Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 401


Chương 401

Cố Lăng Hiên tiền lên một bước, nói: “Tôi biết bồ trí của toàn bộ hòn đảo, cùng với lai lịch của bọn họ, tôi sẽ hỗ trợ, chuyện này xem như tôi nợ cô ây.”

Tạ Trì Thành nhìn anh ấy một cái thật sầu, nói: ‘Cậu tốt nhất nên cầu nguyện cho cô ây không có việc gì.”

Hai bên trực tiếp hợp tác, nâng cao được hiệu suật làm việc, cuỗi cùng tìm được nhóm người đó ở một cảng nhỏ bị bỏ hoang ở phía bắc của hòn đảo, tựa hồ còn đang nhỏ neo chuẩn bị rời đi.

Đi về phía bắc từ hòn đảo Cá Mập, , rất nhanh sẽ tới được vùng biển quốc tế, mà vừa ra khỏi vùng biên quốc tê, nêu muốn bắt được đám người đó thì thật sự vô cùng khó khăn.

Nhưng, những người đó tương đối giảo hoạt, đề bỏ trồn, đề lại một đám người phía sau cản đường cho dù có bị giệt cũng liều mình gắn bom lên người.

Thậm chí còn đề lại những dấu vết giả, làm rối loạn tầm mắt.

Ép cho đoàn người Tạ Trì Thành phải tiên chậm rãi từng bước mội.

Sau một lần chạy tới nhưng không thấy y người, sát ý trong r mắt Tạ Trì Thành gân như muôn nô tung, không ai dám tới gần anh, ngay cả Tần Phong đều phải lui về phía sau nửa bước.

Cố Lăng Hiên tiễn lên, tựa hỗ muốn nói cái gì đó, nhưng tay còn chưa có đụng tới Tạ Trì Thành, liền bị ấn ở trên vách tường một cách đột ngột, gương mặt dán lên vách tường, mà sát ý gần như bao trùm lấy đồi phương.

“Cố Lăng Hiên, tôi muốn giết cậu.”

“Tạ Trì Thành, anh nên bình tĩnh một chút, nêu anh không thể bình tĩnh hơn, cô ây liền thật sự sẽ chết.”

“Cậu đang ra lệnh cho tôi làm việc sao?!”

“Không, tôi đang nghiêm túc kiên nghị, phân. nộ chỉ sẽ gây trở ngại cho suy nghĩ của anh, sẽ gia tăng khả năng tử vong của cô ây.

Tạ Trì Thành chậm rãi thỏ ra một ưhowi, buông ra, lắc lắc tay, nói: “Trong vòng bán kính mười km từ cảng, toàn bộ đều phong tỏa, mặt khác, liên lạc với vùng biển quốc tế bên kia, chú ý hướng đi.”

Sau hồi lâu, mắt anh đỏ ngầu, nhảy ra một câu.

“Không tiếc trả giá tất cả, đem tất cả con thuyền khả nghỉ toàn bộ đều ngăn lại.”

Có Cầm Minh đột nhiên trừng lớn hai mắt, ra lệnh như vậy, câu ta đang muôn trả giá như thê nào đây.

Thời điểm Diệp Như Hề tỉnh lại, cô đã năm ở trên boong tàu, bên tai, truyền đến âm thanh phẫn nộ của Trần Nhất Hồ.

“Tao bảo mày lái thuyền, mày nghe không thây sao? Hả?!”

“Lão đại, người phụ nữ này không thể mang điÍ Cô ta là người của Tạ Trì Than hiện tại Tạ Trì Thành giống như lên cơn điên, những huynh đệ phụ trách cản đường phía sau đều chết không có chỗ chôn, mang theo cô ta cùng đi, chúng ta ai cũng đều không thoát được!”

“Mày đang ra lệnh cho tao làm việc đây à?”

“Lão đại! Chúng ta không thể vì một ả đàn bà mà toàn bộ đội ngũ đều chôn vùi ở trong biển!”

Phịch một tiếng, như là có món đồ gì bị đập nát.

Diệp Như Hề rụt rụt thân mình, nỗ lực khiên cảm giác tồn tại của mình hạ xuông thấp nhất có thể, trong lòng lại yên ôn hơn chút.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 402


Chương 402

Hắn tới rồi.

Han Sẽ đem cô mang trả về ư?

Anh ấy cũng sẽ xuất hiện ở thời điểm mà trồng cô chật vật nhất.

Nước mắt Diệp Như Hề lưng tròng, nhưng cô nghẹn lại, gắt gao căn chặt môi dưới, không có rơi xuông một giọt nước mắt nào, hai tay đặt ở trên bụng.

Nơi này, còn có con của bọn họ, có thế là em trai hoặc là em gái của Tiều An cùng Nhạc Nhạc, cô phải cỗ găng sống sót, không thê khóc, khóc sẽ không tốt cho cục cưng, cô không thể khóc.

Cuối cùng, thuyền vẫn nhồ neo, sau khi Trần Nhất Hồ mạnh mẽ ném một tên đàn em không nghe lời xuông biển, những người còn lại không ai dám phản đối nữa.

Các cảng càng lúc càng xa, vành mắt Diệp Như Hề càng lúc càng hồng.

Trần Nhất Hỗ bước lại đây, ngồi xôm xuông, cùng Diệp Như Hề nhìn thăng, trên khuôn mặt hung hãn lộ ra một nụ cười đều đê tiện, “Cô trồn không thoát đâu.”

Diệp Như Hề không nói gì, cúi đầu, thậm chí ngay cả nhìn cũng không thèm liệc mắt đến hắn một cái..

Có lẽ là sắp rời đi, tâm trạng Trần Nhất Hồ tốt hơn rất nhiêu, cho dù lúc này đây nhiệm vụ thất bại sẽ khiến hãn rât đau đầu, nhưng tâm trạng hắn vẫn vui sướng như cũ.

“Tôi sẽ không giết cô, tôi sẽ mang cô đi, còn sẽ để cô sinh CON ra, đứa nhỏ này sẽ do tôi nuôi nâng.”

Diệp Như Hề trừng lớn hai mắt, đột nhiên ngắng phắt đầu dậy“Anh điên rồi!”

“Con của Tạ Trì Thành lại gọi tôi là cha, tưởng tượng thôi đã khiến cả người kích động, người phụ nữ của hắn. tôi muôn, con của hăn, tôi cũng muốn.”

Người Trần Nhất Hỗ hận nhát là ai?

Không hê nghỉ ngò, là Tạ Trì Thành.

Nhưng so với việc giết Diệp Như Hề, hắn cảm thấy đoạt lây vợ con của đổi phương lại khiến người ta vui sướng hơn.

Thêm nữa, Diệp Như Hề quả thật rất đẹp, càng là không chiếm được mỹ nhân thì lại càng ngày đêm mơ tưởng.

Đặc biệt còn là mỹ nhân mà Tạ Trì Thành trả cái giá lớn như vậy để đi giải cứu.

Loại tâm lý không chiếm được thì phải hủy hoại, gân như khiến hắn không màng tất cả mà làm chuyện này.

“Đi về phía bên này, chính là vủng biên quốc tế, chỉ cần tôi lái tàu vào vùng biên quốc. tế, như vậy cho dù là Ta Trì Thành cũng không thể làm khó dễ được tôi.”

Tràn Nhất Hồ nói được thì làm được, lập tức cho người lái tàu đi với tốc độ cao nhất, hướng tới vùng biển quốc tế mà đi.

Diệp Như Hề bị nhốt ở một bên, có người chuyên môn trông coi, vị bác sĩ đang ở cùng cô, sớm đã mang vẻ mặt tuyệt vọng.

Diệp Như Hề ôm bụng, nhìn mặt biển, ánh mắt nhìn vê nơi xa.

Trong lòng, lại chậm rãi sinh ra ý nghĩ muôn chêt Cô không có cách nào chịu đựng được việc con mình thật sự nhận giặc làm cha, cũng vô không chịu đựng được việc bản thân bị coi như nô lệ mà chà đạp, nhưng còn chưa nhìn _ thấy kết quả tồi tệ nhất, cô vẫn sẽ nỗ lực tồn tại, cô không nỡ mát đi đứa nhỏ.

Đồng thời cũng không nỡ rời xa Tạ TrÌ Tnhh Ngay ở lúc bọn chúng sắp lái tàu vào vùng biên quôc tê.

Một người lớn tiếng hét lên, gọi: “Lão đại! Có thuyền! Rất rất nhiều thuyền! Chúng ta bị bao vây lại rồi!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 403


Chương 403

Trần Nhất Hồ xông lên trước, cướp đỉ kính viên vọng, hướng ra phía ngoài cũng vừa thây.

Các phương hương đều có tàu thuyền đang tiến sát con tàu này, có lớn có bé, số lượng rất nhiều, thậm chí còn có tàu dân sự cỡ lớn Sắc mặt Trần Nhất Hồ đều tái đi rồi.

Bọn họ hiện tại đang đi du thuyên nhỏ, tốc độ nhanh, nhưng căn bản không hề có bắt cứ sức mạnh công, kích nào, một khi bị bao vây, có muôn trồn cũng trồn không thoát được!

“Lão đại, làm sao bây giờ a, chúng ta bị bao vây ròi, dựa theo tốc độ này, căn bản không đuổi kịp!”

“Đáng chết! Rốt cuộc là ai bỏ công sức lớn như vậy, có thể kêu gọi được nhiều thuyền đến thế!”

Trần Nhất Hồ lẫm bẩm tự nói, “Không, không đúng, chỉ có một mình Tạ Trì Thành làm không được chuyện nay Cố Lăng Hiên…… Santa Rolia…… Đúng! Santa Rolia có khách sạn riêng trên biển! Là thuyền của bọn họ!”

Diệp Như Hề cử động, cô nghe thấy cuộc đối thoại của bọn chúng, đứng dậy nhìn ra ngoài cửa số, mặc dù không nhìn rõ nhưng vẫn mơ hồ trông thấy một vài điềm đen đang đến gần.

