Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 261


Chương 261

Cuối cùng đến lúc đi thanh toán, „ trong tay ba mẹ con, mỗi người đều cầm một chiếc túi thần thần bí bí, tất cả đều không biết trong túi của nhau có cái gì.

Diệp Như Hề trêu ghẹo nói: “Nhạc Nhạc, ngay cả mami cũng không thể nói hay sao?”

Nhạc Nhạc gắt gạo ôm túi, lắc đầu lia lia giống như chiếc trống bỏi vậy.

Diệp Như Hề nhìn về phía Tạ An, thắng bé lại trực tiếp nhét thẳng túi quà vào ba lô của mình luôn, ngay cả liếc mắt một cái cũng không cho xem.

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, nói: “Vậy chờ các đến lúc sinh nhật của daddy các con thì mở ra xem vậy.”

Diệp Như Hề đứng lên, năm tay hai đứa nhỏ rôi nói: “Được, chúng ta cũng đến thời gian có mặt ở hội trường rôi đó.”

Nhạc Nhạc do dự một chút mới hỏi: Hàn lúc nào thì daddy sẽ qua đây ạ?”

Diệp Như Hề chân chờ nói: “Hẳn là sẽ nhanh tới đây thôi, con đừng có gâp, chúng ta hãy đi trước.”

Diệp Như Hề mang theo hai đứa nhỏ đên hội trường trước, cô tìm vị trí ngồi xuống, Nhạc Nhạc và Tiểu An ngoan ngoãn ngồi ở cạnh nhau, nhỏ giọng thì thâm.

Giáo viên của Nhạc Nhạc đã tìm lại đây, lễ phép chào hỏi, nói: “Xin chào, phu nhân, cô có thể tới tham gia buổi.

lê Nhạc Nhạc nhất định sẽ rất vui vẻ.

Diệp Như Hề nhận ra đây là giáo viên mỹ thuật của Nhạc Nhạc, vội vàng đứng lên, thập giọng nói: “Nhạc Nhạc liên phiền thầy giáo chiều cô hơn.”

Thầy giáo cũng cười nói: “Phu nhân khách khí rôi, Nhạc Nhạc là một đứa nhỏ có thiên phú rất tốt, có thê trở thành thầy giáo của trò ây là vinh hạnh của tồi, sau khi được nhắc đến tên, Nhạc Nhạc chỉ cần đi lên nhận thưởng là tết rồi, sẽ có một người phụ trách chụp ảnh, đến lúc đó sẽ mời phụ huynh cùng tham gia.”

Trong lòng Diệp Như Hề trầm xuống, cô củi đầu nhìn ánh mắt tràn đầy chờ mong của Nhạc Nhạc, lại nuôột ngược những lời vừa đến bên miệng vào trong.

Thầy giáo cùng Nhạc Nhạc nói thêm vài lời liên rời đi.

Tạ An nhìn nhìn nhìn đồng hồ, thấp giọng nói: “Mami, còn có khoảng nửa giờ nữa là mở màn, daddy còn chưa tới sao ạ?”

Diệp Như Hề lấy ra di động thấp giọng nói: “Các con ở chỗ này ngoan ngoãn chờ mami một chút, mẹ sẽ đi ra ngoài gọi điện thoại cho daddy của các con.

Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.

Cũng thây rõ có vệ sĩ ngôi ở phía sau, cho nên Diệp Như Hề cũng không lo lắng cho an toàn của hai đứa nhỏ.

Cô đi tới hành lang, ân điện thoại gọi vào sô của Tạ Trì Thành, nhưng bên kia đã đồ chuông. thật lâu, nhưng không ai nghe máy.

Sau khi gọi lại lần hai, di động cuối cùng cũng được kết nói cuộc gọi.

“Tạ Trì Thành? Anh ở đâu vậy? Lễ trao giải đã sắp bắt đầu rồi, Nhạc Nhạc và Tiểu An đều đang đợi anh qua đây.”

Giọng nói của Tạ Trì Thành ở đầu dây bên kia rất nhỏ, dường như đang tránh đi cái gì đó.

Anh vội vàng nói: “Tôi không đi được, tài xế sẽ đên đón mọi người vệ nhà.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 262


Chương 262

Diệp Như Hề chưa kịp nói gì thì điện thoại đã bị cúp máy, gọi lại cuộc khác thì vẫn tát máy.

Người này ngay cả một lời giải thích cũng không có sao?

Diệp Như Hề giận dữ dậm chân một cái, quay người bước tới bên bọn trỏ.

“Mami ơi, khi nào thì daddy qua với chúng ta vậy?”

Nhìn vào ánh mắt mong đợi của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề cảm thấy hơi đau lòng.

“Daddy. của con…tạm thời còn có việc, việc đó rất quan trọng nên sẽ không đến được, không sao đâu, mami sẽ lên sân khâu với con.’ Khuôn mặt nhỏ vui vẻ của Nhạc Nhạc bỗng nhiên bị kéo xuống.

Tạ An ôm em gái, nói: “Nhạc Nhạc đừng khóc, còn có anh trai và mami ở đây mài!”

Tạ An đùa Nhạc Nhạc một lúc lâu, mới làm cho em gái mình vui vẻ hơn một chút, nhưng vẫn nhìn thấy được vẻ thất vọng trên khuôn mặt nhề nhắn của con bé.

Trái tim của Diệp Như Hề thắt lại, cô tự an ủi bản thân, có lẽ Tạ Trì Thành thật sự có việc quan trọng nên mới không thê tham gia.

Khi người dẫn Chương trình xư óng tên của Nhạc Nhạc lên, Diệp Như Hề nắm tay Tiểu An và Nhạc Nhạc cùng đi theo lên.

Giải nhật chỉ có một người, người đoạt được giải là người đã vượt lên trọng hàng ngàn trẻ em trên cả nước đê có được giải thưởng này.

Các bức tranh của Nhạc Nhạc cũng được phóng to trên màn hình, nhiều người có mặt tại hội trường cũng đã tần dương chúng một cách chân thành.

Tài năng như vậy giành được vị trí đâu tiên là lẽ đương nhiên.

Ngoài ra, giá trị nhan sắc của gia đình này rât cao, dẫn đến đèn flash không ngừng nhấp nháy.

Nhạc Nhạc đang cầm chiếc cúp trên tay, cỗ gắng nở nụ cười thật tươi, nhưng sự thất vọng trong mắt của con bé vẫn hiện rõ.

Đêm đó, Nhạc Nhạc trốn trong chăn và khóc một hồi, cảnh tượng này rơi vào trong mắt của Diệp Như Hề.

Cô không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Đêm nay, Tạ Trì Thành vẫn chưa về nhà.

Chiếc cúp mà Nhạc Nhạc đoạt được, lặng lẽ đặt trong phòng khách, giông như một vị vua cô đơn.

Diệp Như Hề ngồi trên ghế sô pha, nhìn xem chiếc cúp, nhìn đến thất thần.

Cô biệt, Nhạc Nhạc đặc biệt thích Tạ Trì Thành, cho nên con bé muôn chia sẻ niêm vui thành công với cha của mình. Con bé vẫn còn nhỏ, muốn được cha công nhận cũng không có gì phải đáng trách.

Nhạc Nhạc khác với Tiểu An. Tiểu An từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Tạ Trì Thành, không có chút xa cách. Còn với Nhạc Nhạc, đối mặt với một người cha tuyệt vời và ưu tú như vậy, mong muốn được công nhận của con bé dĩ nhiên càng mạnh mẽ hơn.

Diệp Như Hề hiểu cảm giác này, khi cô vừa mới từ nông thôn được đưa đến nhà họ Diệp, cô cũng đã từng sợ hãi như thẻ.

Nhưng, Nhạc Nhạc chỉ mới năm tuổi mà thôi.

Cô sững sờ nhìn chiếc cúp, lúc này chuông điện thoại vang lên, cô có chút hưng: phần, sau khi bắt máy, cÔ vô thức nói: “Tạ Trì Thành, khi nào anh về?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 263


Chương 263

Lời còn chưa nói hết thì trong điện thoại đã vang lên một vài âm thanh mập mờ kỳ quái.

Diệp Như Hề sững người, cô nhìn thoáng qua thông báo cuộc gọi, đúng là cuộc gọi của Tạ Trì Thành.

“Tạ Trì Thành…..2”

Ngay sau đó, điện thoại lại bị dập máy và không thẻ liên lạc được nữa.

Hô hấp của Diệp Như Hề rối tung cả lên, cô cô găng kiềm chế suy nghĩ lung tung của mình lại, cầm điện thoại di động trở về phòng.

Cả đêm trằn trọc.

Ngày hôm sau, Tạ Trì Thành trở vê nhà, trên người mang theo hơi men, giữa hai hàng lông mày của anh còn có vẻ mệt mỏi.

Lúc Diệp Như Hề trông thấy anh, một cơn tức giận không thê giải thích dâng lên trong lòng cô.

Cô cúi đầu, giả vờ như không nhìn thấy anh, trực tiếp bước ngang qua.

“Diệp Như Hề, chào hỏi một tiếng em cũng không biết làm sao?”

Diệp Như Hề dừng bước, nhỏ giọng _ nói: “Thực xin lỗi, vừa rồi tôi không để…”

Tạ Trì Thành làm sao lại có thể nghe không hiểu loại lấy cớ vụng về như vậy chứ?

Chỉ là, anh có hơi mệt mỏi, tay ấn ấn huyệt thái dương, không so đo mà nói: “Nhạc Nhạc đâu rồi?”

“Còn đang lên lớp.”

“Hôm qua sao rồi?”

Thấy anh vẫn còn dũng khí hỏi chuyện hôm qua, Diệp Như Hề có chút tức giận ngắng đâu lên, nhưng lời sắp nói ra khỏi miệng thì lại bắt gặp sắc mặt có chút tái nhợt của anh, cô dừng lại.

