Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 100


Chương 100:

Trong lúc dùng cơm, Diệp Như Hề rõ ràng cảm giác được một tâm mắt nóng rực đang chiều thẳng vào người mình.

Cô nhịn không được ngâng đầu, liền thấy Tiết Trì Thành đang ngôi ở phía bàn đối diện.

Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, phía sau lửng Diệp Như Hề đều dựng đứng hết lông tơ, sỏn gai ôc.

Ánh mắt Tạ Trì Thành thật sự có chút đáng sợ, giông như con báo vậy.

Cô tránh đi tầm mắt anh, cúi thấp đâu.

“Xảy ra chuyện gì thế? Là đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”

“Không…… rất ngon.”

Tại sạo cô đã mò tới chỗ này mà vẫn có thê gặp phải Tạ Trì Thành?

Không đúng, cô chột dạ cái gì chứ?

Cô cũng không phải đang làm ra chuyện gì có lôi với anh.

Suy nghĩ như vậy, Diệp Như Hè lại ngâng đâu, phát hiện đối phương căn bản còn chưa có ý định dời tầm mắt, thậm chí khẽ cong cong khóe môi, như là đang cười với cô.

Diệp Như Hề bị nụ cười của anh dọa SỢ rÔi.

Tạ Trì Thành cũng không nghĩ tới lại gặp phải Diệp Như Hê ở chỗ này, Ô, còn có cả thăng nhãi nhà họ Lục kia nữa chứ.

Ngôi ở phía đôi diện Tạ Trì Thành chính là hai người Dịch Thành Minh cùng Tôn Tử Hạo, trong khoảng thời gian này bọn họ đi cùng nhau tương đôi nhiêu, ngay cả nhà hàng này cũng là Dịch Thành Minh mãnh liệt kiên nghị mọi người tới.

Cho nên, ở thời điểm thấy Tạ Trì Thành rõ ràng đang thất thần, Dịch Thành Minh liền quay đầu nhìn theo tầm mắt anh, sau đó liền sửng sốt.

Mẹ nó, đúng là nghiệt duyên, tại sao đi đến đâu cũng đụng mặt thế?!

Dịch Thành Minh thật sự cảm thấy quá tâm linh, tại sao ba người độc họ có lần tụ hội hiềm hoi nào cũng đều đụng mặt Diệp Như Hề thế?

Eĩng lúc Tôn Tử Hạo cũng muốn y lại xem thế nào, liền bị Dịch Thành bắt lấy bả vai, nói: “Tôi nhớ ra rôi, tôi còn có việc, đi về trước, đi thôi, chuột.”

Tôn Tử Hạo mang vẻ mặt ngắn ngơ, nói: “Anh có việc thì túm theo em làm gì?”

Dịch Thành Minh mang vẻ mặt vô tội, nói: “À? Vậy cậu muốn ở lại sao?”

Tôn Tử Hạo run lên một chút, hiện tại cậu ta vẫn còn thấy chột dạ, nều bây giờ phải ngôi một mình với anh Thành thì cậu ta không biết làm thế nào, liền nói: Được, em và anh cùng À”

ve “Vậy thì, Trì Thành à, tôi với chuột đi vê trước nhé.”

Tạ Trì Thành lạnh nhạt ừ một tiếng.

Dịch Thành Minh trực tiệp đem Tôn Tử Hạo túm đi rôi, xem như đã cứu cậu ta một phen, Dịch Thành Minh đã nhìn ra được, Tạ Trì Thành để ý người phụ nữ kia tuyệt đồi không phải chỉ là thoáng qua.

Kiểu phụ nữ này, vẫn nên là kính nhỉ viên chỉ * thì tốt hơn.

* Kính nhỉ viễn chỉ 3m35.

là à một thành ngữ cô, được trích từ “Luận ngữ-Ung dã” Trung Quốc của Không Tử .Được hiều nồm na là là kính trọng nhưng không dám gân; vẻ ngoài thì tỏ cung kính, nhưng trong lòng lại phải tự biết giữ khoảng cách.

Bữa cơm này Diệp Như Hề ăn không ngon một chút nào, cô gắng chịu đựng tầm mắt người kia đang dừng trên người mình, sắp thiêu cháy cô đến nơi rồi.

Vậy mà Lục Tư Viên lại không hê phát hiện ra, cuôi cùng vân chỉ nhìn vào sắc mặt không. tốt lặm của Diệp Như Hề rồi nói: “Tiểu Hề, em không thoải mái sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 101


Chương 101:

Diệp Như Hề lập tức gật đầu, “Vâng, khả năng tối hôm qua không được nghỉ ngơi tốt.”

Lục Tư Viễn lo lắng nói: “Có nặng lắm không? Vậy anh đưa em vệ nhà trước nhé.”

Ăn cũng hòm hòm rồi, Diệp Như Hề đã sớm có suy nghĩ muôn rời đi, liền gật đầu, nói: “Được, em cũng muốn trở về.”

Lục Tư Viễn thanh toán, mang theo Diệp Như Hề rời đi, chờ sau khi hoàn toàn thoát được tầm mắt người nào đó, cô mới thở dài nhẹ nhốm một hơi.

Lục Tư Viễn lái xe, nói: “Có muốn đi bệnh viện khám thử xem thê nào không?”

“Không, không cần, về nhà yên ồn ngủ một giấc là không có việc gì.

Lục Tư Viễn không miễn cưỡng cô, cô găng đưa cô về nhà nhanh một chút, nhưng xe chợt dừng lại.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

“Hình như, nỗ lốp.”

Diệp Như Hề giật mình.

“Tiểu Hề, trước tiên em cứ ngồi i trên xe đi, anh đi xuống nhìn xem thế nào”

Dút lời, Lục Tư Viễn xuống xe xem tình hình.

Lốp xe phía sau đã xẹp lép, mà trên mặt đường còn sót lại vài chiếc định nhỏ, toàn bộ đều dựng lên.

Lục Tư Viễn thấy mấy chiếc đỉnh kia, trong lòng liền có dự cảm không tốt, anh vội vàng kêu: “Tiểu Hề đừng Một tiếng ˆ xe’ cuối cùng còn chưa có nói ra, vùng gáy đau xót, cả người anh đã ngã quy xuông .

Diệp Như Hề đợi hồi lâu không nghe thấy động tĩnh gì phía sau, liên tính toán xuông xem thử, mới vừa vừa xuống xe, một bóng người hiện lên, kẹp cô cô chặt cứng, một chiếc khăn tay nặc mùi thuôc mê được đưa tới.

Đồng tử trong mắt cô co rụt lại, còn không kịp giãy giua, đã bị bịt kín miệng mũi, mất tôi sâm, lâm vào hôn mê.

“Mau, mang người đi, đợi lát nữa có người tới thì hỏng việc.”

“Người đàn ông này thì sao? Có muôn mang theo luôn không?”

“Không cần, miễn cho lại xảy ra chuyện ngoài ý muôn, đây là đại thiếu gia nhà họ Lục đấy, nhà họ Lục cũng không dễ chọc, nhanh đi thôi.”

Dám người có vẻ đã được huấn luyện qua, xách theo Diệp Như Hề đang hôn mê mang lên xe rồi nhanh chóng rời đi, chỉ đề lại mỗi mình Lục Tư Viễn ngã gục trên mặt đắt.

Không bao lâu, một chiếc Maybach màu đen dừng lại.

Tạ Trì Thành đi xuống xe, khi thấy Lục Tư Viễn ngắt xỉu trên mặt đất, trong lòng lộp bộp một tiếng, dùng hành động thô lỗ gấp rút đảnh thức Lục Tư Viên.

“Diệp Như Hề đâu?”

Lục Tư Viên từ từ tỉnh lại, lúc thây Tạ Trì Thành thì còn ngân người ra một chút, ngay sau đó phản ứng lại, “Không xong rồi! Tiêu Hà!”

Liếc mắt một cái nhìn qua, trong xe trống không, căn bản không có bóng dáng Diệp Như Hà.

Diệp Như Hệ mơ mơ màng màng tỉnh lại , phát hiện ra chính mình còn đang ở trong xe, miệng bị bịt kín, hai tay hai chân cũng bị buộc chặt về phía sau Mấy tên bắt có ở trên xe đang gọi điện thoại, cô tiếp tục giả bộ hôn mê, cần thận nghe ngóng.

“Đúng, người đã bắt được rồi, nhớ rõ đem tiên mang qua đây.”

“Tôi làm việc thì anh hãy yên tâm, đại thiếu gia nhà họ Lục không thậy được bóng dáng chúng tôi, chắc chắn không điêu tra ra được gì cả.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 102


Chương 102:

Nghe đến đó, Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, những người này rõ ràng chính là hướng về phía cô, không có liên lụy đến Lục Tư Viên thì tốt rôi.

“Phần tiền còn lại hãy nhớ chuyền nốt qua cho tôi, thiếu một phân tiên thì tôi không có cách nào ăn nói với các anh em đâu.”

“Yên tâm đi, sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muôn đâu.”

“Được rồi, đến lúc đó thì liên hệ.”

Sau khi cúp điện thoại, mấy tên khác liền mở miệng.

“Đại ca, tiền vào tài khoản chưa?”

“Bọn họ không dám kì kèo.”

“Ha, vụ làm ăn này làm xong xuôi thì mây anh em chúng ta cũng đủ thoải mái một thời gianl”

“Nhưng mà cũng phải công nhận, ả đàn bà này lớn lên thật xinh đẹp, hay là Diệp Như Hễ cảm giác được có bàn tay đang đặt trên mặt mình, một cảm giác ghê tởm buồn nôn lập tức trào dâng, cô cô nhịn nhục.

“Lão tam, đừng chạm vào cô ta, tao băm nát tay mày đây!”

Kẻ được gọi là Lão tam ngượng ngùng thu hôi bàn tay, nói: “Em cũng không có làm cái gì, chỉ là ả đàn bà này quá xinh đẹp, cứ chết như vậy thì lãng phí lắm.”

“Mày đã quên quy củ rồi sao?”

Tàn Đã biết đại ca.”

Giọng nói còn có vẻ không cam lòng, Diệp Như Hề ở bên cạnh thì thầm thở dài HT nhõm một hơi.

Diệp Như Hề cứ giả bộ bất tỉnh suốt quãng đường đi, cuôi cùng bị tống vào một cái kho hàng cũ, sau khi ném cô vào đó, mây tên bắt cóc kia liền khóa trái cửa lại.

Chờ sau khi nghe không thấy âm thạnh nào nữa, Diệp Như Hễ mới mở mắt ra, thở một hơi Thật sâu, cố gắng sờ sờ vào túi áo của mình.

Di động vẫn còn ở nơi đó, những người này không lục soát người cô.

Nhưng dù có giấy giụa như thế nào, cũng không thê đụng tới.

