Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 180


Chương 180

Chỉ là, điều này rơi vào mắt Tạ Trì Thành, lại vô cùng nực cười.

“Không cần đâu, hiện tại cô có thể cút được rôi.”

Nếu như không phải còn chưa tới thời điểm, anh sẽ không đề người phụ nữ này đứng đây đóng vai một bà mẹ tốt bụng trong bộ dạng ghê tỏm như vậy đâu.

Sắc mặt của Diệp Như Mạn đột nhiên tái đi, cô ta biệt sắc mặt IS hit] Thành đối xử với cô ta luôn không thay đổi, thậm chí một cơ hội nhỏ nhoi còn không có.

“Trì Thành, em đã lâu không gặp Tiểu An rôi, em muôn gặp con trai của em.”

Diệp Như Mạn cố gắng dùng những lời này để níu kéo lại một chút tình cảm từ anh, nêu có thê đem Tạ An trở về thì càng tốt hơn.

Ánh mắt của Tạ Trì Thành giống như cười nhưng lại không phải cười, nhìn xem Diệp Như Mạn, thấp giọng nói: “Cô chắc chắn?”

Diệp Như Mạn bị ba chữ này làm cho khiếp sợ, hai mắt trợn to, trong đáy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Chẳng lẽ Tạ Trì Thành biết được gì sao?

Không đâu, nếu biết, thì anh đã sớm xử lý cô từ lâu rồi, chứ không phải không làm gì cả như thế này.

Đúng, chuyện năm đó sẽ không xảy ra vân đề gì.

Vậy, vấn đề là ở đâu?

Diệp Như Mạn lập tức nhìn thấy Diệp Như Hề đang che chở cho Tạ An, nhất thời các loại suy đoán dồn dập trong đầu, cắn răng nói: “Diệp Như Hề, cô muôn làm gì? Cô ôm con trai tôi làm QIÌ/84 8 Diệp Như Hề cau mày, cô do dự một chút, Tạ An dù sao cũng là con trai của Diệp Như Mạn, cô làm thế này cũng không thỏa đáng cho lắm.

Ý thức được mẹ có vẻ do dự, Tạ An sợ hãi ôm chặt lấy cô mẹ mình, vành mắt đỏ hoe, nói: “Con không muốn thấy cô ta!”

Tạ An hận chết người phụ nữ này, cô ta cũng không phải là mami, đó là đồ ma quy, cậu thật vật vả mới tìm được mami của mình, không bao giờ muôn về trở về bên cạnh ma quỷ cải Diệp Như Hề thấy biểu cảm trên khuôn mặt Tạ An như vậy, cũng có chút không đành lòng.

Tạ Trì Thành cười lạnh một tiếng, nói: “Tại sao cô lại xuất hiện ở chỗ này?

Cùng ai tới đây.”

Chỉ một câu chất vấn này đã thành công khiến Diệp Như Mạn vốn còn đạng có chút tức giận muôn viện cớ nồi sùng, lập tức đã cụp đuôi.

Tại sao cô ta lại tới đây? Cô ta đi cùng Trương Nhược Bân cùng nhau tới!

Nếu như bị phát hiện, tất cả những gì cô ta có hiện tại sẽ bị huỷ hoại!

“Em, em chỉ là tới nơi này để giải…”

“Phải không?”

“Vâng, đúng vậy, em…em gần nhất tâm trạng em không được tốt, liền tự tìm tới đây giải sâu……

Diệp Như Mạn SỢ Tạ Trì Thành thật sự phát hiện ra cái gì, hơn nữa Trương Nhược Bân còn đang ở trên đảo, nêu thật sự bị bắt L gặp, cô ta căn bản giải thích không nổi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 181


Chương 181

Việc cấp bách bây giờ là phải rời khỏi nơi này!

Nhắc tới chuyện này, Diệp Như Mạn cũng không dám tranh cướp muôn đem Tạ An mang đi nữa, cô ta tốt HN vân nên lo cho bản thân mình thì hơn!

“Trì Thành, em, em còn có việc, em đi vê trước, Tiểu An, lần sau mẹ tới thăm con nhé!”

Dút lời, Diệp Như Mạn mang vẻ mặt xám xịt mà rời đi.

Mối nguy cơ này cuối cùng đã được giải quyết.

Diệp Như Hề vội vàng buông Tạ An.

xuông, cho dù cậu bé không hề muốn buông tay một chút nào, cô vẫn đầy ra một chút.

Từ lúc vừa mới bắt đầu, trong lòng Diệp Như Hề liền có chút cảm giác kỳ quái.

Trong khoảnh khắc kia, vậy mà cô lại có ảo giác giông như bọn họ mới là người một nhà vậy.

Nhưng, chẳng qua cũng chỉ là ảo giác mà thôi, bọn họ không phải là người một nhà, cô và Tạ Trì Thành căn bản không phải là người ở cùng một thế giới.

Cũng là nhờ tới ảo giác này mới khiên Diệp Như Hề càng thêm tỉnh táo, cô ý thức được một chuyện —— gần đây mối quan hệ của cô cùng Tạ Trì Thành quá thân cận.

Mà Tạ Trì Thành, là chồng chưa cưới của Diệp Như Mạn, là mẹ ruột của Tạ An.

Cô mới chính là một người xa lạ chen vào giữa họ, môi quan hệ như vậy là không đúng, nên dừng lại, cho dù trong lòng cô không hề có suy nghĩ gì khác, cũng không thích hợp đề tiếp tục qua lại thân cận hon.

Hôm nay, khoảnh khắc lúc nãy, thật Sự là quá xúc động.

Sau khi Diệp Như Hề bình tĩnh lại, an ủi vỗ nhẹ đỉnh đầu Tạ An, chỉ là quyết định sẽ không bao giờ Xoa xoa mặt thằng bé giống như vừa rồi nữa.

Động tác này mới phủ hợp, đủ quen thuộc nhưng lại không quá thân thiết.

“Tạ Trì Thành, hay là chúng ta trở về đi, hai đứa nhỏ đều bị dọa sợ rôi.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành cũng không được tốt lắm, lúc ây anh còn Sống đi khảo sát, sau khi nhìn thấy tin nhắn kia thì lập tức chạy tới.

Nhưng vẫn bị muộn một bước, vẫn bị Diệp Như Mạn thấy mất rồi.

Anh cũng không muôn cho bọn họ chạm mặt nhau, anh muôn đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra ngoài ý muôn trong kê hoạch của mình.

“Ù „ Dám người vệ sĩ đi theo phía sau cũng do dự mà đi lên trước, cả đám đều hồ thẹn cúi thấp đầu, cũng biết bọn họ vừa rôi không ra tay là sai.

Nhưng, bọn họ nhận ra được người phụ nữ kia là vợ chưa cưới của ông chủ, là mẹ của tiểu thiếu gia, cho nên trong cuộc xung đột vừa rôi, bọn họ đã do dự không ra tay, hơn nữa hai người Diệp Như Hề cùng Dương San cùng không để cho Diệp Như Mạn thực hiện được, cho nên bọn họ liền án binh bắt động.

Nhưng hiện tại thầy ông chủ tức giận như thế, bọn họ liền biễt bản thân đã quyết định sai, còn là sai làm quá lớn.

Nếu như vừa rồi tiểu thiếu gia thật sự bị mang đi, những người như bọn họ có chết cũng không đền hết tội “Ông chủ, là chúng tôi thất trách. Rất xin lôi anh.”

Anh mắt Tạ Trì Thành lạnh băng nhìn những người này, môi mỏng mím chặt, cả người giỗng như quả bom sắp bùng nô, chỉ là quét mắt qua một cái là đã khiên lòng người ta phát lạnh, ngay cả nhìn thăng vào anh cũng không thể làm được.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 182


Chương 182

Hãy tự đi tìm Tần Phong chịu phạt đi.”

Tất cả vệ sĩ đều run lên một chút, nhựng không có một ai dám lên tiếng phản kháng mệnh lệnh.

Chỉ là, nếu bị đội trưởng Tần Phong phạt qua một lần, không chết cũng bị lột một tầng da.

Diệp Như Hề không biết bọn họ sẽ bị trừng phạt nghiêm trọng thế nào, chỉ là nghĩ sẽ bị phạt lương hay gì đó, cho nên cô cũng không có nhiều lời làm gì, cô ôm lây Nhạc Nhạc từ tay chị Dương.

Nhạc Nhạc mang vẻ mặt lo lắng nhìn mamii, nói: “Mami, đó là mẹ của anh trai nhỏ sao?”

` Nhạc Nhạc lập tức bày ra biểu cảm đồng tình, “Anh trai nhỏ quá đáng thương rồi.”

Người phụ nữ kia quá hung dữ! Vẫn là mami của mình tốt hơn! Nhưng mà anh trai nhỏ thật sự đáng thương, lại có người mẹ như vậy.

Diệp Như Hề cũng không nói gì thêm, chỉ là mang theo Nhạc Nhạc vội vàng trở lại khách sạn.

Tạ An đưa mắt trông mong nhìn mami, cậu bé rât thông minh, lập tức đã nhận thấy được thái độ của mami đối với mình đã thay đội, nhưng tuồi vẫn còn nhỏ, không biết lý do là tại sao, chỉ cảm thây trong lòng vô cùng tủi thân.

Vốn dĩ tất cả đều đang tốt đẹp, vậy mà lại xảy ra chuyện ngoài ý muôn như thế, sau này mami có phải sẽ không thèm để ÿ tói mình nữa hay không?

Tưởng tượng đến chuyện này, Tạ An liền khó chịu muốn chết, cậu bắt lầy tay daddy, nhịn không được hỏi: “Daddy, con không muôn bị mang đi.”

