Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 703


Chương 703

Tạ Trì Thành miên man suy nghĩ một chút, cũng quyết định lại đi tìm Anne một lần.

Tiểu Hề của anh sẽ không bị bệnh trâm cảm.

Đang lúc rời đi, bọn họ gặp phải một người quen thuộc, Vưu Lị Tư.

Khi Diệp Như Hê nhìn thây người phụ nữ kia, bên tai tựa hồ còn có thê nghe thấy những lời cô ta nói trong điện thoại ngày đó, cô theo bản năng lùi về phía sau một bước, lồ ng ngực đau đớn không thôi.

Tạ Trì Thành vừa nhìn thấy Vưu Lị Tư, ánh mắt vốn dĩ còn ôn nhu ngay lập tức biến thành âm trầm.

Anh chưa bao giờ cảm thấy chán ghét một người phụ nữ nào tới vậy..

Cũng chưa bao giờ thử qua cảm giác chán ghét ai đó mà không có cách khiến kẻ đó biến mắt.

Anh đã phái đi lực lượng tìm kiếm người có tủy xương phù hợp ở khắp nơi, xác định mục tiêu, chỉ cân tôn chút thòi gian trả giá sức lực và tiền tài, anh sẽ tìm được một đối tượng quyên tặng thích hợp hơn cho Nhạc Nhạc.

Nhưng mà anh không thể chịu đựng có chuyện gì ngoài ý muốn phát sinh, cho trong thời gian chính thức xác nhận, Vưu Lị Từ còn chưa thê xảy ra chuyện.

Tuy nhiên, một khi Nhạc Nhạc xảy ra chuyện gì trong thời gian này, anh sẽ không tiễc trả giá tất cả, rút ra tủy Xương của Vưu Lị Tư.

Cô ta chẳng qua chỉ mà món đồ đề đảm bảo cho tính mạng của Nhạc Nhạc mà thôi.

“Caesar, thật trung hợp.”

Vưu Lị Tư vân bày ra tư thê nhu nhược dịu dàng, nhưng hôm nay cô ta trang điểm rất nhẹ, che khuât sắc mặt tái nhọt, ăn mặc váy liền thân nhìn qua rất giống một tiêu thư quý tộc.

Mà cô ta cũng thật sự là một vị tiểu thư quý tộc.

Diệp Như Hề nhìn Vưu Lị Tư, trong mắt cô ta lại tràn đầy tình ý nhìn nhìn Tạ Trì Thành, giờ phút này anh cũng đang nhìn chằm chăm đôi phương, nhìn không chớp mắt.

Diệp Như Hề tự giễu cười khẩy trong lòng, nhẹ nhàng thu hồi cánh tay được năm lây của mình.

Tạ.Trì Thành nhíu mày, có chút bát mãn vì cô rút lui, đang muốn một lần nữa năm tay cô trở về, Vưu Lị Tư lại mở miệng: “Caesar, vùng Trung Đông có một quãng đường hàng không đang chuyên nhượng, anh cần đúng không? Em có thể giúp anh.”

Một con đường hàng không, đồng nghĩa với việc tài phú đếm không hết.

Cho dù Diệp Như Hề nghe không hiểu ý tứ cụ thể, nhưng cũng hiệu rõ chuyện này có nghĩa là gì, bởi vì cô thây trên mặt Tạ Trì Thành tỏ ra kinh ngạc rất hiễm thấy.

Anh rất ít khi kinh ngạc, trừ phi ý nghĩa trong những lời này thật sự khiến anh cảm thấy hứng thú.

Mà Tạ Trì Thành cũng thật là cảm thấy hứng thú, nhưng anh cảm thấy hứng thú cũng không phải việc có được con đường này, mà là Vưu Lị Tư có thê làm chủ được việc này Cũng có nghĩa là, người phụ nữ này càng không dễ chọc.

Dưới vẻ ngoài ốm yếu như vậy, cô ta vẫn có được thực quyền.

“Như thế nào? Caesar, đây là một cơ hội rất khó có được, ngay cả em cũng phải tốn không ít tâm tư để có được đó.”

“Cô không cần nhường ra.”

Anh thu hồi kinh ngạc, giọng nói lạnh nhạt.

Trong lòng Vựu Lị Tư rất tức giận, sau khi cô biết được tin Tạ Trì Thành mang ả đàn bà kia ra cửa thì vội vàng đuôi theo lại đây, cô ghen ghét muôn chết, đặc biệt là khi thây Tạ Trì Thành thân mật ôm lây đối phương, dùng ánh mắt dịu dàng bản thân chưa từng thấy được mà nhìn cô ta, Vưu Lị Tư ghốn ghét sắp phát điên rôi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 704


Chương 704

Cho trong thời điểm ghen ghét bộc phát, cô †a trực tiếp buột miệng thốt Ki đem đường hàng không nhường ra cho anh.

Một con đường hàng không, không chỉ là tiện lợi trong việc vận chuyên hàng hóa, những trạm kiểm soát xen kẽ ở giữa cũng sẽ mang tới nguôn lợi nhuận khổng lô, tương đương với năm đêm tiên.

Con đường hàng không này có thể nói là Vưu Lị Tư đã bỏ ra rất nhiều năm dốc lòng mưu tính mới có được, nhưng ở hiện tại, cô ta đem ra, cũng tính toán nhường cho vị đại đề, Caesar của mình.

Vưu Lị Tư bỗng nhiên chẳng có chút hồi hận nào cả, bởi vì cô ta thấy Caesar vì những lời này mà cuôi cùng cũng lộ ra vẻ mặt không giỗng trước đây.

“Gia tộc của em không có cách nào hoàn toàn nuốt vào con đường hàng không này, em cần được che chở, em ra tiên, mà anh được không chế, chúng ta sẽ phối hợp rất tốt.”

Vưu Lị Tư đang dùng thái độ và mẹ mặt nhẹ nhàng thoải mái mà nói ra những lời lẽ chân động.

Diệp Như Hề có thê đoán ra được từ sắc Hi đám vệ sĩ xung quanh, lời nói của người phụ nữ này thật sự là điều kiện có tính hâp dẫn rất lớn, ngay cả Tạ Trì Thành cũng cảm thấy có hứng thú.

Diệp Như Hề thu hồi ánh mắt, cũng không cảm thấy kỳ quái.

Đúng vậy, kiểu phụ nữ như vậy mới có thể thích hợp cùng anh đứng chung một chỗ.

Cô chỉ là một người bình thường, một người bình thường không thê bình thường hơn…… Chỉ là người phụ nữ cung cập con cái?

Trong miệng Diệp Như Hề một mảnh chua xót, lại cảm thấy đó là lẽ đương nhiên.

“Không cần.”

Tạ Trì Thành lạnh lùng cự tuyệt.

Anh muộn, thì sẽ tự có được, cũng không cân sự thương hại hay bô thí của người khác.

Anh đưa một tay kéo Diệp Như Hề ôm vào lòng một lần nữa, chuẩn bị rời đi.

Diệp Như Hề chớp chớp mắt, có chút hoang mang.

Chẳng lẽ bọn họ còn muốn ở trước mặt cô làm ra vẻ lạnh nhạt với nhau sao? Vì cái gì? Tay cô không cẩn thận đụng phải phần bụng đang phòng lên của chính mình, trong nháy mắt, cái gì cũng đã hiều rõ.

Ỏ, thì ra là thế.

Trên đường trở về an tĩnh đến lạ, mà Tạ Trì Thành sau khi đưa cô trở về dinh thự thì lập tức rời đi.

Vưu Lị Tư bắt được cọn đường hàng không tuyệt đối không đơn giản như vậy, mà anh, tuy khinh thường dành lây, nhưng cũng sẽ không đề cô ta có được.

Hơn nữa, anh vừa mới nhận được tin tức, Anne vừa mới trở lại, anh tốt nhất nên tự mình đi một chuyến.

Diệp Như Hề không có dò hỏi vì sao Tạ Trì Thành lại lập tức rời đỉ.

Cô chỉ xem là sau khi anh gặp được tình yêu đích thực của mình, gâp không chờ nổi muốn lén hẹn hò.

Suy nghĩ tự ngược như vậy khiến cô dần mất đi không chế, nhưng trên mặt lại càng thêm bình tĩnh.

Trở lại dinh thự, cô yêu cầu được nhìn thấy Tiểu Án và Nhạc Nhạc, sau khi có được sự cho phép, Có người đã đưa tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư tới gặp..

Diệp Như Hề không bày tỏ bất kỳ sự phân nộ gì với việc bản thân muôn nhìn thấy con ruột mà còn phải xin thông báo đợi chỉ thị, cô đã rất bình tính tiếp nhận lấy nó.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 705


Chương 705

“Mamil”

Nhạc Nhạc là người đầu tiên vọt lên nhào vào lòng, nhưng động tác rất cẩn thận cẩn thận, sợ đụng vào em bé trong bụng mamii.

“Mami, con rất nhớ mẹ đó!”

Nhạc Nhạc ở bên cạnh làm nũng, hận không thể dính chặt trên người mamii.

Tạ An cũng lộ ra gương mặt tươi cười, ánh mắt lóe sáng lóe sáng.

Nhìn hại đứa nhỏ của mình, Diệp Như Hề lộ ra nụ cười thật sự, cô xoa xoa đầu hai con mới nói: “Muốn chơi cái gì? Mami cùng các con chơi.”

“Thật ư? Daddy không phải đã nói mami rất bận, còn bảo bọn con tạm thời không cần quấy rầy mami nữa đó! Mami, mẹ không sao chứ?”

Kiến nghị này vẫn là do bác sĩ Rensa đưa ra, thai phụ vốn đã vui buồn thất thường, dễ . dàng mắt khống chế, tốt nhất nên để cô tĩnh dưỡng, cho nên Tạ Trì Thành dứt khoát sắp xếp cho hai đứa nhỏ ở khu nhà khác, cũng Chương 603 _ không có đề Diệp Như Hề phải chăm sóc con nơi nơi.

Nhưng mà, cách làm như vậy, không biết rằng lịa mang tới hậu quả càng nghiêm trọng hơn.

Bác sĩ Rensa dù thế nào cũng không thể nghĩ đến điểm tiêu cực này, thậm chí rất lâu của sau này, anh ta đều VÌ chuyện đó mà áy náy không thôi, trằn trọc khó ngủ.

“Mami không có việc gì.”

Diệp Như Hề hôn hôn lên trán Nhạc Nhạc, con bé đột nhiên bắt đầu ho khan máy tiếng.

“Khụ khụ khụ……”

“Nhạc Nhạc xảy ra chuyện gì?”

“Không có việc gì, mami, chúng ta đi chơi đi! Sau nơi này còn có một công viên giải trí đó! Là daddy bảo người ta xây dựng nên! Trong vòng một ngày đã xây dựng xong rồi cơ!”

