Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 200


Chương 200

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, lắc đâu, nói: “Không cân, cảm ơn chú, chú Chung.”

Từ hôm nay trở đi, cô đã chính thức sông ở căn biệt thự rộng lớn này rồi.

Nhưng đối với tương lai, cô lại bắt đầu cảm thấy mê mang, nhưng SUY, nghĩ mê mang đó chỉ chọt lóe rồi biến mất, Diệp Như Hề lại một lần nữa vực dậy tinh thần.

Trở thành ‘đầu bếp’ cho Tạ An, vì để bảo đảm bí mật này càng ít người.

biết càng tốt, toàn bộ khu trang viên đều di dời hơn phân nửa người làm, chỉ để lại một bộ phận nhỏ ở lại làm việc, mà những người này đều là những người làm tận tâm và trung thành nhiều năm của nhà họ Tạ.

Tạ Trì Thành cũng không có dặn dò gì về thân phân của Diệp Như Hề, chỉ là sau khi đưa người vào nhà, anh lại lập tức biến mắt, dựa theo lời mà Tạ An nói chính là, daddy bận rộn lên là tìm không thấy người.

Cho dù có muôn vàn nghỉ vấn, Diệp Như Hề cũng nhịn xuống.

“Mami?”

Tạ An dựa vào khung cửa, thò đầu ngó vào trong.

Diệp Như Hề thấy nhịn không được mà tươi cười, nói: “Tiêu An? Không phải còn đang đi học sao?”

“Con đã hoàn thành bài tập và giáo viên giao cho rôi, cho nên mới tói đây thăm mami đó!”

“Con vào đi.”

Tạ An lập tức nhảy ào vào, ngoan ngoãn ngôi ở bên cạnh mami, vui vẻ nói: “Mami, đây là phòng con cô ý chọn cho mẹ đó, mẹ có thích không ạ?

Diệp Như Hề xoa xoa đầu cậu bé rồi nói: “Thích lắm, cảm ơn Tiều An nhé.”

Tạ An vô cùng hưởng thụ hành động yêu thương này của mẹ, cười hón hở giông như mèo vừa bắt được cá vậy.

“Mami, chúng ta đi đón em gái đi!

Daddy nói, hôm nay em gái đã có thể xuất viện rồi, sau này chúng ta sẽ cùng sông với nhau ở chỗ này, thật tốt quá! Mami, mẹ có thấy vui vẻ không?”

Diệp Như Hề cứng đờ, nhưng dưới ánh mắt vui vẻ hớn hở của Tạ An, vẫn là gật gật đầu.

“Ừ, mẹ thấy vui lắm.”

Tạ An duỗi tay ôm lấy mami, nhỏ giọng nói: “Mami, mẹ có thê từ từ làm quen với con được không?”

Diệp Như Hề kinh ngạc trừng lón hai mát.

“Con biết, mami còn chưa quen với sự tồn tại của con, nhưng, nhưng mami đừng có xa lạ với con được không?”

Hai mắt Diệp Như Hề có chút chua xót, cô cảm thấy bản thân đã che dấu rất tốt, nhưng Tiêu An lại mẫn cảm hơn những đứa trẻ khác nhiều, liếc mắt một cái đã nhìn ra cô ngại ngùng bối rồi.

Tạ An là con trai cô mà.

Nhưng đứa nhỏ này, lại xa lạ hơn so với Nhạc Nhạc.

Trước khi mẹ con nhận nhau, cô chỉ coi thằng. bé là tiểu thiều gia của Long ¡ Đằng, mà hiện tại, đây lại là con trai ruột của cô.

Sao cô nỡ để bé con của mình cảm thây bât an cho được?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 201


Chương 201

Diệp Như Hề âm thầm trách cứ chính mình một phen, dùng sức ôm ôm Tạ An, nói: “Thật xin lỗi, Tiểu An, con cho Nụ một chút thời gian, một chút là ôn thôi.”

Tạ An nhếch miệng Cười, gật gật đầu, “Vâng, con chờ mami.”

Nếu đã quyết định không thể làm tổn thương trái tim Tiểu An, Diệp Như Hề cũng nhanh chóng sắp xếp lại cảm xúc của bản thân, nắm tay con trai rồi nói: “Đi thôi, chúng ta cùng đi đón Nhạc Nhạc.”

“Thật vậy chăng! Mamil”

“Ừ, nhưng mà làm vậy có phải sẽ chậm trễ Chương trình học của con không?”

Sau khi thực sự tìm hiểu qua, Diệp Như Hề mới biết được Tạ An ở tuôi này cũng đang tiếp nhận nền giáo dục đại học rồi.

Sự bồi dưỡng của Tạ Trì Thành đối với thằng bé vượt quá sự tưởng tượng của cô, nhìn Chương trình học kín mít kia khiến da đầu cô tê dại, nhưng Tạ An lại có vẻ rất thành thạo.

“Mami đừng sợ! Con vừa nghe đã hiểu bài rồi, làm bài tập đều sẽ không chậm trễ! Chúng ta cùng đi đón em gái vê đi!”

Tạ An đã gấp không chờ nổi, mắt to tràn đây chờ mong.

Diệp Như Hề đành phải gật gật đầu đông ý, mang theo Tạ An đi tới bệnh viện, nhà họ Tạ có tài xê riêng, chỉ cân cùng chú Chung nói một tiêng, lập tức sẽ có người phụ trách đưa hai mẹ con tới bệnh viện.

Nhạc Nhạc sớm đã tỉnh lại, từ chú _ đẹp trai, a không, là từ lời của daddy mà biết được, mami cùng anh trai hôm nay sẽ đến đón cô bé về nhà.

Khả năng tiếp nhận vấn đề của Nhạc Nhạc mạnh hơn nhiều so với Diệp Như Hề, sau khi tỉnh lại và biết được mọi chuyện, gần nhự là trong nháy mắt cô bé liên chuyển xưng hô từ ˆ chú đẹp trai ‘ biên thành một tiếng ‘ daddy ˆ đầy ngọt ngào.

Mà “ Anh trai nhỏ ‘ tự nhiên cũng biến thành “anh trai ‘.

Dương San nhìn Nhạc Nhạc đang mang vẻ mặt chờ mong, nhịn không được lộ ra ý cười, nói: “Nhạc Nhạc đang đợi mami sao?”

Nhạc Nhạc gật đầu thật mạnh, lại bổ sung một câu: “Còn có anh trai nữa!

Con có anh trai đó! Mẹ nuôi, con có anh trail Con còn có daddy!”

Một câu này Nhạc Nhạc đã nói đi nói lại liên tục mây ngày nay, hận không thể nói cho toàn thế giới, cô bé cũng có daddy.

Dương San thầy hết được vẻ hưng phần vui vẻ của Nhạc Nhạc, trong lòng lại khẽ thở dài một hơi.

Cả gia đình này nhận nhau rồi, đến tột cùng là chuyện tốt hay xấu, hiện tại ai cũng không biết được.

Chỉ là, sự bất an trong lòng cô ấy càng lúc càng dâng cao.

Khi Diệp Như Hề cùng Tạ An đi vào phòng bệnh, Nhạc Nhạc trực tiếp từ trên giường bệnh bò xuông dưới, hưng phân tiền lên, ôm chặt lấy chân mami.

“Mamil Anh trai!”

Tạ An bị một tiếng anh trai ngọt ngào này khiến lòng vui như nở hoa, hai mặt sáng lập lánh.

Diệp Như Hề bé Nhạc Nhạc lên, nói: “Nhạc Nhạc chờ lâu quá rồi sSaO?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 202


Chương 202

“Đúng vậy, đúng vậy, mami, chúng ta có phải nên về nhà rồi hay không? Daddy đâu? Cha không có tới à?”

Diệp Nhự Hề thấy Nhạc Nhạc nhanh chóng tiếp nhận sự tồn tại của Tạ Trì Thành như vậy, còn có vẻ vô củng thân thiết, lập tức trong lòng cô có chút cảm xúc phức tạp, có ảo giác như bảo bối của chính mình bị người ta cướp đi mắt rồi.

Nhạc Nhạc nhìn nhìn ra phía sau, sau khi không thấy bóng dáng daddy đâu, cô bé có chút thât vọng cúi đâu, nói: “Mami, daddy không có tới sao?”

Trong lòng Tạ An còn đang hung hãng trách cứ daddy một chút, Nhạc Nhạc hôm nay xuất viện mà cũng không tới thăm con bé một chút! Thật quá đáng!

Diệp Như Hề chần chờ giải thích một câu: “Anh ây…… Còn có việc bận lắm.”

Là bận rộn đi, bận rộn đến mức……

Từ sau khi trở về từ đảo Cá Mập, người đã không thấy tăm hơi nữa, chỉ là sẽ thỉnh thoảng goi điện thoại trở VỀ, sắp xếp một số công việc.

Lúc cần gọi người thì căn bản tìm không thấy bóng dáng anh.

Nhạc Nhạc tuy rằng rât mật mát, nhưng nghe thây daddy có việc bận phải làm, cô bé vẫn thấu hiểu, ôm lấy manii, hứ ng thú bừng bừng nói: “Vậy mami ơi, chúng ta có thể . cùng nhau ở chung sao? Còn đưa cả mẹ nuôi theo nữal”

Nhạc Nhạc cho dù đã tìm được daddy và em trai, cũng không thẻ bỏ lại mẹ nuôi đã yêu thương mình.

¡ Nhưng, biểu cảm của Diệp Như Hề lại có chút chua xót.

