Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 783


Chương 783

Thật sự nghèo đói thì cũng không làm nên được chuyện gì.

Vu Bình trực tiêp kéo Diệp Như Mạn đi tới một tiệm uốn tóc, khi Diệp Như Mạn bị một gã đàn ông to béo đè nặng vào phòng, cô ta la to lên, ánh mắt câu xin nhìn về phía mẹ mình.

“Mẹ! Mẹt! Cứu con! Mẹt”

Nhưng mà Vu Bình chỉ liệc mắt nhìn qua, vẫn không mảy may xúc động, ngược lại còn lạnh lùng nói: “Trái phải cũng bị dày xéo cả rôi, làm gì phải quan tâm là một lần hay hai lân, mày . ngoan ngoãn chút nào thì sẽ đỡ chịu khô chút ây, đợi lát nữa tao tới đón mày về.”

Diệp Như Mạn cứ như vậy mà bị người ta đây vào căn phòng nhỏ, trước khi cánh cửa đóng kín lại, cô ta thấy mẹ mình nhận lấy một chồng tiên từ tay gã đàn ông.

Cho đến khi bị người ta đè xuống giường giày vò, lệ trên khóe mắt Diệp Như Mạn chảy dài, người đàn ông đang cày xới trên người cô ta thật ghê tởm buồn nôn, cô ta thừa nhận sự đau đớn của thân thê, đáy mắt lóe lên tia sáng ác độc.

Vu Bình nói được thì làm được, chờ xong việc, bà ta liền tới đón con gái về, Diệp, Như Mạn mang theo cả người vết thương vê căn phòng thuê dơ bân kia, mà bản thân cô ta lại đang cầm trên tay khoản tiền chỉ vỏn vẹn đủ mua bộ quân áo lành lặn.

“Hiện tại làm ra cốt khí như thế làm gì? Mày nhẫn nhịn thêm vài lần, mẹ sẽ đôi cho mày một nơi cao cập hơn, nơi đó có tiên nhiều hơn, mày không cần lo lắng.”

Diệp Như Mạn không hề hé răng, chỉ là trâm mặc ăn thịt gà chiên, cô ta cúi đầu, ánh mắt oán độc dù thể nào cũng không thể che lắp được.

Từ đó về sau, Diệp Như Mạn bị Vu Bình lôi kéo đi thêm rất nhiêu lần, gặp phải những sự đối đãi biế.n thái lần này năng hơn lần trước, dần dần, cô ta chết lặng, thậm chí còn tìm được khomái cảm trong những lần ngược đãi kia, mặc kệ cho bản thân sa đọa.

Cho đến ngày cô ta bị một lão già nhà giàu nào đó truyền nhiễm bệnh HIV, Diệp Như Mạn lộ ra một nụ cười quỷ dị, lúc đêm về, cô ta hạ thuốc vào đồ ăn, mắt thấy Vụ Bình ăn xong đã hôn mê, nhanh _ đưa Vu Bình lên giường của lão già kia.

Mà kết cục cuối cùng đã có người theo dõi và ghi chép lại, đưa đến tận tay Tạ Trì Thành.

Kết cục như vậy so với trong dự tính của anh còn tốt hơn nhiều, ít nhất, bọn họ vẫn còn sông, nhưng Tiểu Hề của anh thì chết rồi.

Tạ Trì Thành không tiếp tục chú ý tới chuyện này, nhưng cũng không hề rút lại mệnh lệnh đã ra.

Anh muốn bọn họ được tồn tại, nhưng phải sống không bằng chết.

Tất cả . những người đã từng tham dự vào việc ‘ mưu sát ‘ Tiểu Hễ, đều phải được xử lý.

Mà những người kia, cũng bao gồm cả anh.

Máy nhà truyền thông đã từng đi đầu ngọn sóng dự luận về chuyện kia hoàn toàn biến mắt trước mặt người khác, đều có chụng một kết cục, bị thu mua, thay đôi làm từ thiện.

Gia tộc Vưu Lị Tư cũng đã sụp đồ, thậm chí Tạ Trì Thành còn giam cằm Vưu Lị Tư.

Nếu cô ta đã thích nổi điên, vậy nhốt cô ta ở bệnh viện tâm thần, nơi đó có rất nhiều người còn điên hơn cô ta.

Anh gần như làm tốt tất cả mọi chuyện, từng chuyện, từng người, duy chỉ có bản thân, anh còn chưa nghĩ xong.

Đêm khuya, trong căn phòng yên tĩnh.

Tạ Trì Thành nhẹ nhàng đầy cửa ra.

Trên giường là Nhạc Nhạc bé nhỏ đang ngủ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 784


Chương 784

Anh ởi tới cạnh giường, lẳng lặng đứng đó, khom lưng dém chăn lại cho Nhạc Nhạc.

Anh không nói với Nhạc Nhạc tin tức Diệp Như Hề đã qua đời, còn có tình giấu diễm con bé.

Nhưng cho dù là thê, Nhạc Nhạc giông như đã nhận ra gì đó, từ sau khi tỉnh lại con bé chưa mở miệng nói chuyện, giống như bỗng nhiên mật tiêng.

Tạ Trì Thành đã tìm tới rất nhiều bác Sĩ, nhưng cho dù kiểm tra như thế nào cũng chưa ai tìm ra được nguyên nhân bệnh tình, cuối cùng Rensa chỉ đành bảo Tạ Trì Thành tìm tới bác sĩ tâm lý tốt nhất.

Còn về bác sĩ tâm lý hàng đầu thế giới Anne mà Tạ Trì Thành quen biết, sau khi biết được chuyện này, trực tiếp, tức giận đi công tác, nói thẳng là muôn Caesar tự tiệp nhận trừng phạt của bản thân rôi cô ấy mới trở về.

Tạ Trì Thành tìm đến rất nhiều bác sĩ.

Nhưng Nhạc Nhạc không chịu tiếp nhận, lâu dần, Tạ Trì Thành cũng không tìm bác sĩ tâm lý cho con bé nữa, mà chỉ kiên nhẫn dành thời gian ra ở cạnh con.

Nhưng, Nhạc Nhạc vẫn có chấp không thèm nhìn anh, cũng không muôn nói chuyện với anh Thật ra, Nhạc Nhạc biết hết tắt cả, con bé chỉ dùng phương thức không chút tiếng động trừng phạt anh mà thôi.

Tạ Trì Thành đứng lặng một lúc lâu, sau đó mới nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, đi tới rôi một gian phòng đặc biệt khác, ở nơi đó còn truyền đến tiếng đánh đấm.

Cửa cũng không khép chặt, vẫn có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong, nghe được cuộc đôi thoại của người trong phòng “Tiểu thiếu gia, cậu nên đi nghỉ ngơi.”

“Chưa được, lại tiếp tục.”

“Tiểu thiếu gia……

“Đừng dài dòng!”

Lại là âm thanh huấn luyện đánh đâm.

Tạ Trì Thành đứng ở cửa, nhìn hai người người bên trong, nhìn Tiểu An ngã xuống lại đứng lên hết lần này đền lần khác, dáng vẻ còn non nót kia lại dần trưởng thành.

Tiểu An hình như có cảm giác, đột nhiên quay ‹ đầu lại, chỉ thấy được khe cửa trông rồng, không có ai ở đó cả, là do cậu gặp ảo giác sao?

Tạ Trì Thành rời đi, trên khuôn mặt nhiễm sự mỏi mệt, nều như nhìn kỹ thì sẽ phát hiện, hai bên tóc mai người đàn ông đang tuổi tráng niên lại nhiều thêm mấy sợi tóc bạc.

Hôm sau.

Trấn nhỏ yên bình lại đón chào những vị khách không hề bình tĩnh chút nào.

Máy chiếc siêu xe kia dừng ở chân núi.

Ngọn núi hoang đã không còn là núi hoang nữa, trong thời gian ngắn ngủi nó đã được cải tạo thành một nơi thê ngoại đào nguyên, hùng vĩ tráng lên, từng thảm xanh mát rộng mở xinh đẹp.

Mà ở cuối con đường, là một biển hoa rất lớn.

Giữa biển hoa là hai ngôi mộ.

Khi Có Lăng Hiên nhìn thân hai ngôi mộ kia, thân mình lay động, suýt nữa đã té ngã, được Cô Câm Minh đi bên cạnh đỡ lấy.

“Anhl”

“Anh không có việc gì.”

Có Lăng Hiên thở ra một hơi nặng nhọc, qua một hôi lâu, mới lập tức đi về phía bia mộ.

Sau đó, anh quỳ xuống bịch một tiêng, vành mất đỏ hông.

Cố Cẩm Minh quỳ xuống theo anh trai, Một ngôi mộ là của mẹ bọn họ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 785


Chương 785

Ngôi mộ khác, là của cô em gái bọn họ còn không kịp nhận mặt, không kịp yêu thương con bé.

Dường như không có từ ngữ nào có thê diễn tả nỗi đau này.

Bọn họ quỳ thật lâu, cho dù người luôn khinh thường việc rơi lệ nhự Cố Cảm Minh cũng đỏ bừng mắt, gắt gao căn chặt hàm mới không cho bản thân thốt lên tiếng nức nở.

Cho đến khi bọn họ nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Là Tạ Trì Thành mặc áo sơ mi đen, quân tây đen.

Khi nhìn thấy Tạ Trì Thành, Cố Cẩm Minh rốt cuộc nhịn không nồi nữa, trực tiếp đứng lên, đột nhiên vung một đắm vào sườn mặt Tạ Trì Thành Sườn.

Cú đắm này ra tay thật sự rất nặng, không hệ có chút nương tay.

Mà Tạ Trì Thành bị đánh tới mức lui về phía sau vài bước, xoa xoa vết máu trên khóe môi.

Cô Câm Minh năm lây cô áo anh xôc lên, tức giận nói: “Tạ Trì Thành! Cậu hại chêt em gái tôi! Cậu còn dám tới nơi này!”

Giọng Cố Cẩm Minh khản đặc, đồng tử co chặt, toàn thân bao phủ phẫn nộ và thông khổ, anh đã từng xem Tạ Trì Thành như người anh em vào sinh ra tử, nhưng hiện tại, anh lại hận Tạ Trì Thành biết bao!

Có Lăng Hiên đứng lên, túm Có Cẩm Minh lôi ra, nói: “Đừng động tay động chân.”

Cô Câm Minh căn răng, nói: “Anh, anh đừng ngăn cản eml Nếu không phải hắn không chăm sóc tốt được cho Tiểu Hè, Tiểu Hề sẽ không phải chết!”

“Cảm Minh!”

Cố Cẩm Minh cúi đầu, không nói thêm gì nữa.

Cố Lăng Hiên thấy em trai cuối cùng đã bình tĩnh lại, quay đầu nói với Tạ Trì Thành: “Giám đốc Tạ, nơi này là do anh tu sửa đúng không? Rât cảm ơn anh đã ra sức, nhưng xin hãy giao lại cho chúng tôi.”