Ở trong lòng Nhạc Nhạc, daddy đẹp trai của cô bé không có gì là làm không được.

Tạ An nghiêm túc nhìn nhìn sắc mặt mami, phát hiện ngoại trừ đã gây đi một chút, tựa hồ không có chút dị ng gì, cậu bé cuồi cùng cũng yên lòng.

“Mami, mẹ có khỏe không?”

Diệp Như Hề duỗõi tay VÒ vò đầu tóc Tiểu An, nói: “Nghĩ cái gì thế hả?

Mami rất tốt, không thẻ tốt hơn.”

Cô duỗi tay, mỗi tay nắm một đứa nhỏ: “Đi thôi, nhìn xem công viên giải trí mà daddy đã xây dựng cho các con là thế nào.”

Dinh thự chiếm cứ một vùng đất có diện tích rất lớn, phía sau còn có một mảnh rừng lớn, vôn dĩ đó là một sân gôn, nhưng bị được san bằng, xây dựng một công viên giải trí quy mô nhỏ nhưng đây đủ tiện nghi.

Diệp Như Hề nhìn thấy khu công viên giải trí mới tỉnh này, sau đó lại thây vẻ mặt hưng phần rõ Tàng của Tiểu An và Nhạc Nhạc, quả nhiên vân là trẻ con.

Mà điểm này, chỉ sợ cũng chỉ có Tạ Trì Thành mới có thể mang tới cho các con.

“Muốn chơi cái gì?”

Nhạc Nhạc lớn tiếng đề nghị: “Ngựa gỒ xoay tròn ạ!”

“Được, vậy thì ngựa gỗ xoay tròn.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 706


Chương 706

Diệp Như Hề buông tay ra, cùng bọn nhỏ đi chơi, khi cô đang định bước lên vòng xoay ngựa gõ, lập tức có vệ sĩ khân trương lại đây ngăn cản.

“Phu nhân, cô không thể vận động kịch liệt.”

Diệp Như Hề mặt vô cảm nói: “Tránh ra.”

“Phu nhân, xin đừng làm khó chúng tôi.

Diệp Như Hề cười nhạt, nói: “Hiện tại gọi điện thoại cho ông chủ của các người.”

Vệ sĩ quả thật đã gọi điện thoại qua hỏi ý kiến.

Sau khi kết nói, Diệp Như Hề không đợi bên kia nói chuyện, nói thăng ra: “Tôi muôn chơi trò vòng quay ngựa gỗ.

Tạ Trì Thành trầm mặc thật lâu mới nói: “Có thê, nhưng em cân thiết phải chú ý, anh sẽ bảo bác sĩ chờ ngay ¡ bên cạnh, có bất kỳ dấu hiệu nào không thoải mái em cũng không thể cậy mạnh.”

“Được”

“Anh hiện tại sẽ trở về.”

Một câu cuối cùng Diệp Như Hề không hề đề ý đến, cô túc tiếp ngắt điện thoại, sau đó mang theo Nhạc Nhạc dứt khoát ngôi trên vòng quay ngựa gô.

Âm nhạc vui vẻ nồi lên khi vòng xoay hoạt động, cùng với tiếng Cười reo vang như chuông bạc của Nhạc Nhạc Cứu vớt cảm xúc của Diệp Như Hề.

Cô ngơ ngắn nhìn gương mặt tươi cười của Nhạc Nhạc, miệng thì cười theo nhưng trong lòng lại đau nhói.

Cô giống như tự ngược cùng Tiểu An và Nhạc Nhạc dạo qua một vòng lại một vòng.

Ngoại trừ chơi vòng xoay ngựa gô, ba mẹ con còn cùng đi chơi những trò khác, cô không miễn cưỡng bản thân đi khiêu chiên những trò quá sức mình, đôi khi cô chơi cùng các con, có đôi khi chỉ nhìn hai đứa nhỏ chơi.

Diệp Như Hề còn yêu cầu máy ảnh, giúp được rất nhiều bức ảnh.

Chơi được hồi lâu, Tạ Trì Thành vội vàng chạy tới “Daddy!”

Nhạc Nhạc thấy daddy thì hưng phấn xông tới, nhào vào lòng cha.

Tạ-Trì Thành một tay nâng Nhạc Nhạc lên, nói: “Choï vụi về lắm sao?”

Nhạc Nhạc gật đầu thật mạnh, “Vui vẻ ạt Tạ An cũng có chút vui vẻ, nhưng lúc nhìn thây daddy vẫn đanh chặt khuôn mặt nhỏ, cậu không muốn cúi đầu trước › daddy, nhưng Diệp Như Hề vẫn có thể cảm nhận được dưới vẻ mặt đầy kiêu ngạo của Tiểu An là sự cùng bái đối với cha của mình.

Cô có thể hiểu được cảm giác này, cô đã từng tồn tại cảm giác ngưỡng một cha như vậy.

Cô mỉm cười nhìn hai đứa nhỏ, khuôn mặt ôn nhu.

Tạ Trì Thành nhìn thấy khóe miệng cô có ý cười, ánh mắt ôn nhu, nỗi lo lăng trong lòng cũng nhẹ bót, trong đầu vang lên lời Anne nhắc nhở.

[ Dựa theo tình huống anh nói, tôi hoàn toàn có thể nghỉ vẫn vợ anh đang mắc chứng rôi loạn tinh thần tiền sản, anh tốt nhất mau chóng đưa cô ấy tới gặp tôi, hơn nữa anh phải AT luôn chú ý tới cảm xúc của cô äY.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 707


Chương 707

[ Cũng không phải tất cả mọi người đều sẽ biểu hiện sự cuồng loạn ra ngoài, thân là người chông, Caesar, tôi không thể không nói cho anh, sự mạnh mẽ quá mức của anh sớm hay muộn cũng gieo mầm tai họa. ] [ Bùng nỗ cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. ] Tạ Trì Thành nghiêm túc nhìn Diệp Như Hề, bỗng nhiên nói: “Tiểu Hề, em thích một hôn lễ như thế nào?”

Diệp Như Hề ngần ra, nghiêng đầu, nói: “Là kiểu như thê nào cũng được đúng không?”

“Đúng.”

“Một hôn lễ thật là long trọng.”

Tạ Trì Thành nghe xong, cứng họng cười cười, nói: Được, anh sẽ cho em một hôn lễ thật long trong.”

Cô trả lời như vậy, ánh mắt còn mang theo chờ mong, dường như Tiểu Hề mà anh quen thuộc lại lần nữa trở lại.

Tiểu Hề của anh không phải mắc bệnh trầm cảm, cô có sức sống như vậy, giỏng như đã quên đi tât cả phiên não.

Nhạc Nhạc cũng ôm lấy cổ daddy, hoan hô: “Thật vậy chăng? Daddy và mami muốn tô chức hôn lễ sao? Con rất vui đó nhal”

Tạ An cũng hưng phấn nắm chặt tay nhồ, nhìn về phía mami, nhấn mạnh nói: “Mami, mẹ nhất định Sẽ rất hạnh phúc! Con và em gái sẽ rải hoa hồng cho mẹ!”

Diệp Như Hề lập tức đồng ý, “Đồng ý”

Tạ Trì Thành ôn nhu cười nói: “Em chỉ cần chờ đợi trở thành cô dâu mới thôi.”

Một hôn lễ long trọng, đang được bí mật chuân bị.

Một ngày này, Tạ Trì Thành cùng bọn họ chơi thử tật cả các hạng mục trò chơi, những trò k1ch thích Diệp Như Hề không tiện tham gia, đêu có Tạ Trì Thành chơi cùng các con, cô ở bên cạnh dõi theo, ánh hoàng hôn bao phủ công viên giải trí, mang đến màu sắc âm áp.

Chơi đến trò cuối củng, Nhạc Nhạc trực tiếp nặng nề ngủ thiếp . đi trong lồ ng ngực Tạ Trì Thành, Tiểu An cũng buôn ngủ ngáp ngắn ngáp dài.

Tạ Trì Thành mang các con đi về phòng nghỉ ngoï, rội sau đó lại ôm lấy Diệp Như Hê trở vê phòng.

Nụ cười tươi rói của cô lúc ở công viên giải, trí đã khiến lòng anh nóng bừng, gân như trong khoảnh khắc cửa phòng vừa đóng lại, anh đã ân cô lên tường, dùng sức hôn môi cô.

Một nụ hôn kịch liệt kéo dài khiến người ta hít thở không nỗi.

Khi Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, anh đã nhiệt tình khơi gợi.

Cô nhẹ nhàng đây đây anh, “Em muốn tắm rửa.”Chơi cả một ngày, cô mệt mỏi, cũng đồ một thân đầy mồ hôi.

Biết cô thích sạch sẽ, Tạ Trì Thành cũng không tiếp tục hành động vừa rôi, anh nói với giọng khàn khàn: “Có cân anh ôm em đi không?”

Diệp Như Hề tươi sáng cười, “Cũng không phải em sẽ trôn ở phòng tắm không chịu ra.”

Anh bị nụ cười quyến rũ của cô mê hoặc, chờ khi phản ứng lại, cô đã sóm đây anh ra rôi đi vào phòng tắm.

Anh kéo kéo sợi tóc, thấp thấp nở nụ cười.

Khi cửa phòng tắm vừa khép lại, nụ cười rạng rỡ trên mặt Diệp Như Hề nháy mắt thu liễm.

Cô nhìn về phía gương, đi từng bước một tới gân, chạm chạm vào khuôn mặt mình trong gương, một cái tay khác lại mở ra vòi nước.

Tiếng nước rào rào che lấp tiếng thì thầm lầm bẩm của cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 708


Chương 708

“Mày nhìn xem, cũng chẳng tới mức khó khăn như vậy, không phải sao?”

Cô nở nụ cười, chỉ là nụ cười này, tái nhợt vô lực, hốc mắt ửng đỏ.

Chờ khi Diệp Như Hề tắm xong đi ra ngoài, cô khoác áo tắm, dấu vễt lưu lại đêm qua còn chưa được xóa tan, có vài dâu vét đã không còn tươi đẹp như lúc ban đầu nữa Lúc cô đi ra, Tạ Trì Thành hình như còn đang gọi điện thoại, Diệp Như Hề chỉ có thê nghe thây một câu cuối . cùng, anh nói, “Cô ấy không có việc gì, suy đoán của cô có lẽ đã sai.”

Tạ-Trì Thành đưa mắt nhìn thấy Diệp Như: Hề một thân đây. hơi nước đi ra, áo tắm rất rộng, còn lộ hắn xương: quai xanh, hiện rõ những dâu vết ái muội kia, ánh mắt anh chợt âm trầm hơn, bỏ lại một câu: “Nói sau đi.” Liền CÚP điện thoại.

Sau đó anh cầm khăn lông đi q “Tại sao không chịu sấy tóc n khô?

