Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 683


Chương 683

Tạ Trì Thành sao có thể nhẫn tâm Diệp Như Hà ôm chặt lấy Tiểu An, khụt khit nói: “Thật xin lỗi, Tiểu An, là mami sai, mami không biết con lại đau nhứ thế, thật xin lỗi con.”

Tạ An vốn dĩ cũng không có oán giận, cũng không cảm thây bản thân nhịn đau không được, nhưng dáng vẻ mami ôm cậu vào lòng như vậy không hiểu sao lại khiên cậu bắt đầu thây tủi thân.

Sao lại không đau cơ chứ?

Chú Tần Phong cho dù có thủ hạ lưu tình đến thế nào, nhưng một khi ra tay vẫn phải đánh liên tục, bời vì muôn rèn luyện năng lực phản ứng của cậu, nên chú ấy phải đánh rất nhiều lần.

Tuy nhiên cậu không hề hé răng than vấn, đây là yêu câu của daddy, daddy nói nêu cậu bé không chịu rèn luyện thì không có cách nào trở nên mạnh mẽ, cho nên cậu nhịn xuống tắt cả, đau nhức đến mấy cũng không dám khóc thành tiếng.

Daddy không cho cậu nói với mami, nói muôn trưởng thành thì phải tự mình gánh vác thống khổ, những đứa trẻ cần cha mẹ an ủi đều là trẻ n cho nên cậu phải nghẹn lại.

Môi ngày cậu đều phải tiêp nhận huấn luyện lâu thật lâu, toàn thân trên dưới đều rất đau, mỗi buổi tối đều là khập khiếng bò lên giường ngủ, cho nên cậu không dám đi gặp mamii, sợ bị mami nhìn ra bản thân đang bị thương.

Nhưng cậu rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ, cậu nhịn không được, chủ động muôn được gặp mami, được ăn bữa sáng cùng với mamii, kết quả lại bị mami phát hiện.

Còn chọc mami phải rơi nước mắt……

Làm sao bây giờ, daddy nhất định sẽ trách măng cậu.

Tạ An không biết nên nói như thế nào, chỉ sốt ruột gọi: “Mami, con không, đau đâu, thật đó, cũng không đau, rất nhanh sẽ khá lên!”

Diệp Như Hề nghẹn lại nước mắt, thả góc áo Tiêu An xuống, cô nói: “Thật sự không có việc gì sao?”

“Thật sự! Bác sĩ vẫn luôn ở bên cạnh, có thể kiểm tra bất cứ lúc nào!”

Dù sao daddy chỉ là muốn huần luyện cậu, cũng không phải thật sự muốn cậu chết.

Nhưng Diệp Như Hề lại bị hình ảnh chằng chịt vết thương của Tiểu An đâm vào đôi mắt tới phát đau, trái tim cũng vô cùng đau đớn, cô đã xem nhẹ sự nhân tâm của Tạ Trì Thành, cô còn cảm thây vô cùng áy náy.

Cô không hoàn thành tốt trách nhiệm của một người mẹ, chỉ lo cả ngày đắm chìm trong u sâu của bản thân, thậm chí cả việc con trai bị thương cũng không biết, cô chỉ một mực nghĩ giao cho Tạ Trì Thành, không nhúng tay vào việc giáo dục Tiểu An chính là tốt nhát, là cô không đúng.

Sao cô có thê không thèm hỏi đến chuyện này cơ chứ?

Cô rõ ràng…… Là mẹ của Tiểu An cơ Tạ An không biệt mami tại sao lại đột nhiên trở nên ưu thương như vậy, đành phải vụng về ôm lây mami, nhỏ giọng nói: “Thật sự không đau. đâu, mami đừng sợ nhé, Tiểu An rất mạnh mẽ.

Diệp Như Hề không nói gì, ôm chặt Tiểu An, Nhạc Ni ở bên cạnh cũng khóc lóc duỗi tay muốn ôm.

Một bữa sáng êm đẹp, lại trở thành một màn khóc lóc bi thương, một lớn hai nhỏ đều ôm chặt nhau, rất lâu sau mới buông ra.

Hai đứa nhỏ đều khóc tới đỏ bừng mắt, có chút ngượng ngùng ngôi ăn bữa sáng.

Diệp Như Hề nhìn qua các con, trái tim cũng mêm nhữn, nhưng trong lòng lại hạ quyết tâm, cô phải nói chuyện thẳng t thăn với Tạ Trì Thành về việc của Tiểu An, ít nhất, không thể tiếp tục như vậy được nữa, Tiểu An còn quá nhỏ, nóng vội sẽ huỷ hoại thằng bé.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 684


Chương 684

Ngay lúc Diệp Như Hề đang chuẩn bị tâm lý muôn cùng Tạ Trì Thành nói chuyện, một tiếng vang xô đây cửa thật lớn vang lên, tật cả người ở trong đồng loạt ngâng đầu, liền thấy bóng người cao dài đang xông tới nơi này, máng theo vẻ hùng hồ lạnh lùng.

Là Tạ Trì Thành.

Chỉ là, giờ phút này vẻ mặt của anh âm trầm như mãnh thú đang bị chọc giận, hai mắt sắc bén tràn ngập khói mù, môi mỏng mím chặt khiên anh trông càng thêm đáng sợ.

Trong tay anh đạng siết chặt một tờ vào, lập tức đi vê phía nhà ăn, đen mặt một cách kỳ lạ.

Diệp Như Hề bị vẻ mặt của anh dọa sợ mắt, như ng nghĩ đến quyết tâm vừa rôi, cô vẫn muôn đứng lên, nói: Nillni Thành, anh đã trở lại, em muôn cùng anh nói chuyện.”

Tạ Trì Thành đứng yên, lạnh lùng nhìn cô, bỗng nhiên bật cười đây lạnh lủng vào tà vọng, nghiên từng chữ một, “Nói chuyện? Đúng, chúng ta quản thật phải nói chuyện.”

Diệp Như Hề lập tức ý thức được cuộc nói chuyện này chắc hẳn sẽ không vui vẻ gì, vẻ mặt âm trầm của Tạ Trì Thành quá mức đáng sợ, âm u giống như bầu trời sắp nồi cơn bão táp.

Diệp Như Hề mạnh mẽ chống bàn đứng lên, cô nói: “Tiểu An không thể tiếp Thiền huấn luyện với cường độ mạnh như thê được, thằng bé vẫn chỉ là một đứa trẻ, con căn bản không chịu nỗi cường độ liên tục như vậy, anh nên tuần tự và sắp xếp hợp lý hơn.”

Cô nhịn xuống xúc động muốn anh dừng ngay việc huân luyện này, cô chỉ bảo anh đừng gấp rút như thê.

Nhưng những lời này lọt vào lỗ tai Tạ Trì Thành đang lửa giận tăng vọt lại giông như là môi lửa thả xuông đống cỏ khô, trực tiếp bùng nổ.

“Diệp Như Hề, em thì hiểu cái gì?

Thăng bé họ Tạ, những thứ đó nó đều phải chấp nhận.”

Diệp Như Hề bị lời nói của anh làm tổn thương, hốc mắt đỏ rực.

Cô hiểu cái gì?

Đúng, ở trong mắt anh, cô cái gì cũng đều không hiệu, cho nên tát cả mọi chuyện đều không cần nói cho cô biết, cho du cô cũng là mẹ của Tiểu An!

Cô nhịn không nỗi nữa, quật Cường ngăn không cho nước mặt chảy ra rôi đáp trả: “Đúng, em căn bản cái gì cũng đều không hiều, vậy thì anh giải thích cho em nghe xem nào! Anh chẳng thèm nói gì cả, em phải hiểu thê nào đây?”

Tạ Trì Thành không thể chấp nhận sự phản kháng của cô, cộng thêm nội dung trên tờ báo kia, khiên anh lập tức bị lửa giận thiêu đốt.

Anh vốn dĩ còn muốn kiềm khắc, muốn bình tĩnh lại hỏi một chút vì sao cô lại làm như thê, như ng khi đối diện với thái độ phản kháng của Diệp Như Hề, anh cảm thấy có chút hoảng hốt Cô sẽ phản kháng.

Vì sao lại phản kháng?

Rõ ràng trước kia cô không bao giờ phần kháng những sắp xếp của anh, cô đêu nghe lời ở trong phạm vi anh vòng sản cho cô, từ lúc nào cô lại trở nên ngoài tầm hiểu biết?

Lửa giận vốn dĩ đã áp chề lại lần nữa thiêu đốt, anh thậm chí còn không kịp suy nghĩ mà nảy ra ba chữ: “Không cân thiết.”

Diệp Như Hề hoàn toàn bị ba chữ này làm tổn thương nghiêm trọng.

Anh đang nói, không cần thiết.

Đúng vậy, cô chỉ là món đồ phụ thuộc vào anh, không có tư cách hỏi đến, ngay cả một phần giây đăng ký kết hỗn đều là món quả ngon ngọt bồ thí cho cô, cô chiếm cứ trên danh nghĩa, nhưng chưa từng có được quyên lợi của một người vợ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 685


Chương 685

Cô sớm nên biết đến điều này.

Cô muôn ném xuông tât cả những gánh nặng tâm lý đang đè trên người cô, những cái đó khiên người ta cảm thấy áp lực, hít thỏ không thông, cô đêu muôn ném xuông hệt, thậm còn muốn ồn ào cãi cọ một lần.

Nhưng cô liếc mắt thấy Tiểu An và Nhạc Nhạc đã bị dọa chọ choáng váng rúc vào một bên, sắc mặt hoảng SỢ: Diệp Như Hề trắng bạch mặt, giật giậ khóe môi, nói: “Tạ Trì Thành, em không muôn cùng anh cãi nhau, em sẽ không ngăn cản việc anh sắp xếp cho Tiêu An, nhưng em không chấp nhận sự nóng vội của anh. Chúng tạ Nói chuyện.”

Câu nói cuối cùng đã thể hiện sự năn nỉ câu xin.

Cô không nghĩ muốn biểu hiện mất không chê trước mặt bọn nhỏ.

Nhưng phản ứng của cô ở trong mắt Tạ Trì Thành càng như là đang trốn tránh.

“Phải không? Nói chuyện? Nói cái gì?

Nói tới chuyện em ngoại tình sao 2 Diệp Như Hễ, ở ngay dưới mí mắt tôi mà em cũng dám làm ra chuyện như: Hứa Trạch, không, hiện tại có lẽ anh ta gọi là Daniel.

Tạ.Trì Thành vẫn luôn gắt gao nhìn chằm chằm biểu cảm của Diệp Như Hề, thời điểm anh nhìn thấy tờ báo, thậm chí còn mang theo một tia chờ đợi cuối củng, ví như, là người nào đó mặc cùng một bộ quân áo giỗng cô, dù sao người kia cũng mang mặt nạ: không phải sao? Cho nên có vài phần giống nhau vẫn có thể hiểu được.

