Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 120


Chương 120

Ngay cả Lục Tư Viễn cũng cảm thấy nêu mình là Diệp Như Hề, thì chắc chắn sẽ không đưa ra quyết. định này, cho nên phân văn kiện đè nặng kia cũng được đề lên rồi, chỉ cân ủy ban đầu tư đồng ý, liền có thể tiễn hành đồ tài chính nhập cô phần.

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng cũng có thể về nhà.

Từ sau khi ra tù đây vẫn là lần đầu tiên Diệp Như Hề rời khỏi Nhạc Nhạc lâu như thế, mới vừa về đến nhà, cô gái nhỏ đã nhào ra ôm cô rồi la to.

“Mami Mami! Có phải mẹ không cần đến Nhạc Nhạc nữa hay không!”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, lập tức bé Nhạc Nhạc bé bỏng lên, mạnh mẽ hôn con gái máy cái.

Nghĩ đến nếu lỡ như bản thân gặp phải bắt trắc gì, Nhạc Nhạc cũng không. biết phải làm sao bây giờ, lúc này cô nghĩ lại đã thấy sợ hãi.

“Sao có thể không cần Nhạc Nhạc nhà chúng ta được? Mami chỉ đi công tác thôi mà, mây ngày nay con ở nhà có ngoan ngoãn không vậy, có nghe lời mẹ nuôi hay không?”

Nhạc Nhạc quá nhớ Mami, ôm Mami của mình không chịu buông tay, thân mật dính sát trên người Diệp Như Hà.

“Đương nhiên là nghe lời ạ! Nhạc Nhạc nghe lời nhật!”

Dương San mang đô ăn sáng ra ngoài, nhìn thấy dáng vẻ hai mẹ con thân thiết như Vậy , cười nói: “Nhạc Nhạc ngày nào cũng nhắc mãi tại sao chưa thấy Mami trở lại, b*** tối còn khóc nhiều lắm đấy”

Diệp Như Hề lập tức thấy. đau lòng mà thơm con thêm vài cái.

Nhạc Nhạc cũng có chút ngượng _.

ngùng, “Nhạc Nhạc không phải là đồ khóc nhè.”

Dương San cười càng vui vẻ hơn, nói: “Được được được, Nhạc Nhạc sao có thê khóc nhè được chứ, chỉ là hai mắt ch** n**c thôi.”

Nhạc Nhạc xấu hỗ trực tiếp vùi đầu vào hõm vai mami nhà mình.

Diệp Như Hề cũng. ,không ngại nóng, hón hở ôm con ngồi vào bàn anh.

Dương San lén đưa mắt nhìn cô ra hiệu, mọi chuyện đã giải quyết ồn thỏa rồi chứ?

Diệp Như Hề gật gật đầu.

Dương San cũng không hỏi nhiều, trong lòng đã thây an tâm không ít.

Một nhà ba người vô cùng vui vẻ ngồi ăn bữa sáng.

Buổi tối Diệp Như Hề ngủ củng với Nhạc Nhạc, . cô nhóc này năng nặc một hai muốn quần lây mẹ, Diệp Như Hề biết là do con gái thấy sợ hãi, sao đành lòng từ chối con mỉnh cho được.

Đến khi Nhạc Nhạc đã đi vào giác ngủ, bàn tay nhỏ còn bắt lầy góc áo của mami rồi nắm chặt lấy, giỗng như _ con thú nhỏ đang bắt an.

Diệp Như Hề biết, từ nhỏ đã phải lớn lên trong cô nhi viện, Nhạc Nhạc rất sợ bản thân sẽ lại bị vứt bỏ một lần nữa, cho dù ngày thường con bé nghe lời hiểu chuyện đến thế nào, nhưng vẫn để lại bóng ma tâm lý trong lòng con bé.

Ngày thứ hai, Tôn Bân mãnh liệt yêu câu muốn mời Diệp Như Hề ăn một bữa cơm, coi như là chúc mừng thành quả sau những vất vả trong .

khoảng thời gian này, Diệp Như Hà do dự một chút, vẫn là đồng ý đi.

Dù sao, sau này cô và Tôn Bân cũng được xem đôi tác của nhau.

Địa điểm hẹn là khu nhà hàng của một khách sạn, thật không may, đó lại là khách sạn Sun Will.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 121


Chương 121

Diệp Như Hề có ám ảnh tâm lý lớn đôi với khách sạn này, nhưng vẫn căng da đầu đi qua.

Tôn Bân chú ý tới sắc mặt của cô không tốt lắm.

“Xảy ra chuyện gì thê? Không thích nơi này sao? Đồ tây ở khách sạn Sun Will này rất nỏi tiếng đó, nếu cô không thích thì chúng ta hãy đồi nơi khác.”

Diệp Như Hề lắc đầu, cô cũng không thê làm ra vẻ đã đến rồi còn dùng giằng muốn đi được, nhẫn nhịn chút là được, chẳng qua chỉ là một bữa cơm mà thôi.

Nhưng lúc đi vào thang máy, bọn họ lại gặp phải một người không ngờ tới.

Da đầu Diệp Như Hề tê dại, nhưng vẫn kéo miệng chào hỏi một câu.

“Tạ tiên sinh, trùng hợp quá.”

Tạ tiên sinh kia, tất nhiên là Tạ Trì Thành.

Sau khi tỉnh lại, cảm xúc của Diệp Như Hề đối với anh liền trở nên rất phức tạp.

Cô nghĩ không ra Tạ Trì Thành vì sao lại tình nguyện trả một cái giá đắt như vậy để đi cứu cô, có nói thê nào cũng không. đơn giản chỉ vì môi quan hệ ‘ em rê ˆ được.

Nhưng mặc kệ có nói như thế nào, Tạ Trì Thành quả thật đã tự tay cứu cô _ một mạng, sau khi tỉnh lại cô cũng muốn nói tiếng cảm ơn tử tế.

Nhưng gần đây tìm không thấy bóng dáng anh đâu, mà cô lại lập tức vùi đâu vào công việc, quá bận rộn cho nên còn không tìm được cơ hội nói cảm ơn.

Hiện tại bắt ngờ chạm mặt, Diệp Như Hề chỉ cảm thây tim mình đang đập nhanh hon.

Tôn Bân cũng nhận ra Tạ Trì Thành, vốn dĩ vẻ mặt đang tự nhiên giò lại có chút câu nệ.

“Giám đốc Tạ, trùng hợp quá.”

Tạ Trì Thành đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ là tùy ý ừ một tiếng.

Cả hai người là Diệp Như Hề cùng Tôn Bân đều cảm thấy thân thẻ cửng đờ.

Diệp Như Hề muốn nói gì đó, nhưng ngại còn có Tôn Bân ở chỗ này, cũng không tiện mở miệng.

Mấy người cùng nhau bước vào thang máy, hai người Diệp Như Hề muôn đi lên nhà hàng ở tâng cao nhất, mà Tạ Trì Thành hình như sẽ rời đi giữa đường đi lên.

Toàn bộ người trong thang máy.

không ai nói chuyện, yên tĩnh đến đáng sợ.

Cửa thang máy vừa mở ra, Tạ Trì Thành nhắc chân đi ra ngoài.

Diệp Như Hề do dự một chút, mím môi đầy quyết tâm rồi nói: “Anh lên trước đi nhé, lát nữa tôi sẽ lên sau”

Tôn Bân còn chưa kịp phản ứng thì cửa thang máy đã đóng lại.

Diệp Như Hề đuổi theo sau, gọi với lại: “Tạ tiên sinh! Xin chờ một chút!”

Tạ Trì Thành đan đi phía trước lập tức tạm dừng bước chân, khóe môi mỏng cong cong nở nụ cười rất nhẹ.

Diệp Như Hề cuối cùng cũng theo kịp bước chân người trước mặt, nhẹ thở hồn hến mây cái, gương mặt nhiễm một tầng đỏ hồng xinh xăn, môi hồng KP trăng, một đôi mắt sáng động lòng người.

Không thể không nói, Diệp Như Hề có vẻ ngoài rât xinh đẹp, không phải vặn vline thịnh hành như hiện tại nhưng lại có sức thu hút vô cùng, đặc biệt là vừa xinh đẹp lại có thêm thần thái khiến người ta không khỏi chú ý.

Tạ Trì Thành thu hồi tầm mắt, nói: “Có chuyện gì thế?”

Diệp Như Hề bỗng nhiên cong lưng cúi gập người rôi nói: “Cảm ơn anh đã cứu tôi.”

“Cảm ơn như vậy đó hả?”

Diệp Như Hề bị hỏi lại thì thầy hơi xấu hỗ .
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 122


Chương 122

Chỉ một câu cảm ơn suông như vậy, nghe có vẻ chỉ làm cho có lệ mà thôi.

Diệp Như Hề chần chừ một chút, nói thăng ra: “Tôi nợ anh một ân tình.”

“Chỉ là ân tình á? Tôi nghĩ là một mạng đấy chứ.”

Diệp Như Hề có chút xấu hồ lại buồn bực, cô cúi thẳng người, liền chạm phải đôi mắt đen láy sâu hun hút kia.

Trong khoảnh khắc, dường như cô có cảm nhận được vẻ hả hê khi dã thú bắt được con mồi trong đôi mắt ấy.

“Lòng biết ơn của Diệp tiểu thư cũng không chân thành chút nào.”

Thc Đúng là tôi thiếu anh một mạng, nhưng, nhưng. trước kia tôi cũng đã cứu anh một lân.”

*Ô? Tôi tưởng lần ân tình kia đã trừ cho số tiền ở hai lần đó rồi chứ.”

“Không có đâu, tôi đã đưa tiền trả lại cho anh rôi mà, một xu cũng không thiếu, tôi còn giúp anh mua lại cỗ phần của Long Đăng nũa……” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Những câu kế tiếp càng lúc càng nhỏ, ở dưới tầm mắt của anh, Diệp Như Hề cũng không có mặt mũi mà tiếp tục nói.

Sau khi cô biết được Tạ Trì Thành vốn dĩ không hề gặp tình trạng bệnh tình nguy kịch như trong lời đồn, cô liền rổ ràng, thị trường chứng l khoán của Long Đằng rung chuyên rất có thể là do người đàn ông này cô ý.

Như vậy cuối cùng cho dù không có sự hỗ trợ của cô, anh cũng có thề thu hồi được toàn bộ cục diện.