Anh sây cho em, đừng đề bị cảm lạnh.”

Anh nhẹ nhàng lau tóc cho cô, còn chú ý sờ sờ vào phần trán, đã hạ sốt rôi.

Diệp Như Hề ngoan ngoãn ngồi trước mặt anh, đề anh xoa tóc cho mình.

Trong lúc nhất thời, căn phòng thật an tĩnh.

Tạ Trì Thành lây ra máy sây, ân tốc độ gió nhẹ, tự mình sây tóc cho cô, sây được một nửa, áo tắm trên người cô đã buông lỏng hơn phân nửa, anh chậm rãi tắt máy sây.

Cô nghi hoặc ngắng đầu lên, đã bị hôn lên môi.

Nụ hôn dần dần đi xuống, cô khó nhịn ưm một tiếng, nói: “Thân thể em không thoải mái.”

Anh ngừng lại, một tay khép lại áo tắm trên người cô, nói giọng khàn khàn: “Ngủ đi, tới bữa cơm chiều anh Sẽ gọi em dậy.”

“Được.”

Anh ôm cô lên giường, dém chăn cẩn thận lại hôn lên trán cô một cái mới nói: “Ngủ đi, anh chờ em ngủ rôi lại đì.”

Diệp Như Hề nhắm mắt lại.

Không bao lâu, truyền đến tiếng hít thở vững vàng của cô.

Tạ Trì Thành đứng lên, rời khỏi phòng.

Khi cánh cửa phòng vừa khép lại, Diệp Như Hề mở mắt ra, xoay một người một cái, lấy ra một chiếc di động mới, di động này cũng không phải là chiếc Tạ Trì Thành chuân bị cho cô.

Cô gửi đi một tin nhắn, rất nhanh sau đó đã nhận được hồi âm.

_ LÔng ta nhiều nhất. chỉ có thể chống cự được ba ngày, Tiểu Hề, em muốn trở về sao? ] Diệp Như Hề nhìn ngày kia, sau đó trả lời một câu.

[ Em sẽ trỏ về. Chớ để lộ tin tức. ] Sau đó cô xóa tin nhắn, xoay người, thất sự ngủ thiết đi.

Tạ Trì Thành tìm tới nơi tổ chức hôn lễ có tiếng nhất, cũng đưa ra hạn mức khổng lò, không chút bủn xỉn nào.

Anh chỉ có một yêu câu, làm trong thời gian ngắn nhất, muốn có một hôn lễ long trọng nhất có thê, thời-gian chỉ có ba ngày.

Ba ngày sau, cũng là thời hạn cuối cùng trong thỏa thuận 10 ngày với Vưu LỊ Tư.

Sau 3 ngày, anh sẽ cho cô một hôn lễ vô cùng long trọng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 709


Chương 709

Thời gian ba ngày rất ngắn, nhưng có chờ mong nên cảm giác thật là lâu.

Lúc này đây, Tạ Trì Thành không hề mượn tay người khác, anh tự mình ‘. xem xét bản kế hoạch tổ chức hôn lễ, từ món đồ trang trí tới lịch trình, anh đều không bỏ qua, cũng không hề-để lộ ra tin tức gì cả.

Anh phải cho cô một niềm vui bất ngò, anh đã đồng ý rồi.

Mà ba ngày này, cũng đủ đề chuyện nào đó nhen nhúm trở nên nghiêm trọng.

Bệnh viện Đề Đô Trung Hoa.

Diệp Kiến Nam gầy chỉ còn lại chút da bọc xương, nằm trong phòng bệnh ICU, nửa chết nửa sống.

Vu Bình và Diệp Như Mạn ở ngoài phòng bệnh cãi nhau.

“Mẹ, sao ông ta còn chưa chết vậy chứ! Con sắp diễn kịch tới cứng đờ rồi!”

“Con gấp gáp cái gì? Người kia nói phải tiệp tục kéo dài ba ngày, nêu không chúng 1a sẽ không lây được một xu nào cả.”

Diệp Như Mạn đành phải ngừng tiệp tục oán giận, chỉ nói: Sao đám người thăm dò kia cứ kéo đến không dút – vậy? Con cũng không biệt phải nói cái L gì”

“Tiếp tục tự biên tự diễn là được.”

Diệp Như Mạn lộ ra vẻ mặt hả giận, nói: “Cũng không biết con tiện nhân Diệp Như Hề kia đã đắc tội với ai mà lại lở chỉnh cho tới như vậy.”

Vụ Bình cũng cảm thấy kỳ lạ, trước đó một thời gian có cuộc gọi thần bí nói với bà ta, bảo bà ta bất chấp tất cả bịa đặt tung tin đồn, sẽ được mức thù lao hậu hĩnh.

Vốn dĩ Vu Bình vốn là không tin, thậm chí còn không muôn nhúng tay vào chuyện của Diệp Kiến Nam, nhưng đôi phương trực tiếp chuyển vào tài khoản của bà ta 300 vạn, bà ta lập tức khuất phục, mang, theo › Diệp Như Mạn thường xuyên biểu diễn tiệt mục bán thảm.

Diệp Kiến Nam hiện tại ngay cả Việc.

nói chuyện cũng khó khăn, chỉ có thể căm ông thở và đủng thứ dây nhợ, còn có thể phản bác hay sào?

Chẳng qua chỉ là bịa đặt vài lời dối trá, vậy là lại có được thù lao 500 vạn , ngu gì mà không làm đây?

Nhưng điểm Vu Bình cảm thây có chút kỳ quái chính là, ngoại trừ kẻ thần bí tìm tới bà ta lúc đâu, còn có một người khác cũng tìm tới bà ta, nhưng lại trong tối ngoài sáng đều muốn hỏi thăm những chuyện trước kia của Diệp Như Hề, bao gồm cả lai lịch của con IS kia.

Vụ Bình trâm tư một hôi, đột nhiên nói: “Mạn Mạn, năm đó lúc Diệp Như Hề đi vào nhà của chúng ta, có mang theo món đồ gì không?”

Diệp Như Mạn đang nghịch di động, đặt biệt là khi thấy Hit những dòng bình luận trên Weibo, tất cả đêu đang nhục mạ Diệp Như Hề, cô ta đắc ý võ cùng.

Đôi với người chị gái này, cô ta không có một chút tôn kính nào, đặc biệt là khi đối phương còn cướp đi Tạ Trì Thành, cô ta càng căm hận hơn nhưng trước đó bởi vì Tạ Trì Thành , cô ta còn không dám ra tay đối phó với Diệp Như Hê, nhưng hiện tại thì không như vậy nữa.

Vu Bình đây con gái một cái, lại hỏi lại một lần rồi nói, “Nhanh ngẫm lại xem nào.”

Diệp Như Mạn chẳng hề để ý nói: “Cái đồ quê mùa kia, năm đó đến nhà chúng ta ngoại trừ vài bộ quân áo rách nát thì có thê có cái gì? À, đúng rôi, còn có một cái móng chìa khóa.

nữa đi, sau đó lại bị Tạ Trì Thành lấy mắt, chắc hẳn là bồi thường cho cô ta”

Vu-Bình cũng từng cầm món đồ kia, như suy tư gì đó, “Cái móc chìa khóa kia có phải đo mẹ nó để lại không?”

“Đúng Vậy, là một cái móc chìa khóa cũ nát, nó còn xem như là bảo bối không bằng.”

“Con còn nhớ rõ kiểu dáng không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 710


Chương 710

“Nhớ rõ nha, tốt xấu gì cũng cầm nó đề lừa Tạ Trì Thành rât nhiêu năm.”

“Đặt lại cho mẹ một cái khác đi.”

*A? Sao mẹ phải làm thế.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Ta cảm thấy món đồ kia sẽ có tác dụng.”

Vu Bình thật sự đã dân theo Diệp Như Mạn làm ra một cái móc chìa khóa giống y hệt, bởi vì kiều dáng của nó là mặt dây, còn tốn khá nhiều sức lực mới tìm ra được.

“Mẹ, làm ra cái móc chìa khóa này thì có tác dụng gì? Tạ Trì Thành sẽ không tin tưởng đâu.”

“Câm miệng, cùng ta đi một chuyến . tới nhà họ Cố.”

“Nhà họ Có? Nhà họ Có nào thế?”

“Còn có thể là nhà nào nữa?”

Diệp Như Mạn há to miệng, tràn đầy .

kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ là nhà họ Cố sỡ hữu Santa Rolia kia?!”

“Đũng vậy.”

“Nhưng mà chúng ta tới nhà họ Cô làm cái gì? Loạn gia đình hào môn thế này, cũng không muốn tiếp đãi chúng ta đâu.”

Vu Bình siết chặt móc chìa khóa kia, lộ ra một tia mỉm cười, “Vậy cũng không nhất định.”

Trong căn phòng xa hoa ở tầng cao nhât của Santa Rolia.

Vốn dĩ Hứa lão phu nhân cứ nghĩ sẽ nhanh chóng rời khỏi Trung Hoa như lại phải ở lại thật lâu, bà dứt khoát bao luôn gian phòng này, chờ đọi trường kỳ.

Khi trên mạng buông đủ lời tai tiêng vệ Diệp Như Hê, Hứa lão phu nhân còn đang điều tra manh mối về con gái mình, bà không có cách nào phân thân, chờ tới khi phát hiện ra chuyện, tin đồn đã lan rộng khó mà cứu vấn.

Bà. ấy về nước không lâu, cho dù trên tay có quyên có tiên, nhưng cũng không hiệu biết được bao nhiêu về thế lực truyền thông trong nước, cộng thêm người đứng sau hành động ào ào, một chốc một lát căn bản không thể nào đàn áp được.

So sánh với con gái ruột thịt cùng một hậu bối có ân tượng khá tốt, Hứa lão phu nhân chỉ có thê lựa chọn người đầu tiên.

Nhưng mà, chuyện càng khiến cho Hứa lão phu nhân thật vọng hơn chính là, Hạ Lan Hinh vẫn đi tới một bước này.

Ánh mắt Hứa lão phu nhân nặng nề nhìn Hạ Lan Hinh, bà mặc bộ sườn xám đoan trang, lão quản gia ở phía sau rót cho bà một ly trà phô nhị, động tác thuần thục.

Hứa lão phu nhân nhàn nhã nhấp một ngụm, không rên một tiêng.

Vẻ mặt Hạ Lan Hinh có chút cứng đờ, vôn dĩ còn bày ra vẻ mặt quyên luyên và kích động, giờ có chút duy trì không nỗi nữa.

Vì cái gì, Hứa lão phụ nhân sao có thể bình tĩnh như thế, không hề có chút kinh ngạc nào sao? Chuyện này hoàn toàn vượt xa dự đoán của cô tai “Bà ngoại…… cháu biết, cháu biết bà rất khó chấp nhận, cháu hiểu được, cháu chỉ là…… mong muôn có được một người thân.”

