Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 663


Chương 663

Vệ sĩ mang vẻ mặt lo lắng hỏi “Đại tiêu thư, cô căn bản không cần làm đến nước này.”

Vưu LỊ Tư cười, nói: “Không, nếu tôi không khiến sự việc đi tới bước này, Caesar sẽ không tin, người đàn ông này so với ai khác đều đáng sợ kh*ng b* hơn. Nhưng, tôi yêu chết cái dạng này của anh ây.”

Vưu Lị Tư quá rõ ràng điểm mắu chót của Caesar ỏ ở nơi nào, nhưng đáng tiếc, cô ta cuối củng chỉ có được thời gian 10 ngày ngăn ngủi.

Thời gian này còn ngắn hơn so với sự đoán của cô ta.

Nhưng còn tốt hơn là không có.

“Đại tiểu thư, hậu quả của việc cô uy h**p đại đế như VAN.

Cho dù là vệ sĩ, cũng có chút sọ hãi khi nghĩ tới hậu quả khủng khiếp sau đó.

Sắc mặt Vưu Lị Tư trở nên âm trầm xuÔng, cô nói: “Câm miệng, tôi đương nhiên có thể xử lý tốt mọi việc. Hiện tại hãy nghĩ mọi cách thăm dò rõ ràng về người phụ nữ kia, đều tra chỉ tiệt vê thông tin tư liệu của cô ta.”

Tư liệu rât nhanh chóng được bắt tới tay, như ng khi Vưu Lị Tư xem xong thông tin, cô ta đã nổi điên đập nát rất nhiều đồ cỗ giá trị hàng vạn trong phòng.

Tình huống còn nghiêm trọng hơn cô tạ nghĩ nhiêu, cô ta vốn dĩ còn cho E ni Caesar chỉ là gặp phải một món đồ chơi yêu thích nên mang theo bên người chơi đùa cưng chiêu một khoảng thời gian mà thôi, nhưng hiện tại, thì ra người phụ nữ kia còn sinh cho Caesar hai đứa nhỏ rồi?

Lại còn thượng vị bằng thủ đoạn hạ thuốc đê tiện!

Đáng chết! Đó là bạch mã hoàng tử cô ta luôn đặt trong tim! Người phụ nữ kia thật đán chêt!

Vưu Lị Tư bởi vì tức giận mà lại phát bệnh, cô ta không thê không uỗng thêm vài viên thuộc, ánh mặt đỏ bừng, lập loè vẻ điên cuồng.

Hàng năm uống thuốc nên dẫn tới tác dụng phụ, cô ta điên cuồng văn vẹo hơn người bình thường, tương phản hoàn toàn với vẻ ngoài nhu nhược văn nhã, trong đầu cô ta đang xoay quanh suy nghĩ sẽ hủy diệt tât cả những gì không theo ý mình.

Lúc này, ánh mắt Vựu Lị Tư lập loè ngoan độc, nhìn chằm chằm ảnh chụp Diệp Như Hề, khóe miệng chậm rãi gợi lên một tia mỉm cười.

“Diệp Như Hề phải không? Không quyên không thê, dựa vào cái gì mà muốn độc chiêm ‘Caesar, tôi sẽ khiến cô phải hối hận.”

Đối phó với một bà bầu, thật sự rát dễ hành động, không phải sao?

Bên kia, Diệp Như Hề không hề biết được bản thân đang bị rắn độc theo dõi, cô còn đang đăm chìm trong tin dữ.

Tâm tình cô bồn chồn không yên, dưới sự trợ giúp của chuyên viên tạo hình, thay đôi Xong quân áo, ngôi ngẫn ngơ một chỗ, cho đến khi có bóng tôi vậy quanh lấy cô.

Cô vừa ngâng đầu lên, đụng phải đôi mắt đen lây của Tạ Trì Thành.

“Sao lại trông mắt hồn như vậy?”

Diệp Như Hề lấy lại tinh thần, há miệng th* d*c, theo bản năng muốn nói cho anh biết chuyện về Diệp Kiến Nam, nhưng đột nhiên nghĩ tới Tạ Trì Thành không thích Lục Tư Viễn liên hệ với cô.

Nếu bị Tạ Trì Thành biết Lục Tư Viễn lại chủ động liên hệ với mình, khả năng cao mọi chuyện sẽ trở nên phiên toái, cô không muốn chọc cho Tạ Trì Thành không vui.

“Có chút không quen với nơi này.”

Tạ Trì Thành duỗi tay sờ sờ trán cô, độ ám bình thường, “Để anh bảo bác sĩ tới kiểm tra cho em một chút.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 664


Chương 664

Diệp Như Hề biết cô cặn bản không phải thân thê có vần đề, là trong lo cô đang có vấn đè, không thê không chê được những suy nghĩ trong đầu.

“Em cũng không có việc gì, Nhạc Nhạc và Tiểu An đâu rồi?”

Mới vừa nói xong, hai đứa nhỏ đã được người làm mang vào đây, giờ phút này cả hai đã mặc vào bộ tây trang và lễ phục nhỏ xinh, nhìn qua vô cùng đáng yêu ngoan ngoãn.

“Mamil”

Thấy các con, tâm trạng Diệp Như Hề lập tức tốt lên rất nhiêu, hôn hôn lên mặt hai đứa nhỏ mấy cái.

Tầm mắt Tạ Trì Thành dừng trên khuôn mặt đáng yêu của Nhạc Nhạc một hồi lâu mới chuyển tầm mắt “Đi thôi, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi.”

Giờ phút này, Dinh thự Caesar đèn đuốc sáng trưng, trước cửa là từng dãy dài siêu xe đẳng cập, người người quân áo lộng lây xa hoa bước xuống xe, chuẩn bị tiền vào dinh thự.

Những người này cũng không chỉ là những người có tiêng nói trong các gia tộc lón, còn có các nhân vật siêu sao nỗi tiếng, người được mùi đến đều là những người ở tầng lớp cao, đi vị và sức ảnh hưởng rât lớn, khung cảnh vô cùng xa hoa lãng phí.

Nhưng khi bọn họ đặt chân vào dinh thự thì cũng phải hạ thấp cái tôi, khách khách khí khí xuống xe mà đi vào dinh thự.

Cả tòa dinh thự sắp xếp vệ sĩ dày đặc, ngay cả người tiên vào cũng được kiểm tra vô cùng cần mật, không được phép mang vũ khí vào trong.

Khi Vưu Lị Tư mặc một thân váy dài cúp ngực xuất hiện, lập tức hâp dẫn hầu hết ánh mắt mọi người.

Vưu Lị Tư tuyệt đối là tiểu thư danh viện hàng đâu, thân phận gia thế cũng đứng. đầu, lớn lên xinh đẹp, ngoại trừ vì lý do bị bệnh lâu năm nên có vẻ yêu đuôi nhu nhược, nhưng, không tôn hao gì nửa phần khí chất của cô ta.

Gần như từ giây phút cô ta xuất hiện, trong lòng rất nhiêu người đều sinh ra suy nghĩ kỳ lạ, năm đó Vưu Lị Tư thiêu chút nữa đã được gả cho Caesar đó nha, nhưng Caesar lại dứt ra rôi rời đi, một chút lưu luyễn cũng không có, nhiều năm trôi qua anh mới trở vê, bên người còn có thêm một người phụ nữ.

Còn có không ít người muốn nhìn thấy Vưu Lị Tư chê cười đâu, đặc biệt là đám phụ nữ.

Ví như Ôn Ni khi thấy Vưu Lị Tư tới thì suýt chút nữa đã bóp nát cái ly, “Tại sao ả tiện nhân này cũng tới đây?!”

Một tiểu thư danh viện bên cạnh Ôn Ni che miệng cười nói: “Ôn Ni, cô còn ghèn ghét với cô ta làm cái gì? Cô hản là nên ghen ghét người phụ nữ đi bên cạnh đại đế mới đúng, tôi thật sự tò mò muốn chết, đặc biệt tới đây ‹ để nhìn xem đó là kiểu người như thế nào.”

Nơi này hơn phân nửa người đều tò mò vệ người phụ nữ nhận được yêu mên của đại đế, cũng vô cùng ghen ghét người phụ nữ kia.

Ôn Ni tức tối, nói: “Người phụ nữ kia sao có thể xứng đôi với đại đế!”

“Cô sốt ruột cái gì? Đại đế thích thì cô có thể làm được gì đây? Nhưng mà ngẫm lại vẫn tháy rất sảng khoái, rốt cuộc chúng ta khăng định là không có cơ hội lôi kéo, có thê thấy được cảnh người phụ nữ Vưu Lị Tư kia cũng thất bại, thật là quá tuyệt vời!”

Ôn Ni đen mặt, cô ta tuy rằng cũng không thích Vưu Lị Tư, nhưng cũng không thích bất kỳ người phụ nữ nào ngoại trừ mình đứng bên cạnh Caesarl “Cô câm miệng đi!”

Vị tiêu thư kia bĩu môi, đôi với tính tình nóng nảy của Ôn Ni đã không còn lời nào để nói, loại người này so ra mặt nào cũng thua kém Vưu Lị Tư. Sao có thể mơ tưởng giữ được trái tim đại đế?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 665


Chương 665

Nhưng mà đúng lúc này, có một nhân viên phục vụ đi ra, trên tay cầm theo một khay đồ đang bắt đầu phan chia cho đám khách khứa rong hiện BH cũng kiên nhẫn giải thích điều g ì đ Thì ra, trên khay đều là những chiếc mặt nạ tinh xảo xinh đẹp, một buổi tiệc xã giao đột ngột biền thành buổi dạ tiệc hóa trang.

Tình huống thay đồi đột ngột như vậy thì thường dẫn tới rất nhiều bất mãn cùng đủ loại phàn nàn oán hận, nhưng ai bảo đây là bữa tiệc của đại đế cơ chứ, tất cả đều ngoan ngoãn đeo mặt nạ lên.

Vưu Lị Tư mang mặt nạ, khóe môi lộ ra tia mỉm cười, đây là chủ ý của cô ta, yêu câu biến thành một buổi dạ tiệc hóa trang, rất hiền nhiên, Caesar đã-đồng ý ngay, loại cảm giác này khiên Vưu LỊ Tư cảm thấy thê xác và tinh thần đều thoải mái.

“Đại tiểu thư, vì sao cô lại muốn làm như vậy?”

Vệ sĩ vẫn đi theo Vưu Lị Tư từ khi cô ta còn nhỏ, hắn không hiểu rõ lắm, chẳng lẽ thay đổi chủ để một buổi tiệc thì sẽ có biến đổi gì lớn lắm sao 2?

