Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 241


Chương 241

Lúc này, vành mắt Diệp Như Hề đã đỏ lên, cô nói: “Người gây tai nạn rồi chạy trốn, không phải tôi.”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, Nhưng, cô không phải chỉ là bảo mẫu hay sao?

“Nói.”

Anh chỉ nhảy ra một chữ, còn mang theo nguy hiêm tới cực hạn.

Diệp Như Hề chậm rãi thả lỏng nắm tay, nhăm mắt, lộ ra một tia cười khổ.

“Cho tôi tỉnh lại rồi.”

Chỉ là mây chữ ngắn ngủn lại như là dùng hệt sức lực toàn thân mới nói ra được.

Tạ Trì Thành giật mình, trong đâu nghiêm túc suy nghĩ một chút, mới nhớ tới cha của Diệp Như Hề là Diệp Kiến Nam bị tai nạn xe mà trỏ thành người thực vật hôn mê suốt 6 năm trời.

“Tỉnh lại thì đánh em thành như vậy hay sao?”

Lúc này, vành mắt Diệp Như Hề đã đỏ lên, cô nói: “Người gây tai nạn rồi chạy trốn, không phải tôi.”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, “Em ngay cả nhắn ga mà cũng không dám, có lá gan gì mà đi gây chuyện chạy trốn.”

Một câu này thành công khiến tâm trạng bi thương của Diệp Như Hề bồng nhiên bị sụp đô.

Cô ngơ ngắn giương mắt, đối diện.

với ánh mắt của Tạ Trì Thành , ngốc nghéch nói: “Anh, anh tin tưởng tôi ư?”

Tạ Trì Thành buông tay ra, nhìn biêu cảm ngớ ngân trên mặt cô, cặp mặt ướt dâm dê kia còn mang theo niềm vui bất ngờ và bối rối, giỗng như chú thỏ nhỏ vậy.

“Em không có được lá gan như vậy.”Anh đã nói thê.

Diệp Như Hề nín khóc rồi bật cười, gát gao. bắt lấy tay áo anh, cô vội vàng nói: “Không phải tôi, tôi không hê gây ra tai nạn rồi chạy trốn, năm đó người gây chuyện chạy trốn đó chính là Diệp Như Mạn, tôi bị gánh tội thay, Vu bình dùng tiền chữa trị bệnh cho cha tôi để uy h**p, tôi không có phạm sai lầm.”

Cô vội vàng muốn chứng minh cái gì đó, như là muốn nhặt lên lòng tin bị người ta chà đạp ném đi thêm một lân nữa.

Ngoài dự đoán, Tạ Trì Thành cũng không có cảm thầy. phiền phức, mà là nghiêm túc nghe cô nói chuyện.

Diệp Như Hề chớp chớp đôi mắt, nỗ lực ngăn lại dòng nước mắt, tự giêu nói: “Cha lại không tin tôi, ông ây.

Không tin tôi.” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Bàn tay đang bắt lầy Tạ Trì Thành chậm rãi buông ra.

Diệp Như Hề cúi đầu, nước mắt ủy khuất tí tách tí tách rơi xuông.

Thời điểm cô chật vật nhát cũng bị anh nhìn thấy cả rồi, cho dù có chật vật xâu hồ thêm chút nữa, cũng chẳng sao cả.

*“Ngu ngốc.”

Anh trào phúng lên tiếng.

“Ừ, quả thật là ngu ngốc……

Ngu muốn chết.

Quá ngu xuẩn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 242


Chương 242

“Em sẽ không ngốc đến mức trực tiếp kể rõ sự thật cho ông ta đấy chứ?”

Diệp Như Hề ngắn ra.

Một bàn tay to vững chãi đặt lên đ ỉnh đâu cô, xoa xoa.

“Quả nhiên, chỉ số thông minh của em đúng là con số âm rồi.”

Dút lời, Tạ Trì Thành thu hồi tay lại, ném xuông một câu: “Lo mà dưỡng thương cho tốt.”

Anh rời khỏi phòng, để lại Diệp Như Hề một mình ngây ngốc nhìn theo bóng lưng anh.

Thẳng đến ngày hôm sau, cô mới được đến cho phép xuống giường, miệng vết thương đều đã được xử lý rất tốt, chỉ là mắt cá chân vẫn cần phải chú ý một chút, cô chống nạng thì cũng miễn cưỡng đi được.

Chú Chung sẽ mang theo Tiểu An cùng Nhạc Nhạc lại đây, nhưng cũng chỉ giải thích với hai đứa nhỏ là mẹ té bị thương, may mắn hai đứa nhỏ quá mức tin tưởng daddy mami, căn bản không có lý do đề nghỉ ngờ chuyện này.

Nhạc Nhạc vì chuyện cô bị thương mà mặt ươn ướt, mỗi ngày đều sẽ thối thổi vết thương cho mami còn nói: “Thôi thổi thì mami sẽ không đau nữa.”

Diệp Như Hề vui vẻ hung hăng hôn cô bé vài cái.

Tạ An bạnh khuôn mặt nhỏ, rõ ràng, rất đau lòng, nhưng lại không thê nói ngọt được giông như Nhạc Nhạc, chỉ có thể dùng ánh mắt trông mong nhìn mami, nhìn nhìn, đôi mắt nhỏ cũng đã đỏ lên.

Diệp Như Hề dùng giọng điệu dịu dàng nói: “Tiểu An, mạmi không có việc gì, rất nhanh Sẽ tốt lên thôi, hai đứa đừng lo lắng.”

Tạ An rất muốn ôm mami một cái, lại làm mẹ đau, chỉ biết kìm nén nói: “Mami, con sẽ bảo daddy mời đến bác sĩ tốt nhất cho mẹ!” ‘ Diệp Như Hề dở khóc dở cười, nói: “Mami thật sự không có việc gì, daddy của con đã mời tới bác sĩ tốt nhất rôi, nhưng là mami có một cái yêu câu, hai đứa nhóc các con đều phải làm [IDiooll Hai đứa nhỏ lại cùng nhất trí làm động tác gật gật đầu.

“Thứ nhất, mami đang bị thương, tạm thời không thể nấu cơm cho các con, Tiểu An không thê kén ăn, mỗi một bữa cơm đều phải ngoan ngoãn ăn xong, Nhạc Nhạc phải phụ trách giám sát anh con.”

Nghe xong, khuôn mặt nhỏ của Tạ An tái nhợt một chút.

Nhạc Nhạc dùng sức gật đầu, nói: “Mamil Em đừng phiền lòng! Con sẽ giám sát anh trail”

Diệp Như Hề cười cong mắt, nói: An có thê làm được không?”

mami rất tin tưởng Nhạc Nhạc có thể hoàn thành nhiệm vụ, như vậy Tiểu Tạ An cũng miễn cưỡng mà gật đầu.

“Ngoan, qua thứ hai, sau này hai đưa môi ngày chỉ có thể tới thăm mẹ một lát thôi nhé, không thể thường xuyên Sắc mặt hai đứa nhỏ lập tức trở nên “Vi cái gì ạ? Mamil Con không muốn Nhạc Nhạc đã từng bị bỏ lại ở cô nhi viện lập tức liền khủng hoảng, trên khuôn mặt nhỏ tràn ngập sợ hãi.

Diệp Như Hề không có sốt ruột đi an ủi cô bé, cô biết, việc này sớm hay muộn cô cũng phải thực hiện mà thôi.

Cô quyết tâm, nói: “Nhạc Nhạc, con đã trưởng thành, con phải bắt đầu học được cách một mình, mami không thể luôn ở bên cạnh con mọi lúc được.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 243


Chương 243

“V¡ sao ạ, con sẽ không rời khỏi mamil”

Nhạc Nhạc lúc này lắc đầu liên tục như trồng bỏi, sống chết cũng không chịu buông tay.

Diệp Như Hề kiên nhẫn dỗ dành: “Nhạc Nhạc, mami sẽ không rời khỏi con, đừng sợ nữa.”

“Vậy, vậy vì sao mami lại nói mất lời như vậy?”

“Là bởi vì Nhạc Nhạc phải học tập giông như anh con.”

Nhạc Nhạc nhìn về phía anh trai, nghi hoặc nói: “Phải học tập giỗng nhừ anh ở điểm gì ạ?”

Tạ An cũng mang vẻ mặt tò mò.

“Phải học tập tính độc lập của anh trai, nêu không daddy của con sẽ không thích con.”

Diệp Như Hề quyết nhẫn tâm bày ra một lý do.

Ai nây đêu thây được Tạ Trì Thành rất thích Nhạc Nhạc cùng anh làm nũng, nhưng vì để chuẩn bị cho sau này, Diệp Như Hà không thê không nói ra mây lời trái với lương tâm được.

Nếu xác định là sẽ rời đi, ít nhất phải đề cho mây đứa nhỏ không còn khổ sở.

“Thật vậy chăng? Daddy không thích vậy ạ?”

“Ừ đúng rồi.”

Tạ An cảm thấy không ồn, daddy rõ ràng rất thích em gái, nhưng mà nhìn ánh mắt manmi lại nghiêm túc như vậy, Tạ An bắt đầu hoài nghi chính mình.

Daddy thật sự thích một đứa trẻ độc lập sao?

“Còn có Tiểu An, phải chăm sóc cho em gái thật tốt con nhé.”

Tạ An ưỡn ưỡn ngực nhỏ, nói: Mami, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho em gái conl”

Diệp Như Hề cố đè nén chua xót trong lòng, cười thơm thơm má hai đứa nhỏ.

Tạ An cùng Nhạc Nhạc dưới yêu cầu của Diệp Như Hề cũng không còn Ôn ào nói muốn đến thăm mami, ngay cả thời gian nghỉ ngơi đều sẽ chủ động trở lại phòng, không cho người tới làm phiền.

Điều này làm cho chú Chung cảm thấy có chút kỳ quái, giống như tiểu thiêu gia cùng tiêu tiểu thừ trong một đêm đã trở nên trưởng thành.

Nhưng mà những đứa trẻ nghe lời luôn khiên người lớn vui mừng, cho nên chú Chung cũng không có đặt chuyện này ở trong lòng.

