Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 301


Chương 301

“GÌ CÓ?”

“Xí nghiệp Diệp Thị, cô không biệt sao? Cũng đúng, đây là một xí nghiệp nhỏ. Trước kia từng có chút danh tiếng, nhưng hiện tại không còn hoạt động nữa. Cô thây đấy, nó cũng sắp phá sản rồi. Tôi đoán không bao lâu nữa, họ sẽ tìm ngân hàng đề thanh lý tài sản thôi.”

Đầu óc của Diệp Như Hề mơ hồ một chút.

Xí nghiệp Diệp Thị…

Là công ty của cha cô.

Không, hiện tại người đó không còn là cha của cô nữa.

Diệp Như Hề tự giễu cười một tiếng, đè nén suy nghĩ trong lòng, trực tiệp lái xe đến xí nghiệp Diệp Thị.

Lúc này, Diệp Kiên Nam đang ngôi trong phòng làm việc, sắc mặt ông ta tái nhợt, vóc dáng gây gò, trông còn gây hơn so với lúc mới xuất viện.

“Giám đốc Diệp, cổ đông lại tìm tới cửa rôi, còn đang tranh cãi ở bên nh ngài muôn xử lý như thế nảo..

Diệp Kiến Nam trực tiếp đập vỡ cái ly trong tay, hung hăng nhắm mắt lại, khàn giọng nói: “Bảo bọn họ trở về đi, công ty sẽ không cứ như thê mà ngã xuống đâu.”

“Giám đốc Diệp, các cổ đông yêu cầu gặp mặt ngài.”

Gặp mặt?

Đơn giản chính là muốn ông ta làm đơn thanh lý với ngân hàng và thế chấp toàn bộ công ty mà thôi.

Nhưng, không thể thế chấp được!

Tất cả tâm huyết của ông ta đều nằm ở nơi này.

“Bên phía Long Đằng đã có câu trả lời chưa?”

Diệp Kiến Nam tựa như vẫn có một tia chờ mong mà hỏi.

Thư ký lắc đầu: “Bên kia từ chối mọi cuộc hẹn từ chúng ta.”

Sắc mặt của Diệp Kiến Nam tái nhọt, ông ta mang theo một chút hy vọng cuôi cùng, hỏi: “Còn bên Chứng khoán An Tín thì sao?”

“Hôm nay sẽ có người tới đàm phán.”

Diệp Kiến Nam thở phào nhẹ nhõm.

Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

“An Tín có năng lực rất mạnh. Nếu bọn họ chịu ra tay, công ty vẫn có cơ hội được cứu vớt. Cô ra bên ngoài báo cho bọn họ tin tức này, để bọn họ yên lòng.”

“Vâng, giám đốc Diệp.”

Thư ký có chút không đành lòng, nói thêm một câu: “Giám đốc Diệp, bây – giờ thanh lý có thể giảm thiểu tổn thất đến mức thấp nhát.”

“Cô đi ra ngoài đi.”

Tại sao ông ta không biết đạo lý này được chứ?

Nhưng năm đó, ông ta đã phải mắt rất nhiêu công sức đề ngồi lên được vị trí này, mây chục năm nay, môi đêm ông ta đều rơi vào trạng thái tự trách bản thân không dứt, nhưng ông ta không hối hận vì năm đó đã làm như vậy.

Mắt hết lòng nhân từ và đạo đức, hao tổn công sức hơn nửa đời người, làm sao có thể thanh lý được?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 302


Chương 302

Chỉ cần có thể vượt qua giai đoạn này, ông ta nhất định có cách để trở mình!

Khi Diệp Như Hề lái xe tới nơi, một tia mạy mãn trong lòng cũng đã biến mật.

Đích thực là công ty của cha.

Đang nằm trên bờ vực phá sản Cũng là lúc mà cô đến đây để thông báo.

“Tiểu Hề, cô còn đứng đấy làm cái gì? Đi thôi, tôi không thê tụ mình đi được, tôi sợ lắm, nghe nói khoảng thời gian này thường Xuyên có người tới làm phiên, hắn là máy cô đông kia đang bât mãn……”

“Ừm, tới ngay đây.”

Hai người. bước vào công ty, sau khi nói với quầy lễ tân rằng họ đến từ Công ty Chứng khoán An Tín, thì lập tức được chào đón rất nhiệt tỉnh.

Cả đoạn đường, Diệp Như Hề đều cúi đầu, có chút lơ đễnh.

Khi Diệp Kiên Nam biệt người của Chứng khoán An Tín đã đến, ông ta lập tức đi đến phòng họp, tuyệt đối không thể lạnh nhạt vào lúc này, bản thân sửa sang lại quân áo một chút, cô gắng xuất hiện với hình tượng tốt nhật.

Mặc dù, giám đốc của một công ty đang bên bờ vực phá sản thì hoàn toàn không có hình tượng gì đáng để nói.

Trong phòng họp, Diệp Kiến Nam vội vàng chào hỏi bắt tay với Trịnh Miêu Miêu, cũng chỉ tập trung vào Trịnh Miêu Miêu, mà không đề ý người đang cúi đầu ở phía sau.

“Là Chứng khoán An Tín bảo hai người đên đây sao? Hoan nghênh, hoan nghênh, tôi rất vinh hạnh khi hai người có mặt ở đây. Xin hỏi khi nào mới có thể cấp phát vốn hỗ trợ đây?

Được mọi người trợ giúp ngay tại thời điểm thiêu thốn nhất, đại ân đại đức này, tôi nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm.”

Lúc này, Diệp Kiến Nam sớm đã mất đi vẻ kiêu ngạo ban đầu, trong khoảng thời gian này, ông ta đã trải nghiệm qua sự âm áp và lạnh nhạt của tình người, cho dù là bạn bè hay người nhà đều có sắc mặt không dễ nhìn, chỉ cần có thể lầy lại được công ty, đừng nói kiêu ngạo, dù bắt ông ta quỳ thì ông ta cũng làm theo.

Trịnh Miêu Miêu có chút khó XỬ, nhóm trưởng Khương đã bàn giao công việc, cô ấy không thể không nói.

Nếu thực sự muốn giúp Diệp Thị, An Tín sẽ không cử bọn họ tới đây, một người trong ban biên tập có thê bị Diệp Thị đuôi ra ngoài. Làm sao còn có khả năng câp phát kinh phí viện trợ được?

Trịnh Miêu Miêu áy náy nói: “Diệp. tiên sinh, tôi xin lỗi, nhưng khó khăn của ngài, bên An Tín chúng tôi không có cách nào trợ giúp được. Người thâm định của chúng tôi đã phân tích qua, kêt quả cuôi cùng vần là không được.

Đây là báo cáo đánh giá của chúng tôi, ngài có thể xem qua, An Tín chúng tôi thành thật xin lỗi.”

Diệp Kiến Nam nghe xong liền sửng sốt, cho răng mình đã nghe lâm.

“Cô, cô nói cái gì? Đây là có ý gì?”

Trịnh Miêu Miêu dứt khoát nói vào vấn đề trọng điểm hơn.

“Các điều kiện của xí nghiệp Diệp Thị không đạt tiều chuẩn. Chúng tôi đã bác bỏ đơn yêu câu xin viện trợ của ngài. Rất xin lỗi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 303


Chương 303

Sắc mặt Diệp Kiến Nam nhát thời tái nhọt, nói: “Sẽ không, người thầm định của các người nhật định đã làm sai? Làm sao có thể không đạt tiêu chuẩn? Làm sao có thê không đạt tiêu chuẩn chứ?”

Trịnh Miêu Miêu không cách nào giải thích, chỉ có thể xin lỗi, trong lòng vẫn có chút phiền muộn, cảm thấy đối phương đang đứng trước nguy cơ phá sản ở độ tuôi này, quả thực đã không thể chấp nhận được.

Chỉ là, kinh doanh chính là kinh doanh, cô ấy. chỉ có thể cảm thông chứ không có cách nào giúp được.

Diệp Kiến Nam lo lắng, nắm lấy tay Trịnh Miêu Miêu và nói: “Chắc na các người đã tính sai rồi. Không thể không thành công được. Các người suy nghĩ thêm một chút đi!”

Trịnh Miêu Miêu sửng sốt, nhanh chóng rút tay về, nhảy ra một bước rôi nói: “Diệp tiên sinh, tôi không giúp được ngài. Đây là quyết định của công ty. Tài liệu tôi đã đưa đến rồi.

Chúng tôi xin đi trước!”

Sau đó, Trịnh Miêu Miêu dắt lây tay Diệp Như Hề đang trầm mặc đi ra ngoài.

Diệp Kiến Nam đang đắm chìm trong sự đả kích to lớn, không đề ý đến người khác, cho đến khi Trịnh Miêu Miêu lắm bằm: “Tiểu Hề, người này vừa làm tôi sợ chết đi được! Tuôi tác này có thể làm cha của tôi luôn rồi!

Còn nắm lấy tay của tôi nữa chứ!”

Diệp Kiến Nam nghe thấy cái tên quen thuộc này, lập tức quay đầu, bắt gặp khuôn mặt của Diệp Như Hề, ông ta kinh ngạc nói: “Tiểu Hề?”

Diệp Như Hề tưởng rằng có thể né tránh, nhưng vẫn là bị nhận ra, trái tim của cô như thắt lại.

Diệp Kiến Nam hung hãng cau mày, giọng điệu chất vất, xấu xa nói: “Con ở đây làm gì?! Con rốt cuộc cũng chịu về nhà rồi sao? Bỏ đi lâu như vậy, trong mắt con còn có người cha này hay không?”