Trong lòng vốn cô đang tuyệt vọng, lại chọt bùng lên một tia hy vọng.

Cánh cửa bị đạp tung ra, Trần Nhật Hồ liếc mắt nhìn thấy Diệp Như Hề đang nhìn ra phía bên ngoài cửa SỐ, trên mặt nở nụ cười, nói: “Đang vui mừng à? Bởi vì trông thấy vị cứu tinh đên ư?”

Diệp Như Hề không mở miệng, lúc này cô không còn có ý đô chọc giận hăn nữa.

Trần Nhất Hồ dùng một tay kéo Diệp Như Hề lại, ánh mắt hung tàn, ngay cả lời nói cũng lộ ra vẻ độc ác.

“Cô nghĩ cô sẽ được cứu đi ư? Trên chiếc thuyền này, tôi đã đặt hàng trăm cân thuộc nô. Một khi nó được kích hoạt, dựa theo đường kính xung quanh, trong vòng phạm vi năm cây SỐ đều sẽ bị nỗ tan thành từng mảnh, bao gôm cả người tình nhỏ của cô.”

Sắc mặt Diệp Như Hề tái nhọt: “Anh không dám.”

Cô không hoài nghỉ tính xác thực của chuyện này, bởi vì cô đã sớm ngửi thấy mùi của thuốc nổ quần quanh, hơn nữa trước đó những người này cũng đã từng dùng thuốc nô đề ném vào siêu thị.

“Không dám? Tại sao tôi lại không dám chứ, những người như bọn tôi đây, từ lâu đã đặt mạng sông của mình lên mũi đao, sông lâu một ngày thì cứ kiếm tiền thêm một ngày, nêu có thể kéo theo người chết chung, vậy là có lời rồi.”

Diệp Như Hềề cắn chặt môi dưới, trong đầu cực kỳ hỗn loạn, nhưng.

tiềm thức cho cô biết, người đàn ông này thật sự dám cho nổ tung tất cả mọi người.

Trần Nhất Hồ nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô, cười nhe răng, hắn nói: “Tôi bắt cô ra làm con tin, đợi khi Tạ.

Trì Thành đến gân, tôi lập tức cho nồ tung một cái, tất cả đều chết hết dưới đáy biển, tôi tàn mệnh, kéo theo các người cũng rất có lời. š Cuối cùng, cô khế hé miệng, ánh mắt lộ ra vẻ khẩn cầu: “Không, anh không thể làm như vậy được.”

Cô chết cũng không sao, nhưng Tạ Trì Thành không thê chết được] Nếu anh chết, Tiểu Ăn và Nhạc Nhạc sẽ không còn người bảo vệ nữal “Tôi có thể làm ‘ hay không, còn phụ thuộc vào cô sẽ làm thê nào nữa.”

Diệp Như Hề giật mình, lòng bàn chân lạnh toát.

> Trên thuyền, Tạ Trì Thành đứng ở trên đỉnh boong tàu, vẻ mặt u ám đến đáng sợ.

Tần Phong, Có Lăng Hiên và những người khác đang đứng phía sau.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 404


Chương 404

Cố Lăng Hiên mở miệng nói: “Tất cả các con thuyền mà nhà họ Có có thể điều động, đều đã được điều động tới cả rồi.

Nửa ngày, Tạ Trì Thành không có trả lời, mà là xoay người, trực tiếp đi vào phòng của thuyên trưởng.

Vừa mới bước vào, anh suýt nữa đã đụng phải người bền trong.

“Ông chủ! Tìm được rồi!”

Đồng tử của Tạ Trì Thành co rút lại, anh đột ngột năm lấy người đó rồi nói: “Tìm thầy rồi? Ở đầu?”

“Định vị vệ tỉnh ở đây, ngài hãy nhìn XCIL 0 Cố Lăng Hiên và những người khác theo sát phía. Sau, sau khi nghe nói đã tìm thấy người, vẻ mặt của mọi người đều giấn ra một chút.

Có Cẩm Minh đưa ra một đề nghị, nói: “Có thể nghe lén thiết bị vô tuyến của bên kia không? Điều tra hành động của bọn chúng và…con tin.”

Xem con tin có còn sống hay không.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe

Không ai đoán được, tuy khả năng này rât cao nhưng không ai dám nói ra miệng.

Chỉ là những lúc như vậy, phải có người vạch trần sự thật có khả năng đang tồn tại ra.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía của Tạ Trì Thành, một lúc sau anh mới nói: “Làm theo lời cậu ta nói.”

“Vâng.”

Trên tàu có kỹ thuật viên chuyên môn, bên kia chỉ là du thuyền, trang thiết bị cũng không tỉnh vi, cho nên nghe lén cũng không khó.

Thao tác nhanh chóng hoàn thành, sau một trận dòng điện, tiếng động dần dần vang lên, mọi người đều nín thở.

Chỉ là, một trận âm thanh kỳ quái truyền tới.

Chọt, tất cả mọi người sửng sót một chút, trên mặt đồng thời lộ ra vẻ xấu hồ.

“Cút hết ra ngoài cho tôi!”

Ra lệnh một tiếng, tất cả thuộc hạ lập tức rời khỏi phòng thuyền trưởng.

Tần Phong dứt khoát đuổi Cố Lăng Hiên và Cô Cầm Minh ra ngoài.

Trong phòng thuyền trưởng, chỉ còn lại một mình Tạ Trì Thành.

Sắc mặt của anh sa sầm, u ám như giông bão sắp kéo vô.

Anh không làm gì cả, chỉ lắng lặng đứng đó, tiêng thở trâm thập quen thuộc thâp thoáng bên tai.

Anh từng nghe qua vô số lần, nhựng bây giờ, âm thanh này xuất hiện ở đây, ở nơi không nên nhất.

Tạ Trì Thành cố gắng thuyết phục bản thân rằng đây không phải là cô.

Nhưng âm thanh này anh sẽ không nhận lâm.

Trong bức ảnh lần trước, anh đã dùng hết bình tĩnh rồi mới tìm ra điểm bật hợp lý và phủ nhận, hiện tại, anh cũng đang cô găng tìm lý do cho cô, nhưng anh chưa tìm tới, lại bị âm thanh phía sau xóa bỏ.

Dựa theo tiếng th* d*c của người phụ nữ, còn có giọng nói của người đàn ông, tựa hồ nhự đang nói chuyện, giọng nói rất tháp, xen lẫn với âm thanh rè rè điện từ của thiết bị vô tuyến.

“Em có chắc không? Bảo bối, anh ta nhât định sẽ tói sao?”

“Ưm…em chắc chắn…anh ấy, anh ấy sẽ không mặc kệ em đâu, anh hãy nhẹ một chút.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 405


Chương 405

“Bảo bồi, em đã làm rât tôt. Cái tên Tạ Trì Thành kia đê phòng quá nghiêm ngặt, làm thê nào cũng không thê dụ hãn ta ra ngoài được. May là em CÓ ở đây đã không làm anh thất vọng.”

Người phụ nữ không trả lời, nhưng đồi lại là một tiêng r*n r* kéo dài.

Móng tay siết chặt của Tạ Trì Thành cơ hỗ muôn khảm vào da thịt.

Gặp nhau một cách ngoài ý muốn, dần dần tiếp cận, tình cảm cũng chậm rãi nảy sinh, vào lúc này mọi thứ dường như đều trở nên nực cười.

Nếu ngay từ đầu đã là một âm mưu, không còn nghi ngò gì nữa, cô đã thành công.

Tạ Trì Thành thậm chí không cách nảo tìm ra lý do để phủ nhận, bởi vì cuộc gặp gỡ của bọn họ quả thực quá vội vàng, tất cả tình cảm cũng không kiên cô, loại tình cảm phủ phiêm như thể này, không hề có một chút hoài nghi nào.

“Chỉ cần anh ta đến đây, anh sẽ bắt đầu cho nỗ tung, bùm một tiếng, bảo bối, đây là pháo hoa anh tặng cho em đó.”

“Tạ Trì Thành chết rồi. Em chính là mẹ của con hắn ta. Chỉ cần khống chế tốt đứa trẻ kia, Long Đẳng sẽ là của chúng ta, sẽ không ai phát hiện ra. Dù gì thì em cũng là mẹ ruột của Con ¡ trai hắn, bảo bồi, em thật tuyệt vời.

“Ưm, đúng, anh yên tâm, Tạ An rất nghe lời em, chỉ cần em muốn, nó sẽ giao hết mọi thứ cho em. Còn Tạ Trì Thành, bây giờ anh ta rất tin tưởng em, anh ta nhất định sẽ đến.”

“Anh đương nhiên yên tâm rồi, dù sao em cũng là người anh ta yêu nhất, chỉ là, người em yêu nhất vẫn là anh.

Nhìn xem, hiện tại không phải anh đang yêu thương em sao”? Năm đó đưa em qua, thật là điều đúng đắn nhất mà anh đã từng làm.”

Chỉ còn lại những âm thanh mờ mịt, suýt nữa khiên Tạ Trì Thành thô bạo đập vỡ thiết bị.

s mắt anh đỏ đến khủng khiếp, như sắp rỉ máu, nhìn chằm chăm vào khoảng không phía trước.

Tựa hồ tất cả mọi thứ, còn chưa tra rõ chân tướng đã có lời giải thích.

Thảo nào lúc anh tìm ra chân tướng của năm đó, lại luôn xảy ra việc ngoài ý muôn.

Khó trách từ lúc Diệp Như Hề xuất hiện, đến lúc nhận thân phận luôn diễn ra suôn sẻ như Vậy.

Khó trách mọi hành động hay thái độ của cô, đều phủ hợp với tật cả những điểm yêu thích của anh.

Khó trách lần này cô bị tách khỏi Có Lăng Hiên, sau khi mắt tích lại được đưa đi một cách khó hiểu như vậy.

