khối phỉ thúy chạm khắc hình phật càng thêm thăng hoa.

Ngay cả Nhiếp Tịch cũng nhịn không được mà muôn chiêm thành của mình, nhưng anh ta mở cửa làm buôn bán, thật đúng là không thề làm ra chuyện ép mua ép Hàn hơn nữa loại người có thê lầy ra một khối phỉ thúy Kính Hỗ Già cũng không Phải là nhân vật đơn giản.

Cho nên ngay từ đầu Nhiếp Tịch chỉ muốn được đàm phán, nhưng đáng tiếc, đối phương không hề có Suy nghĩ bán qua tay.

Bỏ lỡ cực phẩm như vậy thì rất khó đụng phải một lần nữa.

Trong lòng Nhiếp Tịch một trận tiếc hận, đặc biệt là khi nghĩ đến món quà vôn dĩ đã chuẩn bị tốt đều bị khói ngọc phật này đàn áp trở thành rác rưởi.

Diệp Như Hề tiến lên cần thận quan sát một phen, vô cùng vừa lòng, ý cười trên mặt cũng nhiều hơn vài phần, nói: “Cảm ơn, kỹ thuật điêu khắc quả thật rất tuyệt, tôi sẽ thanh toán khoản còn lại cho anh.”

“Không khách khí, tôi nghĩ, có thể tự mình chứng. kiến một tác phẩm, nghệ thuật như vậy ra đời, là may mắn của mọi người.

Hai người khách sáo một phen, Diệp Như Hà để cho Hứa Sơn ôm ngọc phật đi.

Nhiếp Tịch thuận thế nói một câu: “Hứa. tiểu thư, tôi có được vinh hạnh mời cô cùng dùng bữa cơm trưa không?”

Diệp Như Hề dứt khoát lưu loát từ chôi, nói lý do có việc nên rời đi trước.

Nhiếp Tịch chưa bao giờ bị người ta từ chối thẳng thừng như vậy, còn là liên tiếp vài lần.

Anh ta nhìn bóng dáng Diệp Như Hề rời đi, ý cười trên khóe môi châm rãi lạnh xuống, híp mắt, không biết suy nghĩ cái gì, mấy người cấp dưới đứng phía sau cũng không dám hé răng.

Nhiếp Tịch nồi danh trong ngành kinh doanh châu báu cũng không phải là kẻ nhìn mặt ngoài chỉ được cái đào hoa chút nào.

Anh ta đáng sợ hơn xa mặt ngoài.

“Cái vị Hứa tiểu thư này là từ đâu ra vậy?”

Lập † tức có người trả lời anh ta: “Thiếu gia, Hứa tiểu thư là tự mình tìm. tới cửa, một lần ra tay cũng rộng rãi.

“Điều tra chỉ tiết, chưa? Có thể lấy ra phỉ thúy Kính Hỗ Già, tuyệt đối không nHếi người thường.”

“Đã tra xét, nhưng……”

Bblc/2”

“Cái gì cũng điều tra không ra.”

Nhiếp Tịch không trách cứ thủ hạ, chỉ là cười nhạo một tiếng, “Điều tra không ra? Chỉ do quyền hạn và năng lực của các người hữu hạn, thôi, nhưứ thế cũng đủ chứng minh vị Hứa tiều thư kia lai lịch không cạn, thật ra tôi lại rất tò mò, người như vậy là người phương nào đây.”

“Thiếu gia, có cần phái người theo dõi không?”

“hai gã vệ sĩ bên cạnh cô ta không phải kiều người đám tôm chân mêm các cậu có thể đối phó, đừng hành động thiếu suy nghĩ, nhân vật như vậy, còn có cơ hội gặp được.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 980


Chương 980

Sau khi Nhiếp Tịch để lại những lời này thì cất chân dài rời đi.

Chỉ là, ai cũng không. nghĩ đến, lần chạm mặt tiêp theo giữa hai người lại tới nhanh như vậy.