Lời nói đã nói ra, Hạ Lan Hinh cũng không có đường lui nữa, cô ta cân thiệt phải nhận vơ chuyện này, thậm chí ngay cả một tiêng bà ngoại cũng thốt ra được.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 711


Chương 711

Hứa lão phu nhân buông xuống chén trà, nhàn nhạt nói: “Tôi không đảm đương nổi một tiếng bà ngoại này của có: Hạ Lan Hinh rơi xuống nước mắt, Ủy khuất nói: “Cháu biết bà không có cách nào chấp nhận nỗi, thật xin lỗi, là do cháu quá xúc động, cháu đã rất vui, cứ nghĩ trên đời nảy cháu sẽ không còn bắt kỳ người thân nào nữa, cháu thật sự rất vui……”

Hứa lão phu. nhân nhìn Hạ Lan Hinh, trong ánh mắt hiểu rõ tật cả khiến Hạ Lạn Hinh run rấy mây lần, cô ta bắt đầu hoài nghị, bà già này ‘đã biết được cái gì rôi sao?

Không, không có khả năng, cô ta đều đã sắp xếp cả rôi, cho dù Hứa lão phu nhân có muốn điều tra thê nào, chứng cứ cuôi cùng cũng chỉ có thê hướng về cô ta, thậm chí cô ta còn ngụy tạo không ít chứng cứ chứng minh.

“Lan Hinh, cô đi đi.”

Hứa lão phu nhân đứng lên, đưa lưng vệ phía cô ta, cuỗi cùng còn ném, xuông một câu: “Có một số thứ, vôn không phải của cô thì đừng hy vọng xa vòi. Tiên khách.”

“Vâng, phu nhân.”

Lão quản gia khách khí nói với Hạ Lan Hinh: “Hạ tiểu thư, cô nên rời đi ri.

Không! Chuyện này không đúng!

Không nên là cái dạng này!

Hạ Lan Hinh không cam lòng, cô ta không cam lòng cứ như vậy rời đi, cô ta nhật thiết phải trở thành cháu ngoại của Hứa lão phu nhân này!

“Bà ngoại, cháu biết bà còn trách cứ mẹ, nhưng năm đó mẹ không phải là cố ý không quay về, bà ấy……

“Hạ tiểu thư, cô nên rời đi rồi.”

Hạ Lan Hinh khẽ cắn môi, không cam tâm tình nguyện những vẫn phải rời đi.

Hứa lão phu nhân xoa xoa đôi mắt có chút mỏi mệt, thở dài một hơi thật sâu.

“Đứa nhỏ này vẫn đi tới bước này, tôi thật sự rất thất vọng.”

Lão quản gia cong eo, nói: “Phụ nhân, bà đã quá nhẹ tay với cô ta rồi.”

Dám cả gan giả mạo huyết mạch họ Hứa, là chuyện tội ác ngập trời.

Nhưng Hứa lão phu nhân chung quy đã già rôi, cũng không, đuổi cùng giêt tuyệt, chỉ là không muôn cho Hạ Lan Hinh bát kỳ hư vinh nào nữa “Như Nhi…… tôi muốn biết con bé được chôn ở đâu.”

“Phu nhân……”

“Tôi không ngại, tôi đã sớm làm tốt chuân bị.”

Bao nhiêu năm không tìm kiêm được chút tung tích nào, cho dù Hứa lão phu nhân không muốn thừa nhận, nhưng cũng đã làm tốt chuẩn. bị tâm lý, một người nêu còn sống thì rất khó biến mắt sạch sẽ lâu như vậy, nhưng người chết thì có thê.

“Mặt khác, thay tôi liên hệ với nhà họ Cố một chút đi.”

Lão quản gia vốn định khuyên can một hôi, nhưng lời vọt tới bên miệng vấn trở thành: “Vâng, phu nhân.”

Lão quản gia rất nhanh chóng liên hệ xong với người họ Có, đối phương.

biết được là Hứa lão phu nhân mời tới, lập tức đồng ý ngay.

Hứa lão phu nhân nhìn ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nói: *Đem những tin đồn bôi nhọ đó ép xuống hết đi, đó là một đứa trẻ tốt, sẽ không làm ra những việc này.”

Lão quản gia lập tức hiệu rõ câu nói của bà là gì, “Đúng vậy.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 712


Chương 712

Vốn dĩ còn cho rằng đây chỉ là một chuyện đơn giản, nhưng bắt luận bị dập tất bao nhiêu, sẽ luôn có tin tức mới bùng lên, lại bắt đầu một làn sóng mới, chiếm cứ hot search không dứt.

Mà Hứa lão phu nhân cũng không tiếp tục để ý tới, tân tư của bà đang dồn tới cuộc gặp gỡ với họ Cố sắp tới.

Bà đã sớm điều tra ra được manh mồi, người năm đó mang Như Nhi của bà đi, rất có thể là người nhà họ Có.

Khi Hứa lão phu nhân đánh tiếng – muôn ghé thăm nhà họ Cố, Cố Cảm Minh yêu cầu Cố Lăng Hiện ở lại nhà tiếp đãi khách, còn bảo Cố Băng Băng chuẩn bị kỹ càng một phen.

Cố Băng Băng còn có chút bất mãn lầm bẩm: “Anh hai, vì sao bà già cô hủ kia lại muôn tới thăm nhà chúng ta vậy.?”

Cố Cẩm Minh ngăn cô ta lại, “Đừng để anh cả nghe được cách xưng hô này, anh ấy sẽ mắng em đấy.”

Băng Băng hừ một tiếng, nói: “Mắng thì mắng thôi, lão thái thái quả thật là nghiêm túc thái quá mà, bà ta không thích em, vì sao em phải tôn kính bà ta chứ ?”

Cố Cẩm Minh xoa xoa đầu cô ta, nói: “Đừng nói như vậy, Hứa lão phu nhân là một người đáng giá đề tôn kính.”

Cố Băng Băng chẳng hề để ý, nhưng cũng không muôn cãi nhau với anh trai, sau khi chuẩn bị tốt mọi thứ thì đi xuống lâu, theo Cố Lăng Hiên đứng ở cửa.

Không bao lâu, một chiếc rolls royce chậm rãi tiên vào, xe dừng lại, Hứa lão phu nhân từ trên xe đi xuông.

Cố Lăng Hiên chủ động tiến lên, nghênh đón, “Lão phu nhân, hoan nghênh.”

Hứa lão phu nhân đi về phía trước, nhìn về phía Cố Lăng Hiên, ánh mắt quá mức nghiêm túc, như là muốn xuyên thấu qua đối phương nhìn ra ai đó.

Ánh mắt như vậy khiến mặt mày Cố Lăng Hiên nhíu lại, khó hiểu hỏi bà: “Hứa lão phu nhân?”

Hứa lão phu nhân âm thầm thở dài một hơi, một lần gặp mặt trước đó liền cảm thấy quen thuộc, còn có những tư liệu trên tay bà năm đó, lần gặp mặt này đây lại Cố Cẩmgiác quen thuộc như cũ, trong lòng bà gân như đã có kết quả.

Mặt mày Hứa lão phu nhân trở nên nhu hòa hơn, nói: “Làm phiền rồi.’ “Sẽ không, hoan nghênh ghé thăm.”

Đoàn người đi vào trong phòng khách, ngôi xuống, Cô Làng Hiên đã sớm căn dặn người làm chuẩn bị trà, thái độ hoàn mỹ khiến người ta không bới móc được chút khuyết điểm nào.

Cho dù Cố Lăng Hiên cũng cảm thấy rất kỳ quái, anh cảm giác có một kiểu thân quen rất tự nhiên đối với Hứa lão phu nhân, còn có sự tôn kính Không thể tự chủ được.

Tầm mắt Hứa lão phu nhân nhìn về chỗ ngồi phía bên cạnh, Cố Cảm Minh trông cũng rất phong độ nhẹ nhàng như anh cả, và cả, vị tiêu thư họ Cô với ánh mắt mang theo một tia mắt kiên nhẫn kia nữa.

Hứa lão phu nhân bỗng. nhiên nói: “Em gái cậu được tìm vệ vào lúc nào vậy?”

Mới vừa mở miệng đã hỏi một câu kỳ quái đột ngột như vậy khiến người ta bôi rồi.

Cố Lăng Hiên cũng cảm thấy kỳ ra, nhưng vân hàm hồ nói: “Cũng không lâu, Băng Băng ở bên ngoài đã chịu rất nhiều khô CC) Hứa lão phu nhân nghiêm túc đánh giá Cố Bằng Băng một chút, mịt mờ nói: “Phải không? Đã kiểm chứng qua chưa? Ta có một đoàn đội bác sĩ, có thể trực tiếp thử máu.”

Nếu như là trước kia, Hứa lão phu nhân sẽ không trực tiệp nói chuyện một chút, nhưng bà đã bị chuyện này tra tấn rất lâu rồi, vừa đến đã trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, huống chị, se cũng không cho rằng đứa con gái không có phép tắc giáo dưỡng như thê, sẽ có ‘ khả năng ‘ là cháu gái ngoại của mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 713


Chương 713

Cố Băng Băng giống như con mèo bị dẫm phải đuôi, lập tức nôi điên, nói không lựa lời nói: “Lời này của bà là có ý gì hả? Bà già thối!”

Cố Lăng Hiên nhẹ giọng quát lớn, “Băng Băng! Chú ý lễ phép!”

Cố Băng Băng tức giận đến cả người run rẫy, lý do tức giận chủ ý là bởi vì đang chột dạ thì đúng hơn, cô ta muốn cáo mượn oai hùm.

Đây là điêm cô ta sợ hãi nhật, cho nên cô ta vẫn luôn giả vờ ngoan ngoãn lấy lòng hai người anh trai họ Cô này, thành công khiên bọn họ xem nhẹ việc ‘ kiểm chứng ‘ này.

Hiện tại, bí mật của mình sắp bị một bà già ở đâu ra vạch trần, cô ta có thể không tức giận sao?!

“Anh, anh cứ nhìn em bị người ta nói như vậy sao? Em, em hiện tại sẽ rời khỏi cái nhà này! Nếu các người đều không tin tôi! Tôi rời đi là được!”

Nói rồi, Cố Băng Băng. liền nồi giận đùng đùng quay người rời đi, giỗng như muôn vệ phòng thu dọn hành lý vậy, nhưng nếu là hữh kỹ, rõ ràng sẽ phát hiện bước chân cô ta đi đặc biệt nhàn chỉ là bày ra tư thế rất “thật”

mà thôi.

Hứa lão phu nhân lưu ý đến điểm này, càng chắc chắn suy đoán của mình là đúng, rất là bình tĩnh uống trà.

Cô Câm Minh vội vàng kéo Cô Băng Băng lại, nói: “Băng Bằng, đừng gây chuyện nữa, đi cái gì mà đi, em chính là người thân của bọn anh, còn chạy đi đầu được?”

