Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 80


Chương 80:

Trong lúc nhất thời, trong đầu Diệp Như Hề là một mảnh hỗn loạn.

Tạ Trì Thành cởi dây an toàn, xuống xe, tự mình vòng qua phía cửa xe bên kia, nghiêng người dựa vào bên cạnh xe, tư thế rất tùy ý, nói: “Cuối tuần này bắt đầu, tôi sẽ kêu người qua đón cô.”

Diệp Như Hề phục hồi tình thần lại, sắc mặt phức tạp xuống xe, nhìn Tạ Trì Thành, cắn răng, nói: “Có thể nói ra những điều anh biết cho tôi nghe không?”

Ý cười trên môi Tạ Trì Thành gia tăng, mang theo một tia xấu xa: “Chuyện này còn phải xem biểu hiện của cô thế nào.”

Diệp Như Hề mang theo tâm sự nặng nề rời đi.

Tạ Trì Thành nhìn bóng lưng cô đi vào nhà hàng, anh không có ngồi trở lại xe, mà là móc ra thuốc lá, cũng không hút, chỉ cắn cắn, ánh mắt có chút suy tư.

Trước khi điều tra được chân tướng mọi chuyện, cần phải đem người đặt trong tầm kiểm soát của bản thân mới được.

Diệp Như Hề đưa tay đặt ở nắm cửa phòng, lúc chuẩn bị đây cửa ra, tiếng nói chuyện bên trong đã truyền ra.

“Cô nhận viên mới này cũng thật là, toàn thế giới đều chờ một mình cô tai Một chút quan niệm về thời gian cũng không có!”

“Đúng vậy, hình như người này được ông chủ chỉ đích danh được tuyển thăng vào cơ đầy, nghe I nói không hề có chút bằng cấp nào cả.”

“Thật hay giả thế? Vậy thì làm sao có thê đi vào công ty? Tư Nhữ cũng không phải là nơi con chó con mèo nào cũng thu nhận vào!”

“Suyt, nhỏ giọng chút, lát nữa ông chủ quay lại đấy”

Vừa dút lời, Diệp Như Hè liền nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.

“Tiểu Hề?”

Diệp Như Hề quay đầu lại , liền thấy Lục Tư Viễn.

“Em tới rồi, vừa rồi anh còn đang định gọi hỏi xem em ở đâu, muôn qua đón em nữa.”

Lục Tư Viễn nhìn nhìn Diệp Như Hà, lại bị kinh diễm hoàn toàn.

Cửa phòng ăn được mở ra, Đường Anna thây Lục Tư Viễn, liền nói: “Tư Viễn, anh đã trở lại rồi”

Lục Tư Viễn cười cười, nói: “Ừ, vừa văn Tiểu Hề cũng tới rồi, mọi người vào đi thôi. Cùng gọi đồ ăn đi nào.

Tâm mắt Đường Anna chậm rãi dừng ở trên người Diệp Như Hề, sắc mặt hơi đồi, hai tay đang rũ xuống đột nhiên nắm chặt.

Làm sao có thể như vậy. Sao cô ta có thể ăn mặc được như vậy!

Lục Tư Viễn thấy sắc mặt đối phương không đúng lãm, liên nói: “Anna?”

Đường Anna phục hồi tinh thần lại, _ sắc mặt hơi mật tự, nhiên nói: “Như Hè cô đã đến rồi à”

Diệp Như Hề mỉm cười, nói: “Vâng, đúng vậy, thật tiếc là tôi lại đến được rồi.

Sắc mặt Đường Anna càng kém.

Lục Tư Viễn mơ hồ đã nhận ra cái gì đó, liền nói: “Hai người xảy ra chuyện gì à?2”

Đường Anna giành nói trước: ˆKhông có việc gì, mau tiền vào đi, mọi người đều đang đợi hai người đó.”

Đương Diệp Như Hề đi vào bên trong Lúc vừa bước vào, tất cả người. ở trong phòng đều nhìn về phía cô, một nửa là kinh diễm, một nửa là ghen ghét.

Diệp Như Hè chỉ xem như không thấy gì hết, bình tĩnh ngồi xuống.

Người đã đến đông đủ, Lục Tư Viễn bảo phục vụ mang đồ ăn lên, bầu không khí trong bữa tiệc rất tốt, chỉ là không ai lời qua tiếng lại với Diệp Như Hè dù chỉ một câu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 81


Chương 81:

Giữa chừng Lục Tư Viễn có điện thoại gọi đên nên đi ra „ngoài nghe điện thoại, không có đề ÿ đến một màn này.

Diệp Như Hề cũng không ép buộc, tự mình chậm rãi ăn cơm, hơn nữa cử chỉ của cô rất khéo léo, ăn mặc lại cao quý, lễ nghỉ trên bàn ăn vô cùng hoàn mỹ, rất khó. mà không khiến người ta chú ý Đường Anna cảm thấy cô vô cùng chướng mắt, cô ta không có chủ động mở miệng, mà là ném cho một cô đồng nghiệp cấp dưới một ánh mắt ra hiệu.

“Diệp Như Hê, sau này chúng tôi cùng gọi cô là Như Hệ nhé, hoan nghênh cô đi vào công ty chúng tôi, thân là đàn chị, tôi cần thấy phải cho cô một lời nhắc nhở thiện chí, ví như người của công ty chúng ta ra đường quan trọng nhật chính là thê diện, khoác hàng giả lên người trông thật sự quá thấp kém, không phải sao?”

Vừa dứt lời, không ít người nghe hiểu đều mang vẻ mặt đầy châm biêm.

Đường Anna đương nhiên nhận ra quân áo trên người Diệp Như Hà là của thương hiệu nào, nhưng cô ta lại không tin đó là đồ thật.

Một bộ như thế này, có ít cũng phải lên tới mười vạn.

Diệp Như Hề ừ một tiếng, không có giải thích.

“Bộ quần áo này của cô là mua ở đâu vậy? Trông cũng giống 1 thật lắm, hiện tại quần áo fake mà chất lượng cũng không tôi nhỉ, nhưng mà bị người ta nhận ra cũng không tốt đâu, sau này đừng mặc thường xuyên nhé.”

Diệp Như Hề buông chiếc đũa, nói: “Ư, cô nói đúng.”

Thấy cô tự nhiên hào phóng như thế, cũng không hề có dáng vẻ xâu hỗ chút nào, những người đang chờ được xem kịch vui liên có chút chán nản.

Lúc này, người vẫn luôn bị xem nhẹ- Lục Bạch đang ngồi trong góc nhỏ giọng nói: “Đó không phải là giả.”

Giọng nói quá nhỏ, hơn nữa cảm giác tôn tại của Lục Bạch cũng quá yếu, không có người nào nghe thây.

Lục Bạch lại nói to hơn, nói thêm một lân nữa.

Lúc này, mọi người mới cùng nhìn qua.

Lục Bạch lập tức khẩn trương, nhưng vân là trúc träc nói: “Cái này,… đó là mầu mới của ag Milan, hoa văn trên tà váy không thê sao chép được……

Mà, hơn nữa, mẫu này còn chưa được quảng bá rộng rãi…… không có khả năng có đồ giả……

Thật vất vả mới nói xong những lời này, Lục Bạch cảm thây bản thân thật dũng cảm, nhưng cô phát hiện biểu cảm của mọi người có chút kỳ quái, ai cũng không có mở miệng.

Diệp Như Hề ở trong lòng thở dài, đúng đã đi làm thì những chuyện đau đầu Thể này hoàn toàn không thê tránh khỏi.

Bữa cơm này, chẳng có ai ăn được thoải mái cả.

Khi Lục Tư Viễn quay trở lại, phát hiện không khí có chút kỳ lạ, nhưng cũng chỉ cho là bởi vì có ông chủ như anh ở đây, mới khiến nhân viên không thể thả long Sau khi kết thúc kết thúc bữa tối, có người đề nghị tiếp tục đi tăng hai, đi đến một phòng trà có dàn âm thanh tốt một chút, mọi người đều nhất trí đồng ý.

Lục Tư Viễn suy xét đến mục đích của anh là muốn cho Diệp Như Hè hòa nhập với môi trường công SỞ, anh có mặt sợ sẽ khiên mọi người không thoải mái, mắt nhiều hơn được thì không tốt, liền nói: “Tôi muôn quay lại công ty một chuyến, mọi người đi chơi vui vẻ điểm, hóa đơn cứ tính cho tÔI.

Trước khi đi, Lục Tư Viễn còn đưa mắt nhìn theo Diệp Như Hề ánh mắt dịu dàng mang theo vẻ trần an.

Diệp Như Hề tránh đi ánh mắt này.

Đường Anna lại thấy, trong lòng càng thêm ghen ghét.

Mọi người hồ hởi tới phòng trà, cách.

bày trí và không khí ở đây quả thật rất tốt, còn có những ca sĩ phòng trà đang hát tình ca, trầm ấm nghe say lòng người.

Một đoàn người ngôi vây quanh một khu, một đám ngôi chen chúc nhau, nhưng lại ép Diệp Như Hề dời tới một góc riêng, đây rõ ràng là có ý tây chay. Lục Bạch thây mà hận không thể nói cho anh mình biết là anh có ý tốt nhưng lại khiến mọi chuyện tôi tệ hơn.

Lục Tư Viễn càng muôn nhanh chóng giúp Diệp Như Hêề hòa nhập với mọi người, thì lại càng khiến mọi người cảm thây phản cảm.

Rốt cuộc, chẳng ai thích nhìn ông chủ mình thiên vị cho người nào đó, đặc biệt là người kia còn chưa được chứng thực năng lực, ngay cả chút băng cập cũng không có.

Lục Bạch yên lặng ngồi xuống bên cạnh Diệp Như Hễ, sợ chị gái xinh đẹp chịu thiệt thòi.

Diệp Như Hề đã nhận ra sự quan tâm của Lục Bạch, cười nói: “Chị không Sao đâu.”

Lục Bạch nhỏ giọng nói: “Chị gái xinh đẹp, chị không cân khổ sở, thời ¡ gian lâu dân, mọi người sẽ biết chị tốt thế nào.”

Trong lòng Diệp Như Hề ấm áp, nói: “Cảm ơn em, Tiêu Bạch, nhưng mà sau này đừng gọi chị là chị gái xinh đẹp nữa, gọi là Tiểu Hề đi.”

Lục Bạch cong cong mi mắt, cười với vẻ mặt đơn thuân.

“Anna, tôi cảm thấy cô hát so với ca sĩ trên kia còn hay tien đấy, cô đi lên hát một bài đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 82


Chương 82:

“Đúng rồi, Anna, cô nhất định có thể khiến bốn phía xung quanh ngăm nhìn!”

Đường Anna vì muốn lưu lại ấn tượng tốt trước mặt Lục Tư Viễn nên luôn giữa mỗi quan hệ hòa đồng với mọi người trong. công ty, nên ngay cả chuyện Ôn ào bảo cô ta lên hát mọi người cũng dám làm.

Đường Anna chỉ là cười cười, cũng mạnh dạn bước lên sân khâu, giao lưu với ca sĩ trên đó xong liên nhận micro.

Chất giọng của Đường Anna rất đẹp, rất phủ hợp đề hát những ca khúc trữ tình, khi cô ta cất tiếng ca, ánh mắt những người trong phòng trà cũng đông loạt hướng về phía sân khâu.

Ngắm nhìn người đẹp dưới ánh đèn, cùng với giọng hát mê say, cũng đủ chói mắt rồi.

Lúc này, trong khu vip trên tầng hai, vài người đang tùy ý ngôi. bên trong, nghe thây tiếng hát thì có kẻ giật mình.

“Ai vậy? Hát đúng là không tôi nha, lại còn là một người đẹp, chuột, cậu lại đây nhìn xeml”

“Dịch Thành Minh, đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi tôi là chuột nữa, cậu không có đâu óc saol”

Tộn Tử Hạo trợn trắng mắt, nhưng vẫn nghiêng. người qua, liệc xung vừa thây, vui vẻ, “Thật đúng là dáng dấp không tồi, nhưng sao lại trông quen mặt thế nhỉ? Đúng rồi, đây không phải là đại tiểu thư nhà họ Đường hay sao ‘2Tôi nhận ra cô ta,tên gì ây nhỉ? Đúng rôi, Đường Annal”

Dịch Thành Minh cảm thấy hứng thú, nói: “Tại sao đại tiểu thư nhà họ Đường lại ở đây ca hát thế nhỉ?”