Vết thương trên người Diệp Như Hề cũng dần dần tốt lên, cũng không cân tiếp tục chống nạng đi đường nữa, thỉnh thoảng Tạ Trì Thành sẽ xuất hiện ở trong phòng nhìn cô một chút, cũng không nói lời nào, ngôi đó một hồi liền đi, quay lại bận rộn.

Bỗng nhiên có một ngày, Tạ Trì Thành xuất hiện, nhìn xem về thương của cô rôi nói: “Thay quân áo đi, cùng tôi đến một chỗ.”

Diệp Như Hề kinh ngạc một chút, “Đi nơi nào vậy?”

“Đừng hỏi gì cả.”

“Nhưng, nhưng mà, tôi……

Tạ Trì Thành vốn dĩ còn không cho cô thời gian đề trò chuyện, trực tiệp mang theo người rời khỏi trang viên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 244


Chương 244

Tạ Trì Thành lái xe, đi thẳng tới một viện thầm mỹ và định hình phong – cách riệng, đem cô ném qua đó rôi nói: “Săp xếp cho cô ây một chút, có thế thay đổi cho phù hợp.”

Diệp Như Hề lập tức ngơ ngắn, nói: “Từ từ, Tạ Trì Thành, anh muôn làm cái gì?”

“Tới một bữa tiệc nhàm chán thôi.”

“Vậy vì sao phải mang theo tôi đi?”

“Đừng dài dòng nữa. Mang em đi báo thù.”

“Báo thù?”

Tạ Trì Thành cong môi nói: “Em sẽ thích thôi. Còn bây giò, ngậm miệng lại.”

Diệp Như Hề im lặng, cũng không muôn tiệp tục chọc giận người đàn ông này.

Bởi vì vết thương trên người vẫn chưa lành, đề lại nhiều vết sẹo mới nên chiếc váy cô mặc là một chiếc váy ren dài tay, đề lộ chiếc cổ thon thả hoàn hảo.

Tóc búi cao, cả khuôn mặt thanh tú được trang điểm nhẹ nhàng, khiến cả người trở nên nỗi bật lạ thường.

Chiếc váy dài đến mắt cá chân được điểm xuyết những sợi kim tuyến lấp lánh, thanh lịch lại trông tài trí, toàn thân lộ ra vẻ quyền rũ bắt mắt.

Lúc Tạ Trì Thành nhìn thấy Diệp Như Hề bước ra, đảo đảo tờ tạp chí trong tay một chút, sau đó điềm nhiên nhừ Tng có việc gì, nói: “Ừm, lây bộ này ¡m Diệp Như Hề xoay tới xoay lui, chóng mặt bị anh đưa đi, sau khi ngồi lên xe, mới nghĩ đến: “Anh muốn đưa tôi đi dự tiệc gì vậy?”

“Lão phu nhân nhà họ Tạ.”

“Lão phu nhân nhà họ Tạ…Bà của anh ư?”

Diệp Nhự Hề sửng sót, hận không thể nhảy xuông xe ngay tại chô.

“Anh đưa tôi đi dự tiệc quan trọng như vậy làm gì? Anh nên đưa Diệp Như Mạn đi mới phải!”

Tạ Trì Thành nhìn không chớp mắt, giữa hàng lông mày lộ ra vẻ tức giận, nói: “Tôi sẽ không cho cô ta mặt mũi.”

Diệp Như Hề nhất thời hiểu ra, Diệp Như Mạn rất thân thiết với bên phía lão phu nhân, mà Tạ Trì Thành lại ghét bỏ lão phu nhân, cho nên anh mới nghĩ dùng cách này để đối phó với bên phía bà ta.

Cô chăng qua chỉ là bị lợi dụng. Dù sao, không có hành vi gì táo bạo hơn việc đưa chị gái vị hôn thê của mình đến bữa tiệc quan trọng như vậy.

Diệp Như Hề thở ra một hơi dài, toàn thân đều đổ mồ hôi lạnh.

Cái tên Tạ Trì Thành này ra chiêu không theo đạo lý thông thường, cô cho tới bây giờ cũng không thể ngăn cản được.

Xe nhanh chóng lái đến tổ trạch, căn nhà này vốn là do Tạ Trì Thành lấy lại, nhưng sau đó vì một sô việc nên bị lão phù nhân đoạt lại lần nữa.

Vì thế, Tạ Trì Thành đã bùng phát một trận nóng nảy.

Một lân nữa quay trở lại nơi này, sắc mặt của anh suôt cả hành trình không dễ nhìn cho lắm. Đồi lại là người khác đã sớm run sợ từ lâu, nhưng Diệp Như Hề lại phát hiện ra một điều kỳ lạ là hình như mình có chút quen với tính khí bát thường của anh.

Con người mà, ai cũng có khả năng thích ửng rất tốt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 245


Chương 245

“Xuống xe.”

Diệp Như Hề đi theo xuống xe, bởi vì vết thương ở chân chưa khỏi hoàn toàn nên cô không đi giày cao gót mà đi giày bệt cho thoải mái, đứng ngang lại thâp hơn Tạ Trì Thành một cái đầu.

“Đau sao?”

Có lẽ nhận thấy tư thế bước đi của Diệp Như Hề có chút kỳ lạ, Tạ Trì Thành nhíu mày.

“Một chút.”

“Vẫn chưa khỏi à?”

Sợ anh lại tức giận, Diệp Như Hề nghiền răng nghiên lợi nói: “Không đau lãm, đi thôi.”

“Này, chờ chút.”

Anh cong cánh tay của mình và ra hiệu cho Diệp Như Hề móc tay của cô lên.

Giữa đau đớn và bối rồi, Diệp Như Hề quyết định chọn về thứ hai, cô mặt dày đưa tay ra, trọng lượng nghiêng qua một bên, quả nhiên cảm thây thoải mái hơn rất nhiêu.

Anh cố ý điều chỉnh bước chân, sự dịu dàng không, để lại dấu vét khiến Diệp Như Hề cảm thấy dễ chịu hơn, trong lòng thầm động viên bản thân.

Cánh cửa đầy ra, cảnh tượng ăn uông linh đình ở bên trong hiện ra trước mắt.

Hôm nay là sinh nhật của lão phu nhân nhà họ Tạ, bữa tiệc được tổ chức rất hoành đráng, hâu như tất cả những người nồi tiêng đều được mời.

Nhìn thoáng qua, có rất nhiều nhân vật quen thuộc ở trên TV.

Là một gia tộc có tuổi đời, hàng trăm thế kỷ, nhà họ Tạ có nguôn gốc sâu xa và xuất thân danh giá, tâm ảnh hưởng cũng có thể hình dung ra được.

Nhưng Tạ Trì Thành lại đối lập với nhà họ Tạ, bằng sức mạnh của bản thân, anh bát ngờ một mình chống lại cả nhà họ Tạ, thậm chí ngay cả lão gia gia và lão phu nhân của nhà họ Tạ cũng không làm gì được anh.

Ngay khi Tạ Trì Thành vừa xuất hiện, anh đã thu hút vô số ánh mắt của mọi người, kết quả, Diệp Như Hề ở bên cạnh anh cũng phải đối mặt với ánh mắt của đám đông kia.

Diệp Nhự Hề ngắng đầu ưỡn ngực, không đề ý đến những ánh mắt rơi vào người cô, vẻ mặt của cô bình tính, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, cả người lộ vẻ đàng hoàng, tử tế, không hê quá mức phóng khoáng.

Điểm này khiến Tạ Trì Thành có chút kinh ngạc, nhưng sau đó anh cảm giác được cánh tay đang móc trên tay anh không trực tiêp năm chặt, mà lại đem vạt áo phía dưới của anh làm cho nhăn nhúm một chỗ.

Anh cười một tiếng.

Có người trông có vẻ bình tĩnh, nhưng thực sự lại đang rất hoảng loạn.

Tạ lão phu nhân mặc một bộ sườn xám dát lụa vàng, mái tóc được c chải cần thận tỉ mỉ, khuôn mặt giả nua nhưng trang nghiêm, lộ ra mây phần nghiêm túc, lúc này rất nhiều người vây quanh bà ta rồi đưa lời khen ngợi.

Diệp Như Mạn mặc một chiêc váy dài, cả người toát lên vẻ trong sáng thuần khiết, nhưng lớp phân dày cộp không che được ánh mất mệt mỏi của cô ta.

Cô ta rất dịu dàng đỡ lây Tạ lão phu nhân, nghe lời khen ngợi của mây người kia, mây ngày nay tâm trạng không tốt đã khá lên rất nhiều.

“Ôi chao? Đậy không phải là Tạ thiếu gia sao? Cuỗi cùng cậu ây cũng tới.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 246


Chương 246

“Anh ấy hình nhữ còn mang theo một người phụ nữ khác đến đây nữa!”

Một viên đá dấy lên hàng ngàn cơn Sóng, ai cũng nhìn sang đó.

Khi Diệp Như Mạn nhìn rõ người phụ nữ bên cạnh Tạ Trì Thành, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại, trái tim cô ta co giật dữ dội.

Tạ Trì Thành dẫn Diệp Như Hề bước đi dưới ánh nhìn của mọi người, chậm rãi đi đến trước mặt Tạ lão phu nhân, khóe môi nhếch lên một tia cười lạnh.

Sắc mặt của Tạ lão phu nhân trầm xuÔng, nói: “Trì Thành, tiệc sinh nhật của ta không phải ai cũng có thể tham dự, cháu đây là có ý gì?”

Đôi mắt của Tạ lão phu nhân như con dao rơi vào trên người Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề đứng vững, vẻ mặt đoan chính, hoàn toàn đóng vai một người câm.

Tạ Trì Thành thản nhiên nói: “Không có ý gì cả.”

“Đem người phụ nữ không tên không tuôi này đuôi ra ngoài, nhà họ Tạ của chúng ta không thê ai cũng tùy tiện vào được.”