“Anh không hiểu đâu, có một vài “chỉ tiết khi dần dẫn tích lũy, thì có thể làm vỡ trái tim người ta.”

Vưu LỊ Tư cười cong cong mắt, cô ta là phụ nữ, càng hiệu biệt phụ nữ hon, huồng chỉ, đó còn là một thai phụ đang trong lúc nhạy cảm, không p hải sao? Có đôi khi, cô ta không cân liền gì quá nhiều, chỉ cân xây dựng thêm một chút hiểu lầm, đối với một thai phụ mà nói, như vậy đủ rôi.

Mặt nạ trên mặt Diệp Như Hề là do Tạ Trì Thành tự Riinh đeo cho cô, một chiếc mặt nạ tỉnh xảo màu bạc che khuất mặt cô hơn phân nửa, chỉ lộ ra cái cằm nhỏ tỉnh xảo và đôi môi như màu hoa anh đào.

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, dùng phương thức gặp mặt người khác qua một lớn ngăn thế này khiện cô không còn khẩn trương nhiều nữa.

Cô ngắng đầu, đối diện với Tạ Trì Tri đang mang mặt nạ màu đen mà nói: “Tại sao lại đột ngột thay đồi như vậy?”

Động tác Tạ Trì Thành dừng một chút, lại rất tự nhiên nói: “Em không thích sao?”

“Thích”

“Ừ, như vậy thì tốt rồi.”

Diệp Như Hề cười nói: “Chỉ là không nghĩ tới anh sẽ tổ chức một bữa tiệc như vậy, em còn cho rằng anh sẽ tổ chức một bữa tiệc nghiêm túc hơn GƠ Cái gì mà vũ hội, dạ tiệc hóa trang, thật sự không thể móc nói chút liền quan nào tới Tạ Trì Thành cả.

Đáy mắt Tạ Trì Thành hiện lên một tia thù địch, anh quả thật sẽ không muốn đeo những thứ hoa hòe lòe lọet này, nhưng vừa rồi anh nhận được một cuộc điện thoại, Vưu Lị Tư đã đưa ra yêu câu như vậy.

Cho dù yên cầu này không có ảnh hưởng gì tới mình, nhưng Tạ Trì Thành rât chán ghét loại cảm giác .

này, cho nên sẽ không duy trì lâu lắm, anh sẽ đáp trả lại tật cả những chuyện này.

Đến thời điểm hai người chuẩn bị ra ngoài, Tạ Trì Thành lại nhận được một cuộc điện thoại, không có gì phải nghỉ ngờ, là Vưu Lị Tư gọi tới.

Anh nhìn thoáng qua dãy só trên bàn, thậm chí ngay cả lưu lại một cái tên anh cũng khinh thường làm.

Diệp Như Hề chú ý tới vẻ mặt lóe lên chút âm u khói mù của Tạ Trì Thành khi nhìn di động, cô hỏi: “Xảy ra chuyện gì à?”

“Anh đi nghe một cuộc điện thoại.”

Anh cố ý kéo dài khoảng cách ra xa một chút mới nghe máy.

Giọng nói mềm nhẹ của Vưu Lị Tự từ bên kia truyền đến, “Caesar, em rất thích cái mặt nạ này, khụ khụ khụ KHỦ…..

Lại là những tiếng ho liên tiếp kéo dài.

Nhưng trên mặt Tạ Trì Thành không có nửa phần thương tiếng, lời lẽ nói ra lạnh lẽo như băng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 666


Chương 666

“Cô còn muốn làm cái gì?”

“Khụ khụ…… em không muốn nhìn thấy anh mang cô ta cùng nhau tham dự, em quá đau khổ, em biết. hai người đã kệt hôn, quan hệ của hai người đã rất chắc chân, em chỉ là hy vọng…… Không để những người khác biêt được. chuyện này, yêu câu của em rất thấp.”

“Không có khả năng.”

“Em có bệnh, chịu không nổi k1ch thích, nêu như quá khó chịu thì sẽ giảm tốc độ sống của tế bảo, anh không hy vọng thấy em chết đúng không?”

Sắc mặt Tạ Trì Thành âm trầm khó coi.

Giọng điệu Vưu Lị Tư lại chậm lại, “Caesar, em cũng sẽ không phá hỏng tình cảm giữa hai người, em chỉ là muôn không phải khổ sở nhự vậy, anh xem, em cũng chỉ là yêu câu anh không mang theo người kia cùng tham dự, như vậy còn có thê vệ cô ta, không phải sao?”

Vưu Lị Tư đưa ra yêu cầu này cũng không quá đáng, cô ta gần như đều dâm lên điêm giới hạn cuôi cùng của Tạ Trì Thành mà làm, sẽ không dễ dàng vượt qua, cho nên cô ta biết Caesar sẽ làm theo ý mình.

Nhưng điều này cũng để chứng minh đứa con gái kia với anh có bao nhiêu quan trọng, mà con bé đó lại do Diệp Như Hề sinh ra.

Nghĩ đến chuyện này, Vưu Lị Tư không thể tránh khỏi lại toát ra Suy nghĩ ác độc.

“Caesar, em biết anh chuẩn bị đưa người kia cùng tham dự, muôn cho cô ta thân phận, nhưng bữa tiệc đêm nay sẽ có người bên vùng Trung Đông xâm nhập vào, em không biết cụ thê là Ai, nhưng anh cũng rõ ràng hậu quả.

Tạ Trì Thành không có trả lời.

Vưu Lị Tư cuỗi cùng bôi thêm một câu: “Con bé tên là Nhạc Nhạc đúng không, nó chỉ mới năm tuổi, em cũng không hy vọng con bé phải chết trẻ như vậy, mà vợ của anh còn đang mang thai, chịu không nỗi k1ch thích lớn đến thế.”

Dứt lời, điện thoại đã bị ngắt kết nói, Vưu Lị Tư lại không cảm thấy tức giận chút nào.

Cô ta thậm chí còn rất có tinh thần, vui vẻ câm một ly nước trái cây nhấp một ngụm.

“Đại tiểu thư, cô là người phụ nữ dũng cảm nhát mà tôi từng gặp.”

Dám nói chuyện với đại đế như Vậy, thật là quá dũng cảm.

Chỉ Vưu Lị Tư mới biết được sạu lưng cô ta đang đồ một tầng mồ hôi lạnh , nhưng kết quả lại rất khả quan.

Quả nhiên, sau khi tiêng kinh hô của đám người kia đồng loạt qua đi, chỉ nhìn thây một mình Caesar đang đứng đó.

Anh mặt một bộ tây trang được cắt may khéo léo, thân hình thẳng tắp cho dù đang đứng giữa đám người phương tây cao lớn cũng không thua kém chút nào, trên mặt mang theo chiếc mặt nạ đơn giản màu đen, che khuất nửa khuôn mặt tuần tú với đường nét như tượng tạc điêu khắc, lộ ra phần cằm cương nghị lạnh lễo, môi mỏng mím chặt thê hiện rõ vẻ cuông vọng.

Anh chỉ cần đứng ở nơi đó, chính là vị để vương mà người thường khó có thể rời mắt.

Anh chính là Caesar, người đã từng được tôn vinh là đại đế hắc ám của Las Vegas.

Khi cặp mắt lạnh lẽo kia sắc bén quét qua xung quanh, tất cả mọi người đều im lặng, ngay cả việc thở mạnh cũng không dám, chỉ cần đối diện đã thấy hoảng hối.

Vưu Lị Tư cách xa nhìn anh, trong đầu suy nghĩ: đây là đại đế mà cổ 55 SO đuôi một đời này.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 667


Chương 667

Hầu hết tất cả tiểu thư danh viện có mặt ở đây đều lộ ra ánh mắt si mê, bọn họ hoặc là đã từng chứng kiến phong thái của đại đế, hoặc là đã từng nghe qua những lời đồn thổi về anh mà lớn lên, không thể nghỉ ngờ, anh chính là để vương của mọi người.

Diệp Như Hề cũng đứng từ xa nhìn, trong lúc lơ đãng lại đối diện với ánh mặt của anh, trái tim cô đập nhanh hơn vài phản, chậm rãi dời đi tầm mắt, may mắn có mặt nạ che khuất, cũng không lộ rõ khuôn mặt nóng bừng đang đỏ lên của cô.

Trước khi đi ra ngoài, Tạ Trì Thành bỗng nhiên bảo cô tách ra đi Tiêng, cô cũng không hề nghĩ nhiều, bởi lẽ trong lòng cũng ôm tâm tư trồn tránh, né tránh.

Chỉ là, đổi lại một góc độ khác nhìn anh, Diệp Như Hề phát hiện người đàn ông này so với người trong trí nhớ của anh càng uy nghiêm hơn.

Kiểu sức hút mê người này thật sự không có cách nào chống cự.

Trong lúc Diệp Như Hề đang mặt đỏ tim đập suy nghĩ về sự khác biệt lúc nhìn gân và nhìn xa, độ âm của anh còn vươn lại trên môi cô, giỗng như muốn nuốt lây cô rồi hòa tan.

“Quá đẹp trai rồi, phong thái của đại đê càng loá mắt hơn so với trước kial”

“Tôi cảm thấy trên thế giới này cũng không có người phụ nữ nào có th xứng đôi với đại đế!”

6) ễ “Không nhất định, tôi nghe nói họ Vưu là gia tộc duy nhất mà đại đế cho phép gặp mặt khi trở lại đây, cô nói xem chuyện năm đó giờ có thể trở thành sự thật hay không?”

“Thật chán ghét, vì sao lại nói như: vậy chứ! Để cho đại đế thuộc về tát cả mọi người không tốt hơn sao!”

Lại là một màn tiếng cười trêu đùa lẫn nhau.

Hai người nói chuyện là hai vị danh viện quân áo lụa là, với thân phận gia tộc của bọn họ, ngay cả tư cách đứ ng gân trung tâm cũng không có, chỉ có thê ở bên ngoài ảo tưởng một chút mà thôi.

Tâm trạng vốn dĩ còn tốt đẹp của Diệp Như Hề hoàn toàn bị phá hủy, cô che che ngực, cảm thấy gần đây cảm xúc của bản thân bị Hấp động quá lớn, thậm chí có rất nhiều thời điệm cô cũng không thể khống chế nồi những cảm xúc cực đoan.

Cô hít sâu mấy hơi thở, muốn xoay người tránh đi cuộc nói chuyện của đám người, Nhưng một bước không cẩn thận, đụng trúng vào người phía sau .

“Xin lỗi xin lỗi, tôi không cẩn thận nên đụng vào.”

Dọ quán khẩn trương nên Diệp Như Hề đã xô ra tiêng Trung.

“Người Trung Hoa ư? Thật trùng hợp quá, không sao cả, cô có ôn không?”