“Ca hát cái gì, tám phần là cùng bạn bè tới đây chơi, nhưng mà nghe nói Đường Anna vẫn luôn theo đuôi các người nhà họ Lục kia, từ nước ngoài chạy theo về nước luôn, chắc hẳn chẳng bao lâu nữa hai nhà bọn họ sẽ liên hôn thôi.”

“Lại là Lục Tư Viên, tôi nhớ rõ hắn 6 năm trước không phải: cậu ta bị người trong nhà cưỡng chê ép ra nước ngoài sao? Tại sao giờ lại chạy về 22 VŸ) FÓI.

“Không rõ ràng lắm. anh Thành, em nhớ rõ năm đó bà cụ nhà anh còn muốn đem em gái của Lục Tư Viễn gả cho anh đúng không?”

Người đàn ông ngôi trong góc bị gọi tên , chỉ khế nhêch mí mất, lạnh nhạt nhìn thoáng qua, dưới ánh đèn rọi xuông, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối không rõ cảm xúc, khiên người vừa gọi anh cũng không biết anh đang nghĩ gì.

Chỉ là, tâm trạng hình như không tốt lắm.

Cho nên Tôn Tử Hạo sờ sờ mũi, hận không thể thu lại câu nói vừa rồi.

Dịch Thành Minh đổi đề tài, nói: “Trì Thành, nghe nói cậu đuồi đám người bên phía lão thái thái ra khỏi nhà rôi, cái người chú tốt kia của cậu có khả năng sẽ chó cùng rứt giậu làm ra chuyện gì đó không biệt chừng “

Tôn Tử Hạo lập tức cười nói: “Chê cười rồi, anh Thành của tôi nào sợ đám người già đó chứ, năm đó bà ta dám làm ra chuyện đại nghĩa diệt thân, thì biết chắc sẽ phải gánh vác hậu quả rồi!”

Tạ Trì Thành không nói gì, biểu cảm trên khuôn mặt anh hiễm khi được thả lỏng , trên người lộ ra hơi thở lười biếng cùng cao quý, ngón tay không chút để mân mê chiễc ly thủy tinh, ta hồ đang nghĩ đến cái gì.

Hai người Tôn Tử Hạo và Dịch Thành Minh đều nhận thấy. được tâm trạng Tạ Trì Thành bây giờ không phải quá tốt, sai, là gần đây đều có dáng vẻ không được tốt, cho nên đêm nay mới đưa người mang lại đây để thư giãn một chút, chỉ là…… hình như mục đích không thành rồi.

Tôn Tử Hạo ném cho Dịch Thành Minh ánh mắt ra hiệu, người kia cũng ngầm hiểu, lặng lễ tìm tới mây người đẹp đến ngồi mua vui, một đám đều thanh thuần đáng yêu, đều là sinh viên cả.

Nhưng còn chưa có tới gàn, Tạ Trì Thành thốt ra một tiếng: “Biến.”

Dịch Thành Minh vội vàng để đám người rút lui.

Tôn Tử Hạo mang vẻ mặt đau khổ, nói: “Anh Thành, tâm trạng anh không tốt à? Có chuyện gì thì anh nói ra xem nào, em nhất định sẽ giúp!”

Tạ Trì Thành vốn không muốn nói chuyện, nhưng lúc này bỗng nhiên nghĩ đến trở ngại bên phía Lâm Tử Ngang đang gặp phải, anh mím mím môi rôi nói: “[hay tôi tìm tới mây cao thủ máy tính, tôi muốn điều tra một số chuyện.”

Tôn Tử Hạo giật mình khó hiều, nói: “Anh Thành, em nhớ rõ Lâm Tử Ngang. chính là cao thủ về phương diện này, sao anh còn phải cân tìm người khác?”

Mới vừa nói xong câu đó, nhiệt độ trong phòng đột ngột hạ xuông, bầu không khí cũng trở nên áp lực.

Dịch Thành Minh ném cho đối phương một ánh mắt ‘trời cũng không cứu nỗi cậư..

Tâm trạng Tạ Trì Thành càng trở nên tôi tệ, Dịch Thành Minh vội vàng nói: “ii Thành, vừa hay tôi cũng quen biết một cao thủ, tồi đi liên hệ một chút, rất nhanh sẽ có câu trả lời cho GO\U18 Bầu không khí dần dần thả lỏng .

“ÙJ”

Tuôi tác Dịch Thành Minh ngang với Tạ Trì Thành,Ö mà Tôn Tử Hạo là người nhỏ tuổi nhất, cho nên có vài chuyện Dịch Thành Minh thật ra có thể nói thẳng.

“Gần đây Diệp Như Mạn qua lại bên phía lão phu nhân khá nhiêu, cậu không định xử lý việc này hay sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 83


Chương 83:

Sự tôn tại của Diệp Như Mạn tuy răng không có công bỗ ra ngoài, nhưng người trong giới thượng lưu ít nhiêu cũng biệt đên cô ta.

Nhưng cũng biệt Tạ Trì Thành với người vợ chưa cưới này cũng không có nhiều tình cảm, thậm chí ngay cả chuyện liên hôn hai doanh nghiệp cũng không quan tâm, chẳng qua người phụ nữ kia sinh được cậu con trai thông minh, cũng coi như là củng cô địa vị.

Tạ An thông minh lanh lợi thật sự khiến người ta hâm mộ, đứa nhỏ này chỉ cần bồi dưỡng tử tế, tương lai vồ cùng sáng lạn.

Cũng vì nguyên nhân như thê, Dịch Thành Minh cũng liên tục bị người nhà dục kết hôn sớm một chút, sinh ra một người kế thừa gia nghiệp, nhưng thiên tài nhí nào có dễ dàng sinh ra như vậy chứ 2 Tạ Trì Thành nghĩ đến Diệp Như Mạn, trong mắt thoáng qua vẻ chán ghét, từ trước đên nay anh không quan tâm tới cô ta, nê tình sự tôn tại của Tiểu An nên mới cho cô ta một cái danh phận, nhưng hiện tại, e là cái danh phận kia trao nhằm người rôi.

“Cũng tạo không nỗi sóng gió gì.”

“Cũng đúng, chỉ là cảm thấy người phụ nữ này rất thần kỳ, rõ ràng là vợ của cậu, lại chân chó chạy đi lẫy lòng lão thái thái, không hề đứng đẫn chút nào.”

Tôn Tử Hạo mang vẻ mặt tán đồng, nói: “Có thê là cảm thấy nêu thu phục được lão thái thái liên chinh phục được anh Thành thôi!”

Dịch Thành Minh thở dài một hơi thật sâu, anh ta thề, lần sau những lúc tâm trạng Tạ Trì Thành không tốt thì anh ta nhát định sẽ không mang theo con chuột không thấu hiểu lòng người này đi nữal Tôn Tử Hạo ngượng ngùng cười, cũng biết bản thân mình nói chuyện không có duyên, trùng hợp lúc này Đường Anna đã hát xong hai bài hát, phía dưới một rào rào vô tay, cô ta vui vẻ hạnh phúc lui xuông.

Tôn Tử Hạo liếc ra bên ngoài cả một ngày, đôi mắt sáng lên, bỗng nhiên giọng cũng cao vút, “Mẫu người này tôi thích!”

Dịch Thành Minh cũng ló đâu qua, liếc nhìn phía sân khẩu rồi nói: “Thật đúng là không tôi, thuần khiết lại quyên rũ, báu vật nha!”

Tạ Trì Thành cảm thây không thú vị, định đứng dậy chuân bị rời đi, ánh mắt tùy ý liệc mắt nhìn phía dưới một cái, bước chân lập tức khựng lại.

Người vừa bị đây lên sân khấu hát là Diệp Như Hề.

Bởi vì ‘ thịnh tình không thể chối từ ‘ của người trong công ty, cô bị ép buộc đây lên sân khâu.

Cô biệt đây là cô ý muốn làm khó dê, nhưng cô cũng trồn không thoát, muôn tiếp tục ở lại Tư Nhữ, vân đề khó giải quyết nhất không phải. là Lục Tự Viễn, mà là môi quan hệ giữa đồng nghiệp với nhau.

Suy nghĩ một chút, Diệp Như Hệ không lựa chọn ca hát, nghe xong giọng hát của Đường, Ảnha cô cũng rất thức thời không cô bày khuyêt điểm của mình đề người †a so sánh.

Cô nhìn một vòng, thầy có đàn dương cầm đặt trong một góc.

Nghĩ nghĩ, cô lập tức đi về phía đàn , dương câm, vừa ngôi xuông, thử mấy âm sắc.

Tôn Tử Hạo ở lâu trên như sắp dính sát vào lan can, vươn nửa người, ôm mộng muôn nhìn người đẹp được rõ hơn một chút.

Tôn Tử Hạo rât kích động, trong lòng như có nai con chạy loạn, cậu ta đã thật lâu không gặp được người phụ nữ nào hợp gu mình đến vậy! Vừa thuần khiết lại quyền rũ, thật hiếm gặp!

Nhưng, khi bên cạnh xuất hiện một luông khí lạnh, Tôn Tử Hạo cứng đờ người quay đầu lại, a lê hấp, nai con trong lòng đã bị đâm chết.

“Anh, anh Thành, anh cũng có hứng thú à?”

Tạ Trì Thành không nói gì, tùy ý dựa vào người vào thành lan can, nhưng mà ánh mắt, lại nhìn chằm chằm vào người trên sân khấu.

Ánh mắt kia tràn . ngập hứng thú cùng tia sáng không rõ cảm xúc.

Dịch Thành Minh vỗ VÕ bả vai Tôn Tử Hạo, lại lắc lắc đầu.

Tôn Tử Hạo không cam lòng, đau lòng muôn chết, lại không dám hé răng, chỉ yên lặng nhìn cô gái nhỏ xinh đẹp phía dưới.

Khi tiếng đàn piano du dương cất lên, tiếng nói chuyện dần dần biến mắt.

Đường Anna suýt nữa đã lỡ tay đánh nghiêng ly nước, đồng tử co chặt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 84


Chương 84:

Vì cái gì!

Vì cái gì là kiểu người trông tràn ngập hơi thở thấp kém này lại lặp đi lặp lại, nhiều lần vượt qua dự đoán của cô ta?I Cô ta vốn tưởng rằng chỉ cần Diệp Như Hề lên sân khẩu ca hát, nhất định không bằng chính mình, nhưng vạn lân cô ta không nghĩ tới là cô sẽ đàn dương câm!

Đường Anna xuất thân từ danh môn, tất nhiên cũng đã học qua dương câm, trình độ còn không kém, bởi vì như thế, cô ta rất rõ ràng biểu hiện của Diệp Như Hề hiện tại chứng tỏ trình độ cao đến mức nào.

Hai mắt Lục Bạch sáng lắp lánh, nhịn không được lây ra di động ra ghi âm lại, một bên vừa ghi âm vừa ‘ làm bộ lơ đãng ` nói: “Bản hòa tấu piano số 3 của Rachmaninoff, Op. 30, D thứ, được mệnh danh là “vua của các bản hòa tấu cho piano”, là một Jrong những bản nhạc khó nhất.”

Sắc mặt mấy người ngồi trong bàn thật phức tạp, quay mặt nhìn nhau, vôn dĩ còn có bài xích đã vơi đi rất nhiều.

Một người ưu tú như vậy, cũng chưa từng làm ra chuyện gì xâu, rât khó khiên người ta chán ghét.

Người ngoài bình luận thế nào, Diệp Như Hêề cũng không, biết, cô chỉ đắm chìm ở trong thê giới của chính mình.

Vành mắt cô hơi phiếm hồng, vẻ bi thương hiện rõ giữa hai đâu lông mày.

Đôi tay cô có chút run rầy, nhưng khi rơi xuông mỗi một phím đàn, đêu chuẩn xác không có sai lầm.

Cô biết đàn dương cầm, đều là do trước kia mẹ đã chỉ dạy cô.

Mẹ rất am hiểu đàn dương cầm, khi còn nhỏ ở vùng nông thôn, trong nhà hai mẹ con luôn vang lên tiêng đàn, nhưng trong tiếng đàn hơn phân nửa đêu hàm chứa bị thương.

