Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 160


Chương 160

Tạ Trì Thành trực tiếp đạp chân ga, tăng tôc phóng thăng.

Tốc độ nhanh đến đáng sợ.

Diệp Như Hề siết chặt dây an toàn, nói: “Anh,…. anh lái chậm một chút!”

Tạ Trì Thành lại làm như không hề nghe thây, ánh mắt lạnh lùng, hai tay năm chặt vô lăng, toàn thân đều tản ra áp suất thập.

Diệp Như Hề có cảm giác như thân xác cô đang chạy phía trước, còn linh hôn thì đang đuôi theo phía sau, cộng thêm nửa ly rượu kia đang gia tốc lên men trong dạ dày, đâu óc đều bị cồn làm cho tê liệt.

Tạ Trì Thành trong lòng tràn đầy tức giận, ngay cả chính anh cũng không biết tại sao lại có cảm giác như vậy, loại cảm xúc không kiềm chế được này khiên cả người anh sôi trào.

Không có ai biết, khi nhìn thấy Lục Tư Viên năm lây tay Diệp Như Hề, anh xém chút nữa muốn phế đi tay của Lục Tư Viễn.

Tuy rằng xử lý nhà họ Lục kia có chút phiên phức, nhưng cũng chỉ là phiền phức một chút mà thôi.

Những gì thuộc về anh néu bị người khác chạm vào, kẻ đó sẽ phải trả giá đăt cho hành động của mình!

Ngay lúc anh đạp ga mạnh hơn, một loạt âm thanh nức nở vang lên bên tai anh.

Tạ Trì Thành ngơ ngác một chút, chậm rãi giảm tốc độ, cuối cùng dừng ở ven đường, nghiêng đầu nhìn sang.

Người phụ nữ đang ngồi bên ghê phụ kia đang co ro thân thê, ôm thật chặt dây an toàn, vẻ mặt bất lực, đôi mắt ướt át chớp chớp, thoáng hiện lên vẻ sợ hãi, hàng lông mi cong vút treo từng giọt nước ướt nhòe, tựa như cánh quạt nhỏ.

Đôi mội hồng phấn, mềm mại bị cắn đện trăng bệch, hai gò má ửng hồng nội bật trên khuôn mặt khiến người ta càng thêm thương tiếc, đặc biệt là cặp mắt còn mang theo vẻ uất ức kia.

Trong nháy mắt, Tạ Trì Thành bị mê hoặc.

Diệp Như Hệ thực sự hoảng sợ, tốc độ quá nhanh, nhiêu lân suýt chút nữa đã đụng phải xe khác, đúng là dọa cô sợ chết khiếp.

Thêm vào đó, tửu lượng của cô rất kém, men say khiên cô mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày, cô không kìm được mà rơi nước mắt.

Cô thật sự thầy rất ám ức.

“Em khóc lóc cái gì?” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Giọng nói của Tạ Trì Thành nhẹ nhàng đên khó tin, thậm chí ngay cả anh cũng không nhận ra.

Hết lần này đến lần khác, giọng điệu của anh càng trở nên nhẹ nhàng hơn thì Diệp Như Hề lại càng thêm tủi thân.

Cô vốn không hề chọc tức anh, tại sao anh lại dọa cô đến mức này?

“Đồ khốn…Anh đúng là một tên khốn!”

“Này, đổi từ khác đi.”

“Đồ khốn kiếp! Đồ khốn kiếp! Đồ khón kiếp!”

“Em không còn từ nào khác ngoài từ khôn kiệp sao?”

Diệp Như Hề bị kích động nên càng thêm âm ức, cô thu mình lại chặt hơn, không nói một lời nào.

Tạ Trì Thành cảm thây cô như vậy thật thú vị, anh ngửi được mùi rượu nhàn nhạt trên người cô, cũng không nông lãm, hắn là không uống nhiều, với tửu lượng này mà còn dám tới quán bar sao?

Tạ Trì Thành thấp giọng, nói: “Say rồi sao?”

Diệp Như Hề mím chặt môi, không nói lời nào, nhẹ nhàng nấc lên một cái, rồi vội vàng che miệng lại, giống như có chút khó chịu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 161


Chương 161

Tạ Trì Thành trầm thấp cười ra tiếng.

“Lần sau đừng uống rượu nữa, máy nơi như vậy không thích hợp với em.”

Diệp Như Hề nhịn không được, nói: “Chuyện này không liên quan đến anh.”

Nếu là trước khi say, cô nhất định không tự tin nói ra những lời này.

Ánh mắt của Tạ Trì Thành ngay lập tức trùng xuống, giọng điệu mang theo vẻ uy h**p, nói: “Em dám nói lại lân nữa.”

“Chính, chính là chuyện này không hề liên quan đến anhl”

Lời nói và cử chỉ của cô còn mang theo vẻ âu trí của trẻ con.

Tạ Trì Thành giận đến bật cười, nói: “Em muôn được Lục Tư Viễn chăm sóc sao?”

Nhắc đên cái tên Lục Tư Viên, giỗng như là kích hoạt phải công tắc nào đó, nước mất cô đột nhiên trào ra mãnh liệt.

Tạ Trì Thành sững sờ.

Diệp Như Hề cắn chặt môi dưới, ngăn không cho tiếng thút thít phát ra, cô vừa rơi nước mắt vừa lau đi, nhưng càng lau lại càng rơi.

Chốc lát sau, Tạ Trì Thành nghiền.

răng nghiên lợi, sắc mặt tối sâm đến đáng sợ.

“Diệp Như Hề, em thật đúng là nhớ tới cậu ta sao?”

Diệp Nhự Hề im lặng không nói, chỉ là nước mắt cứ lặng lẽ rơi.

Vốn dĩ ban đầu cả người anh tràn đầy lửa giận, nhưng lúc nhìn thấy cô rơi lệ, anh lại cỗ găng đè xuông.

Tạ Trì Thành lần đầu tiên kiên nhẫn dỗ dành người khác, nói: “Em khóc cái gì? Một người đàn ông không có trách nhiệm, đáng đề em khóc sao?”

“Anh, anh đừng nói nhảm…”

“Sáu năm trước, anh ta có thể vứt bỏ em một lân, chắc chắn sẽ có thể vứt bỏ em lân thứ hai.”

Càng nói, càng đau lòng.

Nước mắt của Diệp Như Hề rơi càng lúc càng dữ dội, hai mắt đã lập tức đỏ hoe , mũi cùng sụt sùi.

“Đủ rồi, đừng khóc nữa!”

“Anh đừng kiếm chuyện với tôi nữa!

Đô khôn!”

“Diệp Như Hề, lá gan của em cũng lớn thật.”

“Đồ khốn! Đồ khốn! Tạ Trì Thành chính là một tên khôn nạn!”

Vừa nói xong, lập tức bị người kia dùng môi ngăn lại cái miệng còn vương mùi rượu của cô.

Ngọn lửa giận dữ bỗng chốc bị dập tắt.

Tạ Trì Thành dùng tay chống đỡ môi, trâm thập cười nói: “Đúng vậy, tôi là một tên khôn, thì sao?”

Diệp Như Hề lau nước mắt nói: “Tại sao? Tại sao anh lại muốn trêu chọc tôi, Tạ Trì Thành, anh muốn làm cái gì?”

Ánh mắt của anh trở nên tĩnh mịch: “Em sẽ sớm biết thôi.”

Diệp Như Hề uỷ khuất nói: “Hiện tại không thê nói cho tôi biết sao?”

“Không thể.”

Nói ra, cô sẽ chạy mắt.

Lần này, sao anh có thể cho phép được?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 162


Chương 162

Diệp Như Hề đáng thương nhìn anh, nói: “Tôi cái gì cũng đều không có, tôi chỉ có Nhạc Nhạc, tôi chẳng có gì có thê cho anh.”

IETHiico sẽ Ví dụ như chính bản thân em.

Tạ Trì Thành phát hiện lúc cô say càng cảm thây cô thú vị hơn, lúc cô nhìn anh với đôi mắt ướt át kia, thật đúng là đáng yêu muốn chết.

Còn lúc tỉnh táo, cô giỗng như một bông hông có gai, trên mặt mỉm cười nhưng lại lại thu mình dưới lớp gai nhọn, không ai có thê đến gân.

Nhưng bây giờ, cô giống như một bông hoa mỏng manh, khiêu khích người khác tới hái xuống.

“Tôi muốn về nhà, tôi không muốn ở cùng anh, tôi muôn về nhà…”

Diệp Như Hề nói câu này không có chút trọng lượng, rất nhẹ rất nhỏ, giông như một con mèo con.

Tạ Trì Thành đột nhiên hỏi một câu.

“Em muốn có một ngôi nhà sao?”

Diệp Như Hề cúi đầu và im lặng một lúc lâu.

Tạ Trì Thành cũng không sốt ruột, mà kiên nhân chờ câu trả lời của cô.

Rất lâu sau, cô nghiêm túc nhẹ gật đâu.

“Tôi muốn có một ngôi nhà. Ngôi nhà của riêng tôi. Một ngôi nhà mà không bị ai xua đuổi.”

Vừa nói xong, nước mắt lại rơi.

Lần đầu tiên trong đời từ khi sinh ra, Tạ Trì Thành có cảm giác đau lòng.

Tuổi thơ của Diệp Như Hề, anh đều đã điêu tra qua, là một đứa trẻ đáng thương, mẹ cô đã mang theo cô đi tái hôn, sau đó lại ly hôn, từ nhỏ cô đã sông một cuộc sông lang bạt không có nơi ở cô định.

_ “Tôi có Nhạc Nhạc, tôi có nhà.”

Diệp Như Hề nhân mạnh nói.

Tạ Trì Thành lấy lại tinh thần, giọng điệu có chút dỗ dành, nói: “Nhạc Nhạc cân một người cha, cần một người anh trai.”

Diệp Như Hề cần thận suy nghĩ một chút, sau đó lại lắc đầu ngao ngán.

“Nhạc Nhạc chỉ cần một người mẹ như tôi là đủ rồi!”

Sắc mặt Tạ Trì Thành lại thay đổi, suýt chút nữa bị nghẹn chết.

“Không đủ, Nhạc Nhạc cần sự chăm sóc của người cha.”

Diệp Như Hề bắt đầu dao động: “Thật, thật sao…”

“Thật.”