“Anh sao thế?”

Tạ Trì Thành dựa lưng vào vách tường, nói với cô: “Không có gì, ngày hôm qua Nhạc Nhạc không vui sao?”

“Con bé…con bé rất hy vọng anh có thể đến tham gia.”

Đôi mắt của Tạ Trì Thành lóe lên một tia tiệc nuôi.

“Thật sao, tôi đã chuẩn bị một món quà cho con bé. Em nghĩ Nhạc Nhạc sẽ tha thứ cho tôi không?”

Giọng điệu ôn hòa như vậy, cơn giận của Diệp Như Hề dù có lớn đến đâu cũng không thể bộc phát.

“Chắc sẽ được thôi, anh có thể thử xem, Nhạc Nhạc rất dễ dỗ dành.”

“Được.”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nở một nụ cười, muôn đứng thẳng người, nhưng bước chân lại lắc lự, Diệp Như Hề theo bản năng muốn đến đỡ anh, nhựng vươn tay ra lại có chút cứng ngắc, cô đành phải thu tay lại, nhìn anh phải dùng cánh tay chông trên tường mới đứng vững.

“Anh sao vậy? Sắc mặt của anh trông không ồn cho lắm.”

cHÒ nỢ sao, rót cho tôi một ly nước l Dút lời, Tạ Trì Thành lập tức trở về phòng.

Diệp Như Hề vội vàng rót cốc nước âm, cửa phòng không đóng nên cô trực tiếp bước vào.

Căn phòng rất tối, rèm kéo lại, đồ đạc bên trong rất sạch sẽ, tông màu chủ đạo là đen trắng, phong cách rất giỗng Tạ Trì Thành.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 264


Chương 264

Trên chiếc giường rộng hai mét, anh năm trên đó, ngay cả áo khoác cũng không cởi ra.

Diệp Như Hề bước tới, hô một tiếng: “Tạ Trì Thành?”

Không đáp lại.

Cô đặt côc nước lên bàn đâu giường, vôn định xoay người rời đi, nhưng do dự một chút, cô quay đâu nhìn vê phía Tạ Trì Thành.

Lúc này, anh đang nhắm mắt, sau khi đôi mắt sắc bén nhắm lại, khuôn mặt tuấn tú của anh trở nên dịu dàng hơn.

Anh rất đẹp trai, phù hợp với tính thắm mỹ của tất cả phụ nữ, cộng với thận thê ở đỉnh cao, Diệp Như Hề hiểu được vì sao Diệp Như Mạn dù có chết cũng không muốn buông tha.

Nếu lấy được một người đàn ông như 8 vậy, chỉ sợ là nằm mơ cũng sẽ mỉm cười đi?

Nhưng mà một người như vậy đã nhận định sẽ không thể sở hữu được.

Cô thậm chí không thể tưởng tượng được lúc Tạ Trì Thành yêu ai đó thì sẽ có dáng vẻ như thê nào.

Anh ngủ thiếp đi, tựa hồ rất mệt mỏi, nghĩ đên cuộc điện thoại đêm qua và những âm thanh kia, sắc mặt của Diệp Như Hề đỏ bừng.

Mệt mỏi như thế là vì ở trên giường của người phụ nữ khác sao?

Lễ trao giải của Nhạc Nhạc có lẽ không quan trọng bằng một người phụ nữ khác.

Diệp Như Hề phát hiện suy đoán của mình quá nguy hiệm, cô vội vàng dừng lại, dù anh có làm gì đi nữa thì cũng không liên quan gì đến cô, cô không thê đoán mò! Ngay cả sự tức giận không thể lý giải này cũng nên đè xuông.

Ngay lúc Diệp Như Hề nhắc chân định rời đi, một bàn tay duỗi ra nắm chặt cổ tay cô, sau đó, thế giới xoay chuyền, cô bị đè lên giường.

Tạ Trì Thành vươn tay ôm lấy cô, cảm giác mềm mại khiến anh thoải mái thở dài một hơi, nhắm mắt lại nói: “Ngủ với tôi một lát. ụ Ngửi thấy mùi rượu trên người anh, xen lân một chút mùi nước hoa, Diệp Như Hề chịu đựng cơn buồn nôn, nói: “Tạ Trì Thành, anh buông tay trước đã “

Thây cô cử động, anh bật mãn tăng thêm sức lực, còn uy hiệp nói: “Đừng nhúc nhích, nêu còn cử động, em đừng trách tôi làm chuyện khác.”

Câu nói uy h**p này thành công khiến Diệp Như Hề dừng tay.

Thây cô rồt cuộc cũng yên lặng, Tạ Trì Thành khế mở mặt, ánh mặt thoáng chút mê man, trong coi ngươi dường như còn mang theo ý cười.

“Em biết đêm qua tôi đã làm những gì không?”

Khuôn mặt của Diệp Như Hề trỏ nên cứng đờ, hận Sống) thể quay lưng đi.

“Không biết.”

“Em muốn biết không?”

“Không muốn!”

“Nhưng tôi lại muốn nói với em…”

Lúc này, Tạ Trì Thành không còn lạnh lùng, ác độc như trước mà có phân hơi bồng bột như tính khí của trẻ con.

Thật không may, Diệp Như Hề phát hiện cô không thê chồng lại giọng điệu như vậy, cô dừng lại một lúc và nói: “Anh nói đi.”

Bất luận là những từ ô uế gì, cô vẫn sẽ lăng nghe.

“Hôm qua, tôi đã bắt được.”

“Anh bắt được cái gì?”

“Một tên trộm, một tên trộm đã trồn hơn mười năm.”

“Trộm? Hắn ăn trộm đồ của anh sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 265


Chương 265

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, nói: “Lão gia tử muôn đạp tôi xuông, thay cho cái tên phế vật Tạ Tuần Kỳ kia lên.”

Diệp Như Hề biết mình không thể nghe tiếp được nữa, cảng biết nhiều về lịch sử bí mật của mây người nhà giàu này, cô càng bị mắc kẹt sâu hơn.

Nhưng hệt lân này đên lân khác, bàn tay to lớn đang ôm eo cô lại giông _ như một cái kìm, khiên cô không thê động đậy.

Vừa nhúc nhích, đã bị anh đánh nhẹ vào mông, sắc mặt của cô lập tức cứng ngắc.

“Đừng nhúc nhích, cả đêm tôi không ngủ, rât mệt.”

“Vậy, anh, anh nên nghỉ ngơi.”

“Long Đằng năm đó xém chút bị bán sạch. Lão phú nhân kia lại muôn bán nhà lấy tiền, di cư cùng gia tộc. Đền ngày thứ hai sau khi cha tôi qua đời, bà ta đã có suy nghĩ này.”

Diệp Như Hề ngạc nhiên, đây chính là cuộc sông của Tạ Trì Thành sao?

Anh nhắm mắt lại, mặt nhẹ nhàng tựa trên vai của Diệp Như Hề, tóc cô mang theo hương thơm thoang thoảng, mùi thơm rất dễ chịu khiến người khác yên tâm.

“Cha tôi trước khi chêt còn nói với tôi, hãy trao một nửa sô cô phần của „ Long Đẳng cho lão phu nhân kia. Ông ây nghĩ làm như thê là điều đúng đắn, ngay cả khi chết cũng muôn là một người con hiếu thảo.”

Anh nở một nụ cười lạnh lùng, sự thủ địch quen thuộc lại quay trở lại.

“Nhưng ông ấy đã sai. Lão phu nhân căn bản không coi trọng tình cảm này chút nào. Bà ta không chỉ muôn một nửa, mà là muốn tất cả, nhưng tôi sẽ không, đề bà ta đạt được những gì bà ta muôn, Long : Đẳng, cho dù tôi có hủy đi, cũng sẽ không đề bà ta có được dù chỉ nửa phân.”

“Tôi mát rất nhiều thời gian, cuối cùng cũng bắt được kẻ tình báo cho lão phu nhân. Thật nực cười. Người đó lại là cập dưới mà đã đi theo cha tôi kể từ khi còn nhỏ. Vì tiền, ông ta vẫn chấp nhận phản bội Long Đăng.”

“Em có biết tôi đã làm gì người đó không?”

Anh cúi đầu xuống, giọng nói trầm thâp, mang theo một tia mê hoặc.

Diệp Như Hề thực sự rất tò mò, không thể không hỏi: “Ông ta đã thế nào?”

“Ông ta rất thích phụ nữ, cho nên tôi để ồng ta đi bồi cùng với vô số phụ nƯ.

Diệp Như Hề trọn tròn mắt, âm thanh đêm qua lẽ nào là chuyện này?

Tạ Trì Thành nhìn cô, khoảng cách rât gân, trong mặt còn mang theo ý cười, thập giọng nói: “Có phải nghe thấy những âm thanh kia, nên em cho rằng tôi chơi đùa kịch liệt phải không?”

“Không, không phải, tôi…”

Cằm cô bị véo và nâng lên đến tê rần.

“Diệp Như Hề, tôi đã nói, tôi không thích nói dối, nói lại cho tôi nghe, em thực sự không quan tâm chút nào sao?”

Đối diện với ánh mắt của anh, Diệp Như Hề phát hiện mình dường như hoàn Ni bị nhìn thấu, một chút xíu cũng không giữ lại.

Cô c*n m** d***, không nói lời nào.

Tạ Trì Thành cười khẽ một tiếng, nói: “Ngày hôm qua tôi tốn không ít sức lực, bỏ lỡ lễ trao giải của Nhạc Nhạc, tôi thấy rất đáng tiệc, nhưng tôi biết cách dỗ con bé. Còn em, em tức giận, thì muốn tôi làm gì?”

