Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 140


Chương 140

Mặc dù, Đường Anna có chút tò mò người đàn ông trong điện thoại là ai, giọng nói hay như vậy, thật là khiến người khác dễ dàng có ý nghĩ kỳ quái.

“Anna, để anh đợi ở đây một lát nữa đi, Tiểu Hề sẽ sớm tỉnh lại, lỡ như anh ta không tới..

Đường Anna nói „ “Tự Viễn, anh làm như vậy không thích họp.”

Lục Tư Viễn mím môi không trả lời.

“Người ta đã có bạn trai. _Trông thấy anh ở đây, người khác sẽ nghĩ như.

thế nào? Em biết, anh thích Như Hè, nhưng anh không thể phá hủy tình cảm của người khác. Điêu này là không đúng.”

Lục Tư Viễn lộ ra một tia cười khổ, trầm thấp thở dài, nói: “Rõ ràng như vậy sao?”

Đường Anna có chút không vui, nói: “Tư Viên, anh từ trước đên nay luôn công tư phân mình. Em quen biết anh nhiều năm như vậy, còn có thể không nhìn ra được sao? Nhưng là lần này, anh nên buông tay.”

Lục Tư Viễn im lặng.

Đường Anna vươn tay VÕ VÕ vai anh, nói: “Đi thôi, em cùng anh đi uống một chén, để anh có thể nghĩ rõ ràng.”

Nghĩ rõ ràng là tôi so với tiện nhân Diệp Như Hề kia tốt hơn!

Đường Anna nhịn lại nửa câu sau, đóng vai người bạn tri kỷ một cách hoàn hảo.

Cuối cùng, Lục Tư Viễn cùng Đường Anna rời đi.

Đường Amna lên xe của Lục Tư Viễn, xe vừa nỗ máy, cô ta liền nhìn thấy một chiếc Maybach màu đen chạy __ qua với tốc độ rất nhanh.

Đường Anna lờ mờ cảm thấy chiếc xe kia có chút quen thuộc.

“Em đang nhìn gì vậy?”

“Không có, anh muốn uống ở đâu?

Em sẽ đi cùng với anh.”

Lục Tư Viễn lái xe rời đi.

Mà ở đẳng. kia, Tạ Trì Thành vừa đậu xe xong, sải bước về phía trước, trực tiếp hỏi số phòng từ quây lễ tân, hướng phòng bệnh của Diệp Như Hề đi đên.

Lúc này, sắc mặt của Tạ Trì Thành trông rât khó coi.

Quần áo mặc không quá nghiêm chỉnh, hai cúc áo sơ mi trên cùng bị nới lỏng, lộ ra đường Cong xương quai xanh rõ ràng, tay áo xắn lên trên, một phần cánh tay cũng lộ ra, cả người tràn đầy dáng vẻ cao ngạo.

Hiển nhiên là anh đến rất vội vàng, giữa hai hàng lông mày có chút Sôt ruột, bước chân cũng vội vã giông như một cơn gió, nhưng vì vẻ ngoài của anh quá đẹp trai, nên dọc đường có không ít bệnh nhân và y tá đêu ngoái nhìn.

Tìm được phòng bệnh, anh đẩy cửa vào thì thấy Diệp Như Hà đang năm trên giường.

Một y tá lớn tuổi đang thay bình truyền nước cho cô, khi nhìn thấy Tạ Trì Thành, y tá nói thẳng: “Cậu là người nhà của bệnh nhân nào thế?”

Tạ Trì Thành dừng một chút, còn chưa kịp trả lời, dì y tá đã nói: “Cậu là bạn trai của cô Áy?”

“Sao lại đến muộn như vậy? Bệnh nhân bị sốt thế này, cũng không có ai đến nhìn một chút. Hai người vừa rồi đã trực tiếp rời đi. Nếu không phải tôi nghĩ tới chuyện đây nhìn một chút, máu đã chảy ngược lại rồi!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 141


Chương 141

Tạ Trì Thành bị mắng một trận dữ dội như vậy, vẻ mặt không thể tin được, trước đây anh chưa từng bị người khác nói như vậy.

“Người trẻ tuổi bây giờ không biết trân trọng bạn gái sao? Làm việc quá sức rồi đỗ bệnh! Lại còn suy dinh dưỡng mãn tính, thân thể rất kém.

Không thể vì tuổi còn trẻ mà giày vò bản thân đến như vậy. Nếu không, hiện tại liền ngã bệnh!”

Tạ Trì Thành nhíu mày: “Làm việc quá sức? Suy dinh dưỡng?”

“Rõ ràng đã hết sốt, người phụ nữ kia trông nom kiểu gì mà còn đồ nước lên chăn, lại bắt đầu sốt đột ngột rồi chuyên sang viêm phôi. Bệnh càng lúc càng nặng. Thời gian tới nên chú ý hơn!”

Tạ Trì Thành cố gắng kìm nén tính tình nóng nảy của mình, miễn cưỡng ừm một tiêng.

“Buổi tối hôm nay hãy luôn canh chừng nhiệt độ, nếu lại sốt thì gọi ngay cho bác sĩ, còn có phải chú ý nhìn bình truyền nước này nữa.”

Dì y tá dặn dò xong, lúc này mới chú ý tới thanh niên này khá là đẹp trai, bị bà dạy dỗ lâu như vậy cũng không có mạnh miệng, coi như không tệ, liên thuận miệng khen một câu.

“Thằng nhóc này không tệ nha, bạn gái của cậu xinh đẹp mà cậu cũng tuân tú, hai người ngược lại rất lại xứng đôi, sau này đổi tốt với nhau một chút.”

Vẻ mặt của Tạ Trì Thành thoáng chốc mắt tự nhiên, vành tai có chút đỏ lên.

Dì y tá cũng phát hiện ra, vẻ mặt có.

chút đắc ý nói: “Có thể nhắc tay cô ấy lên một chút để tiện truyền dịch. Có việc gì thì gọi tôi.”

Tạ Trì Thành sắc mặt cuối củng cũng dễ nhìn hơn một chút, anh cúi đâu liếc nhìn Diệp Như Hề đang ngủ mê man, trong mết lóe lên tia ủy khuát.

Lúc Diệp. Như Hề tỉnh lại, phát hiện tay trái của mình bị người ta hơi giơ lên.

Cô mơ hồ mở mắt, đau đầu kinh khủng.

Cử động yếu ớt đã đánh thức Tạ Trì Thành đang chợp mắt, anh đảo mắt nhìn lại và nói: “Tỉnh rỗi sao? Tôi đi gọi bác sĩ.”

Tạ Trì Thành đứng lên, bước chân lảo đảo, bởi vì giữ một tư thế quá lâu, khiến cơ thể của anh bị tê.

Một lúc sau, mới nhanh chân sải bước.

Bác sĩ đo lại thân nhiệt cho Diệp Như Hề một chút, cuối cùng hạ xuông, sau khi truyền nước, quan sát một đêm là có thể xuất viện.

Nhưng Diệp Như Hề làm sau khi truyền nước xong điều đầu tiên làm là giấy giụa muốn xuất viện.

Tạ Trì Thành trực tiếp đè cô xuống giường, vẻ mặt không thể tin được, nói: ‘Em phát điên cái gì? Như thế này còn muốn xuất viện?”

“Anh buông tôi ra.” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Cô muốn đây Tạ Trì Thành ra, nhưng cơ thể lúc nảy quá yếu, không còn sức lực.

“Em đứng còn đứng không được, sao còn muôn xuất viện?”

Sắc mặt của Diệp Như Hề vô củng nhợt nhạt, phần cằm đều đã trở nên gây và nhọn, đôi mắt trước kia rất sáng và đây sức sông cũng đã ảm đạm đi rất nhiều.

Anh còn không nhìn được cô như thế này, thì ai nhìn?

“Tạ Trì Thành, cảm ơn anh, nhưng tôi muốn xuất viện.”

“Tôi cho phép sao?”

Diệp Như Hề c*n m** d*** nói: “Xin anh tránh ra.”

Tạ Trì Thành trông thầy ánh mắt khẩn câu của cô, lửa giận vỗn dĩ đang bùng phát trong nháy mắt bị dập tắt một chút, chậm rãi nói: “Em có biết em đang bệnh năng không? I Muốn hủy hoại thân thế cũng có thẻ đổi cách khác.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 142


Chương 142

Diệp Như Hề cúi đầu nói: “Tôi không sao, đừng lo lắng, tôi biết tình hình của mình.”

Dút lời, cô nhẹ nhàng đầy Tạ Trì Thành đang đề cô ra.

->> Chống tay đứng lên, chân có chút mềm nhữn nhưng còn có thể kiên trì.

“Tiền viện phí lần sau tôi sẽ đưa cho anh. Cảm ơn anh, nhưng tôi hiện tại phải rời đi.”

Diệp Như Hề hơi cúi đầu chào trước Tạ Trì Thành, vừa mới đi ngang qua, đã bị anh nắm lấy cánh tay.

Diệp Như Hề quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt sâu thăm của Hỗ Trì Thành.

Diệp Như Hề c*n m** d*** nói: “Xin anh tránh ra.”

Tạ Trì Thành trông thầy ánh mắt khẩn câu của cô, lửa giận vỗn dĩ đang bùng phát trong nháy mắt bị dập tắt một chút, chậm rãi nói: “Em có biết em đang bệnh năng không? I Muốn hủy hoại thân thế cũng có thẻ đổi cách khác.”

Diệp Như Hề cúi đầu nói: “Tôi không sao, đừng lo lắng, tôi biết tình hình của mình.”

Dút lời, cô nhẹ nhàng đầy Tạ Trì Thành đang đè cô ra.

->> Chống tay đứng lên, chân có chút mềm nhữn nhưng còn có thể kiên trì.

“Tiền viện phí lần sau tôi sẽ đưa cho anh. Cảm ơn anh, nhưng tôi hiện tại phải rời đi.”

Diệp Như Hề hơi cúi đầu chào trước Tạ Trì Thành, vừa mới đi ngang qua, đã bị anh nắm lấy cánh tay.

Diệp Như Hề quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt sâu thăm của Mã Trì Thành.

“Em vội vàng như thế là muốn đi làm gì”

“Tạ Trì Thành, tôi thật sự phải đi, có chuyện gì lần sau chúng ta nói được không?”

“Nói.”

Thấy anh không có ý buông tay, Diệp Như Hề có chút gấp, khẽ căn môi nói: “Nhạc Nhạc còn đang đợi tôi trong bệnh viện. Tội đã “hứa với con bé sẽ đi cùng nó đến kiểm tra sức khỏe.

Con bé sẽ rất sợ.”

Lửa giận trong đáy mắt Tạ Trì Thành biến mắt ngay lập tức, tăng thêm vẻ phức tạp, thấp giọng nói: “Tôi đưa em đi.”