“Vậy thì tôi…”

“Hả?”

Diệp Như Hề nuốt một ngụm nước bọt, giỗng như thê rât miễn cưỡng mà nói: “Vậy tôi sẽ tuyên một người ở Diệp Như Hề dường như cảm thấy ý tưởng này là một ý kiên hay, trong miệng lâm bắm một hôi, sau đó hai, mí mất lại ‘đánh nhau’, có vẻ như rất buôn ngủ.

Tạ Trì Thành nhìn cô như vậy, từ bỏ ý định tiệp tục đặt câu hỏi, lại đạp ga lân nữa.

Còn về nơi sẽ hai người sẽ đi 2 Đương nhiên là nhà của anh.

Đây là người phụ nữ của anh, là mẹ của con trai anh cơ mà.

Tạ Trì Thành trực tiếp đem người mang vệ nhà, đã gọi điện thoại báo cho người làm chuẩn bị một chút.

Tin tức này suýt nữa khiến trang viên nhà họ Tạ nỗ tung, đám người Ìàm luông cuồng tay chân chuẩn bị nghênh đón thiêu gia lần đầu tiên đưa phụ nữ về nhà.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 163


Chương 163

Ngay cả Diệp Như Mạn cũng chưa bao giờ được hưởng qua cách đối xử này!

Bác Chung chồng một cây gậy, sắp xếp cho thoả đáng, rôi giâu tâm trạng bât an trong lòng, đứng ở bên cạnh chờ đợi.

Khi nhìn thây Tạ Trì Thành trực tiếp, bê Diệp Như Hệ đi tới, người hầu xếp hàng hai bên đồng loạt cúi người xuông, im lặng cúi đầu.

Bác Chung vội vàng bước nhanh về phía trước, nói: “Thiệu gia, phòng đã chuẩn bị xong.”

“Được.”

Tạ Trì Thành trực tiếp ôm người vào phòng, đặt cô xuông giường.

Lúc này, Diệp Như Hễ đã sớm chìm sâu vào giâc ngủ, chỉ là lông mày của cô hơi nhíu lại, như thể cô đang trải qua một giâc mơ không đẹp cho lắm.

Tạ Trì Thành vươn tay vuốt đôi lông mày đang cau lại của cô, vừa định đứng dậy rời đi, lại nghe thấy người trên giường lâm bằm một câu.

“Tạ Trì Thành, đồ khốn nạn!”

Người làm đang đợi ở trước cửa, hận không thê đem lỗ tai bịt lại.

Trời ạ! Lại có người dám gọi thiếu gia là đồ khôn kiệp! Người phụ nữ này chán sông rôi sao?

Vôn tưởng răng thiêu gia nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc, nhưng không ngờ, phía sau lại vang lễn một tiêng cười trâm thấp.

Tạ Trì Thành tùy ý phân phó, nói: “Lau người và thay đồ cho cô ấy một chút.”

“Vâng, thiếu gia.”

Lập tức có hai người giúp việc nữ bước vào phòng, định tắm rửa cho Diệp Như Hề.

Tạ Trì Thành bước ra khỏi phòng, vặn vẹo cánh tay, kêu lên một tiếng: “Cũng nặng lắm, lại còn ồn ào nữa. A mà, còn thăng nhóc kia đâu?”

Bác Chung vội vàng trả lời: “Tiểu thiệu gia đã ngủ rồi, bài tập hôm nay _ hơi nhiêu một chút.”

“Ừm. Đừng làm phiền thằng bé.”

“Vâng, thiếu gia.”

Tạ Trì Thành nghĩ đên ngày mại cái tên nhóc nhà mình mà nhìn thây Diệp Như Hề, nhất định sẽ sướng đến phát điên cho mà xem.

Nghĩ đên đây, anh cảm thây mình nên rút gọn thời gian, đem mọi việc xử lý ồn thỏa, rồi nhanh chóng đón Diệp Như Hề vào của.

Ngôi nhà này, nếu có cô thì có lẽ rất đáng đề mong chờ.

Khi Diệp Như Hề tỉnh dậy, đầu đau như búa bồ, nhịn không được mà ôm đâu lăn trên giường hai vòng, sau khi lăn xong, toàn thân cô cứng đờ.

Giường của cô, sao có thể lớn như vậy?

Diệp Như Hệ lôm côm bò dậy, hai mắt tròn xoe mở to liếc nhìn xung quanh, nơi bày biện trang trí xa hoa này, hoàn toàn không phải là phòng của cô.

Cô đây là…

Đang ở đâu vậy?

Cô cô gáng lục lọi lại trí nhớ của.

mình, nhưng phát hiện không thể nhớ ra bật cứ chuyện gì, toàn bộ ký ức sau khi lên xe của Tạ Trì Thành đều biên mật.

Chờ đã, xe của Tạ Trì Thành?

Diệp Như Hề theo bản năng vén chăn bông lên, nhìn cơ thể của cô một chút, trong chốc mắt sắc mặt cô tái nhọt, quân áo hôm qua của cô đã sớm không cánh mà bay, mà hiện tại cô đang mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa sạch sẽ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 164


Chương 164

Cửa phòng vang lên tiếng gõ, sau đó là một giọng nói với giọng điệu cung kính truyện vào.

“Tiêu thư, cô đã dậy rồi sao? Bữa sáng đã chuân bị xong, quân áo cũng đã chuân bị xong cho cô. Xin hỏi tôi có thê vào được không?”

Diệp Như Hệ nhanh chóng đề người làm đi vào, trong lòng lặng lẽ thở dài một hơi, xem ra có lễ là người làm đã thay quân áo cho cô.

“Tiểu thư, cô có cần tôi giúp không?”

“Không cần, tôi có thể tự mặc.”

Diệp Như Hệ nhìn thoáng qua, đó là quân áo tôi hôm qua của cô, đã được giặt sạch sẽ, cô nhanh chóng thay quân áo xong.

Mở cửa, đã nhìn thấy một người làm đang đợi cô.

“Tiêu thư, thiếu gia mời cô xuống lầu.

Bữa sáng đã chuẩn bị xong.”

Tâm trạng Diệp Như Hề phức tạp đi xuông lâu, khi đi đến chiêc bàn ăn dài, khi nhìn thấy hai bóng người một lớn một nhỏ, cô chợt khựng lại.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào trên hai gương mặt cực kỳ giỗng nhau, giờ phút này thời gian như đông cứng lại, ánh sáng âm áp chiêu sau lưng bọn họ, làm nhòe đi một tầng ánh sáng.

Tạ An có vẻ rât kén chọn, trên bàn bày một bữa sáng có đây đủ dinh .

dưỡng, nhưng thăng bé cầm nĩa rất lâu cũng không cho vào miệng, lông mày cau lại, khuôn mặt nhỏ nhắn ương ngạnh, nhưng đôi mắt lại sợ hãi, hệt lân này đến lân khác, thằng bé vân còn e ngại ánh mắt của cha mình, không dám buông nĩa xuống, nhưng cũng không chịu ăn.

Diệp Như Hề còn nghe thấy giọng nói phàn nàn của Tạ An.

“Cha, con không đói, con có thể không ăn được không?”

Giọng nói yếu ớt, không đủ lực, hiển nhiên là dáng vẻ không dám phản kháng.

Nhưng, ánh mắt thờ ơ của Tạ Trì Thành vừa cụp xuống, thằng bé lại cúi đâu, có vẻ rất chằm chỉ đề nĩa vào quả trứng.

Nhưng trong mắt Diệp Như Hề, Tạ Trì Thành rõ ràng đang bày ra tư thê một người cha nghiêm khắc, đôi phó với đứa con trai kén ăn của mình, nhưng khi nhìn kỹ lại, bữa sáng trên đĩa của anh cũng không hê động đên, ngoại trừ cà phê bên cạnh đã bị uống mất một nửa.

Người này, so với Tạ An còn kén chọn hơn] Bản thân mình là người kén ăn mà lại bất con trai mình không được phép kén ăn, đây rôt cuộc là kiều cha nào con nây sao?

Diệp Như Hề cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười, vừa mới đi tới, Tạ An lập tức nhìn lên.

Thằng bé sững người trong giây lát, chiêc nĩa trên tay rớt xuống đĩa, lạch cạch một tiêng, tạo ra âm thanh lớn.

Tạ Trì Thành nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên nói: “Tạ An, đầy là tác phong trên bàn ăn của con sao?”

Tạ An dù thế nào cũng không thể quan tâm tới chuyện này được nữa, thăng bé nhảy xuống khỏi ghé, chạy lon ton đến chỗ Diệp Như Hề, ánh mắt đây ngạc nhiên.

“Ma…ma mil Dì xinh đẹp, sao dì lại ở đây?”

Câu “Ma mi” kia, dưới cái nhìn của cha, thăng bé đã nhanh chóng sửa lại kịp thời, Tạ An phân khích hận không thê ôm lây mẹ mình.

Diệp Như Hệ bị sự nhiệt tình của Tạ An dọa sợ, trên mặt bât chợt nở nụ cười, nói: “Tiêu An, đã lâu không gặp.”

“Dì, dì sao lại tới, sao con không biết? Daddy! Sao cha lại không nói cho con biết?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 165


Chương 165

Tạ An có chút tức giận, tôi hôm qua hăn là mẹ đã đến rôi, thê mà cha lại, không gọi cậu dậy! Hại cậu đánh mất cơ hội thê hiện mình là một chàng trai hiên hòa trước mặt mẹt Tạ Trì Thành gật đầu nói: “Ngồi xuống đi. Không có quy tắc.”

Tạ An bĩu môi, đành phải lôi kéo mẹ lại ngôi vào ghê, còn đem đĩa của mình đến trước mặt của mẹ, cầm một cái nĩa mới đưa cho cô.

“Dì xinh đẹp, dì có đói bụng không?

Mau ăn sáng đi!”

Tạ Trì Thành lạnh lùng nhìn thằng nhóc ngu ngôc kia, nói: “Mình không muôn ăn đồ ăn thì đưa cho người khác ăn sao?”

Tạ An phản bác: “Con đâu có!”

“Tự mình ăn đi. Bác Chung, mang bữa sáng cho cô ấy đi.”

Chăng bao lâu, một bữa sáng có dinh dưỡng cân đôi được mang lên, Tạ An đành phải không cam tâm miễn cưỡng lây lại đĩa ăn sáng của mình, vẻ mặt chua xót đau khổ.