Lúc này, hai người Tạ Trì Thành và Tạ An đang đi ở phía sau, không nhanh không chậm đi theo mây người phụ nữ.

Nghe vậy, Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Con sẽ không bị mang đi.”

“Cha nói dối, vừa rồi cô ta sắp mang con đi luôn rồi!”

Ánh mắt Tạ Trì Thành tối sầm lại, “Là do cha sơ suất.”

Anh đã quên chỉ đạo trước cho người của mình, Diệp Như Mạn đã chiếm vị trí vợ chưa cưới của anh những 6 năm trời, người bên cạnh anh Ẵ nhiều cũng biết tới cô ta, cho dù bản thân anh chưa bao giờ công khai thừa nhận người này.

“Daddy, mami sau này sẽ không đề ý tới con nữa.”

Tạ An vừa nói câu này thì nghẹn ngào khóc nức nở.

Nếu chưa từng có được, cậu bé cũng không có tham lam tình mẫu tử như vậy.

Nhưng hiện tại, cậu biết chính mình đã tìm được mami, lại không thể thẳng thắn thành khẩn thể hiện tình yêu thương với mẹ, còn phải gắt gao đè nén, Tạ An nhịn không được mà muốn khóc.

“Sẽ không.”

“Daddy.”

Tạ An túm Tạ Trì Thành dừng lại, anh lập tức dừng một chút, trực tiệp đưa bàn tay vững chãi lên, ôm lây con trai bé bỏng.

Được vùi đầu trong vòng tay rộng lớn của daddy, Tạ An duõi tay ôm lây cổ cha, chôn ở hõm cổ, rầu rĩ nói: “Daddy, cha nhanh chóng hành động nhanh một chút, cha à, con xin cha đó.”

Tạ Trì Thành trầm mặc vỗ vỗ phía sau lưng cậu bé.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 183


Chương 183

Từ khi có nhận thức tới nay, đây là lần đầu tiên Tạ An xuồng nước, dùng giọng nói yêu ớt như vậy cầu xin anh.

Thằng nhóc này, từ nhỏ đã ngang bướng, tính tình ương ngạnh, không chịu thua, cho dù có đôi mặt với người làm cha như anh, thằng bé cũng chưa từng nhận thua.

Rất nhiều thời điểm Tạ Trì Thành cảm thấy có được một cậu con trai như vậy rất đáng đề kiêu _ngạo, rất giỏng anh, lớn lên thì sẽ kế thừa tất cả những gì anh có.

Nhưng hiện tại, Tạ Trì Thành lần đầu tiên rõ ràng ý thức được, thằng nhóc nhà mình mặc kệ có thông minh trưởng thành sớm thê nào, cũng chỉ là đứa trẻ năm tuổi mà thôi, sẽ muốn có mẹ che chở, sẽ mêm yếu.

“Cha đồng ý với con, sẽ không lâu lắm đâu.”

Tạ An rầu rĩ vâng một tiếng.

Đoàn người về tới khách sạn, chia nhau về phòng nghỉ ngơi.

Diệp Như Hề đề nghị muốn trỏ về, Tạ Trì Thành động ý rôi, bảo người sắp xếp du thuyên.

Tạ An vài lần dùng ánh mắt đáng thương vô cùng nhìn vê phía Diệp Như Hề, ý đồ muốn cô thấy được mà thương sót.

Nhựng Diệp Như Hề cố gắng điều khiên tâm trạng của mình, nhanh chóng dời tầm mắt.

Cô đúng là luôn CÓ Sự đồng cảm và quý mên Tạ An, nhưng. nếu còn tiếp tục như vậy, quan hệ giữa cô cùng Tạ Trì Thành chắc chắn sẽ càng ngày càng mơ hồ.

Nhưng mà, cô cô ý né tránh không nhìn Tạ An, trong lòng lại cảm thây nặng tríu, giỗng như bị một tảng đá lớn đè nặng vậy.

Tạ An nhìn thấy mami cố gắng ¡ né tránh tầm mắt mình, ủ rũ cúi thấp đầu, nhìn bằng mắt thường cũng thấy được thân hình nho nhỏ đang đây vẻ khổ sở.

Tạ Trì Thành sắp xếp xong du thuyện, trong lúc đang thu dọn đô đạc trở vê, trong không trung bổng nhiên truyền tới tia sét liên hôi.

Ngay sau đó là vài tiếng sám ầm vang, mưa to tầm †ã lập tức kéo về, che mờ cả tầm mắt.

Diệp Như Hề nhìn mưa lớn gió cuốn bên ngoài, bầu trời thì đen kịt, trong lòng lập tức trầm xuông.

Quả nhiên, du thuyền không thể di chuyên được, phải chờ đợi mưa tạnh hẳn rồi quan sát tình huống mới được.

Tình hình thời tiết như vậy thì không có cách nào ra biển được, ngay cả ra khỏi cửa cũng không được, chỉ có thể ngân người ở lại khách sạn.

Diệp Như Hề thở dài một hơi thật sâu.

Dương San nhìn mưa to gió lớn bên ngoài, thầm thì một câu: “Ngay cả ông trời cũng muôn bọn họ được ở bên nhau sao……”

“Chị Dương, chị đang nói cái gì thế?”

“Không, không có gì, mưa to thế này thì trong, chốc lát không ngừng được đâu em.

“Vâng.”

Diệp Như Hề cũng thấy hết cách rồi.

Lúc này, có tiếng gõ cửa phòng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 184


Chương 184

Diệp Như Hề đi ra mở cửa, thấy Tạ Trì Thành đang năm tayTạ ‘An đứ ng trước cửa “Du thuyền bị hủy bỏ, đợi đến khi mưa ngừng hẳn mới có thê đi.”

“Tôi biết, cơn mưa này quá lớn.”

“Khách sạn có đây đủ hết tât cả phương tiện, tạm thời ở lại nơi này cũngkhông cần lo lắng, tôi đã đặt bàn ăn, Tạ An nói thấy đói bụng, cùng đi ăn chút nhé?”

Cũng không biết có phải gặp ảo giác hay không, Diệp Như Hề phát hiện giọng điệu của Tạ Trì Thành dịu dàng hơn rất nhiều, không còn lạnh nhưữ băng giông như trước kia, vẫn luôn là bày ra một dáng vẻ kiêu ngạo khó thuần phục.

Nhạc Nhạc quơ quơ tay mami rồi nói: “Mami, con cũng thấy đói bụng.”

Đi được lâu như vậy rồi, mấy món ăn lúc trưa đã sớm bị tiêu hóa hết, hiện tại ai nây đều đói bụng.

Diệp Như Hề gật gật đầu, nói: “Vậy phiên toái đên anh rồi.”

“Ừ, đi thôi.”

Tất cả mọi người cùng đi tới nhà hàng.

Lúc này trong nhà hàng cũng không có bao nhiêu người, Tạ Trì Thành chọn một vị trí ngay sát cửa số, có thể trực tiếp thấy được mưa fo trắng xóa cả bâu trời gân ngay trước mát.

Tạ An cũng trầm mặc hơn rất nhiều, Diệp Như Hề không nhịn được mà nhìn thằng bé thêm vài lần, cô do dự một chút, vân là không có mở miệng. Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Đây là bữa cơm trầm mặc nhất từ trước tới giờ, gần như không hề có bắt cứ âm thanh trò chuyện nào trên bàn ăn, mà người vôn dĩ đã vô cùng kén ăn hiện tại lại càng kén ăn.

Tạ An gần như không ăn được mấy miệng, thăng bé sắp dùng dĩa đâm nát miễng bít tết trước mặt mình rồi.

Nhạc Nhạc thật cần thận mở miệng: “Chú ta ơi, người vừa tới lúc này, là mẹ của anh trai nhỏ sao?”

Diệp Như Hề vội vàng ngắt lời bé con: “Nhạc Nhạc, đừng nói nữa!”

Tạ An rốt cuộc nhịn không được, nói: “Đó không phải mami của anh! Không phải!”

Giọng nói còn có chút nghẹn ngào, hai mắt Tạ An đều ươn ướt.

Nhạc Nhạc đưa một muỗng cà chua bi mình thích nhất trong khay đồ ăn chuyển qua cho Tạ An, ngọt ngào cười nói: “Anh trai nhỏ, cho anh cà chua bi nè, không cân khô sở, không được khóc.”

Tạ An tròn xoe đôi mắt nhìn chằm chằm miệng cà chua bị, lại nhìn nhìn em gái đang nở nụ cười đáng yêu, cậu hít hít cái mũi, tự nhủ không được khổ sở.

Diệp Như Hề thầy thế, cũng buông xuông đôi đũa, thập giọng nói: “Ta Trì Thành, anh……” Dừng một chút, vẫn tiếp tục nói hết lời, “Đề phòng Diệp Như Mạn một chút. : Cô quá hiểu biết cách làm người của hai mẹ con Vu Bình và Diệp Như Mạn, đó là loại người lòng tham không đáy, tuyệt đôi sẽ không có ý gì tốt lành cả.

Động tác trong tay Tạ Trì Thành dừng một chút, nhàn nhạt nói: “Ừm.”

Thầy anh phản ứng lạnh nhạt như thê, Diệp Như Hề cũng không có tiếp tục nói gì nữa, rốt cuộc đây vân là chuyện nhà người ta, cô nhúng tay vào quá nhiều sẽ chỉ khiến người ta chán ghét, còn sẽ bị hiểu lầm là bản thân có âm mưu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 185


Chương 185

Một bữa cơm ăn uông thật khó chịu, sau khi mọi người ăn xong lập tức trở về phòng, mưa vẫn rất lớn và không _ có dấu hiệu sẽ dừng lại, Diệp Như Hề đành phải bình tĩnh chờ đợi.