Diệp Như Hề thở hồn hến một hơi thật mạnh, thật vất vả mới ngồi dậy được, cuỗi cùng cô căn răng một cái, hung hăng nhảy mạnh người về phía trước.

Tất nhiên là ngã nhào, phần cằm tê rân, bị rách một lớp da, nhưng may mắn di động bị văng ra từ trong túi áo Nhích từng chút một cô vươn tay chạm tới điện thoại, chỉ là động tác này khiến cho cô kiệt lực.

Nhưng, càng tuyệt vọng hơn chính là, di động của cô lại không có bất cứ tín hiệu gì.

Diệp Như Hề cảm thấy gần như hết hi vọng, cô hung hãng căn đâu lưỡi đề tỉnh táo lại, nói cho bản thân biết là không thể từ bỏ.

Những người này còn chưa giết cô, thì cô vẫn còn có cơ hội, cô không thể từ bỏ, cô còn có Nhạc Nhạc cân được chăm sóc .

Đưa điện thoại di động với lại, vẫn chựa bị hư hại, Diệp Như Hễ kiên nhân chờ đợi.

Quả nhiên, không bao lâu, cửa lại lần nữa bị mở ra.

“Đại ca, người này tại sao còn không có tỉnh lại thê?”

Diệp Nhự Hề biết bản thân giả vờ không nồi nữa, liền lộ ra bộ mặt dần dần tỉnh lại rồi tràn đầy hoảng sợ hốt hoảng.

Một gã đi tới mở bịt miệng cho cô.

“Các người là ai? Vì sao lại bắt tôi ?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 103


Chương 103:

Người đàn ông dẫn đầu mang vẻ mặt Lục Tư Viễn thấy mấy chiếc đỉnh kia, trong lòng liền có dự cảm không tốt, anh vội vàng kêu: “Tiểu Hề đừng Một tiếng ˆ xe’ cuối cùng còn chưa có nói ra, vùng gáy đau xót, cả người anh đã ngã quy xuông .

Diệp Như Hề đợi hồi lâu không nghe thấy động tĩnh gì phía sau, liên tính toán xuông xem thử, mới vừa vừa xuống xe, một bóng người hiện lên, kẹp cô cô chặt cứng, một chiếc khăn tay nặc mùi thuốc mê được đưa tới.

Đồng tử trong mắt cô co rụt lại, còn không kịp giãy giua, đã bị bịt kín miệng mũi, mất tôi sâm, lâm vào hôn mê.

“Mau, mang người đi, đợi lát nữa có người tới thì hỏng việc.”

“Người đàn ông này thì sao? Có muôn mang theo luôn không?”

“Không cần, miễn cho lại xảy ra chuyện ngoài ý muôn, đây là đại thiếu gia nhà họ Lục đấy, nhà họ Lục cũng không dễ chọc, nhanh đi thôi.”

Dám người có vẻ đã được huấn luyện qua, xách theo Diệp Như Hề đang hôn mê mang lên xe rồi nhanh chóng rời đi, chỉ đề lại mỗi mình Lục Tư Viễn ngã gục trên mặt đắt.

Không bao lâu, một chiếc Maybach màu đen dừng lại.

Tạ Trì Thành đi xuống xe, khi thấy Lục Tư Viễn ngắt xỉu trên mặt đất, trong lòng lộp bộp một tiếng, dùng hành động thô lỗ gập rút đánh thức Lục Tư Viên.

“Diệp Như Hề đâu?”

Lục Tư Viên từ từ tỉnh lại, lúc thây Tạ Trì Thành thì còn ngân người ra một chút, ngay sau đó phản ứng lại, “Không xong rồi! Tiêu Hè!”

Liếc mắt một cái nhìn qua, trong xe trống không, căn bản không có bóng dáng Diệp Như Hè.

lộ ; DI Thời điểm Diệp Như Hệ mơ mơ màng màng tỉnh lại , phát hiện ra chính mình còn đang ở trong xe, miệng bị bịt kín, hai tay hai chân cũng bị buộc chặt về phía sau Mấy tên bắt có ở trên xe đang gọi điện thoại, cô tiếp tục giả bộ hôn mê, cần thận nghe ngóng.

“Đúng, người đã bắt được rồi, nhớ rõ đem tiên mang qua đây.”

“Tôi làm việc thì anh hãy yên tâm, đại thiếu gia nhà họ Lục không thậy được bóng dáng chúng tôi, chắc chắn không điêu tra ra được gì cả.”

Nghe đến đó, Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, những người này rõ ràng chính là hướng về phía cô, không có liên lụy đến Lục Tư Viên thì tốt rôi.

“Phần tiền còn lại hãy nhớ chuyền nốt qua cho tôi, thiếu một phân tiên thì tôi không có cách nào ăn nói với các anh em đâu.”

“Yên tâm đi, sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muôn đâu.”

“Được rồi, đến lúc đó thì liên hệ.”

Sau khi CÚP điện thoại, mấy tên khác liền mở miệng.

“Đại ca, tiền vào tài khoản chưa?”

“Bọn họ không dám kì kèo.”

“Ha, vụ làm ăn này làm xong xuôi thì mây anh em chúng ta cũng đủ thoải mái một thời gianl”

“Nhưng mà cũng phải công nhận, ả đàn bà này lớn lên thật xinh đẹp, hay là Diệp Như Hễ cảm giác được có bàn tay đang đặt trên mặt mình, một cảm giác ghê tởm buồn nôn lập tức trào dâng, cô cô nhịn nhục.

“Lão tam, đừng chạm vào cô ta, tao băm nát tay mày đây!”

Kẻ được gọi là Lão tam ngượng ngùng thu hôi bàn tay, nói: “Em cũng không có làm cái gì, chỉ là ả đàn bà này quá xinh đẹp, cứ chết như vậy thì lãng phí lắm.”

“Mày đã quên quy củ rồi sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 104


Chương 104:

Đã biết đại ca.”

Giọng nói còn có vẻ không cam lòng, Diệp Như Hề ở bên cạnh thì thầm thở dài mo nhõm một hơi.

Diệp Như Hề cứ giả bộ bắt tỉnh suốt quãng đường đi, cuôi cùng bị tống vào một cái kho hàng cũ, sau khi ném cô vào đó, mây tên bắt cóc kia liền khóa trái cửa lại.

Chờ sau khi nghe không thấy âm thạnh nào nữa, Diệp Như Hễ mới mở mắt ra, thở một hơi thật sâu, cố gắng sờ sờ vào túi áo của mình.

Di động vẫn còn ở nơi đó, những người này không lục soát người cô.

Nhưng dù có giấy giụa như thế nào, cũng không thê đụng tới.

Diệp Như Hề thở hồn hến một hơi thật mạnh, thật vất vả mới ngồi dậy được, cuỗi cùng cô căn răng một cái, hung hăng nhảy mạnh người về phía trước.

Tắt nhiên là ngã nhào, phần cằm tê rân, bị rách một lớp da, nhưng may mắn di động bị văng ra từ trong túi áo Nhích từng chút một cô vươn tay chạm tới điện thoại, chỉ là động tác này khiến cho cô kiệt lực.

Nhưng, càng tuyệt vọng hơn chính là, di động của cô lại không có bất cứ tín hiệu gì.

Diệp Như Hề cảm thấy gần như hết hi vọng, cô hung hăng căn đâu lưỡi đề tỉnh táo lại, nói cho bản thân biết là không thể từ bỏ.

Những người này còn chưa giết cô, thì cô vẫn còn có cơ hội, cô không thể từ bỏ, cô còn có Nhạc Nhạc cân được chăm sóc ..

Đưa điện thoại di động với lại, vẫn chựa bị hư hại, Diệp Như Hề kiên nhẫn chờ đợi.

Quả nhiên, không bao lâu, cửa lại lần nữa bị mở ra.

“Đại ca, người này tại sao còn không có tỉnh lại thê?”

Diệp Nhự Hề biết bản thân giả vờ không nổi nữa, liền lộ ra bộ mặt dần dần tỉnh lại rồi tràn đầy hoảng sợ hốt hoảng.

Một gã đi tới mở bịt miệng cho cô.

“Các người là ai? Vì sao lại bắt tôi 2”

Người đàn ông dẫn đầu mang vẻ mặt dữ tợn, nói: “Vậy cũng phải tự hỏi bản thân cô xem đã đặc tội với ai.”

Diệp Như Hề cố g gắng khiến giọng nói của Tên thân trở nên bình tĩnh : “Các người muôn. tiền sao? Tôi có thể cho các người tiền, nhưng trước tiên các người không thê làm tốn thương tôi.”

Người đàn ông cười dữ tợn nói: “Tôi làm dựa theo luật lệ giang hồ, sẽ không phản bội người thuê giữa chừng, hơn nữa cô đã nhìn thây mặt tôi rôi, cũng không thể thả cô đi được.”

“Đối phương cho anh bao nhiêu tiền, tôi có thể cho anh gấp đôi.”

Người đàn ông cười ha ha lên, nói: “Tiêu thư, môm miệng cô cũng mạnh bạo lắm!”

Diệp Như Hề căng da đầu nói: “Trên thê giới không có giao dịch nào không thành lập, nêu có, đó chính là do lợi ích còn chưa đủ, anh nói cho tôi biết, tôi tự mua mạng mình, cần bao nhiêu tiền?”

Gã đàn ông cảm thấy nực cười, nhưng thật sự nghiêm túc suy nghĩ một chút, lại nhảy ra một con sô.

“B00 vạn.”

Khuôn mặt Diệp Như Hề tái nhọt, biết là hắn đang muốn chơi khăm cô, căn bản không có suy nghĩ sẽ thả cô ra.

500 vạn?

Bản thân cô căn bản không đáng giá 500 vạn! Đối phương cũng biết cô lầy không ra từng đói “Tôi khuyên cô vẫn nên thành thật chút, đừng có suy nghĩ chạy ra ngoài.”

Diệp Như Hề cắn răng, không nói chuyện.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 105


Chương 105:

“Ở chỗ này chờ đi, người thuê còn chưa nói sẽ xử lý cô thê nào, cô tự mình câu nguyện đi.”

Dút lời, gã đàn ông một lại đóng cửa một lân nữa Lúc này, phía bên kia.

Lục Tư Viễn lần theo chút dầu vết chạy đi điều tra, nhưng, lại không tìm được thêm bắt cứ manh mối-gì.

Dám người xấu này rất thông minh, che biến số xe, còn biết lần tránh camera theo dõi, chạy xe vào thẳng mây con đường nhỏ, căn bản tìm không thây bóng dáng chúng đâu.

Lòng Lục Tư Viễn lạnh lẽo, suýt nữa đã đứng không vững, trong ánh mắt đều là vẻ tự trách.

Nếu không phải do anh, Tiểu Hề sẽ không bị người ta mang đi.