Diệp Như Hề lại một lần nữa đối với những người kén ăn như Tạ An có thêm nhận thức mới.

Cô câm nĩa lên, ăn một miếng. Phải nói là hương vị rât ngon, lại rât bỗ dưỡng, xem xét qua hẳn là một bữa ăn cân bằng dinh dưỡng do chuyên gia dinh dưỡng chuân bị.

Cô liệc nhìn đô ăn trên đĩa của Tạ An, kêt hợp rất nhiêu loại thịt và rau, đúng là đã bỏ ra nhiêu công sức, đáng tiếc Tạ An không phải người mua nó, cũng không thèm ăn vài miếng.

Diệp Như Hề suy nghĩ một chút rồi nói: “Chờ một chút, dì đi làm bữa sáng cho cháu.”

Trong chốc lát, hai mắt của Tạ An sáng lên, nhìn rât đẹp.

“Thật sao? Cháu muốn, cháu muốn, cháu muôn ăn!”

Tạ Trì Thành cũng đặt nĩa xuống, ánh mặt có vẻ mong chờ.

Diệp Như Hề ậm ừ một tiếng, nói: “Vậy thì cháu chờ một lát đi.”

Dút lời, cô bước vào phòng bếp cực lớn kia, trang bị đầy đủ tiện nghi, đồ ăn trong tủ lạnh được sắp xếp ngăn nắp, thoạt nhìn có thê so sánh với một siêu thị thực phâm tươi sông nhỏ.

Mà đầu bếp phụ trách làm bữa sáng đang đứng bên cạnh cúi đầu, bên trong ánh mắt chứa đây sự khinh thường.

Thiêu gia và tiêu thiêu gia khét tiếng là kén ăn, tất cả các đầu bếp nỗi tiếng ở Đê Đô đều được mời đến thử nghiệm, nhưng họ đều không ở lại được bao lâu.

Sự xúc phạm lớn nhất đối với một đâu bệp chính là thực khách không hài lòng vê món ăn.

Anh ta là đâu bệp năm sao còn không làm được, dũng khí của cô gái nhỏ, này từ đâu tới? Đợi lát nữa tiêu thiếu gia không ăn một miệng, xem cô ta sẽ mật mặt như thê nào!

Đầu bếp mang theo ý định xem một vở kịch hay, nhưng khi nhìn thầy kỹ thuật dùng dao trên tay của Diệp Như Hề, trong lòng lập tức kìm nén sự khinh thường của mình lại.

Kỹ năng dùng dao này, nếu không có một chút thực lực, căn bản không làm được.

Chỉ nhìn thây một củ cà rốt đang từ từ biên thành một nụ hoa đang chớm nở trên tay cô, những chùm rau xanh đã được tỉa mỏng, bày ra chỉnh tề trên đĩa.

Diệp Như Hệ khi nâu ăn rất sạch sẽ, động tác của cô cũng rất lưu loát sạch sẽ, như thể đã vô cùng quen thuộc.

Ngăm nhìn cô nâu ăn giỗng như đang nhìn một bức tranh đẹp, động tác của cô như nước chảy mây trôi, hoàn toàn có thê nói là rât đẹp mắt, không bao lâu sau đô ăn đã tỏa ra mùi thơm, còn hấp dẫn hơn cả bữa ăn phong phú và bỗ dưỡng kia.

Tạ An hoàn toàn buông nĩa xuống, duôi đầu nhìn vào phòng bếp, cái mũi hít lây hít đê, vẻ mặt thèm ch** n**c miệng, nói: “Daddy, thơm quá nhai Con đột nhiên cảm thấy đói bụng!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 166


Chương 166

Tạ Trì Thành cũng đặt nĩa xuống, nhìn bóng người đang bận rộn trong bếp, trong lòng lóe lên vẻ ngạc nhiền.

Trong tư liệu, không đề cập đến việc Diệp Như Hề có tài nghệ nấu ăn tốt như vậy, trước đây còn tưởng rằng tài nấu ăn của cô cũng là không tệ lắm thôi, bây giờ xem ra trình độ này có thê so sánh với các đâu bếp năm Sao.

Cô ấy đã học ở đâu?

Khi Tạ Trì Thành nhìn thây Diệp Như Hề cắt một miệng nâm đông cô thành một ngôi nhà nhỏ, tư thê trở tay cầm dao khiên anh cảm thấy rất quen thuộc.

Giống như….anh đã thấy cách cầm dao như vậy ở đâu rồi.

Nhưng ký ức chọt lóe qua, cũng không thê lập tức nhớ ngay được.

Cho đến khi một bữa sáng thịnh soạn khác được bưng lên.

Bởi vì thời gian không kịp, nên Diệp Như Hề chỉ lột vỏ trứng, kẹp cà rốt bào sợi, nằm và ớt xanh thái nhỏ, cuộn lại thành một thanh dài, cắt thành từng đoạn và bày lên trên đĩa.

Bên cạnh là những bông hoa và những ngôi nhà nhỏ được cắt tỉa băng các nguyên liệu.

Tổng thể trông rất ngon miệng và thú vị.

Tạ An nhìn mà trọn mắt, kêu to: “Đẹp quái”

Diệp Như Hệ nở nụ cười, bưng ra một phân khác đặt trước mặt Tạ Trì Thành, nói: “Tôi làm thêm một phần cho anh, anh thử một chút đi.”

Tạ Trì Thành nhìn đĩa của mình, sau đó lại nhìn Tạ An đang ăn bông hoa lớn bên kia, môi mỏng mím chặt, tựa _ như có chút bât mãn.

Diệp Như Hề do dự, chẳng lẽ anh không vui khi cô tự tiện vào phòng bếp mà không xin phép sao? Nhưng, không phải anh nói rằng cô được mời đên làm đâu bếp sao?

Dưới cái nhìn chăm chú bắt an của Diệp Như Hề, Tạ Trì Thành cầm nĩa lên, xiên một miễng trứng cuộn, cho vào miệng.

Diệp đột nhiên cảm thấy hơi lo lắng.

Nhưng Tạ Trì Thành không nói gì, chỉ là động tác trong tay không ngừng, còn Tạ An đã ăn hết một cách vui vẻ.

Diệp Như Hệ thở phào nhẹ nhõm, cô tiệp tục ăn bữa ăn đây đủ dinh dưỡng kia, công bằng mà nói thì bữa ăn dinh dưỡng này làm rất khá, nhưng một đứa trẻ ở tuôi Tạ An, thì không cần kiêu phôi hợp như thể nào, chỉ biết là có ngon hay không, có hứng thú để ăn hay không mà thôi.

Nếu không có hứng thú ăn, thì có bổ dưỡng đên mức nào cũng không cho vào miệng, vẫn là vô dụng.

Huốồng hồ, Tạ An nhìn trông quá gây, cân bô sung thực phẩm, cô vẫn còn nhớ một vài công thức có thể thử một chút, không tự chủ được, cô bắt đầu tính toán một chút.

Đâu bêp cùng mây người làm kinh ngạc nhìn thiêu gia và tiêu thiếu gia đang ăn sạch sẽ món trứng cuộn kia, đặc biệt là đầu bêp, muôn trỗ mắt ra ngoài, nhưng họ phải công nhận món làm lúc nãy rất xuất sắc.

Thú vị, ngon, bổ dưỡng đều phối hợp rât tôt, chăng trách tiêu thiêu gia lại thích.

Bác Chung đứng bên cạnh nở nụ _ cười đặc ý, hai mắt còn có chút cảm động, đã bao lâu rồi không thấy tiểu thiêu gia ăn uống vui vẻ như vậy?

Vôn dĩ vừa mới chào đời là một cậu bé mũm mĩm, sau khi trải qua sự việc kia, vê sau đôi với đồ ăn rất bài xích.

Sau khi dùng xong bữa sáng thịnh soạn, Diệp Như Hềề chào tạm biệt, cô còn phải quay về gặp Nhạc Nhạc, hôm nay là cuôi tuân, cô không cân đi làm, nhưng vân cân phải đến chỗ Nhạc Nhạc.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 167


Chương 167

Khi Tạ An nghe thầy mẹ chuẩn bị rời đi, khuôn mặt nhỏ lập tức rũ xuống, cả người lộ vẻ không vui.

Diệp Như Hề nhìn thăng bé như vậy có chút đau lòng, nhưng cho dù cô thích Tiêu An như thế nào, thì vẫn.

pH quan tâm đên Nhạc Nhạc nhiều ơn.

Tạ Trì Thành nhẹ giọng nói: “Tôi đưa em đi.”

“Không, không cần? Tôi, tôi có thể tự mình bắt taxi về.”

Tạ Trì Thành chỉ vào Tạ An, và nói: “Thăng bé cân phải đi kiểm tra một chút.”

Tạ An: “222”

Khuôn mặt của cậu trở nên mờ mịt, gân đây sức khỏe của cậu rất tốt. Sao cha lại bảo cậu đi kiêm tra làm cái gì?

Tạ An trong nháy mắt kịp phản ứng lại, lập tức lộ ra vẻ mặt không thoải mái, nói: “Đúng vậy, daddy, bụng con gân đây cảm thây khó chịu, con muốn đên bệnh viện gặp bác sĩ!”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng rồi nói: “Đi thôi.”

Diệp Như Hệ nhìn một màn này, ngược lại không nghỉ ngờ lời nói của Tạ Trì Thành, dù sao trẻ con cũng không lừa gạt người khác.

_ “Tiểu An sao lại không thoải mái? Có nặng lắm không?”

Tạ An bắt đầu màn biểu diễn như hoàng đề điện ảnh nhỏ, năm chặt tay mẹ, nói: “Dì xinh đẹp, bụng con không thoải mái. Mây ngày nay con đêu ăn không ngon.”

_ Bác Chung: ? 2 ? Không phải tiểu thiêu gia luôn ăn không ngon miệng sao?

Hơn.nữa, bác sĩ gia đình luôn túc trực 24/24, hề đau đâu, sốt là có thể đến tận nhà khám, trừ trường hợp khẩn cập thì mới đến bệnh viện khám, không phải sao?

Nhưng trực giác nhiều năm của bác Chung đã mách bảo ông rằng tốt nhất là nên im lặng vào lúc này, an phận làm tốt chức trách cao nhất của một người quản gia – đó là tuyệt đối không quây rây chuyện tôt của chủ nhà.