Sắc mặt bình tĩnh của Tạ Trì Thành cuôồi cùng cũng có gợn sóng.

“Không có khả năng.”

Có Lăng Hiên cũng lạnh mặt, nói: “Giám đốc Tạ, hà tất phải làm đến mức này? Nếu lúc trước anh có thể thả đề Tiểu Hề một mình đối mặt với cảnh nguy khốn, không chút lưu, tình từ bỏ con bé, hiện tại lại ra vẻ cỗ chấp như vậy không thấy nực cười sao?”

Tạ Trì Thành cũng không bị những lời này chọc giận, vẻ mặt anh vô cùng bình tính, thập giọng nói: “Đây là chuyện của tôi.”

Có Cảm Minh nhịn không được, quát lớn: “Khốn kiếp! Cậu có tư cách gì để nói! Chuyện tôi hối hận nhất chính là lúc trước không ngăn cản cậu!”

Anh đau khổ tìm em gái lâu như thé, rõ ràng là gần ngay trước mắt, giờ lại âm dương cách biệt.

Sự đau đớn này giống như sét đánh, toàn thân đều đau như muốn chết đi.

“Lúc trước, lúc trước tôi có gọi điện thoại cho cậu! Đồ khốn kiếp! Vì sao cậu không thể quan tâm nhiêu thêm một chút! Tạ Trì Thành! Vì sao cậu phải làm tới mức tàn nhẫn như vậy!”

Vốn dĩ trước đó Tạ Trì Thành còn bình tĩnh nhưng nghe xong câu này sác mặt lập tức trăng bệch, anh siệt chặt năm tay, không trả lời.

Cổ Lăng Hiên ngăn cản Cố Cẩm Minh lại muôn xông lên, nói: “Chuyện này, chúng tôi sẽ đầu tranh đến cùng, đây dù sao cũng là mộ của mẹ và em gái chúng tôi, mà anh, giám đốc Tạ, nêu như tôi đoán không sai, giữa anh và Tiểu Hề chẳng có bát cứ quan hệ gì cả.

Tạ Trì Thành nhíu mày, anh muốn phản bác, bỗng nhiên nghĩ đến giấy đăng ký kết hồn giữa anh và Diệp Như Hê chỉ có hiệu lực ở Las Vegas, ở quốc nội…… Bọn họ thật sự không hề có gì chứng minh quan hệ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 786


Chương 786

Nhận thức về sự thật này đã đánh tan tia bình tĩnh cuối cùng trong anh, sắc mặt lập tức âm trầm, ánh mắt chứa đựng sự điên cuồng cực hạn, “Không có khả năng.”

“Giám đốc Tạ, anh đang muốn tuyên chiến với chúng tôi sao? Anh muôn lấy thân phận gì đề tuyên chiên?”

Tạ Trì Thành nhếch khóe môi, đôi môi mỏng lộ ra nụ cười quỷ dị, anh nói: “Cô ấy là vợ của tôi. Huồng, chỉ, Tiểu Hè cững không mang họ Có.”

Một câu này như một chậu nước lạnh dội xuống người đang hừng hực lửa giận là Cô Câm Minh, thâm tới lạnh lẽo tim can.

Nực cười biết baol Bọn họ đang đứng chỉ trích nhau.

Còn cãi nhau khi người đã không còn nữa.

Những lời chỉ trích vô dụng biết bao, cũng châm chọc biết bao.

Tạ Trì Thành cũng vậy, hai anh em họ Cố cũng vậy.

Bọn họ không mở miệng nói gì nữa, mặc cho sự ân hận trong tim lan tràn toàn thân, đó là một nôi đau âm ïỉ không dút, tra tấn khiến người ta đau đớn muốn chết.

xw* Thời điểm Diệp Như Hề tỉnh lại, phát hiện bản thân đang năm ở bệnh viện.

Cô vừa mở mắt ra, người đầu tiên cô nhìn thấy là Hứa lão phu nhân.

“Tỉnh rồi tỉnh rồi, mau, mau đi gọi bác sĩ lại đây!”

Diệp Như Hề hoảng hót thật lâu mới chậm rãi phục hồi tính thần.

Cô…… Còn sống.

Theo bản năng, cô duỗi tay chạm chạm vào phân bụng của mình.

Nơi đó, đã xẹp xuống.

Dường như…… đứa trẻ đó chưa từng tôn tại.

Cô ngắn ra một chút, đôi mắt ướt đẫm, nức nở trong im lặng.

Hứa lão phu nhân lập tức luống .

cuống, khẩn trương nói: “Tiêu Hà, cháu đừng khóc, không có việc gì, đừng khóc……”

Trời mới biết, Hứa lão phu nhân đau lòng biết bao nhiêu, đứa cháu gái bà thật vất vả mới tìm về được, chỉ hận không thể chịu đau chịu khổ thay con bé.

Lúc ấy, Hứa lão phu nhân dùng. tốc độ nhanh nhất chạy tới bệnh viện, lại bất ngờ biết được Diệp Như Hề vốn dĩ đã ngừng hô hấp kéo dài đến mười phút được thông cáo tử vong thế nhưng lại sông dậy, cô bắt đâu có hô hấp, cho dù vỗ cùng mỏng manh, nhưng sau khi trải qua chữa trị vẫn được cứu trở vê.

Bác sĩ mỗ chính vốn dĩ dự định sửa đồi thông cáo, nhưng bị Hứa lão phu nhân ngăn lại được, bà vận dụng hết tất cả quan hệ và quyền lực, mang cháu gái mình đi, thậm chí còn đệ người trong bệnh viện đưa thi thê tử vong của người vô .gia cư đi hỏa táng đóng giả là cháu gái.

Một chiêu này giấu trời qua biển, hao phí một khoản lớn tiền của và công sức, thành công hoàn mỹ, thậm chí ngay cả bia mộ cũng đã lập xong.

Tránh bị người trong cuộc tiết lộ, Hứa lão phu nhân giâu nhẹm tin tức, tất sp những người có quan hệ liên quan g tới Diệp Như Hề đều không được biết Nếu cuộc sống trước đó của cháu ngoại bảo bôi nhà bà không còn vui vẻ nữa, vậy hãy dùng phương thức hoàn toàn mới để tồn tại.

Hứa lão phu nhân trực tiếp dùng thủ đoạn nhanh như gió cuôn, chứng tử hoàn toàn cho thân phận ˆ Diệp Như Hề ‘ xong lập tức tạo cho cô một thân phận hoàn toàn mới —— Hứa Như hê.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 787


Chương 787

Diệp Như Hê sau khi tỉnh lại mới biết được chính mình đã hôn mê được một tháng, còn có thêm một người bà ngoại, thay đôi sang họ khác.

Mà bà ngoại của cô lại là Hứa lão phu nhân.

Cô hoảng hốt thật lâu mới hồi phục tinh thần lại, Hứa lão phu nhân vận luôn dùng ánh mắt từ ái nhìn cô, kiên nhẫn chờ cô tiếp nhận.

Lại nằm ở bệnh viện thêm nửa tháng, Diệp Như Hệ mới được cho phép xuông giường, nhưng thân thê của cô vận yêu ớt tới đáng sợ, cô giãy dụa từ cối chết trở về, thứ mắt đi chính là sức khỏe, cùng với…… khả năng làm mẹ.

Sau khi Diệp Như Hề biết được tin tức này cũng trâm mặc thật lâu, sau đó cũng tiệp nhận.

Sống được đã là may mắn, mong muốn nhiều hơn, không khỏi quá tham lam.

Chỉ là rất nhiều thời điểm, cô đều sẽ vô thức đặt tay lên bụng, dường như còn có thê cảm giác được bên trong động đậy.

Lúc này, khóe môi cô lại nở nụ cười khổ đầy chua xót.

Hứa lão phu nhân đã thấy rất nhiều lần, trái tỉm dường như bị bóp nghẹn, đau tới khó thở.

“Tiêu Hệ, cháu có đông ý ra nước ngoài sông chung với bà ngoại không? Có thê bất đầu lại một lần nữa ở nơi đó.”

Hứa lão phu nhân đã sớm muốn rời đi, dù sao ở chỗ này môi quan hệ và nhân lực của bà có hạn, nơi này không phải là địa bàn của bà, cho dù bà đã xử lý rất tót, nhưng khó bảo toàn sẽ không bị người ta phát hiện ra sự tồn tại của Tiêu Hề.

Đặc biệt là, Hứa lão phu nhân biêt thủ đoạn của tên điên Tạ Trì Thành kia, nếu như bị hắn phát hiện, chắc chắn việc mang Tiểu Hè đi sẽ rất khó khăn.

Ban đầu bà đánh giá cao Tạ Trì Thành bao nhiêu, lúc này lại chán ghét anh bấy nhiêu, sau khi Hứa lão phu nhân biết nguôn gộc tất cả mọi chuyện xảy đến với cháu gái thì không thê sinh ra chút thiện cảm nào với Tạ Trì Thành được nữa.

Nếu không phải không nên ra tay, bà khẳng định sẽ đem đến cho Tạ Trì Thành nhiều phiền toái.

Tóm lại, biện pháp tốt nhất hiện tại chính là nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.

Nhưng mà Diệp Như Hề nghe thấy những lời này lại trâm mặc thật lâu.

Hứa lão phu nhân lại nói: “Thân thể của cháu không tốt lắm, còn đang bị thương, nều tiệp tục ở lại nơi này cũng không có gì tốt tới bệnh tình, bà ngoại fìm cho cháu bác sĩ và bệnh viện tốt nhất, bà ngoại sẽ ở cạnh cháu.”

Có lẽ do từng tiếng ‘ bà ngoại ‘ đã khiến Diệp Như Hê lung lay.

Cô vốn dĩ còn cho rằng mình đã không còn người thân nào nữa trên đời này, loại cảm giác đột ngột tìm được người thân khiên cô quyên luyên.

Rất lâu sau, cô gật gật đầu.

Hứa lão phu nhân vui mừng tới đỏ hốc mắt, nhẹ nhàng ôm lây cô, nói: “Đừng sợ, về sau bà ngoại sẽ.bảo vệ cháu, sẽ không đề cho người khác tốn thương cháu bà nữa.

Diệp Như Hề nhẹ nhàng dựa vào lòng bà ngoại, nhắm mắt lại.

Sau khi nhận được sự đông ý, Hứa lão phụ nhân đã làm thị thực cho cô bằng tốc độ nhanh nhất, trước khi đi, Diệp Như Hề đưa ra một yêu câu.

Cô muốn được thấy Tiểu An và Nhạc Nhạc.