Nhưng. biểu cảm của Diệp Như Hề rõ ràng nói cho anh biết đây là thật sự.

Trái tim Tạ Trì Thành trầm xuống, thô bạo hung hãn cũng kéo theo đó mà đến.

“Trong Dinh thự tất cả đều là người của tối, dưới tình huồng như thê, em cũng có thể chui đầu vào ôm ấp của người khác, Diệp Như Hà, tôi nên nói em có năng lực hơn người sao?”

Lời nói châm chọc như nhữ ng con dao nhỏ đâm thủng trái tim cô.

Diệp Như Hề suýt nữa đứng không vững.

Tạ-An và Nhạc Nhạc bị sợ hãi, cả hai đều không hiểu VÌ Sao daddy mami lại đột nhiên bùng nổ khắc khẩu, hai đứa nhỏ thậm chí còn chưa từng thấy một mặt hung tàn như thế của daddy.

Nhạc Nhạc bị dọa sợ, lập tức khóc rồng lên.

“HlUHUinH Daddy, mami, không cân cãi nhau! Hu hu hưu……”

Giọng Diệp Như Hề run rấy, nói: “Tiểu An, mang em gái trở lại phòng.”

Tiểu An đỏ hốc mắt, muốn nói gì đó.

“Mau đi!”

Tiểu An cắn răng một cái, nắm tay em gái rời khỏi nhà ăn, mà tất cả người làm ngay từ lúc. hai người cãi nhau đã thức thời lui xuông.

Toàn bộ nhà ăn chỉ còn lại bọn họ.

“Không có cách nào giải thích sao?”

Tạ Trì Thành cười lạnh.

Buỗi tối hôm đó, cô kháng cự cái ôm của anh, thậm chí còn có vẻ buồn nôn, những hình ảnh đó giờ lại sắc bén đâm vào ngực anh.

Là bởi vì đã lao đầu vào vòng tay của người đàn ông khác, mới kháng cự anh sao?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 686


Chương 686

Suy nghĩ của Tạ Trì Thành càng lúc càng cực đoan, sự cực đoan cùng tàn nhẫn đã bị phong ân sâu trong nội tâm của vị tông tài Long Đăng băng lãnh cao quý, một khi về tới tểnh phố đầy mùi chết chóc và tội ác này thì hoàn toàn được phóng thích ra ngoài.

Hiện tại anh, là Caesar, là đại đế từng thông lĩnh toàn bộ thế giới ngầm Las Vegas.

Anh không có cách nào chịu đựng, có chuyện gì vượt ngoài tầm kiểm soát của mình.

Anh vừa phải đôi phó với vô số kẻ thù đang rình rập, còn phân tâm cho người tìm kiêm tủy xương phù hợp ở khắp nơi, anh xử lý nhiều chuyện như thế, để “cho cô và các con có một cuộc sống khác nhau, kết quả, cô lại cùng một người đàn ông khác ôm nhau?

“Là tôi không thỏa mãn cô hay sao?

Diệp Như Hề, cô mang thai con của tôi, còn phải đói, khát như thế à?”

“Bốp.

Một cái tát lao vút tới. Lòng bàn tay Diệp Như Hề đau rát, nhưng không thắng nổi đau đớn vì trái tim bị bóp nghẹn.

Sao anh có thê nói ra nhưng lời như vậy như vậy?

Anh…… sao có thể sỉ nhục cô như Rõ ràng, là anh đã ôm người phụ nữ kial Lời nói vọt tới bên miệng Diệp Như Hề lại hóa thành nụ cười lạnh, đôi mắt hàm chứa nước mắt, nói: “TẾ Trì Thành, anh làm tôi ghê tởm.”

Lời anh nói, khoảnh khắc anh nghi ngờ tôi, đều làm tôi ghê tởm.

Mắt Tạ Trì Thành bỗng nhiên đỏ bừng, nảy sinh suy nghĩ ác độc.

“Ghê tởm? Chỉ như vậy mà ghê tỏm?

Diệp Như Hề, tôi thật sự đối với cô quá tốt, để cô quên mát tôi là dạng người gì rồi.”

Ngay sau đó, anh trực tiếp bé thốc cô lên.

“Anh làm gì thế?”

Anh không có trả lời, chỉ ngang ngược ôm cô lên, trực tiếp đi trở về phồng.

Anh hung ác đá văng cửa ra, không lâu trước đây, anh còn ôn nhu ôm cô trở về phòng, ôm nhau mà ngủ, mà hiện tại, anh chỉ có Suy nghĩ duy nhất muốn trừng phạt cô.

“Tạ Trì Thành! Anh điên rồi! Buông tôi rai”

“Buông? Diệp Như Hà, là tôi chưa thỏa mãn được cô sao? Còn khao khát đàn ông khác như thê.”

“Tôi không có! Tạ Trì Thành!”

“Tôi thương cô, không chạm vào cô, không phải để cô có tâm trạng đi lao vào vòng tay người khác!”

Môi anh áp xuống thật mạnh, trực tiếp đè lên môi cô.

Diệp Như Hề lập tức rơi nước mắt, cô luông cuồng, sợ hãi, cô chưa từng gặp qua một Tạ Trì Thành như vậy.

Cô sẽ chết!

Không, không không không không, còn có đứa nhỏ nữa, không được!

Đêm đã khuya.

Dinh thự Caesar đèn đuốc sáng rực.

Tạ Trì Thành đứng bên cửa số, cửa số mở rộng ra, gió lạnh thôi bay những sợi tóc rũ xuống của anh, nửa khuôn mặt giâu trong bóng đêm, khiến người ta không nhìn ra cảm xúc bấy giờ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 687


Chương 687

Nhưng áp suất thấp lạnh lẽo xung quanh lại rõ ràng cho mọi người biết, tâm tình ông. chủ cực kỳ xâu, đám người làm cùng vệ sĩ đêu hận không thê ngừng thở, chỉ sợ sẽ tạo ra tiêng vang nhỏ nào đó.

Dinh thự to như vậy, nhưng một chút âm thanh cũng không có.

Cho đến khi cửa phòng được đầy ra, bác sĩ đi tới.

Vị bác sĩ này là vẫn luôn phục vụ cho Dinh thự Caesar chính xác hơn mà nói, ,là phục vụ cho Caesar, hiện tại đã hơn nửa đêm còn bị dựng dậy tới kiểm tra thân thể của một người phụ nữ.

Đặc biệt là……

Tình huống của người phụ nữ kia còn không tôt lãm.

Rensa vốn là bác sĩ hàng đầu, am hiểu nhất là ngoại khoa, nhưng đối mặt với kiểu thương tích HAY. anh ta cũng không biết Ìàm như thế nào mới phải.

“Caesar, vết thương đã được xử lý tốt, nhưng mà cô ấy còn đang phát sốt, vì mang thai nên không thê uông thuốc hay tiêm thuốc, chỉ có thể hạ nhiệt độ theo phương pháp vật lý, bảo người làm chú ý chút, cho bệnh nhân uông thêm nước.”

“Được.”

Rensa do dự một chút, vẫn không nhịn được mà nói: “Ý của anh là muôn giữ lớn hay giữ nhỏ?”

Vụt——— Hai mắt Tạ Trì Thành lạnh băng nhìn chằm chằm anh ta, một khắc kia, Rensa cảm thấy bản thân mình suýt chết trong gang tắc.

“Thả lỏng thả lỏng, Caesar, đừng nhìn chằm chăm tôi như vậy, tình huông của cô gái kia không ôn lắm, nhưng cũng không phải ta do tôi gây ra, là do ánh lăn lộn.”

Rensa nói tới đây, tâm tình lại trỏ nên quỷ dị, anh ta trước nay không nghĩ tới Caesar luôn lý trí bình tĩnh sẽ có một ngày khẩn trương vì một người phụ nữ đến vậy, đặc biệt người này lại còn là một thai phụ!

Tin tức này mà truyền ra thì tổn thương trái tim của biết bao tiểu thư danh viện đây?

Nhưng đây cũng không phải quan trọng nhật, càng quan trọng hơn là, Caesar rất để ý người phụ nữ này đúng không? Nếu không cũng đã không gọi ta tới đây, nhưng nêu quan trọng như vậy, sao lại nỡ lăn lộn người ta thành thê này?

Dấu vết xanh xanh tím tím chằng chịt trên người, anh ta cũng không đành lòng nhìn.

Cho nên Rensa không nhịn được lại: “Lại bị lăn lộn một lần như vậy nữa, anh sẽ thật sự phải rơi vào đrường hợp giữ 1 bỏ một như tôi vừa nói, đã hiệu chưa?”

Tạ Trì Thành mím chặt môi mỏng, sau hồi lâu mới nói: “Cậu ở lại noi này.”

ensa trừng lớn mắt, “Không được!

Bạn trai tôi sẽ giết tôi mát!”

Không sai, Rensa là giới tính nam, thích nam giới, nêu không sao Caesar có thể giao Diệp Như Hề giao cho anh ta trị liệu?

Cũng bởi vì cả hai có mỗi giao tình lâu năm, Rensa mới dám lắm miệng hai câu, nhưng khi ánh mắt nặng nề của Tạ Trì Thành bắt lại đây, anh ta vẫn rụt lại, Được được đư ọc, tôi lại ở chỗ này đợi, cho đến khi cô ấy khôi phục, Caesar, anh rõ ràng rất để ý tới người này, vì sao lại…..”

Vì sao lại dày vò tổn thương người ta đếh dạng này?

Rensa không dám tiếp tục nói nữa, bởi vì ánh mắt Caesar thật sự không thể gọi là có ý tốt được nữa.

Tạ Trì Thành lạnh lùng nói: “Cậu nói quá nhiều.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 688


Chương 688

Nếu là trước kia, Rensa khẳng định sẽ không lắm miệng, nhưng anh ta đột nhiên nghĩ tới gì đó, lại nói: “Caesar, có phải đã thật lâu rồi anh không đi tìm Anne hay không?”

Đáp lại anh ta chỉ có mỗi bóng lưng Tạ Trì Thành.

Cửa phòng mở ra, anh đi vào.

Rensa đứng ở của, rất nhiều lần khẽ há miệng rồi nhắm lại, sau đó nhẹ nhàng thở dài, xem ra anh ta cần liên hệ với Anne một chút, bệnh tình của Caesar…… Có lẽ đã tăng thêm.

Trong phòng, chỉ có ánh đèn đầu giường sáng mơ hô.

Diệp Như Hề lắng lặng nằm trên, giường, sắc mặt cô tái nhọt, chiếc chăn màu xám đen phủ lên người khiên cô trông còn yêu ớt hơn.

Giống như: chỉ cần chạm vào một chút thì sẽ vỡ vụn, biến mất không thấy đâu.

Anh đứng ở bên giường, nhìn cô thật lâu thật lâu.

Sau khi cơn tức giận biến mắt, cô ở dưới thân anh rơi vào tình trạng hôn mê, anh luống cuồng, lập tức gọi bác sĩ ‘chạy tới đây, khoảnh khắc hoảng hốt sợ hãi kia khó mà quên đi được.