Dương San đã đi tới, xoa xoa đầu Nhạc Nhạc đầu, do dự một chút, cuối cùng cũng xoa xoa đầu Tạ An, nói: “Mẹ nuôi lại không thể ở cùng với mây đứa được.”

“Chị Dương, hay là chị cũng dọn qua đó luôn đi……”

Diệp Như Hề không nhịn được, vẫn là nói ra miệng.

Nhưng Dương San lại lắc đầu từ chối.

Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Chị cũng không theo em qua đó đâu, bên công ty tài chính cũng vừa ồn định, vừa hay chị cũng đứng ra giúp em quản lý, em có bắt cứ yêu câu gì có thê liên hệ với người bên ngoài.”

“Chị Dương…… | Trong lòng Diệp Như Hề ê ầm, cô thiếu nợ chị Dương rất nhiều, cô rõ ràng nhìn ra được chị Dương cũng rât luyến . tiếc Nhạc Nhạc, nhưng chị ấy vẫn cô chấp không đồng ý qua đó.

Nhạc Nhạc khổ sở gọi: “Mẹ nuôi, chúng ta cùng nhau qua đi mà, không xa rời nhaul”

Tạ An cũng ưỡn ưỡn ngực, nói: “Mẹ nuôi! Con sẽ bảo chú Chung sắp xếp chỗ ở thật tốt cho mẹ!”

Dương San rất cảm động, chỉ hai câu nói của hai đứa trẻ cũng đủ khiến cô Vui mừng, nhưng cô vẫn lắc lắc đầu, nói: “Mẹ nuôi có rảnh sẽ đi thăm các con, đừng lo lắng.”

Tiểu Hề cần có một trợ thủ ở ngoài, mà cô ây, đạo nghĩa này không thể chối từ.

Cuối cùng, Nhạc Nhạc và Tạ An ghé vào bên cửa số xe, nhìn mẹ nuôi càng ngày càng xa, hai đứa nhỏ mang khuôn mặt lưu luyên, đặc biệt là Nhạc Nhạc, nước mắt như những hạt đậu , hạt lớn hạt nhỏ thi nhau rớt xuông “Mami, chúng ta sẽ thường xuyên đi thăm mẹ nuôi, được không?”

Diệp Như Hề nhịn xuống nước mắt chực rơi, gật đầu thật mạnh, “Được.”

Xe trực tiếp lái thẳng về trang viên, phòng của Nhạc Nhạc được xêp ngay cạnh phòng Tạ An, là một gian phòng công chúa thật lớn màu hồng nhạt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 203


Chương 203

Nhạc Nhạc vừa nhìn thấy đã ngạc nhiên hô to, hai mắt sáng lấp lánh.

Không đứa trẻ nào mà không có một giâc mộng được làm công chúa.

“Mami, đây là phòng của con sao?”

“Nhạc Nhạc thích à?”

“Thích ạt!”

Tạ An cũng vui vẻ nói; “Nhạc Nhạc, anh sẽ đi giới thiệu qua cho eml”

“Được đó, anh trai!”

Diệp Như Hề đứng ở cửa nhìn Tạ An nắm tay Nhạc Nhạc, tỉ mỉ giới thiệu từng vật trưng bày trong phòng.

Nhìn hai bóng dáng nhỏ bé kia , ánh mắt Diệp Như Hề có chút hoảng hốt, trong lòng lại trào lên cảm giác âm áp. Có lẽ, như vậy, đối với Nhạc Nhạc mà nói, đó là sự sắp xếp tốt nhất.

Đi theo cô, quản thật khiến Nhạc Nhạc phải chịu thiệt thòi, con bé là công chúa nhỏ của nhà họ Tạ, không nên đi theo cô, tính mạng cũng khó giữ được.

Sau khi Nhạc Nhạc chuy ên đến, Diệp Như Hề chính thức vào ở Trang viên nhà họ Tạ, trang viên còn lớn hơn nhiều so với suy nghĩ của Diệp Như Hề , cũng đầy đủ hết tất cả.

Tạ Trì Thành cũng tuân thủ lời hứa, sắp xếp cho Nhạc Nhạc một giáo viên mỹ thuật hàng đầu.

Sau khi giáo viên nhìn tháy thiên phú của Nhạc Nhạc, kích động còn nói hẳn tiếng mẹ đẻ là tiếng Anh, hận không thê trực tiêp nhận con bé là học trò dưới trước mình, nhưng ngại với thân phận nhà họ Tạ, mới không dám mở miệng.

Ngoại trừ việc học mỹ thuật, còn có một sô Chương trình học dành cho các vị tiêu thư thiệu gia nhà thế gia cũng cần phải đuổi kịp, số Chương trình học đó Tạ An đã bắt đầu từ năm ba tuổi, mà Nhạc Nhạc lại bỏ lỡ quá nhiều.

Lúc mới bắt đầu Diệp Như Hề đã muốn phản đối, sức khỏe của Nhạc Nhạc không nên phải tiếp nhận Chương trình học bồi dưỡng cao như thê, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt tràn đầy chờ mong của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hà lập tức nhịn xuông lời nhàn đối vừa muốn nói..

Hai đứa nhỏ nhà mình, còn ưu tú hơn So với những gì cô tưởng tượng.

Cô không nên dùng ánh mắt bình thường để đối xử với hai đứa.

Mà Nhạc Nhạc vốn dĩ biểu hiện ra vẻ thỏa mãn cùng vui sư ớng ở mặt ngoài, có lẽ, chỉ là vì muỗn an ủi người mẹ vô năng này của con bé mà thôi [?0TR-RPRPCVDNEEPOSEP Trong lòng Diệp Như Hề cảm thấy thât bại càng lúc càng rõ ràng.

Dần dần lời cô nói càng lúc càng ít, chỉ là những lúc đối mặt với hai đứa nhỏ cô mới nói thêm vài lời, tươi cười âm áp, nhưng đôi mắt vốn sáng rọi, lại giảm bớt đi một chút.

Nấu cơm, đã trở thành chút gửi gắm cuối cùng của Diệp Như Hề.

Không thẻ liều mạng lăn lộn trong ngành tài chính, trách nhiệm của cô dường như chỉ còn lại việc nấu cơm, Tạ An kén ăn cũng dần dần sửa đỏi dưới sự sẵn sóc của cô, khuôn mặt nhỏ cũng đã tròn tròn hơn nhiều, nhìn qua càng thêm đáng yêu.

Mà lúc này, Tạ Trì Thành đã biến mắt một tuần buông xuống bản kế hoạch trong tay và nói: Dựa theo kê hoạch mà tiên hành, hãy phân phó nhiệm vụ xuống phía dưới.”

của công ty, đã không còn chuyện gì đề làm nữa rôi.

Hình như cũng không còn lý do gì để không quay về.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 204


Chương 204

Tạ Trì Thành đè đè huyệt Thái Dương, mặt mày toát lên vẻ mệt mỏi.

Tần Hải gõ cửa đi vào trong, nói: “Ong chủ, bữa tiệc đêm nay vẫn sẽ làm theo sắp xêp sao?”

Tạ Trì Thành nhẹ gõ gõ tay trên mặt bàn, quay đầu nói: “Hủy bỏ đi.”

“Vâng.”

của công ty, đã không còn chuyện gì đề làm nữa rôi.

Hình như cũng không còn lý do gì để không quay về.

Tạ Trì Thành đè đè huyệt Thái Dương, mặt mày toát lên vẻ mệt mỏi.

Tần Hải gõ cửa đi vào trong, nói: “Ong chủ, bữa tiệc đêm nay vẫn sẽ làm theo sắp xêp sao?”

Tạ Trì Thành nhẹ gõ gõ tay trên mặt ¡ bản, quay đầu nói: “Hủy bỏ đi.”

“Vâng.”

“Trở lại biệt thự.”

Tần Hải thở phào nhẹ nhõm.

Ông chủ liên tục tăng ca nguyên một tuân ở công ty, khiên cả công ty trên dưới đêu khô sở kêu gào không thê tả, không ai dám buông lỏng công việc, sắc mặt cực kỳ căng thẳng.

Bây giò, ông chủ cuối cùng cũng quay trở vê biệt thự.

Tần Hải lái xe, Tạ Trì Thành ngồi ở ghế sau nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sô, vẻ mặt anh trông khá ảm đạm.

Tại sao lại không muốn quay về?

Tạ Trì Thành cũng không thể đưa ra câu trả lời cho chính mình.

Trong lòng có một loại cảm giác kỳ quái, trong ngôi nhà đó lại có thêm một cô chủ, còn có thêm một đứa con gái nhỏ, đứa bé gái kia còn có quan hệ huyết thống với anh.

Phải đối mặt với Diệp Như Hề như thế nào, anh tạm thời vấn chưa đưa ra quyết định rõ ràng.

Nhưng một mực trốn tránh, vốn không phải là phong cách của anh.

Lúc Tạ Trì Thành vừa mở cửa, anh lập tức nghe thấy tiếng huyên náo từ bên trong vang ra.

“Oal Anh trai thật thông minh! Thật sự có pháo hoa à!”

“Nhạc Nhạc còn muốn xem gì nữa không? Anh trai sẽ làm cho em xem.”

Diệp Như Hề bưng đồ ăn ra, trên người còn đeo tạp dề, cười nói: “Rửa tay ăn cơm trước đi đã, đợi lát nữa rồi lại động tới máy tính.”