Cố Băng Băng lập tức lau nước mắt, nói: “Em nào phải là người thân của các anh, nêu các anh đều nghỉ ngờ em, em đi là được rôi.”

: Một câu cuối cùng Diệp Như Hề không hề đề ý đến, cô túc tiếp ngắt điện thoại, sau đó mang theo Nhạc Nhạc dứt khoát ngôi trên vòng quay ngựa gô.

Âm nhạc vui vẻ nồi lên khi vòng xoay hoạt động, cùng với tiếng Cười reo vang như chuông bạc của Nhạc Nhạc Cứu vớt cảm xúc của Diệp Như Hề.

Cô ngơ ngắn nhìn gương mặt tươi cười của Nhạc Nhạc, miệng thì cười theo nhưng trong lòng lại đau nhói.

Cô giống như tự ngược cùng Tiểu An và Nhạc Nhạc dạo qua một vòng lại một vòng.

Ngoại trừ chơi vòng xoay ngựa gô, ba mẹ con còn cùng đi chơi những trò khác, cô không miễn cưỡng bản thân đi khiêu chiên những trò quá sức mình, đôi khi cô chơi cùng các con, có đôi khi chỉ nhìn hai đứa nhỏ chơi.

Diệp Như Hề còn yêu cầu máy ảnh, giúp được rất nhiều bức ảnh.

Chơi được hồi lâu, Tạ Trì Thành vội vàng chạy tới “Daddy!”

Nhạc Nhạc thấy daddy thì hưng phấn xông tới, nhào vào lòng cha.

Tạ-Trì Thành một tay nâng Nhạc Nhạc lên, nói: “Choï vụi về lắm sao?”

Nhạc Nhạc gật đầu thật mạnh, “Vui vẻ ạt Tạ An cũng có chút vui vẻ, nhưng lúc nhìn thây daddy vẫn đanh chặt khuôn mặt nhỏ, cậu không muốn cúi đầu trước › daddy, nhưng Diệp Như Hề vẫn có thể cảm nhận được dưới vẻ mặt đầy kiêu ngạo của Tiểu An là sự cùng bái đối với cha của mình.

Cô có thể hiểu được cảm giác này, cô đã từng tồn tại cảm giác ngưỡng một cha như vậy.

Cô mỉm cười nhìn hai đứa nhỏ, khuôn mặt ôn nhu.

Tạ Trì Thành nhìn thấy khóe miệng cô có ý cười, ánh mắt ôn nhu, nỗi lo lăng trong lòng cũng nhẹ bót, trong đầu vang lên lời Anne nhắc nhở.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 714


Chương 714

[ Dựa theo tình huống anh nói, tôi hoàn toàn có thể nghỉ vẫn vợ anh đang mắc chứng rôi loạn tinh thần tiền sản, anh tốt nhất mau chóng đưa cô ấy tới gặp tôi, hơn nữa anh phải AT luôn chú ý tới cảm xúc của cô äY.

[ Cũng không phải tất cả mọi người đều sẽ biểu hiện sự cuồng loạn ra ngoài, thân là người chông, Caesar, tôi không thể không nói cho anh, sự mạnh mẽ quá mức của anh sớm hay muộn cũng gieo mầm tai họa. ] [ Bùng nỗ cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. ] Tạ Trì Thành nghiêm túc nhìn Diệp Như Hề, bỗng nhiên nói: “Tiểu Hề, em thích một hôn lễ như thế nào?”

Diệp Như Hề ngần ra, nghiêng đầu, nói: “Là kiểu như thê nào cũng được đúng không?”

“Đúng.”

“Một hôn lễ thật là long trọng.”

Tạ Trì Thành nghe xong, cứng họng cười cười, nói: Được, anh sẽ cho em một hôn lễ thật long trong.”

Cô trả lời như vậy, ánh mắt còn mang theo chờ mong, dường như Tiểu Hề mà anh quen thuộc lại lần nữa trở lại.

Tiểu Hề của anh không phải mắc bệnh trầm cảm, cô có sức sống như vậy, giỏng như đã quên đi tât cả phiên não.

Nhạc Nhạc cũng ôm lấy cổ daddy, hoan hô: “Thật vậy chăng? Daddy và mami muốn tô chức hôn lễ sao? Con rất vui đó nhal”

Tạ An cũng hưng phấn nắm chặt tay nhồ, nhìn về phía mami, nhấn mạnh nói: “Mami, mẹ nhất định Sẽ rất hạnh phúc! Con và em gái sẽ rải hoa hồng cho mẹ!”

Diệp Như Hề lập tức đồng ý, “Đồng ý”

Tạ Trì Thành ôn nhu cười nói: “Em chỉ cần chờ đợi trở thành cô dâu mới thôi.”

Một hôn lễ long trọng, đang được bí mật chuân bị.

Một ngày này, Tạ Trì Thành cùng bọn họ chơi thử tật cả các hạng mục trò chơi, những trò k*ch th*ch Diệp Như Hề không tiện tham gia, đêu có Tạ Trì Thành chơi cùng các con, cô ở bên cạnh dõi theo, ánh hoàng hôn bao phủ công viên giải trí, mang đến màu sắc âm áp.

Chơi đến trò cuối củng, Nhạc Nhạc trực tiếp nặng nề ngủ thiếp . đi trong lồng ngực Tạ Trì Thành, Tiểu An cũng buôn ngủ ngáp ngắn ngáp dài.

Tạ Trì Thành mang các con đi về phòng nghỉ ngoï, rội sau đó lại ôm lấy Diệp Như Hê trở vê phòng.

Nụ cười tươi rói của cô lúc ở công viên giải, trí đã khiến lòng anh nóng bừng, gân như trong khoảnh khắc cửa phòng vừa đóng lại, anh đã ân cô lên tường, dùng sức hôn môi cô.

Một nụ hôn kịch liệt kéo dài khiến người ta hít thở không nỗi.

Khi Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, anh đã nhiệt tình khơi gợi.

Cô nhẹ nhàng đây đây anh, “Em muốn tắm rửa.”Chơi cả một ngày, cô mệt mỏi, cũng đồ một thân đầy mồ hôi.

Biết cô thích sạch sẽ, Tạ Trì Thành cũng không tiếp tục hành động vừa rôi, anh nói với giọng khàn khàn: “Có cân anh ôm em đi không?”

Diệp Như Hề tươi sáng cười, “Cũng không phải em sẽ trôn ở phòng tắm không chịu ra.”

_ Anh bị nụ cười quyến rũ của cô mê hoặc, chờ khi phản ứng lại, cô đã sóm đây anh ra rôi đi vào phòng tắm.

Anh kéo kéo sợi tóc, thấp thấp nở nụ cười.

Khi cửa phòng tắm vừa khép lại, nụ cười rạng rỡ trên mặt Diệp Như Hề nháy mắt thu liễm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 715


Chương 715

Cô nhìn về phía gương, đi từng bước một tới gân, chạm chạm vào khuôn mặt mình trong gương, một cái tay khác lại mở ra vòi nước.

Tiếng nước rào rào che lấp tiếng thì thầm lầm bẩm của cô.

“Mày nhìn xem, cũng chẳng tới mức khó khăn như vậy, không phải sao?”

Cô nở nụ cười, chỉ là nụ cười này, tái nhợt vô lực, hốc mắt ửng đỏ.

Chờ khi Diệp Như Hề tắm xong đi ra ngoài, cô khoác áo tắm, dấu vễt lưu lại đêm qua còn chưa được xóa tan, có vài dâu vét đã không còn tươi đẹp như lúc ban đầu nữa Lúc cô đi ra, Tạ Trì Thành hình như còn đang gọi điện thoại, Diệp Như Hề chỉ có thê nghe thây một câu cuối . cùng, anh nói, “Cô ấy không có việc gì, suy đoán của cô có lẽ đã sai.”

Tạ-Trì Thành đưa mắt nhìn thấy Diệp Như: Hề một thân đây. hơi nước đi ra, áo tắm rất rộng, còn lộ hắn xương: quai xanh, hiện rõ những dâu vết ái muội kia, ánh mắt anh chợt âm trầm hơn, bỏ lại một câu: “Nói sau đi.” Liền CÚP điện thoại.

Sau đó anh cầm khăn lông đi q “Tại sao không chịu sấy tóc n khô?

Anh sây cho em, đừng đề bị cảm lạnh.”

Anh nhẹ nhàng lau tóc cho cô, còn chú ý sờ sờ vào phần trán, đã hạ sốt rôi.

Diệp Như Hề ngoan ngoãn ngồi trước mặt anh, đề anh xoa tóc cho mình.

Trong lúc nhất thời, căn phòng thật an tĩnh.

Tạ Trì Thành lây ra máy sây, ân tốc độ gió nhẹ, tự mình sây tóc cho cô, sây được một nửa, áo tắm trên người cô đã buông lỏng hơn phân nửa, anh chậm rãi tắt máy sây.

Cô nghi hoặc ngắng đầu lên, đã bị hôn lên môi.

Nụ hôn dần dần đi xuống, cô khó nhịn ưm một tiếng, nói: “Thân thể em không thoải mái.”

Anh ngừng lại, một tay khép lại áo tắm trên người cô, nói giọng khàn khàn: “Ngủ đi, tới bữa cơm chiều anh Sẽ gọi em dậy.”

“Được.”

Anh ôm cô lên giường, dém chăn cẩn thận lại hôn lên trán cô một cái mới nói: “Ngủ đi, anh chờ em ngủ rôi lại đì.”

Diệp Như Hề nhắm mắt lại.

Không bao lâu, truyền đến tiếng hít thở vững vàng của cô.

Tạ Trì Thành đứng lên, rời khỏi phòng.

Khi cánh cửa phòng vừa khép lại, Diệp Như Hề mở mắt ra, xoay một người một cái, lấy ra một chiếc di động mới, di động này cũng không phải là chiếc Tạ Trì Thành chuân bị cho cô.

Cô gửi đi một tin nhắn, rất nhanh sau đó đã nhận được hồi âm.

_ Ông ta nhiều nhất. chỉ có thể chống cự được ba ngày, Tiểu Hề, em muốn trở về sao? ] Diệp Như Hề nhìn ngày kia, sau đó trả lời một câu.

[ Em sẽ trỏ về. Chớ để lộ tin tức. ] Sau đó cô xóa tin nhắn, xoay người, thất sự ngủ thiết đi.

Tạ Trì Thành tìm tới nơi tổ chức hôn lễ có tiếng nhất, cũng đưa ra hạn mức khổng lò, không chút bủn xỉn nào.

Anh chỉ có một yêu câu, làm trong thời gian ngắn nhất, muốn có một hôn lễ long trọng nhất có thê, thời-gian chỉ có ba ngày.