Ngược lại, 3 tỷ mà cô ‘mượn’ của anh lại đem lại cho bản thân lợi ích mà một món lời tài tính nhỏ, như thế tính ra, ơn cứu mạng kia đúng là được hoàn trả cả rồi.

“Diệp tiểu thư còn có chuyện gì muốn nói sao?”

Nói? Còn có chuyện gì để nói đây.

“Ò, cho nên nợ tôi hẳn một mạng, cô tính chỉ trả bằng hai chữ cảm ơn thôi sao?”

Diệp Như Hề thở dài trong lòng, cảm giác càng muôn cùng người đàn ông này phân rõ giới hạn, thì lại ràng buộc với nhau càng sâu.

“Anh muốn tôi làm cái gì, chỉ cần ở trong khả năng cho phép, tôi nhất định sẽ đồng ÿ.”

“Cho dù là bất cứ chuyện gì?”

Diệp Như Hề nhân mạnh: “Nằm trong khả năng cho phép của tôi.”

“Thái độ báo đáp ơn cứu mạng của Diệp tiểu thư cũng không phải thật sự chân thành.”

Diệp Như Hề đã yêu thế hơn nhiều, nhưng vân là cố chống chọi nói ra một câu.

“Tạ Trì Thành, anh nói chút đạo lý đi được không, chuyện tôi không làm được thì phải báo đáp anh thê nào Av¿”

đây “Vậy thì hiện tại, cùng tôi tham gia buổi tụ họp đi.”

Diệp Như Hề há hốc mồm, “Hiện tại?”

“Đúng, hiện tại, sao nào, chút chuyện này mà cũng không thê làm Hước”

sao?”

Diệp Như Hề lại một lân nữa được trải nghiệm sự bá đạo của Tạ Trì Thành, anh biết rõ bản thân đã có hẹn đi với Tôn Bân rôi.

Diệp Như Hề đành phải cắn răng nói: “Được, nhưng tôi phải gọi điện thoại đã”

Giữa trả ơn cứu mạng và tiệc mừng công thì Diệp Như Hệ đã đưa ra lựa chọn về trước.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 123


Chương 123

Cô gọi điện thoại cho Tôn Bân, cũng rất äy náy, may mãn là Tôn ‘Bân cũng hỏi thêm gì nhiều, chỉ là cuối cùng cũng nói ra một câu bảo cô hãy tự chăm sóc tốt cho bản thân, Tạ Trì Thành không phải là người dễ đối phó như vậy.

Diệp Như Hề hít sâu một hơi, ngay cả Tôn Bân cũng biết Tạ Trì Thành khó đối phó, đen đủi là bản thân cô lại thiếu nợ anh một ân tình lớn.

Cất di động, Diệp Như Hề đi đến trước mặt Tạ Trì Thành, nói: “Tạ tiên sinh, chúng ta sẽ đi đâu?”

Tạ Trì Thành gật đầu, đi thẳng về phía trước.

Bọn họ trực tiếp đi tới một phòng đặt sẵn, vừa đầy cửa ra, khi Tạ Trì Thành xuất hiện tiêng cười nói vui vẻ bên trong lập tức im bặt.

Đám người bên trong đồng loạt nhìn về phía cửa vào Một tiêng ‘anh thành” của Tôn Tử Hạo vọt tới bên miệng lại nghẹn ngào nuốt trở vê, tròng mát trừng lớn như sắp rớt ra đến nơi.

Dịch Thành Minh nhìn thấy Diệp Như Hề cũng thoáng kinh ngạc một hồi, nhưng rât nhanh cùng phục hồi tin thân rồi nói: “Trì Thành, sao muộn như vậy mới tới? Còn mang theo cả bạn đồng hành nữa cơ à?”

Tạ Trì Thành tùy ý ừ một tiếng, sau đó tìm tới một vị trí khuất rồi ngôi xuồng.

Tuy là một vị trí khuất trong góc nhưng không có nghĩa là mọi người sẽ xem nhẹ anh, ngược lại, bọn họ trông như chỉ hận không được dính qua đó.

Diệp Như Hề có chút chần chừ đứng ở cửa, chỉ quét mắt một cái là có thể nhận ra được người ở bên trong không phú cũng quý.

Cũng đúng, những người có quan hệ với Tạ Trì Thành tât nhiên chăng có ai là thân phận kém cả.

Đúng là vừa rồi cô đã đồng ý quá vội vàng, khiến hiện tại trông cô mới lạc quẻ làm sao.

Tạ Trì Thành liếc mắt về phía CÔ, cười nhạo một tiếng rôi nói: “Em còn muốn đứng ở nơi đó bao lâu nữa?”

Diệp Như Hề vội .vàng đi về phía anh, căng da đầu ngồi ở bên cạnh, khoảng cách giữa hai người lúc này cũng chỉ bằng một cái năm tay.

Mà lúc Tôn Tử Hạo nhìn thấy Diệp Như Hề, tầm mắt chưa hề dời đi, bị Dịch Thành Minh hung hăng kéo về thì mới phục hồi lại tinh thân, trong ánh mắt tràn đầy vẻ phức tạp.

Dịch Thành Minh vòng qua cổ cậu ta, n giọng nói: “Chuột, đừng có nhìn lung tung, còn không rõ ràng chuyện là như thê nào hay sao?”

Tôn Tử Hạo mang vẻ mặt bi phẫn, cậu ta có thể không rõ đây là cái ý gì được sao? Anh Thành cũng đã mang người qua tận đây luôn rôi!

Đây còn không phải là muốn đưa người hòa nhập vào các môi quan hệ xung quanh ư!

Vì cái gì! Vì cái gì chứ!

Dịch Thành Minh xoa xoa đầu cậu ta, đưa cho kẻ thất tình một chén rượu, Tôn Tử Hạo hung hăng uông cạn sạch.

Diệp Như Hề đứng ngồi không yên, hận không thê lập tức rời đi.

Toàn bộ người trong phòng đều dùng ánh mắt mờ ám nhìn cô, dường như đang phán đoán môi quan hệ giữa cô và Tạ Trì Thành, cho dù hai người bọn họ đang ngồi ở ‘phần đất hẻo _ lánh nhất, vân không thể tránh nồi những tầm mắt tò mò của đám người.

Tạ Trì Thành ngước đầu, chỉ những ly rượu trên mặt bàn, nói: “Uống không.”

Diệp Như Hề lắc đầu.

Tạ Trì Thành cũng không miễn cưỡng, bản thân lại nâng lên một ly, cũng không uông, ánh mắt lơ đãng, ngắm nhìn, lười biếng ngả người về sau sô pha.

Cho dù Diệp Như Hề có muốn bảo trì khoảng cách với người này thế nào, cũng không thể phủ nhận Tạ Trì Thành đúng là một người đàn ông có sức hấp dẫn trí mạng, tư thế lười biếng lại lộ ra khí chât quý tộc, ngay cả ánh mắt không chút đề ý cũng khiến người ta nhịn không được mà liếc thêm vài cái.

Anh giống như là đóa hoa anh túc, một chạm là vạn kiếp bắt phục.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 124


Chương 124

Thật bắt hạnh, hiện tại bị cô lại trêu chọc phải anh.

Diệp Như Hề đứng ngồi không yên, điêu quan trọng là cô không biêt Tạ Trì Thành muôn làm cái gì.

Không bao lâu, cửa phòng lại được mở ra, những cô gái xinh đẹp lần lượt bước vào, ai ai cũng trẻ trung xinh đẹp, cũng không có dáng ‘ vẻ phong trân chút nào, đều trông rất ngoan ngoãn tự tìm chỗ ngôi xuống.

Diệp Như Hề thầy cô gái trông xinh đẹp nhất trong đám người hình như có nhìn thoáng qua bên này.

Chuẩn xác mà nói, là nhìn Tạ Trì Thành.

Trong lúc Diệp Như Hề còn đang thát thân, mùi rượu nhàn nhạt vọt tới chóp mũi, cô đột nhiên quay đầu, liền thấy một khuôn mặt đẹp trai phóng đại, ngay trước mắt, gân trong gang tác, chỉ cần tiền lên một chút nữa, sẽ đụng phải luôn rôi.

Diệp Như Hề vội vàng lùi về phía sau một chút.

Tạ Trì Thành cũng không thèm để ý, nói: “Em đang suy nghĩ gì thế.”

“Tôi cứ tiếp tục ngồi như thế này sao?”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, “Em còn muốn làm cái gì.”

Diệp Như Hề đỏ mặt, căng da đầu thập giọng nói: “Tôi cảm thậy Tin anh cũng không cân bạn nữ ngôi cạnh làm gì.”

Một đoàn mỹ nhân nườm nượp thế kia, còn cân cô ngôi cạnh làm gì chứ?

Diệp Như Hề cảm thầy bản thân bị chơi một vố, nhưng giận mà không dám nói gì.

Tạ Trì Thành lạnh nhạt nhả ra một cậu: “Tôi không thích người khác tới gân mình.”

Diệp Như Hề nghe vậy thì nhích người kéo dẫn khoảng cách với anh.

“Đừng nhúc nhích.”

“Cảm thấy chán à?”

Diệp Như Hề muốn nói không, nhưng bâu không khí trong phòng lúc này không tốt lắm, rõ ràng những người còn lại vẫn đang vui vẻ nói nói cười cười, nhưng mà ánh mắt của những người đó đều thường xuyên nhìn về phía bên này.

Cho nên lời nói vọt tới bên miệng, liền đổi thành: “Có chút.”

Tạ Trì Thành cười cười, ánh mắt nhìn vê phía bọn họ, nói: “Kiểm chút chuyện vui gì đó khiến không khí sôi động hơn đi.”

Mọi người đang nói chuyện với nhau thì dừng lại, đồng loạt nhìn lại đây.

Cô gái xinh đẹp lúc nãy vừa liếc mắt nhìn Tạ Trì Thanh lập tức đứng lên, nói: “Tôi hát cho mọi người nghe một bài nhé, gân đây tôi có luyện tập qua bài này.”

– Dứt lời liền liền đi lên cầm bảng điều khiển và chọn một bài hát.

Là một bài tình ca.

Khi cô gái cất lời, ngay cả Diệp Như Hề cũng không thể không thừa nhận giọng hát của cô ta quả thật rất tốt, rất chuyên nghiệp, hơn nữa còn có khí chất như vậy, hẳn là sinh viên của nhạc viện.