Diệp Như Hề rất quan tâm sờ lên cái bụng nhỏ của thăng bé, nói: “Có phải cháu ăn phải thứ gì bị hỏng không?”

Tạ An khó chịu vươn tay ra: “Dì xinh đẹp, ôm cháu đi.”

Tạ Trì Thành đứng bên cạnh, tỏ vẻ coi thường hành động của con trai.

Trước đây thằng nhóc này cao ngạo lạnh lùng, ai cũng không cho ôm, kể cả cha ruột của mình cũng như vậy.

“Ôm cái gì mà ôm, tự mình đi đi, con không có chân sao?”

Diệp Như Hề mặc kệ anh, trực tiêp bê Tạ An lên, ước lượng cân nặng của tháng bé một chút, cô hơi lo lắng nói: nhà còn quá gây, nên ăn thêm nữa nhé.”

Tạ An ngoan ngoãn năm trong vòng tay của mẹ, tham lam cái cảm giác được mẹ ôm âp, vành mắt cậu bé hơi đỏ lên.

_ Cậu thực sự muốn mở miệng gọi mẹ, nhưng cha nói, vẫn chưa được, còn chưa tới lúc, cậu không thê gọi.

Diệp Như Hềễ chỉ cho là Tạ An thật sự không thoải mái, nhanh chóng thúc giục: “Tạ Trì Thành, chúng ta mau đi nhanh đi, hình như Tiểu An thật sự là không thoải mái.”

Tạ An rất phối hợp r*n r* vài tiếng, đồi lấy được sự yêu thương của Diệp Như HỆ, mẹ v**t v* vô nhẹ phía sau lưng cậu.

Tạ Trì Thành liếc con trai một cái thật sâu, nhưng cũng không nói gì.

Cả hai mang theo Tạ An đến bệnh viện, Diệp Như Hệ vốn định thoát thân đê ra ngoài đi xem tình hình của Nhạc Nhạc một chút, nhưng Tạ An lại quân lây muôn ởi theo.

Tạ An đã muốn gặp em gái mình từ lâu rồi, vì vậy cậu bé cứ nhao nhao đòi đi xem.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 168


Chương 168

Mà kỳ quái là Tạ Trì Thành cũng không có ý kiên.

Diệp Như Hề đành phải kéo theo hai cái đuôi một lớn một nhỏ cùng đi đến phòng bệnh của Nhạc Nhạc.

Nhạc Nhạc đang vẽ tranh, vừa nhìn thây bóng dáng của mẹ, con bé lập tức đặt cọ vẽ xuông và trèo ra khỏi giường.

“Mamil”

Diệp Như Hề vươn tay ôm lấy con bé, hôn một cái.

“Nhạc Nhạc của mẹ có uống thuốc đúng giờ không?”

“Có ạ! Bác sĩ nói con rất ngoan, còn.

nói cơ thê của con sẽ từ từ có chuyên biên tôt hơn!”

Diệp Như Hề không lên tiếng, trong mặt cũng mang theo ý cười.

Nhạc Nhạc ngắng đầu nhìn về phía sau, nhìn thây anh Tiêu An, con bé trừng mắt rôi hét lên: “Anh trai nhỏ?”

Tạ An đột nhiên nhướn mày, cười hớn hở, quên mật bản thân còn đang giả bệnh, vội vã cuồng cuồng thốt ra một câu: “Nhạc Nhạc, xin chào.”

Diệp Như Hề buông Nhạc Nhạc ra và nói: “Anh trai nhỏ của con đến thăm con một chút, còn có chú Tạ nữa.”

Nhạc Nhạc vui đến phát điên, nhảy nhót tưng bừng, vừa chào hỏi Tạ Trì Thành, vừa đưa anh trai đi tham quan bộ sưu tập đồ chơi, còn có những bức tranh mà con bé đang vẽ.

Diệp Như Hễ nhìn hai đứa nhỏ như vậy, ý cười nơi khóe miệng không ngừng lại chút nào, nhưng, sau khi nhìn thêm một lúc, cô phát hiện có gì đó không đúng.

Hai đứa trẻ này trông quá giống nhau.

Trước đó bởi vì Nhạc Nhạc bị bệnh, trên mặt thường xuyên mang theo vẻ mệt mỏi yêu ớt của bệnh tình, cho nên nhìn không rõ ràng sắc mặt của con bé, nhưng hiện tại nhờ có loại thuôc mới mà tình trạng của con bé đã thuyên giảm đi rât nhiều, sắc mặt cũng hông hào hơn hẳn.

Nhìn thế này, hai đứa trẻ quả thực có hơi giông nhau, tuôi tác cũng không kém nhau bao nhiêu.

Chẳng lẽ là vì cô ấy và Diệp Như Mạn là chị em cùng cha khác mẹ, nên mới có ngoại hình tương tự nhau sao?

mình nghĩ câu chuyện còn ở phía sau, tạm thời cứ theo suy nghĩ lúc này là nữ chính và Diệp Như Mạn là chị em cùng cha khác mẹ nhé, có lẽ bản dịch trước có sai sót ở đâu rồi, xin lỗi mọi người T.T Diệp Như Hệ miễn cưỡng lấy cớ này thuyết phục bản thân, nhưng không thê thuyệt phục được Dương San ở bên cạnh.

Kê từ khi họ đến, Dương San vẫn im lặng không nói lời nào, cô nhìn hai đứa trẻ một chút, sau đó nói với Tạ Trì Thành: “Tạ tiên sinh, tôi có thể nói chuyện với anh một chút được không?”

Tạ Trì Thành nhìn Dương Sạn, hơi chân chờ một chút, nhưng vẫn đồng ý, bước chân ra ngoài.

Dương San cũng nhanh chóng đi theo.

Diệp Như Hề nhìn hai đứa trẻ, trong lúc nhật thời không có tâm tư mà đề ý đên hai người kia.

Trên hành lang bên ngoài, Dương San nói thăng với Tạ Trì Thành: “Tạ tiên sinh, anh muốn làm gì?”

Tạ Trì Thành thản nhiên nói: “Tôi không muôn làm gì cả.”

Thây anh vẫn giả ngu như không hiểu chuyện gì, Dương San trực tiếp hỏi: “Tiêu Hệ có trái tim nhân hậu, bề ngoài mạnh mẽ nhưng lòng dạ con bé mêm yêu. Tạ tiên sinh nên dừng lại càng sớm càng tốt. Cô ấy và anh không cùng một thê giới đâu. “
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 169


Chương 169

Đáy mắt Tạ Trì Thành hiện lên một tia âm u, anh nói: “Đây không phải là chuyện cô có thê xen vào.”

Dương San trở nên cảnh giác, cô ấy từng ở trong tù, có nhân vật quyền lực nào mà chưa từng gặp qua?

Nhưng đổi với người như Tạ Trì Thành, cô ây lại cảm thấy âm thanh cảnh báo nguy hiểm vang lên trong đâu.

Nhưng, dù nguy hiểm đến đâu, cô ấy cũng không thể trợ mắt nhìn Tiểu Hễ và Nhạc Nhạc bị tốn thương.

“Tạ tiên sinh, mong anh tự trọng. Với thân phận của anh, có loại người nào mà không chiêm được chứ? Tại sao phải đau khô dây dưa như vậy?”

Tạ Trì Thành có chút không kiên nhân, nói thăng: “Vì cô là người thừa kê cuỗi cùng của nhà họ Dương, nên tôi mới kính trọng cô một phân, nhưng nêu cô cứ một mực muốn xen vào chuyện này, tôi không dám bảo đảm bọn họ sẽ không tìm được tung tích của cô…”

Nhịp tim Dương San kịch liệt run lên, trong lòng tràn đây vẻ không thê tin được.

Làm sao anh ta biết được?

Chuyện này, năm đó từ khi tất cả mọi người đêu chêt hết, còn cô đang trong lúc vào tù, cũng xem như cô đã biên mật hoàn toàn!

“Tạ tiên sinh, tôi không hiểu ý của anh.”

Tạ Trì Thành cười lạnh một tiếng, nói: “Cô cho răng tôi sẽ để yên cho người không biết từ nơi nào xuất hiện trước mặt mình sao?”

Dương Sạn trợn to hai mắt, nhát thời hiệu ra điều gì đó, nói: “Tiểu Hề cùng anh là quan hệ gì? Không, không phải, dáng dâp của Nhạc Nhạc dường như là…”

Ngay lúc này, Dương San nghĩ đến một suy đoán khó tin nhật.

Nhưng, Tạ Trì Thành không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ nói: “Cái gì nên nói, cái gì không nên nói, hăn là cô biết rât rõ, đừng làm những chuyện dư thừa.”

Dứt lời, Tạ Trì Thành thu hồi vẻ mặt tức giận, lại bước vào phòng bệnh.

Dương San hướng về phía bóng lưng của anh nói: “Tạ tiên sinh, anh định tự chịu trách nhiệm sao?”

– Tạ Trì Thành dừng lại, không nói gì.

Dương San đè nén suy nghĩ trong lòng, sau khi biết được bí mật lớn .

như vậy, cô bắt đầu lo lắng cho Tiểu Hệ vân bị còn mơ mơ màng màng trong bóng tôi.

Thân phận của hai người này cách nhau quá xa, ngay cả Lục Từ Viễn, cô cũng cảm thầy Tiêu Hề với không tới, huông chỉ thân phận địa vị của Tạ Trì Thành cao như vậy.

Còn có Nhạc Nhạc…

Nếu Nhạc Nhạc là con gái của anh ta, làm sao anh ta lại có thê đề con bé lưu lạc ở bên ngoài được?

Nếu Tạ Trì Thành muốn lấy lại đứa trẻ, Tiêu Hê và cô đêu sẽ sụp đồ.

Bây giò chỉ có thê câu nguyện mong Tạ Trì Thành vẫn còn lương tâm, không đem mọi chuyện dồn đến bước đường cùng.

Khi Diệp Như Hề quay đầu lại, nhìn thây Tạ Trì Thành bước vào, cô hơi kinh ngạc nói: “Anh ra ngoài à?”

“Đi nghe điện thoại.”

Diệp Như Hề cũng không nghỉ ngờ gì.

Tạ Trì Thành nhìn hai đứa nhỏ một chút, trong lòng hơi rung động, nói: “Long Đăng có dự án ở đảo Hải Sa, mọi người có muôn đi không?”