Tạ Trì Thành cong lên khóe môi nói: “Bà à, bà đừng nóng giận ảnh hưởng không tốt tới thân thê, có thể lần sau cũng sẽ không. thể bày ra bữa tiệc như thế này nữa đâu là ngủm luôn khỏi mừng thọ Những người xung quanh lập tức im lặng, hận không thê rời đi ngay, bầu không khí ngột ngạt này khiển người khác ngạt thở.

Mặc dù đã nghe nói qua hậu duệ xuất sắc nhất của nhà họ Tạ, Tạ Trì Thành có quan hệ không † tốt với người nhà họ, nhưng tât cả đều cho rằng đó là tin đồn giả, bây giờ xem ra tin đồn là sự thật.

Thế này sao lại là quan hệ không tốt, đây rõ ràng là hận không thê đợi đồi phương chết đi đây mài Ngay cả Diệp Như Hề cũng hơi ngạc nhiên, Tạ lão phụ nhân không phải là bà của Tạ Trì Thành sao? Sao lại hận nhau như thế?

Sắc mặt của Tạ lão phu nhận tái mét, nén giận nói: “Trì Thành, Tiểu An đậu rồi? Tại sao chắt của ta lại không đến thăm ta?”

Tạ Trì Thành khá thản nhiên nói: “Thăng bé bộn bề nhiều việc, không cân tới đây.”

“Ta là bà cố của thằng bé!”

“Ừ, thằng bé có biết.”

Tạ lão phu nhận tức giận đến lồng ngực phập phòng, Diệp Như Mạn vội vàng võ lưng bà ta, nói: “Bà nội, đừng tức giận, tức giận sẽ ảnh hưởng đên thân thê.”

Tạ lão phu nhân nhìn thoáng qua Diệp Như Mạn, trong mát mang theo ý cảnh cáo, theo đó cô ta mới đè nén sự không cam tâm trong lòng xuống, yêu đuôi nói: “Trì Thành, đã lâu rôi em không gặp Tiểu An. Anh,. .. anh mang Tiêu An đến đây đi, em. là mẹ của Tiểu An, em rất nhớ thăng BS: Diệp Như Hề nhìn Diệp Nư Mạn, trong lòng: chế nhạo, một tiếng mẹ này của cô ta không hề có chút xấu hồ nào.

Tạ Trì Thành thâm ý nói: “Tôi còn tưởng răng Tiểu An không hề giống con của cô.”

Sắc mặt của Diệp Như Mạn tái nhọt, lại liếc mắt nhìn Diệp Như Hề, không kiềm chế được, nói: “Ghi, sao chị cũng ở đây vậy?”

Một tiếng chị này khiến mọi người xung quanh choáng váng.

Về thân phận của Diệp Như Mạn không có gì phải bàn cãi, chẳng qua chỉ là con của một gia đình nhỏ, gặp vận may mới trèo lên được cành cây cao của nhà họ Tạ. Cậu chuyện này đã sóm được lưu truyền từ lâu, được rất nhiều phu nhân dùng. để giáo dục con gái của mình, có cuộc sông tốt còn không bằng lẫy được chồng tốt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 247


Chương 247

Nhưng bây giờ, chị gái của Diệp Như Mạn sao? Cô ta còn có chị gái ư?

Không phải nhà họ Diệp chỉ có một cô con gái thôi sao?

Rất nhiều ánh mắt phức tạp rơi vào trên người Diệp Như Hề, mang theo nghỉ vân.

Lần đầu tiên Tạ lão phụ nhân nhìn thẳng vào Diệp Như Hề, và nói: “Cô là chị gái của Như Mạn à?”

Diệp Như Hề không trả lời.

“Nói chuyện đi, cô bị câm sao?”

Diệp Như Hề nhìn sang Tạ Trì Thành, thấy đối phương không có ý định nói thay mình, mới mở miệng nói: “Cũng xem như là vậy.”

“Là phải hoặc là không phải, đây là câu trả lời kiêu gì vậy?”

Diệp Như Hề cười và nói: “Bởi vì Như Mai hiếm khi thừa nhận sự tồn tại của tôi trước mặt người khác.”

Một câu nói kia đã khéo léo chuyển trọng tâm.

Sắc mặt của Diệp Như Mạn cứng đờ, nói: “Chị, chị có ý gì? Cha vì chị bỏ trốn đã tức giận rất lâu, chị lại không chịu về nhà. Chị còn có lương tâm sao?”

Nhắc đến cha cô, Diệp Như Hề cảm thấy vết thương đang lành trên lưng có chút đau nhức, cô không nói nên lời.

Tạ lão phu nhân nghỉ ngờ hỏi; “Như Mạn, chuyện là thê nào? Cô ấy thật sự là chị gái của cháu sao?”

Diệp Như Mạn nhanh chóng nói: “Bà ơi, thực sự là chị gái của cháu, chị ây tên là Diệp Như Hề, nhưng chúng cháu là chị em cùng cha khác mẹ.”

Cùng cha khác mẹ…

Trong chốc lát, tắt cả mọi người đều nhìn Diệp Như Hề với vẻ khinh thường.

Đây không phải là một đứa con gái ngoài giá thú sao?

Nhắc mới nhớ, thân phận của Tạ Trì Thành dường như cũng không được công nhận.

Trong lúc nhất thời, tâm tư của mọi người đều khó đoán.

Sắc mặt của Tạ lão phu nhân đanh lại, cảm thấy mình như bị tát vào mặt, thận phận của Tạ Trì Thành chính là điểm mà bà ta không đồng ý nhất, mà hiện tại, Tạ Trì Thành còn mang theo một người phụ nữ là con gái ngoài giá thú trở vê nữa.

Đây không phải là làm cho bà ta mất hệt mặt mũi hay sao?

“Trì Thành, đừng mang loại người này ra làm mắt mặt nhà chúng ta, ta đã định xong ngày cho các cháu, tháng sau hãy kêt hôn với Như Mạn đi.”

Tim của Diệp Như Mạn đập nhanh hơn mậy nhịp, chỉ cân đám cưới được tô chức, cô ta sẽ danh chính ngôn thuận trở thành Tạ phu nhân, vậy thì cô ta sẽ thành công.

Tạ Trì Thành cười nói: “Chú ba có một người con trai đó, đúng lúc cũng bằng ¡ tuôi của cô ta, hai người họ có thể kết hôn.”

Tạ lão phu nhân tức giận: “Làm càn!

Sao Tuần Kỳ có thể cưới một người phụ nữ như cô ta được!”

Diệp Như Mạn quay đầu sang nhìn lão phu nhân, có chút khó tin.

“Bà nội, bà, bà đang nói cái gì vậy…”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 248


Chương 248

Tạ lão phu nhân cũng nhận ra mình đã quá kích động, thực chất trong lòng bà ta cũng không nhìn trúng loại con gái như Diệp Như Mạn, một đứa con gái của gia đình nhỏ, làm sao có thê xứng với đứa cháu trai mà bà ta thương yêu nhất chứ?

Về phần Tạ Trì Thành, bà ta chưa bao giờ thừa nhận giọt máu này của họ Ta, nhưng vì sơ suất nhát thời nên đã đề đứa cháu này trưởng thành như bây giờ.

Giờ phút này, Diệp Như Hề đối với Diệp INNƯ tp có chút thương cảm, cô ta làm trâu làm ngựa, nịnh bợ lấy lòng lão phu nhân lâu như vậy, chỉ sợ cũng người ta cũng không coi cô tạ như người một nhà mà đổi đãi, chẳng qua chỉ là muôn chèn ép Tạ Trì Thành mà thôi.

Tạ lão phu nhân kìm nén cơn giận, nói: “Trì Thành, Như Mạn sinh con đẻ cái cho cháu, lại còn là mẹ của Tạ An, cháu hẳn là nên cho con bé một danh phận. – Cuối câu, giọng nói của bà ta có chút thay đổi, uy h**p nói: “Đừng quên, ban đâu chính cháu đã tìm người đính hôn, bây giờ lại muôn đồi ý sao?”

Tạ Trì Thành không có phủ nhận chuyện này, mà là nhàn nhạt cười nói: “Ừ, là do tôi tìm nhầm người.”

Sắc mặt của Diệp Như Mạn trở nên tái nhợt.

Sắc mặt của lão phu nhân cũng thay A nói: “Cháu nói như vậy là có ý gì?”

Tạ Trì Thành không nói nhiều mà chỉ đê lại một câu: “Chúc bà sinh nhật vui như bây giờ.

Giờ phút này, Diệp Như Hề đối với Diệp JNHƯ Mạn có chút thương cảm, cô ta làm trâu làm ngựa, nịnh bợ lấy lòng lão phu nhân lâu như vậy, chỉ sợ cũng người ta cũng không coi cô tạ như người một nhà mà đỗi đãi, chẳng qua chỉ là muôn chèn ép Tạ Trì Thành mà thôi.

Tạ lão phu nhân kìm nén cơn giận, nói: “Trì Thành, Như Mạn sinh con đẻ cái cho cháu, lại còn là mẹ của Tạ An, cháu hẳn là nên cho con bé một danh phận.” – Cuối câu, giọng nói của bà ta có chút thay đổi, uy h**p nói: “Đừng quên, ban đâu chính cháu đã tìm người đính hôn, bây giờ lại muôn đồi ý sao?”

Tạ Trì Thành không có phủ nhận chuyện này, mà là nhàn nhạt Cười nói: “Ừ, là do tôi tìm nhầm người.”

Sắc mặt của Diệp Như Mạn trở nên tái nhợt.

Sắc mặt của lão phu nhân cũng thay ân nói: “Cháu nói như vậy là có ý gì?”

Tạ Trì Thành không nói nhiều mà chỉ đê lại một câu: “Chúc bà sinh nhật vui vẻ, dù sao qua một tuổi cũng sẽ kém đi một phần.” – Sau đó, anh xoay người rời đi cùng Diệp Như Hề.

Cho đến khi anh rời đi, Diệp Như Hề có thể cảm nhận được sau lưng của mình bị ánh mắt của Diệp Như Mạn xuyên thủng.

Tạ Trì Thành đưa cho Diệp Như Hề một ly nước trái cây, tư thê tuỳ ý đứng đó.

Diệp Như Hề nắm lấy cái ly, nói nhỏ: “Anh đang cô tình chọc giận bà ây à, tại sao vậy?”