Nhưng cho dù giọng hát có dê nghe như thê nào thì vẫn chưa đến mức khiến khán giả không thể rời mắt, Diệp Như Hề không biết phải diễn tả thế nào.

Tạ Trì Thành nhìn về phía cô, hỏi “Không tốt à?”

“Không, không phải! Hát rất tốt.”

Tạ Trì Thành thu hồi tâm mắt, đem ly rượu trong tay buông xuống, Diệp Như Hề chú ý tới, anh chẳng uống lấy một ngụm.

Người này thật cảnh giác.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 125


Chương 125

Rõ ràng là vận hòa mình vào bầu không khí hiện tại, nhưng lại vẫn tự do bên ngoài, anh năm rất vững loại khả năng này.

Diệp Như Hề có chút mơ hồ, số lần gặp mặt càng nhiều lại càng thấy không hiều biết gì về con người Tạ Trì Thành này.

“Cậu Tạ, anh thích nghe bài gì, tôi sẽ hát cho anh nghe.”

Cô gái kia hát xong một bài, chủ động hỏi Tạ Trì Thành.

Đám người chung quanh bắt đầu trở nên ôn ào.

Duy chỉ có Tạ Trì Thành không hề trực tiếp đáp lại, mà chỉ nói với Diệp Như Hề: “Em muốn nghe bài gì, bâm chọn đi.”

Diệp Như Hệ cảm thấy ánh mắt cô gái kia có thể bắn thủng cô luôn được rôi.

“Tôi không muốn nghe bài nào cả.”

Thấy anh còn muốn nói thêm, Diệp Như Hề lập tức bỏ thêm một câu: “Tôi cũng sẽ không hát đâu.Bị lạc điệu.”

Cô không nói những lời này thì thôi, vừa nói những lời này, Tạ Trì Thành liền có hứng thú.

“Vậy em hát thử một bài xem.”

Tông Tôi thật sự không hát được, bị lạc nhịp nghiêm trọng lắm, quây rây không khí của mọi người thì không tôt.”

Sau khi Diệp Như Hề đối diện với ánh mắt của Tạ Trì Thành……

Cô dứt khoát đứng lên, đứng lên thẳng tăm tắp, cằm lầy bảng điều khiển rồi tùy tiện chọn một bài hát Khi đoạn nhạc dạo vang lên, mọi người đều nhìn về phía cô, ánh mắt còn mang theo vẻ chờ mong.

Đây chính là người phụ nữ mà Tạ Trì Thành đã đưa tới, sao có thể không có chút tài năng nào được.

Hai người Tôn Tử Hạo và Dịch Thành Minh , một người thì nhìn chằm chằm vào Diệp. Như Hê, người kia lại nhìn chằm chằm Tạ Trì Thành.

Trì Thành rốt cuộc muốn làm cái gì?

Hành động đưa Diệp Như Hề mang tới đây đã là có thấm ý khác rôi.

Hơn nữa, Diệp Như Hề này lại còn là chị gái của Diệp Như Mạn, mỗi quan hệ có chút rồi loạn _ Khi Dịch Thành Minh đang cân nhắc ý nghĩa sâu xa trong chuyện này, thì một giọng ca rơi Xuông từ ngoài vũ trụ, nhạc một nơi tiêng một nẻo vút lên qua micro.

Mọi người: “……

Diệp Như Hề mặt dày tiếp tục hát. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Thì ra việc giọng ca tỉ lệ nghịch với vẻ ngoài là có thật, cũng có khối người.

Một người có thể hát được bài hát theo cách lạc nhịp đến như vậy cũng rất trâu bò rồi..

Diệp Như Hề gần như dùng một tone đề hoàn thành hết bài hát kia, sau đó rất bình tĩnh ngồi trở lại vị trí ban đầu, cười trừ nói: “Khiến mọi người chê cười rôi.’ Khóe môi Tạ Trì Thành càng lúc càng cong lên, cuối cùng thê nhưng lại bật cười thành tiếng.

Một tay anh đỡ trán, lưng dựa vào đệm sô pha, cả người nửa lưng ra trên sô pha, cười đên mức bả vai run run.

Tuy đã có gắng bình tĩnh nhưng Diệp Như Hề bị anh cười như vậy thì mặt _ cũng từ từ đỏ lên.

Mà mọi người lại đang sợ ngây người.

Bọn họ trước nay chưa từng thấy qua cậu Tạ trông vui vẻ đến vậy.

“Này, anh đừng cười nữa, tôi đã nói tôi hát không hay rồi mà.’ Diệp Như Hề có chút xấu hổ và buồn bực, từ nhỏ đến lớn, cô thật sự không thể hát, cho dù cô có đàn dương câm hay t đến đâu, nhưng hát lại không biết hát, cho nên cô chưa bao giờ vừa đàn vừa hát, cũng rất ít người biết Tăng cô bị lạc nhịp nghiêm trọng tới vậy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 126


Chương 126

Nếu không phải do chất giọng cô dễ nghe, chỉ sợ chỉ cân lạc nhịp mây câu đầu đã khiến người nghe muôn thủng màng nhí luôn rôi.

Tạ Trì Thành vẫn đang cười, lồng ngực rung rung, dường như đã thật lâu không gặp được chuyện vui như vậy.

Thật sự là anh không hề nghĩ tới Diệp Như Hề. sẽ hát lạc nhịp tới vậy, vôn tưởng rằng cô chỉ đang muốn từ chối khéo mà thôi.

Càng quan trọng hơn là, anh nghĩ tới Tạ An con trai mình.

Thằng nhóc kia luôn tự xưng là người thông minh, thành thạo mọi thứ, duy chỉ có một thứ là thằng bé không học được ——— thanh nhạc.

Ngay cả khi anh đã mời về một giáo viên thanh nhạc hàng đầu đề kèm cặp, cũng không dạy nồi Tạ An.

Đây cũng là một bài học cho cậu con trai kiêu ngạo.

Cũng là lần duy nhất mà Tạ An bị giáo viên phàn nàn.

Trước đây Tạ Trì Thành cảm thấy kỳ quái, hiện tại thì không kỳ chút nào nữa, thì ra là do di truyền.

Một lón một nhỏ, ca hát đều lạc nhịp, cho dù lạc rồi vẫn cứ chạy theo ,con đường riêng, lạc nhịp vẫn có thể nghiêm chỉnh hát đến hết bài.

Trên sân khấu, Tần Mỹ Ngọc gắt gao căn môi dưới, cô ta đã ‹ sớm biêt hôm nay Tạ Trì Thành sẽ tới đây ngồi, cho nên đã cô găng hết sức luyện hát, còn năn nỉ bạn thân cho cơ hội để đi tói đây Không nghĩ tới, bài hát cô ta đã luyện tập lâu như vậy lại không khiến anh rung động bằng một bài hát lạc nhịp.

Cô ta ghen ghét muốn chết!

Chờ Tạ Trì Thành cười đủ rồi, giương mắt nhìn Diệp Như Hề, cặp mắt đen láy kia không ¡ phải là vẻ lạnh lẽo như băng, mà là nhiễm vài phần nhu hòa, dịu dàng động lòng người.

Diệp Như Hề tránh đi ánh mắt anh , trong lòng có chút bối rồi.

“Hát cũng không tôi.”

Anh đứng lên, gật đầu, “Đưa em trở ve.

Hai mắt Diệp Như Hề sáng lên, lập tức đứng bật dậy.

Anh duỗi tay chỉ chỉ áo khoác đặt ở.

trên tay vịn, Diệp Như Hề lập tức cầm lên ôm vào lòng.

Tạ Trì Thành tùy ý nói với những người còn lại: “Mọi người tiếp tục chơi, hóa đơn cứ tính cho tôi.”

Dút lời, anh liền mang theo Diệp Như – Hề rời khỏi phòng bao, chỉ đề lại mọi người quay mặt nhìn nhau.

Tạ Trì Thành cùng Diệp Như: Hè giỏng như là một trận gió, đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng, nhưng thành công nói cho mọi người biết, bên người cậu Tạ đang có một người phụ nữ được ưu ái.

Đã có người bắt đầu hỏi thăm xem người phụ nữ kia là ai.

Chỉ có Tôn Tử Hạo cùng Dịch Thành Minh biết rõ hành động đêm nay của Tạ Trì Thành có nghĩa là gì.

Dịch Thành Minh thở dài, điều này có nghĩa là thiếu gia Tạ đây bắt đầu cường thủ hào đoạt * , anh theo dõi người nào thì sẽ ra tay với người đó, mà một bước này, chẳng qua là tuyên bó chủ quyên mà thôi.

k cường thủ hào đoạt: Ý chỉ dùng sức mạnh quyền thế, tiền bạc, hay lời đe dọa để ép buộc chiếm đoạt đôi phương Hôm nay người ngồi ‹ ở chỗ này đều là những nhân vật có tiếng nói trong Đề Đô, sau này nêu như chạm mặt trong giới, cũng phải biết đường kiêng kị một chút.

Tạ Trì Thành làm việc tựa như con nhện độc rất có tính kiên nhãn, giăng bẫy từng chút từng chút một; chờ đợi con môi chậm rãi bước vào phạm VỈ đi săn của bản thân, một kích trúng tâm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 127


Chương 127

Diệp Như Hệ căn bản không biệt bản thân đã đi một bước vào trong bẫy rập của Tạ Trì Thành , vẫn còn đang hí hửng vì được thoát khỏi vòng vây.

Tạ Trì Thành cũng thấy được dáng vẻ cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Rất không thích máy dịp này à?”

Diệp Như Hề cũng không nói chuyện trái lương tâm, nói thăng: “Đúng. Bởi vì đó không phải là nơi phù hợp với càng tôi.

Những người ở đó tùy tiện gọi tên cũng đều là những nhân vật lớn, cô thấy Tôn Tử Hạo cũng ở bên trong, là em họ của Tôn Bân hay còn gọi là người thừa kế trực hệ của nhà họ Tôn, đủ để thấy được người tới tham gia buổi tụ n kia là người như thế nào rồi.

“Đưa em trở về.”

Diệp Như Hề theo bản năng muốn từ chối, lại im miệng, cam chịu.

Nhưng lúc đi đến bãi đỗ xe, Tạ Trì Thành lại trực tiếp ngồi vào ghế phụ.

Diệp Như Hề ngắn người.

“Anh, anh ngồi sai vị trí rồi đúng không?”

Tạ Trì Thành chỉ chỉ vào ghế lái, ý tứ rất rõ ràng.