Giữa trang viên xa hoa nằm trên Sườn núi, ánh đèn rực rỡ huy hoàng.

Vô số siêu xe đang chậm rãi hướng vê phía đường núi, chờ được đi vào, chỉ vì hôm nay là ngày mừng thọ của Nhiếp lão, vô số nhân vật nồi tiếng quyền quý đều có mặt để chúc mừng.

THỊ người tới chúc mừng rất nhiều nhưng số người có thê được cho phép tiền vào trang viên tham gia tiệc mừng thọ lại rất ít.

Chỉ vì, Nhiệp lão gia tử thích yên tĩnh, cho nên đôi với việc mời khách khứa đó là thận trọng càng thêm thận trọng, gân như: môi vị khách được thư mời đều phải tiên hành điều tra và cân nhắc cặn kẽ một phen.

Điều này đã tạo thành cách thức chứng minh thân phận của người trong giới một cách rõ rệt.

Nhưng đặc biệt là những tắm thư mời cũng không phải căn cứ vào mức độ giàu có của đôi phương, chỉ vì Nhiếp lão thật ra vẫn là một vị làm công tác văn hoá, cũng không xem trọng những thứ tiền tài vật chất, trong số nhữũ người được mời cũng không ít những người ít tên tuổi, không phải danh gia vọng tộc.

Nhiếp Tịch là cháu trai của Nhiếp lão tiên Bi, còn là đứa cháu được cưng chiều nhất của ông, tự nhiên sẽ nhận được vô số người chú ý và nịnh bợ.

Anh ta mệt mỏi với việc ứng phó, cho dù trong lòng tràn đầy mắt kiên nhẫn, nhưng trên mặt không hề nhìn ra chút khó chịu nào.

“Ông nội tôi đâu?”

“Lão gia còn đang ở cửa.”

“Ở cửa? Tại sao còn không tiến vào?”

“Lão gia nói đang đợi một người, hỏi là ai, cũng không trả lời.”

Nhiệp Tịch càng thấy kỳ lạ, với cái tính tình khó chịu của ông nội, ngay cả việc tổ chức bữa tiệc mừng thọ ông đã cảm thấy phiền phức, sao có thê còn đặc biệt did nghênh đón một người?

“Tôi đi tìm ông nội một chút, anh ở chỗ này tiệp đón khách khứa đi.”

Nhiếp Tịch bước đi về hướng của, liền thấy một bóng người hơi còng đang đứng ở cửa, tay chống quải trượng, tựa hồ đang nhìn cái gì xung quanh.

“Ông nội.”

Nhiếp Tịch tự nhiên đi qua, trong miệng còn ngoan ngoãn gọi một tiêng.

Nhiếp lão tiên sinh nhìn thoáng qua cháu trai nhà mình, hừ một tiêng, nói: “Cháu tới nơi này làm cái gì?”

Nhiếp – Tịch bát đắc ,dĩ, nói: “Ông nội, ông cũng không thể đối tốt với cháu một chút à? Nói thế nào cũng đều là cháu đã giúp ông lo liệu bữa tiệc mừng thọ này.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

nã đây cũng không xin cháu, hơn nữa ta sớm đã nói không cần tổ chức, làm cái gì? Thật là phô trương lãng phí!”

“Phải phải phải, ông nói đều đúng cả, hiện tại gió lớn, ông đứng ở cửa làm cái gì? Vào bên trong ngôi đi thôi.”

“Ta không ngồi, ta đang đợi người.”

“Chờ ai?”

“Thằng nhãi mày hiện tại còn quản đến chuyện của ông nội rồi?”

“Cháu không phải có ý này, ông vào bên trong ngôi, cháu ở bên ngoài thay ông chờ, được rôi chứ gì?”

Nhiếp lão tiên sinh tự hỏi một chút, tựa hồ có chút do dự, nhưng. vân từ chối, “Ta còn không già tới nông nỗi đó, không cần.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 981


Chương 981

Lúc này, Nhiếp Tịch thật sự: rất tò mò, rôt cuộc người gì đáng giá để người luôn bảo thủ như: ông nội lại cân thận đối đãi đến thế?