Diệp Như Hề ngạc nhiên, nhưng cũng không từ chối, mặc dù cô không hiều thái độ của Tạ Trỉ Thành, nhưng ưu tiên hàng đầu là nhanh chóng ở cạnh Nhạc Nhạc.

Trong xe, Diệp Như Hề kéo gương xuồng, nhìn khuôn mặt tái nhợt của mình, nhanh chóng lục trong túi lầy cây son đỏ, che đi đôi môi tái nhọt.

Lúc dừng đèn đỏ, Tạ Trì Thành liếc cô một cái rồi đột nhiên nói: “Diệp Như Hề, em muốn tự mình nuôi Nhạc Nhạc sao?”

Động tác Diệp Nhự Hề dừng lại, đem son môi cât vào, võ nhẹ lên má làm ng hồng một chút rồi mới nói: “Ừm tôi sẽ có gắng hết sức.”

Anh dùng ngón tay gõ vào vô lăng và nói: “Chưa từng nghĩ qua tìm cho Nhạc Nhạc một người cha sao?”

Sắc mặt Diệp Như Hề đông cứng lại, giọng điệu mang theo đề phòng, nói: “Tạm thời tôi chưa nghĩ đền việc này.”

Tạ Trì Thành không tiếp tục nói nữa, kết thúc chủ đề kỳ lạ này.

Diệp Như Hề nhìn sắc mặt của anh ta có chút kỳ quái, đó là vẻ mặt khó hiểu, cô nghĩ đến vấn đề mình đã bỏ qua.

“Anh…sao lại ở đây?”

Cô ngã bệnh, mở mắt ra người đầu tiên cô thầy là Tạ Trì Thành, điều này thật không thể tin được.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 143


Chương 143

Mà…anh hình như còn nắm tay cô?

Tư thế kia, là tiện cho việc truyền dịch sao?

Nhưng, Tạ Trì Thành là loại người sẽ làm những chuyện như vậy sao?

Không đúng, thân phận của anh căn bản không có khả năng, thậm chí là không cần thiết.

Tạ Trì Thành cười lạnh, nói: “Có người gọi điện thoại tới cho tôi, nói rằng em sắp chết.”

Diệp Như Hề không thể nhớ ra chuyện tại sao cô lại bị ngất đi, nhưng dáng vẻ của Tạ Trì Thành rõ ràng không muốn nhiều lời, cô cũng không tiệp tục hỏi, mà chỉ nở một nụ cười đây áy náy.

“Cảm giác luôn phải làm phiền đến anh, thật sự xin lôi.”

“Em biết vậy là tết.”

Diệp Như Hề khó chịu ảo não, miệng của người này sao lại độc như Vậy, hết lần này đên lần khác cô nói gì cũng trái ngược với miệng lưỡi độc địa của anh.

Cô luôn gặp được anh ở những thời điểm bản thân thảm hại nhát.

Diệp Như Hề ngơ ngác suy nghĩ một lúc, bắt đầu từ khi nào, cô lại dính líu nhiều đến Tạ Trì Thành như vậy nhỉ?

Cô luôn cảm thấy có nhiều chuyện không phải trùng hợp đến vậy, đồng vẻ Tạ Trì Thành xuất hiện luôn mang theo một loại hàm ý sâu xa, giông như có một số lúc, anh nhìn ánh mắt của cô đều có vẻ như thế.

Diệp Như. Hề chưa bao giờ tự tin thái quá, cô vân cho răng anh là bởi vì môi quan hệ của Diệp Như Mạn.

“Giám đốc Tạ, tại sao anh lại muốn giúp tôi?”

“Có việc thì là Tạ Trì Thành, còn _ không có việc gì thì lại là Giám đốc Tạ?”

Bị chế giễu một câu, Diệp Như Hề lập tức trở nên lúng túng.

“Ý tôi không phải như VAV ã Tạ Trì Thành cong khóe môi, nói: “Nếu muốn cùng tôi phủi sạch quan hệ, cũng không cần xưng hô như vậy.

Diệp Như Hề gần như muốn tìm một cái lỗ để chui vào, người ta rõ ràng đã giúp cô rất nhiều, vậy mà cô vẫn còn nghỉ ngờ động cơ của người khác, quả thực có hơi quá đáng.

Huống hồ, trên người cô cũng không có đô vật gì có thê khiến một người như Tạ Trì Thành cảm thấy có lợi.

“Xin lỗi, tôi không cố ý.”

Tạ Trì Thành cười hừ một tiếng, vẻ mặt bắt ngờ.

Diệp Như Hề do dự.

->> Một lúc sau, cô đang định nói chuyện, nhưng điện thoại di động của Tạ Trì Thành chợt reo lên, cô lập tức im lặng.

Tạ Trì Thành đeo tai nghe Bluetooth Vào, sắc mặt nhàn nhạt.

“Ừm, ngày mai gửi cho tôi, đừng đề có sai sót gì xảy ra, ngoài ra, chỉnh sửa danh sách một chút. Hả?2”

Tạ Trì Thành nhìn thoáng qua Diệp Như Hề, sau đó cắn răng hừ lên một tiếng, nói: “Đừng tọc mạch.” – Thế là | trực tiếp cúp máy.

Diệp Như Hề nhạy cảm phát hiện ra, vừa rôi ánh mắt của Tạ Trì Thành thực sự là đang nhìn cô.

“Nếu anh có việc, tôi có thể tự, mình đi…Không làm phiền anh nữa.”

“Việc em làm phiền đối với tôi cũng không thiếu chút chuyện này.”

Cô không có cách nào phản bác.

“Đến rồi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 144


Chương 144

Diệp Như Hề xuống xe, vội vàng chạy nh đến phòng † bệnh của Nhạc Nhạc, vừa quay đầu lại, phát hiện Tạ Trì Thành không đi theo phía sau, cô nghĩ anh đã đi rôi nên cũng không để ý lãm.

“Mamil Hôm nay mẹ đến muộn quái”

Nhạc Nhạc vừa thấy vui mừng khi được gặp mẹ, lại vừa thây tức giận vì mẹ đã đên muộn.

Dương San ngồi một bên gọt táo, cười nói: “Nhạc Nhạc cả ngày nay đều nghĩ đến em, nhưng mà hôm nay quả thực em đã đến rất muộn. Xảy ra chuyện gì sao?”

Diệp Như Hề tuỳ tiện lầy ra một cái cớ: “Vì chuyện Công việc cho nên có chậm trễ một chút.”

“Mami, mẹ đừng làm việc quá sức, Nhạc Nhạc sẽ đau lòng.”

Diệp Như Hệ xoa xoa đâu bé con, nói: “Vậy thì Nhạc Nhạc phải vui vẻ lên nhé như vậy mẹ sẽ không thấy vất vả nữa.”

Nhạc Nhạc gật đầu, nghiêm túc nói: “Mami, Nhạc Nhạc sẽ có găng nhanh khỏi bệnh. Mami, con cho mẹ xem bức tranh hôm nay con vẽ nhé!”

Nhạc Nhạc vội vàng lấy bức tranh ra, nhét vào tay của mẹ, vừa muốn nói chuyện liên nhìn vê phía sau của mami nhà mình, lập tức nhảy dựng lên.

“Chú đẹp trail”

Diệp Như Hề quay đầu lại thì đã nhìn thây Tạ Trì Thành bước vào, trong tay anh còn cằm theo một chiếc hộp Ìớn.

Nhạc Nhạc lập tức đầy mẹ mình ra, nhìn Tạ Trì Thành đầy phân khích.

“Chú đẹp trai, sao chú lại ở đây? Chú đến thăm cháu sao?”

Đối với những người có dáng dấp ưa nhìn, Nhạc Nhạc tuyệt đồi nhớ rât kĩ, từ xưng hô mà con bé đặt cho Tạ Trì Thành cũng có thể thầy rất rõ điều đó.

Diệp Như Hề biết rất rõ sở thích của con gái mình, đặc biệt nhiệt tình đối với những người có dáng dấp ưa nhìn, không phân biệt nam nữ, lúc ở bệnh viện con bé rất thích nói lời ngọt ngào với các chị y tá xinh đẹp.

Về phần Tạ Trì Thành… Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Như Hề không thể dối lòng mà nói là anh xâu trai được.

Nếu như anh xấu trai thì trên thế giới này sẽ không còn đàn ông đẹp trai nữa rồi.

Tạ Trì Thành cầm đồ trong tay đi tới, nhẹ giọng nói: “Ừm, đến thăm cháu.

Tặng cháu một món quà.”

Diệp Như Hệ nhìn lướt qua, đó là một bộ búp bê Barbie đời mới nhất, chắc chắn không hề rẻ, cạnh bệnh viện có một cửa hàng văn phòng phẩm, lúc cô đi mua sách cho Nhạc Nhạc có thấy.qua.

Nhạc Nhạc ngay lập tức leo xuống giường bệnh, đôi mát to long lanh, cánh môi đỏ hồng khẽ mở rồi hét lên đầy phần khích: “Chú đẹp trai, chú mang quà gì cho cháu vậy?”

Tạ Trì Thành đưa qua, mặt mày ôn hòa hơn bình thường, anh đưa tay xoa xoa mái tóc rôi bù của bé con, nói: “Mở ra nhìn xem.”

Nhạc Nhạc kinh ngạc hô một tiếng, ôm chiếc hộp rồi cười rạng rỡ, nhưng lại muôn giữ phong thái như một cô tiêu thư, hài lòng nói: “Cảm ơn chú đẹp trai! Cháu thích lắm!”

Diệp Như Hề chợt nghĩ đến, Nhạc Nhac không phải không thích những món quà này, chỉ là chúng quá đắt tiền, cho nên chưa từng đòi hỏi, Nhạc Nhạc lần nào cũng chỉ yêu câu cô mang theo một cuôn truyện.

Mà cô lại thật sự cho rằng Nhạc Nhạc không. thích, lúc này Diệp Như Hề mới cảm thây người làm mẹ như mình đã quá sơ suật.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 145


Chương 145

Tạ Trì Thành nhìn khuôn mặt nhỏ hạnh phúc của cô bé con, trong lòng có chút chua xót, anh biết rõ cò bé đễ thương trước mặt mình là con gái anh, nhưng anh lại vì một vải nguyên nhân, không có cách nào đề con bé có được những gì con bé đáng được nhận.

Tạ Trì Thành ra ngoài gọi một cú điện thoại, rất nhanh lại quay trở về.

Mà Nhạc Nhạc cũng ôm búp bê Barbie không buông, cả người thay đổi, so với lúc trước còn ốm yêu, bây giờ lại trở nên hoạt bát hơn nhiều.

Dương San nhìn khuôn mặt tươi cười của Nhạc Nhạc, bắt chợt nhìn về phía Tạ Trì Thành, lời nói đầy ấn ý: _ tiên sinh đối với Nhạc Nhạc thật tốt.”