Khó trách cô chưa từng mở miệng giải thích vê bức ảnh kia, bởi vì người cô câu kết hoàn toàn không phải là Lục Tư Viễn.

Thật nực cười! Nực cười đến cực điểm!

Lúc bản thân đã sinh ra hoài nghi với người mình từng tin tưởng, mọi thứ đêu sẽ bị phủ nhận hoàn toàn.

Dù tốt hay xấu, hết thảy mọi thứ đều bị quy chụp, dủ biết rằng nhữ ng lời này rất có thể là giả, hoặc là bị ép buộc.

Nhưng vào lúc này, Tạ Trì Thành đã mắt đi sự tỉnh táo ban đầu.

Anh hận không thể giết người.

“Nào bảo bối, nói cho anh biết, em có yêu cái tên Tạ Trì Thành ngu xuân kia không? Tên ngốc đó tính toán đến mây cũng điêu tra sai người, bảo bối, hãy nói cho anh biết đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 406


Chương 406

“Em…không yêu…chưa từng yêu.”

Àm.

Thiết bị đã hoàn toàn bị đập vỡ.

Khi bộ đàm phía bên kia truyền đến, “Xâm nhập thông tin đã kêt thúc.”

Diệp Như Hề đã không còn đứng được, đầy mặt nước mắt quỳ trền mặt đất, đôi tay gắt gao ôm lẫy mặt.

Lúc này, nước mắt từ giữa khe hở ngón tay đã chảy dài.

Mà thủ hạ cầm dao phía sau dí vào bụng cô cũng buông lỏng dao ra.

Trận Nhất Hồ l**m l**m môi dưới, đôi mắt mang theo chút độc đoán chiếm hữu.

“Cô đã làm rất tốt, xem ra Tạ Trì Thành yêu thương cô cũng không ít đâu.”

Nếu không phải còn có người khác ở đậy, hản chỉ sợ vừa rôi không nhịn nồi mà biến từ diễn thành thật, tuy nhiên hắn biết, nếu như thật sự vừa rôi mà đụng chạm, chỉ sợ một màn kịch vừa diễn ra cũng không dễ gì kết thúc êm đẹp.

Không vội, hắn còn có rất nhiều thời gian, hắn sẽ chậm rãi đem người đàn bà thuộc về Tạ Trì Thành này ăn vào trong miệng.

“Lão đại, những cái thuyền đó đã rút luil”

Trên mặt Trần Nhát Hồ chậm rãi nở rộ ra một nụ cười.

Mà Diệp Như Hề thì cứng đờ, bả vai chợt buông, thống, đôi mặt mất đi sức sông vốn có.

Cô vừa khóc, lại vừa mỉm cười.

Anh đã rời đi, cũng được an toàn.

Cô đã sớm biết anh sẽ tin tưởng.

Lúc vừa diễn một màn kia, thật sự ngay cả chính cô cũng đều tin, huống chi Tạ Trì Thành vỗn còn chưa có tình cảm quá sâu đậm.

Cô biết anh có rung động, nhưng này một phần tình cảm này không đủ đê chống đỡ cho sự tin tưởng hoàn toàn từ phía anh.

Đây là chuyện mà Diệp Như Hề đã từng lo lắng nhất, từ lúc bắt đầu bọn họ quen biệt đã chính là từ một sai lầm, cần thận thử, chậm rãi tiễn đến gần nhau, đi bước một nơm nớp lo Sợ một bước, giò đã tiền đến tình trạng thế này.

Mà nền tảng tình cảm quá yếu ớt, chịu không nồi một tia hoài nghi.

Niềm tin và tỉnh cảm cô còn không kịp củng có, ở trong khoảnh khắc đã sụp đô.

Mà kết quả này, là cô đích thân phối hợp.

Trần Nhất Hỗ đi tới, một phen túm lấy Diệp Như Hề xác lên, nhìn khuôn mặt tỉnh xảo của cô lại trở nên tái nhợt, hắn nói: “Khóc cái gì? Cô đã bảo vệ người tình nhỏ của mình rất tốt đó, hãn nên cảm tạ cô mới phải, nêu không vừa rôi hắn sẽ phải tan xác ở trong biển rồi. Không phải sao?”

Nước mắt lã chã, khóc càng mãnh liệt.

Cô dùng ánh mắt thù hận nhìn hắn, thậm chí như hận không thể ăn thịt uống máu đối phương “Bảo bối, đừng như Vậy tôi như vậy, vừa nôi chúng ta không phải còn phối hợp diễn một vở kịch sao? Nhưng không thể không nói, niêm tin của Tạ Trì Thành đôi với cô cũng thấp thật đấy, chỉ một chút như thể liền th lui, hay là do tin tình báo tôi nắm được cũng đủ nhiều nhỉ?”

Từ một lần trước ăn mệt từ thủ hạ của Tạ Trì Thành, Trần Nhát Hỗ đã sớm góp nhặt khá nhiều tin tình báo từ Tạ Trì Thành, biết đối phương vẫn luộn điều tra chuyện này một cách âm thầm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 407


Chương 407

Cho nên một màn diễn vừa rồi, vừa lúc lại xoáy vào điểm vẫn chưa tìm được lời giải đáp kia, cũng có thê nói như thế này, chỉ cân điểm kia chính là Diệp Như Hề, như vậy tất cả mọi chuyện đều có đáp án dễ dàng, rất hoàn mỹ không có chỗ chê.

Phối hợp với chuyện ngoại tình, không có ai có thê lập tức có lý trí tìm được điểm bắt thường nào, cho dù là Tạ Trì Thành cũng không thê, cho nên hắn sẽ bỏ chạy.

Là Trần Nhất Hồ này đã thắng.

“Hắn hiện tại đã đi rồi, về sau cô hãy ngoan ngoãn đi theo tôi, nói không chừng cô rât nhanh sẽ có thể quên được người kia, nghe: lời một chút, là có thể bớt chịu khô rồi.

Nói nói, Trần Nhát Hỗ cảm thấy dáng vẻ lúc người phụ nữ này tức giận cũng thật sự đẹp, đôi mắt tròn xoe kia trợn tròn, cho dù tất cả đều là oán hận, cũng vô cùng sáng ngời.

Nếu như đã trở thành món đồ của mình, Trần Nhất Hỗ không chút khách khí muôn thử nêm một chút, liền theo bản năng cúi đầu, muốn hôn lên môi cô.

Nhưng còn chưa có đụng tới, Diệp Như Hề đột nhiên duốỗi tay móc ra một chiếc đũa trúc bị mài nhọn hoắc, muốn thọc phải ngực hắn, nhưng bị Trần Nhất Hồ theo bản năng đây ra.

Lực đây ra rất lớn, Diệp Như Hề trực tiếp ngã thật mạnh trên mặt đất, đạu đến mức sắc mặt cô càng thêm trắng bệch, hét thảm một tiếng rồi lập tức nén lại.

Cơn đau ở bụng truyền đến khiến đau cô như muôn ngất đi.

Một làn ấm nóng, chằm chậm chảy ra.

Cô nhắm mắt, một tia hy vọng cuối cùng nơi đuôi mặt cũng đã vơi đi.

Trần Nhất Hồ thấy th*n d*** cô chảy máu đỏ một mảng quân, trong lòng có chút hồi hận, “Mày, nhanh chóng tới khám cho cô ta! Nếu như cô ta chết, mày cũng sẽ chết theo!”

Bác sĩ đang trồn ở góc phòng run rầy, sử dụng cả tay và chân bò lại đây.

Trần Nhất Hỗ bỗng nhiên cảm thấy có chút bực bội, dứt khoát đi ra khỏi phòng.

Bác sĩ xem xét một chút tình hình của Diệp Như Hề, sắc mặt trắng bệch, ngay cả đôi tay cũng run run.

Diệp Như Hề chịu đựng đau nhức, nheo mắt nhìn đối phương, nói: “Còn có thê cứu được không?”

Ý cô hỏi là ai, tự nhiên đều rõ ràng.

Bác sĩ run run nói: Không, không, không tốt lắm…… Cô, cô đang có dấu hiệu sinh non…… Này, nơi này không có thiết bị chữa bệnh…… II”) tôi không có cách nào khác……”

Bác sĩ cũng sắp khóc đến nơi, ở trong điều kiện thế này, xử ‘ lý việc sinh non không chỉ chết mỗi đứa trẻ, cho dù cơ thê mẹ cũng. giữ không nỗi, vậy có nghĩa là ngay cả mạng anh ta cũng không giữ nôi.

Chương trước không rõ bác sĩ là nam hay nữ, giờ thì đính chính lại là nam nhé mọi người Biết được đứa nhỏ hẳn là giữ không nồi, Diệp Như Hề không hề khóc, cũng không có làm loạn, chỉ là ánh mắt có chút lỗ trống.

Cô ngây ngốc nhìn về phía trần nhà, như có như không kéo ra một ta mỉm cười nhàn nhạt.

“Anh ấy sống được là tốt rồi…… Hận tôi cũng tốt, hận tôi thì càng quên tôi mau hơn…… ì Vốn chính đã là đoạn tình cảm không cân xứng, hiện tại cắt đứt, anh sẽ không thầy khô sở.

Chỉ cần anh còn sống, tương lai của Tiểu An cùng Nhạc Nhạc anh sẽ chăm sóc chu đáo, anh vần luôn là một người cha tốt, điểm này từ trước tới nay cô đều rất rõ ràng, cho nên ở thời điểm phối hợp một màn kịch kia, cô đã dùng tới tất cả kỹ năng diễn xuất.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 408


Chương 408

Cô đã thành công lừa gạt anh.

Tiểu An củng Nhạc Nhạc còn rất nhỏ, sau này sẽ có mẹ mới, rất nhanh cũng quên được cô, sẽ không khổ sở lâu lãm.

Hình như, không còn điều gì khiến cô bận tâm nữa.

Cô sờ sờ bụng, cảm thấy vô cùng đau đớn.