Tạ An nóng lòng muốn đi ngay.

“Muốn ạ! Daddy, con muốn đưa em gái cùng đi!”

Nhạc Nhạc nghe thấy có thể ra ngoài chơi, cũng hơi do dự một chút, con bé theo bản năng nhìn về hướng mẹ mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 170


Chương 170

Diệp Như Hề chần chừ: “Thân thể của Nhạc Nhạc…”

Tạ Trì Thành nhìn đồng hồ trên tay, nói: “Sẽ không đi quá lâu đâu, bác sĩ gia đình sẽ cùng ởi theo.”

“Chuyện này làm phiền anh quá.”

Tạ An đảo mắt, nảy ra một ý tưởng, nói: “Không đâu! Cha đang lo lắng sợ cháu không thoải mái, dì xinh đẹp, không phiên phức chút nào cả! Nhân tiện có thê cải thiện bệnh tình của em gái!”

Lúc này, Diệp Như Hề cũng cảm thầy nêu cứ tiệp tục từ chôi, Nhạc Nhạc sẽ rât buôn.

Tim Dương San thắt lại, vừa định mở miệng bảo Tiêu Hề đừng đồng ý, cái tên Tạ Trì Thành này không có ý tốt, nhưng còn chưa kịp mở miệng, cô đã bất gặp ánh mắt cảnh cáo của Tạ Trì Thành, đành phải nuốt xuống lời định nói ra.

Cuối cùng, Diệp Như Hề vẫn đồng ý và nói với Tạ Trì Thành: “Vậy làm phiên anh nôi.”

Tạ Trì Thành gọi điện thoại, bảo bên kia chuân bị một chút, sau đó trực tiệp mang người đi qua.

Tạ Trì Thành lái xe, Diệp Như Hề ngồi ở ghê phụ, hai đứa nhỏ và Dương San ngôi ở hàng ghê sau, xe chở bác Sĩ gia đình đi theo ở phía sau.

Sau khi lên xe, Diệp Như Hề từ từ phát hiện ra có điều gì đó không ổn.

“Nếu đã có bác sĩ gia đình, tại sao Tiêu An lại còn cô ý muốn đến bệnh viện kiêm tra vậy?”

Tạ An ngồi ở ghế sau, nghe cô hỏi vậy sác mặt đột nhiên cứng đờ.

Hỏng bét rồi, cậu chỉ lo vui vẻ đi chơi cùng em gái và mẹ, gần như quên mất việc mẹ rất thông minhl Tạ An theo bản năng nhìn qua cha mình, ánh mắt lóe lên vẻ cầu cứu.

Tạ Trì Thành liếc qua kính chiếu hậu, nhàn nhạt nói: “Thằng bé thích mùi của bệnh viện.”

Tạ An: 222 Ánh mắt của Diệp Như Hề tỏ vẻ khó hiệu, cô có nghe nói qua có vài người yêu thích một số mùi hương đặc biệt, nhưng đây là lân đâu tiên nghe nói có người thích mùi bệnh viện.

Cô tế nhị nói: “Có thể trưởng thành sẽ không còn thích nữa.”

Tạ An muôn phản bác rằng cậu không thích mùi bệnh viện chút nào!

Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của cha qua gương chiêu hậu, cậu đành ngậm ngùi im lặng ăn trái đẳng.

Nhạc Nhạc vươn tay kéo Ống tay áo của anh trai, nói: “Anh trai, Nhạc Nhạc cũng thích mùi của bệnh viện, vì Nhạc Nhạc đã ngửi lâu rồi.”

Câu nói này khiến không khí trong xe rơi vào khoảng lặng kỳ lạ, một nỗi buôn nhàn nhạt bao trùm lầy toàn bộ mọi người trong xe.

Tạ An vươn tay ôm lây Nhạc Nhạc, nghiêm túc nói: “Không sạo đâu, Nhạc Nhạc sẽ sớm có thê hít thở không khí bên ngoài thôi.”

Nhạc Nhạc chớp mắt vài cái, cười hi hi thành tiêng. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Ngôi ở phía trước, Diệp Như Hề. , luông cuông tay chân lau khóe mắt, nhưng Tạ Trì Thành vẫn nhìn thấy đôi mặt đỏ hoe của cô, tay anh không tự chủ siêt chặt vô lăng.

Dương San trong lòng thở dài một hơi, dịu dàng nói với Nhạc Nhạc: “Nhạc Nhạc, không phải mấy ngày trước con có học được một bài hát sao? Nói là muôn hát cho mami của con nghe, hiện tại có thể hát rồi.”

Nhạc Nhạc hơi ngượng ngùng, nhăn nhó một chút.

Diệp Như Hề có nén chua xót trong lòng, cười nói: “Có thật không? Nhạc Nhạc học được bài hát nào vậy?”

_ “Con, con hát không hay…”

“Không sao đâu, mẹ muốn nghe.”

“Vậy, vậy được rồi.”

Nhạc Nhạc hắng giọng, có vẻ như đang tìm giai điệu, Diệp Như: Hề bắt đâu có chút mong chờ, cô hát không hay, nhưng giọng của con gái cô hát không tệ, hắn là có thê bồi dưỡng một chút.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 171


Chương 171

Nhưng khi Nhạc Nhạc vừa cắt tiếng hát…

Sắc mặt của Diệp Như Hề lập tức cứng đờ, cô cô hệt sức đề không lộ ra biêu cảm tan vỡ.

“Những ngôi sao nhỏ lắp lánh lắp lánh, những ngôi sao nhỏ trên bâu trời thành phố……”

Bài ngôi sao nhỏ xuất hiện bên tai mọi người với một giai điệu hoàn toàn khác.

Ngay cả Dương San cũng chết lặng, cô ây thường nghe Nhạc Nhạc ngầm nga trong phòng bệnh, nhưng đều là từng đoạn nhỏ, chưa bao giò nghe Nhạc Nhạc hát nỗi tiệp thành một bài hoàn chỉnh dài như vậy cả.

Mặc dù không được tính là êm tai, nhưng vì giọng của trở con đặc biệt non nót và lanh lảnh, nên tuyệt đối cũng không thê nói là chói tai.

Trong khoảnh khắc này…

Dương San bắt đầu vô cùng ưu sầu thay đứa trẻ.

Nhạc Nhạc không phát giác ra được mình bị lạc nhịp, con bé hát rất vui, _ rât hệt mình, Tạ An nghe xong thì vỗ tay thích thú, sau đó cũng vượt qua Sự ngại ngùng và hát cùng Nhạc Nhạc.

Một bản song ca lạc nhịp vang lên.

Diệp Như Hề hít mũi một cái, cảm _„ thây hai đứa trẻ này có nhiều điểm rất giông nhau.

Không ai để ý đến hai tay Tạ Trì Thành đang nắm chặt, vẻ mặt anh phức tạp, nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Xem ra, phải đi tìm giáo viên thanh nhạc cho cả hai đứa nhỏ thôi.

Chịu đựng một đường xóc nảy tra tấn lỗ tai, cuôi cùng cũng đên cảng, muôn đi qua đảo Cá Mập thì cần phải ngồi thuyên trước.

Diệp Như Hề không đành lòng khiến mây đứa trẻ mất hứng, liền nói dối lương tâm khen cả hai đứa hát hay, khua môi múa mép một hồi.

Hai đứa nhỏ hớn hở tới mức mặt cũng đỏ ên, Nhạc Nhạc là thẹn thùng, mà Tạ An lại là hưng phần, mami nói cậu hát rât dễ nghel Quả nhiên! Là daddy xấu lừa cậu!

Đã sớm có đoàn người điều khiển du thuyên riêng chờ Tạ Trì Thành.

Vài người đã lên thuyền, đây là một con thuyên rât xa hoa ba tầng du thuyên, đây là Nhạc Nhạc lần đầu tiên thây biên rộng, cả người đều xem vào mê.

Diệp Như Hề đứng ở’ trên boong tàu, hướng về phía trước, nhìn ra xa, biển rộng mênh mông bao la không thầy ˆ bờ khiên tâm trạng cô cũng tốt lên rất nhiều.

“Mami, cảnh thật đẹp nhai”

_ “Nhạc Nhạc thích sao?”

Nhạc Nhạc dùng sức gật đầu, đôi mắt sáng long lanh, trông vô cùng đáng yêu.

Tạ An hưng phần nắm Nhạc Nhạc tay, nói: “Nhạc Nhạc, anh sẽ mang em tới nơi đó tham quan.”

Tạ An vẫn luôn ghi nhớ thân phận làm anh trai của cậu, cho nên mặc kệ làm cái gì cũng muôn che chở Nhạc Nhạc, Diệp Như Hềề thây một màn này, yên tâm hơn rât nhiều, Tạ An tuôi còn trẻ, nhưng lại trông thành thục và đáng tin cậy hơn rất nhiều đứa trẻ cùng lứa tuôi.

Dương San không muốn phải chạm mặt với phân tử nguy hiểm như Tạ Trì Thành, cho nên cô ấy chủ động đi theo phía sau hai đứa nhỏ, sợ hai đứa vấp ngã hay xảy ra chuyện.

Đôi với người dì trông lương thiện trước mặt, lại là mẹ nuôi của Nhạc Nhạc, Tạ An cũng vô cùng tôn trọng, còn tự động tự giác xem bản thân mình cũng có trách nhiệm, cũng xem Dương San coi như mẹ nuôi mà đối đãi.

Dương San thật sự cũng không thể làm trái lương tâm mà ởi ghét đứa nhỏ này, đặc biệt là khi suy đoán Tạ An rất có thê chính là anh trai của Nhạc Nhạc, trong lòng cô cũng không thê cứng rắn được nữa.

Diệp Như Hề nhìn trời cao biến rộng, vẻ mặt thả lỏng, Tạ Trì Thành đứng ở bên cạnh cô, đôi tay đút vào túi quận, cả người trông thư thái hơn rất nhiều Diệp Như Hề nghĩ tới chuyện xảy ra tôi hôm qua, do dự một chút, hỏi: “Tạ Trì thành, tối hôm qua tôi đã uống say sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 172


Chương 172

Thấy cô chủ động nhắc tới chuyện này, khóe môi Tạ Trì Thành cong cong, nói: “Như thê nào, em đã quên rôi à?”

