Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 220


Chương 220

Diệp Như Hề buông tay, lúc nói lời tin biệt với Lục Tư Viễn, cô vô thức nhìn vệ góc phó, nhưng không có gì ở đó cả.

Cô vừa mới có cảm giác có người đang chăm chú nhìn mình ở đó, chăng lễ là ảo giác chăng?

Có lẽ là vì cùng Lục Tư Viễn nói rõ mọi chuyện, sau khi trở lại biệt thự, tâm trạng của cô cũng không tệ lắm.

Chỉ là Diệp Như Hề không ngờ rằng vừa về đến nhà, cô đã nhìn thấy cái.

người không nên xuất hiện đang ngồi trên ghê sô pha trong phòng khách.

“Tạ Trì Thành?”

Tạ Trì Thành nhìn thây nụ cười trên gương mặt của cô trong nháy mắt lại cứng đò, lửa giận trong lòng của anh càng thêm mãnh liệt, nhưng vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh.

“Em đã đi đâu?”

Sắc mặt của Diệp Như Hề mắt tự nhiên nói: “Đi dạo bên ngoài một lát.”

“Hả, đi với ai?”

Diệp Như Hề cảm thấy có điều gì đó là lạ, nhưng vân giâu nhẹm chuyện của Lục Tư Viễn, chỉ nói: “Không đi cùng ai cả, sao anh lại trở về?”

“Em không muốn tôi về sao?”

Sự bất an trong lòng của Diệp Như Hề càng lúc càng sâu, trực giác nói cho cô biết, tình trạng hiện tại của Tạ Trì Thành rất không ôn định, nhưng cô lại không biết tại sao anh như vậy.

“Tôi tưởng…hôm nay anh sẽ không về.

Tạ Trì Thành thờ ơ nói: “Đây là biệt thự của nhà họ Tạ.”

Ý tứ rất rõ ràng, nơi này chính là địa bàn của anh, anh muôn trở về thì sẽ trở về, mà cô mới chính là người tạm thời ở lại. Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Như Hề nén lại sự chua xót trong lòng xuống, thấp giọng nói: “Xin lôi.”

Quả nhiên, anh yêu cầu cô đi đưa cơm cho anh, chẳng qua chỉ là đề làm bẽ mặt cô.

Tạ Trì Thành nhướng mày nhìn dáng vẻ cô nghe lời của cô, lại càng thêm tức giận, anh không hề bỏ qua, dáng vẻ Diệp Như Hề tươi cười với Lục Tư Viễn.

Loại nụ cười thoải mái và tươi sáng kia, nhưng ở trước mặt anh, cô lại trỏ: thành dáng vẻ như bây giờ.

Trong phòng khách, áp suất không khí xung quanh giảm xuống ngay lập tức.

Bác Chung thận trọng đứng ở bên cạnh, vẻ mặt lo lắng, không biết tại sao thiếu gia lại đột ngột trở về, tâm trạng còn đặc biệt không tốt.

Thân là quản gia của nhà họ Tạ mây chục năm nay, bác Chung vần có thê đoán ra được tâm trạng của thiếu gia.

Đáng tiếc là tiêu thiếu gia và tiểu tiểu thư còn đang lên lớp, tạm thời không thê đến chữa cháy ngay lúc này, chỉ có thể cầu nguyện cho Như Hề tiểu thư có thể dập được con nóng nảy của thiếu gia thôi.

Diệp Như Hề cũng không muôn tiệp tục giãng co nữa, cô chủ động nói: “Anh có đói bụng không? Muôn ăn chút gì đó không? Phòng bếp vẫn còn nguyên liệu.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 221


Chương 221

Cô mới đưa cơm không bao lâu, anh lại trở về, đoán chừng chắc là anh chưa ăn nhỉ?

Chỉ là đôi mắt của Tạ Trì Thành càng thêm sâu hơn, ngay cả giọng nói của anh cũng trở nên u ám.

“Đúng, tôi đang đói.”

Diệp Như Hề cảm thấy câu này thật kỳ lạ, nhưng cũng không đề tâm, vứt xuống một câu: “Bây giờ tôi đi nâu cơm cho anh.” – Sau đó, cô đi vào phòng bếp.

Vì muốn nhanh một chút, Diệp Như Hề không nâu những món quá phức tạp mà chỉ làm ba món đơn giản và một món canh, đều là những món thường ngày hay nấu ở nhà.

Tạ Trì Thành động đũa, nhưng anh không có cảm giác thèm ăn, chỉ căn vài miêng rôi dừng lại.

Diệp Như Hề cũng không miễn cưỡng, tự mình ăn một íf, lúc chuẩn bị dọn dẹp bát đ ĩa vào trong, Tạ Trì Thành lập tức đứng dậy và nói: “Theo tôi lên trên.”

Cơ thể Diệp Như Hề đột nhiên cứng lại.

Tạ Trì Thành sải bước lên lầu, không có ý đợi cô.

Vành mắt của Diệp Như Hề hơi đỏ _ lên, tay càm bát cũng có chút run rầy.

Bác Chung thật sự không đành lòng nhìn nữa, đứ ng ra, thập giọng nói với cô: “Tiêu thư, cô cứ đặt ở đây đi, sẽ có người dọn đẹp, cô cũng không phải là bảo mẫu.

Nhưng mà, giờ phút này, cô hy vọng mình chỉ đơn thuần là một bảo mẫu thôi.

Diệp Như Hề từ chối sự giúp đỡ của bác Chung, cô tự mình thu dọn bát đ ĩa và đũa vào trong, rửa sạch xong rồi cất vào chỗ cũ.

Mục đích chính là muốn trì hoãn thời gian.

Cuối cùng, cô không thể kéo dài thời gian hơn nữa, chậm rãi bước lên lầu.

Cô bước từng bước nhỏ, chậm rãi đi đên trước cửa phòng làm việc, nhưng khi cô nhìn vào bên trong xem xét, thì lại không có ai cả.

Không ở bên trong sao?

Cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, rồi bước nhanh về phòng của mình.

Vừa mở cửa, cô đã nhìn thấy bóng dáng của Tạ Trì Thành đang lặng lẽ đứng bên trong.

Cô giật nảy mình, theo bản năng muôn xoay người rời đi.

Ngay lúc này, Tạ Trì Thành quay đầu lại nói: “Em muôn đi đâu?”

Diệp Như Hề siết chặt tay nắm cửa, nói: “Anh…anh tìm tôi có việc gì?”

Tạ Trì Thành lầy ra một món đò, trực tiếp ném vệ phía cô, Diệp Như Hề vội vàng bắt lấy.

Là một cái chìa khóa cùng số phòng, còn có một cái mặt dây chuyên nữa.

Đây là, những thứ mà năm đó cô đã làm mắt! Mặt dây chuyền này là di vật do mẹ cô đề lại cho cô, lúc cô làm mắt nó, cô còn chưa kịp tìm lại thì đã bị tống vào tù, cô cứ tưởng cả đời này cũng sẽ không bao giờ tìm lại được.

Sự ngạc nhiên của oô, mắt thường, cũng có thể nhìn thấy, điều này khiến sắc mặt của Tạ Trì Thành dễ nhìn hơn một chút.

Phải mắt một thời gian mới có thể tìm ra thứ này.

“Giữ cho kỹ, nêu còn làm mát, đề người khác nhặt được, tôi sẽ không tìm lại cho em lần thứ hai đâu.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 222


Chương 222

Giọng điệu của anh rất ác liệt, nhưng Diệp Như Hề không quan tâm chút nào, nhịn không được mà nở một nụ cười với anh: “Cảm ơn anh.”

Đây là di vật do mẹ cô đê lại, năm đó làm mất, cô luôn tự trách mình trong.

tù rất lâu, nhưng không ngờ lại tìm vê được.

Bát ngờ qua đi, vẻ mặt của Diệp Như Ti có chút nghỉ ngờ, hỏi anh: “Vật .Sao lại có thê ở chỗ của anh vậy?”

Sắc mặt của Tạ Trì Thành không được tự nhiên, anh quay đầu đi.

Lúc trước, chính vì vật này bị Diệp Như Mạn mạo danh thay thê, nên anh mới nhận làm người.

Đây chính là sự sỉ nhục của anh.

“Cho em rồi thì đừng nhiều lời nữa.”

Diệp Như Hề ngậm miệng im lặng, thu lại nụ cười của mình, ngoan ngoãn cúi đầu.

Nói ít thì sai ít, không nói thì sẽ không sai nữa.

Nhưng khi dáng vẻ này của cô hết lần này đên lần khắc, rơi vào trong mắt của Tạ Trì Thành, lập tức trở thành không biết tốt xấu.

Anh vươn tay bóp cằm cô, ép cô Đây là di vật do mẹ cô đê lại, năm đó làm mất, cô luôn tự trách mình trong.

tù rất lâu, nhưng không ngờ lại tìm vê được.

Bát ngờ qua đi, vẻ mặt của Diệp Như Ki có chút nghỉ ngờ, hỏi anh: “Vật .Sao lại có thê ở chỗ của anh vậy?”

Sắc mặt của Tạ Trì Thành không được tự nhiên, anh quay đầu đi.

Lúc trước, chính vì vật này bị Diệp Như Mạn mạo danh thay thê, nên anh mới nhận làm người.

Đây chính là sự sỉ nhục của anh.

“Cho em rồi thì đừng nhiều lời nữa.”

Diệp Như Hề ngậm miệng im lặng, thu lại nụ cười của mình, ngoan ngoãn cúi đầu.

Nói ít thì sai ít, không nói thì sẽ không sai nữa.

Nhưng khi dáng vẻ này của cô hết lần này đên lần khắc, rơi vào trong mắt của Tạ Trì Thành, lập tức trỏ thành không biết tốt xáu.

Anh vươn tay bóp cằm cô, ép cô thần.”

Thậm chí còn có thể cùng bạn trai cũ hẹn hò, vậy tại sao lại không thoải mái?