Tạ An thuần thục đem pháo hoa được tạo nên bằng mây cái mã code lộn xôn trên màn hình máy tính tắt đi, n lại máy tính rồi đi rửa tay ăn cơm Chuyện ăn uống trước đây đối với Tạ An là chuyện rất khổ sở, như ng bây giờ môi ngày lại càng mong chờ mẹ sẽ làm cho bọn họ nhữ ng món ngon mới lạ.

Tạ Trì Thành yên lặng đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh này, khoé miệng | cong lên đên ngay cả bản thân anh cũng không biết là mình đang cười.

Khi Diệp Như Hề nhìn thấy Tạ Trì Thành, nụ cười của cô bông nhiên cứng lại, cả cơ thể cô cũng như hoá đá.

Tạ An và Nhạc Nhạc cũng nhìn thấy, hai đứa nhỏ gần như đồng thanh hét lên: “Daddy!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 205


Chương 205

Nụ cười trên môi của Tạ Trì Thành càng sâu hơn. Anh sải bước đi tới và nói: “Đang ăn cơm sao?”

Nhạc Nhạc tuy có hơi ngại ngùng, nhưng vẫn lấy hết can đảm đề nói: “Vâng ạ! Hôm nay mẹ làm món cá kho, còn có cánh gà nữa! Cha vừa về đúng lúc đấy ạt “

Tạ An cũng chen vào: “Daday, mau đi rửa tay đi, chúng ta cùng nhau ăn cơml”

Diệp Như Hề im lặng đi vào phòng bêp li thêm một đôi đũa và một cái bát nữa Tạ Trì Thành chú ý đến trên mặt của cô không nở nụ cười, còn có chút cứng ngắc, anh vô thức nhíu mày.

Lúc này, Nhạc Nhạc cần thận gắp một miệng cánh gà và đặt nó vào bát của Tạ Tri Thành, sau đó gắp một miếng khác cho Diệp Như Hề theo cách tương tự.

Sự chú ý của Tạ Trì Thành lập tức bị phân tán, anh mỉm cười rồi nói: “Nhạc Nhạc không ăn sao?”

Khuôn mặt của Nhạc Nhạc đỏ bừng, nhăn nhó nói: “Daddy mau ăn đi, mẹ nấu đồ ăn rất ngonl”

Tạ An trơ mắt nhìn em gái, nói: “Nhạc Nhạc, anh trai cũng chưa có cánh gà đói”

Nhạc Nhạc nhanh chóng gắp một miêng cánh gà khác, con bé còn nhỏ tuổi, lực dùng đũa còn chưa đủ mạnh, lần này gặp lây nhưng lại bị rơi xuống. Hai mắt của con bé lập tức đỏ hoe: “Anh trai, em xin lỗi…

Tạ An không ghét bỏ chút nào, chủ động đem cánH gà rơi xuông bỏ vào trong bát của mình, nói: “Không sao đâu, chỉ cân là Nhạc Nhạc gặp cho anh, anh trai nhất định sẽ ăn!”

Những lời thề thốt này chẳng giống Tạ An kén ăn của tuần trước nói ra chút nào, ngay cả Tạ Trì Thành cũng ngạc nhiên khi thấy con trai mình có về tròn trịa hơn lúc trước.

Có vẻ như việc để Diệp Như Hề ở lại đây khá ồn.

Lúc này, hai đứa trẻ ăn uống VÔ cùng Vui Vẻ, quản lấy Tạ Trì Thành nói rật nhiều, mà Tạ Trì Thành cũng lấy hết kiện nhẫn ra, trả lời từng câu một, điều này thể hiện hình ảnh một người cha hoàn hảo.

Chỉ có điều…Diệp Như Hề gần như im lặng trong suốt bữa cơm này.

Sau bữa ăn, buôi tôi Tiêu An và Nhạc Nhạc còn phải hoàn thành một khoá học nhỏ, bác Chung dẫn hai đứa đi trước, còn Diệp Như Hề thì ở lại lặng lễ dọn dẹp bát đĩa, sau đó ở trong bếp một lo lâu không đi ra ngoài.

Bởi vì, cô đột nhiên phát hiện ra rằng cô không biết làm thế nào đề đối mặt với Tạ Trì Thành.

Nhưng mà, cho dù không nghĩ ra phải đối mặt như thế nào, thì vẫn phải đối mặt thôi, bây giờ cô đang sống trong biệt thự, Tiểu An và Nhạc Nhạc là con của cô, còn Tạ Trì Thành là chủ nhân của căn biệt thự này, còn là cha của hai đứa trẻ.

Mối quan hệ không đối xứng nghiêm trọng như vậy, khiên Diệp Như Hề trăn trọc khó ngủ rất nhiều lần trong đêm.

Cũng đã vô số lần cô chuẩn bị tinh thân cho bản thân.

Cô biết, mình sẽ đạt được cái gì và mắt đi cái gì.

Cuối cùng cô cũng bước ra khỏi phòng bếp, lại kinh ngạc phát hiện Tạ Trì Thành đã không còn ở trong phòng ăn, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm rôi nhanh chóng trở về phòng của mình.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ và thay quần áo xong, cô ngồi nhìn mình trong gương, lộ ra một nụ cười khổ.

Nửa đêm đang ngủ say, chợt thức giâc vì khát nước, Diệp Như Hề bước xuống giường và đi ra ngoài tìm nước uông.

Bỗng nhìn thấy ánh sáng từ trong phòng làm việc phát ra trên hành lang.

Tạ Trì Thành vẫn chưa ngủ sao?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 206


Chương 206

Cô ngước mắt nhìn đồng hồ, đã ba giò đêm rồi.

Đứng ở trước phòng làm việc do dự một lát, Diệp Như Hề vẫn không có gan gõ cửa, vừa định quay về phòng thì một giọng nói truyền đến từ bên trong.

“Vào đi.”

Cơ thể của Diệp Như Hề trở nên cứng đờ, muôn coi như là mình chưa có nghe thây.

“Đừng để tôi lặp lại lần thứ hai.”

Cô thở dài một hơi, cam chịu nghe theo mệnh lệnh đi vào.

Tạ Trì Thành khép máy tính lại, một tay chống cằm, giương mắt nhìn CÔ, nhàn nhạt nói: “Šao em không vào trong?”

“Làm sao anh biết tôi ở bên ngoài?”

Tạ Trì Thành bật cười một tiếng: “Cái bóng của em cứ đi tới đi lui.”

Hóa ra, qua khe cửa có thê thấy được cái bóng của cô.

Diệp Như Hề đột nhiên thấy xấu hồ.

Tạ Trì Thành thả lỏng thân thể, tựa lưng trên ghế làm việc rôi nói: “Sao vậy? Em sông ở đây không quen sao?”

Diệp Như Hề nói . chuyện trái với lương tâm, lắc đầu nói: “Không phải.”

Đúng là cô không quen, không quen với từng tắc đất ở đây.

Cô giống như một con chim sẻ xông.

nhằm vào chiếc cũi của hoàn yên, cô lại không phải là chim hoàng yên, nên không thê nào thích nghỉ với một chiêc lồng chim lộng lẫy cao sang như vậy.

Tạ Trì Thành cũng không vạch trần cô, bởi vì chính anh cũng không hiểu là nỗi xót xa trong lòng từ đâu mà ra.

“Ở nước ngoài truyền đến một vài tin tức tốt. Phạm vi phù hợp với Nhạc Nhạc đã được phong toả hẹp hơn rồi. Đợi đến khi có báo cáo thử nghiệm được gửi đến, có thể lập tức tiên hành phẫu thuật.”

Khuôn mặt của Diệp Như Hề vui mừng khôn xiết, khóe miệng nở một nụ Cười.

Tạ Trì Thành đứng dậy khỏi ghê, sải bước đi tới, đứng trước mặt của Diệp Như Hề, khí thế bá đạo mạnh mẽ của anh khiến Diệp Như Hề theo bản năng muôn lùi lại.

“Em thử lùi lại thêm bước nữa xem.”

Toàn thân của cô bỗng nhiên đóng băng.

Tạ Trì Thành nheo mắt, trong ánh mắt còn mang theo ý cười, nói: “Em sợ tôi ư?”

Cuối cùng anh cũng tìm ra nguyên nhân khiên bản thân bực bội.

Kể từ ngày đó, người phụ nữ này bắt đầu sợ hãi anh.

Cô giấu rất kỹ nỗi sọ hãi này, không dám làm phật lòng anh, ngay cả những lời nói đều cô để lây lòng, ngôn ngữ cử chỉ đều không dám vượt quá bổn phận.

Thay đổi như vậy cũng không phải đột ngột mà chỉ là một chút xíu, chờ anh khôi phục lại tinh thần.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 207


Chương 207

Người phụ nữ này bây giờ lại biến thành dáng vẻ như vậy.

Diệp Như Hề của trước đây dám thách thức anh, dám nhìn thăng vào anh, dám mạnh miệng với anh, đã biên mất rôi.

Tạ Trì Thành bắt đầu thấy nhớ đôi mặt sáng ngời ây, mang theo tỉnh thần không bao giờ chịu thua, thay vì yêu đuôi, nhu nhược và ngoan ngoãn như bây giờ.

Người mà anh muốn, không phải như vậy.

Tạ Trì Thành đưa tay ra, nắm lấy cằm của cô, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình, nói: “Tại sao em lại sợ tôi?”

Diệp Như Hề đè nén sợ hãi, cố gắng bình tĩnh nói: “Tôi không có, anh hiểu lầm rồi.”