Ba ngày sau, cũng là thời hạn cuối cùng trong thỏa thuận 10 ngày với Vưu LỊ Tư.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 716


Chương 716

Sau 3 ngày, anh sẽ cho cô một hôn lễ vô cùng long trọng.

Thời gian ba ngày rất ngắn, nhưng có chờ mong nên cảm giác thật là lâu.

Lúc này đây, Tạ Trì Thành không hề mượn tay người khác, anh tự mình ‘. xem xét bản kế hoạch tổ chức hôn lễ, từ món đồ trang trí tới lịch trình, anh đều không bỏ qua, cũng không hề-để lộ ra tin tức gì cả.

Anh phải cho cô một niềm vui bất ngò, anh đã đồng ý rồi.

Mà ba ngày này, cũng đủ đề chuyện nào đó nhen nhúm trở nên nghiêm trọng.

Bệnh viện Đề Đô Trung Hoa.

Diệp Kiến Nam gầy chỉ còn lại chút da bọc xương, nằm \ trong phòng bệnh ICU, nửa chết nửa sống.

Vu Bình và Diệp Như Mạn ở ngoài phòng bệnh cãi nhau.

“Mẹ, sao ông ta còn chưa chết vậy chứ! Con sắp diễn kịch tới cứng đờ rồi!”

“Con gấp gáp cái gì? Người kia nói phải tiệp tục kéo dài ba ngày, nêu không chúng 1a sẽ không lây được một xu nào cả.”

Diệp Như Mạn đành phải ngừng tiệp tục oán giận, chỉ nói: Sao đám người thăm dò kia cứ kéo đến không dút – vậy? Con cũng không biệt phải nói cái L gì”

“Tiếp tục tự biên tự diễn là được.”

Diệp Như Mạn lộ ra vẻ mặt hả giận, nói: “Cũng không biết con tiện nhân Diệp Như Hề kia đã đắc tội với ai mà lại lở chỉnh cho tới như vậy.”

Vụ Bình cũng cảm thấy kỳ lạ, trước đó một thời gian có cuộc gọi thần bí nói với bà ta, bảo bà ta bất chấp tất cả bịa đặt tung tin đồn, sẽ được mức thù lao hậu hĩnh.

Vốn dĩ Vu Bình vốn là không tin, thậm chí còn không muôn nhúng tay vào chuyện của Diệp Kiến Nam, nhưng đôi phương trực tiếp chuyển vào tài khoản của bà ta 300 vạn, bà ta lập tức khuất phục, mang, theo › Diệp Như Mạn thường xuyên biểu diễn tiệt mục bán thảm.

Diệp Kiến Nam hiện tại ngay cả Việc.

nói chuyện cũng khó khăn, chỉ có thể căm ông thở và đủng thứ dây nhợ, còn có thể phản bác hay sào?

Chẳng qua chỉ là bịa đặt vài lời dối trá, vậy là lại có được thù lao 500 vạn , ngu gì mà không làm đây?

Nhưng điểm Vu Bình cảm thây có chút kỳ quái chính là, ngoại trừ kẻ thần bí tìm tới bà ta lúc đâu, còn có một người khác cũng tìm tới bà ta, nhưng lại trong tối ngoài sáng đều muốn hỏi thăm những chuyện trước kia của Diệp Như Hề, bao gồm cả lai lịch của con IS kia.

Vụ Bình trâm tư một hôi, đột nhiên nói: “Mạn Mạn, năm đó lúc Diệp Như Hề đi vào nhà của chúng ta, có mang theo món đồ gì không?”

Diệp Như Mạn đang nghịch di động, đặt biệt là khi thấy Hit những dòng bình luận trên Weibo, tất cả đêu đang nhục mạ Diệp Như Hề, cô ta đắc ý võ cùng.

Đôi với người chị gái này, cô ta không có một chút tôn kính nào, đặc biệt là khi đối phương còn cướp đi Tạ Trì Thành, cô ta càng căm hận hơn nhưng trước đó bởi vì Tạ Trì Thành , cô ta còn không dám ra tay đối phó với Diệp Như Hê, nhưng hiện tại thì không như vậy nữa.

Vu Bình đây con gái một cái, lại hỏi lại một lần rồi nói, “Nhanh ngẫm lại xem nào.”

Diệp Như Mạn chẳng hề để ý nói: “Cái đồ quê mùa kia, năm đó đến nhà chúng ta ngoại trừ vài bộ quân áo rách nát thì có thê có cái gì? À, đúng rôi, còn có một cái móng chìa khóa.

nữa đi, sau đó lại bị Tạ Trì Thành lấy mắt, chắc hẳn là bồi thường cho cô ta”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 717


Chương 717

Vu-Bình cũng từng cầm món đồ kia, như suy tư gì đó, “Cái móc chìa khóa kia có phải đo mẹ nó để lại không?”

“Đúng Vậy, là một cái móc chìa khóa cũ nát, nó còn xem như là bảo bối không bằng.”

“Con còn nhớ rõ kiểu dáng không?”

“Nhớ rõ nha, tốt xấu gì cũng cầm nó đề lừa Tạ Trì Thành rât nhiêu năm.”

“Đặt lại cho mẹ một cái khác đi.”

*A? Sao mẹ phải làm thế.”

“Ta cảm thấy món đồ kia sẽ có tác dụng.”

Vu Bình thật sự đã dân theo Diệp Như Mạn làm ra một cái móc chìa khóa giống y hệt, bởi vì kiều dáng của nó là mặt dây, còn tốn khá nhiều sức lực mới tìm ra được.

“Mẹ, làm ra cái móc chìa khóa này thì có tác dụng gì? Tạ Trì Thành sẽ không tin tưởng đâu.”

“Câm miệng, cùng ta đi một chuyến . tới nhà họ Cố.”

“Nhà họ Có? Nhà họ Có nào thế?”

“Còn có thể là nhà nào nữa?”

Diệp Như Mạn há to miệng, tràn đầy kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ là nhà họ Cố sỡ hữu Santa Rolia kia?!”

“Đũng vậy.”

“Nhưng mà chúng ta tới nhà họ Cô làm cái gì? Loạn gia đình hào môn thế này, cũng không muốn tiếp đãi chúng ta đâu.”

Vu Bình siết chặt móc chìa khóa kia, lộ ra một tia mỉm cười, “Vậy cũng không nhất định.”

Trong căn phòng xa hoa ở tầng cao nhât của Santa Rolia.

Vốn dĩ Hứa lão phu nhân cứ nghĩ sẽ nhanh chóng rời khỏi Trung Hoa như lại phải ở lại thật lâu, bà dứt khoát bao luôn gian phòng này, chờ đọi trường kỳ.

Khi trên mạng buông đủ lời tai tiêng vệ Diệp Như Hê, Hứa lão phu nhân còn đang điều tra manh mối về con gái mình, bà không có cách nào phân thân, chờ tới khi phát hiện ra chuyện, tin đồn đã lan rộng khó mà cứu vấn.

Bà. ấy về nước không lâu, cho dù trên tay có quyên có tiên, nhưng cũng không hiệu biết được bao nhiêu về thế lực truyền thông trong nước, cộng thêm người đứng sau hành động ào ào, một chốc một lát căn bản không thể nào đàn áp được.

So sánh với con gái ruột thịt cùng một hậu bối có ân tượng khá tốt, Hứa lão phu nhân chỉ có thê lựa chọn người đầu tiên. : : Nhưng mà, chuyện càng khiến cho Hứa lão phu nhân thật vọng hơn chính là, Hạ Lan Hinh vẫn đi tới một bước này.

Ánh mắt Hứa lão phu nhân nặng nề nhìn Hạ Lan Hinh, bà mặc bộ sườn xám đoan trang, lão quản gia ở phía sau rót cho bà một ly trà phô nhị, động tác thuần thục.

Hứa lão phu nhân nhàn nhã nhấp một ngụm, không rên một tiêng.

Vẻ mặt Hạ Lan Hinh có chút cứng đờ, vôn dĩ còn bày ra vẻ mặt quyên luyên và kích động, giờ có chút duy trì không nỗi nữa.

Vì cái gì, Hứa lão phụ nhân sao có thể bình tĩnh như thế, không hề có chút kinh ngạc nào sao? Chuyện này hoàn toàn vượt xa dự đoán của cô tai “Bà ngoại…… cháu biết, cháu biết bà rất khó chấp nhận, cháu hiểu được, cháu chỉ là…… mong muôn có được một người thân.”

Lời nói đã nói ra, Hạ Lan Hinh cũng không có đường lui nữa, cô ta cân thiệt phải nhận vơ chuyện này, thậm chí ngay cả một tiêng bà ngoại cũng thốt ra được.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 718


Chương 718

Hứa lão phu nhân buông xuống chén trà, nhàn nhạt nói: “Tôi không đảm đương nổi một tiếng bà ngoại này của có: Hạ Lan Hinh rơi xuống nước mắt, Ủy khuất nói: “Cháu biết bà không có cách nào chấp nhận nỗi, thật xin lỗi, là do cháu quá xúc động, cháu đã rất vui, cứ nghĩ trên đời nảy cháu sẽ không còn bắt kỳ người thân nào nữa, cháu thật sự rất vui……”

Hứa lão phu. nhân nhìn Hạ Lan Hinh, trong ánh mắt hiểu rõ tật cả khiến Hạ Lạn Hinh run rấy mây lần, cô ta bắt đầu hoài nghị, bà già này ‘đã biết được cái gì rôi sao?

Không, không có khả năng, cô ta đều đã sắp xếp cả rôi, cho dù Hứa lão phu nhân có muốn điều tra thê nào, chứng cứ cuôi cùng cũng chỉ có thê hướng về cô ta, thậm chí cô ta còn ngụy tạo không ít chứng cứ chứng minh.

“Lan Hinh, cô đi đi.”

Hứa lão phu nhân đứng lên, đưa lưng vệ phía cô ta, cuỗi cùng còn ném, xuông một câu: “Có một số thứ, vôn không phải của cô thì đừng hy vọng xa vòi. Tiên khách.”

“Vâng, phu nhân.”

Lão quản gia khách khí nói với Hạ Lan Hinh: “Hạ tiểu thư, cô nên rời đi ri.

Không! Chuyện này không đúng!

Không nên là cái dạng này!

Hạ Lan Hinh không cam lòng, cô ta không cam lòng cứ như vậy rời đi, cô ta nhật thiết phải trở thành cháu ngoại của Hứa lão phu nhân này!

“Bà ngoại, cháu biết bà còn trách cứ mẹ, nhưng năm đó mẹ không phải là cố ý không quay về, bà ấy……

“Hạ tiểu thư, cô nên rời đi rồi.”

Hạ Lan Hinh khẽ cắn môi, không cam tâm tình nguyện những vẫn phải rời đi.

Hứa lão phu nhân xoa xoa đôi mắt có chút mỏi mệt, thở dài một hơi thật sâu.