Trước kia Diệp Như Hề không rõ vì cái gì mà mẹ mình luôn có vẻ không VUI.

Sau đó. cô lại phát hiện mỗi khi mình tập được một bản nhạc, mẹ cô sẽ vui vẻ mấy ngày liền, cho nên cô bán mạng luyện tập, không quan tâm đến chuyện ngón tay đã sưng hệt lên.

Sau đó, mẹ cô qua đời, cô được cha đón đi rôi, thói quen này cũng không có thay đôi, Vụ Bình sẽ không mua đàn dương câm cho cô, cô liên luyện tập trong phòng nhạc của trường.

Mỗi khi đánh đàn, trong đầu Diệp Như Hề sẽ hiện ra bóng dáng của mẹ.

Trong vô thức, một giọt lại một giọt nước mắt thi nhau chảy xuông.

Bởi vì đang đưa lưng về phía mọi người, cô không sợ bị người khác nhìn thây, gắt gao căn chặt môi dưới, cô găng hoàn thành xong bản nhạc.

Mà người ở trên tầng hai, lại thấy rõ cảnh cô lau nước mắt.

Tôn Tử Hạo bị rung động khủng khiếp, trái tim cũng đau nhói theo khoảnh khắc đó, cậu ta không tin vào nhất kiến chung tình yêu từ cái nhìn đầu tiên , hiện tại đã tin, cậu ta có bị đánh chết cũng sẽ không thừa nhận là mình thây sắc nảy lòng tham.

Ảnh mắt Tạ Trì Thành hơi trầm xuông, vôn đang dựa người vào lan can thì chậm rãi đứng thẳng, ánh mắt không hề chớp mà nhìn chăm chằm Diệp Như Hê.

Cho đến khi phím đàn cuối cùng rơi xuông.

Tiếng đàn vẫn đọng lại trong lòng mọi người một hôi lâu.

Toàn hội trường an tĩnh vài giây, không biết là ai vỗ tay trước, theo sau đó là là tiếng vỗ tay rào rào như sắm.

Diệp Như Hề sửa sang lại tâm trạng của bản thân, nêu không phải khóe mắt có chút hồng, cũng nhìn không ra được cô vừa mới rơi nước mắt.

Cô khơi khom lưng, khom lưng cúi chào, sau đó xuống sân khấu.

Lúc ngồi trở lại vị trí, sắc mặt đám đồng nghiệp rất phức tạp, chỉ là bầu không khí bài xích mãnh liệt vừa rôi đã biện mắt, cũng có người chủ động bắt đầu trò chuyện với Diệp Như Hê .

Dần dần, càng: lúc càng nhiều người có thể thoải mái trò chuyện với cô , Diệp Như Hề cũng không cao ngạo, lời nói cũng rất vừa ý người ta, nói chuyện với nhau thật vui vẻ.

Đường Anna thiếu chút nữa đã bóp nát cái ly, một câu cũng không muôn mở miệng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 85


Chương 85:

Trên lầu, Tôn Tử Hạo cảm tháy trái tìm mình bồn chồn vô cùng, hận không thể đi xuống xin phương thức liên hệ của người ta, nhưng cậu ta hèn quá, nhìn nhìn phía Tạ Trì Thành, thật cân thận nói: “Anh Thành, anh muốn đi à?”

Đi nhanh đi, đi rồi thì em sẽ chạy xuông xin wechat của cô em xinh đẹp!

Tạ Trì Thành chuyển hướng, một lần nữa ngôi lại trên sô pha, cũng gọi giám đồc tới, thâp giọng nói mây câu.

Dịch Thành Minh nhìn chuột mang vẻ mặt như khóc tang, cười cười không hề có ý tốt, còn vỗ vỗ bả vai cậu ta, làm như an ủi.

Diệp Như Hề nhìn thời gian, có chút nhớ chị Dương cùng Nhạc Nhạc ở nhà, liền đưa ra ý muốn rời đi trước.

Bởi vì ngày mai còn phải đi làm, mọi người cũng chuẩn bị trở về.

Lúc tan cuộc, Diệp Như Hề bị giám đốc phòng trà ngăn bước chân, còn đưa lên danh thiệp.

“Vị tiêu thư này, tôi là giám độc ở đây, vừa mới tiêng đàn của cô quá tuyệt vời, tôi muôn mời cô tới chỗ chúng tôi diễn tấu.”

Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Tôi còn có công việc.”

Giám đốc thấy cô không có chút đắn đo đã từ chối, thái độ càng đon đả, “Cũng không mắt quá nhiêu thời gian đâu, mỗi tuần chỉ cần diễn tấu hai lần là đủ rôi, thời gian thì cứ theo lịch trình của cô mà sắp xếp, trong hậu trường còn có một cây đàn dương, câm, GÔ, có thể tới luyện đàn bắt cứ lúc nào.”

Nghe thấy. câu nói cuối cùng kia, Diệp Như Hê có chút rung động.

Ngồi tù 6 năm, cô không được đụng đên dương câm, sau khi ra tù thì bôn bạ kiêm tiên, càng không có tỉnh thần đề luyện tập, hơn nữa tình trạng kinh tế hiện tại của cô, cũng không nuôi nồi sở thích đắt đỏ như vậy.

Khúc hòa tấu vừa rồi bởi vì còn ngượng tay, có vài chỗ trúc trắc, nếu như mẹ mà nghe thấy được nhất định sẽ oán trách cô luyện tập không cần mẫn.

“Mặt khác, chúng tôi tuyệt đổi trả thù lao cao hơn những chô khác, cô có.

thể Suy xét một chút, cũng không cân hiện tại phải trả lời ngay. Nếu cô đã nghĩ kỹ rồi, hãy liên hệ với tôi.”

Diệp Như Hề cầm danh thiếp, nó “Tôi sẽ suy xét một chút.”

“Cảm ơn tiểu thư, đêm nay hóa đơn một bàn của mọi người đã có người thanh toán rồi.”

Tát cả đồng nghiệp đều có chút kinh ngạc.

“Là ai thanh toán vậy?”

Bởi vì là cuộc vui này sẽ do ông chủ thanh toán, cho nên mỗi người đều gọi một ly rượu đắt đỏ chút, giá trị hóa đơn thanh toán cũng không nhỏ chút nào.

Giám đốc cười nói: “Người kia nói là thanh toán vì tiếng đàn duyên dáng của vị tiểu thư đây.”

Trong lúc nhát thời, mọi người đều đỗ dồn ảnh mắt về phía Diệp Như Hề mang theo ái muội cùng hâm mộ.

Đường Anna suýt nữa đã cắn phải lưỡi, oán hận nhìn chằm chằm Diệp Như Hè, sau đó lập tức quay đâu bước nhanh rời đi.

Diệp Như Hề vốn muốn hỏi xem là ai, nhưng vị giám đốc kia lại giữ kín như bưng, cô đành phải từ bỏ.

Rời khỏi phòng trà, Diệp Như Hề vốn định bắt xe, nhưng vị trí này tương đối hẻo lánh, lại không bắt được chiếc xe taxi nào.

Diệp Như Hề có chút ủ rũ, càng thêm quyết tâm muôn mua một chiệc xe second-hand để làm phương tiện đi lại.

Cô đứng ở ven đường, dáng người cao gây, quân áo xinh đẹp, ngay cả người đi ngang qua cũng nhịn không được mà liếc nhìn thêm vài lần, còn thu hút hai gã đàn ông trên người nông nặc mùi rượu nữa.

*A, tiểu thư, cô trông thật xinh đẹp, có muôn cùng đi uông với nhau vài ly hay không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 86


Chương 86:

“Cô bé, một thân một mình cô đơn biết mấy, nào, đi chơi cùng anh đây chút đi!”

Hai gã đàn ông say khướt mang theo vẻ mặt đáng khinh chậm rãi cười cười tới gần Diệp Như Hè, trên người hai gã nông nặc mùi rượu khiến cô thấy buồn nôn.

Diệp Như Hề lùi về phía sau vài bước, nhíu mày nói: “Tránh ral”

“Đừng hung dữ thế chứ! Anh đây.

nhất định sẽ yêu thương cô em tử tế ngũ “Đúng vậy, tới chơi cùng anh đây đi!”

Hai gã một trước một sau, đang miu02 vây quanh Diệp Nhử Hè.

Một tiếng phanh xe chói tai vang lên phía sau lưng, khiết người ta phải giật mình sợ hãi.

Tôn Tử Hạo hạ cửa sổ xe, nói: “Tiểu thư, lên xe đi, tôi đưa cô trỏ về.”

Diệp Như Hề không dịch chuyền.

Tôn Tử Hạo lại nói: “Cô đừng hiểu lầm, tôi không phải người xâu đâu, vừa rồi tôi có thấy cô đàn dương cầm quá tuyệt vời!”

Diệp Như Hè ngân ra, nghĩ đến người vừa mới thanh toán hóa đơn cho bọn họ, chẳng lẽ là người trước mắt ư?

Tôn Tử Hạo có vẻ mặt khá trẻ con, khuôn mặt này có khả năng giảm phòng bị của người đối diện rất lớn, hơn nữa nụ cười cậu ta rạng rỡ, thật sự rất khó khiến người ta liên tưởng tới hai chữ “ người xâu ` Trong khoảnh khắc cân nhắc, một bên là hai gã ma men, một bên là em trai nhỏ nhìn có vẻ rất dễ bắt nạt, Diệp Như Hè quyết đoán kéo cửa rồi ngôi lên xe.

Khi Tạ Trì Thành đi ra, vừa lúc thấy Diệp Như Hề leo lên chiếc Cayenne kia của Tôn Tử Hạo , Dịch Thành Minh đi theo phía sau trong lòng cũng lộp bộp một tiêng.

Con chuột này đúng là to gan lớn mật!

Tạ Trì Thành lắng lặng nhìn con Cayenne lao vút đi, sắc mặt cũng chưa có gì biến đổi.

Trên xe, Tôn Tử Hạo lại trông vừa kích động vừa có chút hèn hạ, kích động chính là người đẹp đã ngôi lên xe cậu ta, hèn hạ chính là cậu ta đã lén thừa dịp anh Thành đi toilet mà giở trò, nhanh chóng chuôn ra trước gặp mặt người đẹp.

Không nghĩ tới người đẹp lại gặp nạn, cậu ta đương nhiên sẽ có suy nghĩ làm việc thiện không nhường ai ra tay!

“Xin chào, tôi là Tôn Tử Hạo, cô tên là QUA”

“Diệp Như Hề. Vừa rồi cảm ơn cậu, cậu tìm một ngã tư thả tôi xuông là được rôi rôi.”

“Đề tôi đưa cô trở vê đi, muộn nhứ Vậy, cô gọi xe cũng khó, hơn nữa……

Nói không chừng còn mây gã. ma men như vừa rôi nữa thì sao.

Diệp Như Hề kiên trì, “Ngã tư phía.

trước bắt xe cũng dễ lăm, không cần phiền đến cậu đâu.”

Tôn Tử Hạo rất không vui, nhưng lại sợ phật ý người đẹp, đành phải dừng xe Ở ngã tư, lúc cậu ta còn đang muôn nói chuyện, Diệp Như Hệ chỉ nói một câu cảm ơn rồi xuông xe ngay, không chân chừ đến một giây.

Tôn Tử Hạo: Hựt! Trái tim đau quá!

Diệp Như Hề nhanh chóng bắt được taxi, đi thẳng về nhà.

Tôn Tử Hạo lưu luyến nhìn bóng lưng cô rời đi, thẳng đến có âm báo từ di động, là Dịch Thành Minh gửi tin nhăn qua.

[ Khốn kiếp, chuột, lá gan của cậu cũng cao nhỉ, người anh Thành coi trọng cậu cũng dám hót tay trên. ] Mặt Tôn Tử Hạo lập tức nhăn thành bánh bao, vẫn chưa từ bỏ ý định mà nhắn tin trả lời [ Anh Thành hình như đã kết hôn rồi đúng không……] [ Thảm hại hơn nữa, cậu vậy mà thật sự xem Diệp Như Mạn như bà xã của Trì Thành? Nén bi thương. ] Tôn Tử Hạo lúc này sống không còn gì luyên tiệc.