Tạ Trì Thành không phải người ngu.

ngồc như vậy, nêu ngu ngộc như thê cũng không thê ngôi lên vị trí này, những lời kia căn bản là anh cô ý nói ra khỏi miệng, cũng không hề quan tâm đến những vị khách kia.

Tạ Trì Thành híp đôi mắt hẹp dài, khóe môi Cong cong rôi nói: Em muốn biết?”

Diệp Như Hề dừng một chút, rất sáng suốt trả lời: “Tôi không muốn biết.”

Cô di chuyển nhiều nên có chút đau, mắt cá chân ở chân phải bị thương, còn chưa khỏi hoàn toàn, không thê đứng thăng trong thời gian dài, trên thực tê, cũng chỉ một lát như vậy tôi, cô đã đau đền đồ mồ hôi lạnh.

Tạ Trì Thành đi tới, vươn tay ra nói: “Đừng cậy mạnh.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 249


Chương 249

Diệp Nhự Hề do dự một chút, vẫn là bắt tay lầy tay anh, dựa vào lực đỡ của anh thì không đau như vậy nữa Nhưng ở trong mắt người khác nhìn vào, hành động này tương đương với thê hiện sự thân mật.

Diệp Như Hề không biết vì cái gì mà Tạ Trì Thành rõ ràng không thích bữa tiệc này, còn muôn ở lại đây, cô cũng chỉ đành đảm được vị trí của một cái phông nền mà thôi.

“Trì Thành, chị gái.”

Diệp Như Mạn đã đi tới, đôi mắt còn hồng hồng, trên mặt tràn đầy ủy khuât.

“Chị ơi, cha thật sự rất lo lắng cho chị, chị mau về nhà đi.”

Diệp Như Hề trầm mặc một chút, tránh đi đê tài này.

Diệp Như Mạn có chút mắt mát, quay đầu nhìn về phía Tạ Trì Thành, nói: “Trì Thành, anh có phải có hiều lầm gì em rồi hay không? Vì sao lại muôn đối xử với em như vậy? Em chỉ là muốn nhìn Tiểu An một chút, em có thê không cần bắt cứ thứ gì……”

Tạ Trì Thành không nói gì, chỉ là bỗng nhiên đem tay đặt ở trên eo Diệp Nhữ Hè, động tác thân mật.

Sắc mặt Diệp Như Mạn lập tức trắng bệch.

Diệp Như Hề có chút không thoải mái, nhưng cũng nhịn xuống.

Ánh mắt Diệp Như Mạn mang theo oán hận nhìn chằm chằm Diệp Như Hề, nghiên. răng nghiền lợi nói: “Diệp Như Hề, cô vì cái gì mà muốn làm như vậy? Cô biết rõ Trì Thành là. vị hôn phu của tôi, vì sao cô còn muốn cướp đi anh ấy hả?”

Diệp Như Hề rất muốn nói cho cô ta, Tạ Trì Thành không phải ai muôn là có thê đoạt đi được, nêu có thể chạy thoát, cô còn muôn rời đi hơn bât cứ ai.

“Cô quá đê tiện! Trì Thành, anh đừng tin tưởng cô ta, cô ta quá xâu xa, còn khiến cha em tức đến hôn mê! Quá bất hiệu!”

Thây Diệp Như Mạn năm lân bảy lượt đứng trước mặt cô giả vờ vô tôi, một trận buồn bực trong lòng khiến Diệp Như Hề trực tiếp làm ra một hành động vô cùng táo bạo.

Cô trực tiêp mượn lực nhón chân, ở trên mặt Tạ Trì Thành hôn lên một cái, dùng giọng điệu dịu dàng nói: “Trì Thành, em không muốn nhìn thấy cô ta, chúng ta đi thôi”

Cả người Diệp Như Mạn choáng, váng đứng ở nơi đó, tròng mắt đều sắp nhảy ra ngoài.

Một màn này cũng đồng thời bị những người khác nhìn thấy, cả đám ô lên nháo loạn thành một mảnh.

Diệp Như Mạn chỉ cảm thấy trên mặt bị người ta hung hăng đánh một cái tát, cô ta phận nộ vươn tay muôn cho Diệp Như Hề một cái tát, nhưng bị Diệp Như Hề bắt được.

Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Cô bắt lầy cổ tay cô ta, dùng lực, đột nhiên đem Diệp Như Mạn kéo lại đây, thấp giọng nói: “Đừng tiếp tục chọc tức tôi nữa, nêu không, tôi không chỉ đoạt đi đàn ông của cô, còn lây đi tất cả của cô nữa đó.”

Diệp Như Mạn bị giọng điệu âm trâm này dọa sợ rồi, cô ta vốn còn đang chột dạ, ngay cả phản bác đều có vẻ tự tin không đủ.

“Diệp Như Hề, cô, cô đừng có mà đắc ý, cha rất tức giận, cô dám bỏ trồn, còn dám cướp người đàn ông của tôi nữa!”

“Phải không? Xác định là tôi cướp đi sao? Diệp Như Mạn, không phải cô đã cướp đi móc chìa khóa của tôi trước sao?”

Nói xong một câu này, Diệp Như Hề buông lỏng tay ra, đứng thăng thân thê, biêu cảm vô tội, như là cái gì cũng chưa nói vậy.

Diệp Như Mạn chỉ cảm thấy cả người lạnh băng, ngay cả một câu cũng nói không nên lời.

Tạ Trì Thành đứng ở bên cạnh cũng hơi kinh ngạc nhìn Diệp Như Hề: khóe môi chậm rãi giơ lên, anh chưa từng thấy qua dáng vẻ như vậy của Diệp Như Hề.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 250


Chương 250

Kiêu ngạo, quá kiêu ngạo, không ai bì nồi, lại như là phản kháng, cái loại ánh mắt quyết tuyệt không hề ảnh hưởng tới khuôn mặt xinh đẹp của cô một chút nào.

Đây là dáng vẻ mà Tạ Trì Thành anh chưa từng thấy qua.

Anh trầm thắp cười một tiếng, nói: “Đi thôi.”

Diệp Như Hề thăng thăng lưng, duy trì tư thế cao ngạo kia tháng tới khi lên xe, ý cười trên mặt nháy. mắt nhăn thành một đoàn, đau đến mức xoa xoa mắt cá chân.

Cho dù có Tạ Trì Thành đỡ lấy, nhưng mắt cá chân bị thương cũng chịu đựng không được lâu như thê.

“Rất đau à?”

“Vâng.”

“Nhớ kỹ nỗi đau của hiện tại đi.”

“Hả?”

Diệp Như Hề khó hiểu nhìn anh.

“Ai mang cho em nỗi đau đớn như vậy thì phải hướng về kẻ đó mà báo thù.”

Diệp Như Hề ngay lúc ấy không có hiệu rõ những lời này, nhưng không bao lâu, cô liên sáng tỏ.

Diệp Như Mạn giống như bị điên rồi vậy, một lần lại một lần xông lên tìm tới, cùng tiền đến trang viên, còn có cả Vụ Bình và cha nữa.

Diệp Như Hề cách một tắm rèm cửa, nhì cha mình đang đứng trước cửa, trông ông ấy đã già đi rất nhiều, trên tay còn phải chống gậy, một bên được Vu Bình đỡ lây, trên mặt mang theo vẻ nóng nảy, có vẻ càng thêm yêu sức rồi.

Diệp Như Hề có chút đau lòng.

Cô luôn luôn kính trọng người cha này, cho dù ông ấy không phải là cha ruột của mình, nhưng cũng đông ý gọi một tiếng cha, thậm chí còn đồng ý phá hủy cả tương lai của mình đề cứu ông ây.

Nhưng, bạo nhiêu kính trọng và hi sinh chỉ để đổi lấy một câu ˆ con gái bất hiếu ‘, cùng với một màn gia pháp không lưu tình chút nào của đối phương.

Diệp Như Hề tự giễu cười cười, đôi mắt lại có chút chua xót.

Chú Chung còn ở bên ngoài ngăn cản, không cho người nào tiên vào bên trong, nhưng đôi mặt với Diệp.

Như Mạn đang gào khóc, cùng với ánh mắt khẩn trương của Diệp tiên sinh kia, chú Chung cảm thây khó xử.

Trùng hợp vào lúc này, thiếu gia đã trở lại.

Tạ Trì Thành vừa xuống xe, đám người kia thấy thấy anh thì giống như tìm được vị cứu tỉnh , lập tức đồng loạt xông lên.

Tạ Trì Thành tránh đi tay Diệp Như Mạn tay, anh nói: “Đừng chạm vào Ai ng tôi.

Sắc mặt Diệp Như Mạn cứng đò, khóc đỏ đôi mắt, nói: “Trì Thành, cầu xin anh, hãy giúp giúp cha em đi, chuỗi tài chính của Diệp Thị bị chặt đút, câu xin anh hãy giúp đỡ nhà em.”

Diệp Kiến Nam cũng mang vẻ mặt mong đợi nhìn về phía Tạ Trì Thành, nhưng ông ta không nói chuyện, một gương mặt già đâu đã hai thứ tóc, nhưng mấy lời nói câu xin người khác dù thê nào cũng không mở miệng nói ra được.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 251


Chương 251

Chỉ là, ở trong lòng Cha Diệp, Tạ Trì Thành là con rễ nhà mình, giúp đỡ ông ta cũng là điều nên làm.

Đáy mắt Tạ Trì Thành hiện lên một tia lạnh lẽo, anh ngâng đầu, vừa lúc lại thấy được bức rèm cửa vén lên thập thò kia, ý cười trên khóe môi lớn hơn nữa.

“Vào đi.”

Diệp Như Mạn thấy có cơ hội, đôi mắt chọt lóe, vội vàng theo sau, vôn dĩ còn muốn tiền lên khoác tay anh, nhưng lại rụt về khi bắt gặp ánh mắt đáng sợ.

Diệp Như Hề dù thế nào cũng không nghĩ tới Tạ Trì Thành sẽ để bọn họ tiên vào, trong lúc nhất thời đã quên tránh né, cứ như thế mà ngây ngốc đứng ở phòng khách.