Ta Trì Thành dừng lại, ngắng đầu lên, đối mặt với ánh mặt thăm dò của Dương San, chỉ mỉm cười nói: “Nhạc Nhạc rất nghe JOiiêi Tư thế và biểu cảm không thề tự nhiên hơn, một điểm gợn sóng cũng không có.

Dương San cảm thây người đàn ông trước mặt giông như vực sâu, khó có thể dò xét, chuyện khiến người ta không thể hiểu được là một người đàn ông như vậy không thể làm chuyện gì không có mục đích.

Ví dụ như đối tốt với Nhạc Nhạc, ví dụ như, xuất hiện bên cạnh Tiểu Hề mấy lần.

Dương San không khỏi nhìn về phía Diệp Như Hề, nhìn dáng vẻ cô không hề để ý, nội tâm thở dài một hơi, xem ra cần phải tìm chút thời gian để đề cập đến chuyện này.

Diệp Như Hề không biệt rằng chị Dương vì cô mà suy tính đủ đường, còn cô thì vẫn đang chìm đắm trong tâm tình phức tạp, bỗng nhiên bị Tạ Trì Thành gọi một tiếng thì mới phục hồi lại tinh thần.

“Sao em lại ngắn người ra vậy?”

“Hả2”

Nhạc Nhạc cũng nhìn mẹ, hô lên: “Mami, mẹ sao vậy?”

Diệp Như Hề ngồi xổm xuống và nói: “Nhạc Nhạc rất thích nó sao? Tại sao trước đây con không nói với mẹ?”

Nhạc Nhạc lập tức đặt búp bê ,Barbie xuồng, cô găng thu hồi tầm mắt của mình lại, nhỏ giọng nói: “Thật ra Nhạc Nhạc không thích.”

Diệp Như Hề cố ý xụ mặt, nói: “Nhạc Nhạc, trẻ con không được nói dối đâu.”

“Mami…”

“Nói cho mẹ nghe.”

“Bởi vì…Nhạc Nhạc không thể để mẹ mua…Con SỢ… .Con sợ mẹ sẽ không cân con nữa.”

Lúc nói chuyện, hai mắt Nhạc Nhạc đỏ hoe, bàn tay nhỏ bé nắm thật chặt, vẻ mặt Tất bắt an.

Ánh mắt Diệp Như Hề có chút chua xót: “Nói những lời ngớ ngắn gì vậy, mẹ sẽ không bao giờ bỏ rơi Nhạc Nhạc.”

“Manii, tiền viện phí của Nhạc Nhạc rất đắt, cho nên Nhạc Nhạc không cân búp bê Barbie.”

Diệp Như Hề ôm lầy con gái, không mở miệng, sợ mình vừa mới mở miệng, sẽ không kìm được sẽ thốt ra giọng nói nghẹn ngào.

Mà Tạ Trì Thành lúc này, hai bàn tay đang rủ xuống dần dần năm chặt lại, những đường gân xanh nồi hẳn lên trên mu bàn tay, như thể anh đang nhẫn nại chịu đựng điều gì đó.

Lúc này, thư ký Tần thần bí xuất hiện ở trước cửa phòng bệnh, gõ cửa, cung kính nói: „ Ong chủ, tôi đã mua hệt vê đây rồi.”

Tất cả mọi người cùng nhìn sang.

Thư ký Tần còn hướng về phía Diệp Như Hệ nở nụ cười thân thiện, đây là điều mà anh ta luôn muốn làm sau } khi xuất viện, lúc đó nêu ông chủ gặp phải chuyện gì ngoài ý muôn, Tân Hải cũng sẽ không được bình yên mà sông như bây giờ, cho nên sau khi xuât viện, anh ta luôn muốn tìm một cơ hội để cảm ơn Diệp Như Hà.

Tạ Trì Thành nhìn sang, chỉ ừ một tiếng, lập tức có người từ phía sau thư ký Tân đi tới, trên tay mỗi người đều cầm những túi đồ chơi lớn nhỏ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 146


Chương 146

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Đôi mắt của Nhạc Nhạc càng mở to hơn, hai mắt tỏa sáng.

Cho đến khi những món đồ chơi này được xếp ngay ngăn trong góc phòng bệnh, những người đàn ông đó đã biến mắt không thây tăm hơi.

Thư ký Tần xoay người, nói: “Ông chủ, mọi việc đã hoàn tắt.”

“Được rồi, lui xuống đi.”

“Vâng.”

Trước khi rời đi, thư ký Tần còn cung kính cúi chào Diệp Như Hề rồi mới quay đi.

Diệp Hi Nhạc kinh ngạc há hốc mồm, cô bé nhìn những món đồ chơi kia, hoảng sợ nói: “Chú đẹp trai, mấy món đồ này đều tặng cho cháu sao?”

Tạ Trì Thành mỉm cười, trong mắt lóe lên tia yêu thương, nói: “Đúng vậy, Nhạc Nhạc còn thích cái gì nữa không?”

Nhạc Nhạc theo bản năng nhìn về phía Diệp Như Hề, có chút do dự nói: “Chú đẹp trai, mây món đồ chơi này rất đắt phải không? Nhạc Nhạc không cân, chú mau đem về đi, cháu có một con búp bê là được rồi.”

Diệp Như Hệ cũng cảm thây không.

ôn, không nên xem thường mây món đồ chơi này, cô mới chỉ nhìn lướt qua, tất cả đều là hàng nhập khẩu, lại còn là phiên bản số lượng có hạn, được sản xuất bởi một thương hiệu cao cấp nào đó, thậm chí có tiền còn chưa chắc đã mua được.

Vừa định mở miệng, Diệp Như Hề lại nhìn thấy sự khao khát trong đáy mắt Nhạc Nhạc, con bé cỗ găng che giâu ánh mắt nhưng vẫn là vẻ mặt lưu luyến không rời.

Cổ họng của Diệp Như Hề nghẹn lại, nhiêu lời muôn nói nhưng cũng không thể nói thành lời.

Tạ Trì Thành nói thẳng: “Tặng cho cháu, nêu không muốn, cháu cứ vứt GI Nhạc Nhạc kinh ngạc: “Vứt đi ấy ạ?”

“Ừ, cháu không muốn thì cứ vứt đi, hiện tại chú sẽ cho người vứt ra ngoài.”

Nhạc Nhạc vội vàng đi tới kéo áo Tạ Trì Thành, nhưng con bé quá thấp, chỉ có thể kéo được tay áo của anh, vội nói: “Chú đẹp trai, chú không thể lãng phí như vậy được! Những thứ này rất đắt đó!”

“Thứ mà Nhạc Nhạc không thích thì là rác rưởi. Rác rưởi thì nên vứt đi.”

Nhạc Nhạc lập tức nhăn mặt.

“Nhưng, cháu cũng không cần nhiều như vậy…

“Cháu có thể tặng cho bạn bè của mình.”

Nhạc Nhạc bắt đầu do dự, sau đó nhìn về phía Diệp Nhự Hề và nói: “Mami, con, con có thể nhận không…”

Diệp Như Hề hít một hơi thật sâu, mỉm cười rồi nói: “Nhạc Nhạc có thích không?”

Bởi vì lúc nãy vừa mới hứa với mẹ là không được nói dối, cho nên Nhạc Nhạc nghiêm túc gật đầu.

Không muốn thì sẽ vứt ra ngoài, chú đẹp trai quá lãng phí!

Nhưng mà, ở trong bệnh viện có mấy người bạn tốt, bọn họ. cũng không đủ tiền mua đồ chơi, Nhạc Nhạc có suy nghĩ sẽ tặng cho bọn họ…

Nhạc Nhạc cảm thấy mình thật không hiểu chuyện, sao có thê đòi nhiều quà của người khác như vậy, con bé cỗ găng tự an ủi bản thân, bởi vì không muôn đồ sẽ bị vứt đi lãng phí, cho nên mới nhận mà thôi.

Diệp Như Hề nghiêm túc nói: “Nêu Nhạc Nhạc thích thì cứ nhận đi, nhưng Nhạc Nhạc phải cảm ơn chú đang hoàng, có biết chưa?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 147


Chương 147

Đôi mắt của Nhạc Nhạc lập tức sáng lên.

Nhưng tạm thời, Nhạc Nhạc chưa nghĩ ra có thê tặng gì cho chú đẹp trai, nên Dương San đã chỉ vào tập tranh kia gợi ý cho cô bé.

Nhạc Nhạc cầm bức tranh lên, quay.

sang nhìn mặt mẹ, nói: “Mami, có thể đề lẫn sau con vẽ bức tranh khác cho mẹ được không?”

Diệp Như Hề mỉm cười gật đầu.

Nhạc Nhạc chìa tay ra, đưa tập tranh tới.

Tạ Trì Thành cũng không có từ chối, cầm lấy, mở ra nhìn xem, vốn dĩ tưởng đó chỉ là hình vẽ bậy bạ của một đứa trẻ, nhưng khi Thi thấy bức tranh, anh đã rất ngạc nhiên.

Đó là một bức tranh vẽ theo những nét cong, trông khá lộn xộn, cũng không được ngăn nắp, thoạt nhìn đã thấy một nụ hoa hồng đang chớm nở, là dùng những đường cong chồng chât lên nhau đề vẽ ra.

Nét vẽ còn non nót, nhưng sức hút thì lại vô cùng tuyệt vời, căn bản không giồng như trình độ của một đứa trẻ có thể vẽ ra được.

0 Nhạc Nhạc thấy chú đẹp trai không nói lời nào, trong lòng có chút bât an, siết chặt bản tay nhỏi bé, nói: “Chú ơi? Có phải, có phải là Nhạc Nhạc vẽ không đẹp hay không? Cái này là Nhạc Nhạc tùy tiện vẽ, hay là cháu sẽ vẽ lại một bức khác cho chú nhé.”

Tạ Trì Thành xem thêm vài bức tranh, trong lòng càng chắn động, anh cúi đâu nhìn đôi mất trong veo của Nhạc Nhạc, chân thành nói: “Nhạc Nhạc rất xuất sắc, vẽ rất tốt.”

Đúng là thật sự tốt, chữ tốt này không có liên quan tới trình độ, nêu như dùng không đúng những từ r ngữ tết đẹp, những lời này đủ đề g**t ch*t nhiều họa sĩ chuyên nghiệp trong vài giây.

Trong lòng Tạ Trì Thành có chút tự hào, anh có hai đứa nhỏ, một trai một gái, sự thông minh lanh lợi của con trai đã khiến anh rất bất ngờ, nay cô con gái đang lưu lạc ở bên ngoài cũng đã bộc lộ tài năng phi thường.

Con của anh, anh vốn dĩ nên thầy kiêu ngạo, đã hoàn hảo thừa hưởng, tất cả gen ưu tú của cha mẹ, nghĩ đến đây, Tạ Trì Thành nhìn qua Diệp Như Hề đang đứng ở một bên, tâm trạng của anh cũng bắt ngờ tốt hơn mây phần.