Cô biết, bản thân đã đồng ý ra NướP ngoài, rất có thể sẽ không còn gặp lại hai đứa nhỏ nữa.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 788


Chương 788

Cô muốn được gặp con một lần, cũng vì Tiểu An và Nhạc Nhạc rất có thể là hai đứa nhỏ duy nhất mà đời này cô có.

Hứa lão phu nhân không muốn đồng ý, nhưng cuôi cùng cũng mêm lòng, tư liệu vê hai đứa nhỏ bà cũng biết đến, nếu có thể, Hứa lão phu nhân hận không thể cướp hai đứa trẻ từ tay Tạ Trì Thành về bên mình, nhưng thật đáng tiếc, bà làm không được.

Tạ Trì Thành coi sóc hai đứa nhỏ rất kỹ càng, chỉ là vệ sĩ bên cạnh đã huy động trong tôi ngoài sáng hơn trăm người, căn bản không thê nào xuông tay.

Đặc biệt là Hứa lão phu nhân không muốn trả giá đắt cho việc này, khả năng sẽ bị Tạ Trì Thành phát hiện Tiểu Hề vẫn còn sống, bà chỉ đành từ bỏ.

Nhưng nếu chỉ cần liếc nhìn từ xa, vẫn có thể hành động một chút.

Trừ cái này ra, Diệp Như Hề cũng không đưa ra bắt cứ yêu câu gì, cô an tĩnh ngoan ngoãn, thường xuyên ngôi một mình ngân ngơ, Hứa lão phu nhân cũng không có ép buộc, chỉ là sẽ nghĩ mọi cách đề dời đi lực chú ý của cô, nhưng hiệu quả cực nhỏ.

Cuối cùng, Hứa lão phu nhân điều tra được chô ở của cha con Tạ Trì Thành, trầm mặc thật lâu, cuối cùng thở ra một hơi dài.

Tiểu Như của bà cũng được chôn trên ngọn núi kia, đến nay bà còn không dám tới gặp con bé.

Có lẽ, nên đưa ra lời tạm biệt, không chỉ là Tiểu Hề, còn cả bà nữa.

Hứa lão phu nhận trực tiếp dẫn Diệp Như Hề đi tới trấn nhỏ kia, cũng đề người xuông xe hỏi thăm tin tức vê tòa trang viền đó, biết được Tạ Trì Thành môi ngày đều sẽ lên núi một chuyến, ở lại trong thời gian rất lâu.

Mà hai đứa nhỏ kia sẽ ở lại trang viên, nhưng lúc trời chạng vạng sẽ ra bên ngoài đi dạo.

Hứa lão phu nhân đã làm tốt tất cả chuẩn bị, cho người thăm dò rõ ràng thời gian cụ thê, liên mang theo Diệp Như Hề đi tới công viên nhỏ kia đợi trước.

Diệp Như Hệ ăn mặc toàn thân kín mít, mùa đông năm nay tới sớm hơn thường lệ, thân mình suy yêu của cô càng sợ lạnh hơn, ăn mặc cũng rất dày, còn mang theo mũ lông vải nỉ, khăn quàng cô, cả khuôn mặt đều vùi sâu trong khăn, chỉ lộ ra một đôi mắt.

Hứa lão phu nhân ngồi ngay bên cạnh cháu gái, tràn đây lo lăng hỏi: “Lạnh lắm không? Chờ một chút, cũng sấp tới rôi.”

Nếu không phải lo lắng bị phát hiện, Hứa lão phu nhân kháng định sẽ không muốn để cô chịu khô như vậy.

Diệp Như Hề lắc đầu, một đôi mắt trông mong nhìn vê cửa công viên nhỏ.

Không bao lâu, cô liền thấy hai đứa nhỏ năm tay nhau dưới tầng. tầng lớp lớp VỆ SĨ vậy quanh, chậm rãi đi dạo ở công viên.

Công viên nhỏ này cũng chứa đựng thời thơ ấu của Diệp Như Hà.

“Nhạc Nhạc, cẩn thận một chút, nơi này có tảng đá.”

Tiểu An thật cẩn thận nắm tay em gái, đi bước một lên phía trước.

Từ sau khi tỉnh lại, Nhạc Nhạc không nói chuyện nữa, Tiểu Án vì chuyện này mà hận chết daddy, chỉ có thê nghĩ cách đưa Nhạc Nhạc ra ngoài giải sầu.

Nhạc Nhạc gắt gao bất lây tay anh trại, cặp mắt to tròn còn mang theo bắt an, đi đến một nửa, đột nhiên không động đậy.

Tiểu An sợ hãi em gái có chỗ nào không thoải mái, nói: “Xảy ra chuyện gì thê? Em khó chịu chỗ nào sao?”

Nhạc Nhạc ngắn người đứng tại chỗ, lỗng ngực tê rân, nước mắt viên lớn viên nhỏ lập tức rơi xuống, cô bé đã lâu chưa mở miệng nói chuyện lại năm chặt tay anh trai, khàn khàn gọi một tiếng.

Bởi vì đã rât lâu không phát ra âm thanh, giọng Nhạc Nhạc khàn khàn rất khó nghe, nhưng hai chữ kia lại rất rõ ràng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 789


Chương 789

Tiểu An theo bản năng ngắng đầu lên, nhưng là công viên an tĩnh như vậy, không có bất cứ người nào cả.

Nhạc Nhạc lại gọi một tiếng: “Mami…… ụ “Nhạc Nhạc, đừng khóc, em có thể nói lại được rôi, thật tt quát”

Tiểu An chỉ cho là Nhạc Nhạc quá thương nhớ mami, cho nên mới đột nhiên khóc lóc, cậu bé vội vàng câm khăn giấy lau nước mắt cho em.

Nhưng Nhạc Nhạc nắm chặt cậu, gọi mãi: ‘Ảnh ơi, hu hu hu…… Mami, Lâu lắm không nói gì, Nhạc Nhạc giông như quên mất phải nói thế nào, chỉ là lặp đi lặp lại mây chữ này Kêu đến trái tim Tạ An cũng thắt lại, cậu ôm lầy em gái, thấp giọng an ủi: “Nhạc Nhạc ngoan, ngoan nào, mami đã đi tới, một nơi rất xa rât xa, sau này sẽ trở về.”

“Anh ơi anh ơi……

Nhạc Nhạc khóc đến thở hỗn hến, đám vệ sĩ phía sau đồng loạt đồ mồ hôi lạnh, lỡ như tiểu tiêu thư thực sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tất cả bọn họ cũng không có kết cục tốt.

Giờ phút này, Diệp Như Hề núp trong bóng cây ở nơi xa đã sớm khóc không thành tiếng.

Cô gắt gao che miệng lại, không cho tiếng nức nở trào ra, khóc đên mức toàn thân đều đang run rấy, dựa vào người Hứa lão phu nhân, đôi mắt lưu luyên nhìn hai bóng người nho nhỏ.

Nhạc Nhạc của cô đang gọi cô, liên tục gọi cô.

Nhưng cô lại không thể tiến lên ôm con bé.

Diệp Như Hề chưa bao giờ nghĩ tới, cô sẽ dùng phương thức như vậy rời khỏi hai đứa trẻ của mình Nhạc Nhạc gây yếu, Tiểu An càng trông già dặn hơn, hai đứa nhỏ nhìn qua không tốt lắm, nhưng tình cảm rât sâu đậm.

Có lẽ, chờ thời gian qua đi, chúng sẽ quên đi bản thân từng có một người mẹ, như vậy mới là kết quả tốt nhất đúng không?

Cô không xứng đáng là một người mẹ, cô có bệnh, cô trị bệnh không hêt, cô không dám hủy hoại những người mà bản thân trần trọng thêm lân nào nữa.

Hứa lão phu nhận ôm chặt lấy Diệp Như Hề, hốc mắt chua xót, bà biết cảm giác thống khổ khi rời xa người thân, cũng không muốn cháu gải mình phải trải qua đau đớn như thế.

Cho đến khi Tiểu An lo lắng sợ bệnh tình của Nhạc Nhạc phát tác, đành phải kết thúc chuyên đi dạo sớm để trở vê, Diệp Như Hêề theo bản năng muôn đuôi theo.

Nhưng chạy được vài bước, cô lại dừng lại, cuỗi cùng thì ngôi xôm xuống, ôm đầu gối, đẹm mặt vùi vào trong mà gào khóc, tiếng khóc nức nở như xé lòng.

Hứa lão phu nhân rơi nước mắt theo, đứng phía sau nhìn Diệp Như Hề.

Chân trời bắt đầu có tuyết rơi, từng bông tuyết nhỏ, rât nhỏ cũng là trận tuyết đầu năm nay.

Bông tuyết bay lơ lửng đậu trên người cô, dưới khung cảnh lạnh giá tỉnh mịch, tiếng khóc càng thêm đau đón.

Chẳng qua chỉ trong một đêm, trấn nhỏ đã bị ¡tuyết trăng vây kín, dường như tất cả những màu sắc rực rỡ đều bị phủ lấp Trang viên, Nhạc Nhạc đang phát sốt, nói mê sảng, cứ gọi mami không ngừng, khuôn mặt nhỏ nóng tới đỏ bừng.

Tạ An ngồi bên cạnh giường, kiên nhẫn nắm tay em gái, đôi mắt cũng sưng đỏ.

Cửa phòng được mở ra, Tạ Trì Thành mang theo một thân hơi lạnh đi đến, anh đứng ở cửa một hồi, chờ khi hơi lạnh tan bớt mới đến gần.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 790


Chương 790

“Con nên nghỉ ngơi.”

Giọng Tạ Trì Thành có vẻ ra lệnh.

Từ sau khi Nhạc Nhạc phát sốt, Tiểu An đã ở cạnh một ngày một đêm, thằng bé còn nhỏ, sẽ chịu không nỗi.

Nhưng Tiểu An lắc đầu, nói: “Con ở EEh) Nhạc Nhạc.”

“Con cũng muốn bị bệnh cùng nhau à? Đừng nói mê sảng nữa.

Tạ An cắn mômi dưới, nói: “Nhạc Nhạc vân luôn gọi mami, cha trả mami lại cho con bé đỉ.”

Tạ Trì Thành im lặng không nói gì.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tạ An buông tay Nhạc Nhạc ra, đột nhiên Xoay người, những lời tàn nhẫn đã vọt tới bên miệng, thiêu chút nữa đã thốt ra, nhưng khi cậu thấy một vạt tóc bạc hai bên mai daddy thì nói không nên lời nữa.

Trong trí nhớ của cậu, daddy vẫn luôn là người đàn ông khí phách, dáng vẻ cao quý bức người, chưa bao giờ thấy. daddy có vẻ tang thương và cô đơn đến vậy.

Oán giận có nhiều biết bao nhiêu, bỗng nhiên đều biến mắt.

Tạ An nắm chặt hay tay, đôi mắt chậm rãi đỏ hồng, ngay cả tiếng nói chuyện cũng hòa trong tiếng khóc nức nở, nói: “Con đã nói với Nhạc Nhạc, mami đã đi tới một nơi rất xa, rôi sẽ trở vê.”