Nhạc Nhạc mệt mỏi đã ngủ thiếp đi rồi, Dương San nhẹ nhàng võ võ phía sau lưng con bé, ánh mắt hiền từ.

Mà phiên muộn trong lòng Diệp Như Hề càng lúc càng nặng nề, cô thập giọng nói: “Chị Dương, em đi xuông dạo một chút.”

Dương San dường như cũng đoán được cô đang bôi rồi, quan tâm nói; “Cũng được, nơi này em không cân lo lãng, chị cũng thấy mệt mỏi, vừa lúc cùng Nhạc Nhạc ngủ một lát.”

Diệp Như Hề gật đầu, lập tức rời khỏi phòng.

Cô ngắn người một lúc, tưởng răng tầng 30 của khách sạn này chỉ là một nơi để thư giãn, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại đi tới đó.

Âm nhạc nhẹ nhàng, ánh đèn vàng cũng không quá sáng chói, bầu không khí yên tĩnh lạ thường, giữa khu vực quán có một cây đàn dương câm, không có người đàn tâu, hình như trong quán không có ai.

Diệp Như Hề chậm rãi đi về phía cây đàn piano, dừng lại một chút, ý thức được bản thân muôn làm gì liễn cười ngây ngô, sau đó thu tay lại, định quay người rời đỉ.

“Tiểu thư có muốn thử không?”

Một giọng nói lạ phát ra từ phía sau lưng.

Diệp Như Hề xoay người lại, nhìn thây một người đàn ông mặc âu phục đứng sau lưng, trên mắt có đeo kính, phong thái nho nhã lịch lãm.

Diệp Như Hề cười, sau đó lắc đầu nói: “Không, tôi chẳng qua là thấy cây đàn dương câm này…rât đẹp.”

Thân cây đàn dương cầm có màu quả óc chó, mang đên một bầu không khí đơn giản và thanh lịch, mà Diệp Như Hề bị thu hút bởi cây đàn dương câm này cũng chính vì điêu đó.

Không hiểu vì cái gì, lại muốn chạm vào nó một chút.

Người đàn ông cũng nhìn cây đàn, ánh mắt dịu lại, nói: “Cây đàn này là di vật của mẹ tôi.”

Diệp Như Hề giật mình, hồi lỗi nói: “Xin lỗi.”

Người đàn ông nhẹ nhàng lắc đầu và nói: “Không sao đâu. Nó ở đây cũng rất lâu rồi. Là tôi muốn tưởng nhớ bà ấy. Mẹ tôi thích biển, nên tôi đặt nó ở đây.”

Lúc này Diệp Như Hề phát hiện ra, xung quanh cây đàn dư: ong câm có dựng một lớp bảo vệ, cũng không trách được khi không có người chơi đàn, mà vì cây đàn này chỉ đề trưng bày.

Cô vừa mới lộ ra một hành động rất không phải phép.

Diệp Như Hề nhanh chóng lùi lại vài bước, nói: “Xin lỗi, tôi không để ý là cái này không được phép động NH0!

Người đàn ông mỉm cười và nói: “Không sao, sau một thời gian dài, có người thưởng thức nó, cũng coi là một loại hoài niệm. Chỉ đáng tiếc, tôi vôn dĩ tưởng răng vẫn Còn có thê nghe thây tiêng đàn này.”

Đội mắt của người đàn ông thể hiện nồi nhớ và sự buôn bã đau đón, tựa như chìm đắm trong hồi ức.

Diệp Nhự Hề suy nghĩ một chút, nhưng vẫn cô đè nén suy nghĩ xuống, không phát ra tiếng động.

Người đàn ông kia lấy lại tinh thần, cười nói: ‘Xin lỗi, vừa rồi tôi nhất thời ngân người.”

“Lăng Hiên, em đã tìm anh rất lâu, hoá ra là anh ở đây.”

Một giọng nữ dễ nghe khác vang lên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 186


Chương 186

Diệp Như Hề cũng nhìn sang, người này xem ra có vẻ khó hiểu, còn có chút quen thuộc, nhưng trong lúc nhất thời cô lại không nhớ là đã từng gặp ở đâu.

Diệp Như Hề nhanh chóng lùi lại vài bước, nói: “Xin lỗi, tôi không đề ý là cái này không được phép động vào.”

Người đàn ông mỉm cười và nói: “Không sao, sau một thời gian dài, có người thưởng thức nó, cũng coi là một loại hoài niệm. Chỉ đáng tiếc, tôi vồn dĩ tưởng răng vẫn còn có thê nghe thây tiêng đàn này.”

Đôi mắt của người đàn ông thể hiện nồi nhớ và sự buôn bã đau đón, tựa như chìm đắm trong hồi ức.

Diệp Nhự Hề suy nghĩ một chút, nhưng vẫn cô đè nén suy nghĩ xuống, không phát ra tiếng động.

Người đàn ông kia lấy lại tinh thần, cười nói: “Xin lỗi, vừa rồi tôi nhất thời ngân người.”

“Lăng Hiên, em đã tìm anh rất lâu, hoá ra là anh ở đây.”

Một giọng nữ dễ nghe khác vang lên.

Diệp Như Hề cũng nhìn sang, người này xem ra có vẻ khó hiểu, còn có chút quen thuộc, nhưng trong lúc nhất thời cô lại không nhớ là đã từng gặp ở đâu.

Diệp Như Hề nhanh chóng lùi lại vài bước, nói: “Xin lỗi, tôi không để ý là cái này không được phép động vào.”

Người đàn ông mỉm cười và nói: “Không sao, sau một thời gian dài, có người thưởng thức nó, cũng coi là một loại hoài niệm. Chỉ đáng tiếc, tôi vồn dĩ tưởng răng vẫn còn có thê nghe thây tiêng đàn này.”

Đôi mắt của người đàn ông thể hiện nồi nhớ và sự buôn bã đau đón, tựa như chìm đắm trong hồi ức.

Diệp Nhự Hề suy nghĩ một chút, nhưng vẫn cô đè nén suy nghĩ xuống, không phát ra tiếng động.

Người đàn ông kia lấy lại tinh thần, cười nói: “Xin lỗi, vừa rồi tôi nhật thời ngân người.”

“Lăng Hiên, em đã tìm anh rất lâu, hoá ra là anh ở đây.”

Một giọng nữ dễ nghe khác vang lên.

Diệp Như Hề cũng nhìn sang, người này xem ra có vẻ khó hiểu, còn có chút quen thuộc, nhưng trong lúc nhất thời cô lại không nhớ là đã từng gặp ở đâu.

Nhưng Tần Mỹ Ngọc liếc mắt một cái, lập tức nhận ra Diệp Như Hề, muốn nhận ra cũng không quá khó, bởi vì cô ta mãi mãi cũng không thể quên răng người phụ nữ này đã đánh bại cô ta băng một bài hát lạc điệu.

Khi Cố Lăng Hiên nhìn thấy Tần Mỹ Ngọc, trong mắt lóe lên một tia chán ghét, nhưng lại được anh ta che giâu rất tốt, nói: “Cô tìm tôi có việc gì sao?”

Tần Mỹ Ngọc đè nén sự căm hận đối với Diệp Như Hề, cười ngọt ngào nói: “Là dì kêu em đến chỗ anh. Anh làm gì ở đây vậy?”

“Không có việc gì.”

Giọng điệu của Cố Lăng Hiên rất lịch sự, nhưng bên trong sự lịch sự của anh ta lại mang theo một tia xa lánh.

Diệp Như Hề nhìn hai người họ, cảm thây việc đứng ở đây quá vướng chân người khác , lập. tức chủ động nói: “Xin lỗi, hai người. cứ nói chuyện tiếp đi, tôi còn có việc.’ Có Lăng Hiên không muốn cô rời đi, bởi vì anh ta không muốn ở một mình cùng với Tần Mỹ Ngọc, anh ta biết ý của người phụ nữ kia là muốn Tần Mỹ Ngọc kết hôn với mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 187


Chương 187

Người phụ nữ kia đã kêt hôn với cha anh ta, lại còn muôn gả con gái ruột của mình cho anh ta, loại chuyện buôn nôn này, cũng chỉ có tiêu tam mới làm ra được.

Trong trái tim của Có Lăng Hiên, chỉ có người mẹ duy nhất của nhà họ Có là người mẹ đã mắt sớm .của anh, không phải ai cũng có thể thay thể được vị trí của mẹ mình.

Anh ta càng không. muốn ứng phó với Tần Mỹ Ngọc, vì vậy nói với Diệp Như Hề: “Tiêu thư, cocktail ở đây không tệ đâu, cô có thể ném thử một chút.”

Trong lời nói của Cô Lăng Hiên mang theo sự níu giữ.

Tần Mỹ Ngọc cảm nhận được sự kháng cự của Có Lăng Hiên đối với cô ta, mà đối với người phụ nữ này lại lưu luyến, trong lòng cô ta vô củng khó chịu, Tạ Trì Thành bảo vệ người này, chăng lẽ bây giờ Cố Lăng Hiên cũng muôn bảo vệ cô sao?

Tần Mỹ Ngọc cười nói: “Vị tiêu thư này, đã gặp nhau thì xem nhự là chúng ta có duyên đi, có muôn cùng nhau uông một ly không?”

Diệp Như Hề cảm thấy rõ ràng sự căm thù của cô ta, loại căm thù này có chút không thê giải thích được.

Đường Anna cũng căm thù với cô, nhưng sự căm thù của Đường Anna rất mơ hồ, mà mục tiêu của cô ta rất rõ ràng, chính là vì môi quan hệ với Lục Tư Viễn.

Nhưng, cô gái trẻ này mới chỉ gặp lần đâu, lại vì cái gì vậy?

Diệp Như Hề nhìn vị tiên sinh này, lập tức hiểu ra, có chút dở khóc dở cười.