“Nói dối.”

Anh chán ghét dáng vẻ giả tạo này của cô.

Dáng vẻ cô như thê này, không khác gì những người phụ nữ ngoài kia, ngay cả Diệp Như Mạn cũng không sánh bằng.

Một loại tâm trạng tồi tệ xông lên não.

Tạ Trì Thành dùng sức, trực tiếp ép cô vào tường.

Sau lưng truyền đến cảm giác đau đớn và lạnh buốt khiến Diệp Như Hà hoảng sợ đến cực điểm, áp lực mạnh mẽ đề lên cơ thê khiên cô gần như không thở nỗi.

Quá gần, khoảng cách này quá gàn, gân như có thê ngửi thây hơi thở tức giận trên người của anh, loại hơi thở kia lan tràn khắp thân thê.

Cô giống như một con mồi trong miệng của con sói hoang.

Tạ Trì Thành nhìn chằm chằm cô từ trên xuông dưới, che khuất cô dưới cái bóng to lớn của chính mình, anh khàn giọng nói: “Em đang sợ tôi ứ, tại sao vậy?”

“Tôi, tôi thật sự không có, Tạ Trì Thành, anh trước hết hãy thả tôi ra đi đã…

Rõ ràng đang nói lời từ chối, nhưng giọng điệu của cô lại rất đáng thương, như thê đang chờ bị người khác bắt nạt.

Cảm giác xao động của Tạ Trì Thành cũng không lui xuông nửa phân, ngược lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Lại tới, lại giọng điệu này, lại là ánh mắt như vậy.

Vốn dĩ có hứng dào dạt, lập tức liền vỡ tan tành, khoảng cách chênh lệch khiến Tạ Trì Thành cảm thấy không có tí sức lực nào.

Loại cảm giác này, tựa như anh đã chờ mong một bữa ăn đã lâu, anh ngửi thây mùi thơm nhưng khi đưa tới trước mặt anh, lại phát hiện chẳng khác như đang nhai sáp nên.

“Em muốn cái gì?”

Anh đột nhiên hỏi.

Trái tim của Diệp Như Hề đập thình thịch, mím môi không đáp.

“Tốt hơn hết là em nên trả lời tôi.”

“Tôi không muốn cái gì cả.”

“Nói cho tôi biết.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 208


Chương 208

Thái độ của anh từng bước bức ép khiến Diệp Như Hề không thể mảy may phản kháng, chỉ càng làm sâu thêm suy đoán trong lòng cô.

Đưa cho cô những gì cô muốn, sau đó lại yêu câu cô rời đi.

Kể từ đó, Tiểu An và Nhạc Nhạc không còn liên quan gì đến cô nữa.

Không! Cô không thể nào chấp nhận được điều này!

Cảm giác bât an mãnh liệt khiên Diệp Như Hề bộc phát dũng khí, cô đột nhiên ngâng đâu lên, nhìn Tạ Trì Thành, nói: “Anh muốn tôi làm bất cứ điều gì tôi đều có thê đồng ý, nhưng tôi không thê rời đi được!”

Tạ Trì Thành sửng sốt.

Diệp Như Hề năm chặt nắm đắm, có gắng diễn đạt ý của mình.

“Anh không thể đuổi tôi đi, tôi sẽ chăm sóc cho Tiểu An và Nhạc Nhạc, cho dù anh có muốn tôi làm gì cũng được, nhưng mà câu xin anh…đừng đuôi tôi đi.”

Thái độ khẩn cầu hèn mọn như vậy, cũng không khiên Tạ Trì Thành mêm lòng.

Anh chỉ càng thêm thất vọng hơn.

Quả nhiên, phụ nữ nào, cũng giống nhau như vậy.

Mắt đi món đồ chơi đầy thử thách, anh không còn mang theo chờ mong.

“Vậy thì hãy cho tôi xem một chút, em có thê làm được những gì.”

Trái tim của Diệp Như Hề đau kinh khủng, cô biết ý tứ của những lời này.

Vứt bỏ lòng tự trọng duy nhất còn sót lại của mình, giành lây một cơ hội để ở lại.

Ngay cả khi cô đã sớm đoán trước được điều này, vẫn không có sự chuẩn bị nào là đủ.

Hiển nhiên sự kiên nhẫn của Tạ Trì Thành không nhiều, thấy cô chậm chạp bất động, anh: lập tức chuẩn bị rời đỉ.

Nhưng nhìn thấy anh buông ra, Diệp Nhự Hè trong lòng lo lăng, đột nhiên duỗi tay ra, ôm lầy cỗ anh, kiếng chân lên rôi hôn thật mạnh.

Nói một cách chính xác, đó không phải là một nụ hôn, chí ít không phải là một nụ hôn bình thường.

Chỉ đơn thuần là môi dán môi, đây đã là bước can đảm nhất mà cô có thể làm được.

Cô không thể bị đuổi đi, cô không nỡ rời xa Nhạc Nhạc, cũng không nỡ vừa mới nhận Tiểu An lại phải rời đi.

Mà bây giờ cô, hoàn toàn không phải Trái tim của Diệp Như Hề đau kinh khủng, cô biết ý tứ của những lời này.

Vứt bỏ lòng tự trọng duy nhất còn sót lại của mình, giành lây một cơ hội để ở lại.

Ngay cả khi cô đã sớm đoán trước được điều này, vẫn không có sự chuẩn bị nào là đủ.

Hiển nhiên sự kiên nhẫn của Tạ Trì Thành không nhiều, thấy cô chậm chạp bất động, anh lập tức chuẩn bị rời đỉ.

Nhưng nhìn thấy anh buông ra, Diệp Nhự Hè trong lòng lo lăng, đột nhiên duỗi tay ra, ôm lầy cỗ anh, kiếng chân lên rồi hôn thật mạnh.

Nói một cách chính xác, đó không phải là một nụ hôn, chí ít không phải là một nụ hôn bình thường.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 209


Chương 209

Chỉ đơn thuần là môi dán môi, đây đã là bước can đảm nhất mà cô có thể làm được.

Cô không thể bị đuổi đi, cô không nỡ rời xa Nhạc Nhạc, cũng không nỡ vừa mới nhận Tiểu An lại phải rời đi.

Mà bây giờ cô, hoàn toàn không phải đối thủ của Tạ Trì Thành, cũng không có cách nào khiến Nhạc Nhạc có thể sông sót khỏe mạnh.

Chỉ cần anh muốn, anh đều có thể dùng tiền bạc, quyền lợi của mình đề phá hủy mọi thứ của cô bất cứ lúc nào.

Cho nên, cô không dám chọc giận Tạ Trì Thành.

Chỉ còn lại sự lựa chọn cuối cùng, cô đã sớm chuẩn bị sẵn sàng.

Cô gần như đã phải nuốt ngược nước mắt vào trong mà làm đên bước này.

Sau một lúc, gặp anh không hề nhúc nhích, khiên trong lòng của Diệp Như Hề trở nên nguội lạnh, chuẩn bị tách ra.

Nhưng cô vừa mới di chuyền, đột nhiên eo lại bị nắm lấy, nặng nề ôm lại.

Một nụ hôn bá đạo đè x uống.

Bên trong hơi thỏ đều là hương vị của anh, không có khe hở, lan toả sâu vào tận lá phối.

Cô khó có thể nhích ra xa được dù chỉ một chút, bị hai cánh tay rắn chắc của anh trực tiếp lao vào thăng vào ngực một cách nặng nê, sức lực mạnh mẽ đến mức dường như có thể bóp nát cô ra từng mảnh.

Nụ hôn này kéo dài đẳng đãng khiến người ta dường như muôn nghẹt thở.

Tạ Trì Thành nhìn cô, ánh mắt càng lúc càng sâu, một tia ám muội lóe lên.

Sự phóng túng đêm hôm đó còn ân sâu trong ký ức, lúc này lại lặng lẽ hiện lên trong đâu anh.

Thân thê này, anh đã từng nếm qua, biết ‘mùi’ biết ‘vị, lại vẫn luôn nhớ tới ‘hương vị’ của cô, nêu không cũng sẽ không phải tốn công tốn sức đi tìm cô trở vê, chỉ đáng tiệc là anh đã tìm nhằm người, lãng phí thời gian vô ích nhiều năm như vậy.

Nhưng cũng may, hiện tại vẫn chưa muộn.

Anh không bao giờ thích làm khó người khác, chỉ cúi đầu xuống, dựa vào bên tai của cô, nhẹ nhàng phun ra một câu.

“Em biết phải làm thế nào không?”

Khuôn mặt của Diệp Như Hề trở nên cứng đờ.

“Tôi chỉ cho em một cơ hội lần này thôi.”

Anh nói xong và đợi cô đáp lời.

Qua một lúc sau, Diệp Như Hề nhắm mắt lại, dựa vào trong lồ ng ngực của đối phương.

Ngay sau đó, cô trực tiếp bị ôm ngang lên.

Tạ Trì Thành ôm cô, từng bước ởi vào phòng ngủ chính ở bên cạnh.

Bầu trời xuất hiện một tia trắng bạc, một thời gian sau đó lại dừng lại.

Người đàn ông có thân hình cao ráo từ trên giường bước xuống, đi vào trong phòng tắm, tiếng nước rào rào bắt đầu vang lên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 210


Chương 210

Sau khi Tạ Trì Thành tăm rửa xong thì bước ra ngoài, một tay kéo Diệp Như Hề ra khỏi giường, ôm ngang cô lên rồi bước vào phòng tắm.