Trái tìm Tạ Trì Thành thắt lại, tầm mắt dừng trên người Nhạc Nhạc đang năm trên giường.

“Thật xin lỗi.”

Tạ Trì Thành nói ra ba chữ này.

Nước mắt Tạ An lập tức chảy dài, cậu rốt cuộc cũng không kiên cường nồi nữa, trực tiệp chạy tới ôm đùi daddy, bắt lấy tay cha nức nở gào to: “Con nên lừa em thế nào đây, daddy…… Mami sẽ trỏ vê đúng không? Mami không chết…… Mami sẽ không chết……”

Bàn tay to của Tạ Trì Thành dừng trên đỉnh đầu con trai, nhẹ nhàng xoa đầu con.

“Đúng vậy, cô ấy không chết.”

Những lời này, như là đang nói với con trai, cũng như đang nói với chính mình.

Tạ An cố kìm nén nước mắt lâu như thế cuối cùng cũng SỤP độ, cậu Tin dám đánh thức em gái, cô găng đê tiếng nức nở nhỏ đi, chỉ là từng giọt nước mắt nóng hồi vẫn không ngừng nhỏ lên lòng bàn tay Tạ Trì Thành.

Rất lâu sau, anh mới thấp giọng nói: “Con có thể khóc hết ra, con không cân kiên cường như thể.”

Những lời này giống như một cái chốt mở, Tạ An cũng không thể kìm nén được nữa.

Cậu đã khóc , cậu còn cho rằng bản thân nhanh chóng lớn lên thì có thể bảo vệ mami, nhưng không. hề nghĩ đến, mami còn chưa chờ cậu lớn lên thì đã buông tay rời đi rồi.

Cậu hẳn là nên oán hận daddy của mình, là daddy không chăm sóc tốt cho mami, cậu nên hận cha, nhưng cậu hận không nổi.

Tạ An không có cách nào lừa gạt chính mình, cậu rõ ràng biết daddy sau khi nghe tin mami chết thì chưa từng nghỉ ngơi phút giây nào, trong nhà lúc nào cũng có thê ngửi thây mùi thuốc lá nhàn nhạt, bình rượu rỗng.

Và cả bóng lưng cô đơn của daddy.

Tạ An biết, daddy là tội nhân, ngay cả bản thân daddy cũng rõ ràng, daddy trừng phạt rât nhiêu người, cũng đang trừng phạt chính bản thân mình.

Tạ An ngay cả việc hận daddy cũng không làm được, BỘI VÌ: sự thông khô của Daddy còn sâu hơn tất cả mọi người.

Tiếng khóc dần dần lớn hơn, giờ phút này Tạ An cuôi cùng cũng thê hiện ra bản thân chỉ là một đứa trẻ yêu ớt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 791


Chương 791

Tạ Trì Thành lẳng lặng xoa đầu con trai, không trả lời, cho đến khi Tạ An khóc mệt nên ngủ rồi, anh bề con trai lên đưa vào căn phòng khác.

Nhac Nhạc ngã bệnh, Tiểu An ngủ thiếp ‹ đi, hai đứa nhỏ trong lúc ngủ mơ đều đang gọi tên manmi.

Tạ Trì Thành hoảng hốt, ngón tay anh run rây lấy ra điệu thuốc, lại phát hiện hộp thuốc đã trồng rồng, anh cười khô một tiếng, ánh mắt mờ mịt trong chớp mắt.

Sau đó, anh mặc áo khoác vào, không cho phép bất cứ ai đi cùng, một mình lên núi.

Đường đêm thật tối, ánh trăng lờ mờ chiêu lên khu rừng, bên tai an tĩnh đến mức tiếng côn trùng kêu cũng trở nên phóng đại rõ ràng.

Bóng dáng cao dài đi về phía hai phân mộ kia.

Tạ Trì Thành không biết vì sao bản thân lại muốn đi lên đây, chỉ biết, anh muốn nhìn cô một chút, cho dù chỉ là ngôi mộ lạnh lẽo.

Gió lạnh tát vào mặt sinh đau, anh ăn mặc cũng mỏng manh, mặt đã bị đông cứng, nhưng \ vẫn tuần mỹ khiến người ta khó dời mắt.

Dần dần, anh cũng sắp tới nơi, khi ngước đầu nhìn, lại thây bóng người thanh lệ đứa trước bia mộ.

Bóng người kia, quen thuộc đến mức khiên người ta đau lòng.

Trái tim gân như đã chết lặng của Tạ Trì Thành đột nhiên được bơm sức sống, gần như sắp nhảy ra khỏi lồ,ng ngực.

Hô hập cứng lại, tâm mắt Tạ Trì Thành tham lam nhìn chăm chú vào bóng người kia, anh không dám động đậy, chỉ sợ hành động của mình sẽ khiên người kia kinh sợ.

Diệp Như Hề nghe thấy động tĩnh phía sau, sắc mặt lập tức tay đổi, cô không dám xoay người, nhưng bóng lưng lại cứng đờ.

Cô không nghĩ tới giờ này mà Tạ Trì Thành còn lên núi, cô vôn chỉ muôn lén lút ra đây, muôn đi thăm mộ mẹ, không nghĩ tới lúc này còn đụng phải Tạ Trì Thành.

Nên nói đây là nghiệt duyên sao?

Khóe môi Diệp Như Hề nở nụ cười chua xót.

Ở thời điểm không muốn gặp nhau nhất, lại đụng phải.

Tạ Trì Thành chậm rãi đến gần, nhưng lại dừng ở khoảng cách cách cô ba bước.

“Tiểu Hà.”

Anh nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Không có tiếng đáp lại.

Ánh mắt Tạ Trì Thành trở nên nhu hòa, đuôi mắt mang theo sự quyên luyến dường như muốn hòa tan sông băng.

“Anh biết, em không chết.”

Trong giọng nói mang theo lời than thở thỏa mãn, thì thâm như hai người tình nhân nói chuyện với nhau.

Diệp Như Hề thậm chí còn thiệu chút nữa không kìm nôi mà quay đầu lại, cô gát gao căn chặt môi dưới, không cho tiêng nức nở của bản thân trào rạ, chỉ là vành mắt nghẹn đến mức đỏ một vòng.

Anh hỏi: “Em không muốn trở về, vì sao?”

Diệp Như Hề vẫn không nói chuyện, chỉ để lại cho anh một bóng lưng mảnh mai.

Tạ Trì Thành cũng không để bụng, anh dường như có rất nhiều kiên nhẫn, vẫn luôn đứng ở phía sau cô, thấp giọng nói.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 792


Chương 792

“Em không thích những gì anh sặp xếp cho em, như vậy thì em cứ nói với anh, em không muôn làm việc gì, em có thế phản kháng, anh sẽ không ép buộc em nữa.

“Những gì em nói, anh đều nghe.”

Anh chưa bao giờ tỏ ra yêu thế với ai như vậy, đây là lần đầu tiên, cũng là một lần duy nhất.

Anh nói xong, lại rơi vào im lặng, vẫn luôn nhìn chăm chằm bóng lửng Diệp Như Hề.

“Có thể quay đầu lại không? Anh muôn nhìn em một chút.”

Trong giọng nói còn mang theo một tia khân câu không dễ phát hiện.

Diệp Như Hề động đậy, từ từ xoay người.

Giờ khắc này, trái tim Tạ Trì Thành đập rất nhanh, thịch thịch thịch, càng lúc càng nhanh.

Cho đến khi khoảnh khắc 4 mắt nhìn nhau, giờ khắc này giống như bị kéo dài tới vô tận.

Anh cuối cùng đã nhìn thấy cô, là cô sống bằng xương bằng thịt, không phải ảnh chụp trăng đen trên tâm bia mộ lạnh lẽo, mà là cô còn sông sờ SỜ.

Cô gầy đi, mặt càng nhọn hơn, da càng 4răng, gây yêu nhưng vẫn rất tốt, vân sinh đẹp như vậy, vân khiến trái tim anh mềm nhũn.

Diệp Như Hề là người kinh ngạc nhiêu hơn, cô chưa từng thây Tạ Trì Thành có dáng vẻ tiêu tụy mệt mỏi như vậy, khuôn mặt tuần tú vốn dĩ luôn phách hăng hái giờ phút này hoàn toàn không thây nữa, mái tóc lộn xộn rũ xuống, che khuất đi nửa đôi mắt tràn ngập tơ máu.

Anh mặt bộ tây trang đen, bên ngoài khoác chiếc áo dáng dài, thân hình cao lớn khá mỏng manh, dựa vào gần, cô nghe ngửi thấy trên người anh nông đậm mùi thuôc lá.

Từ trước tới nay anh không hề nghiện thuốc lá.

Tạ Trì Thành chậm rãi cong môi mỉm cười, rất khẽ rất nhẹ, lại rất chân thật.

“Thật tốt, em đã trở lại, còn chấp nhận nói chuyện.”

Giọng Diệp Như Hề khàn khàn, cô há miệng thở, dốc, lại khép lại.

Cô bỗng nhiên không biết phải nói gì.

“Bọn họ đều nói em đã chết, anh không tin, em sẽ không chết.”

Anh lại cười một tiếng, “Em xem, anh chờ được em rôi này.”

Diệp Như Hề nghẹn lại, nước mắt rốt cuộc nhịn không được mà rơi xuông.

“Đừng khóc.”

Anh tiến lên hai bước, duỗi tay muốn lau đi cho cô, nhưng Diệp Như Hà lui về phía sau một bước, né tránh tay anh.

Tạ Trì Thành cứng đờ một lúc mới thu hồi tay, thấp giọng nói: “Em đừng sợ, anh không chạm vào em, em đừng trồn anh.”

Diệp Như Hề chật vật XOa xoa nước mắt, càng lau thì nước mắt chảy càng nhiều.

“Em đừng khóc, đừng khổ sở, em thật sự quá hiều thăng, cô găng đè nén tất cả khổ sở khó chịu trong lòng, cái gì cũng không nói, anh không biết, anh chưa bao giờ yêu thương một người, Tiêu Hê, anh sẽ có lúc phạm sai lâm, chờ em cho anh một cơ hội đề sửa sai.”

“Em không thẻ…… Lập tức phán tội tử hình cho anh thế được.”

Nói tới đây, Tạ Trì Thành lộ ra ý cười nhợt nhạt thảm hại.

“Em phải cho anh thêm một cơ hội, để anh sửa sai, để anh học cách yêu một người là thế nào, em phải nói cho anh không được cầm tù em, chuyện anh làm sai thì em phải nói rõ ràng cho anh biết.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 793


Chương 793

“Em không nói…… anh chắc chắn sẽ Sai càng sai, Tiêu Hê, lại cho anh thêm một cơ hội nữa, được không?”