Diệp Như Hề ngắng đầu đối diện với một nụ cười dịu dàng, người đàn ông cô đụng phải mặc một bộ tây trang màu xanh ngọc, trên mặt cũng mang theo tắm mặt nạ cùng màu ánh bạc, cả người nhìn qua vô cùng ôn nhủ văn nhã, ngay cả đôi mắt xanh ngọc kia cũng trông xinh đẹp giống như biển rộng.

“Tôi không có việc gì, thật sự rất xin lỗi.”

Người đàn ông đối diện với đôi mắt bât an lo lắng như động vật nhỏ, đôi mắt sạch sẽ thuần túy, xinh đẹp như là bầu trời đầy sao, anh ta đã thật lâu không nhìn thấy ánh mắt nào sạch sẽ trong suốt đến thế.

Diệp Như Hề thật sự tháy rát ngượng ngũng, bởi vì cô thấy được vạt áo người đàn ông đã ướt một mảnh, là do vừa rôi cô đụng phải ly cocktail trên tay anh ta rôi bị sánh lên.

“Không sao cả, tôi có thể làm quen một chút với tiêu thư đây được không?”

Diệp Như Hề ấp úng một chút, vẫn là nói: “Tôi tên là Diệp Như Hề.”

Người đàn ông lầm nhằm cái tên này mây lân trong miệng, mới ngẫm ra âm tiết chuân, “Tên gọi của người Trung Hoa đều tương đối khó gọi, nhưng mà tên của cô lại rất êm tai, thật vui khi được quen biết cô, tôi cũng tự đặt cho mình một cái tên Trung Hoa, tên là Hứa Trạch.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 668


Chương 668

Diệp Như Hề xoay người, phát hiện vận là Hứa Trạch, anh ta đưa qua cho cô một chiếc khăn tay.

“Một cô gái xinh đẹp rợi nước mắt thật sự khiến người ta đau lòng.”

Diệp Như Hề càng thêm ngượng ngùng, nhưng không có từ chỗi chiếc khăn tay, cô lau lau nước mắt còn đọhg lại.

“Cảm ơn anh.”

“Vậy xem ra cô cũng không bài xích tôi gọi tên cô là Hệ Hàê, trên thực tế tên của cô quá khó gọi, rất khó đọc, cách phát âm của từ thứ hai rất khó tôi luôn căn phải đầu lưỡi. Ví như Diệp Như Hề?”

Hứa Trạch lại gọi tên cô một lần, Diệp Như Hề tự nhiên phát hiện anh ta thật sự không phát âm được thanh điệu SỐ hai, đọc rất khó nghe, Diệp Như Hề không nhịn nữa mà bật cười thành tiêng.

Diệp Như Hề xoay người, phát hiện vân là Hứa Trạch, anh ta đưa qua cho cô một chiếc khăn tay.

“Một cô gái xinh đẹp rơi nước mắt thật sự khiên người ta đau lòng.”

Diệp Như Hề càng thêm ngượng ngùng, nhưng không có từ chỗi chiếc khăn tay, cô lau lau nước mắt còn đọhg lại.

“Cảm ơn anh.”

“Vậy xem ra cô cũng không bài xích tôi gọi tên cô là Hê Hê, trên thực tế tên của cô quá khó gọi, rất khó đọc, cách phát âm của tử thứ hai rất khó tôi luôn cắn phải đầu lưỡi. Ví như Diệp Như Hễ?”

Hứa Trạch lại gọi tên cô một lần, Diệp Như Hề tự nhiên phát hiện anh fa thật sự không phát âm được thanh điệu SỐ hai, đọc rât khó nghe, Diệp Như Hề không nhịn nữa mà bật cười thành tiêng.

“Đừng cười, tôi rất nỗ lực học tiếng Trung, chẳng bao lâu nữa sẽ CÓ, thê chuẩn xác gọi được tên của cô.”

Anh ta càng giải thích, Diệp Như Hề lại càng không ngừng cười, trách Diệp Như Hề xoay người, phát hiện vân là Hứa Trạch, anh ta đưa qua cho cô một chiếc khăn tay.

“Một cô gái xinh đẹp rợi nước mắt thật sự khiến người ta đau lòng.”

Diệp Như Hề càng thêm ngượng ngùng, nhưng không có từ chỗi chiếc khăn tay, cô lau lau nước mắt còn đọhg lại.

“Cảm ơn anh.”

“Vậy xem ra cô cũng không bài xích tôi gọi tên cô là Hệ Hê, trên thực tế tên của cô quá khó gọi, rất khó đọc, cách phát âm của từ thứ hai rất khó tôi luôn cắn phải đầu lưỡi. Ví như Diệp Như Hề?”

Hứa Trạch lại gọi tên cô một lần, Diệp Như Hề tự nhiên phát hiện anh fa thật sự không phát âm được thanh điệu Sô hai, đạp rất khó nghe, Diệp Như Hề không nhịn nữa mà bật cười thành tiêng.

“Đừng cười, tôi rất nỗ lực học tiếng Trung, chẳng bao lâu nữa sẽ CÓ, thê chuẩn xác gọi được tên của cô.”

Anh ta càng giải thích, Diệp Như Hề lại càng không ngừng cười, trách không được anh ta lại dùng đặt tên tiêng Trung cho mình là là Hứa. Trạch, hai chữ này đều có âm điệu thấp , đôi với người nước ngoài đúng là dễ để phát âm.

“Cô cười lên thật tốt, vừa rồi nhìn thấy cô khóc, tôi còn chuẩn bị Xoay người đi đó, dù sao nhìn thục nữ khóc thút thít là hành vi không thân sĩ”

“Cảm ơn ngươi.”

“Bị Caesar dọa khóc sao? Tôi biết đại đế trông rất dọa người, nhưng hắn đúng là người đàn ông rât tuân tôi dám đánh cuộc một câu, 90% p nữ ở thành phố này đều ái mộ còn lại 10% số dods chính là khẩu thi tâm phi.”

Khuôn mặt Diệp Như Hề thật vất vả mới lộ ra tươi cười tức khắc cứng đờ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 669


Chương 669

Hứa Trạch giống như không hề phát hiện ra điểm gì, mang theo ì TY điệu oán giận mà nói: “Cô biết chuyện đáng giận. nhất chính là gì không?

Bạn gái của tôi lại nói trước mặt tôi là muôn cùng đại đế xuân phong nhất độ, quả thực không quan tâm tới cảm nhận của tôi, cho nên chúng tôi đã chia tay.”

Hứa Trạch gần như dùng thái độ đùa giỡn mà nói ra, cũng không có tỏ ra thương tâm thật sự.

“Hề hề, cô đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, đầy I miệng chua xót nói: “Không có việc gì, anh dùng thành ngữ tiêng Trung khá tốt đó……”

“A, vậy là đúng rồi! Tôi đã học tập rất nghiêm túc!”

Diệp Như Hề chần chờ một chút, vẫn thăng không nỗi đáy lòng tò mò, cô hỏi ra miệng: “Anh…… Biết chuyện về đại đế sao?”

Hứa Trạch buồn bực nói: “Hề Hè, đứng nói với tôi là cô cũng bị đại đế hấp dẫn đấy nhé?”

“Không không không, tôi chỉ là có chút tò mò.”

Hứa Trạch thở dài, xoa xoa tóc, nói: “Cũng KHẨN phải không thể nói, chỉ Sợ cô cũng là người ái mộ đại đế mà thôi, tên kia cũng không phải là một người bạn trai tôt, cũng không công khai thừa nhận thân phận của bât cứ ai, bên người phỏng chừng chỉ có phụ nữ làm bạn tình để giải tỏa.”

Hô hấp Diệp Như Hề cứng lại, “Bạn tình nữ?”

“Đúng vậy, bạn tình nữ của tên đó cũng không ít, nhưng lại không ai dám công khai, hơn phân nửa đều chỉ ngâm biệt rõ, nhưng mà tôi cũng chỉ nghe nói thôi, bê ngoài thì đại đế nỗi tiêng giữ mình trong sạch, không thấy bât cứ bóng dáng người phụ nữ nào.

Lúc này trái tim Diệp Như Hề giống như đã rơi xuông đáy cốc, cả người cô như bị chém thành hai nửa, một nửa đang nói cho cô, cho dù có là sự thật thì cũng chỉ là chuyện quá khứ, hiện tại Tạ Trì Thành chỉ có một mình cô, bọn họ còn kết hôn, anh còn cho cô danh phận.

Mà một âm thanh khác đang nói với cô, anh thật sự cho cô danh phận sao? Như vậy vì sao lại muôn kết hôn ở Las Vegas mà không phải ở trong nước? Giây kết hôn ở nơi này không được trong nước chấp thuận, một khi rời khỏi Las Vegas, cô sẽ không phải là vợ của Tạ Trì Thành.

Suy nghĩ này vẫn luôn tồn tại trong lòng cô, như “ng cô cũng không muốn đụng vào, cũng hoàn toàn không muôn suy nghĩ sâu xa, áp lực để nén cuôi cùng cũng không thể găng gượng nỗi nữa.

“nè hè, tại sao cô lại khóc vậy? Đừng khóc, tôi đã nói sai cái gì rôi sao? Cô, nếu như cô có thích đại đế cũng không có việc gì, nơi này cũng có rất nhiều thích hắn mà.”

Hứa Trạch duỗi tay vỗ vỗ bả vai cô như là đang an ủi, mà ở trọng bụi hoa lại truyền đên tiếng ‘răng rắc’ rất nhỏ.

Diệp Như Hề nhận thấy được đôi phương quá thân cận, theo bản năng sau đây ra vài bước, lại không cẩn thận bị câu thang phía Sau vướng víu, cô đột nhiên mất trọng tâm ngã, xuÔng, sắc mặt Diệp Như Hề trắng bệch, bắt chấp tất cả điều chỉnh tư thế, muốn chồng tay xuông.

Hứa Trạch hoảng sợ, lây tốc độ sét đánh không kịp bưng tai mà vươn tay giữ cô lại, bởi vì quán tính, Diệp Như Hề trực tiếp ngã vào lòng đối phương, vùng bụng hơi phồng lên cũng đụng phải anh ta.

Hứa Trạch tức khắc mở to hai mắt nhìn trừng trừng, theo bản năng nói: “Hề Hê, cô đang mang thai!”

Diệp Như Hề sợ tới mức chưa kịp hoài hồn, cả người đều là mồ hôi lạnh, nghe thây những lời này đột nhiên đây anh ta ra.

“Xin, xin lỗi, tôi phải rời đi!”