Tạ Trì Thành cúi đầu, nhìn nhìn đôi tay chính mình, năm chặt, lại buông ra.

Nửa ngày sau, nghe thấy tiếng nỉ non trầm thấp.

Cô đang ngủ li bì nhưng vẫn nói mê sảng “Không cần Cô giãy giụa, rơi vào trạng thái kháng cự.

Thời điểm Tạ Trì Thành muốn duỗi tay chạm vào cô, cô bỗng nhiên rơi nước mắt, từ khỏe mắt chậm rãi kéo xuông, chảy về hai sườn mặt, ran vào khu tóc mai bên tai.

Đầu ngón tay đang tới gần má lau nước mắt, đột ngột dừng lại.

“Trì Thành…… Không cần…… Dừng lại con chúng ta……”

Tiệng cô nức nở đứt quãng, nước mất rơi không ngừng, rõ ràng còn chưa tỉnh lại, còn đang trong giấc mộng, lại vẫn sợ hãi kháng cự như trước.

Tạ Trì Thành thu tay lại, miệng mím chặt thành một đường thẳng, như đang trầm ngâm gì đó.

Diệp Như Hề đột nhiên mở mắt ra, bừng I tỉnh từ trong cơn ác mộng, cô th* d*c một hơi, ánh mắt từ mê mang dần dần trở nên rõ ràng, cô gân như là theo bản năng muôn né tránh Tạ Trì Thành: ở trước mặt, lại bị đột nhiên bị anh bắt lấy cổ tay.

Cả người Diệp Như Hề run rẫy, nước mắt lạch cạch rơi yếu ớt kêu lên: “Tạ Trì Thành, từ bỏ, thật sự từ bỏ. Cô vô cùng đau đón, toàn thân đều đau, vốn di là một chuyện thân mật khăng khít lại khiến cô cảm thấy ác mộng.

Tức giận của Tạ Trì Thành lập tức bị dập tắt, anh nặng nê nói: “Đừng sợ anh.”

Nhưng trong đầu Diệp Như Hề lúc này chỉ có một mặt tàn bạo của anh, loại cảm giác bị bức bách tới ranh giới sông chết, cô theo bản năng muôn lùi ra phía sau.

“Đừng nhúc nhích.”

Miếng dán hạ sốt trên trán cô cũng rơi xuông/ Tạ Trì Thành nhíu mày, một lân dán lên cho cô, nhưng chỉ là một động tác đơn gian nhự vậy lại làm thân thê Diệp Như Hề cứng đờ đến kỳ cục.

Tạ Trì Thành buông lỏng tay ra, cô lập tức rúc vào một góc, gặt gao ôm lây bụng mình, như là đang sợ hãi cục cưng bên trong sẽ xảy ra chuyện gì vậy.

Tạ Trì Thành lần đầu tiên cảm nhận được cái gì là hối hận.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 689


Chương 689

“Tiểu Hề, nhìn anh.”

Diệp Như Hề không có ngắng đầu, bả vai càng run rầy mạnh hơn, bởi vi động tác quá lớn, quân áo trên người cô bị xô xệch, lộ ra một bên bả vai, trên đó còn có vài vệt đỏ, là dầu vết anh để lại.

Là dấu vết chứng minh sự bạo lực của anh.

Tạ Trì Thành dần dần bình tĩnh lại, thấp giọng nói: “Bức ảnh kia, là chuyện như thế nào?”

Bình tĩnh qua đi, anh cuối cùng cũng nhớ tới kích nỗ của sự việc.

Diệp Như Hề nghe thấy được những lời này, hốc mắt lại chua xót, cô cuối cùng cũng bình tình từ trong cơn sợ hãi, khàn khàn giọng nói: “Như anh chứng kiến.”

Anh căn bản không tin cô.

Có thê vởi vì một tắm ảnh chụp, lại đối xử với cô như vậy Như vậy, giải thích còn có ý nghĩa gì nữa?

Tạ Trì Thành nắm chặt nắm tay, “Diệp Như Hề, đừng khiến tôi phải tức giận.”

Diệp Như Hề chậm rãi buông lỏng tay ra, trong mắt cô vô hồn, cô bò dậy từ trên giường, sau đó bắt đầu cởi bỏ quân áo, cởi bỏ từng cúc áo mội.

Anh đột nhiên đè lại tay cô, nói: “Em làm gì thế?!”

Diệp Như Hề ngơ ngắn nhìn anh, nước mắt lại chảy dải, nhỏ xuông mu bàn tay anh, nở ra như từng đóa hoa tuyết.

-Đừng dùng bạo lực có được không?

Tôi sẽ nghe lời, tôi sẽ phối hợp với anh, đừng làm tốn thương con của tôi, câu xin anh……”

Nếu lại thô bạo một lần nữa, cô sẽ chết, cả đứa nhỏ cũng sẽ chết.

Cô đã không phải là một người mẹ đủ tư cách, cô không thể khiến đứa nhỏ phải chịu thêm tồn thương.

Cô nghe lời thì có phải anh sẽ bỏ qua cho cô hay không? Có phải sẽ dịu dàng một chút hay không?

“Ñếu anh muốn, tôi có thê dùng tay, dùng tay không được nữa…… thì Miệng có thể chứ?”

Cô gần như run rẫy mà nói ra mấy chữ này, cô hao hết sức lực, thân thể còn đang nóng rực như bếp lò, thiêu đốt chút lý trí cuối cùng, trong đầu cô chỉ để lại một ý nghĩ, cô phải nghe lời, cô sẽ nghe lời.

Tạ Trì Thành tức khắc đen mặt, nghiền răng nghiền lợi hét lên máy chữ: “Diệp Như Hềt”

Trong lúc bầu không khí đang CỨng đờ, Rensa đi đến, mắt thấy một màn này không ồn, nhanh chóng ngăn cản: “Caesarl Anh làm cái gì thê! Cô ấy vẫn là một người bệnh!”

Rensa cũng hoảng hốt, anh ta không nghĩ tới đường đường là đại đê còn phải ra tay với một người bệnh như vậy? Một chút cũng không hiều thương hoa tiếc ngọc là gì!

Tạ Trì Thành cũng không quay đầu lại, chỉ quát lớn “Cút đi.”

Anh nắm chặt lấy cổ áo cô, không cho da thịt trăng nốn lộ ra ngoài, nhưng điên cuông trong lòng càng thêm dày đặc.

Rensa thật cẩn thận nhìn thoáng qua, muốn khuyên nhủ một chút, lại không dám, đành phải cho Diệp Như Hề một ánh mắt cô tự câu phúc cho mình đi.

Ngay ỏ lúc Rensa sắp rời khỏi phòng, Tạ Trì Thành nhảy ra một câu: “Liên hệ với Anne.”

Ánh mắt Rensa sáng lên, tức khắc hiểu rõ ý của anh là gì, lập tức đồng ý ngay: “Anh yên tâm! Tôi lập tức liên đi liên hệ! Thời gian cũng sẽ sắp xêp phù hợp cho anhI”

°GUI: “Tôi hiện tại liền cút, nhưng Caesar, anh ngàn vạn lần phải nhớ rõ, đối đãi với thai phụ thì phải ôn nhu! Ngàn vạn lần không thể bạo lực! Sẽ mặc bệnh trầm cảm!”

Nói xong câu này, Rensa liền nhanh chóng vọt đi, chỉ sợ chậm một giây.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 690


Chương 690

Tạ Trì Thành đè Diệp Như Hề lại, cài xong quân áo cho cô, đè thấp giong nói: “Năm yên, nêu không muôn bị khó chịu, em tốt nhất ngoan ngoãn năm xuống.”

Rõ ràng là muốn chịu thua rồi, nhưng lời trong miệng anh thốt ra vẫn lạnh lùng cứng răn như vậy.

Lúc này ý thức Diệp Như Hề lại bắt đầu mơ màng hồ đô, sốt cao khiến toàn thân cô không còn sức lực, bị án xuống nằm trên giường, Tạ Trì Thành lại xé miếng dán hạ sốt đặt lên trán cho cô.

Sau khi vẻ thù địch của anh tản đi, cũng không hề truy vấn chuyện ảnh chụp, chỉ thấp giọng nói: Ngủ đi. Anh sẽ không chạm vào em.”

Cô chậm rãi nhắm mắt lại, một lần nữa ngủ rôi.

Tạ Trì Thành không có rời đi, ngôi bên cạnh giường, rất lâu sau, anh bực bội cảo cào tóc , nửa ngửa đầu, nhìn về phía trần nhà.

Cảm giác mắt khống chế tối hôm qua đã rất lâu rồi anh không gặp phải.

Thở ra một hơi nặng nè thật sâu, anh đứng dậy, dém chăn kỹ càng cho cô rôi ra khỏi phòng.

Anh gọi người tới, lấy ra toàn bộ.

camera theo dõi ngày đó trong dinh thự Vốn dĩ vị trí kia là góc chết, nhưng Tạ Trì Thành giam mình trong phòng điều khiển, đầy nhanh tốc độ, vô tình thấy được một màn trong góc hẻo lánh kia, theo phương hướng khác từ camera.

Cũng thấy. được, Diệp Như Hề Suýt nữa té ngã bị Daniel đỡ lấy, từ góc chụp nhìn vào, liền biến thành ồm hôn thắm thiết.

Anh ấn tạm dừng, dừng hình ảnh ở một màn kia, nhìn hồi lâu, đôi mắt xuất hiện tơ máu.

Lúc lâu sau, anh bóp nát cái ly trong tay, lòng bàn tay bị mảnh vỡ thủy tinh đâm nát, chảy rât nhiều máu, anh lại không cảm giác được cơn đau, chỉ dùng một tay khác đè đè giữa mày.

Lần này, là anh hiểu lầm Diệp Như Hà.

Di động vang lên.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Anh cầm lấy nhìn thoáng qua.

[ Caesar, em muốn anh tới thăm em, em sinh bệnh, anh đến rồi em mới uống thuốc. Hôm nay mới là ngày thứ ba mà thôi, lời hẹn 10 ngày còn chưa kết thúc. ] Anh ném xuống di động không để ý đến.

“Daddy.”

Tiếng Tạ An vang lên ở phía sau.

Tạ Trì Thành Xoay người, liền thấy.

ánh mắt con trai vừa phấn nộ lại kiềm chế nhìn mình.

“Cha đã đồng ý với con, sẽ không làm mami bị thương.”

Tạ Trì Thành dừng một chút, không có trả lời.

“Cha lừa con.”

Tạ An gắt gao nắm chặt nắm tay, trải qua mây ngày huân luyện, cậu bé như được mài dũa tôi luyện, thân ảnh nho nhỏ mang ra vài phân hơi thở sắc bén.

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Việc này không phải chuyện con nên xen vào.”

“Daddy, cha nuốt lời còn hung hăng như vậy, cha là kẻ xấu!”