Tâm mắt anh chậm rãi dời xuống, dừng ở hai hay cô, trong đó một bàn tay, còn có thể mơ hồ nhìn thấy vết sẹo dài như con rết kia.

Lồ.ng ngực anh tê rần.

Chuyện này cân sự can đảm lớn bao nhiêu, hay tuyệt vong đến mức nào mới có thê tàn nhẫn cắt xuống như vậy?

Cô từ trước đến nay luôn sợ đau, lại đích thân cắt đứt cỗ tay, cô lúc ấy đã bị ép buộc tới đường cùng sao?

Nhưng anh lại không hề biết chút gì.

Lời nói vốn dĩ còn đè nặng trong lòng cũng chưa thể nói ra.

Anh sợ bản thân lại đem đến áp lực cho cô.

Diệp Như Hề cúi đầu, nước mắt tí tách rơi trên mặt đắt.

Làm sao bây giờ.

Cô không muốn đi.

Cô luyến tiếc.

Gô yêu người đàn ông này sâu đậm, yêu hai đứa trẻ của họ, Tiêu An và Nhạc Nhạc của cô.

Nhưng cô nhớ tới cuốn số khám bệnh bà ngoại vần luôn cất giấy, đó là bệnh án của cô.

Thân thê của cô còn đang câm cự, cho dù cái mạng này được đoạt lại từ tay Tử Thần, nhưng cô có thê sống được bao lâu cũng không ai biết.

Bà ngoại không muốn nói cho cô, nhưng cô vận thấy ‹ được, thân thể của cô bị tàn phá rôi, vân đề tinh thần cũng không ồn định, cảnh tượng khủng khiếp kia vẫn xuất hiện trong những cơn mơ.

Cô không biết bản thân sẽ mắt khống chế lúc nào, phạm phải sai lầm không cách nào cứu vấn.

Cô đã mắt đi một đứa trẻ, cô không thể mắt đi đứa thứ hai, cô không chịu nội nôi đau này, cô thà răng tât cả đều cho rằng cô đã chét, cũng không muốn mọi người chịu chút nguy hiểm nào.

Cô nhớ các con tới phát điên, nhưng cũng chỉ dám nhìn trộm từ xa.

Diệp Như Hề biết, tất cả những vấn đê đứng trước sinh tử chỉ là ‘phuyên nhỏ, cô thấy được thống khổ cất giầu thật sâu nơi đáy mắt Tạ Trì Thành, tình cảm của anh với cô sâu nặng, chuyện này càng khiến cô sợ hãi.

Lỡ như cô trở lại bên cạnh bọn họ, lần tiếp theo, cô không còn may mắn như vậy, thật sự chết đi, như vậy bọn họ liền phải tiếp nhận sự ra đi của cô lần thứ hai.

Ai cũng không chịu nổi.

Cô không thể trở về.

Ít nhất, hiện tại còn chưa thể.

Nhận thức này khiến cô khóc không thành tiêng.

Diệp Như Hề lùi từng bước một về phía sau, thấp giọng nói: “Thật xin lỗi, hãy quên em đi.” Rồi sau đó, đột nhiên xoay người bỏ chạy.

Đồng tử trong mắt Tạ Trì Thành co rụt lại, theo bản năng muốn đuổi theo, lại không chú ý tới tảng đá dưới chân nên bị vướng ngã, cả người nên thật mạnh trên mặt đất, phần cằm bị cắt vào tảng đá, máu tươi nhỏ lập tức lan tràn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 794


Chương 794

“Tiểu Hè!!!”

Diệp Như Hệ nghe thây được động tĩnh phía sau, nhưng cô không dám dừng lại, cô sợ vừa vn lại, thì sẽ không nỡ rời đi nữa Chạy, phải chạy trốn thật xa.

Tạ Trì Thành bắt chấp đau đớn, lập tức bò dậy muôn đuôi theo, phía sau truyền đến tiếng bước chân, Tần Phong và Lâm Tử Ngang phát hiện Tạ Trì Thành không thấy đâu cũng vội vàng đuôi theo.

Khi bọn họ thấy được Tạ Trì Thành, lập tức xông lên, nâng Tạ Trì Thành từ trên mặt đât dậy “Ông chủ! Cuối cùng cũng tìm được anh!”

Tạ Trì Thành đột nhiên đầy bọn họ ra, nói: “Tôi đã thấy Tiểu Hè! Ở phía trước! Mau đuôi theo!”

Tần Phong và Lâm Tử Ngang cùng ngân người, lại đựa mắt nhìn thoáng qua nhau, đáy mắt hiện lên vẻ lo lãng.

Tần Phong trầm giọng nói: “Ông chủ, 207 tiêu thư đã qua đời.”

Tạ Trì Thành tức giận nói: “Câm miệng! Cô ấy không chết! Phong tỏa cả ngọn núi này cho tôi! Cô ấy đang ở chỗ này!”

Trong lòng Lâm Tử Ngang lộp bộp .

một tiếng, tình trạng rồi loạn tâm thần của ông chủ càng ngày càng nghiêm trọng.

Cuối cùng, Tần Phong vẫn phải gọi người phong tỏa cả ngọn núi, vô sô người đang hì hục tìm kiêm trong núi, nhưng mà không tìm được nửa bóng người.

Tạ Trì Thành dùng khăn tay che lại miệng vết thương phần cằm, không thèm để ý tới việc máu đã nhiễm đỏ khăn tay.

Thủ hạ đã rất nhiều lần tới khuyên nhủ, nhưng đều bị quát rời đi.

Nhưng tới thời điểm Tần Phong bảm báo không hề tìm được bất cứ, người nào lạ mặt, Tạ Trì Thành đã nồi giận rất lớn, thậm chí ngay cả Tần Phong đã đi theo anh nhiêu năm, là người anh tin tưởng nhất cũng phải dính con thịnh nộ.

Tạ Trì Thành xách cổ áo Tần Phong lên, máu từ phần cằm loang lỗ trên mặt, khuôn mặt anh hiện lên vài phần dữ tợn, nhưng. điều khiến người ta kinh hãi, hơn cả là đôi mắt kia, hai mắt điên cuồng. như tâu hỏa nhập ma, lâm vào cảnh giới cố chấp.

Ánh mắt như vậy khiến Lâm Tử Ngang ở ngay cạnh cũng run rây, vài lần anh ta hé miệng, nhưng đều ngậm lại, hiện tại anh ta đã sớm ngã xuống khỏi vị trí tâm phúc của ông chủ, chỉ là một tên thủ hạ bình thường, bản thân đã mắt đi tư cách khuyên bảo.

Tần Phong không bận tâm tới chút máu nơi khóe miệng và phần bụng đau nhức, chỉ trâm giọng nói: “Ông.

chủ, phu nhân đã chết, anh nên chấp nhận hiện thực này. Trên ngọn núi này không hề tìm được bóng người thứ hai nào, tất cả con đường thông lên núi đều được tra xét, không có chút manh mối.”

“Vậy thì mở rộng phạm vị, tiếp tục tìm kiêm.”

“Ông chủ, là do anh hoa mắt.”

“Tần Phong!”

“Phu nhân đã chết.”

Những lời này, từng câu từng chữ, từ ngữ rõ ràng, nói vô cùng dõng dạc dứt khoát.

Tạ Trì Thành buông lỏng tay ra, im lặng. thật lâu, giọng anh khàn khàn nói: “Tôi đã nhìn thấy cô ấy, còn sống SỜ SỜ.”

“Anh đã gặp ảo giác.”

“Cô ấy không chết.”

*Gô áy đã chết.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 795


Chương 795

Tạ Trì Thành kéo khóe môi, sắc mặt tái nhọt, nói: “Tôi ra lệnh cho cậu, tìm kiếm người cho tôi.”

“Được, chúng tôi sẽ tiếp tục tìm, nhưng ông chủ cân phải tỉnh táo một chút.”

Nói xong, Tần Phong liền quỳ một gói xuồng.

Anh ta biết bản thân làm vậy là vượt quá tư cách, chạm vào điêm mâu chốt, phải tiếp nhận trừng phạt, cho dù là sự trừng phạt thế nào anh ta cũng chấp nhận.

Nhưng Tạ Trì Thành lại không nồi giận, chỉ nói: “Mang theo đoàn người, phong tỏa toàn bộ trần nhỏ này, mỗi một tuyến đường đều kiểm tra qua một lân, còn có những nhân viên từ bên ngoài, lần lượt tra xét.”

Tần Phong nghe xong, dưới đáy lòng lại nặng nê thở dài một hơi.

Anh ta thà rằng ông chủ trừng phạt mình, sau đó cũng từ bỏ suy nghĩ không thực tế này đi.

Vậy mà tình huống tệ nhất đã xuất hiện, bệnh tình ông chủ càng trở nên nghiêm trọng.

Tần Phong là một trong số ít người biết sự thật, anh ta vẫn luôn lo lăng cho bệnh tình của ông chủ, là bác sĩ chữa trị chính của ông chủ, tiến sĩ Anne đã từng nói qua, ông ‘chủ là kiểu người không bị bắt cứ cái gì trói buộc, một khi anh lựa chọn phóng thích chính mình, như vậy trên thế giới này sẽ có thêm một tên ma quỷ đáng sợ.

Có chấp thành ma, đại khái là như thê.

Chỉ hy vọng…… Tình huống còn chưa tới thời điềm tuyệt vọng nhất.

Rất nhanh, toàn bộ trần nhỏ an tĩnh lại bùng nỗ như nước bắn vào chảo dầu đang sôi.

Khắp nơi đều có người lùng sục, không khí đột nhiên trở nên khẩn trương.

Mà Diệp Như Hề buổi tối này đó lại thành công trỗồn về qua một con đường nhỏ lại phát sốt.

Con sốt thật sự rất nghiêm trọng, cô rơi vào tình trạng hôn mê, khiên Hứa lão phu nhân sợ hãi không thôi, trực tiếp quyết định lập tức rời đi, bác sĩ mang theo không đủ khiến bà an tâm.

May mắn là Hứa lão phu nhân phản ứng nhanh nhạy, ra quyết định cũng nhanh chóng, khi bọn họ vừa rời đi, con đường phía sau đã bị phong tỏa, tất cả xe đang lưu thông : đêu không được phép rời đi, phải tiếp nhận từng đợt rà soát.

Mà bọn họ, đã tránh thoát một cách thần kỳ.

Lần sốt cao này, Diệp Như Hề lại phải mê man trong bệnh viện suốt 3 ngày mới tỉnh lại, lân này bác sĩ cũng đã đưa ra. thông báo bệnh tình nguy kịch tận 2 lần, cô vẫn kiên cường vượt qua được kiếp nạn.

Hứa lão phu nhân không hệ do dự, sắp xêp xong máy bay và nhân lực, trực tiếp mang theo Diệp Như Hề trở lại Anh quốc.