“Đứa nhỏ này vẫn đi tới bước này, tôi thật sự rất thất vọng.”

Lão quản gia cong eo, nói: “Phụ nhân, bà đã quá nhẹ tay với cô ta rồi.”

Dám cả gan giả mạo huyết mạch họ Hứa, là chuyện tội ác ngập trời.

Nhưng Hứa lão phu nhân chung quy đã già rôi, cũng không, đuổi cùng giêt tuyệt, chỉ là không muôn cho Hạ Lan Hinh bát kỳ hư vinh nào nữa “Như Nhi…… tôi muốn biết con bé được chôn ở đâu.”

“Phu nhân……”

“Tôi không ngại, tôi đã sớm làm tốt chuân bị.”

Bao nhiêu năm không tìm kiêm được chút tung tích nào, cho dù Hứa lão phu nhân không muốn thừa nhận, nhưng cũng đã làm tốt chuẩn. bị tâm lý, một người nêu còn sống thì rất khó biến mắt sạch sẽ lâu như vậy, nhưng người chết thì có thê.

“Mặt khác, thay tôi liên hệ với nhà họ Cố một chút đi.”

Lão quản gia vốn định khuyên can một hôi, nhưng lời vọt tới bên miệng vấn trở thành: “Vâng, phu nhân.”

Lão quản gia rất nhanh chóng liên hệ xong với người họ Có, đối phương.

biết được là Hứa lão phu nhân mời tới, lập tức đồng ý ngay.

Hứa lão phu nhân nhìn ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nói: *Đem những tin đồn bôi nhọ đó ép xuống hết đi, đó là một đứa trẻ tốt, sẽ không làm ra những việc này.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 719


Chương 719

Lão quản gia lập tức hiệu rõ câu nói của bà là gì, “Đúng vậy.”

Vốn dĩ còn cho rằng đây chỉ là một chuyện đơn giản, nhưng bắt luận bị dập tất bao nhiêu, sẽ luôn có tin tức mới bùng lên, lại bắt đầu một làn sóng mới, chiếm cứ hot search không dứt.

Mà Hứa lão phu nhân cũng không tiếp tục để ý tới, tân tư của bà đang dồn tới cuộc gặp gỡ với họ Cố sắp tới.

Bà đã sớm điều tra ra được manh mồi, người năm đó mang Như Nhi của bà đi, rất có thể là người nhà họ Có.

Khi Hứa lão phu nhân đánh tiếng – muôn ghé thăm nhà họ Có, Cố CẩmMinh yêu cầu Cố Lăng Hiện ở lại nhà tiếp đãi khách, còn bảo Cố Băng Băng chuẩn bị kỹ càng một phen.

Cố Băng Băng còn có chút bất mãn lầm bẩm: “Anh hai, vì sao bà già cô hủ kia lại muôn tới thăm nhà chúng ta vậy.?”

Cố CẩmMinh ngăn cô ta lại, “Đừng để anh cả nghe được cách xưng hô này, anh ấy sẽ mắng em đáy.”

Băng Băng hừ một tiếng, nói: “Mắng thì mắng thôi, lão thái thái quả thật là nghiêm túc thái quá mà, bà ta không thích em, vì sao em phải tôn kính bà ta chứ ?”

Cố Cẩm Minh xoa xoa đầu cô ta, nói: “Đừng nói như vậy, Hứa lão phu nhân là một người đáng giá đề tôn kính.”

Cố Băng Băng chẳng hề để ý, nhưng cũng không muôn cãi nhau với anh trai, sau khi chuẩn bị tốt mọi thứ thì đi xuống lâu, theo Cố Lăng Hiên đứng ở cửa.

Không bao lâu, một chiếc rolls royce chậm rãi tiên vào, xe dừng lại, Hứa lão phu nhân từ trên xe đi xuông.

Cố Lăng Hiên chủ động tiến lên, nghênh đón, “Lão phu nhân, hoan nghênh.”

Hứa lão phu nhân đi về phía trước, nhìn về phía Cố Lăng Hiên, ánh mắt quá mức nghiêm túc, như là muốn xuyên thấu qua đối phương nhìn ra ai đó.

Ánh mắt như vậy khiến mặt mày Cố Lăng Hiên nhíu lại, khó hiểu hỏi bà: “Hứa lão phu nhân?”

Hứa lão phu nhân âm thầm thở dài một hơi, một lần gặp mặt trước đó liền cảm thấy quen thuộc, còn có những tư liệu trên tay bà năm đó, lần gặp mặt này đây lại Cố Cẩmgiác quen thuộc như cũ, trong lòng bà gân như đã có kết quả.

Mặt mày Hứa lão phu nhân trở nên nhu hòa hơn, nói: “Làm phiền rồi.’ “Sẽ không, hoan nghênh ghé thăm.”

Đoàn người đi vào trong phòng khách, ngôi xuống, Cô Làng Hiên đã sớm căn dặn người làm chuẩn bị trà, thái độ hoàn mỹ khiến người ta không bới móc được chút khuyết điểm nào.

Cho dù Cố Lăng Hiên cũng cảm thấy rất kỳ quái, anh cảm giác có một kiểu thân quen rất tự nhiên đối với Hứa lão phu nhân, còn có sự tôn kính Không thể tự chủ được.

Tầm mắt Hứa lão phu nhân nhìn về chỗ ngồi phía bên cạnh, Cố Cảm Minh trông cũng rất phong độ nhẹ nhàng như anh cả, và cả, vị tiêu thư họ Cô với ánh mắt mang theo một tia mắt kiên nhẫn kia nữa.

Hứa lão phu nhân bỗng. nhiên nói: “Em gái cậu được tìm vệ vào lúc nào vậy?”

Mới vừa mở miệng đã hỏi một câu kỳ quái đột ngột như vậy khiến người ta bôi rồi.

Cố Lăng Hiên cũng cảm thấy kỳ ra, nhưng vân hàm hồ nói: “Cũng không lâu, Băng Băng ở bên ngoài đã chịu rất nhiều khô CC) Hứa lão phu nhân nghiêm túc đánh giá Cố Bằng Băng một chút, mịt mờ nói: “Phải không? Đã kiểm chứng qua chưa? Ta có một đoàn đội bác sĩ, có thể trực tiếp thử máu.”

Nếu như là trước kia, Hứa lão phu nhân sẽ không trực tiệp nói chuyện một chút, nhưng bà đã bị chuyện này tra tấn rất lâu rồi, vừa đến đã trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, huống chị, se cũng không cho rằng đứa con gái không có phép tắc giáo dưỡng như thê, sẽ có ‘ khả năng ‘ là cháu gái ngoại của mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 720


Chương 720

Cố Băng Băng giống như con mèo bị dẫm phải đuôi, lập tức nôi điên, nói không lựa lời nói: “Lời này của bà là có ý gì hả? Bà già thối!”

Cố Lăng Hiên nhẹ giọng quát lớn, “Băng Băng! Chú ý lễ phép!”

Cố Băng Băng tức giận đến cả người run rẫy, lý do tức giận chủ ý là bởi vì đang chột dạ thì đúng hơn, cô ta muốn cáo mượn oai hùm.

Đây là điêm cô ta sợ hãi nhật, cho nên cô ta vẫn luôn giả vờ ngoan ngoãn lấy lòng hai người anh trai họ Cô này, thành công khiên bọn họ xem nhẹ việc ‘ kiểm chứng ‘ này.

Hiện tại, bí mật của mình sắp bị một bà già ở đâu ra vạch trần, cô ta có thể không tức giận sao?!

“Anh, anh cứ nhìn em bị người ta nói như vậy sao? Em, em hiện tại sẽ rời khỏi cái nhà này! Nếu các người đều không tin tôi! Tôi rời đi là được!”

Nói rồi, Cố Băng Băng. liền nồi giận đùng đùng quay người rời đi, giỗng như muôn vệ phòng thu dọn hành lý vậy, nhưng nếu là hữh kỹ, rõ ràng sẽ phát hiện bước chân cô ta đi đặc biệt nhàn chỉ là bày ra tư thế rất “thật”mà thôi.

Hứa lão phu nhân lưu ý đến điểm này, càng chắc chắn suy đoán của mình là đúng, rất là bình tĩnh uống trà.

Cô Câm Minh vội vàng kéo Cô Băng Băng lại, nói: “Băng Bằng, đừng gây chuyện nữa, đi cái gì mà đi, em chính là người thân của bọn anh, còn chạy đi đầu được?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Cố Băng Băng lập tức lau nước mắt, nói: “Em nào phải là người thân của các anh, nêu các anh đều nghỉ ngờ em, em đi là được rôi.”

Nói muốn đi, nhưng người vẫn đứng ở nơi đó, rõ ràng Có Cầm Minh cũng dùng không bao nhiêu sức lực.

Cố Lăng Hiên cũng thay đổi lại sắc mặt, cho dù. trong lòng anh có tôn kính Hứa lão phu nhân như thế nào, nhưng cũng không thể chẳng phân biệt người nhà và người ngoài.

‘Lão phu nhân, đây là chuyện của nhà họ Có chúng tôi, ngài không cần lo lắng.”

Hứa lão phu nhân buông chén trà, ánh mắt mang theo tia thưởng thức, nói: “Ia chỉ là muôn đưa ra một kiến nghị, dù sao chuyện lớn như thê, cũng phải đưa ra một số chứng cứ xác thực mới được.”

Cố Băng Băng nhìn bà già kia vẫn mãi lôi kéo chuyện này không bỏ, mà anh cả cũng không có nghiêm khắc từ chối, cô ta càng thêm hoảng loạn, trực tiếp quát to: “Chuyện này có liên quan quái gì tới bà, bà có tư cách gì mà xen vào!”

“Băng Băng!”

“Anh cả, anh cũng nghỉ ngờ em như vậy đúng không? Nêu như vậy, vì sao anh còn muôn nhận em về nhà?”

Cố Băng Băng trực tiếp đỏ hốc mắt, tràn đây ủy khuất, nước mắt như sắp rơi xuông.

len) Cẩm Minh đau lòng, cũng cảm thấy có chút oán hận Hứa lão phu nhân, lập tức nói: “Băng Băng, bọn anh không có ý tứ này, em đừng khóc.”

Hứa lão phu nhân cũng không có nửa phần nhún nhường, càng thêm sắc bén nói: “Ta chăng qua chỉ nói cân kiểm chứng một chút thôi, làm sao lại phản ứng mạnh như vậy hả? Nếu như đúng như cô, thì một tầng xét nghiệm quan hệ cũng chỉ đảm bảo hơn mà thôi, đáng đề phản ứng nghiêm trọng như vậy sao?”