Khuôn mặt của Diệp Như Hề đỏ bừng, cô chưa bao giờ thấy Tạ Trì Thành như thế này, mang theo sự cám dỗ chết người.

“Anh không cân làm gì cả, thân thê anh không thoải mái, anh tầm trước đi, trước tiên anh buông tay tôi ra đã.

Tôi sẽ nấu cháo rồi mang lên cho anh.”

Vừa dứt lời, miệng cô lập tức bị chặn lại.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 266


Chương 266

Diệp Như Hề trợn to hai mắt, nhìn nhìn mặt tuần tú của anh gần trong ang tắc, khóe môi có chút nhói đau, gần như là bị bá đạo cướp đoạt.

Ngay cả hơi thở, cũng nhiễm mùi hương của anh.

Đây là một nụ hôn kéo dài đến mức khiến người ta hít thở không thông.

Diệp Như Hề sửng sốt một hồi, chờ tiến ứng sau khi cô kịp phản ứng lại, anh đã đưa tay cởi bỏ áo khoác của cô.

Cô có hơi luống cuống một chút, trong lúc cô đang muôn đầy anh ra, ánh mắt xinh đẹp kia lại khép lại, thân thể rơi xuống thật mạnh.

Diệp Như Hề bị ép tới đau đớn mà kêu le thiệu chút nữa đã đau sốc hông.

“Khốn kiếp!”

Cô bị anh đè lấy, muốn đưa tay đẩy ra, nhưng cảm giác nóng bỏng khi vừa chạm tay vào khiên cô giật mình.

“Anh phát sốt rồi?”

Cô vội vàng đem anh đây ra, duỗi tay SỜ SỜ cái trán người nào đó, bị sốt rât cao.

Cô có chút ảo não, lúc nãy nhìn sắc mặt anh không ổn lắm, hơn nữa còn nói năng lung tung, cô không có chú ý tới điểm này.

Tốn biết bao nhiêu công sức đề anh năm yên, cởi giúp áo khoác và áo trong rôi thay. một chiếc áo ngủ thoải mái hơn, nhưng lúc nhìn đến quân cô vẫn do dự một chút, cuôi cùng cũng không chạm tới.

Chạy nhanh đi lấy khăn nhúng nước, giúp anh lau qua thân thê một chút, miện cưỡng bỏ đi được mùi rượu khó ngửi, sắc mặt người năm trên giường cũng dễ chịu hơn.

Bận rộn xong, Diệp Như Hề xoay người đi tìm chú Chung, nhà họ Tạ gia có bác sĩ riêng, điểm này không cân cô phải lo lăng.

Nhưng Diệp Như Hề vẫn là vui vẻ quá sớm, chú Chung mang vẻ mặt khó nói nên lời.

“Như Hề tiểu thư, chỉ sợ chuyện này không được.”

“Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Thiêu gia, cậu ây không thích bác sĩ tới gân, vân luôn là như vậy, từ nhỏ đến lớn thiêu gia rất ít khi sinh bệnh, sinh bệnh cũng là ương ngạnh đề nó tự khỏi, cũng không thích bác sĩ.”

“Anh ấy hiện tại phát sốt, nếu không để bác: sĩ khám, bệnh tình sẽ còn nặng thêm.”

“Tôi hiện tại sẽ đi sắp xếp một chút.”

Suy nghĩ một chút, chú Chung lại thật uyễn chuyền nói: “Như Hề tiểu thư, đến lúc đó thiếu gia còn phải phiền toái cô, lúc thiếu gia sinh bệnh thì tính khí tương đối…… trẻ con.”

Chú Chung rất là khó xử, lại đau lòng đi sắp xếp bác sĩ lại đây.

Diệp Như Hề đã tận mắt chứng kiến ‘tính khí trẻ con’ từ trong miệng chú Chung nói là cái gì.

Vị bác sĩ tiền lên muốn máy đo nhiệt độ cho anh đã bị anh vặn trật khớp cánh tay.

Diệp Như Hề ngân người, làm thê nào cũng nghĩ không ra, rõ ràng một người còn đang mê man làm sao có thê trong một giây đồng hồ tỉnh táo vân còn sức chiên đâu mà văn trật khớp tay người ta như vậy được?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 267


Chương 267

Bác sĩ án đau cũng không dám tức giận, dù nói gì cũng không có lá gan tiệp tục lên kẹp nhiệt đột cho anh.

Diệp Như Hề nhìn Tạ Trì Thành đang nửa năm nửa ngôi, cúi đầu ở trên giường, thật cần thận gọi một tiếng: “Tạ Trì Thành, anh có khỏe không?”

Không có phản ứng.

Chú Chung lấy qua máy đo nhiệt độ, đưa cho Diệp Như Hề, rôi nói: “Như Hề tiểu thư, phiền toái cho cô rồi, thiếu gia hình như không có bài xích cô tới gân.

Vừa mới chứng kiên một màn quá mức hung tàn kia của Tạ Trì Thành, Diệp Như Hề có chút lo lắng cho cánh tay của mình.

Chú Chung dùng ánh mất ý bảo những bác sĩ đó nhanh chóng rời đi, sau đó còn mang vẻ mặt bi thương, nói: “Thiếu gia từ khi còn nhỏ thiếu chút đã bị bọn buôn người giả vò là bác sĩ bắt cóc, cho nên không thích bác sĩ tới gần, thiếu gia quá đáng thương.”

Diệp Như Hề mềm lòng, lấy qua máy đo nhiệt độ qua rồi thập giọng nói: “Để tôi thử xem.”

Lúc này Diệp Như Hề căn bản không nghĩ tới, với thân phận như vậy của Tạ Trì Thành có bọn buôn người nào mà dám giả mạo bác sĩ đem anh bắt cóc đi chứ?

Cô đi từng bước một tới gần Tạ Trì Thành, nhẹ nhàng võ võ bờ vai của anh, nói: “Tạ Trì Thành? Anh có khỏe không? Tôi, tôi…tôi đo nhiệt độ cơ thê cho anh chút nhé.”

Thấy anh không có phản kháng, thậm chí còn chịu ngâng đâu lên, khép hờ mắt, đôi mắt tràn đây mê mang, nhưng không có ý định sẽ công kích.

Cô vội vàng nhắm ngay cái trán mà tít một cái, là 38.9 độ.

Quả nhiên đã phát sốt, còn bị sốt không nhẹ.

Nàng vội vàng đỡ anh nằm xuống giường, đem chăn dém kĩ vào.

Chú Chung vội vàng nói: “Như Hề tiểu thư, thuốc của thiệu gia đã chuẩn bị tốt, cô hỗ trợ thiếu gia uống thuốc nhé.”

Diệp Như Hề đồng ý rồi, như ng do dự một chút vẫn nói: “Bụng rỗng uống thuốc không tốt, tôi đi hâm lại cháo, cũng nhanh thôi.”

Khóe miệng Chú Chung cong cong mà dám giả mạo bác sĩ đem anh bắt cóc đi chứ?

Cô đi từng bước một tới gần Tạ Trì Thành, nhẹ nhàng võ võ bờ vai của anh, nói: “Tạ Trì Thành? Anh có khỏe không? Tôi, tôi…tôi đo nhiệt độ cơ thê cho anh chút nhé.”

Thấy anh không có phản kháng, thậm chí còn chịu ngâng đâu lên, khép hờ mắt, đôi mắt tràn đầy mê mang, nhưng không có ý định sẽ công kích.

Cô vội vàng nhắm ngay cái trán mà tít một cái, là 38.9 độ.

Quả nhiên đã phát sốt, còn bị sốt không nhẹ.

Nàng vội vàng đỡ anh nằm xuống giường, đem chăn dém kĩ vào.

Chú Chung vội vàng nói: “Như Hề tiểu thư, thuốc của thiệu gia đã chuẩn bị tốt, cô hỗ trợ thiếu gia uống thuốc nhé.”

Diệp Như Hề đồng ý rồi, như ng do dự một chút vẫn nói: “Bụng rồng uông thuốc không tốt, tôi đi hâm lại cháo, cũng nhanh thôi.”

Khóe miệng Chú Chung cong cong không dễ phát hiện, thật là một cô gái vừa tinh tê lại vừa lương thiện.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 268


Chương 268

Diệp Như Hề đi đên phòng bêp múc ra nửa chén cháo mình đã ninh từ sáng sớm, bên trong có bỏ thêm một vài dược thiện, rât tôt cho dạ dày.

Bưng nửa chén cháo trở lại phòng, Diệp Như Hề lại gặp phải tình huỗng khó xử, chẳng lẽ, muôn cô tự mình đút anh ăn cháo hay sao?

Hành động như vậy…… hình như quá Vượt mức rôi.

Chú Chung ở bên cạnh làm như tự lâm nhằm một mình nói nhỏ, “Phu nhân ra đi sớm, thiếu gia từ lúc còn nhỏ đã không nhận được sự chăm sóc của mẹ, ngay cả việc sinh bệnh được đút cháo cũng chưa từng được ai làm cho.”

Diệp Như Hề bắt đắc dĩ nói: “Chú Chúng, nhà họ Tạ cũng không thiếu người hầu.”

Chú Chung lập tức sửa lời nói: “Nhưng mà thiêu gia sinh bệnh thì không cho bắt cứ ai tới gần, trong quá khứ đều bị bỏ đói như vậy đó.”

. Chú Chung, để tôi đút cho anh ta ăn là được chứ gì.”

Chú Chung rụt rè ‘dâng’ lên chiếc thìa sạch sẽ, vừa thấy chính là đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi.

Diệp Như Hà:……

Cô cảm thấy sau này cần phải có cách nhìn hoàn toàn mới với vị lão quản gia này.