Khi tỉnh dậy lần nữa, Diệp Như Hề gân như ngất xỉu vì toàn thân đều đau nhức.

Cô nằm trên giường yên lặng một hồi lâu, sau đó không nhịn được mà bật ra một câu: “Đồ khón kiếp! Đồ càm thút”

Nhìn thoáng qua căn phòng, thủ phạm đã không còn ở đây nữa nhưng căn phòng vần còn phảng phát một loại mùi hương mập mờ sau trận h0an ái.

Sắc mặt của cô hết trắng bệch rồi lại đỏ bừng, hết đỏ bừng rồi lại trắng bệch, cuôỗi cùng oán hận nện xuông giường một cái.

Kết quả này, là do chính cô lựa chọn, không thê trách ai được.

Diệp Như Hề nở một nụ cười chua xót.

Lúc Diệp Như Hề xuất hiện, Tiểu An và Ni Nhạc đều hào hứng reo lên và muốn lao đến.

Nếu hai đứa nhỏ cứ thê mà va chạm, cô nhất định sẽ ngã xuống mắt!

Vào thời khắc máu chốt, bác Chung vươn tay với tốc độ không tương xứng với tuổi của mình, một trái một phải kéo bọn chúng lại.

Tạ An nghi ngờ hỏi: “Bác Chung, sao bác lại ngăn cản cháu?”

Vẻ mặt của bác Chung dịu dàng nói: “Cơ thê của cô ấy không được khỏe, tiểu thiếu gia và tiêu tiêu thư không nên vội vàng. Hơn nữa, nêu cô giáo dạy nghỉ thửc mà nhìn thấy, nhất định sẽ buôn trong lòng đó.”

Vừa nhắc tới cô giáo dạy nghỉ thức, hai đứa nhỏ lập tức đứng thăng người.

Lớp học nghỉ thức là lớp học mà cả hai ghét nhật, không có cái thứ hai.

Diệp Như Hề thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng cảm thấy xấu hồ, chắc bác Chung đã biết chuyện rồi.

Chỉ sợ, ông ấy sẽ nghĩ về cô như thế nào nhỉ…

Nhạc Nhạc lo lắng nói: “Mamil Hôm nay mẹ không khỏe sao? Mẹ có muôn đi khám bác sĩ không!”

Tạ An cũng chen vào: “Mami, sắc mặt của mẹ trông tái nhọt lắm, mẹ ngủ không được ngon giác ạ? Hôm nay trước khi cha ra ngoài, có bảo chúng con đừng quây rây mẹ, mẹ bị ôm sao?”

Nhắc đến Tạ Trì Thành, khuôn mặt của Diệp Như Hề càng thêm khó Coi, cô cố gắng. hết sức giả vờ như không có việc gì và nói: “Ừm, mẹ hơi đau đầu. Hôm nay không thể nấu ăn cho các con được rồi.”

“Không sao đâu! Bác Chung sẽ bảo đậu bếp chuẩn bị! Con nhất định sẽ cô găng ăn nhiều một chút!”

Tạ An tận lực đảm bảo.

Nhạc Nhạc cũng cười và nói: “Mẹ không khỏe thì nên nghỉ ngơi cho thật tốt, mẹ mau trở về phòng đi!”

Trước ánh mắt ngây thơ của hai đứa trẻ, Diệp Như Hề không thê kháng cự, lập tức bỏ chạy trôi chết.

Cô vừa về đến phòng thì điện thoại reo lên.

Nhìn thây tên cuộc gọi tới, cô suýt chút nữa đánh rơi điện thoại, cuỗi cùng cô đè nén tâm trạng chán ghét mà bắt máy.

Giọng nói trầm thấp của Tạ Trì Thành vang lên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 211


Chương 211

“Tỉnh dậy rồi sao?”

“Nếu không thoải mái thì để bác Chung gọi bác sĩ cho em.”

“Không cần đâu!”

Loại chuyện này mà gọi bác sĩ, chắc mặt mũi của cô đều sẽ mắt hết, bọn trẻ sẽ nghĩ gì về cô chứ?

“Nếu đã không sao, vậy giữa trưa đưa cơm đến cho tôi đi.”

Diệp Như Hề bóp chặt điện thoại, Trước ánh mắt ngây thơ của hai đứa trẻ, Diệp Như Hề không thê kháng cự, lập tức bỏ chạy trôi chết.

Cô vừa về đến phòng thì điện thoại reo lên.

Nhìn thấy tên cuộc gọi tới, cô suýt chút nữa đánh rơi điện thoại, cuỗi cùng cô đè nén tâm trạng chán ghét mà bắt máy.

Giọng nói trầm thấp của Tạ Trì Thành vang lên.

“Tỉnh dậy rồi sao?”

“Nếu không thoải mái thì để bác Chung gọi bác sĩ cho em.”

“Không cần đâu!”

Loại chuyện này mà gọi bác sĩ, chắc mặt mũi của cô đều sẽ mắt hết, bọn trẻ sẽ nghĩ gì về cô chứ?

“Nếu đã không sao, vậy giữa trưa đưa cơm đến cho tôi đi.”

Diệp Như Hề bóp chặt điện thoại, nghiền răng nghiền lợi nói: “Tôi không đưa đến kịp được.”

“Sẽ có tài xế đưa em đến.”

“Tạ Trì Thành, tôi…”

“Tôi không muốn nghe mấy câu từ chối.”

Diệp Như Hề hận không thể ném điện thoại đi luôn.

Bên kia truyền đến tiếng cười nhàn nhạt của anh.

“Đây không phải là điều em muốn sao? Vậy thì cũng đừng giữ giá nữa.”

Dút lời, điện thoại lập tức bị cúp máy.

Khuôn mặt của Diệp Như Hề tái nhọt, một lúc sau lại lộ ra một nụ cười tự giêu.

Cũng đúng, đây là những gì mà cô muốn.

Cũng tốt, coi như là bán thân, chỉ cần có được cơ hội ở lại đây cùng con, đã là tốt lắm rồi.

Bán thân không bán trái tim, ha…

Nhưng ít nhất…

Cô muốn tận mắt trông thấy Nhạc Nhạc hoàn toàn khỏe mạnh trở lại.

Và sau đó…

Cô nhắm mắt lại, cố gắng đè nén hàng vạn suy nghĩ trong đâu.

Kéo lê thân thể mệt mỏi, Diệp Như Hề vẫn đi vào phòng bếp.

Tạ An và Nhạc Nhạc thấy mẹ lại đi vào phòng bếp, lập tức nhao nhao chạy đến.

“Mẹ, sao mẹ lại muốn nấu ăn vậy?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 212


Chương 212

Đón lấy ánh mắt ngây thơ của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề cô găng nặn ra một nụ cười, nói: “Mẹ đi đưa cơm cho cha của các con.”

Nhạc Nhạc cười cong mắt, nói: “Con cũng muôn giúp mẹt Anh trai, chúng ta mau cùng nhau đên giúp mẹ đi!”

Tạ An vui vẻ gật đầu.

Có thêm hai đứa nhỏ giúp đỡ, tâm trạng ngột ngạt của Diệp Như Hề cũng đã khá hơn rất nhiều.

Nhưng ít nhất…

Cô muốn tận mắt trông thấy Nhạc Nhạc hoàn toàn khỏe mạnh trở lại.

Và sau đó…

Cô nhắm mắt lại, cố gắng đè nén hàng vạn suy nghĩ trong đâu.

Kéo lê thân thể mệt mỏi, Diệp Như Hề vẫn đi vào phòng bếp.

Tạ An và Nhạc Nhạc thấy mẹ lại đi vào phòng bếp, lập tức nhao nhao chạy đến.

“Mẹ, sao mẹ lại muốn nấu ăn vậy?”

Đón lầy ánh mắt ngây thơ của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề cô găng nặn ra một nụ cười, nói: “Mẹ đi đưa cơm cho cha của các con.”

Nhạc Nhạc cười cong mắt, nói: “Con cũng muôn giúp mẹt Anh trai, chúng ta mau cùng nhau đên giúp mẹ đi!”

Tạ An vui vẻ gật đầu.

Có thêm hai đứa nhỏ giúp đỡ, tâm trạng ngột ngạt của Diệp Như Hề cũng đã khá hơn rất nhiều.

tôi sẽ gọi bảo vệ vào đấy.”

Diệp Như Hề nghĩ đến người đàn ông bụng dạ hẹp hòi kia, lập tức kiên trì nói: “Vậy: làm phiền cô thông báo giúp tôi một tiêng, thật sự là tông giám độc Tạ đã bảo tôi đến..

Nữ nhân viên lễ tận có chút tức giận: “Cô có còn biết xấu hỗ hay không vậy? Chẳng lệ ai tới đây nói mình có quan hệ với tổng giám đốc Tạ, đều sẽ được vào trong sao? Như vậy tôi còn có thể làm việc ở đây được nữa chắc?”

“Hơn nữa, mấy cái loại phụ nữ như cô, tôi đã gặp qua nhiêu rôi, còn tưởng răng mình là nữ chính trong tiểu thuyết hay sao? Chỉ cần nói một tiếng thì có thê có quan hệ với tổng, giám đốc à? Thật đúng là không biệt xấu hồi Đừng tưởng răng cô có một chút nhan sắc thì có gan muốn mở cả phường nhuộm! “

Nữ nhân viên lê tân oán hận ném ra những lời này, giọng điệu chua chát, nhưng cũng. phải thừa nhận, người lân la tiếp cận giám đốc lần này vóc dáng trông cũng không tệ lắm, khuôn mặt chưa trang điêm vậy mà lại xinh đẹp động lòng người.