Cô vội vàng rời đi, như là chạy trối chết, mà Hứa Trạch ở sắc mặt đứng yên thật lâu, vẻ mặt treo biểu cảm nữi hòa hoản toàn thu liễm, như là biến thành một người khác.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 670


Chương 670

Hồi lâu sau, anh ta lây ra di động, gọi một cuộc điện thoại, trực tiếp thốt ra tiếng chửi thề không nê nang.

“s-h-i-t! Vựu Lị Tư, cô cũng không nói cho tôi biết đó lại là một người phụ nữ đang mang thail”

Hứa Trạch bị chọc tức nên lời lẽ tàn nhẫn, khuôn mặt tuần tú phía dưới lớp mặt nạ là một mảnh xanh mét.

“Xảy ra chuyện gì? Daniel, anh hung dữ: với tôi làm gì thế.”

“Còn hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì à?

Cô đã phá hủy nguyên tắc của tôi, chuyện này tồi sẽ không tiếp tục hỗ HO S Vưu Lị Tự khẽ cười một tiêng, nói: “Cũng chỉ bởi vì cô ta đang mang thai ư? Daniel, sao tôi không biết được anh lại tết như vậy nhỉ?”

Hứa Trạch, không, người tên thật là Daniel kia xanh mét mặt, tức tối kéo mặt nạ ra, lộ ra gương mặt anh tuần nhưng âm trầm phía dưới.

“Cô đùa quá đáng rồi, Vưu Lị Tư. Tôi sẽ không xung tay với người đang mang thai đâu, chuyện này nên dừng lại ở đây thôi.”

“Khó có dịp thấy anh trở nên mềm lòng với đàn bà, nhưng anh cũng đừng quên, anh thiều nợ tôi một ân tình.”

Daniel cười lạnh, “Cô lừa gạt tôi, ân tình này tôi sẽ không nhận, cô cũng có thê trực tiếp hủy bỏ giao kèo..’ Vưu Lị Tư trầm mặc thật lâu, lại nói: “Được rồi, chuyện này anh không cần tiếp tục làm, chuyện còn lại giao cho tôi, anh không thê nhúng tay nữa, coi như ân tình này vẫn còn.”

Dứt lời, Vưu Lị Tư liền ngắt điện thoại.

Daniel đứng tại chỗ lại mắng to mấy tiếng, cống hẹp thì lật thuyên, anh ta lại nghĩ đến cặp mắt sáng ngòi trong suôt kia, trong lòng hiệm khi nảy sinh chút không nỡ.

Hề hề đơn thuần như thế, còn phải bị người phụ nữ điên cuông như Vưu Lị Tư theo dõi, thật đúng là gặp quỷ!

Caesar có thể bảo vệ kỹ người của mình hay không?

Daniel cô găng nhắc nhở bản thân không được xen vào nữa, anh ta cũng không muôn đi trêu chọc loại phụ nữ điên như Vưu Lị Tư, cho nên đành phải nỗ lực đè nén sự không đành lòng của bản thân.

Sau khi Diệp Như Hề vội vàng rời đi, cô dừng lại bước chân, phát hiện bản thân lại lạc đường.

Toàn bộ dinh thự rất lớn, nhưng vẫn duy trì kiến trúc kiểu cũ, trong khuôn viên có rất nhiều kiến trúc Bi quanh lòng vòng, cô căn bản không nhớ được đường, hơn nữa người làm đều được điều động tới sảnh của bữa tiệc, giờ có muốn hỏi đường cũng không tìm ra ai.

Diệp Như Hề đi được vài bước, liền đi không. nỗi nữa, cô ôm bụng, tìm vị trí để ngồi xuống.

Vừa mới trải qua chuyện kinh hãi khiến cô thấy không thoải mái, có vài cơn đau xuất hiện, liên tục co thắt.

Cô trước kia mang thai Tiểu An và Nhạc Nhạc cũng chưa bao giờ phải lăn lộn thế này, hai đứa nhỏ đều rât ngoan, cho nên đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được việc mang thai không dễ dàng.

Cảm xúc dồn nén lại một lần nữa bùng nô.

Chung quanh rất an tĩnh, không có âm thanh gì, cũng sẽ không có người thấy cô khóc.

Nước mắt cứ thế rơi xuống, hạt lớn hạt nhỏ nỗi đuôi nhau.

Cô dứt khoát tháo mặt nạ ra, tiếng khụt khit đứt quãng, nước mắt muốn lau cũng lau không hết.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 671


Chương 671

Cô từng nghe nói phụ nữ khi mang thai sẽ dê dàng khóc lóc, sẽ có chứn ng trầm cảm trước khi sinh, trước kia cô còn cảm thấy đúng là làm ra vẻ, không nghĩ tới sẽ có một ngày, bản thân cũng trở thành người làm ra vẻ như vậy, nhưng cô không chế không được.

Trong đầu luôn có một âm thanh nhắc nhở cô, sai rồi, ngay từ đầu đã sai rồi.

Cô rất rất muốn trở lại nơi mình quen thuộc và thấy an toàn, mà không phải ở một nơi xa lạ mà một câu nói hay hành động có thê có hoặc có thể không liên quan cũng thay đổi cảm xúc của cô.

Khóc lóc một lát, cô bỗng nhiên nghe thấy được âm thanh nói chuyện.Cô dừng khụt khit.

Thật cẩn thận chú ý về phương hướng phát ra âm thanh , cô còn cho răng là người làm, như vậy cô sẽ có thê hỏi đường rồi trở lại bữa tiệc, cô muôn đi tìm Tạ Trì Thành, cô không muốn khiến bản thân chịu áp lực nữa, nêu cô nghĩ không ra, vậy thì lập tức đi tìm anh.

Cô cần thiết phải nhìn thấy anh, muốn đem những suy nghĩ trong đầu đang tra tấn cô tới phát điên nói hết cho anh biết.

Diệp Như Hề loạng. choạng đứng dậy rồi đi qua, ở thời điểm mới bước tới chỗ ngoặt, cô thấy được một bóng hình quen thuộc.

Cổ chọt ngơ ngắn.

Bóng dáng cao lớn đ ĩnh bạt kia đang đứng ở nơi đó, còn đưa lưng vê nha cô.

Là Tạ Trì Thành.

Khóe môi Diệp Như Hề nở rộ mỉm Cười.

Khi bản thân nhớ tới người nào đó, đi tới chỗ rẽ liền thấy được anh, loại cảm giác này đúng là vui sướng như muôn bay lên.

Nhưng mà, Diệp Như Hề còn chưa kịp mở miệng gọi anh, liền thấy ở trước anh có một người phụ nữ xinh đẹp tựa tiên nữ đang đứng đó.

Tiếng gọi vọt tới bên miệng lập tức dừng lại.

Cô cần thiết phải nhìn thấy anh, muốn đem những suy nghĩ trong đầu đang tra tấn cô tới phát điên nói hết cho anh biết.

Diệp Như Hề loạng. choạng đứng dậy rồi đi qua, ở thời điểm mới bước tới chỗ ngoặt, cô thấy được một bóng hình quen thuộc.

Cổ chợt ngơ ngắn.

Bóng dáng cao lớn đ ĩnh bạt kia đang đứng ở nơi đó, còn đưa lưng vê nhn cô.

Là Tạ Trì Thành.

Khóe môi Diệp Như Hề nở rộ mỉm CƯỜI.

Khi bản thân nhớ tới người nào đó, đi tới chỗ rẽ liền thấy được anh, loại cảm giác này đúng là vui sướng như muôn bay lên.

Nhưng mà, Diệp Như Hề còn chưa kịp mở miệng gọi anh, liền thấy ở trước anh có một người phụ nữ xinh đẹp tựa tiên nữ đang đứng đó.

Tiếng gọi vọt tới bên miệng lập tức dừng lại.

Trái tim thổn thức lập tức bị dội một chậu nước lạnh, trực tiếp rót lạnh thấu tim cô.

Diệp Như Hề gần nhự là lui về theo bản năng, tránh ở chỗ ngoặt.

Cô thật sự muốn rời đi, nhưng thân thể lại như bị đóng đinh tại chô, không thê động đậy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 672


Chương 672

Lúc này, Tạ Trì Thành mang vẻ mặt mắt kiến nhẫn, gân như viết rõ hai chữ lãnh khốc trên mặt, cặp. mắt đen láy không chút khách khí mà phóng ra tài lạnh lẽo, ngay cả chặt đôi môi mím chặt cũng b ắn ra vẻ sắc bén người sống chớ tới gần.

Vưu LỊị Tư gần như bị vẻ thù địch của anh làm giảm khí thế, cô ta hung hăng nhéo chặt lòng bàn tay mình, thật vất vả mới tìm được cơ hội, cô ta không thê lãng phí.

Vừa rồi cô ta đã nhìn thấy người phụ nữ kia, cơ hội đã gân ngay trước mắt.

“Caesar, em cứ tưởng rằng sau khi trở về anh sẽ tới tìm em.

Giọng nói thật dịu dàng, cùng với tiếng ho khan trầm thấp.

Vưu Lị Tư lớn lên rất xinh đẹp, bởi vì sinh bệnh nên sắc mặt rất trăng, cô ta không mang theo mắt nạ, để lộ khuôn mặt xinh đẹp xuất sắc, ở dưới ánh trăng đúng là đẹp đến mức không gì sánh được.

Đáng tiếc, người đàn ông trước mặt lại không nhìn ra được vẻ đẹp như vậy, trên mặt anh chỉ còn lại sự mắt kiển nhẫn.

Nhưng anh cũng không rời đi, vừa rồi Vưu Lị Tư đã nói ra những lời kia, cũng tỏ vẻ không cân anh trả lời làm gì, chỉ cân anh đứng nghe là được, cho nên anh đã đồng ý với cô ta.

Giờ phút này Tạ Trì Thành chỉ muốn cô ta nhanh nhanh nói xong rôi cút đi, Diệp Như Hề đã biên mắt khỏi bữa tiệc, anh muôn đi tìm cô.

Thậm chí còn sự nhẫn nại của anh với Vưu Lị Tư đã đạt tới giới hạn, chỉ cân tìm được người phù hợp có thể hiến tủy sống cho Nhạc Nhạc, người đầu tiên anh muốn xử lý chính là Vưu Lị Tư.

Vưu Lị Tư cũng không biết người đàn ông cô ta muôn chiêm hữu lại muốn giệt mình, chỉ muốn nhảy nhót diễn trò cho người phụ nữ kia biết khó mà lui.

“Caesar, trước một ngày anh rời đi, em đã chạy ra khỏi bệnh viện, em liều mạng muôn đi gặp anh, em tình nguyện cùng anh tới Trung Hoa, tình nguyện tới một đất nước xa lạ sinh sông, chỉ cân anh còn giống như trước đây, bên người chỉ có mình em.”