Lúc này Tạ Trì Thành đã tỉnh lại, chỉ là mắt thường có thẻ thầy é được tâm trạng anh đang không tốt lắm, chau mày, đôi mắt nửa đóng nửa mở, dựa vào gôi đầy, mũi bị hun đỏ, có vẻ không mấy dễ chịu.

Thấy Diệp Như Hề đi tới, Tạ Trì Thành nhăn mày đến càng sâu.

“Đi ra ngoài.”

Giọng lúc này đã khàn đặc, vô cùng khó nghe.

Diệp Như Hề liếc qua còn thầy chú Chung thủ thế làm điệu bộ “cổ lên’ với mình, cô bất đắc dĩ thở dài một hơi, tiếp tục đi vê phía trước.

“Anh ăn chút cháo đã nhé, đợi lát nữa còn phải uống thuốc, anh phát sốt Xin rÓi.

Tạ Trì Thành nghe thấy chữ “ thuốc ‘ kia, đè đè giữa lông mày, thốt ra một chữ: “Cút.”

Nhưng vì bản thân đang sinh bệnh, câu nói tưởng chừng nặng nê lại không có chút sức lực, không hề dọa người.

Diệp Như Hề lấy hết can đảm ngồi xuỐng, đem bát cháo âm áp bưng tói, nói: “Uống chút cháo trước đi, tôi đã nấu lâu lắm đấy.”

Nói xong, cô xúc một thìa cháo, đưa lên trước mặt.

Ngay sau đó, người nào đó lại phât tay, trực tiếp đem chén cháo hât bay, ‘choang” một tiếng, cái bát vỡ tan, cháo từ trong bát sánh ra đầy đắt, hương vị cháo thơm ngon lan tỏa.

Không khí gần như đông cứng lại.

Tạ Trì Thành tựa hồ cảm thấy có chút không ôn, như ng vần kiên cường nói: “Tôi nói không cân rôi, em không nghe thây sao?”

Đau đầu khiến cho tính tình anh càng kém, nhưng lời nói ra lại yêu ớt không Có lực.

Diệp Như Hề cười thầm một tiếng trong lòng, giờ phút này Tạ Trì Thành rõ ràng đang nồi giận đùng đùng, nhưng cô cũng không cảm thây đáng sợ, ngược lại còn có chút giỗng như trẻ con đang cô tình làm nững, làm loạn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 269


Chương 269

Lúc cô mới vừa đón Nhạc Nhạc về nhà, có một lần Nhạc Nhạc phát sốt, cũng là cáu kỉnh như thế này.

Nghe nói, càng là những người bắt an, càng sẽ trở nên cáu kỉnh lúc bị bệnh đề che lắp sự yếu ớt của bản thân.

“Chú Chung, có thể giúp tôi múc lại một bát nữa được không?”

Chú Chung đang đau đầu vì chuyện vừa xảy ra, nhưng chọt nghe thấy những lời này, khuôn mặt già nua đang xoăn quýt nháy mắt giãn ra, “Như Hề tiểu thư xin chờ một lát.”

Thật nhanh, chú Chung liền bưng một bát cháo thử hai lên đây.

Diệp Như Hề bình tĩnh nói: “Anh ném được bát thứ nhát, còn có thể ném bát thứ hai, tôi nâu một nồi cháo to không sợ thiêu. Nhà họ Tạ có tiền, cũng không đề bụng mấy cái bát, anh có thê cứ việc ném, nhưng ném xong rồi, anh vẫn phải uông cháo.”

Tạ Trì Thành trừng mặt nhìn Diệp Như Hề, chỉ là cặp. mắt kia còn mang theo vài tia hơi nước, không hề có lực sát thương một chút nào.

“Diệp Như Hề, em có biết bản thân đang nói chuyện với ai không hả?”

“Tôi biết, một bệnh nhân sốt đến sắp thiêu đốt.”

“Em muốn chết.”

“Chờ anh hết bệnh rồi, hãy nói những lời này.”

Tạ Trì Thành đột nhiên bắt được tay Diệp Như Hề dùng sức giữ chặt lại.

Diệp Như Hề chịu . đựng cơn đau, nói: “Anh có thể vặn gãy cánh tay tôi luôn, tôi sẽ không thể nâu cơm được, Tiểu An cùng Nhạc Nhạc sẽ bị đói bụng, anh đã khiến Nhạc Nhạc thất vọng một lần, còn muốn cho con bé thất vọng lần thứ hai nữa sao?”

Những lời này khiến cho động tác của Tạ Trì Thành cứng đờ.

Anh nghiên răng nghiền lợi nói: “Em uy hiệp tôi?”

Diệp Như Hề nhịn cười ý, nói: “Nhạc Nhạc tối hôm qua rất khổ sở, còn trốn ở trong chăn khóc nữa.”

Lực bắt lầy cánh tay cô đã yếu đi rất nhiều.

“Cho nên anh phải khỏe lên rồi mang con bé đi ra ngoài chơi, nêu không con bé sẽ lại trộm khóc một mình.”

Cái tay kia cuối cùng cũng buông lỏng ra.

Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Giọng điệu Tạ Trì Thành mang theo vẻ uy hiệp, nói: “Lá gan em lớn hơn rôi đó. Còn dám ra lệnh cho tôi?

Lời nói còn chưa nói xong, Diệp Như Hề liền thừa dịp anh vừa hé miệng đút thẳng một thìa cháo vào trong.

Tạ Trì Thành trừng lớn mắt, tràn đày vẻ khó có thể tin, vốn định trực tiệp phun ra, nhưng trên đầu lưỡi tràn ngập vị ngon của món ăn khiến anh dừng động tác này lại.

Đêm qua bận rộn suốt đêm, anh cũng không hê ăn uồng gì, bụng vôn đang rât đói, nhưng lại không có ý định muôn ăn cơm, giờ phút này vừa nếm thử một ngụm cháo cũng luyến tiếc không muôn nhỗ ra.

Diệp Như Hề thây biểu cảm của anh thì thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại thêm một thìa nữa rôi nói: “Dùng nắm hương và ngao tươi đề nấu cháo đó, hương vị cũng không tệ lắm, anh ăn một chút đi.”

Tạ Trì Thành không nói chuyện, chỉ là trầm mặc ăn ăn.

Diệp Như Hề một đút một thìa lại một thìa, non nửa chén cháo đã trống không.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 270


Chương 270

Nhưng Tạ Trì Thành không có ăn no, trào phúng nói: “Em lại chỉ nấu có chút như vậy? Nhà họ Tạ cũng không đến nỗi bạc đãi em.”

Diệp Như Hề không đề ý tới anh đang cười nhạo, chỉ nói: “Không thể ăn quá nhiều, tiêu hóa không được, anh cũng năm không thoải mái, uỗông thuốc trước ổi.”

Tạ Trì Thành nhíu nhíu mày, nhìn viên thuốc, cuối cùng dưới tằm mắt đốc xúc của Diệp Như Hề, vẫn là một ngụm nuôt xuông.

Uống xong thuốc rồi, Tạ Trì Thành buông lời tàn nhân nói.

“Diệp Như Hề, em muốn chết.”

“Đúng vậy, tôi vẫn luôn muốn tìm chết, chờ ngài hết bệnh rồi, tôi lại tiếp tục tìm chết.”

Dút lời, mạnh mẽ ấn người nào đó nằm xuống yên ồn, lúc này Diệp Như Hề không thấy sợ anh chút nào.

Tạ Trì Thành sinh bệnh thì trông chẳng khác nào một con hỗ giấy, nhìn thì hùng dữ, nhưng thật ra lại rất dễ nói chuyện.

Lúc cô dém chăn xong chuẩn bị đứng dậy Tạ Trì Thành nhằm mắt lại, nhảy ra một câu: “Ở lại nơi này.”

“Tôi ở lại nơi này làm cái gì?”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, câu lên ý cười mơ hỗ không rõ, anh nói: “Em không phải thích chăm SÓC người bệnh hay sao? Vậy thì ngồi ở chô này đi.”

Chú Chung lập tức khom người, nói: “Thiếu gia, tôi xin lui xuông trước, cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt.”

Dút lời, ông ấy lập tức xoay người rời đi, nhân tiện còn đóng lại cửa phòng, động tác nhanh nhẹn không. hề giông người đã có tuổi một chút nào cả.

Trong phòng chỉ còn lại hai người là Diệp Như Hề và Tạ Trì Thành.

Tạ Trì Thành nhắm mắt lại, nói: “Em cứ ngôc người ở nơi này, chưa có lời của tôi thì không được đi.”

Diệp Như Hề vốn còn định dỗi trở về, nhưng thấy. sắc mặt anh có vẻ mỏi mệt, rôt cuộc cũng không đành lòng, nhận lệnh rôi ừ một tiêng, kéo một cái ghê lại đây ngồi xuống.

Cô cứ khô khan mà nhìn chằm chằm người năm trên giường.

Tạ Trì Thành thế nhưng thật sự lại nhắm mắt liền ngủ, khỏe miệng còn hơi hơi giơ lên.

Xem anh hình như đã ngủ say, Diệp Như Hề vừa định đứng dậy.

“Đừng nhúc nhích.”

Ngay cả mí mắt còn chưa mở, trực tiếp thốt ra một câu như thế.

Diệp Như Hề không nhịn được mà thầm mắng một tiêng ở trong lòng, lại nghe lời ngôi vê chỗ cũ Lúc này đây, không có suy nghĩ rời đi nữa.

Thời gian từng chút một qua đi, Diệp Như Hề cũng không nhịn được ghé vào bên giường mà ngủ, sau đó lại bị đánh thức bởi một loạt tiếng than nhẹ đầy thống khổ.

Cô vội vàng bò dậy nhìn về phía Tạ Trì Thành, phát hiện anh đang chau mày, vẻ mặt thống khổ, hình như đang gặp phải ác mộng.