Diệp Như Hề đỏ bừng mặt vì xấu hồ trước lời nói của cô ta, nhưng lại không dám rời đi.

Bởi vì lúc đi quá vội vàng, nên cô quên mang theo điện thoại di động, muốn gọi cho Tạ Trì Thành cũng không được.

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Diệp Như Hề?”

Diệp Như Hề quay đầu lại thì nhìn thây quản lý Trịnh, người kia cũng rất ngạc nhiên khi nhìn thây cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 213


Chương 213

Quản lý Trịnh có ấn tượng khá tốt về Diệp Như Hề, cho dù sau này cô có rời khỏi Long Đẳng, anh ta vẫn còn nhớ đến người này.

“Tại sao cô lại ở đây?”

Diệp Như Hề vội vàng nói: “Quản lý.

Trịnh, anh có thê liên hệ với giám đốc Tạ giúp tôi được không?”

Trịnh Thành càng thêm kinh ngạc, nói: „Cô muốn tìm tổng giám đồc, GÓI: Lời còn chưa nói hết, ánh mắt. của Trịnh Thành đã rơi vào món đồ trên tay của Diệp Như Hề, nhìn thầy một hộp cơm lón tự làm.

Anh ta cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc.

Diệp Như Hề khó khăn nói: “Là tổng giám đốc Tạ bảo tôi đưa cơm đến, nhưng tôi quên mang theo điện thoại, bây giờ lại không thê vào trong được.”

“Thế này…vậy để tôi giúp cô cầm lên có được không?”

Diệp Như Hề lập tức muốn gật đầu, nhưng vừa mới gật đầu, cô đột nhiên nhớ ra ý tứ của Tạ Trì Thành đã nói qua điện thoại, là muốn cô tự mình đưa đến tận nơi.

Cô khẽ cắn môi, nói: “Không được, tôi sẽ tự mình đưa lên.”

Nhưng câu nói qua tai của Trịnh Thành lại bị thay đồi thành một hương vị khác, ánh mắt cũng tỉnh tế thay đổi theo, nhưng vân hệt lòng khuyên bảo cô một chút: “Cô bây giờ đàn là bảo mâu của tổng giám đôc sao? Có một số công việc không nên nghĩ nhiều, làm người cũng nên biết chừng mực.”

Diệp Như Hề có chút mơ hồ: “Quản lý Trịnh, tôi..

Cô không phải là bảo mẫu sao?

Nhưng, những việc cô đang làm bây giờ không khác gì một người trông trẻ.

Thậm chí, cô còn làm những việc mà bảo mâu không cần làm.

Diệp Như Hề cắn chặt môi dưới, không phản bác lại.

Trịnh Thành lại nói: “Hơn nữa, bây giờ cô quả thực không thích hợp đi lên. Hôm nay…vị hôn thê của tông giám đốc cũng tới đây.”

Diệp Như Mạn cũng ở đây sao?

“Đưa đồ cho tôi đi, tôi sẽ thay cô mang lên, bây giờ cô mau trở vệ đi.”

Diệp Như Hề chần chừ một lúc, sau đó đưa hộp cơm cho quản lý Trịnh.

Nếu Diệp Như Mạn cũng ở đậy, cô quả nh không thích hợp xuât hiện, mà Tạ Trì Thành cũng không hy vọng thân phận của cô bị phát hiện đâu.

Trịnh Thành mang theo hộp cơm đi lên, còn cố ý đến văn phòng của tổng giám đốc. Nhưng còn chưa đi đến nơi, anh ta đã nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc gọn gàng và xinh đẹp đang đứng ở trước cửa văn phòng với vẻ mặt đò đẫn.

Trịnh Thành nhìn qua một cái rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt về, đó là vị hôn thê của tông giám đốc, anh ta cũng không dám nhìn chằm chằm.

Gõ cửa, sau khi được cho phép, Trịnh Thành mới thận trọng đi vào, đóng cửa lại.

Tạ Trì Thành ngắng đầu, hờ hững liếc Trịnh Thành một cái, nói: “Có việc gì không?”

Trịnh Thành cảm thấy tim sắp nhảy ra ngoài, da đầu tê dại, mỗi lần trực tiệp đôi mặt với tông giám đốc đều có ảo giác toát mô hôi lạnh.

“Tổng giám đốc, tôi đến để đưa đồ, trùng hợp lại gặp phải.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 214


Chương 214

Sau đó, Trịnh Thành nhanh chóng đặt hộp cơm xuông.

Khi nhìn thây hộp cơm, sắc mặt của Tạ Trì Thành trở nên ảm đạm, cả khuôn mặt tuần tú của anh đều mang theo mấy phần tức giận.

Anh đột ngột đứng lên, dùng đôi mắt như chim ưng nhìn chăm chăm Trịnh Thành, đôi môi mỏng khẽ mở, anh.

nói: “Ai cho phép cậu tự mình quyết định?”

Hai đầu gối của Trịnh Thành mềm nhũn, suýt chút nữa đã quỳ xuông.

“Thật xin lỗi! Tông giám đồc! Là tôi sai rồi! Tôi không nên tùy tiện mang đồ vật lên đây, không nên tùy tiện tin những gì người khác nói!”

Trịnh Thành hồi hận đến xanh cả ruột, cũng biệt mình không nên nhảy ra làm người tốt! Làm sao có thể dễ dàng tin lời của Diệp Như Hề vậy chứ?

Ánh mắt của Tạ Trì Thành như muốn ăn thịt người, anh giận dữ nói: “Cô ây đang ở đâu?”

Trịnh Thành sửng sốt một chút mới phản ứng kịp, run rẫy nói: “Ở, ở phía dưới…

Tạ Trì Thành vốn dĩ muốn nhanh chân sải bước rời đi, nhưng lập tức nghĩ đến ngoài cửa đang có một vị khách không mời mà đên nên đành phải kìm lòng lại.

Trịnh Thành lúc này đã ngân người, không hiểu ý tứ của tổng giám đốc là gì, thận trọng đứng ở bên cạnh.

Sắc mặt của Tạ Trì Thành lạnh lùng, anh nói: “Sau này còn dám nhiều chuyện xen vào việc của người khác, thì lập tức tự giác cuôn gói rời đi. Còn bây giờ, mau cút đi cho tôi.”

“Vâng!”

Trịnh Thành lập tức ra ngoài, hận không thể bay nhanh hơn mây giây.

Diệp Như Mạn ở ngoài cửa không nghe được bên trong nói cái gì, chỉ đoán được Tạ Trì Thành đang nồi giận.

Nếu là lúc trước chắc chắn cô ta muốn tránh cũng không kịp, nhưng bây giờ cô ta không thê tránh, bên phía lão phu nhân đã ra chỉ thị cho cô ta, nêu việc không thành công thì cô ta sẽ phải dọn ra ngoài.

Diệp Như Mạn lại thận trọng bước vào văn phòng, nhưng ngay sau khi bắt gặp ánh mắt của Tạ Trì Thành, toàn thân cô ta run lên, lắp bắp nói: “Trì, Trì Thành…cái kia, tuân này…là sinh nhật của bà nội, anh, anh phải trở về nhà một chuyến…

Cô ta đến chính là vì chuyện này.

Đến lúc đó, trong bữa tiệc mừng thọ của lão phu nhân, thân phận của cô ta sẽ được xác định.

Hai hàng lông mày của Tạ Trì Thành mang theo một tia giêu cọt, lạnh giọng nói: “Cô muốn tự mình cút, hay là muốn tôi ném ra ngoài?”

“Trì Thành! Anh không thể làm như Vậy với em!”

Tạ Trì Thành lại ngồi vào ghế một lần nữa, hai mắt nhắm hờ nói: “Ra ngoài.”

Dáng vẻ của anh như thế này, cho dù là giọng điệu có phần nóng nảy, cũng không làm hao tôn đến khí chất vôn có của anh chút nào.

Đôi mắt của Diệp Như Mạn thoáng say mê một chút, mười tên Trương Nhược Bân cũng không bằng một Tạ Trì Thành.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 215


Chương 215

Nhưng ánh mắt của người đàn ông này xưa nay chưa bao giờ nhìn thăng vào cô ta, sáu năm qua luôn luôn bày ra một gương mặt lạnh lùng với mình, cho dù cô ta có cô găng hao tổn tâm tư leo lên giường của anh, cũng chưa từng thành công một lần.

Về lâu dài, cô ta tự nhiên sẽ không.

thoả mãn, gặp phải sự theo đuổi công kích của Trương Nhược Bân, mới không thê cưỡng lại sự dụ dỗ.

Diệp Như Mạn vẫn có chút không cam tâm, nêu đã không chiêm được cái tên Tạ Trì Thành này, vậy thì nhất định phải chiếm được cái thân phận Tạ phu nhân kial “Trì Thành! Bà nội ngày càng lón tuổi, anh có oán giận chuyện gì thì cũn nên buông xuống đi. Tuần sau là đại thọ lần thứ 70 của bà, anh cũng nên lộ mặt một chút. Coi như cũng là vì mặt mũi của nhà họ Tạ…”

“Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ hai.”