“Ta là cha con.”

Tạ An tức giận đến mặt cũng đỏ lên, lại không có cách nào phản bác, nếu có thê cậu muôn trực tiệp mang mami đi, để người cha xấu xa này tự sinh tự diệt, nhưng cậu làm không được.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 691


Chương 691

Lúc còn ở quốc nội, cậu còn cảm thấy bản thân có thế làm được, kỹ thuật hacker của cậu cũng đủ lợi hại, cậu sẽ kiếm tiền nuôi mami.

Nhưng ở chỗ này, Tạ An mới phát hiện, dù biết kiếm tiền cũng không thể bảo vệ mami, cậu quá nhỏ, những chuyện có thể làm quá ít, thậm chí còn liên lụy tới mami, cho nên cậu mới tình nguyện tiếp nhận huấn luyện của daddy.

Nhưng hiện tại, cậu lại thây mami khóc.

“Daddy, cha sẽ gặp báo ứng!”

Tạ An bỏ lại những lời này rồi xoay người rời đi.

Tạ Trì Thành tự giễu cười cười, báo ứng sao? Anh tựa hỗ đã cảm nhận được.

Anh đứng dậy, rời khỏi phòng điều khiển.

Cùng lúc đó, tin tức kia đã sớm được đăng lên các tuần san lớn lớn bé bé, đặc biệt là những tuần san lầy tin tức tình yêu làm chủ đạo, gần như là chiếm trọng các trang tiêu đề, ùn ùn không dút.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, chuyện này tuyệt đối có mưu đồ.

Bản thân Daniel khi nhìn thấy mấy ảnh chụp kia, trực tiếp phun nước đang uỗông dỏ, tức giận gọi thẳng cho Vưu LỊ Tư.

“Là cô làm đúng không? Vưu Lị Tư, cô quá đê tiện! Cô lợi dụng tôi!”

“Ân tình này, anh có trả thì cũng phải có giá trị chứ.”

“Cô rốt cuộc muốn làm cái gì! Cô nghĩ răng dựa vào mấy tắm ảnh chụp này là có thể bôi nhọ cái gì sao? Caesar sẽ không tin tưởng chứng cứ vụng về thế này!”

“Anh tin hay không không quan trọng, tôi đều có tính toán cả rồi.

“Vưu Lị Tư!”

“An tĩnh chút đi, anh làm ồn tôi rồi đây.”

Daniel hít sâu một hơi, trực tiếp văng một tiếng s-h-i-t, liền cúp điện thoại.

Anh ta nhìn chằm chằm những tắm ảnh đó, không thể không nói, góc độ này thật sự quá xảo quyệt, ngay cả anh ta nhìn vào, đều nghĩ mình thật sự đụng phải nữ thần định mệnh.

Gặp quỷ rồi! Ngay cả anh ta cũng tin tưởng, huôồng chỉ là Caesar?

Anh ta có nên ởi giải thích một chút không? Chuyện này có thể khiến Hè Hè Gì trừng phạt của Caesar không?

Anh ta thật sự quá khó xử!

Daniel cào cào tóc, lần đầu tiên sinh ra suy nghĩ áy náy, đó thật sự là một cô gái rât trong sáng, anh ta cũng không muôn liên lụy cô như vậy, nhưng nhân tình của Vưu Lị Tử bày ra đó, thật vất vả mới thoát khỏi, anh ta không muốn thiếu nợ cô ta lần nào nữa.

Trái lo phải nghĩ, anh ta đành phải tìm người nhìn chằm chằm Dinh thự Caesar , sợ phát sinh ra chuyện gì liên quan tới mạng người.

Mà Vưu Lị Tư lúc này đang siệt chặt tờ báo, thường xuyên nhìn về phía di động, sau khi phát hiện không có phản hồi, tươi cười trên khóe miệng lại thu liễm.

“Không sao cả, anh hiện tại không trở vê ở cạnh em, sớm hay muộn cũng phải ở lại cạnh em.”

Cô ta buông xuống tờ báo, thong thả ung dung lắc lặc ly rượu vang đỏ, nuột một ngụm rượu, hơi híp mắt, mùi rượu tràn ngập nơi đầu luỡõi, mang đến cảm giác hưởng thụ, ngay cả lời nói ra đêu có vài phân quyên rũ.

“Đã điều tra xong rồi sao? Tắt cả chuyện của người phụ nữ kia ở Trung ‘ Hoa, tôi cho các người cũng đủ thời gian, đừng khiến tôi thất vọng.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 692


Chương 692

“Đã điều tra xong, Caesar bảo vệ cô ta rất tốt, chúng ta đã tốn không ít sức Gia “Rất tốt, liên hệ với báo chí, nếu như đồ ăn đã lên bàn, vậy thì bữa tiệc lớn cũng không thể chờ đợi quá lâu.”

“Đại tiểu thư, chúng ta còn điều tra được ở Trung Hoa còn có người đang nhằm vào người phụ nữ này.”

Vựu Lị Tư sinh ra hứng thú, nói: “Âm thầm liên hệ một chút, nói không CHỦ HQ Sẽ có niềm vui bất ngờ đây.”

Vưu Lị Tư đã gấp không chờ nổi, ánh mắt lập lòe vẻ điên cuông.

Cô ta muốn hủy diệt một người, có quá nhiều biện pháp, cô ta sẽ để Caesar biết, đến tột cùng ai mới thích hợp ở bên cạnh anh.

Mà người kia, chỉ có thể là cô ta.

Còn vê đám chó mèo nhảy nhót kia, cô ta hoàn toàn có thể giêt sạch sẽ, cũng giồng như năm đó vậy, một đứa cũng không giữ lại.

Để Đô, Trung Hoa.

Có người đã lặng lẽ đăng lên Weibo, biên tập một đoạn văn thật dài, kèm theo một số hình ảnh..

Vài đoàn đội bắt đầu yên lặng chia sẻ, up tin, quân chúng ăn dưa ngụy trang đã tiền hành bình luận náo nhiệt.

Có thế lực âm thầm thao tác, tin tức Weibo này chỉ sau mây ngày đã lập tức được vô sô người chia sẻ, càng ngày càng nhiều người lưu ý tới nó, nhấc lên một tràng dư luận sôi nỗi.

Khi Diệp Như Hề ở nước ngoài xa xôi nhận được điện thoại của Dương San, cô còn đang đắm chìm trong cơn sợ hãi, tựa như chim sợ cành cong.

“Tiểu Hề, đoạn thời gian gần đây em khoan hãy về nước vội, biêt không?

Ngàn vạn đừng trở vệ! Cứ yên ôn ở lại bên kia đi!”

Trong điện thoại, giọng Dương San rât sôt ruột, cứ nhật quyết dặn dò cô đừng trở về.

Diệp Như Hề siết chặt di động, thấp giọng nói: “Xảy ra chuyện gì?”

“Có người đang nhằm vào em, khắp nơi trên mạng đều là tin tức bồi đen em, Tạ Trì Thành rốt cuộc làm việc kiểu gì thế? Sao có chút chuyện này anh ta cũng làm không tôi! Chị cứ tưởng răng anh ta sẽ bảo vệ eml”

Diệp Như Hề trầm mặc một chút, thều thào nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Người cha kia của em đã xảy. ra tai nạn xe cộ, nằm ở bệnh viện nửa chết nửa sông, còn muôn kéo em xuông nước, trên đời này sao còn có loại người như vậy chú!”

Dương San cũng biết chuyện của Diệp Kiến Nam, nhưng dù có biết đến chuyện này, cô cũng chưa bao giờ khuyên Diệp Như Hề hãy trở vê, lại không nghĩ tới, lão già sắp chết kia còn muôn đào hồ Tiêu Hệ trước khi lia đời!

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Như Hề siết chặt di động, đăng nhập vào trang web quốc nội, click mở Weibo.

Trên mục hot search lập tức hiện rõ một tiêu để ‘Sự chờ đợi của người cha lâm trọng bệnh “.

Văn chương rất dài, Diệp Như Hề không có tâm trạng xem, cô bị những ảnh chụp phía dưới thu hút/ Trong ảnh chụp, tật cả đều là dáng vẻ cô khi còn ở nhà họ Diệp, có hình ảnh Diệp Kiến Nam cùng cô nói chuyện ở trong phòng khách, lúc đó trong ánh mất cô còn tràn đầy tôn kính với người cha “dịu dàng quan tâm” này.

Còn có những tắm Diệp Kiến Nam vài lầri xoa xoa đâu cô, toát ra dáng vẻ cha hiền chân chính.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 693


Chương 693

Có tắm khi cô bước vào nhà họ Diệp còn lo sợ bất an, Diệp Kiến Nam chăm sóc cô hết mực..

Diệp Như Hề nhìn ảnh chụp, ánh mắt hoảng hốt, đã từng…… Cô đúng là thật sự cho rằng, bản thân có dược một người cha tật tốt, đón nhận cô trong môi trường lạ lẫm.

Cho nên ở năm đó cô đã vì ông ta mà tình nguyện nhận tội thay rồi vào tù.

Năm đó có bao nhiêu tôn kính, thì sau khi biết chân tướng sự việc lại có bấy nhiêu thống hận, nhưng không có cách nào phủ nhận đó đã là một thứ tình cảm thân nhân thạ thiết chân thành.

Một tắm ảnh cuối cùng, là Diệp Kiến Nam toàn thân cắm đây dây nhợ chẳng chịt năm trên giường bệnh, ông ta mở to mắt, giỗng như đang xuyên qua di động mà nhìn cô vậy.

Giờ phút này ông ta nhìn qua không còn là bộ mặt ghê tởm từng trách cứ cô, lại giỗng như người cha ân cân trong trí nhớ của cỗ hơn.

Diệp Như Hề nhìn chằm chằm vào ảnh rehitiT không ngừng nói cho bản thân đây: chỉ là giả, ngâm lại những chuyện ông ta từng làm với mẹ cô, ngẫm lại bộ mặt hung tàn của ông ta từng đôi với cô.

Nhựng cô phát hiện, bản thân lại ngâm không ra.

Trong đâu không ngừng tràn ra những hình ảnh, là những dịu dàng đã từng bị cô trân quý cũng từng bị cô vứt bỏ.

Có một âm thanh đang nhắc nhở cô, trở về nhìn chút đi, cho dù là thù địch hay ân nghĩa, đều phải † trở về nhìn xem, bởi vì đó rất có thể là lần gặp mặt cuôi cùng.

Đoạn văn kia là những dòng miêu tả kể lễ, sâu xa, miêu tả thân thế của cô, rồi tiền hành thêm mắm dặm muối một phen, che giấu chuyện công ty Diệp Thị đã từng là tài sản của mẹ cô, ngược lại chỉ miêu tả những chuyện xưa vui buồn lẫn lộn.