Khi đám người kia thấy được Diệp Như Hề có mặt ở trong, cũng đêu ngây ngân cả người.

Người đầu tiên phản ứng lại là cha Diệp, chỉ thấy mặt ông ta đầy vẻ tức giận, dùng chiếc gậy chồng gõ thật mạnh trên sàn nhà, tức giận nói: “Như Hề! Sao mày lại có mặt ở chỗ này, mày còn biệt đường mà về nhà không?!”

Diệp Như Hề bị ông ta làm cho hoàn hôn, nhìn người cha trước mặt có chút xa lạ, không biết nên có phản ứng gì.

Diệp Như Mạn nhìn nhìn Diệp Như Hề, lại nhìn nhìn Tạ Trì Thành, một suy nghĩ khó tin nảy ra trong đâu, cô ta căn răng một cái, nhéo chặt lên đùi mình, nước mắt lạch cạch rơi xuông, kêu khóc.

“Chị ơi, vì sao chị lại có thể làm như vậy! Đản ông trong thiên hạ nhiều như thế, vì sao chị cứ phải nhìn chằm chằm vào em rẻ mình chứ!”

Vu Bình cho cô con gái một biểu cảm âm thầm tán thưởng.

Cha Diệp ngắn người một chút, đôi tay run run, nói: “Như Hề, những lời em gái mày nói đều là thật sự ư?

Mày, mày muôn chà đạp bản thân đên như vậy à?”

Diệp Như Hề bỗng nhiên bật cười một tiếng, nói: “Cha, con đứng ở chỗ này cái gì đều chưa có nói, cha đã lập tức tin lời của cô ta, mà con nói với cha, chuyện năm đó không phải do con làm, cha liền trừng trị con một trận gia pháp.”

Cha Diệp ngây ngần cả người.

Diệp Như Mạn mắt thấy mọi chuyện đã bị bại lộ, cũng may là cha không tin Diệp Nhự Hê, cô ta phải lợi dụng cha mình để lấy lại những thứ thuộc về bản thân!

“Chị, chị đang nói hươu nói vượn cái gì thế! Chị còn không mau nhận sai với cha đi, còn có hiện tại, chị không cần tiếp tục sai lầm như vậy nữa!”

Diệp Như Hề trầm mặc một hồi, chậm rãi cười rộ lên, tiếng cười càng lúc càng lón, hình như cả nước mắt cũng rơi xuông.

“Như vậy, tôi rốt cuộc đã làm sai cái gì?”

Giống như khống chế hét tất cả cục diện.

Vu Bình mắt thấy mọi chuyện không thể tiếp tục như vậy nữa, liên chủ động mở miệng nói: “Tiểu Hà, có chuyện gì thì chúng ta đều có thể về nhà nói, sao con có thể ở lại trong nhà em rê của mình được? Chuyện này không thích hợp, không hợp quy củ.

Trong lời nói đêu nhân mạnh cường, điệu cái thân phận “ em rễ ‘ này, muốn đầy Diệp Như Hề vào vấn đề bại hoại đạo đức.

Diệp Kiến Nam cũng phục hồi tỉnh thân lại, nói: “Như Hề, cùng ta vê nhà.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 252


Chương 252

Diệp Như Hề nhìn về phía Tạ Trì Thờ thầy anh không CÓ ý định muốn nhúng tay vào, cô bông nhiên hiểu rõ, thì ra, đây là do anh có ý.

Cô không biết anh đang muốn làm cái gì, nhưng, lại khiến Cục phiền muộn nghẹn trong lòng cô bấy lâu có dịp được giải tỏa.

Diệp Như Mạn cũng bắt đầu khóc lóc với Tạ Trì Thành khóc, nói: “Trì Thành, anh không thể đối xử với em như thế , anh đừng tin tưởng chị ta, nề tình việc em sinh hạ Tiêu An cho anh, anh không thể đối xử với em như thế……”

Chú Chung đứng ở một bên, cảm thấy may mãn vì tiêu thiếu gia củng tiêu tiêu thư còn đang trong giờ lên lớp, nêu không sẽ phải bị những lời này làm bân lỗ tai.

Diệp Kiến Nam thấy Diệp Như Hề không có hành động gì, phân nộ nói: “Như Hề! Mày còn còn muốn phá hỏng chuyện tình cảm của em mày hay sao? Sao mày có thể tàn nhẫn và nhẫn tâm đến vậy! Quả nhiên chẳng khác nào mẹ mày cải Tâm tư ác độc!”

Diệp Như Hề ngắn. ra, có chút khó có thế tin mà ngắng đầu lên, CÔ nói: “Cha, cha đang nói cái gì?

Diệp Kiến Nam cũng ý thức được bản thân đã nói sai, nhưng dưới cơn tức giận ông ta không chê không được.

Đặc biệt là công ty sắp phá sản, nều không có được viện trợ của nhà họ Tạ, tâm huyết cả đời ông ta đều sẽ hoàn toàn sụp đồ.

Người con rễ Tạ Trì Thành này tuyệt đổi không thể không có! Có thê cùng nhà họ Tạ tạo dựng mỗi quan hệ, sự nghiệp của ông ta mới có thê mở rộng, so sánh đứa con gái ruột cùng với một đứa con gái không. hề có chút quan hệ huyết thông nào, ông ta tự nhiên mà càng thêm tin tưởng Diệp Như Mạn có quan hệ huyết thống với mình hơn.

“Hiện tại, mày cùng ta trở về, nếu.

không đời này mày cũng không cân trở lại nữal”

Diệp Kiên Nam đã đưa ra lời tàn nhân cuôi cùng, ở trong lòng ông ta, lúc này Diệp Như Hề sẽ chịu nhận sai mà trở lại, dù sao thì đứa con gái này từ nhỏ đến lớn đều nghe lời ồng ta nhất.

Nhưng, Diệp Kiến Nam không biết, một phần tình cảm đơn thuần kia đã sớm biết mất dưới từng đòn gậy gia pháp của ông ta, kèm theo máu mà nước mắt của cô.

Lúc này, Tạ Trì Thành chậm rãi mở miệng.

“Hình như ông đã quên mắt nơi này là chỗ của tôi thì phải.”

Sắc mặt Diệp Kiến Nam khẽ thay đồi, nói: “Tạ tiên sinh, thật xin lỗi, là do tôi không có dạy dỗ tốt cọn gái, cậu yên tâm, tôi sẽ mang nó về từ từ dạy dõ, tuyệt đối không đề nó làm ra chuyện mất mặt xâu hô.”

Diệp Như Hề nắm chặt tay, cảm thấy lông ngực vô cùng đau đớn, giờ khăc này, cồ đột nhiên hiểu rõ, vì sao cha lại nghiêm khắc quản lý cô đủ đường, lại đôi với Diệp Như Mạn cưng chiêu và phóng túng đến vậy..

Là cô sai rôi, chỉ nghĩ bản thân nghe lời hơn một chút, ngoan ngoãn một chút, cha sẽ xem mình như con gái ruột mà đối đãi.

Thì ra, chỉ dựa vào quan hệ huyết thống, từ lúc bắt đầu cô đã thua.

Mẹ ơi, xin lỗi, là con làm không được, không hoàn thành được di nguyện của mẹ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 253


Chương 253

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, nói: “Ai bảo ông mang cô ây đi?”

Cha diệp sửng sốt một chút, “Trì Thành, cậu, ý của cậu, đây là ý tứ GÌ cậu cùng Như Mạn Tạ Trì Thành gật đầu, nói: “Cô ta muốn Li miêu đổi Thái Tử, cũn hỏi xem tôi có đồng ý hay không (618005 Sắc mặt Diệp Như Mạn cùng Vu Bình nháy mắt trăng bệch.

Cha diệp cũng dần dần hiểu ra vấn đề, đầu tiên là rất kinh ngạc, nói: “Chuyện này, đây là có ÿ gì thế?”

Tạ Trì Thành lạnh nhạt nói: “Cụ thể, ông phải hỏi cô ta thì mới biết được.”

Diệp Như Mạn cô nặn ra một nụ cười gượng gạo và nói: “Trì Thành, em,.em không hiều anh đang nói gì, anh cũng tin chị ta sao? Trì Thành, anh chắc chắn đã hiểu lầm em..

Tạ Trì Thành thốt ra một câu: “Bác sĩ Từ à? Có thể mua chuộc được ông ta, đầu óc cũng không tệ lắm.”

Diệp Như Mạn rốt cuộc không còn nói gì được nữa.

Bác sĩ Từ là một trong những bác sĩ riêng của Tạ Trì Thành, cũng là một trong những bác sĩ mà Tạ Trì Thành tương đồi tin cậy. Năm đó, chính Vu Bình đã bỏ ra một số tiền lớn mới mua chuộc được bác sĩ Từ này, đề việc mang thai giả của Diệp Như Mạn không một kẽ hở.

Thậm chí, năm đó Diệp Như Hề đã sinh con trong nhà tù, đêu là đích thân bác sĩ Từ phụ trách ca mô, sau khi đỡ đẻ, ông ta đã trực tiếp đứa bé trai khỏe mạnh ra ngoài.

Mà Tạ Trì Thành chính là vì muốn tìm ra những ‘nhân tài” xung quanh đã nằm trong kế hoạch phản bội mình, nên chưa giải quyết Diệp Như Mạn ngay được.

Chỉ là, phía sau bác sĩ Từ này có cái bóng BE lão phu nhân, khi anh phát hiện và muôn bắt ông ta, thì ông ta đã bị đón đi rồi.

Anh đã bị người ta sắp đặt một cái bẫy.

“Trì Thành, anh, anh đang nói cái gì vậy…bác sĩ Từ thì thế nào?”

Diệp Như Mạn vẫn cố gắng giảo biện, nhưng khi đối đầu với ánh mắt của Tạ Trì Thành, cô ta không thể nói lời nào, theo bản năng nhìn sang mẹ mình.