“Vậy thì tập tranh này tặng cho chú, cảm ơn chú vì mây món quà kial”

Có qua có lại, Nhạc Nhạc cuôi cùng cũng có thể yên tâm nhận những món đô chơi này, đôi mắt cô bé hiện lên niêm vui sướng, nhất định phải ôm búp bê Barbie ngủ cùng.

Lúc rời đi, Diệp Như Hề đề nghị tự mình đi tiên Tạ Trì Thành.

Hai người ra đến bên ngoài, Diệp Như Hệ dừng lại rồi nói: “Tôi biết tiếp tục nói lời cảm ơn sẽ khiến anh mất kiên nhẫn không muôn nghe, nhưng tôi thực sự không biết phải nói lời gì tốt hơn.”

Tạ Trì Thành nhìn ra phía bên ngoài, một tay câm tập tranh, đưa cho Diệp Như Hề, nói: “Em nhìn xem một chút đi.”

Diệp Như Hề cầm lấy rồi mở ra, trong mặt cũng không có chút ngạc nhiên nào, Tạ Trì Thành tiếp tục nói: “Con bé vẽ rất đẹp.”

“Đúng vậy, Nhạc Nhạc từ nhỏ đã rất thích vẽ tranh. Đây là sở thích lớn nhất của con bé.”

“Con bé rất có tài năng. Với trình độ này có thể bồi dưỡng trở thành chuyên nghiệp.”

Diệp Như Hề hơi ngạc nhiên. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Ý anh là, đi theo con đường mỹ thuật chuyên nghiệp?”

Tạ Trì Thành gật đầu, rồi nói: .Đừng chôn vùi tài năng của con bé.”

Diệp Như Hề cũng rất nghiêm túc, cô vẫn luôn biết Nhạc Nhạc vẽ rất tót, nhưng vì chưa từng tiếp XÚC Với những đứa trẻ khác, nên cô luôn cho răng trình độ này rất bình thường, mà từ giọng điệu của anh, xem đây là tài năng?

“Tôi sẽ tìm cho con bé một giáo viên tốt nhát, để dẫn dắt con bé.”

Diệp Như Hề nhìn tập tranh trên tay lần nữa, lần đầu tiên cô cảm thấy, mình thực sự đã làm chậm trễ Nhạc Nhạc.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 148


Chương 148

Cô liêu mình muốn cứu Nhạc Nhạc, liều mình làm việc chăm chỉ, nhưng ngoại trừ cái đó ra, cô dường nhự thường xuyên bỏ qua sự phát triển của Nhạc Nhạc cả về mặt đạo đức, trí thông minh lẫn về thể chất.

0 Chỉ là vì kiếm tiền chữa bệnh cho Nhạc Nhạc, mà đã tiêu hao hết năng lượng của Diệp Như Hề.

“Nhạc Nhạc mới chỉ có năm tuổi, bây giò lại học chuyên nghiệp, có phải là quá sức hay không? Thân thê của con bé…”

Những lời phía sau, cô cũng không nói ra khỏi miệng, nhưng bầu không khí lại trầm xuống.

Tạ Trì Thành suy nghĩ một chút rồi nói: “Những loại thuốc trị liệu mới nhất có thể làm giảm bớt tình trạng của con bé, tâm trạng tốt cũng có thể thay đổi bệnh tình của con bé. Nhạc Nhạc không thích hợp ở trong bệnh viện lâu dài, việc này không có lợi cho bệnh tình của con bé đâu.”

“Chờ sau khi dùng thử thuốc mới, ổn định đôi chút, tôi sẽ đưa Nhạc Nhạc ra ngoài.”

Tạ Trì Thành lại không chút lưu tình nói: “Em làm gì có thời gian.”

Diệp Như Hề muốn phản bác, nhưng lại bị cắt ngang.

“Công việc ở công tuy đầu tư mạo hiểm Tư Nhữ đòi hỏi em phải có sự tập trung cao độ. Chỉ cân SƠ suất một chút là dự án đâu tư có thẻ thất bại, lúc đó em bồi thường không nội đâu.

Huống chỉ, sức khỏe của em cũng không thể chịu được. Lần này em có thê may mãn không có việc gì. Lần tiếp theo, em có khả năng sẽ đột tử cũng chưa biết chừng.”

Không thể không nói, miệng lưỡi thậm độc của Tạ Trì Thành luôn có thê lập tức đánh trúng điểm chí mạng của Diệp Như Hà.

Cuối cùng, anh nói thẳng: “Đồi công việc đi.”

Diệp Như Hề ngắng đầu nhìn anh: “Anh đang đùa à?”

Vẻ mặt Tạ Trì Thành rất bình tĩnh, nhưng trong giọng điệu mang theo một tia châm chọc, anh nói: ‘Giữa công việc và Nhạc Nhạc, em chỉ có thể chọn một trong hai.”

Đừng tưởng rằng anh không biết, Lục Tư Viễn, chủ công ty đầu tư mạo hiểm kia là bạn trai cũ của Diệp. Như Hè, có vẻ như hiện tại anh ta vẫn | chưa có ý định từ bỏ cô.

Sau khi trở về nước, còn sáng lập công ty đầu tư mạo hiểm Tư Nhữ, Tư Nhữ, Tư Nhữ, chẳng phải ý muôn nói là nhớ cô sao. Tâm tư rõ ràng như thế khiến Tạ Trì “Thành nỗi lên một cỗ tức giận, đáy mắt thoáng qua một tia thù địch.

Tạ Trì Thành anh không hào phóng đến mức đưa người phụ nữ của mình vào trong miệng của người đàn ông khác, người kia lại còn mơ tưởng muôn làm cha của con gái anh.

Diệp Như Hề nghiền răng nói: “Tôi không thể từ chức ở Tư Nhữ được, nêu không tiền thuốc men của Nhạc Nhạc sẽ bị trì hoãn.”

Tạ Trì Thành không nói thẳng ra miệng là khoản tiên kia anh sẽ chị bởi vì anh biết chắc chắn Diệp ! Nhự Hà tuyệt đối sẽ không nhận, máy làn nợ ân tình cô ây thậm chí còn hận không thể trả hết ngay lập tức, luôn vạch ra ranh giới rât rõ ràng.

Nhưng, sao có thể dễ dàng như vậy được?

Con đường này đã đi chung lâu như vậy rôi, làm sao có thể phân rõ ràng được!

“Tạ An cần một gia sư dạy kèm. Tiền lương ở Tư Nhữ có thê trả cho em, tôi cũng có thê trả.”

Diệp Như Hề căn bản không tin.

“Anh có thê mời gia sư tốt hơn, tôi không dạy được Tiêu An. “

Diệp Như Hề vẫn còn nhớ tới cậu bé con thông minh đó.

“Sao vậy? Người phụ nữ tài giỏi của Đại học Đề Đô cũng biệt sợ sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 149


Chương 149

Diệp Như Hề không bị k*ch th*ch bởi kê khích tướng này, cô bình tĩnh nói: “Tôi không có bằng tốt nghiệp.”

“Không cần, em chỉ cần lo việc nấu cơm cho nó, thăng bé đặc biệt kén ăn.”

Nhắc đến điều này, trong lời nói của Tạ Trì Thành có thêm chút bắt lực.

Cuỗi cùng Diệp Như Hề cũng hiểu ra mục đích của anh, việc Tạ An kén ăn mới là chuyện quan trọng, còn về gia sư, chỉ là ngụy trang mà thôi.

Diệp Như Hề cần thận suy nghĩ về đề nghị của anh.

Thấy vậy, Tạ Trì Thành bình tĩnh, bồi thêm một câu rất có sức ảnh hưởng.

“Tạ An có gia sư chuyên nghiệp, bao.

gôm cả vệ hội họa, Nhạc Nhạc có thê trực tiệp đi theo cùng, chỉ cân không ảnh hưởng đên khoá học.”

Diệp Như Hề buột miệng thốt ra: “Nhạc Nhạc còn có thê học cùng sao?”

Sắc mặt Tạ Trì Thành trầm xuống, nói: “Đương nhiên có thê, Nhạc Nhạc rât nghe lời, sẽ không gây chuyện.”

Diệp Như Hề xấu hồ thay đổi suy nghĩ.

Trong đâu cô thì lý trí đang cảnh cáo, là cô không nên đồng ý, người như Tạ Trì Thành thâm sâu khó lường, cô cho tới bây giờ cũng đều không thê nhìn thâu anh, người này không thê vô duyên vô cớ có lòng tốt như vậy được.

Nhưng, quá khó để cô có thể từ chối lòng tôt này.

Đặc biệt là mỗi lần Nhạc Nhạc nhìn thây cô, ánh mắt hạnh phúc ấy và cả nỗi lo lắng sợ hãi bị bỏ rơi.

Lần nào cũng vậy, Nhạc Nhạc đều che giâu rât kỹ, con bé quá hiêu thuận và nghe lời.

Diệp Như Hề tự trách bản thân, cô một mực bôn ba với công việc đê kiêm tiên, cô găng hệt sức đề giành giật hy vọng sông sót cho Nhạc Nhạc, mà lại luôn sơ suất bỏ qua nhu câu trong lòng con bé.

Mà hiện tại, Tạ Trì Thành lại nói với cô răng cô cân phải lựa chọn giữa công việc và con cái.

Tạ Trì Thành cũng không thúc giục cô, mà là nói: “Lân trước, tôi đã hứa với Nhạc Nhạc sẽ cho em cohội – phỏng vân, nhưng em lại không thê ở lại Long Đăng. Lần này, em hãy suy nghĩ cho kỹ, rôi liên hệ lại cho tôi.”

Dút lời, anh cất bước rời đi.

Diệp Như Hề đứng đó một lúc, nội tâm của cô lúc này vô cùng bình tĩnh.

Ngày hôm sau, Diệp Như Hệ vẫn đi làm như bình thường, chỉ là cô phát hiện, Lục Tư Viên có vẻ đang tránh mặt cô.

Lúc đâu thì không rõ ràng, nhưng có một lân cô cảm một tập tải liệu đi tìm anh, cô rõ ràng nhìn thây bóng dáng anh ở bên trong, nhưng anh lại để người khác nhăn lại răng anh không có trong đó.

Diệp Như Hề lập tức hiểu ra.

Trong công ty, ông chủ không chào đón mình, chuyện này hầu như không cần nghĩ cũng đoán được kết quả.

Diệp Như Hề cười nhạo chính mình, cho răng cô có thê công tư phân minh, cũng cho rằng Lục Tư Viễn không phải loại người như vậy.

Chẳng qua chỉ là mình cô nghĩ như vậy mà thôi.

Diệp Như Hề cũng không nhiều lời, mà những ngày sau, cộ càng nghiêm túc chỉnh sửa tài liệu cần thận hơn, sau đó, cô việt đơn từ chức và gửi thăng đến hộp thư của Lục Tư Viễn.