Lục Tư Viễn đột nhiên đứng lên, nói: “Tôi phải báo cảnh sát”

Tạ Trì Thành cau mày thật sâu, nói thẳng: “Không được, chưa đậy 24 giờ thì sẽ không lập án, trước mất còn không biết hành tụng của đối phương, rất có thể mang hậu quả nghiêm trọng hơn nữa.

Nghe thấy Tạ Trì Thành nói vậy, anh càng thêm hoảng hốt, nắm chặt nắm tay nói: “Vậy chỉ có thể âm thâm tìm kiêm, tôi đi Đ người!”

Dút lời, Lục Tư Viễn lập tức đi liên hệ người của nhà họ Lục.

Tạ Trì Thành nhăn mày càng sâu, anh đã điều tra qua về tư liệu ít ỏi của Diệp Như Hè, trên người cô cũng không có đồ vật quý giá để người ta đề ý, động cơ gây án của đám bắt cóc này rõ ràng không phải cướp của, cũng không giông như đột nhiên nảy lòng tham.

Mà là ấp ủ âm mưu đã lâu.

Có người chỉ đang chờ thời cơ mà thôi.

Tạ Trì Thành do dự một hồi, liền quyết định đề người của mình đi tìm kiêm một phen, đúng lúc này, di động của anh vang lên.

Là Tạ An.

“Daddy!! Mau! Mau sai người đi tìm!

Mau lên!”

Giọng nói sốt ruột của Tạ An truyền tới.

Tạ Trì Thành kinh ngạc trong khoảnh khắc, ngay sau hiểu rõ lời con trai nói có nghĩa là gì, anh nói: “Tại sao con lại biêt?”

Chuyện Diệp Như Hệ mất tích đến hiện tại cũng chỉ mới trôi qua Vài giờ mà thôi, Tạ An không có khả năng biết được.

Ở đầu dây bên kia, giọng Tạ An nói đã kèm theo tiêng khóc nức nở, cậu bé sốt ruột đến chết đi được.

“Daddy, cầu xin cha, nhanh chóng phái tất cả người đi tìm! Con biết dưới trướng của daddy có một nhóm người, là đội ngũ do chú Tần Phong quản lý, cha nhanh bảo chú Tần Phong dẫn người đi tìm đi!”

Tạ Trì Thành càng thêm kinh ngạc.

Nhóm người bí mật này, anh chưa từng nói với bất luận kẻ nào, đó át chủ bài cuỗi cùng của anh, cũng giữ kín tin tức rất tốt. Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Tạ Trì Thành nheo mắt, giọng điệu mang theo nguy hiêm, nói: “lạ An, ai nói cho con biệt?”

Tạ An thấy daddy còn chưa đi vào việc chính thì quynh đến muốn khóc, sư phụ đã khẩn cập gọi cho cậu, nói cho cậu biết, mami bị người xâu bắt đi rôi, cậu bé liền sợ tới mức bật khóc.

Tạ An chưa từng trở nên hoảng loạn như thế, nhưng mà sư phụ chỉ có thể biết được mami đã bị mang đi, vị trí cụ thê còn chưa định vị được, chỉ biết khoanh vùng khu vực Nhưng chờ đến khi định vị được rồi, chỉ sợ mạmi của cậu sớm đã gặp chuyện bất trắc rồi.

Tạ An hoảng loạn chỉ có thê gọi điện thoại cho daddy, trên tay cậu căn bản còn không người nào có thể sử dụng, nhưng daddy thì cóI “Daddy! Đừng hỏi mấy chuyện này nữal Mau lên! Muộn thêm chút nữa, muộn thêm chút nữa mami sẽ đó chết!”

Tạ Trì Thành đột nhiên đứng bật dậy, sắc mặt kinh hãi, nói: “Con đang nói cái gì?!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 106


Chương 106

Tạ An bất chấp những suy nghĩ tính toán bảo vệ em gái và mami trước đó, trực tiếp đem kết quả xét nghiệm ADN mà mình biết được nói cho daddy, còn đem kết quả sư phụ cậu điêu tra được cũng nói ra hết.

Tấm chiếu mới, bé lo cho mẹ quá >. Cuỗi cùng, Tạ An thút tha thút thít nức nở gọi: “Daddy, Nhạc Nhạc là em gái con, dì xinh đẹp rất có thê là mami, cha mau đi cứu mami đi, hu hu hu, nêu như mami mà xảy ra chuyện, con không nhận cha nữa đâu!”

Giờ khắc này, đồng tử trong mắt Tạ Trì Thành co rụt lại, một tia kinh hoàng chọt lóe qua.

“Daddy! Là thật sự đó! Cha tin tưởng con! Trên tay con còn có bản giám định ADN nữa, hu hu hu cha tin con đi! Đều là do con bảo sư phụ không cho cha điều tra, hu hu hu……”

“Không, không biết, sư phụ nói, là, là ở khu Thành Tây kia……”

Tạ Trì Thành hít sâu một hơi, thốt ra một câu: “Khoản nợ này, ta xong việc sẽ tính số với con saul”

Con trai anhl Cũng gì và này nọ lắm rồi! Loại chuyện này mà cũng có thê làm ra được!

Tạ Trì Thành trực tiếp cúp điện thoại, vôn dĩ sắc mặt còn đang âm trầm bình tĩnh giờ chỉ toàn một màu chết chóc.

Anh ấn số gọi cho Tần Phong, điện thoại vừa kết nói đã nói ng “Huy động toàn bộ nhân lực, phòng tỏa toàn bộ khu vực Thành Tây đi, tìm người!”

Đây là lần đầu tiên Tần Phong tiếp nhận mệnh lệnh có quy mô lớn như: vậy, khuynh sào xuất động * , ngay cả năm đó bị người ta đuổi giết, ông chủ còn không có tuyên bố ——.._..

ra mấy lời như vậy.

* Khuynh sào xuất động là một thành ngữ của TQ ý chỉ dốc hết lực lượng để chiến đấu..

Chỉ vì, như vậy đại động tác, sẽ bại lộ chính mình át chủ bài, Tạ Trì Thành chưa bao giờ sẽ làm loại chuyện này, nhưng hiện tại, lại chỉ là vì tìm một nữ nhân.

Tần Phong quyết. định lại đánh giá lại tầm quan trọng của người phụ nữ kia thêm lân nữa.

Mọi con đường đi tới Thành Tây đều bị phong tỏa, lân lượt tra xét tất, cả các camera theo dõi, nhân lực chuyên môn phải suy tính đủ phương pháp đề có thê theo dõi và tìm ra dấu vết nhanh nhất.

Một lượng lớn người đi lật tung từng tất đất đề tìm kiểm, cho dù tìm ra bắt kỳ điểm đáng ngờ nào đều sẽ được tra soát nhiêu lân.

Tạ Trì Thành ngồi trước màn hình giám sát, bên cạnh còn có thêm một Tạ An với đôi mắt đỏ hoe.

“Daddy…… cha có thể tìm được mami đúng không?”

Tạ An đáng thương nhìn daddy, trong lòng bắt đầu hội hận về chuyện bản thân đã che giâu sự thật.

Nêu daddy biệt được thân phận của mami cùng em gái thân phận ngay từ đầu, dưới sự bảo bọc của daddy.

dưới, mami tuyệt đối sẽ không có khả năng bị người ta bắt đi.

Đều là lỗi của cậu Cho dù có trưởng thành sớm đến đâu, Tạ An cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ năm tuổi.

Tạ Trì Thành lạnh lùng nhìn lướt qua con trai, không hé răng trả lời một chữ.

Anh còn chưa tha thứ chuyện thằng nhóc thối này dám một tay che trời, che giâu sự thật.

Giỏi lắm, ngay cả cha đẻ cũng dám lừa.

Sắc mặt Tạ Trì Thành đen thui, Tạ An biết điều ngậm miệng, chỉ gắt gao năm chặt bàn tay nhỏ, đôi Tết nhìn chằm chằm vào màn hình.

“Ông chủ! Tìm được rồi, xe dừng ở kho hàng vùng ngoại ô Thành Tây.”

Tạ Trì Thành lập tức đứng bật dậy, đang muốn nhanh chóng đi về phía trước, Tạ An lập tức nhảy lên, ôm lấy đùi Tạ Trì Thành, tủi thân nhìn daddy nhà mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 107


Chương 107

“Daddy, con sai rồi, cho con cùng đi với, cha đừng bỏ con một mình.”

Tạ Trì Thành không nói lời nào, môi mỏng mím chặt, chọt chọt ngón tay cậu nhóc, gật đầu.

Tạ An lập tức buông tay ra.

*Ở yên đó cho ta, trở về sẽ xử lý con sau.”

Tạ An cũng luông cuông một chút, nhưng vận bướng bỉnh kêu lên: “Vậy… vậy cha nhát định phải đem mami mang về nhé! Đó Mới là mami thật sự của conl”

Tạ Trì Thành không trả lời, nhanh chóng rời đi.

Lúc này, đã sáu giờ trôi qua kể từ khi Diệp Như Hề bị bắt đi.

Diệp Như Hề bị nhốt ở kho hàng, không ăn không uống hơn nữa tỉnh.

thần còn khẩn trương cao độ, cơ thể đã xuất hiện tình trạng suy sụp.

Cô cố gắp mở to mặt, không dám khép mát lại, sợ nhắm mắt l rôi thì Cuồi cùng không mỏ ra được nữa.

Cô nghe thầy bên ngoài. truyền đến tiếng nói của mây tên bắt cóc, dường như đang rất kích động hay cãi nhau vê chuyện gì đó.

“Đại ca! Tắt cả đường đi đều bị phong tỏa rồi! Chúng ta đi không được! Làm sao bây giờ?”

“Mẹ kiếp, ả đàn bà kia có thân phận gì vậy? Những người này tới tìm cô ta sao?”

“Đều câm miệng hết cho tao! Bình tĩnh một chút! Mày, tiếp tục điều tra, mau chóng tìm được lối đi khác, mày, cùng tao đi vào.”

Của lại lần nữa bị mở ra.

Gã đàn ông đại ca mang vẻ mặt u ám một tay năm lầy cô áo Diệp Nhự Hề nhắc cô lên, âm trầm nói: “Cô rốt cuộc có thân phận gì?”

“Tôi không biết anh đang nói gì cả.”

Gã đàn ông nhìn chằm chằm dường như hận không thể xuyên thủng người cô thành hai lỗ, trong ánh mắt bập bùng lửa giận.

“Bên ngoài có người đang tìm kiêm cô, hành động rât mạnh, quanh khu vực này đêu bị vây kín, có năng lực nha. Nhưng cô cũng hết hy vọng đi, tôi đây đã muôn bắt người, thì sẽ không bao giờ thất thủ!”

Diệp Như Hề lắp bắp kinh hãi, căn bản không biết bên ngoài còn có ai sẽ tìm kiêm như vậy.

Lục Tư Viễn sao?

Đây là suy đoán mà cô nghĩ là có khả năng cao nhất.