“Tạ Trì Thành? Tỉnh lại đi, đã xảy ra chuyện gì thế?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 271


Chương 271

Cô vừa mới duỗi tay qua đó, liền đột nhiên bị bắt được, tiệp sau đó, cả người bổ nhào lên giường, cô bị anh bóp chặt Anh đang nhắm hai mắt, dường như đang bóp cổ cô trong vô thức.

Cảm giác hít thở không thông dần dần xâm chiếm, Diệp Như Hễ liều mạng giãy giụa loạn xạ.

“Tạ Trì Thành! Tỉnh dậy đi, tôi là Diệp Như Hề!”

Động tác của anh dần dần dừng lại.

Diệp Như Hề lợi dụng kẽ hở này nhanh chóng bò ra, cô kinh ngạc nhìn Tạ Trì Thành đang năm trên giường.

Cổ bị bóp đến đau nhức, không cần nhìn cũng biết khẳng định đã đề lại dấu vết.

Cô nóng lòng muốn xông ra ngoài ngay lập tức, vừa rồi cô thật sự cho rằng mình sẽ bị b*p ch*t!

Anh đau đớn cuộn mình lại, hoàn toàn không giống như người vừa mới muôn giêt mình.

Diệp Như Hề do dự một lúc, thận trọng tiến lên.

“Tạ Trì Thành? Anh…anh tỉnh rồi sao?”

Không có phản hồi.

Diệp Như Hề đi đến bên anh, nhẹ nhàng lật người ra, lại phát hiện khóe mắt của anh tựa hồ có chút ẩm ướt.

Diệp Như Hề khẽ giật mình.

Tạ Trì Thành, đây là…đang khóc sao?

Anh… anh khóc sao?

Trong lòng của cô, Tạ Trì Thành và nước mất không có bất kì liên quan gì đến nahu, cô đã thầy qua một mặt bá đạo và kiều ngạo của anh, cũng đã thấy qua một mặt hững | hờ của anh, nhưng cô chưa từng thầy anh rơi lệ.

Đây là, anh đã gặp phải cơn ác mộng gì?

“Tạ Trì Thành, tỉnh dậy đi.”

Đôi môi mỏng của anh khẽ mở ra, như muốn nói điều gì đó.

Diệp Như Hề ghé sát vào, mơ hồ nghe thấy hình như là tên của một người.

Khi cô muốn nghiêm túc lắng nghe lần nữa, anh lại không tiếp tục mở miệng.

Diệp Như Hề một lần nữa chấp nhận số phận, lại lật Tạ Trì Thành lại, đầy anh lên giường rồi đắp kín chăn cho anh.

Trên đời này, không còn ai có thể sinh bệnh mà lại biết giày vò người khác hơn Tạ Trì Thành.

Chú Chung nhìn đồng hồ, cảm thấy đã lâu rồi nhưng vần không có tiêng động, có chút lo lắng lên lâu, nhẹ nhàng gõ cửa một cái, cũng không có ai trả lời.

Chú Chung lo lắng mở cửa, nhưng lại nhìn thây một cảnh tượng âm áp.

Diệp Như Hề lặng lẽ nằm ở phía bên kia giường, một tay nhẹ nhàng đặt _ trên lưng Tạ Trì Thành, còn đang vô về theo bản năng.

Đó là động tác dùng đề dỗ dành trẻ con.

Mà Tạ Trì Thành lúc này, lông mày đang nhíu chặt bỗng giãn ra, hoàn toàn rơi vào trạng thái ngủ say.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 272


Chương 272

Khóe miệng chú Chung cong lên, tràn đầy vui mừng nhìn vài lần, sau đó mới khẽ đóng cửa lại, đi xuống lầu, nói với tiểu thiệu gia và tiêu tiêu thử đã tan lớp: “Suyt, hãy yên lặng.”

Nhạc Nhạc chớp mắt vài cái và nói: “Chú Chung, daddy và mami đâu rồi?”

Chú Chung vui vẻ nói: “Thiếu gia và tiểu thư còn đang nghỉ ngơi, tiêu tiểu thư hãy nói khẽ một chút.”

Tạ An như nghĩ ra điều gì đó, thầm che miệng cười, nói: “Chú Chung, cha không đuổi mẹ ra ngoài sao?”

Trong ký ức của Tạ An, lúc cha cậu sinh bệnh so với quả bom hẹn giờ chẳng khác gì nhau.

Chú Chung trừng, mắt nhìn Tạ An, nói: “Không có, tiều thư đã ở trong đó lâu rồi.”

Tạ An cười thành tiêng, năm lây tay em gái, khẽ nói: “Đi thôi, anh trai đưa em đi chơi xêp gỒ, chúng ta không đi tìm cha mẹ nữa.

Mặc dù Nhạc Nhạc vẫn còn chưa hiểu rõ, nhưng con bé đã bị anh trai kéo đi.

Một giác này, Diệp Như Hề đã ngủ rất lâu, đên khi tỉnh lại, bên tai đã nghe thấy tiếng nước chảy, giường bên kia thì trồng rỗng.

Cô vội vàng đứng lên với vẻ sợ hãi, khuôn mặt tràn đây hôi hận.

Tại sao cô lại ngủ quên được chứ?

Tiếng nước ngừng lại, cửa phòng tắm bị đây ra, Tạ Trì Thành quảng khăn bước ra, giọt nước thuận theo sợi tóc chậm rãi nhỏ xuống trên thân, từng chút một trượt xuông.

“Tỉnh rồi à?”

Diệp Nhự Hề thấy anh không mặc áo, cứ c** tr*n như thế bước ra, khoe cơ bụng tám múi hoàn hảo.

Cô giả vờ bình tĩnh, nói: “Vừa mới đồ mồ hôi không thể tắm liền được đâu.

Anh sẽ bị trúng gió đó.”

Tạ Trì Thành lau tóc, khẽ cười một tiếng, nói: “Thay ga trải giường đi, có mùi rồi.”

“Không thể nào, tôi đã lau qua thân thể, cho anh, còn giúp anh thay quân áo.”

“Ò? Là em thay cho tôi à?”

Ý thức được cô đã tự đào hồ chôn mình, sự hồi hận lập tức hiện rõ trên khuôn mặt của Diệp Như Hề.

Tạ Trì Thành chậm rãi đi tới, khóe môi còn mang theo ý cười, nhìn qua tâm trạng cũng không tệ lãm.

“Bây giờ mới biết xáu hồ đấy à? Sao trước đó lại có gan lớn như vậy.”

Diệp Như Hề có chút ngượng ngùng nói: “Anh đã không sao rôi, vậy thì tôi đi trước.”

Nói xong, cô từ trên giường bước xuông định đi ra ngoài, nhưng bị Tạ Trì Thành trực tiếp kéo lại.

“Trước đó còn ghen tuông, hiện tại lại trở mặt không nhận người sao?”

Khuôn mặt của Diệp Như Hề đỏ bừng: “Ai ghen chứ?”

“Thật sao? Là ai vì một cuộc điện thoại mà giả vờ như không nhìn thấy tôi?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 273


Chương 273

Hừ, người đàn ông này!

Mọi hành động đều bị anh thu vào mặt Khóe miệng của Diệp Như. Hề nhéch lên máy lần, đều không thể tìm ra lời nào để phản phác, cuối cùng thẹn quá hóa giận đên mức muôn hất tay anh ra, nhưng lại bị anh kéo về, trực tiếp ôm vào lòng.

“Tức giận sao?”

“Anh, anh buông tay ral”

“Thừa nhận em thích tôi khó như vậy à?”

“Tôi không cói”

Thích ư? Làm sao cô có thê thích anh được!

Không có khả năng!

Thích Tạ Trì Thành sẽ không có kết cục tốt đẹp, cô sẽ không thích anh!

Hết lần này đến lần khác, Diệp Như Hề tự nhủ bản thân, cô gắng đầy anh ra.

Tạ Trì Thành trở mình, dứt khoát ôm cô ngã ở trên giường, chiếc giường mêm mại không đau một chút nào, ngược lại có thêm mấy phần mập mờ.

Khắp mũi đều nồng nặc mùi sữa tắm trên người anh, thậm chí Tạ Trì Thành còn chưa KỊP, mặc quần áo vào, tựa hồ là quá gân gũi.

Diệp Như Hề nhịn không được, trực tiếp phun ra một câu: “Anh, anh thật sự không biết xấu hồ!”

Cảm nhận được lồng ngực người kia đang phập phông, anh hình như đang cười, tiêng cười trầm thấp, nhưng mới cười được bao lâu lại hắt hơi một cái.

Diệp Như Hề không thê nhịn nổi cười, cô đây anh ra, nhìn anh đưa tay dụi mũi với vẻ mặt khó chịu rôi nói: “Nếu không ăn mặc tử tế, thì bệnh tình của anh sẽ không thuyên giảm đâu.”

Tạ Trì Thành năm ở trên giường, giang hai tay nói: “Em giúp tôi cởi quân áo thê nào, thì giúp tôi mặc lại như thế đó đi.”

“Tạ Trì Thành, anh còn muốn giở trò lửu manh sao?”

Tạ Trì Thành nằm im bắt động, không bao lâu, lại hắt hơi thêm một cái.

Diệp Như Hề vừa bực vừa buồn cười, cuôi cùng vẫn là không đành lòng nhìn anh lộn xộn, lập tức đi lây quân áo, mặc vào cho người nào đó.

Tạ Trì Thành cũng phôi hợp theo, không có làm gì thêm, cô yêu câu giơ tay, anh sẽ lập tức giơ tay lên, chỉ là đên phần mặc quân, cho dù anh có nói gì cô cũng sẽ không thay giúp anh.

“Tự mình mặc quần vào đi, tôi đi làm chút đô ăn trước.”

Dứt lời, cô lập tức mặc kệ anh, đi thẳng xuống lầu.