Vu Bình cô gắng trần định tỉnh thân, bình tĩnh nói: “Trì Thành, Mạn Mạn còn nhỏ không hiểu chuyện. Dì nhớ rõ, năm đó là con tự mình để quản gia tới nhà chúng ta, nói muốn cưới Mạn Mạn. Dì còn nhớ rõ, sáu năm qua, Mạn Mạn một mực hâu hạ bên cạnh con, toàn tâm toàn ý yêu con, con làm sao có thê phụ tâm chân tỉnh này chứ?”

Diệp Như Mạn gật đầu lia lịa, cố gắng cứu vấn tình hình.

Diệp Như Hề nhìn sự phối hợp của bọn họ, sau đó lại nhìn sang Tạ Trì Thành một chút, cô cảm thấy tình huống lúc này hơi buồn cười.

Tạ Trì Thành lấy ra một xấp ảnh, đưa tới trước mặt hai người bọn họ, nói: “Chậc chậc, cô có thê xem qua.”

Khi Diệp Như Mạn nhìn thấy những bức 5i! đó, con người của cô ta co rút lại, bỗng nhiên lao tới định đoạt lấy chúng, nhưng lại bị trượt tay, những bức ảnh kia đã được tung lên khắp nơi, một trong số chúng tình cờ rơi xuống dưới chân của Diệp Như Hề.

Trong ảnh là một đôi nam nữ đang quân quýt triên miên trên giường.

Người phụ nữ kia chính là Diệp Như Mạn, còn người đàn ông kia là một người có khuôn mặt trẻ trung.

Vu Bình cũng nhìn thấy những bức ảnh này, hai mắt mở to, Diệp Như Mạn quỳ trên mặt đất, liều mạng nhặt ảnh lên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 254


Chương 254

Diệp Kiến Nam cũng cầm lên một bức ảnh, sau khi nhìn rõ thì sắc mặt của ông ta đỏ bừng, trong cơn tức giận ông ta đã tát một bạt tai vào mặt Diệp Như Mạn.

Diệp Như Mạn hét lên một tiêng, ngã xuông một bên, khóc sướt làn rồng lên: “Không phải con, là..

người đó dụ dỗ conl Hu …hu.. nh cha, không phải lỗi của con, hu…hu…hul”

Vu Bình chỉ tiêc rèn sắt không thành thép, trừng mắt nhìn chăm chăm Diệp Như Mạn, tức giận nói: “Con… Con đã làm ra cái gì thê này!”

Diệp Như Mạn hoảng sợ, giật lây bức ảnh và tuyệt vọng giải thích: “Mẹ ơïil Mẹ ơi! Nghe cọn nói! Không phải conl Là anh ta dụ dỗ con! Con chỉ không cân thận bị mắc lừa! Đúng! Khăng định là Diệp Như Hề có ý tìm người hãm hại con!”

Diệp Như Mạn chỉ vào Diệp Như Hề, dứt khoát đem tất cả mọi tội lỗi đỗ hết lên người cô.

Cha Diệp nhìn cô con gái nhỏ đang bối rồi, rồi lại nhìn về phía cô con gái lớn đang. cúi đầu im lặng, nói: “Tiểu Hề, là mày làm sao?”

Diệp Như Hề nghe thấy những lời này, ủ rũ thở dài một hơi, một tia chờ mong yếu ớt trong lòng đã bị dập tắt.

Thấy cha tin tưởng mình, Diệp Như Mạn càng thêm điên cuông, hét lên: “Đúng! Chính là chị tai Chị ta đã tìm người để gài bẫy con! Cha, mẹ, Trì Thành, không phải lỗi của conl Đều là lỗi của Diệp Như Hài! Chị ta ghen tị với con vì con có thề trở thành Tạ phu nhân, vì muôn giành người đàn ông với conl Vậy nên chị ta mới hãm hại conl “

Cha Diệp. thấy Diệp Như Hề vẫn không mở miệng nói chuyện, có cảm giác là cô đang chột dạ, tức giận nói: “Như Hề, mày tốt nhất hãy cho cha một lời giải thích, tại sao li hãm hại Như Mạn?”

Nửa buổi sau, cuối cùng Diệp Như Hề cũng lên tiếng.

“Diệp tiên sinh, chúng ta cắt đứt quan hệ cha con đi.”

Một câu nói này, tựa nhữ quả bom nỗ dưới nước, khiên mặt nước yên ả nỗ tung.

Diệp Kiến Nam sững sờ nhìn Diệp Như Hề, cỗ họng của ông ta như bị chặn lại, nửa buôi mới thôt ra được một câu: “Như Hề, mày đang nói cái gì vậy?”

Nhìn thấy vẻ mặt khó có thể tin của cha mình, trái tim Diệp Như Hề vô thức dịu đi, nhưng nổi đau sau lưng vẫn hiện rõ môn một trước mắt, cô lại cứng lòng, mở miệng nói: “Nếu cha đã không tin con, vậy thì chúng ta hãy cắt đứt quan hệ cha con đi, như vậy con sẽ không làm nhà họ Diệp mật mặt.”

Diệp Kiên Nam tức giận đên toàn thân run rây, cât giọng nói: “Mày vì chuyện này mà cất đứt quan hệ cha con sao? Diệp Như Hềt! Trong mắt mày còn có người cha này hay không? Công sức mây năm nay ta bồi dưỡng mày đều cho chó ăn rồi sao?”

Diệp Như Hề yên lặng lắng nghe, cô vôn tưởng răng mình sẽ đau đón khủng khiếp, nhưng cũng còn tốt, chăng qua chỉ là một cơn đau nhỏ xíu mà thôi.

Trái tim này đã vỡ vụn dưới gia pháp của nhà họ Diệp ngày đó rôi.

Trong mắt của Vu Bình lóe lên một tia vui mừng, bà ta ước Diệp Nhưứ Hề có thể rời khỏi nhà họ. Diệp, lhtg bây giờ bà ta không thể biểu hiện sự vui sướng trong lòng ra được. Bà tạ giả vờ nói: “Như Hề, sao con có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 255


Chương 255

Khoé môi của Diệp Như Hề giật giật, nhìn về phía Vu Bình, giông như cười nhưng lại không phải. cười, cô nói: “Dì Vu, như dì mong muôn rôi đó.”

Vu Bình hoảng hốt nói: “Tiểu Hề, con đang nói bậy bạ gì thế!”

Diệp Như Mạn có chút lo lắng, một, khi Diệp Như Hề và nhà họ Diệp cắt đứt quan hệ, thì sau này cha sẽ không thể quản được người này nữa, vậy thì cô ta làm sao có thê đoạt Tạ Trì Thành về được?

“Không! Con không đồng ý! Diệp Như Hà, cô VI: bao giờ mong được rời khỏi nhà họ Diệp! Cha! Cha mau quản chị ta đi!”

Mọi người càng thuyết phục, Diệp Kiên Nam càng cảm thầy chuyện này chính là đang bức bách mình, thân là chủ nhân của nhà họ Diệp, ngay cả chuyện này cũng phải khuất phục con cái, ông ta làm sao còn mặt mũi nào mà tôn tại chứ?

Diệp Kiên Nam từ trạng thái ngư ời thực vật thức tỉnh đã sớm mật đi kiên nhẫn, quá khứ còn muốn giả vờ mồi quan hệ cha con tình thâm với cô con gái nuôi này, nhưng chuyện lớn xảy ra trước mặt khiên bộ mặt thật của ông ta hoàn toàn lộ ra.

“Cha sẽ không đồng ý, hiện tại con cùng cha về nhà, đừng ở đây làm nhà chúng ta mất mặt thêm nữa.

Dứt lời, Diệp Kiến Nam quay sang Tạ Trì Thành, thấp giọng nói: “Tổng giám đốc Tạ, cậu đừng lo, đứa con gái bật hiếu này tôi sẽ đưa vệ trông giữ thật tốt, Số không để nó làm phiên cậu nữa.”

Diệp Như Mạn thây mọi chuyện đã chuyên hướng, lập tức nói; “Trì Thành, chúng ta hãy. bắt đầu lại từ đầu, em nhát định sẽ nghe lời! Em sẽ chia tay Trương Nhược Bân ngay lập tức. Vừa nói xong Diệp Như Mạn lập tức che miệng của mình, hồi hận đên mức muôn tự tay tát chính mình một cái.

Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Vu Bình cũng hận không thể giáng cho cô ta vài cái tát, thậm chí ngay cả tên cũng biết, làm sao còn dám nói là bị người ta hãm hại?

Tạ Trì Thành một tay chống cằm, giễu cợt nhìn cảnh tượng trước mắt, giỗông như đang xem một vở kịch vậy.

Diệp Kiến Nam cũng không lo nói dóc với Diệp Như Hề nữa, ông ta tiến lên một hưới? nắm lấy cánh tay của Diệp Như Mạn, kéo đên trước mặt Tạ Trì Thành, khiến trách nói: “Mạn Mạn, còn không mau nhận lỗi đi.”

Diệp Như Mạn lập tức đỏ mắt, dáng vẻ khúm núm nói: “Trì Thành, thực xin lỗi, xin hãy tha thứ cho em, em sẽ không. phạm lỗi nữa, xin anh nhìn lại sáu năm qua mà tha thứ cho em, em sẽ không tái phạm nữa…”

Diệp Kiến Nam cũng vội vàng nói thay: “Tổng giám đốc Tạ, Mạn Mạn còn nhỏ không hiểu chuyện, mong cậu tha cho con bé lân này.”

Diệp Như Hề ở phía sau nhìn xem cảnh này, cảm thấy buồn cười đến cực điêm.

Hai người kia lấy dũng khí ở đâu ra, mà nghĩ Tạ Trì Thành! có thể tha thứ cho lỗi lâm lớn như vậy chứ?

Diệp Như Hề hiểu rõ hơn ai hệt, tính cách của Tạ Trì Thành thay đối thất thường, căn bản không có khả năng chập nhận chuyện này, trộng: cậy vào một lời thú nhận thì có thê giải quyết sao?

Đúng thật là quá ngây thơ.

Cho đến lúc này, Diệp Như Hề mới ý thức rõ ràng rảng người cha mà cô hằng ngưỡng mộ không phải như những gì cô nghĩ.

Lúc chạm đến ranh giới cuối cùng, lập tức lộ ra bộ mặt thật.