“Không cần đâu, tôi thực sự còn có việc phải làm. Tôi xin phép vê trước.”

Sau đó, Diệp Như Hề quay người bỏ đi.

Tần Mỹ Ngọc chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ của Tạ Trì Thành bảo vệ cô ngày hôm đó, trong lòng dâng lên một trận khó chịu.

Cô ta kéo Diệp Như Hề lại, cười nói: “Tiểu thư, cô làm gì mà bỏ đi vội vã như vậy? Lăng Hiên đã có ý muốn mời một ly rượu, cô có thể cùng chúng tôi nêm thử một chút.”

Diệp Như Hề cau mày, giãy giụa một chút, nhưng Tần Mỹ Ngọc lại càng, năm chặt hơn, móng tay màu đỏ căm sâu vào da thịt của cô, gây ra đau đón.

Diệp Như Hề dùng sức đề lật cánh tay của cô ta, tránh tay của cô ta ra, nhưng cũng khiến cánh tay cô lưu lại một vài vết đỏ.

Sắc mặt của Diệp Như Hề trở nên lạnh lùng, nói: “Không cân đâu, các người cứ uông đi.”

Có Lăng Hiện không để ý đến hành động của Tần Mỹ Ngọc, nhưng anh ta cũng cảm thấy hành vi tự quyết định của cô ta không ồn.

“Mỹ Ngọc, đừng làm khó người khác.”

Tần Mỹ Ngọc không bỏ cuộc, còn muôn vươn tay ra bắt lấy Diệp Như Hề, có ý nêu không đạt được mục đích sẽ không từ bỏ.

Lại bị cô ta bắt lại, cánh tay này gần như là muốn phê đi!

Diệp Như Hề nén giận, động tác nhanh nhẹn muốn né tránh, nhưng vì di chuyển quá lớn, cô không đề ý đến có trụ đá nhỏ bên chân mình, bị vập một chút, suýt nữa đã đập đầu xuông đất.

Cố Lăng Hiên phản ứng nhanh hơn, trực tiếp bắt lấy Diệp Như Hề theo phản xạ.

“Cần thận!”

Cơn đau không bắt ngờ ập đến như dự đoán, mà Diệp Như Hễ lại rơi vào vòng tay âm áp.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 188


Chương 188

Có Lăng Hiên thở phào nhẹ nhõm, khi vừa nhìn thấy cô ngã xuÔng, trong lòng liền dâng lên mộttia sợ hãi, chưa kịp suy nghĩ đã trực tiếp hành động.

Sau khi đỡ cô đứng vững, Cố Lăng Hiên mới buông tay.

Lập tức, Cố Lăng Hiên nhìn chằm chằm vào Tần Mỹ Ngọc với đôi mắt Ảnh lùng, nói: “Mỹ Ngọc, mau xin lỗi Ỉ Tần Mỹ Ngọc nhìn thấy Có Lăng Hiên ôm cô, cô ta ghen tị đên phát điên, Tạ Trì Thành nhứ vậy, Cố Lãng Hiên cũng như vậy! Tại sao tật cả các mục tiêu cô ta đang đề mắt tới đều bị người phụ nữ này hạ gục vậy?

Giọng nói của Tần Mỹ Ngọc mang theo tia chế giêu, nói: “Lăng Hiên, em nghĩ vị tiểu thư này tửu lượng rất tốt, dù sao cũng có thê bồi người khác uông rượu!”

Câu nói này còn mang theo nghĩa khác khiến Có Lăng Hiên hơi ngắn người.

Diệp Như Hề cảm thấy sự tốt bụng của ‘rHÏth đã đi tới giới hạn, lúc cô định mở miệng, eo của cô đột nhiên bị người khác ôm lầy, một giọng nói lười biếng vang lên trên đỉnh đầu của cô.

“Tửu lượng của cô ấy không tốt, giám đóc Cố chắc không thê cùng cô ấy uông được rôi.”

Trong chốc lát Diệp Như Hề như hoá đá, chậm rãi ngâng đầu, bắt gặp đôi mắt thâm trằm của Tạ Trì Thành.

Có Lăng Hiên cũng nhìn thấy Tạ Trì Thành, hơi ngạc nhiên, nói: “Giám đốc Tạ?”

Trái tim của Tần Mỹ Ngọc lộp bộp một tiếng, vô thức giữ khoảng cách với Cô Lăng Hiên, sự kiêu ngạo trên khuôn mặt của cô ta cũng đã đồi thành dịu dàng. Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Có Lăng Hiên nhìn bàn tay của Tạ Trì Thành đang đặt trên eo của Diệp Như Hề, ánh mắt có chút kỳ lạ: “Giám đốc Tạ đến mà không thông báo cho tôi một tiếng. Mong anh hãy tha thứ cho tôi vì sự tiếp đón không chu đáo.”

Tạ Trì Thành cười rồi nói: “Tôi chỉ đến đây đề làm chút việc thôi, nên không cần kinh động đến Cố thiếu gia.”

Có Lăng Hiên cũng lịch sự đáp lại: “Sao lại thế được, Giám đóc Tạ luôn là khách quý của Thánh La Lợi Á, xứng đáng nhận được đãi ngộ tốt nhất.”

Bầu không khí giữa hai người đàn ông này rât không ôn, nhìn có vẻ bình yên, nhưng dưới sự bình yên đó lại tràn đầy từng đợt sóng ngầm.

Quả nhiên, sự khách khí trên mặt của Có Lăng Hiên cảng ngày càng giảm đi, cuôi cùng, khóe miệng anh ta không còn cười nữa, thay vào đó anh ta nói: “Cầm Minh đã trở về nước nhưng đến nay vẫn chưa thấy về nhà.

Nêu Giám đốc Tạ có nhìn thấy thì mong hãy giúp một chút, đề anh ta về nhà một chuyên. “

Tạ Trì Thành thản nhiên nói: “Nếu gặp được tôi sẽ giúp anh chuyền lời.”

“Vậy tôi xin cảm ơn trước. Vừa rồi là Mỹ Ngọc không hiểu chuyện, đường đột mạo phạm vị tiểu thư này, tôi thay cô ây xin lỗi một tiếng.”

Những lời này là nói với Diệp Như Hề. Dù sao Diệp Như Hề vẫn muốn nói lời cảm ơn với anh, nêu không có anh, cô đã sớm ngã vỡ đâu rồi.

Nhưng lúc Diệp Như Hề chuẩn bị mở miệng, da thịt mêm mại trên eo cô đột nhiên bị nhéo một cái, cơn đau khiến cô hít vào hơi lạnh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 189


Chương 189

Vẻ mặt của Tạ Trì Thành lạnh lùng, nói: “Không cân xin lỗi, là do cô ấy nghịch ngợm, nên mới đắc tội.”

Diệp Như Hề nỗi giận, anh mới là kẻ nghịch HH cả gia đình anh đều nghịch ngợm Nhưng trước ánh mắt cảnh cáo của Tạ Trì Thành, Diệp Như Hề cắn răng chịu đựng, không muôn gây rắc rôi trước mặt nhiêu người như vậy.

Có Lăng Hiên nhìn hai người họ, ánh mắt trở nên phức tạp hơn, cuối cùng nói: “Giám độc Tạ cứ chơi vui vẻ, tôi còn có việc phải làm, xin đi trước.”

Có Lăng Hiên quay đầu rời đi, Tần Mỹ Ngọc nhìn Tạ Trì Thành một chút, thây anh có vẻ không nhớ ra cô ta là ai, đành phải cắn răng đuổi kịp Cố Lăng Hiên, cũng không thể vừa mắt gian hấu, lại mất thêm cả hạt vừng.

Sau khi hai người kia rời đi, Tạ Trì Thành rút tay vê, động tác như một quý ông, cứ như hành động véo eo của cô vừa rôi chỉ là ảo giác.

“Bót tiếp xúc với người đó lại một chút.”

Ánh mắt của Tạ Trì Thành có chút lạnh lùng, như là đang cảnh cáo.

Diệp Như Hề tức giận cười, nói: “Tôi chỉ mới vừa nói vài câu thôi, còn không biết anh ta là ai nữa.”

“Không biết người ta là ai, mà còn dám ngã vào trong lòng của người ta?”

“Tạ Trì Thành! Anh bị bệnh à! Tôi xém chút nữa đã bị ngã sâp xuông, anh ta là đang giúp tôi thôi!”

Sự lạnh lùng của Tạ Trì Thành giảm xuống một chút, nói: “Anh ta là đề : Lăng Hiên, con trai cả của nhà họ Cô, Thánh La Lọi Á chính là sản nghiệp của nhà họ Có, là ông trùm khách vn còn là người thừa kế của nhà họ ái Diệp Như Hề sửng sốt, Khách sạn Thánh La Lợi Á là chuỗi khách sạn nằm ở vị trí hàng đầu trong ngành, có thể tưởng tượng được địa vị của người đàn ông vừa rồi cao như thế nào.

Chỉ là, tại sao cô lại có một loại cảm giác thân thiết không thể nào giải thích được? Trên người Cố Lăng Hiên mang theo một hơi ấm mà cô rất quen thuộc, giống như là…

Diệp Như Hề sắp tìm được câu trả lời, thì bị cảm giác đau đớn từ quai hàm kéo về.

Tạ Trì Thành dùng sức bóp cằm cô, trên cằm hiện lên một vết đỏ, ép ánh mắt của cô nhìn anh.

“Sao vậy? Trái tim rung động rồi sao?

Chỉ là Thánh La Lợi Á mà thôi, có thể khiến em sinh ra những suy nghĩ mà em không nên có 2”

“Anh đang nói bậy bạ cái gì vậy?