“Ông nội, ông phải đợi ai2”

“Chò một người quen cũ.”

“Ông còn có người quen cũ?”

Nhiếp lão tiên sinh vung quải trương liên đánh qua, nhưng sức lực không lớn, chỉ là phát ti3t một chút tức giận.

“Cháu nói chuyện với ta kiểu đó à?”

Nhiếp Tịch lập tức sửa miệng: “Là do chi không đúng, nói sai nói nhầm, xin ông bớt giận.

“Ta sớm hay muộn cũng sẽ bị thằng nhãi cháu làm cho tức chết thôi! Cá ngày cà lơ phất phơ, mây tin tức giải trí kia có thê bớt vài lân được không?

Cái mặt già của ta đều bị cháu làm cho mắt sạch! Còn nữa, đến lúc nào ta mới có thê được bề chất?! Có thể hoàn thành tâm nguyện này của ta được không đây!”

Nhiếp Tịch vừa chạm tới để tài này đã muôn bỏ qua, “Cháu vẫn còn trẻ, không nóng nảy.”

“Ta không còn trẻ, ta sót ruột!”

“Được rồi được rồi, xin ông hãy bót giận, đừng để khách quý thây được dáng vẻ ông thổi râu trừng mắt, quá thất lễ.”

Nhiếp lão tiên sinh vừa tức giận vừa buôn cười, nhưng đối với đửa cháu trai duy nhất, ông thật đúng là không có biện pháp nói ra những lời tàn nhân gì, xua xua tay, liên nói: “Cháu đi vào tiếp đón khách khứa đi, via chờ là được, hẳn là cũng sắp tới rồi.

Vừa dứt lời, liền thầy bóng người chậm rãi mà đến.

Nhiếp lão tiên sinh và Nhiếp Tịch Tung) thời dừng đối thoại, cùng nhìn qua đó.

Diệp Như Hệ mặc một bộ sườn xám màu tím nhạt ôm sát, thân hình hoàn mỹ được phác họa ra, mái tóc dài cũng được cuốn lên, lộ ra mặt tinh tế nhỏ xinh khuôn, lớp trang điểm trên mặt vừa không nhạt nhẽo, lại không quá đậm hay quá lả lơi, ba phân khéo léo, không khí phong tình, gãi đúng chỗ ngứa.

Trong mắt Nhiếp Tịch đều là sự kinh diễm, cho đên khi người đứng ở trước mặt, anh ta vân còn chưa phục hỏi tỉnh thần lại.

“Nhiếp lão tiên sinh, chúc một ngày tốt lành, cháu thay bà ngoại tới nói rõ với ông, thật xin lỗi, thân thể bà ngoại ôm bệnh nhẹ, không thể tiền đến.”

Giọng Diệp Như: Hề thật ôn nhu, mang theo sự mềm nhẹ của phương nam, mở miệng ra là lời nói khéo léo, ngay cả cử chỉ hơi cúi đầu khom lưng đều thập phần phù hợp với lễ nghi của tiêu thư khuê các.

Nhiếp lão tiên sinh chần chờ một chút, nói: “Cháu chính là…… cháu gái ngoại của Uyên Thanh?”

“Đúng vậy, lão tiên sinh, cháu tên Hứa Như Hề, hôm nay c có ý tiền đến bái phỏng, quấy rầy rồi.

“Là Như Hề à, tạ có thấy trong thư Uyễn Thanh nhắc tới cháu, không nghĩ tới sẽ là cháu tiến đến, bà ngoại cháu như thế nào? Có nặng lắm không? Cô ây gân đây trả lời thự từ của ta càng ngày càng ít, ta muôn đi thăm cô, nhưng lại cỗ tình không cho ta qua đó.”

Diệp Như Hề nghe thầy những lời này lại nghĩ tói nhiệm vụ lần này bản thân tới đây, lồ ng ngực hơi tê rần, thấp giọng nói: “Thật là đã xảy ra một SỐ việc.