Diệp Như Mạn thấy anh khó bị thuyết phục, cuôi cùng nghiên răng nói: “lạ An cũng là con trai của tôi. Về mặt pháp lý, chúng tôi có quan hệ mẹ con.

Bà nội muôn nhìn mặt cháu chắt cũng là điều hợp tình hợp lý. Nếu anh không xuất hiện, thì Tạ An nhất định phải xuất hiện. ‘ Một câu nói kia thành công khiến Tạ Trì Thành phải nhướn mắt nhìn thẳng vào cô ta.

Chỉ là, ánh mắt như vậy làm cho Diệp Như Mạn không khỏi rùng mình một cái.

Một lúc sau, Tạ Trì Thành chậm rãi giật giật khóe môi, lộ ra một đường cong giồng như cười nhưng không phải cười, nhàn nhạt nói: “Được. Tôi Sẽ qua đó.”

Trên mặt Diệp Như Mạn lộ rõ vụi mừng, chỉ cân nhận được sự đồng ý của anh, coi như là cô ta đã hoàn thành nhiệm vụ, lập tức không thê chờ đợi mà rời khỏi văn phòng.

Diệp Như Mạn chỉnh lại trang phục_ đón nhận ánh mắt ghen tị của tất cả các nữ nhân viên, sau đó ngắng cao đầu bước về phía trước.

Cô ta thích cảm giác được mọi người chú ý, đặc biệt là sự ghen tị của người khác.

Diệp Như Mạn cố ý đi chậm vài bước, thoải mái hưởng thụ, khi vừa bước ra khỏi thang máy, các nữ nhân viên ở quây lễ tân nhao nhao đứng lên, cúi người, thái độ rất cung kính.

Diệp Như Mạn khinh thường liệc nhìn bọn họ một cái, sau đó mới ngôi lên xe dừng ở bên ngoài, rời khỏi Long Đăng.

Sau khi cô ta rời đi, mấy nữ nhân viên ở quây lễ tân mới thở phào nhẹ nhõm.

“Đây chính là vị hôn thê của tổng giám đốc sao? Chiếc túi trên tay cô ây là phiên bản giới hạn toàn câu đó!”

“Còn có bộ quần áo cô ấy đang mặc là bộ quần áo hot nhát tuân lễ thời trang Paris nhai”

“Ghen tị quá, tổng giám đốc đẹp trai như vậy, có thể làm vị hôn thê của ngài ây, kiếp trước hẳn là đã đi giải cứu thê giới đi!”

“Nghe nói vị hôn thê của tổng giám đốc cũng xuất thân từ một gia đình bình thường, cũng không phải là người nồi tiêng hàng đàu. Thật là gặp vận may!”

“Này, ghen tị cái gì? Cho dù là gia đình bình thường, cũng không Đrái là người mà chúng ta có thể so sánh, vậy mà có một vài con chó con mèo cũng dám tới nhận quan hệ bừa bãi.”

Nói xong, nữ nhân viên ở quầy lễ tân kia cô ý nhìn về phía góc tường.

Diệp Nhự Hè thu hồi ánh mắt, chỗ cô đang ngôi có chút văng vẻ, nên Diệp Như Mạn không phát hiện ra cô.

Sau khi đem hộp cơm đưa cho quản lý Trịnh, cô không lập tức rời đi ngay, mà kiên nhẫn đợi một lúc.

Đã lâu như thế, hẳn là quản lý Trịnh cũng đã đưa hộp cơm lên rồi, không có chuyện gì xảy ra thì chắc là không Sao cả.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 216


Chương 216

Diệp Như Hề định đứng dậy rời đi.

Cô mới rời đi không bao lâu, quầy lễ tân bỗng nhận được một cuộc gọi, “

nghe xong nội dung của cuộc gọi, sặc mặt nhân viên lễ tân đều trắng bệch, sau khi cúp điện thoại, đám nhân viên lập tức bảo người ngăn Diệp Như Hề lại.

Nhưng, bóng dáng Diệp Như Hề sớm đã không thây đâu nữa.

Nữ nhân viên ở quây lễ tân tái mặt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, xong rồi, công việc này của cô ta xem như sắp bị hủy rồi!

Sau khi Diệp Như Hề rời khỏi Long Đẳng, cô không lập tức ngồi lên xe để trở vệ biệt thự, thay vào đó, cô nói với tài xê một tiếng rồi chậm rãi tản bộ trên phố.

Cô không muốn trở về quá sớm.

Biệt thự của nhà họ Tạ đối với cô mà nói, càng giống một cái lồng hơn.

Nơi đó có những đứa con của cô, cô chắc chắn sẽ trở về, chỉ là, thỉnh thoảng, cô muôn hít thở không khí một chút.

Nhớ tới căn biệt thự, cô nhắm mắt lại, trong đầu bị lắp đầy bởi sự điên cuồng của đêm hôm qua.

Loại cảm giác bào mòn xương cốt tựa hồ khỏ có thể quên được.

Mỗi lần nhớ đến, mặt của cô đều đỏ bừng, vừa giận phản ứng của mình, vừa muôn kháng cự một môi quan hệ như Vậy.

Đi bộ một hồi, cô bỗng dừng bước, phát hiện mình đang đứng trước công công ty Tư Nhữ.

Cô đứng một lúc, lại nhận thấy cô không thê di chuyển bước chân của mình được.

_ Những ngày ở Tư Nhữ rất mệt mỏi, nhưng đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, để cô làm những thứ mà bản thân am hiều và thử thách năng lực của mình.

Chỉ là cô không thể quay lại.

Đã chấp nhận đánh đổi, thì cô cũng phải chập nhận hậu quả của việc đánh đôi đó.

Diệp Như Hề buộc bản thân phải dời mắt đi chỗ khác, sau đó chậm rãi bước đi.

“Tiểu Hề!”

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng cô.

Diệp Như Hề bỗng choáng váng cả người, sau đó nhanh chóng tăng tôc độ.

Nhưng cánh tay của cô đã bị bắt lại.

“Tiểu Hề, đừng đi.” Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Như Hề không còn cách nào khác, đành phải quay người lại và nói: “Tư Viễn, thật trùng hợp.”

Không phải trùng hơp, lúc anh ở trên cộng ty nhìn xuống, thấy cô đang bồi hôi tại góc phô, mới vội vàng liêu mạng lao xuống đề chặn đường cô.

Lục Tư Viễn buông tay ra, chỉ vào quán cà phê bên cạnh nói: “Chúng ta có thể nói chuyện một lát được không?”

Diệp Như Hề rất muốn nói không, nhưng khi nhìn thầy ánh mắt khân cậu của anh, vân là mêm lòng và đồng ý.

Hai người cùng nhau đến quán cà phê, Lục Tư Viên gọi chọ cô một ly sữa nóng, đây là thức uông mà trước kia cô hay gọi, anh vẫn còn nhớ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 217


Chương 217

Những chỉ tiết nhỏ như vậy lại khiến trái tim của Diệp Như Hề nhói lên một cái.

Những tưởng bản thân vốn đã buông tay, vậy mà vẫn còn xúc động như cũ.

KHIG SIIÚP Viễn nhìn Diệp Như Hề nói: “Sắc mặt của em rất yêu ót, làm sao vậy?”

Màn điên cuồng suốt đêm qua đã rút cạn năng lượng của cô, cộng thêm việc buổi sáng vội vàng giao đồ ăn đến, sắc mặt cô cũng trở nên tái nhọt hơn mấy phần.

Diệp Như Hề đáp lại: “Không có gì đâu, công ty vân ôn chứ?”

“Ừm, vẫn ổn.”

“Em từ chức quá vội vàng, còn có một số việc vẫn chưa bàn giao xong, thật xin lỗi.”

Sau khi Nhạc Nhạc xảy ra chuyện, trở về từ đảo Cá Mập, Diệp Như Hề đã không kịp hoàn thành việc bàn giao và từ chức rất vội vàng, về việc này cô vẫn luôn cảm thấy hồ thẹn với Lục Tư Viễn.

Diệp Như Hề cần thận suy nghĩ, nhặt nhanh những thứ trong đầu, chỉ ra vài chỗ dễ xuất hiện sai sót vạch ra từng cái.

Lục Tư Viễn nghe xong, chậm rãi lộ ra một nụ cười khổ, nói: “Tiểu Hề, em thích hợp ở trong nghành nghề tài chính, em không nên rời đi.”

Diệp Như Hề khế giật mình, cúi đầu xuÔng, nói: “Không có đâu, công việc nào em đều cũng đã làm qua.

“Tiểu Hề, em có thể cho anh một lý do rõ ràng được không? Tại sao em lại phải rời đi? Em biệt đấy, đây là cơ hội tốt nhát của em. Chỉ cân em ở lại Tự Nhữ thêm một thời gian nữa, khả năng của em sẽ được phát hiện, đến lúc đó em có thể tỏa ra hào quang của chính mình.”

Diệp Như Hề trầm mặc một hồi, vội vàng đứng lên, nói: “Em nhớ ra em còn có việc phải làm. Em đi trước, lần sau chúng ta lại nói chuyện tiếp.”

Dút lời, cô đứng dậy chuẩn bị rời đi, Lục Tư. Viễn cũng không nhịn được nữa, bỗng nhiên thô bạo nắm lấy cánh tay cô, kéo cô một cái, kéo mạnh đến nỗi cô áo của cô bị văng một cái cúc ra, lộ ra những dấu vết rõ ràng kia.

Lục Tư Viễn cứng đờ nhìn những dấu vệt đó.