Buông tay rai”

Diệp Như Hề có chút sợ hãi, vẻ mặt của Tạ Trì Thành lúc này quá khó cọi, nói trở mặt thì lập tức trở mặt, hai đầu lông mày mang theo nóng nảy khiến cô sợ hãi.

Tạ Trì Thành đột nhiên tiến lại gần, nói: “Em khao khát vậy sao? Vậy tại sao phải bỏ gần tìm xa chứ? Giá trị của tôi so với anh ta cao hơn nhiều.”

Diệp Như Hề thực sự cảm thấy anh đúng là có bệnh, hơn nữa bệnh cũng không nhẹ, không hiều sao lại trở mặt, còn nói mây câu khó chịu xúc phạm người khác.

“Tạ Trì Thành! Anh buông tay ra đi!”

“BỊ tôi nói đúng sao? Hả? Tôi cho em một cơ hội đề nghiêm túc suy nghĩ một chút. Tốt hơn hết là em nên có câu trả lời khiến cho tôi hài lòng.”

Tạ Trì Thành không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng lửa giận trong lòng càng ngày càng dâng cao.

Nhất là khi vừa nhìn thấy cô ngã trong ngực người khác, còn dáng vẻ lơ đễnh nữa, anh hận không thể giết người ngay lập tức.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 190


Chương 190

“Sao phải bỏ gần tìm xa chứ? Giá trị của tôi so với anh ta cao hơn nhiều.”

Diệp Như Hề thực sự cảm thấy anh đúng là có bệnh, hơn nữa bệnh cũng không nhẹ, không hiểu sao lại trở mặt, còn nói mây câu khó chịu xúc phạm người khác.

“Tạ Trì Thành! Anh buông tay ra đi!”

“BỊ tôi nói đúng sao? Hả? Tôi cho em một cơ hội đê nghiêm túc suy nghĩ một chút. Tốt hơn hết là em nên có câu trả lời khiến cho tôi hài lòng.”

Tạ Trì Thành không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng lửa giận trong lòng càng ngày càng dâng cao.

Nhát là khi vừa nhìn thấy cô ngã trong ngực người khác, còn dáng vẻ lơ đênh nữa, anh hận không thê giết người ngay lập tức.

Cằm của Diệp Như Hề bị anh nhéo đau đến khó chịu, cô cũng bực bội, hung hãng dẫm chân lên giày ‹ của người nào đó, dùng hết sức hát tay anh rồi đầy anh ra xa.

“Tạ Trì Thành, xin anh hãy bình tính một chút! Anh có biết anh đang nói cái gì không?”

Tạ Trì Thành trầm mặc nhìn cô, lại đưa tay lên che trán, anh cúi đầu, thấp thấp cười nhạo một tiếng.

“Chớ chọc giận tôi, Diệp Như Hề.”

Diệp Như Hề khẩn trương nắm chặt nắm tay, ngay cả một câu cũng không muôn đáp lại, vội vàng rời đi.

Tạ Trì Thành đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng cô một hồi lâu.

Trở về phòng, Diệp Như Hề vẫn chưa hoàn toàn nguôi giận, cô vốn dĩ không thể hiều nỗi hành động và những lời nói chói tai kia của Tạ Trì Thành.

Đang yên đang lành, anh nồi điên lên gì chứ?

Dương San thấy cô tức giận thở phì phì mới nói: “Xảy ra chuyện gì thê?

Đã xảy ra chuyện gì rôi à 2? Nhìn mặt em có vẻ không được vui.”

Diệp Như Hề lúc này lại như nhụt chí mà lắc lắc đầu, nói: “Nhạc Nhạc đâu rôi chị?”

„ “Con bé còn đang ngủ.

Diệp Như Hề đi qua đó, nhìn nhìn Nhật Nhạc bé nhỏ đang ngủ say sưa, tâm trạng cô dễ chịu hơn rất nhiều, cô thay con gái dém chăn cần thận.

“Không phải đã nói sẽ đi ra ngoài dạo quanh một chút à? Như thế nào lại trở về nhanh vậy?”

Sắc mặt Diệp Như Hề lập tức cứng đò, có chút thất bại nói: “Tạ Trì Thành không biết tự nhiên nổi điên lên gì CÓ”

Trong lòng Dương San lộp, bộp một tiếng, “Xảy ra chuyện gì thế?”

Ki Thôi, cũng không có việc gì.”

Bầu không khí dần trở nên thân thuộc giữa hai người, cũng vì chuyện xảy ra N hôm nay mà hoàn toàn bị phá Ủy, Dương San thấy cô tức giận thở phì phì mới nói: “Xảy ra chuyện gì thê?

Đã xảy ra chuyện gì rôi à ? Nhìn mặt em có vẻ không được vui.”

Diệp Như Hề lúc này lại như nhụt chí mà lắc lắc đầu, nói: “Nhạc Nhạc đâu rôi chị?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 191


Chương 190

“Sao phải bỏ gần tìm xa chứ? Giá trị của tôi so với anh ta cao hơn nhiều.”

Diệp Như Hề thực sự cảm thấy anh đúng là có bệnh, hơn nữa bệnh cũng không nhẹ, không hiểu sao lại trở mặt, còn nói mây câu khó chịu xúc phạm người khác.

“Tạ Trì Thành! Anh buông tay ra đi!”

“BỊ tôi nói đúng sao? Hả? Tôi cho em một cơ hội đê nghiêm túc suy nghĩ một chút. Tốt hơn hết là em nên có câu trả lời khiến cho tôi hài lòng.”

Tạ Trì Thành không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng lửa giận trong lòng càng ngày càng dâng cao.

Nhát là khi vừa nhìn thấy cô ngã trong ngực người khác, còn dáng vẻ lơ đênh nữa, anh hận không thê giết người ngay lập tức.

Cằm của Diệp Như Hề bị anh nhéo đau đến khó chịu, cô cũng bực bội, hung hãng dẫm chân lên giày ‹ của người nào đó, dùng hết sức hát tay anh rồi đầy anh ra xa.

“Tạ Trì Thành, xin anh hãy bình tính một chút! Anh có biết anh đang nói cái gì không?”

Tạ Trì Thành trầm mặc nhìn cô, lại đưa tay lên che trán, anh cúi đầu, thấp thấp cười nhạo một tiếng.

“Chớ chọc giận tôi, Diệp Như Hề.”

Diệp Như Hề khẩn trương nắm chặt nắm tay, ngay cả một câu cũng không muôn đáp lại, vội vàng rời đi.

Tạ Trì Thành đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng cô một hồi lâu.

Trở về phòng, Diệp Như Hề vẫn chưa hoàn toàn nguôi giận, cô vốn dĩ không thể hiều nỗi hành động và những lời nói chói tai kia của Tạ Trì Thành.

Đang yên đang lành, anh nồi điên lên gì chứ?

Dương San thấy cô tức giận thở phì phì mới nói: “Xảy ra chuyện gì thê?

Đã xảy ra chuyện gì rôi à 2? Nhìn mặt em có vẻ không được vui.”

Diệp Như Hề lúc này lại như nhụt chí mà lắc lắc đầu, nói: “Nhạc Nhạc đâu rôi chị?”

„ “Con bé còn đang ngủ.

Diệp Như Hề đi qua đó, nhìn nhìn Nhật Nhạc bé nhỏ đang ngủ say sưa, tâm trạng cô dễ chịu hơn rất nhiều, cô thay con gái dém chăn cần thận.

“Không phải đã nói sẽ đi ra ngoài dạo quanh một chút à? Như thế nào lại trở về nhanh vậy?”

Sắc mặt Diệp Như Hề lập tức cứng đò, có chút thất bại nói: “Tạ Trì Thành không biết tự nhiên nổi điên lên gì CÓ”

Trong lòng Dương San lộp, bộp một tiếng, “Xảy ra chuyện gì thế?”

Ki Thôi, cũng không có việc gì.”

Bầu không khí dần trở nên thân thuộc giữa hai người, cũng vì chuyện xảy ra N hôm nay mà hoàn toàn bị phá Ủy, Dương San thấy cô tức giận thở phì phì mới nói: “Xảy ra chuyện gì thê?

Đã xảy ra chuyện gì rôi à ? Nhìn mặt em có vẻ không được vui.”

Diệp Như Hề lúc này lại như nhụt chí mà lắc lắc đầu, nói: “Nhạc Nhạc đâu rôi chị?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 192


Chương 192

Diệp Như Hề cũng không quan tâm tới mâu thuẫn vừa rồi giữa mình và Tạ Trì Thành. Cô chỉ lo vội vội vàng vàng đề bác sĩ khám bệnh cho Nhạc Nhạc.Lúc này cô hoang mang lo sợ đứng sang một bên, nước mắt đã rơm rớm trong hốc mắt, nhưng lại cố ép bản thân không được khóc.

Tạ An sợ hãi nắm chặt tay daddy, nhìn em gái mình bị bác sĩ vây quanh, trên khuôn mặt nhỏ tràn đây lo lăng.

“Daddy, con không muốn Nhạc Nhạc xảy ra chuyện, cha nhanh nhanh nghĩ cách đi, daddy.”

Tạ Trì Thành vỗ vỗ tay cậu bé, nói: “Sẽ không có việc gì, cha bảo đảm.”

Rất nhanh sau khi đoàn bác sĩ tiến hành hàng loạt kiểm tra sức khỏe xong, sắc mặt có vẻ không được tốt lãm.

“Là tác dụng phụ của loại thuốc mới phát tác, đã tôn tại trong thân thê rất lâu, hiện tại bị bộc phát ra rồi, thiết bị yf tế mang theo, không đủ, cân phải đến bệnh viện.”

Diệp Như Hề ngần ra, đột nhiên nhìn vệ phía Tạ Trì Thành, nói: “Ở trên đảo này có bệnh viện không?”