Đi được một lúc, cô bắt gặp phải ánh mắt đầy â ân ý của chú Chung, Diệp Như Hễ càng cảm thấy xâu hỗ hơn.

“Như Hề tiểu thư, thiếu gia đã tỉnh rồi à?”

“Tỉnh… đã tỉnh rồi, bây giờ tôi sẽ đi nâu cơm.”

“Không sao đâu, nếu thận thể cô không khỏe thì cứ đi Xung trước đi Đầu bếp đã chuẩn bị đồ ăn xong rồi.”

Diệp Như Hề nghỉ nàU nói: “Thân thể tôi không khỏe gì..

Vừa dứt lời, cô lập tức dừng lại, sắc mặt đỏ bừng bừng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 274


Chương 274

“Chú Chung! Chú hiểu lầm rồi! Anh áy đang bị bệnh đói”

Chú Chung có chút tiếc nuối nói: “Thiệu gia sinh bệnh cũng sẽ không có ảnh hưởng gì đâu.”

“Chú Chung!”

Diệp Như Hề không còn cách nào nhìn thẳng vào mát chú Chung nữa, cô vội vàng trở vê phòng mình đề rửa mặt.

Tự nhìn mình trong gương, cả khuôn mặt đều đang đỏ bừng, còn kèm theo một tia ngượng. ngùng, cô ngân người, sờ vào lồng ngực của mình.

Dường như có điều gì đó đã thay đồi một cách không thê kiểm soát.

Diệp Như Hề thay quần áo xong xuôi, đi xuống lầu đã nhìn thấy Tạ Trì Thành đang ngồi trước bàn ăn, anh đang cau mày, tựa hồ không muốn ăn đô ăn trước mặt mình.

“Bị bệnh còn muốn uống cà phê, anh đây là không muốn khỏi bệnh hay sao?”

Nói xong, Diệp Như Hề bước tới, trực tiếp mang tách cà phê trong tay anh đi, thay băng một ly sữa bò âm.

Tạ Trì Thành nhướng mày nói: “Lá gan của em càng ngày càng lớn đó.”

Diệp Như Hề mặt không đỏ, tim không run mà nói: “Bệnh nhân phải tự có ý thức của bệnh nhân.”

Nhưng mà Tạ Trì Thành cũng không kháng cự, cũng không nói ra từ “cút”

kia, chỉ là trong lòng nóng nảy một chút.

Mặt mày của anh vẫn có thẻ thấy được vẻ bệnh tật, đã hết SỐT nhưng cảm lạnh vẫn chưa khỏi, cả người lộ ra vẻ không có tỉnh thần.

Tạ Trì Thành nhấp một ngụm sữa bò, cau mày một cái nhưng vận nuốt xuống, nói: “Bọn trẻ đâu rồi?”

Chú Chung kính cần nói: “Tiểu thiếu gia, tiêu tiêu thư còn đang lên lớp, hắn là cũng sắp kết thúc rồi.”

“Ừm “

Diệp Như Hề cũng ngồi xuống dùng bữa, bụng cô cảm thây đói không chịu được.

“Chuyện kia, Nhạc Nhạc…”

Tạ Trì Thành do dự một chút, còn chưa nói hết.

Diệp Như. Hè nuốt thức ăn trong miệng xuống, giả bộ thờ ơ nói: “Con bé rất thích đi công viên giải trí. Có lẽ anh nên dành chút thời gian của mình đề đi chơi với con bé.”

Đôi mất của Tạ Trì Thành sáng rực lên, anh gõ ngón tay trên bàn một chút và nói: „ Sau khi làm xong việc đêm qua, gần đây cũng rảnh, chúng ta dành chút thời gian để đưa Tiêu An và Nhạc Nhạc đến đó một chuyền đi.”

Diệp Như Hề bị hai chữ “chúng ta trong lời nói của anh làm cho kinh ngạc.

Tạ Trì Thành trầm mặc nhìn Diệp Như Hề, trong đầu nghĩ đến cuốn sách mà tôi hôm qua anh vô tình hỏi thăm thư ký Tần.

Ánh mắt anh tối sầm lại, bỗng nhiên nói: “Em muốn ởi làm à?”

Chiếc thìa trên tay Diệp Như Hề suýt nữa rơi xuông, cô ngạc nhiên nhìn anh.

Nhìn thây phản ứng của cô như vậy, trong lòng Tạ Trì Thành thả lỏng, khóe môi cong lên, nói: “Phản ứng, như vậy? Xem ra là em không muôn.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 275


Chương 275

Diệp Như Hề theo phản xạ nói: “Tôi muôn!”

Cô muốn làm việc, nằm mơ cũng nghĩ đến, nhưng cộ đã lựa chọn, nên cũng không dám đề cập đến nó nữa.

Bây giờ, Tạ Trì Thành có ý gì?

“Tình trạng thê chât của Nhạc Nhạc coi như không tệ. Tủy trùng khớp ở nước ngoài vân cân thời gian đề vận chuyên, ngay khi đến nơi lập tức có thê tiên hành phẫu thuật. Tuy nhiên, sau ca mồ vân có khả năng xảy ra hiện tượng đào thải.”

Câu nói này khiến trái tim của Diệp Như Hề chỉm xuống đáy.

“Cho nên, tôi dự định sẽ đưa Nhạc, Nhạc đến trường mẫu giáo, việc tiếp xúc với các bạn đồng trang lứa sẽ có lợi chọ sự phát triển về thể chất và tinh thần của con bé.”

Dù sau này ca phẫu thuật có phát sinh chuyện gì ngoài ý muôn, Nhạc Nhạc sẽ không phải vĩnh viên không có bạn bè gì cả.

Diệp Như Hề biết trong lời nói của anh còn ý tứ khác, chỉ cảm thây trong lòng khó chịu vô cùng.

Chương trình học của Tiểu An sắp kêt thúc. Là con trai của tôi, trong tương lai thằng bé sẽ phải gánh vác cả tập đoàn Long Đẳng. Thăng bé cân kết giao với nhiêu người phù hợp hơn. Mặt khác, tôi cũng đã sắp xếp trường học xong xuôi rôi.”

“Là chỗ nào vậy?”

“Trường mẫu giáo Hoàng gia Kerry.”

Diệp Như Hề đã từng nghe nói đên tên trường mẫu giáo này, là trường mẫu giáo sô một ở Đề Đô, hâu như tất cả con cái của các gia đình quý tộc, quan to đều được đưa đến đó, căn bản sẽ không đôi mặt với việc tuyển sinh những con cháu nhà nghèo.

Ở nơi đó, những đứa trẻ dù chỉ mới vài tuổi cũng sẽ nhận được nền giáo dục tốt nhất.

Điều này cô vốn không thể nào làm được.

“Sắp tới Tiểu An và Nhạc Nhạc sẽ được sắp xếp đến đó, tài xế sẽ chịu trách nhiệm đưa đón. Cho nên, em có muốn ra ngoài làm việc không?”

Diệp Như Hề có chút không chắc chắn hỏi: “Tôi, có thể sao?”

Tạ Trì Thành thản nhiên nói: “Có thể, nhưng em phải sống ở đây. Thù lao tôi đã hứa trước đó sẽ không thay đổi. Em có thể tự mình lựa chọn.”

Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Như Hề không khỏi mỉm cười, đôi mắt sáng như những vì sao trên trời cao.

Tạ Trì Thành nói thêm: “Đương nhiên, em không cân phải nghĩ sẽ quay lại chỗ của Lục Tư Viễn. Long Đăng gần đây đã thu mua lại một công ty nhỏ, nên em hãy đến đó đi.”

Ngay cả khi giọng điệu của Tạ Trì Thành rất ngang ngạnh, thậm chí công ty cũng đã sắp xếp sẵn, không cho cho từ chối.

Nhưng trong mắt Diệp Như Hề, việc này lại thêm mây phân đáng yêu.

“Tạ Trì Thành, cám ơn anh.”

Lần này, đó là một lời cảm ơn rất chân thành, xen lẫn một cảm giác ấm áp khó tả.

Việc nhà trẻ của Tiểu An cùng Nhạc Nhạc cứ như thê mà được xác định, Tạ Trì Thành bởi vì sinh bệnh, không có đi tới công ty, vẫn ở lại trang viên.

Hai người lại thật ra trải qua những ngày tháng sớm chiều chung đụng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 276


Chương 276

Diệp Như Hề vốn dĩ nghĩ bản thân mình sẽ không được tự nhiên, nhưng có lẽ là trải qua trận ốm vừa rồi, thây được một mặt yêu ớt của anh, sự bât an và sợ hãi trong lòng cô đối với anh đã bớt đi rất nhiều.

Sau khi đã diệt trừ được cảm xúc sợ hãi, Diệp Như Hề lại một lần nữa nghiêm túc đối mặt với Tiˆ Trì Thành, phát hiện ra rất nhiều chỉ tiết nhỏ.

Ví dụ như, anh chỉ yêu thích mỗi cà phê, lại còn là cà phê đen, không thêm đường không thêm sũa.

Anh kén ăn vô cùng nghiêm trọng, chỉ thích anh mỗi thịt mà thôi, mây thứ rau xanh linh tinh có thể không chạm vào liền không chạm vào, nếu thiệu vitamin thì toàn dựa vào thực phẩm chức năng và vitamin tổng hợp.

Anh đối với công việc cũng không dùng giằng, lúc ở nhà thì di động hầu như không có lúc nào được đặt xuông, ngay cả thư ký Tần cũng bị anh gọi vào trang viên.

Khi thư ký Tàn thấy Diệp Như Hề cũng có mặt ở trang viên, anh ta không hề tỏ ra kinh ngạc, ngược lại còn vô cùng ôn hòa chào hỏi cô một tiêng “Diệp tiểu thư, đã lâu không gặp.”