Diệp Như Hề ý thức được sắc mặt của anh trăng hạch, nhanh chóng kéo lại cổ áo.

Lục Tư Viễn khàn giọng nói: “Tiểu Hề, có phải là…Tạ Trì Thành không?”

“Tư Viễn, anh buông tay ra.”

Cô từ từ bình tĩnh lại, dù sắc mặt còn tái nhợt nhưng cũng bớt bối rối hơn.

Lục Tư Viễn phẫn nộ siết chặt nắm đảm, nói: “Tại sao? Tiêu Hè, Tạ Trì Thành không phải là người tốt, anh ta còn có vị hôn thê! Em làm như vậy, hành vi của em như vậy, chính là…chính là hi Mấy chữ “không tự trọng” này trằn trọc ra đến trên môi, nhưng cuôi cùng vẫn không thê thốt ra được.

Nhưng Diệp Như Hề đã đoán được, vốn dĩ cô tưởng răng mình sẽ tức giận, nhưng không ngờ trái tim của cô lại bình tĩnh đên đáng sợ.

“Đúng, em biết.”

“Em biết? Em đã biết tại sao lại còn muôn làm như vậy! Cho dù em không chọn anh, em cũng không thể chà đạp bản thân như thế này!”

Lục Tư Viễn không thể chấp nhận được, anh đề trong lòng còn không nỡ chạm vào, lại bị người khác no đạp như Vậy.

Cái tên Tạ Trì Thành kia, căn bản không xứng chút nào!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 218


Chương 218

Diệp Như Hề cúi đầu nói: “Đợi thêm một thời gian nữa.”

Chỉ cần đợi một chút, đợi thêm một thời gian nữa, đợi cho đến khi Nhạc Nhạc hoàn toàn bình phục.

Cho dù tất cả mọi người trên thế giới đều hiểu lầm cô cũng được.

“Tiểu Hề, anh có tiền, em muốn bao nhiêu, anh hiện tại lập tức đưa cho em.”

Lục Tư Viễn vội vàng rút ví tiền, định lấy thẻ ra, lại bị một bàn tay mảnh mai nhẹ nhàng ân vào.

Anh ngơ ngác một chút, ngắng đầu lên, bắt gặp đôi mắt sáng ngời của Diệp Như Hà.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Không cần đâu, tiền thì em có thể kiếm được, nhưng có một số thứ, em không thể kiêm được.”

“Tiểu Hề! Em đừng chấp mê bắt ngộ như vậy, Tạ Trì Thành còn đáng sợ hơn em tưởng nhiều!”

Một đứa con ngoài giá thú của nhà họ Tạ, có thể từ dưới đáy leo lên, nắm giữ toàn bộ Long Đăng, thật không đơn giản đề hình dung ra dạng người này như thế nào?

Người từ trong cơn gió tanh mưa máu mà leo lên như Tạ Trì Thành, trên tay đã dính bao nhiêu sinh mạng, Diệp Như Hề cùng anh ta dây dựa, tuyệt đối không phải là chuyện tốt!

Trước sự nghỉ ngờ của Lục Tư Viễn, Diệp Như Hề không hề tức giận hay xâu hồ, cô bình tĩnh hơn cô nghĩ nhiều.

“Tự Viễn, trước tiên hãy buông tay ra đã “

“Tiểu Hà…”

“Anh làm em đau.”

Lục Tư Viễn nhanh chóng buông ra, ánh mắt cảm thấy có lỗi.

“Em biết ý tốt của anh, nhưng Tư Viễn à, anh đã làm đủ nhiều rồi.”

Cô thở dài một hơi thật sâu, đem những lời mà cô đã dồn nén trong lòng nói ra: “Anh không còn nợ em HÙđ ý Hai mắt Lục Tư Viễn mở to nhìn cô.

Diệp Như Hề mỉm cười với anh và nói: “Tư Viễn, anh có thể sống tốt cuộc sống của mình, anh nên nhìn về phía trước đi.”

Lục Tư Viễn nói không lưu loát: “Tiểu Hề, anh đã gây phiền toái cho em sao?”

Bắt gặp ánh mắt thận trọng của anh, trong lòng Diệp Như Hề cứng ngãc, cô gật đâu.

Nhìn sắc mặt Lục Tư Viễn lập tức tái nhợt, thân hình lụng lay một chút, cô tự nhủ với lòng răng không tránh đi, thì nên nhìn thăng đôi mặt.

“Tự Viễn, đừng lãng phí thời gian vào em nữa, em không đáng đâu, em đã nói câu này rất nhiều lần rồi.”

“Tiểu Hề, nếu như làm bạn bè, cho dù là làm bạn bè, cũng không được sao?”

Diệp Như Hề im lặng một chút, nói: “Nêu như anh có thề xem em như một người bạn.”

Cô đã nhận quá nhiều ý tốt của anh, câu ân đoạn nghĩa tuyệt, cô vẫn không thê thốt ra khỏi miệng.

Lục Tư Viễn cười khổ nói: “Anh sẽ cố gắng xem em như vậy, nhưng Tiểu Hê, nêu em không chấp nhận anh cũng được, nhưng Tạ Trì Thành, em tốt hơn hết nên tránh xa anh ta ra.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 219


Chương 219

“Em biết rồi.”

Người đàn ông kia lúc dịu dàng ân cần khiến người khác an tâm, nhưng lúc trở mặt lại khiến người khác trở tay không kịp.

Nhưng, anh ấy có thể khiến cho Nhạc Nhạc bình an và khỏe mạnh.

“Tiểu Hề, tại sao chứ? Em vốn không phải là người thích bọ đỡ người khác như vậy, tại sao lại muôn dính vào anh ta2 Tạ Trì Thành đã có hôn, thê rồi! Mà, vị hôn thê của anh ta..

‘Là em gái cùng cha khác mẹ của em, câu nói này Lục Tư Viễn không thể nói ra khỏi miệng.

Diệp Như Hề bình tĩnh gật đầu, nói: “Đúng vậy, vị hôn thê của anh ây là Diệp Như Mạn.”

“Nếu em đã biết, tại sao vẫn còn…”

“Tư Viễn, đừng hỏi nữa, nếu đã là bạn bè thì anh không nên hỏi nhiều như vậy.”

Lục Tư Viễn bỗng nhiên hiểu ra, Tiểu Hề có nỗi khổ trong lòng không. thể nói ra được, anh cũng không nên ép buộc cô quá.

“Tóm lại, nếu em cần giúp đỡ, em có thể tìm anh, đừng một mình gánh vác như vậy.”

Diệp Như Hề cười cười, không đồng ý, cũng không từ chối, chỉ nói: “Em còn có việc khác, em vệ trước nhé.”

Tiểu An và Nhạc Nhạc vẫn còn ở.

trong biệt thự, cô đi quá lâu mà vẫn chưa trở vệ sẽ khiến hai đứa trẻ lo lắng.

Lần này Lục Tư Viễn không miễn cưỡng nữa, chẳng qua là nhịn không được mà nói: “Tiêu Hê, từ nay về sau anh có thê lùi về vị trí bạn bè của em, em đừng trồn tránh anh nữa.’ Diệp Như Hề vội vàng nói: “Được.”

Lục Tư Viên dang hai tay ra, giả vờ thoải mái, nói: “Vậy em có đông ý cho người đã từng theo đuôi em, hiện tại là bạn của em, một cái ôm được không? Dù sao, anh ta cũng vừa mới bị vứt bỏ một cách tàn nhẫn.”

Diệp Như Hề không khỏi bật cười, thây ánh mắt anh có vẻ trở nên thoải mái hơn, cô hơi do dự một chút, sau đó vẫn là tiền lên ôm nhẹ anh một cái, chỉ nghe anh nói ở bên tai của cô.

“Tiểu Hề, em nhất định phải vui vẻ, cho dù người cho em hạnh phúc, không phải là anh.”

Hai mắt của Diệp Như Hề có chút chua xót, nói: “Được.”

Chỉ là, cảnh bọn họ ôm nhau lúc này lại rơi vào trong mặt của một người khác.

Sắc mặt của Tạ Trì Thành ảm đạm đến đáng sợ, anh từ từ nâng cửa số xe lên, chặn cảnh tượng khiên người khác chán ghét kia lại.

Sau khi Diệp Như Mạn rời đi, anh cho người đến ngăn Diệp Như Hề dừng lại, nhưng không tìm thấy bóng dáng của cô, thậm chí tài xê còn bị cô đuôi đi.

Nghĩ đên cô không mang theo điện thoại ra ngoài, Tạ Trì Thành lập tức đứng ngồi không yên, trực tiếp lái xe đi dọc đường tìm người, nhưng không ngờ tới sẽ lại gặp phải cảnh cô cùng Lục Tư Viễn hẹn hò.

Khóe môi của Tạ Trì Thành nhếch lên, cũng đúng, chẳng trách cô lại sảng khoái đồng ý đến đưa cơm nhưữ vậy, anh cũng quên mắt, công ty đầu tư mạo hiểm Tư Nhữ ở ngay bên cạnh, cô chẳng qua chỉ là mượn cớ đến đưa cơm, tiện thể đi gặp người yêu luôn.

Tôi hôm qua còn năm trên giường của anh, khóc lóc nói không muôn không chịu nồi, hôm nay còn có SỨC lực đi dây dưa với người đàn ông khác, tốt lắm!

Một tia dịu dàng và chu đáo trong lòng của Tạ Trì Thành hoàn toàn biến mất.
 
Back
Top Dưới