Tạ Trì Thành bày ra khuôn mặt yên lặng, gật đầu, nói: “Tôi sắp xếp xe, hiện tại đi ngay.”

Diệp Như Hề xốc chăn định bế Nhạc Nhạc lên, vội vội vàng vàng đi về phía trước, như ng cô lại bị Tạ Trì Thành ngăn cản, “Đề tôi.”

“Không cần, tôi có thể.”

“Đừng cậy mạnh.”

Diệp Như Hề cắn răng, cuối cùng vẫn đưa Nhạc Nhạc giao cho anh.

Tạ Trì Thành ôm lấy Nhạc Nhạc, chân dài rảo bước, nhanh chóng tiến về bãi đỗ xe mà đi.

Tạ An cũng không làm âm ï, đi theo mọi người, đôi mát căng thẳng r nhìn em gái nhỏ trong lòng daddy, hốc mắt lúc này đã ươn ướt.

Diệp Như Hề thấy thế, chủ động vươn tay năm lây cậu bé, Tạ An lập tức gắt gao bắt lẫy tay mami rồi nói: “Nhạc Nhạc sẽ không có việc gì chứ ạ? Nhất định sẽ không có việc gì đâu!”

Diệp Như Hề chịu đựng sự chua xót trong lòng, gật gật đâu, nói: “Sẽ không có việc gì cả. Nhất định.”

Vốn cơn mưa bên ngoài vẫn còn tầm tã, xem tình hỉnh thì có vẻ sẽ không dừng ngay được, tầm nhìn xa ở bên ngoài rất ngắn, gần như tất cả cảnh vật đều nhòe đi trong con mưa.

Một hàng dài xe ô tô đậu trên đường bị ô tô lấp kín.

Chiếc xe dẫn đầu bị nước ngập khiến chết máy, nước chưa kịp thoát dâng lên tận nửa bánh xe, căn bản không có cách nào đi qua được.

Tài xế dừng xe lại, hô lên: “Ông chủ, phía trước không thể đi tiếp được nữal”

Sắc mặt Tạ Trì Thành xanh mét, tức giận nói: “Vậy đồi một con đường khác đi!”

“Ông chủ, trên đảo Cá Mập chỉ có một bệnh viện! Mà con đường này là con đường duy nhất có thê đi tới bệnh viện được, tìm người tới khơi thông cũng phải mắt ít nhất một giờ!”

Tuy nhiên tình hình của Nhạc Nhạc không thể chịu đựng qua nồi một giờ, một khi không ngăn chặn được tác dụng phụ của thuốc, sẽ mang đến tổn thương cho thân thể con bé, không thê xóa nhòa được!

“Ông chủ! Còn có một con đường tắt!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 193


Chương 193

Nhưng con đường kia xe ô tô không thê đi qua được, quá hẹp.”

“Đi tới đó đi!”

Đoàn xe khẩn cấp chuyển hương, trực tiếp đi tới con đường gân đó, đó là một lối đi nhỏ đầy sình lầy, còn không, chưa được trải qua thi công, gồ ghê lồi lõm.

Đám người cùng câm ô xuông xe, có người muôn tiêp nhận đứa bé trừ trên tay Tạ Trì Thành, nhưng đều bị từ chối, Tạ Trì, Thành trực tiếp ôm Nhạc Nhạc đi xuống xe.

Diệp Như Hề muốn vươn tay bề con, nhưng cũng bị Tạ Trì Thành ngăn cản.

“Mang theo Tạ An, đuổi kịp, đừng để bị lạc người.”

Tạ Trì Thành càm chăn che đậy kín mít cho Nhạc Nhạc, anh gắt gao ôm bé con vào trong lòng, không cho mưa gió ảnh hưởng tới con bé.

Hai người vệ sĩ lo cầm ô, che đậy cho Tạ Trì Thành củng Nhạc Nhạc, ln đi giữa màn mưa xôi xả, trên con đường gập ghềnh.

Diệp Như Hề cắn răng một cái, duỗi tay bề Tạ An lên và đi theo sau.

Sức lực cô có hạn, đành thay phiên Dương San lần lượt ôm lây Tạ An, bước vào con đường nhỏ lầy lội.

Mà bóng dáng dày rộng phía trước của Tạ Trì Thành bông nhiên khiên tâm trạng hoảng loạn của Diệp Như Hề bình tĩnh hơn một cách kỳ lạ, giông như có anh ở đây, Nhạc Nhạc nhật định sẽ không xảy ra chuyện.

Mưa, bắt đầu nhỏ dần rồi, bầu trời vôn dĩ vừa bị mây đen bao phủ giờ đã lộ ra chút màu sắc.

Mà sau khi đoàn người tới được bệnh viện, tất cả đều chật vật lam lũ, quân áo của ai cũng ướt đẫm, ống quân lắm bùn.

Mà Nhạc Nhạc vừa tới bệnh viện đã lập tức được đưa vào phòng cấp cứu.

Đám người đứng ở bên ngoài nôn nóng chờ đợi.

Diệp Như Hề còn chưa kịp hoàn hồn, hai mắt nhìn thẳng, ngần người nhìn chằm chằm vào cửa phòng cập cứu đóng chặt, cho đến khi một chiếc áo khoác được phủ lên vai cô.

Cô ngắng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Tạ Trì Thành.

“Đừng sợ.”

Anh nói.

Vành mắt Diệp Như Hề đỏ hồng, cô cúi đầu, cugnx không có từ chối ý tốt của anh.

Siêt chặt áo khoác còn vương vận hơi thở của anh, dường như khiên trái tim lạnh băng của cô âm áp hơn nhiêu.

Tạ Trì Thành không có nhiêu lời nói gì, xoay người đi tới trước mặt cậu con trai nhà mình, anh duỗi tay đem cậu bé bề lên, xem xét vùng trán con trai một lát rôi nói: “Có khỏe không?”

Tạ An ôm lấy cô daddy, trầm mặc lắc đâu.

“Daddy, em gái sẽ không có việc gì đúng không?”

Cậu bé nói câu này rất khẽ, rất nhỏ nhẹ, nhỏ đến nỗi chỉ hai cha con họ mới nghe thấy.

Tạ Trì Thành không lập tức đưa ra lời khẳng định ngay.

Nước mắt Tạ An rơi xuống từng giọt từng giọt nhử từng hạt đậu lớn, cậu cũng không lau đi, chỉ là nghen ngào nói: “Daddy, phải làm như thế nào mới có thể cứu được em gái đây, daddy, con không muốn em con phải GHOLe.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 194


Chương 194

Tạ Trì Thành nghĩ tới phân báo cáo xét nghiệm tủy xương, anh không thích hợp, mà người duy nhất còn lại có khả năng, đó là Tạ An.

Anh nhắm mắt, mới vừa rồi ôm Nhạc Nhạc đang sốt ‘đến bỏng tay trong lòng, trái tím anh cũng như thất lại, Trong khoảnh khắc hồi hả kia, anh đã sợ hãi.

Sợ hãi thật sự sẽ mất đi cô con gái nhỏ mà anh còn chưa kịp nhận về.

Giữa chừng Tạ Trì Thành nói giọng khàn khàn: “Sau khi trở về, con hãy đi làm kiểm tra.”

Tạ An không hỏi vì sao lại thế, mà chỉ nghiêm túc gật gật đầu.

Lúc này, Diệp Như Hề chậm rãi đi tới, đứng yên đó.

“Cảm ơn. Còn nữa, rất xin lỗi anh.”

Tạ Trì Thành buông Tạ An xuống, cậu bé biết rõ daddy có chuyện muốn nói với mami nhà mình, liền chủ động đi sang bên cạnh, người dựa vào cạnh Dương San, cùng nhau chờ đợi bác Sĩ ra ngoài.

Dương San quay đầu nhìn thoáng qua phía Diệp Như Hề cùng Tạ Trì Thành, duỗi tay xoa xoa đầu Tạ An để cậu bé dựa lại gần mình hơn.

Sau khi Diệp Như Hề nói xong câu nói kia thì lập tức rơi vào trâm mặc thật lâu.

Cảm on, thật xin lỗi, mấy chữ này hình như là những từ cô đã nói nhiều nhất với anh.

Người này thường Xuyên ra lệnh cho cô những lúc cô muôn phản kháng, thường xuyên dẫn dắt mở đường, anh luôn là người dẫn đầu trong những thời điệm cô cảm thây lạc lõng, chân tay luống cuống.

Cô nhìn Tạ Trì Thành, tóc anh ướt nhẹp, rũ xuông dưới sườn mặt, bọt nước theo từng sợi tóc chậm rãi nhỏ giọt lách tách.

Quần áo trên người đã ướt hơn phân nửa, gâu quân tây. sang trong kia đã hoàn toàn bị bùn lây vây bản.

Giờ phút này anh trông thật sự chật vật.

Nhưng cô lại không rời được tầm mát. Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Cô cúi đầu, run giọng nói: “Lời đề nghị kia của anh, tôi sẽ đồng ý. Tôi sẽ chăm sóc thật tốt cho Tạ An.”

Cái gì mà nhân nghĩa đạo đức, cái gì mà lý trí cảnh giác, tại khoảnh khắc này đều không đáng đề nhắc đến.

Một khi Nhạc Nhạc xảy ra chuyện gì bất cập, cô không có cách nào tha thứ cho chính mình.

Anh đã cứu Nhạc Nhạc vài lần, cô nợ anh, nên trả rôi.

Tạ Trì Thành nhẹ nhàng cong cong khóe môi, nói: “Không cân xin lôi, cũng không cần nói lời cảm ơn.”

Diệp Như Hề ngắn ra.

“Đây là…… chuyện tôi nên làm.”