Cố Băng Băng tức giận đên mức chỉ tay vào người lớn, thiêu chút nữa muôn măng người, nhưng lời nói đến bên miệng lại nuột xuông, còn bày ra dáng vẻ tủi thân âm ức hơn, trực tiếp đầy Cố CẩmMinh ra, trong miệng kêu: “Vậy tôi đi, tôi đi là được.”

Cố CẩmMinh nóng vội, trực tiếp đối hô to với Cố Lăng Hiên : “Anh cải Anh không nói câu gì hay saol”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 721


Chương 721

Cố Lăng Hiên cũng cảm tháy Hứa lão phu nhân quá đáng, nhưng điều khiến anh càng cảm thấy quái dị chính là, vì sao Bằng Băng lại phản kháng như thế?

Cố Lăng Hiên không phải chưa từng có suy nghĩ vệ chuyện này, dù sao tự mình nghiệm chứng qua thì mới càng có bảo đảm, nhưng mà mỗi khi có ý tứ nhắc tới chuyện này, Băng Băng lập tức biểu hiện ra vẻ mặt rât khổ: SỐ thậm chí còn nhốt bản thân lại trong phòng, không ăn không uông.

Anh không chịu nỗi lại mềm lòng, cũng cảm thấy như vậy là nghi ngờ Băng Băng quá đáng, sau đó cũng không miễn cưỡng ép buộc, chỉ muốn chờ em gái buông bỏ khúc mắc, lại đi xét nghiệm vậy.

Nhưng, Cố Lăng Hiên không cho rằng chuyện này là không cân thiệt, cho nên Cô Băng Băng kháng cự quá mức lập tức khiên anh nghi ngờ.

“Băng Băng, làm loạn cái gì? Không được dùng tay chỉ vào mặt khách, như vậy là không có lễ phép.”

Cố Băng Băng ngừng tiếng khóc, vẻ mặt khó có thê tin, anh cả thế nhưng lại không giúp cô ta, còn quay sang chỉ trích cô ta, là đã phát hiện ra cái gì sao?

Cố Băng Băng càng luống cuống, dứt khoát hạ quyết tâm, chơi lớn hơn, trực tiếp xông lên lầu, cằm theo balo đã-sớm chuân bị trước, sau đó lại vội vàng chạy xuông dáng vẻ như thật sự muôn bỏ nhà ra đi Cố CẩmMinh thật sự sốt ruột, đi ngăn cản, “Băng Băng! Đừng nháo nữa, anh cả chỉ nói đùa thôi, em đi cái gì”

Hai mắt Cố Băng Băng đỏ hoa, giọng nói cũng đầy cảm xúc diễn như thật: “Ở chỗ này sinh hoạt một khoảng thời gian, cảm ơn các anh đã chăm sóc, em cũng thật sự xem hai người là anh trai, nhưng mà…… Các anh trước nay cũng chưa từng xem em là em gái đúng không, em phải đi, trở lại Cuộc sống vốn có của mình mới đúng.”

Nói đến đây, cô ta khóc càng thêm Ủy khuất, lại không khóc thành tiếng, nức nở vô cùng đáng thương.

Hứa lão phu nhân nhìn dáng vẻ này, dù sao kỹ thuật diễn xuất này vẫn kém hơn Hạ Lan Hinh một chút , dáng vẻ khóc lóc đều có chút cứng đờ.

Hứa lão phu nhân trên dưới nhìn thoáng qua Cố Băng Băng, đứa con gái này ngoài miệng thì nói phải đi, phải trở về cuộc sông trước kia của mình, nhưng trên người đang mặc đồ của nhãn hiệu xa xỉ, chỉ là chiếc vòng cổ đang mang trên người cũng là giá trị mây chục vạn, càng đừng nói tới chiếc túi xách bản giới hạn cô ta đang câm trên tay.

Hứa lão phu nhân tuy rằng tuổi tác lớn, nhưng vẫn luôn theo sát trào lưu, chỉ cân liếc mắt một cái đã nhìn ra quân áo trang sức từ đầu tới chân cô ta cũng có giá trị xâp xỉ một trăm vạn.

Đây mà là muốn trở lại cuộc sống sinh hoạt vỗn có ư?

Hứa lão phu nhân lại mở miệng: “Không cân như vậy, trở về cuộc sông sinh hoạt vỗn CÓ là chuyện không có khả năng.”

Cố Băng Băng Tâm thở dài nhẹ nhõm một hơi, bà già này cuỗi cùng cũng không còn căn mãi không nhả, cô ta chỉ cần diễn xong vở kịch này là được.

Nhưng ngay sau đó, Hứa lão phu nhân lại nói: “Nếu thật sự muôn trở về cuộc sông ‘ vốn có, tất cả những món đồ thuộc VỆ nhà họ Cố phải đề lại hết mới đúng.”

Cố Băng Băng bị nhục nhã, sắc mặt giờ lúc xanh lúc trắng, đều nói không nên lời.

Cố CẩmMinh rốt cuộc nhịn không được nữa, rồng lớn nói: “Hứa lão phu nhân, bà có thê đừng lắm miệng hay không!”

Cố Lăng Hiên đang định mở miệng điều tiệt không khí, Hứa lão phu nhân trực tiếp lạnh lùng nói: “Chỉ bằng ta là bà ngoại của các người!”

Những lời này, rõ ràng hữu lực, nói năng có khí phách, tựa như quả bom thả vào hồ nước, trực tiếp nỗ tung mặt nước đang bình lặng. ‘ Tất cả người trẻ tuổi đều ngây ngần, đồng loạt ngơ ngốc nhìn qua Hứa lão phu nhân.

Phải rất lâu sau, Cố Lăng Hiên mới thu liễm sắc mặt khiệp sợ, nói: “Lão phu nhân, không biết bà đang CÓ ý gì?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 722


Chương 721

Cố Lăng Hiên cũng cảm tháy Hứa lão phu nhân quá đáng, nhưng điều khiến anh càng cảm thấy quái dị chính là, vì sao Bằng Băng lại phản kháng như thế?

Cố Lăng Hiên không phải chưa từng có suy nghĩ vệ chuyện này, dù sao tự mình nghiệm chứng qua thì mới càng có bảo đảm, nhưng mà mỗi khi có ý tứ nhắc tới chuyện này, Băng Băng lập tức biểu hiện ra vẻ mặt rât khổ: SỐ thậm chí còn nhốt bản thân lại trong phòng, không ăn không uông.

Anh không chịu nỗi lại mềm lòng, cũng cảm thấy như vậy là nghi ngờ Băng Băng quá đáng, sau đó cũng không miễn cưỡng ép buộc, chỉ muốn chờ em gái buông bỏ khúc mắc, lại đi xét nghiệm vậy.

Nhưng, Cố Lăng Hiên không cho rằng chuyện này là không cân thiệt, cho nên Cô Băng Băng kháng cự quá mức lập tức khiên anh nghi ngờ.

“Băng Băng, làm loạn cái gì? Không được dùng tay chỉ vào mặt khách, như vậy là không có lễ phép.”

Cố Băng Băng ngừng tiếng khóc, vẻ mặt khó có thê tin, anh cả thế nhưng lại không giúp cô ta, còn quay sang chỉ trích cô ta, là đã phát hiện ra cái gì sao?

Cố Băng Băng càng luống cuống, dứt khoát hạ quyết tâm, chơi lớn hơn, trực tiếp xông lên lầu, cằm theo balo đã-sớm chuân bị trước, sau đó lại vội vàng chạy xuông dáng vẻ như thật sự muôn bỏ nhà ra đi Cố CẩmMinh thật sự sốt ruột, đi ngăn cản, “Băng Băng! Đừng nháo nữa, anh cả chỉ nói đùa thôi, em đi cái gì”

Hai mắt Cố Băng Băng đỏ hoa, giọng nói cũng đầy cảm xúc diễn như thật: “Ở chỗ này sinh hoạt một khoảng thời gian, cảm ơn các anh đã chăm sóc, em cũng thật sự xem hai người là anh trai, nhưng mà…… Các anh trước nay cũng chưa từng xem em là em gái đúng không, em phải đi, trở lại Cuộc sống vốn có của mình mới đúng.”

Nói đến đây, cô ta khóc càng thêm Ủy khuất, lại không khóc thành tiếng, nức nở vô cùng đáng thương.

Hứa lão phu nhân nhìn dáng vẻ này, dù sao kỹ thuật diễn xuất này vẫn kém hơn Hạ Lan Hinh một chút , dáng vẻ khóc lóc đều có chút cứng đờ.

Hứa lão phu nhân trên dưới nhìn thoáng qua Cố Băng Băng, đứa con gái này ngoài miệng thì nói phải đi, phải trở về cuộc sông trước kia của mình, nhưng trên người đang mặc đồ của nhãn hiệu xa xỉ, chỉ là chiếc vòng cổ đang mang trên người cũng là giá trị mây chục vạn, càng đừng nói tới chiếc túi xách bản giới hạn cô ta đang câm trên tay.

Hứa lão phu nhân tuy rằng tuổi tác lớn, nhưng vẫn luôn theo sát trào lưu, chỉ cân liếc mắt một cái đã nhìn ra quân áo trang sức từ đầu tới chân cô ta cũng có giá trị xâp xỉ một trăm vạn.

Đây mà là muốn trở lại cuộc sống sinh hoạt vỗn có ư?

Hứa lão phu nhân lại mở miệng: “Không cân như vậy, trở về cuộc sông sinh hoạt vỗn CÓ là chuyện không có khả năng.”

Cố Băng Băng Tâm thở dài nhẹ nhõm một hơi, bà già này cuỗi cùng cũng không còn căn mãi không nhả, cô ta chỉ cần diễn xong vở kịch này là được.

Nhưng ngay sau đó, Hứa lão phu nhân lại nói: “Nếu thật sự muôn trở về cuộc sông ‘ vốn có, tất cả những món đồ thuộc VỆ nhà họ Cố phải đề lại hết mới đúng.”

Cố Băng Băng bị nhục nhã, sắc mặt giờ lúc xanh lúc trắng, đều nói không nên lời.

Cố CẩmMinh rốt cuộc nhịn không được nữa, rồng lớn nói: “Hứa lão phu nhân, bà có thê đừng lắm miệng hay không!”

Cố Lăng Hiên đang định mở miệng điều tiệt không khí, Hứa lão phu nhân trực tiếp lạnh lùng nói: “Chỉ bằng ta là bà ngoại của các người!”

Những lời này, rõ ràng hữu lực, nói năng có khí phách, tựa như quả bom thả vào hồ nước, trực tiếp nỗ tung mặt nước đang bình lặng. ‘ Tất cả người trẻ tuổi đều ngây ngần, đồng loạt ngơ ngốc nhìn qua Hứa lão phu nhân.

Phải rất lâu sau, Cố Lăng Hiên mới thu liễm sắc mặt khiệp sợ, nói: “Lão phu nhân, không biết bà đang CÓ ý gì?”
 
Back
Top Dưới