“Tạ Trì Thành, Tiểu An và Nhạc Nhạc sắp kết thúc tiết học rồi.”

Ít nhất là không phải bây giờ, nếu không cô sẽ đôi mặt với hai đứa trẻ như thế nào?

Đôi mắt của cô mang theo cầu xin, nhìn xem Tạ Trì Thành.

Qua nửa buổi sau, anh thu tay về, nhanh chân sải bước bỏ đi, buông ra một câu: “Đêm nay tôi sẽ không vô.”

Ở phía sau, hai tay hai chân của Diệp Như Hà lạnh như băng rũ trên mặt đất, lạnh như cả quãng đời còn lại sau này của cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 223


Chương 223

Vào buổi chiều, Nhạc Nhạc và Tiểu An cũng đã kết thúc tiết học, mà Nhạc Nhạc đang được bác sĩ gia đình kiểm tra sức khỏe định kỳ mỗi ngày một lần, con bé rất ngoan ngoãn họp tác.

Sau lần trước, tác dụng phụ của loại thuộc mới bị phát tác, tác dụng của thuốc cũng không quá rõ ràng, nhưng trạng thái tỉnh thân của Nhạc Nhạc rât tốt, cũng không bị ảnh hưởng gì.

Diệp Như Hề đứng bên cạnh và nhìn vào đôi mắt to tròn đang chớp chớp của Nhạc Nhạc, cô nuôt cơn chua xót trong miệng xuống.

Tình trạng tinh thần của Nhạc Nhạc rất tốt, phân lớn là hạnh phúc, trước đây cô nghĩ mình có thể cho Nhạc Nhạc mọi thứ, nhưng lại chưa bao giờ nhìn thấy Nhạc Nhạc lộ ra nụ cười thỏa mãn như Vậy.

Kiểm tra xong, Nhạc Nhạc ngoan ngoãn uống thuốc, sau đó đứng dậy đi thẳng đến bên cạnh mẹ mình, hô lên: “Mami, chiều nay cha có trở về không? Tại sao cha lại bỏ đi vậy?”

Tạ An nhẹ nhàng lẫm bẩm: “Cha dạo này bận rộn, nên thường xuyên không gặp được cha…”

Diệp Như Hề dừng một chút, bình tĩnh an ủi bọn trẻ: “Không sao đâu, mẹ sẽ ở bên các con.”

Tạm thời đừng trở về là tốt nhất.

Nhạc Nhạc nắm lấy tay mẹ và nói: “Mami! Con muốn cho mẹ xem một thứt”

Vừa nói, cọn bé vừa nắm lấy tay của mẹ và đi về phía phòng tranh nhỏ của mình.

Tạ An vội vàng đi theo, miệng nhéch mép cười trộm, cậu là biết em gái không thê giấu được mẹ chuyện gì.

Diệp Như Hề bị kéo đến phòng tranh nhỏ, Nhạc Nhạc còn thần bí nói: “Mami, mẹ mau che mắt lại đi!”

Diệp Như Hề mỉm cười, vẫn là nghe.

lời che mắt lại, đề Nhạc Nhạc dẫn cô đi vê phía trước.

“Mẹ, có bậc cửa, cần thận một chút, à, mẹ đi theo con, được rôi, mẹ hãy dừng lại!”

“Nhạc Nhạc, mẹ có thể mở mắt ra được chưa?”

“Dạ! Mẹ mở mắt ra đi!”

Diệp Như Hề bỏ tay xuống, vừa định cười hỏi tại sao con bé lại làm ra vẻ thần bí như vậy, nhưng trong nháy mắt cô đã nhìn thây một bức chân dung khổng lồ trước mặt.

Trong bức chân dung, có bốn người.

Có cô, có Tạ Trì Thành, có Nhạc Nhạc và cả Tiểu An nữa.

Một gia đình bốn người, tay trong tay.

Nét vẽ của Nhạc Nhạc đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều sau khi được bồi dưỡng chuyên nghiệp, dù còn non nót nhưng với phong thái cực kỳ chuẩn xác, có thê thây được mỗi người một tính cách Ho bức tranh này.

Nụ cười trên khuôn mặt của cô, sự kiêu ngạo lạnh lùng giữa hàng lông mày và đôi mắt của Tạ Trì Thành, sự thông minh của Tạ An, và sự dễ thương riêng biệt của Nhạc Nhạc.

“Mamil Mẹ có thích không? Con đã vẽ rất lâu đó! Vẫn chưa vẽ xong, đợi đến lúc hoàn thành con sẽ tặng mẹ và cha nhét”

Tạ An cũng nhanh nhảu nói: “Vốn là muôn hoàn thành rôi mới làm cho mọi người bất ngờ, vậy mà em gái lại không thể nhịn được nữa.”

Nhạc Nhạc ngượng ngùng oán trách một tiếng: “Anh này!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 224


Chương 224

Diệp Như Hề nhìn bức tranh, ánh mắt sững SỜ.

Qua trình độ này, cô thực sự nhìn thấy tài năng của Nhạc Nhạc, mà tài năng này gân như bị cô chôn vùi.

Thấy mẹ vẫn im lặng, Nhạc Nhạc có chút bắt an.

“Mẹ ơi? Mẹ không thích sao?”

Diệp Như Hề định thần lại, nhanh chóng lắc đầu nói: “Sao lại vậy chứ?

Mẹ rất thích, Nhạc Nhạc thật tuyệt, bức tranh vẽ rât đẹp!”

Nhạc Nhạc mở miệng nói: “Cô giáo cũng khen con đó! Mẹ ơi, đợi học xong con lại vẽ cho mẹ nhé!”

“Được, mẹ sẽ nhớ kỹ đó.”

Tạ An đáng thương nói: “Nhạc Nhạc, còn anh thì sao?”

“Vẽ cho cả anh trai nữal”

Diệp Như Hề nhìn bọn trẻ cười đùa, ánh mắt lại nhìn về phía bức tranh Kỉa lần nữa.

Thật trông giống người một nhà…

Chỉ là cô chưa bao giờ dám hy vọng.

Môi của Diệp Như Hề nhéch lên một tia tự giêu, xua đi những tưởng tượng viễn vông trong đầu của cô.

Đêm đó, Tạ Trì Thành quả nhiên không trở về, Diệp Như Hề hiếm khi được ngủ một giấc ngon lành, ngủ một đêm đến sáng.

Chỉ là qua ngày hôm sau, biệt thự của nhà họ Tạ đã nghênh đón những vị khách không mời mà đên.

Bác Chung cố gắng ngăn bọn họ lại, tình thê tiên thoái lưỡng nan.

Diệp Như Mạn mang theo mẹ của cô ta đến, nhưng lại bị chặn lại ở bên ngoài biệt thự, thậm chí còn không thể bước vào cửa, thấy vậy cô ta lập tức nôi trận lôi đình.

“Bác Chung, tôi là vị hôn thê của Tạ Trì Thành! Tôi đến đây đề gặp Tiểu An, sao bác không cho chúng tôi vào? Tôi là mẹ của Tiểu An! Còn bà của Tiểu An cũng đang ở đây!”

Bác Chung thì thào: “Diệp tiểu thư, xin đừng làm tôi khó xử. Thiệu gia đã căn dặn, không cho phép bất cứ người nào vào trong.”

Vu Bình cau mày thật sâu Và nói: “Con gái tôi là hôn thê của Tạ Trì Thành, tại sao ông lại gọi con bé là Diệp tiều thư chứ? Ống nên gọi là con bé là Như Mạn thiêu phu nhân thì đúng hơn.”

Sau khi Diệp Như Mạn nghe vậy, mới ý thức được mẹ mình nói đúng, liên nói: “Đúng vậy, bác Chung, bác chỉ là người hâu của nhà họ Tạ, sao dám ngăn cản tôi? Tôi là thiếu phu nhân của các người! Lão phu nhân đã chính miệng thừa nhận!”

Khuôn mặt luôn luôn dịu dàng của bác Chung lạnh xuống, từ khi trở thành quản gia của nhà họ Tạ, tận mắt nhìn thiêu gia lớn lên rôi trưởng thành đã nhiều năm như vậy, nhưng chưa từng có người nào đôi xử vô lễ với ông ây như thê này.

Nghĩ đên việc người phụ nữ này đã mạo danh lừa dôi thiêu gia, nói dối tự xưng mình là mẹ ruột của tiểu thiếu gia, loại hành vi tồi tệ như vậy quả thực không có cách nào tha thứ!

Bác Chung lấy lại vẻ mặt thất thần vừa rôi, nói thăng thừng rõ ràng: “Đây là biệt thự của nhà họ Tạ, cũng không phải nhà tổ của nhà họ Tạ. Xin tiêu thư quay vệ đi, không có mệnh lệnh của thiêu gia, bắt cứ ai cũng không được vào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 225


Chương 225

Diệp Như Mạn cảm thấy mình bị quản gia làm cho mắt mặt, như muốn nỗ tung, mà quan trọng hơn nữa đó chính là mất mặt trước mặt của mẹ cô ta.

Cô ta chỉ vào mũi của bác Chung và măng: “Mở mắt chó của ông nhìn cho rõ ràng đi! Tôi là thiếu phu nhân của nhà họ Tại Ông dám cản tôi!”

Vẻ mặt Bác Chung vẫn như cũ, nửa bước cũng không ng tư thế thẳng tắp, giỗng như một ngọn núi chắn trước cửa.

“Không có mệnh lệnh của thiếu gia, bắt cứ ai cũng không thể bước vào biệt thự nửa bước.”

Diệp Như Mạn hếch mũi nói: “Nếu tôi nhất định cứ muôn đi vào! Tôi sẽ lập tức đề lão phu đuôi cổ ông ra khỏi nhà họ Tại”

Bác Chung mỉm cười nói: “Nhà họ Tạ từ trước đên nay đều đối xử nhã nhặn với mọi người, nhưng nêu trước mặt là trộm cướp lưu manh, thì cũng không cân nhãn nhịn.”