Diệp Như Hề mím miệng, không chịu đi lên, cứ giãng co như thê một lúc.

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Lên xe đi”

Diệp Như Hề bắt đắc dĩ thở dài, “Tôi sẽ không lái xe.”

“Em đã có bằng lái.”

Người này, đã điều tra cô rồi.

“Vậy anh cũng nên biết, tôi đã từng xảy ra tai nạn xe cộ.”

Tuy là gánh tội thay nhưng giờ khác này cũng bị Diệp Như Hề lấy ra dùng làm lý do thoái thác, cô không tin anh không tra ra được vì sao cô lại từng ngôi tù.

_ Một người từng lái xe gây ra tai nạn rôi ngồi tù, anh vẫn dám đề cô lái hay sao?

“Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ hai.”

Tính hơn thua của Diệp Như Hề cũng trỗi dậy.

Được, anh bảo tôi lái thì tôi lái cho anh xeml Xảy ra chuyện, xem mạng ai đáng giá hơn ai chứ!

Diệp Như Hề cũng tức giận rồi trực tiệp lên xe, thät xong dây an toàn, hít sâu một hơi, cô nói: “Đâm hỏng rồi, tôi bồi thường không nỗi nữa đâu.”

“Ừ, tôi trả nỗi.” Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Như Hề dẫm chân ga, hai tay cầm tay lái có chút khẩn trương, đã thật lâu cô không có tới xe ô tô, động tác trúc trắc đã lộ rõ sự xa lạ.

Trên con đường đông đúc, một chiếc Maybach đang di chuyền với tốc độ rùa bò.

Rõ ràng trong lòng cũng muốn sĩ diện một phen, nhưng lá gan của cô lại không lớn lắm, cứ sợ sẽ xảy ra va chạm, Ngay khi chiếc một chiếc xe đạp lạo vút qua hông xe, mặt Diệp Như Hề cũng dần đỏ lên “Tôi, tôi tìm một chỗ dừng lại nhé Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Tiếp LG Máy chiếc xe phía sau liên tục bíp còi, có thể tưởng tượng, những người đó cảm thây bực bội đên mức nào Càng bị thúc giục, Diệp Như Hề lại càng thấy khẩn trương, tay câm vô lăng như bị chuột rút, co quấp lại.

Tạ Trì Thành đột nhiên duỗi nửa người ra, không chế tay lái bên kia, nói: “Nhân ga.

Diệp Như Hề hoảng sợ, chân lại không nhúc nhích.

‘Dẫm!”

Dưới chân đột nhiên dẫm xuống trong vô thức, xe tăng tốc đột ngột, cô lập tức bị giật về sau, lưng dán chặt vào lưng ghê.

“Rất tốt, tiếp tục.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 128


Chương 128

Cảnh vật hai bên cửa số lướt qua rất nhanh.

Trước khi xe tới ngã tư, Tạ Trì Thành dùng sức, tay lái đột nhiên rẽ qua, Diệp Như Hễ theo bản năng lập tức nhả chân ga.

“Tiếp tục, đừng thả.”

“Quá, quá nhanh rồi!”

“Xảy ra chuyện gì tôi chịu trách nhiệm.”

Diệp Như Hề cắn răng một cái, tiếp tục dẫm chân ga Xe lại tiếp tục tăng tốc.

Có lẽ là có Tạ Trì Thành cùng điều khiến tay lái, trong lòng cô cũng không cảm thầy quá sợ hãi.

Hơn nữa con đường bây giờ rất Ít xe cộ, gân như không hề có chướng ngại vật, trở thành một con đường dài thẳng tắp “Tiếp tục nhắn ga.”

“Tạ Trì Thành!”

“Em là rùa đen đấy à?”

“Này! Xảy ra chuyện rồi thì mạng anh cũng không giữ được đâu!”

“Tăng tốc!”

Diệp Như Hề cảm thấy anh bị điên rồi.

Nhưng khi cảnh vật hai bên đường vút qua càng nhanh, cô cảm thây, cô cũng bắt đầu điên rồi.

Chân ga dâm tới vòng cung tốc độ mà cô chưa bao giờ nghĩ tới, tiêng động cơ rít gào trên đường đi vô cùng chân động, phong thái của một chiêc xe thê thao đỉnh cao khiến người ta mê mần cảm giác này.

Tin cô đập rất nhanh, thình thịch thình thịch, bên tai là tiếng, tim đập của bản thân, giờ. khắc này, tất cả những áp lực đè nặng trong lòng như được giải tỏa.

Sau đoạn đường thẳng là một khúc cua hình chữ S, nhìn thầy độ con kia, Diệp Như Hề theo bản năng muôn phanh xe lại.

“Đừng nhúc nhíchl”

“Tạ Trì Thành! Đây là khúc cua đó!”

“Hãy nghe kỹ lời tôi nói”

Khúc cua càng lúc càng gần, trái tim Diệp Như Hề đập mạnh đến nỗi gân như muốn bay ra khỏi lồng ngực.

Cô đúng là điên rồi! Còn nghe theo một kẻ điên!

Ngay ở lúc Diệp Như Hề chịu đựng không nổi muốn phanh xe lại, bàn tay Tạ Trì Thành đè lại mu bàn tay 5 giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, hơi thở cũng nóng rực.

“Ngoan, nghe lời tôi.”

Giờ khắc này, Diệp Như Hề đã đánh mật khả năng suy nghĩ.

Khúc cua, tới rồi, mà tốc độ của bọn họ chỉ cân xảy ra một chút sai lầm, thì sẽ lao ra khỏi rào chắn, một xe hai mạng.

“Ngay ở lúc này, phanh lại!”

“Kítttt—”

Tiếng phanh xe chói tai cắt ngang màn đêm tính mịch.

Bánh trước ma sát dưới mặt đường, bánh sau lắc lư, cả chiếc xe đã vượt qua khúc cua trong tư thế vô cùng khoa trương.

Khung cảnh trước mắt cô gần như mờ đi.

Tiếng tim đập trở nên vô cùng rõ ràng, cho đến khi xe vút qua toàn bộ khúc cua, cảnh tượng trước mắt đột nhiên trở nên rõ ràng, rộng mở.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 129


Chương 129

Ánh đèn điểm xuyết nối thành một hàng dài, sự yên lặng cuỗi cùng của thành thị như cô đọng ngay giây phút này, rộng lớn biết bao, phóng mắt nhìn khung cảnh hai bên đường không sót một chút gì.

Cô tựa hồ còn nghe thấy được tiếng cười trầm thấp của anh, lồng ngực cũng phập phông theo tiếng cười.

“Làm tốt lắm.”

Cho đến khi xe đã dừng lại lâu thật lâu, Diệp Như Hề mới tìm về được ý thức của bản thân.

Vừa quay đầu, liền va vào đôi mắt đen láy của Tạ Trì Thành.

Cô ngơ ngần.

Tạ Trì Thành chậm rãi nở nụ cười, anh nói: “Còn cảm thấy buồn chán nữa không?”

Đột nhiên, Diệp Như Hệ cũng nở nụ cười, là nụ cười chân thật, tiêng cười dân lớn hơn, mi mắt cong cong khuôn mặt vốn đã rất thanh ti nay có vẻ càng thêm lộng lẫy.

Lúm đồng tiền như hoa, lay động lòng người.

Cô nhoài người lên vô lăng, cười đến mức bả vai cũng run rây.

“Không buồn chán nữa”

Loại cảm giác chạy xe như bay này rất k*ch th*ch.

Là chuyện mà cô chưa từng trải nghiệm.

“Muốn tiếp tục không?”

“Hả2”

“Tiếp tục đi về phía trước.”

Lúc này đây, anh đã thu hồi không khống chế tay lái nữa Nhưng Diệp Như Hề cũng không còn vẻ sợ hãi.

Dẫm chân ga, đôi tay nhẹ nhàng đặt ở trên tay lái, thân thê cũng không còn căng chặt, mà trở nên thả lỏng.

“Với can đảm này của em, có thể gây chuyện rồi chạy trốn hay sao?”

Tim Diệp Như Hề run lên, theo bản năng giâm phanh lại.

Tạ Trì Thành chốc một tay trên cửa số, mắt cũng không nhìn cô, nhưng Diệp Như Hề lại có ảo giác như bản thân bị nhìn thấu.

Anh, còn điều tra ra được cái gì?

“Xuống thôi.”

Tạ Trì Thành đây cửa xe ra đầu tiên, xuÔng xe.

Diệp Như Hề cũng đi theo anh xuống xe, hai chân gân như nhữn ra.

“Qua ghế phụ đi.”

“Tạ Trì Thành, anh đang muốn làm gì?”

“Giúp em khắc phục sợ hãi.”

“Cái gì?”

“Lên xe.”

Diệp Như Hề mím môi, có loại dự cảm không tốt lắm, cô đứng ở tại chỗ, không động đậy.

Tạ Trì Thành cười chế nhạo, đuôi mắt còn mang theo ý giêu cợt, “Không lên xe, muôn tự đi bộ trở vê sao?”

Không thể nào đi bộ được, nơi này ngay cả một chiếc xe cũng không có, rừng núi hoang vắng, nguy hiểm rất lớn.

Diệp Như Hề lại một lần bị ép buộc, leo lên ngồi trên ghế phụ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 130


Chương 130

Sau khi thắt dây an toàn, Tạ Trì Thành đột nhiên dẫm chân ga, lập tức tăng tốc, Diệp Như Hề sợ tởi mức hét lên một tiếng, nắm chặt đai an toàn.

Ánh mắt Tạ Trì Thành trở nên nghiêm túc, nhưng cùng lúc đó, phía sau vang lên tiêng động cơ của một chiếc xe khác, anh khẽ nghiêng đầu nhìn thoáng qua kính chiều hậu, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh.

“Ngồi vững.”

“Cái gì?”

Xe tăng tốc dồn dập, quán tính quá lớn khiên trái tìm Diệp Như Hề như nhảy vọt lên tận cô họng.

Mà lúc này, cô cũng thấy rõ, phía sau không biệt khi nào xuất hiện lại một chiệc Ferrari màu vàng.

Diệp Như Hệ đã sợ đên mức răng đánh vào nhau lập cập, ây vậy mà Tạ Trì Thành lại trần định đến bật ngờ, chiếc xe phía sau bám theo rất chặt, không có cách nào cắt đuôi được nó.

Cô có ngốc đến mắy cũng biết được không phải là đang tác đường, chiếc Ferrari vàng kia cô ý.