Mẹ cô mang bầu của người khác gả cho cha cô, ông ta lại coi con riêng như con đẻ của mình, dốc sức bồi dưỡng, cho dù sau khi ly hôn , trước khi vợ cũ qua đời, còn đón đứa con không, có chút quan hệ huyết thống này trở về, cẩn thận bôi dưỡng, nhưng mà đổi lấy lại là một đứa con gái không chịu nghẹ lời, lái xe gây chuyện còn chạy trồn.

Sau khi ngồi tù 5 năm, ra tù lại còn không biết hồi cải, quyền rũ chồng của em gái, thành công thượng vị, cũng tây trăng tất cả, lắc mình biến hoá, thành bay lên cảnh cao biên thành phượng hoàng, trở thành Tạ Thị phụ nhân.

Ở đoạn cuối cùng, trực tiếp điểm danh người phụ nữ này, đó là Diệp Như Hà, phía dưới còn có một tám ảnh, đúng là hình ảnh bữa tiệc của Rồng ngày đó, cô được Tạ Trì Thành đố”: xuông xe.

Hình ảnh ăn mặc sang trọng xa hoa lúc đó hoàn toàn đôi lập với dáng vẻ bi thảm của Diệp Kiến Nam hiện tại.

Lời văn thậm chí còn trắng trợn nói Diệp Như Hề sau khi thấy nhà họ Diệp phá sản, nhanh chóng phủi sạch quan hệ, cũng không trở lại nhìn qua, rồi sau đó Diệp Thị nhanh chóng sụp đồ, trực tiếp phá sản, còn ám chỉ trong đó có công lao của Diệp Như Hà.

Ngay sau đó còn có vài bài đăng Weibo cùng nhau bừng lên.

Có rất nhiêu người là ‘ bạn cùng phòng ` đã từng học đại học với cô, nói cô lúc còn ở đại học đã có tính tình quái gở, theo đuổi mặt hàng xa xỉ, chí chịu chơi cùng những sinh viên nhà giàu, khinh thường những bạn học gia cảnh bình thường, toàn thân đệu là hàng hiệu, cũng ám chỉ nguôn gôc của mặt hàng xa xỉ kia cũng không rõ.

Cũng chỉ là một tắm ảnh đơn giản, lúc đó cô bước xuống từ một chiếc siêu _ xe, mà cảnh sau lựng là cổng trường đại học Để Đô, chiếc siêu xe kia cũng không phải xe hơi chuyên dụng của nhà họ Diệp.

Có người tự xưng là bạn học cấp ba của cô lại nói, nói cô cướp đoạt bạn trai của hoa khôi trường lúc đó, thậm chí còn đưa ra ảnh chụp, chỉ thẳng vào Lục Tư Viễn. Năm đó cô và Lục Tư! Viễn học cùng cấp ba, Lục Tư Viễn vốn là hot boy nồi tiếng của trương, nữ sinh theo đuôi anh có rất nhiêu, vị hoa khôi nhảy ra này còn không khách khí mà khiêu khích một thời gian.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 694


Chương 694

Càng ngày càng nhiêu những người tự nhận là đã từng ˆ quen biệt ` với cô đứng ra, vạch trần bao nhiêu chuyện của cô.

Có rất nhiều lời bịa đặt vô căn cứ, nếu có cũng đã bị cố ý xuyên tạc.

Ví như, tắm ảnh chụp bước xuống siêu xe là do năm đó cô nhận việc phân tích tài chính cho một công ty của vị phú nhị đại, đối phương có ý tốt đưa cô trỏ về.

Nhưng mà, tất cả những chuyện này đêu không có người biệt chân tướng, mọi người chỉ tin vào những điêu mình nhìn thấy.

Những việc này một khi bị xé rách ra một lỗ hồng, không ‹ chỉ là những † tin đồn mơ hồ không rõ. cũng chỉ thẳng thân phận của cô, bạn gái thần bí của Tạ Trì Thành.

Thậm chí cả Tạ gia lão phu nhân cũng đi đầu lên tiêng, tuyệt đối sẽ không thừa nhận người phụ nữ như vậy gả vào họ Tạ.

Vu Bình mang theo Diệp Như Mạn tham gia vài talk show, li trong lời ngoài đêu đang khóc lóc kể lễ nói cô là đô máu lạnh vô tình, cũng không ngừng bôi xâu cô, nói cô không coi ai ra gì, Diệp Như Mạn lại càng trực tiếp bùng nô cảm xúc trong talkshow, trở thành người bị hại khi bị chị gái cướp chồng chưa cưới, cô ta diễn thật sự quá chân thật.

Thậm chí ở những câu cuôi cùng, Diệp Như Mạn còn khóc lóc nói: “Chị à, tất cả những gì chị thích em đều nhường hệt cho chị, câu xin chị, trở về gặp cha một lần đi, ông ây sắp chết rồi, ông ấy vận luôn nhớ thương chị, câu xin chị…..

Màn gửi gắm kết thúc, khu bình luận lúc này ùn ùn tới bùng nô.

[ Mẹ nó chứ! Vòng thượng lưu thật loạn! Tôi xem như đã được mở mang tầm mắt, nào có cái gì mà bay lên cành cao trở thành phượng hoàng?

Tắt cả đều là giả, loại bạch liên hoa sinh tâm hiểm ác này nên đi chết đi!

[ Giám đốc Diệp đã tạo nghiệp gì thế này? Lại nuôi dưỡng ra một đứa con gái như vậy! Tận tâm tận lực giúp đỡ vợ trước nuôi nâng một đứa trẻ không. hề có quan hệ huyết thống gì, kết quả lại mật đi cái mạng và cả vị hôn phu của con gái ruột? ]

[ Loại hành vi cướp đoạt vị hôn phu của em gái thật sự quá ghê tởm, xin cho phụ nữ này nỗ tung đi trời!

[ Nghe nói cô ta từ nhỏ đến lớn đã thích cướp đồ của người khác, từ nhỏ đã không phải thứ gì tt lành, trà xanh kỹ nữ đăng cập cao mài Mới cấp ba đã biết cướp bạn trai của người khác! ]

[ Lái xe đâm chết người rồi chạy trốn! Đâm chết người mà sao chỉ phán 5 năm tù vậy 2 Trực tiếp bắn chết không tốt sao! ]

Diệp Như Hề lần lượt lướt xuống nhưng bình luận kia, linh hôn của cô như rời khỏi thân thể, chỉ còn lại những động tác vô thức, tiếp tục lướt, tiệp tục đọc.

[ Tốt xâu gì cũng gọi tiêng cha nhìn năm như vậy, hiện tại ngay cả tới bệnh viện thăm hỏi cũng không dám!

Rác rưởi! ] [ Nhà họ Tạ căn bản không chấp nhận cô ta, ha ha ha, vậy có được tính là nuôi dưỡng tiểu tam ở bên ngoài không? ]

[ Giám đốc Tạ nhát định là bị người phụ nữ này lừa gạt rồi! Thật quá đáng! ]

[ Trước kia tôi từng nói chuyện, với bạn cấp 3 của cô ta, liền cảm thấy cô ta có hơi thở kỹ nữ, đám nữ sinh chẳng ai chơi nổi, còn thích giả thanh cao, luôn tụ tập choi với nam sinhl!

[ Gần đây tôi có đi Las Vegas du lịch, hôm nay vừa trở về, tôi có thể nói, hình nhứ có thấy nhìn Diệp Như Hề thì phải? Cô ta còn thông đồng với một vị thiêu gia trăng hoa ở Las vegas, còn lên tin tức yêu đương liên tục ở chỗ này. } Vô số người bắt đầu ấn vào phần link tin tức kia.

Trong lúc nhật thời, đám thủy quân vốn dĩ đang trên đà chửi rủa bôi nhọ nay càng thêm tân công mãnh liệt, chia sẻ tin tức chóng mặt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 695


Chương 695

[ Chọc mù mắt tôi rồi, ôm hôn nhau giữa chốn công cộng như vậy luôn à? Trên đầu giảm đốc Tạ xanh thật đấy! ]

[ Đúng là nón xanh quá lớn đội lên đầu! Người phụ nữ này quả thực ai cũng có thể làm chồng cô ta! ]

[ Người này ra tới nước ngoài còn khiến dân chúng ta mất mặt! Rác rưởi!] Từng đọt bình luận, đều mang theo lời lễ nhục nhã, giống như dùng. hết tất cả vốn từ nhục nhã một người đều dồn hết lên cô.

Cô lần đầu tiên cảm nhận được bạo lực mạng là gì.

Cô đúng ra nên tắt di động, không nên tiệp tục xem nữa, trạng thái tin thần cô không đúng, cô cần phải điều chỉnh, nhưng cô lại giỗng như tự ngược, không thê dừng được.

Cô mở ra từng dòng bình luận kia, nhìn những lời đó, dần dần, cô bắt đầu hoài nghi chính mình, cô có phải chính là người như vậy hay không?

Lúc còn học cấp ba, cô không thích giao tiếp nhiều, cô thuộc ban cán bộ, đầu óc chỉ toàn tâm toàn ý đặt vào việc học tập, không muốn khiến cha mình nhọc lòng, muốn thi đỗ vào trường đại học tốt, trở thành niềm kiêu ngạo của cha.

Cô không phải người thông minh như vậy, cho nên chỉ có thể trả giá càng nhiêu nô lực, học tập gân như chiêm cứ toàn bộ thời gian mà cô có, mây để tài của nữ sinh cô gần như không hiểu gì, cho nên, cô là người giả thanh cao sao?

Lúc ấy, cô và Lục Tư Viễn đã hẹn nhau cùng thi đậu đại học, cô cũng không hỏi qua anh từng có bạn gái chưa, cho nên, cô đã đoạt bạn trai của người khác sao?

Cô bụm mặt, run rầy nhìn những bình luận chói mắt kia, lần lượt phủ nhận chính mình, lập lượt tìm lý do cho bản thân, lần lượt sụp đồ.

“Không phải, không phải như vậy……”

Môi cô run rầy, đóng lại di động, nhưng dòng bình luận cuối cùng khi màn hình tất đi cô vẫn thấy được..

[ Cướp vị hôn phu của em gái, thiên lôi đánh xuống, loại người này có sinh con cũng giữ không được] Hô hấp cô cứng lại, đôi tay theo bản năng đặt trên phân bụng của mình.

Sự thật vẫn luôn phủi bụi nay lại hung hăng xé toạc ra, cô rõ ràng biết, Tạ Trì Thành từ lúc bắt đầu, chính là vị hôn phu của Diệp Như Mạn.

Cho dù là bắt cứ lý do gì.

Đều không thể thay đồi.

Mà hiện tại, cô lại cùng vị hôn phu của em gái mình kết hôn.

Cô trở thành loại phụ nữ mà trước đó bản thân chán ghét nhất.

Lúc này Diệp Như Hề bị bạo lực mạng mà ởđi tới cực đoan.

Cô đứng lên, bước đi lung lay, cô đẩy cửa ra, muôn ra khỏi phòng, nhưng vệ sĩ hai bên cửa ngăn cô lại.