Diệp Như Hề nghe vậy, càng thêm lo lãng, thật cân thận hỏi: “Vậy chuyện góc Tôi đã làm cái gì?”

Cô không nhớ rõ?

Tạ Trì Thành kinh ngạc một chút, tỏ ra bình tĩnh nói: “Em đã làm rất nhiều, em đang nói đến chuyện gì”

Diệp Như Hề buột miệng thốt ra: “Còn rât nhiêu? Nhưng tôi rõ ràng chỉ uỗng có nửa ly rượu thôi……”

“Em uông hết nửa ly Vodka, tác dụng chậm rất mạnh, người bình thường sẽ không uông nhiêu Vodka có độ côn cao như thê.”

“Làm sao anh biết được?”

“Nghe thấy được.”

Diệp Như Hệ cũng cảm thấy kỳ lạ, tửu lượng của cô kém, nhưng cũng tuyệt đôi không thê nói là nửa ly đã say được.

Là Vodka sao?

Ly rượu lúc đó là do Đường Anna rót cho cô, lúc ây cô cũng không chú ý đên, trực tiệp cạn ly với mọi người.

Hắn là Đường Anna đã cố ý, bởi vì chuyện liên quan tới Lục Tử Viễn.

“Em đang nghĩ tới ai2”

Giọng nói gần sát bên tai, Diệp Như.

Hệ giật mình hoảng sợ, mới vừa nhắc đâu, liên đôi diện với đôi mắt đen láy như mực của Tạ Trì Thành.

Diệp Như Hề theo bản năng lùi về phía sau nửa bước, che lại trái tim.

đang đập thình thịch, cô nghiêng đầu qua nói: “Không, không nghĩ tới ai cả.”

“Nói dối.”

“Thật sự không có, tôi đi thăm Nhạc Nhạc!”

Dút lời, cô có chút hoảng loạn rời khỏi chỗ bên cạnh Tạ Trì Thành, lại ngân người đi xuông, cô sợ ánh mắt người đàn ông kia sẽ xuyên thủng người mình mất.

Du thuyền rất nhanh đã cập bờ.

Đảo Cá Mập là một hòn đảo thuộc sở hữu tư nhân, rộng trên mười ngàn mâu, trên đó có xây dựng khách sạn cùng các khu vui chơi giải trí, là một địa danh nghỉ dưỡng nỗi tiếng, nhưng vần chưa hoàn toàn mở cửa đón khách, cho nên lượng người đến đây cũng không nhiêu.

Gió biển thổi lướt qua, nhiệt độ và _ bâu không khí trên đảo có vẻ rất dễ chịu, thoải mái, liệc mắt một cái , nơi nơi đêu là phong cảnh tuyệt đẹp.

Ngay cả Diệp Như Hề cũng không thể không thừa nhận, đây thật sự là một địa danh đáng đề ghé qua.

Tạ Trì Thành nhìn nhìn thời gian, nói: “Trước tiên hãy qua khách sạn nghỉ ngơi một chút, đặt phòng xong thì đợi lát nữa ăn một bữa cơm.”

Diệp Như Hề nhìn thây hai đứa nhỏ lúc nãy còn phân khích nhảy nhót trên du thuyên, giờ trên mặt đứa nào cũng có vẻ thâm mậệt, liên đồng ý.

Khách sạn trên đảo Cá Mập là khách sạn sáu sao nỗi tiếng là xa hoa —— Santa Raleigh hotel.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 173


Chương 173

Tạ Trì Thành đã sớm thông báo và lên sẵn lịch trình, cho nên bọn họ mới vừa xuông xe, đã có người chủ động tới đón tiếp. 5 Diệp Như Hề ngắng đầu nhìn tòa nhà khách sạn, biểu tượng của khách sạn Santa Raleigh là một đóa hoa lan tím mỏng manh, mà hình như logo này cô đã từng được nhìn thầy ở đâu đó.

“Mami, mẹ đang nhìn cái gì thế?”

Diệp Như Hệ phục hồi tinh thân lại, năm lây tay Nhạc Nhạc, nói: “Không nhìn gì cả, Nhạc Nhạc thây không được thoải mái sao?”

Nhạc Nhạc ngoan ngoãn lắc đầu.

Thuê hai căn phòng, Diệp Như Hề mang theo Nhạc Nhạc và chị Dương ở chung một phòng, Tạ Trì Thành cùng Tạ An ở một phòng, cho dù Tạ An hận không thê chạy ngay qua ở chung với mami và em gái, nhưng ngại ánh mất của daddy, cậu bé chỉ có thê cô nhân nhịn.

Trở về phòng, Tạ Trì Thành dùng ánh mặt sắc bén nhìn chằm chằm Tạ An, nói: “Thu lại bót tâm tư của con đi.”

Tạ An mím môi, cúi đầu đứng tại chỗ không nói lời nào.

Tạ Trì Thành đi qua đó, duỗi tay xoa đâu con trai, nói: “Đừng cố làm những việc không nên làm.”

Vừa nói đến đây, giọng nói uễ oải buôn bã của Tạ An lại truyền đến.

“Daddy, còn chưa được sao?”

Tạ Trì Thành không nói gì.

Tạ An khịt khit cái mũi, giọng nói mang theo vẻ ủy khuất, “Sức khỏe của em gái không tốt, con lại không thê lây thân phận anh trai đề bảo vệ con bé được.”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Còn chưa xác định đó là em gái con hay không, khả năng con mới chính là em trai.”

Nghe được lời này, Tạ An liền không nhân nhịn nữa, cả người nồi sùng lên như sư tử bị nhồ râu.

“Daddy! Con là anh trai! Tuyệt đối là _ anh trail”

Tạ Trì Thành thu tay lại, cười nhạo một tiêng, không thèm phản ứng lại cậu bé.

Tạ An lộp cộp chạy tới cầm lầy máy tính của mình, bắt đầu nghĩ mọi cách đi điêu tra xem rốt cuộc cậu là anh trai hay là em trai.

Sau khi được nghỉ ngơi một lát, mọi.

người cùng đi thăng lên nhà hàng đồ âu ở tâng mười hai.

Có lẽ là bởi vì quá mức vui vẻ, chứng kén ăn của hai cha con Tạ Trì Thành này đã được cải thiện hơn rất nhiều, cái khác thì không nói, Nhạc Nhạc ăn uông rất ngon miệng, chỉ là nhìn cô bé ăn cơm cũng có thê ăn nhiều thêm vài miễng.

Ví dụ như, một khi Tạ An không muốn ăn món nào đó, Nhạc Nhạc sẽ lập tức chớp chớp mất to hỏi: “Anh trai nhỏ, anh không thích ăn sao?”

Đối mặt với ánh mắt mang tính “sát thương cao nhự vậy của Nhạc Nhạc, Tạ An kiên quyết gắp rau xanh lên rồi ăn.

Sau bữa ăn, Tạ An cũng ăn xong được hơn phân nửa, những thật ra Tạ Trì Thành cũng không động đũa nhiêu.

Buôi chiêu, sớm đã lên kế hoạch tới thủy cung thiếu nhi trên đảo Cá Mập đề thăm thú, nhưng giữa chừng, Tạ Trì Thành có một cuộc họp đột xuất phải triên khai, không thể tách ra đi cùng bọn họ được.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 174


Chương 174

Nhưng trước khi đi, Tạ Trì Thành còn sắp xếp vệ sĩ đi theo bảo vệ , mới cảm thây yên tâm.

Đã không còn vị tô tông như Tạ Trì Thành đi cùng, ngay cả bầu không khí cũng nhẹ nhàng đi rất nhiều, Diệp Như Hề cùng Dương San mang theo hai đứa nhỏ trực tiệp đi thủy cung chơi.

Toàn bộ công viên thủy cung nằm trên vùng diện tích rất lớn, bên trong chứa đựng gân nhự là đầy đủ nhất các loại sinh vật biến, tuy rằng chưa hoàn toàn mở cửa nên người đến không phải quá nhiễu, những công viên thủy cung đúng là rất được yêu thích.

Diệp Như Hệ hai tay nắm lẫy hai đứa trẻ đi thăng tới công, đi vào phòng triên lãm sinh vật biên, ở nơi đó trưng bày rất nhiều tiêu bản sinh vật biển, thoạt nhìn lướt qua đã thấy cực kỳ chân động, đặc biệt là tiêu bản cá nhà táng không lỗ ngay trước cửa vào.

Nhạc Nhạc ngạc nhiên há miệng thật to, nhìn tiêu bản kia, nói: “Anh trai nhỏ, cá voi thật lớn kìa!”

Tạ An vội vàng nói: “Đây là cá nhà táng, đầu chúng to khống lồ, hàm dưới nhỏ và chỉ có răng ở hàm dưới.

Thức ăn chủ yêu là mực. Cơ thê chúng dài nhất có thê lên đên 18 m, .

thê trọng vượt qua 50 tân, là hình thể răng kình lớn nhật.”

“Oal Anh trai nhỏ đúng là hiểu biết thật nhiêu!”

Tạ An vui vẻ đến phát cuông, lặng lẽ chặp tay sau lưng, bắt đâu giới thiệu vệ các loài sinh vật biên trong phòng triên lãm.

Nhạc Nhạc và Tạ An tham quan vui _ vẻ vô cùng, Diệp Như Hề đi theo phía sau nhìn hai đứa nhỏ cũng mỉm cười không khép được miệng, vừa quay đâu, lại phát hiện Dương San có chút thât thân.

Dường như dọc theo suốt đường đi, chị Dương còn chưa từng mở miệng nói chuyện câu nào.

“Chị Dương, xảy ra chuyện gì sao?

Tâm trạng chị thây không tốt hả?”

Dương San phục hồi tinh thần lại, lắc đâu, nói: “Chị thây không có việc gì.”

“Thân thể không thoải mái à?”

“Không có việc gì.”

“Chị Dương?”

Dương San im lặng một lúc lâu mới thở ra một hơi, nói: “Tiểu Hề, chúng ta chuyên nhà đi.”

Diệp Như Hề ngắn người tại chỗ.

Dương San càng ngày càng cảm thầy suy nghĩ này của mình rất được.

“Chúng ta dọn đi thôi, đi tới nơi khác, ta nghe nói bên phía Quảng Tỉnh có một bệnh viện chuyên vệ chữa trị bệnh bạch câu của trẻ em. Còn liên kết với các bệnh viện ở nước ngoài, nói không chừng có thê tìm được tủy xương phù hợp.”