Nhiếp lão tiên sinh nghe thấy những lời này, liền đoán được có ẩn tình, nhưng hiện tại thật sự: không phải thời điểm thích hợp để nói chuyện, liền nói: “Đợi lát nữa chúng ta lại từ từ tâm sự.”

Nhiếp Tịch tìm được cơ hội xen mồm nói: “Hứa tiêu thư, không nghĩ tới lại nhanh gấp. mặt nhau như thê, thật trùng hợp.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 982


Chương 982

Diệp Như Hề lúc này mới đem tầm mắt dời đi, đối diện với Nhiếp Tịch, chần chờ một chút, “Xin hỏi anh là?”

Khuôn mặt tuần tú của Nhiếp Tịch đều đã cứng đờ.

Nhiếp lão tiên sinh lần đâu tiên thấy vẻ mặt cháu trai nhà mình ăn mệt như vậy, tức khắc cười hết sức vui mừng, “Tên nhãi này cuối cùng đã đụng tới cái định rôi! Ha ha ha.”

Diệp Như Hề lộ ra sắc mặt xáu hồ, tâm tư cô không đặt ở những chuyện khác, tự nhiên sẽ không nhớ được người chỉ mới gặp mặt một lần.

Nhiếp Tịch thở dài một hơi, cũng không, tức giận, chỉ là có chút thương tâm nói: “Hứa tiểu thư chắc là bận quá, không sao cả, tôi không ngại.”

Diệp Như Hề cười cười, “Xin lỗi, là tôi không đúng.”

“Đứng ở cửa nói chuyện là thất lễ với khách nhân, ông nội, chúng ta vẫn nên hoan nghênh Hứa tiểu thư vào trước đi thôi.”

“Đúng đúng đúng, tiến vào đã.”

Khi khách khứa ở đại sảnh thấy nhân vật chính của lễ mừng thọ, Nhiếp lão tiên sinh và Nhiếp Tịch dẫn theo Diệp Như Hề đi vào trong, bọn họ đều sợ ngây người.

Người phụ nữ này là ai?!

Không nói đến khuôn mặt xinh đẹp, dáng người hoàn mỹ, cùng với hơi thở cao quý toát ra từ toàn thân, chỉ cân từ tươi cười trên mặt Nhiếp lão tiên sinh cũng có thể khiến bọn họ sinh ra vô số tò mò.

Đám người đều biết, Nhiếp lão tiên sinh luôn ru rú trong nhà, không thích náo nhiệt, ngay cả việc tiêp khách cũng phải hẹn trước lâu thật lâu, qua lại với ai cũng là hời hợt xã giao mà thôi, chưa bao giò công khai biểu hiện quá thân thiệt hữu hảo với bắt cứ ai.

Người phụ nữ này, là từ đâu ra thế?

Đám đàn ông cùng suy đoán thân phận Diệp Như Hề, thèm nhỏ dãi với sắc đẹp của cô, mà đám phụ nữ còn lại thì ghen ghét nhìn chằm chằm cô, suy đoán quan hệ giữa cô và Nhiếp 1e).

Nhiếp Tịch là lãng tử có tiếng trong tình trường, nhưng anh ta lại ra B rất hào phóng, vẻ ngoài anh tuần tiêu sái, chịu chỉ, cũng cũng không để bạn gái của mình phải thiệt thòi, cho nên dù tốc độ đổi bạn gái của anh ta rất nhanh, nhưng. chưa bao giờ có người phụ nữ nào oán hận.

Không trách anh ta lăng nhăng, mà tự trách bọn họ không thể giữ chân anh ta lại.

Một lãng tử chơi điên cuông bên ngoài như vậy, nhưng chưa từng mang bắt kỳ người phụ nữ nào tham dự những trường hợp chính thức thế này, đặc biệt là ngay ngày mừng thọ của ông nội mình, hiện tại đột nhiên nhảy ra một người phụ nữ, bọn họ rất khó để không suy nghĩ miên man.