Khoảnh khắc máy bay cât cánh, Tạ Trì Thành ở xa hàng ngàn kim đột nhiên cảm nhận được trái tim co rút đau đớn, đau đớn đến mức anh nửa quỳ trên mặt đất, một ngụm máu tươi tràn ra.

Giống như: chợt ý thức được điều gì đó, trong lòng ngực trồng rồng một mảng, giống như bị ai đỏ tàn nhẫn đào khoét đi.

Anh giống như phát điên xông ra ngoài, leo lên xe rồi lái thăng ra đường quốc lộ, dẫm chân ga rất mạnh, tốc độ tăng vọt, tiếng động cơ gầm rú trong đêm lại trở nền lảnh lót tới kỳ lạ.

Cảnh vật bên cửa số lướt qua cực nhanh, từng mảnh từng mảnh hiện lên, chỉ còn dư lại tàn ảnh.

Anh không cảm giác được tốc độ, chỉ biệt trong lòng có âm thanh nào đó không ngừng nói, nhanh một chút, nhanh thêm một “chút, cô sắp đi rôi, anh cần phải đuổi theo.

Suy nghĩ này xâm chiếm toàn bộ đầu óc anh lúc này, căn bản không rảnh bận tâm tới lý do vì sao suy nghĩ này lại đột ngột xuât hiện.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 796


Chương 796

Cho đến một khúc cua, chiếc xe bị mắt khống chế, trực tiếp tông phải vòng bảo hộ.

“Âm : Trong đêm đen có ánh lửa nỗ tung.

Khắp mặt anh toàn là máu, cánh môi nhẹ nhàng mấp máy, đang gọi từng tiếng.

Một năm sau.

Sân bay Đề Đô.

Một bóng hình xinh đẹp đang đây vali hành lý, cô mặc chiễc váy liên màu trắng, đội mũ rộng vãnh lớn, kính râm màu đen che khuât đôi mắt, chỉ để lộ phần cằm nhòn nhọt.

Cô đi qua mang theo hương thơm thanh mát, cử chỉ khéo léo, hơi thở quý khí bẩm sinh khiến không ít người phải ngoái đầu nhìn lại, muốn nhìn xem khuôn mặt dưới chiếc kính râm kia.

Người phụ nữ vừa gọi điện thoại vừa đi về phía trước, tựa hồ đang tìm ai đó.

“Vâng, bà ngoại, cháu tới rồi, bà đừng lo lăng, không có việc gì, cháu có thê xử lý tốt.”

“Vâng, vâng , vâng, cháu đã biết, cháu đang tìm đôi phương, còn nữa, bà phải nhớ rõ lời bác sĩ căn dặn, nhớ kỹ đừng vận động gì quá lớn, CÓ chuyện gì cũng phải nói với ông quản gia, di động của cháu mở máy 24/24, nêu bà cảm thấy cô đơn liền gọi điện thoại cho cháu nhé.”

“Vâng, vâng, cháu tìm được người rồi, bà ngoại, cháu cúp máy trước nha, tạm biệt bà.”

Sau khi Diệp Như Hề cúp điện thoại, thì lập tức đi vê phía người đàn ông đang vây tay với mình “Hi, là Tiểu Hề đúng không? Tôi là người nơi đón cô, tôi là Ninh Cảnh Trạch.”

Người đàn ông có một đôi mắt đào hoa xinh đẹp, khi cười rộ lên rất thu hút, soái khí, dáng người cũng rất cạo, hoàn mỹ như người mẫu vậy, chỉ cân đứng ở nơi đó cũng là một bức.

tranh tuyệt đẹp, Diệp Như Hề vừa rồi còn thây anh ta từ chói một cô gái muôn lên xin phương thức liên hệ.

Không nghĩ tới bà ngoại sẽ sắp xép người như vậy tới đón cô.

Diệp Như Hề thoải mái vươn tay, nói: “Chào anh, tôi là Hứa Như Hà.”

Đôi với người ngoài, Diệp Như Hệ bình thường đêu sẽ tự xưng họ Hứa, đây là cái thân phận hoàn toàn mới của cô, cũng có nghĩa là bắt đầu cuộc sông hoàn toàn mới.

“Xe của tôi đang ở bên ngoài, chúng ta đi thôi.”

Diệp Như Hề gật gật đầu, gỡ kính râm, khi Ninh Cảnh Trạch thây được khuôn mặt cô, ánh mắt vốn dĩ chỉ khách sáo có lệ lại có thêm chút tia sáng.

Gương mặt kia nhiều thêm một chút lại có vẻ mị tục, thiếu đi một chút lai có vẻ nhạt nhẽo, vừa lúc là kiểu kết hợp giữa kiều diễm và thanh thuần mà anh ta thích nhất .

“Ngồi máy bay đường dài mệt lắm đúng không?”

“Vẫn ồn. Phiền toái anh rồi.”

“Không phiền toái không, phiền toái, chuyện nhỏ không tôn sức gì mà thôi.”

Ninh Cảnh Trạch tươi cười chân thành hơn rất nhiều, còn trở nên nhiệt tình hơn, nhưng vẫn nắm chắc mức độ, cũng không khiến người ta cảm thấy khó chịu chút nào.

Diệp Như Hề cũng cười cười, trong lòng thầm kinh ngạc, không nghĩ tới người đàn ông có đôi mắt đào hoa, nụ cười như ánh mặt trời như vậy lại là một họa sĩ nồi danh thế giới, những bức họa dưới cọ vẽ của anh ta đêu nổi tiếng là mang phong cách u buồn, lại là một loại hình hoàn toàn tương phản với vẻ ngoài và biểu hiện của bản thân tác giả.

Đánh giá một chút, Diệp Như Hề liền thu hồi tầm mắt, cô nhìn cảnh sắc quen thuộc lướt qua cực nhanh ngoài cửa số, ánh mắt có một trận hoảng hốt.

Xa cách một năm, cuối cùng cô đã trở lại.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 797


Chương 797

Diệp Như Hề là có vấn đầu tư được mời về từ nước ngoài.

Cô ở Anh quốc học tập trong thời gian một năm, tu dưỡng kiến thức ở đại học tài chính sau đó lầy được bằng cử nhân xuất sắc, cũng trực tiếp tiên vào công ty danh nghĩa của bà ngoại học tập.

Cô của một năm sau, lại lần nữa đặt chân tới nơi này.

Ninh Cảnh Trạch chở cô tới một khu chung cư đắt đỏ bậc nhất, là nơi ở mà Hứa lão phu nhân đã bí mật mua cho Diệp Như Hà.

Mà bản thân Ninh Cảnh Trạch là cháu trai của bạn thân Hứa lão phu .nhân, cố ý dặn dò đối phương quan tâm tới cô nhiêu hơn một chút, cho dù bản thân Diệp Như Hề cảm thấy mình cũng không cần người khác chăm sóc, nhưng không lay chuyển được ý tốt của bà ngoại, cũng đành phải tiếp nhận.

Tuy nhiên Ninh Cảnh Trạch cũng là một người dễ ở chung, đặc biệt ñ khi anh ta có biểu hiện nhiệt tình, chỉ qua một lúc, đã kết giao bạn bè với Diệp Như Hẻ, cách gọi tên Cũng trực tiệp sử dụng hai chữ ‘ Hề Hè ‘ đầy thân mật.

“Khu chung cư này cũng không tồi đâu, rât an toàn, cũng rât riêng tư, đúng rồi, tôi cũng sông ở đây nữa, ở ngay. tòa nhà bên cạnh, về sau có bắt cứ yêu cầu bưng bê chuyển đồ gì thì cứ việc tìm tôi!”

Diệp Như Hề nhìn nhìn phần eo quá mức mảnh khảnh của Ninh Cảnh Trạch, tạm thời không phát biêu ý kiên.

Bởi vì đồ đạc trong nhà đã được sắm sửa đầy đủ hết, chỉ cần xách đồ vào ở là được rồi, cũng không phiền toái, dù cho Ninh Cảnh Trạch rât muôn ở lại, nhưng cũng. biết ngày đầu tiên đã đi vào nhà người khác quấy rầy là không nên, liên chủ động tạm biệt, trả lại cho cô chiếc chìa khỏa xe.

“Xe đang đậu ở bãi đỗ xe tầng hầm, là bà Hứa bảo tôi chuẩn bị cho cô, đừng từ chối, cái này cũng không phải là dùng tiền của tôi, cho nên cô cứ nhận lây đi.”

Diệp Như Hê đành phải bất lây chìa khóa xe, trong lòng vô cùng cảm động, bả ngoại đêu suy nghĩ chụ đáo mọi chuyện vì cô mà chuẩn bị đầy đủ, cô nhịn không được cũng nở nụ cười.

Sau khi đơn giản thu dọn đồ đạc trong nhà một chút, Diệp Nhự Hề trực tiếp lái xe đi ra ngoài, cô muôn mua chút đồ ăn và đồ dùng sinh hoạt.

Nghĩ nghĩ cũng nên mua vài bộ quân áo để tăm rửa, cho nên dứt khoát đi một chuyền tới khu trung tâm thương mại lớn.

Trong khi đang dạo quanh khu quần áo ở lầu 3, Diệp Như Hề hình như cảm giác được gì đó mà ngắng. đầu lên, liên thấy một đoàn vệ sĩ mặc đồ đen nghiêm túc chỉnh tề đi lướt qua.

Trong lòng cô rung động, không tự chủ được mà đi theo phương hướng đoàn người vừa lướt qua.

Trong đoàn vệ sĩ mặc đồ đen hộ tống, một bé gái mặc váy công chúa hồng nhạt xuất hiện trước mắt Diệp Như Hà.

Mà bên cạnh cô bé xinh đẹp, còn có một cậu nhóc đẹp trai đang đứng xụ mặt ra.

Trái tim như muộn ngừng đập, Diệp Như Hề ngơ ngắn nhìn hai đứa nhỏ, nước mắt lập tức rơi xuông.

Cô ngắn người đứng ở nơi đó, ánh mắt tham lam nhìn ngắm không rời.

Đó là Tiểu An và Nhạc Nhạc.

Là Tiểu An và Nhạc Nhạc đã lón thêm một tuổi.

Là hai đứa nhỏ khiến cô bừng tỉnh biết bao nhiêu đêm vì nhung nhớ.

Diệp Như Hề từng. tưởng tượng rật nhiều hình ảnh ngày cô gặp lại Tiểu An và Nhạc Nhạc, lại duy nhất không nghĩ tới sẽ gặp nhạu dưới tình huông không có chút chuẩn bị gì như vậy.