Lúc Lục Tư Viễn nhìn thây lá thư từ chức này, không cân thận làm đồ tách trà, anh thậm chí còn chẳng có thời gian quan tâm đến nó, lập tức lao ra khỏi văn phòng, tìm được Diệp Như Hề ở trong phòng Pantry * * Phòng Pantry : Pantry hay pantry room là không gian phụ trợ đặc biệt trong các khách sạn, căn hộ hay văn phòng. Hiêu một cách đơn giản, đây là một quây bar, một khu bếp nhỏ với đủ những dụng cụ pha chế theo mô hình tự phục vụ. Hay đây cũng là một không gian thoáng đẹp, nơi trưng bày kệ báo, sách, trà, café… trong văn phòng để các nhân viên có thể giải lao thư giãn sau những giờ làm việc căng thăng và mệt mỏi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 150


Chương 150

“Em muốn từ chức?”

Diệp Như Hề nghe thấy tiếng động, quay người lại thì thây đôi mắt của Lục Tư Viễn đỏ hoe.

Cô dừng một chút, thâp giọng nói: “Anh đã nhìn thây nhanh như vậy sao? Vậy mà em nghĩ lát nữa anh mới phát hiện ra.”

Lục Tư Viễn thừa nhận là bởi vì anh nghĩ đên cô, có chút mất hôn mất vía không đê ý tới công việc, cho nên lập tức nhìn thây tập tài liệu mới trong hộp thư.

“Tiểu Hề, tại sao em lại muốn từ chức?”

Diệp Như Hễ không trực tiếp nói ra nguyên nhân, mà là tìm lây một cái cớ: “Trong nhà của em xảy ra chút chuyện.”

Lục Tư Viễn không chút nghĩ ngợi nói thăng: “Không có khả năng! Em sẽ không vì chuyện này mà đột ngột từ chức, huông chi, những người nhà đó vốn dĩ không đáng đề em làm như vậy.”

Diệp Như Hề mím môi, anh thực sự quá hiệu cô.

“Cho anh một lý do khiến em không thê không đi.”

Diệp Như Hệ đặt tách trà xuông, nhẹ nhàng nói: “Bệnh tình của Nhạc Nhạc không thê không có người chăm sóc.

Em muôn toàn tâm toàn lực chăm sóc cho con bé.”

Lục Tư Viễn nắm chặt tay, đột nhiên nói: “Anh cho em nghỉ phép ba ngày, qua ba ngày, nêu em vẫn còn muôn nghỉ thì trực tiệp nói cho anh biết, anh cho em giây nghỉ phép.”

Lúc này, Đường Anna đang đi tới tình cờ nghe được những lời này, lập tức nồi giận đến run người.

“Tư Viễn! Anh điên rồi sao?”

Đường Anna tức giận đùng đùng đi tới, nói: “Làm như vậy, thì nhân viên khác sẽ nghĩ như thể nào?”

Lục Tư Viễn không đề ý đến lời của Đường Anna, mà nhìn thẳng vào Diệp Như Hề, trong mắt tràn đầy khẩn câu.

2 Từ sau khi biết Tiểu Hề có bạn trai, anh cả đêm đều không ngủ, mỗi lần nhìn thây cô, đêu sẽ không tự chủ được mà tránh mặt cô, giông như không phải muôn tránh cô, mà là muôn tránh nghe tin cô có bạn trai.

Nhưng mà, dù có thê nào, Lục Tư Viên cũng không bao giờ nghĩ đên việc Diệp Như Hề sẽ từ chức, lúc nhìn thây lá đơn từ chức kia, anh luông cuông, có một loại cảm giác sợ hãi sẽ mật đi bao phủ trong tim.

Trông thây anh như vậy, Diệp Như Hễ biệt cộ không thê không đi, cô không ngờ răng Lục Tư Viễn vì cô mà lại đưa ra một đề nghị hoang đường như vậy. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Nêu câu này truyền ra bên ngoài, sẽ chỉ làm khiên lòng người trong nội bộ Tư Nhữ lạnh như băng, thanh danh của cô cũng sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.

Một nữ câp dưới dụ dỗ ông chủ, yêu câu ông chủ mở cửa sau.

“Tôi sẽ đợi nhân viên mới làm quen với công việc rồi mới rời đi, Giám đốc Đường, làm phiên cô đăng lại thông báo tuyên dụng.”

Đường Anna nghe cô nói như vậy, | 2 sắc mặt có chút hòa hoãn lại, nói: “Được, tôi sẽ nhanh chóng tuyên người.”

Lục Tư Viễn im lặng hồi lâu, mới lên tiêng: “Tiêu Hê, em thật sự là vì Nhạc Nhạc sao?”

Diệp Như Hề đứng lặng người, vẻ mặt có chút không hiệu, ngoài Nhạc Nhạc ra, cô còn có thê vì ai nữa?

Lục Tư Viên nhìn cô bằng ánh mắt khó hiễu, lời muôn nói đã đên bên miệng nhưng vân cô nuốt xuông, tại sao lúc này anh còn phải tự đâm mình một nhát dao sắc nhọn chứ?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 151


Chương 151

“Anh hiểu rồi, thật xin lỗi, em không cân phải từ chức, coi như là anh đuôi việc em. Tiên lương…dựa theo hợp đông, anh sẽ trả cho em gấp ba lân.

Em đừng từ chôi…Lân này, xin em đừng từ chỗi.”

Diệp Như Hề cúi đầu nói: “Được.” – Sau đó, cô vội vàng rời khỏi phòng pantry.

Đường Anna găng kiêm chế tâm trạng vui vẻ của mình, bày ra vẻ mặt như không đành lòng mà nói: “Tư Viên, em biết là anh rất đau lòng, nhưng cô ây đã quyêt định đi rồi, anh không giữ được đâu.”

Lục Tư Viễn có chút thẫn thờ, nở một nụ cười chua chát, nhằm mắt lại, nói: “Anna, anh muôn yên tĩnh một lát.”

“Em đi trước đi.”

Đường Anna c*n m** d***, nói: “Vậy được rồi, anh cứ điêu chỉnh tâm trạng của mình một chút đi.” – Sau đó cô ta rời đi với vẻ mặt không cam lòng.

Lục Tư Viễn dựa lưng vào tường, ánh mặt có chút thât thân.

Dường như cho dù anh có làm gì đi nữa thì kêt quả cũng không như ý muôn, sáu năm trước anh mang theo dáng vẻ thảm hại ra nước ngoài, sáu năm sau, anh cho răng mình đã đủ lông đủ cánh thì sẽ có thê mang đến cho Tiêu Hề một bên đỗ êm ấp.

Mà thôi quên đi, rất có thể cô ấy vốn không cân bên đỗ của anh.

Cô đã tìm thấy bến đỗ của mình, mà người đó là người khác, không phải là anh.

Lục Tư Viên bắt đâu nhớ lại lúc còn ở Đại học Đề Đô, trong lòng Diệp Như Hề luôn đây vẻ ở lại, dựa dẫm vào anh, nhưng cuôi cùng, tại thời điểm cô bât lực nhất, anh đã rời bỏ cô mà đi.

Sau khi gửi đơn từ chức, tâm tình của Diệp Như Hệ nhẹ nhõm hơn rất nhiêu, cũng không cân phải cảm thấy áy náy và xâu hồ với Lục Tư Viễn nữa, chỉ là cô rất thích công việc ở công ty Tư Nhữ.

Nhưng mà, lời Tạ Trì Thành nói rất đúng.

Giữa Nhạc Nhạc và công việc, cô cần phải chọn một trong hai.

Mà Nhạc Nhạc là sự lựa chọn quan trọng nhất đôi với cô, cô sẵn sàng từ bỏ công việc kia.

Không có gì là trọn vẹn cả, cô chập nhận kết quả này, cô không phải là nhân vật trời sinh đã có phép thuật, không thê vừa chăm sóc Nhạc Nhạc, lại vừa đảm đương công việc có cường độ cao như vậy, công việc mà không thê chấp nhận xảy ra bâtkỳ – một sai sót nào, nêu cô tiệp tục thì đối với Nhạc Nhạc, đổi với khách hàng, đều là hành động cực kỳ không tôn trọng bọn họ.

Cô chạm vào trái tim đang đập thình thịch của mình, gân đây thê chất của cô quả thực không tốt lắm, liên tục thức đêm khiên cỗ thỉnh thoảng bị choáng váng, nêu cứ tiếp tục như vậy chác chăn sẽ đồ bệnh mắt.

Diệp Như Hề thở dài một hơi thật sâu, đề cô có thê không nghĩ đến 3 điều đó nữa và đưa ra lựa chọn mà không phải vướng bận gì cả.

“Như Hề, cô muốn nghỉ việc à?”

Đồng nghiệp nhận được tin tức, ngay lập tức tiên lên hỏi cô.

Diệp Như Hề gật đầu: “Đúng vậy, nhưng tôi sẽ chuân bị tôt công việc phải bàn giao.”

“A, cô mới tới đây không bao lâu, tại sao bây giờ lại muôn rời đi.”

Công bằng mà nói, năng lực nghiệp vụ của Diệp Như Hề rất tôt, điêu này khiên những đông nghiệp vốn có.

thành kiên với cô đều tâm phục khâu phục, bình thường nêu gặp phải vẫn đê không giải quyêt được, đi tìm Diệp Như Hệ nhất định sẽ có cách giải quyết.

Chuyện này so với việc tìm giám đốc Đường, đơn giản hơn nhiềuÏ Vì vậy, khi biết Diệp Như Hề sẽ nghỉ việc, mọi người vẫn là có cảm giác không đành lòng.

“Bởi vì trong nhà gặp một số chuyện, nên tôi muôn rời đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 152


Chương 152

“Chúng tôi đều rất không nỡ khi nhìn cô đột nhiên rời đi như vậy, thật vật vả mới làm quen được việc có cô ở đây mà.”

“Ừm, tôi xin lỗi, nhưng tôi tin, mọi người cũng sẽ sớm hòa nhập với nhân viên mới thôi.”

“Không bằng đêm nay chúng ta tô chức một bữa tiệc chia tay cho Như Hê đi? Vừa vặn cũng đã qua khoảng thời gian bận rộn nhật rồi, xem như là khao một bữa đi!”

Lời đề nghị này lập tức nhận được sự hưởng ứng từ mọi người, tiệc chia tay cứ như vậy mà được định ra.

Diệp Như Hề biệt đó là lòng tốt của bọn họ, cũng không hoãn lại hôm khác, chỉ gọi điện thoại cho Dương San, bảo sẽ đến bệnh viện gặp Nhạc Nhạc muộn một chút.

Cuôi cùng sau khi tan tầm, mọi người trực tiệp đê nghị đi đên quán bar cao cáp nhất, tiêu phí hệt một khoản tiền, nhất định không say không về.

Sau giờ làm việc, mọi người trực tiếp đên thăng quán bar , chỗ ngôi đã được đặt từ sớm, chỉ chờ có người đền.