Điều cô thầy có lỗi nhất, hẳn là đứa nhỏ còn chưa kịp thành hình đã phải rời bỏ thế gian này rồi.

“Thật xin lỗi Thật xin lỗi, tha thứ cho mẹ ích kỷ.

So sánh giữa Tạ Trì Thành và đứa nhỏ này, cô ích kỷ muốn Tạ Trì Thành sông sót, mà hy sinh sinh mệnh nhỏ đáng thương này.

Hiện tại, ngay cả sinh mệnh nhỏ này cũng đã chết, cô không còn gì để lưu luyễn nữa.

Loại người ma quỷ như vậy, cô không thể chịu đựng hành vi của hắn, ngay cả đụng vào một chút, cô cũng cảm thấy ghê tởm buôn nôn.

Diệp Như Hề chậm rãi bò dậy, quân cô bị máu nhiễm đỏ một mảnh, bước chân Suy yêu giỗng như lúc nào cũng có thê ngã xuông, nhưng cô đứng, lên, thân thê đau đón lại không thể so được với trái tim đang tan nát “Cô, cô đang muốn làm cái gì? Cô không thê cử động, cô cần phải nghỉ ngơi”

“Gaim oi Nhưng, rất xin lỗi. Nếu tìm được cơ hội nhảy xuông biển thì hãy nhảy ngay nơi này thuyên đi lại rât nhiêu, nêu vận may của anh tốt, anh sẽ sống sót.”

Dứt lời, cô dùng hệt một tia sức lực cuôi cùng, đột nhiên mở cửa, dưới tình huông người canh dữ chưa kịp chút ý trực tiêp xông ra ngoài.

Cô dựa vào lan can, xoạy người mà nhảy XuÔng, khoảnh khắc bản thân sắp rơi xuông biển cô nghe thấy được âm thanh phẫn nộ gào rồng của Trần Nhất Hỗ, nhưng cô cuôi cùng cô cũng không phải nghe thấy chúng nữa.

„ SUlh Rơi vào đáy biển.

Nước biển rót vào khoang miệng, vào mũi, cô mở mắt ra, ánh sáng dần dần biến mắt, cảm giác đau đón hít thở không thông ăn mòn tắc cả các giác quan của cô.

Nước mắt trào ra bị nước biển nuốt hết, còn nuốt trọn cô vào lòng biển.

Dưới đáy lòng, cô thấy nhẹ nhàng, thêm nói từng câu từng chữ .

“Thật xin lôi…… Còn nữa…… Em yêu aIIH mPEmmernwrearnernorneannemem

Ba ngày sau.

Đảo cá mập.

Sau vụ tấn công kh*ng b* kia, tất cả tin tức đều bị phong tỏa, không có tin tức nào khác lọt ra ngoài, các tòa nhà bị hư hại trên đảo cũng đang được sửa chữa.

Mọi thứ im ắng như chưa từng có một vụ Ôn ào nào xảy ra.

Cố Cẩm Minh tìm một vòng, mới thấy anh trai mình đang đứng ở boong tàu phía trên.

“Anh hai, anh làm gì ở đây vậy?”

Ánh mắt của Cố Lăng Hiên nhìn về phía bờ biển và nói: “Em vẫn chưa tìm thầy người sao?”

Cố Cảm Mình dừng một chút, cảm thấy hơi đau đầu, nói: “Trì Thành rút hết tất cả người về rồi, anh, anh vẫn đang tìm sao?”

“Ừm.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 409


Chương 409

“Nhưng chỉ riêng lực lượng trên biển của chúng ta căn bản không đủ đề tra Ba ngày sau.

Đảo cá mập.

Sau vụ tắn công kh*ng b* kia, tất cả tin tức đều bị phong tỏa, không có tin tức nào khác lọt ra ngoài, các tòa nhà bị hư hại trên đảo cũng đang được sửa chữa.

Mọi thứ im ắng như chưa từng có một vụ Ôn ào nào xảy ra.

Cố Cẩm Minh tìm một vòng, mới thấy anh trai mình đang đứng ở boong tàu phía trên.

“Anh hai, anh làm gì ở đây vậy?”

Ánh mắt của Cô Lăng Hiên nhìn về phía bờ biển và nói: “Em vẫn chưa tìm thầy người sao?”

Cố Cảm Mình dừng một chút, cảm thấy hơi đau đầu, nói: “Trì Thành rút hết tất cả người về rồi, anh, anh vẫn đang tìm sao?”

“Ừm.”

“Nhưng chỉ riêng lực lượng trên biển của chúng ta căn bản không đủ đề tra phải lo lắng gì nữa rồi.”

Cố Cẩm Minh nói đến đây còn có chút vui mừng, nhưng Cô Lăng Hiên ngay cả một tia vui mừng cũng không thê hiện ra, trong lòng anh nặng tríu, như thể anh đã Ìàm sai điều gì đó.

“Cẩm Minh, em hãy điều tra thông tin của Diệp tiểu thư cho anh.”

“Không, anh? Anh đang nói thật đấy à? Anh, anh sẽ không phải…”

Cố Lăng Hiên không hài lòng nói: “Chú ý lời nói.”

Cố Cẩm Minh nuốt hết những lời còn lại xuống, nhưng vẫn không thê hiểu được tính tình kỳ lạ của anh trai mình.

“Anh hai, anh rất quan tâm đến người phụ nữ kia sao?”

Cố Lăng Hiên không thể nói loại cảm giác này, anh chuyên chủ đề: “Em đã tận mắt nhìn thây cô ấy chưa? Ý anh là, ở khoảng cách gần.”

Cố Cẩm Minh cần thận hồi tưởng một chút, ngoại trừ tình cờ đụng phải trên đường đua xe lần kia, gặp qua một lân bên ngoài, cũng không có nói chuyện quá sâu.

“Không có đúng không? Nếu có, có lẽ em sẽ hiêu được cảm giác này.”

“Cảm giác gì?”

Lần này, Cố Lăng Hiên im lặng lâu hơn.

“Cảm giác của người thân.”

Anh dùng một từ thích hợp hơn một chút đề mô tả cảm giác đó.

Cố Cảm Minh sững sờ cười: “Anh hai, anh điên rôi. Anh không nghĩ cô ây là em . gái chúng ta chứ? Không thể nào, cô ây họ Diệp, cô ây là con gái của nhà họ Diệp.”

Có Lăng Hiên cũng cảm thấy mình điên rôi, quệt mũi nói: “Quay về thôi.”

Hai người trở lại khách sạn Santa Rolia, nhưng khi vào thang máy thì vô tình va chạm với một cô gái, đội phương trực tiếp ngã xuông đất, túi xách trên tay cũng rơi xuống.

“Xin lỗi, cô không sao chứ?”

Cố Lăng Hiên đỡ người đó đứng dậy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 410


Chương 410

Cô gái bị khuôn mặt đẹp trai của Có Lăng Hiên làm cho mặt đỏ bừng: “Không sao, không sao, là do tôi không nhìn thấy đường.”

Cố Cảm Minh đã giúp cô gái kia nhặt chiếc túi lên, từ bên trong lôi ra một vật, đó là một chiếc móc khóa dạng mặt dây chuyền.

Vẻ mặt bình tĩnh ban đầu của Có Cảm Minh đột nhiên thay đổi, kiểu dáng mặt dây chuyền này giống hệt như trong trí nhớ của anh.

“Anh trail Nhìn xeml”

Có Lăng Hiên cũng theo sau, cả hai cùng hít thở một hơi.

Cố Lăng Hiên ấn vào vai cô gái kia và nói: “Cái này là của cô à? Nó chính là của cô à?”

Cô gái kia sửng sốt, trong vô tức cô ta đã trả lời là có, nhưng khi định thần lại, cô ta mới nhớ ra chiếc móc khóa mặt dây chuyền này là do chính mình nhặt được trên đường, còn định tìm người bị mắt đề trả lại.

Khi Có Lăng Hiên nghe thấy câu trả lời khẳng định một lân nữa, vành mắt của anh đã đỏ lên, nói: “Mẹ của cô…vẫn còn sống chứ?”

Cô gái kia cho rằng người này rất khó hiểu, nhưng nhìn thầy dáng vẻ khôi ngô tuần tú và hiên ngang của đối phương, cô ta vận ngoan ngoãn nói: “Tôi là trẻ mồ côi nên không biệt mẹ tôi có còn sông hay không.”

Có Cẩm Minh lảo đảo, nói: Không có khả năng! Sẽ không thể chết GƯƠNG: “Anh này, anh buông tôi ra trước đã…đau quá đó…”

Cô Lăng Hiên nhận ra sức lực của mình có hơi lớn, vội buông tay ra, cố gắng bình tĩnh mà mỉm cười nói: “Xin lôi, chỉ là do tôi quá kích động. Cái móc khóa này thật sự là của cô sao?”

Cô gái kia vốn dĩ muốn nói không phải, nhưng khi thấy hai người đàn ông đẹp trai này đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng mong đọi, ma xui quỷ khiến thế nào, cô ta lại gật đầu một cái.

Số phận một người đã lặng lẽ thay đồi.

* Tạ An đã phát hiện ra điều gì đó không ôn vào ngày thứ ba.

Qua ba ngày liên tiếp, sau khi cậu bé và Nhạc Nhạc bị Thư ký Tần đưa đi khỏi biệt thự, cả hai không còn nhìn thấy mẹ được nữa.

Ngay cả daddy cũng chỉ là gặp mặt một cách vội vàng, sắt mặt rất đáng ngờ.

Tạ An chưa kịp. hỏi gì thì daddy đã rời đi, sau đó tất cả lại trở về biệt thự.

Tắt cả mọi người đều có vẻ căng thẳng, ngay cả thư ký Tần và chú Lâm, thậm chí cả chú Lâm đều nhìn hai anh em với ánh mắt “thương cảm.

sỹ lo lắng của Tạ An càng ngày càng ớn.