Anh em như tay chân, phụ nữ như quân áo…… Nhưng, cậu cũng muôn có một bộ quần áo xinh đẹp che đậy thân thể nha.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 87


Chương 87:

Từ sau buôi liên hoan kia, đông.

nghiệp trong công ty tuy rằng cũng không đôi đãi với Diệp Như Hệ quá nhiệt tình, nhưng vẻ lạnh lùng cũng bớt đi rất nhiều, ngoại trừ Đường Anna.

Chỉ là đối phương cũng không có thời gian chọc tới Diệp Như Hề, một vòng luân chuẩn tài n mới lại bắt đầu rồi, toàn bộ công ty từ trên xuông dưới đều bận rộn điên cuồng.

Lục Tư Viễn vốn giữ chức vị quan trọng, trong công ty anh gần như là người bận rộn, sứt đầu mẻ trán nhát, người phía dưới cũng càng không dám thả lỏng, chỉ hận không thê ăn ngủ đều ở trong công ty luôn.

Diệp Như Hề là nhân viên mới, tạm thời còn chưa thể gia nhập những công việc quan trọng của đoàn đội, chỉ có thể đi theo làm phân tích thị trường, nhưng cũng không phải là việc nhẹ nhàng, ít nhật Đường Anna cũng không đề cô thấy nhẹ nhàng.

Thậm chí cô ta chỉ ước gì tìm được phân công việc nào khó nhằn giao cho cô, để chọ Diệp Như Hề bởi vậy mà phạm sai lầm bị đuôi ra khỏi công ty.

Đúng như ý nguyện, Đường Anna đã bắt được một cơ hội rất tốt, khi toàn bộ công ty đang bận bù đầu với một dự án lớn, lại nhận được một dự án nhỏ, làm thì không có tác dụng mà bỏ đi thì đáng tiệc, hơn nữa thật sự không có nhân lực đề làm, Lục Tư Viễn vốn định từ chối.

“Từ từ, đây là công ty con của nhà họ Tôn, cứ như vậy mà từ chối thì sẽ ảnh hưởng không tốt tới Tư Nhữ của chúng ta.”

Lục Tư Viễn nhíu mày, nói: “Nhưng hiện tại không có nhân viên đảm nhiệm.”

“Dự án lớn kia hai người chúng tạ vận đang đảm nhiệm, vậy là đủ rôi, tôi cảm dự án nhỏ này có thê giao cho Diệp Như Hà, lại điều qua cho cô ây vài người, anh không phải nói cô ây rất cỏ năng lực sao? Hắn là có thể làm được.”

Lục Tư Viễn cân nhắc, cũng cảm thấy ý tưởng này không tồi, còn gọi Diệp Như Hê tới, nói sơ qua về dự án lần này.

_ Diệp Như Hề thẳng thắn đồng ý nhận dự án.

Lục Tư Viễn có chút lo lắng, nói: “Nếu xử lý không được thì em cứ nói với anh một tiêng.”

Lục Tư Viễn lo lắng không phải là không có lý, anh biết Tiêu Hè rất lợi hại, nhưng mà dù sao cô cũng thoát ly xã hội những 6 năm trời, muốn theo kịp còn cân có thời gian.

Lục Tự Viễn căn bản không biết, việc làm đầu tiên sau khi Diệp Như Hè ra tù chính là cầm cổ phiêu của Long Đằng luyện tập, hơn nữa vốn điêu động còn là 3 tỷ.

Trong lòng Đường Anna rất kích động, nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra, cô ta đã sớm biết thông tin về công ty con kia, vốn dĩ là lãi âm mà thôi, chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch, căn bản làm không nên chuyện gì.

Nói cách khác, dự án chắc chăn thât bại, ai nhận phải thì . đúng là ngu ngốc, Nhưng mà điểm này là cô ta dựa vào chút quan hệ với người bên nhà họ Tôn mới biết được một số chuyện bên trong, người bên ngoài căn bản không biết gì.

Thấy Diệp Như Hề có can đảm tiếp nhật, Biiếng Anna thiếu chút nữa đã cười thành tiêng, còn sắp xếp cho cô hai trợ thủ có năng lực bình thường.

Nhận nhiệm vụ, Diệp Như Hề cũng không chân chừ, đây là một thử thách dành cho cô, đồng thời cũng là một cuộc chiến đề cô bước chân vào ngành này một cách đúng nghĩa, cô chuân bị tự mình đi tới công ty kia nhìn xem, khảo sát thực địa, xem bên đó có đủ tiêu chuẩn đề đầu tư hay không.

Trên danh nghĩa là một công ty con của Tôn Thị, nhưng thời gian thành lập không lâu, không có danh tiêng gì cả.Lúc Diệp Như Hê tới nơi, công ty này còn không có một buổi tiệp đón tử tê, cuỗi cùng lôi ra một người được gọi là người phụ trách ra tiệp đãi.

“Diệp tiểu thư đúng không? Hoan nghênh cô đến đây.”

Người trước mặt là một người đàn ông đeo kính trông rất lịch sự, tên là Tôn Bân, là người phụ trách quản lý công ty con này.

Nhưng trên mặt Tôn Bân rõ ràng mang theo vẻ làm cho có lệ, cũng không giống như thật sự chào đón cô tới đây.

Ánh mắt Diệp Như Hề lóe lóe, nói như vậy, những kiểu công ty mới thành lập như thế này thử cần nhất là kêu gọi được vôn đâu tư. Cô lại đại diện cho Tư Nhữ đến đây, nhưng đối phương lại có dáng vẻ như có hay không cũng không sao.

Nói chuyện với nhau một lát, Diệp Như Hệ đã hoàn toàn xác định Tôn Bân thật sự không muốn được đầu tư, nói chính xác hơn, ngay cả cái công ty này anh ta cũng không cân, điêu này thật kỳ lạ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 88


Chương 88:

Một bên tìm đầu tư, một bên lại không muốn đầu tư.

Xem ra, đây sẽ là một cuộc chiến lâu dài Sau khi Diệp Như Hề đã tìm hiểu sơ bộ, cô đề lí phương thức liên hệ xong liền rời đi.

Tôn Bân thấy cô đi rồi, khóe môi nhéch lên, vẻ mặt vô cùng thơ ơ, di động vang lên, anh ta ân phím nghe.

“Chuột? Tìm anh chơi à?”

“Em biết chuyện từ chỗ bác cả rồi, anh…… anh vẫn nên chịu thua người trong nhà đi.”

Tôn Bân cười cười, nói: “Anh hiện tại chịu thua còn chưa đủ sao, đem anh ném tới cái công ty rồng tuếch như vậy, nói thì hay lắm, bảo đề anh có cơ hội rèn luyện thêm, còn không phải là muôn loại anh ra. khỏi vị trí người thừa kế hay sao.”

“Năng lực của anh em rõ ràng, hay là Anh có muôn thử một lân Sứng lên xem thế nào không?”

Tôn Bân vốn định nói thẳng ‘ chờ chêt là được `, nhưng nghĩ tới Diệp tiểu thư mới tới vừa rồi, lại đổi giọng, nói: “Nhưng mà ông chủ của công ty Tư Nhữ kia có phải là kẻ ngôc hay không vậy nhỉ? Vậy mà còn thật sự phái người qua đây nhìn xem, người trong giới đêu biệt anh cậu đang bị lưu đày, anh ta lại còn cho người tới đây khảo sát nữa chứ.”

Tôn Tử Hạo ngắn người, nói: “Đầu tư Tư Nhữ à? Không phải công ty của Lục Tư Viễn sao?”

“Ừ, Lục Tư Viễn cũng không phải là kẻ ngôc, tại sao lại không biết tình huống của anh bên này chỉ? Nhưng mà cái cô Diệp tiểu thư được cử qua đây…… cũng trông khá xinh đẹp, tên nghe cũng hay hay, Diệp Như Hê.”

Có thể từ trong miệng kiều người độc miệng như Tôn Bân nói ra dòng chữ ‘ khá xinh đẹp ‘, ít nhất cũng phải ở câp bậc thân tiên.

Trong lòng Tôn Tử Hạo nhảy , dựng, nói: “Anh, anh chắc chắn cô ấy tên là Diệp Như Hề sao?”

“Em quen à?”

Tôn Tử Hạo lập tức miêu tả qua bề ngoài của Diệp Như Hề một lần, sau khi có được sự khẳng định từ người ở đầu dây bên kia, lập tức nhảy lên từ trên sô pha, nói: “Ảnh! Anh nhất định phải tỉnh táo lại! Nhất định phải cố găng nỗ lực một phenL Tranh thủ đem cái công ty chỉ là cái vỏ rồng đó vực dậy! Không, em hiện tại sẽ qua tìm anhI Anh chờ eml”

Tôn Tử Hạo kích động hêt sức, từ lân trước sau khi được trò chuyện câu được câu không với người đẹp, cậu ta trở về liên không thiệt ăn uỗng cơm trà gì nữa, chỉ nhớ cô đến vò đầu bứt tai, nhưng bản thân lại chỉ biết được tên người ta, tìm không thầy người.

Biển người mênh mông, đi nơi nào tìm đây!

Vốn tưởng rằng cả hai không có duyên phận, không nghĩ tới, tình cờ lại gặp phải! Đây nhất định là ông trời đã xe duyên cho hai người bọn họ !

Sau khi Tôn Tử Hạo cúp điện thoại, đang chuẩn bị đứng dậy chạy đến chỗ Tôn Bân, trùng hợp cửa lại bị kéo ra, Dịch Thành Minh cùng Tạ Trì Thành đi đến.

Trong khoảnh khắc Bồn mắt nhìn nhau, Tôn Tử Hạo có chút chột dạ, nhất là lúc này cậu ta không dám đối diện với ánh mắt của Tạ Trì Thành.

Ba người bọn họ ngày thường thích tới mây câu lạc bộ tư nhân nảy thư giãn một chút, cho nên khi nhìn thấy Tôn Tử Hạo có ở bên trong cũng không lấy làm lạ, nhưng điều lạ lùng chính là tại sao tên nhóc này nhìn thấy bọn họ lại trông có vẻ chột dạ như vậy nhỉ?

“Cậu đi đâu?”

“Em, em còn có chút việc, đi về trước, hai người ở lại chơi nhé.”

Dịch Thành Minh trực tiếp ôm lấy cổ cậu ta nói: “Chuột à, vẻ mặt cậu tại sao trông không thích hợp lắm? Cậu làm sao thê?”

“Không, không a, em có thê làm sao cái gì? Buông tay, em thật sự có việc, phải đi vê!”

Tôn Tử Hạo bối rối né tránh ánh mắt Tạ Trì Thành , không dám liếc nhìn anh tới một cái.

Dịch Thành Minh cũng chú ý tới điểm này, vui vẻ, nói: “Chuột, có phải cậu lại làm ra chuyện gì có lỗi với Trì Thành rồi hay không?”

Vốn chỉ là muốn nói đùa một câu, nhưng sắc mặt Tôn Tử Hạo lại trở nên cứng đờ.

Dịch Thành Minh cũng thấy được màn này, giật mình sửng sốt, “Không phải chứ, cậu thật sự đã làm ra chuyện gì in, “Không phải! Anh, anh đừng nói bậy!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 89


Chương 89:

Em mới không cói”

Lần này, ánh mắt Tạ Trì Thành cũng rơi trên người Tôn Tử Hạo, trong ánh mắt mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu.

“Nếu như không có, trông cậu chột dạ như thế làm gì? Còn lén lút muốn đi, cậu có thê đi nơi nào?”

“Thì em đi thẳng về nhà.”

“Chuột à, cậu cũng không biết nói dối, thẳng thắn sẽ được khoan hồng!”

“Đừng dài dòng! Em thật sự có việc, em đi trước! Lân sau lại nói tiêp!”

Dút lời, Tôn Tử Hạo vội vàng đầy Dịch Thành Minh ra, nhanh chóng nhắc chân rời đi.

Để Tôn Tử Hạo đi rồi, Dịch Thành Minh chỉ cảm thấy kinh ngạc, . “Thằng nhóc này khẳng định đang giấu diễm cái gì!”

Tạ Trì Thành không có trả lời, khuôn mặt có vẻ như chăng thèm bản tâm gì , toàn thân phát ra hơi thở lạnh như băng.

Dịch Thành Minh thầm than một tiếng, nêu không phải bản thân đã quen biết với người này đã lâu, chỉ sợ chính anh ta cũng không chịu nỗi dáng vẻ này của tên bạn.