Mà tình yêu thương của cha dành cho cô, chẳng qua chỉ là bồ thí.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 256


Chương 256

Diệp Như Hề nhăm mắt lại, cố nén nỗi chua xót dâng lên trong lòng, bây giờ hiểu ra sự thật cũng chưa muộn, bao nhiêu năm qua, đôi với sự nuôi dạy của nhà họ Diệp dành cho mình, sáu năm trước cô thay Diệp Như Mạn ngôi tù, cũng coi như là đã trả sạch mọi thứ.

Hiện tại, cô đã không còn nợ nhà họ Diệp nữa.

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiêng, nói: “Còn nhỏ á 2 Diệp Như Mạn, cô bao nhiêu tuổi rồi? Câu này cô cũng nhận được, có thấy xấu hỗ không?”

Mặt của Diệp Như Mạn đỏ bừng, cô ta đã 25 tuổi rồi, hoàn toàn không nhận nổi câu nói đó.

Khuôn mặt già nua của Diệp: Kiến Nam không thê nhịn được nữa, nhưng ông ta vẫn kiên. trì nói: “Tổng giám đốc Tạ, mâu thuẫn giữa hai người có thể giải quyết được. Sau này, Mạn Mạn sẽ không tái phạm nữa, cậu…”

“Ông cảm thấy tôi đây là bãi thu gom rác sao?”

Diệp. Như Mạn vốn bị mắng là “rác rưởi” bỗng tái mặt.

Tạ Trì Thành đứng dậy nói: “Vị hôn | thê? Bắt đầu từ hòm nay cô ta sẽ không phải nữa. Chú Chung, tiễn khách.”

Sắc mặt của Diệp Kiến Nam rất khó coi, nếu hôm nay thật sự bị đuôi đi, như vậy công ty của ông ta sẽ không được cứu nữal Công ty mà ông ta đã dành rất nhiều tâm huyết sẽ phá sản, ông ta sẽ không còn gì cả.

Diệp Kiến Nam đột nhiên nhìn về phía Diệp Như Hà, người vừa mới đề nghị “cát đứt quan hệ cha con” đang đứng bên cạnh, trong lòng chủng xuông, nói: “Tổng giám đốc Tạ, cậu thích Tiểu Hề sao?”

Câu nói này khiến Diệp Như Mạn ở bên cạnh trợn to hai mắt, có chút sợ hãi hét lên: “Cha, cha, cha đang nói cái gì vậy…Con, con mới là hôn thê của Trì Thành……”

Diệp Như Hề cũng hiều ra điều gì đó, ánh mắt lạ lẫm nhìn về phía cha Diệp.

Sắc mặt của Diệp Kiến Nam trầm xuống, không hệ đếm xỉa đến Diệp Như Mạn, nói: “Nếu cậu thích Tiểu Hề hơn, chúng tôi đồng ý thay đồi người.”

Khoảnh khắc này vô cùng hoang đường.

Vu Bình nắm lấy cánh tay của Diệp Kiến Nam và nói: “Kiến Nam, ông đang nói bậy bạ gì vậy? Chuyện này, chúng ta làm sao có thê thay đổi chứ? Mạn Mạn mới là con gái của chúng ta mà…..”

Diệp Kiến Nam đầy bà ta ra và nói: “Câm miệng đi, Tiêu Hề cũng là con gái của chúng ta. Bà già nên hồ đồ rồi ư, Tiêu Hề và Mạn Mạn đều là con gái của nhà họ Diệp.”

Chỉ cân nhà họ Diệp có quan hệ với nhà họ Tạ, việc ông ta là bỗ vợ của Tạ Trì Thành, sẽ không thay đổi là đủ rôi. Tạ Trì Thành sẽ không bao giờ nhìn công ty của nhà họ Diệp phá _ sản.

Diệp Như Hề cảm thấy. VÔ cùng nực cười, chỉ vì lợi ích mà ông ta có thể nói ra những lời như vậy sao?

Diệp Như Mạn hét lên một tiêng, năm lây cánh tay của cha mình, hô hào: “Không! Không được! Làm sao ả tiện nhân Diệp Như Hề này có thể thay thế con chứ? Con không cho phép!”

“Mạn Mạn, nghe lời đi!”

“Cha! Cha điên rồi! Mẹ ơi, mẹ ơi, mau giúp con với, cha bị điên rồi! Con mới là người phải gả tới nhà họ Tạ! Con mới là Tạ phu nhân!”

Vu Bình giữ Diệp Như Mạn lại, nói: “Mạn Mạn, con bình tĩnh trước đi!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 257


Chương 257

Diệp Như Mạn căn bản không quan tâm, chỉ cần nghĩ Diệp Như Hề, ả tiện nhân này sẽ thay thế cô ta trở thành Tạ phu nhân, thì cô ta không thể chịu đựng được. Nghiệt chủng đê tiện này không xứng làm chị gái của cô tal Càng không xứng chèn ép cô tal Diệp Như Mạn kích động đến quên đi lý trí, cô ta trực tiếp năm lầy mẹ mình và hét lên: “Mẹ! Mẹ gạt con! Lúc trước đã nói xong chuyện, con sẽ thay thế Diệp Như Hề làm Tạ phu nhân! Hiện tại..

“Bốp.”

Lời còn chưa kịp nói xong, mặt cô ta đã bị một bàn tay khác bao phủ.

Diệp Như Mạn che miệng lại, ngã sang một bên, vẻ mặt cô ta kinh hãi.

Vu Bình hận không thể đem đứa con gái này nhét lại vào trong bụng, tức giận đên cả người run rây.

Mà lúc này, Diệp Kiến Nam mới chậm rãi bình tĩnh lấy lại tinh thần, nói: “A Bình, câu vừa rồi của Mạn Mạn nói, là có ý gì? Cái gì gọi là thay thê?”

Sắc mặt Diệp Kiến Nam xanh mét, nói: “Con hãy nói rõ ràng cho tal Rốt cuộc chuyện là như thê nào!”

Vu Bình nỗ lực bình tĩnh lại, giọng điệu ôn nhu, “Kiến Nam, Mạn Mạn thích Trì Thành như vậy, anh lại bảo Tiểu Hề đi trao đổi với con bé, cho nên Mạn Mạn mới nói không lựa lời, nói ra mây lung tung như vậy thôi.”

“Đúng đúng đúng, đều là con nói lung tung thôi, cha, cha nghe lầm rồi!”

Diệp Kiến Nam nhìn về phía Diệp Như Hà, nói: “Tiểu Hề, con nói rõ cho cha biết, năm đó đã xảy ra chuyện gì thế?”

Diệp Như Hề lúc này đã chết lặng, cô tựa như người xa lạ đứng ngoài cuộc, cô găng kéo kéo khóe môi, cô nói: “Lời nên nói tôi đã nói rôi.”

Tạ Trì Thành cảm thấy một trận khôi hài này nên hạ màn được rồi, mục đích của anh đã đạt được, tiếp tục chứa chấp những người kỉa ở chỗ này cũng chỉ làm chướng mắt.

“Chú Chung, tiễn khách đi.”

“Vâng, thiếu gia.”

Chú Chung còn mang theo mắy vệ sĩ, chuẩn bị đem này một nhà ba người kia ‘mời” đi ra ngoài.

Diệp Như Mạn liều mạng giãy giụa, hô to.

“Không! Trì Thành! Anh không thể đối xử với em như thế được! Em biết sai rồi!”

Diệp Kiên Nam lại ngoài ý muốn trở nên vô cùng trâm mặc, bị vệ sĩ áp sát mang đi, Vụ Bình cuôi cùng lại nhìn về phía Diệp Như Hề, ánh mặt mang theo một tia oán độc.

Sau khi một màn khôi hài kia được chấm dứt, bên tai cũng trở nên thanh tịnh hơn hẳn.

Trong không khí, yên lặng đến kỳ cục.

Tạ Trì Thành nhìn về phía Diệp Như Hề, nói: “Vừa lòng không?”

Diệp Như Hề ngắn ra, nhìn anh, đầy giọng run rây nói: “Tất cả nhữ ng chuyện này…… Là anh làm sao?”

“Dựa theo chỉ số thông minh của em chỉ sợ sẽ bị người ta đánh chết.”

Diệp Như Hề ngân ra, chậm rãi nhớ tới, anh đã từng nói qua, phải báo thù cho cô.

Mà tất những chuyện diễn ra vừa rồi, đó đều là muốn đề cô thấy rõ được bộ mặt thật của người cha kia sao?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 258


Chương 258

Tạ Trì Thành đứng lên, nheo mắt, không chút đề ý nói: “Sớm đoạn tuyệt quan hệ một chút, miễn phải tiếp tục trình diễn một màn cha con tình thâm, em xem ông ta là cha mình nhưng ông ta chưa chắc nghĩ như vậy.

“Vi, anh vì cái gì lại muốn giúp tôi?”

Tạ Trì Thành cong cọng khóe môi, nói: “Chuyện này chăng qua chỉ là kết quả tặng kèm thôi, em cũng không cho răng tôi sẽ lẫy người phụ nữ kia đó chứ?”

Thấy anh không chịu trực tiếp trả lời câu hỏi chính, Diệp Như Hề kiên trì hỏi: “Vi sao anh lại muôn giúp tôi?”

Tạ Trì Thành đứng lên, bước lên lầu, không có trả lời câu hỏi của cô.

Nhìn theo bóng lưng anh, đáy lòng Diệp Như Hề đáy lòng chậm rãi có một dòng nước âm mêm mại chạy qua.

Cô từng cho rằng bởi vì anh chán ghét cô, cho nên mới không ngừng trào phúng cô ra lệnh cho cô, nhưng hiện tại, sau khi thấy được bộ mặt thật của cha mình, Diệp Như Hề đã hiểu được một đạo lý.

Người đôi xử ra vẻ hiên từ thì chưa chắc đã che chở cô, mà người cô nhận định là xâu xa, lại ở trong lúc lơ đãng, một lần lại một lần cứu vớt cô.

Tạ Trì Thành, chính là người bị cô hiểu lầm là kẻ xâu, cảm xúc trong trái tim, ở thời điểm vô thức mà cô không hề nhận ra đã chậm rãi thay đổi.