Trong lòng Tạ Trì Thành cười lạnh, trong đám danh viện, cũng chỉ có một mình Vưu Lị Tư cả gan tới gân, thậm chí không tiếc giá nào mua chuộc người bên cạnh anh, không mặc gì cả mà nằm trên giường đợi anh, nhưn ng lại bị anh phát hiện, cho nên đã bảo người vứt thăng cô ta từ trong phòng ra ngoài.

“Caesar, em rât yêu anh, trên đời này không có người nào yêu em hơn anh, em biệt từ trước anh đã muốn làm ăn ở vùng Trung Đông , em có thể giúp anh, gia tộc của em có quan hệ với người ở vùng Trung Đông, có em hỗ trợ, anh sẽ khai thác được bản đồ của riêng mình, sẽ có được càng nhiều.”

Tạ Trì Thành đã hoàn toàn mắt kiên nhẫn, năm đó anh bỏ lại tất cả thì chính là đã có ý nghĩ thoát ly khỏi lĩnh vực kia, vùng Trung Đông ư? Anh sớm đã không để bụng tới việc làm ăn bên đó, giờ phút này anh chỉ muốn bắt lại con mèo nhỏ bỏ trốn của mình vê..

Làm cái gì vậy, đang mang thai còn chạy khắp nơi?

Thật sự nên để cô cảm nhận một chút độ nguy hiểm của nơi này, như vậy cô sẽ không còn rời khỏi tâm mắt anh nữa.

Vưu Lị Tư nhìn ánh mắt Caesar đã bay tới nơi xa, hận đến mức suýt nữa cát rách môi dưới, người nam nhân này không muốn nghe cô ta nói chuyện tới mức đó sao? Cho dù cô ta đã thô lộ với anh như Vậy, anh còn nghĩ tới ả đàn bà kia nữa ư?

Vưu Lị Tư kiềm chế không nồi sự phẫn nộ và ghen ghét đang lan tràn, cô ta thậm chí còn không kịp sắp xếp lại câu từ tiếp theo, mà là trực tiêp lớn mật tiến lên một bước, ôm chằm lấy người đàn ông kia.

Trong lúc Tạ Trì Thành theo bản năng muôn đây cô †a ra, cô ta đè thấp giọng nói: “Nếu như giờ anh đây em ra, em sẽ tự sát, hiện tại lập tức tự sát.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 673


Chương 673

Những lời này thành công cản trở động tác của Tạ Trì Thành, nhưng cũng khiến nhiệt độ xung quanh lập tức hạ thấp xuống.

Sát khí không kiềm chế được mà lan tràn bốn phía.

Vưu Lị Tư bị dọa sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, thậm chí suýt nữa cả đứng cũng không – vững, sau khi xác định người phụ nữ kia nhìn thấy và rời đi rồi cô ta mới buông tay.

Vừa buông ra tay, cổ lập tức bị người kia bóp chặt.

Bàn tay to lập tức siết mạnh, hô hấp của Vưu Lị Tư cũng dần trở nên dồn dập, cô ta liều mạng muốn kép tay _ anh tra, nhưng bàn tay đang bóp cổ cô ta giống như chiếc kìm sắt rắn chắc, làm thế nào cũng không thể dứt ra được Cô ta hé miệng, muôn gọi, nhưng âm thanh nghẹn trong cô “họng, căn bản không thốt nên lời, mà cô ta bởi vì không muôn bị ai quây rây, thậm chí ngay cả vệ sĩ cũng không mang theo.

Khi Vưu Lị Tư ngẩng đầu lên đôi diện với ánh mắt của Tạ Trì Thành, trái tim cũng buốt. lạnh, trong ánh mắt là sự chêt chóc rõ ràng.

Anh thật sự muốn giết cô ta.

Cả người Vưu Lị Tư rét run, chỉ có.

thể nhận được không, khí trong phổi của mình càng dần cảng cạn kiệt.

Tạ Trì Thành đúng là thật sự muốn giết cô ta, chỉ thiệu chút nữa, anh đã bóp gãy cô đối phương, đó là ý nghĩ giêt chóc thô bạo bao phủ hoàn toàn lý trí.

Nhưng hình ảnh của Nhạc Nhạc và Diệp Như Hề đã kéo anh ra khỏi cơn cuông bạo.

Anh rốt cuộc cũng buông lỏng tay ra, Vưu Lị Tư bị ném ngã thật mạnh trên mặt đất, kịch liệt hô hâp.

Tạ Trì Thành đút hai tay vào túi quân, nói từng câu từng chữ: “Vưu Lị Tư, cô tốt nhất là cầu nguyện cho bản thân đừng chết, có gắng giữ cái mạng này hiên tủy xư ơng cho con gái tôi. Nêu không, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết.”

Dút lời, Tạ Trì Thành xoay người rời đi.

Sau đó, cả người Vựu Lị Tư đều bị mô hội lạnh thâm đấm, khoảnh khắc vừa rôi cô ta thật sự đã cận kề với cái chết, Caesar sẽ thật sự giết cô ta, cho dù cô ta không biết vì cái gì mà ở thời khắc cuối cùng anh lại buông lỏng tay.

Lý trí vừa quay trở lại, cô ta biết bản thân đã chơi quá đà, nhưng VỀ mặt tình cảm lại cảng thêm điên cuồng, tình yêu của cô ta dành cho Caesar chính là thứ tình cảm trộn lẫn giữa cực đoan và điên cuông, hiện tại ngọn lửa cực đoan kia càng cháy cảng mạnh.

Vưu Lị Tư si ngốc mà nhìn bóng lư ng anh rời đi, vẻ điên cuông trong ánh mắt càng lúc càng kịch liệt.

Mà Diệp Như Hề thấy cảnh hai người bọn họ ôm nhau còn đang nghiêng ngả lảo đảo rời đi, cô không biết bản thân cô muôn đi đâu, cũng không biết mình đang ở nơi nào, cô chỉ biết phải rời. khỏi đó, cô phải đi, không thể ở lại.

Cô không cần…… tiếp tục chứng kiến một màn kia nữa, Ngực như bị con dao nhỏ cắt ra từng miệng, còn đang nhỏ giọt chảy máu.

Trong cơn hoảng hốt, cô suýt nữa bị vấp ngã, cô dừng lại, chậm rãi ngồi xung, ánh mắt trống rồng như con thú bông mắt đi linh hồn.

Trong khi Ta Trì Thành đang nôn nóng tìm kiếm bóng dáng Diệp Như Hề, lại thấy cô một lân nữa xuất hiện ở đại sảnh bữa tiệc, lúc này toàn bộ khách khứa đã sớm bị anh mắt kiên nhẫn mà đuổi hết đi.

Bữa tiệc này tô chức vốn là để công khai danh phận của Diệp Như Hề, nhưng sau đó lại bị cản trở, anh cũng không cần thiết phải tiếp tục, cho nên lập tức không chút khách khí đuổi hết người về, khách khứa cũng không người nào dám có ý kiến.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 674


Chương 674

Lúc nhìn thấy Diệp Như: Hề xuất hiện, Tạ Trì The: trực tiếp xông lên đón cô, anh nhíu mày nói: “Đi nơi nào thế?” Thái độ lo lăng lại có chút thô bạo.

Sắc mặt Diệp Như Hề dưới lớp mặt nạ cứng đờ một chút, rũ xuông hai mắt, cô nói: “Không cẩn thận nên bị lạc đường.” Tiếng nói lại thỏ thẻ giồng như mèo kêu.

Tạ Trì Thành lập tức thấy mềm lòng, thái độ cũng Không còn cứng răn, anh thấp giọng nói: “Lần sau đừng chạy loạn như vậy, dinh thự còn có rất nhiều nơi chưa được sửa chữa xong.”

Vừa nói, Tạ Trì Thành vừa theo bản năng đi tới đỡ Diệp Như Hề, nhưng khi anh vừa tới gân, một mùi hương phảng. phất như có nhự không lập tức chui vào lỗ mũi Như Hà.

Trong nháy mắt, suy nghĩ buồn nôn mãnh liệt trào dâng, Diệp Như Hề trực tiếp đây Tạ Tỉ Thành ra, che miệng muôn nôn.

Sắc mặt Tạ Trì Thành lập tức đen thui, mặt mày mang theo tức giận.

Chán ghét anh tới gần thậm chí còn muôn nôn mửa?!

Diệp Như Hề không có cách nào giải thích, cô căn bản không muốn tới gân, thậm chí cảm thấy mùi nước hoa kia giờ giông như mùi thịt rữa khiến cô cảm thấy buôn nôn, trong, đầu càng không thê khống chế nồi mà nghĩ tới hình ảnh hai người bọn họ ôm nhau, cùng với những thời thổ lộ tha thiết của người đẹp dưới ánh trăng kia.

Càng nghĩ lại càng khiến người ta hít thở không thông, cô cũng đau đến hít thở không thông.

Tạ Trì Thành cuối cùng cũng từ . trong phẫn nộ phát hiện tình huôồng của cô không thích hợp, giờ cũng mặc kệ cô có kháng cự, anh trực tiếp ôm lây cô, “Em đã xảy ra chuyện gì? Gọi bác sĩH”

Diệp Như Hề bắt lây tay áo anh, ngón tay phát run, một chút cũng không thôt ra nôi, hai mắt nhắm nghiền, thế nhưng lại hôn mê bát tỉnh.

“Bác sĩI!!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

* Thời điểm tỉnh lại một lần nữa, Diệp Như Hà phát hiện bản thân đang năm trên giường, trong phòng im ắng, một bóng người cũng không có.

Cô hoảng hót thật lâu, sau đó mới chậm rãi ngồi dậy, ký ức hiện lên từng chút một.

Rất lâu sai, cô lộ ra một nụ cười khổ.

Tủ đầu giường đặt di động của mình, cô câm lây, vừa mở ra đã thấy có tin nhắn từ số lạ gửi đến.

[ Tiêu Hề, em đang ở nơi nào? Chị rất lo lắng cho em, thật xin lỗi, là chị liên lụy tới em. ] Diệp Như Hề đoán hãn là tin nhắn của chị Dương, di động của cô cũng mới được lấy lại gần đây, cho nên còn không kịp liên hệ với chị Dương.

Cô vội vàng gọi một cuộc điện thoại qua đó.

“Tiểu Hề, là em sao? Thật tót quá, chị vân luôn muôn đi tìm em, nhưng vẫn luôn gọi không được, em hiện tại có khỏe không? Em đang ở nơi nào?”

Nghe thấy giọng chị Dương, hốc mắt Diệp Như Hề có chút chua xót.

“Chị Dương, chị không có việc gì thật tốt quá.