“Trì Thành. Người bên phía lão phu nhân kia đã bắt đâu đi móc nội quan hệ, gần đây cậu cần phải chú ý một chút.”

TQUỢC”

“Cao thủ hacker cậu cần tôi cũng đã liên hệ qua rôi, chỉ là ra thù lao cũng khá cao.

Có thể khiến cho cái tên phú nhị đại * phá của như Dịch Thành Minh phải nói ra chữ ‘cao’ này, vậy thì nhất định đó phải là một cái giá trên trời * phú nhị đại : kiểu thế hệ thứ hai của gia đình giàu có, có thể hiểu nôm na nh rich kid vậy.

Nhưng Tạ Trì Thành chưa bao giờ ‹ đề ý đến Tiên, anh chỉ quan tâm vân đề duy nhất là có điều tra được hay không mà thôi, Lâm Tử Ngang đã dậm chân tại chỗ khá lâu rôi, căn bản không có cách nào phá giải được.

Sự kiên nhẫn của Tạ Trì Thành cũng không có nhiều như vậy.

“Thù lao tôi có thể chỉ trả, nhưng thứ tôi muốn là kết quả.”

“Ok, hiện tại tôi sẽ đưa số điện thoại cho cậu, có gì cậu hãy liên hệ với người kia.”

Tạ Trì Thành có được phương thức liên hệ, cũng không hề chần chừ gì nữa mà trực tiếp rời đi gọi điện thoại.

Dịch Thành Minh nhìn thầy trong ánh mắt tên bạn có một tia nôn nóng, không khỏi càng thêm tò mò, rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến Tạ Trì Thành đề tầm đến vậy?

Sau khi Diệp Như Hê trở vê cũng không có lập tức báo cáo tình hình cho Lục Tư Viên ngay, mà cô lựa chọn chờ đợi.

Quả nhiên, chỉ qua một ngày, đối phương liên gọi điện thoại cho cô, yêu câu tự mình gặp mặt bàn bạc.

Tất nhiên, Diệp Như Hề vui vẻ đồng ý ngay.

Chỉ là, lần này người cô gặp không chỉ có môi Tôn Bân, còn có một người khác.

Diệp Như Hề cô gắng nhớ lại, người này là đã từng giúp cô một lân, hình như tên là……

“Xin chào, Diệp tiểu thư, cô đã quên rồi sao? Tôi tên là Tôn Tử Hạo.

“Xin chào, lần trước rất cảm ơn anh.”

Tôn Tử Hạo ngây ngốc cười một hôi, Tôn Bân ở bên cạnh cuôi cùng cũng hiểu rõ cậu em họ này tại sao lại cô chấp muôn nhảy vào, còn muôn bỏ tiên của mình ra giúp anh ta nữa.

Thì ra, đều là vì người đẹp.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 90


CHương 90:

Tôn Tử Hạo lại nói: “Anh ây là anh của tôi, Diệp tiểu thư, cô là người của công ty đâu tư mạo hiểm Tư Nhữ sao? Vừa hay anh tôi đang muôn tìm đầu tư, cô nhất định phải giúp đỡ anh ây với nhai”

Diệp Như Hề khách khí cười cười, cô nói: “Nếu tất cả đều phù hợp với yêu cầu, tất nhiên là có thể”

Tôn Bân không nói lời vô nghĩa, trực tiếp lấy ra một chồng tư liệu, đem tình thê trước mắt lần lượt trình bày với Diệp Như Hề.

Cho đến lúc này, Diệp Như: Hề mới biết được vì sao ngay từ đầu Tôn Bân cũng không mặn mà gì với việc được đâu tư hay không.

Nội tình trong nhà hào môn nha……

Quả nhiên là khó giải quyết.

Nhưng, tất cả đều không phải là không thê thao tác.

Diệp Như Hề khéo léo đem tất cả những phân tích của mình lần lượt nói ra, cũng đề nghị Tôn Bân chuẩn. bị tốt một số tư liệu, cùng với những rủi ro sẽ gặp phải.

Giọng nói của Diệp Như Hề rất êm tai, hơn nữa nhìn vào dáng vẻ nghiêm túc làm việc của cỗ khiến cho Tôn Tử Hạo ngôi ở bên cạnh càng thêm mê luyễn, tim cậu ta như nhảy loạn trong lông ngực.

Tôn Bân đã không rảnh mà đề ý tới cậu em họ ngớ ngân của mình, giờ phút này, anh ta quả thật là tròn mắt khiếp sợ, nói đúng hơn là từ tận đáy lòng, anh ta thật sự bội phục người phụ nữ trông có vẻ yêu ớt trước mặt.

Cuối cùng, Diệp Như Hề mỉm cười nói: “Anh có thê chuẩn bị tốt xong mây thứ này, những chuyện sau đó mới có thê tiệp tục tiên hành được.”

Tôn Bân đứng lên, vươn tay, nói: “Diệp tiểu thư, cô đúng là khiến tôi phải lnhh bằng con mắt khác, cô yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị tốt.”

Nếu thật sự có thể thành công, không có người nào cam tâm trở thành một kẻ bị lưu đày cả.

“Vậy thì tốt, tôi xin phép ra về.”

Diệp Như Hề nhìn nhìn thời gian, cũng đã muộn rồi, chờ sau khi trở về Nhạc Nhạc nhất định sẽ oán trách GỖ: Tôn Tử Hạo vội vàng nói: “Diệp tiểu thư, để tôi đưa cô trở về nhé!”

Diệp Như Hề do dự một chút, nghĩ đên khả năng còn phải gặp gỡ với Tôn Bân vì công việc nhiêu lần nữa cô cũng không đưa đầy từ chối làm.

gì.

*Phiền cậu rồi.”

“Không phiền toái không phiền toái .

chút nào! Đi! Hiện tại tôi sẽ đưa cô vê nhài”

Lên xe, Tôn Tử Hạo cười ngoác miệng, tươi rói như hoa, liên tục cố găng không chế bản thân không liếc qua nhìn cô.

Nhưng biểu hiện của Tôn Tử Hạo như vậy, nêu Diệp Như Hè còn không phát hiện ra điêm kỳ lạ thì đúng là kẻ ngôc, chỉ là cô có chút dở khóc dở Cười.

Ở trong mắt cô, Tôn Tử Hạo trông như vậy chăng khác nào đứa em trai cả, còn thứ tình cảm khác thì hoàn toàn không có khả năng.

Có một số cảm xúc nên được b*p ch*t từ trong trứng nước.

Lúc Diệp Như Hề đang suy nghĩ như vậy thì di động lại vang lên, là chị Dương gọi qua.

“Alo2”

Note : Công ty đầu tư Tư Nhữ theo mình tìm hiệu lại thì chính xác nó là công ty đầu tư mạo hiểm V€-Venture capital Tư Nhữ. Đầu tư mạo hiểm là việc cung cập vốn tài chính cho các công ty ở giai đoạn khởi động tăng trưởng bạn đậu. Quỹ đầu tư mạo hiệm làm ra tiền bằng c sở hữu cô phần †rong các công ty, các công ty này thường có một công nghệ mới hoặc mô hình kinh doanh trong ngành công nghiệp công nghệ cao, chăng hạn nhự công nghệ sinh học, CNTT, phần mềm, vv.

Các đầu tư mạo hiểm điền hình xảy ra sau vòng cấp vốn gieo màm cũng như như vòng tài trợ tăng trưởng còn gọi là vòng chuỗi A trong sự quan tâm của việc tạo ra hoàn vôn thông qua một sự kiện được hiện thực hóa được xảy ra, chẳng hạn như IPO hoặc bán công ty. Điêu quan trọng cân lưu ý là đầu tư mạo hiệm là một tập hợp con của vốn chủ sở hữu tư nhân. Vì vậy tất cả các đầu tư mạo hiểm đều là vốn chủ sở hữu tư nhân, nhưng không phải tất cả vốn chủ sở hữu tư nhân đều là đầu tư mạo hiểm.

nguồn tham khảo từ wikipedia Mình viết ra để mọi người có thể hiểu hơn về nghiệp vụ trong công ty nữ chính của chúng ta.Ở các Chương tới mình sẽ gọi là công ty đầu tư mạo hiểm Tư Nhữ nhé.Mong các bạn thông cảm
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 91


Chương 91:

“Mamil Tại sao mẹ còn chưa về nhà thê ạ?”

Vẻ mặt Diệp Như Hề trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết, cô nói: “Mami giờ đang vệ nhà đây, con hãy ngoan ngoãn ăn cơm trước, đừng có kén ăn nhé.”

“Không đâu, Nhạc Nhạc nhất định phải chờ mami vệ ăn! ‘Mami nhanh nhanh về đi nhé!”

“Được được được, giờ mami đang về đây, lát nữa gặp con nhé.”

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Như Hề chú ý tới Tôn Tử Hạo trắng bệch sắc mặt, môi còn có chút run run.

“Mẹ, mẹ, mami?”

Bàn tay đặt trên vô lăng của cậu ta có chút run run.

Diệp Như Hè thì vẫn bình tĩnh nói: SN: con gái tôi đã được năm tuổi rồi.”

“Cô, con gái cô?”

Tôn Tử Hạo cảm thấy nai con trong lòng mình đã hoàn toàn bị đâm chêt rôi.

Cậu ta khóc không ra nước mắt.

Thật vất vả mới cảm thấy quan tâm tới một cô gái, vậy mà người ta lại là mẹ của một đứa trẻ năm tuôi rôi ư 2 Cô nhìn qua rõ ràng còn trẻ hơn mình cơ mài “Xảy ra chuyện gì à?”

“Không, không có chuyện gì……

Sau khi xe dừng lại, Diệp Như Hề còn cười nói cảm ơn rồi mới rời đỉ.

Khi cô vừa đi, Tôn Tử Hạo thiếu chút nữa bật khóc thành tiếng.

Cậu ta lập tức gọi điện thoại cho Dịch Thành Minh, vừa mở miệng đã khóc lóc kế lễ: “Cô ây vậy mà lại là một người mẹ! Cô ây có con rồi đó! Sao cô ấy có thể có con rồi cơ chứ!”

Dịch Thành Minh ở đầu dây bên kia chỉ biết ngắn người, còn chưa kịp hỏi đầu đuôi tai nheo đã bị một tràng kể lễ khóc lóc của cậu em này làm cho choáng váng.

“Vì cái gì vì cái gì vì cái gì! Vì cái gì mà cô ây lại có con chứ ? Năm tuôi!

Một đứa trẻ năm tuồi! Tôi quá thảm!

Tôi thật sự quá thảm!”

Tôn Tử Hạo Càn gào thét quả thật quá chói tai, Dịch Thành Minh không thê không đưa di động ra xa tai một chút, nhưng âm thanh ai oán bi thông của đôi phương vẫn truyền. tới tai người nào đó cho dù đã có khoảng cách.

SHC mặt Tạ Trì Thành vốn dĩ luôn ầm trầm nay lại càng kém.

Mới vừa rồi, Tạ Trì Thành đã liên hệ với hacker kia, cho dù anh đã nói sẽ chấp nhận chỉ trả mức giá trên trời, nhưng người kia vẫn không làm việc cho anh.

Vốn tâm trạng vi chuyện này mà đã không tốt, lại còn phải nghe mấy tiếng reo réo la ó chói tai kia, Tạ Trì Thành trầm giọng nói: “Câm miệng.”

Tôn Tử Hạo Càn đang gào thét đột nhiên im bặt.

Mẹ kiếp!Tại sao anh Thành cũng có mặt vậy!

Aaaa, mấy lời vừa rồi của mình, anh Thành chẳng phải đều đã nghe thấy được rồi sao?

Trong khoảnh khắc đó Tôn Tử Hạo tâm như tro tàn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 92


Chương 92:

Mà Tạ Trì Thành cũng dần dần hình dung lại những câu cậu ta vừa nói, anh hỏi: “Cái gì mà năm tuôi 2?”

“Em cũng chưa hề nói gì cả!”

“Tôn Tử Hạo.”

Bị gọi cả tên lẫn họ, Tôn Tử Hạo chông không nồi nữa, hít hít cái mũi: “Anh Thành, cô gái mà lần trước em gặp phái đó, chính là cô gái piano ở phòng trà, cô ây là người của đâu tư mạo hiểm Tư Nhữ, công ty của anh họ em đang muốn lôi kéo đầu tư, vừa lúc gặp phải.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành hơi đồi.