Rât nhanh, tin tức Tạ Trì Thành cùng Diệp Như Mạn giải trừ hôn ước đã được lan truyện ra ngoài, đúng là khiên một đám người bât ngờ đên giật mình.

6 năm trước Tạ Trì Thành đột nhiên chọn một cô gái xuất thân từ gia đình bình thường trở thành vị hôn thê, hôn ước kéo dài đến 6 năm trời còn chưa tổ chức hôn lễ đã khiến người ta đủ ngạc nhiên rôi.

Hiện tại, lại trực tiếp giải trừ hôn ước.

Không ít người bắt đầu suy đoán nguyên nhân, nhưng một đám tiểu thư còn độc thân của các nhà thế gia đã bắt đầu rục rịch.

Mà công ty Diệp Thị lại vì đứt đoạn chuỗi tài chính, giá trị cỗ phiếu rớt mạnh trên thị trường chứng khoán, công ty đã tồn thất hơn phân nửa tài sản, lại thêm tin tức bị giải trừ hôn Ước, ngay cả những doanh nghiệp đã từng có mỗi quan hệ hữu nghị cũng không muôn hỗ trợ, sợ sẽ đắc tội với Long Đằng.

Diệp Như Hề biêt được tin tức này thông qua báo chí, Diệp Thị đang trên bờ vực phá sản, cô. rất rõ ràng tâm quan trọng của công ty đối với cha, mình, khó trách ông ta lại dám muối mặt tự tìm tới cửa.

Chuyện chỗi tài chính bị đứt đoạn, nều thao tác một phen thì vẫn có thể xin cho vay vốn bên phía ngân hàng, nhưng chuyện trong đó rất phức tạp, bản hoạch định nguồn tài chính vô cùng khổng lồ, Diệp Như Hề có găng đè nén suy nghĩ theo bản năng muôn đứng ra hồ trợ của mình.

Hiện tại cô, chỉ là bảo mẫu của nhà họ Tạ mà thôi.

“Manii, giáo viên nói, tác phẩm của đoạt được giải thưởng rồi! Con…con có thể đi tham gia nghỉ thức trao giải được không ạ?”

Nhạc Nhạc mạng vẻ mặt hưng phấn chạy tới, bắt lầy cánh tay mami lay lay.

Diệp Như Hề khá kinh ngạc, cô nói: “Thật vậy hả?”

“Thật sự đó! Mami, con muốn đi tham gia lễ trao giải, có thể chứ ạ?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 259


Chương 259

Diệp Như Hề nhịn không được xoa xoa đầu cô bé, hôn một cái rôi nói: “Đương nhiên có thê. Lúc nào vậy con?”

Tạ An vội vàng nói: ‘Là ba ngày sau, em gái đã đạt giải nhất, là giải nhất trong cuộc thi mỹ thuật thiêu nhi cả nước.”

Diệp Như Hà tuy rằng cũng có nhận định trước vệ thiên phú hội họa của Nhạc Nhạc, nhưng giờ phút này như cảm thấy vừa bắt ngờ lại vui mừng.

Nhạc Nhạc kiêu ngạo ưỡn ưỡn ngực, nói: “Mami, Nhạc Nhạc có phải rât giỏi hay không?”

Diệp Như Hề cười nói: “Đúng vậy, Nhạc Nhạc rất ngoan.”

Nhạc Nhạc ngước mắt trông mong nói: “Mami, mẹ cùng daddy có thê cùng nhau tham gia không ạ?”

Diệp Như Hề không có lập tức đưa ra đáp án khẳng định, chần chờ một chút, cô nói: “Đêm nay con có thể hỏi daddy một chút.”

Nhạc Nhạc tức khắc cười vui, nói: “Daddy nhất định sẽ đồng ý!”

Diệp Như Hề có chút thất thần, cô nghĩ tới từ ngày đó trở đi, cô có chút khó khăn khi đôi mặt bình thường với Tạ Trì Thành, vẫn luôn không tự chủ được mà cố tình né tránh ánh mắt của anh.

May mãn Tạ Trì Thành cũng không thường xuyên có mặt ở nhà, anh rât bận, có đôi khi cả ngày cũng không thấy được bóng người.

Ngoài dự đoán, Tạ Trì Thành lại trông có vẻ phong trần mệt mỏi xuất hiện trong bữa tôi.

Chuyện này khiến hai đứa nhỏ vui mừng không thôi, đều tới vây quanh bên cạnh anh.

“Trao giải?”

“Đúng vậy! Daddy, cha có thể cùng mami tham gia được không ạ?”

Nhạc Nhạc tròn đôi mắt to tràn ngập chờ đợi.

Tạ An còn cố ý bổ sụng một câu, “Daddy, đây là lần đầu tiên em gái dự thi, rất có ý nghĩa đấy nhé.”

Nhạc Nhạc dùng sức gật gật đầu.

Tạ Trì Thành nhìn hại đôi mắt to tròn ở trước mặt, quay đầu, lại vừa vặn thấy Diệp Như Hề đang ngồi bên cạnh, giờ phút này, ngay cả bản thân cô cũng không biết, trong ánh mắt . của mình cũng mang theo một tia chờ đợi.

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Ba ngày sau cha có một cuộc họp.”

Cả ba đôi mắt đều đồng loạt trở nên ảm đạm.

“Sau khi kết thúc cuộc họp kia hẳn là sẽ đên kịp.”

Ba đôi mắt kia lại một lần nữa sáng lên.

Nhạc Nhạc cao hứng hoan hô, “Daddy! Thật tốt quá! Cha nhất định phải tới nhé!”

Tạ Trì Thành nhìn dáng vẻ Nhạc Nhạc vui vẻ như vậy, ý cười trên khóe miệng càng tăng, thuận tay còn bê luôn cả hai đứa trẻ lên, đặt ở trên ghê.

Diệp Như Hề vội vàng đi lấy chén đũa mới, khóe môi không hiểu sao lại kìm không được mà tươi cười mãi.

Thời gian mà Nhạc Nhạc chờ đợi rất nhanh đã tới, buổi sáng hôm lễ trao giải diễn ra, Nhạc Nhạc thức dậy sớm hơn thường lệ, còn chạy đi đánh thức cả anh trai và mami nữa.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 260


Chương 260

Chú Chung lại vô củng chu đáo sắp xếp trước vệ sĩ và xe đi cùng , nhìn theo một lớn hai nhỏ rời đi, trên khuôn mặt có nhiều nếp nhăn lại tràn đầy tươi cười.

Cũng không biết đến lúc nào thiếu gia mới cưới Như Hề tiểu thư vào cửa nữa? Nếu được như vậy, thì thật sự thật là quá hoàn mỹ, lão gia củng phu nhân ở dưới suôi vàng cũng có thê an giâc ngàn thu.

Hội trường trao giải ở hội quán nghệ thuật, nhưng mà thời gian lễ trao giải diễn ra vào ban đêm, vẫn còn có chút thời gian, Diệp Như Hề liền mang theo Tiêu An cùng Nhạc Nhạc đi dạo quanh trung tâm thương mại.

Mỗi tay, nắm một đứa, bởi vì giá trị nhan sắc của hai đứa nhỏ siêu siêu cao, hơn nữa hai gương mặt gần như giông hệt nhau, anh trai thì Soái ca, em gái lại đáng yêu, thu hút biết bao nhiêu ánh nhìn, ai ai cũng ngoái lại nhìn.

Đồng thời, người mẹ có giá trị nhan Sắc cao như Diệp Như Hề cũng thu vê được không 4 những ánh mắt hâm mộ..

Tạ An bỗng nhiên túm chặt mạmi và nói: “Mami, sinh nhật daddy sắp tới rồi, chúng ta hãy cùng nhau chọn một món quà cho daddy nha”

Diệp Như Hề ngần người.

Sinh nhật? Là sinh nhật của Tạ Trì Thành sao?

Tạ An nói: “Là ngày 9 tháng sau đấy ạ”

“Vậy, chúng ta có thể mua quà sinh nhật cho daddy được rồi!”

Tạ An do dự một chút lại nói: “Nhưng mà, daddy không thích ăn sinh nhật.”

Diệp Như Hề ngồi xổm xuống hỏi: “Vì sao lại không thích vậy con?”

Tạ An lắc đầu, nói: “Mỗi lần tới sinh nhật của daddy, tâm trạng của daddy đều sẽ rất tệ đó.”

Diệp Như Hề có chút khó hiểu, c ng Tiêu An hình như cũng không rõ nguyên nhân trong đó, cô đành phải nén xuông sự nghi hoặc.

“Mami, con có thể bí mật lựa món quà sinh nhật cho daddy được không ạ?”

Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu: “Là bí mật nha, không nói cho daddy biết.”

Diệp Như Hề nhìn nhìn thời gian, nói: “Gói thể, chúng ta hiện tại liền đi dạo xem thế nào.

Diệp Như Hề nắm tay hai đứa nhỏ cùng đi tới siêu thị bách hóa, mà nhóm vệ sĩ cũng theo sát sau đó, sợ ba người trước mặt sẽ xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muôn.

Trong lúc thi nhau chọn quà sinh nhật, Nhạc Nhạc và Tiêu An đều lần lượt chọn những thứ mình thấy thích, còn hẹn nhau sẽ không cho đối phương biết bản thân chọn món quà nào.

Diệp Nhự Hề dở khóc dở cười, nhưng vẫn đồng ý với yêu câu của hai đứa nhỏ là sẽ không nhìn lén xem hai đứa chuẩn bị món quà gì.

Mà sau khi cô một mình đi dạo quanh một vòng lại bắt đầu hoang mang, tặng cho anh món quà gì bây giờ?

Tạ Trì Thành cái gì cũng không thiếu, nêu cô tặng cho anh bât cứ món đô gì thì cũng có vẻ khá gượng gạo.

Đưa mắt nhìn thấy đống cuộn len trên giá hàng, Diệp Như Hề chậm rãi lộ ra một tia mỉm cười, cô đã biết phải tặng món quà gì rôi.
 
Back
Top Dưới