Giọng Dương San cũng mang theo một tia nghẹn ngào, “Đêu do chị không tốt, đã liên lụy tới em, chị đã biết tất cả mọi chuyện rồi, hiện tại em đang ở nơi nào?”

“Em ở Las Vegas.”

“Sao em lại đi tới nơi xa xôi như vậy?

Lúc nào em mới trở về?”

Diệp Như Hề cảm thấy đôi mắt càng thêm cay, “Em không biết…… em rât muốn trở về.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 675


Chương 675

Dương San ý thức được cảm xúc của Diệp Như Hề không thích hợp, vội vàng nói: “Tiểu Hề, em đạng khóc đấy à? Đã xảy ra chuyện gì rôi? Tạ Trì Thành đầu? Anh ta không ở bên cạnh em sao?”

Nhắc tới tên Tạ Trì Thành, Diệp Như Hề như quả bóng bị chọc thủng, không thê nhịn nồi nữa, cô nức nở nói: “Chị Dương, em muốn trở về, hu Tiếng khóc đè nặng báy lâu rốt Cuộc cũng không nhịn được mà bùng nô.

“Tiểu Hề em đừng khóc, em đã gặp phải chuyện gì rồi? Nói cho chị Dương, có phải Tạ Trì Thành bắt nạt em hay không? Chị hiện tại lập tức mụa vé máy bay đi tìm em, còn có Tiểu An và Nhạc Nhạc, hai đứa có khỏe không?”

“Không, chị Dương, chị đừng tới đây, nơi này rất nguy hiễm, Tiểu Án và Nhạc Nhạc đều rất tốt, chị đừng lo lắng.”

“Em đã xảy ra chuyện gì? Gặp phải chuyện gì rất khô sở rồi đúng không?

Đừng nghẹn ở trong lòng.”

Diệp Như Hề siết chặt di động, dứt khoát khóc rồng lên, rõ ràng có một bầu tâm sự, có một đầu phiên muôn, nhưng cuối cùng đều hóa thành tiếng khóc.

“Em muôn đi trở vê, em hồi hận…… : Cô hối hận còn chưa chuẩn bị sẵn sàng đã bát chấp tất cả đi theo Tạ Trì Thành, cô hãn là phải khiến bản thân càng thêm mạnh mẽ, càng thêm kiên cường. mới có thể thừa nhận tất cả từ anh, cô không nên trở nên đa sâu đa cảm như vậy, thậm chí ngay cả bản thân cô cũng khinh thường chính mình.

Lúc này, cách một cánh cửa.

Tạ Trì Thành dựa lưng vào trường, nghe tiếng khóc tràn ra từ khe cửa từng chút từng chút một, như búa tạ nên vào lông ngực anh.

Anh móc ra điếu thuốc thật lậu như không hút, căn căn, không châm lửa, chỉ lăng lặng đứng dựa vào nơi đó, ánh mắt có chút mờ mịt.

Cô hối hận?

Hối hận cái gì?

Hối hận vì đã gả cho anh?

Sau khi cúp điện thoại một hồi lâu, Diệp Như Hề mới đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.

Cô rửa mặt mày sạch sẽ, nhìn bản thân trong gương.

Tiều tụy tái nhợt, trên mặt còn có vài đốm tàn nhan vì ảnh hưởng của sự thay đổi nội tiết tố khi mang thai.

Vẻ mặt tiều tụy trong gương thật sự xa lạ, cô nhìn thật lâu, nhẹ nhàng kéo kéo khóe môi, tự nói với chính mình “Diệp Như Hề, không cần giữ chặt trong lòng, cân phải nói ra, có lẽ này trong đó có hiệu lâm gì.”

Diệp Như Hề không ngừng an ủi chính mình, nhưng bản thân trong gương quá xa lạ.

Dần dần, cô nói không được nữa.

Cô ở trong nhà vệ sinh ngây người thật lâu, lúc ra bên ngoài mới thây Tần Phong đứng ở cửa.

“Phu nhân, ông chủ đang ở thư phòng chờ cô.”

Diệp Như Hề vốn dĩ còn muốn nói chuyện rõ ràng, nhưng thật sự phải đi gặp mặt, cô bỗng nhiên không muôn đi gặp anh.

Diệp Như Hề gian nan nói: “Tiểu An và Nhạc Nhạc đâu?”

“Tiểu thiếu gia đang huấn luyện, tiểu tiêu thư ở phòng vẽ tranh. Ông chủ đang đợi cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 676


Chương 676

Câu cuối cùng, Tần Phong lại lặp lại ý trước đó.

Diệp Như Hề biết bản thân trồn không thoát, từ trước đến nay đều là như thế, anh muốn gặp cô, chưa từng có chuyện không gặp được.

Diệp Như Hề cũng không có nhiều lời, cô theo Tân Phong qua đó.

Đưa được người tới thư phòng, Tần Phong lập tức rời đi, Diệp Như Hề hít sâu một hơi, mới đầy cửa và đi vào.

Toàn bộ thư phòng trang trí theo phong cách phục cô xa hoa, trang trí toàn bộ bằng gồ chạm khắc nặng nêệ, mà người đàn ông đang ngồi trong trung tâm căn phòng càng khiên trái tim cô nặng nề hơn.

Diệp Như Hề bỗng nhiên đi không nồi nữa, cô đứng ở cạnh cửa, cho đến khi người đàn ông ngâng đầu lên.

“Vì sao còn đứng ở nơi đó ?”

Giọng nói trầm thấp nghe không ra chút cảm xúc vui buôn.

Diệp Như Hề căng da đầu đi vào.

“Ảnh tìm em sao?”

Tạ Trì Thành buông văn kiện trong tay, đứng lên, chậm rãi tới gân Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề lùi về phía sau từng bước một, cô thật sự không thích ứng nội vẻ thù địch trên người anh, cho đến khi không còn đường để lùi nữa phía sau lưng cô đã là kệ sách.

Lúc này, trong thư phòng im ảng, cửa đã bị đóng lại, nơi này chỉ có bọn họ, quá an tĩnh, tính, Diệp Như Hề nghe thấy tiếng tim mình đang đập tinh hơn, không biết là bởi vì cảm thấy sợ hãi, hay là vì hơi thở của anh đang gân sát.

Anh vươn một tay chống bên tai cô, anh mắt nhìn chằm chằm cô , nhìn cô hoảng hốt.

Diệp Như Hề hô hập cũng dồn dập, nhưng càng hít thở nhanh thì càng cảm nhận hơi thở của anh rõ rệt hơn, Diệp Như Hề bối rồi, nghẹn tới đỏ mặt, cuỗi cùng không lựa lời mà nhảy ra một câu: “Anh chạm vào bụng em.

Bầu không khí vốn dĩ còn khẩn trương căng thẳng đã bị câu nói này phá vỡ.

Một tia bực bội của Tạ Trì Thành cũng vì câu nói này mà lập tức tan thành mây khói, anh cong cong khóe môi, vẻ lạnh nhạt trong mắt tiêu tán, thay vào đó là tràn đây ôn nhu.

Một bàn tay khác của anh đặt lên phần bụng hơi nhô lên của cô, nhẹ nhàng vuôt ve, cảm xúc mềm nhẹ cùng với nhiệt độ nóng rực từ bàn tay anh k1ch thích khiến sau lưng cô nỗi lêri một tầng da gà, nhịn không được còn ‘ưm’ một tiếng.

Một tiếng rên khe khẽ khiến bầu không khí lập tức trở nên ái muội.

Đáy mắt Tạ Trì Thành càng trỏ nên sâu đen hơn, thậm chí còn có chút đỏ, anh trực tiếp áp xuông, phủ lên môi cô, gắt gao dây dưa.

Diệp Như Hề bị hôn đột ngột tới mức trở tay không kịp, hai mắt trừng lớn, ngay cả việc nhắm mắt cũng quên mất, cứ nhìn khuôn mặt anh tuân phóng đại trước mắt, quên mất hô hập.

Đến lúc cô sắp hít thở không thông nữa anh mới giãn ra khoảng cách, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô, khiến hai má cô hông một mảnh.

“Ngay cả hô hấp cũng không biết à?”

Giọng anh khàn khàn khác lạ, cũng hập dân vô cùng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 677


Chương 677

Diệp Như Hề khống chế không được trái tim đập gia tốc, thậm chí không dám đối diện với ánh mắt anh.

Đôi môi đỏ thắm căng mọng vì nhiễm nước, có vẻ vô cùng mê người, dáng vẻ cô cúi đầu hơi chút ngượng ngùng càhg làm cho người ta muôn hung hăng bắt nạt.

Tạ Trì Thành trực tiếp chặn ngang bế cô lên, chọc Diệp Như Hề phát ra một tiếng kinh hô, hai tay theo bản năng ôm lây cô anh.

Tạ Trì Thành trực tiếp vung chân đá cửa thư phòng rôi đi ra ngoài, hai gã vệ sĩ đang đứng trên hành lang thấy bọn họ ra ngoài đều đồng loạt cúi đầu, không có lá gan nhìn trộm.

Diệp Như Hề lập tức thấy xấu hồ, cô đây đầy anh “Thả em xuông đi!”

Anh trừng phạt mà vỗ vỗ mông cô, nói giọng khàn khàn: “Ngoan một chút.”

Đúng là gặp quỷ mài!

Là do anh cho cô tự do quá nhiều, mới có thể khiến cô sinh ra Suy nghĩ hồi hận trong lòng sao 2?

Một khi đã như vậy, vậy thì cứ dựa theo suy nghĩ của anh, anh sẽ không khiến người phụ nữ trong lòng rời khỏi mình.

Tạ Trì Thành cứ ôm Diệp Như Hà đi như thế, xuyên qua nửa tòa dinh thự, khiến vô số người làm và vệ sĩ thấy được màn này, những nơi họ đi qua, tất cả mọi người đều đồng loạt cúi đầu, nhưng Diệp Như Hề vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của bọn họ.

Trong lúc nhật thời, cô xâu hỗ đến hốc mắt cũng đỏ lên, dứt khoát đem mặt vùi vào ngực anh, hận không thể giâu đi mặt mình.

Cuối cùng, anh đã đi tới phòng ngủ chính, đá văng cửa ra, trực tiếp ôm người đi vào sữa sự loc khép vào thật mạÑ: Phòng ngủ chính rất lớn, điểm háp dẫn người nhìn nhất chính là chiếc giường Kingsize dài 2 mét kia, ga gối đệm giường được bọc bằng tơ lụa màu tro đen, Tạ Trì Thành đặt người nào đó xuống, nhìn cô từ trên cao.

Làn da trắng nõn và gương mặt kiều diễm của cô đã hình thành sự tương phản với màu tro đen dưới thân, càng thêm mê đắm chết người.