Dứt lời, Bác Chung ngoắc ngoäc tay, hai hàng vệ sĩ từ mọi ngóc ngách bên trong tràn ra, trang bị đầy đủ vũ khí, khí thế hùng hỗ khiến người khác phải nhượng bộ rút lui.

Khí thế của Diệp Như Mạn lập tức yếu đi, sao cô ta lại quên mật nhà họ Tạ có nhân viên bảo an, bọn họ rất chuyên. nghiệp, biệt thự này danh h xưng càng là không thê phá hủy, nêu không Tạ Trì Thành sẽ không yên tâm đề Tạ An ở đây.

Nhưng nếu cứ như vậy mà rời đi, Diệp Như Mạn càng không cam tâm.

Lúc này, Vụ Bình nói: “Quản gia Chung, thật xin lỗi, mới vừa rồi là Như Mạn đường đột. Nhưng xin hãy m chúng tôi, chúng tôi không hề có c ý. Chỉ là do tôi nhớ cháu ngoại của nh quá. Xin hãy sắp xếp một chút, đề cho chúng tôi vào trong.”

Vẻ mặt của bác Chung vẫn không chút thay đồi, nói: “Phu nhân, xin bà đừng làm khó tôi. Đây là mệnh lệnh của thiếu gia. Tôi chỉ là đang tuân theo mệnh lệnh.”

Vu Bình vẫn không bỏ cuộc, nói: “Tôi đã gọi cho Trì Thành, nhưng nó đang họp nên không thể nghe máy. Nêu như không phải khẩn cập, chúng tôi cũng không hy vọng trực tiếp tìm đến cửa trong bộ dạng này.”

Câu nói kia thoáng qua khiến bác Chung hơi nghỉ ngờ một chút, nhưng ông ấy vẫn không lùi bước.

Vành mắt của Vu Bình đỏ hoe, nhẹ nhàng lau khóe mất một cái, đưa một ánh mất nhìn qua Diệp Như Mạn, sau đó cô ta vội vàng câm khăn tay chấm chấm đôi mắt đỏ hoe: “Mẹ, con thật vô dụng, con xin lỗi, ngay cả nhìn con trai một chút cũng nhìn không được, cha khẳng định rất thất vọng.

Vụ Bình nghẹn ngào nói: “Quản gia Chung, chúng tôi cũng là không còn cách nào nữa. Chông tôi, là cha của Như Mạn, cũng là ông ngoại của Tiểu An, ở trong bệnh viện cuôi cùng cũng đã tỉnh lại, ông ây ngủ một giâc dài như thế cuối cùng cũng đã tỉnh lại.

Ông ây muôn nhìn cháu trai một chút mà thôi.”

Quản gia Chung cũng hơi ngạc nhiên.

Mà, bên trong cánh cửa, Diệp Như Hề một mực nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, cũng kinh ngạc theo.

Cô cứng đờ, đầu óc trồng rỗng, thậm chí tai của cô ù đi.

Cha, cha cô đã tỉnh lại sao?

Cha cô bị đụng trở thành người thực vật, thậm chí nhiều lần nhận được thông báo nguy kịch từ bác sĩ, đã tỉnh dậy rôi.

Lúc ngoài cửa không còn tiếng động, cô cũng không biết, cứ đứng ở đó sửng sờ như hoá đá, cuôi cùng bị Nhạc Nhạc và Tiểu Án kéo tỉnh táo trở lại.

Tạ An đưa tay ra, như thể muốn thăm dò trán của mẹ, nhưng lại bắt lực, thận hình của cậu quả ngắn không, thể với tay tới được, đành phải lo lắng hỏi: “Mẹ ơi, mẹ sao vậy?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 226


Chương 226

Nhạc Nhạc cũng nắm lấy tay mẹ và nói: “Mẹ ơi, mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?”

Diệp Như Hề đưa tay chạm vào má của cô, vội vàng lau đi nước mắt, khóe miệng lại nhịn không được mà Vỡ oà.

Cha cô tỉnh dậy, tin tức này ập đến, khiến cô vui mừng đến mức hận không thể bay đến bệnh viện ngay lập tức.

Cho dù mẹ kế đối xử tệ bạc với cô, nhưng cô chưa bao giờ hận cha mình, chính cha cô là người đưa cô từ nông thôn trở vê, bât kể hiềm khích lúc trước như thế nào, ông_ cũng đã chu cập cho cô đi học, vân luôn ở bên tai khích lệ cô.

Năm đó, cha cô bị tai nạn ô tô và trở thành người thực vật, cô đã khóc rất lâu mới chấp nhận được sự thật này, nhưng trong thậm tâm của cô luôn tin rằng cha cô nhất định sẽ tỉnh lại.

Cái nhất định này, đã trôi qua hơn sáu năm.

Sau khi ra tù, Vụ Bình đã chuyển cha cô đến bệnh viện khác, căn bản không nói cho cô biết, cho nên cô dù có muốn đến thăm cũng không thể làm được, may mãn thay, bây giờ cha cô đã tỉnh lại.

Diệp Như Hề một phải một trái bề hai đứa trẻ lên, đi đến phòng khách, đặt chúng lên sô pha, còn mình thì ngồi xôm Xuống, nói: “Tiểu An, Nhạc Nhạc, ông của các con đã tỉnh rồi.”

Lần đầu tiên nghe tin bọn họ còn có ông ngoại, cả hai đều trồ mắt ngạc nhiên.

“Mẹ ơi, con và anh trai cùng đến thăm ông ngoại có được không?”

Diệp Như Hề vừa định đồng ý, nhưng sắc mặt lại cứng ngắc một chút.

Cha vẫn còn chưa biết mấy năm nay đã xảy ra chuyện gì, ngay cả sự tôn tại của Tiểu An và Nhạc Nhạc, cô cũng không thê giải thích.

Chưa kết hôn mà đã có con, còn dây dưa không rõ với em rễ nữa…

Mặt của Diệp Như Hề lập tức tái mét.

Cả ngày nay, cô đều như người mắt hồn, ngay cả việc cắt rau cũng vô tình cắt phải ngón tay, đau đến mức cô theo bản năng đưa vào miệng.

Vì vậy, đêm hôm đó, khi Tạ Trì Thành trở về, anh nhìn thấy một bàn đồ ăn ngon, cùng…một ngón tay cái bị dán băng cá nhân và động tác có chút kỳ quặc của Diệp Như Hề.

“Cha! Cha đã trở về!”

Nhạc Nhạc hạnh phúc nắm tay cha của mình, từ nhỏ đã ở mồ côi cha mẹ, ở trong cô nhi viện cùng với viện trưởng, gặp nhiều đạo lí đối nhân xử thế, nhưng trong lòng cô bé vần giữ được sự hồn nhiên và niềm hi vọng mãnh liệt nhát.

Cho nên, lúc Diệp Như Hề đến đón, Nhạc Nhạc có thê lập tức chấp nhận ráng mình có mẹ, và cũng có thể ngọt ngào gọi cha sau khi xác định cha của mình.

Một đứa trẻ thiếu thốn quá nhiều tình cảm của cha, tình thương của mẹ, sẽ theo bản năng cảm nhận và bắt lẫy sự âm áp đó.

Tạ An không năm tay cha, ngoan ngoãn ngôi trên ghê, nghiêm túc chờ đợi, nhưng từ động tác. thỉnh thoảng: vuốt tay của cậu, có thể thấy răng cậu cũng rất vui vì ‘cha có thể về ăn com cùng bọn họ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 227


Chương 227

Xét cho cùng, trước đây, ngôi nhà này thường chỉ có hai người là cậu và bác Chung, từ khi mẹ và em gái dọn đến, cha cũng thường về nhà hon, điều này khiên Tạ An mơ hồ có khái niệm về gia đình.

Nhà, chính là nơi có cha, có mẹ và em gái, mọi người có thể ngôi ăn cơm cùng nhau.

Tạ Trì Thành ôm lấy Nhạc Nhạc, bước đến bên bàn và đặt Nhạc Nhạc xuống, nhìn thoáng qua vét thương trên tay của Diệp Như Hà.

Diệp Như Hề cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh, cô không khỏi co rút ngón tay lại.

Rõ ràng là quan tâm, nhưng khi anh mở miệng, lại nói: “Bị ngôc sao?”

Diệp Như Hề có chút xấu hỗ né tránh ánh mắt của anh, nói: “Không cần thận một chút, cũng không sao cả, qua mây ngày nữa sẽ lành thôi.”

“Nếu không thể nấu ăn, thì gọi bảo người hậu làm. Đừng tự làm khó mình như vậy.”

Rõ ràng là anh không muốn cô miễn cưỡng, nhà họ Tạ cũng không phải không thuê được đầu bếp, nhưng vẻ mặt Tạ Trì Thành lúc này lại có chút nóng nảy, trực tiếp làm sai lệch ý nghĩa của cả câu.

Diệp Như Hề im lặng một lúc, khẽ năm chặt tay.

Anh thậm chí còn không muốn giao cho cô chức vị nữ đầu bếp này.

Cô, còn có thể ở lại cho đến khi Nhạc Nhạc hồi phục hoàn toàn sao?

Ăn một bữa cơm nhưng lại nuốt không trội, trong lòng Diệp Như Hề đang chất chưa tâm sự, cho nên cô căn bản chỉ ăn vài miêng.

Tạ Trì Thành hiếm khi rảnh rồi, đích thân dẫn hai đứa nhỏ đi xếp khối gỗ.

Trong góc phòng khách, có một khoảng không gian rộng được xếp đây những thanh gỗ xếp hình, đây thường là nơi yêu thích của Nhạc Nhạc và Tạ An.