Trịnh Miêu Miêu kinh ngạc há to miệng, nhìn Diệp Như Hề, sau đó lại nhìn Diệp Kiên Nam, rồi nói: “Tiểu Hề, ông ây, ông ây là cha của cô sao?”

Diệp Như Hề thấp giọng nói: “Ừm, nhưng đã cắt đứt quan hệ rồi.”

Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Kiến Nam tức giận nói: “Làm bừa! Sao lại dám nói ra lời đại nghịch bất đạo như vậy? Tiểu Hề, con làm cho cha quá thất vọng!”

Diệp Như Hề nhêhcs môi nói: “Tôi đã khiên ông thất vọng nhiều lần. Không băng nói là ông chưa bao giờ tin tôi.”

“Con đây là có thái độ gì? Ta là cha của con đói Diệp Như Hề không muốn tiếp tục dây dưa nữa, vội vàng nói: “Miêu Miêu, đi thôi.”

Trịnh Miêu Miêu cũng cảm thấy mình không nên ở đây lâu nên vội vàng gật đâu.

Diệp Kiến Nam cuối cùng cũng hiều rõ ra: “Chờ đãi! Con là nhân viên của An Tín?”

Diệp Như Hề không trả lời, nhưng Diệp Kiên Nam đã có thể khẳng định, vẻ vui mừng hiện lên trong mắt ông ta, nói: “Vừa vặn! Mau giúp đỡ công ty của cha đi! Đề bên phía An Tín đông ý dự án này!”

Từ khi Diệp Như Hề biêt được người cha mà cô luôn ngưỡng mộ có lẽ không phải như những gì cô đã nghĩ, giờ đây tất cả những biêu hiện của Diệp Kiến Nam đều khiến cô cảm thây vô cùng lạ lẫm.

“Tôi không phải là người thẩm định của An Tín, nên tôi không thể làm chủ được.”

Diệp Kiến Nam hung hăng cau mày, nói: “Bộ con không nghĩ ra được cách nào khác hay sao?! Đây là tâm huyết cả đời của cha. Thân là con gái của nhà họ Diệp, tại sao có chút chuyện cỏn con này con cũng làm không được?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 304


Chương 304

Trịnh Miêu Miêu nghe xong thì tức giận nói: “Diệp tiên sinh, một phần dự án cũng không phải là do một người thực hiện, nó cần nhiều bộ phận lập kế hoạch và phân tích tổng thế!”

Diệp Kiến Nam bắt mãn nói: “Tôi đang nói chuyện với con gái tôi, cô xen vào làm gì?”

Trịnh Miêu Miêu tức giận đên mức muôn ói ra máu, đang định vén tay áo cãi nhau vài câu lại bị Diệp, Như Hề nhẹ nhàng đ è xuống, lắc đầu ra hiệu cô ây đừng can thiệp vào.

Trịnh Miêu Miêu đành phải nuốt xuông những lời vừa định nói ra khỏi miệng.

Diệp Như Hề thản nhiên nói: “Điểm đánh giá quá thấp, nguy cơ phá sản là rất lớn, khả năng bị ngân hàng thu hồi là rất cao. Nếu muốn tiếp tục hoạt động sẽ phải chịu rủi ro lớn vô cùng.

Công ty An Tín sẽ không thực hiện cuộc giao dịch như vậy.”

“Đây là có ý gì? Mày đây là nói công ty của cha mày không cứu nồi nữa sao?! Ta làm sao có thê nuôi một con sói mắt trắng đồ vô ơn như mày được!”

“Cuộc làm ăn này, chỉ lỗ chứ không có lãi”.

“Mày không muốn giúp cha hay sao?

Trong những năm này, nhà họ Diệp chúng ta chưa từng đôi xử tệ bạc với mày. Tao coi mày như con gái ruột của mình. Mày lại báo đáp tao như thế hay sao? Bên phía An Tín không đồng ý, chẳng lẽ mày không biệt tự đi câu xin người ta à?”

Nhìn kìa, đây chính là bộ mặt thật của người tự xưng là cha cô đó.

Có lẽ, trong mắt ông ta, cô vẫn luôn là đứa con gái không có quan hệ huyết thống, có thể bị kéo xuông mà chà đạp bắt cứ lúc nào.

“Mày hãy đi quỳ gối mà cầu xin bọn họ, chăng qua là ra tay giúp đỡ một chút. Điều này đối với An Tín mà nói lại là chuyện cực kỳ dễ dàng! Mày hãy đi cầu xin bọn họ ngay đi!”

Diệp Như Hề tự giễu cười nói: “Xin lỗi, tôi cũng chỉ là nhân viên nhỏ của ban biên tập mà thôi. Lời nói của tôi không có giá trị gì cả.”

Cả người Diệp Kiến Nam run lên, trong lòng khó thở, trực tiếp đập vỡ một cái ly.

Trịnh Miêu Miêu nhìn thấy cảnh này, chủ động nói: “Tiểu Hề, tôi ở bên ngoài chờ cô, cô…cô xử lý xong việc rồi lại tìm tôi.”

Trong văn phòng chỉ còn lại Diệp Như Hề và Diệp Kiên Nam.

Lúc này, Diệp Kiến Nam không quan tâm đên hình tượng của ông ta nữa chỉ nói thẳng: “Dựa theo trình độ của mày, không. thể vào An Tín. Tạ Trì Thành đã giúp mày có phải không?”

Diệp Như Hề không trả lời vấn đề này, mà nghiêm túc nhìn vào phương án trên bàn, và nói: “Ông có thê tìm đến một vài doanh nghiệp khác, tách công ty ra thành nhiều phần, rồi tiền hành đáu giá để giảm thiệu tổn thất đến mức thấp nhất, về lo phần cũng có thê phân chia được…

Diệp Như Hề còn chưa nói xong, Diệp Kiến Nam đã đá đồ một chiếc ghê văng ra xa, tức giận nói: “Tao cần mày phải dạy tao làm thế nào chắc?”

Diệp Như Hề nghe xong, đột nhiên _ chỉ giật giật khóe môi, nuốt hết những lời còn lại xuông.

Đây là chút lòng tốt cuối cùng của cô, cũng là chút tình cảm cuỗi cùng của cô.

Ông ta lại không chấp nhận.

Như vậy, cô cũng không cần phải bận tâm làm gì nữa, cô không nợ nhà họ Diệp, cũng không nợ người cha này nữa.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 305


Chương 305

“Hiện tại mày đang được cậu ta yêu thương chiêu chuộng, mày phải đi câu xin Tạ Trì Thành, đề cậu ta chịu đưa ra số tiền kia, chỉ cần cậu ta có thể gánh vác rủi ro, bất luận trước kia mày có làm ra chuyện gì, cha cũng có thể tha thứ.”

“Tôi sẽ không đi cầu xin anh ấy.”

“Mày đi cầu xin Tạ Trì Thành thì thế nào?”

“Tôi làm không được.”

Cầu xin Tạ Trì Thành về chuyện của Diệp Thị sẽ chỉ khơi dậy sự chán ghét của anh ây mà thôi.

Trở thành người xấy như vậy, cô sẽ không làm.

Thây Diệp Như Hề mêm cũng không được, cứng cũng không xong, Diệp Kiến Nam cuối cùng cũng mật kiên nhẫn, ông ta đành phải trực tiếp đe dọa: “Đừng quên vị trí này là mày đã cướp của Mạn Mạn. Nếu người bên ngoài biết mày đào góc tường của em gái mình, mày còn có mặt mũi hay sao?”

Diệp Như Hề cảm thấy trong miệng rất đăng chát, nhưng lòng lại thây nhẹ nhõm, thoải mái.

“Mặc kệ ông có nói cái gì, nhưng lần này, tôi giúp không được, cha, đây là lần cuôi cùng tôi gọi ông như vậy.”

Diệp Như Hề hít một hơi thật sâu và tiếp tục nói: “Ông không muôn nghe tôi nói ra cách giải quyêt. Được rôi, vậy đề tôi nói một điêu cuôi cùng. Sẻ sách tài chính của công ty đã bị người ta động tay động chân, mà thời gian chính là lúc ông vân đang hôn mê, lúc này người năm quyên điêu hành công ty mới là người đáng nghi nhất.”

“Lòng của mày thật là độc ác! Tao biệt mày không thích Vu Bình, nhưng dù sao bà ây cũng là mẹ của mày, người ta thường hay nói công sinh thành không băng công nuôi dưỡng. mày không những không biệt ơn cha mẹ, lại còn vu oan bà ây như thế này!

Đúng là đứa con gái bất hiệu!”

Vừa nói, Diệp Kiến Nam vừa đưa tay ra, trực tiệp tát cho cô một cái.

Nhưng mà, tay còn chưa chạm vào mặt Diệp Như Hề, đã bị cô né được.

Trọng tâm của Diệp Kiến Nam không ồn định, lập tức ngã xuông sàn nhà.

Diệp Như Hề chậm rãi ngồi xổm người xuống, giật giật khóe môi, vươn tay đỡ lây ông ta, thấp giọng nói: “Thứ nhất, tôi vôn có mẹ, Vu Bình Vĩnh viên không phải mẹ của tôi. Thứ hai, số sách của Diệp Thị rất hỗn loạn, nguồn tài chính lưu động sụp đỗ quá nhanh, đánh giá của bên phía An Tín thất bại, các ngân hàng chứng khoán hoặc các nhà đâu tư khác sẽ không chú ý tới nữa đâu.”

Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Kiến Nam sững sờ, chẳng hề nói một câu.

Diệp Như Hề phủi bụi trên quần áo cho ông ta, nói tiệp: “Thứ ba, sau khi ông hôn mê, quyền điều hành công ty đã giao lại cho dì Vu. Từ khi đó, sô sách đã bắt đầu có vấn đề. Nếu ông không tin tôi, có thể nhờ người điều tra một phen.”

“Thứ tư, năm đó người gây chuyện bỏ trốn vốn không phải. là tôi. Người kia lầy sự an toàn của ông ra đề uy h**p tôi, chính là người mà ông luôn xem là người thân. Điêu này tôi chỉ nói một lân này nữa thôi.”

“Cuôi cùng, Diệp tiên sinh, giữa chúng ta đã cắt đứt quan hệ cha con rồi. Nếu như ông nhất định muôn làm thủ tục chính thức, tôi sẽ gửi giây chứng nhận cắt đút quan hệ cho ông.”

Nói xong câu cuối cùng, Diệp Như Hề chậm rãi lùi lại một bước, chậm rãi cúi người cũng cúi đầu một lần.

“Diệp tiên sinh, cảm ơn ông đã quan tâm chăm sóc tôi mây năm qua.

Chuyện mà mẹ đã giao phó cho tôi, tôi làm không thẹn với lương tâm. Từ nay về sau, chúc ông luôn mạnh khoẻ.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 306


Chương 306

Diệp Như Hề đứng thẳng dậy, quay người bước đi, nhưng khi tay của cô vừa chạm vào năm cửa thì sau lưng vang lên tiếng lộp bộp.

Cơ thể của Diệp Như Hề cứng lại trong giây lát.

“Tiếu Hề, cha thật sự không còn cách nào nữa. Con hãy mau cứu cha đi…”

Cô chậm rãi quay người lại, nhìn thấy người kia đang quỳ trên mặt đất.

Trái tim cô như bị kim châm đâm vào.

“Diệp tiên sinh, ông đứng dậy trước đi.”Giọng nói còn mang theo run rây.

“Tiểu Hề, cho dù trước đây có xảy ra lỗi lầm gì, nhưng xin hãy nề mặt cha lần này, con hãy giúp cha một tay đi.”

Diệp Như Hề muốn cười, nhưng cũng muôn khóc.

Giúp?

Làm thế nào để giúp?

Cho đến hiện tại, ông ta vẫn có ý ép cô phải thỏa hiệp.

Ban đầu là dùng thủ đoạn cứng ï rắn, bây giờ lại là chính sách mềm yếu.

“Cách làm tôi đã nói cho ông biết rồi, muốn làm thế nào, đều là do ông lựa chọn.”

“Không kịp rồi! Đã quá muộn rồi! Diệp Thị là tâm huyết cả đời của ta, ta không thể nhìn nó bị phá huỷ trong tay ta, con là con gái của cha, tương lai công ty này sẽ thuộc về con và Mạn Mạn!”

Diệp Như Hề thu tay lại, trực tiếp nói: “Được, tôi giúp ông.”

Diệp Kiến Nam mỉm cười, nhanh chóng từ dưới đất đứng lên.

“Khi nào thì con chuẩn bị cho Tạ…”

Diệp Như Hề trực tiệp ngắt lời, nói: “Tôi sẽ giúp ông rao bán công ty, đại khái có khoảng 10% hy vọng. Tôi sẽ cô găng hêt sức.”

Nụ cười của Diệp Kiến Nam trong nháy mắt đanh lại, vẻ mặt khó có thể tin, nói: “Ý mày là gì? Không phải mày nói sẽ giúp tao sao? Cha đã quỳ _ xuống cầu xin mày rồi! mày còn muốn Bàng Còn muôn náo loạn cái gì nữa ải”

Diệp Kiến Nam nói gần nói xa, đều nhân mạnh thân phận làm cha của ông ta, cố gắng sử dụng thân phận này để buộc Diệp Như Hề Phái nghe lời của mình.

Ông ta hoàn toàn không biết, ông ta đã sớm đem một tia tình cảm cuôi cùng kia tiêu tan chẳng còn chút gì.

“Từ giờ trở đi, vẫn còn hai mươi tư giờ vàng đề tiền hành giao dịch. Ông hãy mang theo tất cả số sách của công ty đến chỗ tôi.”

“Tiểu Hề! Mày phát điên cái gì! Mày có hiểu cái gì là giao dịch hay không, hả? Đừng có gây náo loạn nữa!”

“Đây là điêu duy nhất tôi có thê giúp ông. Nếu ông tin tôi, tôi có thê làm ngay. Tôi đã từng…”

Trước khi ba chữ “thành công qua”

được nói ra, Diệp Kiến Nam đã thô lỗ ngất | lời cô: “Một đứa trẻ còn chưa có nồi bằng cấp thì biết làm cái gì? Mày căn bản chăng hiểu gì cả! Cha không có thời gian đề náo loạn với mày.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 307


Chương 307

Mau gọi điện thoại cho Tạ Trì Thành đi!”

Diệp Như Hề tự giễu cười, nhẹ nhàng nói: “Ông quên rồi sao? Ông đã từng nói, tôi rât có tài năng.”

“Đó chẳng qua chỉ là cách dỗ dành mày lúc đó thôi, mày còn coi đó là lời thật lòng đấy àÏ Đây không phải là lúc đề mày vi đùa! Nếu mày thất xáu hồ thì đưa điện thoại cho fa, ta sẽ tự mình gọi điện cho Tạ Trì Thành!”

[Tiểu Hề, con đó, lên đại học hãy học tập chăm chỉ nhé. Sau này, công ty của cha sẽ giao cho con quản lý, con là niêm tự hào của cha.] Quả nhiên, tất cả đều là giả.

Dù mọi chuyện đã sớm dự đoán được từ lâu, nhưng ngay tại thời điểm thực sự đội mặt với nó, trong tiềm thức cô vẫn sẽ cảm thấy đau lòng.

“Ông xem, ông căn bản không cần tôi giúp gì cả. Ông chẳng, qua chỉ muôn Tạ Trì Thành ra tay giúp đỡ thôi, có đúng không? Nhưng ông đã từng nghĩ tới chưa? Tôi lây tư cách gì, lầy thân phận gì để yêu cầu Tạ Trì Thành làm như vậy?”

“Con là vợ của cậu tai”

“Không, tôi chỉ là bảo mẫu của nhà họ Tạ mà thôi.”

“Không thể! Làm sao có thể như vậy được!”

“Ông hẳn là rất rõ, tôi không hề có bất kỳ thân phận gì, cho nên không thể yêu câu Tạ Trì Thành làm cái gì cho tôi được.”

Diệp Kiến Nam không tin, ông ta cũng không thể tin được, nêu ông ta tin vào điêu đó thì có nghĩa là công ty đã không còn hy vọng nào nữa.

“Làm sao có thể là bảo mẫu được?

Không, sẽ không phải như vậy đâu…”

“Xem ra…ông không cần giúp đỡ nữa.”

Diệp Như Hề dừng một chút, nhếch khóe môi, châm rãi nói: “Từ giờ trở đi, đừng quỳ xuống như vậy nữa, bởi vì tôi sẽ không mêm lòng lân thứ hai đâu.”

Dứt lời, lần này, Diệp Như Hề không tiêp tục nhìn lại nữa mà trực tiệp rời khỏi văn phòng.

Trịnh Miêu Miêu thấy cô đi ra, vội vàng hỏi thăm: “Không sao chứ? Mới vừa rôi tôi còn do dự có nên đi vào cứu cô hay không đó.”

“Tôi không sao, chúng ta đi thôi.”

Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Đúng, đúng, đúng, mau đi nhanh đi!”

Hai người vội vàng rời khỏi Diệp Thị, Trịnh Miêu Miêu vân là có chút lo lắng, nói: “Ông ta thật sự là cha của cô sao?”

“Ừm.”

“Vậy các người……

“Chúng ta trở về thôi.”

Trịnh Miêu Miêu cũng cảm thấy mình đã tìm hiểu quá sâu chuyện riêng tư của người khác rôi, vì vậy cũng không dám hỏi nữa.

Lên xe, hai người về thẳng công ty, suốt dọc đường đi, Trịnh Miêu Miều luôn nhìn sắc mặt tái nhọt của Diệp Như Hề, nhiều lẫn cô ây muôn mở miệng, nhưng không biết bản thân nên nói cái gì mới tôt.

“Tiểu Hề, tôi sẽ không nói cho ai biết chuyện này đâu.”

Diệp Như Hề siết chất vô lăng, thấp giọng nói: “Cảm ơn.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 308


Chương 308

“Sắc mặt của cô trông không được tốt lắm, chúng ta đi uông một ly trà sữa nhé? Dù ,sao cô cũng đừng vội vàng mà trở về, không có chuyện gì mà một ly trà sữa không thê giải quyết được cả, nêu có, vậy thì uông hai ly, điều chỉnh tâm trạng cho tốt, lại trỏ về _ làm một cô gái vui vẻ!”

Diệp Như Hề mỉm cười, vẫn quyết định tìm một quán trà sữa, cô đậu xe ở bên đường, đi vào trong gọi hai ly trà sữa.

Ngồi bên ngoài ô cửa kính, Diệp Như Hề câm ly trà sữa, chậm rãi thở ra một hơi đây ngột ngạt.