Cả người cô choáng váng, thậm chí theo bản năng còn muôn đi gân tới hai đứa nhỏ, . nhưng khi nhìn thấy một người phụ nữ trang điểm diễm lệ xuất hiện ở trước mặt hai đứa, Diệp Như Hề dừng bước chân, đột ngột lao vê phía sau cột trụ mà nập vào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 798


Chương 798

Cô lặng lễ nhìn qua đó, thấy người phụ nữ kia đối với Tiểu An và Nhạc Nhạc lộ ra tươi cười lấy lòng, trên tay còn cầm theo món đồ chơi, tựa hồ đang nói gì đó.

Tiểu An trực tiếp lắc đầu, cũng nắm tay Nhạc Nhạc đi VỆ phía trước, người phụ nữ đuổi theo ở phía sau, còn đang lải nhải nói nói.

Ánh mắt Diệp Như Hề trở nên ảm đạm, gắt gao nắm chặt tay.

Trước khi cô về nước cũng đưa ra đủ mọi suy đoán……

Thời gian đã qua một năm, có thể. đã thay đồi rất nhiều người, rất nhiều chuyện.

Đặc biệt là ở trong tình huống cô đã ˆ tử vong `, có thê có một người khác đi vào cuộc sông của bọn họ hay không, Tiểu An và Nhạc Nhạc có thê gọi một người khác là ‘ mami ‘ hay không, nhưng khi khả năng này xuật hiện ngay trước mắt, trải tim cô vô cùng đau đón.

Diệp Như Hê sợ bản thân còn tiếp tục đứng xem sẽ làm ra những hành động mắt lý trí, cô ép buộc bản thân dời bước chân, ra khỏi khu trung tâm thương mại, bóng lưng kia không hiệu sao lại trông thật chật vật, đáng thương .

Lúc này, Tạ An đang dần mắt kiên nhẫn, đặc biệt là lúc người phụ nữ này không ngừng lải nhải bên tai, cậu dứt khoát bảo vệ sĩ chặn người lại, không nẻ tình chút mặt mũi nào.

Loại phụ nữ muốn dựa vào bọn họ mà tới gân daddy thật sự khiến người ta buồn nôn mà.

Thật sự cho rằng chỉ cần mua vài món đồ chơi, bọn họ sẽ lập tức vui sướng, vui vẻ ở bên cạnh cô ta sao ?

Nằm mơ đi!

“Anh trai, em không thích cô ta.”

“Ừ, Nhạc Nhạc đừng sợ, anh trai cũng không thích cô ta.”

Nhạc Nhạc nắm chặt tay áo Tạ An, nói: “Anh trai, ai em cũng không thích.”

Tạ An trầm mặc một chút, cậu bé tất nhiên biết em gái mình đang lo lắng cái gì, mà về vẫn đề kia, cậu lại không cách nào đưa ra một đáp án kháng định no đối.

Tạ An xoa xoa đầu Nhạc Nhạc, nói: “Chúng ta cũng không cân phải thích ai hêt.”

Nhạc Nhạc tiếp lời ngay: “Mami sẽ trở vê sao?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Giọng Tạ An giống như bị chặn ngang, rât nhiêu hé miệng muôn nói chuyện lại chậm rãi khép lại.

Lời nói dối năm đó, cần thêm rất nhiều lời nói dối để lắp đầy.

Mà cậu, đã không biết phải làm thế nào đề tiệp tục chôn giâu sự thật nữa .

Rất nhiều thời điểm, Tạ An đều cảm thấy em gái mình cái gì cũng đã biết, nhưng lại làm bộ không biết.

Lời nói dối này, giống như niềm tin chông cự khiên em gái vui vẻ.

Tạ An khó khăn nói: “Nhanh thôi, nhanh thôi.”

Thật sự sẽ nhanh sao?

Cậu cũng không biết.

“Tiểu An, Nhạc Nhạc, dì cuối cùng tìm được các cháu.”

Ẩm thanh quen thuộc vang lên, hai đứa nhỏ cùng lúc ngâng đầu lên, sắc mặt Tiểu An càng trở nền kỳ quái.

Người tới tìm bọn họ, chính là Tống Giai.

Tạ An cũng mơ hồ biết được sự thật năm đó, nhưng chuyện biết đến cũng không nhiều, chỉ biết cái chết của mami có liên quan tới dì ấy, nhưng việc dì Tống ân hận lại đưa ra cách làm thế này, Tạ An không có cách nào oán hận quá sâu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 799


Chương 799

Càng quan trọng hon là, vấn đề tâm lý trong lòng Nhạc Nhạc đều là dì Tông hồ trợ ồn định, mà tình huống nửa năm này. của Nhạc Nhạc cũng đã tốt lên, cho nên Tạ An chỉ có thê bỏ qua mọi chuyện một bên.

Nhạc Nhạc nhìn thấy Tống Giai, cười gọi một tiếng: “Dì Tông, sao dì cũng tới đây vậy ạ!”

Tống Giai cười cười, ngồi xỗm xuống, đôi diện với hai đứa nhỏ, nói: “Là anh trai đưa cháu tới trung tâm thương mại đi dạo sao? Có yêu thích món đồ nào không?”

Nhạc Nhạc lắc đầu, nói: “Không có gì yêu thích ạ.”

Tống Giai nhìn nhìn thời gian, nói: “Sắp đến thời gian ăn trưa rôi, có muôn cùng nhau ăn một bữa không?

Dì biết gần đây có một nhà hàng mới khai trương, hương vị cũng không tệ lắm.”

Nhạc Nhạc gật gật đầu, lại nhìn về phía anh trai.

Tạ An mím chặt miệng, cuối cùng cũng đồng ý theo em gái.

Tống Giai cười cười ôn nhu, nói: “Vậy chúng ta cùng đi thôi.”

Cô làm như đang nghĩ tới cái gì, lơ đãng nói: “Có muôn nói một tiêng với daddy của các cháu không?”

Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ, gật gật đầu.

Trái tim Tạ An căng, thẳng, loại cảm giác không thoải mái kia lại bắt đầu nồi lên.

Khi nhận được điện thoại của Nhạc Nhạc, Tạ Trì Thành bỏ hết công việc trong tay, trực tiếp đứng dậy lái xe đi tới nhà hàng kia.

Thời điểm Tạ Trì Thành xuất hiện, hơn phân nửa tầm mắt những người trong nhà ăn đều nhìn vào anh.

Người đàn ông với thân hình cao lớn đĩnh bạt khoác lên bộ tây trang thủ công màu đen tỉnh xảo, gương mặt anh tuần phi phàm mang theo vẻ lạnh lẽo người sông chớ gân, chỉ cân đứng đó đã phát ra ánh hào quang quá mức nỗi bật, ai cũng không thề lờ đi sự tồn tại của anh.

Tạ Trì Thành trấn định tự nhiên đi tới một bàn có hai bóng dáng nhỏ nhắn, hoàn toàn làm lơ những tâm mắt chăm chú kia.

Khi Tông Giai nhìn thây Tạ Trì Thành chậm rãi mà đến, trái tỉm có chút không. chịu khống chế mà đập nhanh hơn vài phần, cô quay đầu đi, tránh việc bại lộ sự khác thường của bản thân, lại đột nhiên không kịp chuẩn bị đối diện với ánh mắt tràn ngập thâm ý của Tạ An, tim nháy mắt đập lỡ một nhịp.

Ngay lần đầu tiên Tống Giai nhìn thấy Tạ An đã cảm thấy đứa nhỏ này quá thông minh, trí tuệ vượt xa lứa tuôi, quá mức kh*ng b*.

Rất nhiều thời điểm, Tống Giai phát hiện bản thân sẽ sợ hãi khi đối mặt với ánh mắt Tạ An, cho dù đối phương chỉ là một thằng nhóc mấy tuôi đâu.

Cho nên Tống Giai thích ở chung với Nhạc Nhạc bé bỏng hơn, tránh né đụng chạm hay giao tiếp nhiều tới Tạ An.

Tạ Trì Thành bước nhanh đi tới, trực tiếp ngồi xuống, Nhạc Nhạc ngoan ngoãn gọi một tiếng daddy, Tạ An mím miệng, không có hé răng.

Thời gian một năm nay, hình thức cha con bọn họ ở cạnh nhau vẫn luôn rất cứng nhắc.

Tạ Trì Thành rất tự nhiên nói: “Thích nhà hàng này sao?”

Nhạc Nhạc gật gật đầu, nhà hàng này trang trí dễ thương, có không khí cho trẻ con, cô bé thật sự thích.

Tạ Trì Thành nghiêm túc gật đầu, nói: “Cha sẽ mua lại, nêu con thích có thể thường xuyên qua đây.”

Tạ An yên lặng thở dài trong lòng, suốt một năm nay daddy đều ở trong trạng thái này.

Gần như là cưng chiều em gái vô điều kiện.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 800


Chương 800

Tạ An xòe ngón tay ra đêm đêm một chút, hiện tại chỉ riêng tài sản dưới danh nghĩa em gái, mười ngón tay cũng đêm không đủ.

Một năm này, daddy hoàn toàn đắm chìm trong việc kiếm tiền, lần trước cậu trực tiếp hack vào tài khoản ngân hàng của daddy, muốn tiêu bót tiên của daddy, nhưng. sau khi nhìn thoáng qua dãy sỐ kia, cậu lập tức yên lặng rời đi.

Khoản tiền đó, cậu cảm thấy nhìn có tiêu thế nào cũng không tiêu được bao nhiêu, không biệt đên khi nào mới tiêu xong, dứt khoát không muốn uông phí sức lực.

Xong việc daddy cũng phát hiện ra, còn cô ý tìm tới cậu, đưa tâm thẻ kim ngạch không giới hạn cho cậu, chính là số tài khoản mà cậu đã hack vào, đủ để mua toàn bộ nguồn tài chính của ngân hàng.

Lại thản nhiên như không đưa cái thẻ cho cậu.

Tạ An rất lo lắng, cậu cảm thấy bệnh tình daddy càng trở nên nghiêm trọng, không còn thuộc chữa nữa.

Nhưng mà, hành động như vậy. của Tạ Trì Thành ở trong mắt người khác, thất SỬ lại T. rất có sức cuôn hút.

Tống Giai áp xuống cỗ rung động khác thường trong lòng, phí nhô bản thân mây câu.

Nhạc Nhạc thật ra lại rất nghiêm túc từ chối, vô cùng bắt đắc dĩ nói: “Daddy, con từ bỏ.”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, nói: “Không thích nhà hàng này, vậy chọn cái khác.”

Nhạc Nhạc càng thấy bát đắc dĩ, dứt khoát đổi một cầu khác, “Daddy, cha hôm nay có nhớ tới mami không?”

Một câu này khiến tất cả mọi người đêu ngân ra.

Trái tim vốn dĩ đang rung động của Tống Giai lập tức đóng băng.

Đó là bãi mìn nguy hiểm mà mọi người đều không muốn chạm đến.

Nhưng Tạ Trì Thành lại rất bình tĩnh nói: “Không có.”