“Phu nhân, cô cần phải ở trong phòng nghỉ ngơi, có bắt cứ yêu câu gì tôi có thê lập tức mang tới cho cô.”

Cổ gắt gao nắm chặt nắm tay, nói: “Tôi muôn đi ra ngoài.”

“Phu nhân, xin cô đừng làm khó chúng tôi, nếu cô thấy không thoải mái thì tôi sẽ gọi bác sĩ lại đây.”

Diệp Như Hề ngắn người đứng ở nơi đó.

Cô…… Bị cầm tù sao?

Trở thành món đồ phụ thuộc vào anh, giam câm trong tòa dinh thự này?

Diệp Như Hề hít hít mũi, áp xuống chua xót muôn bật khóc nức nở, cô nói: “Tôi muốn gặp Tạ Trì Thành.”

“Trước mắt ông chủ không ở dinh thự, ngài ây đã ra ngoài, nêu cô muốn liên hệ thì có thê gọi điện thoại.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 696


Chương 696

Nói rồi, vệ sĩ lấy ra một chiếc điện thoại mới tinh, là di động chuyên dụng để nghe trộm động tĩnh của căn phòng kia.

Hai vệ sĩ này đều được Tạ Trì Thành dặn dò kỹ cảng, không thế để người bên trong rời khỏi phòng này, chỉ vì bác sĩ Rensa từng nói qua tâm tình thai phụ vui buồn bắt thường sẽ làm ra một vài hành động nguy hiểm, để tránh cho trường hợp ngoài ý muôn xảy ra, tốt nhất nên được trông coi cân thận.

Nhưng lúc Tạ Trì Thành vội vàng rời đi lại quên mắt, hành động như vậy của anh rất có thê sẽ dẫn tới hiểu lầm.

Diệp Như Hề cầm lấy di động, đóng cửa phòng, ngón tay. rất nhiều lần cũng bâm vào dãy sô kia không chính xác.

hc gấp. gáp muốn biệt, muôn biệt cái ? Muốn có được đáp án gì? Cô khếng hiểu, rõ ràng sau khí bị anh tra tân thành như vậy, vì sao còn có chấp muốn liên lạc với anh, muốn có một đáp án.

Nhìn đi, cô hạ thiệt thật, một mặt thì chán ghét ¿ anh thô bạo, một mặt lại không muôn rời xa anh, vừa không tiếp nhận được việc. vị cầm tù, vừa mong đợi chờ anh trở về, cô thật hạ tiện, ngay cả bản thân cô cũng không thê chấp nhận được sự hai mặt của bản thân.

Thật vất vả mới gọi được điện thoại, tiếng chuông vang lên thật lâu, cuối cùng cũng được kết nói.

Nước mắt Diệp Như Hề tựa như vòi nước được vặn mở, lạch cạch rơi xuông, nghẹn ngào nói: “Trì Thành, anh trở về đi, em sẽ nghe lời, anh đừng nhốt em alij, không cần nhốt em lãi Bên kia trằm mặc thật lâu, sau đó Diệp Như Hề nghe thấy được một tiếng cười trầm thấp.

“Cô chính là cái người mà Caesar đã cất giấu báy lâu sao?”

Giọng của người phụ nữ này, rất quen thuộc.

Diệp Như Hề gần như lập tức nghĩ tới người phụ nữ từng nhẹ nhàng ôm Tạ Trì Thành dưới ánh trăng kia.

Hô hấp cô cứng lại, dũng khí vừa trỗi dậy đã bay tán loạn.

Cô run run muốn ngắt điện thoại, nhưng giờ ngay cả động tác đơn giản như vậy cô cũng không làm được.

“Cô muốn tìm Caesar sao? Anh ấy còn đang tắm rửa đó, cô nghe xem, có phải nghe được tiếng nước hay không?”

Tiếng nước rào rào cũng không rõ ràng, nhưng trong lỗ tai Diệp Như Hề lại bị phóng đại tới vô hạn.

Hô hấp chợt dồn dập, cô gắt gao che lại miệng mình, không cho tiêng nức nở của bản thân trào ra.

“Cho nên, khả năng giờ anh ấy không tiện nghe điện thoại của cô đâu? Cô tìm Caesar có chuyện gì không? Tôi có thể giúp cô chuyên lời với anh ấy nha.”

Không cần.

Không cần tiếp tục nghe nữa.

Cúp máy ởi, mau cúp máy đi……

“Này, sao cô lại không nói lời nào thê? Tôi hiện tại đang rất mệt nha, không biết vì cái gì, lần này anh ấy đặc biệt thô lỗ, thân thê tôi vốn không tốt, thiệu chút nữa đã chịu không nồi, cô là tình nhân nhỏ Caesar nuôi đúng không? Tôi không ngại anh ấy nuôi tình nhân nhỏ đâu, dù sao thân thể tôi cũng không tốt, anh ây cũng phải phát tiệt ở hếi khác một chút.”

Tiếng cười của người phụ nữ ngọt ngào như bôi mật, xuyên thấu qua di động, truyền tới lỗ tai Diệp Như Hề.

“Bác sĩ nói, thân thể của tôi không thê mang thai, nhưng Caesar có thói ở.

sạch, ngoại trừ tôi ra thì không muốn chạm vào người khác, tôi vôn dĩ đã chết tâm, nhưng tôi lại quá thích trẻ con, chỉ cân là con của anh ây tôi sẽ nuôi nó thật tốt, nêu có thể, tối sẽ khiến con trai mình sẽ trở nên mạnh mẽ giỗng như Caesar, tôi sẽ cho nó tiếp nhận huần luyện, trở thành một nam tử hán.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 697


Chương 697

Từng câu từng chữ trong điện thoại phát ra giỗng như những con dao nhỏ, không ngừng đâm trên người cô.

Thì ra, đây là nguyên nhân Tạ Trì Thành muốn cho Tiểu An tiếp nhận huấn luyện khắc nghiệt như vậy sao?

Thì ra…… Là bởi vì một người khác 1i tai) Cô từ đầu đến cuối, chỉ là một công cụ để sinh con cho anh sao?

Cạch, cô cuối cùng đã cúp điện thoại.

Mà động tác này, đúng là đã hao hết tất cả sức lực của cô.

Nước mắt mãnh liệt rơi xuống, cô lại nỏ-nụ cười, vừa khóc vừa cười, đột nhiên ném di động ra xa.

Vựu Lị Tư khẽ nhếch môi mỉm cười đắc ý, nghe tiếng ‘ tút tút truyền ra từ di động, ngón tay gõ gõ vài cái, xóa bỏ lịch sử cuộc gọi vừa rôi, lại vươn người đầy thoải mái.

“Ha ha, còn chưa kết thúc cơ mà, chỉ mới vậy mà đã rồi loạn thì không thú vị nữa rôi.”

Vưu Lị Tư cầm điện thoại di động nhẹ nhàng nhét trở lại tắm áo khóc kìa, đóng lại nước từ vòi hoa sen, sau đó lại rời khỏi phòng, giống. như cô ta chưa bao giờ xuất hiện ở đây.

Đương Tạ Trì Thành trở về đây, liền nhíu nhíu mày, cảm thấy trong phòng có nhiễm mùi hương khiến người ta ghê tởm kia..

Căn phòng này là bát động sản bên ngoài của anh, chỉ dùng làm nơi nghỉ ngơi trong thời gian ngăn, hôm ni anh ra ngoài có chuyện cân xử lý, cũng không có trực tiệp trở lại dinh thự, mà lại qua bên này.

Vội vàng. cầm theo áo khoác, sờ tới di động, mở ra, bên trong sạch sẽ, cái gì đều không có.

Cô không gọi điện thoại qua đây.

Lúc này, cô đã tỉnh rồi đi?

Tạ Trì Thành cảm giác thật bực bội, lại thả điện thoại vào trong túi trực tiếp rời khỏi căn phòng kia.

Nếu như anh chịu chú ý một chút, thì sẽ phát hiện, sàn nhà phòng tắm vòi hoa sen đều bị ướt dầm dè.

Trong dinh thự, Diệp Như Hề từ trong hôn mê tỉnh lại, cô bị người ta ôm lên giường, người ôm lây cô, là Tạ Trì Thành.

“Sao lại ngồi dưới đất ngủ thế?”

Anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường, duỗi tay xem xét nhiệt độ trên trần cô, còn có chút sốt nhẹ, chuyện này khiến tâm tình anh càng kém, nhưng không phải tức giận với cô, mà là tức giận bản thân mình.

Mắt khống chế có ảnh hưởng tiêu cực, làm chuyện gì cũng không xong.

Diệp Như Hề không có phản ứng) hai mắt cô thát thần, ngay cả lúc anh hỏi chuyện cũng không thây cô trả lời, thậm chí cả chút kháng cự trước Kia cũng không còn.

Cô không tỏ ra kháng cự, anh vốn nên vui vẻ, nhưng mơœ hồ vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm.

Tạ Trì Thành gọi Rensa tới, lại kiểm tra cho Diệp Như Hề thêm một lần, Diệp Như Hề rất phối hợp kiểm tra, bàn giơ tay thì giơ tay, toàn bộ quá trình Thôig có bât kỳ sự phản kháng nào.

Sau khi kiểm tra xong, sắc mặt Rensa không tốt lắm, thở dài một hơi thật sâu, nhân tiện còn kéo Tạ Trì Thành ra khỏi phòng.

“Sốt nhẹ, còn chưa có hoàn toàn hạ sốt, nêu còn tiếp tục sốt như vậy thì sẽ rất nguy hiểm.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành nháy mắt lạnh băng.

Giọng anh mang theo mệnh lệnh gần như không thê chói từ: “Cứu Cô ấy, nếu cô xảy ra chuyện, tôi sẽ giết cậu.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 698


Chương 698

Rensa run lên một cái, sau đó càng tức giận, “Đang yên đang lành anh cứ ‘- đòi chém đòi giết cái gì! Cô ấy là vợ anh, không phải là vợ tôi! “hi huống của cô ấy như vậy, anh cũng phải chịu trách nhiệm!”

Ánh mắt Tạ Trì Thành càng âm trầm, hơi thở xao động chung quanh ập lên giỗng như cuồng thú.

Rensa rụt rụt thân mình, lại nhịn không được nói: “Thứ tôi hiện tại lo lãng không phải thân thể của cô ấy, mà trạng thái tâm lý của cô ấy.”

Tạ Trì Thành ngắn ra, nhíu mày nói: “Trạng thái tâm lý?”

“Đừng nói với tôi là anh còn chưa cảm giác ra được gì đầy nhé? Trạng thái tâm lý của cô ấy rất yêu ớt, thai phụ rất dễ dàng tích tụ áp lực, nều nghiêm trọng thì nó không chỉ là chứng lo lãng tiền sản mả chính là bệnh trầm cảm thật sự.”

Vẻ mặt Rensa rất nghiêm túc, không thể nghỉ ngờ, cái này để lại hậu quả rất nghiêm trọng.