“Thư ký Tân? Thoạt nhìn anh đã khôi phục khá tốt.”

Từ sau lần tai nạn xe cô đó, thư ký Tần ở lại bệnh viện thật lâu, trước đó không lâu mới xuất viện thì lập tức đi theo Tạ Trì Thành làm việc.

Trên làu, Tạ Trì Thành đang tham gia một cuộc họp trực tuyên, chỉ là nội dung cuộc họp hình như đã phá hỏng tậm trạng của anh, khiến nó hộ nên tôi tệ.

Anh ngồi ở chỗ kia, sắc mặt trầm xuông, không nói một tiêng.

Thư ký Tần ngồi ở cửa, nhanh chóng xử lý các loại văn kiện trong tay, cô gắng giữ yên lặng hết mức có thể, sợ quấy nhiễu đến bên trong.

Thời điểm thư ký Tần thầy Diệp Như Hề bưng chén trà đi lên thì nhe răng cười, nói: “Diệp. tiểu thự, phiền toái cô rồi. Đặt ở, nơi này đi, để tôi đưa vào là được rôi.’ Diệp Như Hề thấy trên tay anh ta còn cầm văn kiện, dáng vẻ tay chân không tiện, liền nói: “Vẫn là đề tôi đưa vào đi thôi.”

Thư ký Tần vừa định ngăn cản, nhưng chưa kịp mở miệng, Diệp Như Hề đã đầy cửa thư phòng đi vào rồi Cửa phòng chậm rãi đóng lại, đem những lời thư ký Tần muốn nói hoàn toàn ngăn cách ngoài cánh cửa.

Diệp Như Hề không hệ chú ý tới giờ phút này còn đang diễn ra cuộc họp, chỉ thây Tạ Trì Thành thật tùy ý dựa vào ghê dựa phía sau lưng, bút trong tay xoay xoay, sắc mặt cả người thật bình tĩnh, nhưng cô lại liệc mắt một cái nhìn ra được, anh đang rất tức giận.

Cặp mắt hơi trầm xuống kia có ấp ủ cảm xúc, khiến người ta kinh hãi.

Diệp Như Hề bỗng nhiên cảm thấy, bản thân đã tiên vào không đúng lúc chút nào, cô dự định nhẹ nhàng đặt ly Thời điểm thư ký Tân thây Diệp Như Hề bưng chén trà đi lên thì nhe răng cười, nói: “Diệp. tiểu thự, phiền toái cô rôi. Đặt ở, nơi này đi, để tôi đưa vào là được rôi.’ Diệp Như Hề thấy trên tay anh ta còn cầm văn kiện, dáng vẻ tay chân không tiện, liền nói: “Vẫn l để tôi đưa vào đi thôi.”

Thư ký Tần vừa định ngăn cản, nhưng chưa kịp mở miệng, Diệp Như Hề đã đầy cửa thư phòng đi vào rồi Cửa phòng chậm rãi đóng lại, đem những lời thư ký Tần muốn nói hoàn toàn ngăn cách ngoài cánh cửa.

Diệp Như Hề không hệ chú ý tới giờ phút này còn đang diễn ra cuộc họp, chỉ thây Tạ Trì Thành thật tùy ý dựa vào ghê dựa phía sau lưng, bút trong tay xoay xoay, sắc mặt cả người thật bình tĩnh, nhưng cô lại liệc mắt một cái nhìn ra được, anh đang rất tức giận.

Cặp mắt hơi trầm xuống kia có ấp ủ cảm xúc, khiến người ta kinh hãi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 277


Chương 277

Diệp Như Hề bỗng nhiên cảm thấy, bản thân đã tiên vào không đúng lúc chút nào, cô dự định nhẹ nhàng đặt ly xuống xong liền quay đi.

Nhưng thấy một ly cà phê đặt ngay bên cạnh anh, cô nhíu nhíu mày.

Người này, đã uống vào bao nhiêu cà phê vậy chứ?

Nếu còn tiếp tục uống, thật sự không muôn sống nữa sao? Thuốc mà bác sĩ đã dặn cũng không hề chạm vào.

Diệp Như Hề ít nhiều có chút tức giận, người này hơi chút không chú ý một chút, liên tùy hứng mà làm, ai cũng quản không được.

Tạ Trì Thành cũng thầy cô, sác mặt hơi có chút kinh ngạc, ngay cả bút đang chuyền động trong tay cũng dừng lại Lúc này, cuộc họp trực tuyến quốc † tế đến từ các chi nhánh công ty ở nhiều quốc gia, toàn bộ đều ngây ra như phông.

Cuộc họp này là hội nghị tổng kết nửa năm một lần, tất cả ban quản lý cấp cao đều phải tham gia và tiên hành báo cáo, kể cả những công ty con ở nước ngoài xa xôi.

Nhưng mà, giờ phút này, cả đám người tròn mắt như nhìn thấy quỷ, tất cả đều thấy một người phụ nữ đang dần tiền đến bên cạnh tổng giám đốc.

Diệp Như Hề không hê chú ý tới việc mình đã tiền vào phạm vi camera, nh giọng nói: “Tôi đôi lại nước âm cho anh, nhớ rõ uống hết thuốc đó.”

Ánh mắt Tạ Trì Thành trầm trầm, thấp giọng nói: “Không cần, em đem ra đi.”

Diệp Như Hề thở dài thật sâu, nghĩ đến lần trước chú Chung mang vẻ mặt lo lắng cùng cô nói Tạ Trì Thành không thích nhất là việc uống thuốc, còn câu xin cô nhất định phải đề Tạ Trì Thành uống thuốc, nếu không thân thể có làm bằng sắt cũng chịu đựng không nỗi.

Chú Chung đã nhiều tuổi như vậy rồi mà vẫn phải lo lắng việc Tạ Trì Thành không chịu uống thuốc, cô cũng cảm thấy Tạ Trì Thành thật sự quá tùy hứng.

Đã chịu sự ủy thách của chú Chung, Diệp Như Hề căng da đầu nói: “Anh cân thiết phải uống thuốc, nêu còn không uông thuốc thì bệnh của anh không thể nào khỏi được.”

Tạ Trì Thành buông bút, nói: “Lá gan em cũng lớn nhỉ, em có biết mình đang nói chuyện với ai hay không?”

Có một vài lời nếu nghe thấy quá nhiều sẽ trở nên miễn dịch.

Diệp Như Hề nhanh nhẹn cầm ly cà phê kia lấy ra, thay vào nước âm, lại tiệp tục nói: “Đúng đúng đúng, là tôi có lá gan lớn, hiện tại hoặc chính anh tự uông thuôc, hoặc tôi đút anh uông.”

Rất nhiều quản lý cấp cao đang gắt gao nhìn chăm chăm màn hình giờ phút này trong lòng, đều đồng thời rùng mình, tật cả đều cảm thấy bỉ ai cho người phụ nữ to gan này, nhưng đồng thời, lại càng thêm tò mò.

Cô ấy rốt cuộc là ai?

Tổng giám đốc trước đó không lâu vừa mới hủy bỏ hôn ước, tại sao.

nhanh như thế đã kim ốc tàng kiều rồi?

Tạ Trì Thành đau đầu đè đè giữa mày, nói: “Đặt ở nơi này, trước tiên | em hãy đi ra ngoài đi.”

Diệp Như Hề sợ anh sẽ ném thuốc đi mật, kiên định nói: “Tôi nhìn anh uỗông thuốc xong mới đi.”

Tạ Trì Thành bị tức tới bật cười, nói: sn thật sự muốn nhìn tôi uống thuốc Tuy rằng cảm thấy những lời này có vẻ kỳ lạ, nhưng Diệp Như Hề vân là căng da đầu nói: “Đúng vậy.”

“Được, vậy em cứ đứng đó.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 278


Chương 278

Dứt lời, Tạ Trì Thành quay sang nhìn về phía màn hình máy tính, đem giao diện video click mở ra, lạnh nhạt nói: “Mọi người cứ tiếp tục”

Thân thê Diệp Như Hề cứng đò, chậm rãi xoay đầu lại, liền thấy trong video kia là những gương mặt đang ngây ra như phông.

Tức khắc, sắc mặt cô đỏ bừng lên, hận không thể tìm một lỗ nào trên mặt đất mà chui xuống.

Cô lập tức XOay người muốn rời đi, nhưng quá mức vội vàng, không nhìn thây ghê dựa bên cạnh, hung hãng đụng phải nơi đó, đầu gối mềm nhữn, cả người té ngã vê phía trước.

“Cần thận!”

Tạ Trì Thành theo bản năng vươn tay kéo cô, lại bị sức nặng của cô kéo lại trên ghế, môi mỏng bị đè nặng hơi nhói đau.

Diệp Như Hề ngốc ngốc nhìn khuôn mặt tuần tú phóng đại trước mắt, lúc này, cả người cô đều vật ngã ở trong lông ngực Tạ Trì Thành, trên môi đau đớn khiên cô phục hồi tỉnh thần lại, đột nhiên đây Tạ Trì Thành ra, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra bên ngoài.

Thư ký Tần đứng ở cửa nhìn thấy Diệp Như Hề lao tới, vỗn định gọi cô một tiếng, nhưng nháy mắt, người kia đã không thầy tắm hơi.

Thư ký Tần có chút mê man, Diệp tiểu thư sao lại chạy nhanh đến như vậy nhỉ?

Thư ký Tần lặng lẽ nhìn về phía bên trong, lại thầy được một hình ảnh cực kỳ khủng bó.

Ong chủ mặt lạnh là người không bao giờ bày tỏ cảm xúc vui buôn, giờ phút này đang ngôi ở ghế trên, một tay nhẹ nhàng che miệng lại, nhưng xuyên thâu qua khe hở ngón tay gian vân có thê thây được.

Ông chủ đang cười.