Cổ họng Diệp Như Hề căng thẳng, cô miên cư ỡng nở nụ cười cứng ngắc, lắp bắp nói: “Tạ Trì Thành, anh, anh nói vậy nghĩa là có ý gì?”

Tạ Trì Thành nhìn thoáng qua Diệp Như Hề thật sâu, nơi chôn sâu trong đáy mắt thăm thẳm hình như có lóe lên tia sáng nào đó, dường như anh vừa đưa ra một quyết định, lại làm như là chuyện nên làm sớm hơn.

Anh nói, “Sau khi trở về, Tạ An sẽ thử làm xét nghiệm tủy xương với Nhạc Nhạc xem, nêu như thành công, lập tức bắt đầu phẫu thuật.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 195


Chương 195

Giờ phút này, trong đâu Diệp Như Hề ong một tiêng trông rồng, lý trí cùng năng lực suy nghĩ của cô lúc này đêu không cánh mà bay.

. Câu nói này, từng chữ từng tiếng cô đều nhận biết cả.

Nhưng ghép nối chúng lại với nhau, cô lại phát hiện, cô không hiều.

Tạ Trì Thành nhìn vẻ mặt cô đang dại ra, thấp giọng nói: “Tôi đã liên hệ với chuyên gia tôt nhất ở nước ngoài, tuân sau sẽ bay qua đó chò thông tin thuốc chữa trị của Nhạc Nhạc cũng sẽ được đổi thành loại mới nhát, nêu báo cáo xét nghiệm không I thành công, thì loại thuốc mới nhát vẫn có thê kéo dài sinh mệnh của con bé.”

Diệp Như Hề nhìn đôi môi mỏng của anh lúc đóng lúc mở, nói ra một câu lại một câu hoàn toàn xa lạ , cô có chút đuổi theo không kịp ý anh.

“Tôi sẽ mở rộng phạm vi điêu tra, khả năng trùng khớp ở nước ngoài sẽ lớn hơn rât nhiêu, một khi xét nghiệm tủy xương thành công, sẽ lập tức vận chuyên qua đây, đó, chính là biện pháp cuôi cùng .”

Dứt lời, Tạ Trì Thành cũng không thúc giục, mà chỉ là đứng ở nơi đó, chờ Diệp Như Hề đáp lại.

Qua một thời gian, Diệp Như Hề mới mỏ miệng, cô nhìn chằm chằm vào Tạ Trì Thành, thốt ra từng chữ.

“Tại sao… Tạ An lại phải làm xét nghiệm tủy xương cùng với Nhạc Nhạc?”

Tạ Trì Thành im lặng một hồi, không trả lời.

Diệp Nhự Hề có nặn ra một nụ cười nhưng rất khó coi, cô nói: “Anh đang nói đùa đúng không? Tạ Trì Thành, trò đùa này không vui chút nào đâu.”

Tạ Trì Thành chậm rãi phun ra mấy chữ.

“Sáu năm trước, tôi từng bị hãm hại tại khách Sunwell, dưới sự bảo vệ của thuộc hạ, tôi trồn ở trong phòng 609, và em đã xông vào đó.”

Sắc mặt của Diệp Như Hề trở nên tái mét, bước chân vô lực đến mức đứng không vững, Tạ Trì Thành đưa tay ra đỡ cô, nhưng lại bị đầy ra.

Diệp Như Hề cố gắng chống đỡ mà nói: “Tội không biệt anh đang nói cái gì, tôi sẽ chờ, bác sĩ cũng sắp ra rồi.”

Sau đó, Diệp Như Hề Xoay người, loạng choạng bước trở lại đên cửa phòng cập cứu.

Tạ Trì Thành nhìn theo bóng lưng gầy gò của cô, vẻ mặt rất bình tĩnh, nhàn nhạt nói: 1G) bệnh viện, em sinh ra không chỉ là một đứa trẻ.”

Diệp Như Hề không có cách nào tiến thêm một bước nữa.

Hai mắt của cô mở to, toàn thân như hoá đá.

“Tạ An, là con trai của em.”

Cuối cùng, Diệp Như Hề không nhịn được nữa, cô quay người lao về phía Sau, năm chặt lây vạt áo sơ mi của Tạ Trì Thành, vẻ mặt nhăn nhó.

“Anh vừa nói cái gì? Anh nói lại lần nữa đi…”

“Hai đứa trẻ mà em sinh ra, một đứa đã bị mang đi và đưa đến bên cạnh tÔI.

Đầu óc Diệp Như Hề lúc này như trời đất quay cuồng, mọi thứ trước mắt đều trở nên mờ ảo.

Tạ An, là con trai của cô sao?

Hèn gì hai đứa trẻ này nhìn giống nhau đến như vậy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 196


Chương 196

Giống đến nỗi khiến cho lòng người khác run sợ.

Tạ Trì Thành thấp giọng nói: “Tôi đi tìm em, nhưng Diệp Như Mạn đã thay thế thân phận của em. Tôi vì đối phó đối thủ đã rât mệt mỏi, nên cũng không điều tra kỹ càng, cô ta đã lợi dụng sơ hở mà cướp đi Tạ An khỏe mạnh bên cạnh em, bỏ lại Nhạc Nhạc ôm yêu.

Anh nói rõ chân tướng sự thật cho cô.

Vốn dĩ anh không định nói chân _ tướng này cho cô nghe nhanh đến vậy.

Nhưng, ngay lúc Nhạc Nhạc đang cận kế cái chết, Tạ Trì Thành bồng nhiên phát hiện, tất cả những gì đã che giâu, giờ phút này đều ty nên vô nghĩa.

Một khi Nhạc Nhạc xảy ra chuyện ngoài ý muôn, Diệp Như Hề không thể tha thứ cho chính mình, mà anh cũng không có cách nào tha thứ cho bản thân.

“Anh nói dối……”

Đôi mắt của Diệp Như Hề đỏ hoe, hai tay run rây, gân như không thể nắm được vạt áo của anh nũa.

“Tạ An.”

Tạ Trì Thành hét lên.

Cách đó không xa, Tạ An lo lắng, lập tức vươn đôi chân nhỏ chạy tới.

Tạ Trì Thành nhẹ giọng nói: “Mau gọi đi.”

Tạ An sững sờ một hồi, một lúc sau mới dần dân hiểu được ý của cha, há hốc mồm, cả người đều căng thẳng.

“Cha, cha…cha, ý của cha là…”

Tạ Trì Thành gật đầu, trong nháy mắt Tạ An kích động nhìn Diệp Như Hề, rõ ràng một câu xưng hô đơn giản như vậy, nhưng hiện tại bởi vì quá hồi hộp, thật lâu cũng chưa nói ra được.

Mà Diệp Như Hề, khi nhìn thấy Tạ An, cô đã biết.. .những gì Tạ Trì Thành nói đều là sự thật.

Hai đứa trẻ này thật giống nhau…

Cho dù bản thận cô có viện bao nhiêu cái có để thuyết phục mình, nhưng lúc nhìn thây khuôn mặt của hai đưa trẻ, bao nhiều cái cớ cũng đều không bịa ra được.

Hơn nữa, cô luôn cảm thấy mềm lòng trước Tạ An, yêu mền thăng bé, quan tâm đến thằng bé và sẽ đau lòng thay thằng bé.

Chỉ vì…đều là máu mủ ruột rà.

Thành nói đều là sự thật.

Hai đứa trẻ này thật giống nhau…

Cho dù bản thân cô có viện bao nhiêu cái có để thuyết phục mình, nhưng lúc nhìn thây khuôn mặt của hai đưa trẻ, bao nhiều cái cớ cũng đều không bịa ra được.

Hơn nữa, cô luôn cảm thấy mềm lòng trước Tạ An, yêu mền thăng bé, quan tâm đến thằng bé và sẽ đau lòng thay thằng bé. Chỉ vì…đều là máu mủ ruột rà.

Tin tức này trực tiếp đập tan giấc mộng của Diệp Như Hề.

Tạ An cuối cùng, cũng đè xuống Sự kích động, lắp bắp nói rõ ràng: “Mami, cuối cùng con cũng có thể gọi mẹ như thê này!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 197


Chương 197

Một tiếng “Mami” thanh thuý này, đã kéo Diệp Như Hề trở về thực tại.

Cơ thể cô run lên, cô nhìn Tạ An, chỉ nghe thấy cậu bé lại gọi thêm một tiêng “Mami”, chỉ là một tiếng “Mami”

này lại mang ¡ ‘theo một tia thâp thỏm lo lắng và thiệu tự tin.

Nước mắt của Diệp Như Hề đột nhiên rơi xuông.

Tạ An do dự, bước tới, vươn hai tay vệ phía mẹ, yêu ớt nói: “Mami, mẹ có thể ôm con một cái được không?”

Đôi mắt của Tạ An đầy háo hức, đối mặt với đôi mắt trong veo của cậu, những suy nghĩ hỗn loạn trong ‹đầu Diệp Như Hề chậm rãi chìm xung, nhưng cô vẫn như cũ, không hề nhúc nhích.

Sự khao khát trong mắt Tạ An từ từ ảm đạm đi, vì không được đáp lại, nhựng cậu vẫn vươn tay như cũ, cố chấp không chịu thu lại.

Còn Tạ Trì Thành, không nói lời nào, chỉ chăm chú đứng đó.

Cánh tay của Tạ An đau nhức, vẻ mặt nhự sắp khóc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy uỷ khuất và thất vọng, nhưng cậu vẫn kiên trì vươn tay, cho đến khi hai cánh tay bắt đầu run rầy.

Cuối cùng, cô ngồi xỗm xuống, vươn tay ôm lây Tạ An.

– Khi cô ôm lấy thân thể nhỏ bé kia vào trong ngực, mảnh ghép còn thiếu trong trái tim cô, lập tức được lắp đầy.