Bây giờ có cha tự mình tới chơi cùng, bằng mắt thường cũng có thê thấy hai đứa nhỏ cực kỳ hưng phần, ngay cả Tạ An cũng đặt xuông cái máy tính mà cậu vẫn luôn ôm khư khư bên mình, khôi phục tính tình của một đứa trẻ.

Sau khi thu dọn xong bát đ ĩa, Diệp Như Hề ngồi trên ghê sô pha, xem bọn họ vui đùa.

Một thân hình lớn và hai thân hình nhỏ, ở dưới ánh đèn lộ ra vẻ ấm áp.

Ngay cả Tạ Chi Thành vốn luôn lạnh lùng như băng cũng trở nên dịu dàng, khuôn mặt tuần tú thâm trầm lại càng có sức hút.

Anh cúi đầu, nghiêm túc lắng nghe ý kiến của Tiểu Àn, sau đó thỉnh thoảng sẽ khuyến khích Nhạc Nhạc làm mọi việc. Lúc này, Diệp Như Hề cảm thấy không biết Tạ Trì Thành có phải là một người chồng đủ tiêu chuẩn hay không, nhưng… Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Anh nhất định là một người cha đủ tiêu chuân.

Diệp Như Hề thậm chí cảm thây răng ngay cả khi không có cô, thì Tạ Trì Thành vẫn có thể chăm sóc hai đứa trẻ rất tốt.

Một loại cảm giác thật bại này cùng với việc người cha của cô tỉnh dậy, đã khiến cảm xúc của cô chùng xuống không kiểm soát được.

Đêm đên, Diệp Như Hề tăm rửa sạch Sẽ xong, mặc bộ đồ ngủ vào, chần chừ một lúc lâu, cô nghiền răng nghiền lợi bước ra khỏi phòng.

Đèn trong phòng làm việc vẫn sáng, cho dù anh trở về biệt thự, Tạ Trì Thành vẫn sẽ ở trong phòng làm việc giải quyết công việc một lát.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 228


Chương 228

Cô gõ cửa một tiếng, mới đẩy cửa bước vào.

Tạ Trì Thành hơi ngắng đầu lên, nhàn nhạt nói: “Có việc gì?”

Diệp Như Hề hít một hơi thật sâu và nói với anh: “Tôi muôn nhờ anh một chuyện.”

Tạ Trì Thành đặt bút trên tay xuống, vẻ mặt hơi kinh ngạc, đây là một trong những lần số ít mà cô sẽ chủ động nhờ anh.

Tâm trạng của anh coi như cũng không tệ, nói: “Chuyện gì?”

Diệp Như Hề đi tới, cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Ngày mai, tôi muôn đi ra ngoài.”

Trong căn biệt thự này, không có mệnh lệnh của anh, ai cũng không được phép bước vào, nhưng, cũng không ai có thê tuỳ tiện ra ngoài.

Tạ Trì Thành bắt đầu lo lắng, nghĩ đên cái ôm giữa cô và Lục Tư Viễn cách đây không lâu.

Trong thời gian ngắn như vậy, có phải là cô nóng lòng chờ không được?

Nhận thấy khuôn mặt của Tạ Trì Thành trở nên u ám, trái tim Diệp Như Hề thắt lại, cô thực sự không thể theo kịp tính khí thất thường của Tạ Trì Thành.

“Em định làm gì?”

“Tôi, tôi có chuyện…muốn đi giải quyết…”

“Chuyện gì?”

Diệp Như Hề hơi do dự, không muốn đem chuyện của cha cô nói cho anh biết.

“Là việc riêng.”

Không muốn thẳng thắn nói ra sao?

Đôi mắt của Tạ Trì Thành lóe lên một tia giêu cọt, đặt tập tài liệu xuông và nói: “Em có chắc không?”

Diệp Như Hề gật đầu, cô phải đi gặp cha mình.

“Được, nhớ ,kỹ lựa chọn bây giò của em, tôi sẽ sắp xếp một người lái xe cho em. Còn bây giờ, cút ra ngoài.”

Sắc mặt của Diệp Như Hề trắng bệch, căn chặt môi dưới, xoay người rời đi.

Sau khi cô rời đi, Tạ Trì Thành đã ném cây bút đi, không thê đọc được dù chỉ một chữ.

Gần đây, ngay cả bản thân anh cũng không thẻ hiểu được cảm xúc của chính mình, sự tức giận mất kiểm soát này khiến anh thường xuyên mắt kiên nhân, đây không phải là một dấu hiệu tôt.

Qua ngày hôm sau, Tạ Trì Thành nói được thì làm được, anh đã . Sắp xếp một tài xê cho Diệp Như Hề, đề cho cô có cơ hội rời đi.

Sau khi Diệp Như Hề ra ngoài từ cửa sau, cô trực tiếp đến khu chung cư Phú Cẩm và nhắn chuông cửa.

Khi nhìn thấy Diệp Như Hề, Vu Bình cười khẽ một tiêng, nói: “Sao vậy?

Lúc này còn biệt về nhà sao? Trước kia không phải là dáng vẻ hận không thể bỏ đi sao?”

Diệp Như Hề có gắng nhẫn nhịn, nói với bà ta: „ Cha đã tỉnh rồi, tôi muôn gặp ông ấy.”

“Lúc này mới nhớ tới, cô không cảm thấy là đã muộn rồi sao? Cô là đứa con gái bát hiệu, cha cô không muốn gặp cô nữa đâu!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 229


Chương 229

Diệp Như Hề không hề cáu gắt mà còn bình tĩnh nói: “Tôi muôn gặp cha.”

“Cô nói chuyện với tôi bằng thái độ gì vậy? Tôi là mẹ cô đói!”

Khoé môi của Diệp Như Hề giật giật, cô nói: “Dì Vu, tôi không muôn đóng cảnh tình cảm mẹ con với dì. Tôi muôn gặp cha. Nếu như dì không “

muốn nói cho tôi biết, thì tốt hơn hét dì hãy cầu nguyện rằng đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cha. Bằng không, tôi không dám đảm bảo mình sẽ nói gì đâu. “

Sắc mặt của Vu Bình thoáng biến đổi.

“Cô đang uy h**p tôi ư2”

“Dì Vu, cha đang ở bệnh viện nào vậy?”

Một tia lạnh lùng hiện lên trong mắt của Vu Bình, sau đó bà ta lập tức mỉm cười nói: “Như Hàề, cô quan tâ m đến cha mình như vậy, tất nhiên cô cũng không muốn nhìn thấy ông ây bị kích động. Hiện tại tình trạng của ông ấy rất không ôn định. Bác sĩ nói nếu đề ông ây bị kích động lớn, rất có thể sẽ không tỉnh dậy được.”

Trái tim của Diệp Như Hề chùng xuông.

“Cho nên, có mấy lời không thể nói lung tung, cô muôn đi gặp cha cô, bây giò tôi sẽ đưa cô đi gặp.”

Diệp Như Hề theo Vu Bình đến bệnh viện, lúc cô nhìn thấy người cha gầy yếu già nua, ánh mắt của cô lộ vẻ chua xót.

“GN Diệp Kiến Nam dưới sự giúp đỡ của y tá đang ngoan ngoãn mặc áo khoác vào, khi nghe thây tiêng cha đột nhiên vang lên bên tai, ông ngơ ngác một chút, quay đầu lại.

“Hề Hè, con đến rồi.”

Diệp Như Hề ba chân bón cẳng tiến lên, ôm lấy cha cô, nước mắt lửng tròng.

“Cha…cha tỉnh rồi, quá tốt rồi…”

Cha vẫn giỗng như lúc cô còn nhỏ, nhẹ nhàng võ sau lưng cô, nói: “Đã lớn như thế rôi, mà còn khóc như trẻ con vậy.”

Diệp Như Hề rơi nước mắt rồi lại cười, vẻ mặt tràn đầy khô sở, nhưng vân không ngăn được niêm vui sướng lúc này.

Vu Bình mỉm cười đi về phía trước, nhẹ nhàng nói: “Kiến Nam, ông tỉnh lại là tốt rồi. Tiểu Hề và Mạn Mạn suốt mắy năm nay đều lo lắng cho ông.

Mạn Mạn ngày nào cũng đến thăm ông, chỉ mong ông tỉnh lại.”

Diệp Kiến Nam một mặt vui mừng, nhưng cũng tự trách, nói: “Đề mọi nghi lo lắng rồi. Mạn Mạn đâu? Hôm nay con bé cũng không đến sao? Tôi chuẩn bị xuât viện rôi.

“Đứa nhỏ Mạn Mạn vẫn ở trong nhà của Tạ phu nhân. Sắp đến sinh nhật của lão phu nhân rồi. Là cháu dâu của nhà họ Tạ, đương nhiên là con bé muốn giúp đỡ rồi.”

Nói đến đây, giọng điệu của Vu Bình có chút tự hào.

Hiền nhiên, việc Diệp Như Mạn trở thành cháu dâu của nhà họ Tạ đã được báo cho Diệp Kiến Nam lúc ông mới tỉnh lại, cho nên lúc này Diệp Kiên Nam cũng có chút tự hào.

“Nhà họ Tạ là một gia đình có tuổi đời mấy trăm năm, cấp bậc lễ nghĩa đều chu toàn. Mạn Mạn tuôi vẫn còn nhỏ, vẫn còn nhiều điều chưa biết. Bà hãy trông chừng con bé, đừng đề nhà họ Tạ không thích nhà giững ta.”

“Được, tôi biết rồi, trước lúc đến đây, Mạn Mạn còn bảo tôi giải thích với ông một chút, con bé làm xong sẽ về nhà một chuyến.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 230


Chương 230

Diệp Kiên Nam xua tay, nói: “Chuyện của nhà họ Tạ quan trọng hơn.”

Vu Bình thấy thuốc nhỏ mắt đã gần hết, bà ta liếc qua Diệp Như Hề đang ngồi im lặng ở bên cạnh, khóe miệng hiện lên một tia giêu cọt.