Trong lúc nhát thời, cả hai đều không lên tiếng, Trịnh Miêu Miêu đang có một bụng nghỉ ngờ, nhưng lại không dám hỏi, thân thờ một lúc, trong đâu của cô ấy bắt đầu SUY nghĩ mây chuyện lúc trước của Diệp Như Hà.

Ngay khi Trịnh Miêu Miêu dự định thăm dò hỏi một chút, bên tai lại nghe thấy vài tiếng chửi rủa.

“Ôi trời con xe_Volkswagen * chết tiệt này, đậu ở đây làm cái gì!

Hại xe của tôi bị trầy xước rồi! Loại xe rác rưởi như thê này cũng xứng được đậu ở đây sao!”

*

Chương trước mình có nói xe Tạ Trì Thành đưa cho Như Hề là hãng Đại Chúng theo phiên âm tiếng trung nhưng giờ chuyền sang Volkswagen cho dê hình dung nhé.

Diệp Như Hề quay đầu lại thì thấy chiệc xe cô đậu ở bãi đậu xe ven đường đã bị một chiếc xe khác tông vào.

Cô đứng dậy, vội vàng bước tới thì trông thây một vết xước rất sâu trên cửa xe, cô lập tức cau mày.

Người phụ nữ lái xe kia còn hung hãng chạy tới và đá mạnh vào xe của Diệp Như Hề một cái.

“Đồ xui xẻo!”

Diệp Như Hề trực tiếp bước tới và nói: “Cô đang làm gì vậy?”

Đây là xe cô sao? Một chiếc Volkswagen rác rưởi như vậy còn đỗ ở chỗ này làm gì? Mau lái đi chỗ khác đi! Tôi đang muốn đỗ xel”

Trịnh Miêu Miêu liếc nhìn chiếc xe đã bị xước một vệt dài của Diệp Như Hề, vậy mà thái độ của đối phương vân còn kiêu ngạo đến thế. Cô .ây tức giận nói: “Cô đã làm xước xe của người khác mà còn ở đó mà lý lễ cái gì?

Đây là bãi đỗ xe công cộng, tới trước thì đỗ xe trước!”

“Tôi không quan tâm cái gì tới trước đỗ trước, bình thường tôi đều đỗ xe ở đây, mau chóng tránh ra cho tôi!”

Người phụ nữ kia sốt ruột, cô ta còn đang vội, thấy hai người vẫn chưa chịu nhường chỗ, cô ta hận không thể tông thêm vài lần nữa.

“Này, cô có biết xe của tôi là loại xe gì không? Đây là BMW đó! Một chiếc này có thể mua được mấy. chiếc xe của cô đó, cô không thể đỗ xe xa ra thêm một chút được hay sao?”

Diệp Như Hề bình tĩnh liếc nhìn biển số xe của cô ta, nói: “Bồi thường đi.”

“Bồi thường á? Được, tôi sẽ bồi thường, không phải chỉ là một chiếc xe của hãng Volkswagen thôi saol Này, bây giờ cầm lầy mây trăm tệ này đi sửa xe đi, đừng có ở đây mà không biết xấu hổ!”

Nói rồi, người phụ nữ kia rút ví rút tiền ra, hung hăng ném vào người của Diệp Như Hề.

“Đủ chưa hả? Không đủ thì tôi cho cô thêm hai xâp nữa! Mau cút ra cho tôi!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 309


Chương 309

Diệp Như Hề không tức giận, nhưng cũng không bỏ đi như lời cô ta nói, cô nhìn quanh một vòng, thấy camera giám sát ở ngay trên đâu, trong lòng có chút an tâm.

Trực tiếp gọi điện báo cảnh sát giao thông.

Người phụ nữ kia thấy cô còn dám gọi điện thoại báo cảnh sát, càng tức giận nói: “Ý gì đây? Còn muốn gọi cảnh sát sao? Cảm thấy chưa đủ tiền A2”

Diệp Như Hề gần như không thèm nói chuyện với cô ta mà chỉ lặng lẽ đứng ở ven đường chờ đợi.

Trịnh Miêu Miêu có chút bất an, chiếc xe của người phụ nữ kia trông có vẻ rất đắt tiền, lại thêm không hêề có thái độ sợ “hãi, còn ngang ngược như vậy, nêu xảy ra chuyện gỉ thì đúng thật là xui xẻo.

“Tiểu Hề, hay là, quên đi thôi?”

Diệp Như Hề lắc đầu nói: “Đừng sợ, chúng ta cứ chờ một chút đi.”

Thái độ phách lôi của người phụ nữ kia, đã thu hút không ít người đi ngang qua dừng lại quan sát, trong số đó có vài nam thanh niên nhìn chăm chằm vào xe của Diệp Như Hề rất lâu, vừa đau lòng, lại vừa tỏ ra dáng vẻ cực kỳ hâm mộ.

Người phụ nữ kia cảm thây có chút kỳ quái, tại sao xe của cô ta thì không có ai chú ý, mọi người lại đi nhìn một chiếc Volkswagen rác rưởi, lập tức không chịu thua, mở miệng măng: “Bây giờ thả cho cô đi, cô lại không chịu đi, đợi lát nữa tôi sẽ bắt cô phải trả tiên phí sửa xe cho tôi!”

Một thanh niên kia nghe xong, tò mò nhìn vê phía Diệp Như Hề rồi nói: “Chiếc xe này là của cô sao?”

Diệp Như Hề ừ một tiếng, do dự không biết có nên gọi Tạ Trì Thành hay không, dù sao hiện tại xảy ra tai nạn va chạm như thế này, cô cũng không phải là chủ nhân của chiếc xe.

“Ôi, thế thì phải được bồi thường nhiều hơn rồi! Cô ta còn cô tình đụng phải, nên phải chịu toàn bộ trách nhiệm!”

Người phụ nữ kia cười thầm trong lòng, nói: “Ý của anh là gì? Không phải chỉ là một chiếc xe_ Volkswagen rác rưởi thôi sao?”

“Haha. Volkswagen rác rưởi à? Cô gọi chiếc xe này là Volkswagen rác rưởi à? Cô muôn tôi cười chết hay sao?”

Người phụ nữ kia thẹn quá hóa giận, nói: “Mặt của tôi không mùi Chẳng lẽ cái thương hiệu này tôi còn không nhận ra sao?”

“Chậc chậc chậc, đây là Phaeton!

Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Chiếc xe dòng đỉnh cao của Volkswagen, cô xem loại xe Volkswagen kia cao cập như vậy?

Nhưng mà cái này còn là đỉnh cao hơn nữa! Ước tính có rẻ nhất cũng là một trăm năm mươi vạn! Một vệt sSước dài như Vậy, sửa chữa một chút cũng tốn hết mười máy vạn đó, tiểu thư này, cô tuyệt đôi đừng mêm lòng!

Nên đề cô ta bôi thường mới phải!”

Người phụ nữ kia tái mặt ngay lập tức.

“Không thể! Làm sao có thể đắt như vậy! Anh định lừa gạt ai đây!”

PHrOIIGG phải là kẻ lừa gạt không thì cứ đi sửa xe rồi biết. Những người như cô nên được dạy cho một bài học!”

Tay chân người phụ nữ kia đột nhiên lạnh ngắt, mang vẻ mặt bàng hoàng.

Người cũng bị sốc tương tự chính là Diệp Như Hề.

Rẻ nhất cũng là một trăm năm mươi vạn ư?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 310


Chương 310

Chiếc xe này đắt như vậy sao?

Bác Chung đã từng nói qua, chiếc xe này là chiếc xe rẻ nhất ở nhà họ Tạ.

Một trăm năm mươi vạn, là rẻ nhát rồi ư?22 Trịnh Miêu Miêu há to miệng đến mức có thể nuốt trọn một quả trứng gà, cô ây nhìn Diệp Như Hề một chút, rôi lại nhìn chiếc xe kia, bỗng, nhiên vui sướng trước nồi đau của người khác mà nói: “Chuyện đã xảy ra như vậy rôi, chúng ta phải nhìn xem nên bôi thường bao nhiêu!”

Người phụ nữ kia có chút luống cuồng, cãi lại: “Không thể! Chiễc xe kia sao có thê đắt nhữ vậy được!

Nhất định là hàng giải”

“Tiểu thư, tôi thấy cái túi trên lưng cô mới là giả đó, nhưng. chiếc xe này không thê là hàng giả được. Người ta đậu ở đây đàng hoàng. Cô cứ phải đụng người ta mới chịu cơ.”

Đúng lúc này, điện thoại di động của Diệp Như Hề đổ chuông.

Nhìn qua dãy só, là điện thoại của Tạ Trì Thành.

Cô chọt cảm thấy có chút chột dạ, căng da đầu nghe điện thoại.

Giọng nói trầm thấp của Tạ Trì Thành truyện tới: “Em đang ở đâu?”

“Đang ở bên ngoài.”

“Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Diệp Như Hề nhìn lướt qua chiếc xe một chút, kiên trì nói: “Không có gì.”

“Địa chỉ là ở đâu.”

“Tôi thực sự không có việc gì…”

“Diệp Như Hề, đừng hòng nói dối tôi.”

Diệp Như Hề hơi ủ rũ, cuối cùng vẫn nói ra địa chỉ cho anh biết.

“Làm sao anh biết được?”

“Trên xe có lắp đặt thiết bị an toàn, sẽ nhắc nhở tới chỗ của tôi.”

Diệp Như Hề ngắn ra một lúc.