Nhiếp Tịch tuy rằng rất muốn ở lại, nhưng anh ta biết hai người còn lại hẳn là có việc muốn nói riêng, cho nên không hề nhúng tay, lấy lý do còn phải tiệp đãi khách khứa mà tạm thời rời đi một lát.

Nhiếp lão tiên sinh nói thẳng: “Như Hê, chúng ta lên thư phòng trên lầu tán gầu một chút.”

“Vâng.”

Đi tới thư phòng, ngăn cách tầm mắt mọi người, Diệp Như Hề mới thu liễm nụ cười hoàn mỹ trên mặt, lộ ra vẻ mặt cô đơn.

Nhiệp lão tiên sinh từ nét mặt của cô cũng đoán được sự tình chỉ e là không tốt, tâm tình cũng theo đó mà trở nền trầm trọng hơn.

“Nói một chút đi, Uyễn Thanh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Như Hề lấy lại tinh thần, đem sự tình hoàn chỉnh nói một lần, cô có hết khả năng dùng giọng điệu bình tĩnh mà thuật lại, những sau khi Nhiếp lão tiên sinh nghe xong sau vấn lộ ra sắc mặt trầm trọng, thật lâu không nói gì.

Trong lúc nhất thời, không khí trong thư phòng thật an tĩnh.

Diệp Như Hệ đây miệng chua xót, nói: “Ông Nhiệp , cháu cũng là không có cách nào khác, nêu bà ngoại.

không tiền hành phẫu thuật, nhiều nhật chỉ có…… chưa đến ba tháng.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 983


Chương 983

Diệp lão tiên sinh thở dài một hơi thật sâu, nói: “Uyên Thanh đã lừa tạ thật ra ta cos đoán được. Máy năm nay thân thể của bà ấy đã không được tốt, nhưng ta không nghĩ tói……

Sẽ là u não.

Vẻ đau thương trên mặt Nhiếp lão tiên sinh hoàn toàn không phải làm bộ, thậm chí giống như già đi mười tuổi trong nháy mắt.

Đời người có thể có được mấy người tri kỷ?

Bọn họ quen biết nhau đã vài thập.

niên, tình nghĩa nhiều năm như thế sớm đã vững chắc Tới tuổi này rồi, một lần từ biệt chính là chia cách sống chết.

nh dù thế nào cũng không thẻ tiếp thu Diệp Như Hề siết chặt tay, nói: “Khả năng phẫu thuật thành công là 40%, cháu không muốn từ bỏ cơ hội này, cháu không muốn nhìn bà ngoại ngồi đợi chốt……”

Một chữ cuối cùng, nhẹ đến mức như nghe không thấy.

“Cháu gái, ta biết suy nghĩ của cháu, ta cũng tán thành, có thê tôn tại vì sao lại không tranh. đua một phen, nhưng tính tình Uyên Thanh quật cường, một khi đã ra quyết ‹ định, ai cũng không thê thay đôi, mây năm nay bà ây một mình chống đỡ, mưa mưa gió gió, tâm tính kiên định, sợ là không dễ thay đôi.”

Nhiếp lão tiên sinh nhắc tới tính tình lão phu nhân cũng cảm thầy nhức đầu, quen biết nhiều năm, ông sớm đã hiệu biết rõ ràng.

“Ông Nhiếp, xin ông hãy giúp cháu với, giúp cháu cùng nhau khuyên nhủ bà ngoại.”

Nhiếp lão tiên sinh lộ ra nụ cười khổ, nói: “Cô bé, cháu làm vậy là khiến ta khó xử lắm.”

Diệp Như Hề đứng lên, khom lưng thật sâu, không có ngồi dậy, trịnh trọng thành khẩn nói: “Bà ngoại là người thân duy nhất của chảu, cháu không muôn mật đị bà, cũng không có cách nào tro mắt nhìn bà dàn Suy yếu, cháu muốn đánh cuộc một phen.”