Cảnh tượng ma quỷ thác loạn trong quán bar, tiêng nhạc bùng nỗ cùng đám đông nhảy múa, khiên người ta k*ch th*ch từ trong lòng ra đến bên ngoài.

Nhưng Diệp Như Hề ngược lại thực sự không thích bâu không khí này, tuy nhiên dáng vẻ của nhóm đồng nghiệp rõ ràng đang rất hưởng thụ.

Những người làm tài chính chịu rất nhiêu áp lực, cho nên đến đây là chô thích hợp nhất đề thư giãn, xả hơi một chút.

Trên bàn bày biện rất nhiều rượu, mọi người chen chúc ngồi lại với nhau, vừa chơi vừa cười đùa lại vừa dộ dành, chỉ có một mình Lục Tư Viễn ngôi đó, im lặng không nói lời nào, uông hết ly này đến ly khác.

Diệp Như Hề hiển nhiên nhìn tháy, nhưng cái gì cũng không nói.

Muốn cắt đứt sạch sẽ, thì nhất định 4 không được cho người ta hy vọng, đạo lý này cô đương nhiên hiểu rât | rõ.

Nhưng tiêng nhạc ôn ào đên mức khiên tai người ta đau nhức, Diệp Như Hề chịu không nồi, bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Khi đi ngang qua chỗ rẽ, cô nhìn thầy bên trên hàng ghê dài hẻo lánh nằm trong góc, có một đôi nam nữ đang ôm nhau, tư thê hết sức thân mật, người phụ nữ kia giỗng như hận không thê dán từng tắc da thịt của mình lên trên đó vậy.

Lúc này Diệp Như Hề liếc thoáng qua rôi thu lại ánh mắt, trùng hợp đúng lúc người phụ nữ kia lệch đầu sang một bên, dùng sức hôn mạnh vào người đàn ông, cho nên Diệp Như Hề nhìn thây được nửa khuôn mặt của cô ta, không ngờ lại rất quen thuộc.

Đó là Diệp Như Mạn.

Nhưng mà, người mà Diệp Như Mạn đang ôm kia, lại không phải là Tạ Trì Thành, người đàn ông này so với Tạ Trì Thành kém hơn rất nhiều; bởi vì _ anh ta đang đồi mặt với Diệp Như Hề, VÌ vậy cô có thê nhìn tháy rất rõ ràng.

Một tên có dáng vẻ lưu manh cùng với khuôn mặt đẹp trai, một tay đang ôm Diệp Như Mạn, còn tay kia lại thò vào trong quân áo của cô ta.

Diệp Như Hệ vừa nhìn thây cảnh này, mặt cô đã nóng bừng bừng, vội vàng thu hôi tâm mắt, lại cảm thầy có gì đó không đúng.

Diệp Như Mạn là vợ chưa cưới của Tạ Trì Thành, sao lại dính dáng đến một người đàn ông ở nơi này?

Tạ Trì Thành có biết việc này không?

Vậy là có một chiếc nó màu xanh lá lớn được đội lên đầu anh ta rồi!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 153


Chương 153

Diệp Như Hề do dự trong chốc lát, sau đó lặng lẽ lây điện thoại ra, chụp vài tâm ảnh rôi bước vào nhà vệ sinh.

Diệp Như Hề lại do dự, định gửi tin nhãn cho Tạ Trì Thành, chỉnh sửa nhiêu lân, cứ viết rồi lại xoá, sau đó vân là nhân nút gửi đi.

[Nếu có một ngày, anh phát hiện ra trên đâu mình đang đội chiếc nón xanh, thì anh sẽ làm gì?] Gửi xong cô lại thu điện thoại về, vốn cho răng sẽ không nhận được hồi âm nhanh như vậy, không ngờ vừa mới một phút điện thoại đã đồ chuông.

[Em không có lá gan đó.] Diệp Như Hề nhìn chằm chằm dòng chữ này thật lâu, vẻ mặt hơi sững sờ.

Chuyện này thì liên quan gì đến cô?

Tạ Trì Thành sẽ không vì chịu đả kích quá lớn mà não bị hỏng rồi chứ, phải không?

Ngón tay cô bâm thoăn thoát, nhanh chóng trả lời: [Công ty tổ chức tiệc liên hoan, ở quán bar Trường Lạc, tôi thây Diệp Như Mạn ôm một người đàn ông nào đó, bởi vì anh đã giúp tôi rật nhiều nên tôi mới quyết định nói cho anh biết, việc còn lại anh tự xử lý đi.] Cô còn tiện tay gửi bức ảnh kia đi.

Diệp Như Hệ cảm thây mình cũng coi như là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ.

So với cô em gái Diệp Như Mạn này, cô càng cảm thây bản thân đã nợ Tạ Trì Thành còn nhiều ân tình hơn, cô làm vậy với cô ta cũng chả có cảm giác áy náy gì cả.

Không ngờ lá gan của Diệp Như Mạn lại to như vậy, dám đội nón xanh cho Tạ Trì Thành, quả thực rât can đảm, đặc biệt là cái tên tiêu bạch kiểm có khuôn mặt nhỏ nhăn trắng bệch kia, rõ ràng so với Tạ Trì Thành kém hơn nhiêu, tốt chỗ nào chứ? Làm Tạ phu nhân không phải tốt hơn sao?

Y thức được mình vô tình đứng về phía. Tạ Trì Thành, Diệp Như Hề nhanh chóng gạt suy nghĩ này ra khỏi đâu mình.

Đang rửa tay thì chuông điện thoại lại reo lên, tay chân cô luông cuống vội vàng nghe máy.

Giọng nói trầm thấp của Tạ Trì Thành vang lên, có chút lạnh lùng nói: “Em ở quán bar?”

Diệp Như Hề lại cảm thấy anh rất kỳ quái, chuyện cô ở đâu là trọng điểm sao? Không phải việc anh bị người khác đội cho nón xanh mới là trọng điềm sao?

“Đúng vậy, ở quán bar Trường Lạc, bây giờ anh đến có lẽ còn có thể nhìn thây, tiện thê bắt gian tại trận?”

“Em uống rượu sao?”

Đầu óc của người đàn ông này có vân đê à?

Diệp Như Hệ tự nhủ trong lòng là phải kiên nhẫn không được nỗi nóng, cô nói: “Tạ Trì Thành, bây giờ cái anh cân quan tâm không phải là tôi có uông rượu hay không, mà là chuyện liên quan đên vị hôn thê của anh.”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, nói: “Chờ một chút.”

Điện thoại bị cúp máy.

Vẻ mặt của Diệp Như Hề lúc này chính là không hiệu chuyện gì xảy ra, sau đó dứt khoát mỉm cười, rồi phớt lờ nó.

Vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh, Diệp Như Hệ đã va vào lồng ngực nông nặc mùi rượu xen lẫn hương chanh, người đó ôm chặt lấy cô.

Diệp Như Hề giật mình, theo bản năng muôn đây ra, bên tai lại truyền đên một giọng nói khàn khàn.

“Tiểu Hề, Tiểu Hề, Tiểu Hề…”

Liên tục gọi tên cô, mang theo một tia thống khổ đau lòng.

Diệp Như Hề sững người, lập tức dừng động tác lại.

Lục Tư Viên ôm chặt lây cô, trong góc tôi mờ mịt dường như trên thế giới _ này chỉ còn có bọn họ, mà anh ứ cũng ước trên đời này chỉ còn bọn họ thôi, đề người anh yêu sẽ không nhẫn tâm rời đi.

“Tiểu Hề, em đừng đi có được không…”

Diệp Như Hề thở dài nói: “Lục Tư Viên, anh say rồi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 154


Chương 154

“Tiểu Hề, đừng đi, đừng đi…”

Lục Tư Viễn há miệng ra, mùi rượu lập tức xộc vào mũi, anh xém chút đã hồn trúng cô.

“Lục Tư Viễn, anh buông tay ra trước đi, anh say rôi, đừng nói nhảm nữa, thả em ra trước đi.”

Nhưng Lục Tư Viễn càng ôm cô chặt hơn, như thê anh đang ôm lấy bảo bồi quan trọng nhất.

“Tiểu Hề, anh có chỗ nào không tốt, em nói cho anh biết đi, anh có chỗ nào kém hơn so với người đó, anh có thê thay đồi.”

“Lục Tư Viễn, anh đang nói bậy bạ cái gì vậy?”

“Đừng chọn người đó nữa, có được hay không? Ở lại với anh, em muôn thê nào anh cũng có thê thay đồi.”

“Lục Tư Viễn!”

“Anh sẽ làm tốt hơn, sáu năm, anh ở nước ngoài cô gắng sáu năm, chính là vì muôn trở vệ có thê cho em một chô dựa, Tiêu Hễ, đừng đầy anh ra xa, mất đi em, anh không biết phải làm thê nào đề kiên trì nữa…”

Lục Tư Viễn cảm thấy miệng rất _ đăng, còn đăng hơn cả rượu, trong _ đâu hồn loạn chỉ có một ý nghĩ, Tiểu Hệ của anh ta đã thuộc về người – khác, muôn rời xa anh.

Sáu năm trời ròng rã, trải qua không biệt bao nhiêu ngày đêm, anh đều dựa vào ý nghĩ này mà chống đỡ, vì đệ có đủ nên móng vững chắc, anh cô găng không nhận bắt cứ sự giúp đỡ nào từ gia đình, tất cả những thứ hiện tại đều là tự mình đổi lấy.

Nhưng đột nhiên, nguyên nhân khiến 5 anh kiên trì được đến bây giờ, đã không còn nữa.

Anh không biết làm thế nào để có thể chịu đựng nồi đau đớn này.

Rượu xông lên não, xua tan đi lý trí kiêu ngạo của anh, chỉ còn lại sự xúc động đang chỉ phôi cơ thê, không để ý đến phong thái của một người đàn ông, giờ phút này anh chỉ muốn hung hãng ôm cô thật chặt.

Diệp Như Hề có chút khó chịu nói: “Lục Tư Viễn, đừng phát điên nữa, buông ra, có người trông thấy bây giờ!”

“Tiêu Hê, em cho anh một chút thời gian nữa, anh sẽ chứng minh bản thân mình, em đừng vứt bỏ anh nhanh như thê, chỉ cần cho anh thêm một chút thời gian…”

Lục Tư Viễn buông tay ra, ánh mắt dịu dàng trước kia giờ phút này lại tràn đây tuyệt vọng cùng chua xót, còn có một tia khẩn cầu.

Một Lục Tư Viễn ưu tú như vậy, từng là nhân vật hô gió hô mưa tại Đại học Đê Đô, là Lục thiếu gia danh tiếng lây lừng của nhà họ Lục, bây giờ lại lộ ra bộ dạng uỷ khuất, thỏa hiệp với cô như vậy.