“Chị Dương, tại sao lại đột nhiên như thê?”

Dương San cô né tránh nguyên nhân, chỉ nói: “Tiệp tục ở lại nơi này cũng tìm không ra biện pháp, chúng ta có thê rời đi.”

Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Hiệu quả của loại thuôc mới đối với Nhạc Nhạc rat tôt, hiện tại không thê tùy tiện rời đi.”

Nhưng mà hiện tại không đi, chỉ sợ sau này không thê mang Nhạc Nhạc đi được nữa nhai Dương San đè nặng những lời này tận đáy lòng, không dám nói ra.

Cô ây biệt thủ đoạn của người đàn ông Tạ Trì Thành kia cao sâu, một khi nhận thây được có chút gió thổi cỏ lay, cô cũng biết sẽ liên lụy đến Tiểu Hề.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 175


Chương 175

Nhưng, nhưng cô ây thật sự sợ nếu cứ tiệp tục như vậy nữa, cuội cùng người chỉ còn hai bàn tay trắng sẽ là Tiêu Hê.

“Chị Dương, chị đã xảy ra chuyện gì à? Tại sao lại đột nhiên nói đến chuyện này?”

Dương San thở dài một hơi, nói: “Chị thì không có việc gì, chỉ là nôn nóng muôn chữa bệnh cho Nhạc Nhạc thôi.”

Diệp Như Hề cười nói: “Nhạc Nhạc sẽ không có việc gì đâu.”

Dương San rất thất vọng, cô ấy đã biệt Diệp Như Hệ cũng không có ý định rời đi.

Cũng đúng, hiện tại sức khỏe Nhạc Nhạc sau khi dùng thuốc mới đã có tiên triên, tình huông cũng cải thiện được không ít, lúc này nêu không có chuyện gì quan trọng, thì quả thật không nên rời đi.

Nhưng cô ấy lại không thể nói rõ ràng nguyên nhân kia ra được.

“Tiểu Hề, nhớ kỹ lời chị nói, sau này nếu muốn mang Nhạc Nhạc rời đi, thì hãy đi Quảng Tỉnh.”

Tuy rằng khó hiểu ý tứ trong lời _.

Dương San nói những Diệp Như Hề vân ghi nhớ kỹ.

Mang theo hai đứa nhỏ tham quan xong khu triên lãm rồi, Tạ An thành công thu hoạch được vô số ánh mắt sùng bái ngưỡng mộ của Nhạc Nhạc bé nhỏ, không uồng phí công cậu bé ngôi ghi nhớ những kiến thức liên quan trên đường đi.

Cậu làm bài tập cũng chưa từng, nghiêm túc đến vậy, cũng chỉ vì muốn tạo cho em gái một hình tượng anh trai tôt mà thôi.

Sau khi tham quan phòng triển lãm, nhóm người lại đi đến vịnh cá heo, nơi đó là nơi sinh sông của cá heo, _ nhưng đã được nhân viên ở đây huấn luyện, chúng vô cùng dịu ngoan.

Trước khi vào khu cá heo sẽ có một đường dạo bộ dài dưới nước, toàn bộ là kính trong suốt, có thể nhìn rõ những chú cá heo đang nô đùa.

Nhạc Nhạc và Tạ An đều tròn xoe mặt ngăm nhìn, hai đứa nhỏ dắt tay nhau đi về phía trước.

Bởi vì khuôn mặt quá xinh xắn chẳng khác nào những ngôi sao nhí, cùng hai khuôn mặt trông quá giống nhau, rât nhiêu du khách đã phải ngoái nhìn hai đứa nhỏ.

“Hai đứa bé này đáng yêu quá đi”

“Trời ơi, đây là thai long phương đúng không? Quá may mắn rồi! Có thê sinh ra hai đứa bé xinh đẹp như vậy, gen của bồ mẹ chúng đúng là tốt thật đây!”

“Xem kìa, cô gái kia hẳn là mẹ của hai đứa rôi! Siêu xinh đẹp!”

“Thật hâm mội Tôi cũng muốn sinh conl”

Sắc mặt Diệp Như Hề có chút mắt tự nhiên, khẽ cúi đâu.

Lúc này, ở chỗ ngoặt ngay góc hành lang, Diệp Nhự Mạn cùng một người đàn ông trẻ tuổi đứng cùng nhau.

Người đàn ông mang vẻ mặt lấy lòng cười nói: “Sao rồi, thích không? Anh vân luôn muôn mang em tới xem cá heo. Trong lòng anh, em thánh khiết giông như cá heo vậy.”

Diệp Như Mạn không có nghe những lời này, mà là có chút khẩn trương nhìn quanh bôn phía, cô ta chau mày.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 176


Chương 176

“Mạn Mạn, em có chuyện gì sao?

Không nghe anh nói gì sao?”

Diệp Như Mạn sốt ruột xua tay, nói: “Tại sao anh lại ở đây? Anh không biết Long Đằng cũng có đầu tư ở đây sao? Nếu bị bắt gặp thì phải làm sao đây?”

Người đàn ông kia lãnh đạm nói: “Mạn Mạn, em đừng lo lắng, ở đây _ không có ai thấy đâu, Long Đằng đầu tư ở phía bên kia đảo.”

Tuy nói như vậy, nhưng Diệp Như Mạn vẫn là không yên lòng.

Bây giò là thời kỳ mẫu chốt, cô ta không muôn phạm phải bất kỳ sai lầm nào, nếu đề mất con cá lớn là Tạ Trì Thành này, mẹ nhất định sẽ giết cô ta.

Diệp Như Mạn bực bội dậm chân tại chỗ, cảm thấy mình quá hấp tấp nên mới đồng ý đến đây.

“Trương Nhược Bân, bây giờ chúng ta trở về khách sạn ngay đi.”

Trương Nhược Bân có chút không vui, nói: “Mạn Mạn, em chưa bao giờ nghĩ đến việc công khai với anh sao?”

“Nhược Bân, anh biết hoàn cảnh của em mà.”

“Cái tên phế vật Tạ Trì Thành kia, còn chưa từng động vào em, em còn lo lắng đụng phải anh ta sao?”

“Trương Nhược Bân!”

Nhìn thấy dáng vẻ thực sự nổi giận của Diệp Như Mạn, Trương Nhược Bân lập lúc hạ giọng xuống ngay, hiện tại vẫn không thê đắc tội với.

Diệp Như Mạn, anh ta không muồn quay lại cuộc sống ban đầu của mình chút nào.

“Mạn Mạn, em đừng tức giận, anh chỉ là quá yêu em, muốn ở bên em nhiều hơn. Cho nên mới như vậy, anh xin lôi.”

Diệp Như Mạn cũng nén cơn giận xuồng, dù sao cô ta vẫn rất thỉch người này, nêu không cũng sẽ không liêu lĩnh ở cùng anh ta ở bên nhau, nhưng so với người đàn ông này và danh phận Tạ phu nhân, cô ta càng thích về sau hơn.

“Bây giờ chúng ta mau quay về đi.”

“Được rồi, bây giò chúng ta lập tức trở VỆ, Mạn Mạn, em đừng tức giận nữa, em cứ tức giận như vậy, anh sẽ cảm thấy rất đau lòng.”

Diệp Như Mạn không khỏi mỉm cười, hôn anh ta một cái rồi nói: “Miệng lưỡi trơn tru, trở vệ khách sạn chơi như thế nào đều nghe theo anh.”

Ánh mắt của Trương Nhược Bân lóe lên một tia chán ghét, nhưng anh ta đã che giấu rất tốt, lập tức vòng tay qua eo đổi phương, chuẩn bị quay trở về.

Nhưng lúc chuân bị rế ngoặt, Diệp Như Mạn đột ngột dừng bước, nhìn chằm chằm phía trước mặt như thể gặp ma.

Cô ta trông thấy Tạ An đang dẫn theo một bé gái đứng lên bên sát phần kính chăn ngắm cá heo.

Đứa trẻ đó đúng là Tạ Anl Tim của Diệp Như Mạn đập lệch hai giây, Tạ An ở đây, có NHI! là Tạ Trì Thành cũng ở đây sao? Liệu cô ta có bị phát hiện hay chưa?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 177


Chương 177

Nhưng ngay sau đó, nỗi sọ hãi của cô ta đã bị người khác dập tắt.

Cô ta thấy Diệp Như Hề đang đứng ở một bên.

Diệp Như Hề…Tạ An…

Sắc mặt Diệp Nhự Mạn tái nhọt, nghiền răng nghiền lợi đây Trương Nhược Bân ra: “Anh đi về trước đi, em còn có việc!”

Trương Nhược Bân sửng sốt một chút, mới nói: “Mạn Mạn, em còn có việc gì vậy?”

“Đừng hỏi nhiều như thế, anh đi về trước đi, mau đi đi!”

Trương Nhược Bân thuận theo tầm mắt của cô ta nhìn sang, thấy hai đứa trẻ kia, sau đó quay người rời đi.

Khi Trương Nhược Bân rời khỏi đường hâm, suy nghĩ một chút, vẫn là lây điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại.

Nhưng, không có ai bắt máy, sau đó anh ta chuyền tin nhắn thoại qua.

Giọng của Trương Nhược Bân mang theo sự cung kính, còn có thận trọng.

“Ông chủ, tôi đưa Diệp Như Mạn đến đảo Hải Sa, chuẩn bị lấy mật mã cuối củng, nhưng cô ta vừa mới bảo tôi quay về trước. Hình như cô ta đã nhìn thấy hai đứa trẻ, sắc mặt có vẻ không đúng lắm. Tôi suy nghĩ vân là nên nói với ngài một tiêng.”

Nói xong, anh lập tức cúp máy, Trương Nhược Bân thở phào nhẹ nhõm, anh ta vấn là không muôn đối mặt với ông chủ, ngay cả qua điện thoại cũng Vậy.

Anh ta chưa từng nhìn thấy ông chủ, chỉ biết rằng ông ‹ chủ đã cho anh ta một khoản tiền để hoàn thành một nhiệm vụ, mà số tiền này đủ đề bản thân sông sung túc cả đời.

Nhưng, chính cuộc gọi mà Tạ Trì Thành không nhận này, đã khiến sự việc tiếp theo xảy ra.