“Cháu là đứa trẻ hiếu thuận, ta nghe Uyễn Thanh từng nhắc tới chuyện của cháu, yên tâm đi, ông Nhiệp của cháu liều mạng từ bỏ bộ mặt già này, cũng sẽ giúp cháu khuyên nhủ.”

Hóc mắt Diệp Như Hề ươn ướt, trịnh trọng nói cảm ơn.

Ông Nhiếp cười ha hả nói: “Cháu ấy à, nhưng thật ra lại có chút giống với bà ngoại cháu thời tuổi trẻ, thời gian đó đúng là khiến người ta thật hoài niệm.

Nhiếp lão tiên sinh lôi kéo Diệp Như Hệ nói chuyện thật lâu, sau một lúc chỉ hận không thê biến đối phương trở thành cháu gái ruột của mình, sự yêu thích của bậc trưởng bối biểu lộ không hề giấu diễm.

Chờ khi bọn họ một lần nữa trỏ lại trong đại sảnh, cả Nhiếp Tịch cũng phát hiện ông nội nhà mình tựa họ có thêm một cô cháu gái?

Anh ta vội vàng đ è xuống Suy nghĩ kỳ lạ này, đi lên trước, nói: “Ông nội, mọi người muôn dâng lên quà mừng thọ cho ông.”

Nhiếp lão tiên sinh không có hứng thú đổi với phương diện này, nhưng trình tự nên có thì vân phải. tiền hành, liền nói: “Được rồi, làm đi.”

Những món quà năm trước không có lầy một món ông yêu thích, cho nên Nhiếp lão tiên sinh cũng không trông đọi gì, hiện tại ông muôn cùng Diệp Như Hề tâm sự về bệnh tình Ủiễn.

Thanh hơn.

Tặng quà là một môn học, đặc biệt là đối tượng tặng lại là nhân vật như Nhiếp lão tiên sinh, đưa cái gì mới có thê được nhớ kỹ?

Diệp Như Hề liền thấy rất nhiều món qua sang quý hoặc hiệm có chưa bao giờ nghe thây.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 984


Chương 984

Ví như những loại trà hàng đầu, ví như đồ cô trần quý, thậm chí còn có người đưa tặng một hòn đảo nhỏ.

Nhưng mây món quà đó đều không thể khiến Nhiếp lão liếc thêm một cái, chỉ lạnh nhạt nhận lấy.

Nhiếp Tịch cũng rất bắt đắc dĩ, nhưng người trong giới đều biết đến tính tình khó chiêu của ông nội, anh ta chỉ có thể ở bên cạnh cười tửơi nịnh nọt, không khí trong lúc nhất thời thật cứng đờ, ngay cả Nhiếp Tịch cũng cảm giác được tâm tình ông nội có vẻ không tốt lắm, chẳng lẽ lúc ở trong thư phòng bọn họ đã nói gì đó sao?

Trong đó có một vị khách dâng lên món quà lớn nhưng không thê đổi lầy cái liếc mắt coi trong của Nhiếp lão tiên sinh, trong lòng có lửa giận, vừa lúc thấy Diệp Như Hề vẫn luôn ngồi bên cạnh Nhiếp lão tiên sinh, liền càng tức hơn.

Bọn họ tốn nhiều tiền như vậy đều không thể đổi được chút hư vinh kia, người phụ nữ này dựa vào cái gì?I “Lão tiên sinh, vị tiêu thư ngôi ở bên cạnh ngài đây là ai? Sao một chút lòng thành trong ngày mừng thọ cũng không có vậy?”

Vừa dút lời, tầm mắt toàn bộ người trong đại sảnh đều nhìn về phía Diệp Như Hề.

Vãn đề này tất cả mọi người đều muôn hỏi, nhưng mà không ai có lá gan nói ra.

Vẻ mặt Nhiếp lão tiên sinh hoàn toàn lạnh lẽo, chỉ nói: “Đây là hậu bối mà ta coi trọng, còn không tới phiên cậu tói nhọc lòng.”