“Tạ Trì Thành! Dừng xe! Anh làm vậy là liều mạng đấy!”

Hiện tại tốc độ còn lớn hơn lúc nãy cô vừa lái nhiêu, đúng là thê hiện hết tính năng tuyệt vời của chiếc Maybach vô cùng nhuằần nhuyễn, những chiếc xe phía sau cũng không thua kém, làm thê nào cũng không thoát ra được.

Phía trước lại có một khúc cua hình chữ U, Diệp Như Hề trơ mắt nhìn Tạ Ni Thành khôi chỉ có không chịu giảm tốc, thậm chí còn còn vọt tốc.

Gần hơn, gần hơn, càng gần.

Ngay cả Ferrari phía sau cũng bắt đầu phanh xe.

“Tạ Trì ThànhH!!”

Ở thời điểm xe gần như sắp lao ra ngoài, Diệp Như Hề sợ tới mức nhắm chặt mát lại.

Quán tính bật lại, một trận trời đất quay cuông.

“Hừ, mở mắt ra đi, sao lá gan lại nhỏ như vậy.”

Giọng nói giễu cợt vang lên bên ta.

Diệp Như Hệ chậm rãi mở mắt ra, xe đã qua khúc cua, đang dừng ở ven đường, mà chiếc xe Ferrari đuổi theo Sau cũng đã dừng lại.

Có người qua đây gõ cửa sổ xe.

Tạ Trì Thành thả cửa số, một người đàn ông đẹp trai nhưng khá bụi bặm và lưu mạnh’, anh ta cà lơ phất phơ dựa vào cửa xe, thò nửa đầu vào trong, hai tay chống vào mép cửa “Cậu Tạ, cậu đúng là.”

Người đàn ông vươn ngón tay cái. Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

“Khúc cua kia thì tôi phục cậu, liều mạng như vậy ai đọ nôi.Đã lâu không thây cậu tới nơi này, sau khi thằng nhóc kia nhà cậu ra đời, tôi còn tưởng răng đời này cậu cũng sẽ không đua xe nữa co”

Tạ Trì Thành cười cười, nói: Cố Cầm Minh, cậu về nước lúc nào vậy ?”

“Ha, là máy ngày hôm trước, còn chưa kịp nói cho mọi người, chạy đi giải sầu thì đụng phải cậu, không nghĩ tới, đường đường là Tạ thiếu gia lạ mang theo phụ nữ đua xe đấy nhé.”

Tầm mắt Có Cẩm Minh dừng ở trên người Diệp Như Hà, lộ ra nụ cười ái muội.

Tạ Trì Thành cũng không hề phản bác câu này, chỉ gật đâu, ánh mắt mang theo vẻ ôn hòa, chủ yên này khiến Diệp Như Hề mở to mất nhìn, cô cũng chưa thấy. qua Tạ Trì Thành đối xử với ai hòa ái dễ gần như thế.

Cố Cẩm Minh đứng thẳng dậy, đi ra ngoài vài bước, Tạ Trì Thành nói với Diệp Như Hề nói: “Em ngồi ở trong này nhé.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 131


Chương 131

Dút lời, anh xuống xe.

Diệp Như Hề nhìn thoáng qua bên ngoài, hai người kia huých vai nhau vài cái, sau đó bắt đầu nói chuyện, cô rụt đầu lại, không dám nghe lén cuộc trò chuyện của người khác.

Có Cẩm Minh ngồi xổm trên mặt đắt, trong miệng còn ngậm một điêu thuồc, trông khá tùy tiện nhưng cũng không khiên người khác khinh thường chút nào.

“Cậu Tạ, hút thuốc không? A, thiếu chút nữa tôi đã quên, cậu hiện tại đã là cha của một đứa trẻ , cũng bỏ thuốc rồi.”

Tạ Trì Thành vẫn vươn tay nhận lấy, chỉ là không hút chỉ bỏ †rong miệng.

“Trở về còn đi nữa không?”

Không đi đâu, ông già nhà tôi không buông tha, mây năm nay cũng chơi đủ rôi, nên trở về rồi.

“b?

“Hơn nữa, tôi còn phải giúp cậu đã, nghe nói trước đó cậu điêu động quân dưới trướng để đi tìm người, chỉ vì tìm một người, không phải đó là……” Ánh mắt anh ấy đây ân ý nhìn qua chiếc Maybach.

Tạ Trì Thành không phủ nhận, chỉ là ánh mắt trở nên sâu thắm.

“Cậu Tạ đúng là diêm phúc không cạn, người phụ nữ kia quả thật là cực phẩm, chỉ là vị hôn thê kia của cậu đâu rôi?”

Tuy rằng Cố Cảm Minh cũng không cảm thây người phụ nữ Diệp Như Mạn kia có thê trói chặt Tạ Trì Thành, nhưng với tư cách là mẹ ruột của Tạ An, điễm này chính là lợi thê lớn nhất của cô ta, Đôi với người anh em vào sinh ra tử với mình, Tạ Trì Thành cũng không có lựa chọn giầu giếm, anh nói thăng: “Cô ây là mẹ ruột của Tạ An.”

Cố Cẩm Minh trừng lớn hai mắt, há miệng, thuốc lá rót rồi cũng không rảnh bận tâm..

“Cậu nói cái gì?”

“6 năm trước, bị kẻ mạo danh thay thế.”

Hồi lâu, Cố Cảm Minh lại gio ngón tay cái lên, “Tôi cảm thấy người phụ nữ Diệp Như Mạn kia mới đáng nhận được cái này, chuyện này mà cũng dám làm, lừa gạt cậu Tạ đó!”

Mặt Tạ Trì Thành tràm xuống, trực tiếp duỗi chân đạp vào Có Cầm Minh, người kia linh hoạt né tránh.

“Đừng tức giận chứ, vậy cậu tính phải làm sao bây giờ? Tôi nghe nói Diệp Như Mạn hiện tại cùng với bà già bên kia qua lại thân mật, có bà ta chồng lưng, vị hôn thê này của cậu đúng là an toàn tại vị đó nhal”

Tạ Trì Thành khẽ mở môi mỏng, cười như không cười nhiễm vài phần lạnh lẽo.

“Đã giăng lưới rồi”

“Không sợ có cá lọt lưới à?”

“Ừ, cậu trở về rất đúng lúc.”

Có Cẩm Minh:??? Làm sao lại có cảm giác như bản thân mình bị gài bẫy nhỉ.

Tầm mắt Tạ Trì Thành nhìn về phía chiếc xe bên kia nói: Động tác quá lớn, sẽ kinh động con môi, cá chêt lưới rách. Hãy giúp tôi bảo vệ cô ây.”

“Cậu là cậu Tạ đó, còn không bảo vệ được một người phụ nữ sao?”

Tạ Trì Thành trầm mặc.

Cô Câm Minh bất chợt nhận ra, không phải cậu ta bảo vệ không được, mà là càng là che chở th người phụ nữ kia càng dễ gặp nguy hiệm, một người vốn dĩ khó công phá một Khi xuất hiện điểm yêu, tất nhiên kẻ thù sẽ tập trung vào công kích điểm yếu kia.

Mà đây cũng là lý do mà Tạ Trì Thành không có nói thắng mọi chuyện với Diệp Như Hề.

“Nề tình cậu đã từng cứu tôi, tôi sẽ giúp cậu nhìn chằm chằm người phụ nữ của cậu.”

Tạ Trì Thành không nói lời cảm ơn, chỉ nói: “Tôi sẽ gây áp lực cho phía nhà họ Chung.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 132


Chương 132

“Đừng nha, tôi không hiểm lạ mấy cái gia sản đó của ông già tôi đâu. Tuy nhiên, tôi thà răng đi quyên góp cũng sẽ không cho người khác, tôi tự mình giành lây được.”

1Ù”

“Được rồi được rồi, người phụ nữ của cậu, tôi thay cậu che chở, cậu đúng là thiếu tôi một ân tình đấy nhé!”

“Còn có một cô con gái nữa.”

“Biết rồi…… Hả?! Cậu nói lại một lần nữa cho tôi nghe thử?!”

Có Cảm Minh lập tức đứng bật dậy, hai mắt đều trừng to.

Tâm trạng Tạ Trì Thành hiển nhiên rất tốt, hai tay đút vào túi quân, tư thế đứng thong dong thoải mái, khóe miệng cong cong, nụ cười vô cùng đặc ý.

“Năm đó con bé bị mang đi. Thai long phượng.”

Có Cảm Minh chửi thề một tiếng.

“Tạ Trì Thành, cậu đúng là cố ý, tôi cô đơn lẻ bóng, cậu con trai con gái song toàn!”

Cô Câm Minh là thật sự ghen ghét, thằng nhóc Tạ An kia đã thông minh giông tên yêu nghiệt, có thê tưởng tượng tương lai tiên đồ sẽ hứa hẹn đến thế nào.Anh ta còn chưa kịp hâm mộ xong, hiện tại lại nhảy ra một cô con gái nữa.

Thai long BH hộ, khẳng định cũng rất thông minhl Tạ Trì Thành sao có thể khiến người ta căm hận như vậy được chứ?!

“Ông đây không muốn nói chuyện với cậu nữal Cút trở về đi!”

Cố Cẩm Minh tức giận Xoay người leo lên xe, Tạ Trì Thành với theo một cậu.

“Tạ An nhớ cậu lắm đấy”

Có Cẩm Minh .dừng bước, hừ một tiếng, “Bảo thằng nhóc kia chờ đi, ngày mai tôi sẽ đi thăm nó.”

Chiếc Ferrari màu vàng lao đi nhanh như chớp, còn cô tình tạo nên tiếng vang động cơ thật lớn.

Diệp Như Hề thấy thì biết người này vận còn tính trẻ con, quay đâu nhìn vệ phía Tạ Trì Thành đang ngôi lên xe, nói: “Người bạn này của anh……

khá là thú Vị.”

Tạ Trì Thành tùy ý nói: “Tính cậu ta là như vậy đấy, tôi đưa em về nhà.”

Nghe vậy Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng cũng có thể trở về rôi.

Lúc này, di động vang lên, là Dương San gọi tới.

Diệp Như Hề có một loại dự cảm không lành, vội vàng bắt máy.

Bên kia truyền đến giọng nói sốt ruột của Dương San, “Tiêu Hề!! Em mau trở lại đi! Nhac Nhạc đột nhiên té xỉu!