“Nhưng mà…… cô, cô ấy lại kết hôn rôi!”

Tạ Trì Thành nheo mắt, “Kết hôn?”

Thông tin anh điều tra được là Như Hêề không có kết hôn, ngay cả Nhạc Nhạc cũng là được nhận nuôi từ cô nhỉ viện.

“Đúng, ‹ cô ấy còn có một cô con gái năm tuổi rồi! Em khổ sở muốn chết!”

Cho dù cậu ta có thích một người phụ nữ thế nào, tình yêu sâu sắc đến đâu, cũng không có lớn đến mức đi làm cha đứa con của người khác.

Tạ Trì Thành cũng không nói ra thông tin của Diệp Như Hê, chỉ nói: “Đừng có nhúng tay vào chuyện này.”

SN Tạ Trì Thành đưa điện thoại di động ném cho Dịch Thành Minh, trực tiếp đứng dậy, nhanh chóng rời đi.

Dịch Thành Minh vui sướng khi người gặp họa hướng vệ Tôn Tử Hạo ở đâu dây bên kia mà nói: “Mê gái thì tự hại thần! Đã bảo mà cậu không nghe!”

SH g sắc mặt anh Thành có ôn không?”

“Ò, tốt nhất là gần đây cậu nên lánh tạm ở đâu đó đi.”

“Cứu em QaQ * QaQ, nhìn tổng thể sẽ giống như biểu tượng khóc khi Q là mắt còn a là mũi.

“Nén bi thương.”

Lúc này, trong căn phòng trang trí xa hoa, Tạ An ngôi nghiệm chỉnh nhìn vào máy tính, trên màn hình hiện ra hình một chiếc đầu lâu đội mũ.

“Sư phụ, kết quả điều tra ra được rồi?”

Có tiếng cười nhẹ truyền ra từ máy tính.

“Tiểu An, chúc mừng con, con còn có thêm một cô em gái trên thê giới này.”

Tạ An vừa ngạc nhiên vừa vui sướng.

“Sư phụ! Thật vậy chăng! Nhạc Nhạc thật sự là em gái của con sao 2 Thật tốt quá! Thật tôt quái”

“Tiểu An, đừng kích động như thề, ta còn có một tin tức xâu muôn nói cho con biết.”

Tạ An vội vàng điêu chỉnh cảm xúc, trên mặt cũng khôi phục vẻ cung kính, cậu biệt sư phụ có thê nhìn thây mình qua camera của máy tính.

Sự tồn tại của sư phụ quá bí ẩn, thậm chí cậu bé còn chưa từng thây mặt người này. Chỉ những lúc sư phụ muốn thì cậu mới liên lạc được với người, ngày thường đều biên mắt không thây tăm hơi, nhưng chuyện này không ảnh hưởng tới sự tôn kính của của cậu với thây của mình.

“Daddy của con tìm được ta, muốn tìm ta hỗ trợ điều tra một số việc.”

Sắc mặt Tạ An lập tức căng chặt.

“Con đoán được mà, nhưng vì học trò đáng yêu c của ta, ta tình nguyện từ bỏ sỐ tiên không lồ kia——— nhưng mà daddy của con cũng giàu có quá đấy!”

Tạ An biết bản tính tham tiền của sư phụ mình, vội vàng nói: “Sư phụ! Sau này tiền mừng tuổi đầu năm của con đêu giao cho người!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 93


Chương 93:

“O, vậy cũng được đó.Lại nói tiệp, tóm lại daddy của con đã có nghi ngờ rôi, muôn điêu tra được chuyện này không khỏi tốn công phí sức một phen, ta sẽ cản trở bên phía anh ta một chút, Tiểu An, con có ý kiến gì không? Có muốn cho daddy của con biêt con còn có một cô em gái không?”

Trên mặt Tạ An tràn ngập rối rắm.

Cậu rất muốn nhận lại em gái mình.

Nếu Nhạc Nhạc là em gái của cậu, như vậy dì xinh đẹp là mami của cậu sao?

Dì xinh đẹp là mami vậy thì ‘ mami ` hiện tại kia của cậu lại là như thế nào?

Tạ An luôn luôn thông minh, nhưng ‹ ở độ tuổi này của cậu bé không thể hiểu nỗi mồi quan hệ phức tạp như vậy.

Nhưng có một số điều cậu chắc chắn một người cũng không thê có hai mami.

hs phụ, có thể giúp con đem chuyện giâu đi được không ? Đừng đề đan điều tra được.”

“Hả? Con không muốn đưa em gái về nhà sao?”

“Em gái hiện tại sống rất vui vẻ.”

Nụ cười của con bé rất rạng rỡ, cậu không muôn phá vỡ nụ cười đó.

Tạ An sinh ra ở nhà họ Tạ, vẫn luôn được Tạ Trì Thành bồi dưỡng trở thành người thừa kế trong tương lai, cho nên rất nhiều chuyện Tạ Trì Thành cũng thẳng thắn với cậu.

Bà cố của cậu có tham vọng. muốn khống chế cha cậu, cùng với đám sâu bọ nhà họ Tạ chỉ đang đợi thời cơ là ngo nguậy rục rịch.Những vụ ám sát mà cậu phải chịu từ khi còn nhỏ phải nói là không đếm xuê.

Nếu không phải có daddy bảo vệ kín kẽ, Tạ An cảm thấy. bản thân mình có thể đã chết từ lâu rồi.

Cậu không muôn em gái phải gặp những cảnh này, hơn nữa daddy còn chưa từ bỏ ý định tông cô cậu ra nước ngoài, tóm lại, hiện tại không phải là thời điểm thích hợp đề anh em nhận nhau..

Không chỉ có không thê nhận nhau, còn phải ngăn cản daddy biết được sự thật.

Thật lâu vê sau, khi Tạ Trì Thành biệt bản thân mình vòng đi vòng lại lâu như vậy mới tìm được bà xã, trong đó còn có công lao của con trai mình, anh đã tự mình ra tay, hung hăng đánh cho cậu con này một trận. Đây là chuyện của sau này, tạm thời không đề cập tới.

“Tiểu An, con chắc chắn là muốn làm | như vậy?”

“Vâng, làm phiền sư phụ rồi!”

“Con cũng không muốn biết mẹ ruột của mình là ai sao?”

Tạ An không nói.

“Người phụ nữ tên Diệp Như Hề kia có thê chắc 8,9 phần chính là mẹ ruột của con, còn người mẹ trên danh nghĩa của con bây giờ có thể coi là dì nhỏ, ‘li miêu hoán Thái Tử”

* , thật đúng là chính là cao siêu.”

* li miêu hoán Thái Tử : Lưu Quý phi và Lý Quý phi cùng lúc mang thai. Tông Chân Tông nói, ai sinh con trai thì sẽ lập người đó làm Hoàng hậu. Kết quả Lưu Phi sinh con gái và Lý phi sinh con trai.Lý Phi và thái giám Quách Hòe âm mưu lột da mèo rồi thay thế vị thái tử mới sinh, hãm hại Lý phi và _ bà là yêu quái vì đã sinh ra quái thai…..

Trong hậu cung, Lưu phi và thái giám Quách Hòe bắt đầu chuẩn bị âm mưu: Nếu Lý phi sinh con trai thì họ sẽ hoán tráo ly miêu vào chỗ Thái tử, hãm hại Lý phi và tố bà là yêu nhân vì đã sinh ra quái thai.

Khuôn mặt nhỏ của Tạ An tràn ngập phẫn nộ, hai bàn tay cũng nắm chặt.

“Tiểu An, con định làm thế nào đây?”

“Sư phụ, thầy cứ giao lại cho con đi.”

“Con chắc chứ?”

Tạ An gật đầu thật mạnh, cậu nói: “Con phải bảo vệ mami và em gái!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 94


Chương 94:

“Vậy daddy của con thì sao?”

Tạ An nhăn nhăn khuôn mặt bánh bao nói: “Không cần daddy.”

Daddy muốn đem cậu tống ra nước ngoài, còn mặt mù nhận sai mami, người daddy ngốc như vậy, cậu không thèm tin tưởng nữal “Được, nếu như con giải quyết không được, hãy tìm tới sư phụ, sư phụ sẽ giảm giá cho con ˆ Tạ An lập tức sụt sùi như khóc tang, sụt sùi cái mũi nhỏ.

Từ sau khi nhận người sư phụ này, kho bạc nhỏ của cậu cũng giữ không nồi nữa.

“Được rồi, ta có việc bận rồi, ta đi trước nhé.”

Hình đầu lâu hiển thị trên màn hình đột ngột biến mắt, màn hình trở lại như Bình thường.

Tạ An lạch cạch ấn trên bàn phím vài cái, lưu lại kết quả giám định và sư phụ gửi qua, lúc này mới đóng lại máy tính, nhảy xuống ghé dựa.

Tạ An mang vẻ mặt đầy ý chí chiến đâu sục sôi, mami, em gái, con nhất định sẽ bảo vệ cả hai người thật tôt.

Diệp Như Hề khẽ hắt xì một cái, cô xoa xoa cái mũi, đem tư liệu trong tay buông xuống, có người đang nhớ đến cô à?

Lục Tư Viên trùng hợp thây được, trong lòng căng thăng, thập giọng dặn dò thư ký của mình đi mua ít hộp thuốc trị cảm cúm.

Không bao lâu, Diệp Như Hề liền thấy trên mặt bàn có đặt thuốc trị cảm, di động còn nhận được một tin nhắn.

[ thời tiết thay đổi thất thường, hãy chú ý một chút, chăm sóc tốt cho chính mình, công việc làm mệt mỏi quá thì phải nghỉ ngơi, cân hỗ trợ gì thì cứ tới tìm anh, không được một mình ôm việc. ] Là Lục Tư Viễn gửi tới.

Diệp Như Hệ mím môi, tay câm thuôc trị cảm, ném đi thì đáng tiệc, nhưng cũng không uông, dứt khoát nhét thuộc vào trong ngăn kéo, mắt không thấy lòng không phiền.

Cô có thể dùng chút mưu kế nhỏ khiến Tôn Tử Hạo từ bỏ, nhưng Lục Tự Viễn, lại khiến cô tương đối đau đầu..

Đặc biệt là đối phương còn hoàn toàn tỏ vẻ mình không ngại làm cha dượng.

Bình tĩnh mà xem xét, Lục Tư Viễn thật sự là một người rất tốt, lời anh đã nói ra thì nhất định sẽ làm được, cũng có thể sẽ chăm sóc tốt cho Nhạc Nhạc, càng quan trọng hơn là, anh cũng là người cô đã từng thích.

Nhưng trải qua sự kiện thay đồi chóng mặt 6 năm trước, Diệp Như Hè càng rõ ràng hơn bắt cứ ai, gia đình Lục Tư Viên không có cách nào chấp nhận sự tồn tại của cô và Nhạc Nhạc.

Mối nhân duyên đã biết trước sẽ không nhận được sự chúc phúc, vẫn nên chặt đứt mới tối, cô không chỉ suy nghĩ cho riêng bản thân mình, cô : còn có Nhạc Nhạc cần phải cân nhắc nữa.

Chỉ là, phải làm như thế nào, cô thầy rất. đau đâu, hơn nữa hiện tại Lục Tư Viễn lại còn là ông chủ của cô.

“Như Hè, cô đã đi khảo sát công ty Viễn Huy chưa? Thế nào rồi?”

Đường Anna mang vẻ mặt mỉm cười đi tới.

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần, nói: “Trước mắt có tới xem, cũng không tệ lắm, triển vọng thị trường cũng khá, đã đủ tư cách nhận đầu tư bước đầu.”

Ý cười trên khóe miệng Đường Anna càng tăng cao, lại làm ra giám vẻ kinh ngạc, nói: “Vậy sao? Xem ra cũng được lắm nha, vậy dự án này liên giao cho cô nhé, cô cũng phải cô lên, Tư Viễn và tôi đều đang bận rộn với những dự án khác, cô ngàn vạn lần cũng đừng phụ lòng mong đợi của Tư Viên đây nhé.”

Dút lời, Đường Anna xoay người rời đi, ánh mắt kia lập lòe tia sáng ác độc.