Tạ An nở một nụ cười rạng rỡ và ôm chặt lây mẹ mình.

Diệp Như Hề buông tay ra, cảm xúc đã bình tĩnh lại một chút, nhưng cũng không nói nhiều, tránh khỏi tâm mắt của Tạ Trì Thành, cô dẫn Tiểu An đến trước cửa phòng phẫu thuật, tiếp tục chờ đợi.

Tạ Trì Thành đứng im tại chỗ, không nhúc nhích, tư thê thẳng tắp, ánh mắt mờ mịt rơi xuống trên người Diệp Như Hề và Tạ An, mà Tạ An lại chú ý tới ánh mắt của cha, lặng lẽ nhìn sang, vẫn còn hơn thua với một cái kéo tay.

Khóe môi của Tạ Trì Thành không khỏi giật giật, hơi ngắng đầu lên nhìn trần nhà.

Rất nhanh sau đó, bác sĩ bước ra, may là tình hình của Nhạc Nhạc đã ồn định, được cấp cứu kịp thời, nều đến muộn một chút, hậu quả thật khó lường, lúc này nhiệt độ cơ thê đang từ từ hạ xuống.

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Như Hề năm tay dắt Tạ An vào phòng, nhìn Nhạc Nhạc đang say giâc trên giường, Tạ Án khẽ lay cánh tay của mẹ và nói: “Mami, em gái không sao đâu, mẹ đừng sợ, đã có cha ở đây rôi.

Diệp Như Hề khẽ giật mình, vẫn chưa quen với cách xưng hô của Tạ An.

Dương San đứ ng bên cạnh, trọn to hai mất sững sờ, nhìn chằm chằm Tạ An và Diệp Như Hề, trong lúc nhất hU hàng trăm loại suy nghĩ dâng ên Diệp Như Hề không nói nhiều, mà là sờ nhẹ lên đầu của thằng bé.

“Chị Dương.”

Dương Sơn hoàn hồn lại: “Hả?”

“Giúp em trông Tiểu An một chút.”

Tim Tạ An thắt lại, vô thức nắm chặt ống tay áo của mẹ, ánh mắt lộ ra đau khô.

“Mẹ chỉ là đi tìm…cha con nói chuyện . một chút. Rất nhanh sẽ quay lại thôi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 198


Chương 198

Tạ An miễn cưỡng gật đầu, ngoan ngoãn ngôi ở trên ghê.

Dương San như hiệu ra điều gì đó, cũng không hỏi nhiều mà nói: “Tiều Hệ, em yên tâm, chị sẽ chăm sóc cho hai đứa nhỏ.”

“Được.”

Diệp Như Hề bước tới sờ lên gương mặt của Nhạc Nhạc, hôn lên gò má của con bé một cái, quay đầu lại, lập tức bắt gặp ánh mắt nông nhiệt của Tạ An, cô do dự một chút, sau đó cũng đặt một nụ hôn lên trán của cậu trước khi quay người ra khỏi phòng.

Trên hành lang, bóng dáng đáng lẽ phải đứng đó đã biến mát.

Trong lòng Diệp Nhự Hè lộp bộp một tiêng, vô thức tìm kiếm bóng dáng _ của Tạ Trì Thành, bước chân bồi rồi.

“Đang tìm tôi sao?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lừng cô.

Diệp Như Hề quay đầu lại, lập tức Thì thấy Tạ Trì Thành đang từ từ tiền đến gân, trên tay còn câm một ít đồ uống và thức ăn.

Lúc Diệp Như Hề còn đang ngắn người, thì một bình sữa bò âm áp đã được nhét vào tay cô.

“Uống đi, đừng đề bị cảm lạnh.”

Cho dù là lời nói quan tâm đến người khác, nhưng từ miệng anh phát ra lại có vẻ không kiên nhãn.

Diệp Như Hề lắc lắc bình sữa, c*n m** d*** nói: “Ngay từ đầu anh đã biết rồi sao?”

Tạ Trì Thành giật giật khóe môi, nhàn nhạt nói: “Không lầu cho lắm, Tạ An là người phát hiện ra trước. Thằng bé lầy được tóc của Nhạc Nhạc và đi làm giám định.”

Diệp Như Hềề giật mình. không nghĩ tới Tạ An lại là người đâu tiên nghi ngờ.

“Nếu như em không tin tôi, em có thể làm xét nghiệm quan hệ cha con của tôi với bọn trẻ.”

Diệp Như Hề nở một nụ cười gượng gạo.

Làm sao lại có thể không tin được?

Bản năng của cô so với lý trí lúc này, còn chắc chắn về thân phận của Tạ An hơn.

Loại thu hút bởi vì huyết mạch này, cô không cách nào lừa gạt bản thân.

“Vậy thì…anh định làm gì?” Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Như Hề không cho rằng Tạ Trì Thành sẽ nghĩ đến việc cưới cô, mà cô cũng không muốn kết hôn với Tạ Trì Thành, hai người họ không thích nhau, lại là người của hai thế giới, nhưng tình cờ có được hai đứa trẻ của họ.

Hết lần này đến lần khác giữa biển người mênh mông, còn có thê gặp lại nhau lần nữa.

Tạ Trì Thành không hề giấu diềm kế hoạch của mình: “Nhạc Nhạc là con gái của tôi, tôi sẽ cho con bé được trị liệu tốt nhất, em không cần phải lo lắng về những điêu này.”

Câu nói này thành công làm cho Diệp Như Hề hoảng sợ, trong lòng nhất thời nảy ra ý nghĩ không muôn.

Một người như Tạ Trì Thành tuyệt đối sẽ không từ bỏ đứa con của mình, vậy cô phải làm sao đây?

“Tình hình của con bé, tôi sẽ thu xếp tốt, làm theo như nhữ ng gì tôi đã nói trước đây. Còn nhữ ng việc khác, em có thể đưa ra yêu câu của mình. , “Không, không được!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 199


Chương 199

Diệp Như Hề cắn răng nói: “Tạ Trì Thành, anh muốn đem đứa nhỏ rời khỏi tôi sao?”

Sắc mặt của Tạ Trì Thành bình tĩnh, giữa hai hàng lông mày hiện lên một tia rõ ràng, nói: “Nhạc Nhạc cần điều trị, hiện tại em không kham nổi đâu.”

Trái tim của Diệp Như Hề như muốn VỠ ra.

Nhưng…

Cô lại không có cách nào phản bác.

“Sự tồn tại của Diệp Như Mạn, trong thời gian này tôi sẽ không động ‹ đên, còn vệ chuyện này, không thể đề người khác biệt được.”

Giọng nói của Tạ Trì Thành mang theo tia mệnh lệnh, trong kế hoạch ban đầu của anh không có tình huống như ngày hôm nay, nhưng bây giờ anh nói với cô, anh phải chuẩn bị cho kết quả sau này.

Chỉ là, những lời này qua tai của Diệp Như Hề, lại mang một tầng ý nghĩa khác.

Khuôn mặt cô tái nhọợt, toàn thân run rây như sắp ngã.

“Từ nay về sau, em sẽ ở biệt thự với tư cách là đầu bếp của Tạ An, Nhạc Nhạc cũng sẽ đến đó. Tôi đã sắp xếp.

một đội ngũ y tế sẵn tại đó, những cái khác, không cần lo lắng.”

Đây là việc vừa rồi Tạ Trì Thành mới sắp xếp, bên phía biệt thự cũng đã chuẩn bị đầy đủ, đợi sau khi tình hình của Nhạc Nhạc ổn định, có thể trực tiếp lên đường trở về.

Diệp Như Hề cúi đầu, khóe miệng nở một nụ cười chua xót.

Đây là…mối quan hệ tình nhân ngầm sao?

Không, có thể không phải là tình nhân, mà là bảo mẫu cho con ruột của cô.

Ban đầu lúc nhận lại Tạ An thì tâm tình cô rất kích động, nhưng qua lời nói của Tạ Trì Thành, toàn bộ đều vỡ vụn.

Cô không những không lấy lại được đứa con còn lại trở về, thậm chí ngay cả Nhạc Nhạc cũng không giữ được.

Cô lại muốn tùy hứng một chút, sợ răng sẽ trực tiêp mang theo đứa trẻ cùng bỏ đi, nhưng Tạ Trì Thành nói đúng, một mình cô không thể hoàn toàn chồng đỡ việc điều trị cho Nhạc Nhạc.

“Nhớ kỹ chưa?”

Anh hỏi.

Diệp Như Hề nắm chặt tay, nhỏ giọng đáp lại một tiêng.

Tạ Trì Thành nhíu mày, nhìn không rõ sác mặt của cô, chỉ là giọng nói có vẻ không đúng lắm, nhưng anh cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ coi như cô đã hiệu được ý của anh.

Sau khi tình hình của Nhạc Nhạc ồn định, Tạ Trì Thành lập tức sắp xếp người đưa con gái trở vê, trên đường đi đêu trang bị một đội ngũ y tế nghiêm ngặt, bảo: vệ Nhạc Nhạc rất tôt.

Lần này, nơi họ trở về là biệt thự của nhà họ Tạ.

Chú Chung nghiêm túc quy củ đứng ở bên cạnh, dùng khuôn mặt ôn hòa nói: “Đây là căn phòng tốt nhất đã sắp xêp cho cô, hành lý cũng đều dọn lại đây cả rồi, có bất cứ yêu cầu gì cô chỉ cần cất lời.”

Diệp Như Hề ngần người nhìn căn phòng xa hoa trước mặt, so với căn phòng trước kia mẹ con cô ở còn lớn hơn vài lân.

“ Tiểu thư Như Hề, cô có còn dặn dò gì nữa không?”
 
Back
Top Dưới