Cô ra vẻ trấn định nói: “Chỉ cần anh thả tôi ra, tôi có thể coi như chưa từng gặp qua các người”

“Cô nằm mơ đi.”

Gã kia đứng dậy, nói với đồng bọn: “Để ý kỹ cô tai”

Diệp Như Hề nhìn người kia vội vàng rời đi, trong lòng càng thầy khẩn trương.

Ra bên ngoài, gã trực tiếp đá văng ghế dựa, lấy ra di động, gọi điện thoại.

“Ông không có nói cho tôi biệt thân phận thật của người phụ nữ này, phía sau cô ta còn có người chồng lưng!

Hiện tại, mây anh em tôi đêu Tảng bị vây kín. ỊP Người ở đầu dây bên kia cũng có chút luống cuÔng, nói: “Cậu nhanh chóng xử lý người phụ nữ đó đi, miễn cho đêm dài lãm mộng!”

Gã đàn ông cười khằng khặc, “Giết?

Giết cô ta, tôi và đám anh em ¡ cũng chôn cùng luôn ở chỗ này! Nếu ông còn chưa thệ đưa ra cách giải quyêt hợp lý, chỉ cần tôi còn sông một ngày, thì ngày đó ông cũng đừng nghĩ sẽ được sông yên ôn!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 108


Chương 108

Sau khi cúp điện thoại sắc mặt gã càng thêm khó coi, cũng không nghĩ ra nồi, đến tột cùng là ai mà lại có khả năng lớn như vậy, phong tỏa toàn bộ khu vực quanh đây.

Người vừa bị cúp điện thoại cũng bắt đầu hoảng loạn, không nói hai lời, trực tiệp đi tới khu Phủ Cẩm.

Khi Vu Bình vừa mở cửa ra sắc mặt lập tức biến đổi, đột nhiên đem người kia túm vào trong.

“Anh điên rồi sao? Tại sao anh lại tới nơi này tìm tôi?! Nếu như bị người ta thấy thì phải làm sao bây giờ? Anh sẽ hại chết tôi đấy!”

“Hại chết cô? Cô hiện tại là muốn hại chết tôi thì cói”

Vu Bình lập tức thay đổi sắc mặt, nói: “Anh thái độ với tôi gì thế.”

“ Diệp Như Hề kia, là ai đang che chở nó?”

“Nói vậy là có ý gì?”

Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Tôi đã trả giá cao để mượn người tiễn cô ta, nhựng hiện tại, người tôi thuê sắp bị bất trọn một lưới! Nếu như điều tra ra tôi và cô đứng sau, chúng ta cũng không ăn được trái ngọt gì đâu!”

Vụ Bình xanh mặt nói: “Không có khả năng! Diệp Như Hề sớm đã chỉ còn hai bàn tay trắng, sẽ không có người nào muôn cứu nó, hiện tại nhanh giết nó đi!”

“Giết cái gì mà giết! Giết cô ta, thì người chết chính là chúng ta, hơn nữa người ra tay lại là Tạ Ấn Thành, hắn không phải là vị hôn phu của Như Mạn sao? Tại sao lại nhúng tay vào chuyện này!”

Vu Bình tựa như bị sét đánh trúng vậy, bà ta nói: “Ý anh là nói…… Tạ Trì Thành ra tay ư?”

“Toàn bộ Đê Đô này, còn có ai có được năng lực như vậy chứ! Cô nhanh chỏng đi tìm Như Mạn, bảo nó ra mặt bám chặt lấy Tạ Trì Thành , tôi sẽ mau chóng tìm người đem Diệp Như Hề chuyên ra ngoài.”

“Có thể được không?”

“Không thể được cũng phải được!

Nếu không chúng ta chắc chắn sẽ thân bại danh liệt”

“Đồng Quốc Vĩ, anh đừng dùng mấy lời hài uy h**p tôi.”

“Tôi đây là uy h**p cô sao? Đều đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, đừng nhân từ nương tay, năm đó nên tìm người xử lý luôn Diệp Như Hề lúc còn ở trong tủ, nơi đó người ‹ chết .cũng đơn giản như cá chết, vậy mà cô lại mêm lòng!”

Vụ Bình không phải là chưa từng hồi hận, nhưng lúc ây bà ta căn bản không nghĩ tới Diệp Như Hề sẽ ra tù trước hạn, vồn dĩ đã tính toán sau mười năm tù, chờ con nhỏ đó được ra ngoài thì sớm đã cảnh còn người mắt, ngay cả cái đồ tạp chủng của nó cũng không sông được lâu như vậy.

Một bước sai, cả đoạn đường sai.

Nhưng Vu Bình tuyệt đối không thừa nhận bản thân thấy hồi hận.

“Tôi hiện tại sẽ đi tìm Như Mạn, anh chạy đi xử lý người, sau này đừng có tùy tiện xông tới tìm tôi vậy nữa.”

“Được, tôi đi trước, cô hành động nhanh lên!”

Chờ sau khi Đồng Quốc Vĩ đi rồi, Vụ Bình vội vàng gọi Diệp Như Mạn trở lại, cũng đã nỗi điên lên một trận với con gái mình.

“Mẹ cho bảo mày đi quyền rũ Tạ Trì Thành, mày lại đi làm cái chó má gì thế hả?!”

Diệp Như Mạn mang vẻ mặt ủy khuất, nói: “Mẹ, mẹ cũng không phải không biết, Tạ Trì Thành căn bản không “

thèm nhìn con, không thèm liếc mắt lầy một lần, con cũng không còn cách nào khác, hơn nữa gân đây anh ta còn rất đề phòng conl”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 109


Chương 109

Vu Bình thiếu chút nữa tức giận đến ngất đi, nói: “Mẹ đã giúp mày đi được tới bước này rồi, CÓ một chút việc mà mày cũng làm không tốt, hiện tại thì hay rôi, Tạ Trì Thành đã phái, người đi tìm Diệp Như Hề, chỉ sợ là hắn đã biết cái gì đó, nêu không sẽ không làm ra hành động lớn như vậy!”

Diệp Như Mạn cũng bắt đầu luống cuông, “Mẹ, con nên làm sao bây giờ? Chuyện này nếu anh ta đã biết, thì con chết chắc rồi! Hơn nữa, đến lúc đó sẽ mắt hét tất cả! Mẹ, mẹ phải giúp con!”

“Yên lặng lại cho tai”

Diệp Như Mạn vội vàng ngậm miệng lại, vẻ mặt tha thiết nhìn mẹ mình.

“Bên phía lão phu nhân kia ra sao rôi?”

Nhắc tới chuyện này, Diệp Như Mạn lộ ra đặc ý nho nhỏ, nói: “Lão phu nhân rất thích con, còn nói sẽ đề con cùng. Tạ Trì Thành đi đăng ký kết hôn.”

“Vậy hiện tại mày liền đi tìm lão phu _ nhân, đề bà ta gọi Tạ Trì Thành trở vê gấp, đừng để hắn nhúng tay vào chuyện này.”

“Không có nhưng nhị gì hết, hiện tại liên đi làm ngay, mày không được có được niêm yêu thích của Tạ Trì Thành , vậy thì phải gắt gao bám chặt lão phu nhân, có bà già đó ở đây, mày còn có thê miễn cưỡng có được 1 vị trí nhỏ.”

Đây là duy nhất đáng giá an ủi được Vu Bình, bà ta đương nhiên biết hiện tại lão phu nhân sớm đã không thể hoàn toàn không chế Tạ Trì mình nhưng lực ảnh hưởng vẫn còn tồn tại, không có cách nào mượn sức Tạ Trì Thành, lão phụ nhân chính là người được chọn Cuôi cùng .

“Hiện tại đi tìm lão phu nhân kia ngay, đem mọi chuyện năm đó của chúng ta nói cho bả ta nghe, nhớ rõ, cường điệu nói cho lão phu nhân biết, sau này nhà họ Diệp chúng ta cũng là cùng một phe với bọn họ.”

Diệp Như Mạn sợ ngây người, “Mẹ, mẹ! Mẹ, mẹ chắc chắn không?”

“Bảo mày đi thì đi, lão ,phu nhân sẽ biết phải làm thế nào.”

So với một đứa cháu dâu mình không thể nào khống chế, lão phu nhân sẽ đưa ra lựa chọn tốt nhất cho bản thân.

Diệp Như Mạn cũng không có chần chờ, vội vàng đi mời lão phu nhân Trời núi’.

Bên phía Tạ Trì Thành, khi biết được địa điểm, anh đã tự mình đi trước.

Lúc đi tới kho hàng kia, anh bị chặn đường.

“Ông chủ, có người đang cản đường chúng ta.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành trằm xuống , nói: “Cưỡng chế vượt qua.”

“Ông chủ, là người của lão phu nhân.”

Tạ Trì Thành mím chặt môi mỏng, xung quanh tản ra áp lực khủng bó, ánh mắt dường như đang ấp ủ cơn bão táp cuông phong.

Lúc này, trên chiếc ô tô chắn ngang giữa đường đã có người bước xuống, trong tay còn cầm theo điện thoại.

“Thiếu gia, lão phu nhân tìm ngài.”

Tạ Trì Thành cười lạnh một tiếng, nghe máy.

“Trì Thành. anh làm ra trận thế lớn như vậy đề làm cái gì? Anh muốn để người khác nhìn vào rôi chê cười nhà họ Tạ chúng ta hay sao? Bày trận thế lớn như vậy chỉ đề tìm một người phụ nữ, anh cũng có mặt mũi lắm đáy .”

“Tránh sang một bên.”

“Tạ Trì Thành! Đây là thái độ anh dùng để nói chuyện với bề trên hay sao? Ta là bà nội của anh đói”

“Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ hai, bà sẽ kHông muốn nhìn thấy hậu quả đâu.”

Bên kia tạm dừng một chút, dường như đang cô ồn định tâm trạng.

“Nhà họ Tạ chúng ta, chỉ thừa nhận một đứa cháu dâu, đó chính là Diệp Như Mạn, dạng chó mèo nào khác, anh đừng mong mang vào cửa.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 110


Chương 110

Những lời này cũng tương đương với việc nói thẳng với Tạ Trì Thành, lão phu nhân đã biết sự thật rồi, nhưng quyết tâm muốn che chở cho Diệp Như Mạn.

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, vẻ thù địch giữa hai hàng lông mày càng sâu, đôi mắt kia lóe lên vẻ u ám giồng như dã thú đã thức tỉnh.

Anh hờ hững nói: “Loại chó mèo mà bà thừa nhận, cũng đừng nhét vào chỗ tôi. Tôi ngại bản, dơ bản cũng y như bà vậy.

“Tạ Trì Thành! Đồ láo xược!”

Cúp ngang điện thoại, trực tiếp đưa điện thoại di động ném ra ngoài, vỡ tan tành.

“Lái xe, đâm thẳng quan đó.”