Cho dù có chuẩn bị nhiêu lời hung ác kiên định đên mức nào, nhưng vào lúc này, Diệp Như Hề phát hiện chính mình không thê nói ra khỏi miệng.

Sự im lặng của Diệp Như Hề đã dáy lên niêm hy vọng mới cho Lục Tư Viên. Anh năm bả vai cô, thấp giọng nói: “Tiêu Hê, em có nhớ không? Anh đã từng hứa với em rằng sẽ cho em _ một chỗ dựa vững chắc, để em có thể làm điêu em muốn làm. Lời hứa này.

trê đên sáu năm. Hiện tại, anh có thể làm được rôi. Em có thê cho anh một cơ hội được không?”

Diệp Như Hệ trầm mặc một lúc, tránh đi ánh mắt nóng rực của anh, nói: “Lục Tư Viễn, chuyện đã qua rồi, chúng ta vẫn có thể làm bạn mà.”

Lục Tư Viễn tựa như gầm nhẹ mà thôt ra những lời này: “Anh không muôn làm bạn của eml”

Diệp Như Hề không tức giận, mà nhẹ nhàng rút tay ra, lùi lại một bước.

“Mối quan hệ lúc này là giữ lại chút mặt mũi cuôi cùng cho chúng ta, Lục Tư Viên, em không nghĩ chúng ta có thê quay lại được.”

Lục Tư Viễn ngây người nhìn cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 155


Chương 155

“Tiểu Hề, em thật sự rất tàn nhẫn.”

Nhưng, điều anh không biết là giò: phút này trái tim của Diệp Như Hề đau đớn như dao cắt.

Làm sao có thể hoàn toàn không cảm động chút nào được chứ?

Một người ưu tú như vậy, lại nặng tình như cũ, ai cũng sẽ lưu luyễn tham lam muôn giữ lây phần tình cảm này, giữ lây sự yên bình này.

Chỉ là, cô không làm được.

Cô không thể chỉ đơn thuần thích anh như lúc trước, mà anh cũng không còn là chàng trai trong mắt chỉ có cô năm đó nữa.

Hiện thực sáu năm trước đã giáng cho cô một cái bạt tai, đến hiện tại vân còn đau lòng.

Đâu tiên anh là thiêu gia của nhà họ Lục, là người thừa kê mà nhà họ Lục đã dành không biệt bao nhiêu thời gian và tâm sức bôi dưỡng ra, sau đó là chính bản thân anh, mà cô, lại không thê đảm đương được áp lực do anh mang đên.

Sáu năm trước khi cô còn có thể tin tưởng, anh lại bỏ đi. Diệp Như Hề biệt mình không thê trách anh, nhưng nỗi đau đó vẫn ở lại như một bóng ma khó mà xóa nhòa trong lòng cô.

“Lục Tư Viễn, em sẽ coi như đêm nay không có chuyện gì xảy ra, những lời này em cũng sẽ xem như chưa từng nghe thây.”

“Tiểu Hề…”

“Em về trước đây.”

Diệp Như Hề nói xong liền muốn rời đi, khi cô đi ngang qua, cổ tay đột nhiên bị nắm chặt, cô lại lần nữa rơi vào vòng tay của anh.

Khuôn mặt tuần tú của Lục Tư Viễn dân tới gân cô, cả người Diệp Như Hệ đều ngơ ngắn, hơi thở càng lúc càng gần, tựa như sắp chạm lên môi cô.

Ngay lúc cô hoàn hồn và muốn tránh đi, một sức lực thô bạo kéo cô ra khỏi vòng tay của Lục Tư Viễn.

Diệp Như Hề lảo đảo hai bước, suýt chút.nữa ngã sắp xuống.

Mà sức lực kéo lấy cánh tay cô thật kinh khủng, xương cốt giỗng như sắp bị nghiên nát.

Diệp Như Hề từ từ nhìn lên dọc theo bức tường sắt, bắt gặp khuôn mặt lạnh như băng của Tạ Trì Thành.

“Em lại để cho người khác dễ dàng bắt nạt như vậy sao? Hả?2”

Anh gắn lên từng tiếng, vô cùng lạnh lẽo, trong mắt hiện lên một tia tức giận, giỗng như con rắn độc đang muôn nuốt chửng sinh mệnh của cô.

Tim của Diệp Như Hề đập nhanh vì sợ hãi, cô khô khốc nói: “Anh….anh..

sao lại tới nhanh như vậy?”

Rõ ràng vừa mới cúp điện thoại chưa được bao lâu, vậy mà bây giò lại xuất hiện ở đây rôi?

Lục Tư Viên cũng nhận ra người đàn ông trước mặt mình là ai, đầu óc bị tê liệt vì rượu dân dân khôi phục một chút tỉnh táo, nhìn dáng vẻ Tạ Trì Thành đang bảo vệ Diệp Như Hề, trong chốc lát, anh đã hiệu ra mọi chuyện.

“Tiểu Hề, là…anh ta sao? Tạ Trì Thành? Tiêu Hê, em điên rồi!”

Diệp Như Hệ cũng ý thức được Lục Tự Viên đang hiệu lâm điều gì, cô mở miệng muôn giải thích, nhưng lời muôn ra khỏi miệng lại dừng lại.

Nếu sự hiểu lầm đó có thể khiến Lục Tự Viễn từ bỏ hoàn toàn, vậy thì cứ đề anh hiệu lâm đi.

Thấy Diệp Như Hề im lặng, suy đoán khó tin trong đầu Lục Tư Viễn càng được khẳng định hơn, men say còn sót lại vào lúc này lập tức tỉnh táo.

“Tiêu Hề, anh ta đã có vị hôn thê, em, em không biết sao?”

Tạ Trì Thành chế nhạo nói: “Nhà họ Lục đã dạy dỗ anh giở trò lưu manh ở chỗ này sao?”

Lục Tư Viễn phẫn nộ nói: “Tạ Trì Thành, anh muốn chơi đùa thì tìm người khác, đừng động vào Tiểu Hễ!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 156


Chương 156

Vừa nói, Lục Tư Viện vừa đưa tay ra bất lây Diệp Như Hệ, nhưng động tác của Tạ Trì Thành càng nhanh hơn, _ trực tiệp đè tay anh ta xuông, đôi mắt anh khẽ nheo lại, mang theo một tia lạnh lùng nguy hiêm.

_ “Thật đúng là có khí chất, đừng ăn cỏ xong rôi lại quay về, như vậy sẽ rất dê khiên người ta khinh thường.”

“Tạ Trì Thành! Anh tránh ra! Anh căn bản cái gì cũng đều không hiểu!”

Tạ Trì Thành giật giật khóe môi, nói: “Năm đó chấp nhận là một kẻ hèn nhát, hiện tại lại muôn đóng vai anh hùng sao?”

Sắc mặt Lục Tư Viễn biến đổi.

Tạ Trì Thành đang nói về việc sáu năm trước anh bị buộc phải ra nước ngoài.

Năm đó, là anh thật sự đã phụ lòng Tiêu Hệ, sáu năm qua anh đã hồi hận không biệt bao nhiêu lần, nếu anh có thê ở bên cạnh cô, mọi chuyện bây giờ có khác đi không?

Nhưng, anh không dám nghĩ như vậy, khi nghĩ đên đây, tim anh lập tức đau đón dữ dội.

“Tạ Trì Thành, anh là người đã có vợ, bây giò lại đang làm cái gì vậy?”

“Tôi chỉ là tình cờ nhìn thấy, không thê cứ đứng im nhìn như vậy.”

Lục Tư Viễn hoàn toàn không tin vào lời bào chữa vớ vân này, nhưng anh thừa nhận, lúc nãy là do anh bỗc đồng, suýt nữa làm ra chuyện mà anh không thê tha thứ cho bản thân, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ ép buộc Tiêu Hê.

Nhìn bâu không khí càng lúc càng căng thăng giữa hai người đnà ông, Diệp Như Hệ thở dài một hơi, rút bàn tay đang bị Tạ Trì Thành nắm lấy, đứng ra một bên.

“Lục Tư Viễn, anh về trước đi, anh rời đi quá lâu, mọi người sẽ rất lo lắng.”

Lục Tư Viễn nhìn Diệp Như Hề, há hôc môm, cuốỗi cùng lộ ra một nụ cười khô, nói: “Thực xin lỗi, lúc nãy là…anh Say quá, nhưng, dù cho em không _.

chọn anh, anh cũng mong em có thể hạnh phúc.”

Mỗi một từ trong câu nói này, đều giông như đang xé nát tim anh.

“Nhưng Tạ Trì Thành tuyệt đối không phải là một lựa chọn tốt.”

Câu nói này, mới là điểm quan trọng.

Diệp Như Hề bất lực, cũng không muôn lây cái vị tô tông bên cạnh làm lá chăn nữa, nói: “Không phải như anh nghĩ đâu, anh về trước đi, anh ta vân còn được tính là em rễ của em, anh đừng hiêu lầm.”

Cuỗi cùng, những lời này đã thuyết phục được Lục Tư Viễn, anh nhìn Diệp Như Hệ thật sâu, sau đó quay người đi vê, không muôn làm cô khó Xử. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Như Hệ thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thây người đó rời đi, nhưng khi ánh mắt của cô bắt gặp ánh mắt của Tạ Trì Thành, hơi thở lại rối loạn như cũ.

Làm sao lại có thể quên mất vẫn còn vị tÔ tông này ở lại cơ chứ?

“Anh đến đây để bắt gian sao? Tôi đưa anh đến đó, còn những việc còn lại tôi sẽ không nhúng tay vào.”

Dút lời, cô lập tức muôn dẫn người đi đên đó, nhưng câu nói tiệp theo của Tạ Trì Thành trực tiễp khiên cô đứng sững tại chỗ.

“Đó là người mà tôi đã sắp xếp.”

Gót chân của Diệp Như Hề như bị đóng băng, đầu óc ngờ nghệch chậm chạp phản ứng lại ý tứ của câu này, vẻ mặt cô tràn đây kinh ngạc.

“Anh? Người là do anh sắp xếp? Ý của anh là anh đã biết từ lâu rồi sạo?

Cái tên có khuôn mặt nhỏ nhắn trăng bệch kia…”

“Đúng vậy.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 157


Chương 157

Diệp Như Hề dùng ánh mắt giống như đang nhìn kẻ bị “bệnh thần kinh”

mà nhìn anh.

“Anh có bị làm sao không vậy? Anh chủ động đội mũ xanh cho mình luôn sao?”

Tạ Trì Thành dựa lưng vào tường, tia tức giận vừa mới nãy đã biến mật, thay vào đó là dáng vẻ lười biếng lại có chút cao quý, đứng dưới ánh đèn mờ ảo không rõ ràng, tư thế của anh càng trở nên phong độ.

“Cô ta ngồi không nồi vị trí Tạ phu nhân nữa.”