Diệp Như Mạn bước trên giày cao gót, sắc mặt u ám, trực tiệp đi về phía hai đứa trẻ, Tạ An còn chưa kịp phản ứng, thì cánh tay của thằng bé đã bị bắt lấy.

Tạ An ngắng đầu, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Vẻ mặt của Diệp Như Mạn lạnh lùng, nghiên răng nghiền lợi nói: “Tiểu An, con tới đây sao? Sao không nói cho mẹ biết một tiếng?”

Sự xuất hiện đột ngột của Diệp Như Mạn khiến mọi người xung quanh đều sững sờ, Tạ An lại càng trực tiếp hoá đá.

“Tiểu An, mau cùng mẹ trở về.

Dứt lời, Diệp Như Mạn muốn đưa Tạ An rời đi.

Lão phu nhân vẫn luôn muốn đưa Tạ An trở về nhà của bà ta, nhưng Tạ Trì Thành bảo vệ quá kỹ, căn bản không có chỗ xuống tay, nhưng cô ta một mực vần không từ bỏ.

Chỉ cần có thể mang Tạ An về, địa vị của cô ta trong mắt lão phu nhân sẽ càng thêm vững chăc!

Diệp Như Mạn không hề lo lắng và hội hận về việc Tạ An sau khi bị bắt về sẽ bị đối xử như thế nào, cô ta chỉ quan tâm đến thân phận và địa vị của mình còn chưa vững chắc, hơn nữa Tạ An cũng không phải là con ruột của cô ta.

“Cô buông tay tôi raI”

Tạ An nhanh chóng tỉnh táo lại, theo phản xạ muốn vùng vẫy tránh ra, nhưng sức của Diệp Như Mạn quá lớn, một đứa bé như cậu vốn không thể thoát ra, hai cánh tay của cậu đêu bị bàn tay như chân gà của Diệp Như Mạn nắm lấy, hẳn lên những vết đỏ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 178


Chương 178

Tạ An đau đến mức hai hàng lông mày nhíu chặt.

Diệp Như Hề xông lên, đây Diệp Như Mạn ra, cô ôm lây Tạ An, tức giận nói: “Cô làm sao vậy! Cô đang làm đau thằng bé đó, có biết không?”

Nhìn thấy những. vết đỏ chói mắt trên làn da non nót của Tạ An, Diệp Như Hề không khỏi cảm thầy đau lòng.

Tạ An uỷ khuất co người lại, rúc vào lòng của mẹ, vô cùng đáng thương.

Nhạc Nhạc cũng vội vàng chạy tới, dang hai tay ra, giỏng như con gà con đang hù dọa con gà mái vậy.

“Cô không được phép bắt nạt anh trai nhỏ của tôi!”

Diệp Như Mạn nhìn Diệp Như Hề và Nhạc Nhạc, trong lòng nghi hoặc, Diệp Như Hề chạm mặt Tạ An như thế nào? Chẳng lẽ cô ấy đã phát hiện ra cái gì sao?

Không, không có khả năng! Chuyện”

năm đó, cô ta và mẹ cô ta đã xử lý rất ổn thoả, tất cả những người | biết chuyện đều đã được xử lý hết, làm sao có khả năng tra ra được chân tướng!

Diệp Như Hề bình tĩnh lại, ưu tiên hàng đầu chính là đưa Tạ An đi.

“Tiểu An, con là con trai của mẹ. Hiện tại sao lại cùng với người phụ nữ này ở một chỗ? Còn không mau trở vệI Mèo và chó có thê ở cùng một chỗ được sao? Con là tiểu thiêu gia của nhà họ Tạ đây!”

Tạ An bĩíu môi, cậu thật muôn vạch trân bộ mặt thật của người đàn bà.

này, nhưng không được, cha nói rồi, bây giờ vẫn còn chưa phải lúc.

Cậu sợ sẽ làm hỏng việc mà cha đã sắp xếp, khiến mẹ rơi vào tình trạng nguy hiêm hơn.

Tạ An gắt gao c*n m** d***, không nói một tiêng.

Tháy thế, Diệp Như Mạn cảm thấy an tâm hơn, xem ra bọn họ còn chưa biết, vậy thì dễ xử lý rồi, nhất định phải thừa dịp Tạ Trì Thành không có ở đây, đem Tạ An mang về mới được!

“Tạ An, cùng mẹ trở về đi!”Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Như Hề hung hăng cau mày, nhật thời cảm thây tiên thoái lưỡng nan, bình tĩnh mà nói, Diệp Như Mạn là mẹ ruột của Tạ An, cô đau lòng cho Tạ An thế nào, cũng không thê tách Tiểu An ra khỏi mẹ của thăng bé được.

Chỉ là, Diệp Như Hề vừa mới rõ ràng nhìn thấy sự hung ác lóe lên trong mắt Diệp Như Mạn.

Người phụ nữ này khẳng định là không có ý tốt, Tạ Trì tr yên tâm giao người cho GÓI quay đầu lại, Tạ An đã bị bắt đi, không cân nghĩ cũng biết Tạ Trì Thành chắc chắn sẽ nồi trận lôi đình.

Không ai có thể chịu được lửa giận của Tạ Trì Thành.

“Diệp Như Mạn, cô không thể mang Tạ An đi, cô hắn là nên hỏi ý của Tạ Trì Thành một chút mới phải.”

Diệp Như Hề cũng là bất đắc dĩ, danh bất chính, ngôn bất thuận, cô chỉ có thể nói tên của Tạ Trì Thành ra.

Nhưng, điều mà Diệp Như Mạn muốn chính là Tạ Trì Thành không có ở đây vào lúc này, cô ta vươn tay ra bắt lầy Tạ An một lần nữa, nhưng lại bị Diệp Như Hề hắt ra.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 179


Chương 179

Diệp Như Mạn tức giận, ánh mắt hung ác nhìn Diệp Như Hề, nói: “Diệp Như Hà, cô nhìn cho rõ ràng đi! Đây là con trai của tôi! Cô xen vào việc của người khác làm gì! Tạ Trì Thành là vị hộn phu của tôi, không tới lượt cô nhiêu chuyện!”

Nhạc Nhạc hét lên một tiêng, vươn bàn tay nhỏ bé đánh Diệp Như Mạn, quát: “Cô không được phép bắt nạt ho tôi! Cô không được phép bắt nạt anh trai của tôi!”

Diệp Như Mạn nhìn Nhạc Nhạc, trông thây khuôn mặt đó rất giỗng với Tạ An, “ hát thời nỗi lòng độc ác, đưa tay ra đầy Nhạc Nhạc.

Hai mắt Diệp Như Hề mở to: “Không!”

Trước khi bàn tay của Diệp Như Mạn kịp chạm vào người con bé, Dươ: ng San đã xông tới siết chặt cỗ tay cô ta.

Diệp Như Mạn đau đớn hét lên một tiếng, ngã xuống đất: “Cô, Cô làm cái gì vậy?”

Dương San ôm lấy Nhạc Nhạc, quan tâm kiêm tra thân thê của con bé: “Con có bị đánh ở đâu không?”

Nhạc Nhạc lắc đầu, ôm cổ mẹ nuôi, sau đó nhìn về phía Diệp Như Mạn, hô to: “Mẹ nuôi! Cô ta là đồ xấu xal Cô ta muốn ăn h**p mẹ của con! Con muốn báo chú cảnh sát!”

Diệp Như Mạn nhìn bọn họ, che lầy cô tay của mình, hung ác lên tiếng: “Các người đang làm cái gì vậy? Các người Ìà đang muốn . cướp con của tôi sao? Tạ An là con của tôi! Tôi có quyền dẫn nó đi!”

Tạ An không nhịn được. nữa, hét lên: “Tôi sẽ không đi cùng cô đâu! Nếu cô còn không mau đi! Cha sẽ lập tức đuổi cô đi đóI”

Diệp Như Mạn nghĩ đến Tạ Trì Thành, rùng mình một cái, cố gắng.

bình tĩnh lại, đối một lý do khác, nói: “Tiểu An, con cùng mẹ trở vê đi, bà nội rất nhớ Con, con mau cùng. mẹ trở vê xem một chút, đừng đề bà ây trở nên chạnh lòng. Dù sao sức khỏe của bà cô nội con không tốt, lỡ như xảy ra việc gì ngoài ý muôn..

“Vậy thì hãy để bà ta chết đi.”

Một giọng nói lạnh lùng và kiên quyết vang lên từ phía sau.

Toàn thân Diệp Như Mạn đột nhiên hóa đá, thậm chí còn không có dũng khí quay đầu.

Tạ Trì Thành sải bước về phía trước, môi bước đi giỗng như giâm lên tiếng lòng khiến mọi người đều thót tim.

Khuôn mặt của anh u ám đến đáng sợ, hai hàng lông mày ngựng tụ tia tức giận, trong đáy mất nồi lên sâm rèn gió cuốn, anh bước đến, tựa hồ khiến không khí xung quanh đều chịu áp lực đên khó thở.

Anh đang tức giận.

Diệp Như Hề ý thức được điều này, nhưng không hề sợ hãi, cô chỉ cảm thấy nhẹ nhồm, anh đến, thì Tạ An sẽ được an toàn, Diệp Như Mạn cũng không thể mang thằng bé đi nữa.

Vừa rồi Diệp Như Hề thực sự sợ hãi, dù sao cô cũng không đủ tư cách đề ngăn cản mẹ ruột của thằng bé.

Tạ An trông thầy cha đến, môi dưới lập tức buông lỏng, mà nơi đó đã bị cậu căn nát, trước kia cậu bao giờ thích vẻ mặt thối này của cha mình.

Nhưng bây giờ, cậu lại cảm thấy khuôn mặt thôi kia của cha quá đẹp trail “

Diệp Như Mạn nuốt một ngụm nước bọt, từ từ đứng lên. Sự kiều ngạo ban nãy đã biên mật, thay vào đó là sự e ấp trông giỗng như một con thỏ nhỏ.

“Anh, anh đến rồi…Sao anh không nói cho em biết anh đưa Tiêu An đên đây chơi? Em đã lâu không được gặp Tiểu An rồi. Em, em rât nhớ thăng DĐ Diệp Như Mạn có gắng thể hiện yêu thương từ trong đáy mất của mình ra, muôn đóng vai một người mẹ nhớ con.
 
Back
Top Dưới