Ra lệnh một tiếng, chiếc xe cải tiền đã thật sự đâm thẳng, nghênh ngang tạo ra một con đường riêng.

Chiếc Maybach màu đen lao vút đi, mang theo khí thế như chẻ tre.

Diệp Như Hề chà xát liên tục trên sợi dây đang trói cô, thậm chí cả da thịt cũng bị ma sát đến tứa máu, đau đớn khiên sắc mặt cô trở nên tái nhọt.

Ngay lúc sợi dây thừng sắp tách ra, mây tên bắt cóc liên lao vào, gã đại ca túm cô kéo lên.

“bi theo tao, cho dù chết, tao cũng sẽ mang theo mày.”

Diệp Như Hề cắn răng, nói: “Mang theo tôi, các người biết chắc là sẽ càng khó chạy thoát.”

“Đừng dài dòng! ĐiI”

Vòng vây bị thu hẹp, tất cả các con đường có thê chạy xe đều bị phong tỏa, chỉ có thể chọn cách đi bộ.

Vài người túm theo Diệp Như Hà cùng. đi, trốn ở trong một rừng cây nhỏ ở gân đó, nơi đó còn có khả năng sẽ thoát ra khỏi khu vực kỳ quái này.

Dọc theo đường đi Diệp Như Hề nghe thấy. người đàn ông kia không DUEHE gọi điện thoại, nhưng tâm trạng có vẻ rất bực tức, thường xuyên chưa nói vài câu đã bắt đầu mẹ kiếp, đ* mẹ, hắm muốn đối phương nhanh chóng mở cho mình một con đường.

Diệp Như Hề ra vẻ trần định nói: “Là ai muốn các người bắt cóc tôi? Anh đã nói sẽ không phản bội người thuê, có lẽ tôi có thê làm người thuê của anh từ bỏ kế hoạch này. Như vậy chẳng phải là đôi bên cùng có lợi sao?”

Dường như là đang thật sự cùng.

đường bí lối, người đàn ông tỏ vẻ chân chừ trong giây lát, không đáp lại.

Diệp Như Hề lại nói: “Tôi không muốn chết, các người cũng không muôn, sông được mới là chuyện quan trọng nhất.”

Người đàn ông nghiêm túc nhìn thoáng qua Diệp Như Hề, ý tứ quen thuộc trong mắt anh ta khiên Diệp Như Hề luông cuồng một chút. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Đó là kiểu ánh mắt khi đàn ông đã nảy sinh hứng thú với phụ nữ.

“Lá gan của cô cũng đủ lớn nhỉ, lúc này còn dám cùng tôi nói điều kiện.”

“Đây là đôi bên đều có lợi.”

“Cô tên là gì nhỉ ?”

Diệp Như Hề do dự một chút, “Diệp Như Hề.”

“Tên hay đấy, nhớ kỹ, tôi tên Trần Nhất Hồ, tình thế lần này đây của tôi là thuyền lật trong rãnh nước xui xẻo gặp chuyện không may , nhưng tôi cũng không thất thủ, cô cũng đừng nghĩ đên cái gì mà đôi bên đêu thăng, chỉ có tôi thắng, nhưng có câu cô nói cũng không tôi, tôi muôn sông, cô cũng muôn sông. Tôi còn có một biện pháp cô có muôn nghe thử hay không?”

“Anh nói đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 111


Chương 111

Tràn Nhất Hồ lập tức nắm lấy cằm Diệp Như Hà, để cho côn ngắng đầu nàn thẳng hắn ta, ngón tay đụng tới làn da non mêm trăng mịn, cho dù gương mặt kia đang dính đầy tro bụi, nhưng đôi mắt trong veo sáng ngời kia vẫn khiến người ta không thê rời mắt.

Người phụ nữ này, thật là xinh đẹp.

Trần Nhất Hỗ đè thấp giọng nói: “Cô đi theo tôi, đã theo tôi thì chính là người phụ nữ của tôi. Tôi sẽ không giêt người nhà của mình, vậy cũng không tính là phản bội người thuê, yên tâm, có chết tôi cũng sẽ che chở.

Mấy đàn em đi theo bên cạnh cũng đều trợn mắt há hốc mồm, nhưng lát sau lại cảm thầy bình thường, người phụ nữ này đúng là rất có sức sông, kiểu người khó hiểu phong tình như đại ca của chúng cũng thây rung động.

Diệp Như Hề ghê tởm thiếu chút nữa đã nôn ra, cô cô găng nhịn xuống, trong ánh mắt mang, theo ngọn lửa nhỏ, cô nói: “Ngài nói đùa rôi, sao tôi có thể xứng đôi với anh được chứ”

Trần Nhất Hồ cười nhạo một tiếng, nói: “Tại sao cô lại không Xứng cơ?

chứ? Cô đã có thê khiến người như Tạ Trì Thành điều động nhiều nhân lực như thê để cứu mình, làm sao lại không xứng cho được.”

Diệp Như Hề mở to hai mắt nhìn, nói: ˆŸY của anh là sao? Là, là Tạ Trì Thành ử?”

Không phải là Lục Tư Viễn sao?

Người tới cứu cô, lại là Tạ Trì Thành?!

Có lẽ là Diệp Như Hề bị một cú sốc quá lớn, điều này khiến Trần Nhát Hồ càng thêm tức giận, nhưng trong lòng lại cảm thấy k*ch th*ch, hắn cho răng cái đề nghị kia thật sự không thẻ tốt hơn được nữa.

Tạ Trì Thành , tên tuổi như sấm đánh bên tai, “Trần Nhất Hỗ ở lăn lộn trên giang hồ đã lâu như thé, tiếp nhận vô SỐ nhiệm vụ, tất nhiên là đã thăm dò qua thế lực của Tạ Trì Thành, dưới tay người này còn có thế lực rất lớn, không lộ ra ánh sáng.

Cho nên rất nhiều kẻ có tiền bọn hắn đều dám bắt cóc, nhưng lại không bao giờ dám động vào người nhà họ Tạ chính là vì nguyên nhân này.

Càng nghĩ càng giận, lật thuyền trong rãnh nước! Vôn tưởng răng chỉ là một nhiệm vụ nhỉ, người thuê lại ra giá cao, Trần Nhất Hỗ mới thuận tay làm chuyện này, không chuẩn bị nhần lực nhiễu hơn, hiện tại chẳng khác nào ba ba trong rọ.

Tuy nhiên…… khi nghĩ đến bản thân lại có thể chiêm được người phụ nữ của Tạ Trì Thành, trong lòng Trần Nhất Hồ liền cảm thấy hưng phần.

“Có thể khiến Tạ Trì Thành không ngại công khai thế lực đề Cứu cô, xem ra cô cũng là người rất quan trọng đối với hắn .”

Diệp Như Hề bối rối, cô đang nghĩ xem là ai tới cứu mình, duy chỉ không có nghĩ tới sẽ là Tạ Trì Thành.

Tại sao anh lại tới cứu cô nhỉ?

Rõ ràng bọn họ vốn dĩ không có mối liên quan nào cả?

“Suy nghĩ thế nào rồi, chỉ cần cô trở thành người phụ nữ của tôi, tôi sẽ không giết cô. “

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, dùng hết sức lực đề ổn định tâm trạng lúc này, mặc kệ Tạ Trì Thành vì sao lại chạy tới cứu cô, quan trọng nhất chính là, đám người này đêu sợ hãi Tạ Trì Thành.

Cho nên, cần phải kéo dài! Kéo dài thời gian! Chờ người của Tạ Trì Thành tới đây! Bây giờ, những người này không dám giêt cô.

Cuối cùng , sau khi đã cân nhắc kỹ càng Diệp Như Hề cũng an tâm hơn nhiêu.

“Anh cho tôi chút thời gian suy nghĩ.”

Diệp Như Hề lộ ra dáng vẻ Suy yếu _ Sợ hãi.

Trần Nhát Hồ còn muốn tỏ vẻ một chút, lại bị đàn em kéo lại về hiện thực.

“Đại ca, hiện tại đừng nói mấy chuyện này nữa, chúng ta mau đi thổi!”

Tràn Nhất Hỗ cắn răng một cái, nói: “Cô có thời gian 30 phút để cân nhắc.Đi thôi!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 112


Chương 112

Nói xong, liền dẫn người vội vàng chạy thăng về phía trước.

Cây cối trong rừng cây nhỏ này rất tươi tốt, rất dễ dàng che khuất bóng người, Trần Nhất Hồ sau khi chạy vào đây thì vẻ mặt bình tính không ít Sắc trời dần trở tối.

Khoảng thời gian từ lúc Diệp Như Hề bị mang đi, đã qua hai mươi tiếng đồng hỗ.

Mây đen dần dần bao phủ, dường như sắp có cơn mưa lớn.

Khi từng hạt nước mưa to như hạt đậu rơi xuông, bên truy tìm của Tạ Trì Thành cũng gặp phải vấn đề.

Bởi vì trời mưa to, dấu vết đều bị cuôn đi theo trận mưa, lúc bọn họ đi vào kho hàng thì đã vườn không nhà trống, rõ ràng chỉ là khoảng cách gân trong gang tậc , chậm một chút lại mất đi manh mối.

Tạ Trì Thành trực tiếp xuống xe, Tần Phong cằm ô đứng ở bên cạnh anh, nói: “Ông chủ, anh lên xe trước đi, chúng tôi sẽ tiệp tục đi tìm.”

Tạ Trì Thành nhìn chằm chằm kho hàng trồng rỗng, nói: “Bọn họ sẽ di chuyên đên nơi nào.”

Tần Phong trầm giọng nói: “Gần chỗ này có một rừng cây, từ nơi đó có thể đi vòng thẳng ra đường quốc lộ.”

Tạ Trì Thành nắm chất tay, nói: “Xuống xe, đem tất cả mọi người triệu tập lại đây, vây kín phía rừng Cây, một con muôi cũng không cho lọt.”

“Ông chủ, nơi này có chúng tôi là đủ rôi.”

Trong giọng Tần Phong đã có vẻ kháng cự.

Tạ Trì Thành trong khoảng thời gian này cũng mới xảy ra tai nạn chấn thương vùng đâu, không nên dính mưa, lỡ như anh xảy ra chuyện, không ai gánh nồi trách nhiệm này.

Nhưng, Tạ Trì Thành lao thẳng theo hướng rừng cây kia mà đi, bùn nhão bắn thẳng từ giày da lên tận Ông quân anh, con người có chứng cuông sạch sẽ như anh lúc này cũng không có tâm trạng mà ngại bắn nữa.

“Tôi và các người cùng đi.”

“Ông chủ!”

“Tìm không thấy người, thằng nhóc Tạ An kia đảm bảo sẽ bỏ nhà đi như cơm bữa cho xem.”

“Ông chủ, tôi đảm bảo sẽ tìm được người, anh trở lại trong xe trước đi.”