Vài đốm tàn nhan nhỏ khó coi trong mắt cô nhưng với anh chúng thật đáng yêu.

Anh cúi đầu, lại hôn cô thêm lần nữa, đây là một nụ hôn sâu như kéo dài vô tận.

Sau khi kết thúc, Diệp Như Hề đã không còn chút sức lực, cô ngân ngơ năm trên giường, không có nửa phân phản ứng.

Tạ Trì Thành thật cẩn thận tránh đi phần bụng cô, anh ở trên cô, đôi tay chống, qua hai bên, nói giọng khàn khàn: “Sợ hãi anh sao?”

Diệp Như Hề nghiêng đầu, không , dám nhìn vào hai mắt anh, ánh mắt khát vọng kia như là dã thủ, suýt nữa đã thiêu đốt cô.

“Em không có.”

“Nhìn anh, Tiểu Hè.”

Giọng anh mang theo mệnh lệnh, mà cô cũng không tự chủ được nghe theo lời anh, đối diện với mắt anh Thời điểm hại người bốn mắt nhìn nhau, tâm hồn cô hoàn toàn bị hút lấy, đôi mắt anh tựa như vực sâu mà cổ có giãy giụa cũng không ra nỗi.

“Vì sao lại thấy sợ anh?”

“Không có……” Cô còn tiếp tục giấy giụa phủ nhận.

“Vì sao lại muốn đầy anh ra.”

“Em không có……
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 678


Chương 678

“Nói dối.”

Anh đè lại cằm cô, không cho cô cơ: hội né tránh.

“Em không biết cách nói dối đâu, nói cho anh biết.”

Anh thô bạo hỏi chuyện như vậy, giọng điệu chẳng khác nào thầm vấn hỏi cung, cảm xúc vốn dĩ đã được Diệp Như Hề đè nén lại lần nữa bùng “Em không có.”

“Nhìn anh, Tiểu Hè.”

Giọng anh mang theo mệnh lệnh, mà cô cũng không tự chủ được nghe theo lời anh, đối diện với mắt anh Thời điểm hại người bốn mắt nhìn nhau, tâm hồn cô hoàn toàn bị hút lấy, đôi mắt anh tựa như vực sâu mà cổ có giãy giụa cũng không ra nỗi.

“Vì sao lại thấy sợ anh?”

“Không có……” Cô còn tiếp tục giấy giụa phủ nhận.

“Vì sao lại muốn đầy anh ra.”

“Em không có……

“Nói dối.”

Anh đè lại cằm cô, không cho cô cơ hội né tránh.

“Em không biết cách nói dối đâu, nói cho anh biệt.”

Anh thô bạo hỏi chuyện như vậy, : giọng điệu chẳng khác nào thâm vân hỏi cung, cảm xúc vốn dĩ đã được Diệp Như Hề đè nén lại lần nữa bùng nỗ, cô khống chế không được: mà đỏ hốc mắt, trong mắt đã nồi lên hơi nước.

Một tiếng nức nở tràn ra nhưng lại bị cô quật cường đè xuông.

Tạ Trì Thành ngân ra một chút, chợt thấy nước mắt cô trào ra, lồ ng ngực như bị đâm một cái.

Anh vừa mới làm gì thế này?

Rõ ràng muốn cô gái nhỏ trong lòng cam tâm tình nguyện đi theo anh, sao giờ lại chọc cô khóc rồi. Tạ Trì Thành vốn đang bá đạo lập tức trở nên bối rồi, anh cúi đầu hôn theo đường ch ảy nước mắt của cô.

“Đừng khóc.”

Anh càng nói dịu dàng như thế, cô càng không không chê nổi nước mắt, từng dòng từng dòng đồ xuông như thác nước mãi không ngừng.

Vốn dĩ sự kiên cường vẻ ngoài đã hoàn toàn sụp đồ, giờ cảm xúc trực tiếp biên thành tủi thân.

Cô bắt lấy cỗ áo anh, khóc càng to hơn.

“Đừng khóc, ai bắt nạt em? Anh giúp GIN Anh không biết cách dỗ dành người khác, chỉ có thể hôn lên nước mắt cô từng ‘chút một, d*c vọng vôn dĩ còn tăng vọt lập tức bị dập tắt.

Người anh đặt ở đầu quả tim đã khóc đau thương đến như vậy, anh còn có thể nghĩ tới máy chuyện đó hay sao 2 Anh không nỡ.

Diệp Như Hề khóc thật lâu mới khó khăn ngừng được nước mắt, chỉ thút thít một lát.

Lúc này hai mắt cô khóc đến sưng lên, mặt mày mang theo vẻ nhu nhược đáng thương, giỏng như mèo nhỏ bị thương vùi đâu vào lòng chủ nhân tìm an ủi..

Diệp Như Hề ngừng rơi nước mắt, che mặt, không dám nhìn anh, tự mình thấy rất mất mặt.

Cô trở nên thích khóc nhè như vậy từ lúc nào thế ?

Còn khóc lóc trước mặt anh lâu như vậy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 679


Chương 679

“Khóc xong rồi à?” Áy vậy anh còn muôn hỏi một câu.

Diệp Nhự Hề hận không thể đào một cái hố để mình chui vào trong.

“Đừng nói nữa……

Tạ Trì Thành cười khẽ một tiếng, không chồng tay nữa, anh nằm nghiêng qua một bên, bàn tay to ôm trong cô vào lòng, xoay người cô, khiên cô năm nghiêng về phía khác, ôm cô từ sau lưng.

“Khóc mệt mỏi rồi thì nghỉ ngơi một lát.”

Tư thê này khiên thân thê hai người dựa sát vào nhau không chút kế hở, Diệp Như Hề lập tức đỏ mặt, cô giãy giụa một chút, đã bị người kia ôm chặt hơn nữa.

Giong anh trầm khàn bí bách, trầm thâp ghé vào tai cô: “Còn động nữa thì đừng mong được ngủ.”

Diệp Như Hề nháy mắt cứng đờ.

Vẻ mặt anh vô cùng bình tĩnh, không nhìn ra chút gợn sóng nào, chỉ là anh ôm cô còn chặt hơn, thấp. giọng nói: “Ngủ cùng anh một lát đi.”

Anh gần như không có thời gian để nghỉ ngơi, từ sau khi trở về vẫn luôn bận rộn xử lý mọi chuyện.

Tuy anh không sợ chuyện xảy đến, nhựng dù sao năm đó cũng từng điên cuông như vậy, không hề băn khoăn làm việc, giờ anh trở nên cân thận trằm ôn, một đám cáo già ở bên ngoài đang âm thầm đánh giá vị trí của anh.

Toàn bộ dinh thự được anh bồ trí tựa như lồng sắt, như ng ở ngoài dinh thự, môi một ngóc ngách đều có người, muốn ám sát anh, còn có vô số thê lực đang theo dõi, nhất cử nhất động đều bị theo dõi.

Anh muốn lần lượt loại bỏ những thế lực đó, cũng không phải một việc đơn giản.

Bởi vì chuyện này, trong mắt anh thường xuyên che kín tơ máu.

Vôn dĩ còn muôn làm chút gì đó thả lỏng một chút, nhưng khi nhìn thấy cô rơi nước mắt, chút ái muội gì cũng không còn.

Anh nói nghỉ ngơi, là thật sự chỉ muốn nghỉ ngơi một chút.

Nhưng Diệp Như Hề sao có thể ngủ được nữa? Cô đã ngủ đủ rồi, cũng không buồn ngủ.

“Anh buông em ra trước đá.” Giọng cô yêu ớt vô lực.

Tạ Trì Thành vùi đâu vào sau cô cô, trâm giọng nói: “Vậy là em không muôn ngủ à? Thê chúng ta làm chút chuyện khác nhé 2”

Anh đã thật lâu không được chạm vào cô, khi cô bị bắt cóc mang đi, tới tận Las Vegas, mãi cho đên hiện tại, cũng đã là hơn nửa tháng rồi, anh còn chưa được chạm vào cô.

Trước kia anh không có chút hứng thú nào với chuyện chăn gồi, thậm chí là chán ghét, nhưng đụng phải một ‘yêu tinh’ vừa ý thê này, d*c v*ng đè nén bao năm đã bộc lộ ra hết.

Nhưng anh không nỡ xuống tay với cô, cũng không nỡ thấy cô đang mang thai còn phải mệt nhọc.

“Tạ Trì Thành!”

Diệp Như Hề thật sự sợ anh sẽ làm gì đó, dù sao tình huống cô mang thai cũng không được ôn định, cũng không thể chịu nỗi nhiều giày vò, rất nhiều lần cô đều cho răng bản thân sẽ không giữ nôi đứa nhỏ.

Cho nên cô không dám động đậy, thân thể căng cứng dựa lưng vào lồng ngực anh.

Nhận thây được cô cứng người lại, Tạ Trì Thành khẽ cười một tiếng, nói: “Thả lỏng một chút đi, nêu em không muôn anh cũng không Ì làm gì em đâu.

Anh cũng không đến nôi thèm khát như vậy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 680


Chương 680

Nào biết, những lời này lại giống như giẫm phải bom.

Đứng, đúng là anh không đến nỗi thèm khát như vậy ! Ở thành phố này có nhiều phụ nữ muốn bò lên giường anh thế cơ mài Căn bản không cần tới em!

Diệp Như Hề không kìm được mà nảy ra suy nghĩ như vậy, lại sợ hãi bị anh phát hiện lòng dạ bản thân lại hẹp hòi đến thế, Cô c*n m** d***, nghẹn lại chua xót trong miệng, đôi mắt vốn dĩ đã khóc tới sưng lên nay lại ngập hơi nước.

Nhưng cô đưa lưng: về phía anh, cho nên Tạ Trì Thành cũng không biết, chỉ nghĩ là cuối củng cô cũng ngoan ngoãn, anh ôm cô thật chặt, liền nhắm mắt lại.

Vốn dĩ cũng không quá buồn ngủ, chỉ muốn ôm cô chợp mắt một chút, nhưng dần dần, anh lại ngủ say Diệp Như Hềề đợi thật lâu, sau khi nghe được tiêng hít thở vững vàng của anh bên tai, cô mới chậm rãi Xoay người.

Cô nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt.

Khi đôi mắt đen láy sắc bén kia khép lại, đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh cũng nhu hòa hơn, anh vồn đã rất anh tuần, giờ phút này càng thêm mê người đến cực điểm.

Diệp Như Hề nhịn không được mà nhẹ nhàng chạm chạm Vào gương mặt kia, sau đó lại thu hồi.

Đúng vậy, người đàn ông hoàn mỹ tựa như một vị thân này, đã thật sự cưới cô sao?