Nhưng cậu bé vẫn vừa dỗ dành em gái, vừa lặng lẽ chặn đường Thư ký Tân.

“Thư ký Tần, mami của cháu đâu rồi?

Chú có thấy mami đâu không?”

Thự ký Tần lắng lặng liếc nhìn tiểu thiếu gia, nói: “Tiểu thiếu gia, ngài chỉ cân ở yên trong biệt thự là được.”

Điều này là để tránh câu hỏi của cậu.

Tạ An mím chặt môi, năm chặt năm tay nhỏ, nói: “Cháu đang tìm mami có việc, chú có thể cho châu biết mami đã đi đâu không?”

Mặc dù ông chủ không dứt khoát cắm mọi người im lặng, nhưng Thư ký Tần vân sẵn lòng im miệng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 411


Chương 411

Bởi vì đây là một cú sốc vô cùng lớn đối với vị tiêu thiếu gia ngoan ngoãn và hiểu chuyện trước mặt.

“Tiểu thiếu gia, ngài đừng hỏi nữa.”

Trái tim Tạ An càng lúc càng nặng trĩu, hiềm khi thây Thư ký Tân biêu hiện ra vẻ khó xử như Vậy, có nghĩa là mọi chuyện có khả năng nằm ngoài tầm kiểm soát của cậu.

“Mami của cháu…mẹ cháu còn sống không?”

Hẳn là vẫn còn sống, nhưng không ai có thể chắc chắn cô ây đang ở đâu.

“Tiểu thiếu gia, đã đến giò cậu nên trở về phòng rồi.”

Tạ An thất vọng, cậu bé biết thư ký Tân sẽ không nói cho mình biết.

Cậu chỉ có thể tự mình điều tra.

Tạ An trở về phòng, lại dỗ dành em gái xong, cậu mở máy tính lên, bắt đâu điêu tra camera giám sát của Đảo cá mập ba ngày trước, tìm cách xâm nhập lại vào hệ thông.

Nhưng cậu phát hiện, tất cả camera giám sát đều đã bị phá hủy.

Hủy triệt để đến mức không thể khôi phục lại được nữa.

Tạ An đột nhiên hoảng sợ, cậu lập tức liên lạc với Sư phụ, muôn đôi phương hỗ trợ kiểm tra một chút.

Nhưng rất lâu sau, sư phụ chỉ nói một câu.

“Hãy quên mẹ con đi.”

Kể từ đó, Tạ An thực sự hiểu rằng có chuyện gì đó đã xảy ra với mẹ.

Trong phòng ngủ chính u ám, không, có ánh đèn nào được bật lên, cửa số mỏ, ánh trăng mờ nhạt chiều vào, kéo dài một bóng người.

Tạ Chi Thành ngồi trên ghế, bắt động, trong đêm tối mờ mịt không nhìn rõ biểu hiện trên mặt anh.

Một lúc sau, anh di chuyền, tiếp nhận điện thoại.

Không biết bên kia đã nói gì, anh từ từ siệt chặt bàn tay đang câm điện thoại lại.

Nhất thời, môi mỏng khẽ mở, thốt ra một câu.

Một tháng sau.

Một thị trấn nhỏ ven biển.

Lúc Diệp Như Hề tỉnh lại đã thấy bản thân ở chỗ này, cô đã hôn mê một khoảng thời gian sau khi được ngư dân trên con tàu đánh cá cứu vớt.

Nhưng do bị mất đi chứng minh nhân dân và các giây tờ chứng minh thân phận, cộng thêm việc bị thương quá nghiêm trọng, còn cân phải ồn định cái thai trong bụng, cô đã ở nhờ trong nhà ngư dân kia thật lâu.

Đúng vậy, giữ thai.

Đã vô số lân cô bừng tỉnh giữa đêm, vuốt bụng, may. mãn ông trời thương xót, trải qua quá bao nhiêu tai họa như vậy, đứa nhỏ vẫn chưa bị mất đi.

“Tiểu Hề, đã nói là không cần cô rửa rau mà, mau đi ngồi, để tôi để tôi.”

Rổ rau trong tay bị người ta đoạt lấy, mà cô bị ân xuông ngòi lên ghé.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 412


Chương 412

Một vị đại thầm mập mạp cười nói: “Thân thể cô còn rất yêu ớt, không cân phải làm lụng vắt vả.”

“Thím à, tôi có thể làm được, rửa rau cũng không mệt nhọc gì.”

Diệp Như Hề rật cảm tạ người đàn ông trong gia đình này đã cứu cô trở về trong lần họ đi đánh cá ngoài biển, mà vợ của ông ta cũng chu đáo chăm sóc cô một đoạn thời giạn, rõ ràng gia đình này cũng không hê giàu có.

Thím béo lơ đãng hỏi: “Cô đang tới người thân sao?”

Diệp Như Hề dừng một chút, nói: “Cũng không phải”

Thời điểm vừa mới tỉnh lại, do bị thương phần não, cho nên ký ức của cô hồn loạn, một. thời gian đầu cô rơi vào trang thái mắt trí nhớ, sau đó mới dần dân khôi phục ký ức những chuyện xảy ra trước kia.

Nhưng sau khi nhớ được rồi, cô lại mê mang.

Mối quan hệ giữa Tạ Trì Thành, đã bị cô đích thân huỷ hoại.

Cái người từng gọi là cha cũng bị cô nhìn thâu bộ mặt thật kinh tởm.

Cô còn có thể đi nơi nào?

Thiên hạ rộng lón, cô lại tìm không thấy một chỗ dung thân.

“Không có à…… Không có cũng không sao cả, cô cứ ở lại nơi này, thím béo cũng sẽ không bạc đãi cô, bình an mà sinh đứa nhỏ ra ngoài là được.”

Những lời này khiến Diệp Như Hề lập tức trở nên cảnh giác.

Gia đình này cũng không thấy có trẻ con.

Đến đêm, Diệp Nhự Hè lại lần nữa bừng f tỉnh vì mơ thấy ác mộng, mồ hôi đầy đầu.

Cô bắt lấy chăn, miễn cưỡng bình ổn tinh thần, đứng dậy muôn đi ra bên ngoài uông miêng nước.

Lúc đi ngang qua phòng ngủ của chủ ngôi nhà, bởi vì cách âm không tốt, cô nghe thấy được tiếng nói chuyện từ bên trong truyền ra, tiếng nói được đè nén rất thập.

“Ông đã liên hệ xong người mua chưa hả?”

“Bà gấp gáp cái gì?”

“Tôi đây không phải lo lắng cô ta nhớ ra cái gì hay sao? Đến lúc đó cũng đã muộn rồi!”

“Bà nhìn có nhìn bụng cô ta chưa?

Cũng sắp ba tháng rồi nhỉ? Cũng không nên xảy ra chuyện gì ngoài ý muôn đâu.”

“Tôi vân luôn tỉ mỉ chăm sóc, sẽ không xảy ra chuyện, nhưng mà phải bàn bạc xong sớm một chút, tôi đưa người qua đề bên đó xem xét, nêu không mây ngày này cô ta ở nhà chúng ta ăn không uỗông không, SỐ tiên này phải tìm ai lây đây?”

“Suyt, người đàn bà này, lá gan bà lớn như vậy, còn dám oán giận, trong lòng bà không thấy sợ sao?”

“Sợ chứ, nhưng là nhà ta nghèo như vậy, lại không có một mụn con, đây.

không phải là do không còn cách nào khác hay sao? Hơn nữa chúng ta cứu cô ta, mạng của cô ta chính là của chúng tat”

“Chẳng phải vậy sao, trông người cũng thật sự đẹp.”

“Ông muốn làm cái gì? Đừng trách tôi không cảnh cáo ông, nếu như ông dám động tay động chân, tôi băm ông rat”

“Ngủ ngủi Ngày mai tôi đi liên hệ với người mual”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 413


Chương 413

Diệp Như Hề lặng lẽ trở về phòng mình, phía sau lưng toát ra một thân mô hôi lạnh.

Bọn họ, muốn bán cô!

Suy nghĩ đầu tiên của Diệp Như Hề đó chính là phải chạy trôn!

Phải rời khỏi nơi này!

Nhưng rất nhanh, suy nghĩ ngày lập tức bị dập tắt.

Cô trốn không thoát, trần nhỏ này quá mức hẻo lánh, muốn đi đến thành phố cũng không có xe buýt chuyên dụng, mà là phải ngôi lên chiếc xe chuyên chở của một người trong trấn, nhưng ở đây nhà nào cũng quen biết nhau cả, một khi cô bị nhận ra rồi, như vậy cũng chỉ có thể bị đứa trỏ về.

Huống chỉ, cô đã bị mắt đi giấy tờ tùy thân, nêu may mãn đi tới được thành phô, cô cũng không có cách nào trực tiệp rời đi. Mà báo cảnh sát cũng không phải lựa chọn tốt nhất, cô tận mắt nhìn thầy dáng, vẻ bà thím béo kia cùng mây tên cảnh sát qua lại thân thiệt, cái lựa chọn này có rủi ro quá lớn.

Hơn nữa, cô còn đang mang thai, đứa nhỏ trải qua đại nạn không chết này hiện tại cũng không phải không an ổn, tình trạng sinh non vận rình rập, cô đánh cuộc không nỗi.

Dưới tầng tầng áp lực, Diệp Như Hề thức trăng đêm mà suy tính.

Ngày hôm sau lúc tỉnh dậy, cô nhìn thím béo kia vân tỏ vẻ nhiệt tình như vậy, trong lòng, lại càng thêm sợ hãi.

Cô nỗ lực trấn định tỏ vẻ vẫn như ngày trường, không có bị nhìn ra cái gì.

“Tiểu Hề à, tôi hôm nay còn phải đi ra ngoài một chuyền, cô ở nhà nhé, không có việc gì thì đừng đi ra ngoài nha, trị an ở nơi này không tốt.”

Nghe vậy, Diệp Như Hề trong lòng vừa động, nói: “Được.”