“Tôi hiểu biết không sâu vấn để này, tôi nghĩ, Anne sẽ có biện pháp, tôi đã liên hệ với cô ấy, hai ngày nay cô ấy sẽ trở về Las Vegas, Caesar, anh cũng cân phải hoàn thành trị liệu của mình, năm đó cuối cùng anh đã thiếu chút nữa……”

“Câm miệng.”

Iensa không nói nữa, lại thở dài một hơi thật sâu, cuối cùng chỉ để lại một câu: “Chính anh tự nhìn mà làm đi, nhớ rõ nhất định phải quan tâm tới tâm trạng của cô ấy, còn nữa, người cô ấy ỷ lại ở nơi rộng lớn này chỉ có mình anh.”

Còn có một câu Rensa không nói ra là, anh ta cũng không ủng hộ việc Diệp Như Hề tiệp tục ở lại thành phố này, trạng thái của cô quá kém, một thai phụ đi vào nơi có hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, còn phải thừa nhận những áp lực cực lớn, đặc biệt là sự chênh lệch giữa mình và chồng quá lớn, thêm chuyện không có ai đê giãi bày, một khi bùng min.

Nhưng anh ta không có nói, bởi vì anh ta ít nhiều cũng biết giờ phút này Caesar gặp phải bao nhiêu nguy hiểm rình rập, Las Vegas chính là thành phố tội ác đó, ở chỗ này, nguy hiểm gắn liền như bóng với hình, đặc biệt là người ở địa vị cao như Caesar..

Một khi đã trở lại, muốn ra đi một lần nữa, quá khó.

Sau khi Rensa rời đi, Tạ Trì Thành bực bội đứng trong phòng khách, hai tay bỏ vào túi quân, cả người lâm vào trạng thái phiền muộn rồi bời.

Rốt cuộc đã xảy ra vấn để ở chỗ nào?

Anh không tìm ra được đáp án.

Trạng thái của Diệp Như Hễ giãng co một ngày như vậy, Tạ Trì Thành cả một ngày cũng không rời khỏi dinh thự, anh tạm gác tât cả những chuyện nặng nê kia, ở bên cạnh cô.

Nếu cô cảm thấy thiếu cảm giác an toàn, như vậy anh dứt khoát ở lại bên cạnh cô.

Nhưng mà, điều Tạ Trì Thành.không biêt chính là, có anh kề cạnh bên người là sự tra tần mãn tính đồi với Diệp Như Hề.

Tạ Trì Thành mời tới những đầu bếp giỏi nhất, làm đủ các món ngon cho Diệp. Như Hà, nhưng Diệp Như Hà vận ăn càng ngày càng ít, thậm chí sau đó, cho dù ăn phải cái gì, cô cũng sẽ nôn hết ra.

Sau khi chạy đi nôn ra, cô sẽ tiếp tục quay trở lại bàn ăn, lại ăn lại từ đầu, máy móc nhét đồ ăn vào miệng.

Tạ Trì Thành nhìn không được nữa, trực tiếp cầm đũa của cô, bảo người làm dẹp đồ ăn trên bàn đi.

“Đừng ăn. Ăn không vào thì đừng ăn.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 699


699

Anh ấn tay cô, độ ấm nóng rực đó truyền tới, nhưng Diệp Như Hề lại cúi đâu, rụt lại một chút.

“Tôi sẽ ăn.”

Giọng cô thật nhẹ, nhẹ tới mức chỉ cân không chút ý một chút sẽ không nghe thây.

Tạ Trì Thành không hiễu sao có có chút bực bội, anh ném đũa trong tay cô đi, giọng có chút cáu gắt, “Ăn không vào thì đừng ăn!”

Diệp Như Hề cúi đầu, không nói lời nào.

Tạ Trì Thành cầm cổ tay cô, mới phát hiện, cổ tay của cô chỉ toàn xương, GÓI Càng gây đi.

Gày đến mức trên người không còn mây lạng thịt.

Tạ Trì Thành chậm rãi nghĩ đến, trong khoảng thời gian này, không, chính xác mà nói, là từ sau khi đặt chân tới thành phố này, sức ăn của cô càng ngày càng ít.

Gương mặt kiều diễm kia càng lúc càng gây, cảm cũng nhọn hơn, đôi mắt to tròn nay còn lớn hơn nữa, chỉ là ánh mắt trước kia luôn sáng ngời xinh đẹp lúc này lại bịt kín một tâng u ám, ảm đạm không chút ánh sáng.

“Đau.” Cô nho nhỏ kêu đau.

Tạ Trì Thành phục Ƒ hồi tinh thần lại, buộng tay ra, vừa rồi không chút ý không chê, sức lực hơi lớn, suýt nữa đã bẻ gãy cô tay cô.

Tạ Trì Thành mím chặt môi mỏng, bảo đầu bếp đổi chút cháo thanh đạm, thay đổi đa dạng, chỉ hy vọng cô có thể ăn nhiều thêm một chút.

Toàn bộ nhà ăn thật an tĩnh.

Tiểu An và Nhạc Nhạc đều ¡ không ở đây, Tạ Trì Thành không để hai đứa nhủ tới, Diệp Như Hề cũng không nhắc tới, cô ‘không cân soi gương cũng biết dáng vẻ hiện tại của mình lúc này hăn là rất xấu xí, cô không muốn để bọn nhỏ thấy.

Đầu bếp lại bưng tới bát cháo thơm ngát lại đây, Diệp Nhự Hề nghe thấy được mùi đã thấy buồn nôn, còn muốn miễn cưỡng để bản thân ăn vào, nhưng Tạ Trì Thành đã thấy cô nhíủ mày, trực tiếp nói: “Đồi.”

Đủ loại cháo khác nhạu luân phiên được mang ra, cho đến khi bưng tới một chén cháo gạo kê, Diệp Như Hề mới thả lòng một chú, thật cân thận ăn từng thìa một, lần này, cô không có nôn ra.

Tạ Trì Thành trực tiếp giữ đầu bếp làm ra chén cháo gạo kê này, còn lại đều sa thải.

Anh kiên nhẫn ngồi ở đối diện, nhìn cô ăn xong hơn phân nửa chén cháo rồi buông thìa, anh đứng lên, nói: “Anh mang em đi ra ngoài đi một chút.”

Diệp Như Hề thật cẩn thận ngắng đầu lên, “Tôi có thê…… Rời khỏi nơi này sao?”

Sau khi lời này vừa truyền vào tai Tạ Trì Thành, anh trực tiễp đen mặt, “Tôi sẽ không cho phép em rời đi. Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Ánh mắt Diệp Như Hề lại trở nên ảm đạm.

Tạ Trì Thành nói được thì làm được, thật sự mang theo Diệp Như Hề rời khỏi dinh thự.

Chỉ là bên người vẫn mang theo hai đoàn vệ sĩ theo bảo vệ như cũ.

Diệp Như Hề âm thâm cười tự giêu trong lòng, đây đại khái chính là trông chừng lúc ra cửa đi.Cộ duỗi tay sờ sờ phân cô của mình, giống như có thể được một sợi dây xích vô hình đang tròng lên, chặt chẽ khống chế lây cô.

Ngồi trên bản độ của chiếc Rolls- Royce Phantom, Diệp Như Hề ngắn người nhìn cảnh sắc hai bên đường lướt nhanh qua cửa số, ánh mắt trước sau vần không chịu dừng trên người anh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 700


700

Cổ an tĩnh tới kỳ cục, giống như bắt cứ lúc nào cũng có thê biên mất, ánh nắng từ cửa xe chiếu vào, dọi trên mặt cô, cô nhắm hai mắt lại, gương mặt đắm chìm dưới ánh năng hè, bỗng nhiên tay bị bắt lấy.

Cô cứng đờ một chút, lại không có tránh ra.

Tránh không thoát.

Sao phải phản kháng làm gì.

Cô chỉ cười nhạo trong lòng vài tiếng, mà trên mặt lại không có bât kỳ biêu hiện gì.

Trái tim Tạ Trì Thành căng thẳng, trong khoảnh khắc kia, anh cứ nghĩ người bên cạnh mình sắp biến mắt, loại cảm giác bát chợt hụt hãng trồng văng trong tim thế này, không có Xe dừng trước một tòa cao ốc vô cùng xa hoa, xuống xe, tổ hợp tuần nam mỹ nữ, thêm hai đội VỆ Sĩ nghiêm chỉnh trật tự, nháy mắt hấp dân vô số ánh mắt người khác.

Tạ Trì Thành đặt một tay trên eo Diệp Như Hề, kéo cô dại gân mình cả hai bước chậm đi về phía trước, không hề để tâm tới những ánh nhìn chòng chộc xung quanh.

Người đàn ông anh tuấn cao ráo mặc bộ tây trang màu đen, đôi chân thẳng Đ. thon dài ân mình trong chiếc quần tây, thân hình hoàn mỹ càng chọc tới không ít đám phụ nữ phương tây nhiệt tình phóng khoáng nhìn chăm chằm.

Nói chung, đàn ông Trung Hoa nếu so với hình thể cao lớn của đàn ông phương tây hầu hết đều sẽ có chênh lệch, bị lọt thỏm, nhưng người đàn ông này lại không thua kém chút nào, thân cao 1m85, đường nét cơ bắp cũng không phải khoa trương lô lộ, ân mình dưới một lớp trang phục, chỉ có Diệp Như Hề biết, phía nưới lớp áo kia là phần cơ bụng rắn chắc tới mức nào.

Tóc anh theo kiểu undercut vuốt cao, lộ ra khuôn mặt tuần tú với đường nét góc cạnh tự như được điêu khắc, trên người mang theo hơi thở lạnh lẽo người sông chớ gần, nhưng không ảnh hưởng chút nào tới vẻ tuần mỹ, ngũ quan thâm thúy, mặt mày đầu vẻ thù địch, nhưng ở Kioiih khắc cúi đầu, vẻ thù địch khiến người ta sợ hãi liền hóa thành ôn nhu.

Dịu dàng ôm lấy người phụ nữ kịa khiến người nhìn đồ ky tới đỏ mắt.

Nhưng mà, lúc này Diệp Như: Hề bời vì quá gây ốm, gương mặt vôn dĩ rất kiềm diễm đã đănh mất sức sống, cô ngắn ra theo cạnh anh, hai mắt vô thân, giỗng như một con búp bê xinh đẹp về hồn.

Có vài phụ nữ gan lớn muôn đên gân, nhưng còn chưa kịp sân vào vài bước đã có vệ sĩ ngăn cản.

Tạ Trì Thành thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng không thèm bồ thí cho mỹ nhân tóc vàng ngực bự kia.

Anh cúi đầu, nói: “Có thích món gì không?”

Diệp Như Hề ngắn ra, lắc đầu.

Cô cũng không muốn gì cả.