Cô thật sự, trói chân anh được sao?

Hay là nói, tất cả chuyện này, đều là bởi vì sai lầm xảy ra năm đó, cô lại mạng thai hai đứa trẻ, cho nên anh mới có thể xuất phát từ trách nhiệm mã cưới cô?

Nếu không có hai đứa nhỏ mà nói……

Hô hấp Diệp Như Hề cứng lại, khóe miệng nặn ra nụ cười khổ.

Gô rất rõ ràng, nếu không có hai đứa nhỏ, đời này, bọn họ tuyệt đối không có khả năng.

Cô không nên có lòng tham như vậy.

Cuộc sống hiện tại đã rất tốt rồi.

Người yêu trước là người thua, cô thua, chỉ có thể tiếp nhận đáp án như vậy mà thôi.

Nhưng ít ra, hiện tại bồi người ở bên cạnh anh là cô, như vậy là quá đủ rôi.

Dòng .§uy nghĩ này đã trấn an cảm xúc hỗn loạn của Diệp Như Hề, nỗi buồn khổ máy ngày nay một lần nữa được đóng kín lại, tâm tình khó có dịp được cảm thấy an tĩnh.

Tìm một vị trí thoải mái hơn, Diệp Như Hề cũng dự định sẽ nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, lúc này, áo khoác đặt trên tủ đầu giường chợt rung lên một cái rất nhẹ.

Là di động đang rung lên.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Diệp Như Hề biết bản thân không nên có bất cứ suy nghĩ gì với nó, nhựng đáy lòng bất an của cô đang. quây phá, sau khi phục hồi tinh thần lại thì tay cô đã với lây áo khoác rồi lây ra di động của Tạ Trì Thành ở trong đó..

Là tin nhắn từ một dãy số xa lạ gửi tới, không có bất kỳ ghi chú thông tin gì.

Di động có cài mật khẩu, cho nên không nhìn được nội dung tin nhăn là gì.

Cô ủ rũ, lại không cam lòng cứ như vậy mà từ bỏ, bởi vì cô nhận ra dãy SỐ kia là số điện thoại Tạ Trì Thành từng nhận cuộc gọi trước khi diễn ra bữa tiệc, trí nhớ của cô rất tốt, lập tức liền nghĩ ra.

Diệp Như Hề siết chặt di động, bắt đâu thử đưa vào mây con sô, sinh nhật anh, sinh nhật Tiểu An, cả của Nhạc Nhạc, đều không đúng, thậm chí cô còn mặt dày nhập ngày sinh nhật của mình vào, cũng không đúng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 681


Chương 681

Chỉ còn lại một cơ hội cuối củng, thất bại thì sẽ bắt buộc khóa máy, nhất định sẽ bị phát hiện cô đã câm di độhg của anh.

Nhưng cô không cam lòng, ,giống như ma xui quỷ khiên, thật sự rất muôn đọc nội dung tin nhắn kia.

Cuối cùng, Diệp Như Hề thử nhập vào một con số khác, lại mở được mật khẩu.

Tâm tình của cô tức khắc phức tạp.

Dãy số kia, chính là thời gian bọn họ lần đầu tiên gặp nhau.

Diệp Như Hề thở ra một hơi nặng nè, click mở tin nhắn.

Cô thấy được vài tin nhắn chưa đọc, cô lướt lướt lên phía trên, đọc từ đầu tới cuôi.

( Caesar, hẹn ước 10 ngày vẫn còn 9 ngày, em sẽ vẫn luôn đợi anh trở về. ] [ Hôm nay em có đi qua cửa tiệm kia, em biết anh rất thích cà phê ở nơïi đó, em đã gửi riêng loại cà phê cho anh ở đó, lúc anh anh cũng có thể uông được vị cà phê mình thích. ] [ Em đang sinh bệnh, phải uống thuốc, rất đau. ] Hai tin nhắn trước đó đều không được trả lời, nhưng duy chỉ một tin nhăn này, Tạ Trì Thành đã trả lời [ Uống thuốc, giữ cái mạng của cô, mạng cô là của tôi. ] Diệp Như Hề suýt nữa đã cầm không nồi di động, ngón tay dùng sức tới trắng bệch.

Mặt cô càng lúc càng trắng, không còn chút huyết sắc.

Giờ phút này bàn tay đặt trên eo cô thật giỗng như một trò hề.

Mạng của cô ta là của anh? Vậy còn cô thì sao?

Diệp Như Hề suýt nữa đã làm rơi điện thoại, lồng ngực đau đớn vô cùng, giông như bị ai đó hung hăng chọc cho một dao.

Anh rốt cuộc…… Còn có bao nhiêu người phụ nữ?

Trong nước có Hạ Lan Ninh, tiểu thư danh viện Las Vegas, anh còn trêu chộc tới bao nhiêu người?

Diệp Như Hề che miệng lại, không cho tiếng nức nở của mình trào ra, đoạn tin nhắn còn lại cũng không muôn xem nữa, cô trực tiệp tát điện thoại thả vào áo khoác của anh, vùi mặt vào gồi đầu.

Khóc đến mệt mỏi, Diệp Như Hề mơ mơ màng màng mà ngủ thiếp đi, lúc cô tỉnh lại thì bên người đã trồng không, nhìn nhìn thời gian, đã là ngày hôm sau.

Cô trầm mặc một chút, lại đứng lên, rửa mặt, vệ sinh cá nhân, thay đồi quần áo, ngoài cửa sớm đã có người làm đang chờ sẵn.

“Phu nhân, tới giờ nên dùng bữa sáng rôi.”

“Được.”

Sắc mặt cô vẫn như thường, ngoại trừ đôi mắt có chút sưng đỏ, cảm xúc bề ngoài của cô không có bất luận điều gì dị thường.

Nhà ăn rất lớn, Tiểu An và Nhạc Nhạc sớm đã ngoan ngoãn ngôi chờ ở cạnh nhau, nhìn thây cô tới, hai đôi mắt đều phát sáng.

Hai đứa nhỏ trăm miệng một lời gọi: “Mamil”

Diệp Như Hề lộ ra gương mặt tươi cười, đi qua rồi ngôi xuông.

“Hôm nay các con đã làm những gì?”

Tạ An bởi vi bắt đầu tiếp xúc với huấn luyện, khiến toàn thân trên dưới đều đau muốn chết, mặt cũng bị phơi đen một vòng, như ng cậu bé không hề có một chút oán giận, chỉ là lộ ra gương mặt tươi cười rạng rỡ mà nói: “Mami, con sẽ trở nên rât lợi hại!”

Nhạc Nhạc bĩu môi, nói: “Tay anh trai đều sưng lên rồi. Sẽ đau lắm!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 682


Chương 682

“Nhạc Nhạc!”

Tạ An có ngăn cản cũng đã quá muộn, vừa quay đầu, quả nhiên thấy mami lộ ra vẻ mặt đau lòng.

“Mami, con không có việc gì, thật sự!”

Tạ An giông như muôn chứng minh cho mami xem cánh tay cậu bé không có việc gì, còn bày ra một tự thê có độ khó cao, tuy nhiên tư thế này lại khiến cánh tay cậu bé đau nhức, đau đến mức khuôn mặt nhỏ cũng nhăn thành một đoàn.

“Tiểu An!”

Tạ An hít một hơi, bày ra vẻ mặt tươi cười an ủi mami: “Con không có việc gì, mami, đừng sợ, con thật sự không đaul”

Diệp Như Hề lại không tin, cô trực tiêp chạm chạm. vào cánh tay có chút sưng lên của Tiểu An, quả nhiên nghe thây con trai hít vào một hơi Diệp Như Hề khó chịu , hai mắt cay cay , cô nói: “Còn có chỗ nào đau nữa không? Con gọi bác sĩ khám chưa?”

“Không có việc gì, chú Tần Phong xuống tay tự biết nặng nhẹ, chú ấy.

đã xoa bóp cho còn rôi, ngày mai sẽ tốt hơn.”

Nói rồi, Tạ An không được tự nhiên, muôn trôn xa một chút.

Diệp Như Hề chú ý tới ý định này của con trai, lập tức Nội: “Tiêu An, đừng nhúc nhích!”

Tạ An không dám động đậy.

Nhạc Nhạc ở bên cạnh dứt khoát nói một hơi: “MamilAnh trai lừa mẹ đói Anh đau lắm! mẹ bảo daddy đừng tra tấn anh trai như thê nữa được không?”

Tạ An bắt đắc dĩ hô một tiếng: “Nhạc Nhạc, đã dặn trước là không được nói cho mami rồi cơ mà?”

Nhạc Nhạc không có năng lực nhẫn nại tết như vậy, nước mắt lúc này đã đảo quanh hộc mắt, thút tha thút thít, nức nở nói: “Nhưng mà anh trai thật sự rất đau mà, anh còn bị thương, em thấy rõI”

Nghe thấy những lòi này của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề Sôt ruột, cũng.

mặc kệ còn đang ở nhà ăn, trực tiếp xốc quân áo Tiểu An lên, liền thấy phía sau lưng con trai đều là chằng chịt dấu vết xanh xanh tím tím.

Rát nghiêm trong, có vài vết còn từ xanh tím biến thành đẹn, sau khi xem xét một vòng, cũng không có được mây phần lành lặn.

Thì ra, Tiểu An nhìn thì không có chuyện gì, nhưng phía dưới lớp quần áo lại bị thương nhiều đến thế.

Hai mắt Diệp Như Hề lập tức phủ kín nước mắt, từng giọt từng giọt nặng nề rơi xuống phần lưng của Tiêu An, sn nhóc run lên vài cái, khẩn trương “Mami đừng khóc, không đau đầu, con thật sự không đau! Chú Tần Phong nói ngay từ đầu đều sẽ như thê này, chỉ cần quen. rồi là sẽ tốt lên, vê sau con cũng sẽ rất lợi hại!”

Diệp Như Hề nhẹ nhàng chạm chạm vào vùng vết thương, Tiêu An đau đến rụt người một cái.

“Con nói dối.”

Diệp Như Hề mang theo khóc nức nở nói ra ba chữ này.

Cô biết việc Tiểu An tiếp. nhận huấn luyện, là Tạ Trì Thành yêu câu, anh nói Tiểu An cần phải rèn luyện bản thân, biết cách tự bảo vệ chính mình, cô nghe xong, chưa bao giờ nhúng tay vào vấn để giáo dục Tiểu An.

Nhưng Diệp Như Hề chưa bao g không nghĩ Hới, huấn luyện Tiểu tAn lại là cái dạng này.

Thằng bé mới năm tuổi!

Nó vẫn còn nhỏ như thế!
 
Back
Top Dưới