Sau khi thím béo rời đi rồi, Diệp Như Hề có ý đợi một hồi, sau khi +hây hai bóng người thoáng rời đi chỗ cửa sỏ, cô mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Quả nhiên, thím béo đang thử xem cô có muôn đi hay không.

Cô đi qua đó, đang định đây cửa, nhưng cửa không thê mở ra, đã sớm bị khóa lại rồi.

Diệp Như Hề đã sớm đoán trước được kết quả này, cô không có SUY nghĩ sẽ tự mình chạy ra ngoài, cũng không nghĩ bản thân có thê chạy thoát, chỉ là thái độ của thím béo ngay cả ra cửa cũng phải khóa trái lại làm cô biết được, thời gian không còn bao lâu nữa.

Đối ,phương đã gấp không chờ nồi muôn đem cô đi bán.

Xoay người, cô bắt đầu ở trong phòng. tìm kiếm, tìm được rồi một con dao gập giâu ở trên người mình, còn tìm ra được một chiếc di động đời cũ, lại chỉ có thể nghe gọi được mà thôi.

Diệp Như Hề kiểm tra điện thoại một phen, còn có thể gọi điện thoại, cô ấn xuông một dãy sô rât quen thuộc, ánh mặt hoảng hôt một chút.

“Tút tút tút ——”

“AI.”

Giọng nam lạnh lẽo thốt ra một chữ.

Quen thuộc đến cực điểm.

Hô hấp. của Diệp Như Hề cứng lại, ngay cả tim cũng đều đập nhanh hơn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 414


Chương 414

Rõ ràng muốn nói chuyện, nhưng âm thanh trong cô họng như nghẹn lại không thể thốt ra tiêng.

Bên kia cũng dần trở nên trầm mặc, lại không có trực tiêp cúp máy.

Sau hồi lâu, Diệp Như Hề nhảy ra một câu, “Là em…… ” Sau đó vội vã nói một câu: “Đừng cúp máy!”

Tạ Trì Thành cười lạnh một tiếng, nói: “Có lá gan gọi cho tôi nữa, Diệp Như Hề, cô cũng có bản lĩnh đó.”

Giọng nói trào phúng lạnh băng không hề có sự ôn nhu của trước kia.

Vãnh mắt Diệp Như Hề đỏ hồng, gắt gao mà nghẹn lại ủy khuât, cô sớm đã đoán trước sẽ có kết quả như vậy, nhưng cô vân chưa thể từ bỏ ý định mà nỏi: “Nếu, tất cả chuyện trước kia chỉ là hiểu làm, anh vẫn sẽ tin tưởng em chứ?”

Cũng giống như một lần trước đây, anh vân tin tưởng em vậy.

“Là hắn khiến cô không có thỏa mãn à? Diệp Như Hà, cô còn muốn có được cái gì?”

“Không, không phải…… anh nghe em “Đủ rồi, cô tốt nhất hãy cầu nguyện.

cô trồn được cũng đủ xa, đừng bị bắt vào trong tay tôi.”

“Trì Thành, không phải……”

Diệp Như Hề gần như siết chặt lấy di động, khi nghe anh nói một câu lểnh băng như Vậy, trái tim cô như’ bị cắt thành trăm mảnh, đau đớn không thôi.

Đau đến run rấy.

Ngoài cửa, có tiếng bước chân truyền tời, thím béo hình như đã về tới nơi rôi.

Diệp Như Hề biệt không có thời gian cho cô giải thích chuyện lúc đó, cô nhanh chóng quyêt định nói: “Em mang thai rồi, là con của anh. Em đang ở trấn nhỏ gần bờ biễn……”

Lời nói còn chưa nói xong, di động đã tắt máy, không có điện.

Diệp Như Hề vội vàng giấu kỹ điện thoại di động vào, vội vã lau nước mắt, làm như không có chuyện gì xảy ra.

Thím béo thấy. đôi mắt cô đỏ bừng, nghỉ hoặc nói: “Tiểu Hề, sao cô lại khóc thê?”

Diệp Như Hề hoảng loạn tự bịa ra một lý do, “Vừa rôi ngôi xem TV có cảnh quá cảm động.”

“Đừng xem TV nhiều như thế, mau đi nghỉ ngơi đi.”

Diệp Như Hề còn chưa kịp thu hồi cảm xúc chỉ biết vâng một tiếng, sau đó xoay người trở lại phòng.

Thím béo lập tức duỗi tay ra SỜ SỜ điện thoại bàn, lạnh, căn bản chưa có mở ra.

Trong mắt thím béo trong mắt hiện lên một tia sáng lóe lên, xem ra phải nhanh nhanh chân lên một chút rồi.

Hành động của thím béo kia nhanh hơn Diệp Như Hề nghĩ.

Nhanh đến. mức cô gần như không có thời gian để chuẩn bị.

“Tiểu Hề, tôi đã tìm cho cô một gia đình rất tốt, nhà chúng tôi nghèo như thế nào cô cũng thầy rôi đó, thực sự không đủ sức đề nuôi quá nhiều miệng ăn, nhưng cô đừng sợ, gia đình mà tôi tìm cho cô có điều kiện rất tốt, chỉ có một thân một mình, đủ điều kiện để nuôi sống cô.”

Một thân một mình ư? Vậy còn đưa cô qua làm gì?

Bà ta có ý đồ gì chẳng lẽ cô còn không biết sao?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 415


Chương 415

Diệp Như Hề suýt nữa đã tức đến bật cười, nhưng kìm lại được, nói: “Thím béo, tôi vẫn có thê ra ngoài làm việc mà. Khoảng thời gian này, tôi đã làm phiền đến thím rồi. Khi nào kiếm được tiền, tôi sẽ báo đáp lại cho thím.”

Thím béo siết chặt cổ tay của Diệp Như Hề, chỉ nói: “Cô vân đang mang thai. Ra ngoài làm việc rất nguy hiểm, cô không thể ra ngoài làm việc được.

Cô yên tâm đi, người kia cũng không tệ lắm, dự sức nuôi nỗi cô, chỉ cần cô an phận ở lại, thuận lợi sinh con ra, thím béo còn có thề nuôi đứa nhỏ thay cô đói”

Vừa bán cô đi, lại vừa đánh chủ ý xấu vào con của cô ử?

Đã từng gặp qua nhiều kẻ tàn nhẫn, nhưng chưa bao giờ gặp qua loại người nào tàn nhân đến như vậy!

Diệp Như Hề cố gắng hết sức mới có thê tỏ ra không có gì khác thường, cô nói: “Thật sự không cân làm phiên thím như vậy đâu, tôi có thê ra ngoài làm việc, tôi sẽ đưa tiền về cho thím.”

Nhưng câu nói này hiển nhiên không có đả động gì tới thím béo, nhìn thấy Diệp Như Hề có suy nghĩ muốn làm việc, bà ta lập tức thay đổi sắc mặt, nói: “Tiểu Hê, cô hãy nghe lời đỉ, đừng đề tôi phải lo lãng.”

Diệp Như Hề ngậm miệng, nói: “ĐừợGG – Trong âm thầm, cô siết chặt con dao gâp được giâu kín trước đó.

Thím béo tựa hồ rất nôn nóng, bà ta luộn âm thầm bàn bạc điều gì đó với chồng mình sau lưng Diệp Như Hề, rât nhanh, bọn họ đã bàn bạc xong.

“Tiểu Hề, cô thu dọn đồ đạc một chút đi, cùng đi ra ngoài với tôi, nhớ ăn mặc đẹp chút nhé.”

Diệp Như Hề dừng một chút, sau đó đáp lại một tiếng được.

Cái gọi là mặc đẹp chính là bộ quân áo cô mặc trước khi bị rơi xuông nước, đã được đem đi giặt sạch sẽ, những ngày này quân áo cô mặc đều là của thím béo lúc còn trẻ Tính nhằm, đứa con trong bụng cô đã gân ba tháng, bụng dưới đã hơi lồi lên, nhưng mặc váy cũng không thấy rõ ràng, lộ ra tứ chỉ mảnh mai, không hề nhìn ra được là cô đang mang thai chút nào.

Nhưng chiệc váy này căn bản không cất giâu được đô vật, nên Diệp Như Hề trực tiếp xé toạc chiếc váy đi, nói với thím béo: “Chiếc váy này đã hỏng rôi, không mặc được nữa.”

Mặc dù thím béo rất tức giận nhưng vân đưa cho Diệp Như Hề một bộ quân áo sạch sẽ để thay, sau đó lại dân cô ra ngoài.

Đây là lần đầu tiên Diệp Như Hề ra ngoài kể từ khi cô đến đây được một tháng nạy, nhưng càng đi ra ngoài, cô càng thây sợ hãi.

Nơi này biệt lập đên mức khiên người khác cảm thấy tuyệt vọng, mọi nhà đều quen biết nhau, trên đường đi thím béo chào hỏi từng người, tự nhiên ai ai cũng đều nhìn tháy Diệp Như Hề đang đi theo sau.

Trong lòng Diệp Như Hề chùng xuông, quả nhiên là bị phát hiện rồi sao? Hành động của thím béo tương đương với việc nói với tất cả mọi người ráng cô là khách của nhà mình, một khi cô bỏ trốn, những người hàng xóm tốt bụng” này sẽ ‘mời’ cô quay trở lại.

Chạy trốn không thoát, mà Tạ Trì Thành…

Trái tim Diệp Như. Hề co rút đau đón một chút, cô cô găng không nghĩ về điều đó nữa.

Chăng mây chốc, thím béo đã đưa cô đên một ngôi nhà trông có vẻ khá giả một chút, trong phòng khách sóm đã có hai người ngôi, một người là chồng của thím béo, còn người kia là một người đàn ông bị hói đâu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 416


Chương 416

Cô vừa bước vào cửa, người đàn ông đầu hói kia đã lộ ra ảnh mắt không tốt, đánh giá từ trên xuống dưới một L vòng, ánh mắt thậm chí hận không thể l*t s*ch quần áo của Diệp Như Hề ngay.