Diệp Kiên Nam dường như nhớ ra điệu gì đó, quay sang nói: “Tiểu Hề, mấy năm qua là cha đã làm khổ con.

Cha đã hứa sẽ đến dự lễ tốt nghiệp của con, nhưng lại thật hứa. Chỉ là thành tích của con rất tốt, cha cũng không cân lo lắng, hiện tại con, đã đi làm thực tập sinh ở đâu? “

Ngay khi những lời này vừa nói ra, cơ thệ của Diệp Như Hề trở nên căng thẳng.

Vu Bình đắc ý, suýt chút nữa đã. cười ra tiếng, nhưng bà ta che giấu rất tốt, nhỏ giọng nói: “Kiến Nam, chúng ta về nhà nói chuyện trước đi?”

Diệp Kiến Nam cũng phát giác ra có điêu gì đó không Ôn, nhìn đứa con gái lớn mà ông luôn tự hào lại đang im lặng, còn sắc mặt của vợ ông đều lộ ra vẻ không đành lòng.

Sắc mặt của Diệp Kiến Nam bỗng trầm xuống, nói: “A Bình, nói cho tôi nghe, còn có chuyện gì mà tôi không biệt?”

Diệp Ngư Hề mím môi, những lời ra đến miệng lại vội vàng nuốt xuống.

Vu Bình tỏ ra khó xử, nói nhỏ: “Kiến Nam, chúng ta về nhà trước rôi hăn nói.”

Diệp Kiên Nam miên cưỡng đông ý, nhưng lại cau mày, hận không thê trở về nhà ngay, ông lập. tức dẫn đầu đi trước, bước chân vội vàng.

Vu Bình và Diệp Như Hề đi chậm hơn hai bước, Vu Bình thấp giọng nói: “Chuyện này cô không muốn thua thì cũng phải thua, bằng không thì cô tự . biệt hậu quả rôi đó.”

Sau đó, Vu Bình lập tức đuôi kịp chồng mình và đỡ lây ông ta.

Diệp Như Hề bị bỏ lại phía sau, bàn tay của cô siết chặt nắm đấm.

Về đến nhà, Diệp Như Hề đi pha nước âm cho cha trước, bác sĩ dặn dò cô phải dùng nước âm đề uống thuốc.

Nước đã được đun nóng, xong, lúc cô định mang ra thì nghe thấy một tiếng “bụp” vang lên.

“Diệp Như Hề! Ra ngoài cho cha!”

Diệp Như Hề nắm lấy cốc nước rồi bước ra ngoài.

Lúc này, khuôn mặt của Diệp Kiến Nam đỏ bừng vì tức giận, lồ ng ngực nhấp nhô, trồng có vẻ sắp ngất đi.

Diệp Như Hề thấy vậy, nhanh chóng đưa ly nước qua, nói: “Cha, cha uông thuộc trước đi.”

Nhưng, chiếc cốc đưa tới lập tức bị ông hất tay một cái làm đổ, nước bắn tung tóe khắp người cô.

May mắn thay, nước ấm nên không làm cô bị bỏng.

Những giọt nước chảy dài trên má, Diệp Như Hề cắn chặt môi dưới, thì thàm nói: “Cha, con..

“Nhìn xem cô đã làm ra những việc tốt gì! Con gái của Diệp Kiên Nam tôi, gây chuyện bỏ trốn! Ngồi tù năm năm! Lại còn ở trong tù sinh con sao?

Nhà họ Diệp đều bị cô làm cho mắt hết mặt mũi rồi!”

Diệp Như Hề theo bản năng nhìn về phía của Vu Bình.

Cô đoán được chuyện này sẽ bị bà ta nói ra, nhưng còn chuyện của Nhạc Nhạc, làm sao cô dám nói ra chứ?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 231


Chương 231

Năm đó, bọn họ là người biết rõ nhất tình hình nhất!

Chính Diệp Như Mạn đã hạ thuốc, tìm người hãm hại côi “Không phải! Cha! Không phải như những gì cha nghĩ đâu! Nằm đó, năm đó…

Vụ Bình bồng nhiên đứng lên, làm ra dáng vẻ tận tình, nói: “Như Hề! Con mau xin lỗi đi! Thân thể cha con không chịu được kích động đâu!”

Lời nói của Diệp Như Hề đột ngột dừng lại.

Vu Bình lại nhanh chóng rót nước, cho chồng uông thuộc, vừa VÕ lưng ông, vừa nói: “Ong đừng nóng giận, tức giận không tốt cho sức khoẻ. Ông vừa mới tỉnh lại, chẳng lẽ muốn bỏ lại mẹ con chúng tôi à? Nếu đứa nhỏ có làm gì sai, sau này sẽ sửa sai thôi, Như Hề, còn không mau xin lỗi cha con đi!”

Cổ họng của Diệp Như Hề thắt lại, nhìn những sợi tóc bạc trắng hai bên thái dương của cha mình, một nỗi bất lực mạnh mẽ trào dâng trong lòng.

Cô cúi đầu, hung hăng nhắm mắt nói: “Con xin lôi cha.”

“Đừng gọi tôi là cha! Tôi không có đứa con gái như cô! Năm đó tôi đón cô trở về, không phải để cho cô làm những chuyện đáng xấu hồ này!”

Từng câu từng chữ của cha, tựa như một thanh gươm sắc bén, lần lượt đâm vào trái tim của Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề đột nhiên im lặng, không lên tiếng.

Vụ Bình khá hài lòng với kết quả này, bề ngoài vẫn thể hiện hình ảnh của một người mẹ nhân từ.

“Kiến Nam, không sao đâu, đừng nóng giận, Tiêu Hề biết sai rồi, con bé ngôi tù mây năm nay, Cuộc sông cũng không dê dàng chút nào.”

Diệp Kiến Nam tức giận không nguôi, buôn bực nói: “Tiểu Hề, cha kỳ vọng vào con lớn như Vậy, nhưng con lại làm ra chuyện như vậy, sau này nhà họ Diệp chúng ta, làm sao còn chỗ đứng!”

Vu Bình ngay lập tức nói: “Chẳng phải vẫn còn Man Mạn sao? Đứa nhỏ Mạn Mạn này rất nhớ ông, ông đừng tức giận nữa, Mạn Mạn thây y ông, tức giận như vậy sẽ rất đau lòng đó.”

Có lẽ là vì đề cập đến một cô con gái ngoan khác, mà khuôn mặt của Diệp Kiên Nam trông dễ nhìn hơn một chút.

“Nghĩ không ra, năm đó Mạn Mạn có chút nghịch ngợm, mà hiểu chuyện, còn Tiêu Hê, con đã làm cha thât vọng quá lớn.”

Một câu này, đã hoàn toàn khiến tia kiện trì cuôi cùng trong lòng Diệp Như Hề sụp đồ.

Cô bỗng nhiên đài ngậng đầu lên, hai mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào cha mình.

“Cha, con không có. Chuyện đó không phải do con làm.”

Sắc mặt Vu Bình lập tức thay đổi, tức giận nói: ‘ “Được rôi! Tiểu Hề! Con đừng tiếp tục chọc cha con tức giận nữal”

Diệp Kiến Nam cũng ý thức được chuyện không thích họp, nói: “Chuyện như thế nào? Tiểu Hề, con nói lại lân nữa.”

Vu Bình sốt ruột đứng lên.

Diệp Kiến Nam nhìn thoáng qua Vu Bình, nói: “Bà ngôi xuống, tôi muôn”

nghe xem Tiểu Hề nói như thế nào.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 232


Chương 232

Diệp Như Hề từ ng câu từng chữ nói: “Năm đó, người gây chuyện chạy trốn đó không phải là con.

Một câu này vừa nói ra, ánh mắt Vụ Bình hiện lên một tia dữ tọn, nhưng rất nhanh, lại trấn định trở lại.

Diệp Kiến Nam hung hăng nhíu mày, nói: “Không phải con? Không phải con thì tại sao con lại phải ngôi tù?

Cảnh sát sẽ không bắt sai người.”

“Người gây chuyện chạy trồn năm đó là Diệp Như Mạn, năm đó, dì Vụ dùng cái chêt của cha đề uy h**p con, nêu con không muôn gánh tội thay, như vậy việc chữa trị của cha sẽ tạm ngừng.”

Lúc vừa nói ra những lời này, trong lòng Diệp Như Hề buông lỏng, một phân tội danh này, cô đã phải thay người ta gánh 6 năm, hiện tại, cha đã tỉnh lại. Cô ta không có lý do gì đề tiếp tục gánh vác nữa.

Diệp Như Hề lấy ra đoạn ghi âm lúc ây, ân xuông.

Vu Bình vẫn bình tĩnh ngồi như cũ.

Sắc mặt Diệp Kiến Nam càng lúc càng càng khó coi.

“Bà ta ép con phải chịu đựng, không tiết lộ mọi chuyện ra ngoài, còn tính toán bán con cho đối tác để bàn chuyện làm ăn.”

Diệp Như Hề chần chờ một chút, vẫn không nói ra suy đoán về vụ tai nạn xe cộ của cha mình, chỉ vì, cô căn bản còn chưa có tìm được chứng cứ, nêu nói ra, thì cha cũng chỉ nghĩ cô lòng dạ hẹp hòi, không chấp nhận được mẹ kê.

Diệp Kiến Nam trầm mặc thật lâu, nhìn về phía Vu Bình, nói: “Tiểu Hề nói chính là sự thật ư?”

Vu Bình cũng không nói thêm lời nào, chỉ là đỏ mắt, xoa nước mắt, dáng vẻ giỗng nhữ đang chịu ủy khuất lớn.

Diệp Kiên Nam nắm chặt nắm tay, nói: “Tiểu Hề, con có chứng cứ không?”

Lòng Diệp Như Hề trầm xuống, vẫn là thập giọng nói: “Cha, con không có chứng cứ, nhưng chuyện con không làm, con sẽ không thừa nhận, năm đó, con chỉ vì cứu cha mà thôi.”