“Có lẽ là bởi vì việc em chịu tội gây tai nạn rôi bỏ trốn thay cho người khác.

Nếu không đề phòng một chút, em lại phải vào tù lần nữa, sẽ không có ai cứu em đâu.”

Mặc dù trong câu nói này có chút chế nhạo, nhưng Diệp Như Hề vẫn nghe ra được dưới sự chế giễu, còn có một tia quan tâm kỳ diệu.

Trái tim cô không khỏi thấy mềm mại hơn một chút, thập giọng nói: “Thật có lỗi.”

“Người có xảy ra chuyện gì không?”

“Tôi thì không sao, nhưng chiếc xe…bị hỏng một chút, thật xin lỗi, chiếc xe này chắc đất tiền lắm nhỉ?

Tôi sẽ tìm người sửa nó.”

“Không cần, cứ ở đó đi.”

“Anh sẽ đến sao?”

“Sao vậy, em rất hy vọng tôi sẽ qua đó sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 311


Chương 311

Hai má của Diệp Như Hề chợt nóng lên, cô vội vàng phủ nhận: “Không phải!”

“Còn có cuộc họp, cúp máy trước.”

Diệp Như Hề nghe thầy tiếng bíp, độ nóng trên mặt cũng giảm đi một chút.

Không bao lâu sau, cảnh sát giao thông đến, còn có cả một luật sư đi cùng.

“Diệp tiểu thư có đúng không? Tôi là một trong những luật sự của Tạ tiên sinh. Cô không cần lo lắng, những.

việc còn lại cứ giao cho tôi. Nếu cô có việc, cô cứ về trước đi.”

Diệp Như Hề gật đầu: “Làm phiền tới anh rồi.”

Trịnh Miêu Miêu nhìn thoáng qua người luật sư kia, nuôt một ngụm nước bọt, lần đầu tiên cô ấy cảm thấy thân phận của Diệp Như Hề thật sự quá thần bí, cô lái chiếc xe hơn một trăm vạn, còn có luật sư riêng…kiều này hẳn là phải xuất thân từ gia đình giàu có đúng không?

Nhưng, không phải Diệp Kiến Nam là cha của cô ây sao? Bọn họ sắp phá sản rôi, làm sao còn có được khối tài sản riêng lớn như vậy? Hơn nữa có vẻ như môi quan hệ của cha con bọn họ không được hòa thuận cho lắm.

Diệp Như Hề bắt taxi, cùng Trịnh Miêu Miêu trở về công ty trước, trong khoảng thời gian còn lại, Diệp Như Hề đang lơ đãng một chút thì điện thoại rung lên.

[Tan làm đứng đợi ở đó.] Là Tạ Trì Thành gửi tới.

Cô nhanh chóng trả lời lại: [Không cân, tự tôi có thê vê nhà.] [Hôm nay tôi rảnh, đi đón bọn trẻ, thuận tiện ghé qua.] Diệp Như Hề thở dài, đ è xuống con nai nhỏ đang chạy loạn trong lòng, trả lời.

[Được, vậy thì làm phiền anh rồi.] Sau khi tan tầm, mọi người đứng dậy rời đi, duy chỉ có Diệp Như Hề vẫn còn ngôi đó.

Trịnh Miêu Miêu có ý đi tới và nói: “Tiểu Hề, xe của cô vân chưa được gửi lại, cô đang sông ở đâu? Đúng lúc bạn trai của tôi đên đón, thuận tiện chúng tôi đưa cô về nhà luôn nhé.”

“Không cần đâu, cám on, tôi sẽ về sau.”

“Không sao, không phiền phức gì cả.

Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Đông nghiệp thì nên giúp đỡ lân nhau mà, đi thôi, chúng tôi sẽ đưa cô vê nhà.”

Trước sự nhiệt tình của Trịnh Miêu Miêu, Diệp Như Hề không thê chối từ, đành phải nói: “Thực sự không cân đậu, tôi…người trong nhà của tôi sẽ đên đón tôi.”

Trịnh Miêu Miêu trợn tròn mắt, nói: “Trong nhà cô còn có tài xê riêng sao?”

Tạ Trì Thành là tài xế riêng sao?

Cô rùng mình một cái, vội vàng phủ nhận: “Không phải tài xê riêng! Đúng, chính là là … anh trai của tôi!”

Trịnh Miêu Miêu không nghỉ ngờ gì, nói: “Vậy anh trai của cô tốt thật đây!”

Diệp Như Hề lúng túng cười một tiêng.

“Vậy tôi đi trước nhé, ngày mai gặp lại”

Sau khi tiễn Trịnh Miêu Miêu đi, cô thở phào nhẹ nhõm, chưa được bao lâu thì nhận được tin nhắn của Tạ Trì Thành.

[Xuống đây.] Diệp Như Hề vội vàng đi xuống, cô nhìn thầy chiếc Maybach quen thuộc ở góc phó.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 312


Chương 312

Tạ Trì Thành đang dựa lưng vào cửa xe, tư thế thoải mái, nhưng vân lộ ra vẻ ngông cuông vốn có của anh, khiến người khác không thể không liếc mắt nhìn qua thêm vài cái, ngay cả người đi lướt qua cũng trở nên nhiêu hơn.

Diệp Như Hề thậm chí còn nhìn thầy một cô gái can đảm bước tới hỏi xin thông tin liên lạc, nhưng ngay giây tiếp theo cô ấy đã che mặt và bỏ chạy.

Diệp Như Hề đoán không lâm, thì chắc hẳn anh đã nói từ “cút” „anh luôn luôn không có nhiều kiên nhẫn, cũng sẽ không bởi vì giới tính mà có sự đôi xử khác biệt.

Không hiểu sao, cô cảm giác có mấy phân vui vẻ.

Diệp Như Hề sải bước tới, ho khan một tiếng, ma xui quỷ khiến thế nào lại nói ra một câu: “Tiên sinh, có thể thêm WeChat không?”

“Đầu óc có bệnh sao? Tôi đã bảo cô cút đi, cô không nghe thấy…Hả?”

Ngay khi Tạ Trì Thành vừa ngắng đâu, những lời còn lại đã bị nuôt xuông.

Diệp Như Hề bật cười thành tiếng, cúi người cười đến sắp gấy lưng đến nơi.

“Hahaha, anh thật là, hahahaha…”

Đôi lông mày cau có của Tạ Trì Thành từ từ thả lỏng ra khi thấy cô cười tươi như vậy.

“Rất buồn cười sao? Hửm?”

Diệp, Như Hề miễn cưỡng cười đủ rồi cô gắng dừng lại, đôi mặt ươn ướt, dưới hàng mi cong vút là một đôi mắt minh luyên, sáng lập lánh và đẹp một cách lôi cuồn.

Tạ Trì Thành bắt gặp ánh mắt của cô, khóe môi chậm rãi nhéch lên, hạ giọng nói: “Diệp Như Hề, gan của em cũng lớn nhỉ?”

Diệp Như Hề không dám nhìn ánh mắt nguy hiểm của anh, lập tức đồi chủ đề: “E hèm, đi thôi, Tiêu An và Nhạc Nhạc vẫn đang đợi chúng ta.”

“Tiểu Hề! Đúng là cô rồi! Tôi ở phía đối diện đã cảm tháy rất quen mắt mà.”

Trịnh Miêu Miêu bước tới với vẻ ngạc nhiên, vừa cười vừa nói.

Sắc mặt của Diệp Như Hề cứng đò, cô không ngờ Đc có thể gặp Trịnh Miêu Miều ở đây.

“Miêu Miêu, cô còn chưa đi sao?”

“Đúng vậy, xe tạm thời bị chết máy, bạn trai tôi vẫn còn đang sửa đây.

Tình cờ nhìn thấy cô liên đi qua, Ấ?

Đây là anh trai của cô sao? Quá đẹp trai rôi đó!”

Trịnh Miêu Miêu nói chuyện, tròng mắt nhìn qua đều không thê dời đi, lúc đầu cô không nghĩ sẽ đi tới đề chào hỏi, nhưng người đàn ông bên cạnh Diệp Như Hề lại chói mắt như vậy!

Lúc xe vừa chêt máy cô đã nhìn thây Tạ Trì Thành, một người đàn ông đẹp trai như vậy đang dựa vào bên cạnh chiệc siêu xe, muôn không chú ý cũng khó, nêu không phải đã có bạn trai, cô nhất định sẽ lao đến xin WeChat!

Nhưng sau khi tận mắt nhìn thây một cô gái vừa khóc vừa chạy đi, Trịnh Miêu Miêu lại hơi sợ, còn đang cảm thán đàn ông đẹp trai như vậy không biết là của nhà ai, đã trông thấy Diệp Như Hề đi tới.

Trong lòng Trịnh Miêu Miêu còn đang, tràn đầy bội phục, đợi sau khi Tiểu Hề bị từ chối sẽ tranh thủ thời gian đi an ủi một chút, không ngờ sắc mặt của anh chàng đẹp trai trong phút chốc lại trở nên chuyên biến!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 313


Chương 313

Lần này Trịnh Miêu Miêu không thể ngồi yên, nhanh chóng đi đên.

Khi Tạ Trì Thành nghe thấy từ “Anh trai”, ánh mắt giống như cười nhưng lại không phải cười nhìn Diệp Như Hề, gần từng chữ nói: “Anh trai?

Hửm?”

Diệp Như Hề chột dạ, hận không thê tìm một đường hầm dưới lòng đất để chui xuống.