Loại ánh mắt ghê tởm này kéo dài một hồi, ông ta mới lộ ra nụ cười mãn nguyện.

Diệp Như Hề suýt nữa đã nôn ra và bỏ chạy ngay tại chỗ, nhưng bà thím béo kia nắm cổ tay cô rất chặt, căn bản không thẻ tách ra được.

“Tiểu Hề, đây là bác Lại của cô, mau chào người ta một tiêng đi.”

Diệp Như Hề không mở miệng.

Người đàn ông đâu hói cười toe toét, hé hàm răng đen vàng dính một miếng rau, nói: “Tiêu Hề rất sợ người lạ à! Không sao, không sao, sau này sẽ quen thôi! Mau ngôi xuông đi!”

Thím béo dắt người ngồi xuống, trao đổi ánh mắt với chông mình, người sau khẽ gật đầu, còn nhìn qua con số theo ngón tay giơ lên một chút, thím béo lộ ra vẻ hài lòng.

“Tiểu Hề uống trà đi, khát thì cứ uống, uống đi.”

Diệp Như Hề không nhúc nhích, cứ cứng đờ ngôi đó.

Sắc mặt thím béo trở nên cứng ngắc, bà ta thay đổi vẻ mặt tốt bụng lo”

trước, nói: “Thái độ của cô là gì đây?

Đang bảo cô uống trà đấy!”

“Tôi không khát, tôi không muốn uông.

“Sao cô không biết nề mặt mũi gì vậy!”

Người đàn ông đầu hói lập tức ân cần nói: “Không uông thì không uông, người ta không khát, bà cũng đừng hung dữ với Tiêu Hè.”

Thím béo ngượng ngùng cười, nói: “Lão Lại, đây không phải là sợ cô ta quá thât lễ hay saol”

Diệp Như Hề cúi đầu xuống, thu lại ánh mắt chán ghét rồi dần bình tĩnh lại.

“Lão Lại, chúng ta ra bên ngoài nói chút chuyện trước đi.”

“Được, được, được, hai người cứ ngôi đây một lát nhé.”

Người đàn ông hói đầu và chồng của thím béo đã đi ra ngoài.

Ánh mắt của Diệp Như Hề nhìn theo bọn họ, nhìn thấy bọn họ đang khoa tay múa chân ở ngoài cửa, như thể đang thương lượng.

Trái tim cô hoá đá, đây là đang thương lượng giá tiền của cô sao?

Thím béo vẫn đang ở bên cạnh không ngừng nói điều kiện gia đình của bác Lại này, rất tốt, sau này sống ở đây thì cuộc sống sẽ dễ dàng biết bao.

Diệp Như Hề hít một hơi thật sâu, nói: “Thím béo, rất cảm ơn bà đã cứu tôi.

Sau này tôi sẽ đưa tiền cho bà, có được không? Tôi biết kiếm tiền, sẽ kiêm được rất nhiều tiền.”

Thím béo dứt khoát nói: “Đừng làm loạn nữa, cô cái gì cũng không nhớ rõ, vận nên ở đây sông cho thật tốt đi.” – Ảnh mắt của bà ta rơi vào trên phần bụng cô, lại bổ sung thêm một câu: “Tốt nhất là mau sinh ra con trai, tôi nhất định giúp cô nuôi nó cho tốt!”

Nuôi chính là nuôi bản thân của bà ta thì đúng hơn, nói thì như vậy, nhưng phải đem người mẹ bán đi, đứa con trong bụng là muốn yên ổn sinh ra rồi đem đến cho bọn họ nuôi, cầm tiền này mà nuôi con.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 417


Chương 417

Gì chứ? Bà ta vô ơn sao?

Đây chính là mạng bọn họ đã nhặt về!

Nếu không có bọn họ thì người này đã chết từ lâu rồi, còn có thể sông cho đến bây giờ à, họ cũng đâu phải là nhà từ thiện đâu!

Thím béo không có bát kỳ gánh nặng tâm lý nào, ngược lại bà ta còn cảm thấy Diệp Như Hề nên dập đầu tạ ơn nữa là.

Chạy trốn ư? Trốn cũng trốn không thoát, toàn bộ cái trần nhỏ này đêu đang giúp bọn họ giám sát cô tai “Tiểu Hề, thím béo đôi với cô tốt như vậy, cô đừng có ngõ nghịch nữa được không! Nghe lời một chút, cô tự nhiên sẽ có thể sống tốt qua ngày!”

Câu này là nửa đe dọa và nửa trấn an.

Nêu Diệp Như Hề thực sự bị mất trí nhớ, e răng cô sẽ bị cách nói thân tỉnh ngọt ngào này lừa gạt, nhưng cô đã không làm vậy, cô vân nhớ rõ quá khứ của mình.

Lúc này, Diệp Như Hề đặc biệt cảm kích vì bằng cách nào đó cô đã không tiết lộ rằng mình đã khôi phục trí nhớ, nêu không thì thím béo này chắc chắn sẽ không buông lỏng việc trông chừng cô như vậy.

“Lát nữa cô hãy ở lại đây, lúc về tôi sẽ thu dọn đồ đạc và đưa đến cho cô, an phận mà ở lại đây đi nhé.”

Diệp Như Hề giật mình, lòng tràn đầy hoảng sợ, cô không ngờ rằng thím béo sẽ làm chuyện tuyệt tình đến như vậy, bà ta còn không đợi thêm được một ngày nữal “Tôi, tôi không khỏe, tôi muốn trở về.”

“Trở về làm gì! Ở đây có phòng cho cô ngủ! Ngủ ở chỗ này đi! Sợ gì chứ!”

Thím béo thu lại hoàn toàn bộ dạng nhân từ giả vờ trước đó, vẻ mặt tràn đầy dữ tợn và độc ác.

Diệp Như Hề ngậm miệng không nói gì.

Hai người đàn ông đã trở lại, vẻ mặt vui mừng, như thê đã đạt được một giao dịch tốt.

Người đàn ông đầu hói nói thẳng: “Tôi nay Tiểu Hề ngủ ở đây đi. Tôi đã chuẩn bị phòng xong rồi. Đừng ngại.

Có chuyện gì cứ trực tiếp gọi cho tôi là được.”

Vừa nói, ông ta vừa ch** n**c miếng nhìn Diệp Như Hề, ánh mắt kia khiến cô bông nhiên muôn nôn.

Từ sau khi mang thai, phản ứng thai kỳ của Diệp Nhự Hề rất ít, đây vẫn là một trong số ít lần cô thấy buôn nôn hay có dầu hiệu nôn nghén.

Cô trực tiếp chạy thẳng vào buồng vệ sinh, nôn lây nôn đề trong căn phòng vệ sinh nhỏ hẹp bắn thỉu.

Phòng khách truyền đến tiếng nói chuyện Ôn ào, những một chữ cũng không truyền tới lỗ tai cô lúc này.

“Sao nôn nghén lại lợi hại như thế hả? Trước đó sao không thấy mây người nói ra?”

“Trước đó cô ta cũng không thấy như vậy mài! Tôi cảnh cáo ông, đứa nhỏ này phải được sinh ra an toàn, ông đừng có mà nghĩ tới chuyện gì xâu!

Không thể đao thật kiếm thật đâu đây”

“Biết biết rồi, bà cứ yên tâm.”

“Tôi đây là tin tưởng ông cho nên mới đem người đưa lại đây trước, nhưng ngàn vạn làn đừng làm tổn thương tói đứa trẻ, nêu không ông sẽ phải bồi thường tiền gấp ba lần đó!”

Diệp Như Hề càng nôn mạnh hơn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 418


Chương 418

Cô nhìn nhìn nhà vệ sinh, liếc nhìn qua cửa sổ rộng mở ở trong đó.

Không bao lâu, cô lại đi ra, bên ngoài phòng khách đã không còn bóng dáng thím béo cùng chồng của bà ta nữa.

Gã đàn ông hói đầu cười đi lên trước: “Còn thấy rất khó chịu hả? Uống chút nước đi, hai người nhà thím béo đi về trước rôi, anh dân em đi xem phòng của em nhé.”

Diệp Như Hề không nói gì, chỉ là chú ý tới, môn đã bị khóa.

Cô đi theo lên phòng, đó là một gian phòng không có cửa SỐ, chỉ có một tâm sàn gồ, ngay cả. đệm chăn đều là nửa cũ nửa mới, miễn cưỡng lấy ra dùng.

“Em đó, cứ ở lại chỗ này nhé, có chuyện gì thì hãy gọi anh ngay.”

Gã đàn ông hói vừa nói xong, lập tức có ý đồ tới gân Diệp Như Hề, thậm chí còn muôn ôm cô.

Diệp Như Hề nhanh nhạy tránh thoát, lại nói: “Tôi thấy không quá thoải mái.”

Gã đàn ông hói có chút thất vọng, _ nhưng cũng không để ý, thời gian vân còn dài, không nóng nảy.

Rất nanh, gã kia còn đưa tới một bát cơm, đồ ăn dầu mỡ lộn xôn trông rất khó nuốt, nửa sống nửa chín.

“Em hãy ăn trước vài thứ, anh đi ra ngoài làm việc, rất nhanh sẽ trở lại.”

Nói xong, gã đàn ông rời đi, nhân tiện còn khóa cửa phòng của cô lại Diệp Như Hề đã đói bụng, nhưng thây một chén cơm kia lại không thèm ăn chút nào, cô thò lại gân ép buộc bản thân phải ăn lấy vài miệng, không có sức lực thì cách cái chết cũng không còn xa.

Nhưng vừa ăn vào một miếng đã nôn ra, cũng không phải do vị của nó khó ăn, mà là bên trong có bỏ thuốc.