Sắc mặt người hỏi chuyện một trận xanh một trận trắng, nhưng không dám mở ‘ miệng tiệp tục nói gì, chỉ có thể có gắng nghẹn lại, cả khuôn mặt đều đỏ lên.

Nhưng Diệp Như Hề không có khả năng coi như không biết, cô vôn dĩ chỉ muốn ngâm đưa tặng, nhưng nêu bị chỉ mặt giữa công chúng , cỗ cũng không thê tiệp tục giả ngu, nêu không sẽ phải thẹn với sự bảo vệ của ông Nhiếp dành cho cô.

Cho nên Diệp Như Hề đứng lên, bảo Hứa Sơn cầm hộp tiến lên, nói: ‘Ông Những đây là vãn bói tặng quà cho ngài, hy vọng ngài thích.”

Bát luận Diệp Như Hề đưa cái gì, Nhiếp lão tiên sinh đều dự định sẽ bày ra vẻ mặt vô cùng thích thú, cho cô đủ mặt mũi.

Nhưng mà, khi Nhiếp Tịch đứng ở bên cạnh nhìn thây cái hộp kia, trong lòng đã hiểu rõ, anh ta thậm chí đêu có thể đoán trước được biểu cảm của ông nội, đồng thòi cũng vì sự hào phóng của Diệp Như Hề mà cảm 4hấy khiệp sợ, cùng với…… sự tiếc nuối khi So sánh món đồ này với món quà mừng thọ mà mình dành cho ông nội năm nay.

Khi Diệp Như Hề đưa tay mở ra nắp hộp, toàn trường đều an tĩnh lại.

Đó là một pho tượng phật ngọc hoàn mỹ.

Nhiếp lão tiên sinh thời tuổi trẻ là một thây đoán thạch rất có tiếng, sau đó lại sáng lập nên công ty đá quý châu báu lớn nhát cả nước, cho đên khi đã thoái @n, vẫn không có ít truyền thuyết về ông, cho nên khách khứa đện tham gia bữa tiệc mừng thọ đa số đều chuẩn bị phỉ thúy.

Nhưng mà, ai cũng không dám nói, phỉ thúy của bản thân có thể so được với pho tượng phật ngọc này.

Ngay cả Nhiếp lão tiên sinh cũng phải đột ngột đứng lên, chồng quải trượng, trước mặt chân động nhìn chăm chằm ngọc phật, trong miệng kinh ngạc cảm thán: “Màu sắc này…… Là loại phỉ thúy Kính Hỗ Già thượng đẳng!”

Chung quanh vang lên một mảnh hít hà.

Chủng loại Kính Hồ Già?!

Thượng đẳng phỉ thúy trăm năm khó gặp?

Một pho tượng phật được điêu khắc từ khối phỉ thủy Kính Hỗ Già như thế này, đặt trên thị trường tuyệt đối là dù ra giá cao cũng không có người bán, mà giá cả càng là một con số trên trời.

Vật báu như vậy, làm như là đồ gia truyền cũng không có vãn đề gì!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 985


Chương 985

Ánh mắt Nhiếp lão tiên sinh tràn đây yêu thích, thậm chí nhịn không được mà tiến lên duỗi tay chạm vào, càng chạm thì càng thây yêu thích, đó là biểu cảm không hề có chút giả dồi.

Diệp Như Hề cười nói: “Ông Nhiếp, ông thấy thích không ạ?”

“ThíchI Ông thật sự quá thích! Đây chính là phỉ thúy. cực phẩm, tính chát này chưa bao giò nhìn thấy, thật sự là trân phẩm mà”

Diệp Như Hề dứt khoát đem ngọc phật đưa cho ông Nhiếp, ông lão sợ vấp ngã, chặt chẽ ôm lây, cuỗi củng mới lửu luyên không rời bảo người đưa xuông.

Lúc này, đám khách khứa phía sau đều hận chết người đã mở miệng yêu câu, có như thê một khối ngọc phật như Vậy so sánh, món quà sau cùng của bọn họ còn mặt mũi nào nữa sao?