Tôn Bân chỉ là đứa con hoang nhà họ Tôn, không danh không phận, không có chút tư cách thừa kê tài sản gia tộc họ .Ngay cả cái công ty con kia chẳng qua cũng chỉ là cái cớ đề tống cô anh ta, muôn thành công đưa ra thị trường, căn bản là không có khả năng, nhà họ Tôn sẽ không để Tôn Bân có được cơ hội đó.

Diệp Như Hề, ngược lại tôi rất muốn nhìn xem, xem cô rơi vào cái hố sâu như vậy còn có thê thoát thân như thế nào! Chỉ cần đến lúc đó lỗ sạch vôn, cho dủ là Lục Tự Viễn muốn giữ cô lại cũng không thể được!

Đường Anna ngắng đầu, cất bước rời đi, rât rõ ràng, người khác nhìn vào cũng biết tâm trạng cô ta đang rất tốt.

Diệp Như Hề cũng bắt được ánh mắt không có ý tốt của đối phương, cô âm thâm suy tư, chẳng l6: cái người Tôn Bân kia còn chuyện bí mật gì cô chưa biết sao?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 95


Chương 95:

Xem ra, cô cần phải càng nghiêm túc hơn.

Cùng Tôn Bân giao tiếp một khoảng thời gian, Diệp Như Hêề có chút bội phục người đàn ông này.

Tôn Bân có thực lực cũng có thủ đoạn, tuyệt đối không phải chỉ là một bao cỏ ý chỉ vô dụng , anh ta hoàn toàn hiểu rõ hoàn cảnh trước mắt và kế hoạch của công ty, thẳng thắn mà nói, Diệp Như Hễ rất tán thưởng đối phương.

Cho nên sau khi sắp xếp lại tư liệu hợp lý, Diệp Như Hệ lập tức mang theo tứ liệu đi tìm Lục Tư Viễn, cũng đem bản kế hoạch cô đã thức nguyễn đêm để soạn ra cho Lục Tư Viễn xe.

Bản kế hoạch rất kỹ càng tỉ mỉ, hoàn mỹ không tìm ra một lỗi sau nào, chỉ là nguồn tài chính yêu cầu…… có vẻ hơi lớn Năm mươi triệu.

Đây cũng không phải là một khoản đâu tư nhỏ Nhưng công ty Viễn Huy không có khoản tiền này thì không thể vực dậy được.

“Tiểu Hề, năm mươi triệu, con số này khá lớn đó.”

Nếu đặt nó vào một ngành có nhiều triển vọng phát triễn thì cũng không tính là nhiều, nhưng Viễn Huy lại là sản xuất game, trong ngành này, một là sông, hai là chết, đặc biệt là ngành sản xuất trò chơi trong nước cũng không khả quan cho lắm.

Đây cũng là do nhà họ Tôn có ý, cho nên Tôn Bân ngay từ đầu cũng đã chết tâm.

Diệp Như Hệ cũng không buông tay, lập tức đem những phân tích của mình trình bày rõ ràng với Lục Tư Viễn, còn lẫy ra những số liệu cụ thể đề thuyết phục.

Tâm nhìn của Lục Tư Viên cũng không hạn hẹp, suy nghĩ kỹ một chút cũng biết vụ làm ăn này tuy nguy hiểm nhưng vẫn là đáng giá.

Đường Anna ở bên cạnh cũng tán thành, còn giúp đưa ra phân tích.

Lục Tư Viễn ngẫm nghĩ một chút mới nói: “Được anh sẽ gửi qua ủy ban đầu tư, hiện tại em cứ chờ tin.”

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô biết đây là Lục Tư Viễn đã có ý thông qua, năm chắc hơn phân nửa là dự ản này có thể hoàn thành.

Trong mắt Đường Anna hiện lên một tia giêu cợt, cô ta chỉ chờ xem sau khi Diệp Như Hè thất bại sẽ thế nào, nhà họ Tôn sẽ không để cho một đứa con ngoài giá thú có cơ hội đứng lên đâu.

Chuyện này giải quyết được hơn nửa chặng đường, Diệp Như Hề cuối cùng đã có thê nhẹ nhàng một chút, tự biết bản thân đã ngó lơ Nhạc Nhạc thật lâu, liền dứt khoát quyết định sẽ mang Nhạc Nhạc đi dã ngoại một chuyên.

Nhưng trước đó, cô cần phải đưa con bé đến bệnh viện kiểm tra tình trạng sức khỏe một chút đã.

Cho dù Nhạc Nhạc hiện tại nhìn trông không có vấn đề gì, nhưng Diệp Như Hê chưa bao giờ dám buông lỏng.

Sau khi tiền hành hàng loạt cuộc kiểm tra, Diệp Như Hè đề Nhạc Nhạc lại cho Bi ấn San đang chờ đợi ngoài cửa. Nhạc Nhạc rât ngoan, còn liên tục chào hỏi những y tá bác sĩ đã từng chăm sóc cô bé trong bệnh viện.

Bác sĩ gọi riêng mình Diệp Như Hề tiễn vào, trong lòng Diệp Như Hề lộp bộp một tiêng.

“Bác sĩ, là do tình hình sức khỏe Nhạc Nhạc không được tốt sao?”

“Đừng khẩn trương, kiểm tra không có vấn đề gì khác thường phát sinh ca.

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Nhưng chỉ là tình trạng thể chất giai đoạn này còn chống đỡ được, tương la cô cần phải chuẩn bị một chút”

Trái tim Diệp Như Hề thắt lại, giọng đã khàn khàn: “Nhạc Nhạc hiện tại nhìn khỏe mạnh chẳng khác nào những đứa trẻ khác, có lễ, có lẽ con bé còn có thể tiếp tục chống GỌI Bác sĩ lắc đầu, nói: ˆCô biết căn bệnh này một khi xảy ra chuyện ngoài ý muôn, chính là sông chết chỉ trong nháy mắt, lần trước có nói với cô đi tìm cha của đứa trẻ, có lẽ đó là niềm hi vọng lớn nhất.”

Diệp Như Hề ngắn ra, ngay sau đó lập tức gật đầu, nói: “Được, Vậy xin làm phiên bác sĩ.

Sau khi đi ra, Diệp Nhự Hê cô găng duy trì nụ cười, che giâu vẻ bi thương rất tốt, Dương San cũng rất sáng suốt khi không truy hỏi trước mặt Nhạc Nhạc Sâu khi ba người từ bệnh viện rời đi, còn tranh thủ đi siêu thị một chuyên, mua cho. Nhạc Nhạc những món đồ chơi cô bé thích.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 96


Chương 96:

Đêm về, khi Nhạc Nhạc đã ngủ say, Dương San mới mở miệng dò hỏi, sau khi biết được câu trả lời thì trầm mặc hồi lâu.

“Chị Dương, lần trước người kia mà Gh! ñOISS. Có thê giúp em tìm người sao?”

Dương San do dự một chút, nói: “Chị đã hỏi thăm rõ ràng, người kia rất lợi hại, nhưng mà……. giá cả có chút cao”

Cách nói có chút cao này vẫn là còn nói khiêm tốn uyễn chuyền.

Nếu như là mức giá bọn họ chỉ trả được, Dương San đã sớm liên hệ người ta.

Diệp Như Hề không nói gì một lúc lâu, hai tay năm chặt, lại buông ra.

“Tiểu Hề, Đừng nóng vội, nhất định sẽ có cách mà.”

Diệp Như Hệ hăn giọng nói: “ Chị Dương, giúp em một chuyện đi, chị thay em liên hệ với người kia, vê chuyện tiền bạc…… Cho em chút thời gian, em sẽ giải quyết.”

“Tiểu Hề, nếu thật sự không được, chị sẽ đi liên hệ với người nhà của mình thử, chị đi năn nỉ một chút, cũng có thể lấy được tiền.”

Diệp Như Hề kinh ngạc, “Chị Dương, không phải chị không còn người nhà nào sao?”

Dương San tự giêu cười cười, nói: “Đúng vậy, chị vẫn luôn xem như bọn họ đã chết rôi, nhưng vì Nhạc Nhạc, chút mặt mũi đó có là gì.”

Diệp Như Hề thật sự cảm động, nhưng cô vẫn lắc đâu, “Chị Dương, còn chưa tới bước đó đâu, em sẽ nghĩ cách giải quyết.”

Có thể khiến một người xem người thân vẫn còn sông như đã chêt, đây là chuyện đau đớn đến thế nào, nhất định là chị ây hận những người đó chết đi được. Da mặt Diệp Như Hề còn chưa dày đến mức bặt chị Dương phải chấp nhận nỗi tủi hờn khủng khiếp như thế.

Tiền, cô đang cần rất nhiều tiền.

Tìm được cha của Nhạc Nhạc : phải cần đến tiền, phí chữa bệnh của Nhạc Nhạc cũng cần có tiền, còn có tương lai của Nhạc Nhạc sau này, tât cả những chuyện này đêu cân tới tiên.

Nhưng mà số tiền cô thu được từ cơ hội công ty Long Đằng trục trặc đó căn bản không đủ.

Diệp Như Hê cô đè nén áp lực này tận đáy lòng, ngày thứ hai vấn là mang sắc mặt như thường đưa Nhạc Nhạc ởi dã ngoại .

Địa điểm được chọn là công viện trung ương, vì thế Diệp Như Hề còn chuân bị rât nhiều đồ ăn, còn mang cả diều theo, tối hôm qua Nhạc Nhạc còn hưng phần thiếu chút nữa ngủ không được.

“Mamil Mami! Diều bay cao quá kìal”

“Nhạc Nhạc thích không?”

“Thích! Mami là tốt nhất!”

Nhạc Nhạc cười tươi rói, chạy xung quanh Diệp Như Hè, thỉnh thoảng lại nới dây ra cho diều bay cao hơn, vui vẻ như muôn bay luôn lên trời.

Dương San cũng bị tiếng cười giòn: tan của Nhạc Nhạc lây nhiễm, cô nói: “Nhạc Nhạc thích thả diều thì lần sau mẹ nuôi sẽ mang con đi thả diều riêng! Không đợi mẹ con nữa.’ Diệp Như Hề từ sau khi đi làm thì rất bận rộn, nêu không phải còn có Dương San chăm sóc Nhạc Nhạc, cô nhất định chăm bẫm con bé không nồi, cho nên trong lòng cô càng cảm thấy biết ơn với Dương San.

Chơi đùa nguyên một ngày, Nhạc Nhạc cuôi cùng cũng thâm mệt, nhoài người ngủ trong lòng Diệp Như Hê.

Dương San cười nói: “Cô gái nhỏ này tôi hôm qua quá hưng phân nên không ngủ ngon được, hiện tại mới biệt mệt mỏi.”

Diệp Như Hề có chút áy náy, là cô không chú ý nhiều tới Nhạc Nhạc.

“Cảm ơn chị, chị Dương.”

“Cảm ơn chị làm gì, chị cũng không giúp cô được cái gì, Nhạc Nhạc là con gái nuôi của chị, đương nhiên chị phải chăm sóc con bé rồi. Người mệt mỏi nhất là em mới đúng, đều gầy đi rôi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 97


Chương 97:

Trong khoảng thời gian này cô giúp công ty Viễn Huy nên bận lên bận xuống, Diệp Như Hề còn không chăm sóc nồi bản thân, cứ vậy mà người đã gây đi một vòng, căm cũng nhọn hơn.

“Em không có việc gì, chúng ta về nhà trước đi.”

Thu xong xong hết, Diệp Như Hê cống Nhạc Nhạc chuẩn bị trở về, nhưng trên đường vệ lại có điện thoại của Tôn Bân gọi tới.

Diệp Như Hề đành phải đưa Nhạc Nhạc giao cho Dương San, nghe điện thoại.

“Alo?”

“Diệp tiểu thư! Xảy ra vấn đề rồi! Chỉ sợ, chỉ sợ thua trắng tay mắt thôi!”

Sắc mặt Diệp Như Hề căng thẳng, nói: “Xảy ra vân đề gì vậy?”

“Nguồn tài chính bị cắt đứt!”

Trong lòng Diệp Như Hề lộp bộp một tiêng, trước mắt tôi sâm, thiêu chút nữa đã không đứng vững.

“Anh nói lại lần nữa?!”

“Tài vụ làm giả sổ sách, chuỗi vốn của công ty bị phá vỡ, tỷ lệ người dùng sụt giảm 60%……

Nói tới đây, Tôn Bân cũng không tiếp tục, anh ta nói không được nữa.