Diệp Như Hề bĩu môi, đột nhiên cảm thầy mình như kiêu “chó lại chạy đi bất chuột, tọc mạch xen vào chuyện của người khác.

“Coi như là tôi nhiều chuyện, mà anh đã bit người kia là do anh sắp xếp rôi, sao lại còn cô ý chạy đến đây làm QIi Là ăn no rồi cảm tháy rỗi việc hay sao?

Không đúng, người bình thường sẽ sáp xêp người khác đề cho vị hôn thê của mình vượt quá giới hạn sao? Trừ khi…anh_ căn bản không muốn có vị hôn thê này.

Trong nháy mắt, Diệp Như Hề hiểu được lý do cho hành động của anh là gì, một cơn ớn lạnh từ lòng bàn chân dâng lên.

Cô nhìn chăm chằm Tạ Trì Thành đang đứng lấp mình một nửa trong bóng tôi, đột nhiên cảm thấy người đàn ông này quá đáng sợ, có thê, dùng thủ đoạn như vậy để nắm lấy điểm yếu của người khác, cô bắt đầu thông cảm cho Diệp Như Mạn.

_ Tạ Trì Thành chú ý tới ánh mắt của cô, cười nhạo nói: “Thông cảm cho cô ta sao?”

Diệp Như Hề nhềch môi, nói: “Không phải. Tôi không có thông cảm. Nếu không phải cô ta động lòng, cô ta sẽ không làm như vậy.”

Sự thật đúng là như vậy, nhưng cách làm của Tạ Trì Thành càng làm cho người ta rùng mình hơn.

Tạ Trì Thành đứng thắng người, thản nhiên nói: “Em không từ bỏ được Lục Tư Viễn ư?”

“Không có. Anh đừng hiểu lầm, chúng tôi không có quan hệ gì cả.”

“Không phải là người yêu cũ sao?”

Diệp Như Hề có chút tức giận: “Anh đừng động một chút là đem người khác điều tra rõ ràng.”

“Tôi không thích người khác nói dối.”

Nhất là em nói dối tôi.

Diệp Như Hề cảm thây vào lúc này tranh cãi với những người như Tạ Trì Thành ở một nơi như vậy thực sự quá là thiệt thòi với mình.

“Là quan hệ gì, cũng không liên quan đên anh. Tạ tiên sinh, tôi đi trước đây, nhóm đông nghiệp vẫn đang đợi tôi.”

Tạ Trì Thành : “Tạ tiên sinh 4?”

Diệp Như Hệ nghẹn lời, nghĩ đến câu nói lân trước của Tạ Trì Thành, có việc thì gọi Tạ Trì Thành, không có việc gì lại gọi Tạ tiên sinh,đột nhiên cô cảm thây có chút xấu hồ.

“Tạ Trì Thành, anh rốt cuộc muốn làm gì!

“Từ chúc”

“Làm sao anh biết?”

“Lục Tư Viễn nỗi điên như vậy cũng phải có lý do chứ.”

Người này, đoán ra suy nghĩ của người khác chính xác như vậy sao?

Diệp Như Hề cũng không tránh né, gật đâu nói: “Đúng vậy. Bàn giao công việc trong vòng một tháng nữa, thì có thê rời đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 158


Chương 158

Khoé môi Tạ Trì Thành cong lên, nụ cười này mang theo một tia âm áp, cả người đều vui vẻ lên rât nhiều.

“Được, vậy tháng sau em bắt đầu nhận chức.”

“Tôi vẫn chưa đồng ý mài!”

“Hả2”

“Anh cho tôi suy nghĩ thêm một chút Giản “Sự kiên nhẫn của tôi không nhiều.”

“Tôi biết rồi.”

Diệp Như Hề có ảo giác bị một loại sức mạnh gì đó điều khiến, cô rõ ràng muôn tránh đi.

“Tôi đi trước đây.”

Tạ Trì Thành gật đầu, không nói chuyện, Diệp Như Hề do dự một chút, vân là bước trở lại về phía hàng ghê.

dài của bọn họ, nửa đường cô còn có ý nhìn vào hàng ghề dài mà Diệp Như Mạn ngôi, nhưng chỗ đó cũng không còn ai nữa.

Lúc ngôi vào chô, Diệp Như Hề vô thức liệc nhìn thoáng qua về hướng phòng vệ sinh, phát hiện bóng dáng của Tạ Trì Thành mờ nhạt không rõ trong bóng tôi, anh vẫn chưa rời đi.

Diệp Như Hề có chút lơ đễnh.

Dù có ngốc đến đâu, cô cũng nhận ra có gì đó không ồn, chỉ vì một cú điện thoại mà Tạ Trì Thành đã xuất hiện ở đây, rõ ràng người dụ dỗ Diệp Như Mạn là do anh sắp xếp, làm sao còn có thê lập tức chạy tới đây ngay được?

Bởi vì cô sao?

Ý nghĩ này vừa dáy lên đã lập tức bị Diệp Như Hệ dập tắt, không thê nào, Tạ Trì Thành làm sao có thể vì cô, một người như anh, cao cao tại thượng, ưu tú xuất chúng, làm sao lại có thê vì cô.

Chẳng lẽ, câu kia là đang nói dối? Chỉ đề che giâu sự thật là anh đang bị đội nón xanh sao?

Diệp Như Hề không thể đoán ra được, đợi đến lúc lây lại tinh thần, cô đã không còn thấy bóng dáng của Tạ Trì Thành đâu nữa.

“Như Hề, cô đang nhìn cái gì vậy?

Mọi người đang nói chuyện với cô đó!”

Diệp Như Hề vội vàng nói: “Xin lỗi, tôi vừa mới thất thần một chút.”

“Nào, chúng ta cùng nhau làm một chén! Cũng coi như là đã quen biết một thời gian, cho dù như thế nào ai rồi cũng sẽ có tương lai huy hoàng!”

Diệp Như Hề nâng ly lên, mọi người cùng nhau cụng ly, sau đó một hơi cạn sạch.

Một ly rượu vào bụng, dạ dày lập tức nóng bừng đau rát, Diệp Như Hệ không dám uông hệt, chỉ uống nủa ly, nhưng nửa ly này cũng khiến cô khó chịu.

“Diệp Như Hề, cô thật là không có thành ý, mau uông cạn rượu trong ly đi!”

“Mau đi, mau uống xong ly kia! Lại rót thêm ly nữa!”

Đường Anna cũng cười nói: “Mọi người đêu đang rât nhiệt tình, Tiểu Hệ mau uông hết luôn đi.”

Diệp Như Hề biết cô không thể uống

được nữa, bệnh nặng mới khỏi, nửa cốc này chính là giới hạn của cô, cho nên cô nhật quyết không uôỗng.

Hành động này quả nhiên khiến người khác mất hứng, có người không vui mượn men rượu mà hét lên: “Thật là không nề tình, mọi người đêu là đông nghiệp một thời gian rồi, một ly rượu cũng không uông hết sao? Có phải là xem thường chúng tôi không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 159


Chương 159

Khuôn mặt của Diệp Như Hề đông cứng lại.

Lúc này, Lục Tư Viễn lặng lẽ cầm lấy nửa ly rượu còn lại của Diệp Như Hà, trực tiêp một hơi uỗng cạn.

“Cô ấy không uống được, các người ép cái gì?”

Ông chủ lên tiếng, mọi người lập tức im lặng, không ai dám lên tiếng nữa.

Ảnh mắt Đường Anna tối sầm lại, nói: “Được rôi, sắc mặt của Tiểu Hề nhìn không được tốt lắm, đừng ép buộc Tiêu Hệ nữa.”

Tình huống này, đột nhiên trở nên tẻ ngắt.

Diệp Như Hề biết, dù cho cô có có găng hêt sức đề hoàn thành tốt công việc, thì từ lâu vẫn có người không hài lòng, luôn mang theo thành kiễn với cô.

“Thân thể tôi không được khỏe, tôi đi vê trước, mọi người ở lại chơi vui vẻ.”

Có lời vừa rồi của Lục Tư Viễn, không ai dám ngăn cản cô.

Diệp Như Hề đứng dậy chuẩn bị rời đi, Lục Tư Viên cũng đứng dậy nói: “Anh đưa em về.”

Diệp Như Hề còn chưa kịp từ chối, Đường Anna đã vội vàng hô lên: “Tư Viên, anh uông rượu, không thể lái xel”

Diệp Như Hề cũng thuận theo, nói vào: “Đúng vậy, em có thê tự bắt taxi được, cũng gần đây thôi, không dám làm phiên đâu ạ. Ông chủ, anh cứ ở lại chơi vui vẻ với mọi người đi.”

Dứt lời, cô vội vàng rời khỏi bàn tiệc, Lục Tư Viễn có vẻ muốn đuổi theo, nhưng lại bị Đường Anna một mực giữ chặt.

Đường Anna ngoài miệng cười _ nhưng trong lòng không cười, thập giọng nói: “Tư Viễn, mau ngôi xuống đi, mọi người đêu đang nhìn anh đó, anh đừng phụ tâm lòng của toàn bộ nhân viên trong công ty, đây đêu là tâm huyết của anh.”

Lục Tư Viễn. vỗn dĩ không muốn đề ý đên tất cả những chuyện này, nhưng khi nhìn thây ánh mắt nghi hoặc của mọi người, xúc đông trong lòng anh từ từ tiêu tan, cuôi cùng đành im lặng ngôi xuông.

Diệp Như Hề đi ra đến công, vừa liếc mát đã nhìn thầy chiệc Maybach đang đậu bên đường cùng dáng người đang dựa vào cửa xe kia.

Tạ Trì Thành nhả một hơi khói, cũng không vội vã, cả người dựa vào cửa xe, cử chỉ tuỳ ý, rõ ràng một hành _.

động tràn ngập sự lưu manh như thế đặt lên trên người anh, lại đột nhiên toát ra vẻ cao quý, người đi ngang qua cũng không nhịn được liếc mắt nhìn anh thêm vài lần.

Diệp Như Hề lập tức giả vờ như không nhìn thấy, muốn lách qua đường và đi lướt qua.

“Diệp Như Hề, em dám bước thêm một bước nữa, tôi sẽ đánh gãy chân Chi Diệp Như Hề run rẫy bước một bước.

“Em muốn chết sao?”

Cô rụt rè lùi bước, bất đắc dĩ quay đầu lại.

“Tôi không nhìn thấy anh…”

Cô cố gắng biện minh cho mình một chút.

“Thật không?”

“Anh đang đợi ai ở đây sao?”

“Lên xe.”

“Cái đó…tôi có thể không lên được không?”

Tạ Trì Thành nhìn cô chằm chằm, ánh mặt anh như kim đâm trên người co.

Diệp Như Hề đành phải bất lực bước tới.

Tạ Trì Thành đứng thăng người, mở cửa xe ngôi vào, Diệp Nhự Hệ không còn cách nào khác, cô ngôi vào ghế lái phụ.
 
Back
Top Dưới