Người mở màn câu chuyện sớm đã xám xịt rời đi, nửa chữ cũng không dám mở miệng.

Nhiếp lão tiên sinh vạn lần không nghĩ tới Diệp Như Hệ sẽ đưa tới món quà lớn Thú: vậy, nhưng ông thật sự là quá thích, cho nên nhịn không được muốn đáp lễ, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, không nghĩ tói cái gì thích hợp, trong lòng không khỏi thỏ dài một hơi.

Cô gái này quả nhiên là có chuẩn bị mà đên , đưa ra món đồ quý như vậy, về chuyện của Uyên Thanh ông cần phải hao hết tâm tư khuyên nhủ mới được.

Tiệc mừng thọ tiếp tục tiền hành, nhưng nhân vật chính là Nhiếp lão tiên sinh gần như không có tâm trạng tiếp đãi khách, ông bắt lây Diệp Như Hệ hàn huyên thật lâu, lâu đên mức ngay cả cậu cháu trai ruột Nhiếp Tịch cũng có chút ghen tị.

“Ông nội, ông và Tiểu Hề đang nói chuyện gì thê?”

Nhiếp Tịch rất tự nhiên đổi xưng hô từ tia tiêu thư thành Tiểu Hè, giọng điệu quen thuộc, điều này khiến Diệp Như Hề còn phải nhìn anh ta một cái, Nhiếp Tịch không có nửa điểm chột dạ.

Nhưng thật ra là Nhiệp lão tiên sinh lại nhìn nhìn cháu trai mình, nhìn chằm chằm Nhiếp Tịch, ánh mắt lóe lóe, không biết suy nghĩ cái gì.

Nhiếp lão tiên sinh không chút khách khí nói: “Cháu tới nơi này làm cái gì?

Sao không đi xuống dưới tiếp đón khách đi?”

Nhiếp Tịch bát đắc dĩ nói: “Ông nội, đây tốt xâu gì cũng là tiệc mừng thọ của ông, ông còn không chịu ra mặt ứng phó một chút, toàn bộ giao cho cháu, thật sự ổn sao?”

“Chuyện này thì có sao nào? Những người kia có gã nào là thiệt tình? Ta thật sự già rồi, nhưng đôi mắt cũng không mù, cho dù ta không đi, bọn họ cũng có thể tự mình mừng rỡ vui vẻ.’ Lời này không thể cãi, quả nhiên tùy hứng.

Nhiếp Tịch không có cách nào phản bác, quay đầu nhìn về phía Diệp Như Hề, nói: “Trước đó tôi còn thấy tiếc hận vì không có được khối ngọc phật này, không nghĩ tới vừa quay đâu vẫn là đưa đên nhà của chúng tồi, cũng thật trùng hợp.”

Nhiếp lão tiên sinh tò mò dò hỏi một phen, biết được một màn nhạc đệm nhỏ kia, ý niệm nào đó trong lòng liền càng sâu, vẻ mặt nhìn Diệp Như Hà cũng càng thêm nhiệt tình.

Lúc này, Nhiếp lão tiên sinh bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại, ông nghe xong một chút, sắc mặt có chút kinh ngạc lại vui mừng, đối với bên kia nói: “Ta còn cho rằng cháu sẽ không rảnh lại đây, ha hả, được được được, cháu có lòng, ta đang ở trang viên, cháu lại đây đi.”

Sau khi cúp điện thoại, Nhiếp Tịch tò mò nói: “Ông nội, còn có ai sẽ tới?”

“Người này cháu hẳn là có nghe nói qua, thằng bé ấy à, là ta có duyên quen biệt, cũng là một tên nhóc không tôi, hữu dụng hơn cháu nhiều.”

Nhiếp Tịch bị đả kích một phen có chút cạn lời, “Ông nội, cháu rốt cuộc có phải cháu ruột ông không vậy?”
 
Back
Top Dưới