Hương thuốc trộn lẫn trong đám đồ ăn nhiêu gia vị, không dễ dàng phát hiện, nhưng Diệp Như Hề đã từng bị người ta hạ thuộc, cho nên vô cùng nhạy cảm với vị thuốc, lập tức phun ra ngoài.

Quả nhiên, những người này chẳng có người nào là dễ đôi phó.

Ăn xong, hẳn là sẽ hôn mê li bì ở trên giường.

Không ăn, thì sẽ bị hoài nghi, càng bị nghiêm khắc trông coi.

Cô chờ đợi không được bao lâu nữa.

Diệp Như Hề đổ đống đồ ăn xuống dưới chăn bông, dùng chăn nặng đè xung che lập mùi đỗ ăn.

Chẳng bạo lâu, gã đàn ông đã quay trở lại, hắn mở cửa ra, thấy không chén đũa, lộ ra vẻ mặt vừa lòng mà nói: “Ăn nhiều một chút mới tôt cho thân thể.”

Diệp Như Hề làm ra dáng vẻ muốn nôn mửa, nói nói: “Tôi có thể đi vào nhà vệ sinh một chút được không?”

Biết cô có phản ứng thai nghén, hơn nữa đồ ăn kia khá nhiều dẫu mỡ, gã đàn ông cũng không có nghỉ ngờ, dù sao đang ở nhà hắn, còn có thê không trông coi nổi một người à?

Rất nhanh, hắn đã bị vả mặt.

Người ở bên trong chậm chạp mãi Quả nhiên, những người này chẳng có người nào là dễ đôi phó.

Ăn xong, hẳn là sẽ hôn mê li bì ở trên giường.

Không ăn, thì sẽ bị hoài nghi, càng bị nghiêm khắc trồng coi.

Cô chờ đợi không được bao lâu nữa.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 419


Chương 419

Diệp Như Hề đồ đống đồ ăn xuống dưới chăn bông, dùng chăn nặng đè xuông che lập mùi đồ ăn.

Chẳng bao lâu, gã đàn ông đã quay trở lại, hắn mở cửa ra, thấy không chén đũa, lộ ra vẻ mặt vừa lòng mà nói: “Ăn nhiều một chút mới tôt cho thân thể.”

Diệp Như Hề làm ra dáng vẻ muốn nôn mửa, nói nói: “Tôi có thể đi vào nhà vệ sinh một chút được không?”

Biết cô có phản ứng thai nghén, hơn nữa đồ ăn kia khá nhiều dầu mỡ, gã đàn ông cũng không có nghỉ ngờ, dù sao đang ở nhà hắn, còn có thê không trồng coi nổi một người à?

Rất nhanh, hắn đã bị vả mặt.

Người ở bên trong chậm chạp mãi không ra, hắn gọi vài lần đều không thây phản ứng lại.

Gã đàn ông lập tức phá cửa chạy vào, phát hiện bên trong không có một bóng người, mà tâm cửa hẹp ở phía trên đã bị mở ra.

“Đáng chết! Người chạy rồi!”

Lúc Diệp Như Hề tụt khỏi cửa số thì không, cần thận bị treo chân một cái, đau đến mức cô phải hít vào một hơi, nhưng cô không dám dừng lại, lao thăng về nơi có ít người lui tới.

Cô không có ý định sẽ chạy trốn vào ban ngày, những người đó sẽ đuổi theo và bắt được cô rất nhanh, cô chỉ có thể tìm một chỗ đề trồn đi, còn phải tránh để không ai nhìn thấy.

Mắt cá chân bị trẹo đã bắt đầu sưng tây lên, chạm vào một chút đều đau tới nhói tim.

Cuối cùng Diệp Như Hề trốn trong một nhà vệ sinh công công dơ bần hôi thối, có một gian chất đầy đồ đạc linh tỉnh giồng nhà kho nhỏ, cô lẻn vào trong một góc, dáng người nhỏ nhắn bị mây món đồ kia che lấp, nhìn không ra một chút đáng ngờ nào.

Từ sau khi mang thai, phản ứng thai kỳ của Diệp Nhự Hề rất ít, đây vẫn là một trong sô ít lần cô thấy buôn nôn hay có dầu hiệu nôn nghén.

Cô trực tiếp chạy thẳng vào buồng vệ sinh, nôn lây nôn đề trong căn phòng vệ sinh nhỏ hẹp bản thỉu.

Phòng khách truyền đến tiếng nói chuyện Ôn ào, những một chữ cũng không truyền tới lỗ tai cô lúc này.

“Sao nôn nghén lại lợi hại như thế hả? Trước đó sao không thầy mấy người nói ra?”

“Trước đó cô ta cũng không thấy như vậy mà! Tôi cảnh cáo ông, đứa nhỏ này phải được sinh ra an toàn, ông đừng có mà nghĩ tới chuyện gì xâu!

Không thể đao thật kiếm thật đâu đây “Biết biết rồi, bà cứ yên tâm.”

“Tôi đây là tin tưởng ông cho nên mới đem người đưa lại đây trước, nhưng ngàn vạn lần đừng làm tốn thương tói đứa trẻ, nêu không ông sẽ phải bồi thường tiền gấp ba lần đó!”

Diệp Như Hề càng nôn mạnh hơn.

Cô nhìn nhìn nhà vệ sinh, liếc nhìn qua cửa sổ rộng mở ở trong đó.

Không bao lâu, cô lại đi ra, bên ngoài phòng khách đã không còn bóng dáng thím béo cùng chồng của bà ta nữa.

Gã đàn ông hói đầu cười đi lên trước: “Còn thấy rất khó chịu hả? Uống chút nước đi, hai người nhà thím béo đi về trước rôi, anh dân em đi xem phòng của em nhé.”

Diệp Như Hề không nói gì, chỉ là chú ý tới, môn đã bị khóa.

Cô đi theo lên phòng, đó là một gian phòng không có cửa SỐ, chỉ có một tâm sàn gồ, ngay cả. đệm chăn đều là nửa cũ nửa mới, miễn cưỡng lấy ra dùng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 420


Chương 420

“Em đó, cứ ở lại chỗ này nhé, có chuyện gì thì hãy gọi anh ngay.”

Gã đàn ông hói vừa nói xong, lập tức có ý đồ tới gàn Diệp Như Hề, thậm chí còn muôn ôm cô.

Diệp Như Hề nhanh nhạy tránh thoát, lại nói: “Tôi thấy không quá thoải mái.”

Gã đàn ông hói có chút thất vọng, nhưng cũng không để ý, thời gian vẫn còn dài, không nóng nảy.

Rất nanh, gã kia còn đưa tới một bát cơm, đồ ăn dầu mỡ lộn xôn trông rất khó nuốt, nửa sống nửa chín.

“Em hãy ăn trước vài thứ, anh đi ra ngoài lắm việc, rất nhanh sẽ trở lại.”

Nói xong, gã đàn ông rời đi, nhân tiện còn khóa cửa phòng của cô lại Diệp Như Hề đã đói bụng, nhưng thây một chén cơm kia lại không thèm ăn chút nào, cô thò lại gần ép buộc bản thân phải ăn lấy vài miệng, không có sức lực thì cách cái chêt cũng không còn xa.

Nhưng vừa ăn vào một miếng đã nôn ra, cũng không phải do vị của nó khó ăn, mà là bên trong có bỏ thuốc.

Hương thuốc trộn lẫn trong đám đồ ăn nhiêu gia vị, không dễ dàng phát hiện, nhưng Diệp Như Hề đã từng bị người ta hạ thuộc, cho nên vô cùng nhạy cảm với vị thuốc, lập tức phun ra ngoài.

Quả nhiên, những người này chẳng có người nào là dễ đôi phó.

Ăn xong, hẳn là sẽ hôn mê li bì ở trên giường.

Không ăn, thì sẽ bị hoài nghi, càng bị nghiêm khắc trông coi.

Cô chờ đợi không được bao lâu nữa.

Diệp Như Hề đổ đống đồ ăn xuống dưới chăn bông, dùng chăn nặng đè xuông che lập mùi đỗ ăn.

Chẳng bạo lâu, gã đàn ông đã quay trở lại, hắn mở cửa ra, thầy không chén đũa, lộ ra vẻ mặt vừa lòng mà nói: “Ăn nhiều một chút mới tôt cho thân thể.”

Diệp Như Hề làm ra dáng vẻ muốn nôn mủa, nói nói: “Tôi có thể đi vào nhà vệ sinh một chút được không?”

Biết cô có phản ứng thai nghén, hơn nữa đồ ăn kia khá nhiều dầu mỡ, gã đàn ông cũng không có nghỉ ngờ, dù sao đang ở nhà hắn, còn có thê không trông coi nổi một người à?

Rất nhanh, hắn đã bị vả mặt.

Người ở bên trong chậm chạp mãi không ra, hắn gọi vài lần đều không thây phản ứng lại.

Gã đàn ông lập tức phá cửa chạy vào, phát hiện bên trong không có một bóng người, mà tâm cửa hẹp ở phía trên đã bị mở ra.

“Đáng chết! Người chạy rồi!”

Lúc Diệp Như Hề tụt khỏi cửa số thì không. cần thận bị treo chân một cái, đau đến mức cô phải hít vào một hơi, nhưng cô không dám dừng lại, lao thăng về nơi có ít người lui tới.

Cô không có ý định sẽ chạy trốn vào ban ngày, những người đó sẽ đuổi theo và bắt được cô rất nhanh, cô chỉ có thể tìm một chỗ đề trồn đi, còn phải tránh đề không ai nhìn thấy.

Mắt cá chân bị treo đã bắt đầu sưng tây lên, chạm vào một chút đều đau tới nhói tim.

Cuối cùng Diệp Như Hề trốn trong một nhà vệ sinh công công dơ bần hôi thối, có một gian chất đầy đồ đạc linh tỉnh giồng nhà kho nhỏ, cô lẻn Vào trong một góc, dáng người nhỏ nhắn bị mây món đồ kia che lấp, nhìn không ra một chút đáng ngờ nào.
 
Back
Top Dưới