Hiện tại chị đang đưa con bé đi bệnh viện! Em mau đi đến bệnh viện chờ!”

Diệp Như Hề nhự đông cứng lại, suýt nữa đã không thể hoàn hồn.

Tạ Trì Thành cũng nghe thấy, sắc mặt căng thẳng, trực tiếp thay đổi phương hướng, anh lái xe lao vút về phía bệnh viện, dọc theo đường ởi đã vượt qua không biết bao Phiêu đèn đỏ.

Khi đến cổng bệnh viện, Diệp Như Hề cũng không kịp nghĩ đến việc nói tiêng cảm ơn, lập tức nhảy xuông xe, xông thẳng vào trong “Tiểu Hà! Ở đây! Thật tốt quá, cuối cùng em cũng tới rôi, chị nóng lòng muôn chêt”

Hai mắt Dương San đều đỏ hoe, bắt lầy cánh tay Diệp Như Hề , kéo cô đưa đến cửa phòng cấp cứu “Nhạc Nhạc phát bệnh, bác sĩ còn ở bên trong.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 133


Chương 133

Dương Sạn lúc này đã sợ hãi đến kiệt sức, tuy răng trên khuôn mặt vẫn là vẻ l5 lãng không thôi, nhưng vần cô gắng nói mấy lời an ủi Diệp Như Hề..

“Nhạc Nhạc sẽ không có việc gì đâu, Nhạc Nhạc nhà chúng ta ngoan ngoãn như Vậy, như sao có thê xảy ra chuyện được chứ……

Diệp Như Hề tự nhủ với bản thân phải thật bình tĩnh, nhưng đôi tay run rây vì sợ hãi lại bán đứng cô.

Tạ Trì Thành đi theo phía sau nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, anh dừng bước chân, trực tiêp Xoay người lây di động, ân xuống một dãy SỐ.

Không bao lâu, anh vội vã tới gần đứng yên bên người Diệp Như Hề, nói: “Đừng lo lăng..”

Diệp Như Hề giương mắt nhìn anh, ánh mắt mang theo vẻ mờ mịt cùng bắt lực.

Dương San cũng thấy được Tạ Trì Thành, trong lòng âm thầm cảnh giác, khuôn mặt của Nhạc Nhạc lại có vài phần giỗng với người đàn ông này, trên thê giới nộ, còn có chuyện trùng hợp đến vậy ư?

Vài phút qua đi, mây người bác sĩ mặc áo blouse trăng vội vội vàng vàng đi tới, cùng Tạ Trì Thành gật đậu một cái, lập tức lao vào phòng cập cứu.

“Những người này……

“Điều là những bác sĩ chuyên môn tốt nhất ở đây.”

Diệp Như Hề trầm mặc một chút, thấp thập nói: “Cảm ơn.”

Mặc kệ là xuất phát từ nguyên nhân gì, ân tình này, cô lại thiêu nợ anh.

Chỉ là, ánh mắt anh lo lắng quá mức rõ ràng, Diệp Như Hề có chút khó hiểu, sau đó bởi vì quá lo lắng mà không bận tâm đi tìm câu hỏi.

Rất nhanh, đã có bác sĩ từ bên trong đi ra.

Diệp Như Hề vội vàng đón đường.

“Bác sĩ, Nhạc Nhạc như thế nào rồi?”

“Tình hình bệnh nhân tạm thời ổn định rồi, nhưng vẫn chưa vượt qua thời kỳ nguy hiểm cần phải được quan sát trong 12 giò tới.”

Trái tim Diệp Như Hề căng thẳng, hai chân đã mêm nhữn, Tạ Trì Thành ở bên cạnh lập tức duỗi tay ra đỡ lấy cô.

Dương San tự trách nói: “Nhạc Nhạc rõ ràng đang rất tốt, tại Sao lại đột nhiên trở nên như vậy? Đều do chị, đều là chị sai.”

Trì Thành trầm giọng nói với bác “Phác đồ điều trị đã có rồi sao2”

“Vâng, đã có rồi, giám đốc Tạ, biện pháp tốt nhất chính là cây ghép tỦy, nhưng xác suất đề tìm thầy tủy cây phù hợp rất thấp. Biện pháp thứ hai đó là trị liệu bảo thủ, trước mắt ở nước ngoài có số loại thuốc mạnh có.

tác dụng ức chế tế bào lan nhanh, giá thuốc rất cao, nhưng lại ít tác dụng phụ nhất, trong nước cũng có nhiêu . bệnh nhân sử dụng.” Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

“Dùng đi.”

“Vâng, chúng tôi sẽ lập tức thu xếp ngay.

Lời Diệp Như Hề vọt tới bên miệng lại nuốt trở vào.

Sự tình liên quan tới tính mạng của Nhạc Nhạc, cô đành phải ích kỷ tiếp, nhận ý tốt này của người ta. Cũng rất rõ ràng, nêu là cô, bác sĩ căn bản sẽ không đưa ra phác đồ trị liệu gì đó, ngay cả thuốc mới, thuốc quý cũng không tới lượt Nhạc Nhạc được dùng.

Sau khi được phép vào thăm, Diệp Như Hề cùng Dương San đã nóng lòng lao thăng vào trong.

Nhạc Nhạc đang ngủ mê man trên giường bệnh, khuôn mặt nhỏ tái nhọt đến đảng sợ, cặp mắt vốn dĩ luôn sáng lâp lánh lúc này đang nhắm chặt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 134


Chương 134

Nước mắt Dương San lặng lẽ rơi xuông từ lúc nào, nhỏ giọng sụt sùi, cô ấy ngồi ở bên cạnh giường bệnh, duôi tay chạm vào gương mặt cô bé.

“Nhạc Nhạc, con đừng dọa mẹ nuôi Sợ nữa, nhất định phải khỏe mạnh “hộ: Diệp Như Hề đau lòng không thôi, một loại cảm giác vô lực quanh quân trong lòng cô, là một người mẹ, cô lại không có cách nào giúp Nhạc Nhạc giảm bớt được đau đớn con bé phải chịu.

Tạ Trì Thành xoay người đi ra ngoài, đứng trước cửa số ngoài hành lang, châm một điều thuốc.

Anh rất ít khi hút thuốc, bởi vì có Tạ An.

Hiện tại anh hút thuốc, bởi vì chuyện của Nhạc Nhạc.

Anh đã xem qua tư liệu bệnh tình của Diệp Hỉ Nhạc, nhưng chẳng qua cũng chỉ là vài nét chữ ít ỏi, chưa bao giờ trải nghiệm qua sự thật nghiệt ngã.Lúc này mới phát hiện, mây chữ ngăn ngủi miêu tả bệnh tỉnh đó có thể lây đi cuộc sông của Nhạc Nhạc bắt cứ lúc nào.

Diệp Như Hề tự trách chính mình bát lực, mà Tạ Trì Thành, lại tự trách bản thân sơ sót để xảy ra chuyện lớn.

Khi Diệp Như Hề tìm thấy Tạ Trì Thành, thuốc trong tay anh đã được dụi tắt, anh đứng trong bóng tối, dáng người thẳng. tắp hòa vào trong bóng đêm, biêu cảm trên mặt thấp thoáng, không rõ ràng.

Cô không tháy rõ biểu cảm trên khuôn mặt anh, lại có thể cảm nhận được sự ngột ngạt áp lực xung quanh anh.

“Tạ Trì Thành.”

Anh giương mắt, nói: “Ra đây làm cái GÌ”

“Ra tìm anh.”

“Hửm?”

Tạ Trì Thành không có từ chối lời cảm ơn này, chỉ có anh là rõ ràng thân phận của Diệp Hỉ Nhạc.

Cô đi qua đó, lộ ra nụ cười khổ, nói: “Tôi lại nợ anh một ân tình rồi.”

Nợ nần nhiều ân tình, cô bỗng nhiên không biết phải làm thế nào cho phải.

Anh cái gì cũng không thiếu, thứ cô có thể làm thì quá ít.

Anh không nói lời nào, Diệp Như Hề lại tự lâm bảm một mình: “Nhạc Nhạc là bị ung thư máu bẩm sinh, con bé mới nhỏ như thế lại mắc phải căn bệnh này, nhưng Nhạc Nhạc chưa từng oán trách một lời, con bé hiểu chuyện ngoan ngoãn, còn biết an ủi người khác, mọi người đều rất thích Nhạc Nhạc…… Tạ Trì Thành, anh nói xem, tại sao Nhạc Nhạc ngoan ngoãn là vậy mà ông trời lại đối xử tàn nhẫn với con bé như thế chứ ?”

Nước mắt thắm ướt làn mi, chậm lãi chảy dài trên mặt cô.

Diệp Như Hề che miệng lại, không cho bản thân nức nở thành. tiếng.

“Diệp Như Hề, con bé sẽ không có việc gì đâu.”

Một đêm này, trôi qua thật sự quá lâu.

Dương San cùng Diệp Như Hề đều canh giữ ở phòng bệnh, ghé vào bên cạnh mép giường ngủ thiệp đi.

Khi Diệp Như Hề nghe thấy động tĩnh thì lập tức mở mắt, lại đói diện với đôi mắt to chớp chớp của Nhạc Nhạc.

“Nhạc Nhạc!”

Diệp Như Hề ôm chặt lầy Nhạc Nhạc, vành mắt nóng lên, “Nhạc Nhạc, con cuôi cùng cũng tỉnh lại, dọa chết mami rôi.”

“Mami, con không thở được……

Diệp Như Hề vội vàng buông tay ra, “Nhạc Nhạc con chờ nhé, mẹ đi kêu bác sĩ lại đây!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 135


Chương 135

Kiểu tra qua một lượt, Nhạc Nhạc cuối cùng đã thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, chuyên đến phòng bệnh thường, chỉ là lúc này đây, Diệp Như Hề có thê rõ ràng cảm giác được, sức khỏe Nhạc Nhạc không còn được như trước nữa.

Càng ngày Nhạc Nhạc trông càng dân mất đi sức sông , cho dù cô bé luôn cười tươi gọi mami, lại không mở miệng bảo cô ôm lấy mình.

Dương San cũng đã nhận ra điểm này, nhưng cô ây và Diệp Như Hề chỉ nhìn nhau mà không nói gì.

Diệp Như Hề xin nghỉ hai ngày ở bệnh viện cùng Nhạc Nhạc, cho đến khi không thê trì hoãn được nữa thì mới đi là!