Trịnh Miêu Miêu không phát hiện ra điêm không hợp lý, ngược lại còn nhiệt tình bắt chuyện.

“Anh trai của Tiểu Hề, xin chào! Tôi là đồng nghiệp của Tiểu Hà, tôi tên là Trịnh Miêu Miêu, rất vui được gặp anh!”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt ừ một tiếng.

Nụ cười của Trịnh Miêu Miêu lập tức cứng lại, tại sao người anh trai này lại lạnh lùng như vậy? Nhưng mà không sao, đẹp trai như vậy, có thể tha thứ hết.

“Anh trai của Tiểu Hề, anh đến đây để đưa Tiêu Hè về sao? Anh tốt thật đấy, từ nhỏ tôi đã mơ ước có một người anh trai tốt với tôi như vậy!”

Diệp Như Hề vội vàng ngắt lời đối phương, cô nói: “Miêu Miêu, có phải bạn trai của cô đang đợi cô không?”

Trịnh Miêu Miêu cũng không quay đầu lại chỉ nói: “Ôi trời, cứ đề anh ây đợi đi! Anh trai của Tiểu Hề tên là gì thế? Anh yên tâm, trong công ty tôi sẽ chăm sóc Tiêu Hè thật tốt, thuận tiện có thê lưu lại thông tin liên lạc của nhau được không? Sau này có việc gì thì cũng dễ tìm anh!”

– Tạ Trì Thành trực tiếp nhìn về phía Diệp Như Hề, một chữ cũng chưa hề nói.

Trịnh Miêu Miêu thấy người anh trai này quá lạnh lùng, tự cảm thấy có chút xấu hỗ, cũng nhìn về phía Diệp Như Hà.

Trong lúc nhất thời, Diệp Như Hề bó tay toàn tập.

“Miêu Miêu, tôi còn có việc, đi trước đây. Cô xem, bạn trai của cô còn đang gọi cô đấy! Mau tới đó đi! Ngày mai gặp lại!”

Sau đó, cô lập tức đầy Tạ Trì Thành vào trong xe, tự mình ngôi vào ghé lái phụ, chắp hai tay trước ngực cầu xin nói: “Chúng ta hãy đi nhanh thôi nào.”

Ý cười trên khóe môi của Tạ Trì Thành càng thêm sâu hơn, nhưng anh vẫn đạp ga và bỏ đi.

Trịnh Miêu Miêu đành phải quay lại xe của bạn trai.

Đọc tại truyenone.vn nhé

“Miêu Miêu, đó là người quen của em sao?”

“Đúng, đó là đông nghiệp mới của em, cũng không biệt gia. cảnh ra sao, tự mình lái chiệc xe trị giá hơn một trăm vạn! Còn có một người anh trai đẹp trai như vậy! Cô ý lái xe đến đón cô ây tan sở!”

“Hơn một trăm vạn? Đó chẳng qua chỉ là dòng xe của trẻ con thôi. Em có biết xe của anh trai cô ấy là xe gì không?”

“Có chút quen thuộc.”

“Là Maybach đó! Một chiếc xe hạng sang trong sô những chiếc xe hạng sang đó! Giá cũng hơn mây trăm van đi! Hơn nữa nhìn kiểu dáng cũng rất đặc biệt, dường như không phải loại thường. Anh cũng chưa bao giò biết đên kiêu dáng này, giá cả chắc cũng không có giới hạn đâu.”

Trịnh Miêu Miêu sửng sốt, nói: “Ôi trời ơil Rốt cuộc Diệp Như Hề là người như thế nào nhỉ?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 314


Chương 314

Diệp Như Hề lúc này đang cúi thấp đầu, thở cũng không dám thở, Tạ Trì Thành đạp ga càng lúc càng kịch liệt, tốc độ đã đền mức khiến người ta kinh hồn khiếp vía, cô nhịn không được, run rây hô lên một tiêng: “Anh, anh chạy chậm một chút…Đây là đường lớn đó…”

Tạ Trì Thành một tay cầm vô lăng, khế cười, nói: “Thật sao? Em gái, em thấy sợ à?”

Hai chữ “em gái” trong giọng điệu của anh đặc biệt ngả ngớn và nặng nê.

Diệp Như Hề không dám nói lời nào, một lúc sau mới yên lặng, thốt ra một câu: “Nếu không anh muốn tôi nói là cái gì?”

Tạ Trì Thành bị cô hỏi lại làm cho sững người, từ từ giảm tốc độ, cuối cùng dừng ở bên đường.

Diệp Như Hề thở phào nhẹ nhõm, lão Phật gia này rốt cuộc cũng không: muôn đua xe ở trên đường lớn nữa.

xuống, anh nói: “Sao? Em không muốn kết hôn với tôi sao?”

“Không phải vấn đề này, tại sao chúng ta phải kết hôn?”

“Tại sao lại không? Em không thừa nhận Tiểu An và Nhạc Nhạc sao?”

Trong giọng điệu của anh mang theo một tia đe doa.

Diệp Như Hề một mực phủ nhận: “Chúng là con của tôi!”

“Ừm, vậy chúng ta kết hôn thì có vấn đề gì sao?”

“Đương nhiên là có! Anh biết rõ…biết rõ hoàn cảnh của chúng ta có chút đặc biệt, nên mới vội vàng kết hôn qua loa như thế sao?”

Diệp Như Hề ý thức được, khi cô nói ra lời này, áp suất không khí trong xe giảm xuông đột ngột.

“Em rất phản cảm với chuyện này sao?”

Anh hỏi.

Nhìn vào mắt cô, trong mắt anh hiện lên một cô áp bức khủng khiếp.

Diệp Như Hề vội vàng nói: “Không phải, ý của tôi là, với thân phận của Bi có thể tìm được người xứng với anh hơn!”

Tạ Trì Thành nghe cô nói vậy, trong lòng bớt giận một chút, nói: “Tôi không cần đến hôn nhân thương nghiệp.”

Diệp Như Hề ngơ ngác một chút, bồng nhiên không tìm ra được lý do gì đề từ chối.

Nhưng tương tự, cô cũng không thể nghĩ ra lý do gì khiến anh muốn kết hôn với cô.

“Còn lý do gì để từ chối nữa?”

Anh lại hỏi.

Diệp Như Hề không nói nên lời.

“Ngày mai, đến Cục Dân Chính đi.”

“Nhưng…”

“Hay là em muốn đính hôn trước?”

“Tạ Trì Thành!”

“Nhà và xe, ngoại trừ cái đó ra còn có năm ngàn vạn vôn lưu động, vậy đã đủ chưa?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 315


Chương 315

Diệp Như Hề càng ngày càng cảm thậy việc người đàn ông này kêt hôn giỗng như là đang tức giận vậy.

Cô chua chát nói: “Tạ Trì Thành, tôi không cần tiền của anh.”

“Vậy thì em muốn thế nào? Muốn nói cho cả thế giới biết sao? Vậy ngày mai tôi sẽ liên hệ với đài truyện hình, phát trên tất cả các phương tiện truyên thông, hiện tin tức trên màn hình 3D, có muốn không?”

Thầy anh càng nói càng không thể tưởng tượng nồi, Diệp Như Hề có chút nghẹn lời.

Tạ Trì Thành trực tiếp lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số, thấp giọng nói: “Thu xếp cho tôi một chút, ngày mai đài truyên hình…

Diệp Như Hề sợ hãi, lập tức chồm người qua, giật điện thoại trong tay anh, cúp máy.

“Anh đang làm gì vậy?”

“Kết hôn hay không?”

Anh hỏi thẳng.

Cô càng chống cự, anh càng ép buộc cô, anh không thê nhìn cô từ chôi.

Diệp Như Hề thực sự ý thức được anh không nói đùa, anh là đang nghiêm túc.

Anh, thật sự muốn cưới cô.

Tuy nhiên, trong đôi mắt đẹn như mực của anh, Diệp Như Hề chỉ nhìn thây cảm giác bắt buộc và sự bá đạo của anh, duy chỉ chưa nhìn thấy sự thân mật giữa những người yêu nhau.

Một tia hy vọng. yếu ớt trong lòng cô đã lui ¡ xuống, cũng đúng, làm sao anh có thê kết hôn với cô vì tình cảm được, hai người có sự chênh lệch quá xa.

Chỉ là, nếu ở dạng này cô sẽ có một danh phận để ở lại, phải không? Cô có thể nhìn Tiểu Án và Nhạc Nhạc lớn lên.

“Tôi có ba yêu cầu.”

Tạ Trì Thành nhíu mày, nói: “Em nói G5 “Thứ nhất, tôi không cần tiền, nhưng tôi muốn chăm sóc Tiểu An và Nhạc Nhạc mọi lúc. Anh không thế hạn chế tôi gặp bọn chúng.”

“Được, em là mẹ ruột của bọn chúng, tự nhiên có thê.”

“Thứ hai, sau này…nều anh có người muốn cưới, nhớ nói trước cho tôi biết, tôi sẽ không chiếm vị trí này quá lâu.”

Tạ Trì Thành cau mày, mặc dù không hài lòng với ý định chuẩn bị ly hôn trước khi kết hôn của cô, những cũng không từ chối.

“Được.”

“Thứ ba…tôi còn chưa nghĩ ra, khi nào nghĩ ra rồi sẽ nói cho anh biết.”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, nói: “Diệp Như Hề, em đúng là học xong BnG một tắc lại muốn tiến thêm một thước. Em có biết có bao nhiêu người muôn gả cho tôi không? Vị trí Tạ phu nhân này còn đáng giá hơn em nghĩ, em không đề cập tới những yêu câu thực tê hơn sao?”