Vu Bình khóc lóc nói: “Tiểu Hề, ta biết con không thích ta, con không phải con gái do ta sinh ra, cho dù ta có đối xử với con như thế nào, đều sẽ nói mẹ kế không tốt, ta cũng không trách con, nhưng Mạn Mạn là em gái của con. Con…con sao con có thê oan uồng cho nó được chứ…

Diệp Như Hề nồi giận, nói: “Năm đó chủ nhân chiếc xe kia là của Diệp Như Mạn! Là quà sinh nhật bà tặng cô ta! Làm sao tôi có tư cách mà chạm vào hả?”

“Mạn Mạn luôn luôn thích người chị như con, con muôn lái xe, con bé không nói hai lời liền cho con mượn, Như Hà, làm người cũng phải có lương tâm.”

Diệp Kiến Nam hô to một tiếng: “Đủ rôi!”

Diệp Như Hề vừa định nói cái gì, lại đối diện với ánh mắt của cha, hô hấp cô như ngừng lại, run rây nói: “Cha, Ga Không tin con đúng không?”

Nhự vậy ánh mắt nghỉ ngờ như vậy khiến cho tia chờ đợi cuỗi cùng trong lòng Diệp Như Hề đều rách nát.

Diệp Kiên Nam cắn răng một cái, nói: “Như Mạn là em gái của cọn, sao nó có thể hãm hại con rồi? Tiểu Hề, ta đã dạy con nói dối lúc nào vậy hả? Gây ra lỗi lần cũng không quan trọng, nhưng hiện tại ngay cả can đảm để thừa nhận con cũng không có!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 233


Chương 233

Diệp Như Hề gắt gao nhịn xuống hốc mắt âm ướt, vôn dĩ cứ nghĩ lây được lòng đồng cảm, đòi lại công bằng, nhưng tât cả đều vỡ nát.

Diệp Như Hề buông ra môi dưới, lộ ra nụ cười thê lương, cô nói: “Cha, ai cũng có thể hiểu lầm con, ai cũng có thê không tin con, nhưng duy chỉ có cha, một mình cha là không thể.”

“Tiểu Hề! Con mau quỳ xuống cho ta!

Hôm nay, ta sẽ dạy dỗ lại cho con quy củ của nhà họ Diệp! Là ta không dạy dỗ con tốt, mới khiến con biến thành cái dạng này! Ta quá thất vọng rồi!”

Diệp Kiến Nam lập tức vụt đứng lên, An ra gậy gộc đặt ở mặt sau ngăn tủ, dáng vẻ vô cùng đau đớn không cam lòng “Đứa con gái bắt hiếu, quỳ xuống!”

Khi một tiếng hô “ Con gái bất hiếu ‘ vang lên, Diệp Như Hề cuối cùng đã hoàn toàn từ bỏ tất cả hi vọng.

Cô nhéch miệng, nụ cười trắng bệch vô vọng, nói: “Cha, không phải con làm. Con sẽ không thừa nhận.”

Ai cũng có thê bôi nhọ cô không tin cô, tất cả cô đều có thể chịu đựng, nhưng, nhưng chuyện cha không tin tưởng lại khiên tim cô đau như dao cát.

Vu Bình còn ở bên cạnh thêm mắm dặm muối nói: “Như Hề! Con cũng đừng mạnh miệng! Chẳng lẽ thật sự muốn đích thân cha con phải dùng gia pháp con mới chịu thừa nhận hay sao?”

Diệp Kiến Nam tức giận đến tàn nhẫn, tức giận nói: °Mãi cho đến hiện tại con còn không muôn gọi bà ây một tiếng mẹ, bà ấy là là mẹ con, không phải là dị, con căn bản cũng không hề xem bà ấy là mẹ mà đối đãi! Đây là Sự giáo dục con được nhận saol”

Diệp Như Hề cúi đầu, không muốn cãi cọ.

Bắt đầu từ hôm được đón về đây, cô đã từng nói cho cha biết, cả đời này cô chỉ biết gọi một người là mẹ, cũng không thể gọi thêm người khác, cô khôi có cách nào xem người phụ nữ này là mẹ cả.

Lúc ấy, cha đã nói được, mà hiện tại, chuyện này lại trở thành lý do của ông.

Diệp Như Hề đỏ mắt, nói: “Cha, còn từng ngôi tù, nhưng không có gây chuyện chạy trồn, bà ta tìm người đánh con, hận không thể đánh con đến chết, thậm chí còn cho người dùng tính mạng của cha đề uy h**p, con mới nhận tội.”

“Câm mồm! Cho đến bây giờ còn thà chết cũng không hồi cải! Šon, con quá làm ta thất vọng rồi! Quỳ xuống cho tai”

Diệp Như Hề không chịu quỳ, nêu quỳ xuống tất cả nhữ: ng gì cô chịu đựng suôt bao năm đều là lẽ dĩ nhiên, chút trong sạch cuôi cùng của cô cũng hoàn toàn bị xóa bỏ.

Diệp Như Hề quên mắt, người cha mà cô vân luôn sủng bái tồn kính, ông ây vân là cha ruột của một đứa trẻ khác, mà cô, chẳng qua chỉ là một đứa con gái không có quan hệ huyết thống mà tôi.

Tại khoảnh khắc này, Diệp Kiến Nam càng nguyện ý tin tưởng, là ông ây bị phụ lòng, mà không muôn tin tưởng người vợ ông ta hêt mình tin tưởng muốn dồn ông vào chỗ chết.

“Ta bảo mày quỳ xuống!”

“Bốp.

Gậy đánh thật mạnh vào đầu gồi của Diệp Như Hà, đau nhức đánh úp lại, hại đầu gồi. cô chột trùng xuông, trực tiếp quỳ gối trên mặt đất, xương cốt đau đớn tựa như vỡ vụn Diệp Như Hề gắt gao c ắn môi dưới, muôn bò dậy, nhưng đau đớn phần đầu gói ngay cả một động tác nhỏ này đêu làm không được.

Tiếp theo gậy gộc liên tục vụt xuống lưng cô.

Sức lực rất lớn, nhưng phần đau nhất trên cơ thê lúc này lại là trái tim cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 234-235


<b>Chương 234</b>

“Con lại phạm phải lỗi sai lớn như vậy! Năm đó ta đem con đón trở về, ta khổ tâm dạy dỗ con! Sao lại dạy dỗ con trở thành loại người như vậy chứ?”

“Gây chuyện chạy trôn, chêt không nhận sai, hãm hại em gái, ôm hận mẹ kế, cam nguyện sa đọa, chưa kết hôn đã có con, đây là chuyện ta đã dạy cho con sao? Diệp Như Hề, tại sao con lại không hiểu chuyện như vậy hả ?”

“Xin lỗi, xin lỗi mẹ của con ngay.”

Diệp Như Hề nhìn Vụ Bình đang bày ra vẻ mặt vô củng đắc ý, đôi ¡tay năm chặt, cánh môi thốt ra một câu lạnh băng.

“Bà ta không phải mẹ con, vĩnh viễn đều không phải!”

Những lời này, đổi lấy càng nhiều đòn roi hơn nữa.

Diệp Kiến Nam tức giận đến tàn nhân, ngay cả xuông tay cũng chẳng phân biệt nặng nhẹ, trong mắt ông ta lúc này như hiện ra hình ảnh quật cường và phản kháng của Hứa Như năm đó, thậm chí không muôn cúi đầu xuống nước lây một lần.

Trong lúc nhất thời, cơn tức mới chông lên hận cũ, Diệp Kiến Nam quên mát Diệp Như Hề cũng là cô con gái từng được ông ta dạy dỗ và lấy làm kiêu ngạo.

Diệp Như Hề đau đến mức Cong eo, thân thể run rây, môi dưới bị cắn đến xuất huyết cũng không có nhả ra.

Cuối cùng Diệp Kiến Nam vừa mới tỉnh lại nền thân thê không có bao nhiêu sức lực, ngừng tay, tức giận nói: “Đem nó nhốt lại! Không có lệnh của tôi thì không được thả ral”

Vu Bình giả tình giả nghĩa nói: “Kiến Nam, ông đừng tức giận, Như hề biết sai rôi, hơn nữa, chúng ta cũng không thê nhốt con bé lại đây được, vậy cũng không tốt.”

“Có cái gì mà không tốt?! Nó là con gái tôi! Tôi không dạy dỗ nó tốt, tôi có trách nhiệm!”

“Nó còn có cô bé kia cần phải chăm sóc nữa, ôi, mệnh khổ.”

Nghe xong, Diệp Kiên Nam nghĩ đên chuyện chưa lập gia đình đã có con, còn tức giận ác hơn, đôi tay run run một chút, nôi điên nói: “Cái loại con hoang đó! Tôi không thừa nhận! “Đóng lại cửa phòng của Tiểu Hề, nó sẽ không thê gây sự được nữa! Thanh danh nhà họ Diệp không thê bị hủy hoại được!”

Vu Bình rất hài lòng, bà ta tìm một người làm, đem Diệp Như Hề đang sông dở chết dở nhốt ở căn phòng trên lầu.

Sau khi Diệp Kiện Nam bình tĩnh lại một chút, liền trầm giọng nói: “A Bình, đến bệnh viện gọi bác sĩ đi.”

Trong lòng Vu Bình lúc này cảm thây không thoải mái, xem ra dù có đội bao nhiêu cái mũ lên người Diệp Như Hề thì trong lòng người cha này nó vẫn có chút vị trí, còn nhớ rõ phải mời bác sĩ cho nó.

Mặc dù Vu Bình ước Diệp Như Hề sẽ bị đánh chết, nhưng cũng không muốn đánh mắt vai diễn người mẹ nhân từ của bà ta nên đã lập tức đồng ý.