Nhạc Nhạc cảm thấy r mắt mát, lại nói: “Vậy daddy phải có gắng nhớ lại, Khợc không?”

Tạ Trì Thành lên tiếng: “được.”

Tạ An rũ xuống đầu nhỏ, c*n m** d***, hốc mắt ê âm, đây là nguyên nhân cậu không có cách nào tha thứ cho daddy.

Một năm trước, daddy đã xảy ra một vụ tai nạn rất nghiêm trọng, suýt nữa không thể cứu chữa được.

Nhưng sau khi tỉnh, daddy lại quên mật mami.

Daddy nhớ rõ tất cả mọi người, nhưng lại chỉ quên một mình mami.

Tạ An không có cách nào tha thứ, nhưng, chú Tần Phong nói cho cậu biệt, nêu daddy không quên được mami, daddy sẽ như đã chết, chết ở trong chính thế giới của mình, bởi vì daddy đã mắc chứng hoang tưởng nghiêm trọng.

Lần đầu tiên Tạ An biết daddy mạnh mẽ ở trong mắt cậu cũng có điểm yêu. Cho nên cậu đã tiệp nhận đáp án của chú Tần Phong.

Chỉ là, cậu vẫn không có cách nào chấp nhận việc daddy quên mắt mami.

Nhạc Nhạc cố gắng phần chắn tinh thần, nói: “Daddy đừng khổ sỏ, Nhạc Nhạc có thê kê cho daddy càng nhiều chuyện về mami hơn.”

“Được.”

Cho dù Nhạc Nhạc kể về chuyện gì, phản ứng của Tạ Trì Thành dường như đều rất bình thản. Anh rất quan tâm tới Tiểu An và Nhạc Nhạc, Sắp.

xếp cho hai đứa nhỏ những vệ sĩ giỏi nhất, trình độ hơn hẳn những người theo bên cạnh anh Nhưng, Tạ Trì Thành lại giống như đã quên mắt cách biều đạt cảm xúc, anh giộng như tách rời khỏi thế giới này, mỗi một bước, một chuyên động đêu là vòng tuần hoàn của quy tắc nào đó, anh có thể kiếm rất nhiều tiền, cũng có thể thản nhiên đưa hết số tiên đó cho con trai chơi đùa.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 801


Chương 801

Anh đã mất đi mục tiêu, chỉ còn lại những chuyện nên làm Trạng thái như vậy rất trống rỗng, nhưng anh đã luyện thành thói quen.

Tống Giai biết tình huống của Tạ Trì Thành như vậy là không thích hợp, nhưng cô đã từ bỏ công việc là một bác sĩ tâm lý, cho nên cũng không nói thêm được gì.

Tống Giai ngẳng đầu, nhìn nhìn Tạ Trì Thành, nhìn thấy tóc bạc hai bên mai của anh, trông rất rõ ràng, lồng ngực cô cảm thây đau xót, đây là do anh phải chấp nhận thống khỗ tới mức nào mới có thê dẫn tới kết quả như hiện tại?

Có lẽ, vụ tai nạn xe cộ kia khiến anh mắt trí nhớ, cũng coi như đã cứu vớt anh.

Lúc đầu, Tống Giai đắm chìm trong cái chết của Diệp Như Hề, còn từng trách cứ Tạ Trì Thành, măng anh chính là kẻ đồng lõa, nhưng hiện tại, cô không có cách nào oán giận anh.

Thậm chí còn có chút hâm mộ.

Người đàn ông ưu tú mạnh mẽ như vậy, là thật lòng yêu Diệp Như Hề.

Được người đàn ông tuyệt vời như vậy yêu, khiến người ta thật hâm mộ.

Lúc đầu cô chỉ muốn nhìn dáng vẻ đau khổ của anh, dần dân, ý ïgii như vậy thay đổi, nhìn anh từng ngày từng ngày tra tấn chính mình, nhìn anh sau khi mắt trí nhớ dần dàn toát ra sức hút của bản thân, Tống Giai không thể không thừa nhận, Tạ Trì Thành là một kiêu người khiến cho phụ nữ rất dễ dàng sa lưới.

Cô cũng không phải ngoại lệ.

Tuy thứ tình cảm nhự vậy Tống, Giai rõ ràng biết rất dơ bần, muốn cắt đút, nhưng thứ khó nhật trong tình cảm chính là khống chế, cho dù bản thân cô là bác sĩ tâm lý, cũng không thể điều khiển được trái tim của chính mình.

Cô chỉ có thể cố gắng tránh đi, nhưng thực tế lại không thê khống chế được tình cảm của bản thân, trong lúc vô tình đã muốn đi gặp anh.

Tống Giai phỉ nhổ một bản thân như vậy, nhưng lại không thể kiểm soát được chính mình.

Thậm chí, gần đây trong đầu cô luôn có một âm thanh nhắc nhởỏ…… anh đã mắt trí nhớ, anh quên mắt sự tồn tại của Tiểu Hà, có lẽ tròi cao đã cho rặng hai người họ không thích hợp, anh và Tiểu Hè ở bên nhau, một người đã chết, một người lại bị thương.

Cho nên……

Tống Giai nhịn không được mà suy nghĩ, cô sai lầm gián tiếp hại chết Tiêu Hè, cô muốn đền bù cái này sai lầm, cho nên cô đối Tiểu An cùng Nhạc Nhạc phá lệ hảo, thậm chí coi như là chính mình hài tử giống nhau.

Như vậy Tạ Trì Thành đâu?

Cô cũng có thể cứu vớt anh có phải không?

Cô thiếu nợ Tiểu Hè, như vậy quãng đời còn lại của cô liên thay Tiểu Hê chăm sóc tốt cho con của cô ấy, còn Gó: người đàn ông mà cô ấy yêu.

Chỉ cần suy nghĩ rộng ra một chút như vậy, tim Tông Giai cũng đập nhanh hơn, cô thậm chí còn không có chút bài xích nào, Nhạc Nhạc rât ngoan ngoãn rất nghe lời, cũng rất thích mình, Tiểu An tuy rằng rất thông minh, nhưng cũng không thật sự biêu hiện ra vẻ chán ghét hay bài xích cô.

Tạ Trì Thành thì sao?

Cô ở chỗ này đã một năm rồi, anh cũng không làm gì cô cả, có phải đã tha thứ cho cô rồi hay không?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 802


Chương 802

Tống Giai nhịn không được nữa, cô biệt suy nghĩ này thật đê tiện, thậm chí không dám nói cho bắt kỳ kẻ nào, nhưng cô cuối cùng vẫn gục ngã trước người đàn ông ưu tú này.

Sự quý khí và mạnh mẽ trên người li Trì Thành không phải ai cũng có thê chống cự nỗi, mọi hành động của anh đêu mang theo sức hút trí mạng.

Tống Giai thường xuyên nhìn nhìn, liên nhịn không được mà hiểu cho Tiểu Hề, cùng người đàn ông nhự vậy ở bên nhau, sẽ thây tự ti, sẽ sinh ra cảm giác chênh lệch, sẽ nghi ngờ – chính mình, nhưng cô thì không giống Vậy, cô có thể điều chỉnh sự chênh lệch này, tích cực tiến bộ, cho nên……

Cô có thể ảo tưởng một chút đúng không?

Tống Giai nghĩ nghĩ, mặt liền đỏ hồng, dần dân nóng lên.

Tạ An đang ngồi phía đối diện Tống Giai, tự nhiên cũng nhìn thấy được dáng vẻ đỏ mặt của đối phương, trong lòng tức khắc trầm xuông, vừa.

tức lại hận, daddy chỉ có thể thuộc về mami, cho dù mami không còn nữa!

Tạ An dứt khoát ‘ không cẩn thận ‘ đánh đỗ ly trà trên mặt bàn, nước trà nóng bỏng trực tiếp chảy lên đùi Tống Giai, nóng tới mức cô đứt vọt lên, vội vội vàng vàng dùng khăn giây lau lau.

Tạ An bày ra vẻ mặt áy náy, nói: “Thật sự rất xin lỗi, dì Tông.”

Một tiếng dì Tống to hơn bình thường rất nhiều, mặt Tổng Giai lập tức trắng bệch.

Khi Tống Giai đôi diện với đôi mắt to vô tội của Tạ An, trong lòng có chút nghi hoặc, vừa rồi ly nước ở xa như thê, tại sao có thể trùng hợp đồ lên người cô.

Nhưng Tống. Giai không kịp suy nghĩ quá nhiêu, cô đang mặc váy sơmi, bị nước trà làm ướt, một mảng lớn đều trở nên trong suốt rõ ràng, trông vô cùng chật vật, cô vội vàng nói: “Không sao cả, dì đi nhà vệ sinh một lát.”

“Được, dì Tống. Thật sự rất xin lỗi le Một tiếng rất xin lỗi của Tạ An nói đặc biệt chân thành, Tống Giai đè xuông nghỉ ngờ trong lòng Cô vội vàng chạy tới nhà vệ sinh, còn cô ý nói với Tạ Trì Thành: “Xin lỗi, cho phép tôi hẹn lân sau.”

Nhưng Tạ Trì Thành chỉ lạnh nhạt ừ một tiêng, cái gì cũng không nói tiếp.

Tống Giai có chút mát mát, chỉ cúi đâu, đi tới nhà vệ sinh.

Đám người đi rồi, Nhạc Nhạc mới nhỏ giọng nói: “Anh trai, anh không thích Dì Tống à.”

Sắc mặt Tạ An cứng đờ, nhấp môi “Nhạc Nhạc đừng nói bừa.”

Nhạc Nhạc rất nghiệm túc nói: “Anh trai, em vừa mới thây, là do anh cô ý.”

Tạ Anh lại thấy. chột dạ, đang chuẩn bị nói xin lôi với em gái, nhưng Nhạc Nhạc lại tiếp lời: “Nếu anh trai không thích dì Tổng vậy Nhạc Nhạc về sau không gọi dì ấy đến nữa.”

Tạ An ngắn người, “Nhạc Nhạc không phải rất thích Dì Tống sao?”

“Thích, nhưng mà Nhạc Nhạc càng thích anh trai và daddy hơn, cho nên nêu anh trai không thích dì Tống thì em đây cũng không thích Dì Tống.”

Nhạc Nhạc rất có quy củ nói.

Tạ An cảm động không thôi, ôm chặt lầy em gái lắc qua lắc lại.

Ở đầu bên kia, Tống Giai vội vội vàng vàng đi vào nhà vệ sinh, lau lau quân áo, nhìn chính mình trong gương, thở dài một hơi thật sâu.

“Tống Giai, mày làm người quá đê tiện.”

Tống Giai phỉ nhỗ chính mình.

Tạ Trì Thành căn bản không hề có ý tứ kia, thậm chí ngay cả bô thí cho cô cái liếc mắt cũng không có.
 
Back
Top Dưới