Diệp Như Hề bình tĩnh nói: “Giữa chữ ta không bình đẳng, điều tôi có thê làm là cô găng đề chúng ta trở nên bình đẳng.”

Không lâu sau này, Diệp Như Hề rất biết ơn vì quyết định của chính mình Vào lúc này.

Tạ Trì Thành hừ lạnh một tiếng: “Được, tôi đồng ý với yêu cầu của em.”

Diệp Như Hề thở phào nhẹ nhõm, hai má có chút nóng lên, mặc kệ sau này có như thế nào, chí ít hiện tại vào lúc này, Tạ Trì Thành xem như là đã cầu hôn cô rôi nhỉ?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 316


Chương 316

Không có hoa tươi, không có rượu ngon, cũng không có nhân, chuyện ngoài ý muôn khiên người. khác trở tay không kịp, ngay cả quá trình làm quen cũng bỏ qua các bước phía trước.

Mọi thứ đều không phù hợp, nhưng lại khiến cô không thể kiểm soát được nhịp tim của mình.

Tạ Trì Thành không nhiều lời thêm, đạp ga đi thẳng đến trường mẫu giáo.

Tiểu An và Nhạc Nhạc đã ngồi chờ lâu lắm rồi, cả hai vô cùng hạnh phúc khi bất ngờ nhìn thấy bóng dáng của cha xuất hiện.

Hai đứa trẻ lao ra giống như đạn pháo lao vào trong lòng của Tạ Trì Thành.

“Daddy!”

Có lẽ bởi vì lân đâu tiên được cha tới đón, cả hai vô cùng cao hứng, ngay cả Tiêu An vốn luôn tự chủ rât tốt cũng lộ ra vẻ phần khích.

Trên đường đi, Nhạc Nhạc ríu rít nói vê › những điều thú vị trong trường.

mẫu giáo, Tiểu An thỉnh thoảng cũng chen vào, Tạ Trì Thành mặc dù đang lái xe nhưng, vẫn đáp lại bọn nhỏ, trong lúc nhật thời Jrong xe tràn ngập bâu không khí thoải mái và vui vẻ.

Diệp Như Hề đột nhiên có cảm giác cùng Tạ Trì Thành kết hôn cũng không có gì là không tốt.

Cho dù giữa bọn họ không có tình yêu, nhưng vẫn có hai sợi dây ràng buộc là Tiêu An và Nhạc Nhạc.

Ngoài tình yêu còn có mối quan hệ gia đình cân phải duy trì.

Bắt chợt, cô bắt đầu tưởng tượng liệu cuộc sông của họ sau này có yên bình và êm ả như bây giờ hay không.

Về đến nhà, Diệp Như Hề trực tiếp vào bếp chuẩn bị bữa tối, cô đã lâu không xuống bếp nâu cơm rồi.

Còn Tạ Trì Thành thì ở phòng khách, đích thân trông coi hai đứa trẻ hoàn thành bài tập vệ nhà sau giờ học, đây là sở thích bổ sung kể từ khi Tiểu An và Nhạc Nhạc đi học mẫu giáo.

Dù bận rộn đến đâu, anh đều sẽ dành thời gian này cho việc này, chưa từng tắc trách.

Tạ Trì Thành có nhiều chỉ tiết thường khiến Diệp Như Hề quên mắt anh là tổng giám đốc của Long Đằng, mà chỉ là một người cha bình thường.

Cũng chính vì điều này mà tâm trạng của Diệp Như Hề đối với anh thay đổi từng chút một.

Buổi tối, Diệp Như Hề tắm xong, lúc cô ra ngoài uông nước thì thây đèn trong phòng làm việc của anh vẫn còn sáng, cô không khỏi ngạc nhiên, hẳn là anh lại làm thêm giờ.

Nghĩ đến đó, cô lập tức xoay người đi vào bếp nâu một tô mì.

Mì có trứng gà ở bên trên, được rắc một vòng hành lá nhỏ trông rật ngon mắt, đi kèm là một cộc sữa bò âm, sau đó cô bưng lên lầu.

Cô gõ cửa phòng làm việc trước rồi mới bước vào.

Tạ Trì Thành đang làm việc ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, ngâng đâu lên thì nhìn thây Diệp Như Hề đang thận trọng bưng khay đi vào.

“Làm cho tôi sao?”

Vẻ mặt của Diệp Như Hề có chút mất tự nhiên, nói: “Ảnh bị bệnh vừa mới khỏi. Bữa tối cũng không ăn nhiều, nên ăn chút gì đó đề lót dạ đi.”

Tạ Trì Thành đặt công việc trong tay xuống, nhìn thoáng qua mì sợi khiến người ta thèm nhỏ dãi, căn bản không thấy đói bụng, bây giờ lại có ý muôn ăn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 317


Chương 317

Diệp Như Hề vốn định đặt khay.

xuống rồi quay người đi ra ngoài, nhưng lại bị anh gọi lại.

“Cho em, xem thử có ý kiến gì hay không. Nếu không, thì ký tên đi.”

Tạ Trì Thành chỉ vào tập tài liệu trên bàn, ra hiệu cho cô tự cầm lây mà xem.

Diệp Như Hề tò mò cầm tập tài liệu lên, lúc liếc mắt nhìn qua, cả người đều bị choáng váng.

Bên trong là giấy tờ xác nhận việc chuyên nhượng tài sản.

Một chồng rất dày, bên trong chứa hàng loạt tài sản cô định như nhà cửa, ô tô và cửa hàng.

“Ký tên lên đó đi, những thứ này đều là của em.”

Diệp Như Hề ngây người ra.

“Em không muốn, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ không cho. Kêt hôn với tôi không thiệt thòi như em nghĩ đâu.”

Tạ Trì Thành lấy ra một cây bút và đưa cho cô.

“Trong tương lai sẽ còn có nhiêu hơn, tôi sẽ cho em từng cái một. Những thứ này tôi rất nhanh là kiếm lại được, hoặc là em đặc biệt muốn cái gì sao?”

Diệp Như Hề hít một hơi thật sâu và nói: “Tôi không muôn cái gì cả.”

“Vậy tôi cho em cái gì, thì em cứ nhận đi, tôi không thích nghe lời từ chối, nêu em không thích, muốn xử lý chúng thê nào thì tuỳ em, tôi không quan tâm.”

Lời nói của anh vô cùng bá đạo.

Nhưng lại khiến hai mắt của Diệp Như Hề hơi nóng lên.

Cô không từ chối nữa, trực tiếp cầm bút ký vào.

Tạ Trì Thành cong khoé môi, nói: “Tôi cho em, em đã nhận rồi, vậy bây giờ đi qua đây.”

Giọng của anh rất thấp, rất trầm và rât êm tai, những lời anh nói ra đều mang theo một tia quyên rũ và mê hoặc.

“Diệp Như Hề, lại đây.”

Diệp Như Hề bị mê hoặc, từng bước đi vê phía anh.

Nhưng lúc cô bị ôm và ngôi vào lòng anh, cô mới phản ứng được tư thê này thân mật đên mức nào, lập tức hận không thể đứng dậy rời đi.

Nhưng đôi cánh tay thon dài lại ôm chặt lầy cô, khiến cô căn bản không thê động đậy.

“Bây giờ mới muốn tránh, có phải đã quá muộn rôi không?”

Giọng nói trằm ấm của anh vang lên bên tai, còn mang theo chút ý cười, cả người toát lên vẻ thư thái.

Khuôn mặt của Diệp Như Hề đỏ bừng, cô thì thào: “Anh buông tay ra đi.”

“Ngày mai em sẽ là Tạ phu nhân, bây giờ em còn muôn cự tuyệt tôi sao?”

Diệp Như Hề bị câu hỏi của anh làm cho ngây người một lúc, có chút do dự, cũng cảm thấy mình làm kiêu nên thôi không vùng vẫy nữa, ngoan ngoãn. ngồi trên đùi của anh, còn phân tâm tự hỏi liệu cô có nặng hay không?

Tạ Trì Thành ôm lầy thân thể ấm áp và mêm mại của cô, nhưng không làm gì khác, chỉ lặng lẽ ôm cô, cảm anh tựa trên vai cô, nửa khuôn mặt vùi vào mái tóc của cô.

Giờ khắc này, ngược lại còn có mây phân âm áp.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 318


Chương 318

Loại cảm giác này khiên người ta rât thoải mái, Tạ Trì Thành cho rằng việc kết hôn cũng không tệ lắm, ít nhất anh thích sự âm áp trong khoảnh khắc này.

Bầu không khí yên tính cũng làm cho Diệp Như Hề thả lỏng, cô mơ hồ nghĩ, cô thật sự sắp gả cho Tạ Trì Thành, người đàn ông quyên lực trong miệng của người khác này.

“Em đang nghĩ gì đó?”

Âm cuối của anh mang theo âm điệu nhàn nhạt, điều này khiến anh trông có vẻ dịu dàng hơn.

Diệp Như Hề đột nhiên cười nói: “Nghĩ đến anh.”

Tạ Trì Thành mở mắt ra „nhìn cô, đôi mắt đen tựa như vực thẳm, nhưng khi anh nghiêm túc nhìn chăm chú vào cô, sẽ khiến người ta sinh ra ảo giác.

Tựa như cô là duy nhất của anh.

“Em nghĩ đến tôi làm gì?”

“Nghĩ không biết anh có hối hận không.”