Dù sao, bác sĩ đến lúc nào cũng không phải là chuyện bà ta có thể kiêm soát.

Cả một ngày đến tận đêm nay, Diệp Như Hề vấn chưa trở về.

Tạ An và Nhạc Nhạc thế nào cũng không chịu đi ngủ trước mà phải đợi mẹ về, bởi vì mỗi đêm mẹ sẽ kế chuyện cổ tích cho hai đứa nghe, còn dành cho chúng nụ hôn chúc ngủ ngon nữa.

Bác Chung nhìn đồng hồ máy lần, đã mười một giờ đêm mà Như Hề tiêu thư vẫn chưa vê.

<b>

<b>Chương 235</b>

<b>
</b>

Nguồn thiếu chương này, mong độc giả thông cảm!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 236


Chương 236

Diệp Như Hề nghiền răng chống chọi với con đau dữ dội. Mặt cá chân phải của cô đã sưng tẩy, vết thương xảy ra trong lúc cô nhảy từ cửa số xuống, hiện tại đã sưng phù lên, môi bước đi đều nặng nề như dẫm phải mũi dao.

Sau lưng cô, quần áo dính chặt vào vết thương, đau đớn xé rách theo từng cử động của oô.

Diệp Như Hề sắp không đi nổi nữa, nhưng cô không thê dừng lại, Tiểu An và Nhạc Nhạc vẫn đang đợi cô trở về.

Ví và điện thoại di động trên người cô đã bị tịch thu, cha cô nhốt cô ở trong phòng riêng, thậm chí ngay cả thức ăn hay nước uống cũng không hề mang vào.

Cô không còn cách nào khác, chỉ có thể nhảy ra khỏi cửa số và: trên thoát, nhưng may mãn thay cô vẫn nhớ được đường trở lại biệt thự.

Một cái đèn xe chiếu tới, luồng sáng quá đột ngột khiến Diệp Như Hề phải nheo mất lại, nghe thây. tiếng phanh xe, có người vừa mở cửa bước xuống.

“Diệp Như Hề, em làm gì ở đây vậy?”

Nghe thấy. giọng nói quen thuộc, Diệp Như Hề sững sờ, đèn xe tắt ngắm, cô dần dần nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình.

Là Tạ Trì Thành.

“Nửa đệm canh ba, em lại học được thói buổi tối không thèm trở về ngủ sao?”

Vốn định muốn khiển trách cô, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ chật vật khổ sở của Diệp Như Hề, Tạ Trì Thành lập tức cau chặt mày, nói: “Sao lại biên thành bộ dạng này? Anh ta không muốn đưa em trở về sao?”

Tạ Trì Thành sải bước tiến lên, dùng hai tay đè lên vai Diệp Như Hề, cân thận nhìn cô, trong mắt đầy tức giận.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, một cơ thê âm áp mêm mại ngã xuông.

Diệp Như Hề rốt cuộc không thể nhịn được nữa, dựa vào trong ngực Tạ Trì Thành, thở hồn hến, chân đau, thân thể đau, thậm chí trái tim cũng đau nhói.

Hơi ấm từ lồ ng ngực khiến cô cảm nhận được nỗi oan ức mà cô đã kìm nén suốt cả chặng đường, bây giờ cô không thể kìm nén được nữa, nước mắt mãnh liệt rơi xuông.

Tạ Trì Thành cảm nhận được trong ngực ướt át, anh kinh ngạc một chút, muốn đầy cô ra, nhưng lại bị cô ôm chặt.

“Đừng”

Đừng nhìn! đừng nhìn cô trong bộ dạng như thê này! Nhất định là rất xâu xíI “Xin anh…đề tôi từ từ…cứ từ từ…một chút thôi…”

Nghe giọng cô nghẹn ngào, trái tim cửa Tạ Trì Thành run lên một cái, hai tay buông xuông, không mở miệng nói lời nào.

Diệp Như Hề tuyệt vọng nén nước mắt, thở từng hơi từng hơi, cuôồi cùng nén lại nước mắt đang rợi xôi xả, ngắng đầu, nhìn xem quân áo của anh bị ướt một mảng, cô thì thào nói: “Thật xin lỗi, tôi, tôi sẽ giúp anh giặt sạch.”

Tạ Trì Thành nhìn thoáng qua, khóe môi của anh giật giật, nói: “Xảy ra chuyện gì vậy? Có người bắt nạt em sao?”

Diệp Như Hề lại gần như gục ngã, cô căn chặt răng nói: “Không có, không có ai bắt nạt tôi cả.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 237


Chương 237

Tận đến giờ phút này, cô vẫn còn muốn nói đỡ giúp Lục Tư Viễn sao?

Hắn đáng giá để cô bảo vệ đến vậy sao?

Tạ Trì Thành cảm thấy mình quá ngu ngôc, còn tự mình lái xe đi tìm cô.

“Diệp Như Hề, em nói dối.”

“Tôi không có, thật đấy, tôi không sao.”

Đôi mắt của Tạ Trì Thành lộ ra vẻ châm chọc, anh quay đầu lên xe, thấy cô vần còn đứng ở đó, lập tức nói: “Em muôn vệ không?”

Diệp Như Hề nhanh chóng ngồi lên xe, chỉ là sau lưng thăng tặp, không dám cúi xuông dựa vào, cả người cứ ngồi trên ghé trong tư thế rất chật vật.

Tạ Trì Thành cảm thấy có gì đó không ôn, nói: “Cởi áo khoác ra.”

Trời nắng nóng như vậy, cô lại mặc một chiệc áo khoác không đúng lúc chút nào cả.

Diệp Như Hề nhất thời cứng đờ, vẻ mặt mắt tự nhiên giật giật quân áo, nói: “Tôi, tôi hơi lạnh, không sao đâu, chúng ta mau trở về đi, Tiểu An và Nhạc Nhạc chắc đã đợi lâu rôồi.’ “Em có nhớ bọn chúng đang đợi sao?

Tôi còn tưởng là em quên rồi.”

BE này là một câu mang hai nghĩa, ý chê giêu rõ ràng. Diệp Như Hề giả tỦ nghe không hiều, cô cúi đầu không trả lời.

Ít nhất, cô còn muốn giữ lại cho mình một chút tôn nghiêm cuỗôi cùng.

“Diệp Như Hề, c ởi quần áo ra, đừng ép tôi tự mình làm.”

Khóe môi của Diệp Như Hề run rấy, trầm thấp nói: “Tạ Tị Thành, Ông làm ở đây…chí ít…hãy trở về đã..

Đừng ở đây, đừng làm loại chuyện như vậy ở trên xe, đừng chà đạp chút | tôn nghiêm cuôi cùng còn sót lại của cô trên đời này.

Tạ Trì Thành dừng lại khi nghe cô nói câu này, sau đó mới phản ứng hiều ra ý của cô, ánh mắt của anh lập tức trở nên tính mịch.

Anh dù ăn quen biết vị, nhưng anh cũng không phải là chim hay thú! Bộ dạng này của cô anh còn có thể làm gì được?

Đã bị người đàn ông khác chạm qua, anh cũng ngại bân.

“Nếu muốn che dấu vét, em cũng không cân phải ăn mặc như thê này, xuông xe. Nêu không chịu cởi, thì xuông xe tự mình đi bộ về đi.”

Ít nhất, cô còn muốn giữ lại cho mình một chút tôn nghiêm cuôi cùng.

“Diệp Như Hề, c ởi quần áo ra, đừng ép tôi tự mình làm.”

Khóe môi của Diệp Như Hề run rẫy, trầm thấp nói: “Tạ Tị Thành, HInH làm ở đây…chí ít…hãy trở về đã..

Đừng ở đây, đừng làm loại chuyện như vậy ở trên xe, đừng chà đạp chút tôn nghiêm cuỗi cùng còn sót lại của cô trên đời này.

Tạ Trì Thành dừng lại khi nghe cô nói câu này, sau đó mới phản ứng hiều ra ý của cô, ánh mắt của anh lập tức trở nên tính mịch.

Anh dù ăn quen biết vị, nhưng anh cũng không phải là chim hay thú! Bộ dạng này của cô anh còn có thể làm gì được?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 238


Chương 238

Đã bị người đàn ông khác chạm qua, anh cũng ngại bân.

“Nếu muốn che dấu vét, em cũng không cân phải ăn mặc như thê này, xuông xe. Nêu không chịu cởi, thì xuông xe tự mình đi bộ về đi.”

Anh không tin mắt cá chân của cô bị sưng lên như thê này, còn có thê đi bộ vê được!

Nhưng, Diệp Như Hề do dự một lúc, sau đó từ từ mở cửa và xuông xe.

Tạ Trì Thành hung hăng xoay tay lái, đạp ga, lao đi mà không dừng lại.

Diệp Như Hề nhìn chiếc Maybach đang rời đi, cười khổ một tiếng, cam chịu lê cỗ chân bị thương đi về phía trước.

Lần trước sau khi màn vui vẻ qua đi, cô đã chấp nhận số phận. Thân thể dập nát này, nêu Tạ Trì Thành muôn, cô sẽ cho anh, nhưng. cô vận muôn chuẩn bị kỹ càng, muốn ở lại biệt thự, muốn ở bền chằm sóc cho Nhạc Nhạc và Tiểu An thì cô phải trả giá đắt, cô sẽ không oán trời trách đất.

Chỉ là, không phải bây giờ.

Khắp cơ thể cô đều có vết thương, ngược lại sẽ chỉ làm người khác chán ngán, như vậy một tia trả giá cuôi cùng của cô để đi lấy việc được ở lại sẽ mắt đi giá trị.

Dưới bầu trời đêm, bóng dáng của Diệp Như Hề bị kéo rất dài rất dài, bộ dạng lảo đảo kia dường như có thể ngã xuống bắt cứ lúc nào.

Tạ Trì Thành lái xe đi không xa, tức giận trực tiếp phanh gấp, xe dừng ở giữa, một lúc sau, lại quay đâu lại.