*Ở công ty chờ tôi!”

Dương San cũng biết là chuyện công việc,nhìn biểu cảm của cô cũng đoán được chuyện không được tôt, vội vàng nói: “Em nhanh chóng chạy qua đi, chị mang theo Nhạc Nhạc về nhà trước, không sao đâu, ở đây có chị lo rồi.”

Diệp Như Hệ vô cùng áy náy, nhưng bên kia chờ không được nữa, đành phải nói: “Chị Dương, phiền chị quá, em xử lý xong việc sẽ vê nhà ngay.

Trước khi rời đi, Diệp Như Hè nhìn Nhạc Nhạc đang ngủ ngon, cúi xuông thơm lên má con một cái, sau đó mới vội vội vàng vàng chạy đến công ty Viễn Huy.

Tôn Bân đang ngồi chờ cô, thấy cô tới, sắc mặt xanh lét đem số sách lấy qua, anh ta nói: “Cô hãy nhìn xem”

Diệp Như Hề nhận lấy, lật xem, khuôn mặt dần trở nên nhăn nhó.

Tôn Bân làm việc xưa nay chưa từng có thất bại, nếu như không phải do quá hy vọng, thì tình huông như vậy cũng không tính là cái gì. Nhưng rõ ràng là thành công sắp tới, rõ ràng chỉ thiêu một bước nữa thôi, góp vôn thành công thì có thể đưa ra thị trường, chỉ kém một bước cuôi cùng mà thôi.

“Tôi sớm nên biết đến…… Bọn họ sẽ không để tôi dễ dàng thành công, trách tôi, không có đề ý tới những người bên cạnh, là do tôi sơ sây. “

Tôn Bân ôm đầu, vẻ mặt phẫn nộ cùng tự trách.

Tay Diệp Như Hề cầm tư liệu đang run rây.

Nguồn tài chính bị cắt đứt, có nghĩa là Viên Huy sẽ bị loại khỏi giai đoạn gọi vôn hạt giông seed funding * vòng gọi vốn cộng đồng crowdfunding , căn bản sẽ không có một công ty đậu tư nào sẽ tình nguyện tiên hành đầu tư, Tư Nhữ cũng không ngoại lệ.

* Gọi vốn hạt giống seed funding giai đoạn 1 của quá trình tài trợ vốn.

Tải trợ vôn chủ yếu để phát triển ý tưởng mới, thông qua các nhà đầu tư thiên thần. Gọi vôn cộng đồng crowdfunding cũng là một lựa chọn khá phổ biến để gọi vốn hạt giống.

“Anh đã giấu diếm tôi cái gì?”

Tôn Bân ngắn ra, khó khăn nói ra thân phận thật của bản thân, cuối cùng nói: “Diệp tiểu thư, thật xin lỗi, lãng phí bao nhiêu thời gian và sức lực của cÔ như vậy, tôi sẽ bôi thường lại cho cô”

. Bân quả thật rất hỗ thẹn, chuyện này là do anh ta sau, từ lúc bắt đầu anh ta đã che giâu chuyện này, anh ta vận ôm một tia tâm lý may mãn, chỉ cần kéo được nguôn đâu tư vệ thì mọi chuyện sẽ êm đẹp.

“Chuyện này căn bản không phải bồi thường có thể giải quyết được!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 98


Chương 98:

Lúc này, hai mắt Diệp Như Hề đỏ bừng, bàn tay gắt gao năm chặt.

Đã phải đánh đổi biết bao mồ hôi công sức và mắt bao nhiêu thời gian, lại chết: đúng ở trạm cuối cùng, càng quan trọng hơn là, lần này đây thất bại cũng có nghĩa là cuộc chạm trán đầu tiên trong sự nghiệp của cô đã thất bại.

Sau này…… Căn bản sẽ không có người nào tin tưởng vào năng lực của cô nữa.

Tôn Bân cười khổ, nói: “Tôi biết rất có lỗi với cô, nhưng…… Tôi cũng không còn cách nào, nhà họ Tôn muôn tôi phải chết.”

Diệp Như Hề đứng lên, nói: “Anh định cứ từ bỏ như vậy sao?”

Tôn Bân ngắng đầu nhìn cô, nói: “Diệp tiểu thư, cô còn có biện pháp nào ư? Chẳng lẽ cô còn có thê lôi kéo được đâu tư? Tư Nhữ sẽ đông ý ư?”

“Tư Nhữ sẽ không đầu tư.”

Tôn Bân lập tức trở nên thất vọng, “Chỉ có thê từ bỏ.

“Còn chưa có thua hoàn toàn.”

“Diệp tiểu thư?”

Diệp Như Hề hít sâu một hơi, nói: “Nếu anh còn tin tưởng, lời tôi nói, vẫn còn có một tia hy vọng.

Tôn Bân thật sự kinh ngạc, anh ta không nghĩ tới đã đi đến nước này rồi mà Diệp Như Hè vẫn không có từ bỏ,Anh lũ vốn là người phụ trách của Viễn Huy nhưng lại có suy nghĩ buông xuôi, Diệp Như Hè lại không như vậy..

“Diệp tiểu thư, cô là người của Tư Nhữ, hẳn là sẽ không làm chuyện gì NỤ hai đến lợi ích của công ty mới phải.

Công ty Viễn Huy đều đã trở thành cái dạng này rồi, giờ mà đầu tư thì khác nào tìm đường chết, có ngốc đến mây thì cũng sẽ đánh rót tự cách của Viễn Huy thôi, sao còn có công ty vốn mạo hiểm nào dám liều mạng như vậy chứ?

Diệp Như Hề hít sâu một hơi, nói: “Vậy thì làm một cuộc làm ăn không thâm hụt tiền đi.”

Tôn Bân ngồi ngay ngắn, ánh mắt nghiêm túc nói: “Diệp tiêu thư, cô nói đi, tôi nhất định sẽ làm theo.”

Đôi môi căng mọng của Diệp Như Hề mắấp máy thôt ra một câu: “Đưa ra thị trường trước dự định.”

Tôn Bân ngơ ngần.

Chẳng bao lâu, Lục Tư Viễn đã gọi Diệp Như Hè tới, anh nói: “Bên phía Viên Huy em không cần phải tham gia vào. nữa. Anh sẽ có sắp xêp khác cho em.

Viễn Huy đã xảy ra chuyện, Lục Tư Viễn cũng nhận được tin tức rất nhanh, một công ty đã bị loại khỏi vòng gọi vốn hạt giống, không cần phải hao phí sức lực.

Tuy rằng sẽ là uỗng công những nỗ lực của Diệp Như Hệ trước đó, nhưng chuyện này trong giới tài chính quả thật hệt sức bình thường.

Diệp Như Hề không từ bỏ mà tiếp lời: “Ông chủ, hãy cho tôi thêm một chút thời gian.”

Lục Tư Viễn nhíu mày, nói: “Tiểu Hè, em nên biết công ty như vậy đã hoàn toàn đánh mất từ cách nhận đầu tư.”

“Tôi biết, nhưng đây. không phải là tuyệt đôi, vân còn có hy vọng.”

“Tiêu Hê, anh biệt em đã chạy qua chạy lại bận rộn một khoảng thời gian dài, nhưng chuyện này không thể tùy tiện quyết định được.”

Tư Nhữ tuy răng là Lục Tư Viễn một tay gây dựng nên, nhưng không có nghĩa là anh có thể toàn quyên h định, phía trên công ty còn có ủy ban đầu tư, bọn họ không có khả năng thông qua một công ty đã bị phán quyêt mật tư cách được.

“Tự Viễn, hãy cho em thời gian một tuân.”

Lần đầu tiên, ở trong công ty, Diệp Như Hề không có gọi hai tiêng ông chủ, mà là gọi thẳng tên anh.

Lục Tư Viễn lập tức hoảng hốt, trong lòng lại mừng rỡ như điên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 99


Chương 99:

“Chỉ cần một tuần thôi , nếu còn không được, em sẽ từ bỏ.”

Lục Tư Viễn thở dài, nói: “Được, anh sẽ ém lại dự án một tuân nữa.”

Diệp Như Hề nở nụ cười biết ơn, nói: “Cảm ơn, em sẽ không khiến công ty phải chịu tốn thất đâu.”

“Em… Định làm cái gì?Tình hình Viễn Huy đã như vậy rôi, cơ bản cứu không nồi nữa.”

“Không, vẫn còn có một biện pháp.

Em phải thử một chút.”

Lục Tư Viễn lập tức nghĩ tới chuẩn bị đang làm cái gì, trợn mắt há hốc môm: “Chuyện này không có khả năng, dưới tình hình này mà vội vàng đưa ra thị trường thì năm chắc sẽ mang lại tôn thât lớn hơn nữal”

“Nhưng chỉ cần thành công, người dùng quay trở lại, cũng không tệ hơn được tình hình bây giờ.”

“Tiêu Hề, em điên rồi.”

Lục Tư Viễn rõ ràng lời thì nói như vậy, nhưng trong ánh mắt lại mang theo một tia thưởng thức.

Đây là người con gái anh thích, luôn có thê làm ra những hành động mà người khác khỏng tưởng tượng được, cũng có thê vượt qua mọi chông gai bất chấp mưa gió.

Cái năm tham gia thi IBM kia đại khái cũng là như thê này, trong khi tất cả mọi người đều đang muốn từ bỏ, là Diệp Như Hề phát hiện ra lỗ hồng, xoay người lật ngược thê cờ, giành được chức quán quân.

Lục Tư Viễn cười cười ngay sau đó, nói: “Đêm nay cùng nhau ăn một bữa cơm đi.”

Sợ cô từ chối, anh lại bỏ thêm một câu: “Đã cho em thời gian rồi, cũng không thể thời gian ăn bữa cơm cũng không có.”

Nói xong, khuôn mặt Lục Tư Viễn còn mang theo vẻ ủy khuất.

Diệp Như Hề xấu hồ nuốt xuống lời từ chối trên đầu môi.

Trong khoảng thời gian này Lục Tư Viên quả thật không làm ra hành động nào vượt giới hạn cả, thậm chí trong chuyện quan trọng thê này cũng đồng ý kéo dài thời gian cho cô, ăn một bữa cơm mà còn từ chối thì có vẻ như cô không có tình người rôi.

“Được.”

Ý cười của Lục Tư Viễn càng sâu, nói: “Tan tầm em chờ anh một chút, anh sẽ đặt chỗ nhà hàng rồi chở em qua đó luôn.”

“Được.”

Thây Diệp Như Hệ đồng ý rôi, tâm trạng cả ngày hôm đó của Lục Tư Viên cũng tốt lên, nhìn bằng mắt thường cũng có thế thấy được .

Đường Anna nhìn thấy, trái tim như bị đâm một nhát, có thể khiến Lục Tư Viễn vui vẻ như vậy, cũng chỉ là chuyện liên quan tới Diệp Như Hề mà thôi.

Đường Anna nỗ lực thuyết phục chính mình, Diệp Như Hề chẳng bao lâu nữa sẽ bị sa ‘thải mà thôi, tạm thời chịu đựng, nhà họ Tôn bên kia cũng đã nghe tin rôi làm chút chuyện, chỉ cân Viên Huy không gượng dậy được, Diệp Như Hê cũng lên không nổi.

Lục Tư Viễn đặt nhà hàng ở khá xa, tận trên núi, nhà hàng ở giữa lưng chừng núi, phong cảnh tuyệt đẹp Lúc con xe Bentley Lục Tư Viễn vừa dừng lại đã có người lại đây dẫn đường, xem ra anh là khách quen.

Vị trí đặt trước ở bên ngoài ban công, có thê vừa ăn vừa ngắm phong cảnh dưới chân núi, không thê không nói Lục Tư Viễn sắp xếp rất chu đáo.

“Tiểu Hề, em đã gầy đi rất nhiều, nều ôm việc không nỗi, có thể tìm anh hỗ (O9 Diệp Như Hề cười cười, nói: Được bận rộn như vậy khiến em rất thỏa mãn.”

Lục Tư Viên bật đặc dĩ, Tiêu Hề luôn quật cường, không thích câu xin người. khác, anh có suy nghĩ muốn âm thằm hỗ trợ đều sẽ bị từ chối.
 
Back
Top Dưới