Bước chân của Tạ Trì Thành tạm dừng một chút, khóe miệng nở nụ CƯỜi, nhưng ánh mắt lại bướng bỉnh cô chấp tới điên cuồng.

“Tôi đã tìm sai một lần rồi, lần này đây, tôi sẽ tự mình đi tìm cô ấy.”

Mưa to che khuất bóng dáng anh, chỉ là bước chân anh càng thêm kiên định.

Nước mưa tuy rằng đã xóa đi dầu vết của bọn bắt cóc, nhưng đồng thời cũng khiến bọn chúng bị lạc mây phương hướng.

“Lão đại! Không được rồi, chúng ta thấy không rõ đường đi, chúng ta lạc đường rôi!”

“Không có tín hiệu, điện thoại cũng không gọi nồi, lão đại, chúng ta phải dừng lại.”

“Muốn chúng ta bị vây chết ở chỗ này luôn hay saol”

Diệp Như Hề sắp đi không nỗi nữa, cô không ăn không uông không được nghỉ ngơi, thê lực đã tiêu hao quá mức, căn bản đi không nỗi, cô biệt rõ, đây là cơ hội cuôi cùng, nêu tiếp tục đi nữa, liền cho dù có thể trốn thoát, cô cũng không đi xa được !

Cô đột nhiên dừng bước chân, nói: “Tôi, tôi muôn đi vệ sinhl”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 113


Chương 113

Giữa trời mưa to như vậy, yêu cầu mà Diệp Nhự Hề đưa ra thật lỗi thời làm sao, nhất là khi đám người bọn họ đã loay hoay tại chỗ hai vòng vì lạc đường , tâm trạng đều đang không tôt.

Cô gần nhự cố gắng nói mềm nhẹ hết mức có thê với Trần Nhất Hồ còn lộ ra vẻ mặt vô cùng yếu đuối.

Nhưng Trần Nhất Hồ vốn dĩ đã không tin cô, hắn nói: “Thành thật chút, tiệp tục đi đi, đừng cho là tôi không biết cô đang suy nghĩ cái gì.”

Diệp Như Hề biết sẽ bị từ chối, trong lúc cả đoàn người di chuyển cô cô ý đi chậm lại một chút.

“Đừng, đừng có đầy tôi, tôi không đi nhanh được, đi nhanh tôi không nín gi Trước thì yêu cầu được đi vệ sinh, sau lại yêu cầu đi chậm lại, ây vậy mà Trần Nhất Hồ cũng không hề tỏ ra khó chịu.

Dần dàn, Diệp Như Hề cùng Trần Nhất Hỗ đã tụt về phía cuối hàng, mây tên đàn em đi phía trước đề tìm đường ra.

Trái tim Diệp Như Hề đập nhanh dữ dội, đôi mắt cô gắt gao nhìn chằm chằm, tìm ký hiệu vừa rôi cô đã tự tạo ra, khi nhìn thầy ký hiệu kia, cô hạ quyết tâm, đột nhiên ngã nhào về phía bên cạnh.

Trần Nhất Hồ bị bất ngờ, phản ứng không kịp, hắn muốn tóm lấy cô, nhưng không có bắt được, chỉ biết trơ mắt nhìn cô ngã xuống nền đất lở.

Sau khi Diệp Như Hề lăn vài vòng, cô dùng một chút lực, đem dây thừng đã bị ma sát gần dứt kia dựt ra, sử dụng cả tay và chân trườn vào cái hố cạnh đó, vơ một đống lá cây khô phủ lên che chắn cơ thẻ.

Cô co rúm thành một nhúm, toàn thân đều vô cùng đau đón, tất cả đều là vết thương được tạo ra do quá trình lăn xuông .

Trên đỉnh đầu còn có thể nghe thấy tiếng rống giận của Tràn Nhát Hồ, hăn ra lệnh cho những người khác bò xuông dưới tìm cô.

Diệp Như Hề cố gắng ôm chặt chính mình, nước mắt rồt cuộc không nhịn được mà rơi xuông, cô căn chặt răng, không thể bị bắt đi được, cô muôn sông sót trở vê, cô còn phải gặp lại Nhạc Nhạc của cô.

Vị trí này khá khuất tầm mắt, nhưng có thê trồn được bao lâu thì cô không biết, chỉ có thể cầu nguyện cho nhữ ng người đó sẽ từ bỏ việc tìm kiếm cô.

Mưa càng lúc càng lớn, giỗng như là ông trời cũng đang giúp đỡ Diệp Như Hệ, mưa lớn như vậy, tầm mắt cũng bị cản trở.

Những tiếng bước chân lao xao đã rất nhiêu lần tới gân chỗ cô, Diệp Như Hề ngay cả hô hấp cũng ngừng lại, khi tiêng bước chân rời xa thì cô đột nhiên nghĩ tới mình còn có di động, vội vàng móc ra.

Nơi này có tín hiệu!

Luống cuống tay chân ấn xuống. một dãy số trong danh bạ, vậy mà cô lại không cân thận ân vào số điện thoại của Tạ Trì Thành . Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Trong khoảnh khác điện thoại được kết nỗi, nước mắt Diệp Như Hề cũng rơi xuống hòa trong làn nước mưa.

Giọng nói của Tạ Trì Thành truyền tới, trầm thấp, nhưng rất bình tĩnh.

“Diệp Như Hề? Là em sao?”

chuyển xưng hô tôi-em cho Thành ca luôn nha mọi người >. Diệp Như Hề đè nén tiếng khóc nức nở, thâp giọng nói: “Là tôi……”

“Em đang ở nơi nào? Đem vị trí của em nói cho tôi, tôi đang ở trong rừng cây đây… . đừng Sợ.

Cả quá trình cô đã mạnh mẽ biết bao, nhưng khi nghe được giọng nói của Tạ Trì Thành , cô suy sụp Diệp Như Hề chưa bao giờ biết bản thân mình sẽ có lúc trở nên yêu: đuối đến vậy, cô ôm di động nằm cuộn tròn.Biệt rõ còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, những người đó còn đang tìm mình, nhưng nước mắt lại không thê kìm nén được.

“Đừng sợ, em bình tĩnh lại, mở định vị điện thoại lên, miêu tả vị trí hiện tại của em, xung quanh có những gì.”

Sao có thể không sợ được chứ?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 114


Chương 114

Đang yên đang lành bị bắt cóc đến nợi đây, đối mặt với những kẻ muốn giết mình, suốt quá trình chống chọi được tới hiện tại, cô đã dùng hết sự dũng cảm của bản thân rồi.

Cô ngừng khóc, nỗ lực nói ra tình huống lúc này của mình cho anh nghe, đến lúc cuối cùng, lai nghẹn ngào khóc không thành tiếng.

“Tạ Trì Thành, cứu tôi với,…… xin anh hãy cứu tôi…. Nhạc Nhạc còn cân „ HC pin không đủ, trong khoảnh khác máy sặp sập nguồn, Diệp Như Hề nghe thấy tiếng anh nói “Chờ tôi.”

Cô ngồi ôm di động, mặt vùi vào đầu gôi, nước mất hòa vào nước mưa mà chảy dài.

Khi Tạ Trì Thành tìm được Diệp Như Hề, cô vẫn duy trì tư thế nằm cuộn mình như trẻ con trong bụng mẹ, co rúm thành một nhúm, bị đám lá cây khô mục che kín người.

Đôi mắt lạnh nhạt kia của Tạ Trì Thành ‘thoáng trở nên dịu dàng, quai hàm căng chặt cuối cùng cũng thả lỏng hơn.

Anh từ chối người khác giúp đỡ, tự mình ôm Diệp Như Hề lên.

Thời điểm anh vừa chạm vào GÓI, Diệp Như Hề đột nhiên mở {to mắt, đôi mắt giật mình sợ hãi khiến anh xót thương.

Không tự chủ được, giọng của anh cũng trở nên mêm nhẹ: “Đừng sợ, không có việc gì, tôi mang em trở về.”

“Tạ Trì THanh…….

“Đúng vậy, là tôi, tôi tới đón em về.”

Diệp Như Hề lại từ từ thiếp đi một lần nữa, cô ngất xỉu ở trong lòng anh.

Lúc này, anh mới cảm nhận được cơ thể cô đang nóng đến dọa người.

Sắc mặt Tạ Trì Thành lạnh băng truyền mệnh lệnh, “Vây quanh toàn bộ cánh rừng này cho tôi bắt được mây y người kia thì phải ép hỏi cho ra kết quả.

Trọng lòng Tần Phong chợt căng thẳng, lớn tiếng nói: “Vâng!”

Tạ Trì Thành ôm Diệp Như Hề nhanh chóng rời đi, Tần Phong nhìn theo bóng lưng hai người họ, không tiếng động mà thở dài trong lòng Anh ta đã lâu lắm không nhìn thấy ông chủ tức giận , lần này đây làm ra hành động lớn như vậy, tuyệt đối sẽ không dễ dàng kết thúc như vậy.

Vòng đi vòng lại 6 năm, còn tìm sai người nữa, chuyện này đúng là không thể tưởng tượng được.

Khẩn cấp đưa người đi tới bệnh viện, bác sĩ đã sớm nhận được thông báo và chờ sẵn, Diệp Như Hề vừa tới bệnh viện thì đã được chữa trị ngay.

Tạ Trì Thành đứng bên ngoài, nước mưa nhỏ xuông theo tóc anh, cả người ướt đâm, nhưng trông lại không hề chật vật chút nào, sự thù địch toát ra khiến người ta phải tránh xa 3 mét.

Tần Phong vẫn ở lại bắt người, Lâm Tử Ngang đang ngồi trong bệnh viện chạy đua với thời gian đề thu thập dữ liệu, không có sự cản trở của sư phụ Hộ An, anh ấy lấy được tư liệu rất thuận lợi, hiện tại chỉ cân sửa sang lại là được.

Tuy nhiên, Lâm Tử Ngang rụt rụt cổ, nói: “Ông chủ, anh đi thay bộ quần áo trước đi chứ.”

“Đưa tư liệu cho tôi.”

Lâm Tử Ngang vội vàng sửa sang lại tư liệu rôi đưa qua.

Tạ Trì Thành xem qua từ câu từng chữ, cho dù đã biết được sự thật, nhưng khi nhìn thấy chứng cứ vô cùng xác thực như vậy, tâm trạng của anh trở nên bắt ồn.

Lâm Tử Ngang tiệp tục nói: “Mặt khao… Cái vị hôn thê kia của anh, hiện tại còn đang dỗ dành người bền phía lão phu nhân kia, có lẽ……”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 115


Chương 115

Tạ Trì Thành cười lạnh một tiếng, trong lòng thì bốc hỏa, người phụ nữ ngu xuân Diệp Như Mạn này xem anh như con khỉ mà chơi đùa, một tay che trời, che giâu suốt 6 năm, nhưng anh lại không có phát hiện.