Cô nhớ tới bản thân từng mua cặp _ đồng hồ đôi trị giá 9000 vạn đô, còn chưa đeo vao tay bao giờ, lẳng lặng năm trong góc nào đó ở phòng.

Cô mắt đi động lực muốn đích thân đeo nó lên cho anh, liền dứt khoát bỏ quên luôn.

Tạ Trì Thành nhìn vẻ mặt cô không chũt biểu cảo, bàn tay nhéo, nhéo tay cô, nói: “Nếu em không muôn, vậy anh mang em đi mua.

Tạ Trì Thành trực tiệp đưa cô tới một cửa hàng thời trang của nhãn hiệu xa xỉ, nhân viên cửa hàng thấy anh vừa vào tới, trực tiếp cầm ra thẻ tạm ngừng phục vụ treo trước cửa ra vào, bởi vì bọn họ phải chuyên tâm phục vụ vị khách quý vừa tới.

Tạ Trì Thành dẫn thao đoàn người vào trong, lưu loát nói bằng tiếng anh với giọng điệu trầm thập: “Mang những kiêu dáng mới nhất ra đây, còn nữa, không được bó sát người.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 701


701

Lập tức có người lấy ra những mẫu mã mới nhất của nhãn hiệu, từng bộ thậm chí còn được phối sẵn với giày và túi xách.

Tạ Trì Thành nhẹ nhàng lên tiếng : “Đi thử xem nhé?”

Cô không có hứng thú mua quân áo, TÔ Ng anh đã nói đi thử, vậy cô sẽ đi thử Một vật bị phụ thuộc, nên phục tùng mọi mệnh lệnh, có đúng không?

Cô tự ngược dường như cùng chính mình giáo huần cái này ý niệm, ở đau đón trung tìm được tâm an, tựa hồ nghĩ như vậy là có thể lệnh cô một chút thu hồi cấp đi ra ngoài thiệt tình.

Cô ngoan ngoãn cầm quần áo đi vào phòng thử đô.

Tạ Trì Thành ngồi bên ngoài, kiên nhẫn chờ đợi.

Nhóm nhân viên bán hàng trẻ trung xinh đẹp giờ phút này đều mặt đỏ tim đập nhìn người đàn ông cao lớn tuần mỹ, kiểu đàn ông ra J+ay hào phóng, cả người quý khí thế này từ trước đến nay đều là đối tượng hàng đầu của các cô gái, bọn họ ghen ghét cô gái được anh mang tới, nhưng khi nh thấy phần bụng phòng to của người phụ nữ kia, tâm tư vốn dĩ đang kiêm chê lại có chút di động.

Trong đó có một cô nhân viên bán hàng xinh đẹp nhất trong đám người đã mạnh dạn đon đả đi tới, khom lưng đặt ly nước trên bàn: “Tiên sinh, nước của ngài.”

Cô ta còn cố ý khom lưng trước mặt người đàn ông, hào phóng. triển lãm vũ khí quyên rũ hoàn mỹ của mình, còn đặc biệt cố ý mở ra hai hàng cúc áo.

Khi Diệp Như Hề đi khỏi phòng thử đồ thì lập tức thấy một màn như vậy.

Người phụ nữ kia đang lộ liễu quyền rũ chông cô.

Sau khi suy nghĩ này vừa xet qua, Diệp Như Hề phát hiện, cô đã mất đi sự phẫn nộ.

bản thân từ trước tới nay thật sự không hề có cảm giác mình đã gả cho anh..

Thật sử… không thú vị.

Diệp Như Hề cầm theo quần áo đi ra, _ cô còn chưa thay, còn mặc nguyên bộ quần áo lúc cô đến.

Tạ: Trì Thành vẫn luôn cúi đầu xem tạp chí, không hề chú ý tới phía trước có người phụ nữ đang quyên rũ mình, cho dù có biệt cũng khinh thường ngắng đầu liếc một cái.

Cho tới khi nghe được tiếng bước chân, anh mới ngắng đầu lên, nhưng ánh mắt đầu tiên nhìn thấy không phải Diệp Như Hề, mà một gương mặt lãng lơ, cùng với thứ ghê tởm nào đó.

Anh chán ghét đứng lên, ánh, mắt tựa như nhìn đồng rác rưởi dơ bạn, Cút.

Nhân viên kia bị ánh mắt của anh dọa sợ, chật vật đứng dây đứng sang một bên, vẻ mặt xanh trắng, giông như phải chịu sự tủi nhục lớn.

Tạ Trì Thành lên đón Diệp Như Hề, nói: “Không thích?”

“Vậy đổi một cửa hàng mà em thích.”

Diệp Như Hề lắc đầu, “Đều không thích.”

Tạ Trì Thành cúi đầu nhìn cô, cảm giác khó chịu trong lòng càng thêm mãnh liệt.

Rõ ràng cô nhìn qua rất nghe lời, không. hề khắc khẩu, không có cãi lời anh nói, nhưng không hiểu sao……

Lại khiền anh có cảm giác vô lực, cảm giác như hoàn toàn mất khống chế.

Anh nhéo tay cô, nói: “Nói ra một thứ mà em thích.”

Mệnh lệnh sao?

Diệp Như Hề cúi đầu, khóe môi khẽ nhệch, một tia mỉm cười ảm đạm tự lóe qua, sau khi ngắng đầu, cô lại biến thành một con búp bê. xinh đẹp không có linh hồn.

Cô nói: “Trang sức được không?”

Mặt mày Tạ Trì Thành thả lỏng, loại hơi thở áp bách vừa rồi lập tức biên mắt, anh nói: “Được.”

Đã có thứ cô muốn, vậy thỏa mãn cô.

Tầng 5 của tòa nhà là khu trang sức đá quý, hội tụ tất cả những bộ trang sức đất đỏ nhất, liếc mắt một cái xem qua, đều là những quày hàng sáng long lanh.

Diệp Như Hề nghĩ chiếc nhẫn trứng chim bồ câu to đùng kia, bởi vì quá mức khoa trương, cô mang lên một lúc liền lầy ra, đặt lại nó vào trong hộp đồ.

Tạ Trì Thành đối với cô, tựa như chiếc nhẫn kim cương lớn có giá trị xa xỉ kia, lóng lánh, mang trên tay nhìn không thích hợp, lại vận luyên tiếc bắt lây, cuối cùng chỉ có thể trả lại cho chiếc hộp xa hoa.

Cho nên, cô cũng nên buông tay rồi.

Thời điểm sinh ra suy nghĩ này, cô không hề thấy thống khổ, thậm chí trái tim đã vỡ nát kia cũng được ý nghĩ này hàn gắn lại.

Xem ra. cô đã tìm được một biện pháp để buông tha cho chính mình rôi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 702


Chương 702

Tạ Trì Thành phát hiện người bên cạnh hình như có khẽ cười, anh cúi đầu, thân mật nói: “Cười cái gì?”

Diệp Như Hề không nói rõ cho anh bản thân đang cười cái gì, chỉ là cúi đầu tùy tiện chỉ vào một món đồ, nói: “Cái kỉa khá xinh đẹp.”

Tạ Trì Thành theo mắt cô nhìn ra, biểu cảm lúc này khẽ ngây ngắn cả người.

Diệp Như Hề cũng mới phát hiện ra đồ vật mình vừa chỉ tới, là một đôi nhẫn.

Đôi nhẫn kia đặt trong số những đò xa hoa lộng lẫy lại không chút nồi bật, mộc mạc tự nhiên.

Cô nhìn nhìn, không tự chủ được đi vệ phía kia, đó là một đôi nhẫn vàng trắng, ở giữa được khảm một viên đá quý màu hồng nho nhỏ Diệp Như Hề nhìn về phía đôi nhẫn, bỗng nhiên nói: “Tôi muôn cái này.’ Tạ Trì Thành không chút phản đối, trực tiếp bảo người gói lại, cặp nhẫn này cũng không đất, ít nhất chúng có giá rẻ nhất trong số những món đồ ở đây.

Ngay lúc Tạ Trì Thành chuẩn bị đưa ra tâm thẻ đen kia thanh toán, Diệp Như Hề ngăn cản, lại đưa thẻ của mình ra, sử dụng tiếng Anh nói: “Dùng cái này.”

Tạ Trì Thành có chút kinh ngạc.

Sau khi quẹt thẻ xong, Diệp Như Hề tính toán một chút, Cặp nhân này gân như đã sử dụng hết SỐ tiền cô có thê tích góp, sau khi lấy ra một ngàn vạn tiền chuộc kia, cô gần như chăng còn lại gì.

Nhưng cô không hề hối hận.

Cô gắt gao siết chặt hộp nhỏ, một bàn tay thon dài chợt vươn lại đây, xèo ra trước mặt cô.

Cô ngắng đầu, đối diện với đôi mắt đen láy của Tạ Trì Thành.

Anh nói: “Đeo lên cho tôi”

Diệp Như Hê siêt lây hộp nhân, vẫn lun không động đậy, trước khi sắc mặt anh thay đôi mới chậm rì rì lấy ra một chiếc nhẫn nam trong hộp đeo vào ngón áp út của anh, thật sự rất thích hợp.

Sau đó Tạ Trì Thành rất tự nhiên cầm lấy nhẫn nữ đeo vào ngón áp út cho cô, rồi sau đó trực tiếp năm lầy tay cô, tùy ý nói: “Em thích đơn giản ư?

Vì sao lại không nói.”

Thái độ của anh có chút hồi hận.

Anh tặng cô chiếc nhẫn kim Cương, lớn nhật, là loại kim cương tỉnh khiết nhật hiện tại, bỏ ra số tiền lớn chế tác nhẫn cưới, nhưng cô chưa từng mang nó.

Anh từng cho rằng lấy những gì tốt nhất trong khả năng của mình cho cô, đó là điều chính xác nhất.

Nhưng anh đã quên, nó cũng chưa chắc thích hợp với cô.

Diệp Như Hề nhìn hai bàn tay giao nhà chậm rãi thu hồi tầm mắt, đờ đẫn nói: “Không có gì.”

“Còn thích cái gì?”

Anh nghiêng đầu dựa vào rất gần, ở trong mắt người khác trông thật sự vô cùng cưng chiêu.

Diệp Như Hê ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuần tú tuần tú gần sát, có hoảng hốt một chút, Tạ Trì Thành dịu dàng như vậy luôn có thể khiến cô sinh ra mê luyến, hoàn toàn khác biệt với vẻ tàn bạo của anh.

Nhưng đau đón còn lại trên thân thể đã nhắc nhở cô, người đàn ông này cũng không hè thích hợp với bản thân như cô từng nghĩ.

Cô bỗng nhiên nói: “Tôi mệt mỏi.”

Tạ Trì Thành dừng một chút, nghiêm túc nhìn cô, phát hiện mặt cô thật sự có vẻ mệt mỏi, liền nói: “Được, chúng ta liền trở về.’ Mang cô ra ngoài giải sầu, hẳn là tâm tình có tốt hơn rôi đi?
 
Back
Top Dưới