Cô cân phải làm việc, còn bận rộn hơn nhiêu so với trước kia, cho nên Nhạc Nhạc chỉ có thể giao cho chị Dương chăm sóc.

“Tiểu Hề, em yên tâm đi, chị sẽ chăm sóc tốt cho Nhạc Nhạc.”

“Dương tỷ, nhờ ơn chị nhé.”

“Nhạc Nhạc cũng là con gái nuôi của chị mà, em yên tâm.”

Ánh mắt Dương San mang theo vẻ bướng bỉnh, lần này đột nhiên bệnh tình của Nhạc Nhạc lại chuyển biến ngụy kịch khiến tất cả mọi người đều.

khân trương, không khí cũng nặng nề hơn.

Dương San không biết, tiếp theo Nhạc Nhạc còn có thể may mắn vượt qua được như vậy hay không, cho nên, có một số việc cổ cần phải đối mặt, vốn dĩ cho răng chính mình đời này cũng sẽ không bao giò cúi đầu, nhưng lúc này đây, cô muôn cúi đầu.

Diệp Như Hề không biết ở trong lòng Dương San đã đưa ra quyết định nào đó, cô cô ép bản thân phải ôn định lại tâm trạng, lao đầu vào công việc.

Trở lại Tư Nhữ, tất cả mọi người có thể cảm giác được Diệp Như Hệ đã thay đổi.

Cô không hề đùn đầy, không hề che giâu, gân như là làm việc bạt mạng, tìm kiêm hạng mục, điều tra thị trường, cô là người đầu tiên xông ra trước.

Ngay cả Lục Tư Viễn cũng bắt đầu thây lo lắng cho cô.

“Tiểu Hề, em đang gặp phải chuyện gì sao?”

“Em không có việc gì.”

“Trạng thái của em không đúng lắm, có chuyện gì em có thê nói cho anh biết, có 5l anh có thể giúp đỡ được.”

Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Cảm ơn, em có thể tự xử lý tốt”

Cô đã thiếu nợ Tạ Trì Thành, không muốn lại phải nợ nần Lục Tư Viễn.

Lục Tư Viễn cúi đầu, nhẹ nhàng thở dài, anh biết đến bây giờ Tiêu Hề vẫn chưa mềm lòng với mình nửa phần “Tiểu Hề, có phải cho dù anh có làm như thế nào, em cũng sẽ không bao giờ quay đầu lại, đúng không?”

Diệp Như Hề nghe được lời nói nhẹ nhàng như thủ thỉ của anh, nhưng, cô chỉ dừng một chút, đề lại. một câu: “Anh là ông chủ của em.”

Cũng chỉ có thể là ông chủ mà thôi.

Tạ Trì Thành đặt báo cáo xét nghiệm trên tay xuông.

Diệp Hỉ Nhạc đúng thật là con gái anh, mục giám định ADN đã rất rõ ràng.

Nhưng tủy xương của anh lại không phù hợp với Nhạc Nhạc.

Anh không thể hiến tủy xương để cứu Nhạc Nhạc được.

“Giám đốc Tạ, có thể tiểu thiếu gia có thể phù hợp……”

Thường thường, các cặp song sinh có tỷ lệ phù hợp tủy xương rất cao.

Tuy nhiên Tạ Trì Thành cũng do dự một chút, cuối cùng vẫn không đồng ý để Tạ An thử xét nghiệm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 136


Chương 136

Thể chát của Tạ An vốn đã không _ được tốt như vẻ ngoài, hơn nữa tuôi còn nhỏ, cho dù có phù hợp để hiền tủy xương, cũng không có điều kiện thê chất đề hiền.

“Tăng phạm vi tìm kiếm,, cần phải tìm được người phù hợp.”

“Vâng, giám đốc Tạ.”

Tạ Trì Thành trâm mặc thật lâu, xoa xoa vùng giữa hai mày, anh đặt bản báo cáo xét nghiệm và giám định AND vào ngăn kéo trước mặt.

Di động vang lên, nhìn thấy dãy số điện thoại kia, Tạ Trì Thành cười lạnh một tiếng, vốn định tắt cuộc gọi, nhưng suy tư một chút vẫn ân nút kết nồi.

“Hiện tại ngay cả điện thoại của ta mà anh cũng không muốn nghe sao?”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói sang sảng có lực của lão phu nhân .

“Có việc?”

“Trở về tế tổ.”

“Không rảnh.”

“Tạ Trì Thành, giờ cả tổ tông mà anh cũng không muôn lễ bái đúng không?

Anh cũng không thèm nhìn ông nội anh một cái đây 3/2) Tạ Trì Thành cười lạnh một tiếng, nói: “Chỉ đơn giản là về té tổ thôi sao? Bà rất rõ ràng, không có khả năng đó.”

“Tóm lại, cuối tuần này, anh cần phải trở về, hai vợ chồng anh đã ở riêng lâu như thế, nhanh chóng đón vợ anh trwor về đi.”

Tạ Trì Thành lười biếng đưa lưng dựa vào lưng ghế phía sau, nhàn nhạt nói: “Hủy hôn rôi, cô ta không cần phải trở vê nữa.

“Nói với vẫn gì thế! Con bé là vị hôn thê của anh.

Anh cũng nên đi đăng ký kết hôn với Như Mạn đi, con cái đêu đã có Tôi, còn kéo dài lâu như vậy làm gì”

“Chuyện hôn nhân của tôi không đến lượt bà nhúng tay vào.”

“Anh cứ giữ thái độ như thê mà ăn nói với người lớn đó hả! Như Mạn đã làm gì có lỗi với anh chưa? Tạ An cũng đã lớn như thế rồi, lại còn sinh người nói dõi cho nhà họ Tạ chúng ta, anh nên cưới con bé!”

“Nói xong chưa? Tôi còn có việc.”

Lão phu nhân tạm dừng một chút, giọng nói dần trở nên lạnh lẽo “Anh hiện tại đang dây dưa ở cạnh người phụ nữ kia, anh cho rằng ta không biết gì sao?”

Ánh mắt Tạ Trì Thành cũng dần rét lạnh, anh cảnh cáo. “Tốt hơn hết là bà đừng động tới cô ây.”

“Vậy thì cùng Như Mạn đi đăng ký đi, kêt hôn xong, anh muôn chơi Hữa bên ngoài thê nào ta không quan tâm.”

“Bà cho rằng khống chế được cô ta thì có thê không chê tôi ư?”

“Tạ Trì Thành! Ta là bà nội của anh!” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Nếu không phải thì bà cho rằng mình còn có thê gọi đên cuộc điện thoại này cho tôi chắc.”

“Tóm lại, nếu anh không muốn cô ta xảy ra chuyện, thì cứ theo lời ta mà làm.Lần tới, cô ta cũng không gặp may mặn như vậy nữa đâu.”

“Bà uy h**p tôi?”

“Trì Thành, ta chỉ muốn tốt cho cháu mà thôi, nhà họ Tạ chúng ta không phải đám chó mèo tạp nham nào cũng có thể bước chân vào cửa được.”

Tạ Trì Thành nghe tiếp bíp bíp cúp máy, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

Diệp Như Hề mỗi ngày đều đi lại giữa bệnh viện và công, ty, trong tình huồng làm việc quá sức, cô ‘thành công ‘ đồ bệnh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 137


Chương 137

Mới đầu chỉ là đầu choáng váng hoa mắt, sắc mặt đỏ bừng, vấn là Dương San nhận thấy trông cô không Ôn, duỗi tay chạm thử vào, vùng trán nóng đên giật mình.

“Tiểu Hề, em phát sốt rồi!”

Diệp Như Hề sờ sờ trán, thử rồi nói: “Em không có việc gì, hẳn là cảm lạnh thôi, lát em uống chút thuốc cảm là tốt rồi.”

“Không được! Em cần phải truyền nước và uông thuốc tử tế, người đã nóng đến như vậy rồi!”

“Nhạc Nhạc……”

Dương San trực tiếp ngắt lời GÓI: “Nhạc Nhạc còn chưa khỏe hẳn lên, em cũng không thể ngã xuông được, nhanh chóng đi gặp bác sĩ, chị giúp em nói dôi Nhạc Nhạc”

Diệp Như Hề do dự một chút, cũng gật đầu đồng ý, nhưng cô không muôn khám ở bệnh viện này, cô sợ Nhạc Nhạc sẽ phát hiện.

Ngay lúc này nếu cô còn sinh bệnh, Nhạc Nhạc sẽ càng buồn khổ hơn.

Dương San không thể đi củng cô được, bởi vì cô ây còn phải nhìn chằm chằm Nhạc Nhạc, quan sát sự thay đổi sau khi con bé dùng thuốc, khổng thể rời khỏi đây. Dương San đành phải dặn dò Diệp Như Hề, muốn cô nhất định phải đi l**m tra, phải gặp bác sĩ.

Chỉ là sau khi trở về, Diệp Như Hề quá mức mỏi mệt, trở về nhà đã trực tiêp ngã lên giường ngủ thiếp đi, Buổi sáng ngày hôm sau, Lục Tư Viễn mãi vẫn chưa thấy Diệp Như Hề xuất hiện, trước đó n ni giờ thấy cô đến trễ đây là lần đầu tiên.

Gọi điện thoại cho cô lại không liên lạc được, bỗng nhiên lại có cảm giác bắt an.

Lục Tư Viễn đứng ngồi không yên, lại nghĩ tới sắc mặt cô hôm qua đã rất kém, liền trực tiếp xem bản lý lịch, nhìn thông tin nhà cô rồi tự mình đi tìm người.

Án chuông cửa cả nửa ngày mà không có đáp lại, Lục Tư Viễn trực tiếp đi tìm người chủ nhà, sau khi mở: được của, liên phát hiện Diệp Như Hà đã sốt tới mơ hồ, cả khuôn mặt đỏ bừng.

Lục Tư Viễn vội vàng đưa cô tới bệnh viện, vừa kiểm tra, đã sốt cao dẫn tới viêm phổi, chỉ cân muộn một chút nữa, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Lục Tư Viễn dứt khoát canh giữ ở bệnh viện, chờ khi Diệp Như Hề tỉnh lại, phía công ty báo cho Đường Anna tới hỏi thăm một chút, nhưng khi Đường Amna biết người phát sốt là Diệp Như Hề, suýt nữa đã bóp nát di động.