“Hồi hận? Tôi không bao giờ làm chuyện khiến mình hói hận.”

“Ừm.”

Hy vọng anh sẽ không hối hận.

Cô muốn đánh cược một phen.

Đánh cược liệu người đàn ông này có thê cho cô một ngôi nhà hay không.

Có thể khởi đầu của bọn họ không đúng, nhưng trong tương lai, cô muốn đánh cược tất cả mọi thử một lần.

Cô muốn có một ngôi nhà.

“Xem ra tôi không đủ chân thành, khiến cho em nghi hoặc.”

Ngay sau đó, Diệp Như Hề giật mình hét một tiếng.

Anh ôm ngang cô lên, nhanh chân bước về phía trước, giọng nói khàn khàn, thấp giọng nói: “Em cần phải cảm nhận sâu hơn một chút.”

“Chờ đãt Mì của anh còn chưa ăn!”

“Tôi sẽ ăn, nhưng trình tự trước sau khác nhau.”

Tạ Trì Thành trực tiệp đưa người vào phòng ngủ, ném Diệp Như Hề lên chiệc giường êm ái mêm mại rôi đè cả người xuông.

Anh dựa vào rất gần, gần đến mức có thệ ngửi thấy được hơi thở trên cơ thê của anh, khiến người khác mê muội.

Diệp Như Hề không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cô muốn Xoay đầu tránh né, nhưng lại bị anh năm lây căm, buộc bốn mắt nhìn nhau.

Ngọn lửa trong đôi mắt kia gần như thiêu đốt cô.

“Đã làm lâu như vậy rồi, còn ngại ngùng sao?”

Tạ Trì Thành nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó đ è xuống, tự mình chặn môi của cô, nuốt hết những lời còn lại Vào trong.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 319


Chương 319

Đây là một nụ hôn dài.

Một đêm này, anh nhiệt tình đến mức không thê tưởng tượng nỗi.

Lúc trời tờ mờ sáng, Diệp Như Hề đã chìm vào giậc ngủ sâu, nhưng trong lúc mơ màng, ngón tay cô bị vật gì đó đeo nhẹ lên.

Ngày hôm sau, khi Diệp Như Hề tỉnh dậy, đã là mười giờ.

Bộ não hỗn loạn của cô từ từ hồi phục tinh thần, phải một lúc sau mới hoàn toàn tỉnh lại.

“Hỏng rồi! Đi làm!”

Diệp Như Hề theo phản xạ muốn bò xuông giường.

Tên khốn đó!

Mặt của cô đỏ đến mức không thể tưởng tượng nồi, nhịn không được mà vùi mặt vào gồi.

Đợi đến lúc có thể đứng dậy được đã là nửa tiếng sau, trên mặt bàn còn có một tờ giấy, cô vươn tay cầm lên, dòng chữ rông bay phượng múa.

[Tôi đã xin nghỉ phép cho em rồi, ba giờ chiều nay gặp mặt tại Cục Dân Chính.] Diệp Như Hề nắm rồi vuốt tờ giấy, khóe miệng không tự chủ được từ từ cong lên, cuôồi cùng cô cười khúc khích.

Mà trên ngón tay áp út của cô, có một chiếc nhẫn kim cương sáng bóng bao phủ lấy.

Hẳn là tối hôm qua thừa dịp cô không đề ý, anh đã đeo lên cho cô.

Diệp Như Hề sờ lên chiệc nhân kia, cho dù không có màn câu hôn lãng mạn, thậm chí còn bị Tạ Trì Thành bá đạo ép buộc, cô cũng không tức giận, ngược lại là niềm vui mừng không khống chế được.

Cô đè tay lên ngực, cảm nhận được nhịp tim của mình đang đập nhanh hơn bình thường.

Cô hình như đã thích Tạ Trì Thành.

Người kia tuy bá đạo, nhưng trái tim lại dịu dàng, khiến người khác mềm lòng.

Mà bây giờ, cô lại sắp gả cho anh.

Càng nghĩ về điều đó, Diệp Như Hề càng không kiêm chê nồi mà nở nụ CƯỜI.

Gấp tờ giấy lại cần thận, cô đi xuống lầu, Bác Chung dịu dàng nói: “Thiệu phu nhân, bữa sáng đã chuẩn bị xong. Tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư đã ‹ được đưa đến trường mẫu giáo rôi.’ Diệp Như Hề phản ứng chậm một lúc mới ý thức được cách xưng hô của bác Chung đối với cô đã thay đổi, mặt cô bỗng đỏ bừng.

“Bác Chung, bác, bác…”

Bác Chung hiệu ý của cô, lập tức cười nói: “Đây là chuyện lúc sáng thiếu gia đã ra lệnh, cô từ nay sẽ là thiếu phu nhân của ‘nhà HD li s Từ Như Hề tiểu thư biến thành Thiếu phu nhân, đây không chỉ là sự thay đổi về cách xưng hô, mà còn là sự thay đổi về cuộc sống của cô trong tương lai.

Chỉ là, giờ phút này Diệp Như Hề vẫn không biết rằng hạnh phúc chưa bao giờ đơn giản như vậy.

Thời gian cho cuộc hẹn là ba giờ chiêu ở Cục Dân Chính, cộng thêm việc đã xin nghỉ phép ở công ty, nên Diệp Như Hề cũng không sốt ruột đi làm nữa.

Cô nhìn đồng hồ, chọt nghĩ đến hôm nay sẽ đi đăng kỷ kết hôn với Tạ Trì Thành, nhưng hộ khẩu vốn không ở trên người cô, mà là ở nhà họ Diệp.

Cô đứng bật dậy, bỗng cảm thấy đau đầu, tại sao cô lại quên mắt chuyện quan trọng này chứ?

Muốn lấy được hộ khẩu, cô phải trở vê nhà họ Diệp, cô còn nhớ hộ khẩu của cô được đặt trong phòng của cha mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 320


Chương 320

Cô thở ra một hơi đầy ủ rũ, dựa theo tranh chấp hiện tại của cô với nhà họ Diệp, vẫn chưa biết cô có thể lấy lại hộ khẩu của mình được hay không.

Lưỡng lự một lúc, thay vì nói với Tạ Trì Thành về việc này, cô dự định tự mình về nhà một chuyến.

Chiếc xe Volkswagen kia đã được sửa chữa xong và đưa về nhà, đang nguyên vẹn đậu trong ga-ra, nhưng từ khi cô biết giá trị của chiếc xe này, khi lái cũng bắt đầu cần thận từng li từng tí.

Một đường về thẳng tới nhà họ j Diệp Như Hề bắm chuông cửa nhưng không có tiêng trả lời.

Bên trong không có người.

Diệp Như Hề xấu hồ, chợt nghĩ đến Tạ Trì Thành đã trả lại móc khóa cho cộ và cất vào túi xách, cô vội vàng cầm lấy chìa khóa.

Khoá vẫn không đồi, cô bước thẳng Vào trong nhà.

Phòng khách vắng lặng không một bóng người.

Diệp Như Hề thở phào nhẹ nhõm, thà tránh chạm mặt còn tốt hơn.

Cô đi thăng lên lầu, vào phòng của cha cô, dựa theo thói quen của cha, hẳn là hộ khẩu được cất ở trong ngăn kéo của tủ quân áo.

Quả nhiên, cô tìm thấy hộ khẩu của mình, lúc cô chuẩn bị rời đi, thì trông thấy dưới đáy tủ có một túi hồ sơ dày.

Cô vốn không có dự định chạm vào nó, nhưng trên bìa của túi hồ sơ lại xuất hiện một cái tên rất mơ hồ.

Hứa Như.

Đó là tên của mẹ cô.

Diệp Như Hề như bị ma xui quỷ khiến lấy túi hồ sơ ra, mở ra, bên trong là một xấp tài liệu rất dày, dường như có một sô chuyện sâu xa.

Diệp Như Hề liếc nhìn từng cái.

Sắc mặt của cô, càng lúc càng nhợt nhạt.

Các thông tin bên trong hồ sơ được ghi chép rất tỉ mỉ và chỉ tiết.

Bao gồm xí nghiệp Diệp Thị hiện tại là tâm huyết của mẹ, nhưng Diệp Kiến Nam đã dùng. thủ đoạn dơ tên để chuyển tay – ông ta đã tìm cách bán đứng mẹ cô và đoạt lấy công ty.

Thậm chí, Diệp Kiến Nam ngay từ đầu đã biết mẹ cô giàu có, nên mới có tình tiếp cận, tạo ra dáng vẻ một nhân cách hoàn hảo, lừa gạt mẹ cô kết hôn.

Sau khi đoạt được công ty, Diệp Kiến Nam lập tức ly hôn, lấy đi toàn bộ số tiền và tạo ra bằng chứng hoàn hảo để che đậy, thậm chí chỉ phí y tế cuối cùng của mẹ cô cũng không bỏ qua.

Hết thảy tất cả, đều là lời nói di.

Hơi thở của Diệp Như Hề nghẹn lại, cô xém chút gục xuông, tờ giây nhẹ nhàng trong tay cô lại nặng đên ngàn cân, nặng đện mức cô suýt nữa đã không thê năm được.

Trong suốt máy năm qua, cô đã làm cái gì?

Nhận giặc làm chai Diệp Như Hề vo một bên góc của tài liệu, hô hấp cứng lại, lồ ng ngực vô cùng đau đón.

Cô muốn trả thủ!

Diệp Kiến Nam, tên súc sinh này!
 
Back
Top Dưới