“Cậu ở lại nơi này, cô ấy tỉnh lại thì báo cho tôi.”

“Ông chủ, anh muốn đi đâu?”

“Đám chuột nhảy nhót lung tung cần phải được dạy dỗ một chút.”

Tạ Trì Thành thay quần áo, liền đi về hướng nhà lão phu nhân kia.

Lúc Diệp Như Hề tỉnh lại thì phát hiện chính mình đang nằm ở bệnh viện, đầu choáng váng mơ hồ, thân thể không còn chút sức lực nào.

Vừa mở mắt ra, liền nghe thấy giọng nói mừng rỡ từ bên cạnh truyên tới .

“Tỉnh rồi! Mami, mẹ tỉnh rồi!”

Trên khuôn mặt nhỏ của Tạ An tràn ngập hưng phần, còn không kiềm chế nỗi mà thốt lên tiếng gọi cậu đã kìm nén trong lòng bây lâu nay.

Diệp Như Hề quay đầu lại đối mặt với ánh mắt của Tạ An, muốn mở miệng nói chuyện, nhưng giọng nói lại khàn khàn, cô họng khô rát.

“Mamil Để con rót cho mẹ miếng nước!”

Khi uống Xong một ngụm nước ấm, cuôi cùng cô cũng có thê nói chuyện dễ chịu hơn.

“Mami, mẹ hãy gọi con là Tiểu An đi!”

Tạ An đã gấp không chờ nồi, cậu muốn được gân gũi hơn với mẹ ruột của mình.

“Là bệnh viện! Mami, mẹ đừng sợ, người xâu đều bị daddy cưỡng chế rời đi hết rồi!”

Diệp Như Hề chậm rãi nhớ lại ký ức trước khi hôn mê, cô đã sống sót rồi sao?

Không, từ từ……

Càng quan trọng hơn là……

“Cháu, vì sao cháu lại gọi ta là mami?”

Tạ An lộ lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, vui sướng nói: “Bởi vì mẹ là mami của con đói”

“Cháu nhằm rồi, ta không phải.”

“Không có nhằm đâu! Mẹ chính là mami của con! Nhạc Nhạc, là em gái con đól Con còn mang cả giám định ADN đến nữa! Mẹ xem đi!”

Diệp Như Hề chỉ cảm thấy. trời đất bỗng nhiên quay cuồng, vốn thân thể đã suy yêu lại nghe thêm cú sôc thế này, cô lập tức hôn mê bát tỉnh.

Khi Tạ Trì Thành vội vàng đuổi tới bệnh viện nghe được đin tức này, ánh mắt nhìn vào Tạ An liền mang theo tức giận.

“Con đúng là khá lắm, dọa người khác đến hôn mê luôn rồi.”

Tạ An rất hồi hận, cậu cúi đầu, hai tay xoăn quýt vào nhau, nhỏ giọng nói: “Daddy, con sai rồi.”

Tạ Trì Thành tức đến bật cười.

“Sai rồi? Chuyện trước đó ta còn chưa tìm con để tính số, hiện tại lá gan lại càng lớn, ngày mai mau cút thắng ra nước ngoài cho ta.”

Tạ An vừa nghe, đột nhiện ngắng đầu, hung hằng trừng mắt với daddy.

“Daddy! Cha không có quyền lợi làm như thê!”

“Ta là cha con, ta có quyền lợi.”

“Không được! Là con tìm được mamil Daddy là đồ ngốc, còn nhận nhằm mami những 6 năm trời!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 116


Chương 116

Không thể không nói, một câu này của Tạ An này giống như con dao hung hăng đâm cho Tạ Trì Thành một nhát, Chuyện này là sự nhục nhã nhất trong cuộc đời anhl “Tạ An, câm miệng!”

Hai vành mắt của Tạ An đỏ lên, nói: “Con không muôn đi, con muôn được ở cạnh mami , cha vốn dĩ không thể bảo vệ được cho mami và em gái!”

Tạ Trì Thành nhìn chằm chằm cậu bé, sắc mặt lạnh băng.

“Con nói lại một lần nữa”

“Con không có nói sai, lần này đây nêu không có sư phụ giúp đỡ giảm phạm vi tìm kiếm, mami nhất định đã xảy ra chuyện.”

Tạ Trì Thành trầm mặc.

Lần này, đúng là anh đã sơ suất.

Giọng điệu lúc này cũng trở nên mềm mỏng hơn.

“Nói một chút đi, con đã dọa người khác hôn mê như thế nào.”

Khuôn mặt nhỏ liền nhăn nhó, cậu nói: “Con, con chỉ gọi mami…….”

Tạ Trì Thành trầm mặc một chút, nói: “Tạm thời đừng để cho cô ấy biết.”

“Vì sao ạ ?”

Tạ An không phục, cậu bé không muôn đợi thêm phút giây nào nữa.

Tạ Trì Thành nâng bàn tay to đặt lên đầu con trai, hơi dùng lực đè xuống, anh nói: “Trước khi ta chưa giải quyết xong những người kia, thì hãy an phận một chút cho ta.”

Tạ An lập tức hiểu rõ “Là phía bà cố sao?”

tên Tạ An gắt gao nắm chặt hai tay.

“Daddy, con có thể làm cái gì không?

Con cũng có thê bảo vệ mamil”

“Cái gì cũng không cần làm, chính là cách tốt nhất con có thể làm.”

Tạ Trì Thành thu tay về, nói: “Nhớ kỹ, trong khoảng thời gian này, coi như không biệt chuyện gì.”

Tạ An hơi há miệng, lại khép lại, tuy răng cậu đang giận dối daddy, nhưng cũng không phải đứa trẻ không biết phân biệt tình hình, daddy làm như thế ắt hẳn có lý của daddy.

P\// Goïn……. Không gọi nữa.” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Tạ Trì Thành quay đầu lại nhìn thoáng qua người phụ nữ trên giường bệnh.

Khuôn mặt tái nhợt kia còn chưa rút hết vẻ hoảng sợ, nghĩ đến những chuyện cô phải trải qua lúc mắt tích, mặt Tạ Trì Thành liền trở nên tối tăm.

Mấy tên bắt cóc kia không tóm lại được, bọn chúng tìm được một con đường nhỏ để đảo tâu, cho nên cũng không điều tra được người đứng sau là ai.

Không bắt được người muốn hại chết Diệp Như Hề, người của lão phu nhân bên kia lại ra tay độc ác.

Hai phía hợp lại, Tạ Trì Thành cần phải ổn định tình hình, giấu nhẹm chuyện này trước đã, chờ sau khi anh xử lý hết đồng rác rưởi kia, lại thẳng thắn nói về sự thật.

Tạ Trì Thành mang theo Tạ An rời khỏi bệnh viện, lúc Diệp Như Hề vừa tỉnh lại, người ngôi Bên cạnh giường bệnh lại là Lục Tư Viễn.

“Tiểu Hề! Thật tốt quá, em không sao cải”

Diệp Như Hề nhìn nhìn chung quanh, không tìm ra bóng dáng Tạ An đâu cả, trong lòng có chút nghỉ hoặc.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 117


Chương 117

Chẳng lẽ…… chuyện trước đó chỉ là mơ sao?

Phải không, hẳn là mơ thôi, nều không tại sao Tạ An lại gọi cô là mami được chứ?

Lục Tư Viễn không biết tâm trạng Diệp Như Hề đang phức tạp, anh vội vàng gọi bác sĩ tới kiểm tra qua một vòng, cuối cùng mới thấy an tâm.

“Tiểu Hề, em đã ngủ một ngày một đêm rôi, làm anh sợ muôn chêt, may mãn là em không có việc gì, nều không anh không thể nào tha thứ cho chính mình.”

Diệp Như Hề nghe đến thời gian cô đã ngủ, đột nhiên lục tìm di động của mình.

Lục Tư Viễn nhìn là hiểu ngay, vội vàng đưa đến cho cô.

“Di động. của em ở chỗ này, đã sạc xong rôi.’ Diệp Như Hề vội vàng gọi điện thoại về nhà, Nhạc Nhạc và chị Dương nhất định sẽ lo lắng lắm.

Quả nhiên, vừa kết nối cuộc gọi, liền nghe thấy tiếng Nhạc Nhạc khóc.

Trái tìm Diệp Như Hề mềm nhũn, lập tức an ủi Nhạc Nhạc, đang định nói ra sự thật thì cô do dự một chút, vẫn lựa chọn bịa ra một cái cớ, nói đột ngột – phải đi công tác một chuyền, phải mắt mây ngày nữa mới có thê trở vê.

Nhân tiện dặn dò Nhạc Nhạc ở nhà phải ngoan ngoan nghe lời, mà Dương San cũng nghe được chuyện không đơn giản, nhưng cũng không có nhiều lời hỏi thêm gì, chỉ là nói chung chung nếu cô chịu đựng không nồi thì cứ quay vê nhà.

Diệp Như Hề cảm động lắm, sau khi cúp điện thoại , cô đôi diện với ánh mắt Lục Tư Viễn.

Trong đôi mắt kia chứa đầy lo lắng. và tình cảm, Diệp Như Hề theo bản năng lập tức tránh đi.

Trong lòng Lục Tư Viễn tê rần, nhưng cũng không nói thêm câu nào, lần này đây vẫn là Tạ Trì Thành dẫn người đem Tiểu Hề tìm trở vê, tuy răng không biết Tạ Trì Thành vì sao lại có ý tôt như vậy, nhưng đây đúng là sự đả kích rất lớn đổi với anh.

Ngay cả người phụ nữ mình yêu mà còn không thê bảo vệ được, ám ảnh thất bại như vậy sẽ khắc sâu trong lòng anh.

Dưới tình thế cáp bách, Lục Tư Viễn muốn bắt đủ lít “Tiểu Hề, em……

Diệp Như Hề mơ hồ đoán được chuyện anh sắp nói nhất định không phải là chuyện mình muôn nghe, vội vàng nói: “Tự Viễn, em có chút mệt mỏi, em muôn nghỉ ngơi một lát.”

Lục Tư Viễn bị chặn miệng, cuối cùng vẫn chỉ biết thở dài, dặn dò cô vài câu rôi rời đi.

“Chuyện bên phía công ty em cũng .

đừng gấp, lúc nào cảm thấy khỏe hẳn rồi hãy nghĩ đến chuyện đi làm.”

Sau khi anh rời đi rồi, Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại có chút đau đầu, phải làm như thế nào mới có thể khiên Lục Tư, Viễn hiểu rõ, bọn họ thật sự không thể quay lại nữa đây.

Diệp Như Hề không có tiếp tục phiền não chuyện này, vẫn còn có chuyện quan trọng hơn mà cô chưa làm.