Người luôn luôn xử lý công việc theo phép công, ngay cả bản thân sinh bệnh cũng phải đề ý tới công ty như Lục Tư Viễn, lại tình nguyện vì một người phụ nữ mà bỏ bê cả việc của công ty.

“Tư Viễn, dự án của chúng ta đang ở thời khắc mẫu chốt, anh không có mặt, em không thê nắm chắc thời cơ đầu cơ phá giá được”

Đường Anna tận dụng hết khả năng tìm cớ để lôi người về.

Nhưng, Đường Anna đúng là quá xem nhẹ tình cảm của Lục Tư ‘Viễn.

“Bảo đối phương bình tĩnh, không nóng nảy ở thời khắc này.”

“Tự Viễn, anh có biết bảo qua thời điểm này cũng là bỏ qua thời cơ tốt nhất không, rât có thể sẽ dẫn tới thất bại cả dự án.”

“Anh sẽ phụ trách.”

Đường Anna thật sự giận đến điên rôi, lại cô găng áp chê lửa giận trong lòng, thay đôi một lý do khác: “Như Hề bị bệnh thì để em tới thăm nom, anh nhìn chăm chăm vào dự án, em không yên tâm lắm, như vậy có được không?”

Lục Tư Viễn chần chờ một chút.

“Hơn nữa dự án này là ủy ban đầu tư tin tưởng lắm mới giao nó cho anh, em biệt anh lo lắng cho Tiểu Hề, anh yên tâm, em sẽ ở lại bệnh viện chăm sóc cho cô ây, sau khi người đã tỉnh lại em sẽ thông báo cho anh đầu tiên, được không?”

Lục Tư Viễn cuối cùng cũng đồng ý, Đường Anna lập tức chạy tới bệnh viện, sau khi trao đổi qua nội dung công việc với Lục Tư Viễn một chút, liền nhìn anh rời đi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 138


Chương 138

Tiếp theo, vẻ mặt dịu dàng của Đường Anna lập tức thay đổi chỉ còn sự ngoan độc.

Cô ta đi từng bước tới trước mặt Diệp Như Hề, cúi đầu Diệp Như Hề đang mê man nằm yên một chỗ.

“Vốn tưởng rằng bên phía nhà họ Tôn có thê kéo cô ngã ngựa, không nghĩ tới cô còn có nắng lực cứu vót trở lại, Diệp Như Hà, tôi không thể không bội phục cô, nhựng cô không nên cướp đi Lục Tư Viễn của tôi.”

– Nụ cười của Đường Anna có vẻ dữ tợn, khuôn mặt cũng vặn vẹo.

“Nếu cô bị bệnh, thì dứt khoát bệnh lâu hơn một chút đi.”

Đường Anna tìm tới nước đá, trực tiệp xôi thăng lên chăn của Diệp Như Hề, trơ mắt nhìn sắc mặt khó khăn lắm mới đỡ hơn của cô, lại lần nữa đỏ ửng lên vì sốt.

Trong lúc hôn mê Diệp Như Hề giã giụa muốn đầy. chăn ra, lạnh đến mức cả người run rây.

Đường Anna dứt khoát tiền lên, trực tiếp đề chăn lại.

“Khó chịu sao? Vậy thì đúng rồi, ở bệnh viện mà nằm chết dí thêm ít ngày đi.”

Mắt thấy cũng vừa phải rồi, Đường Anna liên đi gọi y tá tới, nói dối là bản thân mình không cần thận đề đồ nước lên chăn.

Mà Diệp Như Hề lại bị sốt cao hơn.

Khi Lục Tư Viễn xử lý xong mọi việc, vội vội vàng vàng chạy tới bệnh viện, lại biệt được Diệp Như Hề vừa được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt.

Đường Anna khóc lóc nói: “Đều do em, là em không chăm sóc tốt cho Như Hè, Tư Viễn anh mắng em đi, đều do em sai, do em chăm sóc cô ấy mà quá mệt mỏi, không cân thận ngủ gà ngủ gật, nước bị đồ ra mà không có phát hiện, chờ tới khi phát hiện ra thi Lục Tư Viễn vốn đang muốn trách cứ thì nhìn thây Đường Anna rơi nước mắt đành phải đè nén lại.

“Không trách em, em đừng khóc nữa.

“Tư Viễn, Tiểu Hề có thể đã xảy ra chuyện gì hay không, chúng ta nhanh thông báo cho người nhà cô ấy đi.”

Dù thế nào thì Đường Anna cũng không thê đề Lục Tư Viễn tiếp tục ở lại bệnh viện, không chừng Diệp Như Hề tỉnh dậy sẽ thật sự bám lây Lục Tư Viễn!

Lục Tư Viễn cũng biết tình hình lúc này rất nguy hiểm, anh phải thông báo cho người nhà, nhưng người nhà của Tiểu Hề…

Lục Tư Viễn do dự một chút, cho rằng Tiều Hề cùng nhà họ Diệp chẳng khác nào không có môi liên quan gì với nhau nữa.

Đường Anna thấy thế, tưởng anh không muôn, lập tức chủ động nói: “Em đi tìm điện thoại của cô ây. Em sẽ gọi cho người nhà của Tiểu Hề.”

Dút lời, cũng không đợi Lục Tư Viễn nói gì thêm, liền trực tiếp đi gọi điện thoại.

Điện thoại của Diệp Như Hề không có cài mật khẩu, nhưng bên rất sạch sẽ, cho dù có muốn tìm điểm yêu cũng không tìm được.

Ngay cả danh bạ liên lạc cũng đều ít đến đáng thương, càng quan trọng hơn là, phía trên ghi chú đêu là số điện thoại, không có tên của ai.

Đây là thói quen của Diệp Như Hề, cô sẽ nhớ kỹ mỗi số đại diện cho từng người, cũng sẽ thường xuyên dọn dẹp thông tin, cho nên điện thoại của cô dù có bị nhặt được cũng sẽ không gây hậu quả nghiêm trọng.

Mà thói quen này đã được hình thành do năm đó cô phải trải qua một lần thiệt thòi quá lớn.

Đường Anna lướt một vòng không biệt nên gọi cho số nào, cuỗi cùng nhìn thấy. một dãy số có dấu [ ], còn thấy có vài lần trò chuyện, liền trực tiễp gọi qua.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 139


Chương 139

Điện thoại reo một lúc lâu, khi Đường Anna đang định cúp máy thì ở bên kia mới kết nồi.

“Hiếm khi em chủ động tìm anh, thật kỳ lạ.”

Giọng nam rất êm tai, trầm thấp , hơi khàn, âm cuôi tăng lên một chút, mạng hơi hướng thư thái lười biếng, điêu này cho thây chủ nhân giọng nói này bởi vì nhận được điện thoại cho nên vui vẻ.

Đường Anna lần đầu tiên đỏ mặt vì nghe giọng đàn ông, vội vàng nói: “Xin chào, tiên sinh.”

Bên kia dừng một chút, giọng nói lười biếng trước đó hoàn toàn thay đối, trở nên âm trầm.

“Cô là ai2”

“Tôi là bạn của Diệp Như Hề. Cô ấy hiện tại sinh bệnh phải nhập viện rồi.”

Bên kia truyền đến tiếng sột soạt, giông như tiêng quân áo, vải vóc ma sát.

“Tiên sinh?”

“Bệnh viện nào.”

->> “Bệnh viện…..

“THƯỚC .

Trực tiếp cúp điện thoại.

Đường Anna cầm điện thoại với vẻ mặt không hiểu chuyện gì, người này sao lại thổ lỗ như vậy chứ?

Tuy nhiên giọng nói rất êm tai, nghe lỗ tai còn muôn mang thai, chỉ là…hình như có vẻ quen quen.

Đường Anna trở về bên cạnh Lục Tư Viên, nói: “Em đã gọi điện thoại rồi, bên kia sẽ đến đây sớm thôi. Tư Viễn, anh đừng lo lắng.”

“Em đã gọi cho ai vậy?”

Đường Anna lúc này mới nhớ tới hình như bản thân không có hỏi đối phương là ai?

Nhưng giọng điệu kia như mệnh lệnh khiến người khác vô thức làm theo, chờ đên khi cúp máy, mới nhớ tới bản thân chưa từng hỏi đôi phương thông tin gì.

Đường Anna nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Lục Tư Viễn, giọng nói cũng thay đổi, nói: “Hẳn là bạn trai của Tiêu Hễ, giọng, điệu rất lo lắng, nói là sẽ tới đây ngay.”

Sắc mặt của Lục Tư Viễn cứng đờ.

Đường Anna thêm mắm dặm muối nói: “Vừa rồi nghe điện thoại có vẻ rất nóng lòng, hận không thể lập tức đến ngay. Sau khi cho anh ta biết địa chỉ, liên bị cúp máy. Chắc sẽ đến sớm thôi.”

Lục Tư Viễn mắt tự nhiên nói: “Chắc là không phải là bạn trai đâu:”

“Sao lại không phải, trong danh bạ điện thoại còn lưu ba chữ anh yêu, hiện tại điện thoại di động đã hết pin, không có cách nào đưa cho anh xem được.”

Đôi tay đang rủ xuống của Lục Tư Viễn chậm rãi nắm chặt, trong lòng đau xót, ánh mắt còn có chút mờ mịt.

Tiều.Hề…có thật là em đã có bạn trai không?

Lần này anh lại đến trễ nữa sao? Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Đường Anna thấy vậy, khóe môi hơi nhêch lên, lạnh lùng nói: “Bạn trai của Như Hề khá tốt. Chờ lát anh ta đến sẽ chăm sóc tốt cho Như Hè, chúng ta cũng đừng, làm phiền đôi vợ chồng son này nữa.”

Lục Tư Viễn chua xót, giật giật khóe môi, thấp giọng nói: “Ừm, bác sĩ vừa rồi mới tiêm thuốc. Bây giờ cũng hạ sốt rồi, không bao lâu nữa là cô ây sẽ tỉnh lại.

“Vậy thì chúng ta trở về đi, ở lại làm bóng đèn của người khác cũng không tôt đâu.”

Nếu tỉnh lại thấy người đầu tiên là Lục Tư Viễn, Diệp Như Hề cảm động thì cô ta phải xử lý thế nào?

Đường Amna biết rất rõ tâm tư của Lục Tư Viễn đổi với ¡ Diệp Như Hề, cô ta tuyệt đối phải ngăn cán chuyện này xảy ra, việc cấp bách nhất là phải đưa Lục Tử Viễn rời khỏi bệnh viện.
 
Back
Top Dưới