Lần này, sắc mặt của anh u ám đến đáng sợ, anh bước xung xe lao tới chỗ Diệp Như Hề, không để ý đến điều gì, trực tiếp bế ngang cô lên, nhét vào trong xe.

Cho dù là ‘bần’, anh cũng sẽ không để cho người khác! Sau này Diệp Như Hề đừng nghĩ sẽ ra ngoài được nữa! Cho dù là trói, cũng phải trói được cô ở yên một chỗi Nếu cô còn muốn đi tìm Lục Tư Viễn, thì anh sẽ đánh gấy chân côi “Diệp Như Hề, em…”

Lời còn chưa nói ra, anh đã nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt gân như trong suốt của Diệp Như Hà, hai mặt cô nhắm nghiên, môi dưới bị cắn đến rướm máu.

Tạ Trì Thành hoảng sợ: “Diệp Như Hà! Em sao vậy?”

Vừa dút lời, Tạ Trì Thành phát hiện cánh tay của mình có chút ướt át.

Trong nháy mắt anh như hiểu ra điều gì đó, cởi áo khoác của cô ra, phần phía trong áo khoác đã thắm đây máu, áo sơ mi bên trong tất nhiên đã bị nhuộm đỏ, cơn đau khi bị xé quân áo đánh thức tâm trí của Diệp Như Hề.

“Đau Cô đau đên rớt nước mät, cuộn mình chặt lại thành một quả bóng, sợi dây ráng chồng đỡ đã sụp xuống, đầu óc cô choáng váng.

Tạ Trì Thành lúc này mới phát hiện, cô phát sốt, mắt máu quá nhiều dẫn đến sốt cao.

“Diệp Như Hề! Tỉnh dậy đi! Mẹ kiếp!”

Tạ Trì Thành chửi thề một tiếng, cuối cùng nhận ra là mình đã hiệu lâm cô.

Một thân đầy vết thương của cô, những vết gậy kia hiện ra rõ ràng, những vết trầy xước trên cơ thê đã biến làn da trăng nốn nà của cô thành chiếc băng gạc đẫm máu.

Cây gậy gia pháp của nhà họ Diệp không: hề đơn giản, những chiếc gai trên cây gậy sẽ đề lại vết thương nhỏ mỗi khi quất xuống, theo thời gian nó sẽ rỉ máu dân và cơn đau cũng tăng dần.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 239


Chương 239

Mà Diệp Như Hề lại có thể chống cự được đên bây giờ, chỉ là cô rât khó thở, hiện tại hơi thở này đã đứt quãng.

Hai mắt của Tạ Trì Thành đỏ ngâu, dứt khoát đạp ga phóng nhanh, suýt nữa làm động cơ nô tung, dùng tỐc độ nhanh nhật đề quay về biệt thự.

“Bác Chung! Gọi bác sĩ tới! Lập tức!

Lập tức!”

Tạ Trì Thành ôm Diệp Như Hề chạy vào phòng, vẻ mặt hoảng sợ mà chính anh cũng không biết.

“Xương sườn tồn thương, dưới da bị xuất huyết trong nhiêu chỗ, mắt cá chân dập nát có vẻ bị gãy xương do có vết thương cũ, mặt khác, còn có bị thiếu máu nghiêm trọng…… Ì Theo mỗi một chân đoán của bác sĩ, sặc mặt Tạ Trì Thành dần trở nên âm trầm nặng nề.

Toàn bộ căn phòng đều tràn ngập một cô áp suất thấp, không khí cũng ngột ngạt.

“Đều đi ra ngoài hết đi.”

Bác sĩ vội vàng rời đi, để lại không gian trông trải trong phòng.

Chú Chung lăng lặng đứng ở bên cạnh, trong ánh mất tràn đây vẻ đau lòng, ở trong lòng ông ây, Như Hề tiêu thư được coi như là một nửa nữ chủ nhận chân chính, là mẹ ruột của tiểu thiệu gia cùng tiểu tiều thư, hiện tại lại bị người ta đối xử kinh khủng đến vậy.

Tạ Trì Thành nhìn Diệp Như Hề nằm trên giường bệnh, cho dù đã ngủ rồi, hàng mày của cô đều gắt gao nhíu chặt, như là đang rơi vào cơn ác mộng vậy.

“Hãy giấu hai đứa nhỏ chuyện này.”

Tạ Trì Thành căn dặn.

Chú Chung cúp thấp đầu, thấp giọng lên tiêng: “Vâng, thiêu gia.

Do dự một hồi, chú Chung lại nói: “Thiếu gia, Như Hề tiêu thư bị thương nặng như vậy…… Chỉ sợ là bị người ta đánh.”

Còn bị đánh vô cùng tàn nhẫn.

Môi mỏng của Tạ Trì Thành gắt gao mím chặt thành một đường, ánh mắt hiện lên một tia sáng rét lạnh, nói: “Là ai lại có lá gan lớn đến vậy.”

Chú Chung. thở dài thật sâu, có câu nói nhịn xuống vẫn chưa nói, đánh người tàn nhân đến vậy, còn không có hề có dấu hiệu phản kháng, chỉ sợ người ra tay là người thân cận với Như Hề tiểu thư.

Cơn sốt hạ dần, Diệp Như Hề chậm rãi tỉnh lại, thứ đầu tiên cảm nhận được đó là thân thể vô cùng đau đớn.

Nhưng đã được bôi thuốc, cô không còn cảm giác đau thầu tim gan như trước, vẫn còn ở trong phạm vi có thể chịu đựng được.

“Tỉnh rồi?”

Một giọng nam khào khào vang lên bên tai cô.

Diệp Như Hề. chậm rãi quay đầu nhìn lại, một người đang lẳng lặng ngôi.

trên chiếc ghế bên cạnh, ngược sáng nên gương mặt anh tuần kia lại đen tối không rõ, nhưng hơi thở quen thuộc khiên cô lập tức nhận ra người đó là ai.

“Tạ Trì Thành……”

“Ừm, khát không?”

Diệp Như Hề gật gật đầu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 240


Chương 240

Tạ Trì Thành đứng dậy đi rót một ly.

nước ấm, Diệp Nhự Hề. vốn định tiếp nhận rồi tự kiêP: uông, nhưng mà vùng cánh tay có vết thương rất đau đón, nhắc tay lên liền hít hà một hơi.

“Đừng cậy mạnh. Giờ em qrông chẳng khác gì người tàn phế cả.

Nói ra mấy. lời không dễ nghe, nhưng động tác của anh lại dịu dàng đên bất ngờ, chỉ là trông có vẻ không thành thạo lắm, tựa hồ chưa từng phải tự mình chăm sóc người khác.

Một ly nước này uống thật sự nặng.

nhọc, còn không cần thận vãi ra một chút nước làm ướt cả cô áo của cô.

Tạ Trì Thành nhìn dâu vết trên cô áo bị nước làm ướt, giọng nói càng thêm âm trâm, anh hỏi cộc lôc: “Là ai đánh?”

Diệp Như Hề theo bản năng rụt lại một chút, nói: “Là tôi tự mình vập ngã…… Thật sự, có một cái hô, quá sâu, tôi lại không chú ý……”

“Té bị thương vấp ngã lại có hình dáng của gậy gộc cơ à?”

Hô hấp của Diệp Như Hề. cứng lại, lời nói dồi rốt cuộc cũng nói không nên lời.

“Nếu em không muốn bị tôi hoàn toàn điêu tra ra, như vậy thì tự mình mở miệng.”

Diệp Như Hề cảm thầy khó khăn, cô cúi đâu, căn môi, nói: “Tạ Trì Thành, tôi không có việc gì, anh đừng làm gì cả, được không?”

Tạ Trì Thành nhếch khóe môi, nở một nụ cười lạnh, nói: “Bảo mẫu nhà họ Tạ mà lại bị người ta đánh thảm tới như vậy ư?

Hai chữ ‘ bảo mẫu ‘ khiến trái tim Diệp Như Hề đau đón, rồi lại cảm thây đó là chuyện đương nhiên.

Ngoại trừ được gọi là bảo mẫu, cô còn có thân phận nào khác nữa cơ chứ?

“Đúng vậy, tạ tiên sinh, tôi chỉ là bảo mẫu, cho nên ngài đừng xen vào chuyện của tôi.”

Ánh mắt Tạ Trì Thành trở nên càng âm u, anh duỗi tay, một phen nhéo nhéo cằm cô, khiện cho cô phải ngắng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau.

“Diệp Như Hề, tôi lại cho em thêm một cơ hội nữa, nói chuyện cho tử Cằm bị miết sinh đau, như ng càng khiến người ta sợ hãi chính là, đôi mắt Tạ Trì Thành lúc này lại tựa như ác quỷ vậy.

Cô không khỏi mà đánh rùng mình một cái, lần đầu tiên trực diện cảm nhận được sự tức giận của anh, cũng không biểu hiện vì sao anh lại tức giận đến vậy.

Người đàn ông này, lại đi tức giận.

Vi cái gì?

Bởi vì cô bị thương sao?

Nhưng, cô không phải chỉ là bảo mẫu hay sao?

“Nói.”

theo nguy hiêm tới cực hạn.

“Cho tôi tỉnh lại rồi.”

Được.

Anh chỉ nhảy ra một chữ, còn mang Diệp Như Hề chậm rãi thả lỏng nắm tay, nhăm mắt, lộ ra một tia cười khổ.

Chỉ là mây chữ ngắn ngủn lại như là dùng hêt sức lực toàn thân mới nói ra Tạ Trì Thành giật mình, trong đâu nghiêm túc suy nghĩ một chút, mới nhớ tới cha của Diệp Như Hễ là Diệp Kiến Nam bị tai nạn xe mà trỏ thành người thực vật hôn mê suốt 6 năm “Tỉnh lại thì đánh em thành như vậy hay sao?”
 
Back
Top Dưới