Cô gọi một cuộc điện thoại cho Tôn Bân, người này mây ngày nay lo tìm cô mà miệng lưỡi cũng bị bỏng rộp luôn rôi, nhưng làm thê nào cũng không liên hệ được cho Diệp Như Hề, vốn tưởng rằng bản thân đã hết hi vọng thì thình lình nhận được điện thoại.

Giọng nói Tôn Bân từ đầu dây bên kia dường như còn mang theo vài phần ủy khuất.

Diệp Như Hề vội vàng giải thích vài câu, nói thăng là mình xảy ra chuyện ngoài ý muôn, đang ở bệnh viện, bảo anh ta mang hết tư liệu chạy qua đây một chuyên.

Tôn Bân không nói hai lời, chuẩn bị tốt tất cả liền lao đến bệnh viện.

Lúc nhìn thấy Tộn Bân bước vào, Diệp Như Hễ thề, cô thật sự nhìn thấy trong mắt người đàn ông này sự ủy khuât cùng hy vọng.

Trong lúc nhất thời, Diệp Như Hề cũng cảm thấy rất áy náy với người ta, bất chấp thân thê của mình còn rất suy yếu, cô cũng gắng gượng cùng Tôn Bân bí mật lên kê hoạch tác chiến.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 118


Chương 118

Lúc này, Tạ An đang nhìn trộm mami đã gâp đến mức không chịu được, lập tức liền nhéo tay daddy, kêu: “Daddy, cha mau mau nghĩ cách đi chứ! Mami cũng không lo lãng tới sức khỏe của bản thân! Công việc quan trọng như thế sao!”

Tạ Trì Thành nghe vậy, nhớ tới hình như Diệp Như Hệ còn đang làm thuê cho bên đầu tư mạo hiểm Tư Nhữ, đó là công ty Lục Tư Viễn mở, danh tiếng trong ngành cũng rất cao.

Mà thân phận của Lục Tư Viễn Mặt Tạ Trì Thành càng đen.

Nêu đã biết Diệp Như Hệ mới là người phụ nữ năm đó mình chạm vào, vậy thì cả đời cô đều là người phụ nữ của anh, trước tiên không nói đên tình yêu, đây là vấn đề mặt mũi của đàn ông.

Đặc biệt là, anh hiện tại còn chưa xác định được cảm xúc của mình với Diệp Như Hề, nhưng có thể xác định người này nhất định phải là của mình.

“Daddy?”

“Ta sẽ xử lý.”

“Daddy, cha đừng có mà nói chuyện không giữ lời! Nếu không thì để con ra tay!”

“Đừng dài dòng. Con đừng có mà xen vào, món nợ lân trước ta còn chưa tính với con đâu.”

Dọa hoài mà chưa thấy tính sổ Tạ An lập tức thay đổi vẻ mặt từ lòng đây căm phẫn trở nên ngoan ngoãn đến bắt ngờ.

Sự tình liên quan tới mặt mũi, Tạ Trì Thành dù có bận rộn trăm công nghìn việc cũng phải giải quyết, anh bảo Lâm Tử Ngang điêu tra xem chuyện là như thê nào.

Lâm Tử Ngang gần đây cũng đang bận rộn với Tạ Trì Thành cùng nhau đổi phó người của lão phu nhân, chợt nghe thây phải. tìm hiểu một chuyện cóỏn con như vậy, cũng không vui vẻ gì mà đi tra xét.

“Ông chủ! Anh làm như vậy là bóc lột nhân viên! Người tài giỏi như tôi, không phải là dành để điều tra máy việc nhỏ như hạt mè hạt đậu xanh như vậy!”

Tạ Trì Thành chỉ lạnh lùng nhìn đối phương một cái.

Lâm Tử Ngang lập tức uê oải, ngượng ngùng xoắn xít nói: “Tôi tra, tôi tra còn không được sao! Đây là anh đang đau lòng cô vợ nhỏ, giày xéo đày đọa tôi đó.”

Lâm Tử Ngang ngoài miệng thì không mây dễ chịu, nhưng điêu tra vân là công việc chính của anh, không bao lâu đã tra ra được, lập tức vui Vẻ.

“Mẹ ơi, ông chủ, bà xã của anh rất lợi hại nha! Cô ây vậy mà còn dám dây vào chuyện rách nát này! Cái công ty kia của Tôn Bân hoàn toàn chỉ là một cái hố sâu không đáy, cô ấy còn dám tiếp nhận!”

“Ừm”

Tạ Trì Thành hiếm khi tỏ ra hứng thú với chuyện gì đó, buông xuống văn kiện trong tay Cho dù danh tiếng của Tư Nhữ hiện tại rất tốt, nhựng ở trong mắt Tạ Trì Thành đây, vân là không là cái gì cả, nêu như bày ra toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Lục, có lẽ anh còn có thể liếc mắt nhiều hơn vài cái.

“Tôn Bân là con trai ngoài luông của nhà họ Tôn, không thê trở thành người thừa kê, ném một cục diện rồi răm lại cho anh ta, một công ty game gọi là Viễn Huy, trước đó vài ngày tại vụ công ty kia làm giả số sách rồi bỏ trồn, chuỗi tài chính bị phá vỡ, yêu cầu nguồn tài chính nhập cổ, nhưng trong tình huống này, không có mây nhà đầu tư mạo hiểm dám lao vào, tuy nhiên……”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng mới nói: “Nói chuyện đừng có dông dài.”

Lâm Tử Ngang nheo mắt, nói: “Theo lý thuyết thì cải công ty Viễn Huy này hăn là nên đóng băng, nhưng là hiện lại SE Bọn họ lại đầu cơ phá giá.”

Tạ Trì Thành khá ngạc nhiên, ánh mắt lại có vẻ trở nên nghiêm túc.

“Tiếp tục.”

“Đúng vậy, chị dâu giúp Tôn Bân tạo ra một nước cờ hiểm, hiện tại đang đầu cơ phá giá, bây giờ đã tung ra thị trường trước thời hạn, cũng sắp được niêm yết, bọn họ muôn mượn trận này để thu hỗi tài chính, hấp dẫn đầu tư, nhưng mánh khóe này cũng rất rủi ro, chỉ cân sơ suất một chút đừng nói là phá sản, cái người Tôn Bân này sẽ phải gánh trên vai món nợ không lô”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 119


Chương 119

Nói tói đây, Lâm Tử Ngang giơ ngón tay cái lên.

“Một người dám làm, một người dám tin, trâu bò lắm!”

Tạ Trì Thành mang vẻ mặt như đang suy tư gì đó, ở trong ân tượng của anh, Diệp I Như Hè dường như không có đủ quyết đoán đề làm ra những chuyện như vậy.

Tuy nhiên nghĩ đến lý lịch nổi bật trước kia cô đã có, thật ra cũng có vài phần tin được hành động này.

“Ông chủ, có cần chúng ta giúp cô ấy một Điện không?”

Lâm Tử Ngang xoa xoa tay như đang chuẩn bị sẵn sàng, cách thức mạo hiểm như vậy đúng là khiến anh ấy có chút hứng thú.

Nhưng Tạ Trì Thành lại thẳng thừng: “Không cân, trước tiên hãy quan sát trước đã.”

Lâm Tử Ngang lập tức suy sụp.

“Không cần hỗ trợ, vậy anh còn bảo tôi điêu tra làm cái gì, cũng không chê việc nhiều à, hơn nữa hiện tại ra tay rất tốt nha, nói không chừng còn có thể cảm động được người đẹp.”

“Gần đây cậu nhàn rỗi quá à?”

Lâm Tử Ngang lập tức ngậm chặt miệng.

Tạ Trì Thành cầm văn kiện, lại tiếp tục lao đầu vào làm việc, dường như chuyện này cũng không có ảnh hưởng đến anh chút nào.

Diệp Như Hề bận rộn cả ngày lẫn đêm ở bệnh viện, gần như là không rời máy tính nửa bước, may mãn cô chỉ bị thương ngoài da mà thôi, còn có thê gắng gượng được.

Mắt thấy số liệu trên biểu đồ tăng dần lên, Tôn Bân mấy ngày mây đêm không có chợp mặt cũng mừng rỡ hí hửng.

Mà Tôn Bân cũng sớm bị năng lực làm việc xuất sắc của Diệp Như Hề chỉnh phục, đặc biệt là khi thấy sắc mặt cô không hề thay đổi gì khi nhìn vào dữ liệu trên màn hình.

Từ thiết kế phương án, thu thập SỐ liệu, phân tích tỷ lệ thắng, lại cả việc quyết định khi nào thì nên thu vào, khi nào thì xuất ra, khi nào lên sàn, bao nhiêu vị trí, môi một bước đi đều khiến người đàn ông tự tin là bản thân xuất sắc như Tôn Bân cũng đều giật mình khiếp đảm. Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Khi sàn giao dịch đóng cửa, Tôn Bân nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, vẻ mặt khó có thể tin.

“Tôi, chúng ta đây là đã thành công rồi u2”

Tôn Bân nhìn chằm chằm một màu xanh lá kia thật lậu, cảm thấy như là bản thân đang năm mo, quay đầu muốn cùng Diệp Như Hề xác nhận một chút, phát hiện đối phương đã ngủ gục trên bàn máy tính từ bao giờ.

Ánh mắt Tôn Bân dần dần thay đổi, trong lòng đã hạ quyết tâm “Cô phải nhận 10% cổ phần về cho tôi Lúc Diệp Như Hề đang mơ màng tỉnh lại thì nghe được câu nói kia: của đối phương, cô ngần người.

Tôn Bân gật gật đầu, nói: “Viễn Huy là do một tay cô cứu trở về được, số cô phân này cô xứng đáng nhận được, cảm ơn cô.”

Diệp Như Hà im lặng nhìn chằm chăm hợp đồng chuyên nhượng 10% cô phần kia một hôi lâu, không có từ chối, cô sớm đã bỏ qua cái gì mà cốt khí hay tự tôn, 10% cô phần này đối với cô rất quan trọng.

Lúc Đường Anna biết được chuyện này thì hận đến mức trực tiếp hât văng hết đồ đạc trên bàn làm việc, khuôn mặt âm trầm.

“Diệp Như Hề, cô cũng giỏi lắm, nhưng đừng tưởng răng mọi chuyện sẽ kết thúc đơn giản như vậy.”

Mặc kệ Đường Anna có oán hận Diệp Như Hề thế nào, nhựng lần này đây đúng là Diệp Như Hề đã đánh một trận thắng đẹp quay về.

Khi toàn bộ nhân viên trong công ty đầu tư mạo hiểm Tư Nhữ nghe thây chuyện này đều sôi nồi bàn luận, đều dùng ánh mắt sùng bái mà nhìn Diệp Như Hà .

Không phải ai cũng có thể cứu về được một công ty đang trên bờ vực phá sản như vậy, chuyện này không phải chỉ cần người có năng lực là đủ, còn phải là người có năng lực xuất sắc cùng đầu óc quyết đoán nhanh nhạy.
 
Back
Top Dưới