Ÿ cười còn vô cùng rõ ràng.

Thư ký Tần cảm tháy, có lẽ, có chút một vài thứ sắp thay đổi rồi.

Diệp Như Hề trở về phòng chính mình, cả người vùi đầu vào gôi, ảo não muôn điên rồi.

Nghĩ đến nhữ ng hành động vừa rồi bị bao nhiêu người nhìn thây, cái mặt già của cô nhịn không được mà đỏ bừng lên “Cuộc họp đến đây thôi, kết thúc đi.”

Tạ Trì Thành đóng lại video, tuyên bố hội nghị tổng kết nửa năm chấm dút, cũng không hề cho đám người dưới chút cơ hội để đặt vần đề.

Một cuộc gọi video khác lại tới, Tạ Trì Thành vốn định tắt đi, nhìn nhìn người gọi, vẫn là tiếp nhận.

“Tạ thiếu, cậu đúng là mang đến cho tôi niềm vui bất ngờ đây nhé, việc này xem như, thành công rôi?”

Trên hình ảnh, Có Cẩm Minh cà lơ phất phơ năm ở trên sô pha, áo sơ mi đã cởi ra hai cúc trên cùng.

“Đã xem mặt được ai chưa?”

Cố Cẩm Minh châm một điều thuốc, hít vào nhả khói, “Còn tạm, một đồng cục diện rồi răm thu thập xong mới biết được, nhưng thật ra không giỗng như cậu, mỹ nhân ôm trong ngực nha.”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, nói: “Tôi nghe nói, nhà họ Cố cũng mặc kệ cậu mà sắp xếp?”

Có Cẩm Minh sắc mặt tối sảm, nói: “Đừng nói nữa, thấy anh cả tôi không cân, liên ném tới tay tôi, cái lại chó mèo gì cũng muôn ném qua tôi cả, thật là tức chết tôi. Trước khi tìm được em gái, tôi và anh cả sẽ không kết hôn đầu.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 279


Chương 279

Đề cập đến anh cả của Cố Cẩm Minh là Cô Lãng Hiên, Tạ Trì Thành thoáng có chút thất thân.

Có Cảm Minh phiền não bóp tắt điều thuốc, anh nói: “Không đề cập tới những chuyện người ta nghe vào là hệt muôn ăn đó nữa, sớm hay muộn sẽ dọn dẹp hết đám bọn họ.”

“Về cô em gái bị mắt tích của cậu, vân chưa có tìm được sao?”

Có Cẩm Minh mang vẻ mặt mất mát lắc đầu, nói: “Tôi ra nước ngoài điều tra một phen, mẹ tôi năm đó căn bản không có nghe lời bà nội mà ra nước ngoài, bà ấy ở lại trong nước, nhưng cụ thê là ở đầu, , không có bất kỳ chút manh mối nào.”

Mẹ của Có Cẩm Minh là một người rất ôn nhu.

Tạ Trì Thành đại khái còn có ấn tượng mơ hồ, chỉ nhớ rõ, người phụ nữ kia luôn treo một nụ cười nhẹ nhàng trên môi, trước khi còn chưa gả cho cha của Cô Cảm Minh, bà ây là một nghệ sĩ dương cầm rất nồi tiếng.

Chỉ là , sau khi cô em gái duy nhất cùng mẹ mình mắt tích, Có Cẩm Minh liền trực tiếp đi rạ nước ngoài, nhiều năm không trở vê.

“Anh cả cũng đang điều tra, ở quốc nội, năng lực của tôi bị trói buộc, tạm thời không có cách nào giúp đỡ.”

Nói tới đây, Có Cẩm Minh mang vẻ mặt bất mãn, lại châm thêm điêu thuốc.

Tạ Trì Thành khó có dịp đại phát từ bi khuyên một câu: “Đừng cô quá.”

“Hừ, tôi lại không thể so được với Tạ đại thiệu gia nhà cậu, mỹ nhân trong ngực, trai gái một đôi, tự nhiên muôn bảo toàn tính mạng, tôi ây. à, tồn tại cũng không biết là vì cái gì, nêu không phải còn muốn gặp lại em gái mình một lân, mạng của tôi đã sớm bị Diêm Vương mang đi rồi.”

Đối với thái độ này của tên bạn thân, Tạ Trì Thành không nhịn được mà bật cười, nhưng cũng không có tiếp tục truy hỏi.

Hai người nói chuyện phiếm thêm vài câu liên tắt máy.

Chuyện Tiêu An cùng Nhạc Nhạc chuẩn bị đi nhà trẻ đêu đã. được dự tính trước, Tạ Trì Thành rất nhanh chóng sắp xêp xong thủ tục nhập học của hai đứa.

Khi hai đứa nhỏ biết được chính mình sắp có thê được đi học ở nhà trẻ, ngay cả Nhạc Nhạc còn nhớ thương chuyện daddy không tới tham gia lễ trao giải của mình mà tức giận, cũng rất vui sư lóng, bỏ xuông sự rụt rè e ngại mà ôm lấy đùi daddy.

“Daddy, con và anh trai thật sự có thể đi đên nhà trẻ sao?”

Tạ An cũng ngước mắt trông mong nhìn daddy.

Từ nhỏ đến lớn, Tạ An đều tiệp nhận sự giáo dục tại gia, dạy kèm một một, chưa từng có trải nghiệm qua cảm giác được học tập cùng bạn bè trang lứa.

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Sau cuôi tuần, các con lập tức có thể đi tới nhà thẻ gần đây đề học tập.”

Tạ An cùng Nhạc Nhạc đều vui vẻ gắn như muốn nhảy dựng lên.

Cả hai đứa đều vây quanh ở bên người Tạ Trì Thành mà ríu rít nói chuyện.

Diệp Như Hề nhìn một màn này, trong lòng không khỏi thở dài, hình như Tạ Trì Thành luôn có thể. không cần tốn nhiều công sức liền dỗ được hai đứa nhỏ trở nên vui vẻ.

Ban đêm, Nhạc Nhạc chủ động đưa ra đề nghị muôn ngủ cùng với mami, Tạ An cũng hào hứng đề nghị, khi hai đội mắt sáng lắp lánh đồng loạt nhìn về phía Diệp Như Hề, ai cũng sẽ mêm lòng.

Cô gần như không do dự chút nào mà đông ý với hai đứa nhỏ, không hề có chú ý tới Tạ Trì Thành ở bên cạnh đã nheo lại ánh mắt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 280


Chương 280

Cái loại ánh mắt này tạm coi như là có ý tứ ‘ tạm thời buông tha cho cô ‘.

Hai đứa nhỏ tắm rửa sạch sẽ xong thì mặc hai bộ đồ ngủ một hồng. một xanh, cả hai lập tức bò lên giường cùng Diệp Như Hề.

Tạ An còn có chút câu nệ, không thoải mái tự nhiên như là Nhạc Nhạc, hai bàn tay nhỏ chỉ nắm chặt đến gắt gao, ánh mắt tràn ngập thấp thỏm bắt an.

Diệp Như Hề nhìn thấy, mềm lòng vô cùng, VÕ vÕ vị trí trống bên cạnh rồi nói: “Tiểu An, lại đây ngồi xuống đi.”

Tạ An do dự một hồi, vẫn là chần chừ chưa bò lên trên.

Cậu bé trước nay chưa từng thử thân mật đến như vậy với daddy hay mami, cậu tự lập đã thành thói quen, nhưng là sâu trong nội tâm, vận khao khát được thân mật như vậy, đó là sự thân cận của máu mủ tương thông.

Nhạc Nhạc lập tức lộc cộc bò dậy, tự mình túm tay anh trai rồi gọi: “Anh ơi, mau lên đây!”

Hai đứa nhỏ một trái một phải ngồi ở bên người Diệp Như Hề, biểu cảm của Tạ An bán đều còn câu nệ đã dần dân thả lỏng hơn, cậu bé thậm | chí còn chủ động cọ cọ bàn tay của mami.

Vuốt vuốt tóc ngắn mềm mượt của Tạ An, Diệp Như Hề nhẹ nhàng nói: “Tiểu An vẫn luôn ngủ một mình hả con?”

Tạ An nghiêm túc gật gật đầu.

“Anh trai rất tuyệt nhal”

Nhạc Nhạc khen một câu nịnh nọt vô củng, sau đó liền lôi kéo cánh tay mami, gọi: “Mami. Hãy kế chuyện cổ tích cho Brí con nghe đi.”

“Được, Nhạc Nhạc muốn nghe câu chuyện gì nào?”

“Chuyện cổ tích người đẹp v Và quái thú ạ, lần trước còn chưa kể xong đâu!”

Diệp Như Hề mỉm cười đáp lại, cô mở cuôn truyện ra và bãt đâu kế chuyện bằng một giọng điệu nhẹ nhàng.

Hai đứa nhỏ nép vào mỗi đứa một bên, chăm chú lăng nghe.

Không lâu sau, cô cảm giác cánh tay trái chùng xuống, cái đầu nhỏ của Nhạc Nhạc tiu nghỉu gục xuống, có vẻ như đã ngủ thiệp đi.

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, Nhạc Nhạc rất thích nghe kể chuyện trước khi đi ngủ, nhưng con bé luôn nghe không được bao lâu thì ngủ mật, dẫn đên một câu chuyện thường mắt khá nhiều thời gian mới kế xong.

Cô cần thận đỡ Nhạc Nhạc nằm xuống và đắp chăn bông lại.

“Mami, em gái đã ngủ rồi ạ?”

Tạ An ngắng đầu xem xét thế nào.

“Ừ, Tiểu An không thấy buồn ngủ sao?”

“Mami ơi, con muốn nói chuyện với mẹ một chút ạ.”

“Tiểu An muốn nói cái gì?”
 
Back
Top Dưới